Ngôn Tình Tình Bất Tận

Tình Bất Tận
Chương 40: 40: Nhờ Vả


La Mỹ Hiên tan ca về tới nhà vẫn còn nghĩ đến cảnh Diệp Trường Minh rồi thở dài ...
“[Mỹ Hiên, không phải việc của mày nữa rồi!]”
Diệp Trường Minh vẫn đứng dưới chung cư khu nhà của La Mỹ Hiên mà nhìn trong vô vọng.

Sau một hồi nhận nhau, Phó Minh Khải trở về phòng nhìn vào di ảnh của Kiều Mịch Na mà thầm nghĩ ..
“[Chỉ một chút nữa thôi, Mịch Na..]”
Lúc này, điện thoại của Kiều Mịch Na nhận được một tin nhắn chứa tập tin lạ.

Vừa bấm vào link của tập tin thì nhìn thấy hình ảnh Henry bị trói và hành hạ, không còn nghi ngờ gì nữa là anh ấy bị bắt cóc .”
“Henry ..”
Sau đoạn video đó mới hiện lên dòng chữ hẹn địa điểm rõ ràng và người hẹn không ai khác là Diệp Thọ Khí..
“[Ông ta bắt cóc Henry như này chứng tỏ thẻ nhớ USB đó sẽ có gắn định vị rồi.

Nói vậy mấy nay mình tới nhà tìm Henry đều không thấy có lẽ là vì lý do này ..]”
Phó Minh Khải phải suy nghĩ kế hoạch chu đáo cứu Henry, nhưng mà sức một mình có lẽ không đủ.

Nghĩ đến một người nên Phó Minh Khải liền nhắn tin ngay cho Diệp Trường Minh hẹn nói chuyện.

Tại căn nhà hoang nơi Henry đang bị nhốt thì Ninh Chí Tuân đang phải dùng hình ép Henry nói sự thật ..
“Tôi nghĩ cậu nên nói sự thật đi thì hơn, cứ như này sẽ sớm mất mạng đấy ..”
...

Henry vẫn im lặng không hồi đáp vì muốn bảo vệ cho Kiều Mịch Na.

Hôm sau, Kiều Mịch Na đã hẹn riêng Diệp Trường Minh tại bãi biển quen thuộc ..
“Anh tới rồi ..”
“Cô hẹn tôi có việc gì không?”
“Tôi muốn nhờ anh giúp tôi một việc ..

Ba của anh đã bắt cóc một người bạn của tôi, nhưng tôi lại không tiện ra tay nên mới tìm anh như thế này .!”
Diệp Trường Minh không biết là ba của mình lại hành động nhanh như vậy ..
“Sao cô biết người bắt cóc là ba của tôi?”
Kiều Mịch Na lấy ra video được gửi đến cho Diệp Trường Minh xem ..
“Người bị bắt cóc có quan hệ gì với cô mà cô không nhờ Giang Vỹ?”
“Người này tên là Henry, là bạn của anh Khải.

Tôi không muốn Giang Vỹ bị liên lụy hận thù này ..”
“Vậy chắc cô cũng biết lý do tôi tiếp cận cô rồi chứ? Hoàn toàn là do ba tôi muốn tôi chinh phục cô, nhưng còn về lý do thật sự thì ..”
Phó Minh Khải suy nghĩ một hồi thì mới nói thật cho Diệp Trường Mình ..
“Ông ấy hoài nghi Henry có liên quan đến anh Khải vì trước đó anh ấy từng lấy cắp một món đồ vật quan trọng có thể hủy hoại cả ông ta lẫn tập đoàn Gia Khí hiện tại.

Vốn lần đó, anh ấy không có ý định lấy nhưng vì đã tình cờ nghe trộm được rằng ông ta muốn thâu tóm JW và cả ba của Mịch Na nên anh ấy đã dùng kế lấy cắp thẻ nhớ USB đó.”
“Cô xưng ba của Mịch Na là hàm ý gì? Ngài ấy không phải là ba của cô sao?”
Kiều Mịch Na hít thở thật sâu và dùng thân phận của Phó Minh Khải để nói chuyện với anh..
“Đã lâu không gặp, Đại Minh.”
“Cô ...!Sao cô lại biết tên riêng mà Minh Khải đã đặt cho tôi?”
“Anh vẫn chưa nhận ra à?”
Diệp Trường Minh trước mặt nhìn Kiều Mịch Na nhưng cảm nhận được hình bóng của Phó Minh Khải ..
“Cậu là ..

Minh Khải?”
Phó Minh Khải gật đầu thay cho câu trả lời thì Diệp Trường Minh dường như sắp rơi lệ mà tới ôm chầm lấy Kiều Mịch Na ..

“Tại sao? Nếu cậu còn sống lại không nói cho tôi biết ..”
“Chuyện dài lắm, về sau sẽ nói lại với anh.

Vậy anh đồng ý giúp tôi chứ?”
“Được.

Tôi sẽ giúp!”
Phó Minh Khải thay Henry cảm ơn Diệp Trường Minh, sau đó thì cả hai cùng về nhà.

Trên đường đợi đèn đỏ, tình cờ Ninh Chí Tuân và Giselle đi cùng đường nhìn thấy qua kính cửa xe ..
“Nè ông xã, anh xem hình như đó là Kiều tiểu thư và Diệp Trường Minh đúng không?”
“Đúng rồi.

Sao hai người họ lại đi cùng với nhau thế?”
Lúc này, Giang Vỹ đang xử lý công việc thì nhận được cuộc gọi từ Vũ Uy Khánh ..
“[Chẳng phải hôm nay cậu đi chơi cùng Giselle sao?”
“Giang Vỹ, mình và Giselle vừa thấy Kiều tiểu thư đi cùng Diệp Trường Minh đấy.

Cô ấy có nói gì cậu không?]”
Giang Vỹ chợt ngừng lại công việc đang làm sau khi Vũ Uy Khánh nói như thế ..
“[Cô ấy có nói mình rồi, cậu đừng lo.

Hai người cứ đi chơi vui vẻ đi!”
“OK! ]”
Giang Vỹ giả vờ điềm tĩnh trả lời với Vũ Uy Khánh rồi cũng nhắn một tin nhắn đến Phó Minh Khải, bên bị nhìn thấy cũng nhận được và trả lời lại.

Gần chiều tối, Diệp Trường Minh cũng đưa Kiều Mịch Na về tới cổng nhà ..
“Vậy ..

chuyện tìm kiếm nhờ anh nhé!”
“Tôi biết rồi.

Tôi sẽ chú ý theo dõi, có gì sẽ báo cậu ngay.”

“Cảm ơn anh trước .!”
Kiều Mịch Na bước xuống xe chào tạm biệt Diệp Trường Minh nhưng chợt nhớ gì đó liền nói thêm ..
“À đúng rồi, Mỹ Hiên là một cô gái tốt.

Anh phải cố gắng nắm bắt đấy.”
...
Diệp Trường Minh biết rõ lời nói của Phó Minh Khải chính là từ chối anh thêm một lần nữa ..
“Tôi hiểu rồi.

Đi đây!”
Tiếng xe vừa rời đi thì lại có một tiếng xe khác tiến tới, mở cửa xe xuống thì người bên trong là Giang Vỹ..
“Sao anh lại tới đây?”
“Nếu anh không tới bất ngờ thì sao thấy được cảnh tượng lúc nãy?”
Phó Minh Khải nhìn hướng Diệp Trường Minh rời đi rồi lại nhìn Giang Vỹ ..
“Anh ghen gì à? Em đã từng nói em và Trường Minh là bạn bình thường mà?”
“Hôm nay, tụi Uy Khánh và Giselle nhìn thấy em đi cùng anh ta mà gọi hỏi anh trong khi chính anh lại không biết em và anh ta đi cùng nhau.?”
“Xin lỗi.

Vì em có việc phải nhờ đến anh ta, nên chưa thể nói cho anh được.”
Nhìn thấy Giang Vỹ đang thất vọng nên Phó Minh Khải chủ động bước tới đặt lên môi anh một nụ hôn sâu, tạo cho anh cảm giác an tâm mình không phải thay lòng.
 
Tình Bất Tận
Chương 41: 41: Hợp Tác Pt2


Lần này, dường như Phó Minh Khải đã chủ động hơn nên nụ hôn có phần ngọt ngào hơn ..
“Thế nào? Hết ghen rồi chứ?”
“Tạm được ..”
Phó Minh Khải nhéo yêu Giang Vỹ mà cười với nhau, bây giờ Giang Vỹ mới lên tiếng ..
“Vậy em gặp Diệp Trường Minh đó có việc gì mà anh không giúp được sao?”
“Chính là việc của Henry em từng nói với anh đấy, em nghi ngờ anh ấy bị bắt cóc và chủ mưu là ba của Trường Minh nên mới nhờ anh ta theo dõi động tĩnh của ông ấy ..”
“Vậy em có nghĩ rằng ông ta đã biết em còn sống không?”
Phó Minh Khải bình tĩnh suy nghĩ mới hồi đáp lại ..
“Em nghĩ là chưa.

Nếu bây giờ ông ta biết thì đã không im lặng như vầy đâu, huống hồ em còn giữ lại bằng chứng liên quan nên chắc ông ta bắt cóc Henry chỉ muốn anh ấy khai ra em thôi.”
“Em cũng không được mạo hiểm, trước ngày hoàn hồn chỉ còn lại vài tháng ngắn ngủi.

Em và Mịch Na phải chú ý xung quanh hơn đấy.!”
“Em biết rồi..!”
Tại nhà họ Diệp, Diệp Bối Linh lại nhớ lại thời điểm từng va chạm Henry lúc trước tại khu trung tâm thương mại ..
“Nè, anh đụng vào tôi mà không xin lỗi sao?”
“Do cô không nhìn trước sau thì đúng đấy.”
“Anh..”
Ngay lúc đó, một em bé chạy nhảy về hướng Diệp Bối Linh vừa nhìn thấy nên cô liền né ngay sợ trúng bé nhưng lại không có chỗ đáp mà xoay vài vòng được Henry đỡ lấy.

Bốn mắt nhìn nhau trong sự ngỡ ngàng pha chút ngại ngùng ...
“Cô đứng dậy được rồi đấy ..!”
“Hm ..

Cảm ơn ..”
Không nói gì thêm, Henry đi tiếp để lại Diệp Bối Linh có phần hơi rung động.

Vừa nhớ lại mà vừa cười mỉm một mình khiến ba Diệp thấy lạ ..
“Con sao thế? Tự nhiên ngồi cười một mình ..”
“Dạ không có gì ạ ..”
Diệp Trường Minh vừa trở về nhà đã thấy ba Diệp và em gái Diệp Bối Linh ở ngoài phòng khách, anh cố tỏ ra bình tĩnh mà đi vào ..
“Cả ngày nay con đi đâu đấy?”
“À con ..

đi gặp bạn một chút thôi ạ!”
“Việc ta đưa cho con, con làm tới đâu rồi?”
“Dạ.

Vẫn đang tiến triển ạ!”
Diệp Trường Minh trả lời trong run sợ nhưng vẫn bị ba Diệp nhìn ra, đưa cho xem một tấm hình có Kiều Mịch Na và Giang Vỹ nắm tay nhau ..
“Tiến triển của con là đây à?”
“Con xin lỗi ạ, đúng là cô ấy và Giang Vỹ đang hẹn hò.

Ba Diệp tức giận tát Diệp Trường Minh khiến Diệp Bối Linh ngỡ ngàng ..
“Anh hai ..”
“Chỉ có mỗi việc như vầy mà làm cũng không xong, hỏi sao lúc nào con cũng thua Giang Vỹ đó?”
Ba Diệp dứt lời bước lên phòng, Diệp Trường Minh với nhiều nỗi đau bỏ qua lời hỏi thăm của Diệp Bối Linh mà ra bên ngoài ..
“Anh hai, em xin lỗi.

Nếu như em chịu học hỏi việc kinh doanh của công ty thì có lẽ anh sẽ không bị ba..”
Diệp Trường Minh vẫn cười nhẹ xoa đầu Diệp Bối Linh an ủi mà thầm nghĩ ..
“[Nên mau chóng tìm tung tích của Henry đó thôi ..!]”
“Đúng rồi, anh hai.

Hôm nay em thấy Ninh trưởng phòng của bên tập đoàn JW qua nhà mình gặp ba, chính là giám khảo chính của sự kiện thiết kế mới lần đó đấy.”

“[Ninh Chí Tuân ..

Anh ta và ba có quan hệ sao?]”
Sáng hôm sau, Diệp Trường Minh dành thời gian cho người đến bắt Ninh Chí Tuân đến một nơi vắng người ..
“Các người là ai? Sao lại bắt cóc tôi?"
“Bình tĩnh đi, Ninh trưởng phòng.

Tôi chỉ muốn hỏi chuyện với anh thôi ..”
“Diệp tổng hỏi chuyện mà phải bắt cóc như thế này à?”
Diệp Trường Minh cười ma mị bắt đầu vào nội dung dù trong lòng Ninh Chí Tuân cũng đang hoang mang..
“Không biết Ninh trưởng phòng đây quen biết với ba tôi như thế nào?”
“Không quen ..”
“Không quen mà anh đến nhà tìm ông ấy sao?”
Ninh Chí Tuân bối rối không dám nhìn thẳng vào Diệp Trường Minh ..
“Nếu vậy chắc hẳn anh cũng sẽ quen biết người nào tên Henry?”
“Henry là ai? Tôi không biết, có lẽ Diệp tổng tìm nhầm người rồi chăng?”
“Anh chắc là mình thật sự không biết?”
Ninh Chí Tuân vẫn lắc đầu từ chối, thì lúc này tiếng của Đặng Tú Lệ vang lên trong điện thoại ..
“Chí Tuân, cứu em..”
“Tú Lệ ..

Diệp Tổng, anh như này là như thế nào?”
“Yên tâm.

Cô ấy sẽ không sao nếu anh chịu nói thật, người sẽ bảo toàn không thương tích cho anh.”

Ninh Chí Tuân nhìn tình hình trước mặt mà đồng ý nói thật để bảo vệ cho Đặng Tú Lệ, nhưng anh lại không hay rằng Kiều Mịch Na vẫn đang theo dõi tại một nơi khác ..
“Diệp Đổng là người đã ơn với gia đình tôi nên mọi việc tôi làm cũng chỉ là vì muốn báo ơn thôi.

Cậu Henry mà anh muốn tìm hiện đang ở ngoài thành phố, tôi sẽ gửi định vị chi tiết cho anh.”
“Cảm ơn.

Tôi hỏi anh thêm một việc được không?”
“Anh nói đi ..”
Diệp Trường Minh biết rõ là Phó Minh Khải đang xem nên vẫn cố tình hỏi ..
“Anh có biết Minh Khải trước khi mất đã từng rất yêu anh không?”
Ninh Chí Tuân khựng lại khi nghe câu hỏi về Phó Minh Khải từ Diệp Trường Minh ..
“Tôi biết.

Nhưng tôi và cậu ấy không thể nào có kết quả, cho nên ..”
“Nên anh mới xa lánh cậu ấy như những người khác?”
“Chuyện cần nói tôi cũng đã nói rồi, mong Diệp Tổng giữ đúng lời hứa .”
Diệp Trường Minh cho người đưa Ninh Chí Tuân đến gặp Đặng Tú Lệ, còn mình thì tới chỗ của Kiều Mịch Na.

Riêng Phó Minh Khải khi nghe Ninh Chí Tuân trả lời như thế thì cũng là lúc quyết định nên tạm biệt mối tình đầu của mình rồi.
 
Tình Bất Tận
Chương 42: 42: Thấu Hiểu


Diệp Trường Minh lên xe đến một địa điểm khác đã có Kiều Mịch Na chờ sẵn ..
“Anh ta đã gửi địa chỉ qua cho tôi rồi, chúng ta lên kế hoạch chứ?”
“Trường Minh, anh giúp như vậy là được rồi.

Mọi chuyện còn lại để tôi..”
“Không được.

Người như ba tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu, hay để tôi giúp cậu.!”
Phó Minh Khải trong lòng không muốn liên lụy đến Diệp Trường Minh lẫn những người khác ..
“Trường Minh.

Anh đã giúp đỡ tôi rất nhiều rồi, nhưng lần này thì khác.

Người mà ba của anh muốn là tôi, tôi không thể để anh có mệnh hệ gì được ..”
“Minh Khải, tôi đã rất hối hận khi không thể ở bên cậu lúc đó nhưng bây giờ tôi sẽ không để điều đó lặp lại nữa đâu.


Phó Minh Khải giả vờ đồng ý trước rồi sẽ nghĩ cách không ảnh hưởng đến Diệp Trường Minh ..
“Vậy cậu có thể nói cho tôi biết vì sao cậu lại là Kiều Mịch Na hiện tại không?”
“Tôi và Mịch Na có mệnh cách tương sinh tương khắc nhưng Mịch Na lại được điềm báo rằng thọ không quá 20 tuổi, khi tai nạn xảy ra thì Mịch Na đã hy sinh cho tôi sống lại trong thân xác của con bé.”
“Không còn cách nào cho cậu hoàn hồn về đúng thân xác à?”
Phó Minh Khải suy nghĩ một hồi lâu mới hồi đáp ..
“Tôi và Mịch Na vốn là anh em cùng mẹ khác cha nhưng lại chưa từng gặp nhau hay tiếp xúc với nhau được một ngày, vậy mà con bé lại vì tôi mà ...!Tôi cũng rất sợ rằng có một ngày tôi phải lựa chọn giữa việc sống tiếp hoặc là cứu sống, chỉ vì tôi và Mịch Na có mệnh cách nên có một sư thầy đã chỉ điểm rằng chỉ có một trong hai chúng tôi là được sống.”
“Vậy cậu muốn tiếp tục rời xa Giang Vỹ, rời xa ba mẹ sao?”
“Người lẽ ra nên chết là tôi, Mịch Na không đáng phải chết thay tôi ..”
Khuôn mặt Kiều Mịch Na lại chợt rơi lệ chỉ vì Phó Minh Khải khóc trong lòng, thật trong thâm tâm cậu không muốn rời xa ai hết ..
“Tôi vốn không phải là con ruột của ba tôi ..”
“Sao? Nhưng anh là người thừa kế không phải sao?”
“Chỉ là bên ngoài thôi, tôi làm mọi chuyện cũng là vì em gái cả..”
Diệp Trường Minh nhìn xa xăm mà thở dài kể lại câu chuyện của mình ..
“Tôi và Bối Linh cũng giống cô và Mịch Na, tôi là con ngoài giá thú nhưng Bối Linh khi sinh ra là con gái nên ba tôi mới nhận lại tôi nhằm thế thân cho em ấy.

Con người của ông ấy có sức cạnh tranh rất lớn nên từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy với ý tưởng phải đứng nhất nên lúc nào tôi cũng bị đem ra so sánh với Giang Vỹ là vậy.

Cho đến năm đó khi không thể chịu được nữa thì gặp được cậu, cậu như ánh sáng kéo tôi ra khỏi bóng đêm vô tận vậy mà khi nghe tin cậu mất chính tôi cũng ..”
Phó Minh Khải đặt tay mình lên bàn tay của Diệp Trường Minh an ủi ..
“Tôi rất cảm kí.ch tình cảm của anh và Giang Vỹ hay những người khác đều được tôi chữa lành, nhưng cũng chính hai người đã giúp tôi trong từng khoảng thời gian khó khăn đó rồi, nếu anh chịu nhìn rộng hơn thì sẽ có một người khác xứng đáng hơn để anh bảo vệ ..”
Diệp Trường Minh và Phó Minh Khải đều biết là đang nói về La Mỹ Hiên ..
“Tôi nhìn ra được anh và Mỹ Hiên có tình cảm với nhau, lẽ nào anh vẫn mặc cảm việc cô ấy thích một người đồng tính đúng không?”
...!
“Cô ấy sẽ không quan tâm lời người khác nói gì đâu, chuyện của anh và cô ấy chẳng phải chỉ là chuyện của hai người thôi sao..?
Vừa dứt lời thì điện thoại của Kiều Mịch Na reo lên với màn hình cuộc gọi đến từ Giang Vỹ ..

“Chưa gì mà anh ta không đợi được rồi ..”
“Vậy chúng ta về trước thôi, kế hoạch cứu Henry tôi sẽ gửi anh sau!”
“OK.


Diệp Trường Minh và Phó Minh Khải cùng ra về, trong lúc đó Đặng Tú Lệ vẫn còn hơi choáng khi bị bắt cóc và đang nằm nghỉ tại nhà dưới sự chăm sóc của Ninh Chí Tuân ..
“Em sao rồi? Còn khó chịu ở đâu không?”
“Em không sao.

Nhưng mà, việc anh gửi địa chỉ cho Diệp tổng như vậy lỡ chủ nhân biết được thì ..”
“Đừng lo.

Có anh ở đây..!”
Ninh Chí Tuân dùng một tay dìu đầu của Đặng Tú Lệ tựa vào vai phải của mình, bề ngoài tỏ ra không có gì nhưng trong lòng vẫn lo lắng cho Mẹ của mình đang nằm trong tay của Diệp Đổng mà chưa từng được gặp nhau.
“[Mẹ, con nhất định sẽ tìm cách cứu mẹ.

Mẹ nhất định hãy chờ con..]”
Kiều Mịch Na không về nhà mà tới thẳng căn hộ của Giang Vỹ, vừa bấm chuông thì liền có người mở cửa khiến cô giật mình ..
“Em không sao chứ? Không ai làm gì em đúng không?”

“Anh nghĩ nhiều rồi.

Em và Trường Minh chỉ là dựng màn kịch để tìm tung tích nơi Henry bị bắt cóc thôi mà, ai làm gì em?”
“Thì là tên họ Diệp đó đấy..”
“Bớt ghen lại đi nhé ..!”
Giang Vỹ nấu bữa tối cho cả hai nên Phó Minh Khải ngồi chờ mà nghĩ đến việc của Ninh Chí Tuân ..
“[Tại sao Chí Tuân lại làm việc cho Diệp Đổng? Trước đó cậu ấy không biểu hiện gì là thiếu tiền hay nợ nần ai, nếu hạ mình làm việc như vậy thì chắc chắn bên cạnh cậu ấy đã bị ông ta nắm thóp rồi nhưng có thể là ai đây?]”
Giang Vỹ vừa chuẩn bị xong thì nhìn Phó Minh Khải đang suy tư điều gì đó mà tiến đến ngối xuống đối diện quan tâm ..
“Em sao thế? Trông thẫn thờ như vậy ..”
“À không.

Em chỉ là nghĩ về điều gì khiến Chí Tuân làm việc cho Diệp Đổng đó thôi.!”
“Anh sẽ cho người điều tra lại, đừng suy nghĩ nữa nhé! Mau ra ăn tối thôi!”
Nụ cười xuất hiện trên gương mặt của Kiều Mịch Na và cùng Giang Vỹ ra bàn ăn với nhau trông thật hạnh phúc tính đến hiện tại..
 
Tình Bất Tận
Chương 43: 43: Khác Biệt


Vì để chăm sóc cho người ba vừa từ quê lên thành phố thăm nên La Mỹ Hiên đã đi siêu thị mua một vài thức ăn, tới quầy thu ngân tính tiền thì Diệp Trường Minh từ đâu xuất hiện ...
“Tính tiền toàn bộ cho tôi..”
“Anh..?”
La Mỹ Hiên khó hiểu vì hành động này của Diệp Trường Minh ..
“Để tôi xách cho ..”
“Diệp Trường Minh, anh lại muốn làm gì đây?”
“Chỉ là giúp em thôi ..”
Diệp Trường Minh giật lấy túi đồ đặt trên cốp sau xe của mình, mở cửa nhìn La Mỹ Hiên với ý muốn cô lên xe.

La Mỹ Hiên rất muốn từ chối nhưng vì ba của mình vẫn còn chờ ở nhà nên đành phải chấp nhận, Diệp Trường Minh thầm vui mừng trong lòng ...
“Em mua nhiều đồ như vậy để dự trữ à?”
...
“Mỹ Hiên, tôi xin lỗi.

Trước đây dù là gì cũng đều là lỗi của tôi.

Em nói đúng, tôi vốn không nên xem Mịch Na là thế thân của Minh Khải nhưng mà gần đây tôi đã có suy nghĩ lại rồi nên mong em cho tôi cơ hội được không?”
La Mỹ Hiên cố tình tỏ ra không muốn hiểu lời nói của Diệp Trường Minh vì nếu như vậy là cô sẽ không thể quên được anh.

Thời gian trôi qua nhanh cũng đã đến nhà của La Mỹ Hiên, cô im lặng xuống xe lấy đồ thì bị Diệp Trường Minh ngăn tay lại ..
“Em định im lặng với tôi mãi mãi sao?”

“Xin anh tự trọng..”
Tình cờ ba của La Mỹ Hiên xuống dưới cổng nhà đổ rác thì thấy cuộc giằng co giữa cô và Diệp Trường Minh ..
“Hiên nhi.

.”
“Ba.

Sao ba lại xuống đây thế?”
“Ba đi đổ rác ấy mà.

Đây là ..?!”
Diệp Trường Minh nhanh nhẹn bắt tay chào hỏi ba của La Mỹ Hiên ..
“Dạ cháu chào bác, cháu là Diệp Trường Minh.

Bạn của Mỹ Hiên và hiện đang theo đuổi cô ấy ạ.”
“Hả?”
“Này, anh đang nói gì thế hả?”
Ba của La Mỹ Hiên ngạc nhiên trước lời giới thiệu của Diệp Trường Minh, ngay cả chính La Mỹ Hiên cũng không ngờ rằng anh lại nói như vậy ..
“Haha ..

Cậu cũng vui tính đấy, có bận việc không? Lên nhà tôi ăn một bữa cơm..”
“Ba, anh ấy có việc rồi ..”
“Cháu rảnh lắm ạ ..”
La Mỹ Hiên mở to hai mắt ngạc nhiên vì Diệp Trường Minh cắt ngang đang cùng ba của mình lên nhà.

Tại căn hộ của Giang Vỹ, Phó Minh Khải nhận được tin nhắn từ La Mỹ Hiên mà cười mỉm ..
“Có gì mà em cười thế?”
“Xem ra Trường Minh đã quyết định theo đuổi Mỹ Hiên rồi ..”
“Hắn ta à?”
Phó Minh Khải nhìn nét mặt không đội trời chung của Giang Vỹ đối với Diệp Trường Minh thật khôi hài..
“Giang Vỹ..”
“Hửm?”
Sử dụng tay của Kiều Mịch Na mà ôm má của Giang Vỹ, Phó Minh Khải mới lên tiếng ...
“Khi em được trở lại là em, chúng ta cùng đi du lịch nhé!”
“Được.”
Phó Minh Khải cố gắng ghi nhớ khuôn mặt lúc này của Giang Vỹ, cả hai từ từ tiến đến trao nhau nụ hôn ngọt ngào và cùng trải qua một đêm mặn nồng.

Phía nhà nhộn nhịp của La Mỹ Hiên, không nghĩ rằng ba cô lại rủ Diệp Trường Minh uống rượu ..

“Cậu đấy ..

Cậu đã làm con gái tôi khóc đúng không?”
“Vâng.

Là lỗi của cháu, xin lỗi bác ạ.

Từ nay về sau, cháu sẽ không để giọt lệ nào rơi trên mặt của Mỹ Hiên nữa đâu ạ!”
Nhìn ba mình và Diệp Trường Minh trông thật giống nhau, La Mỹ Hiên vất vả đưa từng người đi nghỉ.

Diệp Trường Minh nằm trên sofa mà không ngừng nói xin lỗi với La Mỹ Hiên ..
“[Tại sao lúc em đã quên anh rồi thì anh lại xuất hiện như thế này? Anh muốn em làm sao đây?]”
“Con yêu tên nhóc này lắm đúng không?”
“Ba? Sao ba không nghỉ ngơi đi ạ?”
“Ba nói đúng rồi phải không?”
La Mỹ Hiên im lặng biểu thị cho câu trả lời khiến ba của cô không phản bác gì thêm ..
“Hiên nhi, nhà chúng ta chỉ còn lại con và ba nên ba rất mong con tìm được bến đỗ hạnh phúc của riêng mình nhưng mà đừng để người khác phải nghĩ rằng chúng ta ham giàu.”
“Dạ?”
“Ba nhìn ra là cậu ta rất giàu đúng không? Nếu con lựa chọn ở bên cậu ta thì hãy suy nghĩ về bối cảnh gia thế giữa con và cậu ấy.

Người giàu họ sẽ không thích nhà lao động như chúng ta, trừ khi cậu ta có năng lực bảo vệ con còn không thì ...”
“Ba, con hiểu ý của ba mà.

Con sẽ suy nghĩ cẩn thận..!”
Ba của La Mỹ Hiên gật đầu đồng ý và quay trở về phòng, một hai hàng lệ rơi xuống mà nhìn Diệp Trường Minh nhưng cả hai đều không hay biết là anh đã nghe hết cuộc nói chuyện của hai người.

Sáng hôm sau, Diệp Trường Minh tỉnh dậy nhưng không nhìn thấy ai ở nhà.

Đúng lúc ba của La Mỹ Hiên vừa đi bộ buổi sáng về ..
“Dậy rồi à? Đầu óc còn tỉnh táo chứ?”
“Vâng.

Xin lỗi bác ..”
“Có gì mà xin lỗi, là ta đã rủ cậu cùng uống mà.

Vậy nhân lúc con gái ta chưa về ta vào chủ đề chính.”
Diệp Trường Minh đã biết rõ là ba của La Mỹ Hiên sẽ nói về vấn đề gì ..
“Nhìn cậu là ta biết cậu là con nhà thượng lưu nhưng Hiên nhi nhà ta chỉ là một cô gái bình thường không xứng gì với thiếu gia là cậu, nên ta mong cậu đừng gặp con bé nữa được chứ?”
“Cháu có thể hỏi lý do được không ạ?”
“Chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao? Bối cảnh giữa cậu và gia đình tôi khác biệt quá lớn, tôi không muốn con bé phải bị người khác nói ra nói vào ..”
Diệp Trường Minh rất muốn tạo niềm tin cho ba của La Mỹ Hiên nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, nhìn anh im lặng nên ông nói thêm ..
“Sự thật khác là ta cũng đã gửi gấm con bé cho một người khác rồi.

Cậu biết Chu Cường đúng không?”
“Vâng.”
“Chu Cường là bạn học với Hiên nhi nhà ta, luôn đối xử với con bé rất tốt nên ta muốn cậu ấy sẽ thay ta chăm sóc cho con bé cả đời..”
Diệp Trường Minh không biết nói gì thêm vì sự quyết định của ông, bên ngoài La Mỹ Hiên đang trên đường về vẫn chưa biết cuộc hội thoại giữa ba mình và người mình yêu...
 
Tình Bất Tận
Chương 44: 44: Lòng Vị Tha


Phó Minh Khải thức dậy trong vòng tay của Giang Vỹ mà đếm từng ngày, nhận được tin nhắn Diệp Trường Minh đã chuẩn bị kế hoạch cứu Henry nhưng trước đó phải đi gặp một người trước.
“Hửm? Em không ngủ thêm à?”
“Em muốn đi gặp một người, anh đi cùng không?”
Giang Vỹ vẫn còn mớ ngủ chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng chuẩn bị đi cùng, ngược lại hoàn cảnh của Diệp Trường Minh lại không khả quan ...
“Trước đây cháu đã từng thích đàn ông đấy ạ ..

Nhưng mà từ khi gặp Mỹ Hiên, cô ấy đã cho cháu một cảm giác rất khác mà cháu chưa từng nhận được.

Đúng như bác nói là cháu là con nhà thượng lưu nhưng đó chỉ là cái mác bên ngoài, bên trong thì cháu chỉ là con ngoài giá thú thôi ạ.Cháu xin lỗi trước vì đêm qua đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa bác và Mỹ Hiên nên cháu cũng biết được nỗi lo lắng của người ba dành cho con gái.”
...
“Tại đây cháu xin hứa với bác sẽ bảo vệ cô ấy, yêu thương cô ấy nhiều hơn là cô ấy yêu cháu.

Mong bác đồng ý..”
Diệp Trường Minh đứng dậy cúi đầu trước ba của La Mỹ Hiên, tình cờ La Mỹ Hiên vừa trở về đã nhìn thấy hành động kia ..
“E hèm..

Hiên nhi à, ba hơi mệt nên vào nghỉ ngơi chút nhé!”
"Vâng..”
Bên ngoài phòng khách chỉ còn lại Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên với không khí ngại ngùng ..

“Mỹ Hiên, tôi ...”
“Đói rồi đúng không? Để tôi đi làm bữa sáng ..”
“Cảm ơn em..”
Tại một quán cafe với cách trang trí đơn giản nhưng sang trọng, lúc này Giang Vỹ và Kiều Mịch Na đang ngồi đợi ai đó ..
“Em hẹn cậu ta rồi à?”
“Uhm.

Mới sáng nay thôi, có vài chuyện cũng nên nói rõ..”
Bên ngoài, Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ đã xuất hiện theo lời hẹn ..
“Kiều tiểu thư, Giang tổng ..?”
“Anh ra ngoài trước nhé ..!”
Giang Vỹ ra ngoài để lại Kiều Mịch Na cùng Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ ở quán ..
“Lâu rồi không gặp, Tiểu Chí..”
“À không.

Chỉ là ..

cô vừa gọi tôi là gì?”
“Tiểu Chí ..”
Ninh Chí Tuân đang không hiểu là vì sao Kiều Mịch Na lại biết được biệt danh riêng của anh và Phó Minh Khải hay gọi nhau ..
“Cậu vẫn chưa nhận ra à?”
“Chẳng lẽ..

cậu là ..Sao lại có thể?”
“Thật ra, ban đầu mình cũng bất ngờ như cậu thôi nhưng mà Mịch Na đã trao lại cơ hội sống này cho mình nên mình đã cố gắng tận dụng đến hiện tại ..”
Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ vẫn chưa thấm được hiện tượng lạ như phim ảnh này ..
“Vậy những gì mình đã nói hay làm với Kiều tiểu thư thì cậu cũng đã ..”
“Uhm..”
“Xin lỗi.

Mình ...”
“Không sao đâu.

Hôm nay mình hẹn hai người ra đây chính là có việc muốn hai người nói thật, có phải Diệp Thọ Khí đã đe dọa hai người không?”

Không khí im lặng bao trùm ở Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ, Phó Minh Khải vẫn nói tiếp ...
“Mình không trách cậu việc lần đó nữa đâu vì mình biết đó cũng không phải là điều cậu mong muốn, nhưng mà ông ta vốn dĩ là một người xấu.

Cậu không nên làm việc cho loại người như thế, có phải ông ta đang giữ việc gì của hai người đúng không?”
...
“Hôm trước, Diệp Trường Minh có cản đường hỏi cậu về một người tên Henry đó chính là do mình nhờ anh ta làm vậy đấy.”
“Sao?”
“Henry đó là một người bạn mình từng cứu trước đây, chỉ vì mình nhờ anh ta giải mã thẻ nhớ USB mới biết các vụ làm ăn phi pháp của ông ta, vậy mà thẻ nhớ đó lại có cài định vị nên người của ông ta mới bắt được anh ấy.”
Ninh Chí Tuân nhìn Kiều Mịch Na mà không biết mở lời như thế nào, lúc này Đặng Tú Lệ mới lên tiếng..
“Mẹ của anh ấy đang bị chủ nhân bắt làm con tin, nên anh ấy buộc phải nghe theo lời mà làm việc cho ông ta ...”
“Bác gái bị bắt?”
“Đúng vậy.

Thời điểm mà anh ấy bất đắc dĩ phải lấy cắp bản dự án của Giang Tổng chính là vì bác gái đang bị bắt làm con tin nên không thể không làm theo ..”
Phó Minh Khải suy tính trong lòng và hỏi thêm ..
“Vậy cậu và bác gái đã gặp nhau chưa?”
“Từ ngày bác gái bị bắt đến nay, ông ấy chỉ cho hai mẹ con họ nói chuyện với nhau qua điện thoại chứ không gặp mặt trực tiếp nên anh ấy đang lo bác gái đã ..”
Ninh Chí Tuân đang lo lắng trong lòng thì Phó Minh Khải mới lên tiếng ..
“Đừng lo, bác gái không sao đâu.

Thay vào đó, mình nhờ cậu một việc được không?”
“Hở?”
“Dĩ nhiên, mình đảm bảo rằng bác gái sẽ an toàn đoàn tụ trở về với cậu ..”
Ninh Chí Tuân chắc chắn sẽ tin tưởng vào Phó Minh Khải nên đã đồng ý, ngược lại bên phía Diệp Trường Minh thì ..
“Mỹ Hiên, tôi ..”

“Anh có giữ lời hứa không?”
“Hả?”
“Những lời anh đã nói với ba của em, anh có giữ lời được không?”
Diệp Trường Minh vui ra mặt khi được La Mỹ Hiên tha thứ ..
“Được chứ...!Vậy là em chịu tha thứ cho anh rồi?”
“Vẫn còn xem hành động của anh có đúng như những gì anh đang nói hay không..”
Diệp Trường Minh bắt lấy tay của La Mỹ Hiên mà không ngừng vui mừng cảm thán ..
“Chỉ cần em đồng ý cho anh một cơ hội, như vậy là đủ rồi.

Cảm ơn em.

!”
La Mỹ Hiên và Diệp Trường Minh cùng cười với nhau ..

Trở lại bên phía Kiều Mịch Na, Giang Vỹ nhìn thấy Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ ra về thì mới vào trong một lần nữa ..
“Thế nào rồi?”
“Những gì cần nói cũng đã nói hết rồi, việc còn lại dựa vào sức người thôi..!”
Giang Vỹ nắm lấy tay của Phó Minh Khải ngụ ý anh vẫn ở bên đồng hành cùng cậu cho dù có xảy ra việc gì đi chăng nữa ..
 
Tình Bất Tận
Chương 45: 45: Lần Cuối


Sau khi Phó Minh Khải và Giang Vỹ hẹn gặp Ninh Chí Tuân xong thì cả hai cùng nhau tới nhà ba mẹ Phó, nghe tiếng chuông cửa nên mẹ Phó ra mở cửa ..
“Ôi Mịch Na, cậu Giang.

Đã lâu hai đứa không ghé nhà rồi ..”
“Vâng.

Hai bác vẫn khỏe chứ ạ?”
“Rất khỏe..

Mau vào nhà nào.!”
Giang Vỹ và Phó Minh Khải cùng nhau nắm tay bước vào, mẹ Phó tinh ý nhìn thấy hành động đó liền hỏi.

..
“Mịch Na và cậu Giang đang hẹn hò với nhau rồi à?”
“À dạ ..Cũng mới gần đây thôi ạ ..”
“Mịch Na là cô gái tốt, cậu Giang phải cố gắng trân trọng đấy nhé!”
Cả nhà cùng bật cười với nhau vì lời nói đùa của ba Phó, Giang Vỹ nói nhỏ với Phó Minh Khải ..
“Em có muốn nói thật với họ không?”
“Anh muốn em nói?”

“Quyết định của anh không quan trọng, chủ yếu là em có muốn cho họ biết hay không thôi.

Dù gì họ là những người nên cần biết nhất về việc sống chết của em ..”
Phó Minh Khải suy tính trong lòng về lời để nghị của Giang Vỹ.

Gần tối đó, mẹ Phó đã nấu một bữa tiệc hoành tráng tiếp hai người ..
“Mẹ Phó à, không cần phải nấu nhiều tới vậy chứ ạ?”
“Lâu lâu hai đứa mới ghé, chuẩn bị nhiều một chút cũng có sao!
Phó Minh Khải cười trừ bên ngoài nhưng Giang Vỹ thì ngược lại ..
“Anh thấy ngon mà, ăn thôi!”
“Nè anh..”
Ba mẹ Phó mời cả hai dùng bữa, Phó Minh Khải cứ mãi nhìn về mẹ Phó mà trăn trở ..
“Mịch Na, con sao thế?”
“À dạ không.

Chỉ là con thấy bữa ăn hôm nay rất ngon thôi ạ ..!”
“Ngon thì ăn nhiều vào nhé! ..”
Cả gia đình vừa ăn tối vừa cười nói vui vẻ với nhau, sau đó cả hai ở lại một đêm và dĩ nhiên sẽ ngủ ở phòng của Phó Minh Khải lúc sinh thời ...
“Em nghĩ là chúng ta nên ngủ riêng, dù gì cũng là cơ thể của Mịch Na ...”
“Chúng ta chẳng phải đã ngủ chung nhiều lần rồi đó sao?”
Khuôn mặt của Kiều Mịch Na đỏ ửng mà Phó Minh Khải trách nhẹ Giang Vỹ ..
“Vậy em không nói cho họ biết sự thật à?”
“Em nghĩ là không nên.

Họ cũng có tuổi rồi, nếu biết thêm việc như này có lẽ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của họ đấy ..!”
“Em và tên họ Diệp đó đã có kế hoạch cứu Henry rồi đúng không? Em tính chừa anh ra à?”
“Không phải.

Chỉ là ..”
Phó Minh Khải trong lòng không muốn Giang Vỹ vì mình mà mạo hiểm nên mới giấu kế hoạch giải cứu này ...
“Em tin tưởng tên đó hơn anh sao?”
“Anh hiểu lầm rồi, chỉ là em không muốn anh mạo hiểm thôi chứ làm sao em không tin tưởng anh được chứ?”
“Nhưng mà em cũng nên biết, chỉ cần mọi chuyện liên quan đến em thì anh đều tự nguyện..”
Thật không ngờ tình cảm của Giang Vỹ đối với mình lại si tình đến vậy khiến Phó Minh Khải có hơi chần chừ mà nói ra kế hoạch ..

“Vậy kế hoạch là như thế nào? Em cho anh hay được rồi chứ?”
“À thì..”
Phó Minh Khải cũng phải nói ra kế hoạch cứu Henry nhờ vào sự trợ giúp của Diệp Trường Minh và Ninh Chí Tuân.

Một bên khác, La Mỹ Hiên và Diệp Trường Minh cùng xuống nhà đi dạo thì mới biết được bí mật nọ ..
“Anh nói sao? Mịch Na hiện tại là anh của cô ấy?”
“Tuy hơi khó tin nhưng đúng là vậy..

.”
“Làm sao có thể?”
La Mỹ Hiên đang không tin tưởng vào thông tin này nhưng Diệp Trường Minh cũng phải thuyết phục cô.
“Chính cô ..

cậu ấy đã thừa nhận với anh mà..”
“Nhưng chuyện đó sao lại xảy ra được chứ? Em tưởng chuyện chỉ xuất hiện trên phim?”
“Ban đầu anh cũng bất ngờ như em đấy, nhưng mà nghe lại sau một hồi mới biết đúng là cậu ấy .”
“Vậy Mịch Na thật thì sao?”
Diệp Trường Minh thở dài lắc đầu thay cho câu trả lời, tuy La Mỹ Hiên chưa từng được tiếp xúc với Kiều Mịch Na thật sự nhưng mà chuyện xảy đến với hai anh em họ cũng quá ly kỳ.

Khuya đó, Phó Minh Khải chưa ngủ mà nhìn lên trời sao ..
“[Mịch Na, chỉ một chút nữa thôi.

Em sẽ sớm được trở về rồi..!]”
Sau đó, anh âm thầm vào phòng của ba mẹ Phó nhìn họ lần cuối ..
“[Ba, mẹ.

Khải nhi bất hiếu đã không nhận lại hai người sớm nhưng mà nếu nhận rồi thì sẽ càng dễ chia ly hơn nên con xin phép tạ lỗi với hai người.

Kiếp sau, con vẫn muốn là con trai của hai người ..]”
Phó Minh Khải dùng thân xác của Kiều Mịch Na mà quỳ tạ lỗi với ba mẹ Phó, sau đó về phòng nhìn Giang Vỹ lần cuối ..
“[Cảm ơn anh, Giang Vỹ.

Cảm ơn anh đã luôn ở bên em, nhưng mà việc nguy hiểm trước mắt em vẫn không nên để anh mạo hiểm cùng em được.

Anh tha thứ cho em nhé, kiếp sau mong chúng ta sẽ đường đường chính chính bên nhau thêm một lần nữa.

]”
Cố gắng kìm nén nước mắt trong lòng mà rời đi trong khi Giang Vỹ đang ngủ ngon vì trước đó Phó Minh Khải đã tìm cách cho anh uống thuốc ngủ, bên ngoài đã có xe của Diệp Trường Minh chờ sẵn ..
“Có chắc là không cho Giang Vỹ đi cùng chứ? Nếu cậu ta thức dậy mà không thấy cậu thì...”
“Như vậy sẽ tốt cho anh ấy, tôi không muốn anh ấy phải mạo hiểm thêm nữa.

Chúng ta đi thôi!”
Và cứ thế Diệp Trường Minh cho xe rời đi nhưng trong lòng Phó Minh Khải vẫn quyến luyến nhìn về sau thêm lần nữa mà tạm biệt ..
 
Tình Bất Tận
Chương 46: 46: Giải Cứu


Gần sáng, Diệp Trường Minh và Phó Minh Khải cũng tới địa điểm đang có Ninh Chí Tuân đợi sẵn.

Bên cạnh đó chính là căn nhà hoang nơi Henry đang bị giam giữ ..
“Cậu tới rồi, Giang tổng không đi cùng à?”
“Tình hình thế nào rồi?”
“Hôm nay, chủ nhân sẽ không tới nên có thể lẻn vào được nhưng phải cẩn thận đấy!”
Phó Minh Khải xung phong vào trước nhưng Diệp Trường Minh ngăn lại ..
“Không được, nếu cậu vào lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”
“Nhưng mà..”
“Để tôi vào trước cho, dù gì tôi cũng là con trai ông ấy ít nhất sẽ không ai làm hại tôi ..”
Phó Minh Khải vốn không đồng ý nhưng cũng phải chấp nhận cho Diệp Trường Minh vào trước, còn mình thì đợi cùng Ninh Chí Tuân ..
“À, mẹ của cậu mình đã cho người cứu về được rồi.

Hiện bác ấy đang được theo dõi tại bệnh viện của gia đình Mịch Na, nên cậu đừng lo nữa nhé!”
“Thật à? Cảm ơn cậu, Tiểu Khải ..”
Diệp Trường Minh nhẹ nhàng đi vào nhưng lại bị phát hiện ngay bởi trợ lý đắc lực của Diệp Thọ Khí ..
“Cậu chủ, sao cậu đến đây?”
“À ba nhờ tôi đến xem tình hình của người bên trong ..”
“Tôi không nhận được chỉ thị này ..”

“Vậy anh muốn kháng lệnh à?”
Tay trợ lý đấy đành để Diệp Trường Minh vào và nhanh chóng liên lạc với Diệp Thọ Khí, nhưng trùng hợp ông ấy đang trên máy bay đi công tác nên đã không thể nghe điện thoại ..

Diệp Trường Minh nhanh nắm bắt thời gian vào gặp Henry ..
“Nè anh, anh còn tỉnh chứ?”
“Anh là ..”
“Tôi là bạn của Mịch Na, cô ấy cùng tôi tới cứu anh đấy ..!”
Henry không nghĩ rằng Kiều Mịch Na lại bất chấp đến cứu mình, anh muốn nói Diệp Trường Minh đừng nhưng không còn hơi sức nữa ..

Phía nhà ba mẹ Phó, Giang Vỹ tỉnh dậy trong mệt mỏi vì tác dụng phụ của thuốc ngủ ..
“Cậu dậy rồi à?”
“Mẹ Phó, Mịch Na đâu rồi ạ?”
“Lúc thức dậy, tôi đã không nhìn thấy con bé rồi.

Có lẽ là tối qua nhà có việc gấp nên con bé mới đi gấp trong đêm như vậy ..”
Giang Vỹ nhớ lại mọi việc và đúc kết ra được Phó Minh Khải đã tự đi cứu Henry đấy, anh nhanh chóng chào tạm biệt ba mẹ Phó mà rời đi.

Bên ngoài căn nhà, Phó Minh Khải không yên tâm chút nào thì mới nhìn thấy hình bóng của Diệp Trường Minh đi ra ..
“Thế nào rồi? Henry có trong đấy chứ?”
“Tình hình cậu ta không tốt lắm, nếu không kịp đưa đến bệnh viện điều trị thì chắc là..”
“Không được, cơ hội chỉ có hôm nay.

Tôi phải cứu anh ấy..!”
Một mình Kiều Mịch Na chống cự cả hai người mà xông vào, Ninh Chí Tuân và Diệp Trường Minh cũng phải bất lực đi theo sau.

Giang Vỹ vẫn đang chờ kết quả điều tra từ trợ lý mà lái xe rất nhanh ..
“Giang tổng, đã tìm được rồi ạ!”
Vừa có được địa chỉ thì Giang Vỹ đã nhanh chạy đến ngay bên cạnh Phó Minh Khải, tay trợ lý nhìn thấy Kiều Mịch Na liền chặn lại ..
“Nè, cô là ai hả?”
Kiều Mịch Na không trả lời mà đá hắn sang một bên như một lời đáp trả, nhanh chóng chạy vào xem Henry.

Những tay sai khác thấy thủ lĩnh bị đá liền cùng nhau đến chặn cô lại nhưng được Ninh Chí Tuân và Diệp Trường Minh cản đường ..

“Cậu chủ, cậu làm vậy có ý gì?”
“Ý rõ như này không cần nói anh nên biết rồi chứ?”
Một trận ẩu đả xảy ra tại căn nhà hoang đấy, Kiều Mịch Na một đường vào cứu Henry ..

“Henry, anh sao rồi? Còn nhận ra tôi không?”
“Mịch Na, sao ..

cô ..

lại ...?”
“Thời gian gấp rút, tôi đưa anh rời khỏi đây trước đã ..!”
Kiều Mịch Na dìu Henry ra bên ngoài, không để ý rằng đằng sau có tên tay sai chuẩn bị đánh lén cả hai thì từ đâu Giang Vỹ lại đá tên đó ra một bên khiến Phó Minh Khải bất ngờ vì sự xuất hiện của anh ..
“Giang Vỹ, anh ..?”
“Chuyện chúng ta anh sẽ hỏi chuyện sau, bây giờ mau lên xe trước đi.

Anh và hai người họ sẽ ngăn những người này ..”
“Anh cẩn thận đấy!”
Kiều Mịch Na đưa Henry lên xe của Giang Vỹ và lái xe đến bệnh viện trước, chỉ còn lại ba người đàn ông ở lại thì Giang Vỹ mới lên tiếng ..
“Nè tên Diệp kia, cậu có đi xe không đấy?”
“Cậu nói gì hả?”
“Có hay không?”
Diệp Trường Minh mới ra hiệu đằng sau thì cả ba cố gắng thoát khỏi đám người này và lên xe rời đi cùng tới bệnh viện đã bàn trước đó ..
“Giang tổng, sao anh lại biết mà tới đây?”
“Tôi còn chưa trách hai người đấy, sao có thể cùng cô ấy mà giấu tôi hả? Nếu xảy ra chuyện gì thì sao?”
“Quyết định của Minh Khải, làm sao chúng tôi ngăn được?”
Henry khi được đưa tới bệnh viện thì đang được khám và theo dõi kĩ lưỡng bởi bác sĩ giỏi nhất, cả ba người đàn ông còn lại cũng vừa đến ..
“Ba người không sao chứ?”
“Không sao rồi ..

Tôi đi băng bó lại vết thương này đây .!”
“Vậy tôi đi thăm mẹ tôi trước nhé!”
Diệp Trường Minh và Ninh Chí Tuân rời đi, chỉ còn lại Giang Vỹ và Phó Minh Khải với không khí nặng nề.

Phó Minh Khải chưa biết phải mở lời ra sao thì Giang Vỹ mới hỏi ..
“Tại sao?”
“À thì là ..

Xin lỗi, em chỉ không muốn anh mạo hiểm vì em thôi nên mới lén rời đi..”
“Em không tin tưởng anh đến vậy sao?”
Nhìn Giang Vỹ như đang giận muốn rơi lệ nên Phó Minh Khải đã tiến tới ôm anh an ủi ..
“Em xin lỗi.

Về sau em sẽ không như vậy nữa, anh đừng giận!”
“Anh không giận, anh chỉ là lo cho em thôi.

Nếu em có mệnh hệ gì thì làm sao cả em và Mịch Na có thể được hoàn hồn trở về chứ?”
Phó Minh Khải biết rõ việc tương lai như thế nào khi đang lừa dối Giang Vỹ về sự hoàn hồn sắp tới, nhưng mà cậu không muốn nói sự thật này cho anh bởi vì nếu anh biết thì nhất định sẽ ngăn lại ngay ..
 
Tình Bất Tận
Chương 47: 47: An Bài


Trải qua nhiều giờ cấp cứu, Henry đã tỉnh lại sau ba ngày hôn mê sâu.

Túc trực ở bên là Kiều Mịch Na và Giang Vỹ ..
“Henry, anh tỉnh rồi? Còn nhận ra tôi là ai không?”
“Mịch ..Na”
“Anh chờ một chút tôi gọi bác sĩ vào khám lại cho anh nhé!”
Bác sĩ khám lại tổng quan cho Henry và đưa ra kết quả tích cực ..
“Anh thấy trong người sao rồi?”
“Không sao.

Đây là người cô từng nói đến, đúng không?”
“Chào anh.

Tôi là Giang Vỹ, Mịch Na có nhắc về anh cho tôi rất nhiều .”
Phó Minh Khải suy nghĩ lại mọi việc mới nói chuyện với Henry ..
“Henry, nhiều ngày qua anh đã chịu khổ rồi.

Mọi chuyện về sau cứ để tôi giải quyết, anh hãy yên tâm mà tịnh dưỡng nhé.

Nơi đây là bệnh viện của gia đình tôi, bọn người đó sẽ không tìm đến đâu ...”

“Như vậy có nguy hiểm không?”
“Không sao đâu.

Tôi đã chuẩn bị hết rồi, anh yên tâm!”
Chờ đợi Henry ngủ thiếp đi thì Phó Minh Khải và Giang Vỹ mới chuẩn bị ra về ..
“Có nên cho người đến bảo vệ cho Henry không?”
“Em đã nhờ một người rồi ..”
“ ??? “
Giang Vỹ không biết người mà Phó Minh Khải chuẩn bị là ai nhưng anh sẽ không ngờ rằng người đó lại là Diệp Bối Linh đang thầm tương tư Henry mấy ngày qua ..
“Em nói gì? Diệp Bối Linh thích thầm Henry?”
“Đúng vậy..”
“Anh không ngờ đấy ..”
“Sao hả? Vụt mất đi một người crush mình nên tiếc à?”
Giang Vỹ ký nhẹ vào đầu Kiều Mịch Na bên ngoài nhưng vẫn trách yêu Phó Minh Khải bên trong ..
“Em nghĩ đi đâu vậy hả?”
“Hihi..

Em chỉ nghĩ là hai anh em họ cũng nên tìm thấy định mệnh của mình rồi ..”
Một nơi khác, La Mỹ Hiên đang thay băng cho vết thương của Diệp Trường Minh.

Tuy vết thương không sâu nhưng cũng không nên hoạt động nhiều ..
“Vậy cậu ấy ..

anh ấy đã có kế hoạch gì tiếp không?”
“Dĩ nhiên là bắt bài ba của anh rồi.

Nghe nói, hôm nay ông ấy sẽ về nước.

Chắc cũng đã nhận được tin rồi đấy.!"
Và đúng thật là Diệp Thọ Khí rất tức giận khi Henry được cứu mà có sự tham gia của Diệp Trường Minh.

Kiều Mịch Na vừa trở về nhà thì như cảm thấy bất an ..
“[Dường như cũng sắp đến lúc rồi, nên xử lý nhanh thôi]”
Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ cùng nhau chăm sóc cho mẹ anh, qua theo dõi từ bác sĩ thì sức khỏe của bà đã ổn định nên cả hai mới yên tâm.

Lúc này, vì tin tưởng nên Phó Minh Khải đã tìm đến phòng bệnh ..

“Bác gái không sao rồi chứ?”
“Mẹ mình không sao rồi, cảm ơn cậu.”
“Thật ra, mình có việc này muốn nhờ cậu..”
Ninh Chí Tuân gật đầu lắng nghe và đồng ý giúp đỡ dù chưa biết là việc gì ..
“Mình từng nói với cậu về mệnh cách của mình và Mịch Na đấy thì sắp tới sẽ có một sự kiện lớn đưa Mịch Na hoàn hồn trở lại, nhưng điều này sẽ ảnh hưởng đến ký ức của mọi người nên mình muốn cậu ngày đó giúp mình giữ chân Giang Vỹ lại ..”
“Ý cậu là chúng mình sẽ không còn nhớ đến cậu nữa và người hoàn hồn sống lại là Kiều Mịch Na thật sự?”
“Đúng vậy ..!”
Ninh Chí Tuân bất ngờ trước thông tin này và chính Phó Minh Khải cũng biết rõ là sự thật này khó ai có thể chấp nhận ..
“Mình biết điều này sẽ làm khó cậu nhưng mà ..”
“Làm sao có thể? Cậu biết nếu Giang tổng biết sự thật này nhất định sẽ phản đối mà?”
“Nên mình mới tin tưởng mà nhờ cậu giúp đây, hãy xem như là một cách cậu muốn trả ơn cho mình cũng được ..”
Ninh Chí Tuân cũng không thật sự đồng ý vì quyết định này của Phó Minh Khải ..
“Không còn cách nào vẹn toàn cho cả hai sao?”
“Mình vốn dĩ là một người phải chết và Mịch Na không đáng phải hy sinh vì mình, sư thầy cũng đã đồng ý giúp mình rồi nên là Tiểu Chí, mình năn nỉ cậu đấy.

Hãy giúp mình được không?”
Ninh Chí Tuân nghẹn ngào đồng ý trước sự cầu xin từ Phó Minh Khải dù trong lòng quyết liệt phản đối..
“Được.

Mình đồng ý với cậu”
“Cảm ơn cậu, Tiểu Chí.

Mong kiếp sau chúng ta vẫn là bạn nhé!”

Cả hai trao nhau cái ôm của tình bạn, sau khi Phó Minh Khải rời đi thì Ninh Chí Tuân mới rơi lệ ..
“Chí Tuân, đó là quyết định của cậu ấy.

Chúng ta nên tôn trọng!”
“Tất cả cũng tại anh, nếu như lúc đó anh không ..

thì có lẽ cậu ấy sẽ không phải như bây giờ.”
Diệp Bối Linh hiện tại cũng đang tận tình chăm sóc cho Henry mà nghĩ lại buổi gặp mặt trước đó với Kiều Mịch Na ..
“[Ba tôi ..

bắt cóc Henry? Làm sao cô biết?]”
“[Trường Minh cũng đã biết việc nên tôi chỉ nói sự thật để cô bình tĩnh mà suy nghĩ lại việc làm của ba mình thôi.

Nhưng việc chính mà tôi muốn nhờ là mong cô hãy đến chăm sóc cho Henry thay tôi ..]”
“[Tại sao?]”
“[Tôi không rõ là hai người đã quen hay hiểu lầm như thế nào, chỉ là lần cuối cùng tôi đến nhà của Henry từng nhìn thấy hình ảnh của cô nên tôi nghĩ hai người có quen biết, mong là cô sẽ đồng ý .]”
Diệp Bối Linh nhìn Henry đang ngủ sâu mà tự hỏi không nghĩ rằng anh có giữ lại hình ảnh của mình ..
“[Anh có đúng là định mệnh mà tôi đang tìm kiếm không đây?]”
Henry ngủ say không hay biết chuyện gì, Diệp Bối Linh cứ thế nhìn anh mà bất giác chìm vào giấc ngủ nhưng lòng vẫn thầm gửi cảm ơn đến Kiều Mịch Na ...
 
Tình Bất Tận
Chương 48: 48: Tất Cả Vì Em


Phó Minh Khải trở về nhà đã nhìn thấy ba Kiều đang ngồi đọc sách ở phòng khách liền đến nói chuyện..
“Ba, vẫn chưa ngủ ạ?”
“Con mới đi đâu về à?”
“Vâng.

Con đi thăm người thân của một người bạn ..”
Phó Minh Khải suy nghĩ trong lòng và bàn chuyện với ba Kiều ..
“Ba, con muốn xin ba một chuyện .”
“Con nói đi.”
“Con muốn xin ba đầu tư vào một mái ấm từ thiện mà trước đây con từng lớn lên, thay đổi tên thành Khải Mịch được không ạ?”
Ba Kiều dừng lại việc đọc sách mà quay sang thắc mắc ..
“Khải Mịch? Tại sao con lại đặt tên như vậy?”
“Dạ đầu tiên là con mong muốn có một nơi cho các em bé mồ côi hoặc không nhà cửa có thể đến mái ấm đó nương tựa về sau ạ, hai là trước đó Mịch Na từng có tâm nguyện vì con mà xây dựng lại ngôi nhà từ thiện nhưng ..

nên con muốn hoàn thành tâm nguyện này cho em ấy ..”
Ba Kiều trầm ngâm một hồi lâu mới đáp lại Phó Minh Khải ..
“Khải nhi, có phải con có điều gì giấu mọi người không?”
“Dạ không.

Sao ba lại hỏi thế ạ?”

“Có lẽ trực giác của một người ba hay chăng? Ba chỉ cảm thấy như thể con sắp đi xa mà không còn gặp con nữa ..”
Phó Minh Khải hơi chột dạ nhưng vẫn phải mỉm cười động viên ..
“Không có chuyện đó đâu ạ, ba đừng quá lo.!”
“Được.

Ba đồng ý với con.”
“Cảm ơn ba.

À, đây là thẻ nhớ USB có lưu lại mọi việc phi pháp của ông Diệp Thọ Khí cũng như một phần gián tiếp đã hại con.

Nhờ ba cho người xử lý việc về sau nhé ạ!”
Ba Kiều gật đầu thay cho câu trả lời, Phó Minh Khải bàn giao hết mọi việc và xin phép lên phòng nghỉ ngơi trước.

Tại nhà họ Diệp, Diệp Thọ Khí đang rất tức giận ra tay đập vỡ đồ đạc vì tin tức những việc làm sau lưng của ông đều đang bị vạch trần ..
“Kiều Mịch Na – Phó Minh Khải.

Hai anh em các người, ta sẽ không bỏ qua.”
Hai anh em nhà họ Diệp cũng nhận được tin tức, vì để phối hợp điều tra nên Diệp Trường Minh và Diệp Bối Linh đều phải đến đồn cảnh sát cho lời khai.
“Chuyện gì đến cũng nên đến, mong là ông ấy sẽ biết hối cãi ..”
“Còn Bối Linh thì sao? Cô ấy có thể sẽ hơi khó tin về những việc này ..”
“Con bé cũng đã có suy nghĩ thông suốt sau khi nói chuyện với Mịch Na rồi!”
La Mỹ Hiên vui mừng thay cho Diệp Bối Linh, nhưng mà việc lo trước mắt chính là hai anh em Kiều Mịch Na kia.

Lúc này, Phó Minh Khải đang chuẩn bị đồ đạc đi du lịch cùng Giang Vỹ vài ngày chợt mẹ Kiều gõ cửa ..
“Mẹ, có việc gì không ạ?”
“Khải nhi, con đang soạn đồ à?”
“Vâng.

Sắp tới con đi du lịch cùng Giang Vỹ vài ngày, mẹ cần con giúp gì ạ?”
Không hiểu sao mẹ Kiều bất giác sờ đầu Kiều Mịch Na và ôm cô vào lòng mà nói ..
“Không.

Chỉ là mẹ có vài cảm giác bất an, sợ con sẽ một đi không trở lại.”
“Làm sao được ạ? Con chỉ đi vài ngày rồi sẽ trở về thôi, huống hồ sắp tới hai anh em con đều cùng ở bên ba mẹ nữa mà ..”
Phó Minh Khải nghẹn lòng an ủi mẹ Kiều một hồi, sau đó mới ra ngoài khi có Giang Vỹ đợi sẵn trước cổng nhà.

Không nghĩ là mẹ Kiều sẽ ra cùng nên anh lễ phép chào hỏi ..
“Nhờ con chăm sóc Khải nhi giúp mẹ nhé!”
“Vâng.

Mẹ yên tâm, con sẽ không để lạc mất em ấy nữa đâu ạ!”
“Mẹ.

Vậy con đi trước nhé!”
Giang Vỹ và Phó Minh Khải cùng nhau lên đường đi du lịch ngoài tỉnh vài ngày.

Trước khi đi, Phó Minh Khải cũng đã để sẵn ở nhà một bức thư tay tạm biệt ba mẹ Kiều.
“[Ba, mẹ.

Con trai bất hiếu không thể ở trước mặt mà tạm biệt, nhưng mà lần này được sống lại dưới thân phận của Mịch Na con cũng phần nào cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của ba mẹ.

Mong kiếp sau vẫn sẽ được làm con của ba mẹ ..]”
Tại bệnh viện lúc này, Henry vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy Diệp Bối Linh cũng hơi bất ngờ ..
“Anh tỉnh rồi, còn thấy đau ở đâu không?”
“Sao cô lại ở đây?”
“À, Mịch Na nhờ tôi đến chăm sóc cho anh.

Cô ấy có việc nên vài ngày tới sẽ không ở đây, trước khi đi có nhờ tôi đưa lại bức thư này cho anh.”
Henry cầm lấy bức thư viết tay của Kiều Mịch Na nhưng lại chần chừ đọc nội dung bên trong khiến Diệp Bối Linh tò mò..
“Anh không dám đọc à? Cần tôi đọc giúp không?”

...
Diệp Bối Linh lặng lẽ ra ngoài trước cho Henry không gian, không chỉ Henry mà ngay cả ba mẹ Phó cũng đã được Phó Minh Khải an bài từ lâu.

Tới một khách sạn gần biển cách xa thành phố, Phó Minh Khải khi thấy biển chợt thấy trong lòng thật yên tĩnh ..
“Anh biết em thích biển nên mới bố trí nơi này à?”
“Đúng một phần đấy.

Nơi này trước đây cũng là khách sạn nhung bị phá sản vì không có doanh thu, nhận ra được tiềm năng nên anh đã thu mua lại và cho thiết kế thành địa điểm nổi tiếng như vầy mới thu hút được khách du lịch gần xa đấy!”
“Vậy sao?”
Giang Vỹ đưa Phó Minh Khải đến nhận phòng và tham quan khắp nơi mới nhận ra mọi thứ nơi đây đêu được thiết kế theo sự yêu thích và từ câu chuyện của cả hai mới là điểm nhấn thu hút nhiều khách tham quan như thế.

..
“Giang Vỹ, mọi chỗ của nơi này đều có liên quan đến những gì em yêu thích?”
“Em nhận ra rồi à?”
“Tại sao?”
“Anh muốn có một nơi dành riêng cho em, dành riêng cho chúng ta để có thể trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau như này.

Khi khách đến tham quan, anh muốn họ sẽ thấu hiểu hơn tình cảm nam nam như chúng ta cũng rất ngọt ngào và hạnh phúc như những cặp đôi bình thường khác, đây chính là điểm nhấn anh chú trọng nhất! “
Những lời nói và hành động của Giang Vỹ khiến Phó Minh Khải cảm động mà xuất hiện ham .uốn được tiếp tục bên anh nhưng sự thật lại luôn luôn đi ngược với thực tại.
 
Tình Bất Tận
Chương 49: 49: Hy Sinh


Tối đó, chờ Diệp Bối Linh đi ngủ thì Henry mới bắt đầu đọc bức thư mà Kiều Mịch Na đã để lại..
“[Henry, khi anh đọc bức thư này thì có lẽ tôi không còn trên đời này rồi.

Có lẽ sẽ hơi khó tin nhưng mà Kiều Mịch Na anh đã gặp vốn không phải là Kiều Mịch Na mà là Phó Minh Khải tôi may mắn được trùng sinh với thân xác của em ấy.

Tuy nhiên lúc tỉnh dậy sau tai nạn thì tôi đã không còn nhiều ký ức trước đây nên đã không kịp nhận lại anh.

Những sự việc gần đây một lần nữa tôi cảm ơn anh đã giúp đỡ, nhưng cũng vì vậy mà khiến anh bị thương, thật xin lỗi anh.

Tôi có việc vẫn muốn nhờ anh lần cuối, Diệp Bối Linh vốn là một cô gái tuy bên ngoài hơi đanh đá nhưng bên trong cô ấy rất ấm áp.

Nay ba của cô ấy đã bị bắt điều tra nên mong là anh có thể chăm sóc cô ấy, nhưng tôi nghĩ là nếu tôi không đề nghị thì anh vẫn sẽ hành động mà, đúng chứ? Kiếp sau, mong chúng ta sẽ mãi là bạn tốt.

- Phó Minh Khải.



Đọc xong thư, Henry quay sang nhìn Diệp Bối Linh đang chìm sâu vào giấc ngủ mà thầm nghĩ ..
“Vẫn không thoát được ánh mắt nhìn sâu vào tâm người khác của cậu, Minh Khải ..”
Ninh Chí Tuân vừa đưa mẹ xuất viện về nhà nghỉ ngơi thì lại rơi vào suy nghĩ việc của Phó Minh Khải – Kiều Mịch Na, Đặng Tú Lệ nhìn thấy liền khuyên nhủ ..
“Anh còn suy nghĩ về việc của Minh Khải à?”
“Anh không biết là mình đồng ý với cậu ấy như thế là đúng hay sai? Vốn mọi người không ai muốn một trong hai anh em họ biến mất cả, nếu anh giữ chân Giang tổng thì sau này anh ấy mà nhớ ra sẽ vừa hối hận vừa trách mắng thì làm sao?”
“Nhưng đây cũng là ý nguyện của Minh Khải, cậu ấy đã quyết định tức là đã nhìn thấu được kết cục như thế nào rồi.”
Ninh Chí Tuân suy nghĩ cả đêm vẫn đưa ra quyết định gặp mặt Diệp Trường Minh nhờ giúp đỡ.

Một bên khác, Giang Vỹ và Phó Minh Khải vẫn hạnh phúc bên nhau ở kỳ nghỉ này ...
“Thời điểm em trở lại là Phó Minh Khải gần đến rồi đúng không?”
“..Uhm.

Anh mong lắm à?”
“Đúng vậy.

Anh không phải kỳ thị gì Mịch Na đâu chỉ là anh muốn mọi người biết người anh yêu là ai thôi nên đương nhiên anh rất mong chờ rồi, anh còn muốn công khai cho cả thế giới luôn đấy .”
Nụ cười nửa vui nửa buồn mà nhìn Giang Vỹ không kìm nén được niềm hân hoan của mình, Phó Minh Khải phải ghi nhớ lại mọi thứ về anh mà đặt lên má anh một nụ hôn nhẹ khiến Giang Vỹ giật mình quay lại trao cho anh một nụ hôn sâu hơn thế.

Hôm sau, tại một quán cafe Ninh Chí Tuân đã hẹn gặp Diệp Trường Minh ..
“Hiếm khi cậu lại hẹn tôi đấy, không biết có việc gì đây?”
“Về việc của Minh Khải và Mịch Na, chắc anh đã biết?”
“Phải.

Hai người họ sắp được đoàn tụ rồi, không phải sao?”
Ninh Chí Tuân uống một ngụm cafe và lên tiếng ..
“Thật ra, cả hai anh em họ chỉ có một người được sống thôi.!”
“Sao?”
“Ngày mai chính là thời điểm nhật nguyệt xuất hiện, trước khi đi Minh Khải đã an bài hết mọi việc và nhờ tôi giữ chân Giang tổng lại không để anh ấy phát hiện sự thật này ..”

“Cậu nói rõ hơn đi!”
Tại khách sạn, thân thể Kiều Mịch Na vẫn còn ngủ trong vòng tay của Giang Vỹ.

Cả hai dường như chưa có ý định thức dậy, trở lại quán cafe Ninh Chí Tuân mới nói sự thật cho Diệp Trường Minh ..
“Minh Khải – Mịch Na đều có mệnh cách tương khắc, cả hai người sẽ không thể sống cùng nhau được nhưng nếu một người đồng ý hy sinh thì người còn lại sẽ được sống.

Cậu ấy chính là muốn ngày mai đổi lại sự sống cho Mịch Na, tuy nhiên những ký ức về Phó Minh Khải mà chúng ta nhớ đều sẽ bị mất hết.”
“Sao lại có thể? Chẳng phải cậu ấy nói ..”
“Nói dối đấy.

Cậu ấy phải nói vậy thì mọi người sẽ không nghi ngờ gì nữa, nên tôi hẹn gặp anh ra đây chính là mong anh nghĩ cách giúp hai anh em họ, điều cậu ấy nhờ thật sự tôi không nỡ làm được.:
Diệp Trường Minh chỉ suy nghĩ đến một người có thể giúp đỡ cách này nên cảm ơn Ninh Chí Tuân và lái xe đến Kiều gia gặp ông nội Kiều ..
“Xin lỗi cả nhà vì cháu đột ngột đến mà không hẹn trước ..”
“Cậu Diệp đúng không? Cậu đến có việc gì à?”
“Mọi người phải nhanh lên ạ, ngày mai Minh Khải cậu ấy muốn hy sinh để đổi lại mạng sống cho Mịch Na đấy!”
Cả nhà Kiều gia đều ngạc nhiên trước lời nói của Diệp Trường Minh khiến ông nội Diệp lên tiếng.

..
“Cậu nói gì vậy? Chẳng phải thằng bé đã nói cả hai đều sẽ được sống sao?”
“Đều là nói dối đấy ạ, sau khi cậu ấy hi sinh có thể ký ức về cậu ấy của chúng ta đều sẽ bị xóa hết.

Đó chính là cái giá phải trả ạ..”
“Khải nhi, Mịch Na.

Ba à, phải làm sao đây?”
Ông nội Diệp càng không thể tin được sự việc trên nên cùng cả nhà đến tìm gặp sư thầy, trở lại khách sạn Giang Vỹ đã thức dậy trước chuẩn bị bữa sáng cho Phó Minh Khải.

Cả hai vì không muốn bị ai làm phiền nên đều tắt hết điện thoại không ai liên lạc được ..
“Khải nhi không nghe máy, còn cậu Giang gọi cũng không có hồi âm.

Rốt cuộc tại sao thằng bé lại suy nghĩ ngốc như vậy chứ?”
“Hèn gì trước khi đi, Khải nhi nhờ tôi việc đầu tư của viện mồ côi.

Dường như nó đã sắp xếp hết mọi việc rồi mới rời đi.”
Ba mẹ Kiều đều đau lòng cho con cái của họ, phía Phó Minh Khải ngửi được mùi thơm bên ngoài nên cũng thức dậy mà tò mò tài nấu nướng của Giang Vỹ, trân trọng những khoảnh khắc còn lại bên nhau của cả hai.
 
Tình Bất Tận
Chương 50: 50: Chia Ly


Hôm nay chính là thời điểm nguyệt thực xuất hiện nên Phó Minh Khải phải tranh thủ thời gian, liên tục nhắn tin cho Ninh Chí Tuân.

Không may, ở tập đoàn có việc nên Giang Vỹ buộc phải họp online gấp ..
“Minh Khải à, anh họp với công ty một chút nhé!..”
“Được, anh cứ họp đi.

Em đợi .”
Lúc này, vừa mở điện thoại thì Phó Minh Khải mới thấy nhiều cuộc gọi nhỡ từ ba mẹ và mọi người ..
“[Không lẽ họ đã phát hiện ra rồi sao?]”
Đang suy nghĩ thì Ninh Chí Tuân gọi đến, Phó Minh Khải liền nghe máy ..
“[Cậu tới chưa? Tiểu Chí ..]”
“[Là mẹ, Khải nhi .]”
Vậy là mọi chuyện đã đúng như những gì Phó Minh Khải vừa nghĩ đến, mọi người đều đang ở dưới sảnh khách sạn nên anh đã xuống đón ..
“Ba, mẹ, ông nội.

Mọi người ..

biết hết rồi à?”
“Xin lỗi.

Mình không thể làm theo lời cậu, Tiểu Khải..”

“Con trai ngốc này, việc hệ trọng như vậy sao con lại không nói cho ba mẹ hả? Cho dù mẹ có muốn Mịch Na sống lại đi chăng nữa nhưng mà con cũng là con trai của mẹ, làm sao mẹ nhìn con hy sinh được chứ?”
Phó Minh Khải nhìn mẹ mình vừa khóc mà lo lắng cho mình nên không khỏi đau thương mà ôm bà vào lòng an ủi ..
“Con xin lỗi.

Vì con ích kỷ nên muốn tự mình rời đi mà không để ai hay biết ..”
Mọi người đều vào phòng nghỉ dành cho khách VIP mà bàn tính, Diệp Trường Minh thì được ủy thác đưa ba mẹ Phó đến gặp Kiều Mịch Na ..
“Cậu Diệp à, cậu vội vàng tới là muốn đưa chúng tôi đi đâu thế?”
“Dạ.

Gặp một người ạ, tới nơi mọi người sẽ rõ .!”
Ba mẹ Phó cũng khó hiểu về hành động này của Diệp Trường Minh.

Giang Vỹ vẫn đang trong quá trình họp nên vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra ..
“Vậy sư thầy thật sự đã nói chỉ còn cách này thôi sao?”
“Vâng ạ.

Nên con mới không dám nói cho mọi người nhầm tránh hụt hẫng ..”
“Nhưng mà ..

chắc chắn sẽ còn cách khác mà chúng ta không biết, có thể từ từ tìm không nhất thiết phải là hôm nay ..”
Phó Minh Khải hiểu được nỗi lòng của mẹ Kiều lúc này như thế này ..
“Mẹ, con hiểu cảm giác của mẹ nhưng cơ hội chỉ có duy nhất hôm nay thôi.

Nếu để lỡ thì về sau có thể không còn cách nào khác đâu ạ!”
Diệp Trường Minh kịp thời đưa ba mẹ Phó đến khách sạn và nhanh cùng họ đến phòng nghỉ gặp Phó Minh Khải trông sự bất ngờ của Phó Minh Khải ..
“Trường Minh, sao anh lại đưa họ đến đây ..?”
“Kiều phu nhân, sao mọi người đều tụ họp ở đây thế?”
Mẹ Kiều mới đứng dậy chuẩn bị nói cho mẹ Phó một sự thật, trên phòng Giang Vỹ vừa hoàn thành việc nhưng phát hiện Phó Minh Khải không ở phòng nên đã gọi điện thoại và xuống dưới sảnh tìm ..
“Phó phu nhân à, thật ra Kiều Mịch Na mà hai người thường gặp chính là Khải nhi đấy."
“Kìa Kiều phu nhân, bà nói vậy là sao? Nếu là Khải nhi sao chúng tôi không biết được chứ?”
“Đúng đấy ..

Đây chẳng phải là Mịch Na_con gái của hai người sao?”
Đã tới lúc này nên Phó Minh Khải không thể tiếp tục giấu được nữa ..
“Ba, cơn đau cột sống của ba luôn tái phát vào mỗi đêm nên đều phải uống thuốc mỗi ngày.

Nếu dừng lại có thể phải nhập viện ngay, đã có một lần vì vô tình ngủ quên mà không uống thuốc dẫn đến sáng hôm sau đau đến chết đi sống lại phải vào viện kiểm tra.

..”

“Làm sao cô biết chuyện này ..?”
“Mẹ, để lo cho con ăn học mà mẹ phải làm tất cả công việc mà mẹ có thể làm được cho con bằng với người khác nhưng mà con vốn không cần những điều đó.

Con có thể đi làm được và đã sắm được nhiều món đồ cho mẹ bằng tháng lương đầu tiên của con nhưng mẹ đã trách vì con đã tiêu hao hoang phí ..”
“Con ..

làm sao biết được chuyện này.?”
Phó Minh Khải bước từng bước mà quỳ gối xuống trước mặt ba mẹ Phó ..
“Ba, mẹ.

Con trai bất hiếu không thể nhận lại hai người sớm hơn.

Con xin lỗi!”
“Khải nhi?”
“Vâng.

Là con, Khải nhi của hai người đây ạ!”
Ba mẹ Phó không tin được chuyện kỳ tích này nhưng cũng ôm Kiều Mịch Na vào lòng ..
“Khải nhi ..

Sao có thể ..

mọi chuyện ?”
“Con xin lỗi ..”
Bên ngoài, Giang Vỹ tìm Phó Minh Khải mà không thấy nên đã hỏi lễ tân mới biết được là Kiều Mịch Na trước đó gặp một nhóm người và cùng nhau vào phòng nghỉ.

Vừa tới trước cửa đã nghe được giọng nói của mẹ Phó vọng lại ..

“Con muốn hy sinh cứu Kiều tiểu thư?”
“Vâng.

Con rất tiếc vì đã thông báo trễ nhưng mà ..”
“Hy sinh là sao?”
Giang Vỹ đẩy cửa bước vào trước sự ngạc nhiên của Phó Minh Khải ..
“Giang Vỹ ..”
“Em nói hy sinh là như thế nào?”
“Mọi người chờ con một lát nhé ..”
Sau đó nắm tay Giang Vỹ cùng ra ngoài bờ biển nói rõ mọi chuyện ..
“Minh Khải, em nói hy sinh là như thế nào? Em còn giấu anh chuyện gì đúng không?”
“Em và Mịch Na chỉ có một người được sống thôi, và em đã lựa chọn hy sinh để cứu em ấy.”
“Tại sao? Em nói sư thầy có cách cứu cả hai người mà?”
“Đều là nói dối thôi.

Em không muốn mọi người phải đau buồn thêm nữa nên em đã ích kỷ tự mình sắp xếp mọi việc ..”
Giang Vỹ không muốn tin vào sự việc này nên Phó Minh Khải sờ mặt anh mà ân cần nói ..
“Giang Vỹ, em xin lỗi vì đã giấu anh nhưng mà em vẫn mong anh ủng hộ quyết định này của em.

Có được không?
Giang Vỹ làm sao có thể đồng ý khi nhìn người mình yêu vĩnh viễn rời đi, nếu được anh cũng muốn ích kỷ một lần cố chấp muốn Phó Minh Khải mãi mãi ở trong thân xác của Kiều Mịch Na để hai người còn được bên nhau ..
 
Tình Bất Tận
Chương 51: 51: Sống Lại


Phó Minh Khải vẫn đang không ngừng thuyết phục Giang Vỹ dù cả hai đều rơi lệ không nỡ rời xa nhau ..
“Giang Vỹ, em xin lỗi.

Nhưng mà em không thể để Mịch Na hy sinh vì em như vậy, anh hiểu cho em mà đúng không?”
Giang Vỹ liên tục lắc đầu từ chối như không muốn chấp nhận sự thật này, mặt khác bên trong phòng tràn ngập không khí đau thương.

Từ bên ngoài vọng lại tiếng gõ cửa, bước vào chính là vị sư thầy và trợ lý của ông nội Kiều ..
“Sư thầy, rất xin lỗi vì mời ngài đến tận đây..”
“Không sao.

Kiều thí chủ cũng đã gửi địa chỉ cho tôi trước đó rồi..!”
“Sư thầy, tôi cầu xin ngài.

Mong ngày hãy cứu lấy con gái và con trai của chúng tôi..”
Vị sư thầy đó cũng đã nắm được tình hình mọi chuyện và bình tĩnh lên tiếng ..
“Kiều thí chủ và Phó thí chủ đã được định mệnh cách tương khắc với nhau, chỉ có thể một trong hai tiếp tục sinh mạng.

Nhưng nếu muốn cải mệnh thì cái giá phải trả chính là sinh mạng của bản thân và ký ức của những người xung quanh, chính Phó thí chủ đã lựa chọn như vậy.

Bần tăng cũng không còn cách nào..”
“Không thể nào ..”
Bên ngoài bờ biển, hai con người hai trái tim hai nhịp đập đang cùng an ủi nhau ..

“Giang Vỹ, thời gian không còn nhiều nữa.

Anh hãy hứa với em là sống tốt cho bản thân và sống thay cả phần của em nữa được không?”
“Được ..Anh hứa với em!”
Khuôn mặt Kiều Mịch Na nở nụ cười tươi thay cho Phó Minh Khải, trên bầu trời nguyệt thực cũng đang dần xuất hiện.

Vị sư thầy và mọi người đi nhanh ra ngoài bãi biển nhìn thân xác Kiều Mịch Na được ánh sáng của nguyệt thực chiếu vào khiến linh hồn Phó Minh Khải thoát ra ..
“Ba mẹ.

Con cảm ơn mọi người đã sinh ra con và nuôi dưỡng con nên người nhưng mà con vẫn chưa có cơ hội phụng dưỡng lại, hẹn kiếp sau con vẫn sẽ làm con trai của ba mẹ.


“Khải nhi ..”
“Tiểu Chí, Trường Minh.

Cảm ơn hai người đã xuất hiện vào những thời điểm khác nhau, được làm bạn với hai người là vinh dự của mình ..”
Mọi người ai cũng đều khóc nức nở ngay cả Phó Minh Khải cũng không kiềm được nhưng cũng phải chấp nhận ..
“Tạm biệt ..”
Hình ảnh nguyệt thực trôi đi thì hình ảnh của Phó Minh Khải từ từ biến mất trước mắt mọi người, Giang Vỹ cố chấp bắt lấy nhưng nhận lại chỉ là không khí.

Vị sư thầy vừa niệm phật vừa tiến lại gần thân xác của Kiều Mịch Na mà bắt mạch, ba mẹ Kiều vẫn phải quay lại xem tình hình của con gái mình ..
“Sư thầy, con gái chúng tôi như thế nào rồi?”
“Các mạch đều đang từ từ đập lại, các vị hãy mau đưa thí chủ về bệnh viện kiểm tra lại sẽ tốt hơn ..”
Ba mẹ Kiều đồng ý nhanh chóng đưa Kiều Mịch Na đến bệnh viện, Giang Vỹ vẫn ở lại chưa muốn rời đi.

Diệp Trường Minh cũng tới nói nhẹ vài câu ..
“Anh như vậy cậu ấy sẽ không vui đâu..”
“Tôi biết rồi.

Anh đưa mọi người về trước đi, tôi sẽ theo sau.”
“Được .”
Giang Vỹ nhìn lên trời cao nghĩ đến Phó Minh Khải và thầm nghĩ ..
“[Minh Khải, em yên tâm.

Cho dù buộc phải quên đi em nhưng anh sẽ cố gắng nhớ lại tất cả ..]”
Vài ngày sau, Kiều Mịch Na cũng tỉnh lại trong sự bỡ ngỡ.

Ba mẹ Kiều luôn túc trực bên cạnh cô mỗi giây mỗi phút ..
“Mịch Na, con tỉnh rồi.”
“Ba, mẹ.

Con ..

còn sống sao?”
“Con còn nói, con bị tai nạn đã hôn mê lâu rồi đấy.

Thật khiến ba mẹ lo lắng mà ..”
Kiều Mịch Na không hiểu chuyện gì đang xảy ra, muốn hỏi về Phó Minh Khải thì ông nội Kiều cùng sư thầy vào thăm cô ..
“Sư thầy, người đến rồi!”
“Có thể cho bần tăng và Kiều thí chủ nói chuyện một lát được không?”
Ba mẹ Kiều gật đầu đồng ý cùng ông nội Kiều ra ngoài phòng bệnh ..
“Sư thầy à, tại sao con ..?”
“Là Phó thí chủ.

Cậu ấy không muốn cô hy sinh nên đã nhờ bần đạo giúp cô ..”
“Vậy anh ấy đâu ạ?”
Vị sư thầy đó lắc đầu ngầm ý Phó Minh Khải đã không còn, Kiều Mịch Na thất vọng với nhiều câu hỏi tại sao anh ấy lại làm vậy ..
“Kiều thí chủ, bần tăng cũng xin nhắc lại cô một việc.

Mọi người hiện tại ngoài trừ ta và cô ra sẽ không còn ai nhớ về Phó thí chủ nên mong cô đừng hỏi thêm họ tránh nhận lại câu trả lời đau thương ..”
“Vâng.

Con hiểu rồi, cảm ơn sư thầy!”
Kiều Mịch Na lòng thầm oán trách người anh Phó Minh Khải của mình.

Hôm sau, Kiều Mịch Na xuất viện khi được sự chấp thuận từ bác sĩ.

Bất ngờ, Giang Vỹ cũng đến bệnh viện đón cô ..
“Em được xuất viện rồi đúng không? Để anh đưa em về ..”

“Anh là ..”
“Kìa Mịch Na, con quên rồi à? Cậu ấy là Giang Vỹ từng là hàng xóm với chúng ta, hơn nữa cậu ấy còn là chồng chưa cưới của con đấy..”
Kiều Mịch Na ngỡ ngàng vì thông tin này.

Giang Vỹ của bây giờ đã quên Phó Minh Khải là ai, chỉ có ký ức được hứa hôn với Kiều Mịch Na.

Trên xe, Kiều Mịch Na muốn hỏi gì đấy nhưng lại thôi ..
“Em muốn hỏi gì à?”
“À không ...”
Về đến Kiều gia, Kiều Mịch Na tính xuống xe thì Giang Vỹ nắm tay lại áp sát gần vào mặt cô khiến hai má cô đỏ ửng ..
“Anh ..

muốn làm gì?”
“Có gì rớt trên tóc em này.”
“Cảm ơn.

Vậy tôi vào nhà trước.\~!”
Kiều Mịch Na nhanh chóng vào nhà để che đi sự xấu hổ của mình, nhìn vào căn phòng xưa mà cảm nhận được hơi ấm khi Phó Minh Khải ở đây ..
“Anh hai.

Sao anh lại ngốc thế? Em đã mong muốn anh được sống hạnh phúc khi có cơ hội mà ..”
Kiều Mịch Na lấy ra bức thư mà vị sư thầy được Phó Minh Khải ủy thác gửi đọc lại từng chữ, từng nội dung mà anh gửi gắm đến cô bao gồm cả người mà anh yêu – Giang Vỹ.
 
Tình Bất Tận
Chương 52: 52: Tình Cảm Chớp Nhoáng


Kể từ hôm đó kéo dài đến ba tháng sau, Giang Vỹ luôn đối xử tốt với Kiều Mịch Na xứng với danh chồng sắp cưới của cô ...
“Em thấy nhà hàng này ăn được chứ?”
“Uhm.

Rất ngon.!”
Tình cờ Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên cũng tới nhà hàng này và gặp Giang Vỹ, Kiều Mịch Na nên tới chào hỏi.
“Giang Vỹ, Kiều tiểu thư.”
“Anh là ..?”
“Đây là Diệp Trường Minh và bạn gái anh ta_La Mỹ Hiên.”
Kiều Mịch Na lễ phép chào hai người, La Mỹ Hiên chợt cảm nhận được điều gì đó ..
“Trông cô Kiều đây dường như mang lại cho tôi cảm giác rất quen thuộc ..”
“Vậy sao?”
“Khi nào thì hai người mời thiệp đây?”
“Sớm thôi..!”
Kiều Mịch Na chợt nhìn sang Giang Vỹ khi anh phản hồi về lễ cưới của cả hai nhưng trong lòng cô lại đang suy nghĩ đến một vấn đề khác.

Sau buổi gặp mặt đó, trên xe về nhà Kiều Mịch Na lên tiếng ..
“Anh ..

muốn đám cưới với em thật à?”
“Em chưa muốn ?”

“Vậy anh có thể cho em biết anh muốn cưới em vì điều gì không? Là vì anh yêu em hay là vì hoàn thành nguyện vọng của ba mẹ ?”
Giang Vỹ khá khó hiểu vì câu hỏi của Kiều Mịch Na nhưng lại không biết vì sao trong lòng anh chợt đau nhói mà im lặng khiến cô cười nhẹ ..
“Em hiểu rồi ..

Cảm ơn hồi đáp của anh, anh về cẩn thận!”
Kiều Mịch Na chạy nhanh vào nhà trước sự níu kéo của Giang Vỹ, ba mẹ Kiều bất ngờ với hành động của con gái ..//
“[Anh hai, em xin lỗi.

Em đã lỡ động lòng với Giang Vỹ rồi, nhưng mà anh ấy vẫn yêu anh rất nhiều đấy.

Em có thể cảm nhận được vì vậy việc em làm sắp tới anh đừng trách Mịch Na nhé!]”
Giang Vỹ vẫn đậu xe bên ngoài nhà họ Kiều mà chưa về, anh đang suy nghĩ vì sao khi Kiều Mịch Na hỏi anh thì trong tâm trí lại xuất hiện hình ảnh một người con trai lạ mặt ..
“Người con trai ấy ..

là ai?”
Hôm sau, Kiều Mịch Na một mình đến tìm vị sư thầy đấy một lần nữa ..
“Sư thầy, con lại đến làm phiền người ạ!”
“Kiều thí chủ hôm nay tìm đến bổn tự có việc gì chăng?”
“Dạ con có việc muốn nhờ người ạ..”
Sư thầy vẫn không nghĩ rằng hai anh em này lại nghĩ cho nhau nhiều như thế mặc dù cả hai vẫn chưa từng được tiếp xúc lần nào ..
“Thí chủ thật sự muốn làm như vậy? Nhưng mà sẽ có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của cô rất nhiều, cô hãy suy nghĩ cho thật kỹ ..”
“Con đã suy nghĩ kỹ rồi ạ.

Mong sư thầy thành toàn ..”
Vị sư thầy vừa niệm phật vừa lắc đầu nhưng vẫn đồng ý với Kiều Mịch Na.

Tối đó, hai nhà Kiều-Giang cùng nhau ăn tối và bàn về việc kết hôn của cả hai.

Giang phu nhân chợt lên tiếng cắt ngang bầu không khí sôi nổi,..
“Mịch Na đúng là càng lớn càng xinh, Kiều phu nhân nhỉ?”
“Vâng.

Đúng là như vậy, con gái lớn không thể giữ được nữa rồi.”
Kiều Mịch Na vẫn im lặng ăn uống mà không trả lời, Giang Vỹ kế bên nhìn không khỏi thắc mắc ..
“Giang Vỹ à, con và Mịch Na đã đi thử áo cưới chưa? Ba mẹ và ông bà thông gia đã sớm chọn được ngày lành tháng tốt rồi đấy ..//”
“Con ..”
Lúc này, Kiều Mịch Na mới đứng dậy mà lên tiếng trước sự ngạc nhiên của hai bên gia đình ..
“Con xin lỗi ba mẹ, xin lỗi mọi người.

Con không thể kết hôn với Giang Vỹ ..”
“Mịch Na?”
“Mịch Na, con nói gì vậy?”
Mẹ Kiều hoang mang trước lời nói của Kiều Mịch Na nên không ngừng tra hỏi cô ..
“Mẹ, con xin lỗi.

Con chỉ có thể nói như vậy, mong mọi người thông cảm.

Về sau có cơ hội, mọi người nhất định sẽ hiểu được lý do từ chối này của con.”
Kiều Mịch Na vừa dứt lời thì xin phép rời khỏi phòng ăn, Giang Vỹ chợt nhớ lại hình ảnh tương tự liền đuổi theo ..
“Mịch Na.

Em giận vì anh đúng không?”
“Không có.

Em và anh chỉ là không thể kết hôn với nhau thôi”
“Tại sao?”
Kiều Mịch Na nhìn thẳng vào mắt của Giang Vỹ mà nói sự thật ..
“Anh còn nhớ người nào tên Phó Minh Khải không?”
“Phó ..Minh ..Khải ?”
Nhắc đến tên Phó Minh Khải thì đầu của Giang Vỹ hơi đau nhói ..
“Anh ..

không biết.”
“Anh có phải đang nhớ lại cảnh tượng từng xảy ra tương tự như này rồi đúng không? Phó Minh Khải là tên của người anh bất hạnh của em và cũng chính là người mà anh yêu nhất ..”
Đầu của Giang Vỹ càng ngày càng đau khi hình ảnh Phó Minh Khải hiện về càng nhiều cùng với lời hứa không bao giờ quên ..

“Mịch Na, Minh Khải ..”
“Vốn dĩ anh quên đi người mình yêu là vì anh ấy đã hy sinh mạng sống và ký ức đổi lại một Kiều Mịch Na hiện tại là em.

Đúng là ba tháng qua, anh đã đối xử với em rất tốt khiến em cũng đã động lòng với anh nhưng mà tiếc thay chúng ta có duyên nhưng không phận.”
Giang Vỹ đang từ từ nhớ lại mọi việc và nhìn Kiều Mịch Na với cảm giác có tội ..
“Anh xin lỗi, Mịch Na.”
“Đừng nói như vậy.

Động lòng là do bản thân em không phải do anh, nếu anh đã nhớ lại thì tốt rồi.”
Kiều Mịch Na mạnh mẽ bước đi với nước mắt lăn nhẹ trên má, chợt khựng lại mà nói câu cuối cùng với Giang Vỹ ..
“Em đã tìm được cách cứu anh hai rồi.

Bảy ngày sau, anh hãy đến chùa của sư thầy thì sẽ gặp được.

Chúc hai anh hạnh phúc nhé!"
Vừa nói xong, Kiều Mịch Na rời đi mà không nhìn thấy khuôn mặt vui mừng của Giang Vỹ nhưng khi lên xe cô vừa khóc vừa có thể mường tượng ra được.

Đối với cô, tình cảm chớp nhoáng này có lẽ nên chôn vùi trong thâm tâm mãi mãi không nên nhắc đến.
 
Tình Bất Tận
Chương 53: 53: Trắc Trở


Giang Vỹ sau khi nhớ lại được Phó Minh Khải liền tự trách không nguôi nhưng lại càng thấy có lỗi với Kiều Mịch Na nhiều hơn, ba mẹ Kiều đang trên xe về nhà thì chợt mẹ Kiều lên tiếng đập tan suy nghĩ của ba Kiều ..
“Ông à, hình ảnh của Mịch Na hôm nay dường như tôi đã từng thấy ở đâu đó rồi ..”
“Bà cũng cảm nhận được?”
“Ông ..

cũng vậy sao?”
Ba Kiều gật đầu thay cho câu trả lời khiến cả hai chìm vào suy nghĩ.

Về phía Kiều Mịch Na lúc này, sau khi trải lòng với Giang Vỹ thì cô không về nhà mà lại tìm đến nhà ba mẹ Phó vẫn đang sống rất khỏe mạnh ..
“[Ba mẹ Phó, con sẽ đưa anh hai về với hai người sớm.

Mong là hai người có thể nhanh nhớ lại Phó Minh Khải là ai..]”
Kiều Mịch Na mới bắt đầu về nhà.

Cứ ngỡ, ba mẹ đã ngủ hết nhưng ba Kiều vẫn đang ở ngoài chờ cô ..
“Ba, sao ba chưa ngủ ạ?”
“Ba có chuyện muốn nói với con ..”
Kiều Mịch Na từng bước ngồi xuống chờ ba Kiều hỏi tội, chợt ba Kiều lấy ra một tấm hình đưa cho cô.

Trong tấm hình là cô chụp với các bé nhỏ cùng dòng chữ mái ấm Khải Mịch mà rưng rưng ...
“Khi con chụp tấm hình này không phải là con đúng không?”
“Sao ba lại nói vậy ạ?”
“Ta đã từng suy nghĩ rất nhiều về tên Khải Mịch này nhưng lại không nhớ ra được người đó, có lẽ ba mẹ đã quên đi một người không nên quên rồi đúng không?”
Kiều Mịch Na nhìn ba Kiều muốn nói sự thật nhưng thời hạn bảy ngày sắp đến, khoảnh khắc bên họ đã không còn nhiều nữa rồi ...
“Không đâu ạ.

Người trong hình chính xác là con, còn tên Khải Mịch có ý nghĩa là một nơi an ổn chuẩn bị cho khởi đầu mới thôi ..!”
“Thật chứ?”
Kiều Mịch Na mỉm cười cho ba Kiều yên lòng mà trở về phòng, bên dưới cô vẫn nhìn vào tấm hình lúc Phó Minh Khải sống dưới thân phận của cô ..
“[Cảm ơn vì mái ấm này, anh hai!]”
Hôm sau, Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên đang cùng nhau đi chơi thì chợt nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc khiến anh nhớ lại ký ức mơ hồ với Phó Minh Khải ..
“Anh làm sao thế?”
“À anh không sao, em đừng lo..”
Diệp Trường Minh bỏ qua và tiếp tục đi cùng La Mỹ Hiên.

Tại công ty, Giang Vỹ không an tâm về Kiều Mịch Na nên đã gọi cho cô mà không được liền đến nhà tìm ...
“Cậu Giang, cậu đến tìm tiểu thư ạ?”
“Cô ấy có ở nhà không?”
“Tiểu thư bị sốt nên đang nghỉ ngơi trên phòng, cậu có muốn vào thăm không?”
Giang Vỹ ngập ngừng vào hay không nên vào thì ba Kiều đi ra cho phép cậu vào thăm Kiều Mịch Na.

Vừa vào phòng, nhìn cô nằm trên giường sắc mặt nhợt nhạt trông không khá hơn là mấy.

Nghe tiếng động Kiều Mịch Na mở mắt thì thấy Giang Vỹ ..
“Anh ..

tới đây làm gì?”
“Em không sao chứ? Còn thấy mệt trong người không?”
“Em không sao.

Anh về đi, hiện tại em chưa muốn gặp anh .!”
Kiều Mịch Na quay mặt sang một bên tránh cho nước mắt rơi vì Giang Vỹ, riêng anh thì muốn an ủi nhưng không biết bắt đầu từ đâu ..
“Anh biết là ba tháng qua anh đã mang lại cho em vui có buồn có nhưng mà mọi thứ anh làm đều là vì anh đã quên mất anh trai của em, điều này anh xin lỗi.

Nhưng mà, cậu ấy trước khi ra đi đều suy nghĩ cho em, đều muốn em sống thật tốt nên hy vọng em đừng vì anh mà hành hạ bản thân.”

“Nếu như em đổi ý muốn anh cưới em thì anh sẽ như thế nào?”
Giang Vỹ im lặng trước câu hỏi này của Kiều Mịch Na nhưng vẫn đồng ý hồi đáp ...
“Anh sẽ cưới ...”
Kiều Mịch Na cười đau khổ vì câu trả lời như thật từ Giang Vỹ ...
“Anh về đi, em muốn nghỉ ngơi ..!”
“Được.”
Kiều Mịch Na âm thầm rơi lệ càng nhiều vì tình cảm không nên có này ...
“[Anh hai, em xin lỗi.

Em không nên có tình cảm với Giang Vỹ, khiến bản thân đau khổ như bây giờ ..]”
Thời gian bảy ngày sắp đến, hôm nay đã là ngày thứ sáu nên sau khi hạ sốt Kiều Mịch Na đã tìm đến sư thầy chuẩn bị pháp sự ..
“Kiều thí chủ, cô thật sự muốn làm như vậy sao? Ban đầu, Phó thí chủ muốn cứu sống cô nên mới hy sinh bản thân.

Cô có nên suy nghĩ lại không?”
“Nhưng mà cho dù cứu sống được con, thì số mệnh con chỉ sống mãi ở tuổi 20 là không thay đổi.

Không phải sao ạ?”
Vị sư thầy vừa niệm a di đà phật vừa thở dài, Kiều Mịch Na cũng chắp tay thành tâm lạy phật.

Trên đường trở về, cô ghé ngang mái ấm Khải Mịch mà Phó Minh Khải để lại.

Vừa đến nơi, các bạn nhỏ đã tới nhận người quen ..
“Chị Kiều tới rồi.

Hôm nay có mang đồ ăn ngon tới cho chúng em không ạ?”
“Có chứ.

Ai cũng có phần, đừng chen lấn nhé!”
Các bạn nhỏ nhanh chóng tới chỗ đồ ăn, còn viện trưởng thì tới tiếp đón Kiều Mịch Na ..
“Kiều tiểu thư, hôm nay ghé khảo sát à?”
“Viện trưởng, con tới thăm mấy đứa nhỏ thôi ạ.

Tình hình của viện vẫn ổn chứ ạ?”
“Từ sau khi viện được sửa sang lại, đã tạo nhiều điều kiện cho bọn trẻ rồi.

Gần đây, càng có nhiều trẻ vô gia cư tìm tới viện nên có lẽ sỉ số sẽ gia tăng nhiều trong tương lai .”
Kiều Mịch Na gật đầu yên lòng mà rời đi.

Ngồi trên xe, cô thầm suy nghĩ ..
“[Mọi chuyện xem như đã xong.

Anh hai, hãy chờ nhé.!]”
Định mệnh hai anh em Kiều Mịch Na và Phó Minh Khải quả thật khiến người người xót xa, nhưng điều xót hơn chính là tình yêu của hai anh em lại đều trao cho Giang Vỹ.
 
Tình Bất Tận
Chương 54: 54: Không Hối Hận


Vị sư thầy dặn dò hôm nay phải đến đúng giờ nên Kiều Mịch Na đang chuẩn bị tất cả, nhưng trước khi đi cô lại không yên lòng mà tìm đến Giang Vỹ ..
“[Sao mình lại tới đây thế này?]”
Đứng trước cổng tập đoàn nhưng lại không vào, tình cờ trợ lý của Giang Vỹ nhìn thấy ..
“Kiều tiểu thư? Cô tới tìm Giang tổng sao lại không vào?”
“À thì ..”
“Tôi đưa cô vào nhé!”
Kiều Mịch Na muốn từ chối nhưng không kịp với hành động của trợ lý.

Giang Vỹ đang xử lý công việc thì nhìn thấy trợ lý đưa cô vào ..
“Mịch Na.

Sao em tới mà không gọi cho anh trước?”
“Chỉ là đi ngang qua thôi.

Em muốn đi đến một nơi, anh có tiện đưa em đi không?”
“Được.”
Giang Vỹ đồng ý lái xe chở Kiều Mịch Na đến nơi cô đang muốn đến, không xa lạ lại chính là vách đá mà Phó Minh Khải từng bị hại ..
“Rất quen thuộc phải không?”
“Sao em lại muốn đến đây?”
“Hoài niệm thôi.

Anh của em đích thực là một người tốt, phải không?”
Giang Vỹ im lặng nghe Kiều Mịch Na giải bày ..
“Khi em còn nhỏ luôn có một ước mơ là bên cạnh sẽ có một người anh trai bảo vệ cho mình, vậy nên khi được mẹ nói thật rằng em vẫn còn một người anh trai cùng mẹ khác cha thì em đã rất vui mà tìm kiếm anh ấy.

Khi tìm được anh Khải, ấn tượng đầu của em đối với anh ấy chính là một người lương thiện luôn nghĩ cho người khác.

Nhưng mà những người khác không biết, cứ nghĩ việc anh ấy yêu con trai là sai trái nên đã tẩy chay trước đám đông.

Lúc đó, em đã không dũng cảm đứng ra bảo vệ anh ấy mà chỉ có thể ở sau lưng đáp trả lại những người đó ..”
...
“Cho đến một ngày, em chuẩn bị tinh thần để nhận lại anh ấy thì ông nội lại nói rằng sinh mệnh của em mãi mãi chỉ dừng lại ở tuổi 20.

Anh nghĩ lúc đó em đã có cảm giác như thế nào không?”
...
Giang Vỹ nhẹ nhàng lắc đầu để Kiều Mịch Na tiếp tục câu chuyện ..
“Đương nhiên là không phục rồi, nhưng mà lại không thể nghịch thiên cải mệnh nên ông nội mới tìm mọi cách cứu em, vô tình em biết được có người muốn hại anh Khải liền nhanh chóng tới giúp vậy mà trên đường lại không may gặp tai nạn, cùng lúc trao lại thân xác này giúp anh ấy tiếp tục mạng sống.”
“Mịch Na ...”
“Anh có phải rất hy vọng anh ấy sống lại không?”
Giang Vỹ nhìn Kiều Mịch Na với ánh mắt muốn anh từ chối nhưng anh lại không thể nói dối lòng mình ..
“Sẽ là nói dối nếu như anh nói là không hy vọng đúng không?”
“Đúng vậy.

Em không nên hỏi như vậy, xin lỗi.”
“Là anh có lỗi với em, người nên xin lỗi là anh ..”
Kiều Mịch Na lắc đầu phủ nhận thì chợt tim cô bắt đầu đau nhói mà ngã xuống trong lòng của Giang Vỹ..
“Mịch Na, Mịch Na.

Em làm sao thế? Anh đưa em tới bệnh viện ..”
“Đừng ..

Em từng nói, bảy ngày sau anh sẽ gặp lại anh ấy.

Anh nhớ chứ?”
Giang Vỹ bắt đầu nhớ lại mới phát hiện Kiều Mịch Na vì anh mà ..
“Không lẽ ..

?!”
“Đúng vậy.

Anh ấy sắp được trở về rồi, anh vui chứ?”
“Sao em lại ngốc như thế hả? Rốt cuộc hai anh em tụi em có từng nghĩ cho anh không?”
Bất giác tay của Kiều Mịch Na sờ lên má của Giang Vỹ, anh cũng nắm lấy tay cô ..
“Em vừa nói rồi đấy, mệnh cách của em chỉ dừng lại mãi mãi ở tuổi 20 nên em sẽ không hối hận đâu.

Nếu như anh gặp anh Khải, thay lời em nói với anh ấy đây là cơ hội cuối cùng rồi nên hãy sống ..

thật tốt ..”
Trời cao liền dẫn mây đen kéo đến và sấm chớp đùng đùng, không biết chỉ vì trùng hợp hay liên quan đến pháp sự ..
“Mịch Na, đừng nói gì cả.

Anh đưa em tới gặp sư thầy ..”
“Vô ích thôi.

Vẫn còn một chuyện, xem như lần đầu cũng như lần cuối mà em nói ..//”
“Em nói đi .”
Kiều Mịch Na dũng cảm trút hết hơi thở cuối cùng mà thổ lộ ..
“Em thích anh ..”
“Mịch Na ..”
“Nhẹ lòng rồi, có thể rời đi được rồi.

Cảm ơn anh ba tháng qua, Giang Vỹ.!”
Dứt câu cuối cùng thì Kiều Mịch Na ngã gục hoàn toàn trong khi Giang Vỹ vẫn nắm chặt bàn tay không rời của cô mà nước mắt tuôn rơi.

Bầu trời chợt đổ mưa như đang khóc thay cho cô gái nhỏ hiền lành nhưng lại mang mệnh khổ, Giang Vỹ ôm Kiều Mịch Na trở về ngôi chùa của vị sư thầy đắc đạo ..

Đến trước cổng chùa đã có ba mẹ Kiều và ông nội Kiều đợi từ trước, vừa thấy thân xác của con gái thì mẹ Kiều vội vàng chạy đến ...

“Mịch Na, không lẽ là ..?!”
“Con xin lỗi.

Là con không ngăn cô ấy sớm hơn .”
Vị sư thầy sớm biết sẽ có sự hiện diện của Kiều Gia nên đã ra cổng tiếp họ ..
“Sư thầy à, cầu xin thầy hãy cứu lấy con gái của chúng tôi.”
“A di đà phật.

Kiều thí chủ đã chọn cơ hội cuối cùng cứu sống Phó thí chủ, nên rất tiếc bần tăng không thể làm gì hơn ..”
“Tại sao?”
Giang Vỹ chỉ biết đau khổ mà nhìn vào thân xác của Kiều Mịch Na, ông nội Kiều chợt lên tiếng ..
“Sư thầy à, chẳng phải nếu Minh Khải đã hy sinh thì Mịch Na sẽ được sống lâu hơn sao? Vậy tại sao bây giờ con bé lại quay về tình trạng ban đầu như này?”
“Kiều lão thí chủ.

Ngài đã quên rằng mệnh cách của cô ấy mãi mãi chỉ dừng lại ở tuổi 20, cho dù Phó thí chủ trước đó hy sinh để cứu cô ấy nhưng cho đến cuối cùng cô ấy cũng không thể sống qua hết năm nên mới dẫn đến quyết định của cô ấy hôm nay ..”
Cả gia đình Kiều gia đều đau khổ với vận mệnh ngang trái này, chợt từ đâu một bóng người đàn ông chỉ thấp hơn Giang Vỹ vài centimet mà gọi mẹ Kiều.
“Mẹ ..”
“Khải nhi ...”
Mẹ Kiều và mọi người quay lại nhìn thấy hình dáng thân thuộc của Phó Minh Khải đều vui mừng liền chạy tới ôm con trai của mình.

Giang Vỹ tại đó nhớ lại lời Kiều Mịch Na đã nói rằng Phó Minh Khải chân chính sẽ trở về và cũng chính là người con trai đó đang ở trước mặt mình.
 
Tình Bất Tận
Chương 55: 55: Thiên Mệnh


Tuy đã xác định rằng Phó Minh Khải đã được trở về nhưng Giang Vỹ luôn nhìn vào thân xác nằm bất động của Kiều Mịch Na mà cảm thấy áy náy.
“Mịch Na, lẽ nào là ..?!”
Mẹ Kiều kìm nén nước mắt mà gật đầu, Phó Minh Khải bước gần lại thân xác của Kiều Mịch Na ..
“Mịch Na, tại sao?”
Vị sư thầy vừa niệm a di đà phật vừa giải thích lại mọi chuyện ...
“Phó thí chủ.

Lần này cậu đã hoàn toàn được sống lại nên hãy trân trọng sinh mệnh này đấy!”
“Sư thầy, mọi chuyện là như thế nào vậy ạ?”
“Phó thí chủ, chung quy vẫn là thiên mệnh không thể thay đổi.

Mong cậu và gia đình nén bi thương và hãy chôn cất cô ấy thật tốt.”
Phó Minh Khải quỳ gối mà nắm lấy bàn tay đã lạnh của Kiều Mịch Na.

Ba mẹ và ông nội Kiều đã nhờ sư thầy làm pháp sự siêu độ cho Kiều Mịch Na.

Vài ngày sau, hậu sự diễn ra suôn sẻ nhưng những người ở lại đều có cảm xúc khác nhau ...
“[Mịch Na, anh xin lỗi..]”

Giang Vỹ chỉ đứng trước mộ của Kiều Mịch Na mà thầm tỏ vẻ tội lỗi, Phó Minh Khải đến chia sẻ ..
“Con bé không muốn chúng ta buồn vì quyết định này của con bé đâu ..”
“Nếu như anh không nhớ lại em, nếu như anh không từ chối cô ấy mà nghe theo lời dặn của em thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác.”
“Em cũng đã nghe nói rồi, ba tháng qua anh đã chăm sóc cho Mịch Na rất tốt.

Cảm ơn anh!”
Cả hai cùng nhau đứng trước mộ của Kiều Mịch Na mà lặng lẽ cười, trên ngôi mộ mãi là hình ảnh một nụ cười tươi của cô.

Giang Vỹ đưa Phó Minh Khải đến trước nhà ba mẹ Phó, tuy đã sống lại nhưng ký ức vẫn chưa quay lại đối với họ ..
“Em có chắc không muốn đến gặp họ chứ?”
“Chỉ cần biết họ sống tốt là em vui rồi.”
Thời gian trôi qua đến gần một tháng sau tại tập đoàn JW đang diễn ra một cuộc họp lớn, sau đó Giang Vỹ gặp riêng Ninh Chí Tuân trao đổi ..
“Giang tổng, anh cho gọi tôi?”
“Tôi có việc muốn gửi gắm lại cho cậu.

Sắp tới tôi có việc sẽ không ở công ty một thời gian nên mọi chuyện lớn nhỏ nhờ cậu xử lý nhé!”
“Anh đi đâu à?”
Giang Vỹ khẽ ừ một tiếng và bàn giao lại mọi chuyện nhưng Ninh Chí Tuân vẫn còn thắc mắc mà lên tiếng ..//
“Giang tổng, tuy Kiều tiểu thư mất sớm vì bệnh nhưng mong anh kìm nén bi thương và tiến lên.

Đừng suy nghĩ quẩn đấy!”
“Cậu nói gì vậy hả? Tôi chỉ đi du lịch cho khuây khỏa thôi, mọi việc nếu chưa cần tới tôi thì cậu cứ trực tiếp xử lý.

Trợ lý của tôi cũng sẽ hỗ trợ cậu một tay, ngoài ra việc hợp tác với bên Diệp Trường Minh sắp tới có khả năng tôi sẽ không tham dự được nên cậu hãy chuẩn bị sẵn một hợp đồng và đưa lại tôi.

Nếu hợp lệ thì cậu đưa cho anh ta xem là được.”
Ninh Chí Tuân gật đầu tuân lệnh và về phòng làm việc.

Giang Vỹ lấy từ túi áo ra một cây bút được khắc tên JW trông rất nghệ thuật ..
“Tặng anh ..”
“Sao lại tặng anh?”
“Anh chẳng phải rất hay quên mang bút khi làm việc sao? Lần nào nhìn thấy trợ lý đưa hợp đồng anh ký thì anh lại quên bút miết nên em đã đặc biệt chọn mua và nhờ người khắc tên của anh đấy, về sau mong là anh hãy mang nó bên mình mà sử dụng.

Nếu như không may em có chuyện, nó có thể thay em ở bên và bầu bạn cùng anh ..”
“Nói điều không hay gì đấy? Cảm ơn em nhé, nhất định anh sẽ luôn mang bên người.”
Giang Vỹ nhìn bút mà bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc Kiều Mịch Na tặng cho anh ..
“[Ba tháng ..

em đã tạo cho anh rất nhiều tiếng cười, Mịch Na à.

Em yên tâm, sắp tới anh và anh trai của em sẽ mang theo em cùng đi du lịch khám phá thế giới mà em từng kể.

Thay em hoàn thành những tâm nguyện, và sẽ chăm sóc tốt cho anh của em ..]”
Phó Minh Khải tại nhà họ Kiều đang thu xếp hành lý nhưng mẹ Kiều không nỡ ..
“Con thật sự muốn đi? Mịch Na đã không còn nữa, nay con cũng rời đi thì mẹ biết làm sao?”
“Mẹ, con chỉ là đi du lịch một thời gian rồi sẽ trở về.

Đâu phải là một đi không trở lại ạ .”
“Nhưng mà ..”
Ba Kiều một bên cũng an ủi mẹ Kiều ..//
“Được rồi.

Quyết định của con nó, chúng ta đừng ngăn nữa.

Với lại thời gian cũng chỉ có sáu tháng hoặc một năm hơn, lúc đó con sẽ quay về bên chúng ta mãi mãi mà ..”
“Đúng đấy ạ.

Với lại mục đích con đi chính là để hoàn thành những tâm nguyện của Mịch Na khi còn sống, con sẽ tranh thủ thời gian trở về sớm với mẹ.

Được không ạ?”
“Nếu con đã nói như thế mà mẹ không đồng ý thì sẽ trở thành người xấu mất ..”
Phó Minh Khải ôm mẹ Kiều vào lòng cho bà an tâm, sau đó mới tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Nhìn vào khung ảnh của Kiều Mịch Na đang cười như một đứa trẻ đó ..
“[Mịch Na, nếu như trên trời em có linh hãy phù hộ cho ba mẹ và ông nội nhé! ]”
Tại sân bay đang có Giang Vỹ chờ sẵn, anh không đón Phó Minh Khải vì đã nhận được tin anh sẽ đi cùng gia đình nên im lặng chờ đợi ..
“Giang Vỹ ..”
“Bác trai, bác gái.

Con chào buổi tối ạ”
“Nhờ cậu Giang chăm sóc cho Khải nhi ..”
Giang Vỹ gật đầu thay cho lời đồng ý, ba mẹ Kiều dặn dò Phó Minh Khải thật kỹ rồi mới nhìn cả hai cùng nhau xếp hàng lên máy bay.

Trong lòng mẹ Kiều luôn một lòng cầu bình an cho con trai và sẽ đợi con trở về.
 
Tình Bất Tận
Chương 56: 56: Chỉ Là Trùng Hợp Có Người Giống Nhau


Gần một năm sau, Diệp Bối Linh đang giúp cho anh trai mình chuẩn bị lễ cưới với La Mỹ Hiên.

Tại một cửa hàng áo cưới lớn, ...
“Bối Linh à, kéo áo giúp chị với ..”
Diệp Bối Linh nghe lời kéo giúp và nhìn chị dâu tương lai rất đẹp với chiếc đầm cưới như công chúa.
“Đẹp đấy.

Chọn này đi hen?”
“Không đợi anh của em tới nhận xét à?”
“Chị đừng lo.

Mọi chuyện đã giao cho em thì hãy tin vào ánh mắt của em, anh ấy cũng giao toàn quyền cho em rồi.

Yên tâm ..!”
La Mỹ Hiên cười khổ trước sự tự tin của Diệp Bối Linh, cả hai tiếp tục thử thêm vài bộ thì một hồi sau Diệp Trường Minh và Henry cũng vừa đến ..
“Hai nàng công chúa vẫn chưa xong à?”
Diệp Bối Linh cảm thấy vui vẻ hẳn khi Henry tới khiến Diệp Trường Minh một phen trêu chọc ..
“Đủ rồi hai vị, nhân vật chính là đây nhé!”

Vừa thấy Diệp Trường Minh thì La Mỹ Hiên liền hỏi thăm tình hình.

Trước đó cả hai đã bàn sẽ mời Giang Vỹ tham dự ..
“Thế nào rồi anh?”
“Anh đã hỏi qua trợ lý rồi, cậu ấy bảo Giang Vỹ đã đi du lịch cùng anh trai thất lạc của Kiều tiểu thư đến nay gần một năm vẫn chưa có thông tin sẽ trở về ...”
La Mỹ Hiên có phần hơi thắc mắc về anh trai của Kiều Mịch Na thì liền chợt đau đầu vì một câu nói khiến mọi người lo lắng ...
“[Phó Minh Khải_ sẽ là bạn tốt của em mãi mãi, La Mỹ Hiên.]”
“Phó Minh Khải?”
Một cái tên làm mọi người hoang mang, ngay cả Diệp Trường Minh cũng chú ý đến.

Trên xe, bỗng La Mỹ Hiên chợt im lặng suy tư thì Diệp Trường Minh mới lên tiếng ..
“Em cũng thắc mắc về người tên Phó Minh Khải phải không?”
“Anh cũng vậy?”
Diệp Trường Minh vừa lái xe vừa gật đầu thay cho câu trả lời ..
“Em có cảm giác là em biết đến cái tên này nhưng lại cảm giác như chưa từng quen biết ..”
“Anh hiểu cảm nghĩ của em, nhưng mà sắp đến ngày vui của chúng ta rồi nên đừng để điều tiêu cực đấy làm ảnh hưởng đến.

Được chứ?”
La Mỹ Hiên cười nhẹ đồng ý nghe theo lời của Diệp Trường Minh.

Tại nhà họ Kiều, mẹ Kiều không ngừng nhìn vào di ảnh của Kiều Mịch Na và đau lòng ..
“Mịch Na..”
Ông Kiều nhìn thấy vợ mình như vậy cũng không khỏi đau lòng theo, liền ngỏ ý đưa bà đi mua sắm cho tinh thần tốt hơn.

Đang đứng chờ trước cổng trung tâm thương mại thì chợt có một tên cướp từ đâu chạy đến giật lấy túi của mẹ Kiều khiến bà lao đao ngã xuống ..
“Cướp ..”
Không ai để ý rằng có một cô gái đội nón đuổi theo tên cướp và giành lại túi cho mẹ Kiều.
“Bà à, không sao chứ?”
“Tôi không sao.

Nhưng mà túi bị cướp mất rồi ..!”
Cô gái đội nón quay trở lại cùng với chiếc túi đưa cho mẹ Kiều, cả hai ông bà đều ngỡ ngàng với dung mạo của cô gái tốt bụng trước mặt rất giống với Kiều Mịch Na ..
“Đây là túi của cô ạ, còn tên cướp thì cháu lỡ để chạy mất không bắt lại được ..”

Ba mẹ Kiều vẫn còn chưa thể tin vào mắt mình mà không nghe được những lời cô gái đó đang nói ..
“Cô ạ? Cô không sao chứ ạ?”
“Cô không sao.

Một lần nữa cô cảm ơn cháu nhé!”
Vừa xong việc tốt và tính rời đi thì mẹ Kiều muốn giữ cô gái đó lại ..
“Cô có thể xin thông tin của cháu để cảm ơn cháu vì đã dũng cảm giành lại túi giúp cô được không?”
“Không sao đâu ạ.

Làm việc tốt thì không cần phải trả ơn, chuyện nên làm thôi ạ!..”
Cô gái dường như cảm nhận được mong muốn của ba mẹ Kiều nên đành để lại tên ..
“Cháu tên là Nguyễn Nhã Vy, hiện đang là nhân viên bán hàng của một cửa hàng trong trung tâm này ạ.

Gần đến giờ vào ca làm rồi nên cháu xin phép nhé ạ!”
“Nguyễn Nhã Vy..”
Ba mẹ Kiều đi theo Nguyễn Nhã Vy đến một showroom thời trang lớn ở trung tâm thương mại này và luôn nhìn thật kỹ cô từ đằng xa ..
“Ông à, giống quá đúng không?”
“Trên đời có người giống người đến vậy sao? Chỉ trừ cái tên, còn lại đều như không hề có sự thay đổi ..”
Sau khi từ trung tâm thương mại về thì ba Kiều đã nhờ người điều tra thông tin về Nguyễn Nhã Vy ..
“Ông à, ông có nghĩ là ông trời đang muốn cho chúng ta một cơ hội gặp lại Mịch Na không?”
Ba Kiều trầm ngâm lắc đầu nhưng trong lòng cũng mang một hy vọng như mẹ Kiều, và càng vui hơn khi cô giúp việc thông báo rằng Phó Minh Khải sẽ về trong tuần sau.

Kết thúc một ngày làm việc như thường lệ, Nguyễn Nhã Vy lên xe buýt về nhà với nhiều tâm tư.
“[Cố lên, Nhã Vy à..]”

Phía ba Kiều cũng nhận được báo cáo thông tin từ trợ lý về Nguyễn Nhã Vy_20 tuổi là một cô nhi đang sống trọ ngoài thành phố một mình, không người thân hay bạn bè ..
“Không còn thông tin nào khác sao?”
Ba mẹ Kiều đã biết được gia cảnh của Nguyễn Nhã Vy nên hôm sau đã đến showroom làm việc của cô.

Không may cô nhân viên khác thấy ba mẹ Kiều là người thượng lưu nên đã giành khách với Nguyễn Nhã Vy nhưng lại bị mẹ Kiều gạt qua một bên mà tiến đến chỗ cô ..
“Rất nhanh gặp lại cháu rồi, Nhã Vy.”
Nguyễn Nhã Vy tươi cười chào đón ba mẹ Kiều như người quen, dường như cô không nhận ra gia thế của họ mà giới thiệu những sản phẩm với giá tiền không cao ..
“Cháu ngại cô chú không có tiền à?”
“À không ạ.

Cháu không có ý đó.”
Mẹ Kiều đang được Nguyễn Nhã Vy tư vấn hai chiếc túi với giá cả chênh lệnh nhau ..
“Vậy nếu là cháu, thì cháu thích túi nào?”
Được hỏi bất ngờ nên Nguyễn Nhã Vy khá bất ngờ, nhưng vẫn chọn túi có giá cả cao hơn túi còn lại vì độ bền và chất liệu cứng cáp hơn ..
“Vậy lấy cô túi đó ..”
“Vâng ..”
Nguyễn Nhã Vy vui vẻ đóng gói chiếc túi này thật cẩn thận đưa lại hóa đơn cho mẹ Kiều thanh toán, sau khi nhận sản phẩm thành công thì mẹ Kiều lại tặng lại túi cho Nguyễn Nhã Vy xem như là lời cảm ơn vì sự dũng cảm ngày hôm qua khiến cô ngỡ ngàng mà quơ tay từ chối, nhưng sự kiên quyết của mẹ Kiều lại khiến Nguyễn Nhã Vy buộc phải nhận món quà đắt giá này..
 
Tình Bất Tận
Chương 57: 57: Lời Mời Dự Tiệc


Sau khi tặng túi cho Nguyễn Nhã Vy, mẹ Kiều tiếp tục hỏi chuyện ..
“Nhã Vy à, mấy giờ thì cháu tan ca?”
“Có việc gì sao ạ?”
Nguyễn Nhã Vy thắc mắc .//
“Cô chú muốn cùng cháu dùng một bữa cơm, không biết cháu có tiện dành ít thời gian không?”
Nguyễn Nhã Vy hơi ngại vì nhìn ba mẹ Kiều dường như cũng là người có gia thế, lại tặng túi cao cấp cho mình như thế này nên suy nghĩ của cô chia ra hai luồng ý kiến ..
“Cô à, cháu đã nhận túi của cô xem như là nhận lời cảm ơn của cô chú rồi.

Cơm thì có lẽ không cần thiết lắm đâu ạ.”
Ba mẹ Kiều nhìn nhau hơi thất vọng thì ba Kiều mới lên tiếng ..
“Có phải cháu đang có thành kiến với cô chú không?”
“Không phải ạ.

Cô chú đừng hiểu lầm ý cháu, chỉ là ..”
Chưa kịp dứt lời thì ba mẹ Kiều đã chốt điểm hẹn và Nguyễn Nhã Vy buộc phải cùng ăn tối.

Đặc điểm của nhà hàng cũng là một nơi trông khá lớn ..
“[Wow.

Nhà hàng này cũng quá lớn rồi, mình còn tính bí mật mời họ nhưng mà tài khoản của mình đủ không đây...?!]”
Nguyễn Nhã Vy cố gắng kìm nước mắt trong lòng nhưng không biểu hiện ra ngoài.

Trong bàn ăn, ba mẹ Kiều vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ với cô .
“Nhã Vy à, ba mẹ của cháu đang làm công việc gì thế?”
“Cháu là cô nhi, không có ba mẹ ạ..”
“Cô xin lỗi.

Vậy cháu là được ai chăm sóc mà hiểu chuyện đến như này?”
Nguyễn Nhã Vy khựng lại nĩa trên tay ..//
“Thật ra, cháu hôn mê nằm viện gần một năm hơn nên trước đó cháu chưa nhớ được đã xảy ra chuyện gì với bản thân.

Sau khi tỉnh dậy, thì chỉ có ông nội nuôi giúp đỡ cháu mọi việc gần đây thôi ạ!”
“Vậy à? Xin lỗi cháu, cô chú thật không biết hỏi chuyện mà ..”
“Không sao đâu ạ.”
Nhân lúc ba mẹ Kiều không chú ý, Nguyễn Nhã Vy đã xin phép đi WC nhằm lén đi thanh toán trước nhưng mà số tiền lại vượt quá hạn mức cho phép nên đành quay về phòng .
“Nhã Vy à, chúng ta về thôi để cháu còn nghỉ ngơi ..”
Vì là khách hàng VIP nên bữa ăn của ba mẹ Kiều và Nguyễn Nhã Vy sẽ không phải thanh toán khiến mặt của cô đỏ ửng vì xấu hổ cho hành động lúc nãy của mình.

Sau khi đưa Nguyễn Nhã Vy về nhà, ba mẹ Kiều hỏi thêm ..
“Nhã Vy à, cuối tuần này cháu có bận gì không?”
“Có việc gì sao ạ?”
“Cuối tuần nhà cô có tiệc nhà nhỏ mừng con trai cô về nước, cháu dành ít thời gian tham dự được không?”
Nguyễn Nhã Vy luống cuống trả lời ..
“Có lẽ không hợp lắm đâu ạ.

Cháu cũng không quen anh ấy, nếu đến càng ngại thêm thôi ạ..!”
“Thời gian còn dài, cháu cứ từ từ suy nghĩ.

Cô chú đợi tin của cháu..!”
Nguyễn Nhã Vy muốn níu kéo lại nhưng xe chở ba mẹ Kiều rời đi trước khi cô kịp lên tiếng.

Trên xe, mẹ Kiều trầm tư khiến ba Kiều cũng biết vợ mình đang nghĩ gì ..

“Ông à, tôi có một việc này không biết có nên không ..?”
“Tôi biết bà đang có suy nghĩ gì, nhưng mà chúng ta cũng vừa mới quen con bé thôi.

Dù có vội thì cũng từ từ, đừng nên hấp tấp ..”
Mẹ Kiều đang có vẻ mặt vui hơn một chút trước cô gái Nguyễn Nhã Vy y như bản sao của Kiều Mịch Na, nhưng bà cũng biết là xem cô như thế thân là không nên ..
“Nhưng mà bà cũng nên chú ý Mịch Na là Mịch Na, Nhã Vy là Nhã Vy.

Cho dù hai đứa nó có giống nhau đến thế nào cũng không thể phủ nhận là Mịch Na của chúng ta đã mất, bà đừng nhầm lẫn.”
“Tôi hiểu ý ông rồi ..!”
Ba Kiều nắm tay mẹ Kiều vỗ về.

Tại sân bay, đang có sự xuất hiện của Giang Vỹ và Phó Minh Khải khiến hành khách trong sân bay nhốn nháo ..
“Ban đầu chỉ dự tính đi tầm ba tháng, ai ngờ kéo dài đến một năm.

Thật là nhớ quê hương quá mà!”
“Nghe nói mẹ em tính mở tiệc vào cuối tuần mừng chúng ta trở về?”
Phó Minh Khải gật đầu thay cho câu trả lời, cả hai cùng lên taxi về nhà.

Phía Diệp Trường Minh cũng nhận được tin nên đã nhanh chóng liên hệ ngay cho Giang Vỹ .
“[Diệp Trường Minh, tin tức của cậu cũng nhạy thật đấy!]”
“[Vậy khi nào tôi mới gặp cậu gửi thiệp đây?]”
“[Cuối tuần này đi, mẹ Minh Khải sẽ tổ chức tiệc nhỏ tại gia.

Cậu và mọi người cùng tới chung vui sẵn đưa thiệp mừng ..]”

“[OK!]”
Taxi đã dừng tới trước cổng nhà họ Kiều, Phó Minh Khải hôn nhẹ chào tạm biệt Giang Vỹ và đẩy vali vào nhà.

Vừa mở cửa vào thì cả gia đình đã hoan nghênh chào mừng anh trở về ..
“Chào mừng con trai của mẹ trở về ..”
“Con trở về rồi ạ.

Nhớ ba mẹ lắm ạ..!”
“Về an toàn là tốt ..”
Cuộc đoàn tụ cũng hoàn thành , Phó Minh Khải trở về phòng Kiều Mịch Na ..
“Mịch Na, anh trở về rồi.”
Gương mặt tươi cười của Kiều Mịch Na trên di ảnh mãi mãi dừng lại đó, chỉ có nỗi đau là dành cho người ở lại.

Vài ngày sau đã tới tiệc tại gia của nhà họ Kiều nhưng Nguyễn Nhã Vy mãi vẫn băn khoăn nên đi hay không đi khiến cho mẹ Kiều lo lắng mà liên lạc với cô ..
“[Có phải mình đã vội quá khiến con bé sợ rồi không?]”
Nguyễn Nhã Vy nhân lúc nghỉ trưa đã gửi một tin nhắn đến mẹ Kiều xác nhận sẽ đến dự vào tối nay thì phía mẹ Kiều vừa nhận được tin nhắn vui vẻ như trúng số.

Còn Nguyễn Nhã Vy chỉ suy nghĩ ý tốt nên mới đồng ý tham gia với ba mẹ Kiều một phần vì không muốn họ thất vọng vì mình..
 
Tình Bất Tận
Chương 58: 58: Ngỡ Như Cố Nhân


Trước khi đi làm, Nguyễn Nhã Vy muốn mua một bồ đồ để đến dự tiệc ở nhà ba mẹ Kiều thì chợt nhận được bưu phẩm từ họ.

Bên trong là một chiếc đầm dạ tiệc màu tím kiểu cách trông rất đẹp nhưng lại rất kén người mặc, lại trùng hợp với size của cô ..
“[Tại sao cô chú lại biết size của mình thế nhỉ?]”
Nguyễn Nhã Vy trong lòng nhiều thắc mắc nhưng phải bỏ qua mà nghĩ cho công việc.

Sáng nay, Phó Minh Khải cùng Giang Vỹ đến thăm ngôi chùa của vị sư thầy đắc đạo ..
“A di đà phật, đã lâu không gặp.

Hai vị thí chủ vẫn khỏe chứ?”
“Vâng.

Thầy vẫn khỏe chứ ạ?”
Vị sư thầy nhẹ nhàng gật đầu và cùng cả hai tâm sự đến tối.

Một bên còn lại, tiệc nhà ở nhà họ Kiều cũng đang được chuẩn bị đầy đủ và chờ mọi người đông đủ ..
“Ông à, ba vẫn chưa đến à?”
“Sắp rồi.

Lúc nãy ba nói đang từ sân bay về nên chắc cũng gần đến ..”
Mẹ Kiều lại một phần lo thêm về Nguyễn Nhã Vy, bà đã gửi y phục của Kiều Mịch Na trước đây đến cô nên không biết cô có nhận được chưa.

Ba mẹ Giang đều đã đến trước nên được ba Kiều tiếp đón chu đáo, đặc biệt là hai bà mẹ gặp nhau là lại có nhiều chuyện để bàn ..
“Bà thông gia à, bà vẫn khỏe ha?”
“Vâng..”
Trong lúc ba mẹ hai bên đang nói chuyện thì Giang Vỹ và Phó Minh Khải cũng vừa trở về.

Một năm qua, mẹ Giang đã hiểu chuyện và cảm thông cho tình yêu của hai đứa nên nhìn Phó Minh Khải rất là yêu thương như con ruột .
“Tiểu Khải à, vất vả cho con rồi.!”
“Con không sao đâu ạ ..!”
Bạn bè thân như Ninh Chí Tuân, Diệp Trường Minh, La Mỹ Hiên, Henry và Diệp Bối Linh cũng đều đã đến tham dự đông đủ.
“Đi du lịch vui chứ?”
“Vì cậu liên hệ quá nhiều nên mới về đấy..”
Cả bàn đều cười với nhau, một hồi sau ông nội Kiều cũng đã về đến nhà nên mọi người lễ phép chào hỏi.
“Ông à, tới bây giờ Nhã Vy vẫn chưa đến.

Có khi nào con bé đổi ý rồi không?”
“Từ từ đã.

Thời gian còn sớm mà, không sao đâu..!”
Mặt khác, Nguyễn Nhã Vy vì tan ca trễ nên nhanh chóng thay đồ đến Kiều gia nhưng trên đường lại có tai nạn giao thông nên đường đi lại bị kẹt.

Trở lại buổi tiệc, mọi người đều chúc mừng cho cặp đôi Diệp Trường Minh và La Mỹ Hiên, vừa đúng lúc quản gia vào thông báo Nguyễn Nhã Vy đã đến ..
“Ông chủ, cô Nguyễn đã đến rồi ạ!”
“Mau dẫn vào ..”
Cả nhà đều thắc mắc trước đây không quen ai họ Nguyễn, vừa chìm trong suy nghĩ thì Nguyễn Nhã Vy rụt rè bước vào.

Khi nhìn thấy cô, mọi người đều rất ngạc nhiên đặc biệt là Giang Vỹ và Phó Minh Khải đột ngột đứng dậy mà nhìn như đang trông thấy Kiều Mịch Na ..
“Mịch Na ..”
“Xin lỗi cô chú, cháu tới trễ ạ..!”
“Không sao.

Tới là tốt rồi, mau ngồi xuống đây nào ..”

Mẹ Kiều dẫn Nguyễn Nhã Vy đến ngồi kế bên Phó Minh Khải, anh và Giang Vỹ vẫn nhìn cô không chớp mắt vì cùng một lý do ..
“Giới thiệu với mọi người, đây là ân nhân đã dũng cảm cứu giúp tôi khỏi một tên cướp.

Con bé tên là Nguyễn Nhã Vy ..”
“Chào mọi người ạ ..”
Mẹ Kiều giới thiệu từng người cho Nguyễn Nhã Vy chào hỏi nhưng cô lại khá lo vì ánh nhìn của Giang Vỹ và Phó Minh Khải ..
“Kìa hai đứa, làm Nhã Vy sợ đấy.!”
“Xin lỗi ..”
Nguyễn Nhã Vy từ trên xuống dưới như từ một khuôn với Kiều Mịch Na khiến ai nấy cũng bất ngờ, ngỡ như là Kiều Mịch Na sống lại.
“Nhã Vy à, cháu cứ tự nhiên nhé!”
“Vâng ..”
Nguyễn Nhã Vy có thể cảm nhận được rằng dường như mọi người nhìn mình trông rất lạ, đặc biệt là Giang Vỹ và Phó Minh Khải.
“Em tên Nhã Vy ..?”
“Vâng.”
“Cái tên rất đẹp, ba mẹ đặt cho em à?”
“Không ạ.

Là ông nội nuôi đặt cho em, em là cô nhi.”
Phó Minh Khải càng tò mò hơn về thân thế của Nguyễn Nhã Vy.

Giang Vỹ biết Phó Minh Khải có cùng suy nghĩ nên đã ra hiệu cho anh đừng hỏi thêm nữa, cả hai cùng ra một bên nói chuyện riêng ..
“Anh xem, trên đời có chuyện người giống người đến vậy sao?”
“Có lẽ cô chú sẽ biết chuyện gì, em đợi cuối tiệc rồi hãy hỏi chuyện sau.

Đừng lo lắng ../”

Giang Vỹ nhẹ nhàng khuyên nhủ Phó Minh Khải, phía bàn tiệc Nguyễn Nhã Vy muốn xin phép ba mẹ Kiều đi WC nên đã vào nhà tìm phòng.

Trong lúc vội đi, cô lướt qua khung ảnh gia đình quen thuộc nhưng không chú ý cho đến khi trở ra mới dừng lại nhìn kỹ hình ảnh bên trong ..”
“Cô gái trong hình chẳng phải là mình sao? Tại sao lại giống nhau đến như vậy?”
Quá xúc động nên khi đặt lại khung ảnh không cẩn thận mà rớt xuống tạo ra tiếng động khiến mọi người chú ý mà vào xem, thì nhìn thấy Nguyễn Nhã Vy đang nhặt lại các mảnh vỡ của khung hình gia đình.
“Nhã Vy à, cháu không sao chứ?”
“Dạ không sao ạ.

Cô à, người trong hình là ai vậy ạ?”
Ba mẹ Kiều trong phút chốc không biết giải thích như thế nào thì ông nội Kiều đang nghỉ ngơi cũng bị tiếng vỡ làm thức giấc, khi xuống lầu đã phát hiện Nguyễn Nhã Vy có mặt ở nhà ..
“Nhã Vy?”
“Ông nội nuôi?”
Ba mẹ Kiều và mọi người đều không nghĩ rằng ông nội nuôi mà Nguyễn Nhã Vy nhắc tới lại là ông.

Ban đầu, ông nội Kiều muốn giấu nhưng có lẽ là do ý trời ..
“Ba à, ba qu3n biết với Nhã Vy trước đó rồi sao? Tại sao ba lại không nói cho tụi con thế?”
“Con cho rằng Nhã Vy là Mịch Na còn sống à?”
Mẹ Kiều vốn cũng muốn tin như vậy nhưng năm xưa bà và cả nhà đều tận mắt chứng kiến thi thể Kiều Mịch Na đã được chôn cất như thế nào nên dường như bà vẫn muốn cố chấp tin tưởng Nguyễn Nhã Vy là Kiều Mịch Na mà luôn đối xử tốt với cô..
 
Tình Bất Tận
Chương 59: 59: Thế Thân


Ông nội Kiều không nghĩ rằng thời gian nói rõ mọi chuyện lại tới nhanh như vậy nên khiến ông cảm thấy có lỗi với Nguyễn Nhã Vy ..
“Nhã Vy, ông xin lỗi vì không nói rõ mọi chuyện với con sớm hơn.”
“Ông à, có phải con và cô chú đây có quan hệ máu mủ đúng không ạ?”
Ông nội Kiều gật đầu và bắt đầu nói rõ sự việc, Nguyễn Nhã Vy cũng đã đoán được phần nào ..
“Nhã Vy là kết quả của thụ tinh nhân tạo mà ra đời, được sống bằng trái tim của Mịch Na.”
“SAO?”
Mọi người đều bất ngờ trước thông tin này ngay cả ba mẹ Kiều cũng chưa từng hay biết ..
“Ba, ba nói vậy là thế nào ạ?”
“Từ khi con có thai Mịch Na thì đã được dự báo rằng con bé chỉ sống tới không quá hai mươi tuổi.

Lúc đó, ta đã tìm hiểu một phương pháp từ nước ngoài nên đã cho thụ tinh nhân tạo thành công Nhã Vy nhưng lại không có trái tim.

Sau khi Mịch Na mất, ta mới nhờ bác sĩ tiến hành phẫu thuật tim của Mịch Na chuyển sang cho Nhã Vy để con bé tiếp tục như đang sống, mặc dù cách này trái quy luật nhưng mà ..”
Nguyễn Nhã Vy lại suy nghĩ sang một hướng khác, mẹ Kiều thì vui mừng khi biết mình còn một đứa con gái khác mà nắm lấy cánh tay của cô mà nâng niu ..
“Tốt quá rồi, Nhã Vy.

Chúng ta chính thức là người một nhà rồi!”
Nguyễn Nhã Vy kiềm nén cảm xúc mà từ từ gỡ tay của mẹ Kiều sang một bên, hỏi chuyện ông nội Kiều ..
“Ý của ông là mục đích con tồn tại chỉ để thay thế cho Kiều tiểu thư thôi đúng không?”

Một câu hỏi từ Nguyễn Nhã Vy mà chạm vào đáy lòng của nhiều người, ông nội Kiều muốn khuyên nhủ cô nhưng khi đến gần thì cô lại lùi bước như muốn tạo khoảng cách.
“Thì ra mọi người đối xử tốt với con đều là có chủ ý, ...”
“Nhã Vy à, ông ..”
Nguyễn Nhã Vy không muốn nghe thêm điều gì nữa và chạy ra khỏi nhà.

Cùng lúc một cơn mưa lớn ào xuống, Phó Minh Khải muốn đuổi theo nhưng Giang Vỹ ngăn lại muốn anh ở lại cùng ba mẹ còn anh mới đuổi theo Nguyễn Nhã Vy.
“[Thế thân sao?]”
Tựa như mọi chuyện như đổ vỡ, Nguyễn Nhã Vy bước từng bước nặng trĩu dưới mưa mà không để ý xung quanh.

Giang Vỹ lái xe tìm kiếm gần khu vực nhà mà không thấy, đi đến con đường lớn mới thấy hình bóng cô ngồi co ro một góc ..
“Nhã Vy.

Chúng ta lên xe về nhà thôi, ba mẹ lo cho em lắm..!”
Nguyễn Nhã Vy ngước mặt nhìn Giang Vỹ, mới xuất hiện hình ảnh của anh từ trái tim của Kiều Mịch Na như tâm linh tương thông ..
“Anh là người khiến cho chủ trái tim này rơi lệ?”
Giang Vỹ đứng hình trước lời nói của Nguyễn Nhã Vy ..//
“Tại sao em lại nói vậy?”
“Tôi không biết.

Chỉ là tôi cảm nhận được qua trái tim này thôi, có lẽ là cảm xúc của Kiều tiểu thư ..”
Một hồi sau, Giang Vỹ đưa Nguyễn Nhã Vy vào bệnh viện gần đó nghỉ ngơi và gọi cho Phó Minh Khải.
“[Nhã Vy dường như có biểu hiện sốt nên anh đã chở cô ấy vào bệnh viện truyền dịch rồi, em nhắn cả nhà yên tâm!]”
“[Cảm ơn anh.]”
Nguyễn Nhã Vy chìm trong giấc ngủ nhưng vẫn nghe được cuộc đối thoại của Giang Vỹ mà rơi lệ.

Hôm sau ngủ dậy, Giang Vỹ không nhìn thấy cô trên giường thì lo lắng.

Chợt nhìn thấy giấy note cô để lại với dòng chữ đừng tìm ..
“[Cô ấy có thể đi đâu?]”
Nguyễn Nhã Vy tiếp tục đi làm như chưa hề có chuyện gì, ba mẹ Kiều biết tin đã đến thẳng cửa hàng tìm cô.

Vừa nhìn thấy họ, cô giả vờ đối đãi như khách hàng bình thường ..//
“Xin chào, quý khách cần hỗ trợ gì ạ?”

“Nhã Vy, nghe nói con bị sốt chưa khỏe sao lại đi làm rồi?”
“Thật xin lỗi quý khách, hiện tại chúng tôi đang làm việc.

Nếu không cần tư vấn nào khác thì tôi xin phép.”
Ba mẹ Kiều và Phó Minh Khải bên ngoài chờ Nguyễn Nhã Vy tan ca mà nói chuyện.

Riêng Nguyễn Nhã Vy thì lại không muốn nghe họ nói thêm điều gì ..
“Nhã Vy à, chúng ta về nhà nhé.

Được không?”
“Cô muốn về nhà nào ạ? Tôi là cô nhi, không ba không mẹ nên không có nhà hay gia đình nào cả.

Việc tôi giống con gái yêu quý của hai người cũng chỉ là sản phẩm nhân tạo mà thành, tôi không có quyền được chọn.

Nếu các vị muốn, có thể đến lấy trái tim này bất cứ lúc nào dù sao tôi cũng không cần.”
Phó Minh Khải níu tay Nguyễn Nhã Vy mà giải thích ..
“Nhã Vy, ý của ba mẹ không như em suy nghĩ đâu.

Họ thật sự xem em là người trong gia đình, không phải là thế thân của Mịch Na nên em đừng trách họ.”
“Tôi không có tư cách để trách ai cả, tôi chỉ mong các vị đừng đến tìm tôi nữa.

Hoặc nếu các vị nhớ con gái thì tôi sẽ tự nguyện trả lại trái tim này ..”
Nguyễn Nhã Vy dứt lời đi khỏi, mẹ Kiều nghe những lời như vậy từ cô cũng đau lòng.

Vừa ra khỏi cổng trung tâm thương mại thì ông nội Kiều đã đợi sẵn ..
“Nhã Vy, ông muốn nói chuyện với cháu được không?”
“Cháu xin lỗi.

Hiện tại cháu chưa thể nói chuyện thoải mái với ông, cháu xin phép.!”
“Nhã Vy, mọi việc đều là do lỗi của ông.

Cháu muốn mắng muốn giận thì hãy trút vào ông, đừng làm cho ba mẹ cháu buồn ..”
Nguyễn Nhã Vy nhắm mắt thở dài nhưng không phản hồi và tiếp tục bước đi với nhiều suy nghĩ.

Gia đình nhà họ Kiều cứ thế nhìn cô bước đi, chỉ có thể kìm nén nỗi đau trong lòng.
“Ba, mẹ.

Có thể em ấy vẫn còn chưa chấp nhận được sự việc, để con tìm thời gian nói chuyện lại với em.

Ba mẹ hãy về nhà nghỉ ngơi trước nhé!”
“Được .”
Nhận lời khuyên của Phó Minh Khải nên ba mẹ và ông nội Kiều về nhà trước, riêng Nguyễn Nhã Vy muốn tìm đến mộ của Kiều Mịch Na nên đã liên hệ nhờ một người..
 
Back
Top Dưới