Ngôn Tình Tình Bất Tận

Tình Bất Tận
Chương 20: 20: Đính Hôn


Phó Minh Khải nhìn Giang Vỹ càng ngày càng lạ, còn Giang Vỹ thì nhìn Kiều Mịch Na và ngỏ lời ..
“Kiều Mịch Na, chúng ta đính hôn đi.”
Phó Minh Khải trong lòng không biết Giang Vỹ này đang giở trò gì ..
“Giang Vỹ, anh có biết là mình đang nói gì không?”
“Tôi biết.”
“Vậy anh không nhận ra tôi là con gái sao?”
“Thì đã sao ?”
“Anh ..

Anh không phải là bise.xual đó chứ?”
Giang Vỹ nghiền ngẫm một hồi mới trả lời ...
“Không phải”
“Vậy sao anh còn nói như vậy? Anh xem tôi là gì nói muốn hủy là hủy, muốn đính là đính sao?”
Kiều Mịch Na tức giận bỏ việc mà rời đi nhưng Giang Vỹ nắm tay cô lại ...
“Xin lỗi.

Tôi ..”
“Tôi không cần biết anh đang nghĩ gì nhưng mong anh dừng việc xem tôi là thế thân của anh Khải đi.”
Kiều Mịch Na gỡ tay Giang Vỹ và rời đi, không ngờ dưới công ty đã có Diệp Trường Minh như đã biết trước mà đợi sẵn ..
“Diệp Tổng.

Anh sao lại tới đây?”
“Có vẻ như cô cần giúp đỡ?”
“Cũng không hẳn..”
Giang Vỹ nhìn từ trên lầu xuống thì thấy Kiều Mịch Na lên xe cùng Diệp Trường Minh.

Quả thật Giang Vỹ đã có suy nghĩ Phó Minh Khải chính là Kiều Mịch Na, dù hơi khó tin nhưng anh đã có cảm nhận như thế.
“[Minh Khải – Mịch Na..]”
Diệp Trường Minh cùng Kiều Mịch Na đến một bờ biển gần đấy hóng gió, tới nơi cũng thấy nhẹ nhõm hơn ..
“Cô thích biển à?”
“Uhm.”
Diệp Trường Minh nhìn Kiều Mịch Na mà nhớ đến Phó Minh Khải lúc vui đùa ở biển ..
“Tôi từng quen một người rất thích biển, dù vui hay buồn người đó cũng đều ra đây ..”
“Người đó là người rất quan trọng của anh?”
“Đúng vậy.

Nhưng bây giờ người đó chắc đang yên bình trên thiên đàng rồi,”
Phó Minh Khải nhìn Diệp Trường Minh đang có biểu cảm nhớ thương, chợt một hình ảnh xẹt ngang lần nữa với những lời cười đùa vui vẻ ..
“[Trường Minh, cảm ơn anh.

Anh là người bạn tốt mà tôi gặp được.]”
“Mịch Na, cô sao vậy?”
“[Những ký ức này ..

lại là sao đây?]”
“Mịch Na ..Cô làm sao vậy?”
Phó Minh Khải nhìn lại Diệp Trường Minh mà suy nghĩ, liền hỏi anh ..
“Diệp Tổng, anh đã có từng quen ai tên là Phó Minh Khải không?”
Diệp Trường Minh ngạc nhiên trước câu hỏi của Kiều Mịch Na.

Còn Giang Vỹ đang ở nhà ba mẹ Kiều mà nói chuyện của hai người khiến ba mẹ Kiều không biết làm sao ..
“Cậu Giang, cậu muốn đính hôn với Mịch Na?”
“Vâng..”
“Chẳng phải cậu là người muốn hủy hôn trước sao?”
“Lần đó là do lỗi của cháu, nhưng lần này không sai đâu ạ.

Cháu muốn cùng Mịch Na đính hôn ..”
“Chuyện này ..”

Ba mẹ Kiều nhìn nhau khó xử, trở lại bên Diệp Trường Minh và Kiều Mịch Na ..
“Diệp Tổng, anh có quen anh ấy đúng không?”
“Thế cô là ..”
“Tôi là em gái cùng mẹ khác cha của anh ấy .”
Diệp Trường Minh gật gù như đã đoán được từ khi thấy Giang Vỹ và Kiều Mịch Na về nhà ba mẹ Phó ..
“Đúng là vậy rồi.”
“Anh biết trước?”
“Có một lần tôi từng thấy cô và Giang Vỹ đến nhà ba mẹ Phó, không nghĩ cô sẽ là em gái của cậu ấy!”
Phó Minh Khải lại đau đầu thêm một lần thì chợt có điện thoại của mẹ Kiều gọi đến, nội dung cuộc gọi khiến Phó Minh Khải hét toáng lên và nhờ Diệp Trường Minh chở về nhà ngay..
“[Cái tên Giang Vỹ đó có phải bị điên rồi không? Anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định đó sao?]”
Diệp Trường Minh muốn nói gì đó nhưng lại thôi, vừa tới nhà thì Kiều Mịch Na đã nhanh chóng chạy vào nhà hỏi chuyện .
“Ba, mẹ.

Giang Vỹ nói chuyện đính hôn là sao ạ?”
“Con còn hỏi à? Con không biết thì sao ba mẹ biết chứ?”
“Con ..

Vậy ba mẹ trả lời anh ta như thế nào rồi?”
“Ba nói là chờ con về rồi bàn lại sẽ thông báo sau ..”
Phó Minh Khải suy nghĩ Giang Vỹ này nhất định muốn truy vết cho được mình nên đã gọi hẹn anh ta nói chuyện một lần ..

Tại cây cầu bí mật, Giang Vỹ đến nơi đã thấy Kiều Mịch Na đợi trước ..
“Hẹn hò với Diệp Trường Minh đó vui không?”
“Giang Vỹ.

Anh rốt cuộc muốn như thế nào?”
“Đính hôn, chỉ có vậy.”

“Lý do? Anh yêu tôi nên muốn đính hôn?”
Giang Vỹ không trả lời ngay để Kiều Mịch Na tiếp tục nói thêm ..
“Hay anh xem tôi là thế thân của anh Khải, muốn nhốt tôi bên cạnh anh?”
...
“Anh Khải đã mất rồi, đó là điều không thể chối được.

Anh còn chấp niệm với việc sống và chết sao?”
“Nếu như cậu ấy vẫn còn sống, nhưng dưới một hình thức khác thì sao?”
Phó Minh Khải dường như đã biết được là Giang Vỹ đã nắm được thông tin gì đó ..
“Không thể.”
“Tại sao lại không thể? Thế giới có nhiều điều mà khoa học chưa thể chứng minh được thì tại sao không thể có việc hồn anh xác em chứ?”
Phó Minh Khải nắm chặt hai tay che giấu sự hoảng loạn đó, Giang Vỹ được bước tiến đến nắm lấy tay Kiều Mịch Na và nhìn thẳng vào mắt cô ..
“Minh Khải, là cậu đúng không?”
...
Im lặng một hồi thì Kiều Mịch Na mới gạt tay Giang Vỹ ra và tát anh một cái vào má bên phải ..
“Giang Vỹ, tôi mong anh sẽ hiểu cái tát này biểu hiện cho điều gì..”
Quay lưng rời đi chợt ngoài mặt không muốn nhưng trong lòng Phó Minh Khải đau nhói khiến nước mắt tuôn rơi trên gương mặt sắc nét của Kiều Mịch Na, còn Giang Vỹ thì vẫn bất động nhìn cô đi khỏi ..//
*Bis.exual: song tính luyến ái, có cảm giác lẫn nam và nữ.
 
Tình Bất Tận
Chương 21: 21: Quan Hệ Tay Ba


Diệp Trường Minh trở về nhà trong sự thẫn thờ, Diệp Bối Linh đang ngồi xem phim ở phòng khách thì thấy anh về liền lên tiếng ..
“Anh hai, anh về rồi à? Ba chờ anh trên phòng sách đấy.”
Diệp Trường Minh nhìn lên tầng sách mà thở dài nhưng vẫn bước lên.

Trong phòng sách, đã có một người đàn ông trung niên tầm 50 tuổi hơn đang ngồi nhâm nhi chén trà và đọc sách.
“Ba.

Ba gọi con có việc gì không ạ?”
“Con có quen ai là Kiều Mịch Na không?”
“Không ạ.”
Câu trả lời ngược này của Diệp Trường Minh chủ yếu bảo vệ Kiều Mịch Na, nhưng mọi chuyện lại nằm trong lòng bàn tay của ba mình..
“Vậy thì con đi làm quen đi.

Cô ấy là con gái của Kiều Quốc Vinh_thiên kim của Kiều Gia.

Ta muốn con phải có được sự tin tưởng từ cô ta.”
“Tại sao phải là cô gái đó ạ?”

“Về sau rồi con sẽ biết.!”
Cả cuộc đời này của Diệp Trường Minh chỉ sợ nhất là Ba của mình.

Vốn hai anh em Diệp Trường Minh và Diệp Bối Linh cũng là anh em không cùng huyết thống vì anh là con Vợ lẻ, còn em gái là chính thất nhưng tuổi nhỏ chưa trải sự đời nên mọi việc đều dồn vào anh.

Ban đầu, anh tỏ ra như trai hư không quan tâm chính sự nhưng vì em gái nên anh buộc phải nghe lời Ba mình.
“[Kiều Mịch Na – Phó Minh Khải: hai anh em cô đúng là khiến tôi nhức đầu.]”
Sáng hôm sau, Giang Vỹ đến công ty thì nhận được thông tin nghỉ việc của Kiều Mịch Na ..
“Giang Tổng, việc của cô Kiều có cần tôi ..”
“Không cần đâu.

Tôn trọng quyết định của cô ấy!”
“Vâng.

Đúng rồi, việc anh nhờ tôi điều tra có một chút thông tin chính là vào ngày cậu Phó mất trùng vào ngày cô Kiều bị tai nạn luôn ạ.”
Giang Vỹ tỏ ra ngạc nhiên trước thông tin này ...
“Thông tin chính xác không?”
“Vâng.

Nhưng mà có một điểm lạ, cả hai người họ đều gặp tai nạn ở địa điểm cũng gần lắm ạ.

Cậu Phó thì bị tai nạn đuối nước dưới vực sâu mà mất thì phía bên cô Kiều cũng là lái xe mất cân bằng mà rớt xuống bờ sông cách đó vài km, vậy mà chỉ cứu được một người ..”
“Cậu có tin việc hoán đổi linh hồn không?”
Trợ lý nghe thấy chợt hơi run người nhưng cũng điềm tĩnh mà trả lời ...
“Ý anh là cô Kiều của hiện tại không phải là cô Kiều? Sao có thể chứ?”
Giang Vỹ ngày càng tin tưởng về việc Phó Minh Khải vẫn còn sống, còn Phó Minh Khải thì đang nghỉ ngơi ở nhà nhưng thực chất anh đang cố gắng nhớ lại nhiều nhất có thể, chợt bừng tỉnh vì tiếng chuông điện thoại từ Diệp Trường Minh ...
“[Tôi nghe ..]”
“[Cô có bận không? Tôi có việc muốn nói ..]”
“[Được.]”
Một tiếng sau, Diệp Trường Minh tới nhà đón Kiều Mịch Na tình cờ bị mẹ Kiều nhìn thấy vào nói lại với ba Kiều ..
“Ông à, có một chàng trai nào tới đón Mịch Na nhà mình đấy ..”
“Không phải Giang Vỹ à?”

“Không phải."
Kiều Mịch Na ở trên xe Diệp Trường Minh mà lên tiếng ..
“Anh hẹn tôi có việc gì à?”
“Nghe nói cô nghỉ việc ở JW rồi?”
“Tin tức của anh cũng nhạy đấy.

Phải thì đã sao?”
“Cãi nhau với Giang Vỹ à?”
Kiều Mịch Na im lặng thay cho câu trả lời, Diệp Trường Minh nói thêm ..
“Chẳng phải cô muốn biết Minh Khải và tôi có quan hệ gì sao? Tôi đưa cô đến một nơi.”
Diệp Trường Minh cứ thế đưa Kiều Mịch Na đi, còn Giang Vỹ một mình đến nhà ba mẹ Phó ..
“Hôm nay Mịch Na không đi cùng con à?”
“Cô ấy giận con rồi ạ.”
“Ay ya , con gái mà.

Dỗ một chút là sẽ không sao thôi.”
Giang Vỹ mỉm cười nhẹ đến nhìn ảnh thờ Phó Minh Khải mà thầm nghĩ ..
“[Minh Khải, có phải là em vẫn còn sống đúng không? Vậy tại sao em lại không nhớ chuyện của chúng ta trước kia? ..]”
Trên khung ảnh thờ mãi mãi chỉ là một nụ cười của Phó Minh Khải ở đấy, phía Diệp Trường Minh cũng tới một ngôi nhà nhỏ được trang trí rất đẹp đẽ với tông màu xanh biển như đại đương khiến Kiều Mịch Na ngỡ ngàng ..
“Đây là ..?”
“Là nơi ở trước đây của tôi và Minh Khải .”
“Hả? [Mình ..trước đây từng anh ta ..

không phải chứ?!]”
Cả hai cùng bước vào ngôi nhà vốn đã từng mang hơi ấm nhưng nay thật lạnh lẽo ..
“Mọi chuyện là như thế nào?”
“5 năm trước, Minh Khải vốn là người trong lòng của tôi và Giang Vỹ.

Tuy cả hai chúng tôi đều từng tỏ tình với cậu ấy nhưng lúc đó cậu ấy chỉ một lòng với Ninh Chí Tuân, nên đã lựa chọn làm bạn tốt với nhau.

Nhưng Ninh Chí Tuân lại là người hai lòng, ngoài mặt luôn đối xử tốt với cậu ấy nhưng bên trong lại quan hệ với Đặng Tú Lệ khiến cậu ấy tổn thương ..”
“[Ôi chuyện cẩu huyết gì đây? Hai người họ đều có tình cảm với mình sao?]”
“Tôi rất hối hận khi thời điểm cậu ấy cần ngưởi ở bên nhất thì tôi và Giang Vỹ lại không có mặt khiến cho bây giờ ...”
Phó Minh Khải trong lòng vô cùng rối ren trước câu chuyện này nhưng cũng phải kiểm chứng lại ..
“Anh nói anh và Giang Vỹ đều có tình cảm với anh Khải, vậy anh và Giang Vỹ từng là bạn của nhau à?”
“Có thể nói là bạn cũng là địch..”
“Giang Vỹ từng đến tang lễ của anh tôi, nhưng tôi lại không thấy anh có mặt ..”
“Nhà có việc xử lý nên tôi đã không về kịp, sau đó tôi đã có đến nhà thăm hỏi ba mẹ cậu ấy rồi!”
Phó Minh Khải không biết nên xử lý mối quan hệ này như thế nào cho đúng đây, dù anh rất biết ơn tình cảm của cả hai nhưng bây giờ điều quan trọng nhất đối với anh là tìm được người đã hại mình, không phải việc yêu đương nữa.
 
Tình Bất Tận
Chương 22: 22: Đề Nghị Hợp Tác


Tiếp tục câu chuyện năm xưa, Phó Minh Khải rất muốn nhớ lại toàn bộ ký ức ngay lúc này nhưng số phận lại không cho phép ..
“Vậy anh nói hai người từng ở đây là như thế nào?”
“Đây là ngôi nhà tôi tặng cho cậu ấy, vốn nhà ở đây là mẹ tôi từng sống trước khi qua đời nên tôi đã muốn tặng lại cho cậu ấy nhưng cậu ấy không chịu, chỉ muốn có một nơi để thư giãn lúc có tâm sự nên tôi đã đồng ý.”
“[Vậy không phải mối quan hệ đó, may quá!]”
Phó Minh Khải suy nghĩ và hỏi ngay khi có cơ hội về cái chết của mình ..
“Vậy anh có nghi ngờ ai đã hại anh Khải không?”
“Hại? Không phải cậu ấy tự tử à?”
“Không phải.

Ninh Chí Tuân từng nói với tôi rằng là do anh ta gián tiếp hại anh Khải nhưng mà hình như mọi chuyện không đơn giản như vậy ..”
“Ý cô là có người ở đằng sau hại cậu ấy?”
Kiều Mịch Na gật đầu thay cho câu trả lời.

Diệp Trường Minh lại biết được thêm một tin khác, Phó Minh Khải nhìn anh mà lòng băn khoăn ..
“Diệp Tổng, nếu như anh đã là bạn của anh Khải vậy tôi có thể nhờ anh một việc được không?”
“Cô muốn tôi giúp cô tìm ra hung thủ?”
“Đúng vậy.”
“Tại sao cô không nhờ Giang Vỹ?”

Kiều Mịch Na bỗng im lặng, trong thâm tâm Phó Minh Khải đã biết rằng Giang Vỹ dường như sắp biết được chuyện của mình rồi nên hạn chế gặp anh ta nhiều nhất có thể ..
“Anh đã biết tôi nghỉ việc ở JW rồi mà còn muốn tôi nhờ anh ta?”
“Haha.

Đùa cô thôi, tôi đưa cô đi ăn rồi bàn tiếp.”
Tại tập đoàn JW, La Mỹ Hiên muốn nhắn tin cho Diệp Trường Minh nhưng lại chần chừ cho đến khi Ninh Chí Tuân gọi cô vào văn phòng…
“Ninh trưởng phòng, anh cho gọi tôi có việc gì không?”
“Cô ..

biết lý do Kiều Mịch Na nghỉ việc không?”
La Mỹ Hiên tiếp tục thắc mắc Ninh Chí Tuân lại quan tâm đặc biệt đến Kiều Mịch Na ..
“Cậu ấy không có nói cho tôi biết lý do, chỉ nói có việc cần xử lý nên không đi làm tiếp được.”
“[Chẳng lẽ liên quan đến Minh Khải?!]”
“Nếu Ninh trưởng phòng muốn biết, có thể liên lạc với cậu ấy thử!”
“Tôi biết rồi.

Cô làm việc tiếp đi!”
La Mỹ Hiên cảm thán Kiều Mịch Na vừa đẹp, vừa giỏi, lại có nhiều người theo đuổi như vậy bao gồm cả Diệp Trường Minh mà cô thích.

Tại văn phòng xử lý dự án, Giang Vỹ nhận được tin nhắn có hình ảnh của Diệp Trường Minh và Kiều Mịch Na đang đi ăn cùng nhau, tuy có cảm giác ghen tị nhưng anh vẫn phải điềm tĩnh mà trợ lý riêng lại đùa tiếp..
“Giang tổng, anh có muốn xin địa chỉ của hai người đó luôn không?”
“Không cần..”
Giang Vỹ nhớ lại lời ba mẹ Kiều đã nói về chuyện đính hôn ..
“[Thật ra, việc đính hôn này cậu nên xem Mịch Na có cảm nhận như thế nào.

Con bé đã mất đi anh trai, chưa có trải sự đời hay chuyện tình cảm nào, vả lại mới đây chính cậu đã hủy hôn ước rồi nên tôi nghĩ việc đính hôn này khoan hãy bàn tới đi..”
“Cậu Giang à, tôi nghe nói lý do cậu hủy hôn chính là cậu có tình cảm với Khải nhi đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Vậy tại sao bây giờ cậu lại muốn đính hôn với em gái của người mình yêu thế?”
Giang Vỹ nhất thời chưa nói rõ sự việc vi đối với Kiều Mịch Na anh chỉ đang nghi ngờ chưa được xác thực, nếu nói với ba mẹ Kiều lúc này sẽ không tốt ..
“Dạ.

Cháu hơi thất lễ rồi, cảm ơn hai bác đã cho lời khuyên ạ!]”
Kết thúc hồi nhớ thì tiếng chuông điện thoai của Giang Vỹ vang lên, người gọi hiển thị là mẹ của mình.

“[Chẳng phải mẹ còn giận con sao?]”
“[Thằng nhóc này, mau về nhà cho mẹ!]”
Mẹ Giang tắt máy ngay sau khi ra lệnh Giang Vỹ về nhà khiến anh cũng thở dài vì cũng đoán được chuyện sẽ liên quan đến ai.

Đi đường cả một ngày, Diệp Trường Minh đã đưa Kiều Mịch Na về đến nhà gặp ba Kiều đã chờ sẵn ở cổng ..
“Ba, sao ba không ở trong nhà mà ra đây ngồi vậy?”
“Hóng gió chút ấy mà ..”
Diệp Trường Minh lịch sự xuống xe chào hỏi ba Kiều ..
“Cháu chào bác.

Xin lỗi vì đã đưa Mịch Na về trễ ạ”
“Cậu là ..?!”
“Cháu tên là Diệp Trường Minh ạ.”
Ba Kiều suy ngẫm một hồi mới hồi đáp ..
“Diệp Trường Minh? Con trai của Diệp Thọ Khí?”
“Vâng ạ..”
“Ba quen ba của anh ấy ạ?”
“Bạn cũ thôi.

Không có gì đâu, con vào nhà phụ mẹ trước đi.

Ba muốn nói chuyện riêng với cậu ấy một chút!”
Kiều Mịch Na chào tạm biệt Diệp Trường Minh, chờ cô vào nhà thì ba Kiều mới lên tiếng ..

“Nói đi.

Diệp Thọ Khí muốn cậu tiếp cận Mịch Na nhằm mục đích gì?”
“Bác hiểu lầm rồi, cháu và Mịch Na chỉ là bạn thôi ạ!"
“Cậu nghĩ rằng tôi không biết hắn ta muốn làm gì sao?”
Diệp Trường Minh hơi chột dạ nhưng vẫn tỏ ra như bình thường mà trả lời …
“Không đâu ạ.

Cháu mới biết cô ấy là em gái của Minh Khải mà Minh Khải trước đây là bạn của cháu nên chúng cháu chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường thôi ạ!”
“Cậu chắc không?”
Diệp Trường Minh nhìn ba Kiều mà kiên định …
“Cháu hứa với bác sẽ không làm hại cô ấy đâu ạ!”
“Được.

Tôi tạm tin cậu lần này, nhưng nếu để tôi biết được hai cha con cậu có ý đồ gì với Mịch Na thì đừng trách..”
Ba Kiều tạm tin Diệp Trường Minh sẽ nói được làm được, nhưng vẫn phải so sánh giữa cậu và Giang Vỹ để bảo vệ cho con gái mình không bị tổn thương.
 
Tình Bất Tận
Chương 23: 23: Rối Lòng


Phó Minh Khảo nghe lời vào nhà phụ mẹ nhưng vẫn hiếu kỳ về cuộc nói chuyện giữa ba và Diệp Trường Minh.
“Mịch Na, con sao thế?”
“Mẹ, ba con có gì sao ạ?”
“Không có.

Sao vậy?’

Phó Minh Khải chạy lại ra ngoài thì ba Kiều đang từ từ bước vào nhà nhìn thấy Kiều Mịch Na trở ra liền hỏi ..
“Không an tâm à?”
“Dạ không.

Con ..”
“Ra rồi thì tiễn cậu ta về đi rồi vào nói chuyện với ba.”
“Vâng ..”
Diệp Trường Minh đã ngồi sẵn trên xe chuẩn bị rời đi thì thấy Kiều Mịch Na nên mở cửa xe xuống ..
“Ba tôi không làm gì khó anh đấy chứ?”
“Không có.

Chỉ hỏi thăm này kia thôi, cô vào nghỉ ngơi đi!”
“Vậy anh về cẩn thận!”
Diệp Trường Minh gật đầu khởi động xe rời đi, Kiều Mịch Na trở lại vào nhà thì ba mẹ đã ngồi đợi sẵn ..
“Ba.”

“Vậy là con nghỉ bên JW rồi?”
“Vâng.”
“Lý do là vì Diệp Trường Minh lúc nãy?”
Kiều Mịch Na lắc đầu phủ nhận, mẹ Kiều mới hỏi chuyện ..
“Mịch Na, mẹ thấy thì hình như cả hai công tử Giang và Diệp này đều có ý muốn theo đuổi con thì con đang nghiêng về ai nhiều hơn?”
“Mẹ, quan hệ của tụi con không như mẹ nghĩ đâu!”
“Vậy con có đang thích ai trong hai đứa đó không?”
“Con …”
Phó Minh Khải chợt khựng lại mà suy nghĩ ..
“[Mình vốn không phải là Mịch Na thật sự thì lấy quyền gì mà thích người khác chứ? Nếu như họ biết được Mịch Na đã mất thì không biết họ sẽ trách mình như thế nào ..]”
Ba mẹ Kiều nhìn Kiều Mịch Na trầm tư không khỏi tò mò ..
“Mịch Na, con làm sao đấy?”
“Dạ.

Con không sao, con xin phép lên nghỉ ngơi trước nha ạ!”
Ba mẹ Kiều nhìn con gái mệt mỏi cũng làm cho họ buồn theo.

Phía Giang Vỹ thì trở về nhà nói chuyện với mẹ Giang, chưa vào cửa đã nghe tiếng bà tức giận rồi ..
“Ba, mẹ.

Con về rồi!”
“Ngồi xuống.

Con nói xem muốn hủy hôn cũng là con, đòi đính hôn cũng là con.

Rốt cuộc con đang nghĩ gì hả?”
“Con xin lỗi.

Con không thể nói lý do được.”
“Vậy con đang xem Kiều Mịch Na là thế thân à?”
Giang Vỹ chợt im lặng không biết nên giải thích như thế nào ..
“Ba, mẹ.

Hiện tại con vẫn chưa cho mọi người một câu trả lời chính đáng nhưng con biết mình đang làm gì nên mong ba mẹ có thể ủng hộ.

Còn về Mịch Na, con sẽ nói chuyện lại với cô ấy.”
“Con có yêu Mịch Na không?”
“Được rồi.

Nếu nó đã nói vậy rồi thì bà đừng nói thêm nữa.

Nhưng ta vẫn mong con sẽ không xem con bé là thế thân cho người đó ..”
Ba Giang chỉ nói vỏn vẹn vài câu và trở lên phòng, mẹ Giang chỉ nhìn Giang Vỹ mà thở dài ..Diệp Trường Minh trở về nhà báo cáo ..
“Con cũng làm quen nhanh đấy.

Tiếp tục phát huy!”
“Ba cô ấy dường như đã có nghi ngờ ..”
“Con cứ hành động như bình thường thì ông ta cũng sẽ không chú ý gì nữa đâu, nhưng mà đừng nên diễn giả thành thật ảnh hưởng đến kế hoạch, biết chứ?”
“Vâng.”
Diệp Bối Linh chờ Diệp Trường Minh ra khỏi phòng sách mới đến tiếp chuyện ..
“Anh hai, vậy ra anh tiếp cận Kiều Mịch Na đó là do ba yêu cầu đúng không? Bởi, em biết là anh sẽ không thật sự với cô ta mà ..”
“Được rồi.

Mau về phòng đi!”
Diệp Bối Linh ngoan ngoãn đi về phòng.

Tại nhà họ Kiều, Phó Minh Khải đang cố gắng nhớ thêm và sắp xếp lại mọi việc nhưng lại bị tiếng chuông điện thoại hiển thị người gọi là Giang Vỹ thì liền tắt máy, mà Giang Vỹ cứ tắt lại gọi..
“[Chuyện gì?]”
“[Ngày mai, tôi muốn gặp cô]”
“[Tôi không rảnh.]”
“[Nếu cô không đến, thì tôi sẽ tới nhà tìm.]”
Phó Minh Khải bất đắc dĩ phải đồng ý ra gặp Giang Vỹ một lần nữa nhưng để anh ta từ bỏ có lẽ phải sử dụng mưu kế ..

Sáng hôm sau, Giang Vỹ đợi sẵn ở tiệm cafe nhỏ thì nhìn thấy Kiều Mịch Na đến cùng với Diệp Trường Minh mà chau mày ..
“Tôi tới rồi, anh muốn nói chuyện gì?”
Giang Vỹ nhìn sang Diệp Trường Minh ngầm ra ám hiệu đi chỗ khác ..

“Hai người nói chuyện đi, tôi ra bên ngoài chờ .”
“Đừng đi xa đấy .”
“Quan tâm người ta quá, hẹn hò rồi à?”
“Không phải việc của anh.

Nói chuyện chính đi!”
Giang Vỹ lấy ra một chiếc hộp, trong đó có một sợi dây chuyển khắc “WK” tượng trưng cho Giang Vỹ - Phó Minh Khải ..
“Đây là cái gì?”
“Sợi dây chuyền này là đích thân Minh Khải đã từng đặt thiết kế cho tôi và cậu ấy, vì là dòng tự thiết kế nên trên thế giới này chỉ có hai sợi là của tôi và cậu ấy.”
Phó Minh Khải nhìn sợi dây chuyền bất giác xuất hiện vài hình ảnh mà anh không muốn nhớ nhất.

Nhìn biểu cảm của Kiều Mịch Na thì có lẽ điều mà Giang Vỹ nghi ngờ là sự thật ..
“Anh đang muốn nói là anh và anh Khải từng có duyên bên nhau? Hay anh muốn ám chỉ điều gì?”
“Kiều Mịch Na – hay tôi nên gọi là Minh Khải đây?”
Kiều Mịch Na nhìn thẳng vào Giang Vỹ có phần lung lay ..
“Dựa vào một sợi dây chuyền mà anh nói tôi là Minh Khải? Giang Vỹ, tôi thấy anh đúng là chấp mê bất ngộ, không dám đối mặt với sự thật.”
Kiều Mịch Na đứng dậy rời đi thì Giang Vỹ kéo tay cô lại mà ôm cô từ đằng sau và nói ..
“Anh làm gì thế? Giang Vỹ?”
“Minh Khải, cảm ơn em đã ở bên anh lúc này ..”
“[Giang Vỹ, cảm ơn anh đã tin tưởng và ở bên tôi!]”
Lời mà Giang Vỹ đang nói cũng chính là lời Phó Minh Khải từng nói với anh năm xưa khiến khung hình khoảnh khắc đó quay về..
 
Tình Bất Tận
Chương 24: 24: Hồi Ức


Hồi tưởng về 5 năm trước, thời điểm Phó Minh Khải đang chuẩn bị tốt nghiệp đi làm lo cho gia đình thì đạp xe ngang cây cầu định mệnh đó nhìn thấy Giang Vỹ đứng trên thành cầu như có ý định nhảy xuống, Phó Minh Khải không nghĩ gì mà bỏ xe kéo anh trở lại ..
“Anh chán sống rồi sao? Dù có việc gì cũng phải bình tĩnh mà giải quyết chứ, chết rồi thì có thể giải quyết hết à?”
Giang Vỹ nhìn Phó Minh Khải với con ngươi ngạc nhiên ..
“Cậu hiểu lầm rồi, tôi chỉ đứng hóng gió thôi!”
“Hả?”
Một hồi sau, Giang Vỹ kể rõ mọi chuyện và làm quen với Phó Minh Khải ..
“Ra là vậy à? Nhưng mà trong kinh doanh có chút rủi ro là chuyện bình thường, không phải sao? Có câu thất bại là mẹ thành công đấy, anh nên áp dụng nhiều hơn đi!”
“Haha.

Tôi tên Giang Vỹ, còn cậu?”
“Tôi tên Phó Minh Khải.”
Tròn 1 năm kể từ quen biết nhau, lúc này Phó Minh Khải đang là thực tập sinh tại Tập đoàn JW nhưng không hề biết Giang Vỹ là thiếu gia của Tập đoàn.

Cả hai cùng hẹn nhau đi ăn sau tan ca ..
“Dự án của anh thế nào rồi?”
“Ba tôi rất hài lòng về báo cáo của tôi, ông sẽ xem xét thêm khi ở Mỹ.”
“Vậy tốt rồi!”
Giang Vỹ nhìn Phó Minh Khải mà nở nụ cười, tình cờ đi ngang Ninh Chí Tuân đã nhìn thấy nhưng không chào hỏi ..
“Minh Khải, thứ sáu cậu có bận gì không?”

“ Có việc gì sao?”
“À, tôi muốn rủ cậu đi chơi ấy mà ..”
Phó Minh Khải suy nghĩ rồi mới lên tiếng ..
“[Thứ sau tuần sau hình như cũng là sinh nhật của Ninh Chí Tuân .]”
“Sao thế? Bận à?”
“Một chút.

Nhưng có thể sắp xếp được ..”
Thế là đến thứ sáu tuần sau Ninh Chí Tuân mời mọi người trong team đến dự sinh nhật ở một nhà hàng lớn, bao gồm cả Phó Minh Khải.

Giữa lúc muốn tặng quà thì Ninh Chí Tuân đã giới thiệu bạn gái mới – Đặng Tú Lệ khiến Phó Minh Khải có phần thất vọng ..
Phó Minh Khải đem lòng yêu Ninh Chí Tuân từ năm đầu cấp ba khi bị bạn bè khác bắt nạt, Ninh Chí Tuân đã đứng ra bảo vệ cậu và cả hai là bạn tốt với nhau đến hiện tại cùng với tình cảm của Phó Minh Khải ngày một càng nhiều.

Hôm nay, nhân dịp sinh nhật cậu vốn muốn tỏ tình nhưng chưa mở lời đã thua.

Phó Minh Khải lén rời khỏi bữa tiệc thì Đặng Tú Lệ thấy và đuổi theo ..
“Anh là Phó Minh Khải ..?”
“Đúng vậy.

Cô có việc gì sao?”
“Tôi đã nghe Chí Tuân nhắc rất nhiều về anh, nhưng tôi mong anh và anh ấy chỉ nên dừng lại ở hai chữ bạn bè..”
“Cô có ý gì?”
Đặng Tú Lệ cười khinh bỉ mà bước từng bước đến trước mặt Phó Minh Khải nói khẽ ..

“Tôi có thể nhìn ra là anh yêu Ninh Chí Tuân nhưng Chí Tuân chỉ thích con gái, hoàn toàn không có tình cảm nào với anh ngoài hai chữ bạn thân, mong anh nên biết khó mà lui ..”
Phó Minh Khải nắm chặt hai bàn tay nhìn Đặng Tú Lệ đi vào trong sảnh tiệc, và chợt rơi nước mắt trở về.

Trên đường về chuông điện thoại từ Giang Vỹ không ngừng reo nên anh đành nhắn địa chỉ để Giang Vỹ tìm đến.

Phó Minh Khải ngồi một góc ở bến xe buýt.

Giang Vỹ chạy xe tới cũng tìm thấy anh ..
“Minh Khải.

Làm sao thế?”
“Xin lỗi.

Thất hứa với anh rồi.”
“Không sao.

Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà!”
“Đừng.

Tôi không muốn ba mẹ lo ..”
Giang Vỹ suy nghĩ quyết định đưa Phó Minh Khải về căn hộ riêng của mình, tới nơi Phó Minh Khải chỉ nhìn xa xăm ngoài lan can không nói ...
“Làm sao thế?”
“Giang Vỹ, anh biết không? Yêu một người nhiều năm, còn chưa tỏ tình thì đã bị từ chối là cảm giác như thế nào nhỉ?”
Giang Vỹ nắm tay an ủi Phó Minh Khải và nghe cậu kể chuyện về Ninh Chí Tuân và mối tình thầm lặng bấy lâu ..
“Anh nói xem thích một người là con trai xấu hổ lắm sao?”
“Không đâu.

Đừng nghĩ vậy! Là tên đó không biết trân trọng cậu thôi ..”
Phó Minh Khải bất giác ôm Giang Vỹ và anh cũng đáp lại cái ôm đó ..

Sáng hôm sau, Phó Minh Khải thức dậy nhưng lại không thấy Giang Vỹ, nhìn ra phòng khách thì thấy Giang Vỹ nằm trên sofa.

Bất giác nhìn cách trang trí phòng và lịch để bàn thì mới biết hôm qua cũng là sinh nhật của Giang Vỹ, Phó Minh Khải hổ thẹn chỉ đành gấp rút chuẩn bị bữa sáng ..
“Minh Khải, làm gì đấy?”
“Anh dậy rồi à? Tôi mới biết hôm qua là sinh nhật của anh, dù đã trễ nhưng cũng làm vài món chúc mừng anh.

Xin lỗi anh nhá, nếu là sinh nhật thì tôi đã không ..”
“Đừng.

Như vậy là tốt lắm rồi!”
Cả hai cùng nhau mỉm cười và cùng ăn sáng với nhau, tuy Ninh Chí Tuân có gọi cho Phó Minh Khải nhưng anh không muốn nghe lúc này ..

Một tuần trôi qua, Phó Minh Khải luôn né tránh Ninh Chí Tuân và cùng Phó Minh Khải rời đi đến bờ biển ...
“Biết cậu thích biển nên mới đưa cậu ra đây cho thoải mái, được chứ?”
“Cảm ơn anh.

À, sinh nhật lần trước chưa kịp tặng quà nên hôm nay bù lại cho anh..”
Phó Minh Khải lấy ra một hộp nhỏ đựng hai sợi dây chuyền có khắc “WK” ..
“Món quà không có gì giá trị chỉ là sợi dây chuyền tôi tự đặt thiết kế, mong anh không chê!”
“Không.

Quà cậu tặng làm sao mà chê được.”
Giang Vỹ đeo dây chuyền giúp cho Phó Minh Khải và ngược lại, chợt Phó Minh Khải lên tiếng ..
“Giang Vỹ, cảm ơn anh đã luôn tin tưởng và ở bên cạnh tôi ..”
Cả hai cùng nhìn nhau mà cười, dù lúc đó Phó Minh Khải vẫn chưa biết rằng bản thân mình đã nhen nhóm tình cảm cho Giang Vỹ ..//-
 
Tình Bất Tận
Chương 25: 25: Nói Thật


Kết thúc một đoạn hồi ức của 5 năm trước về mối quan hệ giữa Giang Vỹ và Phó Minh Khải ..
“Là cậu, đúng không?”
Khuôn mặt rưng rưng lúc này của Kiều Mịch Na cũng chính là tiếng lòng của Phó Minh Khải.

Giang Vỹ nhìn Kiều Mịch Na với vẻ mặt nhung nhớ, người ngoài nhìn vào cứ nghĩ anh rất yêu cô gái này nhưng thật ra hình ảnh đó đối với Giang Vỹ là Phó Minh Khải .
“Cậu vẫn còn sống, đúng không?”
Phó Minh Khải mượn thân xác Kiều Mịch Na dùng tay sờ lên mặt Giang Vỹ chỉ nhìn mà không nói gì và rời đi.

Bên ngoài, Diệp Trường Minh đợi trên xe và thấy Kiều Mịch Na vội vàng rời khỏi ..
“Làm sao thế?”
“Đi thôi!”
Diệp Trường Minh không hỏi gì thêm mà khởi động xe rời đi bỏ lại Giang Vỹ một mình vừa vui vừa buồn không biết diễn tả như thế nào.

Trên xe, Diệp Trường Minh nhìn Kiều Mịch Na không cảm xúc mà không biết mở lời như thế nào ..
“Xin lỗi.

Có thể hôm nay tôi hơi mệt, anh đưa tôi về nhà trước nhé!”
“Cô không sao chứ?”
“Không sao.

Có gì tôi sẽ liên hệ lại sớm cho anh!”
Diệp Trường Minh gật đầu và quay đầu xe về phía nhà Kiều Mịch Na.

Tại tập đoàn JW, vì đã biết trước có lịch cắt điện để sửa chữa hôm nay nên Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ đã lén đến văn phòng của Giang Vỹ tìm kiếm thông tin dự án bảo mật.
“Anh cẩn thận đấy!”
“Anh biết rồi.

Em ở ngoài canh chừng đi!”
Sau một hồi Ninh Chí Tuân cũng lấy được một bản sao của dự án đấy, cùng Đặng Tú Lệ nhanh rời đi.

Kiều Mịch Na chào tạm biệt Diệp Trường Minh và vào nhà nhốt mình trong phòng ..
“[Tại sao ..? Tại sao lại nhớ lại lúc này ..?]”
Phó Minh Khải khóc trong lòng thì Kiều Mịch Na cũng rơi lệ, thời điểm đó Phó Minh Khải đã dao động vì một Giang Vỹ.

Phía Giang Vỹ cũng không khá hơn là bao, vẫn đang chìm đắm trong men rượu mặc dù Kiều Mịch Na là Phó Minh Khải, người bạn Vũ Uy Khánh nhận được tin cũng đến quán ..
“Giang Vỹ, cậu sao thế này?”
“Uy Khánh, mình tìm được rồi ..”
“Hở? Thôi, để mình đưa cậu về.”
Vũ Uy Khánh cố gắng đưa Giang Vỹ về nhà.

Phó Minh Khải lúc này nhìn vào di ảnh Kiều Mịch Na mà thầm nghĩ ..
“[Mịch Na, nếu là em thì em sẽ làm gì đây? ]”
Đột nhiên có một cuộc gọi lạ không tên, Phó Minh Khải chần chừ nghe máy ..
“[Ai vậy?]”
“[Cô là Kiều Mịch Na đúng không? Tôi là bạn của Giang Vỹ – Vũ Uy Khánh, có từng gặp một lần ở công ty đấy.!]”
“[Tôi nhớ rồi.

Có việc gì không?]”
“[Giang Vỹ uống say đang ở nhà, tôi có việc gấp phải đi nên không chăm sóc cậu ấy được.

Cô có thể qua giúp không?]”
Phó Minh Khải suy nghĩ trong đầu nửa muốn nửa không, nhưng cơ thể hành động lại nhanh hơn.

Vì nhớ được một đoạn ký ức nên cũng tìm được căn hộ riêng của Giang Vỹ.

Nghe tiếng chuông cửa nên Vũ Uy Khánh đã ra mở cửa ...
“Chào cô, phiền cô rồi.”

“Anh ấy ..

như thế nào rồi?”
“Nằm được một chút rồi, cậu ấy uống nhiều lắm nên là nôn mửa cũng sẽ nhiều.

Cô chú ý giúp nhé, vả lại hình như cậu ấy có hơi sốt, nhờ cô chăm sóc luôn!"
Vũ Uy Khánh vừa dặn dò xong đã nhanh chóng rời khỏi, cứ vậy Phó Minh Khải bước vào nhà.

Mọi hình ảnh năm đó ở đây cùng Giang Vỹ hiện ngay trước mắt, nhìn Giang Vỹ ngủ yên trên giường mà lòng quặn đau, dịu dàng âm thầm nói ..
“Xin lỗi anh ...!Để anh chịu khổ rồi!”
Đang trong cơn ngủ mê mà nghe tiếng của Phó Minh Khải, Giang Vỹ liền nắm lấy bàn tay ấm áp từ từ mở mắt, nhìn Kiều Mịch Na ra ảo giác Phó Minh Khải mà ngồi dậy ôm lấy ..
“Minh Khải, tôi nhớ cậu lắm.

Cậu trở về rồi đúng không?”
...
Phó Minh Khải chợt im lặng nhìn hành động của Giang Vỹ ..
“Tôi biết là cậu sẽ không chết mà, ngay cả ông trời cũng cảm thấy cậu chết là không công bằng ..”
...
Giang Vỹ nhẹ nhàng đặt lên môi của Kiều Mịch Na một nụ hôn, Phó Minh Khải nhắm mắt đáp lại nụ hôn đó.

Sáng hôm sau, Giang Vỹ tỉnh lại một mình trên giường không có bóng người bên cạnh ..
“Tối qua là ảo giác sao?”
“Anh tỉnh rồi à?”
Tiếng nói từ cửa phòng khiến Giang Vỹ ngạc nhiên...
“À ờ ..”
“Tỉnh rồi thì mau vệ sinh cá nhân ra ăn sáng được rồi!”

“Ồ..”
Giang Vỹ nghe lời nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay đồ ra bàn ăn.

Cả hai cùng nhau ăn sáng nhưng Giang Vỹ không tập trung mà mải nhìn về Kiều Mịch Na ..
“Trên mặt tôi có đồ ăn à?”
“Không có.

Chỉ là ...”
“Anh ăn sáng rồi uống thuốc hạ sốt trước đi, xong thì chúng ta sẽ nói chuyện với nhau.”
Sau khi dọn bàn rửa chén hoàn tất, Kiều Mịch Na và Giang Vỹ mới nói vào chuyện chính ..
“Anh muốn biết chuyện gì trước ..”
“ Vậy cô đúng là Minh Khải, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Giang Vỹ không tin rằng điều anh nghi ngờ lại là sự thật khi chính Kiều Mịch Na thừa nhận ..
“Tai nạn đó, tôi cứ ngỡ như mình đã chết nhưng Mịch Na_vốn là đứa em gái chưa từng gặp mặt này lại hy sinh mình tạo cơ hội cho tôi được trùng sinh trong thân xác của em ấy và tìm hung thủ đã hại tôi.

Ban đầu khi sống lại, tôi hoàn toàn mất đi ký ức khi là Phó Minh Khải lẫn Mịch Na, mọi chuyện chỉ dừng lại ở thời điểm tôi rơi xuống vực biển nên phải giả vờ như người mất trí nhớ từng bước tìm kiếm bằng chứng.”
“Nói vậy đó là lý do khi cậu gặp tôi ở đám tang mà không nhận ra?”
“Đúng vậy,”
Phó Minh Khải quyết định nói mọi chuyện cho Giang Vỹ khiến Giang Vỹ lại một lần nữa đau lòng vì cậu.
 
Tình Bất Tận
Chương 26: 26: Từ Chối


Phó Minh Khải vẫn tiếp tục câu chuyện của bản thân mình ...
“Anh còn câu hỏi nào nữa không?”
“Cậu không định nói sự thật này cho ba mẹ à?”
“Nếu thông tin tôi còn sống dưới một hình thức khác, sẽ liên lụy đến những người thân quan trọng của mình.

Chỉ khi nào tìm được người đứng đằng sau, tôi mới yên tâm mà thật với họ.”
Giang Vỹ bước đến ngoài lan can, nắm tay dịu dàng mà nói ..
“Đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cậu.

Nhưng mà, không có cách nào để cậu hồn về quy chủ à?”
“Cách thì tôi không chắc là đúng hay không.

Trước đây, Mịch Na có từng về báo mộng cho tôi rằng tôi phải tìm kiếm tình yêu đích thực thì hai anh em chúng tôi mới gặp được nhau..”
Nhắc đến tình yêu đích thực, không hiểu sao mặt của Giang Vỹ liền chuyển đỏ ..
“Mọi chuyện tôi cũng đã nói rõ rồi, mong anh hãy giữ bí mật!”
“Minh Khải, còn chuyện của chúng ta ..?”
Phó Minh Khải im lặng không biết hồi đáp như thế nào ...
“Giang Vỹ, tôi của bây giờ không phải là Phó Minh Khải mà là Kiều Mịch Na.

Tính đến hiện tại, tôi vẫn chưa hoàn toàn nhớ rõ hết chuyện của chúng ta nên mong anh tìm một người khác tốt hơn tôi.

Anh rất tốt, chỉ là tôi chưa tốt để ở bên cạnh anh thôi.

Chúng ta vẫn sẽ là bạn bè tốt, được chứ?”
“Uh..”
Trong lòng Giang Vỹ muốn từ chối hai chữ bạn tốt đấy nhưng mà chỉ cần xác định Phó Minh Khải vẫn còn sống là được.
“Vậy anh nghỉ ngơi thêm đi, tôi về trước ..”
“Tôi đưa cô về ..”
Kiều Mịch Na đồng ý để Giang Vỹ lấy xe đưa về.

Tại sân bay, Vũ Uy Khánh hồi hộp chờ đón một ai đó thì một cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ, làn da trắng như tuyết phối cùng chiếc đầm đen ôm dài xuất hiện ..
“Uy Uy,...”
“Giselle, bay nhiều giờ có mệt không?”
“Không mệt.

Được gặp lại anh là em vui rồi, ..!”
Vũ Uy Khánh và cô gái tên Giselle đó rời khỏi sân bay, Giang Vỹ cũng đưa Kiều Mịch Na về tới nhà ..
“Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà ..”
“Minh ..

Mịch Na, xin lỗi vì những việc của tôi trước đây..”
“Không sao đâu.

Tôi hiểu mà, vậy anh lái xe cẩn thận đấy!”
Giang Vỹ nhìn Kiều Mịch Na vào nhà rồi mới lái xe rời đi.

Vừa mở cửa vào thì mẹ Kiều đã gọi cô đến nói chuyện ..
“Mịch Na, về rồi à? Mẹ có việc muốn nói với con ..”
“Sao thế ạ?”
“Tuần sau có một buổi triển lãm đấu giá từ thiện, con đi cùng mẹ chứ? Hằng năm, hai mẹ con chúng ta vẫn thường đi cùng với nhau ..”
Phó Minh Khải suy nghĩ rằng nên hạn chế nơi đông người nhưng đây vốn là việc mỗi năm Kiều Mịch Na tham dự, nếu bây giờ không đi có lẽ sẽ khiến mẹ Kiều nghi ngờ ..
“Vâng ..”
Giang Vỹ đến tập đoàn JW làm việc trở lại thì trợ lý mới thông báo một tin không hay ..

“Giang tổng, không hay rồi.

Dự án của chúng ta bị lộ rồi!”
“Sao?”
Ninh Chí Tuân dường như đã biết chuyện nên giả vờ không quan tâm, nhưng ẩn mình ở JW bao năm chỉ vì tìm ra khuyết điểm của Giang Vỹ...

“[Minh Khải, cậu có biết không? Người mà năm đó cậu muốn bảo vệ thì nay lại muốn đính hôn với em gái của cậu đấy.

Cậu có thấy đáng không?]”
Phía Diệp Trường Minh cũng đã biết tin tức về dự án của Giang Vỹ.

Tuần sau đã là họp mặt với đối tác dự án để lấy được sự đầu tư, vì muốn chứng minh thực lực nên Diệp Trường Minh phải cố gắng hơn tất cả.

Đúng lúc, Vũ Uy Khánh đưa Giselle đến tập đoàn JW gặp Giang Vỹ ..
“Giang Vỹ, xem ai tới thăm cậu này ..”
“Hello..”
“Giselle.

Về nước rồi à?”
“Yup..”
Cả ba cùng ngồi xuống nói chuyện với nhau ..
“Cậu sao vậy? Nhìn trạng thái không ổn lắm..


“Dự án bảo mật với đối tác bên Nor-mad bị lộ rồi, giờ phải gấp rút chuẩn bị phương án dự phòng thôi.”
“Có nghi ngờ được ai không?”
Giang Vỹ lắc đầu, lúc này Giselle mới lên tiếng ..
“Nor-mad à? Có lẽ em giúp được đấy.

Em về nước chính là vì việc này ..”
“Giselle, em nói vậy không lẽ là ..”
“Em chính là Tổng giám tìm sự đầu tư cho Nor-mad..”
Giang Vỹ và Diệp Trường Minh chưa tin được chuyện này ..
“Bảo bối, sao em không nói với anh?”

“Thì em tính về nước là để nói với anh mà, nhưng không ngờ JW cũng góp mặt.”
“Nhưng mà em nói thật như này có ảnh hưởng gì không?”
“Không sao đâu.

Tuần sau sẽ có một buổi triển lãm từ thiện do chi nhánh Nor-mad tổ chức, sẽ có một nhân vật quan trọng quyết định đến lựa chọn nhà đầu tư lần này.

Anh nhất định phải cố gắng đấy, Giang Vỹ.

Em chỉ tiết lộ được tới đây thôi!”
Vũ Uy Khánh cưng chiều Giselle đến Giang Vỹ nhìn cũng ngán ngẩm.

Thời gian đi nhanh đến tuần sau, Kiều Mịch Na cũng chuẩn bị đi với mẹ Kiều nhưng ..
“Mịch Na, con mặc như vầy đi à?”
“Không được sao ạ?”
Mẹ Kiều lắc đầu mà kéo Kiều Mịch Na vào phòng chỉnh trang lại lần nữa.

Sau một hồi, Kiều Mịch Na mới đúng là Kiều Mịch Na, Phó Minh Khải chợt thầm nghĩ ..
“[Con trai đó giờ như mình làm sao mà biết trang điểm chứ?]”
“Vậy mới đúng là con gái xinh đẹp của mẹ chứ? Đi nào ..”
Kiều Mịch Na và mẹ Kiều cùng lên đường đến triển lãm, ngay cả Giang Vỹ và Diệp Trường Minh cũng đến nhằm giành lấy sự đầu tư này..
 
Tình Bất Tận
Chương 27: 27: Triển Lãm Từ Thiện


Tại buổi triễn lãm từ thiện hôm nay do chi nhánh Nor-mad tổ chức nhằm kêu gọi quyên góp cho các trại trẻ mồ côi và vùng lũ lụt hạn hán.

Sự kiện quy tụ nhiều tập đoàn, doanh nhân nổi tiếng trong thành phố..
“Không ngờ lễ từ thiện này cũng lớn ha? Giang Vỹ ..”
“Uh.

Mà Giselle có nói với cậu người lựa chọn bí mật là ai không?”
“Không.

Mình đã dùng mỹ nam kế mà vẫn không khiến cô ấy mở lời được ..”
Giang Vỹ lắc đầu vì lời nói đùa của Vũ Uy Khánh.

Bên phía Diệp Trường Minh cũng tham gia cùng Diệp Bối Linh.

Vừa nhìn thấy Giang Vỹ là hai mắt Diệp Bối Linh sáng rực, nhưng bị Diệp Trường Mnh ngăn lại.
“Nè, mình thấy cô tiểu thư nhà họ Diệp đó để ý cậu lắm đấy!”

Bên ngoài cổng chỉnh của trung tâm triển lãm đang có một người đàn ông lịch thiệp đứng chờ sẵn một ai đó, nhìn ngoài cửa xe không nghĩ là triển lãm lớn thế này nên Kiều Mịch Na hỏi thăm ..
“Mẹ, buổi triển lãm từ thiện này đông người lắm ạ?”
“Có lẽ là vậy.

Năm nay hình như bên ban tổ chức họ mở rộng hơn thì phải ..”
Tài xế dừng xe trước cổng thì người đàn ông đó đã nhanh chóng mở cửa chào đón ..
“Chào phu nhân ..”
“Gordon, đã lâu không gặp!”
Gordon nhìn sang cô gái bên cạnh phu nhân với vẻ đẹp nghiêng thành mà ngẩn ngơ ..
“Gordan.

Cậu còn nhớ Mịch Na chứ? Lần cuối cùng cậu gặp con bé hình như ..."
“Lâu lắm rồi ạ .”
“Mịch Na, đây là Gordon.

Hiện đang là Giám đốc điều hành của Nor-mad, cánh tay phải đắc lực của ông ngoại con đấy!”
Kiều Mịch Na và Gordon chào hỏi nhau, sau đó đưa hai mẹ con vào trong sảnh tiệc.

Giselle lúc này nhận được tin tình báo và nói lại với nhóm Giang Vỹ ..
“Giang Vỹ, người lựa chọn bí mật đã tới rồi đấy.

Anh cố gắng thế hiện cho tốt vào!”
“Anh biết rồi!”
Gordon đưa mẹ Kiều vào chỗ ngồi dành cho khách VIP, vì hồi hộp nên Kiều Mịch Na xin phép vào sau rồi trốn ở nhà WC nữ, nhìn thẳng vào gương mà nghĩ ..
“[Mịch Na, em thật là quá đẹp rồi.!]”
Thấy Kiều Mịch Na đi đã lâu nên mẹ Kiều lo lắng gọi điện thoại tới ..
“Mịch Na, con ở đâu rồi?”
“À vâng.

Con vào ngay đây ạ!”
Phó Minh Khải thở dài bên ngoài, hít một hơi thật sâu mà tiến vào trong.

Gần tới giờ bắt đầu buổi lễ, ai nấy đều đang nói chuyện với nhau thì chợt nhiều cô gái lên tiếng với sự ngưỡng mộ ..
“Wow, cô gái đó đẹp thật đấy!”
“Đúng đó..”
Lúc này, mọi ánh mắt mới đổ dồn vào Kiều Mịch Na với làn da trắng sáng, mái tóc layer nâu sáng đi cùng với chiếc đầm đen kiểu cách tựa như một thiên nga đen.

Giang Vỹ và Diệp Trường Minh đều cùng nhìn về một hướng với khuôn mặt ngơ ngác, Diệp Bối Linh thì vẫn ghen ghét trong lòng ..
“Tiểu thư đó là ai đấy nhỉ?”
“Chưa từng thấy bao giờ ..”
Mẹ Kiều nhìn thấy Kiều Mịch Na tính gọi lại nhưng nhìn thấy Giang Vỹ bước tới chỗ cô khiến nhiều người bàn tán ..
“Sao cô cũng tới đây thế?”

“Tôi tới tham dự cùng mẹ..”
Gordon tới đón Kiều Mịch Na vào chỗ trước sự ngạc nhiên của Giang Vỹ, Giselle thì đã nhận ra Gordon nhưng giả vờ im lặng ..
“Anh, cô gái đó là ai thế?”
“Cô ấy là Kiều Mịch Na, thiên kim của Kiều gia.”
“Kiều Mịch Na?”
Kiều Mịch Na vào ngồi chung với mẹ cho đỡ căng thẳng khi có nhiều người nhìn đến mình.

Bắt đầu vào buổi lễ, nhưng ánh nhìn của hai chàng trai thu hút nhất lại hướng về Kiều Mịch Na.

Cảm nhận được cái nhìn đó nên Kiều Mịch Na đành phải gửi tin nhắn cho cả hai người ngừng cùng lúc, Giselle nói với Giang Vỹ rằng người lựa chọn bí mật của Nor-mad đang ở phòng VIP ..
“Là anh?”
“Không hoan nghênh sao? Giang Tổng?”
Giang Vỹ không ngờ là người đó lại là Gordon – người lúc nãy đã đưa Kiều Mịch Na vào chỗ ..
“Trước khi bàn việc hợp tác, tôi có thể hỏi anh và Mịch Na có quan hệ gì không?”
“Bạn bè thôi..”
“Vậy à? Nhìn ánh mắt của hai người không giống bạn bè bình thường ..”
Giang Vỹ chợt im lặng, bên ngoài Kiều Mịch Na cũng như đang tìm Giang Vỹ thì bị mẹ Kiều phát hiện ..
“Tìm Giang Vỹ à?”
“À không.

Con chỉ là nhìn xung quanh thôi!”
“Cậu Giang Vỹ đó đi bàn công việc với Gordon rồi..”
“Sao mẹ biết ạ?”
Mẹ Kiều chỉ ngầm mỉm cười khiến Phó Minh Khải không hiểu, lúc này Giselle và Vũ Uy Khánh mới tiến đến chỗ hai mẹ con ..
“Kiều phu nhân, buổi từ thiện này như thế nào ạ?”
“Tốt hơn trước đấy, Giselle.”
Vũ Uy Khánh không khỏi bất ngờ khi Giselle quen biết Kiều phu nhân, mẹ Kiều cũng giới thiệu hai bên làm quen ..
“Mịch Na, đây là Giselle.

Tổng giám của Nor-mad, chi nhánh ở thành phố mình.”
“Kiều tiểu thư, hân hạnh..”
“Vâng.

Tôi cũng vậy!”
Giang Vỹ kết thúc việc bàn hợp tác với Gordon, Diệp Trường Minh từ đằng sau đã nhìn thấy.

Trở ra ngoài thì có Kiều Mịch Na đã đợi trước ..
“Sao thế?”
“Công ty gần đây không tốt à?”
“Không hẳn, chỉ là dự án hợp tác này bị lộ bên ngoài nên phải tìm phương án dự phòng.

Mà Mịch Na và cái người tên Gordon là có quan hệ gì thế?
“Tôi cũng chưa rõ.

Nghe mẹ nói anh ấy là trợ lý của ông ngoại con bé bên Mỹ, về đây để xử lý việc ở chi nhánh.”
Giang Vỹ gật đầu như đã hiểu, Phó Minh Khải nhìn Giang Vỹ như suy nghĩ điều gì đó.

Đang muốn nói thì điện thoại reo từ người gọi là mẹ nên cô vội rời đi ..
 
Tình Bất Tận
Chương 28: 28: Giả Vờ


Giang Vỹ đưa Kiều Mịch Na ra ngoài cổng chính thì thấy Gordon và mẹ Kiều đã chờ sẵn …
“Cậu Giang cũng tham dự những buổi từ thiện này à?”
“Vâng ..”
Kiều Mịch Na nhìn sang Gordon và ngỏ ý muốn nói chuyện riêng với anh, để lại Giang Vỹ tiếp chuyện với mẹ Kiều ..
“Gordon, dự án đầu tư mà anh phụ trách đã có quyết định chưa?”
“Sao thế? Em bắt đầu quan tâm chuyện kinh doanh từ khi nào thế?"
“Đang có những đề xuất nào vậy ạ?”
“Hiện dự án của bên JW và Gia Khí rất tốt, anh đang cân nhắc ..”
Trong lúc Kiều Mịch Na và Gordon trao đổi riêng thì mẹ Kiều mới lên tiếng ..
“Thế nào cậu Giang? Vẫn còn có ý định đính hôn với Mịch Na đó chứ?”

Giang Vỹ gượng cười không dám trả lời, mẹ Kiều nhìn sang Gordon ..
“Cậu thấy Gordon và Mịch Na trông như thế nào?”
“Rất tốt ạ ..!”
“Nếu như không có hôn ước giữa cậu và Mịch Na, thì Gordon chính là chàng rể lý tưởng mà tôi và ba con bé đã quyết định.

Tuy nhiên, Mịch Na lại bảo rằng đối với Gordon chỉ có tình cảm anh em không hơn.”
Giang Vỹ mặt không biểu cảm với lời nói của Kiều phu nhân …

“Không biết Kiều phu nhân đang có ý gì?”
“Cậu có thể giúp tôi khuyên Mịch Na được không? Kiều gia chỉ có một đứa con gái nên tôi cũng mong con bé có thể được chăm sóc tốt từ một người đàn ông thật lòng."
Giang Vỹ nghe ra được lời đề nghị này đang có ý gì, phía Kiều Mịch Na và Gordon cũng đang tiếp tục ..
“Em muốn anh ưu tiên Giang Vỹ? Tại sao? Em thích anh ta à?”
“Không phải … Chỉ là bạn bè thôi.”
“Anh sẽ cân nhắc, em mau về cùng phu nhân nghỉ ngơi đi!”
Giang Vỹ cũng nhanh trả lời cho mẹ Kiều …
“Kiều phu nhân, cô ấy có quyền tự quyết định cháu không khuyên được đâu ạ!”
“Vậy sao?”
Mẹ Kiều dường như đã hiểu ý của Giang Vỹ, đúng lúc Kiều Mịch Na quay lại về nhà cùng mẹ Kiều.

Chỉ còn lại Giang Vỹ và Gordon ..
“Hình như cậu có quen biết với Giselle?”
“Cô ấy là người yêu của bạn thân tôi..”
“Ra là vậy.

Mối quan hệ của Giang tổng với mọi người đây cũng khá tốt đấy.”
Giang Vỹ mỉm cười nhẹ để biểu đạt cho lời khen thì Gordon mới nói thêm ..
“Ba ngày sau, cậu hãy đem bản kế hoạch hoản chỉnh đến chi nhánh của Nor-mad đi rồi chúng ta sẽ bàn kỹ lưỡng hơn ..”
“Được.

Cảm ơn anh đã cho JW một cơ hội.!”
“Đừng vui quá sớm.

Vốn là tôi thiên về Gia Khí hơn nhưng Mịch Na đã lên tiếng nhờ vả rồi thì tôi sẽ cân nhắc lại xem như thế nào ..”
Giang Vỹ thầm vui trong lòng vì Phó Minh Khải đã giúp.

Mẹ Kiều và Kiều Mịch Na đã về tới nhà thì đã có ba Kiều ngồi ở phòng khách chờ ..
“Hai mẹ con về rồi à? Buổi từ thiện thế nào?”
“Tốt lắm ông à..”
Kiều Mịch Na tính lẻn lên lầu trước chợt ba Kiều gọi lại …
“Mịch Na, ngày mốt là ông nội con về nước đấy.

Con vẫn còn nhớ ông chứ?”

Thấy Kiều Mịch Na không nói gì thì mẹ Kiều lên tiếng đỡ cho cô ..
“Ông nội hầu như đều bên Mỹ, không về nước thường xuyên nên con cũng ít có ấn tượng là phải.

Nhưng mà ông vẫn rất thương con, không sao nhé!”
Phó Minh Khải cảm thấy lạ vì sao trong phòng của Kiều Mịch Na không có một tấm hình nào chung với ông nội của cô, mãi suy nghĩ thì điện thoại từ Diệp Trường Minh gọi đến ..
“[Ohh?’]”
“[Ngày mai có thời gian không?]
Phó Minh Khải cũng đồng ý với Diệp Trường Minh hôm sau ra ngoài gặp nhau, chính anh cũng muốn mối quan hệ giữa mình và Diệp Trường Minh năm đó là gì.

Giang Vỹ ở nhà nghĩ đến những lời mẹ Kiều và Gordon nhắc tới ..
“[Minh Khải, cảm ơn cậu.]”
Hôm sau, Phó Minh Khải cũng tới ngôi nhà nhỏ ở biển vốn đã có Diệp Trường Minh đợi sẵn ..
“Tới rồi à?”
“Anh sao thế? Có thông tin nào mới à?”
“Dự án đầu tư đó cô đã nói giúp cho Giang Vỹ rồi đúng không?”
Vì nói đúng điều đó nên Kiều Mịch Na im lặng ..
“Lần nào cũng vậy, chỉ cần những điều liên quan đến tôi thì Giang Vỹ đó đều giành hết..”
“Ý anh là sao?”
“3 năm trước, hắn ta vì công việc bên Mỹ mà bỏ rơi Phó Minh Khải không một lời từ biệt.

Chính lúc đó, tôi đã gặp cậu ấy ở sân bay khóc nức nở kêu gọi tên hắn nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.

Tôi bắt đầu làm quen cậu ấy như một người bạn, còn cậu ấy kể hết mọi chuyện từ Ninh Chí Tuân đến Giang Vỹ từng chuyện từng chuyện cho tôi nghe, thời gian trôi nhanh cũng gần 1 năm hơn.

Tôi vốn dự định sẽ tỏ tình với cậu ấy, nào ngờ tên họ Giang đó lén trở về gặp cậu ấy một thời gian và tôi đã bỏ lỡ cơ hội đó..”
Phó Minh Khải nghe như vậy không khỏi hoài nghi là do chính bản thân mình làm cho Giang Vỹ và DiệpTrường Minh đau khổ ..
“Vậy lúc đó anh cũng ra nước ngoài?”
“Uhm.

Bây giờ cũng vậy, ngay cả dự án này tôi cũng bại dưới tay hắn.

Rốt cuộc hắn có gì tốt chứ?”
Diệp Trường Minh tỏ ra đau thương trước Kiều Mịch Na, nhưng Phó Minh Khải lại nghĩ khác trong lòng mà hỏi thăm ..
“Công ty anh cũng gặp vấn đề à?”
“Không hẳn, chỉ là không có dự án này sẽ rất bất lợi về sau..”
“Hay là anh nói tôi xem, có thể tôi sẽ nghĩ cách khác cho anh.”
Diệp Trường Minh tuy giả vờ để lấy lòng Kiều Mịch Na nhưng nhìn vào khuôn mặt chân thành của cô lại khiến anh không nỡ lừa dối ...
 
Tình Bất Tận
Chương 29: 29: Nỗi Lòng Của Nam Phụ


La Mỹ Hiên gần đây luôn nhắn tin hỏi thăm Diệp Trường Minh nhưng không nhận được hồi đáp, vừa nhắc thì đã có tin nhắn tới.

La Mỹ Hiên nhận được liền chuẩn bị đến cửa hàng tiện lợi gần bờ biển, đã thấy Diệp Trường Minh ngồi bên ngoài cùng vài chai rượu ..
“Diệp tổng, anh làm sao thế này?”
“Tới rồi à? Mau uống cùng tôi đi .”
“Anh say lắm rồi, đừng uống nữa..”
Diệp Trường Minh khựng lại nhìn La Mỹ Hiên và nhớ đến Kiều Mịch Na ..
“Quá giống ..”
“Hở?”
“Cô ấy ..

quá giống cậu ấy rồi!”
La Mỹ Hiên đã biết cô ấy mà Diệp Trường Minh nhắc đến là Kiều Mịch Na, tuy có hơi buồn một chút nhưng vẫn phải khuyên Diệp Trường Minh đi về ..
“Cô biết không? Mịch Na là em gái của người mà tôi thương vậy mà giờ đây cô ấy lẫn người đó đều chỉ quan tâm đến Giang Vỹ.

Rốt cuộc tôi thua hắn ở điểm nào chứ?”
La Mỹ Hiên nhìn Diệp Trường Minh đau khổ mà lòng cô cũng buồn theo …
“Anh thích Mịch Na, đúng chứ?”

“Nếu tôi nói tôi thích con trai thì cô tin không?”
La Mỹ Hiên khá bất ngờ vì Diệp Trường Minh nói điều này với mình …
“Nhưng tôi chỉ giữ điều này trong lòng không thể để ai phát hiện, đặc biệt là ba của tôi.”
“Tại sao?”
“Tất cả cũng chỉ vì danh dự mà ông muốn thôi.

Đối với Mịch Na, ban đầu khi biết cô ấy là em gái của người đó thì tôi chỉ xem cô ấy là bạn bè bình thường nhưng ba tôi thì lại muốn tôi lấy lòng nhằm có được lợi ích từ nhà cô ấy.

Mà Mịch Na lại đặc biệt quan tâm đến Giang Vỹ, trong tôi bất giác nảy sinh cảm giác ganh ghét.

Có phải là do tôi đều thích cả nam lẫn nữ không?”
Diệp Trường Minh vừa hỏi vừa uống hết chai rượu còn lại, La Mỹ Hiên chỉ đành ở lại nghe anh tâm sự ..
“Vừa rồi, tôi và Mịch Na đã có gặp nhau.

Có một dự án mà tôi và Giang Vỹ đó cạnh tranh với nhau, tôi đã giả vờ tỏ ra đáng thương để Mịch Na thương hại nhưng cô biết cô ấy trả lời như thế nào không?”
La Mỹ Hiên lắc đầu nên Diệp Trường Minh đưa cô vào hồi tưởng thời điểm gặp Kiều Mịch Na lúc nãy ..
“Công ty anh cũng gặp vấn đề à?”
“Không hẳn, chỉ là không có dự án này sẽ rất bất lợi về sau ..”
“Hay là anh nói tôi xem, có lẽ tôi sẽ nghĩ cách khác cho anh.”
“[Mịch Na, cô đồng ý làm bạn gái tôi không?”
Kiều Mịch Na thoáng bất ngờ trước câu hỏi của Diệp Trường Minh ..
“Anh quên là anh thích anh Khải hả?”
“Tôi không muốn thua Giang Vỹ, nếu cô đồng ý tôi sẽ từ bỏ tất cả.”
“Trường Minh.

Tình cảm của anh đối với anh Khải tôi cảm nhận được, lòng hiếu thắng không muốn thua ai của anh tôi cũng đã thấy nhưng mà tôi không muốn trở thành thế thân của anh Khải.”
Kết thúc hồi tưởng trở về hiện tại, La Mỹ Hiên không biết nói gì ..
“Có lẽ trong một khoảnh khắc tôi đã xem Mịch Na là thế thân của người đó, chỉ vì muốn thắng Giang Vỹ dù cho có sử dụng cách bỉ ổi nhất tôi cũng buộc phải làm ..”
Kiều Mịch Na trở về nhà một mình sau buổi gặp với Diệp Trường Minh, chợt thấy Giang Vỹ đợi trước cổng nhà ..
“Sao anh lại tới đây? Có việc gì à?”
“Không.

Chỉ là ..

Gordon có nói cho tôi biết rồi, cảm ơn cô!”
“Không có gì đâu.

Có lẽ sau khi cân nhắc, bản dự án của anh tốt nên anh ấy mới đồng ý thôi.!
Giang Vỹ muốn nói tiếp điều gì đó thì có một chiếc xe dừng lại trước cổng, bước xuống xe là một người đàn ông cùng một chiếc gậy đứng, độ tuổi xấp xỉ gần 70 nhưng trông vẫn khỏe mạnh và Gordon đi cùng..
“Mịch Na, còn nhớ ông nội chứ?”
“Ông nội?"
Phó Minh Khải đứng hình trước người đàn ông được gọi là ông nội này, Gordon cũng chào hỏi Giang Vỹ ..
“Giang tổng, sao lại đến đây giờ này thế?”
“À đi ngang qua vào hỏi thăm thôi.”
“Chủ tịch, đây là Giang tổng – CEO của tập đoàn JW .”
Kiều Vĩnh Thái – tên của ông nội Kiều Mịch Na nhìn lướt qua Giang Vỹ mà nói ..
“Cậu là con trai của Giang gia đó à? Người đã hủy hôn ước với Mịch Na..?”
“Vâng.”
Lúc này, ba mẹ Kiều mới ra đón người nhà cũng nhìn thấy Giang Vỹ mà ngạc nhiên ..
“Cậu Giang sao lại ở đây thế?”
“Cháu về liền đây ạ.

Làm phiền cả nhà rồi, cháu xin phép ạ!”
“Khoan đã, tới rồi thì hãy vào cùng ăn bữa cơm đi.

Cả Gordon luôn.”
Kiều Mịch Na lẫn ba mẹ Kiều đều tỏ ra ngạc nhiên nhưng Kiều Mịch Na thì lại từ chối ..

“Ông nội à, anh ấy có việc không tiện ở lâu đâu ạ .."
“À đúng.

Cháu có việc ạ.”
“Việc gấp đến vậy sao? Vậy được, hẹn cậu lại bữa khác vậy..”
Phó Minh Khải nhanh chóng kêu Giang Vỹ mau rời đi rồi mới vào nhà, trong lúc chờ thì lại bị ông nội gọi lên phòng nói chuyện riêng ..
“Ông nội, ông muốn gặp cháu ạ?”
“Cảm giác sống lại như thế nào?”
Phó Minh Khải vẫn chưa hiểu câu hỏi này có ý nghĩa gì ..
“Ông nói gì vậy ạ? Cháu không hiểu ..”
“Ta nói cảm giác sống lại như thế nào? Cậu Phó..?”
Phó Minh Khải đang sợ hãi vì ông nội Kiều Mịch Na lại biết được thân phận của bản thân mình ..
“Ông nói gì vậy? Cậu Phó nào ạ? Cháu là Mịch Na ạ ..”
“Đừng giả vờ trước mặt ta, Minh Khải.

Ta biết rõ cậu không phải là Mịch Na .”
Đến cuối, Phó Minh Khải đã chấp nhận sự thật nhưng vì sao ông nội của Kiều Mịch Na lại biết được thì cậu buộc phải hỏi cho ra lẽ ..
 
Tình Bất Tận
Chương 30: 30: Lý Giải Trùng Sinh


Trở lại cuộc nói chuyện giữa Kiều Vĩnh Thái và Phó Minh Khải ..
“Tại sao người biết tôi không phải Mịch Na?”
“Bởi vì chính ta đã cho linh hồn cậu nhập vào xác của Mịch Na tiếp tục duy trì mạng sống của con bé!”
“Cái gì?”
Phó Minh Khải không thể tin được điều mà Kiều Vĩnh Thái đang nói, ông tiếp tục kể lại ..
“Ta đã được dự đoán rằng Mịch Na sẽ không thể sống quá 20 tuổi, ta không cam tâm một cô gái đôi mươi lương thiện, trong sáng như thế phải mất sớm như vậy nên đã tìm thầy cứu giúp cho con bé.

Từ nhỏ Mịch Na đã luôn mong ước mình có một người anh trai, sau khi nghe mẹ con bé bảo rằng nó còn một người anh trai cùng mẹ khác cha thì đã nhờ ta tìm tung tích của cậu.

Cùng ngày ta đến chùa tìm sư thầy thì Mịch Na đã nghe được việc sống chết của bản thân, nên đã chạy tìm cậu.”
“Và tai nạn đó đến ..?!"
“Đúng vậy ..

Con bé thà hy sinh mạng sống để cứu cậu còn hơn là ta dùng mạng của người khác giúp cho sự sống nó kéo dài!”
Phó Minh Khải cảm thấy càng thương xót cho đứa em gái dùng cả tính mạng để yêu thương mình mà không màng đến việc sống chết của bản thân ra sao ..
“Sau khi xảy ra tai nạn, ta đã nhờ sư thầy dùng mọi cách để cứu được Mịch Na và chính là cậu của bây giờ..”
“Mịch Na đã từng báo mộng cho tôi biết rằng chỉ cần tôi ..

tìm ra được tình yêu chân thành của bản thân thì cả hai chúng tôi sẽ được gặp lại ..”
“Vô ích thôi ..

Mệnh cách của cậu và Mịch Na lại tương khắc với nhau, hoàn toàn không thể sống cùng nhau một lúc ..”
“Ý người là có Mịch Na thì không có tôi, và có tôi thì không có Mịch Na ?”
Kiều Vĩnh Thái âm thầm gật đầu, Phó Minh Khải cảm thấy hụt hẫng ..
“Chính vì như vậy, ta mới để linh hồn cậu nhập vào thể xác của Mịch Na như 2 mà 1.

Cậu phải trân trọng điều đó đấy .”
“Chẳng lẽ người định giấu mãi chuyện này, không cho ba mẹ Kiều biết sao ạ?”
“Ta tin rằng Mịch Na cũng không muốn ba mẹ nó buồn đâu ..”
“Nhưng mà, cái chết của tôi là do người khác hãm hại.

Tôi buộc phải tìm ra kẻ đó.!”
Kiều Vĩnh Thái nhìn xa xăm mà suy nghĩ, trước đây ông cũng đã điều tra về Phó Minh Khải.

Lý lịch cũng không có gì nổi bật ..
“Thế cậu đã có được bằng chứng nào rồi?”
“Trước mắt thì chưa ạ.

Tôi vẫn đang cố gắng ....”
“Vậy nếu cần ta giúp gì thì cứ nói, ta vốn không để cho Mịch Na thiếu thốn đâu!”
“Cảm ơn người ..”
Lúc này, tiếng kêu của mẹ Kiều vang lên gọi hai ông cháu xuống ăn cơm.

Trong bàn ăn, Kiều Vĩnh Thái nhắc đến việc lập gia đình của Kiều Mịch Na ..
“Mịch Na à, gần đây cháu có đang quen ai không?”
“Dạ không ạ.

Sao ông nội lại hỏi thế ạ?”
“Con thấy Gordon như thế nào? Gordon là cánh tay phải mà ta tin tưởng nhất đấy!”
Trong lòng Gordon cũng thầm mong câu trả lời từ Kiều Mịch Na nhưng tiếc rằng lại không phải người mà anh đang chờ đó ..

“Gordon rất tốt ạ, cháu phải học hỏi từ anh ấy nhiều để về sau phụ giúp cho ba mẹ nữa chứ?!”
“Đúng đó, ba à.

Mịch Na đang rất siêng năng học tập đấy”
Cả nhà cùng cười tươi vì câu trả lời ai nghe thấy cũng biết là từ chối khéo.

Kiều Mịch Na tiễn Gordon chuẩn bị ra về ...
“Cảm ơn lời từ chối khéo của em lúc nãy ..”
“Anh đừng hiểu lầm, chỉ là em vẫn muốn tập trung vào việc khác không muốn bị chuyện tình cảm ảnh hưởng thôi ..”
“Em vẫn chưa nhận ra sao? Rằng em đã thích Giang tổng đó?”
Phó Minh Khải lặng người trước lời mà Gordon vừa nói, Gordon vẫn tiếp tục vừa đi vừa cười nhẹ ..
“Ai cũng nhìn ra được chẳng lẽ bản thân em không nhận thấy sao?”
“Không phải đâu..”
Gordon nhìn thấy Kiều Mịch Na miễn cưỡng từ chối điều này nên cũng không nói gì thêm, chỉ tạm biệt cô rồi rời đi.

Bên phía còn lại, La Mỹ Hiên cố gắng đưa Diệp Trường Minh quá say về nhà mình vì anh không muốn về Diệp gia ..
“Haizz.

Cuối cùng cũng về tới nhà rồi!”
La Mỹ Hiên nhanh chóng lấy nước và khăn để lau người cho Diệp Trường Minh, trong cơn say anh không ngừng nhắc đến tên Minh Khải nhiều lần mà không biết đó là người như thế nào ..
“[Cho dù anh có thích con trai đi chăng nữa thì việc tôi thích anh vẫn sẽ không thay đổi ..]”
La Mỹ Hiên nhìn Diệp Trường Minh chìm sâu vào giấc ngủ thì cô mới ra ngoài phòng khách nghỉ ngơi, nhường lại cho anh chiếc giường duy nhất trong nhà.

Ninh Chí Tuân đang gặp riêng chủ tịch Diệp ở ngoài vì dự án đầu tư đó vẫn thuộc về Giang Vỹ đó ..
“Nằm vùng bấy lâu mà vẫn không tìm ra yếu điểm của tên đó à?”
“Tôi xin lỗi, thưa ngài.

Nếu như ngài nói yếu điểm thì tôi nghĩ chỉ có Kiểu tiểu thư thôi nhưng làm vậy cũng rất lộ liễu ..”
“Việc cô tiểu thư đó ta đã có cách khác rồi, còn về cậu hãy mau mà làm gì đó có ích đi nếu không mẹ cậu sẽ ..”
“Được..

Tôi sẽ cố gắng, xin ngài đừng làm hại bà ấy.!”
Tài xế khởi động xe đưa chủ tịch Diệp rời đi, trong lòng Ninh Chí Tuân cũng rất khó xử khi đứng giữa tình thân và bạn bè.
“[Minh Khải, mình đã gián tiếp hại cậu rồi.

Nay vì bảo vệ tính mạng của mẹ, có thể mình sẽ hại cả em gái cậu nhưng mình vốn không muốn biến cố đó lặp lại.

Giờ mình phải làm sao đây?]”
Ninh Chí Tuân thầm nguyện trong lòng tìm một đường sống, còn Phó Minh Khải thì ngồi một góc trong phòng nhìn trăng sáng suy nghĩ lại mọi chuyện ..
 
Tình Bất Tận
Chương 31: 31: Liều Lĩnh


Sáng hôm sau, nắng chiếu vào phòng làm cho Diệp Trường Minh tỉnh giấc.

Nhìn xung quanh xác định không phải phòng của mình thì cố gắng nhớ lại là tối qua mình đã uống cùng La Mỹ Hiên.

Bước xuống giường tìm kiếm thì đã thấy La Mỹ Hiên nằm trên sofa, ngồi xuống mà vuốt nhẹ mái tóc của cô ..
“Cảm ơn cô, Mỹ Hiên.”
Diệp Trường Minh bồng La Mỹ Hiên còn ngủ say lên lại giường và đắp chăn lại cho cô, cùng lúc nhận được cuộc gọi từ Ba của mình gọi về.

Anh nhìn cô một lúc lâu rồi nhẹ nhàng rời khỏi nhưng lại không hay biết rằng cô đã tỉnh giấc từ lâu.

Giang Vỹ bí mật đến một nhà hàng gặp một người đã hẹn, không ai khác chính là Kiều Vĩnh Thái ..
“Cháu xin lỗi vì đã tới trễ ạ.!”
“Không sao.

Cậu ngồi đi, ta mới phải xin lỗi vì đã gọi cậu ra như thế này.”
“Không đâu ạ.

Không biết người gọi cháu ra đây là vì việc gì thế ?”
“Cậu thích Mịch Na ?”
Giang Vỹ ngạc nhiên vì câu hỏi bất ngờ này ..
“Chúng cháu chỉ là bạn bè bình thường thôi, người đừng hiểu lầm..”

“Hay ta phải nói chính xác hơn người cậu thích là linh hồn bên trong Mịch Na?”
Bí mật này của Phó Minh Khải vốn chỉ có mình Diệp Trường Minh biết ...
“Người ..”
“Đúng vậy.

Ta đã biết Mịch Na không phải là Mịch Na rồi, cậu cũng vậy đúng chứ?”
“Vâng..”
“Thế nếu ta nói cho cậu biết giữa Mịch Na và Minh Khải chỉ một người có thể được sống, thì cậu hy vọng người đó sẽ là ai?”
Giang Vỹ im lặng suy nghĩ về câu hỏi đánh trúng tâm lý của Kiều Vĩnh Thái, còn Phó Minh Khải đang tìm đến bờ vực mà bản thân gặp nạn ..
“Nơi đây chính là nơi khởi nguồn của sự việc, có lẽ tìm ở đây sẽ có thêm thông tin nào đấy!”
Phó Minh Khải vừa suy nghĩ xong liền nhảy xuống vực một lần nữa, nhắm mắt thả mình dưới biển sâu..

Từng đợt sóng vỗ cũng như những ký ức đang kéo về trong tiềm thức ..
“[Anh hai, hãy cố gắng sống tốt.

Đừng lo cho em ...]”
“Đừng mà, Mịch Na...
Phó Minh Khải bật dậy mà hết lớn trong phòng bệnh của bệnh viện, ba mẹ Kiều và ông nội đều có mặt...
“Mịch Na, con gái của Mẹ...”
“Ba mẹ ..

Sao con lại ở đây?”
“Con được người dân gần biển cứu vớt và đưa con tới bệnh viện cấp cứu đấy, đang yên đang lành sao lại nghĩ quẩn như vậy hả con?”
“Đúng đấy ..

Là ai đã ức h**p con đến độ phải nhảy xuống biển như vậy hả?”
Phó Minh Khải đã nhớ gần như toàn bộ ký ức dẫn đến tai nạn của mình, hiểu được nỗi lòng của họ mà an ủi ...
“Xin lỗi.

Con chỉ là đi khảo sát một chút thôi ạ, nhưng không may mà rớt xuống biển.

Nhưng ba mẹ đừng lo, sau này con sẽ không như vậy nữa đâu ạ ..
Mẹ Kiều lo lắng đến như chết đi sống lại, cứ ngỡ Kiều Mịch Na sẽ ra đi giống như Phó Minh Khải.

Đợi ba mẹ đi mua chút đồ ăn thì ông nội Kiều mới lên tiếng ..
“Cậu quên đã hứa với tôi những gì rồi sao?”
“Tôi nhớ, chỉ là tôi chợt nghĩ rằng khởi đầu của mọi việc đều là ở vách núi đó nên tôi mới đến tìm thử .”
“Vậy cậu đã có kết quả gì rồi?”

Phó Minh Khải bồi hồi nhớ lại mới đáp lại ông nội Kiều ..
“Có vẻ mọi chuyện liên quan đến một người tuy lạ mà quen_Diệp Thọ Khí.”
“Là hắn? Cậu và hắn ta có thù hằn gì à?”
“Tôi nhớ là hình như tôi không đồng ý việc gì đấy, ông ta ghi thù mà lấy tính mạng của ba mẹ tôi và bạn bè hâm dọa.

Nhưng chủ yếu là việc gì thì tôi vẫn chưa nhớ được ..”
Kiều Vĩnh Thái mới trầm ngâm một lúc lâu, tình cờ bên ngoài nghe tin nên La Mỹ Hiên cũng đến ..
“Mịch Na, ơ..cháu chào ông ạ!”
“Ông nội, đây là bạn thân của cháu_La Mỹ Hiên ạ!”
“Hai đứa nói chuyện đi, ông về trước xử lý việc.

Còn việc đó thì cháu đừng lo, ông sẽ cho người điều tra lại nhé!”
“Vâng..”
Sau khi ông nội Kiều rời đi thì Kiều Mịch Na mới mời La Mỹ Hiên ngồi xuống ..
“Mỹ Hiên, sao cậu biết mình ở đây mà tới thế?”
“Mình tìm đến nhà cậu để thăm, thì người làm báo là cậu đang ở bệnh viện nên mình chạy nhanh tới sợ cậu có việc gì đấy?”
“Mình xin lỗi.

Cậu xem chẳng phải vẫn ổn đây sao?”
Phó Minh Khải di chuyển tay chân cho La Mỹ Hiên xem khiến cô bật cười, bên ngoài lại có Diệp Trường Minh tìm đến.

Vừa vào phòng nhìn thấy La Mỹ Hiên thì không biết biểu hiện thế nào ..
“Trường Minh, anh cũng nghe tin mà tới à?”
“Uhm ..

Cô sao rồi?”
“Tôi không sao.

Sẽ xuất viện ngay ấy mà ..!”
La Mỹ Hiên im lặng không nói gì khi thấy Diệp Trường Minh, cả Kiều Mịch Na cũng thấy lạ ..
“Mỹ Hiên, cậu sao vậy? Đột nhiên im lặng hẳn ..”
“Mình ra ngoài mua chút đồ cho cậu nhé ..”
“Hả? Nè ..”
La Mỹ Hiên chạy ra ngoài trước ánh nhìn của Diệp Trường Minh ..
“Thế ai đã nói cho anh là tôi ở viện đấy?”
“À thì là tình cờ trợ lý tôi đi khám, nhìn thấy ba mẹ cô đang ở đây nên đoán rằng cô phải chăng đang nhập viện ở đây nên mới tìm đến thôi ..”
Phó Minh Khải nhìn Diệp Trường Minh suy xét ...
“Thật chứ? Hay là anh cho người theo dõi tôi theo lệnh của ai đó?”
“Cô nói gì thế? Làm gì có chuyện theo dõi .”
“Mong là vậy ..”
La Mỹ Hiên trở ra ngoài như người không có hồn mà đi, vô tình đụng phải Giang Vỹ nhận tin từ ông nội Kiều cũng tìm đến ..
“Giang tổng?”
“Cô là bạn của Mịch Na_ cô La?”
“Vâng.

Anh cũng đến thăm cậu ấy sao?”
Giang Vỹ gật đầu và được La Mỹ Hiên chỉ dẫn đến phòng bệnh của Kiều Mịch Na, vừa tới trước cửa phòng đã thấy hình bóng của Diệp Trường Minh bên trong nên đứng chờ lặng lẽ ..
 
Tình Bất Tận
Chương 32: 32: Thăm Bệnh


Ba mẹ Kiều mua đồ trở về đã nhìn thấy Giang Vỹ đứng bên ngoài phòng mà không vào liền hỏi thăm ..
“Cậu Giang, sao cậu không vào phòng mà lại đứng ngoài thế?”
“Cháu chào hai bác, cháu vừa nhớ ra là có việc nên nhờ bác gửi lời thăm của cháu đến Mịch Na.

Cháu xin phép ạ!”
Ba mẹ Kiều ngạc nhiên khi nhìn thấy hành động kỳ lạ của Giang Vỹ, mở cửa vào trong thì đã thấy Diệp Trường Minh ..
“Cháu chào hai bác ..”
“Cậu cũng ở đây à?”
“Sao thế ạ?”
“Lúc nãy, ba mẹ thấy cậu Giang đứng bên ngoài tính kêu cậu ấy vào thì cậu ấy nói bận việc nên nhờ ba mẹ gửi lời hỏi thăm đến con ..”
Kiều Mịch Na im lặng trong một khoảnh khắc, một hồi sau Diệp Trường Minh cũng xin phép ra về.

Vừa trở ra thì đã gặp La Mỹ Hiên ..
“Cảm ơn cô ngày hôm đó ..”
“Không có gì đâu.”
La Mỹ Hiên bước ngang qua Diệp Trường Minh chợt khiến lòng anh có gì đó hơi nhói, Phó Minh Khải khi biết Giang Vỹ từng đến nên cũng đã nhắn tin cho anh ta, còn Giang Vỹ trên xe thì nhớ lại cuộc nói chuyện với ông nội Kiều ..
“Người nói chỉ một trong hai người được sống là sao ạ?”
“Minh Khải vốn là do ta đưa linh hồn của cậu ấy nhập vào thể xác của Mịch Na đang không sống quá 20 tuổi để tiếp tục sinh mạng.

Tuy nhiên, mệnh của Mịch Na và Minh Khải lại tương khắc với nhau nên hiện tại Minh Khải phải nhờ vào thân xác của Mịch Na mà tồn tại.”
Giang Vỹ tuy hy vọng Phó Minh Khải sống lại nhưng mà nếu cậu ấy biết vì để bản thân được sống mà Kiếu Mịch Na phải chết thì điều đó còn đau hơn, vẫn đang trong trạng thái suy nghĩ thì nhận được tin nhắn từ Phó Minh Khải ..
“[Tới rồi mà sao không vào?]”
Trong phòng bệnh, Phó Minh Khải vẫn đang chờ tin nhắn từ Giang Vỹ nhưng không thấy hồi âm thì La Mỹ Hiên lên tiếng ..
“Mịch Na, có phải cậu có một người anh trai tên là Minh Khải không?”
“Đúng rồi.

Sao cậu biết?”
La Mỹ Hiên dần im lặng không biết đối mặt với Kiều Mịch Na ra sao ..
“Mịch Na, mình ..”
Tin nhắn từ Giang Vỹ đến khiến Kiều Mịch Na chưa kịp nghe La Mỹ Hiên giải thích ..
“[Tôi có việc gấp nên về trước, hôm khác sẽ hẹn cô sau..]”
“Thật là ..

Đúng rồi, lúc nãy cậu định nói gì đấy?”
“À không có gì nữa đâu.

Mình về trước nha, cậu nghỉ ngơi sớm nhé!”
Phó Minh Khải cảm thấy La Mỹ Hiên có gì đó rất lạ.

Hôm sau, Kiều Mịch Na xuất viện và được ba mẹ Kiều đưa về ..
“Mịch Na à, tối nay ba mẹ có tiệc phải đi.

Con tự ở nhà có được không?”
“Ba, con gái không còn nhỏ nữa mà.

Con sẽ ở nhà nghỉ ngơi thật tốt nên ba mẹ yên tâm nhé!”
Ba mẹ Kiều cũng yên tâm, Phó Minh Khải suy nghĩ tối nay có thể đến tìm Henry trao đổi lại.

La Mỹ Hiên tan ca về thì Diệp Trường Minh đã đợi sẵn, La Mỹ Hiên nhìn thấy nhưng không quan tâm mà rời đi.
“Nè, sao cô không nghe điện thoại?”

“Bận.”
“Vậy cùng tôi đi đến một nơi đi.”
“Không rảnh.”
La Mỹ Hiên vẫn bước đi mà không có ý định dừng, Diệp Trường Minh mới dùng lực bắt cô dừng lại ..
“Cô làm sao thế? Cô giận tôi điều gì à?”
“Không có.”
“Mặt cô đã thể hiện ra hết là cô đang giận tôi rồi đấy.

Rốt cuộc là vì chuyện gì?”
La Mỹ Hiên nhìn thẳng vào Diệp Trường Minh ...
“Có phải anh muốn tiếp tục lợi dụng Mịch Na không?”
“Tôi..”
“Lúc anh uống say đã nói hết mọi chuyện cho tôi rồi.

Tuy ba của anh đã ra lệnh cho anh làm vậy nhưng anh cũng phải suy nghĩ thật kỹ trước khi làm chứ? Mịch Na cậu ấy có lỗi gì? Chỉ vì ba của anh ra lệnh à? Hay anh muốn cậu ấy trở thành thế thân của người anh yêu?
Nhìn La Mỹ Hiên nói như vậy chính Diệp Trường Minh cũng đã biết nhưng không thể kháng cự.

Ninh Chí Tuân và Đặng Mỹ Hiên vừa ra khỏi công ty đã nhìn thấy hai người họ ..
“Nè anh, đó không phải là Diệp thiếu gia sao? Người kia là La Mỹ Hiên? “
“Hai người họ quen biết nhau sao?”
“Chẳng phải có tin đồn Diệp thiếu gia không thích phụ nữ à?”
La Mỹ Hiên nói xong thì rời đi mà không chờ Diệp Trường Minh phản hồi, tối đó Phó Minh Khải tìm đến nhà Henry nhưng lại không có ai ở nhà, gọi điện cũng không ai nghe máy.

Gần đó, có một bóng đen đang theo dõi Kiều Mịch Na mà chính Phó Minh Khải cũng cảm nhận được có người đang đi theo nên đã tương kế tựu kế bắt được hắn ...
“Nói, ai ra lệnh cho mấy người theo dõi tôi.?”
“Cô nói gì vậy? Tôi đang đi đường của mình mà ..”
“Còn không thừa nhận, tôi đưa anh tới đồn cảnh sát đấy!”
Tên theo dõi đó dùng kế thoát khỏi Kiều Mịch Na và Phó Minh Khải cũng thầm đoán được là do ai chủ mưu.

Giang Vỹ đang một mình uống rượu thì Vũ Uy Khánh và Giselle nhận được điện thoại cũng đã đến quán ..
“Sao thế? Cãi nhau với Kiều tiểu thư à?”
“Hai người họ quen nhau thật à?”
“Hai người nói đủ chưa?”
Vũ Uy Khánh và Giselle không dám đùa thêm, chợt nhớ lại một việc nên Giselle lên tiếng ..
“Giang Vỹ, vài ngày nữa thì Kathryn về nước đấy!”
“Em nói là Kathryn đó hả?”
Giselle gật đầu đồng ý nhưng Giang Vỹ lại suy nghĩ khác khi nghe đến cái tên đấy.

Vũ Uy Khánh nhìn Giang Vỹ trầm tư thì cũng hiểu cậu bạn thân của mình đang nghĩ gì ..
 
Tình Bất Tận
Chương 33: 33: Tình Nồng


2 năm trước, khi tình hình tập đoàn JW gặp khó khăn ở Mỹ và Giang Vỹ đang tìm cách giải quyết thì lúc này một người đàn ông trung niên xuất hiện đề nghị giúp đỡ với điều kiện là Giang Vỹ phải luôn bên cạnh con gái của ông_Kathryn.

Thời điểm đó, Kathryn gặp tai nạn và nằm hôn mê sâu nhưng lại thầm đơn phương Giang Vỹ nên ba của cô đã tính toán.

Nhận được sự trợ giúp, Giang Vỹ đã đưa tập đoàn vươn lên và Kathryn cũng dần tỉnh lại.
“Giang Vỹ, anh có yêu ..”
“Xin lỗi.

Anh đã yêu người khác rồi, bên em chỉ là lời hứa với ba em thôi.

Nếu như điều đó làm em hiểu lầm thì anh xin lỗi.!”
Kathryn tức giận nhất thời tạt ly nước vào Giang Vỹ mà rời đi, nhiều người nhìn thấy mà bàn tán.

Thời gian sau đó, Giang Vỹ mới dọn về nước cùng gia đình .Trở lại quán rượu, Vũ Uy Khánh và Giselle vẫn còn ở đây cùng Giang Vỹ ..
“Kathryn về nước, cậu tính như thế nào?”
Giang Vỹ vừa lắc đầu vừa tiếp tục uống rượu, Vũ Uy Khánh khuyên mãi không được nên Giselle đã điện thoại cho Kiều Mịch Na đang trên đường từ nhà Henry về ..
“[Ai vậy?]”
“[Kiều tiểu thư, là tôi.

Giselle.]”
Phó Minh Khải thắc mắc vì sao Giselle lại có số điện thoại của mình nhưng nội dung trong cuộc gọi đã giải thích tất cả, cậu liền tìm đến quán rượu ..
“Giselle, sao rồi?”
“Cô tới rồi.

Anh ấy cứ như thế, khuyên mãi không chịu về nên chúng tôi mới đành phải gọi cho cô.”
Phó Minh Khải nhìn trạng thái say khướt của Giang Vỹ mà không biết nói gì, cùng Vũ Uy Khánh và Giselle đưa ra xe về nhà ..
“Vậy anh ấy nhờ cô nhé, Kiều tiểu thư!”
“Vâng.

Cảm ơn hai người nhé!”
Giang Vỹ cứ ngồi yên trên xe mà tựa đầu vào vai của Kiều Mịch Na, Phó Minh Khải trong lòng thầm nghĩ ..
“[Anh cứ như này thì tôi biết làm sao?]”
Trên xe đường về, Giang Vỹ cứ thầm nhắc đến tên của Phó Minh Khải.

Vừa đến dưới cổng chung cư, Kiều Mịch Na nhờ bảo vệ của tòa nhà cùng dìu Giang Vỹ lên phòng và gửi lời cảm ơn đi kèm.

Vẫn là phải lau mình và thay áo khác cho anh, chợt Giang Vỹ mở mắt và đã thấy Kiều Mịch Na ..
“Minh Khải ..”
“Hửm?”
Giang Vỹ kéo Kiều Mịch Na xuống trao cho một nụ hôn sâu, ban đầu còn phân vân nhưng Kiều Mịch Na cũng đồng ý đáp lại ...
“Anh xin lỗi ..!”
“Tại sao? Anh làm gì có lỗi à?”
Giang Vỹ không biết nên nói như thế nào thì Kiều Mịch Na mới lên tiếng ..
“Anh biết không? Khoảnh khắc mà em trùng sinh, em đã cảm thấy rất bỡ ngỡ.

Bản thân là con trai nhưng lại nhập vào xác con gái, mà lại còn là em gái mình.

Em không thể hoàn toàn mà chấp nhận được, nhưng khi đọc lại nhật ký của Mịch Na thì mới biết con bé đã dành rất nhiều tình cảm cho một người anh như em dẫu chưa hề gặp mặt, ngay cả mạng sống của mình cũng dám hy sinh.

Cho đến khi, ông nội Kiều nói rõ sự thật đằng sau thì em mới biết rằng Mịch Na đã có dự tính từ lâu ..”
“Ông ấy có nói rằng em và Mịch Na không thể sống cùng nhau?”
“Em cũng chưa từng biết sẽ có chuyện đó, nếu phải lựa chọn có lẽ em vẫn chọn Mịch Na tiếp tục được sống ..”
“Không được ..”
Giang Vỹ chợt lên tiếng khi nghĩ đến chuyện Phó Minh Khải rời xa ..
“Anh đã bỏ lỡ em rất nhiều lần rồi, anh không muốn phải hối hận lần nữa ..”

“Em biết, chuyện năm đó anh cũng là bất đắc dĩ chứ không phải cố ý.

Nhưng mà Mịch Na vô tội, con bé chưa từng làm gì hại ai cả.

Em không muốn làm một người anh trai ích kỷ ..”
“Nhưng em cũng không có lỗi, em chỉ là bị hại nên mới ..”
Giang Vỹ ngậm ngùi không thể nói tiếp nhưng Phó Minh Khải cũng hiểu ý mà an ủi .
“Chuyện đó vẫn chưa xảy ra liền mà, nhân dịp này anh bù đắp cho em đi ..”
“Được.”
Giang Vỹ và Kiều Mịch Na tươi cười ôm nhau mà tâm sự cả một đêm, hôm sau tiếng chuông điện thoại đánh thức Giang Vỹ đang ngủ ngon cùng Kiều Mịch Na..

Màn hình hiện lên chữ Kathryn thì anh đã không muốn nghe máy, nhưng tiếng chuông cứ mãi reo khiến Phó Minh Khải cũng tò mò ..
“Sao anh không nghe máy thế?”
“À không.

Cuộc gọi quảng cáo đấy, em ngủ thêm đi.”
Giang Vỹ không muốn bị làm phiền mà tắt nguồn điện thoại, một bên còn lại cô gái nọ không nhận được hồi âm liền tức giận trong lòng ..
“[Giang Vỹ ..]”
Diệp Trường Minh đưa Diệp Bối Linh đi trung tâm thương mại sẵn tiện khảo sát thị trường, tình cờ nhìn thấy La Mỹ Hiên đang đi cùng một người đàn ông lạ..
“Anh hai, hình như đó là cô bạn thân của Kiều Mịch Na tên là gì ấy nhở?”
“La Mỹ Hiên ..”
“Đúng rồi ..

Cô ta đang đi cùng với ai kìa!”

“Chuyện người ta em quan tâm làm gì.

Đi thôi!”
Ngoài mặt nói là vậy nhưng trong lòng Diệp Trường Minh vẫn rất để ý, người đi cùng với La Mỹ Hiên là một người bạn học lâu năm vừa trở về nước_Chu Cường.”
“Hoan nghênh anh về nước, Chu Cường!”
“Cảm ơn.

Em thế nào rồi? Cuộc sống vẫn ổn định chứ?”
La Mỹ Hiên gật đầu mỉm cười, nhân lúc Diệp Bối Linh đi mua đồ nên Diệp Trường Minh đã lén vào nhà hàng ngồi gần ..
“Anh về nước lần này là vì công việc à?”
“Đúng vậy.

Có một đối tác quan trọng ở đây cần bàn chuyện hợp tác nên anh đại diện công ty về hỗ trợ.”
“Đối tác nào thế? Em có thể biết không?”
“Là Giang tổng của tập đoàn JW, chắc em đã có nghe qua rồi đấy!”
Diệp Bối Linh không nhìn thấy anh mình nên đã tìm kiếm khắp nơi và đã nhìn thấy Diệp Trường Minh trong một nhà hàng lấp la lấp ló ...
“Anh hai, sao anh không đợi em mua đồ mà đi tới đây làm gì?”
“Suỵt ..”
Diệp Bối Linh vẫn không hiểu hành động đó là gì, nhưng ngược lại phía La Mỹ Hiên đã nghe thấy giọng nói quen thuộc mà nhìn sang và thấy được hai anh em nhà họ Diệp đó ..
 
Tình Bất Tận
Chương 34: 34: Ghen


Diệp Trường Minh thấy đã bị phát hiện nên giả vờ điềm tĩnh bước qua bàn của La Mỹ Hiên bắt chuyện ..
“Thật trùng hợp đấy ..!”
“Mỹ Hiên, người quen của em à?”
“Chào anh, tôi là bạn của Mỹ Hiên_Diệp Trường Minh.”
Chưa kịp mở lời phản đối thì Diệp Trường Minh đã lên tiếng khiến La Mỹ Hiên khó hiểu ..
“Chào anh, tôi là Chu Cường ..”
“Dù gì cũng là chỗ quen biết cùng ngồi chung bàn luôn nhé!”
Diệp Trường Minh mặt dày kéo Diệp Bối Linh cùng ngồi chung, vừa ngồi xuống thì La Mỹ Hiên đã nhéo nhẹ anh mà nói thầm ..
“[Anh tính làm gì hả?]”
“[Ăn cơm thôi..]”
La Mỹ Hiên nhìn Diệp Trường Minh không biết nói gì, Diệp Bối Linh cũng thấy khó hiểu hành động của anh trai mình.

Không khí bàn ăn thật khác lạ giữa bốn con người này thì Chu Cường mới lên tiếng ..
“Anh Diệp đây trông rất quen, dường như đã từng gặp ở đâu rồi đúng không?”
“Chắc vậy đấy!”
La Mỹ Hiên diện cớ đi WC để tránh không khí này một lát, nhìn vào bản thân trong gương..
“[Mỹ Hiên, tỉnh táo lên.

Người mà anh ấy yêu không thể là mày được, nên ngừng lại đoạn tình cảm không thể có kết quả này thôi.!]”
La Mỹ Hiên vừa bước ra từ nhà WC thì đã bị Diệp Trường Minh kéo ra ngoài sau ..
“Diệp Trường Minh, anh làm gì vậy hả?”

“Tại sao cô chặn IG của tôi?”
“Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến anh..”
Hai người bên ngoài nói chuyện thì hai người còn lại ở bên trong cũng không biết nên làm gì ..
“Cô muốn ăn gì thêm không?”
“Không cần đâu.

.

Anh và Mỹ Hiên đó là người yêu của nhau à?”
“Không phải.

Chúng tôi chỉ là bạn thân học chung trường năm xưa thôi ..”
Diệp Bối Linh gật đầu như đã đoán ra được điều gì đó, còn Chu Cường thì không hiểu mọi chuyện như thể nào.

Bên ngoài vẫn là hai con người đấy ...
“Diệp Trường Minh, tôi nói lại một lần nữa là chúng ta đừng nên liên lạc nữa.

Anh thích đàn ông không thể thích phụ nữ cho nên mong anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa..”
La Mỹ Hiên rời đi nhưng Diệp Trường Minh vẫn nắm tay lại có ý níu kéo, nhưng cô vẫn bất chấp gạt tay ra.

La Mỹ Hiên trở vào cùng Chu Cường ra về, bỏ lại Diệp Trường Minh đứng suy nghĩ một mình..
“Mỹ Hiên, em không sao chứ?”
“Em không sao..”
Chỉ trả lời ba từ và chìm vào im lặng, La Mỹ Hiên đã phải từ bỏ mối tình đầu của mình như thế nhưng vẫn buộc phải kìm nén nước mắt.

Lúc này, Phó Minh Khải đang chuẩn bị từ căn hộ của Giang Vỹ về nhà nhưng anh vẫn muốn đưa về ..
“Hình như vài ngày nữa anh sẽ ký hợp đồng với Gordon, đúng không?”
“Đúng rồi.

Đểu nhờ công của em.”
“Là Gordon coi trọng báo cáo của anh thôi.

Em tự về được rồi, anh không cần tiễn đâu!”
Giang Vỹ ôm Phó Minh Khải vào lòng , tuy bên ngoài là hình dáng của Kiều Mịch Na nhưng Giang Vỹ vẫn cảm nhận được Phó Minh Khải ..
“Anh thích ..

Đi thôi!”
Phó Minh Khải cũng phải lắc đầu không nghĩ Giang Vỹ khi yêu lại là con người khác thế này ..

“Em muốn tìm người tên Henry đó à?”
“Đúng vậy.

Anh ấy đang giúp em mở thẻ nhớ USB mà bọn người kia từng tìm đến nhà ba mẹ Phó lục soát, mọi thứ bên trong liên quan đến các giao dịch mờ ám có mặt của ba Trường Minh cho nên ..”
“Trường Minh ..? Thân thiết với nhau quá ha?”
“Chưa gì mà ghen rồi sao?”
Phó Minh Khải tiếp tục cười nói khiêu khích tính ghen tuông của Giang Vỹ.

Phía Diệp Trường Minh thì chỉ im lặng lái xe mà không nói gì, Diệp Bối Linh mới cất tiếng xóa tan không khí ...
“Anh hai, anh thích La Mỹ Hiên đó à?”
...
“Chẳng phải anh thích người đấy sao? Không phải là anh đã thay đổi rồi đấy chứ ..?”
“Không được nói chuyện này cho ba biết đấy, không là biết tay anh.”
Diệp Bối Linh tuy buồn nhưng vẫn nghe lời anh hai của mình, nhưng vì lời nói của cô đã khiến cho Diệp Trường Minh phải suy nghĩ.

Tại một khách sạn nọ, Kathryn cũng vừa hoàn tất thủ tục nhận phòng và liên hệ cho Chu Cường.
“[Khi nào cậu hẹn gặp được Giang tổng đó thì nhắn cho tôi, nhưng không được nói là có tôi tham dự.]”
“[Vâng..]”
Giang Vỹ đưa Phó Minh Khải về tới nhà Kiều Mịch Na nhưng không nỡ buông tay ..
“Hôm khác chúng ta cùng đến thăm ba mẹ Phó nhé!”
“Em biết rồi.

Anh về cẩn thận đấy!”
Tình cờ, ông nội Kiều từ trong nhà bước ra sân đã nhìn thấy..

Phó Minh Khải vừa quay đầu lại đã thấy ông nội Kiều mà giật mình ..
“Ông ..

ở đó từ bao giờ thế ạ?”
“Hai đứa quyết định bên nhau rồi?”
Phó Minh Khải nhẹ nhàng gật đầu khiến ông nội Kiều thở dài ..
“Vậy đã có suy nghĩ chuyện ta đã từng nói chưa?”
“Vâng.

Cháu tính nhờ ông cho cháu xin lại địa chỉ của sư thầy đấy, chúng cháu muốn tự đến nói chuyện với ngài ấy được không ạ?”
“Được ..”
Phó Minh Khải vui vẻ chào lễ phép vào nhà, ông nội Kiều nhìn Kiều Mịch Na hiện tại mà suy nghĩ nhiều vấn đề ..
“[Mịch Na, ông nhất định sẽ cứu cháu cho dù phải đổi lại mạng già này của ông..]”
Trên đường lái xe, Giang Vỹ gọi điện thoại cho Vũ Uy Khánh và Giselle ..
“Yo, my friends.

Tỉnh rượu rồi à?”
“Bớt nói nhảm đi.

Kathryn mới gọi cho mình, có lẽ cô ta về nước rồi đấy.”
“Nhanh vậy à?”
“Giselle, em tìm hiểu lại nhé!”
Vũ Uy Khánh và Giselle cùng nhận thông tin về Kathryn, Giang Vỹ chỉ biết rằng không thể để cho Phó Minh Khải biết về sự xuất hiện của Kathryn ảnh hưởng tình cảm của cả hai.
 
Tình Bất Tận
Chương 35: 35: Bạn Thân Mến


Vài ngày sau, Giang Vỹ và Gordon cùng ký hợp đồng hợp tác dự án với nhau ..
“Hợp tác vui vẻ, Giang tổng.”
“Hợp tác vui vẻ..”
“Không biết anh có quen ai tên là Kathryn không?”
Giang Vỹ khựng lại trước cái tên Kathryn nhưng vẫn giả vờ điềm tĩnh hồi đáp ..
“Không.

Sao anh lại hỏi vậy?”
“Vậy à? Con bé là người em thân thiết khi tôi còn bên nước ngoài, tôi từng thấy hình hai người chụp chung nên cứ ngỡ cậu và em ấy có quen biết ..”
“Có lẽ anh nhìn nhầm rồi chăng?”
Cả hai cùng cười đùa với nhau sau đó Giang Vỹ được trợ lý thông báo một tin ..
“Giang tổng, có người tên Chu Cường thuộc chi nhánh LP ở nước ngoài muốn hẹn anh bàn việc hợp tác.

Anh đồng ý không ?”
“Uhm.

Hẹn thời gian đi rồi báo tôi!”
Trợ lý nhanh chóng làm việc thì điện thoại của Giang Vỹ reng chuông tin nhắn từ Phó Minh Khải ..
“[Tới giờ ăn trưa rồi đấy.

Anh còn không xuống đón em?]”
Vừa nhận ra nội dung tin nhắn thì Giang Vỹ đã nhanh chóng xuống sảnh công ty đón Phó Minh Khải, Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ đã nhìn thẩy Giang Vỹ và Kiều Mịch Na ..
“Anh xem, dường như hai người họ đã tiến thêm một bước rồi đấy!”
...
“Nhiệm vụ lần trước thất bại khiến chủ nhân đã không vui rồi, lần này anh định thế nào?”
“Anh vẫn chưa biết ..”
Đặng Tú Lệ nhìn ra được sự thất vọng bên trong Ninh Chí Tuân nên đã nắm tay an ủi ..
“Dù có việc gì em vẫn sẽ ở bên cạnh anh ..”
“Là anh liên lụy em, xin lỗi.!”
Đặng Tú Lệ lắc đầu như thay cho câu phản đối, bên dưới sảnh công ty nhiều người nhìn thấy Giang Vỹ và Kiều Mịch Na thì vô cùng ngưỡng mộ ..
“Wow, họ thật là đẹp đôi ..!”
“Khi nào tôi mới được có đôi như vầy đây..?”
Giang Vỹ mừng ra mặt khi nhìn thấy Kiều Mịch Na nhưng thực chất là Phó Minh Khải bên trong ..
“Sao em tới mà không nhắn anh trước thế?”
“Ngạc nhiên không? Em chuẩn bị cơm trưa cho anh này, nhưng có thể không ngon ..”
“Chỉ cần là em nấu thì không ngon anh cũng sẽ ăn ..”
Giang Vỹ dẫn Kiều Mịch Na vào phòng ăn riêng, nhưng chợt nhìn thấy Ninh Chí Tuân và Đặng Tú Lệ cũng đang nắm tay cùng nhau đi ăn ...
“Em sao vậy? Còn lưu luyến à?”
“Không.

Chỉ là chúc phúc cho hai người họ thôi, dù gì Chí Tuân cũng là mối tình đầu của em thì sao có thể nói quên là quên được chứ?”
Giang Vỹ nắm chặt tay Kiều Mịch Na biểu thị cho hành động không rời xa.

Vừa tới phòng ăn đã thấy La Mỹ Hiên thì Kiều Mịch Na liền gọi cô nhưng cô lại không để tâm ..

“[Cô ấy làm sao thế?]”
La Mỹ Hiên từ ngày nói chuyện với Diệp Trường Minh thì mỗi ngày của cô như người mất hồn, không quan tâm đến chuyện xung quanh.

Kiều Mịch Na tạm rời Giang Vỹ mà tìm đến cô …
“Mỹ Hiên.

Sao lúc nãy mình kêu mà cậu không phản hồi thế?”
“À vậy hả? Có lẽ mình mải suy nghĩ nên không để ý, có việc gì à?”
Kiều Mịch Na nhìn La Mỹ Hiên có gì đó rất lạ …
“Cậu khóc à? Hai mắt đỏ hoe rồi này, có việc gì sao?”
“Đâu.

Chắc do mình thức đêm nhiều thôi, không có gì đâu!”
Phó Minh Khải trong lòng nhớ lại lúc La Mỹ Hiên và Diệp Trường Minh khi ở bệnh viện mà đa nghi ..
“Có phải cậu và Trường Minh xảy ra vấn đề gì phải không? Từ lúc ở bệnh viện, mình đã thấy hai người có gì đấy lạ rồi.”

“Hai người có việc gì không muốn mình biết à?”
La Mỹ Hiên im lặng không biết nên bắt đầu như thế nào ..
“Mỹ Hiên, mình chỉ có cậu là bạn thôi đấy.

Nếu cậu còn giấu mình thì sao có thể coi là bạn được.”
“Mình không biết nên bắt đầu từ đâu ..”
“Cậu biết Trường Minh yêu anh Khải mà có biểu cảm như thế, vậy cậu thích anh ta rồi đúng chứ?
La Mỹ Hiên im lặng thay cho câu trả lời, Phó Minh Khải có thể nhìn ra tình ý của cô ấy ngay từ đầu..
“Vậy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh ấy trong lúc say dường như có ý định xem cậu là thế thân của anh Khải, mình tức giận nên đã chặn hết mọi phương thức liên lạc rồi!”
“Nên bây giờ cậu đang hối hận?”
La Mỹ Hiên như bị nói trúng tim đen nhưng cũng không phủ nhận rằng Kiều Mịch Na nói đúng ..
“Cậu không ngại khi người mình thích lại thích con trai sao?”
“Làm gì mình phải ngại việc như thế, mình thích ai là chuyện của mình cần ai cấm cản à? Nhưng mà, anh ấy có lẽ rất là yêu sâu đậm anh trai của cậu đấy nên chắc chúng mình vốn không có duyên ..”
“Vậy cậu có đủ can đảm để khiến anh ấy từ thích con trai qua thích con gái không? Mình nghĩ cũng sẽ có khả năng vì họ có thể dành tình cảm cho cả nam và nữ, nhưng mà quan trọng tình yêu của hai người có đủ lớn để vượt qua hay không thôi!”
La Mỹ Hiên cũng hiểu được lời văn ý tứ trong câu nói của Kiều Mịch Na thì chợt cô nói thêm ..
“Nhưng mình cũng chắc chắn với cậu là mình và Trường Minh chỉ là bạn thôi vì mình ..”
“Thích Giang tổng chứ gì? Mính biết ý của cậu từ lâu rồi ..”
Cả hai cô gái cùng cười đùa vui vẻ với nhau, bên ngoài Giang Vỹ đã nghe được mọi chuyện và xác định sẽ luôn ở bên bảo vệ cho Phó Minh Khải.
 
Tình Bất Tận
Chương 36: 36: Một Lòng Một Dạ


Tại khách sạn Windsor, Kathryn nhận được tin nhắn từ Chu Cường thông báo Giang Vỹ đã đồng ý gặp mặt, lòng thầm nghĩ ..
“[Giang Vỹ, anh không được phép rời xa em.

Tuyệt đối không được!]”
Tối đó, Giang Vỹ đưa Kiều Mịch Na về nhà an toàn trước sau đó mới về.

Vừa mở cửa vào đã nghe thấy tiếng xì xào cười nói của ba Giang ..
“Con về rồi đó à? Con xem ai tới thăm này ..”
“Đã lâu không gặp, Giang Vỹ.”
Kathryn nở nụ cười tiến tới ôm Giang Vỹ, giả vờ tỏ ra nhớ thương ..
“Em nhớ anh lắm, Giang Vỹ..”
“Kathryn ..”
Giang Vỹ không ngờ rằng Kathryn lại tới tận nhà như này, sau đó mẹ Giang mời Kathryn ở lại dùng bữa tối cùng gia đình.

Phía bên Kiều Mịch Na cũng vừa ăn tối cùng gia đình xong và đang phụ rửa chén ..
“Con đã quyết định lựa chọn cậu Giang đó rồi đúng không?”
“Dạ.

Là ông nói cho mẹ ạ?”
“Mẹ đã đoán được ngay từ đầu rồi, con đã quyết định thì ba mẹ đều tôn trọng ý kiến của con.

Nhưng nếu một ngày cậu ta có ức h**p con thì phải báo ngay đấy, ba mẹ sẽ làm chủ cho con ..”
Kiều Mịch Na ôm mẹ Kiều vào lòng mà làm nũng, nhưng sâu bên trong Phó Minh Khải lại cảm thấy có lỗi.

Xong việc trở về phòng, Phó Minh Khải lướt điện thoại chợt nhìn thấy vòng bạn bè được tag tên của Giang Vỹ từ một cô gái …
“[Kathryn?]”
Ba mẹ Giang ép buộc Giang Vỹ đưa Kathryn về khách sạn, không khí trên xe thật im lặng ..
“Anh không hỏi em lý do à?’
“Lý do gì?”
“Anh biết rõ em muốn nói về chuyện nào ..”
Giang Vỹ trầm ngâm mà tiếp tục lái xe, cho đến khi dừng đèn đỏ mới lên tiếng ..
“Chuyện của chúng ta anh đã nói rõ khi còn bên Mỹ rồi ..”
“Tại sao chứ? Anh đã hứa với ba em là sẽ luôn chăm sóc cho em, không phải sao?”
“Những gì cần nói anh cũng đã nói rồi, anh không muốn lặp lại lần thứ hai.”
“Kiều Mịch Na … Có phải là vì cô ta?”
Nhắc đến tên Kiều Mịch Na là Giang Vỹ liền thắng phanh gấp …
“Em không được đụng vào cô ấy ..”
“Chưa gì mà anh đã thương hoa tiếc ngọc rồi sao?”
“Cô ấy không liên quan trong chuyện này, chuyện của chúng ta đừng liên lụy đến người vô tội..”
Kathryn tức giận đến nắm chặt tay, mở cửa xuống xe bắt taxi đi về.

Trên xe, Giang Vỹ không ngừng lo lắng cho Phó Minh Khải.

Còn phía người đang được lo lắng đó lại nghĩ về vấn đề khác thì điện thoại từ Giang Vỹ gọi đến ..
“[Sao thế?]”
“[Anh đang ở ngoài cổng, em ra một chút được không?’]”
Dù là vậy nhưng Phó Minh Khải vẫn đồng ý ra bên ngoài gặp Giang Vỹ, vừa nhìn thấy hình dáng của Kiều Mịch Na thì anh đã vội ôm vào lòng ..
“Trễ vầy rồi sao anh còn không về nhà?”

“Xin lỗi ..”
“Chuyện gì mà xin lỗi?”
Giang Vỹ không trả lời vì không muốn Phó Minh Khải phải lo lắng nhưng Phó Minh Khải đã biết ..
“Là vì cái cô Kathryn gì đó à?”
“Em biết?”
“Cô ấy tag anh trên vòng thời gian thì sao em có thể không biết chứ?”
Giang Vỹ vội nắm tay Kiều Mịch Na nhằm giải thích mọi chuyện ..
“Mọi chuyện không như em nghĩ đâu, Kathryn là ..là..”
“Vậy như thế nào mới là em nghĩ?”
“Kathryn chỉ là ép buộc đối với anh thôi.

Thật ra, vào năm anh rời xa em mà đến Mỹ phụ giúp gia đình thì lúc đó anh mới biết công ty xảy ra vấn đề trong việc điều vốn.

Ba anh cũng vì lo lắng mà nhập viện, ngân hàng niêm phong nhà cửa không còn đường.

Thời điểm đó, ba của Kathryn ngỏ ý sẽ cứu giúp công ty thoát khỏi khó khăn nhưng với điều kiện anh phải ở bên cô ấy.

Trước đó, cô ta gặp tai nạn rơi vào hôn mê sâu nên anh mới ...”
“Anh mới đồng ý chăm sóc và cô ta đã sớm tỉnh lại?”
Phó Minh Khải cũng đoán ra được câu chuyện tiếp theo như thế nào nên cũng không nói gì thêm ..
“Gần đây, ba của cô ta vừa mới mất vì bệnh nặng nên tập đoàn do cô ta tiếp quản.

Trước khi về nước, anh đã nói rõ tình cảm của mình và muốn kết thúc mọi chuyện, số tiền mà ba cô ta đã dùng cứu giúp công ty anh cũng đã trả hết chỉ là ..”

“Cô ta không đồng ý và bây giờ về giành lại anh? Vậy chắc em là mối lo ngại nhất rồi!”
“Anh không để cô ta làm hại em đâu ..”
“Nếu hại em thì không sao nhưng người cô ta đang thấy bây giờ là Mịch Na, nếu Mịch Na có mệnh hệ gì anh nghĩ em sẽ làm gì?”
Giang Vỹ cũng đã suy nghĩ đến vấn đề này, mọi người chỉ đang nhìn thấy bên ngoài là Giang Vỹ và Kiều Mịch Na không phải là Giang Vỹ và Phó Minh Khải ..
“Em đã có hỏi ông nội Kiều về địa chỉ của sư thầy đấy rồi, vài ngày nữa ông sẽ dẫn chúng ta đi.”
“Được.

Anh sẽ sắp xếp.!”
“Anh có từng nghĩ rằng em có khả năng sẽ mãi mãi ở trong thể xác của Mịch Na không?”
Giang Vỹ không nói nhiều chỉ ôm trọn Kiều Mịch Na vào lòng nhưng đối với Giang Vỹ thì anh đang ôm cả thế giới của mình_Phó Minh Khải.

Tại khách sạn Windsor, Kathryn đang xem lại thông tin điều tra về Kiều Mịch Na từ máy tính bảng ..
“Đúng là có chút sắc đẹp như này mới quyến rũ được Giang Vỹ ..”
Cùng một buổi tối đó, La Mỹ Hiên không ngủ được nên muốn ra ngoài đi dạo thì chợt vừa mở cửa đã có một bóng người ngồi chắn ngay cửa, không ai khác chính là Diệp Trường Minh với mùi rượu nồng nặc.

La Mỹ Hiên nhìn anh mà tim vẫn rung động như ngày đầu ..
 
Tình Bất Tận
Chương 37: 37: Mệnh Cách


Hôm sau, Diệp Trường Minh thức dậy phát hiện ra đang ở nhà của La Mỹ Hiên nên mới ngồi dậy ra ngoài.

Bên ngoài phòng khách, La Mỹ Hiên đang chuẩn bị bữa sáng không hay biết Diệp Trường Minh đã thức.

Nhìn thấy bóng dáng đó, Diệp Trường Minh không khỏi thổn thức trong lòng mà nhẹ nhàng tiến đến ôm cô từ đằng sau ...
“Anh ..

mới sáng sớm mà làm gì thế?”
“Chỉ một chút thôi..”
Thời gian xoay vòng quanh hai con người này nhưng La Mỹ Hiên cũng phải lên tiếng ..
“Dậy rồi thì mau ăn sáng đi, có kèm canh giải rượu cho anh đấy!”
Diệp Trường Minh mới rời tay La Mỹ Hiên, cùng nhau ngồi ăn sáng mà không ai nói gì ai ..
“Tối qua ..”
“Tôi đã gọi người đến đón anh rồi, mau ăn đi trước khi họ tới..”
Diệp Trường Minh đặt mạnh chén đũa lên bàn ..
“Cô tính giận tôi đến bao giờ? Có phải muốn cả đời không gặp tôi không?”
La Mỹ Hiên im lặng, Diệp Trường Minh không chịu nổi mà nói tiếp ..
“Đúng là tôi thích con trai, nhưng cô cũng là một người quan trọng đối với tôi.

Tôi thật sự cảm thấy rất khó chịu khi cô đi với người khác, khó chịu khi cô nói cắt đứt quan hệ, khó chịu khi cô không muốn gặp tôi.

Tôi không muốn..”
La Mỹ Hiên nhìn Diệp Trường Minh đang khó chịu, tuy trong lòng rất muốn giải bày nhưng tiếng chuông cửa nhà reo lên, người đợi ngoài cửa là Diệp Bối Linh được La Mỹ Hiên gọi đến trước đó ..
“Anh hai, em đến đón anh..”
“Bôi Linh, sao em biết mà đến đây?”
“Là cô ta gọi em đến..”
Diệp Trường Minh nhìn sang La Mỹ Hiên đang dọn bàn ăn mà thắc mắc ..
“[Cô không muốn gặp tôi đến vậy sao?]”
“Anh hai.

Ba đang tìm anh đấy, chúng ta mau về thôi!”
La Mỹ Hiên vốn đang rơi nước mắt nhưng không thể quay đầu lại, Diệp Trường Minh như đã hiểu ý nên không nói gì thêm cùng Diệp Bối Linh rời đi.

Cửa vừa đóng thì La Mỹ Hiên mới nhìn ra cửa mà khóc ..
“Xin lỗi Diệp Trường Minh ...”
Lúc này, Giang Vỹ đang đợi trước cổng nhà đợi ông nội Kiều và Kiều Mịch Na ..
“Đợi lâu rồi chứ?”
“Dạ không.

Cháu vừa mới tới thôi ạ!”
“Đi thôi ..!”
Kiều Mịch Na và Giang Vỹ cùng nhìn nhau cười mà lên xe, không khí trên xe cũng hơi gượng gạo..
“Cậu Giang chắc nôn nóng lắm nhỉ?”
“Dạ ..”
Xe đi đến một ngôi chùa cổ nằm ngoài thành phố, vừa xuống xe được một tiểu sư thầy tiếp đón và đưa cả ba người vào trong ..
“A di đà phật, đã lâu không gặp Kiều thí chủ ..”
“Xin chào sư thầy ..”
Sư thấy ấy nhìn sang Kiều Mịch Na và hỏi thăm …
“A di đà phật.

Thí chủ đã quen với thể trạng mới chưa?”
“Sao ạ? Người biết con …”
Ông nội Kiều ngỏ ý muốn sư thầy và Kiều Mịch Na nói chuyện riêng ..
“Cũng đã được một thời gian, có lẽ đây là lần đầu chúng ta gặp nhau.!”
“Sư thầy, người đã biết tình trạng của con ra sao rồi đúng không? Vậy người có cách nào giúp con và em gái không?”
“A di đà phật.

Sống chết có số, thí chủ và người thân vốn đã có mệnh tương sinh tương khắc nên được như này đã là trái với thiên đạo rồi ..”
Phó Minh Khải bồi hồi trong lòng chỉ vì muốn cứu Kiều Mịch Na ..
“Thí chủ vì sao lại muốn cứu người em gái đấy trong khi chưa từng tiếp xúc với nhau bao giờ?”
“Con ..

Ban đầu khi được trùng sinh, con khá là bất ngờ vì vừa mất đi ký ức vừa không biết chủ thể là ai.

Cho đến khi tìm hiểu thì mới biết em gái Mịch Na đã bí mật tìm kiếm con và hy sinh cho con nhiều như thể này nhưng mà em ấy vốn không đáng phải ra đi sớm như vậy.

Con ..

đáng lẽ phải là một người chết vậy mà giờ đây hoàn cảnh lại ngược lại, con ..

rất muốn cứu em ấy..”
Phó Minh Khải vừa nói vừa khóc thương cho Kiều Mịch Na, sư thầy nhìn thấy cũng một phần thấu hiểu ..
“Thí chủ không muốn sống cùng người thân và bạn bè sao? Người em gái đấy đã hy sinh cho thí chủ có cơ hội sống hạnh phúc bên gia đình một lần nữa, vậy thí chủ muốn từ bỏ tất cả ..?”

“Thật ra, vị thí chủ kia đã từng biết rõ mình không còn sống được bao lâu nên đã từng đến gặp riêng ta một lần ..”
“Mịch Na từng đến tìm thầy ạ?”
Hồi tưởng lại vài tháng trước, Kiều Mịch Na đã tìm gặp riêng sư thầy nhờ vả ..
“Sư thầy, nếu như sau khi con không may mất đi nhờ thầy độ cho một người giúp con được không ạ?”
“Như này là ..”
“Con biết sống chết đều có số, nhờ thầy giúp là không nên nhưng mà người anh trai này vẫn chưa tới số.

Nếu được mong thầy độ cho anh ấy trùng sinh vào thân xác của con để anh ấy được tiếp tục mạng sống, mọi chuyện còn lại con sẽ chịu trách nhiệm ạ ..!”
Kết thúc hồi tưởng, Phó Minh Khải không nghĩ rằng Kiều Mịch Na lại tốt với mình đến vậy.

Bên ngoài, Giang Vỹ không ngừng lo lắng …
“Cậu nghĩ Minh Khải sẽ quyết định như thế nào?”
“Cháu ..

không biết”
Bên trong phòng riêng, sư thầy tiếp tục nói thêm ..
“Nếu thí chủ đã kiên quyết thì thật ra vẫn còn một cách ..”
“Sao ạ?”
“Ba tháng sau, sẽ có một kỳ nguyệt thực mười năm mới có một lần.

Lúc đấy nếu thí chủ vẫn đưa ra quyết định này thì hãy đến lại vách núi ấy sẽ được như mong muốn.

Nhưng như ban đầu, chỉ một trong hai người mới được tiếp tục sinh mạng và dĩ nhiên điều này sẽ làm trái với thiên đạo nhưng bình sinh hai vị vốn đã không phải người bình thường nên cơ hội này chỉ còn một lần nữa thôi.

Sau lần này, dù kết quả như thể nào hai vị cũng phải chấp nhận hiện tại .”
Nghe được cách cứu được Kiều Mịch Na mà Phó Minh Khải không khỏi vui mừng, nhưng nội dung tiếp đó của sư thầy lại khiến anh không biết nên làm như thế nào ...
 
Tình Bất Tận
Chương 38: 38: Cái Giá Phải Trả


Kết thúc cuộc nói chuyện với sư thầy, Phó Minh Khải trở ra ngoài nhưng không biểu hiện gì nhiều tránh mọi người lo lắng ..
“Thế nào?”
“Có cách rồi..”
Ông nội Kiều chào tạm biệt sư thầy và cùng trở về nhà, trên xe Phó Minh Khải nhắc đến chuyện đang chờ đợi nhất ..
“Ông nội, sư thầy đã có cách cứu Mịch Na rồi ạ.

Ba tháng sau, sẽ có một kỳ trăng khuyết mười năm mới có một lần.

Lúc đó, con làm theo những gì thầy dặn là Mịch Na sẽ hoàn hồn trở về ạ.”
“Thật sao?”
“Vâng..”
Phó Minh Khải giấu trong lòng chuyện còn lại nên không nói ra cho ông nội Kiều ngay, riêng Giang Vỹ có thể nhận ra được.

Ông nội Kiều được mẹ Kiều đưa vào phòng nghỉ ngơi trước chỉ còn lại hai con người trên xe ..
“Em có chuyện gì giấu anh đúng không?”
“Không có.

Anh nghĩ nhiều rồi, sư thầy đã nói thời cơ đã tới có thể giúp em và Mịch Na nên anh hãy ráng chờ đợi nhé!”
“Thật sự là không có chuyện đánh đổi chứ?”

Phó Minh Khải nhìn sang Giang Vỹ mà âm thầm kìm nén, lắc đầu hồi đáp ..
“Giang Vỹ, sau khi mọi chuyện kết thúc anh đưa em đi du lịch được không?”
“Được..”
Giang Vỹ hôn lên trán Kiều Mịch Na một nụ hôn, tạm biệt Giang Vỹ bước lên phòng.

Phó Minh Khải nhớ lại những điều sư thầy đã nhắc ..
“[Sống chết đều có số mệnh, nay thí chủ muốn cãi thiên mệnh thì phải trả lại một cái giá tương đương..”
“Trả như thế nào ạ?”
“Ký ức của mọi người về thí chủ.

Nói ngắn chính là mọi người sẽ không còn nhớ đến sự tồn tại của thí chủ hoặc thí chủ đã từng hiện diện ..”
“Nghĩa là giống như con chưa từng được sinh ra đúng không ạ?]”
Sư thầy đấy gật đầu thay cho câu trả lời, Phó Minh Khải vẫn không nghĩ rằng mọi chuyện lại sẽ như này nhưng đây có thể là cách duy nhất cứu sống Kiều Mịch Na nên cho dù có phải trả giá như vậy cũng xứng đáng ..
“[Mịch Na, anh làm như vậy là đúng phải không? Cho dù mọi người có quên đi anh thì cũng không sao, miễn là em được sống lại là được.

Em đã hy sinh cho anh như thế là đủ rồi, em xứng đáng có được một cuộc sống tốt đẹp hơn ..]”
Di ảnh của Kiều Mịch Na vẫn là nụ cười như thế không hề thay đổi, ngược lại Giang Vỹ vẫn lo cho Phó Minh Khải nên đã quyết định một mình đến gặp lại vị sư thầy đấy ..
“Tiểu sư phụ, vị sư thầy hôm qua chúng tôi tới gặp ...”
“Thầy ấy có việc đi xa rồi nên không có ở đây ạ..”
Giang Vỹ mỉm cười cảm ơn và trở về nhà.

Tại công ty JW, Ninh Chí Tuân giao việc cho La Mỹ Hiên đến tập đoàn Gia Khí ký hợp đồng ...
“Ninh trưởng phòng, có thể điều người khác được không ạ?”
“Tại sao?”
“Tôi ..”
Ninh Chí Tuân có thể nhìn ra được lý do từ chối của La Mỹ Hiên mà nói thêm ..
“Cô đừng vì việc cá nhân ảnh hưởng đến việc công, đây là hợp đồng lớn của công ty.

Nếu cô làm hỏng thì biết hậu quả rồi đấy.”
“Vâng..”
La Mỹ Hiên nhìn vào bản hợp đồng mà thở dài, thu xếp đồ đạc đến tập đoàn Gia Khí.

Còn Kiều Mịch Na đến lại nhà của Henry nhưng vẫn không gặp ai ..

“Kỳ lạ.

Anh ta đi đâu mà không nói mình thế nhở?”
Tiếng chuông điện thoại của Henry liên tục reo nhưng lại không có hồi âm.

Tại một căn nhà gỗ nọ, Henry đang bị trói hai tay và hành hạ đến thương tích đầy người.

Trước đó một tuần, Henry vẫn đang giải mã thẻ nhớ USB thì không ngờ rằng trong thẻ có gắn định vị được kết nối đến Diệp Thọ Khí, ông cho người đến bắt Henry nhầm nói ra người đã đưa thẻ nhớ cho anh nhưng anh chọn im lặng và hậu quả là những vết tích trên người ...
“[Mịch Na, cẩn thận ..]”
Chợt từ xa Phó Minh Khải cảm giác có gì đó bất an nhưng không biết đó là gì thì có một người đến nói chuyện làm quen, và người đó không ai khác là Kathryn ..
“Cô là Kiều Mịch Na, đúng không?”
“Cố là Kathryn?”
“Có vẻ tôi không cần phải giới thiệu rồi ..”
Kiều Mịch Na và Kathryn cùng đến quán cafe gần đó nói chuyện ..
“Lần đầu gặp mặt, cô đúng là đẹp như lời đồn.”
“Lời đồn cũng chỉ là lời đồn, cô đừng dễ dàng tin!”
“Rất dứt khoát.

Vậy tôi vào thẳng vấn đề, tôi muốn cô rời xa Giang Vỹ.

Cô ra giá đi.”
“Cô nghĩ thân phận của tôi mà cần tiền nữa sao?”
Không khí cuộc nói chuyện diễn ra thật căng thẳng, lúc nãy nhân vật chính Giang Vỹ đang bàn công việc với Vũ Uy Khánh thì Giselle chạy thẳng vào thông báo ..
“Giang Vỹ, có chuyện rồi.! Kathryn đã tìm đến Kiều tiểu thư rồi .”
“Sao?”
Giang Vỹ nhanh chóng tìm đến quán cafe đấy, mặt khác Phó Minh Khải bên trong vẫn bình tĩnh đối mặt..

“Tôi có thể nhìn ra được cô rất yêu Giang Vỹ, nhưng anh ấy lại chưa hề yêu cô.

Vậy cô muốn trói buộc anh ấy bằng lời hứa giữa cha cô và anh ấy nữa sao?”
“Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến cô.

Tôi chỉ muốn biết làm sao để cô rời xa Giang Vỹ.”
“Vậy thì cô phí công rồi, tôi sẽ không làm vậy.!”
Kathryn tức giận cầm ly nước lọc muốn hất vào người Kiều Mịch Na nhưng Giang Vỹ tới kịp chắn cho người thương ..
“Giang Vỹ, anh không sao chứ?”
“Anh không sao ..”
“Giang Vỹ, sao anh lại tới đây?”
Giang Vỹ quay sang Kathryn mà hằng giọng ..
“Chẳng phải anh đã dặn em không được đụng đến cô ấy sao?”
“Em ..”
“Nếu em còn làm hại đến Mịch Na, thì ngay cả bạn bè chúng ta cũng đừng làm nữa.”
Giang Vỹ nắm tay Kiều Mịch Na rời khỏi quán, bỏ lại Kathryn đau trong lòng.

Giang Vỹ và Phó Minh Khải lên xe với tâm trạng bực bội kèm một ít hờn dỗi ..
 
Tình Bất Tận
Chương 39: 39: Phát Hiện


Không khí trên xe im lặng đến khác thường, Phó Minh Khải nhìn Giang Vỹ đang tức giận muốn nói gì đó nhưng lại thôi ..
“Anh không sao chứ?”
“Sao em gặp Kathryn mà không nói cho anh?”
“Cô ấy gặp em giữa đường nên em nghĩ không gì gây hại mới cùng cô ấy nói chuyện ..”
Phó Minh Khải thầm nghĩ không biết Giang Vỹ tức giận vì điều gì liền lớn tiếng ..
“Dừng xe ..”
“Em muốn làm gì?”
“Em nói dừng xe ..”
Giang Vỹ liền đạp ga phanh gấp vào lề đường, Phó Minh Khải xuống xe mà không nói gì khiến Giang Vỹ đuổi theo ..
“Nè, em làm sao thế?”
“Anh nghĩ em làm sao? Vô duyên vô cớ tức giận với em, bộ em muốn gặp Kathryn đó lắm hay sao?”
Vừa nói xong Phó Minh Khải muốn rời đi nhưng Giang Vỹ nắm tay lại mà ôm vào lòng giữa mặt đường..
“Anh xin lỗi, là do anh quá lo lắng cho em thôi.

Đừng giận!”
“Anh lo cô ấy làm gì bất lợi với em à?”
Giang Vỹ ôm chặt thân xác Kiều Mịch Na vào lòng thay cho câu trả lời.

Ngược lại, ở một bên khác La Mỹ Hiên cũng đã tới tập đoàn Gia Khí ..
“[Không sao đâu, La Mỹ Hiên.

Chỉ là ký tên thôi mà ..]”
La Mỹ Hiên dũng cảm bước vào gặp lễ tân tòa nhà ..

“Xin chào, cô muốn tìm ai ạ?”
“Xin chào.

Tôi đến từ tập đoàn JW gặp tổng giám đốc Diệp để ký hợp đồng, nhờ cô chuyển lời.”
“Thật xin lỗi.

Tổng giám đốc Diệp đã đi công tác chưa về ạ.”
La Mỹ Hiên bất ngờ trước câu trả lời của cô lễ tân dễ thương, Ninh trưởng phòng không thể không nhận tin tức này.

Ngậm ngùi bước ra khỏi cổng tòa nhà thì chợt hình dáng Diệp Trường Minh xuất hiện cùng một người cô gái xinh đẹp đi ngang qua La Mỹ Hiên mà không nhìn lại ..
“[Anh ta ..?]”
Thư ký tổng giám đốc nhìn thấy La Mỹ Hiên liền đến chào hỏi ..
“La tiểu thư, cô đến tìm tổng giám đốc có việc sao?”
“À vâng.

Tôi cần chữ ký của tổng giám đốc các anh, nhưng có lẽ anh ấy chưa tiện ..”
“Vâng.

Tổng giám đốc mới từ New Zealand bàn dự án về, nhưng nếu gấp thì tôi dẫn cô vào gặp ngài ấy.”
“Thôi.

Hôm khác tôi quay lại, chào anh!”
La Mỹ Hiên rời đi mà trong lòng đau buồn, không hay biết rằng Diệp Trường Minh vẫn đứng nấp từ sau nhìn cô.

Hai trái tim cùng nhịp nhưng không thể đập cùng nhau, thư ký vào báo cáo ..
“Diệp tổng, anh không kêu cô ấy ở lại sao?”
Diệp Trường Minh im lặng nhìn La Mỹ Hiên mà không trả lời rồi quay đầu lên văn phòng.

Giang Vỹ đưa Phó Minh Khải về nhà an toàn ..
“Em muốn tìm một người tên Henry?”
“Đúng vậy.

Anh giúp em được không?”
“Được.

Em vẫn đang tìm bằng chứng của hung thủ đã hại em?”
“Ohh.”
Phó Minh Khải tạm biệt Giang Vỹ mà vào nhà, còn Giang Vỹ thì vẫn lo lắng không yên về Phó Minh Khải.

Kiều Mịch Na bước vào nhà thì nhìn thấy ba mẹ Kiều đang ngồi suy tư ..

“Ba, mẹ.

Con về rồi ạ!”
Mẹ Kiều vừa nhìn thấy Kiều Mịch Na liền rươm rướm nước mắt đến ôm chặt cô vào lòng khiến Phó Minh Khải trong lòng có chút nghi ngờ ..
“Mẹ sao thế? Con mới đi một chút thôi mà ..”
“Con là Khải nhi đúng không?”
Một câu hỏi đâm vào tâm trí của Phó Minh Khải, trước mặt là sự mong chờ của mẹ Kiều nhưng cậu vẫn chọn cách né tránh ..
“Mẹ.

Anh Khải đã qua đời rồi mà, con là Mịch Na.”
“Đừng giấu nữa.

Ba mẹ đều biết hết rồi, tuy có phần quá tin nhưng mà ông nội con đã xác định thì không cần giấu nữa .”
“Làm sao mọi người biết ạ?”
Hồi tưởng lại vài tiếng trước, mẹ Kiều có vào phòng Kiều Mịch Na dọn dẹp lại thì tình cờ quyển nhật ký của cô rơi xuống ngay trang giữa nên mẹ Kiều có nhặt lại và vô tình đọc hết toàn bộ nội dung bên trong.

Sau khi trùng sinh, Phó Minh Khải đã viết tiếp quyển nhật ký của Kiều Mịch Na thay cho cô bao gồm cả việc sống lại dưới một thân phận khác ..
“Con xin lỗi vì đã giấu hai người.

Mịch Na vì cứu con mà đã hy sinh mạng sống cho con, con có lỗi với mọi người ..”
Phó Minh Khải quỳ gối xin lỗi ba mẹ Kiều và ông nội Kiều vừa có mặt, mẹ Kiều nhìn không nỡ liền đỡ dậy ..
“Đừng.

Là ba mẹ có lỗi vì không chăm sóc được cho Mịch Na, con bé vốn đã rất vui khi biết mình còn một người anh trai vậy mà ông trời lại lấy đi sự sống còn trẻ của con bé như thế.

Còn con, từ lâu mẹ đã muốn nói xin lỗi con.

Khải nhi..!”
“Không đâu ạ, Con cũng biết mẹ có nỗi khổ riêng nên con không oán trách mẹ đâu.

Những ngày tháng này được cảm nhận tình thương của ba mẹ là con đã thấy vui rồi.”
Mẹ Kiều càng ôm Kiều Mịch Na chặt hơn, tuy không phải là Phó Minh Khải bên ngoài nhưng tình mẫu tử thiêng liêng khiến bà có thể cảm nhận được.

Lúc này ba Kiều mới lên tiếng, ..
“Vậy con đồng ý bên cạnh cậu Giang đó, đồng nghĩa việc cậu ta đã biết?”
“Vâng..”
Giây phút nhận nhau tuy ngắn ngủi nhưng Phó Minh Khải cũng đã mãn nguyện mà về sau an tâm rời đi..
“Thật ra, Mịch Na vẫn còn có khả năng sống lại đó ạ.”
“Sao?”
“Ba tháng sau, sẽ xuất hiện một kỳ trăng khuyết mười năm mới có một lần và khi con làm theo lời dặn của sư thầy kia có lẽ em ấy sẽ sống lại ạ.


Ba mẹ Kiều đều vui mừng khi nghe được tin nhưng chợt mẹ Kiều nghĩ lại ..
“Vậy còn con? Ông nội nói con và Mịch Na là hai mệnh cách tương sinh tương khắc, nếu Mịch Na sống lại thì con chẳng phải sẽ ...Có đúng vậy không?”
Phó Minh Khải nhìn nét mặt có phần hơi thất vọng của mẹ Kiều nhưng cũng đành phải an ủi cho bà an tâm ..
“Không có đâu ạ.

Sư thầy đã nói sẽ cứu được cho hai anh em chúng con nên mẹ yên tâm, không có chuyện đó đâu.”
Mẹ Kiều mới đành giãn cơ mặt mà gật đầu yên lòng, Phó Minh Khải nhìn hình ảnh trước mặt để cố gắng ghi nhớ thật kỹ về sau.

Cho dù gia đình hay người thân sẽ quên đi cậu, nhưng chính cậu cũng không được quên đi chính gia đình của mình.
 
Back
Top Dưới