Ngôn Tình Tìm Thấy Sự Thật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 20: Chương 20


Mỹ Kỳ đi gặp các bạn bè của Thanh như ai cũng đưa ra thông là đã không gặp Thanh 3 ngày và có người nói tên này cặp rất nhiều bạn gái nghe được rằng tên Thanh đã lén ăn cắp tiền của triệu phú Y Nhi để bao nuôi các cô gái, Mỹ Kỳ vừa đi ra quán karaoke thì nghe điện thoại vang lên là Ngọc Mây cô bóc máy
" chuyện gì thế Ngọc Mây "
đâu dây bên kia gấp gáp.

truyện tiên hiệp hay
" Mỹ Kỳ tớ có thông tin quan trọng đây, mình đang ở bữa tiệc dành cho các đại gia thì mình gặp Y Nhi ở đây trong lúc tớ quan sát thấy cô ta đi ra ngoài hành lang nói chuyện với 1 tên là Kiên còn 1 tên là Quang kêu 2 tên đó tra tấn người nào đó "
Mỹ Kỳ lập tức ngồi lên xe chạy đi vừa tắc máy của Ngọc Mây, liền gọi cho các đồng nghiệp
" điều tra tên Kiên và Quang làm việc cho Y Nhi có liên quan đến vụ mất tích của Thanh hay không "
! ----------------!
Phí bên Ngọc Mây cô đang trong phòng vệ sinh trước khi cô gọi cho Mỹ Kỳ thì đã kiểm tra xe có ai không cô mới gọi, bây giờ cô rửa mặt lấy lại thái độ bình thường rồi bước ra ngoài, bên ngoài Thế Nam đang đứng nói chuyện vơi các nhà giàu khác, cô liền từ từ đi tới, nói nhỏ nhẹ
" Thế Nam em hơi mệt anh đưa em về nhé "
tất cả mọi người đứng đó nhìn, từ đâu cô Y Nhi bước tới nói với vẻ mặt tò mò
" đây là bạn gái của anh sao "

Thế Nam nắm chặt tay Ngọc Mây tháo áo xuống khoác lên cho cô rồi bước lên che cô lại tránh ánh như người đàn ông vì hôm nay Ngọc Mây mặc đồ khá gợi cảm
" đúng vậy bạn gái tôi không được khỏe nên tôi xin phép thất lễ rồi "
Thế Nam dìu cô lên xe rồi ngồi vào xe, Ngọc Mây biết anh đang giúp cô lên cô muốn cảm ơn
" cảm ơn anh đã đưa tôi đến đây tôi biết là anh không thích tới những nơi thế này"
Thế Nam chạy xe đi nói
" giúp cô là việc nên cần mà với lại tôi cũng là 1 cảnh sát điều tra "
Ngọc Mây im lặng nhìn ra ngoài, Thế Nam nhìn Ngọc Mây rồi nói nhỏ nhẹ
" cô mặc váy lên làm tôi không nhận ra luôn như sau này đừng ăn mặc hở quá nếu không ánh mắt không sạch sẽ để ý tới cô đó "
Ngọc Mây cười rồi định trêu Thế Nam
" Vậy anh có để ý tôi không "
Thế Nam ngập ngừng " c.

ó, anh có để ý tới em"
Ngọc Mây như bị xịt keo rồi cười nói

" tôi đùa đây anh đâu cần phải nói! "
Thế Nam ngừng xe tức giận " như anh không đùa việc anh thích em là thật như em không cần nghĩ nhiều về nó đâu tất cả 1 phía từ anh nên em không cần phải áp lực đâu"
Thế Nam chở Ngọc Mây về tới nơi thì Ngọc Mây chào tạm biệt nhanh gọn rồi chạy đi mất
Thế Nam ngồi trong xe từ lấy tay tát mình " chết tiệt sao mày lại nói vậy "
! ****************!
sáng hôm sau Ngọc Mây đem theo bánh ngọt tới cục cảnh sáng thấy mọi người uể oải nằm trên bàn Ngọc Mây thắc mắc hỏi
" mọi người sao vậy có chuyện gì à"
mọi người đều đồng thanh
" chúng tôi sắp chết rồi "
1 nữ cảnh sát nói
tôi nhóm trưởng đang rất bực mình vì không điều tra ra được gì, có lẽ xuân này con không quá"
Ngọc Mây vỗ vai mọi người rồi để bánh kem trên bàn
" ăn bánh ngọt lấy lại tinh thần đi tôi vào trong nói giúp mọi người "
mọi người nhào vào chia bánh nữ cảnh sát lại nói
" chị chắc chứ hôm qua tụi đã theo dõi mấy tên mà chị nói chỉ thấy mấy người đó đi nhậu rồi về thôi"
Ngọc Mây hiểu liền chạy vào Mỹ Kỳ
" Mỹ Kỳ hãy để tớ làm Gián điệp ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 21: Chương 21


Mỹ Kỳ ngạc nhiên đứng dậy hỏi Ngọc Mây
" cậu đang nói cái gì vậy "
Ngọc Mây kể kế hoạch cho Mỹ Kỳ, Mỹ Kỳ nghe xong có chút lo lắng nhưng Ngọc Mây đã thuyết phục cô thế là Mỹ Kỳ đã đồng ý, vừa hay 1 trong 2 tên làm việc cho Y Nhi đã bị bắt khi hắn đang đi ngồi ăn đối diện Thế Nam, Thấy tên này giống ghi phạm nên anh đã bắt về đồn cảnh sát, như khi tra khảo mới biết tên này bị câm không nói được hắn viết ra những việc mà Y Nhi kêu hắn làm và còn việc ngày mai còn chở cô ta đến ngôi nhà hoang đã nhốt nạn nhân Thanh, thế là
hôm sau Ngọc Mây thực hiện nhiệm vụ và cảnh sát đã bố trí xung quanh nhằm bảo vệ Ngọc Mây, Ngọc Mây giả làm tên Kiên vì dáng người của hắn gần giống với nhau vì hắn bị câm nên không nói chuyện chỉ ra tín hiệu nên Ngọc Mây khá thuận lợi, Ngọc Mây ngồi lái xe bật máy ghi âm lên,Y Nhi trong xe đã kể tất cả việc mình làm
" hắn ta dám dùng tiền của tôi nuôi mấy con tiện nhân đó, hắn ta còn sông không "
theo thông tin mà tên Kiên viết thì nạn nhân vẫn còn sống nên cô gật đầu, thế là Y Nhi liền nói
" vậy giết hắn đi rồi đem vào rừng mà chôn còn nữa giết luôn tên kia đi hắn biết nhiều thông tin của tôi nên giết hắn luôn đi "
Ngọc Mây chỉ gật đầu Y Nhi lấy ra 1 gói thuốc hút
" ai mà phản bội tôi đều phải chịu lấy hậu quả nêu anh nghe lời tôi sẽ giữ lại tính mang cho anh, hứ anh ta phản bội tôi thì thừa nhận như lấy tiền tôi thì không thừa nhận đúng là nực cười, tra tấn hắn đến chết đi sống lại mà hắn vẫn không chịu nhận mình là ăn cắp vậy thì cho hắn chết luôn đi"

Ngọc Mây đã chạy trên đoạn đường núi nguy hiểm thì Y Nhi đang ngồi sau bỗng nhiên cười lớn
" cô cảnh sát đã ghi âm đủ chưa "
Ngọc Mây biết mình bị phát hiện hoảng hốt, các cảnh sát chạy phía sau cũng chạy nhanh lên phía trước như Y Nhi lấy súng ra uy h**p Ngọc Mây
" bước xuống xe nhanh"
Ngọc Mây bước xuống xe Y Nhi luôn đưa hướng súng về phía cô, cô ta bước xuống xe đi tới để sát súng trên đầu cô rồi nói
" cô thật nhiều chuyện không phải việc của mình mà cứ thích dây vào"
tiếng xe dừng ở phía sau Mỹ Kỳ lật đật chạy xuống
" Ngọc Mây! Y Nhi cô đầu hàng đi buông súng xuống "
Thế Nam chạy xe moto cũng chạy tới anh lấy súng ra hướng vào Y Nhi nói
" lập tức thả Ngọc Mây "
Y Nhi cười lớn rồi bốp cổ Ngọc Mây thật chặt
" cô có nhiều người quan tâm vậy sao "
Ngọc Mây nói khuyên bảo Y Nhi làm cô ấy lơ là cảnh giác
" tôi biết thật ra cô rất tốt bụng cô đã cứu rất nhiều người khó khăn, hự! tôi tin cô không phải là người xấu đâu nên hãy dừng lại đi"
Y Nhi thả lỏng tay Ngọc Mây lập tức trở mình lấy tay đánh ngã cô ta về phía sau rồi chạy tới chỗ Mỹ Kỳ như không ngờ Y Nhi cầm súng bắn cô, không suy nghĩ nhiều Thế Nam ôm cô xoay người xuống đất viên đã trúng vào cánh vai của anh, Ngọc Mây hoảng hốt còn Y Nhi bị cảnh sát bao vay bắt vết trụ sở còn Thế Nam nằm trên Ngọc Mây, Ngọc liên tục hối thúc gọi cứu thương, Thế Nam được đưa vào bệnh viện đã đưa vào phòng cấp cứu Ngọc Mây đứng ở ngoài cũng mẹ với gia đình Thế Nam người cha thì la mắng
" đó thấy chưa có 1 đứa con trai cho nó làm cái nghe này tính mạng nhưng đèn treo trước gió "

người mẹ khóc,
" không biết thằng bé có sao không "
Ngọc Mây thấy tội lỗi nên cúi đầu xin lỗi ba mẹ Thế Nam
" con xin lỗi vì con mà anh ấy mới bị như vậy con thật lòng xin lỗi "
tiếng bác sĩ đẩy cửa bước ra
" cậu ta đã không sao rồi mọi người có thể vào thăm"
mọi người chạy vào phòng bệnh thấy 1 bên vai của anh đã được băng bó cẩn thận nhìn anh ấy có vẻ mệt mỏi ba mẹ Thế Nam hỏi liền tục
" con thấy sao rồi con cần mẹ làm gì không "
Thế Nam cười tươi roi rói nhìn Ngọc Mây người mẹ kiểm tra thấy không sao liền hiểu ý kêu Ngọc Mây ở lại chăm sóc Thế Nam còn mọi người đi làm thủ tục, thế là căn phòng bây giờ chỉ còn Ngọc Mây và Thế Nam, cô bước toi hỏi anh
"sao anh dám liều mạng như vậy lỡ đâu anh mất mạng thì sao"
Thế Nam định ngồi dậy mà động vào vết thương khiến nó đau thấy thế Ngọc Mây liền bước tới đỡ anh dậy ngồi cạnh anh,Thế Nam thấy cô quan tâm đến mình vui vẻ trả lời cô
" nếu viên đạn đó bắn vào người em chắc anh lo lắng đến phát điên mất "

Ngọc Mây đỏ mặt định đứng dậy thì Thế Nam níu tay cô lại nói
" anh không còn sức để giữ em lại đâu nên em đừng đi "
Ngọc Mây thở dài quay lại ngồi xuống nhìn anh
" thật sự em rất cảm ơn anh đã dùng thân mình bảo vệ em, như em không mượn thấy những người em yêu quý lại vì em mà chịu tổn thương đâu"
Thế Nam vừa nghe 2 chữ yêu quý liền bật dậy, nhưng cơn đau cũng ập đến thế là anh ngã xuống giường
" anh muốn câu trả lời chính xác hơn được không"
Ngọc Mây đứng dậy cúi người xuống hôn Thế Nam
" vậy đã rõ được chưa ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 22: Chương 22


và từ đó ai cũng biết Thế Nam và Ngọc Mây là 1 cặp hở ai thấy 2 người họ đều trêu chọc như họ vẫn là 1 cặp đôi hoàn hảo như bỗng nhiên 1 ngày Thiên đến văn phòng Ngọc Mây
" anh vào được không "
Ngọc Mây biết là Thiên nên cười nói
" anh vào đi "
Thiên mở cửa đi vào thấy Ngọc Mây vui vẻ dọn dẹp giấy tờ
" em đi đâu sao "
Ngọc Mây với khuôn mặt hạnh phúc nhìn Thiên cười
" Thế Nam nói sẽ dẫn em đi ăn tiệc cùng dòng họ của anh ấy "
Thiên ngập ngừng lời trên môi khó nói
" 2 người bên nhau hạnh phúc không "
Ngọc Mây nhìn Thiên bằng ánh mắt khó hiểu
" anh nói gì vậy đương nhiên là hạnh phúc tụi em mới quen nhau"
Thiên vẻ mặt buồn bã nói lời trong lòng
" vậy em có biết anh! anh.

.

anh thích em không"
Ngọc Mây bất ngờ bối rối với lời Thiên nói cô dọn dẹp như chua nghe gì Thiên bước tới nắm tay Ngọc Mây
" anh đã thích em từ lâu em không nhận ra sao"
Ngọc Mây rút tay lại, không biết phải làm sao
" trước giờ em chưa nhận ra tình cảm của anh em xin lỗi như bây giờ em chỉ có yêu mỗi mình Thế Nam em xin lỗi "
Thế Nam bước từ ngoài vào
" Ngọc Mây chúng ta đi thôi"
thấy Thế Nam đến đón Ngọc Mây, Thiên liền quay người bước ra ngoài, cứ thế 2 người xuống xe Thế Nam mở lời trước
" anh biết anh ta đã thích em như anh lại không muốn mất em nên mới tỏ tình em trước em có thấy anh ích kỷ không "
Ngọc Mây lắc đầu, nói nhỏ nhẹ
" thật ra là lỗi do em, trước giờ em nghĩ là anh ấy yêu Mỹ Kỳ "
Thế Nam lái xe đi tới Nhà Hàng
" em có hối hận không nếu em thấy!.

"
Ngọc Mây ngắt lời
" em chỉ cảm thấy mình ngu ngốc không nhận ra là anh ấy thích em để cho anh ấy đáp án để anh ây không nuôi tình cảm này quá nhiều bây giờ em thật sự khó sử"
Thế Nam nắm tay an ủi Ngọc Mây
" em đừng đặt áp lực cho mình anh nghĩ 2 người sẽ tốt lên thôi"
Ngọc Mây thở dài khuôn mặt đầy ấy náy
" mà dạo này em cũng không gặp Mỹ Kỳ nữa cứ như cậu ấy có tình tránh mặt em vậy"
Thế Nam thấy Ngọc Mây nhiều suy nghĩ thấy lo lắng nên tìm cách giải thích cho hợp lý cho Ngọc Mây không suy nghĩ nhiều
" anh nghĩ là em suy nghĩ nhiều quá thôi dạo này chỗ anh bận lắm mà Mỹ Kỳ lại là tổ trưởng của 1 nhóm nên cô ấy bận là đúng rồi "
Ngọc Mây cũng nghĩ mình quá lo lắng nên cười với Thế Nam
" chắc vậy có lẽ em nên thư giãn đầu ốc ra "

2 người cười với nhau đi 1 đoạn nữa là tới nhà hàng Ngọc Mây thấy quần áo mình không hợp với nơi này Thế Nam hiểu ý liền nắm chặt vai cô
em không cần phải lo lắng về trang phục anh đã kể với họ hết rồi nên sẽ không đánh giá em qua 1 bộ đồ đâu"
Ngọc Mây đã an tâm hơn khi có Thế Nam 2 người nắm tay đi vào vừa vào trong mẹ Thế Nam đã chào đón Ngọc Mây nồng nhiệt
" chào con gái, con tới làm cô rất vui đó "
Ngọc Mây vui vẻ nhận cái ôm từ mẹ Thế Nam rồi xong 3 người bước vào phòng ở đây có tổng cộng 10 người tỉnh cả Thế Nam và Ngọc Mây cô khá hồi hộp như vẫn tươi cười cúi đầu chào hỏi
" con chào mọi người, con xin lỗi vì đã tới muộn"
1 người ông lớn tuổi trong đó mới kêu 2 người vào bàn
" không sao, mau vào ngồi đi"
Ngọc Mây mới vừa ngồi xuống thì 1 người phụ nữ tầm 30 nhìn cô nói giọng mỉa mai
" Thế Nam nhà mình giàu như vậy sao con không bạn gái mình ăn mặc như vậy tới nhà hàng cao cấp "
Thế Nam định nói thì Ngọc Mây nắm tay anh lắc đầu sau đó cô nhẹ nhàng nói
" Thật ra con là 1 pháp y chuyên mổ xẻ con người để tìm bằng chứng, vừa nãy con mới mổ 1 người phụ nữ nên chỉ kịp thay đồ bình thường này mong cô thông cảm"
người phụ nữ lại kinh bỉ nghề của Ngọc Mây
" gì chứ là 1 pháp y sao suốt ngày trong phòng mổ chắc người dính tàn máu thật là ác độc "
Thế Nam đứng dậy thì bị Ngọc Mây ngăn lại cô nhẹ nhàng gật đầu
" đúng nghề của cháu là ác độc như vẫn giúp đỡ người ta giải oan cho người đã chết đối với cháu nó không có gì phải ghê gớm thử hỏi nếu một ngày nào đó chết vì bị hạ độc liệu cô có cần tìm thủ phạm không ạ"
người phụ nữ tức giận đập bàn đứng dậy tay chỉ vào mắt Ngọc Mây hét
" mày chỉ mới gặp mặt đã hỗn loạn vậy rồi, ba! ba xem cháu nội của ba mang 1 cháu dâu hỗn láo về nhà đấy"
ông nội đập cây gậy xuống đất

" có thôi đi không con không đụng chạm tới nghề nghiệp của con bé thử lại làm gì con"
Thế Nam lên tiếng bảo vệ
" em ấy chỉ mới tan làm chưa kịp chuẩn bị mong ông không trách "
ông nội nhìn Thế Nam cười
" trách gì chứ hết lòng với công việc vậy là tốt lắm.

.

tốt lắm "
Ngọc Mây bước tới gần ông khiến cả nhà tò mò cô bước tới gần rồi dùng tay đặc lên vai ông cô dùng lực khiến xương của ông kêu lên rắt rắt, mọi người hoảng hốt mẹ của Thế Nam nói
" con làm gì vậy Ngọc Mây "
người cô quát lên
" cô làm gì vậy hả muốn giết ba tôi sao"
ông nội đưa tay lên cản lại, vỗ tay Ngọc Mây.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 23: Chương 23


ông nội vỗ tay Ngọc Mây nói nhẹ nhàng
" sao con biết vai ta bị lệch mà chỉnh"
Ngọc Mây mỉm cười rồi nắm tay ông nội
" con là pháp y cũng là 1 người bác sỹ con nhìn ông lúc di chuyển thấy ông đau nên con sửa lại cho ông như ông cũng phải đi khám chứ đừng chủ quan nha"
Thế Nam nhìn Ngọc Mây bằng ánh mắt tự hào bỗng nhiên liên 2 chiếc điện thoại của Thế Nam, Ngọc Mây vang lên 2 người nhìn nhau đã hiểu vấn đề liền đứng dậy bốc máy
" được tôi tới ngay "
2 người vội vàng chào tạm biệt mọi người rồi chạy ra ngoài bên trong phòng ăn người cô lại nói
" hứ chị dâu chị nên cô lại con dâu tương lai của chị đi "
mẹ của Thế Nam bức xúc nói
" con bé có gì không tốt, con bé còn giỏi hơn gấp trăm lần ai kia, mà con bé nó lại làm việc giúp người,tôi sợ không cưới được con bé ấy chứ"
2 người phụ nữ nhìn nhau đăm đăm bấy giờ người chồng của người cô mới lên tiếng

" em bớt nói vài câu đi "
người cô tức giận như cũng không làm được gì thì người con trai lớn của bà đã nói
" con thấy cô ấy xinh đẹp đấy chứ"
Mẹ Thế Nam tự hào lên tiếng khen ngợi Ngọc Mây
" là con dâu của tôi đương nhiên là đẹp rồi "
người con gái nãy giờ ngồi ăn thấy mẹ mình bị ăn h**p nên nói mỉa mai mẹ Thế Nam
" cũng tầm thường thôi có gì đâu mà đặc sắc tay suốt ngày dính máu mổ xẻ người ta như vậy chắc nặng nghiệp lắm thím lên cẩn thận "
Mẹ Thế Nam tức giận nhìn cháu gái rồi đáp trả lại
" như con bé kiếm ra tiền còn con thì không suốt ngày ăn bám ba mẹ, mà con bé tốt bụng như vậy sao mang nghiệp được như con thì khác từ lúc sinh con ra thì gia đình khó khăn hơn nhiều nhỉ"
cháu gái tức giận đập bàn
" Thím! "
Ông nội bực mình hét lớn
" thôi đi! nếu họp mặt mà không vui thì đi về hết đi "
mọi người im lặng
! ! ! ! ! ! !.

Ngọc Mây và Thế Nam chạy tới hiện trường vụ án lần vụ án xảy ra trong rừng,Ngọc Mây bước vào trong Nguyệt Ánh chạy tới nói sơ qua hiện trường
" là 1 chàng trai tầm 25- 30 tuổi, khi em đo nhiệt độ thì biết thời gian chết tầm 3 tiếng trước thôi"
Ngọc Mây nhìn xác nạn nhân cô cúi người xuống mang bao tay,lấy tay kiểm tra đầu của nạn nhân thấy 1 mảnh vỡ thủy tinh trên đầu nạn nhân cô lấy ra bỏ vào bịch niêm phong khi cô đang nhìn xác nạn thì thấy vết máu liền hỏi Nguyệt Ánh
" em nói người này bao lâu"
Nguyệt Ánh trả lời nhanh

"3 tiếng trước ạ"
Ngọc Mây cau mày khó hiểu
" không thể nào gian máu đông bình thường là từ 8-12 phút.

Nếu thời gian kéo dài thì có thể là biểu hiện của sự rối loạn đông máu"
Ngọc Mây nghiên người nạn nhân sang lấy máu dưới đất bỏ vào ống nghiệm vừa nói
" máu này còn mới nếu nó là cha của nạn nhân thì người này mới chết thôi như nhiệt độ hạ xuống thấp đến vậy thì không hiểu "
Mỹ Kỳ bước vào thấy Ngọc Mây cô cười ngượng rồi quay mặt đi nơi khác Ngọc Mây cũng không hiểu như nhớ lại lờ Thế Nam nên cô vẫn tiếp tục làm việc, khi làm việc xong thì cô đi tới Mỹ Kỳ hỏi nguyên nhân sao tránh mặt cô
Này! dạo gần đây bận lắm sao "
Mỹ Kỳ thở dài buồn bã như cười như không có gì
" Không chỉ là! mà cậu quen Thế Nam thật sao"
Ngọc Mây ngại ngùng vẫn gật đầu Mỹ Kỳ thấy vây liền nói mình bận đi xa, Ngọc Mây nhìn theo Mỹ Kỳ mà không hiểu gì bỗng nhiên Thế Nam xuất hiện sau lưng cô
" em đã làm xong rồi sao"
Ngọc Mây giật mình quay lại giọng điệu trách móc
" anh làm em hết cả hồn anh cũng xong rồi sao"

Thế Nam lắc đầu chỉ tay về hướng của Thiên đang đứng
" em nên mở lời với anh ta chứ không 2 người cứ tránh mặt nhai như thế sao"
Ngọc Mây mỉm cười vì Thế Nam là 1 chàng trai rất hiểu bạn gái mình cô gật đầu Thế Nam cười rồi chạy đi làm công việc, cô nhìn theo anh đi mà bất giác nở nụ cười, cô đi tới chỗ Thiên
" đã có bằng chứng gì xác thực chưa anh"
Thiên có vẻ giật mình khi thấy Ngọc Mây bắt chuyện, anh ta cũng vui vẻ trả lời
" tìm ra dấu chân và 1 đôi giày đàn ông như em thấy đấy dấu giày này không giống bình thường dấu giày phần gót chân thì in xuống mặt đất còn mũi chân thì không thấy có thể người mang đôi giày này chân nhỏ hơn đôi giày nên mới làm rớt đôi giày ở đây còn lại thì không thấy gì bất thường"
Ngọc Mây gật đầu hiểu ý mọi người khi mang tất cả vật chứng về, Sáng hôm sau Mỹ Kỳ và Thế Nam lên đường tới nhà nạn nhân Mỹ Kỳ nói sơ qua gia đình và mối quan hệ của nạn nhân
" Anh tên tên là Vũ 26 Tuổi là 1 tên ăn chơi chuyên chơi những cô gái tới các chỗ như karaoke và quán Bard cho các người đàn ông anh ta có ba mẹ có quán mì ở cuối con đường Y "
Thế Nam lái xe chạy đi, Mỹ Kỳ nhìn anh ngập ngừng hỏi
" anh quen Ngọc Mây thì phải đối tốt với cậu ấy đấy "
Thế Nam cười tươi rói rồi gật đầu đồng ý tới nơi 2 người bước vào quán ngồi xuống 1 người đàn ông chạy ra hỏi Mỹ Kỳ và Thế Nam.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 24: Chương 24


1 người trung niên bước ra hỏi 2 người
" cô cậu ăn cái gì"
Mỹ Kỳ và Thế Nam đưa thẻ cảnh sát ra khiến người đàn ông ngỡ ngàng
" chúng too là cảnh sát điều tra cho hỏi ông phải là ba của Vũ không "
người vợ lo lắng đi ra nắm vai người chống, thế là cửa tiệm đóng lại 2 người trung niên nghe tin con mình mất khóc lóc người vợ than thở
" đã nói là đừng làm cái nghề đó nữa mà sao con không chịu nghe chứ"
Mỹ Kỳ và Thế Nam đưa 2 người tới Ngọc Mây để họ gặp con mình lần cuối đứng từ xa nhìn người con nằm trên bàn mà người mẹ muốn chạy vào ôm con như Ngọc Mây cản lại
" nếu cô chạy vào ôm anh ấy thì sẽ làm hỏng quá trình khám pháp y vậy sẽ không tìm ra hung thủ hai con trai cô được "
Người mẹ quỳ xuống ôm ngực khóc lóc rồi ngất xỉu thế là mọi người đưa bà vào bệnh viện thấy vợ mình nằm trong bệnh viện người đàn ông thêm suy sụp, Mỹ Kỳ bước tới nói với người ba
" chú cứ yên tâm nếu thật sự con trai chú bị hại chết con sẽ tìm ra hung thủ "
người ba ngậm ngùi gật đầu Mỹ Kỳ bước đi, Ngọc Mây đang xem thi thể thì Nguyệt Ánh chạy vào cầm bản ghi chép
" em xin lỗi em tới trễ "

Ngọc Mây mặt lạnh nhìn Nguyệt Ánh rồi thở dài
" chị cũng vừa mới bắt đầu thôi nào ghi chép lại"
Nguyệt Ánh gật đầu nhanh nhẹn làm việc Ngọc Lâm bước ra khỏi phòng thì thấy 1 lý trà rừng ở trên có tờ giấy
" làm việc trong 1 phòng lạnh thì em nên uống chút nước ấm nhé "
Ngọc Mây cầm tờ giấy nhét vào túi áo rồi cầm ly nước đi vào phòng làm việc thì thấy Thiên ở đó trên tay cầm 1 ly cà phê sữa, Thiên thấy ly nước trên tay Ngọc Mây liền giả bộ là mang ly cà phê để uống
" anh ngồi đây dùng ly cà phê nha không phiên em chứ"
Ngọc Mây cười tươi, bước tới bàn ngồi xuống
" em còn thấy vui mừng thì đằng khác "
2 người ngôi nói chuyện 1 tiếng đồng hồ về vụ an
" vậy anh nghĩ hung thủ là 1 cô gái sao"
Thiên gật đầu rồi nói ra lý do mình nghi ngờ
" anh nghĩ rằng là 1 cô gái vì từ đôi giày xét thì đôi giày này cũng nạn nhân và ai đó đã lấy nó mang để người khác nghĩ là đàn ông làm "
Ngọc Mây gật đầu đồng ý, tiếng gõ cửa tiếng Thế Nam bên ngoài

" đã đến giờ ăn trưa "
Ngọc Mây phì cười, Thiên cũng biết mình phải rời đi nên đứng dậy mở cửa ra nở nụ cười
" chào! "
Thế Nam cầm trên tay đồ ăn,Thiên thấy thế liên chọc
" mang đồ ăn đến cho tôi và Ngọc Mây à "
Thiên đưa tay như bị Thế Nam giật lại nhìn tức giận
" ai nói mang đến cho anh "
2 người nhìn nhau như tia sét Ngọc Mây thấy thế lắc đầu ngao ngán
" 2 người cứ ở đó đấu mắt miết à "
Thế Nam đẩy Thiên sang 1 bên rồi chạy tới Ngọc Mây
" là mẹ chuẩn bị cho anh và em đó "
Ngọc Mây ngạc nhiên mời Thiên cùng ăn như nhận lại cái lắc đầu
" 2 người ăn đi anh con có việc hẹn gặp em sau "
Ngọc Mây mỉm cười rồi ngồi xuống ăn Thiên kể rất nhiều người nhà đã chấp nhận Ngọc Mây 2 người ăn cơm với nhau vui vẻ thì cũng tới lúc đi làm việc Ngọc Mây đi qua đưa báo cáo cho Mỹ Kỳ như không Mỹ Kỳ ở nên cô đặc báo cáo trên bàn rồi rời đi tới lúc tan làm Ngọc Mây đang trên đường đi về dừng đèn đỏ thì thấy 1 cô gái bị 3 tên con trai sàm sỡ trong hẻm cô liền chạy xe vào lề đường lật đật chạy tới chỗ cô cản mấy tên con trai ra khỏi người con gái rồi trừng mắt nhìn họ
" muốn bị bắt vào đồn cảnh sát đúng không "
vừa nói xong Ngọc Mây bị cô gái dùng khăn tẩm thuốc mê, khiến cô ngất xỉu.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 25: Chương 25


Ngọc Mây thức dậy trong nhà hoang trong mơ màng cô thấy 1 cô gái thân hình cũng nhỏ nhắn thôi như vừa thấy Ngọc Mây liền nắm tóc cô giựt ra sau khiên cô đau đớn là lên " A aa" cô gái đó đeo mặt nạ nên.

không thấy mặt thiệt cô cầm con dao kề vào cổ cô nói " sao tụi cảnh sát chúng mày nhiều chuyện thế hả " Ngọc Mây khó hiểu nói giọng nhỏ nhẹ tránh làm cô ta kích động tay cô trường vào trong túi mở điện lên bật định vị tắt tiếng và gọi cho Thế Nam để kéo dài thời gian Ngọc Mây hỏi chuyện nhỏ nhẹ" cô nói gì tôi không biết cô nói rõ hơn được không " cô gái đối mặt với Ngọc Mây trợn mắt trả lời " hắn ta đã chết rồi các người điều tra làm gì với hắn ta có phải người tốt bụng đâu" Ngọc Mây liền hiểu ra cái chết của nạn nhân nam đó có thể là cô gái trước mắt làm như cô không kích động hỏi cô gái " hắn ta làm gì mà xấu thế nếu hắn ta xấu thật chúng tôi sẽ không điều tra nữa " cô gái liếc nhìn đa nghi như nghĩ mình sẽ được an toàn nên đã nói ra hết " Chính hắn đã bắt tôi đi phục vụ các lũ đàn ông, hắn lấy hết tiền của tôi rồi còn bắt tôi tới cái hội trụy lạc để kiếm tiền " cô gái vừa nói vừa ôm đầu

! ! ! ! ! ! !.

Phía bên Thế Nam vừa nhận được điện thoại thì nghe tiếng Ngọc Mây nói gì đó hiện lên định vị của Ngọc Mây anh liền hiểu ra thông báo cho Mỹ Kỳ " Ngọc Mây gặp chuyện rồi cô ấy đang ở ngôi nhà hoang sau núi" mỹ Kỳ lái xe ô tô còn Thế Nam lên xe moto chạy đi nhanh mức cố thể vừa để điện thoại trước xe nghe tình hình của Ngọc Mây tiếng Ngọc Mây vang lên đều đều làm anh yên tâm đôi phần như vẫn chạy hết mức có thể

! ----------------!
Ngọc Mây cô gắng kéo dài thời gian như không ngờ cô ta thấy được điện thoại liên tức giận hất nó ra ngoài cô hét lên " cái con ** này mày muốn chết đúng không, Ngọc Mây cởi trói ra được liên chụp tau cô ta đẩy mạnh về phía sau trong lúc cô ta đã xuống Ngọc Mây tranh phủ cởi trói ở chân như chưa kịp thì cô lao tới Ngọc Mây thấy bên cạnh có cây gỗ liền chặn cô ta lại Thế Nam cũng tới kịp khống chế cô gái lại cô gái vùng vẫy mãnh liệt như bị Thế Nam đánh ngất Thế Nam để cô ta xuống sàn rồi chạy tới cởi trói cho Ngọc Mây ôm cô vào lòng " em làm anh sợ lắm đấy" Ngọc Mây thấy thật hạnh phúc như cô đã vỗ vai Thế Nam rồi chỉ về phía cô gái " lấy dây trói cô ta lại " khi đã trói xong thì Mỹ Kỳ cũng tới nơi áp giải cô gái lên xe rồi quay sang hỏi thăm Ngọc Mây đầy lo lắng " cậu không sao chứ có bị thương chỗ nào không "
Ngọc Mây lắc đầu như cô sờ lên cổ thấy hơi đau đưa tay xuống trên đó là máu Thế Nam nắm tay lên xe đến bệnh viện, Ngọc Mây cũng không sao chỉ là vết cắt nhỏ nên Ngọc Mây về nhà,bước tới nhà mẹ ra đón thấy Ngọc Mây bị băng ở cổ liên sốt ruột hỏi cô" con bị sao thế "Ngọc Mây lắc đầu thở dài nằm xuống ghế " là 1 người làm phá án nên vài vết thương này là tầm thường mà mẹ con không sao" mẹ cô tới gần rồi kí đầu cô " mẹ biết con bị vậy thì mẹ không cho còn làm nghề nguy hiểm này đâu" Ngọc Mây ôm mẹ làm nũng nói " cái này là hi hữu mới có thôi mà mẹ" Người mẹ thở dài không biết nói gì vào bếp chuẩn bị đồ ăn Ngọc Mây nhìn mẹ đi vì quá mệt cô nằm xuống ngủ luôn.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 26: Chương 26


mẹ Ngọc Mây thấy cô ngủ ngon như sợ cô đói nên kêu cô dậy
" Ngọc Mây dậy ăn chút gì đó đi con "
Ngọc Mây tỉnh dậy trong mơ màng, đứng dậy rửa mặt cho tỉnh táo rồi ngồi xuống ăn cơm, mẹ nhìn Ngọc Mây lo lắng nói ra nỗi lòng mình
" con đừng làm nghề này nữa "
Ngọc Mây nhìn mẹ thấy mẹ lo lắng nên cô nắm chặt tay mẹ an ủi
" con không mà mẹ yên tâm đi "
mẹ cô biết sự cứng đầu của không thay đổi được người im lặng nhìn con gật đầu, ăn xong cô đứng dậy bước vào trong phòng nằm trên giường cô uể oải nằm ngủ,
! ----------------!
Sáng hôm sau Ngọc Mây tỉnh dậy bước ra ngoài đi làm như lạ là không thấy mẹ,trên bàn có 1 giấy ghi chú và hộp cơm cô bước cầm tờ giấy lên thì là nét chữ của mẹ
" mẹ đi chơi với vài người bạn cơm mẹ đã chuẩn bị sẵn con chứ mang đi nhé "
Ngọc Mây mỉm cười rồi cầm hộp cơm đi tới trụ sở vừa bước vào đã thấy Thế Nam đứng đó trên tay cầm 1 ly nước và thuốc ở đó, Ngọc Mây chạy tới chỗ anh
" anh tới đây chỉ để đưa em ly nước thôi sao"

Thế Nam nhìn vết thương trên cổ rồi nắm tay cô kéo vào trong phòng làm việc của Ngọc Mây kéo cô ngồi vào ghế rồi nhẹ nhàng xử lý vết thương cho cô
" tối qua em chưa lau vết thương sao "
Ngọc Mây thấy anh nghiêm túc như vậy cô chỉ ngồi yên cho anh làm, Thế Nam vừa tha thuốc vừa thở nhè nhẹ vào cổ cô vẻ nghiên túc cô muốn chọc ghẹo Thế Nam
" a da đau quá ".

Thế Nam nghe Ngọc Mây liền hoảng loạn tay chân cuốn cả lên anh hỏi dồn dập
" anh làm em đau à, đau lắm không, đau ở đâu"
Ngọc Mây phì cười lớn, Thế Nam nhận ra cô chọc anh, anh cười theo
" em thật là làm anh như đứa con nít vậy em thấy vui lắm sao"
Ngọc Mây cười nhẹ, đầu cô chạm nhẹ vào đầu anh 4 mắt nhìn nhau, Thế Nam không nhịn được khi nhìn thấy miệng cô nên anh đã hôn cô, tiếng mở cửa Ngọc Mây liền lấy chấn đá Thế Nam, anh té xuống đất, Người gõ cửa là Nguyệt Ánh, Nguyệt Ánh thấy làm phiền 2 người ta nên liền cúi đầu đóng cửa
" em xin lỗi lần sau em sẽ gõ cửa "
Ngọc Mây mặt đã đỏ phừng phừng liếc Thế Nam đang ngồi dưới đất tức giận
" tất cả là do anh đó bây giờ sao nhìn em ấy đây "
Thế Nam nhìn mặt cô đã đỏ như trái cà chua liền phì cười đứng dậy tiến lại gần hôn lên trán cô
" vậy coi em dám trêu chọc anh nữa không "
Ngọc Mây phồng má lên rồi chỉ tay về phía cửa
" mới anh cảnh sát đi về cho tôi làm việc "
Thế Nam cười rồi đi tới cảnh cửa quay đầu nói
" vâng thưa nữ pháp y tôi về đây "
dù không nói ra như trên mặt 2 người là vẻ hạnh phúc khó tả, Thiên đi tới phòng Ngọc Mây như thường lệ gặp Thế Nam bước từ phòng ra, Thế Nam đi ngang qua để lại 1 lời cảnh
" từ bỏ ý định đi Ngọc Mây giờ là của tôi rồi "
Thiên cũng không chịu thua đáp trả

" chưa kết hôn thì chưa chắc đâu "
Thế Nam đi như nở nụ cười khó hiểu, Thiên tới phòng làm việc của Ngọc Mây gõ cửa vẫn như thường ngày 2 người ngồi nói chuyện 1 tiếng rồi ai làm việc người đó Nguyệt Ánh chạy vào với vẻ mặt hớn hở
" chị ơi chị chúng ta có chuyến đi huấn luyện hè của các cảnh sát đó "
Ngọc Mây bình thường vẫn lật đống tài liệu coi xét Nguyệt Ánh lại nói tiếp
" chúng ta cũng có coi như là nghỉ ngơi sau những vụ án "
Ngọc Mây bấm máy tính nói
" có gì mà vui tới vậy chứ mỗi năm đều đi huấn luyện mà "
Nguyệt Ánh chạy tới ngồi bên cạn Ngọc Mây mỉm cười gian ác
" có cả pháp chứng và cảnh sát điều tra đi nữa em thật sự muốn thấy tài bắn súng của chị và chị Mỹ Kỳ "
Ngọc Mây thở dài
" cậu ấy bắn súng thì khỏi bàn cãi là tay bắn súng nữ cừ khôi nhất khối của chị đấy, chị chỉ đứng thứ 3 thôi "
Nguyệt Ánh thắc mắc lại thêm tính tò mò nên hỏi cô người thứ 2 là ai cô chỉ còn biết cách nói
" đó là 1 cô con gái rất giỏi nha bây giờ cô gái đó đang là cảnh sát của 1 vùng mà sắp tới em có 1 cuộc huấn luyện ngay đó "
Nguyệt Ánh nắm tay cô ánh mắt long lanh lên
" chị có thể mời chị ấy bắn súng cho.

em.

xem không "
Ngọc Mây đành phải gật đầu với sự dễ thương này nên cô lấy điện thoại lên gọi thử cho cô gái đó tiếng chuông vang lên tiếng của người con gái phát ra
" Ngọc Mây đấy à "
Ngọc Mây vui vẻ trả lời rồi hỏi thăm sức khỏe cô gái
" Giao Á cậu có khỏe không, sắp tới tớ có 1 cuộc huấn luyện tại khu vực cậu trách nhiệm cậu có thể tới và bắn súng cho 1 bạn fan cuồng coi được không "
Giao Á cười nhẹ rồi trả lời trong vui vẻ
" ok lúc đó tớ muốn thi với cậu và cả Mỹ Kỳ nữa "
Ngọc Mây vui vẻ nhận lời sau cuộc gọi thì cũng phải kết thúc Nguyệt Ánh vui vẻ bước ra phòng đi làm việc.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 27: Chương 27


mọi người đều tràn đầy năng lượng đi tới buổi huấn luyện, Cảnh sát trưởng và Giao Á đi tới thông báo cho mọi người Mỹ Kỳ khá bất ngờ, Giao Á đưa những cây súng bằng đạn giả như kết cấu của chúng hoàn toàn giống thật, Giáo Á thông báo
" đây là 1 cuộc chiến giữa các đồng đội với nhau và giải cứu con tinh mỗi đội 5 người mọi người bốc thăm xem coi ai là động đội của mình nha"
mọi người bốc thăm Thiên, Ngọc Mây Nguyệt Ánh,Giao á và 1 bạn nữ cảnh sát là 1 đội Mỹ Kỳ Thế Nam cảnh sát trưởng và 2 cảnh sát điều tra nam là 1 đội, Thế Nam vẻ mặt không vui khi Ngọc Mây không thuộc đội mình cảnh sát trưởng bước tới đánh vào anh
" này đừng vì tình mà thua cuộc đấy nhá "
tiếng súng vang lên bắt đầu trận đấu mỗi đội đều có chiến lược riêng mới 10 phút đầu 2 bạn nam cảnh sát và 1 nữ cảnh sát đã bị loại, Ngọc Mây thấy Thiên ra tính hiệu liền tường bước đi tiếng súng nổ lên cô núp vào tảng đá hết nghe tiếng súng 4 người bên đội Ngọc Mây đứng bắn súng vào đối thủ Ngọc Mây đã bắn trúng cảnh sát trưởng, Mỹ Kỳ và Giao Á đều bắn trúng đối phương thế bên nào cũng có người loại như bây giờ đội Ngọc Mây đang tìm Thế Nam như không ngờ tiếng súng vang lên Thế Nam nói
" mọi người đang con tin à"
Thế Nam đã giải cứu con tin thành công thế là đội Ngọc Mây đã thua mọi người huấn luyện xong lại vào ăn trưa Ngọc Mây hỏi sao Thế Nam lại tìm ra con tin trước Thế Nam nhéo mặt Ngọc Mây nói
" thì đội trưởng biết anh không thể ra tay với em nên việc con tin sao lại cho anh "
mọi người nhìn Ngọc Mây với biểu hiện chán nản Mỹ Kỳ trề môi nói
" đây là nơi công cộng bớt làm mấy trò này dùm đi "
Ngọc Mây ngượng ngùng ngồi ăn cơm Giao Á thấy không khí hơi ngượng nên nói
" Mỹ Kỳ dám thi bắn súng với mình không "
Mỹ Kỳ thờ gắp đồ ăn trả
" nêu cậu thích tới chiều"

Nguyệt Ánh lấy ra 1 cuốn vờ trong đó có rất nhiều nhìn của Giao Á Nguyệt Ánh ngập ngừng
"Chị cho em...xin chữ kí chị nha "
Giao Á cười tươi rồi kí tên trong vờ Nguyệt Ánh, Nguyệt Ánh vui mừng cảm ơn rối rít, Ngọc Mây đứng dậy chỉ vào Mỹ Kỳ và Giao Á
" tớ cũng sẽ đấu với 2 cậu "
Thế là mọi người tới phòng bắn súng, ở xa có tấm bia người bắng phải đứng bên ngoài bắn Ngọc Mây cầm lấy súng rồi bắn 1 phát trời- và 2 người còn lại cũng phải không chịu thua chứ thế 3 người con gái bắn súng từ sáng cho tới trời tối, Thế Nam và Thiên thì đi bắn cung 2 người này gần nhau là thấy được kết quả thế là 2 người cứ bắn cung hoài mag không trúng 3 người con gái đi vào thấy vậy Mỹ Kỳ cầm lấy cung của Thiên.

Ngọc Mây cầm lấy cung của Thế Nam 2 người vừa buông tay thì mũi tên đã c ắm vào hồng tâm Mỹ Kỳ và Ngọc Mây thở dài
" vậy mà bắn cũng không xong "
qua hôm sau khi cả nhóm tập huân luyện thì có người chạy tới người đầy máu me nố
" có người chết "
Ngọc Mây liền kêu Nguyệt Ánh lấy hộp dụng cụ đi tới nơ Ngọc Mây cúi người xuống nhìn xung quanh,trời trở mưa khiến ai cũng lo Ngọc Mây kề tai mình xuống tim nạn nhân.cô quay sang nói
" mau gọi xe cấp cứu còn sống "
sau khi xe cấp cứu chở người chờ đới kỳ tích Mỹ Kỳ đặt tay lên Ngọc Mây thở dài
" tớ tới bệnh viện xem nạn nhân "
Ngọc Mây gật đầu, Nguyệt Ánh chạy tới nói giọng muộn phiền

" đi huấn luyện mà vẫn thấy vụ án "
Ngọc Mây cười tươi khoác vai Nguyệt Ánh nói.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
2.

Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y
3.

Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE
4.

Mây Bay Trăng Chuyển
=====================================
" đây là nghĩa vụ của chúng ta ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 28: Chương 28


3 ngày sau nạn nhân tỉnh lại Mỹ Kỳ vào lấy lời khai
" chào anh tôi là Mỹ Kỳ cảnh sát điều tra mong anh hợp tác "
người thanh niên gật đầu uể oải ngồi dậy
" tôi bị 1 người đánh từ phía sau còn lại tôi không nhớ gì "
Mỹ Kỳ dò hỏi thêm
" vậy anh có ai thù địch không "
nạn nhân lắc đầu Mỹ Kỳ lại hỏi thêm
" theo như chúng tôi điều tra thì anh là 1 nhạc sĩ có tuổi như không có tên "
nạn nhân cười khẩy
" tôi làm nhạc bán nên người ta không biết cũng phải "
Mỹ Kỳ lại hỏi
" Vậy anh viết nhạc cho ai "
nạn nhân nghi hoặc nhìn Mỹ Kỳ
" tôi viết nhạc cho Gia Mi "
Mỹ Kỳ đứng dậy đi tới nạn nhân

" vậy anh viết nhạc cho cô ta hát hay sao"
nạn nhân lắc đầu ngao ngán
" thật ra tôi viết nhạc để cô ánh nhận là mình viết để người ta nói cô ấy tài ba thôi"
Mỹ Kỳ dừng cuộc tra khảo rồi về điều tra Gia Mi cô gái này là ca sĩ nổi tiếng bên cạnh nổi tiếng cũng nhiều tai tiếng đang điều tra thì Ngọc Mây gõ cửa
" tớ vào được không "
Mỹ Kỳ mở cửa mệt mỏi rồi hỏi Ngọc Mây
" cậu biết Gia Mi không "
Ngọc Mây lục trí nhớ
" có tớ nhớ là cô ca sĩ hát khá hay mà cô gái đó còn biết sáng tác nữa tài giỏi quá chừng "
Mỹ Kỳ đưa lời khai của nạn nhân cho Ngọc Mây, khi đọc sông Ngọc Mây kinh ngạc
" vậy là tất cả đều là giải sao"
Mỹ Kỳ ngã người về phía sau nói với Ngọc Mây
" ngày mai tớ sẽ tới hỏi cô gái này mới được "
Ngọc Mây gật đầu
! ! ! ! ! ! !.

Ngày hôm sau Ngọc Mây cùng gia đình Thế Nam đi vào trung tâm khu vui chơi, mẹ Thế Nam và cô cười nói suốt cả chuyến đi
" con nói đúng cái đó sài vài ngày là hư mất rồi "
Ngọc Mây vui vẻ
" con sẽ tặng bác 1 cái tốt hơn nhé "
Mẹ Thế Nam xua tay từ chối
" mấy cái đó lò vi sóng đó không rẻ đâu con"
Ngọc Mây cười tươi rồi nắm tay mẹ Thế Nam
" không có gì đâu bác,bác không nhận con buồn cả ngày mất "
Ngọc Mây và mẹ Thế Nam cười đùa vui vẻ Thế Nam nhìn ba khó chịu
" này ba sao không lo vợ mình "
ba Thế Nam quay mặt đi chỗ khác

" mẹ con thì con tự xử đi "
Thế Nam bất lực đi theo xách đồ cho 2 người phụ nữ, Ngọc Mây đang lựa chọn đồ thì mẹ Thế Nam hỏi
" con mau cho mẹ con sao "
Ngọc Mây cười nhẹ nhàng gật đầu
" mẹ con thích mấy cái bông tai và nhạc xưa lắm bác lên con đang lựa cho mẹ 1 đôi bông và vài đ ĩa nhạc "
Mẹ Thế Nam hài lòng với Ngọc Mây đứng cùng cô lựa đồ như Thế Nam lại kéo mẹ ra ngoài trong sự ngơ ngác của Ngọc Mây Thế Nam nói với mẹ
" mẹ sao mẹ không đi với ba đi, nếu mẹ muốn có cháu sao mẹ lại ngăn cản tụi con thế "
mẹ Thế Nam kí đầu anh
" có người yêu cái quên mẹ sao, như.

không mẹ vì cháu đó vô đi để cái này cho ba con xách "
Thế Nam vui còn người ba thì ngơ ngác bị xách đống đồ Thế Nam đi vào hỏi Ngọc Mây
" em lựa.

cho bác đôi này sao "
Ngọc Mây nhìn anh rồi kéo tai anh lên
" anh dám cả gan kêu ba mẹ đi nơi khác để anh và em ở đây sao"
Thế Nam cười ngượng ngùng nói giọng giận hờn
" không phải lúc đầu chúng ta đi chỉ có 2 người thôi sao"

Ngọc Mây thở dài với sự trẻ con này như cô lại thấy hạnh phúc khi ở bên anh như thế này, cô nói với nhân viên
" tính tiền cho tôi cái này "
Thế Nam đưa thẻ ra nói giọng tổng tài
" quẹt thẻ này "
Ngọc Mây phì cười vì giọng điệu này
" em mua cho mẹ em "
Thế Nam nhún về tỏ ra ngây thơ
" thế thì sao anh không được mua cho mẹ vợ à "
Ngọc Mây cười rồi cùng Thế Nam đi ra khỏi tiệm bỗng nhiên cô nghe tiếng ca sĩ hát tò mò cô kéo Thế Nam đến coi, Ngọc Mây nhìn thấy đó là Gia Mị cô nói nhỏ Thế Nam
" cô gái đó là người thuê nạn nhân để sáng tác dùm cô ta đó "
Thế Nam quay người dựa vào thành kính nói
" cô ta có khi nào sợ nạn nhân nói với người khác biết là cô ta thêu người viết bài không "
Ngọc Mây lấy điện thoại ra chụp hình lại và quay video Thế Nam nhìn cô chăm chú như kẻ si tình vậy Ngọc Mây quay xong Thế Nam kéo cô tới hôn trong bất ngờ Ngọc Mây ngượng ngùng đẩy Thế Nam ra
" này ở đây nhiều người sao anh ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 29: Chương 29


sau chuyến đi chơi Thế Nam đưa Ngọc Mây về tới cửa nhà Ngọc Mây bấm chuông mẹ Ngọc Mây ra mở cửa mẹ nhìn thấy Thế Nam thì quên luôn Ngọc Mây
" Thế Nam con vào đi"
Ngọc Mây ngỡ ngàng hỏi mẹ
" ai mới là con ruột men đây"
mẹ không quan đến Ngọc Mây chỉ hỏi hang Thế Nam và anh cũng vui vẻ trò chuyện với mẹ Ngọc Mây
" con được Ngọc Mây nói là bác thích bông tai và nhạc xưa nên con mua nhiều lắm bác có thích không ạ "
Mẹ Ngọc Mây cười trong vui mừng bà chạy vào trong nhà mang ra bánh ngọt rồi đưa cho Thế Nam
" con mang về cho mẹ con ăn coi như chút xíu lời hỏi thăm đây là đặc sản nơi bác đó "
Thế Nam ngượng ngùng nhận quà nói chuyện 1 hồi cũng đã trễ Ngọc Mây nói với Thế Nam
" trời cũng đã khuya rồi anh về sớm đi "
Thế Nam gật đầu đứng dậy chào bác gái rồi đi tới cửa
" dạ thôi cũng trễ con về trước đây ạ "
Mẹ Ngọc Mây cũng vui vẻ tiễn Thế Nam, Thế Nam vừa đi mẹ cô đã mang tất cả quà vào phòng khiên Ngọc Mây thấy mẹ mình như con nít vậy sợ ai dành đồ chơi vậy, cô vào phòng nghỉ ngơi thì mẹ Ngọc Mây gõ cửa cô mở cửa thắc mắc
" chuyện gì vậy mẹ "
mẹ Ngọc Mây nói rằng
" mẹ thấy chiếc bông tai có vấn đề nó bị nức ra rồi nè"
Ngọc Mây phì cười giải thích cho mẹ

" mẹ ơi đây là mầu kiểu mới khi mang vào người ta sẽ chú ý đến vết nứt này mà thấy nó đẹp đó không sao đâu mẹ ạ"
Mẹ Ngọc Mây gật đầu cười mỉm
" vậy sao vậy nó đẹp thật mẹ phải khoe với mấy bà bạn của mẹ con ngủ ngon đi"
Ngọc Mây cười tươi rồi đi vào phòng nằm xuống ngủ
! ! ! ! ! ! !.

Sáng hôm sau Ngọc Mây đi tới trụ sở đã thấy Nguyệt Ánh cầm trên tay hộp dụng cụ chạy ra hối hả nới
" ca sĩ Gia Mi chết trong phòng phục trang "
Ngọc Mây quay người chạy ra xe chạy tới hiện trường vụ án, ở đây được các cảnh sát bao vây lại Ngọc Mây đi vào thấy xác của cô gái chết treo cổ lên máy viên cảnh sát đỡ xác Gia Mi xuống Ngọc Mây mang bao tay vào Nguyệt Ánh đo thân nhiệt
" thân nhiệt quá thấp chắc khoảng thời gian chết chắc phải 1 ngày "
Ngọc Mây lắc đầu cô lấy tay sờ trên vềt thương ngay cổ
" hôm qua chị còn thấy cô gái đó con hát tại trung tâm giải trí nên không có thể nào chết được 1 ngày được "
Nguyệt Ánh đưa cây đo nhiệt độ lên nhìn thắc mắc
" không lẽ em đo sai sao"
Ngọc Mây lắc đầu rồi chỉ vào cổ họng của nạn nhân
" lưỡi cô gái đã có hiện tượng màng kết tinh nhỏ của thời tiết quá lạnh"
Nguyệt Ánh hiểu ra hỏi
" có phải hiện tại như nước đông đá không "

Ngọc Mây gật đầu cầm cánh tay nạn nhân
" cũng có thể giải thích như thế cho dễ hiểu "
Ngọc Mây mở mắt nạn nhân ra thấy đồng tử bị co lại nhìn vào tay và chân máu chảy ra tứ phương Ngọc Mây nói
" đây chỉ là hiện trường giả thôi"
Nguyệt Ánh tò mò đầy khó hiểu
" sao chị mới vậy "
Ngọc Mây đứng dậy kêu Thiên và Mỹ Kỳ tới
" thật ra Gia Mị cô ấy chết vì lạnh cóng chứ.

không phải vì treo cổ, chuyện này sẽ giải thích sau như nạn nhân không phải bị treo cổ chết mà bị chết cóng "
Nguyệt Ánh mới nhận ra
" hèn gì khi đo thân nhiệt lại không có kết quả chính xác "
Mỹ Kỳ ra lệnh mang xác rồi đi tới vỗ vai Ngọc Mây
" mong chúng ta tìm ra hung thủ "
Ngọc Mây gật đầu, chuyện một ca sĩ nổi tiếng như thế chết cũng làm cư dân mạng dậy sóng, quản lý của Gia Mi cũng được mời đến tra hỏi Mỹ Kỳ hỏi quản lý
" chào ông Mão tôi có vài lời muốn hỏi ông "
ông mão cứ cầm lấy khăn khóc thút thít trả lời
" tôi biết gì tôi sẽ nói hết cho cảnh sát "
Mỹ Kỳ hỏi tiếp
nghe nói ông Mão đây từng có xích mích với.

cô Gia Mi về tiền bạc và lịch trình làm việc đúng không Ông Mão".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 30: Chương 30


ông Mão gật đầu xong liền lên tiếng giải thích
" thật ra chúng tôi chỉ cãi vã trong công việc chứ không phải thù đến giết người đâu "
Mỹ Kỳ chất vấn mạnh mẽ hớn
" chứ không phải ông thấy Gia Mị không nghe lời nên ông đã giết cô ấy trong cơ tức giận sao "
Thái độ cua Mỹ Kỳ làm ông Mão sợ hãi như ông ta cứ lắc đầu không nhân, Mỹ Kỳ thấy vậy là đủ rồi nên dừng cuộc tra khảo bước ra khỏi phòng, phí Ngọc Mây xác thi thể có hơi ấm khiến cơ thể chở về bình thường nhìn xung cơ thể tàn là vết thương trầy xước nhẹ nhứ khi Ngọc Mây thấy móng tay của Gia Á thấy có 1 biểu bì da nhỏ cô lấy dụng cụ gắp ra rồi đưa Nguyệt Ánh
" chuyển qua bộ phận pháp chứng xét nghiệm "
Ngọc Mây không thấy những dấu hiệu bất thường nào nữa nên đi ra ngoài
" mọi người làm việc nhanh chóng đi nha "
! ----------------!
phòng họp, Mỹ Kỳ đưa báo cáo cho từ người nói
" đã điều tra xung quanh chỉ có ông Mão là đáng tình nghi còn lại chỉ là mối quan hệ thông thường"
Ngọc Mây hỏi Mỹ Kỳ
" cậu có điều tra về anh nhạc sĩ không "
Mỹ Kỳ gật đầu nói

" tớ đã hỏi anh ta như trong thời gian đó anh ta vẫn ở bệnh viện trong tình trạng thương tích"
Ngọc Mây ra hiệu cho Nguyệt Ánh phát báo cáo
" nạn nhân Gia Mi không phải chết vì thắt cổ mà là vì quá lạnh người chết,để ngăn nhiệt độ thoát ra ngoài, các mạch máu của cơ thể sẽ bắt đầu tự động co lại.

Đây là sự co thắt theo phản xạ tự vệ tự nhiên của các mạch máu.

Tuy nhiên theo thời gian, các cơ bắp cần thiết trong quá trình co mạch trở nên kiệt sức và không thể hoạt động đúng chức năng, khiến máu ấm chảy ra tứ chi.

"
chỉ vào hình của nạn nhân
" vì vậy có thể hung thủ đã lừa nạn nhân vào khu vực nào đó rất lạnh nên đã khiến người đó chết cóng rồi mới đem xác về phòng phục trang mà treo xác lên, nên không thể cô gái có thể chết vào tối hôm trước khi cái xác này được nhìn thấy, trên cổ tay nạn nhân trắng hơn các phần da khác nghi ngờ là có mang chiếc vòng tay"
Thiên cũng đưa ra vật chứng và bản báo cáo
" ở hiện trường không có gì đáng nghi, chỉ có cây son của nạn nhân và những bài viết nhạc còn chưa đốt hết và còn ở quần áo cô gái có lông của chó, xét nghiệm ra đó là lông màu vàng như chưa thể biết là loại chó nào, như không có 1 chiếc vòng tay nào hết "
kết thúc buổi họp Ngọc Mây thở dài thấy vậy Mỹ Kỳ tới vỗ vai Ngọc Mây
" đừng lo quá chúng ta sẽ tìm ra hung thủ"

Ngọc Mây gật đầu, Thế Nam vừa chạy tới vừa thở vừa nói
" tên nhạc sĩ bỏ trốn rồi "
Mỹ Kỳ lái xe chạy tới đó, Thế Nam chở Ngọc Mây tới bệnh viện, vào bệnh viện nhìn qua camera an ninh không thấy gì bất ổn bỗng Ngọc Mây nói
" lui lại video chỗ tiếp tân hộ dùm tôi "
video tua lại Ngọc Mây nhìn thấy 1 bà cụ liên nói
" dừng lại"
Ngọc Mây mây chỉ vào bà cụ đang đi ra từ phòng bệnh của nạn nhan được 1 người áo đen đón ra ngoài
" chính họ "
Mỹ Kỳ hiểu ký gọi cho các cảnh sát làm việc
" điều tra các sân bay và các phương tiện có thể bỏ trốn "
Ngọc Mây nói với Thế Nam gấp gáp
" anh đưa em tới 1 nơi "
Thế Nam chở Ngọc Mây tới cảng biển, tới nơi Ngọc Mây chạy xuống cản kêu người lại thuyền dừng lại để kiểm tra
" chúng tôi là cạnh sát vui lòng cho kiểm tra ạ "
Thuyền trưởng gật đầu rồi thông báo cho hành khách
" thuyền có chút sự cố mong mọi người chờ 1 chút "
Thế Nam đi xung quanh quan sát thấy 1 cô gái và 1 chàng trai đang che kín mít ngồi cuối góc thuyền Thế Nam tiến tới đưa bằng cảnh sát ra
" mong 2 người hợp tác "
người cô gái hoảng sợ ôm lấy Thế Nam vì bất ngờ nên anh bị ngã xuống đất còn người con trai bỏ chạy Ngọc Mây thấy thế liên chạy theo, bến này Thế Nam đã còng tay cô gái trên mạng thuyền rồi chạy theo Ngọc Mây, cô đuổi kịp nắm cổ áo chàng thanh niên lại.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 31: Chương 31


Ngọc Mây vật chàng thanh thiên ra đằng sau rồi lấy cồng tay ra chứ kịp khóa lại thì Ngọc Mây đã bị tên đó đá văng ra đằng sau Ngọc Mây đứng dậy tên đó cố gắng chạy trốn,Thế Nam xuất hiện đá tên đó ngã vào bức tường rồi đi lại trói tay tên thanh niên, Ngọc Mây trong lúc đó báo cáo cho Mỹ Kỳ
" tớ bắt được tên nhạc sĩ rồi "
Mỹ Kỳ tới bắt tên nhạc sĩ về tra khả Mỹ Kỳ để bằng chứng xuống bàn
" sao đây anh muốn trốn tội nữa không?"
Tên nhạc sĩ lắc đầu thừa nhận
" tôi giết Gia Mi!"
Mỹ Kỳ hỏi tên nhạc sĩ
" anh là Tế Tiêu là một nhạc sĩ có tái vậy sao lại giết Gia Mi "
Tế Tiêu nước mắt chảy xuống
" thật ra tôi không cố ý đâu, tôi gặp Gia Mi vì cô ta lấy bản nhạc của tôi mà không trả tiền"
Mỹ Kỳ thắc mắc hỏi
" vậy Gia Mi không đưa tiền nên anh giết cô ta sao "
Tề Tiêu lắc đầu gương mặt hối hận
" cô ta nói tôi chửi bới bới tôi nói tôi là 1 tên rác rưởi cô ta hát nhạc của tôi là may mắn rồi "
Mỹ Kỳ hiểu ra
" vì vậy anh trong cơn tức giận giết cô ta "
Tề Tiêu gật đầu

" thấy gần đó có 1 nhà máy làm đá nên tôi đã tôi chỉ muốn hù dọa cô ấy thôi, tôi đã nhốt cô ta vào máy làm đá, rồi tôi đi ra ngoài 1 chút như không ngờ tôi đã bấm sai nút khiến nó làm lạnh cách nhanh chống,khi tôi quay lại đã thấy cô ta tắc thở"
Mỹ Kỳ nói
" vì sợ người khác phát hiện nên anh đã làm hiện trường giả cái chết của Gia Mị "
Tề Tiêu gật đầu Mỹ Kỳ đứng dậy chuẩn bị bước đi thì Tề Tiêu nắm tay cô nói
" cô gái kia không có tội gì cả vì yêu tôi nên mới làm vậy thôi "
Mỹ Kỳ nói dứt khoát
" nếu chúng tôi điều tra không có gì thì cô ta sẽ được tự do "
kết thúc vụ án chỉ vì lời nói mà không kiểm soát được mà ra tay giết người, Ngọc Mây đã làm xong việc nên chuẩn bị đi vè Thế Nam gõ cửa, Ngọc Mây nói
" vào đi "
Thế cầm mũ bảo hiểm lấy tay vuốt tóc lên
" người đẹp đi ngắm cảnh không ".

Ngọc Mây mỉm cười
" thật xin lỗi anh trai như hôm nay người đẹp phải về nhà hôm này là sinh nhật mẹ của người đẹp
Thế Nam từ tay kia đưa lên 1 hộp bánh kem
" vậy thôi biết mẹ em có thích bánh ngọt không "
Ngọc Mây đi tới chỉ 1 ngón tay vào trán Thế Nam

" từ đâu anh biết vậy hả"
Thế Nam cười tươi nói
" muốn cưới tiểu thư thì phải lấy lòng phụ mẫu chứ "
Ngọc Mây cười rồi khoác tay Thế Nam
" đi về tổ chức sinh nhật nào "
về tới cửa đã nghe tiếng xì xào trong nhà Ngọc Mây nhìn Thế Nam anh chỉ nhún vai tỏ vẻ không biết, Ngọc Mây mở cửa thấy mẹ Thế Nam và mẹ mình đang nói chuyện rất vui vẻ
" chị biết không tôi muốn Ngọc Mây làm con dâu tôi lắm rồi "
mẹ của Ngọc Mây đáp lại
" tôi cũng muốn Thế Nam làm con rể tôi mà ".

2 người đang nói vui ve Ngọc Mây cất tiếng chào
" mẹ ơi con về rồi đây, chào bác ạ "
mẹ Ngọc Mây thấy Thế Nam cầm bánh kem liền xúc động
" tụi con tổ chức sinh nhật cho mẹ sao "
Ngọc Mây gật đầu nhẹ rồi nói
" chỉ là tiệc nhỏ mẹ đừng buồn nhé "
mẹ Thế Nam khen ngợi Ngọc Mây
" chị có con gái hiếu thảo thật là tốt
mẹ Ngọc Mây ôm chầm lấy con gái rồi cảm ơn ríu rít
" mẹ thật cảm ơn ơn con Ngọc Mây "
Ngọc Mây vỗ về mẹ nói nhỏ nhẹ
" mẹ là ánh sáng của đời con nên mẹ đừng có nói vậy ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 32: Chương 32


sau buổi sinh nhật của mẹ Ngọc Mây thì mọi người tiếp tục công việc nhưng đã được 3 tháng yên bình trôi qua không có vụ án nào nữa, Ngọc Mây đang trong phòng làm việc Nguyệt Ánh chạy vào nói hối hả, nhìn là biết biểu hiện có vụn án Ngọc Mây vội vàng đứng dậy lấy đồ như Nguyệt Ánh cản lại
" chị làm gì vậy?"
Ngọc Mây ngơ ngác nhìn Nguyệt Ánh
" không phải có vụ án sao "
Nguyệt Ánh lắc đầu rồi nói
" hôm nay là có lễ hội mùa xuân em muốn rủ chị đi thôi ".

Ngọc Mây thở dài rồi ngồi xuống bàn làm việc
" ui trời em làm chị tưởng chuyện gì "
Nguyệt Ánh ngồi xuống ghế trước mặt Ngọc Mây
" chị không đi với anh Thế Nam sao "
Ngọc Mây vẫn vô tư làm việc
" dạo này bên cảnh sát rất nhiều việc nên chị không muốn làm phiền anh ấy "
Nguyệt Ánh nói nhỏ vào tai Ngọc Mây với vẻ mặt lo lắng
" em nghe nói anh Thế Nam có hồ ly bám theo đấy "
Ngọc Mây khó hiểu nhìn Nguyệt Ánh
" là sao hồ ly gì?"
Nguyệt Ánh nói nhỏ cho Ngọc Mây nghe
" thì bên cảnh sát có 1 cô gái mới vào đã được 2 tháng như cô ta cứ bám theo anh Thế Nam miết thôi chị không sợ mất người yêu sao "
Ngọc Mây lắc đầu ngao ngán nói vẻ tự tin

" tình yêu phải có sự tin tưởng chị tin anh ấy "
Nguyệt Ánh lắc đầu rồi nói với vẻ mặt nghi ngờ
" chị cẩn thận hồ ly có nhiều cách để chia cắt tình cảm anh chị lắm đấy"
Ngọc Mây phì cười gõ vào đầu Nguyệt Ánh
" lo đi làm đi cô nương ở đó mà nhiều chuyện "
Nguyệt Ánh phồng má lên rồi đi làm việc Ngọc Mây làm việc hăng say cho tới khi nhìn lại đã đến giờ về.

cô đứng dậy dọn dẹp và xách túi lên ra về, đang đi xuống nhà xe đã thấy Thế Nam đang lấy xe như có một cô gái đang đứng cạnh anh đưa Thế Nam cái gì đó Ngọc Mây kêu tên
" Thế Nam anh làm gì ở đó "
Thế Nam thấy Ngọc Mây liền cười rồi chạy tới ôm lấy cô
" em về trễ thế "
Ngọc Mây cười nhìn cô gái hỏi
" cô ta là ai vậy "
Thế Nam trả lời vô tư
" là đồng nghiệp mới của anh "
Thế Nam và Ngọc Mây đi tới trước mặt cô gái Ngọc Mây đưa tay ra bắt tay và giới thiệu
xin chào tôi là Ngọc Mây tên cô là gì?"
cô gái cười nói
" em chắc nhỏ hơn chị rồi em chỉ mới vào làm được 2 tháng em tên là Muội Muội"
Thế Nam ôm chặt vai Ngọc Mây với gương mặt hạnh phúc giới thiệu

" Ngọc Mây là bạn gái anh đấy, em ấy là một pháp y "
Muội Muội gương mặt có chút buồn rồi nói
" anh có bạn gái rất tài giỏi em đi trước nha tạm biệt "
Muội Muội đi xa Ngọc Mây nhéo Thế Nam tức giận nói
" sao thích cô gái khác rồi sao "
Thế Nam đau liền la lên
" a.

.

a anh đâu có.

"
Ngọc Mây dừng ta nhìn vào hộp quà trên tay Thế Nam
" đó là sao?"
Thế Nam đưa cho cô rồi đi tới dắt xe vừa đi vừa nói
" quà đó phát cả công ty mà em mở ra xem dùm anh đi "
Ngọc Mây vừa đi vừa mở ra ở bên trong là bánh kẹo và 1 bức thư, Ngọc Mây lấy ra đọc cho Thế Nam nghe
" em ra đi mến mộ anh!"
Ngọc Mây liếc ánh mắt sắc bén nhìn Thế Nam, anh run rẩy trả lời
" anh không biết gì đâu ai kêu anh quá đẹp trai khiến ai cũng muốn có như trái tim anh thuộc về em rồi sao mà để tâm đến người khác chứ "
Ngọc Mây phì cười đánh vào vai Thế Nam 1 cái
" nãy giờ em đùa đấy em không quan tâm đến mấy cái này đâu bây giờ nam thần có thể chở tôi về được không "
Thế Nam đeo mũ cho Ngọc Mây vui vẻ nói
" lên xe anh chở em về ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 33: Chương 33


Ngọc Mây đang đi vào trong phòng làm việc thì thấy Muội Muội đứng ở trước cửa phòng cô Ngọc Mây đi tới chào hỏi
" em tìm chị có việc gì sao vào trong đi "
Ngọc Mây mở cửa Muội Muội bước theo sau Ngọc Mây ngồi xuống ghế nhìn Muội Muội hỏi
" em có việc gì cứ nói "
Muội Muội ngập ngừng 2 bàn tay cứ bấu vào nhau
" em! thích!.

anh Thế Nam "
Ngọc Mây lất giấy tờ ra ung dung nói
" vậy rồi còn gì khác không "
Muội Muội bất ngờ trước thái độ của Ngọc Mây, Muội Muội bức xúc nói
" chị không sợ tôi sẽ cướp đi người yêu chị sao "
Ngọc Mây đứng dậy nhìn thấy Thế Nam đang đi tới thờ ơ nói với Muội Muội
" em cao tay đấy em thường dùng chiêu này với nhiều cặp đôi sao "
Muội Muội kinh ngạc giọng nói tức giận.

" ý chị là sao "

Ngọc Mây bước tới gần cười khẩy
" em biết Thế Nam sẽ tới nên em.

cố tình tới đây kích động chị để chị làm những hành động không tốt với em chứ gì "
Muội Muội nhếch mép nhìn thấy Thế Nam bước tới liên giả vờ té xuống sàn
" a sao chị lại đối xử với em như vây "
Ngọc Mây mỉm cười Thế Nam nghe tiếng động liên đi vào nhìn Muội Muội dưới đất anh đỡ Muội Muội dậy rồi đi tới Ngọc Mây
" nè đồ ăn của em "
Ngọc Mây nhận lấy túi đồ ăn,Muội Muội nắm tay Thế Nam nước mắt rơi
" anh coi chị Ngọc Mây kia chị ấy xô em "
Thế Nam nhìn Ngọc Mây rồi hất tay Muội Muội ra
" người yêu của anh không phải là người như vậy đâu "
Muội Muội bối rối kèm theo tức giận, Ngọc Mây phì cười
" em gái này cái chiêu trò này cũ lắm rồi! trước đây em thuận lợi là do người đàn ông em gặp tàn là người sống lỗi thôi "
Ngọc Mây bước tới bàn ngồi xuống nói tiếp
" như tiếc cho em Thế Nam nhà chị là người thông minh thôi giờ em có thể đi cho không gian cho 2 tụi chị không "
Muội Muội tức giận bước đi ra Nguyệt Ánh này giờ né nghe nên khi Muội Muội bước ra Nguyệt Ánh nói
" thật tội nghiệp tưởng mình là cáo già ai ngờ lại là chùm nho "

Muội Muội giận đùng đùng bước đi Nguyệt Ánh đi vào phòng nói
" chị cao tay thật đây đúng là đỉnh của đỉnh,thôi em đi làm việc tiếp đây "
để lại Thế Nam và Ngọc Mây cười, Ngọc Mây mở đồ ăn mà Thế Nam mang tới nhìn vào trong là 1 hộp cơm bình thường thôi như khi cô đang thì Thế Nam lấy ra 1 hộp quà nhỏ
" nè cái này của em "
Ngọc Mây mở ra đó là 1 chiếc nhẫn khắc tên cô và Thế Nam, Ngọc Mây nhìn Thế Nam rồi nhéo má anh
" làm cái trò con nít gì vậy "
Thế Nam tức giận lấy ra đeo cho Ngọc Mây rồi vừa đeo vừa giải thích
" cái gì mà trẻ con cái này là nhẫn có thiết bị định vị khi em cần anh thì cứ nhấp vào đây rồi anh sẽ biết em.

ở đâu sẽ có mặt ngay"
Ngọc Mây gật gù khen ngợi Thế Nam
" hay ho quá ta "
Thế Nam hất mặt hãnh diện rồi đưa tay mình ra khi 2 cái nhẫn chạm vào nhau thì phát sáng lên Thế Nam giải thích
" chỉ cần chúng ở khoảng cách gần nó sẽ phát sáng như vậy nè "
Ngọc Mây cười tươi nói
" em sẽ dám xác anh coi anh còn kiếm được ai nữa không "
Thế Nam ôm lấy cô
" anh sao có thể yêu ai ngoài em "
bỗng nhiên Nguyệt Ánh bước vào nói gấp gáp
" có vụ án!"
Ngọc Mây và Thế Nam nhanh chóng chuẩn bị và có mặt tại hiện trường, Mỹ Kỳ đang giám sát xung quanh gặp Ngọc Mây nói
" có tận 2 xác nữ "
Ngọc Mây gật đầu rồi đi vào trong.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 34: Chương 34


Ngọc Mây bước vào trong rồi nhìn hiện trường, 1 nữ ở trên giường và 1 nữ ở dưới đất tình trạng của 2 xác nữ đang trào bọt mép ở miệng Nguyệt Ánh nhanh nhẹ khám thi thể Ngọc Mây bước tới xác nữ nằm dưới đất,mở mắt ra soi đèn vào xong Ngọc Mây thấy xác nữ chỉ có vết thương ngoài da,Ngọc Mây đi tới xác nữ thứ 2 nằm trên giường cô gái này mắt trợn trừng miệng há hốc dưới cổ có 1 vết hằn Ngọc Mây quan sát xong nói với Mỹ Kỳ
" cô gái nằm trên giường có thể bị bóp cổ đến chết còn cô gái dưới sàn chắc vì chơi thuốc quá liều "
Thiên đi tới nói Ngọc Mây càng khẳng định những gì mình suy đoán đều đúng
" Anh tìm thấy những túi m@ túy dạng kẹo 1 bị có tổng cộng là 30 viên có 5 bị như có 4 bị đã bị xé ra chỉ còn 1 bị quyên thôi "
Ngọc Mây nhìn 2 xác nữ thật tiếc thương cho họ về phòng khám nghiệm tử thi Ngọc Mây kiểm tra thi thể khi làm việc xong thì tới phòng họp, Mỹ Kỳ đưa ra thông tin
" cô gái nằm dưới sàn là Tiểu Mĩ Lệ còn người nằm trên giường là Tô Kĩ Mỹ 2 người này là bạn thân theo khách sạn nói rằng có 1 chàng trai tên Tôn Thế đã dắt 2 cô gái này vào nhận phòng lúc 8 giờ 25 phút, tôi cũng đã điều tra Tôn Thế như hắn ta là người có quyền lực không chịu khai cho tới khi luật sư của hắn tới "
Ngọc Mây bức xúc hỏi Mỹ Kỳ
" vậy hắn có thể là hung thủ rồi "
Mỹ Kỳ lắc đầu ngán ngẩm rồi nói

" luật sư của hắn nói hắn đã rời đi vào 9 giờ 2 người đó không liên quan gì tới hắn "
Ngọc Mây đưa 2 hình ảnh xác của nạn nhân
" 2 cô gái này đều đã dùng chất k1ch thích và đã có quan hệ tình d*c với người khác nguyên nhân chết là dùng thuốc quá liều cô gái nằm trên giường còn có dấu vết trên cổ nghi là đã bị bóp cổ tới chết, những **** ***** còn lại tôi đã đưa cho bên phòng pháp chứng "
Thiên đứng dậy nói một câu khiến ái cũng bất ngờ
" chất **** ***** đó không thể cùng 1 người mà là 3 người trở lên "
Ngọc Mây sốc khi nghe thấy thông tin này cô cũng có ý nghĩ này! Ngọc Mây quyết tâm tìm ra hung thủ kết thúc cuộc họp Mỹ Kỳ đi tới lấy lời khai của nghi phạm
" anh Tôn Thế mong anh hợp tác đừng chống lại vì chúng tôi nhất định sẽ tìm ra được hung thủ thôi"
Tôn Thế gác chân lên bàn rồi nhún vai khinh thường
" tôi cũng mau các người tìm ra thủ phạm có gì thì nói nhanh nhanh đi mất thời gian!"

cuộc lấy lời khai không tới đâu tên Tôn Thế có luật sư nên càng khiến cuộc tra khảo thêm bế tắc Mỹ Kỳ kết thúc tra khảo và thả Tôn Thế về, Mỹ Kỳ gặp Thế Nam anh đưa ra thêm nhiều manh mối
" tôi đi hỏi các bạn bè xung quanh 2 cô gái thì biết 2 cô gái này không có ba mẹ là 2 cô gái ở cô nhi viên và 2 người này ăn chơi và cặp các người đại gia nên mới xảy ra tình cảnh này "
Mỹ Kỳ gật đầu rồi đi vào phòng làm việc còn Thế Nam cũng về làm việc
! ----------------!
tan làm Ngọc Mây đi ra về nhưng đầu vấn không thể thoát khỏi cảnh của 2 người con gái chết thảm Thế Nam đi tới đón cô như kêu cô không nghe Thế Nam đầy chạy tới vỗ vai Ngọc Mây hỏi
" em đang nghĩ gì mà anh kêu em không trả lời thế "
Ngọc Mây giật mình nhìn Thế Nam rồi buồn bã nói
" 2 cô gái đó đẹp gái đến vậy sao phải làm những nghề đó?"
Thế Nam xoa đầu cô nhẹ nhàng nói
" đâu phải ai cũng đủ tỉnh táo khi đứng trước đồng tiền! "
2 người đi về nhà.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 35: Chương 35


Ngọc Mây về nhà lao đầu vào máy tính mẹ cô cầm chút thức ăn nhìn cô đăng chú tâm vào làm việc nên mẹ Ngọc Mây để thức ăn trên.

bàn rồi đi ra Ngọc Mây ngồi 1 hồi lâu bực bội nhìn sang đã thấy trên bàn có thức ăn Ngọc Mây bước tới ngồi ăn rồi lại ngồi làm việc tiếp sáng mẹ Ngọc Mây như thường lệ nấu sẵn đồ ăn như mãi không thấy Ngọc Mây đi ra nên mẹ Ngọc Mây bước tới gõ cửa gọi
" con mau dậy đi làm không thì trễ mất đấy "
Ngọc Mây mở cửa ra với bộ dạng bơ phờ nói
" con đi làm đây!
mẹ Ngọc Mây liền chạy tới bàn rồi đưa cho cô hộp cơm, Ngọc Mây lấy rồi đi tới trụ sở trên đường đi Ngọc Mây thấy tên Tôn Thế đang đứng với nhiều người nói chuyện ở trước 1 cửa tiệm Ngọc Mây lái xe đi chậm chậm qua.

thì nghe tên Tôn Thế nói
" 2 con nhỏ đó quá yếu tối nay lại tới quán bar Thiên Lợi tìm thêm 2 em nữa "
Ngọc Mây đi qua rồi chạy.

tới chỗ Mỹ Kỳ nói chuyện hồi nãy mà cô nghe được

" hãy chúng ta liều 1 phen ".

truyện teen hay
Mỹ Kỳ nhìn Ngọc Mây lắc đầu nghiêm trọng
" chuyện này cứ để tới là được cậu đừng nhún vào "
Ngọc Mây bức xúc hỏi Mỹ Kỳ
" tại sao?"
Mỹ Kỳ lạnh nhạt không trả lời dù Ngọc Mây có bức xúc như thế nào Ngọc Mây tức giận đứng dậy
" cậu không tin tưởng mình đến vậy sao? "
Mỹ Kỳ vẫn im lặng không nói gì Ngọc Mây tức giận đi về phòng làm việc của mình làm việc trong bực bội đến Nguyệt Ánh làm việc với cô nhiều năm như đầu tiên thấy Ngọc Mây khó chịu đến vậy tới tan làm Ngọc Mây bước ra ngoài thì gặp Thế Nam, anh cười chào cô như Ngọc Mây lại cau có tới mức hung dữ Thế Nam đi tới hỏi thăm cô
" em sao vậy? "
Ngọc Mây đem mọi chuyện kể lại cho Thế Nam anh vuốt mái tóc cô lên nói
" nếu anh là Mỹ Kỳ thì anh sẽ không cho em làm "
Ngọc Mây bực mình cáu gắt với Thế Nam

" tại sao? chúng em đã cùng nhau làm rất nhiều việc rồi mà "
Thế Nam vỗ nhẹ vào lưng cho Ngọc Mây bình tĩnh lại rồi giải thích
" quán bar là nơi tập trung đông người và trong có có lũ xấu chúng có thể dùng thuốc mê khiến em bất tĩnh rồi làm gì đó giống 2 nữ kia thì sao "
Ngọc Mây bây giờ mới bình tĩnh lại thở dài ngã đầu vào ngực Thế Nam
" em hiểu lầm cậu ấy rồi, như cô ấy một mình tới đó rất nguy hiểm!"
Thế Nam lập tức quay người gọi cho cảnh sát trưởng Ngọc Mây không chờ được nữa lên xe chạy tới quán bar tới quán bar thay quần áo của mình không được nên cô đã đi tới quán quần áo gần đó lấy 1 bộ váy rồi thay đồ trong vội vàng rồi tính tiền xong Ngọc Mây lật đật đi vào quán bar nhìn xung quanh nơi đây quá đông không thể thấy rõ mặt ai cả nên Ngọc Mây che vào đám người nhìn giáo giác xung quanh như không thấy Mỹ Kỳ Ngọc Mây càng thêm.

lo lắng như ánh mắt cô đã bắt gặp được Tôn Thế đang dìu 1 cô gái đi vào trong cánh cửa khác của quán bar Ngọc Mây vén váy lên chạy tới chỗ đó như trước cửa là 1 tên bảo vệ hắn ta hỏi cô
" đi đâu đây không có thẻ hội thì không được vào"
Ngọc Mây kéo chiếc váy lộ ra chân trắng nõn nà tiếng tới nói nhỏ vào tai tên đo
" em hơi say anh có thể đưa em vào không "
tên bảo vệ liền gật đầu lia lịa ôm.

lấy cô Ngọc Mây đưa tay lên đánh vào nguyệt đạo khiến hắn bất tỉnh Ngọc Mây dìu hắn ngồi vào tường rồi chạy vào trong bên trong có rất nhiều phòng Ngọc Mây không biết phải vào phòng vào bỗng có tiếng hét truyền tới Ngọc Mây lập tức chạy tới mở tung cánh cửa thấy tên Tôn Thế đang bóp mồm cô gái nào đó nhét vào mồm Ngọc Mây đá hắn ngã xuống đất Ngọc Mây liền nhanh tay đỡ cô gái dậy rồi cho cô gái nôn ra tên Tôn Thế thấy cô liền quát mắng
" con đi3m nào đây?"
Ngọc Mây tìm thẻ cảnh sát như không thấy tên Tôn Thế tiến tới đè cô xuống giường nói những lời bi3n thái
" cô cũng ngon đó để tôi nếm thử ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 36: Chương 36


Ngọc Mây vùng vẫy rồi đá vào hạ bộ của hắn khiên hắn ôm la thảm thiết Ngọc Mây liền dìu cô gái ra ngoài tên Tôn Thế níu cô lại liền bị ăn cú đá từ Ngọc Mây đưa cô gái ra ngoài vừa đúng lúc Mỹ Kỳ xông vào, nhìn thấy Ngọc Mây dìu dắt cô gái quần áo trên người thì rách lởm chởm Mỹ Kỳ cáu gắt với Ngọc Mây
" cậu tự ý hành động như vậy biết là rất nguy hiểm không! "
1 cô cảnh sát đỡ lấy cô gái Ngọc Mây đứng đó nước mắt chảy dài trên má Mỹ Kỳ thấy mình quá đáng nên ôm lấy Ngọc Mây
" nếu cậu xảy ra chuyện gì tớ làm sao đây chứ "
Ngọc Mây ôm lấy Mỹ Kỳ an ủi trong nức nở
" không sao rồi mà "
tên Tôn Thế bị bắt lại nhờ có Ngọc Mây và cô gái bị Tôn Thế bỏ thuốc mà kết án được hắn cuối cùng 2 xác nữ đó cũng đã khép lại trong suôn sẻ
! ! ! ! ! ! !.

Ngọc Mây đi tới phòng Mỹ Kỳ kèm theo hộp bánh ngọt 2 người ngồi nói chuyện say sưa thì 1 cuộc gọi của mẹ Ngọc Mây gọi tới Ngọc Mây bốc máy
" chuyện gì vậy mẹ! mẹ có sao không con tới ngay!"
Ngọc Mây lật đật chạy tới bệnh viện Mỹ Kỳ cũng đi cùng, tới bệnh viện Ngọc Mây hối hả chạy vào phòng bệnh thấy mẹ mình nằm đó người đầy vết thương Ngọc Mây vội vàng hỏi mẹ
" có chuyện gì vậy mẹ?"

mẹ Ngọc Mây mỉm cười trấn an Ngọc Mây nói
" không sao chỉ là lúc mẹ đi mua chút đồ ăn thì 1 chiếc xe ô tô chạy tới đụng trúng mẹ như may là chỉ là vết thương nhỏ không đáng gì "
Ngọc Mây tứ giận hỏi mẹ
" người tung mẹ đâu con sẽ tính chuyện với người đó"
mẹ Ngọc Mây thở dài rồi nói
" người đó cũng bị thương nên đang nằm phòng vip hay sao ấy cảnh sát đang hỏi chuyện "
Ngọc Mây tức giận
" mẹ là nạn nhân mà ở đây còn người đó lại ở phòng vip đúng thật là "
Ngọc Mây đùng đùng đi tới phòng người tung mẹ mình cảnh sát vừa bước ra cô đã chặn lại hỏi
" tôi là con của nạn nhân muốn biết hình phạt của tên đã tung mẹ tôi"
Mỹ Kỳ nói nhỏ với Ngọc Mây
" giữ bình tĩnh "
2 cảnh liếc nhìn Ngọc Mây rồi nói giọng trực thượng

" chỉ là vô tình đụng chúng nhận bồi thường xong thì đừng có quấy rầy nữa "
Ngọc Mây nắm tay thành nắm đấm nghiến răng đưa ra thẻ cảnh sát
" tôi là một pháp y cũng là cảnh sát điều tra 2 anh tên gì tôi cũng đã nắm rõ ngay mai đến trụ sở mà gom đồ về luôn đi "
2 cảnh sát nhìn nhau hoang mang Mỹ Kỳ bước tới chỉ vào huy hiệu cảnh sát rồi nói
" chọc giận 1 con sói thì phải chảy máu 2 người dám coi thường người nghe mà coi trọng người giàu thì 2 chữ công bằng của người cảnh sát ở đâu"
2 người cảnh e thẹn mà quay đi, Mỹ Kỳ đi theo Ngọc Mây, vừa bước vào phòng đã thấy 1 chàng thanh niên nằm ở đó chơi game còn có người đút trái cây bỏ vào miệng hắn, tên đó thấy Ngọc Mây tự tiện bước vào cau có khó chịu
" gì đây sao dám tì tiện vào phòng người khác?"
Ngọc Mây đứng đó tức giận nhìn thanh niên đó nói
" tung người khác mà còn ung dung ngồi đây hưởng thụ sao?"
tên thành niên nhếch miệng cười mỉm mai
" cô là con của bà già đó sao "
Ngọc Mây tức giận đang chuẩn bị nhào tới đánh tên đó thì Mỹ Kỳ níu cô lại tên thành niên đó đắc thắng nói tiếp
" tôi đã bồi thường rồi sao chê ít à đừng có tham như thế nhiêu đó đủ mua mạng sống bà già đó rồi "
Ngọc Mây không kiểm soát nổi cơn tức giận nữa đẩy Mỹ Kỳ ra nhào tới đánh hắn ai ngăn cản cũng không được cho đến khi bảo vệ bệnh viện vô mới tách Ngọc Mây ta khỏi người thanh niên đó miệng cô chửi bới
" xem.

tính mạng người khác là một món đồ sao các thằng chết tiệt ai dạy mày như thế hả ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 37: Chương 37


Ngọc Mây lên trụ sở cảnh sát tên thanh niên biết cô là pháp y liền khiêu khích chế nhạo cô
" là 1 pháp y mà đánh tôi đến sịt mũi thế này cảnh sát nên bắt cô ta vào tù muốn rồi cho cô ta khỏi làm việc "
Ngọc Mây tức giận nói với cảnh sát
" tên này đụng trúng mẹ tôi không một câu xin lỗi mà cứ vung tiền giải quyết hỏi thử công bằng ở đâu "
cảnh sát cũng khó xử với vụ án này điện thoại Ngọc Mây lấy điện thoại ra nghe
" được chị tới ngay!"
Ngọc Mây vội vã nói với cảnh sát
" có án mạng xin phép có gì cứ gửi mail cho tôi nhé "
Ngọc Mây lập tức chạy ra ngoài đi tới hiện trường, Nguyễn vừa thấy Ngọc Mây liền nói
" xác này là 1 xác nam trung niên tầm 50- 60 tuổi có rất nhiều vết thương lớn nhỏ trên người "
Ngọc Mây nhìn xung quanh rồi đi tới xác của nam trung niên đó nói với Nguyệt Ánh
" em đã biết thời gian chết chưa "
Nguyệt Ánh gật đầu nói
" tầm 6 tiếng trước, nhờ có cô hàng xóm phát hiện "
Ngọc Mây nhìn các vết thương bấm tím xong cô đeo bao tay vào đụng vào xác chết Ngọc Mây phát hiện miệng của nạn nhân dính gì đó Ngọc Mây đưa tay ra Nguyệt Ánh hiểu ý lấy tâm bông đưa cho Ngọc Mây, cô nhận tâm bông chà nhẹ lên môi xác chết rồi bỏ tâm.

bông vào túi Ngọc Mây thấy trên cổ tay áo có gì đó cộm cộm mở ra thấy bên trong là 1 tấm hình 3 người chắc đây là gia đình của nạn nhân Ngọc Mây cũng đưa Nguyệt Ánh bỏ vào túi Ngọc Mây kiểm tra xong rồi nói với Nguyệt Ánh
" đưa cho bên pháp chứng dùm chị "
Nguyệt Ánh cũng gật đầu làm việc Mỹ Kỳ đi tới hỏi Ngọc Mây
" sao nào vụ án này thám tử của ta đón ra gì không ".

Ngọc Mây phì cười đứng dậy nói
" thám tử gì chứ như vụ này tớ bó tay rồi đấy "
Mỹ Kỳ đập vai Ngọc Mây nói
" chỉ cần có chứng cứ thì không có tội phạm nào thoát khỏi chúng ta đâu "
Ngọc Mây cười Thiên cũng đi tới nói
" hung thủ lần này rất cẩn thận không để lại nhiều dấu vết ngoài sợ chỉ dính máu và 1 bông tai kim cương "
Ngọc Mây cầm túi đựng bông tai kim ***** *** quan sát rồi nói với Thiên
" đây là bông tai được đánh mã số chỉ cần tới nới bán bông tai sẽ điều tra ra người mua thôi "
Mỹ Kỳ chụp lại mã của chiếc nhẫn rồi đi làm việc Ngọc Mây cũng về trụ sở làm việc, khám thi thể xong Ngọc Mây nhận được 1 cuộc gọi lạ cô bốc máy
" alo ai vậy?"

tên thanh niên đã đụng trúng mẹ Ngọc Mây đang ngông cuồng nói
" này cô pháp y kia bắt tôi chơ cô tới bao giờ đây mau tới đây giải quyết đi "
Ngọc Mây tắt máy đi tới trụ sở cảnh sát bước vào trong Ngọc Mây nói 1 đoạn dài
" nếu đúng pháp luật Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của 01 người mà tỷ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên; Phạt tiền từ 30.

000.

000 đồng đến 100.

000.

000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 01 năm đến 05 năm"
người thanh niên thấy cô nói 1 hàng cũng đến run rẩy mà nói
" muốn gì cũng tôi không thể đi tù đâu "
Ngọc Mây thở phào nói
" chỉ cần cậu đứng trước mặt em tôi xin lỗi là được "
tên thanh niên gật đầu lia lịa đồng ý,thế là Ngọc Mây đưa tên thanh niên đi để lại anh cảnh sát ngơ ngác khi nhân ra thì 2 người họ đi mất cảnh sát bức xúc nói
" đừng có tới đây nữa!"
Thanh niên cũng đã xin lỗi mẹ Ngọc Mây và nhận được sự chấp thuận của mẹ Ngọc Mây.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 38: Chương 38


Ngọc Mây tới bệnh viện thăm.

mẹ xong chạy tơi trụ sở họp vụ án bắt đầu cuộc họp Mỹ Kỳ đưa báo cáo cho mọi người
" theo chúng tôi điều tra thì nạn nhân tên Mã Lưu làm việc ở công trường,có vợ là bà Liễu Giai mở tiệm buôn bán các loại bánh ngọt 2 người có 1 người con trai tên Tế Kiên đánh đàn piano gia đình cũng có thu nhập khá theo những người xung quanh thì gia đình này rất hòa thuận "
Mỹ Kỳ đưa thêm 1 bức ảnh cô gái có mái tóc vàng sành điệu nói
" theo điều tra đôi bông tai kim cương thì đây là người sở hữu bông tai này như người mua lại lại ông Mã Lưu cô gái này tên Mẫn Mi chuyên đào mỏ các đại gia bất cứ là độ tuổi nào "
Ngọc Mây ghi ngờ hỏi
" vậy cô gái này có thể là hung thủ "
Mỹ Kỳ gõ bút xuống bàn lắc đầu ngao ngán nói
" như khi mời cô ta đến điều tra thì cô ta có bằng chứng ngoại phạm có 5 người ngày hôm đó ở cùng Mẫn Mi và ai cũng có lời khai y chang nhau vì lo lời khai đã có kế hoạch nên mình đã đến nơi họ tụ tập chích xuất camera và đúng là cô gái đó đã ở cùng với bạn trong thời gian xảy ra vụ án "
Ngọc Mây thở dài rồi đưa ra báo cáo của mình
" trên người nạn nhân chỉ có 1 vết thương sau lưng theo chiều dài và chiều rộng thì có thể húng khí có thể là 1 con dao như vết thương này cũng rất sâu có thể lấy mạng nạn nhân như bên trong cơ thể lại chứa 1 lượng thuốc ngủ lớn cũng có thể gây chết người với số lượng lớn như vậy “.

Thiên lấy ra vật chứng là bông tai kim cương và 1 sợ chỉ

“theo điều trà thì sơ chỉ này thường có trên các bao tay sợ chỉ này dính máu của nạn nhân còn lại không để lại dấu vết gì còn về chất trên miệng của nạn nhân đúng là loại thuốc ngủ trong người nạn nhân "
kết thúc báo cáo vụ án lại đi vào ngõ cụt Ngọc Mây đang trên đường tới bệnh viện thì thấy cô gái Mẫn Mi đang quấn quýt bên 1 người đàn ông trung niên, Ngọc Mây cũng không muốn để ý nhìn đồng hồ là 4 giờ 45 phút Ngọc Mây lái xe đi tới bệnh viện Ngọc Mây tới phòng mẹ nghe tiếng ai nói chuyện nhìn vào trong thì ra là Thế Nam mang quà tới thăm mẹ Ngọc Mây còn nói chuyện vui để mẹ Ngọc Mây bớt buồn Ngọc Mây mỉm cười rồi gõ cửa bước vào
" Thế Nam anh bỏ bùa mẹ em rồi phải không "
Thế Nam đứng dậy đi tới Ngọc Mây xách đồ dùm cô nói
" đúng vậy để mẹ em sớm gả em cho anh "
Mẹ của Ngọc Mây lên tiếng
" mẹ gả đấy!”
Ngọc Mây bất lực
" con có chịu gả đâu "
mẹ Ngọc Mây càu nhàu
" sao con không chịu gả Thế Nam vừa tốt bụng vừa đẹp trai như vậy còn tài giỏi, con sao lại không chịu "
Ngọc Mây nhìn Thế Nam ngán ngẩm nói
" anh đã nói gì với mẹ em thế?”
Thế Nam cười tươi nhún vai mẹ Ngọc Mây nói
" mẹ muốn cháu lắm rồi con không thương mẹ sao ’

Ngọc Mây đã quá quen với chiêu trò nhõng nhẽo này của mẹ mình nắm tay mẹ nói
" nếu mẹ khỏe mạnh thì con sẽ cưới được chưa ".

mẹ Ngọc Mây bước xuống giường nói
" mẹ khỏe mạnh lắm rồi mau mau cưới đi "
Ngọc Mây bất lực với mẹ nhìn Thế Nam
" là lỗi của anh đó "
Thế Nam ôm lấy vai Ngọc Mây nói với mẹ Ngọc Mây
" bác đừng gây thêm áp lực cho Ngọc Mây, chúng con nhất định sẽ cưới như không bây giờ "
mẹ Ngọc Mây nằm lên giường không thèm nhìn mặt Ngọc Mây và Thế Nam giận dỗi
" đúng rồi cứ từ từ rồi bà già này chết đi mà không thấy mặt cháu đi "
Ngọc Mây bất lực nói với mẹ
" 3 thánh nữa chúng con sẽ cưới "
Thế Nam và mẹ bất ngờ Thế Nam nhìn Ngọc Mây hỏi
“em đùa sao?”
Ngọc Mây lắc đầu nói
" nghiêm túc vì vậy trong 3 tháng này anh phải làm sao để em thấy anh là chỗ dựa an toàn cho em đó nếu không thì em thay đổi ý định "
Thế Nam ôm chặt lấy Ngọc Mây trong hạnh phúc nói
" anh nhất định sẽ yêu thương hết lòng mà ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 39: Chương 39


Thế Nam và Ngọc Mây ở lại trò chuyện với mẹ Ngọc Mây đến tối thì điện thoại 2 người vang lên tiếng chuông 3 người nhìn nhau Ngọc Mây và Thế Nam bốc máy lên đồng thanh nói
" tôi sẽ có mặt ngay!"
mẹ Ngọc Mây thở dài rồi nhìn Ngọc Mây và Thế Nam gật đầu 2 người lật đật chạy ra ngoài Thế Nam chở Ngọc Mây tới hiện trường vào trong Nguyệt Ánh thở dài ngao ngán nói
" xác chết là của Mẫn Mi và hung thủ là tên đại gia Hắc Thời hắn cũng đã bị bắt"
Ngọc Mây bất lực nhìn xác của Mẫn Mi tr@n trụi nằm trên giường, Mỹ Kỳ đi tới nói
" 2 người họ chơi quá liều và hung thủ còn bóp cổ nạn nhân để thêm phần phấn khích như không ngờ bóp ch3t cô ta "
Ngọc Mây lắc đầu nói
" thật là dạo này thuốc k1ch thích càng ngày càng nhiều vụ án nào cũng liên quan tới nó "
Mỹ Kỳ nhìn Ngọc Mây nói
" vậy Thế Nam đã nói với cậu chưa "
Ngọc Mây nhìn Mỹ Kỳ khó hiểu
" chuyện gì?"
Mỹ Kỳ chỉ vào Thế Nam nói
" anh ta sẽ được chuyển tới trụ sở điều tra các chất cấm đấy nghe nói anh làm việc ở đó cũng phải đối mặc với súng đạn bất cứ lúc nào khi đi bắt tội phạm "
Ngọc Mây hoang mang nhìn Thế Nam thu gọn hiện trường Thế Nam đưa Ngọc Mây về trên đường Ngọc Mây kêu Thế Nam dừng lại bên 1 con sông Thế Nam dừng xe hỏi Ngọc Mây
" sao vậy em không muốn về nhà à?"

Ngọc Mây nhìn vào mắt Thế Nam nói
" anh có điều gì muốn nói với em không?"
Thế Nam thở ra 1 hơi dài ôm lấy Ngọc Mây.

nói
" Mỹ Kỳ nói cho em biết rồi sao "
Ngọc Mây đánh vào người Thế Nam
" chuyện như vậy sao anh không nói hay em không đáng để nghe "
Thế Nam nắm chặt tay cô nói
" anh không muốn em phải lo lắng đối đầu với những tên buôn lậu nguy hiểm thì việc hi sinh thì anh không thể nói trước với em như nếu em luôn gọi tên anh thì anh sẽ luôn xuất hiện ở trước mặt em.

"
Ngọc Mây ôm lấy Thế Nam nói giận dỗi
" em kêu là phải có mặt nếu không em không tha cho anh đâu"
Thế Nam xoa đầu cô rồi 2 người lên xe đi về nhà
♡⑅⁺◛˖????????????➋➌????????˖◛⁺⑅♡

sáng hôm sau Ngọc Mây tới bệnh viện đưa mẹ về nhà về tới nhà mẹ Ngọc Mây liền đi tới bếp Ngọc Mây bất lực nói với mẹ
" mẹ nên nghỉ ngơi đừng làm nữa "
mẹ Ngọc Mây nói với cô
" mẹ mà không làm mẹ buồn lắm "
Ngọc Mây bó tay đi ra cửa nói với mẹ
" giờ con phải để trụ sở đây mẹ cẩn thận nhé "
Mẹ Ngọc Mây gật đầu thế là Ngọc Mây lái xe đi tới trụ sở trên đường đi cô dừng lại đèn giao thông thì 1 cô bước tới cửa kính xe cô tươi cười đưa ra 1 tờ quảng cáo nói
" phiền chị 1 chút tối nay có trình diễn piano rất hay chị tới ủng hộ nhé "
Ngọc Mây nhận tờ quảng cáo cô gái đó liền chạy tới mấy xe phía sau Ngọc Mây tới đèn xanh cô lái xe đi, tới trụ sở bước vào phòng làm việc đã thấy Mỹ Kỳ ngồi đó hỏi
" mẹ cậu sao rồi?"
Ngọc Mây tươi cười đi vào bàn làm việc ngồi xuống nói
" đã khỏe lại còn muốn vào bếp làm đồ ăn nữa cơ "
túi của Ngọc Mây đặt xuống Mỹ Kỳ thấy tờ quảng cáo liên lấy ra xem Mỹ Kỳ trêu chọc Ngọc Mây
" hôm nay còn có hứng thú với ca nhạc sao "
Ngọc Mây nhìn vào tờ quảng cáo nói
" là 1 cô gái phát tờ rơi đưa cho tớ thôi "
Mỹ Kỳ đọc lên
" buổi hòa nhạc của tay đàn piano Tế Kiệt …"
Ngọc Mây và Mỹ Kỳ nhìn nhau đồng thanh nói
" Tế Kiệt!".
 
Back
Top Bottom