Ngôn Tình Tìm Thấy Sự Thật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,197
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tim-thay-su-that.jpg

Tìm Thấy Sự Thật
Tác giả: Xóm Lá
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Xóm Lá

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Làm một pháp y, công việc của Ngọc Mai chính là thay người chết nói lên sự thật, tìm lại công lý cho họ.

Một vụ án mạng, muốn giải quyết cần rẩt nhiều yếu tố, không thể thiếu động cơ, hung khí, quá trình, nhân chứng, vật chứng.

Nhưng mà vật chứng chính là thứ đanh thép nhát để có thể kết luận và tin tưởng,

Một vật chứng còn hơn mười lời khai của nhân chứng.​
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 1: 1: Đau Đớn


Ngọc Mây là cô gái tài giỏi năm nay cô ấy 25 tuổi làm pháp y, có gia đình hạnh phúc như bị vỡ tan khi cô tận mắt nhìn thấy ba cô trong 1 cơn mưa gió sấm chớp bị người ta đẩy xuống vực
- reng reng reng
Ngọc Mây tỉnh dậy,đưa tay lên tắt báo thức, bước xuống giường, đi ra ngoài phòng, vẫn là hình ảnh mẹ Ngọc Mây đang chuẩn bị đồ ăn
"con dậy rồi thì vào ăn cơm đi mẹ cũng chuẩn bị cơm con mang theo rồi này"
Ngọc Mây ngáp ngắn ngáp dài
"lúc nào mẹ cũng dậy sớm làm chi vậy con thuê giúp việc rồi mà"
Mẹ của Ngọc Mây quá hiểu con gái mình
" con khó ăn từ nhỏ rồi không phải đồ mẹ nấu con không thể ăn đâu"
Ngọc Mây chỉ biết lắc đầu ngao ngán
"rồi rồi rồi con biết nhưng con không muốn mẹ cực"
- Mẹ Ngọc Mây có cơ hội hối thúc
" con không thấy mẹ cực thì mau cưới 1 người chồng rồi sinh cho mẹ đứa cháu đi"
- Ngọc Mây lật đật lấy đồ đạc
"thôi thôi con tới giờ đi làm rồi"
- Mẹ Ngọc Mây lật đật chạy ra cửa
"con lại thế rồi nhớ 7 giờ đi xem mắt nha"
- Ngọc Mây lật đật mang giày

"lại ai nữa thế"
- Mẹ Ngọc Mây vừa cầm cái muỗng vừa nói
"là 1 người con mà mẹ mới quen rất đẹp trai cao tráo và tốt bụng nữa còn.

.

"
- Ngọc Mây liền gắt lời liền chạy ra ngoài
"nếu tốt như vậy mẹ đi xem dùm con đi nha"
- Mẹ Ngọc Mây nhìn ra ngoài cửa
"con bé này lại nữa rồi"
điện thoại reng lên
- Ngọc Mây bốc máy
"chuyện gì vậy Nguyệt Ánh "
- Nguyệt Ánh lập tức thông báo
" chị ơi xảy ra chuyện rồi vụ án tại ngã xxxx.

"
- Ngọc Mây cau mày trả lời nhanh gọn
"cảnh sát đã nói sơ bộ nó chưa"
- Nguyệt Ánh lập tức nhanh nhảu đáp lời
"hiện trường có thể cho thấy là 1 vụ cưỡng hiệp"
- Ngọc Mây thay đổi sắc mặt
"tôi lập tức đến ngay, đo thân nhiệt của thi thể rồi đến nơi báo tình hình"
- Nguyệt Ánh trả lời ngắn gọn
"rõ!"
Chạy đến nơi Ngọc Mây liên vào hiện trường đưa thẻ lên cho cảnh sát coi để vào trong
- Nguyệt Ánh vừa đi theo vừa thông báo
" đo thân nhiệt và biết được khoan thời chết là 5 tiếng trước"
Ngọc Mây mang bao tay vào rồi đưa tay chạm vào thi thể

- Nguyệt Ánh lập tức cung cấp thông tin
"trên cơ thể không có 1 vết thương vậy nguyên nhân cái chết ở đâu"
- Ngọc Mây nhìn quan sát
" không phải cứ có vết thương mới có thể giết người,họ cũng có thể giết người từ bên trong"
Ngọc Mây mở miệng nạn nhân ra rồi kêu Nguyệt ánh lấy dụng cụ lấy ra trong miệng nạn nhân 1 mảnh nhỏ của bị nhựa
- Ngọc Mây bỏ vật chứng vào bịch
"đưa qua bộ phận xét nghiệm"
Ngọc Mây nhìn nạn nhân
" tôi sẽ trả lại công bằng cho cô và đưa người làm cô mất mạng ra ngoài ánh sáng khiến hắn phải chịu nổi đau cô đang chịu"
- Nguyệt Ánh chạy vào
"mẹ của nạn nhân đang ở trước"
Ngọc Mây đứng dậy nhìn ra hướng mẹ của nạn nhân
" mong là mẹ cô sẽ hiểu cho công việc của tôi và họ sẽ thông cảm và giúp đỡ tôi mong là cô sẽ giúp tôi"
Ngọc Mây đi về phía
Tiếng khóc lóc thảm thiết này thất khiến người ta cảm nhận được nỗi đau tột cùng
- Mẹ của nạn nhân đang quỳ dưới đất
"con gái tôi con gái tôi, sao con bỏ mẹ vậy con con tỉnh lại đi mà con đừng như vậy"
Người mẹ ngất đi, được đưa vào bệnh viện,ngày hôm sau Ngọc Mây và Nguyệt Ánh vào bệnh viện
- Ngọc Mây mở cửa chào hỏi
" con chào cô"
- Mẹ của nạn nhân vẫn còn thất thần

" con gái tôi không chết vậy đâu đúng không bác sĩ "
- Ngọc Mây im lặng 1 hồi rồi
"con biết cô rất đau đớn như mong cô hay để lại tâm trí mà lo cho em"
Ngọc Mây ra hiệu bằng mắt cho Nguyệt Ánh
- Nguyệt Ánh nhanh hiểu ý
"con đỡ cô ngồi dậy nhé"
- Mẹ của nạn nhân vẫn không nhìn Ngọc Mây
" sao lại xảy ra chuyện này con gái tôi "
- Ngọc Mây hạ giọng
"cô muốn giúp con gái mình tìm hung thủ không"
- Mẹ của nạn nhân nhìn Ngọc Mây
"tôi phải làm gì giúp con gái tôi đây"
- Ngọc Mây mạnh dạn nói
"con biết đây là có lỗi với cô như con xin cô để con khám nghiệm tử thi cho con gái cô"
*1 đổ vỡ vang lên máu chảy xuống
Người mẹ lấy cái ly trên bàn ném vào đầu của Ngọc Mây.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 2: 2: Tìm Thấy Rồi


máu chảy Nguyệt Ánh hoảng loạn đỡ Ngọc Mây
- Nguyệt Ánh tay vừa đỡ Ngọc Mây vừa nói
"sao cô lại làm như vậy chị ấy cho tốt cho cô về con gái cô thôi"
- Mẹ nạn nhân hung dữ
"các người biến đi, con tôi đã chịu nhiều nỗi đau rồi, tôi muốn thân xác nó không được trọn vẹn, biến hết đi"
- Ngọc Mây vẫn cố chấp đứng đó chịu cơn thịnh nộ của người mẹ
"nếu cô có thể mặc nhiên để con cô sống trong đau khổ còn kẻ hại cô ấy lại sống thảnh thơi ngoài vòng pháp luật sao"
- mẹ của nạn nhân ôm đầu
"tôi không muốn nghe"
Ngọc Mây người đầy máu đứng dậy nắm lấy tay mẹ nạn nhân
" con cầu xin cô hay để con tim ra tội phạm, con xin cô hay con cơ hội được giúp cô"
Sau thời gian bình tĩnh mẹ nạn nhân cũng chịu hợp tác
Ngọc Mây được đưa đến phòng băng bó
- Bác sĩ kinh nhạc
" sao cô lại cố chấp không chịu đi xử lý vết thương liên lại để chảy máu lâu như vậy cô không đau à"
- Ngọc Mây nhìn bác sĩ lạnh lùng
"cho hỏi có bác sĩ nữ không"
- Bác sĩ bất ngờ như vẫn tự nhiên đáp
" hiện tại tất cả mọi người đều bận cô còn muốn gọi bác sĩ nữ sao?"

Ngọc Mây thở dài
" mới bác sĩ vào việc đi"
Bác sĩ lau vềt thương Ngọc Mây không chút biểu cảm
"cô không biết đau hay sao vết thương sâu thế này mà không thấy gì sao"
- Ngọc Mây cắn răng chịu đựng cơn đau
"nỗi đau này có là gì, Bác sĩ nhanh tay tôi còn có việc phải làm"
- Bác sĩ mĩm cười
"cô rất yêu nghề của mình nhỉ"
- Ngọc Mây nhìn thẳng vào bác sĩ
"biết tôi làm nghề gì sao"
- Bác sĩ liên đưa tay lên chỉ vào ngực Ngọc Mây
"trên cổ cô đeo giấy chứng nhận pháp y"
- Ngọc Mây lật đật che lại
"khả năng qua sát của Bác sĩ cũng khá tốt,bản tên tôi rất nhỏ mà anh vẫn nhìn được hay anh có sở thích là nhìn vòng 1 của bệnh nhân"
- Bác sĩ cúi mặt mĩm cười
"cô có để nhìn sao"
- Ngọc Mây thản nhiên đáp
"anh cần tôi c ởi đồ ra cho anh khám luôn không"
Bác sĩ ngơ ra liên nói
" của cô xong rồi"
Vừa nghe xong Ngọc Mây liên đứng dậy gọi cho Nguyệt Ánh
" đã xong, chuẩn bị xe đến phòng khám"
để lại bác sĩ ngồi nhìn theo với ánh mắt thích thú
Vừa ra khỏi bệnh viện Ngọc Mây liên leo lên xe
"ngồi chờ chắc"
đến nên liên chạy vào phòng các nhân viên phòng khám liên chào hỏi
"Chào bác sĩ Mây"
- Ngọc Mây liên nhẹ nhàng chào lại
- Nguyệt Ánh cầm trên tay báo cáo
" đã có báo cáo bên phái cảnh sát"
- Ngọc Mây mặc áo diệt khuẩn
"vừa đi vừa báo cáo tình hình đi"
- Nguyệt Ánh nhanh tay lật tài liệu
" thông tin cô gái đó tên là Yến ba mẹ ly hôn người mẹ tái hôn với 1 người có 1 người con trai nhưng hiên tại ông Mã là cha dượng của nạn nhân đang ở nước ngoài không ở đây, còn cậu con trai là Lạc nghe thông tin là mới đi sang nhà bạn chơi bên thành phố Y"
- Ngọc Mây nghiêng đầu thắc mắc
"nghe tin em gái mất không về sao"

Ngọc Mây cầm hình gia đình nạn nhân lên
- Nguyệt Ánh nhìn theo hình trên tay Ngọc Mây
"em không biết như hiện tại cảnh sát đang tìm anh ta"
Ngọc Mây đứng suy nghĩ
"báo cho bên cảnh sát điều tra khu vực xung quanh đây nhanh lập tức"
- Nguyệt Ánh khó hiểu
"không phải anh ta đi thắm bạn ở thành phố khác sao lại tìm ở đây"
- Ngọc Mây chân bước về phía trước miệng giải thích
"tôi thấy anh ta lướt qua khi tôi chạy xe tới hiện trường, mau kêu tất cả cảnh sát điều tra kiểm soát các đường bay, hắn ta nếu là hung thủ thì có lẽ hắn sẽ tìm cách bỏ trốn"
- Nguyệt Ánh nhanh chân chạy đi
" em sẽ báo cáo ngay"
đến phòng khám thi thể,cô gái được đặc nằm trên giường
Hoàng Khánh là trợ thủ pháp y
" chị tới rồi"
- Ngọc Mây nhắc nhở
"đã chụp lại vết thương trên nạn nhân chưa"
- Hoàng Khánh sắc mặt nghiêm túc
"em đã chụp lại tất cả những có tay sau 8 tiếng đã hiện lên vết đỏ thì ngoài ra không còn gì"
Ngọc Mây nhìn thi thể
nếu em ở đây hãy cho chị biết cách họ giết em để chị tìm ra thủ phạm trả công đạo cho em"
- Hoàng Khánh nhìn thấy Ngọc Mây nói chuyện với 1 thi thể thì hơi rén nhẹ
"chị làm em sợ nữa rồi đấy"
Ngọc Mây không để tâm tiếp tục làm việc
Hoàng Khánh thì chụp lại bằng chứng

1 tiếng trôi qua
- Ngọc Mây tháo khẩu trang
"gửi vào máy tính cho tôi và gửi qua bộ phận xét nghiệm để họ coi tìm được gì thêm trên những bằng chứng này không"
- Hoàng Khánh cầm máy
"rõ thưa sếp"
- Ngọc Mây vỗ vai Hoàng Khang
" làm cho tốt vào đấy"
Ngọc Mây vào phòng làm việc
Nguyệt Ánh lật đật chạy vào
" giống như chị nói hắn ta chạy trốn sang thành phố Y như không thành đã bị bắt lại"
- Ngọc Mây tay gõ lên bàn
"đi, tôi sẽ tự mình tra khảo hắn"
- Nguyệt Ánh nhìn Ngọc Mây Khó Hiểu
" sao chị có thể tra khảo hắn chị đâu phải! "
Ngọc Mây đưa ra 1 thẻ cảnh sát điều tra
Nguyệt Ánh ngơ ra
- Ngọc Mây choàng áo khoác và
" còn đứng đó làm gì lấy xe"
Nguyệt Ánh lật đật đi lấy xe.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 3: 3: Tra Khảo


Trên đường Nguyệt Ánh cứ thắc mắc mãi, Ngọc Mây liên hiểu ra nói
"chị làm bên tổ điều tra 2 năm vài sự cố nên cấp trên đã khuyên chị học pháp y, chị được tra khảo nếu chi xin được chỉ định của cấp trên"
- Nguyệt Ánh với ánh mắt ngưỡng mộ
" vậy có thể nhìn thấy chị tra khảo rồi"
đến nơi Ngọc Mây đưa thẻ ra, mọi người quen cô liên chào hỏi
" lâu lắm rồi mới cặp cảnh sát Mây này"
Ngọc Mây chào mọi người,liên hỏi một viên cảnh sát
"cho hỏi nhân vật tình nghi Lạc đang ở phòng thẩm vấn số máy "
- cảnh sát lật giấy
" hiện tại đang ở phòng tra khảo số 204"
Ngọc Mây cảm ơn liên đi đến phòng tra khảo
Vào bên ghi hình cuộc tra khảo vì đang có người tra khảo nhân vật tình nghi
+Cuộc tra khảo gửi cảnh sát và nghi phạm
- Cảnh sát nam ngồi nghiêm nghị

"anh nghe tin em gái mình mất mà không về xem tình hình ở nhà, mà lại muốn chạy đi đâu"
- Lạc( nghi phạm) tỏ ra không quan tâm
"tôi biết rồi thì sao, lẽ muốn tôi khóc lóc cả ngày à
- Cảnh sát nam chấp tay lại đây uy phong
"Pháp Y của chúng tôi đã thấy vào ngày xảy ra vụ án đã thấy anh trên đường đến hiện trường ngã 34xxx, vì sao anh lại ở gần hiện trường như vậy không phải anh ở nhà bạn bên thành phố Y sao"
- Lạc (nghi phạm) đổ mồ hôi 2 tay chấp vào nhau
"thì tôi về đây 2 ngày trước như không muốn về nhà, nên ở nhà trọ thôi vậy cũng phạm tội sao"
- Cảnh sát nam gõ bút trên bàn
" vậy sao nghe tin em gái mình mất anh không về nhà xem tình hình sao"
- Lạc ( nghi phạm) sờ vào vòng tay xoay liên tục
" nó mất rồi thì mất rồi tôi về ba tôi lại không vui thì sao
Cảnh sát nam trầm giọng xuống
"anh có xung đột gì với gia đình mình à"
- Lạc (nghi phạm) nhún vai tỏ ra bất bình
mẹ tôi ngoại tình bỏ rơi ba rồi, ba tôi cho đó là lỗi của tôi nên tôi bị ăn đấm hoài thôi"
- Cảnh sát nam nhìn chằm chằm
"như ông Mã đang ở nước ngoài thì anh còn sợ gì"
- Lạc (nghi phạm) liên tục sờ chiếc vòng tay
"nếu anh là 1 người có hoàn cảnh giống tôi đi thì biết tóm lại tôi không giết em Yến nên tôi không muốn ngồi đây"
Lạc ( nghi phạm) đập bàn đá ghế đứng dậy định đi thì cảnh sát lập tức khống chế lại
Cảnh sát nam lớn tiếng để cho nghi phạm ngồi yên
" đây là đồn cảnh sát, nếu anh không chịu hợp tác tôi sẽ dùng biện pháp mạnh đấy ngồi yên ở đây
nghi phạm bắt đầu sợ chịu ngoài yên như vẫn không chịu hợp tác"
Ngọc Mây nói qua tại nghe
" tôi là cảnh sát điều tra Ngọc Mây tôi mong anh có thể cho tôi tra khảo nghi phạm không "

Cảnh sát nam liền đứng dậy bước ra ngoài
Ngọc Mây kêu Nguyệt Ánh lấy cho mình 1 lon nước, mang vào phòng tra khảo
Ngọc Mây mới ngồi xuống thì nghi phạm đã lên tiếng
- Lạc ( nghi phạm) cười nửa miệng
" lại muốn gì nữa lại đưa phụ nữ vào đây làm gì"
Ngọc Mây nở nụ cười trên môi rồi đeo bao tay vào và đưa ra lon nước cho nghỉ phạm
Nguyệt Ánh nhìn Ngọc Mây thắc mắc
- Ngọc Mây nở nụ cười
"có lẽ nãy giờ anh nói rất nhiều nên khá khát nhỉ,tôi đem nước đến cho anh đây"
- Lạc ( nghi phạm) tỏ vẻ
"coi như đồn cảnh sát này còn có người biết điều đó"
Lạc ( nghi phạm) vừa bỏ lon nước xuống thì lập tức Ngọc Mây cầm lon nước lên đưa cho Nguyệt Ánh đựng lon nước trong 1 cái khay đựng
- Ngọc Mây nói tự tin
đưa đến phòng pháp chứng, trong đây có vân tay và nước bọt của anh ta thì có thể biết ngay thôi"
Lạc (nghi phạm) giật mình đứng dậy
" cô dám gài bẫy tôi"
Lạc ( nghi phạm) đưa tay ra đi lấy lon nước thì bị Ngọc Mây chụp lại và bẻ ngón tay ra sau khiến hắn đau đớn
- Lạc ( nghi phạm) là hét vì đau: A.

.

A.

Aaa
Ngọc Mây với ánh mắt và giọng nói sắc bé nhìn nghi phạm Lạc
có bằng chứng rồi thì anh tiêu đời rồi, nào bình tĩnh đợi kết quả thôi"
Ngọc Mây mĩm cười rồi nói
"1 bằng chứng thiết thực còn hơn 10 lời nhân chứng đấy"
1 thời gian sau
Nguyệt Ánh đi vào
" đã có kết quả của phòng pháp chứng".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 4: 4: Kết Thúc Vụ Án


Ngọc Mây nhìn Nguyệt Ánh
" kết quả thế nào"
- Nguyệt Ánh liên nghiêm mặt
"ngón tay của hắn trùng khớp với vết thương trên tay nạn nhân"
Ngọc Mây nhìn thẳng vào nghi phạm
" anh có thời gian giải thích cho mình đấy"
- Lạc (Nghi phạm) sợ hãi tay cào lên vòng tay
"tôi.

.

Tôi không có giết em ấy tôi không cố ý đâu tôi không có cố ý đây"
- Ngọc Mây đập bàn đứng dậy
"có thể nói anh là nghi phạm tôi dễ dàng bắt được nhất, có phải anh và nạn nhân có tình cảm hay không, từ lúc tôi quan sát cảnh sát và anh tra khảo thấy anh cứ sờ vào chiếc vòng trên tay"
- Lạc ( tội phạm) nhìn xuống vòng tay nước mắt tuôn ra
" em ấy đã làm nó cho tôi tôi luôn mang theo bên người"
- Ngọc Mây nét mặt khó hiểu
"nếu anh nói vậy thì anh rất yêu thương nạn nhân vậy tại sao anh ra tay giết hại và ***** *** em mình chứ"

- Lạc ( tội phạm) ngồi thờ thửng nhìn vào Ngọc Mây
"tôi gặp em ấy lúc đó tôi 18 tuổi em ấy 16 tuổi ngay từ đầu gặp tôi đem lòng yêu em như em thì chỉ coi tôi là anh trai, tôi đã cố làm anh trai em ấy suốt 7 năm em ấy vẫn coi tôi là anh trai còn tôi thì không muốn làm anh em với em ấy, ngày hôm đó tôi vừa mua được món quà liền chạy về muốn chính tay mình tặng cho em như đứng trước nhà em lại đang ôm 1 chàng trai khác nó còn hôn em, tôi không nhịn được lên mới kéo em ra ngoài nói chuyện, tôi không kiềm được cảm xúc mà đã lôi kéo em đi rất mạnh tay"
+ nhớ lại đêm hôm đó
- Yến ( nạn nhân) vẻ mặt đau đớn khi bị nắm tay quá đau
" anh thả em ra em đau quá"
- Lạc ( tội phạm) nắm chặt vai em gái với vẻ mặt như hoá dại
"sao em đối xử với anh như vậy,em biết anh yêu em mà"
- Yến ( nạn nhân) sợ hãi lấy tay cố đẩy nạn nhân ra
" như chúng ta là anh em sao em có thể yêu anh được"
- Lạc ( tội phạm) kéo em gái vào trong người ôm chặt
"chúng ta đâu phải anh em ruột đâu, tại sao lại không chứ"
- Yến ( nạn nhân) dùng tay tát vào mặt anh trai rồi hét lên
"nhưng em không yêu anh"
+ trở về hiện thực
- Lạc ( tội phạm) vẫn ngồi sờ vào vòng tay với vẻ mặt buồn bã
"tôi không kiềm được cảm xúc đã ép em ấy, em ấy kháng cự nên tôi đã cho thuốc mà bạn tôi đã cho từ bên thành phố Y, bạn tôi nói khi quan hệ thì dừng thuốc này sẽ tăng độ k1ch thích nên tôi đã nhét 1 số lượng lớn vào họng em ấy"
Ngọc Mây cúi mặt nghiến răng
Lạc ( tội phạm) lại nói tiếp trong nước mắt
" khi xong rồi tôi lay nhẹ người em ấy như em ấy không phản ứng tôi đưa tay để vào mũi em ấy như em ấy không còn thở nữa.

.

Tôi không muốn đâu"
Ngọc Mây tức giận
anh có biết đó là m@ túy không nếu trong 1 thời gian ngắn anh cho lượng m@ túy nhiều vào cơ thể sẽ gây chết người không"
tên tội phạm liên tục ôm đầu lắc liên tục
"Không phải vậy đâu bạn tôi không nói đó là m@ túy"
Ngọc Mây đứng dậy tới cửa dừng lại quay mặt về phía tên tội phạm
"anh không ích kỉ chỉ nghĩ cho cảm xúc của riêng mình thì có lẽ chuyện này không xảy,hay nhớ rằng tình yêu xây dựng trong sự ích kỉ chỉ mang lại nhiều niềm đau khổ mà thôi"
+ Ngày kết án người mẹ của nạn nhân gáo khóc trong tuyệt vọng
" sao mày lại làm như thế với con gái tao"
Tên tội phạm chỉ biết lặng yên cho người mẹ đánh và chửi
Ngọc Mây liên chạy đến ngăn và ôm mẹ của nạn nhân
"cô bình tĩnh lại đi"
người mẹ ngồi sụp xuống đất, khóc rất thảm thiết
" tại sao con gái tôi lại chịu cảnh này chứ "
Ngọc Mây nhìn tên tội phạm, trong mắt hắn như không có hồn, tội phạm được đưa đến nhà giam Ngọc Mây an ủi mẹ nạn nhân
"Cô bình tĩnh lại con biết bây giờ còn nói gì cũng không vơi đi nỗi đau trong lòng cô nên con chỉ mong cô bình tĩnh lại"
Mẹ của nạn nhân đưa tay sờ vào vết thương trên trán rồi nói
"chắc cháu phải đau lắm ta xin lỗi cháu"
Ngọc Mây mĩm cười
"cháu không sao chúng ta đi về thôi".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 5: 5: Cuộc Hẹn


vừa ngồi lên xe nghe tiếng điện Ngọc Mây bốc máy
"Alo sao mẹ lại gọi đúng lúc thế vậy mẹ định vị con sao"
Mẹ Của Ngọc Mây hỏi trong lo lắng
" con đã 1 đêm không về mẹ rất lo đây"
Ngọc Mây mỉm cười rồi đáp
"mẹ lo gì con gái mẹ là siêu nhân mà"
Mẹ của Ngọc Mây nói với giọng hờn dỗi
"đừng đùa nữa hôm qua con đã làm mẹ mất mặt lắm đấy người ta ngồi chờ còn vậy mà con lại không đến"
Ngọc Mây lắc đầu ngao ngán
"Vậy mẹ đi gặp người đó đi dù sao mẹ thích vậy mà"
Mẹ Ngọc Mây liên giận dữ nói lớn
"con bé này mẹ nuôi con để con nói ra những lời này sao con không thương mẹ sao hả"
Ngọc Mây bịt tai lại rồi nói
" lại nữa rồi vậy thì chiều nay 7h con có thời gian rồi mẹ hẹn người ta đi "
Mẹ Ngọc Mây mỉm cười khoái chí
" vậy mới là con gái mẹ được rồi mẹ gọi cho người ta đây"
∆ tan làm
tiếng điện thoại vang lên Ngọc Mây bốc máy
"mẹ dự đoán giờ như thần vậy"
Người mẹ không động tác thừa liên nơi

" Nhà hàng Kim Hoa bàn 12 nha con gái yêu"
Ngọc Mây bước lên với nụ cười bất lực
"ok con tới đó đây"
Mẹ Ngọc Mây liên hấp tấp hỏi
" Con mặc cái gì vậy"
Ngọc Mây đảo mắt rồi nói
" thì đồng phục pháp y "
Mẹ Ngọc Mây quát
"thay ngay đi, con muốn người ta sợ chạy mất à "
Ngọc Mây cười khuẩy
"nói đùa mẹ thôi con đã thay quần áo rồi mẹ yên tâm được chưa"
mẹ của Ngọc Mây chưa gì đã nói 1 đoạn dài
" nếu tốt thì sang năm cưới rồi sinh 1 đứa cháu! "
Ngọc Mây lấy tay chạm vào đầu bất lực
" rồi nếu mẹ còn nói nữa, con không lái xe đi bây giờ là trễ giờ đấy"
Người mẹ hối thúc
" được rồi con đi đi, nhớ không được mang chuyện pháp y doạ người ta"
∆ nhà hàng Kim Hoa
•Bước vào trong Ngọc Mây tìm người, có 1 người ngồi đó rất thu hút ngương mặt cũng khá đẹp trai
"cho hỏi anh tới đây để xem mắt phải không"
chàng trai nhanh chân đứng dậy kéo ghế cho Ngọc Mây
" à chào cô tôi là Thế Nam là 1 Đặc vụ phá bom"
•Ngọc Mây bất ngờ nhìn anh ta rồi nói
"có lẽ anh cũng từ nơi làm tới đây"
Thế Nam nhìn Ngọc Mây rồi lắc người
" hình dạng của tôi nói lên điều đó sao"
•Ngọc Mây mĩm cười
"nếu không tại sao áo trong của anh vậy là đồ đặc vụ anh chỉ vội khoát áo vest vào thôi nhỉ"
Thế Nam mỉm cười
"cô khá tinh mắt đấy cô làm tôi ngạc nhiên đấy"
•Ngọc Mây lấy từ túi sách ra danh thiếp
"không có gì mà quên không giới thiệu tôi Ngọc Mây là 1 nhân viên pháp y và đồng hành đó tôi cũng là cảnh sát điều tra rất vui làm quen"
•Thế Nam cầm danh thiếp bỏ vào túi áo vest
"cô làm 1 nghề ít ai dám làm chính tả mổ xẻ người cô có cảm giác sợ không"
•Ngọc Mây ngước nhìn lâu thật lâu vào mắt của Thế Nam
"nếu tôi nói tôi có thể bình thấy người chết thì anh có tin không"

Thế Nam cười ngượng rồi run nhe nói
"Vậy cô có thể thấy người đã.

.

khuất à"
Ngọc Mây nhìn sang 1 đến vai của Thế Nam nhìn như có thứ gì
Thế Nam lập tức ngồi ngay thẳng và sát lại Ngọc Mây nói
"sao cô chứ nhìn chằm chằm vào tôi thể"
Ngọc Mây khẽ cười rồi nói giọng rùng rợn
" tôi thấy 1 người phụ nữ đôi mắt đỏ queo đang bám vào vai anh"
•Thế Nam giật nảy mình hạ giọng
"Vậy cô có thể nào kêu người đó đi được không"
Ngọc Mây phì cười
- tôi chỉ đùa anh thôi đừng lo
"cô làm tôi sợ thật đấy"
" tôi xin lỗi vì chuyện hôm qua không thể đến đây bắt anh chờ rồi đi về như vậy tao rất có lỗi"
Thế Nam thở phào rồi chỉnh áo
" không sao tôi không để tâm đâu"
Ngọc Mây cầm ly rượu lên cụng với ly của Thế Nam
" thật sự cảm ơn anh "
•tiếng chuông điện thoại Ngọc Mây ren lên
•reng reng
"xin lỗi tôi có việc phải nghe điện thoại chút"
Thế Nam gật đầu ra hiệu cứ tự nhiên
•Giọng Nguyệt Ánh bên đầu dây bên kia

"có vụn án trên căn chung cư Phố Thị phòng 305"
Ngọc Mây vẽ mặt căng thẳng
"báo cho bộ phận pháp chứ đề họ đến điều tra"
Nguyệt Ánh nhanh nhẹn trả lời
"rõ"
• Ngọc Mây quay vào trong vội vàng lấy túi xách và áo khoác
"tôi xin lỗi hiện tại đang có vụn án tôi phải đi trước"
Thế Nam đứng dậy
"tôi có thể đưa cô tới đó"
Ngọc Mây quay đầu lại
",không cần đâu tôi có xe nếu có duyên lận sau gặp nhau tạm biệt"
∆ tới hiện trường
Nguyệt Ánh liên nói tình hình hiện tại
"nhóm pháp chứng mới vừa vào khám nghiệm
Ngọc Mây bước vào trong mắt cô là 1 em bé nhỏ nằm trong chăn đã tắt thở"
Ngọc Mây mang bao tay vào
" ai lại nhẫn tâm như thế chứ "
Nguyệt Ánh bước lên nói
"trong nhà còn có 1 người mẹ chảy máu rất nhìu được đưa vào bệnh viện bên cạnh người mẹ có 1 con dao".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 6: 6: Mê Tín


Ngọc Mây bước đến thi thể em bé nhỏ mở chăn ra
"theo cấu trúc cơ thể thì em bé này khoảng 5 - 6 tháng thôi"
Nguyệt Ánh bất ngờ
" ai lại làm ra chuyện kinh hoàng vậy với 1 em bé mới ra đời không được bao lâu"
Một người bước đến đặt tay lên vai cô
"bình tĩnh làm việc chứ"
Ngọc Mây quay lại nhìn thì ra là anh pháp chứng
"em ổn không sao anh Thiên này anh đã tìm ra như bằng chứng xác thực nào không"
Thiên liền mang vật chứng đựng trong bị chuyên dụng
" ngoài con dao bên cạnh người mẹ thi có 1 tin nhắn trong điện thoại mà người phụ nữ này gửi cho chồng mình thôi"
Thiên cau mày
"anh nghi là người phụ nữa này đã tự tử, theo như gì trong tin nhắn cô ta gửi cho chồng là hay chăm sóc con trai lớn"
Ngọc Mây nhìn Thiên
" vậy con trai lớn của cô ta ở đâu"
Tiếng từ bên ngoài
"mẹ ơi!! Sao mọi người không cho con vào"
•Tiếng hét ngoài khu vực phong tỏa Ngọc Mây đi ra
"mẹ ơi ba ơi em ơi!!! Chuyện gì đang xảy ra vậy"
Ngọc Mây quỳ xuống trấn an cậu bé

"em tên gì nào"
•Tiếng trả lời hoà vào tiếng khóc
"em tên...Văn Minh.."
Ngọc Mây thao bao tay lau nước mắt của cậu bé
"Văn Minh ngon lát nữa cô dẫn con đi gặp mẹ né"
• cuối cùng đứa bé cũng đã bình tĩnh trở lại
Ngay lúc Ngọc Mây nhân tiện hỏi chuyện
"em có thấy dạo này mẹ con nói chuyện với ai hay là có biểu hiện gì lạ không"
Văn Minh suy nghĩ rồi trả lời trong nức nở
mẹ thường..

xuyên uống rất nhiều..

thuốc khi ngủ,..

Mẹ còn hay đi xem bói...!Dù ba có nói gì đi nữa"
Ngọc Mây dìu cậu bé ngồi trên ghế ở ngoài hành lang
"vậy ba của em đâu"
Văn Minh nức nở
"ba đi làm công tác xa lắm nghe nói ba sẽ về sớm nhất là ngày mai"
Ngọc Mây Xoa đầu cậu bé
" chị cảm ơn nãy giờ em đã giúp chị rất nhiều"
• Nguyệt Ánh nói nhỏ vào tai của Ngọc Mây
"bây giờ phải đem thi thể của em bé này đi liệu.."
• Ngọc Mây ra dấu hiệu gật đầu
"Văn Minh em có biết chơi trốn tìm không"
Tiếng nhỏ nhẹ như vẫn còn ấm ức
"em..

biết..ạ"
Ngọc Mây ôm cậu bé rồi vỗ nhẹ vào lưng
"Nín nào giỏi lắm vậy bây giờ em nhắm mắt lại đếm đến 50 dùm chị chị sẽ có quà cho em nhé nào đặt 2 tay lên nào bắt đầu đếm đi"
Tiếng đếm phát lên
×1..2..3...4....5

• Ngọc Mây ra hiệu bằng tay đưa em bé đi, xác em bé được đi đi qua
×10...11...12...13
• Ngọc Mây nhìn Văn Minh mà trong lòng nghĩ
- ( chị xin lỗi, mong em hãy tha thứ cho chị)
× 47....48..49...50 em đếm xong rồi
Ngọc Mây dắt tay cậu bé
"được rồi chị đưa em đi gặp mẹ nhé"
∆ tới phòng bệnh của người mẹ
• chưa gì thằng bé đã chạy oà vào
" mẹ sao vậy mẹ"
• người phụ nữ mở mắt ra
"Văn Minh sao con ở đây con không nên đến gần mẹ"
• người phụ nữ xô ngã Văn Minh khiến nó đau nên khóc òa
"a..híc.."
• Ngọc Mây thấy vậy liền đỡ cậu bé dậy rồi nói
" em ra ngoài trước đi nha chị sẽ nói chuyện với mẹ"
• đứa bé đành ngậm ngùi cúi mặt đi ra
Ngọc Mây xoay vào trong ngồi đối mặt với người phụ nữ
"có sự việc gì khiến chị đã ra tay với bản thân mình con ra tay giết chính đứa con của mình"
Người phụ nữ cuộn mình vào trong chăn
" bế tắc rồi không có tương lai"
Ngọc Mây khó hiểu
" chị đang nói cái gì "
Người mẹ cứ liên tục nói

" tương lai tối mịt thì không nên sống nữa"
Ngọc Mây liên hiểu ra chắc người mẹ đã bị tâm lý
" ai có thể cho chị biết được tương lai chứ"
Người mẹ chấp tay lạy xung quanh
ông thầy bói đó nói tương lai nhà tôi không tốt đứa bé đó mang vận xui xẻo nó không có tương lai tốt đẹp gì,thà để nó chết thì mọi xui xẻo không bám này nhà tôi"
• Ngọc Mây tức giận
" chỉ vì lời ông thầy bói mà cô chính tay giết hại con mình"
người mẹ liên trùm mền lại
" không chỉ đứa bé đó tôi cũng có tương lai tôi cũng nên chết đi"
Ngọc Mây liền cáu
"sao cô lại tin vào những vào vô lý không căn cứ đó chứ để bây giờ mất đi đứa con 9 thánh 10 ngày sinh trong đau đớn vậy sao cô có thể ra tay chính con ruột mình chứ"
Người mẹ vẫn thất thần
" tôi đang giúp con tôi thôi"
Ngọc Mây cố gắng nắm tay người mẹ
"Vậy lúc cô đẻ đứa bé ra thì cô có vui không lúc gia đình cô ở trong căn nhà đầy đủ thành viên cô có vui không nếu đứa trẻ đó mang đến cho niềm vui thì sao nó lại điềm xui"
• phụ nữ ngồi thẫn thờ
Ngọc Mây thấy mình đã bất lực nên bước ra ngoài rồi nói
"Mẹ tôi nói rằng tương lai đẹp phía trước là sự cố gắng ở hiện tại không ngừng nghỉ để có tương lai tốt đẹp vậy mà cô lại đập tan tương lai tốt đẹp của 1 đứa trẻ mới chào đời thôi sao".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 7: 7: Đứa Bé


∆ Bước ra ngoài
vừa bước ra ngoài Văn Minh liên ôm lấy rồi hỏi
" chị ơi mẹ em sao rồi x
• Ngọc Mây quỳ xuống nói
"mẹ em không sao hết chỉ là không khỏe nên em gặp mẹ sau nha, tối nay em sẽ ở nhà chị được không"
Cậu bé nước mắt tuôn
"còn mẹ em thì sao x
Nguyệt Ánh nhanh nhảu lên tiếng
"có chị ở đây em không cân phải lo đâu"
Ngọc Mây đứng dậy chạm vào vài Nguyệt Ánh
"chị trong cậy vào em, vật vả cho em rồi"
Nguyệt Ánh tươi cười
" em không sao đâu em sẽ coi chừng cho"
• Ngọc Mây cười khổ dắt tay Văn Minh
"vậy chúng ta đi"
∆ tới nhà vào 12 giờ khuya
• Ngọc Mây bấm chuông mẹ ra mở cửa cũng phải ngỡ ngàng trên ta Ngọc Mây có 1 đứa trẻ đã ngủ say
"mẹ giúp con mang túi xách với ạ"
Mẹ của Ngọc Mây ngỡ ngàng
"đây là con cái nhà ai vậy"
Ngọc Mây nhìn vẻ mặt buồn bã
"là 1 đứa bé hiểu chuyện như đáng thương, con sẽ mang em nó vào phòng mẹ mang cho con chút nước ấm nhá"
• dù không hiểu gì như mẹ Ngọc Mây vẫn làm theo lời con gái
"đây nước con đây"
Ngọc Mây quay sang cầm ly nước
"cảm ơn mẹ"
Người mẹ khó hiểu

"chuyện này là sao vậy"
• Ngọc Mây thở dài kể chuyện lại cho mẹ, mẹ sờ vào mặt Văn Minh
"thiệt là 1 đứa trẻ đáng thương"
Ngọc Mây ngồi vào bàn vi tính
"sáng mai ba của đứa bé sẽ về con sẽ giao lại đứa bé này lại cho ba nó"
Mẹ Ngọc Mây đi tới chạm vào vai
"vậy con ngủ sớm đi nhé "
Ngọc Mây gật đầu
"con làm phiền mẹ nữa rồi"
Người mẹ mỉm cười
"mẹ con cũng rất mệt mà"
Ngọc Mây đóng cửa
"mẹ ngủ ngon"
∆ Sáng hôm sau tại cục cảnh sát
• người ba đã về tới nơi vừa thấy bà Văn Minh đã chạy ào vào lòng ba
" Ba ơi!"
• người đàn ông quay lại nhìn nước mắt tuôn ra
"Văn Minh con"
Nguyệt Ánh đi ra
"mời ông Thành về bên phòng tra khảo 1 chút"
Người ba có vẻ mặt mệt mỏi
"được, con ngồi đây chờ ba nha"
• Văn Minh níu tay áo của Ngọc Mây
"ba em có bị gì không"
Ngọc Mây xoa đầu an ủi
" sẽ không sao đâu"
• 1 khoản thời gian sau
Nguyệt Ánh đi ra báo cáo
"đã phá xong vụ án tất cả là do người mẹ.

.

"
• Ngọc Mây đưa ra hiệu ngừng
" bây giờ em có thể ra ngoài gặp ba rồi "
• thằng bé chạy thật nhanh ra ngoài Ngọc Mây nhìn theo cười khổ
" Chị cũng biết kết quả rồi chúng ta đi về thôi em cũng mệt nhiều rồi em về nghĩ ngợi đi.

"
Nguyệt Ánh đưa tay lên vỗ vào mặt sợ Ngọc Mây thấy mình buồn ngủ
" em không sao đâu chị "
Ngọc Mây lớn tiếng
"lệnh chị cấm cãi"
Nguyệt Ánh cúi đầu trong lòng biết Ngọc Mây quan tâm đến mình nên không nói nữa
"vâng"
∆ về tới văn phòng làm việc của Ngọc Mây
Ngọc Mây liên lao đầu vào đống hỗn độn của hồ sơ

• tiếng gõ cửa Ngọc Mây liên đóng hồ sơ lại nhìn lên
" mời vào"
Người ở ngoài bước vào nói
" sao vậy tinh thần đang xuống cấp phải không"
Ngọc Mây liên cười rồi nhìn xuống hồ sơ
"cơ gió nào thổi nhân viên pháp chứng Thiên tới đây vậy"
Thiên kéo ghế ngồi xuống
"sao đây tới thăm em cũng phải chờ cơn gió thổi sao"
Ngọc Mây nhìn thấy trên tay của Thiên có gì đó
" anh mang gì trên tay thế"
Thiên liền đặt lên bàn
"đây là bánh ngọt chỗ em thích ăn và 1 ly cà phê sữa ấm lấy lại tin thần được không hả"
Ngọc Mây mỉm cười rồi lấy bánh ăn
em cảm ơn anh nhiều "
Thiên kéo ghế tới trước mặt Ngọc Mây
"anh vẫn không hiểu sao người ta lại tin vào những thứ mê tín đó "
Ngọc Mây Đưa bút lên đầu gõ gõ
" khi họ không ai truyền đạt những kiến thức cần thiết thì họ phải bám víu vào tâm linh để có câu trả lời như vì sao người ta lại nghèo khổ họ không nhìn thấy họ ra họ chỉ muốn tâm mang cho họ câu trả lời là do vận xui thôi"
Thiên ngã người ra ghế
"nếu họ biết nhiều kiến thức thì tốt nhỉ, sao chúng ta không làm 1 cuộc tuyên truyền nhỉ"
Ngọc Mây suy nghĩ rồi gật đầu
"đúng rồi vậy sẽ tốt cho rất nhiều người Anh sẽ kêu nhiều người chia sẻ cho hội tuyên truyền lần này"
Ngọc Mây nhìn xuống đồng hồ trên tay
"cảm ơn anh bây giờ cũng đến giờ làm tan làm rồi nhỉ"
Thiên đứng dậy
"được vậy anh phải về phòng anh đây "
Ngọc Mây miệng thì trả lời còn tay thì thu dọn
" được"
• bỗng nhiên Thiên dừng lại trước cánh cửa
"anh còn chuyện gì muốn nói sao"
Thiên gập ngừng
"anh! Có thể mời em đi xem ca nhạc không tại anh đang dư 1 vé"
Ngọc Mây vừa quay lên nhìn Thiên
" em cũng thích ca nhạc.

.

"
• tiếng chuông ren lên Ngọc Mây bốc máy
" đợi em tý, alo mẹ à"
Mẹ của Ngọc Mây nói với giọng thở hồng hộc
" con mau ra ngoài.

.

đây coi người ta ăn hiệp mẹ này"
Ngọc Mây lộ lắng
"chuyện gì vậy mẹ "
Người mẹ lấy hơi giải thích
"người ta đụng mẹ mà còn đổ tội cho mẹ"
Ngọc Mây lật đật lấy khóa xe
" được rồi mẹ nói chỗ mẹ đứng đi con qua liền"
Người mẹ liền nói địa chỉ
" ngã tư 35 đây con"
Ngọc Mây sốt ruột trả lời
" được rồi mẹ chờ cơn 1 chút con đến liên"
Ngọc Mây lấy túi xách chạy ra ngoài quay lại nói
" em xin lỗi em không nào đi xem ca nhạc cùng anh được"
Thiên mặt buồn như vẫn cười
" không sao đâu em đi cẩn thận".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 8: 8: Đụng Độ


tới nơi Ngọc Mây thấy xung quanh đông đúc liền vội vàng xuống xe chạy tới, đã nghe tiếng mẹ của mình
" bà là người đụng tôi còn lớn tiếng mắng tôi sao, tôi cho bà biết tôi biết luật, tôi có cô con gái là Cảnh sát nữa cơ nó còn làm pháp Y nữa đó"
người phụ nữ kia liền đáp lại
" bà nói như sao tôi không thấy con gái bà đâu không nói nhiều mau đền tiền đi"
Ngọc Mây liên chen vào đám đông rồi nắm lấy tay mẹ
" mẹ không sao chứ, có bị thương ở chỗ nào không"
Mẹ Ngọc Mây liên nắm chặt tay con rồi chỉ về hương người phụ nữ đòi tiền bồi thường kia
" Bà ta đụng mẹ còn nói mẹ là giả vờ đụng xe bà ấy rồi đòi tiền như mẹ không có nói lời nào bà ta vừa xuống xe lại chỉ tay mắng chửi mẹ rồi "
Người phụ nữ kia liền liếc nhìn Ngọc Mây rồi lên tiếng xéo sắc
" đây là gọi đồng bọn đến sao "
Người phụ nữ kia liếc Ngọc Mây bằng nửa con mắt, Ngọc Mây quay sang an ủi mẹ rồi đưa thẻ cảnh sát ra trước mặt người phụ nữ
" tôi là cảnh sát điều tra nếu cô muốn làm rõ vụ này đến vậy chúng ta lên đồn công an thì sẽ biết rõ ai đúng ai sai thôi"
Người phụ nữ lên giọng
" Máy người như các người miệng mồm gian xảo sao tôi cãi được mấy người chứ lên đó 1 mình tôi sao nói 2 cái miệng các người "

Ngọc Mây quan sát xung quanh rồi tiếng tới chiếc xe nhìn vào nhìn xuống bánh xe có 1 đường bán xe thắng rất dài
" nếu cô nói mẹ tôi tự ý chạy qua gây tai thì chúng ta có thể coi video an ninh trên con đường này đối chiếu với vết xe cô chạy, có lẽ cô đã vượt đèn đỏ và thấy mẹ tôi qua đường nên thắng không kịp, nếu như mẹ tôi cố tình nhảy ra thì trước lúc đó cô vẫn đi bình thường thì sao có vết thắng xe để lại dài như thế"
Người xung quanh bàn tán " đúng rồi sao mà chối được"
Ngọc Mây cuối đầu vào xe rồi phải hiện 1 chai rượu
" có lẽ cô không chỉ đền bù cho mẹ tôi mà còn phải bị lên phường không chừng "
Người phụ nữ mắt láo liên
" cô nói gì thế thôi được rồi coi như tôi xui mới gặp chúng mẹ con các người "
Ngọc Mây liên quay người nằm chắc tay người phụ nữ
" cô nghĩ cô thoát được sao, uống nước có cồn, lái xe không tỉnh táo, lại gây tai nạn, chửi rủa năn mạ người khác tất cả mọi người đều làm bằng chứng thì cô chờ cảnh sát tới đi thôi"
Ngọc Mây khoá chặt tay bà ta rồi đưa cho cảnh sát khu vực, cảnh sát gặp cô liền chào hỏi
" lâu lắm mới gặp lại cô, cô không làm pháp y nữa chuyển lại làm cảnh sát rồi sao"
Ngọc Mây cười khuẩy rồi dắt mẹ tới
" không có tôi vẫn đang làm pháp y như vụ này liên quan đến mẹ tôi nên tôi mới can thiệp không làm phiền cái anh chứ"
Cảnh sát cải đầu rồi cúi chào mẹ của Ngọc Mây
" không có đâu tôi thấy cô đã giúp chúng tôi đấy chứ "

Ngọc Mây nhìn mẹ rồi nói
" mẹ và tôi sẽ đến cục cảnh sát sớm nhất có như mong anh để tôi đưa mẹ tôi đến bệnh viện "
Mẹ Ngọc Mây nhìn chàng trai cao ráo trước mặt rồi nói
" Mẹ không sao mẹ khỏe mạnh bình thường "
Ngọc Mây quay đầu nhìn mẹ bằng ánh mắt lo lắng
" mẹ đừng cố chấp nữa đi đến bệnh viện với con"
Mẹ Ngọc Mây lớn tiếng nói
" Mẹ nói mẹ không sao, con đủ chức quyền rồi không nghe lời mẹ nữa phải không con! "
Ngọc Mây thở dài rồi nói tiếp câu của mẹ mình
" con hồi nhỏ nghe lớn lên lại cãi lời mẹ chứ gì, thôi được rồi mẹ lên xe đi con đưa mẹ đến cục cảnh sát "
Mẹ Ngọc Mây đi lại níu tay cậu cảnh sát rồi nói
" Này xe cảnh sát thêm người thêm chật chội rồi cậu đi theo xe của con gái tôi đi"
Cậu cảnh sát hơn ngại ngùng
" vậy có bất tiện cho bác và cô Mây không "
Mẹ Ngọc Mây liên tươi cười
" không có gì là bất tiện cả tiện đường mà"
Ngọc Mây lấy chìa khóa trong túi ra thở dài
" cậu lên xe đi chứ không mẹ tôi lại nói này nọ tôi đó ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 9: 9: Mẹ Tôi Là Bà Mối


.

3 người ngồi trên xe đi đến cục cảnh sát mà mẹ của Ngọc Mây liên tục hỏi han cậu cảnh sát
" cậu máy tuổi, nhà ở đâu, việc làm có ổn không, làm có thấy cực không

Cậu cảnh sát gãi đầu ngại ngùng
" dạ dạ! Con.

.

"
• Ngọc Mây thấy vậy liền giải cứu cậu cảnh sát
" sao con đi làm mẹ không hỏi con có mệt không"
• Mẹ của Ngọc Mây cau mày rồi mặc kệ Ngọc Mây
" cậu có người yêu chưa"
• Ngọc Mây hiểu ra vấn đề liên cắt ngay vòng suy nghĩ của mẹ
" mẹ đừng thấy ai cũng hỏi câu này rồi làm mai cho con có được không hả"
• Mẹ cười mỉa mai
" làm tới cở đó rồi mà con vẫn không có ai bên cạnh "
• Ngọc Mây dừng xe
" đã đến nơi phu nhân xuống và đừng nói xấu con gái của người nữa "
• Cậu cảnh sát bước xuống mở cửa xe cho Mẹ của Ngọc Mây
" Để con dìu cô vào trong "
• Mẹ Ngọc Mây có lẽ rất hài lòng với cậu cảnh sát
" cậu thật ga lăng đó"
• Ngọc Mây nhìn thấy mặt mẹ mình là thấy bão bùng trước mắt rồi
" vậy con vào cục cảnh sát làm thủ tục cho mẹ"
• Ngọc Mây bước đi cũng là lúc Mẹ của Ngọc Mây giới thiệu con gái mình với cậu cảnh sát
" Cậu thấy con gái của tôi thế nào "

• Cậu cảnh sát đỏ mặt, cười nói
" chị ấy rất tốt bụng "
• Mẹ của Ngọc Mây nhìn biểu cảm của cậu cảnh sát liền chớp thời cơ tấn công.

" con bé không chỉ hiếu thảo mà còn rất giỏi giang, tôi thì không có kén chọn con rể đâu ít tuổi hơn con bé cũng được"
• Cậu cảnh sát cười, 2 người đối đáp rất vui vẻ thì bên phía Ngọc Mây lại đang chán nản
" đã có video làm bằng tay mẹ tôi không liên quan rồi nhỉ"
Cảnh sát nhanh bấm báo cáo
" bây giờ xong rồi, gây phiền hà cho cô rồi"
Ngọc Mây mỉm cười
" nhờ mọi người tất mà "
• Ngọc Mây đi ra ngoài đỡ lấy mẹ
" mẹ đa giới thiệu xong rồi nhìn đến lúc đi khám bệnh rồi"
• Mẹ Ngọc Mây xua tay rồi nhanh chóng giải thích
" mẹ không sao cả, mẹ muốn tới siêu thị mua thức ăn tối, mẹ không muốn tới bệnh viện"
• 1 nữ cảnh sát mang ra hộp y tế đưa cho Ngọc Mây
" vậy không cần tới bệnh viện con khám cho mẹ"
• Ngọc Mây đưa chân mẹ lên lau vết thương rồi băng lại cẩn thận
" vết thương của mẹ đã được xử lý xong rồi mẹ như hạn chế đi lại, để con mua đồ ăn cho con đưa mẹ về trước đã"
• bây giờ mẹ của Ngọc Mây đành phải chịu nghe theo lời Ngọc Mây
" rồi rồi mẹ nghe theo con "
• Ngọc Mây cúi chào mọi người rồi đưa mẹ rời đi
∆ Về tới nhà
• Đúng là ông trời không cho ai tất cả Ngọc Mây tài giỏi bao nhiêu thì trình độ nấu ăn lại tỷ lệ nghịch bấy nhiêu, mùi cháy đồ ăn nó lan tỏa khắp nhà Mẹ của Ngọc Mây hoảng hốt.

" con làm cái gì vậy Ngọc Mây"
• Ngọc Mây sặc sụa trong lang khỏi
" con.

Không.

.

biết.

.

!! "
• Ngọc Mây tắt bếp rồi, mang chảo ra ngoài
" Hình như nó cháy rồi.

.

"
• Ngọc Mây người như lo nồi đầu tóc thì có đôi đũa cắm trên đây, mẹ Ngọc Mây nhìn mà chỉ bịt lắc đầu bất lực
" thôi đi tắm đi mẹ biết trước nên đã kêu người mang đồ ăn tới rồi"
• Ngọc Mây bất lực cúi người ủ rũ vào phòng tắm.

, vừa tắm xong thì có tiếng chuông,
" Chắc là người giao đồ ăn"
• Ngọc Mây ngỡ ngàng
" Thế Nam!!!".

• Thế Nam cười tươi
" Cô Liễu đặt cơm bên chỗ mẹ tôi, mẹ tôi kêu tôi giao đến đây"
• Ngọc Mây đứng hình, nghe tiếng động nên mẹ Ngọc Mây liền lớn tiếng
" Thế Nam hả con! Vào đây đi "
• Thế Nam cúi đầu chào mẹ Ngọc Mây
" con chào cô, cô bị thương sao "
• Mẹ của Ngọc Mây cười hiền
" cô không sao con gái cô dù gì nó cũng là pháp y mà"
• Thể Nam liên cười niềm nở, mở đồ ăn ra
" vậy cô nên ăn nhiều vào để màu hồi phục"
• Ngọc Mây đứng dựa lưng vào tường
" mẹ cố gắng đến vậy luôn hả"
• Mẹ cô chỉ nhún vai tỏ ra không biết gì
" con nói gì mẹ không hiểu".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 10: Chương 10


trời bên bổng nhiên mưa nặng hạt tiếng mưa lớn làm cho Mẹ của Ngọc Mây lo lắng, bà lật đật hỏi Ngọc Mây
" *con vẫn ổn chứ "
Thế Nam chưa hiểu tình hình
" mưa thôi mà có sao đâu ạ"
1 tiếng sấm sét vang trời khiến vừa đánh xuống là cùng lúc đó tiếng là hét vang lên
" A! A.

.

A"
Thế Nam nhìn sang Ngọc Mây cô đứng ôm tai la hét
" cô không sao chứ"
Ngọc Mây chạy vào phòng đóng cửa lại
Mẹ Ngọc Mây lộ lắng
" Ngọc Mây con bình tĩnh"
Trong phòng Ngọc Mây vẫn là hét, Thế Nam không còn cách nào đẩy cửa xông vào phòng, thấy Ngọc Mây đang cào cấu tai mình thì Thế Nam liền chạy đến ôm Ngọc Mây vào lòng và an ủi
" không sao đâu, tôi ở đây rồi, sẽ không có chuyện gì đâu"
Ngọc Mây cảm nhận được hơi ấm liền bình tĩnh lại tiếng khóc nghẹn vang lên
Thế Nam thấy thế liền ôm chặt Ngọc Mây hơn
1 lúc trời cũng đã ngừng mưa Thế Nam vẫn ôm chặt Ngọc Mây vỗ về, trời ngừng mưa Ngọc Mây bình tĩnh lại mới ý thức ra liền đẩy nhẹ người Thể Nam ra

" tôi xin lỗi, tôi đỡ hơn rồi"
Mẹ Ngọc Mây nãy giờ ngồi nhìn Thế Nam và Ngọc Mây ôm nhau
"con ổn hơn chưa"
Ngọc Mây vội vàng đứng dậy mặt đỏ bừng
" con không sao rồi con vào nhà tắm"
Ngọc Mây chạy như bay vào phòng tắm, Thế Nam cũng đứng dậy ngại ngùng, cánh cửa hồi nãy Thế Nam tung vào đã rớt xuống sàn 1 cái đùng, Thế Nam cười ngượng rồi dựng cánh cửa lên như dựng lên nó lại rớt xuống, thế là Thế Nam quay đầu nhìn mẹ Ngọc Mây cười khổ
" ngày mai con sẽ quay lại sửa lại cánh cửa nha cô"
người mẹ cười
" không sao mai con nhớ qua sửa đó nha"
Ngọc Mây bước ra xấu hổ
" hồi nãy làm phiền anh rồi "
Mẹ Ngọc Mây liền nhanh nói thêm
" được rồi 2 đứa mau qua đây ngồi ăn đi"
Thế Nam cúi người ôm cánh tay rồi chạy ra cửa
" dạ thôi con còn phải đi có việc chúc cô ăn ngon miệng "
Mẹ Ngọc Mây đi lên tiếng thì Ngọc Mây nhanh như chớp cắt lời mẹ
" anh đi về cẫn thận "
Ngọc Mây tiễn Thế Nam xong liền quay vào nhà ngồi ăn cơm
" mẹ ăn cơm đi"
Mẹ Ngọc Mây đẩy tay con gái
" mẹ thấy chàng trai đó tốt bụng đấy chứ xông vào phòng rất nhanh đấy chứ"

Ngọc Mây ngồi ăn vẫn thản nhiên người mẹ lại nhớ ra
" Ngọc Mây hồi nãy lúc mẹ thấy máu hình như thằng bé bị thương rồi "
Ngọc Mây bình thản ăn cơm xong dọn dẹp,đưa mẹ về phòng ngủ dù mẹ liên tục nói về chuyện gửi cô và Thế Nam thì cô cũng không nói gì về chuyện đó, bước tới cửa phòng Ngọc Mây Cúi người xuống nhìn vào cánh cửa trên đó có vết máu lớn nói nhỏ trong miệng
" Chắc đau lắm đây vậy mà vẫn ôm mình.

.

, thiệt tình"
! ----------------!
Về phần của Thế Nam vì sợ mọi người thấy vết thương nên luôn che đi vết thương vừa lên xe thì xử lý vết thương qua loa rồi chạy về nhà, vừa đến nhà mẹ Thế Nam thấy vết máu trên cánh tay liên chạy tới hỏi
" con bị sao thế "
Thế Nam liền cười trừ
" chỉ là vết mèo cào thôi con không sao"
Tiếng khàn khàn vàng lên
" Nó là con trai bà không cần lúc nào cũng không lo lắng, ở nhà thừa kế gia sản của tập đoàn thì không chịu, đi làm cái gì gỡ bom, mạng giống trong gan tất vậy mà vẫn làm "
từ trong nhà hiện ra 1 người đàn ông trung niên cầm điếu thuốc phà hơi ra, người mẹ cau mày quay mặt lại nhìn
" anh có thôi đi không gia đình anh ai cũng giành giật kêu con em đi đấu tranh với người nhà anh còn dễ mất mạng hơn"
Ba Thế Nam tức giận giọng run run
" em.

.

Emm.

Thật là "
Thế Nam khua tay mệt mỏi
" con mệt rồi con muốn lên lầu đây*".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 11: 11: Đỏ


Sáng ngày hôm sau tiếng chuông ở nhà Thế Nam vang lên mẹ Thế Nam ra mở cửa, mở cửa ra cô thấy 1 người con gái tóc đen buông dài khuôn mặt xinh như vẫn tỏ lạnh lùng với 1 chút lo lắng nhẹ trên tại còn cầm trái cây thấy thế mẹ Thế Nam hỏi trong vui vẻ
" cô đến tìm ai thế cửa tiệm chưa mở đâu"
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên
" con đến tìm Thế Nam"
Mẹ Thế Nam niềm nở
" vậy con ngồi đây chờ chút nha con tên là gì"
tiếng nói ngập ngừng
" con tên Ngọc Mây "
Mẹ Thế Nam đi chạy lên kêu con trai thì Thế Nam đã bước xuống với thân hình cường tráng chỉ mặc mỗi quần vừa nhắm mắt vương vừa nói
" mẹ sáng nay ăn gì vậy "
Người mẹ ngơ ngác còn Ngọc Mây thì bình thường, Thế Nam vừa mới mắt ra thấy Ngọc Mây ngồi đó với vẻ mặt lạnh như băng, thấy ngại nên anh chạy lên lầu mặc đồ rồi bước xuống nói với giọng e ngại
" cô tới ăn cơm à!"
Ngọc Mây lấy trong túi ra dụng cụ y tế
" tôi để xử lý vết thương cho anh"
Thế Nam gãi đầu, tỏ ra mình ổn
" Không sao đâu tôi ổn mà rất khỏe"

Mẹ của Thế Nam chạy lên nói
" nếu con bị thương cứ để cô ấy làm cho con đi mẹ lên lầu phơi quần áo đây cứ tự nhiên "
Thế Nam che mặt bất lực, mẹ của Thế Nam lên lầu lén lút nhìn xuống, Ngọc Mây lấy từ dụng cụ đặt lên bàn rồi nhìn Thế Nam nói
" cởi áo ra đi"
Thế Nam hoảng hốt nhìn Ngọc Mây nói giọng run
" cởi áo ra thiệt à"
Ngọc Mây chống cằm nhìn
" tôi không thấy vết thương làm sao tha thuốc "
Thế Nam cười rồi cởi áo ra, Ngọc Mây Thấy trên vai tàn vết trầy xước xuống cánh tay lại băng bó sơ qua Ngọc Mây thổi vết thương Thế Nam rung cả người, mặt đỏ bừng bừng, còn Ngọc Mây vẫn chăm chú lau và băng bó vết thương 1 thời gian cuối cùng cũng xong Ngọc Mây thu dọn còn Thế Nam mặc áo vào khi thấy Ngọc Mây sắp về thì Mẹ của Thế Nam liền chạy xuống
" con là bạn gái của trai cô à"
Thế Nam liên ra dấu hiệu không phải, Ngọc Mây liền đáp
" chúng con gặp nhau ở buổi xem mắt "
Mẹ Thế Nam đập tay cái bóp rồi mắt sáng như đàn xe ôtô
" con là con của cô Liễu sao"
Ngọc Mây cười gật đầu nhẹ, mẹ Thế Nam vui vẻ
" Vậy 2 đứa đã tiến triển đến đâu rồi "

Thế Nam lật đật đẩy mẹ vào phòng bếp rồi quay đầu về hướng Ngọc Mây
" cảm ơn cô đã giúp tôi băng bó "
Ngọc Mây cười nhẹ rồi cầm dụng cụ
" con chào cô con về "
Mẹ Thế Nam gật đầu cười, thế là Ngọc Mây đi đến trụ sở còn Thế Nam vừa thay quần áo vừa bị người mẹ hỏi thăm về Ngọc Mây
" mẹ thấy con bé dễ thương như vậy sao con không mau nhanh nhanh cua ẩm con dâu về cho mẹ đi các thằng này"
Thế Nam ôm đầu
" mẹ ơi là mẹ tình cảm đâu thế nào nói như mua đồ ngoài chợ được mẹ cứ hỏi hoài thì con trễ giờ làm mất "
Thế Nam liền mang giày rồi phóng xe đi để lại người mẹ lắc đầu ngao ngán
! ****************!
Ngọc Mây đang trong phòng làm việc thì Nguyệt Ánh hấp tấp chạy vào
" chị bên căn nhà toạ lạc tại số 37 có án mạng"
Mõi lần thấy Nguyệt Ánh hấp tấp là biết có chuyện nên Ngọc Mây đã chuẩn bị xong
" đi thôi"
Vào khu vực niêm phong liền gặp tổ pháp chứng
Ngọc Mây cũng vào việc, hiện trường có 1 xác đàn ông Ngọc Mây đo nhiệt độ và chạm vào thi thể coi có như thế thương nào khác không, khi làm xong cô đứng dậy nhìn xung quanh liên kêu Nguyệt Ánh
" em coi xung quanh đây lấy lời khai của người sống khu vực này cho chị "
Nguyệt Ánh gật đầu đi ra ngoài, Ngọc Mây suy nghĩ thì có người lên tiếng
" định phán án nữa hay sao mà chăm chú thế "
Ngọc Mây quay qua nhìn thì ra người đợi đã trở về.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 12: Chương 12


Ngọc Mây mừng rỡ chạy tới
" cậu về lúc nào không nói cho tớ biết, Mỹ Kỳ tớ nhớ cậu lắm đó"
Mỹ Kỳ là cô bạn rất thân của Ngọc Mây cả 2 lớn lên cùng nhau như 2 gia đình thì không được hợp nhau nên 2 người luôn đi chơi nhau lén lút Mỹ Kỳ bên trụ sở cảnh sát điều tra 1 năm du học bên Tây hôm nay mới về lại có dụ án
" Ngọc Mây cậu thấy vụ án này thế nào"
Ngọc Mây vẽ mặt trở lại nghiêm túc
" tớ nghĩ không phải 1 người chết mà tới 2 người
tớ đó thân nhiệt cho người đàn ông, ông ta chết khoảng 4-5 tiếng trước nguyên nhân cái chết đoán là đầu đập vào vật nhọn chiều và độ dài tương ứng với cái cạnh của cái sắt đằng kia"
Thiên tử bên phòng bên bước tới
" anh có suy nghĩ giống em "
Mỹ Kỳ thấy Thiên liền mừng rỡ

" lâu lắm rồi mới gặp lại anh"
Thiên nở nụ cười rồi nói
" mới có 1 năm thấy em khác trường rất nhiều "
Ngọc Mây cúi người xuống nhìn dưới sàn ngay bên cạnh các bàn có vật gì đó, Ngọc Mây bước tới cầm vật đó lên có là chiếc nhẫn Kim Cương dính máu, Ngọc Mây bỏ vào bị niêm phong, Ngọc Mây và Mỹ Kỳ nhìn nhau như hiểu ý của đối phương, Mỹ Kỳ ra lên tìm người thân của nạn nhân,
" mau tìm bà Lý và điều tra các mối qua hệ người xung quanh nạn nhận coi có từ gây gỗ hay có kẻ thù gì không
Các cảnh sát giờ tay lên
" rõ"
Mỹ Kỳ Thắc Mắc hỏi Ngọc Mây
" sao cậu nói là có 2 mạng người
Ngọc Mây lấy đèn pin phát quan cho ta thấy được như vết máu dù có lau chùi sạch cỡ vào thị vẫn còn đế lại dấu về Ngọc Mây chiếu đèn phải hiện máu người nạn nhân thứ 2 được kéo dài ra bên ngoài đi theo vết máu trên cỏ Ngọc Mây và Mỹ Kỳ, Thiên đi theo,đến 1 mảnh đất nhô lên khá mới
Ngọc Mây nói với Mỹ Kỳ tớ nghĩ dưới đất có người

Mỹ Kỳ lập tức ra lên đào lên đào lên ai cũng ngỡ ngân đó là 1 cô gái trẻ tay chân thì vặn vẹo năm trong đống cát không 1 tấm vải che thân, nơi 2 con mắt nên nằm ở đó thì bây giờ trống rỗng miệng thì bị khâu lại, mọi người đều tránh xa riêng Ngọc Mây không ngại ngần bước tới đo.

nhiệt độ rồi ngước lên
" Trùng với thời gian chết với người đàn ông"
Tôi cần về phòng để coi cơ thể họ rõ hơn
! ----------------!
Về phòng pháp y Ngọc Mây mang bao tay vào coi từ vị trí trên cơ thể nạn nhân, Ngọc Mây nói các dấu hiệu còn Nguyêt Ánh thì ghi chép, Hoàng Khánh thì chụp lại các vết thương
" Nữ tên Thi 24 tuổi, có viết thương sâu ở đầu 2cm, cỗ cũng có vết thương dài giống như bị siết chặt, phần mặt có nhiều vết cào khoản 1mm nạn nhân có thể bị móc mắt khi đã chết nhưng vết thương ở miệng thì có lẽ lúc cô ta còn sống đã nạn nhân dùng vật nhọn khoản 1cm khâu lại, trong người cô ấy có **** ***** "
Ngọc Mây trùm khăn cúi đầu khi đã làm xong, Nguyệt Ánh và Hoàng Khánh đều chăm chú làm việc trong phòng im lặng không có tiếng gì ngoài tiếng nói của Ngọc Mây, Ngọc Mây bước đến người thứ 2
" Nam Tên Dũng 48 tuổi, có một vết thương ở đầu có khả năng mất máu quá nhiều mà chết, còn lại lại chỉ là vết thương ngoài da theo như cơ địa của ông ta thì có lẽ đã quan hệ trước khi chết"
Cũng tương tự ngươi nữ Ngọc Mây cũng trùm khăn lên cúi đầu, bước ra khỏi phòng pháp y, Ngọc Mây liên nói
"em gửi tất cả vào trong máy của chị rồi gửi có các bộ phận khác luôn"
Nguyệt Ánh và Hoàng Khánh gật đầu rồi đi làm việc, Ngọc Mây về phòng làm việc thì thấy có ly cafe sữa trên bàn.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 13: 13: Cuộc Chiến


Ngọc Mây để ly cafe sữa sang 1 bên rồi tiếp tục làm việc, lật báo cáo qua lại rồi lại nằm lên nằm xuống với đống báo cáo khi nhìn lên đồng hồ thì đã quá giờ tan làm, Ngọc Mây đứng dậy thu dọn đồ đạc, tiếng gõ cửa, Ngọc Mây ra mở cửa
" Tưởng là ai anh có chuyện gì à"
Thiên bước vào rồi nhìn lên bàn cốc cafe sữa vẫn không vơi đi Thiên nhìn Ngọc Mây rồi nói về vụ án
" theo như gì em gửi và vật chứng tại hiện trường thì có thể 2 ngươi đã mất là mối quan hệ tình d*c có khả năng là người đàn ông đã ngoại tình và có người nào thu ghét đến mức giết cô gái không chút thương tiếc, tại hiện trường em có tìm được chiếc nhẫn và về máu không phải của 2 nạn nhân mà của 1 người nào đó "
Ngọc Mây cau mày suy nghĩ
" có khi nào người vợ biết tin chồng ngoại tình niền đến giết cả cô tình nhân và người chồng không "
Thiên lắc đầu
" Vợ người đàn ông trong lúc xảy ra vụ án đã có bằng chứng ngoại phạm lúc đó người phụ nữ đang ở nhà coi tivi với mấy người hàng xóm "
Ngọc Mây cầm tờ báo cáo và thông tin của nam nạn nhân nên
" Vậy thì cô con gái của gia đình đó thì sao"
Thiên nhìn Ngọc Mây với vẻ mặt bất lực
" cô gái trẻ đó bị tai nạn vào 2 năm trước khả năng đi lại của cô bé rất khó khăn lắm sao có thể 2 cùng lúc 2 ngươi "

Ngọc Mây đang trong vòng suy nghĩ thì tiếng điện thoại lại kêu Ngọc Mây đứng dậy nhìn ra ngoài bốc máy
" mẹ sao mẹ cứ đúng lúc con vừa tan làm lại vậy"
Mẹ Ngọc Mây sốt sắng
" con không lo cho mẹ sao mẹ bị thương không thể đứng dậy nấu ăn con để mẹ chết đói sao"
Ngọc Mây lấy tay gõ vào đầu
" con xin lỗi con về ngay đây mẹ chờ con chút"
Ngọc Mây lấy túi xách
" anh không về à nếu chung đường thì xuống hầm xe luôn"
Thiên đứng dậy nhanh lẹ
" Được chúng ta đi thôi"
Xuống hầm xe Ngọc Mây liên lập tức phải hiện xe mình bị lũn lốp Ngọc Mây đá vào xe
" bực mình thật, sao đúng lúc này"
Thiên nhìn hành động đáng yêu của Ngọc Mây liên bật cười
" lên xe anh đi anh chở em về"
Ngọc Mây nhặt chía giày rồi, lên xe Thiên trong lúc đó dưới hầm cũng có Mỹ Kỳ vừa tới đã thấy cảnh này, Mỹ Kỳ gọi cho Ngọc Mây
Ngọc Mây bốc máy
" Chuyện gì vậy Mỹ Kỳ "
Mỹ Kỳ mặt lạnh
" tớ vừa tới nơi thấy cậu lên xe anh Thiên có chuyện gì sao"
Ngọc Mây bối rối
" Xe tớ bị hư nên nhờ anh Thiên chở về dùm "

Mỹ Kỳ nhẹ giọng
" nếu tớ tới sớm chút nữa thì chở cậu được rồi "
Ngọc Mây vui vẻ
" Vậy cậu chạy đến nhà tớ đi "
Mỹ Kỳ thở mạnh
" để dịp khác mình qua thăm bác gái luôn "
Ngọc Mây hơi buồn
" được! Vậy khi khác "
Tắt máy Mỹ Kỳ chạy xe đi, Ngọc Mây cũng vừa tới nhà Ngọc Mây bước xuống xe quay lại nói
" có muốn lên nhà uống tách trà không"
Thiên liền gật vui vẻ, 2 ngươi vừa mở cửa đã Thế Nam ngồi trong nhà, 2 người đàn ông 4 mắt nhìn nhau Ngọc Mây cũng bất ngờ, mẹ Ngọc Mây từ trong nhà chạy ra
" con về rồi à, có cháu pháp chứng Thiên tới chơi nữa thì vui rồi"
Ngọc Mây nhìn mẹ đi đứng bình thường
" mẹ đi có vẻ rất nhanh luôn"
Mẹ Ngọc Mây đánh trống lảng

" vậy tất cả mọi người ngồi nói chuyện đi, Ngọc Mây vào đây phụ mẹ"
Ngọc Mây vào bếp phụ mẹ để lại 2 ngươi đàn ông ngồi ở phòng khách, mẹ Ngọc Mây kéo cô vào
" sao con lại mời Thiên tới mà không nói mẹ biết"
Ngọc Mây khó hiểu
" Tại sao phải nói trước, với mẹ nữa em có nói với con Thế Nam có mặt ở nhà đâu "
2 mẹ con đổ tội cho nhau còn ở ngoài phòng khách thì có mùi thuốc súng rồi, Thiên tấn công trước
" tôi tới đây nhiều lần như chưa thấy anh bao giờ anh có quan hệ gì với Ngọc Mây vậy "
Thế Nam ngồi chéo chân tay đan lại với nhau rồi đáp
" tôi nói ra anh quyết định mối quan hệ dùm tôi hả
Chúng tôi quen nhau trong buổi xem mắt rồi mới hôm qua tôi và cô ấy ôm nhau trong phòng 1 tiếng đồng hồ, sáng nay cô ấy tới nhà tôi bắt tôi c ởi đồ vậy mối quan hệ này là gì "
Thế Nam có tình nói gây hiểu lầm, con mặt Thiên vẫn bình tĩnh như không giấu nổi sự tức giận trên khuôn mặt.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 14: Chương 14


*vừa may Ngọc Mây đi ra
" đã xong rồi mọi người ở lại ăn cơm nha "
2 người họ điều đông thành trả lời
" được"
Khiến Ngọc Mây thấy lạ như vậy bỏ qua, khi đang chọn chỗ ngồi Ngọc Mây ngồi đối diện mẹ 2 người đàn ông còn chần chừ,mẹ Ngọc Mây thấy thế liền kêu Thiên con ngồi xuống cạnh cô nè, Thiên gượng cười ngồi xuống còn Thế Nam đắc ý cười mỉa mai Ngọc Mây thấy 2 ngươi cứ đấu mắt với nhau hoài liên lên
" 2 người bị gì mà cứ nhìn nhau miết thế yêu nhau à"
Thiên và Thế Nam sặc nước, sau bữa cơm Thiên chuẩn bị đi về quay lại nói
" Ngọc Mây mai em không có xe anh qua chở em đi ha"
Chư gì Thế Nam đã lên tiếng
" Ngày mai tôi phải đến cục cảnh sát để làm mà tôi không quen biết ai cô chở đi săn tiện cô giúp tôi làm quen với mọi người được không "
Ngọc Mây cũng có nghe thông rằng Thế Nam sẽ chuyển sang làm Cảnh sát điều tra
" được tôi giúp anh như không giúp không công được "
Thiên đứng nắm chặt tay mỉm cười
" vậy tối rồi anh cũng về đây ""
Ngọc Mây bối rối
" cảm ơn anh đã nghĩ cho em"
Thiên cười rồi nhìn sao Thế Nam

" tối thế này rồi anh còn định ở bao lâu đi tôi với anh cũng đi về tâm sư"
Nụ cười như con rắn độc đó, Thế Nam muốn từ chối như có lẽ Không được rồi
" ĐƯỢC thôi chúng ta đi, tạm biệt bác "
2 người cúi đầu chào rồi khỏi nhà
Vừa đóng cửa 2 người trở mặt Thiên châm biếm nói
" Ngọc Mây không để ý những con trai kiểu như cậu đâu"
Thế Nam nhìn Thiên bằng ánh mắt hình viên đạn
" vậy cậu tưởng kiểu người như cậu cô ấy thích sao"
Thiên nhếch mép
" biết đâu tôi thắng thì sao "
Thế Nam
" cậu quá tự tin rồi đấy"
Ngọc Mây nghe tiếng xì xào liên gó đầu ra
" 2 người không về nhà à,về dùm"
Ngọc Mây đóng cửa cái rầm, 2 người nhún vai chỉ trỏ, 1 người đi môtô còn 1 đi xe hơi xịn 2 người 2 ngã
! ****************!
Sáng hôm sau,
Thế Nam đã đứng trước nhà, Ngọc Mây đi ra

" anh đúng giờ đấy "
Thế Nam đeo mũ bảo hiểm cho Ngọc Mây khiến cô giật mình lùi lại, Thế Nam vẫn nhẹ nhàng bước tới đội mũ bảo hiểm lên cho Ngọc Mây, rồi ngồi lên xe chỉ cô ngồi lên, Ngọc Mây ngồi lên như chống lên đùi ngồi cách xa Thế Nam, Thế Nam thấy thế liền lên ga khiến Ngọc Mây ngã phía trước ôm lấy anh
" đừng ngại cứ ôm đi chứ không sẽ rất nguy hiểm, với lại tôi tự tin vào cơ thể mình rất đẹp"
Ngọc Mây cười nhẹ
" anh lấy đâu ra tự tin đó"
Thế Nam cười rồi chở Ngọc Mây đến cục cảnh sát, tới nơi Ngọc Mây bước xuống như tóc cô lại vướng vào nón không lấy ra được, Thế Nam liền giúp Ngọc Mây, vừa cởi mũ ra Thế Nam không rời mà nhìn Ngọc Mây say đắm, khoảng cách thì gần mà thể làm cứ nhìn chằm chằm vào Ngọc Mây như muốn hôn tới nơi, Ngọc Mây hóa giải ngại ngùng bằng cách đánh trống lảng
" Đến nơi rồi thì vào trong đi"
Thế Nam nhìn trụ sở liên gãi đầu
" đi thôi"
Vào trụ sở mọi người đều chào hỏi Ngọc Mây,
" sáng dắt bạn trai đến giới thiệu sao "
Ngọc Mây lập tức phản pháo
" không đây là nhân viên cảnh sát mới của chúng ta đấy"
Mọi người ánh mắt nghi ngờ
" vậy sao?"
Ngọc Mây liên dắt tay Thế Nam đến gặp cảnh sát trưởng bỏ lại sau lưng nhiều người bàn tán
" này tôi thấy họ xứng đôi đấy chứ "
Một người khác.

Truyện Khoa Huyễn
" tôi chỉ sợ cô ấy không mở lòng thôi"
Thêm 1 người khác
" vụ tình cảm lần trước trận động như vậy mà*".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 15: Chương 15


Ngọc Mây kéo Thế Nam đến gặp cảnh sát trưởng rồi nói
" con đã mang nhân viên mới cho chú rồi vậy 2 người cứ nói chuyện đi con đi có việc"
Vừa nói xong Ngọc Mây để lại Thế Nam trong phòng rồi rời đi khiến 2 người ngơ ngác Ngọc Mây ra ngoài tim nữ cảnh sát Tida rồi nhờ vả
" em biết bên nào lấy xe đi sửa được không"
Tida nhanh nhảu
" có em sẽ liên hệ giúp chị"
Ngọc Mây mừng rỡ
" vậy nhờ cả vào em"
vừa nói xong Ngọc Mây vừa quay sang lại thấy Thế Nam, Thế Nam cười nói
".

để tôi đưa cô tới phòng khám"
Ngọc Mây không còn sự lựa nào khác 2 người đi đến nơi Ngọc Mây tháo mũ chạy vào còn Thế Nam chạy vụt đi

! ----------------!
phòng họp, họp vụ án mạng
Mỹ Kỳ đưa cho mỗi người 1 báo cáo
" người mẹ đã được tra khảo thì đã có khả năng loại bỏ, cô con gái thì tàn tật không đi lại được cũng không có động cơ giết người, người xung hắn và cô gái đi chỉ tàn là lũ ăn chơi không có gây thù đến nỗi giết cả 2 người như thế"
đến lúc Ngọc Mây cũng đưa cho mọi người hình ảnh những vết thương nạn nhân rồi nói
" tôi nghĩ cô gái mới là đối tượng mà hung thủ đang muốn nhắm đến, các vết thương trên người đều là muốn lấy mạng cô ấy, còn người đàn ông chỉ mỗi vết thương ở đầu là nguyên nhân tử vong còn lại chỉ là vết thương nhẹ chắc trong lúc dằn co người đàn ông đã té nào tủ sắt dẫn đến mất máu mà chết"
Tới lượt pháp chứng Thiên đưa các vật chứng rồi giải thích
" tại hiện trường có 1 cái bóng chày dính máu của nạn nhân như không có giấu vân tay, với 1 mảnh sơn móng tay trên áo nạn nhân có khi hung thủ là con gái với những bằng chứng pháp y và cảnh sát đưa ra hoàn toàn đúng với những gì tìm được tại hiện trường, có 1 cọng tóc trên đó có biểu bì của vi khuẩn nấm hung thủ có khả năng bị bệnh nấm da đầu những người bị bệnh này liên tục gãi đầu không ngừng với sơn móng tay có màu tím chỉ có thể điều tra những người khung quay nạn nhân thôi"
Kết Thúc cuộc họp Mỹ Kỳ và Ngọc Mây đến nhà vợ của nạn nhân để xem tình hình, chưa bước vào nhà đã nghe tiếng con gái vọng ra
" sao lũ cảnh sát đó không đống hồ sơ lại đi cứ kêu lên tra khảo hết cái này đến cái kia"
Mỹ Kỳ và Ngọc Mây đứng bên ngoài không lên tiếng, bên trong nhà nghe tiếng người mẹ
" con đừng nói thế họ chỉ đang làm việc phá án thôi"
cô con gái càu nhàu
" sao phán án cho ông ta ông ta xứng đáng phải chết ai kêu cặp hết con này đến con khác làm gì "

Mỹ Kỳ gõ cửa người phụ nữ ra mở cửa, Mỹ Kỳ và Ngọc Mây lần lượt giới thiệu
" Tôi là Mỹ Kỳ cảnh sát điều tra"
" còn tôi là Ngọc Mây Pháp y khám nghiệm thi thể, mong bà hợp tác cho chúng tôi vào nhà nói chuyện "
Người phụ nữ vôi vàng mời vào
" nhà chúng tôi không biết mọi người đến nên không chuẩn bị được gì chỉ có trà mời 2 người "
Ngọc Mây mỉm cười
" Chúng tôi đến đường đột mong cô thông cảm "
Mỹ Kỳ ngồi nói chuyện với người phụ nữ đánh lạc hướng còn Ngọc Mây đi quay nhà xem xét,
đi tới thùng rác thấy được bông gòn dín màu tím đậm liên lấy bao tay ra cầm lên bỏ vào bị niêm phong, cô đi vào thấy đồ sơn móng tay và nước tẩy móng tay trên bàn liền hỏi
" Mấy màu son móng tay này, đẹp thật đấy cô xài à"
Người phụ nữ chỉ tay vào con gái
" không phải tôi già vậy rồi đâu ham làm đẹp cái này là của con bé này "
Ngọc Mây nhìn cô gái mỉm cười
" chúng rất hợp với em "
Ngọc Mây lấy ly trà còn khá nóng đi quay cô gái rồi giả vờ đổ lên chân cô gái cô gái nóng quá đứng dậy theo phản xạ, người mẹ ngơ ngác, biết mình đa bị.

lộ cô gái rút dao trong người ra tấn công Ngọc Mây, Ngọc Mây vừa né rồi tung cước đá bay con dao, thấy thế cô quay người đạp vào người Ngọc Mây.
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 16: Chương 16


Ngọc Mây ké xuống đất đầu đụng vào bức tương, Mỹ Kỳ thấy thế liền tiến tới lấy còng tay khóa tay của cô gái vào ghế rồi đá cô ta về xe lăn, chiếc xe có lực từ cú đá của Mỹ Kỳ thì lắm ra sau tới gần con dao hồi nãy mà Ngọc Mây đá ra, cô gái tức giận liên chụp lấy dao phóng về phía Mỹ Kỳ, Ngọc Mây đứng dậy chụp được con dao
Mỹ Kỳ hoảng hốt
" này có sao không "
Ngọc Mây thả con dao xuống lắc đầu
" tớ không sao mau bắt cô ta lại"
Mỹ Kỳ chạy tới khóa chặt cô ta, người mẹ lo lắng cho con gái
" tôi biết nó có lỗi mong các cô tha cho nó đi"
Ngọc Mây ôm tay
" nêu cô ấy không phạm tội chúng con sẽ tha cô ấy ra nên cô yên tâm đi ạ"
Mỹ Kỳ kéo cô con gái ra ngoài xe đưa cô ta ngồi ghế sau khóa chặt cả chân cô cô gái, Ngọc Mây ngồi bên cạnh
" chân cô không có liệt tại sao không nói cho ba mẹ cô biết "

cô gái khó chịu vùng vẫy không trả lời, Ngọc Mây ngồi bên cạnh xử lý vết thương Mỹ Kỳ lái xe như vẫn nói ra sau
" Cậu không sao chứ
Ngọc Mây cắn răng chịu đựng tha thuốc, để Mỹ Kỳ không lo lắng nên cô không la
" Không sao chỉ vết thương ngoài da thôi"
Tới nơi Mỹ Kỳ tháo vòng khóa dưới chân của cô gái ra rồi áp giải vào cục Cảnh sát, Ngọc Mây đi vào theo, Ngọc Mây đi vào phòng ghi hình, Mỹ Kỳ dắt cô con gái vào phòng tra khảo để cô gái ngồi trên ghế rồi ngồi đối diện, trầm giọng hỏi
" tại sao cô không liệt lại giả vờ không đi được"
Cô gái nhún vai rồi cười cợt
" tôi thích thế thôi, giờ tôi có nói, tôi đi được thì có liên quan gì tới cảnh sát vậy "
tỏ qua nghiêm nghị nhìn cô gái
Có phải vì cô thấy ba mình không chung thủy nên đã ra tay giết hại ba mình và nhân tình không "
cô gái cười lớn để tay gãi đầu rồi để trên bàn
" ông ta đâu phải lần đầu tiên cặp kè đâu "

Mỹ Kỳ lấy hồ sơ rồi đẩy những bằng chứng tới trước mặt cô gái
" Những hình ảnh này có gợi lên gì cho cô không "
cô con gái gãi đầu rồi nhìn sơ qua rồi cười
"gợi lên điều gì chứ, tôi đâu phải là hung thủ"
Mỹ Kỳ bước tới gần cô con gái đưa tay bứt 1 cọng tóc
" đưa này đến phòng pháp chứng kiểm tra "
cô gái cười kinh, lại đưa lên đầu gãi
" thật là mất thời gian "
Mỹ Kỳ ngồi xuống chờ đời, 1 lát sau báo cáo tới tay, Mỹ Kỳ mỉm cười
" cô chính là hung thủ, trên người nạn nhân có 1 mảnh sơn móng tay có màu tím và nhà cô cũng có, tại hiện nay có 1 cọng tóc dính lên áo của nạn nhân như khi đem công tóc của cô đi xét nghiệm cho ra mọi thứ đều là trùng khớp với nhau liệu có phải cô hay không
cô gái cắn môi đập bàn
" ông ta thôi ông ta cặp với ai không cặp lại cặp con bạn thân của tôi, con đ** đó cũng không vừa gì suốt ngày tới nhà với danh nghĩa là tới thăm tôi như không phải.

con nhỏ đó đã quyến rũ ba tôi, mẹ tôi biết vẫn không nói lời nào như 2 người đó không biết được tôi đã được điều trị thành công có thể đi lại được như tôi và mẹ vẫn nhắm mắt làm ngơ đến 1 ngày con nhỏ đó nhắn tin với mẹ tôi đe dọa chửi mắng mẹ tôi, đọc xong tôi rất bất cho mẹ tôi sao phải chịu nhiều đau đớn như vậy thế là tôi lấy dạo chạy tới đó,thấy họ đang âu yếm nhau tôi tức giận quá nên đã đánh tới tấp, thật ra tôi không muốn giết ông ta là ông ta muốn chết thôi tôi đánh con nhỏ đó thì ông cản trở nên tôi xô ông ta ra nào ngờ đầu ông ta đập vào tủ sắt mà chết thôi, còn con nhỏ đó tôi nhìn mặt nó là thấy bản mặt nó quyến rũ ba tôi chính cái miệng này đã câu dẫn đàn ông nên tôi mới dùng kim may túi để may cái miệng hại người của nó khi tôi mang nó ra chôn mắt nó cứ nhìn vào tôi, tôi không chịu được nên tôi đã móc mắt cô ta ra xong tôi đi về nhà coi như không có gì hết ".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 17: Chương 17


Mỹ Kỳ bất ngờ với 1 cô gái trẻ tưởng rằng sẽ yếu đuối không hại người được thì lại là hung thủ giết 2 mạng người
" cô giết người có nghĩ rồi hậu quả không "
cô gái cười lớn đứng dậy đưa mặt tiến xác và mặt của Mỹ Kỳ
" tôi đang giúp người thôi con d** đó không biết đã phá hoại bao nhiêu gia đình của người khác rồi "
Mỹ Kỳ đứng dậy, nhìn tội phạm như đang thấu hiểu cảm giác của cô ta
" tiếc là cô không giúp gia đình cô 1 chắc tích cực mà cô lại suy nghĩ tiêu cực về nó "
Cô con gái khóc lóc gào thét
" mẹ tôi sẽ ra sao nêu tôi không ở bên cạnh bà"
Mỹ Kỳ đẩy ghế cầm giấy tờ đi rồi dặn người coi chừng cô gái
" tâm lý cô gái đang hoảng loạn, đừng để cô ta làm như hành động tổn thương bản thân"
Ngọc Mây đứng dựa vào tưởng bàn tay đã được băng bó lại, nhìn Mỹ Kỳ rồi dang rộng đôi tay
" tới đây nào".

Đam Mỹ Cổ Đại
Mỹ Kỳ cười rồi chạy tới ôm lấy Ngọc Mây
" thật là cậu còn nghĩ mình là con nít sao"
Ngọc Mây cười rồi vỗ vào lưng của Mỹ Kỳ nhẹ giọng
" Cậu thấy khó chịu cứ nói ra đi "

Mỹ Kỳ khoác tay lên vai Ngọc Mây rồi cười nói
" Này nhé dù gì tớ cũng đã vượt qua rồi cậu cứ như bà cụ non vậy "
Ngọc Mây khó chịu rồi nhảy lên lưng Mỹ Kỳ
" giờ bà cụ non này đi không nổi nữa cần cháu cõng ta về "
Mỹ Kỳ nhăn mặt la lớn
" cậu năng như lợn ấy sao tớ có thể vác cậu được"
Ngọc Mây cười hả hê rồi nhảy xuống
" gì mà như lợn chứ hả muốn chết sao"
2 người đang nói cười pháp chứng tới từ phía sau
" này 2 cô gái, phá xong vụ án nay có lên ăn tiệc giải khuây cho các đồng nghiệp vì vụ án mà cố gắng không vậy "
Mỹ Kỳ và Ngọc Lâm bất ngờ quay lưng lại, đứng suy nghĩ Mỹ Kỳ cũng đã hành xác các đồng nghiệp đi.

tìm đi điều tra nên cô ấy tán thành ý kiến này
" em tán thành, Ngọc Mây cậu sẽ đi chứ "
Ngọc Mây gật đầu
" như trước hết tớ phải xem chiến mã của tớ nó ra sao rồi cái đã, tạm biệt "
Mỹ Kỳ vẫy tay rồi cười,
" nhớ tới đấy"

Thiện đứng nhìn theo Ngọc Mây rồi quay người hỏi Mỹ Kỳ
" vậy việc ăn uống ở đâu giao lại cho em anh đi giao giáo án này lên tòa án đây
Mỹ Kỳ gật đầu trong vui vẻ
! ----------------!
Ngọc Mây đang chờ chiếc xe như chiếc xe vẫn bị gặp sự cố nên phải để lại sửa
" chiếc xe của cô đã quá cũ rồi cô nên thay chiếc xe đi"
Ngọc Mây lo lắng hối thúc
" sao vậy còn sửa được không mong anh sửa lại giúp thôi bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ sửa "
Người thơ sửa xe gật đầu, Ngọc Mây vui vẻ đi về như không bắt được taxi nên đi bộ, đưa tay lên coi giờ Ngọc Mây ngỡ ngàng
" sắp trễ giờ mất thôi"
Từ xa chiếc xe moto chạy tơi người trên xe đẩy kính của nó lên, thì ra là Thế Nam
" sao lại đi lang thang giờ này "
Ngọc Mây không ngần ngại lấy mũ leo lên xe
" Chạy đi đến quán ăn Nhật Nguyệt "
Thế Nam không hiểu gì như Ngọc Mây ôm anh khiến anh ta ngại ngùng đẩy kính của mũ bảo hiểm xuống rồi chạy
" giữ cho chắt "
Ngọc Mây ôm chặt Thế Nam khiến anh ta đỏ mặt
anh ta chạy nhanh nhất có thể thì cũng đến nên vừa lúc đúng giờ ăn tiệc của Ngọc Mây, Ngọc Mây bước xuống cởi mũ trả cho Thế Nam rồi mời anh ta và chơi
" anh vào chơi cùng chúng tôi luôn đi "
Thế Nam lắc đầu rồi cất mũ vào rồi kêu Ngọc Mây lấy điện thoại ra
( tôi không vào đâu như cô lấy điện thoại ra đây)
Ngọc Mây không hiểu lấy ra Thế Nam bấm số mình vào rồi trả lại Ngọc Mây
" nếu không có người chở về thì gọi cho tôi".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 18: Chương 18


Ngọc Mây cầm lại điên thoại rồi cau mày
" Này muốn xin số điện thoại thì cũng đâu cần dài dòng như thế "
Thế Nam cười rồi đưa tay lên vuốt tóc rối của Ngọc Mây nhẹ giọng nói
" đáng lẽ tôi nên có số của cô sớm hơn, cô đã lợi dụng tôi 2 chuyến xe rồi đấy tính sao đây"
Ngọc Mây cau mày, đỏ mặt
" được rồi vậy có dịp tôi mời anh 1 bữa coi như trả tiền công cho anh đi được chưa "
Thế Nam cười tay lên ga " được tôi rất sẵn lòng "
Ngọc Mây bước vào trong quán thì Mỹ Kỳ đã đứng ở cửa đợi bao giờ, nhìn thấy có người chở Ngọc Mây tới thắc mắc hỏi
" bạn trai cậu à"
Ngọc Mây đi vào ngồi xuống đặt túi sang 1 bên nhìn Mỹ Kỳ
" Phải là người yêu mới chở nhau được sao? "
Mỹ Kỳ cầm ly rượu trên bàn đẩy vai vào Ngọc Mây với vẻ tinh nghịch
" nay ai vậy nói đi"
Ngọc Mây chéo chân nâng ly rượu, nghiên đầu nhìn Mỹ Kỳ với vẻ mặt suy nghĩ
" nói sao nhỉ, chúng mình quen nhau trong 1 buổi xem mắt, anh ta lúc đó là đặc vụ phá bom mới đây anh ta chuyển sang làm cảnh sát điều tra bên khu cậu đấy, với lại anh ta có giúp đỡ tớ mấy lần "
Ngọc Mây nhớ tới đêm mưa sấm chớp ngày hôm đó cô ôm chặt Thế Nam cô liền vỗ mặt mình, Mỹ Kỳ đặt ly nước xuống rồi dựa vào thành ghế
" Sao cậu không kêu mình tới đón mà xe cậu vẫn chưa sửa xong sao"

Ngọc Mây thở dài buồn bã đặt ly nước xuống
" cậu biết mà xe đó là do ba tớ khó khăn mua cho tớ chiếc xe đã quá cũ và bị hư hỏng nặng nên chưa sửa được như nó là niềm tin thần của tớ nên tớ phải sửa nó cho bằng được "
Vừa lúc đó mọi người từ quầy nước bước tới, mọi người chào hỏi nói chuyện vui vẻ thì 1 cô cảnh sát nhanh miệng tân bốc Ngọc Mây, Mỹ Kỳ và Thiện
" em thấy 3 người thật tài giỏi cùng nhau phá án "
Ngọc Mây và Mỹ Kỳ nhìn nhau cười còn Thiên thì nhìn 2 người, cô gái tiến lại gần Thiện rồi hỏi
" trong 2 người con gái tài giỏi này anh đã rung động với ai chưa"
Thiên bất ngờ nhìn về hướng Ngọc Mây bối rối
( tôi.

.

tôi.

.

)
Mỹ Kỳ thấy thế tức giận đập tay xuống bàn với vẻ mặt nghiêm nghị
" cô muốn câu trả lời như thế nào"

cô gái cảnh sát bối rối đứng dậy cúi người rối rít xin lỗi
" em xin lỗi em không nên hỏi như vậy "
Ngọc Mây đứng dậy đưa 2 tay lên trước lắc ra hiệu không sao rồi nói nhẹ nhàng
" thôi mà đang vui mọi người không nên căng thẳng quá"
Ngọc Mây lấy chân đá và chân Ngọc Mây, Mỹ Kỳ tức giận như vì Ngọc Mây cứ đá chân rồi ra hiểu bằng mắt nên Mỹ Kỳ đứng dậy cầm ly rượu
" xin lỗi vì thái đố thái quá của tôi làm mọi người mất vui rồi "
Thiên đứng dậy cụng ly với Mỹ Kỳ
" mọi người cụng ly nào "
sau bước tiệc mọi người giải tán Mỹ Kỳ lấy xe đưa Ngọc Mây ngồi lên chào tạm biệt mọi người,đi được 1 đoạn Ngọc Mây thắc mắc hỏi
" hồi nãy cậu bị sao vậy "
Mỹ Kỳ cau đôi lông mày
" tớ không đùa như thế thôi, không thấy cô ta quá đáng sao nếu Thiên nói ra thì ai sẽ buồn "
Ngọc Mây tưởng Mỹ Kỳ lo cho mình bị tổn thương nên mới làm vậy vì Ngọc Mây cứ nghĩ Thiên thích Mỹ Kỳ nên cô cười đưa tay che miệng
" nếu anh chọn cậu thì tớ còn chúc mừng cho cậu ấy chứ "
Mỹ Kỳ lái xe chạy nhanh, Ngọc Mây thấy vậy không nói thêm lời nào, tới nhà của Ngọc Mây rồi 2 người tạm biệt qua lo rồi ai về nhà nấy, Ngọc Mây vừa tới nhà mở cửa ra đã nghe tiếng của mẹ
" con đi tiệc vó vui không "
Ngọc Mây ngồi cởi giày trên ghế rồi than thở với mẹ
" cũng vui mà dạo này con Mỹ Kỳ lạ sao á mẹ tự nhiên gắt gỏng, thái độ của cậu ấy cũng làm con bất ngờ"
me Ngọc Mây mang ra 1 ly nước trà giải rượu
" chắn con bé bị áp lực công việc con nên hiểu cho con bé"
Ngọc Mây gật đầu uống hết ly nước rồi đi vào phòng ngủ,
còn phía Mỹ Kỳ cầm điện thoại lên mở ảnh 3 người chụp chung năm cấp 3 vẻ mặt buồn bã
" cậu sẽ chọn ai đây".
 
Tìm Thấy Sự Thật
Chương 19: Chương 19


Ngày hôm sau tại trụ sở cảnh sát có 1 người phụ nữ khóc lóc, những người cảnh sát không biết phải làm, Mỹ Kỳ bước tới
" chuyện gì vậy "
cô cảnh sát đứng dậy nói nhỏ
" người phụ nữ này báo con mình mất tích em đã lấy lời khai xong kêu cô ấy về như cô ây cứ ngồi ở đây khóc lóc "
Mỹ Kỳ ra hiệu cho mọi người đi làm việc còn mình trực tiếp ngồi đối diện người phụ nữ nói giọng nhỏ nhẹ
" cô có thể nói lại sự việc của cô không "
Người phụ nữ vừa khóc vừa lau
" con trai tôi tê Thanh, nó nay đã 23 tuổi như nó chưa bao giờ đi mà không về nhà, như đã 3 ngày không thấy nó đâu làm tôi rất lo lắng "
Mỹ Kỳ viết vào giấy rồi ngước mặt lên nhìn người phụ nữ ta cô lên bàn nắm lại tỏ ra 1 cái nhìn chính trực về đối phương
" cô chắc con trai cô mất tích chứ không phải là anh bận việc gì đó chưa về sao"
người mẹ giọng run run bấu tay vào chiếc áo
" tôi tin rằng là con trai tôi đã xảy ra chuyện, nếu nó có đi đâu cũng gọi về cho tôi cả tôi mong cô giúp tôi tìn con mình "
Mỹ Kỳ nhìn người phụ nữ
" con trai cô các mối quan hệ nào gần đây hay giao lưu với ai nhiều không "

người phụ nữ cố suy nghĩ
" trước đây con tôi có nhắc đến cô gái triệu phú Y Nhi, như tôi đến tìm cô ta như không gặp"
Mỹ Kỳ đứng dậy cầm báo cáo trên tay
" Mong cô về đợi chúng con điều tra "
người phụ nữ khóc lóc
" không tôi sẽ ngồi đợi ở đây "
Mỹ Kỳ nghiêm giọng đạp tài liệu xuống bàn.

Đam Mỹ Trọng Sinh
" nếu cô cố chấp ở lại đây ảnh hưởng đến việc điều tra làm chậm quá trình tìm kiếm con trai cô thì người nguy hiểm nhất là con trai cô "
Người phụ nữ đứng dậy khóc lóc đi về
Mỹ Kỳ nhìn người phụ nữ đi xa rồi mới đi tới các đồng nghiệp cảnh sát điều tra của mình gõ xuống bàn
" tất cả mọi người có việc làm đây, 2 người điều tra thông tin và các mối quan hệ xuống của tên Thanh, còn 2 người còn lại điều tra về cô gái triệu phú Y Nhi này! làm việc!"
" rõ "
tất cả mọi người chạy đi làm công việc 1 cách sốt sắng, đến trưa Ngọc Mây tới gõ cửa phòng Mỹ Kỳ

" không biết cô gái cảnh sát có đói không ta"
Mỹ Kỳ đứng dậy mở cửa cúi người
" mời công chúa vào"
Ngọc Mây phì cười
" sến quá đi "
Mỹ Kỳ quay lại bàn làm việc sắp xếp lại giấy tờ, Ngọc Mây lấy hộp cơm ra
" này là mẹ tớ đã làm mang đến cho cậu đó "
Mỹ Kỳ cười hạnh phúc rồi cầm lấy hộp cơm
" gửi lời cảm ơn của mình đến cô nhé"
Mỹ Kỳ lấy muỗng ra ngồi ăn như mắt vẫn dán vào giấy tờ, Ngọc Mây thấy thế để 2 tay lên bàn hỏi
" dụ gì mà thấy cậu phân vân hoài vậy hả"
Mỹ Kỳ đứng hình của người mất tích Thanh cho Ngọc Mây nói
" người này được người mẹ tới thông báo là mất tích được 3 ngày và người này có mối quan hệ tình cảm với nữ triệu phú Y Nhi, theo mọi người điều tra thì cô gái này đã chia tay với Thanh được 1 tháng nên không biết thông tin gì của người tên Thanh cả"
Ngọc Mây nhớ gì đó " cô gái này mình thấy cô ta xuất hiện trên tivi, cô ta rất giỏi còn trẻ mà đã làm chủ của 1 công ty, cô ta đã làm rất nhiều chuyện thiện nguyện "
Mỹ Kỳ thắc mắc " 1 cô gái vừa tài giỏi vừa nhân từ vậy mà tên Thanh vẫn chia tay sao, có nên điều tra nữa không đây"
Ngọc Mây đứng dậy " cứ điều tra đi biết đâu thứ trước mặt chúng ta không phải là sự thật thì sao"
Mỹ Kỳ thở dài " tớ sẽ điều tra "
Ngọc Mây bước ra ngoài " tớ đi đây gặp lại sau".
 
Back
Top Bottom