Khác Tìm lại ký ức [chương 1 : Vị khách không mời mà đến]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
95,359
Điểm tương tác
0
Điểm
0
405658339-256-k533455.jpg

Tìm Lại Ký Ức [Chương 1 : Vị Khách Không Mời Mà Đến]
Tác giả: SariSpid
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tại một thế giới mà mỗi gia đình chỉ được duy nhất một người con.

Đã một cặp vợ chồng không may sinh ra một cặp chị em, vì thương con nên cặp vợ chồng đã quyết định che giấu chuyện này mà chuyển đi thật ra, đến mà cả một bóng người qua lại cũng chẳng có.

Hai chị em cứ sống mãi trong sự bao bọc của bố mẹ như vậy.

Chỉ là... cây kim trong bọc bọc cũng có ngày lòi ra.
.

Lưu ý : Series này nó được chia thành nhiều season (một bộ truyện riêng), nên đôi khi sẽ có một vài bộ cực dài, một vài cực ngắn (ví dụ là cái bộ này, chỉ có đúng 2 chapter) vì cái series này có tận 6 season và được tận 5 người cùng viết nên đôi khi nó sẽ... hơi lệch pha.

Hy vọng mọi người sẽ thông cảm và ủng hộ, xin cảm ơn đã đọc



sylus​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [LONGFIC] [WENRENE] Like the first time
  • Tim Tôi Tan Chảy Là Vì Cậu
  • trans | moon heart ; trái tim mặt trăng
  • [Bungou Stray Dogs] [Soukoku] Mái nhà của trái tim
  • [BH] Chiếm Trọn Trái Tim Hồ Ly tỷ tỷ Bằng Mỹ Thực ở...
  • "Tìm kiếm ánh mặt trời"
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tìm Lại Ký Ức [Chương 1 : Vị Khách Không Mời Mà Đến]
    #1. Khách không mời mà đến


    Tại một thế giới nọ, họ xem số lẻ là tượng trưng cho điều may mắn, phước lành.

    Họ tôn sùng những con số đó, một niềm tin mãnh liệt đã ăn sâu vào trong huyết quảng.

    Ngược lại với điều đó, những con số chẵn đối với họ lại là niềm xui rủi, đen đủi, là thứ mang đến tai ương.

    Tại đó có một luật cấm, mỗi gia đình tuyệt đối không được sinh 2 con (số chẵn), thậm chí sinh đôi cũng bị cấm.

    Một khi phạm luật thì sẽ phải nhận cái kết đắng.

    Tại đó có một cặp vợ chồng nọ vừa hạ sinh một bé gái đáng yêu, cô tên là N.

    Đứa trẻ ấy sinh ra đã có ngoại hình ưu tú, rất ít khóc hay quấy rày người khác, tính cách đã độc lập thì thuở mới sinh.

    Cuộc sống gia đình 2 vợ chồng và một cô con gái nhỏ cứ thế trôi qua êm đềm, hạnh phúc.

    Chỉ là...

    Hai vợ chồng ấy đã lầm lỡ, sinh ra thêm một người con trai.

    Vì thương con, họ không dám bỏ, chỉ lặng lẽ rời đi cùng đứa con gái chưa đầy hai tuổi.

    Tại khu rừng không có nỗi một bóng người qua lại, hai vợ chồng đã xây một căn nhà gỗ nhỏ, sống bằng cách săn bắt và hái lượm, trồng một khu vườn nhỏ từ những hạt giống mà họ có.

    Sống một cuộc sống đơn giản chỉ vừa đủ cơm ăn áo mặc.

    Nay hai chị em ấy đã lớn hơn một ít, người chị N 19 tuổi và cậu em S 18 tuổi, gia đình họ tuy sống trong ẩn dật nhưng lại vô cùng hạnh phúc.

    Vào buổi chiều tà hôm đó, nắng đổ xuống cánh đống cỏ lại sáng hơn mọi hôm, mặt trời lặn cũng chậm hơn, nhờ đó mà hai chị em mới có thể ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cam đỏ phản chiếu dưới mặt hồ, lướt đi trên cánh đồng cỏ xanh, khung cảnh đẹp đến tuyệt mĩ, chỉ tiếc là... có lẽ đó là buổi chiều cuối cùng của một gia đình nhỏ từng hạnh phúc.

    Chiều hôm đó vẫn như mọi khi, hai chị em lại cùng nhau đến cánh đồng cỏ sau nhà để chơi đùa, vì ban sáng có rất nhiều lính canh đi tuần tra, nên hầu như cha mẹ chỉ để họ ra ngoài vào buổi tối.

    "S à, mau lên!, không lại bị lính canh nhìn thấy đấy!".

    N nói trong khi bản thân đang núp mình dưới gốc cây

    "em biết rồi!"

    Mỗi chuyến đi chơi thành công đều phải trôi qua như vậy, trốn khỏi phạm quy quan sát của đám lính canh cứ đi quanh quẩn khu rừng rồi đi đến cánh đồng cỏ vắng, nơi mà chẳng một ai biết đến.

    "phù... cuối cùng cũng đến nơi rồi!".

    N ưỡn ngực, hít một hơi thật sâu

    "chị hai... chị có thấy hôm lính canh đông hơn bình thường không?".

    S hỏi khẽ

    "chắc tại hôm nay nhiều người trực ca đêm thôi ấy mà, có gì đâu!"

    "à... vâng"

    Tối hôm đó cứ trải qua một cách bình thường, hai chị em chạy nhảy trên cánh đồng cỏ, đôi khi hái hoa đan thành vòng, đôi khi lại hái hoa quả ăn, đôi lúc lại cùng nhau hát dưới ánh trăng tà...

    "hôm nay đúng là vui ghê!".

    N vui vẻ nói

    "ừm!, em muốn lúc nào cũng được chơi cùng chị hai thế này!!"

    Hai chị em sải bước đi về nhà, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.

    Đến khúc bìa rừng, như thối quen mà len lõi vào những thân cây to mà ẩn nấp, nhưng hôm nay có một chuyện lạ đã xảy ra...

    "không có lính canh ở đây..."

    "chị bảo sao, không có lính canh ở đây ạ?"

    "ừm..., một bóng người cũng không có...".

    N trả lời

    "chắc không có chuyện gì đâu chị ha...?, chỉ là... họ hôm nay về sớm hơn bình thường thôi mà..."

    S hỏi, cố gắng trấn an N

    "hy vọng là vậy...".

    N nói nhỏ

    "chị nói sao cơ ạ...?"

    "à... không có gì đâu... về nhà thôi!"

    Hai chị em cầm tay nhau chạy thật nhanh về nhà, cứ sợ rằng sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.

    Tại căn nhỏ mà họ đã chung sống với nhau hơn chục năm nay, một mùi tanh tưởi bốc lên giữa bầu không khí ngột ngạt và tiếng thở dốc của hai chị em.

    "chị... chị hai, chuyện này là..."

    "..."

    "chị ơi... chị!!"

    "rốt cuộc..."

    "rốt cuộc chuyện này là sao..."

    ____________________________________________________________________

    [End chương 1/2]

    *Syrus sẽ nhắn vào đây
     
    Tìm Lại Ký Ức [Chương 1 : Vị Khách Không Mời Mà Đến]
    #2. chạy trốn


    "Mau lên S!, chạy qua đây mau!!".

    Núp bên trong bụi rậm

    "chị ơi đợi em với!".

    Chạy tới

    N và S núp đằng sau bụi cây rậm rạp, tay họ che kín miệng, dù đã chạy đến mệt đứt cả hơi cũng chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ phát ra một tiếng động nhỏ nhất cũng có thể khiến họ không giữ nổi cái mạng này.

    Họ vốn đã quen với chuyện này, chẳng biết từ bao giờ nữa...

    Quay về 3 tuần trước đó.

    "Rốt cuộc... chuyện này là sao..?"

    Người thiếu nữ mang mái tóc đen nhánh đứng lặng thinh nhìn cảnh tượng trước mặt, máu trên sàn vẫn đang chảy, mùi tanh tưởi của nó dần lấn chiếm lấy khứu giác của cô nhưng vẫn không che đi được đôi mắt tuyệt vọng của người thiếu nữ khi đó.

    Trong một phút vô thức, cô đưa tay ra chắn trước mặt cậu em trai của mình, như một sự chở che cuối cùng trước cảnh tượng trước mặt.

    Thầm cảm ơn vì bản thân đã là người đến trước...

    Trên sàn nhà bê bét những vết máu đỏ tươi và nhìn qua chiếc cửa sổ lớn trong nhà, điều đó khiến cô hiểu ra mọi chuyện.

    Phía sau căn nhà cô là một cái vực, từ cửa sổ lớn có thể nhìn thẳng ra đó, trước đây cô luôn tự hỏi nó ở đó để làm gì nhưng giờ cô hiểu rồi.

    Những bộ xương rải rác dưới đó cũng có lý do của nó

    Theo những gì cô quan sát, có vẻ bọn lính đó đã tra tấn bố mẹ cô khá lâu trước khi đưa họ đến đó để moi thông tin từ họ, sau đó đẩy họ xuống cái vực đó, bằng chứng là hai chiếc tai được đặt gọn trên bàn ăn, máu vẫn còn mới, cho thấy rằng chỉ vừa được cắt cách đây không lâu và đúng là thế thật...

    Vì từ lúc cô bước nhà, thứ khiến cô sốc đến thẫn thờ không phải mùi máu tươi, mà là cảnh bố mẹ cô bị đẩy xuống vực.

    Không một chút đau buồn hay sợ hãi xuất hiện trên đôi mắt họ cả

    Có vẻ họ đã quá mệt mỏi những ngày tháng trốn chạy của trước kia, có thể nói đây cũng là một sự giải thoát...

    "được rồi, S à... không còn thời gian đâu, chúng ta đi thôi..."

    "đi...?, đi đâu cơ ạ...?"

    N mỉm cười trước câu nói của S

    "đến tương lai, hoặc đến một thế giới khác, một nơi mà ta không phải trốn chạy như vậy nữa"

    "...dạ!"

    Họ mang trong mình một hy vọng, tuy nhỏ nhoi nhưng đó là tất cả những gì họ có, là ý chí sống cuối cùng của họ

    Nhưng liệu nó có dễ dàng như vậy?

    Có một thứ mà S đã bỏ qua từ người chị của mình.

    Chiếc nhẫn cô đeo trên tay, đã bắt đầu phát sáng từ lúc nào...

    .

    .

    .

    Hôm nay vẫn là một ngày bình thường, họ vẫn đang chạy trốn như mọi khi nhưng có vẻ lần này không mấy khả quan...

    Họ đã đi vào ngõ cụt

    Khoảng khắc bọn lính canh tiến sát lại gần họ, không một chút do dự N đã tháo chiếc nhẫn đeo trên ngón tay của mình ra rồi ném lên không trung, đây là chiếc nhẫn mà mẹ cô đã tặng cô khi cô 12 tuổi, mẹ cô bảo chỉ cần gặp nguy hiểm chỉ cần ném nó lên trời là được.

    "ánh sáng của viên ngọc quý ấy sẽ bảo vệ bọn con"

    Một thứ ảnh sáng màu trắng sáng chói bao trùm lấy không gian, như một bàn tay to lớn của đấng tối cao che đậy đi đôi mắt.

    Đưa cậu thiếu niên trẻ chìm vào giấc ngủ sâu.

    .

    ,

    .

    Bãi cỏ xanh cùng cơn gió nhẹ, khung cảnh bình yên của một thế giới thanh bình.

    Điều gì sẽ chờ cậu tại cuộc hành trình phía trước?

    Thế giới đầu tiên cậu phải chinh phục

    Utsuro-Shika Ibuki - Vùng đất muôn hoa nở

    .

    .

    .

    .

    .

    [End chapter 2/2]

    _mời bạn đón xem chương 2 : Utsuro-Shika Ibuki _
     
    Back
    Top Dưới