Ngôn Tình Tìm Chồng Cho Mẹ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
599,231
0
0
AP1GczM9uNQnYIa-n2JhZoncJhJJZQLpkLw2k02_FuN3tBOwkeaWhUXhLFm7CocnhZRBxNb9NjBEXBmhJS6uEQ7PzbcswXq9fKB-JWGPMblAf-0aJZQe9bGmbkxXmqVROlOcU5vioVwzP0KP6DIAFOutxDSB=w215-h322-s-no-gm

Tìm Chồng Cho Mẹ
Tác giả: Tiểu Hào Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Tìm Chồng Cho Mẹ của tác giả Tiểu Hào Tử.

Năm Lâm Nhạc lên mười tuổi gia đình cô gặp biến cố, cô trở thành trẻ mồ côi. Vì để trả ơn ba cô đã từng giúp đỡ mình, Mộ Thần đưa Lâm Nhạc về nhà nuôi. Sau tám năm Lâm Nhạc dần có cảm tình với người chú này, nhưng Mộ Thần lúc nào cũng chỉ một câu anh là chú của cô.

Một lần bị người khác tính kế anh đã không nhận thức được mà cướp đi đời con gái của cô, nhưng khi tỉnh dậy người bên cạnh anh lại là Mục Tử Yên, bất đắc dĩ anh đã quyết định đính hôn với cô ta.

Lâm Nhạc khi hay tin thì vô cùng thất vọng, lại biết mình mang thai con của anh nên lặng lẽ bỏ đi.

Bảy năm sau cô trở lại cùng hai nhóc tì vô cùng đáng yêu, liệu hai người có gặp nhau sau ngần ấy năm?

Liệu Mộ Thần có nhận ra người đêm đó là cô?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Review sách Quản trị Kinh doanh: Khám phá kiến...
  • Review sách Quản trị Kinh doanh: Khám phá kiến...
  • Vả Mặt Thanh Mai Trúc Mã, Tìm Luôn Được Cả Người...
  • Sách Khởi Nghiệp: Nguồn Cảm Hứng Cho Hành Trình...
  • Sách Khởi Nghiệp: Nguồn Cảm Hứng Cho Hành Trình...
  • Review Sách Nhân Tướng Học: Bước Đầu Tìm Hiểu Con...
  • Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 1


    Trong căn phòng VIP của khách sạn G. Mộ Thần đang đứng dưới làn nước lạnh không mảnh vải che thân nhắm mắt cố kiềm nén những d*c v*ng trong người đang lúc một nhiều hơn. Buổi tiệc hôm nay anh đã vô ý bị người ta hạ thuốc, bây giờ trong người anh vô cùng khó chịu. Chỉ biết chịu đựng dưới làn nước lạnh để đầu óc tỉnh táo hơn.

    Bên ngoài, Lâm Nhạc vẫn đang cuống cuồng tìm anh. Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của cô, Mộ Thần đã hứa với cô sẽ về sớm để cùng mừng sinh nhật. Nhưng khi nghe trợ lý của anh nói anh đang gặp chuyện cô đã ba chân bốn cẳng chạy đi tìm anh.

    Vừa đến nơi cô vội ấn theo mật mã mà Trình Dư dặn, căn phòng tối om chỉ thấy ánh sáng phát ra từ phía nhà tắm cùng tiếng nước chảy. Biết anh đang ở bên trong cô vội bước đến trước cửa nhà tắm gọi lớn.

    "Chú, chú có sao không?"

    "Nhạc Nhạc, sao con bé lại đến đây?"

    Tắt vòi nước lạnh, Mộ Thần mặc quần áo chầm chậm bước ra khỏi nhà tắm. Ánh mắt đỏ ngầu anh nhìn cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh hỏi.

    "Sao con lại đến đây? Chẳng phải chú nói ở yên ở nhà chờ chú về sao?"

    Không trả lời Mộ Thần, Lâm Nhạc bước đến đưa tay chạm vào trán anh lo lắng hỏi.

    "Chú không khỏe ở đâu? Sao nhìn chú mệt mỏi thế?"

    "Chú không sao? Mau về nhà đi!"

    Mộ Thần đẩy Lâm Nhạc ra, bởi ánh biết cứ để cô bên cạnh chắc chắn anh sẽ không tự chủ được mà làm hại cô. Nhưng Lâm Nhạc thấy anh như thế thì không nỡ bỏ anh lại một mình, coi bướng bỉnh cãi lời anh nói.

    "Không được, chú đang không khỏe nên cháu không thể bỏ chú ở lại một mình được. Hay là cháu đưa chú đi bệnh viện nhé!"

    "Đã bảo cháu về ngay cơ mà!"

    Tiếng quát của Mộ Thần làm cô giật mình khựng lại. Khóe mắt trào nước mắt uất ức cô nhìn anh, Mộ Thần càng lúc càng không chịu được cảm xúc đang dâng trào trong người. Anh trực tiếp nắm tay cô kéo cô ra khỏi phòng.

    Bị đẩy ra khỏi phòng, Lâm Nhạc cảm thấy hụt hẫng đến mức không kiềm chế được mà bật khóc thành tiếng. Chú ấy không cần mình sao? Mình đối tốt với chú ấy như vậy sao chú ấy lại lớn tiếng với mình chứ, mình chỉ lo lắng cho chú thôi mà.

    Tâm trạng buồn bã Lâm Nhạc bước đi trong nước mắt. Mộ Thần ở bên trong đang vật vã vì tác dụng của thuốc ngày lúc một tăng. Anh ngã vật ra giường, lý trí dần mất đi khiến anh khép mắt lại. Lâm Nhạc đi được một đoạn lại không nỡ bỏ anh một mình thế là lại âm thầm quay lại. Đưa tay gõ cửa phòng gọi mãi không nghe anh trả lời, trong lòng lo lắng anh xảy ra chuyện, cô lại mạnh dạn đẩy cửa bước vào.

    Nhìn thấy Mộ Thần nằm im lìm trên giường bất động trong lòng Lâm Nhạc cứ nghĩ anh không ổn rồi. Vội chạy đến đỡ anh dậy vừa gọi.

    "Chú, chú sao rồi? Mau mở mắt ra nhìn cháu đi!"

    Cảm giác cả người anh đang nóng rang lên làm cô càng lo lắng hơn. Cô lục trong túi xách tìm chiếc điện thoại để gọi cấp cứu, nhưng còn chưa kịp gọi đã bị anh đè ngã ra giường. Lý trí anh đã không còn nữa, nhìn người phụ nữ dưới thân bằng ánh mắt thèm khát, hơi thở dồn dập anh cúi xuống hôn lên môi coi một cách cuồng nhiệt.

    Nụ hôn bất ngờ làm Lâm Nhạc vô cùng ngạc nhiên đến mức tròn mắt, giây phút bình tĩnh cô vội đẩy anh ra lên tiếng hỏi.

    "Chú, chú làm gì vậy? Cháu là Nhạc Nhạc, sao chú..."

    Không một câu trả lời anh lại một lần nữa cúi xuống chiếm lấy môi cô cuống nhiệt hơn. Bàn tay bắt lấy hai tay cô cố định l*n đ*nh đầu để cô không phản kháng, một tay còn lại lần mò mở khóa kéo váy cô.

    Lâm Nhạc sợ hãi vùng vẫy để thoát khỏi anh, cố gắng mở miệng để nói với anh không được làm như thế. Nhưng coi càng cố gắng phản kháng anh lại càng hưng phấn hơn.

    Rời khỏi đôi môi mềm mại anh hôn trượt dài xuống chiếc cổ trắng ngần của cô. Mỗi nơi đôi môi anh chạm đến đều để lại những dấu vết đỏ chói mắt. Chiếc váy bị anh cởi xuống ném xuống sàn, thân hình mảnh mai của cô gái mười tám mơn mởn hiện ra trước mắt. d*c v*ng trong người khiến anh càng muốn chiếm hữu cô hơn, Lâm Nhạc giọng nói nức nở từng câu.

    "Chú, cháu là cháu của chú. Chẳng phải chú vẫn nói thế sao? Chú dừng lại đi mà."

    Đôi môi anh hôn nhẹ vào tai cô, giọng nói khàn đục anh thì thầm.

    "Anh muốn em."

    Câu nói êm tai phá tan sự phòng vệ cuối cùng trong lòng của Lâm Nhạc. Bởi lẽ cô cũng đã đem lòng thích anh, nhưng vì anh lúc nào cũng nhắc nhở với cô câu "cô là cháu của anh" nên cô đành cất dấu tình cảm ấy vào lòng. Nhưng hôm nay chú lại nói muốn cô, sao cô có thể từ chối chứ!

    Đôi tay vẫn luôn chóng cự anh bây giờ mềm nhũng, chầm chậm đưa lên choàng qua cổ anh mà ôm lấy. Lớp quần áo cuối cùng của hai người cũng được trút xuống, Mộ Thần mạnh mẽ tiến vào bên trong cô. Lâm Nhạc đau đớn bấu chặt vào bàn tay Mộ Thần đang giữ lấy tay cô đặt trên ga giường kêu lẽ lên.

    "Đau.. đau quá!"

    Nhưng Mộ Thần giờ này không nghe và cũng chẳng cảm nhận được sự đau đớn của cô, anh cứ theo bản năng liên tục ra vào để thỏa mãn bản thân bởi tác dụng của thuốc quá lớn. Lâm Nhạc cắn răng chịu đựng mặc cho anh điên cuồng chiếm lấy cô, kiệt sức cô ngất đi lúc nào không biết.

    Đến lúc tỉnh dậy, cô thấy mình vẫn nằm trong vòng tay của Mộ Thần, dường như anh vẫn đang say giấc. Nghĩ đến đêm qua cô cảm thấy dường như anh không giống với mọi ngày, trước giờ anh luôn quy tắc với cô, luôn bắt cô gọi anh bằng chú dù anh lớn hơn cô chỉ mười hai tuổi. Nhưng đêm qua anh lại điên cuồng chiếm lấy cô, nhớ lại câu nói của Trình Dư rằng anh gặp chuyện không ổn, có khi nào anh bị người ta hạ thuốc nên mới xảy ra quan hệ với cô không? Nếu như vậy thì có khi nào khi tỉnh dậy thấy hai người đã xảy ra quan hệ anh sẽ tức giận và cho rằng cô tính kế anh không?

    Nghĩ thế Lâm Nhạc đành nhẹ nhàng xuống giường rời đi trong âm thầm. Đêm qua phòng không bật đèn chắc chú ấy sẽ không nhận ra đêm qua đã xảy ra quan hệ với cô đâu.

    Lâm Nhạc vừa rời khỏi đúng lúc Mục Tử Yên vừa đến. Ánh mắt nghi ngờ của cô nhìn về phía Lâm Nhạc đang vội vã rời đi, cô ta đưa mắt nhìn về phía căn phòng mà Lâm Nhạc vừa bước ra thầm nghĩ.

    "Vừa mới mười tám tuổi đã vào khách sạn với đàn ông, để tôi xem người đàn ông của cô là ai?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 2


    Mục Tử Yên nhanh chân bước về phía căn phòng Mộ Thần đang ở bên trong. Cửa phòng không khóa cô ta nhếch môi cười một cái rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy người đàn nằm trên giường là Mộ Thần cùng quần áo vươn vãi khắp sàn nhà, Mục Tử Yên hiểu ngay đêm qua hai người họ đã xảy ra quan hệ.

    Bàn tay cô ta siết chặt trong sự tức giận, đêm qua trong bữa tiệc cô ta đã thành công bỏ thuốc anh, nhưng lại để anh chạy mất. Tìm kiếm cả đêm hóa ra anh lại ở đây cùng cô cháu gái hờ làm chuyện này.

    "Thật là tức chết mà, vậy mà lại để con bé miệng còn hôi sữa hớt tay trên, bao nhiêu công sức đều tiêu tan cả."

    Nhìn thấy Mộ Thần vẫn đang chìm trong giấc ngủ chẳng hay biết gì, trong đầu cô ta lại nảy ra một ý định táo bạo. Cô ta chầm chậm bước đến giường vén chăn, một vệt đỏ trên ga giường là minh chứng cho cuộc hoang ái đêm qua. Không thể để con bé đó chiếm mất anh ấy được. Cô ta liền trúc bỏ quần áo của mình ném xuống sàn, nhè nhẹ trèo lên giường nằm cạnh bên Mộ Thần.

    Sáng hôm sau, Mộ Thần tỉnh giấc nhìn thấy Mục Tử Yên nằm bên cạnh mình không một mảnh vải che thân thì hốt hoảng. Sao lại là cô ta? Đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ...

    Mục Tử Yên chầm chậm mở mắt nhìn lên, thấy Mộ Thần đang người nhìn mình bằng ánh mắt khó tin thì cũng e thẹn kéo chăn che chắn cơ thể mình nói.

    "Anh... tỉnh rồi sao?"

    "Cô... đêm qua..."

    Ánh mắt lẫn tránh Mục Tử Yên không nhìn ánh chỉ thấp giọng nói.

    "Đừng nói là anh không nhớ gì đấy nhé, đêm qua anh mạnh mẽ đòi hỏi em, vậy mà..."

    "Sao tôi lại không nhớ gì vậy chứ!"

    Mộ Thần xoa xoa vầng thái dương cố nhớ lại chuyện đêm qua, nhưng đầu óc anh trống rỗng không nhớ được gì. Nhìn anh như thế Mục Tử Yên lại thấy mừng thầm trong lòng, lúc đầu cô ta cứ sợ anh nhớ được người đêm qua cùng anh là ai, nhưng bây giờ xem ra là cô ta lo xa quá rồi. Che dấu đi niềm vui trong lòng cô ta nhẹ giọng.

    "Em không trách anh đâu, là em tình nguyện cho anh mà."

    Dứt lời cô ta nhẹ xuống giường nhặt lấy quần áo của mình bước vào nhà tắm. Cánh cửa phòng tắm khép lại Mộ Thần lại đưa tay xoa đầu đầy vẻ bí bách, sao lại là cô ta chứ! Nhìn thấy vệt máu đỏ chói dưới ga giường Mộ Thần đã không còn nghi ngờ gì nữa, đêm qua quả thật anh đã lấy đi đời con gái của cô ta. Anh nên làm sao đây!

    Mục Tử Yên trở ra đã thấy Mộ Thần mặc lại quần áo chỉnh tề, còn chưa kịp nói gì anh đã lên tiếng.

    "Đêm qua là chuyện ngoài ý muốn, tôi... Nếu cô muốn gì cứ nói tôi sẽ đáp ứng cho cô."

    "Anh đang bảo em ra giá cho lần đầu của mình sao?"

    Câu hỏi của Mục Tử Yên làm Mộ Thần khựng lại, ánh mắt khó xử anh quay đi không nói gì. Mục Tử Yên biết anh không phải hạng người vô trách nhiệm nên càng cố tình nói mấy câu để anh thấy ái náy hơn.

    "Anh thừa biết em thích anh, sao anh lại cứ phải làm em đau lòng như thế? Em không cần anh chịu trách nhiệm gì đâu, đêm qua là em tự nguyện nên em không trách anh. Em về trước đây."

    Mục Tử Yên nhanh chân bước ra về, còn chưa kịp rời khỏi phòng Mộ Thần đã lên tiếng giữ cô lại.

    "Khoan đã!"

    Mộ Thần nhẹ khép mắt lại thở ra một tiếng gượng ép nói.

    "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô."

    Khóe môi Mục Tử Yên nhẹ cong lên đầy vẻ đắc ý, cô ta biết chắc anh sẽ như thế mà. Dù là đêm xuân đêm qua anh chưa thuộc về cô ta, nhưng tương lai sau này anh chắc chắn sẽ không thể thoát được.

    ...****************...

    Lại nói về Lâm Nhạc sau khi trở về nhà thì trời đã gần sáng. Bước vào nhà tắm nhìn thấy bộ dạng của mình trong gương cô không khỏi giật mình, trên cơ thể cô loang lổ những dấu vết hoang ái minh chứng cho cuộc hoang ái đêm qua. Nhanh chóng tắm rửa vệ sinh cơ thể, cô chọn một bộ quần áo kín đáo mặc vào rồi trở lại giường.

    Trong đầu cô vẫn không sao quên được hình ảnh đêm qua Mộ Thần đã chiếm lấy cô, tâm trạng cô vui buồn lẫn lộn làm cô càng thêm khó xử. Vui vì đã trao cho anh cả đời con gái, nhưng cô lại lo sợ liệu khi anh phát hiện ra anh đã cướp đi đời con gái của cô thì anh sẽ phản ứng ra sao? Sẽ đứng ra chịu trách nhiệm hay lại quay sang quở trách là cô tính kế anh, rồi lại lật ra một bài giáo huấn cô vì đã đi quá giới hạn!

    Càng suy nghĩ cô lại càng cảm thấy khó nghĩ, có nên nói thật hay không đây! Cũng đã nhiều lần cô nói rằng mình đã thích anh, nhưng câu trả lời của anh chỉ là "Chú là chú của cháu, không được có ý nghĩ đó." Nhưng rõ ràng hai người nào có máu mủ ruột rà gì chứ! Đôi mắt khép hờ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ khi nào không biết, mãi đến khi nghe tiếng gõ cửa của người giúp việc làm cô bừng tỉnh.

    "Lâm tiểu thư, thiếu gia bảo cô xuống ăn sáng ạ."

    Nghe hai từ thiếu gia làm Lâm Nhạc giật mình bật ngồi dậy. Chú ấy về rồi sao? Phải làm sao đây! Đấu tranh tâm lý một lúc, cô lên tiếng nói với người làm vẫn đang đứng bên ngoài cửa nói.

    "Tôi biết rồi, tôi xuống ngay!"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 3


    Trên bàn ăn, Mộ Thần ngồi suy tư nhìn vào phần ăn sáng của mình, tất cả những chuyện đêm qua làm anh vô cùng khó nghĩ. Trong tiềm thức anh nhớ Lâm Nhạc đã đến khách sạn của anh, chính Trình Dư cũng xác nhận với anh đêm qua đã nói số phòng của anh cho cô, sao sáng nay người ở cùng anh lại là Mục Tử Yên chứ!

    Lâm Nhạc chầm chậm bước xuống cầu thang, nhìn nét mặt đăm chiêu của Mộ Thần cô thoáng chút lo lắng. Có khi nào chú ấy nhớ chuyện đêm qua không? Có khi nào gọi cô xuống hỏi tội không? Hít một hơi dài lấy bình tĩnh cô nhẹ bước đến kéo ghế ngồi xuống. Tiếng động của cô làm Mộ Thần giật mình khỏi dòng suy nghĩ, anh nhìn cô hỏi.

    "Sao lại dậy muộn thế? Đêm qua mất ngủ sao?"

    Câu hỏi đơn giản đến mức không có gì phức tạp, nhưng khi lọt vào tai Lâm Nhạc lại vô cùng ám muội. Chú ấy hỏi như thế là có ý gì chứ!

    "Không... không có, đêm qua cháu ngủ rất ngon nên không hay trời sáng ạ."

    "Xin lỗi."

    Xin lỗi??? Sao chú ấy lại xin lỗi? Chẳng lẽ chú ấy đang nhắc đến chuyện đêm qua sao? Lâm Nhạc đưa ánh mắt dò xét nhìn anh hỏi.

    "Xin lỗi...về chuyện gì ạ?"

    "Xin lỗi, vì đêm qua không về nhà đón sinh nhật cùng cháu."

    Thì ra không phải là nhớ chuyện này. Lâm Nhạc nhẹ thở ra một cách nhẹ nhõm, còn chưa kịp nói gì Mộ Thần lại lên tiếng.

    "Nhưng sao đêm qua cháu lại một mình chạy đến khách sạn tìm chú hả? Chẳng phải chú đã dặn ban đêm không được đi lung tung ra ngoài rồi sao?"

    "Dạ... chuyện đó... Chú nhớ sao?"

    "Là Trình Dư nói với chú cháu đi tìm chú. "

    "Đúng là cháu có đến... Nhưng..."

    "Nhưng thế nào?"

    "Dạ... nhưng chú đuổi về nên cháu đã về ngay ạ."

    Đúng là khi anh đuổi cô đã về ngay, lúc đó anh vẫn còn lý trí và nhớ rõ. Nhưng sau đó thì như thế nào anh cũng không biết, kết quả làm ra chuyện đáng xấu hổ thế này. Bây giờ nên làm sao đây!

    Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng suy tư của anh, Lâm Nhạc cũng không dám hỏi thêm. Cô sợ càng nói càng lộ ra sơ hở thế là cứ cúi đầu xuống ăn phần ăn sáng của mình. Một lần nữa nhìn sang cô, thấy cô ăn mặc kín đáo hơn mọi ngày khi thời tiết nóng bức anh lại hỏi.

    "Sao cháu mặc nhiều áo vậy? Không nóng sao?"

    "Dạ... không ạ. Cháu ăn xong rồi, cháu về phòng đây ạ."

    ...****************...

    Hơn một tháng sau kể từ ngày xảy ra chuyện đó. Lâm Nhạc vẫn luôn giữ khoảng cách tránh né Mộ Thần, món quà năm mười tám tuổi quá sâu sắc khiến coi muốn quên cũng không sao quên được. Nhưng muốn tiến xa hơn thì lại không thể khiến cô cảm thấy phiền muộn rất nhiều.

    Nhiều lần cô muốn nói ra cho anh biết đêm đó sau khi bị anh đuổi về cõi đã quay trở lại và phát sinh quan hệ, nhưng lại không biết nên mở lời thế nào. Anh lúc nào cũng áp đặt danh xưng chú cháu với cô dù hai người chẳng máu mủ ruột rà gì. Anh nhận cô về nuôi chẳng qua vì trước đây anh nợ ân tình của ba cô, nên sau khi ba cô quá đời sau biến cô anh đã mang cô về nuôi coi như trả nợ ân tình mà thôi.

    Ngồi một mình suy tư trong phòng, chán nản cô đưa bút gạt lên tờ lịch một ngày vừa mới trôi qua. Chợt bàn tay cô khựng lại, nhìn những ngày cô đánh dấu mực đỏ tượng trưng cho ngày bà dì đến thăm đã trôi qua hơn một tuần, nhưng sao cô vẫn chưa đến ngày chứ! Chẳng lẽ....

    Sự lo lắng dâng lên, dự cảm không lành mách bảo cô rằng có thể coi đã không ổn. Không chút chần chừ cô chạy vội ra bên ngoài bí mật mua que thử thai về nhà kiểm tra, kết quả là hai vạch đỏ chót khiến Lâm Nhạc rụng rời.

    "Mình... mình mang thai con của chú ấy rồi sao?"

    Bàn tay cô có chút run đưa lên sờ vào chiếc bụng phẳng lì của mình, nụ cười hòa lẫn với nước mắt. Cô nên làm sao đây? Có nên nói thật với chú ấy không? Nhưng biết đâu kết quả này không đúng thì sao? Nghĩ thế, cô lại vội vàng rời khỏi nhà đến bệnh viện kiểm tra, kết quả cô đã mang thai hơn một tháng. Cầm lấy tờ giấy kết quả Lâm Nhạc nhẹ cong môi cười trong nước mắt.

    "Mình làm mẹ rồi, mình thật sự làm mẹ rồi."

    Nhưng... liệu chú ấy sẽ phản ứng thế nào khi biết tin này đây? Chú ấy có chấp nhận đứa trẻ này không? Bao suy nghĩ ngổn ngang làm tâm trạng Lâm Nhạc tuột dốc. Cô còn chưa nói với anh chuyện đêm đó, giờ nói với anh cô mang thai con của anh, cô bảo anh tin cô kiểu gì đây!

    Suy nghĩ hồi lâu cô quyết định đến thẳng công ty tìm Mộ Thần nói rõ tất cả, và cả đứa trẻ vừa mới tượng hình trong bụng cô. Bao nhiêu suy nghĩ bảo nhiêu hy vọng là anh sẽ vui mừng chấp nhận cô và đứa bé trong bụng làm Lâm Nhạc thêm phấn chấn hơn. Nhưng bao nhiêu niềm vui và hy vọng đã tan biến khi cô mạnh tay mở cánh cửa phòng làm việc của Mộ Thần, đúng lúc nghe anh nói với Mục Tử Yên câu.

    "Chúng ta đính hôn đi!"

    Giây phút bàng hoàng Lâm Nhạc lặng người khi tất cả niềm hy vọng đã hoàn toàn sụp đổ. Mộ Thần cũng khá kinh ngạc khi thấy Lâm Nhạc xuất hiện ở đây, nhìn ánh mắt thất vọng của cô làm lòng anh có chút gì đó vô cùng khó chịu. Anh lên tiếng hỏi.

    "Sao cháu lại đến đây? Vào phòng cũng không biết gõ cửa sao?"

    "Cháu... cháu xin lỗi, có lẽ cháu đến không đúng lúc rồi."

    Vừa định quay lưng rời khỏi, Mục Tử Yên đã vội bước đến nắm lấy tay cô vui vẻ nói.

    "Sao lại không đúng lúc chứ! Chị cần em làm nhân chứng câu nói anh ấy vừa thốt ra vừa rồi. Thần, anh có thể nhắc lại câu vừa rồi không?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 4


    Lời đề nghị của Mục Tử Yên làm ánh mắt Lâm Nhạc một lần nữa nhìn về phía anh. Vẻ mặt anh có chút đắn đo, ánh mắt không vui anh nhìn về phía Mục Tử Yên, cô ta giả vờ như không hiểu ý anh cố tình nói lời ngọt ngào khiến Lâm Nhạc đau lòng hơn.

    "Anh ngượng gì chứ, Nhạc Nhạc là cháu của anh sau này cũng sẽ là cháu của em mà. Hay là anh không thật lòng muốn lấy em?"

    "Mục Tử Yên khi khác chúng ta nói chuyện này đi, Nhạc Nhạc chú đưa cháu về nhà."

    Mộ Thần bước đến nắm lấy tay Lâm Nhạc định đưa cô đi, nhưng Lâm Nhạc đã giật tay mình lại gượng cười nói.

    "Không cần đâu, chú cứ ở lại nói chuyện với chị Tử Yên đi, cháu tự về một mình là được rồi."

    Nói rồi Lâm Nhạc vội vã chạy khỏi phòng, nhìn dáng vẻ của cô vội vã bước đi làm Mộ Thần cảm thấy vô cùng khó chịu. Con bé đang có chuyện gì không vui sao? Nhìn thái độ của con bé hôm nay rất lạ. Dòng suy nghĩ làm Mộ Thần trở nên im lặng cứ thế nhìn theo hướng Lâm Nhạc vừa đi, nhìn thấy Mộ Thần như thế Mục Tử Yên không cam tâm, vì sao lúc nào anh cũng dành hết sự lo lắng và yêu thương cho con nhỏ mồ côi ấy chứ! Con bé đó hơn cô chỗ nào sao mỗi lần nó xuất hiện thì anh đều dành hết sự yêu chiều cho nó chứ!

    "Thần, anh đang nghĩ gì vậy?"

    Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Mộ Thần đưa ánh mắt khó chịu nhìn về phía Mục Tử Yên lạnh giọng.

    "Lần sau bớt nói mấy lời dư thừa trước mặt Nhạc Nhạc đi."

    "Em có nói gì đâu chứ! Em chỉ muốn em ấy làm người chứng kiến anh cầu hôn em thôi mà."

    "Nhưng cô cũng nên biết cuộc hôn nhân này không hề có tình yêu, tôi đồng ý đính hôn với cô chẳng qua vì chịu trách nhiệm với việc mình làm. Cô tốt nhất đừng ảo tưởng quá."

    "Ảo tưởng sao? Chẳng lẽ từ bấy lâu nay anh đối tốt với em chỉ vì anh thấy có lỗi với em chứ không phải tình yêu sao?"

    "Chứ cô nghĩ tôi yêu cô sao? Vậy thì làm cô thất vọng rồi. Tôi có cuộc họp quan trọng, cô cũng nên về đi!"

    Mộ Thần nói xong liền rời khỏi phòng làm việc trong sự tức giận của Mục Tử Yên. Bàn tay cô ta siết chặt lại đến run lên vì những lời nói của anh.

    "Anh không có tình cảm với tôi, chẳng lẽ anh có tính cảm với con bé mồ côi đó sao? Nếu như không phải của tôi thì kẻ khác cũng đừng hòng."

    ...****************...

    Mộ Thần gọi điện thôi bảo tài xế đưa Lâm Nhạc về, nhưng tài xế tìm mãi chẳng thấy cô đâu. Mộ Thần lộ lắng gọi điện thoại cho cô nhưng cô cũng đã khóa máy. Không ngồi yên chờ tin tức được anh lại bỏ công việc chạy ra ngoài tìm cô.

    Lâm Nhạc tâm trạng buồn bã lang thang hết con đường này sang con đường khác. Người mà cô dành trọn trái tim và cả đời con gái để yêu bây giờ đã ngỏ lời cầu hôn người con gái khác, bảo cô làm sao không buồn cho được đây? Ngày tháng sau này cô phải sống sao? Chẳng lẽ vẫn tiếp tục sống chung một nhà nhìn anh yêu thương lo lắng chiều chuộng người phụ nữ khác sao? Rồi con của coi phải làm sao đây!

    Từng suy nghĩ cứ thế như vết dao cứa vào tim cô đến rỉ máu. Sao ông trời lại trớ trêu thế này, sao cô lại đem lòng yêu anh làm gì để giờ đây người đau khổ cũng chỉ mỗi mình cô chứ!

    Nước mắt không ngừng rơi, cô không kiềm chế được bản thân nữa mà khụy xuống giữa đường khóc thành tiếng. Những dòng xe vì sự có mặt của cô giữa đường mà cũng trở nên kẹt xe, tiếng còi in ỏi vang lên cùng tiếng người bảo cô tránh đường. Nhưng dường như giờ này tai cô chẳng nghe thấy gì cả, cô cứ thế ngồi bệt xuống đường mặc kệ tất cả mà khóc.

    Mộ Thần từ xa nhìn thấy cô đang ngồi khóc giữa đường thì hốt hoảng chạy đến đỡ cô dậy. Nét mặt hiện rõ sự lo lắng anh nhìn kiểm tra cô từ đầu đến chân hỏi.

    "Sao lại khóc? Cháu bị làm sao? Ai ức h**p cháu hả?"

    Nhìn thấy Mộ Thần nước mắt Lâm Nhạc lại càng rơi nhiều hơn. Cô chỉ lắc đầu nhìn anh rồi lại khóc nức nở. Nhìn thấy cả đoạn đường dài bị kẹt xe vì coi cháu gái của mình, Mộ Thần cúi xuống bế cô lên đưa cô vào trong xe rồi lái xe đi. Được một quản thấy cô yên ắng hơn và cũng ngừng khóc anh trầm giọng hỏi.

    "Bây giờ có thể nói cho chú biết cháu xảy ra chuyện gì không?"

    "Cháu... không có gì đâu."

    "Không có gì mà lại ngồi giữa đại lộ khóc làm kẹt xe cả đoạn đường thế sao? Cháu lừa ai chứ!"

    "Cháu..."

    "Nếu như không nói thì chú sẽ tự điều tra, cháu cũng biết không có chuyện gì chú muốn biết mà không điều tra được cả. Thế nào có nói không?"

    Vẫn không nhận được câu trả lời nào, Mộ Thần bực mình quay sang nhìn lại cô cháu gái, hai hàng nước mắt của cô lại lã chã rơi. Cô cất giọng nho nhỏ.

    "Chú, cháu yêu rồi. Nhưng người ta không yêu cháu...hic hic..cháu...."

    Nghe lời nói của cô cháu gái đứt quản trong tiếng khóc cũng làm lòng anh nghẹn lại. Con bé yêu người khác rồi sao? Chẳng phải hơn một tháng trước vẫn còn nói thích mình sao? Mới đó mà đã thích người khác rồi.

    "Người đó là ai? Chú biết không?"

    "Anh ấy không thích cháu, anh ấy sắp lấy vợ rồi. Chú ơi, cháu phải làm sao đây?"

    Vừa dứt lời cô lại òa lên khóc nức nở đến đau lòng. Nhìn cô cháu gái đau lòng vì người đàn ông khác đến mức thê thảm như thế này làm Mộ Thần hết sức khó chịu. Rốt cuộc hắn ta là ai? Sao dám làm tổn thương bảo bối của anh như vậy chứ! Càng nghĩ anh càng tức giận, tấp xe vội vào lề anh quay sang nhìn cô nghiêm túc hỏi.

    "Hắn ta là ai? Dám làm Nhạc Nhạc của chú đau lòng thế này chú sẽ không để yên cho anh ta đâu?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 5


    Lâm Nhạc không nói gì chỉ biết lắc đầu trong tiếng khóc. Anh có dỗ thế nào cô cũng không ngừng khóc, lửa giận trong lòng dâng lên nhưng không biết phải làm sao, nếu anh biết người làm cháu gái anh khóc là ai, thì chắc chắn hắn ta sẽ không yên bình đón anh mặt trời buổi sớm mai nữa.

    Nhẹ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô dỗ dành, cố gắng nhẹ giọng nhất có thể, Lâm Nhạc cũng dần trở nên yên ắng và không khóc nữa.

    Trở về nhà trong tâm trạng không mấy tốt, cô đóng chặt cửa phòng ngã người lên giường thất thần trong dòng suy nghĩ. Cô không thể nào ngày ngày nhìn người cô yêu lo lắng chăm sóc cho người phụ nữ khác trong cùng một căn nhà thế này được, còn con của cô, cái thai mỗi ngày một lớn thì cô phải làm sao?

    Mỗi ngày trôi qua sau đó Lâm Nhạc đều yên ắng như thế, không ồn ào, không quấy với anh. Càng không còn ngồi ở cửa chờ anh về mỗi tối nữa. Nhưng như thế Mộ Thần lại thấy không quen, anh đã quen với một Lâm Nhạc ồn ào huyên náo mỗi khi đứng trước mặt anh rồi, nay thấy cô như thế anh lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

    Anh đã cho người điều tra xem người cô thích là ai? Nhưng đã mấy ngày trôi qua vẫn chẳng có kết quả gì, hỏi cô thì cô chỉ im lặng không nói. Mộ Thần như tức điên lên vì biểu cảm bất cần tất cả mọi thứ của cô, nhưng dù anh có nỗi giận thế nào cô vẫn như thế không một lời oán trách.

    Ngày lễ đính hôn của Mộ Thần cũng đến. Anh bận bịu với công việc lại phải lo chuẩn bị lễ đính hôn nên không có thời gian để mắt đến cô nữa. Ngày hôm ấy cô không đến dự lễ đính hôn của anh, Mộ Thần đợi mãi vẫn chẳng thấy bóng cô đâu. Khi hai người chuẩn bị nghi thức lễ đính hôn, vệ sĩ bên ngoài chạy vội vào báo tin cho anh.

    "Chủ tịch, Lâm tiểu thư mất tích rồi."

    "Sao lại mất tích? Chẳng phải tôi bảo các cậu trông chừng con bé sao? Đã cho người tìm con bé chưa?"

    "Chúng tôi đã tìm khắp nơi nhưng không tìm được nên mới báo với chủ tịch ạ."

    "Mau tăng cường thêm người tìm con bé nhanh lên!"

    Mộ Thần sắc mặt hiện rõ sự lo lắng định chạy ra ngồi tìm Lâm Nhạc, nhưng Mục Tử Yên đã vội nắm tay anh giữ lại nói.

    "Thần, hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta. Anh không thể vì sự biến mất của Lâm Nhạc mà bỏ em lại như thế được."

    "Con bé là cháu tôi, tôi nhất định phải tìm bằng được con bé về."

    "Nhưng còn em thì sao? Anh không nghĩ cho em chút nào sao?"

    "Mộ tổng, cậu làm như thế không thấy không thỏa đáng sao? Chỉ vì một đứa không hiểu chuyện mà làm chậm trễ chuyện hôn nhân đại sự. Cậu làm như thế không thấy có lỗi với Tử Yên nhà tôi sao?"

    Mục Tất Thành vẻ mặt không hài lòng bước ra phía trước nhìn Mộ Thần lên tiếng, trong lòng anh tuy có chút ái náy nhưng với anh tìm Lâm Nhạc vẫn quan trọng hơn, anh quay lại nhìn Mục Tử Yên nói.

    "Mục Tử Yên, xin lỗi. Có lẽ buổi lễ đính hôn hôm nay phải hủy rồi."

    Mộ Thần nói xong lập tức quay đi, Mục Tử Yên tức giận gọi với theo.

    "Mộ Thần, chỉ vì một con bé mồ côi đó mà anh bỏ mặt em trong lễ đính hôn như vậy sao? Rốt cuộc đối với anh cô ta quan trọng hay là em quan trọng hả?"

    Mộ Thần chần chừ trước câu hỏi của Mục Tử Yên, anh không phải người tùy tiện hay vô trách nhiệm. Nhưng Lâm Nhạc vô cùng quan trọng với anh, nếu hôm nay anh không tìm được cô anh sẽ ân hận cả đời này. Ánh mắt anh một lần nữa nhìn về phía Mục Tử Yên nói.

    "Lâm Nhạc không phải là một đứa mồ côi, con bé là người thân của tôi. Lễ đính hôn hôm nay tạm thời hủy tại đây, khi nào tôi tìm được con bé thì tính sau."

    Nói rồi anh quay lưng rời khỏi lễ đính hôn trước báo nhiêu con mắt nhìn và bàn tán. Mục Tử Yên vô cùng tức giận, hai bàn tay cô siết chặt lại thành nắm đấm, ánh mắt căm phẫn nhìn theo bóng Mộ Thần dần khuất thầm mắng.

    "Lâm Nhạc, nỗi nhục hôm nay tôi sẽ không bao giờ quên, tốt nhất cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi. Nếu không tôi sẽ không để cô sống bình yên đâu."

    Mộ Thần tìm kiếm Lâm Nhạc cả ngày hôm đó, hầu như anh đã lục tung cả thành phố nhưng vẫn không sao tìm được cô. Giống như cô chưa từng tồn tại ở đây vậy. Trở về nhà đã hơn mười hai giờ đêm, anh ngã người lên giường thất thần nhìn lên trần nhà, rốt cuộc con bé đã đi đâu? Dù có xảy ra chuyện gì thì cũng nên nói với mình một tiếng, mình sẽ làm tất cả chỉ cần con bé hài lòng. Tại sao lại chọn cách rời đi trong âm thầm như vậy chứ!

    Tiếng gõ cửa phòng vang lên, ánh mắt Mộ Thần nhìn về phía cửa, Thẩm Thu người giúp việc già nhẹ đẩy cửa bước vào trên tay cầm theo một tờ giấy nói.

    "Thiếu gia, tôi tìm thấy một lá thư Lâm tiểu thư để lại."

    Mộ Thần bật ngồi dậy nhanh chân bước về phía bà cầm lấy tờ giấy đọc vội.

    "Chú, cháu đi đây! Ở đây đã không còn gì để níu giữ cháu ở lại nữa. Cảm ơn chú những năm qua đã luôn yêu thương bảo vệ và lo lắng cho cháu, cháu sẽ không bao giờ quên chú đâu. Chú đừng tìm cháu, nếu sau này có duyên thì sẽ gặp lại. Tạm biệt chú."

    Mộ Thần siết chặt tờ giấy khóe mắt ửng đỏ. Con bé đi thật rồi, con bé không cần mình nữa. Cũng phải, đủ lông đủ cánh rồi nên muốn chạy theo tình yêu, cần gì một người chú lúc nào cũng càm ràm khó khăn như mình chứ!

    "Thiếu gia, Lâm tiểu thư nói gì vậy ạ?"

    "Không cần tìm con bé nữa, dì cũng về nghỉ ngơi đi!"

    "Nhưng..."

    "Đừng nói nữa, tôi mệt rồi. Dì về phòng đi."

    "Vâng."

    Thẩm Thu nghe anh nói thế thì bà cũng đành quay về phòng. Mộ Thần bước đến tủ rượu lấy ra một chai rượu uống một hơi dài đến sặc sụa. Trượt dài người ngồi bệt xuống sàn, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ một cách mong lung.

    "Lâm Thành xin lỗi anh, tôi đã không thể bảo vệ được cho Lâm Nhạc như lời đã hứa với anh. Con bé không cần tôi nữa, có lẽ con bé cho rằng tôi quá phiền phức nên không cần tôi nữa. Con bé đã bỏ tôi mà đi theo tiếng gọi con tim rồi, anh có trách tôi không?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 6


    Bảy năm sau.

    Máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố vào tám giờ sáng, từng dòng người đẩy hành lý nhanh chân tiến ra bên ngoài. Lâm Nhạc tay đẩy hành lý, mắt nhìn hai bên dòng người đang chờ đón người thân như tìm người đến đón mình. Đi bên cạnh còn có một đứa bé trai và một bé gái vô cùng xinh đẹp và đáng yêu, hai đứa trẻ ấy cũng chính là kết quả của đêm nồng nhiệt của bảy năm về trước.

    Ánh mắt Lâm Nhạc chú ý đến cô gái đeo kính cận đang cầm trên tay tờ giấy lớn ghi rõ tên mình, cô nhanh chân bước về phía cô gái đó rồi dừng lại. Tháo chiếc kính đen xuống cô nói.

    "Chào cô, tôi là Helen."

    "Cô là Helen sao? Bên ngoài cô xinh đẹp quá tôi không nhận ra. Chào cô tôi là Trần Nhược Nam trợ lý tổng giám đốc, tổng giám đốc Từ bảo tôi đến đón cô. Ờ... đây là?"

    Ánh mắt Trần Nhược Nam nhìn về phía hai đứa trẻ đứng cạnh bên Lâm Nhạc lên tiếng hỏi. Lâm Nhạc nhìn cô nở nụ cười thương mại nói.

    "Đây là con tôi."

    Nhìn hai nhóc tì gương mặt tươi sáng lại vô cùng đáng yêu và xinh đẹp. Trần Nhược Nam không khỏi xuýt xoa vì ngưỡng mộ nói.

    "Cô Helen có hai bé đáng yêu quá, bé trai này sao gương mặt quen thế nhỉ? Em trai, em có từng làm người mẫu ảnh nhí không? Chị thấy em quen mặt lắm!"

    "Không có."

    Câu trả lời ngắn ngủn cùng gương mặt lạnh lùng này của Lâm Kỳ làm Trần Nhược Nam liên tưởng đến chủ tịch của mình. Từ ngày cô vào làm cho công ty đến nay đã hơn ba năm, chưa một lần cô nhìn thấy chủ tịch nở nụ cười dù là gượng ép. Sắc mặt lúc nào cũng đanh lại, càng nghĩ cô lại càng thấy sao cậu nhóc này lại có nét giống chủ tịch thế nhỉ?

    "Chị gái xinh đẹp, anh trai em không phải là người mẫu ảnh đâu. Anh ấy chỉ duy trì gen đẹp trai từ ba ba mà thôi."

    "Vậy sao? Ba ba của em đẹp trai lắm sao?"

    Câu nói đáng yêu của cô bé làm Nhược Nam cảm thấy thú vị cúi xuống hỏi. Nhưng cô bé lại lắc đầu nói.

    "Em cũng không biết, em chưa gặp ba ba bao giờ, chỉ nghe mẹ nói thế thôi ạ."

    "Tiểu An, không được nói lung tung."

    Nghe lời nhắc nhở của mẹ, cô bé mím môi im lặng không nói nữa. Trần Nhược Nam ngước lên nhìn cô nở nụ cười tươi nói.

    "Xin lỗi, tôi thấy cháu bé đáng yêu quá nên... Tôi đã đặt phòng khách sạn cho cô rồi. Mời cô và hai bé theo tôi."

    Trần Nhược Nam đưa ba mẹ con Lâm Nhạc đến khách sạn đã thuê trước đó. Sau khi sắp xếp chỗ ở cho ba mẹ con xong xuôi, cô nhìn Lâm Nhạc vui vẻ nói.

    "Đây là phòng nghỉ công ty đã thuê cho cô, nếu cần gì cô cứ nói với tôi một tiếng tôi sẽ giúp cô chuẩn bị. "

    "Không cần đâu, tôi thấy phòng này tiện nghi rất tốt rồi không cần thêm gì đâu."

    "Vậy cô Helen nghỉ ngơi đi, tôi không làm phiền nữa. Hẹn gặp cô ngày mai tại công ty lúc chín giờ."

    "Được."

    Cánh cửa phòng khép lại, Lâm Nhạc khẽ thở ra một tiếng rồi quay nhìn lại hai bảo bối nhỏ. Mới đó mà đã bảy năm trôi qua rồi, thời gian nhanh thật. Bây giờ chắc chú ấy cũng đã rất hạnh phúc bên Mục Tử Yên, cũng có thể đã có những đứa con ngoan rồi nhỉ!

    Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Lâm Nhạc giật mình khỏi dòng suy nghĩ. Nhìn vào màn hình điện thoại thấy tên Phùng Lệ Quân cô nhẹ cười bắt máy.

    "Mình nghe đây!"

    "Cậu xuống máy bay rồi sao? Sao không gọi cho mình?"

    "Mình vừa xuống đã có người đến đón rồi đưa thẳng đến khách sạn, vừa sắp xếp xong cũng đang định gọi cho cậu đây."

    "Vậy sao? Hai đứa con yêu của mình thế nào rồi, lần đầu ngồi máy bay đi xa như vậy chắc mệt lắm nhỉ?"

    Lâm Nhạc nghe Phùng Lệ Quân hỏi thì đưa mắt nhìn về phía Lâm Kỳ và Lâm An, hai gương mặt ấy có vẻ chẳng mệt mỏi chút nào. Lâm An miệng vẫn không ngừng ríu rít bên anh trai khiến cậu bé phải nhíu mày vì bị làm phiền. Lâm Nhạc khẽ cười nói.

    "Mình thấy bọn trẻ chẳng có dấu hiệu gì của sự mệt mỏi cả, tiểu An vẫn đang huyên thuyên không ngừng đấy cậu có nghe thấy không?"

    Nghe mẹ nhắc đến tên mình, cô bé chú ý xem người đang nói chuyện điện thoại với mẹ là ai. Biết đó là Phùng Lệ Quân thì nhanh chóng chạy ùa đến hỏi.

    "Là mẹ nuôi sao? Có phải mẹ nuôi không? Mẹ cho con nói chuyện với mẹ nuôi đi ạ!"

    "Cậu đưa điện thoại mình nói chuyện với tiểu An một chút nào."

    Lâm Nhạc đưa điện thoại cho Lâm An, cô bé nhận điện thoại từ tay mẹ liền líu lo kể cho Phùng Lệ Quân nghe những chuyện cô bé đã gặp trên máy bay. Cái miệng nhỏ không ngừng huyên thuyên làm Lâm Nhạc chỉ biết lắc đầu cười.

    Phùng Lệ Quân là cô bạn thân duy nhất của Lâm Nhạc từ trước khi ra nước ngoài đến bây giờ. Cô ấy theo gia đình xuất ngoại trước cô một năm, nhớ năm đó khi tinh thần bế tắc chẳng biết đi đâu về đâu, chính Phùng Lệ Quân đã đón cô sang Mỹ sinh nở và học tập làm việc cho đến bây giờ. Nếu ngày ấy không có Lệ Quân, cô cũng không biết ba mẹ con cô sẽ ra sao nữa.

    Hai đứa trẻ sinh đôi, nhưng Lâm Kỳ lại giống y đúc Mộ Thần từ khuôn mặt dáng đi lẫn tính cách. Lâm An tuy có giống Mộ Thần nhưng tính khí hiếu động huyên náo lại giống cô của trước đây. Nhìn hai đứa trẻ lớn lên thiếu vắng tình thương của ba cô cũng cảm thấy xót, cô cũng từng có ý định liên lạc cho anh. Nhưng nghĩ giờ đây anh đang yên ấm bên gia đình hạnh phúc nên thôi.

    Nhìn thấy Lâm Kỳ đang tập trung vào màn hình máy tính, Lâm Nhạc thắc mắc bước đến xem cậu đang làm gì. Nhìn thấy cậu bé đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống bảo mật của tập đoàn Mộ thị thì cô hốt hoảng vội ngăn cậu lại hỏi.

    "Tiểu Kỳ còn đang làm gì vậy?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 7


    Vẫn một thái độ bình thản, Lâm Kỳ bàn tay lại tiếp tục lướt trên laptop của mình giọng nói lạnh lùng nói.

    "Không có gì, con thấy mẹ hay xem về tập đoàn Mộ thị nên có chút tò mò. Chỉ muốn xem hệ thống bảo mật của một tập đoàn lớn sẽ như thế nào, không ngờ cũng tầm thường quá."

    Vừa nghe con trai nói dứt lời, Lâm Nhạc nhìn lên màn hình thấy hệ thống của tập đoàn Mộ thị đã bị con trai mình phá vỡ. Cô há hốc mồm kinh ngạc trước tài năng của con trai mình. Truớc nay thấy thằng bé cứ hay dùng laptop cô cứ nghĩ là thằng bé chỉ chơi game mà thôi, không ngờ lại... Cô kéo Lâm Kỳ quay sang đối diện với mình nghiêm túc hỏi.

    "Sao còn lại biết những thứ này? Ai dạy con hả?"

    "Không ai dạy cả, là con tự mò mẫn học thôi."

    "Vậy bấy lâu nay con sử dụng laptop là để học những thứ này sao? Con có biết hack hệ thống của một tập đoàn lớn như Mộ thị nếu bị bắt được sẽ phải đi tù không?"

    "Mẹ yên tâm con không làm gì phạm pháp đâu. Chỉ xem chút thôi mà, họ không phát hiện được con đâu."

    "Nhưng như thế cũng không được, con lập tức ngưng lại ngay cho mẹ."

    "Muốn con không tấn công họ cũng được. Vậy mẹ nói cho con biết vì sao lúc nào mẹ cũng xem tin tức của tập đoàn Mộ thị và hay nhìn ảnh của chú ấy mà khóc đi? Có phải chú ấy là ba ba xấu xa của con không?"

    Lâm Nhạc ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của con trai mình. Trước nay chỉ mỗi Lâm An thường xuyên hỏi ba con bé là ai? Nhưng riêng Lâm Kỳ thì chưa một lần hỏi. Vậy vì sao hôm nay thằng bé lại đặt một câu hỏi khó cho cô như vậy chứ!

    "Con nghĩ đi đâu vậy, mẹ con sao có thể có quan hệ với một người nổi tiếng như chú ấy chứ. Ba con...ba con đã chết lâu rồi."

    Cùng lúc này tại tổng công ty tập đoàn Mộ thị, bộ phận IT đang nháo nhào vì hệ thống của công ty đang bị tê liệt bởi hacker xâm nhập. Trình Dư vội vã chạy đến văn phòng chủ tịch, gấp gáp đến mức không kịp gõ cửa. Hơi thở dồn dập cậu ta lên tiếng.

    "Chủ tịch, hệ thống bảo mật của Mộ thị bị hacker làm tê liệt rồi. Không thể hoạt động được nữa."

    Mộ Thần không trả lời Trình Dư, ánh mắt anh chăm chăm nhìn vào màn hình máy tính. Thì ra anh cũng đã phát hiện được hệ thống của Mộ thị gặp vấn đề. Người này là ai? Hack được cả hệ thống bảo mật của Mộ thị thì người này không phải dạng vừa đâu.

    "Thông báo với phòng IT nhanh chóng tra vị trí hacker cho tôi."

    "Vâng chủ tịch."

    Mộ Thần ánh mắt tập trung đôi hàng lông mày nhíu lại, đây là lần đầu tiên sau bao năm anh thành lập công ty gặp phải. Hacker này vô cùng thông minh không để lộ một chút sơ xuất nào, trước nay anh chưa từng gặp qua hacker cao tay thế này. Nếu không nhanh chóng lập lại bảo mật hệ thống, thì toàn bộ dữ liệu quan trọng của công ty sẽ bị mất vào tay hắn thôi.

    Nhưng mối lo âu của Mộ Thần đã nhanh chóng được tháo gỡ. Anh chưa làm gì được thì hacker đó đã tự động đóng lại hệ thống bảo mật, chẳng những thế còn để lại dòng chữ rất rõ ràng.

    "Chỉ là dạo chơi chút thôi không hề có ý xấu."

    Đọc được dòng chữ bỡn cợt của hacker để lại, Mộ Thần vô cùng tức giận siết chặt tay thành nắm đấm nói.

    "Mộ thị là nơi để các người trêu đùa sao?Đừng để tôi tra được, nếu không các người sẽ không có kết cuộc tốt đâu."

    Lâm Kỳ lướt bàn tay nhỏ nhắn thật nhanh trên laptop rồi dừng lại quay sang nói với mẹ mình.

    "Xong rồi, nhưng nếu như con phát hiện được mẹ che dấu con chuyện gì về người đàn ông xấu xa kia, thì còn sẽ lại đánh sập hệ thống của chú ấy một lần nữa đấy. Nhưng lần sau không dễ dãi như lần này đâu."

    Nhìn thái độ của Lâm Kỳ sao cô cứ có cảm giác một Mộ Thần thứ hai đang hiện diện trước mặt cô vậy chứ! Đúng là cha nào con nấy mà. Lâm An cầm chiếc điện thoại đưa đến cho cô nói.

    "Mẹ nuôi muốn nói chuyện với mẹ ạ."

    "Được rồi."

    Cầm chiếc điện thoại đi ra xa cô đưa lên tai nhẹ giọng.

    "Mình đây."

    "Có một chuyện mình chưa nói với cậu, mình vừa biết được MT công ty chúng ta hợp tác thuộc tập đoàn Mộ thị."

    "Cậu nói gì? Sao MT lại thuộc tập đoàn Mộ thị được?"

    "Mình đã tra rất kỹ rồi, không sai được."

    Nói vậy lần này mình về đây là hợp tác với chú ấy sao? Sao lại như vậy được, đã cố tình tránh né, sao ông trời còn tạo cuộc gặp gỡ này chứ!

    "Cậu có thể đổi người không? Mình không thể đến MT được."

    "Mình biết giữa cậu và Mộ Thần có khúc mắc không thể gặp nhau, nhưng MT đã ghi rõ là muốn cậu là nhà thiết kế cho họ, chúng ta đã ký hợp đồng rồi không thể thay đổi người được."

    Lâm Nhạc khó xử trước việc đang xảy ra. Cô không thể nào gặp lại Mộ Thần trong lúc này được, cô không muốn trái tim cô lại nhói lên cơn đau của bảy năm về trước. Nhưng tình cảnh này thì cô phải làm sao đây?"

    "Nhạc Nhạc cậu còn đó không?"

    "Mình đây!"

    "Cậu đừng quá lo lắng, MT tuy thuộc tập đoàn Mộ thị, nhưng Mộ Thần không trực tiếp ở đó. Cậu chỉ cần nhanh chóng hoàn thành thiết kế trước thời hạn rồi trở lại Mỹ trước dự kiến và cố gắng tránh gặp mặt anh ta là được mà."

    "Chắc có lẽ chỉ còn cách đó thôi. Được rồi mình cúp máy đây, có gì mình sẽ gọi cho cậu sau."

    Tắt điện thoại của Lệ Quân, Lâm Nhạc rối rắm ngồi xuống ghế một cách chán nản. Tránh mặt thế nào đây, sao ông trời cứ trêu người như vậy chứ!
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 8


    Sáng hôm sau tại công ty MT, Lâm Nhạc xinh đẹp trong bộ váy công sở ôm trọn thân hình quyến rũ xinh đẹp, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng làm tôn lên từng đường nét xinh đẹp thanh thuần của cô gái hai mươi lăm tuổi.

    Từ Chính Thuần tổng giám đốc công ty MT đã nhanh chóng có mặt trước sảnh đón cô để tỏ rõ thành ý. Vừa nhìn thấy cô, Từ Chính Thuần có chút ngạc nhiên trước vẻ trẻ trung xinh đẹp của một nhà thiết kế trẻ như cô. Tuy là đã nhìn qua hình ảnh nhưng không ngờ bên ngoài cô lại xinh đẹp và thu hút người khác như vậy. Nở nụ cười niềm nở anh bước đến đưa tay về phía cô nói.

    "Chào cô Helen, tôi là Từ Chính Thuần tổng giám đốc của MT. Rất hân hạnh được chào đón cô đến công ty trong hợp tác lần này."

    "Chào tổng giám đốc Từ, tôi rất lấy làm vinh dự khi được anh chào đón nồng hậu thế này. Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."

    "Đúng vậy, hợp tác vui vẻ. Mời cô đi theo tôi."

    Bước vào phòng làm việc, Từ Chính Thuần nhanh chóng đi vào vấn đề chính của công việc.

    "Chúng tôi rất thích những mẫu thiết kế của cô, tuy không cầu kỳ nhưng lại vô cùng sang trọng. Hy vọng cuộc họp tác lần này sẽ giúp MT vươn xa hơn trong cuộc chiến thiết kế trang sức, và tên tuổi của cô Helen sẽ càng lúc càng vươn xa hơn."

    "Hợp tác vui vẻ."

    "Hợp tác vui vẻ. Trợ lý của tôi sẽ đưa cô đến bộ phận thiết kế, cô có cần thêm gì thì cứ nói với cô ấy."

    "Cảm ơn Từ tổng."

    ...****************...

    Tập đoàn Mộ thị.

    Mục Tử Yên từ bên ngoài bước vào, ngang qua khu vực lễ tân đến nhìn nhân viên một cái cũng không. Cô ta đi thẳng đến tháng máy dành cho chủ tịch an thành máy lên tầng cao nhất. Gương mặt dương dương tự đắc của cô ta khiến nhân viên ở đây không ưa nổi, nhưng vì biết cô là vợ chưa cưới của chủ tịch nên cũng đành im lặng không nói gì.

    Cửa thang máy mở ra, cô ta thẳng bước về phía văn phòng chủ tịch. Không một động tác gõ cửa cô ta đẩy mạnh cửa bước vào. Bên trong văn phòng, Trình Dư đang báo cáo công việc cho Mộ Thần, vừa nhìn thấy sự xuất hiện của Mục Tử Yên Trình Dư liền im lặng. Vẻ mặt khó coi của Mộ Thần nhìn về phía cô ta lạnh giọng hỏi.

    "Cô đến đây làm gì? Không biết gõ cửa sao?".

    ========== Truyện vừa hoàn thành ==========

    1. Thiên Tài Tiên Đạo

    2. Á Nô

    3. Tan Làm Đến Văn Phòng Của Tôi

    4. Người Tên Trường An, Ta Tên Cố Lý

    =====================================

    "Em với anh cũng cần gõ cửa sao? Thần, chúng ta đi ăn trưa đi!"

    "Cô không thấy tôi đang bận sao?"

    "Nhưng cũng sắp hết giờ việc rồi còn gì, đi sớm một chút thì có làm sao đâu? Vã lại anh là ông chủ ở đây, ai dám làm khó anh chứ!"

    "Quy định là quy định, không phải là ông chủ thì có thể muốn nghỉ thì nghỉ muốn làm thì làm. Cô đói thì tự đi mà ăn. Cậu nói tiếp đi!"

    Mục Tử Yên nghệ Mộ Thần nói thế thì cảm thấy vô cùng bực tức nhưng vẫn cố gượng cười bước đến sofa ngồi xuống nói.

    "Vậy em chờ anh."

    "Không chú tâm đến cô ta, Mộ Thần đưa mắt nhìn về phía Trình Dư như đang bảo cậu ta tiếp tục. Trình Dư gật đầu tiếp tục nói.

    "Thưa chủ tịch, chi nhánh MT hôm nay đã đón được nhà thiết kế nổi tiếng Helen đến tổng công ty. Những thiết kế của cô ấy vô cùng xuất sắc, chủ tịch anh có muốn đến gặp cô ấy không?"

    "Không cần, bảo Từ Chính Thuần lo tốt việc hợp tác thiết kế lần này là được. À, cậu đưa ý tưởng của tôi đến cho Từ Chính Thuần, bảo cậu ấy đưa cho Helen nhờ cô ấy thiết kế vòng cổ theo ý tưởng mà tôi nói. Càng sớm càng tốt."

    "Vâng tôi đi làm ngay."

    Trình Dư vừa rời khỏi Mục Tử Yên nhanh chóng bước đến trước mặt Mộ Thần, nụ cười tươi nở trên môi cô ta cất giọng nũng nịu.

    "Thần, anh thiết kế vòng cổ tặng em sao?"

    Đến nhìn cô ta Mộ Thần cũng không nhìn, giọng nói lạnh nhạt anh nói.

    "Không."

    "Vậy anh muốn thiết kế vòng cổ làm gì? Tặng em thì cứ nói thẳng ngại gì chứ!"

    "Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ muốn xem tay nghề nhà thiết kế nổi tiếng là như thế nào thôi."

    Nét thất vọng lẫn hụt hẫng hiện rõ trên mặt Mục Tử Yên. Bàn tay cô ta siết chặt chiếc túi xách trong tay. Đã bảy năm trôi qua rồi mà anh vẫn một thái độ lạnh nhạt vô cảm như thế, ngay cả lễ đính hôn cũng trì trệ đến bây giờ. Rốt cuộc Lâm Nhạc kia đã cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì mà anh vẫn kiên quyết chờ cô ta trở lại mới chịu kết hôn chứ! Lâm Nhạc cô tốt nhất nên biến đổi mãi mãi, nếu cô trở về thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu.

    "Thần, em đói lắm rồi. Cũng hết giờ rồi chúng ta đi ăn có được không?"

    Mộ Thần đưa mắt nhìn lên đồng hồ quả thật đã đến giờ nghỉ trưa, anh nhẹ thở ra một tiếng gượng ép đứng lên. Mục Tử Yên mừng rỡ bước đến định ôm lấy cánh tay anh, nhưng Mộ Thần đã nhanh chóng tránh đi rồi lướt qua cô ta rời khỏi phòng. Ánh mắt không cam tâm của cô ta nhìn theo Mộ Thần khẽ lầm bầm mấy tiếng.

    "Anh không tránh né em mãi được đâu."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 9


    Lâm Nhạc tranh thủ giờ trưa chạy về khách sạn kiểm tra xem hai bảo bối nhỏ thế nào, nhìn thấy hai anh em ngoan ngoãn cô cũng yên tâm trở lại công ty làm việc.

    Trên đường trở lại công ty, vô tình nhìn thấy Mộ Thần cùng Mục Tử Yên bước ra từ một nhà hàng sang trọng. Nhìn có vẻ hai người họ rất mặn nồng hạnh phúc làm cô thấy chạnh lòng cho bản thân. Đã bảy năm trôi qua, thời gian dài như thế mà cô vẫn không thể nào quên được anh, tình yêu đầu đời năm mười tám tuổi sâu đậm đến thế sao?

    Cảm giác được như có ai đó đang nhìn mình, Mộ Thần đưa mắt nhìn sang bên kia đường. Lâm Nhạc vội quay đi, lấy chiếc kính cận đeo lên cô nhanh chân rời khỏi. Nhìn thấy dáng dấp một cô gái có chút quen thuộc, Mộ Thần khẽ nhíu mày mở cửa xe bước ra như để nhìn kỹ hơn, nhưng cô gái kia đã nhanh chóng biến mất vào dòng người trên phố. Mộ Thần ánh mắt đăm chiêu tự hỏi lòng.

    "Nhạc Nhạc, có phải là cháu không? Bảy năm rồi, cháu tàu người đàn ông đó đến mức không cần chú như thế sao?"

    "Thần, có chuyện gì vậy?"

    Câu hỏi của Mục Tử Yên làm anh lấy lại tinh thần cùng gương mặt lạnh không cảm xúc nói.

    "Không có gì. Cô về trước đi tôi còn có việc."

    "Nhưng..."

    "Tài xế Lưu đưa Mục tiểu thư về."

    "Vậy còn chủ tịch?"

    "Trình Dư sẽ đến đón tôi, cậu cứ đưa cô ấy về là được."

    "Vâng."

    Xe vừa rời đi, Mộ Thần lấy điện thoại ra gọi cho Trình Dư. Nhìn thấy số điện thoại của anh Trình Dư nhanh chóng bắt máy.

    "Chủ tịch, tôi nghe đây!"

    "Cậu đang ở đâu?"

    "Tôi đang ở MT theo lời dặn dò của anh, nhưng hiện tại là giờ nghỉ trưa nên tôi vẫn chưa gặp được cô Helen. Chủ tịch gọi có chuyện gì không ạ?"

    "Tôi đang ở gần MT, cậu quá đây đón tôi trước rồi bàn giao công việc với cô ấy sau cũng được. Vâng, chủ tịch."

    Trình Dư vội vã rời khỏi MT, nhưng vừa ra đến cửa đã va phải một cô gái, anh lịch sự quay sang nhận lỗi rối rít. Nhưng khi nhìn rõ người mình vừa đụng phải thì hết sức kinh ngạc, Trình Dư nhìn cô lắp bắp gọi.

    "Lâm...Lâm tiểu thư! Đúng là cô rồi, bảy năm qua cô đã đi đâu vậy? Chủ tịch tìm cô rất lâu rồi đấy cô có biết không?"

    Lâm Nhạc nhận ra Trình Dư, nhưng cô không thể nhận mình là Lâm Nhạc được. Nếu chú ấy phát hiện mình đã trở về chắc chắn sẽ không để mình đi, nhưng nếu sống chung một mái nhà nhìn chú ấy yêu thương người phụ nữ khác thì cô không là được. Còn Lâm Kỳ và Lâm An nữa, biết giải thích sao đây! Tốt nhất vẫn nên không nhận.

    "Này anh, anh nhận nhầm người rồi. Tôi không phải là Lâm Nhạc gì cả, phiền anh tránh đường."

    "Sao cô có thể không nhận ra tôi chứ! Tôi là Trình Dư trợ lý của chủ tịch Mộ đây, mới bảy năm mà cô không còn nhớ tới nữa rồi sao?"

    "Tôi nhắc lại tôi không quen anh, phiền anh tránh đường. Còn nữa tôi không phải là Lâm Nhạc mà anh nói, còn không tránh đường thì tôi không khách khí đâu.". Truyện mới cập nhật

    Giọng nói cùng thái độ khó chịu của cô làm Trình Dư giật mình, chẳng lẽ cô ấy không nhận ra mình sao? Không thể nào, quen biết nhau lâu như vậy sao có thể không nhận ra chứ! Hay là người giống người nhỉ! Trình Dư nhẹ lắc đầu quay đi khi nhớ ra việc mình còn phải đi đón ông chủ khó tính. Đúng như anh dự đoán, vừa đến nơi đã thấy sắc mặt khó coi của Mộ Thần. Vừa bước vào xe anh đã khó chịu hỏi.

    "Cậu lề mề quá đấy!"

    "Xin lỗi chủ tịch, lúc nãy trên đường đến đây xảy ra chút chuyện nên tôi đến trễ."

    "Về công ty đi."

    Nhận được lệnh, Trình Dư nhanh chóng lái xe về tổng công ty. Trên suốt đoạn đường ánh cứ liên tục nhìn sắc mặt Mộ Thần qua kính chiếu hậu, nét mặt ấy dường như không được vui, tâm trạng dường như còn tệ hơn mọi ngày nữa. Có nên nói chuyện lúc nãy cho chủ tịch biết không nhỉ!

    "Có gì thì nói cứ nhìn như thế làm sao tập trung lái xe hả?"

    "À dạ chủ tịch, lúc nãy tôi có gặp một cô gái, cô ấy..."

    "Chuyện này cậu cũng muốn nói với tôi?"

    "Chủ tịch, thật ra..."

    "Tập trung lái xe đi!"

    "Vâng."

    Đưa Mộ Thần về công ty, Trình Dư lại trở lại MT để bàn giao công việc, đồng thời muốn gặp cô gái lúc nãy để xác nhận xem rốt cuộc anh có nhìn nhầm không. Bước đến văn phòng tổng giám đốc, nhìn thấy Trình Dư Từ Chính Thuần khá thắc mắc hỏi.

    "Sao cậu lại trở lại rồi, chưa gặp được cô Helen sao?"

    "Vẫn chưa, lúc nãy tôi đến phòng thiết kế cô ấy đã nghỉ trưa rồi nên bây giờ tôi mới quay lại."

    "Vậy cậu theo tôi xuống phòng thiết kế, để tôi giới thiệu cô ấy cho cậu tiện thể bàn công việc luôn."

    Vừa đặt chân vào phòng thiết kế, Trình Dư lại một lần nữa kinh ngạc khi nghe Từ Chính Thuần giới thiệu cô gái lúc nãy là Helen, nhà thiết kế nổi tiếng vừa về nước. Chẳng lẽ là người giống người thật sao? Lâm Nhạc bình tĩnh bày ra vẻ mặt lạnh đưa tay về phía Trình Dư nói.

    "Chào anh, tôi là Helen."

    "À chào cô, chuyện lúc nãy tôi xin lỗi. Là tôi vô ý quá. Nhưng cô thật sự rất giống một người quen cũ của tôi."

    "Vậy sao? Thật vinh hạnh cho tôi quá. "

    "Cô Helen sinh ra và lớn lên ở Mỹ sao?"

    "Đúng vậy, anh tìm tôi có việc gì không?"

    "Tôi theo lời chủ tịch mang ý tưởng đến nhờ cô thiết kế một chiếc vòng cổ. Cô xem đi!"

    Thì ra là muốn mình thiết kế vòng cổ tặng vợ sao? Chú thật biết chọn người thiết kế nhỉ!Lâm Nhạc lật tờ giấy ra nhưng bên trong chỉ có một dòng chữ "Bên trong nước mắt là một trái tim tan vỡ." Lâm Nhạc khẽ nhíu mày nhìn Trình Dư, đây cũng gọi là ý tưởng sao? Ý của câu nói này là gì? Tình yêu của họ đầy nước mắt mới đến được với nhau sao?

    "Cô Helen thấy sao? Ý tưởng thế nào?"

    "Rất độc đáo, tôi sẽ cố gắng."

    "Vậy được, tôi còn có việc xin phép về trước."

    Trình Dư rời khỏi phòng thiết kế với nụ cười trên môi. Nhìn lại chiến lợi phẩm mình vừa chụp được trong điện thoại anh thầm đắc ý.

    "Chủ tịch, lần này anh phải cảm ơn tôi rồi."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 10


    Mấy ngày trôi qua, Trình Dư vẫn chưa có cơ hội đưa tấm ảnh của Lâm Nhạc cho Mộ Thần. Bởi mỗi lần anh muốn nói thì lại trùng hợp Mộ Thần đang không vui, khi thì có mặt Mục Tử Yên, khi thì bận rộn công việc nên quên mất.

    Mỗi lần tâm trạng không tốt Mộ Thần lại đến mộ của Lâm Thành cha của Lâm Nhạc ở đó một mình khá lâu. Hôm nay cũng thế, anh lại đến đứng trước mộ ông trò chuyện. Nhưng hôm nay khi vừa đến anh đã phát hiện ra, nơi đây nhang vẫn còn chưa cháy hết, trước mộ còn có một bó hoa cúc trắng của ai vừa để lại, xung quanh dường như có ai đó vừa dọn dẹp nên rất sạch sẽ. Trong đầu anh ý nghĩ đầu tiên xuất hiện chính là Lâm Nhạc đã trở về.

    Mộ Thần đưa mắt nhìn xung quanh, cuống cuồng chạy đi tìm cô khắp nơi, nhưng xung quanh lại chẳng có lấy một bóng người nào qua lại. Nét thất vọng lộ rõ trên mặt anh lại bước đến trước mộ của Lâm Thành ngồi bệt xuống cất giọng buồn buồn.

    "Lâm Thành, Nhạc Nhạc trở về rồi đúng không? Nhưng còn bé vẫn chẳng muốn gặp tôi.Bảy năm rồi, vậy mà một cuộc điện thoại báo tin bình a cho tôi Nhạc Nhạc cũng không gọi. Con bé ghét tôi đến vậy sao?"

    Nhìn thấy chủ tịch của mình đau lòng như thế, Trình Dư lại thấy mũi lòng đồng cảm với anh. Trình Dư chợt nhớ đến tấm ảnh lần trước liền bước đến trước mặt Mộ Thần dè dặt nói.

    "Chủ tịch, thật ra tôi đã gặp một người, người đó vô cùng giống với Lâm tiểu thư. Nhưng..."

    Câu nói còn chưa hết câu, Mộ Thần đã bật dậy túm lấy Trình Dư gấp gáp hỏi.

    "Cậu vừa nói gì? Cậu thấy Nhạc Nhạc? Con bé ở đâu? Sao cậu không báo với tôi?"

    "Chủ tịch anh bình tĩnh đã, thật ra tôi rất nhiều lần muốn nói với anh nhưng anh đều phớt lờ không muốn nghe nên tôi..."

    "Con bé ở đâu? Tôi hỏi cậu con bé ở đâu?"

    "Dạ ở MT, cô ấy chính là Helen nhà thiết kế nổi tiếng MT vừa mời về cách đây một tuần ạ."

    Mộ Thần không nói không rằng vội bỏ Trình Dư ra đi thẳng ra xe, Trình Dư thở phào nhẹ nhõm rồi vội vã chạy theo anh. Trên đường đi, Mộ Thần vẫn nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của cô trong điện thoại Trình Dư lần trước đã chụp được. Trong lòng anh vô cùng cay cú.

    "Nhóc con ranh ma còn dám thay tên đổi họ, thảo nào tìm mãi chẳng được. Xem lần này chú có đánh tét mông cháu ra không!"

    Xe dừng lại trước cổng MT, Mộ Thần nhanh chân bước xuống khỏi xe đi thẳng vào bên trong lên thẳng phòng tổng giám đốc. Nhìn thấy sự xuất hiện bất ngờ của Mộ Thần, Từ Chính Thuần có chút ngạc nhiên hỏi.

    "Cậu làm gì mà nhìn sắc mặt như muốn giết người thế kia? Ai chọc giận cậu à?"

    "Gọi Lâm Nhạc lên đây gặp tôi?"

    "Lâm Nhạc? Lâm Nhạc là ai?"

    Từ Chính Thuần không hề biết Lâm Nhạc, bởi từ sau khi Lâm Nhạc ra đi thì MT mới được Mộ thị thu mua, Từ Chính Thuần được mời về làm việc cho anh sau này và trở thành bạn thân thiết nên không biết cô cũng không có gì là lạ. Trình Dư đứng phía sau lên tiếng thanh minh.

    "Tổng giám đốc Từ, ý của chủ tịch là đang nói cô Helen."

    "Helen? Coi ấy là Lâm Nhạc cô cháu gái bấy lâu cậu tìm kiếm sao? Cậu không nhầm đấy chứ?"

    "Có nhầm hay không cậu gọi coi ấy lên đây là biết ngay thôi."

    "Nhưng hôm nay cô ấy nghĩ phép rồi."

    Mộ Thần khẽ nhíu mày nhìn về phía Từ Chính Thuần, sao lại nghỉ phép vào lúc này chứ! Hay con bé biết mình đến tìm nên lại trốn mất rồi. Không được, lần này bất cứ giá nào mình cũng phải tìm được con bé, không thể để con bé lưu lạc bên ngoài cùng người đàn ông không ra gì kia được.

    "Con bé đang ở đâu? Đưa địa chỉ cho tôi."

    "Cái này cậu đợi một chút để tôi tra xem."

    Từ Chính Thuần nhanh chóng tra địa chỉ khách sạn đã sắp xếp cho Lâm Nhạc khi cô vừa đến làm việc rồi đưa cho Mộ Thần. Cầm địa chỉ trong tay anh nhanh chóng rời khỏi MT anh mắt kiên định nhìn về phía trước, lần này nhất định anh sẽ tìm được cô.

    "Trình Dư lái xe nhanh chút."

    "Tôi biết rồi."

    Đến trước cửa phòng khách sạn của Lâm Nhạc, Mộ Thần hít một hơi dài rồi đưa tay lên nhấn chuông cửa, khá lâu sau cánh cửa được mở ra. Nhưng trước mặt Mộ Thần không phải là Lâm Nhạc, mà là một cậu nhóc khoảng chừng năm sáu tuổi đang đưa ánh mắt thăm dò về phía mình lên tiếng.

    "Chú tìm ai?"

    Nhìn thấy Lâm Kỳ, Trình Dư vô cùng ngạc nhiên bởi vẻ ngoài của cậu bé không khác gì với chủ tịch của mình. Nhưng người ngạc nhất vẫn là Mộ Thần, trong đầu anh không để tâm đến chuyện cậu nhóc có giống mình không, mà là cậu là con ai? Chẳng lẽ Lâm Nhạc đã có con với tên đàn ông kia rồi? Nghĩ thế sắc mặt anh vô cùng khó coi. Còn chưa kịp lên tiếng đã nghe tiếng của Lâm Nhạc từ bên trong vọng ra.

    "Kỳ Kỳ là ai thế con?"

    Sau câu nói Lâm Nhạc bước ra, nhìn thấy Mộ Thần chiếc muỗng canh trên tay cô cũng rơi xuống. Sao chú ấy lại đến đây? Không đúng, sao chú ấy biết mình ở đây? Mộ Thần chầm chậm bước vào bên trong, sắc mặt lạnh đến mức âm độ nhìn Lâm Nhạc lên tiếng hỏi.

    "Ngạc nhiên lắm sao? Lâm Nhạc con cũng gan to quá nhỉ!"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 11


    Trong gian phòng khách, không khí căng thẳng bao trùm xung quanh. Không biết không khí lạnh từ đâu vây kín khiến Trình Dư cảm giác lạnh sởn gai ốc. Mộ Thần vẫn một gương mặt không cảm xúc nhìn Lâm Nhạc hỏi.

    "Bảy năm qua cháu đi đâu?"

    "Chẳng phải chú biết rồi sao?"

    "Trả lời!"

    Tiếng quát của Mộ Thần làm cô giật nảy mình, Trình Dư đứng bên cạnh không khỏi lo lắng trước thái độ của anh liền nhắc khéo.

    "Chủ tịch bớt giận, giận quá mất khôn. Bình tĩnh..."

    Nhìn ánh mắt chết chóc của Mộ Thần đang nhìn mình, Trình Dư liền đưa tay lên miệng kéo qua như muốn nói cậu ta sẽ không nói nữa rồi bước sang một bên. Anh lại đưa mắt nhìn về phía Lâm Nhạc hỏi.

    "Người đàn ông kia đâu? gọi hắn ta ra đây gặp chú!"

    "Anh ấy... không có ở đây."

    "Không ở đây? Vậy hắn ta ở đâu? Có phải hắn ta bỏ rơi cháu rồi không?"

    "Không phải, chuyện của cháu chú đừng hỏi nữa. Cháu có thể tự lo được."

    "Tự lo được? Cũng vì ý nghĩ này mà cháu tự ý bỏ nhà đi bảy năm không một cuộc điện thoại cho chú, cháu có biết chú lo lắng cho cháu thế nào không?"

    Hai bàn tay Lâm Nhạc đan chặt vào nhau đầy căng thẳng, cô không dám ngước mắt nhìn vào mắt anh. Cô sợ, sợ khi nhìn vào đôi mắt ấy cô lại không cầm lòng được mà nói ra chuyện năm xưa, sợ tình cảm chôn chặt trong lòng bấy lâu nay lại trỗi dậy.

    "Chú, cháu lớn rồi. Cuộc sống của cháu hãy để cháu tự quyết, chú đừng hỏi nữa."

    "Còn muốn ra mặt bảo vệ hắn ta! Cháu yêu hắn ta như vậy sao? Vậy hắn ta có yêu cháu không? Có không?"

    Câu hỏi của Mộ Thần làm khóe mắt Lâm Nhạc hoe đỏ, những giọt nước mắt đang trực trào trên đôi mắt cô làm lòng Mộ Thần nhói lên một cơn đau thắt. Anh đã nói gì làm cô đau lòng rồi sao? Hay là cô đang nhớ đến người đàn ông bội bạc kia nên đau lòng! Rốt cuộc hắn ta là ai mà có bản lĩnh để cô yêu thương bảy năm qua dù hắn ta bội bạc chứ!

    "Bảy năm qua cháu sống thế nào?"

    "... Cũng bình thường ạ!"

    "Bình thường! Thân gái một mình phải gồng gánh nuôi hai đứa trẻ mà cháu bảo bình thường sao?"

    Lâm Kỳ và Lâm An đứng trong phòng ngủ hé cửa nhìn ra, thấy Mộ Thần hết lần này đến lần khác lớn tiếng đến mức mẹ mình sắp khóc. Lâm An lên tiếng hỏi anh mình.

    "Anh ơi, chú đẹp trai kia là ai thế? Sao lại lớn tiếng với mẹ của chúng ta? Chú ấy có phải là ba ba trong lời kể của mẹ không?"

    "Anh nghĩ không phải đâu, mẹ gọi chú ấy là chú. Sao có thể là ba ba trong lời kể của mẹ được."

    Lâm An nghe anh mình nói cũng có lý liền gật gật đầu, nhưng dường như cô bé phát hiện ra gì đó. Đôi mắt tròn xoe ngây thơ cô bé nhìn Mộ Thần rồi lại nhìn anh mình lên tiếng hỏi.

    "Anh, anh không thấy là anh và chú đẹp trai kia rất giống nhau sao? Giống như anh là phiên bản nhí của chú ấy vậy? Anh không thấy lạ sao?"

    Nghe em gái mình nói thế Lâm Kỳ đưa mắt nhìn Mộ Thần ra vẻ suy nghĩ. Đúng là diện mạo của mình và chú ấy rất giống nhau, nhưng nếu nói chú ấy là ba mình thì lại không hợp lý. Trong cuộc trò chuyện từ nãy đến giờ tuy chú ấy có lớn tiếng với mẹ, nhưng thái độ chú ấy rất quan tâm đến mẹ. Chú ấy là họ hàng của mẹ sao? Nếu là họ hàng sao chưa từng nghe mẹ nhắc đến chứ! Rốt cuộc quan hệ giữa họ là gì?

    Mộ Thần im lặng trong sự tức giận khá lâu chờ câu trả lời của Lâm Nhạc, nhưng cô vẫn giữ mãi sự im lặng làm anh không sao chịu được. Anh nói.

    "Ngày mai đưa tụi nhỏ về nhà. Chú sẽ chăm sóc lo cho chúng, cháu không cần phải đi đâu nữa."

    "Không được!"

    "Tại sao không được?"

    Lâm Nhạc lúng túng tìm lý do từ chối Mộ Thần, cô không thể nào ở chung nhà với anh để ngày ngày nhìn anh hạnh phúc bên người khác được. Như thế có khác nào đày đọa tinh thần cô chứ, Tuyệt đối không thể.

    "Chú, cháu biết chú muốn tốt cho cháu, không muốn cháu cực khổ. Cháu càng biết chú vì muốn trả ơn ba cháu mà làm như thế. Nhưng tám năm nuôi dưỡng và lo lắng cho cháu trước kia chú đã trả cái ân tình ấy rồi, bây giờ chú không cần phải có trách nhiệm với cháu nữa đâu."

    "Cháu đang muốn cắt đứt mọi quan hệ với chú vì người đàn ông đó sao? Nhạc Nhạc, chú lo lắng cho cháu không phải chỉ vì cháu là con của người đã có ơn với chú, mà tất cả xuất phát từ tận đáy lòng chú xem cháu như người thân. Cháu có hiểu không?"

    Nhưng cháu không muốn làm người thân với chú, vì nếu là người thân của chú cháu sẽ mãi chỉ là cháu gái của chú. Nhưng cháu không thích mối quan hệ này, chú có thấy chú cháu nào có với nhau tận hai mặt con không!

    Nhưng lời trong lòng khi đến cửa miệng lại không thể thốt ra, Lâm Nhạc cảm thấy chua xót cho chính mình khi luôn đứng trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Bảy năm qua trôi dạt xứ người tưởng rằng đã quên, nào ngờ khi gặp lại tình cảm đó vẫn còn nguyên vẹn trong tim chưa phai nhạt. Nhưng cô không thể phá vỡ hạnh phúc gia đình chú, cô một lần nữa kiên định.

    "Cháu hiểu, nhưng xin chú tôn trọng quyết định của cháu."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 12


    Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ Lâm Nhạc lại rơi vào im lặng khi Mộ Thần vừa rời khỏi. Cô biết sẽ không thể tránh mặt mãi khi trở về đây, nhưng cô không ngờ lại nhanh như vậy đã phải đối mặt với anh. Anh vẫn như thế, vẫn một nét đẹp trẻ trung ngời ngời dù đã bước sang tuổi ba mươi bảy. Vì sao đã bảy năm trôi qua mà cô vẫn không thể bôi bỏ được tình yêu dành cho anh? Biết là như thế chỉ là tự làm mình đau nhưng cô vẫn ngốc nghếch chấp nhận.

    Nhìn thấy người đàn ông kia vừa rời đi thì mẹ mình lại khóc, Lâm Kỳ và Lâm An cũng nhè nhẹ bước ra đến trước mặt mẹ mình. Cậu bé nhẹ giọng hỏi.

    "Chú ấy là ai? Sao mẹ lại khóc? Có phải chú ấy bắt nạt mẹ không?"

    "Đúng thế, có phải chú ấy ức h**p mẹ không? Con với anh sẽ xử lý chú ấy cho mẹ."

    Không hiểu sao khi ngước mắt lên nhìn thấy Lâm Kỳ và Lâm An, cô càng không kiềm chế được mà kéo hai đứa trẻ vào lòng ôm lấy mà khóc nức nở. Lâm Kỳ không hiểu vì sao mẹ lại như vậy, nhưng cậu bé biết mình cần phải làm chỗ dựa cho mẹ lúc này, nghĩ đến người đàn ông vừa rời khỏi bỗng sắc mặt cậu bé không vui. Dù chú ấy là ai thì một khi làm mẹ cậu khóc cũng đều là người không tốt. Mộ thị sao, bất kỳ ai dám làm tổn thương mẹ của cậu thì đều phải trả giá thôi.

    Rời khỏi khách sạn của Lâm Nhạc, tâm trạng Mộ Thần tuột dốc nghiêm trọng. Vừa bước ra khỏi cửa anh đã lên xe phóng thật nhanh rời khỏi, bỏ lại Trình Dư đứng bơ vơ vì bị bỏ rơi. Chán nản cậu ta thầm than vãn.

    "Chủ tịch anh như thế là không được rồi, tôi có lầm lỗi gì với anh đâu? Sao mỗi lần không vui anh đều bỏ mặc tôi thế!"

    Tâm trạng không tốt, Mộ Thần lại tìm đến quán rượu uống giải sầu. Hầu như mỗi lần nghĩ đến cô anh đều tìm đến rượu. Bảy năm qua anh luôn dằn vặt bản thân rằng đã quá nghiêm khắc với cô đến nỗi cô không ở được mà bỏ nhà ra đi. Nhưng không, hôm nay anh đã chắc chắn được rằng vì cô yêu gã đàn ông kia mà không cần anh nữa.

    Tám năm, thời gian tám năm sống chung một nhà anh luôn yêu thương cô chiều chuộng cô hết mực. Nhưng gã đàn ông kia từ đâu đến đã cướp cô đi một cách trắng trợn, hỏi làm sao anh không buồn cho được chứ!

    "Nhạc Nhạc, cháu thật sự vì gã đàn ông kia mà không cần chú thật sao? Một tình yêu đơn phương thôi mà đã bảy năm trôi qua cháu vẫn không từ bỏ, sao cháu lại ngốc như vậy chứ!"

    Trở về nhà ngã lưng lên chiếc giường quen thuộc, cơn say bao trùm tâm trí khiến Mộ Thần cảm giác vô cùng khó chịu. Dù là trong cơn say hay lúc tỉnh thì tâm trí anh lúc nào cũng nghĩ đến cô. Chợt những hình ảnh của đêm cuồng nhiệt của bảy năm trước lại hiện về trong đầu anh, nhưng không hiểu sao lần này người phụ nữ xuất hiện trong cơn hoang lạc kia lại là Lâm Nhạc.

    Tiếng vang xin cùng những giọt nước mắt cô không ngừng rơi khi anh chiếm đoạt cô. Mộ Thần giật mình ngồi bật dậy trong sự bàng hoàng. Anh bước vội đến sofa rót vội cốc nước uống cạn sạch rồi lại thở mạnh, hình ảnh đó làm hơi men trong người anh cũng dần tan biến. Anh thầm nói.

    "Sao lại là Nhạc Nhạc được! Mình điên rồi sao? Sao lại nhìn thấy Nhạc Nhạc trong đêm bảy năm trước chứ! Mình đúng là điên rồi."

    Cho rằng mình uống nhiều rượu nên nghĩ lung tung, anh bỏ qua giấc mơ hoang lạc ấy. Sáng hôm sau, Lâm Nhạc vừa đến công ty đã nhận được quyết định tới tổng công ty của Mộ thị để tiếp tục công việc thiết kế. Không cần hỏi cô cũng biết đây là ý của Mộ Thần, Lâm Nhạc cảm thấy khó chịu liền tìm đến tận văn phòng chủ tịch. Như biết trước Lâm Nhạc sẽ đến tìm mình, anh đã cho Trình Dư chờ cô ở đại sảnh rồi đưa thẳng với đến văn phòng. Vừa bước vào phòng Lâm Nhạc đã bước đến trước mặt anh khó chịu hỏi.

    "Là ý của chú đúng không?"

    "Cháu muốn hỏi chuyện gì?"

    "Chú còn giả vờ sao? Có phải chú đã đưa ra quyết định yêu cầu cháu đến Mộ thị làm việc không?"

    Mộ Thần ngừng việc đang làm dang dỡ ngước mắt nhìn Lâm Nhạc nói.

    "Cháu nên biết MT là thuộc Mộ thị, việc cháu hợp tác thiết kế trang sức cho MT cũng chính là hợp tác với Mộ thị. Việc cháu làm việc ở đâu không đến lượt cháu chọn đâu."

    "Chú, cháu chỉ muốn tự lực bản thân lo cho mình một cuộc sống tốt, cháu không muốn bất cứ ai nhìn cháu bằng sự ngưỡng mộ vì cháu là cháu của chú. Vì vậy chú có thể để cháu làm việc ở MT như trước đây không?"

    Mộ Thần đứng bật dậy từng bước tiến về phía cô, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận nhìn cô hỏi.

    "Ý cháu là muốn cắt đứt quan hệ với chú đúng không?"

    "Cháu không có ý đó, cháu chỉ..."

    "Sẽ như ý cháu muốn. Từ hôm nay ở công ty chúng ta sẽ chẳng có quan hệ hay quen biết gì. Cháu cứ làm việc của cháu cho đến hết thời hạn hợp đồng, chú rất muốn xem nhà thiết kế Helen bản lĩnh thế nào."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 13


    Ánh mắt kiên quyết một cách lạnh lùng của Mộ Thần làm Lâm Nhạc không thể nói gì thêm. Vẻ mặt bình thản cô nhìn anh cười như không cười nói.

    "Vậy cứ làm theo ý chủ tịch đi. Tôi xin phép về bộ phận của mình làm việc."

    Vừa dứt lời Lâm Nhạc lạnh lùng quay lưng đi trong sự tức giận của Mộ Thần. Cô thừa biết anh đưa cô về tổng công ty Mộ thị là muốn được bảo vệ và lo lắng cho cô, nhưng anh không hề biết anh làm như thế chỉ khiến cô càng nặng lòng không thể từ bỏ anh hơn. Bởi vì anh nào biết cô đã yêu anh sâu đậm đến mức nào, anh chỉ nghĩ cô làm mọi cách để bảo vệ và che chở cho người đàn ông xấu xa nào đó mà cô yêu mà thôi.

    Nhà thiết kế mới đến làm việc đã được đến thẳng văn phòng chủ tịch, một đặc quyền mà kể cả những nhân viên kỳ cựu lâu năm cũng không có được. Điều này đã gieo rắc vào đầu họ rằng, cô đang có mưu đồ một bước trèo lên cành cao làm phượng hoàng.

    Những lời bàn tán nhanh chóng lọt vào tai Mục Tử Yên. Nghe có một cô gái vừa mới đến đã có thể vào thẳng văn phòng chủ tịch khiến Mục Tử Yên vô cùng cay cú. Cứ nghĩ cô gái mà mọi người bàn tán kia đang muốn tranh dành Mộ Thần với mình, cô ta liền đến phòng thiết kế của Lâm Nhạc chỉ sau hai ngày cô đến làm việc.

    "Ở đây ai là Helen?"

    "Thưa Mục tiểu thư, cô Helen vừa ra ngoài. Hình như là mang bản thiết kế đến cho chủ tịch ạ."

    "Hưm, mới đến mà đã nóng lòng muốn cưa cẩm Mộ Thần như vậy, để tôi xem cô ta ghê gớm đến mức nào."

    Nói dứt lời, Mục Tử Yên quay lưng rời khỏi phòng thiết kế một cách đầy tức giận. Vừa đến nơi, cô ta chẳng những không gõ cửa còn đẩy thật mạnh cho cánh cửa mở toang trước sự ngạc nhiên của những người trong văn phòng. Ngoài Mộ Thần và Lâm Nhạc thì còn có Trình Dư, Từ Chính Thuần và cả các vị trí cấp cao của Mộ thị. Nhìn thái độ không coi ai ra gì của Mục Tử Yên Mộ Thần vô cùng tức giận quát.

    "Không ai dạy cô trước khi vào phòng phải gõ cửa sao?"

    "Thần, em xin lỗi. Em chỉ..."

    "Ra ngoài!"

    Tiếng quát của Mộ Thần là Lâm Nhạc ngồi cách xa chỗ anh cũng phải giật mình. Hai người họ đang cãi nhau sao? Sao lại lớn tiếng với vợ mình trước mặt nhiều người như vậy chứ!

    Mục Tử Yên bị đuổi khỏi phòng trước biết bao con mắt của những người trong phòng. Cô ta hậm hực quay ra ngoài với thái độ như muốn phát điên lên. Anh ấy vậy mà lại lớn tiếng với mình trước biết bao nhiêu người như thế, rốt cuộc anh ấy có coi mình là vợ hứa hôn hay không chứ!

    Mục Tử Yên nhớ đến lúc nãy trong phòng còn có một cô gái ngồi quay lưng lại với cô ta. Cô gái đó chắc chắn là người mà mọi người trong công ty bàn tán. Khó khăn lắm mới tống khứ được một Lâm Nhạc, bây giờ lại một Helen. Đúng là đáng ghét mà. Để rồi xem tôi xử lý cô như thế nào.

    "Tôi thấy thiết kế của cô Helen rất tinh tế lại trang nhã vô cùng cao quý, đáp ứng nhu cầu thị trường hiện nay. Khách hàng mà chúng ta nhắm đến là giới thượng lưu, tôi thấy bản thiết kế rất tốt." Từ Chính Thuần nói

    Mộ Thần nhìn chằm chằm vào mẫu thiết kế, thật sự rất hoàn hảo không có một khuyết điểm. Nhưng anh vẫn một sắc mặt khó chịu nói.

    "Nhưng tôi thấy nó chưa đủ thuyết phục, cô Helen đây chỉ có thể thiết kế những bộ trang sức tầm thường thế thôi sao? Cô làm tôi có chút thất vọng đấy!"

    Câu nói của Mộ Thần làm Lâm Nhạc cảm thấy bị xúc phạm. Tuy là thiết kế lần này không đạt yêu cầu anh đưa ra, nhưng anh cũng không có quyền phán xét danh tiếng mà cô đã khó khăn gầy dựng trong suốt nhiều năm qua như vậy được.

    "Không biết thứ mà chủ tịch Mộ không hài lòng là mẫu thiết kế chưa được thuyết phục, hay là chủ tịch đang không hài lòng về tôi?"

    Ánh mắt nảy lửa của hai người họ đối diện nhau không ai chịu thua ai. Mộ Thần cảm thấy không vui khi nhận được ánh mắt đối đầu không chịu khuất phục của cô dành cho mình, từ khi nào cô đã trở thành một người ương bướng thích cãi lời anh như vậy chứ!

    "Cả hai, cô Helen nên xem lại bản thiết kế cũng như thái độ làm việc của mình. Nếu như thiết kế lần này không đạt yêu cầu hợp đồng này sẽ bị hủy, và đương nhiên bên phía công ty của cô phải bồi thường hợp đồng vì không đáp ứng được nhu cầu như hợp đồng đã ký kết. Tan họp."

    Mọi người lần lượt rời khỏi phòng, Từ Chính Thuần đợi mọi người về hết mới nhìn về phía Mộ Thần lên tiếng hỏi.

    "Cậu sao vậy, tôi thấy bản thiết kế của cô ấy rất phù hợp, sao cậu vẫn bác bỏ? Cậu có thành kiến với cô ấy sao?"

    "Không có."

    "Không có? Rõ ràng là thành kiến của cậu dành cho cô ấy cao ngút trời đấy! Cậu có thù với cô ấy từ trước sao? Này người bạn thân, người ta là con gái lại một thân một mình đến đây theo yêu cầu của chúng ta. Cậu dù không muốn hay khó ở chỗ nào cũng đừng mang con người ta ra trút giận như thế, tôi..."

    "Cậu nói hết chưa?"

    "Hết... hết rồi."

    "Hết rồi thì về đi, tôi muốn yên tĩnh làm việc."

    "Được, tôi không nói nữa. Tôi về là được chứ gì. Học ai cái nết khó chịu thế không biết."

    Từ Chính Thuần vừa càm ràm vừa rời khỏi phòng, Mộ Thần ngã người lên ghế với sắc mặt mệt mỏi. Nhớ lại vẻ mặt lúc nãy của Lâm Nhạc khiến lòng anh có chút áy náy. Nhưng nếu anh không làm khó dễ cô thì khi bản thiết kế được thông qua cô sẽ lại bỏ anh lại mà đi. Cứ nghĩ đến chuyện cô bỏ anh là lòng anh không sao chịu được. Ánh mắt đầy chiếm hữu anh nhìn vào bức ảnh của Lâm Nhạc trên bàn làm việc của mình anh thầm nói.

    "Nhạc Nhạc, chú sẽ không để cháu rời xa chú thêm lần nào nữa đâu."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 14


    Sau một ngày làm việc mệt mỏi. Lâm Nhạc rời khỏi Mộ thị khi đã tối muộn. Mỗi ngày cô đều phải ở lại tăng ca để hoàn thành bản thiết kế, cô chỉ mong nhanh chóng hoàn thành để có thể rời khỏi nơi đau lòng này. Nhưng dường như Mộ Thần đang cố ý làm khó cô nên dù bao nhiêu lần cô trình bản thiết kế anh đều bác bỏ. Đang đứng đợi xe Lâm Nhạc nghe tiếng một người phụ nữ sau lưng mình lên tiếng.

    "Cô là Helen?"

    Giọng nói này có chút quen thuộc, Lâm Nhạc quay lưng lại nhìn, thì ra là Mục Tử Yên. Khi nhận ra người trước mặt mình là Lâm Nhạc, Mục Tử Yên vô cùng kinh ngạc đến tròn mắt.

    Sao lại là cô ta! Chẳng phải cô ta đã bỏ đi biệt tăm bảy năm qua rồi sao? Tại sao bây giờ lại trở lại làm gì?

    "Cô...Lâm Nhạc! Sao lại là cô? "

    "Sao vậy, chị ngạc nhiên như vậy sao? Lâu rồi không gặp Mục Tử Yên."

    "Cô..sao cô lại trong thân phận Helen? Cô mạo danh sao?"

    "Trong mắt chị tôi là người thích mạo danh người khác như vậy sao? Cũng không thể trách chị, một người thích mạo danh người khác thì lúc nào cũng nghĩ ai cũng giống như mình."

    "Cô nói thế là ý gì? Tôi mạo danh ai chứ?"

    "Nếu nói trắng ra thì không hay ho gì đâu, chị nên giữ cương vị hiện tại của mình cho chặt và tốt nhất đừng phiền đến tôi. Tôi không còn là Lâm Nhạc dễ bắt nạt của bảy năm trước đâu."

    Xe vừa đến, Lâm Nhạc bước lên xe rời khỏi trong sự tức giận của Mục Tử Yên. Nhớ lại bảy năm trước khi cô chỉ là một cô bé ngây thơ mới lớn còn chưa trải sự đời, Mục Tử Yên ngoài mặt thì chị chị em em với cô để lấy lòng Mộ Thần, sau lưng thì lại dùng ánh mắt căm ghét nhìn cô đầy hâm doạ bảo cô không được đeo bám anh. Cô vẫn nhớ như in sau chuyện xảy ra ở khách sạn, cô ta thường xuyên đến nhà để diễn vở cô gái ngoan hiền bị ức h**p. Nhớ lần cô ta đẩy cô xuống cầu thang vì cô không nghe lời, nhưng khi Mộ Thần đến cô ta lại nước mắt ngắn dài bảo cô đã đẩy cô ta.

    Nhận ra con người nham hiểm của Mục Tử Yên, cô đã nhiều lần nói với Mộ Thần nhưng anh không tin cô, cứ cho là cô bướng bỉnh không thích Tử Yên nên mới bịa ra mấy chuyện này. Họ yêu nhau và tin tưởng nhau như thế, thì khi về chung một nhà thì mẹ con cô sống sao!

    Về đến khách sạn, Lâm Nhạc lại lấy vẻ mặt vui tươi để bước vào gặp hai con của mình. Cô không muốn hai đứa trẻ biết bất cứ những khó khăn gì cô đang gặp ngoài kia, Lâm Kỳ rất tinh mắt nên cô càng phải cẩn thận hơn trước mặt thằng bé.

    Vừa đẩy cửa bước vào phòng với khuôn mặt tươi tắn, Lâm Nhạc tắt liệm nụ cười trên môi khi nhìn thấy Mộ Thần đang chơi đùa cùng Lâm An ngay trong phòng. Nụ cười trên môi tắt liệm cô nhìn thẳng Mộ Thần lên tiếng hỏi.

    "Chú đến đây làm gì? Chẳng phải nói không muốn có quan hệ nào rồi sao?"

    "Chú nói ở công ty chúng ta không có quan hệ gì, chứ đâu có nói ngoài công ty cũng như thế đâu."

    "Mẹ ơi, chú mua rất nhiều đồ chơi cho tiểu An này. Rất đẹp luôn đấy ạ!"

    "Sao con lại tùy tiện nhận đồ của người lạ như thế? Mẹ đã dặn các con thế nào? Lâm Kỳ sao lại để người lạ vào nhà?"

    "Chẳng phải mẹ gọi chú ấy là chú sao? Như thế thì đâu phải người lạ chứ!"

    "Con..."

    Ánh mắt hài lòng của Mộ Thần nhìn về phía Lâm Kỳ như khen ngợi. Lâm Kỳ bỏ qua ánh mắt của Mộ Thần lại tiếp tục chăm chú vào máy tính của mình. Lâm Nhạc nhìn về phía Mộ Thần lên tiếng.

    "Chú ra ngoài tôi muốn nói chuyện với chú!"

    Lâm Nhạc lạnh lùng bước ra khỏi phòng, Mộ Thần nhìn dáng vẻ không vui của cô rồi lại nhìn sang Lâm An nở nụ cười ôn nhu nói.

    "Cháu chơi một mình chú ra ngoài nói chuyện với mẹ cháu một chút nhé!"

    "Vâng ạ."

    Bước ra bên ngoài, nhìn thấy Lâm Nhạc đứng ở phía cầu thang, anh chầm chậm tiến về phía cô. Lâm Nhạc nhìn anh lạnh lùng hỏi.

    "Rốt cuộc chú đang muốn gì?"

    "Về nhà với chú.".

    "Không được, cháu không thích sống dưới cái bóng của chú nữa. Cháu đã trưởng thành, chú cũng đã có gia đình riêng của chú. Giữa chú và cháu lại chẳng chút máu mủ ruột rà, sống chung một nhà chú không thấy bất tiện sao?"

    "Ai nói với cháu chú đã có gia đình riêng?"

    Câu hỏi của Mộ Thần làm Lâm Nhạc vô cùng kinh ngạc. Chẳng phải hai người họ lúc cô đi đã đính hôn rồi sao? Hôm trước cô còn nhìn thấy hai người hạnh phúc bên nhau bước ra từ một nhà hàng sang trọng. Sao chú ấy lại phủ nhận chứ!

    "Chú vẫn đang sống một mình, cho nên cháu cứ đưa bọn trẻ về phía nhà. Không có gì là bất tiện cả. Còn nữa, bản thiết kế của cháu không phải là chú cố tình làm khó, mà là thật sự chưa đạt yêu cầu của chủ đề. Nếu cháu cứ đặt nặng vấn đề nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi chú thì thiết kế của cháu mãi có khuyết điểm mà thôi. Vì tác phẩm được tạo ra trong sự vội vàng và không có tâm thì mãi mãi chẳng bao giờ hoàn thiện được."

    Nói rồi Mộ Thần quay bước rời khỏi, để lại trong đầu Lâm Nhạc biết bao suy nghĩ ngổn ngang. Điều mà cô quan tâm và khúc mắc nhiều nhất vẫn là vì sao chú ấy và Mục Tử Yên vẫn chưa kết hôn? Chuyện gì đã xảy ra trong bảy năm cô không có ở đây?

    Lâm An đứng ở bên trong cửa phòng len lén nhìn ra bên ngoài nghe ngóng xem mẹ mình và chú đẹp trai kia đang nói gì. Nhưng hai người họ đứng xa quá cô bé không sao nghe được.

    "Anh, sao anh không đến đây nghe xem mẹ và chú ấy đang nói gì thế? Em không nghe được này."

    Lâm Kỳ không quan tâm đến chuyện Lâm An gọi mình. Điều cậu bé chú ý chính là thái độ của mẹ có vẻ không vui khi thấy sự xuất hiện của chú ấy trong phòng. Nhanh trí Lâm Kỳ liền tìm hiểu về mối quan hệ của hai người trước kia.

    Tuy Lâm Kỳ và Lâm An chưa từng đến lớp học, nhưng hai anh em được mẹ và mẹ nuôi dạy chữ và cả hai thứ tiếng rất thành thục. Vì thế việc cậu sử dụng máy tính để tra thông tin không có gì là khó với cậu.

    Thấy anh trai mình không để tâm đến mình, Lâm An không vui bước đến chỗ anh mình lên tiếng cào nhào.

    "Anh không nghe em nói gì sao? Anh đang làm gì thế?"

    "Tiểu An em nghĩ mà xem, giữa mẹ và chú đẹp trai kia không có quan hệ ruột thịt nào. Vì sao mẹ lại gọi chú ấy là chú nhỉ! Hai người họ khoảng cách tuổi tác đâu có nhiều."

    "Không có quan hệ ruột thịt? Vậy sao anh lại giống chú ấy như đúc thế kia?"

    Lâm Kỳ khẽ nhíu mày khi nghe em gái liên tục nhắc đến chuyện mình rất giống chú đẹp trai kia. Nhưng nếu Lâm An không nói thì cậu bé cũng nhận thấy điều đó, chẳng lẽ giữa mẹ và chú ấy có chuyện gì đó mờ ám sao?

    "Anh trai, em nghĩ chú ấy và ba ba của chúng ta có lẽ là cùng một người. Nhưng vì sao mẹ lại che giấu chuyện ba ba chúng ta là ai thì phải nhờ vào đầu óc thông minh của anh rồi."

    "Anh sẽ giải quyết khúc mắc này cho em sớm thôi. Nhưng theo anh thấy mẹ đang cố tình tránh né chú ấy, cho nên muốn giải đáp thắc mắc của chúng ta thì phải tạo cơ hội cho hai người họ gặp nhau nhiều hơn. Em hiểu ý anh chứ!"

    "Em hiểu rồi, hợp tác vui vẻ."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 15


    Vì để tránh việc Mộ Thần thường xuyên tới lui sẽ khiến nhiều người dị nghị, Lâm Nhạc đã thức gần như cả đêm để tìm nhà. Cô không muốn anh tiếp xúc với bọn trẻ quá nhiều, bởi tình thâm máu mủ tương thông. Nếu anh biết hai đứa trẻ là con anh thì chắc chắn cô sẽ không thể yên bình như bây giờ nữa.

    Thức trắng gần cả một đêm không phụ lòng cô, cô đã tìm được căn chung cư như ý. Hôm sau cô tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy đi xem căn chung cư, thấy mọi thứ đều tốt cô quyết định dọn ngay trong ngày.

    "Mẹ, sao chúng ta lại dọn nhà gấp thế ạ?"

    "Mẹ thấy ở khách sạn bất tiện quá nên mẹ đã thuê một căn hộ rộng rãi hơn. Ở đây an ninh cũng rất tốt, các con ở nhà mẹ cũng yên tâm hơn."

    Lâm Kỳ không nói gì chỉ dùng ánh mắt như ra hiệu cho Lâm An. Cô bé hiểu ý anh mình liên giả với nói.

    "Con có phòng riêng không ạ? Con muốn xem."

    "Ở đây có ba phòng tùy con chọn, thích phòng nào thì chọn phòng đó."

    "Tốt quá, để con đi tham quan xem đã."

    Nói rồi Lâm An chạy đi vào một căn phòng, nhưng cô bé lại không xem gì cả mà cầm điện thoại gọi đi.

    Mộ Thần vẫn đang ở công ty, dù đã hết giờ làm việc nhưng anh vẫn ở lại vì công việc cần giải quyết khá nhiều. Nhìn thấy số điện thoại lạ gọi đến anh định không bắt máy, nhưng nghĩ một lúc lại đưa tay cầm lên. Vừa bắt máy đã nghe Lâm Ăn đầu dây bên kia nói chuyện rất khẽ.

    "Chú đẹp trai, mẹ cháu chuyển nhà rồi."

    "Con là Lâm An?"

    "Đúng thế, con gọi cho chú để báo với chú thế thôi. Cháu tắt máy đây."

    Còn chưa hỏi rõ chuyện Lâm An đã vội tắt máy, Mộ Thần khẽ nhíu mày nhìn lại điện thoại nghĩ.

    "Làm sao con bé biết số điện thoại mình nhỉ!"

    Nhớ đến lời của Lâm An rằng Lâm Nhạc đã chuyển nhà, chẳng lẽ Lâm Nhạc không muốn cho mình gặp gỡ bọn trẻ nên cố tình chuyển nhà sao? Nghĩ là thế nhưng anh không vội tìm đến hỏi rõ nguyên nhân, anh lẵng lặng nhắn tin cho Lâm An nói.

    "Cho chú địa chỉ."

    Nhưng khi gửi tin nhắn đi rồi anh lại nghĩ, con bé có biết đọc chữ không? nhớ con bé chưa đọc được chữ thì sao? Nghĩ thế anh định gửi tin nhắn thoại cho Lâm An thì nhận được tin nhắn của Lâm An cùng địa chỉ nhà. Mộ Thần cũng khá kinh ngạc với nhóc tì này, còn chưa đi học mà đã giỏi chữ như thế, viết không sai một từ nào. Cô ấy dạy con giỏi như vậy sao?

    Xem lại địa chỉ Lâm An gửi, Mộ Thần nhẹ công môi cười thích thú. Chạy đâu không chạy, lại chạy đến chung cư của Mộ thị mà thuê. Lâm Nhạc, chủ nhà của cháu sẽ đến thăm sớm thôi.

    ...****************...

    Biết được Helen chính là Lâm Nhạc, mỗi ngày Mục Tử Yên đều đến Mộ thị tìm Mộ Thần. Mục đích của cô ta là cho Lâm Nhạc thấy hai người họ đang vô cùng hạnh phúc và cũng để Lâm Nhạc hết hy vọng với anh.

    Nhưng mỗi lần cô ta đến Mộ Thần đều không để tâm, cô ta có bày trò hay nũng nịu cũng không làm sự chú ý của anh hướng về cô. Mục Tử Yên cũng vì thế mà căm ghét Lâm Nhạc hơn. Trong đầu cô ta mặc niệm nếu ngày nào Lâm Nhạc vẫn còn ở đây thì chắc chắn cô ta sẽ không thể nào hạnh phúc bên Mộ Thần được.

    Vì muốn làm Lâm Nhạc mất mặt và mất đi vị trí quan trọng trong lòng Mộ Thần, Mục Tử Yên đã lợi dụng những người xua nịnh cô ta trong công ty để họ thay cô ta xử lý Lâm Nhạc.

    Hôm ấy sau khi hoàn thành bản thiết kế của mình, dù vội nhưng cô vẫn chuyển vào mục lưu lại. Hôm nay đứng trước mặt tất cả các vị cấp cao của Mộ thị cô trình bày bản thiết kế của mình, sau khi cho mọi người xem hết bản thiết kế, Lâm Nhạc lên tiếng hỏi.

    "Không biết mội người thấy bản thiết kế này có hài lòng không ạ?"

    "Tôi phản đối." Trưởng phòng thiết kế vẻ mặt vô cùng khó coi nhìn cô nói.

    "Không biết trưởng phòng Lê không hài lòng ở điểm nào?"

    "Tôi không hài lòng vì đây là một bản thiết kế đạo nhái của người khác."

    Vừa nói Lê Vân mở máy tính hướng về phía Mộ Thần, bản vẽ thiết kế của công ty Vạn Tinh vừa cho ra mắt hôm qua có nhiều nét tương đồng với mẫu thiết kế của Lâm Nhạc vừa đưa ra. Mộ Thần nhìn bản thiết kế trên máy tính và bản thiết kế của Lâm Nhạc khẽ nhíu mày.

    "Chuyện này là sao?"

    Lâm Nhạc cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng đây chính là bản thiết kế của cô đã tốn biết bao công sức mấy ngày qua, sao công ty Vạn Tinh lại có thể giống với của cô như vậy chứ!

    "Tôi cũng không hiểu chuyện này là sao, rõ ràng...

    Trưởng phòng thiết kế nhìn Lâm Nhạc cất giọng giễu cợt hỏi.

    "Cô Helen, nếu thời gian gấp gáp cô không thiết kế được thì cứ nói chúng tôi cho cô thêm thời gian, không cần phải làm trò này đâu."

    "Làm trò??? Trưởng phòng Lê, ý cô nói là tôi ăn cắp ý tưởng của họ sao?"

    "Có hay không bản thân cô Helen đây rõ hơn ai hết. Nếu cô không làm vậy bản thiết kế của cô sao lại giống với thiết kế của Vạn Tinh như vậy? Hay là cô muốn đổ lỗi cho người ở bộ phận thiết kế đã đánh cắp bản thiết kế của cô đưa cho Vạn Tinh?"

    "Đủ rồi!"

    Tiếng quát lớn của Mộ Thần làm cả phòng im bặt. Mộ Thần ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía Lâm Nhạc, anh biết cô không phải người như thế nên không một lời hỏi tội nào. Điều anh chờ là cô nói với anh một tiếng để anh thay cô làm chủ, nhưng cô gái này đúng là quá cứng đầu rồi.

    "Việc này tôi sẽ điều tra làm rõ, nếu phát hiện kẻ giở trò sẽ lập tức sa thải khỏi công ty. Tan họp."
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 16


    Lâm Nhạc trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhớ đến chuyện hôm nay ở công ty cô lại cảm thấy khó hiểu, rõ ràng bản thiết kế đồ chính tay cô vẻ, sao Vạn Tinh lại trình mẫu thiết kế giống hệt của cô và chỉ trước cô một đêm chứ! Rốt cuộc ai đã giở trò muốn hại cô?

    "Mẹ, sao mẹ thất thần vậy? Hôm nay trông mẹ có vẻ rất mệt mỏi."

    "Không có gì, con trai của mẹ hôm nay ở nhà có ngoan không?"

    "Mẹ con lớn rồi, mấy câu này mẹ để dành hỏi tiểu An đi!"

    "Con trai mẹ lớn rồi sao? Lớn bao nhiêu nào, vẫn chỉ là cậu bé sáu tuổi thôi."

    "Mẹ, sau này lớn lên con nhất định sẽ bảo vệ mẹ. Con sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương đến mẹ."

    Nghe câu nói này của Lâm Kỳ, trong lòng đang ngổn ngang bao nhiêu chuyện của Lâm Nhạc cũng thấy nhẹ nhàng hơn một chút. Cô kéo Lâm Kỳ vào lòng ôm lấy, xoa nhẹ đầu đứa con trai yêu của mình cô nói.

    "Vậy mẹ chờ Tiểu Kỳ của mẹ lớn lên bảo vệ mẹ nhé, còn bây giờ để mẹ bảo vệ hai bảo bối của mẹ. À tiểu An đâu? Sao nãy giờ mẹ không nhìn thấy em con thế?"

    "Tiểu An đang ở trong phòng ạ."

    "Chắc hai đứa đói rồi đúng không? Để mẹ nấu gì đó cho các con ăn nhé!"

    "Được ạ."

    Lâm Nhạc xoắn tay áo lên bước vào bếp, Lâm Kỳ nhìn theo dáng mẹ mình thầm nghĩ. Hình như mẹ có gì đó dấu mình, nhưng nếu hỏi thì chắc chắn là mẹ sẽ không nói đâu. Đầu óc linh hoạt của cậu lại bắt đầu hoạt động, cậu ôm lấy máy tính bước về phòng mình đóng chặt cửa lại.

    "Muốn biết hôm nay mẹ có chuyện gì ở công ty thì kiểm tra camera ở Mộ thị sẽ biết ngay thôi."

    Vài thao tác Lâm Kỳ đã thành công xâm nhập kiểm tra camera nội bộ của Mộ thị.

    "Mẹ làm ở phòng thiết kế, kiểm tra phòng thiết kế trước đã."

    Trong đoạn video cho thấy mẹ và người phụ nữ kia đang cãi nhau, họ nói mẹ cậu đã ăn cắp ý tưởng thiết kế của người khác. Nhưng mẹ lại một mức khẳng định bản thân không hề ăn cắp ý tưởng, chắc chắn có kẻ xấu đã dùng trò tiểu nhân hãm hại mẹ rồi.

    "Nếu như mẹ nói bản thiết kế mẹ vừa hoàn thành hôm qua, kiểm tra camera ngày hôm qua xem đã."

    Nghĩ thế, Lâm Kỳ lại kiểm tra video camera ngày hôm qua, và cậu phát hiện camera ngày hôm đó của phòng thiết kế đã bị người khác xóa mất. Vấn đề là ở đây rồi, chắc chắn ai đó đã động vào máy tính của mẹ nên đã hủy đi chứng cứ bằng việc xóa video camera ngày hôm đó. Nhưng những trò mèo này có thể làm khó được một thiên tài máy tính như cậu chứ?

    Rất nhanh chóng cậu đã khôi phục được đoạn video ngày hôm qua. Video được khôi phục, Lâm Kỳ xem video phát hiện người phụ nữ cãi nhau với mẹ cậu, chính là người đã bước đến bàn làm việc của mẹ khi cô rời khỏi công ty. Chính cô ta đã động tay vào máy tính của mẹ rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

    "Dám vu oan giá họa cho mẹ tôi, tôi sẽ cho bà cô già như bà biết thế nào là chọc phải người không nên chọc."

    Sáng hôm sau, tất cả các máy tính của tập đoàn Mộ thị đều phát lên đoạn video Lê Vân đã sao chép thiết kế của Lâm Nhạc. Chẳng những thế tung cả đoạn tin nhắn Lê Vân thỏa thuận với nhà thiết kế của Vạn Tinh về chuyện mua bản thiết kế.

    Tất cả sự thật được bày ra trước mắt làm tất cả mọi người đều bàng hoàng khó tin.

    "Khó khăn lắm mới ngoi lên được vị trí trưởng phòng thiết kế vậy mà Lê Vân lại làm ra chuyện tự hại mình thế này?"

    "Đúng thế, chức vị trưởng phòng này xem ra cô ta không giữ được rồi."

    Lâm Nhạc vừa bước vào phòng thiết kế đã thấy mọi người xì xào bàn tán, cứ nghĩ là bọn họ lại to nhỏ cho rằng cô là người ăn cắp tác phẩm của người khác. Nhưng khi ngồi vào bàn làm việc của mình cô mới phát hiện đoạn video đang trình chiếu trên máy tính của mình. Thì ra là cô ta, nhưng ai đã giải oan cho mình?

    "Cô Helen, Chủ tịch cho gọi cô đến văn phòng."

    "Tôi biết rồi."

    Vừa bước vào văn phòng chủ tịch, Lâm Nhạc đã thấy Lê Vân đang đứng khép nép cúi đầu trước mặt Mộ Thần nức nở kêu oan. Trong đầu cô lại nghĩ, có khi nào là chú ấy đã điều tra và giải oan giúp mình không? Chú ấy ngoài mặt nói lời khó nghe, nhưng nội tâm vẫn ấm áp và lo lắng cho mình vậy sao?

    Vừa nhìn thấy Lâm Nhạc bước vào, Lê Vân vội bước đến trước mặt cô lớn tiếng chấp vấn.

    "Cô Helen, cô đúng là một con rắn độc. Cô ăn cắp tác phẩm của người khác đã đành, sao còn cắt ghép video đổ tội cho tôi chứ! Có phải vì hôm qua tôi đã vạch trần cô nên cô ghét tôi nên hãm hại tôi đúng không?"

    "Ăn thì có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy được đâu. Cô có bằng chứng gì mà nói tôi cắt ghép video hãm hại cô?"

    "Cô...rõ ràng camera ngày hôm đó của phòng thiết kế bị hỏng, ở đâu ra video đó mà cô đăng lên chứ? Không cắt ghép thì là gì?"

    "Tôi không đăng bất cứ video nào hết. Còn chuyện vì sao xuất hiện những đoạn video đó thì cô nên hiểu một điều là, làm ác thì sớm muộn gì cũng sẽ bị quả báo thôi."

    "Cô..."

    "Đủ rồi, đây là văn phòng của tôi chứ không phải là nơi để hai người cãi nhau. Lê Vân, bằng chứng đã rành mạch thế này cô còn muốn kêu oan đỗ tội cho người khác sao?"

    Lê Vân không cam tâm, cô ta vẫn một thái độ oan ức bước đến trước mặt Mộ Thần nói.

    "Chủ tịch Mộ xin anh tin tôi. Tôi là nhân viên lâu năm của công ty, không lý nào tôi lại tự hủy đi sự nghiệp của mình như thế. Chuyện này chắc chắn là có người muốn đỗ tội cho tôi."

    "Nếu cô một mực khăn khăn là mình bị oan và video kia là giả, thì hãy để công an vào cuộc xác minh đi. Tôi nhất định sẽ không thể bỏ qua cho kẻ đã tiết lộ thông tin cho đối thủ đâu."

    Nghe Mộ Thần nói thế, Lê Vân trong lòng hoang mang tột độ. Nếu công an vào cuộc chắc chắn cô chẳng những bị mất việc mà còn chịu cảnh tù tội. Phải làm sao đây?

    Đúng lúc này Mục Tử Yên đến công ty, nghe nhân viên nói lại là Lâm Nhạc được mời đến văn phòng chủ tịch vì sao chép bản thiết kế của Vạn Tinh, cô ta cứ nghĩ rằng Mộ Thần đang xử lý Lâm Nhạc nên hí hửng đến xem. Nhưng không ngờ khi vừa bước vào phòng, Lê Vân đã vội bước đến nắm lấy tay cô vang xin rối rít.

    "Mục tiểu thư cô cứu tôi với, tôi không muốn vào tù đâu. Chẳng phải có nói cô sẽ chống lưng cho tôi sao?"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 17


    Ánh mắt sắt lạnh của Mộ Thần và cả Lâm Nhạc nhìn chằm chằm về phía cô ta. Mục Tử Yên vội đẩy Lê Vân ra nói lời ngụy biện.

    "Cô đang nói gì thế, tôi không hiểu cô đang nói gì cả. Ai chống lưng cho cô chứ!"

    "Mục tiểu thư tôi xin cô cứu tôi với. Cô giúp tôi nói với chủ tịch một câu đi!"

    Mục Tử Yên tức đến mức muốn g**t ch*t người phụ nữ này cho hả dạ, cô ta điên rồi sao? Nói như thế khác nào nói cô đã đứng sau giật dây cho cô ta ra tay với Nhạc Lam chứ!

    "Mục Tử Yên chuyện này là sao?" Mộ Thần lạnh giọng hỏi.

    "Em...em không hiểu cô ta đang nói gì. Này trưởng phòng Lê, cô định dùng quan hệ với tôi để giúp cô xin xỏ sao? Mộ Thần công tư phân minh, anh ấy không bao giờ vị tình riêng đâu. Cô tốt nhất nên nhận sai đi."

    Vừa nói, Mục Tử Yên dùng ánh mắt biết nói của mình nhìn thẳng vào mắt Lê Vân như hâm doạ. Nhưng Lê Vân giờ này trong lòng vô cùng hoang mang, không hề chú tâm đến điều mà Mục Tử Yên muốn ám chỉ.

    "Mục tiểu thư sao cô có thể nói như vậy chứ! Chẳng phải cô bảo tôi làm mọi cách để Helen bẻ mặt mà rời khỏi Mộ thị thì cô sẽ giúp tôi lên vị trí cao hơn sao? Sao bây giờ cô lại phủi sạch quan hệ như vậy chứ!"

    "Cô...tôi nói thế bao giờ? Cô đừng ngậm máu phun người như vậy chứ! Cô dám vu oan cho tôi sao?"

    Mục Tử Yên vừa nói vừa vung tay bước đến định đánh Lê Vân, Mộ Thần lên tiếng quát khiến cô ta khựng lại.

    "Dừng tay!"

    Mục Tử Yên thu lại bàn tay đang giơ lên giữa không trung, thái độ thay đổi một cách bất ngờ quay sang Mộ Thần nói.

    "Thần, anh đừng nghe cô ta nói bừa, em sao có thể làm những chuyện xấu xa thế được chứ! Hôm trước cô ta có nói với em là không thích Helen, cô ta ganh tị với tài năng của cô ấy nên muốn nhờ em tìm cách làm Helen bẻ mặt. Nhưng em đã nói rõ với cô ta là em không đồng ý và khuyên cô ta đừng làm thế, không ngờ vì thế mà cô ta ghi hận rồi hôm nay đỗ hết lỗi cho em. Em thật sự bị oan."

    Mục Tử Yên vừa nói vừa nức nở khóc, Lâm Nhạc nhìn màn trình diễn này của cô ta làm cô lại nhớ đến bảy năm về trước. Cũng vẻ mặt ủy khuất này, vẫn những giọt nước mắt cá sấu này cô ta đã làm mềm lòng chú ấy. Bây giờ lại tiếp tục diễn lại, cô ta không thấy chán sao?

    "Chủ tịch Mộ, tôi nghĩ việc này quá phức tạp nên để cảnh sát vào cuộc thì hơn. Kẻo lại để ủy khuất cho phu nhân của anh đây thì không hay."

    Nghe hai từ phu nhân rớt ra từ miệng của Lâm Nhạc, Mộ Thần lại cảm thấy không vui khi cô hiểu lầm Mục Tử Yên là vợ mình. Hất tay Mục Tử Yên ra anh lên tiếng.

    "Trợ lý Trình, gọi cho cảnh sát đi!"

    "Vâng, chủ tịch."

    Mục Tử Yên đứng nép vào sau lưng Mộ Thần, ánh mắt gian xảo của cô ta nhìn thẳng vào mắt Lê Vân một cách vô cùng tức giận. Tưởng chừng như giờ phút này cô ta có thể g**t ch*t Lê Vân thì cô ta sẽ ra tay ngay rồi, đúng là chẳng làm được tích sự gì còn làm cô ta gặp rắc rối. Nhưng không sao, dù có gọi cảnh sát đến đi nữa, cô ta tin rằng với thân phận Mộ phu nhân tương lai của cô ta thì việc tạo áp lực cho cảnh sát để nói cô ta trong sạch không gì là khó.

    Riêng bản thân Lê Vân giờ đây vô cùng lo lắng và hoảng sợ. Lần này thì hết thật rồi, cảnh sát vào cuộc thì không còn cơ hội nữa. Dù có khai sự thật là do Mục Tử Yên xúi giục thì người ra tay đánh cắp bản thiết kế kia và giao cho công ty đối thủ cũng là cô, tội ăn cắp ý tưởng và bán thông tin cho đối thủ để trục lợi này chắc chắn cô sẽ phải ngồi tù nữa đời còn lại mất. Nghĩ thế cô ta không còn lên tiếng kêu oan nữa mà nhìn về phía Mộ Thần lên tiếng.

    "Chủ tịch, tôi nhận là do bản thân tôi đã đố kỵ mà hãm hại cô Helen, là do tôi ngu ngốc nghe lời tiểu nhân xúi giục. Dù tôi có nói ra thì anh cũng sẽ không tin, nhưng tôi cũng muốn nhắc nhở anh nên cẩn thận với người cận kề mình. Họ không tốt đẹp như vẻ bề ngoài đâu."

    Mục Tử Yên biết Lê Vân đang muốn trở mặt với mình và sẽ nói hết với Mộ Thần. Cô ta vội bước lên phía trước chặn lời Lê Vân nói.

    "Thần, anh đừng nghe cô ta nói bừa. Rõ ràng là bản thân làm sai mà còn muốn đổ tội cho người khác, người như thế lời nói không đáng tin đâu."

    "Đúng, một người như tôi thì không đáng tin. Nhưng cô nên nhớ gieo gió sẽ có ngày gặp bão. Quả báo sẽ đến nhanh thôi, rồi sẽ có ngày bộ mặt giả tạo của cô sẽ bị vạch trần thôi."

    "Cô..."

    Đúng lúc đó, Trình Dư đẩy cửa bước vào lên tiếng.

    "Chủ tịch, cảnh sát đến rồi."

    "Giao cô ta và tất cả bằng chứng cho cảnh sát đi."

    "Vâng."

    Lê Vân được đưa ra ngoài nhưng ánh mắt căm thù vẫn nhìn chằm chằm về phía Mục Tử Yên. Trái lại, Mục Tử Yên lại dùng vẻ mặt đắc thắng nhìn cô ta nở nụ cười khiêu khích. Cánh cửa phòng vừa khép lại, cô ta đưa mắt nhìn về phía Lâm Nhạc rồi lại bước đến ôm lấy cánh tay Mộ Thần nũng nịu.

    "Thần, anh kín miệng quá đấy! Lúc nãy có người ngoài em không tiện hỏi, Nhạc Nhạc trở về rồi sao anh không nói với em? Nhạc Nhạc, sao em lại đi không nói lời nào, làm chị và anh Thần lo lắng cho em lắm biết không? Nhưng không sao, trở về là tốt rồi."

    Lâm Nhạc nhìn thái độ cố tình chọc tức của cô ta mà cảm thấy buồn cười. Đúng là diễn giỏi thật, mới mấy hôm trước còn hâm doạ mình, vậy mà bây giờ lại giả vờ vừa mới gặp lại. Sao cô ta không đi làm diễn viên nhỉ!

    "Cô đến đây làm gì?"

    "Em... Em nhớ anh nên đến tìm anh thôi mà."

    "Từ hôm nay không được sự cho phép của tôi, cô không được đặt chân đến Mộ thị. Lập tức rời khỏi đây ngay cho tôi!"

    "Tại sao chứ! Em dù sao cũng là..."

    "Ra ngoài!"
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 18


    Tiếng quát của Mộ Thần làm Lâm Nhạc cũng phải giật mình. Mục Tử Yên vẻ mặt vô cùng khó coi hậm hực rời khỏi phòng trong sự tức giận. Nhìn cảnh này làm Lâm Nhạc có phần khó hiểu, vợ chồng nhà này sao thế nhỉ! Thái độ như vậy là đang giận dỗi nhau sao?

    "Không có gì muốn nói sao?"

    Hỏi mình sao? Nói gì nhỉ? À, chắc là đang muốn mình cảm ơn vì vừa giải oan cho mình đây mà. Một lời cảm ơn thôi mà, tôi không keo kiệt như chú đâu.

    "Cảm ơn chủ tịch Mộ. Nếu không còn chuyện gì nữa tôi xin phép ra ngoài."

    "Khoan đã, cháu đang cảm ơn vì chuyện gì?"

    "Chú, dù là chú đã giải oan giúp cháu, nhưng việc điều tra làm rõ sự việc cũng là trách nhiệm của một người lãnh đạo. Nếu chú vì chuyện này mà muốn cháu trở về nhà để báo đáp chú thì xin lỗi cháu không về đâu. Cháu ra ngoài làm việc đây."

    Nói dứt lời Lâm Nhạc nhanh chóng rời khỏi phòng, riêng Mộ Thần vẫn đứng đó với bao nhiêu suy nghĩ. Nói như vậy việc này không phải Nhạc Nhạc tự điều tra được và mình cũng không làm, vậy những video bằng chứng kia từ đâu mà có? Ai đã ra mặt giúp Nhạc Nhạc? Tìm được bằng chứng và tung ra toàn bộ các máy tính trong công ty, rốt cuộc người này là ai?

    Chiếc điện thoại trên bàn rung lên làm bao suy nghĩ của anh cũng thu về. Nhìn thấy dòng tin nhắn từ dãy số lạ anh khẽ nhíu mày. Nội dung rất ngắn gọn nhưng đủ để làm Mộ Thần đen mặt.

    "Đến một người phụ nữ cũng không bảo vệ được, tôi thấy thất vọng về chủ tịch Mộ rồi đấy! Nếu Nhạc Nhạc ở chỗ chủ tịch còn chịu thêm bất cứ ấm ức gì tôi sẽ đưa cô ấy đi đấy!"

    Cơn giận trong lòng bốc lên, Mộ Thần lập tức gọi lại cho số máy lạ kia nhưng không sao gọi được. Anh ném điện thoại lên bàn với vẻ mặt vô cùng khó coi.

    "Nhạc Nhạc, gọi nghe thân mật thật đó! Tôi rất muốn biết anh bảo vệ cô ấy tốt hơn tôi như thế nào."

    Ngồi một mình trong phòng Lâm kỳ nhìn điện thoại khẽ nhếch môi cười. Chắc chú ấy đang tức giận lắm, ai bảo chú ấy dám để ủy khuất cho mẹ chứ! Nhưng nghĩ mãi cậu vẫn không sao nghĩ ra. Rõ ràng là không có họ hàng, mẹ lại gọi chú ấy là chú, vậy mà mình lại trông giống chú ấy như hai giọt nước. Rốt cuộc mình và chú ấy có quan hệ gì không nhỉ!

    Thái độ của mẹ đối với chú ấy cũng rất khó hiểu. Rõ ràng là lúc nào cũng quan tâm nhất cử nhất động của chú ấy, vậy mà lúc gặp mặt lại tỏ vẻ lạnh lùng bất cần. Quan tâm thì cứ nhận là quan tâm, sao cứ thích dối lòng nhĩ! Mình và chú ấy giống nhau như vậy,chẳng lẽ chú ấy không thấy lạ sao?

    "Anh, anh đang nghĩ gì thế?" Lâm An giọng nũng nịu hỏi.

    "Anh đang nghĩ, rốt cuộc giữa mẹ và chú Mộ là quan hệ gì? Có khi nào chú Mộ kia là ba của chúng ta không?"

    "Aiza anh nghĩ làm gì, chẳng phải giám định huyết thống thì sẽ biết ngay sao?"

    "Ngốc, chúng ta giám định kiểu gì?"

    Lâm An chống tay lên cằm ra chiều suy nghĩ. Đúng nhỉ, muốn giám định huyết thống thì phải có máu hoặc tóc của chú ấy. Làm thế nào để lừa chú ấy để lấy được những thứ này đây? Mà cho dù có lấy được thì một đứa trẻ con như mình và anh thì làm sao làm được chứ!

    "Tiểu An, em hẹn chú ấy đến nhà, tìm cơ hội lấy vài sợi tóc của chú ấy. Em làm được không?"

    "Nhưng lấy được chúng ta cũng đâu thể đến bệnh viện một mình mà không có người lớn chứ! Chúng ta là trẻ con đấy!"

    "Việc đó em không cần lo, anh của em lo được."

    Lâm Kỳ nhìn em gái của mình với ánh mắt tự tin khiến Lâm An cũng tràn đầy hy vọng nói.

    "Được, cứ để việc đó cho em."

    Lâm An lấy điện thoại ra gọi cho Mộ Thần, Mặc dù đang vô cùng tức giận nhưng nhìn thấy Lâm An gọi đến, anh một giọng điệu hòa nhã yêu chiều nhấc máy.

    "Tiểu An, có chuyện gì thế?"

    "Chú Mộ, cháu nhớ chú quá! Nhớ đến mức sắp đỗ bệnh luôn rồi. Chú có thể đến nhà thăm cháu một chút không?"

    "Cháu không khỏe ở đâu? Đau thế nào? Đã gọi cho mẹ cháu chưa?"

    "Tiểu An không muốn mẹ, tiểu An chỉ muốn chú Mộ thôi. Chỉ cần nhìn thấy chú là Tiểu An sẽ khỏe ngay thôi ạ."

    Nghe mấy câu ngọt ngào của Lâm An, Mộ Thần như mềm nhũng không còn sức chống cự đâu nữa. Dẹp hết mọi công việc đang dang dỡ anh vội vã rời khỏi phòng. Trình Dư không biết anh đi đâu mà trông rất vội vã, cuộc họp chỉ còn nữa tiếng là đến giờ rồi. Chủ tịch đi đâu thế nhỉ!

    "Chủ tịch đi đâu thế ạ?"

    "Tôi có việc ra ngoài một chút."

    "Nhưng cuộc họp sắp diễn ra rồi ạ."

    "Dời lại đi, việc tôi đi quan trọng hơn."

    Còn chưa kịp nói thêm câu nào Mộ Thần đã rời khỏi. Trình Dư không hiểu, rốt cuộc đối với chủ tịch điều gì quan trọng hơn công việc nhỉ! Trước đây Lâm Nhạc là ngoại lệ được ưu tiên hơn công việc, nhưng cô Lâm đang ở đây, vậy việc quan trọng của chủ tịch bây giờ là gì được nhỉ?
     
    Tìm Chồng Cho Mẹ
    Chương 19


    Không để tiểu An đợi quá lâu, Mộ Thần đã phóng nhanh như tên lửa đến trước nhà mà tiểu An đã gửi địa chỉ cho anh. Nghe tiếng chuông cửa, tiểu An trèo lên ghế nhìn theo ô nhỏ ở cửa xem có phải Mộ Thần không, vừa nhìn thấy anh cô bé cười tươi vội vã mở cửa nói.

    "Chú Mộ! Tiểu An nhớ chú lắm đấy!"

    Ôm cô bé vào lòng bế vào nhà anh cất giọng yêu chiều hỏi.

    "Dẻo miệng quá đấy! Không gặp chú thì sẽ đổ bệnh sao? Ai dạy con mấy câu lấy lòng này thế hả?"

    "Không ai dạy tiểu An cả, đấy là lời thật lòng của tiểu An mà. Chú không tin tiểu An sao?"

    Nhìn gương mặt đang tỏ vẻ đáng thương của tiểu An làm Mộ Thần không sao cầm lòng trước sự đáng yêu này. Anh kéo cô bé vào lòng ôm lấy dịu giọng nói.

    "Sao chú lại không tin tiểu An được chứ! Chú cũng rất nhớ hai anh em, chú sẽ cố gắng thuyết phục mẹ con để đón cả ba mẹ con về nhà. Đến lúc đó thì ngày nào cũng có thể gặp nhau rồi."

    "Chú, cháu có thể hỏi một câu không?"

    "Cháu hỏi đi!"

    "Chú là chú ruột của mẹ sao?"

    "Không phải."

    "Vậy tại sao chú lại xưng chú với mẹ. Lúc đầu chú đến, tiểu An còn tưởng chú là người theo đuổi mẹ, còn tưởng chú là ba của tiểu An cơ."

    Nghe câu nói của tiểu An, sắc mặt Mộ Thần trầm xuống rơi vào im lặng. Tưởng anh là người theo đuổi Nhạc Nhạc, tưởng anh là ba sao? Chẳng lẽ từ trước đến giờ bọn trẻ vẫn không biết ba mình là ai sao?

    "Tiểu An, con không biết ba con là ai sao?"

    "Không ạ, tiểu An có hỏi nhưng mẹ nói ba chết rồi. Nhưng tiểu An không tin đâu. Mẹ không muốn cho tiểu An biết tức là có chuyện khó nói, nhưng tiểu An sẽ có cách tìm được ba nhánh thôi."

    "Con muốn tìm ba sao? Bằng cách nào?"

    "Bí mật không thể tiết lộ. Ấy, hình như trên tóc chú có gì đó thì phải, để tiểu An giúp chú nhé!"

    Nói rồi cô bé nhón chân đưa tay lên nhổ một sợi tóc của Mộ Thần rồi choàng qua cổ anh đưa sợi tóc cho Lâm Kỳ, cậu bé nhanh chóng nhận sợi tóc cho vào túi rồi bước ra phía trước mặt anh ngồi xuống như không có chuyện gì.

    Nhìn thấy Lâm Kỳ, không hiểu sao anh lại có cảm giác thằng bé rất giống anh lúc nhỏ. Lần trước Trình Dư đã từng nói với anh điều này nhưng anh không chú ý lắm, bây giờ nhìn trực diện ở khoảng cách gần thế này đúng là rất giống. Nhưng sao thằng bé có thể giống anh được nhỉ!

    "Chú nhìn xong chưa? Phiên bản độc quyền nhìn nhiều như thế thì phải trả phí đấy!"

    "Thế thu phí thế nào?" Mộ Thần buồn cười hỏi.

    "Một giây một triệu, chú nhìn cháu nãy giờ cũng không dưới năm phút. Chú tự tính xem."

    "Một giây một triệu! Cháu nghĩ mình đáng giá thế sao?"

    "Đương nhiên, nếu không chú nhìn nhiều thế làm gì?"

    "Cháu còn không nhìn chú thì làm sao biết chú đang nhìn cháu chứ!"

    Lâm Kỳ ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt đượm ý cười lẫn thích thú của Mộ Thần nói.

    "Không phải cứ nhìn mới thấy được, và cũng không phải chính mắt thấy thì sẽ là sự thật. Có những chuyện không nhìn nhưng vẫn rõ, có những chuyện dù bày ra trước mắt chưa hẳn đã là sự thật."

    Nghe câu trả lời có như không của Lâm Kỳ, Mộ Thần khẽ nhíu mày. Nhóc con này mới tí tuổi đầu mà đã biết nói lý sự không khác gì một ông cụ non, nhưng ý của cậu bé muốn ám chỉ điều gì đây?

    "Cháu hỏi chú một vài câu được không?"

    Mộ Thần nhìn cậu bé nhẹ gật đầu, Lâm Kỳ liền hỏi.

    "Vì sao chú muốn đưa chúng cháu và Nhạc Nhạc về nhà chú?"

    "Vì chú coi Nhạc Nhạc và các cháu là người thân. Vì chú từng hứa với ông ngoại các cháu là sẽ bảo vệ và chăm sóc cho Nhạc Nhạc cả đời."

    "Vậy vì sao Nhạc Nhạc lại rời khỏi chú những bảy năm? Có phải chú đã làm gì có lỗi với Nhạc Nhạc của cháu không?"

    Mộ Thần có vẻ trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi của Lâm Kỳ. Anh cũng không biết nên trả lời cậu như thế nào, bởi anh cũng rất muốn biết lý do vì sao năm đó cô lại ra đi không nói một lời nào như thế.

    "Chú cũng không biết vì sao mẹ cháu lại bỏ đi. Nhưng có lẽ là vì người đàn ông đó, tức là ba của các cháu."

    "Chú biết ba cháu?"

    Ánh mắt mong đợi của hai đứa trẻ đang nhìn về anh hồi hộp chờ câu trả lời. Mộ Thần chỉ nhẹ lắc đầu nói.

    "Chú không biết. Mẹ cháu từng nói với chú rằng mẹ cháu thích một người, nhưng người đó không thích mẹ cháu. Vã lại người đó sắp đính hôn cùng người khác nên mẹ cháu rất đau khổ. Từ hôm đó mẹ cháu cứ như người mất hồn không còn cười nói vui vẻ như trước nữa, và mẹ cháu đã bỏ ra đi ngay trong ngày lễ đính hôn của chú."

    "Chú kết hôn rồi sao?"

    "Không, cũng vì sự biến mất của mẹ cháu mà chú cũng hủy bỏ buổi lễ đính hôn."

    Mẹ thích một người và người ấy lại sắp đính hôn với người khác. Ngày chú ấy đính hôn là ngày mẹ bỏ đi. Sau hai vấn đề này có chút trùng khớp nhỉ! Có khi nào người mẹ thích là chú ấy! Và vì chú ấy sắp kết hôn nên mẹ đau lòng bỏ đi không? Nói vậy tình cảm của mẹ là đơn phương, vậy mình và tiểu An được tạo ra trong hoàn cảnh nào mà chú ấy cũng không biết nhỉ?

    "Hôm nay trò chuyện đến đây thôi, chú còn có việc phải trở lại công ty. Hai đứa ở nhà ngoan không chạy lung tung, hôm khác chú lại đến."

    "Vâng ạ."

    "Đừng tiết lộ chuyện hôm nay chú đến đây với mẹ cháu, nếu không mẹ cháu lại chuyển nhà đấy."

    Tiểu An đưa tay lên miệng ra hiệu như thể mình sẽ giữ bí mật chào tạm biệt Mộ Thần. Đóng cánh cửa lại tiểu An vội vã chạy về phía anh mình hỏi.

    "Anh đang nghĩ gì mà thừ người ra thế?"

    "Theo lời kể của chú thì mẹ đơn phương thích một người và người đó sắp đính hôn. Ngày mẹ bỏ nhà đi cùng lúc chú ấy cũng đính hôn. Em có thấy hai việc này trùng hợp quá không?"

    "Ý anh muốn nói mẹ thích chú, nhưng vì chú có người mình thích nên mẹ từ bỏ mà đi sao?"

    "Đúng thế, và nếu như suy đoán đó của anh là đúng thì chú ấy không thể là ba chúng ta."

    "Không phải thì anh vì sao lại giống chú ấy như một bản sau như vậy chứ! Suy đoán lúc đầu của anh có thể đúng, nhưng kết luận thì hoàn toàn sai rồi."

    "Vậy thì phải kiểm tra thôi."
     
    Back
    Top Dưới