Ngôn Tình Tìm Chồng Cho Mẹ

Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 20


Lâm Nhạc ngồi nhìn vào bản thiết kế chiếc vòng cổ mà Mộ Thần đã yêu cầu cô thiết kế lúc mới vào MT. Bên trong giọt nước mắt là trái tim tan vỡ. Vì sao chú ấy lại muốn thiết kế vòng cổ với ý tưởng thế này, trong khi chú ấy và Mục Tử Yên vẫn đang êm ấm hạnh phúc như thế cơ mà. Rốt cuộc bên trong giọt nước mắt là trái tim tan vỡ mà chú nói là đang ám chỉ điều gì đây!

"Cô Helen!"

"Hả? À trợ lý Trình, anh gọi tôi có gì không?"

"Chủ tịch bảo tôi nói với cô, vì bản thiết kế lần trước đã bị lộ nên mong cô cố gắng để tìm ra ý tưởng thiết kế mới. Vì thời gian hiện tại không còn nhiều nữa."

"Tôi biết rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức."

Trong lòng vẫn đang suy nghĩ về ý tưởng của chiếc vòng cổ, lại nhớ đến câu nói của Mộ Thần lúc ở khách sạn. Lâm Nhạc liền gọi Trình Dư lại nhỏ tiếng hỏi.

"Trợ lý Trình tôi có thể hỏi anh một chuyện không?"

"Cô Helen cứ hỏi."

"Chủ tịch Mộ và Mục Tử Yên... vẫn chưa kết hôn sao?"

"Vâng, hai người họ hiện tại chưa có quan hệ gì."

"Chưa có quan hệ gì? Chẳng phải lúc tôi đi hai người họ đã đính hôn rồi sao?"

"Vậy là cô không biết rồi, cũng vì sự ra đi của cô nên chủ tịch cũng đã hủy bỏ buổi lễ đính hôn. Chủ tịch từng nói, ngày nào không tìm được cô thì anh ấy sẽ không kết hôn."

Không tìm thấy mình thì sẽ không kết hôn? Vì mình mà chú ấy từ bỏ hôn nhân với Mục Tử Yên sao? Chẳng phải hai người họ lúc đó tình cảm rất tốt sao? Chú ấy lại vô cùng tin tưởng cô ta mặc cho mình nói gì cũng đều không lọt tai. Vậy vì sao lại để cô ta chờ tận bảy năm mà không kết hôn chứ! Rốt cuộc chú ấy đang nghĩ gì trong đầu thế!

"Cô Helen còn hỏi gì không ạ?"

"À không, cảm ơn anh."

Trình Dư gật đầu quay lưng đi, nhưng chưa được ba bước thì đã quay trở lại. Anh cảm thấy mình nên hóa giải hiểu lầm giúp cấp trên của mình, không thể cứ để tình trạng này tiếp diễn mãi. Lỡ như một ngày cơn giận của chủ tịch không kiềm chế được người chịu khổ lại là anh thôi.

"Lâm tiểu thư, chúng ta nói chuyện một chút được không?"

Nghe Trình Dư gọi tên thật của mình lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc, Lâm Nhạc suy nghĩ một chút rồi nhìn anh gật đầu. Cả hai bước ra hành lang bên ngoài không có người, Lâm Nhạc nhìn anh cười hỏi.

"Có chuyện gì mà trợ lý Trình lại bí mật thế? "

"Lâm tiểu thư tôi mong cô thành thật trả lời tôi, năm đó rõ ràng là tôi đưa chìa khóa phòng của chủ tịch cho cô và cô đã đến đó. Vì sao cuối cùng người ở cùng chủ tịch lại là Mục Tử Yên?"

Nhắc đến chuyện năm xưa, nụ cười trên môi của Lâm Nhạc chợt tắt. Ánh mắt có chút né tránh quay đi cô nói.

"Chuyện qua lâu vậy rồi anh còn nhắc lại làm gì?"

"Lâm tiểu thư tôi biết bảy năm trước cô ra đi là vì chủ tịch nhầm lẫn người đêm đó là Mục Tử Yên. Nhưng cô đừng hiểu lầm chủ tịch, chủ tịch không hề có tình cảm gì với Mục tiểu thư cả. Bảy năm qua chủ tịch vẫn lo lắng và tìm kiếm cô, chủ tịch thật sự rất quan tâm cô."

"Anh nói với tôi những vấn đề này có ích gì? Dù sao mỗi người cũng đều đã có hạnh phúc riêng cả rồi, nhắc lại hay khơi gợi lại cũng chỉ làm khó cho cả ba người thôi."

"Tôi không tin là có không còn tình cảm với chủ tịch. Người khác có thể không biết nhưng tôi thì khác, chủ tịch tuy ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng vô cùng đau khổ. Suốt bảy năm qua vì sự biến mất của cô anh ấy đã tự biến mình thành một người hoàn toàn khác. Ngày chỉ biết đến công việc, đêm lại làm bạn với rượu đến đây khướt. Trong cơn say anh ấy vẫn gọi tên cô, một người đủ quan trọng thế nào mới khiến người ta đau lòng mãi không quên cô hiểu mà đúng không?"

Chú ấy thật sự đau lòng vì mình, chú ấy hành hạ bản thân vì sự ra đi của mình sao? Ý của trợ lý Trình là chú ấy cũng có tình cảm với mình sao? Không đâu, chú ấy đau lòng chẳng qua vì nghĩ chưa làm tròn lời hứa với ba mình thôi. Trong đầu chú ấy sẽ không bao giờ thôi nghĩ mình là cháu của chú ấy.

"Trợ lý Trình đang muốn nói chú ấy có tình cảm với tôi sao? Vậy thì anh lại lầm tưởng rồi. Trước nay chú ấy vẫn vậy, chú ấy đối với tôi chỉ là trách nhiệm vì ba tôi đã gửi gắm, hoàn toàn không phải tình cảm trai gái đâu. Tôi bây giờ đã không còn tình cảm gì với chú ấy nữa rồi, tôi cũng đã có gia đình riêng, chuyện cũ cũng không nên nhắc lại nữa."

Lâm Nhạc nói xong quay lưng rời đi, nhưng cô lại bị câu nói của Trình Dư làm khựng lại.

"Nếu tôi đoán không nhầm hai đứa trẻ là kết quả của đêm bảy năm về trước với chủ tịch Mộ. Lâm tiểu thư định che dấu chuyện này đến bao giờ?"

Câu nói của Trình Dư đã vô tình lọt vào tai của Mục Tử Yên đang đứng nép sau cánh cửa gần đó. Ánh mắt cô ta mở lớn đến kinh ngạc.

"Lâm Nhạc có con với Mộ Thần sao?"
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 21


Lâm Nhạc quay phắt lại nhìn Trình Dư bằng ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Làm sao anh ấy biết chuyện này? Ngoài bạn thân của cô là Phùng Lệ Quân ra thì cô đâu có nói với bất kỳ ai chứ!

“Trợ lý Trình anh đừng đoán mò lung tung kẻo người khác nghe được lại hiểu lầm. Hai đứa trẻ là con tôi, không liên quan gì đến chú ấy cả. Nếu anh gọi tôi ra đây chỉ để nói những chuyện vớ vẩn này thì tôi không có hứng thú đứng đây nghe đâu.”

Nói rồi Làm nhà quay lưng bỏ đi, Trình Dư muốn giữ cô lại nhưng lại thôi.Có lẽ giữa hai người còn có khúc mắc gì đó chưa thể nói với nhau, Đành tìm cơ hội khác để giải hòa cho hai người vậy.

Trình Dư rời đi, Mục Tử Yên chầm chậm bước ra từ phía sau cửa. Hóa ra từ sau đêm đó cô ta đã có thai. Thật tức chết mà, mình trăm tính ngàn tính cũng không nghĩ là cô ta đã có con với Mộ Thần. Không được, không thể để sự xuất hiện của cô ta và bọn tạp chủng kia cướp mất Mộ Thần được. Nếu không nhanh chóng hối thúc Mộ Thần chuyện hôn sự, sợ là anh ta biết được người đêm đó không phải là mình thì sẽ hủy hôn mất.

“Con khốn chết tiệt, mày muốn cướp đi những thứ thuộc về tao không dễ đâu.”

****************

Trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, nhìn hai đứa trẻ trong lòng cô lại cảm giác yên bình. Nhớ đến chuyện hôm nay Trình Dư hỏi cô lại cảm giác bồn chồn lo lắng. Rốt cuộc Trình Dư đã biết những gì hay anh ấy chỉ đoán mò thôi? Liệu anh ấy có nói lại với chú ấy không? Nếu như Trình Dư nói lại với chú ấy người đêm đó là mình chú ấy có tin không? Chú ấy sẽ nghĩ thế nào khi có hai mặt con với mình đây? Có khi nào chú ấy sẽ cướp hai đứa trẻ của mình không? Không được, đây là hai đứa con mà cô đã mang nặng đẻ đau, cô không thể chấp nhận bất cứ lý do gì hoặc bất kỳ ai cướp mất đi chúng khỏi cô.

Nghĩ thế, Lâm Nhạc quyết tâm cố gắng hoàn thành bản thiết kế, để có thể sớm ngày rời khỏi nơi đây. Giấy không thể gói được lửa, nếu không may một ngày chú ấy biết được thì chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Đầu óc mãi suy nghĩ xa xôi, phút bất cẩn cô cắt trúng vào tay mình. Nhìn thấy mẹ bị thương, Lâm Kỳ và Lâm An nhanh nhẹn chạy đến cầm lấy tay mẹ mình kiểm tra. Vết thương khá sâu khiến cậu bé nhíu mày nói.

“Mẹ bị thương rồi, mẹ đừng làm nữa để con xử lý vết thương giúp mẹ. Tiểu An, lấy giúp anh hộp thuốc.”

“Vâng ạ.”

“Mẹ không sao, vết thương nhỏ thôi mà.”

“Mẹ không được lơ là như thế, qua đây còn giúp mẹ bôi thuốc.”

Nhìn từng động tác ôn nhu nhẹ nhàng vì sợ làm cô đau của cậu bé, khóe mắt Lâm Nhạc chợt hoe đỏ. Con trai mình đã lớn thật rồi, còn biết quan tâm chăm sóc mẹ nữa. Nhưng sao nhìn dáng vẻ này cô lại nhớ đến dáng vẻ Mộ Thần của trước đây chứ! Trước đây mỗi lần cô nghịch ngợm rồi tự làm mình bị thương, chú ấy cũng dịu dàng ôn nhu chăm sóc mình như thế. Hình ảnh của chú ấy đã khắc sâu vào trong tim của cô không thể nào bôi xóa được. Vậy mà chú ấy nào biết, lúc nào cũng một câu “Chú là chú của cháu.” Chẳng lẽ chú ấy chưa bao giờ có thứ tình cảm nào với mình ngoài hai từ chú cháu sao?

“Tay mẹ bị thương rồi không tiện đụng vào nước đâu. Chúng ta ra ngoài ăn đi!”

“Tiểu An tán thành ý của của anh. Mẹ chúng ta ra ngoài ăn đi, đến đây lâu rồi mà tiểu An chưa được đi đâu cả.”

“Thôi được rồi, vậy mẹ đưa các con ra ngoài ăn, sẵn tiện đi dạo một vòng được không?”

“Mẹ là tuyệt vời nhất ạ.”

Tiểu An vừa tung hô mẹ mình vừa chạy vội vào phòng chuẩn bị, không quên cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Mộ Thần.

“Chú ơi, tay mẹ cháu bị thương rồi, nghiêm trọng đến mức không thể tự làm gì được nên đưa bọn cháu ra ngoài ăn. Chú đi cùng chứ ạ?”

Nhận được tin nhắn của Lâm An, trong lòng Mộ Thần cảm thấy vô cùng lo lắng. Trước đây chỉ một vết thương nhỏ cũng làm cô khóc ròng nũng nịu muốn được anh ôm, bây giờ một vết thương nghiêm trọng như thế chắc đang tủi thân lắm.

“Mình phải đi xem Nhạc Nhạc thế nào đã.”

Nhanh chóng lái xe ra khỏi nhà, kiểm tra định vị của tiểu An anh đến một nhà hàng nơi mấy mẹ con vừa đến. Nhìn thấy Lâm Nhạc cùng hai đứa trẻ đang quấn quýt cười nói, trong lòng anh lại cảm thấy ấm áp đến lạ. Nụ cười hồn nhiên vô tư ấy của cô đã bảy năm rồi anh chưa từng nhìn thấy, hóa ra vẫn đẹp và đáng yêu đến như vậy. Ý nghĩ trong đầu làm khóe môi anh cong lên một nụ cười hạnh phúc. Anh chầm chậm bước đến gần lên tiếng. Ch𝗎yê𝘯 𝘁гa𝘯g đọc 𝘁г𝗎yệ𝘯 # 𝗧𝑅ÙM𝗧𝑅𝐔 YỆN.𝘝𝘯 #

“Trùng hợp quá, ba mẹ con cũng đến đây ăn sao?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 22


Nhìn thấy Mộ Thần xuất hiện trước mặt mình Lâm Nhạc có chút ngạc nhiên, đây thật sự trùng hợp sao? Sao lại đúng lúc như vậy chứ! Lâm An nhìn thấy Mộ Thần thì nhanh nhẹn bước đến ôm chầm lấy anh nói.

“Chú Mộ, chú đi một mình sao? Vậy ngồi đây với chúng cháu đi!”

“Tiểu An không được, chú có hẹn với người khác không tiện ngồi đây đâu.”

“Chú đi một mình, không có hẹn với ai cả.”

“Vậy tốt quá chú Mộ ngồi đây ăn cùng tiểu An đi. À không được, chú phải ngồi cạnh mẹ cháu, bên chỗ cháu hết chỗ rồi.”

Lâm An vừa nói vừa đẩy Mộ Thần sang ngồi cạnh Lâm Nhạc mà không đợi Lâm Nhạc đồng ý. Mộ Thần không tỏ vẻ gượng ép khi được Lâm An sắp xếp ngồi cạnh cô, trái lại ánh mắt anh tỏ vẻ hài lòng nhìn về phía Lâm An một cách thích thú. Lâm Nhạc đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn Mộ Thần nói.

“Ở đây còn rất nhiều chỗ, chú không thể ngồi chỗ khác sao?”

“Tiểu An có lòng mời, sao chú từ chối được chứ!”

Lâm Nhạc đưa mắt lườm anh một cái rồi lại quay mặt về hướng khác. Lâm Kỳ và Lâm An nhìn nhau cười thầm, cậu không tin là tạo nhiều cơ hội cho hai người mà hai người vẫn cứng miệng được mãi. Nhưng nhìn thái độ mặt trăng mặt trời này của hai người họ, còn lâu lắm mới hòa thuận với nhau.

Trong bữa ăn Tiểu An không ngừng huyên thuyên, chợt cô bé hỏi.

“Chú Mộ, chú đã có vợ chưa ạ?”

“Chưa.”

Câu trả lời của Mộ Thần làm Lâm Nhạc phải quay sang nhìn. Chưa sao? Thế Mục Tử Yên là gì của chú? Vợ đính hôn thì không được coi là đã có vợ rồi sao?

“Nhìn chú như vậy làm gì? Không tin chú sao?”

“Chú định lừa trẻ con sao?”

“Chú ơi, vậy tiêu chuẩn chọn vợ của chú là gì?” Lâm An hỏi.

“Đối với chú chỉ cần là người mình thích thì không cần tiêu chuẩn gì cả.”

“Vậy sao? Vậy chú thấy mẹ chúng cháu thế nào?”

Câu hỏi ngây thơ của Lâm An làm Lâm Nhạc kinh ngạc đến sặc sụa. Cô với tay cầm vội cốc nước uống một ngụm rồi nhìn con gái mình nói.

“Con hỏi gì thế, chú ấy là chú của mẹ. Trẻ con không được hỏi những chuyện như thế biết không?”

“Chỉ là một tiếng gọi ngoài miệng thôi mà, nào có phải họ hàng gì. Dù chú có thích mẹ hoặc mẹ thích chú thì cũng đâu có gì sai chứ!”

Nghe câu lý giải của Lâm An, Mộ Thần lại cảm thấy cô bé nói cũng không sai. Hai người hoàn toàn không có máu mủ ruột rà hay họ hàng gì, nếu có thích nhau thì cũng đâu có gì là không được chứ!

Nhìn sắc mặt của Mộ Thần có chút trầm xuống, Lâm Nhạc cứ ngỡ là anh đang không vui khi nghe Lâm An nói như thế. Bởi trước đây cô nhiều lần bày tỏ rằng cô thích anh, anh đã thẳng thừng từ chối và nói anh là chú của cô. Dù không họ hàng nhưng anh cũng đã nuôi lớn cô, chuyện tình cảm là không thể. Nghĩ thế, Lâm Nhạc đưa ánh mắt nghiêm túc nhìn Lâm An nói.

“Tiểu An, còn là trẻ con không hiểu chuyện người lớn. Sau này không được nhắc đến chuyện này nữa biết không? Chú không thích đâu.”

“Đừng mắng con bé, tiểu An chỉ nói những gì đang nghĩ thôi.”

Đưa ánh mắt nuông chiều nhìn về phía Lâm An anh nhẹ giọng.

“Tiểu An nói rất đúng, giữa chú và mẹ cháu không có họ hàng hay máu mủ gì, chuyện có tình cảm với nhau cũng không có gì là sai. Nhưng chuyện người lớn không đơn giản như tiểu An nghĩ, nào ăn cơm nhiều vào đi.”

“Vâng ạ.”

Chuyện có tình cảm với nhau không có gì là sai? Chú ấy vừa nói mấy câu đó sao? Mình không nghe lầm chứ! Chẳng phải bảy năm trước chú ấy nói không thể sao? Bây giờ lại nói… Rốt cuộc chú ấy có biết mình đang nói gì không?

Sau bữa ăn, Mộ Thần ngỏ ý muốn đưa Lâm Kỳ và Lâm An đi chơi một vòng thành phố. Lâm Nhạc rất nhanh đã lên tiếng từ chối, nhưng hai bảo bối nhỏ thì lại khác. Không còn cách nào khác Lâm Nhạc đành phải đi cùng hai bảo bối lên xe của Mộ Thần.

Anh đưa ba mẹ con đi một vòng thành phố, rồi lại đến khu vui chơi dành cho trẻ em. Lâm An nở nụ cười tươi tắn trên môi với vẻ mặt vô cùng thích thú, Lâm Kỳ tuy không bày ra vẻ mặt hớn hở như em gái mình, nhưng cậu bé cũng rất thích thú với những nơi cậu đến. Mộ Thần luôn chú ý đến những thái độ cử chỉ của cậu bé, có nhìn thế nào anh cũng thấy thằng bé vô cùng giống mình. Rốt cuộc là sao chứ!

Ngồi trên băng ghế chờ tiểu An và Lâm Nhạc chơi vòng quay, Mộ Thần nhìn sang Lâm Kỳ hỏi.

“Sao cháu không ra đó chơi với em?”

“Trò ấy trẻ con lắm, cháu không thích.”

“Thế cháu thích gì?”

“Chú có thể cho cháu sao?”

“Bất cứ thứ gì cháu muốn chú đều có thể cho.”

“Cháu thích có ba. Chú có chỗ được không?”

Câu nói đơn giản giản nhưng Mộ Thần thật sự không biết trả lời sao cho đúng. Đứa trẻ nào cũng thích có ba, nhưng sao câu nói phát ra từ miệng tiểu Kỳ lại làm lòng anh nhói lên một cơn đau. Rốt cuộc là vì sao?

“Chú cũng rất muốn tìm ba cho cháu, nhưng thật sự chú không biết bà cháu là ai cả.”

“Là chú không muốn tìm hiểu chứ không phải không biết.”

“Sao lại nói như vậy?”

“Chú không thấy giữa chú và cháu rất giống nhau sao? Chú không tò mò về điều này sao?”

“Thần, anh làm gì ở đây thế?”

Còn chưa kịp nói gì, Mộ Thần đã nghe giọng của Mục Tử Yên gọi mình. Cô ta nhanh chóng tiến về phía anh, vừa nhìn thấy Lâm Kỳ cô ta ngạc nhiên đến tròn mắt. Thằng nhóc này sao lại giống Mộ Thần như vậy chứ! Chẳng lẽ…

“Cô đến đây làm gì?”

“Em… tình cờ đi ngang qua, cậu bé này là ai thế?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 23


Cùng lúc đó Lâm Nhạc cũng đưa Lâm An đến. Nhìn thấy sự xuất hiện của Lâm Nhạc cùng một đứa bé nữa, Mục Tử Yên vô cùng kinh ngạc đến không tin vào mắt mình. Hai đứa trẻ này đều có nét giống với Mộ Thần, đặc biệt là thằng nhóc kia. Chẳng lẽ cả hai đứa trẻ này đều là con của Lâm Nhạc và Mộ Thần sao? Vẫn giữ được bình tĩnh Mục Tử Yên lên tiếng.

“Nhạc Nhạc, em cũng ở đây sao? Hai đứa trẻ này là ai thế?”

“Đây là con của tôi.”

“Con của em sao? Em lấy chồng từ bao giờ thế?”

“Việc này tôi cũng cần báo cáo với chị sao?”

“Chị không có ý đó, chị chỉ quan tâm em thôi, chị không có ý gì đâu. Thần, em không cố ý xỉa xói Nhạc Nhạc đâu.”

“Đủ rồi, cô đến đây có việc gì không?” Mộ Thần khó chịu hỏi.

“Em đến nhà tìm nghe người giúp việc trong nhà nói anh ra ngoài, em chỉ là đi một vòng cho khuây khỏa thì vô tình gặp anh ở đây.”

“Cô đến nhà tìm tôi có việc gì?”

“Ba mẹ em muốn hỏi anh là định bao giờ tính đến chuyện hôn nhân của chúng ta. Trước đây anh từng nói đợi khi tìm được Nhạc Nhạc về thì sẽ tính chuyện kết hôn. Em đã đợi anh bảy năm rồi, bây giờ Nhạc Nhạc cũng đã trở về. Chúng ta cũng nên…”

Nghe câu nói này của Mục Tử Yên, Lâm Nhạc mới biết những gì trợ lý Trình nói với mình đều là sự thật. Chú ấy vì sự biến mất của mình mà hoãn kết hôn bảy năm, hay vì muốn để mình chính mắt nhìn thấy chú ấy kết hôn để hoàn toàn chết tâm với chú ấy đây?

Ánh mắt Mộ Thần nhìn chằm chằm về phía Lâm Nhạc như dò xét, nhìn sắc mặt cô có chút trầm xuống khi nghe Mục Tử Yên nhắc đến chuyện kết hôn làm anh thầm nghĩ. Nhạc Nhạc sao thế nhỉ! Sao nghe Mục Tử Yên nhắc đến chuyện kết hôn của mình sắc mặt lại khó coi như vậy. Chẳng lẽ Nhạc Nhạc vẫn còn tình cảm với mình sao? Không hiểu vì sao khi nghĩ đến vấn đề này trong lòng anh lại cảm thấy có chút vui nhỉ!

Trái lại với tâm trạng thích thú của Mộ Thần, Lâm Kỳ và Lâm An nghe Mục Tử Yên nhắc đến chuyện kết hôn thì lập tức không vui. Nhìn thấy Mục Tử Yên bước đến ôm lấy cánh tay của Mộ Thần, Lâm An không chịu được liền bước đến gở tay cô ta ra rồi bày ra vẻ mặt nũng nịu đưa tay về phía Mộ Thần nói.

“Tiểu An muốn được chú bế.”

Nhìn gương mặt đáng yêu đang nũng nịu, Mộ Thần không cưỡng lại được mà khom người xuống bế Lâm An. Mục Tử Yên thấy thế thì vô cùng tức giận, đưa ánh mắt ghét bỏ nhìn về phía Lâm An siết chặt bàn tay mình thầm mắng.

“Tiểu quỷ chết tiệt, mẹ mày dạy mày làm thế đúng không? Muốn cướp Mộ Thần từ tay tao chứ gì, không dễ thế đâu.”

Mục Tử Yên nở nụ cười gượng gạo, vẻ mặt giả tạo bước đến gần Mộ Thần lên tiếng.

“Thần, không còn sớm nữa. Chúng ta trở về gặp ba mẹ em một chút, có lẽ ba mẹ đang đợi.”

“Chuyện đó hôm khác nói đi! Hôm nay tôi bận.”

“Nhưng…”

Nhận thấy ánh mắt khó chịu của Mộ Thần đang nhìn mình, Mục Tử Yên cũng không dám nói gì thêm nữa. Cô ta lại bày ra vẻ mặt đáng thương đầy ủy khuất như đang bị bắt nạt khiến Lâm Nhạc cảm thấy buồn cười. Cảm thấy nhàm chán với vở kịch vợ chồng của hai người, Lâm Nhạc bước đến đón lấy tiểu An từ trong lòng Mộ Thần nói.

“Không dám làm phiền chủ tịch Mộ nữa, nếu chủ tịch Mộ có việc thì cứ đi đi. Tôi cũng có việc phải trở về rồi.”

“Tiểu An không muốn, tiểu An muốn chú Mộ cơ.”

“Tiểu An ngoan, chú Mộ đây còn bận theo vợ tương lai về bàn chuyện hôn nhân đại sự, không có thời gian chơi với con. Chúng ta về thôi.”

Lâm Nhạc vừa nói vừa đưa ánh mắt khó chịu nhìn về phía Mộ Thần rồi quay lưng đi. Lâm Kỳ cho hai bàn tay nhỏ cho vào túi quần chậm rãi đến trước mặt Mộ Thần lên tiếng.

“Cơ hội là do chúng cháu tạo ra, nhưng có vẻ chú không biết trân trọng rồi.”

Nói dứt lời Lâm Kỳ nhanh chân bước theo mẹ mình rời khỏi. Mộ Thần im lặng nhìn theo ba mẹ con đang rời đi mà trầm tư. Điều anh đang nghĩ không phải là tiếc nuối cơ hội của Lâm Kỳ nói, mà anh cảm thấy trong lời nói của Lâm Nhạc dường như đang chứa sự giận dỗi và trách móc. Dường như Nhạc Nhạc vẫn còn rất để tâm đến anh, chẳng lẽ cô ấy đang ghen sao?Nếu đúng như thế thì Nhạc Nhạc vẫn còn tình cảm với anh rồi! Vậy người mà bảy năm trước cô ấy yêu thầm là ai? Khoan đã, năm đó Nhạc Nhạc nói người Nhạc Nhạc thích sắp đính hôn với người khác. Trùng hợp thời điểm đó mình cũng sắp đính hôn với Mục Tử Yên. Chẳng lẽ người Nhạc Nhạc nói đến lúc đó là mình sao? Nhưng nếu từ đầu đến cuối người Nhạc Nhạc thích chỉ có mình, vậy vì sao lại có con với người khác chứ! Chuyện này rốt cuộc còn khúc mắc ở đâu?

“Thần, anh đang nghĩ gì thế? Chúng ta đi thôi.”

Sắc mặt trở nên khó chịu khi thấy Mục Tử Yên chạm vào mình. Anh rút tay mình ra khỏi tay Mục Tử Yên một cách dứt khoát nói.

“Không còn sớm nữa, chuyện đó hôm khác bàn đi.”

“Thần, em đã đợi anh bảy năm rồi. Anh định để em chờ anh đến lỡ làng đời con gái sao? Đây là cách anh chịu trách nhiệm với em sao?”

Mộ Thần tuy có chút ái náy về đêm bảy năm trước đã xâm phạm cô ta, nhưng anh đã cố gắng bù đắp cho cô tất cả những gì anh có thể. Tuy không còn cách nào khác đành phải hứa hôn với cô ta, nhưng với sự đòi hỏi thái quá của cô ta đã làm anh khó chịu.

“Tôi hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô vì sai lầm của mình bảy năm trước, nhưng tôi không nói mình sẽ yêu cô. Cô muốn thân phận Mộ phu nhân tôi có thể cho cô, nhưng cô đừng đòi hỏi thái quá. Cô sẽ không bao giờ có được trái tim tôi đâu.”

Vừa dứt lời Mộ Thần quay lưng bỏ đi không nhìn lại. Mục Tử Yên tức điên lên đưa ánh mắt tức giận nhìn về phía anh siết chặt chiếc túi xách trong tay nói.

“Tôi sẽ không để anh và con khốn kia đến với nhau đâu. Thứ tôi muốn nhất định sẽ lấy cho bằng được. Thân phận Mộ phu nhân này tôi nhất định phải làm, để cô ta cả đời phải sống trong thân phận tiểu tam giật chồng người khác bị người đời phỉ bán. Lâm Nhạc, cô không thắng được tôi đâu.”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 24


Lâm Nhạc đưa Lâm Kỳ và Lâm An về nhà, trong lòng cảm giác bực tức đến khó chịu làm cô chẳng cảm thấy vui. Cô ta không nhắc đến chuyện kết hôn trước mặt người khác thì sợ người khác không biết hai người họ là một đôi sao? Còn chú ấy cũng thế, nghe người ta hối thúc kết hôn thì thích gần chết mà còn giả vờ bày ra vẻ mặt gượng ép đó làm gì chứ!

Càng nghĩ Lâm Nhạc lại càng cảm thấy cay cú trong lòng. Cố tình diễn vở tình cảm gắn bó lâu dài không thể chia cắt cho cô xem sao? Ai muốn xem chứ! Tôi cũng chống mắt lên xem hai người hạnh phúc được bao lâu đấy! Nhìn thấy vẻ mặt khó coi của mẹ mình, Lâm Kỳ bước đến ghế ngồi đối diện cô hỏi.

“Mẹ sao vậy, không vui sao?”

“Không có, mẹ có gì không vui chứ!”

“Thật sao? Con thấy từ lúc về nhà đến giờ mẹ cứ mặt mày cao có, còn tự nói chuyện một mình nữa.”

Lâm Nhạc kéo Lâm Kỳ ngồi xuống cạnh mình xoa đầu cậu yêu chiều nói.

“Đại thiếu gia của tôi, mẹ không có gì thật mà! À tiểu An đâu?”

“Tiểu An ngủ rồi ạ.”

“Vậy sao con không ngủ?”

“Mẹ, mẹ thích chú Mộ đúng không?”

Câu hỏi của Lâm Kỳ làm nụ cười trên môi của Lâm Nhạc trở nên cứng nhắc rồi tắt hẳn. Nhìn gương mặt nghiêm túc của Lâm Kỳ cô vội nở nụ cười gượng gạo nói.

“Con nghĩ gì thế, chú ấy là chú…”

“Mẹ không cần dấu con đâu. Mẹ và chú đâu có họ hàng máu mủ, mẹ có thích chú ấy thì có gì là sai đâu.”

“Con là trẻ con con không hiểu chuyện của người lớn đâu. Ngoan đi ngủ đi!”

“Không phải là con không hiểu chuyện người lớn, mà là do mẹ không dám đối diện thôi. Mẹ, hạnh phúc của chính bản thân mình phải tự mình giành lấy, không thể vì một chút hiểu lầm hay khó khăn mà từ bỏ. Con không biết trước đây vì sao hai người trở mặt, nhưng con nhìn thấy được chú ấy rất để tâm đến mẹ. Con muốn hỏi mẹ, chú ấy có phải là ba của chúng con không?”

Lâm Nhạc ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của Lâm Kỳ. Vì sao thằng bé lại hỏi mình như thế! Chẳng lẽ Lệ Quân đã nói gì với thằng bé sao?

“Tiểu Kỳ à, thật ra…”

Định giải thích với Lâm Kỳ để cậu bé bỏ suy nghĩ Mộ Thần là ba, nhưng chưa nói được gì thì điện thoại của cô lại vang lên. Lâm Nhạc nhìn điện thoại rồi lại nhìn Lâm Kỳ nói.

“Mẹ nghe điện thoại.”

Lâm Nhạc cầm điện thoại bước ra bên ngoài, Lâm Kỳ cầm mẫu tóc trên tay. Lúc nãy cậu bé đã định đưa cho Mộ Thần để anh xét nghiệm, nhưng chưa kịp nói gì thì Mục Tử Yên đã đến phá đám rồi. Nhìn mẫu tóc trong tay cậu bé thầm nghĩ.

“Đành tự mình làm vậy.”

Lâm Nhạc cầm điện thoại bước ra ngoài nghe máy. Đầu dây bên kia Phùng Lệ Quân liền vui vẻ lên tiếng.

“Bạn thân mến, mình đang chuẩn bị lên chuyến bay đến với cậu đây! Sau mười hai tiếng nữa cậu nhớ ra sân bay đón mình đấy!”

“Cậu cũng sang đây luôn sao?”

“Đúng thế, còn có anh Mạnh Đình nữa. Mình và anh ấy đến đó công tác hai tháng, sẵn tiện muốn cùng cậu và hai bảo bối đi du lịch một chuyến.”

“Cậu thì hãy rồi mình thì vẫn thê thảm đây.”

“Có khó khăn gì sao?”

“Cậu thừa biết chú ấy sẽ thế nào khi phát hiện ra mình còn gì, mình chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này thôi.”

“Được rồi đừng than thở nữa, dù gì anh ta cũng là…”

“Cậu tuyệt đối không được nhắc mối quan hệ đó với bất kỳ ai nghe không? Tiểu Kỳ nghi ngờ rồi, mình còn đang định hỏi cậu xem cậu có lỡ lời nói ra không đấy!”

“Mình đâu có điên chứ! Nhưng tiểu Kỳ tinh ý như thế, cha con họ tiếp xúc nhiều thể nào cũng sẽ bại lộ thôi. Vã lại, tiểu Kỳ cứ như bản sau của anh ta ấy, cậu giấu được bao lâu chứ!”

“Đến đâu hay đến đó thôi, chú ấy sắp kết hôn rồi. Mình không muốn làm người phá vỡ hạnh phúc của chú ấy nữa.”

“Thôi được rồi mai gặp nhé! Mình phải lên máy bay rồi.”

“Được hẹn gặp cậu ngày mai.”

Vừa cúp điện thoại tâm trạng còn đang miên man suy nghĩ lung tung, chợt cô nhìn thấy Mộ Thần đang đứng trước cửa thang máy nhìn cô. Cô bị hoa mắt sao? Chẳng phải lúc nãy theo Mục Tử Yên về ra mắt bố mẹ vợ bàn chuyện kết hôn à! Sao bây giờ lại xuất hiện ở đây thế? Khoan đã, cuộc nói chuyện nãy giờ của mình và Lệ Quân chú ấy có nghe thấy không?

Mộ Thần từng bước chậm rãi bước về phía cô, sắc mặt vẫn một vẻ lạnh lùng không cảm xúc làm Lâm Nhạc hoang mang lo lắng. Cô theo phản xạ lùi lại về sau, định quay lưng trở vào nhà thì đã bị anh tóm lại áp vào tường. Cô lắp bắp.

“Chú… chú làm gì thế?”

“Tại sao bỏ chạy? Có tật giật mình sao?”

“Có tật… tật gì chứ! Tôi…”

“Vừa rồi nói chuyện với ai? Nói lại nghe xem?”

Chú ấy nghe thấy rồi sao?
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 25


Chú ấy nghe thấy hết rồi sao? Làm sao bây giờ? Lúc nãy mình nói gì nhỉ? Mình có nói chú ấy là ba của con mình không? Đầu óc mình bây giờ sao thế này, trống rỗng đến chẳng nhớ gì luôn.

“Chú, chú bình tĩnh đã. Cháu… cháu…”

“Không muốn phá vỡ hạnh phúc của chú là ý gì? Nói rõ nghe xem!”

Chú ấy nghe được bấy nhiêu đây thôi à? Vậy mà cứ tưởng…

“Đâu có ý gì, cháu chỉ nói chuyện phiếm với bạn thôi.”

“Chuyện phiếm sao lại nhắc đến chú? Vừa nói chuyện với ai?”

“Cháu… đó là chuyện riêng tư của cháu, chú hỏi làm gì chứ?”

“Chuyện riêng tư của cháu nhưng có nhắc đến chú thì chú có quyền biết. Nói, có phải cháu lại muốn trốn khỏi chú không?”

Chú ấy sao lại phản ứng mạnh như thế, sắc mặt chú ấy bây giờ thật đáng sợ. Chú ấy trước đây dù có tức giận thế nào cũng chưa từng lớn tiếng với mình như thế, vậy mà vừa rồi chú ấy lại hét vào mặt mình. Cũng đúng thôi, sắp lấy vợ rồi còn gì, cần gì phải dịu dàng với một đứa cháu trên danh nghĩa như mình chứ!

“Đúng! Tôi muốn trốn khỏi chú, không muốn gặp chú nữa. Câu trả lời này đã vừa lòng chú chưa?”

Nói dứt lời, Lâm Nhạc đẩy tay Mộ Thần ra bước đi. Nhưng anh không để cô đi như thế, anh xoay người bắt lấy tay cô kéo cô lại. Lâm Nhạc đưa ánh mắt khó chịu nhìn anh nói.

“Bỏ ra!”

“Chúng ta chưa nói xong cháu đã muốn đi!”

“Tôi nhắc lại, bỏ ra!”

“Không.”

Lâm Nhạc trong cơn bực tức không chịu được, cô cứ thế đánh túi bụi vào ngực anh như đang trút giận. Vừa đánh cô vừa mắng.

“Chú nghĩ chú là ai mà có quyền tức giận với tôi? Chú lấy quyền gì mà lớn tiếng với tôi? Chú lấy quyền gì mà quản chuyện của người khác mãi thế hả? Chú đáng ghét! Chú đáng ghét!”

Mặc cho Lâm Nhạc phát tiết, Mộ Thần vẫn im lặng đứng đó để mặc cho cô đánh. Không hiểu sao lực đánh ở tay Lâm Nhạc yếu dần rồi ngừng lại, lúc này Mộ Thần mới nhẹ nhàng kéo cô vào lòng ôm lấy. Lâm Nhạc được nước cứ thế ngã vào lòng anh bật khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị bắt nạt. Mộ Thần nhẹ giọng.

“Xin lỗi! Là lỗi của chú. Chú không nên quát Nhạc Nhạc, chú sai rồi.”

…****************…

Hôm sau, Lâm Nhạc mang bản thiết kế mà Mộ Thần yêu cầu cô thiết kế riêng cho anh đến văn phòng chủ tịch. Sắc mặt không chút cảm xúc cô đặt bản thiết kế lên bàn, giọng lạnh lùng cô nói.

“Đây là bản thiết kế chủ tịch Mộ yêu cầu tôi làm. Chủ tịch kiểm tra xem đã hài lòng chưa.”

Cầm lấy bản thiết kế trong tay nhưng đến nhìn bản thiết kế anh cũng không, ánh mắt anh vẫn dán chặt lên gương mặt lạnh không chút cảm xúc và đôi mắt có chút sưng kia. Đêm qua đã khóc bao nhiêu mà mắt đến giờ vẫn còn sưng thế kia? Chẳng phải đã xin lỗi rồi sao? Mặt mũi khó chịu thế là vẫn còn giận sao? Đợi mãi chẳng nghe Mộ Thần nói gì về bản thiết kế, Lâm Nhạc lại đưa mắt nhìn anh hỏi.

“Không biết chủ tịch có gì không hài lòng về bản thiết kế không? Nếu không có yêu cầu chỉnh sửa gì tôi xin phép ra ngoài.”

“Đợi đã!”

Mộ Thần vội vã rời khỏi vị trí của mình tiến về phía Lâm Nhạc đang đứng quay lưng với anh. Giọng điệu có chút e dè anh dịu giọng.

“Vẫn còn giận sao?”

“Rất mong chủ tịch không nói chuyện riêng trong giờ làm việc. Nếu không có vấn đề gì nữa tôi xin phép ra ngoài.”

Định giữ cô lại nhưng lại sợ làm cô tức giận như đêm qua nên Mộ Thần lại thôi. Nhớ đêm qua chỉ lỡ lớn tiếng một câu thôi mà cô đã khóc nữa giờ rồi đuổi anh về, sáng nay lại đến công ty với đôi mắt sưng vù thế kia. Giờ mà nói nữa chắc Nhạc Nhạc không nhìn mặt anh mất.

Phụ nữ sao lại khó hiểu thế chứ! Đã nhận sai rồi còn làm mặt lạnh không chịu hòa, rốt cuộc phải làm sao thì mới thôi giận đây? Đi đi lại lại mãi vẫn không biết nên làm thế nào để cô hết giận, bất chợt tiếng gõ cửa phòng vang lên, Mộ Thần vội vã trở lại ghế ngồi xuống với vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Vào đi!”

“Chủ tịch, tôi đến nhắc anh còn một giờ nữa là đến giờ hẹn với đối tác ạ.”

“Tôi biết rồi. Cậu ra ngoài đi!”

“Vâng.”

“Khoan đã! À … cậu… có biết đó con gái khi giận không?”

Nghe câu hỏi của Mộ Thần, Trình Dư ngạc nhiên đến trố mắt. Cậu có nghe lầm không nhỉ! Dỗ con gái giận sao? Chủ tịch đã làm ai giận mà lại để tâm như vậy? Mục Tử Yên thì không thể nào rồi, có khi nào…

“Chủ tịch, anh lỡ chọc giận ai sao?”

“Cậu cứ trả lời câu hỏi của tôi là được, hỏi nhiều làm gì?”

“À thế này chủ tịch. Tôi cần phải biết người chủ tịch muốn dỗ là ai, để tôi xem tôi có biết người đó không thì mới cho anh lời khuyên chính xác được. Bởi mỗi người một sở thích khác nhau ạ.”

Mộ Thần như suy nghĩ một chút rồi lại ngập ngừng trả lời Trình Dư.

“Là… Lâm Nhạc.”

“Hóa ra là Lâm tiểu thư sao? Chủ tịch, bao nhiêu năm như vậy quả nhiên anh vẫn không thay đổi, Lâm tiểu thư vẫn là ngoại lệ của anh.”

“Nói linh tinh gì thế, tôi chỉ không muốn con bé hiểu lầm tôi thôi.”

“Chủ tịch, chẳng lẽ thời gian bảy năm anh vẫn chưa nhận thức được anh thích Lâm tiểu thư sao?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 26


Mộ Thần ngước mắt nhìn Trình Dư một cách khó hiểu, mình thích Nhạc Nhạc sao? Cậu ấy nói linh tinh gì thế, mình chỉ là thay Lâm Thành quan tâm lo lắng cho Nhạc Nhạc thôi, mình sao có thể thích Nhạc Nhạc được chứ!

“Cậu đừng nói linh tinh, tôi chỉ là quan tâm con bé với cương vị một người chú thôi.”

“Không có một người chú nào để tâm đến cháu gái mình như cách chủ tịch để tâm đến Lâm tiểu thư đâu. Chủ tịch, người trong cuộc thường không nhìn rõ sự việc, nhưng người ngoài cuộc như tôi thì rất rõ. Tôi nhìn thấy được thứ tình cảm mà anh dành cho Lâm tiểu thư không đơn thuần là tình nghĩa chú cháu từ lâu. Tôi biết chủ tịch cũng nhận thấy điều đó, chỉ là anh không muốn thừa nhận thôi. Tôi chỉ muốn nói với anh nếu như anh cứ để cơ hội mãi trôi qua thì sẽ có ngày anh thật sự mất cô ấy.”

“Tôi bảo cậu chỉ cách dỗ Nhạc Nhạc hết giận, không phải bảo cậu triết lý tình yêu.”

“Chủ tịch anh đừng cố chấp nữa, thật ra bảy năm trước anh…”

“Được rồi, cậu ra ngoài đi!”

“Là chủ tịch không muốn nghe tôi nói đấy nhé!”

“Ra ngoài!”

Trình Dư khẽ thở dài rồi quay lưng rời khỏi phòng. Mộ Thần vẫn một gương mặt phức tạp nghĩ đến những gì Trình Dư vừa nói. Anh không tin mình thích cô. Nhạc Nhạc là con gái của người anh tốt nhất mà anh luôn coi trọng, sao anh có thể đem lòng yêu con gái của người anh tốt ấy được chứ! Đúng là đối với mình, Nhạc Nhạc luôn luôn là ngoại lệ được ưu tiên. Nhưng nếu nói mình đã có tình cảm trai gái với Nhạc Nhạc thì… Không thể nào đâu. Chắc chắn là do Trình Dư nghĩ quá nhiều thôi.

Lâm Nhạc rời khỏi công ty đến sân bay đón Phùng Lệ Quân và Phó Mạnh Đình. Đưa ánh mắt tìm kiếm nhìn dòng người bước ra để tìm kiếm cô bạn thân, ánh mắt cô sáng rỡ lên khi nhìn thấy Lệ Quân.

“Quân Quân!”

“Nhạc Nhạc!”

Vừa nhìn thấy nhau hai cô gái vui vẻ ôm nhau thắm thiết sau thời gian không gặp. Lâm Nhạc cười tươi nắm lấy tay Lệ Quân nói.

“Cậu sang đây tốt quá, mình nhớ cậu lắm đấy,!”

“Mình cũng thế, mình nhớ cậu chết đi được.”

“Vậy còn anh thì sao, không ai nhớ anh à?”

Phó Mạnh Đình từ phía sau bước đến. Dáng người cao ráo, mái tóc ngắn đen che đi một nửa vầng trán. Chiếc kính cận không làm xấu đi vẻ đẹp trên gương mặt anh, sống mũi cao thẳng tắp cùng gương mặt góc cạnh ưa nhìn. Nụ cười tươi nở trên môi cùng ánh mắt trìu mến nhìn về phía hai cô gái. Lâm Nhạc nở nụ cười tươi nhìn anh nói.

“Anh Mạnh Đình, lâu quá không gặp.”

Cả ba vừa trò chuyện vừa rời khỏi sân bay. Vì vào giờ nghỉ trưa nên Lâm Nhạc cũng có thời gian để trò chuyện với hai người hơn.

Lâm Nhạc đưa hai người đến một nhà hàng sang trọng dùng bữa. Lệ Quân thở ra một cách nhẹ nhõm nhìn Lâm Nhạc nói.

“Đã bao nhiêu năm rồi mới trở lại nơi đây, mọi thứ thay đổi nhiều quá!”

“Đúng thế, lúc mình mới về nước cũng như cậu vậy, cái gì cũng thấy lạ lẫm, thành phố thay đổi rất nhiều.”

“Công việc của em thế nào rồi, ổn chứ?” Mạnh Đình hỏi.

“Cùng có thể nói là ổn ạ, không lâu nữa em sẽ kết thúc công việc về lại tổng công ty thôi.”

“Thời hạn chúng ta ký kết với MT còn khá lâu em không cần vội đâu. Nếu hoàn thành sớm em cũng có thể ở lại đây du lịch xã stress mấy ngày cũng được.”

“Anh Mạnh Đình như thế là đang thiên vị cho Nhạc Nhạc đấy nhé!”

“Anh đâu có, chẳng phải với em anh cũng vậy sao?”

“Em đùa thôi, Nhạc Nhạc của chúng ta sang đây chịu không ít thiệt thòi, anh giải quyết như thế là đã vô cùng thỏa đáng rồi.”

“Thiệt thòi? Công việc ở đây có vấn đề gì sao? Bọn họ làm khó em à?” Mạnh Đình lo lắng hỏi.

Lâm Nhạc nhìn sang Lệ Quân bằng ánh mắt như muốn nhắc nhở cô đừng nói chuyện không nên nói, rồi lại nhìn sang Mạnh Đình cười giải thích.

“Làm gì có chứ! Anh đừng nghe Quân Quân, cậu ấy đang muốn trêu em thôi. Hai người ăn đi, em đã thuê phòng cho hai người rồi. Lát nữa ăn xong em đưa hai người về khách sạn rồi trở lại công ty.”

Mạnh Đình một ánh mắt quan tâm nhìn từng cử chỉ lẫn thái độ của Lâm Nhạc, anh cảm thấy dường như cô đang dấu anh điều gì đó. Chẳng lẽ cô sang đây đã chịu ấm ức thiệt thòi gì sao? Nếu thật như thế anh sẽ không bỏ qua cho ai dám làm khó cô đâu, dù có phải hủy và bồi thường hợp đồng anh cũng chấp nhận. Chỉ cần Lâm Nhạc vui anh chấp nhận làm tất cả vì cô.

Sau bữa ăn Lâm Nhạc đưa hai người đến khách sạn cô đã đặt trước. Sau khi xong việc cô nhanh chóng rời khỏi trở về công ty để kịp giờ làm. Mạnh Đình đuổi theo cô đưa cô ra xe. Giây phút hai người cười nói vui vẻ bước ra từ một khách sạn đã vô tình bị Mộ Thần nhìn thấy. Ánh mắt khó chịu cùng đôi hàng lông mày nhíu chặt của anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh Lâm Nhạc.

Hắn ta là ai? Tại sao Nhạc Nhạc lại cùng hắn bước ra từ khách sạn chứ! Ý nghĩ trong đầu không thể nào trong sáng khi nhìn thấy cảnh này, Mộ Thần tức giận siết chặt bàn tay thành nắm đấm. Trình Dư nhìn thái độ cùng sắc mặt khó coi của anh mà thầm lo lắng thay cho Lâm Nhạc. Thế nào chủ tịch cũng sẽ nổi trận lôi đình vì ghen cho mà xem.

“Chủ tịch, anh có muốn xuống xem thử không?”. truyen bjyx

“Không cần. Về công ty đi!”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 27


Trở về công ty với tâm trạng vô cùng khó chịu. Trong đầu anh lúc nào cũng xuất hiện hình ảnh Lâm Nhạc vui vẻ bước ra từ khách sạn cùng người đàn ông khác. Từ lúc nào Nhạc Nhạc lại trở thành con người dễ dãi như vậy? Hắn ta là ai? Hắn ta là gì với Nhạc Nhạc? Tại sao Nhạc Nhạc lại ở đó cùng hắn chứ!

Tâm trạng vô cùng loạn vì nghĩ đến Nhạc Nhạc khiến anh không sao kiềm chế được mà hất đổ toàn bộ tài liệu trên bàn xuống sàn. Anh cũng không biết vì sao anh trở nên như thế, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện người đàn ông kia và Nhạc Nhạc đã như thế nào trong khách sạn anh lại không sao chịu được. Bấm máy gọi đến phòng thiết kế anh lớn giọng.

“Gọi Helen đến văn phòng tôi ngay!”

Thái độ của Mộ Thần khiến trưởng phòng thiết kế có chút lo lắng thay cho Helen, cô bước đến trước bàn làm việc của Lâm Nhạc lên tiếng gọi.

“Helen, chủ tịch cho gọi cô.”

“Gọi tôi??? À cảm ơn cô.”

“Không có gì. Nhưng cô nên chuẩn bị tinh thần một chút, nghe giọng của chủ tịch hình như anh ấy đang rất tức giận.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn cô.”

Lâm Nhạc nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc đến văn phòng chủ tịch. Trên đường đi trong đầu cô không ngừng thắc mắc, chẳng phải sáng nay cô đã nộp bản thiết kế theo yêu cầu của chú ấy rồi sao? Chẳng lẽ không hài lòng nên bắt mình đến sửa? Đúng là nghĩ mình là chủ tịch thì nói sao cũng được mà.

Bước đến trước cửa văn phòng chủ tịch, đưa tay lên gõ cửa cô lên tiếng.

“Chủ tịch, tôi vào được không?”

Không nhận được câu trả lời nào, Lâm Nhạc nhẹ đẩy cửa bước vào bên trong, nhìn thấy mớ hỗn độn dưới sàn cô không biết ở đây vừa xảy ra chuyện gì. Nhẹ đóng cửa cô chậm bước đến gần Mộ Thần, ánh mắt vẫn chú ý đến những tài liệu vươn vãi trên sàn cô lên tiếng hỏi.

“Chủ tịch, anh gọi tôi.”

“Vừa rồi vừa đi đâu?”

Giờ nghỉ trưa cũng quản? Chú ấy không có việc gì làm sao?

“Tôi… đi ăn trưa.”

“Tôi cho cô nói lại.”

“Tôi… đi đón người bạn rồi ăn trưa thôi, tôi…”

“Đi ăn trưa trong khách sạn sao?”

Tiếng quát của Mộ Thần làm Lâm Nhạc giật mình đến im bặt. Chú ấy nhìn thấy sao? Ánh mắt đầy lửa giận anh nhìn cô, Lâm Nhạc không biết anh đang tức giận vì điều gì, cô giúp bạn đến khách sạn thuê phòng thì có gì sai mà khiến chú ấy tức giận như thế chứ!

“Đó là chuyện riêng tư của tôi, không liên quan gì đến chủ tịch Mộ cả. Xin hỏi chủ tịch gọi tôi đến đây có việc gì?”

Mộ Thần không kiềm chế được cơn giận khi nghe được câu trả lời đó của Lâm Nhạc. Anh tóm lấy tay cô kéo cô ép cô vào tường, ánh mắt có chút đỏ anh gằn giọng.

“Không liên quan sao? Từ khi nào cháu lại buông thả như vậy? Có phải hai đứa trẻ kia cũng vì sự buông thả của cháu mà có không?”

Không nghĩ Mộ Thần lại nghĩ về mình như thế, Lâm Nhạc không kiềm chế được cơn giận tát thẳng vào mặt anh. Một bên má anh ửng đỏ hằn lên dấu tay của cô, Lâm Nhạc tức giận nói.

“Chú không có quyền xúc phạm tôi như thế! Chú lấy tư cách gì để quản tôi, để phán xét con người tôi khi chú chỉ nhìn thấy những gì trước mắt chứ! Những thứ diễn ra trước mắt chú đều là sự thật sao?”

Phản bác lại lời của Mộ Thần, Lâm Nhạc khóe mắt hoe đỏ như sắp khóc trực tiếp đẩy anh ra bỏ đi. Không biết trong đầu đang nghĩ gì, Mộ Thần vội nắm lấy tay cô kéo lại đặt lên môi cô một nụ hôn. Không chút dịu dàng hay ôn nhu, nụ hôn kia rất sâu lẫn cuồng bạo như đang trút giận khiến Lâm Nhạc kinh ngạc đến tròn mắt.

Chú ấy… chú ấy đang làm gì vậy? Chú ấy hôn mình, nhưng nụ hôn này… Lâm Nhạc vội đưa tay lên đẩy anh ra, ra sức chống cự nhưng lại càng làm nụ hôn kia cuồng bạo hơn. Lần đầu tiên sau đêm bảy năm trước anh lại hôn cô, nhưng nụ hôn này rõ ràng là đang trút giận chứ không hề có chút tình cảm gì. Anh coi cô là gì chứ! Lâm Nhạc dùng hết sức đẩy anh ra, một lần nữa cô lại tát vào mặt anh thật mạnh khiến Mộ Thần mất thăng bằng lùi về sau mấy bước. Cô nói.

“Chẳng phải luôn miệng nói tôi là cháu của chú sao? Tại sao chú hôn tôi? Chú coi tôi là gì? Trả lời tôi xem chú xem tôi là gì?”

Không nhận được câu trả lời nào của Mộ Thần, Lâm Nhạc tức giận lau nước mắt bước vội ra khỏi phòng. Mộ Thần cũng không biết bản thân mình làm sao, nhìn thấy cô vui vẻ cùng người đàn ông khác trong lòng anh lại vô cùng khó chịu. Cảm giác mất mát ấy làm anh không cam tâm, anh không muốn cô rời khỏi anh dù chỉ nữa bước, anh muốn cô mãi mãi bên cạnh anh. Rốt cuộc anh như thế là sao chứ! Chẳng lẽ giống như lời Trình Dư nói, anh đã có tình cảm với cô từ lâu rồi sao?

Tâm trí như bấn loạn với những suy nghĩ ngổn ngang, Mộ Thần không giữ được bình tĩnh mà đấm mạnh tay vào tường đến bật máu. Như chẳng giải tỏa được gì trong đầu, anh bất giác hét lên thật to rồi khụy xuống. Trình Dư bên ngoài nghe thấy tiếng của anh vội vã chạy vào, nhìn thấy cả phòng hỗn độn và bàn tay rướm máu của Mộ Thần, Trình Dư hốt hoảng vội bước đến đỡ anh dậy hỏi.

“Chủ tịch anh sao vậy? Sao lại bị thương thế này?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 28


Rời khỏi văn phòng chủ tịch, không còn tâm trạng làm việc nên Lâm Nhạc cũng rời khỏi công ty. Cô không về nhà mà lang thang một mình trên phố, đi qua hết con đường này rồi lại đến con phố nọ, tâm trạng càng nặng nề hơn khi nhớ đến hành động vừa rồi của Mộ Thần.

Chú ấy rốt cuộc là vì sao mà trở nên mất kiểm soát như vậy? Trước nay chú ấy có bao giờ như thế đâu. Bảy năm trước dù nhiều lần nói với chú là thích chú, chú đều nghiêm túc đề nghị mình từ bỏ suy nghĩ không đứng đắn vì hai người là chú cháu.Vậy mà giờ đây chú ấy lại chủ động hôn mình chỉ vì tức giận, còn nghi ngờ tiểu An và tiểu Kỳ là do mình buông thả mà có, mình ngoài buông thả với chú ấy ra thì đã buông thả với ai bao giờ chứ! Chú ấy lúc nào cũng không tin tưởng mình, trong mắt chú ấy mình luôn là người không đáng tin.

Không riêng gì Lâm Nhạc, Mộ Thần bây giờ tâm trạng càng tệ hơn cô. Anh cũng chẳng có tinh thần làm việc, thế là bỏ mặc tất cả anh lại đến quán rượu ngồi uống một mình. Anh cảm giác được anh đối với Lâm Nhạc đã không đơn giản là chú cháu nữa, anh dường như thật đã thích Lâm Nhạc thật rồi.

Anh không ngờ được bản thân mình lại thích con gái của người anh em mà mình luôn kính trọng. Nhớ đến nụ hôn kia anh lại cảm thấy bản thân mình đúng là một tên chẳng ra gì. Anh đã hứa với Lâm Thành là sẽ bảo vệ và chăm sóc Lâm Nhạc đến hơi thở sau cùng, vậy mà…

Nhưng dù anh biết anh thích cô thì đã sao! Lâm Nhạc bây giờ đã không còn thích anh nữa. Cô ấy bây giờ đã có người đàn ông khác, có khi người đàn ông bước ra từ khách sạn kia là ba của con cô ấy cũng nên. Nếu đúng là như thế thì anh còn cơ hội gì nữa chứ!

“Nhạc Nhạc, chẳng phải nói thích anh sao? Sao lại mau thay đổi thế?”

Mộ Thần cứ thế uống đến say khướt, miệng lúc nào cũng gọi tên Lâm Nhạc rồi lại tự khóc một mình. Trình Dư đứng gần đó nhìn anh chỉ biết lắc đầu. Yêu thì cứ thừa nhận là yêu, thích thì cứ nhận là thích. Sao cứ phải đày đọa bản thân làm gì chứ! Anh lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Nhạc, chuông đổ khá lâu cô mới nghe máy. Trình Dư gấp gáp.

“Lâm tiểu thư, tôi có thể nhờ cô một chuyện không?”

“Có chuyện gì anh nói đi!”

“À…Mộ tổng say rồi, cô có thể đến giúp tôi…”

“Xin lỗi anh trợ lý Trình, tôi không có thời gian.”

Lâm Nhạc không đợi Trình Dư nói hết đã cướp lời rồi dứt khoát tắt máy. Trình Dư nhìn lại sếp của mình thì thấy anh đã nằm gục xuống bàn. Anh cất điện thoại vào túi lại tự than thở.

“Hai người này yêu nhau ngược nhau đã đành, sao còn hành thêm nhân viên như tôi chứ! Sếp mà cãi nhau với người sếp yêu, thì người thiệt thòi lúc nào cũng là thằng nhân viên như tôi cả. Hai người cứ tiếp tục thế này mãi chắc ngày tháng sau này của tôi cũng chẳng khá hơn mất.”

Không còn cách nào khác Trình Dư lại đành đưa Mộ Thần về nhà, dù sao bảy năm qua tình trạng này vẫn luôn lập đi lập lại nên anh cũng quen rồi. Vừa kéo được Mộ Thần ra đến cửa thì đã chạm mặt Mục Tử Yên, Trình Dư coi như không nhìn thấy cứ thế kè Mộ Thần lướt qua, nhưng cô ta đâu để cơ hội tuột khỏi tầm tay mãi, bước đến chắn ngang lối đi cô ta lên tiếng.

“Anh ấy sao thế?”

“Chủ tịch Mộ say rồi nên tôi đưa anh ấy về.”

“Để anh ấy cho tôi, cậu về đi!”

“Không được, tôi có nghĩa vụ phải đưa chủ tịch về nhà an toàn. Không dám phiền đến Mục tiểu thư.”

“Tôi là vợ sắp cưới của anh ấy, chẳng lẽ tôi lại hại anh ấy à? Cậu cứ về đi tôi lo cho anh ấy được.”

“Xin Mục tiểu thư thông cảm, tôi không thể làm theo. Hôm nay tôi phải đích thân đưa chủ tịch về tận nhà, phiền cô tránh đường.”

“Anh …”

Trình Dư cứ thế lướt qua Mục Tử Yên đưa Mộ Thần ra xe. Mục Tử Yên đâu thể dễ dàng bỏ qua cơ hội như thế, dù rất không vừa mắt với Trình Dư nhưng cô ta vẫn bước theo hai người ra tận xe tự ý mở cửa bước vào ngồi cạnh bên Mộ Thần.

“Vậy tôi đưa anh ấy về cùng anh. Lái xe đi!”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 29


Không để Mục Tử Yên toại nguyện, Trình Dư bước sang mở cửa xe nhìn Mục Tử Yên tỏ rõ thái độ nói.

“Mời Mục tiểu thư xuống xe, tôi có thể tự đưa chủ tịch về nhà được. Không dám phiền đến cô.”

“Anh dám dùng thái độ đó để nói chuyện với tôi? Anh biết tôi là ai không? Tôi là vợ hứa hôn của Mộ Thần đấy!”

“Hứa hôn có thể hủy, chưa cưới thì chưa thể là vợ. Mục tiểu thư không có quyền ra lệnh cho tôi bất cứ việc gì. Mời cô xuống xe!”

“Anh … Trình Dư anh nhớ lấy những gì anh nói ngày hôm nay. Sau này khi trở thành Mộ phu nhân việc đầu tiên tôi làm chính là sa thải anh.”

“Tôi rất mong chờ điều mà cô nói.”

Mục Tử Yên tức giận rời khỏi xe, Trình Dư ngay lập tức lái xe đi mà không thèm để ý đến Mục Tử Yên đang tức giận đến mức muốn giết người.

“Khốn kiếp, một trợ lý quèn cũng dám lên mặt với mình. Tưởng tôi dễ dàng từ bỏ sao? Mục Tử Yên này đã muốn thì không ai có thể cản được đâu.”

Đưa tay vẫy xe taxi nhanh chóng đuổi theo. Đến nơi cô ta không vội vào trong mà đứng đợi bên ngoài, khi chính mắt nhìn thấy Trình Dư đã rời khỏi cô ta mới nở nụ cười gian xảo bước đến.

“Anh tưởng anh không cho tôi lên xe thì tôi không thể tiếp cận được với Mộ Thần sao? Anh xem thường tôi quá đấy!”

Vẻ mặt kiêu ngạo cô ta bước đến cổng chính ấn chuông cửa. Người làm trong nhà vội vã chạy ra, nhìn thấy cô người giúp việc già khựng lại trước cổng lên tiếng.

“Mục tiểu thư, khuya như vậy rồi cô đến có việc gì không?”

“Mở cửa đi! Tôi muốn nói chuyện với Mộ Thần một chút.”

“Xin lỗi Mục tiểu thư Mộ thiếu đã ngủ rồi, ngày mai cô đến đi nhé!”

“Tôi có chuyện rất quan trọng cần gặp anh ấy ngày. Bà mau mở cửa cho tôi, nếu chậm trễ có chuyện gì bà gánh nổi không?”

“Xin lỗi Mục tiểu thư, trợ lý Trình có căn dặn tôi tuyệt đối không được để ai vào nhà làm phiền Mộ thiếu, kể cả cô cũng không được. Mời cô về cho.”

Nói rồi người giúp việc quay lưng trở vào nhà mà không mở cửa cho Mục Tử Yên, cô ta vô cùng tức giận cứ thế đứng bên ngoài gọi với theo thậm chí hét in ỏi cũng chẳng được gì. Tức mình cô ta co chân đá vào cánh cổng rồi ngồi thụp xuống ôm chân vì đau. Ánh mắt như muốn giết người cô ta nhìn vào bên trong biệt thự gằn từng chữ.

“Bọn khốn kiếp các người chờ đó, tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.”

…****************…

Trở lại công ty với chiếc đầu đau như búa bổ của sáng hôm sau. Mộ Thần chẳng nhớ được gì chuyện của đêm qua, ngã người trên ghế anh xoa xoa vần thái dương lên tiếng hỏi.

“Đêm qua cậu đưa tôi về sao?”

“Vâng chủ tịch.”

“Cảm ơn.”

“Chủ tịch có cần gọi bác sĩ kiểm tra không, tôi thấy anh dường như không khỏe.”

“Không cần đâu, tôi đã uống thuốc giảm đau rồi.”

“Chủ tịch, hôm nay tổng giám đốc công ty thiết kế chúng ta đang hợp tác sẽ đến thăm. Hôm qua họ vừa sang có gọi báo nhưng tôi thấy chủ tịch không vui nên không nói.”

“Khoản mấy giờ họ đến?”

“Họ đã đến rồi ạ, tổng giám đốc Từ đang tiếp họ tại phòng họp. Anh có muốn tham gia không ạ?”

“Không cần, bảo Từ Chính Thuần sắp xếp là được rồi.”

“Vâng.”

Nhìn thấy Trình Dư vẫn còn chần chừ chưa đi, anh ngước mắt nhìn lên hỏi.

“Còn chuyện gì sao?”

“Chủ tịch, thật ra vị tổng giám đốc hôm nay đến làm khách chính là người thanh niên bước ra từ khách sạn cùng Lâm tiểu thư.”

Nghe câu nói của Trình Dư, Mộ Thần ánh mắt chết chóc ngước nhìn lên, không chút do dự anh đứng bật dậy nói.

“Đối tác lớn như vậy sao tôi có thể không đến chứ! Đi thôi, tôi cũng muốn xem anh ta xuất sắc thế nào.”

Mộ Thần vừa nói vừa lướt qua Trình Dư một cách nhanh chóng, hơi lạnh tỏa ra từ người anh khiến Trình Dư bỗng rùng mình. Rốt cuộc mình nói với chủ tịch chuyện vừa rồi là đúng hay sai nhỉ! Sát khí nặng quá, không được phải nhanh chóng đuổi theo thôi.
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 30


Trong phòng họp, cuộc trò chuyện giữa hai bên đối tác diễn ra với không khí vô cùng hòa nhã. Từ Chính Thuần thái độ lịch sự niềm nở trò chuyện cùng Phó Mạnh Đình, không khí tưởng chừng như không có gì đáng nói cho đến khi Mộ Thần bước vào.

Vừa kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt Mộ Thần đã lập tức dán lên người Phó Mạnh Đình với một ánh nhìn không mấy thiện cảm. Mắt nhìn cũng kém thật đấy! Chỉ được vẻ ngoài trẻ trung, nhưng nếu so sánh với mình thì cậu ta sao có thể bì chứ! Nhạc Nhạc từ lúc nào gu thẩm mỹ lại tế thế chứ!

Những người xung quanh có thể không hiểu được ánh mắt của Mộ Thần là ý gì, nhưng Lâm Nhạc thì khác. Cô đoán được anh đến đây không với thiện chí mà là muốn gây chuyện thì đúng hơn, vừa định lên tiếng thì Từ Chính Thuần đã lên tiếng trước.

“Để tôi giới thiệu, đây là chủ tịch của chúng tôi Mộ Thần. Chủ tịch, đây là Phó Mạnh Đình tổng giám đốc công ty thiết kế AM.”

“Chào anh, tôi là Phó Mạnh Đình.”

Cánh tay Phó Mạnh Đình đưa ra khá lâu nhưng Mộ Thần vẫn một vẻ mặt lạnh lùng không có ý sẽ bắt tay cùng anh. Lâm Nhạc đưa ánh mắt khó chịu nhìn về phía Mộ Thần như muốn hỏi anh đang muốn giở trò gì. Như nhận thấy ánh mắt không hài lòng cứ Lâm Nhạc, Mộ Thần mới gượng ép đưa tay về phía Mạnh Đình chạm nhẹ rồi thu tay về. Mạnh Đình cũng nhận ra được sự khác lạ của Mộ Thần, Từ Chính Thuần kéo ghế ngồi sát bên anh lên tiếng hỏi khẽ.

“Cậu lại khó ở gì đấy?”

“Không có gì.”

“Kiềm chế cơn khó ở của cậu lại đi, đây không phải lúc phát tiết đâu.”

“Phó tổng, về mẫu thiết kế của công ty chúng tôi vô cùng hài lòng. Hy vọng chúng ta sẽ còn hợp tác lâu dài về sau.”

“Từ tổng hài lòng thì tôi vui rồi, Helen tuy là nhà thiết kế nổi tiếng nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót, mong quý công ty chiếu cố đừng quá gay gắt với cô ấy.”

“Phó tổng quan tâm đến nhân viên quá nhỉ?” Mộ Thần lên tiếng.

“Tất cả nhân viên trong công ty tôi đều quan tâm như nhau cả, chẳng lẽ chủ tịch Mộ không như vậy sao?”

“Tôi sao dám so sánh độ quan tâm nhân viên với Phó tổng chứ! Thảo nào nhân viên của Phó tổng chăm sóc đến tận khách sạn.”

Câu nói của Mộ Thần làm Lâm Nhạc khẽ nhíu mày nhìn sang, chú ấy đang muốn nói gì vậy? Sợ Mộ Thần lại gây chuyện Lâm Nhạc vội lên tiếng.

“Chủ tịch Mộ, chuyện đó…”

“Thì ra chủ tịch cũng biết chuyện này, Helen đúng là một người rất biết quan tâm đồng nghiệp. Hôm đó không nhờ cô ấy thuê khách sạn giúp, tôi và Lệ Quân chắc cũng rất khó khăn trong việc đặt phòng nghỉ ở nơi xa lạ thế này.”

“Thuê phòng giúp???”

Câu trả lời của Mạnh Đình làm Mộ Thần khẽ nhíu mày, anh giờ phút này mới đưa mắt nhìn đến cô gái đang ngồi cạnh nhau Phó Mạnh Đình. Cô gái này không phải là bạn thân thời trung học của Nhạc Nhạc sao? Hôm qua cô ấy cũng có mặt sao? Nói vậy hôm đó Nhạc Nhạc đến khách sạn là đưa hai người họ thuê phòng ư! Vậy có nghĩa là mình đã hiểu lầm Nhạc Nhạc sao? Nhìn vẻ mặt khó hiểu cùng câu hỏi của Mộ Thần, Mạnh Đình khẽ nhíu mày hỏi.

“Đúng vậy, cô ấy đưa tôi và trợ lý đến thuê phòng. Chẳng phải chủ tịch đã nhìn thấy sao?”

“À … chuyện này tạm gác lại ở đây đi! Phó tổng, nghe nói chuyến công tác lần này anh không những đến MT mà còn hướng đến những đối tác khác…”

Từ Chính Thuần nhanh chóng bẻ câu chuyện sang một hướng khác để không khí bớt đi phần căng thẳng. Mọi người lại vui vẻ bàn công việc, chỉ riêng Mộ Thần một ánh mắt ái náy cứ đặt lên người Lâm Nhạc, nhưng thứ anh nhận lại chỉ là sự lạnh lùng phớt lờ của cô. Trong lòng Mộ Thần thầm kêu trời không thấu, vừa mới nhận ra tình cảm thật sự của mình, cũng là lúc mình vừa chọc giận cô gái nhỏ đến mức mặt mình cô cũng chẳng muốn nhìn. Xem ra dỗ không dễ dàng gì rồi.

Cuộc họp kết thúc, Từ Chính Thuần vui vẻ tiển Phó Mạnh Đình ra về, riêng Mộ Thần vẫn còn ngồi lại với gương mặt thống khổ. Không lâu sau Từ Chính Thuần quay trở lại với vẻ mặt không mấy hài lòng kéo ghế ngồi xuống trước mặt anh hỏi.

“Hôm nay cậu làm sao thế? Từ lúc nào lại thích lôi chuyện riêng tư của người ta ra nói giữa cuộc họp thế?”

“Chỉ là hỏi xã giao thôi, đâu có ý gì.”

“Không có ý gì? Rõ ràng là cậu lại đang muốn nhắm vào Helen gây chuyện. Nói đi, cậu có thành kiến với cô ấy à?”

“Không có.”

“Còn nói không có, cả phòng đều nhìn thấy rõ điều đó không riêng gì tôi đâu.”

Mộ Thần im lặng một lúc lại đưa ánh mắt không mấy chân thật nhìn Từ Chính Thuần hỏi.

“Tôi có chuyện này muốn hỏi cậu. Tôi có một người bạn, cậu ấy cũng trạc tuổi tôi. Cậu ấy thích một cô gái, khoảng cách tuổi tác cũng khá xa. Cô gái đó lại là con của người anh em đã mất của anh ta, cậu nói xem như thế thì có thể đến với nhau được không? Có thích hợp không?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 31


Nghe câu hỏi của Mộ Thần mà đầu óc Từ Chính Thuần không loading kịp, người bạn thân của cậu ấy thích con gái của người anh em đã mất! Cậu ấy còn có người anh em thân thiết nào ngoài mình ra chứ? Người cậu ấy đang muốn nói đến là ai?

“Cậu muốn nói đến ai thì cứ nói thẳng ra, nói như cậu tôi không hiểu gì cả.”

“Tôi… ý là… tôi giả sử nhé! Chỉ là giả sử thôi, nếu như tôi thích một cô gái mà cô ấy lại nhỏ tuổi hơn tôi khá nhiều, cô gái đó là con gái của một người anh em thân thiết của tôi thì có thể đến với nhau không?”

“Sao lại không thể chứ! Tình yêu đâu phân biệt tuổi tác hay giai cấp xã hội, chỉ cần cậu thật lòng với cô gái đó thì có gì là không được đâu chứ!”

“Cậu nói thật sao? Có thể đúng không? Không có gì trái với đạo lý đúng không?”

“Đương nhiên rồi, có họ hàng thân thuộc gì đâu mà trái đạo lý chứ! Nhưng sao tôi thấy cậu mừng ra mặt như vậy? Cứ giống như cậu đang nói chuyện của cậu không bằng.”

Mộ Thần vội thu liễm lại ý cười trên môi, vẻ mặt điềm tĩnh anh nói.

“Làm gì có chứ! Tôi… tôi chỉ là giả xử và đang vui mừng cho người bạn của mình thôi.”

“Người bạn đó của cậu là ai? Sao tôi chưa từng nghe cậu nhắc đến thế?”

“À… người này cậu chưa từng gặp qua đâu. Cậu ấy không thích gặp người lạ, cậu đang bận việc đúng không? Vậy mau về xử lý đi, tôi cũng phải trở về làm việc đây?”

Nói rồi Mộ Thần vẻ mặt hớn hở đứng lên rồi khởi phòng họp với tâm trạng vô cùng tốt. Từ Chính Thuần cứ thế nhìn theo ánh bằng ánh mắt khó hiểu tự hỏi bản thân mình.

“Mình nói mình bận khi nào nhỉ? Cậu ấy bị làm sao vậy chứ!”

…****************…

Mộ Thần hí hửng trở về văn phòng của mình với tâm trạng cực kỳ tốt. Trong lòng anh giờ này ngập tràn niềm vui, đầu óc bắt đầu suy nghĩ. Theo đuổi con gái thường thì sẽ làm gì nhỉ! Tặng quà, đúng thế! Phải tặng quà để tỏ thành ý. Nhưng quà gì nhỉ? Trang sức hay mỹ phẩm hoặc là quần áo đây? Khó nghĩ quá, nên tặng gì để cô ấy hiểu mình đang nghiêm túc với cô ấy trong chuyện tình cảm đây?

“Trình Dư!”

“Chủ tịch, anh có gì căng dặn?”

“Cậu… có bạn gái chưa?”

Câu hỏi của Mộ Thần làm Trình Dư ngạc nhiên đến trố mắt. Chủ tịch hỏi chuyện này làm gì nhỉ? Sao đột nhiên lại quan tâm chuyện mình có bạn gái chưa? Chẳng lẽ thời gian qua chủ tịch đã nhìn thấy mặt tốt của mình nên thay đổi sở thích! Chẳng lẽ chủ tịch bị mình bẻ cong rồi sao? Ánh mắt ấy nhìn mình sao bỗng dưng lại dịu dàng ôn nhu thế?

“Chủ tịch, thật ra tuy tôi chưa có bạn gái, nhưng tôi khẳng định với anh tôi thích phụ nữ. Thật đấy! Tôi chỉ là chưa tìm được đối tượng mà thôi.”

“Chưa có sao? Vậy theo cậu nếu muốn theo đuổi một người thì nên làm thế nào? Tặng quà gì thì sẽ có ý nghĩa?”

Còn muốn tặng quà theo đuổi mình sao? Chủ tịch anh làm tôi bối rối quá đấy! Làm sao làm sao đây? Hỏi trực tiếp thế này…

“Cậu làm gì mà lóng nga lóng ngóng thế? Sao không trả lời tôi?”

“Chủ tịch, tôi khẳng định lại với anh là tôi thích phụ nữ. Tôi là trai thẳng một trăm phần trăm không pha tạp chất đâu ạ, nên là…”. truyện đam mỹ

“Tôi có hỏi cậu là trai cong hay trai thẳng sao? Tôi đang muốn cậu góp ý nếu theo đuổi một cô gái thì nên làm thế nào?”

Theo đuổi một cô gái sao? Hóa ra là theo đuổi con gái, làm mình sợ hết cả hồn. Nhưng cô gái mà chủ tịch muốn theo đuổi là ai? Lâm Nhạc hay Mục Tử Yên đây? Thái độ của chủ tịch đối với Mục Tử Yên xưa nay vẫn một vẻ lạnh lùng không đổi, vậy tức là Lâm Nhạc rồi. Chẳng lẽ chủ tịch nhận ra tình cảm của mình rồi sao?

“Chủ tịch, anh…đang muốn theo đuổi Lâm tiểu thư sao?”

Mộ Thần khi được hỏi thẳng thì có chút ngượng, anh nhẹ gật đầu rồi quay mặt đi. Nhưng anh nghĩ giờ này còn ngượng thì sẽ mất người mình thích mất, anh quay lại nhìn Trình Dư hỏi.

“Cậu nói xem, nên tặng cô ấy quà gì để tỏ thành ý? Món quà thật ý nghĩa để cô ấy nhìn thấy thì sẽ nhớ đến tôi ngay ấy!”

“Chủ tịch, chẳng phải anh đã tặng cho cô ấy Món quà không thể quên rồi sao? Chẳng lẽ anh thật sự không nhớ?”

“Tôi tặng bao giờ? Nhưng đó là quà gì sao tôi không nhớ?”

“Đó chính là…”

“Thần… Em vào nhé!”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 32


Sự xuất hiện của Mục Tử Yên làm câu nói của Trình Dư đến cửa miệng lại không thể thốt ra. Bước vào với vẻ mặt tươi tắn cùng nụ cười trên môi, nhưng đổi lại sắc mặt của Mộ Thần lại thay đổi hoàn toàn khi cô ta bước vào.

“Chẳng phải tôi nói không được sự đồng ý của tôi cô không được đến công ty sao?”

“Em nhớ anh. Gọi điện thoại thì anh không nghe máy, nhắn tin anh cũng không trả lời. Em không đến đây thì làm sao gặp anh đây?”

“Tôi bận, có gì nói nhanh đi!”

Ánh mắt Mục Tử Yên liếc mắt nhìn về phía Trình Dư ý như muốn đuổi người, nhưng thay vì bước ra ngoài theo phép lịch sự, Trình Dư lại bày ra vẻ mặt như không biết gì đứng im đấy. Vô cùng khó chịu trước thái độ của Trình Dư, Mục Tử Yên lên tiếng.

“Tôi muốn nói chuyện riêng với anh ấy, anh ra ngoài đi!”

“Không cần, tôi và Trình Dư đang bận bàn chuyện, cô có chuyện gì thì nói nhanh đi!”

“Nhưng…”

“Nếu không muốn nói thì ra ngoài đi!”

Không còn cách nào khác, Mục Tử Yên liếc ánh mắt căm ghét nhìn về phía Trình Dư rồi bước đến gần Mộ Thần. Như hệ thống miễn dịch tự động, Mộ Thần dịch ra xa khi cô ta tiến đến. Vô cùng bực tức với cách đối xử của anh nhưng cô ta vẫn dịu giọng.

“Chuyện kết hôn của chúng ta anh định khi nào? Chẳng lẽ anh đã không còn muốn chịu trách nhiệm với em nữa sao? Em vì câu nói sẽ chịu trách nhiệm của anh mà đã chờ đợi anh hơn bảy năm rồi, anh cứ định im lặng thế sao?”

Nghe câu hỏi của Mục Tử Yên sắc mặt Mộ Thần có chút trầm xuống. Đúng, chút nữa anh đã quên mất việc từng hứa chịu trách nhiệm với Mục Tử Yên, người mà anh đã vô tình làm lỡ làng đời con gái. Nhưng nếu anh phải dùng nữa đời còn lại để chịu trách nhiệm với cô ta thì tình cảm của anh và Lâm Nhạc phải làm sao đây? Kết hôn với một người mình không có tình cảm, cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu. Có chút khó xử anh nhìn Mục Tử Yên nói.

“Tử Yên, tôi biết năm đó là do tôi không đúng, tôi sẵn sàng bù đắp cho cô những gì cô muốn. Nhưng cuộc hôn nhân này tôi không thể.”

“Tại sao chứ? Chẳng phải anh nói khi nào Lâm Nhạc trở về thì chúng ta sẽ kết hôn sao? Bây giờ cô ấy trở về rồi anh lại nói không thể, có phải anh đã thay lòng rồi không?”

“Tôi không thay lòng, mà vốn dĩ từ trước đến nay trái tim tôi chưa từng có cô. Năm đó tôi bị người ta hãm hại nên mới không làm chủ được bản thân, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô nhưng chỉ về mặt vật chất. Bất cứ cô muốn gì tôi đều có thể cho cô, ngoại trừ cuộc hôn nhân này.”

“Em không cần! Anh thừa biết em yêu anh chờ đợi anh từng ấy năm chỉ vì một câu nói, vậy mà bây giờ anh lại phủi sạch quan hệ và nói anh chưa từng yêu em sao? Đây là cách anh chịu trách nhiệm khi lấy đi thứ quý giá nhất của người con gái à? Mộ Thần, anh có thấy tàn nhẫn với em không?”

“Xin lỗi, tôi tin rằng cô sẽ gặp được người tốt hơn tôi và yêu cô thật lòng.”

“Em không cần! Mộ Thần, em yêu anh và chỉ muốn lấy anh. Ngoại trừ anh ra thì không thể là ai khác. Hôn ước này em tuyệt đối sẽ không hủy đâu.”

Mục Tử Yên tức giận rời khỏi phòng. Trình Dư nhìn thái độ của Mục Tử Yên rời lại nhìn sang Mộ Thần, thấy anh không nói gì cũng chẳng đuổi theo Trình Dư liền hỏi.

“Chủ tịch, có cần…”

“Không cần, mặc kệ cô ta.”

…****************…

Tại một bệnh viện lớn nhất thành phố, Lâm Kỳ bước chân thoăn thoắt vào bên trong. Mái tóc ngắn che đi phần trán, kính đen trên mắt che đi gần nửa khuôn mặt nhỏ nhắn điển trai của Lâm Kỳ. Tay cho vào túi quần bước những bước chân mạnh dạn khiến ai nấy nhìn thấy đều phải trầm trồ khen ngợi.

Đi được một đoạn cảm thấy cô em gái nhỏ của mình chẳng thấy đâu, Lâm Kỳ dừng lại khẽ thở dài quay nhìn về phía sau gọi.

“Tiểu An, em có thể đừng lề mề không? Chúng ta đi làm việc lớn đấy!”

“Nào có phải em không muốn đi nhanh, người ta là con gái, từng bước chân cũng phải dịu dàng nữ tính. Anh đi cứ như tên lửa bắn ấy, em theo sao kịp chứ?”

“Em ăn ít lại một chút thì sẽ đi nhanh được thôi.”

“Anh đang muốn nói là em gái anh béo vì ăn nhiều sao?”

“Là em tự nhận, anh không nói thế.”

“Lâm Kỳ Anh hôm nay gan to bằng trời rồi, còn dám chê em béo sao! Anh đợi đó, chỉ cần tìm được ba ba thì em sẽ nói ba ba xử lý anh.”

“Anh rất mong chờ đấy.”

Nói rồi Lâm Kỳ lại quay lưng bước đi. Cậu bé đưa ánh mắt tìm kiếm người cậu bé đã hẹn trước. Như nhỉ sao thấy người mình cần tìm, cậu bé bước về phía một cô gái đang đứng loay hoay trước khu xét nghiệm.

“Cô Trần!”

Trần Nhược Nam quay phắt lại khi nghe tiếng gọi của Lâm Kỳ.Vừa nhìn thấy cậu bé cô đã nỡ nụ cười tươi nói.

“Nam thần bé nhỏ, có chuyện gì muốn nhờ cô mà hẹn ra tận đây thế?”

“Cháu biết cô là người tốt bụng lại rất thích giúp đỡ người khác nên cháu đã bạo gan tìm cô.”

“Dẻo miệng, chuyện gì nói cô nghe xem nào?”

Lâm Kỳ lấy từ trong túi ra mẫu tóc đưa cho Trần Nhược Nam, cầm lấy mẫu tóc Nhược Nam nhìn Lâm Kỳ đầy khó hiểu. Cậu bé nói.

“Bọn cháu đều là trẻ con nên không thể yêu cầu làm xét nghiệm, cô giúp cháu giám định Mẫu ADN huyết thống này được không ạ?”

“Xét nghiệm huyết thống? Nhưng với ai? Sao hai đứa lại làm việc này mà không phải chị Helen?”

“Cháu chưa thể nói với mẹ chuyện này, cô giữ bí mật giúp cháu đừng cho mẹ cháu biết được không? Sau này cháu giải thích với cô sau.”

Nhìn ánh mắt thành khẩn của Lâm Kỳ và Lâm An, Trần Nhược Nam cũng không nỡ từ chối. Đưa tay xoa đầu hai đứa trẻ cô cười nói.

“Thôi được, hai đứa chờ cô một chút.”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 33


Trần Nhược Nam cầm lấy mẫu tóc bước vào khu xét nghiệm, một lúc sau cô trở lại trên tay cầm theo giấy hẹn lấy kết quả bước về phía hai nhóc tì cười tươi nói.

“Xong rồi đây, nhưng năm ngày nữa mới có kết quả. Thế nào, có cần đến lúc đó cô đi cùng không?”

“Có ạ, cảm ơn cô ạ.”

“Cô rất thắc mắc, sao tiểu Kỳ biết được số điện thoại của cô thế? Chúng ta mới gặp nhau một lần, cô cũng đâu có cho số điện thoại, sao lại biết số cô thế?”

“Là vì anh cháu là…”

Lâm An còn chưa nói hết câu thì Lâm Kỳ đã đưa tay chặn miệng cô em gái nhanh mồm nhanh miệng của mình lại. Cậu bé nhìn về phía Nhược Nam nói.

“Cô có đưa cách liên lạc cho mẹ cháu cô quên rồi sao? Cháu lấy số điện thoại của cô từ điện thoại mẹ cháu ạ.”

“Thông minh quá đấy! Thôi được rồi cô đưa e nhóc về nhé, cô còn phải trở lại công ty, nếu không cấp trên lại quở trách cô đấy!”

“Vâng ạ.”

Nhược Nam giúp hai đứa trẻ gọi taxi, định đưa cả hai về tận nhà nhưng Lâm Kỳ đã từ chối. Đành căn dặn bác tài xế cẩn thận rồi để hai đứa trẻ tự về.

Xe vừa lăn bánh không xa, Lâm Kỳ quay sang nhìn em gái mình nói.

“Em đấy, chẳng giữ mồm giữ miệng gì cả, suýt chút nữa làm lộ chuyện cả rồi.”

“Em còn chưa nói gì mà.”

“Còn cãi sao? Anh không nhanh tay chặn miệng em lại, có phải em định nói với cô ấy là anh hack tài khoản lấy số điện thoại của cô ấy sao? Em đừng quên thân phận của anh không thể tiết lộ lúc này.”

“Đúng là lúc nãy em đã lỡ miệng định nói ra, nhưng cũng vì em thấy cô Trần cũng rất đáng tin. Nếu không sao anh lại chọn cô ấy mà nhờ vã chứ!”

“Đúng là cô Trần cũng là người tốt, nhưng cũng không nên quá tin tưởng vào ai một cách tuyệt đối như thế, hiểu không?”

“Biết rồi ạ.”

Xe dừng lại tại ngã tư chờ đèn đỏ, Mục Tử Yên đang trong cơn giận vì câu nói hủy hôn của Mộ Thần mà như phát điên lên. Ánh mắt như muốn giết người của cô ta nhìn đăm đăm về phía trước thầm mắng.

“Muốn hủy hôn ước sao? Mộ Thần cả đời này anh đừng mong có thể ruồng bỏ tôi, thứ mà Mục Tử Yên tôi muốn nhất định phải có, nếu không được cũng đừng mong ai có được.”

Chợt chiếc xe phía trước làm cô ta chú ý, đôi hàng lông mày cô ta nhíu lại khi phát hiện đó chính là Lâm Kỳ và Lâm An.

“Đó chẳng phải là hai đứa tạp chủng của Lâm Nhạc sao? Đúng là ông trời cũng muốn cho mình cơ hội xã giận mà.”

Đèn xanh vừa bật lên chiếc xe đằng trước cũng nhanh chóng lau đi, Mục Tử Yên cũng lái xe đuổi theo sau xe hai đứa trẻ.

Xe vừa dừng lại, hai đứa trẻ vừa bước xuống xe. Mục Tử Yên đợi chiếc xe taxi vừa rời khỏi liền đạp mạnh chân ga lau thẳng về phía hai đứa trẻ. ánh mắt tà ác cùng nụ cười kiêu ngạo trên môi cô ta thầm nói.

“Lâm Nhạc, để tao tiễn con mày đi trước rồi sẽ đưa mày theo sau.”

Tưởng chừng như sắp lấy đi mạng sống của hai đứa trẻ, chợt Phùng Lệ Quân và Phó Mạnh Đình xuất hiện ôm lấy hai đứa trẻ nhảy vào trong tránh đi. Mục Tử Yên vô cùng tức giận vì bị phá đám nhưng cũng nhanh chóng lái xe rời khỏi. Cả hai vội đỡ hai đứa trẻ lên lo lắng vừa kiểm tra vừa hỏi.

“Các con có sao không? Có bị đau ở đâu không?”

“Mẹ nuôi, con không sao ạ! Sao mẹ nuôi và chú Mạnh Đình lại ở đây thế?”

“Mẹ và chú sang đây công tác nên tiện thăm ba mẹ con. Sau này các con không được ra ngoài một mình thế này nghe không?”

“Con biết rồi ạ.”

Phó Mạnh Đình nhìn vào ánh mắt Lâm Kỳ, thấy cậu bé vẫn luôn nhìn theo hướng chiếc xe kia đã vụt mất với vẻ mặt phức tạp liền hỏi.

“Tiểu Kỳ, cháu sao vậy? Có bị thương không?”

“Không ạ.”

Cậu bé vội lấy quyền sổ ghi chép nhỏ trong túi ra ghi lại biển số xe của chiếc xe vừa rồi. Đối với cậu vừa rồi không phải là một tai nạn, mà là cố tình muốn lấy mạng hai anh em cậu. Trẻ con như cậu thì có thể đắc tội với ai, sao lại nhắm vào cậu chứ!

“Thôi được rồi, mau vào nhà thôi.”

Đưa bọn trẻ trở vào nhà, Mạnh Đình lúc này mới phát hiện tay của Lệ Quân bị thương do cú ngã vừa rồi. Anh kéo tay cô ra kiểm tra, vết thương đang rỉ máu làm anh có chút lo lắng.

“Em bị thương rồi này.”

“Vết thương nhỏ thôi không sao đâu.”

“Tiểu Kỳ, cho chú mượn hợp cứu thương.”

“Vâng ạ.”

Nhìn thái độ quan tâm cùng những động tác nhẹ nhàng của Mạnh Đình dành cho mình, trái tim Lệ Quân lại run lên những nhịp đập khó tả. Anh cứ dịu dàng thế này bảo cô từ bỏ thích anh kiểu gì đây! Cô biết anh có tình cảm đặc biệt với Lâm Nhạc, nhưng cô cũng thích anh. Mối quan hệ này rồi sẽ ra sao đây!

“Xong rồi, em đừng để vết thương chạm nước đấy.”

“Cảm ơn anh.”

“Wao … Chú Mạnh Đình chăm sóc cho mẹ nuôi giống như trong phim người yêu chăm sóc cho nhau vậy. Hai người định khi nào cho tiểu An làm phụ dâu ạ?”
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 34


Câu hỏi của tiểu An làm Lệ Quân có chút lúng túng đưa mắt nhìn Mạnh Đình rồi lại quay sang cô bé giải thích.

"Tiểu An, mẹ nuôi và chú Mạnh Đình chỉ là bạn bè bình thường thôi. Không phải như con nghĩ đâu."

"Đúng vậy, chú chỉ coi mẹ nuôi cháu như em gái thôi."

"Thật vậy sao? Tiếc thật đấy, mẹ nuôi cháu vừa tốt vừa xinh đẹp thế mà chú lại không thích ạ? Vậy chú thích người thế nào ạ?"

"Tiểu An định mai mối cho chú sao?"

"Còn xem sở thích của chú thế nào nữa chứ! Khó tính quá thì tiểu An không dám mai mối đâu."

Phó Mạnh Đình như suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười nhìn cô bé lên tiếng.

"Chú thích phụ nữ giống như mẹ cháu vậy."

"Tiếc quá, mẹ cháu đã có ba ba đẹp trai rồi."

Câu nói của tiểu An làm nụ cười trên môi của Mạnh Đình trở nên gượng gạo rồi tắt hẳn. Ba ba đẹp trai sao?

Chẳng lẽ ngươi đàn ông kia đã xuất hiện rồi sao? Vì sao qua từng ấy năm như thế cô ấy vẫn không thể quên người đàn ông đã ruồng bỏ cô ấy chứ!

Cánh cửa phòng chợt mở ra, Lâm Nhạc trên môi nở nụ cười tươi bước vào. Lâm An nhìn thấy mẹ thì mừng rỡ chạy đến.

"Mẹ... Sao hôm nay mẹ về sớm thể ạ?"

"Hôm nay có mẹ nuôi con và chú Mạnh Đình đến chơi sao mẹ không về sớm được chứ! Hai người đến lâu chưa?"

"Bọn tớ vừa đến thôi, cậu cầm gì mà nhiều thế?"

"Mình mua ít đồ về làm bữa cơm thịnh soạn tiếp đãi hai người. Lâu rồi không gặp, hôm nay chúng ta uống vài ly nhé!"

Trong lúc mọi người đang bắt tay nấu nướng, Lâm Kỳ lại trở về phòng mình bắt tay vào điều tra biển số xe vừa rồi cậu đã ghi lại. Rất nhanh chóng cậu đã có được tất cả thông tin mà mình cần, nhìn hình ảnh Mục Tử Yên hiển thị trên màn hình Lâm Kỳ có chút khó hiểu.

Người phụ nữ này hình như là vợ hứa hôn của chú Mộ, tại sao cô ta lại muốn lấy mạng mình và tiểu An? Giữa cô ta và mẹ có thù oán gì sao? Nhớ đến thái độ của cô ta và mẹ khi gặp ở công viên dường như hai người không ưa gì nhau. Rốt cuộc còn chuyện gì mà mình chưa biết giữa ba người này chứ!

"Anh, em có chuyện quan trọng cần nói."

"Chuyện gì nói nhanh đi, anh đang bận.

"Anh có thấy chú Mạnh Đình có tình ý với mẹ của chúng ta không?"

"Đến giờ em mới nhận ra sao?"

"Nói vậy anh cũng biết rồi à?"

"Anh biết từ lâu rồi."

"Phải làm sao đây, chúng ta đã xác định chú Mộ sẽ là ba, chú Mạnh Đình tốt như vậy lỡ như mẹ thích chú ấy thì ba ba của chúng ta phải làm sao?"

""Là do ba không cố gắng, không trách mẹ được."

"Anh phải giúp ba chứ!"

"Chúng ta đã tạo cơ hội rồi, là ba không chịu nắm bắt đấy chứ!""

"Nói vậy anh không giúp ba nửa sao?"

Lâm bàn tay vẫn thoăn thoắt trên bàn phím máy tính, ánh mắt chăm chú khóe môi nhẹ cong lên một chút nói.

"Không cần đâu, ba đã ở trước cửa rồi. Em không tin có thể ra cửa kiểm tra xem."

Nghe anh mình nói thế Lâm An vội vã chạy ra mở cửa, quả nhiên Mộ Thần đang đứng trước cửa. Nhìn thấy anh cô bé mừng rỡ ôm trầm lấy anh reo lên.

"Chú Mộ, cháu nhớ chú lắm đấy!"

"Chú cũng rất nhớ tiểu An. À... Mẹ có trong nhà không?"

"Có ạ, chú đến tìm mẹ sao? Có phải chú thích mẹ cháu không?"

"Chuyện này..."

"Tiều An ai thế? Sao lại tự tiện mở cửa thế hả?"

Nghe tiếng Lâm Nhạc gọi, tiểu An không vội lên tiếng mà nói khẽ vào tai Mộ Thần.

"Chú cứ theo đuổi mẹ cháu ủng hộ."

Lâm Nhạc bước ra cửa, nhìn thấy Mộ Thần thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

"Chú đến đây làm gì?*

"Chú đến chơi với tiểu An ạ!"

"Mẹ có hỏi con sao? Ở đây không hoan nghênh chú, chú về đi!"

"Không được, con muốn chú Mộ ở đây cùng ăn tối."

"Tiểu An, con không ngoan rồi đấy! Vào nhà với mẹ."

"Mẹ đồng ý cho chú Mộ vào thì còn mới vào. Nếu không con tuyệt thực."

"Con,..Mộ Thần chú đang dạy hư trẻ con đấy!"

"Nãy đến giờ chú có được nói câu nào sao?"

Lâm Nhạc im lặng nhìn vào mắt anh, ý gì đây! Sao lại dùng ánh mắt mê hoặc đó nhìn mình chứ! Còn giả bộ đáng thương nữa chứ!

"Tôi mặc kệ chú."

Lâm Nhạc quay lưng bước vào nhà, Phùng Lệ Quân thấy cô vào thì lên tiếng hỏi.

"Ai đến thế?"

Chưa nhận được câu trả lời của Lâm Nhạc thì đã thấy Mộ Thần bế tiểu An bước vào. Ánh mắt khó hiểu Lệ Quân bước đến gần Lâm Nhạc hỏi khẽ.

"Hai người là sao thế? Anh ta biết hai đứa trẻ là con của anh ta rồi sao?"

"Vẫn chưa, mặc kệ chú ấy."

"Chủ tịch Mộ chào anh, lại gặp nhau rồi."

Nhìn thấy Phó Mạnh Đình cũng có mặt trong nhà đôi hàng lông mày của Mộ Thần liền nhíu lại. Ánh mắt không thiện cảm lúc sáng của anh lại nhìn về phía Mạnh Đình, sao anh ta lại có mặt ở đây! Chẳng lẽ anh ta đang có ý gì với Nhạc Nhạc của mình sao?

"Phó tổng cũng ở đây sao?"

"Nhạc Nhạc mời tôi đến ăn tối. Mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong rồi, anh có muốn ăn cùng không?"

"Đương nhiên là có rồi."

Ánh mắt hình viên đạn của hai người đàn ông đang hướng về nhau. Không khí lạnh từ hai người đang phát ra làm lạnh cả căn phòng. Phùng Lệ Quân đứng sát vào Lâm Nhạc lên tiếng hỏi khẽ.

"Nhạc Nhạc, mình thấy sát khí trong nhà đang tăng cao đấy! Cậu có chắc bữa cơm này có thể bình yên ăn được không?"
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 35


Lâm Nhạc nhìn thái độ hài người không ai chịu nhường ai dù chỉ là ánh mắt thì cũng cảm thấy lo lắng. Có khi nào có đánh nhau không? Chú ấy rốt cuộc làm sao cứ để mắt đến Phó Mạnh Đình như vậy nhỉ!

"Hai người định đứng nhìn nhau như vậy thì sẽ no à? Còn không ngồi xuống đi!"

Lâm Nhạc vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống, Mô Thần thấy thế cũng vội kéo ghế ngồi xuống cạnh Lâm Nhạc rồi lại đưa mắt nhìn Mạnh Đình bằng ánh mắt của kẻ chiến thắng đầy thách thức. Nhìn cảnh này Lâm Nhạc thật không hiểu, rốt cuộc Mộ Thần lạnh lùng kiệm lời không quan tâm đến ai của bảy năm trước biến đâu mất rồi. Sao bây giờ lại biến thành một người mang tính trẻ con như vậy chứ! Phùng Lệ Quân nhìn thái độ của Mộ Thần thì lại quay sang Lầm Nhạc nói khẽ.

"Nhạc Nhạc, mình thấy anh ta đang ghen với anh Mạnh Đình đấy! Cậu có thấy vậy không?"

"Chắc cậu nhìn nhầm rồi. Trong đầu chú ấy mình chỉ là một đứa cháu gái không hơn không kém, làm gì có chuyện ghen tuông chứ!"

"Vậy cậu nói xem tình hình hiện tại là gì đây? Không ghen thì là gì?"

Ghen ư! Chú ấy sao phải ghen chứ! Chú ấy đã nói là sẽ thay ba mình cả đời này lo lắng vào bảo vệ cho mình với cương vị một người chú. Nếu đã là chú thì ghen kiểu gì? Nhưng nếu nói là chú vậy hôm trước hôn mình là sao?

Đau đầu thật đấy.

Nhìn không khí bữa ăn căng thẳng đến mức chẳng ai động đũa, Lâm An ghé sát vào tai Lâm Kỳ lên tiếng hỏi khẽ.

"Anh, làm sao đây? Dường như sắp có đánh nhau rồi."

"Chẳng phải em muốn ba đến dành lại mẹ sao? Ba đang dành mẹ bằng thực lực đấy!"

"Nhưng cứ thế này thì không ồn lắm."

"Rồi sẽ ổn thôi."

Lâm Kỳ ngước mắt nhìn mọi người lớn tiếng nói.

"Con mời mọi người ăn cơm ạ!"

Vì câu nói Lâm Kỳ hai ánh mắt mới chịu rời khỏi nhau mà động đũa. Cả hai cùng lúc gấp thức ăn bỏ vào bát cho Lâm Nhạc, vẫn một ánh mắt trừng nhau nảy lửa, Lâm Nhạc đưa ly rượu lên nở nụ cười xua tan bầu không khí nói.

"Nào chúng ta cạn ly chúc mừng cho cuộc gặp gỡ hôm nay. Rất vui vì được làm việc cùng hai người, cảm ơn hai người thời gian qua luôn giúp đỡ em."

"Không cảm ơn chú sao?"

Câu hỏi của Mộ Thần làm Lâm Nhạc quay sang nhìn anh. Cảm ơn chuyện gì đây? Cảm ơn anh vì anh cho tôi biết cảm giác cực khổ bảy năm sinh con và nuôi nấng một mình, hay cảm ơn vì anh đã làm khó tôi suốt thời gian từ lúc vào Mộ thị đến giờ đây? Gượng ép lắm cô mới nở nụ cười nhìn anh nói.

"Cảm ơn chú đã thay ba cháu chăm sóc cháu đến khi trưởng thành."

Vẻ mặt hài lòng Mộ Thần nâng ly lên nở nụ cười thích thú rồi uống cạn. Trong lòng anh thầm nghĩ, chẳng những chăm sóc đến khi trưởng thành mà có chăm sóc đến hết đời cơ. Như thế mới trọn tình anh em được chứ!

"Sao em lại gọi chủ tịch Mộ là chú vậy?"

"Chú ấy là bạn thân của ba em. Từ khi ba em mất chú ấy đã nuôi dưỡng và chăm sóc cho em đến lúc trưởng thành."

"Vậy sao? Thật sự không nhìn ra hai người thế mà lại là chú cháu."

"Còn nhiều chuyện cậu không nhìn ra lắm. Có hứng thú uống cùng tôi không? Xem tửu lượng ai tốt hơn!"

"Nếu chủ tịch Mộ đã mời sao tôi có thể từ chối chứ!""

"Này, sao lại dùng rượu để thử sức nhau thế chứ!"

"Yên tâm, tửu lượng của chú cũng tạm ổn để thử sức với Phó tổng đây."

Mặc lời can ngăn của Lâm Nhạc, cả hai người cứ thế ngồi đối diện nhau thử sức xem ai có tửu lượng cao hơn. Cứ thế hết lý này đến ly khác, mới chớp mắt hai người đã uống sạch một chai rượu mạnh. Nhìn thấy hai người ai nấy đều đã ngà say, khi thấy Mộ Thần định mở thêm chai rượu tiếp theo thì Lâm Nhạc đã vội giật lấy.

"Hai người say rồi không được uống nữa."

"Anh không say, đưa cho anh đi!"

Phó Mạnh Đình tập tềnh đứng lên đoạt lại chai rượu trong tay Lâm Nhạc, Phùng Lệ Quân thấy thể cũng kéo anh ngồi lại ghế can ngăn.

"Phó tổng anh say rồi đừng uống nữa."

"Chúng tôi không say, Nhạc Nhạc đưa rượu cho chú!"

"Không được, cháu nội không uống nữa là không uống nữa. Lệ Quân, cậu giúp mình đưa anh Mạnh Đình về. Còn chú ấy mình sẽ liên lạc với Trợ lý Trình đến đón."

"Được, vậy mình đưa anh ấy về trước đây!"

"Anh không say mà, anh còn có thể hạ gục anh ta."

"Hạ gục tôi sao? Vậy mau quay lại đi!"

Phùng Lệ Quân cố gắng kéo Phó Mạnh Đình đi, Mộ Thần nghe câu nói của Mạnh Đình cũng loạng choạng đứng lên bước theo gọi Mạnh Đình trở lại uống tiếp. Lâm Nhạc thấy thế liền kéo anh lại đẩy anh lên sofa mắng.

"Chú có thôi đi không? Còn muốn uống cho chết sao?"

Nhìn cảnh này Lâm Kỳ và Lâm An nhìn nhau ra hiệu rồi nhanh chóng trở về phòng hết, nhường không gian riêng lại cho hai người. Mộ Thần gượng dậy lấy điện thoại ra làm gì đó rất nhanh rồi tắt máy ném sang một bên. Tay anh bắt đầu cởi áo khoác rồi lại nới lõng cà vạt, nhìn thấy anh định đưa tay mở cả cúc áo thì Lâm Nhạc hốt hoảng ngồi xuống giữ tay anh lại nói.

"Này chú định làm gì thế, đừng cởi nữa."

"Nóng... nóng quá đi!"

"Nóng??? Nóng gì chứ! Không được cởi. Chú ngồi yên đó không được nhúc nhích, để tôi gọi cho trợ lý Trình đến đón chú."

Lâm Nhạc vội bước đến lấy điện thoại từ trong túi sách ra gọi cho Trình Dư, nhưng không hiểu sao cứ hết hồi chuông này đến hồi chuông khác Trình Dư đều không bắt máy.

"Sao lại không nghe máy chứ!"
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 36


Đẩu dây bên kia Trình Dư chỉ biết nhìn điện thoại Lâm Nhạc gọi hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác mà không dám bắt máy. Hóa ra người nào đó đang say rượu đã gửi tin nhắn cảnh cáo cậu không được nghe điện thoại của cô, nếu không sẽ bị đuổi việc. Thế là vì công việc tốt Trình Dư đã phớt lờ hết tất cả các cuộc gọi của Lâm Nhạc.

Gọi mãi không được, Lâm Nhạc bất lực nhìn người đàn ông trước mặt mình mà thở dài ngao ngán. Say thế này cô đưa về bằng cách gì đây? Chợt cô phát hiện Mộ Thần đã cởi hầu như gần hết cúc áo, cô hoảng hốt vội ngồi xuống vừa cài lại vừa mắng.

"Đã bảo chú không được cởi, sao cứ cởi mãi thế! Còn cởi nữa tôi ném chú ra ngoài đấy!"

Mộ Thần nhướng mắt lên nhìn người phụ nữ đang ngồi càm ràm trước mặt mình. Bất chợt anh đưa tay lên tiếng chạm vào má của Lâm Nhạc làm cô im bặt, bàn tay cô cũng dừng động tác cài cúc áo vì hành động của anh. Mộ Thần chậm rãi lên tiếng.

"Nhạc Nhạc, là Nhạc Nhạc thật sao? Lần này không phải mơ có đúng không?"

"Chú... thường mơ thấy tôi sao?"

"Đúng...mỗi lần nhớ em tôi lại uống rượu, vì như thế trong giấc mơ tôi mới có thể thấy em. Nhạc Nhạc, em có biết tôi nhớ em thế nào không?"

"Em??? Chú... chú gọi tôi là gì?"

"Nhạc Nhạc, đừng rời xa anh nữa, anh thật sự rất nhớ em."

Người ta nói người say luôn nói những lời thật lòng. Đây có được gọi là lời thật lòng của chú ấy không? Khóe mắt của Lâm Nhạc hoe đỏ, nước mắt cô trào ra lăn dài trên má.Mộ Thần nhẹ đưa tay lau đi dòng nước mắt dịu giọng dỗ dành.

"Cô bé ngốc này sao lại khóc rồi! Có phải lại giận dổi anh rồi không? Đừng giận, đừng khóc, càng đừng bỏ anh.

Anh không thể sống thiếu em được đâu, không thề."

Nói rồi anh lại rướn người hôn lên môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng ôn nhu rồi dần trở nên cuồng nhiệt khiến Lâm Nhạc không sao thoát ra được. Lâm Kỳ và Lâm An đứng ở cửa phòng nhìn lên thấy cảnh này, Lâm Kỳ vội kéo em mình vào phòng nói.

"Trẻ con không được nhìn, mau lên giường ngủ đi!"

"Anh, như thế là ba mẹ đang bắt đầu hòa thuận rồi đúng không?"

"Anh làm sao biết được, còn phải xem lúc hai người tỉnh rượu thì sẽ thế nào đã."

Sáng hôm sau, Lâm Nhạc mơ màng tỉnh giấc. Đôi mắt từ từ mở ra nhìn thấy yết hầu của người đàn ông trước mắt, cứ ngỡ là mình hoa mắt chưa tỉnh ngủ thì khép mắt lại ngủ tiếp. Chợt trong đầu cô nhớ đến chi tiết mình vừa trong thấy làm cô mở lớn mắt.

"Yết hầu của đàn ông sao?"

Lúc này Lâm Nhạc giật mình ngước nhìn lên, thì ra đêm qua cô và Mộ Thần thể mà lại ngủ chung giường mất rồi.

Nhớ đến đêm qua nụ hôn đang ngọt ngào cuồng nhiệt thì bồng chú ấy ngủ mất, báo hại cô phải khó khăn lắm mới đưa được anh vào phòng. Định để anh ngủ phòng mình, còn mình sẽ sang ngủ cùng tiểu An. Ai ngờ được anh cứ ôm chặt lấy chân cô không buông, mệt mỏi quá cô ngồi xuống ngã đầu vào đầu giường rồi ngủ lúc nào không biết. Sao sáng nay lại tỉnh giấc trong lòng chú ấy thế này! Không thể để chú ấy biết được, phải chuồn thôi.

Nhưng ý nghĩ trong đầu còn chưa kịp thực hiện, cô chỉ vừa mới quay lưng định rời khỏi lòng anh thì đã bị Mộ Thần kéo lại ôm lấy.

"Lén la lén lút gì thế?"

"Chú... chú tỉnh rồi sao?"

Mộ Thần đưa ánh mắt nhìn xuống thấy bàn tay của Lâm Nhạc đang đặt trên ngực mình thì khẽ nhíu mày hỏi.

"Bàn tay em đang đặt ở đâu thế hả?"

Lâm Nhạc giật mình rút tay lại thì anh đã vội giữ lấy.

"Tang chứng vật chứng rõ ràng còn muốn chối sao? Định thay đổi hiện trường à? Nói đi, đêm qua đã làm gì tôi rồi."

"Tôi... tôi làm gì chú đâu chứ! Sao chú không hỏi đêm qua chú làm gì tôi ấy?"

"Tôi say như vậy thì có thể làm gì em được chứ! Trái lại em rất tỉnh táo, em còn chiếm tiện nghi của tôi cả đêm.

Không chừng còn..."

Câu nói của Mộ Thần chỉ nói nữa chừng rồi lại ngập ngừng nhìn cô bằng ánh mắt đen tối làm Lâm Nhạc hốt hoảng giải thích.

"Không có nhé, tôi tuyệt đối không làm gì chú hết, càng không chiếm tiện nghi của chú. Chú đừng có mà ngậm máu phun người thế!"

"Vậy hiện trường hiện tại là thế nào đây? Đang sờ mó người tôi không chiếm tiện nghi thì là gì?"

"Tôi.. Chú... Lưu manh! Biết thế tôi bỏ mặc chú ngủ ở sofa."

Lâm Nhạc giật tay mình lại liên tục đánh vào người anh vừa mắng, Mộ Thần liền chụp lấy tay cô chế ngự cô xuống giường. Ánh mắt đầy trêu chọc nhìn cô hỏi.

"Tôi lưu manh sao? Vậy em có biết lưu manh sẽ làm gì trong trường hợp này không?"

Vừa nói Mộ Thần vừa cúi xuống đến gần đôi môi cô, Lâm Nhạc lúng túng không biết nên làm thế nào thì cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, Lâm An nhìn thấy cảnh này lập tức quay lưng lại nói.

"Còn không nhìn thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục đi!"

Lâm An không đợi Lâm Nhạc nói một lời giải thích nào vội vã bước ra ngoài khép cửa lại. Lâm Nhạc thấy thế liền đẩy Mộ Thần ra vội vã rời giường cô chạy vào nhà vệ sinh.

Đứng nhìn mình trước gương với gương mặc ửng đỏ vì ngượng, Lâm Nhạc nhớ đến từng lời từng hạnh động của anh, cảm giác vừa rồi thật khó tả. Chú ấy vậy mà lại dùng thái độ đó trêu mình, chú ấy không tức giận vì đêm qua mình và chú ấy chung giường sao? Khoan đã, vừa rồi chú ấy vẫn gọi mình là em và cũng không xưng chú, chẳng lẽ những lời nói đêm qua là thật lòng cả sao? Nên đối diện thế nào đây!

Mộ Thần ngồi trên giường nhớ lại gương mặt ửng đỏ lúc nãy của Lâm Nhạc mà khẽ cười một mình. Sao cô ấy lại đáng yêu như vậy chứ! Tuy là lần ra quân đêm qua vẫn chưa thành công lắm, nhưng cũng có thể nói là đã gần với cô ấy thêm một chút. Mình không tin cứ tấn công thể này mà cô ấy không đổ.

"Nhạc Nhạc, anh sẽ không để em rời xa anh một lần nào nữa đâu."
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 37


lớp Bữa sáng bất ổn tại nhà của Lâm Nhạc. Hai đứa trẻ đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn sang hai người nào đó, người thì cắm cúi vào bữa sáng của mình, người còn lại thì cứ liên tục nhìn về phía người kia cười thầm trong sự thích thú. Rốt cuộc hai người đang làm sao thế nhỉ!

"Mẹ, sao mẹ ăn gấp gáp vậy? Ăn như thế dễ bị nghẹn lắm!"

"Mẹ đang vội, mẹ sắp trễ giờ làm rồi."

"Đừng lo, tôi chở em đến công ty."

Nghe từ em phát ra từ miệng của Mộ Thần, Lâm Nhạc bỗng nghẹn đến không sao nuốt nổi. Nhìn thấy cô liên tục vuốt ngực uống vội nước, Mộ Thần lo lắng vỗ nhẹ vào lưng với lên tiếng.

"Nghẹn rồi sao? Chẳng phải bảo em ăn chậm thôi sao?"

"Hai người chăm sóc nhau cứ như vợ chồng ấy. Chú Mộ, tiểu An có thể gọi chú là ba được không?"

Nghe câu hỏi của Lâm An, Lâm Nhạc hốt hoảng lên tiếng.

"Không được!"

"Tại sao ạ?"

"Tại... tại vì chú ấy là chú của mẹ. Sao con có thể gọi là ba được chứ!"

"Chúng ta đâu có phải họ hàng, tôi cũng chỉ lớn hơn em mười hai tuổi. Tiếng chú này cũng không cần thiết phải gọi nữa. Tiểu An muốn gọi thế nào, thì gọi thế ấy đi!"

"Thật sao? Thích quá! Anh, chúng ta có ba rồi. Ba! Tiều An muốn được bế!"

Nhìn đôi tay nhỏ nhắn giơ lên giữa không trung cùng nụ cười tỏa nắng, trong lòng Mô Thần cảm giác được có một sự gắn kết nào đó đến kỳ lạ khiến anh không sao cưỡng lại được mà cúi xuống bế cô bé lên. Mọi khi anh vẫn bế tiểu An như vậy, nhưng hôm nay nghe tiếng ba từ miệng cô bé gọi mình anh lại thấy ấm áp với cùng.

Lâm Nhạc nhìn cảnh này cũng không biết nên làm thế nào, nói gì đi nữa thì Mộ Thần vẫn là ba của bọn trẻ, trước sau gì cũng phải nhận nhau. Đến đâu hay đến đó vậy.

Dù từ chối hết lời, nhưng cuối cùng Lâm Nhạc vẫn phải ngồi xe của Mộ Thần đến công ty. Trong lòng ai đó vui như mở hội, còn riêng Lâm Nhạc lại cho rằng Mộ Thần đang bày trò. Cô đưa mắt nhìn anh lên tiếng hỏi.

"Rốt cuộc chú đang muốn gì thế?"

"Chẳng phải đưa em đi làm sao?"

"Lại em? Chú thật sự muốn.. Muốn làm ba của con tôi thật sao?"

"Em có thấy chú cháu nào ngủ cùng một chiếc giường chưa? Chưa kể đêm qua em đã làm gì đó với tôi rồi. Em phải chịu trách nhiệm chứ!"

"Tôi... tôi làm gì chú được chứ! Nói cứ như chú bị tôi gài bẫy không bằng ấy. Rõ ràng đêm qua chú chủ động hôn..."

Như biết mình lỡ lời nhắc đến chuyện đêm qua, mặc dù sáng nay cô đã nói giữa hai người không xảy ra chuyện gì.

Mộ Thần nhìn cô bằng ánh mắt đượm ý cười, tấp xe vào lề nhanh chóng anh nhoài người về phía cô nói.

"Vậy có nghĩa là đêm qua tôi chủ động hôn em, và em đã ăn sạch tôi rồi? Vậy em nói xem bây giờ chúng ta có thể là chú cháu được sao? Hửm!"

Khoảng cách quá gần làm Lâm Nhạc không được tự nhiên. Cô lúng túng đưa tay chống lên ngực anh đẩy ra để giữ khoảng cách, nhưng dường như Mộ Thần lại chẳng có ý tách ra. Cô lúng túng nói.

"Chú... chú làm gì thế? Đang trên đường đấy, chú không sợ người ta nhìn thấy sao?"

"Họ muốn thấy cứ để họ thấy thôi."

"Chú đừng quên chú từng hứa gì với ba tôi đấy! Chú không được làm bừa đấy!"

"Tôi luôn nhớ lời hứa với ba em, tôi sẽ yêu thương bảo vệ và chăm sóc em đến cuối đời. Tôi đang thực hiện lời hứa đấy chứ!"

Lâm Nhạc đưa mắt nhìn thẳng vào mắt anh. Đúng thế, trước đây chú ấy đã từng đứng trước mộ ba mình hứa như thế. Nhưng sao câu nói bây giờ lại không có chút ý gì giống như là chú lo cho cháu thế nhỉ! Hay tại đầu óc mình đang nghĩ đen tối đi!

Giây phút đôi môi Mộ Thần sắp chạm vào môi cô, Lâm Nhạc vội đưa tay lên che miệng mình lại từ chối nụ hôn kia.

Nhưng đối với Mộ Thần miếng mồi ngon trước mắt đã đến miệng sao có thể để tuột mất được. Vã lại đêm qua vì say nên vành cũng không nhớ được cảm giác nụ hôn đêm qua tuyệt vời thế nào, anh muốn được thử lại.

Kéo tay cô ra đặt trọn nụ hôn lên môi cô. Cảm giác được sự mềm mại thơm tho từ đôi môi cô mang lại khiến anh càng say mê hôn sâu hơn. Lâm Nhạc vẫn thế ra sức chống cự đẩy anh ra, nhưng sức chống trả ấy mỗi lúc lại yếu dần rồi thuận theo nụ hôn của hai mà không sao dứt ra được.

Cả hai người cứ thế hôn nhau đến tình mê ý loạn, Mộ Thần luyến tiếc rời khỏi môi cô khi thấy cô sắp không thở nổi nữa vì nụ hôn của mình. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô cười nói.

"Đây là hình phạt vì gọi anh là chú. Sau này nếu còn tiếp tục gọi chú anh sẽ không phạt đơn giản thế này đâu.

Nhớ chưa?"

"Chú..."

Còn chưa nói được trọn câu, Mộ Thần lại tiến đến hôn cô. Lâm Nhạc hoảng hốt đẩy anh ra nhíu mày nói.

"Đủ rồi đấy!"

"Chẳng anh vừa nói gọi chú thì sẽ bị phạt sao?"

"Lưu... lưu manh."
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 38


Cuộc họp tại Mộ thị. Lâm Nhạc sau bao nhiêu ngày cố gắng cuối cùng cũng đã hoàn thành được bản thiết kế trang sức theo yêu cầu của Mộ Thần.

Ý tưởng "Bên trong giọt nước mắt là trái tim tan vỡ" mà Mộ Thần yêu cầu được trình chiếu đầu tiên. Cô chọn pha lê Swarovski để tạo thành giọt nước mắt bên ngoài và kim cương đỏ để tạo nữa trái tim bên trong. Sự sáng bóng trong suốt của pha Lê cùng sự lấp lánh của kim cương từ nửa trái tim đỏ bên trong là một sự kết hợp hoàn hảo và sang trọng. Tượng trưng cho sự kiêu sa đẳng cấp quý phái khiến ai cũng phải trầm trồ.

Mộ Thần tuy vô cùng hài lòng với bản thiết kế lần này, nhưng vẫn cố bày ra vẻ mặt lạnh lùng khó ở. Từ Chính Thuần thấy Lâm Nhạc đã trình bày xong tất cả các bản thiết kế của mình nhưng anh bạn thân vẫn chẳng có cảm xúc gì. Co chân đá nhẹ vào chân Mộ Thần như nhắc nhở anh hỏi.

"Trình bày xong rồi, cậu lại làm sao thế? Đừng có phát tiết nữa đấy."

Ánh mắt chờ đợi của mọi người trong cuộc họp lẫn sự mong đợi từ ánh mắt Lâm Nhạc nhìn về phía anh. Mộ Thần chậm rãi ngước lên nhìn Lâm Nhạc rồi khẽ cong môi cười nói.

"Chúc mừng em. Tôi rất hài lòng."

Mọi người trong cuộc họp như sắp nín thở vì giây phút im lặng khá lâu của Mộ Thần, cho đến khi anh nói tác phẩm được chấp nhận khiến mọi người vô cùng mừng rỡ. Lâm Nhạc nở nụ cười tươi thở phào nhẹ nhõm nhìn Mộ Thần nói.

"Cảm ơn Mộ chủ tịch."

"Có điều, tôi muốn em tiếp tục đồng hành cho đến khi sản phẩm hoàn thành. Em không ý kiến chứ!"

"Tôi đương nhiên sẵn sàng."

Cuộc họp kết thúc trong không khí vui vẻ. Lâm Nhạc trở về phòng thiết kế trong sự hân hoan chúc mừng của mọi người, ai nấy cũng đều mừng vui thay cho cô. Tất cả các nhân viên trong phòng đưa ra ý kiến mở một buổi liên hoan chúc mừng bản thiết kế của cô được thông qua. Lâm Nhạc cười tươi nói.

"Được, vậy lát nữa tan làm tôi mời mọi người một bữa thịnh soạn được không?"

"Không được không được, chuyện vui thế này sao có thể chỉ ăn cơm chứ! Chúng ta phải uống vài ly chúc mừng chứ!"

"Vậy được, tôi mới về nước nên cũng không rành địa điểm. Mọi người cứ chọn rồi gửi địa chỉ cho tôi, đêm nay chúng ta không sai không về."

"Tôi biết một nơi rất vui, để tôi đặt địa điểm rồi gửi cho mọi người nhé!"

"Được.

Bữa tiệc diễn ra tại một phòng vip trong quán bar lớn nhất thành phố. Tiếng cười nói rôm rả trong căn phòng, những lời chúc mừng cười vui dành cho cô. Lâm Nhạc hôm nay rất vui nên uống khá nhiều. Vừa đứng lên bước vào nhà vệ sinh, một nữ nhân viên nhân cơ hội đã lén bỏ thứ gì đó vào ly rượu của cô.

Một lúc sau Lâm Nhạc trở lại với bước đi loạng choạng, có lẽ cô đã thực sự say. Vừa thấy cô trở lại, nữ nhân viên kia đã vội kéo cô ngồi xuống cạnh mình, đưa ly rượu đã bỏ thuốc cho cô nói.

"Helen chúng ta uống tiếp nào, chúc mừng cô đã hoàn thành bản thiết kế quá xuất sắc."

"Cảm ơn cô Lạc Y, nhưng tôi thật sự không thể uống nổi nữa."

"Hôm nay vui như vậy chẳng lẽ chỉ một ly này thôi cô cũng không uống với tôi được sao?"

"Tôi..."

Chiếc điện thoại trong túi xách vang lên, Lâm Nhạc cầm điện thoại lên rồi nhìn sang Lạc Ý nói.

"Tôi nghe điện thoại đã, con gái tôi gọi."

Cầm điện thoại đến một góc khác bắt máy, đầu dây bên kia liền líu lo giọng nói trong trẻo.

"Mẹ ơi mẹ đang ở đâu thế ạ? Sao trễ như vậy còn chưa về?"

"Mẹ đi cùng vài đồng nghiệp uống vài ly, tiểu An ngoan mẹ sẽ về ngay."

"Mẹ đang ở đâu thế ạ? Mẹ uống say rồi sao?"

"Một chút, nhưng mẹ sẽ về nhanh với con nhé! Còn cúp máy đi."

Tắt điện thoại, Lâm An nhìn sang Mộ Thần, anh vội vã lên tiếng hỏi.

"Thế nào, mẹ con đang ở đâu thế?"

"Mẹ nói đi uống vài ly cùng đồng nghiệp, nhưng tiểu An thấy mẹ có vẻ say rồi. Ba mau đi đón mẹ đi!"

Nghe tiểu An nói thế Mộ Thần có chút lo lắng, trước giờ cô chưa từng uống rượu bên ngoài, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao. Vội mở định vị kiểm tra xem coi ở đâu, xác định được vị trí anh nhìn sang Lâm Kỳ và Lâm An nói.

"Hai anh em ở nhà ngoan ba đi đón mẹ. Đóng chặt cửa đừng mở cửa cho người lạ biết không?"

"Còn biết rồi ạ."

Vừa trở lại bàn, Lạc Ý lại tiếp tục mang ly rượu đến ép Lâm Nhạc. Cô ra sức từ chối vì muốn trở về với con, nhưng cô ta đã nhận lệnh sao có thể không hoàn thành. Cô ta lại nói.

"Thôi được, uống hết ly này chúng ta cùng về được không?"

"Vậy tôi chỉ uống một ly này thôi nhé!"

"Được."

Lâm Nhạc cố gắng uống hết ly rượu trong tay. Đặt ly rượu xuống cô cảm giác đất trời như muốn đảo lộn. Cô loạng choạng đứng lên nói.

"Tôi phải về rồi, mọi người ở lại chơi vui vẻ nhé!"

"Cô say quá để tôi đưa cô ra ngoài."

Lạc Ý cố tình đi theo Lâm Nhạc ra ngoài. Nhưng cô ta không đưa Lâm Nhạc ra bắt xe mà đưa ngược vào khu phòng nghỉ. Vẫn còn đủ tỉnh táo Lâm Nhạc nhận ra được đây không phải là lối ra, cô hỏi.

"Lạc Ý, đây đâu phải là lối ra. Cô đưa tôi đi đâu thế?"

"Ờm... tôi thấy cô say quá nên định tìm phòng nghỉ cho cô nghỉ một lát rồi về."

"Không cần, tôi có thể tự về được. Con tôi đang đợi."

Lâm Nhạc hất tay Lạc Ý ra quay đầu trở lại, nhưng lượng rượu và thuốc cô uống phải không ít, đi được vài bước cô đã cảm giác được cả người không còn sức lực để bước nữa mà ngã xuống. Lạc Ý thấy thế liền lấy điện thoại gọi đi.

"Được rồi mau cho người đến đi."
 
Tìm Chồng Cho Mẹ
Chương 39


Sau cuộc gọi của Lạc Y, một người đàn ông nhanh chóng tiến về phía cô ta. Nhìn Lâm Nhạc đang ngồi bệt dưới sàn dựa vào tường, hai má ửng đỏ vì say càng làm cô thêm xinh đẹp và quyến rũ khiến gã ta thèm thuồng nói.

"Chẳng phải nói đưa vào phòng sao? Sao lại để cô ta ở đây? Lỡ ai thấy thì sao?"

"Cô ta lúc nãy còn chút ý thức nên không chịu vào trong, bây giờ thì ổn rồi anh đưa cô ta đi đi. Nhớ quay video lại đấy!"

"Tôi biết rồi. Mỹ nữ xinh đẹp thể này đêm nay để tôi phục vụ em nhé!"

Gã đàn ông bước đến kéo Lâm Nhạc đứng lên, nhưng cả người cô mềm nhũng không sao đứng dậy được. Nhưng ý thức trong đầu cô vẫn còn, những gì bọn họ nói với nhau cô đều nghe, chỉ là không có cách nào trốn khỏi, đành giả vờ ngất đi để tìm cơ hội thoát thân. Nhưng đến khi người đàn ông kia chạm vào người mình, Lâm Nhạc không thể bình tĩnh chờ thêm, cô vội dùng túi đập mạnh vào mặt ông ta rồi vùng dậy bỏ chạy.

Bị đánh bất ngờ, gã đàn ông kia ngã ngửa ra sau. Lạc Ý cũng vô cùng bất ngờ khi thấy Lâm Nhạc vẫn còn tỉnh táo, thấy Lâm Nhạc đang chạy thoát, Lạc Ý đá vào người đàn ông kia quát.

"Còn không mau đuổi theo cô ta!"

Đầu óc quay cuồng nên chạy không xa đã bị người đàn ông kia bắt lại. Lâm Nhạc loạng choạng vừa hét vừa đẩy hẳn ta ra.

"Bỏ tôi ra! Cứu tôi với!"

Gã đàn ông kia vội dùng tay chặn miệng cô lại để cô không ồn ào. Lâm Nhạc vùng vẫy giẫm giày cao gót lên chân hắn ta, vì quá đau hắn ta vội buông cô ra. Lâm Nhạc một lần nữa bỏ chạy, rất may mắn vừa chạy được vài bước cô đã đâm trúng vào lòng Mộ Thần. Lạc Ý lúc này cũng vừa đuổi đến, nhìn thấy Mộ Thần thì vô cùng hoảng sợ vội thụt lùi về sau. Mộ Thần nhìn nhận thấy gương mặt Lâm Nhạc lộ rõ vẻ sợ hãi và hốt hoảng, đưa mắt nhìn về phía cô ta cùng người đàn ông kia, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi nhìn về phía bọn họ nói.

"Các người đã làm gì cô ấy?"

"Chủ tịch, cô ấy... cô ấy say quá nên tôi đang giúp đưa cô ấy về."

"Không đúng, họ tính kế tôi. Tôi..."

Lâm Nhạc nói được mấy câu rồi gục vào lòng Mộ Thần, tác dụng của thuốc đang dần ảnh hưởng đến cô. Cố bám vào người Mộ Thần cô nói.

"Tôi muốn về nhà."

Người đàn ông kia không biết Mộ Thần là ai, khi không bị dành mất miếng mồi ngon ông ta lớn tiếng quát.

"Mày là thằng khốn nào, dám xen vào chuyện của tao mày muốn chết à?"

"Ai chết còn chưa biết đâu."

Cùng lúc đó Trình Dư dẫn thêm mấy người nữa chạy đến. Lạc Ý nhìn thấy sự xuất hiện của Trình Dư cùng nhóm vệ sĩ, cô ta len lén thụt lùi về sau định bỏ chạy. Nhưng vệ sĩ đã nhanh chóng tóm cô ta lại, Mộ Thần gắn giọng.

"Xử lý bọn họ cho tôi. Cánh tay nào cũng ông ta đã động vào Nhạc Nhạc, phế bỏ cho tôi."

Nói rồi Mộ Thần cúi xuống bế Lâm Nhạc rời đi. Lạc Ý biết mình không thể nào thoát được với khụy gối xuống vang xin, người đàn ông kia vẫn chưa biết Mộ Thần là ai, ông ta khó hiểu quay sang Lạc Ý lên tiếng hỏi.

"Rốt cuộc hắn ta là ai? Sao cô lại sợ hắn ta như vậy?"

"Anh ta là diêm vương của thành phố này, chủ tịch tập đoàn Mộ thị đấy đồ ngu."

Lạc Ý tức giận nhìn người đàn ông kia quát, nhưng người đàn ông kia khi nghe Lạc Ý nói thì càng tức giận hơn cô ta. Ông ta thẳng tay tát thẳng vào mặt Lạc Ý quát.

"Con khốn chết tiệt nhà cô, biết anh ta là người không thể đụng sao cô còn kéo tồi vào! Vị đại ca, tôi không biết gì hết. Tất cả là cô ta làm không liên quan gì đến tôi, xin đại ca tha cho tôi."

"Muộn rồi."

****************

Mộ Thần bế Lâm Nhạc ra xe đưa cô về nhà. Nhìn cô gái bên cạnh không ngừng th* d*c với vẻ mặt vô cùng khó chịu, Mô Thần vừa lái xe vừa lo lắng gọi tên cô.

"Nhạc Nhạc em sao rồi. Có cần đến bệnh viện không?"

"Tôi khó chịu quá!"

Sau câu nói Lâm Nhạc cởi luôn chiếc áo khoác ngoài cũng mình ra. Chưa dừng lại ở đó, cô lại tiếp tục đưa tay mở từng chiếc cúc áo khiến Mộ Thần hoảng hốt tấp xe vào lề để ngăn cô lại.

"Nhạc Nhạc em làm gì thế, không được cởi nữa."

"Chú, tôi thật sự rất khó chịu. Chú giúp tôi với, nóng lắm."

"Nóng sao?"

Mộ Thần nghe cô kêu nóng thì liền điều chỉnh lại nhiệt độ trong xe, nhưng chưa gì Lâm Nhạc đã choàng tay qua cổ anh ôm lấy. Rút vào cổ anh, cô đưa mặt chạm vào da thịt anh lên tiếng.

"Dễ chịu quá! Ở đây rất mát."

Giây phút chiếc mũi của cô chạm vào yết hầu, anh cảm như có một dòng điện chạy qua người mình. Cô gái này sao lại chủ động thế này nhỉ! Cảm thấy cô không ổn, anh vội kéo cô ra khỏi lòng mình. Nhìn dáng vẻ của cô anh đoán chắc cô đã bị bọn họ hạ thuốc rồi. Anh lên tiếng mắng.

"Chết tiệt, dám tính kế người phụ nữ của tôi."

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Trình Dư, đầu dây bên kia vừa bắt máy anh liền nói.

"Lục soát trên người bọn họ, tìm được thuốc gì cho cô ta uống thuốc đó rồi để bọn họ ở cùng nhau. Tôi muốn bọn họ cũng biết cảm giác bị hủy hoại là thế nào."

"Vâng chủ tịch."

"Còn nữa, cho hai vệ sĩ đến nhà Lâm Nhạc canh giữ bên ngoài cửa bảo vệ hai đứa trẻ."

"Vâng."

Cúp điện thoại, Mộ Thần khởi động xe lái xe đi. Nhưng Lâm Nhạc giờ này đã không kiểm chế được nữa, cô đưa tay sờ soạn người Mộ Thần một cách thích thú nói.

"Chú ơi, tôi muốn chú!"
 
Back
Top Dưới