Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1280: C1280: Chương 1280


/images/2024-0308.gif

Sau đó cô giáo nhìn Diêu Thi Duyệt và nói: “Xin lỗi nhé mẹ của Tử Du, vì đây là lần đầu chị đến đây nên hãy gọi điện cho nhà họ Tô. Tôi cần xác nhận chính xác.”

Việc đón trẻ là như vậy, không thể có chuyện hễ ai đến nhận mình là người nhà của trẻ thì giáo viên sẽ để người đó đưa trẻ đi.

Tô Tử Du bước ra và nhìn Diêu Thi Duyệt với vẻ mặt kỳ lạ.

Lại là người phụ nữ này…?

Cậu còn chưa kịp nói chuyện, Diêu Thi Duyệt đã vội vàng nói: “Tiểu Du, lại đây… Ba con đang bận, kêu mẹ tới đón con.”

Sau đó Diêu Thi Duyệt cười nói với cô giáo: “Ba thằng bé đang họp, bây giờ gọi điện thoại không tiện, chỉ cần Tiểu Du nhận tôi là được mà.”

Cô giáo hỏi: “Tử Du, đây là mẹ của con à?”

Chủ yếu vì hôm nay không có người nào khác trong nhà họ Tô đến đón Tô Tử Du nên cô giáo nhất thời không thể đoán được tình hình.

Tô Tử Du trưng ra bẳn mặt ‘một lời khó nói hết’, DNA cậu gửi đi xét nghiệm vẫn chưa có kết quả, đúng là cậu biết người phụ nữ này, hình như dì ấy họ Diêu, nhưng cậu không chắc dì ấy có phải là mẹ cậu hay không.

Nhưng phải hay không thì cậu cũng không rời đi với người phụ nữ này, thật lòng mà nói, cậu không thích người phụ nữ này lắm, cậu khao khát có một người mẹ, nhưng nếu dì này là mẹ cậu thì cậu sẽ ói ra máu.

Tô Tử Du lạnh lùng nói: “Dì ấy không phải mẹ con.”

Cô giáo vô cùng ngạc nhiên.

Những ánh mắt xung quanh cũng đong đầy sự dò hỏi.

Diêu Thi Duyệt cảm nhận được ánh mắt xung quanh, lòng cô ta trầm xuống.

Con của chị gái cô ta đáng ghét y hệt mẹ của nó, làm bẽ mặt người khác ngay ở nơi công cộng, giáo dưỡng chui vào bụng chó hết rồi hả?

Khi vào nhà họ Tô, việc đầu tiên cô ta làm là dạy dỗ hai đứa con của chị gái cô ta!

Còn có Túc Bảo, lần đầu gặp mặt đã nói cô ta ác tâm, cuối cùng cô ta cũng hiểu ra, bọn nhóc đó đều là những đứa con hoang không có mẹ dạy dỗ, rất cần sự giáo huấn của cô ta.

Diêu Thi Duyệt hít một hơi thật sâu để đè nén sự bất mãn trong lòng.

Cô ta cúi xuống đối mặt với Tô Tử Du và nói: “Tiểu Du, tại sao con vẫn còn giận mẹ? Mẹ không cho con ra ngoài chơi với em gái con thôi mà. Em gái con đang học mẫu giáo nên không cần chú trọng chuyện học nhưng con đã vào tiểu học rồi, con phải lên lớp đều đặn chứ.”

Người xung quanh nghe vậy liền xì xào bàn tán, đám bạn và cô giáo đều biết Tô Tử Du có một em gái, cậu rất thích em gái, điều này khiến lời nói của Diêu Thi Duyệt càng đáng tin cậy.

Diêu Thi Duyệt không cho Tô Tử Du cơ hội nói chuyện, cô ta ghé sát vào tai cậu, hạ giọng nói: “Tô tiểu thiếu gia, con nói đúng, dì không phải mẹ con… nhưng dì là dì của con, dì biết mẹ con đang ở đâu, bây giờ dì còn mang theo một ống máu của mẹ con…. Muốn cứu mẹ ruột thì phải đi cùng dì.”

“Nhưng dì chỉ cho con mười giây suy nghĩ… Con biết không, lần trước dượng của con bẻ trật khớp cổ tay dì, còn nói nếu dì dám nhắm vào nhà họ Tô thì anh ta sẽ bẻ cổ dì.”

“Cho nên hôm nay là nỗ lực cuối cùng của dì, nếu hôm nay không thuyết phục được con đi cùng, vậy dì sẽ lập tức rời khỏi nơi này. Con sẽ không bao giờ biết được tình hình của mẹ con.”

“Bởi dì rất sợ dượng của con nên chỉ có thể làm vậy.”

Nói xong, cô ta đứng thẳng lên, vẻ mặt bất lực: “Mẹ nhất định sẽ thực hiện những gì vừa hứa với con, được không?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1281: C1281: Chương 1281


/images/2024-0308.gif

Vẻ mặt Tô Tử Du như gặp phải sóng to gió lớn!!!

Dì…Mẹ!?

Cậu biết chuyện dượng cậu bẻ gãy tay Diêu Thi Duyệt.

Người phụ nữ này mới nói đến việc cứu mẹ cậu… Vậy mẹ cậu hiện ở đâu?

Không rõ tại sao, Tô Tử Du bỗng vô cớ thấy bất an.

Trong mắt Diêu Thi Duyệt hiện lên một tia thắng lợi.

Tuy cô ta không rõ ai phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của mình, nhưng trước khi ra ngoài cô ta đã bói một quẻ, hôm nay cô có mười lăm phút.

Nói cách khác, cô ta được an toàn trong mười lăm phút, nhưng cô ta rút ngắn thời gian xuống còn năm phút để đảm bảo an toàn tuyệt đối.

Diêu Thi Duyệt nhìn đồng hồ, cô ta còn một phút.

Đủ rồi!

Tô Tử Du đã bị cô ta thuyết phục.

Quả nhiên, Tô Tử Du nói: “Bà ấy là mẹ của con!”

Tô Tử Du nắm lấy dây đeo vai của cặp sách và đi về phía trước.

Diêu Thi Duyệt cong môi, nắm lấy tay Tô Tử Du và dẫn cậu ra ngoài.

Ngay khi Tô Tử Du theo Diêu Thi Duyệt ra khỏi hàng rào an toàn, các học sinh lớp 4 -1 bước ra.

Thời gian trả học sinh của các lớp được sắp xếp theo thứ tự, lớp của Tô Tử Chiến xếp sau Tô Tử Du.

Tô Tử Chiến không nhìn thấy Tô Tử Du ngay lập tức, nhưng Tư Diệc Nhiên – Bạn học cùng lớp với Tô Tử Chiến lại nhạy bén trông thấy gáy của Tô Tử Du phía trước.

Cậu nhìn thấy Tô Tử Du xách cặp đi cùng một người phụ nữ xa lạ, hai tay nắm chặt dây vai, trông có vẻ khác thường.

Tư Diệc Nhiên không buồn nghĩ ngợi, lúc đi qua hàng rào an toàn, cậu giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Tử Du, kéo Tô Tử Du lùi lại!

Tô Tử Du đột nhiên bị cổ áo sơ mi siết chặt cổ, không khỏi le lưỡi, quay người trừng mắt: “Anh làm cái gì vậy…!”

Sắc mặt Tư Diệc Nhiên lạnh lùng đến vô cảm: “Hỏi anh trai cậu đi.”

Cuối cùng Tô Tử Chiến cũng nghe thấy có gì đó không ổn, cậu quay đầu nhìn lại, hết nhìn Tô Tử Du rồi lại nhìn Diêu Thi Duyệt, cau mày nói: “Em với người phụ nữ này đi đâu thế?”

Ngay khi Diêu Thi Duyệt sắp thành công, Tô Tử Du đã bị kéo lại, cô ta vô cùng tức giận và nắm tay Tô Tử Du chặt hơn.

Thấy cô giáo lớp 4-1 nhìn về phía mình, cô ta lập tức lặp lại thủ đoạn cũ: “Chào cô, tôi là mẹ của Tử Chiến. Hôm nay tôi sẽ đưa hai đứa bé về nhà. Ba hai đứa đang họp, bà nội lại ốm.”

Cô giáo lớp 4 -1 liếc nhìn Diêu Thi Duyệt rồi hỏi Tô Tử Chiến: “Đó là mẹ của em à?”

Tô Tử Chiến kiên quyết nói: “Không phải ạ.”

Cô giáo lớp 4-1 lập tức quay đầu nhìn cô giáo bên cạnh và nói: “Bảo vệ! Kẹp cô này ra ngoài!!”

Diêu Thi Duyệt: “…”

Mẹ kiếp….

Diêu Thi Duyệt suýt chút nữa là chửi ầm lên!

Ngay khi giáo viên chạy đi gọi bảo vệ, cô ta lập tức cầm lấy ống máu ở trong túi xách ra đặt vào trong tay Tô Tử Du.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1282: C1282: Chương 1282


/images/2024-0308.gif

“Tự mấy đứa xem mà làm đi.” Diêu Thi Duyệt nở một nụ cười kỳ quặc với cậu: “Mẹ của con chống đỡ được đến bây giờ có lẽ cũng sắp tắt thở rồi, chỉ trong mấy ngày nay thôi.”

“Có muốn tới gặp mẹ con lần cuối hay không, con tự nghĩ đi.”

Diêu Thi Duyệt nói, quả quyết buông tay Tô Tử Du ra.

Tâm lý của con người chính là như vậy, khi bạn bị người ta nắm chặt thì không hề cảm thấy sợ hãi chút nào, nhưng khi bạn đột nhiên bị buông ra, đáy lòng sẽ hoảng loạn một cách khó hiểu.

Tâm lý này được Diêu Thi Duyệt hiểu rõ một một, đáy lòng Tô Tử Du quả thật càng ngày càng bất an, cậu nắm lấy tay Tô Tử Chiến thấp giọng nói: “Anh!”

Tô Tử Chiến mím môi, sắc mặt lạnh lùng nói với Tô Tử Du: “Ngu ngốc!” . 𝙏rải nghiệm đọc 𝒕r𝗎yện số 1 𝒕ại ﹎ 𝙏𝚁𝗨𝙈𝙏 𝚁𝗨YỆN﹒𝙑N ﹎

Cậu không có cảm xúc lưu luyến nhiều giống như Tô Tử Du, người mà mình sắp mười tuổi rồi cũng chưa từng gặp qua, nên cậu không quá mẫn cảm với từ “mẹ” này.

Vì thế Tô Tử Chiến quan sát mọi chuyện rất rõ, Diêu Thi Duyệt dùng chuyện này để bắt chẹt Tô Tử Du, cho dù đi cùng cô ta thì đã sao?

Người ta sẽ cho cậu đạt được mong muốn dễ dàng chắc?

Nhưng Tô Tử Du không giống, đáy lòng cậu vẫn có chút cố chấp, khát vọng tình thương của mẹ là một mặt, mặt khác là muốn chất vấn bà ấy, rằng vì sao lại có thể vứt bỏ mặc kệ cậu và anh hai.

Chỉ trong mấy giây giằng co này.

Bảo vệ đã cầm theo cái nĩa chạy tới.

Trường học này có khá nhiều con cái nhà giàu có quyền thế đang theo học, trang thiết bị của bảo vệ vô cùng hoàn hảo, biểu cảm thì cực kỳ hung ác.

Nghe nói có người giả mạo phụ huynh muốn bắt cóc trẻ nhỏ, bảo vệ hiểu lầm nhìn thấy Diêu Thi Duyệt thì lập tức phóng nĩa qua.

“Ai da!” Diêu Thi Duyệt không ngờ tên bảo vệ này lại hùng hổ như vậy!

Cô ta ngờ không kịp đề phòng, đặt mông ngã ngồi dưới đất, cực kỳ chật vật.

“Anh!” Diêu Thi Duyệt vô cùng tức giận: “Anh có biết tôi là ai không! Tôi là vợ của tổng giám đốc Tô – người đứng đầu tập đoàn Tô thị, anh dám đối xử với tôi như vậy hả!”

Bảo vệ: “Ồ, thế thì tôi là tổng giám đốc Tô nè! Sao tôi lại không biết mình có một người vợ là cô thế?”

Khoác lác? Anh ta cũng biết nhé!

Tổng giám đốc Tô là ai chứ? Là người mà cô ta cũng xứng trèo cao à?

Bảo vệ từng trông thấy Tô Nhất Trần từ xa, ấn tượng quá sâu sắc, dù sao nhìn người phụ nữ ở trước mặt này kiểu gì cũng cảm thấy giống bọn buôn người, chắc chắn tổng giám đốc Tô không bị mù, sao có thể nhìn trúng một người phụ nữ như vậy chứ.

Nếu nhìn trúng thật, vậy thì anh ta cũng chỉ đang thực hiện chức trách của mình thôi, anh ta sợ cái con khỉ.

Diêu Thi Duyệt tức chết mất nhưng không thể làm gì được, dù đang rất sốt ruột nhưng cũng không có cách nào cả, xem đồng hồ thì thấy đã đến giờ rồi.

Cô ta vừa mới bò dậy, lại bị bảo vệ cầm nĩa ngăn lại: “Thành thật một chút! Tay trái nhéo tai phải, tay phải nhéo tai trái, ngồi xổm xuống cho tôi!”

Diêu Thi Duyệt vừa mới nói một câu: “Láo xược!”

Chợt nghe “xẹt xẹt” một tiếng, bảo vệ lôi dùi cui điện ra quật ngã cô ta.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1283: C1283: Chương 1283


/images/2024-0308.gif

Bảo vệ cười lạnh: “Còn mắng láo xược cơ đấy, cô cho rằng mình là hoàng thái hậu à, xem phim cung đấu quá 180 phút hay gì!”

Diêu Thi Duyệt ngã trên mặt đất run rẩy.

Cô ta sống nhiều năm như vậy, chưa có giây phút nào lại muốn chém chết một người giống như bây giờ.

Diêu Thi Duyệt muốn nhưng không ngồi dậy nổi, khắp người đều tê dại, đầu lưỡi còn không khống chế được mà thè ra, muốn mất mặt bao nhiêu thì mất mặt bấy nhiêu, nào còn dáng vẻ “phu nhân hào môn” cơ chứ.

Xung quanh cũng không có ai thèm quan tâm tới cô ta, mấy giáo viên chủ nhiệm tập trung một chỗ hỏi thăm Tô Tử Chiến và Tô Tử Du, còn có người gọi điện thoại xác nhận với người nhà họ Tô, nguyên nhân không xác định là Tô Tử Du vừa mới nói Diêu Thi Duyệt là mẹ của mình.

Vài phút ồn ào nhốn nháo qua đi, Diêu Thi Duyệt nằm trên mặt đất như chó chết, hai chân duỗi thẳng thành hình chữ X, mấy bảo vệ cầm nĩa đặt ở trên cổ cô ta, ghìm rất chặt, cô ta muốn xoay người cũng xoay không nổi.

Khó khăn lắm cô ta mới khôi phục một chút sức lực, chợt nghe thấy sau lưng có tiếng chó sủa như điên, ngay sau đó một giọng nói mềm mại vang lên: “Anh trai! Em tới đón các anh tan học nè!”

Túc Bảo mặc một cái váy màu trắng, phối hợp một cái áo khoác nhỏ màu vàng nhạt, dưới chân là một cái xe trượt scooter.

Chân sau bé khẽ đẩy, xe trượt scooter lập tức trượt đi một đoạn, cái chân sau cũng hất lên, vô cùng phóng khoáng. . Tiên Hiệp Hay

Túc Bảo trượt scooter nhanh chóng đến gần, bé muốn học dáng vẻ cua xe của ba bé để dừng xe, kết quả bẹp một tiếng ngã xuống mặt đất.

Mọi người: “…”

Một giây trước còn cảm thấy cô nhóc ở trước mắt này vừa đáng yêu lại vừa ngầu đét.

Giây tiếp theo cô nhóc đã ngã như chó ăn phân.

Túc Bảo che miệng, nước mắt tràn bờ mi, vẻ mặt đưa đám hỏi: “Anh trai! Răng cửa của em có còn không?”

Hu hu hu, bé chỉ tới đón anh trai thôi, không muốn trở về lại bị thiếu mất một cái răng cửa đâu!

Tư Diệc Nhiên ở bên cạnh nhìn Túc Bảo.

Vốn dĩ hai mắt đang sáng ngời.

Ngay sau đó… Khóe miệng giật giật.

Tô Tử Du lập tức quên đi những chuyện khác, vẻ mặt đau lòng tiến lên nâng Túc Bảo dậy, lo lắng kiểm tra răng cửa cho bé.

“A —— em mau há miệng ra… Ừm, răng cửa vẫn còn nhá!”

Túc Bảo khóc: “Em cảm thấy răng cửa rất đau, lúc nói chuyện cũng bị lọt gió… Anh coi đi, giờ nói chuyện bị lọt gió đây này, hu hu.”

Tô Tử Du: “…”

Em như này không phải bị lọt gió mà là bị đau răng…

Tô Tử Du vừa đau lòng vừa buồn cười, hoàn toàn quên mất chuyện về Diêu Thi Duyệt và mẹ mình, cậu cẩn thận quan sát, ồ, quả thật bị mẻ một chút.

Chỗ mẻ to bằng con kiến ấy…

Tô Tử Du vội vàng an ủi: “Không có việc gì không có việc gì, chỉ bị mẻ chút thôi, không ảnh hưởng.”

Túc Bảo khóc: “Thật sao? Có ảnh hưởng đến việc ăn uống của em không?”

Khóe miệng Tô Tử Du giật giật: “Không ảnh hưởng…”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1284: C1284: Chương 1284


/images/2024-0308.gif

“Ảnh hưởng đến việc em ăn kẹo không?”

“Không ảnh hưởng.”

Túc Bảo suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy có ảnh hưởng đến việc em chém gió không?”

Tô Tử Du yên lặng nói: “Không ảnh hưởng, thậm chí còn có thể chém mạnh hơn nữa.”

Túc Bảo: “Vậy thì em yên tâm rồi!”

Mọi người xung quanh đều không kìm nổi nữa.

Nhóc con này đáng yêu quá rồi, toàn chú ý đến mấy thứ đâu đâu!

Tư Diệc Nhiên yên lặng nhìn cô nhóc đang nước mắt lưng tròng này, quả thật đã bị ngã rất mạnh, khóc đến độ hai mắt hồng hồng, chắc chắn là rất đau.

Cậu đột nhiên nhớ tới gì đó, moi móc trong túi một hồi… Lấy ra hai viên kẹo trái cây!

Giấy bọc kẹo lập loè dưới ánh mặt trời, rất xinh đẹp, hai viên kẹo một viên là giấy bóng màu vàng, rất hợp với áo khoác của Túc Bảo, một viên là hồng nhạt, có vẻ là vị dâu tây mà bé thích nhất.

Cậu đi tới, giơ tay cho Túc Bảo hai viên kẹo: “Đừng khóc, cho em kẹo nè.”

Túc Bảo sửng sốt.

Ồ, anh trai này là ai vậy, hơi quen quen.

Hình như là tiểu quỷ mà bé đã cõng trở về lúc đi cắm trại ngày trước thì phải.

Không chắc lắm, để quan sát thêm.

Không đúng, là anh trai đã cho bé kẹo trước kia, Túc Bảo nghĩ ra, vui vẻ nói: “Cảm ơn anh Diệc Nhiên!”

Tư Diệc Nhiên vui vẻ, không ngờ bé lại nhớ rõ tên của cậu, chứng tỏ bé cũng coi cậu là bạn.

Cậu không có bạn bè, Túc Bảo là người đầu tiên, sau đó cũng vì bé mà cậu với Tô Tử Chiến cũng coi như là nửa bạn bè —

Chỉ là một nửa là bởi vì cậu không thích nói chuyện, Tô Tử Chiến cũng không thích nói chuyện, hai người cùng ra ngoài hoạt động thì đều đứng ở một bên, tuy rằng không nói gì cả nhưng đi đâu cũng sẽ đứng cùng với nhau.

Đáy lòng Tư Diệc Nhiên rất vui nhưng cậu không biểu hiện ra ngoài, khuôn mặt nhỏ căng thẳng gật đầu: “Không cần cảm ơn.”

Túc Bảo nhận lấy kẹo, hình như không còn đau nữa rồi.

Bé vui vẻ nói: “Anh nhỏ, anh lớn, chúng ta về nhà thôi!”

Chú Nhiếp đã trao đổi với giáo viên xong xuôi, sau khi ký tên thì dẫn theo Tô Tử Chiến và Tô Tử Du cùng với Túc Bảo đang định rời đi.

Diêu Thi Duyệt nằm trên mặt đất lập tức gọi với, có ai chịu liếc cô ta một cái không vậy!

Cô ta không muốn bị cảnh sát dẫn đi đâu.

Diêu Thi Duyệt hít sâu một hơi, nói: “Tiểu Du, chờ một chút…”

Tô Tử Du quay đầu lại nhìn cô ta, rốt cuộc nhớ ra trong tay mình đang cầm một ống máu, cậu lập tức khựng bước chân lại.

Diêu Thi Duyệt nói: “Nhớ rõ lời dì vừa nói với con, chỉ còn mấy ngày nữa thôi.”

Cô ta vừa nói vừa gõ vào nĩa của bảo vệ: “Buông tôi ra! Có mắt nhìn không hả!”

Bảo vệ rất có mắt nhìn, cho nên tiếp tục ghìm chặt.

Phụ huynh tụi trẻ đều đã tới, càng chứng tỏ cô ta không phải mẹ của bọn trẻ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1285: C1285: Chương 1285


/images/2024-0308.gif

Cô ta tỏ vẻ gì chứ.

Lúc này bên phía xe lại truyền đến chó sủa.

Chó săn bị buộc dây, dây dắt chó nằm trong tay Vạn Bát Thực, Vạn Bát Thực ngồi trên xe không nhúc nhích —— Túc Bảo bảo anh ta ngồi đừng nhúc nhích, anh ta quả thật không hề nhúc nhích.

Túc Bảo lôi kéo chú Nhiếp, lặng lẽ nói thầm vào tai chú ấy mấy câu.

Vẻ mặt chú Nhiếp khó xử, gửi tin nhắn cho Tô Nhất Trần, Tô Nhất Trần chỉ trả lời một câu: Nghe lời cô chủ nhỏ.

Chú ấy chỉ có thể gật đầu.

“Mọi người cứ buông cô ta ra đi!” Chú Nhiếp nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Diêu Thi Duyệt trừng mắt nhìn bảo vệ một cái, bực bội bò lên, nhưng đáy lòng lại không nhịn được mà đắc ý.

Nhìn xem, biết ngay Tô Tử Du vẫn không thể buông bỏ được mà!

Bị cô ta bắt chẹt rồi!

Chỉ cần có thể bắt chẹt một đứa nhóc, có được một điểm đột phá, như vậy cơ hội của cô ta sẽ tới.

Tiên gia nói quả thật không sai, ra tay với đứa nhóc trước, mặc dù trong quá trình đó có gặp phải một ít cản trở nhưng cuối cùng cô ta vẫn thắng.

Sau khi Diêu Thi Duyệt đứng lên, chật vật vuốt tóc vài cái, ra vẻ trấn định, tao nhã giẫm giày cao gót đi tới trước mặt mấy người Túc Bảo.

Túc Bảo lại đột nhiên ngẩng đầu, cười híp mắt nhìn cô ta.

“Dì à, tui bấm tay tính thử, dì sắp gặp xui xẻo rồi đó!”

Diêu Thi Duyệt sửng sốt, chợt khinh thường, một con nhóc thì biết cái gì gọi là bấm tay tính toán chứ? .

||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||

Vừa nghĩ như vậy, chợt nghe Túc Bảo nói: “Chú Bát Thập, chú mau nói “hi” đi!”

Bé giơ tay nhỏ lên lắc thật mạnh.

Vạn Bát Thực sửng sốt, vô cùng thành thật giơ tay lên, xua xua tay nói: “… Hi ~”

Anh ta vừa mới “hi” xong, chó săn trong tay lập tức giãy khỏi dây buộc, vèo một tiếng xông ra ngoài!

Diêu Thi Duyệt đang tao nhã vén tóc, vừa định nói chuyện.

Chợt thấy một con chó săn lớn vọt tới, cô ta sợ tới mức theo bản năng xoay người bỏ chạy!

Nhưng hai cái đùi sao có thể chạy thắng được bốn chân.

Chó săn hung ác nhe răng, cắn một cái vào mông cô ta.

Diêu Thi Duyệt kêu thảm thiết một tiếng, chạy trốn càng mau.

Mọi người ở hiện trường chỉ thấy người phụ nữ này một giây trước còn rất tao nhã vén tóc, chuyện trò vui vẻ, tươi cười xinh đẹp.

Giây tiếp theo đã bị chó đuổi theo hai con phố, giày cao gót cũng bốc hơi luôn…

Túc Bảo nhăn mũi hừ một tiếng, nói thầm một câu rất nhỏ: “Đây không phải là do tui kêu con chó cắn nha, là chú Bát Thập chào hỏi tui, con chó mới tự chạy ra á…”

Tư Diệc Nhiên vừa hay đi ngang qua: “…”

Cậu nghe thấy rồi…

Diêu Thi Duyệt bị chó đuổi theo hai con phố, tóc tai hỗn độn, cuối cùng còn bị cảnh sát bắt.

Cô ta tức giận đến hộc máu: “Không phải ông ta đã nói, đây chỉ là hiểu lầm thôi sao…”

Diêu Thi Duyệt chỉ vào chú Nhiếp.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1286: C1286: Chương 1286


/images/2024-0308.gif

Chú Nhiếp cười nho nhã: “Vừa rồi tôi mới suy nghĩ lại, là tôi không suy xét cẩn thận, những việc chuyên nghiệp thì phải nhờ người có chuyên môn tới xử lý.”

Chú ấy nhìn về phía cảnh sát: “Phiền toái các anh.”

Diêu Thi Duyệt: “…”

Giọng nói cảnh sát rất nghiêm túc: “Tên gì, bao nhiêu tuổi, người ở đâu, tới nơi này làm gì!”

Diêu Thi Duyệt cố nặn ra một nụ cười: “Không phải, các đồng chí cảnh sát à, đây đều là hiểu lầm…”

Cảnh sát: “Bớt cợt nhả cho tôi! Mang đi!”

Diêu Thi Duyệt lập tức nóng nảy.

Không được mang đi!

Vào trong đó sẽ trở thành người có tiền án, khó khăn lắm cô ta mới được điều tới nơi này, để sau này được gả vào nhà họ Tô cô ta còn phải chạy một chút quan hệ để được điều tới bệnh viện công làm bác sĩ chính quy.

Sao có thể vào đó được?

Mắt thấy không thuyết phục cảnh sát được, cô ta chỉ có thể vội la lên: “Tôi… Tôi thật sự không phải bọn buôn người! Tôi là bác sĩ của cậu chủ nhỏ nhà họ Tô – Tô Tử Tích, khoảng thời gian trước cậu ấy đổ bệnh nằm viện mới quen biết… Tôi, tôi đã nhìn thấy tổng giám đốc Tô ở bệnh viện, vừa gặp đã yêu, hôm nay mới muốn tới tìm Tiểu Du để lôi kéo quan hệ…”

“Thật đấy, tôi không hề muốn bắt cóc cậu ấy, các anh hãy tin tôi, tôi không hề nói dối!”

Bảo vệ ở bên cạnh cười lạnh một tiếng: “Cô không nói dối? Vừa nãy chẳng phải cô nói mình là vợ của tổng giám đốc Tô à!”

Diêu Thi Duyệt tức khắc hận cái tên bảo vệ này chết đi được.

Đợi cô ta trở thành đương gia chủ mẫu của nhà họ Tô, cô ta sẽ xử lý cái tên bảo vệ này đầu tiên, cho mọi người biết chọc cô ta sẽ có kết cục như thế nào!

Diêu Thi Duyệt hít sâu một hơi, lấy giấy chứng nhận từ trong túi xách rách nát ra, lại như sợ người khác biết mình là ai, chỉ có thể hạ giọng nói: “Đồng chí cảnh sát, đây là giấy chứng nhận của tôi, tôi tên là Diêu Thi Duyệt… Thật sự không phải người xấu, các anh có thể kiểm tra.”

Túc Bảo ở bên cạnh vểnh tai lên.

“Dì này đang nói gì vậy? Nghe không được.”

Hồ lô linh hồn, quỷ đào hoa cười duyên một tiếng: “Cục cưng muốn nghe thấy hả, rất đơn giản, chị đây giúp cưng!”

Nó bay vèo ra ngoài, bám lên đầu Diêu Thi Duyệt: “Nào ~ nói to lên, các anh trai không nghe thấy đâu ~”

Không biết tại sao Diêu Thi Duyệt lại đột nhiên cảm thấy hơi mệt rã rời.

Bên tai mơ hồ có tiếng người đang nói chuyện, vừa ngẩng đầu lên chợt nhìn thấy Tô Nhất Trần mặc tây trang thẳng tắp đứng ở trước mặt, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nói gì đó? Hình như là nói to lên.

Diêu Thi Duyệt vui vẻ, ánh mắt si mê.

“Tổng giám đốc Tô… Em là Diêu Thi Duyệt! Em là bác sĩ khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX, anh không nhớ sao?”

“Người ta thật sự không phải người xấu, không tin anh sờ thử đi, trông người ta có giống người xấu không?”

Diêu Thi Duyệt càng nói càng kích động, to gan duỗi tay sờ lên ngực của “tổng giám đốc Tô”.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1287: C1287: Chương 1287


/images/2024-0308.gif

Cảnh sát quát lạnh một tiếng: “Thành thật chút!”

Chỉ có chút tư sắc này, còn muốn thử thách cán bộ nhân dân?

Cảnh sát lập tức vặn ngược tay Diêu Thi Duyệt, đ è xuống đất!

Diêu Thi Duyệt tức khắc tỉnh táo lại, choáng váng!

Cô ta… Cô ta vừa mới bị làm sao vậy!?

Xung quanh truyền đến tiếng nghị luận kinh ngạc, trong ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều mang theo vẻ khinh thường.

“A, thì ra là con gà rừng muốn quyến rũ tổng giám đốc Tô, khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX? Ba chồng của tôi đang nằm viện ở đó, giờ tôi sẽ bảo ông ấy chuyển viện.”

“Cô ta còn định quyến rũ cảnh sát trước mặt mọi người nữa chứ, muốn người ta tha cho mình, tôi cũng choáng luôn, nghĩ gì không biết.”

“Tôi rất quen thuộc khoa ngoại thần kinh của bệnh viện tư nhân XXX, chị em tốt của tôi đang làm y tá ở đó, tôi sẽ gọi video hỏi một chút.”

Diêu Thi Duyệt như rơi xuống hầm băng, danh tiếng của cô ta đã bị hủy hoại hoàn toàn!

Cô ta giương mắt oán hận nhìn một vòng, tầm mắt đảo qua Túc Bảo, Tô Tử Du, Tô Tử Chiến và chú Nhiếp, cuối cùng dừng lại trên người Vạn Bát Thực.

Người đàn ông này này, từ lúc ban đầu không nói câu gì, vừa rồi cũng là anh ta thả chó cắn cô ta.

“Là anh!” Diêu Thi Duyệt đỏ mắt nói.

Vạn Bát Thực: “?”

“Chờ đó cho tôi!”

Vạn Bát Thực: “?”

Diêu Thi Duyệt bị ấn đầu dẫn đi, quần áo trên người bị chó cắn đến rách tung tóe, tóc như ổ gà, đời này cô ta chưa từng mất mặt như vậy bao giờ.

Tô Tử Chiến kéo Tô Tử Du một phen: “Đi thôi. Sau này đừng ngu ngốc như thế nữa.”

Tô Tử Du lấy lại tinh thần, căm giận nói: “Nói ai ngu đó? Em đã báo cho dượng rồi.”

Vừa dứt lời, một chiếc xe việt dã ngầu lòi màu đen cua ngang một phát, ngừng ở trước mặt mọi người.

Mộc Quy Phàm xuống xe nhìn về phía Tô Tử Du: “Sao rồi? Bị quỷ bắt cóc à?”

Tô Tử Du: “…”

Cậu nói thầm: “Chẳng phải là vẫn chưa bắt cóc thành công à…”

Ầy, không nói nữa, mất mặt.

Tô Tử Du không biết rằng chuyện này sẽ trở thành trò cười trong vài chục năm tới của cậu, mỗi khi cậu cãi nhau với anh trai, anh trai cậu sẽ luôn lạnh lùng ném xuống một câu “tên ngốc suýt chút nữa bị người phụ nữ ngu xuẩn bắt cóc”…

Mộc Quy Phàm nhìn xung quanh nói: “Lên xe trước đã, về nhà nói tiếp.”

Túc Bảo lập tức kéo ván trượt của mình lộc cộc chạy lên xe ba.

Vạn Bát Thực ngồi trên xe chú Nhiếp đi phía sau xe việt dã của Mộc Quy Phàm.

Tư Diệc Nhiên đứng tại chỗ nhìn theo Túc Bảo lên xe ở phía xa, cô bé vui vẻ nhưng không quay đầu lại lần nào.

Cậu có chút không vui, khuôn mặt nhỏ lộ ra sự lạnh lùng nghiêm túc.

“Đi thôi cậu chủ nhỏ!” Quản gia nhà họ Tư giục.

Tư Diệc Nhiên mím môi, đang định rời đi thì thấy cửa sổ xe việt dã hạ xuống, Túc Bảo ghé vào cửa sổ vẫy tay với cậu, mắt cười cong cong: “Cảm ơn anh Diệc Nhiên đã cho em kẹo nha, tạm biệt ~”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1288: C1288: Chương 1288


/images/2024-0308.gif

Sự lạnh lùng trên mặt Tư Diệc Nhiên tan ra, vô thức vẫy tay với cô, xe việt dã biến mất cuối con đường, rẽ sang một bên khác.

Trên xe mấy đứa nhỏ nhìn chằm chằm ống rút máu trong tay Tô Tử Chiến.

“Đây chính là máu của dì sao?” Túc Bảo tò mò hỏi.

Tô Tử Chiến nhìn qua, lạnh nhạt nói: “Chưa chắc, có lẽ là lừa người, chỉ có đồ ngốc mới tin.”

Tô Tử Du lườm cậu một cái: “Anh không tin thì thôi, đừng có ỷ là anh em thì làm nhục em thế nào cũng được.”

Tô Tử Chiến cười nhạo, mặc dù không nói thêm gì nhưng vẻ mặt biểu lộ rất rõ ràng, chẳng lẽ không phải sao?

Mộc Quy Phàm đánh tay lái, xe quay đầu đi về một đường khác.

Anh nói: “Đi thôi, xét nghiệm chút là biết.”

Tô Tử Du nói: “Hai hôm trước xét nghiệm ADN tóc vẫn chưa có kết quả… Kết quả giám định người thân phải nhanh nhất ba ngày mới có.”

Mộc Quy Phàm: “Đó là cháu.”

Tô Tử Du ngậm miệng không nói tiếp.

Máu được đưa đến trung tâm xét nghiệm, Mộc Quy Phàm tìm một người bạn hỗ trợ khẩn cấp, nhanh nhất là ngày mai sẽ có kết quả.

Một đoàn người chỉ có thể đi về trước, đi ngang qua công ty Tô Nhất Trần nên thuận đón anh luôn.

Cậu cả vừa mới ngồi xuống ghế lái phụ đã quay đầu nhìn ba đứa nhỏ ở phía sau.

Câu đầu tiên anh hỏi là: “Cần bồi thường tiền sao? Cậu đưa.”

Khóe môi Mộc Quy Phàm hơi nâng lên, quả nhiên là cậu cả đẹp trai nhiều tiền.

Vừa mở miệng đã thể hiện khí chất tổng tài bá đạo.

Túc Bảo lắc đầu nói: “Không cần nữa cậu cả, dì xấu xa kia đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi, một xu cũng không cần bồi thường!”

Tại sao phải bồi thường tiền chữ, một xu cũng không bồi thường.

Cho dù tiền ở trong túi có bị mục thì cũng không bồi thường cho cái dì xấu xa kia.

Tô Tử Du hưng phấn nói: “Ha ha, ba, ba không thấy người phụ nữ kia nhếch nhác đến mức nào đâu! Bị chó lùa suốt hai con đường.”

Tô Nhất Trần cười cười, quay người lại ngồi thẳng.

Đột nhiên Túc Bảo nói: “Không sai nha ~ Hôm nay Bá Tổng đuổi theo rất giỏi! Bá Tổng hôm nay vất vả rồi! Về cho em thêm đùi gà nha!”

Tô Nhất Trần vô thức quay đầu lại nhìn thì thấy Túc Bảo đang xoa đầu chú chó săn kia.

Khóe miệng anh hơi giật giật.

Anh cứ có một… cảm giác kì lạ.

Mộc Quy Phàm không nhịn được mà cười nhẹ một tiếng, nhấn mạnh: “Đúng là Bá Tổng rất giỏi.”

Tô Nhất Trần: “…”

Anh ho một tiếng, cân nhắc từ ngữ: “Túc Bảo, con có muốn đổi tên khác cho chó săn không?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1289: C1289: Chương 1289


/images/2024-0308.gif

Túc Bảo ngẩng đầu, trong đôi mắt trong vắt mang theo sự hoang mang: “Vì sao? Bá Tổng không hay sao?”

Tô Nhất Trần không chớp mắt nói dối: “Không xứng với khí chất mạnh mẽ của chó săn.”

Túc Bảo suy nghĩ, vậy sao? Hóa ra chưa đủ ngầu.

Cũng đúng, anh trai nói bá tổng trong truyện xưa không có bệnh này thì cũng là có bệnh kia, hình như không đủ ngầu thật.

“Gọi là gì được?” Túc Bảo nhíu mày suy nghĩ.

Tô Tử Du bị dáng vẻ đáng yêu của cô ảnh hưởng, cũng suy nghĩ: “Muốn ngầu thì phía sau phải có từ giống nhau… Vừa thể hiện được sự đáng yêu của chó mà lại không mất khí phách.”

Hai mắt Túc Bảo tỏa sáng: “Em biết rồi, gọi là Bá Bá!”

Mộc Quy Phàm đang lái xe bị sặc nước bọt.

Tô Nhất Trần liếc mắt nhìn anh, trong mắt mang theo sự giễu cợt: “Tên này không tệ.”

Mộc Quy Phàm: “…”

Áo bông nhỏ lại sơ hở rồi!

“Đổi tên khác.” Mộc Quy Phàm nói: “Con chỉ có một ba thôi.”

Tô Nhất Trần: “…”

Tô Tử Chiến: “…”

Tô Tử Du: “…”

Túc Bảo: “…Dạ?”

Lúc mọi người đang thảo luận tên đặt cho chó thì đi qua trường tiểu học Quốc Tế Ngũ Tượng.

Tô Tử Du ồ một tiếng: “Mọi người nhìn xem người kia có giống Hân Hân không.”

Túc Bảo nhìn thoáng qua: “Ồ, rất giống chị Hân Hân nha.”

Tô Tử Du: “Ha ha, con bé cũng tóc ngắn, cũng hay làm động tác đó.”

Túc Bảo: “Đúng nha, mau lấy điện thoại chụp ảnh đi anh, lát mang về cho chị Hân Hân xem.”

Tô Tử Chiến: “…”

Đó chính là Hân Hân nha, sau khi khai giảng cô bé đã lên tiểu học, hai người này đều không nhớ.

Xe đi qua cổng trường học.

Tô Tử Chiến trầm mặc nói: “Hôm nay lớp 1 có hoạt động ngoại khóa, trường học tổ chức một thí nghiệm khoa học nhỏ, tan muộn hơn tụi con nửa tiếng.”

Tô Tử Du: “Ồ… Đột nhiên anh nói cái này làm gì?”

Mộc Quy Phàm đang nghĩ tên cho chó săn đột nhiên đạp phanh.

Quên mất, vừa rồi bà cụ gọi điện thoại dặn anh nhớ đón Hân Hân.

Nói là chú Nhiếp đi đón Tô Tử Chiến Tô Tử Du, Tô Tử Lâm đang ở công trường đẩy nhanh tiến độ, hơn nữa cô bé còn đang không thoải mái.

Vậy mà anh lại quên mất chuyện này!

Cổng trường tiểu học.

Hân đầu to đáng thương đáng thương ghé đầu vào cổng sắt.

Các bạn học đều được đón về hết, chỉ còn lại mình cô bé.

Chuyện này không khoa học chút nào, cô bé là bạn nhỏ nhà họ Tô, nhà họ Tô nhiều người như vậy mà còn quên đón đứa nhỏ sao?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1290: C1290: Chương 1290


/images/2024-0308.gif

“Chết đói… Chết đói mất ~” Hân đầu to dựa vào cổng sắt, trông ngóng mòn cả mắt.

Không có chuyện họ quên cô bé được.

Không… Không thể đâu nhỉ…?

Hân đầu to buồn chán nhoài mình trên cổng sắt, sau đó cô bé nhìn thấy một chiếc xe địa hình màu đen phóng nhanh trên đường ở phía xa.

“Chà, lái xe nhanh quá, chiếc xe này trông hơi giống xe của dượng thì phải.” . Truyện Cung Đấu

Hân Hân nghi ngờ, xe chạy như bay nên cô bé không trông thấy biển số xe, nhưng rồi bé lại gạt bỏ suy nghĩ kia là chiếc xe của ba Túc Bảo, vì dượng của bé đâu phải người duy nhất lái chiếc xe địa hình màu đen.

Chiếc xe địa hình đột nhiên phanh gấp, quay đầu lại, phóng ngược qua đường.

Một cái đầu nhỏ thò ra ngoài cửa sổ xe, ra sức vẫy tay với Hân Hân.

“Ồ, đứa bé kia trông giống Túc Bảo thật.” Hân Hân sờ túi: “Đáng tiếc mình lại không mang điện thoại di động theo, nếu không mình sẽ chụp ảnh đem về cho em ấy xem.”

Hân Hân lẩm bẩm chưa đầy một phút thì chiếc xe địa hình đã lao từ bên đường tới, dừng lại trước cửa trường.

Hân Hân: “…”

Lúc này, cô bé thầm nghĩ liệu nụ cười của bé có giống nụ cười gượng gạo của Chuột Jerry hay không?

Trên xe địa hình, biểu cảm của mọi người đều rất nhất quán.

Mộc Quy Phàm hạ giọng, “Khi về nhà, mọi người kín miệng chút nha. Chúng ta đến trung tâm kiểm nghiệm nên mới lỡ giờ về nhà, hoàn toàn không có chuyện quên đón Hân Hân.”

Vẻ mặt của Tô Tử Chiến giống hệt ba cậu, cậu vô cảm nói: “Dượng, số tài khoản ngân hàng của con là 543211234567.”

Mộc Quy Phàm: “…”

Tô Tử Du nghe thế cũng lập tức báo số thẻ của mình: “Dượng, số thẻ của con là 123456754321, nửa trước và nửa sau hoàn toàn đối lập với số thẻ của anh con, dượng nhớ kỹ nha!”

Túc Bảo hả? Tại sao hai anh trai lại báo số thẻ vậy?

Bé chớp mắt bối rối, đua đòi theo phong trào báo số: “Ba ơi, số thẻ của con là 123456789000, cậu cả làm thẻ cho con đó, dễ nhớ không ba?”

Mộc Quy Phàm: “…”

Áo khoác bông nhỏ, cháy nhà hôi của là việc nên làm sao hả con?

Quên đi, còn hơn bị bà cụ Tô dùng tay không chém người.

Ngay khi Mộc Quy Phàm chuẩn bị chuyển tiền, anh chợt nhìn thấy Tô Nhất Trần đưa điện thoại di động đến trước mặt anh, trên đó có mã QR thanh toán.

“Thật ra, với tôi tiền là một con số vô nghĩa, tôi thích nhìn bà cụ dùng tay không chặt người hơn.” Cậu cả luôn lời ít ý nhiều như vậy đấy.

Ý tứ chính là: Anh không thiếu tiền, nếu Mộc Quy Phàm chuyển cho anh quá ít tiền thì chẳng có ích gì.

Mộc Quy Phàm: “…”

Lặng lẽ chuyển tiền.

Cứ xem như bỏ tiền ra để diệt trừ tai họa, quên đi, chỉ cần suôn sẻ đón Hân Hân về nhà là được.

Hân Hân trơ mắt nhìn vài người đang lẩm bẩm, sau đó giơ tay vẫy: “Mọi người thấy con giống con cái nhà ai nào?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1291: C1291: Chương 1291


/images/2024-0308.gif

Túc Bảo chạy tới xoa đầu Hân Hân, mặt lộ vẻ áy náy: “Xin lỗi chị Hân Hân! Em mải lo chuyện đổi tên cho Bá Tổng trên xe mà quên mất chị.”

Dừng một chút, bé nói thêm: “Lần sau khi đặt tên cho con chó, em chắc chắn sẽ nhớ đến chị!”

Hân Hân nhận ra người trước mặt là Túc Bảo, ồ thế ổn rồi.

Cô bé nói: “Không sao đâu, không sao đâu. Thế Bá Tổng đổi tên chưa em?”

Đang nói chuyện, cô bé toan đứng dậy thì nghe thấy một tiếng kẹt lớn, đầu cô bé bị kẹt trong lan can sắt…

Mọi người đều choáng váng.

Mộc Quy Phàm thầm nghĩ số tiền bịt miệng kia coi như công cốc rồi.

“Hỏng rồi, làm thế nào bây giờ?” Tô Tử Du sửng sốt: “Nếu gọi lính cứu hỏa tới mở cửa thì lúc về đến nhà chắc chắn sẽ rất muộn”

Khi đó, bà nội nhất định sẽ nghi ngờ, thế thì không chỉ có dượng bị xử phạt, mọi người cũng chịu tội chung.

Túc Bảo vội vàng an ủi: “Không sao, không sao! Chúng ta không sao đâu!”

Bé nhìn trái ngó phải: “Mọi người đứng gần che cho con, con có thể bẻ cong hàng rào!”

Lúc này, chú bảo vệ đã bước tới.

Tô Tử Du lắc đầu: “Không được… ở đây còn có camera… Hay chúng ta dồn lực đẩy đầu Hân Hân về sau.”

Hân Hân buồn bã khóc: “Rớt tai thì phải làm sao?”

Mộc Quy Phàm chống tay lên cằm: “Theo kinh nghiệm của dượng thì không rơi ra đâu.”

Tô Nhất Trần: “…”

Không nghe nổi nữa rồi, anh quay lại và giải thích tình hình cho nhân viên bảo vệ.

Tô Tử Chiến trầm giọng nói: “Con nít có đầu to thân nhỏ, đầu có thể đi qua đâu thì thân ắt đi qua đó.”

Hân Hân sửng sốt: “Ý anh là thế này à…?”

Chưa kịp nói xong cô bé đã nghiêng người luồn ra ngoài, quả nhiên hết mắc kẹt.

Túc Bảo: “Ồ! Anh cả thật lợi hại!”

Cô bé con nhìn Tô Tử Chiến với đôi mắt đong đầy ngưỡng mộ.

Tô Tử Chiến không khỏi quay đầu đi, nhưng lòng cậu lại rạo rực như nở hoa.

Cảm giác được em gái tôn thờ thật tuyệt vời…

Mộc Quy Phàm nhất thời không nói nên lời, chờ chút, quy tắc trẻ con đầu chui lọt thân ắt chui lọt này anh biết mà, sao lại để nhóc Tô Tử Chiến cướp lời nhỉ?

Tô Nhất Trần đang đăng ký tại phòng bảo vệ.

Nhân viên bảo vệ nói: “Anh Tô, vừa tan trường có một người phụ nữ giả làm vợ anh, Tô tiểu thiếu gia suýt chút nữa đã bỏ đi cùng cô ta.”

“Ai, trẻ con thật đáng thương, ngày thường trông cũng thông minh khó bị gạt, nhưng vì quá khao khát tình mẫu tử mà…”

Đôi tay đang cầm bút của Tô Nhất Trần hơi khựng lại, sau đó anh đưa cuốn sổ có chữ ký cho bảo vệ, gật đầu nói: “Cảm ơn.”

Nhân viên bảo vệ nói không cần cảm ơn và nhìn Tô Nhất Trần cùng đám người rời đi.

Một nhân viên bảo vệ trẻ tuổi khác bước tới thì thầm: “Ồ, chú Ngưu, sao chú không kể công cho Tô tổng biết? Vừa rồi chính chú đã kéo kẻ buôn người đi mà.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1292: C1292: Chương 1292


/images/2024-0308.gif

Nhân viên bảo vệ xua tay nói: “Có gì để khoe khoang? Đây không phải là một phần trách nhiệm của chúng ta sao?”

Người bảo vệ trẻ tuổi nhất thời không nói nên lời, lòng anh ta thầm nghĩ rằng ông già này thật ngu ngốc, khó trách tuổi già vẫn làm một chức bảo vệ cỏn con.

Điều anh ta không biết là hồ sơ của chú Ngưu đã nằm trong tay chú Nhiếp…

Cuối cùng cả nhóm lên xe và về đến nhà trước khi trời tối.

Đương nhiên họ vẫn bị bà Tô cằn nhằn, bọn trẻ chột dạ nên ăn xong vội bỏ chạy lên lầu.

Khi tan trường vào ngày hôm sau, đã có kết quả xét nghiệm hai mẫu ADN.

“Kết quả ADN của sợi tóc cho thấy có quan hệ họ hàng…” Mộc Quy Phàm nhìn báo cáo xét nghiệm mẫu máu, cau mày: “Kết quả ADN của máu cho thấy…”

Anh đặt kết quả kiểm tra lên bàn, Tô Nhất Trần nhìn rõ dòng chữ có quan hệ mẹ con.

Tô Tử Du sửng sốt, nói cách khác, ống máu này thật sự là của mẹ cậu!

Kết quả xét nghiệm tóc và máu phù hợp với những gì Diêu Thi Duyệt nói.

“Dì ấy nói với con rằng dì ấy là dì của con và biết mẹ con đang ở đâu… Dì ấy còn nói mẹ con sẽ không sống được mấy ngày nữa.”

Tô Tử Du đột nhiên lo lắng, cậu vẫn tưởng người phụ nữ kia là kẻ nói dối, nhưng không ngờ dì ấy đang nói thật.

Tô Tử Chiến cũng cau mày, nếu là thật…

Trong lòng cậu tự hỏi, liệu mình có thể tiếp tục thanh thản sống cuộc đời bình yên như bấy lâu nay và bỏ qua quá khứ không?

Không thể.

Tô Tử Du cúi đầu và giữ im lặng.

Cậu thực sự muốn gặp người mẹ chỉ xuất hiện trong lời kể kia…

Nhưng cậu không muốn ba cậu bị người phụ nữ kia tống tiền.

Tô Nhất Trần đứng lên, bình tĩnh nói: “Ba đi xem.”

Tô Tử Du nắm tay Tô Nhất Trần, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói được, chỉ ôm chặt ba cậu không chịu buông ra.

Túc Bảo lặng lẽ ngồi bên cạnh không nói gì.

Mẹ…

Có em bé nào không muốn có mẹ đâu?

Mộc Quy Phàm nắm lấy tay bé, nhỏ giọng nói: “Chúng ta ra ngoài trước đi.”

Tô Nhất Trần và Mộc Quy Phàm đều bí mật điều tra và biết được, trước khi rời bệnh viện Diêu Thi Duyệt đã lên tầng trên cùng, nhưng điều kỳ lạ là họ đã tìm kiếm khắp bệnh viện nhưng không tìm thấy ‘mợ cả’.

Sau hai ngày kiểm tra và phân tích động thái của Diêu Thi Duyệt, vẫn không có phát hiện nào mới.

“Điều này không hợp lý… Mẫu máu không thể để quá hai ngày. Theo phản hồi từ trung tâm thí nghiệm, ống máu này được lấy trong cùng ngày…”

“Lấy máu ngay trong ngày hôm đó, nhưng không tìm được người.”

Mộc Quy Phàm đang ngồi trước gương trang điểm của Túc Bảo, chiếc ghế sofa nhỏ gần như không thể chứa nổi thân hình cao lớn của anh, tạo ra cảm giác tương phản mạnh mẽ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1293: C1293: Chương 1293


/images/2024-0308.gif

Tô Tử Du không đáp lời.

Nhìn thấy hai ba con nhà kia đã dừng cuộc đối thoại, Mộc Quy Phàm toan mở cửa đi vào nhưng lại bị Túc Bảo kéo lại.

“Anh trai nhỏ đang không vui.” Túc Bảo buồn bực nói: “Chúng ta đừng làm phiền anh con… Con có cách tìm được mợ cả.”

Sau khi trở về phòng, Túc Bảo lấy cụ rùa ra, cầm trên tay lẩm bẩm, sau đó ném cụ rùa ra ngoài.

Cụ rùa đáp xuống tấm thảm dày và mềm, xoay người hai vòng rồi lật người thật mạnh.

Đột nhiên, mai rùa xuất hiện một vết nứt, Túc Bảo giật mình, vội vàng bế cụ rùa lên: “Cụ rùa có đau không?”

Cụ rùa chậm rãi thò đầu ra, Túc Bảo sờ tay lên vết nứt, cau mày.

Kỷ Trường nói: “Không có kết quả. Xem ra mợ cả của con không phải người bình thường.”

Túc Bảo bấm ngón tay tính toán, nhưng móng tay không hề sắc bén của bé vô tình cắt phải đầu ngón tay, một giọt máu chảy ra.

Kỷ Trường: “…”

Mộc Quy Phàm lập tức nắm lấy tay bé, nói: “Đừng bói quẻ nữa con.”

Anh nghiên cứu Phong Thủy một thời gian và hiểu đôi chút về bói toán.

Nó được gọi là cưỡng ép dò đoán ý trời và tương lai, nó sẽ dẫn đến một số phản phệ. .

||||| Truyện đề cử: Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm |||||

Túc Bảo lắc đầu nói: “Con gà quá mà.”

Bé vẫn chưa đủ mạnh. Sư phụ đã nói rồi, lúc mạnh nhất còn có thể xuyên thủng bầu trời. Giống như Diêm Vương dưới địa phủ có thể nhìn thấu số phận của mọi người trên thế giới chỉ bằng cách mở và nhắm mắt lại, quỷ hồn nào cũng không có lối thoát.

Bé phải làm việc chăm chỉ để trở thành một người mạnh mẽ như Diêm vương!

**

Đêm khuya thanh vắng.

Túc Bảo thay quần áo đen, bắt chước sát thủ trên TV, thò đầu ra ngoài ngó nghiêng rất chuyên nghiệp.

Lần này bé tuyệt đối không được để bà ngoại bắt.

Bé lặng lẽ đến phòng Tô Tử Du, nhẹ nhàng mở cửa rồi đi đến bên giường cậu.

“Anh ~” Túc Bảo thì thầm vào tai Tô Tử Du.

Tô Tử Du trằn trọc mãi mới ngủ được, đang mơ màng thì bỗng cảm thấy một cơn gió lạnh ập vào tai.

Trong mơ, một nữ quỷ bỗng bò lên cuối giường, bò qua người cậu, sau đó ghé vào tai gọi cậu là anh trai…

Tô Tử Du đột nhiên tỉnh giấc, theo phản xạ nhảy sang một bên, kinh hãi nhìn bóng đen bên cạnh giường!

“F*ck!” Cậu quá kinh hãi nên lỡ miệng chửi thề.

Vừa mở mắt ra nên cậu không nhìn rõ cảnh vật trong bóng tối, ấy nhưng, cậu lại trông thấy một đôi mắt sáng ngời.

Sợ chết mất thôi!

Túc Bảo lao tới, trèo lên giường, cố bịt miệng Tô Tử Du.

Tô Tử Du: “A a a — đừng tới đây! Em gái ơi cứu anh với –”

Túc Bảo che miệng tức giận nói: “Anh ơi, em là Túc Bảo! Em là em gái giàu nhất của anh đây!”

Tô Tử Du: “…”

Cậu sững sờ trong câm lặng, nuốt nước bọt và hỏi: “Em… sao nửa đêm em lại đến đây…”

Túc Bảo thì thào nói: “Suỵt… chúng ta lẻn ra ngoài tìm mợ cả đi.”

Tô Tử Du: “…”

Lại định lén ra ngoài nữa à?

Tại sao chúng ta không thể ra ngoài một cách công khai?

Cảnh tượng bà nội dùng tay không chặt dượng Mộc Quy Phàm hiện lên trong đầu Tô Tử Du, cậu nuốt lại câu hỏi, hạ giọng nói: “Được.”

Cậu đứng dậy thay áo phông đen cùng quần đen, bắt chước Túc Bảo, khom người chuẩn bị ra ngoài.

Kết quả là, một bóng đen xuất hiện ở cửa…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1294: C1294: Chương 1294


/images/2024-0308.gif

Túc Bảo và Tô Tử Du suýt hét lên.

Bóng đen ở cửa nói: “Chuẩn bị đi đâu?”

Đó là giọng nói của Tô Tử Chiến…

Tô Tử Chiến mặc đồ ở nhà màu xám, cau mày nói: “Lần sau nhớ gọi anh trước nhé.”

Túc Bảo ngơ ngác nói: “Được nha…”

Tô Tử Du cũng trưng ra bộ mặt ngơ ngác: “Không thành vấn đề nha, anh trai…”

Chẳng ngờ anh trai cậu lại muốn lẻn đi cùng, thật kỳ lạ!

Tô Tử Chiến điều chỉnh lại chiếc đồng hồ công nghệ cao trên cổ tay, lạnh lùng nói với vẻ kiêu ngạo: “Em quá ngu ngốc, anh sợ em sẽ lại bị một người phụ nữ ngốc nghếch bắt cóc.”

Vậy thì cậu biết đi đâu tìm em trai? Ngốc thế thì tốt nhất đừng tự ý ra ngoài, tránh trường hợp cuối cùng cậu vẫn phải đi tìm…

Tô Tử Du: “…”

Không thể không nói, những đứa trẻ bảy, tám, chín tuổi là những đứa trẻ to gan lớn mật nhất.

Trẻ em ở độ tuổi này không nhận thức được nguy hiểm và vô cùng dũng cảm, dám một mình vượt núi, băng sông, đến các quán cà phê Internet ở các quận cách xa hàng chục km để lướt web, dám cùng bạn bè đạp xe vòng quanh thế giới, hại cho người lớn phải tìm kiếm khắp nơi, ngày nay tin tức tìm trẻ lạc vẫn luôn tràn ngập trên báo đài.

Túc Bảo cùng hai anh trai bước ra khỏi sân, đi tìm con chó hoang và Thủ Vọng rồi dắt chúng bỏ chạy.

Tô Tử Du lo lắng hỏi: “Em ơi, sao phải mang theo chó?”

Túc Bảo trả lời rất chuyên nghiệp: “TV diễn thế suốt mà anh”.

Mang theo chó sẽ tìm được người.

Bé là một đứa trẻ đúc kết được nhiều bài học từ TV nha.

Tô Tử Du không nói nên lời.

Ba đứa trẻ đi đến khu rừng nhỏ ở sân sau, tường quá cao nên không trèo ra được, bọn trẻ quyết định bò qua chuồng chó.

Túc Bảo nói: “Em bò trước.”

Tô Tử Du kéo Túc Bảo lại: “Không được, lỡ như trong hốc có rắn thì sao? Anh bò trước.”

Tô Tử Chiến: “…”

Cậu câm nín, nằm bò xuống rồi nho nhã bò qua hốc, dáng vẻ hoàn toàn khác với cậu nhóc luôn lặng lẽ đọc Shakespeare trước đây.

Túc Bảo đi ở giữa, Tô Tử Du đi cuối, đi được nửa đường, Tô Tử Du vô tình nhớ tới nữ quỷ trong giấc mơ hồi nãy, cậu luôn có cảm giác nữ quỷ đang bò sau lưng nên nhất thời đẩy người nhanh hơn.

Sau đó cậu va vào mông Túc Bảo.

Túc Bảo ngã nhoài: “Ối…”

Tô Tử Chiến lập tức kéo Túc Bảo dậy, ôm bé vào lòng, cau mày nói: “Có sao không em?”

Cậu còn nhớ buổi chiều Túc Bảo khóc lóc hỏi răng cửa đã rụng chưa.

Túc Bảo nói: “Em không sao, răng cửa của em vẫn còn nha!”

Tô Tử Chiến: “…”

Mộc Quy Phàm ngồi trên tường, nhìn ba đứa nhóc đang chui ra ngoài như những hiệp sĩ.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1295: C1295: Chương 1295


/images/2024-0308.gif

Con chó hoang và Thủ Vọng chạy theo phía sau, con chó hoang chạy nhanh để thăm dò con đường phía trước, đánh hơi đây đó.

Thủ Vọng ngoan ngoãn theo sát Túc Bảo, hệt như một cụ già lo lắng bảo vệ bé con.

Mộc Quy Phàm mỉm cười, thấp giọng nói: “Vạn Bát Thực, anh bám theo trông chừng tiểu thư, đảm bảo an toàn cho con bé.”

Dừng một chút, anh nói thêm: “Thứ nhất, phải giữ khoảng cách nhưng vẫn đảm bảo an toàn. Thứ hai, hãy nghe lời Túc Bảo vào thời điểm quan trọng. Thứ ba, chỉ cần đảm bảo Túc Bảo được an toàn. Đừng quấy rầy con bé. Nếu thấy con bé làm gì kỳ quặc cũng đừng lên tiếng hỏi, cứ âm thầm lắng nghe thôi nhé.”

Vạn Bát Thực: “Rõ!”

Dứt lời, anh ấy lập tức bám theo.

Mộc Quy Phàm là người cuối cùng rời đi, đầu tiên anh đến một cửa hàng nào đó lấy chiếc xe moto, sau đó bám theo mấy đứa trẻ.

Sau khi mọi người đi hết, rèm của căn phòng trên tầng hai nhà họ Tô được mở ra.

Bà cụ Tô im lặng nhìn bóng đêm, thì thầm: “Có Mộc Quy Phàm bên cạnh thì bọn trẻ sẽ được an toàn, ông có nghĩ vậy không?”

Ông cụ Tô đang ngáy….

Bà cụ Tô trợn mắt, dùng lòng bàn tay đánh vào đầu ông cụ.

Ông cụ mơ màng lẩm bẩm điều gì đó rồi quay người tiếp tục ngủ.

Túc Bảo và Tô Tử Du đang đứng ở ven đường, toan gọi một chiếc taxi, nhưng giữa đêm khuya nên rất khó gọi xe.

Đột nhiên tiếng động cơ vang lên phía sau đám nhóc.

Một chiếc mô tô rất ngầu dừng trước mặt bọn trẻ, Mộc Quy Phàm nâng kính chắn gió trên mũ bảo hiểm lên, khẽ nhếch môi: “Bé con, nửa đêm đi đâu vậy?”

Hai mắt Túc Bảo sáng lên: “Ba!”

Mộc Quy Phàm đưa cho bé một chiếc mũ bảo hiểm nhỏ màu hồng và nói: “Đội vào.”

Tô Tử Du mở to mắt!

Mộc Quy Phàm đưa hai chiếc mũ bảo hiểm cỡ nhỏ cho anh em Tô Tử Du.

Tô Tử Du phấn khích đội mũ bảo hiểm, chờ đợi cuộc phiêu lưu đêm nay.

Cậu ngồi phía sau Mộc Quy Phàm, Tô Tử Chiến ngồi cuối, Túc Bảo ngồi phía trước, trong vòng tay của Mộc Quy Phàm.

“Nắm chặt nha.” Mộc Quy Phàm vặn ga, chiếc môtô gầm lên ngạo nghễ.

Tô Tử Du nhanh chóng ôm lấy dượng mình, nhưng Tô Tử Chiến lại không thèm ôm em trai mà giữ tay trên kệ sau xe máy.

Không thể ôm được, làm thế khác gì một cô bé?

Kết quả là, chiếc xe máy gầm lên và suýt hất văng Tô Tử Chiến.

Cậu nhanh chóng ôm lấy em trai, thậm chí ôm chặt đến mức Tô Tử Du suýt nghẹt thở.

Trong mắt Mộc Quy Phàm hiện lên ý cười, sau đó anh tăng tốc, chiếc mô tô lao ra như một con báo đen trong đêm tối.

Con chó hoang và Thủ Vọng ngơ ngác hít bụi phía sau.

Thế này thì sao mà đuổi theo được?
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1296: C1296: Chương 1296


/images/2024-0308.gif

Con chó hoang chỉ ngập ngừng một giây rồi lập tức chạy theo, phải công nhận dạo này nó được nuôi dưỡng rất tốt, tứ chi khỏe mạnh và chạy nhanh hơn Thủ Vọng rất nhiều.

Nhưng không lâu sau, một chiếc xe máy khác lao tới từ phía sau, Thủ Vọng ngồi xổm ở phía sau xe, hai chân vịn chặt vào vai Vạn Bát Thực.

Vạn Bát Thực liếc nhìn con chó hoang, kéo nó lên xe rồi buộc lại.

Thế là trên đường đêm nay xuất hiện 2 chiếc xe máy phóng nhanh, chiếc phía trước chở 3 đứa trẻ, chiếc phía sau chở 2 con chó…

***

Có một chiếc quan tài được chôn trong một căn hầm tối ở đâu đó.

Tay chân của người phụ nữ trong quan tài bị đóng đinh vào ván quan tài, xung quanh lạnh lẽo và u ám, có thứ gì đó không rõ đang bò trong quần áo cô ấy.

Đôi mắt người phụ nữ mở to, nhìn thẳng vào bảng quan tài, thi thoảng con ngươi mới cử động.

Miệng cô ấy phát ra một tiếng gầm kinh hoàng, tay trái kéo mạnh tay phải của mình.

Chiếc đinh đâm vào lòng bàn tay cô ấy, cô ấy dùng hết sức lực cũng chỉ rút ra được vài milimét, lòng bàn tay cô ấy co giật rồi yếu ớt rơi xuống.

Những thứ đang bò trên người cô ấy lập tức di chuyển nhanh hơn theo một quy luật nhất định, hình thành những xiềng xích…

Xe máy của Mộc Quy Phàm dừng lại trước một khu chung cư.

Túc Bảo vừa nhảy xuống xe liền nhìn thấy một chiếc xe máy phía sau.

Chú Tám Mươi đang ngồi trên xe, phía trước và phía sau chú ấy trói hai con chó.

Lông của hai con chó rối tung, sau khi xuống xe, hai con chó vẫn ngơ ngác như mất hồn.

Vạn Bát Thực đỗ xe, từ xa anh ấy đã nhìn thấy Túc Bảo.

Mộc Quy Phàm nói: “Đi đi, ba sẽ dõi theo con từ phía sau.”

Túc Bảo gật đầu: “Dạ!”

Tô Tử Du lấy trong ba lô nhỏ một túi đựng mẫu vật, đặt trước mặt con chó hoang để nó ngửi.

“Tướng Quân, tìm người này… Hiểu ý tao chứ?” Tô Tử Du lấy ra một sợi tóc: “Còn tóc này là của người phụ nữ bị mày ngoạm mông hôm nay…”

Tướng Quân là cái tên bá đạo được lựa chọn ngày hôm qua sau cuộc thảo luận giữa Túc Bảo, anh em Tô Tử Du và Tô Tử Tích (bị gạch bỏ, im lặng suốt).

Tướng Quân ngồi xổm, lông trên đầu nó vẫn còn lộn xộn, đầu óc nó hoàn toàn không kịp phản ứng.

Túc Bảo sờ đầu nó, vuốt lông nó rồi nói: “Tướng Quân, có thể giúp chị tìm người được không? Nếu tìm được, chị sẽ cho em đùi gà.”

Đây là con chó duy nhất không mấy hứng thú với việc ăn uống… Tướng Quân nhìn Túc Bảo, thè lưỡi thở hổn hển.

Túc Bảo trợn mắt: “Nếu tìm được, chị sẽ kêu bà ngoại dừng ép em uống thuốc bắc.”

Tướng Quân lập tức lao ra ngoài, chui vào khu chung cư qua bức tường có hoa giấy dày đặc, rồi nhanh chóng biến mất.

Ba đứa trẻ lập tức đuổi theo, tiếp tục chui vào chuồng chó, lần này Thủ Vọng bò vào đầu tiên.

Tô Tử Chiến bò theo Thủ Vọng.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1297: C1297: Chương 1297


/images/2024-0308.gif

Dù sao thì chuồng chó bên ngoài rất xa lạ, Tô Tử Chiến cảm thấy nếu có Thủ Vọng bò phía trước thì chắc sẽ không có vấn đề gì, tỷ như phát hiện rắn và côn trùng thì nó sẽ sủa.

Kết quả là con chó bò phía trước bỗng xì hơi.

Tiếng bủm khá lớn trong đêm tối.

Anh cả xung trận ngựa lên trước phải gánh chịu hậu quả, mặt cậu lập tức đen kịt.

Túc Bảo bò sau Tô Tử Chiến, ngửi thấy mùi hôi, bé lập tức bịt mũi nói: “A… Thủ Vọng thả bom hôi quá”

Tô Tử Du thở hổn hển: “Mẹ kiếp, hun chết anh rồi! Không chỉ có mùi khó chịu mà còn cay mắt, anh ch ảy nước mắt rồi nè!”

Thủ Vọng lè lưỡi và nhìn xung quanh với đôi mắt nheo lại thành hình chữ Xuyên, như thể đang xấu hổ.

Ba đứa trẻ lăn ra khỏi chuồng chó, đều dựa vào tường để thở và dùng đôi tay nhỏ bé quạt điên cuồng.

“Trời ạ… Mày đã ăn cái gì thế!” Tô Tử Du trợn mắt.

Túc Bảo nhăn mũi:”Có mùi củ cải hầm thịt bò.”

Tô Tử Chiến: “…”

Không biết Mộc Quy Phàm đã vào khu chung cư từ lúc nào, anh dựa vào tường không khỏi phì cười: “Diêu Thi Duyệt không có ở đây, không rõ cô ta đã đi đâu.”

Trước khi đến, anh đã kiểm tra và phát hiện Diêu Thi Duyệt vừa ở nhà và biến mất không dấu vết, điều này cho thấy cô ta khá có năng lực.

Tướng Quân chạy lại kéo ống quần Túc Bảo về phía trước.

Túc Bảo: “Đi thôi~ Đi nhanh lên!~”

Tướng Quân dẫn theo ba đứa nhỏ, còn có Mộc Quy Phàm – người thỉnh thoảng xuất hiện rồi biến mất, cùng Vạn Bát Thực – người luôn để mắt tới Túc Bảo, men theo bức tường ngoài của khu dân cư đi ra ngoài.

Sau khi đi qua hai dãy nhà và đi qua một con hẻm, một vùng núi hoang vu xuất hiện trước mặt họ…

Tô Tử Du sửng sốt, cậu bỗng cảm thấy lạnh lẽo: “Trong thành phố còn có đồi núi hoang vu chưa khai phá ư?”

Những ngôi nhà thấp và cũ kỹ đang bao quanh ngọn núi hoang vu này.

Thông thường, những nơi như này sẽ được xây dựng công viên, nhưng ở đây lại không có dấu vết khai phá nào cả.

Tô Tử Chiến nhìn chung quanh, nhẹ nhàng nói: “Nơi này thật đặc biệt.”

“Theo ‘Biên niên huyện Kinh Châu’, trước đây nơi đây đã xây dựng một đền thờ, là nơi người ta cầu phúc, cầu mưa, cúng tế và các hoạt động khác.”

Kinh Châu bây giờ là thành phố J. Tô Tử Chiến đọc nhiều hiểu rộng nên cậu đã từng đọc cuốn biên niên sử của quận này.

“Sau này Kinh Châu phát triển và quá trình đô thị hóa dần dần mở rộng, có điều hễ khai phá tới chỗ này thì hàng loạt điều kỳ lạ lại xảy ra.”

“Máy xúc luôn vô cớ bị mất xích. Chỉ cần xe ben chất đất ở đây là sẽ bị lật. Sau đó, một chủ đầu tư nọ thuê thầy phong thủy tới rồi bắt đầu xây dựng một cách đầy tham vọng... Kết quả là hai công nhân đã chết trong công trường ngay trong đêm đó.”

Không những vậy, ông chủ còn lần lượt gặp chuyện lạ, cuối cùng suýt chết nên nhanh chóng nhường đất.

Từ đó trở đi, ngọn núi hoang vu này vẫn đứng sừng sững giữa những tòa nhà cao thấp, không ai dám chạm vào.

Sau khi nghe những câu chuyện lịch sử qua lời kể của anh trai, Tô Tử Du bắt đầu cảm thấy không ổn.

“Em ơi, vẫn lên núi à?” Cậu bất giác tiến lại gần Túc Bảo, ôm lấy cánh tay bé.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1298: C1298: Chương 1298


/images/2024-0308.gif

Túc Bảo gật đầu: “Đi chứ! Anh đừng sợ. Nếu gặp thứ gì không sạch sẽ em sẽ dạy anh thần chú chín chữ!”

Tô Tử Du lập tức vểnh tai lên, cẩn thận lắng nghe.

Túc Bảo ngừng cười, nghiêm túc nói: “Lâm Binh Đẩu Giả, Giai Trận Liệt Tiền Hành!”

Trong phút chốc, một cơn gió quét qua người Túc Bảo, tóc bé bị gió thổi tung, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ mũm mĩm đáng yêu giờ đây lại có vẻ trang nghiêm khó hiểu.

“Anh, anh nhớ chưa?” Túc Bảo hỏi.

Tô Tử Du: “A…? Nói lại lần nữa đi.”

Tiếng Trung của cậu thực sự không tốt, cậu không nhớ lắm.

Tô Tử Chiến hừ lạnh một tiếng, cậu nghe một lần là nhớ luôn.

Thần chú chín chữ có thể dùng để tự vệ và trừ tà, xua đuổi tà ma và cầu phúc.

Trước đây Tô Tử Chiến cũng không tin, trên đời này sao có thể có nhiều điều thần kỳ như vậy?

Nhưng bây giờ em gái cậu nói thì… cậu tin.

Túc Bảo đọc lại, lần này gió mạnh hơn, bao vây lấy bé, Tô Tử Du sững sờ.

Chết tiệt, thật tuyệt vời!

Chẳng ngờ lại có ngày cậu có thể học được một phép thuật lợi hại đến vậy?

Tô Tử Du lập tức đọc theo, nhưng chung quanh đều là côn trùng kêu ríu rít, căn bản không có gió.

“…”

Chắc cậu đọc không đúng thời điểm ý mà!

Chín chữ này phải được sắp xếp theo một quy luật đều đặn, mỗi chữ có khoảng cách vài giây, giả sử phép thuật phát huy tác dụng theo một sự sắp xếp nhất định thì cậu chỉ cần tính toán khoảng cách và thời gian tạm dừng giữa mỗi chữ. Đọc ngắt nghỉ hệt như em gái cậu thì nhất định có hiệu quả.

Tô Tử Du đang tính toán trong đầu, nhớ lại từng biểu cảm và cử động của em gái mình khi bé niệm chú chín chữ vừa rồi…

Bất giác, cậu đã bị bỏ lại sau cùng.

Tô Tử Du ngẩng đầu lên, không biết vì sao em gái cùng anh trai lại cách xa như vậy, hai người họ sắp biến mất trên núi rồi.

“Em ơi…” Tô Tử Du vội đuổi theo.

Lúc này, một bàn tay xương xẩu đặt lên vai cậu.

Tô Tử Du giật mình, cứng người liếc mắt quan sát…

Thấy ngón tay khô gầy bị cháy đen, móng tay cũng biến thành màu đen.

Cậu bé lập tức sợ hãi, da đầu như muốn nổ tung, âm thanh kẽo kẹt sau lưng vang lên giống như có người giẫm lên cành cây đi về phía cậu…Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tô Tử Du kêu lên một tiếng sợ hãi, cậu nhắm mắt kêu to: “Lâm binh đấu giả, giai trận liệt tiền hành!”

“Lâm binh đấu giả… Giai trận liệt tiền hành!”

Cậu bé vừa niệm vừa kêu to chạy về phía trước.

Đột nhiên một bàn tay kéo cậu lại, Tô Tử Du bị dọa đến mức bụng dưới xiết chặt, cảm giác không nhịn được nước tiểu nữa…

Túc Bảo thở hổn hển hỏi: “Anh nhỏ, anh làm gì vậy?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1299: C1299: Chương 1299


/images/2024-0308.gif

Vừa rồi anh nhỏ ở phía sau nói nhỏ rồi đột nhiên la to xoay người về phía trước.

Hại cô bé và anh lớn phải nhanh chóng phi nước đại, khó khăn lắm mới đuổi kịp anh nhỏ.

Vừa quay đầu lại đã phát hiện không biết mình chạy đi đâu, đường nhỏ vừa lên núi ban nãy đã không thấy nữa.

Ba ở phía sau cũng không thấy.

Trong lòng Tô Tử Chiến hơi căng thẳng, cậu bé thấp giọng nói: “Làm sao bây giờ?”

Túc Bảo lắc đầu: “Không sao, sư phụ em vẫn còn ở đây.”

Nghe thấy người sư phụ lợi hại của cô bé vẫn còn ở đây, Tô Tử Chiến thả lỏng.

Răng Tô Tử Du không ngừng đánh vào nhau, cậu bé run rẩy: “Em gái, vừa rồi anh mới bị một bàn tay xương khô cháy đen kéo ở…”

Lúc này cậu bé mới dám quay đầu nhìn bả vai mình, không biết có phải ảo giác không mà cậu luôn cảm thấy bả vai lạnh như băng.

Túc Bảo vỗ vai cậu an ủi: “Vừa rồi tụi em ở phía sau anh, không có gì cả.”

Kỷ Trường nhìn xung quanh nói: “Là do âm khí nơi này quá nặng, âm khí rơi xuống vai cậu bé nên cậu ấy mới có ảo giác.”

Trên núi càng lạnh hơn, gió thỉnh thoảng thổi qua.

Buổi tối trên núi ở nông thôn không thể nhìn thấy gì, buổi tối trong công viên ở thành phố dù không có đèn nhưng cũng có thể thấy ánh sáng từ bầu trời chiếu xuống.

Ngọn núi hoang cằn cỗi này giống với núi ở nông thôn, tối đen như mực, ánh sáng của các tòa nhà xung quanh không chiếu đến được.

Tướng Quân không chạy đi, nó nằm cạnh chân Túc Bảo như đang canh gác.

“Có nghe thấy tiếng gì không?” Tô Tử Chiến tập trung.

Túc Bảo và Tô Tử Du lập tức ngậm miệng, vểnh tai lắng nghe.

Trong bóng tối không có âm thanh gì, chỉ có tiếng thở của mấy người họ, sự tĩnh mịch này càng khiến người ta sợ hãi hơn.

Trong sự sợ hãi này, không biết tiếng cạch cạch cạch vang lên từ chỗ nào.

Mặc dù chưa từng nghe qua âm thanh này nhưng Tô Tử Du theo bản năng nhớ đến âm thanh của xương khớp.

Cậu bé nuốt nước bọt: “Em em em gái… Ban ngày chúng ta đến cũng như vậy, vì sao không để ngày mai hẵng đến?”

Túc Bảo nói rất có lí: “Vì ngày mai anh phải đi học nha!”

Tô Tử Du: “…”

Cậu bé vừa định nói mình có thể trốn học nhưng lại nhớ đến cảnh bà ngoại dùng tay không đánh dượng thì lập tức ngậm miệng.

Tiếng lạch cạch kia vẫn còn văng vẳng bên tai, mấy người đi về phía trước theo âm thanh này.

Sâu bên trong bùn đất không ánh mặt trời có một cái hầm, bên trong chôn một cái quan tài, quan tài chôn ngang với mặt đất, vừa giống chôn lại không giống chôn.

Diêu Thi Duyệt đi theo sau một trưởng lão, nhìn trưởng lão nâng tấm ván quan tài lên, cô ta im lặng nhìn thoáng qua nữ thi nằm bên trong.

Nói đúng ra là người chết sống lại.

Người chị xinh đẹp một thời ngày trước của cô ta bây giờ đã vừa gầy vừa đen, hoàn toàn thay đổi.
 
Back
Top Dưới