Ngôn Tình Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm

Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1260: C1260: Chương 1260


Mộc Quy Phàm nhìn chằm chằm vào mắt Diêu Thi Duyệt: “Sao cô biết tôi đang băng bó, cô ngồi chỗ này để quan sát tôi ư?”

Diêu Thi Duyệt nghẹn họng, đối mặt với khí thế mạnh mẽ của Mộc Quy Phàm, cô ta không sao bình tĩnh được, nét mặt thoáng hiện sự hoảng loạn.

Mộc Quy Phàm lại hỏi: “Sao cô biết tay tôi bị thủy tinh đâm thủng, cô kêu ‘người’ theo dõi tôi ư?”

Tim Diêu Thi Duyệt đập nhanh, cô ta gần như không thể chống lại được áp lực vô hình.

Cô ta hít một hơi thật sâu, lắc đầu bất đắc dĩ: “Thưa anh, anh đa nghi quá. Tình cờ tôi đang đợi người ở đây, từ đây nhìn ra ngoài vừa hay trông thấy anh đang băng bó…”

“Về phần vết thương, tôi là bác sĩ, đương nhiên có thể nhận ra nguyên nhân khiến anh bị thương.”

Mộc Quy Phàm cười lạnh: “Tôi không tin.”

Vừa nói, anh vừa bình tĩnh nhìn xung quanh.

Anh nín thở và cẩn thận cảm nhận, nhưng không thể cảm nhận được sự lạnh lẽo quen thuộc kia.

Là do anh đến quá muộn nên thứ không phải con người đã trốn thoát ư?

Mộc Quy Phàm lại lấy điện thoại ra, hack điện thoại của Diêu Thi Duyệt rồi xem xét, không có tập tin hay hình ảnh nào kỳ lạ.

Anh ngẩng đầu lên hỏi: “Cô đến đây vì Túc Bảo của tôi à? Mục đích của cô là gì?”

Diêu Thi Duyệt lập tức kinh hãi, sao người đàn ông này lại biết được!

Những gì cô ta làm ngày hôm nay, cô ta chưa hề nói với ai khác!

Mộc Quy Phàm sáp đến gần rồi cách một lớp áo vặn cổ tay Diêu Thi Duyệt: “Con người tôi đây không có kiên nhẫn, hoặc là giải thích cho tôi, hoặc là cánh tay này của cô sẽ bị phế.”

Diêu Thi Duyệt cảm giác như tay mình sắp gãy, cố nở nụ cười: “Thưa anh, anh thật sự hiểu lầm rồi. Tôi thậm chí còn không biết con gái của anh…”

Rắc!

Mộc Quy Phàm dứt khoát bẻ gãy xương cổ tay trái của Diêu Thi Duyệt.

Diêu Thi Duyệt toan hét lên, nhưng Mộc Quy Phàm đã túm lấy chiếc khăn trải bàn trên bàn nhét vào miệng cô ta.

Tầng hai chỉ có hai ba vị khách, Diêu Thi Duyệt ngồi ở một góc trong gian bàn, nhất thời không ai phát hiện ra điều gì bất thường.

Diêu Thi Duyệt đổ mồ hôi đầm đìa, không thể kêu lên, bàn tay trái bị gãy không ngừng run rẩy.

Trong xã hội pháp trị ngày nay, sao lại có một kẻ điên cuồng sống ngoài vòng pháp luật đến mức có thể bẻ gãy cổ tay người khác khi chỉ có một chút bất đồng?

Đây còn là quán cà phê – nơi công cộng!

Người đàn ông này thật đáng sợ, anh ta rành rành là một tên tội phạm!!

“Á… á…” Diêu Thi Duyệt giãy giụa.

Khăn trải bàn trong quán cà phê không thể nói là sạch sẽ, dù sao ngày nào cũng trải trên bàn, khi cho vào miệng, mùi vị không thơm tho gì cho cam!

Mộc Quy Phàm rút miếng vải ra khỏi miệng Diêu Thi Duyệt, nắm lấy tay phải của cô ta: “Tôi đếm đến ba.”

“Một hai…”

Diêu Thi Duyệt vội vàng nói: “Tôi nói cho anh biết!”

Thật là khủng khiếp, cô ta không muốn bị gãy tay lần nữa…
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1261: C1261: Chương 1261


/images/2024-0308.gif

“Tôi, tôi là mẹ của Tử Chiến Tử Du. Tôi chỉ muốn tiếp cận Tô Nhất Trần. Thật đấy, tôi không có ý đồ gì với anh hay Túc Bảo, càng không có ý định làm hại Túc Bảo…”

“Chỉ là trong nhà họ Tô, mọi người đều thích Túc Bảo. Tô Nhất Trần đối xử với Túc Bảo tốt hơn con trai ruột của mình nên tôi muốn thân thiết với con bé…”

Mộc Quy Phàm lạnh lùng nhìn cô ta: “Sao cô biết hành tung của tôi?”

Diêu Thi Duyệt mở miệng nói: “Có thể anh không tin, nhưng… Tôi có thể đoán được vận mệnh.”

Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Mộc Quy Phàm và sức mạnh nơi cổ tay ngày càng tăng lên, Diêu Thi Duyệt nhanh chóng nói: “Thật mà, tôi biết bói quẻ thật mà!”

Mộc Quy Phàm mỉa mai nhìn Diêu Thi Duyệt: “Thế có thấy trước được hôm nay cô sẽ gãy cả hai tay không?”

Diêu Thi Duyệt sửng sốt.

Tiếng rắc lại vang lên.

Diêu Thi Duyệt chưa kịp hét lên thì chiếc khăn trải bàn lại bị nhét vào miệng cô ta.

Mộc Quy Phàm đứng dậy, rũ áo khoác đen, lạnh lùng nói: “Đừng nhắm vào nhà họ Tô, nếu không lần sau thứ bị gãy sẽ là cổ của cô đấy.”

Sau đó, anh quay người bỏ đi.

Anh nhìn ra được Diêu Thi Duyệt đã nói sự thật về lý do cô ta tiếp cận Túc Bảo.

Nhưng cô ta đã nói dối tại sao cô ta biết hành tung của anh.

Đồng thời, anh cũng nhìn ra, hôm nay cho dù có gãy cổ, cô ta cũng không dám nói chỗ chống lưng cho mình là gì.

Chi bằng anh quay lại và hỏi Túc Bảo.

Mộc Quy Phàm tiện tay rút khăn giấy ướt ở quầy lễ tân của quán cà phê, lau tay rồi ném vào thùng rác phía sau mà không quay đầu lại.

Cô gái trẻ ở quầy lễ tân há miệng hình chữ O…

Trên lầu.

Diêu Thi Duyệt buông thõng hay tay, đau đớn khiến mặt cô ta tái nhợt.

Chiếc khăn trải bàn vẫn nhét trong miệng Diêu Thi Duyệt, toàn thân cô ta run rẩy.

Diêu Thi Duyệt giãy dụa muốn lôi khăn trải bàn ra, sau đó lại nhìn tay mình… Nó vặn vẹo, trật khớp, cô ta có thể ấn lại nhưng chắc chắn sẽ đau chết mất.

“Tôi nguyền rủa anh…” Môi cô ta trắng bệch, hung ác chửi bới: “Anh sẽ chết không yên thân!”

Diêu Thi Duyệt lập tức nhìn sang bên cạnh, gọi Tiên Gia mấy lần nhưng không có tiếng trả lời.

Cô ta vội vã quay lại và thề sẽ làm nhục Mộc Quy Phàm, chuyện hôm nay không thể bỏ qua như thế này, cô ta yêu Tô Nhất Trần ngay từ cái nhìn đầu tiên và sẽ không từ bỏ đâu.

Mộc Quy Phàm trở về nhà, mở cửa phòng Túc Bảo, vừa hay nghe thấy cô bé con và Tô Tử Du đang lẩm bẩm gì đó.

Túc Bảo hỏi: “Anh ơi, dì bác sĩ đó có thật sự là mợ cả à?”

Tô Tử Du lắc đầu: “Anh cũng đâu biết!”

Nếu là sự thật…thì hoàn toàn khác xa với người mẹ trong tưởng tượng của cậu.

Ánh mắt Tô Tử Du ảm đạm, thực ra cậu vẫn muốn có mẹ, không phải nhà họ Tô không tốt, cũng không phải ba cậu không tốt.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1262: C1262: Chương 1262


/images/2024-0308.gif

Mà bởi vì, bất cứ đứa trẻ nào cũng khát khao có mẹ… Cậu mới bảy tuổi, chưa từng có mẹ.

Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại bỏ cậu và anh trai trước cửa nhà họ Tô, mẹ cậu không thể bước vào nhà rồi nói rõ lý do ư?

Tô Tử Du nghĩ hoài không ra.

Mộc Quy Phàm nói: “Điều tra chút sẽ biết thôi.”

Anh lấy từ trong túi một chiếc túi nhựa bình thường có đựng vài sợi tóc.

“Hãy tự nhổ hai sợi tóc của con để làm xét nghiệm quan hệ mẹ con.”

Tô Tử Du ngạc nhiên quá đỗi, cậu mở túi nhựa ra và nhìn thấy dòng chữ ‘café gì đó’ trên túi nhựa…

Hóa ra thực sự có một vài sợi tóc bên trong.

Cậu bối rối hỏi: “Tóc này là của ai?”

Mộc Quy Phàm “Con mẹ mày.” [1].

[1]: Ở trung, ‘của mẹ cậu’ còn hiểu là ‘con mẹ mày’.

Tô Tử Du: “…”

Sao dượng lại chửi thề?

Tô Tử Du nói: “Dượng thiếu văn minh, sao lại nói bậy, con đi nói với bà nội đây”.

Mộc Chiến Thần: “…”

Bao tuổi rồi mà còn chơi trò mách ông bà bố mẹ thế hả?

Anh cụp mi liếc Tô Tử Du một cái, nghẹn họng: “Dượng nói đây là tóc của người phụ nữ tên Diêu Thi Duyệt.”

Khi anh làm gãy cổ tay cô ta, nhân lúc cô ta đau đớn nhất, anh đã nhổ vài sợi tóc trên đầu cô ta.

Có lẽ Diêu Thi Duyệt không nhận ra rằng hai sợi tóc của mình đã bị nhổ.

Tô Tử Du mở to mắt: “Wow, dượng của con thật tuyệt vời! Đến cái này mà cũng lấy được?”

Mộc Quy Phàm: “Ừm.”

Anh là ai chứ, có gì mà anh không lấy được không hả?

Tô Tử Du bỗng nhìn Mộc Quy Phàm một cách kỳ quái: “Chờ một chút, dượng biết dì ấy à? Tại sao dì ấy lại cho dượng tóc?”

Mộc Quy Phàm: “…”

Túc Bảo nhào người tới, khen ngợi: “Ba lợi hại nhất trên đời!”

Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo, con gái của anh là tốt nhất!

“Túc Bảo, trên đời này ngoại trừ ma quỷ ra, còn có thứ gì có thể giúp người làm việc không?” Mộc Quy Phàm kể lại chuyện vừa gặp Diêu Thi Duyệt – đương nhiên, bỏ qua chuyện vặn gãy cổ tay cô ta.

Túc Bảo suy nghĩ một chút, nhìn sang bên cạnh: “Sư phụ, trên đời này ngoại trừ quỷ ra, còn có thứ gì khác có thể giúp người làm việc không?”

Kỷ Trường nghĩ thầm, ta nghe thấy rồi đệ tử ngoan, không cần nhắc lại đâu, người khác sẽ nghi ngờ đó.

Kỷ Trường nói: “Đúng vậy, họ là Tiên Gia, bà cốt bà đồng…mà chúng ta đã đề cập trước đây. Đây không được coi là ma quỷ, nhưng có một số là âm linh. Sư phụ cũng không biết chắc lắm.”

Kỷ Trường cho rằng bên Diêu Thi Duyệt có thứ gì đó luôn đi theo.

Bản thân cô ta nói rằng cô ta có thể đoán được vận mệnh…

Đầu óc Túc Bảo hoạt động rất nhanh, bé nhớ lại tất cả những gì sư phụ đã dạy trước đây rồi tự động tóm tắt lại. Sau đó bé hỏi: “Dì ấy đang nuôi một tiểu quỷ ạ?”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1263: C1263: Chương 1263


/images/2024-0308.gif

Đó là tất cả những gì bé có thể nghĩ tới.

Mộc Quy Phàm nói: “Chắc không đâu con.”

Nếu cô ta đang nuôi một tiểu quỷ thì ít nhiều gì anh cũng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, nhưng anh lại không cảm thấy gì cả.

Kỷ Trường cũng phủ nhận: “Không, nếu cô ta nuôi tiểu quỷ thì sáng nay khi nhìn thấy Diêu Thi Duyệt, sư phụ đã nhận ra rồi.”

Kỷ Trường suy nghĩ một lúc rồi nói: “Miền Nam có bà đồng bà cốt có thể bói toán và giải nạn, còn người miền Bắc lại yêu thích Xuất Mã Tiên hơn.”

Nói một cách chi tiết, Xuất Mã Tiên là sự tiếp nối của truyền thống của các vu sư, họ có thể bói toán, giải nạn, vẽ bùa và xem phong thủy. Thực ra khá giống với những gì Túc Bảo đang học bây giờ.

Túc Bảo gật đầu: “Nói vậy cũng giống con nhỉ, có điều khác ở chỗ, con chính trực ngay thẳng và lợi hại hơn họ, phải không ạ?”

Kỷ Trường: “…”

Chính trực hay không thì không biết.

Nhưng Diêm Vương thì ắt hẳn lợi hại hơn kẻ khác rồi!!!

Nghe xong lời sư phụ nói, Túc Bảo rơi vào trầm tư: “Không phải nuôi tiểu quỷ, vậy là xuất mã tiên* sao?”

(*) Xuất mã tiên hay còn gọi là “thỉnh dã tiên” là một phương pháp dân gian, sử dụng một số loài động vật có linh tính để chữa bệnh cho người ta thông qua linh môi, thường là hồ ly, chồn, mãng xà và rắn

Kỷ Trường lắc đầu: “Chưa xác định được, xuất mã tiên không qua được Sơn Hải quan*, nếu muốn biết thứ gì đứng sau lưng Diêu Thi Duyệt thì phải đích thân qua đó xem thử.”

(*) Bên TQ có truyền thuyết “xuất mã tiên không qua được Sơn Hải quan”, kể rằng xuất mã tiên mặc dù là địa tiên nhưng vẫn cần phải mượn lực lượng bên ngoài để tu hành, mà tốt nhất chính là Long khí, Long mạch Đại Thanh thì lại nằm ở Đông Bắc, rời khỏi Đông Bắc sẽ ít Long khí nên lực lượng xuất mã tiên sẽ yếu dần. Sơn Hải quan chính là cửa ải ngăn cách giữa Đông Bắc và vùng đất bên trong Sơn Hải quan, ngày xưa có rất nhiều binh lính canh gác nên thường thì Xuất mã tiên sẽ không đi qua Sơn Hải quan để tránh ảnh hưởng tới việc tu hành của mình.

Túc Bảo gật đầu: “Dạ dạ dạ! Vậy sư phụ người mau đi đi.”

Sư phụ bay vèo qua một cái, có là quỷ gì thì cũng không thể chạy thoát được!

Kỷ Trường bất đắc dĩ nhìn bé: “Không, là con phải tự qua đó xem thử, nếu như sư phụ làm hộ con mọi thứ, vậy sư phụ sẽ nuôi dạy ra một nhóc phế vật mất.”

Túc Bảo: “Sao có thể chứ, còn lâu Túc Bảo mới bị nuôi dạy thành phế vật.”

Dừng một chút, bé nhéo cái bụng tròn vo của mình, hậm hực nói: “Mà sẽ nuôi ra một quả bóng béo ú… phế vật còn lâu mới có một sư phụ lợi hại như vật, cho nên con sẽ không trở thành một phế vật đâu, sẽ chỉ trở thành một quả bóng béo ú mà thôi.”

Kỷ Trường nghẹn họng, lại không phản bác được gì.

Tiểu Ngũ đang ăn cơm khô, nghe vậy ngẩng đầu: “Người béo ba phần tài, không giàu cũng trấn trạch! Cô béo một chút, phần tui thích trên người cô cũng sẽ nhiều hơn một chút! Béo lên mới tốt, béo mới đẹp, béo lên rất tuyệt vời!”

Túc Bảo: “…”

Bé không cần tuyệt vời!

Mộc Quy Phàm bỗng nhiên nói: “Đúng rồi bé ngoan, ba dẫn con tới một nơi.”

Túc Bảo tò mò hỏi: “Đi đâu ạ?”

Mộc Quy Phàm nở nụ cười, ôm lấy bé đi ra ngoài: “Đi rồi sẽ biết.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1264: C1264: Chương 1264


/images/2024-0308.gif

Sơn trang nhà họ Mộc.

Vị đường chủ nào đó vừa làm xong nhiệm vụ trở về từ bên ngoài, toàn thân mang theo sát khí, thoang thoảng mùi máu tươi.

Trong lòng lại ôm một con chó con.

Con chó con khoảng chừng ba bốn tháng tuổi, bị một người đàn ông vạm vỡ mang theo sát khí ôm vào trong ngực, run rẩy lẩy bẩy.

Đường chủ bước vào sơn trang, đi một đoạn đường tới sau núi.

Phía sau núi có một khoảng đất trống, rộng bằng sân bóng, mọc một ít cỏ dại. Bên cạnh dựng mấy căn nhà thấp bé, bốn phía khá là quang đãng, nhưng lại có thể che gió che mưa.

Đường chủ tiện tay thả con chó xuống, gọi một người tới dẫn con chó đi.

Mộc Quy Phàm mang Túc Bảo trở về, nói: “Ba có làm một trạm nhận nuôi.”

Lần trước hắn đã nhìn ra, nhóc con muốn giúp đỡ đám mèo chó hoang, nhưng sao trẻ con có thể thành lập được trạm nhận nuôi chứ.

Sơn trang của nhà họ Tô cũng rất lớn, nhưng một là bà cụ đang trồng rau trong sơn trang, tu sửa hoa viên, xa hơn một chút cũng có hàng xóm, nếu thu nhận toàn bộ chó mèo về, không khéo sẽ gây ầm ĩ đến hàng xóm.

Nếu Túc Bảo mà mang chó mèo về thật, đương nhiên người nhà họ Tô sẽ không phản đối, cũng có thể mời người về chăm sóc cho chúng nó, nhưng cá nhân Mộc Quy Phàm cảm thấy, không cần thiết phải biến nhà họ Tô thành trạm nhận nuôi.

Nhưng sơn trang nhà họ Mộc lại không giống, sơn trang nhà họ Mộc là sơn trang thật, bởi vì muốn huấn luyện nên địa bàn rất lớn, núi rừng sông nước đồng bằng đều mô phỏng theo dạng thực chiến quy mô nhỏ.

Vì thế Mộc Quy Phàm đã ra một mệnh lệnh, cứ hễ đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài mà gặp phải chó mèo hoang cần được cứu trợ, đều phải tiện tay mang về.

Trong khoảng thời gian này, các sát thủ trong sơn trang nhà họ Mộc gần như đã quen với việc cứ hễ ra ngoài là lại mang theo một con mèo hoặc là chó trở về, đối thủ đều sợ ngây người, bạn có tưởng tượng được cảnh một giây trước tên sát thủ nào đó còn đang hừng hực với mình, một giây sau lại nhặt một con mèo hoang nhét vào trong túi không?

Túc Bảo “oa” một tiếng, ngạc nhiên vui mừng nói: “Ba giỏi quá đi!”

Thấy Mộc Quy Phàm tới, mười mấy con chó sủa inh ỏi lao tới, nhưng trước khi lao tới lại phanh chân, rốt cuộc vẫn thấy kính sợ Mộc Quy Phàm, ra sức vẫy đuôi.

Túc Bảo cười ha ha: “Lắc đuôi mạnh thật đó, cái mông cũng lắc theo luôn.”

Những con chó mèo hoang này không mời chuyên gia đến chăm sóc, bình thường chỉ do đường chủ với thuộc hạ trong sơn trang nhà họ Mộc chăm sóc thôi, bọn họ làm nhiệm vụ trở về rảnh rỗi sẽ tắm rửa cho chó mèo, làm cây mèo vân vân, thần kỳ nhất là trước đó có một vài người chấp hành nhiệm vụ trở về sẽ mang theo chút chướng ngại tâm lý, lúc chăm sóc cho những con chó mèo này lại như được chữa lành.

Túc Bảo nhìn một đám chó con lông xù được tắm táp sạch sẽ, không nhịn được sờ lên.

Đám chó con thử đụng vào tay Túc Bảo, lại liếc Mộc Quy Phàm một cái, thấy người đàn ông ở trước mắt này đang vui, lúc này mới dám chơi đùa với Túc Bảo.

Cả buổi chiều Túc Bảo đều chơi ở đây, bé con vừa mới chạy ra, sau lưng lập tức có một đàn chó bám theo, Túc Bảo hái hoa trên đồng cỏ, đám chó con sẽ điên cuồng chạy ở ngay bên cạnh, có con chó ngậm lá cây, ngậm cành cây về cho bé.

Còn có một con chó cỏ ngậm một hòn đá trở về đưa cho bé.

Túc Bảo nhìn thấy tảng đá, lắc đầu nói: “Không cần đá.”

Nói xong ném hòn đá ra ngoài.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1265: C1265: Chương 1265


/images/2024-0308.gif

Chó cỏ lập tức lao đi, lại nhặt hòn đá kia về, ném hòn đá dính nước miếng đến trước mặt Túc Bảo.

Túc Bảo sửng sốt.

Chó cỏ nhìn hòn đá, lại nhìn Túc Bảo, ý bảo bé ném tiếp đi.

Túc Bảo nhặt hòn đá lên, lại ném ra ngoài.

Chó cỏ chạy rất nhanh, thoáng cái đã nhặt hòn đá trở về, lại đặt ở bên chân bé.

Lần này hòn đá càng ướt hơn, toàn là nước miếng của nó.

Túc Bảo ghét bỏ: “Eo, tui không muốn chơi đá nữa đâu.”

Chó cỏ đi một vòng tại chỗ, nhìn bé, lại nhìn hòn đá, giống như đang nói: Không, cô muốn chơi!

Túc Bảo nói: “Được rồi… Vậy ném lại lần nữa đi.”

Nói xong ném hòn đá ra ngoài.

Con chó lại nhặt về, ném ở bên chân Túc Bảo, thấy Túc Bảo thật sự không chơi với mình nữa, nó gấp đến độ lại ngậm hòn đá lên, cuộn đầu lưỡi rồi ném ra ngoài, kết quả đập một phát vào trán Túc Bảo.

Nó không cố ý, nhưng trán Túc Bảo đã bị đập đỏ, bé a lên một tiếng.

Chó cỏ lập tức ngồi xuống, muốn l**m trán của bé nhưng lại không dám, gấp đến độ không biết phải làm sao.

Mộc Quy Phàm đang đứng một bên nói gì đó với thuộc hạ, nghe thấy tiếng lập tức chạy tới: “Làm sao vậy?”

Túc Bảo ôm trán, chỉ vào chó cỏ: “Nó lấy đá đập con.”

Chó cỏ: “!!!” Không, nó không có…

Thấy Mộc Quy Phàm nhìn về phía mình, nó lập tức nhanh chân chạy như điên.

Mộc Quy Phàm buồn cười không thôi, ôm Túc Bảo lên nhìn một chút, cũng may, hòn đá kia nhỏ nên chỉ làm trán bé hơi đỏ với xanh một chút.

Ầy, chắc không sao đâu… Mộc Quy Phàm nghĩ.

“Đi thôi, ba đưa con đi rửa sạch, sau đó đi đón chó săn xuất viện. Còn nhớ con chó săn kia không?”

Con chó săn đã bị Bạch San San và trợ lý cho uống bả chuột vì để quay video.

Túc Bảo gật đầu: “Dạ, nhớ!”

Sau khi rửa mặt cho Túc Bảo, Mộc Quy Phàm mang theo bé trở về.

Sau sự kiện phòng làm việc của Ngô Lương mượn cớ cứu trợ chó mèo, thật ra sau lưng lại mua bán máu chó mèo vào khoảng thời gian trước, nền tảng video ngắn đã tiến hành rà quét một loạt.

Nghiêm khắc điều tra các video liên quan, hơn nữa cư dân mạng đã tự động tổ chức tiến hành duy trì trật tự, một khi phát hiện có người cứu trợ chó mèo nhưng lại không thấy bóng dáng chó mèo, hoặc là nơi cứu trợ chó mèo không khớp với trạm nhận nuôi, sẽ lập tức gửi đi kiểm tra báo cáo.

Loại giao dịch ác độc này quả thật đã giảm hẳn, nhưng lại xuất hiện một đám blogger lấy danh nghĩa cứu trợ, nhân sự kiện lần này hút một đợt lưu lượng, có đôi khi cũng không thể không bội phục “tài năng” của bọn họ, cũng may mặc dù đám người đó có mục đích thương mại nhưng ít nhiều cũng có giúp đỡ việc cứu trợ chó mèo hoang, ít nhất không phải giết hại, hơi không thích hợp một chút thôi đã bị cư dân mạng nhìn thấu rồi, làm gì có ai dám mạo hiểm nữa chứ.

“Như vậy cũng xem như giúp được chó mèo ạ?” Túc Bảo hỏi.

Mộc Quy Phàm gật đầu: “Ừ.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1266: C1266: Chương 1266


/images/2024-0308.gif

Trong quá khứ hắn cũng là một người lạnh lùng, thế giới này chỉ cho hắn sự ràng buộc đối với non sông, không có tình thân và tình yêu.

Nhưng hôm nay, thế giới này đã mang đến sự dịu dàng, vậy nên hắn bằng lòng canh giữ vì bé ngoan của mình.

Bệnh viện thú cưng.

Mộc Quy Phàm đón chó săn ra ngoài, lúc trước chó săn bị chuốc thuốc độc, cả người gầy gò, da lông ảm đạm, đứng cũng không đứng lên nổi.

Ở bệnh viện điều trị mấy hôm, nó đã khôi phục kha khá, mặc dù nhìn trông vẫn rất gầy, nhưng có tinh thần hơn hẳn.

Trở lại nhà họ Tô, bà cụ Tô đang ôm một chậu hoa bước ra từ trong nhà kính, nhìn thấy Túc Bảo lại dẫn một con chó trở về, bà kinh ngạc nói: “Đây là con chó săn mà con đã nhắc đến lúc trước à?”

Túc Bảo nắm xích chó, gật đầu nói: “Dạ, bà ngoại, con có thể nuôi nó không?”

Trong nhà đã nuôi một con mèo và một con chó rồi, Túc Bảo không xác định liệu bà ngoại có đồng ý không nữa, nếu không đồng ý, vậy thì bé sẽ để ba mang về nhà họ Mộc.

Bà cụ Tô gật đầu nói: “Cũng được. Nhưng mà…”

Đáy lòng Túc Bảo căng thẳng.

Bà cụ Tô nhìn con chó săn.

Cao to như vậy, nhưng lại quá gầy.

“Bảo dì Ngô lấy cho nó chút đồ ăn đi! Gầy đến mức độ này rồi.

Túc Bảo thở phào nhẹ nhõm, vui sướng nói: “Cảm ơn bà ngoại!”

Bé mang theo chó chạy vào bên trong, đột nhiên lại nghe thấy bà cụ Tô nói: “Chờ một chút!”

Đáy lòng Túc Bảo lại căng thẳng… Bà ngoại đổi ý rồi sao?

“Bà ngoại?” Bé quay đầu khó hiểu hỏi.

Bà cụ Tô híp mắt, nhìn chằm chằm trán của bé: “Trán của con bị làm sao vậy?”

Lúc này đến phiên Mộc Quy Phàm căng thẳng.

Lần này anh quên mất không lau vết thuốc đỏ trên trán bé!

Một khối sưng đỏ nhỏ như vậy, thế mà bà cụ vẫn có thể nhìn ra được.

Mộc Quy Phàm xoa xoa đầu Túc Bảo, vô cùng “không cẩn thận” kéo tóc bé xuống, biến thành tóc mái che khuất trán.

“Không có gì, muỗi cắn một cái mà thôi.”

Bà cụ Tô đặt chậu hoa trong tay xuống, dùng khăn lông lau tay, vừa đi tới vừa nói: “Thật không?”

Mộc Quy Phàm nắm chặt tay đưa lên miệng ho khan một tiếng: “Ừm. À đúng rồi, tôi phải đi xử lý chút chuyện.”

Dứt lời anh lập tức cất bước rời đi.

Bà cụ Tô nửa ngồi xổm xuống, vén tóc trên trán Túc Bảo lên, kết quả nhìn thấy trên trán của bé có một khối sưng đỏ to bằng móng tay cái, còn hơi tím xanh.

Mặt của bà lập tức đanh lại: “Mộc – Quy – Phàm!”

Đôi chân dài của Mộc Quy Phàm chỉ bước hai bước đã vọt vào cửa, biến mất tăm mất tích.

Túc Bảo cười híp cả mắt, vươn cái tay nhỏ ra sờ l*n đ*nh đầu bà cụ: “Không sao á bà ngoại, không đau chút nào. Là lúc con đang chơi với chó con, nó ngậm hòn đá không cẩn thận đập trúng con thôi.”

Bé rất thành thật kể lại quá trình chơi ném đá với con chó, vẻ mặt vui mừng hớn hở.

Bà cụ Tô lại nhíu mày.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1267: C1267: Chương 1267


/images/2024-0308.gif

Chuyện lớn, máu chảy thành sông?

... Kỷ Trường vùi đầu lật sách.

Đúng lúc này, Huyền Linh đột nhiên nhảy xuống từ trên cây, đột nhiên nhào về phía Tiểu Ngũ!

Tiểu Ngũ giật mình bay lên: “Đậu má, đậu má!”

Nó không ngờ khi Túc Bảo đang ở đây mà lão Lục cũng dám ra tay với nó.

Lông vũ trên cánh đã bị nhổ mất một cây.

Quả nhiên là “máu chảy thành sông”!

Kỷ Trường không khỏi xoa trán, đột nhiên có cảm giác mình hơi mẫn cảm rồi thì phải. Lời nhắc nhở về Túc Bảo lâu lắm rồi không xuất hiện trên sách, vì vậy hắn vẫn luôn cảm thấy có chút bất an.

Túc Bảo vớt Huyền Linh lên bằng một tay, đặt ở trước mặt dạy dỗ: “Huyền Linh, không được dọa Tiểu Ngũ!”

Huyền Linh ngoan ngoãn ngồi xổm trước mặt Túc Bảo, tủi thân kêu meo meo, Túc Bảo chợt nghĩ đến điều gì đó – -: “Đừng bảo lúc em ở nhà lại bị Tiểu Ngũ bắt nạt đấy nhé?”

Huyền Linh: “Meo meo meo!”

Tiểu Ngũ thấy vậy thì sao có thể ngồi yên cho được?

Nó bay đến đậu lên vai Túc Bảo, nước mắt lưng tròng: “Hu hu hu, Bảo à, đều là lỗi của tui, lão Lục chỉ muốn trả thù tui một chút mà thôi, tui không sao. Tui không muốn hai người vì tui mà cãi nhau!”

Túc Bảo: “?”

Lời này giống như đang xin lỗi nhận sai, nhưng hình như lại có chút không đúng lắm.

Không xác định được, để xem lại xem.

Túc Bảo nghiêng đầu, nhìn về phía Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ ngậm lông vũ bị nhổ trong miệng, rất cố gắng cắm nó về chỗ cũ, vẻ mặt cực kỳ “buồn thiu và đau đớn”: “Không sao, tui chỉ bị gãy một cái cánh thôi, mà lão Lục, thứ nó mất đi lại chính là tình yêu!”

Túc Bảo: “?”

Hân đầu to: “?”

Tô Tử Du: “…”

Thật hết chỗ nói mà.

Con chim này học được nhiều lời thoại như thế ở đâu ra vậy, bình thường rốt cuộc nó đã làm gì ở nhà thế.

Vẻ mặt Túc Bảo bối rối, những lời này quen quá, cứ như bé đã từng xem được trong một bộ phim truyền hình máu chó vậy!

Bé lắc đầu, nhíu đôi mày nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này không được phép cãi vã, đánh nhau nữa, chỉ có những đứa trẻ hư mới cãi nhau đánh nhau!”

Huyền Linh ngoan ngoãn nằm trên mặt đất, dụi đầu vào Túc Bảo.

Tiểu Ngũ cũng thật biết phối hợp, nó dụi cái đầu nhỏ vào người Túc Bảo nói: “Tiểu Ngũ ngoan, Tiểu Ngũ ngoan!”

Túc Bảo bị nó cọ cọ lại bật cười khúc khích.

Chó săn ngẩng đầu nhìn bát cơm không muốn ăn.

Túc Bảo thở dài: “Sao lại không muốn ăn? Không được thế đâu! Khi ốm thì phải ăn thật ngon để có sức!”

Bé ôm đầu gối, tựa cằm lên đầu gối và nghiêng đầu nhìn con chó săn. . ngôn tình hài

Con chó săn im lặng nhìn bé.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1268: C1268: Chương 1268


/images/2024-0308.gif

Hòn đá dính nước miếng của chó đập trúng trán.

Nhìn chỗ bầm tím kia đi, ai biết liệu có rách da hay không?

“Đợi lát nữa cơm nước xong xuôi, con phải đi tiêm phòng với bà.”

Nụ cười của Túc Bảo lập tức cứng đờ: “???”

Cơm nước xong, Túc Bảo lề mà lề mề, lúc thì nói muốn cho vẹt ăn, lúc lại nói muốn cho mèo ăn, lúc còn nói muốn cho chó săn ăn.

Rồi còn kêu phải đặt tên cho con chó.

Dù sao cũng không muốn đi.

Hân đầu to cười ha ha: “Em gái, không phải em sợ đó chứ?! Lần trước chị đi tiêm em đâu có như vậy!”

Túc Bảo mạnh miệng: “Nói linh tinh, em không hề sợ nhá…! Là chó săn không khỏe, nó, nó bị người ta cho uống thuốc độc, ba nói dạ dày nó bị cháy hỏng rồi, em phải cho nó ăn mới được.”

Tô Tử Du: “Đúng vậy!”

Em gái còn không sợ quỷ thì sao có thể sợ đi tiêm được?

Đối với em gái mà nói, tiêm chỉ như vẩy nước mà thôi.

Túc Bảo ngồi xổm trên bậc thang, ghé vào đầu gối nhìn chó săn ăn.

Trong nhà lại có thêm một thành viên mới.

Trong khoản vật cưng, địa vị của Tiểu Ngũ không thể lay động, địa vị của ông nội rùa lại là nguyên lão nên càng không thể lay động.

Ngoại trừ hai thành viên có địa vị “không thể lay động” này ra, còn có mèo mướp Huyền Linh, chó hoang Thủ Vọng đã mất bạn đồng hành, cùng với chó săn bị chuốc bả chuột.

Một chim một rùa một mèo hai chó.

Nên đặt tên là gì nhỉ? Túc Bảo nghiêng đầu nhìn chó săn đang uể oải ăn cơm.

Thủ Vọng đã quen với hoàn cảnh trong nhà lắc lắc cái đuôi, giống như ông già lần mò đến sau lưng Túc Bảo rồi nằm sấp xuống – – lặng lẽ dùng thân thể của mình làm đệm dựa cho bé.

Huyền Linh ngồi xổm trên cây, bày ra tư thế săn thú nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ thì nhảy từ vai Túc Bảo lên lưng Thủ Vọng, dùng miệng gõ đầu nó: “Này, ông có biết sắp xảy ra chuyện lớn rồi không?”

Thủ Vọng nhẫn nhục chịu đựng, đánh không trả đũa mắng không cãi lại.

Tiểu Ngũ nói: “Ông nói không biết hả?”

Thủ Vọng: “…”

Tiểu Ngũ lắc đầu: “Chuyện này ấy à, những gì cần hiểu thì đều đã hiểu, không hiểu thì tui cũng sẽ không nói thêm gì cả, chỉ có thể nói rằng chuyện này rất lớn, nói rằng máu chảy thành sông cũng không ngoa chút nào, về phần là gì thì ông đừng hỏi, nói cho ông biết ông cũng không hiểu.”

Thủ Vọng: “…”

Túc Bảo Tô Tử Du and Hân đầu to: “…”

Kỷ Trường nheo mắt, liếc Tiểu Ngũ một cái.

Kiến thức nói nhảm đã được nó ứng dụng rất nhuần nhuyễn.

Nhưng mà thân phận của Tiểu Ngũ rất đặc biệt, không chỉ là sứ giả câu hồn trong hình hài động vật biết bay, mà lời của nó có đôi khi còn có thể là một câu tiên đoán.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1269: C1269: Chương 1269


/images/2024-0308.gif

Con chó săn có bộ lông màu vàng đen lẽ ra phải trông rất hung dữ mới đúng nhưng giờ đây sức lực của nó đã suy yếu trầm trọng đến mức ăn uống cũng không được ngon miệng.

Túc Bảo bỗng nhiên nói: “Bé biết rồi, dạ dày của mày không tốt!”

Bé hiểu điều này, ngày hôm qua anh Tử Du đã kể một câu chuyện nói rằng những trùm sò thường đều có dạ dày không tốt.

Hai mắt cô bé sáng ngời: “Vậy thì quyết định đi, mày tên là Phách Tổng đi!”

Chó săn: “?”

Túc Bảo đứng dậy chạy vào nhà.

Vừa gọi bà ngoại: “Bà ngoại ơi! Dạ dày của Phách Tổng không tốt. Túc Bảo muốn cho Phách Tổng uống thuốc!”

Bà ngoại đang nấu ăn: “?”

Lúc kê đơn thuốc cho Tô Nhất Trần trong nhà có giữ lại một ít thuốc đông y, Túc Bảo đi đến kho chứa hàng khô lấy ra một ít dược liệu, vò nát rồi nhào trộn lại với nhau.

Sau đó bé đặt một cái rổ nhỏ trước mặt Phách Tổng: “Đây, uống thuốc đi ~”

Chó săn: “?”

Cuối cùng chó săn không uống những thứ thuốc này, không có con chó nào uống thuốc như thế này cả…

Bà cụ Tô dứt khoát lấy thuốc bắt lên hầm với nước nấu hầm xương, đặc biệt cho chó săn ăn.

Cho dù chú chó săn gầy trơ xương, lông trụi lủi vẫn có một cái tên vô cùng khí phách – Phách Tổng

Bà cụ Tô đưa Túc Bảo đi chích ngừa.

Túc Bảo thật sự muốn chạy trốn, nhưng không thể!

Cả hai nhanh chóng đến bệnh viện và ngồi vào phòng tiêm chủng.

Dì y tá đẩy ống tiêm, đẩy ra ngoài vài giọt thuốc.

“Nào, đừng lo lắng, giơ tay lên nào.”

Túc Bảo có vẻ lo lắng: “Dì y tá, con không lo lắng.”

Hân Hân che mặt, hé một ngón tay nhìn Túc Bảo, hả hê nói: “Ha ha, em gái đừng sợ, nếu sợ quá thì cứ hét Fighting!”

Không biết lần trước ai đã rất nghiêm túc hô fighting nhưng ngay cả các y tá trong phòng chích ngừa cũng vẫn nhớ đến cô bé

Y tá nghe vậy ngẩng đầu lên mỉm cười: “Ồ, là Hân Hân đó sao, lại đây cô xem một chút… Ở đây có hai phiếu, Hân Hân chuẩn bị tiêm mũi thứ ba rồi.”

Nụ cười của Hân Hân đột nhiên đông cứng trên khuôn mặt cô bé.

Túc Bảo nhắm chặt mắt lại, hét lớn: “Dì y tá, nhanh lên! Không cần khách khí với cháu!”

Cô y tá buồn cười đâm kim xuống nhưng khi kim đâm vào thì không vào được.

Cô lại còn vui hơn: “Con ơi, con căng thẳng quá, da thịt căng quá, kim không vào được!”

Túc Bảo:???

Đó là một lời nói dối, rõ ràng là nó bị mắc kẹt.

Y tá xoa xoa cánh tay bé, nói: “Thư giãn đi…”

Lúc này, một người phụ nữ từ phòng tiêm chủng bước ra, nhìn thấy Túc Bảo, kinh ngạc nói: “Ồ là cháu sao!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1270: C1270: Chương 1270


/images/2024-0308.gif

Đó là Diêu Thi Duyệt.

Diêu Thi Duyệt thấy y tá đổ mồ hôi đầm đìa nhưng không thể đâm kim vào được, nên mỉm cười nói: “Để tôi làm cho! Việc này cần một chút kinh nghiệm và kỹ xảo đấy. Nếu cơ quá căng, nếu cứ cố đâm vào kim sẽ dễ gãy lắm.”

Đôi mắt của Túc Bảo sáng lên khi nhìn thấy Diêu Thi Duyệt.

Sư phụ nói hắn muốn bé đi điều tra người này.

Vừa hay cô ta lại xuất hiện ở đây.

Túc Bảo ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, rất cẩn thận, nhưng thực sự không nhìn thấy gì trên người Diêu Thi Duyệt hay phía sau cô ta.

Kỳ lạ, khí đen ở giữa mi tâm đâu rồi, sao xung quanh mình lại chẳng có gì cả?

Diêu Thi Duyệt không khỏi cảm thấy vui mừng thầm khi nhìn thấy đôi mắt của Túc Bảo sáng lên và trông rất hạnh phúc sau khi nhìn thấy cô ta.

Lập tức nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, để gì tiêm cho con.”

Y tá sửng sốt nói: “Việc này không được đâu…”

Làm sao có thể tùy tiện để người khác tiêm thuốc cho bệnh nhân?

Diêu Thi Duyệt là bạn tốt của giám đốc ở đây thôi, nhưng cô ta cũng không được làm vậy.

Diêu Thi Duyệt liếc một cái, nhàn nhạt nói: “Nói cho tôi biết, không sao đâu, tôi cũng là bác sĩ.”

Cô y tá không hiểu vì sao lại do dự, chần chờ, nhìn chằm chằm vào cây kim trong tay mình…

Cây kim đã bị Diêu Thi Duyệt lấy đi.

Diêu Thi Duyệt khẽ mỉm cười, cúi người nói: “Tô tiểu thư, tôi tiêm sẽ không đau đâu, không tin thì thử xem nhé.”

Cô ta lặng lẽ lấy một lá bùa trong túi ra, động tác rất khẽ, muốn lặng lẽ đeo lá bùa vào tay Túc Bảo.

Diêu Thi Duyệt rất tự tin vào phương pháp này của mình, và “tiên nhân” đứng sau lưng cô ta cũng rất có bản lĩnh đấy.

Nhưng cô ta không hề biết rằng những hành động này trước mặt Túc Bảo chẳng khác gì đang múa rìu qua mắt thợ…

Túc Bảo vốn đang lo lắng khi không thấy Diêu Thi Duyệt có gì bất thường, nhưng bây giờ bé đã thấy một luồng khí đen bốc lên trên đỉnh đầu của cô ta rồi.

“Oa!” Túc Bảo kinh ngạc chặn tay cô ta lại: “Dì, dì muốn bỏ bùa con à?”

Sắc mặt bà cụ Tô khó coi, trực tiếp ngăn Diêu Thi Duyệt sang một bên.

“Bệnh viện của các người thì các người muốn làm gì thì làm sao? Chó mèo gì cũng có thể tiêm cho người ta à?!” Vẻ mặt bà cụ nghiêm nghị nói: “Gọi giám đốc của mấy người ra đây!”

Trong lòng Diêu Thi Duyệt sửng sốt, đây là bà cụ Tô!

Mẹ chồng tương lai của cô ta!

May mắn thay, cô ta đang đeo khẩu trang, lập tức cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi!” rồi vội vàng rời đi!

Bà cụ Tô cau mày, giám đốc phòng tiêm chủng cũng bước ra xin lỗi rối rít.

Vì cả hai đứa trẻ đều cần được tiêm phòng nên bà cụ Tô cau mày, Túc Bảo kéo bà cụ đi nên cũng không thèm truy cứu sự việc nữa.

Chẳng mấy chốc, tiếng Hân Hân khóc lóc thảm thiết vang lên từ phòng tiêm chủng…

Sau khi tiêm phòng xong, bà cụ Tô đưa bọn nhỏ về.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1271: C1271: Chương 1271


/images/2024-0308.gif

Bà cụ hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ Túc Bảo – nếu không chuyện hôm nay đã không trôi qua dễ dàng như thế này.

Diêu Thi Duyệt trốn sau phòng tư vấn với vẻ mặt rất đáng sợ.

Lại bị đứa trẻ đó phát hiện… Chết tiệt.

Nhưng cũng không thể để bà cụ Tô có ấn tượng xấu với cô ta… Diêu Thi Duyệt lẩm bẩm điều gì đó, yêu cầu ‘tiên nhân’ tẩy não bà cụ Tô, khiến bà ấy quên đi chuyện hôm nay…

Túc Bảo sẽ đến trường trong vài ngày tới, Phách Tổng đã ổn định cuộc sống ở nhà họ Tô..

Điều kỳ lạ là Diêu Thi Duyệt lại không hề có bất kỳ động tĩnh nào

Bà cụ Tô nghĩ rằng cô ta đã không còn cách nào khác rồi, dù sao thì nhà họ Tô cũng đã nhìn thấu cô ta rồi, không thể chịu được bộ dạng đó, dù có tốn bao nhiêu công sức thì cũng vô ít thôi.

Chớp mắt một tuần trôi qua, bà cụ Tô nhận được lời mời – Muốn mời bà cụ Tô nổi tiếng trên mạng đến tham dự một buổi tụ họp khiêu vũ ở quảng trường.

Ông cụ Tô ngước lên và ngạc nhiên hỏi: “Bà muốn đi à?”

Một bà cụ giàu có…

Bà cụ Tô tự hào nói: “Sao vậy? Lần này sẽ có rất nhiều ông già đến đó, nếu ông chọc làm tôi không vui thì tôi sẽ đi tìm một ông bạn già khác để khiêu vũ cùng.”

Ông cụ Tô: “…”

Bà già sói mắt trắng này, thời gian gần đây là ai quay video cho bà, ai là người xòe hoa cho bà, lại còn muốn đi kiếm ông già khác sao!

Bà cụ Tô nhìn ông kinh ngạc, tâm trạng rất tốt.

Bà bưng một bát cơm lớn ngồi ở cửa ra vào: “Phách Tổng đến đây! Mau lại đây ăn cơm đi!”

Ông cụ Tô: “…”

Mỗi lần nghe đến cái tên này ông đều có một loại cảm giác như đang gọi con trai mình.

(Tô Nhất Trần ở công ty hắt hơi “?”)

Chó săn đã đỡ hơn mấy ngày trước, đơn thuốc của Túc Bảo có tác dụng.

Khi bà cụ Tô gọi nó ăn cơm, nó miễn cưỡng di chuyển tới, hình như nó cũng sợ ăn.

Dạ dày của nó bị đốt cháy bởi thuốc diệt chuột, bây giờ việc ăn uống đối với nó không còn là niềm vui nữa.

Bà cụ Tô đặt bát cơm xuống, tay trái giữ lấy con chó săn, tay phải cầm thìa múc cơm nhét vào miệng chó săn.

“Ăn nhiều vào. Thuốc Túc Bảo kê cho mày ở đây. Tao thấy dạo này mày khỏe khoắn hơn nhiều rồi.”

“Không ăn càng đau bụng. Ăn cho ngon đi, mấy ngày nữa dạ dày của mày nhất định sẽ hết đau.”

“Túc Bảo đã cân đo cho mày rồi, với thân hình của mày, ăn hết thau cơm này nhất định sẽ không sao, nhất định phải ăn hết.”

Mỗi một câu nói bà lại đút cho chú chó một muôi cơm.

Bà ngoại cho chó ăn hết miếng này đến miếng khác.

Chó săn: “…”

Nó buộc phải nuốt xuống, hơn nửa thay thức ăn đã vào bụng, không thể ăn thêm được nữa.

Bà Tô kiên trì nói: “Ăn no chưa? Không, mày chưa no đâu!”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1272: C1272: Chương 1272


/images/2024-0308.gif

Sau đó, bà mở miệng và tiếp tục đút nó ăn.

Chó săn: “…”

Ông cụ Tô: “…”

Ông ấy buồn cười không nói nên lời, bà già này nhàn rỗi quá sinh nông nổi.

Nhưng ông ấy không dám nói thẳng.

Ông cụ Tô đứng dậy vươn vai, chắp tay sau lưng bước tới chỗ bà cụ Tô, thấy dáng vẻ khó nhọc của bà, ông ấy giúp bà bưng cái bát trên sàn lên.

Hai ông bà lão rất hứng thú ngồi xổm ở cửa cho chó ăn.

Chó săn trưng ra vẻ mặt tuyệt vọng, cuối cùng cũng ăn hết thau đồ ăn thuốc hầm thịt xương rồi.

Ở bên nhau cả ngày lẫn đêm, bà cụ Tô cũng không hề nhận ra rằng lông của nó đã bóng hơn mấy ngày trước, trông cũng chắc khỏe hơn một chút.

“Vẫn còn gầy quá đi.” Bà Tô lắc đầu: “Có muốn thêm chút nữa không?”

Chó săn: “…”

Nó quay đầu lại và nhìn Thủ Vọng đang híp mắt phơi nắng.

Thủ Vọng quay đầu đi, đừng nhìn tôi, tôi cũng không thể ăn được nữa.

Lúc này, tai chó săn đột nhiên dựng lên, vẻ mặt ngoan ngoãn một giây trước đột nhiên trở nên hung dữ, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cửa.

Bà cụ Tô quay lại nhìn nhưng chẳng có gì cả.

“Mày đang nhìn gì thế?” Bà tò mò hỏi.

Chó săn đột nhiên đứng dậy sủa dữ dội.

Ông cụ Tô ngạc nhiên và nói: “Chuyện gì vậy?”

Con chó sủa về phía cửa, nhưng không có ai ở cửa.

Cảnh tượng kỳ lạ này khiến bà cụ Tô hoảng sợ, luôn có cảm giác giây tiếp theo sẽ có “người” xuất hiện trước mặt mình.

Ông cụ Tô thì thầm: “Vào trước đi!”

Ông gọi chú Nhiếp đến, chú Nhiếp dẫn đội bảo vệ kiểm tra toàn bộ trang viên nhà họ Tô, không có gì bất thường cả.

Ông cụ Tô an ủi: “Bây giờ đã trưa rồi, không có chuyện gì đâu, đừng suy nghĩ nhiều.”

Bà cụ Tô ậm ừ nhưng cảm giác bất an trong lòng vẫn không hề giảm bớt.

Dù bây giờ đã là buổi trưa nhưng thời tiết đã chuyển lạnh, dù ngoài trời nắng chói chang nhưng trong nhà vẫn luôn có cảm giác se lạnh.

Bên ngoài chó săn sủa vang, trang viên của nhà họ Tô, hai con chó nuôi ở bên ngoài cũng không vào.

Bà cụ Tô vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp phải một đôi mắt, trong lòng sợ hãi thắt lại, sau đó tức giận nói: “Huyền Linh, mày ngồi xổm ở chỗ này làm cái gì?”

Huyền Linh nhìn chằm chằm vào hành lang, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ, như đang cảnh báo điều gì đó.

Bà cụ Tô nhìn lại hành lang, da đầu tê dại.

Hành lang trống rỗng, chẳng có gì cả…

Không ai nhìn thấy, ở cuối hành lang có một người phụ nữ đang đứng thẳng, mặc đồ trắng, mái tóc xõa dài rũ rượi, đôi mắt như cá chết nhìn chằm chằm vào bà lão.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1273: C1273: Chương 1273


/images/2024-0308.gif

Ả ta đưa tay ra và bay về phía bà cụ Tô…

Huyền Linh đột nhiên kêu lên một tiếng, lao về phía trước!

Nhưng vô dụng.

Ma nữ xuyên qua Huyền Linh, dùng hai tay siết cổ bà cụ Tô…

Túc Bảo vừa mới ngủ trưa dậy ở trường mẫu giáo đã thấy chú Nhiếp vội vàng đến đón bé.

Bé còn chưa tỉnh hẳn, ngơ ngác hỏi: “Hả? Chú Nhiếp đến đón em à?”

Bé ngủ một giấc đến tận lúc tan học rồi sao?

Nhưng bé nghe thấy chú Nhiếp thì thầm: “Cô chủ nhỏ, về nhanh đi… bà ngoại của cô đột nhiên ngã bệnh!”

Túc Bảo lập tức tỉnh táo lại, thậm chí còn không mang giày đã chạy ra ngoài, chú Nhiếp nhặt giày đuổi theo: “Cô chủ nhỏ, đợi đã!”

Kỷ Trường bay bên cạnh an ủi bé: “Đừng lo lắng, bà cụ không nhanh vậy đâu… Ngoan, đi giày vào trước đi, trời trở lạnh rồi!”

Túc Bảo nhảy lên xe, chú Nhiếp không khỏi kinh ngạc, bây giờ ông ấy thật sự không đuổi kịp một đứa bé nữa rồi, ông ấy già rồi…

Khi xe chạy về nhà họ Tô, vẻ mặt Túc Bảo đầy lo lắng, bé chợt nhận ra ba của mình lái xe giỏi cỡ nào.

Nếu là ba lái xe thì giờ họ đã về đến nhà rồi!

Bé lo lắng nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài việc đếm đầu ngón tay.

Chú Nhiếp nhìn thấy bé đang nghịch ngón tay, cau mày như một người lớn nhỏ hỏi: “Tại sao bà lại bị ốm? Hôm nay ở nhà có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?”

Chú Nhiếp kể: “Vào buổi trưa, bà cụ đang cho con chó săn ở trước cửa nhà chính ăn, con chó săn đột nhiên sủa inh ỏi. Ông cụ lo có kẻ trộm trèo tường vào nên nhờ chúng tôi giúp đi kiểm tra xung quanh thì thấy mọi chuyện vẫn bình thường. Nhưng sau khi vào trong nhà thì đã thấy bà cụ ngã xuống.”

Túc Bảo hỏi: “Bà ấy ngã thẳng xuống? Hay là từ từ gục xuống?”

Chú Nhiếp suy nghĩ một lúc, “Bà ấy ngã thẳng xuống.”

Túc Bảo cau mày càng chặt hơn.

Lúc này mi tâm của bà cụ Tô đã đen lại, môi tím tái, bà cụ nhìn chằm chằm la mắng vào không khí trước mặt với vẻ mặt kinh hoàng, như thể bà ấy bị điên vậy.

Đột nhiên bà cụ mở miệng, cắn mạnh vào lưỡi, máu phun ra.

Mọi người đều sửng sốt, vội vàng cạy miệng bà cụ ra, bác sĩ gia đình lo lắng đến toát mồ hôi: “Triệu chứng của bà cụ giống như bệnh động kinh, chúng ta không được để bà cụ cắn vào lưỡi được!”

Nhưng bà cụ nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn phát ra âm thanh kèn kẹt, ông cụ Tô kinh hồn bạt vía – sợ bà sẽ cắn đứt đầu lưỡi mất!

Ông mạnh tay véo thật mạnh vào má bà cụ Tô, rồi ngoáy miệng bà, định đưa tay vào để bà cắn mình.

Nhưng không biết chuyện gì xảy ra, ngay cả bác sĩ gia đình dùng đến kỹ thuật chuyên môn cũng không thể mở miệng bà ra được.

Nhìn thấy bà cụ sắp cắn đứt lưỡi.

Đột nhiên một bóng người nhỏ bé vội vàng lao tới, tát vào mặt bà và hét lên: “Bà ngoại ơi! Dậy đi!”

Bà cụ Tô bàng hoàng.

Lần đầu tiên bà cụ nhìn thấy một nữ ma đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, nữ ma lè cái lưỡi dài, thất khiếu chảy đầy máu tươi, tay bóp cổ bà.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1274: C1274: Chương 1274


/images/2024-0308.gif

Bà đương nhiên không chịu nhượng bộ, bắt đầu đánh nhau với ma nữ, sau đó cắn vào tay của ả ta, định sẽ xé một mảnh da của ả xuống…

Nhưng đúng lúc này, một bàn tay nho nhỏ giáng một cái tát xuống.

Bà cụ Tô sửng sốt một lát, tầm mắt chợt trở nên rõ ràng, đâu đó không có ma nữ nào cả, chỉ có những người vẻ mặt lo lắng đang móc miệng bà.

Dì Ngô: “Bà cụ, mau mở miệng!”

Ông cụ: “Bà già chết tiệt, sao bà lại tự cắn mình? Bà muốn thì cắn tôi này!”

Túc Bảo: “Bà ngoại, mau tỉnh lại đi!”

Bà cụ Tô không nhịn được há miệng, nhưng bà chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn ở đầu lưỡi thì bàn tay hôi hám của ông cụ Tô đã đút vào.

“?”

Vẻ mặt ông cụ Tô đau khổ, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, không cắn nữa! Muốn thì cắn tay tôi này, tôi da dày thịt béo.”

Ông cụ Tô đổ mồ hôi đầm đìa, ban nãy tay ông vừa mới chộp bát cơm của con chó, còn chưa rửa sạch… Có mùi thuốc bắc.

Bà cụ Tô giả vờ cắn một phát, bà cứ tưởng ông cụ Tô sẽ rút tay lại nhưng không ngờ ông cụ lại nhét tay vào tận cổ họng bà.

“Này…” Bà cụ Tô nắm lấy tay ông cụ Tô, cố gắng rút ra nhưng ông cụ càng muốn phân cao thấp.

Bà cụ Tô: “…”

Bà muốn chém ông già này bằng tay không!

“Ú ú ú…!” Bà cụ Tô trợn mắt, miệng ú ớ.

Ông cụ Tô: Ôi thế này thì mình càng không thể rút tay.

Túc Bảo nắm lấy tay ông cụ Tô, vội vàng nói: “Ông ngoại, bà ngoại con ổn rồi, ông mau rút tay ra đi…”

Ông cụ Tô lo lắng xác nhận: “Con chắc chứ?”

Túc Bảo: “Dạ! Chắc ạ!”

Ông cụ Tô lắc đầu: “Ông ngoại không dám chắc, chúng ta chờ xem tình hình thế nào đã.”

Bà cụ Tô tát mạnh vào đầu chồng.

Bốp!

Ông cụ Tô lập tức thu tay lại, nói: “Lần này thì chắc rồi.”

Mọi người: “…”

Cuối cùng thì bà cụ Tô cũng có thể nói được, tức giận mắng: “Ông đúng là hồ đồ….”

Lưỡi bà đau quá.

Túc Bảo ấn vào mu bàn tay của bà ngoại, vẻ mặt nghiêm túc: “Bà ngoại, đừng cử động.”

Vừa rồi bé chạy vội quá nên không kịp mang cặp theo, đương nhiên không có lá bùa để dùng.

Tất nhiên, bé có thể quay lại phòng để lấy vài lá bùa, nhưng Túc Bảo không dám rời mắt khỏi bà ngoại bé.

Bé ngó nghiêng, cầm chiếc ly trên bàn lên, lấy khăn giấy ra và dùng ngón trỏ viết nguệch ngoạc lên khăn.

Sau đó bé ném khăn giấy vào ly, khăn giấy lập tức bốc cháy, Túc Bảo không buồn nghĩ ngợi mà lập tức ghé chiếc ly sát mũi bà cụ Tô.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1275: C1275: Chương 1275


/images/2024-0308.gif

Chiếc khăn giấy đang bốc cháy nhưng lúc này lại không có chút khói nào, mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng mấy sợi lông đen bị hút ra khỏi mũi bà cụ Tô…

Kỷ Trường ở một bên há hốc miệng.

Vẽ bùa trên giấy?!

Phải biết rằng bùa cần được vẽ trên giấy dùng riêng cho việc vẽ bùa, nhưng những cao thủ chân chính có thể tùy theo tình hình mà phát huy tài năng của mình, ngay cả một hòn đá hay một chiếc lá cũng có thể trở thành công cụ sắc bén trong tay.

Nhưng Túc Bảo mới bốn tuổi!

Kỷ Trường lặng lẽ bay bên cạnh, lòng bỗng hơi u sầu.

Có lẽ, một ngày không xa, cô bé con không cần người sư phụ này nữa….

Bác sĩ gia đình đứng bên cạnh sửng sốt nhìn chiếc cốc rồi lại nhìn chiếc khăn giấy bị đốt thành tro.

Ô, tiểu tiểu thư nhà họ Tô có thể làm được phép thuật ư?

Ông cụ Tô ngẩng đầu lên liếc nhìn chú Nhiếp.

Chú Nhiếp ra hiệu mời: “Cảm ơn bác sĩ Tôn đã vất vả, mời đi hướng này!”

Bác sĩ Tôn nói: “Tuy bà cụ đã tỉnh nhưng tốt nhất nên đến bệnh viện kiểm tra…”

Chú Nhiếp: “Được rồi! Lần này cảm ơn bác sĩ rất nhiều. Nhờ bác sĩ giúp đỡ kịp thời nên bà cụ mới không gặp tai nạn…”

Nghe chú Nhiếp khen không tiếc lời, bác sĩ Tôn lâng lâng đến độ bị đuổi đi mà không hề hay biết.

Vừa bước ra khỏi nhà, bác sĩ Tôn nhìn thấy con chó lớn đang nằm ở cửa, ông nhớ tới lời kể ban nãy của ông cụ Tô: Sau khi cho chó ăn, bà cụ Tô đột nhiên bị bệnh.

Bác sĩ Tôn vỡ lẽ, có thể sợi lông trên mũi của bà cụ Tô là lông chó…

Mọi thứ đã được giải thích hợp lý, con chó bị rụng lông và bà cụ Tô vô tình hít phải lông chó, có thể gây ra một số triệu chứng dị ứng.

Về việc tiểu tiểu thư nhà họ Tô dùng cốc hút sợi lông trong mũi bà cụ cũng có nguyên lý giống như giác hơi nên không có gì đáng ngạc nhiên.

Đúng, đúng là như vậy.

Bác sĩ Tôn tự thuyết phục bản thân, sau đó dặn chú Nhiếp chú ý vệ sinh cho chó rồi rời đi.

Trong phòng, bà cụ Tô súc miệng, rửa mặt, chỉ cảm thấy lưỡi đau hơn.

Túc Bảo tìm một vòng cũng không thấy nữ quỷ mà bà cụ Tô nhắc tới, bé không khỏi cảm thấy kỳ quái.

“Sư phụ.” Túc Bảo chắp tay, thấp giọng hỏi: “Thật sự có nữ quỷ sao?”

Kỷ Trường gật đầu: “Chắc là vậy, hai con chó và Cái Chuông đều gầm lên. Hiện tại chúng ta nên xác nhận nữ quỷ này đã vào nhà như thế nào.”

Túc Bảo đã vẽ bùa và đặt ở tám địa điểm trong trang viên nhà họ Tô, những người khác nhìn thấy chỉ tưởng bé vẽ nguệch ngoạc, nhưng thực chất đó đều là bùa có phép thuật.

Theo lý thì không có hồn ma nào có thể vào trang viên, trừ phi Túc Bảo cho phép.

“Cho phép…” Túc Bảo cầm vài sợi tóc trong tay, chạy ra cửa hỏi con chó: “Bá Tổng, đây là lông của em à?”

Con chó lùi lại và gầm lên với sợi lông trên tay Túc Bảo.

Kỷ Trường cười lạnh nói: “Không phải của nó, xem ra đối phương thật sự có thủ đoạn gì đó.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1276: C1276: Chương 1276


/images/2024-0308.gif

Chính là thứ tình cảm yêu thích đến độ không phải cô ta thì không ai có thể làm con dâu cả của nhà họ Tô!

Diêu Thi Duyệt chắc mẩm việc cô ta trở thành mợ cả của nhà họ Tô chỉ là vấn đề thời gian, chậm nhất là không quá nửa tháng.

Có rất nhiều tiện nhân muốn bước chân vào nhà họ Tô, nhưng ai tự tin bằng Diêu Thi Duyệt cơ chứ?

Đâu chỉ có Tiên Gia, cô ta còn có thêm hai trợ công đắc lực là Tô Tử Du và Tô Tử Chiến, cô ta rành rành là nữ chính trong câu chuyện ‘Cô vợ xinh đẹp với hai bảo bối mà’.

Diêu Thi Duyệt đang ngâm nga một bài hát với tâm trạng vui vẻ, cầm một tách cà phê ra khỏi phòng trà, bước lên đôi giày cao gót một cách tao nhã và nhịp nhàng.

Một y tá mỉm cười chào hỏi: “Bác sĩ Diêu, hôm nay cô vui thế!”

Diêu Thi Duyệt mỉm cười gật đầu: “Có ngày nào tôi không vui đâu?”

Bệnh viện tư nhân không có nhiều người, trong giờ nghỉ trưa, mọi người tụ tập ở phòng nghỉ của khoa, vừa ăn vừa cười.

Nhìn thấy Diêu Thi Duyệt đi vào, mọi người lập tức nhìn về phía cô ta.

Mọi người đều rất quý mến Diêu Thi Duyệt, bởi trong mắt họ, cô bác sĩ mới này là người trí thức, lịch thiệp, hào phóng, chẳng những tốt bụng với người khác mà kiến thức chuyên môn còn rất vững vàng.

Có người mỉm cười chào đón Diêu Thi Duyệt, có người hỏi đùa cô ta sau giờ làm có thời gian đi ăn chung không.

Diêu Thi Duyệt cười nói: “Tôi không có thời gian, tôi phải về đón con.”

Đồ ăn trong miệng mấy nam bác sĩ bỗng phun ra, họ trợn mắt há hốc miệng: “Bác sĩ Diêu, cô sinh con khi nào vậy? Không, không phải cô chưa kết hôn sao?”

Diêu Thi Duyệt nói: “Tôi đã kết hôn và các con tôi đang học tiểu học”.

Lần này, đến chủ nhiệm khoa cũng ngạc nhiên: “Sao tôi chưa từng nghe cô nhắc tới, cũng chưa thấy chồng con cô bao giờ nhỉ?”

Các bác sĩ đều thầm nghĩ: Nếu một người phụ nữ xinh đẹp như bác sĩ Diêu đã kết hôn thì chồng cô ấy nên đón cô ấy và đưa cô ấy đi làm mỗi ngày.

Diêu Thi Duyệt ngồi tựa lưng vào ghế, hai chân tao nhã khép lại, cô ta nhấp một ngụm cà phê rồi mỉm cười nói: “Chủ nhiệm, chú đã gặp rồi đấy! Mọi người cũng đều thấy chồng con tôi rồi mà.”

Nghe vậy, tất cả nhân viên trong khoa đều kéo đến bàn tán!

Bác sĩ Diêu vô cùng xinh đẹp, hơn nữa cô ấy còn ‘nhảy dù’ vào viện này từ một bệnh viện chuyên khoa công lập ở tỉnh H. Ngay cả phó chủ nhiệm của khoa cũng có thiện cảm với cô ấy, mới tới viện được nửa tháng mà bác sĩ Diêu đã được xưng danh hoa khôi bệnh viện.

Ai cũng tưởng cô ta độc thân nhưng không ngờ cô ta không chỉ đã kết hôn mà các con của cô ta đã học tiểu học?

“Là ai?”

“Chúng tôi gặp khi nào? Bác sĩ Diêu, xin đừng chơi trò đánh đố nữa!”

“Cô nói nhanh đi!”

Diêu Thi Duyệt nói: “Không phải cậu chủ nhỏ của nhà họ Tô đã nằm ở viện chúng ta một thời gian sao? Tôi là bác dâu cả của Tô Tử Tích.”

Cô ta mỉm cười v**t v* lọn tóc quanh tai: “Mọi người đều đã gặp Tô tổng rồi nhỉ, anh ấy là chồng tôi.”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ khoa đều chấn động.

Phản ứng đầu tiên của mọi người là Diêu Thi Duyệt đang chém gió.
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1277: C1277: Chương 1277


/images/2024-0308.gif

Nhưng nhìn khuôn mặt trí thức và thanh tú của cô ta không hề có vẻ dối trá…

“Uầy, không phải chứ?” Một y tá kinh ngạc, ngày đó cô ấy đã nhìn thấy Tô tổng.

Chính là người đàn ông chỉ ngồi một chỗ đã có thể khiến mọi thứ quanh anh trở nên mờ nhạt! Là người đàn ông mà họ chỉ dám liếc nhìn một lần!

“Thật hay giả đấy, sao tôi chưa từng nghe bác sĩ Diêu nói điều này trước đây ~” Một y tá chua chát nói.

Diêu Thi Duyệt không quan tâm: “Lúc đó tôi mới đến đây, bố mẹ chồng muốn tôi không tiết lộ thân phận gia đình chồng tôi, để tránh viện trưởng bị làm khó. Hai đứa trẻ cần học kèm ở trường tiểu học, tôi về để chăm lo cho tụi nhỏ, nếu không tôi càng muốn lập thành tựu ở khoa não của bệnh viện tỉnh H.”

Nói xong, cô ta đặt tách cà phê xuống và tỏ ra thoải mái, như thể những gì cô ta vừa nói thực ra chỉ là chuyện bình thường trong cuộc sống hàng ngày.

Bộ dạng của cô ta khiến các đồng nghiệp không thể không tin lời cô ta vừa nói…

Cô y tá vừa nói chua chát ban nãy cong môi: “Tôi không tin…”

Cũng chính lúc này, thuật Hạ Giáng Đầu bị phá giải.

Diêu Thi Duyệt đang khoe khoang đột nhiên trợn mắt, cắn lưỡi!

Cô ta đứng dậy, lao tới mấy bước về phía nữ y tá vừa nói không tin rồi đưa tay bóp cổ cô ấy!

Ánh mắt Diêu Thi Duyệt rất đáng sợ, cô ta hung tợn nói: “Sao cô không tin tôi! Cô ghen tị với tôi à! Nói cho tôi biết, cô muốn quyến rũ Tô tổng đúng không? Đồ khốn, cô xứng không?!”

Diêu Thi Duyệt vừa bóp cổ vừa lắc trong khi cô y tá kia liên tục vùng vẫy một cách tuyệt vọng, đôi giày cao gót của Diêu Thi Duyệt cọ vào mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.

Mọi người đều choáng váng và không kịp phản ứng!

Bác sĩ Diêu trước mặt họ không còn trí thức và thanh lịch như vừa rồi nữa!?

Giờ cô ta giống như một ác quỷ!

Diêu Thi Duyệt bóp cổ mạnh đến độ cô ấy tá kia tím tái mặt mày, gần như nghẹt thở.

Mọi người cuối cùng cũng hoàn hồn và nhào tới kéo hai người ra, nhưng Diêu Thi Duyệt đang phát điên còn nữ y tá kia thì bị cô ta bóp cổ đến gần chết.

Cuối cùng sau khi rút được một tay Diêu Thi Duyệt ra, cô ta bất ngờ tát vào mặt nữ y tá và chửi: “Cô chính là một con hồ li tinh muốn dụ dỗ người khác mà thôi! Cô nghĩ cô có thể cướp được anh ấy ư? Tiện nhân!”

“Cô cho rằng mình có thể thắng tôi sao? Tuy tôi không phải con dâu nhà họ Tô, nhưng cuối cùng cũng có thể gả vào nhà họ Tô! Cô tưởng mình là ai! Muốn tranh giành với tôi, cô xứng ư?”

Mọi người sửng sốt: Ý… ý gì thế?

Không phải cô ta vừa nói cô ta là con dâu nhà họ Tô, con cô ta đang học tiểu học sao?

Tại sao bây giờ cô ta lại nói mình chưa gả vào nhà họ Tô…

Nữ y tá vừa thở một hơi lại bị tát, cô ấy chưa bao giờ chịu ấm ức như hôm nay

Cô ấy ngay lập tức tát lại Diêu Thi Duyệt.

Hai người phụ nữ bắt đầu đánh nhau dữ dội đến nỗi tóc tai bù xù như tổ quạ.

Các đồng nghiệp đều như đang nằm mơ, người phụ nữ trước mặt này còn gì là tri thức với tao nhã, trông cô ta giống như tiện nhân, hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của họ.

Một nhóm người tụ tập trước cửa văn phòng khoa, nhiều người dùng điện thoại di động quay video.

Đến lúc Diêu Thi Duyệt hoàn hồn thì đã muộn rồi!

Cô ta ngây người nhìn mọi thứ trước mặt, khi nhìn thấy mình trông như một con chó điên trong hình phản chiếu của cửa kính, cô ta lập tức ngã xuống!
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1278: C1278: Chương 1278


/images/2024-0308.gif

Chuyện gì đã xảy ra thế?!

Chẳng ngờ vừa nãy cô ta lại mất hết lí trí, lẽ nào thuật Hạ Giáng Đầu của cô ta bị phá giải ư?

Cô ta đã sớm bói quẻ, không có người nào trong nhà họ Tô biết pháp thuật, điều đó là không thể, tuyệt đối không thể!

Diêu Thi Duyệt cũng biết nhà họ Tô không giống những gia đình giàu có khác, họ tuyệt đối không mời các thầy Phong Thủy đến trấn giữ hay đối đãi như thượng khách.

Nếu nhà họ Tô không có ai biết pháp thuật cũng không mời thầy phong thủy trấn giữ thì sao lại có thể phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của cô ta…

Diêu Thi Duyệt xấu hổ đứng dậy, vội vàng chạy ra ngoài, đôi giày cao gót của cô ta cũng gãy gót, cô ta cố gắng dùng tay chải tóc nhưng tóc vẫn rối bù như một bà điên.

Lúc này, hình tượng cao ngạo, trí thức, tao nhã và xinh đẹp của cô ta đã hoàn toàn tan thành mây khói cho dù sau này cô ta có làm bộ nghiêm túc thì trong ấn tượng của mọi người, cô ta cũng chẳng còn là bác sĩ Diêu trước đây nữa.

Diêu Thi Duyệt cuối cùng cũng chạy thoát khỏi phòng nghỉ của khoa, sau khi đóng cửa lại, cô ta hoàn toàn phát điên.

“Chết tiệt… ai đã phá giải thuật Hạ Giáng Đầu của mình!”

Đối phương thật độc ác! Hại cô ta bẽ mặt quá chừng!

“Đừng để tôi biết kẻ đó là ai…!”

Diêu Thi Duyệt lập tức lấy ra mấy vật thể màu đen bóng loáng, bói quẻ đoán xem đối phương là ai!

Diêu Thi Duyệt đương nhiên không có năng lực thực sự, cô ta chẳng qua chỉ là nước lã tầm thường, những gì cô ta có được ngày hôm nay đều nhờ dựa giẫm Tiên Gia của cô ta.

Quẻ bói quăng xuống mà đợi hồi lâu vẫn không đoán ra được đối phương là ai, toàn bộ ngọc bội Diêu Thi Duyệt bỏ bao tiền bạc để mua đều vỡ nát.

Trong lòng cô ta chấn động: “Ai mà lợi hại đến mức ngay cả mình cũng không bói quẻ được thế nhỉ?”

Phía sau Diêu Thi Duyệt, chẳng biết lúc nào xuất hiện một bóng người màu trắng.

Nó lạnh lùng nhìn Diêu Thi Duyệt, trong mắt hiện lên một tia mỉa mai.

Diêu Thi Duyệt cảm giác được cái gì đó, vội vàng xoay người rồi quỳ rạp xuống: “Tiên Gia, xin người giúp con bói quẻ này, xem xem ai đang cản đường con…”

Nếu Kỷ Trường và Túc Bảo ở đây, bọn họ nhất định có thể nói ra, kẻ trước mặt không phải Tiên Gia gì mà chỉ là một loại quỷ hồn đặc biệt.

Quỷ hồn cau mày nói: “Không phải lúc nào muốn bói quẻ cũng thành công đâu.”

“Bói quẻ hại vận mệnh, người càng hay bói quẻ thì mệnh ngày càng mỏng. Ngươi nên biết rằng điều này là trái với thiên lí, thiên cơ không được tiết lộ mà.”

Diêu Thi Duyệt không muốn nghe những đạo lí lớn lao này từ Tiên Gia.

Cái gì mà càng chăm bói quẻ thì mệnh càng mỏng, cô ta bói quẻ bấy lâu mà vẫn sống yên ổn đó thôi!

Hơn nữa, hiện tại sức khỏe của cô ta rất tốt và chả gặp biến cố gì.

Đạo lí thiên cơ không thể tiết lộ càng hoang đường hơn, nếu không thể tiết lộ thì sao lại có người biết bói quẻ đoán mệnh xuất hiện?

Diêu Thi Duyệt cúi đầu, chân thành nói: “Con rõ rồi Tiên Gia, nhưng lần này là ngoại lệ. Xin hãy giúp con một lần nữa… nếu không, người có thể cho con biết phải làm gì tiếp theo không? Xin hãy giúp con.”
 
Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
Chương 1279: C1279: Chương 1279


/images/2024-0308.gif

Quỷ hồn nhìn chằm chằm vào cô ta mà không nói một lời.

Nếu không phải vì thứ mà nó muốn…

Ánh mắt nó hơi lóe lên, nói: “Đối phương rất lợi hại, ta khuyên ngươi nên dừng lại.”

Diêu Thi Duyệt nhất định không chịu nhượng bộ, sao có thể dừng lại?

Cô ta đã vất vả mười năm, mười năm là khái niệm gì chứ?

Từ năm 19 tuổi, từ gương mặt trẻ xinh tràn trề sức sống.

Cho đến năm 29 tuổi, 10 năm tuổi trẻ đang từng ngày trôi qua, cô tanỗ lực như vậy thì sao có thể bỏ cuộc?

Diêu Thi Duyệt đưa tay ra: “Tiên Gia, người muốn con làm gì cũng được, xin hãy chỉ cho con một con đường rõ ràng!”

Tiên Gia cuối cùng cũng nhượng bộ: “Vì sự thành khẩn của ngươi…”

“Ta chỉ có thể cho ngươi một gợi ý thôi nhé: Là một đứa trẻ.”

Nói xong, quỷ hồn ấn vào cổ tay Diêu Thi Duyệt rồi biến mất.

Diêu Thi Duyệt ngẩng đầu, ngồi trên ghế, cau mày suy nghĩ.

Đứa trẻ?

Tiên Gia muốn ám chỉ hai đứa con đang sống trong nhà họ Tô của chị gái cô ta ư?

Diêu Thi Duyệt lập tức đứng dậy, trước tiên lên tầng trên lấy thứ gì đó, sau đó vội vàng đi về phía trường tiểu học quốc tế Ngũ Tượng.

Cô ta đang đi đón hai đứa con của mình!

Bây giờ danh tiếng trong khoa của cô ta đã bị hủy hoại.

Nhưng không sao cả, khi cô ta xuất hiện ở đây cùng chồng và hai con, cô ta sẽ khiến họ học cách im lặng!

Diêu Thi Duyệt cầm một ống máu trong tay, cho vào túi đựng mẫu vật và niêm phong lại, sau đó cho vào túi xách, mở cửa xe bước ra ngoài.

Hôm nay trường tiểu học quốc tế Ngũ Tượng tan học lúc 4h30, cô ta đã hỏi dò và biết được Tô Tử Du học lớp 2-3, còn Tô Tử Chiến học lớp 4-1.

Bây giờ có phụ huynh đang xếp hàng đón con trước cổng trường, Diêu Thi Duyệt cũng đứng vào hàng của lớp 2-3, chẳng mấy chốc đã đến lượt cô ta lên đầu hàng.

Cô giáo hơi sửng sốt, lễ phép hỏi: “Xin chào, chị là phụ huynh của ai?”

Diêu Thi Duyệt gật đầu, cố gắng bày ra dáng vẻ một quý phu nhân đoan trang và nói: “Xin chào, tôi là mẹ của Tô Tử Du.”

Lời này vừa nói ra, Diêu Thi Duyệt bỗng được trải nghiệm loại cảm giác mà chỉ có những phu nhân thanh lịch và sang trọng của nhà hào môn mới có, chính là loại cảm giác dù đi đến đâu cô ta cũng là tâm điểm của đám đông, ai cũng háo hức muốn đi lên bắt thân với cô ta.

Làm nàng dâu cả của nhà họ Tô!

Cảm giác này…tuyệt vời quá!

Cô giáo chỉ thấy kỳ quái, cô ấy chưa từng gặp mẹ của Tô Tử Du, những người đến đón cậu đều là người nhà họ Tô, phần lớn là quản gia Nhiếp, đôi khi là ông cụ hoặc bà cụ Tô, thi thoảng Tô tổng cũng sẽ đến.

Nhưng mẹ của Tô Tử Du chưa từng đến đây, trong bảng câu hỏi về mối quan hệ gia đình của Tô Tử Du, ở chuyên mục dành cho mẹ, cậu ghi rằng mẹ cậu đã qua đời.

Lúc này Tô phu nhân đã chết đột nhiên sống lại, cô giáo hơi sững sờ và sợ hãi, nhưng sau đó cô giáo lại nghĩ, lẽ nào người này là mẹ kế của Tô Tử Du?

Suy nghĩ này chỉ thoáng qua, cô giáo nói: “Bạn học Tô Tử Du, mẹ con tới đón con, mời con qua đây xác nhận trước.”
 
Back
Top Dưới