Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 262


Chương 262

“Mười ly? Được, tôi mở trước”.

Ngưu Quân cười mỉa, không còn nhìn Tần Khải nữa mà liếc nhìn Chu Tư Tư.

Chỉ cần Tần Khải thua, uống hết hai mươi ly này, mặc dù độ cồn của bia không mạnh nhưng uống liên tục năm ly cũng đủ khiến một người mới say mềm, hai mươi chén, Tần Khải có thể đứng nổi hay không còn chưa biết nữa là.

Ngưu Quân thầm cười nhạo, mở nắp ra.

Ánh mắt mọi người đều tập trung sang bên này.

“Mười lăm điểm! Ha ha… cậu thua rồi, chàng trai, bây giờ nhận thua, tôi tính cậu năm ly thôi, thế nào?”

Ngưu Quân nhìn số điểm của mình, sau đó đắc ý bật cười.

Năm ly đó không phải là gã tha cho Tần Khải mà là chiến thuật tâm lý trên bàn rượu.

Dùng điểm lớn dọa Tần Khải, gã sẽ không thua, bên ngoài nhìn vô sẽ nghĩ Tần Khải được lợi dù phải uống rượu nhưng thật ra như thế là phía Tần Khải bị bất lợi từ đầu.

Những quy tắc ngầm này thường được dùng để hại người mới.

Ngưu Quân nghĩ Tần Khải không có kinh nghiệm, từ lúc bắt đầu đã chẳng xem Tần Khải ra gì.

“Tôi thêm hai ly, tạm thời đừng vội mở, nếu thầy Ngưu sợ thì tự phạt ba ly, tôi xem như không có việc gì xảy ra”.

Thế nhưng Tần Khải lại không vội, ngược lại kéo hai ly rượu đến bên chỗ mình.

“Ba ly, cậu đang sỉ nhục tôi đấy à? Tôi không tin cậu có thể có bản lĩnh lớn đến đâu, mở cho tôi”.

Ngưu Quân tức đến mức khỏi bốc lên đầu, ba xúc xắc của gã có hai cái sáu điểm, một cái ba điểm, khả năng thua rất thấp.

Tần Khải ngông nghênh như thế, Ngưu Quân cũng cảm thấy bực bội, quyết định chơi đến cùng.

Trên bàn rượu, mọi người nhìn Tần Khải, tất cả đều không khỏi lắc đầu.

Ngưu Quân khoanh tay, ngạo nghễ nhìn chằm chằm cốc xúc xắc trước mặt Tần Khải, mỉm cười nói: “Mười lăm điểm, cậu có thể thắng tôi? Ngưu Quân tôi sẽ nuốt cốc xúc xắc này ngay tại chỗ, không nói đùa! Ha ha..”.

“Người trẻ tuổi, tôi thấy vẫn là thôi đi, cúi đầu trước tình huống thích hợp, không có gì mất mặt cả”.

“Trên bàn rượu phải học được mắt nhìn xung quanh, tai thì nghe ngóng, tôi cũng từng trải qua độ tuổi của cậu”.

“Không biết uống rượu thì không tiền đồ đâu, nên uống như thế nào, uống bao nhiêu, khi nào thì uống, trong đây đều có rất nhiều thứ cần học hỏi”.

Đám người phó hiệu trưởng Quách ngồi một bên chỉ trỏ, bộ dạng bậc bề trên mà rao giảng dạy đời cho Tần Khải.

Bề ngoài là dạy bảo Tần Khải, trên thực tế, bọn họ đây là đang nhân cơ hội hạ thấp Tần Khải, để nâng cao địa vị của Ngưu Quân.

Mặc kệ những sự uy h**p công khai hay ẩn ý của mọi người, Tần Khải vẫn không chút hoang mang.

Anh nhẹ nhàng đưa tay ra, chậm rãi mở cốc xúc xắc trên bàn ra.

Những người khác nhìn thấy Tần Khải động tay, cũng đều cười phá lên.

Ngưu Quân cười ác nhất, chỉ thiếu khua chân múa tay tại chỗ.

Đợi trút bỏ được kẻ chướng mắt, một mình Chu Tư Tư còn không phải là dễ dàng tóm vào tay sao?

Nhưng mà, khi cốc xúc xắc mở ra, Ngưu Quân lập tức há hốc mồm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 263


Chương 263

Hai cái năm, một cái sáu.

Gã là mười lăm điểm, Tần Khải lớn hơn gã vừa đúng một điểm!

“Cái này… cái này không thể nào!”

Ngưu Quân nhìn chằm chằm con xúc xắc trên bàn, trong nháy mắt sắc mặt liền thay đổi, không nhịn được liên tiếp lùi về sau mấy bước.

“Hai mươi ly, không nói đùa, thầy Ngưu, mời!”

Trên ghế sô pha, Tần Khải cười híp mắt, chậm rãi nhấc chân ngồi bắt chéo.

Chu Tư Tư vẫn luôn căng thẳng thần kinh, cuối cùng cũng tạm thời thả lỏng được một chút.

Cô ấy gương mặt rạng rỡ ngồi bên cạnh Tần Khải, nụ cười trên mặt đẹp không sao tả xiết.

“Uống đi, thầy Ngưu! Đúng rồi, vừa rồi là ai nói, muốn nuốt cốc xúc xắc ngay tại đây? Trên bàn rượu không có thân thích họ hàng gì đâu, thầy Ngưu nói chuyện vẫn nên giữ miệng một chút”.

Chu Tư Tư học theo ngữ khí của Ngưu Quân, giậu đổ bìm leo.

Cho dù tửu lượng của Ngưu Quân không tồi, hai mươi ly rượu này cũng không phải là nước sôi, cũng đủ khiến gã uống say mèm.

“Cô… Tôi, tôi chỉ là nói đùa, nói đùa mà thôi, đừng coi là thật!”, Ngưu Quân khổ sở cười xoà, ngượng ngùng đáp lời.

Những người khác cũng đều trợn tròn mắt, vẻ mặt kỳ lạ.

Tần Khải có thể lớn hơn Ngưu Quân một điểm, đây là điều mà không ai ngờ tới.

Mắt thấy ánh mắt Ngưu Quân nhìn sang, phó hiệu trưởng Quách giả bộ ho khan một tiếng, kịp thời đứng dậy!

“Khụ khụ… Uống rượu mà, để vui vẻ thôi, mục đích của chúng ta, cũng không phải là nên chuốc say ai, như vậy thì không vui nữa, mọi người nói có đúng không?”

“Đúng đúng đúng, lãnh đạo nói có lý!”

“Uống vui là được rồi, kết quả không quan trọng”.

Mấy thầy giáo ngồi cùng cũng nhao nhao giảng hoà.

Phó hiệu trưởng Quách căn bản không để cho Tần Khải có cơ hội nói chuyện, lập tức quyết định.

“Như thế này đi, chúng ta lập quy tắc, một lần nhiều nhất chỉ có thể uống năm ly. Đương nhiên, ván này thầy Ngưu thua cũng không thể bỏ qua như vậy, mọi người dĩ hoà vi quý, phân chia ra uống, người trẻ tuổi, cậu không có ý kiến gì chứ?”

“Các người… các người sao có thể như vậy!”

Chu Tư Tư thấy tình hình không đúng, sắc mặt thay đổi, tức giận đứng dậy.

Tần Khải lại mỉm cười, một tay kéo cô ấy ngồi xuống.

Tần Khải trao cho Chu Tư Tư một cái nhìn trấn an, quay đầu thản nhiên cười nói: “Được, lãnh đạo đã mở miệng rồi, chúng ta đương nhiên phải làm theo ý lãnh đạo”.

“Cậu bạn trẻ, hiểu chuyện, có tiền đồ! Ha ha… Dựa vào câu nói này của cậu, chúng ta cạn ly!”

Phó hiệu trưởng Quách được Tần Khải nịnh nọt, lập tức cười đến đỏ mặt.

Ông ta đứng dậy bưng ly rượu, những người khác đang ngồi cũng lần lượt đứng lên.

Tần Khải cũng bưng ly rượu, mọi người trên mặt cười ha hả, vui vẻ kính rượu, nâng ly cụng ly.

Chỉ riêng Chu Tư Tư ở một bên rầu rĩ không vui.

Gương mặt uất ức nhăn nhó giống như trái khổ qua, Chu Tư Tư chỉ hận không thể trực tiếp cho Tần Khải hai cái bạt tai.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 264


Chương 264

Đám đồng nghiệp trong trường này của cô ấy, trình độ thì chẳng có, uống rượu lại giỏi nhất.

Nếu cứ uống như vậy, Tần Khải nhất định sẽ uống đến không biết chuyện gì.

Chu Tư Tư trong lòng hiểu rõ, cô ấy không thể ngăn được Tần Khải, chỉ có thể ở một bên lo lắng.

Một đám người chia rượu, Ngưu Quân đến cuối cùng cũng chỉ uống năm ly tượng trưng.

So với tửu lượng của gã, năm ly này chỉ là chuyện nhỏ, căn bản không đáng nhắc tới.

Rượu vào trong bụng, một trận lửa nóng, càng khơi dậy thêm lửa giận trong lòng Ngưu Quân.

Gã thật sự không phục Tần Khải.

Lão tướng trên bàn rượu, lại chịu thiệt trong tay một người trẻ tuổi, nếu việc này truyền ra đi, Ngưu Quân hoàn toàn không còn mặt mũi nào tại Trung Đại.

“Nào, mọi người tiếp tục, thêm một ván nữa!”

Ngưu Quân vừa mới buông ly rượu xuống, ánh mắt đã nhìn chằm chằm Tần Khải.

Âm thanh lắc xúc xắc liên tục vang lên, Tần Khải cũng không từ chối, vẫn cười híp mắt chơi cùng.

Cốc xúc xắc đặt xuống bàn, Tần Khải liền xoay người, trao cho Chu Tư Tư một ánh nhìn trấn an.

Chu Tư Tư đã giận Tần Khải không muốn nói chuyện.

Theo cô ấy thấy, tại nơi này, Tần Khải giống như là một con cừu rơi vào hang sói.

Anh có thể bảo toàn bản thân là đã không tệ rồi, làm sao còn có thể theo tiết tấu của người khác?

“Tiểu Tần, ván trước tôi thua không phục lắm, lần này mở của cậu trước, không quá đáng chứ?”

Ngưu Quân vừa đặt cốc xúc xắc trong tay xuông, quả nhiên liền lập tức tấn công về phía Tần Khải.

Chu Tư Tư nhìn thấy tình hình này, trong lòng lập tức lạnh đi một nửa.

Cô ấy vừa định tìm cái cớ giúp Tần Khải giải vây, không ngờ, Tần Khải đã giành trước một bước, cười híp mắt nói.

“Không quá đáng, hợp tình hợp lý. Tôi cá năm ly, thầy Ngưu muốn mở thì cứ việc”.

“Anh, anh điên rồi!”

Chu Tư Tư cấu eo Tần Khải, nghiến răng nghiến lợi tỏ vẻ kháng nghị.

Tần Khải bị cô cấu giật mình, vội vàng quay đầu giải thích: “Không có việc gì, thật sự không có việc gì, uống chút rượu mà thôi”.

“Tôi, tôi mặc kệ anh, anh cứ uống chết đi! Hừ!”. Không khuyên được Tần Khải, Chu Tư Tư quay đầu sang một bên vừa hờn dỗi, vừa nghĩ đường lui.

Cho dù Tần Khải không đáng tin cậy, cô ấy cũng không thể để mặc người ta xâu xé!

Ngưu Quân nhìn hai người thân mật kề tai nói nhỏ như thế, lập tức bùng lên lửa giận.

Gã không thèm suy nghĩ, trực tiếp mở cốc xúc xắc trước mặt Tần Khải.

“Hai cái một, một cái hai, thế này mà cậu cũng dám cá năm ly, ha ha ha..”.

Ngưu Quân nhìn rõ số điểm xúc xắc của Tần Khải, ngay lập tức cười đến lệch mồm, những đồng nghiệp ngồi cùng Ngưu Quân cũng đều lắc đầu cười phá lên.

“Ván trước may mắn, lần này vẫn dám mạnh mồm, người trẻ tuổi đúng là tấm chiếu mới”.

“Chưa chịu thiệt thì nghĩ rằng mình có thể uống? Những người gục trên bàn rượu đều là kiểu người không phục này”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 265


Chương 265

“Xúc xắc là vận may, tửu lượng là thực lực, người trẻ tuổi không có cả hai loại, muốn không chịu thiệt cũng khó, chỉ vậy còn không cúi đầu, khà khà…”



Mọi người đều lắc đầu, bắt đầu châm chọc khiêu khích.

Tuy rằng tiếng của bọn họ không lớn, nhưng trong căn phòng này chỉ rộng có vậy.

Bọn họ cũng không sợ Tần Khải nghe thấy, mồm nói mấy lời châm chọc căn bản không có ý kiêng dè Tần Khải.

Chu Tư Tư ngồi ở bên Tần Khải cũng tức giận lắc đầu.

Ngay cả cô ấy cũng cho rằng,vận may của Tần Khải đã hết rồi.

“Nhận thua đi, chàng trai, gừng càng già càng cay. Tôi cũng không cần mở ra, cũng không cần cậu uống năm ly, tự phạt ba ly là được, thế nào?”, Ngưu Quân bắt chước giọng điệu của Tần Khải trước đó, quái dị nói.

Mọi người đều không nói gì.

Những lúc thế này không muốn uống nhiều hơn thì chỉ đành cúi đầu im lặng.

Tiếc là hình như Tần Khải không có ý định im lặng.

Anh nhìn Ngưu Quân, trông có vẻ nghiêm túc nói: “Thầy Ngưu, tôi có thói quen, chưa đến cuối cùng thì tôi sẽ không nhận thua, muốn tôi đầu hàng là không được”.

“Cứng đầu thế, tốt, tốt lắm! Hôm nay tôi sẽ khiến cậu thua tâm phục khẩu phục, nhìn cho kỹ đây, hôm nay chắc phải uống năm ly rượu, tôi nói đấy”.

Ngưu Quân gây áp lực cho Tần Khải không thành, gã nổi nóng.

Gã nghiến răng, mặt đầy vẻ mong đợi mở cốc xúc xắc trước mặt mình.

Nhưng Ngưu Quân vừa rồi còn đắc ý, ngay sau đó sắc mặt bỗng trở nên xám xịt.

“Chuyện, chuyện này sao lại thế, không thể nào? Đây…”

Nhìn chằm chằm số điểm cuối cùng của con xúc xắc, Ngưu Quân như bị một chiếc búa đập mạnh vào sau gáy, cả người suýt nữa thẫn thờ ngay tại đó.

Ba viên xúc xắc một điểm đặt trước mặt gã.

Lần này Tần Khải lại lớn hơn gã chỉ một điểm.

Người trên bàn cũng trố mắt nhìn.

Dù là Chu Tư Tư thì cũng trợn to mắt, nhìn qua nhìn lại giữa Tần Khải và xúc xắc.

Dường như Tần Khải cũng may mắn thật đấy, may mắn đến mức vô lý.

“Ngại quá, cao hơn một điểm, thầy Ngưu à, mời thầy”.

Tần Khải bắt chéo hai chân lại với nhau, mỉm cười tựa vào phía sau.

Ngưu Quân tức đến mức mặt đỏ bừng, gã lại không thể cãi, chỉ đành buồn bực uống năm ly, lại càng cảm thấy không phục Tần Khải.

Uống hết năm ly rượu, Ngưu Quân lại bắt đầu chơi tiếp.

Gã vứt hết thể diện, lần nào cũng muốn đối đầu với Tần Khải.

Dĩ nhiên kết quả cũng rất rõ ràng.

Ngưu Quân bị chuốc uống hơn ba mươi ly rượu, ngược lại Tần Khải chỉ uống chưa đến mười ly, có lần uống liên tục năm ly là vì điểm số bằng với Ngưu Quân.

“Tôi không phục, cái vận may quái quỷ này của cậu là sao, tôi…”, phải uống tiếp năm ly nữa, dù tửu lượng của Ngưu Quân có cao thì lúc này cũng hơi loạng choạng rồi.

Phó hiệu trưởng Quách ở một bên nhìn Ngưu Quân chịu thiệt thì đành phải đè Ngưu Quân ngồi xuống.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 266


Chương 266

“Thầy Ngưu, trước tiên cứ từ từ mà uống chứ, thân là lãnh đạo, tôi cũng phải chơi một ván, thầy cứ ngồi đấy cho tỉnh đã”, nói rồi phó hiệu trưởng Quách giành quyền chủ động.

“Hay là hôm nay đến đây thôi nhỉ? Trời cũng tối rồi”, Chu Tư Tư thấy tình hình không ổn vội nói.

Cô ấy nghĩ dù Tần Khải có giỏi đến đâu cũng không thể đỡ được sự tấn công dồn dập của đám người này.

May mắn không phải luôn có, nhưng tửu lượng của các vị lãnh đạo đồng nghiệp này quả thật quá cao.

Cứ đối đầu với họ như thế, chắc chắn Tần Khải sẽ gặp bất lợi.

“Bây giờ muốn đi à? Cô Chu, cô làm thế là không nể mặt lãnh đạo à?”

“Giáo viên tiên tiến của mấy năm trước, phó hiệu trưởng Quách đều chỉ đích danh cô, cô cứ thế mà đi không uống cùng lãnh đạo một ly, hơi không chân thành đấy nhỉ?”



Chu Tư Tư vừa định lên tiếng, những người khác lại sầm mặt khuyên can.

Chuyện khiến Chu Tư Tư tức giận nhất là Tần Khải thế mà cũng tiếp lời: “Không sao, uống thêm một lát nữa với lãnh đạo cũng tốt mà”.

Tần Khải đã nói thế rồi, Chu Tư Tư có cảm thấy giận cũng chỉ đành kiềm chế ngồi xuống.

Cuộc đấu lại bắt đầu, phó hiệu trưởng Quách nhắm thẳng vào Tần Khải nhưng cũng không làm quá mức.

Kết quả như vậy là đến cuối anh cũng uống không nhiều.

Điều khiến Chu Tư Tư ngạc nhiên là hình như phó hiệu trưởng Quách bị ma nhập, ban đầu bên phó hiệu trưởng Quách thì có thua có thắng nhưng những người khác thì Tần Khải đều thắng.

Mấy lần liên tục uống năm ly, phó hiệu trưởng Quách cũng nhanh chóng không uống được nữa.

Các giáo viên khác tiếp tục, Tần Khải cũng không sợ mà “tiếp chiêu”.

Trên bàn rượu, chỉ mới nửa tiếng đồng hồ, hơn nửa giáo viên trên bàn đều ngã gục, uống đến bất tỉnh nhân sự.

Mặc dù phó hiệu trưởng Quách và Ngưu Quân vẫn có thể miễn cưỡng tỉnh táo nhưng cũng đã uống không ít rồi.

Chu Tư Tư ngồi bên cạnh Tần Khải tận mắt chứng kiến mọi chuyện.

Cô ấy trợn to mắt nhìn Tần Khải, đôi mắt đầy vẻ tò mò như mới phát hiện ra đại lục mới.

Cũng ngạc nhiên đến mức há hốc miệng.

“Sao, sao anh thắng được thế? Anh may mắn dữ vậy sao?”, Chu Tư Tư vừa tò mò vừa ngạc nhiên, nhỏ giọng kề sát bên tai Tần Khải hỏi.

“Chuyện này ấy hả, đã nói là người tốt thì thường có vận may, những người tốt như tôi dĩ nhiên vận may phải tốt rồi”.

Tần Khải nghiêng đầu cười híp mắt đáp.

“Tốt cái quỷ gì!”, Chu Tư Tư mắng Tần Khải, sau đó tức giận quay mặt đi.

Cô ấy chắc chắn không tin câu trả lời của Tần Khải.

Lén nhìn tôi đây lắm, còn suốt ngày cứ lợi dụng người ta, nếu đây mà được xem là người tốt thì có khi trời sập rồi.

“Anh, đại ca, uống xong rồi, hôm nay không uống nữa, chúng ta hẹn hôm khác…”

Nói rồi phó hiệu trưởng Quách lắc mạnh đầu còn đang choáng váng.

Tần Khải bình thản cười nói: “Là Tiểu Tần, không phải đại ca, ông uống say rồi”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 267


Chương 267

“Tiểu Tần, à đúng rồi, Tiểu Tần! Tôi, tôi vẫn chưa say. Hôm nay không uống nữa, đại ca, hôm khác chúng ta uống tiếp!”, sau đó phó hiệu trưởng Quách ngã gục xuống sofa.

Bị một người hơn năm mươi tuổi gọi một tiếng “đại ca”, hai tiếng “đại ca”, Tần Khải chỉ đành bất lực xua tay.

Ngưu Quân ngồi ở một bên, không dám lên tiếng.

Mặc dù Tần Khải may mắn nhưng anh cũng đã uống không ít.

Gã chỉ coi Tần Khải như mấy thanh niên xốc nổi, nhưng cuối cùng mới nhận ra Tần Khải không chỉ có vận may mà tửu lượng còn hơn người.

Từ lúc bắt đầu, gã đã thất bại hoàn toàn với chiến thuật thi uống rượu với Tần Khải.

Thấy Chu Tư Tư tựa vào bên cạnh Tần Khải, cô gái này ngoan ngoãn như một chú cừu, Ngưu Quân vừa tức giận vừa hối hận.

Biết trước kết quả như vậy, có đánh chết gã cũng sẽ không kéo Tần Khải uống rượu.

Bây giờ thì hay rồi, không được lợi ích gì mà còn khiến đồng nghiệp của mình uống không ít, tự dưng nợ ân tình không nói, còn để cho Tần Khải mở mày mở mặt một trận.

Một lát sau, có vài giáo viên tỏ ra khâm phục đáp lời với Tần Khải.

“Người anh em, tôi thật sự rất khâm phục tửu lượng của anh”.

“Phó hiệu trưởng Quách đã bị chuốc cho gục luôn rồi, không phục không được”.

“Trước đó tôi từng thấy người có tửu lượng cao nhưng chưa từng nhìn thấy người có tửu lượng cao như anh, chúng ta đúng thật là múa rìu qua mắt thợ”.



“Thường thôi, thường thôi”.

Nghe mọi người nịnh hót một hồi, Tần Khải lại chỉ bình thản cười.

Chu Tư Tư ở một bên nhìn, chỉ cảm thấy mở mày mở mặt.

Chút oán giận lúc đầu cũng tan biến.

Thậm chí cô giáo Chu còn cảm thấy hôm nay cứu Tần Khải đến cứu cánh quả thật là sự lựa chọn sáng suốt trong số ít những lựa chọn của mình.

Nhất là khi nhìn thấy Ngưu Quân bị Tần Khải áp đảo, Chu Tư Tư cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Tâm trạng tốt nên Chu Tư Tư nhìn Tần Khải cũng cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

Ngưu Quân nhìn chằm chằm ánh mắt tình chàng ý thiếp của hai người, gã lại cảm thấy chua chát.

Cơn giận bốc lên tận cổ họng, có muốn đ è xuống cũng không được.

Gã cũng thấy nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, mình sẽ không có cơ hội tiếp cận được Chu Tư Tư nữa.

Ngưu Quân nghiến răng, trực tiếp đứng lên.

Tục ngữ nói mượn rượu thêm gan, mắt thấy không có đường lui, Ngưu Quân dứt khoát liều một phen.

Gã bước đi đến trước mặt Chu Tư Tư, cũng không thèm nhìn Tần Khải, liền mở miệng nói: “Tư Tư, tâm ý của tôi đối với cô, mấy năm nay cô có lẽ cũng biết, gả cho tôi đi, tôi bảo đảm sẽ đối tốt với cô”.

“Tôi nói rồi, gọi tôi là cô Chu, hoặc là Tiểu Chu, còn nữa, tôi không có ý tứ gì với thầy cả! Thầy Ngưu, xin hãy tự trọng!”

Không đợi Ngưu Quân nói hết câu, Chư Tư Tư đã không chút do dự mở miệng từ chối chắc như đinh đóng cột.

Làm ơn, Ngưu Quân này đã bao nhiêu tuổi rồi, Chu Tư Tư không phải là mấy cô gái trẻ kia!
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 268


Chương 268

“Cái này… Không phải, Tư Tư, cô không hiểu, điều quan trọng nhất của đàn ông là có năng lực, hắn bạn trai này của cô, gã có thể cho cô cái gì? Nhưng tôi có thể, tôi có thể..”, Ngưu Quân mặt dày, còn muốn giải thích.

Nhưng, gã còn chưa nói hết câu, Chu Tư Tư đã tức giận đến xanh mét mặt mày: “Tôi và anh ta thế nào, việc đó không liên quan gì đến thầy chứ?”

“Cô không hiểu, cô hãy nghe tôi nói”.

Ngưu Quân mượn men rượu, nhìn cũng không nhìn Tần Khải, trực tiếp đưa tay ra muốn túm lấy cánh tay Chu Tư Tư.

Nhân phẩm của Ngưu Quân vốn đã đáng khinh, cộng thêm gã cả người mùi rượu.

Tuy Chu Tư Tư cứng rắn, nhưng vẫn là sợ tới mức dựa về phía Tần Khải theo bản năng.

Về phần Tần Khải, nụ cười trên mặt anh cũng thêm vài phần tinh nghịch.

Anh và Chu Tư Tư đúng là không có quan hệ gì, nhưng, nếu đã đáp ứng Chu Tư Tư diễn màn kịch này, Tần Khải phải có trách nhiệm đến cùng.

Huống chi, Ngưu Quân nhiều lần không để anh vào mắt, không khỏi có chút khinh người quá đáng.

“Thầy Ngưu, thầy uống nhiều rồi, dừng lại đúng lúc đi”. Tần Khải nâng tay, một tay túm lấy cổ tay Ngưu Quân.

Không thấy Tần Khải dùng lực, nhưng người có vẻ cao lớn như Ngưu Quân đã bị anh đẩy sang một bên.

Chu Tư Tư thấy vậy, trong lòng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hôm nay nếu không có Tần Khải, cô thật sự không biết làm thế nào vượt qua cửa này.

“Dừng lại đúng lúc? Mẹ nó cậu dám cản tôi, cậu là cái thá gì?”

Ngưu Quân bị đẩy ngã xuống sô pha, cơn tức đè nén lập tức bùng lên.

Ở trên bàn rượu, gã đã chịu thiệt không ít, vẫn luôn nén giận.

Đây không phải là nể mặt Tần Khải, chỉ là Ngưu Quân muốn tạo một ấn tượng tốt với Chu Tư Tư mà thôi.

Hiện tại, vịt nấu chín sắp bay rồi, Ngưu Quân đương nhiên không muốn đóng kịch nữa.

“Anh Ngưu, anh bớt giận! Cô Chu, cô cũng thật là, loại người trẻ tuổi này, chơi đùa với anh ta là được rồi, thật sự muốn kết hôn thì phải tìm một người đáng tin cậy không phải sao?”

“Anh Ngưu nói hơi thẳng thôi, lý lẽ không thô, con người không thể muốn cái gì thì làm cái đó, muốn sống, ít nhất cũng phải có tiền không phải sao? Gã có thể cho cô cái gì chứ? Cô theo gã chính là lãng phí thời gian, lãng phí thanh xuân”.

“Cuối năm, lão Ngưu sẽ bình xét lên phó giáo sư, với trình độ học vấn của thầy ấy, sớm hay muộn có thể thành giáo sư, tương lai tiếp nhận lớp của phó hiệu trưởng Quách, cũng không phải không có khả năng, bây giờ cô còn tuổi trẻ, có vốn liếng, kết đôi cùng anh Ngưu, như vậy chỉ có lợi, không có hại”.



Một vài đồng nghiệp không uống rượu, bề ngoài giống như can ngăn Ngưu Quân, nhưng nói chuyện lại đều nghiêng về phía Ngưu Quân.

“Tình yêu của tôi, tôi thích theo ai, các người dựa vào cái gì mà quản!”

Chu Tư Tư bị những lời này làm tức giận không ít, trực tiếp đứng dậy chất vấn.

Chưa nói cô và Tần Khải không có gì, cho dù có cái gì, theo Chu Tư Tư, đó cũng là chuyện riêng của cô, hoàn toàn không tới phiên những người này đến khoa tay múa chân.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 269


Chương 269

“Tình yêu? Thời buổi này, còn có tình yêu? Hay cô giáo Chu vẫn còn quá trẻ?”

“Tìm một gã nhà quê, tiền phòng mà cô còn không trả nổi, còn có tư cách gì nói chuyện yêu đương? Hãy nghe tôi nói một câu, tình cảm ấy mà, từ từ bồi dưỡng liền sẽ có, còn nếu không có tiền, cô chỉ có thể giương mắt nhìn, không có cách nào”.

“Mọi người đều là đồng nghiệp, nói cô là vì muốn giúp cô, cô Chu, nói câu thật lòng, ai mà không từng trải qua độ tuổi của cô?”

Mấy cô giáo lớn tuổi đều thể hiện dáng vẻ như người từng trải.

Có thể đem những lời nguỵ biện nói một cách hùng hồn như vậy, Chu Tư Tư đều bị bọn họ làm tức đến bật cười.

“Con người sống là vì ứng phó mấy bàn rượu vô dụng này, vì tiền, vì để bò lên trên? Thật xin lỗi, các người chỉ là sống sót, thứ tôi cần, là cuộc sống. Quên đi, người không hợp ý nửa câu cũng nhiều, Tần Khải, chúng ta đi”.

Chu Tư Tư sắc mặt lạnh lùng, cũng không có tâm tư dây dưa với mấy người này.

Cô đã chịu đựng những điều bẩn thỉu xấu xa trong đơn vị, chỉ là ngày hôm nay càng làm cho Chu Tư Tư càng làm cho Chu Tư Tư thấy mình không hợp.

Tần Khải cũng không nói gì.

Dù sao anh cũng là một “nhân viên thời vị”, chỉ cần những người này không uy h**p đến sự an toàn của Chu Tư Tư, Tần Khải cũng không có lòng dạ nào xen vào chuyện riêng của Chu Tư Tư.

Hai người đứng dậy, một trước một sau đang định rời đi.

Bỗng nhiên, Ngưu Quân bị đè, lập tức liền giãy khỏi sự ngăn cản của đồng nghiệp.

Trên thực tế, thấy Chu Tư Tư sắp đi, bọn họ vốn đang ngăn cản, cũng đều cố ý thả lỏng.

“Đứng lại! Hôm nay cô không đồng ý với tôi, vậy thì cũng đừng mong đi!”

Ngưu Quân gầm lên, lạnh lùng nhìn Tần Khải rất không kiên nhẫn phẩy phẩy tay: “Nhóc con, cậu cút trước đi, chuyện ở đây không liên quan đến cậu”.

Vừa dứt lời, mấy giáo viên lúc nãy vẫn còn giả bộ đều nhích người.

Động tác của bọn họ rất nhanh, chắn ở cửa đóng cửa lại.

Chu Tư Tư thấy tình thế này cũng hoảng sợ.

Cô vừa sốt ruột vừa tức giận, thật không thể ngờ, những đồng nghiệp này lại quá đáng như thế.

“Các… các người làm gì, còn như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát!”

Chu Tư Tư miệng hùm gan sứa, cuống quýt tìm kiếm trong túi của mình.

Không đợi cô tìm được điện thoại, giáo viên nữ ngồi trên sô pha đối diện đã giơ tay lên: “Đừng tìm nữa, cô Chu, điện thoại của cô ở chỗ tôi. Chuyện đến mức này, cô vẫn là ngoan ngoãn nghe lời đi”.

“Cô…”

Túi trong tay rơi xuống đất, mặt Chu Tư Tư cũng trở nên trắng bệch.

“Bọn họ cũng là muốn tốt cho cô, Tư Tư, cô theo tôi đi, khà khà…”. Ngưu Quân trên mặt đều là nụ cười d@m đãng, gã không thể chờ đợi được, muốn lập tức áp đảo Chu Tư Tư.

Cơ thể đã thèm thuồng mấy tháng, mắt thấy sắp được như ý nguyện, Ngưu Quân đã không thể kiềm chế được sự hưng phấn và kích động của mình.

Đương nhiên, trước mặt gã vẫn còn một trở ngại, đó chính là Tần Khải chắn trước người Chu Tư Tư.

“Ranh con, mày có thể cút rồi!”

Tự cho là thế tại ắt được, Ngưu Quân quát lạnh một tiếng, hoàn toàn coi Tần Khải ra gì.

Tần Khải bên này cũng nở nụ cười lạnh nhàn nhạt trên mặt.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 270


Chương 270

Anh cảm thấy may mắn là hôm nay bản thân lan tràn sự đồng tình đến đúng chỗ.

Tuy rằng Chu Tư Tư là một con hổ cái, con rồng nóng nảy, nhưng nhìn thấy cô ấy bị hại như vậy, Tần Khải thân là một người đàn ông, sẽ không thờ ơ đứng nhìn.

Đương nhiên, điều khiến cho Tần Khải càng ngạc nhiên hơn là, những người gọi là giáo viên giáo sư này lại giẫm đạp nhân tính dưới chân.

Thật sự làm cho anh mở to mắt!

“Bảo tôi cút? Ha ha… Được, có đi mà không có lại không phải phép, tôi cũng cho các người một cái cơ hội, hiện tại các người có thể cút rồi”. Tần Khải nhìn quét một lượt, cười tủm tỉm nói.

Ngưu Quân đứng ở đối diện, rõ ràng là rất tức giận, nhưng cũng suýt nữa tức đến bật cười vì Tần Khải.

Bên gã, các giáo viên nam nữ cộng lại, tổng cộng bảy người, Tần Khải lại chỉ có một mình.

Tục ngữ nói, hai tay khó địch bốn tay, Tần Khải dám nói xằng nói bậy trước mặt gã, theo Ngưu Quân thấy, quả thực chính là đang tự tìm đánh.

Không chỉ là Ngưu Quân cho là như vậy, những người khác cũng đều có ý nghĩ tương tự.

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Khải giống như nhìn một tên ngốc, khóe miệng liên tục cười lạnh

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, nhóc con, tao nhịn mày hơi lâu rồi đó!”

Ngưu Quân tức đến đỏ mặt, mượn men say vén tay áo lên rồi cầm chai rượu trên bàn cười lạnh nói với Tần Khải: “Nể mặt là không biết xấu hổ luôn à, giờ còn định chạy thì phải hỏi thử xem tao có đồng ý hay không!”

“Ngưu Quân, thầy làm gì đó!”, Chu Tư Tư thấy tình huống không ổn thì vội vàng la lên.

Ngưu Quân vốn đã gai mắt Tần Khải, thấy Chu Tư Tư vậy mà còn bảo vệ anh thì trong lòng càng tức hơn.

Mấy thầy giáo trong phòng cũng đứng dậy, mặt mày khó chịu nhìn chằm chằm Tần Khải.

“Ơ, đây là định đánh nhau với tôi đó hả?”

Bị người bao vây xung quanh, Chu Tư Tư sốt ruột đến đỏ mắt còn Tần Khải lại nói nói cười cười, mặt mày thong dong thoải mái.

“Đừng cho rằng tụi tao không dám đụng vào mày, nhóc con, mày đừng có ép tao!”

“Muốn đánh thì xông lên, bớt khua môi múa mép đi”.

“Mày! Mày chán sống à!”



Bàn tay cầm bình rượu của Ngưu Quân bị Tần Khải chọc tức đến run rẩy.

Gã cắn răng một cái giơ tay lên, định đập chai rượu lên đầu Tần Khải.

Song, không đợi Ngưu Quân đập xuống, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Ánh mắt Ngưu Quân nhìn sang, đợi đến khi thấy người đến là ai thì trực tiếp hoảng sợ mặt mày cứng đờ, động tác trên tay cũng khựng lại.

“Chu choa, làm gì sôi nổi thế, chơi gì đấy?”

Chỉ thấy Ngô Quảng đứng ở cửa, chậm rì rì nói.

Gương mặt Ngưu Quân lập tức nở một nụ cười nịnh nọt: “Hóa ra là cậu Ngô, không, có gì đâu, uống chút rượu nên chúng tôi đang giỡn ấy mà”.

Tuy trên mặt đang cười, nhưng ánh mắt Ngưu Quân nhìn Tần Khải như muốn giết người đến nơi.

Phải công nhận là Tần Khải quả thật rất may mắn.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 271


Chương 271

Ngô Quảng sớm không đến, trễ không đến lại vào ngay lúc này, hoàn toàn cứu Tần Khải một mạng.

Ngưu Quân kiêng kỵ thân phận của Ngô Quảng nên đương nhiên không dám nhận là mình động tay động chân trước.

Bất cứ ai trong hai người này ra mặt thì cũng đủ để đám Ngưu Quân ăn đủ, hai người là cậu ấm mà họ không trêu vào được.

“Được rồi, mấy người cứ chơi tiếp đi, tôi không làm phiền nữa”.

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai xua tay, xoay người định rời đi.

Rõ ràng ban nãy ánh mắt hai người đã thấy Tần Khải nhưng giờ lại giả vờ không phát hiện, định nhắm mắt làm ngơ.

Ngưu Quân thấy hai người định đi thì lập tức nở nụ cười.

Song, bấy giờ lại có một giọng nói chậm rì rì vang lên: “Anh Ngô, có người nói muốn dạy cho tôi một bài học, anh sẽ không mặc kệ tôi đó chứ?”

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai nghe vậy đều dừng lại.

Ngưu Quân thầm mắng trong lòng, thoáng chốc đã thấy Tần Khải nở nụ cười tủm tỉm.

Khỏi cần nói cũng biết người vừa mở miệng chính là Tần Khải.

“Mày, thằng nhóc mày chán sống rồi à, tên cậu Ngô là thứ mà mày có thể gọi chắc, muốn chết hả!”, mắt thấy Ngô Quảng thật sự bị gọi lại, trong lòng Ngưu Quân chợt lạnh lẽo, chân cũng lùi lại.

Giờ gã đã không màng tính sổ với Tần Khải.

Chọc Ngô Quảng nổi giận thì Ngưu Quân gã không gánh chịu nổi hậu quả đâu.

Mấy thầy giáo khác cũng lùi sang bên cạnh, tỏ ý mình không liên quan tới Tần Khải.

Bọn họ biết rõ, ở mảnh đất Trung Hải này, nếu chọc phải Ngô Quảng thì sẽ có hậu quả như thế nào.

Thế càng đừng nói tới việc Tần Khải đắc tội cả Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai.

Bọn họ đã chuẩn bị tâm lý hóng hớt rồi.

Nhưng họ không ngờ Ngô Quảng chỉ liếc Tần Khải một cái rồi nở nụ cười, không giống như là muốn nổi giận.

“Chú em Tần này, vừa hay chúng tôi đang tìm cậu đó, sao cậu lại ở đây?”

Ngô Quảng bị Tần Khải gọi lại thì mặt mày khá lúng túng, chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

Lý Tiếu Lai cũng giả vờ như mới thấy Tần Khải mà nói: “Đúng rồi, đã nói cùng nhau uống rượu, cậu lại bỏ chúng tôi trong phòng, chú em Tần này, cậu thế là không được đâu”.

“Á đù, chú em… chú em Tần? Cái này…”

Ngưu Quân đang xem trò hay bên cạnh thấy ba người có vẻ quen biết nhau thì kinh ngạc buột miệng thốt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu.

Mấy thầy giáo khác cũng há hốc miệng, mặt mày tràn ngập vẻ ngạc nhiên.

Giờ đây, Tần Khải có dễ bắt nạt hay không đã không quan trọng nữa.

Chỉ cần anh quen Ngô Quảng, còn được Ngô Quảng gọi một tiếng chú em thì anh đã không phải là người họ có thể đắc tội nổi.

Đặc biệt là Ngưu Quân, giờ gã đang hối hận muốn chết.

Nếu biết Tần Khải có mối quan hệ ấy trước thì dù bị đánh chết, gã cũng không dám trở mặt với anh.

Trong lòng gã hận Tần Khải muốn chết, mặt mày lại cứng đờ, cả người trực tiếp ngây dại, không biết nên nói cái gì.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 272


Chương 272

Mấy thầy giáo la hét phải dạy cho Tần Khải một bài học ban nãy đều nhích chân, tránh xa Ngưu Quân một chút, rõ ràng muốn phân rõ giới hạn với gã.

“Sao, kinh ngạc không, bất ngờ không?’

Ngưu Quân còn chưa kịp phản ứng mới vừa xảy ra chuyện gì, Tần Khải đã quay đầu nhìn gã và nở một nụ cười xán lạn lộ ra hàm răng trắng bóc, cả người tràn ngập vẻ vô tội.

Kinh ngạc, bất ngờ không nào?

Ngưu Quân suýt nữa kinh ngạc muốn chết, nghe thấy giọng nói của Tần Khải thì trong lòng thầm chửi má nó, trên mặt lại chỉ có thể cười làm lành.

“Cậu Tần, không, anh Tần, đây là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, anh nghe tôi giải thích!”

“Được, vậy tôi cho anh giải thích đó”.

Tần Khải xoay người ngồi xuống sô pha, vắt chân, hài hước nhìn Ngưu Quân.

Gương mặt của Ngưu Quân khó coi y như đít nồi.

“Chú em Tần này, cậu cứ giải quyết chuyện riêng trước đi, chúng tôi chờ cậu trong phòng nhé, nhưng cậu phải nhanh lên đó”, Ngô Quảng thấy Tần Khải gặp rắc rối thì vui còn không kịp, cớ gì ra mặt cho anh chứ.

Hắn ta tùy tiện tìm một cái cớ rồi chuồn đi.

Lý Tiếu Lai sợ Ngưu Quân hiểu lầm gì đó bèn vội vàng giải thích: “Chú em Tần này, nếu là chuyện riêng thì chúng tôi sẽ không nhúng tay vào, chính cậu giải quyết đi, ha ha, đừng để chúng tôi đợi lâu là được”.

Lý Tiếu Lai vừa nói xong đã giơ tay kéo cửa ra, động tác nhanh như chớp giật.

Hai người cũng không nói gì thêm, đứng sau cửa hóng hớt.

Đùa gì vậy, họ ngóng Tần Khải chết còn không kịp, ăn no rửng mỡ mới ra mặt cho Tần Khải.

Ngô Quảng một tay cầm then cửa, cẩn thận lắng nghe tình hình bên trong.

Lý Tiếu Lai tức đến nỗi trực tiếp chửi ầm lên: “Bà mẹ nó, định dùng chúng ta làm tấm chắn à, cho rằng chúng ta là quả hồng mồm chắc!”

“Tốt nhất là đánh chết hắn ta đi, chúng ta đỡ phải nhọc lòng!”

Ngô Quảng cũng cười lạnh một tiếng.

Hai người tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Để lại một đám giáo viên trợn mắt há hốc mồm ngơ ngác nhìn nhau trong phòng.

Ngưu Quân phản ứng nhanh nhất, chỉ suy nghĩ một lát trên mặt đã lộ ra một nụ cười khẩy đầy lạnh lẽo.

Gã cũng đoán được đôi chút từ phản ứng của hai người Ngô Quảng.

E rằng Tần Khải và Ngô Quảng chỉ gặp nhau vài lần, còn quan hệ giữa họ chắc cũng chỉ biết nhau thôi.

Ngưu Quân không có nghĩ sâu xa, nhiều đó đã đủ với gã rồi.

Chỉ cần Ngô Quảng không ra mặt thì giải quyết Tần Khải chỉ là chuyện cỏn con.

“Doạ tao, ha ha, mày cho rằng tao là người dễ bị doạ vậy sao?”

Đợi sau khi phản ứng lại, Ngưu Quân tức đến mức cười lạnh liên tục.

Dưới áp lực, vừa rồi gã suýt cúi đầu xin lỗi Tần Khải.

Cũng may hết thảy chuyện này chỉ là một sự hiểu lầm.

Bằng không, mặt mũi của gã đã mất hết rồi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 273


Chương 273

Không chỉ Ngưu Quân, những giáo viên khác cũng lần lượt phản ứng lại, ánh mắt nhìn Tần Khải đã rất không thân thiện.

Một đám người, ai nấy đều tự khoe khoang là dựa vào đầu óc kiếm cơm, lại thiếu chút nữa bị Tần Khải đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Cơn tức giận dồn ở cổ họng, sự nhẫn nại của bọn họ đối với Tần Khải đã đạt đến cực hạn.

“Con mẹ nó, còn ra vẻ với tôi, cậu gọi đi, gọi một tiếng cậu Ngô, xem người ta có giúp cậu không!”

“Tôi nhổ vào, cái thứ gì, cũng dám lôi quan hệ với cậu Ngô?”

“Cậu cũng xứng? Doạ chúng ta không nhẹ, tiểu tử, hôm nay không xử lý cậu, ông trời cũng không nhìn nổi!”

“Đánh gã, đánh con mẹ nó!”



Sáu, bảy giáo viên, có người cầm bình rượu, có kẻ trực tiếp cầm ghế nhỏ có đệm trong phòng lên.

Bọn họ bao vây Tần Khải, tựa hồ một lời không hợp, liền sẽ vung tay đánh đập.

Lòng người cùng hướng về một chỗ, Ngưu Quân thiếu chút nữa cười đến lệch miệng.

“Thế nào, nhóc con, kinh ngạc không, bất ngờ không? Mẹ kiếp, thời thế thay đổi thật nhanh, phong thuỷ luân chuyển, mày không thể nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay đúng không, ha ha…”

Ngưu Quân tức giận đến bật cười, học theo khẩu khí lúc nãy của Tần Khải, cố ý trêu chọc Tần Khải.

Những người khác, ai nấy sắc mặt cũng đều không tốt.

Trong phòng, trong nháy mắt đều là mùi thuốc súng nồng nặc.

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai ở ngoài cửa nghe ngóng động tĩnh, càng đắc ý đến mặt mày hớn hở.

Hôm nay Tần Khải bị xử lý, chỉ sợ nằm mơ thì bọn họ cũng đều có thể cười tỉnh.

Chu Tư Tư trốn ở sau lưng Tần Khải, sợ tới mức gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Cô ấy biết rất rõ, những đồng nghiệp này của mình vốn không phải người lương thiện gì, hôm nay tất cả mọi người đều đã uống rượu, cô ấy có muốn ngăn cũng không ngăn nổi.

Trong lòng vừa hối hận, vừa sợ hãi.

Chu Tư Tư hận bản thân xui xẻo không nói, hai tay nắm lấy quần áo sau lưng Tần Khải, ánh mắt nhìn Tần Khải cũng tràn đầy sự áy náy.

Sớm biết như vậy, lúc trước cô nên tìm một cái cớ để chạy trốn sớm một chút, cũng không đến mức liên luỵ kéo cả Tần Khải vào.

Bởi vì sợ hãi, Chu Tư Tư dựa rất gần vào Tần Khải theo bản năng.

Tần Khải cảm nhận thấy hô hấp gấp gáp sau lưng, quay đầu lại nhìn, thuận tiện nhìn Chu Tư Tư trấn an.

Mắt thấy gương mặt xinh đẹp của Chu Tư Tư tràn ngập sự bối rối và điềm đạm đáng yêu, Tần Khải theo bản năng nhìn thêm vài cái.

Hiếm khi mới thấy biểu cảm này của con hổ cái.

Quan trọng nhất là, Chu Tư Tư lúc này như có một loại sức hút mê người.

Khụ khụ…

Tần Khải ho khan hai tiếng, nhanh chóng di chuyển ánh mắt đi.

Bây giờ không phải lúc suy tính mấy thứ này, việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết phiền toái trước mắt.

Tần Khải trao đổi ánh mắt với Chu Tư Tư, hiển nhiên không hề lo lắng đến sự uy h**p của Ngưu Quân.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 274


Chương 274

Mắt thấy bản thân bị coi thường, Ngưu Quân lửa giận bừng bừng, nương nhờ men rượu, tức giận cực độ, việc gì cũng dám làm.

Nhất là nhìn thấy giữa Chu Tư Tư và Tần Khải dường như có kiểu tình chàng ý thiếp, cơn tức giận của Ngưu Quân càng giận run cả người.

“Tức chết mất, tên khốn khiếp, hôm nay không đánh chết mày, ông đây không phải họ Ngưu!”

Ngưu Quân gầm một tiếng trong miệng tiếp thêm can đảm cho mình, cầm lấy bình rượu, húc đầu đập về phía đầu Tần Khải.

Những giáo viên khác cũng đều động thủ.

“Cẩn thận!”

Chu Tư Tư kịp kêu lên một tiếng.

Tình hình thay đổi trong nháy mắt, không ai có thể đoán trước được, nguy hiểm tới nhanh như vậy, đột nhiên như vậy.

Xuất phát từ bản năng, Chu Tư Tư chỉ có thể hai tay ôm chặt lấy eo Tần Khải.

Vốn dĩ, Tần Khải ứng phó với đám tép riu này, chỉ là chuyện tiện tay nhặt lấy.

Bất quá, lúc này phía sau lại mọc thêm một đứa con ghẻ, động tác của Tần Khải ít nhiều bị ảnh hưởng.

Anh tránh thoát khỏi bình rượu Ngưu Quân đập đến, lại tránh ra một ghế.

Nhưng lại có một bình rượu khác bay đến ngay mặt.

Tần Khải không kịp thoát thân không nói, còn phải chiếu cố đến Chu Tư Tư sau lưng.

Đối mặt với bình rượu, anh chỉ có thể cắn răng nhấc nắm đấm.

Ầm ầm một tiếng, bình rượu vỡ tan, trên tay Tần Khải cũng bị cắt một vết lớn.

Vết thương không sâu, nhưng cũng có máu tươi chảy ra.

Chu Tư Tư trốn phía sau Tần Khải, không nhìn thấy được tình hình phía trước, nhưng cũng nghe thấy tiếng bình rượu, bị dọa đến liên tục thét chói tai.

Đám Ngưu Quân thấy Tần Khải bị thương, đều nghĩ rằng Tần Khải dễ ức h**p.

Bọn họ trao đổi ánh mắt, Ngưu Quân bành trướng đạp mạnh một cái, lao thẳng về phía Tần Khải.

Bị một đám ô hợp đánh bị thương, Tần Khải cũng một bụng tức giận.

Một cước này của Ngưu Quân đạp tới, Tần Khải cũng không khách khí nữa.

Anh cũng giơ chân lên theo.

Tần Khải thân thủ mạnh mẽ, tuy rằng một đạp này đi sau, nhưng lại tới trước.

Hơn nữa vóc dáng của Tần Khải cao hơn Ngưu Quân một cái đầu, ưu thế chân dài giúp Tần Khải dẫn trước không ít.

Trong nháy mắt một cước đạp đến chỗ đau của Ngưu Quân.

Chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, Ngưu Quân chật vật ôm đũng qu@n, đau đến mức kêu la gào khóc, vừa kêu vừa nhảy.

Anh giải quyết xong Ngưu Quân, những giáo viên khác cũng đều đánh đến.

Tần Khải tức giận, cũng không chút nể tình.

Thân mình khom lại, hai tay ôm lấy bàn trà trong phòng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 275


Chương 275

Bàn trà gần năm mươi cân vậy mà bị anh nâng lên không hề tốn sức.

Mọi người vừa mới lao đến, còn không họ kịp tới gần, Tần Khải gầm lên giận dữ, bàn trà nâng cao qua đầu, đập thẳng về phía bọn họ.

“Mẹ kiếp!”

“Má ơi, chạy mau!”

“Shh, đau chết mất, con mẹ nó!”



Bàn trà bay đến trong nháy mắt, đập mạnh vào đám người, mặt bàn bằng đá cẩm thạch lập tức bị đập chia năm xẻ bảy.

Nhưng người bị bàn đập chính diện đều đau đến kêu thảm thiết.

Người bị miếng đá bắn vào cũng kêu chửi ầm lên.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng tức giận mắng, vang thành một mảnh, rất náo nhiệt.

Chu Tư Tư cẩn thận ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện, Tần Khải lại có thể một người đuổi đánh bảy tám người, hung hãn không giống bộ dạng gì.

Ngay cả gắn thêm đứa con ghẻ là cô cũng cũng không ảnh hưởng đến hành động của anh.

Tần Khải thoát khỏi sự uy h**p của những giáo viên kia, người đầu tiên anh tìm đến là Ngưu Quân.

Tần Khải túm cổ áo của Ngưu Quân, tiếp đến một đòn Mãnh Long Chu Hải.

Đòn đấm móc đập vào cằm Ngưu Quân, ầm ầm một tiếng.

Ngưu Quân chỉ cảm thấy đau nhức ập đến, đầu giống như bị búa tạ đập một cái, mê man.

Không đợi gã kêu lên thảm thiết, Tần Khải đánh chưa đã, lại tiếp ba năm cái bạt tai, liên tục đánh tới.

Đợi đến khi anh buông tay, Ngưu Quân kêu thảm thiết liên tục, trong miệng có lượng lớn bọt máu, cùng với mảnh răng vỡ nhổ ra ngoài, vô cùng thảm hại.

Những giáo viên khác cũng đều đã chịu thiệt lớn, hơn nữa nhìn thấy Tần Khải hung hãn như thế, mặc dù bọn họ vẫn bao vây Tần Khải, nhưng đều bị doạ đến mức sắc mặt trắng bệch, lui về phía sau, không dám đến gần Tần Khải.

“Còn ai nữa!”

Tần Khải một tay che chắn Chu Tư Tư sau lưng, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng, những nơi ánh mắt anh quét qua, tất cả mọi người đều vội vàng lùi lại.

Đối mặt với Tần Khải tựa như chiến thần, thần cản giết thần, phật cản giết phật, mọi người đều bị doạ vỡ mật, làm sao còn dám lên tiếng?

Ngay cả Chu Tư Tư người kéo Tần Khải vào, cũng không thể ngờ Tần Khải lại có thể đánh nhau giỏi như vậy.

Bảy, tám người vây lại đánh một mình Tần Khải, không chiếm lợi thế thì thôi, còn bị Tần Khải trở tay treo lên đánh?

Quả thật là không thể tưởng tượng nổi!

“Anh Ngô, sao tôi nghe tình hình có vẻ không đúng lắm! Nếu không, nếu không chúng ta vào xem?”

Lý Tiếu Lai áp tai vào cửa, sắc mặt có chút cổ quái.

Sắc mặt của Ngô Quảng cũng rất khó coi.

Âm thanh bên trong nghe không giống như Tần Khải đang bị bất lợi.

“Mấy tên vô dụng này, cả đám đều là lũ bất tài à?”, trong lòng Ngô Quảng rầu rĩ không vui, quát to một tiếng, trực tiếp đẩy cửa phòng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 276


Chương 276

Tuy rằng trong lòng hai người đã sớm có chuẩn bị, nhưng nhìn thấy tình hình trong phòng, bọn họ vẫn không khỏi ngây người ngay tại chỗ.

Ngưu Quân – người tuyên bố phải xử lý Tần Khải là thảm nhất, lúc này, gã ngã trên mặt đất không ngừng kêu gào thảm thiết, mặt đầy máu, vô cùng chật vật.

Tình trạng của những người khác mặc dù tốt hơn Ngưu Quân một chút, nhưng cũng không hơn được bao nhiêu.

Bảy người thì ba người bị Tần Khải đánh ngã, ngay cả sức lực đứng dậy cũng không có.

Ba người khác kẻ đứng chết trân, tên bị dọa vỡ mật, còn lại thì lui về góc tường, mặt mũi trắng bệch.

Mặc dù sự thật bày ra trước mắt, nhưng Ngô Quảng vẫn không thể tưởng tượng nổi, Tần Khải làm thế nào dùng sức lực của một người đánh lại bảy người đàn ông vạm vỡ.

“Cậu Ngô, cứu mạng, cứu mạng đi cậu Ngô!”

Ngưu Quân nhìn thấy Ngô Quảng đứng ở cửa, đau đến gào khóc kêu cứu, tiếng kêu rất thê thảm.

Ngưu Quân ở bên này kêu lên, Ngô Quảng mới khó khăn phục hồi lại tinh thần.

Hắn ta và Lý Tiếu Lai nhìn nhau, sắc mặt hai người đều cực kỳ khó coi.

Tao cứu con mẹ mày!

Ngô Quảng không kìm nén được cơn giận, thiếu chút nữa thì chửi ầm lên.

Sớm biết những người này vô dụng như thế, hắn ta thà rằng lúc trước tặng Tần Khải một ân tình.

Bây giờ thì hay rồi, Ngô Quảng đắc tội cả hai bên.

Nhất là khi hắn ta còn đang lập kế hoạch đối phó Tần Khải, không thể không bàn tính kỹ hơn.

Thầm nghĩ một lúc, Ngô Quảng cưỡng ép đè nén cơn tức của mình xuống.

Hiện tại không thể làm gì Tần Khải, hắn ta và Lý Tiếu Lai, hai người chỉ có thể xả toàn bộ cơn tức lên đầu Ngưu Quân.

“Đồ vô dụng! Đều là đồ vô dụng! Ông đây bảo các người giải quyết việc riêng, là bảo các người nói chuyện tử tế. Đám vô dụng các người, tại sao còn động thủ với cậu em Tần?”, Ngô Quảng mắng một trận, trong lòng lại càng khó chịu.

Nếu không phải mặt Ngưu Quân đầy máu, hắn ta đã xông lên, cho Ngưu Quân hai cái bạt tai.

Lý Tiếu Lai cũng ở một bên giả bộ mắng: “Chỉ đám mọt sách các người cũng dám ra tay đánh nhau với cậu em Tần? Đồ ngu!”

Một cục đàm phun ra, Ngưu Quân sợ tới mức không dám trốn, bị nhổ ngay mặt.

Không đợi đám người Ngưu Quân hiểu rõ chuyện gì, Ngô Quảng đã quay đầu nhìn về phía Tần Khải, còn tỏ vẻ thân thiết với Tần Khải.

“Cậu em Tần, thật sự xin lỗi, đại ca cho rằng giữa các người là ân oán cá nhân, nếu biết đám mọt sách này dám động thủ thì tôi đã đánh chết cả lũ rồi! Cũng may cậu em Tần không sao”, Ngô Quảng giả tình giả nghĩa tiến đến bên cạnh Tần Khải nói.

Lý Tiếu Lai cũng ở một bên lúng túng cười xoà.

Nhưng, ánh mắt ngẫu nhiên đảo nhìn qua Chu Tư Tư, Lý Tiếu Lai lập tức tỉnh táo tinh thần.

Vừa rồi cách cánh cửa, hắn ta không nhìn rõ.

Lúc này Chu Tư Tư gần ngay trước mắt, ánh mắt của Ngô Quảng trong nháy mắt trở nên mất hồn mất vía.

So với Triệu Băng Linh mà hắn ta tha thiết ước mơ, dung mạo của Chu Tư Tư không kém hơn chút nào, dáng người cũng càng thêm quyến rũ.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 277


Chương 277

Thân là giáo viên thể dục, thân hình của Chu Tư Tư vô cùng cân đối, đường cong cơ thể cũng là một loại mỹ cảm đặc biệt.

Không chỉ Lý Tiếu Lai, ngay cả Ngô Quảng cũng lén nhìn mấy lần, ánh mắt nồng cháy.

Chu Tư Tư cảm giác được ánh mắt không tốt của hai người, cô nắm tay áo Tần Khải, muốn mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Nhưng Tần Khải từ đầu đến cuối chỉ cười, đang giả ngu giả ngơ.

Tần Khải tạm thời không biết Ngô Quảng có ý đồ gì, cũng sẽ không lật mặt ngay tại trận.

Trước tiên cứ cùng hắn ta diễn một màn rồi nói.

Trong lòng quyết tâm, Tần Khải mỉm cười trả lời: “Đại ca khách khí rồi, đám gà đất chó ngói này vẫn không thể làm tôi bị thương”.

“Đúng vậy, đúng vậy…”, Ngô Quảng cười theo, sắc mặt lại khó coi đến mức đều có thể chảy ra mực.

Đám giáo viên thấy Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai xưng hô anh em với Tần Khải, ai nấy đều chết lặng.

Nhất là Ngưu Quân, gã lúc này mới ý thức được, bản thân gặp hoạ lớn rồi.

Tần Khải có thể thân thiết như thế với Ngô Quảng, sao có thể là người bình thường?

Xong rồi, lần này xong rồi!

Một đám giáo viên, trong lòng đều có suy nghĩ giống nhau.

“Anh Tần, xin lỗi, xin lỗi! Tôi chỉ là đùa với anh, chỉ đùa thôi!”, Ngưu Quân kêu gào thảm thiết, trực tiếp lộn nhào, quỳ gối trước mặt Tần Khải.

Gã cũng không phải mới ở Trung Hải một, hai ngày, Ngưu Quân hiểu rất rõ, đắc tội với nhân vật lớn, thứ đợi gã sẽ là kết cục như thế nào.

Những giáo viên kia tuy chậm nửa nhịp, nhưng nhìn thấy Ngưu Quân quỳ xuống, bọn họ cũng đều lần lượt quỳ xuống, không dám dây dưa chút nào.

“Anh Tần, chúng tôi sai rồi, chúng ta thật sự biết sai rồi!”

“Cậu Tần, cậu đại nhân đại lượng, đừng so đo với chúng tôi!”

“Đều là tên khốn kiếp Ngưu Quân này chuốc rượu! Anh Tần, tôi là uống say mới phạm sai lầm!”



Trong nháy mắt, bên trong phòng cả trai lẫn gái đều quỳ xuống.

Những người này hầu hết đều lớn hơn Tần Khải rất nhiều tuổi, lại miệng nào miệng nấy đều gọi anh Tần, gọi rất thuận miệng, thậm chí còn sợ chậm hơn người khác.

Tai vạ đến đầu, không ít người đều đổ lỗi lên đầu Ngưu Quân, vọng tưởng đẩy sạch tội lỗi của mình.

“Anh Ngô, anh cảm thấy, bây giờ nên làm gì với đám người này?”

Tần Khải hơi nhíu mày, rồi cười tủm tỉm mở miệng nói với Ngô Quảng.

Cơ hội bày ra trước mắt, anh lợi dụng đám người này thăm dò Ngô Quảng.

“Chuyện này…”

Ngô Quảng bị Tần Khải hỏi, thật sự có chút bất ngờ, không kịp phòng bị.

Đợi một lúc lâu, Ngô Quảng mới giả vờ lòng đầy căm phẫn, lời thề son sắt nói: “Đắc tội với cậu em Tần, tuyệt đối không thể tha một cách dễ dàng! Nhưng mà, bọn họ đều là giáo viên trong trường, chúng ta làm lớn chuyện quá, ông nội không dễ giải quyết đâu”.

“Đúng vậy, hơn nữa bọn họ đều quỳ xuống xin lỗi rồi, dù sao cậu em Tần cũng không chịu tổn thất gì, nếu không, tôi thấy cứ như vậy bỏ qua đi?”, Lý Tiếu Lai tiếp lời Ngô Quảng, cũng ở đó giảng hoà.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 278


Chương 278

Tần Khải sớm đã đoán trước hai người không phải thật lòng kết giao thân thiết với anh, lúc này nhìn thấy thái độ của bọn họ, Tần Khải cười thầm trong lòng, trên mặt lại diễn như thật, anh gật gật đầu.

“Nói cũng phải, trừng phạt bọn họ, ngày mai trường học chỉ có thể nghỉ học, chuyện này làm lớn lên cũng không tốt, vẫn là anh Ngô thông minh!”, Tần Khải nịnh nọt, cố ý ổn định Ngô Quảng.

Quả nhiên, lời vừa nói dứt, trong mắt Ngô Quảng loé lên một tia xảo quyệt.

Đối Ngô Quảng mà nói, đối phó với đám người này đương nhiên không phải chuyện gì khó.

Hắn ta là cố ý không cho Tần Khải ra mặt nên mới đẩy đi.

Lý Tiếu Lai cũng ở một bên cười xoà, trong mắt loé lên tia sáng.

Hai người tự cho là thông minh, lại không biết rằng, Tần Khải đã tính toán đâu ra đó rồi.

Nếu tạm thời còn nể mặt nhau, Tần Khải cũng không muốn nhiều chuyện.

Tần Khải càng không để đám gà thổ chó ngói Ngưu Quân này vào mắt.

Nếu không phải bọn họ tự lao đầu vào, Tần Khải thậm chí còn lười động thủ.

“Thôi vậy, nể mặt anh Ngô, hôm nay tôi không so đo với các người nữa. Nhưng mà, tôi cảnh cáo trước, nếu các người còn dám gây khó dễ cho Tư Tư nhà tôi, hừ! Thì đừng trách tôi lật mặt với các người!”

Tần Khải suy nghĩ một chút, lúc này mới mở miệng, đầy ý cảnh cáo.

Lý Tiếu Lai biết Tần Khải là con rể của nhà họ Triệu, lại nhìn đến anh và Chu Tư Tư thân mật như thế.

Trong lòng vừa mắng Tần Khải bắt cá hai tay, đồng thời lại hận không thể chiếm lấy vị trí của anh.

Mà đám giáo viên nghe thấy Tần Khải nói, ai nấy đều như được đại xá, dập đầu mấy cái, rồi chạy tán loạn, không dám ở lâu.

“Cậu em Tần, chuyện hôm nay do tôi tiếp đãi không chu đáo, khiến cho… hầy!”, Ngô Quảng vờ vịt thở dài một tiếng.

Lý Tiếu Lai ở cạnh cũng gật đầu hùa theo.

Thật ra hiện tại hai tên này đang có chút tiếc nuối.

Nếu biết đám Ngưu Quân vô dụng như thế thì họ đã thuận nước giong thuyền vờ vịt làm thân với Tần Khải rồi.

“Anh Ngô khách sáo quá. Người mà, rượu vào là dễ gây chuyện lắm, anh Ngô cũng không ngờ họ dám động tay động chân đâu nhỉ?”, Tần Khải cười tủm tỉm, tiếp lời của Ngô Quảng.

Vốn dĩ Ngô Quảng đang thấy khá lúng túng, nghe Tần Khải nói thế thì lại coi anh là thằng ngu, trong lòng cười lạnh không ngừng.

Đặc biệt là lời nói mà hắn ta cho rằng Tần Khải đang lấy lòng mình nên cũng thoải mái hơn chút.

“Đúng vậy, đúng vậy, cậu em Tần, chúng ta về uống thêm vài ly đi, chuyện vừa rồi là tôi có lỗi, tôi tự phạt ba ly trước, ha ha… Tiếu Lai, cậu gọi người thu dọn phòng đi, chúng ta uống lần nữa, không say không về!”

Ngoài mặt Ngô Quảng cười to, sau khi phái Lý Tiếu Lai ra ngoài, hai kẻ này ra dấu bằng mắt, lén lút ám chỉ với nhau.

Tần Khải lại thể hiện như mình chẳng hề cảnh giác, thực ra anh vẫn luôn đề phòng cả hai.

Thấy họ lén lút “liếc mắt đưa tình”, dù Tần Khải không biết họ đang có âm mưu gì nhưng anh vẫn nâng cao sự cảnh giác.

Ngô Quảng lấy cớ, tiếp tục tán gẫu, Lý Tiếu Lai đi ra ngoài, vội vội vàng vàng.

Biết Ngô Quảng đang kéo dài thời gian, Tần Khải vẫn bình thản nói nhảm với hắn ta.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 279


Chương 279

Một hồi lâu sau, Ngô Quảng mới kiếm cớ gọi điện thoại tạm thời rời đi.

Tần Khải nhìn theo bóng lưng hắn ta, cười nhạt một tiếng, không hề nhiều lời.

“Tôi cảm thấy hai người này có chút khác thường, hay chúng ta về trước đi?”

Chu Tư Tư thấy người đi rồi mới lo lắng lên tiếng.

Tần Khải nghe thế, mỉm cười từ chối: “Không sao, họ là bạn tôi, cô đừng nghĩ nhiều!”

“Anh chắc chứ?”, Chu Tư Tư nhướng mày, trên gương mặt xinh đẹp là sự hoài nghi.

Tần Khải ở cạnh thấy thế lại gật đầu như thật.

Ai nói phụ nữ ngực to đều là não teo nhỉ?

Tần Khải không khỏi hoài nghi nhận thức trước đây của mình.

Buồn cười chính là loại người tuỳ tiện như Chu Tư Tư cũng cảm thấy điều bất thường mà chỉ hai tên Ngô Quảng lại tự cho là mình thông minh.

Đúng là buồn cười quá mà!

“Không có gì, đều là bạn tôi thật mà. Đồng chí Chu Tư Tư, chẳng lẽ cô lại nhát gan đến vậy, không phải chứ?”, Tần Khải vờ làm quá.

Rõ ràng câu này là câu khích tướng nhưng Chu Tư Tư lại khá là “chịu” chiêu này.

“Ai, ai nhát gan hả! Nói tào lao gì thế! Đi thì đi, có gì mà phải sợ!”

Chu Tư Tư chống nạnh nói như mèo bị giẫm đuôi, xù lông cả lên.

Khích tướng thành công, quả nhiên là ngực to óc như quả nho!

Trong lòng Tần Khải cười to, ngoài mặt lại gật đầu: “Không có, tôi chỉ đùa chút thôi!”

Anh kéo Chu Tư Tư tới trước phòng VIP.

Ngô Quảng thấy Tần Khải xuất hiện thì lại giả bộ vui vẻ đứng lên đón: “Cậu em Tần, đến đây, mau ngồi xuống, hôm nay chúng ta phải uống cho đàng hoàng nha”.

Ngô Quảng nói, cầm ly rượu trên bàn lên.

Tần Khải cười, kéo Chu Tư Tư cùng ngồi xuống.

“Nào, cậu em Tần, chúng ta cùng uống với anh Ngô một ly trước đi!”, Lý Tiếu Lai hoàn toàn không hề thua kém Ngô Quảng.

Tần Khải nhìn bình rượu trên bàn, mày nhíu lại.

Rượu đã được rót sẵn, vừa hay là bốn ly.

Chai rượu Mao Đài mới mở, trông không có gì khác thường.

Nhưng hai tên này nhiệt tình quá mức, Tần Khải vẫn đề phòng nhiều hơn một chút.

“Rượu trắng à? Loại này tôi uống không quen, anh Ngô, hay chúng ta đổi sang bia đi!”, Tần Khải vừa bưng ly rượu vừa nói.

Trông anh như không hề đề phòng, thực ra đang nhìn mặt để thử, để ý biểu cảm hai tên kia.

Khi anh nâng ly rượu đến bên môi, Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai có chút hưng phấn.

Dường như cả hai đều rất để ý tới việc anh uống ly rượu này.

Có âm mưu?

Tần Khải thay đổi, tỏ vẻ từ chối, bình thản bỏ ly rượu xuống.

“Chỉ một ly này thôi! Đây là Mao Đài Phi Thiên hảo hạng, chẳng lẽ cậu để tôi lãng phí thế à?”, Ngô Quảng giấu giếm nói.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 280


Chương 280

Lý Tiếu Lai không gian xảo như Ngô Quảng, hắn ta chợt nổi giận.

“Cậu em Tần, chẳng lẽ cậu xem thường chúng tôi? Hôm nay mà không uống ly rượu này là cậu không nể mặt chúng tôi đó!”, Lý Tiếu Lai đập bàn, vẻ mặt tức giận.

Ngô Quảng sợ Tần Khải phát hiện ra điều gì, vội đá Lý Tiếu Lai một cái ở dưới bàn.

“Tiếu Lai, nói chuyện kiểu gì thế? Không biết thói quen của cậu em Tần là tôi sai nhưng cậu em, cậu đừng chê anh đây nói thẳng quá, đàn ông lăn lộn trong xã hội, rượu trắng là món không thể thiếu. Làm quen bạn bè, tạo dựng quan hệ, nhờ người giúp đỡ thì đều không thể thiếu món này, cậu không ngại thì thử một ly trước, uống không quen thì chúng ta đổi cũng được!”, Ngô Quảng cười nói xởi lởi, còn cố ý nâng ly với Chu Tư Tư.

“Nào, em dâu, em với cậu em Tần uống trước đi!”

Chu Tư Tư bị một tiếng “em dâu” này làm cho đỏ mặt, trong lòng cũng không đề phòng gì, vừa định uống rượu thì Tần Khải bên cạnh đã ho khan một tiếng.

Động tác bị ngăn cản, Chu Tư Tư kỳ quái nhìn anh.

Tần Khải tiếp tục từ chối: “Anh Ngô, tôi thật sự không quen uống cái rượu trắng này”.

Chu Tư Tư không nhìn ra gì nhưng vừa rồi Tần Khải lại để ý.

Ngô Quảng đứng lên nâng ly với Chu Tư Tư, không làm theo thói quen, đưa ly trước mặt mình.

Khi mời rượu người khác, đó là lễ nghĩa tối thiểu, với thân phận như Ngô Quảng, sao hắn ta có thể không biết.

Tần Khải nghi ngờ nên hiển nhiên không dám tự tiện uống.

“Tiếu Lai, cậu đi gọi người, bảo đổi bia cho cậu em Tần!”, Ngô Quảng vung tay như đã đồng ý.

Nhưng Lý Tiếu Lai vừa đi không lâu, Ngô Quảng lại đứng dậy: “Cái thằng này làm việc rề rà quá, cậu em Tần, cậu thích bia trắng hay bia đen, tôi quên hỏi, chắc Tiếu Lai lấy nhầm rồi!”

“Bia thường là được!”, Tần Khải cười, thuận miệng đáp.

Ngô Quảng gật đầu, theo chân Lý Tiếu Lai bỏ ra ngoài.

Hai người vừa đi, Chu Tư Tư còn cố ý liếc Tần Khải một cái: “Không nhìn ra là anh kén chọn vậy nha? Rượu trắng mà cũng không dám uống? Sao? Chậc chậc… anh cũng nhát quá!”

Tần Khải ngồi cạnh Chu Tư Tư, suýt bị sặc bởi mấy lời này.

Dù Chu Tư Tư ngực to không não nhưng cái tính tài lanh tài lẹt thì không thiếu nha.

Vừa rồi Tần Khải cố ý khích tướng cô ấy, giờ cô ấy lại dùng nó để khịa anh.

“Cô nói đúng hết!”

Tần Khải còn đang suy nghĩ nên không so đo với Chu Tư Tư, tuỳ tiện đáp lại.

Thấy Tần Khải chịu thua nhanh như vậy, Chu Tư Tư đắc ý, sau lại cảm thấy khá nhàm chán, cầm điện thoại lên chơi.

Tần Khải thừa lúc cô ấy không chú ý thì lén đổi rượu trên bàn.

Anh luôn cảm thấy có chút không đúng, để đề phòng, nên cẩn thận một chút.

Đương nhiên không phải anh không biết uống rượu trắng mà là cẩn thận thôi.

“Khốn nạn! Sao lại bất cẩn như thế, lời vừa rồi là ý gì, chẳng lẽ mày sợ nó không biết chúng ta có âm mưu à!”

Cách cửa không xa, Ngô Quảng đuổi theo Lý Tiếu Lai xong thì mắng mỏ một trận.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 281


Chương 281

“Anh Ngô, chẳng phải do em thấy nó không uống nên mới sốt ruột sao?”, Lý Tiếu Lai vội cười nịnh.

“Cũng không thể làm bậy như vậy, đã nói mày bao nhiêu lần, làm việc phải mang theo não chứ!”

Ngô Quảng đánh lên đầu Lý Tiếu Lai, tức giận tới mức mặt u ám.

Thấy Ngô Quảng tức giận, Lý Tiếu Lai cúi đầu không dám hó hé.

Mắng một hồi, Ngô Quảng mới bớt giận một chút: “Cũng may thằng kia không thông minh, còn đứng đực ra đó làm gì, lấy bia đi, chẳng lẽ chờ tao đi à?”

“Em đi, em đi!”

Lý Tiếu Lai cúi đầu khom lưng, vừa định đi, hắn ta lại nhớ tới gì đó, nghi ngờ quay đầu: “Anh Ngô, nếu nó không uống thì làm sao ạ, chẳng phải chúng ta uổng công à?”

“Thằng ngu, vô dụng! Mày đẻ mà để quên não trong bụng mẹ rồi hả!”

Vừa mới hết giận, Ngô Quảng lại không nhịn được khi nghe lời này, lại đánh lên đầu Lý Tiếu Lai.

Lý Tiếu Lai hoàn toàn không dám phản kháng, ngay cả cãi lại cũng không dám.

Đánh vài cái, Ngô Quảng mới tức tối nói: “Mày không bỏ hàng vào bia à? Thằng ngu này, động não đi, bằng không tao dùng mày có tác dụng gì!”

“Vẫn là anh Ngô thông minh ạ! Em đi đây, đi liền!”, Lý Tiếu Lai vội nịnh bợ rồi xoay người chạy đi.

Ngô Quảng điều chỉnh tâm trạng một chút, nhìn Lý Tiếu Lai dẫn người cầm bia quay lại, Ngô Quảng vẫn thấy không yên lòng.

Kéo Lý Tiếu Lai hỏi vài câu rồi hai người mới vội về lại phòng VIP.

“Cũng may tôi ra theo! Bằng không tên này lại bưng bia đen tới, cậu em Tần lại uống không quen. Tôi cũng không hợp gu bia đen”, Ngô Quảng lấy cớ, cười nói với Lý Tiếu Lai.

Trên bàn, phục vụ đã mở bia.

Ngô Quảng cẩn thận cầm lên hai chai, lần lượt đặt trước mặt Tần Khải và Chu Tư Tư.

Hắn ta và Lý Tiếu Lai cũng cầm mỗi người một chai.

“Cậu em Tần, nâng ly nào, chúng ta kính trước nhé”.

Ngô Quảng cầm chai bia, rót cho mình trước rồi ra dấu bằng mắt cho Lý Tiếu Lai.

Lý Tiếu Lai hiểu ý, cầm lên chai bia trước mặt Chu Tư Tư, rót cho cô ấy một ly rồi lại rót cho Tần Khải một ly.

Hành động này trông không có gì nhưng Tần Khải vẫn thấy không ổn.

Lý Tiếu Lai cũng rót đầy cho anh mà hắn ta lại bỏ gần tìm xa, đáng lẽ không nên cầm chai của Chu Tư Tư.

Quan trọng nhất là sau khi rót cho hai người xong, rõ ràng trong chai còn thừa nhưng hắn ta lại bỏ xuống, lấy chai trước mặt tự rót vào ly mình.

Lần đầu là trùng hợp, nhưng đến lần sau vẫn là những thao tác rườm rà đó.

Tần Khải lập tức xác định trong đây có điều bất thường.

“Nào, cậu em Tần, cụng ly!”

Ngô Quảng dẫn đầu uống trước.

Chu Tư Tư cũng không đề phòng mà cầm ly bia lên, định chạm cốc với Ngô Quảng.

Lý Tiếu Lai càng không kiêng dè, ánh mắt sỗ sàng nhìn ngực Chu Tư Tư.

Vốn dĩ họ định chuốc thuốc Tần Khải, không ngờ lại có thêm Chu Tư Tư nên quyết định điều chỉnh, tóm cả hai.

Ba người đứng lên cụng ly, Tần Khải lại ngồi trên sofa không đứng dậy.
 
Back
Top Bottom