Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 220


Chương 220

Không cần dùng nắm đấm để giải quyết mọi việc mà có thể giải quyết bằng lời nói là cách tốt nhất.

Thang máy dừng lại ở tầng năm, Tần Khải chậm rãi đi ra, xác định phương hướng rồi đi thẳng về phía Tây của hành lang.

Ở cuối hành lang, Tần Khải nhìn thấy lên bảng hiệu của công ty Quang Hổ liền lập tức bước vào.

“Này, này! Cậu là ai? Đứng lại, đứng lại, đang nói cậu đấy!”

Chưa đi được mấy bước, Tần Khải đã bị người phụ nữ ở quầy lễ tân chặn lại.

Người phụ nữ ở quầy lễ tân nhìn cũng tạm ổn, nhưng trên mặt lại phủ một lớp phấn quá dày. Có điều, lớp phấn trắng bệch này cũng khó có thể che giấu nếp nhăn đã dần hiện rõ bên dưới.

Chỉ sau một cái liếc mắt, Tần Khải nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

Loại đàn bà này bệnh phụ khoa khắp người, cũng chẳng sạch sẽ hơn mấy bà đứng đầu ngõ.

Tần Khải không thèm để ý đến chị ta.

“Tôi đang tìm ông chủ của chị, tôi có một món nợ cần giải quyết với ông ta”, Tần Khải vẫy vẫy xấp giấy tờ trong tay, nhanh chóng né sang một bên.

“Chờ đã, dừng lại, cậu có hẹn trước chưa!”

Người phụ nữ ở quầy lễ tân vội vã ngăn Tần Khải, đưa tay kéo anh lại rồi đi ra đứng trước mặt anh.

Tần Khải nhanh chóng né sang một bên, vẻ mặt như thể nhìn thấy rác, vô cùng ghê tởm.

“Anh chàng đẹp trai từ đâu tới vậy? Chậc chậc…trông cũng tươi non mơn mởn đấy”.

Bà chị lễ tân chống cằm, cố ý đong đưa trước mặt Tần Khải hai lần, chiếc váy công sở cực ngắn còn bị chị ta cố ý vén lên.

“Này anh chàng đẹp trai, cậu tiết kiệm sức lực đi, nợ của ông chủ tôi không dễ đòi đâu. Nhưng chị đây đang cảm thấy có chút nhàm chán, hay là cậu…”

“Thôi đi! Tôi không có hứng thú với chị!” Tần Khải vội vàng bước sang một bên.

Cho dù chị ta có cố gắng phô diễn da thịt đến đâu, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ chạm vào loại phụ nữ này.

“Mẹ kiếp! Thật là không biết điều! Muốn gặp ông chủ của chúng tôi mà không hẹn trước? Mau cút khỏi đây! Đừng ở đây khiến người khác chướng mắt!”, thấy không dụ dỗ được Tần Khải, chị ta lập tức trở mặt lớn tiếng quát.

“Tôi là người của tập đoàn Triệu Thị, công ty của chị nợ hơn sáu năm rồi, hôm nay cũng phải cho chúng tôi lời giải thích chứ nhì?” Tần Khải không tức giận mà chỉ nheo mắt cười đáp.

“Triệu Thị?”

Khi người phụ nữ ở quầy lễ tân nghe được lai lịch của Tần Khải, ánh mắt chị ta có chút lảng tránh, sau đó thái độ đột ngột thay đổi: “Tôi không biết tập đoàn Triệu Thị là gì, cậu cút ra khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ!”

“Ồ?”

Nghe chị ta nói, Tần Khải khẽ cau mày.

Có điều gì đó không ổn trong ánh mắt của người phụ nữ này, rõ ràng là chị ta đang cố che đậy điều gì đó.

“Nhân lúc tâm trạng tôi vẫn còn tốt, tốt hơn hết là chị không nên ngăn cản tôi”.

Đôi mắt anh quét qua người phụ nữ ở quầy lễ tân, sau đó tiếp tục bước đi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 221


Chương 221

Rõ ràng, nhân viên lễ tân không mảy may xem trọng lời nói của Tần Khải.

“Người đâu! Người đâu! Có kẻ tới làm loạn!”

Chị ta cầm bộ đàm, thấy không thể ngăn Tần Khải lại thì vội vàng hét lên.

Trong vòng mười giây, một đám thanh niên lần lượt lao ra khỏi văn phòng của công ty Quang Hổ.

Bị chặn lại nhưng Tần Khải chỉ bình thản đứng sang một bên mà không mày may lo lắng.

Đám người này có đôi mắt hung dữ, trên người có hình xăm rồng và hổ, trên mỗi cánh tay đều có những đường gân nổi rõ.

Không cần nhìn tới lần thứ hai Tần Khải cũng thừa biết những người này không phải là nhân viên bình thường và công ty Quang Hổ này cũng không phải là một công ty đầu tư bình thường.

“Chị Hồ, kẻ nào dám làm loạn ở công ty của chúng ta, hắn chán sống rồi phải không!”

Trong đám đông, một tên có vẻ là thủ lĩnh hét lên.

Tên này mặc áo ba lỗ tập thể dục màu trắng, tuổi cũng không lớn lắm, nhưng trên người cơ bắp cuồn cuộn.

Loại côn đồ như hắn đây, đi trên đường tuyệt đối không ai dám tới gần, đại đa số người nhìn thấy hắn đều sẽ đi vòng ra xa. Làm gì có ai dại dột lại đi khiêu khích hắn cơ chứ?

Khoảng hai mươi người lần lượt bước ra đều có tầm vóc tương tự nhau.

“Chính là hắn! Tên ranh con này do Triệu Thị phái tới đây gây sự!”

Người phụ nữ ở quầy lễ tân tức giận chỉ vào Tần Khải và ra lệnh: “Bưu Tử, hạ hắn cho tôi, nên nhẹ tay một chút. Loại như hắn bà đây phải bóc lột một đêm mới được. Ha ha … dám ra oai trước mặt bà này!”

“Đã hiểu, thưa chị Hồ”.

Bưu Tử quay lại với một nụ cười ma mãnh và giờ nắm đấm lên trước mặt Tần Khải một cách phô trương.

“Tiểu tử, mày có phúc đó, ngoan ngoãn tự trói mình lại cho bọn tao, có lẽ chị Hồ sẽ thương xót mày một chút, ha ha. . . ”

Ánh mắt hắn ta quét qua Tần Khải, nhìn anh như nhìn một con khỉ gầy gò. Tất cả những kẻ khác đều phớt lờ, đứng khoanh tay xem trò vui.

Chị Hồ – người vừa ra lệnh cho đám côn đồ tấn công Tần Khải rõ ràng là đang ch** n**c miếng thèm thuồng.

“Haizz”.

Thấy rằng không thể né tránh xung đột, Tần Khải thở dài một tiếng, trên khuôn mặt anh lộ vẻ bất lực.

“Mau đưa tay chịu trói đi, hiện tại dù có hối hận cũng đã muộn!”

Bưu Tử vươn bàn tay to lớn ra định tóm lấy cổ áo của anh, định cứ thế lôi anh đi.

Tần Khải cũng không hề né tránh.

Khi Bưu Tử sắp chạm tới cổ áo của anh, Tần Khải nãy giờ ra vẻ rất sợ hãi đột nhiên đưa tay ra.

Bàn tay đó nhanh đến nỗi mọi người chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mờ vụt qua.

Bưu Tử thậm chí không kịp phản ứng gì.

Ngay khi bàn tay Bưu Tử sắp chạm vào Tần Khải thì đột nhiên hắn ta thét lên một tiếng chói tai.

Rồi sau đó Bưu Tử cường tráng khỏe mạnh, cơ bắp cuồn cuộn đột nhiên ôm lấy bụng rồi đổ rạp xuống đất rồi tiếp tục kêu la om sòm.

“Ôi chao! Đau, đau quá! Á…”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 222


Chương 222

Khi Bưu Tử đã nằm ra đất, những người khác mới có thể nhìn thấy rõ trán của Bưu Tử đã bị Tần Khải đâm một cây kim bạc vào.

“Nghe cho rõ, hôm nay tôi tới đòi nợ ông chủ của các người, ai không có mắt ngăn cản tôi thì tự gánh lấy hậu quả!” Tần Khải phủi phủi tay tay, nở nụ cười nói.

“Mẹ kiếp, thằng ranh này cũng mạnh mồm thật đấy, xử lý hắn cho tôi!”

“Cùng lên đi, chết tiệt, dám tới công ty chúng ta làm loạn. Đúng là chán sống rồi!”

“Thằng ranh, mày dám đánh anh Bưu, tao sẽ giết mày!”



Mặc dù cách Tần Khải ra tay khiến bọn họ khá sốc, nhưng quân số của họ lên tới hơn hai chục người nên đương nhiên vẫn chưa cảm thấy bị đe dọa.

Sau một vài tiếng la hét, tất cả bọn họ đều lao về phía Tần Khải.

Đối thủ vừa đông mà mỗi người trong số họ đều vô cùng cường tráng.

Tần Khải thì chỉ có một mình, anh lắc đầu cảm thán.

Những kẻ này, mặc dù có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng không hơn gì đám lâu la côn đồ.

Tần Khải thực sự không coi họ là cái đinh gì.

Tần Khải cầm vài chiếc kim bạc còn lại trong tay, quyết định không nhẹ tay nữa. Anh cầm kim đâm vào một người lao về phía mình.

Vài tiếng hét vang lên, đám côn đồ đó mỗi người ôm chặt một vị trí khác nhau, ngã xuống với vẻ mặt đau đớn.

Một số ít người phía sau nhìn thấy cảnh này, trong lòng hơi do dự, nhưng rất nhanh, cũng nghiến răng lao về phía Tần Khải.

“Rượu mừng không uống lại uống rượu phạt!”

Tần Khải điềm nhiên nở nụ cười, không cầm kim bạc nữa mà đích thân ra tay luôn.

Tên lực lưỡng đứng gần nhất thấy Tần Khải giơ nắm đấm lên thì lập tức cười lạnh đắc ý.

Có điều, miệng hắn còn chưa kịp giãn hết cỡ thì một tiếng thét chói tai đã vang lên.

Hai nắm đấm chạm vào nhau.

Nhưng người chiếm ưu thế không phải tên côn đồ to cao lực lưỡng mà lại là Tần Khải trông có vẻ yếu đuối kia

“Mẹ kiếp! Gãy rồi, á!”

Tiếng xương gãy nghe giòn tan, tên côn đồ ôm lấy tay mình kêu la thảm thiết rồi không ngừng lùi về phía sau.

Mấy kẻ vừa tới gần Tần Khải cũng bị anh nhanh chóng xử lý trong vài cước.

Từ lúc bắt đầu động thủ đến nay còn chưa tới ba phút, vậy mà hơn hai chục người của đối phương đa phần đã nằm rạp dưới đất như ngả rạ.

Còn bốn năm người chưa kịp lao tới thì lúc này mặt đầy e dè, vội vã lùi xuống, không dám lại gần Tần Khải.

Từ nhỏ sống trong rừng sâu cùng sư phụ, thứ Tần Khải tiếp xúc nhiều nhất không phải con người mà là đám dã thú khát máu hung tợn.

Cho dù là mãnh hổ hay những con gấu hung dữ cũng đều từng qua tay Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 223


Chương 223

Đám mãnh thú thông thường gặp phải Tần Khải thì chỉ có nước trở thành món thịt nướng cho bữa tối của anh.

Đám côn đồ này chỉ được cái mẽ, ngoài việc trông hổ báo ra thì trước mặt Tần Khải chẳng khác nào cọng bún.

“Còn ai muốn thử nữa không?”

Tần Khải phủi tay, giơ ngón tay lên ngoắc ngoắc mấy kẻ đứng gần đó.

Mấy kẻ đó đừng nói là dám lao tới, chỉ cần ánh mắt anh quét qua cũng khiến chúng sợ hãi, rón rén lùi về phía sau.

Còn chị Hồ lễ tân ban nãy hống hách đòi bắt Tần Khải thì mặt trắng bệch khóc nức nở.

Chị ta mềm nhũn người ngã xuống đất, lưng dựa vào quầy lễ tân. Mặt đất đã ướt một mảng lớn, chị ta sợ đến mức t* ra quần.

Không cần Tần Khải nói thêm gì nữa thì đám người kia đã kẻ nằm rạp ra đất, kẻ bị thương, kẻ thì vứt vũ khí bỏ chạy, kẻ còn đứng nhưng đã sợ tè ra quần.

Tần Khải đi thẳng qua quầy lễ tân, vào trong địa bàn của công ty Quang Hổ.

Trên đường không còn ai ngăn cản nên anh đi thẳng tới phòng tổng giám đốc.

Anh đang định đưa tay mở cửa thì như thể cảm nhận được gì đó nên đột ngột lùi về sau ba bước.

Ngay khi Tần Khải vừa đứng vững, cánh cửa mở ra.

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác da, tay cầm bộ đàm đứng ở cửa chặn đường Tần Khải.

“Có thể tới đây, xem ra cậu cũng có chút bản lĩnh”.

Người đàn ông trung niên cau mày, liếc nhìn Tần Khải, sau đó đưa tay nắm lấy tấm ván cửa phía sau, khinh thường nói:”Quay về đi, chàng trai trẻ, cậu không phải là đối thủ của tôi”.

“Hình như chúng ta chưa từng tỷ thí với nhau, ông lấy đâu ra tự tin nói chuyện với tôi như vậy?”, khóe miệng Tần Khải cong lên, không hề nhượng bộ.

Người đàn ông này mạnh hơn nhiều so với đám lâu la chặn đường ở cửa.

Ngay khi ở bên kia cánh cửa, Tần Khải đã có thể cảm nhận được luồng khí nguy hiểm.

Thảo nào tên họ Phó kia dám cá cược với anh.

Người đàn ông này có vẻ rất rắn rỏi, nhưng lại coi thường người khác thế này thì đương nhiên Tần Khải cũng sẽ không khoan nhượng.

“Ha ha… người trẻ tuổi học được một vài món võ mèo lại dám đến thách thức tôi. Được, rất tốt. Nói cho tôi biết, cậu đến từ công ty nào? Cậu có lời trăn trối nào không? Thiệu Cương này không so cao thấp với những kẻ vô danh”.

Thiệu Cương siết chặt nắm đấm, trên gương mặt đầy râu nở một nụ cười lạnh lùng hung ác .

Tần Khải đứng đối diện Thiệu Cương, bình tĩnh nở nụ cười đáp: “Tôi ở đây để đòi nợ cho tập đoàn Triệu Thị, còn tên của tôi, ông vẫn chưa đủ tư cách để biết”.

“Cậu…Hừ, muốn chết sớm vậy sao! Dám nói chuyện với tôi như vậy cậu chết chắc rồi!”

Bị Tần Khải khiêu khích, sắc mặt Thiệu Cương đột nhiên thay đổi, hiển nhiên là rất tức giận.

“Trả nợ là chuyện đương nhiên, hợp tình hợp lý. Tôi không nghĩ đây là một công ty tử tế, ông có chắc là muốn giúp đỡ công ty này làm việc xấu không?” Tần Khải không hành động vội vàng, né được cú đấm của đối phương, bình thản đáp.

Thiệu Cương đột nhiên xuất quyền, cú đấm sượt qua tai Tần Khải, rít lên như một cơn gió mạnh.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 224


Chương 224

Nắm đấm của Thiệu Cương đã đục một lỗ lớn trên tấm tường vừa trang trí.

“Đến tuổi này rồi, làm việc cho đám người “tử tế” ngoài kia thì có tiền đồ gì? Anh Hổ trả giá cao, cho nên tôi có trách nhiệm bảo vệ anh Hổ thật tốt. Còn cậu, ha ha…dám khiêu khích tôi, giờ tôi sẽ cho cậu biết, hối hận mùi vị thế nào!”

“Ồ? Cố chấp như vậy sao, xem ra chúng ta không thể giải quyết bằng lời nói được rồi, cũng không còn gì để nói nữa. Tần Khải nở nụ cười, sau đó cũng vào tư thế chiến đấu.

Những gì anh học được không phải là một môn phái võ chính tông nào.

Một nửa là do tỷ thí với sư phụ, nửa còn lại là kinh nghiệm mà anh tự đúc rút dựa trên quá trình chiến đấu với đám thú hoang trong rừng.

Thấy tư thế của Tần Khải chẳng ra đâu vào đâu, Thiệu Cương đột nhiên bật cười chế nhạo, càng không coi Tần Khải ra gì.

Thiệu Cương lại vung nắm đấm vừa to vừa nặng của mình, tấn công vào những chỗ hiểm trên người Tần Khải.

Nếu cú đấm này trúng đích thì Tần Khải không chết tại chỗ thì cũng phải đưa vào phòng cấp cứu.

Đối phương ra đòn vô cùng hiểm ác, không hề có chút nương tay.

Tần Khải vẫn bình tĩnh né đòn.

Nắm đấm của Thiệu Cương có vẻ rất mạnh, nhưng so với con hung thú mà Tần Khải đã giết, ông ta vẫn yếu hơn một chút.

Chỉ là quyền pháp của Thiệu Cương hơi đặc biệt, cho nên Tần Khải nhất thời chưa khuất phục được ông ta.

Mấy lần nắm đấm của ông ta đánh tới, Tần Khải không hề né tránh mà đưa tay đỡ quyền.

“Đánh hay lắm!”

Khi nắm đấm của hai người va chạm lần thứ bảy, Tần Khải dường như không biết đau, càng đánh càng hăng.

Thiệu Cương cũng thu lại nắm đấm, vội vàng vẩy cổ tay một cái. Ông ta cau mày lại, đã cảm thấy có chút đau.

Thiệu Cương ý thức rất rõ về sức mạnh của bản thân, ông ta từng tham gia giới quyền anh ngầm. Khi còn rất trẻ, Thiệu Cương đã giành được nhiều vị trí đầu bảng. Với lý lịch đó, sau khi có gia đình ông ta mới sống kín tiếng hơn và đi theo Trần Hổ.

Thiệu Cương, người nghĩ rằng mình đã trải qua nhiều trận chiến, lần đầu tiên phải nao núng trước Tần Khải.

Ông ta càng đánh càng kinh ngạc, Thiệu Cương tự hỏi không biết người thanh niên đứng trước mặt mình có phải là người bình thường hay không.

Thiệu Cương đột ngột lùi lại, vội vàng mở rộng khoảng cách, từ trong túi áo khoác da lấy ra một cặp nhẫn sắt với ánh mắt dữ tợn, đeo vào tay.

Nắm đấm của ông ta quấn đầy gai nhọn của nhẫn sắt, cười lạnh nói: “Ranh con, ép tôi ra tay thật, lần này cậu chết chắc!”

Với hung khí trong tay, Thiệu Cương cười lạnh rồi tiếp tục tung nắm đấm.

So với Thiệu Cương giờ đã có thêm hung khí trong tay, Tần Khải tay không tấc sắt nên có vẻ rơi vào thế yếu.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 225


Chương 225

May mắn thay, kinh nghiệm thực chiến của Tần Khải vô cùng phong phú. Khi hai người đối đầu với nhau, mặc dù không gian trong hành lang của công ty có hạn và Thiệu Cương đã nhiều lần cố dồn anh vào góc nhưng Tần Khải đều né được mà không gặp bất kỳ rủi ro nào.

Mặc dù nắm đấm của Thiệu Cương rất mạnh mẽ, nhưng Tần Khải lại nhẹ nhàng và linh hoạt như một chiếc lá rơi trong gió.

Mặc dù Thiệu Cương đã làm mọi cách nhưng vẫn không thể hạ gục Tần Khải trong thời gian ngắn, thể lực của ông ta cũng dần cạn kiệt bởi những cú đấm của anh.

So với Thiệu Cương, Tần Khải chỉ đỡ đòn là chính nên đỡ mất sức hơn nhiều.

Hơn nữa, so với Thiệu Cương, anh có ưu thế rõ ràng nhất chính là trẻ hơn và khỏe hơn.

Ba phút sau đó, Thiệu Cương vẫn không thể làm gì được Tần Khải. Lúc này ông ta đã bắt đầu th* d*c, mồ hôi đầm đìa trên trán.

Những cú đấm của ông ta cũng ngày càng chậm.

Tần Khải lúc này đã nắm được phương thức ra đòn của Thiệu Cương liền nhân lúc ông ta ra đòn châm một kim trúng vào cổ ông ta.

Mặc dù không châm vào tử huyệt nhưng cũng khiến Thiệu Cương không thể ngờ tới.

Ông ta vừa tiếp tục dồn lực vào đòn đánh thì lập tức cảm thấy như máu huyết đang dồn ngược lên đầu.

Khi nhận ra điềm chẳng lành, Thiệu Cương đã không kịp trở tay nữa rồi.

Khi nắm đấm của ông ta còn cách lồng ngực Tần Khải chừng một tấc thì ông ta đột nhiên cảm nhận được một cơn đau thấu tim, đến nỗi buộc phải thu quyền lại.

Thiệu Cương kêu lên thảm thiết, trên trán tứa ra những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.

Ông ta tay ôm đầu, vẻ mặt không cam tâm, vô cùng đau đớn ngã xuống đất.

Đến một câu chửi Thiệu Cương cũng không kịp thốt ra thì đã mất hết mọi cảm giác.

Tần Khải đá ông ta một cái, sau khi xác nhận Thiệu Cương đã bị khống chế thì anh mới điềm nhiên nở nụ cười.

Nếu không phải ban nãy anh ngồi xe nên giờ có chút không thoải mái thì xử lý một tên lâu la đâu mất nhiều thời gian như vậy.

Nhưng nếu lấy nắm đấm ra mà đọ thì Tần Khải chưa chắc đã thắng được Thiệu Cương một cách dễ dàng.

Nếu Thiệu Cương còn trẻ khoẻ hơn một chút thì nói không chừng người chịu thiệt sẽ là Tần Khải.

Xem ra, tên họ Phó kia không có ý đồ tốt đẹp gì.

Trong đầu anh đột nhiên tua lại cảnh tượng lúc hai người đánh cược với nhau, nhớ tới vẻ chắc chắn trên gương mặt Phó Diệu Bang. Nghĩ lại anh chợt cảm thấy hoài nghi.

Có điều, giờ không phải lúc để tính toán vấn đề này. Tần Khải không kịp nghĩ nhiều, đưa chân đạp bung cánh cửa trước mặt.

Rầm một tiếng, cánh cửa chắc chắn của văn phòng bị đạp tung.

Cửa mở ra, Tần Khải nhìn thấy một t*m l*ng tr*ng n*n đang ngồi trên người một gã béo.

Tần Khải đạp cửa xông vào bất ngờ khiến hai kẻ trong văn phòng đều bị doạ hết hồn.

Gã đàn ông sợ đến nỗi run lẩy bẩy, người phụ nữ thì thét lên chói tai rồi đưa tay che ngực. Cảnh tượng núi đồi cũng khá hùng vĩ.

“Ái ôi, mẹ nó chứ… cút ra ngoài, cút ra ngoài! Ai cho cậu vào đây? Cậu đang xâm phạm quyền riêng tư của người khác đấy. Cút ngay!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 226


Chương 226

Tên béo vội vã vơ lấy mớ quần áo để che những chỗ nhạy cảm trên người, tay còn lại thì che mặt, hoảng hốt đến độ không biết nói gì.

“Giám đốc Trần phải không? Thật ngại quá, phiền ông hành sự rồi”.

Anh liếc nhìn người phụ nữ có làn da trắng nõn kia, thường thức một lát rồi quay sang nhìn Trần Hổ.

“Hay là anh Hổ làm tiếp đi? Làm xong việc thì chúng ta bàn bạc chuyện này sau”.

“Đi ra, đi ra! Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám doạ dẫm tôi thì cậu chết chắc! Bưu Tử, Bưu Tử!”, Trần Hổ vội vã mặc lại quần áo, người phụ nữ kia cũng tranh thủ, hoảng loạn trốn vào góc nhà.

“Anh Hổ, anh đang gọi hắn sao?”

Tần Khải né sang một bên, chỉ người đang nằm ngoài cửa.

Trần Hổ nhìn ra ngoài, mặt lập tức trắng bệch ra: “Ai? Rốt cuộc cậu là ai! Tôi cảnh cáo cậu, tôi là người làm ăn, cậu làm thế này tôi có thể kiện cậu!”

“Anh Hổ đừng nóng, xem cái này trước đã”, Tần Khải đợi đối phương mặc xong quần áo mới từ từ bước tới.

Tần Khải cầm tờ giấy ghi nợ trong tay, lắc lư trước mặt Trần Hổ: “Nếu không vội thì trả nợ đã, đã trễ hạn sáu năm rồi! Anh Hổ, anh cũng không muốn lần sau anh đang hành sự, tôi lại đột ngột nhảy ra đòi tâm sự chứ?”

“Cậu… cậu là người nhà họ Triệu phái tới sao? Mẹ kiếp, không có tiền, tôi nói nhiều lần lắm rồi. Cút, cút ngay cho tôi!”, Trần Hổ thấy Tần Khải lôi giấy nợ ra thì mặt lập tức biến sắc.

Tần Khải bị chửi mắng thì cũng không nổi giận mà chỉ khẽ cau mày.

Tại sao vừa nhắc tới nhà họ Triệu là đám người này ai nấy như gà bị cắt tiết vậy.

Bà chị lễ tân họ Hồ cũng vậy, Trần Hổ cũng thế.

Nhất thời anh nghĩ không ra đây là chuyện gì nhưng Tần Khải có thể nhận ra, đằng sau chuyện này có uẩn khúc gì đó anh chưa biết.

“Không có tiền? Giám đốc Trần cho vay nặng lãi, nếu nói giám đốc không có tiền thì Trung Hải này sợ chẳng còn mấy người ‘có tiền’. Đừng tưởng tôi không biết gì về ông, món nợ này hôm nay ông không trả cũng phải trả”.

Tần Khải quay lưng ngồi lên chiếc sô pha trong văn phòng, chân vắt chéo, cười híp mắt nói.

“Không có tiền, đã nói là không có tiền rồi. Còn cậu nữa, không muốn chết thì mau chóng cút đi, tiền này cậu không đòi được đâu. Khi nào nên trả tôi tự khắc sẽ trả”, Trần Hổ ít nhiều có chút kiêng kỵ, xua tay muốn đuổi Tần Khải đi.

“Giám đốc Trần không hợp tác như vậy, tôi chỉ còn cách tự ra tay”.

Tần Khải nheo mắt nhìn cái két bảo vệ ở trong góc nhà, đứng dậy mỉm cười một cái.

Trần Hổ căm giận nhìn Tần Khải nhưng không lên tiếng.

Cái két bảo hiểm này của ông ta mua tốn cả đống tiền, ông ta không tin Tần Khải có thể mở nó ra.

Tần Khải đi tới chỗ cái két, quay lưng về phía Trần Hổ rồi thuận tay vỗ một cái.

Sau đó, Trần Hổ ngây người không dám tin vào mắt mình.

Cái két bảo vệ mà ông ta cho là kiên cố nhất trên đời bị Tần Khải vỗ một cái là bung ra.

Đương nhiên là Trần Hổ không nhìn thấy trong tay Tần Khải có một cây kim châm.

Kỹ thuật mở khoá này đối với người tinh thông việc dùng kim như Tần Khải chẳng có gì khó khăn.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 227


Chương 227

Cái két cao bằng nửa người lập tức mở ra, bên trong để đầy ngân phiếu, còn có giấy tờ đất, cổ phiếu, vàng bạc trang sức, kim cương hột xoàn….

Tần Khải đứng cạnh chiếc két mà suýt bị ánh sáng từ bên trong làm chói mắt.

Thế này gọi là không có tiền sao?

Đừng nói hai mươi triệu tệ, dù có là hai trăm triệu tệ thì Trần Hổ cũng lấy ra được.

“Không phải ở đây có rất nhiều tiền sao giám đốc Trần? Đừng cố lừa tôi, tôi không phải đứa trẻ ba tuổi”, Tần Khải cười híp mắt cầm lấy một viên kim cương, ngắm nghía một lát rồi ném trở lại trước ánh mắt hoảng loạn của Trần Hổ.

Người quân tử dù có thích tiền tài nhưng sẽ không tuỳ tiện lấy của người khác.

Huống hồ, chút tiền này Tần Khải chẳng để tâm.

“Cậu, cậu làm như vậy là ăn cướp. Có tin tôi báo cảnh sát bắt cậu, cho cậu đi tù rũ xương không? Ranh con tôi cảnh cáo cậu, đừng có làm càn!”, Trần Hổ sầm mặt lại, sẵng giọng uy h**p.

“Ha ha… ông nói vậy cũng vô ích. Trong tay tôi có giấy trắng mực đen, có muốn nguỵ tạo cũng không được!”, Tần Khải lạnh giọng đáp, đôi mắt nhìn chằm chằm Trần Hổ.

Điều khiến Tần Khải ngạc nhiên là Trần Hổ đến nước này rồi vẫn cắn chặt không buông.

Ngược lại ông ta còn nghiến răng, hống hách hét vào mặt Tần Khải: “Không có tiền, đây là vốn lưu động của công ty, không thể đưa cho cậu! Dù gì tiền không có rồi, có cái mạng này muốn lấy thì lấy, có giỏi thì lấy mạng tôi đi. Nếu không thì chỗ tiền này một xu cũng đừng hòng lấy được!”

“Được lắm, xem ra giám đốc Trần đúng là người cứng cỏi, tôi thích đấy!”

Tần Khải cười híp mắt rồi vỗ tay, đặt tập tài liệu lên bàn, sau đó bình tĩnh đi ra ngoài lấy đồ.

Máy cắt chi, khoan mở não, dao phẫu thuật bụng.

Từng thứ một được Tần Khải lôi ra rồi cầm trên tay, những tiếng kim loại va chạm vào nhau lách cách.

“Giám đốc Trần, thực không giấu gì, tôi thích nhất là những người cứng cỏi như ông. Không muốn trả tiền cũng được thôi, mấy món bảo bối này của tôi, ông chọn một thứ đi?”

“Tôi…”

Trần Hổ trân trối nhìn những món đồ Tần Khải vừa lấy ra.

Mỗi lúc anh lôi ra thêm một món là mặt Trần Hổ lại tái đi một phần.

Cho vay nặng lãi vốn là cái nghề cần máu liều nhiều hơn máu não.

Có thể dấn thân vào cái ngành này, Trần Hổ đương nhiên không phải kẻ nhát gan, nhưng giờ phút này đứng trước Tần Khải ông ta thực sự sợ hãi!

“Tôi không vội gì hết, thời gian vẫn còn rất nhiều, ông chủ Trần cứ từ từ suy nghĩ”.

Tần Khải cầm dụng cụ mở nắp sọ trên tay, đứng phía xa mô phỏng động tác mở đầu của Trần Hổ rồi cúi xuống điều chỉnh kích thước.

Động tác của anh thong thả nhưng lại vô cùng thuần thục.

Trần Hổ ngồi đối diện, thấy vậy thì bủn rủn tay chân, trán vã mồ hôi lạnh.

Mặc dù Trần Hổ cảm thấy Tần Khải sẽ không làm gì mình nhưng lại không dám đặt cược mạng sống.

Trần Hổ không có đủ dũng khí lấy tính mạng của mình ra cược với quyết tâm của Tần Khải.

Tần Khải ngẩng đầu lên, hai người liền bắt gặp phải ánh mắt của nhau.

Sự tự tin của Trần Hổ lập tức sụp đổ hoàn toàn chỉ trong tích tắc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 228


Chương 228

“Tôi lo, à không, ý tôi là đừng, đừng động tay chân, có gì từ từ nói”.

Lúc này Trần Hổ đã sợ đến mức nói năng lộn xộn.

Tần Khải từ từ đưa tay lên, ra dấu cho đối phương từ từ nói.

Trần Hổ nuốt nước bọt, vuốt mồ hôi lạnh trên trán rồi mới nói với vẻ mặt đáng thương: “Tôi… ầy, tôi thật sự không thể đưa cho cậu số tiền đó, không phải tôi mắc nợ không muốn trả mà là do nó có dính dáng với quá nhiều người”.

“Ồ? Nói tiếp đi”.

Tần Khải ngẩng đầu lên, vẻ mặt khá hứng thú.

Trần Hổ thấy có vẻ không giấu được nữa thì nghiến răng nói tiếp: “Tôi thật sự không muốn như thế, chỉ là có người ra lệnh cho tôi, nhất định không được trả số tiền này. Tôi không đắc tội với người đó được, cậu cũng vậy thôi. Vì thế, hay là bỏ qua chuyện hôm nay đi, chỉ cần cậu rời khỏi thì tôi có thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra”.

“Vậy sao? Nếu như ông đã nói đến đây rồi, vậy chi bằng hãy nói thử xem là ai đứng đằng sau chỉ thị cho ông, là ai cho ông cái gan làm càn như vậy?”, Tần Khải nhìn Trần Hổ chằm chằm, tay cầm con dao phẫu thuật chói lóa với ý uy h**p rất rõ ràng.

“Được, vậy thì tôi nói cho cậu biết, tôi làm việc cho nhà họ Lý, người đứng sau lưng tôi là cậu chủ nhà họ Lý, Lý Tiếu Lai. Sao hả? Giờ thì rõ rồi chứ?”, Trần Hổ nghiến răng rồi bỗng cười khẩy.

Ông ta làm nghề này thì đương nhiên phải có chỗ dựa.

Từng có người giống như Tần Khải đến gây rắc rối cho Trần Hổ nhưng chỉ cần Trần Hổ nhắc đến chỗ dựa của mình thì không ai là không sợ hãi, thậm chí lập tức nhận sai.

Lần nào Trần Hổ dùng đến tấm kim bài miễn tử – Lý Tiếu Lai này, và luôn có tác dụng.

Ông ta không hề nghi ngờ, nghĩ rằng lần này Tần Khải hung dữ cũng phải lập tức nhượng bộ thôi.

Trần Hổ thấy Tần Khải không nói gì thì tưởng đâu Tần Khải đã sợ.

Ông ta cười he he, uy h**p: “Nhóc con, cậu tưởng tôi không có người chống lưng sao? Nói thật, làm nghề này thì thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm, nếu không nhờ cậu Lý che chở thì tôi cũng không có được ngày hôm nay. Nếu cậu dám động đến tôi thì đồng nghĩa với việc sẽ đắc tội với nhà họ Lý, ở Trung Hải mà đắc tội với nhà họ Lý thì sẽ có kết quả thế nào chắc không cần tôi phải nói chứ nhỉ?”

“Vì vậy, ông đang muốn cầu hòa với tôi? Hay, hay lắm, haha… Ông chủ Trần, nếu tôi là ông, khi cầu xin ai đó, tôi sẽ không lớn giọng vậy đâu, ông nên thương xót cho lá phổi đáng thương của mình đi”.

Tần Khải cười, ánh mắt không chút gì là lo sợ.

Vốn dĩ anh vẫn còn đang thắc mắc, rõ ràng Trần Hổ có tiền nhưng tại sao lại cù cưa khoản nợ của tập đoàn Triệu Thị, không chịu trả chứ?

Bây giờ cuối cùng thì anh cũng đã hiểu ra được vấn đề.

Nhà họ Lý hối tập đoàn Triệu Thị trả nợ, lấy lý do để ép hôn.

Còn Lý Tiếu Lai thì lại ra lệnh cho thuộc hạ cố tình kéo rê khoản nợ của tập đoàn Triệu Thị, giam vốn của nhà họ Triệu khiến họ không cách nào trả nợ cho nhà họ Lý.

Liên kết quan hệ của ba đối tượng này lại với nhau thì mọi thứ đều được phơi bày.

Không cần phải nói, Triệu Băng Linh đã bị Lý Tiếu Lai gài.

Nhà họ Lý luôn muốn nuốt chửng tập đoàn Triệu Thị, rõ ràng những chuyện này là ván cờ do nhà họ Lý sắp đặt.

Tần Khải nheo mắt, những thắc mắc trước đây của anh đều có manh mối mới.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 229


Chương 229

“Tôi là người của nhà họ Lý, tốt nhất cậu nên nghĩ cho kỹ, đừng không biết điều, đắc tội với tôi, không có lợi ích gì cho cậu đâu”. Trần Hổ hừ một tiếng, dáng vẻ vô cùng tức giận.

Tần Khải đang ngồi trên sofa bỗng đứng dậy.

Trần Hổ vẫn chưa kịp nhìn Tần Khải tiến qua bằng cách nào.

Ông ta chỉ cảm thấy hai mắt tối đen, rồi có một tiếng vang lớn vang lên bên tai.

Tần Khải đã tát ông ta một bạt tai, đến giờ Trần Hổ mới kịp phản ứng.

“Ây da da…”

Cái tát đau rát khiến răng Trần Hổ va chạm lợp cợp, ông ta hít một hơi thật dài, nửa khuôn mặt đã sưng húp lên.

“Mẹ ông không dạy ông rằng cắt ngang suy nghĩ của người khác là hành vi rất mất lịch sự sao?”

Tần Khải từ từ rút tay lại, cười tươi rạng rỡ.

Trần Hổ ôm mặt, run cầm cập, một phần vì sợ, một phần vì tức.

“Nhóc con, tôi là người của cậu Lý đấy”.

“Đủ rồi, chỉ được cái mồm thôi! Phải thừa nhận là ông chủ Trần bị cảm xúc chi phối quá nhiều, cũng không có thói quen dùng đầu óc để suy nghĩ vấn đề”.

Tần Khải tóm lấy cổ áo của Trần Hổ, rồi lại tát cho ông ta mấy bạt tai nữa.

Bốp bốp.

Tiếng bạt tai liên tục vang lên trong văn phòng nhỏ.

Đến khi Tần Khải buông tay thì Trần Hổ đã bị đánh thành đầu heo.

Ông ta gần như bị Tần Khải đánh gãy hết răng.

Trần Hổ vừa mở miệng thì máu liền ọc ra, mặt ông ta sưng phù, rất đặc sắc.

Ông ta bây giờ đừng nói đến việc uy h**p Tần Khải, chỉ việc nói chuyện thôi cũng đã khó khăn rồi.

Trần Hổ đưa hai tay ôm má, dáng vẻ vô cùng thê thảm. Ông ta nhìn ánh mắt Tần Khải thì chỉ muốn xé xác anh ngay lập tức.

“Xem ra ông vẫn không phục”.

Hai người nhìn vào mắt nhau, Tần Khải bỗng cười hehe.

Trần Hổ tưởng đâu Tần Khải còn muốn đánh nữa, sợ quá run lên theo bản năng.

Không ngờ Tần Khải đưa tay lên, ném điện thoại trên bàn làm việc của Trần Hổ qua.

“Được thôi, không phục cũng chẳng sao, có một số người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy tôi sẽ cho ông được chết một cách rõ ràng. Nói thật, ở Trung Hải, nếu tôi muốn làm gì ông thì hôm nay dù cho Jesu có đến cũng vô dụng, nếu không tin ông có thể gọi điện cho Lý Tiếu Lai thử xem”.

Tần Khải nói xong thì ngồi xuống ghế sofa, bắt chéo hai chân lên.

Trần Hổ đưa tay ra định cầm lấy điện thoại nhưng ánh mắt lại nhìn sắc mặt Tần Khải với vẻ vô cùng lo lắng.

“Gọi đi! Muốn tôi gọi giúp ông sao? Cơ hội chỉ có một lần thôi. À, phải rồi, ông chủ Trần, tốt nhất ông nên nói cho cậu Lý biết, bảo hắn ta phải đến đây trong vòng mười phút, bây giờ tôi rất giận, nếu hắn ta đến trễ thì hãy chuẩn bị nhặt xác cho ông đi”.

Tần Khải xoay con dao phẫu thuật trên tay, cười rạng rỡ, cứ như một người vô hại.

Trần Hổ không dám suy nghĩ thêm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 230


Chương 230

Cắn răng điện thoại ngay.

“Cậu Lý, cứu mạng, cứu mạng với! Có người muốn giết tôi, hắn ta nói tốt nhất cậu nên đến đây trong vòng mười phút, nếu không thì tôi sẽ chết chắc”. Điện thoại vừa có người bắt máy thì Trần Hổ liền khóc lóc thê thảm, không đợi Lý Tiếu Lai nói.

Dù Tần Khải chỉ ngồi đó không làm gì thì Trần Hổ cũng sợ thót tim.

Lý trí nói cho ông ta biết, nếu không làm theo những gì Tần Khải nói thì e rằng chuyện gì Tần Khải cũng có thể làm ra được.

Ông ta không dám thách thức sự kiên nhẫn của Tần Khải.

“Đệch, thằng ngu nào dám động đến ông? Đm, đúng là không xem Lý Tiếu Lai tôi ra gì. Ông đợi đấy, tôi sẽ đến ngay”. Lý Tiếu Lai đang uống rượu với đám bạn, nghe thấy vậy thì liền đứng dậy.

Trả lời xong thì tắt điện thoại ngay.

“Nghe rồi chứ? Cậu Lý sắp đến rồi, oắt con, mày chết chắc rồi, ha ha ha… Hiện tại quỳ xuống cầu xin tao tha thứ vẫn còn kịp, nói không chừng tao bớt giận thì có thể xin cậu Lý tha cho mày một mạng, thế nào?”

Trần Hổ đặt điện thoại xuống, cực kỳ đắc ý mà cười ha ha.

Nhưng nụ cười này lại tác động đến chỗ đau trên mặt, đau đến mức khiến ông ta nhe răng trợn mắt.

“Chẳng ra làm sao, nếu ông còn ồn ào, tôi không ngại tiễn ông lên đường ngay bây giờ”. Tần Khải lúc lắc con dao phẫu thuật, vẻ mặt mất kiên nhẫn nói, ánh mắt nhìn Trần Hổ giống như nhìn một tên ngốc vậy.

Khi nói ông ta không quen dùng não suy nghĩ, Tần Khải quả thật không nghĩ oan cho ông ta chút nào.

Trần Hổ chỉ cảm thấy có cái chỗ dựa là Lý Tiếu Lai đã đủ lớn, ông ta căn bản không suy nghĩ nhiều, vì sao Tần Khải có đủ tự tin để mặc ông ta gọi điện thoại?

Chỉ là Lý Tiếu Lai mà thôi, cũng không phải chưa từng đánh qua!

“Mày, mày đừng đắc ý, sớm muộn cũng đến lúc phải khóc, hừ! Chúng ta chờ xem…”, Trần Hổ cắn răng, vẫn có chút không phục.

Nhưng, Tần Khải chỉ vừa đảo mắt, mấy lời hung hãn của Trần Hổ lập tức im bặt.

Tần Khải cũng coi như được thanh tịnh đôi tai.

Nói đạo lý với loại người như Trần Hổ, đơn thuần là lãng phí thời gian.

Bóp cổ liền trợn mắt, buông lỏng tay lại bắt đầu chửi má nó, đây là loại cần trừng phạt điển hình.

Chỉ cần Tần Khải hơi tỏ vẻ hung hãn một chút, Trần Hổ lập tức liền thành thật.

“Ai? Con mẹ nó ai gây sự ở đây, tên khốn kiếp nào, chán sống rồi à!”

Không bao lâu, đã thấy Lý Tiếu Lai đang vừa mắng vừa đi đến, miệng ngậm điếu xì gà, trên đầu đội mũ dạ, dáng vẻ của một ông lớn đây mà.

Phía sau lưng hắn ta còn có mười mấy vệ sĩ hung hãn đi theo.

Vừa nghe thấy tiếng Lý Tiếu Lai, Trần Hổ bị doạ vỡ mật đứng dậy co cẳng liền chạy.

Trần Hổ vừa bị doạ đến co quắp, ôm lấy chân Lý Tiếu Lai, k** r*n nói: “Cậu Lý, cứu tôi, cứu tôi! Có tên đáng chết đến gây phiền phức, tôi nói tôi là người của cậu, hắn chẳng những không nể mặt nể mũi, còn nói…”

“Còn nói cái gì!”, Lý Tiếu Lai giận dữ, ánh mắt hung ác, lạnh giọng hỏi.

“Hắn, hắn nói cậu chỉ là cái rắm, còn nói, ở trước mặt hắn, cậu còn không bằng cả rác rưởi!”

Trần Hổ hai tay ôm đùi Lý Tiếu Lai, nói thêm mắm thêm muối.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 231


Chương 231

Ông ta bị đánh không nhẹ, cũng bị doạ không ít.

Trần Hổ trong lòng vô cùng hận Tần Khải.

“Con mẹ nó, đáng chết! Ông là cái đồ vô dụng, một chút việc nhỏ cũng làm không xong, đứng sang một bên, lát nữa sẽ tính sổ với ông!”, Lý Tiếu Lai đá Trần Hổ sang một bên, hút xì gà, cười lạnh đi vào trong.

“Ha ha… Tao muốn xem xem, là ai ăn gan báo, dám nói tao là cái rắm!”

“Không cần tìm nữa, là tôi nói”.

Trên ghế sô pha, Tần Khải bắt chéo chân, trên mặt cười híp mắt, nói: “Chúng ta đúng thật là có duyên, ha ha… Sao, cậu Lý cảm thấy tôi không đúng, có ý kiến với tôi?”

“Mẹ kiếp!”

Lý Tiếu Lai vừa nghe tiếng liền cảm thấy không đúng!

Hắn ta vừa bước vào cửa gặp gương mặt cười của Tần Khải, lập tức bị doạ lùi về sau hai bước, miệng kêu lên đầy sợ hãi, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

“Rất bất ngờ, rất ngạc nhiên đúng không? Chúng ta lại gặp nhau rồi”. Tần Khải chà hai tay, ra vẻ nhiệt tình cười nói.

Đối mặt Tần Khải, gương mặt của Lý Tiếu Lai trong nháy mắt liền cứng đờ.

Ngay cả đám vệ sĩ cũng đều đã từng bị chịu thiệt trong tay Tần Khải.

Lần này lại gặp Tần Khải, một đám cường đạo hung thần ác sát liền biến thành những con tôm chân mềm*, nụ cười trên mặt cứng ngắc, không dám manh động.

*chỉ người sợ phải làm việc gì đó hoặc là người lâm trận bỏ chạy

“Con mẹ nó, nói chuyện với cậu Lý kiểu gì vậy hả! Dám đắc tội tao, còn mắng cậu Lý, nhóc con mày chết chắc rồi!”, Trần Hổ tiến gần đến, cáo mượn oai hùm, chỉ vào Tần Khải mở miệng mắng to.

“Thế à?”, Tần Khải cười tủm tỉm hỏi, nhìn về phía ông ta.

“Phải con mẹ mày, sắp chết đến nơi còn ra vẻ với tao!”, Trần Hổ mắng rất hứng khởi.

Ông ta còn muốn kêu gào, bỗng nhiên, Lý Tiếu Lai đứng ở bên cạnh ông ta, trực tiếp nâng tay lên tát ông ta một cái.

“Mẹ kiếp, ngu ngốc, đần thối, câm miệng lại cho ông!”

Lý Tiếu Lai tóm lấy cổ áo Trần Hổ, hận không thể một phen b*p ch*t ông ta.

Tên ngu xuẩn này, chọc ai không tốt, ông chọc hắn ta làm gì?

Lý Tiếu Lai hối hận đến xanh ruột, sớm biết rằng Tần Khải ở đây, dù bị đánh chết, hắn ta cũng không đến lội xuống vũng nước bùn này.

Điều duy nhất Lý Tiếu Lai vẫn thấy may mắn chính là, Tần Khải dường như vẫn chưa biết nhiều lắm, như vậy vẫn có đường cứu vãn.

Đương nhiên, hắn ta cũng không biết, dưới sự đe doạ của Tần Khải, Trần Hổ đã nói hết toàn bộ mọi chuyện ra rồi.

Lúc này, Tần Khải không nhắc gì đến chuyện đó, chỉ là cố ý giả ngu mà thôi.

“Cậu Lý, cậu đánh tôi làm gì? Đánh hắn, đánh hắn mới đúng!”, Trần Hổ bụm mặt, giờ phút này lại chịu một cái tát, Trần Hổ lập tức sững sờ.

Ông ta không ngờ, Lý Tiếu Lai không đánh Tần Khải, ngược lại lại xuống tay với mình.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 232


Chương 232

“Tôi đánh ông đó, đánh con mẹ ông luôn! Tên ngu xuẩn này, cậu đây bị ông hại chết rồi!”, Tát hai cái, Lý Tiếu Lai vẫn không hết giận, sợ Tần Khải tìm hắn ta tính sổ, Lý Tiếu Lai tung một cước đạp ngã Trần Hổ.

“Xin lỗi, mẹ kiếp còn không xin lỗi, ông còn đợi chờ chết à!”

“Cậu Lý, tôi sai rồi!”

Chịu một trận đánh oan uổng, Trần Hổ cũng không dám nghĩ nhiều, trực tiếp ngoan ngoãn quỳ trước mặt Lý Tiếu Lai.

Đầu còn chưa cúi xuống, Lý Tiếu Lai lại tát một cái: “Ngu xuẩn, tôi bảo ông xin lỗi hắn ta, không phải tôi! Tên ngu xuẩn này, đúng là tức chết mà!”

“Hắn ta?”

Ông ta quay đầu nhìn, hướng tay Lý Tiếu Lai chỉ rõ ràng chính là Tần Khải.

Tần Hổ vẫn nghĩ mượn đao giết người, lập tức ngây người.

Lý Tiếu Lai lại tát cho ông ta hai bạt tai, Trần Hổ lúc này mới tâm hoảng ý loạn, vội vàng quỳ xuống với Tần Khải.

Lúc này ông ta mới hiểu ra, Tần Khải mới là nhân vật lớn thật sự!

Trần Hổ bụp một tiếng quỳ xuống trước Tần Khải, sợ tới mức cả người lạnh run: “Đại ca, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi thật sự không phải cố ý!”

“Tôi cũng không phải cố ý, xin anh bớt giận, chuyện hôm nay, tất cả đều là tên ngu xuẩn này tự chủ trương, không liên quan gì đến tôi, thật đấy! Trời đất lương tâm chứng giám cho tôi!”

Tuy Lý Tiếu Lai không có quỳ xuống, nhưng cũng xuống giọng cầu xin tha thứ, cũng bị dọa sợ mất mật.

“Anh còn có lương tâm? Ha ha… Được, chuyện cười này không tệ!”. Tần Khải cười híp mắt nhìn Lý Tiếu Lai.

Hai người nhìn nhau, toàn thân Lý Tiếu Lai run rẩy, căn bản không dám cãi lại, chỉ có thể khó nhọc cười hùa theo.

Vết thương trên mặt lần trước còn chưa lành hẳn, hắn ta rất sợ Tần Khải.

Rõ ràng hận muốn chết, nhưng ở trước mặt Tần Khải, hắn ta căn bản không để lộ ra chút hận ý nào.

Trần Hổ vừa thấy Lý Tiếu Lai cũng khuất phục, ông ta lại càng không dám nói gì, ngoan ngoãn quỳ trước mặt mặt Tần Khải.

“Được rồi, đừng xin lỗi nữa, xin lỗi có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì? Nhanh chóng trả lại tiền, tôi còn có việc, đang vội đây, không có thời gian lề mề với các người”.

Tần Khải nhìn đồng hồ, đã qua hai giờ, không khỏi khẽ nhíu mày.

Lần này, chẳng những trễ giờ cơm trưa mà còn muộn giờ đi làm buổi chiều.

Nếu để Triệu Băng Linh bắt lỗi ngay tại trận, nói không chừng ba nghìn tệ tiền lương của anh cũng bị mất tiền oan mất.

“Này…”

Trần Hổ nghe thấy Tần Khải nói phải lấy tiền thì lại giương mắt nhìn sắc mặt Lý Tiếu Lai.

“Lấy! Thất thần làm gì, không nghe hiểu tiếng người à!”

Lý Tiếu Lai vừa di chuyển ánh mắt, cắn răng một cái, chỉ có thể đáp ứng.

Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Khoản tiền này, Lý Tiếu Lai có không tình nguyện đến mấy, hôm nay cũng phải trả.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 233


Chương 233

“Nghe rồi chứ? Cậu Lý sắp đến rồi, oắt con, mày chết chắc rồi, ha ha ha… Hiện tại quỳ xuống cầu xin tao tha thứ vẫn còn kịp, nói không chừng tao bớt giận thì có thể xin cậu Lý tha cho mày một mạng, thế nào?”

Trần Hổ đặt điện thoại xuống, cực kỳ đắc ý mà cười ha ha.

Nhưng nụ cười này lại tác động đến chỗ đau trên mặt, đau đến mức khiến ông ta nhe răng trợn mắt.

“Chẳng ra làm sao, nếu ông còn ồn ào, tôi không ngại tiễn ông lên đường ngay bây giờ”. Tần Khải lúc lắc con dao phẫu thuật, vẻ mặt mất kiên nhẫn nói, ánh mắt nhìn Trần Hổ giống như nhìn một tên ngốc vậy.

Khi nói ông ta không quen dùng não suy nghĩ, Tần Khải quả thật không nghĩ oan cho ông ta chút nào.

Trần Hổ chỉ cảm thấy có cái chỗ dựa là Lý Tiếu Lai đã đủ lớn, ông ta căn bản không suy nghĩ nhiều, vì sao Tần Khải có đủ tự tin để mặc ông ta gọi điện thoại?

Chỉ là Lý Tiếu Lai mà thôi, cũng không phải chưa từng đánh qua!

“Mày, mày đừng đắc ý, sớm muộn cũng đến lúc phải khóc, hừ! Chúng ta chờ xem…”, Trần Hổ cắn răng, vẫn có chút không phục.

Nhưng, Tần Khải chỉ vừa đảo mắt, mấy lời hung hãn của Trần Hổ lập tức im bặt.

Tần Khải cũng coi như được thanh tịnh đôi tai.

Nói đạo lý với loại người như Trần Hổ, đơn thuần là lãng phí thời gian.

Bóp cổ liền trợn mắt, buông lỏng tay lại bắt đầu chửi má nó, đây là loại cần trừng phạt điển hình.

Chỉ cần Tần Khải hơi tỏ vẻ hung hãn một chút, Trần Hổ lập tức liền thành thật.

“Ai? Con mẹ nó ai gây sự ở đây, tên khốn kiếp nào, chán sống rồi à!”

Không bao lâu, đã thấy Lý Tiếu Lai đang vừa mắng vừa đi đến, miệng ngậm điếu xì gà, trên đầu đội mũ dạ, dáng vẻ của một ông lớn đây mà.

Phía sau lưng hắn ta còn có mười mấy vệ sĩ hung hãn đi theo.

Vừa nghe thấy tiếng Lý Tiếu Lai, Trần Hổ bị doạ vỡ mật đứng dậy co cẳng liền chạy.

Trần Hổ vừa bị doạ đến co quắp, ôm lấy chân Lý Tiếu Lai, kêu r3n nói: “Cậu Lý, cứu tôi, cứu tôi! Có tên đáng chết đến gây phiền phức, tôi nói tôi là người của cậu, hắn chẳng những không nể mặt nể mũi, còn nói…”

“Còn nói cái gì!”, Lý Tiếu Lai giận dữ, ánh mắt hung ác, lạnh giọng hỏi.

“Hắn, hắn nói cậu chỉ là cái rắm, còn nói, ở trước mặt hắn, cậu còn không bằng cả rác rưởi!”

Trần Hổ hai tay ôm đùi Lý Tiếu Lai, nói thêm mắm thêm muối.

Ông ta bị đánh không nhẹ, cũng bị doạ không ít.

Trần Hổ trong lòng vô cùng hận Tần Khải.

“Con mẹ nó, đáng chết! Ông là cái đồ vô dụng, một chút việc nhỏ cũng làm không xong, đứng sang một bên, lát nữa sẽ tính sổ với ông!”, Lý Tiếu Lai đá Trần Hổ sang một bên, hút xì gà, cười lạnh đi vào trong.

“Ha ha… Tao muốn xem xem, là ai ăn gan báo, dám nói tao là cái rắm!”

“Không cần tìm nữa, là tôi nói”.

Trên ghế sô pha, Tần Khải bắt chéo chân, trên mặt cười híp mắt, nói: “Chúng ta đúng thật là có duyên, ha ha… Sao, cậu Lý cảm thấy tôi không đúng, có ý kiến với tôi?”

“Mẹ kiếp!”

Lý Tiếu Lai vừa nghe tiếng liền cảm thấy không đúng!

Hắn ta vừa bước vào cửa gặp gương mặt cười của Tần Khải, lập tức bị doạ lùi về sau hai bước, miệng kêu lên đầy sợ hãi, sắc mặt thay đổi rõ rệt.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 234


Chương 234

“Rất bất ngờ, rất ngạc nhiên đúng không? Chúng ta lại gặp nhau rồi”. Tần Khải chà hai tay, ra vẻ nhiệt tình cười nói.

Đối mặt Tần Khải, gương mặt của Lý Tiếu Lai trong nháy mắt liền cứng đờ.

Ngay cả đám vệ sĩ cũng đều đã từng bị chịu thiệt trong tay Tần Khải.

Lần này lại gặp Tần Khải, một đám cường đạo hung thần ác sát liền biến thành những con tôm chân mềm*, nụ cười trên mặt cứng ngắc, không dám manh động.

*chỉ người sợ phải làm việc gì đó hoặc là người lâm trận bỏ chạy

“Con mẹ nó, nói chuyện với cậu Lý kiểu gì vậy hả! Dám đắc tội tao, còn mắng cậu Lý, nhóc con mày chết chắc rồi!”, Trần Hổ tiến gần đến, cáo mượn oai hùm, chỉ vào Tần Khải mở miệng mắng to.

“Thế à?”, Tần Khải cười tủm tỉm hỏi, nhìn về phía ông ta.

“Phải con mẹ mày, sắp chết đến nơi còn ra vẻ với tao!”, Trần Hổ mắng rất hứng khởi.

Ông ta còn muốn kêu gào, bỗng nhiên, Lý Tiếu Lai đứng ở bên cạnh ông ta, trực tiếp nâng tay lên tát ông ta một cái.

“Mẹ kiếp, ngu ngốc, đần thối, câm miệng lại cho ông!”

Lý Tiếu Lai tóm lấy cổ áo Trần Hổ, hận không thể một phen bóp ch ết ông ta.

Tên ngu xuẩn này, chọc ai không tốt, ông chọc hắn ta làm gì?

Lý Tiếu Lai hối hận đến xanh ruột, sớm biết rằng Tần Khải ở đây, dù bị đánh chết, hắn ta cũng không đến lội xuống vũng nước bùn này.

Điều duy nhất Lý Tiếu Lai vẫn thấy may mắn chính là, Tần Khải dường như vẫn chưa biết nhiều lắm, như vậy vẫn có đường cứu vãn.

Đương nhiên, hắn ta cũng không biết, dưới sự đe doạ của Tần Khải, Trần Hổ đã nói hết toàn bộ mọi chuyện ra rồi.

Lúc này, Tần Khải không nhắc gì đến chuyện đó, chỉ là cố ý giả ngu mà thôi.

“Cậu Lý, cậu đánh tôi làm gì? Đánh hắn, đánh hắn mới đúng!”, Trần Hổ bụm mặt, giờ phút này lại chịu một cái tát, Trần Hổ lập tức sững sờ.

Ông ta không ngờ, Lý Tiếu Lai không đánh Tần Khải, ngược lại lại xuống tay với mình.

“Tôi đánh ông đó, đánh con mẹ ông luôn! Tên ngu xuẩn này, cậu đây bị ông hại chết rồi!”, Tát hai cái, Lý Tiếu Lai vẫn không hết giận, sợ Tần Khải tìm hắn ta tính sổ, Lý Tiếu Lai tung một cước đạp ngã Trần Hổ.

“Xin lỗi, mẹ kiếp còn không xin lỗi, ông còn đợi chờ chết à!”

“Cậu Lý, tôi sai rồi!”

Chịu một trận đánh oan uổng, Trần Hổ cũng không dám nghĩ nhiều, trực tiếp ngoan ngoãn quỳ trước mặt Lý Tiếu Lai.

Đầu còn chưa cúi xuống, Lý Tiếu Lai lại tát một cái: “Ngu xuẩn, tôi bảo ông xin lỗi hắn ta, không phải tôi! Tên ngu xuẩn này, đúng là tức chết mà!”

“Hắn ta?”

Ông ta quay đầu nhìn, hướng tay Lý Tiếu Lai chỉ rõ ràng chính là Tần Khải.

Tần Hổ vẫn nghĩ mượn đao giết người, lập tức ngây người.

Lý Tiếu Lai lại tát cho ông ta hai bạt tai, Trần Hổ lúc này mới tâm hoảng ý loạn, vội vàng quỳ xuống với Tần Khải.

Lúc này ông ta mới hiểu ra, Tần Khải mới là nhân vật lớn thật sự!
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 235


Chương 235

Trần Hổ bụp một tiếng quỳ xuống trước Tần Khải, sợ tới mức cả người lạnh run: “Đại ca, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi thật sự không phải cố ý!”

“Tôi cũng không phải cố ý, xin anh bớt giận, chuyện hôm nay, tất cả đều là tên ngu xuẩn này tự chủ trương, không liên quan gì đến tôi, thật đấy! Trời đất lương tâm chứng giám cho tôi!”

Tuy Lý Tiếu Lai không có quỳ xuống, nhưng cũng xuống giọng cầu xin tha thứ, cũng bị dọa sợ mất mật.

“Anh còn có lương tâm? Ha ha… Được, chuyện cười này không tệ!”. Tần Khải cười híp mắt nhìn Lý Tiếu Lai.

Hai người nhìn nhau, toàn thân Lý Tiếu Lai run rẩy, căn bản không dám cãi lại, chỉ có thể khó nhọc cười hùa theo.

Vết thương trên mặt lần trước còn chưa lành hẳn, hắn ta rất sợ Tần Khải.

Rõ ràng hận muốn chết, nhưng ở trước mặt Tần Khải, hắn ta căn bản không để lộ ra chút hận ý nào.

Trần Hổ vừa thấy Lý Tiếu Lai cũng khuất phục, ông ta lại càng không dám nói gì, ngoan ngoãn quỳ trước mặt mặt Tần Khải.

“Được rồi, đừng xin lỗi nữa, xin lỗi có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì? Nhanh chóng trả lại tiền, tôi còn có việc, đang vội đây, không có thời gian lề mề với các người”.

Tần Khải nhìn đồng hồ, đã qua hai giờ, không khỏi khẽ nhíu mày.

Lần này, chẳng những trễ giờ cơm trưa mà còn muộn giờ đi làm buổi chiều.

Nếu để Triệu Băng Linh bắt lỗi ngay tại trận, nói không chừng ba nghìn tệ tiền lương của anh cũng bị mất tiền oan mất.

“Này…”

Trần Hổ nghe thấy Tần Khải nói phải lấy tiền thì lại giương mắt nhìn sắc mặt Lý Tiếu Lai.

“Lấy! Thất thần làm gì, không nghe hiểu tiếng người à!”

Lý Tiếu Lai vừa di chuyển ánh mắt, cắn răng một cái, chỉ có thể đáp ứng.

Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Khoản tiền này, Lý Tiếu Lai có không tình nguyện đến mấy, hôm nay cũng phải trả.

“Vâng, vâng, cậu Lý, tôi đi lấy ngay!”

Trần Hổ gật đầu, vội vàng đứng dậy.

Vệ sĩ của Lý Tiếu Lai cũng giúp đỡ.

Một đám người tìm một vali cỡ lớn, máy đếm tiền hoạt động không ngơi.

Từ đầu đến cuối kéo dài chừng nửa giờ, lúc Tần Khải bắt đầu mất kiên nhẫn, khoản tiền này mới được đếm xong toàn bộ.

“Hai mươi ba triệu, cộng thêm lãi sáu năm, tính hết cho anh, hai mươi lăm triệu, anh đếm xem, hay là…”, Lý Tiếu Lai chỉ vào vali, ra vẻ tươi cười nói.

“Được rồi, không cần đếm, anh cũng không dám lừa tôi đâu, đúng không?”, Tần Khải vươn tay nhận vali, nheo mắt cười nhìn thẳng vào mắt Lý Tiếu Lai.

“Đương nhiên, đương nhiên…”

Lý Tiếu Lai không dám nói gì trước mặt, chỉ đành cười cười liên tục gật đầu.

Lần đầu tiên thấy Lý Tiếu Lai dễ nói chuyện như vậy, Trần Hổ ở bên cạnh cũng sững người.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 236


Chương 236

Dụi mắt mấy lần, ông ta mới dám xác nhận bản thân không phải đang mơ.

Chỉ là nghĩ đau cả đầu, Trần Hổ cũng không thể nghĩ đến, từ khi nào mà Trung Hải xuất hiện một nhân vật lợi hại đến vậy?

“Con người mà, bản thân anh không biết được, cũng không thể đoán trước được. Trong cuộc đời có rất nhiều chuyện bất ngờ, đây là chuyện không ai có thể khống chế. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, nếu có người vươn tay dài quá, h@m muốn quá nhiều, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt. Thế nào, tôi nói cũng đúng chứ?”

Tần Khải đi đến cửa, đột nhiên đứng bên cạnh Lý Tiếu Lai.

Khoảng cách giữa hai người không xa, Tần Khải nhìn thẳng mắt Lý Tiếu Lai, híp mắt cười nói đầy thâm ý.

“Đúng, đúng…”

Lý Tiếu Lai cười theo gật đầu, ánh mắt mấy lần muốn dời đi, chỉ sợ Tần Khải nhìn ra gì đó.

Đương nhiên hắn ta nghe hiểu, Tần Khải đang cảnh cáo mình, nhắc nhở hắn ta.

Lý Tiếu Lai hoảng sợ trong lòng, hai tay nắm chặt, ánh mắt nhìn theo Tần Khải ra cửa.

“Được rồi, làm phiền rồi, cậu Lý đi cẩn thận, chúng ta gặp lại sau, ha ha…”, Tần Khải nghiêng đầu cười, ung dung rời khỏi công ty Quang Hổ, đi vào thang máy”.

“Mẹ kiếp, tên khốn này, hắn ta nghĩ mình là ai chứ, dám đe dọa tôi, con mẹ nó!”

Tần Khải vừa đi, Lý Tiếu Lai đã không nhịn được cơn giận, đá mấy cái vào cửa.

“Cậu Lý, hắn ta là ai vậy, sao tôi chưa từng nghe nói đến, vả lại, sao cậu lại sợ hắn ta như vậy?”, Trần Hổ ở bên cạnh nghiến răng lên tiếng, cơn giận này, ông ta không nhịn nổi.

“Tôi sợ hắn ta? Con mẹ nó, mắt mọc ở mông à? Tôi chỉ đang nhường thôi, tên lưu manh úng não này, sớm muộn gì tôi cũng tính sổ với hắn ta! Mẹ nó cứ chờ xem, hừ!”

Lý Tiếu Lai nghiến răng, hung hăng giận dữ.

Trong lòng đầy sát ý với Tần Khải.

Lại nói đến tập đoàn Triệu Thị, Tần Khải vừa đi, Vương Kỳ đã cảm thấy khó chịu trong lòng.

Lý trí nói cho cô ấy biết, lúc đó chỉ là vì Tần Khải không muốn mất mặt, nên mới đánh cược với Phó Diệu Bang, nhưng Vương Kỳ cứ cảm thấy không yên lòng.

Ngẫm nghĩ một hồi, buổi chiều lại không thấy bóng dáng Tần Khải đâu, Vương Kỳ mới cảm thấy có gì đó bất thường.

Cô ấy sốt ruột chạy đến phòng làm việc của Triệu Băng Linh, nói rõ tình huống lúc đó.

“Cô nói là anh ấy chạy đến Quang Diệu đòi nợ?”

Triệu Băng Linh ngồi trước bàn làm việc, một tay gõ mặt bàn theo từng nhịp, vẻ mặt có chút nghi ngờ.

“Không nói chắc! Đã đến giờ này rồi vẫn chưa thấy người đâu, Băng Băng, cô nói xem… Không phải anh ấy thực sự xảy ra chuyện rồi chứ?”, Vương Kỳ lại nhìn đồng hồ, vẻ mặt lo lắng.

Cô ấy chỉ là muốn khiến Tần Khải xấu mặt trở thành trò cười, nhưng không ngờ lại khiến Tần Khải gặp chuyện.

Nếu Tần Khải thật sự có chuyện gì, trong lòng Vương Kỳ thực sự rất dằn vặt.

Triệu Băng Linh không tiếp lời, nhưng ánh mắt vẫn có chút lo lắng.

Với món nợ của Quang Hổ, những người được cử đi đòi tiền, khi về đều trong tình trạng bị đánh đến nhập viện, còn có mấy người trẻ tuổi vào thẳng phòng ICU.

Triệu Băng Linh thực sự không có cách gì, nên mới xem như đó là khoản nợ chết.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 237


Chương 237

Nếu Tần Khải qua đó, theo Triệu Băng Linh tính toán, tám phần là xảy ra chuyện rồi.

“Tên khốn này! Vương Kỳ, không phải bảo cô coi chừng anh ấy sao, cô làm gì thế hả? Lại bảo anh ta gây chuyện cho tôi!”, Triệu Băng Linh đứng dậy, tức giận giậm chân.

“Tôi… Tôi cũng không ngờ anh ấy dám đi thật?”

Vương Kỳ cười khổ, nhìn Triệu Băng Linh, cô ấy mới thử thăm dò hỏi: “Băng Băng, hay là cô gọi điện thoại hỏi thử?”

“Chắc chắn anh ấy không dám đi, tôi hiểu rõ tên đó”. Triệu Băng Linh cứng miệng, nhưng trong lòng cũng đang tự thuyết phục mình Tần Khải sẽ không phải là tên ngốc tự gây phiền toái cho bản thân.

Lấy điện thoại ra, Triệu Băng Linh do dự chốc lát nhưng vẫn gọi cho Tần Khải.

Đến khi điện thoại đưa đến bên tai, sắc mặt Triệu Băng Linh trở nên khó coi: “Nguy rồi, tắt máy rồi! Kỳ Kỳ, cô nói xem không phải anh ấy đi thật rồi chứ?”

“Tôi nào biết được chứ? Hay chúng ta báo cảnh sát đi!”

“Báo cảnh sát không kịp rồi, chúng ta cùng đi xem”.

Triệu Băng Linh cầm áo khoác treo trên ghế, muốn đi ra ngoài.

Ngoài miệng nói không sao, nhưng nếu Tần Khải thật sự gặp chuyện, hoặc là bị công ty liên lụy thì Triệu Băng Linh cũng không yên lòng.

Vương Kỳ đi theo phía sau, hai người đang định ra ngoài.

Bỗng nhiên, cửa phòng làm việc bỗng bị đẩy ra, quả thật là Phó Diệu Bang cầm giấy tờ đi vào.

“Tổng giám đốc Triệu, Kỳ Kỳ, hai người đây là…”

Phó Diệu Bang cười xòa, ánh mắt không đứng đắn nhìn hai mỹ nữ.

“Tiểu Phó, anh đến đúng lúc lắm, đến công ty Quang Hổ, tìm Tần Khải giúp tôi”. Triệu Băng Linh không chần chừ, trực tiếp ra lệnh.

Vương Kỳ cũng không vui: “Đều là chuyện tốt do anh gây ra, nếu người ta xảy ra chuyện, tôi tìm anh tính sổ!”

“Tìm anh ta… Chuyện là do anh ta tự mình ôm vào người, tôi cũng không ép mà? Lại nói nữa, nếu không quay về thì cũng chỉ bị đau đớn da thịt thôi, người trẻ tuổi không chịu nổi, sớm muộn cũng bị bị thiệt, tôi cũng là muốn tốt cho anh ta thôi”.

Phó Diệu Bang cắn răng, cứng miệng ngụy biện.

“Anh cho rằng anh ấy là người thường sao? Anh ấy là tổng giám đốc Triệu…” Vương Kỳ Tức giận chỉ vào Phó Diệu Bang.

“Kỳ Kỳ, đừng nói bậy!”

Không đợi Vương Kỳ nói hết, Triệu Băng Linh lập tức cắt lời cô ấy.

Vương Kỳ tức giận giậm chân, đứng bên cạnh.

“Thôi vậy, chúng ta vẫn nên đi thôi!”

Triệu Băng Linh cũng không yên tâm về Phó Diệu Bang, ngẫm nghĩ một lúc, vẫn quyết định tự mình đi tìm Tầm Khải.

Hai người thu dọn xong đang định ra cửa thì âm thanh cười nói vui vẻ bỗng nhiên vang lên.

“Em muốn đi đâu vậy, vợ à?”

Nghe thấy vậy, Triệu Băng Linh quay đầu, nhìn thấy Tần Khải kéo theo một vali lớn, ung dung đi đến.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 238-239


Chương 238

Bị gọi là vợ ở trước mặt mọi người, sắc mặt Triệu Băng Linh lạnh lùng, cũng không đáp lời, trực tiếp quay đầu đi vào phòng làm việc.

Thấy vậy, Vương Kỳ thở phào nhẹ nhõm, ở bên cạnh cười trộm, Tần Khải không hề bị thương, vậy là chẳng sao rồi.

Phó Diệu Bang nhìn thấy Vương Kỳ đang cười, còn tưởng Tần Khải đang gọi Vương Kỳ.

Cơn giận trong lòng lại càng sôi sục.

Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Tần Khải, Phó Diệu Bang cười lạnh tiến lên, chắn trước mặt đối phương.

“Gọi ai là vợ vậy, đây là công ty, không phải nơi anh liếc mắt đưa tình! Này… Còn cầm theo vali, ha ha… Anh đúng là tự biết mình đấy. Được, tự biết mình không được, thì sớm cút khỏi đây, công ty chúng tôi không nuôi thứ vô dụng”.

“Cút? Cút gì chứ? Phó phòng Phó, đầu anh úng nước sao?”

Tần Khải gọi hai chữ Phó, còn cố ý nhấn mạnh.

Câu này hiển nhiên đã giẫm trúng vào yếu điểm Phó Diệu Bang, khiến vẻ mặt Phó Diệu Bang khó coi vô cùng.

“Cám ơn trời đất, anh trở về là tốt rồi, tôi đã nói không sao mà đúng không?”, Vương Kỳ đi vòng quanh Tần Khải vài vòng thấy anh không bị thương mới vỗ ngực thở phào một hơi.

Triệu Băng Linh ngó một cái rồi lập tức xoay đầu đi.

“Đến rồi thì ngoan ngoãn đi làm đi, hôm nay mém trễ hai tiếng rồi, có lần sau nữa thì tiền công tháng này anh cũng đừng lãnh”.

“Tổng giám đốc Triệu, giờ vấn đề của anh ta cũng không phải là có lãnh được tiền lương hay không”.

Phó Diệu Bang nhìn Triệu Băng Linh nịnh nọt cười, sau đó lập tức cười lạnh nhìn Tần Khải.

“Nhóc con, chuyện chúng ta cá cược sáng nay, chắc anh không quên nhanh như thế đâu nhỉ? Quản lý Vương cũng có mặt ở đó, thằng nhóc này chính miệng nói nếu không lấy được tiền thì sẽ cuốn gói đi. Có chuyện này mà đúng không?”

“Chuyện này…”

Đối diện khí thế rào rạt của Phó Diệu Bang, Vương Kỳ há miệng định cãi lại.

Nhưng lời nói đến bên miệng lại không khỏi nghẹn lời.

Chuyện này rõ ràng là Phó Diệu Bang đào hố cho Tần Khải nhảy.

Không lấy được tiền thì Tần Khải đã hoàn toàn rơi vào bẫy, cô ấy có muốn nói chuyện giúp Tần Khải cũng không biết nói thế nào.

Triệu Băng Linh đứng cạnh nhướn mày, liếc nhìn Phó Diệu Bang rồi vô thức có hơi bực.

Dù thế nào thì Tần Khải cũng là người cô đưa vào.

Một tên quản lý nho nhỏ như Phó Diệu Bang mà cũng dám gây khó dễ cho Tần Khải trước mặt cô, sắc mặt Triệu Băng Linh cũng trở nên hơi khó coi.

“Các người cược như thế nào thì cũng là chuyện riêng, đừng có đưa vào trong công việc”.

“Đúng đúng đúng, tổng giám đốc Triệu nói đúng”.

Vương Kỳ bỗng chốc không biết nói thế nào, nghe Triệu Băng Linh lên tiếng lập tức đứng bên hùa theo.

“Quản lý Phó, giám đốc Triệu cũng đã mở miệng, vậy bỏ qua chuyện đó đi. Tần Khải, lần sau anh phải chú ý chút, trước khi làm việc phải biết nghĩ, đừng tùy tiện đã bị trúng kế của người khác”.

Chương 239

Nguồn thiếu chương.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 240


Chương 240

Đúng là tên chuyên gây chuyện, rác rưởi ăn hại, bùn nhão không trét nổi lên tường, quả thật không nên đưa anh ta vào công ty!

Trong lòng thầm chửi Tần Khải không biết cố gắng, sắc mặt Triệu Băng Linh ngày càng khó coi.

“Đúng là k1ch thích, anh nói mà suýt nữa tôi cũng tin, ha ha… Đầu tiên, quản lý Phó này, anh chắc hẳn không coi là lãnh đạo gì mà đúng không? Hơn nữa, con mắt nào của anh thấy tôi không hoàn thành nhiệm vụ?”

Tần Khải khoa trương vỗ tay, trên mặt vẫn tươi cười như cũ.

Phó Diệu Bang nghe vậy suýt nữa tức chết.

Khóe miệng hắn ta giật giật, không ngừng cười lạnh nói: “Hay cho thằng khốn nhà anh, chuyện đến trước mắt rồi còn mạnh miệng. Tiền đâu, tôi hỏi anh tiền đâu! Không lấy được tiền, mẹ nó mày cút ngay cho tôi! Mẹ kiếp, đúng là buồn cười mà, tức chết tôi đây!”

“Ặc, tiền ở đây, nếu không phục thì anh cứ việc mở ra xem”.

Đối với điều này, Tần Khải đẩy chiếc vali to đùng trong tay về phía trước, rồi đứng sau thùng mặt cười như gió xuân.

Vương Kỳ chớp chớp đôi mắt to, nhìn Tần Khải lại ngó Phó Diệu Bang.

Trước khi vali được mở ra, cô ấy cũng không dám bênh Tần Khải.

Triệu Băng Linh cũng cau mày, có chút không ấp tín nghĩa nhìn Tần Khải.

Là tổng giám đốc công ty, Triệu Băng Linh biết rất rõ sự khó khăn khi muốn lấy lại món nợ kia.

Huống chi, hai mươi mấy triệu tệ cũng không phải một con số nhỏ.

“Ha ha ha… nhóc con, anh nói trong đây là tiền hả, anh cho rằng tôi là con nít lên ba như anh à? Anh nói gì tôi cũng sẽ tin ngay sao? Ha ha… đừng ngớ ngẩn thế chứ?”

Phó Diệu Bang giận quá hóa cười, nhìn Tần Khải bằng ánh mắt như nhìn thằng ngu.

Vương Kỳ và Triệu Băng Linh cũng không có xen miệng vào, huống chi là Phó Diệu Bang vốn không tin Tần Khải có bản lĩnh kia.

“Luôn miệng bảo tôi đi lấy tiền, tiền ở ngay trước mặt thì anh lại không tin. Chậc chậc… loại người như anh, điển hình chính là ăn no rửng mỡ, không có chuyện gì thích bới móc. Anh nói tôi phải làm cái gì bây giờ?”

Tần Khải nhún vai cười tủm tỉm. giọng điệu cũng vô cùng hài hước.

Triệu Băng Linh nhìn không nổi nữa, vốn định một vừa hai phải.

Đáng tiếc, Tần Khải vừa mở miệng đã phá hủy lời cô định nói.

Tên ngốc này, tức chết tôi rồi, tôi mặc kệ anh!

Triệu Băng Linh lầm bầm lầu bầu trong bụng, mặt mày cũng lạnh lẽo như băng.

Vương Kỳ cũng âm thầm lắc đầu.

Chuyện đến nước này, dù cô ấy muốn giúp cũng chỉ là có lòng mà không có sức.

“Ha ha, kích tôi đúng không? Ranh con, cho rằng tôi dễ bị doạ lắm à!”

Phó Diệu Bang cười, kiêu ngạo lắc đầu, không hề coi Tần Khải ra gì.

Vương Kỳ đứng quan sát ở bên cạnh, liếc nhìn Triệu Băng Linh với ánh mắt mong đợi.

Là người làm chứng giữa Tần Khải và Phó Diệu Bang, Vương Kỳ hiện tại thực sự rất khó xử.

Cô ấy tất nhiên không muốn Tần Khải bị đuổi ra khỏi nhà như vậy, chỉ là có một vài chuyện, không phải cô ấy muốn là được.
 
Back
Top Bottom