Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 241


Chương 241

Triệu Băng Linh cũng không nói lời nào.

Tần Khải bị đuổi đi, Triệu Băng Linh ngoài miệng không nói gì, nhưng thể diện vẫn không tốt.

Chỉ là trong lòng cô vẫn không chắc là liệu có phải Tần Khải đang khoe khoang hay không, cho nên, đứng ở góc độ giai cấp quyết định sách lược công ty, Triệu Băng Linh cũng không dễ dàng trực tiếp ra mặt giúp đỡ Tần Khải.

Hai cô gái im lặng, gián tiếp khiến Phó Diệu Bang an tâm hơn không ít.

Anh ta vốn không coi Tần Khải ra cái ôn gì, lúc này lại càng hả hê đắc ý.

“Hôm nay, tôi sẽ khiến anh hiện nguyên hình! Dám đối đầu với tôi, hừ, đây chính là kết cục!”

Phó Diệu Bang hừ lạnh, tiến lên muốn đoạt lấy va li hành lý của Tần Khải.

Nhưng ngay sau đó, Tần Khải vốn đang cười híp mắt, cơ thể vừa động, người đã chắn ngay trước mặt Phó Diệu Bang.

“Đợi đã”.

Tần Khải lên tiếng, trên mặt không chút hoang mang, nụ cười vẫn không mất.

Phó Diệu Bang chỉ cho là Tần Khải đang làm màu thôi, cũng không coi trọng Tần Khải, ngược lại nghiến răng nghiến lợi cười lạnh.

“Sao, ranh con, sợ rồi?”

“Sợ thì cũng chưa đến mức, nhưng mà, phó phòng Phó à, trước khi mở va li này ra, tôi cảm thấy cần nói rõ ràng vài lần trước”. Tần Khải xua tay, chắn ở trước va li hành lý, ngữ điệu lạnh nhạt.

“Ô? Chuyện tới mức này, anh còn có gì để nói, chỉ cần trong va li không phải là tiền, anh lập tức cuốn gói cút đi cho tôi!”, Phó Diệu Bang cười lạnh, vẫn chưa lùi về sau.

Tần Khải bình tĩnh nhìn anh ta, cũng không nhanh không chậm nói: “Đương nhiên, không phải tiền thì tôi đi, nhưng nếu bên trong này là tiền, phó phòng Phó, anh chuẩn bị nhường chức chứ?”

“Tôi… nghĩ tôi sợ anh chắc! Dám chơi xấu với tôi, anh thua chắc rồi!”

Trong lòng rõ ràng đã có chút do dự, nhưng Phó Diệu Bang cũng vẫn cười lạnh.

Tần Khải không để ý tới anh ta, chỉ đảo mắt, cười tủm tỉm nhìn Vương Kỳ: “Trưởng phòng Vương, lời phó phòng nói, cô đều nghe thấy rồi chứ, thân là trưởng phòng, cô phải giúp tôi nghe cho kỹ đó”.

“Cái này… được thôi”.

Vương Kỳ bị ép đứng giữa hai bên, bất đắc dĩ cắn răng gật gật đầu.

Trong lòng của cô ấy cũng tràn ngập sự tò mò, muốn nhìn xem trong va li của Tần Khải rốt cuộc chứa cái gì.

Triệu Băng Linh ở bên cạnh, trong mắt cũng thoáng hiện chút nghi hoặc.

Cô hiểu Tần Khải, có một vài lúc, đừng thấy Tần Khải không đứng đắn mà lầm, phần lớn thời điểm anh vẫn rất đáng tin cậy.

Lời tuy nói như thế, nhưng Triệu Băng Linh đã tin trong va li thật sự là tiền, cơ mà trong lòng vẫn cảm thấy khó hiểu.

Ánh mắt của hai cô gái cùng nhìn vào va li và Tần Khải, về phần Phó Diệu Bang, bọn họ không coi trọng.

“Dọa tôi à, ha ha… Chỉ chút bản lĩnh này thôi sao? Đi, hôm nay tôi phải vạch mặt anh, mở ra cho tôi!”

Phó Diệu Bang thấy Tần Khải không ngăn cản, anh ta cười lạnh tiến lên, đoạt lấy va li của Tần Khải.

Xoẹt…

Anh ta kéo mở khoá, bên trong đầy những tờ tiền giấy màu đỏ được xếp chồng gọn gàng ngay ngắn.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 242


Chương 242

Phó Diệu Bang lập tức biến sắc, há hốc miệng, hai chân anh ta mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.

“Không, điều… điều này không thể nào xảy ra! Đây là giả, điều này không thể nào, a… là giả, đều là giả!”

Hai tay liên tục dụi mắt, Phó Diệu Bang láo nháo ồn ào giống như đã phát điên rồi.

Vương Kỳ và Triệu Băng Linh đứng ở một bên, hai cô gái há hốc mồm ngay tại chỗ.

Tần Khải thật sự đã đòi lại được tiền về rồi!

Sự thật giống như là một thanh búa tạ, hung hăng nện vào đầu các cô.

Chấn động!

Đối với Vương Kỳ và Triệu Băng Linh mà nói, loại cảm giác này chỉ nhiều hơn không ít đi.

“Tôi sớm đã nói rồi, đừng có lấy chút chỉ số thông minh đáng thương của anh để ước đoán năng lực của tôi, chỉ là anh không nghe. Phó phòng Phó, chuyện đến nước này, anh còn có gì để nói?”, Tần Khải đứng ở một bên, trên mặt cười tủm tỉm.

Tần Khải hoàn trả lại nguyên xi những lời Phó Diệu Bang vừa nói với mình.

Ngồi dưới đất, da mặt Phó Diệu Bang nóng rát.

Hiện tại nếu như có một cái lỗ, Phó Diệu Bang nhất định sẽ không chút do dự chui vào.

Sự thật trước mặt, mọi sự tự tin của anh ta đã bị Tần Khải đập vỡ hoàn toàn không chút thương tiếc.

Phó Diệu Bang căn bản không còn mặt mũi nào.

“Tôi… Tôi không tin, đây không phải là thật, anh lấy chỗ tiền này từ đâu ra? Tôi… Tôi phải báo cảnh sát, báo cảnh sát bắt anh lại!”. Đầu óc một trận hỗn loạn, Phó Diệu Bang liều mạng tự giải thích với bản thân.

Anh ta lúc này đã không thể diễn đạt từ ngữ một cách chính xác, ngay cả chính anh ta cũng không rõ, rốt cuộc mình muốn biểu đạt cái gì.

“Nghi ngờ tiền của tôi không sạch sẽ? Ha ha… Anh cũng chỉ được thế thôi, ngại mình chết không rõ ràng hử? Được, anh không ngại thì có thể gọi điện thoại hỏi một chút?”, Tần Khải chậm rãi bước đến trước mặt Phó Diệu Bang, cười nói.

Phó Diệu Bang tay run rẩy lấy di động ra.

Anh ta vừa định bấm số, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch, sau đó lại nhìn lên gương mặt đang cười tủm tỉm của Tần Khải, Phó Diệu Bang vội vàng cất điện thoại.

“Tôi… Tôi chỉ là đùa một chút, anh bạn, số tiền này đòi về được là tốt rồi, đòi về là tốt rồi, ha ha..”. Phó Diệu Bang trên mặt đều là nụ cười khó khăn, ánh mắt né tránh, sợ Tần Khải nhìn ra điều gì.

“Có chơi có chịu! Phó Diệu Bang, ngay cả lời hứa của mình, anh cũng muốn chối bỏ sao! Lúc trước là ai nói thấy tiền rồi sẽ nhường vị trí quản lý lại cho Tiểu Tần?”

Vương Kỳ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa.

Tuy rằng cô ấy có ý trêu chọc Tần Khải, nhưng so hai người với nhau, Tần Khải chắc chắn thuận mắt hơn Phó Diệu Bang nhiều.

“Có chơi có chịu, anh tự liệu mà làm đi”.

Triệu Băng Linh cũng nói.

Cô là lãnh đạo, lời này thốt ra tương đương với việc đưa ra thông báo kết thúc vở hài kịch này.

“Tôi, tôi nói đùa thôi! Tổng giám đốc Triệu! Anh Tần, tôi sai rồi! Tôi thật sự không phải chống đối anh, chỉ là đùa một chút!”. Ngồi dưới đất, Phó Diệu Bang kêu gào thảm thiết, cả người giống như quả cà thấm sương, không còn vẻ kiêu ngạo lúc trước.

Đi đến được vị trí này, đối với anh ta mà nói là chuyện không dễ dàng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 243


Chương 243

Huống chi, có vài tài liệu trong văn phòng làm việc của anh ta tuyệt đối không thể để Tần Khải thấy.

“Nói đùa? Phó phòng Phó, tôi cũng không nhìn ra được là anh còn có khiếu hài hước như thế đó?”, Tần Khải cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Phó Diệu Bang.

Chuyện tới giờ, Phó Diệu Bang cũng không lo được nhiều.

Cho dù anh ta hận Tần Khải muốn chết nhưng lúc này cũng không thể không cúi đầu: “Anh bạn, anh phải tin tôi, tôi thật sự là nói đùa với anh, anh đừng để bụng nha!”

“Đừng tin anh ta, loại người như này, miệng chó không thể phun ra ngà voi!”, Vương Kỳ sợ Tần Nhạc mềm lòng, vội vàng nhắc nhở.

“Hầy, lời này của trưởng phòng Vương sai rồi, tôi vừa tới công ty, chưa đủ kinh nghiệm, nếu tùy tiện lên chức phó phòng, hình như cũng không hợp quy định. Hơn nữa, phó phòng Phó chỉ là nói đùa mà thôi, anh nói đúng không?”, Tần Khải híp mắt cười, biểu cảm làm cho người ta hoàn toàn không thể nhìn thấu.

Tuy Phó Diệu Bang không hiểu Tần Khải có ý gì, nhưng lúc này cũng vội vàng gật đầu theo: “Đúng đúng đúng, chỉ là nói đùa mà thôi”.

“Tần Khải, anh điên rồi sao? Chẳng lẽ đền Thánh Mẫu mới bị cháy, anh vừa chạy ra từ đó? Loại người như vậy mà cũng bỏ qua, anh là đang tự đào hố chôn mình đấy!”

Vương Kỳ ở bên cạnh cũng không nhìn nổi, sốt ruột đến mức miệng cũng nói bậy.

Tha cho Phó Diệu Bang như vậy sao! Vương Kỳ chỉ hận không thể tát vào miệng Tần Khải hai cái, khiến anh tỉnh táo lại.

Đúng là bùn loãng không trát được tường!

Triệu Băng Linh cũng tức giận lắc đầu.

Công trạng Phó Diệu Bang không tốt, nhân phẩm cũng có vấn đề.

Cô đã muốn đổi người này đi lâu rồi, chỉ là khổ nỗi không tìm được cớ, nên Triệu Băng Linh mới chần chừ chưa ra tay.

Vừa nãy cô cũng muốn tuyên bố đuổi Phó Diệu Bang, nhưng Tần Khải thì hay rồi, dám ngang nhiên đánh vỡ kế hoạch của Triệu Băng Linh.

Triệu Băng Linh xụ mặt, nhìn Tần Khải mà không kiềm được cơn giận.

“Người anh em, anh nói đúng lắm! Có thời gian, tôi đây mời anh uống rượu, ha ha… Cái kia, tôi đi trước đây, xin lỗi không tiếp được”.

Như sợ Tần Khải đổi ý, Phó Diệu Bang vội vàng đứng dậy, cười xòa rồi chật vật chạy trốn.

Ngay cả anh ta cũng không dám tin, Tần Khải sẽ nói lời như vậy!

Thế này chẳng phải gặp trúng thằng ngu rồi sao?

Mà anh ta vừa đi, Tần Khải lập tức cảm thấy không đúng.

Hai mỹ nữ xinh như hoa lúc này đều nhìn anh chằm chằm.

Nếu không phải vẻ mặt hai cô gái đang khá kỳ lạ thì Tần Khải còn hoài nghi là trên mặt mình có dính gì.

“Hai người nhìn tôi làm gì?”

Tần Khải xoa gáy, vẻ mặt nghi hoặc.

“Tại thấy anh thông minh quá thôi. Kẻ dở hơi như anh, tôi đúng là sống lâu rồi mới thấy được. Không dễ đâu, không dễ gì đâu!”, Vương Kỳ lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Nếu không phải biết rõ thân phận Tần Khải, sợ là cô ấy sớm đã không nhịn được tiến lên cho Tần Khải nếm mùi rồi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 244


Chương 244

“Cơ hội tốt như vậy mà anh không cần, được đấy, Tần Khải anh có năng lực thế à?”

Triệu Băng Linh lạnh mặt, chỉ thiếu hành động xoa xoa tay thôi.

“Tôi đang khiêm tốn, đại nhân không chấp tiểu nhân, tôi..”., Tần Khải cười nhạt giải thích.

“Anh, bây giờ, lập tức, tức khắc, cút ngay cho tôi! Còn làm chướng mắt tôi nữa, tiền lương tháng sau anh đừng nghĩ đến nữa!”

“Được thôi, thưa vợ, tuân lệnh!”

Mắt thấy sắc mặt Triệu Băng Linh không tốt, Tần Khải chưa nói xong đã lập tức chuồn đi, phóng vào thang máy như bay.

Triệu Băng Linh nhìn mà tức đến giẫm chân.

Nếu không phải Vương Kỳ ở bên cạnh, cô chắc chắn không nhịn được mà đuổi theo, dạy dỗ Tần Khải một trận.

Một cơ hội tốt như vậy, Tần Khải lại qua loa bỏ lỡ, tuy hai cô gái nhìn ở góc độ khác nhau, nhưng cả hai đều bị Tần Khải chọc tức.

Đương nhiên bọn họ cũng không nhìn thấy là khi Tần Khải đi vào thang máy, vẻ mặt không chỉ không còn vẻ ngờ nghệch ngu ngơ nữa mà trái lại trông vô cùng gian xảo.

Đương nhiên anh không phải kẻ ngốc, trái lại còn rất thông minh.

Từ lúc muốn đòi nợ, Tần Khải đã nghi ngờ, khoản vay hơn hai mươi triệu, sao Triệu Băng Linh có thể thoải mái cho một công ty bao da vay, chuyện này rõ ràng không hợp lý.

Tần Khải nghi ngờ trong lòng nên lúc nãy mới cố ý thừa cơ gài bẫy Phó Diệu Bang.

Cũng chính là lúc Phó Diệu Bang lấy điện thoại ra, Tần Khải đã đổi ý.

Phó phòng thị trường có điện thoại bên đó cũng không có gì lạ, nhưng nếu là một cuộc điện thoại có thể hỏi ra được chân tướng sự việc thì bên trong có gì đó không đúng rồi.

Anh nghi ngờ Phó Diệu Bang có vấn đề.

Hiện tại cố ý thả Phó Diệu Bang, không quan tâm tới không phải là vì Tần Khải không thích vị trí phó phòng, mà là muốn thả dây dài, bắt cá lớn!

Đương nhiên hai cô gái không biết tính toán của Tần Khải, lúc này bọn họ cũng bị Tần Khải chọc tức đến mụ đầu.

Vương Kỳ ở bên cạnh càm ràm chỉ trích, Triệu Băng Linh thì lạnh mặt, vẻ mặt tức giận không thôi.

“Anh, sao anh lại quay lại?”

Hai người đang tức giận, Triệu Băng Linh nhìn thấy cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra.

Tần Khải đang cười híp mắt đứng ở cửa.

“Không có gì, vợ à, không phải tìm em, anh là đến tìm trưởng phòng Vương”. Tần Khải nhẹ nhàng cất bước đi đến, trực tiếp ngồi xuống sô pha.

Tiếng gọi vợ kia khiến Triệu Băng Linh đen cả mặt: “Tìm Kỳ Kỳ làm gì, chuyện công việc sao?”

“Đương nhiên không phải! Trưởng phòng Vương, lúc trước chúng ta cá cược, cô còn nhớ không?”

Tần Khải cười đắc ý, ung dung lên tiếng.

Vừa nãy thấy Phó Diệu Bang đến, suýt nữa đã quên chuyện quan trọng.

Người đánh cược với anh, không chỉ có Phó Diệu Bang.

So với vị trí nho nhỏ như Phó Diệu Bang, đương nhiên Tần Khải càng quan tâm đ ến Vương Kỳ cái gì cũng có thể làm này hơn.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 245


Chương 245

“Cược gì?”

Triệu Băng Linh nhíu mày, quay đầu nhìn Vương Kỳ.

Tần Khải cũng nhân cơ hội nhìn trước ngực Vương Kỳ, vẻ mặt thưởng thức.

“Cái này, không có gì…”

Vương Kỳ nhỏ giọng nói một câu, ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt Tần Khải.

Nhận ra tầm nhìn của Tần Khải, Vương Kỳ tức giận xấu hổ, sắc mặt ửng đỏ, tức giận nghiến răng.

“Không có gì là sao?”

Thấy sắc mặt Vương Kỳ không đúng, Triệu Băng Linh không nhịn được hỏi ra.

Vương Kỳ vốn còn đang tính toán làm sao để bỏ qua, nghe thấy giọng Triệu Băng Linh thì đột nhiên nghĩ ra, ánh mắt có chút xấu xa.

“Được thôi, anh thắng rồi! Cược thua thì phải chịu thua, tôi không phải người hay nuốt lời, bây giờ, anh muốn làm gì cũng được”.

Giọng của Vương Kỳ, cố ý nói thật quyến rũ.

Cô ấy lắc một cái, không e dè ưỡn ngực.

Trong phòng làm việc này, nếu chỉ có mỗi Tần Khải, đương nhiên cô ấy không dám làm như vậy.

Quan trọng là còn có Triệu Băng Linh bên cạnh, Vương Kỳ chắc chắn Tần Khải không dám làm bậy nên mới cố ý như thế.

“Thật sự làm gì cũng được à? Ha ha…”

Tần Khải căn bản không quan tâm đ ến việc có Triệu Băng Linh ở đây, cố ý trêu đùa Vương Kỳ.

“Muốn liếc mắt đưa tình thì đi ra ngoài, ở đây là công ty!”

Thấy hai người mắt qua mày lại, cơn giận trong lòng Triệu Băng Linh bùng phát.

Tốt xấu gì cô cũng là vợ chưa cưới của Tần Khải, tuy hôn ước này cũng sắp bị cô hủy rồi.

Nhưng Tần Khải coi thường mình như vậy, sao Triệu Băng Linh vui vẻ cho được.

“Không phải đâu! Vợ à, em đừng hiểu lầm, bọn anh chỉ là cá cược mà thôi, đùa thôi, giỡn thôi”.

Tần Khải cảm thấy không đúng, lập tức cười xòa.

Vừa nãy mải để ý thưởng thức dáng người Vương Kỳ, không cẩn thận lại rơi vào bẫy.

“Đùa? Tần Khải, anh có thể chú ý một chút không? Tôi nói rồi, đây là công ty, là công ty! Không phải nơi để anh đùa! Còn nữa, đừng có gọi tôi là vợ, có tin tôi xé nát miệng anh ra không!”

Triệu Băng Linh tức giận vô cùng, lại vừa đập bàn vừa trừng mắt.

Vương Kỳ ở bên cũng ưỡn ngực, vẻ mặt vui vẻ khi có kẻ gặp họa.

Tiểu nhân đắc chí!

Tần Khải đưa mắt trông mong nhìn Vương Kỳ, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Ai nói ngực lớn thì không có não chứ?

“Anh sai rồi, vợ à, em nói gì cũng đúng, ha ha…”

Bị bắt ngay tại trận, Tần Khải chỉ có thể đứng một bên cười làm lành.

“Anh…”

Lại bị gọi là vợ, Triệu Băng Linh tức giận giẫm chân.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 246-247


Chương 246

Căm hận nhìn Tần Khải, Triệu Băng Linh kéo Vương Kỳ, trực tiếp rời khỏi phòng làm việc.

Cô sợ nếu ở lại thêm một lúc nữa thì sẽ không nhịn được mà tiếp xúc thân mật với Tần Khải, đương nhiên là tiếp xúc bằng nắm đấm rồi!

Trước khi ra khỏi cửa, Vương Kỳ đột nhiên quay đầu, mặt cười vô cùng gian xảo, còn đắc ý huơ tay với Tần Khải.

Tôi nhịn!

Tần Khải cắn răng.

Tuy Vương Kỳ này rất kiêu ngạo, nhưng bây giờ rõ ràng không phải là lúc tính toán với cô ấy.

“Chán thật, chẳng thú vị gì”.

Tần Khải bắt chéo hai chân ngồi trên ghế sofa trong văn phòng bộ phận tiếp thị thị trường, thở dài.

Dường như sợ Tần Khải làm khó mình, Vương Kỳ trốn cả một buổi chiều cũng không xuất hiện.

Để Tần Khải cảm thấy rất nhàm chán nhưng lại chẳng thể làm gì.

Thấy sắp đến năm giờ rưỡi, Tần Khải thu dọn cặp của mình, chạy nhanh đến chỗ thang máy.

Với anh, cuộc sống sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ tan quả thật quá mức nhàm chán.

Tần Khải nhìn đông ngó tây trước cửa tòa nhà công ty.

Lúc này nếu cô vợ hờ kia, chẳng những có thể ngắm người đẹp, còn có thể quá giang một đoạn, có thể gọi là một phát trúng hai đích.

Nhưng Tần Khải đợi một hồi không những không đợi được Triệu Băng Linh mà ngược lại đợi được một vị khách không mời mà đến.

Tiếng gió rít gào ập đến, Tần Khải lùi về sau một bước theo bản năng, nhìn thấy một chiếc xe bánh mì chạy đến.

Chiếc xe chạy đến trước mặt Tần Khải thì cấp tốc dừng lại.

Không đợi Tần Khải đứng vững, cửa xe đã được hạ xuống.

Chỉ thấy một người đàn ông có râu đeo kính râm, mặt đầy thịt thò đầu ra khỏi chiếc xe: “Anh là Tần Khải à? Ông chủ bọn tôi mời anh, đi với chúng tôi một chuyến, lên xe đi”.

Bắt cóc tống tiền?

Tần Khải nhíu mày, đối phương cũng không có ý gì tốt.

Anh đã thấy không ít thủ đoạn như vậy trên tivi.

Theo lý, chỉ cần lên xe đa phần sẽ chẳng có kết cục tốt, không chừng còn nộp mạng ấy chứ.

Suy nghĩ xoay chuyển, Tần Khải lý trí đưa ra quyết định.

Lên xe!

Người có bản lĩnh thì không sợ gì.

“Đi thôi”.

Cả người tựa vào hàng ghế sau, Tần Khải hệt như bước vào nhà mình vậy.

Mặt chẳng để lộ ra vẻ sợ hãi, còn cười hi hi ha ha.

Mấy vệ sĩ trong xe có tướng mạo hung dữ, cơ thể cường tráng đều đồng loạt há hốc miệng nhìn chằm chằm Tần Khải.

Vẻ mặt ngớ ra như phát hiện ra châu lục mới.

Chương 247

Nguồn thiếu chương.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 248


Chương 248

“Tôi… anh hai, tôi sai rồi”.

Người đàn ông nín thở, sắc mặt khó coi đến mức có thể nhỏ ra nước.

Đám người vốn dĩ không thấy Tần Khải đáng sợ gì lúc này đã đổi sắc, như gặp phải đại địch.

“Đệch, thả thằng ba ra, nếu không tao đâm chết mày đấy”.

“Mau bỏ dao xuống, nếu không mày chết chắc”.



Sau khi phản ứng lại, một đám người mới cảm thấy Tần Khải không hề tầm thường.

Đối diện với mấy lời đe dọa này, Tần Khải chỉ cười nhạt.

“Giết tôi? Chỉ dựa vào đám loắt choắt các anh à? Đừng đùa nữa, lái xe cho cẩn thận, nếu không tôi không ngại rạch một đường lên cổ hắn đâu”.

Nói rồi Tần Khải mở mắt ra.

Người đàn ông có râu bị Tần Khải nhìn chăm chăm, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch.

Hắn nuốt nước bọt, nhanh chóng quay đầu lại khởi động xe.

Những người khác thấy đại ca không nói gì cũng trở nên thành thật.

Mọi người cũng không gây chuyện nữa, Tần Khải cũng vui vẻ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Người đàn ông cao lớn cảm nhận được sự uy h**p trên cổ biến mất, cúi đầu nhìn thì thấy con dao trong tay Tần Khải không biết đã ở trong tay hắn từ lúc nào.

Người đàn ông cao lớn biến sắc, cả người co đến sát mép cửa xe, ánh mắt nhìn Tần Khải có vẻ hơi kiêng dè.

Thế là trong xe xuất hiện một cảnh tượng hết sức kỳ quái.

Đám bắt cóc hung dữ sắc mặt khó coi như gặp phải kẻ thù.

Tần Khải là con tin thì lại rất bình tĩnh, thậm chí còn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cực kỳ quái lạ.

Mười mấy phút sau, chiếc xe dừng lại, người đàn ông có râu nhìn Tần Khải như đã ngủ say, thận trọng nói: “Đến rồi, tỉnh đi?”

Người đàn ông có râu mà còn như thế, những người khác càng không dám làm gì.

Tận mắt thấy Tần Khải ra uy, đám người này nhìn Tần Khải như nhìn ôn thần, chỉ ước gì Tần Khải mau mau xuống xe.

“Đến rồi à? Tôi còn chưa ngủ đủ mà”.

Tần Khải hoạt động cái cổ, cười híp mắt nhìn người đàn ông có râu, lúc này mới chậm rãi xuống xe.

Vừa thấy Tần Khải không có ý làm khó họ, mọi người mới thở phào.

“Anh à, đi bên này”.

Người đàn ông có râu làm ra vẻ bình tĩnh dẫn đường cho Tần Khải.

Tần Khải ung dung đi theo phía sau.

Nơi này không phải nơi nào khác mà là khu giải trí Thái Tử, một trong các nơi đốt tiền có tiếng ở Trung Hải.

Người đàn ông có râu cũng không dám đắc tội với Tần Khải, một đường dẫn Tần Khải vào cổng khu giải trí tiêu khiển.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 249


Chương 249

Sau khi người đàn ông có râu chào lễ tân, hai người đi vào thang máy.

Đến lúc này Tần Khải hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.

Trong Bách Lạc Viên, từ tầng ba trở lên đều là khu VIP, chỉ mở cho thành viên VIP.

Người có thể tiêu phí ở khu VIP không nói có bản lĩnh hơn người gì, nhưng chắc chắn không giàu thì cũng cao sang, không có ngoại lệ.

“Ai da, cậu em Tần à, sao giờ cậu mới tới? Mau vào đi, mau vào, rượu tôi đã chuẩn bị hết rồi, chỉ đợi cậu đến thôi đấy! Ha ha…”

Cửa phòng VIP mở ra, một âm thanh có vẻ nhiệt tình truyền ra.

Tần Khải đứng sau lưng tên có râu, thiếu chút rơi cả tròng mắt ra ngoài.

Trong phòng VIP không phải ai khác, mà chính là Ngô Quảng đang ngồi đó.

Không chỉ có Ngô Quảng, mà chuyện khiến Tần Khải cảm thấy mở rộng tầm mắt chính là Lý Tiếu Lai cũng ở đây.

Hai người này tụ lại với nhau, không làm khó dễ gì Tần Khải là đã không tệ rồi.

Lúc này lại còn nhiệt tình như thế, ai không biết còn tưởng Tần Khải và bọn họ mới là bạn bè thân thiết.

Có vấn đề…

Tần Khải suy nghĩ, lập tức phản ứng lại.

Hai người này, hơn phân nửa là kiểu chuột chúc tết gà, không có lòng tốt gì!

“Thì ra là anh Ngô à, sao mời tôi đến mà không nói thẳng, còn làm ra vẻ thần bí như vậy”. Tần Khải tươi cười như gió xuân, bước chân không chậm không vội đi vào phòng VIP.

Tuy tạm thời không biết rốt cuộc Ngô Quảng đang chơi trò gì, nhưng nếu Ngô Quảng đã thích diễn thì Tần Khải cũng chơi đùa cùng hắn ta thôi, dù sao cũng rảnh rỗi buồn chán.

Lý Tiếu Lai cũng tươi cười, chỉ là có Ngô Quảng ở đây, hắn ta cũng chỉ là cười xòa.

Tên có râu nhận lệnh “mời” Tần Khải đến, cũng không nhìn ra được ý cười trên mặt ba người họ gượng ép thế nào.

“Ồ? Râu ria, không phải đã dặn là nghiêm túc kính cẩn mời cậu em Tần đến à? Cậu làm gì vậy!”

Trong lúc mơ hồ, tên có râu còn chưa kịp phản ứng, Ngô Quảng đã lạnh lùng nhìn hắn ta.

Ánh mắt Tần Khải cũng có chút trêu đùa.

Hai người đều không phải người dễ chọc, bị bọn họ nhìn chằm chằm, tên có râu giật mình run rẩy, còn chưa nghĩ được giải thích thế nào, mồ hôi trên trán chảy không ngừng.

“Tôi, cậu Ngô…” tôi đây…”

“Ha ha, không sao, chúng tôi chỉ là đùa thôi, đàn em của anh Ngô có thân thủ cũng không tệ đấy”.

Tên có râu đang khổ sở thì Tần Khải cười lên tiếng khi đặt mông xuống ghế, chủ động giải vây giúp hắn ta.

“Đúng đúng đúng! Anh Tần nói đúng!”. Nghe vậy, tên có râu ngây người, rồi vội gật đầu.

Hắn ta cũng không ngờ Tần Khải chẳng những không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, mà còn tốt bụng cứu hắn ta một mạng.

“Ra là vậy à? Được, xuống đi”.

Ngô Quảng ngoài mặt cười nhưng khóe mắt nhìn Tần Khải có chút nghi ngờ và e dè.

Ngô Quảng không phải tên ngốc, tên có râu không phải người thường.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 250


Chương 250

Khi còn trẻ, tên có râu đã từng tham gia đội lính đánh thuê ở nước ngoài, thân kinh bách chiến.

Nhưng ánh mắt tên có râu nhìn Tần Khải vừa nãy, rõ ràng là đang sợ gì đó.

Ngô Quảng không nói, nhưng trong lòng lại có chút nghi ngờ.

“Cho nên anh Ngô à, hai người các anh, lần này mời tôi đến là…”, Tần Khải nói một nửa, vẻ mặt cười nhạt.

“Chuyện này à, đương nhiên là để giải thích những hiểu lầm trước kia giữa chúng ta, nhưng quan trọng nhất là, cá nhân tôi rất tán thưởng năng lực và nhân phẩm của cậu em Tần, cũng rất muốn kết giao với cậu em Tần”.

Vẻ mặt Ngô Quảng cười tủm tỉm, mắt nhìn thấy Tần Khải vươn tay, khóe mắt hắn ta vội ra hiệu cho Lý Tiếu Lai ngồi bên cạnh.

Lý Tiếu Lai ngây người, lúc này gượng cười bưng bình rượu, rót rượu cho Tần Khải.

“Cậu em Tần, mời!”

Ngô Quảng cầm ly rượu, chạm vào ly rượu của Tần Khải.

Tần Khải muốn thăm dò ý của Ngô Quảng, cố ý nâng ly rượu của mình cao hơn.

Thấy vậy, Ngô Quảng khẽ cười, nhưng khi hai người chạm ly, ánh mắt cậu Ngô này vẫn có chút không vui.

Mâu thuẫn giữa Lý Tiếu Lai và Tần Khải không ít, bị Ngô Quảng kéo đến uống rượu, Lý Tiếu Lai cười càng thêm gượng ép hơn.

Một ly rượu vào bụng, Ngô Quảng nhìn người bên cạnh, lúc này mới lên tiếng nói với Tần Khải.

“Cậu em Tần, thực không dám giấu, Tiếu Lai là thuộc hạ làm việc dưới trướng tôi, cũng là anh em tốt, bạn tốt của tôi, biết cậu ta gây rắc rối cho cậu, tôi đã dạy dỗ tên nhóc đó một trận rồi”.

“Ồ? Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn anh Ngô rồi?”

Tần Khải nâng ly rượu, cười đầy thâm ý.

Ngô Quảng như giẫm phải đinh, vẻ mặt thoáng chốc trở nên khó coi.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn ta đã tươi cười lại: “Không cần không cần, cậu em Tần nói lời này, chẳng phải khách sáo quá rồi sao? Tiếu Lai, cậu tự phạt ba ly, xem như xin lỗi cậu em Tần đi”.

“Tôi… Được, tôi uống”.

Ánh mắt Lý Tiếu Lai không vui, nhưng bị Ngô Quảng nhìn chằm chằm, hắn ta mới đổi lời.

Đường đường là cậu chủ nhà họ Lý lại bị ép cúi đầu trước một tên nhà quê, Lý Tiếu Lai mấy lần không nhịn được muốn bộc phát.

Nếu không phải nể mặt Ngô Quảng, Lý Tiếu Lai không dám đắc tội thì chỉ sợ là hắn ta đã lật bàn, tức giận bỏ đi, sao nuốt nổi cơn giận này chứ.

Rượu nóng vào cổ họng, trong lòng Lý Tiếu Lai càng lúc càng khó chịu.

Hắn ta mê Triệu Băng Linh không phải ngày một ngày hai, sớm đã xem Triệu Băng Linh như bảo vật trong túi rồi.

Bảo hắn ta cúi đầu với Tần Khải thì đồng nghĩa khiến Lý Tiếu Lai này bị cắm cái sừng trên đầu rồi.

Lý Tiếu Lai tức tối nín nhịn, chỉ hận không thể trở mặt với Tần Khải.

Hắn ta tự nghĩ mình che giấu tốt, Tần Khải cũng không uống không ít rượu.

Nhưng Tần Khải bên này, sớm đã nhìn thấy rõ.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 251


Chương 251

Chỉ là tạm thời không biết hai người này đang định làm gì, Tần Khải cố ý giả vờ ngu ngơ, không vạch trần lời nói dối của bọn họ.

“Rượu cũng phạt rồi, cậu em Tần, nếu cậu vẫn chưa nguôi giận, tôi bảo Lý Tiếu Lai xin lỗi, bồi thường cho cậu được không?”, Ngô Quảng giẫm chân Lý Tiếu ở dưới bàn, ngoài mặt thì vô cùng hòa nhã với Tần Khải.

Lý Tiếu Lai cười hùa theo, nhưng ánh mắt thì đầy vẻ khó chịu không cam.

“Xin lỗi, xin lỗi được đấy! Ha ha, ý này không tệ, con người mà, làm sai thì phải trả giá, anh Ngô, anh thấy đúng chứ?”, Tàn Khả giả vờ như không nhìn ra, cười híp mắt.

Lời này nghe thì rất ôn hòa, nhưng rõ ràng có ẩn ý.

Chèn ép Lý Tiếu Lai, khiến hắn ta khó chịu không vui, lại còn đánh đến người Ngô Quảng.

“Mẹ nó…”

“Tiếu Lai, cậu uống nhiều rồi!”

Lý Tiếu Lai không kiềm được cơn giận, lập tức đứng dậy.

Hắn ta vừa đứng dậy đã bị Ngô Quảng kéo ra sau.

“Cậu nói gì vậy? Mọi người đều là anh em, ngồi ăn uống vui vẻ, cậu nói con mẹ ai, hả?”

Ngô Quảng đập bàn, lạnh mặt hừ một tiếng.

Lý Tiếu Lai bị ngắt lời, hai mắt trợn tròn, mặt tức giận đỏ bừng, hoàn toàn không dám phản bác.

“Bây giờ, lập tức xin lỗi cậu em Tần đi”.

Không đợi Lý Tiếu Lai phản bác, Ngô Quảng giẫm vào chân hắn ta dưới bàn xem như nhắc nhở và cảnh báo.

Lý Tiếu Lai nhếch miệng, ánh mắt nhìn Tần Khải chằm chằm, th ở dốc.

Tần Khải như không nhìn ra Lý Tiếu Lai tức giận, anh cười híp trông khá là vui sướng.

Tần Khải mượn cơ hội làm Lý Tiếu Lai mất mặt, thuận tiện thăm dò Ngô Quảng, có thể nói là một mũi tên hai mục đích.

Ngô Quảng chỉ nghĩ là Tần Khải lòng dạ hẹp hòi, ngoài mặt tức giận với Lý Tiếu Lai nhưng trong lòng thì lại cười khinh Tần Khải.

Căn bản là kẻ ngu ngốc, loại hồ đồ thiếu kiên nhẫn, không đủ chín chắn!

Dù bị Ngô Quảng bắt ép, Lý Tiếu Lai cũng không chịu cúi đầu.

Ba người im lặng, ai cũng có suy nghĩ riêng.

Tần Khải cố ý giả ngốc, Lý Tiếu Lai cũng không có ý nhượng bộ!

Hai người đều cho mình là đúng, Ngô Quảng cố diễn trò đứng một bên xem, chỉ có thể lo lắng, sợ Lý Tiếu Lai không nhịn được, làm hỏng chuyện tốt.

“Ai da, ai da, bụng, bụng tôi hơi đau, anh Ngô, chuyện xin lỗi cứ để đó trước, tôi đi vệ sinh đã, quay lại ngay!”

Đang lúc Ngô Quảng khó xử, Tần Khải đột nhiên lấy tay che bụng, khó chịu la lớn.

Ngô Quảng định thần nhìn, chỉ thấy sắc mặt Tần Khải trắng nhợt, đau đến lưng cũng không thẳng được.

Ánh mắt vui sướng khi người gặp họa, Ngô Quảng ngoài miệng rất khách khí: “Không sao, không sao, cậu em cứ đi trước đi!”

Tần Khải gần như là bám lấy tường, vội vàng rời khỏi phòng bao.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 252


Chương 252

Lý Tiếu Lai không thấy được, Tần Khải vừa đến cửa thì vẻ mặt đã cười gian xảo.

Bầu không khí vừa rồi, nếu cứ giằng co tiếp, chỉ sợ sẽ hỏng việc ngay tại chỗ.

Tần Khải cũng tò mò Ngô Quảng muốn làm trò gì, anh bàn dứt khoát nhanh trí hành động, chịu thiệt một chút, diễn trò theo Ngô Quảng.

Một bụng y thuật trong người, giả vờ bị đau đối với Tần Khải mà nói, hoàn toàn không cần tốn sức.

Ngô Quảng trong lòng chỉ nói bụng Tần Khải hiểu chuyện, nhưng căn bản không ngờ, anh ta đã bị Tần Khải lừa.

“Mẹ nó, đều là chuyện tốt cậu làm cả đấy, suýt chút nữa đã bị cậu phá hỏng rồi!”

Xem chừng Tần Khải đã đi xe, Ngô Quảng đập bàn, lạnh lùng nhìn Lý Tiếu Lai, mắng chửi ầm lên.

Lý Tiếu Lai thấy Ngô Quảng nổi giận thật sự, trong lòng anh ta kiềm chế cơn giận, tức tối nói: “Anh Ngô, tôi chỉ là không quen nhìn tên kia leo lên đầu tôi thôi, anh là là cái thá gì chứ!”

“Đủ rồi! Cậu nh ỏ nhen như vậy, còn muốn làm chuyện lớn gì chứ? Chuyện nhỏ không nhịn sẽ hư chuyện lớn, tôi dạy cậu bao nhiêu lần rồi! Chậc…”

Mắng một lúc, Ngô Quảng thở một hơi, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Cũng may tên kia khờ khạo, còn chưa nghĩ đến chuyện này, tuy cậu liều lĩnh, nhưng ít nhiều cũng khiến tôi nhìn rõ suy nghĩ tên kia, lần này tôi sẽ không truy cứu cậu”.

“Cám ơn anh, cám ơn anh Ngô! Vậy, anh Ngô, ý của anh là chúng ta?”

Lý Tiếu Lai đảo mắt, vẻ mặt trở nên cực kỳ hung ác.

“Ra tay! Nhưng kế hoạch thay đổi một chút, lát nữa chúng ta bỏ thuốc cậu ta, cậu đến lễ tân gọi hai em gái đến, đợi tên kia trúng chiêu rồi, ha ha… Chúng ta sẽ chụp hình quay phim cậu ta lại, rồi cậu đưa thứ đó cho con gái nhà họ Triệu xem, cô ta không muốn đổi ý cũng không được, cậu nói xem, ha ha…”

“Lợi hại, lợi hại!”

Lý Tiếu Lai vỗ tay, trong lòng không nhịn được lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, vẻ mặt đắc ý không thôi.

“Đây là do anh Ngô lợi hại! Mẹ nó, tên kia đắc tội chúng ta, tôi sẽ khiến anh ta thân bại danh liệt! Mẹ nó!”

“Đương nhiên! Ha ha… Cũng không nhìn xem địa bàn Trung Hải của ai, đối đầu với tôi, tôi chơi chết anh ta!”

Ngô Quảng xua tay, thoáng chốc đắc chí cười lớn không ngừng.

Bọn họ ở trong phòng bao tiểu nhân đắc ý, Tần Khải mượn cớ ra ngoài, thì lại nheo mắt, suy nghĩ chầm chậm đi trên hành lang.

Đến nhà vệ sinh chỉ giả vờ, Tần Khải định kéo dài chút thời gian, đợi đến lúc thì sẽ quay về.

Tần Khải đứng bên cửa nhà vệ sinh một lát, giả vờ cúi đầu rửa tay.

Xem chừng thời gian cũng đủ, anh quay người đang định quay lại.

Bỗng nhiên, một bóng dáng vội vàng đi đến.

Tần Khải nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lên, căn bản không nhìn rõ là thứ gì lao đến.

Nhưng, không chỉ có cảm giác mềm mại đàn hồi, mà còn có mùi hương xộc vào mũi.

Mỹ nữ!

Tần Khải vươn tay theo bản năng, đến khi bàn tay nắm phải nơi có cảm giác không tệ kia thì mới phản ứng lại.

“A! D3 xồm!”

Phản ứng của mỹ nữ cũng không hề nhanh nhạy.

Một lúc sau mới thốt lên một tiếng, sau đó vội vàng tránh qua một bên.

Tần Khải bị tiếng kêu này gọi tỉnh, bàn tay to đặt trên chiếc váy ngắn vội thả ra.

“Không phải tôi nổi máu dê, do cô lao vào như vậy, là đàn ông ai cũng… Ai da, chết tiệt, là cô?”

“Là anh?”

Đến khi hai người nhìn rõ đối phương, không hẹn mà cùng nói ra một câu cùng lúc.

Giọng điệu đầy kinh ngạc và kỳ lạ!

Chu Tư Tư rõ ràng uống không ít, mặt cũng đỏ ửng.

Tần Khải nhăn mặt, cười xòa: “Thì ra là người đẹp Tư Tư à, hèn chi cảm giác ở tay có chút quen thuộc, khụ khụ… Không phải, ý tôi là trùng hợp thật, trùng hợp thật!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 253


Chương 253

“Giúp tôi với! Nếu không, nếu không tôi sẽ kể chuyện hôm nay cho Băng Băng, nói cho cô ấy biết anh sàm sỡ tôi!”

Chu Tư Tư căn bản không nghe thấy Tần Khải nói gì, trái lại còn gáp gáp túm lấy tay anh.

“Giúp gì chứ, tôi còn đang bận đây! Còn nữa, vừa nãy là tự cô lao vào, tôi đây là đang ở trong nhà vệ sinh, sao có thể gọi là lưu manh được chứ! Cô đừng có bốc lửa bỏ tay người chứ!”, Tần Khải theo bản năng muộn giãy tay ra miệng còn biện bạch.

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai đều đang đợi anh quay lại, trước khi biết rõ rốt cuộc hai người muốn làm gì, Tần Khải không muốn gặp phiền phức thêm.

“Không giúp tôi, bây giờ tôi sẽ đi kiện!”

“Cô đúng là đồ lừa đảo!”

“Lừa đảo là anh đó! Đi với tôi trước, không có thời gian giải thích!”

Không có thời gian giải thích cho Tần Khải, Chu Tư Tư có vẻ như đang gặp chuyện thật, cô ấy nắm chặt cánh tay Tần Khải!

“Đợi đã, cô nói trước cho tôi biết phải giúp gì, giúp thế nào, để tôi còn chuẩn bị tâm lý”.

Kéo Chu Tư Tư lại, Tần Khải không nhanh không chậm lên tiếng, ánh mắt còn cố ý thoải mái đánh giá trên người Chu Tư Tư.

Nếu lúc bình thường, Tần Khải làm trò như vậy, Chu Tư Tư chắc chắn sẽ không nhịn được.

Nhưng bây giờ, Chu Tư Tư không hề có ý tức giận, còn bị Tần Khải khiến mình sốt sắng đến giẫm chân.

“Giúp tôi, hãy giả vờ là bạn trai tôi một lát! Chỉ một lát thôi! Tần Khải, anh là tốt nhất, giúp tôi đi!”. Chu Tư Tư lắc cánh tay tần Khải, vẻ mặt đáng thương.

Bởi vì bị kéo mạnh, cánh tay Tần Khải liên tục cọ xát vào nơi m3m mại đàn hồi kia.

Vóc dáng Chu Tư Tư không tệ, phát triển rất tốt.

Tiếp xúc gần gũi như vậy, Tần Khải cũng đỏ mặt, anh vội rút tay về.

Vừa nãy uống chút rượu, lại gặp chuyện k1ch thích như vậy, Chu Tư Tư là đang dụ dỗ anh phạm tội mà.

Phụ nữ đúng là lang sói, lời này thật sự không sai.

“Được, tôi giúp cô được chưa!”

Tần Khải cắn răng, đồng ý trước.

Anh nhìn ra được, dáng vẻ Chu Tư Tư như vậy rõ ràng là gặp chuyện rắc rối rồi.

Nếu không, với tính cách của cô ấy thì nào dễ nói chuyện như vậy?

Giúp người là niềm vui!

Huống hồ đối phương còn là người đẹp hiếm có, Tần Khải đương nhiên sẽ không từ chối.

“Sao còn chưa đến? Tên nhà quê kia lọt hố xí nào rồi? Anh Ngô, anh nói xem chắc không phải tên kia nhìn ra gì rồi chứ?”

“Chắc là không đâu, cậu đánh giá cao chỉ số thông minh của thằng khờ đó rồi, đợi tiếp xem sao!”

“Cũng đúng, vậy cứ đợi xem sao!”

Trong phòng VIP, Ngô Quảng đã bỏ thuốc nhưng Tần Khải mải mà vẫn chưa quay lại, hai người Ngô Quảng bắt đầu không kiềm được lo lắng.

Đương nhiên, không phải bọn họ lo lắng Tần Khải xảy ra chuyện gì, mà là lo lắng Tần Khải quá thông minh, đoán được âm mưu của bọn họ.

Cứ đợi như vậy hơn mười phút.

Ngô Quảng nhìn đồng hồ mấy lần, vốn đang tự tin dạt dào nhưng lúc này hắn ta cũng không còn ngồi im được nữa.

Lý Tiếu Lai đã bắt đầu đi đi lại lại không ngừng từ năm phút trước.

Sau khi chịu thiệt trong tay Tần Khải, Lý Tiếu Lai luôn nung nấu ý định báo thù.

Bây giờ thấy vịt đã vào nồi còn sắp vụt khỏi miệng, đương nhiên hắn ta thấp thỏm không yên.

Mà hai người đương nhiên không biết, Tần Khải gặp phải chuyện bất ngờ nên mới chưa quay lại.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 254


Chương 254

“Tư Tư? Ôi cha, tìm em cả nửa ngày, sao em lại ở đây? Mọi người đều đợi em về cùng đi chơi kìa, mau, đi nào”.

Tần Khải còn đang nghĩ đến chuyện của Chu Tư Tư, thì cuối hành lang bỗng vang lên âm thanh.

Tần Khải nghe vậy, ngẩng đầu nhìn qua.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc đồ tây giày da, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ mập mạp đi về phía bên này.

Người này tuy nói đã có tuổi, nhưng rõ ràng già mà không nên nết, đôi mắt đầy dâm ô nhìn chằm chằm vào vóc dáng tinh tế của Chu Tư Tư.

Về phần Tần Khải đang đứng bên cạnh Chu Tư Tư không xa, thì gã trực tiếp bỏ qua, không màng đến.

Nhìn thấy tên mập này, Chu Tư Tư rõ ràng có chút hoảng sợ.

Cô ấy theo bản năng ôm cánh tay Tần Khải, có chút hốt hoảng lên tiếng: “Thầy Ngưu, thật sự tôi không thể uống được nữa! Hay là mọi người cứ chơi đi, tôi về trước!”

“Ôi, nói vậy sao được chứ? Các thầy cô trong trường tụ tập, ít nhiều em cũng phải uống cùng mấy ly, đây là quy tắc. Nếu không, sau này điểm của em có qua được hay không, tôi cũng không dám đảm bảo”.

Thầy Ngưu nghiêm mặt như tức giận không vui.

“Tôi biết, nhưng thật tôi sự không uống được nữa!”, Chu Tư Tư khổ sở, rất tủi thân.

Tần Khải ở bên cạnh nghe vậy, dần hiểu ra.

Tên mập này dùng điểm số để uy h**p Chu Tư Tư, ép phải nghe theo lời gã, nói là tụ tập, chỉ sợ là tâm tư có ý đồ xấu mà thôi.

“Không thể uống cũng phải uống! Em nghĩ học mấy thứ đó có tác dụng sao? Không phải tôi nói em nhé, mấy người trẻ như các em ấy, còn phải học tập nhiều. Xã hội này, giao lưu đều trên bàn rượu, ngoan ngoan nghe lời, quay về với thầy”. Thầy Ngưu vừa nói vừa đến bên cạnh Chu Tư Tư, vươn tay muốn kéo người.

Chu Tư Tư bị dọa sợ lùi ra sau lưng Tần Khải.

Thầy Ngưu không túm được Chu Tư Tư, lúc này mới phát hiện Tần Khải.

Gã ngẩng đầu, nhìn Tần Khải, vẻ mặt không vui.

“Cậu là ai? Dây dưa với đồng nghiệp tôi làm gì? Nói cho cậu này, nhóc con, mau buông tay ra, nếu không, cẩn thận tôi báo cảnh sát bắt cậu!”. Thầy Ngưu uống không ít rượu, đứng nghiêng ngả, nói chuyện cũng rất thô lỗ.

Tần Khải nheo mắt liếc nhìn gã.

Thời này, đúng là loại người nào cũng có.

Kẻ háo sắc lại đòi đi báo cảnh sát, vừa ăn cướp vừa la làng.

“Anh ấy, anh ấy là bạn trai tôi, đến đón tôi!”. Chu Tư Tư cắn răng, lập tức lên tiếng.

Tần Khải nghe vậy thì chợt cười khổ.

Anh đoán được Chu Tư Tư tìm mình sẽ không có chuyện gì tốt, chẳng ngờ rắc rối lại ngay chỗ này.

Thế nhưng, thân là đàn ông, Tần Khải cũng không thể giương mắt nhìn Chu Tư Tư chịu thiệt.

Đối mặt với loại tình huống này, anh vẫn phải thể hiện một chút.

“Bạn trai? Sao chưa từng nghe em nói đến? Tư Tư à, không phải em đang lừa tôi đấy chứ?”. Ngưu Quân liếc mắt nhìn Tần Khải, phát hiện quần áo trên người Tần Khải không có thương hiệu gì, gã mới lắc đầu, vẻ mặt khinh thường.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 255


Chương 255

“Cái này… Tư Tư tốt xấu gì cũng là giáo viên, yêu đương cũng không phạm pháp nhỉ? Hai người nhiều lắm cũng chỉ là đồng nghiệp, cô ấy cũng không cần thiết phải nói với ông về đời sống riêng tư chứ?”

Lúc Chu Tư Tư đang bị làm khó dễ, Tần Khải đột nhiên cười nhạt, nghiêng người đứng giữa hai người họ.

Thấy Tần Khải phối hợp, Chu Tư Tư trong lòng bất giác cảm thấy ấm áp.

Với chuyện uống rượu xã giao, Chu Tư Tư vốn cũng không muốn tham gia.

Nhưng Ngưu Quân này là tổ trưởng tổ bài giảng trong trường, năm nay Chu Tư Tư vừa về trường, cần phải kiểm tra cuối kỳ thử việc thì mới có thể lên chính thức!

Mà thử việc có qua được hay không, phần lớn được quyết định dựa vào thái độ của Ngưu Quân.

Mà cô ấy đương nhiên cũng biết Ngưu Quân này có ý đồ với mình, nhưng cô ấy chỉ cảm thấy phiền chán thôi.

Nếu không phải vì chuyện được lên chính thức, cô chắc chắn sẽ không uống rượu với Ngưu Quân này!

Hôm nay nếu không phải đúng lúc gặp được Tần Khải, thì cửa này thật sự cô cũng không qua được rồi.

“Bạn trai, cậu đúng là bạn trai cô ấy? Sao tôi trông không giống vậy?”, Ngưu Quân nhìn Tần Khải, giọng điệu hèn mọn khinh thường.

Chu Tư Tư đứng sau lưng Tần Khải, trong lòng cũng bồn chồn.

Cô ấy có chút sợ hãi, không biết lúc này có thể dựa dẫm vào Tần Khải không.

“Vậy nhìn ông coi, chẳng phải cũng không giống giáo viên đó sao?”

Tần Khải cười híp mắt, không khách khí phản công.

“Cậu…”

Ngưu Quân chỉ Tần Khải, vẻ mặt có chút khó coi.

Thế nhưng, ước lượng chênh lệch thân thể giữa hai người, Ngưu Quân vẫn không nói ra lời nào khó nghe cả.

Tần Khả khá trẻ tuổi, thân thể khỏe mạnh.

Nếu thực sự đánh nhau, ai chịu thiệt, trong lòng Ngưu Quân biết rõ.

“Nếu là bạn trai của Tư Tư thì cũng không phải người ngoài, chi bằng cùng qua uống ly rượu đi?”. Lời đến bên miệng, Ngưu Quân đột nhiên đổi giọng.

Một mình gã không phải đối thủ của Tần Khải, nhưng đến phòng riêng, thì không phải hay cho Tần Khải rồi.

Sao Tần Khải có thể không biết gã có âm mưu được chứ?

Vừa nhìn ánh mắt Ngưu Quân, Tần Khải đã biết tên này chẳng có ý gì tốt cả.

Lưu manh có văn hóa, quả thực còn không bằng súc sinh!

“Tôi nói này, cậu nhóc, không phải cậu sợ rồi chứ? Văn hóa bàn rượu là truyền thống mấy nghìn năm rồi, cậu muốn tồn tại trong xã hội này, không uống rượu là không được đâu!

Ngưu Quân sợ Tần Khải không đồng ý, đối cách khiêu khích.

Chu Tư Tư lại sợ Tần Khải dính chiêu, âm thầm nhéo eo Tần Khải.

Văn hóa bàn rượu, còn truyền thống mấy nghìn năm?

Nghe mấy lời này, Tần Khải suýt nữa cười thành tiếng.

Trải qua các triều đại đều có lệnh cấm rượu, dù là trong triều hay là ở dân gian.

Nhưng dạo này, chuyện rượu chè luôn lấy cớ thành đối nhân xử thế để ngụy biện, bắt trên làm dưới theo, trở nên thịnh hành, chẳng ngờ giờ nó lại gắn mác văn hóa truyền thống.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 256


Chương 256

Tên giáo viên này không những nhân phẩm tệ hại, mà học vấn cũng chẳng ra gì.

Trong lòng khinh miệt, Tần Khải ngoài mặt lại híp mắt cười: “Được thôi, vậy thì nghe theo ý ông, Tư Tư, chúng ta qua ngồi một lát, dù sao cũng còn sớm”.

“Như vậy mới đúng chứ! Ha ha…”

Ngưu Quân nghe thấy Tần Khải đồng ý, suýt chút nữa đã cười ngoác miệng.

Chu Tư Tư túm chặt tay Tần Khải, nhìn Tần Khải quay người, cô ấy liều mạng lắc đầu, ra dấu bảo Tần Khải đừng đi.

Tần Khải lài cười nhạt, mượn thế ôm eo Chu Tư Tư vào lòng.

Anh bình tĩnh vội ra mắt an ủi Chu Tư Tư, ra hiệu cho Ngưu Quân dẫn đường.

Mắt thấy Chu Tư Tư được Tần Khải ôm lấy, gương mặt mập mạp của Ngưu Quân trông vô cùng khó coi.

Gã có ý đồ với Chu Tư Tư không phải ngày một ngày hai, không dễ gì hôm nay mới tìm được cớ, lưa Chu Tư Tư ra, mắt thấy chuyện tốt sắp thành nhưng không ngờ giữa đường lại nhảy ra một tên nhiều chuyện xen vào việc người khác.

Duy nhất một chuyện khiến Ngưu Quân thấy may mắn là Tần Khải có vẻ cũng không thông minh lắm.

Chứng tỏ gã còn cơ hội!

“Anh… Buông tay!”

Bị Tần Khải tiếp xúc khoảng cách gần như vậy, Chu Tư Tư đỏ mặt.

Lúc này không tiện giãy dụa, cô ấy chỉ có thể nhỏ giọng đe dọa.

Tần Khải cười nhạt, xem như không nghe thấy.

Làm tấm chắn cũng không thể làm không công, ít nhiều cũng phải có chút thu hoạch chứ?

Đương nhiên, quan trọng nhất là, diễn trò thì phải làm hết.

“Diễn cho tốt đi, cẩn thận đừng để người khác nhìn ra!”

Nhỏ giọng nhắc Chu Tư Tư một câu, Tần Khải cười như gió xuân.

Chu Tư Tư đen mặt, trong lòng thấy vô cùng oan ức, nhưng lại không thể làm gì.

Chỉ đành thầm mắng anh một trận!

“Hắn ta đi lâu như vậy rồi, sao còn chưa quay lại?”

“Đừng vội, đợi xem sao!”

Mà ở bên trong phòng bao này, Lý Tiếu Lai và Ngô Quảng sốt sắng đợi chờ.

Trận đã bày, mắt thấy kế hoạch đã sắp thành, nhưng Tần Khải đã lâu rồi vẫn chưa quay lại.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, không chỉ Lý Tiếu Lai, ngay cả Ngô Quảng cũng có phần không nhịn nổi.

Thấy vịt nấu chín sắp bay đi, cơn giận trong lòng Lý Tiếu Lai lại ấp ủ lửa giận

Hắn ta mong ngóng Triệu Băng Linh đã lâu, có thể ở cạnh Triệu Băng Linh hay không, kế hoạch hôm nay rất quan trọng với hắn ta.

Tuy Ngô Quảng không nóng lòng như Lý Tiếu Lai, nhưng mâu thuẫn giữa hắn ta và Tần Khải cũng không ít.

Tên này dám dòm ngó vợ chưa cưới của mình, ông đây chơi chết mày!
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 257


Chương 257

“Thầy Ngưu, bọn tôi thật sự có việc, hay là để ngày khác nhé?”

Chu Tư Tư bị Tần Khải dẫn đi, không muốn quay lại phòng VIP nữa, rất uất ức nói.

“Tôi biết em không uống được nữa, em vào ngồi thôi cũng được mà? Tôi và người này… ừm, cũng là lần đầu tiên tôi gặp bạn trai em, mọi người cùng uống một ly làm quen với nhau một chút, em nói có đúng không?”, nói rồi Ngưu Quân lén liếc nhìn Chu Tư Tư vài lần.

Ánh mắt đó hiện lên vẻ h@m muốn như sói đói, ước gì có thể hung hăng đè Chu Tư Tư xuống.

“Hay là đổi hôm khác nhé? Tôi đưa Tư Tư về, chúng ta uống tiếp cũng được”, Tần Khải cố ý trêu đùa Ngưu Quân, cố ý giả vờ tỏ ra do dự.

“Không được!”, Ngưu Quân tức giận đến suýt nữa nhảy dựng lên, thấy vẻ mặt của Tần Khải không đúng, gã vội vàng đổi lời: “Đã muộn rồi, cậu đưa cô ấy về rồi quay lại thì bọn tôi cũng đã tàn cuộc vui rồi, cũng chỉ thêm mấy phút nữa thôi, cậu nói có đúng không chàng trai?”

“Đừng, đừng!”

Dán sát vào tai Tần Khải, Chu Tư Tư cố gắng ra sức từ chối.

Ngưu Quân chỉ nghĩ hai người đang nói những lời thân mật, cực kỳ đố kỵ nhìn sang Tần Khải, chỉ ước gì có thể kéo Tần Khải ra để mình thay vào chỗ đó.

Gã nào biết mặc dù hai người dính sát vào nhau nhưng cũng không phải là quan hệ như gã nghĩ.

“Không sao, cứ nghe tôi”.

Tần Khải nhỏ giọng đáp lại Chu Tư Tư, sau đó quay đầu lại cười nói: “Tôi nghĩ ông nói rất có lý, uống một ly cũng không sao, ha ha…”

“Dĩ nhiên rồi, đi thôi, đừng để họ đợi”.

Ngưu Quân không kiên nhẫn đi trước dẫn đường.

Gã sợ nhìn nhiều thêm cũng không kiềm chế được mà gây ra chuyện không hay.

Còn Tần Khải, đợi đến khi vào phòng, Ngưu Quân sẽ cho anh biết thế nào là lợi hại.

“Đi thôi Tư Tư, đi uống rượu”.

Tần Khải ngoài mặt vẫn cười, tay ôm lấy vòng eo Chu Tư Tư.

Vóc dáng Chu Tư Tư rất cân đối, cho dù so với Triệu Băng Linh thì cũng không thua kém gì.

Vòng eo đầy đặn, ôm vào tay rất thích.

Cho là Tần Khải cũng có thái độ thưởng thức, không khỏi lén sờ vài cái.

Không hổ là người dạy thể dục, vóc dáng này rất gợi cảm.

“Anh đừng sờ nữa! Tôi… tôi sẽ tức giận đấy”.

Nhéo mạnh vào eo Tần Khải một cái, Chu Tư Tư lạnh lùng đe dọa.

“Cô nhỏ giọng một chút, bây giờ tôi là bạn trai cô, sờ một chút thì có sao. Khụ khụ… ý tôi là diễn kịch thì nên diễn cho giống một chút”.

“Anh, anh làm bậy là tôi sẽ gọi cho Băng Linh đấy”.

“Sờ một chút thì có vấn đề gì? Khụ khụ… được rồi”.



Thấy Chu Tư Tư sắp thẹn quá mà trở mặt, Tần Khải chỉ đành rút tay lại.

Mặc dù bàn tay vẫn còn đặt trên eo Chu Tư Tư nhưng không còn lợi dụng sờ vào nữa.

Ngưu Quân đi phía trước, mấy lần quay đầu lại đều nhìn thấy Tần Khải và Chu Tư Tư kề sát nhau nói chuyện.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 258


Chương 258

Tay Tần Khải còn không chịu yên phận, nhưng Chu Tư Tư lại như rất nghe lời.

Đê tiện! Còn giả vờ thuần khiết, trong sáng ở trước mặt tôi!

Ngưu Quân thầm mắng, không những hận Tần Khải mà còn hận cả Chu Tư Tư.

Đi không bao xa, đi ngang qua phòng VIP của Tần Khải trước đó.

Cửa được mở ra, Tần Khải không nói gì, Lý Tiếu Lai và Ngô Quang vẫy tay với bên trong, tiếp tục đi về phía trước.

Nhìn thấy Chu Tư Tư được Tần Khải ôm vào lòng, ánh mắt Lý Tiếu Lai dính chặt trên mặt Chu Tư Tư, suýt nữa thì mất hồn mất vía.

Cho dù Ngô Quảng cũng nhìn sang bên này vài cái.

Đợi khi Tần Khải đi xa, hai người họ mới hoàn hồn.

“Ôi đệch, cậu Ngô, tên này gặp được may mắn gì mà lại có toàn cực phẩm như vậy chứ. Cô gái vừa rồi, chậc chậc… cho tôi chơi cả đêm, chắc chắn là sung sướng lắm”, Lý Tiếu Lai xoa tay, nước bọt như chảy xuống khóe môi.

Ngô Quảng hừ một tiếng, mặt đầy vẻ đố kỵ.

“Sung sướng, chỉ biết sung sướng, sung sướng con mẹ mày ấy chứ! Kế hoạch thay đổi, trước tiên quan sát tình hình, không hạ gục tên đó thì mày chơi mẹ mày ấy”, liếc nhìn Lý Tiếu Lai, Ngô Quảng tức giận mắng.

Nhìn thấy Tần Khải trái ôm phải ấp, Ngô Quảng nhất thời không thể làm gì Tần Khải được, Lý Tiếu Lai bèn trở thành nơi trút giận của hắn.

“Không được thì cùng đánh bại hắn, anh Ngô, anh cứ chơi trước! Chơi đủ rồi thì chia cho anh em một chút là được”, Lý Tiếu Lai vội cười nịnh nói.

“Mẹ nó, vậy còn được, mày còn biết nể mặt anh đấy nhỉ? Ha ha… Nhìn xem, đi xem thử trước rồi tính”, Ngô Quảng được nịnh nên tâm trạng khá tốt, gương mặt cũng lộ ra ý cười.

Hai người lén lút tựa sát vào bên cửa nhìn theo hướng Tần Khải đi.

Tần Khải cũng chẳng để tâm đ ến họ.

Một cũng là phiền, hai vẫn là phiền.

Dù sao cũng đã không ít rắc rối, có bản lĩnh thì cớ gì phải sợ, Tần Khải cũng không để tâm.

“Vào đi”.

Vừa bước đến trước cửa một phòng VIP, Ngưu Quân mở cửa ra, làm động tác mời.

Chu Tư Tư đứng ở trước cửa phòng một lát, vẻ mặt không tình nguyện lắm.

Tần Khải lại khẽ cười, cố chấp kéo Chu Tư Tư vào trong.

Lúc này trong phòng VIP đầy ắp người, đều là tuổi trung niên.

Cũng có hai người đầu tóc bạc phơ, chỉ duy nhất một người được xem là khá trẻ, nhưng trông cũng đã ba mươi mấy tuổi.

Mấy người này đang ồn ào mời rượu nhau, nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, căn phòng VIP lập tức trở nên yên tĩnh.

Hầu hết mọi người đều nhìn chằm chằm ba người Tần Khải.

“Thầy Ngưu, cậu này là…”

Một người đeo kính lão, có vẻ đã sáu mươi mấy tuổi nhưng tay lại ôm một cô gái xinh đẹp, tướng mạo yêu kiều vào trong lòng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 259


Chương 259

“Hiệu phó Quách, vị này, khụ, vị này là bạn trai của Tư Tư”.

Ngưu Quân hơi buồn bực đáp.

“Bạn trai? Đâu chứ? Trông chẳng ra sao cả”.

“Ăn mặc bình thường, chắc không phải là gia tộc lớn, mắt nhìn của Tư Tư sao lại kém đến thế?”

“Đứa trẻ này bình thường cũng rất lanh lợi, sao lại ngốc thế nhỉ?”



Chẳng mấy chốc trên bàn rượu là những lời chê bai.

Chu Tư Tư vừa giận vừa tức, mặt đỏ bừng.

Nếu không phải chẳng còn cách nào khác, cô ấy cũng sẽ không kéo Tần Khải làm bia đỡ đâu.

Tần Khải lại như không nghe thấy gì, anh hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời nói bất lợi với mình, ngược lại cười híp mắt, kéo Chu Tư Tư tìm chỗ trống ngồi xuống.

Như thể đang chê Tần Khải ăn mặc lôi thôi, các giáo viên nữ ngồi gần đó đều tránh xa anh như thể tránh xa bệnh dịch.

Người đàn ông đầu trọc đang tỏ vẻ thèm rỏ dãi thì bị mất “con mồi”, ánh mắt nhìn Tần Khải lộ ra vẻ không vui.

Bây giờ ghế bên cạnh đều trống, Ngưu Quân mỉm cười chủ động ngồi cạnh Tần Khải.

Biết rõ Ngưu Quân chẳng có ý gì tốt, Tần Khải lại làm như không biết gì, vẫn cười híp mắt tỏ ra thân thiện.

Mình đúng là ngốc mà, sao lại dựa vào một tên không đáng tin thế này, xong đời rồi.

Nhìn bộ dạng của Tần Khải, Chu Tư Tư tức đến mức giậm chân.

Vừa bước ra khỏi hang cọp thì lại đi vào hang sói rồi.

Cô ấy không mong Tần Khải có thể giúp được gì, chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian, để cô ấy gọi cho bạn mình là được.

Chu Tư Tư nhìn Tần Khải, trong mắt lộ ra vẻ buồn bực lẫn tức giận.

Một chút thiện cảm của Chu Tư Tư dành cho Tần Khải vì anh dám đứng ra cứu mình ban nãy cũng bay sạch.

Nhưng Tần Khải lại làm như không nhận thấy, vẫn rất tự nhiên, tỏ ra thân thiện nói chuyện với Ngưu Quân.

Nói đến cái gì mà thiên văn địa lý, nhân văn chính trị, Tần Khải cũng thuận miệng bốc phét một chút, Ngưu Quân thân là phó giáo sư nghe anh nói lại chẳng hề phản bác.

Cho dù những người khác xem thường Tần Khải thấy vậy thì cũng đều liên tục liếc nhìn sang bên này.

Bây giờ thanh niên có kiến thức về thời sự chính trị không nhiều…

“Tôi nghĩ nói cổ đại là xã hội phong kiến là không đúng, phong kiến là xây dựng chế độ quyền lực, về bản chất là mặc kệ quyền lực của địa phương nên bắt đầu từ thời Tần, thật ra nói đúng hơn là một chế độ quyền tập quyền. Thầy Ngưu, thầy nói có đúng không?”, Tần Khải nói đến cái gì đều có thể đáp được.

Từ nhỏ đến lớn anh sống trong núi, thứ có thể đem ra để giải trí là các loại sách.

Tần Khải đã đọc hầu hết mọi thể loại như các văn hóa như cổ đại, hiện đại, trong nước, nước ngoài.

Anh đọc nhiều nhưng không tinh thông, không thể nói chi tiết trong đó được nhưng vẫn hiểu được một ít.

Phó giáo sư luật học Ngưu Quân này gặp phải Tần Khải, chỉ vài câu đã bị Tần Khải khiến cho không nói được gì.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 260


Chương 260

Dù Tần Khải nói gì, Ngưu Quân không hiểu cũng phải giả vờ hiểu, chỉ đành phối hợp gật đầu.

Nhất là mọi ánh mắt xung quanh đều nhìn sang bên này, khiến Ngưu Quân phải làm thế.

Gã chỉ ước gì bước đến tát cho Tần Khải hai bạt tai.

Nhưng ánh mắt Chu Tư Tư lại hơi khác.

Những gì Tần Khải nói đều là những thứ cô ấy biết, chẳng khác gì trong sách.

Chu Tư Tư không ngờ Tần Khải thích lợi dụng sơ hở để sàm sỡ này lại có kiến thức rộng đến thế.

Ngược lại Ngưu Quân được gọi là phó giáo sư lại chẳng khác nào học sinh gặp giáo viên khi ở trước mặt Tần Khải, không xen vào được câu nào.

“Khụ khụ… trước tiên để lịch sử sang một bên đã, chúng ta uống chút rượu đi, ha ha…”

Ngưu Quân cười gượng, ra sức rót rượu vào ly Tần Khải.

Để mặc cho Tần Khải cứ thế nói thì e là một đám giáo viên ở đây hợp lại cũng chưa chắc có thể đánh bại Tần Khải.

Điều này quả thật là chuyện mất mặt với họ.

“Nếu không có quy luật thì sẽ loạn, uống rượu cũng nên có chút gì đó văn học, hay là chúng ta đối thơ đi, không đối được thì phạt rượu. Thầy Ngưu, thầy nghĩ thế nào?”

Tần Khải nâng ly rượu lên, vẫn cười híp mắt, chậm rãi uống.

“Chẳng ra sao cả! Khụ khụ…”

Ngưu Quân suýt nữa không thể kiềm chế mà nổi giận, nhưng lời vừa đến miệng thì vội vàng đổi lời: “Ý tôi là đối thơ quá phiền phức, cậu lại còn trẻ như thế, chỉ sợ cậu bị thiệt, hay là chúng ta chơi xúc xắc, đơn giản dễ hiểu”.

Ngưu Quân vừa dứt lời, Chu Tư Tư phải nhịn cười.

Làm thế Tần Khải đâu thể chịu thiệt, rõ ràng không phải là đối thủ của Tần Khải.

Những người khác cũng nể mặt mũi, ngay cả phó hiệu trưởng Quách cũng nói: “Phải đó, chơi xúc xắc đi, đơn giản, đừng có làm mấy cái rườm rà phức tạp”.

“Được thôi, thầy Ngưu là người mời mà, vậy tôi là khách theo chủ là được”.

Vừa dứt lời, Tần Khải cảm thấy eo mình hơi đau.

Mặc dù động tác của Chu Tư Tư rất nhanh nhưng vẫn không nhanh bằng miệng Tần Khải.

“Anh, anh ngốc à! Chơi xúc xắc, anh chẳng phải sẽ uống chết sao?”

Chu Tư Tư ghé sát bên tai Tần Khải lo lắng nói.

“Sợ gì chứ, chẳng phải còn cô đó sao?”, Tần Khải lắc đầu, cười híp mắt nói.

“Anh… tôi, hừ!”

Chu Tư Tư nhịn một hồi, cuối cùng cũng không nói được gì.

Khó khăn lắm mới thấy Tần Khải thể hiện một cách xuất sắc, không ngờ lại anh ta phá nát.

Lúc này Chu Tư Tư có hơi nghi ngờ chẳng biết có phải Tần Khải này được ông trời phái đến để dằn vặt cô vào ngày hôm nay không.

“Nào nào nào, uống xong thì mọi người lại náo nhiệt lên, người trẻ tuổi mà…”

Ngoài mặt Ngưu Quân lắc đầu nhưng trong lòng thì cười nhạo.

Người bình thường không thể gian trá với con xúc xắc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 261


Chương 261

Người bên gã khá đông, Tần Khải là người dẫn đầu, cũng phải chuốc cậu ta uống đến say bí tỉ.

Huống gì giáo viên bên này học thuật không ổn nhưng phương diện uống rượu này lại cực kỳ tốt.

Bản thân Ngưu Quân dù có uống hơn hai cân rượu trắng cũng vẫn có thể đứng vững.

Còn những người khác, vừa rồi đã bị thiệt, cũng đã nghẹn một bụng tức, định chuốc say Tần Khải.

Họ không phải không biết Ngưu Quân đang tính toán cái gì.

Đám thanh niên trong phòng VIP cũng không phải là phục vụ rượu trong thành giải trí, mà đều là thực tập sinh trẻ tuổi của trường.

Mặc dù những điều này không là gì nhưng đã phát triển thành quy tắc ngầm.

Thực tập sinh phải nghe lời giáo viên hướng dẫn thì giáo viên mới nâng thành tích, chỉ đơn giản như thế thôi.

“Tôi qua trước nhé”.

Ngưu Quân tự tin vào tửu lượng của mình, cố ý ra vẻ.

Ôm lấy con xúc xắc lắc một hồi, nói là qua cửa, nhưng ánh mắt Ngưu Quân lại nhìn sang Tần Khải.

Những người khác cũng ôm xúc xắc bắt đầu lắc mạnh.

Trò chơi xúc xắc này là xem ai lớn ai nhỏ, Ngưu Quân có thể tùy ý chỉ vào người khác mở ra cho mình xem.

Chỉ cần số nhỏ hơn Ngưu Quân thì phải ngoan ngoãn uống rượu.

Vì đã chắc chắn rồi nên Ngưu Quân cũng không vội mở nắp, chỉ vào Tần Khải kiêu ngạo nói: “Tôi cược năm ly, cậu có tiếp không”.

“Năm ly… Với tửu lượng của thầy Ngưu ấy à, chàng trai đừng để mất mặt nhé”.

“Cược năm ly, thua thì bị phạt mười ly, nhưng chàng trai à, nhớ học hỏi thêm chút văn hóa trên bàn rượu, rất tốt đó”.



Người trên bàn không phải thiên vị Ngưu Quân mà cố ý khích tướng.

Chu Tư Tư cũng lén nhéo Tần Khải một cái, tỏ ý anh đừng tiếp.

Quy tắc đặt cược là trước tiên không xem số điểm, Tần Khải mà nhận thua thì tự phạt năm ly.

Ngược lại, nếu nhìn điểm rồi mà Tần Khải nhỏ thì phải uống mười ly, nếu Ngưu Quân thua, gã chỉ uống năm ly.

Cái việc đặt cược này chỉ là muốn bắt nạt người mới trên bàn rượu, tính chất luôn là như thế.

Ngưu Quân ỷ vào bản thân có thể uống được nhiều, hoàn toàn chẳng xem Tần Khải là đối thủ.

“Tôi cược mười ly, thầy Ngưu, mặc dù tôi có học thức nhưng từ nhỏ đã quen với mấy lời đe dọa rồi!”, Tần Khải ung dung cười nói, bộ dáng vẫn rất từ tốn.

“Đệch, mười ly!”

“Chàng trai à, cậu nghĩ kỹ đi, thua thì cậu phải uống hai mươi ly, trên bàn rượu không có họ hàng quen biết gì đâu, đây không phải trò đùa”.

“Hừ! Tự đại như thế, chắc là chưa trải qua “vấp ngã” rồi. Ngưu Quân, mở cửa cậu ta đi”.



Các giáo viên khác đồng loạt nói, đều ngứa mắt Tần Khải.

Thách thức như thế chẳng khác nào không tự lượng sức mình, không những vô cùng lỗ m ãng mà còn chẳng xem họ ra gì.
 
Back
Top Bottom