Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 120


Chương 120

Tần Khải vốn đang bực, nhưng khi thấy dáng người bốc lửa của Vương Dao thì cơn giận đã trôi đi đâu hết cả.

Anh nhìn từ cặp đùi của cô ta lên trên rồi ngạc nhiên phát hiện ra rằng dáng người của cô nàng này cũng không thua gì cô vợ hờ của mình cả.

Nếu bắt buộc phải so sánh thì Tần Khải phải nhận xét là ai cũng có ưu điểm riêng.

Phát hiện ra ánh nhìn kỳ lạ của Tần Khải, Vương Dao lập tức đỏ mặt.

Cô ta bắt đầu thấy hối hận khi ăn mặc kiểu này, tự dưng khiến Tần Khải được rửa mắt.

“Có khó đào tạo hay không thì sao cô biết được, hay là… chúng ta về nhà tôi rồi thực hành xem sao đi. Vì chỉ có thực hành mới là cách duy nhất kiểm chứng tính đúng đắn của sự việc”, Tần Khải chớp mắt rồi nói với vẻ rất nghiêm túc.

“Thực hành cái con khỉ, ai thèm!”

Vương Dao tức đến nghiến răng nghiến lợi, sau đó quay lại xe.

Thấy đã doạ được cô ta, Tần Khải thở phào một hơi.

Anh chẳng ngại đấu võ mồm, khổ cái chỗ này hơi nhiều người qua kẻ lại.

Chẳng may anh chọc cho Vương Dao khóc thì mỗi người đi qua phỉ nhổ cho anh một phát thôi cũng đủ làm anh chết đuối rồi.

Hảo hán không ham cái lợi trước mắt, Tần Khải không phải tên ngốc.

Còn chuyện Vương Dao cố tình lái xe đâm anh thì thôi anh bỏ qua, tạm thời cứ ghi vào sổ tay thù vặt rồi mai này tính sổ sau.

“Lên xe, hôm nay chẳng qua là bà tôi bắt tôi dẫn anh về thôi, chứ tôi chẳng rảnh mà đến gặp anh đâu”.

Sau khi ngồi lại vào trong xe, Vương Dao đã nhới tới chuyện chính.

Ban nãy tức quá, suýt nữa cô ta đã quên nhiệm vụ của mình.

“Ra là thế à? Chậc chậc… nếu thời gian của cô quý thế thì tôi khuyên đừng nên lãng phí”.

Tần Khải đảo mắt rồi cười hì hì nhìn Vương Dao.

Không có chuyện nhờ vả thì đã chẳng đến tìm!

Vương Dao chủ động đến tìm Tần Khải khiến anh thấy rất lạ, giờ thì biết đáp án rồi.

“Tôi… anh muốn chọc cho tôi tức chết đúng không?”

Vương Dao đập tay vào vô lăng, cố nhịn cảm giác muốn đánh người.

Bà nội cô ta là ai chứ, Tần Khải được bà mời đến chính là vinh hạnh của anh, thế mà anh dám từ chối à?

Anh tưởng cô ta không dám đánh anh chắc?

“Ờ… thật ra muốn tôi đi thì cũng được thôi”.

Tần Khải vuốt cằm rồi tỏ vẻ đắn đo.

Vương Dao lập tức có vẻ mong chờ.

Cô ta đã hứa với bà mình trước khi đi rồi, ai dè giờ Tần Khải lại không nể mặt.

“Hay cô xuống xe đi để tôi ngắm tiếp, sau đó tôi sẽ suy nghĩ”.

Tần Khải xoa tay với vẻ cười cợt.

“Tần Khải, anh chán sống rồi đúng không?”

Vương Dao nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ đến tận mang tai.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 121


Chương 121

Biết rõ Tần Khải đang đùa, nhưng cô ta vẫn xấu hổ.

“Không được thì thôi, thật ra tôi cũng không muốn xem lắm đâu, chào nhé”, Tần Khải xua tay rồi cất bước định bỏ đi.

“Đứng lại, anh đứng lại ngay cho tôi! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi được chưa?”, Vương Dao cuống lên rồi chọn thoả hiệp.

Nhưng ánh mắt của cô ta thì như muốn giết người và ăn tươi nuốt sống Tần Khải.

“Chẳng phải cũng vậy sao”.

Tần Khải hoàn toàn không muốn đi, quay người, mỉm cười như gió xuân.

Anh vươn tay kéo cửa xe, bước vào chiếc xe Maserati của Vương Dao, trực tiếp ngồi ghế sau.

Vương Dao cắn răng, lúc này cô ta mới phản ứng lại, vừa nãy Tần Khải cố tình khiến cô ta thành trò cười.

Tên khốn!

Tôi nhịn!

Sợ Tần Khải không vui thì sẽ không đi nữa, Vương Dao chỉ có thể kiềm chế cơn giận.

Nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt tiểu thư nhà họ Vương như muốn giết người, Tần Khải lại vui vẻ trong lòng.

Vừa nãy Vương Dao lái xe đụng anh, giờ xem như huề rồi.

Tuy Vương Dao trông không tệ, nhưng tính cách như vậy quá nóng nảy, người bình thường thật sự không thể chịu nổi.

Tần Khải thầm tính toán trong lòng, sau này không có chuyện gì thì nên tránh xa con hổ nhỏ này chút.

Nếu không ngày nào đó tâm trạng cô ta không tốt thì mình phải nằm dưới bánh xe mất.

Trên xe.

Tần Khải dựa người vào ghế sau, giọng điệu nhàn nhạt: “Lái chậm chút, đúng rồi, Trung Hải có chỗ bán quần áo không, hay là dẫn tôi đi dạo trước?”

Đã mấy lần rồi, bị người ta chỉ vào mũi mắng đồ nhà quê, Tần Khải quyết định thay đổi quần áo và kiểu tóc, làm lại hình tượng của bản thân.

Trung Hải dù sao cũng không ở bên trong núi, có vài phương diện cũng phải nhập gia tùy tục.

Quan trọng là hiện tại đã có sẵn tài xế, còn có thể tiết kiệm được chút tiền này, há chẳng phải đáng mừng rồi sao.

“Anh không đến nhà chúng tôi sao? Còn mua quần áo nữa à, anh xem tiểu thư tôi đây là tài xế của anh sao!”

Vương Dao siết chặt tay lái trong tay, lại nghiến chặt răng.

Vẻ mặt tức giận nhìn Tần Khải.

“Khụ khụ… Đến nhà cô không cần phải chỉn chu chút sao? Tôi đây cũng là muốn tốt cho cô, vả lại, chuyện này cũng thuận đường, không phải rất đơn giản sao?”

Tần Khải giang tay, cố gắng nói lý.

Vương Dao trừng mắt, tức như muốn ngất đi, hoàn toàn không muốn nói thêm một câu nào với Tần Khải nữa.

Đương nhiên, không phải cô ta không nói lại được Tần Khải, mà cô ta đường đường là đại tiểu thư, không muốn so đo với hạng tiểu nhân như Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 122


Chương 122

Vương Dao cố gắng thuyết phục bản thân trong lòng, cố gắng gượng cười.

Đợi xe khởi động, đại tiểu thư nhà họ Vương này bỗng đảo mắt, nở một nụ cười kỳ quái.

Thích mua quần áo đúng không?

Ha ha… Tiểu thư đây để anh mua cho đã!

Chiếc Maserati chạy nhanh trên đường, Tần Khải la lên mấy lần chạy chậm, đổi lại đều là Vương Dao trừng mắt coi khinh.

Không bao lâu sau, chiếc xe dừng trước con phố đi bộ phồn hoa nhất Trung Hải.

Vương Dao xuống xe trước, liếc nhìn cửa hàng Versace gần nhất, mỉm cười để lộ chiếc “nanh hổ”.

Lúc vừa mới lái xe, Vương Dao trong cái khó ló cái khôn, nghĩ ra cách đối phó với Tần Khải.

Con phố đi bộ này, toàn bộ đều là hàng xa xỉ phẩm.

Mặt tiền dọc con phố, có đủ các cửa hàng xa xỉ phẩm rực rỡ muôn màu, không phải nói là tốt nhất Trung Hải, nhưng chắc chắn là mắc nhất.

Siết nắm tay trắng mịn, Vương Dao mỉm cười chân thành.

Trong lòng vô cùng mong chờ, lát nữa Tần Khải mặt mũi xám xịt nhìn giá cả quần áo.

Tần Khải xuống xe, đương nhiên không biết ý đồ của Vương Dao.

Nhưng nhìn ký tự nước người trước cửa tiệm, với cả răng hổ của Vương Dao kia, anh ý thức được chuyện có chút kỳ lạ.

“Đi thôi, không phải anh muốn mua quần áo sao? Này, nghe nói quần áo nam của tiệm này không tệ, chắc hợp với anh đấy?”

Ánh mắt Vương Dao cố ý né tránh Tần Khải, cố nhịn cười.

Versace – thương hiệu xa xỉ phẩm của Ý.

Vương Dao vừa nghĩ đến, với xuất thân của Tần Khải, có lẽ một cái dây nịt ở bên trong này, anh cũng không mua nổi thì cô ta bỗng muốn cười.

Nếu có thể tận mắt nhìn thấy Tần Khải bẽ mặt, thậm chí là cầu xin cô ta tính tiền, vậy chẳng phải vui không kể xiết sao?

Đến lúc đó, nhất định phải dạy dỗ tên này cho ra bã.

Quét mắt nhìn cửa tiệm Versace, Tần Khải đã biết đồ bên trong chắc chắn không rẻ.

Khóe mắt liếc nhìn gương mặt đang nhịn cười của Vương Dao, Tần Khải làm như không biết lầm bầm tự nói: “Thật sao? Rẻ thật à, đúng là phải vào xem xem”.

Mắt thấy Tần Khải trúng chiêu đi vào cửa hàng Versace, Vương Dao vui mừng vỗ tay một cái, phấn khích không thôi.

Đắc ý một lúc, cô ta mới nhịn cười đi vào.

Đứng cách thu ngân không xa, Vương Dao cố tình giả vờ không quen biết Tần Khải.

Nhưng ánh mắt của cô ta, từ đầu đến cuối đều nhìn Tần Khải, đang đợi Tần Khải bị bẽ mặt.

“Này, cái người kia… chính là anh, đợi đã!”

Quả nhiên, Tần Khải vừa mới đi vào, nhân viên đang định giới thiệu quần áo cho một người giàu trung niên đã vội vã đuổi theo, gọi Tần Khải lại.

“Cô đang gọi tôi sao? Có chuyện sao?”, Tần Khải dừng bước, vẻ mặt vô hại.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 123


Chương 123

“Cũng không có chuyện gì lớn, nhưng chỗ chúng tôi là cửa hàng Versace, thương hiệu xa xỉ phẩm, là hàng hiệu đấy anh hiểu không? Nếu anh muốn mua quần áo, tôi kiến nghì anh ra ngoài gọi xe, đến khu Nghĩa Ô xem xem, thương hiệu trong đó hợp với anh hơn”.

Nhân viên liếc mắt nhìn Tần Khải từ trên xuống dưới mấy lần, ánh mắt khinh thường xem nhẹ, hoàn toàn không che giấu.

Nghe thấy mấy chữ Nghĩa Ô này, Vương Dao ở trước cửa suýt chút nữa đã bật cười, cô ta che miệng quay lưng lại, cười đến mức cả người khẽ run.

Cô ta cố ý đưa Tần Khải đến Versace, chính là muốn kết quả như thế này.

“Thương hiệu xa xỉ phẩm? Nhưng tôi là mua đồ xa xỉ phẩm mà!”, Tần Khải vung tay, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Nhân viên khẽ nhếch miệng, suýt nữa tức đến bật cười: “Anh đừng có đùa nữa được không? Chỉ dựa vào anh mà cũng đòi xa xỉ phẩm?”

Vẻ mặt Tần Khải vô tội: “Anh nghĩ tôi đang đùa sao?”

Thấy bộ dạng anh như vậy, nhân viên hoàn toàn cạn lời.

Cô ta làm nghề này chẳng phải một hai năm, sớm đã luyện thành hỏa nhãn kim tinh rồi!

Bộ dạng Tần Khải lúc này: từ trên xuống dưới toàn hàng chợ, cộng lại cũng chừng một hai trăm tệ, còn đòi xa xỉ phẩm? Đúng là nực cười!

Loại người này toàn kiểu vờ tỏ ra hào phóng, thực ra là nghèo mạt rồi, cô ta gặp nhiều rồi.

“Được rồi, nếu muốn xem thử cho biết thì cứ ngắm đi, nhưng tuyệt đối đừng chạm vào, lỡ làm hư có bán anh đi cũng không đền nổi!”

“Người bây giờ sao vậy chứ, mua không nổi cũng không mất mặt, còn giả vờ như vậy là anh không đúng rồi”.

Nhân viên xem thường liếc nhìn anh, không kiên nhẫn quay người rời đi, trong miệng vẫn còn lải nhải.

Chỉ để lại Tần Khải với vẻ mặt ngơ ngác!

Chính vì bị người ta không coi trọng, nên mới muốn thay đổi bề ngoài, không ngờ đến nơi này rồi vẫn bị người ta xem thường!

Tôi khổ quá mà!

Còn Vương Dao tận mắt thấy cảnh này, cười đến mức lưng không thẳng nổi.

Nhìn thấy Tần Khải bẽ mặt, trong lòng Vương Dao vô cùng hả giận.

Đương nhiên Versace cũng có đồ nữ, túi xách này nọ.

Vương Dao cũng đến đây dạo mấy lần, trong lòng cô ta biết rõ, mua đồ ở đây, không có mấy chục nghìn căn bản mua không nổi.

Trừ phi Tần Khải bán thận ngay tại chỗ, nếu không có đánh chết anh cũng không bỏ ra được nhiều tiền như vậy, cuối cùng cũng chỉ bẽ mặt mà thôi.

Vốn nghĩ sau khi bị bẽ mặt, Tần Khải sẽ ủ rũ rời đi.

Nhưng Vương Dao không ngờ, Tần Khải chẳng những không đi, trái lại còn chậm rãi đi dạo.

“Cái này… Hừ, mình phải xem xem, tên này muốn chơi trò gì đây!”

Mà nhân viên rõ ràng cũng không ngờ tới, lại mau chóng đi đến.

Tần Khi đi chậm rãi, nhưng nhân viên lại đi theo sát anh, đề phòng anh không rời nửa bước.

Ánh mắt kia, thậm chí chỉ hận không thể gọi ngay cho cảnh sát.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 124


Chương 124

Đối với điều này, Tần Khải hoàn toàn không để ý đến, chắp tay sau lưng mà thoải mái nhàn nhã đi dạo xung quanh.

Chút kế vặt kia của Vương Dao, sao anh có thể không nhìn ra?

Yên tâm, anh trai sẽ không khiến em phải thất vọng.

Thoáng nhìn xung quanh, Tần Khải nhanh chóng bị một bộ trang phục thường ngày trên ma nơ canh hấp dẫn ánh nhìn.

Versace thường niêm yết giá rất cao, ở xa tầm với của người dân bình thường, nhưng đắt cũng có chỗ tốt của đắt.

Tần Khải nhìn trúng bộ này, cho dù là phối hợp màu sắc hay lựa chọn loại vải thì đều xuất sắc, thậm chí đường may cũng tỉ mỉ đến từng đường kim mũi chỉ, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, so với Thành phố thương mại Nghĩa Ô kia, chắc chắn không chỉ cao hơn một cấp bậc.

“Ừm, bộ này cũng rất được!”

Tần Khải sải bước đi đến bên cạnh ma nơ canh.

Anh đang định giơ tay ra thì nhân viên theo sát đằng sau chợt lách người lên, đĩnh đạc chặn ngay trước mặt Tần Khải.

“Ơ kìa, đã nói là chỉ được xem thôi, sao anh còn muốn động vào chứ? Sớm biết vậy tôi đã không cho anh vào rồi. Đây chính là kiểu mới của cửa hàng chúng tôi, chỉ có một bộ này thôi, làm bẩn rồi sao tôi còn bán được nữa? Ra ngoài, ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng đến buôn bán của chúng tôi!”

Nhân viên phục vụ tỏ vẻ không kiên nhẫn.

Trông vẻ nếu như Tần Khải còn không đi, cô ta sẽ gọi bảo vệ đến đuổi người.

Vương Dao khoanh tay đứng ở bên cạnh, lộ ra đôi răng khểnh, nở nụ cười vô cùng rực rỡ.

Rõ ràng Tần Khải này phải ăn quả đắng rồi, nếu lát nữa có thể đến cầu xin cô ta thanh toán, vậy thì càng tốt hơn.

Đúng lúc cô chủ nhà họ Vương có thể chế nhạo anh ta, báo mối thù lớn, há chẳng phải quá tuyệt?

Mới tính toán trong lòng thôi mà Vương Dao đã thấy sung sướng lắm rồi.

Nhưng Tần Khải lại không thể nào vui nổi.

Vốn cũng không muốn chấp nhặt với các cô gái này nhưng nhân viên phục vụ này đã mấy lần mắt chó coi thường người khác.

Thật sự cho rằng thần y Tần anh là hạng người thiếu tiền sao?

Lại nói, cũng không phải lần đầu tiên anh dạo trong cửa hàng đồ xa xỉ, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp được nhân viên phục vụ hiếm thấy như vậy.

“Làm bẩn rồi thì cứ tính hết cho tôi, cửa hàng kinh doanh lớn như vậy mà nhân viên còn không hiểu đạo lý ‘khách hàng là Thượng Đế’ sao?”, Tần Khải nhíu mày một cái, khẽ lên tiếng.

Nhân viên phục vụ vốn cực kỳ coi thường Tần Khải, nghe thấy lời này lập tức thẹn quá hóa giận.

“Khách hàng quả thật là Thượng Đế, nhưng anh không phải! Một tên nhà quê mà thôi, tôi cho anh vào đã là tốt bụng lắm rồi, anh còn muốn thế nào?”

“Muốn động vào quần áo của chúng tôi, cũng không nhìn xem mình là cái thá gì, quần áo mấy trăm nghìn, anh mua được sao!”

Hai tay của nhân viên phục vụ chống nạnh bên hông, hệt như một người đàn bà đanh đá.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 125


Chương 125

Tần Khải nghe vậy, chợt lên tiếng hỏi: “Vậy sao cô biết tôi không mua nổi?”

“Thôi đi, cũng không soi mặt vào nước tiểu mà xem, ăn mặc nghèo nàn như này, chỉ sợ chính là đồ nhà quê lên tỉnh?”

Nhân viên phục khinh bỉ xì một tiếng: “Thứ đồ nhà quê không có tiền mà thích ra vẻ như anh, tôi gặp nhiều rồi!”

“Tôi khuyên anh tốt nhất mau chóng cút đi, đừng để đến lúc đó không trả nổi tiền, vậy thì mất mặt lắm”.

Ha ha!

Tần Khải cạn lời, sao người bây giờ đều chỉ nhìn bề ngoài vậy?

Nông cạn, nông cạn quá rồi!

Phải biết, ánh mắt cũng biết gạt người.

“Xảy ra chuyện gì, Tiểu Lý, cô đang ầm ĩ với ai vậy?”

Tần Khải đang định nói chuyện, lại đột nhiên bị tiếng nói nhàn nhạt cắt ngang.

Quay đầu, chỉ nhìn thấy một đôi người yêu đang ôm nhau đi đến.

“Ôi, Tiểu Phong, bộ này không tệ, em thấy rất hợp với anh, hay là mình mua nó?”

Cô gái có vẻ ngoài coi như xinh đẹp chỉ vào bộ quần áo Tần Khải nhìn trúng rồi đi thẳng tới.

Nhân viên phục vụ vốn đang định lớn tiếng mắng Tần Khải, trong nháy mắt đã đổi sang vẻ mặt tươi cười, quả thật là lật mặt nhanh hơn lật sách.

“Ôi chao, cậu Ngưu! Ngọn gió nào thổi cậu đến đây vậy? Vừa rồi tên nhà quê đáng chết này xông tới, hại tôi cứ phải đi theo nhìn chằm chằm anh ta, không tiếp đón cậu được, cậu Ngưu đừng trách tội tôi đấy!” Nhân viên phục vụ nữ khom người mỉm cười làm lành, phấn đánh trên mặt cũng rơi đầy xuống đất rồi.

“Nhà quê, chính là anh ta? Ha ha… đầu năm nay luôn có người khiêu chiến giai cấp, tự đề cao bản thân như vậy! Lại còn dám chạy tới mua Versace, không sợ làm cho người ta cười rụng răng sao!”

Người trẻ tuổi được gọi là cậu Ngưu kiêu căng liếc nhìn Tần Khải, dùng giọng điệu nghênh ngang đắc ý nói.

Cô gái bên cạnh cậu Ngưu có vẻ là lạ.

Tần Khải hơi liếc nhìn, trong lòng đã ngầm hiểu.

Đứa bé trong bụng cô gái này cũng gần một tháng rồi, mà rõ ràng cậu Ngưu này vẫn dương hỏa dồi dào.

Anh ta không biết trên đầu mình đã mọc một đống cỏ xanh mướt, còn lên tiếng chửi Tần Khải là đồ nhà quê.

Con người bây giờ đều không cần thể diện vậy sao?

“Tiểu Phong, anh xem anh ta cứ luôn nhìn chằm chằm em kìa!” Cảm nhận được ánh mắt của Tần Khải, bạn gái cậu Ngưu lập tức lên tiếng phàn nàn.

“Cút! Đồ nhà quê, còn nhìn nữa cậu đây móc mắt anh ra!”

Cậu Ngưu lạnh lùng quát một tiếng, thái độ vô cùng hống hách.

Một tên nhà quê mà thôi, tất nhiên anh ta không coi ra gì.

Nghe vậy, Tần Khải bất đắc dĩ lắc đầu,vốn định tốt bụng nhắc nhở một chút, bây giờ xem ra…

Không phải người một nhà, không vào cùng một cửa!
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 126


Chương 126

“Cậu Ngưu, cậu muốn xem bộ quần áo này không? Đây là kiểu mới của cửa hàng chúng tôi, chỉ có một bộ này, rất hợp với cậu! Nếu cậu nhìn trúng, tốt nhất nên mua sớm chút”. Nhân viên phục vụ không thèm ngó ngàng đến Tần Khải, vô cùng nhiệt tình giới thiệu cho cậu Ngưu.

“Gói lại!”

Cậu Ngưu nghiến răng, trong mắt lóe vẻ tiếc rẻ, nhưng cũng không nói hai lời, dứt khoát mua về.

Ở Trung Hải, nhà anh ta cũng chỉ được coi là tầng lớp trung lưu, một tháng anh ta mới có mấy trăm nghìn tiền tiêu vặt, đối với anh ta thì mua một bộ Versace này cũng không phải dễ dàng.

Nhưng mà ở ngay trước mặt cô gái mình khó khăn lắm mới theo đuổi được, tuyệt đối không thể keo kiệt.

Cô gái trông thấy cậu Ngưu tiêu pha hào phóng như vậy, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành tha thiết.

Mà nhân viên phục vụ kia nghe xong thì cười tươi như một đóa hoa, liên tục gật đầu đồng ý: “Gói, gói! Cậu Ngưu, cậu chính là khách hàng lớn của chúng tôi, ha ha…”

“Đợi đã!”

Trông thấy tất cả đều vui vẻ, bỗng nhiên, Tần Khải ở bên cạnh không vui lên tiếng.

Anh nhấc tay lên, cười híp mắt lên tiếng: “Hình như là tôi nhìn trúng bộ này trước? Theo lý thì cô phải hỏi tôi có muốn mua hay không trước chứ?”

“Hỏi anh? Ha ha… mẹ nó anh bị ngu à? Nếu không mù thì tự soi mặt vào nước tiểu mà nhìn, anh mà cũng xứng mặc Versace?”. Nhân viên phục vụ đã sớm chướng mắt Tần Khải rồi.

Trông thấy Tần Khải quấy rối việc mua bán của mình, nói chuyện còn khó nghe hơn lúc trước.

Cậu Ngưu và bạn gái anh ta ở bên cạnh chỉ trỏ Tần Khải, bật cười ha hả.

Giống như Tần Khải vừa kể một câu chuyện cực kỳ buồn cười vậy.

Cảnh tượng này khiến Vương Dao vốn đang đứng xem kịch vui thay đổi sắc mặt.

Cô ta muốn khiến Tần Khải xấu mặt, chỉ đơn giản vì giận dỗi Tần Khải, vui đùa một chút mà thôi.

Nhưng bây giờ, nhân viên phục vụ và đôi yêu nhau này mắng khó nghe như vậy.

Ngay cả Vương Dao cũng sắp không nhìn nổi nữa rồi.

Sao những người này lại đáng ghét như vậy!

Đang muốn nói cái gì, lại thấy Tần Khải vốn đang cười híp mắt lập tức nghiêm mặt.

Thò tay vào túi lấy tấm thẻ ngân hàng sắp tróc sơn kia của mình ra, đặt ở trước mặt nhân viên phục vụ.

“Cầm đi quẹt đi, chỉ là Versace mà thôi, cô cho là Maserati à?”

Trong mắt Tần Khải thoáng hiện nét cười nhạo.

Ăn mặc giản dị cũng không có nghĩa là anh không có tiền.

Mấy trăm nghìn mà thôi, Tần Khải anh vẫn có!

Thấy thế Vương Dao nhíu mày, đi theo sang đó, đứng phía sau Tần Khải, sau đó định trả tiền.

Nhìn nhân viên đó, ánh mắt cô cả Vương đã hơi bất mãn.

“Quẹt cái gì mà quẹt, cậu Ngưu đã lấy bộ đồ này rồi. Hơn nữa bên trong cái thẻ rách nát này của anh có thể có tiền à? Cút sang một bên đi”, nhân viên chẳng thèm nhìn Tần Khải lấy một cái.

Cô ta đã thầm xác định Tần Khải là một tên nhà quê, sao có thể mua nổi quần áo trong cửa tiệm được chứ?
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 127


Chương 127

Chắc là vì mặt mũi thể diện nên mới cố ý giả vờ khoe mẽ như thế.

Cậu Ngưu vốn dĩ vẫn xem thường Tần Khải, bây giờ nhìn thấy Vương Dao phía sau anh, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Người phụ nữ xinh đẹp, khí chất, vóc dáng, nhan sắc này.

Quả thật có thể bỏ qua bạn gái của anh ta đến tận mấy con phố.

Nữ thần như thế này thế mà lại đi cùng với một tên vô dụng nhà quê, đúng là lãng phí của trời.

Nghĩ đến đây, mắt cậu Ngưu đó lóe lên tia sáng, ngẩng đầu thẳng lưng bước đến trước, hào phóng xua tay.

“Gói, gói lại! Hơn một trăm nghìn thôi, tôi đây vẫn có thể trả được chút tiền này”.

“Đúng thế, cậu Ngưu quả nhiên hào phóng, không giống ai kia, chỉ biết dát vàng lên mặt”.

“Bên ngoài thì tỏ ra mình giàu có, thật ra chỉ là một cái túi rỗng thôi, đúng là không biết ngượng”.

Tiểu Lý liên tục cười hùa theo, nịnh nọt động thời không quên nói xấu Tần Khải.

“Anh đợi một lát, tôi gói lại cho anh”.

Cô ta gói bộ đồ đó lại, giọng điệu khi nói phải gọi là cực kỳ nhiệt tình, còn cái thẻ của Tần Khải thì cô ta lại không thèm động vào.

Dường như sợ làm bẩn tay mình vậy.

“Này, xem ra anh chỉ có thể chọn một bộ khác rồi, nhưng tôi khuyên anh tốt nhất nên đổi chỗ khác, làm người ấy à, nên biết tự lượng sức mình”.

Cậu Ngưu vênh váo tự đắc, bày ra bộ dạng mình là kẻ thắng cuộc nhìn Tần Khải.

Nhưng ánh mắt lại nhìn sang Vương Dao, đàn ông mà, đều rất thích khoe khoang.

Nhất là ở trước mặt phụ nữ xinh đẹp.

Cậu Ngưu một lòng muốn thu hút sự chú ý của Vương Dao, hoàn toàn ngó lơ cô bạn gái bên cạnh.

Tần Khải cũng tỏ vẻ bất lực với chuyện này, cảm thấy hơi cạn lời.

Nhưng Vương Dao lại siết chặt nắm đấm, vài lần không được muốn đánh người.

Bây giờ con người đều vô liêm sỉ vậy sao?

Nhất là cậu Ngưu này, rõ ràng đã có bạn gái nhưng lại cứ híp mắt nhìn chằm chằm cô ta, Vương Dao chỉ ước gì có thể móc mắt anh ta xuống.

“Mau lên! Thần y Tần đang ở đây”.

Thế nhưng Vương Dao còn chưa kịp đánh người, một người trung niên bụng phệ ngoài cửa bỗng hét lên.

Vẻ mặt như đã tìm được tổ chức, vui mừng sắp khóc.

Tiếng hét này của ông ta thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Tần Khải cũng quay đầu lại nhìn.

Nhận ra anh lại thấy người này quen mắt.

Nheo mắt nghĩ một hồi, Tần Khải mới nhớ ra.

Hình như đây là cậu của Đinh Quốc Cường, vừa rồi họ còn gặp nhau ở bệnh viện, mặc dù cuộc nói chuyện không vui lắm.

Người đàn ông trung niên vừa dứt lời, Đinh Quốc Cường mặt sưng húp, còn đang chườm túi đá sải bước đi vào.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 128


Chương 128

Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Tần Khải đúng là đang ở đây, suýt nữa không kiềm chế được bật khóc.

“Thần y Tần, thì ra anh ở đây. Tốt quá!”, Đinh Quốc Cường thậm chí mặc kệ cả túi chườm đá, vội vã chạy vào ôm lấy đùi của Tần Khải như thể sợ anh sẽ lại chạy lần nữa.

“Cậu, cậu Đinh, sao anh lại đến đây? Mời ngồi”.

Tiểu Lý đang đóng gói bộ đồ vừa nhìn thấy Đinh Quốc Cường thì lập tức tươi cười cúi người chín mươi độ chào.

Cậu Ngưu sửng sốt, như chó nhìn thấy chủ nhân, vội vàng bước đến chào: “Cậu Đinh, là tôi Tiểu Ngưu đây, anh có nhớ tôi không? Tuần trước bố tôi còn mời anh ăn cơm đấy”.

“Anh đến mua quần áo à? Thích cái nào cứ việc lấy, tôi trả tiền cho anh”.

Đừng thấy anh ta có chút tiền mà lầm, so với người nhà họ Đinh thì chỉ như quạ đi so với phượng hoàng thôi.

Nếu có thể làm thân với người này thì có trả bất kỳ giá nào cũng đáng.

“Cút sang một bên, người mời tôi ăn cơm nhiều lắm, tôi có thể nhận ra anh là ai à?”, ai mà ngờ Đinh Quốc Cường lại đẩy anh ta ra, không thèm nhìn lấy anh ta một cái.

Tiểu Lý ở một bên cố gắng nháy mắt ra hiệu cho cậu Ngưu để anh ta nói chuyện cẩn thận hơn.

Đùa à, cửa hàng này vốn dĩ là tài sản của nhà họ Đinh, Đinh Quốc Cường thích món nào còn phải trả tiền sao?

Đinh Quốc Cường là ông chủ của cửa hàng này, ngoài lúc khai trương ra thì chưa từng xuất hiện ở đây.

Tim Tiểu Lý đập thình thịch, đang thầm đoán xem sao Đinh Quốc Cường đột nhiên đến đây.

Thì nhìn thấy cậu Đinh thân phận cao quý thế mà lại đi thẳng đến trước mặt cái tên nhà quê Tần Khải kia.

Thôi xong, chẳng lẽ cậu Đinh nghĩ cái tên nhà quê này làm mất mặt cửa hàng, muốn mắng Tần Khải và mình à?

Vậy thì không được.

Nghĩ đến đây, cô ta vội nở nụ cười bước đến, giải thích: “Cậu Đinh, cái tên nhà quê này cứ nhất quyết vào cửa hàng của chúng ta, tôi không ngăn lại được. Anh yên tâm, tôi sẽ lập tức đuổi anh ta đi ngay”.

“Phải phải!”, cậu Ngưu bị lạnh nhạt đứng một bên lau mồ hôi lạnh, vội nói hùa theo, muốn nịnh nọt Đinh Quốc Cường.

“Cậu Đinh, không cần anh động tay, cứ để tôi đuổi anh ta ra ngoài, tuyệt đối sẽ không làm bẩn đất của anh”.

Hai người họ nghĩ sở dĩ cậu Đinh nổi giận chắc chắn là vì cái tên nhà quê Tần Khải này.

Nếu có thể chủ động giải quyết cái tên này thì có thể làm cho cậu Đinh vui, còn lo không ôm được cái cây lớn này sao?

Nghĩ đến đây, hai người vênh váo tự đắc, cũng càng không khách sáo với Tần Khải nữa.

“Này, tôi cho anh một phút mau cút ra khỏi đây, làm bẩn chỗ của cậu Đinh đứng, tôi đánh gãy chân anh”.

“Đúng thế, anh cũng không nhìn xem đây là nơi này. Mau cút đi, nếu không tôi gọi bảo vệ ném anh ra khỏi đây đấy”.

Giọng Tiểu Lý the thé, chanh chua, mắng Tần Khải xong rồi còn quay sang cười với Đinh Quốc Cường.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 129


Chương 129

“Cậu Đinh, để cái tên nhà quê này vào là lỗi của tôi, anh yên tâm, tôi đảm bảo…”

Giọng Tiểu Lý vô cùng chân thánh, bày tỏ lòng trung thành của mình, chỉ là còn chưa nói hết câu.

Bốp!

Đinh Quốc Cường giơ tay lên đánh một cái lên mặt cô ta.

“Câm miệng, cái thứ chẳng làm nên tích sự gì cả!”, Đinh Quốc Cường tức giận quát khiến hai người đều sợ hãi.

Cảm thấy vừa sợ vừa oan ức.

“Cậu Đinh, chúng tôi…”

“Cô gì mà cô?”, Đinh Quốc Cường cực kỳ giận dữ, giơ tay lên lại tát thêm một cái nữa.

“Gì mà đồ nhà quê? Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn, vị này là thần y Tần, nếu không muốn làm việc nữa thì cút đi cho tôi”.

Đinh Quốc Cường nổi giận quát khiến Tiểu Lý và cậu Ngưu đó khiếp sợ.

Ánh mắt nhìn Tần Khải cũng thay đổi.

Thần y Tần?

Chẳng lẽ cái tên nhà quê này quen với cậu Đinh?

Hai người ngẩn người thất thần, thấy Đinh Quốc Cường quay đầu lại, nở nụ cười vô cùng cung kính nói với Tần Khải: “Thần y Tần, trước đó là tôi có mắt như mù đã đắc tội với anh, tôi tới đây để xin lỗi anh, bây giờ bố tôi đang bị bệnh rất nặng, xin thần y Tần hãy từ bi cứu ông ấy được không?”

Lần này thái độ của Đinh Quốc Cường rất nhượng bộ, thậm chí giọng điệu còn có ý cầu xin.

Từ đầu đến cuối, Tần Khải vẫn không để lộ cảm xúc gì.

Nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ thạch anh cũ kỹ trên đầu, anh khẽ lắc đầu.

“Muộn rồi”.

Tần Khải xòe tay ra, lắc đầu nói: “Nếu đến tìm tôi sớm mười phút, có lẽ vẫn ổn nhưng bây giờ thì đã muộn rồi”.

“Muộn rồi? Cái này… cái này..”.

Đinh Quốc Cường lùi về sau vài bước, khuôn mặt sưng tấy, sắc mặt trắng bệch.

Nhà bọn họ toàn bộ đều dựa vào Đinh Kim Lộc chống đỡ, mới có thể có chút tiếng nói trong nhà họ Đinh.

Nhưng nếu bố xảy ra chuyện không may gì, đừng nói bác cả sẽ không bỏ qua cho anh ta, hắn về sau căn bản sẽ không có địa vị gì ở nhà họ Đinh.

Đinh Quốc Cường cắn răng, hận không thể tự vả cho mình một cái tát, không cần nói trong lòng có bao nhiêu hối hận.

“Đúng vậy, muộn rồi! Hơn nữa, lúc trước là anh không cần tôi chữa trị. Cho nên, cậu Đinh vẫn là mời người tài giỏi khác tới giúp đi”.

Tần Khải chắp tay sau lưng, biểu cảm trên mặt như cười như không cười.

Đinh Quốc Cường vừa nghe, trong nháy mắt mặt xám như tro tàn, dựa vào vách tường trong cửa hàng, gần như không thở nổi.

Nếu cha xảy ra chuyện bất trắc gì, Đinh Quốc Cường cũng không dám tưởng tượng, chờ đợi anh ta sẽ là tình trạng khó khăn đến mức nào.

Mà một màn này, làm cho Tiểu Lý và cậu Ngưu đều trợn mắt há mồm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 130


Chương 130

Trong lòng, cũng có một dự cảm không lành.

Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới, cậu Đinh chẳng những rất cung kính với Tần Khải, hơn nữa còn cầu xin anh.

Vậy mà bọn họ, lại đắc tội với Tần Khải…

Nghĩ vậy, cậu Ngưu nuốt một ngụm nước miếng, cơ thể không nhịn được mà bắt đầu phát run.

Về phần nhân viên Tiểu Lý, ngượng ngùng nhìn hồi lâu, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

Lúc này, cô ta mới ý thức được, gã nhà quê mà mình vẫn khinh thường, lại là nhân vật lớn mà cô ta hoàn toàn không thể chọc vào.

“Quý, quý khách, anh không phải thích bộ quần áo này sao? Tôi… Tôi gói lại cho anh, gói ngay bây giờ!”

Tiểu Lý lấy lại tinh thần, lộ ra nụ cười còn khó nhìn hơn cả khóc.

Muốn sửa chữa lại lỗi lầm, nhưng vừa đưa tay ra, mới phát hiện hai tay của mình run rất lợi hại.

Cậu Ngưu lại cẩn thận cười xoà: “Đúng, đúng, quần áo này chỉ có anh mới xứng mặc, tôi, tôi từ bỏ..”.

Hai người nói chuyện rất dè dặt, sợ cậu Đinh tức giận, trừng phạt cả bọn họ.

“Quần áo gì, đây là có chuyện gì?”

Đinh Quốc Cường cũng không phải ngốc, phát hiện không đúng, liền lớn tiếng chất vấn.

“Không, không có việc gì, cậu Đinh, thật sự không có việc gì!”, Tiểu Lý vẫn cứng miệng cười xoà, lại chột dạ đến không dám ngẩng đầu.

Cậu Ngưu sợ tới mức lùi về sau hai bước, căn bản không dám lên tiếng.

“Thần y Tần, hai đứa chó chết này sẽ không chọc giận anh đấy chứ?”

Tần Khải buông duỗi hai tay, còn chưa nói gì, Vương Dao ở sau lưng anh đã cười lạnh.

“Đinh Quốc Cường, cửa hàng nhà các người thật đúng là lợi hại, đây là lần đầu tôi thấy mở cửa buôn bán mà đuổi khách ra ngoài”.

“Có ý gì, đây rốt cuộc là có chuyện gì!”

Giọng nói của Đinh Quốc Cường lập tức trở nên lạnh lùng.

Trong cả cửa hàng, cũng chỉ có quần áo của Tần Khải là không hợp với nơi này.

Không cần phải nói, người bị đắc tội khẳng định chính là thần y Tần.

“Cậu Đinh, tôi… tôi không phải cố ý, tôi thật sự không biết anh và anh ta quen biết nhau!”

Đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của Đinh Quốc Cường, Tiểu Lý sợ tới mức mặt mũi tái nhợt, hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống ngay trước mặt Đinh Quốc Cường.

“Cô đã đắc tội với thần y Tần?”, Đinh Quốc Cường lạnh lùng nói.

Hiện tại anh ta đã đủ phiền toái rồi, nếu nhân viên cửa hàng này còn không biết nhìn người, Đinh Quốc Cường cũng không biết mình còn có mặt mũi gì đi cầu xin Tần Khải.

Tiểu Lý sợ tới mức liều mạng lắc đầu, không đợi cô ta giải thích, Vương Dao đứng một bên xem trò vui liền bĩu môi: “Chẳng thế thì sao? Không đắc tội thần y Tần, chẳng lẽ còn đắc tội anh?”

“Cô! Cô cái đồ ngu xuẩn, phế vật, rác rưởi! Cút, cút ra khỏi cửa hàng của ta! Mẹ kiếp! Đắc tội thần y Tần, cô mù rồi sao!”

Đinh Quốc Cường tức giận chửi ầm lên.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 131


Chương 131

Anh ta giơ tay lên, trực tiếp vả cho cô ta mấy cái bạt tai.

Trên mặt Tiểu Lý toàn là dấu tay, lại hoàn toàn không dám trốn.

Trong lòng chỉ còn lại có sự hối hận và sợ hãi vô tận.

Vương Dao xem trò vui không sợ lớn chuyện, vui sướng khi người khác gặp hoạ lại chỉ chỉ cậu Ngưu ở một bên: “Còn có bọn họ, vừa rồi còn mắng rất vui vẻ, Đinh Quốc Cường, anh đừng có nặng bên này nhẹ bên kia nha”.

“Tao… Tao đánh con mẹ nhà mày! Một đám mù mắt, ông đây bị bọn mày hại thảm rồi!”, Đinh Quốc Cường bị chọc tức, tóm lấy cậu Ngưu, đạp mấy đạp.

Tần Khải cũng không quan tâm Vương Dao, chỉ là khoanh tay đứng ở một bên lẳng lặng nhìn.

Hai tên tiểu nhân này cũng chỉ có rơi vào dưới tay Tần Khải mới bị thế, nếu đổi thành người khác, chịu sự áp bức và lăng nhục như này, chỉ sợ là ngoài việc bấm bụng chịu đựng thì không còn con đường nào khác.

Tần Khải không muốn tính toán chi li với bọn họ, nhưng cũng sẽ không đồng tình.

Chỉ có thể nói, bọn họ là bị trừng phạt đúng tội.

Đừng nói Tần Khải, ngay cả Vương Dao đứng một bên nhìn, cũng cảm thấy cả người thoải mái, Đinh Quốc Cường tự ra tay, cũng xem như giúp cô ta xả cơn tức.

“Mẹ nó, cô bị đuổi việc! Về sau không cần tới đây làm nữa. Mặt khác, nếu tại Trung Hải có cửa hàng đồ xa xỉ nào cần cô, ông đây lấy theo họ cô. Còn nữa, ha hả… chạy về nói với bố mày, bởi vì sự ngu xuẩn của mày, hợp đồng chúng tôi đàm phán tuần trước bị huỷ bỏ, về sau nhà họ Đinh vĩnh viễn từ chối hợp tác với nhà họ Ngưu”.

“Bảo vệ, đuổi hai tên ngu xuẩn này ra ngoài cho tôi!”

Đinh Quốc Cường như đã tìm được nơi trút giận, ánh mắt lạnh như băng quét qua.

Không chỉ Tiểu Lý quỳ xuống k** r*n, sắc mặt cậu Ngưu cũng trở nên cực kỳ trắng bệch.

Anh ta không chút do dự, cũng quỳ xuống, vừa dập đầu, vừa cầu xin: “Cậu Đinh, cầu xin anh, cầu xin anh cho tôi một cơ hội!”

“Cậu Đinh, là tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, cầu xin anh tha cho tôi!”



“Cầu xin tôi? Ha hả. . . Tôi phải con mẹ nó cầu xin các người, lần sau mở to mắt chút đi!”, Đinh Quốc Cường cười lạnh, nhìn bảo vệ bắt hai người bọn họ ra ngoài.

Đinh Quốc Cường cắn chặt răng, cuối cùng vẫn là đi đến trước mặt Tần Khải, trực tiếp quỳ xuống.

“Thần y Tần, những quần áo mà anh thích… Không, không, về sau cả cửa hàng này đều là của anh! Lúc trước là tôi không hiểu chuyện, đã dùng mắt chó để nhìn người quá thấp, chỉ cầu xin thần y Tần có thể nể mặt cha của tôi, cứu ông ấy!”

Đinh Quốc Cường quỳ trên mặt đất, chảy cả nước mắt nước mũi, khóc chết đi sống lại.

Nhân viên của hàng và cậu Ngưu bị bảo vệ bắt đi, cũng k** r*n không thôi.

Rõ ràng chỉ là đến mua bộ quần áo, Tần Khải cũng không ngờ lại làm mọi chuyện trở nên ồn ào như thế này.

“Được rồi được rồi, đừng kêu nữa! Cửa hàng Versace các anh đổi nghề tổ chức lễ truy điệu hay gì? Có còn để cho người khác thanh tịnh không?”, Tần Khải ôm đầu, vẻ mặt không kiên nhẫn.

Anh khó chịu nhất là người khác cầu xin anh như vậy, huống chi còn là đàn ông?

Ba người cùng k** r*n, ai mà chịu nổi?
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 132


Chương 132

Vương Dao ở một bên thấy Tần Khải đang rất khó chịu, khẽ nhếch miệng cười, vị đại tiểu thư này đầu chợt nảy ý, dường như đã bắt được điểm yếu của Tần Khải.

“Thần y Tần, anh.. anh đồng ý rồi?”, Đinh Quốc Cường ngẩn người, cả người kích động đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Bằng không thì sao? Nhìn các anh ở đây khóc lóc thảm thiết? Một chút tâm trạng tốt đều bị mất rồi. Quần áo gói lại cho tôi, cầm thẻ quét, nghĩ tôi không có tiền hay là sao? Chỉ cái cửa hàng nát này, có tặng tôi, tôi cũng chê phiền phức”. Tần Khải lắc đầu, vẻ mặt không kiên nhẫn nói.

“Phải phải phải, chỉ cần thần y Tần đồng ý, nói gì cũng được!”

Đinh Quốc Cường lập tức vui mừng khôn xiết, còn không quên trừng mắt với Tiểu Lý.

“Còn không mau gói quần áo lại cho thần y Tần? Còn có lần sau, tôi bán cô tới sàn nhảy làm gái tiếp khách đấy!”

Nghe thế, Tiểu Lý sợ tới mức run lẩy bẩy, nhanh chóng tiến lên, cung kính cầm lên thẻ ngân hàng mà Tần Khải đặt lên bàn.

Thấy cảnh này, Vương Dao trợn to mắt, nhìn với ánh mắt mong đợi.

Thú thật, cô chủ Vương cũng có chút tò mò, không biết trong thẻ của Tần Khải có tiền thật không?

Đinh Quốc Cường thấy thẻ có chút cũ kỹ thì cũng lo lắng, sợ Tần Khải sẽ xấu mặt nên lén ra hiệu bằng mắt cho Tiểu Lý.

Dù Tần Khải không có tiền thì cũng không được nói ra, quần áo vẫn phải “bán”.

Cậu Ngưu và bạn gái đứng kế bên, hoảng hốt nhìn cảnh này.

Năm người, mười con mắt nhìn chằm chằm vào máy POS trên quầy thanh toán.

Chỉ có Tần Khải là mải ngắm nghía xung quanh.

Tuy thường ngày anh tiết kiệm nhưng điều này cũng không có nghĩa là anh không có tiền.

Tiểu Lý sợ hãi cầm thẻ, bấm số tiền lên máy POS mà vẫn không quên liếc nhìn Đinh Quốc Cường, cắn răng một cái, cầm thẻ quẹt xuống.

Roẹt…

Vừa quẹt xong, máy POS xuất hóa đơn.

Đủ tiền rồi?

Nhiêu đây cũng không phải mấy nghìn mà là mấy trăm nghìn đó.

Tiểu Lý lo mình bị hoa mắt nên giơ tay dụi, sau đó lại nhìn con số trên máy tính.

Cô ta thấy đằng sau số dư tài khoản của Tần Khải có mang thêm một chuỗi số không thì hai chân nhẹ bổng, mắt tối đen, không đứng vững.

Tên này không phải là thằng nhà quê sao?

Số dư trong tài khoản của Tần Khải mua được cả cửa hàng này ấy chứ, thậm chí còn thừa tiền cơ.

Thấy phản ứng của Tiểu Lý không ổn, Vương Dao hơi sửng sốt.

Cái thẻ cũ của Tần Khải quẹt được tiền thì cô ta cảm thấy cây vạn tuế sắp nở hoa rồi.

Lại quan sát biểu cảm của Tiểu Lý, Vương Dao có thể đoán được số tiền bên trong chắc không ít.

Bằng không thì sao có thể dọa một nhân viên làm tại cửa hàng của nhãn hiệu xa xỉ, khách mua toàn là kẻ có tiền chứ.

Trong lòng tò mò, Vương Dao định tiến lên tìm kiếm chân tướng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 133


Chương 133

Nhưng cô ta vừa quay đầu thì thấy Tần Khải đang cười tủm tỉm nhìn mình, lúc này mới hừ một tiếng rồi quay ngoắt sang hướng khác.

Cô ta là cô chủ nhà họ Vương, tuyệt đối không thể để Tần Khải chê cười mình.

“Anh Tần, quần áo của anh đã được đóng gói xong, còn đây là thẻ của anh”.

Tiểu Lý kính cẩn dâng thẻ tới trước mặt Tần Khải, thái độ thay đổi 180 độ so với lúc trước.

Tần Khải nhận thẻ, nhìn quần áo đã được đóng gói cẩn thận, không muốn ở lâu nên xoay người rời đi.

Tiểu Lý thấy Vương Dao nói giúp Tần Khải thì cho rằng quan hệ hai người cũng không phải kiểu bình thường.

Vì thế cô ta đưa túi quần áo cho Vương Dao.

Cô chủ Vương cầm lấy theo bản năng, đi được hai bước thì mới nhận thấy có gì đó hơi sai sai.

Vương Dao bĩu môi, vẫn cầm túi quần áo đi ra, dáng vẻ chẳng khác nào cô vợ nhỏ đang giận dỗi.

Tần Khải lén liếc một cái, lập tức bị Vương Dao tóm được.

Thấy cô chủ Vương bắt đầu nhe răng, huơ huơ nắm đấm uy h**p, Tần Khải mới lộ ra nụ cười vô hại, ngượng ngùng dời mắt đi.

Đinh Quốc Cường và đám người nhà họ Đinh đều ở ngoài, đông người thì nhiều chuyện, giờ không phải là lúc so đo với cô chủ Vương.

Ra khỏi đường dành riêng cho người đi bộ, Tần Khải từ chối lên xe của Đinh Quốc Cường, mà ngồi vào chiếc Maserati của Vương Dao.

Đương nhiên Đinh Quốc Cường không dám nói gì.

Anh ta đang cầu Tần Khải cứu mạng ông già nhà mình mà.

Còn về nhà họ Vương, đây cũng là một trong bốn gia tộc lớn nên anh ta không dám đụng vào Vương Dao đâu. Mà vừa vào xe, Vương Dao đã ném quần áo của Tần Khải vào đầu chính chủ đang ngồi hàng ghế phía sau.

“Anh dám lợi dụng tôi! Họ Tần, tôi sẽ nhớ kỹ món nợ này!”

Vừa khởi động xe, Vương Dao vừa tức giận nói.

Cô ta là con gái nhà lành đúng nghĩa, là cô chiêu nhà họ Vương, thế mà lại phải xách đồ cho tên lưu manh Tần Khải này.

Nếu tin này truyền ra, danh dự cô ta sẽ bị hủy hoại hết.

Cầm quần áo thôi mà, không thì hôm nay tôi cầm đồ giúp cô nhé?”, Tần Khải bĩu môi, không phục cãi lại.

“Anh… cái đồ ngốc nhà anh! Tôi không muốn nghe anh nói gì nữa đâu!”

Vương Dao tưởng rằng Tần Khải không hiểu ý mình nhưng cô ta vừa dứt lời, khi nhìn qua gương chiếu hậu, cô ta thấy Tần Khải đang nhìn mình cười đầy quái lạ.

Cảm thấy bản thân bị chơi xỏ, sắc mặt Vương Dao hiện tại đỏ tới tận mang tai.

Dù trong lòng đang bực bội nhưng lúc này Vương Dao cũng không tiện bùng nổ.

Để tránh sự xấu hổ, cô ta nhanh chóng chuyển chủ đề: “Họ Tần, trong thẻ anh có bao nhiêu tiền thế? Rõ ràng khi nãy nhân viên kia đã sợ tới tái mặt luôn, chắc số dư tài khoản không ít nhỉ?”

“Khụ khụ… cũng tạm thôi. Đây là tiền tôi để dành cưới vợ đấy, cô để ý kỹ thế làm chi? Chẳng lẽ cô… có ý với tôi?”

“Xí… ai có ý với anh! Anh nằm mơ đi!”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 134


Chương 134

Vương Dao tức giận giẫm chân ga, hành động này là để trả thù Tần Khải.

Người họ Tần nào đó đang ngồi ghế sau bỗng tái phát bệnh cũ, vừa la hét thê thảm vừa ghim kim cho bản thân.

Tiếng động cơ vang dội, Vương Dao cười tươi vô cùng.

Coi như cô ta đã nắm được thóp Tần Khải rồi, cộng thêm việc phát hiện được trong tiệm của Phạm Tư Triết, hai nhược điểm này đúng là pháp bảo để đối phó Tần Khải.

Mạng người là quan trọng nhất nên phía trước có người mở đường cho họ.

Đinh Quốc Cường lo lắng cho an nguy của bố nên giẫm ga hết cỡ.

Vương Dao cũng không chịu thua, hai người chạy như đua xe, chỉ khổ cho Tần Khải.

Vất vả lắm hai bên mới tới bãi đỗ xe của bệnh viện, Tần Khải vội vàng bước xuống khỏi chiếc Maserati.

Nếu không phải anh nhanh nhẹn ghim mình một cái thì chắc đã ọe hết khi vừa thò đầu ra khỏi xe rồi.

Thấy bộ dạng thảm thương của Tần Khải, Vương Dao đắc ý cười, giơ nắm đấm, dáng vẻ hung dữ như đang nói: Đáng đời, dám đối đầu với cô đây à!

Tôi…

Tôi nhịn!

Tần Khải nghiến răng, lo sợ cho chuyến đi tới nhà họ Vương tí nữa mình sẽ phải ngồi xe của “nữ tướng cướp” kia.

Anh quyết định làm người rộng lượng không so đo với kẻ tiểu nhân, không chấp nhặt với con hổ cái.

“Thần y Tần, mời anh!”

Đinh Quốc Cường cung kính mời Tần Khải, trong lòng lại rất lo âu.

Khi anh ta rời bệnh viện, Từ Vọng Đức đã dặn đi dặn lại là phải mau chóng tìm cho ra Tần Khải.

Tình hình của bố anh ta không thể chờ thêm nữa.

Tần Khải cũng biết mạng người quan trọng.

Tình hình của Đinh Kim Lộc vốn không mấy khả quan, còn bị Hồ Tiểu Chiêu dày xéo như thế, cứu được hay không cũng khó nói lắm.

Bị bệnh không đáng sợ nhưng cái gì họ cũng thử khi tuyệt vọng, đặc biệt là còn biến thành vật thí nghiệm cho lang băm nữa, đây mới là điểm chí mạng.

Hiện tại Đinh Kim Lộc có toàn mạng được không thì 50% dựa vào y thuật của Tần Khải, nửa còn lại thì phụ thuộc vào Hồ Tiểu Chiêu đã làm gì bậy bạ trước đó.

Đinh Quốc Cường đi trước dẫn đường, đoàn người vội vã vào thang máy, Vương Dao biết Tần Khải muốn đi cứu người nên cũng trở nên biết điều đến lạ, không léo nhéo với Tần Khải nữa.

Sau khi lên lầu, thang máy vừa mở, Tần Khải đã thấy Đinh Kim Phúc và người nhà họ Đinh.

Ai cũng đang lo sốt vó, nhưng lại chẳng thể giúp được gì.

Từ Vọng Đức và Trương Khải đều đang dùng ánh mắt mong đợi nhìn Tần Khải.

“Thần y Tần, cậu đến rồi, tôi van cậu, tôi xin cậu cứu em trai tôi!”

Đinh Kim Phúc vừa thấy Tần Khải thì nhanh chóng tiến lên, trong giọng nói tràn đầy sự van nài.

“Tiểu sư thúc, phá lệ một lần đi, ông Đinh cũng không sung sướng gì”, Trương Khải thở dài, cũng khuyên một câu.

“Tôi mà không muốn chữa thì còn ở đây làm gì?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 135


Chương 135

Tần Khải nhếch môi, ánh mắt lướt qua mọi người ở đây.

“Cùng vào đi, bệnh nhân đã bị người khác đụng vào, tôi cũng không muốn gánh tội đâu”.

“Vâng vâng, thần y yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để chuyện như thế xảy ra”.

Đinh Kim Phúc vội hứa hẹn, dẫn theo người nhà họ Đinh đi về phía phòng bệnh.

Vương Dao cũng đi lẫn trong đám đông, cô ta như thể tiến vào trong kho báu để tìm báu vật vậy, mắt không ngừng nhìn lung tung.

Trước đó bà nội đã nhắc tới việc y thuật của Tần Khải hơn người.

Trong lòng Vương Dao có chút tò mò, rất muốn xem thử Tần Khải sẽ chữa bệnh cứu người thế nào.

Tần Khải đi đầu, còn chưa đến phòng bệnh đã thấy một người đứng ở cửa.

“Là anh à? Hừ!”

Hồ Tiểu Chiêu đang u sầu trước cửa phòng bệnh, vừa thấy Tần Khải là hừ lạnh một tiếng, sau đó giận tới mức đỏ mặt tía tai.

“Là tôi! Cũng trùng hợp quá, chúng ta lại gặp mặt nhỉ!”, Tần Khải cười tủm tỉm, dáng vẻ ngây thơ vô tội.

“Anh…”, Hồ Tiểu Chiêu giơ tay chỉ thẳng vào Tần Khải, bị chọc tức tới mức nói không ra lời.

Đối với hành động này, Tần Khải không nói gì, Đinh Kim Phúc lại hừ lạnh rồi tiến lên: “Họ Hồ, nếu cậu còn dám ăn nói vớ vẩn với thần y Tần, tôi sẽ xé rách cái miệng thối của cậu. Vả lại nếu tí nữa em trai tôi mà có vấn đề gì, ha ha…”

Hồ Tiểu Chiêu bị ánh mắt lạnh lẽo của Đinh Kim Phúc dọa sợ, lùi ra sau hai bước mới có thể đứng vững.

Anh ta dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Tần Khải mà không dám nói gì nữa.

Tần Khải mỉm cười, giơ ngón giữa với Hồ Tiểu Chiêu rồi mới tiến vào phòng bệnh.

Chỉ chậm trễ đôi chút mà sắc mắt Đinh Kim Lộc đang thở máy trên giường đã xanh mét.

Hít vào thì ít, thở ra thì nhiều.

Từ Vọng Đức vào trước đang loay hoay sốt ruột, thấy Tần Khải vào thì nhanh chóng lùi sang một bên.

Tình trạng của Đinh Kim Lộc hiện tại không ổn tí nào, bệnh tình chuyển xấu nhanh chóng, không thể trì hoãn thêm nữa.

Dù không hiểu biết về y học nhưng Đinh Kim Phúc nhìn vào cũng thấy hoảng tới mức chảy mồ hôi lạnh.

Đinh Quốc Cường lật đật tiến lên, nắm lấy cánh tay Tần Khải, vừa nài nỉ vừa lắc tay anh: “Thần y Tần, dù thế nào thì anh cũng phải cứu bố tôi!”

“Biết trước thế này thì ban nãy hà cớ gì phải làm vậy!”

Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Tần Khải xua lắc lắc cánh tay, Đinh Quốc Cường mới chịu buông.

Tần Khải đi tới trước giường bệnh, vươn tay lật mở mí mắt Đinh Kim Lộc, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng, anh lắc đầu.

“Thần y, em trai của tôi… rốt cuộc thế nào?”

Đinh Kim Phúc vội hỏi, thấy Tần Khải lắc đầu, tim nhảy thót lên cổ họng.

“Sao hả, cái này ông phải hỏi vị thần y họ Hồ ngoài cửa ấy. Ha ha… may là tôi tới kịp, trễ thêm hai phút thì thần tiên cũng chẳng cứu nổi đâu”.

Tần Khải nói xong thì lấy ra một viên thuốc không biết tên gì từ trong túi nhỏ đeo bên người, nhét vào miệng Đinh Kim Lộc.

Bệnh nhân đang hôn mê nên không có tri giác gì.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 136


Chương 136

Cơ mà điều này cũng không thể làm khó được Tần Khải, anh lấy kim bạc ra hơ trên lửa vài lần.

Mọi người chỉ thấy Tần Khải ghim kim lên cổ Đinh Kim Lộc, sau đó Đinh Kim Lộc đang hôn mê vô thức mở miệng nuốt đồ vật.

Thoáng chốc, thuốc đã được nuốt xuống, nhưng nét mặt Tần Khải vẫn chẳng hề thả lỏng.

Anh lại lấy từ trong túi ra một bộ kim châm cứu.

Đinh Kim Phúc và Đinh Quốc Cường, người nhà họ Đinh đều lo lắng đứng một bên.

Kim trong túi đựng có độ dài khác nhau, độ dày cũng không giống.

Cây nhỏ thì chưa tới một centimet, lớn thì dài bằng bàn tay.

Có cây mảnh như lông trâu, cây thì thô dày như kim may áo.

Mấy cây kim bạc này được đựng chung, số lượng lên tới mấy trăm.

Người ngoài nghề nhìn thì không thể phân biệt nổi nhưng Tần Khải lại chẳng cần nhìn, anh cứ giơ tay là lấy chính xác loại mình cần.

Anh ghim kim tìm huyệt vị không hề tốn sức, thuần thục trôi chảy.

Từ Vọng Đức một bên muốn hỗ trợ nhưng không thể chen vào.

Thấy thủ pháp thành thạo của Tần Khải, ông ấy há hốc mồm ngạc nhiên, mắt quan sát cẩn thận.

Từ khi tốt nghiệp viện y tới lúc hành nghề, ông ấy đã chữa bệnh hơn hai mươi năm.

Từ Vọng Đức lại chỉ có thể nhìn ra vài mục đích khi ghim kim của Tần Khải.

Năng lực này mà thuộc về một bác sĩ Đông y bảy, tám mươi tuổi thì Từ Vọng Đức còn có thể chấp nhận.

Nhưng điều quan trọng là tuổi của Tần Khải, anh còn trẻ như vậy mà trình độ chữa bệnh đã xuất sắc cỡ này.

Nói là thần y đương thời cũng chưa đủ thể hiện tài năng của anh.

Đinh Kim Phúc và Đinh Quốc Cường không phải dân trong nghề, cũng không nhìn ra được gì nhưng thấy cách ghim kim của Tần Khải, họ cũng biết anh không phải kẻ tầm thường.

Kim bạc được canh chỉnh chính xác, năng lực này không phải chỉ luyện một, hai năm là đạt được.

Cùng là bác sĩ Đông y, nếu lấy Tần Khải so sánh với Hồ Tiểu Chiêu thì kết quả rõ như ban ngày.

Người sáng suốt đều nhìn ra được trình độ của Tần Khải xuất sắc hơn Hồ Tiểu Chiêu không biết bao nhiêu.

Từ lúc Tần Khải vào cửa tới giờ chưa được năm phút, sắc mặt Đinh Kim Lộc đã dần trở nên hồng hào với tốc độ mắt thường có thể nhìn.

“Bưng một chậu nước ấm vào đây!”

Tần Khải lên tiếng, Từ Vọng Đức mới tỉnh táo lại, vội vàng tự mình đi làm.

Nước ấm vừa được đưa tới trước giường, Đinh Kim Lộc đang nằm trên giường bệnh bỗng ho sù sụ, khóe miệng tràn ra máu.

Tần Khải cầm khăn nóng lau qua loa một chút.

Sau đó từ từ rút từng cây kim trên người bệnh nhân ra.

Làm xong, anh lau mồ hôi trên trán, chậm rãi đứng lên.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 137


Chương 137

“Sao rồi, thần y Tần, em trai tôi…”

Tần Khải vừa đứng lên, Đinh Kim Phúc và Đinh Quốc Cường nôn nóng tiến tới.

“Bệnh nhân đã không còn nguy hiểm, tôi vừa dùng kim đánh tan máu bầm của ông ấy, tạm thời không sao!”

Tần Khải nói chuyện xong thì cũng đi tới trước bàn, Từ Vọng Đức còn tinh tế kéo ghế cho anh ngồi.

Anh ngồi xuống, cầm bút viết ra mấy chữ lớn, nét như gà bới vậy.

Người của nhà họ Đinh không rõ kiến thức chuyên ngành nên Từ Vọng Đức phải cẩn thận đứng xem.

Đây là chữ bác sĩ, tên thuốc cũng viết tắt khá nhiều, đường nét của chữ có hơi khác bình thường, người ngoài không đọc ra.

Chỉ bác sĩ hoặc dược sĩ mới hiểu những gì Tần Khải viết.

Từ Vọng Đức đứng cạnh quan sát, càng nhìn trong lòng càng ngạc nhiên.

Ông ấy cứ tưởng Tần Khải chỉ tinh thông Đông y, nhưng giờ ông ấy lại thấy anh thành thạo viết đơn thuốc Tây y và bệnh án.

Từ Vọng Đức là người thường nhìn nhận khách quan theo ấn tượng ban đầu, giờ ông ấy đã thay đổi ấn tượng về Tần Khải.

Trừ Đông y và châm cứu thành thạo thì hiển nhiên Tần Khải cũng rất hiểu biết về y học hiện đại.

Dù biết rõ bệnh tình Đinh Kim Lộc nhưng Từ Vọng Đức cũng không thể kê ra vài loại thuốc hiếm thấy.

Tần Khải lại có thể ghi ra, hốt thuốc đúng bệnh, anh có thể cho ra phương án trị liệu tốt nhất với tác dụng phụ ít nhất.

Trình độ như thế, ông ấy chỉ có thể ngưỡng mộ!

“Cầm lấy, đi vào hiệu thuốc mà mua, uống thế nào thì bên kia sẽ có người hướng dẫn cho anh”.

Tần Khải vừa nói vừa đưa đơn thuốc cho Đinh Quốc Cường.

Làm xong tất cả, anh mới đứng lên, thở phào nhẹ nhõm.

“Thần y Tần, em của tôi… thật sự không sao rồi chứ?”, Đinh Kim Phúc có chút không yên tâm, cẩn thận hỏi.

“Không sao rồi, tí nữa uống thuốc, chiều là tỉnh lại thôi. Nếu không phải do các người tìm người chữa bậy chữa bạ thì chút bệnh kia cũng không phải loại nan y khó chữa gì đâu. Hiện tại chỉ có thể từ từ dưỡng lại thôi”.

Tần Khải nhận lấy ly nước do Từ Vọng Đức đưa, anh nhấp một ngụm rồi mới nói.

“Phiền cậu quá thần y Tần!”, Đinh Kim Phúc khách sáo nói.

Sau đó ông ấy quay sang nhìn Hồ Tiểu Chiêu đang đứng bên ngoài, mặt lạnh tanh.

Nếu phải do Hồ Tiểu Chiêu thích thể hiện thì em trai ông ấy hoàn toàn không cần phải chịu khổ như thế.

Tới giờ thì em trai ông ấy vẫn phải nằm trên giường, ốm đau không dậy nổi, món nợ này thì ông ấy phải tính hết lên đầu Hồ Tiểu Chiêu.

Mà Hồ Tiểu Chiêu ở cửa cũng nhận thấy ánh mắt lạnh như băng, sắc mặt khó coi quay đầu lại.

Ánh mắt hai bên đụng nhau, cơn giận của Đinh Kim Phúc vọt thẳng lên đầu, không thể đè ép được nữa.

“Ranh con, chẳng phải cậu nên giải thích về chuyện em trai tôi sao?”

Đinh Kim Phúc lạnh lùng mở miệng, mặt ngoài cười nhưng ánh mắt không mấy vui vẻ.

Người nhà họ Đinh cũng xông tới như thể sợ Hồ Tiểu Chiêu chạy trốn vậy.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 138


Chương 138

Tâm trạng của đám đông đang kích động khiến Hồ Tiểu Chiêu sợ tới mức run như cầy sấy.

Anh ta lùi hai bước, đụng vào góc tường, không thể lui được nữa.

Hồ Tiểu Chiêu cố nặn ra nụ cười gượng gạo trông còn xấu hơn khóc: “Đinh… ông chủ Đinh, ông nghe tôi giải thích, đây chỉ là hiểu lầm thôi”.

“Hiểu lầm cái beep! Mày là thằng lang băm hại người!”

Đinh Quốc Cường cầm túi thuốc đi vào nghe thấy mấy lời này của Hồ Tiểu Chiêu thì không nhịn được, cơn giận lập tức bùng nổ.

Đặt túi thuốc lên mặt sàn, Đinh Quốc Cường vén tay áo, nhào tới chỗ Hồ Tiểu Chiêu.

Anh ta túm lấy cổ áo Hồ Tiểu Chiêu, nắm đấm giáng xuống.

Hồ Tiểu Chiêu không kịp né, bị một quyền trúng mũi.

Tiếng hét thê lương vang lên, mặt Hồ Tiểu Chiêu như bình nước bị mở nắp, máu mũi tuôn như suối.

Đinh Quốc Cường cũng không nương tay.

Nếu không phải tại tên này, anh ta cần gì phải chịu tình chịu tội như vậy?

Dù bị đánh chết thì cũng đáng đời.

Hồ Tiểu Chiêu không hề có năng lực phản kháng, đau tới mức quỳ mọp trên đất, vừa hay tạo cơ hội cho Đinh Quốc Cường tung quyền tung cước.

Khi người nhà họ Đinh kéo được Đinh Quốc Cường ra thì Hồ Tiểu Chiêu đã nằm bẹp, tay ôm bụng r3n rỉ không ngừng.

“Ui cha, cậu Đinh, đừng… đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”

“Đánh nữa thì sẽ đánh chết người đó!”

Đinh Quốc Cường bị cậu và mẹ túm lại nhưng trên mặt vẫn hiện rõ sự giận dữ.

Anh ta chỉ hận không thể đánh chết Hồ Tiểu Chiêu thôi.

Đinh Kim Phúc ở cạnh thờ ơ, không hề định nhúng tay vào.

Trình độ Hồ Tiểu Chiêu không ra gì, suýt tiễn em trai ông ấy xuống gặp tổ tiên, dù Đinh Kim Phúc biết về thân phận của Hồ Tiểu Chiêu nhưng hiện tại trong lòng vẫn đang điên máu tên này dữ lắm.

Nếu không phải kiêng dè gia thế của Hồ Tiểu Chiêu, với những gì Hồ Tiểu Chiêu gây ra hôm nay, anh ta có giữ được mạng hay không thì khó mà nói.

Tần Khải khoanh tay đứng một bên hóng chuyện.

Hồ Tiểu Chiêu kiêu căng ngạo mạn, trình độ không đến đâu lại dám coi mạng người như cỏ rác.

Loại người này bị nhà họ Đinh dạy một bài học thì cũng do chính anh ta gieo gió gặt bão thôi.

“Thần y Tần, ngại quá, làm cậu chê cười rồi”.

Vừa xử lý Hồ Tiểu Chiêu xong, Đinh Quốc Cường tới trước mặt Tần Khải, kính cẩn cảm ơn anh, sau đó anh ta luôn miệng xin lỗi, thái độ tôn trọng vô cùng.

Thấy Tần Khải gật đầu rồi Đinh Quốc Cường mới hỏi han về việc uống thuốc.

Không chỉ Đinh Quốc Cường, người nhà họ Đinh Quốc Cường cũng rất khách sáo với Tần Khải.

Mọi người vây quanh Tần Khải, nịnh nọt tâng bốc anh, chỉ hận không thể cung phụng Tần Khải như tổ tiên nhà mình nữa thôi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 139


Chương 139

Cậu của Đinh Quốc Cường vung tay vung chân nói: “Mọi người không thấy sự thuần thục của thần y Tần khi châm cứu đâu, giỏi hơn thứ lang băm kia nhiều”.

“Đúng đó, lần này phải làm phiền thần y Tần rồi, nếu không chắc chồng em cũng không sống nổi mất!”

Mẹ của Đinh Quốc Cường giơ một tay bụm ngực nói, dáng vẻ như thể còn sợ hãi lắm.

Người khác của nhà họ Đinh đều gật đầu, vô cùng cảm kích Tần Khải.

Ngay cả Vương Dao luôn không coi Tần Khải ra gì cũng chớp đôi mắt to, dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Tần Khải.

Nếu không phải do người nhà họ Đinh miêu tả quá rõ ràng, Vương Dao cũng sẽ nghi ngờ là Tần Khải và người nhà họ Đinh cấu kết diễn kịch để lừa gạt cô chiêu nhà họ Vương là cô ta mất.

Mà lúc này, người khổ sở nhất chính là Hồ Tiểu Chiêu.

Người nhà họ Đinh khen ngợi Tần Khải có đôi tay thần kỳ mà cũng chẳng quên xỉa xói, đổ cái danh lang băm lên đầu Hồ Tiểu Chiêu.

Trước mắt Tần Khải, người nhà họ Đinh nhiệt tình vỗ tay, mà với Hồ Tiểu Chiêu thì chỉ có tay đấm chân đá của Đinh Quốc Cường và sự lạnh lẽo của sàn nhà.

Nhìn Tần Khải được người người ngưỡng mộ, đôi mắt Hồ Tiểu Chiêu đỏ như máu, anh ta chật vật lau đi máu mũi, cố sức đứng lên.

Nếu ánh mắt có thể giết người, có lẽ Tần Khải đã bị Hồ Tiểu Chiêu giết trăm nghìn lần rồi.

Ghen ghét, phẫn nộ…

Đủ loại cảm xúc chồng chất lên nhau, Hồ Tiểu Chiêu siết chặt nắm tay, trong lòng hận tới nghiến răng nghiến lợi.

Như cảm giác được ánh mắt của Hồ Tiểu Chiêu, Tần Khải quay đầu, ánh mắt hai bên va chạm.

Hồ Tiểu Chiêu biến sắc, nghiêng đầu đi.

Thấy Hồ Tiểu Chiêu đã sợ hãi, Tần Khải mới cong môi, không định đuổi tận giết tuyệt đối phương.

Anh không hơi sức đâu mà làm thế!

Mà người nhà họ Đinh nhìn theo ánh mắt của Tần Khải, đồng loạt ngó sang Hồ Tiểu Chiêu.

“Bác cả, xử lý thằng lang băm này thế nào đây ạ?”, Đinh Quốc Cường cắn răng hỏi.

Đinh Kim Phúc còn chưa nói gì, người nhà họ Đinh đã bắt đầu mắng mỏ.

“Kiện nó đi! Kiện thấy bà nó luôn, loại người này thì không thể tha được!”

“Đúng đó, cậu nói có lý, không thể để tên lang băm này hại người thêm nữa!”

“Không thì đánh chết đi! Dám lừa người nhà họ Đinh chúng ta, đúng là chán sống”.

Trong tiếng mắng chửi của nhà họ Đinh, sắc mặt Hồ Tiểu Chiêu càng khó nhìn, chỉ muốn tìm một lỗ để chui vào thôi.

Đặc biệt là khi trong đám đông, Tần Khải còn đang đứng cười tủm tỉm nhìn mình, Hồ Tiểu Chiêu nghiến răng nghiến lợi, tròng mắt như sắp nứt ra.

“Chuyện này…”

Đinh Kim Phúc bị họ hàng nhìn chằm chằm, khi mở miệng thì bỗng dưng nghẹn lại.

Nếu người thường thì thôi, quan trọng là thân phận của Hồ Tiểu Chiêu khiến cho ông ấy có chút kiêng kỵ.

Lỡ dồn ép quá mức, làm người nhà họ Đổng ra mặt cũng không phải chuyện tốt!

“Ôi, ông chủ Đinh, mọi người, đã lâu không gặp, ha ha…”
 
Back
Top Bottom