Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 140


Chương 140

Một tiếng cười lanh lảnh truyền tới từ phía thang máy, thu hút ánh mắt mọi người.

Tần Khải nghe tiếng, quay đầu nhìn.

Một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn, choàng khăn quàng đỏ thẫm đang chậm rãi đi tới…

Người trung niên trông có vẻ cũng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt góc cạnh có sự uy nghiêm của một bậc bề trên.

Bên cạnh còn có mấy người đàn ông lực lưỡng mặc đồ vest đen đi theo, khí thế mạnh mẽ.

“Bố đến rồi”.

Hồ Tiểu Chiêu đang trong tình cảnh khó khăn, vừa nhìn thấy người trung niên bỗng chốc như nắm được cọng rơm cứu mạng, liều mạng nhào đến.

Níu lấy tay áo của người đàn ông trung niên, khóc lóc vô cùng thảm thiết.

Người trung niên chính là gia chủ của nhà họ Đổng – Đổng Thiên Dương.

Nhà họ Đổng bao đời làm nghề y, chiếm một vị trí trong Hạnh Lâm.

Dù thực lực gia tộc không so được với nhà họ Đinh nhưng xét về thân phận và địa vị thì nhà họ Đổng không thua kém gì nhà họ Đinh.

“Đến đúng lúc lắm”.

Đinh Kim Phúc nheo mắt, ánh mắt lướt qua giữa hai bố con đó, gương mặt hiện lên tia sợ hãi khó phát hiện.

Nhà họ Đổng là một nhân vật tầm cỡ, mặc dù chuyện này là họ có lý nhưng Đinh Kim Phúc cũng không dám đắc tội với nhà họ Đổng.

Lúc này Đổng Thiên Dương đến có hơi không ổn.

“Làm bậy, bảo con ở nhà mà cứ nhất quyết ra ngoài gây chuyện, đáng đời”.

Đổng Thiên Dương trợn mắt nhìn con trai mắng.

Nghe như trách cứ nhưng lúc nói lại hơi giơ tay lên, vô cùng nuông chiều vỗ lưng con trai.

Khi nhìn thấy gương mặt sưng húp của con trai và máu mũi vẫn chưa khô, sắc mặt Đổng Thiên Dương thay đổi, ánh mắt hiện lên tia hung ác.

Nhưng chỉ thoáng qua một chút đã bị ông ta che giấu rất tốt.

Để Hồ Tiểu Chiêu lấy họ mẹ dĩ nhiên là có nguyên nhân, không phải Đổng Thiên Dương không xem trọng Hồ Tiểu Chiêu.

Ngược lại Đổng Thiên Dương lớn tuổi mới có con nên ông ta gần như đã nuông chiêu đứa con trai độc nhất này hết mức có thể.

“Tiểu Chiêu còn nhỏ, làm việc gì cũng chưa suy nghĩ thấu đáo, suýt nữa phạm phải sai lầm lớn, tôi ở đây đền tội cho ông chủ Đinh được chứ, không dạy dỗ con trai nên người, mong ông chủ Đinh lượng thứ”.

Đổng Thiên Dương quay đầu lại nhìn Đinh Kim Phúc.

Mặc dù là nói xin lỗi nhưng lúc nói ông ta chỉ chắp tay tượng trưng, vẻ mặt vẫn kiêu ngạo, ánh mắt xem thường người khác.

Nghe thế da mặt Đinh Kim Phúc khẽ giật nhưng không thể hiện sự bất mãn ra ngoài mặt.

Những người họ Đinh khác không được độ lượng như Đinh Kim Phúc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 141


Chương 141

Đinh Quốc Cường hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

Những người nhà họ Đinh khác đều rất kích động.

Chỉ là đối diện với nhà họ Đổng, đa số họ chỉ dám giận chứ không dám nói, chỉ có thể thể hiện sự bất mãn qua ánh mắt và vẻ mặt.

Đinh Kim Phúc nghẹn một bụng tức nhưng cũng chỉ có thể độ lượng hơi chắp tay lại.

“Ông Đổng khách sáo rồi, chút chuyện nhỏ thôi…”, Đinh Kim Phúc lạnh nhạt nói.

Em trai suýt nữa chết thảm trong tay bác sĩ của nhà họ Đổng, sao ông ấy có thể nuốt trôi cơn giận này được?

Nhưng nhà họ Đinh vẫn không có tự tin trở mặt với nhà họ Đổng, dĩ nhiên chỉ có thể nhẫn nhịn.

“Nói đến thì chuyện này đúng là lỗi của con trai tôi, nhưng… cả người bị thương của Tiểu Chiêu là thế nào? Ông chủ Đinh, đừng nói với tôi là do các ông làm nhé”.

Đổng Thiên Dương nheo mắt, lúc đầu còn miễn cường cười nhưng nói được một nửa thì sầm mặt lại.

Lớn tuổi mới có con nên Đổng Thiên Dương cực kỳ yêu thương Hồ Tiểu Chiêu.

Có người dám động vào Hồ Tiểu Chiêu thì chính là động vào thịt ngay đầu tim của Đổng Thiên Dương.

Huống gì dù con trai ông ta không đúng trước, nếu bảo đền tội xin lỗi, chẳng phải nói nhà họ Đổng sợ nhà họ Đinh sao?

Vậy thì không được.

“Hử?”

Lúc này Đinh Kim Phúc nhíu mày, mặt hiện lên vẻ không vui.

Nếu Đổng Thiên Dương đã tự đến đây, ông ấy cũng không định truy cứu quá nhiều, chỉ cần Hồ Tiểu Chiêu nhớ bài học này là được.

Nhưng bây giờ Đổng Thiên Dương thế mà còn muốn trách ngược lại?

Xem nhà họ Đinh là quả hồng mềm đấy à?

Mà Hồ Tiểu Chiêu thấy bố mình muốn chống lưng cho mình nên cũng cảm thấy mừng rỡ.

“Bố, là anh ta đánh con, còn người kia nữa”.

“Nếu bố đến muộn một chút nữa, họ sẽ đánh chết con mất”.

Hồ Tiểu Chiêu căm hận nghiến răng.

Đầu tiên là chỉ Đinh Quốc Cường, sau đó lại chỉ vào Tần Khải.

“Nhất là cái tên đó, bố, con phải cắt đứt đầu lưỡi hắn, chặt cả hai tay hắn”.

Hai lần bị Tần Khải phá hỏng chuyện tốt, Hồ Tiểu Chiêu cũng hận anh thấu xương.

Cơ hội tốt như vậy, anh ta chỉ ước gì bố mình chỉnh chết Tần Khải.

Nghe nói thế, Tần Khải hơi nhíu mày.

Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng động chân động tay với Hồ Tiểu Chiêu.

Hồ Tiểu Chiêu ngậm máu phun người, muốn đối phó với anh mà trở nên vô liêm sỉ như vậy.

Đổng Thiên Dương nhìn theo hướng con trai chỉ, ánh mắt lướt qua Đinh Quốc Cường, sau đó nhìn sang Tần Khải.

Chỉ cảm thấy Tần Khải hơi quen, Đổng Thiên Dương nhìn thêm vài lần.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 142


Chương 142

Nhưng cho dù là cách ăn mặc hay khí chất của Tần Khải cũng không có chỗ nào đáng để ông ta chú ý đến, ông ta lập tức dời tầm mắt đi.

“Ông chủ Đinh, Tiểu Chiêu có lỗi trước nhưng dù sao nó cũng vẫn là một đứa trẻ, đường đường là nhà họ Đinh mà lại ra tay nặng với nó như vậy, ông cho rằng nhà họ Đổng biến mất rồi sao?”, Đổng Thiên Dương lạnh lùng nói.

Đinh Kim Phúc đè nén một bụng lửa giận, lúc này cũng không thèm khách sáo nữa.

“Vậy à? Hơn hai mươi tuổi rồi mà vẫn là trẻ con, gia chủ nhà họ Đổng dạy con như thế à?”

“Hừ, chuyện của nhà họ Đổng tôi chưa đến lượt ông nhúng tay vào. Tôi chỉ biết con trai tôi bị đánh, phải cho tôi lời giải thích rõ ràng”.

Đổng Thiên Dương hừ một tiếng, nhắm vào Đinh Kim Phúc, một bộ không muốn nhân nhượng.

Thấy thế Đinh Kim Phúc cũng sầm mặt, ông ấy đã hiểu rồi.

Ngay từ đầu Đổng Thiên Dương đã không định nói lý rồi.

Hoàn toàn không phân biệt phải trái đúng sai, muốn chống lưng cho Hồ Tiểu Chiêu.

Thấy Đổng Thiên Dương không thèm nói lý, mấy người nhà họ Đinh cũng tức giận.

Ai nấy cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn Đổng Thiên Dương, có vẻ như chỉ cần một câu nói của Đinh Kim Phúc thì sẽ sống chết với họ.

Hồ Tiểu Chiêu đứng sau lưng Đổng Thiên Dương, hai tay chống nạnh, khiêu khích nhìn mấy người nhà họ Đinh, nhất là khi nhìn đến chỗ Tần Khải, anh ta trợn mắt nhìn anh.

Chỉ có hai chữ có thể miêu tả vẻ mặt này, thiếu đánh.

“Đinh Kim Phúc, tôi cũng lười nhiều lời với ông, nếu con trai tôi đã thành ra như vậy rồi thì đừng động tay động chân nữa”.

Đổng Thiên Dương tỏ ra kiêu ngạo, còn chưa nói hết lời đã cười mỉa.

“Chỉ cần người vừa ra tay đó quỳ xuống cúi đầu xin lỗi con trai tôi, chuyện này xem như xong”.

Một câu nói lại khiến cả nhà họ Đinh nhíu mày, vẻ mặt không phục.

Hiển nhiên là Đổng Thiên Dương đang định trở mặt.

Nhưng như thế thật thì chắc chắn cả hai bên đều bị thiệt, nhà họ Đổng có tự tin gì mà dám trở mặt với nhà họ Đinh?

Hồ Tiểu Chiêu nhìn người nhà họ Đinh không phản ứng, vẻ mặt càng thêm đắc ý.

“Có nghe thấy không? Bố tôi bảo các người quỳ xuống, không hiểu tiếng người à? Chẳng phải lúc nãy đánh tôi rất hung dữ lắm sao? Không ngờ sẽ có ngày hôm nay nhỉ, ha ha ha… Còn anh, mau lại đây quỳ xuống đi”.

Ánh mắt Hồ Tiểu Chiêu không từng trên người Đinh Quốc Cường quá lâu đã chuyển sang Tần Khải.

Có bố chống lưng, Hồ Tiểu Chiêu cáo mượn oai hùm, đuôi cũng vểnh ngược lên trời.

“Người đánh anh là tôi, liên quan gì đến thần y Tần? Có việc gì cứ tính lên đầu tôi, đừng có vu vạ lung tung”.

Lúc này Đinh Quốc Cường nghiến răng bước lên, không có ý định cúi đầu không nhận.

Tần Khải ở một bên nhìn, gương mặt hiện lên ý cười.

Tính cách Đinh Quốc Cường quả thật hơi cục cằn nhưng tâm địa vẫn rất tốt.

“Tôi muốn làm thế nào thì làm thế ấy! Họ Đinh kia, tôi nói cho anh biết, đừng mẹ nó thấy mình trống giống chó thì coi mình là người. Ông đây bảo anh quỳ xuống, đó là nể mặt anh, hiểu không?”, Hồ Tiểu Chiêu không phục nhìn Đinh Quốc Cường, thẹn quá hóa giận.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 143


Chương 143

Con trai hành động kiêu ngạo và ngang ngược như thế mà Đổng Thiên Dương chỉ ở một bên lặng lẽ quan sát, không cảm thấy có gì là sai cả.

“Đủ rồi! Đổng Thiên Dương, ông quá đáng lắm đấy”.

Đinh Kim Phúc nheo mắt, ông ấy đã rất lâu rồi chưa tức giận như vậy.

“Quá đáng thì thế nào?”, Đổng Thiên Dương hừ một tiếng.

“Đinh Kim Phúc, đừng tưởng nhà họ Đinh có thể ngang hàng với nhà họ Đổng, nhà họ Đinh ông không thể nào so được với căn cơ của nhà họ Đổng. Đến lúc đó có hối hận cũng đã muộn rồi”.

Đinh Kim Phúc nhíu mày, ông ấy không phục những lời này.

Nếu muốn cứng đối cứng thì nhà họ Đổng chưa chắc có thể chiếm được hời.

“Đúng thế”, thấy bố mình cứng miệng như thế, Hồ Tiểu Chiêu lại vênh váo tự đắc kiêu ngạo nói.

“Đúng thế, mau quỳ xuống xin lỗi cho tôi. Đặc biệt là anh đấy, Tần Khải. Nếu không tôi không ngại để anh nếm thử kết cục sống không bằng chết đâu. Nhà họ Đinh cũng phải trả giá”.

Nghe nói thế Đinh Kim Phúc không thể nhẫn nhịn được nữa.

Dù hai bên đều bị thiệt, ông ấy cũng không thể để Tần Khải bị oan ức.

Ông ấy tiến lên trước một bước, vừa định nói thì Tần Khải bỗng lên tiếng trước.

“Hừ, thần y Hồ không có năng lực gì, tính tình này cũng kiêu ngạo thật. Còn cái vị Đổng… Đổng gì đấy? Tôi thường nghe ông cụ nhà tôi nói nhà họ Đổng thích bao che khuyết điểm, chậc chậc… hôm nay cuối cùng tôi cũng có cơ may thấy được một lần”.

Tần Khải bước đến trước, cười híp mắt.

Lúc nói anh còn không quên dựng ngón cái lên với Hồ Tiểu Chiêu, tỏ ý chế giễu.

“Mày… mày mẹ nó là cái thá gì mà dám nói chuyện với bố tao như thế? Mày chết chắc rồi, mẹ nó chứ…”, Hồ Tiểu Chiêu tức giận, lại hét lên, mắng chửi trong cơn thịnh nộ.

Nhưng anh ta vừa lên tiếng mắng, Đổng Thiên Dương quay phắt lại.

Lại nhìn Tần Khải lần nữa, nhíu chặt mày.

“Ông cụ nhà cậu? Thảo nào vừa rồi cảm thấy cậu khá quen, chẳng lẽ cậu là đệ tử của vị kia?”

Đổng Thiên Dương ngờ vực hỏi, khuôn mặt cũng hiện lên vẻ nghiêm túc.

“Ông đoán đúng rồi này, quả nhiên gia chủ nhà họ Đổng vẫn có chút hiểu biết đấy, nếu không có lẽ hôm nay tôi sẽ phải quỳ xuống xin lỗi con trai ông thật rồi. Thần y Hồ, anh nói xem có phải thế không?”, Tần Khải cười nói, anh cố ý nhấn mạnh ba chữ thần y Hồ.

Sắc mặt Hồ Tiểu Chiêu đỏ bừng.

“Tần Khải, mẹ nó…”

Vừa mắng được mấy chữ đã bị Đổng Thiên Dương quát ngược lại.

“Tiểu Chiêu!”

Đổng Thiên Dương lắc đầu với con trai, gương mặt già nua hiếm khi hiện lên vẻ mất tự nhiên.

Y thuật của Hồ Tiểu Chiêu như thế nào, người làm cha là Đổng Thiên Dương biết rất rõ.

Tần Khải nói ra mấy chữ “thần y Hồ” như giáng một cái tát vào mặt Hồ Tiểu Chiêu.

Ngay cả Đổng Thiên Dương cũng cảm thấy mất mặt, vô cùng xấu hổ chứ đừng nói là Hồ Tiểu Chiêu tức giận không thôi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 144


Chương 144

Chỉ là Tần Khải thế mà lại là đệ tử của ông lão kia, chuyện này hơi khó giải quyết rồi.

“Hóa ra là đệ tử của người kia, thất lễ rồi”.

Đổng Thiên Dương quay đầu, lúc nhìn Tần Khải lần nữa, sắc mặt đã thay đổi.

“Chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi, Tiểu Tần, cậu đừng để trong lòng. Sư phụ của cậu dạo gần đây vẫn khỏe chứ?”

Nếu là người thường, rất ít người quen với ông cụ mà Tần Khải nhắc đến.

Nhưng nhà họ Đổng là gia tộc Đông y, chắc chắn không thể không biết.

Ngay cả gia chủ trước của nhà họ Đổng khi gặp người kia cũng phải cung kính gọi một tiếng tiền bối nữa là.

Tần Khải khoanh tay, cười híp mắt nói: “Vẫn rất khỏe, cơ thể ông cụ rất cường tráng. Nhưng nếu ông cụ biết người nhà họ Đổng uy h**p tôi như vậy, chậc chậc…”

Anh vừa dứt lời, sắc mặt Đổng Thiên Dương trở nên cực kỳ khó coi.

Không còn cách nào khác, người kia là “thần linh” đứng đầu trong giới Đông y.

Dù thực lực nhà họ Đổng không tầm thường, người ta chỉ cần nói một câu, nhà họ Đổng lập tức sẽ bị kéo vào danh sách đen.

“Hừ, sư phụ anh là cái thá gì chứ?”

Nhưng Hồ Tiểu Chiêu không biết nguyên nhân cội nguồn, lúc này tỏ ra khinh thường.

“Câm mồm đi, cùng lắm ngay cả ông ta cũng…”

“Tiểu Chiêu!”

Thế nhưng không để Hồ Tiểu Chiêu nói hết câu, Đổng Thiên Dương quát.

Ngay khi ngắt lời Hồ Tiểu Chiêu, ông ta còn không quên đưa ánh mắt cảnh cáo Hồ Tiểu Chiêu.

Vẻ mặt đắc ý của Hồ Tiểu Chiêu lập tức cứng đờ, chỉ đành kiềm chế cơn giận, không dám nói nữa.

Ngẩng phắt đầu lên nhìn Tần Khải, nhưng chỉ một ánh mắt, Hồ Tiểu Chiêu cực kỳ bực bội.

Chỉ thấy Tần Khải cười híp mắt nhìn anh ta như thể đang hóng chuyện mà không sợ ầm ĩ.

Từ đầu đến cuối chẳng để tâm đến Hồ Tiểu Chiêu.

Lúc này mấy người nhà họ Đinh cũng nhìn nhau.

Nhất là Đinh Quốc Cường và Đinh Kim Phúc, hai chú cháu nhìn nhau đều thấy được vẻ kinh ngạc khó che giấu trong mắt đối phương.

“Bác cả, chuyện… rốt cuộc thần y Tần có thân phận gì thế, sao mà Đổng Thiên Dương có vẻ hơi sợ anh ta?”, Đinh Quốc Cường nhỏ giọng nói.

Nghe thế Đinh Kim Phúc cười khổ: “Cậu ấy tuổi còn trẻ mà đã có y thuật xuất sắc như vậy, sao có thể là người tầm thường được? Là nhà mình ngu ngốc thôi”.

Nghe bác cả nói thế, Đinh Quốc Cường hoang mang gật đầu.

Mặc dù không biết ông cụ mà Đổng Thiên Dương nhắc đến là ai nhưng có thể khiến Đổng Thiên Dương thỏa hiệp chắc chắn là một nhân vật tầm cỡ.

Sắc mặt Đổng Thiên Dương hơi khó coi.

Ông ta hít sâu một hơi như kiềm chế lửa giận xuống hết mức.

Một lúc lâu sau mới miễn cưỡng cười nói: “Thời gian trôi qua nhanh quá, còn nhớ lúc trước khi tôi đến thăm sư phụ của cậu, cậu mới mười tuổi nhỉ, bây giờ thoắt cái đã lớn thế này rồi”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 145


Chương 145

Ngoài mặt thì một bộ người lớn hỏi chuyện nhưng Tần Khải có thể nhìn ra Đổng Thiên Dương đang cố ý đổi chủ đề.

“Đứa con trai này của ông cũng chẳng phải cũng thế sao? Mấy năm trước tôi và sư phụ đi ngang qua Trung Hải, nếu tôi nhớ không lầm thì vị thần y Hồ này vẫn còn mặc quần hở đũng nhỉ? Haizz, thời gian khiến người ta già đi”.

Vừa rồi Tần Khải thẳng lưng lên, học theo bộ dạng và giọng điều của Đổng Thiên Dương, còn thiếu điều vuốt râu thôi.

Phụt!

Mấy người nhà họ Đinh đứng hóng chuyện, có vài người không nhịn được cười.

Quay đầu sang chỗ khác nhịn cười rất vất vả.

Vương Dao cũng không có ý nhịn cười, thầm trách cứ trợn mắt nhìn Tần Khải.

Sao tên này lại xấu xa thế chứ?

Nếu đổi lại là một người lớn tuổi nói thì không sao, nhưng tuổi của Tần Khải và Hồ Tiểu Chiêu lại không hơn kém là bao.

Mấy người mặc quần đũng này kia lại khiến Hồ Tiểu Chiêu thẹn quá hóa giận.

“Mẹ kiếp, mày câm miệng cho tao!”

Hồ Tiểu Chiêu vô cùng giận dữ gào lên, chỉ ước gì có thể nhai sống Tần Khải.

“Tiểu Chiêu, con bớt nói vài câu đi”.

Lúc này Đổng Thiên Dương trợn mắt nhìn con trai, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Nhưng Đổng Thiên Dương biết rất rõ, những gì Tần Khải nói đều là sự thật.

Chỉ là lời này nói ra vào lúc này rõ ràng là đang vả mặt Hồ Tiểu Chiêu.

Ông ta làm bố cũng chẳng thấy dễ chịu gì.

“Tiểu Chiêu nó còn nhỏ, lại bị tôi chiều chuộng đến hư hỏng, thật ra tâm địa của đứa nhỏ này rất tốt. Còn chuyện của nhà họ Đinh, nếu thần y Tần đã ra mặt thì tôi nghĩ nên bỏ qua vậy. Công ty tôi còn có vài việc cần giải quyết, hôm nay không ở lại đây lâu nữa. Tiểu Tần, hôm khác tới nhà bác chơi, hỏi thăm sư phụ cháu thay bác, không tiễn…”

Đổng Thiên Dương mỉm cười, khó che giấu được vẻ mặt xám như tro. Nói rồi ông ta lập tức quay đầu bỏ đi.

Có Tần Khải ở đây, nếu còn quấn lấy không buông thì người chịu thiệt sẽ trở thành nhà họ Đổng mất.

Ông ta vừa xoay người, Hồ Tiểu Chiêu vội đi theo phía sau.

Lúc sắp đi, còn không quên hung dữ trừng mắt nhìn Tần Khải.

Tần Khải cười híp mắt, không ngại giơ một ngón giữa lên khiến Hồ Tiểu Chiêu suýt nữa tức chết.

Hai bố con vừa bước vào thang máy, Hồ Tiểu Chiêu không kiềm chế được nữa, tức đến mức nước mắt chảy dài.

“Bố, bố dễ nói chuyện như thế từ bao giờ đấy? Cái tên Tần Khải chó chết đó chống đối với con ở khắp nơi, bố không giúp con cũng thôi đi, còn để hắn cưỡi lên đầu nhà họ Đổng chúng ta nữa à?”

“Hừ! Con thì biết cái quái gì, tên nhóc kia thì dễ đối phó nhưng ông cụ ở đằng sau cậu ta cũng không phải là người tầm thường”, Đổng Thiên Dương lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt nhìn sang con trai, vô thức lắc đầu.

Nhìn Tần Khải rồi lại nhìn đứa con trai quý giá của mình.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 146


Chương 146

Không so sánh thì không có đau thương, so sánh hai đứa này với nhau mới thấy không thể nào nhìn thẳng vào sự cách biệt này.

Ngay cả Đổng Thiên Dương cũng phải thừa nhận rằng có rất nhiều chỗ Hồ Tiểu Chiêu thua xa Tần Khải.

“Nhưng…”, Hồ Tiểu Chiêu đang cực kỳ tức giận, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Đổng Thiên Dương.

Còn định ngụy biện nữa nhưng lại bị Đổng Thiên Dương hừ một tiếng cắt ngang: “Hừ! Gặp chuyện cũng chỉ biết gọi bố, mày còn có bản lĩnh gì hả? Nếu mày chữa khỏi bệnh cho nhà họ Đinh, còn cần tao phải ra mặt sao? Còn chẳng phải do mày học hành không tốt?”

“Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi mà mày vẫn không chịu thay đổi, đều do mẹ mày nuông chiều mày quá”.

Thấy Đổng Thiên Dương thực sự tức giận, Hồ Tiểu Chiêu không dám nói tiếng nào.

Anh ta chỉ thầm siết chặt nắm đấm, trong lòng thề sau này chắc chắn sẽ khiến Tần Khải phải trả giá vì nỗi nhục nhã ngày hôm nay.



“Thần y Tần, hôm nay may mà nhờ có cậu ra mặt giúp đỡ, nếu không nhà họ Đinh chúng tôi, haizz…”

Thấy Đổng Thiên Dương vội vàng chạy đi, Đinh Kim Phúc bước đến trước chắp tay lại, ánh mắt nhìn Tần Khải đầy vẻ biết ơn và có lỗi.

Nếu hôm nay không có Tần Khải, nhà họ Đinh sẽ mất đi một lớp da.

Đinh Quốc Cường cũng làm theo nói: “Thần y Tần, anh đã cứu mạng bố tôi, vốn dĩ chúng tôi nên cảm ơn anh nhưng vừa rồi lại suýt khiến anh bị liên lụy, là nhà họ Đinh có lỗi với anh. Quốc Cường thay mặt nhà họ Đinh cúi đầu với thần y”.

Vừa dứt lời, Đinh Quốc Cường đường đường là nam tử hán lại quỳ hai đầu gối xuống dập đầu với Tần Khải.

Vẫn là Tần Khải nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh ta.

“Cúi dập đầu gì đó thì khỏi, chữa bệnh cứu người là bổn phận của bọn tôi. Nếu anh đã đến tìm tôi, theo lý tôi nên giúp anh. Còn chuyện nhà họ Đổng, đó là ân oán riêng của tôi và Hồ Tiểu Chiêu, chuyện nhỏ thôi mà”.

Tần Khải một tay đỡ Đinh Quốc Cường lên, cười híp mắt nói.

Anh vẫn không để tâm lắm chút chuyện nhỏ này.

Đỉnh Quốc Cường được Tần Khải nắm lấy cánh tay đỡ lên, muốn quỳ lại không quỳ xuống được, càng cảm thấy áy náy.

Như anh ta nói, Tần Khải không chỉ có bàn tay vàng cứu được bố anh ta một mạng.

Chuyện của Hồ Tiểu Chiêu, hôm nay, nếu không nhờ Tần Khải, e là nhà họ Đinh họ phải trả cái giá rất đắt rồi.

Hai phần ơn nghĩa sâu nặng gộp lại, nhà họ Đinh không biết trả ơn thế nào.

Hành động của Tần Khải làm cho một người đàn ông ba mươi tuổi như Đinh Quốc Cường cảm động vành mắt đỏ ửng.

Mặt Đinh Kim Phúc ở một bên cũng hiện lên vẻ biết ơn.

Ông ấy biết nhà họ Đinh gặp được quý nhân rồi.

Lúc này, mấy người nhà họ Đinh vây quanh Tần Khải, hết nói cảm ơn rồi nói xin lỗi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 147


Chương 147

Thoáng chốc Tần Khải đã trở thành người được yêu thích, được nhà họ Đinh tâng bốc.

Vương Dao ở một bên nhìn, đôi mắt to tròn đó đầy vẻ tò mò.

Trước đó cô ta còn nghĩ Tần Khải là kẻ lừa đời lấy tiếng, mang danh tiếng của sư phụ để đi lừa gạt.

Nhưng bây giờ sự thật đã rõ ngay trước mắt, dù là cô chủ Vương cũng nhất thời không nói nên lời.

Chỉ có thể bĩu môi hừ một tiếng, không thích nhìn Tần Khải được người khác tâng bốc, Vương Dao dứt khoát quay đầu đi chỗ khác, nhắm mắt làm ngơ.

“Thần y Tần, không biết cảm ơn cậu thế nào về chuyện ngày hôm nay, những cái khác tôi không nói, sau này nếu thần y Tần có việc gì khó, cần đến nhà họ Đinh tôi thì cậu cứ nói. Còn nữa… nếu thần y Tần tiện thì ăn một bữa cơm với chúng tôi nhé”, Đinh Kim Phúc nhân lúc rèn sắt khi còn nóng, thận trọng hỏi.

Trước kia Đinh Kim Phúc có ấn tượng khá tốt với Tần Khải, chuyện hôm nay càng khiến ông ấy kiên định với suy nghĩ đó.

Y thuật cao siêu, cộng thêm thân phận không tầm thường đều chứng tỏ Tần Khải chắc chắn là người không tầm thường.

Nếu có thể kết giao được với cậu ấy, chắc chắn sẽ có lợi với nhà họ Đinh.

Nhưng vừa nghe đối phương nói thế, Vương Dao lại không chịu.

Cô ta ghét Tần Khải là thật nhưng nếu để người họ Đinh lôi kéo người ta, cô cả Vương sẽ khó giải thích khi về nhà.

Vương Dao lại cố ý không lên tiếng, chỉ thầm kéo áo Tần Khải, kiêu ngạo hệt như một con thiên nga trắng.

“Hôm nay thì thôi, tôi còn phải ăn tối với cô cả Vương, hay là hôm khác chúng ta lại ăn với nhau, thế nào?”, Tần Khải cười híp mắt ngẩng đầu lên.

Khi nói anh còn không quên nháy mắt ra hiệu với Vương Dao.

“Ha ha… Tôi hiểu, tôi hiểu! Người trẻ tràn đầy sức sống mà. Ha ha… À, dạo gần đây khách sạn dưới trướng của nhà họ Đinh kinh doanh thêm vài loại phòng đặc biệt, thần y Tần có thể cân nhắc. Nếu cậu đã có hẹn với người đẹp thì chúng tôi không làm phiền thần y Tân nữa, hôm khác lại gặp, hôm khác lại gặp, ha ha…”

Đinh Kim Phúc mỉm cười, lộ ra vẻ mặt tôi hiểu mà.

Đinh Quốc Cường cũng ở một bên cười ha ha.

Lúc đầu Vương Dao cũng không nghĩ gì nhiều nhưng nhìn vẻ mặt của Đinh Kim Phúc và câu nói ý tứ đó.

Mặt cô cả Vương lập tức đỏ ửng đến tận mang tai, nghiến răng nghiến lợi.

Đến khi Tần Khải chào tạm biệt nhà họ Đinh, cả hai bước vào thang máy, Vương Dao thẹn quá hóa giận véo mạnh vào cánh tay Tần Nhạc.

“Lưu manh chết tiệt, lại lợi dụng tôi, thanh danh của tôi bị anh hủy hoại rồi”.

“Oái… Nhẹ, nhẹ chút đi bà cô của tôi ơi, tôi có nói gì đâu, tôi bị oan mà”, Tần Khải bị nhéo đến mức hít khí lạnh, liên tục xin tha.

Vương Dao nghiêng đầu, nghĩ lại những lời lúc này, hình như… đúng là Tần Khải vẫn chưa nói gì.

Chủ yếu là ông chủ Đinh đó, tự cho mình là thông minh suy nghĩ lung tung.

“Là anh, tôi nói là anh thì chính là anh, anh còn dám cãi”.

Vương Dao vẫn mạnh miệng nhưng lực tay lại nhẹ đi rất nhiều.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 148


Chương 148

Tần Khải nhân đó chuồn luôn, sau đó vội vàng nhảy sang đầu bên kia thang máy để tránh phần tử nguy hiểm Vương Dao xa ra một chút.

Vương Dao được hời nên ngẩng cao đầu ưỡn ngực, ra vẻ như đừng chọc vào tôi.

Tần Khải ngoan ngoãn đứng một bên, nhưng phải công nhận một điều là bộ ng ực khủng của Vương Dao đã khiến anh được mở rộng tầm mắt.

Khụ khụ…

Đương nhiên, anh chỉ thưởng thức qua ánh nhìn thôi.

Tần Khải xin thề với trời là anh không hề có suy nghĩ gì khác.

Sau khi lên xe, Vương Dao đặt tay lên vô lăng, sau đó mỉm cười để lộ hai cái răng nanh.

Cô ta mỉm cười xấu xa rồi đạp mạnh chân ga.

“Ôi cha mẹ ơi!”

Cảnh vật bên ngoài trở nên mơ hồ, Tần Khải lập tức đen mặt, suýt nữa thì ngất xỉu.

May mà anh đã có chuẩn bị từ trước nên đã lấy kim châm cứu ra rồi tự châm cứu cho mình, bấy giờ mới tỉnh táo lại.

Qua kính chiếu hậu, anh nhìn thấy Vương Dao cười tươi như hoa.

“May mà cô không lái máy bay!”

Tần Khải vừa tự châm cứu vừa oán thán.

“Anh… có tin tôi có thể nhấn ga tiễn anh lên mây không?”

“Thôi đừng… Cô là nhất, nhất cô rồi!”

“Thế còn được, hừ!”



Nhờ câu khen của Tần Khải, mà Vương Dao đã thả chậm tốc độ lại.

Tần Khải ngồi ở hàng ghế sau cũng thở phào một hơi.

Đúng là tiểu nhân và phụ nữ đều khó chơi như nhau…

May mà có tổ tiên phù hộ!

Vương Dao này còn là tổ hợp của cả phụ nữ và tiểu nhân, thế nên không phải dạng vừa đâu.



Loáng cái, chiếc xe đã chạy vào nội thành, sau đó chạy men theo đường Hoàn Thành một đoạn thì Vương Dao đánh tay lái, rẽ vào một con đường còn rộng hơn cả đường Hoàn Thành.

Tần Khải chỉ nhìn thấy hai bên đường có rất nhiều cây hoa lâu đời.

Tuy chưa phải mùa hoa nở, nhưng trông cũng khá đẹp.

Nối với đèn ở hai bên đường là các cây cột đá lớn thấp được khắc rồng phượng nên trông rất khí thế.

Điểm đến duy nhất của con đường núi này là dãy biệt thự của nhà họ Vương.

Những gia đình được sống ở đây vừa phải có quan hệ họ hàng với nhà họ Vương, vừa phải có năng lực nhất định.

Xe lên đến lưng chừng núi thì Tần Khải nhìn thấy có khá nhiều biệt thự với phong cách khác nhau nằm rải rác.

Mỗi căn đều xây dựng theo phong cảnh ở xung quanh nên rất hoà hợp với núi đá này.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 149


Chương 149

Nhà và núi nối với nhau tạo thành một phong cảnh nên thơ.

Trong đó có một căn trông bắt mắt nhất nằm trên đỉnh núi, chẳng những có cây cối bao quanh, mà trước cửa còn có một suối phun nước tự nhiên rất lớn.

Đúng ra thì phải gọi nơi này là pháo đài mang phong cách từ thời trung cổ.

Nhà họ Vương đúng là một trong bốn gia tộc lớn có khác, đầu tư nhà cửa không ai sánh bằng.

Thấy Tần Khải không nói gì, Vương Dao còn tưởng anh đang bị choáng ngợp nên càng kiêu ngạo hơn.

“Ngưỡng mộ quá chứ gì? Trong bốn gia tộc lớn thì nhà tôi là có nhà hoành tráng nhất đấy. Đồ nhà quê như anh phải cố mà ngắm cho nhiều vào, không sau chẳng còn cơ hội nữa đâu”.

Tần Khải cười nói: “Đương nhiên là ngưỡng mộ rồi, này nhà cô có thiếu người không, ví dụ một người ở rể chẳng hạn, tôi thấy chúng ta rất hợp, hay là… cô về nói chuyện với bà cô đi?”

“Anh… đúng là đồ mặt dày! Hừ, tôi không nói chuyện với anh nữa, chỉ phí nước bọt”.

Chẳng dễ gì mới có cơ hội thể hiện, ai dè Vương Dao lại thua Tần Khải, cuối cùng tự rược bực vào thân.

Cô ta bực tức đập tay vào vô lăng, chiếc xe vẫn đi tiếp, sau đó nhanh chóng dừng trước một căn biệt thự xa hoa trên đỉnh núi.

Xe vừa dừng thì Vương Dao đã hừ một tiếng, sau đó bực tức xuống xe, chẳng hề quan tâm đến Tần Khải đang ngồi đằng sau.

Tần Khải cười trừ rồi tự mở cửa đi xuống.

Kỳ Mai Hoa và cháu gái Vương Tuyết đã đứng chờ bên ngoài từ lâu.

Thấy Tần Khải xuống xe, hai người đều tươi cười rồi ra đón.

“Tiểu Khải, sao rồi, cháu đã quen với nếp sống ở Trung Hải chưa? Bà chỉ sợ cháu không quen thì khổ thân ra!”, Kỳ Mai Hoa nắm lấy tay Tần Khải với vẻ thân thiết.

Vương Tuyết cũng đứng mỉm cười ở một bên.

Sự nhiệt tình của họ khiến Tần Khải có cảm giác như mình là khách quý.

Còn sự tủi hờn khi bị Vương Dao đối xử trên xe đã bị anh quẳng đi thật xa.

“Cháu quen rồi ạ, nhưng đồ ăn bên ngoài chẳng bằng một góc món thịt kho tàu của bà”, Tần Khải ra vẻ nũng nịu nhìn Kỳ Mai Hoa rồi kể khổ.

“Đúng là khéo miệng, bà biết cháu sắp đến nên đã nấu cho cháu rồi. bà làm hẳn một mâm cơm riêng cho cháu đấy”, Kỳ Mai Hoa mỉm cười cưng chiều rồi kéo Tần Khải vào trong biệt thự.

“Đi thôi, chúng ta vào trong nói chuyện, bên ngoài lạnh lắm, cứng người bây giờ”.

“Bà ơi…”

Vương Dao bị bỏ quên cất tiếng gọi trong cơn tức.

Kỳ Mai Hoa rất ít khí xuống bếp.

Vương Dao cũng rất thích món thịt kho tàu của bà mình, nhưng xin mấy ngày mà bà chẳng làm cho.

Ai dè Tần Khải vừa đến, chẳng cần mở miệng thì đã được tiếp đãi bằng món này.

Vương Dao bĩu môi với vẻ chua xót.

Còn Vương Tuyết thì vẫn giữ nụ cười trên môi.

Vương Tuyết cao hơn Vương Dao, hơn nữa còn dịu dàng đoan trang nên vóc dáng cũng không thua Vương Dao chút nào.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 150


Chương 150

Gộp các ưu điểm ấy lại, Vương Tuyết cũng là kiểu con gái trong mơ của tất cả đàn ông.

So ra thì Vương Dao rất đanh đá, Tần Khải đã được lĩnh hội vài lần rồi.

Nói chung, hai chị em mỗi người một tính.

Nếu bắt buộc phải chọn thì Tần Khải sẽ không chút do dự mà vote một phiếu cho Vương Tuyết.

Đương nhiên điều duy nhất khiến anh tiếc nuối là Vương Tuyết đã đính hôn rồi.

Anh chỉ còn biết lực bất tòng tâm thôi.

Còn về biệt thự của nhà họ Vương thì chỉ có thể hình dung bằng một từ phung phí.

Không chỉ có sự sầm uất ở bên ngoài mà nội thất bên trong cũng rất sang trọng.

Mọi thứ được bày trí hoà quện giữa văn hoá Hoa Hạ cùng châu Âu thời trung cổ.

Không hề có kiểu phô trương như nhà giàu mới nổi, trái lại mọi thứ rất hài hoà.

Từ đó đủ thấy người thiết kế căn nhà này không phải người bình thường.

Tần Khải ngắm nhìn toàn bộ ngôi nhà với vẻ tán thưởng.

Sau đó, anh đi theo Kỳ Mai Hoa rồi hỏi thăm sức khoẻ của bà ấy.

Nếu không có một người xấu tính như Vương Dao thì Tần Khải cũng muốn đầu quân đến ở rể tại nhà họ Vương.

Đương nhiên, anh chỉ dám giấu suy nghĩ này cho riêng mình thôi.

Bọn họ đi vào nhà ăn sang trọng có đèn thuỷ tinh, ở đây có năm cái bàn.

Ngoài vị trí đầu tiên bắt mắt nhất ra thì các bàn khác đều đã kín người.

Tần Khải liếc nhìn thì đoán chắc đây đều là con cháu của Kỳ Mai Hoa, người nhà họ Vương.

Ngoài Vương Khôn ra thì Tần Khải chẳng biết ai nữa.

Nhưng phải công nhận là bữa tiếc này hoành tráng thật.

“Tiểu Khải, cháu ngồi đi, đừng đứng mãi thế, thức ăn sắp nguội rồi”.

Kỳ Mai Hoa vừa nói chuyện với Tần Khải vừa giới thiệu anh với người nhà của mình.

“Đây chính là Tần Khải mà bà từng kể với mọi người, tuy cậu ấy còn ít tuổi nhưng đã theo học y với thần y Lâm từ lâu. Vì thế, chẳng những cậu ấy tinh thông trung y, mà y học hiện đại cũng rất giỏi. Lát cơm nước xong, mọi người hãy làm quen thêm với cậu ấy”.

“Ha ha… Bà Kỳ quá khen, cháu chưa tinh thông trung y đâu, tây y cũng chỉ biết sơ sơ, nói chung là còn kém xa sư phụ cháu”.

Tần Khải mỉm cười khiêm tốn chắp tay, sau đó mới từ tốn ngồi xuống.

Dù người ta có nhiệt tình với mình tới cỡ nào thì mình vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu.

Thấy Tần Khải ngồi xuống, rất nhiều con cháu của nhà họ Vương đều tỏ vẻ coi thường, sau đó lẩm bẩm gì đó.

Hầu hết đều hướng ánh nhìn khinh bỉ về phía anh.

“Ra vẻ gì chứ? Bà mới khen một câu mà đã vênh mặt lên rồi”.

“Tôi thấy nó giống lang băm lắm, sao loại người này lại được bước chân vào nhà ta nhỉ?”

“Đừng quên bà mình có chuyên ngành y đấy, đã thế còn có tiếng ở Trung Hải đó. Nhưng tại sao bà lại để một thằng nhà quê lừa bịp thế nhỉ?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 151


Chương 151

“Haizz… giờ bà già rồi, gặp ai vừa ý là tung hô lên trời thôi”.

Đám con cháu nhà họ Vương đều thì thầm to nhỏ với nhau.

Song, phòng ăn này không quá lớn nên họ có thể nghe thấy rõ lời nói của nhau.

Tuy nhiên, Tần Khải lại nghe tai này rồi cho ra từ tai kia, anh vẫn giữ nụ cười trên môi.

Chỉ có Kỳ Mai Hoa là nhíu mày lại.

Khụ khụ…

Bà ấy cố tình ho khan vài tiếng, sau đó nghiêm nghị liếc nhìn quanh một lượt.

Đám con cháu kia lập tức ngậm miệng, sau đó cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt bà ấy.

Nhưng ánh mắt họ nhìn Tần Khải vẫn chứa đầy vẻ khinh khi.

Dẫu sao họ cũng là một trong bốn gia tộc lớn.

Cho nên sao có thể có ánh nhìn bình thường với một tên quê mùa không có chút tên tuổi nào như Tần Khải.

“Các cháu còn nhỏ nên không hiểu chuyện. Tiểu Khải, cháu đừng để bụng nhé. Chờ xong bữa hôm nay, nhất định bà sẽ dạy dỗ lại bọn này”, Kỳ Mai Hoa đẩy đia thịt kho tàu duy nhất đến trước mặt Ngô Bình, sau đó nhìn anh bằng ánh mắt cưng chiều.

Vương Tuyết cũng gật đầu nói: “Mấy đứa chỉ tiện miệng nói vậy thôi, thật ra đang ngưỡng mộ anh lắm đấy”.

Nghe thấy vậy, một chút cảm giác khó chịu trong lòng Ngô Bình đã hoàn toàn biến mất.

Nhất là Vương Tuyết, cô ấy điềm tĩnh ngồi cạnh anh mà không có chút vẻ câu nệ nào.

Cô ấy chỉ vui vẻ nhìn anh thôi.

Vương Dao đi thay đồ rồi mới vào nhà ăn. Khi cô ta đến đây thì chẳng những mọi người đã bắt đầu ăn, mà điều ngượng nhất chính là đã hết chỗ rồi.

Chỗ trống duy nhất ngoài chỗ bên dướI ghế chủ nhà ra thì chính là vị trí bên trái Tần Khải.

“Cô Vương đến rồi đấy à, mau ngồi đi. Này, thịt kho tàu mà cô thích nhất đây”, đã thế Tần Khải còn thêm dầu vào lửa, nhiệt tình chỉ vào đĩa thịt trước mặt mình.

Tuy cả bàn tiệc rất hoành tráng, nhưng chỉ có duy nhất một món do Kỳ Mai Hoa làm, hiện giờ nó đang bày ngay trước mặt Tần Khải.

“Tôi… tôi nhịn!”

Vương Dao liếc nhìn một lượt rồi bĩu mỗi, sau đó ngồi vào chỗ chủ trì.

Dù món thịt kho tàu rất hấp dẫn, nhưng bắt cô ta phải ngồi cạnh Tần Khải thì sao cô ta chấp nhận nổi.

“Dao Dao, ngồi chỗ cạnh bà đây này”.

Vương Dao đang tức vì hết chỗ thì Kỳ Mai Hoa đã mỉm cười vẫy tay với cô ta, sau đó chỉ vào chỗ bên trái Tần Khải.

“Bà!”

Vương Dao vùng vằng, sau đó tức đến giậm chân.

Kỳ Mai Hoa lạnh mặt rồi nghiêm giọng nói: “Nhanh cái chân lên!”

Vương Dao không dám cãi lời bà mình nên đành ngồi xuống cạnh Tần Khải.

Cả bàn ăn đầy mỹ vị cũng không thể lấp được nỗi tủi hờn của cô ta.

Nếu không tại Tần Khải đang ngồi cạnh thì cô ta đã gào khóc ăn vạ vì bà mình không công bằng rồi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 152


Chương 152

Tuy ngồi chung một bàn nhưng tâm trạng thì khác nhau, lúc này Tần Khải đang cười tươi phơi phới.

Trong lúc gắp thức ăn lia lịa, anh vẫn không quên gắp một miếng thịt kho tàu vào bát của Vương Dao.

Cô Vương nhà ta đang tức lắm, nhưng vừa đưa miếng thịt vào miệng thì…

Ôi chao là thơm!

Sau đó Vương Dao chỉ nhìn vào đĩa thịt kho tàu mà không dám gắp.

Tần Khải lại được phen cười ngoác miệng.

Tuy cô Vương này rất xấu tính, nhưng xét về một phương diện nào đó thì cũng khá đáng yêu.

Sau đó, Tần Khải vừa gắp thịt kho tàu cho Vương Dao, vừa hứng chịu ánh nhìn lạnh lùng giả bộ của cô ta.

Ngoài ra, còn có Vương Tuyết gắp thức ăn cho anh, có hai người đẹp ngồi bên, đố ai sướng được như Tần Khải!

Loáng cái, bữa ăn đã diễn ra quá nửa. Tuy không quá vui vẻ, nhưng với Tần Khải mà nói thì tổng thể cũng khá nhẹ nhàng.

Đương nhiên với đám con cháu của nhà họ Vương thì họ đang phải chịu nhịn rất nhiều.

Vương Dao chỉ hậm hực với Tần Khải, trong khi những người khác thì đều tỏ vẻ coi thường anh.

Nhưng Kỳ Mai Hoa đang ngồi ở đây nên họ không dám lên tiếng châm chọc.

Giờ mà Kỳ Mai Hoa vắng mặt thì đảm bảo họ sẽ tống cổ Tần Khải ra ngoài ngay.

Vì thế mà Tần Khải đã trở thành cái gai trong mắt của rất nhiều người.

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân vang lên ở bên ngoài.

Tất cả mọi người đều ngẩng lên, khi nhìn thấy người kia thì đám con cháu nhà họ Vương lập tức vui ra mặt.

“Là Ngô Quảng, Ngô Quảng đến rồi! Ha ha… sắp có trò hay xem rồi đây!”

“Anh Ngô? Ôi vãi, đúng thật này!”

“Nhìn đi, anh rể tương lai của chúng ta đến rồi, tên cặn bã kia chuẩn bị cuốn xéo đi”.

“Chờ đi, nó sắp tới công chuyện rồi”.



Anh rể tưởng lai? Lẽ nào là chồng sắp cưới của Vương Tuyết?

Tần Khải nghe thấy thế thì nổi hứng, anh cũng muốn xem rốt cuộc người kia phải ưu tú thế nào thì mới lấy được một cô gái xinh đẹp như Vương Tuyết.

Anh vừa ngoái lại thì nhìn thấy một người thanh niên mặc vest đang cầm ca táp đi vào.

Chắc đây chính là Ngô Quảng – chồng sắp cưới của Vương Tuyết.

Nhà họ Ngô cũng thuộc một trong bốn gia tộc lớn ở Trung Hải.

So với nhà họ Vương thì nhà họ Ngô lại ngày càng sa sút.

Mấy năm gần đây, vì chuyện kinh doanh nên hai nhà thường xuyên qua lại.

Nhà họ Ngô muốn dựa vào nhà họ Vương để vựng dậy gia nghiệp, vì thế đã chủ động liên hôn.

Nếu hai gia tộc lớn muốn hợp tác với nhau thì không thể thiếu chuyện liên hôn được.

Ngô Quảng và Vương Tuyết cũng đã đính hôn mấy năm rồi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 153


Chương 153

Chuyện hôn sự này không được Kỳ Mai Hoa đồng ý, nhưng nhờ có ông cụ nhà họ Vương tác động nên cuối cùng mới có vụ đính hôn.

Tần Khải chỉ liếc nhìn Ngô Quảng một cái rồi quay đi.

Người này thoạt nhìn thì nho nhã, nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ thấy là một kẻ không an phận.

Khi Ngô Quảng đi vào, Vương Tuyết cau mày, ánh mắt đang sáng ngời của cô ấy lập tức trở nên u ám.

Chắc chắn là có vấn đề rồi…

Tần Khải băn khoăn, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười.

Còn đám con cháu nhà họ Vương nhìn thấy Ngô Quảng thì đều hồ hởi chào hỏi.

“Anh Ngô, anh thật là, đến thì phải báo trước một tiếng chứ, cả nhà ăn được nửa bữa rồi, ngại quá…”

“Bữa nay không tiếp tên nhà quê nào đó đâu nha, phải là anh Ngô!”

“Anh rể, anh học rộng hiểu nhiều thì lát thử tên kia đi. Em thấy nó giống lang băm lắm, khéo chẳng biết gì đâu, toàn làm màu thôi”.

“Mọi người đừng khách sáo, chúng ta là người một nhà mà, đồ ăn vẫn còn nóng đây thây, có gì đâu mà ngại, ha ha…”

Ngô Quảng nhoẻn miệng cười với ánh mắt sáng lấp lánh.

Đám con cháu nhà họ Vương lại hùa theo.

So với thái độ dành cho Tần Khải thì họ đều rất nhiệt tình với Ngô Quảng.

Ngô Quảng mỉm cười đầy thân thiện, nhưng khi đi đến gần bàn thì ánh mắt đã thay đổi.

Vương Tuyết đang ngồi tiếp người ngoài, hắn ta không thể chấp nhận việc này được.

Hơn nữa, bây giờ chỉ còn lại đúng một ghế trống dưới chỗ của chủ nhà, đây mới là vấn đề quan trọng nhất.

Ngô Quảng lúng túng, muốn ngồi không được, đứng cũng chẳng xong.

“Bà ơi, con mới đi công tác bên Thuỵ Sĩ về. Biết bà thích đồng hồ của bên đó nên con đã mua về biếu bà một cái. Bà xem có ưng không ạ?”

Ngô Quảng nhanh chóng ché giấu vẻ lúng túng rồi đi tới cạnh Kỳ Mai Hoa để tặng quà, hắn ta lôi một cái hộp từ trong cặp táp ra.

“Phí phạm quá, mấy thứ này đắt lắm”.

Kỳ Mai Hoa bỏ đũa xuống rồi thờ ơ nói.

Khi bà ấy mở chiếc hộp ra thì lập tức mỉm cười.

Vì Ngô Quảng tặng cho bà ấy một chiếc đồng hồ không hề tầm thường chút nào.

Dù bà ấy không thích Ngô Quảng, nhưng hắn ta cũng đã hao tâm tổn trí tìm mua món quà vừa ý bà ấy.

Đồng hồ Rolex rất phổ biến với giới nhà giàu, nhưng loại phiên bản giới hạn thì còn được ưu thích hơn.

Song, với một gia tộc giàu cho như nhà họ Vương mà nói thì nó cũng chỉ là một món đồ bình thường mà thôi, không có gì đặc biệt cả.

“Chiếc đồng hồ này được bao năm rồi?”

Kỳ Mai Hoa vừa nhìn đã nắm bắt được điểm quan trọng.

Ngô Quảng mỉm cười khiêm tốn, nhưng giọng nói lại có vẻ khoe mữ: “Bà đúng là tinh mắt, vừa nhìn đã biết ngay. Chiếc đồng hồ này là tác phẩm của Patek Philippe, nghe nói ông ấy là bậc thầy làm đồng hồ vào năm 1872. Biết bà thích nên cháu đã cố tìm đấy ạ”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 154


Chương 154

“Đúng là đồng hồ hãng nổi tiếng có khác, đã bao năm trôi qua rồi mà vẫn chạy đúng giờ như vậy. Cháu cũng có lòng đấy”, Kỳ Mai Hoa vuốt v e chiếc đồng hồ rồi mới đặt chiếc hộp xuống.

Ngô Quảng nghe thấy thế thì càng cười tươi hơn: “Chúng ta là người một nhà mà, chỉ cần bà thích thì trăng trên trời cháu cũng dám hái xuống ạ”.

Ngô Quảng chỉ mải nói mà không để ý thấy Kỳ Mai Hoa đã bắt đầu cau mày.

Người ta sẽ nhìn ra nhân phẩm của một người trong các chi tiết nhỏ, Kỳ Mai Hoa không ưa Ngô Quảng cũng là có lý do.

Nhưng chuyện đính hôn thì bà ấy không thể can thiệp, vì đây là quyết định của ông cụ.

Tuy Kỳ Mai Hoa không vui, nhưng cũng không tỏ rõ thái độ ra ngoài.

Tần Khải ngồi một bên quan sát, đương nhiên đã phát hiện ra thái độ của Kỳ Mai Hoa.

Nhưng đây là chuyện riêng của nhà họ Vương, anh chỉ là người ngoài nên không tiện nhúng tay vào.

“Ngồi xuống cùng ăn đi. Đồ ăn vẫn nóng, nếu cháu không chê thì để bà sai người chuẩn bị tiếp”, Kỳ Mai Hoa xua tay, giọng nói vẫn thờ ơ như trước.

Ngô Quảng ngẩn ra, thật lòng hắn ta thấy không vui nhưng cố giấu đi.

“Cháu không chê đâu được, có gì đâu, chúng ta là người một nhà mà, bà đừng khách sáo với cháu, ha ha…”

“Này anh đứng dậy đổi chỗ cho tôi đi, tôi với Tuyết Nhi lâu rồi không gặp, có nhiều chuyện cần nói lắm”.

Ngô Quảng liếc nhìn các chỗ ngồi rồi chỉ vào Tần Khải, sau đó nói như ra lệnh.

Hắn ta chẳng những không để ý lời nói mà anh mắt cũng chứa vẻ coi thường.

Vừa nói, hắn ta vừa cởi áo vest ra, sau đó định vắt lên lưng ghế của Tần Khải.

Hắn ta chẳng để ý đến suy nghĩ của Tần Khải chút nào.

Thấy thế, Tần Khải không đứng dậy, sau đó còn ngả người ra sau.

Cánh tay đang giơ ra của Ngô Quảng lập tức cứng đờ.

Tần Khải làm như không nghe thấy, anh mỉm cười rồi tiện tay gắp ít thức ăn vào đĩa của Vương Tuyết, chẳng hề chú ý đến cảm nhận của Ngô Quảng.

Ngô Quảng cau mày, bắt đầu nổi giận.

Nếu không nể mặt Kỳ Mai Hoa thì Ngô Quảng đã tát lật mặt Tần Khải rồi.

“Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh bị câm hay điếc à? Có nghe hiểu tiếng người không?’

Tần Khải đã định cho qua rồi, nhưng người này không biết điều.

Nếu thế thì đừng trách anh là ác.

“Này, ra anh vẫn biết tôi là người à? Tôi còn tưởng anh là con lừa cơ, lớn thế rồi mà vô văn hoá quá, bố mẹ anh không dạy anh à?”

“Phụt…”

Vương Dao ngồi cạnh Tần Khải không nhịn được mà suýt phun cả rượu ra.

Anh đúng là đồ độc mồm độc miệng.

“Mẹ kiếp… anh nói ai thế hả?”

Ngô Quảng tức điên người, suýt nữa là nổ như bom.

Hắn ta đường đường là cậu chủ nhà họ Ngô, người kế nhiệm tương lai của gia tộc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 155


Chương 155

Tuy nhà họ Ngô là kém nhất trong bốn gia tộc lớn, nhưng lừa gầu vẫn to hơn con ngựa nhé.

Bất kể là nhân vật lớn nào ở Trung Hải gặp hắn ta cũng phải kính nể phần nào.

Thế mà Tần Khải này dám không nể mặt hắn ta.

Sao Ngô Quảng có thể nuốt trôi cục tức này đây?

“Anh nghĩ tôi đang nói ai? Thế mà cũng phải hỏi à? Ai vô văn hoá chẳng rõ quá rồi à?”, Tần Khải nuốt nốt miếng thịt rồi cười nói.

Ngô Quảng đã không thể kiềm chế cơn giận được nữa rồi.

Thấy thế, Vương Dao chỉ biết tròn mắt ra nhìn.

Cô ta không thích Tần Khải, nhưng cũng chẳng ưa Ngô Quảng.

Cô ta chống mắt lên coi vợ kịch hay sắp tới.

“Anh rể cũng bớt lời đi, hắn ta là khách quý do bà mời đến đó”, Vương Dao đổ thêm dầu vào lửa.

Cô ta cố ý nhấn mạnh vào chữ khách quý, như sợ Ngô Quảng không nghe thấy.

“Anh Tần đúng là khách của bà nên anh đừng bắt người ta đổi chỗ, làm thế rất mất lịch sự. Anh bớt giận đi, hay ngồi chỗ em đây này”, cuối cùng vẫn là Vương Tuyết hoà giải.

Nhưng Vương Dao thì ngược lại.

Cô ta ấn chị mình xuống rồi đứng dậy nói: “Chị cứ ngồi đấy, anh rể, hay anh ngồi chỗ em nhé?”

“Anh…”

Ngô Quảng há miệng nhưng không nói gì, chỉ thấy rất bực mình.

Chỗ của Vương Dao vẫn là bên cạnh Tần Khải, đã thế còn cạnh Kỳ Mai Hoa.

Bảo hắn ta ngồi vào giữa hai người không ưa mình ư? Hắn ta đâu có điên!

“Thôi… người một nhà thì ngồi đâu chẳng được”.

Ngô Quảng lườm Tần Khải một cái rồi đi sang chỗ khác.

Hắn ta vắt áo lên lưng ghế rồi hậm hực ngồi xuống.

Đây là lần đầu tiên Vương Dao thấy Ngô Quảng chịu nhún nhường như thế, lẽ nào hắn ta định bỏ qua cho Tần Khải?

Cô Vương còn nghi lẽ nào mặt trời mọc đằng Tây rồi?

Tuy Tần Khải không nói gì, nhưng hàng lông mày đã hơi cau lại.

Nếu Ngô Quảng định lên mặt với anh thì chắc chắn anh sẽ mặc kệ.

Tuy anh làm vậy sẽ tạo cơ hội cho Vương Dao được xem trò hay, nhưng cũng có thể vạch trần bộ mặt lỗ m ãng của Ngô Quảng.

Song, Ngô Quảng đã nhịn được cơn giận, điều này chứng tỏ hắn ta cũng không phải dạng thường.

Càng nhịn thì càng có ý đồ sâu xa.

Chọc vào loại người này cực kỳ phiền phức…

Tuy nghĩ là thế, nhưng ngoài mặt Tần Khải vẫn tươi cười.

Còn Ngô Quảng thì đang giả vờ gắp thức ăn, nhưng thật ra chẳng có chút khẩu vị nào.

Nhất là khi hắn ta nhìn thấy đĩa thịt kho tàu trước mặt Tần Khải.

Ngô Quảng vừa nhìn đã biết đó là món do Kỳ Mai Hoa làm.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 156


Chương 156

Mẹ kiếp!

Hắn ta thầm chửi thề một câu, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười.

“Dao Dao, nếu đã là khách quý thì chắc phải có lai lịch lắm đúng không? Anh kém hiểu biết nên em giới thiệu cho anh nhé, so ra thì tuổi tác của hai bên cũng xêm xêm nhau, có gì thì làm quen luôn”.

Ngô Quảng không phải tên ngốc, dẫu sao đây cũng là nhà họ Vương nên không thể động thủ được.

Vì thế, hắn ta sẽ thăm dò Tần Khải trước để ủ mưu.

“Ồ, anh hỏi đúng người rồi đấy”, Vương Dao mỉm cười để lộ cái răng nanh.

Cô ta rất mong được thấy Ngô Quảng và Tần Khải so găng.

Tần Khải ngồi cạnh đó nhếch mép cười.

Vương Dao còn non và xanh lắm.

Ngô Quảng không hỏi Vương Tuyết, mà lại chọn Vương Dao, đó là vì thấy Vương Dao dễ gợi chuyện.

Cô ngốc này bị người ta lợi dụng mà chẳng hay.

“Điểm xuất sắc nhất của thần y Tần đương nhiên là y thuật rồi, đương nhiên cái này em cũng nghe bà kể thôi, còn lợi hại ra sao thì em không rõ”.

“Anh rể, em nghe nói anh cũng giỏi lắm, hay anh thử tài hắn ta đi?”

Vừa nói, Vương Dao vừa nhìn Tần Khải bằng vẻ khích bác.

“Ra là lang băm, anh còn tưởng là có điểm nào hơn người. Ngưỡng cửa nhà mình ngày càng thấp nhỉ, sao ai cũng được bước qua thế”, Ngô Quảng vừa nghe xong thì lập tức lẩm bẩm.

Hắn ta cố ý nói sao cho mọi người đều nghe thấy.

Vì như thế thì Kỳ Mai Hoa cũng không thể trách hắn ta được.

Bây giờ, cả nhà họ Vương đều đứng về phía của hắn ta, Ngô Quảng càng không sợ gì hết.

Nhà ăn không quá to nên Tần Khải cũng nghe rõ lời nói của Ngô Quảng.

Kỳ Mai Hoa bắt đầu có vẻ khó xử.

Tần Khải là khách mà bà ấy mời đến, mà cũng là người mà bà ấy kết thân.

Ngô Quảng làm thế này đúng là quá đáng.

Nhưng Kỳ Mai Hoa lại không ngăn cản.

Tuy bà ấy có vai vế cao, nhưng cũng chỉ là dâu nhà họ Vương, địa vị vẫn sau chủ nhà.

Ngoài ra, bà ấy cũng muốn xem Tần Khải sẽ có phản ứng thế nào khi bị người khác khiêu khích.

“Ngô Quảng, anh nói ít thôi được không? Chẳng dễ gì mọi người mới tập trung ăn một bữa cơm, anh không sợ làm bà mất vui à?”, đúng lúc này, Vương Tuyết đã bỏ đũa xuống rồi trách cứ.

Tần Khải thấy hơi ngạc nhiên khi Vương Tuyết đứng về phía mình.

Đương nhiên, cô ấy làm vậy không phải vì Tần Khải, mà là muốn giữ thể diện cho nhà họ Vương.

“Tuyết Nhi, anh chỉ buột miệng vậy thôi! Chúng ta mới là người một nhà, em nói thế có khác nào đứng về phía người ngoài đâu?”

Ngô Quảng nghiêng đầu nói, tuy giọng điệu có vẻ dịu dàng, nhưng câu nói của hắn ta đã đẩy Vương Tuyết vào thế bí.

Tần Khải thì chỉ mỉm cười quan sát.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 157


Chương 157

Việc phụ nữ ghét nhất là người đàn ông bắt họ phải lựa chọn.

Rõ ràng Ngô Quảng đã phạm vào điều ngu xuẩn này.

Ngô Quảng vừa nói dứt câu thì đám con cháu nhà họ Vương đều nhìn về phía Vương Tuyết.

Cả đám xúm vào bắt nạt một cô gái yếu đuối, đến Tần Khải cũng không nhìn nổi.

Khụ khụ…

Anh ho khan một tiếng rồi thờ ơ nói với Ngô Quảng: “Cô ấy chỉ nói vậy thôi, lẽ nào anh Ngô tưởng vợ sắp cưới của mình thích tôi à? Chết dở, lẽ nào?”

“Ha ha… nào, Tuyết Nhi, ăn nhiều chứ không nên nói nhiều, chuyện của đàn ông thì để bọn anh tự xử lý”.

Tần Khải vừa cười vừa nói vui vẻ, ngoài ra còn không quên gắp ít thức ăn vào bát cho Vương Tuyết.

“Ừm”, Vương Tuyết đáp lời rồi cúi đầu xuống.

Ngô Quảng vốn đã không ưa Tần Khải rồi, vậy mà giờ vợ sắp cưới của mình còn thân thiết với Tần Khải hơn với hắn ta.

Hắn ta lập tức bùng lửa giận rồi đập mạnh tay xuống bàn.

“Khốn kiếp! Anh tránh xa Tiểu Tuyết ra ngay cho tôi, bà nội đánh giá cao anh thì anh coi mình là thành viên của nhà này chắc? Anh chỉ là một tên quê mùa thôi, không phải cái thá gì đâu, đừng có không biết điều!”

“Tôi không cần anh lo, còn Tuyết Nhi tự nguyện ngồi cạnh tôi, đó là quyền tự do của cô ấy. Tôi tốt bụng nhắc anh một câu, đừng tưởng đính hôn rồi thì chắc chắn sẽ cưới được. Phụ nữ là để yêu thương, nhưng anh thì…”

Tần Khải thong thả buông đũa rồi mỉm cười.

Tần Khải đã mấy lần bỏ qua cho Ngô Quảng là vì nể mặt Kỳ Mai Hoa.

Nực cười là Ngô Quảng hỏi thăm qua loa về anh xong thì lại ngây thơ tưởng anh dễ bị bắt nạt.

“Anh… tôi làm gì cần anh dạy chắc? Anh tưởng mình là ai hả?”, Ngô Quảng tức điên người.

Tần Khải nghe xong thì xua tay: “Tôi chẳng là ai hết, nhưng tôi chỉ có lòng tốt khuyên anh vậy thôi, anh nghe hay không thì tuỳ”.

“Anh…”

“Đủ rồi! Ngô Quảng, cháu tôi chưa gả vào nhà cậu đâu, cậu định chọc cho tôi tức điên lên hả?”

Kỳ Mai Hoa đập tay xuống bàn rồi lạnh mặt mắng.

Chuyện của tụi nhỏ, bà ấy không tiện xen vào.

Nhưng tiếc là Ngô Quảng ghen quá mất khôn, quên mất phép lịch sự tối thiểu nên bà ấy buộc phải lên tiếng.

So với Ngô Quảng đang bừng lửa giận thì Tần Khải lại rất từ tốn, dù cũng đã bực nhưng ăn nói vẫn điềm đạm.

Kỳ Mai Hoa chợt nảy ra một ý định.

Bà ấy cảm thấy ngày trước mình phản đối hôn sự của Vương Tuyết với Ngô Quảng là đúng đắn.

Nhưng tiếc là…

“Hừ!”

Ngô Quảng hừ lạnh một tiếng, thấy Kỳ Mai Hoa đã nổi giận, hắn ta đành bấm bụng nhịn cơn tức.

“Bà ơi, bà đừng giận, cháu chỉ đùa thôi ạ, mình là người một nhà mà đúng không bà?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 158


Chương 158

Kỳ Mai Hoa nghe xong thì quay đi, không trả lời.

Nụ cười trên mặt Ngô Quảng cứng đờ, hắn ta bắt đầu có vẻ oán hận.

Tần Khải vừa nhìn vừa cười cợt.

Lúc nào Ngô Quảng cũng nhắc đến mình với nhà họ Vương là người một nhà, nhưng càng nói vậy thì càng không giống.

“Anh rể bỏ qua đi, chấp với tên nhà quê này làm gì?”

“Bà ơi, bà cũng đừng giận, anh rể không ưa người như Tần Khải cũng là chuyện thường mà”.

“Anh rể, nghe nói lần này anh thay mặt nhà họ Ngô sang Thuỷ Sĩ bàn việc làm ăn, thế nào rồi? Công việc có thuận lợi không?”

Người nhà họ Vương cũng không phải kẻ ngu, nhìn thấy Kỳ Mai Hoa tức giận thì rối rít đứng ra hòa giải, nói lảng sang chuyện khác.

Ngô Quảng vốn nín nhịn một bụng tức, nghe thấy hai chữ Thụy Sĩ, lập tức cười khẩy.

“Cũng không được tính là bàn chuyện làm ăn gì, tôi chỉ đại diện cho gia tộc đến bên đó gửi một khoản. Dù sao ngân hàng bên đó cũng khá là an toàn…”

“Có thể đến ngân hàng Thụy Sĩ, vẫn là em rể có bản lĩnh. Chỗ này của tôi ít hơn mấy triệu, e rằng người ta còn chẳng thèm liếc nhìn. Một số người nào đó thì càng không cần phải nói, ha ha… không có việc gì thì ra ngoài mở mang tầm mắt một chút, thứ đồ mê tín như Đông y này cũng chỉ lừa gạt được người lớn tuổi, đám trẻ tuổi chúng tôi sớm đã không tin vào thứ yêu ma quỷ quái này rồi”.

Một người tên là Vương Chính của nhà họ Vương đứng dậy hòa giải, nói chuyện cũng rất biết cách tránh nặng tìm nhẹ.

Chỉ mấy câu nói, tâng bốc Ngô Quảng thì thôi đi, lại còn không quên giẫm Tần Khải mấy phát.

Khỏi cần phải nói, người lớn tuổi trong miệng người này chính là Kỳ Mai Hoa.

Mặc dù trên danh nghĩa, Vương Chính là anh trai của Vương Tuyết và Vương Dao, nhưng hắn ta xuất thân chi thứ, sống trong nhà họ Vương cũng không được suôn sẻ.

Đây cũng là nguyên nhân hắn ta nịnh bợ Ngô Quảng.

Tần Khải ngẩng đầu liếc một cái, chỉ coi lời nói của hắn ta như đánh rắm, hoàn toàn không để bụng chút nào.

Thuận tay gắp một miếng thịt kho tàu vào trong bát của Vương Tuyết, Tần Khải hiền hòa lên tiếng: “Ăn nhiều một chút, chẳng mấy khi bà nội Kỳ xuống bếp, phải nếm thử hương vị mới được”.

“Ha ha, vẫn là Tiểu Khải Khải biết nói chuyện. Muốn ăn thì thường xuyên đến nhà chơi, đừng thấy bà nội lớn tuổi mà nhầm, nấu vài món ăn không mệt được”. Kỳ Mai Hoa tươi cười gật đầu, trong giọng nói tràn đầy cưng chiều.

Mặc dù Vương Tuyết miễn cưỡng cười một tiếng, nhưng vẫn gắp miếng thịt kho tàu kia vào trong miệng.

Tần Khải ngắm nhìn dáng vẻ nhai kỹ nuốt chậm của Vương Tuyết, trong mắt không có suy nghĩ dư thừa gì.

Cùng là hai chị em, tính cách của Vương Dao gần như trái ngược với chị mình.

Đã có một lần Tần Khải nghi ngờ, không biết rốt cuộc hai bọn họ có phải cùng một mẹ sinh ra hay không.

“Khụ khụ!”

Trông thấy ánh mắt Tần Khải rơi xuống người Vương Tuyết, Ngô Quảng giả bộ ho khan hai tiếng, trong mắt ngập tràn ghen tỵ và thù hận.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 159


Chương 159

Từ khi hắn ta đính hôn với Vương Tuyết đến giờ, quan hệ giữa hai người vẫn luôn không nóng không lạnh.

Đây cũng là lần đầu tiên Ngô Quảng trông thấy Vương Tuyết nghe lời như vậy.

Nhưng đối tượng lại là đồ nhà quê mà hắn ta coi thường nhất.

Trong nháy mắt, Ngô Quảng giống như bị đổ chai giấm chua, vị chua và lửa giận pha lẫn trong lòng, không có chỗ trút ra.

Ánh mắt thoáng nhìn Kỳ Mai Hoa, trông thấy bà cụ nghiêm mặt, lúc này Ngô Quảng mới cố gắng nhẫn nhịn không nổi giận.

Trong đáy lòng đã hận không thể bóp ch3t Tần Khải.

Ngửa mặt uống một chén rượu, sắc mặt Ngô Quảng hệt như quả mướp đắng, mỉm cười: “Đúng rồi, mọi người đoán xem, lần này tôi đến Thụy Sĩ đã gặp người nào?”

“Chắc chắn là nhân vật lớn rồi! Em rể cũng đừng vòng vo nữa, mau nói cho chúng tôi đi?”, Vương Chính ân cần tiếp chuyện.

Đám con cháu nhà họ Vương cũng rất phối hợp lên tiếng nịnh bợ.

“Người anh rể gặp mặt, chắc chắn đều là nhân vật lớn, cũng không biết là vị nào đây?”

“Cho dù là ai, cũng không phải là người mà cậu có thể gặp mặt, chúng ta vẫn phải cố gắng nhiều hơn, phấn đấu ưu tú như anh rể, ôm người đẹp về nhà, ha ha…”

Được một đám con cháu nhà họ Vương tâng bốc, cuối cùng sắc mặt Ngô Quảng cũng dễ nhìn hơn chút.

Mặc dù Tần Khải được Kỳ Mai Hoa ưu ái, nhưng Ngô Quảng cũng không phải kẻ ngu, hắn ta có thể nhìn ra, đa số người của nhà họ Vương đều không thích Tần Khải.

Tự thấy đã bắt được cơ hội, Ngô Quảng ra vẻ khiêm tốn cười nói: “Mọi người khách sáo quá rồi, thật ra cũng không phải nhân vật lớn gì, mọi người biết Tiêu Chiến không? Đúng lúc chúng tôi gặp nhau trên đường phố Thụy Sĩ, cùng ở xứ lạ, anh ta còn trò chuyện đôi câu rồi uống cà phê cùng tôi đấy”.

“Tiêu Chiến? Ôi… đây mà không phải là nhân vật lớn sao? Em rể, cậu đúng là có bản lĩnh, còn có thể nói chuyện với người như anh ta”. Vương Chính nghe vậy thì khiếp sợ không thôi.

Chỉ có một số con cháu kiến thức hạn hẹp của nhà họ Vương vẫn đang hỏi thăm Tiêu Chiến là người phương nào.

Còn đa số những người khác thì đều biến sắc, ngay cả Kỳ Mai Hoa cũng hơi nhíu mày.

“Các cậu chưa từng nghe thấy cũng là bình thường, Tiêu Chiến là cậu chủ bên thủ đô, tuổi trẻ mà đã được lên Bảng xếp hạng phú hào Steve, năm ngoái còn được bầu là một trong mười thanh niên kiệt xuất Hoa Hạ. Cũng chỉ người như em rể mới có thể trò chuyện với nhân vật lớn thế này, so với em rể, những người như chúng ta không chỉ kém một điểm nửa điểm thôi đâu”. Vương Chính thở dài một tiếng, lại bắt đầu tâng bốc Ngô Quảng.

Mấy con cháu còn đang bàn tán nghe vậy đều thay đổi sắc mặt.

Người trên bàn, bao gồm Vương Dao và Vương Tuyết, đều bị Ngô Quảng làm cho khiếp sợ.

Cảm nhận được ánh mắt nào là khiếp sợ, nào là hâm mộ của mọi người.

Ngô Quảng ngẩng cao đầu, bên ngoài nở nụ cười khiêm tốn, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý.

Mấy người Vương Chính tranh nhau tâng bốc khiến cho Ngô Quảng sung sướng đê mê.

Ngay lúc này, bỗng nhiên trên bàn truyền đến tiếng phụt cười.

Rõ ràng là có người không nhịn được nên bật cười.

“Ai? Ai!”
 
Back
Top Bottom