Ngôn Tình Tiểu Thần Y Xuống Núi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 100


Chương 100

Mà anh Bưu bên cạnh lại trực tiếp choáng váng, miệng há to, mặt mày tràn ngập vẻ khó tin.

Hơn mười người dưới tay gã thế mà lại bị tên kia hạ gục hết?

Vả lại, càng quan trọng hơn là gã cũng không thấy Tần Khải ra tay như thế nào, quả thật còn ảo diệu hơn cả đóng phim.

“Tại, tại sao lại vậy?”

Anh Bưu xanh mặt lẩm bẩm, gã biết lần này đá phải vắn sắt rồi.

Gã lập tức chạy lên xe, giẫm mạnh chân ga, không dám nán lại dù chỉ một phút.

Còn đám đàn em kia, gã cũng chẳng còn tâm trạng nào mà để ý tới.

Bánh xe xoay một cái đã xông ra khỏi bãi đỗ xe, song anh Bưu vẫn hoảng sợ không thôi.

Ánh mắt ngó ra cửa sổ mấy lần, không thấy Tần Khải đâu mới thở phào một hơi.

Chỉ là, gã còn chưa thở phào xong, một giọng nói nhàn nhạt lại vang lên ở ghế sau: “Chào, anh đang tìm gì vậy?”

“Tôi…”

Anh Bưu há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, khuôn mặt cũng trở nên trắng bệch không còn chút máu.

Giờ đây, Tần Khải mà gã tưởng mình đã thoát khỏi được đang vắt chân ngồi dựa ở ghế sau, trên mặt nở nụ cười ngây thơ vô số tội.

“Mày, mày lên xe kiểu gì thế?”

Anh Bưu sợ tới mức hồn vía lên mây, lập tức đạp phanh, bánh xe suýt nữa thì xông lên vỉa hè.

“Lái xe đàng hoàng đi, lỡ đụng phải người thì toi!”

Tần Khải cười, giọng nói lại chẳng tỏ ra vui hay giận.

“Vâng, vâng…”, anh Bưu sợ tới mức không ngừng đồng ý, tay cầm vô lăng run bần bật.

Xe lại khởi động, song anh Bưu lại không tập trung, chỉ biết chạy về phía trước.

Mắt thấy Tần Khải không làm gì, trong lòng gã mới hơi bình tĩnh lại, nhưng nhìn thấy cảnh tượng phía trước lại hoảng sợ không thôi.

Gã thật sự bị dọa ngu người, không chạy về chỗ đông người, lại chạy ra ngoài thành.

Mắt thấy cảnh vật ngoài cửa sổ càng ngày càng hoang vắng, sắc mặt anh Bưu lại càng trở nên khó coi.

“Dừng xe”.

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Tần Khải liếc ngoài cửa sổ, chậm rì rì phun ra hai chữ.

Anh Bưu bị Tần Khải dọa phá gan, lúc này nào dám cãi lời?

Xe quẹo một cái, trực tiếp dừng lại ở ven đường.

Còn chưa chờ gã thở hắt ra, lại phát hiện trong tay Tần Khải đang cầm một con dao găm sắc lẹm.

Lưỡi dao lấp lánh xuyên qua kính chiếu hậu ánh lên mặt anh Bưu.

Còn Tần Khải lại cười một cách vô tội, lộ ra hàm răng trắng bóc.

“Anh Bưu đúng không, có hứng thú nói chuyện với tôi không?”, Tần Khải ước lượng con dao găm trong tay, môi vẫn nở nụ cười.

Tầm mắt anh Bưu dừng trên người Tần Khải.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 101


Chương 101

Ngay sau đó gã sợ đến mức rụt cổ lại, vội cười nói: “Có, có, đại ca nói thế nào, tôi làm theo thế ấy”.

Mười mấy người đàn em đều không chịu nổi khi bị Tần Khải đánh, anh Bưu đã sợ vỡ mật.

Hơn nữa lúc này trong tay Tần Khải có dao, gã càng không dám làm gì với Tần Khải, sợ tâm trạng Tần Khải không tốt sẽ cho gã một nhát.

Thấy anh Bưu phối hợp như thế, Tần Khải khoanh tay lại nói: “Nói đi, là ai đã sai anh đến? Tôi nhắc một câu, anh chỉ có một cơ hội, nếu anh trả lời không khiến tôi hài lòng thì hơ hơ…”

“Chuyện này… Tôi nói, tôi nói!”, anh Bưu giương mắt nhìn Tần Khải nhưng cuối cùng cũng không nén được nỗi sợ: “Là Uông Hộ Ngưng! Mấy anh em bọn tôi thường nhận tiền của người ta rồi làm mấy chuyện xấu xa. Hôm nay, sau khi cậu Uông bị anh đánh đã chạy đến cầu cứu anh Tôn, bọn tôi cũng chỉ lấy tiền rồi làm việc thôi”.

“Đại ca, chuyện này thật sự không liên quan đến tôi, cầu xin anh giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi đi”.

Anh Bưu nước mắt nước mũi nhìn Tần Khải.

Biết trước Tần Khải là một tên khó đối phó thì có cho thêm tiền, gã cũng không dám chọc vào Tần Khải.

“Anh Tôn, anh Tôn nào?”, Tần Khải thì thào, tùy ý hỏi.

Anh cứ nghĩ chỉ là Uông Hộ Ngưng gọi người đến tìm người, không ngờ sau lưng lại có người đang chống lưng cho Uông Hộ Ngưng?

Đối phương không chọc vào anh thì thôi, nếu đã nhảy lên đầu Tần Khải la lối om sòm rồi thì không có đạo lý bỏ qua.

Dù anh ta là anh Tôn, cậu Lý gì đó, dám đối đầu với mình thì cứ dạy dỗ thôi.

“Là Tôn Tấn Khôn của nhà họ Tôn”.

Nhắc đến cái tên Tôn Tấn Khôn, sắc mặt anh Bưu trở nên tái nhợt.

Nghe thế, Tần Khải nhíu mày, vẻ mặt hơi quái lạ.

Tôn Tấn Khôn, chẳng phải là tên đàn em đó của mình sao? Đúng thật là người một nhà nhưng lại xảy ra tranh chấp.

“Bây giờ anh Tôn mà anh nói đó đang ở đâu?”

“Ở chỗ vui chơi giải trí Thái Tử, lúc tôi đi, anh Tôn đang uống rượu với cậu Uông, giờ không biết có còn ở đó không”, anh Bưu nói một hồi, đã thầm cảm thấy vui vẻ.

Tôn Tấn Khôn không phải là người tầm thường, dù Tần Khải có lợi hại, dám đi tìm Tôn Tấn Khôn gây rắc rối, chắc chắn chỉ có con đường chết.

Anh Bưu chỉ mong Tần Khải và Tôn Tấn Khôn đối đầu với nhau.

“Lái xe, đưa tôi đến khu giải trí Thái Tử”, Tần Khải như đã nhìn thấy được suy nghĩ của anh Bưu, mặt chẳng có vẻ gì là sợ cả.

Đang phiền vì không có cơ hội dạy dỗ đàn em mới nhận đây, không thể bỏ qua cơ hội này.

“Vâng vâng”.

Anh Bưu gật đầu, khởi động xe.

Nhà họ Tôn là một trong bốn gia tộc lớn ở Trung Hải, thế lực hùng hậu, tài sản khổng lồ.

Khu giải trí Thái Tử là sản nghiệp dưới trướng của nhà họ Tôn.

Có khá nhiều quán bar ở Đông Hải, khu giải trí Thái Tử được coi là hàng đầu trong đó, là nơi đốt tiền yêu thích nhất của các cậu chủ giới thượng lưu.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 102


Chương 102

Lúc này trong căn phòng VIP cực kỳ xa hoa ở khu giải trí Thái Tử.

Một thanh niên đầu húi cua, trái phải một tay ôm một cô gái tiếp rượu ăn mặc hở hang, ngợp trong vàng son.

Người này chính là cậu chủ của nhà họ Tôn – Tôn Tấn Khôn, cũng là công tử bột có tiếng ở Trung Hải.

Ngồi dưới Tôn Tấn Khôn chính là Uông Hộ Ngưng vừa bị Tần Khải dạy dỗ một trận.

Lúc này một chân của anh ta bó bột, bộ dáng rất nhếch nhác, cười với Tôn Tấn Khôn: “Anh Tôn, lần này nhờ có anh, nếu không tôi không nuốt được cơn giận này”.

“Đều là người mình cả, khách sáo làm gì? Cái nơi như Trung Hải này ấy à, không phải tôi đây khoác lác chứ, thật sự không có người nào mà Tôn Tấn Khôn tôi không đối phó được. Anh giúp tôi một việc, chút chuyện nhỏ này, tôi vẫn có thể giúp được”.

Tôn Tấn Khôn bưng ly rượu lên, tựa lưng vào sofa, bộ dáng không coi ai ra gì.

Khi hai chiếc cốc chạm vào nhau, Uông Hộ Ngưng cố ý hạ thấp cốc của mình xuống, cười lấy lòng: “Không dám không dám, anh Tôn khách sáo quá rồi. Có thể giúp được anh Tôn là phúc đức của tôi. Không biết có bao nhiêu người ở Trung Hải muốn có chút liên hệ với anh Tôn đây thôi nhưng lại không có đường đi”.

“Ha ha… Tôi thích nghe mấy lời này của anh đấy, với mấy lời này thì tôi cũng không thể để anh bị thiệt”, uống cạn ly rượu Tôn Tấn Khôn được nịnh bợ đến mức sảng khoái.

Uông Hộ Ngưng thận trọng cười, ánh mắt lại lóe lên tia hung ác.

Cơn đau ở chân vẫn chưa hết, Uông Hộ Ngưng chỉ ước gì có thể cắt Tần Khải ra thành từng mảnh.

“À phải rồi, anh đã chọc vào người nào mà lại dám đánh anh thành ra như vậy? Lá gan không nhỏ đấy”, hai người lại chạm cốc với nhau, lúc này Tôn Tấn Khôn mới hỏi chuyện chính.

Không hỏi còn đỡ, vừa nhắc đến chuyện này, Uông Hộ Ngưng uất ức rơi nước mắt.

“Người nào? Anh Tôn đánh giá cao gã quá rồi. Gã chỉ là một tên nhà quê nông thôn thôi, như thế cũng chẳng có gì, gã còn dám trêu chọc bạn gái tôi. Tôi tìm gã để nói lý lẽ nhưng tên khốn đó ỷ vào việc mình có chút võ đã đánh tôi thành thế này”.

“Anh Tôn, anh nhất định phải ra mặt giúp tôi chuyện này”, Uông Hộ Ngưng càng nghĩ càng tức, còn không quên thêm mắm dặm muối.

“Thảo nào, tôi cũng xem như đang thay trời hành đạo nhỉ? Cho dù A Bưu đánh tên kia thành tàn phế, cũng trách gã có tội nên bị như thế”, Tôn Tấn Khôn bật cười, không nghĩ kỹ, thậm chí còn không màng đến.

Tùy tiện dạy dỗ một người chỉ là chuyện rất đơn giản với anh ta thôi.

Dù không có lý do thì thế nào? Nắm đấm mới là đạo lý.

Hai người lại chạm cốc với nhau, Tôn Tấn Khôn vẫn mê đắm vào xa hoa, nhưng Uông Hộ Ngưng lại không ngồi yên được.

Nếu không phải vì uống rượu với anh Tôn thì anh ta muốn tận mắt nhìn thấy bộ dạng bị dạy dỗ của Tần Khải.

“Đừng vội mà, tôi đã bảo người ra ngoài từ trước rồi, với cách làm việc của họ, hê hê… không lâu đâu đã có thể đem cánh tay của tên đó về đây rồi”, Tôn Tấn Khôn đặt ly rượu xuống, mặt tràn đầy tự tin.

Chỉ là một tên nhà quê thôi, với thế lực của nhà họ Tôn, chẳng phải rất dễ dàng đó sao?

Nghe thế Uông Hộ Ngưng mừng rỡ.

Nếu không có đôi tai chắn lại thì chắc anh ta đã cười đến ngoác mồm, còn có thể ra đến tận sau gáy.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 103


Chương 103

“Hừ, tên Tần Khải khốn kiếp, dám chống lại tao, hôm nay ông đây phải cho mày thấy sống không được mà chết cũng không xong”.

Uông Hộ Ngưng nghiến răng nghiến lợi, cười mỉa như thể đã nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Tần Khải.

Anh ta muốn chặt cánh tay Tần Khải, bắt anh quỳ xuống trước mặt mình cầu xin, muốn chơi người phụ nữ đê tiện Chu Tư Tư đó trước mặt Tần Khải.

Chu Tư Tư, đây là do cô tự tìm lấy, có muốn trách cũng đừng trách tôi!

Phụt…

Thế nhưng Tôn Tấn Khôn đang uống rượu vừa nghe đến hai chữ Tần Khải đã phun hết rượu trong miệng ra đầy mặt Uông Hộ Ngưng.

“Tần… Tần Khải, Tần Khải nào?”

Tôn Tấn Khôn đứng thẳng người dậy, sắc mặt lập tức trắng bệch, trợn to mắt.

Lòng không khỏi đánh trống, lẽ nào lại trùng hợp thế sao?

Bây giờ anh ta chỉ mong Tần Khải mà tên ngốc Uông Hộ Ngưng này chọc phải không phải là Tần Khải mà anh ta nghĩ.

“Anh Tôn, anh đây là…”. Gương mặt bị rượu bắn lên, Uông Hộ Ngưng lập tức ngây người.

Chẳng phải cũng chỉ là một kẻ quê mùa sao? Có cần phải phản ứng mạnh vậy không?

Nhưng lời còn chưa dứt thì đã bị âm thanh lạnh nhạt cắt ngang.

“Ồ, tôi nói Anh Tôn nào mà quen tai đến vậy, ra là tên nhóc này đây à. Chậc chậc… Sống cũng không tệ nhỉ, chẳng trách có thể bỏ tiền thuê người đến chỗ tôi gây rối”.

Tôn Tấn Khôn vẫn đang cầu nguyện, nhất định đừng để anh ta đụng vào Tang Môn Tinh đáng chết kia.

Nhưng đáng tiếc, giống như dạo này làm chuyện thất đức quá nhiều nên ngay cả Bồ Tát cũng không phù hộ cho anh ta.

Cửa phòng bao bỗng nhiên bị người ta đá một cước.

Tôn Tấn Khôn vừa nghe thấy âm thanh, vẻ mặt đã thay đổi, lại nhìn sang Tần Khải đang khoanh tay đứng ngay cửa.

Anh ta giống như nhìn thấy kẻ ác, vẻ mặt trông rất khó coi.

Anh ta cũng chẳng phải sợ Tần Khải, mà chỉ là từ lần trước sau khi quay về từ bệnh viện, anh ta đã bị ông già nhà mình hung hăng mắng một trận.

Từ đó đã thể, nếu gặp phải Tần Khải thì phải đi vòng, tránh tức giận.

Nhưng cứ sợ thứ gì thì lại gặp thứ đó.

Vẻ mặt Tôn Tấn Khôn u ám, chỉ hận muốn tát hai cái vào miệng mình, không có chuyện gì cứ đồng ý bậy với người ta thì thôi đây, bây giờ thì hay rồi, còn thỉnh cả vị đại Phật – Tần Khải này đến rồi.

Không quan tâm đến vẻ mặt Tôn Tấn Khôn, Tần Khải cười như không cười đi vào phòng bao.

Tiện tay đóng cửa lại, nghênh ngang ngồi xuống sô pha đối diện Tôn Tấn Khôn.

Cũng không nói gì, thuận tay cầm lấy một nắm đậu phộng trên bàn trà, tự mình ngồi ăn.

Thấy Tần Khải nghênh ngang hống hách như vậy, Uông Hộ Ngưng vốn còn đang kinh sợ, giờ lại âm thầm cười gian.

Tuy anh ta không biết tại sao Tần Khải lại đến đây, nhưng chuyện này cũng chẳng quan trọng nữa.

Dám ngông cuồng như vậy trước mặt Anh Tôn, cho dù là Thiên Vương lão tử thì cũng phải lột da, huống hồ là cái tên nhà quê Tần Khải này?
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 104


Chương 104

“Xấc xược, thằng khốn nạn, có biết đây là ai không? Tôn Tấn Khôn đường đường là thiếu gia nhà họ Tôn, mày giương oai như vậy cũng không nhìn xem đối tượng là ai sao?” Uông Hộ Ngưng nổi giận, tỏ vẻ trượng nghĩa mắng chửi.

Hiện tại, thậm chí anh ta còn mong sao Tần Khải ngông cuồng thêm.

Chỉ cần đắc tội với Tôn Tấn Khôn thì dù Tần Khải có ba đầu sáu tay, chắc chắn cũng chết chắc thôi.

“Anh đang nói anh ta sao?”, Tần Khải liếc nhìn Tôn Tấn Khôn, khẽ nhếch miệng cười châm chọc.

Còn về Tôn Tấn Khôn, lúc này sắc mặt anh ta càng thêm khó coi, chỉ hận b*p ch*t Uông Hộ Ngưng mà thôi.

Tên phế vật này, không thể nói ít đi hai câu sao.

Đáng tiếc, Uông Hộ Ngưng trong lòng tự cho là đúng, căn bản không chú ý đến vẻ khác thường của Tôn Tấn Khôn.

“Đương nhiên, chẳng lẽ đang khen mày sao? Đồ ngu, tao thấy mày căn bản chỉ là tên úng não”. Uông Hộ Ngưng cười khinh.

“Ồ, thì ra đúng thật là anh ta sao? Cậu em à, nào nào, hay là cậu làm theo lời anh ta nói, để đại ca là tôi đây xem thử đi?”, Tần Khải nhếch miệng cười, lộ cả răng, mỉm cười vô hại.

Gương mặt Tôn Tấn Khôn lúc đen lúc trắng.

Tại bệnh viện số một Trung Hải, vẫn là do Tần Khải ra tay, chữa khỏi cho bố anh ta.

Bây giờ ông ấy hễ gặp ai cũng cứ nói về thần y Tần, ấn tượng đối với Tần Khải cực kỳ tốt, thậm chí còn thân hơn cả con trai ruột như anh ta.

Lúc đầu anh ta và Tần Khải đánh cược, còn tự mình gọi Tần Khải một tiếng đại ca.

Vốn nghĩ cả đời này sẽ không gặp lại Tần Khải, ai ngờ…

Đầu óc mê muội, Tôn Tấn Không nào biết phải mở lời ra sao?

Hiện tại nếu đắc tội với Tần Khải, vậy chẳng khác gì đắc tội với cha rồi.

Tần Khải bên này trước không nói đến, nhưng cha anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho tên nghịch tử này.

“Mẹ nó, mày còn dám giả ngây giả dại? Anh Tôn là người mà mày có thể đắc tội được sao?”

Uông Hộ Ngưng vừa nghe lời này, lập tức nổi giận, trong lòng cười lạnh không thôi.

Tần Khải à Tần Khải, đây là do mày tự tìm đường chết, đừng trách tao.

“Xem ra anh chưa thấy quan tài chưa đổ lệ rồi, hôm nay tôi sẽ thay Anh Tôn, dạy dỗ cái tên không biết trời cao đất dày như anh một trận!” Uông Hộ Ngưng cầm chai rượu trên bàn, bộ dạng như muốn liều mạng với Tần Khải.

Cứ nghĩ có Tôn Tấn Khôn chống đỡ sau lưng, Uông Hộ Ngưng giống như một con chó dữ, chó cậy gần nhà, ngông cuồng “sủa” với Tần Khải.

“Anh nhầm rồi, phải sửa lại. Loại người như tôi, cho dù thấy quan tài cũng sẽ không đổ lệ, bởi vì tôi căn bản không cần quan tài”.

“Cho nên, tôi khuyên anh trước khi ra tay, tốt nhất phải hỏi chủ của anh trước, đừng làm một con chó không biết nghe lời”.

Ném một hạt đậu phộng lên, Tần Khải khẽ há miệng, không những ăn trúng mà còn chơi đùa, căn bản không quan tâm đến anh ta.

Uông Hộ Ngưng cầm chai rượu, tức giận muốn nổ cả phổi.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 105


Chương 105

Anh ta hoàn toàn không chú ý tới Tôn Tấn Khôn sau lưng mình lúc này mặt đã trắng nhợt, miệng run rẩy.

“Hỏi cái gì? Ha ha… Đồ ngu, đừng có mơ giữa ban ngày nữa, anh còn không đáng xách dép cho anh Tôn, cũng xứng làm anh của Anh Tôn sao? Không tự mình soi gương lại đi, đúng là buồn cười chết mất!”

Uông Hộ Ngưng giận quá hóa cười, anh ta căn bản không xem lười của Tần Khải là thật.

Mắt thấy người này vẫn không biết tốt xấu, Tần Khải chỉ đành chịu lắc đầu.

“Anh chắc chắn không hỏi trước?”

“Tao hỏi…”, Uông Hộ Ngưng hừ một tiếng, theo bản năng lại chửi thề.

Chỉ là còn chưa kịp chửi thề ra miệng thì đã bị một cái tát trước mặt cắt ngang.

Uông Hộ Ngưng không hề phòng bị, lập tức bị đánh ngã, nửa bên mặt biến sắc nhanh chóng thấy rõ, sưng vù.

“Ai da, mẹ nó, ai, ai đánh tao?”, Uông Hộ Ngưng ôm mặt kêu thảm, mắng lớn quay đầu, cả người lập tức sững sờ, ánh mắt không tin nổi.

Bởi vì người đánh chẳng phải ai khác mà chính là Tôn Tấn Khôn, người mà anh ta chỉ hận tôn thờ làm tổ tiên.

Mà chuyện mấu chốt là, Tôn Tấn Khôn không chỉ đánh anh ta, mà ánh mắt nhìn anh ta cũng khác thường.

Giống như muốn giết người vậy!

“Anh Tôn, anh đây là…”

“Tôi đánh anh đấy, mẹ nó!”

Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Vẻ mặt Uông Hộ Ngưng oan ức, còn chưa phản ứng, Tôn Tấn Khôn tức giận lại đánh thêm hai ba cái tát, hung hăng mạnh mẽ.

Uông Hộ Ngưng trừng lớn mắt, lại không dám tránh, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đòn, thậm chí ngay cả k** r*n cũng không dám.

Bốp bốp bốp!

Mấy cái tát ập đến, Uông Hộ Ngưng vẫn không hiểu, rốt cuộc bản thân đã sai ở đâu, chọc giận Tôn Tấn Khôn, cả gương mặt đã sưng vù như đầu heo, thảm vô cùng.

“Thế nào, bây giờ thành thật rồi chứ? Đã nói tôi là anh của cậu ta rồi, anh cứ không nghe. Thuốc đắng dã tật, đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu sao? Người trẻ tuổi bây giờ ấy, đúng là nông nổi nóng nảy”.

Tần Khải khẽ thở dài, ánh mắt vui sướng khi người gặp họa không hề che giấu.

Trong miệng cứ từng câu người trẻ tuổi, suýt nữa khiến Uông Hộ Ngưng tức đến nổ phổi.

Nếu nói đến tuổi tác, chắc chắn Tần Khải rõ ràng trẻ hơn hẳn, không chịu nổi anh cậy lớn lên mặt, nhưng Uông Hộ Ngưng chỉ có thể giương mắt nhìn, bây giờ bản thân anh ta còn khó giữ, còn có thể làm gì Tần Khải?

Cho dù anh ta có hận Tần Khải thấu xương, hận đến nghiến răng nghiến lợi, thì lúc này không thể không nhìn sắc mặt Tôn Tấn Khôn.

Trên thực tế, Uông Hộ Ngưng bây giờ vẫn không rõ, bản thân chọc giận Anh Tôn ở đâu.

“Anh… đại ca, ngọn gió nào đưa anh đến vậy?”. Tôn Tấn Khôn cắn răng, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi Tần Khải.

Mặc dù vẻ mặt cố gượng cười, nhưng cũng chẳng khác gì muốn khóc cả.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 106


Chương 106

“Đừng, đừng gọi tôi như vậy, tôi không làm đại ca nhiều năm rồi”. Tần Khải bắt chéo chân, khẽ mím môi.

Tôn Tấn Khôn đen mặt, chỉ hận muốn tát chết Tần Khải.

“Đại ca nói đùa rồi, là tôi không chăm sóc chu toàn, tôi kính đại ca một ly… Không không, tôi tự phạt một… Ba ly!”. Tôn Tấn Khôn mặt dày nói, hiện tại, anh ta chỉ muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề.

Sau đó, mau mau tiễn vị ôn thần này đi.

“Tiểu Tôn à, mặc dù đại ca tôi đây hơi khiêm tốn, nhưng cậu dung túng đàn em đến đối phó tôi như vậy, hình như không tốt lắm?”, Tần Khải nắm một nắm lạc trong tay, cười híp mắt nhìn anh ta.

Tôn Tấn Khôn nghe thấy những lời này, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Nếu sớm biết Uông Hộ Ngưng mù mắt, đá trúng tấm sắt này, anh ta có đánh chết cũng không dám tham gia vào chuyện này.

Trong lòng thì chửi rủa Uông Hộ Ngưng, nhưng ngoài mặt Tôn Tấn Khôn lại chỉ có thể cười xoà.

“Đại ca, đều là tên khốn này làm, thêm mắm thêm muối lừa em mắc mưu. Nếu không, em làm sao dám động thủ với đại ca”.

“Phải không?”. Nghe vậy, Tần Khải cười mà như không cười, làm cho người ta không thể đoán ra.

Tôn Tấn Khôn xấu hổ cúi đầu, phải hay không trong lòng anh không tự biết hay sao?

Tốt xấu gì tôi cũng là thiếu gia của nhà họ Tôn, không thể cho một bậc thang bước xuống?

Về phần Uông Hộ Ngưng sớm đã nhìn đến choáng váng, đứng ngẩn người ở một bên.

Cho tới bây giờ, anh ta vẫn chưa kịp phản ứng lại, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra.

Chẳng lẽ, tiểu tử này là nhân vật lớn, giả vờ làm heo để ăn thịt con hổ?

“Được thôi, nếu cậu đã nói như vậy, vậy thì đại ca sẽ tin cậu một lần”. Tần Khải nói xong, ánh mắt di chuyển, dừng lại trên người Uông Hộ Ngưng.

Tôn Tấn Khôn mếu máo, nhất thời không nói.

Uông Hộ Ngưng đến thở cũng không dám thở mạnh.

Anh ta không biết giữa Tần Khải và anh Tôn là thế nào, nhưng cũng có thể nhìn ra, anh Tôn rõ ràng bó tay bó chân đối với Tần Khải.

Cho dù trong lòng không phục, Uông Hộ Ngưng ngoài miệng cũng không dám chống đối Tần Khải, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tôn Tấn Khôn.

“Đại ca, anh xem việc này…”. Tôn Tấn Khôn nói xong, nhân lúc Tần Khải không chú ý, đưa mắt ra hiệu cho Uông Hộ Ngưng.

“Nếu đã là đàn em của cậu, khà khà… Hôm nay xem như số anh ta may mắn, tôi sẽ không tự mình ra tay. Tự vả miệng năm mươi cái, coi như để ghi nhớ”. Tần Khải nói xong, thoải mái tựa người về phía sau, một bộ dạng chờ xem trò vui.

Uông Hộ Ngưng vừa nghe lời này, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Bảo anh ta tự vả mặt mình? Đây là việc con người làm sao?

Tôn Tấn Khôn nhíu mày, nhưng nhìn bộ dáng của Tần Khải, chỉ có thể cắn răng, hung hăng trừng mắt về phía Uông Hộ Ngưng!

“Đánh! Không nghe hiểu tiếng người à? Là anh tự ra tay, hay là tôi giúp anh?”

“Tôi…”

Uông Hộ Ngưng ngây người tại chỗ, biểu cảm trên mặt còn khó coi hơn khóc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 107


Chương 107

“Tôi đánh, tôi đánh!”

Mắt thấy tình thế không ổn, anh ta mới khó khăn nâng tay lên.

Một bạt tai đánh lên mặt mình, tuy rằng không dùng nhiều lực, nhưng nỗi khuất nhục tự vả mặt mình này lại làm cho Uông Hộ Ngưng tức giận đến phát run cả người.

Từ nhỏ đến lớn, anh ta đã bao giờ phải chịu chèn ép như này?

Tôn Tấn Khôn ở một bên, vẻ mặt càng là khó coi đến mức có thể nhỏ ra nước.

Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ.

Tần Khải làm như vậy, đồng thời cũng đã vả vào mặt mũi anh ta.

“Anh đang đánh rồi? Sao tôi không nghe thấy tiếng động gì?”

Tôn Tấn Khôn quay đầu, mới phát hiện Tần Khải nheo mắt tựa vào một bên, trong mắt mang theo ý nhắc nhở.

Uông Hộ Ngưng tay đang giơ đến một nửa, tức giận đến thiếu chút nữa nghiến vỡ răng, ánh mắt thậm chí có thể phun ra lửa.

“Dùng lực đi, anh chưa ăn cơm sao!”, Tôn Tấn Khôn bĩu môi, rất không tình nguyện mà quát một tiếng.

Uông Hộ Ngưng mắt thấy không thể tránh được nữa, lúc này mới cắn răng, dùng sức tát lên mặt mình.

Bốp, bốp…

Những tiếng bạt tai liên tiếp vang lên trong ghế lô yên tĩnh, càng trở nên đặc biệt chói tai.

Năm mươi cái đánh không nhanh không chậm.

Mỗi một bạt tai đánh xuống, sắc mặt Uông Hộ Ngưng càng trở nên tái nhợt hơn.

Tuy rằng trong lòng nhục nhã, lực trên cánh tay lại không giảm đi chút nào, không có cách nào, Tần Khải vẫn đang nhìn.

Đợi Tần Khải rời mắt đi lần nữa, mặt của Uông Hộ Ngưng đã đỏ giống như đít khỉ, đã sưng lên thành đầu lợn.

Cả người trợn mắt tức giận, nhưng lại khư khư không nói nổi một câu.

Tần Khải lúc này mới hài lòng gật đầu: “Cũng tạm, thủ pháp này không tồi. Nhớ kỹ, lần sau gặp lại ta, cần phải chú ý chút. Tiểu Tôn, cậu tiếp tục uống đi, đại ca không quấy rầy các cậu nữa. Không cần tiễn..”.

Tần Khải cười như được tắm gió xuân, đưa một ánh mắt tự thu xếp ổn thoả cho Tôn Tấn Khôn, vỗ vỗ mông, lảo đảo đi ra khỏi ghế lô.

Tôn Tấn Khôn thấy Tần Khải đã rời đi, tức giận gầm lên một tiếng, tiện tay cầm bình rượu trên bàn, đập mạnh lên bàn trà.

“Con mẹ nó, tức chết mất!”

Đạp mấy cái thật mạnh vào bàn trà, cơn tức giận của Tôn Tấn Khôn mới bình ổn lại được một chút.

Uông Hộ Ngưng ở một bên quan sát sắc mặt, chờ Tôn Tấn Khôn ngồi xuống, lúc này mới dè dặt tiến lên mở miệng.

“Anh Tôn, sao anh đối với anh ta..”.

“Anh cho rằng tôi sợ anh ta? Ha hả..”. Không đợi Uông Hộ Ngưng nói xong, Tôn Tấn Khôn đã cười lạnh cắt ngang.

Lúc này anh ta nói ngắn gọn lại chuyện ở bệnh viện cho Uông Hộ Ngưng.

Uông Hộ Ngưng nghe vậy, trong mắt lộ vẻ đã hiểu.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 108


Chương 108

Hoá ra là nể mặt của chủ nhân nhà họ Tôn, chẳng trách Anh Tôn có thẻ dung túng cho tên nhà quê Tần Khải giở thói ngang ngược.

“Chờ đi, món nợ ngày hôm nay, tôi sớm muộn gì cũng sẽ giúp anh đòi lại. Đợi cơ thể bố ta tốt lên, những ngày tốt của tên nhà quê kia cũng đến lúc kết thúc”. Tôn Tấn Khôn uống hết chén rượu, vẻ mặt tức giận bất bình.

Tần Khải đúng không, muốn làm đại ca của Tôn Tấn Khôn tôi? Chỉ sợ anh không đủ tư cách!

Uông Hộ Ngưng ở một gật đầu cười theo, trong mắt lại đầy sự tàn nhẫn.

Tần Khải, chờ xem, tôi sớm muộn gì cũng khiến anh phải trả lại gấp trăm lần!

Ra khỏi thành phố giải trí Thái Tử, Tần Khải trong miệng ngâm nga một bài hát, đảo mắt qua bãi đỗ xe, nhất thời dở khóc dở cười.

Anh Bưu người đưa anh đến đây, nhân lúc Tần Khải vào trong tính sổ, đã sớm bôi mỡ vào chân lái xe chạy rồi.

Vị trí của thành phố giải trí còn tương đối xa, gọi xe đều khó, chẳng lẽ phải đi bộ về?

Còn đang suy nghĩ xem có nên quay lại làm phiền Tôn Tấn Khôn, điện thoại trong túi vang lên.

Tần Khải lấy điện thoại ra ấn nút nghe, còn chưa đợi anh nói chuyện, Trương Khải ở đầu bên bia đã vội vàng mở miệng.

“Tiểu sư thúc, xảy ra chuyện rồi. Cậu còn nhớ cái người họ Đinh lần trước không? Em trai của ông ta cũng nằm viện, hôm nay bệnh tình đột nhiên chuyển biến xấu, các bác sĩ trong cả bệnh viện đều bó tay, hiện tại chỉ có cậu có thể giúp tôi”.

“Ông chủ Đinh, Đinh Kim Phúc? Giúp thì được thôi, nhưng hiện tại tôi.. đau đầu a, qua đây đón tôi?”, Tần Khải cười khổ một tiếng.

Tuy rằng thỉnh cầu người vai dưới có hơi mất mặt, nhưng hiện tại cũng không lo được nhiều như vậy.

Mà bên kia Trương Khải đoán chừng là lửa cháy đến nơi, căn bản không nghĩ nhiều, hỏi vị trí của Tần Khải, rồi vội vàng tắt máy.

Tắt máy, Tần Khải đợi chưa đến mười phút, một chiếc xe Passat chạy như bay đến, dừng lại ở trước mặt anh.

“Bác sĩ Từ, sao lại là ông?”, Tần Khải mở cửa xe, còn chưa ngồi vào trong, nhìn thấy người ngồi ghế lái, có hơi kinh ngạc.

Người lái xe không phải Trương Khải, mà là Từ Vọng Đức người anh có duyên gặp mặt qua một lần.

Cha của Tôn Tấn Khôn nằm viện, Từ Vọng Đức chính là bác sĩ chủ trị.

Mặc dù y thuật của người này còn cần phải cân nhắc xem xét, nhưng nhân phẩm không tồi.

“Hầy, người nhà họ Đinh giữ chặt viện trưởng Trương không buông, nói cái gì dù thế nào cũng không để ông ấy rời đi, nếu không phải viện trưởng Trương đức cao vọng trọng, bệnh viện đều đã bị bọn họ phá dỡ rồi!”, Từ Vọng Đức hừ một tiếng, vẻ mặt khó chịu.

Nhà họ Đinh gia thế lớn, ông ấy chỉ là một bác sĩ chủ trị bình thường, căn bản không thể nói gì.

Chỉ có thể hy vọng Tần Khải có phương pháp cứu giúp.

Tần Khải vừa nghe Trương Khải bị giữ chân thì chỉ mỉm cười và không nói gì cả.

Tần Khải lên xe rồi dặn dò Từ Vọng Đức lái chậm một chút.

Tranh thủ thời gian ngồi xe để hỏi thăm sơ về bệnh tình của bệnh nhân.

Người bệnh là em trai ruột của Đinh Kim Phúc – Đinh Kim Lộc, triệu chứng tương tự như Đinh Kim Phúc.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 109


Chương 109

Mới đầu chỉ là toàn thân mất sức, cơ bắp cứng đờ, vì không tìm được nguyên nhân gây bệnh nên cũng không để tâm.

Nhưng sau đó cảm giác đuối sức càng lúc càng nặng, toàn thân cứ như một con ốc bị gỉ sét, lúc phát bệnh thì không nhích nổi người.

Nhà họ Đinh cảm thấy bất thường nên đã không màng tốn kém, chạy chữa khắp nơi.

Nhưng mấy năm rồi cũng chỉ có thể miễn cưỡng tìm ra được nguyên nhân gây bệnh, sức khỏe của hai anh em càng lúc càng yếu.

Lúc không phát bệnh thì việc đi lại cũng đã rất khó khăn, một khi phát bệnh thì cả người đơ cứng, còn bị hôn mê, có tỉnh lại được hay không cũng là chuyện khó nói.

Nếu không thì với quyền thế của nhà họ Đinh, họ cũng không đến mức bị giày vò đến mức này mà vẫn bó tay hết cách.

Vì loại bệnh di truyền hiếm gặp này có rất ít trường hợp nên dù là quốc tế cũng hiếm có trường hợp được trị khỏi.

Những bệnh viện bình thường bó tay trước căn bệnh này cũng là chuyện thường.

“Đến đó thì sẽ biết có chữa được không thôi”.

Tần Khải nói thế, khóe miệng còn nở nụ cười đầy tự tin.

Gì mà bệnh nan y khó chữa, chẳng qua cũng chỉ là chưa tìm được đúng người thôi nếu sớm tìm đến anh thì cần gì phải chịu nhiều khổ sở đến thế?

“Tiểu thần y, hay là chúng ta chạy nhanh hơn chút nữa? Tôi sợ viện trưởng Trương sẽ gặp chuyện”. Từ Vọng Đức liên tục xem điện thoại, không kiềm được nên mở lời.

“Đừng, đừng, chậm chút vẫn tốt hơn”. Tần Khải ngồi phía sau phất tay liên tục.

Xe chỉ chạy hơn sáu mươi kiomet một giờ, mặt của Tần Khải đã hơi tái.

Anh vội châm lên người ba cây kim bạc, lúc đó anh mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Từ Vọng Đức nheo mắt, đương nhiên ông ấy nhìn ra được Tần Khải đang không được ổn, ông ấy do dự mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không hỏi.

Dù gì thì y thuật của Tần Khải cũng rất giỏi, mặc dù nói bác sĩ không tự cứu được mình nhưng Từ Vọng Đức cũng biết năng lực của mình, có hỏi cũng như không.

Mặc dù lòng nóng như lửa đốt nhưng Từ Vọng Đức vẫn phải chạy chậm.

Giống như những gì ông ấy nghĩ, lúc này bệnh viện đã náo loạn.

Người nhà của nhà họ Đinh, nam nữ, già trẻ đều đứng vây hết trước cửa phòng bệnh đặc biệt.

Tiếng la mắng vang khắp khu vực nằm viện.

“Cái bệnh viện rách nát này, có còn ai có thể khám bệnh không?”

“Lúc bố tôi vào viện vẫn còn ổn, mới có mấy ngày mà các người đã điều trị thành ra thế này rồi sao?”

“Hừ, nếu hôm nay không trị khỏi được bệnh cho cậu tôi thì tôi sẽ dỡ cả cái bệnh viện rách này”.

“Các vị, xin đừng làm ồn, xin đừng làm ồn! Thần y đang trên đường về, sẽ đến ngay thôi, sẽ đến ngay thôi mà”. Trương Khải bị mọi người dồn ở giữa, rất thê thảm.

Ông ấy không còn nhớ mình đã nói câu này lần thứ mấy nữa rồi.

“Thần y, thần y gì chứ? Tôi thấy là ông đang muốn kéo dài thời gian thôi đúng không?”

“Một đám lang băm, có trị bệnh thôi cũng trị không xong, còn mặc áo blue gì nữa chứ?”
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 110


Chương 110

Một thanh niên tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi sỉ vả Trương Khải, lời lẽ rất khó nghe.

Mặt Trương Khải tối sầm, ông ta nghiến chặt răng.

Nếu không phải vì đám người này là người của nhà họ Đinh, nếu không phải vì sợ bị làm lớn chuyện thì viện trưởng như ông ta mà lại sợ mấy người dân bình thường này sao?

Nhưng bây giờ ông ta chỉ có thể nhẫn nhịn và thầm cầu nguyện.

Tiểu sư thúc ơi, mau về đi.

Tần Khải vừa từ trong thang máy bước ra thì đã nghe tiếng chửi mắng không ngớt.

Từ Vọng Đức đi bên cạnh Tần Khải, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Ông ấy cũng là bác sĩ của bệnh viện, bị mắng là lang băm thì thật sự không biết phải giấu mặt vào đâu.

Nhưng mấy người Từ Vọng Đức vẫn không thể lên tiếng phản bác.

Tất cả các phòng khoa có liên quan của bệnh viện đều cùng nhau hội chẩn bệnh của anh em nhà họ Đinh nhưng kết quả vẫn phải bó tay, nếu không thì cũng không đến mức phải để viện trưởng đích thân ra mặt, mời Tần Khải đến giúp đỡ.

Tình hình cấp bách, Từ Vọng Đức chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn Tần Khải.

Từ Vọng Đức và Trương Khải biết được chuyện Đinh Kim Phúc thì đã đặt cược hết lên người Tần Khải.

“Nhường đường, nhường đường nào…”

Từ Vọng Đức đi trước, dẹp loạn đám người hóng hớt phía trước, mở đường cho Tần Khải.

Tần Khải bám sát theo sau Từ Vọng Đức, hai tay đút túi, dáng vẻ đầy cao ngạo.

Trương Khải đang bị vây giữa đám người đó, vừa nhìn thấy Tần Khải thì cảm động đến suýt phát khóc.

“Tiểu sư thúc, cuối cùng sư thúc cũng đến rồi”.

Trương Khải chen ra khỏi đám đông, nắm lấy tay áo Tần Khải, chỉ sợ anh chạy mất.

“Tiểu sư thúc? Viện trưởng Trương, chắc không phải thần y mà ông nói là tên nhà quê này đấy chứ?”

“Đệch, qua mặt bọn tôi à? Nếu anh ta là thần y thì ông đây sẽ là Biển Thước chuyển thế, là truyền nhân của Hoa Đà đấy”.

“He he… Một tên nhà quê lấm phèn mà cũng dám đến làm trò hề, bệnh viện các người thật sự không còn ai nữa rồi”.

Trương Khải không nói thêm gì, đám người nhà họ Đinh đứng sau lưng mắng nhiếc, cười nhạo.

Từ Vọng Đức nổi cáu, ông ấy biết năng lực của Tần Khải, không thể đánh giá anh bằng vẻ bề ngoài.

Từ Vọng Đức thấy đám người đó coi thường Tần Khải thì không chịu được.

Ông ấy lên tiếng cãi lại nhưng Tần Khải thì rất bình thản, liếc ông ấy một cái.

Từ Vọng Đức không nói được, chỉ đành đứng sang một bên với cảm giác bất bình.

Trương Khải cũng không tiện nói thẳng, chỉ đứng bên cạnh nhìn Tần Khải.

“Nói hay lắm, tôi đúng thật không phải là thần y gì, các người hãy mời người khác đến trị bệnh cho bệnh nhân đi”. Tần Khải xòe tay, mặt không có vẻ gì là tức giận.

“Tiểu sư thúc, chuyện này…”. Trương Khải thở dài, nhìn đám người nhà họ Đinh với ánh mắt bực bội rồi cãi lại: “Nếu y thuật của tiểu sư thúc tôi không thể trị khỏi bệnh của ông chủ Đinh thì cả Trung Hải sẽ không có ai làm được. Nhất định các người sẽ phải hối hận khi xúc phạm tiểu sư thúc tôi như vậy”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 111


Chương 111

“Hối hận, ha ha…”. Một thanh niên mặc đồ vest bước ra và cười khẩy.

Anh ta nhìn Tần Khải từ trên xuống dưới bằng ánh mắt khinh thường rồi cười nhạo: “Tìm một tên nhà quê đến để lấp chỗ, tôi nghi ngờ đến cả giấy phép hành nghề y anh ta cũng chẳng có nữa là. Mời loại người này đến khám bệnh cho bố tôi, ông tưởng chúng tôi là đồ ngốc sao?”

Từ Vọng Đức nghe vậy thì đứng bên cạnh giận đến th* d*c liên tục nhưng lại không dám đứng ra cãi lại.

Thanh niên đang nói chuyện là con trai của bệnh nhân – Đinh Quốc Cường, rất có tiếng nói ở nhà họ Đinh.

Từ Vọng Đức chỉ là một bác sĩ bình thường, vốn không dám đắc tội với anh ta.

Có Đinh Quốc Cường dẫn đầu, người nhà họ Đinh cũng hùa theo sau mắng nhiếc, cười nhạo:

“Lang băm tức là lang băm, tôi còn tưởng các người có thể mời được nhân vật lớn nào đến, đã đánh giá các người cao quá rồi”.

“Chỉ là một tên nhà quê, không biết có biết chữ không nữa, loại người này mà cũng xứng gọi là thần y sao?”

“Hối hận cái đ**, chúng tôi tự mời thần y rồi, lát nữa các người mở to mắt mà xem người ta làm sao trị bệnh”.

Người nhà họ Đinh ngông cuồng khiến Trương Khải giận đến đỏ mặt.

Mặt Tần Khải vẫn không chút cảm xúc.

Mặc dù nói thầy thuốc như mẹ hiền nhưng trị bệnh phải dựa trên tinh thần tự nguyện của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.

Đối phương không phối hợp thì Tần Khải cũng sẽ không cần phải cố chứng minh điều gì.

Nhưng lúc này, Tần Khải lại thấy hơi tò mò, không biết ai đã cho người nhà họ Đinh dũng khí để chạy đến bệnh viện gây rối.

Nhóm Từ Vọng Đức không biết, nhưng Tần Khải thì lạ gì. Chắc chắn có người đứng sau đâm bị thóc chọc bị gạo, khả năng cao là nhằm vào Trương Khải.

“Tránh ra nào, ai không phận sự thì tránh sang một bên. Thần y đến rồi, đừng làm lỡ dở việc cứu người, các người không chịu tội nổi đâu”.

Một giọng nói toang toác vang lên, các điều dưỡng cùng bệnh nhân đứng xem cũng phải dạt hết sang hai bên.

Tần Khải nghe thấy thế thì ngoái lại, sau đó anh nhìn thấy một người mặc vest đen đang xô đẩy những người khác một cách thô lỗ.

Đi sau người đó là một người thanh niên mặc áo blue, gương mặt đẩy vẻ kiêu căng, mắt thì như mọc trên đỉnh đầu.

Đây chẳng phải ai khác mà chính là Hồ Tiêu Chiêu mà Tần Khải từng gặp một lần ở nhà họ Vương.

Thần y mà người nhà họ Đinh khoe mẽ nãy giờ chắc là đây rồi.

“Thần y, cuối cùng anh cũng đến rồi! Chúng tôi trông anh mãi”.

“Đúng vậy, thần y mau ra tay cho lũ lang băm này sáng mắt ra đi”.

Nhóm con cháu nhà họ Đinh đều xúm tới nịnh bợ.

Đinh Quốc Cường nheo nhéo nãy giờ cũng đã quay ngoắt thái độ, sau đó tươi cười nói với Hồ Tiểu Chiêu: “Bác sĩ Hồ, anh đến rồi đấy à, bệnh của bố tôi trông cậy cả vào anh”.

“Lũ lang băm này không biết chữa bệnh, chỉ lừa đảo là giỏi. Anh xem, họ đã gọi một tên nhà quê đến để lừa chúng tôi đây này”.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 112


Chương 112

Trong lúc lấy lòng Hồ Tiểu Chiêu, Đinh Quốc Cường không quên đá xéo Tần Khải một câu.

“Này… cậu ăn nói cho cẩn thận, cậu gọi ai là thằng nhà quê hả?”, Trương Khải tức đến đỏ mặt.

Từ Vọng Đức cũng thấy bất bình.

Rõ ràng Tần Khải có y thuật cao siêu, nhưng người nhà họ Đinh lại tỏ vẻ coi thường.

“Ặc… Tôi còn tưởng là ai, ra là anh à?”, Hồ Tiểu Chiêu nhìn Tần Khải với vẻ khinh bỉ, sau đó không nhịn được mà châm chọc: “Lần trước là anh ăn may thôi, hôm nay tôi sẽ cho anh thấy thế nào là thần y cấp quốc gia!”

“Đúng đúng, phì… anh nói đúng”, Tần Khải phì cười gật đầu, nhưng mới nói được nửa câu đã không nhịn được nữa mà cười phụt ra.

Tuy anh có vẻ cúi đầu, nhưng ánh mắt thì chẳng khác nào đang nhìn trẻ lên ba.

Thần y cấp quốc gia ư?

Đến ông cụ nhà anh giỏi thế còn chưa dám nhận cái danh này nữa là.

Hồ Tiểu Chiêu tự dát vàng lên mặt, lời mất mặt nào cũng có thể nói ra được.

Tiếc là Tần Khải chẳng hề nể nang, thậm chí còn không phối hợp diễn xuất với anh ta.

Nợ cũ và mới gộp lại, Hồ Tiểu Chiêu trừng mắt, tức đến đỏ mặt.

“Anh… Loại lang băm như anh thì biết cái quái gì hả?”, anh ta chỉ tay vào mặt Tần Khải rồi mắng nhiếc.

Người nhà họ Đinh coi thường Tần Khải cũng tranh thủ xỉa xói anh.

Song, dù nghe vô vàn những câu nói khó nghe, Tần Khải vẫn tươi roi sói như không hề có chuyện gì.

Hồ Tiểu Chiêu tức đến mức bùng nổ: “Hôm nay có anh ta thì không có tôi, muốn tôi cứu bố anh thì hãy đuổi tên này đi, không thì tôi mặc kệ đấy”.

“Cút, mày mà không đi là tao gọi người đánh gãy chân chó của mày đấy. Thằng nhà quê kia, có nghe thấy thần y nói gì không hả?”, Đinh Quốc Cường không chờ Hồ Tiểu Chiêu nói hết câu thì đã nhảy dựng lên.

Người nhà họ Đinh đã ngứa mắt với Tần Khải lắm rồi nên thi nhau giậu đổ bìm leo.

Trương Khải và Từ Vọng Đức đứng một bên cũng đã sắp phát điên.

Song, Tần Khải chỉ mỉm cười bình thản nhìn Hồ Tiểu Chiêu.

Anh thở dài một hơi rồi chậm rãi liếc Hồ Tiểu Chiêu một cái, sau đó lẩm bẩm: “Chậc chậc… tình hình của bệnh nhân không ổn, nếu tôi là anh thì sẽ không cậy mạnh vậy đâu. Trước khi ra tay cũng không biết tự lượng sức mình, mà gia đình nhà này cũng chỉ đến thế mà thôi”.

Hồ Tiểu Chiêu chưa kịp phản bác thì người nhà họ Đinh đã mắng Tần Khải té tát.

Thấy tình thế có lợi với mình, Hồ Tiểu Chiêu vô cùng đắc ý, đuôi anh ta vểnh lên tận trời.

“Tiếc quá, người ta lại tin tôi chứ không phải anh. Còn y thuật của tôi ra sao thì anh chưa đủ tư cách phán xét đâu”, Hồ Tiểu Chiêu vừa cười mỉa vừa nói với giọng kiêu ngạo.

“Đúng, anh là nhất, nhất anh rồi. Nhưng chỉ e có người dù giờ đang đắc ý nhưng lát lại bò đến xin tôi. Thôi, người ta không chào đón mình thì mình nên tìm chỗ nào mát mẻ chờ thôi”, Tần Khải phủi tay, sau đó nhìn Hồ Tiểu Chiêu cùng người nhà họ Đinh bằng ánh mắt sâu xa.

Sau đó, anh quay người bỏ đi mà không hề tức giận chút nào.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 113


Chương 113

Trương Khải và Từ Vọng Đức ngẩn ra, mãi sau mới đi theo Tần Khải.

“Tiểu sư thúc, sao người lại làm thế?”

“Thần y Tần, cậu là người có tài thật sự, sao lại để họ chửi bới coi thường mình thế?”

Vào thang máy rồi, Từ Vọng Đức và Trương Khải mới ấm ức chất vấn Tần Khải.

Nghe thấy thế, Tần Khải chỉ cười rồi nói: “Yên tâm, tôi biết trình của Hồ Tiểu Chiêu đến đâu mà. Hai người cứ chờ mà xem, cùng lắm là nửa tiếng nữa, người nhà họ Đinh sẽ chạy đến xin tôi”.

“Bác sĩ Hồ tuy còn trẻ nhưng đã có tiếng trong ngành. Để cậu chưa cho anh rể tôi, chúng tôi thấy rất yên tâm”.

“Đúng thế, lần này phiền bác sĩ Hồ ra tay. Nếu cậu chưa khỏi cho chồng tôi thì chúng tôi sẽ hậu tạ”.

Người nhà họ Đinh lại bắt đầu lấy lòng Hồ Tiểu Chiêu.

Thấy mẹ và cậu mình coi trọng Hồ Tiểu Chiêu như vậy, Đinh Quốc Cường vui như mở cờ trong bụng.

Đinh Quốc Cường đã vận dụng nhiều mối quan hệ để mời Hồ Tiểu Chiêu đến chữa bệnh cho bố mình.

Chỉ cần Hồ Tiểu Chiêu làm được việc thì địa vị của Đinh Quốc Cường sẽ lên như diều gặp gió.

Được mọi người tung hô, mặt Hồ Tiểu Chiêu hơn hớn như gió xuân.

Đinh Quốc Cường thấy thế thì tiến lên, tranh thủ chém gió: “Mẹ, cậu, mọi người cứ yên tâm. Đừng thấy bác sĩ Hồ trẻ tuổi mà coi thường, y thuật của anh ấy giỏi có tiếng đấy ạ. Với bác sĩ Hồ mà nói thì bố con chỉ gặp vấn đề nhỏ thôi, còn chẳng được coi là bệnh ấy chứ”.

“Đương nhiên, cứ giao bệnh nhân cho tôi, chắc chắn đó sẽ là quyết định đúng đắn của mọi người”, Hồ Tiểu Chiêu tươi cười bước vào phòng bệnh trong tiếng khen ngợi của mọi người.

Thấy cửa phòng bệnh đóng lại, người nhà họ Đinh đều sốt sắng chờ bên ngoài.

Trong nhà họ thì chỉ có Đinh Kim Phúc và Đinh Kim Lộc là hai người con trai.

Nhà họ không chỉ trông cậy vào mỗi Đinh Kim Phúc, mà còn cả Đinh Kim Lộc nữa.

Bệnh của Đinh Kim Lộc bỗng dưng chuyển biến xấu, nên giờ ai cũng mong ông ấy mau khoẻ lại.

“Quốc Cường, bố cháu sao rồi?”

Trong lúc mọi người đang chờ thì chợt có một giọng nói lo lắng vang lên từ phía xa…

Đinh Quốc Cường ngoái lại nhìn thì thấy Đinh Kim Phúc đi từ trong thang máy ra, tuy đã có tuổi, nhưng ông ấy vẫn bước nhanh tới với vẻ quan tâm.

“Bác cả, bác yên tâm, bố cháu không sao đâu ạ. Thần y đã vào trong rồi, chắc không lâu nữa bố cháu sẽ tỉnh lại thôi”, Đinh Quốc Cường tiến lên đáp.

Thấy vẻ lo lắng trên mặt Đinh Kim Phúc, Đinh Quốc Cường đã bắt đầu mơ tưởng xa vời.

Chỉ cần bệnh tình của bố anh ta chuyển biến tốt, chủ gia đình là bác cả nhất định sẽ trọng dụng anh ta.

Đến lúc đó, địa vị của anh ta ở nhà họ Định sẽ lên như diều gặp gió, thậm chí còn có khả năng làm chủ nhà cũng nên.

Đinh Kim Phúc lo đến mức phát bực nên không hề chú ý đến vẻ khác lạ trong mắt của cháu mình.

Nghe Đinh Quốc Cường nói vậy, ông ấy mới bình tĩnh hơn một chút.

“Thế thì tốt rồi, tuy tiểu thần y còn ít tuổi, nhưng y thuật không phải bàn cãi gì hết”, Đinh Kim Phúc xoa tay rồi hào hứng nói.

Lần này, bệnh của em trai ông ấy chuyển biến xấu, nhưng ông ấy không thể rời khỏi công tử được, song ông ấy đã gọi ngay cho Trương Khải, chỉ đích danh muốn nhờ Tần Khải đến cứu em trai mình.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 114


Chương 114

Nghe Đinh Quốc Cường nói thần y đã vào trong, Đinh Kim Phúc cứ tưởng là Tần Khải nên mới hoàn toàn yên tâm.

Người nhà họ Đinh cũng không biết thần y mà Đinh Kim Phúc nói là ai nên chỉ đứng một bên cười xoà.

Mọi người đều chờ ở bên ngoài mà không biết là Hồ Tiểu Chiêu khi vào phòng thì oai phong, còn giờ thì mặt đen như đít nồi.

Người đàn ông trung niên đang nằm trên giường bệnh chính là em trai Đinh Kim Lộc của Đinh Kim Phúc, lúc này trên người ông ấy đang cắm cả đống dây dợ.

Người này mày rậm mắt to, nhưng giờ sắc mặt đã tím tái, rõ ràng bệnh đã chuyển nặng, khó mà qua khỏi.

Hồ Tiểu Chiêu luống cuống bận rộn ở một bên, kim châm cứu đã sẵn trong tay, nhưng anh ta quay quanh giường bệnh cả mấy vòng mà vẫn chần chừ chưa dám hạ kim.

Khi anh ta vừa châm vài mũi kim xuống, tuy Đinh Kim Lộc chưa tỉnh lại ngay, nhưng sắc mặt rõ ràng đã hồng hào hơn.

Tưởng mình đã đi đúng hướng, Hồ Tiểu Chiêu cắm kim xuống liên tục, nào ngờ tình trạng của Đinh Kim Lộc bỗng chuyển biến xấu, thậm chí còn gay go hơn ban đầu.

Thấy bệnh nhân có dấu hiệu không ổn, Hồ Tiểu Chiêu cuống đến mức vã mồ hôi, không biết phải làm thế nào.

“Không đúng, sao lâu thế rồi mà không có tin tức gì? Lẽ nào…”, cậu của Đinh Quốc Cường lẩm bẩm.

Mọi người nhìn sang, bấy giờ ông ta mới ý thức được mình lỡ lời nên vội ngậm miệng.

Đinh Kim Phúc nghe xong thì cũng nhăn mặt rồi giơ cổ tay lên.

Ông ấy nhìn đồng hồ thì mới biết mình đã đến đây được hơn 20 phút rồi.

Vì đã được Tần Khải chữa trị nên ông ấy biết anh chữa bệnh rất nhanh, không tốn quá nhiều thời gian.

Đinh Kim Phúc thoáng nghi ngờ rồi đứng bật dậy, sau đó đi tới cửa phòng bệnh rồi nhìn vào bên trong.

Có tấm kính thuỷ tinh cản mất tầm nhìn nên ông ấy không nhìn rõ tình hình ở bên trong.

Ông ấy nghiến răng rồi giơ tay gõ cửa.

“Thần y Tần, cậu có ở trong đấy không? Em trai tôi thế nào rồi?”

Đinh Kim Phúc vừa lên tiếng, mặt Đinh Quốc Cường đã tái đi.

Sao lại là thần y Tần, thần y họ Hồ cơ mà.

Không chờ Đinh Quốc Cường phản ứng lại, Hồ Tiểu Chiêu mướt mải mồ hôi nghe thấy giọng của Đinh Kim Phúc xong thì cũng biến sắc mặt.

Anh ta biết rõ Đinh Kim Phúc đang gọi ai.

Giá mà bệnh tình của bệnh nhân chuyển biến tốt một chút thì sao anh ta phải khổ như giờ.

Tuy nhiên, anh ta biết đối mặt thế nào với tình hình hiện nay của bệnh nhân đây…

Trong lúc chột dạ, Hồ Tiểu Chiêu không dám lên tiếng trả lời.

Không nhận được đáp án nên Đinh Kim Phúc càng cuống hơn.

Ông ấy không nói nhiều mà nhấc đi thẳng vào phòng luôn.

Người nhà họ Đinh không ngờ sẽ có chuyện thế này, thấy Đinh Kim Phúc đi vào phòng, họ cuống lên rồi đi vào theo.

“Sao lại là cậu? Tôi gọi thần y Tần đến cơ mà, cậu làm gì ở đây thế hả?”, Đinh Kim Phúc bất ngờ xông vào, thấy bác sĩ bên trong không phải Tần Khải thì lập tức nổi giận đùng đùng.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 115


Chương 115

Đinh Kim Phúc mà nổi giận thì người nhà họ Đinh chỉ biết dạt hết sang một bên.

Mọi người liên tục lùi lại, còn Đinh Quốc Cường đương nhiên sẽ bị lôi lên ngọn đầu đài.

“Cháu… bác ơi, thần y Tần kia trông như thằng nhà quê, cháu thấy không đáng tin nên đã tự làm theo ý mình và mời thần y Hồ đến. Bác yên tâm, thần y Hồ cũng giỏi lắm ạ”, Đinh Quốc Cường vẫn cố giải thích.

“Cái gì, mày… mày đúng là cái thằng vô tích sự!”, Đinh Kim Phúc nghe xong thì nổi cơn thịnh nộ.

Lửa bốc lên đầu, mắt ông ấy hoa lên, suýt nữa thì ngất xỉu.

Người nhà họ Đinh thấy thế thì vội vàng lên đỡ.

Nghe thấy tiếng động trong phòng bệnh, Từ Vọng Đức đi vào xem bệnh nhận thì lập tức phát hoảng.

Ông ấy tiến lên rồi đẩy Hồ Tiểu Chiêu sang một bên.

Sau đó, ông ấy bắt mạch cho Đinh Kim Lộc rồi ấn ngay vào chuông cấp cứu ở đầu giường.

“Nhanh, phòng 302, lấy oxy, máy thở, nhanh lên, bệnh nhân nguy kịch lắm rồi”, Từ Vọng Đức cuống quýt nói.

Đinh Kim Phúc nghe xong thì lập tức trào nước mắt.

Ông ấy nhìn em trai mình trên giường bệnh rồi túm lấy cổ áo Hồ Tiểu Chiêu.

“Mày là đồ lang băm, em trai tao đang bình thường mà bị mày chữa thành ra thế này, a!”, Đinh Kim Phúc nổi đoá rồi hét lên.

Người nhà họ Đinh gồm cả Đinh Quốc Cường ban nãy còn tâng bốc Hồ Tiểu Chiêu lên mây, giờ thì đứng một bên im thin thít.

“Tôi… tại người của bệnh viện số một đã cho bệnh nhân uống thuốc tây trước, họ đã giấu tôi chuyện này nên không phải tại tôi, giờ chỉ là hiện tượng phản ứng thuốc thôi. Ông chủ Đinh, ông hãy cho tôi một cơ hội nữa, tôi đảm bảo…”

Hồ Tiểu Chiêu thấy không ổn, nhưng vẫn cố đùn đẩy trách nhiệm.

Đinh Kim Phúc đâu có phải dạng vừa, nếu ông ấy mà xử lý Hồ Tiểu Chiêu thì anh ta chỉ có xong đời.

“Phản cái con khỉ!”

Đinh Kim Phúc không chờ Hồ Tiểu Chiêu nói xong đã cho anh ta một cái bạt tai đau điếng, suýt nữa làm Hồ Tiểu Chiêu tắt thở.

Từ Vọng Đứng đứng cạnh giường bệnh cũng tức điên lên: “Ông chủ Đinh, bệnh của em trai ông rất đặc biệt, người của chúng tôi ngoài chăm sóc hàng ngày ra thì đều làm theo toàn bộ yêu cầu của ông, nên không hề có chuyện cho bệnh nhân uống thuốc. Ông đừng nghe tên lang băm này nói bừa. Với tình hình hiện giờ chắc chỉ có thần y Tần ra tay thì mới cứu vãn được thôi, nhưng…”

Từ Vọng Đứng lườm Hồ Tiểu Chiêu cháy mặt.

Ông ấy chỉ nói lấp lửng rồi dừng.

“Nhưng làm sao?”

Đinh Kim Phúc tạm thời tha cho Hồ Tiểu Chiêu rồi sốt sắng hỏi.

Từ Vọng Đức thở dài rồi nói: “Nhưng… haizz, người nhà của ông thi nhau gọi thần y Tần là lang băm, rồi còn đuổi cậu ấy đi. Giờ thần y Tần đang bực lắm, tôi e là…”

“Cái gì!”

Đinh Kim Phúc suýt tức đến mức thở không nổi.

Thấy Đinh Kim Phúc sa sầm mặt, Đinh Quốc Cường sợ đến tái mặt, toàn thân vô thức run lên.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 116


Chương 116

“Bác ơi, cháu…”, Đinh Quốc Cường lắp bắp định giải thích.

Song Đinh Kim Phúc đang giận tới mức lửa bốc lên đầu nên lập tức bước tới rồi giáng cho anh ta một cái bạt tai đau điếng, sau đó mắng: “Thằng nghịch tử, mày định hại chết bố mày hả? Hãy xem mày đã làm gì đi, còn cậu nữa. Hôm nay, em trai tôi mà có mệnh hệ gì thì cậu cứ chuẩn bị tinh thần đền mạng đi”.

Đinh Quốc Cường bị mắng tới mức ù tai, không dám nhúc nhích.

Sau đó Đinh Kim Phúc quay lại rồi mắng Hồ Tiểu Chiêu.

Những người khác của nhà họ Đinh lúc này đều dạt sang một bên quan sát tình hình, ai cũng im như thóc, không dám chen lời vào một câu vì sợ bị liên luỵ.

Còn Hồ Tiểu Chiêu thì vừa lo vừa sợ.

Nếu Đinh Kim Lộc có mệnh hệ gì, sợ là gia tộc nhà anh ta cũng không bảo vệ anh ta được mất.

“Vô dụng, rặt một lũ ăn hại! Chỉ giỏi ăn tài phá hại thôi!”

“Các người còn ngây ra đấy à? Mau đi mời thần y Tần vào đây mau!”

Thấy Đinh Kim Phúc tiếp tục nổi cáu, người nhà họ Đinh không dám nói gì mà tản ra ngay.

Nhìn ai trai mình thoi thóp nằm trên giường bệnh, Đinh Kim Phúc vô lực ngồi cạnh giường, rõ ràng hiện giờ ông ấy đang vô cùng tức giận.

Đinh Quốc Cường thoáng do dự rồi cũng không dám tiến lên.

Nếu ngay từ đầu anh ta biết Tần Khải là thần y thì đâu ra nông nỗi này, đánh chết anh ta cũng không dám làm chuyện ngu xuẩn đó.

Đinh Kim Phúc chạm vào tay Đinh Kim Lộc để cảm nhận nhiệt độ của em trai mình, bấy giờ mới dịu cơn tức đi phần nào.

Đinh Kim Lộc lúc này đang ở trạng thái nguy hiểm, đã phải thở máy, thậm chí có thể nhắm mắt xuôi tay bất cứ lúc nào.

“Bác sĩ, em trai tôi còn cứu được nữa không?”, Đinh Kim Phúc điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới chật vật ngẩng đầu lên hỏi Từ Vọng Đức.

Nghe thấy thế, Từ Vọng Đức thở dài nói: “Khó lắm, ngay khi phát hiện ra tình trạng của bệnh nhân, bệnh viện chúng tôi đã lập tức đề nghị mời thần y Tần đến chữa trị rồi. Nhưng tiếc là… trừ khi cậu ấy chịu giúp, không thì bệnh nhân khó mà qua khỏi”.

Đinh Kim Phúc cau mày, cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.

Tuy Từ Vọng Đức không nói thẳng ra, nhưng Đinh Kim Phúc hiểu nếu Tần Khải không giúp thì Đinh Kim Lộc chết là cái chắc.

Bầu không khí trong phòng bệnh đột nhiên trùng xuống.

Không lâu sau, người nhà họ Đinh ùa đi tìm Tần Khải đã lục đục trở về.

Đinh Kim Phúc hỏi từng người một, nhưng ai cũng chỉ cúi đầu.

Ban nãy, bọn họ gần như đã lục tung cả bệnh viện lên rồi.

Tiếc là vẫn không thấy bóng dáng của Tần Khải đâu.

Đinh Quốc Cường thấy tình hình không ổn nên càng sợ hãi hơn.

Anh ta co rúm người lại, sau đó định lẩn đi theo bản năng.

“Tất cả là tại thằng ngu xuẩn này, mày còn định trốn à?”

Đinh Kim Phúc thấy thế thì tức phát điên, sau đó lôi Đinh Quốc Cường ra.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 117


Chương 117

Chát chát!

Đinh Quốc Cường đã lĩnh một cơn mưa vả, nhưng Đinh Kim Phúc chẳng bớt giận chút nào, trái lại còn bực hơn.

Nếu không tại thằng nghịch tử này tự tung tự tác rồi đuổi Tần Khải đi thì tình trạng bệnh của Đinh Kim Lộc không thể chuyển biến xấu như hiện giờ được.

Đinh Kim Phúc càng nghĩ càng thấy tức, càng nhìn em mình, ông ấy càng muốn tát chết Đinh Quốc Cường.

Đinh Quốc Cường bị đánh thấy rất uất ức, nhưng chỉ giấu trong lòng, chứ không dám thể hiện ra ngoài.

May có cậu của anh ta liều lĩnh tiến lên can ngăn, bấy giờ Đinh Quốc Cường mới thoát được.

“Bác sĩ Từ, ừm… ông có biết cách liên lạc với thần y Tần không? Chuyện hôm nay là lỗi của họ, hay ông gọi có thần y Tần nói khó vài câu hộ tôi với?”, Đinh Kim Phúc cố nặn ra một nụ cười.

Ông ấy là chủ của nhà họ Đinh, nhưng giờ cũng phải học cách nhún nhường.

Vì tính mạng của em trai mình, Đinh Kim Phúc chẳng màng gì nữa.

Từ Vọng Đức nghe xong thì lắc đầu rồi nói: “Ông chủ Đinh, ông đánh giá tôi cao quá rồi. Tôi chỉ là một bác sĩ điều trị bình thường thì sao biết số điện thoại của thần y Tần được? May ra thì có viện trưởng của chúng tôi biết thôi”.

“Viện trưởng? Trương Khải? Sao tôi lại quên ông ấy nhỉ?”, Đinh Kim Phúc lẩm bẩm, cuối cùng sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn một chút.

Lần trước cũng chính Trương Khải giới thiệu Tần Khải cho ông ấy làm quen, hình như họ còn có quan hệ thân thiết với nhau.

Chỉ cần tìm được Trương Khải thì khéo cũng thấy Tần Khải, em trai ông ấy được cứu rồi.

Đinh Kim Phúc như túm được cái phao cứu sinh nên vội vàng gọi cho Trương Khải ngay.

Chuông vừa reo thì đã có người tắt máy.

Đinh Kim Phúc ngẩn ra, nhưng vẫn tiếp tục gọi lại. Sau vài lần, cuối cùng thì Trương Khải cũng nghe máy.

“Viện trưởng Trương, thực lòng xin lỗi. Chuyện hôm nay là do người nhà tôi không biết điều nên đã đắc tội với ông và thần y Tần. Mong viện trưởng rộng lòng tha thứ, giờ em trai tôi đang gặp nguy hiểm, ông có biết thần y Tần đang ở đâu không? Hay ông gọi cho cậu ấy nói khó vài câu hộ tôi với!”

Đinh Kim Phúc nói chuyện rất nhẹ nhàng, thậm chí còn có phần dè dặt.

Trương Khải ở đầu bên kia hừ nói: “Giúp ông? Tôi giúp ông như thế còn chưa đủ à? Tôi vốn đã sắp xếp xong hết rồi, nhưng người nhà họ ông cứ liên tục gây chuyện”.

“Giờ họ đã đắc tội với tiểu sư thúc của tôi, ha ha… đừng nói là tôi, một khi tiểu sư thúc nổi giận thì chẳng nghe ai nói gì đâu, tốt nhất ông nên mời cao nhân khác đi”.

Trương Khải cũng giận không kém.

Dứt lời, ông ấy thẳng tay tắt máy luôn.

Trước đó, ông ấy nể mặt Đinh Kim Phúc nên mới chủ động nhờ tiểu sư thúc nhà mình giúp.

Ai dè nhà họ Đinh rặt một lũ ngu xuẩn, chẳng những không cho Tần Khải chữa trị, mà còn đắc tội với anh.

Đã thế, họ còn liên tục mắng nhiếc anh với những lời lẽ khó nghe.

Giờ còn lâu anh mới ra mặt giúp nữa.

Tốt xấu gì Trương Khải cũng là viện trưởng, họ tưởng ông ấy không biết tức à?
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 118


Chương 118

Đừng nói là nhà họ Đinh, kể cả chủ tịch tỉnh đến cũng vậy thôi. Hôm nay, ông ấy sẽ không tiếp ai hết.

Đinh Kim Phúc sợ hãi trong lòng nên tiếp tục gọi điện thoại, lúc này mặt ông ấy vô cùng nhăn nhó.

Rõ ràng bây giờ, nhà họ không chỉ đắc tội với Tần Khải, mà còn chọc giận cả viện trưởng nữa.

“Đúng là lũ ngu xuẩn, ăn hại!”

Ông ấy đẩy người đàn ông trung niên cản mình ra rồi túm lấy cổ áo Đinh Quốc Cường, sao đó tiếp tục vả anh ta bôm bốp.

Đinh Quốc Cường đã ăn đòn nãy giờ nên vết thương cứ chồng chất lên nhau, mặt đã sưng vù.

Thấy bác mình nổi giận ngất trời, anh ta sợ đến mức lùi vào góc tường rồi run lẩy bẩy.

Hồ Tiểu Chiêu cũng đã tái mét mặt.

Nếu biết bệnh của Đinh Kim Lộc khó chữa đến vậy thì anh ta còn lâu mới nhận lời đến đây.

Nhưng giờ chẳng những anh ta không chữa được bệnh, mà còn đắc tội với nhà họ Đinh rồi, đúng là không trộm được gà còn mất thêm nắm thóc.

“Các người còn ngây ra đó à? Mau đi tìm thần y Tần cho tôi, nếu trong vòng nửa tiếng mà không tìm thấy thì đừng mang họ Đinh nữa, tôi sẽ đuổi hết”.

“Còn mày nữa, nếu không tìm được thần y Tần về đây thì tao sẽ sẽ đánh gãy chân mày”.

Đinh Kim Phúc gào lên, cơn giận tuôn trào như sóng thần.

Người nhà họ Đinh bị mắng té tát nên lại vội vã chạy hết đi ngay.

Đinh Quốc Cường là chạy nhanh nhất, vì sợ bác mình lại nổi điên lên tiếp.

Hồ Tiểu Chiêu định nhân hỗn loạn rồi chuồn, nhưng chưa kịp hành động thì đã bị Từ Vọng Đức túm cổ áo.

Giờ Đinh Kim Lộc đang nguy kịch, sao có thể thả kẻ gây tội đi được.

Một khi bệnh nhân có mệnh hệ gì thì Hồ Tiểu Chiêu sẽ phải chịu mọi trách nhiệm.



Suốt nãy giờ, Trương Khải vẫn đi cùng Tần Khải để xin lỗi anh.

Sau khi đi xa khỏi bệnh viện, cuối cùng Tần Khải mới mỉm cười, bấy giờ Trương Khải mới thở phào một hơi.

Trương Khải cứ tưởng Tần Khải đã nổi giận, nhưng thật ra đây chỉ là chuyện nhỏ, Tần Khải chẳng hề để tâm.

Tần Khải đã gặp nhiều tình huống kiểu này nên cũng quen rồi.

Huống hồ, anh tin chắc là cùng lắm nửa tiếng nữa, người nhà họ Đinh sẽ đến cầu xin mình.

Đến lúc đó, có cứu chữa cho bệnh nhân hay không còn phụ thuộc vào tâm trạng của anh.

Anh lắc đầu rồi quẳng chuyện này ra khỏi tâm trí.

Anh ngâm nga một điệu nhạc, sau đó đủng đỉnh đi ra bên ngoài.

Họ không cần anh điều trị thì càng tốt, so với chữa bệnh cho Đinh Kim Lộc, anh thà đến tập đoàn Triệu Thị xem Triệu Băng Linh làm việc cho thích mắt còn hơn.

Tuy cô chủ nhà họ Triệu hơi kiêu căng lạnh lùng, nhưng từ gương mặt đến dáng người đều không chê vào đâu được.
 
Tiểu Thần Y Xuống Núi
Chương 119


Chương 119

Quyết vậy xong, anh vừa định đi thì có một tiếng phanh xe chói tai vang lên.

Tần Khải không thèm nhìn mà lập tức rụt chân theo bản năng rồi lùi lại.

Một chiếc Maserati màu đỏ tươi gần như đỗ sát vào người anh.

Sau đó đến một cú trượt bánh sau sát vào người Tần Khải.

Anh nhíu mày, tuy trông hơi bết bát, nhưng vẫn né được.

Nhưng nếu đổi là người khác thì khéo đã bị xe cán qua người rồi.

Chiếc xe dừng lại rồi hạ cửa kính xuống.

Đập vào mắt Tần Khải chính là gương mặt đắc ý của Vương Dao.

“Bà tôi bảo anh giỏi lắm, nhưng tôi thấy cũng bình thường thôi, chẳng ra sao cả!”, Vương Dao liếc mắt nhìn Tần Khải với vẻ coi thường.

Tần Khải vuốt ngực cho bớt cơn giận.

Nếu không nể Vương Dao là phụ nữ, đã thế trông cũng xinh đẹp thì chắc chắn anh đã tiến lên tát cho cô ta vài cái rồi. Tốt nhất phải đánh cho mẹ cô ta không nhận ra con nữa mới hay.

Cô ta phóng xe như điên chỉ để thử thân thủ của anh ư?

Đúng là đắc tội với ai cũng được nhưng phải trừ phụ nữ ra, nhất là phụ nữ biết lái xe, vì nguy hiểm luôn rình rập.

Tần Khải bước về phía xe rồi gần như dính sát mặt mình vào mặt Vương Dao.

“Này chị gái, theo logic của cô thì hình như tôi cần cảm ơn cô vì cô không lái xe tăng, không thì bây giờ chúng ta đâu còn cơ hội nói chuyện tình cảm với nhau nữa rồi”.

Tần Khải nói chuyện chẳng hề nể nang, ngữ phí cũng sặc mùi thuốc súng.

Vương Dao lập tức rụt người về phía sau để tránh xa Tần Khải, sau đó mới liên tục vặn lại anh với vẻ chê bôi: “Biến, ai thèm nói chuyện tình cảm với anh! Tránh xa xe của tôi ra!”

Hai người vừa sáp lại gần nhau thì mặt của Vương Dao đã đỏ lựng.

Tuy cô ta rất nóng tính, nhưng từ nhỏ đã sống trong vinh hoa, làm gì có người đàn ông nào dám áp sát rồi nói chuyện với cô ta theo kiểu đó?

Cô ta chợt nhớ tới cảnh lần trước bị Tần Khải đánh, sau đó lập tức chỉ muốn tát cho anh một cái.

“Thôi, phụ nữ với tiểu nhân là khó đào tạo nhất, tôi cãi lý với cô có khác nào đàn gảy tai trâu đâu”, Tần Khải phủi tay, sau đó lùi lại, tránh xa khỏi chiếc xe.

Cô hai nhà họ Vương này cũng chẳng phải người dễ dây vào.

“Anh bảo ai là tiểu nhân, ai khó đào tạo! Tần Khải, có giỏi anh nói lại thử coi, xem tôi có xé rách mồm anh ra không!”

Vương Dao mở cửa xe ra rồi bước xuống trên đôi giày cao gót.

Cô ta giơ hai tay chống nạnh, bày ra dáng vẻ chuẩn bị mắng nhiếc.

Vương Dao cũng tức đến phát điên, cô ta cũng không biết mình bị làm sao mà hễ gặp Tần Khải là hoàn toàn mất kiểm soát.

Hôm nay, cô ta đã cố ý mặc quần sooc bò, phối với áo phông ôm sát cùng mũ lưỡi trai để trông trẻ trung năng động.

Nhìn kiểu gì cũng có cảm giác đáng yêu.
 
Back
Top Bottom