Đô Thị  Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 80


Du͙ƈ vọиɠ xông đến tận não của hắn, hắn bất giác quá khích mà đáp ứng cho y. Hắn nấc mạnh lên một phát thì **** **** đã tràn đầy bên trong y.

“Ưm…ưm…Thiên Lăng à~~~”_Lãng Minh rêи ɾỉ trong thoả mãn

Thậm chí, hắn vẫn điên đảo hôn môi y, vẫn nghuyệŧ thể to lớn bên trong y.

“Em hút chặt vào, em muốn em bé mà đúng không?”_Tần Thiên Lăng gõ nhẹ vào cánh mũi y trêu ghẹo

Lúc trước, Lãng Minh hầm hầm, độc miệng mắng chửi hắn. Bây giờ y nằm dưới thân hắn uốn éo, hắn cứ ngỡ như đang ở thiên đường vậy. Lãng Minh nhào vào lòng Tần Thiên Lăng, nằm đến sáng.

***

Đến 4h sáng, Lãng Minh trườn người bò dậy. Y vào phòng vệ sinh mặc lại y phục. Thân thể sau một giấc ngủ ngắn thì tương đối khoẻ lại. Và sau đó, y nhanh chóng rời khỏi mà không nói một lời với hắn. Y êm đềm rời khỏi và coi như không có chuyện gì xảy ra.

Lãng Minh rời đi sớm như vậy vì y có việc bận. Gần đây, đàn em của y thông báo Trương Tấn Kiệt có dính đến một đường dây ma tuý. Y sẽ dùng chuyện này để đẩy ông ta xuống hố.

“Anh dâu, anh tính làm thế nào?”

“Cài người của chúng ta vào đường dây đó. Dàn trận cho tốt, phần còn lại để tôi lo.”

“Anh dâu cẩn thận, rất dễ bị phá hiện.”

“Được rồi. Cậu đừng nói cho Thiên Lăng về chuyện này?”

“Vâng…”

Lãng Minh đến gặp bọn đàn em xong thì cũng đã 6h sáng. Y phải nhanh chóng trở về biệt thự, Trương A Hoa tỉnh dậy thì gay to.

Đến cửa biệt thự, y nhìn sắc mặt của dì giúp việc thì an tâm. Trương A Hoa là một thiên kim tiểu thư lười nhác, rất thích ngủ nên Lãng Minh có đủ thời gian để sắp xếp mọi chuyện đâu vào đó.

Đến 6h 30, y vào gọi A Bối thức dậy để còn đến trường. Ở căn biệt thự này, đất rộng mà người cũng đông nên không thiếu người sai việc. Chuyện đến trường của A Bối đã có người khác lo.

Tiếp đến, Lãng Minh đến căn phòng ở cuối lầu, nơi Trương A Hoa ngủ say, y chẳng buồn kêu cô ta thức dậy. Y ăn sáng rồi đến Trương Thị.

Ngày đầu tiên làm việc trong một môi trường mới, y đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị người ta dòm ngó, bàn luận. Trương Thị là mơ ước của biết bao nhiêu người, y mới vào lại được chức cao như vậy, ai ngốc cũng biết y được bố vợ tương lai nâng đỡ.

Cả công ty của Lãng Minh đều trở thành nhân viên của Trương Thị, bao gồm cả Tần Thiên Lăng.

Lãng Minh đến nhận văn phòng làm việc, Tần Thiên Lăng đã đến từ sớm rồi. Trước đó, hắn đã đem tập liệu của y đưa, đem cho Trương Tấn Kiệt.

“Đây là phần tài liệu tôi lấy lại được giúp ông?”

Ông ta nhanh chóng giật lấy, mở ra xem kĩ càng.

“Vẫn còn thiếu?”_Ông ta nghiêm mặt

“Tạm thời chỉ có bao nhiêu đây.”

Trương Tấn Kiệt không nghi ngờ gì nữa. Hiện tại, ông ta tuyệt đối tin tưởng hắn còn có phần hài lòng vì hắn.

“Tiện thể…cậu xem chừng con rễ Lãng của tôi.”

Trương Tấn Kiệt hơi ngập ngừng, có lẽ do ông ta buộc miệng mà nói ra.

“Tôi làm trợ lý của sếp Lãng, đương nhiên sẽ theo sát cậu ấy.”

“…tốt. Có gì báo cho tôi biết?”

“Nếu không chuyện gì thì tôi đi trước.”

Trương Tấn Kiệt phải chăng là người khờ trong cuộc nói chuyện vừa rồi? Lãng Minh đi lấy trộm sấp tài liệu của Trương Thị chung quy vì muốn giữ Tần Thiên Lăng bên cạnh y. Cho ông ta tin tưởng Tần Thiên Lăng, thuận tiện lấy Tần Thiên Lăng làm quân cờ chủ chốt quyết định thành bại.

Vừa hay, hôm nay là đại hội cổ đông của công ty Trương Thị, các tên mày to mặt lớn đều có mặt.

Lãng Minh chạm mặt Tần Thiên Lăng nhưng chẳng thể nói câu nào vì quan hệ ở Trương Thị của hai người nhất định phải là cấp trên cấp dưới. Tai mắt Trương Tấn Kiệt xung quanh, sơ hở một tí có thể làm tiêu tan kế hoạch đã dày công sắp đặt.

Nơi họ gặp mặt cũng trước phòng họp, hai người chỉ có giao tiếp bằng ánh mắt. Nhưng chỉ như thế, Lãng Minh tựa hồ đã nhận ra sự khó chịu của hắn, y vẫn làm ngơ.

Lãng Minh đợi Trương Tấn Kiệt đến dẫn y vào trong, đương nhiên Tần Thiên Lăng cũng lẽo đẽo đi theo. Phòng họp rất rộng, có sức chứa tầm 50 người. Những người trong đó toàn những ông già sắp về hưu, khoảng 50 tuổi đổ lên. Về phần tuổi hơi bị nhiều của họ, họ đã nhìn ra đâu là con rễ Lãng của Trương Tấn Kiệt.

Lãng Minh ngồi xuống ghế, Tần Thiên Lăng đành ngồi ở sau y, ai nhìn hắn cũng biết trợ lý của Lãng Minh. Chỉ có điều tên trợ lý này bị làm sao? Hắn cứ nhìn chằm chằm y không rời mắt.

Trương Tấn Kiệt hằng giọng rồi đứng lên nói to.

“Hôm nay, tôi tổ chức cuộc họp là phần phụ, phần chính là giới thiệu người này.”

Lãng Minh hiểu chuyện cúi đầu một cái rồi bảo.

“Tôi sẽ ngồi vào vị trí giám đốc còn trống. Tôi sẽ nỗ lực hết mình để không phụ lòng mong đợi của mọi người.”

Những giám đốc trước của Trương Thị toàn là những người kiêu ngạo vì có học vị cao. Nay có Lãng Minh hiểu chuyện, nhìn bên ngoài cũng vừa mắt, chỉ chuyện này Lãng Minh đã lấy lòng không ít người. Mọi chuyện coi như diễn ra tốt đẹp, Trương Tấn Kiết tương đối tự hào về chàng rễ tương lai này.

Kết thúc cuộc họp, Lãng Minh ở lại nói chuyện với Trương Tấn Kiệt.

“Bố, con có chuyện muốn nhờ ạ.”

“Thằng nhóc này định dựa hơi rồi.”

_Nội tấm Trương Tấn Kiệt

“Có chuyện gì?”

“Con muốn thử sức ở dự án khu phố X.”

Chân mày Trương Tấn Kiệt có hơi nhướng lên, tỏ vẻ ngạc nhiên, đồng thời cũng lộ ra vẻ lo lắng.

“Tại sao con muốn nhận dự án đó.”

“Con rất có hứng thú. Khu phố X tuy chưa phát triển nhưng theo con thấy chính phủ đã chú tâm đến nó, phát triển cái dự án đường sá cầu cống. Thế thì, một công ty xây dựng của chúng ta phải nhanh chân lên, trước khi khu phố đó trở thành đất vàng.”

Trương Tấn Kiệt cười nhẹ, vỗ vai y.

“Khá lắm, có tầm nhìn. Bố cho con nhận dự án đó.”

Trương Tấn Kiệt đã coi Lãng Minh là người nhà của ông. Lúc đầu, ông ta nghe thấy khu phố X rồi giật mình vì nơi đó là hệ thống cốt yếu của đường buôn bán ma tuý của ông ta. Nay biết được, Lãng Minh đến khu phố X chỉ để làm giàu cho Trương Thị, ông ta cứ để mặc y.

Lãng Minh trở về phòng làm việc mới của y, chưa đặt mông xuống ghế ngồi bao lâu thì Tần Thiên Lăng đã hùng hổ đẩy cửa bước vào.

Khuôn mặt nam tính đó giận dữ nhìn y, còn cam chịu từ sáng đến giờ không được nói chuyện với y. Lãng Minh hấp tấp bấm điều khiển kéo rèm cửa xuống.

“Trợ lý Tần, anh có chuyện gì muốn nói sao?”_Lãng Minh dửng dưng hỏi

Lãng Minh thừa biết, hắn giận do y rời đi không báo hắn một tiếng.

Tần Thiên Lăng cáu, tiến lại chỗ bàn làm việc bế y lên, rồi đặt mông y nhấn mạnh xuống bàn.

“Ay…da…”_Lãng Minh nhăn mặt đau đớn

Tại hắn đêm qua hành hạ bên dưới của y, tác động mạnh như vậy y phải kêu lên một tiếng.

“Sao em không gọi anh thức dậy? Có biết là anh lo lắng lắm không hả?”_Tần Thiên Lăng cứ vậy trách móc y

Không biết từ khi nào, hắn cho hắn cái quyền trở lại như xưa. Hắn là chồng y, có quyền trách móc y. Việc này, cũng là y dung túng cho hắn quá rồi, hôm qua còn gọi hắn là “lão công”.

“Sao anh mắng tôi?”_Lãng Minh uất ức nhìn hắn

Tần Thiên Lăng có chút đứng hình, không biết làm sao phản kháng nhìn vẻ mặt này. Lãng Minh liền chủ động ôm lấy cổ hắn, hôn chụt lên môi hắn.

“Hết giận có được không? Lúc sáng do tôi có việc gấp phải đi. Anh có đưa sấp tài liệu cho Trương Tấn Kiệt chưa?”_Lãng Minh thì thào vào tai Tần Thiên Lăng

“Anh đưa cho ông ta rồi.”

Lãng Minh cười ngọt ngào nhìn hắn.

“Ngoan, anh ra ngoài. Tôi còn phải làm việc nữa.”

Tay Lãng Minh vuốt vuốt chỉnh sửa lại tóc hắn. Hắn như bị thôi miên vậy, ngoan ngoãn làm theo. Nhìn hắn cứ tưởng như một chú hổ bị một anh nông dân xinh đẹp nắm thóp. Hắn rời khỏi đúng những gì y mong đợi.

Lãng Minh khó khăn ngồi xuống ghế. Gọi điện thoại cho một người đàn em.

“Gửi địa chỉ đến cho tôi.”

“Vâng, tôi đã cho người của chúng ta đột nhập vào đường dây của Trương Tấn Kiệt. Ngày mai là ngày lý tưởng, bọn chúng sẽ chuyển đơn hàng lớn ra nước ngoài.”

“Tốt. Cậu liên lạc với bên công an nữa là xong chuyện.”

Lãng Minh cúp điện thoại, ngã lưng ra ghế mệt mỏi. Cầu mong cho kế hoạch của y thành công, như vậy y sẽ trở về cuộc sống như cũ có Tần Thiên Lăng và A Bối, dù đó không phải một cuộc sống khá giả.

Lãng Minh xem như cất mọi chuyện vào một bên, tập trung vào dự án. Y làm đến trưa đã hoàn thành xong bản thảo kế hoạch của dự án. Trước giờ cơm, y thuận tiện tổ chức một cuộc họp, giao việc cho nhân viên. Vậy thì từ đầu giờ chiều đến đến tan làm không còn việc để làm.

Nhưng trước hết, Lãng Minh phải dùng bữa trưa. Tần Thiên Lăng kéo Lãng Minh đến nhà ăn. Hắn đi lấy thức ăn cho y, đem đến tận chỗ cho y.

“Mau ăn đi…”

Lãng Minh nhẹ gật đầu một cái, y khá ngại vì có rất nhiều xung quanh. Hắn vẫn tiếp tục chu đáo chăm sóc cho y, lấy đi lấy cốc nước ép táo cho y.

Lãng Minh vừa mới nhấp môi ly nước ép đó, Trương A Hoa đã thúc giục y đi với cô ta.

“Em có đem bữa trưa đến cho anh.”

Sự xuất hiện của ái nữ của nhà họ Trương khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía y. Họ muốn xem xem y ân ái với cô ta như thế nào.

Lãng Minh bối rối nhìn sang Tần Thiên Lăng y nói.

“Trợ lý Tần đã lấy cơm trưa cho anh rồi. Nếu bỏ đi thì phí quá.”_Lãng Minh muốn từ chối Trương A Hoa

Trương A Hoa liền bày ra vẻ mặt hậm hực.

“Em đã cất công đem đến đây đem cơm trưa cho anh rồi. Anh vì một tên trợ lý cỏn con mà từ chối em.”_

Trương A Hoa làm to chuyện lên, các tiếng xì xào ngày một lớn hơn

Lãng Minh không muốn chuyện này sẽ truyền đến tai của Trương Tấn Kiệt.

“Được thôi. Anh dùng bữa trưa cùng em.”

Lãng Minh đứng dậy bỏ đi cùng Trương A Hoa. Cô ta vui vẻ cười nhạo vào mặt Tần Thiên Lăng. Phải chăng đó là sự nhạy cảm của phụ nữ, Trương A Hoa coi Tần Thiên Lăng như kẻ thù vậy?

Tần Thiên Lăng bị bỏ lại với đống thức ăn trên bàn. Bây giờ, hắn chẳng có tâm trạng để ăn nữa.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 81


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 82


Lãng Minh được Tần Thiên Lăng đưa đến một bệnh viện nhỏ ở gần đó.

“Em tỉnh rồi?”

Hắn mau chóng đỡ người y dậy, rót cho y một cốc nước. Y bối rối uống một ngụm, nhìn thấy hắn ở đây, y không biết làm sao đối mặt.

Hắn đột ngột kề mặt sát vào y, xoa xoa sau gáy của y.

“Còn đau không? Anh giúp em bôi thuốc nhé.”

Hắn vẫn ân cần như vậy mà y lại giấu hắn đến căn cứ của Trương Tấn Kiệt một mình, y cảm thấy có lỗi với hắn. Y dùng ánh mắt biết lỗi nhìn hắn, ngập ngừng nói.

“Tôi định nói với anh về chuyện này…lúc trở về, nhưng mà…”_Lãng Minh biện minh

Hắn xoa đầu y một cái, cười khẩy.

“Cũng may…là tôi đến kịp.”

Đến giờ, y mới sững người nhớ đến việc này. Nếu hắn không đến thì y sẽ như thế nào? Nếu hắn không đến thì y sẽ bị đánh đập thành cái thứ không ra hình người chăng? Y thở phào nhẹ nhõm khi hắn đã đến đón y.

Nhưng không may rồi, chuyện hắn đến đón y chắc chắn sẽ đến tai Trương Tấn Kiệt, vậy rắc rối sẽ đến rồi.

“Em đang nghĩ cái gì đấy?”_Hắn hỏi bâng quơ

“Sao anh đến đón tôi? Trương Tấn Kiệt, ông ta sẽ nhắm vào anh, không để anh yên đâu.”

“Hừ…còn biết lo lắng cho anh sao?”_

Hắn chạm nhẹ vào cánh mũi của y

“Không phải…là tôi…”

“Em yên tâm, anh đã có tính toán riêng cho mình.”

Ngồi trên giường bệnh, y kéo tay hắn nắm chặt.

“Có thể nói cho tôi nghe không? Tính toán của anh?”

Y biết, y làm thế là không đúng. Các kế hoạch của y, chỉ nói cho hắn nghe mấy phần. Bây giờ, y đòi hắn nói cho y nghe thì có chút chột dạ.

Hắn nhìn y thoáng chốc rồi nói.

“Sáng mai, anh bắt chuyến bay đến Ma Cao, coi như trốn ở đó một thời gian.”

Mắt y thoáng đượm buồn, ánh mắt day dứt vướng lên người hắn.

“Tôi ra sân bay đón anh.”

“Cảm ơn em.”_Hắn đặt một nụ hôn lên trán y

Sau khi, y truyền nước biển xong xuôi, hai người bắt taxi trở lại thành phố. Đến đã 6h chiều, hắn đưa y về biệt thự luôn. Từ nãy đến giờ, hắn nắm chặt tay y, đến biệt thự mới quyến luyến buông tay.

“Tạm biệt, anh về cẩn thận.”_Lãng Minh quay lưng bước vào cổng biệt thự

Y vừa bước vào phòng khách, Trương A Hoa đã chờ sẵn ở đó.

“Sao anh về trễ thế hả?”_Cô ta hét lên, ra vẻ

“Công ty có việc.”

Y mệt mỏi, đi thẳng lên phòng thay y phục. Y chỉ mới đính hôn với cô ta mà cô ta đã ra vẻ như thế này, khi lấy cô ta chắc y mất hết sự tự do.

Lãng Minh xuống phòng ăn thì thấy cô ta mắng chửi A Bối. Y đã nghi ngờ điều này lâu rồi nhưng bây giờ mới tận mắt chứng kiến.

“Khụ…khụ…”_Lãng Minh ho khụ khụ ra hiệu

Y vẫn thong dong bước lại, kéo ghế ung dung ngồi xuống.

“Anh xin lỗi vì đã về trễ. Làm em đợi rồi.”

Y lại buông lời mật ngọt chết ruồi với cô ta, chẳng mấy chốc cô ta lại dịu hiền dễ bảo. A Bối đáng thương, dùng bữa mà cuối gầm mặt xuống bàn.

“Con ăn xong rồi.”

A Bối đừng dậy thì bị Trương A Hoa lườm một cái, thằng bé lập tức sợ sệt. Y nheo mắt, con trai bảo bối của y bị người phụ nữ này doạ nạt.

“Em cứ để A Bối lên phòng. Thằng bé còn phải làm bài tập nữa mà.”

Thông thường, cô ta còn bắt A Bối phải rửa bát. A Bối rời đi, y treo lên bộ mặt lạnh như băng.

“Em không thích A Bối sao?”

Cô ta nín bặt, bối rối.

“Anh mong em đối xử với thằng bé tốt một chút. Nếu em không làm theo, anh sẽ đối xử với em như cách em đối xử với con trai anh.”_Lãng Minh dặn đũa xuống bàn, đe doạ

Trương A Hoa cười trừ, làm bộ nũng nịu với y.

“Em sai rồi…”

Lãng Minh vẻ mặt ghẻ lạnh, đẩy cô ta ra đứng lên. Sau đó, y liên tục lao đầu vào công việc, ngồi trước màn hình máy tính. Y cũng âm thầm đi ra thư phòng bàn chuyện với bọn đàn em.

“Về Trương Thị, các cậu tính đến đâu rồi.”

“Vâng, anh dâu. Ngày mai, Trương Thị chắc chắn sẽ bị lục tung lên.”

“Tốt, cậu nghỉ ngơi đi.”

Đã tối rồi, y cũng thấm mệt nhưng vẫn cố gọi điện cho hắn.

“Chuyến bay của anh vào mấy giờ?”

“7h sáng ngày mai.”

“Được rồi. Tôi nhất định đến đón anh.”

“Tối nay, em không đến chỗ anh sao?”

“Chắc là vậy rồi…”

Tần Thiên Lăng nghe thấy, thở dài nuối tiếc.

“Anh sẽ đi rất lâu đúng không?”_

Lãng Minh đột ngột hỏi

“Đúng vậy, tiểu Minh à~”

“Tôi sẽ rất nhớ anh đó~~~”_Thanh âm êm dịu, có phần chân thành của y

Trong lồng ngực của hắn nóng lên, cả người hắn được tình yêu của y làm nóng cả người.

Lãng Minh đang gọi điện với Tần Thiên Lăng, Trương A Hoa đẩy cửa xông vào.

“Minh à, đi ngủ thôi, trễ rồi.”

Giọng của cô ta phát ra cũng thanh thanh và trong trẻo giống như y, nhưng hắn chỉ chịu được giọng của y và chán ghét giọng điệu của cô ta. Y vội cúp máy.

“Được thôi, chúng ta đi ngủ.”_Lãng Minh đành ngậm ngùi cất điện thoại đi

Y và cô ta tuy nằm chung một giường nhưng có khoảng không vô hình ngăn cách tuyệt đối giữa hai người. Y đợi cô ta ngủ liền đẩy cô ta, tuyệt đối không chạm vào cô ta.

***

Buổi sáng, y một mạch thay y phục chạy đến Trương Thị.

Trương Tấn Kiệt đến công ty rất sớm, chăm chỉ xem hồ sơ xổ sách thì y chạy đến.

“Bố, Trương Thị sắp không xong rồi.”

Trương Tấn Kiệt nheo mày.

“Có người đem tài liệu mật của công ty phát tán ra bên ngoài.”

“Đúng là vậy. Các văn phòng của Trương Thị đều bị lục tung cả lên rồi.”

“Ha…ha…ha…”_Trương Tấn Kiệt nham hiểm cười lớn

Lãng Minh cũng lộ mặt thật.

“Ông thấy cảnh này có quen không? Năm đó, Tần Thị cũng hệt như vậy.”

“Thì ra mày đã có kế hoạch sẵn. Nhưng tiếc là mày vẫn còn non. Bên sở tư pháp và viện kiểm soát đều đứng về phía tao, chốc nữa thì mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi.”

Một khi con người lật mặt thì vô cùng đáng sợ, khi đã tháo mặt nạ xuống là một con quỷ ở bên trong. Trương Tấn Kiệt hệt như vậy, từ thái độ đến biểu cảm thể hiện rõ một người gian manh.

“Ông chắc là mọi việc sẽ êm xuôi?”_

Lãng Minh khéo léo đe doạ

“Ý của mày là gì?”

“Hưm…Trương Thị sẽ không sao. Nhưng đường dây buôn ma tuý của ông bị tóm rồi. Người của tôi đang xử lý việc ở bên đó.”

Mặt ông ta lập tức tái xanh đi.

“Mày nói cái gì? Nói láo đúng không? Hù doạ tao đúng không?”

“Không…đùa ông đâu. Chuyện ông làm có liên quan đến pháp luật. Ông phải chịu tội thôi.”

Trương Tấn Kiệt như một con cún bị đẩy góc tường, cựa quậy cách nào cũng không thể thoát ra, vô cùng đáng thương!!!

“Tôi đợi ngày này lâu rồi. Nhân phẩm đạo đức của ông còn không bằng lũ cầm thú. Ông cướp công ty của bố tôi, cướp mồ hôi công sức của ông ấy, làm sụp đổ của Tần Thị, phá hoại gia định nhỏ của tôi. Ông tưởng tất cả việc làm của ông có thể lấy tấm vải che lại, thì không ai biết sao?”

“Là mày chơi tao. Mày làm trò đểu cáng. Trương Thị là cơ nghiệp của tao, tao đã đổ vào nó không biết bao nhiêu công sức. Mày nói lấy đi là được sao?”

Ông ta tiến tới, đẩy mạnh vai y, khiến y văng ra xa.

“Tôi đã làm gì có lỗi với ông mà ông hại gia đình tôi ra thế này.”

“Haha…không biết sao. Thằng bố của mày cướp bà ấy ra khỏi tao. Mày là con của nó, đương nhiên tao căm ghét mày rồi.”

“Bố tôi và mẹ tôi yêu nhau mới có tôi. Tại vì ông là một kẻ thua cuộc, thua dưới chân của bố tôi, bây giờ thua dưới chân của tôi. KẺ THẢM HẠI!!!”

“Mày dám…”

Trương Tấn Kiệt chưa đấm y được một cái thì đội ngũ cảnh sát đã vây bắt ông ta. Ông ta nhìn y trừng trừng căm phẫn.

“Mày đừng tự đắc…Thằng nhóc hay đi cùng với mày đâu rồi? Lên máy bay rồi sao? Mày để tao vào tù thì phải đổi mạng của thằng nhóc đó.”_

Trương Tấn Kiệt cười gian trá

“Cái gì? Tần Thiên Lăng sao?”_Nội tâm bất an của Lãng Minh

Lãng Minh bàng hoàng chạy ra sân bay, bây giờ 7h 30 phút.

“Anh ấy lên máy bay rồi sao?”_Lãng Minh cố trấn an bản thân y

Y chạy như một thằng khờ sắp sân bay, y muốn kiểm chứng hắn đã lên máy bay chưa.

“Không được rồi lên máy bay thật rồi.”

Lãng Minh ngồi phịch xuống, khuỵ gối xuống, nước mắt túa ra như một dòng suối. Mọi cảm xúc tiêu cực lũ lượt ừa về, như một dòng tràng giang của sự đau khổ, mất mát, chia li.

“Đi thật rồi? Phải làm sao đây?”

Y vẫn ngồi đó, nhiều người đi ngang qua nhưng chẳng có chút thương xót. Giữa biển người rộng lớn nhưng không có hắn, y không tìm được hắn.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 83


Y ngồi lì ở một góc, cố chấp, cứng đầu vì mong muốn hắn sẽ đến gặp y và dỗ dành y. Nhưng muộn rồi, y đợi cách mấy hắn cũng không xuất hiện. Chiếc phi cơ của Tần Thiên Lăng bước lên là loại máy bay thuộc công ty Trương Thị. Y biết Trương Tấn Kiệt đã giở trỏ với chiếc máy bay đó, ông ta rất ác độc chỉ vì hãm hại một người mà trêu đùa bao nhiêu tính mạng. Lãng Minh làm việc trong Trương Thị, cũng biết ông ta đã phá hỏng động cơ máy bay kia, y chỉ không ngờ rằng trùng hợp đến mức, hắn lên chiếc máy bay đó.

Lãng Minh hận chính bản thân y, y đi trả thù lão già gian xảo kia mà liên luỵ đến hắn.

Một giờ đồng hồ sau, bằng một cách nào đó, Du Minh Hàn-bác sĩ đã phẫu thuật khuôn mặt cho y, đột ngột xuất hiện trước mặt y. Đã lâu rồi, y không còn liên lạc với Du Minh Hàn nữa. Tại sao anh ta đột ngột xuất hiện trước Lãng Minh vào đúng thời điểm này?

Một bàn tay đưa ra trước y-người đang ngồi phịch xuống đất. Y nhen nhóm đóm lửa hy vọng, người trước mặt y là hắn, nhưng không phải vậy.

“Du Minh Hàn.”_Giọng Lãng Minh giống như người bệnh cảm vì do y khóc quá nhiều

Du Minh Hàn kéo tay y, bắt y đứng dậy.

“Anh biết chuyện rồi…”

Lãng Minh hất tay anh ta, khước từ, quay lưng bỏ đi. Sau ngày hôm đó, các kênh truyền thông đại chúng liên tục đưa tin về phi cơ A172 đã bốc cháy và rơi xuống biển sâu. Chỉ có vài người may mắn sống sót, nhưng không phải Tần Thiên Lăng.

Lãng Minh vẫn ở căn hộ cũ của y, mong muốn một ngày nào đó hắn sẽ quay trở về. Y luôn hy vọng, mặc dù mọi người xung quanh luôn cố gắng dập tắt hy vọng của y. Ngày nào chưa tìm được thi thể của Tần Thiên Lăng, ngọn lửa hy vọng của y vẫn cháy rực rỡ.

Vẫn như vậy thôi, Du Minh Hàn vẫn cố chấp theo đuổi y, còn y kiên trì từ chối anh ta. Y vẫn một lòng độc thân vui tính, hướng về một người. Sau một năm trôi qua, y chăm chỉ làm việc của công ty tư nhân nọ, chăm lo cho A Bối.

Một năm qua trôi qua, y cũng dành nhiều thời gian cho bản thân. Dù đã 27 tuổi, y vẫn cực kỳ xinh đẹp, chăm chút vào quần áo để trở nên thời thượng. Dù cho trai thẳng cách mấy đều bị y thu hút.

“Beep…beep…”_Du Minh Hàn bấm còi xe trước căn hộ của y

Y dắt tay A Bối ra khỏi cửa.

“Chào chú Du ạ…”_A Bối ngoan ngoãn

Du Minh Hàn đối với y tốt, cũng đối tốt với A Bối. Nếu là người khác, chắc họ sẽ tiến tới với Du Minh Hàn, chứ không chờ đợi mòn mỏi một người biệt vô âm tính như y.

“Hôm nay lại làm phiền anh. Giúp tôi đưa A Bối đi học.”

“Khách sáo làm gì? A Bối là con trai anh mà.”

Thời gian qua, Du Minh Hàn theo đuổi y, y không chấp nhận. Anh ta có ngỏ lời làm bố nuôi A Bối, y bắt buộc phải đồng ý. Hơn nữa, A Bối không ghét anh ta, vả lại hai người vẫn tốt hơn một người.

“Em không lên xe sao?”-Du Minh Hàn mong đợi

“Tôi đi xe của công ty.”- Lãng Minh vội vàng nói

Du Minh Hàn tiếc nuối, thầm buồn bã.

“Còn có chuyện này…”- Lãng Minh ngập ngừng

“Em nói đi…”

Thì đột ngột, có cậu nam sinh từ đằng xa chạy tới.

“Anh Lãng Minh ơi, em ngủ muộn nên…”- Lâm Nha Khải

Lâm Nha Khải tuy tuổi nhỏ nhưng dáng người đã bẩm sinh cao lớn, ăn đứt Du Minh Hàn.

“Cậu làm gì như ma đuổi thế hả?”-Lãng Minh nhướng mày hỏi

“Hehe… Do em thức dậy muộn.”

Lâm Nha Khải cười vui vẻ đối lập với dáng vẻ to con của cậu. Du Minh Hàn thấy cậu nhóc cười với Lãng Minh, anh ta liền bực tức chen ngang.

“Cậu là ai thế hả?”

Lâm Nha Khải liếc sang Du Minh Hàn, hoà đồng đưa tay ra.

“Rất vui được làm quen. Tôi là Lâm Nha Khải.”

Du Minh Hàn tỏ thái độ chán ghét ra mặt.

“Du Minh Hàn.”

Lãng Minh nhìn đồng hồ, vội vã nói.

“Anh đưa Nha Khải đến trường đại học giúp tôi với.”

Thế là, Du Minh Hàn miễn cưỡng đồng ý. Lâm Nha Khải liền phóng lên xe của Du Minh Hàn một cách tự nhiên.

Đợi Du Minh Hàn đưa A Bối đi lên lớp học, cậu phóng lên ghế lái phụ ngồi an toạ ở đó.

Du Minh Hàn chán ghét nhìn cậu ta.

“Cậu học trường nào?”

“Đại học B.”

“Cậu học y.”- Du Minh Hàn lộ rõ vẻ ngạc nhiên

“Thấy sao? Ngưỡng mộ không?”

Du Minh Hàn cười khinh.

“Tôi đã là bác sĩ rồi. Cậu chỉ mới học y có mấy năm đã tỏ vẻ.”

Lâm Nha Khải cảm thấy bị mất hứng.

“Ừa, là anh giỏi.”- Lâm Nha Khải chẳng buồn nói chuyện thêm nữa

Du Minh Hàn cũng khá tận tâm, dừng ở gần trường cậu.

“Tôi vào học.”- Lâm Nha Khải

“Cho tôi số điện thoại của cậu.”- Du Minh Hàn mím môi

Lâm Nha Khải thả ánh mắt ngờ vực vào Du Minh Hàn.

“Để làm gì?”

“Dù gì cậu là hàng xóm của Lãng Minh.”

“Đưa điện thoại anh đây.”

Du Minh Hàn nhanh như chớp nghe theo lời. Lâm Nha Khải nhanh nhảu bấm số điện thoại, nhếch mép khiêu khích.

“Tôi thấy anh rất có chấp niệm với anh Lãng Minh.”

Du Minh Hàn nhìn theo bóng lưng rắn chắc kia.

“Tôi đổi rồi. Tôi chấp niệm với cậu.”

Tuy Du Minh Hàn theo đuổi Lãng Minh thật lòng. Tuy vậy, anh biết theo đuổi y như theo đuổi những tầng mây lơ lửng ở trên không nên đã sớm bỏ xuống nửa phần hy vọng. Nay Lâm Nha Khải xuất hiện là điều kiện cần và đủ để Du Minh Hàn thoát khỏi chấp niệm với Lãng Minh.

***

Ở trụ sở công ty, Lãng Minh đã ăn vội mẩu bánh mì và bắt đầu một ngày làm việc bằng cốc cà phê sữa. Vị béo béo, ngọt ngọt của sữa kết hợp với vị hậu đắng của cà phê làm cho tâm hồn y trở nên tỉnh táo vô cùng.

Lãng Minh chỉ là một nhân viên bình thường của công ty. Ngày ngày làm các bảng Excel, chuẩn bị cuộc họp và còn nhiều việc chán ngấy khác nữa.

“Ê, Lãng Minh cậu nghe tin gì chưa?”

“Sao thế?”- Lãng Minh vẫn dửng dưng

“Công ty chúng ta sắp đón tiếp nhân vật lớn.”

“Ai thế?”- Lãng Minh tò mò hỏi một câu

“Tony Dương.”

Lãng Minh nghe đến cái tên này thì chẳng mấy bất ngờ. Y chỉ nghe qua đâu, vị này được một doanh nhân người nước ngoài nhận nuôi, nghe đâu rất tài năng và còn có khả năng nhận được nửa gia tài của vị doanh nhân giàu có kia. Đó chỉ là nghe danh như thế thôi, thực hư thế nào vẫn chưa biết được.

Lãng Minh chỉ ừ ừ cho qua tiếp tục công việc, vì Tony Dương kia cũng không phải Tần Thiên Lăng. Nghĩ đến đây, y thấy lòng chua chát pha lẫn vị đăng đắng. Khoé mắt thoáng đọng nước, hàng mi khẽ run lên kìm nén cảm xúc.

“Lãng Minh, cậu có sao không?”

“Không sao…”

Lãng Minh chạy vội vào phòng vệ sinh. Lâu rồi, y không khóc vì nhớ Tần Thiên Lăng. Lần nào cũng vậy, y gồng mình để y không khóc. Thế nhưng lần này thì không thể, nước mắt y cứ thi nhau đổ xuống không kiểm soát. Phải chăng tên Tony Dương có điều gì đặc biệt mà làm y nhớ đến Tần Thiên Lăng một cách mạnh mẽ như thế!!!

***

Lời cuối:

À ha…Các nàng đoán xem Du Minh Hàn và Lâm Nha Khải ai công ai thụ nè!!!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 84


Lãng Minh dùng khăn lau đi những giọt nước mắt của sự nhung nhớ, y điều chỉnh trạng thái ra ngoài làm việc.

Cả công ty của y cuống cuồng chuẩn bị lễ đón tiếp Tony Dương nhưng hắn lại cho người báo tin huỷ lịch hẹn. Sếp của Lãng Minh tức đến đỏ người.

“Tỏ ra danh giá, chỉ là thứ con nhặt về, có cao sang gì.”

Lãng Minh ở đằng sau nghe thấy câu đó thì tức giận thay Tony Dương. Y thấy hắn ta không đến chắc chắn là do việc đột xuất, chỉ có thế sếp y đã mắng chửi hắn. Y sẽ đợi đến khi Tony Dương xuất hiện, xem sếp y cúi người trước hắn mà hả dạ. Tiếp tục một lần nữa, y dễ dàng bênh vực người chưa từng gặp mặt, y cảm thấy bản thân lại hành động ngu xuẩn như vậy.

Một ngày cứ trôi qua như vậy, đến giờ tan tầm y cũng đi đón A Bối trở về nhà thì ngờ đâu bà chủ đến gặp y.

“Không phải còn một tháng mới hết hợp đồng sao?”_Lãng Minh hỏi

“Chuyện là…có người đòi thu mua lại căn hộ của cậu với giá gấp ba lần.”

Lãng Minh cau mày, y muốn ở đây vì đợi một người trở về. Nay có tên nào lại muốn đuổi y đi, y cực kỳ bực tức.

“Tên nào thế?”_Lãng Minh hỏi bà chủ nhà

“Cậu ta là ở nước ngoài mới về, tối nay sẽ dọn vào căn hộ bên cạnh căn hộ của cậu.”

“Cái căn hộ 200 tỷ sao?”

“Đúng vậy.”_Bà chủ trả lời

“Chết tiệt, sao lắm người từ nước ngoài trở về thế hả? Đã có căn hộ 200 tỷ còn muốn căn hộ bé xíu của mình.”

Tuy căn hộ của y đã được sửa sang, mở rộng ra nhưng chẳng là gì đối với căn hộ 200 tỷ kia, căn hộ của y chỉ bằng cái lỗ mũi. Lãng Minh tiễn bà chủ ra ngoài, tiện thể cũng ra ngoài xem xét.

Cái xe tải lớn cứ thi nhau chạy tới chạy lui, không biết có bao nhiêu đồ đạc đã chất vào căn hộ đó nữa. Y ngó ngó nghiêng nghiêng cũng phát hiện ra người chủ ở đó.

Do khoảng cách quá xa, y chỉ thấy được bộ âu phục trắng xám hắn ta đang mặc rồi bước ra khỏi chiếc xe bóng loáng. Có một đặc điểm làm y chú ý là tóc của hắn rất ngắn, tầm được 2-3 cm từ đỉnh đầu, nhưng rất kì lạ, y thấy hắn vô cùng soái.

Y đứng đơ ra một hồi, nuốt nước bọt.

“Đẹp trai thế nhỉ?”

Bản tính mê sắc đẹp của y trổi dậy không bao lâu, thì y liền đè bẹp nó xuống đất.

“Đẹp trai…cái mông. Mình sắp không có chỗ ở vì hắn ra rồi.”

Lãng Minh đang đứng lầu bầu một mình thì thấy Du Minh Hàn, y tiến lại.

“Tìm tôi sao?”_Lãng Minh hỏi

“Không phải…”_Du Minh Hàn phủi tay

Lãng Minh khá giật mình.

“Anh bị ngã ở đâu rồi hả?”

Thường ngày, Du Minh Hàn thấy y là dán chặt mắt vào y nhưng hôm nay…

“Lãng Minh, cái cậu nhóc vạm vỡ lúc sáng khi nào về?”

“Ý anh là Lâm Nha Khải. Cậu ta bận đi làm thêm, về trễ chứ gì?”

“Ừa ừa…”

Du Minh Hàn vội vàng trả lời cho có, rồi đẩy cửa xe, Lâm Nha Khải trở về rồi. Thấy Du Minh Hàn như vậy y cũng hiểu rõ hoàn cảnh, anh ta bị trúng tiếng sét ái tình, y được yên rồi!!! Y liền phóng vào trong nhà thôi.

“Này…”_Du Minh Hàn gọi Lâm Nha Khải

Du Minh Hàn đã đổi bộ y phục khác trông thoải mái và nhã nhặn hơn, lúc sáng thì loè loẹt quá.

“Trông hợp mắt đấy.”_Lâm Nha Khải vửa mở khoá cửa vừa nói

“Đừng có đánh trống lảng. Sao cậu đưa tôi số điện thoải giả? Lúc trưa, tôi còn định mời cậu dùng bữa.”

“Vậy sao? Thế thì tiếc quá.”

Lâm Nha Khải tỏ vẻ bất cần.

“Cậu là gay đúng không?”_Du Minh Hàn bảo

“Anh nói bậy…”_Lâm Nha Khải trợn trừng mắt

“Thế có mời tôi vào nhà không? Hay để tôi cho mọi người ở đây biết về…

giới tính của cậu.”

Du Minh Hàn nhìn sơ qua đã biết Lâm Nha Khải là gay, hơn nữa là nằm dưới. Thân hình vạm vỡ chỉ để che giấu, nói đúng hơn là giữ sự tự tôn của một người con trai.

“Đồ điên…”

Lâm Nha Khải mạnh miệng chửi một phát mới cho Du Minh Hàn vào nhà. Nói ra, Lâm Nha Khải ở tuổi sinh viên mà đã có căn hộ thì đã vô cùng giàu có rồi.

Du Minh Hàn vào nhà Lâm Nha Khải, tự tiện ngồi vào sô-pha, thư thái ngắm nhìn hồ cá.

Lâm Nha Khải với thân hình có tỉ lệ chuẩn xác, cơ bắp nào ra cơ bắp đấy, Du Minh Hàn càng nhìn càng thích.

“Này…anh đòi vào nhà tôi để làm gì?”_Lâm Nha Khải đứng trước Du Minh Hàn

Du Minh Hàn nhìn lên thì va phải phần ngực đầy đặn săn chắc của Lâm Nha Khải. Anh ta chưa kịp làm gì đã bị cậu đấm thẳng vào mặt mấy phát, lực tay của Lâm Nha Khải thật sự không tồi.

“Biếи ŧɦái hả?”

Du Minh Hàn bị đánh mà choáng voáng mặt mày. Lâm Nha Khải nổi nóng nắm cổ áo định vứt anh ta ra ngoài.

“Nha Khải à, anh…anh có thể giúp em làm bài luận.”

“Anh nói cái gì?”_Lâm Nha Khải kiên nhẫn, vẫn chưa đem Du Minh Hàn vứt đi

“Bài luận tiếp theo ở trường cậu về vấn đề thẫm mỹ khuôn mặt, tôi có thể giúp…cậu.”

“Có thật không?”

Lâm Nha Khải thải Du Minh Hàn ra, anh ta ngoan ngoãn đưa ra danh thiếp của anh ta cho cậu.

“Nha Khải, anh cũng có điều khiện.”_

Du Minh Hàn run rẩy nói

“Liên quan đến ngực của tôi đúng không?”_Lâm Nha Khải liếc Du Minh Hàn

“Chuyện là…cho anh xem một chút thôi. Chúng ta đều học y, cậu thông cảm cho anh một chút.”

“Anh phẫu thuật thẫm mỹ ngực của nam giới sao?”

Cả hai người đều học y nên nói chuyện này không mấy xấu hổ. Chuyện xấu hổ là lần thứ hai gặp mặt Du Minh Hàn đã thô lỗ đòi hỏi như vậy.

“Đúng vậy…”

Du Minh Hàn sốt sắn cả lên, tiến dần lại Lâm Nha Khải. Vậy mà cậu đứng yên cho anh ta kéo áo lên.

Vùng bụng săn chắc hiện ra, và sau đó là phần ngực rắn chắc. Du Minh Hàn bất giác đưa tay lên chạm vào chúng.

“Đẹp quá…”

Du Minh Hàn nhìn lên Lâm Nha Khải thì cậu đã bừng bừng lửa giận.

“Tên điên này…bảo là nhìn thôi mà. Anh tưởng tôi dễ dãi sao?”

Du Minh Hàn bị đánh thêm mấy phát rồi bị vứt ra ngoài. Trên đường về nhà, anh ta cứ cười suốt. Ban đầu, lý do là vì công việc nhưng chắc là do Du Minh Hàn thích Lâm Nha Khải thì đúng hơn.

***

Trong khi Du Minh Hàn vui vẻ vì đạt được mục đích, Lãng Minh đã lo lắng vì sắp mất chỗ ở đến nơi. Y vội mở tủ lạnh, lấy ra mấy cái bánh quy chạy sang căn hộ cạnh bên nhấn chuông.

Làm như đợi Lãng Minh đến vậy, chỉ sau tiếng chuông thứ hai đã có người đón y vào trong.

“Tôi thấy bọn anh vừa dọn đến nên đem chút bánh quy tới.”

Chuyện Lãng Minh làm hơi nghịch với đạo lý. Thông thường người mới dọn đến mới phải đem bánh tặng các hàng xóm. Y nhìn dáng vẻ của người đối diện y, chắc chắn không phải chủ căn hộ này nên y mới ngó nghiêng tìm kiếm.

Lúc này, một người với dáng vẻ thanh thanh cao cao với bộ quần áo ngủ xanh biếc còn chiếc mặt nạ có gắn chiếc lông vũ trên mặt hắn, y nghĩ não của người này chắc bị úng nước rồi, ở nhà thôi mà đâu cần cầu kỳ đến vậy.

Y cũng kịp thức tỉnh khỏi dòng suy nghĩ rồi chào hắn một cái. Tuy vậy, hắn vẫn đứng như trời trồng, rồi nhìn y chăm chăm.

“Anh không hiểu tôi nói gì sao?”_

Lãng Minh hỏi hắn

Hắn vẫn im lặng.

“Tôi không giỏi Tiếng Anh đâu, anh nói với anh ta giúp với.”_Lãng Minh nói với người đã dắt y vào căn hộ

Hai người họ xì xào gì y không rõ nữa.

“Ông chủ tôi hỏi cậu còn có việc gì không?”_Điệu bộ nhã nhặn nhưng thực chất là đuổi y về

“Ay…da…Tự dưng tôi đau bụng quá. Cho tôi dùng tạm phòng vệ sinh của các anh.”

“Được thôi.”

Sau đó, y được dẫn một phòng rất to kết hợp giữa phòng tắm và phòng vệ sinh.

“Làm sao đây? Mình không thể về tay không được.”_Lãng Minh liền nảy ra một ý tưởng

Y dùng vòi nước xối ướt hết người rồi hét to.

“Aaaaa…Có ai giúp tôi với?”

Một tiếng đẩy cửa rất mạnh, là hắn- người chủ căn hộ này. Thấy hắn nhìn trừng trừng y liền dùng động tác ra hiệu.

“Sàn trơn quá, tôi ngã đến trật chân rồi.”_Lãng Minh chỉ chỉ vào chân y

Hắn liền bế y lên, động tác rất dịu dàng và thuần thục. Hắn cũng không sợ bẩn, bế chặt y, không để y ngã, cảm giác này làm y thấy quen thuộc. Nhưng y lập tức ném nó ra khỏi đầu vì mục tiêu của y là tìm ra lý do và ngăn chặn hắn mua căn hộ của y.

Trông hắn thật sự lo lắng cho y, thế y càng đắc chí để tìm cớ ở lại căn hộ của hắn.

Hắn đem y vào phòng ngủ của hắn, đặt y xuống bộ ghế tựa lưng, ném cho y một bộ y phục rồi thủng thẳng rời đi.

“Cũng tốt bụng đấy.”

“Hắc xì…”_Y bị cảm lạnh rồi

Y đứng dậy khi thay quần áo, đang giãn người thì hắn đẩy cửa vào. Y hốt hoảng nhìn hắn.

“Mình bị lộ tẩy rồi. Đã bảo bị trật chân mà.”_Nội tâm khủng hoảng Lãng Minh

Tuy nhiên, hắn không nói gì y, lẳng lặng ngồi xuống kiểm tra chân cho y, y coi như nhẹ nhõm. Hắn định bỏ đi thì y dùng Tiếng Anh dở tệ để hỏi hắn.

“Why…do you want to buy…my apartment?”( Tại sao anh muốn mua căn hộ của tôi?)

Hắn suy nghĩ gì đó, dường như hắn sợ nói ra sẽ lộ bí mật gì đó, chỉ lấy điện thoại đánh ra một dòng chữ.

“I can not tell you.” (Tôi không thể nói cho em biết.)

Lãng Minh âm thầm mắng hắn. Y biết hắn sẽ không trả lời y nhưng vẫn muốn hỏi hắn, xem hắn trả lời y thế nào. Hắn nhìn y đang bĩu môi, trong đáy mắt hắn có gì đó xao động, gợn sóng và đương nhiên hắn không muốn cho y thấy điều đó.

Y thấy hắn nhìn chăm chăm y, tưởng hắn có ý đuổi y về đành giả vờ lộ liễu.

“Khụ…Khụ…I am cold.”( Tôi lạnh)

Lãng Minh mạnh dạn leo lên giường, trùm chăn lại như một hình thức ăn vạ trước mặt hắn.

Hắn đứng đấy rồi ra hiệu y nằm xuống, còn tốt bụng tắt đèn cho y.

“May quá…”

Chính y còn không biết tại sao lại như vậy? Không phải tên này chiều chuộng y quá rồi sao?"

Lời tác giả: Thật tội cho anh Hàn bị đánh đến thê thảm!!! Còn anh Minh nè, anh kì lắm nha!!! Dô nhà người ta ngủ vậy đó.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 85


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 86


Sau khi lâm trận, hắn thì sức khoẻ vẫn còn dư dả, còn y thì tàn tạ héo úa chẳng có chút hơi sức nào. Sau cái lần y đòi con, thì hắn hung hăng đâm vào y, cái eo y muốn rã ra như gãy làm đôi vậy.

“Tiểu bảo bối, em dậy đi nào~”

Lãng Minh đột ngột bị bế lên, ngồi lên đùi hắn. Cái hành động đó vô cùng thành thục có đôi phần gian xảo.

Hắn để “khối thịt mềm Lãng Minh” ngồi lên đùi hắn, nâng niu như trứng vậy.

“Em không định đến công ty sao?”

Hắn v**t v* mặt y, còn gian tà bóp nhẹ vào m*ng y.

Y bừng tỉnh, khuôn mặt ngơ ngác.

“Đã mấy giờ rồi?”

“6h…”

Lãng Minh nhẹ nhõm.

“Còn sớm mà…”_Lãng Minh vội nhắm nghiền mắt lại

“Em thiệt là…”

Hắn nuông chiều y đến mức, đem y vào phòng tắm, tắm gội y từ đầu đến cuối sạch bong. Hắn còn mặc hẳn cho y bộ phục.

“Bảo bối, thức dậy đi~~~”

Hắn dùng lưỡi lấn áp vào sâu khoang miệng của y, đánh đưa vài cái là y đã giật mình tỉnh giấc.

“Thiên Lăng…”_Lời đe doạ ngọt ngào

Hắn sững người vì cái thái độ khó nắm bắt của y. Bao năm nay, hắn bị y nắm thóp vẫn hoàn bị nắm thóp. Lãng Minh chỉ cần ra chút điệu bộ thì hắn đã đơ người không thể phản kháng.

“Mấy giờ rồi?”_Lãng Minh mở mắt lần thứ hai lại hỏi giờ

“Đến công ty…”

Hắn quẳng y vào trong xe, rồi một tài xế ăn mặc bảnh bao lái xe đi. Chiếc xe hùng hồn đậu trước cửa công ty.

Nhìn thoáng qua, y đã biết chiếc xe này gây chú ý đến chừng nào. Y nhìn hắn khó hiểu.

“Công ty của tôi, anh định vào trong tham quan sao?”_Lãng Minh nhìn dáng vẻ của hắn cũng biết được

“Nào…anh đưa em vào trong. Phàn nàn sao?”

“Không phải…”

Trong lúc, Lãng Minh sơ ý thì môi y đã đớp lấy, vỗ ngọt một tí. Tài xế cúi gầm mặt làm vẻ không nhìn thấy, y liền đánh hắn một cái để trả thù.

Lãng Minh bước ra khỏi xe thì đằng sau xuất hiện một cái đuôi- Tần Thiên Lăng. Y biết, mọi người không nhìn y mà nhìn cái đuôi đằng sau y nhưng vẫn thấy ngại.

Đối với Lãng Minh, đây chỉ là cuộc du ngoạn vòng vòng công ty. Thế nhưng, hắn dùng đây như buổi ra mắt vợ của Tony Dương. Đúng thế, Tony Dương là Tần Thiên Lăng, Tần Thiên Lăng là Tony Dương.

Tất cả các nhân viên cấp cao của công ty đều ra cửa chào đón. Vì Tần Thiên Lăng mua lại công ty này rồi, mua công ty cho vợ hắn làm việc thoải mái.

Lãng Minh bị dắt vào các phòng họp to đùng mà trước đây y chưa từng đặt chân đến. Y ngồi nghe họ nói luyên thuyên thì cũng hiểu vấn đề.

“Khoan đã…”_Lãng Minh lên tiếng

Dáng vẻ Tần Thiên Lăng nhìn sang vợ hắn lộ rõ vẻ yêu chiều.

“Nghe ý kiến của em ấy.”_Tần Thiên Lăng ra lệnh

“Tôi…tôi không muốn làm việc ở đây đâu?”

“Tại sao?”_Tần Thiên Lăng nhăn mặt

“Đã bảo không được mà…”_Lãng Minh bỏ chạy ra ngoài

Tần Thiên Lăng thở dài.

“Mấy người trở lại làm việc.”

Tần Thiên Lăng chạy theo thì Lãng Minh đã chui rút ở cầu thang bộ.

“Tiểu bảo bối, em bị làm sao đấy?”

Lãng Minh thấy hắn thì lập tức bịt miệng hắn lại.

“Anh nghĩ làm sao mà bảo em đi làm việc?”

Hắn khó hiểu, nhẹ nhàng gỡ tay y ra.

“Em bị làm sao đấy?”

“Anh không nhớ hôm qua chúng ta…”_Lãng Minh ngập ngừng nói

“Không lẽ nào…”_Tần Thiên Lăng đặt tay lên bụng y

Tần Thiên Lăng vui mừng đến nhảy cẫng lên, đem người hôn cuồng nhiệt, bất chấp m*t mạnh lên môi y.

“Hưm…ưm…ưm…Thiên Lăng à~~~”

“Anh nghe đây~~~”

“Em không muốn đi làm việc.”

“Được, được…Anh cho em ở nhà dưỡng thai.”_Tần Thiên Lăng gật đầu đồng ý, hắn ngoan ngoãn vô cùng

Hắn xoa xoa vào bụng y.

“Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi.”

Đến đây có thể là một cái kết happy ending. Hai đưa con trai kháu khỉnh là món quà của thượng đế dành cho họ. Người ngoài nhìn vào thì thấy đoạn tình cảm của hai người sao mà êm đẹp, dễ dàng đi tới hạnh phúc.

Tuy vậy, họ đâu thể biết. Tần Thiên Lăng và Lãng Minh đã trải qua bao nhiêu sóng gió. Hắn đã đợi bao năm đợi y trở về bên hắn, rồi hắn lại phạm sai lầm mà đánh mất y. Hai người đã trải qua không biết bao nhiêu cảm xúc bi luỵ, đau thương đến trái tim bị thắt lại đến rỉ máu. Cuối cùng họ vẫn vượt qua tất cả bằng sự tin tưởng và yêu thương nhau vô điều kiện.

Ban đầu, hắn và y không cùng vạch xuất phát điểm. Nhưng bằng một cách nào đó của tạo hoá, y và hắn có một nguồn năng lượng hút lấy nhau, chẳng thể rời xa.

Hắn có sức mạnh bảo vệ y, y cũng muốn dựa dẫm vào hắn, họ có thể đi với nhau đến suốt đời là điều có thể xảy ra, được cam kết bằng tình yêu vững chắc của họ.

“Tiểu bảo bối, em đã chuẩn bị xong cả chưa?”_Tần Thiên Lăng

“Xong rồi ạ.”_A Bối trả lời

“Xong rồi bố ơi.”_A Bảo trả lời

“Bố không hỏi các con.”_Tần Thiên Lăng lách người đi tìm Lãng Minh

“Tiểu bảo bối à~~~”_Tần Thiên Lăng mặt dày gọi

Lãng Minh đang sắp xếp quần áo vào va-li.

“Đừng có gọi như thế nữa. Con nó cười vào mặt.”_Lãng Minh phàn nàn

“Anh cứ thích gọi như thế~~~”

Hắn ôm y từ đằng sau, tiện thể ngửi mùi cổ của y rồi cắn một phát.

“A…Đau…”

“Thơm quá đi, tiểu bảo bối~~~”

Hai người đó chưa ân ái bao lâu thì A Bối và A Bảo vào tranh giành Lãng Minh với Tần Thiên Lăng. Lãng Minh của hắn bị hai thằng nhóc cướp, hắn đành phải xách va-li ra ngoài.

Lãng Minh khó khăn để mấy nhóc ngồi yên trên xe. Sau đó, y dịu dàng lau mồ hôi trên trán hắn.

“Mệt không?”

Tần Thiên Lăng khó chịu gật đầu. Lãng Minh cười nhẹ rồi ghé vào tai hắn nói.

“Ngoan, tối nay em thưởng~~~”_

Lãng Minh để lại ánh mắt quyến rũ lên người hắn

“Nói được làm được.”_Năng lượng hắn liền tăng lên vòn vọt

Đó, cuộc sống của gia đình họ là vậy: vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.

____Hoàn chỉnh văn____

Lời tác giả: Câu chuyện này cũng đã đến hồi kết, xin gửi lời cảm ơn chân thành đối với các độc giả đã đồng hành cùng tác phẩm TIỂU MINH, TÔI BẮT EM VỀ LÀM VỢ!!! rất nhiều. Tạm biệt và hẹn gặp lại các độc giả ở những tác phẩm tiếp theo.

Lưu ý: truyện đến đây là hết, mình sẽ không ra phiên ngoại(do mình lười) nên các độc giả đừng hóng!
 
Back
Top Bottom