Đô Thị  Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 60


Lãng Minh về căn hộ liền vào phòng tìm A Bối.

“Hôm nay con không học bài sao?”

“Không cần ạ. Cô bảo chỉ cần xem bài mới.”

“Ừm…”

Lãng Minh ngồi xuống ngay bên cạnh A Bối, thở dài.

“Baba có chuyện gì không vui sao?”

“Có việc này, baba cần nói với con.”

“Baba nói đi.”

“Dù trước hay sau, baba cũng cần nói với con. Baba…sẽ cưới vợ. Con không cần lo, cô ấy sẽ đối xử tốt với con.”

“Thật sao baba?”_A Bối vẫn không thể tin được

Từ trước đến giờ, các bạn của A Bối đều có ba mẹ đầy đủ, A Bối chỉ có mình Lãng Minh. Thế nên, y nghĩ đem đến cho thằng bé một người phụ nữ, bắt thằng bé xem là mẹ, chí ít thằng bé có thêm một người yêu thương.

Trái hết với ý nghĩ của Lãng Minh, A Bối hoàn toàn chán ghét điều này. Thằng bé chỉ có thể chấp nhận Lãng Minh và Tần Thiên Lăng, ngoài ra không thể chấp nhận một ai khác.

Rồi Lãng Minh cũng trở về phòng, thay một bộ y phục khác, đặt lưng xuống giường. Tuy vậy, mùi hương của Tần Thiên Lăng vẫn còn vấn vương trên người y, như cách hắn muốn ôm y ngủ vậy.

***

Trời sáng, Tần Thiên Lăng thay một bộ y phục, ngắm nghía hắn trong gương, chủ yếu vết cắn ở cổ. Không hiểu sao, hắn vui vẻ khi nhìn vết cắn này, thích thú vì y để lại “ký hiệu” trên người hắn. Được làm “người” của Lãng Minh, vui đến vậy sao???

Tần Thiên Lăng đến công ty rất sớm, đợi Lãng Minh mãi y mới đến. Trước khi Lãng Minh, hắn đã đi phô trương khoe khoang vết cắn trên cổ với tất cả mọi người. Vết cắn của Lãng Minh thôi mà, hắn làm quá lên chi không biết?

Đến khi Lãng Minh bước vào phòng làm việc, hắn cũng lẻn vào gặp y. Lãng Minh nhăn nhó, tâm trạng không tốt nhìn hắn.

“Chuyện gì?”

Tần Thiên Lăng khẽ kéo cổ áo hắn, cố để lộ ra vết cắn để y nhìn thấy.

“Em cắn anh thành thế này? Em tính sao?”_Tần Thiên Lăng định bắt Lãng Minh nhận lỗi hay gì

Sức của Lãng Minh chẳng qua chỉ là kiến cắn đối với hắn. Hắn hành động thế này chẳng phải quá trẻ con rồi sao? Y lạnh lùng bảo.

“Anh nhận lương của tôi rồi làm mấy trò vớ vẩn như thế này sao?”

Giọng nói y như một đòn quyết định đánh vào nhận thức của hắn, cho hắn biết vị trí của hắn ở đâu, cho hắn biết hắn không xứng với y. Một kẻ mới ra tù, được làm ở một công ty của y. Như vậy, hắn đã nhận được ân huệ từ y, không có tư cách để đòi hỏi y phải đối tốt với hắn, phải bỏ hắn vào trong mắt.

“Anh xin lỗi…”

“Có tác dụng không?”_Lãng Minh cười khinh

“Minh à, em nhớ anh quá.”

Tự dưng có một giọng nữ trong trẻo, mở cửa, không nể mặt Tần Thiên Lăng, leo thẳng vào lòng Lãng Minh ngồi. Lãng Minh đương nhiên bất ngờ, rồi nhanh chóng bật công tác diễn xuất.

“Anh cũng nhớ em. Sao giờ em mới đến?”

Tần Thiên Lăng trố mắt nhìn. Trong tay Lãng Minh ôm một cô gái có dáng người thon thả, khuôn mặt cũng ưa nhìn. Vừa nãy, y cộc cằng cau có với hắn, sao bây giờ lại ngọt ngào với ả ta như thế? Động tác y cũng thuần thục như vậy, y bị làm sao thế này?

“Lãng tổng, tôi vẫn còn ở đây.”_Tần Thiên Lăng cố không lộ ra dáng vẻ khó chịu của hắn

Lãng Minh đang vui vẻ trêu đùa với A Hoa thì bị hắn gọi, y vội trừng hắn một cái.

“Ra ngoài đi.”

Lãng Minh đuổi Tần Thiên Lăng đi, để y thoải mái cười đùa với ả ta sao? Hôm qua y đã đưa hắn lên tận thiên đàng, hôm nay đày hắn xuống tận cùng của địa ngục.

Tần Thiên Lăng trở về phòng làm việc của hắn với tâm trạng đau khổ cùng cực. Hắn tưởng, chỉ cần đấu với mỗi Du Minh Hàn thì có thể đem lại y trở lại bên hắn. Nhưng không, hắn còn phải đấu với một con ả õng ẹo. Thật sự, Tần Thiên Lăng cần đấu với bao nhiêu người nữa đây?

“Tại sao em lại đưa ra yêu cầu đó?”_Tần Thiên Lăng siết chặt tay bất giác thốt ra

Yêu cầu ở đây là về vụ bạn tình hôm qua. Hắn đoán ra được nguyên nhân y tìm đến hắn chắc chắn có liên quan đến con ả kia. Hắn bức bối vì hắn chẳng còn quyền gì để căn thiệp vào cuộc sống của y, mặc dù hắn vẫn là chồng của y. Hiện tại, Tần Thiên Lăng chỉ là một kẻ dựa vào đồng lương của Lãng Minh cho mà sống.

***

Sau khi Tần Thiên Lăng ra ngoài, Lãng Minh dừng lại vở kịch của y.

“Em đến đây làm gì?”_Lãng Minh đẩy nhẹ, ngồi dậy

“Thăm anh. Với lại, em cũng gửi thiệp mời đến lễ đính hôn của bọn mình cho tất cả nhân viên ở đây rồi.”

“Em nói cái gì?”_Lãng Minh hơi sững sốt

“Chắc là anh ta cũng nhận được rồi.”_Lãng Minh nói thầm

“Anh nói gì đấy?”

“À không có gì…”_Lãng Minh xoay lưng, che giấu cảm xúc hiện lên mặt y

“Anh không vui sao?”

“Không phải…”

Lãng Minh miễn cưỡng dỗ dành ả ta, nói mấy lời đường mật giả tạo một hồi lâu, ả mới có ý định qua về. Không những vậy, ả còn bắt y đưa ả ra xe để mọi người chứng kiến tình cảm mặn nồng của hai người.

Đương nhiên, Tần Thiên Lăng cũng nhìn thấy, hắn tức giận kéo Lãng Minh vào phòng làm việc của hắn.

“Em đính hôn với ả ta.”

“Đúng. Trên thiệp có ghi.”_Lãng Minh vẫn mạnh miệng

Tần Thiên Lăng nghiến răng.

“Chuyện tối hôm qua, em nói với tôi…”

Lãng Minh buộc miệng cười xảo huyệt, hai tay vòng qua cổ hắn.

“Vẫn có tiếp tục mà. Tôi không nói…

anh không nói…không ai biết.”

“Rốt cuộc em suy nghĩ thứ gì trong đầu.”_Tần Thiên Lăng nhíu mày

“Anh có muốn không? Chạm vào tôi đi…”
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 61


Lãng Minh kéo tay Tần Thiên Lăng đặt vào ngực y. Ánh mắt uỷ mị ra hiệu tay hắn xoa ngực giúp y.

Tần Thiên Lăng xoa mấy cái, đ** ng*c mẫn cảm đã trồi lên, kíƈɦ ŧɦíƈɦ hắn. Hắn không chắc đây là tình huống gì, nhưng mỗi khi thái độ y thay đổi, câu dẫn hắn, làm hắn muốn phát điên lên, hơi nóng rạo rực khắp người hắn.

Tần Thiên Lăng thủng thẳng bế Lãng Minh đặt mông y xuống bàn. Sau đó, hắn cúi người liếʍ ɭáρ hai “nụ hoa” trước ngực y đến ướt đẫm. Dưới lớp áo sơ mi bị Tần Thiên Lăng l**m ướt sũng là “nụ hoa” ***** ****.

Lãng Minh rơi vào mộng mị, khuôn mặt đã đẹp đến mê người.

“Cởϊ áσ ra.”

Lãng Minh ra lệnh cho hắn. Ngón tay y lướt trên từng thớ thịt của hắn, rồi đột ngột, gian xảo sờ vào đ*ng q**n của hắn.

“Aa…em…”_Tần Thiên Lăng thở mạnh

“Suỵt…anh ồn ào quá.”_Lãng Minh đe doạ hắn một cái

Y kéo một lúc cả quần tây và qυầи ɭóŧ của y xuống, làm lộ cái mông trắng hồng, đồng thời làm xúc cảm của hắn bị đánh động mãnh liệt.

Căn bản, Tần Thiên Lăng không cởi chiếc quần tây đen xuống. Cứ như vậy, hắn ép mông y vào đ*ng q**n của hắn mà cạ vào. Y rất hợp tác đem mông đưa đẩy, mặt y xoay lại gạ tình hắn.

“Nhanh vào trong tôi đi.”

Tần Thiên Lăng muốn được ma sát với mông mềm mại, m*n tr*n thêm chút nữa nên có động tác siết hông y. Lãng Minh không hài lòng, trừng mắt với hắn.

“Anh dám không nghe theo tôi?”_

Lãng Minh

Tần Thiên Lăng khổ sở, nhận lấy bao đau thương, bị y vũng vẫy đấm mấy phát vào bụng. Tự dưng, vật thể to lớn lại càng lớn thêm, nhô lên thấy rõ qua đáy quần của hắn, hắn bị đánh mà kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến vậy.

Lãng Minh đang chỉnh sửa quần áo, định rời khỏi thì bị hắn ôm từ phía sau, không một lời xin phép nào cả, tay hắn trực tiếp miết vào hai đ** ng*c y.

“Đừng đi mà…Ở lại đi.”

“Câm miệng…Anh làm nhanh lên một chút.”_Lãng Minh đổi ý

Miệng y mắng hắn, nhưng khuôn mặt đã lộ ra vẻ hưởng thụ, những tiếng rêи ɾỉ dần dần được phát ra. Khi cảm giác y không thể chạy đi được nữa, hắn đưa một tay đưa xuống hậu huyệt của y ranh mãnh khuấy động. Hắn miết nhẹ ở cửa hậu huyệt, rồi khảng khái mở rộng nó ra, v*ch th*t đỏ hoe cuốn hết tâm trí của người nhìn, làm lửa tình của hắn sôi lên sùng sục.

Hậu huyệt ấm nóng hút lấy ngón tay của hắn.

“Aa…không thể đứng vững…”_Lãng Minh rêи ɾỉ

Hắn liền hiểu ý, bế y lên, cho y quỳ lên bàn làm việc của hắn, mông y vểnh lên, người nằm mọp xuống bàn. Hắn từ từ cho thêm một ngón tay, rồi một ngón tay nữa, hậu huyệt của y trong phút chốc đã nuốt cả ba ngón tay.

“Aaaa…ưm…ưm…sâu vào một chút.”_Giọng điệu kíƈɦ ŧìиɦ của Lãng Minh

Tần Thiên Lăng nhìn cái hông chuyển động theo nhịp của tay y, đầu óc hắn bị làm cho mơ hồ. Trong giây phút này, hắn chỉ nghĩ mỗi một chuyện làm hậu huyệt của y “thung thướng” để được nghe âm thanh gợϊ ȶìиɦ phát ra từ miệng y.

“Aaa…aaa…bao nhiêu đây đủ rồi…tôi muốn cái của anh.”_Lãng Minh th* d*c bảo

Đáy mắt của hắn lộ ra ý cười rõ rệt, lật người y lại. Cái mông trần tiếp xúc với mặt bàn lạnh lẽo khiến y rùng mình, đồng thời cảm giác trống trải cũng lập tức xuất hiện.

Y dùng điệu bộ khích tình, tự giác ôm lấy hai chân của bản thân kéo lên, tạo ra một khoảng trống mời gọi hắn.

“Cho vào đi…”_Lãng Minh không chút ngượng ngùng nói

Hắn nhìn khuôn mặt gợϊ ȶìиɦ rồi đảo mắt xuống hậu huyệt nuốt nước bọt. Hắn làm theo tăm tắp những gì y yêu cầu. Y bảo hắn làm nhanh thì làm nhanh, làm chậm thì làm chậm.

Hắn nghuyệŧ thể to lớn vào trong hậu huyệt ấm áp một lúc lâu, hơi nóng của cả hai xâm chiếm lấy nhau.

“Động đi…đừng ngâm như thế.”_

Lãng Minh khó chịu nhăn mặt

Hắn cười dịu dàng, v**t v* lấy mặt y.

“Không thích sao?”

“Bỏ tay ra khỏi mặt tôi.”_Lãng Minh liếc hắn

Hắn tạm thời được làʍ ŧìиɦ với y, nhưng môi và mặt tuyệt đối không được chạm tới. Điều này cũng làm hắn thấy tủi thân, hắn muốn lao tới m*t lấy đôi môi kia, m*t đến khi nào tái mới chịu buông ra. Nhưng tất cả chỉ là mộng tưởng. Nhiệm vụ của hắn là “làm” bên dưới của y, hết rồi.

Hắn biết điều rụt tay lại, đặt tay lên hông lấy đà mà đẩy vào. Hắn dùng hết sức, người y nảy lên bần bật, kɦoáı ƈảʍ nhanh chóng lắp đầy trí óc y.

“Aaa…ưm…ưm…aaa…”_Lãng Minh liên tục chịu những trận đâm mạnh vào người

Tần Thiên Lăng phát ra những âm thanh của sự hưng phấn. Âm thanh nam tính lọt vào tai y, khiến y ưỡn ẹo người.

“Tôi muốn đổi tư thế…”_Lãng Minh th* d*c bảo

“Được thôi.”

Tần Thiên Lăng ngồi vào ghế, để Lãng Minh ngồi lên hắn. Y động kịch liệt, cái hông dẻo này chuyển động quyến rũ vô cùng. Hắn chỉ thấy được lưng không thấy mặt y, nhưng hắn biết mặt y đã đầy mùi của du͙ƈ vọиɠ.

Hắn dùng tay miết đ** ng*c y, nhấn eo y, hông hắn cũng chủ động đâm vào cuồng nhiệt. Người Lãng Minh nảy lên âm thanh phát ra không thể kiểm soát nữa.

“Aaaaa…Thiên Lăng…à…”_Người Lãng Minh nhún trên Tần Thiên Lăng

Lãng Minh vừa gọi tên hắn sao, hắn phấn khích cực độ, đem chất màu trắng bắn sạch sẽ vào trong y. Lãng Minh giật bắn người, rùng người một cái, chất màu trắng đã nằm trong y hết. Hắn xấu xa định ngâm “vật thể của hắn” thêm một chút nữa nhưng không thành công, nhận ngay một đòn chí tử vào mặt, khoé môi hắn rỉ máu.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 62


“Chết tiệt…Anh dám…”

Lãng Minh cắn môi, cố gắng lấy chất dịch trắng ra ngoài. Hắn nhìn y mà đau lòng, y khinh bỉ hắn, khinh bỉ tất cả những gì thuộc về hắn.

Lãng Minh mặc lại bộ y phục nhăn nhúm trở về phòng y không một lời từ biệt. Lần nào cũng vậy, y rời khỏi một cách lạnh lùng. Đối với y, Tần Thiên Lăng là bạn tình, thậm chí là nơi để y giải khuây. Vì thế, y cần gì đối xử tốt với hắn. Hắn nhìn theo bóng lưng y cười nhạt nhoà.

Vì trong giờ ăn trưa, các nhân viên đều không ở công ty, chuyện giữa y và hắn vẫn được giữ kín hoàn toàn.

Sau khi “chơi đùa” trên cơ thể của Tần Thiên Lăng, y tìm nhanh một bộ vest được ủi phẳng phiu nhất có thể,

rời khỏi công ty, đến Trương Thị.

Trương Thị là công ty bố vợ sắp cưới của y. Từ khi Tần Thị và Mễ Thị biến mất trong giới kinh doanh. Trương Thị của Trương Tấn Kiệt vươn lên, dẫn đầu, chiếm lĩnh thị trường. Dựa vào tình hình hiện tại, cuộc hôn nhân giữa y và Trương A Hoa là cuộc hôn nhân chính trị.

“Chào ngài Trương, tôi xin lỗi vì đến trễ.”

Trương Tấn Kiệt, tay cầm tách trà nhìn ra cửa sổ, ôn tồn bảo. Ông năm đã ngoài 60 tuổi.

“Không sao. Công việc của cậu bận lắm đúng không?”

Trương Tấn Kiệt đâu có biết, y bị tên Tần Thiên Lăng kia “đè xuống”, chẳng phải bận bịu gì.

“Làm sao có thể bận bằng ngài Trương được?”

Lãng Minh và Trương Tấn Kiệt ngồi xuống ghế.

“Tôi đã già cả thế này. Gia tài chỉ có một đứa con gái, nó lại nhìn trúng cậu…”_Trương Tấn Kiệt cười tẻ nhạt

“Ngài gọi tôi đến làm gì?”_Lãng Minh tò mò hỏi

“Khi cậu cưới A Hoa nhà tôi, cần có một vài cam kết.”

“Thật sao? Ngài giao toàn bộ tài sản cho tôi.”_Lãng Minh nhìn những thứ trên tay mà không tin vào mắt của bản thân

“Dù sao thì cái gia sản này cũng là của cậu.”

“Của tôi sao?”_Lãng Minh sững sốt

“Là bố của cậu bảo tôi giữ hộ. Tôi tìm được cậu, trả lại cho cậu.”

“Vậy căn bản tài sản này là của mình. Tại sao mình phải cưới A Hoa chứ?”_

Nội tâm Lãng Minh

“Còn A Hoa tôi cũng giao cho cậu. Lúc trước, tôi và bố cậu có giao ước. Nếu tôi có con gái thì phải gả cho qua cho con trai của ông ấy, là cậu chứ còn ai nữa?”_Trương Tấn Kiệt cười vui vẻ

“Thì ra đây là cái người mà bố đã từng nói.”

Lãng Minh chững người lại. Ngoài miệng y cười nhưng trong tâm đang rối rắm.

“Có thật là vậy sao?”

Lúc này, thật sự y mới ngắm nhìn cơ ngơi của Trương Thị một cách nghiêm túc.

“Chỉ cần ký vào đây. Cậu không còn phải làm việc cho cái công ty bé tí nị kia nữa.”

Mắt y dán chặt vào cây bút, do dự một hồi lâu vẫn chưa nhấc bút lên nổi.

“Cậu sao vậy?”

Lãng Minh gục mặt.

“Ngài Trương, tôi xin lỗi ngài…nhưng tôi không thể.”

“Là thế nào?”_Trương Tần Kiệt bàng hoàng

“Ngài và bố tôi có giao tình tốt như vậy. Mà tôi lại lừa cả ngài và A Hoa tiểu thư.”

“Cái gì? Cậu nói rõ xem nào.”

“Tôi đã kết hôn. Việc tôi định kết hôn với A Hoa tiểu thư là vì lấy tiền của Trương Thị. Tôi không ngờ rằng…

ngài lại muốn chuyển hết tài sản cho tôi.”_Lãng Minh cúi đầu một góc 90 độ với Trương Tấn Kiệt

Lãng Minh tưởng Trương Tấn Kiệt sẽ giận đùng đùng lên nhưng ông ta vẫn bình thản. Ông ta làm vẻ của một người từ bi, bát ái, khoan dung độ lượng.

“Sao cậu có thể làm ra được chuyện này chứ? Còn A Hoa thì sao? Cậu với nó…ngày mai là lễ đính hôn mà.”

Lãng Minh thấy tội lỗi đến nghẹt giọng.

“Tôi…tôi xin lỗi.”

“Nếu chuyện này lộ ra ngoài thì danh dự của A Hoa, của Trương Thị để ở đâu.”_Trương Tấn Kiệt than vãn có chủ đích

“Tôi tuyệt đối sẽ không làm tổn hại danh dự của A Hoa và Trương Thị đâu.”

“Ngày mai, cậu cứ đến buổi đính hôn, tiến hành các việc A Hoa muốn, diễn cho tốt vào. Sau đó, để lâu ngày dài tháng rồi thông báo với truyền thông, tìm một lý do đại khái mà chia tay.”

“Vâng…tôi sẽ nghe theo lời ngài nói.”

Lãng Minh vừa rời khỏi, Trương Tấn Kiệt đã bày ra vẻ mặt đểu cáng.

“Trương Thị là của tôi, sao có thể đưa cho một đứa như cậu được? Một khi cậu đính hôn với con gái tôi, cậu không còn đường thoát rồi.”_Trương Tấn Kiệt thoả sức mà vui vẻ

Ông ta chơi trò “thả con tép bắt con tôm”, cho Lãng Minh thấy ông ta vị tha bao dung. Nhưng thực chất, đó chỉ là chiêu trò để giữ khư khư tài sản của ông ta-đáng ra nên là của Lãng Minh.

Lãng Minh thơ thẩn trở về công ty với vẻ mặt xanh xao.

“Tiểu Minh, sao mặt em lại tái thế này?”_Tần Thiên Lăng lo lắng nói

Giữa ngay văn phòng, có nhiều nhân viên đang nhìn, Lãng Minh không thể phơi ra thái độ quá quắt của y với Tần Thiên Lăng, nên y lôi hắn vào phòng làm việc y.

“Em vừa đi đâu về?”

“Đã làm cho công ty có thêm đồng bạc nào chưa?”

Lãng Minh mệt mỏi ngã ra ghế, nhưng vẫn cố mắng hắn một câu.

“Mặc kệ…em ăn trưa đi.”_Tần Thiên Lăng đặt phần cơm lên bàn y

Lãng Minh lập tức hất đổ hết mấy thứ đó xuống đất, rồi như vô tội, mắt y nhắm nghiền ngã lưng ra ghế.

“Quá đáng lắm rồi…”

Tần Thiên Lăng hừng hực lửa giận, nghiến răng, thái độ cáu gắt thấy rõ. Hắn đi lại chỗ y, hai tay nắm chặt lấy vai y, kéo mạnh y đứng dậy. Lãng Minh đang ngồi trên ghế thì bị một lực mạnh tác động, y gần như đau đến thấu xương.

“Anh làm trò gì đấy?”

Hơi thở nóng hổi của y phả vào mặt hắn. Hắn cũng cảm nhận được cơ thể y đang nóng ran.

“Sao người em nóng vậy? Em bị sốt sao?”_Ngọn lửa giận, chưa đầy một giây đã bị dập tắt ngay

“Buông ra…Tôi bị say nắng vào chút, không bị làm sao cả.”

Lãng Minh định bước đi nhưng chân vô lực ngã vào người hắn. Hắn hối hận khi đã giận y, y bị bệnh rồi. Hắn đau lòng quá!!!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 63


Mặt Lãng Minh đỏ hồng, hơi thở nóng hổi, đôi môi đã đỏ au, rõ ràng đây là dấu hiệu của người sốt cao.

“Em bị sốt rồi” Hắn đặt tay lên trán y cau mày nói

“Bỏ tôi ra…”

Lãng Minh bị ngã vào hắn, vậy mà vẫn mạnh miệng. Hắn không do dự, một phát nhấc bổng y, đặt y nằm xuống ghế sô-pha. Bàn tay thô ráp đặt lên trán y. Hắn cắn môi, mặt hiện lên rõ vẻ lo lắng

Y khó chịu hất tay hắn ra, cơn đau đầu làm y chẳng thể mở mắt nổi. Y chỉ có thể thấy thấp thoáng khuôn mặt đầy lo âu của hắn nhìn y. Nhưng y mặc kệ hắn, chỉ hận không thể dùng chân đá hắn mấy phát. Tại hắn mà bây giờ y phát bệnh luôn.

Hắn cẩn thận đem đến một thau nước ấm, dùng một chiếc khăn bông nhúng vào, lau người cho y. Không biết bằng cách nào, hắn học ở đâu, cách này tương đối hiệu nghiệm. Tầm nửa tiếng sau, dưới sự chăm sóc của hắn thì y không thể không hạ sốt, y lăn ra ngủ ngon lành

Lúc y tỉnh dậy đã không thấy người đâu, trên trán y có một chiếc khăn bông ẩm

Ở nơi đáy lòng y bỗng nỗi lên một tia ấm áp, nhưng lại nhanh chóng vụt tắt. Y không muốn sa vào lưới tình của tên khốn đó nữa, vết sẹo trên người y là do ai làm, y nhớ rất rõ. Thế nên tâm niệm quay trở lại với hắn, đương nhiên là điều không thể được

Y nhìn trên bàn, phần cháo thịt bầm vẫn còn ấm nóng chứng tỏ hắn mới rời khỏi đây không lâu. Nhìn lại chỗ bàn y, những thức ăn do y hất đỗ cũng được dọn dẹp sạch sẽ rồi.

“Anh lúc nào, anh đã biết làm những chuyện này?” Lòng y tỏ vẻ khó hiểu

Lãng Minh bấu chặt lấy chiếc khăn bông, y tức giận vì hắn đối tốt với y, không phải y ghét bỏ mà là y sợ hãi, rất sợ hãi sẽ xao động với hắn một lần nữa. Hắn đối tốt với y bao nhiêu, y lại ghét hắn bấy nhiêu. Bây giờ đối với y, chắc hắn chỉ toàn giả dối và lừa gạt. Lúc trước hắn dối lừa y bao nhiêu lần, y đều chỉ tin hắn. Thậm chí y đã từng dùng thân thể để trả giá cho sự ngu ngốc của mình. Hình như vết sẹo đó là một bằng chứng thuyết phục để y có cái cơ hội để thù ghét hắn.

Y căm thù hắn, nhưng y cảm thấy đau khổ khi y ngược đãi hắn, y cảm thấy như ngược đãi chính bản thân mình vậy. Y chắn hẳn đã bị hắn làm tổn thương nên hoá ngốc rồi cũng nên. Y cố gắng bỏ từng muỗng cháo vào miệng nhưng nuốt không trôi, dường như có gì đó mắc nghẹn ở cổ họng. Lẽ nào là tình yêu hoá thù hận của y dành cho hắn à?

Sau khi cơn sốt qua đi, y trở lại tập trung vào công việc một các tuyệt đối. Y cũng nhận ra hắn cũng không đến thăm y như trước, hắn biến đi đâu mất rồi?

Tần Thiên Lăng rất nghe lời Lãng Minh. Hắn chạy ngược, chạy xuôi để hoàn thành các dự án chất đống của công ty. Thế nhưng, bao nhiêu công sức hắn bỏ ra đều bị y xem như đồ thừa

Lãng Minh định tan làm thì bắt gặp hắn trên đường, chắc là mới vừa đi đâu đó về. Hắn lập tức chạy lại chỗ y, còn dám cả gan chạm vào trán y

“May quá…em khoẻ rồi.” Hắn vô thức mỉm cười

“Bỏ tay ra”

Y đứng trên bậc thềm, Tần Thiên Lăng ở mép đường nên y phải nhướng mắt lên nhìn hắn. Y nhìn thấy những giọt mồ hôi còn động trên trán là minh chứng cho biết hắn thật sự vất vả trong thời gian qua. Vậy mà còn quan tâm lo lắng cho y, trong lòng bỗng nhiên có chút động tâm (mất giá quá à:>). Tại sao trong thời gian qua y chẳng mải may quan tâm, chẳng có một lời khen hay một sự công nhận nào với hắn

“Tôi nghe trợ lý báo lại. Anh cũng làm được khá nhiều việc. Nhưng theo tôi quan sát thì tôi thấy tốc độ làm việc của anh chưa được nhanh hơn so với nhân viên khác, cố gắng mà phát huy thêm tí nữa đi”

Lãng Minh hết bệnh thì sẽ đi đôi với việc miệng y cũng hồi phục, buông lời lẽ khó nghe vào tai hắn. Hắn thật sự không chấp nhất gì với y cả, mặc y thoả sức trách mắng hắn. Hắn có thể cho y lợi dụng hắn, trả thù hắn nhưng trừ cắt đứt quan hệ với hắn. Tuy vậy hắn cũng đau lòng không kém khi nghe những lời cay tiếng độc của y, nhưng hắn phải nhịn, còn bao nhiêu tổn thương mà Lãng Minh đã chịu thì sao? Hắn nhất định phải bù đắp hết lại tất cả cho y

“Em định tan làm sao?”

“Có mắt để trang trí à? Không thấy người ta vừa mới tan làm sao mà còn hỏi. Anh bớt nói mấy câu thừa thãi này lại đi”

“Anh đưa em về.”

“Không cần anh phải quan tâm. Vợ tương lai của tôi một lát sẽ đến đón tôi ngay thôi”

Cùng lúc đó Trương A Hoa thấy Lãng Minh đang đứng kế bên là Tần Thiên Lăng nên vô cùng khó chịu, nhăn mặt bước ra khỏi xe liền chạy về phía y

“Anh Lãng Minh” dù khó chịu nhưng cô vẫn nén lại sau đó ôm lấy cánh tay Lãng Minh nũng nịu

“Tôi đi trước đây. Về thôi A Hoa” y nhìn hắn cười nhạt sau đó vuốt lấy mái tóc dài được xoã ngang vai của Trương A Hoa

“Ừ về thôi anh” cô mỉm cười giọng nói trong trẻo vang lên, nhưng Tần Thiên Lăng lại cảm thấy nó khó nghe cực độ

Hắn sau khi thấy cảnh tượng trước mắt, tim thật sự muốn vỡ ra hằng nghìn mảnh

“…Khoan đã” hắn ngập ngừng lên tiếng trước lúc y cùng Trương A Hoa lên xe
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 64


“Cô định đưa Lãng tổng đi đâu?”

“Đến căn hộ của anh ấy.”

Giọng điệu khó chịu, nhưng vẫn trả lời, A Hoa chẳng ưa gì Tần Thiên Lăng vì cô đã đánh mùi được có gì đó ám muội ở đây. Hắn nhìn Minh của cô không phải là một ánh mắt nhân viên dành cho ông chủ, mà cái ánh mắt đó rất đỗi dịu dàng. Cô cảm nhận hắn đang lăm le chiếm lấy Minh của tôi. Cô nhất định sẽ giữ Minh thật kĩ, dám cướp đồ của cô thì đừng đòng.

Trên phương diện tổng quan mà nói, Trương A Hoa đâu có tư cách gì trách Tần Thiên Lăng. Hắn là người đến trước cô, thậm chí còn cưới được Minh trước cả cô. Chỉ là hắn sơ hở, Lãng Minh mới rơi vào tay cô ta.

“Anh hỏi làm gì?”_Lãng Minh mới lên tiếng

Lãng Minh và Tần Thiên Lăng chạm mắt với nhau một lúc lâu. Hai người họ đã thấu cảm cho nhau đến trình độ mà người thường không thể hiểu được.

Nơi đáy mắt của hắn, y cảm nhận một sự giận dỗi nào đó, tuy hắn không thể hiện mạnh mẽ, y vẫn có thể cảm thấy được. Còn hắn nhìn thấy một sự xua đuổi trong mắt y, hình như y muốn hắn biến đi, đừng phá rối chuyện tốt của y.

Lãng Minh không đợi hắn trả lời cũng biết ý niệm của hắn. Hắn biết A Hoa đến căn hộ của y là để ra mắt A Bối. Trong khi đó, hắn là bố ruột của thằng bé còn chưa được y cho phép gặp mặt. Trái tim của Tần Thiên Lăng bị “con mèo” Lãng Minh cào đến rách rồi.

Chiếc xe hơi mui trần chạy đi một cách lạnh lùng, để lại bao nhiêu lạnh lẽo ở lại với Tần Thiên Lăng. Hắn ngậm ngậm ngùi ngùi chịu sự giá lạnh, cô đơn này. Ngày mai y đính hôn rồi, hắn có nên cảm thấy may mắn khi y giữ quan hệ mập mờ sai trái này với hắn không? “Vợ” của hắn đi lấy vợ, đây đúng là điều ngớ ngẩn mà.

Giải thích một chút: Tần Thiên Lăng và Lãng Minh vẫn là vợ chồng hợp pháp. Chỉ có điều, hắn thấy có lỗi với y nên thuận theo những điều y muốn. Y muốn hắn giữ bí mật mối quan hệ, hắn sẽ làm theo. Chỉ có cách này, hắn có thể ở bên cạnh y, dần dần sửa chữa lỗi lầm mà hắn gây ra. Cuối cùng, mọi chuyện lại thành ra như vậy, một mối quan hệ sai trái được hình thành.

Lãng Minh và Trương A Hoa đón A Bối về căn hộ của y. Ngay từ đầu, A Bối không có thiện cảm với ả ta, chỉ chào để baba vui lòng. Trương A Hoa tỏ vẻ yêu thích trẻ con, tiến lại làm quen với A Bối.

“Cháu thật dễ thương quá. Cô tên là A Hoa, cháu cứ gọi như thế là được rồi.”

“Vâng.”_A Bối thờ ơ, gượng ghịu nói chuyện với ả ta

Trương A Hoa thấy A Bối chẳng mấy thích thú, ả ta đem một bao to đồ chơi cho A Bối. Thằng bé vốn đang ỉu xìu, nhìn thấy thì mắt sáng rỡ. Như thế cũng coi như đại công thành.

Trương A Hoa kéo tay Lãng Minh vào phòng ngủ. Ả ta cứ vậy, hất ngã y xuống giường.

“A Hoa, em định làm gì?”

Một cô gái xinh đẹp đang ngồi lên người y, nhưng y không vui, giả tạo chịu đựng.

“Xưa giờ, chúng ta chỉ hôn môi. Anh chẳng bao giờ, cho em chạm vào anh. Không phải anh cao ngạo quá rồi sao?”_Trương Hoa làm vẻ nũng nịu quá đà

“A Hoa, em dừng lại đi. A Bối còn đang ở ngoài.”

“Minh à, em khoá chốt cửa rồi. Anh yên tâm.”

Trương A Hoa cởϊ áσ của y ra, ngón tay mềm mại của thiếu nữ chạm vào người y. Thật sự, y chẳng có một cảm giác gì, y thích tay của Tần Thiên Lăng thôi. Mỗi lần hắn chạm vào y từng tấc da thịt tê dại rần rần; còn Trương A Hoa, căn bản y miễn nhiễm.

Trương A Hoa đưa tay định kéo dây áo xuống thì Lãng Minh mới hoàng hồn, ngăn ả lại.

“A Hoa à, chúng ta còn chưa đính hôn. Chuyện này, em sẽ là người thiệt thòi.”_Lãng Minh tìm đại một cái cớ

Vậy mà, A Hoa cứ tưởng y lo lắng cho ả, trong lòng dâng trào sự cảm động.

“Em biết. Em gả cho đúng người mà.”

Trương A Hoa chuyển sang chế độ “bánh bèo” ào khóc trong lòng của y, khiến y dỗ dành đến phát mệt. Nếu A Hoa cứ như thế này, y sẽ cảm thấy phiền chết mất. Ả ta hở ra là khóc, hở ra là muốn vỗ về, đúng là rất phiền phức.

“Ngày mai chúng ta đính hôn, em về nghỉ sớm để ngày mai còn lộng lẫy trước mặt anh.”_Lãng Minh đuổi khéo ả ta

“Vâng.”_Ả ta ngoan ngoãn rời đi

Lãng Minh tránh được một cục phiền phức thì cả người của y đã rã rời. Y làm việc suốt ngày, cuối ngày còn phải tốn hơi sức vỗ về ả ta, nghĩ thôi cũng thấy buồn bực.

Y vừa thay đồ tắm rửa thì nhận được một cuộc điện thoại.

“Anh muốn gặp em. Anh đang đứng trước căn hộ của em, ra đây gặp anh.”

Lãng Minh hốt hoảng, chạy vội ra cửa. A Bối đã trở về phòng học bài nên y mở cửa mà không lo lắng gì. Vừa nhìn thấy y, hắn đã kìm y vào lòng hắn.

“Anh uống rượu sao? Còn chạy đến nhà tôi làm loạn.”

“Hì hì…em suốt ngày cứ mắng tôi. Em có biết là tôi đau lòng lắm không hả?”_Tần Thiên Lăng say khước, nói ra hết những lời trong lòng

Lãng Minh đưa tay lên bịt miệng hắn lại.

“Anh ồn ào quá. A Bối nghe thấy thì sao?”

Tự dưng, hắn kéo chặt hông y, đáy mắt ươn ướt nhìn y.

“Em có thể đừng đi lấy vợ có được không?”

Sao hắn có thể làm trò mít ướt này trước mặt y? Dáng người hắn cao to như vậy mà đi làm nũng với y. So với A Hoa, y cam tâm dỗ dành hắn hơn.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 65


Lãng Minh liếc nhìn, mắt hắn đã ứa đọng nước. Y thấy hắn khóc, y cảm nhận được một xúc cảm khó tả bao quanh lấy khắp trí não y. Tuy vậy, y vẫn cố chấp, đẩy cửa không cho hắn vào. Y an tâm trở lại phòng ngủ.

“Đính hôn sao?”_Y nhủ thầm với lòng chính mình

Lãng Minh tự thì thầm với chính mình, kéo từ ngăn tủ ra chiếc nhẫn cưới. Y khéo léo đeo nó vào ngón áp út, nhìn nó cười nhạt. Chiếc nhẫn này y đã cất giữ nó rất lâu rồi, chẳng dám đeo vào. Có lẽ y cất giữ nó vì không muốn một dấu chấm hết với quan hệ Tần Thiên Lăng chăng?

Y chưa kịp tháo chiếc nhẫn xuống, cánh cửa tự động mở ra. Tần Thiên Lăng say xỉn nên động tác mở cửa không mấy nhanh nhảu, nhưng cũng vừa kịp để bắt quả tang Lãng Minh. Y nhìn thấy hắn, y giấu tay sau lưng.

“Em vẫn không chịu đổi mật khẩu cửa. Em có ý gì đây?”_Tần Thiên Lăng bước đi loạng choạng tới chỗ Lãng Minh

Lãng Minh im lặng không nói, cũng không đuổi Tần Thiên Lăng đi. Hắn được nước làm tới. Hai tay hắn ắp vào má y, cánh mũi gần như chạm chóp mũi y, thì thào.

“Em cố ý không đổi mật khẩu là để anh có thể vào đây sao?”_Tần Thiên Lăng cười ngốc

Lãng Minh trừng một cái, hất vai hắn, định bỏ đi. Hắn cuống cuồng chạy theo y, ôm y từ phía sau. Hắn ôm y rất chặt, cộng với hơi nóng phát ra từ người hắn khiến y có ý muốn không thể thoát ra được.

“Anh xin lỗi…”_Tần Thiên Lăng bứt rứt nói

Lãng Minh vẫn im lịm nhưng không chống cự hắn. Y đã quên bén việc trên tay y còn chiếc nhẫn, làm hắn phát hiện ra.

Nhìn thấy chiếc nhẫn, hắn dường như tỉnh táo hơn. Hắn đem y hỏi ra lẽ.

“Em giữ vật này làm gì?”

Lãng Minh căn bản không thể trả lời, im bặt né tránh ánh mắt của hắn. Hắn thẳng thừng nắm lấy cằm y nâng niu.

“Em mau nói đi. Lý do là gì cũng được. Anh muốn nghe.”

Hắn hơi cúi người dịu dàng nhìn vào mắt y. Hắn kiên nhẫn chờ đợi y, đến khi nhận được tín hiệu tiêu cực thì lập tức hành động đón đầu. Hắn tích cực gặm lấy môi y, lưỡi hắn cũng bạo gan quấn lấy y. Hắn phá vỡ luật mà y đã đề ra-không được chạm môi.

Lãng Minh không đẩy hắn vội, chìm đắm vào cơn đê mê một lúc sau đó mới thực đẩy hắn ra. Sau màn khoá môi đầy mặn nồng, hắn đã nhận về một cú tát đau điếng từ y.

Một người say xỉn như hắn, đến nhà y làm xằng bậy. Lãng Minh đánh hắn cho tỉnh ra.

“Tôi nói chúng ta không được chạm môi rồi kia mà.”

“Tại sao?”_Tần Thiên Lăng bâng quơ hỏi

Lãng Minh cứng họng, tự dưng nghẹn lời đến khó hiểu. Hắn nhìn biểu cảm của y, cộng với việc lúc nãy môi y có khẽ bám lấy môi hắn. Hắn nhận thấy dấu hiệu của điềm lành.

Lãng Minh vẫn còn giữ nhẫn cưới, đã đến lúc hắn thể hiện với y. Hắn cởi bung áo, để rõ b* ng*c rắn chắc. Tuy nhiên, vấn đề chính không phải hắn muốn khoe mẽ mà là để y nhìn thấy nhẫn cưới được xỏ vào chiếc dây chuyền trên cổ hắn.

“Trùng hợp thật, anh vẫn còn giữ nó này.”_Tần Thiên Lăng cười như một thằng ngốc

Mắt Lãng Minh bị hút vào chiếc nhẫn đó. Thật lòng, mối quan hệ này có thể hàn gắn nhưng lại tuỳ vào Lãng Minh. Liệu y có muốn tha thứ cho những sai lầm của hắn, liệu y một lần nữa mở lòng với hắn? Tất cả điều đó chỉ mình y biết, chẳng một ai có thể biết được.

Lãng Minh lặng đi sau đó, hắn chẳng dám đả động gì đến y. Không khí vắng lặng đến đáng sợ, một vẻ trầm trầm buồn buồn bao lấy người y. Bỗng nhiên, y lên tiếng ảm đạm.

“Tôi đi lấy thuốc giải rượu cho anh.”

Lãng Minh quay lưng đi ra ngoài.

“Ý của em ấy…kêu mình ở lại sao?”

Mọi sự đều chưa thể khẳng định lúc này. Lãng Minh im lặng cho qua, cũng không thể hiểu là y đã chấp nhận hắn.

Lãng Minh rất nhanh quay trở lại.

“Này.”

Tần Thiên Lăng đã ung dung nằm trên giường của y. Lãng Minh không lôi hắn khỏi giường, trực tiếp dìu hắn dậy. Có vẻ, y thấy có lỗi khi đánh vào khuôn mặt đẹp trai kia.

“Cảm ơn.”

Tần Thiên Lăng nghiêng qua nghiêng lại, người xiêu vẹo dựa dẫm vào Lãng Minh. Hắn cố tình như thế, dù gì cũng chẳng mất mát gì. Lãng Minh bị động, bị hắn gài, bị hắn ôm lấy.

“Tối rồi, cho anh ở lại có được không?”_Tần Thiên Lăng giương vẻ mặt càu nhàu trước mặt Lãng Minh

Lãng Minh nhìn gương mặt đỏ lè của hắn, áo thì phanh ra như thế. Y rụt rè phản kháng, đẩy hắn ra. Hắn ta hậm hực ôm Lãng Minh lại.

“Em đi đính hôn với người khác. Anh ôm một cái cũng không cho.”

“Anh có tư cách gì?”_Lãng Minh cáu gắt

Tần Thiên Lăng lườm yêu y, khó chịu nói.

“Anh vẫn là lão công của em.”

“Ngầm miệng lại. Nói mấy thứ rác rưởi.”

Tần Thiên Lăng đau lòng, thể hiện sự ức chế. Hắn nhướng người cắn lấy cổ y rồi nhào người y khóc lóc. Lãng Minh bực bội đạp cho hắn rơi xuống giường.

“Ngày mai phải như thế nào đây?”

Lãng Minh chạy nhanh đến gương. Hắn từ đằng sau bế y vứt lên giường. Hắn lấy thân người nặng trịch đè lên người y.

“Hôm nay, anh ở đây, tuyệt đối không rời khỏi.”_Tần Thiên Lăng
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 66


Lãng Minh cựa quậy dưới thân Tần Thiên Lăng, không cách nào thoát ra. Hắn nằm đè lên y, thân thì gìm chặt lấy y, hắn áp đảo y quá rồi!!!

“Cút ra khỏi đây, tên điên này.”_Lãng Minh lấy tay đấm một phát vào lưng hắn

“Sao em đánh nhẹ thế? Không nỡ sao?”

Tần Thiên Lăng cười hì hì, ngẩn mặt lên, đối mặt Lãng Minh. Hắn đớp lấy môi y mà ngấu nghiến. Đôi môi vừa mềm vừa ngọt khiến hắn say mê chiếm lấy. Hắn còn kiềm chặt tay y khiến y bị hắn hôn đến nghẹt thở.

Khi đã tận thưởng thoả thuê, hắn l**m môi v**t v* khuôn mặt xinh đẹp của y.

“Nếu cô ta biết chồng sắp cưới của mình ăn nằm với một tên đàn ông thì sao?”_Tần Thiên Lăng cởi phanh áo, ném xuống đất

“Anh dám…”_Lãng Minh xù lông nhím lên phản kháng

Tần Thiên Lăng nhìn thấy vết cắn của hắn trên cổ y thì tuyệt đối hài lòng. Hắn chạm nhẹ vào nó, sau đó điên khùng làm vết cắn trở nên rõ ràng hơn.

“Tên điên này…Đau. Thả tôi ra.”_

Lãng Minh vùng vẫy trong vô vọng

“Anh làm thế này để vợ sắp cưới của em thấy?”_Tần Thiên Lăng cười nham hiểm

“Bốp…bốp.”_Tay Lãng Minh thoát ra lập tức tát cực mạnh vào hai bên mặt hắn

Hắn đau như cảm giác, mặt hắn sắp rỉ máu.

“Anh chẳng khác gì lúc trước, vẫn là một tên thích hành h* th*n xác người khác. Anh tưởng làm vậy hay lắm sao?”

Lãng Minh nói rõ từng chữ một, nhấn mạnh từng chữ một, cố làm cho hắn đau lòng đến khó chịu.

Tâm tưởng của hắn vì những lời đó rơi vào trạng thái vô định. Lãng Minh nói rất đúng, là hắn sai, là hắn không tốt mới vụt mất Lãng Minh. Bây giờ, y đã nằm dưới thân hắn mà cũng không biết giữ.

Hắn đột ngột thể hiện vẻ mặt biết lỗi, trèo xuống người y. Nhưng hắn không rời khỏi mà nằm xuống cạnh y. Từ đằng sau, hắn cho đầu y đặt lên tay hắn. Hắn cũng ôm y từ phía sau, mặt hắn đặt sát cổ y ngửi ngửi.

“Anh xin lỗi…”_Âm thanh vô cùng khẩn thiết

Y được hắn ôm thì cảm thấy vô cùng ấm áp, cứ để yên như vậy đến tận sáng.

***

Đến khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện, y mới phát hiện mặt y bị ép vào ngực hắn. Thay đổi tư thế như thế này vào lúc nào, y cũng không biết. Tay hắn vòng tay qua ôm ngang vai y, còn cái chân nặng trịch kia gác hẳn lên người y.

Lãng Minh vừa định nhúc nhích đẩy chân hắn ra thì y như rằng, y bị ôm chặt hơn. Mặt y bất giác dính lên ngực hắn luôn, hắn lộ ra điệu cười thích thú.

“Chào buổi sáng, bảo bối~~~”

Rất lâu rồi, người đầu tiên y nhìn thấy vào buổi sáng là Tần Thiên Lăng. Tâm trạng có chút kì lạ, hỗn tạp của nhiều loại cảm xúc. Cánh mũi hắn cạ cạ vào mặt y như thể đang làm nũng.

“Anh đừng làm mấy trò dở hơi này có được không?”_Mắt y lại trừng lên

Tần Thiên Lăng liền biết thân biết phận, chuyển đổi chủ đề khác để bảo toàn tính mạng.

“Anh nhức đầu quá, có vẻ hôm qua uống hơi nhiều rồi.”_Tần Thiên Lăng làm bộ làm tịch

Vậy mà, Lãng Minh có vẻ lo lắng. Y chạy đến rót một cốc nước đầy cho hắn. Y nhìn đôi môi khô khốc kia rồi nó.

“Mau uống đi.”

Tần Thiên Lăng nhanh uống hết cốc nước, cũng uống hết những tình cảm y bỏ vào cốc nước.

“Mặc áo vào. Không thấy lạnh sao?”

_Lãng Minh càu nhàu

Lãng Minh vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, tiện thể lấy chiếc bàn chải mới đưa cho hắn. Sau đó,y đi đánh thức A Bối, thay y phục cho thằng bé. Tiếp đến, y vào bếp rán nhanh ba quả trứng và nướng bánh mì bơ, trang trí thêm salad và cà chua là xong.

“Sao có đến ba phần ăn vậy baba?”

“Nhà mình có khách.”

Tần Thiên Lăng mặt trên người y phục của Lãng Minh nên rất chật chội. Hắn đi đứng cũng khó khăn. Ở phòng của Lãng Minh, hắn he hé cánh cửa, lén lút nhìn ra hai bố con kia.

Suốt đêm qua, hắn được ngủ cùng với y. Bây giờ được thức dậy cùng y, được nhìn thấy A Bối. Khoảnh khắc này, hắn rất đỗi hạnh phúc rồi. Hắn chỉ mong điều này có thể lặp đi lặp lại mãi mãi. Tuy nhiên,việc này có thể xảy ra một lần, hắn không cơ hội lần thứ hai.

Lãng Minh để A Bối dùng xong bữa sáng thì mới để thằng bé gặp bố Lăng của nó.

“A Bối à, con xem ai kìa.”_Lãng Minh chỉ A Bối đến chỗ Tần Thiên Lăng

Thằng bé rụt rè, từng bước chậm tiến lại người đứng sau cánh cửa.

“Bố Lăng có đúng không?”_ Thằng bé nói mà nước mắt đã giàn giụa

Nhìn thằng bé, Lãng Minh thấy rất có lỗi. Lâu nay, chắc hẳn A Bối rất nhớ Tần Thiên Lăng nhưng y đâu cho thằng bé nhắc tới hắn.

A Bối chạy vội vào lòng Tần Thiên Lăng, nước mắt thằng bé túa ra không kiểm soát.

“Bố Lăng, bố đến ở cùng với con đi, và cùng với baba nữa.”_A Bối khẩn cầu

“Không được ngắt ngang. Hiện tại, baba và bố Lăng của con chỉ là bạn

“tìn…”.À không, chỉ là bạn nên không thể nào.”

Tần Thiên Lăng biết yêu cầu này của A Bối không thể đáp ứng được. Bởi vì y sắp đính hôn rồi, căn bản vị trí nằm cạnh y trên giường không còn là của hắn nữa.

“Vậy bố Lăng sẽ đến thăm con thường xuyên.”

“Không được. Tôi cho phép anh đến, anh mới được đến.”_Lãng Minh khăng khăng

Tần Thiên Lăng u buồn nhìn A Bối.

“Rời khỏi đây đi. Anh không định đến công ty sao?”_Lãng Minh gắt gỏng
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 67


Không khí căng thẳng cũng từ từ trôi qua. Tần Thiên Lăng dùng bữa sáng. Hắn nhìn thấy chiếc bánh mì với cái trứng lòng đào, điểm thêm vài miếng salad đã làm hắn quên đi vẻ cau có của y lúc nãy. Hắn liên tục tưởng tượng dáng vẻ y chuẩn bị bữa sáng. Hắn ước gì chuyện này có thể lặp lại, thêm vài lần nữa là hắn vui rồi.

Lãng Minh không quấy rầy hắn dùng bữa sáng. Đột ngột, y có lòng đem đến cho hắn một bộ y phục.

“Mặc cái này rồi biến khỏi đây.”

Lời nói y tuy khó nghe, nhưng hắn vẫn cảm thấy vui vẻ. Lãng Minh chửi rủa hắn, mắng hắn chứng tỏ y còn quan tâm hắn. Hắn vẫn còn chút giá trị bé nhỏ trong mắt y.

“Cùng đến công ty sao?”_Tần Thiên Lăng rụt rè hỏi

“Tôi phải đưa A Bối đi học. Lát anh đóng cửa cẩn thận.”

Lãng Minh và A Bối bỏ Tần Thiên Lăng lại. Hắn nhìn bao quát ngôi nhà, tưởng tượng ra Lãng Minh và A Bối đã làm gì ở đây. Hắn cười nhạt, có lẽ là lần cuối rồi, hắn được bước chân vào căn hộ này.

Hắn thay bộ y phục Lãng Minh đã đưa cho, hắn lặng lẽ đóng cánh cửa căn hộ lại, thật sự rời khỏi đó. Hắn đến công ty, thấp thỏm chờ đợi y đến. Hắn muốn cho y xem dáng vẻ của hắn trong bộ y phục này. Đến bây giờ, khoảng thời gian này, hắn cảm thấy bản thân thực sự ngốc, ngốc đến mức hết thuốc chữa.

Lãng Minh lơ đễnh sự chờ đợi của Tần Thiên Lăng ở công ty. Y bị Trương A Hoa kéo đến công ty Trương Thị, đi gặp nhạc phụ tương lai.

“Bố ơi…”_Trương A Hoa tự tiện, không thèm gõ cửa bước vào phòng của Trương Tấn Kiệt

Ông ta nhìn thấy con gái, hai chân đứng bật dậy.

“Con gái cưng của bố đến rồi à?”

Trương Tấn Kiệt tiến lại xoa đầu con gái giả lơ Lãng Minh. Ông ta giả đò như đây là lần đầu tiên gặp ông ấy gặp y.

“Đây là Lãng Minh. Người con đã nói với bố.”

“Ừ…ừ.”_Trương Tấn Kiệt trả lời qua loa

Lãng Minh nhìn Trương Tấn Kiệt, y ngầm hiểu chuyện đang xảy ra. Ông Trương không muốn con gái biết, ông ấy đã tự tiện hẹn gặp chồng tương lai của cô. Hơn nữa, có một kế hoạch ngăn chặn cuộc hôn nhân này.

Cuộc gặp mặt xem như là đầu tiên này diễn ra vô cùng suôn sẻ. Khi ba người ngồi trong phòng, Trương Tấn Kiệt đột ngột phải rời đi.

“Ngài Trương, mọi người đang đợi ngài.”_Thư ký của Trương Tấn Kiệt

“Bố có việc rồi. Đợi một lát.”

Lãng Minh nhìn dáo dác khắp căn phòng, tìm xem có gì đó khả nghi không. Biểu hiện của y bị Trương A Hoa chú ý đến.

“Có chuyện gì sao?”_Cô ta hỏi

“À…là do lớp makeup của em có chút lỗi.”

“Thật sao?”_Cô ta sửng sốt

“Chỉnh lại một tí là được.”

Trương A Hoa tin tưởng ngay lập tức, phóng đến phòng vệ sinh cách đó vài mét. Chuyện là phòng làm việc của Trương Tấn Kiệt rất lớn có chứa cả nhà vệ sinh. Cứ như thế, Lãng Minh xem như đã tống khứ Trương A Hoa đi, y tiến thẳng đên chiếc két sắt được để sát ở góc tường một cách cẩn thận.

“Chết tiệt…sử dụng vân tay sao?”_

Lãng Minh cắn môi bực dọc

Lãng Minh nhanh chóng quay trở lại chỗ cũ, tránh để cô ta nghi ngờ.

“Kì lạ, em vẫn thấy có bị lỗi chỗ nào đâu. Son môi, mascara, chân mày đều ổn mà.”_Trương A Hoa nói vọng ra ngoài

“Vậy sao?” _Lãng Minh dửng dưng

Trương A Hoa bước ra vẻ mặt phụng phịu, bước ra làm vẻ dỗi hờn với Lãng Minh.

“Lại giận sao?”

Lãng Minh đợi cô ta ngồi xuống bên cạnh y rồi đem cô ta ôm lấy. Y quen rồi, mấy trò dỗ dành làm nhiều đến mức trở thành chuyên nghiệp.

“Được rồi. Anh đưa em đi ăn trưa, cùng với cả bố Trương nữa.”

“Còn chưa đính hôn mà anh đã gọi bố của người ta như thế rồi.”_Trương A Hoa đương nhiên rất thích

Lãng Minh muốn gϊếŧ chết bản thân khi gọi ông ta là bố. Trương Tấn Kiệt là người cướp cơ ngơi của bố y, ngồi suиɠ sướиɠ trên những thứ bố y đã khổ cực gầy dựng, ông ta xứng sao?

Tình huống này cứ tưởng đơn giản nhưng lại phức tạp vô cùng. Công ty “Trương Thị” thực chất là công ty của bố Lãng Minh, nhưng lại rơi vào tay Trương Tấn Kiệt. Sự tình như thế nào Lãng Minh không nắm rõ tường tận, tuy vậy, y chắc chắn ông ta là người làm gia đình Lãng Minh nghèo khổ. Nay, Trương Tấn Kiệt lại vô tình nhận Lãng Minh làm con rễ, Lãng Minh muốn giành lại công ty. Trương Tấn Kiệt muốn giữ chặt công ty của mình. Cả hai hiện tại có đối sách riêng cho bản thân. Ngoài mặt chỉ “giả trân” với đối phương.

***

Khung cảnh hiện tại ở một nhà hàng sang trọng bậc nhất. Giữ đúng lời hứa, Lãng Minh mời Trương Tấn Kiệt và con gái ông ta đi dùng cơm trưa.

“Bọn con tổ chức lễ đính hôn ở đây sao?”_Trương Tấn Kiệt

“Vâng, đúng rồi ạ.”_Lãng Minh định nói nhưng Trương A Hoa cướp lời

Trong suốt bữa ăn, Lãng Minh chỉ để ý đến chiếc dao cắt bò bít tết của ông ta. Thoạt nhìn, chỉ có chiếc dao ấy mới chứa đủ vân tay của hắn ta. Cốc rượu vang, hay chiếc nĩa được sử dụng xong đều cho phục vụ dọn đi hết, chỉ có chiếc dao cần đến cho món ăn tiếp theo nên được giữ lại.

Lãng Minh đợi lúc ông ta vừa cầm chiếc dao lên, y đá mạnh vào bàn. Tay ông ta đặt trên bàn, thế là chiếc dao rớt xuống mặt đất.

“Con xin lỗi. Con bất cẩn quá.”

Lãng Minh bật dậy nhanh nhảu chạy đến phía Trương Tấn Kiệt. Y giả vờ phủi thức ăn rơi trên y phục của ông ta, nhưng thực chất thừa thời cơ mà giấu chiếc dao kia vào túi ở trong của áo vest. Đại công cáo thành, mục đích của bữa ăn hôm nay chỉ để lấy vân tay của ông ta.

Một lát sau đó, khi tiếp tục dùng bữa, y kiếm cớ rời khỏi. Y đến gặp Tần Thiên Lăng, trước đó y có gọi hắn đến.

“Lấy dấu vân tay trên chiếc dao này.”

“Tại sao?”

“Cứ làm theo tôi bảo.”

“Em không đến công ty sao?”

“Không đến. Đi chuẩn bị lễ đính hôn.”

Vẫn là bóng lưng tàn nhẫn đó, Tần Thiên Lăng đau khổ chịu đựng. Con người này, hắn chính thức không giữ lại được rồi.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 68


“Tách…tách…”_Tiếng của máy chụp ảnh từ đằng xa nhưng cả Lãng Minh và Tần Thiên Lăng đều không nhận ra

Tần Thiên Lăng cũng rời đi, tiến hành lấy dấu vân tay của Trương Tấn Kiệt trên con dao kia.

Lãng Minh trở lại bàn ăn, y cố gắng thăm dò vẻ mặt của hai bố con họ Trương, xem ra họ chẳng nghi ngờ gì. Dùng xong bữa trưa, Trương Tấn thủng thẳng rời đi, y cùng Trương A Hoa đi chuẩn bị lễ đính hôn.

Nói như thế thôi nhưng tất cả mọi thứ Trương A Hoa đã chuẩn bị xong hết, nhiệm vụ của y là phải chấp nhận.

“Anh thấy thế nào?”

“Tuyệt. Tất cả cứ theo ý của em.”

Lãng Minh đi lượn qua lượn lại mấy vòng.

“Tối nay, chúng ta ngủ ở đâu?”

Trương A Hoa bị sửng sốt khi nghe Lãng Minh nói. Trước đây, cùng lắm là chạm môi nhẹ, về căn bản y chưa bao giờ “bóc tem” cô ta, nên bất ngờ cũng đúng.

“Em không thích sao, vợ sắp cưới à.”

Lãng Minh ôm eo cô ta, chậm rãi giải thích. Việc ngủ cùng cô ta có liên quan đến kế hoạch sắp tới của y.

“Em yên tâm. Anh sẽ ngủ dưới sàn, tuyệt đối không làm gì em.”

Cô ta cười ngượng ngùng, có phần vui vẻ. Còn y cười thầm trong lòng.

“Anh có việc, một lát sẽ trở lại.”

Lãng Minh đi đón A Bối, đưa thằng bé về nhà. Y dặn dò dì Hồng ở lại, trông hộ thằng bé một đêm. Tiếp đến, y đến một hiệu thuốc mua hai thứ: thuốc giải rượu và thuốc ngủ.

Mọi thứ xong xuôi, đến tầm chiều muộn, y đến chỗ Trương A Hoa rồi thay lễ phục.

Lãng Minh khoác lên bộ vest trắng sữa tuy đơn điệu nhưng nhan sắc của y đã làm tôn bộ y phục bội phần. Bên cạnh đó, Trương A Hoa cũng mặc chiếc váy trắng công chúa, đồng màu với bộ vest của Lãng Minh. Chiếc váy đó lấp lánh đến mức chói mắt, cô ta muốn nổi bật nhất buổi tiệc mà.

Trương A Hoa khoác tay y ra đại sảnh đón tiếp khách. Vì là con gái của ông một chủ lớn, các phóng viên nhà báo đều có mặt. Họ không ngớt lời khen con rễ của nhà họ Trương, nói y và Trương A Hoa rất xứng đôi.

Nhưng mà ai mà ngờ!!! Cả hai người họ đều NẰM DƯỚI chứ!!! Họ lầm to rồi.

Sau khi đón tiếp các sếp lớn của công ty Trương Thị. Các nhân viên công ty mới có dịp chụp hình và trò chuyện với Lãng Minh, trong đó có Tần Thiên Lăng.

Khi chụp hình, Tần Thiên Lăng chen giữa Lãng Minh và Trương A Hoa. Cô ta tuy khó chịu nhưng cười giả trân trước máy ảnh của phóng viên. Hắn vòng tay qua eo y, thoả mãn cười tươi.

Trong khi Trương A Hoa say mê chụp ảnh một mình dưới ống kính của nhà báo, Tần Thiên Lăng thì thầm vào tai Lãng Minh.

“Chuyện em bảo tôi, làm xong rồi. Nếu muốn lấy ra ban công kia mà lấy.”

Lãng Minh im lặng không đáp hồi, cẩn thận lùi lại một bước. Y bỏ mặc hắn đến chào hỏi các cổ đông lớn của Trương Thị, thể hiện bổn phận của con rễ tương lai.

Việc làm lễ chán ngắt, Lãng Minh đã thực xong. Bước tiếp theo, y phải thực hiện kế hoạch của mình, chuốc say Trương Tấn Kiệt. Ông ta trong giới làm ăn nên tửu lượng không phải dạng vừa.

Lãng Minh lén lút đưa cho nhân viên phục vụ gói thuốc ngủ, say anh ta bỏ vào ly rượu của Trương Tấn Kiệt.

“Cẩn thận vào.”_Lãng Minh nói với nhân viên phục vụ

Trương A Hoa đang say sưa nói chuyện với đám bạn của cô ta. Y bước ra ban công, Tần Thiên Lăng đang đợi ở đó.

“Đồ tôi cần đâu?”

“Tại sao em vội như vậy? Rốt cuộc em định làm gì?”

“Đừng có nói nhiều. Mau đưa cho tôi.”

“Em nhất định lấy Trương A Hoa sao?”_Tần Thiên Lăng dây dưa

Lãng Minh nhìn dáng vẻ nhây của hắn, y bực bội. Y nhón chân hôn lấy môi hắn. Vì chỗ này vắng vẻ nên Lãng Minh khá bạo.

Lưỡi của y là sự hoà trộn của rượu và mật ngọt nơi đầu lưỡi làm sinh ra cảm tê mê rồi rơi vào người Tần Thiên Lăng.

“Anh đã hiểu chưa? Đưa cho tôi mau.”

Tần Thiên Lăng đơ ra nhưng tai vẫn nghe lời Lãng Minh nói. Hắn đưa dấu vân tay của Trương Tấn Kiệt được in nổi trên bề mặt giấy. Lãng Minh giật phắt lấy, mạnh mẽ ra lệnh.

“Anh đi theo tôi.”

Tần Thiên Lăng nhảy khỏi sự mê mang đó, lẻo đẻo đi theo Lãng Minh. Từ đằng xa, y đã nhìn thấy Trương Tấn Kiệt choáng váng.

“Ay da…Hôm nay, ngày vui mà bố vợ tôi thật là…”_Lãng Minh đỡ lấy Trương Tấn Kiệt

“Ông ấy say rồi. Chắc phải đưa ông ấy về phòng.”

"Không được…không được. Cậu phải kính tôi trước một ly. "_Tên có địa vị trong Trương Thị nói

“Được.”_Lãng Minh nóc hết trong một hơi

“Cậu Lãng khá lắm…”

“Quá khen rồi.”

Lãng Minh bước lên bục cao, nói to.

“Cảm ơn mọi người đã đến. Tối nay, tiệc đến đây kết thúc.”

Bây giờ đã 12h đêm, do trước đó còn có buổi khiêu vũ kéo dài hai tiếng. Mọi người lũ lượt ra về, y tiến lại chỗ Trương A Hoa, còn bắt hắn đưa Trương Tấn Kiệt về phòng khách sạn.

“A Hoa, em say rồi. Anh đưa em về phòng.”

Lãng Minh khổ sở đưa Trương A Hoa về phòng khách sạn. Cô ta lì lợm say rượu mà la hét om sòm.

“Ngoan nào. Anh cho em uống chút nước em uống đi.”

Lãng Minh pha thuốc ngủ vào cốc nước đó. Trương A Hoa vào ngủ bất tỉnh nhân sự.

“Cô tưởng tôi thích cô? Nhìn phát oẹ.”_Lãng Minh cay cú nói

Y đóng sầm cửa đến phòng của Trương Tấn Kiệt. Y nhấn chuông cửa,

hắn ra mở cửa.

“Anh đi theo tôi.”

“Tại sao em cứ say khiến tôi?”

“Đừng để tôi nói lần hai.”

Lãng Minh quay lưng đi, Tần Thiên Lăng bắt buộc phải chạy theo.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 69


Lãng Minh và Tần Thiên Lăng đến “Trương Thị”. Sở dĩ, y muốn đi một mình nhưng muốn kéo hắn theo.

“Đến đây làm gì?”_Tần Thiên Lăng hỏi

Không gian xung quanh vắng tanh, tối mịt, còn vũng nước đọng lại ở thềm là minh chứng của một trận mưa rào thoáng qua.

“Cẩn thận…”

Vừa dứt lời, Lãng Minh đã ngã ập mặt vào ngực của Tần Thiên Lăng. Rất là may mắn khi đó, hắn đỡ lấy y. Nếu y ngã ào thì ôi thôi, khuôn mặt xinh đẹp kia còn đâu.

“Cảm ơn…”_Lãng Minh ngập ngừng rồi đẩy hắn ra

Hắn không nghe lầm chứ, y vừa cảm ơn hắn và giọng điệu còn êm tai như vậy. Khoé môi hắn nhếch lên thật cao, tâm trạng đã ở tận mây xanh. Hôm nay, y chủ động hôn hắn còn nói lời dễ nghe với hắn.

“Đội cái này vào đi.”

Lãng Minh đưa cho hắn một chiếc nón cap không rõ màu sắc vì đang trong bóng tối. Bản thân y đã đội chiếc nón giống hệt như thế lên đầu. Từ trong túi quần, y rút ra một khẩu súng. Hắn lập tức nhận ra khẩu súng đấy.

Trước đây, hắn luôn tiếp xúc với súng tương đối nhiều, đi chinh chiến trên biết bao nhiêu nơi để dành địa bàn về cho bang của hắn. Nhưng tiếc là, bang đảng của hắn đã tan rã từ lâu rồi, chuyện súng ống chỉ là hoài niệm.

“Em mang theo thứ này để làm gì?”

“Cầm lấy đi. Anh bảo vệ tôi.”

Câu nói đó làm Tần Thiên Lăng sững đến đơ người.

Tần Thiên Lăng bần thần chẳng dám trả lời.

“Không muốn thì thôi vậy.”

“Không phải.”_Tần Thiên Lăng gấp rút nắm lấy tay y

“Chúng ta cần làm gì?”_Tần Thiên Lăng hỏi han

"Tôi đột nhập vào Trương Thị. Anh ở ngoài canh cửa giúp tôi.

“Như thế rất nguy hiểm.”

“Lo cho anh trước đi.”

Tần Thiên Lăng chưa kịp đưa não trở về, Lãng Minh đã kéo hắn đến con đường thông đến văn phòng của Trương Tấn Kiệt. Trước đó, y đã phát hiện ra nó từ trước.

Ban đầu mọi hành sự của Lãng Minh đều diễn ra thuận lợi. Y thành công mở được két sắt kia, lục lọi thu được hàng sấp tài liệu mật của Trương Thị. Tần Thiên Lăng đứng ở cửa canh gác. Sau đó, tình huống đã trở nên xấu đi.

Đội cảnh vệ đã phát hiện ra Lãng Minh, tiếng chuông cảnh báo vang lên liên hồi. Lãng Minh giật bắn, cuống cuồng chạy vào con đường bí mật kia. Y mặc kệ mọi thứ, để hắn ở lại làm con tin. Hắn biết số phận phải bị bắt tại trận, hắn không chạy còn cố gắng đáng lạc hướng bọn người kia để Lãng Minh rời khỏi an toàn.

Tần Thiên Lăng sẵn đã đoán ra ý đồ của y. Y muốn hắn làm con tin cho bọn người Trương Tấn Kiệt, tuy thế, hắn vẫn chấp nhận.

Bên tay Lãng Minh vẫn còn dư âm của tiếng súng, tâm trạng khó tả.

Lãng Minh rời đi thành công nhưng lòng vẫn vướng bận. Phải chăng y đã quá tàn nhẫn, thâm tâm xao động, y thực sự bỏ hắn lại sao?

Vào 2:15 phút sáng, Lãng Minh đến phòng của Trương Tấn Kiệt kiểm tra. Ông ta vẫn ngủ say như chết. Y cẩn thận đeo bao tay vào lục túi ông ta, cài đặt địa vị vào trong đó.

“Kịch hay chỉ mới bắt đầu.”

Lãng Minh rời khỏi căn phòng đó, thu xếp đàn em luôn túc trực ở đó. Đàn em ở đâu ra? Đàn em của Lãng Minh sao?

Năm đó, Tần Thiên Lăng vào tù. Bang đảng của hắn ngoài mặt tan rã nhưng bên trong, Lãng Minh điều hành bang đảng hoạt động vô cùng êm xuôi. Một tay Lãng Minh điều khiển hàng tá người và họ đều nghe theo răm rắp. Tính ra, y giữ được bang đảng cũng như giữ lại được một nửa quyền lực năm xưa của Tần Thiên Lăng.

Lãng Minh dốc hết lực như thế để làm gì? Có phải là y còn yêu hắn?

Lãng Minh đến phòng của Trương A Hoa như dự đoán, ả ngủ say đến mức không biết trời trăng gì. Y lặng lẽ thay y phục, sắp xếp lại mọi thứ, y như thể y đã ở cùng với cô ta cả đêm qua.

Vào 6:30 phút sáng, tác dụng của thuốc ngủ dần hết hiệu lực. Thông qua thiết bị định vị, y biết Trương Tấn Kiệt đã rời khỏi khách sạn. Đến lúc này, Trương A Hoa mới bừng tỉnh.

“Minh à, anh đến đây.”_Vừa thức dậy đã bày trò mèo

“Làm sao?”_Lãng Minh chỉnh lại mái tóc đang rối của cô ta

“Anh ở đây với em cả đêm sao?”

“Ừm…sao lại hỏi thế?”_Lãng Minh có phần chột dạ

“Anh hư quá…Làm người ngại quá đi này.”

Lãng Minh nghe thấy mấy lời đó, y hận không đánh cô ta mấy phát, nghe phát oẹ khinh khủng.

“Thôi được rồi. Em đi đánh răng rửa mặt đi, ngủ cả đêm qua rồi đấy.” _Lãng Minh nhắc khéo về mùi cơ thể của cô ta

Y chọc cô ta xấu hổ, gục mặt chạy vào phòng vệ sinh. Đúng 7:00 sáng, y đặt chân vào công ty, nhận được một cuộc gọi.

Mới đầu, có đầu dây bên kia không có tiếng động gì, y tưởng đó là một cuộc gọi chọc phá. Thế nhưng không.

“Aaaaaa…Bọn khốn này…”

Lãng Minh giật nảy người.

“Tới rồi. Đến lúc rồi.”_Nội tâm Lãng Minh

Lãng Minh nhận ra đó là tiếng của Tần Thiên Lăng.

“Muốn gì bọn mày nói mau.”

“Tới nhận xác của thằng nhãi này.”

Lãng Minh cắn môi, run lên bần bật.

“Bọn mày nghĩ tao sẽ đến sao?”

Lãng Minh gấp rút ngắt máy.

Bên phía nhà kho nơi Tần Thiên Lăng bị nhốt.

“Mày nghe thấy chưa? Mày chẳng có một chút giá trị nào với người ta.”_

Tên côn đồ cười khinh Tần Thiên Lăng

“Em ấy sẽ không đến sao? Thật sự sẽ không đến sao?”_Tần Thiên Lăng đau lòng nghĩ thầm, nước mắt bất giác lăn dài trên má
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 70


Lãng Minh đi một mạch lên phòng làm việc của y. Không khí công ty vô cùng ảm đạm, tẻ nhạt. Ai nấy đều biết sự biến mất kỳ lạ của vị giám đốc sáng tạo, tuy chẳng ai dám hỏi han đến việc đó.

Lãng Minh vào phòng làm việc. Y bắt đầu lo lắng, có lẽ y không tàn nhẫn đến mức bỏ mặc Tần Thiên Lăng. Y chỉ đang tìm một kế sách khả quan hơn.

Nếu bây giờ, y hùng hổ dẫn đàn em đến cứu Tần Thiên Lăng, chắc chắn sẽ đá động đến Trương Tấn Kiệt, như vậy kế hoạch của y sẽ hỏng tan tành mất.

Như dự liệu, Lãng Minh bị Trương Tấn Kiệt gọi đến Trương Thị. Đứng trước cửa văn phòng Trương Tấn Kiệt, y hít một hơi thật sâu, điều chỉnh biểu cảm đẩy cửa bước vào.

“Bố gọi con đến có chuyện gì sao ạ?”

Trương Tấn Kiệt đang cắm cúi xem tài liệu gì đó, nghe tiếng gọi ông ta ngẩn đầu lên gần như lập tức. Lãng Minh dò xét từ nét mặt đến cử chỉ của ông ta, không thấy vẻ mặt nào khả nghi nên thong dong bước vào.

“Con ngồi xuống trước đã.”

Trương Tấn Kiệt tiến đến bộ ghế sô-pha trước bàn làm việc. Đến lúc này, Trương Tấn Kiệt kiểm soát biểu cảm rất tốt, Lãng Minh không thể nhận ra bất cứ điệu bộ nghi ngờ y.

“Bố có chuyện rất quan trọng mới gọi con đến sớm thế này?”

“Chuyện gì vậy ạ?”

“Còn có muốn công ty của con sát nhập vào Trương Thị không? Dù gì sau này chúng ta đều là người một nhà. Điều bố yêu cầu không quá đáng chứ?”

“Không phải nhưng mà…Nếu công ty con sát nhập vào Trương Thị thì khác nào con đang làm chủ lại xuống làm nhân viên quèn.”_Lãng Minh khẳng khái đòi quyền lực

“À…điều này bố có nghĩ qua. Với năng lực của con, con sẽ ngồi vào ban quản lí cấp cao của Trương Thị.”

“Có thật vậy không? Bố quá tốt với con rồi.”

“Đương nhiên. Chỉ cần con với A Hoa hoà thuận, bố sẽ cho nhiều thứ khác hơn nữa. À còn nữa, con ăn uống của nhà họ Trương này, con phải biết hành động cho phải phép.”

_Câu cuối như một lời đe doạ khiếm nhã, ý của ông ta là Lãng Minh ăn bám

Trong lòng Lãng Minh có chút tủi hổ, y vẫn cố kìm nén. Y phải nhịn, nhịn cho tới lúc y cướp lại được cái công ty này về, cướp lại thứ đáng lẽ thuộc về nhà họ Lãng.

Lãng Minh đành ầm ừm cho qua chuyện.

“Tối nay, con dọn về biệt thự ở trung tâm thành phố. Bố đã thu xếp rồi.”

“Vâng.”

Mục đích cuối cùng của cuộc gặp này chỉ là muốn kiểm soát Lãng Minh. Cho y một vị trí ở Trương Thị để dễ dàng theo dõi, cho nhà ở cũng chỉ để giam giữ Lãng Minh. Y nhìn ra tất cả cũng ngầm ngùi nghe theo.

Lãng Minh vừa mới ra khỏi Trương Thị, y nhận được điện thoại.

“Anh dâu, bọn em tìm được vị trí của đại ca rồi.”

“Cứ làm theo kế hoạch. Không được sai sót.”

Tần Thiên Lăng bên trong căn nhà kho tối om, không còn một tia hy vọng le lói Lãng Minh sẽ đến. Nhưng tiếng bước chân, một tia sáng lọt qua khe cửa đã thắp lên tia hy vọng bên trong Tần Thiên Lăng.

Nhưng thật không may, người đó không phải Lãng Minh, chỉ là một trong những đàn em của y. Hắn bất giác sững người, cậu trai này trông rất quen mắt.

“Đại ca, anh dâu bảo đưa anh thứ này.”_Cậu trai đó nói

Tại sao cậu trai này xưng hô như vậy? Không lẽ nào, đây thực là đàn em năm xưa của hắn. Thoáng chốc, hắn thực sự không hiểu.

“Là do em ấy. Thời gian qua, em ấy điều hành băng đảng giúp mình. Thật không thể nào.”_Tần Thiên Lăng cảm nhận được cái gì đó

“Không có lý do nào. Em ấy còn yêu mình.”

Thâm tâm Tần Thiên Lăng chợt loé sáng lên. Hắn cứ nghĩ đến việc y còn yêu hắn, bao nhiêu đau khổ hắn chịu ở nơi này đều tan biến hết rồi, chỉ còn lại một niềm vui sướng.

“Đại ca, anh dâu bảo anh dùng thứ này để vào được Trương Thị. Anh dâu đợi anh ở Trương Thị.”

Nói xong, tên đó thấp thỏm rời khỏi.

Tần Thiên Lăng chỉ biết cười ngây ngốc. Thì ra y không đến đón hắn về, là muốn hắn tự chạy khỏi, cho hắn một chút thử thách để hắn trở về bên y. Một chút khó khăn ở căn phòng kho này chẳng là xá gì, y muốn hắn chịu đựng. Hắn hiểu ra được tình huống, hắn có một nơi để hướng về. Đó là Lãng Minh-người vẫn luôn yêu hắn.

Tần Thiên Lăng nghĩ kế xong xuôi. Hắn bắt đầu thực hiện, hắn gầm lên đánh động bọn người của Trương Tấn Kiệt.

“Thằng xấc xược này…mày bị ấm đầu à?”_Tên đó đá vào bụng hắn liên tục

“Cho tôi gặp Trương Tấn Kiệt.”

“Tại sao mày biết đại ca của bọn tao?”

“Chuyện của tao. Mày đưa cho ông ta thứ này, chắc chắn ông ta sẽ thả tao ra.”

Tên đó bán tin bán nghi nhưng vẫn chuyển gói hàng đến chỗ Trương Tấn Kiệt. Chẳng phải chờ quá lâu, Trương Tấn Kiệt đã cho thả Tần Thiên Lăng. Ông ta trực tiếp đến gặp hắn.

“Rốt cuộc mày là thằng nào?”

“Tần Thiên Lăng.”

“Chỗ này mới có một nửa tài liệu mật của Trương Thị. Phần còn lại ở đâu?”

“Tôi chỉ giữ một nửa phần còn lại do đồng bọn của tôi giữ.”

Trương Tấn Kiệt nghiến răng nghiến lợi.

“Vậy tên đó là ai?”

“Tạm thời tôi không thể không cho ông biết. Chỉ có cách này, tôi mới lấy về phần tài liệu mật còn lại cho ông.”

“Mày muốn làm việc cho tao?”

“Đúng là tôi có ý đó.”

Trương Tấn Kiệt đắn đo một hồi lâu.

“Tao lấy gì để tin mày?”

“Tôi biết bây giờ tôi có giá trị lợi dụng. Việc tin hay không lựa chọn là của ông.”

“Được rồi. Mày phải chịu sự giám sát của đàn em của tao.”

“Nhưng công việc văn phòng của tôi.”

“Mày làm ở đâu?”

“Công ty X, tổng giám là Lãng Minh.”

Trương Tấn Kiệt có hơi nhau mày.

“Trùng hợp vậy sao?”

Nhưng Trương Tấn Kiệt quay lưng bỏ đi. Địa vị của Tần Thiên Lăng bây giờ lớn hơn nhiều so với mấy tên nhãi nhép đã đánh đập hắn.

“Tôi nghỉ việc cả buổi sáng. Đến công ty của tôi.”_Tần Thiên Lăng gằng giọng

Tần Thiên Lăng thay y phục, đến thẳng công ty của Lãng Minh.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 71


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 72


Lãng Minh thở gấp rút, giật hông một phát rồi, y co rút dựa lưng lên ngực hắn. Hắn kéo mặt y qua, khẽ đớp lấy đôi môi hững hờ kia. Một nụ hôn nồng nhiệt, ngọt ngào, gợi s*c t*nh.

Vật thể ấy cuối cùng cũng chịu rút khỏi y, khiến cả người y run run không kiểm soát. Hắn cười thoả mãn, dù sao thì y đang ngồi trên người hắn ưỡn ẹo, bao nhiêu vết thương trên người hắn đều biến mất hết.

Lãng Minh cố gắng, gồng mình lại để giữ cho chất dịch trắng trào ra ngoài. Vẻ mặt đầy ái muội khiến hắn không cầm lòng mà cắn lấy môi y.

Quá đỗi bất ngờ, Lãng Minh giật nảy chất dịch trắng trào ra ngoài, chảy xuống đùi hắn. Vẻ mặt Lãng Minh cau có.

“Em thấy tiếc sao?”_Tần Thiên Lăng ranh mãnh

“Đều tại anh.”

Vừa lâm trận xong, Lãng Minh vẫn có thể đứng dậy, thoải mái bước đi chứng tỏ thể lực của y đã khá lên rất nhiều. Lãng Minh lấy trong ngăn kéo ra bộ y phục mới để thay, chứ bộ y phục kia đã nhăn nhúm hết cả rồi.

Tần Thiên Lăng cũng nhanh nhẹn xử lý hiện trường, chỉnh sửa lại bộ y phục.

“Anh sẽ làm việc dưới trướng của Trương Tấn Kiệt một thời gian.”

Lãng Minh ngầm nghĩ, đây đúng là trong một phần kế hoạch của y.

“Anh mau nhanh chóng lấy được niềm tin của ông ta. Tôi không có nhiều thời gian để dây dưa.”

Lãng Minh đang cài khuy áo thì hắn bất thình lình ôm lấy y từ đằng sau.

“Anh biết cả rồi. Không cần phải giả đò, ngọt ngào với anh một chút không được sao?”

Lãng Minh khó chịu hất hất vai, báo hiệu hắn tránh xa y ra.

“Tôi phải thực hiện kế hoạch của tôi. Tạm thời, chuyện của tôi và anh để sau vậy.”

Khuôn mặt Lãng Minh đã có ba phần dễ coi, không có cau gắt như lúc trước. Tuy vậy, một phần lạnh nhạt còn lại là đại diện cho mối nối giữa hai cá thể mà không cách nào có thể trở về tình trạng ban đầu.

“Được thôi. Anh không nói nữa cũng được. Anh đến để em biết anh không sao…”_Tần Thiên Lăng nói câu đó mà trong lòng thầm nghĩ, Lãng Minh thì quan tâm gì hắn

“Cảm ơn anh đã trở về.”_Thanh âm không quá cao, không quá trầm nhưng nó có thể làm đầu óc của Tần Thiên Lăng trở nên mù mịt

Rốt cuộc là sao đây? Lãng Minh lúc lạnh lúc nóng, lúc nhạt lúc mặn, hắn chẳng thể đoán nổi chỉ biết cuốn theo y.

Không khí vừa ấm dần lên, Lãng Minh đã đóng băng nó ngay lập tức bằng những câu nói ra lệnh.

“Anh dùng chiếc điện thoại này. Tôi có cài định vị vào đây. Bây giờ, anh là người của tôi nên tôi có trách nhiệm bảo vệ anh.”

Tần Thiên Lăng đơ người, tâm trí rỗng tuếch.

“Tôi cần anh hợp tác diễn một vở kịch. Sáng mai, công ty này sẽ trở thành công ty con của Trương Thị.”

“Không lẽ nào…Mục tiêu của em là Trương Thị. Nói đúng ra là Trương Tấn Kiệt.”

“Đúng vậy…Anh giúp tôi không?”

“Đương nhiên. Cứ tin ở anh.”

“Tốt lắm…”

Lãng Minh nhón chân dịu ngọt đá lưỡi với hắn như một phần thưởng bất ngờ. Hắn đê mê đến mức trí não như vỡ tung ra, vậy mà, y đột ngột dừng lại khiến hắn cảm thấy bị thiếu thốn.

“Hôm nay, bao nhiêu đây đã đủ rồi.”

Lãng Minh nhanh chóng cự tuyệt hắn.

“Anh cầm đồng tài liệu này ra ngoài. Tránh bọn chúng nghi ngờ.”

Tần Thiên Lăng rời khỏi đó với tâm trạng luyến tiếc cực độ. Hắn đẩy cửa bước ra, hai tên đàn em của Trương Tấn Kiệt đang ngồi ở dãy hành lang đối diện nên hắn yên tâm tuyệt đối, bọn chúng sẽ chẳng nghe thấy gì.

“Làm gì mà lâu thế hả?”

“Tôi thảo luận bản dự án mới.”

“Úi giờ…Xem mày huênh hoang kìa.

Ông Trương cho mày chút tự do vì may mắn có quan hệ với con rễ ông Trương. Nếu không, mày chỉ có bị giam ở bang đảng.”

“Ngoan ngoãn…nói chuyện cho dễ nghe một tí, cái đồ dựa hơi.”_Hai bọn chúng cười phá lên

Tần Thiên Lăng nghiến răng định vung nắm đấm thì Lãng Minh đã xen vào trước.

“Là người bố của tôi sao?”_Lãng Minh khí phách bước ra, đối diện với hai tên đó

Hai tên đó nhìn thấy Lãng Minh thì sợ xanh mặt. Chúng nó biết nhà họ Trương không có con trai, vậy tính ra Lãng Minh sẽ thừa kế cơ ngơi kia, nên đương nhiên bọn chúng sẽ nể nang y ra mặt.

“Cậu Lãng, làm phiền đến cậu sao?”

_Bọn chúng khúm núm, run rẩy nói

“Người mấy cậu làm phiền là nhân viên của tôi. Giám đốc Tần bảo mấy cậu cứ đi theo anh ấy.”

Lãng Minh vô tình biến Tần Thiên Lăng thành kẻ mách lẻo, nhưng cũng đang giải vây cho hắn.

“Chuyện này là do ông Trương sai bảo ạ.”

“Lý do là gì? Cậu nói tôi nghe thử xem nào.”

Bọn chúng biết rõ không thể nói lý do cho Lãng Minh nghe nên nói lách sang việc khác.

“Bọn tôi một phần cũng do cô Trương sắp xếp. Bảo bọn tôi bảo vệ anh thật tốt.”

“Cha nào con nấy. Canh chừng thì bảo là canh chừng. Cố tỏ ta tốt bụng lắm, bảo vệ cái rắm.”_Nội tâm Tần Thiên Lăng

Lãng Minh làm vẻ đang suy nghĩ.

“Nếu vậy thì thế này đi. Tôi sắp xếp một phòng cho hai cậu nghỉ ngơi. Tôi và giám đốc Tần sẽ ở đây khi tan làm, chẳng đi đâu xa cả. Hai cậu cứ yên tâm.”

Hai tên đó nghe thấy nghỉ ngơi là mắt sáng rỡ. Hơn thế, Lãng Minh dùng điệu êm tai nhưng đầy thuyết phục khiến bọn chúng nghe theo răm rắp.

Xong xuôi, Lãng Minh lại kéo Tần Thiên Lăng vào phòng làm việc của y.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 73


Lãng Minh kéo Tần Thiên Lăng vào phòng làm việc nhưng y chẳng biết mục đích là gì nữa. Có lẽ, y đã biết xót xa khi nhìn hắn bị ức h**p.

Nói ức h**p thì cũng hơi quá, hắn chỉ bị mấy vết thương ngoài da. Y nhìn một loạt từ đầu đến chân hắn rồi bảo.

“Anh ngồi xuống đi. Tôi bôi thuốc cho anh.”

Tần Thiên Lăng ngoan ngoãn làm theo, ngồi yên cho y bôi thuốc lên vai, cánh tay, sau gáy hắn. Y buồn rầu nhìn mấy vết thương đó, nói trắng ra là do y gây ra chứ ai vào đây, y đẩy hắn vào chỗ nguy hiểm mà. Bây giờ, hắn trở về rồi, y cảm giác phải nên đối tốt với hắn một tí.

Ánh mắt lo âu của Lãng Minh làm Tần Thiên Lăng thấy rất hạnh phúc. Cuối cùng, hắn lấy về được trái tim của y rồi, dù không chỉ là một nửa quả tim hắn đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

“Sau này, anh còn được em quan tâm nữa không?”_Tần Thiên Lăng ngầm ngùi khẽ hỏi

Tâm trạng bắt đầu lo lắng, hắn sợ y lại nói những lời cay độc, đâm vào tâm can của hắn. Hắn đưa tay lên miệng y, bối rối nói.

“Đừng trả lời. Anh đặt sai câu hỏi rồi.”

Hắn cứ ngỡ y sẽ trừng trừng nhìn hắn nhưng không phải vậy. Đó là ánh mắt rất đỗi dịu dàng pha chút mật ngọt, y hôn nhẹ lên tay hắn. Hắn bất giác giật mình mà rút tay ra.

“Em…làm gì thế?”

“Thật sự không muốn nghe câu trả lời sao?”

Lãng Minh chủ động trườn người đè lên Tần Thiên Lăng nằm dưới thân y. Tư thế này giúp cái hông nhỏ của y càng trở nên khêu gợi người ta nhìn.

Tần Thiên Lăng không thể kìm nén nỗi nữa, ngồi bật dậy ôm y, tay ranh mãnh đặt dưới mông y.

Lãng Minh giật nảy, thì thào vào tai hắn.

“Đừng như thế. Tối nay có được không?”_Thanh âm gợϊ ȶìиɦ tuyệt đối

Tần Thiên Lăng vui đến mức cắn lấy tai y, cuồng dã nếm lấy.

“Được thôi. Tối nay, baba của A Bối đến gặp bố A Bối.”

Tần Thiên Lăng dây dưa, tay cạ cạ vào ngực y vài lần. Y đánh lấy cái tay hư hỏng đấy, đẩy hắn ra.

“Nhưng không chắc tôi có thể đến gặp anh.”

Tần Thiên Lăng thấy thiếu thốn.

“Tại sao vậy?”

“Tôi dọn đến biệt thự ở trung tâm thành phố, sống cùng với Trương A Hoa.”

Tần Thiên Lăng cau mày, treo lên bộ mặt khó chịu.

“Tôi là gì của em?”

Tần Thiên Lăng dũng cảm nói ra câu đó, hắn không chịu được nữa. Rõ ràng, Lãng Minh là vợ hắn. Y yêu hắn, hắn cũng yêu y. Tại sao phải giữ một mối quan hệ mờ ám thế này? Tại sao không đưa nó ra ngoài ánh sáng?

Lãng Minh kéo cằm hắn, trao cho hắn một nụ hôn ngọt ngào nhất có thể. Tuy vậy, hắn chỉ cảm thấy sự chua chát trong nụ hôn ấy.

“Tôi muốn em trả lời tôi.”

“Anh có tư cách gì?”

Tần Thiên Lăng khựng lại một nhịp. Hàng ngàn luồn suy nghĩ vây quanh hắn. Hắn chợt nhận ra có phải đang ảo tưởng, còn y chỉ đang trêu đùa với hắn. Mặt hắn tối sầm, một bầu trời mờ mịt trước mắt hắn.

Lãng Minh cũng nhận ra điều đó, y bắt đầu bối rối.

“Tôi hiểu rồi. Tôi chẳng là thá gì cả.”

Tần Thiên Lăng xoay người bước đi. Lãng Minh hối hận cắn môi liên tục, rồi quyết định chặn hắn lại.

Ánh mắt y lộ rõ vẻ chân thành, thứ mà y muốn cho hắn thấy.

“Là do tôi sai…”

Tần Thiên Lăng vẫn nhìn y nhưng không nói lời nào, dường như hắn cần thêm lời giải thích.

“Anh muốn làm rõ quan hệ của chúng ta sao?”

Tần Thiên Lăng vẫn trưng trưng nhìn Lãng Minh. Y không biết phải thế nào, nhón chân hôn hắn nhưng bị đẩy ra kịch liệt.

“Không phải thứ tôi muốn.”_Giọng trầm lộ vẻ tức giận sâu bên trong đó

“Vậy thứ anh muốn là gì?”

“Tôi chỉ muốn có ba chữ…”

Lãng Minh vẫn trầm mặc không nói gì thêm. Y không hiểu hay cố tình không hiểu, y chỉ nói là ba chữ đó thì mọi chuyện sẽ êm xuôi. Nhưng thật không may mắn, y chọn cách không nói ra.

Tần Thiên Lăng rời đi cùng với sự trống trải trong lòng. Còn lúc này, Lãng Minh mới khẽ khàn nói “Tôi yêu anh.”

Đối với y, hiện tại vẫn chưa là thời điểm thích hợp. Y còn một kế hoạch trọng đại ở phía sau.

Trong khi Lãng Minh đang thơ thẩn, Tần Thiên Lăng bất ngờ đẩy cửa một lần nữa.

Hắn lấn lướt y, một mạch đã đẩy y sát vào cửa. Hắn v**t v* cằm của y, ngón tay hắn ma sát vào gò má của y rồi cười dịu ngọt. Hắn kéo y vào ôm, người hắn tỏ ra vị ngọt của tình yêu.

“Anh đã nghe thấy rồi. Cảm ơn em.”

Trước đó, Tần Thiên Lăng cam lòng đứng trước cửa thêm một chút nữa. Hắn đã may mắn nghe câu nói đó.

Tần Thiên Lăng đã mất Lãng Minh một lần, hắn phải nắm bắt cơ hội lần này, trân trọng con người này.

Lãng Minh cố đẩy hắn ra.

“Thả tôi ra…”

Tần Thiên Lăng không ghì Lãng Minh, thả y ra.

“Vết sẹo do anh gây ra sẽ còn mãi trên người tôi nên đừng có mà tưởng bở.”_Lãng Minh cảnh cáo

“Anh yêu em. Sau này, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện của 4 năm trước.”

Tần Thiên Lăng thật tâm thật dạ nói ra những lời đó. Hắn cam kết với y một cách hẳn hoi.

“Em nói đi, kế hoạch của em là gì? Tôi sẽ giúp hết sức có thể.”

Tần Thiên Lăng nguyện xả thân, làm mọi chuyện vì y. Hắn muốn bù đắp những lỗi lầm năm xưa. Tuy nhiên, chuyện 4 năm trước, căn bệnh của hắn tái phát mà gây ra những tổn thương trên cơ thể y, thật sự không phải lỗi của hắn!!!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 74


Chuyện năm xưa, khi Tần Thiên Lăng bỗng dưng phát tiết hành động mất kiểm soát với Lãng Minh, cũng như bệnh của hắn đột ngột tái phát là do có người chuốc thuốc hắn. Sau đó kéo theo hàng chuỗi sự kiện trùng hợp đến lạ, xoay quanh của cuộc sống của hắn và y. Tất cả mọi thứ đều được sắp xếp một cách khôn ngoan, không để lộ ra một khe hở nào.

Lãng Minh chỉ biết được một phần của sự tình, chỉ biết đến việc Trương Tấn Kiệt làm tổn hại đến gia đình họ Lãng nhưng y đâu biết ông ta cũng có mưu đồ với gia đình nhỏ của y. Tần Thiên Lăng trở về cũng chính vì lý do này, trở về để hàn gắn lại một gia đình mà không may đã rạng nứt.

“Phải thực thiên kế hoạch sớm hơn dự kiến rồi. Chiều nay, anh tan làm cùng tôi.”

“Nghe theo em.”

Ánh mắt hắn vấn vương trên người y. Vẫn là khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi đo đỏ, làn da hồng hào, dáng người thanh tao kia làm hắn nhung nhớ trong suốt 4 năm qua. Thời khắc này, hắn muốn đè y dưới thân, mỗi đêm đều hành hạ y đến sáng mới thoả được nỗi khao khát y.

“Được rồi. Anh ra ngoài đi…”_Giọng Lãng Minh có chút nhẹ giọng

Tần Thiên Lăng cầm cự để không nhảy bổ vào y, hắn khó khăn rời khỏi.

Lãng Minh bước nhanh, nhấc điện thoại lên.

“Hôm nay, em đến đón anh tan làm có được không?”

Người Lãng Minh gọi là Trương A Hoa. Cô ta dường như rất vui mừng, một mực nghe theo.

“Thế em đón cả A Bối đến có được không? Anh gửi địa chỉ đến cho em.”

“Được thôi…”_Trương A Hoa có chút ậm ừ

Lãng Minh không nói gì thêm, nhanh chóng cúp máy. Y còn phải bao nhiêu việc phải làm, thu dọn cả công ty, vận chuyện đồ đạc chuyển đến Trương Thị.

Các đồ nội thất thì xem như bỏ đi hết vì chúng không thích hợp với không gian của Trương Thị. Các hồ sơ, sổ sách thì đích thân y phải thu dọn, đóng vào từng gói hàng chất lên xe tải. Y quần quật như vậy đến tận chiều muộn lúc này Trương A Hoa mới lật đật đi đón A Bối.

“Rốt cuộc là đứa nhóc đó đứng ở đâu? Tìm hoài chẳng thấy đâu.”_Cô ta bực bội kêu than

Một tiểu thư lá ngọc cành vàng đến một trường cấp 2 dạng trung có thể là một việc quá đáng với cô ta. Trương A Hoa cho rằng nơi đây rất bẩn thỉu và toàn là những người thuộc dạng thấp kém, chỉ có thể xách dép cho cô ta là cùng.

Ở trường cấp hai này không có thang máy nên cô ta phải khệnh khạng bước lên từng bậc thang. Phòng của A Bối nằm ở tầng một, mà cô ta chỉ bước có mấy bậc cầu thang mà đã kêu than.

“Nơi quỷ quái đây? Đằng kia chắc là lớp học của thằng nhóc đó.”

Trương A Hoa chỉnh sửa lại tóc tai, phủi phủi chiếc ví cầm tay hàng hiệu của cô ta đến trước lớp của A Bối.

Trương A Hoa thuộc dạng có vẻ ngoài còn cộng với những thứ hàng hiệu xa xỉ trên người cô ta đã thu hút không ít ánh mắt.

“Chào cô giáo, tôi là mẹ của A Bối.”

_Cô ta tuỳ tiện nhận con trai

Cô giáo có chút nghi ngờ nhưng nhớ tới lời của Lãng Minh, sẽ có một người phụ nữ tầm 20 tuổi đến đón A Bối. Cô giáo chỉ không ngờ, người Lãng Minh nói đến là Trương A Hoa.

“A Bối à, con đến đây. Mẹ con đến đón đây này.”

Đám bạn của A Bối đều oà lên, vì chúng tưởng A Bối có mẹ đẹp mà còn sang trọng như vậy. Ngược lại, A Bối chẳng mấy vui vẻ khi nhìn thấy Trương A Hoa. Cậu bé biết người phụ nữ này chẳng thật tâm với nó bao nhiêu, toàn là giả tạo thôi.

Trương A Hoa diễn xuất cũng thành thục lắm. Vừa bước khỏi cổng trường, cô ta đã có thái độ cáu gắt với A Bối.

“Mày không chờ ở cổng trường, bắt cô mày lên tận lớp để đón, bộ chân mày bị hưng rồi hay sao?”_Trương A Hoa mắng mỏ

A Bối thừa biết chuyện này sớm muộn sẽ xảy ra, “mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”. Thằng bé được hưởng đức tính trầm tĩnh của Tần Thiên Lăng nên quyết định chịu trận, nói ra thì cũng chẳng ai tin thằng bé cả.

A Bối ngồi trong chiếc siêu xe của nhà họ Trịnh đến công ty baba. Đến nơi, Trương A Hoa liền thay đổi vẻ mặt.

“Mày liệu mà làm. Dám hó hé thứ gì với ba mày thì đừng trách.”

A Bối sợ hãi im thinh thít, thằng bé vô tội vạ bị xoáy vào tình huống như thế này.

Trương A Hoa mở cửa xe cho A Bối tỏ vẻ săn sóc cho A Bối trước Lãng Minh.

“Em đón con đến rồi à.”

“Vâng, thằng bé ngoan lắm. Nghe lời em hết mực.”

“Có phải vậy không, A Bối?”_Lãng Minh cúi người xoa đầu thằng bé

A Bối vẫn im lặng không nói, vẻ mặt không có lấy một nụ cười. Lãng Minh chẳng nhận ra điều kỳ lạ ở A Bối, chỉ qua loa hỏi thăm thằng bé thêm một tí rồi thôi.

“Anh còn tí việc. Em và con vào trong đợi anh tí đi. Anh phải thu xếp thêm vài việc.”

Trương A Hoa nghe theo lời y, tiện thể cũng đi tìm hai tay sai đang nằm lì trong phòng của cô ta.

“Này…này…bọn bây làm gì ở đây?”

“Dạ…dạ…cô chủ.”_Hai tên sợ hãi

“Tao bảo bọn mày canh chừng anh ấy mà.”

“À…cậu Lãng chỉ đi loanh hoanh công ty. Cô thấy đó, ở đâu ai cũng bận bịu nên bọn tôi tìm một góc nghỉ ngơi để không cản trở công việc của cậu Lãng.”_Tên đó giải thích chí lý

“Anh ấy có biểu hiện gì bất thường không?”

“Không có gì đâu, cô chủ.”

Trương A Hoa gật đầu một cái, rồi kéo A Bối đợi ngoài vào phòng làm việc của Lãng Minh.

Vào trong phòng thì cô ta đụng phải Tần Thiên Lăng đang thu xếp văn kiện. Chạm mắt với người đàn ông đó, cô ta cảm nhận một không nét thanh cao pha thêm sự lạnh lẽo, khí chất đó làm cô sững người một chút nhưng rồi cho qua không quan tâm.

“Ngồi xuống đây đi.”_Cô ta gắt gỏng với A Bối

Trương A Hoa đâu có biết cô ta đang bắt nạt A Bối trước bố của nó. Tần Thiên Lăng khó chịu vẻ mặt khó coi.

“Nơi đây không thể tuỳ tiện ra vào.”

Nhìn thái độ của Tần Thiên Lăng, cô ta biết anh là người mới đến không biết địa vị của cô ta nên cười đểu một phát.

“Tôi là vợ của sếp anh. Hành xử đúng mực vào.”_Cô ta kiêu ngạo

“Nói đến ai đấy? Rõ ràng chồng cô là vợ tôi đấy. Còn dám khênh khịu với ông.”_Nội tâm Tần Thiên Lăng

“Sao nào? Đứng trơ ra đó làm gì? Rót tôi cốc nước đi.”

Đúng lúc ấy, Lãng Minh đẩy cửa bước vào.

“Giám đốc Tần, anh đến đây tôi nhờ tí.”

Tần Thiên Lăng không hơi thua với cô ta nữa, đến chỗ của vợ hắn. Y kéo hắn đến phòng làm việc của hắn.

“Một lát nữa, Trương Tấn Kiệt sẽ đến đây.”

Tần Thiên Lăng như bỏ ngoài tay lời y nói, mạnh mẽ kéo eo y sát lại hắn.

“Sao đấy?”_Lãng Minh nhẹ nhàng nói

“Em phải hứa, tối nay đến chỗ của anh.”_Tần Thiên Lăng cạ cạ mũi vào tai của y

Lãng Minh dùng tay kéo mặt hắn ra.

“Ai cho anh cái quyền ra điều kiện với tôi đấy hả?”_Lãng Minh mắng yêu

“Không được sao?”_Hắn dùng ánh mắt trần ngập hy vọng nhìn y

“Tôi không chắc…nhưng sẽ cố gắng.”

Hắn cười mãn nguyện, một người ngây ngốc trước Lãng Minh, vui vẻ với những thứ y cho hắn.

“Anh nghe cho kỹ, chuyện sẽ diễn ra thế này…thế này.”

Tần Thiên Lăng ghé sát tai nghe y nói. Lãng Minh thì trong vòng tay hắn, dựa vào người hắn, thì thầm to nhỏ. Cuộc trò chuyện kết thúc bằng vài cú đá lưỡi mật ngọt.

Tần Thiên Lăng và Lãng Minh ra khỏi phòng làm việc quan sát xung quanh, giống với việc mà cặp đôi vụиɠ ŧяộʍ thường làm. Hai người chơi trò chơi kịch tích này cũng khá vui vẻ.

***

Lãng Minh ở cổng công ty đợi Trương Tấn Kiệt đến. Y có hẹn với ông ta cùng A Bối dùng bữa tối, tiện thể ra mắt “cánh tay phải” đắc lực trong công việc của y.

“Con chào bố. Đây là A Bối ạ.”

Trương Tấn Kiệt có mỗi cô con gái nên chẳng có một đứa cháu nào. Đối với đứa trẻ kháu khỉnh A Bối, ông ta rất có thiện cảm.

“Cháu chào ông ạ.”_A Bối ngoan ngoãn khoan tay chào ông ta

“Ngoan…ngoan lắm.”

Ông ta thích thú nắm lấy tay A Bối.

“Có đói chưa? Ông đưa cháu đi ăn đồ ngon nhé.”

“Vâng ạ…”_A Bối chuyển sang đứng cạnh Trương Tấn Kiệt, tránh khỏi Trương A Hoa

“À bố ơi, người con đã nói. Đây là giám đốc Tần ạ.”_Lãng Minh đưa tay về phía Tần Thiên Lăng

Trương Tấn Kiệt đã gặp qua hắn nhưng vẫn làm vẻ không quen biết, bắt tay chào hỏi.

“Giám đốc Tần đây sao?”

“Vâng…”

Sau một vài câu chào hỏi giả tạo, y chen vào giữa.

"Con cũng muốn mời giám đốc Tần dùng bữa. Bố thấy có được không?l

Trương Tấn Kiệt liếc nhìn hắn.

“À…được thôi. Không vấn đề gì.”

“Vậy để tôi lái xe.”_Tần Thiên Lăng

Lãng Minh ngồi ở ghế lái phụ, còn A Bối ngồi cùng với hai người họ Trương kia. Bọn họ chẳng ai muốn ngồi ghế lái phụ nên Lãng Minh đành phải ngồi. Đồng thời cũng tạo thời cơ cho Tần Thiên Lăng và Lãng Minh có thể đưa mắt nhìn nhau lãng mạn.

Tần Thiên Lăng không biết lái xe đi đâu mà xung quanh tối om. Có vẻ kế hoạch đang từ từ tiến hành. Hắn thắng xe đột ngột làm tất cả người trong xe đều bị va đập.

Trương Tấn Kiệt nhìn ra cửa xe. Bên ngoài đã có 4,5 chiếc xe vây quanh. Hơn nữa, mấy tên trong xe đều là côn đồ trên tay cầm gậy.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 75


Trên đoạn đường đó thì tối mịt, tận tít đằng xa mới có đèn đường. Nhìn thấy được khung cảnh xung quanh chủ yếu nhờ đèn xe.

“Bọn này là vậy?”_Trương Tấn Kiệt nhíu mày

Bọn côn đồ tiến lại xe của Trương Tấn Kiệt hung hăng đập cửa xe làm A Bối phát hoảng sợ. Lãng Minh lo lắng bế thằng bé vào vỗ dành.

“Bọn mày mau ra khỏi xe. Tao đập banh chiếc xe của bọn bây.”

“Cúi người xuống.”_Tần Thiên Lăng hô toáng lên, ôm chầm lấy Lãng Minh

Từ bên ngoài, bọn côn đồ dùng gậy bóng chày phá nát cửa xe. Hệ thống an toàn của xe kêu lên inh ỏi.

Lãng Minh và A Bối được Tần Thiên Lăng bảo vệ nên không sao, chẳng có miếng kín nào chạm vào hai người họ được. Ở ghế sau, ông Trương bảo vệ con gái nên bị thương ngoài da.

Tần Thiên Lăng nhấn nút mở cửa, cố tình cho bọn chúng xông vào. Bọn côn đồ đó thật ra do Lãng Minh cử đến. Tuy mở cửa xe lôi y và A Bối ra ngoài nhưng rất nhẹ tay không làm y bị thương.

Chủ yếu họ nhắm tới Trương Tấn Kiệt. Hằng ngày ông ta ở trên cao cao tại thượng, được bao người bảo vệ. Do thân thể đã già nên chẳng thể chống trả lại bọn côn đồ. Đây chính là tình huống Tần Thiên Lăng muốn xảy ra.

Hắn đợi cho ông ta bị đánh vài đòn rồi mới đến giúp. Có một tên giơ tay lên cao, dùng cây gậy đập thẳng xuống. Tần Thiên Lăng liền đẩy mạnh Trương Tấn Kiệt, làm vẻ cứu ông ta. Đàn em của Tần Thiên Lăng biết điều đó nên đã ra tay nhẹ nhàng hơn. Hắn chỉ bị thương vai.

“Aaaa…”_Tần Thiên Lăng kêu to

Trương Tấn Kiệt biết hắn mới cứu ông ta nhưng vẫn trơ trơ nhìn hắn đau đớn nằm dưới đường. Bây giờ, ông ta nghĩ Tần Thiên Lăng là người có thể sự dụng được, dùng đỡ đòn thay cũng tốt.

Vì có Trương A Hoa xuất hiện ở đây nên Lãng Minh chẳng thể đến xem tình hình của Tần Thiên Lăng, đứng ở đằng xa mà lo lắng vô cùng. Hắn dùng thân thể đổi lấy kế hoạch thành công cho Lãng Minh.

Thấy kế hoạch đã tiến hành thuận lợi, bọn đàn em gấp rút rời đi. Chứ nếu người của Trương Tấn Kiệt đến thì có hỏng chuyện.

Trương Tấn Kiệt gọi đến cho ai đó. Một lát sau, có hai người tài xế đến.

Một người đem chiếc xe bị hỏng đi sửa, một người chở mọi người trở về. Cuộc hẹn ăn tối coi như bị huỷ.

Tần Thiên Lăng giang xe của Trương Tấn Kiệt đến bệnh viện. Sau đó, mọi người đều rời khỏi, chỉ có Tần Thiên Lăng bị bỏ lại. Lãng Minh cũng nhìn hắn xót xa và không thể nói được gì thêm.

***

Không thể ăn tối ở ngoài, bọn họ đến thẳng khu biệt thự ở trung tâm, tiện thể cho Lãng Minh và A Bối dọn về đó luôn. Đồ đạc đương nhiên đã được chuẩn bị hết, không thiếu thứ gì.

Ở phòng ăn của biệt thự, ngồi vào chiếc bàn tròn được bày biện rất nhiều món ăn.

“Giám đốc Tần kia, làm sao có thể mời về công ty của con?”_Trương Tấn Kiệt tham dò

“Là do may mắn ạ. Cái công ty cỏn con này được như giám đốc Tần đến làm là rất có phúc.”_Lãng Minh tránh đi, không trả lời vào đúng câu hỏi

Trương Tấn Kiệt hắng giọng.

“Vậy con định để cậu ta vào vị trí nào?”

Lãng Minh chợt suy nghĩ.

“Vậy còn tuỳ thuộc vào con ở vị trí nào nữa ạ.”

“Ừa…vị trí giám đốc điều hành vẫn còn trống. Con vào vị trí đó đi.”

“Vâng, vậy để Tần Thiên Lăng làm trợ lý của con.”

Lãng Minh để Tần Thiên Lăng-người y thuê ở bên cạnh cũng phải chuyện gì đó kì lạ, Trương Tấn Kiệt gật đầu cho qua.

Bữa cơm hôm nay toàn sơn hào hải vị nhưng y chẳng có tâm trí để ăn uống. Y bận lo cho chấn thương của Tần Thiên Lăng, đến giờ y còn chưa gởi một lời hỏi thăm đến cho hắn.

Dùng xong bữa cơm, Trương Tấn Kiệt chơi đùa với A Bối một chốc rồi rời đi. Còn Trương A Hoa cứ bám lấy y.

“Chúng ta còn chưa cưới đã về chung một nhà rồi.”

Trương A Hoa ngồi ăn hoa quả, thoải mái gác chân lên Lãng Minh.

“Có làm sao, chúng ta cũng ngủ chung một lần rồi mà.”_Lãng Minh thì thầm vào tai cô ta, giả vờ đùa giỡn

“Anh nói bậy bạ gì đấy?”_Cô ta khoái chí cười to

“Không phải sao?”

Lãng Minh mặt dày làm trò ngọt ngào với cô ta một lúc.

“A Hoa, em đưa A Bối lên phòng ngủ đi. Anh phải làm việc một tí.”

Trương A Hoa giấu đi sự không bằng

lòng với một nụ cười tươi.

“Được thôi.”

Sau đó, Trương A Hoa đến chỗ A Bối. Thằng bé đang chơi tàu hoả và máy bay đồ chơi vui vẻ, cô ta thẳng thừng liếc thằng bé một cái.

“Đi ngủ thôi.”

Trương A Hoa chẳng làm gì nhiều, đưa thằng bé lên phòng. A Bối tự biết đánh răng, soạn tập vở, đắp chăn ngoan ngoãn lên giường ngủ.

Bên ngoài, Lãng Minh lấy điện thoại vội vàng nhắn tin với Tần Thiên Lăng.

- Anh đã về phòng trọ chưa?-

Tần Thiên Lăng mệt nhoài nằm trên giường nghe thấy tiếng ting của điện thoại, liền lấy ra nhìn.

- Anh vừa về tới-

- Đã ăn gì chưa?-

- Gặm bánh mì rồi-

- Tối nay, em đến tìm anh được không?-

Lãng Minh đang soạn tin nhắn với Tần Thiên Lăng thì cô ta xuất hiện.

“Anh đi tắm rửa đi. Ngồi bấm điện thoại mãi.”

Lãng Minh tắt điện thoại đi, cười trừ với cô ta.

“Anh thảo luận vài vấn đề về công việc ấy mà.”

Lãng Minh cầm điện thoại theo, lên lầu tắm rửa. Bên phía Tần Thiên Lăng đợi mãi không thấy hồi âm đành buồn bã.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 76


Lãng Minh vừa tránh khỏi Trương A Hoa, y liền lấy điện thoại gõ ra vài chữ.

- Anh đợi tôi-

Tần Thiên Lăng nhìn điện thoại sáng lên cùng với dòng chữ đó, hắn mừng đến nỗi nhảy cẫng lễn, vui vẻ đi tắm rửa. Lãng Minh cũng kì cọ người y thơm tho, dùng một ít bodymist, chuẩn bị đi gặp Tần Thiên Lăng.

Trương A Hoa bên ngoài đã làm được 4,5 bước skincare. Cô ta bôi tới bôi lui mấy cái mỹ phẩm lên mặt. Trong khi Lãng Minh chẳng dùng mấy thứ đó mà da mặt đẹp gấp bội.

Lãng Minh bước ra, cầm lên chiếc máy sấy tóc, khoảng chừng 5 phút tóc y đã khô hẳn.

Trương A Hoa ngồi trên giường, hai chân cô ta bắt chéo lại điệu bộ mê hoặc y. Nhưng tiếc thay, y không phản ứng gì với chiêu thức này, y trèo lên giường xoay lưng với cô ta.

“A Hoa à, hôm nay, anh mệt đi ngủ sớm có được không?”

Trương A Hoa bị cụt hứng, đành bĩu môi trả lời.

“Được thôi. Sao cũng được.”

Lúc này, một người giúp việc đứng bên ngoài gõ cửa.

“Tôi đem sữa nóng đến đây ạ.”

“Em cho cô ấy đem vào đi. Là anh dặn dò chuẩn bị cốc sữa cho em.”_Lãng Minh chậm rãi nói

“Vào đi.”_Trương A Hoa hô to

Trương A Hoa chẳng mấy do dự, cầm sữa uống hết một hơi. Lãng Minh bật ra nụ cười bí hiểm.

“Uống sữa ấm rất tốt cho sức khoẻ.”

Lãng Minh vừa nói hết câu, Trương A Hoa có dấu hiệu hoa mắt, chóng mặt. Đúng là như vậy, Lãng Minh chuốc thuốc ngủ cho cô ta.

“A Hoa, em mau nằm xuống đi.”

Lãng Minh để cô ta nằm trên cánh tay y. Chỉ vài phút sau, A Hoa đã ngủ say như chết, y chán ghét đẩy cô ta ra.

Y nhanh hơn bao giờ hết, thay y phục, đội một cái nón lưỡi trai, bắt taxi đến phòng trọ của Tần Thiên Lăng.

Lãng Minh nhìn ngó xung quanh rồi cẩn thận gõ cửa. Tần Thiên Lăng bên trong đã nghe mùi vợ hắn đến, vội vàng mở cửa.

Bây giờ đã 11h đêm, xem ra hắn chờ cũng khá lâu.

“Đóng cửa vào đi.”_Lãng Minh nói

Y đặt xuống bàn mấy hộp thức ăn y lấy được ở căn biệt thự rồi nhân từ mở ra cho Tần Thiên Lăng.

“Tôi không thể ăn ngon một mình đúng không? Đem đến cho anh.”

Lãng Minh tốt tính với hắn nhưng cũng chắc vì hắn hoàn thành tốt nhiệm vụ y giao cho. Tần Thiên Lăng ăn bữa tối tình yêu Lãng Minh đem tới. Hắn vừa ăn mà mắt đã dính chặt y.

Trong khi đó, y đang soạn sành thứ gì đó.

“Đây này…anh đem đến cho Trương Tấn Kiệt. Ông ta sẽ càng thêm tin tưởng anh.”

“Chỗ này là tất cả rồi sao?”

“Không phải. Còn một phần nữa, tôi đang cất giữ.”

Lãng Minh đưa tài liệu mật cho hắn. Hắn cố ý cầm vào thứ đó mà chạm vào ngọn út của y một cách gian tà.

“Anh dẹp ngay bộ mặt đó đi.”

“Anh ăn xong rồi. Không phải em hứa là tối nay sao…?”

“Tôi hứa tôi sẽ đến, chứ không phải chuyện đó…”_Lãng Minh bắt đầu chối

“Rõ ràng em nói sẽ bù cho anh.”_

Tần Thiên Lăng chất vấn

Tần Thiên Lăng trườn lại chỗ Lãng Minh. Hắn nắm lấy vai y, ánh mắt hậm hực th* d*c.

“Này…này…bình tĩnh đã.”

Hơi thở nóng hổi của hắn phả thẳng vào mặt y. Hắn nhìn thấy y là bên trong hắn tự động râm ran đến kỳ lạ. Hắn cắn môi, thở hắc nhìn y chằm chằm.

“Vậy em còn đến đây làm gì? Sao không ở biệt thự kia luôn đi.”

Chính hắn là người rủ rê Lãng Minh đến đây với hắn, bây giờ lại giận dữ nói vậy.

“Tôi…tôi đến xem vết thương của anh thế nào?”_Lãng Minh đảo mắt bối rối

Tần Thiên Lăng bỗng thả y ra. Hắn cởi chiếc áo phông trên người hắn, vứt mạnh xuống đất. Cái dáng vẻ này làm y giật cả mình, tự dưng hắn biến thành một chú sói đang lâm le “ăn thịt” y.

“Cởϊ áσ ra làm gì?”_Lãng Minh hấp tấp hỏi

Hắn dựng Lãng Minh ngồi thẳng trên sàn, hắn cũng ngồi xuống đối diện y.

“Cho em xem thứ đã gây ra.”

Lãng Minh chăm chú nhìn lấy bên vai sưng đỏ của hắn, vẻ mặt đau xót.

“Có đau lắm không?”

Lãng Minh vừa nhìn lên thì bị một con chó sói ranh mãnh gặm lấy môi. Hắn nâng cằm lên rồi tha hồ m*t mát môi y khiến y tự hồ đang bị treo giữa tầng không vô định. Hắn thích thú đưa lưỡi vào trong, cuồng bạo chiếm lấy cả khoang miệng y.

Lãng Minh th* d*c đẩy ra, miệng y còn dính nước bọt của tên hung hăng kia. Y gấp rút đứng dậy, định bỏ chạy thì bị tên kia nắm lấy eo.

Ban đầu, hắn định đỡ để y không ngã. Ngờ đâu đó là hành động ép chặt y vào người hắn. Hắn cơ hồ vui vẻ, gian xảo chạm nhẹ vào mông y.

Lãng Minh giật nảy, bàng hoàng chống cự thoát khỏi vòng tay hắn.

Không may, Lãng Minh lại trốn vào góc tường. Hắn nhanh chóng đuổi theo,nhìn y mà nuốt nước bọt.

“Này…này…hít thở đi…đừng có nhìn tôi như thế.”

Tần Thiên Lăng với ánh mắt như một thú săn muốn nuốt chửng lấy Lãng Minh. Y thản thốt, cuồng tay cuống chân rồi nói.

“Anh hít thở sâu vào đừng có mà lại đây…Á…”

Tần Thiên Lăng nhào lại chỗ Lãng Minh nhưng y nhanh chân né được. Lúc này, mặt Tần Thiên Lăng đỏ bừng lên, có lẽ hắn phát bệnh rồi.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 77


Lãng Minh một lần nữa bị dồn vào chân tường.

“Thiên Lăng à…đừng như thế.”

Bây giờ trong mắt Tần Thiên Lăng, Lãng Minh đang câu dẫn hắn. Hắn nhìn y với con mắt thèm khát, sắp sửa đem y nuốt chửng.

Tần Thiên Lăng ép người Lãng Minh vào tường. Hai tay hắn mạnh mẽ chặn lại ở hai bên tường, y khó mà chạy thoát được.

“Giúp tôi với. Người tôi khó chịu quá.”_Tần Thiên Lăng bức rứt rỉ vào tai y

“Thôi…dừng lại đi.”

Lãng Minh đẩy mặt hắn ra khỏi cổ y, mà trước lúc đó cổ y đã bị m*t mát đỏ tấy lên. Hàng mi co vuốt của hắn đập vào mắt y cùng với đôi mắt chứa đầy du͙ƈ vọиɠ. Thân thể hắn nóng ran ép y vào tường, thi thoảng cạ cạ vào người y. Tình trạng của hắn đã không thể kiểm soát nỗi.

“Tiểu Minh…thực hiện điều em đã hứa có được không?”

Cánh mũi hắn chạm sát vào má y, hơi thở nóng bức của hắn bủa vây khắp người y.

“Tôi không có hứa gì với anh cả.”

Lời nói của y đã khiến tâm trạng hắn trở nên tệ hại. Hắn sốt ruộc ngấu nghiến lấy môi y, thậm chí lưỡi của y cũng bị hắn quấy rối.

“A…ưm…”

Lãng Minh bị ép buộc, y giận dữ, cắn mạnh lấy môi hắn đến bật máu. Y dùng hết sức nhưng chỉ đẩy được vai của hắn ra, phần dưới của hắn không ngừng cạ vào y.

“Tên điên này…anh vẫn giống lúc trước.”_Lãng Minh gằng giọng đôi mắt trừng trừng nhìn hắn

Hắn điên loạn, đôi mắt đăm chiêu nhìn y.

“Chuyện lúc trước…Anh có lỗi với em.”

Sâu trong ánh mắt hắn có phần dịu lại như ẩn khuất một điều gì đó kì bí lắm, khó nói lắm. Cả người hắn giãn ra, thả lỏng y ra.

“Lúc trước là do anh có tiền đồ, có Tần Thị nên có thể thoái mái hành hạ tôi. Bây giờ anh thá gì, còn chẳng có chút tư cách.”_Lãng Minh giận đến nỗi, hận không lấy dao đâm chết hắn

“Không phải em còn yêu anh sao? Đừng có nói những lời như thế.”_Tần Thiên Lăng hoảng loạn nói

“Tôi yêu anh là tôi ngốc. Còn tôi hận anh là do anh mà thôi.”_Lãng Minh nghiến răng đăm đăm nhìn hắn

Tần Thiên Lăng căn bản không muốn cãi nhau với Lãng Minh. Hắn nhanh chóng cấp cứu tình hình.

“Tiểu Minh à, lúc trước là Mễ Khắc Hoàng chuốc thuốc anh. Anh không cố ý.”

Lãng Minh cười nhạt.

“Tôi có thể tin anh không? Anh đổ tội cho một người đang ngồi trong tù sao?”

“Tiểu Minh à, anh không quan hệ chúng ta xấu đi nên em đừng…”

“Tất cả là do anh thôi.”

Lãng Minh thực đẩy mạnh hắn ngã xuống đất.

“Quan hệ chúng ta kết thúc đi. Kể cả bạn tình gì đó.”

Lãng Minh nhanh chóng bỏ đi. Tần Thiên Lăng vừa làm gì đây? Chính hắn đã phá huỷ cái liên kết nhỏ xíu giữa y với hắn. Còn cớ gì để hắn tìm đến y nữa đây, không còn gì cả, thật đáng buồn.

A Cung đã đánh mùi được chuyện này. Anh ta qua bên phòng của Tần Thiên Lăng.

“Đại ca, anh nói cho anh ấy biết rồi?”

“Em ấy không tin tôi. Nói tôi bịa đặt.”

Tần Thiên Lăng khổ sở đóng cửa lại.

“Cậu biến đi chỗ khác.”

Bên trong căn phòng trọ, hắn dùng nước lạnh khắc chế cơn du͙ƈ vọиɠ nhưng nghĩ tới y thì lập tức cơ thể phản ứng vô điều kiện. Hắn chuyển sang chế độ tự hại.

Hắn điên khùng cào mạnh vào vết thưởng ở vai hắn. Hắn nghĩ sự đau đớn về thể xác phần nào sự giúp hắn bớt điên dại với Lãng Minh. Hắn ngu xuẩn đòi hỏi với y sau đó cái kết đắng, không còn tia hy vọng nào nữa.

Bỗng nhiên, hắn giật thót. Lồng ngực hắn đập mạnh hết cỡ, hắn cảm nhận y đang ở sau cánh cửa. Hắn vội vàng đẩy cửa xác nhận.

“Đúng là em rồi.”_Tần Thiên Lăng vui mừng hết độ

“Tôi để quên điện thoại.”

Tần Thiên Lăng bạo gan nắm lấy cổ y, một mạch kéo y vào phòng khoá cửa lại. Y rời khỏi, hắn không đuổi theo nhưng y đã trở lại, hắn đương nhiên một mực giữ chặt.

“Năm đó, tại sao em kiện tôi, ép tôi vào tù?”

“Phải nói cho ra lẽ sao?”

“Đúng vậy. Hôm nay, phải giải quyết cho xong. Sau này anh không đến tìm em nữa.”

“Năm đó, anh hành hạ tôi. Tôi phải trả thù anh.”

“Em muốn trả thù tôi, tôi không trách. Nhưng em có biết luật sự Hàn của em là người của Trương Tấn Kiệt.”

Lãng Minh nhướng mày.

“Ý của anh, cơ nghiệp Tần Thị của anh là do ông ta phá nát.”

“Đúng vậy, cả gia sản của Lãng nữa cơ.”

“Sao anh biết?”_Lãng Minh thản thốt

“Anh biết đó là lý do em cưới Trương A Hoa mà em không yêu cô ta. Người em yêu là anh đây- Tần Thiên Lăng.”_Tần Thiên Lăng tự tin khẳng định

Mặt Lãng Minh sượn đi thấy rõ nhưng vẫn cố nói.

“Anh thì hiểu gì chứ?”

“Anh biết lỗi rồi. Anh sẽ giúp em lấy lại gia sản của nhà em, nuông chiều em, làm người bố tốt của A Bối.”

Lãng Minh đã giận hắn trong 4 năm nay, nhưng có lẽ chỉ vì vài lời dỗ ngọt này mà y đã động lòng.

“Anh sẽ đưa Trương Tấn Kiệt xuống địa ngục. Sau đó, em muốn đánh, đấm hay gϊếŧ anh, là tuỳ em.”_Tần Thiên Lăng chắc như đinh đóng cột

“Vậy anh không muốn trở lại làm lão công của tôi sao? Chỉ đơn giản làm bố của A Bối.”

Lãng Minh giương đôi mắt mờ mờ ám ám nhìn hắn.
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 78


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ!!! (Phần 2)
Chương 79


Chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!
 
Back
Top Bottom