Ngôn Tình Tiệm Bánh Đặc Biệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 60: 60: Phần 2 - Tập 10


Sau khi kết thúc vụ án, mọi người ai về nhà nấy để nghỉ ngơi.

Sáng ngày 14 tháng 7 năm 20XX, mọi người làm bánh mỳ ăn sáng cho khách.
- Lam Thịnh, mày để bao nhiêu độ vậy? Sao mẻ này đen thui vậy?
Anh nghe xong lật đật quay lại, mặt mày tái mét, vội che miệng khẽ cười, Bách Phúc nhíu mày lại mà đi tới kéo anh đi mà chỉ đống bánh đó.
- Nói nhanh.
Lam Thịnh mới trả lời:
- Tao quên lấy ra.
Bách Phúc ôm trán, tỏ vẻ bất lực, cầm khay bánh vừa rồi đổ cái ào vào thùng rác, Hướng Vũ đi vào lấy bánh thấy cảnh tượng đó mà lên tiếng::
- Hai người ngày thay phiên nhau làm hỏng bánh hả? Ra ngoài tính tiền cho khách đi, để tao làm cho.
Lam Thịnh vui vẻ nói:
- Vị cứu tinh bánh mỳ của tôi.
Hướng Vũ lắc đầu, Bách Phúc định đi theo Lam Thịnh thì bị kêu lại làm bánh.

Tưởng thoát khỏi căn bếp là dễ ư? Ai bảo làm bánh ngọt ngon quá làm gì?
Việt Nhân đang cắt bánh cho khách thì nghe giọng nói quen quen ở phía xa bên phải đằng xa kia.
- Cho bốn ổ bánh mỳ xá xíu.
Việt Nhân vừa làm nhanh tay vừa trả lời:
- Đợi chút nhé.

Hình như hai đứa kia làm hỏng bánh hay sao ấy...
Nghĩa Kiệt đặt bốn cốc cà phê trước mặt Việt Nhân mà mỉm cười bảo:
- Mua lỡ dư.
Thái Luân bĩu môi mà phản bác:
- Dư cái gì mà dư, điêu riết quen mồm.
Nghĩa Kiệt liền tán đầu của Thái Luân rồi lại lườm người bạn của mình, Thái Luân ôm đầu nhưng vẫn tỏ vẻ đắc ý.

Hai người còn lại thì khoanh tay không quan tâm.

Việt Nhân thấy vậy mà lắc đầu mỉm cười.
...
Một lát sau, chủ yếu khách đến đây để mua bánh mỳ ăn sáng rồi mua lai rai vài thứ nên chỗ ngồi trống khá nhiều.

Mọi người đang ngồi trên lầu, vì ở dưới là tiệm bánh, ở trên là không gian nghỉ ngơi cho họ.

Đình Sang vừa húp một ngụm cà phê mà lên tiếng:
- Muốn biết tên tổ chức mà giảng viên đó làm việc không?
Hướng Vũ nhíu mày nói:
- Nói đi.
Đình Sang trả lời:
- Hoa Quân Bang, một tổ chức rất bí ẩn.
Mọi người trong nhóm Lam Thịnh đều đồng loạt dựng thẳng, khuôn mặt ngạc nhiên nhìn nhau.

Thành Vương tiếp lời:
- Nghe bảo tổ chức đó phân thuộc hạ làm những công việc khác nhau, cách một thời gian sẽ nộp máu cho họ.
Việt Nhân thắc mắc hỏi:
- Nộp máu để làm gì vậy?
Nghĩa Kiệt nhún vai mà đáp lại:
- Ai mà biết được, tối qua nghe người đó nói là nghiên cứu gì đấy.
Lam Thịnh sực nhớ ra điều gì đó nên đã lấy điện thoại ra gọi cho một người.
- Chị có thể đến tiệm của em được không? Em muốn biết vài chuyện ạ.
- Được.
Hai mươi phút sau, một người quen thuộc đó đã đến và hiện tại đang có mặt ở tiệm, vẫn cái dáng kiêu kì đó, vẫn là cái điệu bộ ngồi trên ghế đầy khí chất của người đứng đầu.

Mạt Hồng mới nhếch mép khi nghe mọi người hỏi cô ấy cái tên "Hoa Quân Bang".

Cô ấy bèn lên tiếng giải thích:
- Tổ chức đó không chỉ làm việc một cách bí ẩn, mà còn rất khôn khéo.

Bởi vậy cảnh sát cũng chỉ bắt được thuộc hạ mà không bắt được người đứng đầu.

Họ không dễ lộ đâu, với lại cũng là tổ chức lâu đời như gia tộc họ Hoa vậy.

Việc giết hại lấy máu đó để làm gì thì chị cũng không rõ, hình như đang nghiên cứu một thứ nguy hiểm...
Lam Thịnh mới thắc mắc hỏi:
- Vậy làm sao để những người đứng đầu lộ mặt?
Mạt Hồng hừ một tiếng lạnh rồi đáp:
- Trừ khi việc đó gây sự hứng thú lớn đối với họ.

Có lẽ giảng viên đó đã báo thông tin cho họ về việc các em là thám tử rồi.
Bách Phúc rụt rè hỏi:
- Họ sẽ làm gì khi biết thông tin đó?
Mạt Hồng trả lời:
- Không biết, chị đâu phải là người của họ.

Thái Luân hỏi:
- Vậy gia tộc họ Hoa với Hoa Quân Bang có mối quan hệ gì không ạ?
Mạt Hồng mỉm cười nói:
- Chỉ là hợp tác hữu nghị.
Đình Sang cười nói câu:
- Nhưng cũng không chơi lại với gia tộc họ Hoa.

Câu nói đó làm cho Mạt Hồng cười lớn, lập tức đối đáp lại:
- Mấy đứa chưa biết rồi, đã từng có hai người là thành viên của gia tộc họ Hoa đã quậy tung tổ chức đến mức người đứng đầu đó phải lộ diện mà nói lời xin lỗi đấy.
Bách Phúc vui vẻ mới hỏi:
- Ai vậy ạ?
Mạt Hồng mới bảo:
- Hoa Anh Túc với Hoa Huyết Tâm.
Việt Nhân khuôn mặt đầy ngạc nhiên và ngưỡng mộ mà nói:
- Đỉnh thế ạ.

Nói thật là ai trong gia tộc họ Hoa đều giỏi.
Mạt Hồng cười tít cả mắt, bèn nói:
- Hihi, Huyết Tâm kể lại chứ chị biết gì đâu.
Lam Thịnh khéo môi giật giật liên hồi mà nói:
- Chị là người đứng đầu mà chuyện này chị không biết luôn.
Mạt Hồng đáp lại:
- Tại khi đó chị đi công tác, không ai báo nữa.

Huyết Tâm khi đó còn ở tiệm bánh để dạy mấy đứa, nghe Hoa Nài Nài bị thương do người của tổ chức gây ra nên cùng Anh Túc đến đó quậy cho nát luôn.
Bách Phúc nghe kể xong chợt nhớ ra ngày đó, cậu nhớ là ngày đó đang tập làm bánh cùng Huyết Tâm bỗng có tiếng điện thoại reo lên, Huyết Tâm nghe xong thì lật đật chạy vội đi ra ngoài làm cậu ngơ ngác, đứng hình luôn, vì bánh lúc đó cậu mới làm lần đầu nên khi Huyết Tâm đi thì cậu loay hoay không biết làm bước tiếp theo, may mắn có vị cứu tinh tên Quân Tử đi đến chỉ dạy.

Cậu thốt lên:
- Ngày đó chị ấy bỏ rơi em, để em với chiếc bánh không có làm bao giờ luôn, buồn hết sức.

Vậy là chị ấy gặp người đó rồi, phải không ạ?
Mạt Hồng bật cười mà nói:
- Không thấy mặt, Huyết Tâm kể là người đó đeo mặt nạ.

Còn gì hỏi nữa không?
Cả tám người đều đồng loại lắc đầu.

Mạt Hồng đứng dậy, cầm túi xách lên rồi đi xuống, mọi người cùng tiễn cô ấy đi, trước khi ra khỏi cửa, cô ấy có quay lại nhắc nhở:
- Mấy đứa phải thật cẩn thận.

Có gì gọi cho Tuyết Hoa, người này sẽ cho các em vài chiêu.
Mọi người cúi đầu lễ phép, chào tạm biệt Mạt Hồng.

Đứng đó tầm năm phút thì Nghĩa Kiệt lên tiếng hỏi:

- Người mà chị nhắc đến là ai vậy?
Hướng Vũ mỉm cười đáp:
- Cùng là bạn của chị Huyết Tâm đó.
...
Tại một nơi nào đó, một tổ chức đang thu thập các bịch máu để nghiên cứu cách chế tạo ra viên pha lê máu thuần khiết, nhưng nó lại nguyên nhân để họ hại người vô tội, đồng thời nó có chức năng gây hại.

Người đứng đầu đó đang ngồi chập chững trên cao kia mà nói:
- Có viên pha lê ta sẽ phá nổ từng trụ sở cảnh sát mấy cái đứa thám tử kia.

Cái đám kia phiền phức đó khiến ta giờ mất một đại thuộc hạ giỏi giang.
Có người khác xen vào nói:
- Đám cảnh sát thì cứ từ từ, mấy đứa nhóc thám tử phải xử lý trước đã Huy Quân.

Nghe nói là truyền nhân của nhóm thám tử của Phương Tuấn và một nhóm khác cũng nổi danh không kém.
Người đứng đầu tên Huy Quân đó mới thốt lên:
- Ồ, có truyền nhân của con rể gia tộc họ Hoa luôn sao? Không phải dạng vừa rồi.

Thầy nào học trò nấy, đợt trước thầy đụng vào gia tộc họ Hoa, đợt này học trò lại đụng vào Hoa Quân Bang.

Thấy thú vị rồi.
Một thuộc h* th*n cận nhất lên tiếng:
- Giờ phải làm gì trước tiên ạ?
Huy Quân nhếch mép nói:
- Cứ để thoải mái rồi tôi có lệnh gì thì sẽ nói sau.

Chú ý khi tiến hành nhiệm vụ, đừng làm kích động nhà họ Hoa, đừng như lần trước, đắc tội với họ là không xong đâu.
Thuộc hạ cúi đầu nói:
- Vâng..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 61: 61: Phần 2 - Tập 11


Tối hôm đó, Bách Phúc và Hồng Nhan đang cầm tay nhau đi dạo phố chơi, đằng sau là mấy đám bạn của cậu làm những điệu bộ ghét bỏ, tay ra nắm mà đánh vào không khí.
- Biết vậy rủ thêm Ánh Linh đi cho đỡ nhìn cảnh tượng này.
Hướng Vũ nhìn qua Việt Nhân mà nhăn mặt lại mà phản ứng gay gắt:
- Mày nữa hả?
Lam Thịnh chẹp miệng nói:
- Đã không có người yêu mà nhìn cảnh này hết sức tổn thương.
Bên cặp kia thì quay lui liếc nhẹ nhìn ba người họ, Bách Phúc nắm tay Hồng Nhan mà thở dài bất lực bảo:
- Tính ra anh rủ tụi nó để tìm định mệnh đời mình mà vậy đấy.
Hồng Nhan thấy bộ mặt bất lực đó của cậu mà khẽ cười, đáp lại:
- Cái này gọi là ế bằng thực lực.
...
Sáng hôm sau, ngày 15 tháng 7 năm 20XX, họ phải đóng tiệm bánh lại vì hôm nay học viện tổ chức kì thi bắn súng toàn trường.

Mỗi lớp cử bốn đến tám bạn thi đấu.

Nhóm Lam Thịnh chỉ có Việt Nhân tham gia.

Cuộc thi bắn súng toàn trường bắt đầu.
Các trận đấu đầu tiên đã cho thấy cạnh tranh khốc liệt vì những học viên bắn cứ 9 9 8 hoặc 10 9 8.

Đến lượt Việt Nhân, cậu đấu với một người bên lớp của Ánh Linh đang học.

Hai người quay qua đối diện nhau để chào rồi lại quay về phía cũ.

Việt Nhân bắn trước của lượt một, tổng số 9 10 10; người kia bắn được 9 9 10, sát nút nhau.

Đến lượt hai, cả hai bắn tổng số hòa nhau 9 9 8; ở lượt cuối cùng, Việt Nhân bắn được 10 10 10, còn người kia thì 9 7 9.

Cuối cùng là Việt Nhân thắng, khi đấu xong hai người đều ôm nhau một cái để chúc mừng.

Nhưng công nhận người đấu với cậu cũng rất giỏi.
- Tôi biết ngay cậu sẽ thắng mà.
- Do may mắn thôi.
- Mà này, Ánh Linh thích cậu thật đó.
- Ồ.
- Cậu phải biết giữ cơ hội đó nha.
- Cảm ơn cậu.
Sau khi đấu xong thì cậu về chỗ ngồi cũ để xem những trận đấu còn lại của vòng loại.

Khi đến lượt Ánh Linh thi đấu, Bách Phúc vỗ vào người Việt Nhân rồi đặt cánh tay lên vai cậu mà lên tiếng:
- Người ta kìa.
Việt Nhân hất cánh tay của Bách Phúc ra mà nhăn mặt bảo:
- Thôi đi.
Lam Thịnh cũng xen vào nói:
- Cổ vũ cho người ta đi.
Đang nói chuyện, đột nhiên có tiếng nổ "Bùm", mọi người xôn xao, có người khuôn mặt đầy lo lắng, có người hét lên kêu: "Súng nổ mọi người ơi!".

Cả bốn người cũng hốt hoảng đứng dậy, Việt Nhân trong lòng có chút đau, Hướng Vũ giọng nói có vẻ sợ hãi:
- Súng của Ánh Linh bị gì vậy?
Việt Nhân không quan tâm đến lời nói mà vội vàng nhanh chân đến chỗ của Ánh Linh mà đỡ cô ấy lên, hốt hoảng hỏi:
- Này, có sao không?
Ánh Linh ôm đầu mà nhìn lên, đối diện cậu mà mếu máo khóc lớn mà ôm chặt cậu, cậu luống cuống, ôm chầm một cách ôn nhu lấy cô lại mà động viên an ủi:
- Không sao.

Cô ổn là được.
Một lát sau, ban giám hiệu của học viện phải ra yêu cầu dừng lại cuộc thi vì muốn kiểm tra lại súng để tránh ảnh hưởng của các học viên.

Ánh Linh được đưa vào phòng y tế, còn lại thì dọn dẹp ở thao trường gọn gàng.
Nhóm của Nghĩa Kiệt đi đến gặp nhóm Lam Thịnh, năm phút sau thì Quý Khang cũng đi đến, cậu ta bỏ tay vào túi quần, nhíu mày thắc hỏi:
- Lạ vậy? Tất cả các súng đều được kiểm tra kĩ càng một lượt mà nhỉ?
Lam Thịnh khoé môi giật giật mà nói:
- Hành động ngu xuẩn.

Thái Luân lên tiếng:
- Điều tra thử là ai không?
Tất cả đều gật đầu, Việt Nhân ở lại với Ánh Linh một hồi ở phòng y tế thì đi ra ngoài gặp mọi người.

Bạn thân của Ánh Linh là Xuyến Chi đi đến lo lắng hỏi:
- Nó ổn đúng không?
Việt Nhân đáp:
- Ừ, chăm sóc cô ấy nhé.
Dứt câu thì cậu bước đi, còn cô bạn thân thì vội vàng vào phòng, khuôn mặt buồn bã mà bước đến Ánh Linh mà ngồi bên cạnh v**t v* cô, nói:
- Sẽ ổn thôi.

Mày có nghĩ súng đã bị ai đụng chạm không?
Ánh Linh bình tĩnh lại, rồi nhăn trán mà suy nghĩ, nói:
- Không phải là cô ta chứ?
Xuyến Chi nghe vậy mà bức xúc, bèn bảo:
- Nếu là cô ta, tao sẽ xé cô ta ra.
Ánh Linh thở dài nhắc nhở:
- Thôi.

Có nhiều người thích cậu ấy mà, thấy tao cứ lẽo đẽo cậu ấy nên ghét là phải.
Xuyến Chi nói:
- Ơ, ngộ.

Bên góc nào đó, có một người con gái cười hả hê vì kế hoạch thành công.
- Đó là cái kết cô phải chịu.

Haha.
...

Chuyện cứ trôi qua như vậy cho đến buổi tối hôm đó.

Tại tiệm bánh, mọi người đang xem những video mà sáng nay đã quay, họ phải nài nỉ, dỗ ngọt bác bảo vệ để bác đưa cho.
- Ê, xem này mọi người.
Mọi người nghe tiếng của Quý Khang mà xúm lại màn hình, Bách Phúc đưa tay bấm dừng một đoạn mà nhíu mày nói:
- Ủa? Cô gái này quen.

Việt Nhân, quen đúng không?
Việt Nhân đáp:
- Ừ.
Thành Vương cười khinh nói:
- Nộp luôn cho thầy hiệu trưởng.
...
Sáng ngày 17 tháng 7 năm 20XX, mọi người tu tập tại lớp Ánh Linh rất đông, Xuyến Chi đang bóp cổ một người con gái, hành động không nên làm ở học viện nhưng cô nàng tức quá nên liều luôn.

Ánh Linh thấy vậy mà bỏ cặp xách xuống mà ngăn cản, nói:
- Học viện đó, mày sẽ bị phạt.
Xuyến Chi quay qua, khuôn mặt đầy sự bực bội hiện lên mà bảo:
- Không nghi ngờ gì hết, tao đoán chắc chắn là cô ta, Phương Thanh.
Phương Thanh khó khăn lên tiếng:
- Nhưng...cô...có..chứng cứ sao?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 62: 62: Phần 2 - Tập 12


Mới dứt câu thì có một người đi đến, đó là Việt Nhân.

Cậu vỗ vai ra hiệu Xuyến Chi cứ để cho cậu xử lý, khi đó cô nàng mới thả tay ở cô ta.

Cậu lắp laptop để kết nối với máy chiếu, thở dài mở đoạn băng lên.

Mọi người xem xong khuôn mặt đầy tức giận, ánh mắt đều chỉ vào hướng Phương Thanh.

Việt Nhân thở dài mà lên tiếng:
- Tôi đã báo cho ban giám hiệu, chuẩn bị kỷ luật đi là vừa.
Phương Thanh nghe vậy hoảng hốt đi đến van xin Ánh Linh:
- Tôi xin lỗi cô, lần sau không dám nữa.

Tôi biết lỗi rồi.
Ánh Linh nhìn cô ta rồi quay mặt đi rồi bảo:
- Tôi không dám nhận.
Phương Thanh nghe xong liền lộ vẻ tức giận, mới đứng dậy, khuôn mặt chuyển qua vẻ kiêu ngạo, đanh đá nói:
- Cô cẩn thận đấy.
Việt Nhân quát lên:
- Đã sai còn nói được vậy hả?
Phương Thanh cười nhếch mép đáp lại:
- Đúng.

Tôi thích anh như vậy, anh lại phũ phàng với tôi.

Tuy nhiên, đây không phải lý do duy nhất để tôi hại cô ta.
Việt Nhân nhíu mày lại, ý của cô ta là sao? Cô ta thốt lên xong thì che miệng lại, hình như cô ta lỡ miệng lộ gì rồi.

- Cô nói vậy là sao?
Phương Thanh ấp úng nói:
- Không...không gì đâu.
Trong khi đó, tám người ngoài kia đang ở ngoài hóng chuyện, bỗng nhiên Lam Thịnh để ý một kí hiệu trên cánh tay phải của Phương Thanh, anh lập tức vỗ vai Thái Luân mà nói nhỏ:
- Cánh tay phải của cô ta có hình vẽ.
Thái Luân nghe được thế nên đã nhìn vào, đúng như lời của anh nói, có một kí hiệu thật.

Hai người họ rất thắc mắc kí hiệu đó là gì.

Đột nhiên nhắm về Ánh Linh, chắc chắn không phải một phần vì Việt Nhân mà là có cái lý do nào đó nữa.
Sau khi kết thúc mọi chuyện thì ai về lớp nấy để học, có vụ việc này sẽ được giải quyết vào chiều hôm nay theo yêu cầu của học viện.
...
Tại Hoa Quân Bang, hắn - Huy Quân đọc bản báo cáo xong thì khuôn mặt cực kỳ tức tối.

Hắn vứt luôn bản giấy đó xuống đất mà quát lên:
- Đợi cô ta đi học về, lôi cô ta đến gặp tôi!
Thuộc hạ của hắn cúi đầu xuống đáp lại:
- Ngài bình tĩnh, tôi sẽ làm theo lệnh.
Hắn lườm thuộc hạ rồi suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Điều tra gia đình của đám nhóc thám tử đó cho tôi.
Thuộc hạ đáp:
- Vâng.
Bỗng nhiên có một người đi đến cầm một xấp tài liệu mà bảo:
- Không cần tìm, em mang cho anh rồi đây.
Huy Quân mới mỉm cười, cầm lấy xấp đó mà ôn nhu nói:
- Sao về rồi vậy? Không sợ bị phạt à?
Người đó bèn bảo:
- Bảo Ngân này mà sợ gì phạt.

Em xin phép rồi.
Huy Quân mới đưa tay xoa đầu em gái mình mà nói:
- Trong đây, em đã nhắm vào ai chưa?
Bảo Ngân đáp:
- Lam Thịnh.

Anh cấm đụng vào đấy.
Huy Quân ôn nhu bảo:
- Biết rồi.

Nghỉ ngơi đi.
Hắn ta dứt câu xong thì xem tài liệu đó, một lát sau, đập vào mắt hắn là một cái tên "Hồng Nhan" mà cười nham hiểm, kêu một thuộc hạ khác mà lệnh.
- Giết và lấy máu người này cho tôi.
Thuộc hạ cầm thông tin của Hồng Nhan mà cúi đầu nhận lệnh.

Còn thông tin khác thì hắn sẽ để sau, vẫn có thời gian để làm.
...
Chiều hôm đó, học viện kỉ luật Phương Thanh và đuổi học cô ta.

Hoàn thành các bước kỉ luật thì học viện đã cho nghỉ sớm.

Nhóm Lam Thịnh vì vậy mà tranh thủ làm về tiệm mở cửa cho khách, tuy nhiên, Bách Phúc bỏ bạn bè bán bánh mà đi chơi với người yêu chỉ 30 phút về tiệm.

- Tao tức tao giãy đành đạch.

_Hướng Vũ.
Lam Thịnh ôm trán bất lực bảo:
- Nay làm bánh khó mà nó đi mất tiêu, tao phải sao đây trời?
Việt Nhân úng má nói:
- Tao đi giao hàng, hehe.
...
Phương Thanh - cô ta từ học viện trở về, đang đi trên đường thì bị đánh ngất, khi cô ta tỉnh dậy đã ở trong Hoa Quân Bang rồi.

Cô ta bàng hoàng khi nhìn Huy Quân và Bảo Ngân.

Cô ta nhíu mày lại tự hỏi: "Mình làm gì sai sao?".

Hắn ta lạnh lùng lườm cô ta mà nói:
- Cô đã không hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Cô ta đầy sợ hãi van xin:
- Tôi xin lỗi, cho tôi lấy công chuộc tội.
Bảo Ngân cười nhếch mép nói:
- Hừ, cô đã làm cho Việt Nhân nghi ngờ rồi đấy, muốn theo đuổi người ta cũng không được nữa rồi.
Huy Quân tiếp lời:
- Lần này tạm tha cho cô, phải lấy bằng được máu của Ánh Linh, không thì cô sẽ là người thay thế.

À, đem mấy pha lê này thử nghiệm đi.
Phương Thanh run rẩy cầm lấy, cô ta đáp:
- Vâng.
Huy Quân cười nhếch mép nói thêm:
- Đây là một thuốc nổ đặc biệt do tôi mất công suy nghĩ ra, làm cho tốt vào.
- Vâng.
...

Tối hôm đó, cả nhóm tụ họp lại với nhau xem tivi, Việt Nhân vuốt cằm suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng về một việc.
- Giờ tao mới nhớ ra lời cô ta nói khi sáng này.
Hướng Vũ khó hiểu nói:
- Phương Thanh hả?
Việt Nhân gật đầu, cậu với thái độ nghiêm túc bảo:
- Cô ta nói không phải lý do duy nhất để hại Ánh Linh mà còn một lý do khác nữa, khi tao hỏi thì cô ta lại rất ấp úng.
Lam Thịnh nhếch mép nói:
- Mày có suy nghĩ giống tao rồi, tao để ý cô ta có kí hiệu ở cánh tay phải.
Bách Phúc mới dựng thẳng người dậy mà quay qua nhìn anh mà bảo:
- Kí hiệu? Không lẽ cô ta là người của Hoa Quân Bang?
Việt Nhân nghe vậy liền có chút lo lắng, bảo:
- Có thể.

Nếu vậy...
Hướng Vũ chen vào nói:
- Nếu vậy, Ánh Linh sẽ gặp nguy hiểm nữa đấy.
"Gió mang hương về giờ em ở đâu..."
- Gì thế cha nội?
Lam Thịnh mới vội vàng cầm lấy điện thoại, nhìn Hướng Vũ mà cười tươi nói:
- Điện thoại của tao.
Bách Phúc gượng cười nói:
- Nó ế mà nó để nhạc thất tình.
Lam Thịnh nhíu mày lại rồi ra hiệu mọi người im lặng, anh bắt máy.
- Em nghe ạ.
Vũ Hữu nói:
- Có vụ án nhờ mấy đứa đây..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 63: 63: Phần 2 - Tập 13


Lam Thịnh mới "Vâng" một tiếng thì Vũ Hữu lập tức tắt máy, anh mới cầm điện thoại lên mà nhăn mặt một cái mà bảo:
- Chưa hỏi địa điểm ở đâu nữa.
Bách Phúc cười gượng bèn nói:
- Đi bằng niềm tin hay gì trời.
"Ting", tin nhắn từ điện thoại từ Bách Phúc phát ra, cậu đọc thì thấy Nghĩa Kiệt nhắn với nội dung như sau:" Vị trí hiện trường vụ án ở khu biệt thự AA, hẹn gặp".

Nhưng một phút sau, Nghĩa Kiệt lại nhắn thêm câu:" Chiều gặp chưa đã, chắc là trời muốn chúng ta cãi nhau tiếp.", làm cậu đọc xong muốn ném cái điện thoại đi cho xong việc.

Lý do cậu như vậy vì chiều hôm nay đang đi chơi tung tăng với Hồng Nhan, chẳng may gặp trúng Nghĩa Kiệt, cậu ta thấy thế vội vàng kéo Hồng Nhan đi mà không thèm để ý cậu.

Cậu mặt mày đen thui nên cũng giành lại, cứ như thế hai người chí chéo nhau cả buổi, Hồng Nhan cô ấy thấy vậy nên mắng cho hai người đơ luôn.

Rốt cuộc cả ba đi chơi chung với nhau luôn, nhưng cả hai anh chàng đều lườm nguýt nhau, vậy là hết buổi đi chơi một cách trọn vẹn.

Cậu cay lắm.
"Bộp", Hướng Vũ đứng sau lưng cậu nãy giờ mà lạnh giọng bảo:
- Không đi hả?
Bách Phúc gật đầu, nhanh chóng đứng dậy mà đi.

Cả bốn đều đi đến hiện trường mà nhóm Nghĩa Kiệt đã chỉ dẫn, nhưng đi trên con đường cực kì "đẹp".

Ổ voi, ổ gà có đầy, đi cứ lắc qua lắc về, say xẩm mặt mày, đặc biệt là người hay bị say xe như Hướng Vũ, xíu nữa là cậu nôn ra ngay tại chỗ.
Đến nơi, cả bốn người chỉnh lại trang phục tử tế rồi đi đến gặp Vũ Hữu.

Anh ấy khoanh tay lại, nhếch đôi lông mày lên một cách điêu luyện, bèn nói:

- Nạn nhân tên Hảo, 24 tuổi, giới tính nữ.

Mới chết cách đây 3 tiếng trước.
Cả bốn người đi đến hiện trường gần hơn, lúc đó nhóm Nghĩa Kiệt cũng ở đây rồi.

Thái Luân vẫy tay chào mà lên tiếng:
- Đi lên phòng thôi.
Cảnh tượng máu me be bét dính đầy tường và sàn nhà, xung quanh đều bừa bộn, còn lại không có khả nghi gì.
Một lát sau, khi đã ghi chép và phân tích kĩ lưỡng, Lam Thịnh giơ tay vuốt cằm, nghiêm túc mà nói:
- Căn phòng có vẻ hơi bừa bộn, chắc nạn nhân đã có sự phản kháng, anh Hữu nói mới chết 3 tiếng tức là 17 giờ, hiện đã 20 giờ, hơi ấm vẫn còn một chút.

Chắc chắn hung thủ vẫn còn ở gần đây để xem chúng ta.
Đình Sang thở dài bảo:
- Nhìn kĩ, nạn nhân mất máu rất nhiều.
Việt Nhân quan sát một lượt thì thấy một đường máu rất dài rồi bèn lên tiếng:
- Vết máu này sẽ đi đến đâu nhỉ?
Thành Vương chẹp miệng đáp lại:
- Dài vậy thôi, chứ ra ngoài sân thì không còn nữa.
Hướng Vũ nhìn xuống thấy một bịch để chứa máu và một con dao, cậu nhăn mặt lại mà cúi người xuống, đeo bao tay và nhặt lên mà nói:
- Nạn nhân bị rút máu sau khi nạn nhân đã tắt thở.

Hung thủ cũng lạ thật, để dụng cụ ở đây luôn.
Lam Thịnh nghe vậy mà có thể phỏng đoán là bên nào làm.

Anh bắt đầu hồi tưởng lại cảnh trong căn phòng này.
Hồi tưởng...
- Tránh ra, có ai không?
- Haha, cho tôi máu đi.
- Đừng giết tôi, aaaa...
Máu văng dính phải vào tường, một nhát, hai nhát, ba nhát.

May cho sự hồi tưởng đó có xuất hiện một hình vẽ.
Quay lại về thực tại, anh phải giật mình, hơi đau tim một chút.

Thái Luân thấy vậy nên hỏi chuyện:
- Ổn không?
Lam Thịnh quay qua cười bảo:
- Ổn.
Bách Phúc nói:
- Nạn nhân ở nhà một mình, chắc cũng sẽ đóng khoá cẩn thận.
Hướng Vũ nói:
- Đột nhập cũng dễ mà.

Tao nghĩ đây là do sát thủ cao cấp làm, tại nhìn con dao rất tinh xảo.

Những người còn lại nghe xong đều có suy nghĩ riêng của bản thân.

Lúc đó Vũ Hữu lên gặp mà hỏi chuyện:
- Sao rồi?
Lam Thịnh trả lời:
- Em chưa thể đoán ra được gì.

Có lẽ phải điều tra thêm.
Vũ Hữu mới bảo:
- Tốt nhất đừng phải là tổ chức Hoa Quân Bang.
...
Hồi lâu, họ cũng đã đi xuống một cách không vui.

Xem ảnh rồi xem hiện trường trực tiếp mà vẫn không thấy gì ngoài con dao và bịch chứa máu.

Mọi người đành phải về nhà, mai rồi lại tiếp tục điều tra.

Trước khi lên xe, Lam Thịnh có cảm giác cứ có ai theo dõi mình vậy.

Anh lạnh mặt lại rồi lườm một cái rồi lại vào trong xe mà đi về.
...
Tại tiệm bánh, họ dán những bức ảnh lên, Bách Phúc nhìn Lam Thịnh mà hỏi:
- Hồi nãy, mày hồi tưởng có thấy gì không?
Lam Thịnh đáp:
- Hình như hung thủ có hình vẽ.
Việt Nhân nghe thế liền đoán mò:
- Đừng nói là của Hoa Quân Bang nhé.
Lam Thịnh lắc đầu trả lời:
- Tao cũng không rõ.
Hướng Vũ thở dài nói:
- Cứ để đây, phỏng đoán nhiều cũng không thể kết luận chắc chắn được.
Nghe nói như vậy, cả ba người còn lại gật đầu rồi tất cả cùng nhau xem tivi.

Đang xem vui vẻ thì Bách Phúc lỡ bấm qua kênh thời sự, Việt Nhân nhăn mặt nói:
- Đang xem phim.
"Chào quý vị và khán giả đang xem thời sự của chúng tôi, bản tin đầu tiên chúng tôi muốn đưa như sau: Lúc 21 giờ tối hôm nay có nhiều trụ sở cảnh sát bị một loại bom được chế bằng máu tấn công, theo suy đoán của các chuyên gia thì nó có xuất công phá khá lớn, khiến nhiều cảnh sát bị thương.

Người ném là một cô gái trẻ.

Đây là hình ảnh của cô gái đấy.

Bản tin thứ hai là...".
Cả bốn định bấm xem kênh bên kia thì nghe sửng người, đồng thời sốc khi thấy hình ảnh của cô gái đó.

Hướng Vũ nuốt nước bọt ực ực mà nói:
- Là Phương Thanh.
Việt Nhân bảo:
- Cô ta liều mạng vậy? Mới bị đuổi học chiều hôm nay mà lại...
Bách Phúc nói:
- Bom chế tạo bằng máu người, kinh dị phết.
Lam Thịnh mới bảo thêm:
- Mình mới về giờ này luôn nè.

Vậy có trụ sở cảnh sát của anh Vũ Hữu có bị gì không nhỉ?
Việt Nhân ôm trán bất lực nói:
- Chắc là không đâu.
Lam Thịnh đứng dậy rồi vừa đi xuống vừa nói:
- Đáng sợ quá, đi xuống làm bánh cho đỡ sợ..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 64: 64: Phần 2 - Tập 14


Nhưng đêm đó, Lam Thịnh đã không ngủ được, anh suy nghĩ vậy thứ rồi lại nằm dậy lấy sấp tài liệu vụ án ra đọc vài lần.

Anh không biết có camera ở xung quanh đó không.

Nếu có, vậy chắc chắn sẽ có dữ liệu mới cho anh điều tra kĩ hơn.
Ngày hôm sau, ngày 18 tháng 7 năm 20XX, sáng sớm ra đã có một người đã đến tiệm bánh.

Ánh Linh ló đầu vào nhìn trái nhìn phải, lúc sau cô thấy Việt Nhân đang loay hoay đặt bánh vào hộp, cô nhẹ nhàng bước chân, không gây tiếng động đến sau lưng cậu, đột nhiên cậu xoay người lại khiến khoảng cách lúc này giữa cả hai khá gần, sửng sờ một lúc lâu thì cả hai đều quay qua hướng khác.

Việt Nhân bèn lên tiếng:
- Không học sao?
Ánh Linh nghe vậy mà bĩu môi nói:
- Có, điều đi mua đồ ăn sáng với cả tiện thể gặp cậu luôn.
Việt Nhân nhíu mày lại nói:
- Dù gì vào học viện cũng gặp mà.
Ánh Linh đanh đá đáp lại:
- Tôi thích gặp cậu sớm hơn, được chưa?
Việt Nhân gật đầu, tỏ vẻ bất lực mà nói:
- Được mà.

Đợi tôi xíu.
Ánh Linh cười tít mắt chờ đợi.

Bách Phúc cầm giẻ lâu bàn đi xuống, thấy cô nên cười nhẹ mà chào hỏi:
- Xin chào.
Ánh Linh vẫy tay đáp lại.

Đúng lúc đó, Hồng Nhan cũng đến, chạy nhanh tới nũng nịu với Bách Phúc.

Cô ấy mè nheo bảo:
- Cho em bánh sinh nhật, vị bạc hà.

Ngày qua em quên sinh nhật của bạn, nó dỗi em rồi huhu.
Bách Phúc cười, vuốt những sợi tóc của Hồng Nhan mà cưng chiều, bèn nói:
- Không sao, chút nữa để anh làm rồi đưa cho em luôn.

Ngồi chơi với Ánh Linh bên kia nhé.
Hồng Nhan vui vẻ đáp lại:
- Vâng.

.

.
Một lát sau, Việt Nhân đem ra hai chiếc bánh trong tay, một chiếc là bánh bao nhân xá xíu, đồng thời cầm thêm hộp sữa tươi, bên còn lại là bánh sinh nhật.

Việt Nhân mới nhìn Ánh Linh bảo:
- Cho cô hộp sữa này.
Ánh Linh cười tít mắt, vui vẻ nói:
- Chu đáo quá!
Hồng Nhan bên cạnh với vẻ mặt hớn hở, lên tiếng nói:
- Hai người nhìn đáng yêu quá! Tôi đẩy thuyền được không?
Cả hai cùng đáp nhưng khác câu:
- Tùy.

_Việt Nhân.
- Có.

_Ánh Linh.
Hồng Nhan nghe vậy liền giơ tay gãi đâu, vẻ mặt tiếp tục chuyển sang ngây thơ vô số tộI, nói:
- Xem như tôi chưa nói gì hết nhé.
Ánh Linh úng má nói:
- Ơ...
Đột nhiên, Lam Thịnh từ trên lầu chạy xuống, chỉ kịp chào vài câu rồi đi ra ngoài luôn.

Hướng Vũ vẻ mặt đờ ra, rầu rĩ đi xuống bảo:
- Hai tụi mày đi học, còn tao với Lam Thịnh mà giờ nó đi mất tiêu.
Bách Phúc mới chẹp miệng, vỗ vai cậu bạn mình mà nói:
- Cố lên bạn.

.

.
Tại hiện trường vụ án của tối hôm qua, Lam Thịnh đi đến đó tìm kiếm thử xung quanh camera không.

Tìm hồi lâu thì phát hiện ra một cái nên anh cười khẽ mà đến đó hỏi chủ của camera đó.

Khi anh xin được, anh đã mượn laptop mà xem đoạn băng đó.

Anh xem và phát hiện ra có một người đàn ông khả nghi nên đã bấm dừng mà chụp lại, anh nhanh chóng gửi hết qua bên anh.

Xong xuôi mọi việc, anh cảm ơn người ta rồi đi ra ngoài.

Anh bước vào trong xe mà xem lại đoạn băng đó.
- Người này có hình vẽ.
"Rầm", cú tông mạnh làm anh làm ngã về phía trước, may là không bị thương.

Anh mở cửa xe ra xem thử, thấy một chiếc xe màu đen đang ở phía sau tông trúng xe anh.
- Tôi xin lỗi nhé.

Anh lắc đầu đáp:
- Không sao.

Anh cũng ổn chứ?
Người đó mỉm cười, nói:
- Ổn.
Đột nhiên Lam Thịnh mới sực phát hiện ra người này với người trong đoạn băng rất giống nhau.

Anh bắt đầu nghi ngờ.

Người đó mới bảo:
- Để tôi bồi thường cho cậu.
Anh xua tay từ chối khéo léo:
- Không cần đâu.

Có vết xước nhẹ một chút thôi.
- À, vậy tôi đi trước.
- Tạm biệt.

.

.
Ở góc nào đó, có một cô gái đang nắm chặt tay, khoé miệng giật giật, lẩm bẩm:
- Đụng đến người của tôi.

Xem tôi xử anh thế nào?

.

.
Tại Hoa Quân Bang, mọi người đều tập trung đông đủ.

Huy Quân mặt nặng mày nhẹ, cau có mà quát lên:
- Cái con quỷ Phương Thanh đó, làm việc không ra hồn.
Ai nghe cũng phải cúi đầu như tạ tội.

Bảo Ngân thở dài mà nói:

- Dù sao đám cảnh sát đó cũng nhiều người bị thương.
Huy Quân mới bảo:
- Cô ta còn chưa xong nhiệm vụ được giao đã bị phát hiện.
Bảo Ngân cười nhếch mép mà nói:
- Dù sao vẫn chưa bị bắt là may rồi.
Đột nhiên tâm trạng của Bảo Ngân bắt đầu thay đổi mà nói:
- Thuộc hạ của anh đã đụng vào người của em đấy.
Huy Quân nghe vậy liền động viên nói:
- Anh sẽ dạy lại.
Bảo Ngân hừ một tiếng rồi đứng dậy quay ngoắt người bỏ đi.

Huy Quân hắn ta bất lực mà dặn dò đám thuộc hạ.

.

.
Đến buổi trưa, Lam Thịnh vừa ăn vừa suy nghĩ làm cho Hướng Vũ khó hiểu nên hỏi:
- Mày bị cái gì vậy?
Lam Thịnh đáp:
- Sáng nay tao đến lại đó, kiếm được đoạn băng từ camera ở gần đó.

Đột nhiên gặp một người rất người trong đoạn, làm tao có chút nghi ngờ.
Hướng Vũ nhíu đôi lông mày lại mà bảo:
- Lỡ người giống người sao? Mà có hình vẽ đó không?
Lam Thịnh lắc đầu đáp:
- Tao không để ý, chắc có che.
Bách Phúc mặt đầy ngáo ngơ hỏi:
- Vậy gặp lại khó đấy.
Lam Thịnh nhún vai mà bảo:
- Chắc thế.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 65: 65: Phần 2 - Tập 15


Anh thở dài rồi lại hí hoáy ăn cơm.

Xong bữa ăn thì dọn dẹp một chút, sau đó họ lên phòng.

Bỗng nhiên Bách Phúc có một ý hay nên khi cậu chưa mở cửa phòng cậu lúc này mà đến gõ cửa phòng Lam Thịnh.

Anh bên trong chưa kịp ngã lưng để nghỉ mà phải đứng dậy ra mở cánh cửa.

Anh ngạc nhiên hỏi:
- Có chuyện gì không?
Bách Phúc cười tươi trả lời:
- Sao chúng ta không nhờ người này nhỉ?
Cậu giơ điện thoại cho anh xem ảnh, anh mở tròn mắt ra, tự hỏi sao anh lại không suy nghĩ được nên nhờ sự giúp đỡ của người này nhỉ? Anh nhìn cậu cười tít mắt mà vui vẻ nghiêng đầu mà nói:
- Hẹn mời đi.
...
Đến buổi chiều, cả bốn đều có tiết học nên đã đến học viện, nhưng bốn người mỗi hướng đi.

Lam Thịnh đang đi đến căn tin mua nước để uống thì đụng trúng một người.
- Cô có sao không?
Bảo Ngân xoa xoa người, ngẩng mặt lên, nhìn thẳng mặt anh mỉm cười, bèn đáp:
- Không sao.
Lam Thịnh nghe vậy cũng yên tâm mà rời đi, đột nhiên Bảo Ngân phát ra một câu làm anh thấy lạ.
- Chúng ta sẽ gặp thường xuyên.
Anh ngoáy đầu lại nhìn cô, còn cô nghiêng đầu vui vẻ, nở một nụ cười tươi, nhưng đằng sau nụ cười đó là một kế hoạch giết người.

...
Tại thao trường tập bắn, Xuyến Chi đang loay hoay chỉnh súng, Hướng Vũ thấy vậy liền đi tới giúp đỡ mặc dù không cùng lớp.
- Như thế này...
- Wow, cảm ơn cậu.
Hướng Vũ nhìn lướt qua rồi nhìn về phía cô mà thở dài nói:
- Chắc Ánh Linh đi tìm Việt Nhân rồi.
Xuyến Chi lộ ra biểu cảm bất lực vô cùng đáng yêu, chu chu cái môi có chút hồng nhẹ rồi lại nhìn cậu mà bĩu môi nói:
- Nó bỏ tôi đi theo trai rồi cậu ạ.
Hướng Vũ nghe mà bất giác bật cười, Xuyến Chi nhìn qua mà thắc mắc hỏi:
- Sao cậu cười?
Hướng Vũ bỗng dưng giật mình, lập tức dập tắt nụ cười, đáp lại:
- Không có gì.

Tôi về lớp đây.
Dứt câu thì cậu rời đi, Xuyến Chi vẫy tay tạm biệt rồi trong lòng vui vẻ nghĩ:"Sao cậu ta đẹp trai vậy trời? Ôi con tim xao xuyến quá! Chết mình mất thôi.".
Bách Phúc đang cầm máy lướt mạng xã hội, thấy bài đăng của người yêu "Hôm nay chán quá, thả ảnh chơi" thì lập tức thả tim, vào bình luận:"Có anh rồi nè vợ".

Cậu cười cười thích thú, rồi rảnh rỗi đi lướt những bình luận bài đăng của Hồng Nhan đọc thì thấy Nghĩa Kiệt bình luận:"Thôi, chán thì đi chơi với anh này.".

Cậu khéo môi giật giật, liền phản hồi bình luận là thả cảm xúc phẫn nộ.
...
Tối hôm đó, Diệc Thần đến tiệm bánh, ngồi nhìn các cậu một cách lạnh lùng, cả bốn cũng nhìn theo một lúc lâu.

Lam Thịnh mới lên tiếng để đập tan bầu không khí im lặng này.
- Nhờ vẽ một người không anh?
Diệc Thần nghe xong liền ngã ngửa ra, nói:
- Tôi bằng tuổi các cậu đấy.

Chỉ là lập gia thất sớm thôi.
Hướng Vũ nghe vậy mới nói:
- Trải sự đời trước nên phải gọi bằng anh.
Diệc Thần mới bảo:
- Tôi đánh cậu bây giờ.

Hẹn tôi làm gì?
Bách Phúc trả lời:
- Cần anh vẽ chân dung một người.

Diệc Thần bất lực nhưng phải nhịn, nếu một lần nữa gọi là các cậu tới số, đã bảo đừng gọi "anh", bằng tuổi nhau mà cứ gọi "anh", Việt Nhân cười cười đưa đoạn băng đó cho Diệc Thần xem.
- Vẽ người này đúng không? Có chụp lại đoạn này không?
Lam Thịnh mỉm cười nói:
- Đây ạ.
Diệc Thần phân tích từng chi tiết của khuôn mặt, bắt đầu xoay bút, vẽ một cách dứt khoát làm cả bốn há hốc mồm.

Tầm ba mươi phút sau, Diệc Thần bỏ chiếc bút chì cái "Bộp" xuống bàn, rồi giơ bức tranh cho các cậu xem.

Lam Thịnh ngạc nhiên khi giống người mà cậu gặp hồi sáng.
- Cảm ơn anh ạ.
Diệc Thần bực mình lên mà quát:
- Đã bảo đừng gọi là anh mà.
Lam Thịnh lập tức che miệng lại, sợ hãi nói:
- Lỡ miệng.

Lần sau gọi tiếp được không?
Diệc Thần lập tức đứng dậy chuẩn bị đi về thì Hướng Vũ kéo lại, miệng mồm sắc sảo bắt đầu phát huy:
- Đừng giận.

Tặng mấy hộp bánh để chuộc tội.
- Hừ...
Khi Diệc Thần đã về hẳn, tất cả tụm lại với nhau xem bức tranh, điều đặc biệt, Diệc Thần có vẽ một hình vẽ như của Phương Thanh.

Bách Phúc thấy vậy liền lên tiếng:
- Ấy ấy, hình vẽ nè...
Việt Nhân tăm tắp khen ngợi về khả năng vẽ của Diệc Thần:
- Công nhận Diệc Thần vẽ tài thật đó.
Lam Thịnh nói:
- Đoạn hồi tưởng tao cũng có hình vẽ, là nó.
Bách Phúc mới bảo:
- Mai đưa cho anh Vũ Hữu đi.
Hướng Vũ mỉm cười nói:
- Đương nhiên.
...
Một ngày thứ bảy ngày 19 tháng 7 năm 20XX, Hướng Vũ và Việt Nhân đi tới trụ sở cảnh sát mà anh kết nghĩa - Vũ Hữu để đưa bức tranh, trụ sở cảnh sát của anh ấy hôm đó không bị dính bom máu nên nguyên vẹn, anh ấy nhìn vào mà ngạc nhiên rồi hỏi:
- Nét vẽ này của Diệc Thần đúng không?

Việt Nhân gật đầu nói:
- Vâng.

Tụi em nhờ vả một tí tẹo.
Vũ Hữu mỉm cười xem tranh, vừa xem vừa nói:
- Nét vẽ vẫn vậy.

Được rồi, bắt đầu tìm kiếm người này.
Dứt câu, một đội cảnh sát bắt đầu truy tìm người trong bức tranh.

Tin này đã đến tai của Huy Quân.
...
Tại Hoa Quân Bang, mọi người nháo nhào cả lên, Huy Quân thấy quá ồn ào mà quát lên làm tất cả phải im lặng:
- Không im thì cút.
Hắn ta không ngờ rằng lại thêm một hoạ sĩ pháp y giúp đỡ, nhưng lại không thể động đến người đó, vì là chồng của Tuyết Hoa, mà Tuyết Hoa là ai? Là người của gia tộc họ Hoa, đây cũng không phải dạng vừa.

Hắn ta vô cùng tức điên, nhìn mà dặn dò người đó:
- Lo trốn cho kỹ.
Bảo Ngân bên cạnh hừ một tiếng, vẻ mặt không quan tâm cho lắm.

Người đó cũng cúi đầu tuân theo và lập tức đi ngay.

Tiếc là người của đội cảnh sát quá đông, khó khăn lắm người đó mới tìm chỗ trốn an toàn..
 
Back
Top Bottom