Ngôn Tình Tiệm Bánh Đặc Biệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 40: 40: Tội Lỗi Quá Đi!!!


Trải qua một tuần không có gì lạ, sang tuần sau, ở tiệm bánh, mọi người kiểm tra bánh và dụng cụ có bị hư gì để đổi mới, nhận được một đơn hàng đặt bánh, Huyết Tâm xem địa chỉ cần gửi ôm mặt bất lực nói:
- Tuyết Hoa, cô định tỏ tình nhóc con đó sao?
Nguyệt Diệp nghe xong hào hứng hóng chuyện nên đã ngó cái đầu nhìn một lúc mà oà lên nói:
- Gì vậy trời? Không ngờ luôn đó nha.
Phương Tuấn từ ngoài đi vào cầm cái tờ giấy nhận lời mời tham dự tiệc cưới của Lệnh Xuân, anh ngây ngơ hỏi:
- Nó có người yêu khi nào mà chúng ta không vậy?
Thiên Thiên không hiểu nên hỏi:
- Ai?
Phương Tuấn trả lời:
- Lệnh Xuân đấy.
Hạ Phong mới lên tiếng:
- Hợp đồng hôn nhân cả thôi.
Thiên Thiên mới nhíu mặt bảo:
- Cái gì mày cũng biết hết vậy.

Đáng ghét.
Hạ Phong bĩu môi đáp lại:
- Có ai thèm hỏi tao đâu.
Bỗng nhiên, mọi người nghe được thông báo của loa phường:"Bà con nhân dân hãy hết sức cảnh giác với kẻ trộm, hãy khoá cửa cẩn thận khi ra ngoài và trước khi đi ngủ.

Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.".

- Thật hả? Ghê quá!
Nguyệt Diệp thốt lên với thái độ bình thường, Huyết Tâm thở dài nói:
- Ừ, trộm đến đây thì cũng vui chơi thôi.
...
Tại gia tộc họ Hoa, Mạt Hồng đang chống cằm chán nản trong phòng khách, ăn gói snack cũng cảm thấy chán.

Từ đâu, thuộc hạ đến để thông báo tình hình theo lệnh gọi, cô ấy lạnh hỏi:
- Tìm như thế nào rồi?
Thuộc hạ đáp lại:
- Tôi đã tìm hết những nơi của Anh Túc đã từng đến nhưng không có.

Trải qua một tuần tìm kiếm, tôi nghe được cô ấy từng bị tai nạn thưa ngài.
Mạt Hồng ngạc nhiên mà quay lui hỏi:
- Tai nạn? Đã điều tra bệnh viện quanh đây chưa?
Thuộc hạ đáp:
- Tôi cũng điều tra, bệnh viện đó bảo cô ấy đã rời khỏi từ hai tháng trước mặc dù khi đó cô ấy chỉ mới tỉnh cách đây không lâu.

Bây giờ cô ấy đi đâu thì không biết ạ.
Mạt Hồng ôm đầu, vuốt trán suy nghĩ mà nghĩ trong bụng:"Sao Huyết Tâm không nhắc đến việc này nhỉ? Giờ cạch mặt mình luôn rồi." Mạt Hồng nghiêm túc dặn dò thuộc hạ:
- Cứ tiếp tục đi tìm.

Tìm hết thành phố luôn cũng được.
Thuộc hạ cúi đầu lễ phép rời đi theo mệnh lệnh của cô ấy.

Mạt Hồng ngửa lưng vào ghế sofa, mắt nhìn lên trần nhà mà lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ...ngày mình đuổi cô ta đi là ngày cô ta tai nạn sao? Vết thương trên đầu của cô ta như vậy mà đi trên đường, sao hành mình dữ vậy? Mà cũng đáng lắm.
...
Chiều hôm đó, Huyết Tâm và Phương Tuấn trêu đùa nhau, rồi hôn hít các thứ thì Mạt Hồng xô cửa vào làm cả hai đều giật mình, Huyết Tâm cô nhíu mày mà nói:
- Ai cho mà đến?
Mạt Hồng bất lực mà ngồi xuống nói:
- Khách đến cũng phải hỏi han chút chơ, đuổi khách dễ thương như tôi vậy hả?
Huyết Tâm ra hiệu Phương Tuấn đi lấy nước với bánh, còn cô thì ngồi đối diện Mạt Hồng, khoanh tay lại mà ra vẻ cạch mặt luôn, nhìn đi chỗ khác mà nói:
- Tìm sao rồi? Tôi nói với cô là tìm ra mới đến gặp tôi cơ mà?
Mạt Hồng thở dài nói:
- Tìm suốt một tuần vẫn không có tin gì cả.

Chán lắm rồi.
Phương Tuấn đi tới đặt bánh mời khách, rồi ngồi xuống bên cạnh Huyết Tâm mà nói:

- Tôi cũng muốn giúp nhưng tôi bận.
Mạt Hồng bĩu môi mà nói:
- Không phải sợ vợ à? Ghét ghê.
Phương Tuấn nói:
- Cô nói chính xác rồi đấy.
Huyết Tâm kiêu sa vắt chân một cái mà bảo:
- Tiện thể cho Anh Túc vào lại sổ hộ khẩu.
Mạt Hồng đáp lại:
- Không làm.
Huyết Tâm nghe xong liền liếc một cái rồi lạnh giọng bảo:
- Làm.
Mạt Hồng lắc đầu rồi đáp:
- Không.

Vì sao tôi lại làm mấy cái đó chứ? Cho cô ta không nhà.
Huyết Tâm hồi nãy cố gắng giữ bình tĩnh vì chắc chắn gì cũng sẽ tức hộc máu khi nói chuyện với Mạt Hồng thôi, bây giờ cô vẫn phải cô nhịn nên cô hạ tông giọng xuống âm vô cực nói:
- Cô...về!
Mạt Hồng ngơ ngác khi nghe cô nói vậy, cô mỉm cười rồi đứng dậy mà bực mình mà quát:
- Về, cô đừng tới đây khi làm chưa xong hai việc đó.

Đem bánh về luôn đi.

Hừ.
Nói rồi cô đẩy ghế ra mà đi lên phòng luôn, Phương Tuấn nghe cái gượng gạo cười, nói:
- Không sao, cô không thích thì đừng làm, nhưng mà muốn gặp Huyết Tâm thì cũng phải cố gắng làm rồi gặp nha.
Mạt Hồng nhăn mặt mà nói:
- Nói như nói vậy trời!

Vậy đó, Mạt Hồng đã bị Huyết Tâm phũ phàng đuổi về nên cô ấy loanh quanh đến nhà Tuyết Hoa để giải bày tâm sự.
- Tội lỗi quá đi.

Cạch mặt lần hai rồi đó má ơi!
Buổi tối không có gì đặc biệt, chỉ là trong ba căn phòng đó có thứ âm thanh nếu nghe được thì chỉ muốn đỏ mặt.
...
- Đi thăm bố với em đi!
Huyết Tâm đi xuống nũng nịu với Phương Tuấn, anh quay qua nhìn cô mà mỉm cười, nhéo má cô mà nói:
- Được.

Anh cũng muốn đi thăm bố vợ để hỏi cưới em nữa.
Huyết Tâm cốc đầu anh một cái thật nhẹ mà nói:
- Ai cưới anh cơ chứ? Chắc gì bố em đã gả em cho anh...
Anh bĩu môi nói:
- Đợi thăm bố, thử xem bố nói gì.
Cô giả vờ nói:
- Bố chỉ nhờ anh chăm sóc em thôi nhé!
Phương Tuấn nhéo má cô mà nói:
- Biết thừa rồi còn giả vờ hả bé con?
- Hừ...đi thôi....
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 41: 41: Chuyện Của Hai Năm Sau!


Tại trại giam, Thế Nhật đang đối diện với hai người với chiếc kính ngăn cách, ông ấy nhìn kỹ càng Huyết Tâm với Phương Tuấn, cô thấy lạ nên hỏi:
- Sao vậy bố?
Ông ấy đáp:
- Không gì.

Ngày nay không làm việc hả?
Phương Tuấn đáp lại:
- Bữa giờ ăn không ngồi rồi, tranh thủ đến thăm bố.
Ông ấy nghe xong khuôn mặt có vẻ vui nhưng rồi khuôn mặt ấy lại trở nên nghiêm túc nói:
- Nghe nói Anh Túc chưa tìm thấy?
Huyết Tâm thở dài, úng má nói:
- Không biết con bé đang ở đâu nữa ấy.

Đang tìm bố ạ.
Ông ấy chẹp miệng nói:
- Em trai bố vẫn không gặp được con mình trước khi nhắm mắt.

Thật là...
Anh nói:
- Huyết Tâm cạch mặt Mạt Hồng luôn bố ạ.
Ông ấy ngạc nhiên nhìn Huyết Tâm mà nói:
- Thật hả con? Từ từ Mạt Hồng nó cũng tìm mà.
Huyết Tâm mới đáp lại:

- Nếu con không làm thế, cả đời Mạt Hồng cô ấy cũng không tìm đâu, cô ấy còn nhớ Nana và rất hận Anh Túc bố ạ.
Ông ấy thở dài, vuốt cằm nói:
- Đây cũng là lỗi của bố.

Này, khi nào cưới đây?
Nghe câu hỏi của Thế Nhật xong cả hai đều im lặng, cười hì hì cho qua chuyện, ông ấy mới bảo:
- Bố hóng cháu rồi.
Phương Tuấn gượng cười nói:
- Tụi con cần thêm thời gian, nhưng bố yên tâm sẽ nhanh thôi.
Huyết Tâm đang cười cười, nghe xong dập luôn nụ cười, liền đánh anh một phát yêu.

Cả ba nói chuyện vui vẻ, hỏi han chuyện gia đình, thăm hỏi các thứ xong thì Huyết Tâm và Phương Tuấn chào tạm biệt ông ấy về.
Khi đi ra ngoài, Huyết Tâm nhìn ngoài cửa sổ, vui vẻ giơ tay ra cửa mà cảm nhận cơn gió, nói:
- Mát thật!
Phương Tuấn mỉm cười, không quên nhắc nhở nhẹ:
- Thu tay vào, không nguy hiểm đó bé con ạ.
Huyết Tâm vui vẻ, nghe lời anh thu tay lại mà quay qua úng má nói:
- Vâng, ông xã!
Đang vui vẻ thì đột nhiên cô ỉu xỉu mà nhỏ giọng nói:
- Anh Túc không biết ở đâu, chắc em ấy sống tốt ở nơi đó ha, anh nhỉ?
Phương Tuấn quay qua vuốt nhẹ tóc cô mà an ủi:
- Chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra em ấy thôi.

Dù sao trong đám cưới chúng ta, Anh Túc phải đến để đền bù tội lỗi chứ.
Huyết Tâm mỉm cười mà nói:
- Vâng.

Mà bữa nay không nhận vụ án mới nữa hả anh?
Phương Tuấn kể lại:
- Tại nhóm anh từ chối đấy, tập trung một chút cho tiệm bánh nhỏ đã rồi nhận lại cũng được.
Huyết Tâm gật đầu mà nói:
- Vậy ta thêm một số loại bánh mới vào menu được không?
Phương Tuấn mỉm cười đồng ý mà bảo:
- Làm vậy sẽ độc đáo hơn, như cái tên của tiệm.
...
Hai năm sau, tiệm bánh vẫn diễn ra năng nổ, như lời của Phương Tuấn, mọi người đã không nhận bất kì vụ án nào trong suốt hai năm trời, chỉ tập trung vào tiệm thôi.

Quân Tử đã lên đại học năm nhất, Thiên Thiên đã nghỉ dạy hoàn toàn ở trường lúc trước mà Quân Tử đã học, lâu lâu có nhận dạy kèm mấy đứa con nít được khách gửi gắm.

Có hai cặp đã tổ chức buổi lễ đính hôn và chỉ là chờ cưới thôi.

Tuyết Hoa với Diệc Thần đã về chung nhà để ở.

Còn Mạt Hồng, cuộc tìm kiếm vẫn chưa kết quả gì, còn phải làm sổ sách các thứ, sự hận thù đối với Anh Túc cũng vơi đi dần nên cô ấy cho Anh Túc vào lại sổ hộ khẩu.
Ngày hôm đó là một ngày khá đẹp, tại một cửa hàng nhỏ ở thành phố, có đám thanh niên đang gây sự, phá đồ của một cô gái cực kì quen thuộc.
- Ba lần bốn lượt các người phá thế hả? Tha cho tôi đi, tôi không còn như trước nữa đâu.
Người đó mới giơ cây gậy trước mặt Anh Túc mà chỉ thẳng nói:
- Nhàn Ân nói với tụi tôi là phải phá khi nào cô không bán được nữa thì thôi.

Đập tiếp đi.
Sau hai năm, Anh Túc học nghề xong, sau tu trí làm ăn thì mở được cửa hàng bán son được làm thủ công nhỏ, nhưng có điều mấy người đã từng chơi với Anh Túc lật mặt, biết không còn như trước liền tìm tới phá.

Anh Túc tức giận cầm chiếc gậy đánh nhau vào mấy người đó, đây lần thứ bao nhiêu không rõ đã đánh nhau kiểu này rồi.

Cảnh sát biết nên đã dẫn hết lên phường.
Ở đồn cảnh sát, Anh Túc ngồi vắt chéo chân cực ngầu.

Cảnh sát nhìn Anh Túc mà mặt nghiêm túc nói:
- Giờ cô gọi người nhà ra bảo lãnh nhé!
Anh Túc đáp cực gắt:
- Tôi không có.
Cảnh sát cười trừ ra rồi nói:
- Tôi quên mất.

Đây lần thứ n của cô mà.
Anh Túc liếc nhìn đám người kia mà nói:
- Còn đám người kia, bọn họ gây sự với tôi trước mà, nhiều lần như thế rồi đấy.
Cảnh sát trả lời:
- Tại họ được người khác bảo lãnh mà.

Ráng đi.
Anh Túc bực mình nói:
- Gì vậy? Khốn thiệt chứ.
Vậy là Hoa Anh Túc bị tạm giam một đêm tại nơi gọi là đồn cảnh sát.
Tại tiệm bánh, Vũ Hữu và Lệnh Xuân ghé thăm nhóm, Vũ Hữu mới khuấy đều ly cafe, nhíu mày nói:
- Nhận vụ án này đi.

Lương hậu hĩnh!
Phương Tuấn mỉm cười, rồi hỏi ý kiến của mọi người.

Hạ Phong đi đến rồi nói:
- Lâu rồi cũng nhớ nghề...làm đi.
Thiên Thiên vui vẻ nói:
- Tao cũng nhớ nghề lắm ấy.

Nhận đi.
Nguyệt Diệp cười vui vẻ, gật gật cái đầu.

Phương Tuấn nhìn đám bạn mình đều muốn làm nên là đồng ý.

Vụ án này được Lệnh Xuân bảo là hơi khó nhưng khó hay không thì...cũng nhận rồi, phải làm thôi!.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 42: 42: Đa Nhân Cách


Chiều hôm ấy, nhóm của Phương Tuấn đi đến nhà của nạn nhân.

Người bị sát hại tên là Dương, 29 tuổi, hiện làm một công nhân nhà máy, ở một căn phòng trọ cũng không quá rộng nhưng không quá hẹp.

Khi bước vào, khung cảnh mùi máu xông vào mũi ngay tức thì dù thi thể đã được pháp y đem về khám nghiệm.

Mọi người chia nhau xem xét căn phòng.

Hai năm nay không làm nên mọi người đã quên cái mùi máu này rồi, giờ ngửi lại có chút khó chịu nhưng bắn lao theo lao.
- Nạn nhân bị hung thủ chém vào đầu, trúng vùng nguy hiểm của bộ não.

Nhìn qua thi thể, hung thủ dùng tay trái để sát hại.
Nguyệt Diệp nghiêm túc mới hỏi:
- Vậy nạn nhân chắc có người quen dùng tay trái? Phải không?
Phương Tuấn quan sát một lúc, nghe câu hỏi của cô bạn cùng nhóm mà lên tiếng:
- Có thể đấy.
Lệnh Xuân nhíu mày nói:
- Nói vậy thì hung thủ có thù oán gì sao?
Phương Tuấn mỉm cười không trả lời.

Hạ Phong đang ở một góc nhà, tinh ý phát hiện ra một hộp thuốc lạ nên nhặt lên rồi đi tới đưa cho mọi người xem, Thiên Thiên nhìn mà lên tiếng ngay lập tức nói:
- Thuốc chống dị ứng.
Nguyệt Diệp ngây ngô hỏi:
- Nhưng mà có liên quan gì? Lỡ nạn nhân bị dị ứng gì sao?
Bỗng dưng Phương Tuấn thở dài nói:
- Lời Nguyệt Diệp nói đúng đây, nạn nhân bị dị ứng.

Hung thủ có thể lợi dụng cái này để sát hại.
Vũ Hữu đi từ ngoài vòng mà thở dài nói:
- Tôi đã điều tra nhưng không có ai là người quen của nạn nhân dùng thuận tay trái cả.

Nghe nói nạn nhân có chút chuyện với một người quen tên Du.
Thiên Thiên ngạc nhiên mà bảo:
- Lạ thế? Chả lẽ hung thủ giết cho vui?
Phương Tuấn nhíu mày đáp:
- Lệnh Xuân, có thể bắt lại lấy lời khai được không? Để tao gọi một người tới giúp.
Lệnh Xuân gật đầu đáp:
- Cũng được.
Hạ Phong thắc mắc hỏi Phương Tuấn:
- Mày định nhờ ai?
Phương Tuấn trả lời:
- Mày quên Diệc Thần có siêu năng lực nhìn đồ vật mà người khác đụng vào vẽ được chân dung à?
Thiên Thiên sực nhớ mà nói:
- Đúng rồi.

Vũ Hữu, hung thủ có để lại hung khí không đấy?
Vũ Hữu cười đáp:
- Có.
...
Cả nhóm cùng hai anh cảnh sát đi tới nhà của người tên Du đưa về đồn để lấy lời khác, chỉ trừ Phương Tuấn đến nhà Tuyết Hoa xin mượn người một chút.

Diệc Thần nhìn hung khí để lại mà nhắm mắt lại mà cảm nhận, sau khi cảm nhận được rồi thì bắt đầu vẽ, nhóc ấy vẽ được hai bức chân dung.

Tuy nhiên, hai bức đó không khác gì nên Tuyết Hoa nhìn vào mà hỏi:
- Có khác gì đâu?
Diệc Thần nhìn qua mà ngây ngô đáp:
- Có khác mà chị.

Em cứ cảm nhận là khác đấy nên em vẽ hai bức.
Phương Tuấn cầm hai bức lên mà tập trung nhìn kĩ, do thấy anh tập trung quá nên Diệc Thần khó hiểu hỏi:
- Anh sao thế?
Anh nhẹ giọng đáp:
- Khác, khác tính cách!
Tuyết Hoa mới thốt lên:
- Không lẽ bị đa nhân cách à?
Anh đáp:
- Chắc là vậy.

Cảm ơn nhé, giờ tôi phải đi rồi.

Tạm biệt
Nói rồi cả ba tạm biệt nhau, Phương Tuấn đem đồ dùng đi mà đi đến đồn cảnh sát, đi tới phòng lấy lời khai, nhìn thấy người tên Du đó có run rẩy tay, cầm chiếc cốc cũng không vững như không tin vào tai mình vậy, Du hỏi:
- Sao có thể? Dù hai chúng tôi có thù thật nhưng mà không có việc đó đâu.

Tôi thuận tay phải mà...đừng đổ tội tôi vậy, oan tôi lắm.
Phương Tuấn nói:
- Có thể quay lại trong năm phút nữa để tâm trạng ổn hơn nhé!
Một lúc lâu sau, anh ta quay lại với khuôn mặt bình thản, lạnh lùng, ngồi xuống nhìn thẳng mặt Phương Tuấn, cầm chiếc cốc một cách tự tin hơn, Du bình tĩnh nói:
- Còn gì nói không thám tử?
Phương Tuấn mỉm cười nói:
- Ồ, chắc tôi nghi oan cho anh rồi.

Xin lỗi.
Vũ Hữu nhíu mày nhưng có thể đoán ý định của anh mà nói:
- Nếu có gì, phát hiện mới anh nhớ báo cho chúng tôi biết.

Đây là liên quan đến mạng người và oan khuất của người quen của anh.
Du đáp lại:
- Được.

Tôi cũng không trách gì các anh, công việc thôi.
Sau đó Du được thả về, tất cả tập trung lại, ai cũng thắc mắc vì điều Phương Tuấn làm.

Anh mỉm cười đưa hai bức ảnh, đột nhiên hỏi một câu:
- Nhìn hai bức có thấy khác nhau gì không?
Mọi người cầm lên trao đổi nhìn với nhau, Thiên Thiên khó hiểu nói:
- Không.
Nguyệt Diệp ồ lên như phát hiện điều gì đó, mở lời:
- Dù bức ảnh không khác nhưng nếu nhìn kĩ lại cứ cảm nhận là hai tính cách khác hoàn toàn.

Tao nói đúng không?
Phương Tuấn giờ ngón tay cái biểu thị một lời khen, anh đáp:
- Đúng.

Khi Diệc Thần vẽ, tao cũng ngạc nhiên lắm.
Hạ Phong nói:
- Nhưng đã xảy ra chuyện gì khiến người tên Du đó xuất hiện một nhân cách thứ hai?
Phương Tuấn mỉm cười đáp:

- Đương nhiên đầu tiên ở phía gia đình, sau đó là phía xã hội.
Xong xuôi, mọi người đi về lại tiệm bánh.

Thấy có cảnh cãi nhau của vợ chồng của nhà bác Xoài Lý ngay giữa tiệm bánh.
- Ông có thôi đi không?
- Cái mụ già này...
Huyết Tâm bất lực, mếu máo khuyên bảo:
- Hai bác ơi, đây là tiệm bánh.

Có gì hai bác từ từ nói, được không?
Ông Xoài nhìn qua mắng luôn cô mà nói:
- Bán bánh thì bán bánh đi, cứ xen vào.
Phương Tuấn thấy cô người yêu bị mắng nên lên tiếng:
- Bác, cô ấy chỉ nhắc nhở thôi sao bác mắng luôn cô ấy? Tiệm bánh tụi con cũng phải làm ăn, hai bác cãi nhau như vậy, ảnh hưởng đến các vị khách khác lắm ạ.
Ông Xoài tỏ vẻ khó chịu mà nói:
- Thôi thôi, đi về cho tiệm bánh làm ăn.

Cứ tưởng vậy là ngon lắm.

Về.
Dứt câu ông ấy liền bỏ ra ngoài, còn tiện chân đạp luôn chậu hoa trước cửa tiệm bánh.

Bà Lý thở bực đọc nói:
- Bác về.
Quân Tử lễ phép nói:
- Bác đi cẩn thận..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 43: 43: Gặp Lại


Sau khi vợ chồng nhà bác Xoài Lý không còn ở đây nữa, mọi người bắt đầu ngồi xuống hóng chuyện.

Phương Tuấn nhìn Huyết Tâm có chút thương, giơ tay vuốt nhẹ mái tóc cô, anh nói:
- Anh còn chưa nỡ mắng bảo bối nhỏ nữa.
Huyết Tâm mỉm cười nói:
- Không sao đâu anh.

Bố vừa nãy có gọi hỏi khi nào tổ chức đám cưới đấy anh.

Hic, giọng điệu hối thúc lắm rồi.
Phương Tuấn nghe xong mà gãi đầu nói:
- Xong vụ án này với tìm được Anh Túc thì chúng ta sẽ làm.
Nguyệt Diệp vui vẻ nói:
- Làm chung như bữa trước đi.
Quân Tử ngơ ngác, rồi mếu máo bảo:
- Vậy là em cũng đi lấy chồng hả? Aaaa...em còn muốn đi chơi cơ...
Thiên Thiên bĩu môi, ỉu xìu cúi mặt xuống nói:
- Em không muốn lấy anh à? Hic...
Quân Tử giật mình quay qua, vội vàng thốt lên:
- Không, em đâu có ý đó...muốn chứ.
Thiên Thiên ngẩng lên nhìn lên với ánh mắt long lanh mà hôn cậu ta một cái, khiến mấy người giật giật khoé môi, đứng dậy lôi cậu ra ngoài để đầy đoạ.
- Giả trân thế mày? _Hạ Phong.
- Tôi đấm chết anh này...!_Huyết Tâm.
- Biết tranh thủ cơ hội quá.

_Phương Tuấn.

- Bà đây sẽ thay trời thành đạo.

_Nguyệt Diệp.
Quân Tử bên trong mà ngỡ ngàng mà ngó ra ngoài, mỉm cười một cái rồi bình thản nói một câu:
- Khi nào cũng vậy hết, nhưng kệ đi.

Mình lên phòng làm bài thuyết trình tiếp.
...
Tại một đồn cảnh sát khác, Anh Túc ngồi một mình ở trại tạm giam, dụi mắt một cái mà suy nghĩ:"Còn đơn hàng giao cho khách nữa.".

Bỗng nhiên một vị cảnh sát đi đến đưa chiếc bánh cho Anh Túc mà nói:
- Ăn tạm đi cả đói.
Anh Túc ngại ngùng cầm lấy, nhẹ nhàng nói:
- Cảm ơn anh.
Vị cảnh sát khuyên:
- Lần sau đừng gây chuyện nữa, cô vào đây ở một mình cũng tủi thân chứ.

Vậy nhé, ăn đi.
...
Sáng hôm sau, tại bên ngoài đồn cảnh sát, Anh Túc được thả ra.

Giờ phải nhanh chóng đến cửa hàng để lấy hàng mà đi giao, ả lấy xe máy để đi.

Đột nhiên đang đi thì bị chặn lại, ả không muốn gây sự nên nhẹ giọng nói:
- Cho tôi đi giao hàng.
Nhàn Ân tỏ thái độ khinh thường mà bảo:
- Một thiên kim mà đi giao hàng.

Để tôi xem chất lượng son xem nào!
Người đó đi đến giỏ hàng mà vừa cười vừa đập mấy hộp son, Anh Túc thấy vậy mà đi đến ngăn lại, hất người đó ra một bên mà nhặt son lên, tức giận nói:
- Nhàn Ân, cô vừa phải thôi!
Nhàn Ân mới đứng lên phủi tay mà cố tình nói lớn cho mọi người:
- Sao tức giận chứ? Cô còn chuyện gì mà tôi chưa kể nhỉ? À ảnh nóng của cô, thật làm xấu cho thiên hạ.

Bố cô mất mà thấy thương...chắc là nghiệp của cô rồi.
Mọi người đang tụ tập để hóng hớt, nghe xong cũng có chút nhận ra nên xôn xao bàn chuyện.

Anh Túc uất ức nhặt lên bỏ vào giỏ hàng, không nói gì vì ả không muốn gây chuyện.

Anh Túc phóng xe đi luôn.

Sau khi đi giao hàng xong thì đến xưởng cô Trà lấy hàng một lượt rồi về lại cửa hàng dọn dẹp.

Đang dọn thì thấy một tờ báo đã cũ, ả nhặt lên đọc thì là tờ báo của hai năm trước.
- Ừ, nghiệp của tôi!
Đang ngồi đó, ả tưởng khách đến nên vội vàng cúi đầu nhưng không may bị tạt sơn màu lên, đám bạn của Nhàn Ân hả hê.

Ả niệm thần chú:"Phải nhịn, phải nhịn, phải nhịn.".

Lấy son để trên kệ trét đầy, phá cho nát luôn.

Anh Túc hét lên:
- Cho tôi yên!
Đám bạn của Nhàn Ân nghe vậy mà khinh bỉ, bĩu môi hất thêm một kệ son, thêm một nước sơn màu nữa mới về.

Anh Túc lại lần nữa nhặt lên, nhưng lần này ả rơi nước mắt, vừa khóc vừa nhặt lên.
- Tìm thấy cô rồi.

Hoá ra cô ở đây, vậy mà tôi không tìm ra.

Sao khổ thế này?
Mạt Hồng đột nhiên xuất hiện ở cửa hàng, tại cô ấy đang lái xe vô tình đi ngang qua thấy dáng quen thuộc ở một cửa hàng son, nên dừng lại quan sát.

Cô ấy nhận ra ngay Anh Túc, rồi nhíu mày khi thấy Anh Túc bị sỉ vả.

Sau khi thấy đám đó rời đi mới đi vào.
Mạt Hồng ngồi chỏm xuống, lấy khăn mà lau cho Anh Túc, ả ngẩng lên thì thấy nên có chút giật mình, vội lau đi nước mắt mà nói:
- Sao chị được tìm được đây?
Mạt Hồng đáp:
- Tôi đi ngang qua đây.

Xem nào, bẩn hết rồi.
Anh Túc lấy tay ngăn bàn tay đó lại mà nói:
- Chút nữa tôi rửa mặt luôn cũng được.
Mạt Hồng nhìn bàn tay của ả mà có lời nhận xét:
- Bàn tay thon thả vậy giờ lại thành thế này rồi.

Hai năm nay cô ở đâu thế?
Anh Túc đáp lại:
- Tôi...tôi ở tại một làng nghề, làm ở đó xong thì mở cửa hàng nhỏ để tiện bán, giúp mấy cô bác ở đó luôn.
Mạt Hồng tỏ vẻ kinh ngạc mà đứng dậy, xem xung quanh, dù nhỏ nhưng xinh.

Cô ấy còn hỏi thêm:
- Vậy đám kia là đám nào vậy? Tại sao cô không đánh lại, tôi nhớ cô rất ranh ma?
Anh Túc nhặt xong để tạm trên bàn mà đáp:
- Đám người của Nhàn Ân, lúc trước cô ta chơi với tôi.

Giờ lật lọng nên phá tôi.

Tôi cũng đánh nhau với họ rất nhiều, vì thế cũng lên đồn cảnh sát rất nhiều.

Họ có người bảo lãnh, còn tôi thì không.
Mạt Hồng nghe xong nhướng mày một cái rồi thốt lên:
- Thật ra tôi không muốn tìm cô, nhưng Huyết Tâm cạch mặt tôi rồi.

Nghe nói sắp làm đám cưới, và đồng thời về nhà thắp hương cho bố cô.

Tôi cho cô vô sổ hộ khẩu lại rồi.
Anh Túc ngơ ngác khi nghe, nhưng rồi cúi mặt xuống mà nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Tôi có thể về à?
Mạt Hồng thở dài mà cầm tay ả kéo đi làm ả sửng sốt, đóng cửa tiệm lại giúp ả mà nói:
- Cửa hàng tôi sẽ nhờ người sửa sang lại cho cô.

Giờ chỉ cho tôi đến làng nghề đó đi.
...
Bên nhóm Phương Tuấn, mọi thông tin có đủ nhưng rất khó để bắt người vì người này có bệnh đa nhân cách, Vũ Hữu mới bảo:
- Giờ có cách nào khác không?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 44: 44: Đôi Khi Là Mình Nhưng Không Phải Là Mình


Phương Tuấn mới suy nghĩ ra một chủ ý, anh bèn nói:
- Mọi người...như thế này nhé...
Khi bàn bạc chuyện xong, mọi người tranh thủ thời cơ đi làm ngay và luôn vì còn tổ chức đám cưới nữa.

Nhờ gia đình của Du đưa Du vào căn phòng được ngăn cách bởi chiếc rèm đen, đối diện là bác sĩ tâm lý được mời đến.

Ban đầu có vẻ bình thường nhưng lúc sau...
- Mấy thám tử có vẻ đoán ra được gì đó?
Bác sĩ tâm lý vẫn bình thản nói:
- Anh là nhân cách thứ hai của Du.

Chào anh.
Nhân cách thứ hai của Du trả lời:
- À, chào bác sĩ.
Bác sĩ tâm lý vừa lật tài liệu vừa hỏi:
- Sao anh lại xuất hiện?
Nhân cách thứ hai của Du đáp:
- Tại nhân cách chính quá hiền, để mọi người khinh thường.

Cho nên tôi xuất hiện để bảo vệ.

Còn chuyện giết người đó tôi cũng không định làm đâu, tại anh ta cả.

Tại anh ta đã sỉ nhục nhân cách chính hết lần này đến lần khác, anh ta không hề đơn giản đâu.

Tối hôm đó, tôi mời anh ta ăn cơm, tôi đã bỏ một chút nước rau diếp xá vào và làm anh ta bị dị ứng.

Sau đó, tôi đâm tôi đâm, wow, máu...
Bác sĩ lại hỏi thêm:
- Vậy người đã sỉ nhục người kia, anh có biết tên không?

Nhân cách thứ hai của Du bảo:
- Tên Dinh.
Bác sĩ ngạc nhiên, mọi người cũng ngạc nhiên.

Sau đó bác sĩ lại nói:
- Nhưng người anh giết tên Dương.
Nhân cách thứ hai nhíu mày lại nói:
- Không phải chứ? Người đó rất tốt, chỉ tranh cãi chuyện nhỏ thôi...anh bác sĩ biết giỡn quá đi.
Nhân cách thứ hai của Du nói xong bắt đầu suy nghĩ lại, rồi tự nhiên đánh vào đầu mình, lẩm bẩm:
- Nhân cách thứ hai chết tiệt, mày giết người quen của tao.

Mày giết người mà luôn đối tốt với tao.
Phương Tuấn nhanh chóng bật đèn và đi tới ngăn cản hành động của người đó lại, khi đã ổn định hơn, anh hỏi Du:
- Dương có bị dị ứng gì không? Anh có biết Dinh không?
Du trả lời:
- Dương có dị ứng với rau diếp cá.

Còn Dinh là người cháu của Dương, rất thái độ với tôi.

Hình như cũng bị dị ứng diệp cá.
Phương Tuấn gật đầu thở dài nói:
- Vậy là hiểu rồi.Nhân cách thứ hai của anh đã giết nhầm người.

Anh sẽ không bị đưa vào trại giam mà đưa bệnh viện để điều trị tâm lý.

Mong anh khoẻ lại, trở lại cuộc sống bình thường.

Đừng để người khác sỉ nhục mình như thế, mà phản khảng lại nếu có thể.

Du mỉm cười nói:
- Cảm ơn anh, thám tử.
Vụ án đã kết thúc với sự kết luận:"Đôi khi là mình, nhưng không phải là mình.

Đôi khi mình làm, nhưng cũng không phải mình làm.".
Mọi người đi về trong sự nhẹ nhõm vì kết thúc.

Ai ai cũng hào hứng đi về.

Đang chuẩn bị đi thì bị Vũ Hữu giữ lại, Phương Tuấn quay lại mà ngạc nhiên hỏi:
- Sao thế?
Vũ Hữu nói:
- Mấy vụ án bị đóng khi trước, hung thủ là vợ sắp cưới của mày làm, mày biết mà không báo, đúng không?
Phương Tuấn đứng hình, miệng không nói được gì.

Lệnh Xuân mới bước đến, khoanh tay lại nghiêm túc nói:
- Mày làm như vậy rất làm khó tụi tao...
Phương Tuấn lên tiếng:
- Xin lỗi.
Vũ Hữu nghe xong liền bật cười khúc khích mà nói:
- Tụi tao sẽ không bắt vợ mày đâu.

Tụi tao đã sửa hết thông tin của vợ mày giúp rồi, vì thế cô ấy sống trong một thân phận khác.

Đừng lo nhé.

Phương Tuấn nghe xong thở phào nhẹ nhõm, lấy tay đánh Vũ Hữu một phát, bảo:
- Làm khiếp hồn chết đi được.
Lệnh Xuân nói:
- Hai người mau cưới nhau nhanh đi nhé, hai người tụi tao hóng lắm rồi.
Anh cười đáp:
- Đợi đi, thiếp cưới sẽ đưa tận tay hai lũ quỷ tụi mày luôn.
...
Tại làng nghề làm son truyền thống, Mạt Hồng và Anh Túc đến xưởng của cô Trà.

Hai người đi đến làm cô Trà rất ngạc nhiên mà hỏi:
- Anh Túc, con không phải mới đến lấy hàng sao? Sao lại đến nữa rồi? Cô gái này là ai?
Anh Túc gãi đầu cười định nói thì bị Mạt Hồng xen vào mà trả lời:
- Con là người nhà của cô ấy ạ.

Con tới đây để xin phép cô đón cô ấy về nhà ạ.
Cô Trà nghe vậy liền vui mừng khôn xiết mà bảo:
- Tạ ơn trời.

À, đợi cô chút, cô cho hai đứa cái này.
Cô Trà nói xong liền vào phòng lấy đồ trong sự ngơ ngác của cả hai.

Sau đó, cô Trà ra ngoài đứng trước mặt hai người rồi tay đưa cho Anh Túc và Mạt Hồng hai sợi dậy chuyền và dịu dàng nói:
- Đây là sợi dây chuyền đặc biệt, có một mà không có hai.

Giữ cho kĩ, hai đứa nhìn rất hợp nhau.
Cả hai nghe vậy mà có hai thái độ khác nhau, một người ra vẻ không quan tâm, một người thì có chút bất ổn.

Một lúc sau, Anh Túc ngắm nghía sợi dậy chuyện mà ngần ngại hỏi:
- Nhưng mà cô ơi, cô ở một mình có ổn không ạ?
Cô Trà vui vẻ nói:
- Hai năm nay được ở với con là cô vui rồi.

Con nên về mà nơi con thuộc về.

Cô và làng nghề cảm ơn con nhiều lắm, đã giúp làng nghề này biết đến nhiều hơn, từng đó là quá đủ rồi.

Có gì thì về thăm cô nếu nhớ cô.
Anh Túc mỉm cười nói:

- Vâng.
Nói chuyện một lúc lâu, hai người đứng dậy xin phép về.

Khi ra ngoài cửa thì Mạt Hồng được cô Trà gọi lại, nét mặt cô ân cần, dịu dàng, cầm tay cô ấy mà xoa nhẹ mà nói:
- Con bé Anh Túc ấy, hai năm nay cứ bảo với cô là không có người nhà.

Bị phá cửa hàng, đánh nhau với đám phá kia rồi bị đưa đồn cảnh sát mà không dám gọi cô đến bảo lãnh cho nó.

Có con đến đón nó, cô rất vui.

Cô không biết lúc trước nó đã làm gì sai với gia đình hay với con, nhưng mà hãy tha thứ cho nó, tuổi trẻ ai cũng mắc sai lầm cả, tuy vậy có sự chuộc lỗi hay không là tùy thuộc của mỗi người.

Theo cô thấy, Anh Túc đã biết lỗi rồi.
Mạt Hồng nghe xong mà gượng cười, thắc mắc hỏi:
- Sao cô đoán được vậy?
Cô Trà không ngần ngại mà đáp:
- Hồi xưa, cô cũng sai phạm mà.

Cô nhìn cô biết.

Thôi, về nhà an toàn nhé!
Mạt Hồng cúi đầu lễ phép tạm biệt cô Trà rồi thấy Anh Túc đứng ngoài đó mà kêu vào xe để về.

Mạt Hồng nhìn qua Anh Túc mà có chút bối rối trong lòng...Im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng đến nhà, Mạt Hồng lên tiếng:
- Về rồi.
Anh Túc quay qua nhìn một cái, có chút bồi hồi mà xuống về, ngẩng đầu lên ngắm nhìn, bẽn lẽn vào nhà thì gặp dì giúp việc.

Dì ấy thấy mà cúi đầu nói:
- Cô Anh Túc đã trở về!.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 45: 45: Hành Tôi Quá Đấy!


Anh Túc nghe và quay qua nhìn dì giúp việc mà cúi đầu lễ phép, dì ấy ngẩng đầu lên ngỡ ngàng lần đầu tiên khi thấy một người kiêu ngạo, tâm xà như Anh Túc cúi đầu chào lễ phép với những người giúp việc giống dì.

Dì ấy mỉm cười dẫn Anh Túc đi ghế sofa mà ngồi rồi nói:
- Cô không cần vậy đâu.

Cô chức vị lớn hơn tôi, cô muốn uống gì?
Anh Túc suy nghĩ một lúc nói:
- Để con tự lấy cũng được.
Dì ấy thêm một lần nữa ngạc nhiên, rõ ràng thấy hai năm nay Anh Túc có thay đổi không nhẹ.

Nếu lúc trước kiêu ngạo, thấy người giúp việc như dì thì cười khinh miệt, đi lướt qua với thái độ không tốt, giờ đây cúi đầu lễ phép, không có sự khinh thường bộc lộ trong người.

Giọng không còn chua choa mà là một sự nhẹ nhàng, ấm áp.

Dì mới lật đật nói:
- Không, cô mới về.

Dì lấy giúp cho.
Anh Túc mới ngại ngùng trả lời:
- Cho con ly sinh tố xoài được không?
Dì thắc mắc nói:
- Không phải cô không thích xoài sao?
Anh Túc mới lấy tay gãi đầu mà đáp:
- Bữa nay con thích rồi.

Dì làm cho con nhé!
Dì ấy mỉm cười gật đầu rồi đi vào phòng bếp làm một ly sinh tố xoài.

Mạt Hồng ở trong phòng cầm điện thoại, cầm với sự bất mãn gọi cho một người.
- Tôi tìm thấy Anh Túc rồi.
Huyết Tâm đứng phóc dậy mà mắt cứ chớp chớp, vẻ mặt không tin nổi, nhảy phóc lên vì vui, Huyết Tâm với giọng điệu háo hức:
- Vậy em ấy ở nhà đúng không?
Mạt Hồng bất lực đáp:
- Ừ, nhưng cho Anh Túc thắp hương cho chú rồi hẳn qua.

Tôi định họp gia đình.
Huyết Tâm phấn khởi mà nói:
- Cứ làm đi, tôi chuẩn bị một ít bánh và đợi Phương Tuấn rồi sẽ qua.
Mạt Hồng chưa kịp phản ứng gì thì cô đã tắt máy, cô ấy cười bất lực, cất điện thoại vào túi mà xuống lầu.

Cô ấy vuốt tóc đi đến ngồi cạnh Anh Túc, cầm miếng chiếc bánh có phần lớn mà đưa cho ả, mở miệng nói:
- Ăn nốt cái này rồi đi thăm chú.
Anh Túc đang nham nhi một miếng bánh dở dang ở trên tay, sửng người khi cái miếng to chà bá trước mặt mình mà nói ngọng vì bánh còn trong miệng.
- Đợi.

Cô đưa miếng đó sao tôi ăn?
Mạt Hồng nhìn qua mà suýt sặc nước miếng vì chiếc má phúng phính của Anh Túc cùng với miếng bánh dính trên miệng kia, cô ấy lấy khăn giấy trên bàn mà lau miệng cho Anh Túc rồi nhéo má ả, nói:
- Bữa nay khác lắm đấy!
Anh Túc mở tròn mắt ra vì lời nói của Mạt Hồng.

Ăn xong thì cả hai sang đến nhà Anh Túc mà thăm và thắp hương cho chú.

Anh Túc nhìn ảnh bố mình mà ỉu mặt xuống, nhỏ giọng nói:
- Con xin lỗi ạ.
Mạt Hồng đứng cạnh chẹp miệng, giơ tay vuốt lưng ả.

Lúc sau đó, hai người đang bước vào nhà thì có đống người đến trong đó có Huyết Tâm và Phương Tuấn.
Chú Tư ngẩng đầu lên thấy mà vẫy tay ra hiệu đến ngồi, mở hộp bánh mà cặp Tuấn - Tâm đem đến, chú cắt bánh ra rồi chia cho mọi người.

Chú Tư nói:
- Ăn đi.
Anh Túc đáp lại:
- Con cảm ơn.
Huyết Tâm đi đến ôm cô em họ của mình, nũng nịu nói:
- Nhớ em lắm đó trời! Phải cạch mặt ai đó mới chịu tìm em đó trời! Huhu.
Anh Túc chưa kịp phản ứng và cũng không biết phản ứng ra sao luôn, chỉ biết ôm lại rồi nhìn qua Phương Tuấn mà đưa ra khẩu hình: "Anh cho chị tôi ăn bánh suốt nên chị ấy vậy đúng không?", anh nhíu mày đáp lại: "Đâu có đâu.".
Hoa Nài Nài - con gái của chú Năm thấy không khí trong nhà im ắng quá nên mới lên tiếng:

- Bàn tay chị Anh Túc bị sao vậy?
Huyết Tâm nghe câu của cô nhóc xong mà nhìn xuống bàn tay của Anh Túc mà cầm lên mà vuốt vuốt, giọng xót xa hỏi han nói:
- Bàn tay sao thô thế này, bị xước đầy luôn!
Mạt Hồng bảo:
- Cô ấy làm son ở làng nghề son truyền thống nên mới bị vậy.
Huyết Tâm hào hứng một chút rồi phát hiện trên cổ của cô em họ mình bị thương mà nhíu mày lại mà nói:
- Sao cổ bị thương thế này? Vết sẹo trên mặt nữa?
Chú Năm nghe vậy mà nói:
- Sao vậy con?
Anh Túc mới gượng cười mà đáp:
- Con đánh nhau thôi.

Do có đám gây sự với con.
Huyết Tâm nghe mà lạnh giọng hỏi:
- Ai gây sự với em?
Anh Túc trả lời:
- Đám người Nhàn Ân.
Cô nghe xong tăng xông khí lạnh lên gấp đôi, Mạt Hồng hồn nhiên ăn bánh bị cô thấy, cô mắng cho sặc luôn.
- Còn ăn được hả con quỷ này?
Mạt Hồng đã bị sặc còn bị nghẹn, Anh Túc đưa nước cho cô ấy, cô ấy uống xong liếc ánh mắt sắc lạnh mà Huyết Tâm làm gì sợ, liếc lại.

Hai người quyền lực nhất nhì trong nhà cứ vậy làm không khí trong nhà bất ổn nên Phương Tuấn xui tay giải toả không khí mà lên tiếng:
- Hai người này, đang vào việc vui.
Huyết Tâm buông Anh Túc ra mà chạy đến chỗ anh ngồi mà nhõng nhẽo bảo:
- Do Mạt Hồng chứ bộ...
Dì Bảy nhìn thấy mỉm cười nói:
- Xem kìa, khi nào cưới?
Phương Tuấn đáp:
- Tụi con định tổ chức chung với bên kia ạ.
Chú Năm cười tít mắt nói:

- Khâu chuẩn bị để tụi ta lo, còn ảnh cưới rồi áo cưới thì mấy đứa làm đi.
Huyết Tâm mới lọ mọ lấy mấy cái thiệp cưới đưa cho tất cả mọi người, kể cả những người giúp việc.

Xong xuôi tự nhiên cô ngồi bên cạnh Mạt Hồng khoác vai như chuyện muốn nói, Mạt Hồng biết ý xoay qua hỏi:
- Làm sao? Nhờ tôi chuyện gì?
Huyết Tâm mỉm cười hỏi:
- Gỡ và bịt miệng vụ tin đó chưa cô nương?
Mạt Hồng đáp:
- Làm rồi.
Huyết Tâm lại nói thêm:
- Xử trí đám người của Nhàn Ân nhé! Hại em tôi là không xong.
Mạt Hồng thở dài nói:
- Biết rồi.

Hành tôi quá đấy!
Huyết Tâm lấy tay hất tóc sang chảnh mà đáp:
- Hehe.

Hoa Huyết Tâm tôi là ai cơ chứ!
Mạt Hồng giật giật khoé môi mà nói lời trêu chọc:
- Là ác quỷ!
Huyết Tâm nghe xong lập tức tán vào đầu cô bạn này của mình một phát đau điếng, nghiến răng mà nói:
- Ác quỷ cái đầu cô nè..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 46: 46: Một Buổi Tối Đầy Tấu Hài!


Bên trường đại học, trong tiết tự học, Quân Tử đang ngáp ngắn ngáp dài trên bàn học, ngồi vẽ mấy hình tào lao.

Chán quá cậu ta nhìn qua cửa sổ thấy Thiên Thiên đang đứng ngoài, nhăn mặt rồi vui vẻ xách túi cặp mà đi ra khỏi lớp.
Cậu ta chạy tới ôm Thiên Thiên suýt ngã lăn xuống đất, cậu cười trong bất lực, ôn nhu nói:
- Mọi người nhìn kìa!
Cậu ta chu môi nói:
- Có sao đâu.

Yêu anh quá nên thế đó.
Thiên Thiên nhíu mày trong vui vẻ, rồi hôn vào môi cậu ta một cái mà hỏi:
- Ghê vậy?
Cậu ta tít mắt cười hiện hai con mắt cười mà đáp:
- Đương nhiên rồi.
Thiên Thiên nói:
- Tối nay, Huyết Tâm mời dự tiệc bên nhà cô ấy.
- Vâng.
Sau đó hai người cầm tay nhau vui vẻ rời khỏi trường, ai ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ.

Thiên Thiên lái xe chở Quân Tử đi về tiệm bánh nghỉ ngơi, tắm rửa thay đồ một chút.

Tầm một tiếng sau, tại tiệm bánh, Hạ Phong bị Nguyệt Diệp rượt té khói vì cái tội dám chê vẽ xấu, cậu nhà mới lỡ miệng chê là bị rượt từ phòng ngủ đến phòng khách, từ phòng bếp đến phòng tắm,...!Thiên Thiên và Quân Tử mới tắm rửa thay đồ thì ngồi xem phim.

Thiên Thiên quay qua mà nhìn hai người kia vẫn còn rượt nhau, than thở nói:
- Lạy cái ông cố bà nội của tôi ơi, nhanh chóng tắm rửa mà đi, sắp sáu giờ rồi đấy.
Nguyệt Diệp vọng vào đáp:
- Biết rồi.
...
Buổi tối cùng ngày bên gia đình họ Hoa, mọi người tập trung đông đủ để mở tiệc.

Họ mở nhạc, mở karaoke đủ thứ, hãy khoan bàn về giọng ca của họ.

Hãy bàn đến hai con người ngồi một góc bên kia, không ai khác chính là Tuyết Hoa và Mạt Hồng, hai con người hướng nội khi mọi người tập ở giữa trung tâm nhà thì cả hai ngồi một góc cà chớn với nhau.

Tuy nhiên cả hai một người tửu lượng cao hơn người kia nên tạo thành một câu chuyện hài.
- Diệc Thần giận tôi rồi huhu...
Mạt Hồng nhìn qua thấy điệu bộ ỉu xỉu, than thở, nhõng nhẽo của Tuyết Hoa mà ánh mắt lại chuyển hướng sang Diệc Thần đang ngồi, giọng có chút khàn khàn mà to tiếng một chút:
- Giận cái con khỉ cô, nhóc ấy đang cười vui vẻ kìa...
Tuyết Hoa mếu máo dụi vào vai Mạt Hồng, nói:
- Rõ ràng nhóc ấy giận tôi mà...!không chịu.
Mạt Hồng hất người của Tuyết Hoa ra một bên mà bất lực kêu Diệc Thần lại mà bảo:
- Kéo cục nợ này đi chỗ khác giúp tôi.
Diệc Thần thấy chị yêu mình có hơi xỉn nên cười trừ ra rồi bế lên đi chỗ khác.

Mạt Hồng ôm mặt tỏ vẻ chán nản rồi tiện tay lấy ly rượu uống một ngụm.

Rồi có hình dáng chình ình trước mặt Mạt Hồng, đó là Huyết Tâm hồi nãy thấy hai con người ngồi một góc cà chớn nên đi tới, cô mạnh tay kéo mạnh Mạt Hồng mà dẫn đi chỗ mọi người đang vui ca, nhảy múa.
...
Chơi đến tầm khuya mới nghỉ hẳn, mấy người lớn thì xin về trước, còn mấy bạn trẻ còn sức sống quẩy nhiệt tình.

Hoa Nài Nài thấy mình lạc lõng giữ dòng đời quá nên mới than thở:
- Cuộc sống bất bình thường! Không có người yêu.
Diệc Thần ở bên cạnh ăn cơm cháy, nghe vậy mở miệng ra nói:
- Đừng, có người yêu mệt lắm!
Tuyết Hoa mặt đỏ hồng đi tới dựa vào sau vai nhóc ấy mà nhõng nhẽo bảo:
- Em nói gì vậy hả? Huhu...
Diệc Thần giật mình quay lui mà ôm cô ta vào lòng mà lật lọng nói:

- Em nói là em yêu chị.
Tuyết Hoa nghe xong liền mặt hứng hở, vui vẻ rồi hôn Diệc Thần một cái.

Hoa Nài Nài chu mỏ hỗn ra mà chửi:.

||||| Truyện đề cử: Song Sinh Hoán Đổi: Ngọt Ngào Riêng Em |||||
- Hai người đi ra đi! Biến...
Diệc Thần bị hôn xong mà bất lực bế Tuyết Hoa rồi hỏi Anh Túc còn phòng để đưa cô nàng đang nằm trên tay nhóc nghỉ ngơi.

Huyết Tâm uống vào là đòi cạp vai Phương Tuấn, anh lòi cái mặt nham hiểm ra rồi bế cô lên phòng.

Mạt Hồng đang xoay cái ly bia rồi vô tình ngẩng lên mà nhìn thấy, lên tiếng nhắc nhở:
- Nhẹ nhàng thôi.
Sau ba mươi phút, mọi người đều ở lại và vào phòng hết rồi trừ Anh Túc và Mạt Hồng còn ở dưới, để đống ngỗ ngang lại.

Mấy người giúp việc bắt đầu dọn, Anh Túc trong lúc có hơi chút tỉnh táo nên chạy đến giúp.

Một người giúp việc thấy vậy mà vội ngăn lại, mỉm cười nói:
- Cô cứ về phòng nghỉ, để lại cho chúng tôi là được rồi.
Anh Túc không ngần ngại bâng đống chén đĩa rồi vui vẻ đáp:
- Không sao đâu.
Mạt Hồng nằm ở ghế sofa thấy bóng hình loi nhoi giúp đỡ mọi người kia mà thở hắt một hơi.

Cô ấy đột nhiên ngồi dậy, có chút xoa đầu, đứng dậy hơi loạng choạng một chút.

Anh Túc khi giúp mọi người dọn xong quay qua thấy thế mà đi đến đỡ Mạt Hồng mà bị đẩy ra mà nói:
- Đừng chạm vào người tôi.

Tôi vẫn ghét cô nhiều lắm.
Dứt câu lập tức lên phòng, còn Anh Túc thở dài mà cũng đi theo lên phòng.

Khi cả hai người đó một người một phòng đắp chăn đi ngủ, thì tại nhiều phòng nào đó xung quanh...
- Nhẹ...nhẹ lại...
- Làm vậy mới có bé con chứ.
- Ưm...
...
Sáng hôm sau, Mạt Hồng ngồi sửng người tại phòng ăn với hai con mắt thâm quầng như con gấu trúc dễ thương nhìn Anh Túc với điệu bộ khóc ròng, ả đem đồ ăn sáng đến bàn mà nhìn lại rồi ngơ ngác nói:
- Sao sửng người vậy?
Mạt Hồng chẹp miệng mà nằm dài ra bàn mà than thở:
- Biết vậy vào phòng cô ngủ là tốt biết mấy.

Cứu.
Anh Túc không nhịn được cười nên đã cười phát ra tiếng, rồi đem nốt món còn lại từ bên kia sang rồi nhờ dì giúp việc kêu mọi người dậy..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 47: 47: Vụ Án Trước Khi Tổ Chức Đám Cưới


Mọi người đều đi xuống lầu mà cứ chí chéo với nhau làm rộn ràng căn nhà lên, Mạt Hồng nằm dậy, chỉnh sửa lại trang phục.

Phương Tuấn đỡ Huyết Tâm đi đến và kéo ghế cho cô ngồi, còn bản thân ngồi bên cạnh cô.

Hạ Phong lấy tay phải xoa vai trái mình một chút rồi nhíu mày hỏi:
- Có hộp y tế không?
Mạt Hồng không nói gì mà chỉ thẳng vào một góc nhỏ của bếp, Hạ Phong gật nhẹ rồi đi đến chỗ được chỉ.
Ăn một hồi, Phương Tuấn như thường lệ có một cuộc điện thoại đến từ phía Lệnh Xuân, anh vui vẻ bắt máy cho đến khi nghe một câu "có vụ án mới nè bạn yêu" là anh suýt gục ngã tại chỗ, Hạ Phong liếc qua mà hỏi:
- Vụ án gì đấy?
Phương Tuấn đáp:
- Nạn nhân bị ngã chết khi đang leo núi đó.
Nguyệt Diệp ngây ngô nói:
- Lỡ trượt chân ngã thì sao?
Thiên Thiên mới phản bác lại ý kiến vừa rồi của Nguyệt Diệp mà lên tiếng:
- Thấy khác lạ mới báo chứ.
Phương Tuấn nghe xong cũng gãi đầu mà cười trừ nói:
- Nghe Lệnh Xuân bảo là trong cặp của nạn nhân có m* t** tổng hợp.

Đúng nghề của mày luôn đó Thiên Thiên.
Cậu nghe được mà ồ lên, cắn móng tay như đúng rồi bị Quân Tử đánh cho.

Anh Túc bỏ đũa xuống rồi đứng dậy ra khỏi ghế, lên lầu mới được mấy bước thì Mạt Hồng kêu lại.

- Cô định đến cửa hàng son à?
Anh Túc quay đầu lại rồi nói:
- Không lẽ đi để cửa hàng đóng mãi? Tôi phải đến đó.
Mạt Hồng suy ngẫm một lúc rồi đưa ra ý kiến mà bảo:
- Tôi sẽ mở cửa hàng lớn hơn cho cô.

Bán nó đi.
Anh Túc nghe xong có chút sửng người, khuôn mặt có vẻ ngơ ngác không tin, ả suy nghĩ trong lòng:"Không phải Mạt Hồng rất ghét mình à?".

Huyết Tâm nhìn thấy em họ mình đứng sửng ngay giữa cầu thang nên mới mỉm cười, bảo:
- Nghe lời đi.
Anh Túc hé răng cười tươi bảo:
- Vâng.
Bốn người kia đứng dậy đi trước để đi đến hiện trường vụ án.

Trước lúc đi, Thiên Thiên đã nhờ Huyết Tâm chở Quân Tử đi học.

Tuyết Hoa và Diệc Thần lúc sau cũng đi về, có việc phải làm.

Hoa Nài Nài đang ăn thì bị bố giục đến công ty quản lý nên cũng đi nốt.
Trong nhà còn lại bốn người, Anh Túc sau khi nghe câu nói của Mạt Hồng xong cũng lên phòng.

Mạt Hồng cầm điện thoại gọi người tìm chỗ cửa hàng, Huyết Tâm và Quân Tử thì thầm to nhỏ với nhau.
- Thấy hai người kia hợp không?
- Dạ có chị.
- Chị có linh cảm thành đôi đấy.
- Ôi!
"Bốp", một chiếc dép đã bay vào gương mặt xinh đẹp kia, cô mếu máo ôm mặt, Quân Tử ngồi đứng hình và tay che miệng quay mặt đi chỗ khác.

Mạt Hồng cười nhếch một cái rồi bảo:
- Chở người ta đi học kìa.
Huyết Tâm mở mắt tròn ra trừng lên mà đáp lại:
- Biết rồi.
Quân Tử cầm điện thoại lên, trang tín chỉ để xem phòng học thì nhận một thông báo:"Hôm nay được nghỉ các em nhé! Cô bận việc rồi.", cậu ta vui vẻ la lớn:
- Ngày hôm nay em được nghỉ, em có thời gian giúp chị rồi.
Huyết Tâm cảm động mà xoa nhẹ đầu cậu ta và nói:
- Hahah, chúng ta về làm mẻ bánh mới nào!
...
Tại nhóm Phương Tuấn, bốn người lái xe mệt ná thở rồi để xe ở điểm gửi xe ngay gần đó để đi bộ đến đó.

Các cảnh sát đang chụp và xem xét hiện trường, Lệnh Xuân thấy bốn người lập tức vẫy tay mà kêu lên:
- Ở đây!
Cả bốn người đi đến mà thở hồn hển, Phương Tuấn chống nạnh than thở bảo:
- Mệt chết tao.
Lệnh Xuân tỏ vẻ với khuôn mặt mếu, bĩu môi nói:
- Vợ chăm quá nên mập chớ gì.

Xem thi thể đi kìa.
Phương Tuấn được một cô cảnh sát dẫn đến xem xét thi thể.

Anh ngồi xuống đồng thời đeo bao tay để chạm vào thi thể dễ dàng hơn.

Anh lật người của nạn nhân, lướt qua thấy một vết thương do rắn cắn ở cổ chân, nếu anh đoán không nhầm, đây là rắn đuôi đỏ cắn.

Loại rắn này rất độc, ai đã bị rắn này cắn mà không kịp thời cứu thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Anh ngồi đó gọi cô cảnh sát đến và nói:
- Cô chụp lại vết cắn lại giúp tôi.
Cô cảnh sát gật đầu đầy nghiêm túc, đáp lại:
- Vâng.
Anh đứng dậy lần mò những dấu vết mà răn đuôi đỏ đi, Thiên Thiên thấy lạ nên đi theo.

Đi một hồi lâu thì anh ra hiệu ngưng đi, cậu mới thắc mắc hỏi:
- Gì vậy?
Anh lạnh lùng bảo:
- Tao cảm thấy nguy hiểm.

Đi nhẹ thôi.
Thiên Thiên ngơ ngác vì giọng điệu của anh nên im lặng, cả hai nhẹ nhàng bước đi không dám phát ra tiếng.

Bên kia, Hạ Phong cùng Nguyệt Diệp với Lệnh Xuân xoay tới xoay lui không thấy hai người đâu nên nhìn nhau hỏi:
- Ủa? Họ đâu rồi?
Một cô cảnh sát lúc nãy đi cùng Phương Tuấn bước đến, thấy cả ba có phần ngáo ngơ nên lên tiếng:
- Tôi thấy họ đi hướng bên khu rừng ấy.
Hạ Phong khoé môi giật giật mà nói:
- Ôi hai thằng này...!đi không báo.
Dứt câu vừa xong thì cậu có ý định đi nhưng bị Lệnh Xuân ngăn lại nói:
- Để hai người đi.

Lỡ có gì thì họ báo mình lúc đó chưa muộn đâu.
Nguyệt Diệp xen vào nói:
- Chắc chắn khu rừng đó đang có gì đó.
Lệnh Xuân nhướng mày lại rồi bảo:
- Vậy tao sẽ bảo Vũ Hữu đem một lực lượng cảnh sát cơ động đến để có gì giải cứu họ.
Cả hai người đó nhìn nhau rồi gật đầu đồng thanh bảo:
- Ừ.
Quay lại bên Phương Tuấn và Thiên Thiên, hai người đó đi một đoạn dài thì lập tức dừng lại, tự dưng cả hai lạnh sống lưng, Thiên Thiên mới nhỏ giọng hỏi anh:
- Sao thấy sợ vậy mày?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 48: 48: Làm M@ Túy Bằng Thịt Người Sống


Phương Tuấn nghe vậy, anh cảm giác như Thiên Thiên, ở khu rừng này có chút đáng sợ thật nhưng chân vẫn tiếp tục bước đi.

Đi được một đoạn thì chững lại, anh giơ tay ra ngăn và ra hiệu Thiên Thiên dừng lại.
- Có người đi theo sau lưng!
Mới dứt câu thì một viên đạn từ đâu đến bay đến hướng của hai người đang đứng, nó đã xước qua mặt của Vũ Thiên Thiên làm cả hai phải giật mình, cậu đưa tay lên sờ nhẹ vào mặt, theo bản năng hồi trước cậu có đem theo súng, rút súng ra rồi ánh mắt lướt qua một lượt mà bắn về một hướng.

Thiên Thiên mới bảo:
- Đi nhanh thôi, ở đây lâu không an toàn.
Hai người bắt đầu bước về phía trước nhanh chóng, thấy một ánh sáng le lói nên đi về hướng đó.

Khi ra khỏi khu rừng thấy một khung cảnh cực kì hoành tráng, nó hoành tráng đến mức ớn lạnh.

Đó là một trong những nơi sản xuất m@ túy lớn nhất cả nước, nhưng nghe đây cách làm m@ túy rất khác lạ so với các chỗ khác.

Cảm giác có người đi qua, anh đã kéo cậu lại vào một góc khuất và nghe được những lời của bọn tội phạm kia.
- Hồi nãy thấy hai nam thanh niên, suýt nữa là bắt sống hai tụi nó để làm m@ túy rồi.
- Đứa kia cũng trốn thoát rồi.

- Nhưng nó rớt xuống dưới núi rồi, chắc cũng tan xương nát thịt rồi cũng nên.
- Đừng lo, chúng ta đã bắt sống nhiều người như vậy vẫn đủ nguyên liệu để làm m@ túy.
- Tiếc thật! Thằng nhãi hồi nãy cũng có tài bắn súng kinh thật.
- Vào bôi thuốc rồi làm việc, lão đại sẽ đến đây thăm chúng ta.
Sau khi nghe cuộc đối thoại đó, hai người ở trong góc khuất kia mà nghe đến nổi da gà - làm m@ túy từ thịt người.

Họ ngó người xem phía bên trong, họ nhìn một phát muốn nôn ra ngay và luôn.

Không ngờ rằng, có một người đã phát hiện ra cả hai mà đặt súng vào đầu của Phương Tuấn.

Anh khựng người lại, Thiên Thiên cũng mở mắt to tròn rồi mà quay lại nhìn, nghiến răng nói:
- Bị phát hiện rồi!
Người đó cười lạnh một rồi ngồi xuống, tay vẫn cầm súng để trên đầu của Phương Tuấn, nói với giọng khàn đặc:
- Hai người muốn bị làm thành m@ túy à?
Thiên Thiên nhanh trí mò dưới đất một viên đá to rồi ném vào mắt trái hắn ta, làm hắn ta phải lấy tay che mắt.

Hai người tranh thủ bỏ chạy nhưng chạy không được mấy bước thì đã bị chặn lại.
- Lão đại, mắt ngài có sao không?
Phương Tuấn thở một hơi dài, cúi đầu xuống một lúc rồi ngẩng đầu, lộ ra một mặt lạnh lùng đầy bí hiểm rồi quay qua nhìn hắn ta, nụ cười cùng ánh mắt cũng lạnh theo.
- Cách thức làm đặc biệt thật đấy!
Lão đại đó hất người thuộc hạ ra, tay che mắt được thả xuống, đi đến gần chỗ hai người.

Thiên Thiên nhíu cả đôi lông mày lại, cả ba người mặt đối mặt nhìn nhau, không khi ngày càng ra tăng làm thuộc hạ xung quanh cũng sợ.
- Con của cảnh sát Phương Long, nhìn thật giống bố cậu.
Phương Tuấn lạnh lùng hỏi:
- Biết bố tôi?
Lão đại đó tay bỏ vào bọc quần mà mỉm cười, trả lời:
- Đúng nhưng bố tôi biết rõ hơn tôi nhiều.

Xưởng này bố cậu không tìm ra được, vậy mà cậu lại tìm ra rất dễ dàng.

Tiếc là vị cảnh sát đó chết rồi để thấy con mình thành danh.
Phương Tuấn nhún vai đáp lại:
- Chuyện bình thường của những người làm việc phòng chống tội phạm, làm nghề đó thì kẻ thù cũng không kém cạnh gì tội phạm đâu.
Lão đại nhìn qua bên Thiên Thiên rồi nhướng mày một chút, bước đến gần cậu mà bảo:
- Hình như chúng ta gặp nhau rồi đúng không?
Thiên Thiên nghe vậy nên đã suy nghĩ lại rồi nhớ ra, lúc trước cậu còn làm ở đội phòng chống m@ túy đã đụng trúng hắn ta ở ngay trên đường đi đến trụ sở, khi đến gần hắn đã nhận ra được hắn là tội phạm.

Hắn ta thấy cậu mặc quân phục nên nhanh chóng chạy đi, cậu chạy theo hắn ta nhưng tiếc là cậu làm mất dấu vết của hắn rồi.
- Không làm bên đó?
Thiên Thiên lạnh nhạt đáp:
- Ừ.
Hắn nhếch mép mà dành lời khen cho cậu:
- Cậu chạy nhanh thật đấy, suýt nữa là bắt được tôi rồi.
Cậu nhíu mày lại rồi thờ ơ đáp:
- Cảm ơn đã khen.
Hắn ta lấy tay vuốt môi rồi quay người lại, vừa bước đi vừa ra lệnh:
- Tiếp đãi hai người đó thật tốt!
...
"Bíp, bíp, bíp", bên ngoài khu rừng kìa, Hạ Phong và Nguyệt Diệp đều nhận tín hiệu của cả hai người đó.

Nguyệt Diệp nhíu mày lại mà nói:
- Hai người đó gặp nguy hiểm!
Lệnh Xuân lập tức rút điện thoại ra mà gọi cho Vũ Hữu để điều động một lực lượng cảnh sát cơ động vào khu rừng đó.

Còn Hạ Phong thì gọi ngay cho Huyết Tâm để nhờ một việc.
Tại tiệm bánh, Huyết Tâm và Quân Tử đang phục vụ khách thì Huyết Tâm nhận được cuộc gọi từ Hạ Phong.
- Sao? Gửi tôi địa chỉ.
Hạ Phong gửi ngay địa chỉ cho cô, cô lập tức gửi cho Mạt Hồng nhờ sự giúp đỡ, nhưng đổi lại một câu trả lời phũ phàng, dứt khoát như nước cất.
- Không!
Huyết Tâm mếu máo mà nói:
- Sao lại vậy?
Mạt Hồng thở dài bất lực đáp:
- Đang chở Anh Túc đi ghé qua cửa hàng tôi đã chọn.
Huyết Tâm nghe xong bĩu môi nói:
- Nói vậy nhờ cô tập trung một lực lượng thuộc hạ giúp tôi.

Tôi sẽ đến đó, nghe nói hơi xa một tí nên chiều mới đến nơi.
Mạt Hồng đáp:
- Ừ..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 49: 49: Cảnh Kinh Dị Trước Mặt!


Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 50: 50: Đám Cưới Diễn Ra


Anh Túc dựa đầu vào ghế, ánh mắt hướng ra ngoài, giọng nhẹ nhàng lên tiếng:
- Tại đi mua đồ mà muốn đi dạo, với cả xe lâu ngày không sử dụng nên hư rồi.
Mạt Hồng nghe xong, mở hộc nhỏ phía trong xe ra mà lấy một chùm chìa khoá đưa cho Anh Túc, lạnh lùng nói:
- Cô cứ cầm đi, không cần trả tôi.
Anh Túc có chút kinh ngạc, định từ chối nhưng nhìn ánh mắt kia có phần lạnh lùng nên rụt rè cầm lấy, mở miệng bảo:
- Cảm ơn chị.
Mạt Hồng gật đầu không nói gì mà tập trung lái xe.

Hồi lâu sau, hai người về nhà.

Anh Túc vào nhà trước còn Mạt Hồng thì vào nhà sau, cô ấy đã gọi thuộc hạ của mình bàn một chút chuyện.
- Mai phá cổ phiếu của tập đoàn của nhà Nhàn Ân đi.
Thuộc hạ bên kia đáp lại:
- Vâng.
Nói rồi Mạt Hồng tắt máy mà vào trong nhà, thấy Anh Túc đang ngồi trong phòng khách xem tivi.

Mạt Hồng liền bảo:
- Nhớ ngủ sớm.
Anh Túc gật đầu vui vẻ rồi bảo:
- Chị cũng vậy.
...
Sáng hôm sau tại tiệm bánh, Thiên Thiên đang nằm dài trên bàn chán chê cầm điện thoại lướt lướt thì đọc một tin báo mạng: "Cổ phiếu của tập đoàn NA bị tụt giảm nghiêm trọng, suýt phá sản.", cậu mới ngáp ngắn ngáp dài nói:
- Tập đoàn NA thấy cũng bình thường mà, lạ quá.
Phương Tuấn ngạc nhiên hỏi:
- Sao bữa nay hóng tin dữ thế?

Thiên Thiên đáp:
- Báo chình ình trước mặt tao.
Phương Tuấn bĩu môi, đúng lúc đó Huyết Tâm đi xuống với nụ cười đầy mãn nguyện, cầm điện thoại mà tung hứng.

Thiên Thiên nhíu mày mà bảo:
- Bể luôn điện thoại bây giờ.
Huyết Tâm cười cười mà đáp lại:
- Cái này là Mạt Hồng làm chứ không ai dám.
Phương Tuấn quay qua nhìn cô rồi đi tới đưa cho cô một ly nước ép mà nói:
- Chắc là vì Anh Túc.
Đang nói chuyện vui vẻ thì người mới được họ nhắc tên đến tiệm bánh, "nhắc Tào Tháo - Tào Tháo đến thật.".

Mạt Hồng đi đến ngồi vào một phía góc bàn, vắt chéo chân mà giọng lạnh lùng phát ra.
- Cho hai chiếc bánh bông lan vị việt quất đi.
Huyết Tâm nghe vậy mà hỏi:
- Gì mà mua hai chiếc luôn vậy?
Mạt Hồng đáp:
- Tại nay có hứng mua về ăn.

Chuẩn bị đến đâu rồi?
Huyết Tâm bèn nói:
- Ổn hết rồi.
Mạt Hồng mới rút trong ví ra một cái thẻ, đặt trên bàn mà chẹp miệng đáp:
- Quà mừng cưới.
Huyết Tâm ngạc nhiên mà đi đến cầm lên mà nhíu mày bảo:
- Gì tặng sớm vậy?
Mạt Hồng mỉm cười bảo:
- Sợ quên.
...
Thời gian trôi qua cho đến hai tuần sau, đám cưới đã tổ chức một cách hoành tráng, khách mời đều là những quan viên cấp cao, những người có chức quyền và những bác hàng xóm vô cùng hài hước.

Chú Sáu Lú nhìn từng chú rể một mà khen lấy khen để về vẻ ngoài đẹp trai, phong độ của các anh.

Trong phòng cô dâu thì ai ai cũng xinh đẹp, cầm bông hoa cưới, ánh mắt có chút hồi hộp.

Anh Túc nhìn Huyết Tâm mà nói:
- Chị xinh lắm!
Huyết Tâm đáp lại:
- Cảm ơn em.
Đến giờ lành, người chủ trì hôn lễ bắt đầu cầm mic, vui vẻ hô vang mừng đám cưới.

Các cặp đôi bắt đầu từ từ lên sân khấu, dưới khán đài các khách mời cầm điện thoại lên chụp lia lịa, vỗ tay nhiệt tình.
Sau kết thúc phần trao lời thề, bây giờ đến tiết mục trao nhẫn.

Kết thúc phần trao nhẫn thì mọi người bắt đầu mở tiệc ăn uống, nhảy múa sôi nổi.

Nhưng mà làm sao quên tiết mục ném hoa cưới, Huyết Tâm, Nguyệt Diệp và Quân Tử đã sẵn sàng tư thế ném hoa, ở đằng sau thì sẵn sàng tư thế bắt lấy hoa.

Khi cả ba đều ném hoa, hướng ném đều ở phía Anh Túc làm ai cũng ngạc nhiên.

Anh Túc sửng người, khuôn mặt có vẻ bối rối.

Có người lên tiếng nói:
- Lần đầu tiên thấy một người mà bắt được ba bó hoa đó nha, cái này là sắp rồi đấy.
Anh Túc nghe vậy mà lúng túng hết mức không nói nên lời, Mạt Hồng từ đâu đến mà bước đến trước mặt Anh Túc mà bật cười nói:
- Chút nữa kết thúc, tôi có chuyện muốn nói với cô.
Anh Túc đáp lại:
- Vâng.
Sau khi kết thúc đám cưới, cô dâu chú rể uống nhiều rượu bia quá nên đã quậy tưng bừng, lâu lâu đứng lên bàn chơi vui làm ai cũng khiếp hồn.
Đến cái động phòng thì tiếng rê.n rỉ đều phát ra từ ba cặp và cùng với đó, thêm cả tiếng "rắc rắc, rộp rộp, bụp bụp" của cái giường sắp sập.
...
Còn bên phía Mạt Hồng và Anh Túc, hai người đó đi đến một nơi có biển ở đó, khi Anh Túc bước đến đã có những ánh đèn lấp lánh mở lên làm ngó nghiêng hồi lâu.

Mạt Hồng đi đến bên cạnh mà hỏi:
- Đẹp không?
Anh Túc đáp:
- Đẹp.
Rồi đột nhiên Anh Túc đã có chút suy nghĩ được gì đó nên bèn nói:
- Nhưng có gì không đúng lắm thì phải...
Mạt Hồng mỉm cười nói:
- Có gì mà không đúng.
Anh Túc liền bảo:
- Hai tuần vừa rồi, chị lạ lắm đấy.
Mạt Hồng cầm tay Anh Túc mà kéo nhẹ bước tới một chỗ mà nói:
- Có muốn đi với tôi cả đời không?
Anh Túc nghe vậy mà lúng túng hỏi:
- Không phải chị ghét tôi sao? Với cả...!như vậy cũng không phải phép lắm.

Mạt Hồng trả lời:
- Chuyện gì không phải phép, tôi chỉ hỏi em muốn đi với tôi cả đời thôi mà.

Còn việc ghét em, tôi không ghét nữa, chuyện cũng qua rồi.
Anh Túc nghe vậy mà suy nghĩ một lát, Anh Túc đã biết ý của cô ấy rồi nhưng giả vờ thôi, khi suy nghĩ xong xuôi, lập tức đáp lại:
- Thật không đó? Nếu chị nói vậy...em...
Mạt Hồng bắt đầu ngưng lại để nghe câu trả lời của Anh Túc, lòng cô ấy có vẻ hơi hồi hộp một chút...
- Em đồng ý.
Mạt Hồng nghe xong mừng hết biết, ôm chầm lấy Anh Túc, cô ấy cười tít cả mắt lên.

Xem như cô ấy cầu hôn thành công, tại cô ấy đã tự ý bỏ cái tên của mình ra sổ hộ khẩu nhà họ Hoa, để họ trước đây là Chu - Chu Mạt Hồng, cô làm vậy để có thể dễ dàng hơn.

Hai người sau đó đi dạo biển cực vui vẻ.
Một thời gian sau, cuộc sống và công việc của phía nhóm Phương Tuấn vẫn ổn định như vậy, mặc dù vẫn không ít lần chạy té khói với mấy vụ án, song song cùng với đó, vẫn chưa có động tĩnh gì về con cái.
Bên Mạt Hồng và Anh Túc, hai người cũng làm đám cưới trong sự ngơ ngác đến bật ngửa của nhóm Phương Tuấn.

Tại họ không nghĩ là hai người này có thể sống với nhau, Anh Túc giờ đây là bà chủ của một cửa hàng son truyền thống lớn và Mạt Hồng vẫn là người đứng đầu của gia tộc họ Hoa mặc dù đã đổi thành một họ khác rồi, bây giờ tên trong sổ hộ khẩu của cô ấy là Chu Mạt Hồng, nhưng vì thế mà hành Huyết Tâm mấy ngày liền để làm.

Anh Túc khi biết sự việc này mà giận Mạt Hồng luôn mấy ngày, làm người ta dỗ mệt gần xỉu.
Tại tiệm bánh, Nguyệt Diệp đang viết món mới trên bảng để khách xem thì có nhóm bốn người bạn trẻ tầm hai mươi tuổi đến trước mặt tiệm bánh.

Họ bước vào trong và cúi đầu chào, đồng thành bảo:
- Tụi em muốn làm đệ tử ạ.
- Hả?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 51: Chương 51


Vào một ngày đẹp trời của ngày 1 tháng 7 năm 20XX, có một người thanh niên đang loay hoay ở trong bếp để trang trí chiếc bánh gato bỗng nhiên nghe tiếng "Bộp", quay ra thấy một thanh niên khác làm đổ bánh mới ra lò.
- Bách Phúc!
Cậu thanh niên đó giật mình sợ hãi, miệng gượng cười, chân bước lùi lại, tay giơ ra vẫy vẫy mà nói:
- Lam Thịnh, bình tĩnh.
- Nó mà bình tĩnh nổi gì?
Bách Phúc mới quay qua nhìn người mới cất giọng mà nhíu mày lại bảo:
- Nó tự rơi, tao chưa đụng chạm gì luôn đó Hướng Vũ.
Bỗng nhiên có thêm một giọng nói phát ra từ ngoài bếp vào:
- Có bánh chưa thế?
Lam Thịnh mới trả lời:
- Thằng ất ơ này làm đổ rồi.
Người kia ngạc nhiên rồi khuôn mặt cằn nhằn xuất hiện, người đó bảo:
- Còn mười phút nữa phải giao đến đó trời, thằng quỷ.
Người đó tên là Việt Nhân, cậu vừa dứt câu vừa giãy đành đạch lên vì thằng bạn của mình.

Thời gian ngắn ngủi đó sao kịp làm bánh.

Lam Thịnh mới đứng ngây người một lúc rồi lấy bánh mới đã ra lò.

Anh mới tán vào đầu của Bách Phúc rồi quay ra đưa cho Việt Nhân mà nói:
- Bảo họ tạm thời đền bù cái bánh khác nhé.
Việt Nhân chẹp miệng mà cầm lấy, đôi mắt lườm Bách Phúc một phát rồi bỏ đi.

Hướng Vũ khoé môi giật giật mà đi ra ngoài lau dọn.

Bách Phúc rón rén bước đi nhưng không may, cậu bị Lam Thịnh kéo lại, anh dùng ánh mắt sắc lạnh ra hiệu cho cậu dọn dẹp sạch sẽ.

Anh thở dài mà đi ra khỏi phòng bếp để ra xem tiệm thế nào, hỏi khách có hợp khẩu vị,...
Đây chính là bốn thanh niên đã xin nhóm Phương Tuấn làm đệ tử.

Lúc đầu họ khiếp hồn khi cả bốn đều là học viên hình sự của một học viện quân sự lớn mà xin học cách làm bánh.

Khi nghe lý do "Tại tụi em muốn mình trải nghiệm trước ạ, dù sao chúng em tương lai cũng làm một việc là bắt tội phạm mà", lúc đó Phương Tuấn rơi vào trầm tư mà có bảo rằng:"Nhóm anh là nhóm thám tử thôi.", mà có ngờ đâu được khi nghe Lam Thịnh bảo:"Kệ đi ạ.".
Vậy là nhóm của Phương Tuấn đồng ý.

Họ học một tuần đã nắm vững kiến thức cơ bản của việc làm bánh, vài tháng sau họ đã thành thạo những chiếc bánh đã có ở tiệm, còn những bánh khác thì tất nhiên, họ phải học tập thêm.

Nhóm Phương Tuấn thấy bốn người họ ổn nên là đưa tiệm bánh cho cả bốn giữ, việc thám tử thì họ tạm nghỉ vô thời hạn để đi du lịch này kia.
...
Khi Bách Phúc dọn dẹp xong xuôi thì cũng đi ra khỏi bếp, cậu mới vào ghế chưa nóng mông thì mở điện thoại ra mà khuôn mặt tái mét, chạy lật đật lên phòng thay đồ rồi phòng đi ra ngoài tiệm một tốc độ cao.

Hướng Vũ ngáp ngắn ngáp dài mà bảo:
- Nó làm gì mà vội vậy?
Lam Thịnh bảo:
- Mày quên nó có người yêu hả?
Hướng Vũ gượng cười nói:
- Chắc lại quên chứ gì.
- Cho hai phần bánh đi.
Lam Thịnh đứng dậy cúi đầu lễ phép chào rồi ngẩng lên mà thấy người vô cùng quen thuộc, anh mới bảo:
- Chị Mạt Hồng hả? Đợi em chút nhé.
Mạt Hồng mỉm cười rồi đi đến một góc bàn ngồi vắt chéo chăn mà đợi chờ.

Vẫn là khí chất ấy, không lẫn vào đâu.

Cô ấy nhìn xung quanh, chớp chớp mắt vài cái mà mở miệng nói:
- Có vẻ tiệm bánh thay đổi background nên hơi lạ.
Hướng Vũ cười đáp lại:
- Dạ.

Mà chị Anh Túc không đi cùng chị ạ?
Mạt Hồng trả lời:
- Em ấy bận việc ở cửa hàng nên không đến thăm mấy đứa được.
Đúng lúc đó, Lam Thịnh đi ra và cầm theo hai hộp bánh vị việt quất đưa cho Mạt Hồng, anh mới nói:
- Một tuần chị ghé qua bọn em một lần, chị rảnh thật đấy.
Mạt Hồng nghe xong đôi mắt có chút láo liếc nhẹ, sau đó nhìn anh mà trả lời:
- Tại Phương Tuấn nhờ chị quản mấy đứa thôi, chị không rảnh đến mức đó, còn chăm sóc vợ yêu nữa.
Hướng Vũ bĩu môi rồi trêu chọc cô ấy:
- Vợ đồ, ghen tị ghê.

Mạt Hồng mới phản bác lại:
- Vậy em có người yêu đi để có cơ hội chăm sóc người ta.
Hướng Vũ cười tít mắt khi nghe câu đó, đúng lúc đó Việt Nhân đã về tới tiệm, thấy Mạt Hồng liền cúi chào.
- Em chào chị gái.
Mạt Hồng quay qua mà nhíu mày rồi mỉm cười nói:
- Chào em.
Việt Nhân trả lời:
- Dạ.
Tầm mười phút ngồi chơi thì Mạt Hồng đứng dậy, tạm biệt bốn người đó mà về nhà.

Lam Thịnh ngồi thở một hơi, người gục xuống bàn mà nói:
- Chiều nay có tiết không nhỉ?
Việt Nhân bèn đáp:
- Mỗi đứa mỗi lịch học khác nhau, xem điện thoại kìa, hỏi gì vô tri vậy cha?
Lam Thịnh đem ra khuôn mặt ngây ngô để nhớ ra mình đặt điện thoại ở đâu liền bị Hướng Vũ đi tới gần mà đánh cho tỉnh ngây người, cậu cằn nhằn mà nói:
- Điện thoại đặt ở trên bàn ăn mà không nhớ.
Lam Thịnh mếu máo nói:
- Quên xíu, làm gì căng huhu.
Rồi anh nói tiếp:
- Sáng giờ không thấy khách đâu hết? Anh Tuấn mà về biết được chắc chém tụi mình chết.
Hướng Vũ nói:
- Ủa bạn ơi? Bạn bị lú não rồi à? Đông như quỷ, một mình tao chạy tới chạy lui mà nói không có khách á?
Việt Nhân nghe mà bật cười luôn, bèn bảo:
- Làm bánh nhiều quá nên nó hơi lú não tí, thông cảm đi.
Lam Thịnh bĩu môi, trầm ngâm suy nghĩ một lúc mà nói:
- Hay thêm vị mới nhỉ? Tại thấy trong menu hiện tại chỉ có ba vị thôi.
Hướng Vũ nói:
- Ừ, được đấy.

Chắc hồi trước mấy anh chị bận nên chỉ làm ba vị đấy.
Việt Nhân mỉm cười bảo:

- Quá tuyệt luôn.
...
Chiều hôm đó, Lam Thịnh đi học ở trường còn ba thành niên ở tiệm để đón khách vào.

Một hồi lâu, đang yên đang lành thì nghe có tiếng la hét ở phía nhà bên cạnh nên cả ba cậu và các vị khách trong tiệm đều chạy ra.

Ai cũng khiếp hồn khi thấy cảnh tượng, một xác chết với tư thế bị treo ngược.
- Ôi! Đáng sợ quá.
- Sao nhà đó lại xảy ra chuyện ghê quá vậy?
Bách Phúc mới chen vào đám đông mà đi đến, tìm kiếm người mới la hét lúc nãy, khi tìm được cậu lập tức vỗ vai người đó làm người đó quay lui sợ hãi.

Cậu ngạc nhiên, đây không phải chị Vi bán mắm ở đầu ngõ mà, cậu mới nhẹ nhàng hỏi:
- Ủa chị Vi? Sao chị đến đây?
Chị Vi ôm ngực, giọng nói run run mà đáp lại:
- Chị đưa hủ mắm mà bác Tư đặt, ai ngờ lại thấy cảnh tượng này, đau tim chị mất rồi.
Cậu mới đưa tay nhẹ nhàng vuốt tấm lưng của chị ấy mà bảo:
- Chị cứ qua bên kia, chút nữa cảnh sát đến.
Chị Vi gật đầu, Bách Phúc ra hiệu cho hai người kia đi tới, đợi cảnh sát đến.

Khi cảnh sát đến để xem và chụp lại hiện trường để điều tra thì đúng lúc bác Tư về nhà, hình như ngày qua bác qua đêm ở bên ngoài, bác ấy vui vẻ cầm thịt heo trên tay nhưng rơi lúc nào không khi thấy cảnh tượng đông người này.

Bác ấy đi từ từ vào trong, cả ba chưa kịp phản ứng để ngăn lại và cái kết.
- Trời ơi, ai hại con trai tôi thế này?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 52: 52: Phần 2 - Tập 2


Bác Tư cứ ôm thi thể người con trai mà khóc, một lúc sau thì cảnh sát hỏi bác ấy ngày qua làm gì, ở đâu để tiện điều tra, còn thi thể thì được đem về phòng khám nghiệm tử thi.

Vũ Hữu đang ra ngoài quan sát còn manh mối gì không, thấy cả ba người đứng đó, anh ấy lộ vẻ không kinh ngạc mấy vì biết nhau từ trước khi ba người này làm trong tiệm bánh.
- Mấy đứa muốn vào xem học hỏi không?
Bách Phúc gãi đầu nói:
- Tụi em vào được ạ?
Vũ Hữu mới mỉm cười đáp lại:
- Trải nghiệm thực tế, với cả mấy đứa theo nghề này đương nhiên là thực hành nhiều hơn.
Cả ba nghe vậy nhìn nhau một lúc, suy nghĩ một hồi thì Việt Nhân lên tiếng:
- Vậy tụi em vào nhé?
Vũ Hữu gật đầu rồi bước đi qua ba người mà tiếp tục quan sát tình hình.

Cả ba vào trong, rụt rè bước đi, may mắn các cảnh sát khác đang làm nhiệm vụ nhiệt tình kéo vào chỉ cho các cậu.

Bách Phúc được một chị cảnh sát được cho bao tay chuyên dụng, cậu sờ vào chỗ thi thể nằm chết mà thắc mắc hỏi:
- Lạ nhỉ? Hình như hung thủ biết rất rõ thói quen của nạn nhân.
Một anh cảnh sát gật đầu nói:
- Đúng.
...
Hướng Vũ đi vào căn bếp thấy một con dao cắt trái cây vứt ở gầm tủ, cậu mò mò một hồi rồi cầm lên được và để ý có một vết máu đỏ thẫm, cậu nhăn mày và bỗng cậu chợt nhớ ra là nạn nhân bị vết cắn ở cổ rồi mới treo ngược lên, nhưng mà...!sao hung thủ có thể vào nhà được rồi bỏ con dao rất ngang nhiên như thế? Hay là người nhà làm? Cậu lại tiếp tục nhớ ra bác Tư có thêm người con trai nữa.

Cậu vuốt cằm có chút phỏng đoán điều gì đó, nhưng chỉ là phỏng đoán nên phải tìm hiểu thêm.

Việt Nhân cùng một chú cảnh sát khá tầm ba mươi tuổi đi lấy lời khai, cậu cũng nhớ ra là có thêm anh út trong nhà nữa.

Cậu mới nói với bác Tư:
- Hình như nãy giờ con không thấy anh ấy? Bác gọi báo chưa?
Bác Tư hoảng hốt lau nước mắt mà cầm điện thoại gọi cho con trai út của mình, bác ấy gọi hoài mà không bắt máy, đến khi người đó về thì bác Tư mới đứng dậy đi đến ôm chầm lấy người đó mà nghẹn ngào bảo:
- Anh trai con chết rồi mà giờ sao mới về? Ai hại nó vậy trời? Còn người yêu nó mà biết sẽ thế nào đây?
Con trai út nghe xong nhíu mày lại không đỗi ngạc nhiên mà có chút giấu giếm, nhưng thấy cảnh sát thì khuôn mặt thay đổi 360 độ, tỏ vẻ đau khổ, ôm chầm lấy mẹ mình mà khóc.

Đúng lúc đó, Bách Phúc nhìn thấy được.

Cậu nghĩ: "Có gì đó sai thì phải?".
Sau khi kết thúc quan sát hiện tượng thì mọi người dọn dẹp để về trụ sở để điều tra tiếp, còn cả ba người cũng về lại tiệm bánh.

Vừa lúc mở cửa để vào trong thấy Lam Thịnh đang ngồi chán nản ở đó.

Bách Phúc khó hiểu hỏi:
- Mày làm gì mà mặt chán đời vậy?
Lam Thịnh đáp:
- Xem hiện trường vụ án mà không rủ.
Hướng Vũ chẹp miệng hỏi:
- Nay về tan sớm à?
Anh mới gật đầu trả lời:
- Ừ.
Việt Nhân mới đáp trả một câu:
- Có ai biết mày về đâu mà rủ, với lại sao mày không ra xem còn trách tụi tao à?
Lam Thịnh lộ ra vẻ mặt mếu máo.

Khi im hơi lặng tiếng hồi lâu thì anh thắc mắc hỏi:
- Vụ án đó thế nào? Kể nghe.
Bách Phúc đáp:
- Nạn nhân là con trai lớn của bác Tư á, bị hung thủ cắt cổ rồi treo ngược lên, hung khí thì ở gầm tủ.
Lam Thịnh kinh ngạc mà nói:
- Mới gặp ngày qua còn nói chuyện với tao, mà hình như có cãi nhau với người yêu.

Mà chết mấy tiếng?
Bách Phúc nói:
- Theo cảnh sát nói là chết từ tối qua.
Lam Thịnh suy đoán ra điều gì đó nên nói:
- Bác có con trai út đúng không?
Hướng Vũ đáp:

- Ừ.
Bách Phúc uống miếng nước nghe được đột nhiên ngưng lại mà nói:
- Hình như anh ấy giấu chuyện gì ấy?
Lam Thịnh chẹp miệng nói:
- Vậy à? Nhưng mai phải đi đám thôi.
Việt Nhân nói:
- Chắc nhóm anh Phương Tuấn sẽ về thăm.
Hướng Vũ nói:
- Tất nhiên.
Lam Thịnh nói:
- Nấu bữa tối thôi, bụng tao kêu rồi.

Còn làm bánh giao cho khách ở xa nữa.
Hướng Vũ nhìn Bách Phúc mà nhắc nhở nhẹ:
- Đừng làm hỏng bánh của nó nữa nhé.
Bách Phúc bĩu môi nói:
- Biết rồi.

Như mỗi nó làm bánh không ấy.
Việt Nhân nhếch môi nói:
- Mày báo là tài thôi.
Bách Phúc nhíu mặt mà bảo:
- Bạn bè vậy đó.
...
Tại nhà bác Tư, thi thể người con trai lớn được trả về khi đã khám nghiệm xong, đang tất bật chuẩn bị tang lễ, ở một góc nào đó.
- Nếu cảnh sát điều tra ra thì sao?
- Yên tâm, em sẽ nói em làm, dù sao em cũng có mặt ở đó.
- Không được.

- Không sao đâu ạ.
...
Hai hôm sau, ngày 4 tháng 7 năm 20XX, Lam Thịnh đang quét sân sạch sẽ, quét vậy thôi chứ tiệm bánh hai hôm sẽ tạm không cho khách ăn trực tiếp mà chỉ cho khách mang về, giao bánh vẫn bình thường.

Nhóm Phương Tuấn cũng về lại tiệm bánh để dự đám.

Đang quét thì đụng mặt con trai út của bác Tư, Lam Thịnh chào hỏi lễ phép:
- Chào anh Phát, anh nhờ gì ạ?
Anh Phát mới đáp:
- Nhờ tiệm em làm thêm bánh chay, cần gấp nhé.
Lam Thịnh nói:
- Dạ.
Anh Phát quay lưng đi về, khi mới đến trước cổng thì cảnh sát đã chặn trước cửa, Lam Thịnh cũng ngạc nhiên lắm.

Cả ba người thấy hơi ồn ào bên cạnh nên cũng ló đầu ra hóng hớt.

Phương Tuấn đi xuống thấy bốn đứa đệ tử ất ơ đã đứng đó nên mới đi đến mà nói làm cả bốn khiếp hồn:
- Làm gì mà ngó nghiêng thế?
Bách Phúc chỉ tay hướng về nhà bác Tư mà đáp:
- Anh xem kìa.
- Con có thật vậy không con?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 53: 53: Phần 2 - Tập 3


Anh Phát bình thản trả lời:
- Chính con đã giết anh trai.
Bác Tư nghe vậy sốc lắm, tiến tới vừa đánh vừa khóc nhưng khuôn mặt của Phát vẫn cứ bình tĩnh lạ thường.

Ở một góc nào đó, có một người con gái nhìn lén xem thử sự việc mà nước mắt giàn giụa và đã đi mất tăm sau đó.
Anh Phát bị bắt đi, còn bác Tư thì ngồi khóc nức nở, khóc đến ngất đi, mọi người phải lo lắng đưa bác vào bệnh viện cấp cứu.
Bên kia, khi màn hóng chuyện đã kết thúc, Phương Tuấn lộ ra vẻ mặt có chút cạn ngôn rồi kể cả bốn người vào trong nói chuyện, có cả những người khác nữa.

Phương Tuấn nói:
- Tụi anh sẽ đi ra nước ngoài sinh sống một thời gian, vì thế công việc sẽ chuyển giao cho các em quản lý.

Tiệm bánh thì không nói vì tụi anh đã nhường rồi, còn công việc thám tử...!ưm, hay là mấy đứa làm thử xem?
Lam Thịnh ngạc nhiên mà bèn đáp lại:
- Bọn em còn chưa rành rõi việc làm bánh, với cả tụi em học ở trường vẫn chưa ổn lắm a...
Thiên Thiên cốc đầu Lam Thịnh một cái nhẹ, nói:
- Vũ Hữu đã quan sát các em rồi, nó bảo hai hôm gần đây nghe tụi em phân tích thấy tụi em phỏng đoán rất tốt nên...!không sao đâu, cứ làm thử.
Hạ Phong tiếp tục nói:
- Bây giờ thực hành cũng có lợi cho các em.

Ở đây nhờ mấy đứa.

Nguyệt Diệp xoa đầu Bách Phúc mà lên tiếng:
- Thiên Thiên từ phòng chống m.a túy qua đây thì các em không cần lo đâu.
Thiên Thiên nhéo tay của Nguyệt Diệp làm cô phải mếu máo xoa xoa, Hạ Phong mới cằn nhằn bảo:
- Gì nhéo tay vợ tao? Có tin tao nhéo lại vợ mày không?
Quân Tử ngơ ngác đến ngỡ ngàng, khuôn mặt đầy sự bất lực, than thở:
- Gì lôi em vào vậy? Thật tình...
Huyết Tâm mỉm cười nói:
- Vậy là ổn thoả rồi ha, đám tang thì buổi chiều đi.
Việt Nhân mới ỉu xìu mà nói:
- Mấy anh chị mới về mà...
Hạ Phong gãi đầu cười đáp:
- Đúng vậy.

Mai tụi này đi rồi, về sau phải cố gắng nha.
Hướng Vũ bĩu môi nhưng vẫn lễ phép đáp lại:
- Dạ.
Tầm một tiếng sau, Vũ Hữu và Lệnh Xuân đến để ghé chơi vì đã biết nhóm bạn thân ai nấy lo sắp đi nước ngoài không biết bao lâu lại gặp nên tranh thủ tới thăm.

Lệnh Xuân bây giờ chuyển công tác ở một trụ sở khác, không làm việc chung chỗ với Vũ Hữu nữa, nhưng cũng không xa chỗ ở lắm.

Phương Tuấn thấy hai người họ mà cười tít mắt nhưng giọng điệu phũ phàng làm cả hai muốn giận méo mặt.
- Không có tiếp hai bạn đâu nha.
Vũ Hữu giơ nắm đấm ra mà hù doạ nói:
- Đấm cho phát, bạn mình ghé thăm mà nói kiểu vậy đó.
Huyết Tâm bật cười rồi quay qua đánh yêu Phương Tuấn một phát rồi đứng lên xuống bếp lấy nước uống cho hai người.

Cả bốn chàng trai trẻ thấy mà đồng thanh lễ phép:
- Chào hai anh ạ.
Vũ Hữu mới chỉ tay giới thiệu cho Lệnh Xuân bảo:
- Mấy đứa tao nói đấy.
Lệnh Xuân giơ tay chào mà nói:
- Chào nhé.
Vũ Hữu nói:
- Mấy đứa được tao giảng dạy ở học viện đó.
Lệnh Xuân bĩu môi nói:
- Ghê gớm.

Tao ước được như mày ha.
Vũ Hữu lấy tay tán vào đầu Lệnh Xuân mà bảo:
- Này nhé, mày đừng quên là mày từ chối xong còn than trách hả? Tao chưa chém là may đó.
Lệnh Xuân cười hề hề rồi bảo:
- Xin lỗi bạn nha, mình trách lầm bạn, tại bữa đó cố gắng làm xong công việc để làm chỗ mới nên từ chối thôi.
Phương Tuấn nãy giờ xem hài người nói chuyện vui quá nên cũng xen vào.
- Hai người vẫn chí cha chí chéo nhỉ?
Lệnh Xuân đáp:
- Ai thèm chí chéo với nó.
Hạ Phong bật cười rồi hỏi:
- Gia đình hai người vẫn ổn chứ?
Cả hai đều đồng thanh đáp lại:
- Ổn lắm.
Lam Thịnh bèn cười hí hửng rồi nói:
- Đúng là ổn, vậy mà người nào đó bị vợ đuổi ra ngoài đường xin ở ké.
Vũ Hữu đen mặt lại rồi lay lay người của Lam Thịnh làm anh chóng mặt gần chết.

Thiên Thiên cười gượng mà nói:
- Làm gì mà vợ đuổi?
Vũ Hữu chẹp miệng trả lời:
- Có uống một chút chút.
Lệnh Xuân nhìn Bách Phúc mà hỏi:
- Chuyện đó lâu chưa?
Bách Phúc trả lời:
- Cũng mới đây...aaaa, đau em.
Nguyệt Diệp ôm trán bất lực mà nói:

- Quá trời rồi.
Lệnh Xuân thấy Vũ Hữu đang cáu cổ Bách Phúc nên mới kéo lại rồi "Bốp", một cú hơi có đau đấy nhưng kệ.
- Ngu ráng chịu.

Mà vụ án đó xong chưa thế?
Phương Tuấn nói:
- Vụ con trai lớn bác Tư ấy hả? Thấy cảnh sát đến bắt con trai út rồi.
Vũ Hữu nói:
- Mày nói chuẩn.
Hướng Vũ suy nghĩ rồi nói:
- Còn người yêu con trai lớn của bác thì sao? Em cứ sai sai chỗ nào ấy.
Lam Thịnh chán nản gục xuống bàn mà thở dài bảo:
- Chán, lúc đó em qua xem là được rồi.
Không quan tâm Lam Thịnh mà Vũ Hữu đã chuyển hướng qua Hướng Vũ mà thắc mắc hỏi:
- Vì sao em lại nghĩ vậy?
Hướng Vũ đáp:
- Ngày chuẩn bị đám ấy, khi đó em có qua giúp, thấy hai người đi tới một góc nói chuyện, em nghe là:"Em nói em làm..." rồi gì đấy á.
Lam Thịnh mới bảo:
- Mà nhìn mặt anh Phát không lộ ra một gì là sợ luôn ấy, chắc là giấu gì đó, đúng không ạ?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 54: 54: Phần 2 - Tập 4


Vũ Hữu nghe những lời của Lam Thịnh và Hướng Vũ nói ra mà lông mày nhíu lại tức thì, suy nghĩ một hồi lâu rồi bảo:
- Phải điều tra tiếp thôi.
...
Chiều ngày hôm đó, nhóm Phương Tuấn dự lễ tang, tối lại ở nhà chuẩn bị đồ đạc để mai tới sân bay ra nước ngoài.
Cách ba ngày sau, lúc 15h30, ngày 7 tháng 7 năm 20XX, vào buổi chiều tập nấp ở trụ cảnh sát, Vũ Hữu đang xem xét lại vụ án, có một cô gái đeo kính đen bước vào, cô ấy chính là người yêu của con trai lớn bác Tư.

Cô ấy thở dài mà bước đến trước mặt Vũ Hữu.
- Tôi đến đây để tự thú.
...
Ở bên tiệm bánh cùng giờ, có mỗi Bách Phúc trong không khí tập nập của khách vào ăn bánh, cậu phải nhanh tay nhanh chân, chạy tới chạy lui chạy cho hộc hơi vẫn không xuể, tại Lam Thịnh và Hướng Vũ có lịch học ở trên trường, Việt Nhân thì đi giao bánh giờ này chưa về.

Vài phút sau, cậu đã nghỉ được một chút, cậu ngồi thở dài thở ngắn mà than:
- Việt Nhânnnnnn, mấy tiếng rồi mà đi lâu vậy?
Đúng lúc đó, người mà Bách Phúc gọi tên đã xuất hiện, Việt Nhân với khuôn mặt mồ hôi đầm đìa mà đi đến chỗ Bách Phúc đang ngồi, Bách Phúc nhìn thấy vậy mà cảm thấy lạ lùng nên thắc mắc hỏi thử:
- Bị gì vậy?
Việt Nhân khóc ròng trả lời:
- Người ta chơi đểu tao.
Bách Phúc hỏi tiếp:
- Ai chơi đểu mày thế?
Việt Nhân thả chìa khoá xe lên bàn mà thở dài nói:
- Khách trưa nay gọi đó.

Bách Phúc nhăn mặt ra vẻ không tin mà tiếp tục hỏi:
- Một khách nữ, phải không?
Việt Nhân đáp lại:
- Đúng rồi, mày muốn biết đó là ai không?
Bách Phúc nghe vậy nên tò mò hỏi:
- Ai vậy?
Việt Nhân đáp:
- Ánh Linh đó.

Cô ta chơi đểu tao, cố tình tạt nước vào người tao, làm tao phải vào nhà cô ta thay bộ đồ khác, còn làm mấy trò...không kể nữa.
Bách Phúc ra vẻ ngạc nhiên, liếc liếc con mắt một cách vô tri rồi cười đểu hỏi:
- Là bà chằn lớp bên hả mày?
Việt Nhân bĩu môi gật đầu, Bách Phúc nghe xong vỗ tay trêu chọc người bạn của mình:
- Không ngờ luôn hahah, người ta muốn gặp mày nên chơi đểu mày đó.
- Bạn bè như quả susu.

_Việt Nhân nghe lời trêu chọc của thằng bạn mà than trong sự bất lực.
...
Một tiếng sau, Lam Thịnh và Hướng Vũ về thấy hai người đang ngồi đó trêu nhau đủ thứ nên đã đi đến hóng ha hóng hớt.

Lam Thịnh hỏi:
- Gì thế? Kể nghe chơi.
Bách Phúc giật mình quay qua mà nói:
- Làm hú hồn.

À, kể cho nghe, hồi nãy bạn Việt Nhân của chúng ta bị Ánh Linh chơi đểu đó.
Hướng Vũ bật cười mà vỗ vai cậu bạn của mình mà bảo:
- Vẫn không thoát kiếp.
- Tính tiền em ơi.
Bách Phúc nghe khách gọi nên đi tới lấy hoá đơn đưa cho khách, khách đưa tiền cho cậu và dành lời khen:
- Đúng là sư phụ nào đồ đệ nấy, rất đỉnh.

Cố gắng nhé.
Bách Phúc mỉm cười cúi đầu lễ phép.
- Cảm ơn quý khách, đi cẩn thận ạ.
Đó là một trong những vị khách cũ dù ở xa tiệm bánh nhưng thi thoảng họ vẫn đến đây ăn nên biết cả chủ cũ lẫn người mới.

Một hồi lâu sau, đúng 17h30, khách cũng về hết, tiệm bánh đóng cửa.
Đang chuẩn bị cho bữa cơm tối, Lam Thịnh mới chợt nhớ ra một chuyện nên đập tay một cái "Bốp", làm cả ba người đều mở tròn mắt ra, lộ vẻ khó hiểu, anh mới kể lại cho mọi người nghe:

- Vụ anh Nghị, con trai lớn của bác Tư sáng tỏ rồi.
Hướng Vũ chẹp miệng, lộ vẻ không ngạc nhiên mấy, vì cậu cũng biết chuyện rồi, chỉ có hai người còn lại không biết gì hết.

Bách Phúc thắc mắc hỏi:
- Hung thủ lộ diện rồi hả?
Lam Thịnh gật đầu rồi nói tiếp:
- Chiều nay, có người tự thú.

Người không xa lạ đâu là người yêu của anh Nghị đó.
Việt Nhân nghe vậy, gật gù cái đầu nhưng vẫn băn khoăn mà hỏi:
- Có gì xảy ra mà giết luôn người yêu nhỉ?
Hướng Vũ đáp:
- Nghe bảo có xảy ra mâu thuẫn, trong lúc nóng giận chị ấy cầm con dao cứa ngay vào cổ của anh Nghị, rồi anh Phát biết nên che giấu giúp chị ấy, vậy đó.
Bách Phúc méo mặt mà nói:
- Ghê vậy hả?
Lam Thịnh còn nói tiếp:
- Hai người đó không mâu thuẫn lần đầu mà lần này thì căng.

Không biết anh Nghị làm gì chị ấy mà khiến chị ấy nóng giận mà giết người nữa.

Chẹp.
Việt Nhân nói:
- Có lời lẽ xúc phạm chăng? Mà anh Phát bao che cho chị ấy làm gì?
Hướng Vũ trả lời:
- Chắc anh Phát có tình cảm với chị ấy.
Lam Thịnh mỉm cười nói:
- Ngang ngược quá trời.

Khó quá, bỏ qua.

Ăn cơm thôi.
Bách Phúc vui vẻ nói:
- Ăn xong đi gặp người yêu thôi.
Cả ba người còn lại nghe xong mà khuôn mặt có phần không được vui cho lắm, Bách Phúc gắp cơm một miếng rồi nhìn lên thấy sắc mặt của các bạn mình không tốt nên cười trừ mà ăn vội ăn vàng một chén cơm, lát sau chạy lên phòng thay đồ đi luôn.

Việt Nhân cau mày nói:
- Đã ế rồi còn gặp đứa bạn hay khoe người yêu.
Hướng Vũ nghe xong mà phản bác lại:
- Mày cũng có mà.
Việt Nhân ngạc nhiên hỏi:
- Đâu ra?
Lam Thịnh đáp lại:
- Ánh Linh đó.
Việt Nhân hạ đôi đũa xuống rồi đứng dậy đi đến trước mặt Lam Thịnh, hai bàn tay xách cổ của người bạn mình lên mà lay người làm Lam Thịnh quay cuồng luôn.
- Biết chọc quá ha, tao đang cay cú cô ta làm nhé.
Dứt câu thì lại cấu cổ làm Lam Thịnh mếu máo mà kêu Hướng Vũ cứu mình, Hướng Vũ thấy thế mà gắp thức ăn bình thường như không có chuyện gì xảy ra, Lam Thịnh khóc ròng mà chỉ tay về phía Hướng Vũ rồi nói:
- Nó mở màn trước mà, huhu.
- Nhưng mày lại là người kết màn, tao xử mày trước..
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 55: 55: Phần 2 - Tập 5


Ngày 8 tháng 7 năm 20XX, một buổi sáng nhẹ nhàng, ánh sáng lấp ló vào từng phòng, Bách Phúc nằm dậy, lấy tay che miệng mà ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai mà đứng dậy.

Cậu bước đến gần tủ quần áo mà chán nản lấy bộ đồng phục quân trang ra, cả ngày hôm nay cậu và Việt Nhân có lịch học trên trường.

Cậu mở cửa phòng ló đầu ra ngó ngó một hồi rồi mới bước ra, tiếp tục bước đi tới cửa phòng của Việt Nhân, gõ vài cái "Cốc cốc cốc" rồi lên tiếng:
- Dậy đi học.
Việt Nhân nghe tiếng gọi của bạn mình mà chỉnh tóc tai một chút ra mở cửa.

Bách Phúc khá bất ngờ khi thằng bạn mình dậy sớm như thế, khuôn mặt có vẻ ngơ ngác mà nói:
- Hôm nay Mặt Trời chuyển hướng hả ta? Mỗi lần có lịch học là dậy trễ lắm mà.
Việt Nhân đáp lại:
- Đổi phong thủy, được chưa?
Bách Phúc bật cười rồi xua tay mà nói:
- Đến trường thôi.
Hai người vừa đi xuống đã thấy có tình huống có phần thanh tịnh mà bất ổn, Việt Nhân mới hỏi nhỏ bên tai Bách Phúc:
- Hai tụi nó sáng sớm làm cái gì vậy?

Bách Phúc lắc đầu trả lời:
- Tao không biết.
Dứt câu thì cả hai bước xuống, thấy hai người kia đang ngồi chòm ngỏm ở đó, Bách Phúc và Việt Nhân đi đến gần đứng ở đằng sau lưng Lam Thịnh và Hướng Vũ, hù một phát cho giật mình chơi, Lam Thịnh khó chịu quay lại, lên tiếng quở trách:
- Hai tụi mày muốn bị đấm hả? Đi học thì đi học đi, sáng sớm làm cái vậy?
Hướng Vũ lấy tay chỉ hướng mà hồi nãy họ đang nhìn mà nói:
- Đang tập trung nhìn con kiến mà tụi bây chơi hù.
Cả hai nghe xong bàng hoàng luôn, đồng thời có chung một suy nghĩ: "Thường ngày đâu có vậy, có ai cứu tôi với.", đặc biệt Bách Phúc có thêm một suy nghĩ nữa đó là "Hôm nay tụi nó đổi phong thủy à? Lạ quá.".
Sau đó họ im lặng mà bước ra tiệm, mới đi ra thì gặp bác bán bắp non ở ngoài, cả hai đến chào bác rồi mua xôi mà bác nấu, lạ à, bác ấy bán bắp non mà đi mua xôi.

Họ chào bác rồi đi bộ đến trường, tại gần.
Quay lại tiệm bánh, khi hai con người rảnh rỗi ngắm con kiến xong thì đứng dậy đi xuống làm bánh, Lam Thịnh đang chăm chú làm bánh soufflé vì bánh này anh đã hư gần như chục lần mà Bách Phúc làm một cú một thành công, đang ngon lành bỗng giật mình quay qua lại thấy Hướng Vũ đang lục lọi, đục đục gì đó, anh nhăn mặt mà nói to giọng lên:
- Hư tủ!
Hướng Vũ giật bắn người hú vía, quay ra đáp lại:
- Có con chuột nè bạn.
Lam Thịnh ra vẻ bất ngờ rồi ngó ngó chỗ mà cậu bạn mình đang lục lọi, thấy con chuột đang kêu "Chít chít", nó to đùng mà khuôn mặt anh không có chút sợ hãi, anh còn nói câu:
- Có anh Tuấn ở đây, doạ vui chơi.
Hướng Vũ lộ vẻ hứng thú mà cười nửa miệng mà nói:
- Có gì bị đạp ra bụi cỏ ở với muỗi.
Lam Thịnh nhí nhảnh, hai tay giơ tay lên rồi đưa xuống, hậu với chả bối, chỉ có chọc ghẹo tiền bối là giỏi.

Nói chuyện chơi chơi xong thì hai người tiếp làm bánh.

Hình như sáng nay không có vị khách nào đến nên họ mới nhàn nhã như vậy.

Sáng nay tiệm ế mất rồi!
...
Trong khi đó tại học viện quân sự, Bách Phúc và Việt Nhân đang nghe vụ án giả sử mà giảng viên đang đưa ra, Bách Phúc được giảng viên mời đứng lên đưa ra ý kiến của bản thân.
- Vụ án này theo các anh/chị được gia hạn không?
- Lâu năm như vậy thì tìm nhân chứng rất khó, có thể nhân chứng cũng không còn ở đó nữa, phải lục lại các sự kiện quá khứ, mất một thời gian để tìm nhân chứng, điều tra kĩ lưỡng các nghi phạm được phỏng đoán.

Có thể gia hạn vì trường hợp đặc biệt.

_Bách Phúc nghiêm túc trả lời.
- Vậy theo anh, hung thủ như nào?
Bách Phúc đáp:
- Hung thủ có thể là người thường, không phải khi nào là sát nhân b**n th** hoặc có vấn đề về thần kinh.
Giảng viên gật gù cái đầu mà mỉm cười, đột nhiên có người lên tiếng hỏi:
- Giả sử biết hung thủ đó là người thân của nạn nhân làm thì sao?
Bách Phúc đáp:
- Vẫn xử phạt bình thường, tuy vậy vẫn có trường hợp được bao che, mua chuộc cảnh sát để giảm án hoặc đưa người khác thay thế.

Chúng ta không lường trước điều gì đâu.
Cậu làm cả lớp phải oà lên vì một câu trả lời đầy sự nghiêm túc đó, đúng lúc tiếng chuông kêu lên, giảng viên cho nghỉ giải lao tầm 35 phút.

Bách Phúc lôi điện thoại ra nhắn tin cho người yêu đang học trường khác, ngành Kiến trúc tên Hồng Nhan.
Việt Nhân đang ngồi đọc sách thì bị Ánh Linh lớp kế bên kéo lết ra ngoài.

Tầm mười phút sau, Bách Phúc bỗng nhiên ngẩng đầu lên thì thấy có đứng trước mặt mình, cậu thở dài mà hỏi:
- Chuyện gì thế?
Người đó bảo:

- Nghe nói mày chuyển ra ngoại trú, có hơi bất tiện quá không vậy?
Bách Phúc mới trả lời:
- Tại còn tiệm bánh, vậy mày khi nào ở ngoại trú vậy Quý Khang?
Quý Khang bĩu môi nói:
- Bố tao nói cứ ở đây vài tuần đã rồi ra ngoại trú, mặc dù lên năm 3 rồi.

Năm 3 là được phép ra vào đó trời.

Khi đó cho tao một chốn ở nhé.
Bách Phúc phũ phàng trả lời:
- Không bạn ơi!
Quỳ Khang mếu máo bảo:
- Bạn bè như củ cà rốt băm nhỏ.

Phũ phàng thế hả?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 56: 56: Phần 2 - Tập 6


Bách Phúc đang định trả lời thì có một nhóm người đi đến đẩy Quý Khang ra một bên và đứng trước mặt cậu.

Bách Phúc đã giả vờ đọc sách không biết gì, còn Quý Khang lộ khuôn mặt có phần sôi máu.

Người có khí thế đứng đầu nhóm đó khoanh tay mà lên tiếng:
- Sắp tới ngày bắn súng, có hẹn đấu với nhau đấy.
Bách Phúc nhướng mày mà gắp sách lại, đầu ngẩng lên nhưng thái độ không may quan tâm đến chuyện đó và người đứng trước mặt mình, bĩu môi suy ngẫm một lúc rồi bảo:
- Nghĩa Kiệt có vẻ cứ muốn đấu với tôi nhỉ? Lý do tại sao thế?
Nghe xong câu nói đó của cậu mà người tên Nghĩa Kiệt có phần không nhịn nổi mà hai tay đặt lên bàn cái mạnh mà bảo:
- Tôi muốn thắng cậu.
Bách Phúc nhếch mép mà đáp lại:
- Nghe cậu nói thế, tôi rất mong chờ đấy.
Nghĩa Kiệt có phần nhíu mày, nói:
- Tôi còn muốn thêm một thứ của cậu cơ, không biết cậu cho nhường cho tôi không thôi.
Bách Phúc nghe vậy mà có thái độ bình tĩnh lạ thường, cậu hỏi:
- Người yêu tôi ư?
Nghĩa Kiệt nhếch môi, giọng khàn đặc phát ra:
- Cậu thông minh đấy.
Cậu nhếch mép, vẫn giữ nét mặt bình tĩnh đó mà bảo:
- Dễ gì lấy được của tôi.
Mặc dù bên ngoài bình tĩnh như thế nhưng trong lòng Bách Phúc đã nổi sôi máu rồi, có ai đời mà thấy người khác có người yêu lại muốn cướp, thật điên rồ.

Nhưng tiếc thật, cậu có chiếm hữu cao nên Nghĩa Kiệt không có cửa để lấy đi người của cậu.

Thấy cậu im lặng vậy, Quý Khang mới đi đến vỗ vai cậu mà nói mấy lời trêu chọc:
- Mày đúng là có một tình địch ngang bằng.
Bách Phúc mỉm cười phán một câu:
- Tình địch này lạ quá.

.

.
Kết thúc một buổi học, Bách Phúc và Việt Nhân đi ra cổng trường để lấy đồ mà Hồng Nhan đã chuẩn bị.
- Để em vào trong là được mà.
Bách Phúc dịu dàng nói với cô ấy:
- Vào trong sợ em lạc thôi.
Hồng Nhan úng má mà thái độ không vừa lòng, nói:
- Làm như em mù đường lắm ấy.

Giận anh bây giờ.
Việt Nhân ôm trán bất lực mà than:
- Tôi làm bóng đèn cho hai người này, trời ơi!

.

.
Đến xế chiều, hai người cả ngày đi học tại trường cũng về lại nhà.

Lam Thịnh và Hướng Vũ đang ngồi vẽ vời gì đó, thấy thế hai người bèn đi tới gần xem thử.

Bách Phúc nhìn bức tranh xong rồi lại nhìn qua Lam Thịnh mà bình luận:
- Tạo hình bánh mới hả?
Lam Thịnh giật khiếp người lên, quay qua lấy khuỷu tay trỏ vào bụng của Bách Phúc làm cậu đau ôm bụng, cậu mới nhíu mày nói:
- Mày có biết là mày mạnh lắm không?
Lam Thịnh thản nhiên đáp lại:
- Hỏi ngu, hỏi thừa ghê.

Hướng Vũ bên cạnh mà cười lớn, rồi lấy bức tranh cầm lên ngắm nghía, Việt Nhân ngó ngó mà khuôn mặt đầy sự cạn ngôn, chẹp miệng mà bảo:
- Bánh hình con quái thú hả?
Hướng Vũ nhíu mày nhìn quá mà phản bác:
- Con này là con vịt.
Lam Thịnh hóng chuyện, xen vào giật bức tranh của Hướng Vũ mà xem xét, nhìn xong mà muốn ngã ngửa.
- Mày không cần vẽ nữa đâu.
Hướng Vũ bực mình, giật tranh lại mà nói:
- Nghệ thuật đó, hiểu không?

Cả ba lắc đầu đồng thanh trả lời:
- Không.
Lam Thịnh nói tiếp, không cho Hướng Vũ phản ứng gì lại.
- Đi nấu cơm thôi.

.

.
Ngày 11 tháng 7 năm 20XX, tại trên trường, cả bộ tứ đều có mặt tại trường để học bắn súng.

Với môn học bắn súng tỉa này, đó là sở trường của Lam Thịnh và Bách Phúc, còn hai người kia dù không phải sở trường nhưng cũng bắn rất ổn áp.

Sau khi học bắn súng được ba tiết thì được thầy cho đấu tập.

Như thường lệ, Bách Phúc và Nghĩa Kiệt đấu với nhau.

Lam Thịnh quan sát một lúc mà quay qua ghé sát vào người của Việt Nhân, lên tiếng:
- Mỗi lần học bắn là một lần được thấy đấu nhau.
Việt Nhân bèn đáp lại:
- Nghĩa Kiệt là tình địch của cậu bạn chúng ta đó.
Quý Khang từ bên môn học bắn súng lục chạy sang chơi, cấu cổ hai người Hướng Vũ và Việt Nhân, ngẩng lên quan sát trận đấu tập mà bảo:
- Tụi mày đấu tập chưa?
Hướng Vũ miệng cười có vẻ ngang ngang, chắc bất lực lắm, trả lời:
- Chưa.

Sao mày nhàn vậy hả?
"Pằng, pằng, pằng", ba phát súng nổ ra từ phía Nghĩa Kiệt, điểm số của cậu ta là 8 9 8, còn điểm số của Bách Phúc là 9 9 9, có vẻ như giảm đi so với lần trước nhưng cậu vẫn thắng.
- Tôi lại thắng rồi.
Cậu nói với thái độ khiêu khích, Nghĩa Kiệt tức nhưng không làm được gì, vì nếu đánh nhau sẽ bị kỷ luật.
Một hồi lâu, Lam Thịnh đứng lên để bởi đã đến phần của anh, đang đi tới chỗ nằm bắn thì có một người khác đụng trụng anh.

Anh sẽ bỏ qua nếu người đó không có thái độ cộc cằn, thô bỉ đó, không những vậy người đó còn lườm anh.

Người đó ở trong nhóm chơi chung của Nghĩa Kiệt, tên Thái Luân.
- Có vẻ cậu hơi bất lịch sự khi đụng trúng người khác đấy.
Thái Luân quay đầu lại mà bèn đáp:
- Ồ, tôi không thấy.
Lam Thịnh với khuôn mặt có phần lạnh lại khi nghe xong câu đó, "không thấy" - câu này nói dễ dàng quá, không định khiêu khích anh gì đó chứ?
- Lần sau nhỏ thuốc mắt rồi nhìn đường.
Anh dứt một câu vừa phũ phàng vừa lạnh lùng rồi phắc người mà đi đến chỗ bắn, Thái Luân hừ một tiếng mà về chỗ ngồi lại.

Hướng Vũ, Việt Nhân với Quý Khang cứ liếc liếc, ánh mắt nhìn nhau như muốn nói: "Sao ra dẻ quá vậy?".

.

.
Tiết học đầy nghiêm túc cuối cùng cũng kết thúc, thầy cho cả lớp nghỉ, nhóm người Lam Thịnh chỉnh trang lại rồi đỡ nhau đứng dậy vì ngồi nhiều cứng người, ê mông.

Ngày hôm nay, họ ở lại vì chiều học sớm hơn giờ đã phân, đang đi dạo trong sân thì thấy đám đông tập trung ở một dãy học, cả bốn tò mò đi tới.

Hướng Vũ vỗ vai một bạn học hỏi rõ:
- Chuyện gì vậy?
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 57: 57: Phần 2 - Tập 7


Bạn học sinh ra vẻ kinh hãi mà trả lời cho cậu:
- Nhìn cảnh tượng buồn nôn lắm.
Nghe vậy cả bốn đều nhìn nhau ngơ ngác rồi nhón người lên xem thử, các giảng viên đang ở hiện trường quan sát tình hình.

Có một học viên không biết vì sao nằm chết ở dưới với tư thế kì quái, trong miệng đầy giun đất và đỉa.

Mọi người bàn tán xôn xao, có người phản bác lại là bị sát hại vì ghen ăn tức ở, có người bảo là học viện có ma,...
Một lát sau, các giảng viên cho học viên nghỉ chiều nay để họp gấp.

Thầy hiệu phó ngồi ngay trung tâm, gương mặt nghiêm túc nhưng vẫn đầy sự điển trai dù đã u50.

Những ngón tay của thầy cứ gõ nhẹ vào mặt bàn, suy nghĩ một lúc mà cúi mặt thở dài lên tiếng:
- Chuyện này cần phải điều tra rõ.

Tôi mới chuyển đến đây, không biết từng có vụ đã xảy ra chưa?
Một giảng viên trả lời:
- Trước đây có một vụ, nhưng không điều tra được gì nên...
Thầy hiệu phó nhíu mày lại mà ra yêu cầu:
- Vậy gộp lại thành một đi, tôi không muốn để học viên bị chết oan như thế được.
Giảng viên khác mới bảo:
- Chúng ta nên mời thêm thám tử nữa.

Thầy hiệu phó đáp lại:

- Chỗ nhóm thám tử gần chúng ta thì họ đã đi ra nước ngoài rồi.

Chỗ xa nhất thì họ cũng đang tập trung một vụ án rồi, nhưng nếu mời được cũng mất mấy ngày để họ tới điều tra, thực sự không ổn.
Vũ Hữu mới đến nên rón rén nhẹ chân để đi lại chỗ ngồi, đúng lúc thầy hiệu phó ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Vũ Hữu, anh ấy đứng tim ngay tại chỗ.

Tại bận việc vợ con nên đến muộn chứ không gì đâu.

Thầy hiệu phó mới sực nhớ ra nên mới hỏi chuyện:
- Cậu có biết một đội thám tử nào gần đây không?
Vũ Hữu mở mắt tròn xoe ra, vì hồi nãy xảy ra sự việc đáng tiếc anh ấy không có mặt ở đó nên hỏi chuyện người bên cạnh, hỏi xong anh ấy có chút gật đầu nhẹ rồi đáp lại:
- Có.
Thầy hiệu phó nghe vậy trong lòng vui mừng khôn xiết, bèn gấp gáp nói:
- Mau mời đến đây.
Vũ Hữu cười túm tím đáp lại:
- Ở ngay trong học viện mình thôi ạ.
...
Nhóm người Lam Thịnh và Quý Khang đang nhăm nhi xiên nướng thì được trung đội trưởng gọi lên phòng thầy hiệu phó.

Họ gãi đầu nhìn nhau những đứng dậy để đi lên đó.
Khi họ đến ngay phòng thì gặp Vũ Hữu, họ hoang mang tự hỏi không phải anh ấy đã nói gì với thầy chứ.

Thầy ấy mới gọi đến gần để ngồi bàn chuyện, khi nghe thầy nói xong cả nhóm liền chút hốt hoảng.

Lam Thịnh ngại ngùng, hai tay chà xát vào nhau mà rụt rè nói:
- Tụi em mới nhận việc thôi ạ, chưa có kinh nghiệm lắm.

Tụi em sợ...!ừm, không được thầy ơi.
Thầy hiệu phó mới bảo:
- Học trò của Phương Tuấn mà không làm được sao? Quyết rồi đấy, cứ thế mà làm.
Cả bốn người mếu máo đồng thanh nói:
- Ơ, thầy ơi...
Xong xuôi mọi việc thì cả bốn bị "tống" ra khỏi phòng, kể cả Vũ Hữu.

Hướng Vũ lườm lườm anh ấy, giọng điệu có chút mắng mỏ:
- Anh nói gì với thầy? Sao thầy biết được?
Vũ Hữu trả lời:
- Anh đã nói những gì cần nói.
Việt Nhân bì xì cái mặt ra mà nói:
- Nhưng tụi em...
Vũ Hữu chỉnh giọng lại, ngăn không cho cậu nói tiếp:
- Nhưng nhị cái gì? Phương Tuấn đã giao việc cho tụi em rồi, đồng nghĩa nó tin tưởng và thấy năng lực của tụi em.

Có gì tụi anh giúp cho, dù gì cũng phải có cảnh sát chứ.
Lam Thịnh mới bảo:
- Vâng.
...
Chuyển cảnh đến buổi chiều, lúc này là 15h20, họ vừa làm bánh, vừa nghiên cứu vụ án một cách say mê, họ đã mất hai tiếng để tìm thông tin nạn nhân.

Bách Phúc khuấy bột vừa nghe Lam Thịnh nói.
- Tên Kỳ Hợp, giới tính nam, đang học khoá 40, trung đội phó trung đội 8.

Vậy là thua mình một khoá thôi đó nha.

Thời gian chết là tầm tối qua, nghĩa là mười mấy tiếng rồi.
Bách Phúc bèn nói:
- Nghe một số người nói là do giỏi quá nên bị hại ấy, rồi lại nghe là học viện có ma.
Việt Nhân đang gói lại bánh nghe thế mà phản bác:
- Cái đầu còn hợp lý, cái sau...!chắc không phải đâu.
Ở bên ngoài, Hướng Vũ đang vừa xem tài liệu, vừa đón tiếp khách, "Két, cạch".

- Chào quý khách.
Hướng Vũ cúi đầu chào, ngẩng lên thì thấy nhóm người quen, nhóm của Nghĩa Kiệt.

Họ đến đây, nhìn thấy những đống tài liệu.

Thái Luân cầm lên đọc thử, Hướng Vũ mới hỏi trêu chọc:
- Cơn gió nào đưa nhóm A4 biết mà đến đây vậy?
Thái Luân thở dài, ngồi đại một bàn ở giữa trung tâm, sau đó bèn đáp lại:
- Chút đông đủ thì nói cho nghe.

Đưa thực đơn để gọi ăn thử.

Hướng Vũ lấy tay ôm trán rồi đi tới lấy tờ thực đơn đưa cho cậu ta xem, khi xem xong thì cho Nghĩa Kiệt và hai người còn lại xem.

Một lúc sau, Hướng Vũ đi vào bếp đem tờ ghi gọi món đưa cho Lam Thịnh rồi đi ra.
"Tích tắc, tích tắc"...Mười phút sau, Bách Phúc đem bốn món mà nhóm Nghĩa Kiệt gọi ra, cậu đang vui vẻ thì bỗng sững lại, chớp chớp mắt vài cái nhưng cũng phải đặt bánh trên bàn cho khách ăn chứ.

Cậu với đầy sự tò mò nên quay lại đi tới chỗ Hướng Vũ đang đứng mà hỏi:
- Sao mấy cậu ta nay có ngẫu hứng ăn bánh thế nhỉ?
Hướng Vũ lắc đầu không trả lời mà về luôn chỗ quầy tính tiền, Bách Phúc đứng đó ngơ người luôn.
- Làm gì ở ngoài mà không vào làm bánh vậy?
Lam Thịnh bực bội dậm chân bước ra khỏi bếp, khiến các khách đang ăn bánh mà ngẩng lên, đồng thời lộ ánh mắt khó hiểu nhìn vào anh, trong đó có nhóm Nghĩa Kiệt.
Bách Phúc chỉ tay vào hướng của một bàn, Lam Thịnh nhăn nhúm cái mặt, đôi mắt hướng về tay cậu bạn mình chỉ vào.

Anh hoang mang đến mức mặt ngốc ra luôn.

Việt Nhân cầm một túi bánh nặng trĩu mà ra ngoài, thấy bạn mình như thế liền đánh một cái khiến anh tỉnh táo lại.
- Khùng hả mày?
Anh liếc làm cho Việt Nhân đơ người rồi nhanh chân đi ra ngoài giao bánh.

Một lúc sau tầm 17h30, cậu cũng về, khách vẫn đã về hết, nhưng còn nhóm Nghĩa Kiệt vẫn ngồi đó.

Việt Nhân mới đi tới hỏi:
- Có chuyện gì mà vẫn còn ngồi ở đây?.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 58: 58: Phần 2 - Tập 8


Một người khác tên Đình Sang đang múc một muỗng bánh, nghe câu hỏi bèn dừng lại mà trả lời:
- Tụi tôi đến không gây sự đâu, mà đến theo yêu cầu thôi.
Lam Thịnh lạnh lùng nói:
- Yêu cầu của ai?
Người còn lại - tên Thành Vương mới dựng thẳng lưng vào thân ghế, khoanh tay rồi trả lời:
- Thầy Vũ Hữu.
Cả bốn nghe xong như tiếng sét đánh ngang tai, mặt tối sầm lại, họ bắt đầu có một suy nghĩ như nhau, đó là: "Anh Vũ Hữu biết là hai nhóm hay đấu nhau, vậy mà vẫn làm thế ư?".

Nghĩa Kiệt thấy thái độ của cả bốn người như vậy nên mới nói:
- Tụi này cũng đâu có thích.
Lam Thịnh bèn hỏi:
- Sao không từ chối?
Thái Luân đáp:
- Thầy hiệu phó đứng chình ình trước mặt, từ chối kiểu gì.
Bách Phúc mới dành lời khen cho Vũ Hữu, nói:
- Anh ấy thâm quá! Quả là gừng càng già càng cay.
Bỗng nhiên có một người khác đặc biệt, vừa lạ vừa quen mở cửa ra, ló đầu vào làm mọi người ai ai cũng ngơ ngác.

Có một cô gái với thân hình nhỏ nhắn, dễ thương, khuôn mặt có chút đáng yêu, bước vào chạy lon ton đi đến phía Bách Phúc ngồi.

Đó chính là Hồng Nhan.
- Anh yêu.
Bách Phúc lập tức véo má cô gái đó mà cưng nựng, rồi hai người còn hôn nhau một cái mà không quan tâm trước mặt là ai.
- Sao bé yêu lại đến vậy? Nhớ anh hả?
Hồng Nhan vui vẻ trả lời:

- Em mua gà rán cho mọi người nè.
Việt Nhân vuốt cằm mà nói:
- Chà, có lộc ăn ghê!
Hồng Nhan quay sang bên kia thấy nhóm của Nghĩa Kiệt nên chào hỏi:
- Ơ, anh Kiệt cũng đến hả?
Nghĩa Kiệt bèn mỉm cười đáp lại:
- Ừ.
Bách Phúc mới nói:
- Này nha, nghĩ dễ đấu với tôi hả?
Nghĩa Kiệt nghe xong nhếch môi mà đáp:
- Tôi không cần giành, tôi cướp luôn của cậu.
Bách Phúc nghe xong mà sát khí lạnh nổ ra đùng đùng, Hướng Vũ mới chẹp miệng ra trêu chọc:
- Tự nhiên không khí lạnh dữ vậy ta?
Lam Thịnh còn thêm mắm thêm muối vào:
- Sợ hãi quá trời quá đất.
Thái Luân xen vào nói tiếp:
- Trời, khiến bánh lạnh luôn nè.
Bách Phúc ngay lập tức kéo Hồng Nhan về phía, đặt cô lên đùi cậu ngồi, hôn má cô một cái, rồi dụi mặt vào cô làm cô hơi nhột, cậu nói:
- Không cho em đến gần cậu ta, nghe chưa?
Cô biết nên xoa nhẹ chiếc má phúng phính của cậu, dịu dàng nói:
- Hai người suốt ngày đấu nhau không chán sao? Em thương anh nhất mà.
Bách Phúc mới bảo:
- Ngay từ đầu cậu ta mở trước, anh đâu thèm.
Nghĩa Kiệt có chút hành động khiêu khích nhẹ, phản bác:
- Cậu không thèm, thế mà cậu vẫn đấu bắn súng với tôi mỗi lần học đó thôi.
Bách Phúc trừng mắt nhìn cậu ta, Hồng Nhan ôm trán bật lực rồi nói một câu làm hai chàng trai phải ngưng ngay.
- Em giận luôn cho cả hai vừa lòng.
Bách Phúc nghe vậy liền ôm cô thật chặt mà nhõng nhẽo bảo:
- Đừng giận anh, giận mỗi cậu ta thôi.

Nghĩa Kiệt phản ứng lại:
- Ể, vô lí nha.
Thành Vương thở dài lên tiếng:
- Đến đây bàn công việc, rốt cuộc lại ăn cẩu lương.
Đình Sang vỗ vai an ủi Thành Vương rồi chỉ tay về hướng ba người nhóm Lam Thịnh mà nói:
- Nhìn ba người trước mặt kìa, tụi mình còn đỡ chán.

.

.
Một lúc sau, mọi người cùng nhau ăn gà rán, vừa bàn chuyện luôn cho đỡ thời gian, khi đó cũng đã tối, Hồng Nhan thì lên trên phòng kia chơi cho mọi người tập trung hơn.

Quay lại phía dưới, Lam Thịnh tò mò bảo:
- Vậy là các cậu cũng là một nhóm thám tử hả?

Thái Luân mỉm cười trả lời:
- Cứ cho là vậy.

Tập trung vấn đề chính nào.
Đình Sang xem trong tài liệu rồi nói:
- Nghe bảo hồi trước cũng có vụ y hệt, nhưng ai đó đã tiêu hủy chứng cứ nên không tìm ra.
Hướng Vũ lấy tay xoa nhẹ chóp mũi, suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Không thể là học viên làm được đâu.
Thành Vương ngây người mà nói ra một câu:
- Không lẽ giảng viên làm à?
Việt Nhân nghe xong lấy tay vỗ trên đùi một cái "Bốp" đứng lên đi về phía bảng mà lấy gậy chỉ mà nói:
- Theo quan điểm cá nhân, điểm chung ở đây là gì? Có để ý cả hai vụ án này đều cùng một người làm ra, chắc chắn người đó đã công tác lâu năm ở học viện.

Mà vụ đầu tiên cách đây tám năm rồi còn gì.

Tiếp theo...
Bách Phúc mới khó hiểu nên cắt đứt câu nói của Việt Nhân mà hỏi:
- Học viện chúng ta theo tao biết có nhiều người lâu năm lắm, nói thế tìm như không.
Nghĩa Kiệt chẹp miệng, tay gãi đầu mà bảo:
- Thế cậu không để ý dãy học đó gần phòng của một giảng viên lâu năm nhất nhì sao? Vụ trước cũng vậy.
Việt Nhân giơ ngón trỏ chỉ rõ sự đồng tình, nói tiếp:
- Tại nhiều người không có để ý, kể cả giảng viên.
Lam Thịnh não bắt đầu nhảy số mà bảo:
- Có bị khuất một ít, nhưng không đồng nghĩa là mọi người không thấy.

Chỉ là khi xảy ra vụ án, mọi người tập trung lại xem mới không để ý.
Thái Luân mới bảo:
- Mới vào nghề mà đã nhận một vụ khó rồi, nhức đầu quá.
Hướng Vũ ngầm nghĩ rồi hỏi một câu vu vơ:
- Giả sử như có thêm vụ nữa thì sao nhỉ?
Lam Thịnh tán cho cậu bạn mình một phát mà bảo:
- Đang nhức não mà mày hỏi gì vớ vẩn vậy?

Hướng Vũ mếu máo ôm đầu mà đáp:
- Hỏi vậy lỡ có thật thì sao?
Thành Vương mới nói:
- Chuyện tâm linh không đùa được đâu.
Họ bàn luận một lúc lâu sau thì giải tán, Hồng Nhan cũng phải về để làm cho xong bài tập được giao mai nộp, biết Nghĩa Kiệt sẽ chở về mà khéo môi của Bách Phúc cứ giật giật, cứ tự nghĩ: "Cậu ta khi nào cũng vậy à? Mình phải giữ kĩ mới được.".
- Cậu mà làm gì cô ấy là chết với tôi.
Nghĩa Kiệt bĩu môi nói:
- Chắc tôi sợ cậu.

Tôi thích tôi cướp.
Thái Luân nghe vậy biết nếu để lâu thì không ổn nên cằn nhằn:
- Về nhà cho rồi cha nội.

Quá trời quá đất.

.

.
Cũng là tối đó, tại học viện vào lúc 21h00, một bác bảo vệ đang kiểm tra các dãy học, khi đi ngang qua dãy học hồi sáng xảy ra vụ án, bác bắt gặp một giảng viên quay lưng lại, để ý thấy có cầm con dao, tay cứ xoay xoay nó, hình như đang chuẩn bị thực hiện gì đó.

Bác cảm giác có nguy hiểm nên đã nhẹ nhàng quay lui và chạy thật nhanh rồi bấm còi "Pít, pít, pít".

Nhờ vậy mà bác thoát nạn vì có thêm hai bác bảo vệ nữa đi đến vì nghe tiếng còi nhưng có người lại vô cũng cay cú...
- Cố gắng lấy thêm ít máu nữa mà giờ hỏng mất rồi.
 
Tiệm Bánh Đặc Biệt
Chương 59: 59: Phần 2 - Tập 9


Sáng ngày mai, tức ngày 12 tháng 7 năm 20XX, họ lại đến học viện để tìm thêm chỗ đó có gì sót lại không thì gặp bác bảo vệ, bác ấy kéo họ vào một góc mà kể lại chuyện tối qua.
- Các cháu nhớ cẩn thận nghe.
Cả bốn không nói gì mà cúi đầu lễ phép, đợi bác bảo vệ rời đi thì Lam Thịnh mới lên tiếng:
- Giảng viên đó tụi mình đã được học chưa nhỉ?
Bách Phúc thở dài bảo:
- Tụi mình còn không biết tên của người đó nữa.
Hướng Vũ và Việt Nhân chẹp miệng rồi quay tới quay lui nhìn quan sát xung quanh thì vội phát hiện ra có người đang nhìn về hướng của các cậu một cách lãnh đạm, có chút gì đó mưu mô.

Hai người ngơ người ra thì bị tiếng gọi của nhóm Nghĩa Kiệt làm cho giật mình mà quay lui.

Thái Luân thấy nhóm của Lam Thịnh hai bên đối lập, một bên thì đang bận suy nghĩ, phỏng đoán; một bên đang có hai khuôn mặt đầy ngơ ngác.

Thái Luân mới bật cười mà nói:
- Hai người kia sao vậy?
Hướng Vũ mới tỉnh táo mà trả lời:
- Hồi nãy, thấy có ai đó cứ nhìn chầm chầm hướng của tụi tôi đứng.

Đúng lúc các cậu tới nên khiếp hồn nên thế.
Thành Vương mới hỏi:
- Chỗ nào?
Việt Nhân chỉ tay cho mọi người xem và bảo:
- Bên kia.
Đình Sang nhíu mày lại rồi cười nhẹ mà nói:
- Có thấy ai đâu.
Việt Nhân nghe xong tiếp tục ngơ ngác lần hai mà phản bác lại:
- Rõ ràng là thấy có người đứng nhìn thế này mà, ngay dãy học xảy ra vụ án đó.

Vừa nói vừa diễn tả tư thế hồi nãy của người đó, mọi người nhìn nhau, có vẻ như họ đã có chút tin về lời nói của cậu nên có chút cảnh giác.

Nghĩa Kiệt nhắc nhở mọi người:
- Cẩn thận.

Chúng ta bị nhắm rồi.
Lam Thịnh nghe vậy mới nhướng đôi lông mày mà bảo:
- Bị nhắm à? Đi qua xem thử nhỉ?
Bách Phúc bĩu môi tỏ ý ngạc nhiên, nói:
- Chơi liều vậy à?
Lam Thịnh cười nham hiểm, đáp lại:
- Nhưng chơi vào buổi tối.
Mọi người bỗng dưng giật mình mà đồng thanh kêu lên:
- Hả?

.

.
Trưa hôm đó, Việt Nhân có nhiệm vụ nhờ Ánh Linh một việc quan trọng, cậu đã không muốn rồi mà vẫn bị đồng bọn đẩy đi cho bằng được.

Ánh Linh với đôi mắt loé sáng khi thấy Việt Nhân đến tìm mình.
- Nhớ cô gái xinh đẹp này hả?
Việt Nhân thở dài bất lực mà đáp lại:
- Nhớ cô làm gì? Tôi đến đây để nhờ cô một việc.
Ánh Linh tò mò nói:
- Nhờ gì vậy?
Việt Nhân đành phải kể lại, đang hăng say thì bị Ánh Linh hôn một phát vào má làm quay phắc người lên mà nhăn mặt nói:
- Làm gì vậy?
Ánh Linh mới bảo:
- Đánh dấu chủ quyền.
Cô định hôn thêm một vào má còn lại của cậu thì lập tức bị cậu ngăn lại, bên ngoài bất lực ba phần thì bên trong bất lực bảy phần.

Sau đó cậu quay về hướng khác mà ôm trán, bảo:
- Trời ơi, sao gặp tình huống này vậy trời?
Ánh Linh chẹp miệng rồi cầm bút viết lên rồi xoay một cái mà nói:
- Có thể là tôi đồng ý, nhưng với điều kiện...!
Cậu nghe vậy liền quay qua hỏi:
- Thật hả?
Ánh Linh gật đầu bảo:
- Ừ, dù sao tôi cũng muốn biết hung thủ là ai mà.

Nhưng với điều kiện...
Cậu mỉm cười khi nghe vế đầu nhưng nụ cười đó lại dập tắt trong ba mươi giây, cậu mong cô nói điều kiện đừng làm cậu xỉu ngang.
- Điều kiện là phải dắt tôi đi chơi hết tháng.
Cậu ngơ ngác khi cô ra điều kiện đó, khó hiểu hỏi:
- Định làm sập ví tôi hay gì thế?
Cô gật đầu nói:

- Ừ.
Cậu chẹp miệng, thở dài bảo:
- Vậy cũng được, cô đồng ý liều chơi cùng tụi tôi là ngon lành lắm rồi.
Nói xong thì cậu nhanh chân nhanh tay rời khỏi đó nhưng không hề may mắn, bị Ánh Linh kéo lại, bắt phải ngồi cùng.

Đời không như là mơ.

.

.
Trong phòng giảng viên đó, người đó đang mài dao để chuẩn bị cho tối hôm sau.

Người đó vừa ngắm nhìn con dao vừa thốt ra lời nói:
- Mấy đứa non tơ kia thì sao đấu lại với một giảng viên lâu năm như mình chứ.

Haha.

Trước đây mình đã làm mà vẫn không ai biết, huống gì mấy đám nhóc đó.

Chắc chắn máu tối nay rất tuyệt để nộp cho tổ chức.
Giảng viên đó giết người vì lí do gì? h*m m**n thoả mãn hay có tham gia vào tổ chức gì đó?

.

.
Mọi người đã bàn kế hoạch từ tối hôm đó sang ngày mai, vì họ sợ nếu không bàn trước sẽ rất nguy hiểm đến Ánh Linh, bởi đang nhờ người ta nên phải đảm bảo an toàn.
Thời gian và không gian cứ trôi như thế cho đến buổi tối ngày 13 tháng 7 năm 20XX.

Ánh Linh được phân công nhiệm vụ đi dãy học đó, cô giả bộ đang đi ngang qua dãy đó, cầm một túi đồ thì bỗng có người bịt miệng cô lại, cô vùng vẫy, cắn vào tay người đó rồi hất người đó ra.
- Thầy Pháp.
Giảng viên đó mới ồ lên một tiếng mà thốt lên:
- Cô học trò xuất sắc của tôi đấy à?
Ánh Linh ngạc nhiên mà nói:
- Thầy là thủ phạm giết người.

Giảng viên đó mà bảo:
- Tại tụi nó có một phần máu hiếm để nghiên cứu.

Tiếc là tụi nó phản khảng nên phải giết.
Ánh Linh phỉ nhổ nước miệng mà phản bác lại.
- Ghê tởm.

Sao thầy có thể làm vậy chứ? Chẳng lẽ thầy làm cho tổ chức xấu xa nào sao?
Người đàn ông đó cứ bước đến gần cô còn cô thì lùi lại phía sau.
- Đúng rồi học trò xuất sắc của thầy, giờ em phát hiện thầy là hung thủ nên có lẽ em phải gặp Diêm Vương rồi.
Khi người giảng viên tên Pháp chuẩn bị cầm dao chỉa thẳng vào Ánh Linh thì đúng lúc đó Việt Nhân chạy đến đạp bay người đó một phát văng ra xa.

Cảnh sát cũng đã bao vây và bắt lấy người đó, thầy hiệu phó đi tới tát cho người đó một phát:
- Quá hay cho giảng viên như ngươi.

Tổ chức đó ở đâu?
Thầy Pháp nhếch môi bảo:
- Biết làm gì.
Vũ Hữu lạnh lùng bảo:
- Bắt giam, lấy lời khai.
Trong lúc đó, Việt Nhân nhìn qua mà lo lắng hỏi han Ánh Linh.
- Ổn đúng không?
Ánh Linh gật đầu mếu máo, cậu thấy thế luống cuống an ủi cô.

Nhóm Lam Thịnh và Nghĩa Kiệt đập tay vào nhau khi đã phá giải một vụ án.
 
Back
Top Bottom