[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 100: Quân Tình Cảnh Báo, Long Nhan Nổi Sóng
Chương 100: Quân Tình Cảnh Báo, Long Nhan Nổi Sóng
Thông tin Văn Kiệt mang về như một tiếng sét đánh ngang tai Triệu Vĩnh Thăng.
Lệ tần nương nương không chỉ dừng lại ở những âm mưu tranh giành ảnh hưởng nhỏ nhặt trong hậu cung, mà còn có mối liên hệ mờ ám với Phó tướng quân Ưng Phi Long – một kẻ đang nắm giữ binh quyền ở vùng biên ải phía Bắc, lại có tiếng là bất mãn với triều đình.
Việc này đã vượt xa những gì anh có thể tưởng tượng, nó không còn là chuyện nội cung đơn thuần nữa, mà đã mang dáng dấp của một âm mưu phản nghịch, đe dọa đến an nguy của cả xã tắc.
Trong một khoảnh khắc, thang "An Thần Trấn Tĩnh Thang" mà anh đang định bào chế cho Lệ tần theo mật lệnh của Hoàng hậu bỗng trở nên vô nghĩa.
Nếu Lệ tần thực sự dính líu đến việc cấu kết với tướng lĩnh biên ải, thì việc chỉ khiến ả "không còn sức lực hay tâm trí để gây sóng gió" bằng một thang thuốc an thần mạnh có lẽ đã không còn đủ nữa.
Mối họa này cần phải được nhổ tận gốc.
Vĩnh Thăng lập tức tìm Lương Viện Phán.
Nghe xong toàn bộ báo cáo của Văn Kiệt và những phân tích của Vĩnh Thăng về mối liên hệ giữa Mã Kỳ, Ưng Phi Long và Lệ tần, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của vị lão thái y cũng không khỏi biến sắc.
"Triệu Đề Lĩnh," Lương Viện Phán nói, giọng đầy vẻ nghiêm trọng, "Việc này không thể chậm trễ.
Đây không còn là thẩm quyền của Nội Y Viện hay Thượng Thiện Phòng nữa rồi.
Chúng ta phải lập tức bẩm báo lên Hoàng hậu nương nương, và có lẽ, cả Hoàng thượng nữa.
Nếu thực sự có âm mưu phản nghịch, thì mọi sự chần chừ đều có thể dẫn đến hậu quả khôn lường."
Cả hai không dám trì hoãn, lập tức xin được vào Khôn Ninh Cung diện kiến Hoàng hậu Diệu Nghi.
Lần này, khi nghe Triệu Vĩnh Thăng trình bày về những phát hiện mới nhất – mối liên hệ giữa Lệ tần và Phó tướng quân Ưng Phi Long ở biên ải, những hành tung mờ ám của Mã Kỳ – gương mặt Hoàng hậu Diệu Nghi không còn vẻ tính toán hay dò xét như trước nữa.
Thay vào đó là một sự lạnh lẽo, một cơn thịnh nộ thực sự đang được kìm nén.
Đôi mắt phượng của người nheo lại, ẩn chứa một sát khí khiến người đối diện phải rùng mình.
"Ưng Phi Long?"
Hoàng hậu lặp lại cái tên đó, giọng nói sắc như băng.
"Kẻ đó là em họ xa của Lệ tần, được Lệ gia tiến cử vào quân đội từ nhiều năm trước.
Trẫm vẫn luôn nghe nói hắn có nhiều hành tung bất minh ở biên ải, nhưng không ngờ lại dám cả gan cấu kết với Lệ tần để làm chuyện động trời như vậy!"
Bà hiểu rằng, nếu một phi tần trong cung lại có thể liên lạc và có những mưu đồ với một tướng lĩnh nắm binh quyền ở biên giới, đó sẽ là một mối đe dọa chí mạng đối với sự ổn định của triều đình và cả ngai vàng của Hoàng thượng.
Mọi toan tính chính trị nhỏ nhặt trước đó của bà đối với Lệ tần giờ đây trở nên quá nhỏ bé so với nguy cơ này.
"Triệu Đề Lĩnh," Hoàng hậu nhìn thẳng vào Vĩnh Thăng, giọng nói không còn chút do dự nào, "Việc ngươi định bào chế 'An Thần Trấn Tĩnh Thang' cho Lệ tần, hãy tạm gác lại.
Hiện tại, việc quan trọng nhất là phải ngăn chặn mọi khả năng Lệ tần có thể tiếp tục liên lạc với bên ngoài hoặc gây ra bất kỳ hành động nào khác.
Bổn cung sẽ đích thân đến Kính Dương Cung."
Người quay sang Diệu Hoa ma ma: "Chuẩn bị, chúng ta đến Kính Dương Cung ngay lập tức.
Mang theo cả đội thị vệ thân tín của Khôn Ninh Cung."
Rồi người lại nhìn Vĩnh Thăng và Lương Viện Phán: "Hai vị khanh, hãy lập tức cho người tiến hành 'thẩm vấn đặc biệt' đối với Lưu Trung công công và cả hai tên thuộc hạ của hắn vừa bị bắt giữ.
Bổn cung muốn biết mọi chi tiết về mối liên hệ giữa Lệ tần và Ưng Phi Long, kế hoạch cụ thể của chúng, những kẻ nào khác trong triều có dính líu.
Bất kể phải dùng biện pháp gì, cũng phải cạy miệng được chúng!"
Hai từ "thẩm vấn đặc biệt" được Hoàng hậu nhấn mạnh, đủ để Vĩnh Thăng hiểu rằng người cho phép anh dùng những biện pháp mạnh hơn thông thường.
"Đồng thời," Hoàng hậu nói tiếp, "hãy cho người của Nội Y Viện phối hợp chặt chẽ với Cấm vệ quân, bí mật giám sát mọi động tĩnh ở Kính Dương Cung.
Từ giờ phút này, Kính Dương Cung sẽ bị nội bất xuất, ngoại bất nhập, cho đến khi có lệnh mới của bổn cung.
Nếu Lệ tần có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, hoặc có ý định bỏ trốn hay tự vẫn để phi tang, phải lập tức khống chế, không cần chờ lệnh của ai cả!"
Sự quyết đoán và tàn nhẫn trong mệnh lệnh của Hoàng hậu khiến Triệu Vĩnh Thăng cảm thấy một áp lực nặng nề, nhưng anh cũng hiểu rằng, trong tình thế này, không thể có sự nhân nhượng.
"Còn một việc nữa," Hoàng hậu nói thêm, giọng đầy vẻ kiên quyết, "Bổn cung sẽ sớm bẩm báo toàn bộ sự việc này lên Hoàng thượng.
Một khi có đủ bằng chứng về tội phản nghịch, Lệ tần và toàn bộ phe cánh của ả sẽ không có đường thoát!"
Nói rồi, Hoàng hậu Diệu Nghi không một chút chần chừ, lập tức dẫn theo Diệu Hoa ma ma và một đội thị vệ hùng hậu của Khôn Ninh Cung, gương mặt lạnh băng, bước nhanh về phía Kính Dương Cung.
Một cơn bão thực sự sắp sửa ập xuống nơi đó.
Triệu Vĩnh Thăng và Lương Viện Phán ở lại, nhìn nhau.
Họ biết, một cuộc thanh trừng lớn sắp diễn ra.
Vĩnh Thăng lập tức ra lệnh cho thuộc hạ chuẩn bị cho cuộc "thẩm vấn đặc biệt" đối với Lưu Trung.
Anh cũng nghĩ đến Diệp Hạ Thanh, người vẫn đang bị giam giữ.
Nếu Lệ tần bị kết tội phản nghịch, thì sự trong sạch của Hạ Thanh trong những vụ việc trước đó sẽ càng thêm rõ ràng.
Nhưng liệu Hoàng hậu, trong cơn thịnh nộ và những toan tính của mình, có còn nhớ đến một Nữ Tú Tài nhỏ bé như nàng không?
Hay số phận của nàng sẽ lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực này theo một cách khác?
Anh biết, việc quan trọng nhất lúc này là phải nhanh chóng thu thập đủ bằng chứng để kết tội Lệ tần và Ưng Phi Long, chặt đứt mối đe dọa này đối với triều đình.