Kiếm Hiệp Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 100: Tôi không có tư cách ngồi ở chỗ này


Tô Trường Phong cười cười, "Không tính.”

“...... " Tống Thanh Ca.

“...... " Tống Thế Minh.

“...... " Tưởng Lệ.

Mà ngay khi bọn họ ngây người, lại có một đám người xuất hiện ở cửa.

Nhìn thấy những người này, đám người Quách Giai Hoài đều tự giác nhường đường.

Lúc này, Tống gia lão phu nhân bỗng nhiên vụt một cái, đứng lên!

Bởi vì bà ta nhìn thấy người lãnh đạo của cả Hàng Thành này Lâm Thanh Hải, đang cùng cấp dưới của mình tiến vào.

Chúa ơi!

Mọi người Tống gia, giống như bị sét đánh, đều choáng váng.

“Đây...... Rốt cuộc là tình huống gì?" Tống Thế Ân ngượng ngùng nói.

Tống Thanh Mạn cũng há to miệng: "Mọi người thấy chưa... Lâm Thanh Hải và những người kia đều là nhân vật cấp cao!!"

Mọi người Tống gia lúc này, đã sớm khiếp sợ nói không ra lời.

Tống Thanh Mạn nói không sai, bên cạnh Lâm Thanh Hải hầu như tất cả đều là nhân vật có số có má.

Lúc này, bọn họ đi tới trước đài.

Lâm Thanh Hải thấy Tô Trường Phong, khóe miệng giật giật, trong ánh mắt lộ ra vẻ kích động.

Tuy rằng ông ta là thủ lĩnh của Hàng Thành, nhưng đứng ở trước mắt ông ta chính là độc nhất vô nhị Thương Long Chiến Thần!

So với một thủ lĩnh nho nhỏ như ông ta, Thương Long Chiến Thần tuyệt đối hơn ông ta gấp trăm vạn lần.

Ông ta vừa muốn nói chuyện, lại nuốt xuống.

Bởi vì, ông ta nhìn thấy Tô Trường Phong nháy mắt với mình...

“Nghe nói công ty mậu dịch Trường Ca khai trương, cho nên tôi mang theo bọn họ tới. Cũng không biết chúng tôi không mời tự tới, Tống tiểu thư có hoan nghênh hay không?”

Lâm Thanh Hải mỉm cười nhìn Tống Thanh Ca.

Lúc này Tống Thanh Ca đã nói không ra lời.

“Hoan nghênh...... Đương nhiên hoan nghênh.”

Các vị khách quý, mau...... Mau mời ngồi.

Chủ nhiệm văn phòng công ty Vương Đào, mang theo mấy người bước nhanh tới.

Các vị khách quý, mời đi theo tôi.

Lúc này, không đợi người khác mở miệng, Tống gia lão phu nhân đã sớm nhường ra hàng thứ nhất vị trí, lặng lẽ ngồi ở phía sau mấy hàng.

20230428034541-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 101: “Mọi người mau nhìn!”


“... " Vương Đào ngây ngẩn cả người.

Những người khác cũng mở to hai mắt nhìn.

“Cái gì?”

Lâm Thanh Hải nói ông ta không có tư cách ngồi ở chỗ này?

Ông ta chính là thủ lĩnh của Hàng Thành cơ mà!

Nếu như ông cũng không có tư cách, vậy ai có tư cách?

Vương Đào có chút mơ hồ nhìn về phía Tống Thanh Ca, mà Tống Thanh Ca lại càng mơ hồ.

Cô căn bản cũng không biết lát nữa còn có ai sẽ đến a......

“Trường Phong...... Còn có người tới sao?”

Tô Trường Phong nhếch khóe miệng, cười nói: "Lập tức em sẽ biết.”

Lúc này, tất cả mọi người ở hiện trường, đều đang chờ đợi, chờ đợi xem nhân vật lớn này, đến cùng là ai?

Ầm ầm ầm!

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận tiếng bước chân chỉnh tề, âm thanh ầm ầm rung động cả một tòa nhà.

“Mọi người mau nhìn!”

Lúc này, có người nhìn về phía cửa, không khỏi kêu to một tiếng.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người, tất cả đều nhìn qua.

Chỉ thấy, ngoài cửa lại xuất hiện một đội ngũ hơn trăm người!

Bọn họ một thân trang phục chỉnh tề, ngực thêu mấy chữ Đông Bộ Chiến Vực, tinh thần phấn chấn, khí tức hùng hồn.

Phía trước đội ngũ, có ba bóng người đứng lặng.

Người ở giữa, Song Tụ Văn Long, tứ tinh!

Người này, chính là chỉ huy sứ chiến vực phía đông Cung Đằng!

Mọi người ở hiện trường đều hoảng sợ.

Ngoại trừ mấy người Lâm Thanh Hải, biết Cung Đằng sẽ đến, những người khác căn bản không biết.

Đường đường là chỉ huy sứ chiến vực phía đông, có được quyền lực và địa vị vô thượng, chấp chưởng quyền sinh sát năm tỉnh phía đông!

Nhân vật thông thiên Như thế, vậy mà xuất hiện ở chỗ này, tự nhiên chấn kinh tất cả mọi người.

“...... Trời ạ, đây là Đông Bộ chiến vực lão đại Cung Đằng...... "Tống Thanh Mạn che miệng, kinh hãi nói.

Thân là chỉ huy sứ chiến vực phía đông, Cung Đằng thỉnh thoảng cũng xuất hiện trên báo chí và truyền thông, cho nên nhận ra hắn không khó.

“Kêu thẳng tục danh chỉ huy sứ, cô muốn chết sao!"– Lão phu nhân khẩn trương trừng mắt nhìn nàng, hạ giọng nói.

Tất cả mọi người Tống gia đều ngừng thở, thân thể đều trở nên cứng ngắc rất nhiều.

Trước sự chú ý của mọi người, Cung Đằng như rồng như hổ bước tới trước đài.

“Đông bộ chiến vực, Cung Đằng, cung chúc Tống tiểu thư khai trương đại cát!" Cung Đằng ôm quyền với Tống Thanh Ca, cao giọng chúc mừng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 102: “Vương Đào, mau nhận quà."


Lúc này Tống Thanh Ca và cha mẹ, đều bị dọa đến choáng váng.

Tô Trường Phong vỗ vỗ bả vai nàng, cười nói: "Vợ à chỉ huy sứ đại nhân tới.”

Cung Đằng len lén nhìn Tô Trường Phong một chút, thầm nghĩ lão đại gọi mình là chỉ huy sứ đại nhân, là không muốn cho mình lăn lộn sao...

Anh ta xấu hổ ho khan hai tiếng, phất phất tay với phía sau.

"Mang quà lên đây."

“Vâng!”

Chỉ thấy, một khối bảng hiệu mạ vàng thật to, được nâng lên.

Trên bảng hiệu viết bốn chữ to cứng cáp - - Khai trương đại cát!

Phía dưới bên góc có đóng ấn ký- - Cung Đằng--- tên của anh ta!

Có tấm biển này, chẳng khác nào nói cho mọi người Hàng Thành: Công ty của Tống Thanh Ca, là Cung Đằng tôi che chở. Những người muốn động tâm tư xấu xa kia, trước tiên suy nghĩ cho kỹ!

“Vương Đào, mau nhận quà." Tống Thanh Ca vội vàng nói.

Vương Đào bước nhanh tới, mang theo hai người tiếp nhận bảng hiệu, cũng treo ở trên tường công ty.

Tống Thanh Ca kích động vạn phần: "Hoan nghênh...... Hoan nghênh chỉ huy sứ đến chỉ đạo.”

“Chỉ huy sứ, mời mau ngồi.”

Cung Đằng đi tới vị trí chính giữa, có chút do dự. Anh ta nhìn Tô Trường Phong phát hiện Tô Trường Phong gật gật đầu với anh ta, anh ta mới dám yên tâm thoải mái ngồi xuống.

Dù sao, Thương Long Chiến Thần ở chỗ này, anh ta cũng không dám lỗ m ãng.

Nhưng vừa muốn ngồi xuống, Cung Đằng bỗng nhiên thấy được vòng hoa màu trắng bắt mắt bày trên đài.

Sắc mặt anh ta đột nhiên lạnh lẽo.

“Tống tiểu thư, tôi có thể tìm hiểu một chút, vòng hoa này là chuyện gì xảy ra không?”

“Bùm!”

Dưới đài đám người Phương Vi bắt đầu toát mồ hôi hột.

Vòng hoa này là do bọn họ tặng.

Tống Thanh Ca cắn cắn môi, không biết có nên nói cho Cung Đằng hay không.

Nhưng chủ nhiệm văn phòng Vương Đào lại chỉ vào bên Phương Vi, nói thẳng: "Báo cáo chỉ huy sứ, vòng hoa này, là mấy người bên kia đưa tới, có thể bọn họ có thành kiến gì với Tống tổng, cho nên mới làm ra chuyện không có tố chất như vậy."

Xoẹt!

Cung Đằng nhìn về phía vị trí của đám người Phương Vi.

Những người khác trong hội trường, bao gồm cả đám người Lâm Thanh Hải, cũng đều nhìn qua.

Đám người Phương Vi, lúc này đã sợ đến sắp hộc máu.

Bọn họ vốn chỉ là muốn rước xui xẻo cho Tống Thanh Ca, sao có thể ngờ lại có nhiều người đến như thế.

“Thật ra... thật ra đây là hiểu lầm. nhân viên giao hàng đưa nhầm quà chúng tôi mua rồi..." Phương Vi run rẩy đứng lên, giải thích.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 103: Tệ thật!


“Đúng...... Đúng, là đưa nhầm......”

“Đúng vậy...... Chúng tôi thề, thật sự là gửi nhầm.”

Vương Lệ chờ những người khác, cũng kiên trì cẩn thận giải thích.

Nhưng mà, lời giải thích của bọn họ, lại có vẻ không ai tin.

Mọi người ở hiện trường đều là kẻ ngốc sao? Sao lại không nhìn ra dụng tâm của bọn họ.

Không đợi Cung Đằng nói chuyện, Lâm Thanh Hải vung tay lên: "Người đâu, tôi hoài nghi mấy người này có ý định phá hư trật tự hiện trường, uy h**p an toàn của mọi người, mang bọn họ đi tuần bộ sở cẩn thận thẩm vấn!"

Bên cạnh ông ta vừa lúc ngồi có một vị phó tổng trưởng sở tuần bộ, người nọ vội vàng đứng lên: "Vâng!"

Sau đó, ông ta lập tức điều mười mấy người đi lên, mang toàn bộ đám người Phương Vi đi...

Sắc mặt Cung Đằng hơi dễ nhìn một chút, "Tống tiểu thư, xử lý như vậy cô cảm thấy được không?”

Tống Thanh Ca không biết nói gì cho phải, chỉ có thể ngượng ngùng gật đầu: "Có thể... có thể.”

“Thanh Ca, lễ khai trương chính thức bắt đầu đi." Tô Trường Phong nói với Tống Thanh Ca.

Tống Thanh Ca gật gật đầu, hít sâu một hơi, chính thức tuyên bố buổi lễ bắt đầu......

Sau đó, buổi lễ diễn ra theo kế hoạch.

Tống Thanh Ca đứng ở một bên, vẫn cảm giác như đang nằm mơ.

Nhiều đại nhân vật như vậy đều tới tham gia lễ khai trường của công ty mình, đây là chuyện cô không dám nghĩ...

Mà lúc này, trong lòng cô chợt nghĩ ra..

Chẳng lẽ ngày hôm qua lúc họp lớp, bọn Tống Thanh Mạn nhắc tới công ty mới, chính là Trường Ca...

Bây giờ nghĩ như vậy, hình như đúng như vậy thật.

Nhưng, nhiều nhân vật lớn như vậy, đều là ai mời tới?

Nghi lễ trên đài đang cử hành, bỗng nhiên, có người xông vào.

Ơ, náo nhiệt như vậy mà.

Chỉ thấy, hơn mười thân ảnh mặc đồng phục sậm màu, đi vào hội trường.

Khi Tống Thế Ân nhìn thấy những người này, nhất thời trong lòng run lên!

Chết tiệt!

Tệ thật!

Ông ta chỉ lo khiếp sợ lại quên mất chuyện thị trường bên kia.

Nhưng mà, hiện tại muốn ngăn cản, đã không còn kịp rồi......

Bởi vì khách khứa ở hiện trường đều hướng lên lễ đài, cho nên người đi vào không nhận ra khách khứa có những ai.

Dẫn đầu là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, miệng ngậm điếu thuốc, âm hiểm cười nhìn về phía Tống Thanh Ca.

“Các ngươi là ai?" Tống Thanh Ca đi qua, nhíu mày nói.

Người đàn ông cầm đầu cười lạnh một tiếng: "Tôi là thị trường sở đại đội Phạm Minh, chúng tôi nhận được tố cáo, công ty mậu dịch Trường Ca khả nghi làm giả giấy phép kinh doanh, hiện tại tiến hành niêm phong công ty, phối hợp điều tra!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 104: “Chúng tôi đi ngay bây giờ.”


Tống Thanh Ca ngây ngẩn cả người.

“...... Giấy phép của công ty chúng tôi đều dựa theo quy trình làm, làm sao có thể là giả?”

Phạm Minh vốn là người Tống gia tìm tới, đương nhiên sẽ không để ý tới lời giải thích của cô.

Ông ta vung tay lên, uy phong lẫm liệt nói: "Đem giấy niêm phong ra, phong tỏa ngay cho tôi!"

Phạm Minh nói xong, mười mấy người phía sau nhao nhao lấy ra giấy niêm phong, chuẩn bị động thủ.

Ông ta làm gì biết thị trường Hàng Thành đang ngồi ngay đây. Giờ phút này, vẻ mặt của thị trưởng đau khổ, sắc mặt xanh mét, muốn chạy lêm bịt mồm tên khốn này lại.

“Phạm Minh, con mẹ nhà ông!

“Ông mắt mù rồi sao, chẳng lẽ cũng không nhìn xem vị nào đang ngồi đây?”

Xoẹt!

Cục trưởng Hạ Chấn tức giận đứng lên.

“Phạm Minh, ông đang làm gì thế!”

"Ai dám gọi thẳng tên của đội trưởng bọn ta? Không muốn sống à?" Thủ hạ của Phạm Minh gào lên.

Nhưng mà nghe được giọng nói này sắc mặt Phạm Minh đột nhiên biến đổi.

Ông ta ngẩng đầu, nhìn về phía Hạ Chấn, ngẩn người.

“...... Hạ cục trưởng, sao ngài cũng ở đây?”

Bốp!

Hạ Chấn tức giận vung một bạt tai.

"Ông mở to hai mắt ra nhìn xem, nơi này ngoại trừ tôi, còn có ai!"

Phạm Minh lúc này mới chú ý tới, trong hội trường đều là người có máu mặt.

Trán của ông ta trong nháy mắt tràn đầy mồ hôi lạnh.

“Hiểu lầm...... Chúng tôi lầm rồi. Chúng tôi muốn niêm phong, là một công ty khác.”

“Chúng tôi đi ngay bây giờ.”

Nói xong, ông ta quay đầu muốn chạy.

Nhưng mới vừa đi tới cửa, đã bị mười mấy quân sĩ súng vác vai đạn lên nòng, dí vào ót.

Tiến thêm một bước nữa, giết, bất luận tội gì!

Những người này, đều là đã từng ra chiến trường cho nên dọa Phạm Minh sợ tới mức thiếu chút nữa tè ra...

Bùm!

20230428034700-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 105: "Ông chỉ có một cơ hội để nói sự thật."


"Ông chỉ có một cơ hội để nói sự thật."

Bốp!

Cung Đằng đem một khẩu súng lục, vỗ ở trước mặt ông ta.

Phạm Minh nào dám giấu diếm, lập tức liền khai: "Tôi nói...... Tôi nói, là Tống Thế Ân, Tống Thế Ân gọi điện thoại cho tôi bảo tôi làm như vậy......”

“Mọi người xem, có ông ta ở đây...... Ở đây, không tin mọi người có thể hỏi ông ta....”

Phạm Minh chỉ vào Tống Thế Ân ở hàng sau, sốt ruột lớn tiếng nói.

Tống Thế Ân sợ tới mức khuôn mặt trắng bệch.

Tên sợ chết Phạm Minh này, sao chưa gì đã khai ra rồi........

Cung Đằng còn chưa lên tiếng, vị phó tổng trưởng sở tuần bộ kia lập tức nói: "Người đâu, mang tên đó đi, dám cả gan hãm hại Tống tiểu thư, tội không thể tha thứ!"

Lập tức, vài tên công an kéo Tống Thế Ân bị dọa đến choáng váng, rời khỏi hiện trường.

Đợi đến sau khi Tống Thế Ân bị kéo đi, trái tim nhỏ của mấy người Tống gia vẫn đang bang bang bang bang nhảy không ngừng, ngay cả thở mạnh cũng không dám ra.

Vừa rồi lúc Tống Thế Ân bị kéo đi, mấy người bọn họ căn bản không ai dám lên tiếng.

Trò khôi hài ở hiện trường, cuối cùng cũng kết thúc.

Sau đó, không có vấn đề mới nào xuất hiện nữa.

Ước chừng một giờ sau, lễ khai trương kết thúc, các vị lãnh đạo để lại lễ vật tiền mừng sau đó rời đi.

Cả nhà Tống Thanh Ca, đứng ở đó vẫn không tin vào bản thân mình.

Lúc này, Vương Đào đi tới.

Tống tổng, vừa rồi kiểm kê qua tiền mừng các vị khách quý đưa tới, tổng cộng tám ngàn năm trăm vạn.

Ba người Tống gia lại chấn kinh.

Trời ạ, tiền mừng thậm chí lên đến 85 triệu!! Điều này còn chưa bao gồm những món quà có giá trị xa xỉ.

Cải trắng Phỉ Thúy, tượng bò vàng ròng, cùng với tranh chữ danh nhân vân vân, cộng thêm tiền mừng chắc lên đến con số hơn trăm triệu...

“Tống tổng...... Đây là danh sách khách mời tham gia buổi lễ, hay là cô xem qua đi.”

Tống Thanh Ca gật đầu, "Tiền mừng và quà quý, đều gửi vào ngân hàng đi.”

“Được." Vương Đào gật gật đầu, chuẩn bị đi xử lý.

Nhưng Tưởng Lệ lại nói: "Chờ một chút.”

“Sao vậy dì?" Vương Đào cười nói.

Con ngươi Tưởng Lệ đảo quanh: "Chuyện này không cần cậu xử lý, để tôi làm. Tôi dẫn cậu đi.”

Vương Đào cười cười.

Tưởng Lệ lo lắng.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 106: “Trường Phong nói có lý."


Nhưng mà anh ta cũng có thể lý giải, dù sao nhiều tiền và đồ vật như vậy, để cho người ngoài nhúng tay quả thật sẽ có chút lo lắng.

Sau đó, Vương Đào mang theo Tưởng Lệ rời đi.

Tống Thanh Ca có chút bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chỉ có thể mặc cho bà tùy ý vậy. Cô biết, từ nhỏ đến lớn, trong vấn đề tiền tài, Tưởng Lệ vẫn luôn rất cẩn thận.

“Trường Phong, hôm nay tới nhiều người như vậy, đều là anh mời đúng không?”

Tống Thế Minh đột nhiên nói.

Tô Trường Phong cười cười: "Không phải con liên lạc, nhưng mà chắc là nể mặt con đấy.”

Quả thật, những người này cũng không phải do hắn mời tới, tất cả mọi chuyện đều là Phá Quân làm.

Tống Thanh Ca lườm hắn một cái: "Mặt mũi của anh cũng thật lớn thật, anh tưởng em tin à?”

Tô Trường Phong cười khổ.

“Có thể là bởi vì bọn họ biết trước chỉ huy sứ sắp tới, cho nên mới tới thôi.”

Tống Thanh Ca vẫn có chút nghi hoặc: "Vậy tại sao chỉ huy sứ lại đến? Địa vị hắn cao như vậy, sao lại đến công ty nhỏ của chúng ta?”

Tô Trường Phong cười nói: "Bởi vì anh là người của chiến bộ, vị Cung chỉ huy sứ này luôn luôn quan tâm cấp dưới, hơn nữa anh nghe nói gần đây hắn muốn tới Hàng Thành thị sát, cho nên anh liền kéo người đi mời hắn thử xem, ai ngờ hắn lại tới thật."

Tống Thanh Ca và Tống Thế Minh nhìn nhau.

Lời này nghe qua cũng rất thuyết phục nhưng cũng rất vô lý.

“Được rồi, tới cũng tới rồi, cũng không cần thắc mắc vì sao tới." Tô Trường Phong cười cười: "Sau này kinh doanh tốt công ty, mới là chuyện quan trọng nhất.”

“Trường Phong nói có lý." Tống Thế Minh gật đầu: "Thanh Ca, sau này gánh nặng trên người con càng nặng rồi.”

Tống Thanh Ca ngẩng đầu, nói: "Không sợ, con thích khiêu chiến, như vậy mới có cảm giác thành tựu. Con cam đoan với mọi người, trong vòng ba năm, Trường Ca nhất định vượt qua công ty mậu dịch Tống gia.”

“Được, chúng ta tin con." Tống Thế Minh không hề hoài nghi năng lực của con gái.

Dù sao cô học đại học ở Đế Kinh cũng không phải là dạng bất tài.

Trước kia cô chỉ là thiếu một cái cơ hội mà thôi.

“Ba, con dẫn ba đến khu làm việc của công ty đi dạo." Tống Thanh Ca nói với Tống Thế Minh.

“Ừ, được.”

Tống Thế Minh rất vui mừng.

Tuy rằng bọn họ bị Tống gia chèn ép mấy năm nay, nhưng ông tin con gái của mình sẽ không bị đám người đó đánh bại.

Nhoáng một cái, mấy ngày trôi qua.

Mấy ngày nay, bởi vì công ty vừa mới thành lập, Tống Thanh Ca bận rộn sứt đầu mẻ trán, toàn tâm lao vào công việc.

Chuyện trong nhà, phần lớn đều giao cho Tô Trường Phong.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 107: Cuộc sống như vậy tôi sống đủ rồi!”


Đường đường Thương Long Chiến Thần, một anh hùng chấn tám phương! Hiện tại cả ngày chỉ vây quanh vợ và con gái, nếu như truyền ra nước ngoài, sợ là sẽ làm vô số kẻ thù rụng hết trứng...

Mà cùng lúc đó, bên Tống gia và Phương Vi mấy ngày nay cũng sứt đầu mẻ trán.

Tống Thế Ân và Phương Vi đều bị sở tuần bộ bắt vào, đã mấy ngày rồi, cũng không thả ra.

Mặc dù Tống gia và Trương Lệ đều sử dụng tất cả vốn liếng, vận dụng không ít tài nguyên, nhưng một chút tác dụng cũng không có.

Người ta nói, bọn họ đắc tội với đại nhân vật, tự làm tự chịu......

Nhà cũ Tô gia.

Buổi sáng, Tưởng Lệ ra ngoài mua thức ăn xong, lúc trở về sắc mặt khó coi muốn chết.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tống Thanh Ca vừa rời giường, ngáp một cái nói. Tăng ca liên tục mấy ngày, hôm nay cô vừa có thể nghỉ ngơi một chút.

Tưởng Lệ hừ một tiếng, "Lúc đi ra ngoài, đụng phải Trương Tứ Hoa. Trương Tứ Hoa mắng mẹ, mắng chúng ta làm mất công việc của cháu trai bà ta, mắng người một nhà chúng ta vô năng, chen chúc trong căn nhà cũ này......

Trương Tứ Hoa là hàng xóm của Tô Trường Phong, cô cả của Kim Bằng Phi.

Lúc trước sau khi Kim Bằng Phi trở về làm việc không bao lâu, đã bị đuổi việc.

Tô Trường Phong cười nói: "Mẹ, mẹ không cần chấp nhặt với bà ấy. Bà ấy là một người đàn bà chanh chua, ngoại trừ mắng chửi người ta thì không có sở thích nào khác.”

“Đúng vậy mẹ, mẹ so đo với bà ấy làm gì." Tống Thanh Ca cũng khuyên nhủ.

Tưởng Lệ hừ hai tiếng: "Thanh Ca, con suy nghĩ một chút, chúng ta bây giờ có tiền rồi, có phải nên mua một căn nhà lớn không?"

Một nhà năm người chúng ta chen chúc ở đây, quả thật không tốt. Đối với Tô Tô trưởng thành cũng không tốt.

Tô Tô đang chơi cát trong sân, nghe Tưởng Lệ nói, vui vẻ chạy tới: "Bà ngoại, Tô Tô thích nơi này, ở đây có rất nhiều bạn nhỏ chơi với Tô Tô.”

Tưởng Lệ tức giận trợn trắng mắt.

“Đi qua một bên”

Tô Tô ủy khuất bĩu môi: "Bà ngoại hung dữ, Tô Tô không thích bà ngoại.”

Tống Thế Minh bất đắc dĩ, ôm Tô Tô vào lòng: "Chúng ta không để ý tới bà ngoại con, để bà ngoại con bình tĩnh một chút.”

Tưởng Lệ thở phì phò đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Qua nửa giờ, lại đi ra: "Không được, tôi vẫn muốn mua nhà. Cuộc sống như vậy tôi sống đủ rồi!”

“Cậu lấy Thanh Ca, chuyện mua nhà, không phải cậu nên làm sao?"

Tô Trường Phong cười khổ.

“Mẹ, mẹ đừng gấp. Chuyện này giao cho con đi, con cam đoan làm tốt.”

Vẻ mặt Tưởng Lệ dịu đi không ít: "Nói thế còn được.”
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 108: Lão phu nhân lại chịu nói lời mềm mỏng?


Tống Thanh Ca đập vào ngực anh một cái: "Anh muốn chết à, chuyện lớn như vậy, nói đồng ý liền đồng ý. Anh có tiền mua nhà à? Tiền của anh đều cho em mượn mở công ty rồi.”

Tô Trường Phong ghé vào tai cô nhỏ giọng nói: "Bà xã, em quên rồi sao? Chúng ta có nhà.”

Tống Thanh Ca sửng sốt.

Rồi sau đó, bỗng nhiên cô nhớ tới.

“Anh nói là biệt thự số một của Thiên Không Chi Thành?”

“Đúng vậy." Tô Trường Phong gật gật đầu.

Tống Thanh Ca lườm anh một cái: "Đó là nhà của anh sao? Rõ ràng là anh thuê mà.”

Tô Trường Phong cười ha ha hai tiếng: "Có thể dỗ dành mẹ trước, chỉ cần mẹ vui là được rồi.”

Chuyện này, sau này hãy nói.

Ăn sáng xong, Tô Tô ầm ĩ muốn ra ngoài chơi.

Gia đình quyết định đưa cô đi khu vui chơi.

Tô Tô đã gần bốn tuổi rồi, chưa từng đến khu vui chơi, mọi người cảm thấy mắc nợ cô bé.

Nhưng vừa định ra khỏi cửa, một chiếc Mercedes màu đen đột nhiên dừng lại trước cửa căn nhà cũ.

Nhìn thấy biển số xe, sắc mặt Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều biến đổi.

Chiếc Mercedes 400 này, là xe của Lão phu nhân!

Quả nhiên, cửa xe mở ra, lão phu nhân mang theo Tống Khải cùng Tống Thanh Mạn, đi xuống xe.

“Mẹ...... sao mẹ lại tới đây?" Tống Thế Minh kinh ngạc nói.

Lão phu nhân nhìn về phía Tống Thế Minh, ngữ khí ôn nhu hiếm thấy không ít: "Thế Minh à, mấy năm nay, mẹ đối với cả nhà con không tốt lắm, hôm nay mẹ tới, là muốn nói với con một tiếng xin lỗi.”

Cả nhà Tống Thế Minh đều sửng sốt.

Lão phu nhân lại chịu nói lời mềm mỏng?

Nhưng mà bọn họ rất nhanh đều phản ứng lại. Lão phu nhân chịu xin lỗi, chỉ sợ là có chuyện cầu xin bọn họ.

Quả nhiên, lão phu nhân lại nói: "Thế Minh à, con nhìn xem, anh cả con cũng bị sở tuần bộ giam giữ mấy ngày rồi, những bài học nên nhận cũng nhận đủ rồi, con có thể nói với tuần bộ sở, bảo bọn họ thả anh cả con ra không?"

“Công ty Tống gia chúng ta, cũng không thể không có anh cả con được.”

Cả nhà Tống Thế Minh nghe được lời của lão phu nhân, trong lòng có chút không thoải mái.

“Con đã nói rồi, trong lòng mẹ chúng con không có địa vị cao như vậy. Nếu không vì anh cả, mẹ có đến đây không?” Tưởng Lệ châm chọc lão phu nhân một câu.

Lão phu nhân nhịn giận, không dám cãi lại.

Nếu là bình thường, bà ta đã sớm nổi giận rồi.

“Vợ lão nhị à, Thế Ân cũng là anh cả con, con không nên nói mát, được không?”
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 109: Bà thật sự là ngoài cứng trong mềm


Tưởng Lệ nở nụ cười: "Mẹ, không phải chúng con không chịu giúp anh cả, chúng con có lòng nhưng không có sức, chúng con căn bản không quen người bên sở tuần bộ.”

“Bà đừng có nói nhảm" Tống Khải giận dữ "Rõ ràng là các người gài bẫy cha tôi, còn nói không quen biết người bên đó.”

Ánh mắt Tống Thanh Ca lạnh lẽo.

"Tống Khải, cậu đã hoài nghi là chúng tôi gài bẫy ba cậu, vậy còn tới tìm chúng tôi làm gì?"

“Mời các ngươi đi đi.”

Nói xong, cô ôm Tô Tô quay đầu muốn rời đi.

“Lão phu nhân sốt ruột, nháy mắt với Tống Thanh Mạn, Tống Thanh Mạn kiên trì nói: "Thanh Ca, chị đừng nóng giận, do nó nóng nảy, chị cũng không phải không biết.”

“Coi như chị cầu xin em, giúp ba chị, được không?”

“Sau này chị sẽ không đối đầu với em nữa, chị cam đoan đấy, là do chị không đúng chị xin lỗi em!”

Thấy Tống Thanh Ca không nói lời nào, Tống Thanh Mạn lôi kéo Tưởng Lệ cầu xin: "Thím hai, cháu biết thím là người tốt nhất, van cầu thím, giúp ba cháu đi.”

Nhịn không được Tống Thanh Mạn liên tục cầu xin, Tưởng Lệ có chút mềm lòng.

Bà thật sự là ngoài cứng trong mềm.

“Thanh Ca...... con xem, nếu không...... giúp bác cả con một chút đi.”

Tống Thanh Ca bất đắc dĩ nói: "Mẹ, con thật sự không biết người của sở tuần bộ.”

Lão phu nhân thấy Tống Thanh Ca cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: "Thanh Ca à, bà nội cảm thấy, con nhất định có thể nghĩ ra biện pháp giúp bác con. Đúng không?”

Tống Thanh Ca không nói gì.

Nhưng cô cũng biết, cho dù hôm nay mình không đồng ý, cha mẹ của cô cũng sẽ đồng ý. Dù sao, lão phu nhân đều đã tự mình ra mặt.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua.

“Bà nội, để cháu thử xem.”

Nói xong, cô liền ôm Tô Tô, đi vào sân.

Nhưng cô cũng đang phát sầu, bởi cô thật không biết người của sở tuần bộ...

Lúc này, Tô Trường Phong cũng đi vào.

Thanh Ca, để anh gọi điện thoại.

“Anh? "Tống Thanh Ca nhìn anh.

Tô Trường Phong cười cười: "Em quên rồi à, Lúc trước là anh dẫn theo Thái tổng trưởng của sở tuần bộ, cứu em ra ngoài à.”

Tống Thanh Ca lúc này mới nhớ tới, lần đó đích thật là Tô Trường Phong dẫn Thái tổng tới cứu cô ra.

20230428034817-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 110: Cô đã làm rõ là chuyện gì chưa?"


Muốn Tống Thế Ân đi ra thì chỉ cần một cú điện thoại của Tô Trường Phong là giải quyết được.

Khi nhận được ý của cấp trên, rất nhanh Tuần Bổ Thự đã thả Tống Thế Ân ra.

Cùng ngày, sau khi người của Tống gia đi về, cha mẹ Phương Vi cũng tới. Mục đích của bọn họ cũng giống như Tống gia, là đến cầu xin Tống Thanh Ca hỗ trợ thả người.

Cha mẹ Phương Vi lôi kéo Tống Thanh Ca, nịnh nọt nói lời hay hơn một giờ, không ngừng cong lưng xin lỗi, làm Tống Thanh Ca không thể không chấp nhận.

Sau đó Tô Trường Phong lại gọi điện thoại, bảo người thả Phương Vi ra...

Chỉ là Phương Vi hoàn toàn không cảm kích, thù hận của cô ta dành cho Tống Thanh Ca càng mãnh liệt hơn trước đó.

Sau khi được thả ra, Phương Vi gọi điện thoại cho Tống Thanh Mạn: "Thanh Mạn, lúc ấy vì sao nhiều người quyền quý đi tham gia buổi lễ khai trương của nó như vậy? Cô đã làm rõ là chuyện gì chưa?"

Cũng không biết Tống Thanh Mạn nghe được tin tức này từ đâu: "Nghe nói là vì lúc ấy chỉ huy sứ thị sát ở Hàng thành, mà Tô Trường Phong từng đi lính ở chiến bộ, cho nên ông ta dẫn người tới. Thật ra những quyền quý kia đều nhắm vào chỉ huy sứ thôi, chả có liên quan cái rắm gì đến Tống Thanh Ca."

"Hóa ra là như vậy, hại tôi lo lắng rất lâu." Phương Vi nói: "Lần này coi như tôi không may, lần sau tôi sẽ xử nó. Không hạ gục công ty của nó thì tôi không phải họ Phương!"

Tống Thanh Mạn cũng nói: "Nếu không phải vì nhờ cô ta hỗ trợ thả cha tôi ra, tôi sẽ không nói mấy lời trái lương tâm như vậy. Tống Thanh Ca kia là thứ gì, hiện tại tôi nhớ tới còn cảm thấy buồn nôn!"

"Chờ đi, ha ha, nhìn về sau có phải vẫn luôn có quý nhân ra mặt giúp cô ta không. Tôi không làm cô ta thân bại danh liệt thì không phải là Tống Thanh Mạn!"

Sau đó hai người lại trò chuyện thật lâu, thương lượng làm sao đối phó Tống Thanh Ca.

Tống Thanh Ca giúp các cô rất nhiều, nhưng họ lại muốn lấy oán trả ơn...

Có điều trừ Tống gia, Phương Vi và một số người biết rõ buổi lể khai trương rầm rộ của công ty mậu dịch Trường Ca ra thì không có bao nhiêu người biết được.

Thời gian trôi qua, mọi người cũng quên mất chuyện này.

Buổi sáng vài ngày sau, một chiếc Bentley màu đen đang chạy trên đường. Trong xe, chủ tịch Trần Tây Hoa của tập đoàn Tây Hoa đang uống cà phê, nhưng sắc mặt rất kém.

Buổi sáng, Lý Thanh Thanh lại cãi nhau với anh ta, còn mắng anh là vô dụng, đồ bỏ đi, mắng anh không trừng trị được cả một người bình thường.

Chuyện này làm Trần Tây Hoa rất phẫn nộ, chưa ăn xong điểm tâm đã đóng sập cửa rồi đi.

Nếu không phải vì e ngại Lý gia của Hàng thành thì anh ta sớm đã ly hôn với Lý Thanh Thanh! Hiện tại anh ta là chủ tịch tập đoàn Tây Hoa cao quý, bên người căn bản không thiếu đàn bà.

"Lái nhanh một chút, đợi chút nữa tập đoàn còn phải mở hội nghị cấp cao." Trần Tây Hoa bưng cà phê nóng hổi, lạnh lùng mà nói.

"Vâng, chủ tịch." Tài xế không dám cãi lại, lập tức tăng tốc độ lên...

Trên đường, Tô Trường Phong đang cưỡi xe điện chở Tô Tô đi nhà trẻ.

Đầu đường là đèn xanh, hắn đang chuẩn bị đi qua. Nhưng lúc này, chiếc Bentley màu đen đột nhiên lao thẳng đến từ bên cạnh. Cũng may Tô Trường Phong phản ứng nhanh, lập tức quẹo gấp qua một bên.

Phanh.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 111: Thái độ rất phách lối


Tô Tô ngồi ở phía sau ngã sấp xuống đất, oa oa khóc lớn: "Ba ba, Tô Tô đau quá!"

Tô Trường Phong vội ôm lấy Tô Tô, đau lòng nói: "Ba ba nhìn xem, có phải cái mông vỡ luôn rồi không."

Lúc này, Bentley c*̃ng đã đậu lại ở một bên.

Trong xe, bởi vì vừa rồi tài xế đã phanh quá gấp, cà phê của Trần Tây Hoa bị hất lên quần áo, lúc đầu tâm tình anh ta chỉ không tốt, hiện tại đã thật sự nổi trận lôi đình.

"Mày lái xe kiểu gì vậy?"

Tài xế bị dọa đến khẽ run rẩy, vội trốn tránh trách nhiệm: "Là cái tên lái xe điện chở đứa nhỏ kia không tuân thủ quy định, thiếu chút nữa đã đụng vào xe chúng ta."

Trần Tây Hoa cả giận nói: "Đồ vô dụng! Bảo cha con chúng tới quỳ xuống nói xin lỗi cho tao!"

Tài xế vội vàng nói: "Vâng, chủ tịch!"

Tài xế lập tức xuống xe, đi đến trước mặt Tô Trường Phong, nổi giận đùng đùng chỉ vào hắn mà mắng: "Mày không có mắt à? Lái xe kiểu gì vậy!"

Tô Tô bị hắn dọa đến ôm chặt cổ Tô Trường Phong: "Ba ba, Tô Tô sợ..."

Đáy lòng Tô Trường Phong dâng lên một luồng khí nóng: "Nếu tôi không nhìn lầm, là anh vượt đèn đỏ trước mà?"

"Mày đánh rắm! Rõ ràng là mày lái xe không nhìn đường, cố ý đụng vào xe tao! Ông chủ tao rất tức giận!"

Tài xế chỉ vào Tô Trường Phong, thái độ rất phách lối.

Lúc này Tô Trường Phong mới chú ý tới ghế sau của Bentley còn một người đang ngồi.

"Là vấn đề của anh, chúng tôi không chịu trách nhiệm."

Tô Trường Phong không muốn nói nhảm với anh ta, hắn còn phải dẫn Tô Tô đi nhà trẻ.

Nhưng tài xế lại không chịu, Trần Tây Hoa đã hạ lệnh, đương nhiên anh ta phải chấp hành.

"Mày biết ông chủ tao là ai không? Tao cho mày biết, là chủ tịch của tập đoàn Tây Hoa! Vừa rồi mày làm chủ tao giật mình, tao cho mày biết, mày và con gái mày lập tức quỳ xuống xin lỗi, ông chủ tao không phải người mà mày đắc tội được!"

Oanh!

Đáy mắt Tô Trường Phong đột nhiên b ắn ra hai tia sắc lạnh!

Rõ ràng là bản thân lái xe lỗi, lại buộc người qua đường quỳ xuống xin lỗi?

Tất nhiên Tô Trường Phong cũng không xa lại gì với cái tên Trần Tây Hoa này, hắn đã sớm nhớ lại!

Tài xế thấy Tô Trường Phong không muốn cúi đầu thì đáy mắt xẹt qua một tia ác độc, giơ tay lên muốn đánh Tô Trường Phong.

Đáng tiếc, Tô Trường Phong chỉ cần dùng một ngón tay đã ép cho anh ta quỳ không dậy nổi!

"Trần Tây Hoa phải không? Muốn tôi quỳ xuống thì hắn còn chưa xứng. Hắn quỳ xuống trước tôi còn tạm được. Anh nói cho hắn biết, nếu như trong vòng hai ngày hắn không đến cửa nhà của Tô Trường Phong này quỳ xuống nhận lầm thì tôi sẽ làm hắn không còn gì cả."

Nói xong, Tô Trường Phong ôm lấy Tô Tô, leo lên xe điện rồi nghênh ngang rời đi.

Sau khi Tô Trường Phong rời đi, tài xế cố nén đau nhức mà đứng lên, trở lại trong xe, chuyển lời của Tô Trường Phong cho Trần Tây Hoa.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 112: "Xem ra lão tổng đã chờ sốt ruột."


"Hắn chính là Tô Trường Phong?" Đáy mắt Trần Tây Hoa hiện lên sương lạnh.

Cũng vì hắn mà mình mới bị Lý Thanh Thanh mắng ba lần bốn lượt!

"Ha ha, hắn thật đề cao bản thân! Còn bảo tao đến cửa quỳ xuống, hắn là cái thá gì! Không phải hắn cho tao hai ngày à? Được, trong vòng hai ngày, tao nhất định làm hắn biến mất khỏi thế giới này!"

Về đến công ty, Trần Tây Hoa gọi điện thoại cho thư ký: "Người mà tôi bảo cô tìm đã tìm được chưa?"

Thư ký nói: "Đã tìm được, tôi ngầm liên hệ với một tổ chức sát thủ tên là Vô Ảnh trên mạng. Chủ tịch, ngài cần ra tay vào lúc nào?"

Đôi mắt Trần Tây Hoa lấp lóe: "Tổ chức này đáng tin không?"

Anh ta lo lắng lỡ xảy ra chuyện gì sẽ liên lụy đến mình, chọc phải phiền phức.

Thư ký nói: "Chủ tịch, ngài yên tâm đi. Vô Ảnh là tổ chức sát thủ nước ngoài, uy tín rất cao. Nhưng chi phí đắt một chút, cần đến năm triệu."

Trần Tây Hoa yên tâm, gật gật đầu: "Được, nói cho bọn họ, phái sát thủ kim bài đến, ngày mai ra tay ngay. Sau khi thành công thì tôi cho bọn họ tám triệu!"

"Ông chủ, chúng ta cần đối phó ai vậy?" Thư ký hỏi.

Trần Tây Hoa nhìn về phía khu phố cũ của Hàng thành, nhà tổ của Tô gia ở ngay chỗ này.

"Hắn tên là —— Tô Trường Phong!"

Sau khi cúp điện thoại, thư ký bắt đầu liên hệ với Vô Ảnh.

Mặc dù là giao dịch trên mạng, nhưng thủ tục cũng không rườm rà. Chuyển vào tài khoản do Vô Ảnh chỉ định trước hai triệu tiền đặt cọc thì Vô Ảnh sẽ phái sát thủ tới.

Bởi vì Trần Tây Hoa yêu cầu sát thủ kim bài, cho nên thư ký đã chuyển bốn trăm vạn qua.

Sau hai mươi phút, tiền đặt cọc đã được giải quyết, chỉ đợi người của Vô Ảnh ra tay...

Bởi vì nửa đường bị trì hoãn khá lâu nên lúc Tô Trường Phong đưa Tô Tô đến nhà trẻ đã hơi trễ. Cũng may nhà trẻ không có quy định nghiêm ngặt gì, sau khi Tô Tô vào nhà trẻ thì Tô Trường Phong liền rời đi.

Trên đường có người gọi điện thoại cho hắn.

Tô Trường Phong đậu xe điện ở một bên, nhìn thấy dãy số trên điện thoại thì đầu tiên là sững sờ, sau đó cười nghiền ngẫm hai tiếng.

"Xem ra lão tổng đã chờ sốt ruột."

Lão tổng mà Tô Trường Phong nói đến không phải người khác, chính là thống lĩnh của chiến bộ Đại Hạ —— Long Chính Hòa.

"Long lão tổng, đã lâu không gặp." Tô Trường Phong cười nói.

Đối diện truyền đến một giọng nói già nua, nhưng lại hết sức mạnh mẽ: "Thằng nhãi ranh, đã trở về lâu như vậy mà không muốn về Bắc Cảnh chút nào sao?"

Tô Trường Phong cười khà khà: "Lão tổng, tôi mới trở về hơn một tháng, không vội đi. Ông để tôi ở bên vợ con thêm một thời gian không được à?"

Đối diện trầm giọng mà nói: "Không quay lại thì thế lực ngoại cảnh sẽ sinh mưu đồ."

"Phòng tuyến Bắc Cảnh là ranh giới quan trọng nhất của Đại Hạ chúng ta, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 113: "Làm sao anh biết?"


Tô Trường Phong nghiêm túc lên một chút: "Ngài yên tâm đi, dù tôi không ở Bắc Cảnh, đám đạo chích kia c*̃ng không làm nên trò trống gì được đâu. Sáu người bọn Tham Lang đều đã đến cảnh giới chiến thần, đưa tay lên là có thể tiêu diệt."

Ở Bắc Cảnh, dưới tay Tô Trường Phong có bảy đại Chiến Vương. Bọn họ lấy danh hiệu theo Bắc Đẩu Thất Tinh, lần lượt là Tham Lang, Cự Môn, Lộc Tồn, Văn Khúc, Liêm Trinh, Võ Khúc, Phá Quân!

Bảy người này đều ở cảnh giới chiến thần.

Lại có thêm Mặc Ảnh, Bắc Cảnh có tổng cộng tám cao thủ cảnh giới chiến thần, còn nhiều hơn năm đại chiến thần Chiến Vực nữa!

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất vì sao Tô Trường Phong dám yên tâm rời khỏi Bắc Cảnh. Mặc dù bây giờ Mặc Ảnh và Phá Quân ở lại Hàng thành với hắn, nhưng sáu người còn lại vẫn không có vấn đề gì.

Long Chính Hòa trầm tư một lát, sau đó nói: "Thôi được, chắc hiện tại bảy nước ở biên cảnh cũng không dám mạo muội hành động. Hơn nữa đã sáu năm anh không về cố hương, lần này cho anh nghỉ phép dài hạn đi."

"Tạ ơn Long lão tổng!" Tô Trường Phong cười nói.

Lúc này, Long Chính Hòa lại nói: "Nghe nói trước đó có người bắt cóc con gái và vợ anh? Thật sự có chuyện này?"

Chuyện lúc trước, khi Tô Trường Phong về Hàng thành đã truyền đến tai ông ta.

"Có chuyện này, chẳng qua mọi chuyện đã được giải quyết."

Long Chính Hòa đầu bên kia điện thoại gật gật đầu: "Trường Phong, dù kẻ địch của anh là ai, chiến bộ Đại Hạ cũng mãi mãi là hậu thuẫn của anh!"

Nói xong, ông ta không nhiều lời mà trực tiếp cúp điện thoại.

Câu nói này nghe không có gì đặc biệt, nhưng lại có sức nặng ngàn cân!

Hàm ý của Long Chính Hòa là cho dù ai đối nghịch với anh, anh dùng thủ đoạn gì, chiến bộ Đại Hạ cũng sẽ đứng về phía anh vô điều kiện! Muốn người thì cho người, muốn súng thì giao súng!

Dù anh muốn chém cả thành phố, chiến bộ cũng sẽ ủng hộ vô điều kiện!

Sau khi để điện thoại xuống, Tô Trường Phong khẽ cười cười.

Hắn không kinh ngạc về thái độ của Long Chính Hòa, đây là sức mạnh vốn có của Thương Long chiến thần!

Sau mười mấy phút, Tô Trường Phong đi vào công ty Trường Ca.

"Phong Ca tới rồi." Chủ nhiệm văn phòng là Vương Đào nhìn thấy hắn thì cười ha hả, lên tiếng chào hỏi.

"Thanh Ca đâu?" Tô Trường Phong nói.

Vương Đào cười khổ một tiếng: "Tống tổng ở văn phòng, chẳng qua tâm tình của cô ấy không tốt lắm."

"Ồ? Có chuyện gì xảy ra?" Tô Trường Phong cau mày mà nói.

Vương Đào ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng: "Mấy ngày trước Tống tổng bỏ ra rất nhiều sức lực giải quyết mấy dự án, hôm nay lại bị báo cho không ký hợp đồng với chúng ta, hơn nữa cũng không trả lại tiền đặt cọc. Nghe nói có người giở trò ở sau lưng."

Đôi mắt Tô Trường Phong lấp lóe: "Được, tôi biết rồi. Ta đi xem cô ấy một chút."

Trong văn phòng, Tống Thanh Ca đang nhíu mày lại mà ngẩn người.

20230429033254-tamlinh247.jpg

 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 114: "Một lời đã định!"


Tống Thanh Ca thở dài: "Là bọn người bác cả của em làm."

Đáy mắt Tô Trường Phong xẹt qua một tia sắc lạnh.

Tống gia, lại là thứ vong ơn bội nghĩa đó.

Trước đó nếu không phải Tống Thanh Ca mềm lòng thì bây giờ Tống Thế Ân còn đang bị giam trong Tuần Bổ Thự, không qua nửa năm hay một năm thì sao đi ra được?

Lúc này mới giúp bọn họ mấy ngày mà Tống gia đã đâm dao nữa rồi.

"Anh muốn biết là đó là dự án của những công ty nào?" Tô Trường Phong chớp mắt.

Tống Thanh Ca nhìn hắn một cái: "Nói cho anh biết cũng vô ích, anh không giúp được em chuyện công việc."

Tô Trường Phong cười cười: "Vậy thì chưa chắc, em cứ nói một chút cho anh nghe đi."

Tống Thanh Ca đưa một phần tư liệu cho hắn: "Chính là năm công ty này, em đã thảo hợp đồng xong luôn rồi, chỉ đợi đến ký kết. Nhưng bọn họ..."

"Được rồi, không nói nữa, em tiếp tục liên hệ đây."

Sau đó Tống Thanh Ca cầm lấy cái laptop trên bàn, bắt đầu liên hệ với những công ty khác. Công ty mới thành lập nên cô phải kiêm luôn cả việc của sale.

Tô Trường Phong ngồi trên ghế sa lon, bắt chéo hai chân, liếc nhìn tài liệu trong tay.

"Công ty vật dụng thể dục Đặc Đạt."

"Công ty thiết bị y tế Tân Phong."

"Công ty thực phẩm Hải Phàm."

"..."

"..."

Hắn xem tư liệu của cả năm công ty này một lượt, sau đó đi ra khỏi văn phòng.

Khi đi vào hành lang, Tô Trường Phong bấm một số điện thoại: "Lão Khâu, giúp tôi làm chuyện này."

Lão Khâu mà hắn nói không phải là hạng quèn, mà là Bắc Thiên Vương Khâu Thiên Giang.

Khâu Thiên Giang nghe điện thoại của Tô Trường Phong, lập tức cung kính nói: "Ngài Tô cứ sai bảo, kẻ hèn đảm bảo sẽ làm tốt!"

Bây giờ Khâu Thiên Giang là chó của Tô Trường Phong, không dám lại có hai lòng.

Tô Trường Phong nói: "Vậy anh nghe kỹ."

Hắn kể lại chuyện năm công ty kia đột nhiên lật lọng cho Khâu Thiên Giang nghe, sau đó thì cúp điện thoại, hắn tin Khâu Thiên Giang sẽ xử lý tốt chút chuyện nhỏ này.

Cùng ngày đó, ban đêm, câu lạc bộ tư nhân Hoà Thịnh, phòng số 8.

Sáu người đàn ông trung niên vừa uống rượu, vừa nhiệt liệt trò chuyện.

"Các sếp lớn, cám ơn các ngài đã tin tưởng Tống thị, hợp tác vui vẻ." Tống Thế Ân giơ ly rượu đỏ lên.

Năm người còn lại c*̃ng nhao nhao giơ ly lên.

Người đàn ông ngồi đối diện Tống Thế Ân nói: "Tống tổng, nghe nói cô chủ của công ty Trường Ca là cháu gái của anh?"

Tống Thế Ân xấu hổ gật đầu, "Đúng vậy, Tống gia xuất hiện nghịch tử, chuyên đối nghịch với gia tộc, làm mẹ tôi tức giận liên tục vài ngày ăn không ngon ngủ không ngon."

Một người khác cười cười đầy ẩn ý: "Mặc dù cháu gái anh phản nghịch, nhưng dáng dấp... Khà khà, thật xinh đẹp."

Tống Thế Ân ngầm hiểu, đôi mắt lấp lóe: "Nếu các ông lớn có hứng thú thì tôi có thể tìm cớ hẹn nó ra, sáng tạo cơ hội để nó một mình ở chung với các ngài."

Lời nói này đã khá rõ ràng, năm người đó lập tức dâng trào cảm xúc.

Bọn họ đều gặp qua Tống Thanh Ca, rất lâu cũng không quên được vẻ đẹp của Tống Thanh Ca...

"Tống Tổng, quyết định như vậy đi!"

"Một lời đã định!"

"Làm!"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 115: Biết người nào mở chỗ này không hả? ..."


Tống Thế Ân tiếp năm người chơi trong câu lạc bộ đến 11:30, sau đó nhìn thoáng qua thời gian.

"Các sếp lớn, các ngươi tiếp tục chơi, tôi về trước một chút, trở về chuẩn bị cho lễ ký kết ngày mai."

Vì cướp đi dự án của năm công ty này từ tay Tống Thanh Ca, Tống Thế Ân đã chủ động giảm bảng giá hợp đồng xuống hai mươi phần trăm, có thể nói là lỗ nặng.

Hơn nữa, ông ta còn chuẩn bị làm lễ ký kết, mời cả nhà Tống Thanh Ca đến, đến lúc đó muốn vả mặt Tống Thanh Ca ngay tại chỗ.

Sau đó, Tống Thế Ân cười cười trêu cợt: "Tôi chuẩn bị tiết mục tốt hơn cho các vị, hi vọng mọi người chơi vui vẻ."

Nói xong, ông ta vẫy tay với bên ngoài. Sau đó mười cô gái dáng người xinh đẹp nóng bỏng đẩy cửa đi đến.

Năm người trong phòng nhìn thấy mười mỹ nữ này thì mắt đăm đăm...

Sau khi Tống Thế Ân rời đi, ở cổng Hòa Thịnh Hội Sở có bảy tám người đàn ông khí tức lạnh như băng đi ra từ trong bóng tối.

"Anh bảy, Tống Thế Ân đi rồi. Năm người bọn Tạ Đại Hải đều ở bên trong."

Người lưng hùm vai gấu cầm đầu chính là Lão Thất trong Thập Tam Thái Bảo dưới trướng Khâu Thiên Giang.

Ánh mắt Lão Thất chớp động, gật gật đầu, "Đi, đi xem một chút."

Sau đó, bảy tám người nhanh chân đi đến phía trước cổng hội sở. Nhưng vừa đi đến cửa thì đã bị bốn bảo vệ mặc áo đen ngăn lại.

"Dừng lại, làm gì?" Người bảo vệ cầm đầu xách một cây gậy cao su, chỉ vào Lão Thất mà lạnh lùng nói.

Lão Thất lạnh lùng nhìn thoáng qua gã: "Tránh ra, chúng tao có chuyện phải làm."

Bảo vệ áo đen trừng mắt một cái, "Đến gây chuyện? Biết người nào mở chỗ này không hả?..."

Nhưng không đợi gã nói xong thì người sau lưng Lão Thất đã tát một bạt tai thật mạnh qua!

"Mẹ mày! Cả Thất ca cũng không nhận ra, hội sở của tụi mày còn muốn mở hay không!"

Phải biết rằng nơi này chính là khu phía bắc của Hàng thành, là địa bàn của Khâu Thiên Giang. Nhưng Hòa Thịnh Hội Sở mới mở, cho nên Khâu Thiên Hải tạm thời chưa phái người tới.

Lão Thất nhìn thoáng qua bốn bảo an, rút một điếu thuốc rồi thản nhiên nói: "Nói cho chủ của tụi mày biết, tao tên là gọi Lâm Mãng, bảo hắn cút ra đây tìm tao."

Soạt!

Sắc mặt các bảo an lập tức thay đổi.

Lâm Mãng... không phải Thất Gia - thủ hạ của Bắc Thiên Vương sao!

Bọn họ nào dám ngăn cản Lão Thất nữa, sau đó Lão Thất dẫn người nhanh chân đi vào.

Trong phòng, năm người kia mỗi ten ôm hai mỹ nữ, sướng đến tê dại, mùi rượu trong phòng ngút trời, bóng người chớp động, tiếng nhạc ầm ầm.

Ầm!

Lúc này, phòng bị một chân đá văng.

Nhưng năm người quá say mê, không ai chú ý đến có người đi đến. Thẳng đến có người tắt nhạc, bật đèn, nam nam nữ nữ trong phòng mới ngừng lại được.

"Các người là ai vậy? Ai bảo các người tiến đến?" Người nói chuyện chính là Tạ Đại Hải của công ty thiết bị y tế Tân Phong.
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 116: "Không tính, chỉ là quen biết thôi."


Trong năm người ở hiện trường, công ty của Tạ Đại Hải xem như thực lực mạnh nhất, cho nên tên này c*̃ng tương đối đắc ý.

Vừa rồi trước mặt Tống Thế Ân, người đầu tiên biểu thị ý xâu với Tống Thanh Ca chính là ông ta.

"Các người muốn làm gì? Làm sao, muốn gây chuyện?" Người thứ hai nói là Bành Vạn Lý của công ty thực phẩm Hải Phàm. Nhân cách của ông ta cũng cỡ như Tạ Đại Hải.

Tạ Đại Hải cười lạnh một tiếng: "Người anh em, tôi khuyên anh nhìn rõ nơi này là đâu trước. Đây là Hòa Thịnh Hội Sở, ông chủ là bạn tôi. Nếu anh đến đây gây sự thì tôi sợ anh đi không ra được gian phòng này đâu."

Lão Thất nhìn ông ta như đang nhìn một thằng ngu, phất phất tay với mấy người sau lưng: "Nói cho chúng biết tao là ai."

"Vâng!"

Thuộc hạ của Lão Thất đi đến trước mặt Tạ Đại Hải, nắm lấy cổ áo của ông ta không lưu tình mà tát mạnh ba cái chát chát chát!

Mấy người khác thì tay đấm chân đá bốn người Bành Vạn Lý, đánh chọ họ kêu cha gọi mẹ, quỳ xuống đất xin tha.

Mặt Tạ Đại Hải sưng phù như đầu heo, cắn răng, mạnh miệng nói: "Các người... Các người chờ lấy, tôi bảo ông chủ chơi chết các người!"

Nhưng ông ta vừa dứt lời đã thấy Chu Hi Lượng - ông chủ của Hòa Thịnh Hội Sở dẫn theo mấy người, sắc mặt tái nhợt xuất hiện trước mặt.

"Chu tổng... Anh tới thật đúng lúc... Nơi này có người gây sự, muốn đá quán của anh, mau trừng trị bọn họ!" Tạ Đại Hải chỉ vào Lão Thất mà tức giận quát.

Nhưng nào biết Chu Hi Lượng căn bản không quan tâm ông ta, mà bước nhanh đi đến trước mặt Lão Thất, xoay người cúi đầu: "Tôi là Chu Hi Lượng, xin chào Thất Gia!"

Lão Thất nhìn lướt qua ông ta, thản nhiên nói: "Bọn họ là bạn của ông à?"

Da đầu Chu Hi Lượng xiết chặt: "Không tính, chỉ là quen biết thôi."

Lão Thất gật gật đầu, "Được, dẫn người của ông giữ cửa cho tốt. Tôi có lời muốn nói với bọn họ."

"Vâng!"

Chu Hi Lượng thở phào nhẹ nhõm, cấp tốc thu xếp mười bảo an đứng ở cửa phòng, với trận thế này, sợ là một con ruồi muốn bay ra ngoài cũng khó.

"Thất Gia ngài bận bịu trước, tôi sẽ không quấy rầy." Chu Hi Lượng là người thức thời, sau đó dẫn người rời đi.

Lần này mấy người Tạ Đại Hải đều mắt trợn tròn...

Thất Gia? Chẳng lẽ là... Lão Thất thủ hạ của Khâu Thiên Giang?

Bọn người Tạ Đại Hải đều là kẻ già đời trên thương trường, cũng không lạ lẫm gì với những nhân vật thế giới ngầm của Hàng thành, lúc này hơi ngẫm lại thì biết ngay là ai.

Soạt!

Mồ hôi lạnh trên mặt năm người lập tức chảy xuống.

"Xin hỏi Thất Gia... Tới tìm chúng tôi có chuyện gì sao?" Tạ Đại Hải không có chỗ dựa, thái độ trở nên cung kính.

"Đúng vậy.. Xin hỏi Thất Gia có dặn dò gì?" Bọn người Bành Vạn Lý bị trừng trị một trận, cũng trở nên thành thật không ít.

Lão Thất lại châm một điếu thuốc, nhìn về phía năm người: "Hần đây tụi mày làm chuyện thất đức gì, còn cần tao nhắc nhở sao?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 117: Đám người này là đến vì công ty Trường Ca?


"Chuyện thất đức...?" Năm người đều ngây ngốc.

"Thất Gia, chúng tôi đều là người thành thật, chưa từng làm chuyện thất đức..." Tạ Đại Hải là tên giảo hoạt, nói lời này mà mặt cũng không đỏ.

"Gần đây luôn giữ khuôn phép mà kinh doanh, mới cùng Tống thị..." Nói đến đây, ông ta bỗng ngừng lại.

Chẳng lẽ... Đám người này là đến vì công ty Trường Ca?

Năm người gần như cùng ý thức được vấn đề này.

"Nói đi, tại sao không nói." Lão Thất đi đến trước mặt Tạ Đại Hải, lạnh lùng nhìn ông ta: "Công ty Trường Ca là công ty mới, theo ý c*̉a ông thì rất dễ bắt nạt đúng không?"

"Không có... Không có..." Mặt mũi Tạ Đại Hải đầy mồ hôi.

Xoát!

Lão Thất đột nhiên rút đoản đao bên hông ra, một đao chém vào mặt bàn bên cạnh!

Răng rắc.

Cái bàn rầm một tiếng đã tan nát ra năm bảy mảnh.

"Trước trưa mai phải xử lý cho xong mọi chuyện. Nếu không, kết quả của tụi mày sẽ giống như cái bàn này."

Nói xong, Lão Thất dẫn người rời đi.

Sau khi bọn người Lão Thất đi, năm người Tạ Đại Hải đều mồ hôi đầu đầy, sắc mặt trắng bệch.

Lúc đầu bọn họ thấy công ty Trường Ca vừa thành lập, không có bối cảnh gì, tùy tiện ức h**p. Nhưng sao mà ngờ Bắc Thiên Vương lại phái thủ hạ là Lão Thất tự mình đến cảnh cáo bọn họ...

Nghĩ đến đây, bọn họ không khỏi bị dọa đến khẽ run rẩy.

Bọn họ chỉ là mấy nhân vật nhỏ giới kinh doanh không đáng chú ý của Hàng thành thôi... Đường đường là Bắc Thiên Vương, muốn làm chết bọn họ giống như chơi đùa.

Cho nên hiện tại họ đương nhiên biết nên làm thế nào...

Ngày kế tiếp, buổi sáng.

Nhà cũ Tô gia.

Tưởng Lệ mua xong đồ ăn trở về, sắc mặt lại khó coi. Bởi vì vừa rồi bà lại bị Trương Tứ Hoa mắng một trận.

"Tô Trường Phong, tôi hỏi cậu, cậu dự định khi nào mua nhà?" Tô Trường Phong vừa đi ra phòng bếp đã bị Tưởng Lệ chất vấn

Hắn còn chưa lên tiếng, Tống Thanh Ca đã mở miệng: "Mẹ, tại sao mẹ lại nói đến chuyện này nữa? Không phải ảnh đã đem tiền cho con mở công ty sao, lấy tiền đâu ra mà mua nhà?"

Tưởng Lệ vẫn không cam tâm, nhưng khi bà vừa định nói chuyện thì điện thoại bỗng nhiên reo lên.

Nhìn màn hình, bà không khỏi sững sờ. Bởi vì điện thoại là Tống Thế Ân gọi tới...

Tưởng Lệ do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.

"Anh hai, có chuyện gì sao?"
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 118: "Con và Tạ tổng họ đều bàn bạc ổn thoả chưa?"


Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói của Tống Thế Ân: "Tưởng Lệ à, buổi trưa hôm nay có rảnh không? Mẹ nói kêu gia đình em đến Phượng Tường Viên dùng cơm."

"Nhớ nói cho Tống Thanh Ca, bảo nó dù bận rộn bao nhiêu cũng phải tới, ha ha."

Tống Thế Ân cười nghiền ngẫm hai tiếng rồi cúp điện thoại.

"Mẹ, làm sao vậy, ai gọi điện thoại cho mẹ thế?" Tống Thanh Ca vừa rời giường trùng hợp đi tới.

Tưởng Lệ kể lại những câu Tống Thế Ân nói trong điện thoại cho cô nghe.

Mấy ngày nay Tống Thanh Ca đang phiền lòng vì bị Tống Thế Ân đâm đao phía sau, tất nhiên không muốn gặp lại Tống Thế Ân.

"Mẹ, con không đi! Hai người đi đi."

Nhưng Tô Trường Phong lại cười cười: "Đừng như vậy, Thanh Ca. Buổi trưa hôm nay em nhất định phải đi đấy."

"Đi làm gì? Để bị cả nhà bạc cả giễu cợt sao?" Tống Thanh Ca khẽ nói.

Tô Trường Phong thần bí cười nói: "Nghe anh đi không sai đâu, buổi trưa hôm nay sẽ có chuyện em không nghĩ tới phát sinh."

Giữa trưa, Phượng Tường Viên, sảnh số 2.

Gian phòng đã được bố trí tỉ mỉ thành hiện trường ký kết. Ở cửa phòng còn đặc biệt dựng một tấm bảng: Nghi thức ký kết dự án của công ty mậu dịch Tống thị.

Lão phu nhân Tống gia và gia đình Tống Thế Ân, còn có mười mấy người của công ty đều ở nơi này.

"Thằng lớn, con giật được hợp đồng của mấy người Tạ tổng thì tổn thất của Tống Thanh Ca cũng không nhỏ đúng không?" Lão phu nhân híp mắt nói.

Tống Thế Ân cười đắc ý cười: "Mẹ, đây chẳng phải kết quả chúng ta mong đợi sao. Công ty của nó tổn thất càng lớn thì về sau chúng ta thu mua càng thuận tiện hơn."

Lão phu nhân gật gật đầu: "Con và Tạ tổng họ đều bàn bạc ổn thoả chưa?"

"Ổn thoả rồi, con giảm hai mươi phần trăm cho mỗi bọn họ, bọn họ hứa ký kết một năm." Tống Thế Ân nói chi tiết.

Lão phu nhân nghe xong thì, mở mắt ra, có chút không vui. "Lão đại, sao con lại giảm nhiều như vậy?"

Tống Thanh Mạn đứng bên cạnh cười nói: "Bà, không cho bọn họ chút lợi ích thì sao bọn họ từ bỏ Tống Thanh Ca mà ký kết với chúng ta chứ."

Lão phu nhân suy nghĩ, sau đó gật gật đầu, "Cũng được, lần này ký kết luôn với năm công ty bọn người Tạ tổng thì chúng ta ít nhiều gì cũng có thể kiếm được tiền. Quan trọng nhất chính là chẳng mấy chốc công ty của Tống Thanh Ca sẽ không tiếp tục kiên trì được."

"Con thật muốn nhìn thấy lúc đó Tống Thanh Ca quỳ xuống cầu xin chúng ta!" Tống Khải đứng nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Ở cổng, gia đình năm người Tống Thanh Ca đi tới.

Nhìn thấy mấy chữ nghi thức ký kết, Tưởng Lệ nhíu mày.

"Thanh Ca, có phải chúng ta đến nhầm chỗ không? Hình như nơi này là chỗ người ta làm nghi thức ký kết mà."
 
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường Phong
Chương 119: "... Chẳng lẽ... Bộ đ�? Này là giả?"


Lúc này Tống Thanh Ca đã biết Tống Thế Ân muốn chơi trò hề gì.

Ông ta gọi cả nhà mình đến, đơn giản là muốn kích động bọn họ, làm mình bị đả kích và tra tấn!

"Mẹ, con không muốn đi vào, chúng ta đi thôi." Trong lòng Tống Thanh Ca phiền muộn đến cực điểm, quay người muốn đi.

Nhưng lúc này, một người hầu của Tống Gia bước nhanh tới.

"Cậu hai, phu nhân, đại tiểu thư, mọi người đều đến tồi. Lão phu nhân bảo tôi đứng đây nghênh đón các bị, xin đi vào theo tôi đi." Người hầu nói.

Tống Thế Minh nhìn Tống Thanh Ca một cái, thở dài bất đắc dĩ: "Thanh Ca, đến cng đã đến rồi, vào xem một chút đi."

Tống Thanh Ca bất đắc dĩ, chỉ có thể ở lại.

"Lão phu nhân, nhà cậu hai đã đến." Người hầu Tống gia đi vào sảnh.

Tiếp đó, gia đình Tống Thanh Ca đi đến.

"Mẹ, anh hai." Tống Thế Minh và Tưởng Lệ chủ động lên tiếng chào hỏi bọn họ.

Lão phu nhân mặt lạnh, không nói câu nào, vẫn lạnh lùng cao ngạo như trước đây.

Tống Thế Ân gật gật đầu, nhìn về phía bọn họ: "Chú hai, khoảng thời gian này không gặp em, sắc mặt tốt hơn nhiều đấy."

Tống Thế Minh ngượng ngùng nói: "Phải không, hiện tại em không làm cái gì cả, chuyên tâm giúp Thanh Ca chăm sóc con, chắc do không mệt như trước kia nên sắc mặt tốt hơn một chút."

Xoát.

Sắc mặt Tống Thế Ân lạnh lạnh: "Chú hai, chú nói vây là có ý gì? Ý của chú là trước kia mẹ bảo chú và Tưởng Lệ đi nhà máy làm công, là làm chú mệt mỏi sức khoẻ suy kiệt sao?"

Tống Thế Minh vội vàng nói: "Không phải... Em không có ý này, anh đừng hiểu lầm."

Tống Thế Ân hừ lạnh một tiếng, không để ý giải thích của ông ta.

Đứng trước mặt Tống Thế Minh vẫn luôn bị gia tộc chèn ép, ông ta luôn cảm thấy mình cao hơn rất nhiều.

Trong sảnh không ai nói chuyện, bầu không khí lập tức có chút vắng vẻ.

"À, bộ đồ của thím hai nhìn rất cao cấp đấy." Tống Thanh Mạn nhìn qua áo khoác vải nỉ trên người Tưởng Lệ, nói một cách nghiền ngẫm.

Tưởng Lệ không nghe ra châm chọc trong lời nói của cô ta, cười cười: "Là lần trước dạo phố, Thanh Ca mua cho thím. Nghe nói là hàng hiệu, gọi là MuMu gì đấy."

Phốc phốc, Tống Thanh Mạn che miệng, cười ra tiếng.

"... Tiểu Mạn, cháu cười cái gì?" Tưởng Lệ có chút nghi hoặc mà nhìn cô ta.

Tống Thanh Mạn cười khanh khách đến run rẩy cả người.

"Thím hai, thím thật sự cho rằng cháu đang khen à?"

"... Chẳng lẽ... Bộ đồ này là giả?" Tưởng Lệ khó hiểu mà nói.

"Thím hai, đồ của thím là thật." Tống Thanh Mạn châm chọc nhìn bà, cười hai tiếng: "Nhưng khí chất của thím y như dân công, rõ ràng không xứng với bộ đồ này."
 
Back
Top Bottom