Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1485


CHƯƠNG 1485

Phó Kình Hiên nhíu mày.

Mặt Bạch Dương đỏ bừng, ánh mắt chột dạ, hốt hoảng: “Nói bậy, đương nhiên là không rồi.”

“Nếu không thì sao cô thường xuyên cùng cậu ta khi đi hai người, khi về một đôi thế?”

Lâm Diệc Hàng khoanh tay, nhìn Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Cậu có ý gì?”

“Ý gì đâu, cô ấy muốn theo cậu thế nào là chuyện của cô ấy, tôi tán thành mà, chỉ là hơi tò mò chút thôi.” Lâm Diệc Hàng nhún vai, trả lời.

Bạch Dương mấp máy môi, gượng cười nói: “Ờ thì… Gần đây tôi thường xuyên xuất hiện cùng lúc với anh ấy, là do tôi mà anh ấy mới bị thương, vết thương chưa lành nên tôi phải chịu trách nhiệm.”

“Thật không đấy?” Mắt kính của Lâm Diệc Hàng phản chiếu ánh sáng.

Nhưng sao anh ta lại thấy không giống lắm.

“Tất nhiên là thật rồi.” Bạch Dương gật đầu lia lịa, vẻ mặt tỏ vẻ thành thật một cách thái quá.

Nhưng đôi mắt lấp l**m kia lại chứng minh cô đang chột dạ.

Lâm Diệc Hàng nhíu mày, sau đó cười sâu xa: “Thôi vậy, cô nói gì thì chính là cái đó.

Thôi, bàn chính sự nào, tại sao cậu lại ngồi xe lăn?”

Anh ta nhìn Phó Kình Hiên.

Tâm mắt của Phó Kình Hiên dừng trên chân mình: “Chân đau.”

Lâm Diệc Hàng cười trào phúng: “Cậu thật vô dụng, lại còn bị treo chân nữa.”

“Không phải.” Nghe anh nói mỉa Phó Kính Hiên, trong lòng Bạch Dương bỗng cảm thấy khó chịu, cô nhíu mày giải thích: “Anh ấy trẹo chân là vì cứu tôi.”

“Cứu cô?” Nét mặt của Lâm Diệc Hàng nghiêm túc hẳn lên: “Chuyện gì vậy?”

Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên hé mở, giọng lạnh lùng: “Cố Tử Yên xuất hiện, muốn tông chúng tôi.”

“Gì cơ?” Mặt Lâm Diệc Hàng biến sắc, †rong mắt ánh lên nét tàn nhẫn: “Vậy cô ta thì sao, bắt được chưa?”

“Chưa, để cô ta chạy thoát rồi.” Bạch Dương lắc đầu: “Tổng giám đốc Phó nói rằng sau lưng cô ta có người hỗ trợ.”

“Chẳng phải trước kia cậu là sứ giả hộ hoa của Cố Tử Yên à? Cậu phải hiểu rõ cô ta mới đúng chứ. Có nghĩ được rốt cuộc là ai giúp cô ta không?” Phó Kình Hiên nheo mắt nhìn Lâm Diệc Hàng.

Lâm Diệc Hàng nhún vai: ‘Cậu nói sai rồi.

Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ là sứ giả hộ hoa của cô ta cả. Chẳng qua do tôi nhận lầm người thôi, hơn nữa tôi cũng không hề quá hiểu Cố Tử Yên. Lúc tôi nhận lầm thì cũng do ngẫu nhiên chạm mặt với nhau, những lúc khác đều là bàn chuyện nghiên cứu y học, sau đó cô ta lại nằm thực vật sáu năm, tôi lại càng không hiểu.”

Nói xong, cả Bạch Dương lẫn Phó Kình Hiên đều trầm mặc.

Đặc biệt là Phó Kình Hiên.

Mặc dù anh nghi ngờ Thời Trạch giúp đỡ Cố Tử Yên.

Nhưng thật ra, trong lòng anh biết rõ khả năng Thời Trạch ra tay cũng không cao.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1486


CHƯƠNG 1486

Lần trước, lúc Thời Trạch hóa giải thôi miên cho anh cũng đã nói rằng sẽ không giúp đỡ Cố Tử Yên nữa.

Huống chỉ, người mà Thời Trạch giúp lúc trước cũng không phải Cố Tử Yên mà chính là Thời Khiêm. Thế nên Cố Tử Yên muốn Thời Trạch ra tay là hoàn toàn không có khả năng.

Đương nhiên cũng không thể khẳng định chắc nịch được.

“Không tìm được người hỗ trợ Cố Tử Yên thì muốn tìm cô ta lại càng khó khăn.”

Bạch Dương thở dài.

Lâm Diệc Hàng bỗng lên tiếng: “Cũng chưa chắc”

“Là sao?” Bạch Dương và Phó Kình Hiên cùng nhìn anh ta.

“Có phải cậu biết cái gì không?” Phó Kình Hiên trầm giọng hỏi.

Lâm Diệc Hàng đẩy gọng kính: “Trước đây tôi từng cho Cố Tử Yên uống một loại thuốc. Loại thuốc này chứa rất nhiều nguyên tố chiết xuất từ quả cây Vạn Tuế, một khi cơ thể con người hấp thụ lượng lớn nguyên tố đó sẽ xuất hiện hiện tượng xơ cứng, hiện tượng này có tên riêng khoa học là Hội chứng xơ cứng teo cơ một bên.

Mặc dù tôi chỉ cho Cố Tử Yên uống hai lần thôi nhưng độ tỉnh khiết của loại đó rất cao, cơ thể của cô ta…”

Nói đến đây, khóe môi anh ta cong lên, cười lạnh lùng rồi nói tiếp: “Hiện tại, chắc chắn cô ta đã xuất hiện tình trạng ban đầu của chứng xơ cứng teo cơ một bên rồi. Cho nên nếu hai người muốn tìm cô ta thì có thể tìm từ các bệnh viện lớn, cơ thể phát sinh vấn đề, hẳn phải đi khám bác sĩ đúng chứ? Cho dù cô ta không đi bệnh viện thì kẻ hỗ trợ có thể mời bác sĩ đến khám riêng mà. Trước mắt Hội chứng xơ cứng teo cơ một bên vẫn là một trong những căn bệnh nan y, chỉ có vài bác sĩ trên thế giới nghiên cứu về nó. Cứ xem thử có bác sĩ chuyên về Hội chứng xơ cứng teo cơ một bên nào được mời liên tục không là có thể đoán được vị trí của Cố Tử Yên.”

Nghe anh ta nói xong, khóe miệng Bạch Dương run rẩy liên hồi, câm nín cực độ.

Hành động hạ độc là hành vi phạm pháp, thế mà anh ta có thể nói trắng ra, không chút che giấu như thế.

Anh ta tin bọn họ thật đấy, không sợ bọn họ báo cảnh sát à?

Thôi được rồi, quả thật cô sẽ không báo cảnh sát.

Đừng nói tam quan cô bất chính, cô không thể vì Cố Tử Yên mà tống một bác sĩ với †ay nghề cực kì giỏi như anh ta vào trong tù được.

Huống chị, hiện tại vị bác sĩ này đang đứng về phía bọn họ.

Chỉ dựa vào điểm này thôi là cô cũng muốn bao che.

Phó Kình Hiên không quan tâm Lâm Diệc Hàng có phải cố tình hạ độc hại người hay không, anh chỉ để ý đến manh mối mà Lâm Diệc Hàng nói.

Không thể không nói rằng đây là thứ vô cùng có ích.

“Nghe thấy chưa?” Phó Kình Hiên quay đầu, nói với trợ lý Trương ở bên cạnh.

Trợ lý Trương gật đầu: “Nghe được rồi tổng giám đốc Phó, lát nữa tôi sẽ cho người bắt đầu điều tra từ hướng này.”

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu.

Bạch Dương nhìn Lâm Diệc Hàng: “Đúng rồi, anh nghĩ thế nào mà lại hạ loại thuốc này với Cố Tử Yên thế?”

Phó Kình Hiên cũng nhìn Lâm Diệc Hàng.

Lâm Diệc Hàng lấy một con dao phẫu thuật sắc bén trong túi áo blouse trắng ra, nhàn nhã xoay chuyển trên đầu ngón tay, giọng nói lạnh lùng hờ hững: “Cô ta lừa gạt tôi thì phải trả một cái giá tương xứng!”

Bạch Dương nhíu mày.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1487


CHƯƠNG 1487

Bởi vì lừa gạt nên phải để Cố Tử Yên mắc bệnh nan y đau đớn chết đi, có phải tâm trả thù của anh ta quá nặng rồi không?

Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Bạch Dương cũng không định nói những lời này ra.

Lâm Diệc Hàng quả thật không phải là người tốt, nhưng Cố Tử Yên cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, hai người bọn họ kẻ tám lạng người nửa cân.

Huống hồ, Lâm Diệc Hàng đối phó với Cố Tử Yên cũng coi như trừ hại giúp dân.

Dù sao cũng biết người Lâm Diệc Hàng làm tổn thương chẳng phải là người bình thường, cũng không phải bọn họ. Vậy anh †a xử lý Cố Tử Yên như thế nào, cô đều sẽ không nói gì.

“Làm tốt lắm!” Thậm chí Phó Kình Hiên còn dứt khoát lên tiếng khen ngợi cách làm của Lâm Diệc Hàng.

Anh cũng căm thù Cố Tử Yên đến tận xương tủy.

Nếu như không phải Cố Tử Yên giả mạo Bạch Dương, anh và Bạch Dương đã là một cặp vợ chồng ân ái, có lẽ con của họ cũng đã đi học mẫu giáo luôn rồi.

Nhưng tất cả những thứ này đều bị Cố Tử Yên phá hỏng!

Cho nên, anh cũng là người nóng lòng muốn g**t ch*t Cố Tử Yên.

Lâm Diệc Hàng đẩy kính mắt: “Đáng tiếc, lúc đầu đáng lẽ tôi nên cho cô ta thêm mấy liều thuốc để cô ta bị xơ cứng teo cơ một bên luôn. Nếu không thì cũng không đến mức để sau này cô ta làm ra nhiều chuyện như vậy.”

Lúc trước anh ta muốn bỏ thuốc Cố Tử Yên, để Cố Tử Yên bị xơ cứng teo cơ một bên rồi chết đi trong đau đớn, nên đã chuẩn bị đủ liều lượng thuốc.

Nhưng tiếc là, anh ta chỉ hạ thuốc Cố Tử Yên hai lần, Cố Tử Yên cũng vì gây đủ thứ chuyện mà bị tạm giam hoặc là bị giam giữ ở nhà, khiến anh ta không tìm được cơ hội bỏ thuốc cô ta. Nhờ vậy mà Cố Tử Yên không hoàn toàn mắc bệnh xơ cứng teo cơ một bên, vẫn có thể đi lại bình thường.

Nhưng may mà cơ thể của Cố Tử Yên cũng xảy ra ít nhiều vấn đề, khiến anh ta được an ủi phần nào.

“Được rồi, khoan nói đến những chuyện này, anh đi kiểm tra trước đi.” Lâm Diệc Hàng ngừng quay con dao phẫu thuật trong tay, nhìn Phó Kình Hiên rồi nói.

Phó Kình Hiên giương cằm lên: “Đi thôi.”

Bạch Dương ừ một tiếng, đẩy anh đi về hướng khoa ngoại.

Trợ lý Trương không đi theo mà lấy di động ra gọi điện thoại.

Khi đến khoa ngoại, bác sĩ kiểm tra chân cho Phó Kình Hiên, sau đó thay thuốc lại lân nữa.

Lâm Diệc Hàng đứng ở bên cạnh, nhìn cánh tay của anh rồi đột nhiên nói: “Tay cậu đã bó bột được một thời gian rồi, chắc là có thể tháo xuống được rồi đấy.”

“Sau khi tháo bó bột ra thì có ảnh hưởng gì đến cánh tay không? Xương cốt của anh ấy chắc vẫn chưa lành hẳn đâu.” Bạch Dương nhìn chằm chằm vào cánh tay của Phó Kình Hiên, hơi lo lắng nói.

Lâm Diệc Hàng đẩy kính mắt: “Không ảnh hưởng gì. Ngược lại sẽ giúp tay và cổ cậu †a thoải mái hơn, nhưng chú ý đừng để va chạm là được.”

“Vậy thì tốt rồi.’ Bạch Dương lập tức yên tâm, sau đó nhìn Phó Kình Hiên: “Ý anh sao?”

“Tháo ra đi.” Ánh mắt của Phó Kình Hiên rơi vào chỗ bó bột trên tay trái của mình, trong mắt đầy vẻ ghét bỏ: “Mang theo thứ này anh cũng bất tiện.”

“Vậy thì tháo đi.” Bạch Dương nói với Lâm Diệc Hàng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1488


CHƯƠNG 1488

Lâm Diệc Hàng không dựa vào tường nữa, anh ta rút tay ra khỏi túi áo blouse trắng, đi về phía hai người.

Đến trước mặt Phó Kình Hiên, anh ta dừng bước: “Được rồi. Tôi kiểm tra cho cậu trước đã, xem có thể tháo ra không. Cô đi đăng ký số cho cậu ta đi.”

Anh ta nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương gật đầu: “Được rồi, tôi đi đây.”

Nói xong, cô bước ra khỏi cửa, đi đăng ký.

Lâm Diệc Hàng cầm một cái búa nhỏ chuyên dụng, gõ gõ lên thạch cao trên cánh tay trái của Phó Kình Hiên: “Thế nào?

Có cảm giác không?”

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Hơi đau.”

“Đau cũng ráng chịu.” Lâm Diệc Hàng đặt cái búa nhỏ xuống, bắt đầu cầm dụng cụ tháo thạch cao của anh.

Trong lúc đó, cánh tay của Phó Kình Hiên rất đau.

Nhưng anh lại không tỏ vẻ gì, lông mày cũng không hề nhíu lại một lần. Cứ thế im lặng nhìn thạch cao trên tay bị tháo ra từng chút một, như thể thứ bị tháo dỡ không phải trên tay anh.

Lúc này, Bạch Dương đi đăng ký số trở về.

Nghe được tiếng giày cao gót của cô, khuôn mặt vốn không có biểu cảm gì của Phó Kình Hiên lập tức hiện vẻ nhẫn nhịn, lông mày nhíu chặt, dáng vẻ giống như rất đau.

Bạch Dương thấy thế, vội vàng đặt phiếu đăng ký trong tay xuống rồi đi qua: “Anh sao rồi?”

“Đau lắm!” Phó Kình Hiên nhìn cánh tay trái của mình, khàn giọng trả lời.

Nghe anh kêu đau, Bạch Dương sốt ruột, cắn môi nói với Lâm Diệc Hàng: “Bác sĩ Lâm, anh có thể nhẹ tay một chút không?”

Hả?

Trên trán Lâm Diệc Hàng lập tức nhảy ra mấy dấu chấm hỏi.

Nhẹ tay?

Anh ta đã dùng lực tháo nhẹ nhất rồi, còn muốn nhẹ cỡ nào nữa?

Hơn nữa, anh ta là bác sĩ, anh ta hiểu rất rõ trong lúc tháo thạch cao Phó Kình Hiên sẽ đau, nhưng cũng chỉ là cảm giác đau ở cấp độ nhẹ thôi, tuyệt đối không đau dữ dội đến thế, ngay cả sắc mặt cũng thay đổi.

Cho nên anh ta không khỏi suy đoán, Phó Kình Hiên đang cố ý giả bộ đấy à?

Đang nghĩ ngợi thì Lâm Diệc Hàng chợt nghe thấy giọng nói yếu ớt của Phó Kình Hiên: “Em có thể ôm tôi không? Tôi lo lát nữa mình không chịu đựng được sẽ giãy giụa mạnh rồi đụng phải cánh tay mất.”

.. Trong mắt Lâm Diệc Hàng hoàn toàn là vẻ cạn lời.

Đau đến giấy giụa mạnh?

Có phải phụ nữ đâu, chẳng lẽ sẽ đau đến thế chắc?

Thôi được rồi. Anh ta đã hoàn toàn xác định tên này đang làm bộ làm tịch, giả vờ đau đớn để nhận lấy sự đồng cảm và quan †âm của Bạch Dương.

Lâm Diệc Hàng cụp mắt, nhìn Phó Kình Hiên bằng ánh mắt khinh bỉ.

Anh ta chưa bao giờ biết rằng, đường đường là người đứng đầu nhà họ Phó, là tổng giám đốc kiêm chủ tịch của tập đoàn Phó Thị mà lại trở nên không có giới hạn như thế.

Anh ta có nên vạch trần anh không đây?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1489


CHƯƠNG 1489

Lâm Diệc Hàng híp mắt nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương lo lắng gật đầu: “Được, tôi ôm anh, anh đừng cử động!”

Nói rồi, cô cởi túi xách trên vai xuống rồi ném bừa sang một bên, sau đó ôm lấy vai của Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên thuận thế dựa đầu vào ngực cô, đôi môi mỏng cong lên.

Thấy cảnh tượng này, Lâm Diệc Hàng im lặng, cũng từ bỏ ý định vạch trần việc Phó Kình Hiên giả đau với Bạch Dương.

Vạch trần làm gì chứ?

Kỹ thuật diễn xuất của Phó Kình Hiên vụng về như thế, người sáng suốt một chút là có thể nhìn ra anh đang giả vờ. Cho nên chưa hẳn là cô không biết Phó Kình Hiên đang diễn.

Nhưng cô vẫn giả vờ như không biết điều đó, thỏa mãn mong muốn của Phó Kình Hiên.

Điều đó có nghĩa là gì?

Một người muốn đánh, còn một người sẵn sàng bị đánh chứ sao nữa.

Đã vậy mà anh ta còn đi vạch trân, chẳng phải là tự mình chuốc lấy xấu hổ à?

Nghĩ vậy, Lâm Diệc Hàng cúi đầu xuống, tiếp tục tháo thạch cao, xem như không biết gì.

Bạch Dương ôm vai Phó Kình Hiên: “Anh cố chịu một chút, sẽ xong nhanh thôi.”

“Tôi biết rồi. Có em ở đây, tôi sẽ không cử động lung tung đâu.” Phó Kình Hiên nâng †ay phải lên ôm lấy eo cô rồi trả lời.

Cơ thể Bạch Dương hơi cứng lại, phản ứng đầu tiên là muốn anh buông tay ra.

Nhưng thấy đôi mày nhíu chặt của anh, miệng cô hơi mấp máy nhưng lại không nói nên lời.

Thôi, cứ chiều theo anh đi vậy.

Dù sao anh cũng là bệnh nhân, nhịn anh một chút.

Nghĩ vậy, Bạch Dương lại thả lỏng cơ thể.

Cảm nhận được cơ thể của cô mềm ra, Phó Kình Hiên cũng yên tâm ôm cô, không cần lo lắng tay mình sẽ bị cô hất ra.

Chưa được một lúc, thạch cao đã được tháo xong.

Phó Kình Hiên nhìn cánh tay trái trắng hơn gần một tông so với tay phải, anh không khỏi hơi nhíu mày.

“Thử xem có thể cử động cánh tay không?”

Lâm Diệc Hàng đặt dụng cụ xuống, nói: “Chỉ cần nâng nhẹ một chút là được, không cần nâng lên hoàn toàn.”

“Mau thử đi.’ Bạch Dương cũng thúc giục.

Cô là người hy vọng cánh tay của Phó Kình Hiên không có vấn đề gì nhất.

Cho nên cô vô cùng chờ mong nghe được †in tốt tay anh đã bình phục.

Dưới ánh mắt mong đợi của Bạch Dương, Phó Kình Hiên nhẹ nhàng cử động tay trái, nhấc cánh tay lên một chút.

Sau khi cảm thấy đau, anh lập tức ngừng cử động.

Lâm Diệc Hàng nhéo nhéo cánh tay của anh, gật đầu nói: “Có thể nâng lên cho thấy xương cốt đã liền lại khá tốt rồi. Không cần bó thạch cao nữa, nhưng vẫn phải treo tiếp.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1490


CHƯƠNG 1490

Nghe thấy vẫn còn phải tiếp tục treo tay, Phó Kình Hiên nhíu mày, dĩ nhiên là không muốn, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

“Tôi đi lấy ít nước lau tay cho anh.” Bạch Dương nhìn lớp thạch cao trên tay trái của Phó Kình Hiên rồi nói.

Phó Kình Hiên cũng thấy không thể chịu đựng được mấy thứ này bám vào cánh tay mình, ừ một tiếng: “Được.”

Bạch Dương buông anh ra, đi vào trong †oilet.

Cô vừa đi, Phó Kình Hiên lập tức khôi phục lại dáng vẻ mặt không cảm xúc, vẻ cố chịu đau khi nãy hoàn toàn biến mất.

Lâm Diệc Hàng khoanh tay, cười như không cười nói: “Sao thế? Không giả vờ nữa sao?”

Phó Kình Hiên ngước mắt lạnh nhạt anh ta một cái, không thèm quan tâm tới anh ta.

Lâm Diệc Hàng đẩy mắt kính, không định buông tha cho Phó Kình Hiên: “Cậu thật sự làm tôi cảm thấy rất kinh ngạc đấy. Lại còn biết giả vờ đau để cô ấy phải đau lòng.”

“Chỉ có như vậy thì tôi mới có thể tiếp cận được cô ấy, cô ấy cũng sẽ không đẩy tôi ra.” Phó Kình Hiên khẽ mở đôi môi mỏng, thờ ơ nói.

Lâm Diệc Hàng mỉm cười: “Đường đường là gia chủ nhà họ Phó mà trong tình yêu lại hèn mọn như vậy.”

Phó Kình Hiên cụp mắt: “Lúc trước phạm phải sai lầm, bây giờ chỉ cần có thể đền bù, hèn mọn một chút thì đã sao?”

Huống chỉ, anh chỉ hèn mọn với một mình Bạch Dương thôi.

Hơn nữa với anh, hèn mọn với người mình yêu thì không có gì phải mất mặt cả.

Ngược lại, điều đó còn có thể chứng tỏ anh thật sự yêu cô, cho nên mới có thể khom lưng như vậy.

“Nước đây.’ Bạch Dương bưng một chậu nước ấm từ toilet ra.

Lâm Diệc Hàng tránh ra một chỗ: “Cô lau cho cậu ta đi, nhẹ tay một chút là được.”

“Được, tôi biết rồi.” Bạch Dương gật đầu, đặt chậu xuống, sau đó vắt khăn rồi mở ra đặt lên cánh tay Phó Kình Hiên, động tác dịu dàng cẩn thận lau bột thạch cao cùng với nước thuốc vẫn còn trên cánh tay anh.

Cô lau rất nghiêm túc, ánh mắt cũng vô cùng chăm chú.

Phó Kình Hiên nhìn cô, không hề chớp mắt.

Cứ như chỉ cần chớp mắt một cái thôi là anh sẽ nhìn cô ít đi một chút vậy.

Lâm Diệc Hàng ở bên cạnh nghịch dao phẫu thuật nhìn cảnh tượng này, bỗng nhiên có suy nghĩ có phải mình là đồ thừa ở đây hay không.

Nhưng mà dù có thừa đi nữa thì anh ta cũng không đi.

Đây chính là địa bàn của anh ta!

Bạch Dương cảm nhận được ánh mắt của Phó Kình Hiên đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tay cô hơi khựng lại, quay đầu nhìn anh: “Sao thế?”

Phó Kình Hiên lắc đầu: “Không có gì đâu.”

Bạch Dương nghiêng đầu khó hiểu.

Không có gì đâu?

Nhìn chằm chằm vào cô rồi kêu là không có gì đâu?

Nhưng mà Phó Kình Hiên không muốn nói, Bạch Dương cũng không ép buộc, quay đầu lại tiếp tục lau.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1491


CHƯƠNG 1491

Sau khi lau xong, Lâm Diệc Hàng lại bôi thuốc cho Phó Kình Hiên, sau đó băng bó.

Cánh tay đã không còn thạch cao nhưng lại một lần nữa bị treo trên cổ. Tuy vẫn rất bất tiện nhưng ít ra đã không còn nặng như trước, Phó Kình Hiên cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Lúc trở lại xe, trợ lý Trương báo cáo: “Tổng giám đốc Phó, tôi đã phái người đi điều tra tất cả những bác sĩ hoặc ekip chữa bệnh chuyên nghiên cứu về chứng xơ cứng teo cơ trên thế giới, chắc chắn qua hai ngày nữa là có thể thu được tất cả thông tin.”

Phó Kình Hiên nâng cằm: “Sau khi thu thập đủ thông tin lập tức phái người đi theo dõi những bác sĩ này.”

“Vâng.” Trợ lý Trương gật đầu đáp.

Bạch Dương không nói câu nào.

Bởi vì cô không thể nói gì hết.

Cô không có thế lực lớn như của Phó Kình Hiên, chỉ cần ra hiệu một câu thôi là đã có vô số người đi chấp hành.

Cho nên đối với chuyện tìm Cố Tử Yên, cô thật sự bất lực.

Cô chỉ có thể dựa vào anh để đi tìm.

Cho nên anh muốn tìm như thế nào, cô cũng không hỏi tới, cũng không can thiệp.

Nửa giờ sau, đã tới Vịnh Tiên Thủy.

Bạch Dương đeo túi xách lên vai, chuẩn bị xuống xe.

Phó Kình Hiên đột nhiên giữ chặt cô: “Từ từ, có một chuyện quên không nói với em.”

“Chuyện gì?” Bạch Dương thu lại cái chân đã đặt ra ngoài cửa xe, quay đầu nhìn anh.

Phó Kình Hiên buông tay ra, “Em không cần phải đến công ty bảo vệ khác để tìm vệ sĩ nữa, tôi đã sắp xếp hai vệ sĩ ở gần em, bảo vệ em 24 giờ rồi.”

“Anh sắp xếp vệ sĩ ở gần tôi?” Nghe anh nói như vậy, Bạch Dương kinh ngạc vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thử tìm ra nơi vệ sĩ đang ẩn nấp.

Nhưng mà nhìn một vòng, cô vẫn không †ìm ra được rốt cuộc ai mới là hai vệ sĩ kia.

Cô nhìn ai cũng thấy giống, nhưng nhìn người nào cũng thấy không giống.

“Anh sắp xếp từ bao giờ?” Bạch Dương đánh mắt về, đặt lại trên mặt Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên mở miệng đáp: “Từ ngày Cố Tử Yên xuất hiện.”

“Sớm vậy sao?” Bạch Dương kinh ngạc không thôi.

Cô còn tưởng rằng là hôm nay sau khi anh hỏi có phải cô đến công ty vệ sĩ hay không.

Không ngờ là đã sắp xếp luôn vào ngày xảy ra chuyện rồi.

“Nên sớm như vậy, nếu không em mà có xảy ra chuyện gì thì tôi hối hận cũng không kịp.’ Phó Kình Hiên vươn tay, sờ mặt Bạch Dương.

Bạch Dương cũng không tránh né, tay anh cứ như vậy mà đặt trên mặt cô.

Bạch Dương có thể cảm nhận rõ ngón tay cái của người đàn ông đang v**t v* gương mặt cô, động tác vừa dịu dàng lại lưu luyến.

Cô không nhịn được mà nghiêng đầu, dùng mặt cọ cọ vào lòng bàn tay anh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1492


CHƯƠNG 1492

Động tác này, không chỉ làm Phó Kình Hiên sửng sốt mà còn khiến chính bản thân Bạch Dương phải ngây dại.

Cô trừng lớn hai mắt, ánh mắt vô cùng ngây ngốc.

Cô đang làm cái gì vậy?

Không hất cái tay đang làm loạn trên mặt cô của anh ra thì thôi đi, mà cô lại còn đi cọ vào tay anh. Cô đúng là điên rồi!

Sau khi sực nhận ra, Bạch Dương vội vàng quay mặt nghiêm chỉnh lại, tránh khỏi tay của Phó Kình Hiên, sau đó nhanh chóng xuống xe: “Cảm ơn tổng giám đốc Phó anh đã sắp xếp vệ sĩ cho tôi, nhưng phí mời vệ sĩ thì để tôi trả đi, coi như là tôi thuê hai vệ sĩ này.”

“Được thôi, nhưng mà phí mời cứ để sau khi bắt được Cố Tử Yên rồi kết toán, như vậy sẽ dễ dàng tính toán rõ ràng hơn.” Phó Kình Hiên đồng ý ngoài dự đoán của cô.

Bạch Dương nghĩ bụng, cảm thấy cũng có lý, bèn gật đầu đồng ý, “Được, vậy đến lúc đó rồi kết toán.”

Phó Kình Hiên mỉm cười.

Đến lúc đó, anh có thể dùng lý do khác để thoái thác.

Cô muốn vạch rõ giới hạn với anh, nhưng anh lại không thể đồng ý được.

Mà cô vẫn còn không biết, giữa bọn họ đã chú định là sẽ phải dây dưa với nhau cả đời rồi, không thể vạch rõ được.

Nghĩ vậy, ánh mắt Phó Kình Hiên thoáng động, rồi nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, vẫy tay: “Em về đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Ừ, tạm biệt.” Bạch Dương gật đầu.

Phó Kình Hiên khẽ nhếch đôi môi mỏng: “Tạm biệt.”

Bạch Dương đóng cửa xe lại, đứng ngoài xe vẫy tay với anh, sau đó vòng qua đầu xe, đi vào trong tòa chung cư.

Phó Kình Hiên cứ như vậy mà nhìn theo cô, chờ đến khi cô đi vào chung cư anh mới bảo trợ lý Trương lái xe.

Vào thời khắc xe vừa mới lái đi, Bạch Dương đáng lẽ đang ở trong thang máy lại đột nhiên chạy ra từ tòa chung cư, chạy chậm đến ven đường nhìn về hướng xe của Phó Kình Hiên rời đi.

Cô nhìn thật lâu, lâu đến mức không biết đã có bao nhiêu chiếc xe đi qua, lúc này mới xoay người, một lần nữa đi vào trong chung cư.

Hai ngày sau, Bạch Dương đang trong văn phòng bận làm việc.

Bỗng nhiên có ai đó gõ cửa phòng làm việc.

Cô ngẩng đầu đánh mắt nhìn cánh cửa: “Vào đi.”

Người ngoài cửa nghe được giọng của cô bèn dừng động tác gõ cửa, đẩy cửa ra.

Thư ký Đồng ôm một xấp văn kiện bước vào: “Tổng giám đốc Bạch, đây là văn kiện khẩn cấp mà các bộ phận phía dưới gửi lên, cần cô ký tên.”

“Được, cứ để đó đi, tôi sẽ xử lý ngay.” Bạch Dương dùng bút máy chỉ vào bàn làm việc.

Thư ký Đồng đi qua đặt văn kiện xuống.

Bạch Dương nhìn cô ta: “Đỡ cảm chưa?”

Thư ký Đồng cụp mắt xuống, che đi vẻ khác thường trong mắt rồi gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc Bạch đã quan tâm, tôi đã ổn rồi”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1493


CHƯƠNG 1493

“Thật sự không sao đấy chứ? Hai ngày nay cô không đi làm, chắc chắn là cảm rất nặng.” Bạch Dương vẫn có chút không yên tâm.

Thư ký Đồng mỉm cười: “Thật sự không sao đâu.”

Thấy sắc mặt của cô ta đúng là không có vấn đề gì, Bạch Dương yên tâm gật đầu: “Không sao thì tốt rồi. Đúng rồi, cổ cô bị sao thế? Vừa rồi tôi thấy có dán urgo, bị thương sao?”

Nghe thấy Bạch Dương hỏi cổ mình, thư ký Đồng vô cùng hoảng hốt. Cô ta vội vàng nâng tay lên che miếng urgo kia đi, khóe miệng mấp máy, miễn cưỡng duy trì được bình tĩnh rồi trả lời: ‘Lúc sáng ra ngoài mặc áo khoác thì không may bị dây khóa của áo khoác làm bị thương, nhìn xấu quá nên mới dán lại.”

“Là vậy à.” Bạch Dương gật đầu, cười nói: “Được rồi, cô đi làm việc đi.”

“Vâng.” Thư ký Đồng vội vàng đáp rồi xoay người đi ra ngoài.

Bạch Dương nhìn bóng lưng của cô ta, không biết có phải ảo giác hay không mà cô cứ cảm thấy dáng đi của cô ta hơi kỳ lạ.

Nhưng Bạch Dương cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là cô ta mới đổi một đôi giày cao gót mới nên đi lại không quen thôi. Vậy là cúi đầu tiếp tục làm việc.

Mà thư ký Đồng ởi ra từ văn phòng của Bạch Dương lại không thể nào bình tĩnh nổi.

Cô ta đóng cửa văn phòng Bạch Dương lại, dựa lưng vào cửa rồi từ từ ngồi thụp xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, quanh người tràn ngập cảm giác hoang mang luống cuống.

Đến bây giờ cô ta vẫn cảm thấy chuyện xảy ra hôm trước giống như đang nằm mơ vây.

Rõ ràng cô ta chỉ nghe theo lời dặn của †ổng giám đốc Bạch đi trông chừng tổng giám đốc Lục thôi, sao cuối cùng lại làm chuyện kia với tổng giám đốc Lục chứ?

Nghĩ đến chuyện xảy ra lúc đó, trong lòng thư ký Đồng như một cuộn chỉ rối, ngổn ngang rối bời, vừa vui mừng lại vừa đau khổ.

Vui là vì cuối cùng cô ta cũng có được người đàn ông mình yêu, hơn nữa còn làm chuyện thân mật nhất trên đời với anh ta, khoảng cách giữa bọn họ đã gần hơn bất cứ khi nào.

Còn đau khổ là vì, sau khi anh ta tỉnh rượu lại lạnh lùng cảnh cáo cô ta, bảo cô ta quên việc này đi, coi như chưa xảy ra bất cứ chuyện gì hết, hơn nữa còn không cho phép cô ta nói với tổng giám đốc Bạch.

Nhớ lại ánh mắt lạnh như băng kia của Lục Khởi, thư ký Đồng bắt đầu thở dồn dập, trái †im đau như có con dao cứa qua, cả người cô ta đều vô cùng đau khổ, khuôn mặt trắng bệch.

Đúng lúc này, một trợ lý khác đi tới, đang muốn vào văn phòng của Bạch Dương thì nhìn thấy Đồng Khê ngồi trước cửa văn phòng của Bạch Dương, kinh ngạc hỏi: “Thư ký Đồng, sao lại ngồi xổm ở đây thế?”

Ánh mắt thư ký Đồng thoáng động, ngẩng đầu lên từ đầu gối, cố nhếch miệng gượng cười: “Tôi thấy người hơi mệt nên mới ngồi xổm ở đây một lát.”

“Người mệt ư?” Trợ lý nhìn mặt cô ta, phát hiện đúng là vô cùng tái nhợt, vội vàng quan tâm nói: “Tôi đưa cô đến phòng y tế nhé.

Nói xong liền duỗi tay ra đỡ cô ta.

Thư ký Đồng từ chối, tự mình đỡ tường đứng lên: “Không cần, bây giờ tôi đỡ rồi, không cần phải xuống phòng y tế đâu.

Không phải cô muốn đi tìm tổng giám đốc Bạch sao, mau đi đi, không cần phải để ý đến tôi, tôi về văn phòng trước.”

Dứt lời, cô ta sửa sang lại quần áo sau đó bước đi bằng tư thế hơi kỳ lạ, đẩy cửa bước vào văn phòng của thư ký.

Trợ lý đứng đó nghiêng đầu nhìn về hướng cô ta đi, cảm thấy cô ta cứ là lạ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1494


CHƯƠNG 1494

Nhưng trợ lý cũng không để ý nhiều, nhún vai sau đó xoay người đi vào văn phòng của Bạch Dương.

“Tổng giám đốc Bạch, tôi tới lấy tư liệu.”

Trợ lý đi về phía Bạch Dương, nói với cô.

Bạch Dương kéo ngăn kéo ra, lấy một tập văn kiện rồi đưa qua: “Đây, sau khi dùng xong nhớ phải lưu lại hồ sơ.”

“Vâng ạ, Tổng giám đốc Bạch cứ yên tâm.”

Trợ lý cười đồng ý.

Bạch Dương mấp máy đôi môi đỏ mọng, còn đang định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Nhìn thông báo trên điện thoại, cô mỉm cười, sau đó phất tay nói với trợ lý: “Cô ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Trợ lý gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Bạch Dương áp điện thoại vào tai, nghe điện thoại: ‘Chào bác gái ạ.”

“Dương Dương, không quấy rầy con làm việc chứ?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói thân thiết hòa nhã của bà Lục.

Bạch Dương mỉm cười lắc đầu: “Đương nhiên là không rồi.”

“Vậy là tốt rồi.” Bà Lục nhẹ nhàng thở phào.

Bạch Dương tò mò hỏi: “Bác gái, bác gọi điện thoại cho con vào giờ này là có chuyện gì ạ?”

Đầu kia điện thoại, bà Lục thở dài nhìn căn phòng trên lầu: “Đúng là có chút việc.

Dương Dương à, cháu có thể ra ngoài một chút không? Bác gái có chuyện muốn nói với con.”

“Được ạ. Nhưng mà bác gái, bác muốn nói chuyện gì thế?”

Bà Lục mỉm cười: “Đến lúc đó con sẽ biết.”

“Như vậy ạ, vậy được rồi.” Không nhận được đáp án cụ thể nhưng Bạch Dương cũng không thấy mất mát gì hết, cô gật đầu đồng ý.

“Một giờ sau gặp ở quán cà phê Vương Tước nhé.” Bà Lục lại nói, định ra địa chỉ gặp mặt.

“Con biết rồi ạ.” Bạch Dương cười đồng ý.

Ngắt điện thoại, cô buông điện thoại xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn làm việc, ý cười trên mặt từ từ thu lại biến thành vẻ phức tạp.

Thật ra cho dù bà Lục không trả lời là muốn nói chuyện gì nhưng cô cũng có thể lờ mờ đoán ra được.

Chắc là chuyện liên quan tới A Khởi rồi.

Chuyện gì nên tới thì sớm hay muộn gì cũng sẽ tới. Ngoài trừ chấp nhận ra thì Bạch Dương cũng không còn lựa chọn nào khác.

Sau đó, cô xoa xoa huyệt thái dương rồi đứng lên, cầm túi xách đi ra ngoài.

Nửa giờ sau, Bạch Dương đi tới quán cà phê Vương Tước mà bà Lục.

Bởi vì cô tới sớm hơn nửa giờ nên lúc này bà Lục vẫn chưa tới.

Bạch Dương đi tới ngồi xuống một chỗ gần cửa sổ dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ. Cô gọi hai ly cà phê, vừa uống vừa chờ bà Lục xuất hiện.

Đợi được một lúc thì đột nhiên cô nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Là Lý Thất!

Bạch Dương đặt cà phê xuống, quay đầu nhìn ra phía sau.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1495


CHƯƠNG 1495

Nhìn thấy Lý Thất đang ngồi ở chỗ cách cô ba bàn, quay lưng về phía cô, trong tay cô †a cầm điện thoại, đang gọi điện thoại cho người nào đó.

“Mẹ, mẹ nói cái gì? Mẹ muốn làm giám định thận cho ba?” Cố Mạn Tình đột nhiên cao giọng.

Nghe được lời này, Bạch Dương không nhịn được mà nhướng mày.

Không ngờ bà Cố lại muốn làm giám định thận, muốn xem thận của mình có hợp với thận của Cố Việt Bân không.

Phải công nhận, bọn họ quả thật rất yêu thương nhau đấy.

“Mẹ, con cũng phải làm sao?” Cố Mạn Tình c*n m** d***, thấp thỏm hỏi.

Cũng không biết bà Cố ở đầu bên kia điện thoại nói gì với cô ta mà biểu cảm trên mặt cô ta lập tức thả lỏng, khẽ thở phào: “Là vậy ạ? Con biết rồi, con lập tức trở về đây.

Vâng, tạm biệt mẹ!”

Nghe hết toàn bộ lời nói của cô ta, Bạch Dương bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm, khóe miệng nhếch lên cười mỉa.

Cô nghe được rất rõ, Lý Thất không có ý định giám định thận vì Cố Việt Bân.

Nếu không thì ngay từ đầu Lý Thất đã không hỏi bà Cố bằng giọng điệu căng thẳng như vậy.

Có lẽ sau đấy bà Cố đã nói gì đó, ý bảo Lý Thất không cần làm giám định, lúc ấy Lý Thất rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.

Cho nên bởi vậy mới có thể thấy được, Lý Thất hoàn toàn không muốn hy sinh thận của mình để cứu Cố Việt Bân.

Tuy cách làm cùng lựa chọn của Lý Thất chưa thể nói là sai, nhưng đối với đôi vợ chồng Cố Việt Bân thì điều này chắc chắn sẽ làm bọn họ lạnh lòng.

Xưa này chẳng có người con nào hiểu thảo trước giường bệnh, chờ tới khi Cố Việt Bân thật sự đi đến bước phải thay thận, nói không chừng Lý Thất thật sự sẽ bị bắt phải đi làm giám định.

Đến lúc đó nếu Lý Thất không muốn, nhà họ Cố chắc chắn sẽ có trò hay để xem.

Đang nghĩ đến đây thì bên cạnh cô đột nhiên xuất hiện một người.

Cố Mạn Tình cúi đầu nhìn Bạch Dương, †rong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Cô Bạch?”

Ôi chao, bị phát hiện rồi!

Bạch Dương đặt tách cà phê xuống, thản nhiên lạnh nhạt ngẩng đầu lên: “Cô Cố”

“Thật trùng hợp nha, cô Bạch cũng ở đây uống cà phê sao.” Cố Mạn Tình khoanh tay ngồi xuống đối diện cô.

Bạch Dương thấy thế, trong mắt hiện lên vẻ không vui: “Cô Cố thật đúng là không biết khách khí.”

Dĩ nhiên là Cố Mạn Tình nghe ra được Bạch Dương đang nói cô ta không mời đã ngồi. Cô ta mỉm cười, cũng không tức giận: “Tôi ngồi một chút thôi, nói với cô Bạch hai câu rồi đi ngay. Chắc không làm chậm trễ việc cô Bạch uống cà phê đâu nhỉ”

“Cô muốn nói gì?” Bạch Dương nhích người dựa về phía sau, nhìn cô ta, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh nhạt hỏi.

Cố Mạn Tình nghịch nghịch lọn tóc tỉnh xảo của mình: “Tôi muốn nói, chắc cô Bạch cũng biết chuyện Cố Tử Yên không chết đúng không?”

Bạch Dương gật đầu: “Rồi sao?”

“Ba mẹ tôi cũng biết.” Vẻ mặt Cố Mạn Tình nhăn rúm lại: “Ba tôi còn đỡ, nhưng mẹ tôi thì lại rất muốn tìm được Cố Mạn Tình. Mà tôi thì chắc chắn sẽ không cho phép Cố Mạn Tình trở về. Cho nên cô Bạch, chúng †a hợp tác nhé, thế nào?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1496


CHƯƠNG 1496

“Hợp tác với cô?” Bạch Dương híp mắt.

Cố Mạn Tình gật đầu, “Không sai, chúng ta hợp tác với nhau tìm ra Cố Tử Yên. Chắc là cô Bạch cũng rất hận Cố Tử Yên đúng không? Dù sao thì trước đó Cố Tử Yên cũng ra tay muốn giết cô tới mấy lần. Cho nên chúng ta cùng nhau tìm ra được cô ta rồi giải quyết cô ta, thế nào?”

Khóe miệng Bạch Dương nở nụ cười lạnh lùng: ‘Không thể nào!”

“Cái gì?” Sắc mặt Cố Mạn Tình cứng đờ.

Bạch Dương lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi sẽ không hợp tác cùng cô đâu, cô đi đi.”

“Tại sao?” Cố Mạn Tình khó hiểu áp sát lại gần cô: “Cố Tử Yên là kẻ thù một mất một còn của cô, cô ta ở ngoài thì chắc chắn sẽ trả thù cô, nếu hai chúng ta hợp tác thì chuyện đối phó với cô ta sẽ dễ dàng hơn.”

“Tuy cô nói như thế không sai, nhưng tôi đâu nhất định cần hợp tác với cô.” Bạch Dương chế nhạo: “Cô cho rằng cô có thế lực gì? Cho dù cô có thì tôi vẫn sẽ từ chối, cô đừng quên cô đã từng phản bội tôi một lần rồi, cô cảm thấy tôi sẽ tin tưởng cô lần nữa hay sao?”

Cố Mạn Tình nghẹn họng, vẻ mặt có hơi khó coi.

Cô ta cũng biết mình đã phản bội Bạch Dương một lần nên không được cô tin cậy.

Nhưng lần này cô ta thật tâm muốn hợp tác với cô.

Bởi vì chỉ dựa vào cô ta mà muốn tìm được Cố Tử Yên thì không phải chuyện dễ dàng.

Giống như Bạch Dương đã nói, cô ta không có bất cứ thế lực gì cả, cũng không quá giàu có. Thế nên nếu muốn tìm Cố Tử Yên thì chỉ còn cách hợp tác với người khác.

Mà người này chính là Bạch Dương có mối thù không đội trời chung với Cố Tử Yên.

Nhưng Bạch Dương lại không muốn hợp tác với cô ta.

“Cô Bạch, tôi xin lỗi về chuyện lần trước.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, chúng ta có thể đặt chuyện đó qua một bên trước, đợi sau này rồi hãng bàn. Việc cấp bách bây giờ là chúng ta phải nhanh chóng tìm ra Cố Tử Yên, ngày nào chưa tìm thấy cô ta thì không phải chuyện tốt đối với chúng ta, thế nên…

“Cô đừng nói nữa.” Bạch Dương giơ tay lên, ngắt lời cô ta bằng giọng điệu mất kiên nhẫn: “Tôi vẫn giữ nguyên câu nói đó, tôi không hợp tác cùng cô đâu. Tôi sẽ tự †ìm Cố Tử Yên, không cần cô quan tâm.

Người tôi hẹn sắp đến rồi, cô đang chiếm chỗ ngồi của người ta đấy, vì thế cô cút nhanh đi, đừng để tôi kêu phục vụ tiễn cô ra ngoài!”

“Cô…” Sắc mặt của Cố Mạn Tình cực kỳ khó coi, trợn mắt nhìn chằm chằm Bạch Dương.

Bạch Dương khẽ mở đôi môi đỏ mọng, căm ghét quăng ra một chữ: “Cút!”

“Hừ, rồi cô sẽ phải hối hận!” Cố Mạn Tình rất khó chịu với những lời lạnh nhạt của Bạch Dương. Cô ta kìm nén kích động muốn la lối om sòm, nổi giận đùng đùng đứng dậy rồi xách túi đi ra ngoài.

Khi bước đến cửa, cô ta suýt chút nữa đã va phải bà Lục đang bước vào.

May thay bà Lục phản ứng kịp thời, khẽ dịch sang bên cạnh mới thoát khỏi tình cảnh bị Cố Mạn Tình đụng ngã.

Thấy dáng vẻ Cố Mạn Tình như thể không nhận ra bản thân suýt đã va phải người ta, cứ vậy mà nhanh chân rời đi, bà Lục nhíu chặt mày, khuôn mặt lộ vẻ ghét bỏ.

“Bác gái.’ Bạch Dương vẫy tay với bà Lục: “Ở bên này ạ”

Bà Lục nghe tiếng của cô thì quay đầu, thu lại vẻ ghét bỏ trên mặt, nở nụ cười bước đến: “Dương Dương, xin lỗi để cháu chờ lâu, trên đường đến hơi kẹt xe.”

“Không sao ạ, cháu cũng vừa đến không lâu.” Bạch Dương đứng dậy, kéo ghế ra giúp bà Lục.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1497


CHƯƠNG 1497

Bà Lục thân thiết vỗ vào mu bàn tay cô rồi mới ngồi xuống.

Bạch Dương quay trở chỗ của mình, sau đó đẩy tách cà phê tới trước mặt bà Lục: “Bác gái, cháu đã gọi cà phê đá Blue Mountain mà bác thích nhất rồi đây.”

“Cảm ơn Dương Dương.” Bà Lục vui vẻ bưng tách cà phê lên, nhấp một miếng.

Bạch Dương cầm lấy muỗng, cũng khuấy cà phê của cô.

Lúc này, Bà Lục bất ngờ hỏi: “Đúng rồi Dương Dương, cô gái mới vừa ra ngoài là ai thế? Lúc bác xuống xe thì thấy các cháu đang nói chuyện, hai người quen nhau à?”

Bạch Dương gật đầu: “Cũng coi như là vậy ạ. Cô ta chính là cô con cả mà vợ chồng Cố Việt Bân vừa tìm về.”

“Cô con cả?” Bà Lục bất ngờ hiểu rõ: “Thì ra là vậy, quả nhiên không hổ là do vợ chồng Cố Việt Bân sinh ra, không hề có chút lễ phép gì hết.”

Bạch Dương gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Được rồi, không nói tới cô ta nữa, nói chuyện chính đi. Dương Dương, cháu biết bác hẹn cháu ra ngoài là vì chuyện gì không?” Bà Lục đặt tách cà phê xuống và nhìn Bạch Dương.

Cô dừng động tác khuấy cà phê lại: “Có lẽ cháu đoán được rồi, là vì A Khởi đúng không ạ?”

Bà Lục gật đầu: “Đúng vậy, hai hôm nay A Khởi rất bất thường, hôm trước, lúc nó về thì trên người toàn mùi rượu.”

“Anh ấy uống rượu sao?” Bạch Dương kinh ngạc cất cao giọng.

Bà Lục trả lời: “Đúng vậy, uống nhiều lắm, lúc về người đã say mèm, lên lầu còn té nữa.

“Vậy anh ấy có sao không ạ?” Bạch Dương vội vàng hỏi.

Bà Lục lắc đầu: “Yên tâm đi, A Khởi không sao, chỉ bị đập vào trán thôi, còn lại đều tốt.

“Thế ạ… Bạch Dương khẽ nhếch miệng tỏ vẻ biết rồi, trong lòng thấy rất áy náy.

Cô không ngờ những lời mà cô đã nói với A Khởi hôm trước lại làm anh ta phản ứng dữ dội như thế, còn tự chuốc say bản thân.

“Dương Dương.” Bà Lục nhìn Bạch Dương rồi nói tiếp: “Cháu có biết A Khởi yêu cháu không?”

Bạch Dương c*n m** d***, yếu ớt vâng một tiếng như muỗi kêu: “Biết ạ, hai hôm trước cháu đã đoán được từ những lời A Khởi nói.”

“Làm cháu giật mình rồi đúng không?” Bà Lục cười hỏi.

Bạch Dương cụp mắt xuống: “Cháu thật sự giật mình, cho đến tận bây giờ, cháu đều xem A Khởi là bạn. Hơn nữa giữa chúng cháu, ngoài xưng hô có hơi vượt mức của A Khởi với cháu ra, chúng cháu vẫn luôn qua lại như hai người bạn, thế nên cháu chưa từng nghĩ tới A Khởi sẽ có tình cảm này đối với cháu.”

“Đúng vậy, bác cũng thấy cách thức qua lại giữa bọn cháu, nếu không phải vào đêm cháu kết hôn sáu năm trước, A Khởi uống say vừa khóc vừa nói thích cháu, bác làm mẹ cũng không biết tình cảm của nó đối với cháu. Thằng bé kia giấu rất kỹ.” Bà Lục vừa nói vừa bưng cà phê lên rồi uống một hớp.

“Sáu năm trước ấy ạ?” Bạch Dương kinh ngạc: “Sáu năm trước A Khởi đã đối với cháu…”

“Không phải.” Bà Lục lắc đầu: “A Khởi thích cháu từ lúc nó mới dậy thì cơ.”

Bạch Dương há hốc miệng.

Mới dậy thì?

Vậy không phải mới mười mấy tuổi hay sao?

Nói cách khác, A Khởi đã thích cô suốt mười mấy năm trời!

Lúc này, Bạch Dương không rõ cảm xúc trong lòng cô là gì nữa.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1498


CHƯƠNG 1498

Có kinh ngạc, có cảm động, có áy náy, nhưng không hề có cảm giác rung động.

Không yêu chính là không yêu.

Cho dù đối phương thật sự yêu mình suốt mười mấy năm, cô cảm động nhưng sẽ không vì thế mà động lòng.

Bà Lục vẫn luôn quan sát Bạch Dương.

Bà cố tính nói cho Bạch Dương biết rốt cuộc Lục Khởi đã thích cô bao lâu là vì muốn thử nhìn xem sau khi cô biết chuyện đó, cô có thể rung động vì con trai của bà hay không.

Nhưng hiện tại xem ra, dường như bà đã hy vọng vô ích rồi.

“Dương Dương, chắc cháu đã từ chối A Khởi rồi đúng không?” Bà Lục hỏi.

Bạch Dương lắc đầu rồi lại gật đầu: “Có thể coi là vậy ạ. A Khởi không thổ lộ với cháu, cháu chỉ biết anh ấy yêu cháu từ những lời anh ấy đã nói, vì thế cháu không từ chối anh ấy thẳng thừng mà dùng những lời khác, ám chỉ cho anh ấy biết cháu và anh ấy không thể nào đến với nhau, hy vọng anh ấy buông tay, đi tìm người thích hợp với mình.”

“Bảo sao A Khởi lại đột ngột sa ngã chạy đi uống rượu.” Bà Lục đau đầu than thở.

Bạch Dương nắm chặt tách cà phê: “Xin lỗi bác gái, cháu không muốn làm tổn thương A Khởi như vậy đâu…

Bà Lục cười cười: ‘Đừng xin lỗi, bác gái không trách cháu đâu. Cháu không thích A Khởi, thẳng thừng nói rõ ràng với nó như thế là chuyện tốt. Thế nên cháu không làm sai, cũng không làm nó tổn thương. Người sai là A Khởi, nội tâm của nó quá yếu đuối, chỉ bấy nhiêu đả kích mà đã chịu không được rồi.”

Bà không hề nói khách sáo.

Bà Lục thật sự cho rằng Bạch Dương không sai.

Đối với người mình không yêu, tất nhiên phải từ chối thẳng.

Nếu sợ đối phương đau lòng khổ sở mà không từ chối dứt khoát thì đó là đang hại đối phương, làm đối phương ảo tưởng bản thân có cơ hội.

Cuối cùng trở thành tình trạng không thể kết thúc, đây mới là tổn thương thật sự.

Sự thấu hiểu và thông cảm của bà Lục làm cho Bạch Dương cảm thấy như có dòng nước ấm chảy qua trong lòng: “Cảm ơn bác gái vì đã không trách cháu.”

“Cảm ơn cái gì, cháu vốn có sai đâu.” Bà Lục lại nhấp một hớp cà phê và nói: “Mà tất cả đều do bác và ba của A Khởi thôi.”

“Sao ạ?” Bạch Dương sửng sốt, không hiểu ý của bà.

Bà Lục vuốt trán: “Bác và ba của A Khởi đã giáo dục thằng bé quá mức nghiêm khắc. Có rất nhiều việc hai bác đều không để thằng bé tự mình quyết định, thành ra khiến A Khởi thiếu dũng cảm đối với nhiều chuyện, dù là chuyện tình cảm hay trong công việc cũng đều vậy.”

Nói đến đây, bà Lục lại hớp một ngụm cà phê rồi thở dài nói tiếp: ‘Bác đang nghĩ nếu lúc trước bác và ba của nó đừng giáo dục A Khởi quá nghiêm khắc, để A Khởi tự quyết định chuyện của bản thân, có lẽ thằng bé sẽ dũng cảm nhiều hơn. Sau khi phát hiện tình cảm của mình đối với cháu, không chừng nó sẽ thổ lộ ngay.”

Bạch Dương nhếch miệng, không nói gì.

Bà Lục nhìn cô: “Dương Dương, cháu trả lời thật cho bác gái biết, nếu nhiều năm trước A Khởi thổ lộ với cháu, cháu có thể nhận lời A Khởi hay không?”

Vấn đề này làm Bạch Dương hơi bối rối, một lát sau cô mới hé miệng đáp lời: ‘Cháu không biết ạ, cháu chỉ có thể nói, nếu A Khởi thổ lộ trước khi cháu gặp Phó Kình Hiên thì có lẽ cháu sẽ đồng ý.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1499


CHƯƠNG 1499

Suy cho cùng thì khi ấy mối quan hệ giữa cô và Lục Khởi chưa hoàn toàn phát triển thành bạn thân, không chừng cô thật sự sẽ động lòng với Lục Khởi.

Nghe câu trả lời của Bạch Dương, bà Lục tiếc nuối lắc đầu, mặt lộ vẻ tức giận vì đã không tranh giành: “Quả nhiên là do thằng nhóc A Khởi vô dụng, tự mình bỏ lỡ”

Giống như Dương Dương đã nói, nếu lúc đó A Khởi thổ lộ tình cảm với Dương Dương thì có khi Dương Dương đã đến với A Khởi rồi.

Nhưng bản thân A Khởi lại không có can đảm.

“Bác biết rồi.’ Bà Lục cười chua xót: “Vậy Dương Dương à, giữa cháu và A Khởi thật sự không có hy vọng đúng không?”

Bạch Dương gật đầu, vâng một tiếng: “Xin lỗi bác gái, cháu thật sự không có suy nghĩ đó với A Khởi.”

“Được, bác gái biết rồi. Bà Lục khuấy cà phê: “Thật ra hôm nay bác đến tìm cháu là vì muốn lấy được đáp án chính xác giữa cháu và A Khởi có hy vọng hay không. Nếu có thể, người mẹ là bác đây cược tấm mặt mo này, cầu xin cháu cho A Khởi cơ hội.

Còn nếu không thể, bác sẽ về khuyên nhủ A Khởi, để thằng bé buông tay, bằng không sẽ chỉ khiến cháu cảm thấy áp lực”

“Bác gái, cảm ơn bác ạ… Bạch Dương cảm động đến mức hốc mắt hơi đỏ lên.

Bà Lục hiền từ vỗ vào mu bàn tay cô: “Có gì đâu mà phải cảm ơn. Bác làm như vậy không phải chỉ vì cháu mà vì A Khởi nhiều hơn. Cháu đã không yêu A Khởi rồi, nếu bác cứng rắn ép buộc cháu đến với nó thì A Khởi cũng không hạnh phúc. Thế nên không bằng bác khuyên A Khởi buông tay”

“Bác nói rất đúng ạ.” Bạch Dương gật đầu.

Hai người ngồi trò chuyện trong quán cà phê chừng một tiếng đồng hồ.

Cuối cùng bà Lục nhận được điện thoại của bạn hẹn bà đến thẩm mỹ viện làm spa, lúc này bà mới tạm biệt Bạch Dương, rời khỏi quán cà phê.

Bạch Dương tiễn bà Lục đến bên đường, sau khi nhìn bà Lục lên xe, cô mới trở về quán cà phê để tính tiền.

Tính tiền xong, cô chuẩn bị rời đi.

Nhưng rồi vừa mới bước ra khỏi quán thì nhận được điện thoại của Phó Kình Hiên.

“Tổng giám đốc Phó.” Bạch Dương vừa đi về phía xe của mình vừa mở miệng gọi một tiếng.

Phó Kình Hiên nghe cô gọi như thế thì nhíu mày.

Cách xưng hô này đúng là quá xa cách gượng gạo.

Anh phải tìm cơ hội bảo cô đổi cái khác mới được.

“Nghe vệ sĩ nói bà Lục hẹn em gặp mặt đúng không?” Phó Kình Hiên đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, nhìn thành phố phồn hoa bên ngoài rồi hỏi.

Bạch Dương nhíu mày: “Tổng giám đốc Phó, chẳng lẽ hai vệ sĩ của anh vẫn nghe lời anh theo dõi tôi sao?”

Nghe thấy vẻ không vui trong giọng điệu của cô, lúc này Phó Kình Hiên mới sực nhận ra lời nói của mình đã khiến cô hiểu lầm, bèn khẽ hé đôi môi mỏng giải thích: “Tôi không bảo bọn họ theo dõi em, em muốn làm gì bọn họ sẽ không báo cáo với tôi, họ chỉ báo cáo chuyện liên quan đến an toàn của em thôi.”

“An toàn?” Bạch Dương mở cửa xe rồi ngồi lên ghế lái, đóng cửa xe lại, bất mãn hỏi: “Tôi chỉ đi gặp bác gái thôi, có gì không an toàn đâu chứ?”

“Em quên rồi à? Em và Lục Khởi cãi nhau đến mức tránh mặt nhau, tôi lo bà Lục thương con trai sốt ruột nên đến gây phiền phức cho em.” Phó Kình Hiên xoay người đi về phía bàn làm việc.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1500


CHƯƠNG 1500

Hóa ra anh lo lắng cho sự an toàn này của côi Bạch Dương cảm thấy hơi dở khóc dở cười, chân mày nhíu chặt đã giãn ra, trả lời bằng giọng điệu buồn cười: “Anh yên tâm đi, bác gái không phải người như vậy đâu. Bà ấy rất sáng suốt, lần này tôi và A Khởi cãi nhau chủ yếu là lỗi của tôi, nhưng bác gái không những không trách tôi mà còn an ủi tôi nữa kìa”“

“Vậy à?” Phó Kình Hiên nheo mắt, vẫn thấy không yên tâm lắm.

Bạch Dương mở chìa khóa xe rồi khởi động máy, sau đó kẹp điện thoại di động trên vai, thắt dây an toàn: “Tất nhiên rồi, bác gái vừa an ủi tôi vừa kêu tôi đừng tự trách mình nữa.”

“Cho nên bà ấy không tới trách em?”

“Tất nhiên.”

“Vậy thì tốt.” Phó Kình Hiên gật đầu, trong lòng đã yên tâm.

Bạch Dương đặt điện thoại di động lên kệ, mở loa ngoài, sau đó khởi động xe hỏi: “Anh gọi điện tới là vì muốn hỏi tôi chuyện này thôi sao?”

“Ừ”” Phó Kình Hiên trả lời: “Tôi lo cho em.”

Bạch Dương liếc nhìn chiếc điện thoại một cái, khóe miệng khẽ cong lên: “Ai cần anh lo lắng chứ? Được rồi, tôi sắp lái xe, không nói chuyện với anh nữa đâu.”

“Được, em lái chậm thôi.” Phó Kình Hiên ừ một tiếng rồi dặn dò.

Bạch Dương cười trả lời: “Tôi biết rồi, gặp lại sau.”

Bạch Dương cúp điện thoại, sau đó đạp chân ga tăng tốc.

Nửa tiếng sau, đã đến Thiên Thịnh.

Bạch Dương tiến vào trong phòng làm việc của mình, thư ký Đồng đi đằng sau cô.

Bạch Dương đi ra sau bàn làm việc, kéo ghế ra rồi ngồi xuống: “Cô đặt giúp tôi một vé máy bay đến nước H vào ba ngày sau nhé.”

“Vâng thưa tổng giám đốc Bạch.” Thư ký Đồng gật đầu đồng ý, sau đó chợt nghĩ tới điều gì đó, lại hỏi: “Có cần đặt khách sạn không?”

“Không cần đặt khách sạn, bạn của tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho tôi.” Bạch Dương bật máy tính lên rồi nói.

Thư ký Đồng đẩy mắt kính: “Tôi biết rồi thưa tổng giám đốc Bạch, bây giờ tôi sẽ đi đặt vé ngay.”

Dứt lời, cô ta vừa lấy điện thoại ra và bấm bấm.

Nửa phút sau, thư ký Đồng gửi mã vé cho Bạch Dương: “Tổng gám đốc Bạch, tôi đã đặt vé xong rồi, khoang hạng nhất, hai giờ chiều ba ngày sau.”

Bạch Dương hài lòng đáp lại: “Được, không còn việc gì nữa đâu, cô đi trước…”

Cô còn chưa nói xong, cửa phòng làm việc đã bị người ta gõ vang.

Bạch Dương nghiêng đầu nhìn sang: “Vào đi”

Lục Khởi đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hối hả như thể đã xảy ra chuyện gì quan trọng lắm.

Thư ký Đồng nhìn thấy anh ta, mặt lập tức biến sắc, sau đó cuống quít cúi đầu như sợ bị anh ta nhìn thấy, giảm bớt cảm giác tồn †ại của mình.

Nhưng thật ra, Lục Khởi quả thật không nhìn thấy cô ta.

Lúc này trong mắt anh ta chỉ có Bạch Dương, chẳng thể chứa thêm bất cứ người hay vật nào khác.

Anh ta bước về phía Bạch Dương, chống hai tay lên bàn, khẽ thở hổn hển.

Bạch Dương nhìn Lục khởi, gương mặt hơi lộ vẻ vui mừng: “A Khởi, sao anh lại tới đây?”

Trong hai ngày qua, vì bọn họ đã “cãi nhau” nên anh ta vẫn không xuất hiện trước mặt cô, cô đã gọi điện thoại, gửi tin nhắn cho anh ta nhưng anh ta đều không nhận điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1501


CHƯƠNG 1501

Thế nên cô vẫn rất lo lắng anh ta có thể vực dậy nổi hay không, có làm việc gì ngu ngốc hay không.

Nhất là hôm nay cô nghe bác gái nói, anh †a còn tự chuốc say mình, trong lòng cô càng thêm bứt rứt.

Vì thế hiện giờ thấy anh ta xuất hiện ở đây, cô rất vui vẻ.

“Có phải mẹ anh tới tìm em không?” Lục Khởi thở hổn hển, hô hấp không đều đặn.

Bạch Dương gật đầu, không nói dối anh ta: “Vâng.”

Sắc mặt của Lục Khởi thoắt cái u ám: “Mẹ anh nói gì với em?”

“Bác gái có nói gì đâu, chỉ nói về quan hệ hiện giờ của chúng ta thôi.” Bạch Dương nhìn anh ta rồi trả lời.

Lục Khởi siết chặt tay: ‘Đây là chuyện của anh, ai bảo bà ấy nhúng tay vào?”

Thấy anh ta không vui vì bà Lục xen vào chuyện này, Bạch Dương bèn nhíu mày: “A Khởi, bác gái chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi.”

“Anh không cần bà ấy làm như vậy!” Dường như Lục Khởi rất tức giận, sắc mặt đỏ bừng.

“A Khởi…

“Được rồi!” Lục Khởi hít sâu một hơi, miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc phiền muộn trong lòng, bình tĩnh nói tiếp: “Được rồi cục… không, Dương Dương, anh gọi em như vậy được không?”

Bạch Dương nghe anh ta gọi mình như vậy thì cười gật đầu: “Được chứ”

Có được sự đồng ý của cô, cuối cùng sắc mặt của Lục Khởi cũng tốt lên đôi chút: “Xin lỗi, vừa nấy anh đã dọa em sợ đúng không. Trước đó anh bỗng nhận được điện thoại của mẹ, bà nói bà đã tìm em nói chuyện, bảo anh sau này đừng đặt tình cảm lên người em nữa. Anh lo bà ấy có thể nói nặng lời với em nên mới tới đây tìm em.

Bạch Dương bỗng hiểu ra, gật đầu nói: “Thì ra là vậy, nhưng mà anh đừng quá lo lắng, bác gái không nói nặng lời, bàc đối xử với em rất dịu dàng.”

“Vậy anh yên tâm rồi.” Lục Khởi thở phào nhẹ nhõm.

Hai ngày qua tâm trạng của anh ta luôn không tốt, hết uống rượu rồi lại nhốt mình trong nhà, làm cho bản thân chán chường không chịu nổi, nguyên nhân đều đến từ anh ta.

Thế nên khi nghe mẹ mình đến tìm Bạch Dương, anh ta chỉ sợ mẹ mình sẽ vì thế mà trách cô.

Cũng may là mẹ anh ta không làm chuyện mất lý trí như thế.

“A Khởi.” Bạch Dương đứng bật dậy: “Có phải anh cảm thấy không vui khi bác gái nhúng tay vào chuyện của chúng ta không?”

Lục Khởi nghe thế, khuôn mặt trở nên u ám: “Có một chút, nhưng cũng không sao.”

Anh ta thừa nhận trong đoạn tình cảm của mình đối với Bạch Dương, anh ta không dám hành động, cũng rất vô dụng.

Nhưng anh ta đã ba mươi tuổi rồi, đâu cần mẹ ruột nhúng tay ra mặt để dàn xếp thay mình như thế.

Rất mất mặt đó biết không.

Vì vậy anh ta mới phản ứng dữ dội khi hay †in mẹ mình đến tìm cô.

“A Khởi, thật ra bác gái cũng vì lo lắng cho anh” Bạch Dương khuyên anh ta.

Lực Khởi nhìn đồng hồ trên tay: “Anh biết, được rồi, không còn sớm nữa, anh phải đi đây”

Dứt lời, anh ta xoay người bước ra cửa.

Vừa đi được hai bước, anh ta chợt phát hiện ra sự tồn tại của thư ký Đồng, bèn nheo mắt lại: “Cô theo tôi ra ngoài một lát”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1502


CHƯƠNG 1502

Cơ thể của thư ký Đồng run lên, càng cúi đầu thấp xuống, nhỏ giọng trả lời một tiếng: “Vâng.”

Hai người một trước một sau đi ra khỏi phòng làm việc của Bạch Dương.

Bạch Dương nhìn bóng lưng của bọn họ, nghiêng đầu tràn đầy nghỉ ngờ.

Kỳ lạ, sao cô lại cảm thấy hình như thư ký Đồng rất sợ A Khởi thì phải?

Chuyện này vốn không bình thường.

Thư ký Đồng đã theo A Khởi từ lâu, làm thư ký bên A Khởi nhiều năm như vậy, vừa mới được A Khởi điều đến làm trợ lý cho cô vào mấy tháng trước thôi.

Thế nên thư ký Đồng rất kính trọng A Khởi, nhưng tuyệt đối không có chuyện sợ hãi.

Nhưng tại sao bây giờ thư ký Đồng lại phải sợ A Khởi chứ?

Rốt cuộc giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì?

Ngoài cửa, Lục Khởi dẫn thư ký Đồng đi tới trước thang máy.

Lục Khởi xoay người, từ trên cao nhìn xuống thư ký Đồng, lạnh lùng hỏi: “Cô có nói chuyện hôm đó cho cô ấy biết không?”

Cô ấy là ai, thư ký Đồng không cần nghĩ cũng biết.

Thư ký Đồng vội vàng lắc đầu: “Không đâu, tuyệt đối không. Mặc dù anh không dặn dò thì tôi cũng sẽ không nói với giám đốc Bạch đâu.”

Sắc mặt của Lục Khởi hơi dịu lại: “Vậy thì tốt, cô nhớ kỹ cô đã đồng ý với tôi rồi đấy, tuyệt đối không thể để cô ấy biết chuyện đó được.”

“Tôi nhớ rồi.” Thư ký Đồng khẽ trả lời.

Lục Khởi nhìn cô ta, đôi mắt hiện lên vẻ phức tạp: “Cô đã uống thuốc chưa?”

Trái tim của thư ký Đồng đau xót, nắm chặt †ay, khẽ ừ một tiếng: “Đã uống rồi.”

“Uống là được rồi, không còn chuyện gì nữa, cô quay về làm việc đi.” Lục Khởi thở phào một cái, sau đó bỗng xoay người ấn nút thang máy.

Anh ta thừa nhận, hành động lúc này của anh ta cực kỳ giống với mấy gã đàn ông Tồi.

Nhưng anh ta không cảm thấy bản thân nhất định phải chịu trách nhiệm với cô ta.

Hôm đó anh ta đã uống quá nhiều, nhầm tưởng cô ta là Bạch Dương nên mới kéo cô †a vào phòng bao.

Nhưng cô ta vẫn còn tỉnh táo, cô ta biết rõ anh ta sẽ làm gì với mình nhưng lại không chống cự, không đẩy anh ta ra, ngược lại còn cam tâm tình nguyện làm chuyện đó với anh ta.

Thế nên cùng lắm giữa bọn họ là một người muốn đánh, còn một người lại muốn chịu đựng. Không ai ép buộc ai hết.

Nếu Lục Khởi ép buộc người ta thì tất nhiên sẽ bằng lòng chịu trách nhiệm, dù anh ta có không yêu cô ta. Nhưng chuyện này vốn dĩ không phải ép buộc, sau này anh ta nhất định sẽ bồi thường cho cô ta, thế nên anh ta không thiếu nợ cô ta gì cả.

Dĩ nhiên, Lục Khởi cũng cho thư ký Đồng uống thuốc để tránh mang thai.

Tuy chuyện này có ảnh hưởng đến sức khỏe của cô ta, nhưng lại là biện pháp duy nhất để cô ta tránh thai.

Lục Khởi thở dài, nhấc chân định bước vào thang máy.

Thư ký Đồng c*n m** d***, bất chợt gọi anh ta lại: “Tổng giám đốc Lục.”

Lục Khởi dừng bước: “Cô còn chuyện gì sao?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1503


CHƯƠNG 1503

Thư ký Đồng năm lấy vạt áo của mình, hít sâu một hơi để thêm dũng khí, hỏi: “Tôi yêu anh, yêu anh từ rất lâu rồi, thế nên…

thế nên anh có thể cho tôi một cơ hội hay không? Tôi…”

“Không được!” Lục Khởi thốt ra hai chữ mà không hề do dự.

Sắc mặt của thư ký Đồng lập tức tái nhợt.

Anh ta còn không thèm suy nghĩ chút nào đã dứt khoát từ chối cô ta rồi.

Anh ta thật sự không cho cô ta bất cứ cơ hội nào hết.

“Tôi không yêu cô, vì thế sẽ không cho cô cơ hội, đó cũng vì muốn tốt cho cô. Nếu như chúng ta đến với nhau mà trong lòng tôi lại có người khác, vậy cũng đâu công bằng với cô đúng không?” Lục Khởi nghiêng đầu nhìn cô ta.

Thư ký Đồng mấp máy miệng, trả lời bằng giọng đắng chát: “Tôi biết, nhưng tôi bằng lòng chịu đựng, tôi có thể đợi anh quên cô ấy”

“Vậy cũng không được, tôi không chấp nhận.” Nói xong câu đó, Lục Khởi bước thẳng vào thang máy và rời đi.

Thư ký Đồng nhìn cửa thang máy đang từ từ khép lại, thầm rơi nước mắt.

Cách đó không xa, Bạch Dương đứng ở cửa phòng nhìn cảnh tượng này, bèn lắc đầu thở dài.

Tuy khoảng cách hơi xa, cô không nghe rõ họ đang nói gì cả, nhưng nhìn dáng vẻ của thư ký Đồng, cô có thể đoán được kha khá.

Chắc là thư ký Đồng tỏ tình rồi bị A Khởi từ chối.

Bạch Dương thở dài bước đến: “Thư ký Đồng”

Thư ký Đồng nghe thấy tiếng của cô thì vội vàng luống cuống giơ tay lên, lấy mắt kính ra và xoa mắt, tới khi xác định trong mắt không còn nước mắt, cô ta mới đeo kính lên và xoay người lại: “Tổng giám đốc Bạch”

Bạch Dương lấy một bịch khăn giấy từ trong túi ra, đưa cho cô ta: ‘Lấy cái này lau đi, lau bằng tay có vi khuẩn đấy”

“..” Thư ký Đồng nhìn khăn giấy trước mặt, sau khi im lặng một lúc, cô ta mới vươn tay nhận lấy: ‘Cảm ơn tổng giám đốc Bạch.”

“Không có gì.’ Bạch Dương cười cười, sau đó đánh mắt nhìn thang máy: “Cô vừa tỏ tình với A Khởi đúng không?”

Động tác lau mắt của thư ký Đồng bỗng khựng lại, sau đó mới khẽ đáp: “Bị từ chối rồi.

“Không sao.” Bạch Dương vỗ vai cô ta: “Lần này bị từ chối thì lần sau tiếp tục, tôi tin một ngày nào đó, cô có thể làm A Khởi rung động. Có một số chuyện cần phải kiên trì mới thành công.”

Thư ký Đồng ngước đôi mắt đỏ bừng lên nhìn Bạch Dương: “Nhưng tổng giám đốc Bạch, tổng giám đốc Lục yêu cô nhiều năm như thế, chẳng phải cũng thất bại đó sao?

Tôi kiên trì thì sẽ thành công thật ư?”

Cô ta không quá tin tưởng.

Bạch Dương cúi mắt xuống, cười một tiếng: “Không thử thì sao biết được? Hơn nữa cô nói sai một câu rồi, đúng là A Khởi yêu tôi rất nhiều năm, nhưng anh ấy chưa từng thổ lộ với tôi dù chỉ một chút. Anh ấy yêu tôi nhưng tới bây giờ tôi vẫn không biết đến tình cảm đó, anh ấy cũng chưa từng †ỏ tình với tôi, vì thế anh ấy mới thất bại.

Nhưng cô thì khác, cô đã thổ lộ với anh ấy, thật lòng theo đuổi, có lẽ anh ấy sẽ thật sự động lòng vì cô.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1504


CHƯƠNG 1504

Nghe Bạch Dương nói như vậy, thư ký Đồng mới bắt đầu suy xét: “Có lẽ tổng giám đốc Bạch nói đúng.”

“Nếu thế thì sao cô không làm theo?” Bạch Dương nói xong, rút bàn tay từ trên vai cô †a về, xoay người quay trở lại phòng làm việc của mình.

Thư ký Đồng nhìn bóng lưng của cô, nắm chặt tay như đang xoắn xuýt chuyện gì đó.

Một lúc sau, cô ta hít sâu một hơi, hô lên với Bạch Dương: “Cảm ơn tổng giám đốc Bạch, tôi biết mình nên làm gì rồi!”

Tổng giám đốc Bạch nói đúng, không thử thì sao biết được?

Lỡ đâu cuối cùng cô ta thành công thì Sao.

Bạch Dương nghe thư ký Đồng nói vậy thì quay đầu nhìn cô ta, khi thấy ánh hào quang lại rực rỡ trong đôi mắt ấy, cô khẽ cười: “Biết là được rồi. Thôi, đi rửa mặt đi, điều chỉnh trạng thái lại nào.”

“Vâng.” Thư ký Đồng gật đầu đáp lại một tiếng.

Bạch Dương quay đầu lại và tiếp tục đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã bước vào phòng làm việc của mình.

Ba ngày sau, Bạch Dương một thân một mình xách hành lý ra sân bay.

Khoảng một tiếng nữa mới đến giờ máy bay cất cánh.

Bạch Dương ngồi trong phòng chờ VỊP, vừa đợi thông báo bên phía máy bay vừa cúi đầu xem điện thoại.

Lúc này, cửa phòng chờ bị gõ vang.

Bạch Dương đặt điện thoại xuống rồi nhìn về phía cửa: “Ai thế?”

“Là tôi.” Giọng nói trầm thấp dễ nghe của Phó Kình Hiên vang lên ngoài cửa.

Bạch Dương chợt sửng sốt, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Phó Kình Hiên?

Sao anh lại đến đây?

Bạch Dương đứng dậy đi mở cửa, quả nhiên Phó Kình Hiên đang đứng bên ngoài.

Anh mặc đồ vest, khoác chiếc áo dài màu đen ở bên ngoài, tay đang kéo một cái vali, dáng vẻ bôn ba mệt mỏi.

Bạch Dương nhìn vali trong tay anh thì kinh ngạc hỏi: “Anh muốn đi đâu vậy?”

“Nước H”” Phó Kình Hiên tiến vào phòng chờ rồi nhẹ nhàng trả lời.

Bạch Dương sững sờ một lát: ‘Anh cũng đến nước H à?”

Phó Kình Hiên gật đầu: “Đúng vậy.”

“Anh tới nước H làm gì?” Bạch Dương nghỉ ngờ nheo mắt nhìn anh rồi hỏi.

Đừng nói anh cũng đến tham dự hôn lễ nha?

Nếu không sao lại trùng hợp như vậy, hôm nay anh cũng lên đường, hơn nữa cũng đến nước H giống cô.

Tất nhiên Phó Kình Hiên nhận ra Bạch Dương đã đoán được anh muốn đi đâu, đôi mắt anh thoáng động, nhếch miệng trả lời: “Tôi đến đó vì có chút chuyện.”

Anh cố ý không nói mình đi tham dự hôn lễ.

Bởi vì anh muốn thử xem, lúc cô thấy anh có mặt tại hôn lễ thì sẽ có vẻ mặt gì.

Bạch Dương nghe Phó Kình Hiên đến nước H vì công việc chứ không tham dự hôn lễ gì hết, bất chợt hiểu ra rồi gật đầu: “Thì ra là vậy. Nhưng sao anh biết tôi đang ở trong phòng chờ?”

Mỗi người đều có một căn phòng chờ VỊP dành cho riêng mình.

Thế nên nhất định Phó Kình Hiên đến tìm cô.
 
Back
Top Dưới