Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1444


Chương 1444

Người đàn ông ôm eo cô xoay một vòng, cả hai cùng ngã xuống lăn vài vòng trên đất, thoát khỏi phạm vi va chạm của chiếc ô tô đằng sau.

Cố Tử Yên ngồi trên xe thấy anh phản ứng nhanh như vậy, không những bản thân anh có thể an toàn thoát khỏi tầm ngắm mà còn kéo theo Bạch Dương tránh đi, trên khuôn mặt cô ta xuất hiện biểu cảm vặn vẹo dữ tợn đến đáng sợ.

“Chết tiệt!” Cố Tử Yên đập mạnh vào vô lăng, quay đầu nhìn hai người đang ôm nhau nằm phía bên trái xe ô tô bằng đôi con ngươi đỏ ngầu, căm hận đến nghiến răng nghiến lợn.

Cô ta theo đuôi Bạch Dương đến đây, vốn dĩ muốn tìm cơ hội đâm chết một mình cô, không ngờ còn bắt gặp cả Phó Kình Hiên, đúng là ông trời cũng muốn giúp cô ta mà.

Nếu nói Bạch Dương là một kẻ đáng chết, không giế t chết cô thì mối hận trong lòng cô ta không thể nào giải trừ. Thì Phó Kình Hiên là vì yêu mà sinh hận, mãi mãi không thể nào tha thứ.

Cô ta yêu anh như vậy. Vì anh mà cô ta không tiếc mình, giả vờ ở bên Thời Khiêm, sắp đặt tai nạn xe của Thời Khiêm chính là vì để lấy tim của Thời Khiêm kéo dài tính mạng cho anh.

Nhưng còn anh thì sao? Anh chẳng yêu cô †a một chút nào, yêu thương chăm sóc cô †a đều là yêu thương giả tạo do thôi miên mang tới.

Nếu anh đã sống trong thôi miên như vậy, dù cô ta không cam lòng, nhưng ít nhất cô †a vẫn chịu.

Cô ta yêu anh như vậy. Vì anh mà cô ta không tiếc mình, giả vờ ở bên Thời Khiêm, sắp đặt tai nạn xe của Thời Khiêm chính là vì để lấy tim của Thời Khiêm kéo dài tính mạng cho anh.

Nhưng còn anh thì sao? Anh chẳng yêu cô †a một chút nào, yêu thương chăm sóc cô †a đều là yêu thương giả tạo do thôi miên mang tới.

Nếu anh đã sống trong thôi miên như vậy, dù cô ta không cam lòng, nhưng ít nhất cô †a vẫn chịu.

Nhưng anh tuyệt đối không nên tỉnh lại từ trong thôi miên!

Anh vừa tỉnh táo lại là lập tức vứt bỏ cô ta, khiến cô ta hoàn toàn biến thành trò cười!

Có thể nói, cô ta chìm đắm thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như hôm nay cũng có một nửa công lao của anh.

Nếu như anh đã giẫm đạp tình yêu của cô †a ở dưới lòng bàn chân như thế, vậy thì anh dứt khoát chết cùng Bạch Dương luôn đi.

Cô ta không có được anh, cũng tuyệt đối không để cho người khác có được.

Vốn tưởng rằng cú tông này của cô ta nhất định có thể tông chết bọn họ.

Nhưng nào ngờ bọn họ lại may mắn như thế. Tình huống nguy hiểm đột ngột cỡ này mà cũng tránh được!

Nhưng mà không sao. Cô ta quay đầu ngay phía trước, tiếp tục quay lại tông là được!

Nghĩ rồi, Cố Tử Yên nhìn hai người bên ngoài, cười một tiếng dữ tợn, lái xe về phía trước.

Một tiếng két vang lên.

Bánh xe chèn qua hộp bánh kem rơi dưới đất của Bạch Dương, trực tiếp cán bẹp hộp bánh kem, bánh kem bên trong dính bê bết đầy ra đất.

Bạch Dương nhìn chiếc bánh kem nát bét không thể nhìn nổi kia, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn rõ tình huống vừa xảy ra.

Chiếc xe ban nãy muốn đụng chết cô và Phó Kình Hiên!

Ý thức được điều này, trong lòng Bạch Dương bỗng thấy sợ hãi khôn cùng.

Nếu không phải có Phó Kình Hiên, vừa rồi suýt chút nữa cô đã bị tông trúng rồi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1445


Chương 1445

“Phó Kình Hiên!” Nghĩ đến Phó Kình Hiên, Bạch Dương vội vàng quay đầu sang nhìn người đàn ông bên cạnh.

Hình như người đàn ông bị thương ở chỗ nào đó, mày nhíu rất chặt, sắc mặt cũng hơi tái nhợt.

Thấy anh như vậy, Bạch Dương lập tức cuống cuồng hỏi: “Phó Kình Hiên, anh sao rồi?”

“Tôi bị trẹo chân rồi, đỡ tôi đứng lên đi.”

Phó Kình Hiên hơi thở hổn hển, trong giọng nói kìm nén vẻ đau đớn, yếu ớt bảo.

“Treo chân á?”

Quả nhiên anh bị thương rồi!

Trong đầu Bạch Dương chỉ còn lại suy nghĩ này, cô vội vàng đứng lên từ trong lòng anh, muốn đi ra kiểm tra chân anh.

“Đừng cử động!” Phó Kình Hiên nhận ra mục đích của cô, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, lập tức ngăn cản: “Đỡ tôi đứng lên trước đi, có thể chiếc xe kia sẽ còn quay lại.

“Cái gì? Sẽ còn quay lại ư?” Mặt Bạch Dương biến sắc, con ngươi cũng hơi co rút lại.

Phó Kình Hiên chống người ngồi dậy, nhìn theo phương hướng chiếc xe kia lái đi với ánh mắt lạnh như băng: “Rất có thể. Chiếc xe đó nhằm vào hai chúng ta mà tới, vừa rồi không thành công, cho nên khả năng quay trở lại sẽ vô cùng cao.”

“Không được, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây.” Vừa nghe anh nói như vậy, Bạch Dương không do dự nữa, vội vàng đứng lên đỡ anh.

Ngay tại giây phút cô vừa đỡ Phó Kình Hiên dậy, phía sau lại truyền tới tiếng xe.

Bạch Dương quay đầu nhìn lại, quả nhiên lại là chiếc xe kia.

Phó Kình Hiên nói chuẩn rồi, chiếc xe kia đã trở lại.

Xem ra là không đụng chết bọn họ thì sẽ không bỏ qua!

“Đi thôi!” Bạch Dương cắn chặt răng, không biết lấy sức từ đâu ra mà đỡ lấy Phó Kình Hiên, chạy về phía trước mấy bước rồi cứ thế nhào luôn vào trong bồn hoa.

Lúc hai người ngã xuống, những bông hoa kiều diễm đang nở trong bồn bị đè nát cả một mảng lớn.

Trên người Bạch Dương và Phó Kình Hiên cũng dính không ít cánh hoa.

Nếu như không phải bây giờ đang xảy ra chuyện xe đụng người buộc bọn họ phải ngã vào đây để né thì cảnh tượng hai người cùng ngã vào trong bụi hoa sẽ rất lãng mạn đấy.

Cố Tử Yên thấy Bạch Dương và Phó Kình Hiên ngã vào trong bụi hoa, sắc mặt lại nhăn nhó.

Chết tiệt!

Lại để bọn họ tránh thoát!

Tại sao mình muốn đụng chết bọn họ lại khó khăn thế này chứ?

Cố Tử Yên vô cùng không cam lòng, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm hai người trong bụi hoa, thế là quên nhìn trước mặt, xe của cô ta cứ thế đâm mạnh vào bồn hoa.

“Rầm!”

Xe Cố Tử Yên vì cú va chạm mà ngừng lại, xe phát ra tiếng còi cảnh báo u la u la cực kỳ chói tai.

Cả người Cố Tử Yên cũng đập vào vô lăng, ngực bỗng chốc đau đớn khôn cùng, đầu cũng choáng váng, còn có dòng nhiệt nóng bỏng chảy xuống từ trên trán.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1446


Chương 1446

Cô ta sờ lên thử, là máu!

Thế mà mình lại bị thương rồi!

Cố Tử Yên cắn răng nghiến lợi, tay cũng run rẩy, trong lòng cực kỳ căm hận.

Rõ ràng cô ta tới đây là để tông chết Bạch Dương và Phó Kình Hiên, vậy mà bọn họ chẳng xi nhê gì, còn mình thì lại bị thương chảy máu!

Đáng chết, đáng chết!

“Tiếng gì đó!” Ngay khi Cố Tử Yên đang tức giận không chịu nổi, thở hổn hển nện lên tay lái thì trợ lý Trương dẫn theo mấy bảo vệ chạy qua bên này.

Cố Tử Yên thấy được, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Đi, phải đi ngay lập tức!

Nếu còn không đi nữa thì thật sự không chạy được.

Bây giờ cô ta là tội phạm trốn trại, lại làm ra hành vi cố ý giết người thế này, nếu như bị bắt thì thật sự xong đời rồi.

Cô ta vất vả lắm mới chạy trốn khỏi sự theo dõi của cảnh sát, tuyệt đối không được bị bắt về thêm một lần nào nữa!

Cố Tử Yên cắn chặt răng, sau đó gắng gượng khởi động chiếc xe đã nát đầu, sau đó đạp chân ga, phóng khỏi nơi này.

Tất nhiên, trước khi đi cô ta cũng không quên quay đầu sang nhìn bồn hoa một cái, ánh mắt lạnh lẽo như loài rắn độc.

Lần này không g iết chết bọn họ.

Lần tiếp theo, bọn họ tuyệt đối sẽ không tốt số như vậy nữa đâu.

Ngày cô ta quay trở lại cũng chính là ngày chết của bọn họI Trong bồn hoa, Bạch Dương choáng váng, đầu nặng tru, cô cố ngồi dậy, không chút đề phòng mà đối mắt với Cố Tử Yên trong xe.

Giây phút đó, mặt Bạch Dương lập tức kinh hãi.

Cố Tử Yên!

Thế mà lại là Cố Tử Yên!

“Tổng giám đốc Phó, cô Bạch!” Trợ lý Trương đi tới chỗ Bạch Dương và Phó Kình Hiên, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Hai người không sao chứ?”

Anh ta không đi tiễn cô Bạch cùng tổng giám đốc Phó mà ở lại trong đại sảnh của tập đoàn.

Bởi vì anh ta biết tổng giám đốc Phó muốn một mình tiễn cô Bạch, cho nên kẻ làm trợ lý như anh ta cũng không cần phải qua đó làm kỳ đà cản mũi làm gì.

Nhưng mà anh ta đợi một lúc lâu, mãi mà vẫn không thấy tổng giám đốc Phó trở lại, rồi đột nhiên nghe thấy tiếng va chạm ầm ï bên ngoài.

Anh ta tò mò chuyện gì đã xảy ra, vậy là lập tức mang theo mấy bảo vệ đi ra kiểm tra.

Không ngờ vừa ra xem lại thấy cô Bạch và tổng giám đốc Phó ngã nhào trong bồn hoa, mà trước bồn hoa đó còn có một chiếc xe tông thẳng vào.

Giây phút đó, anh ta bỗng hiểu ra tổng giám đốc Phó và cô Bạch suýt chút nữa bị chiếc xe kia tông trúng.

Nhưng vào lúc anh ta chuẩn bị cho người ngăn chiếc xe kia lại, tài xế của chiếc xe lại lái xe đi trước một bước!

Không còn cách nào khác, anh ta chỉ đành ghi nhớ biển số xe, kiểm tra tình hình của tổng giám đốc Phó và cô Bạch trước.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1447


Chương 1447

“Bọn tôi không sao.” Bạch Dương lắc đầu một cái, sau đó chỉ phương hướng Cố Tử Yên rời đi, vội vàng nói: “Mau đuổi theo, người vừa rồi ở trên chiếc xe kia chính là Cố Tử Yên!”

“Cái gì?” Mặt trợ lý Trương kinh hãi, sau đó lại sa sâm đi: ‘Lại là Cố Tử Yên ư!”

“Đi mau đi.” Lúc này, Phó Kình Hiên cũng chịu đựng cơn choáng đầu, mở miệng ra lệnh.

Trợ lý Trương gật đầu một cái: “Vâng, tôi sẽ phái người đuổi theo ngay.”

Nói rồi, anh ta để cho hai bảo vệ trong đó lái xe rời đi.

Bạch Dương nhảy xuống khỏi bồn hoa, sau đó đi sang đỡ Phó Kình Hiên dậy.

Nhưng bởi vì Phó Kình Hiên trẹo chân nên không thể nào tự mình đi bộ được.

Cô muốn đỡ anh xuống từ bồn hoa cũng không phải một chuyện dễ dàng.

Cuối cùng vẫn là trợ lý Trương giúp cô đỡ Phó Kình Hiên xuống.

“Tổng giám đốc Phó, trừ chân ra anh có còn bị thương ở chỗ nào nữa không?” Trợ lý Trương quan sát Phó Kình Hiên, vội vàng hỏi.

Bạch Dương cũng đang kiểm tra tình huống của Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên phất tay: “Những chỗ khác không sao, chỉ có chân thôi.”

Chân của anh bị trẹo lúc ôm Bạch Dương ngã xuống đất.

Trừ chỗ này ra thì không có chỗ nào bị thương nữa.

“Cho dù có bị thương những chỗ khác hay không cũng phải tới cho bác sĩ kiểm tra một lượt.” Bạch Dương đỡ cánh tay Phó Kình Hiên rồi nói.

Trợ lý Trương cũng đồng ý với lời cô, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi bác sĩ.

“Về văn phòng trước đi đã.” Phó Kình Hiên híp mắt nói, sau đó nhìn về phía Bạch Dương: “Em cũng đi cùng đi.”

Bạch Dương gật đầu: “Được.”

Đột nhiên gặp phải loại chuyện này, quả thật cô không thể cứ thế trở về.

Ít nhất cũng phải chắc chắn rốt cuộc anh có bị thương những chỗ khác hay không mới được.

Ba người quay trở lại văn phòng của Phó Kình Hiên.

Một lát sau, bác sĩ mà trợ lý Trương gọi cũng đã đến.

Bạch Dương dọn dẹp đồ trên bàn trà, để bác sĩ đặt hòm thuốc, chẩn đoán cho Phó Kình Hiên.

Nhưng bác sĩ vừa mới buông hòm thuốc xuống, Phó Kình Hiên đã chỉ Bạch Dương, nói: “Xem cho cô ấy trước.”

“Tổng giám đốc Phó!”

“Không được!”

Trợ lý Trương và Bạch Dương đồng thanh lên tiếng, đều không đồng ý quyết định này của anh.

Theo trợ lý Trương quan sát, nhìn qua cô Bạch chẳng bị làm sao cả.

Mà chân của tổng giám đốc Phó còn đang sưng kia kìa.

Cho nên về tình về lý, đều hẳn phải xem cho tổng giám đốc Phó trước chứ không phải là cô Bạch.

Bạch Dương cũng nghĩ tương tự như vậy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1448


Chương 1448

Chưa nói đến chuyện cùng lắm cô chỉ bị trầy da cánh tay một xíu, chỉ bằng việc anh cứu cô thôi, cô cũng phải để cho anh kiểm tra trước.

Thấy Bạch Dương xụ mặt, mặt đầy vẻ không đồng ý, bờ môi mỏng Phó Kình Hiên khẽ mấp máy, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng với uy nghiêm của cô, anh vẫn ngậm miệng lại.

Lúc này Bạch Dương mới thu ánh mắt về, nhìn sang bác sĩ mặc áo blouse trắng, lễ phép cười một tiếng: “Phiền bác sĩ xem cho anh ấy trước.”

“Được.” Bác sĩ gật đầu, nhìn Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, mời nâng chân lên một chút.”

Phó Kình Hiên cau mày, có chút không vui.

Bạch Dương nhếch đôi môi đỏ mọng, thúc giục: “Còn ngây ra đó làm gì, còn không mau nâng chân lên. Anh mà không nâng lên thì bác sĩ làm sao xem cho anh được?”

Nói rồi, cô cứ thế cúi người xuống, ôm lấy cái chân bị thương kia của anh.

Phó Kình Hiên không ngờ cô sẽ làm như vậy, cả người bỗng nhiên cứng đờ.

Mà anh cứng đờ ra như thế khiến Bạch Dương nâng chân anh phải cố gắng hết sức, không nhịn được mà vỗ bả vai anh một cái: “Làm gì vậy, thả lỏng chút đi!”

Phó Kình Hiên như bị đánh thức, không nhịn được cong môi cười một tiếng, sau đó thả lỏng người.

Bạch Dương cảm giác được chân anh không căng như vậy nữa, cuối cùng lúc này mới nâng chân anh lên, đặt vào trên ghế sô pha: “Phiền bác sĩ ạ.”

“Được.” Bác sĩ đáp một tiếng, sau đó đi tới ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, kiểm tra vết thương cho Phó Kình Hiên.

Nhìn Phó Kình Hiên rõ ràng cực kỳ chống đối việc có người đụng vào chân mình, nhưng bởi vì Bạch Dương trấn áp nên một câu cũng không dám ho he. Trợ lý Trương không kìm được, che miệng cười trộm.

Đây chắc hẳn là viêm khí quản mà người ta hay nói đây rồi.

Dường như biết trợ lý Trương đang cười điều gì, Phó Kình Hiên híp mắt lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta.

Ngay cả người yêu cũng không có mà còn có mặt mũi đi cười tôi đây à?

“..” Sau khi trợ lý Trương hiểu ý của Phó Kình Hiên, khóe miệng khẽ run rẩy, nhất thời không cười nổi nữa, trong lòng bi thương không ngứớt.

Đúng thế, anh ta đã ba mươi nồi bánh chưng rồi mà ngay cả một cô người yêu cũng không có.

Về điểm này, anh ta quả thật quá thất bại.

Bạch Dương không biết cặp ông chủ và nhân viên kia đang thầm trêu chọc gì nhau.

Cô ngồi xuống, nhìn mắt cá chân sưng đỏ của Phó Kình Hiên, có chút lo lắng hỏi: “Bác sĩ, chân của anh ấy có nghiêm trọng không ạ?”

Bác sĩ đè lên mắt cá chân Phó Kình Hiên một cái.

Phó Kình Hiên bị đau cau mày.

Bác sĩ thấy vậy, trong lòng thầm cân nhắc rồi xoay người lấy thuốc ướp lạnh trong hòm thuốc ra lắc lắc hai cái, vừa phun lên mắt cá chân sưng đỏ của Phó Kình Hiên, vừa đáp lời: ‘Không có gì đáng ngại, chỉ là dây chẳng của tổng giám đốc Phó bị tổn thương chút thôi, qua vài ngày là có thể đi lại rồi”

Nghe thế, Bạch Dương bỗng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Cô ngẩng đầu nhìn về phía Phó Kình Hiên, vui vẻ cười một tiếng với anh: “Nghe chưa, bác sĩ nói qua vài ngày là anh sẽ khỏe lại.”

Phó Kình Hiên dịu dàng gật đầu: “Nghe rồi”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1449


Chương 1449

Bạch Dương đứng lên: “Chuyện vừa rồi thật sự rất cảm ơn anh.”

Lúc ấy cô đang lên xe, chỉ nghe thấy phía sau có tiếng xe, cũng không quay đầu xem chiếc xe kia thế nào.

Bởi vì cô cho rằng chỉ là chiếc xe đi ngang qua thôi.

Lại không ngờ tới đó lại là một chiếc xe nguy hiểm cướp mạng người.

Mà nếu không phải lúc ấy anh phản ứng kịp thời rồi kéo cô lại phía sau thì sợ rằng cô thật sự bị Cố Tử Yên tông bay ra ngoài.

“Em không cần cảm ơn tôi. Trong tình huống đó, dù là ai cũng sẽ giúp thôi.

Huống hồ chỉ tôi yêu em, làm sao tôi có thể trơ mắt nhìn em xảy ra chuyện trước mặt tôi được.” Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương, vẻ mặt nghiêm túc nói.

Nếu như cô thật sự xảy ra chuyện trước mặt anh, chỉ sợ cả đời này anh cũng không thể nào tha thứ cho mình.

Bởi vì anh không cứu được cô.

Cho nên anh vẫn luôn rất vui mừng vì mình đã tiễn cô đến ven đường.

Nếu không, chỉ có một mình cô thì có lẽ bây giờ cô đã…

Tay Phó Kình Hiên chợt nắm chặt, không dám nghĩ thêm nữa.

Suy nghĩ này đã vượt ra khỏi phạm vi anh có thể tiếp nhận.

Như vậy thì tốt, chuyện như bây giờ là tốt rồi.

Nghe người đàn ông tỏ tình, tim Bạch Dương đập dồn dập, hơi hé miệng nói: “Cho dù là thế thì anh cũng không nên mạo hiểm tới cứu tôi. Anh không sợ anh cũng…”

“Tôi sợ em có chuyện hơn.” Phó Kình Hiên cắt ngang lời nói của cô.

Dù sao thì so với an nguy của mình, anh càng muốn để cô còn sống hơn.

Con ngươi Bạch Dương hơi co rụt lại, sau đó quay lưng đi, giơ tay lên lau đi giọt lệ ở khóe mắt chảy ra không biết là tâm trạng gì, giọng hơi nghẹn ngào nói: “Phó Kình Hiên, có ai từng nói rằng thật ra anh rất ngốc hay không? Vì cứu tôi mà anh tình nguyện đánh đổi mạng mình, như vậy có đáng giá hay không?”

“Người khác tôi không biết, nhưng đối với †ôi mà nói, đáng.” Phó Kình Hiên gật đầu rất nghiêm túc.

Bạch Dương cắn môi: “Anh đúng yêu đến não tàn rồi.”

Phó Kình Hiên cười khẽ: “Chỉ đành vậy thôi, đời này tôi đã thua trong tay em rồi, em nói xem tôi có thể làm sao nữa?”

Bạch Dương khẽ ngẩng đầu, hít một hơi rồi đ è xuống lời thỏa hiệp muốn nói ra trong lòng kia, xoay người lại nhìn anh: “Sau này đừng có xúc động như vậy nữa. Nếu như anh thật sự mất mạng vì tôi, anh cảm thấy †ôi có thể yên tâm được không? Cho nên Phó Kình Hiên, vì chính anh, cũng là vì…

tôi, anh hãy bảo trọng chính bản thân mình được không? Tôi không hy vọng lại nhìn thấy anh bị thương vì tôi nữa!”

Khựng lại một nhịp, cô nói thêm: “Nếu như lần này không bắt được Cố Tử Yên, sau này nếu muốn bắt cô ta sẽ rất khó khăn.

Không biết chừng lúc nào đấy cô ta sẽ nhảy ra đối phó với tôi, khi đó nhất định anh sẽ vì giúp tôi mà khiến bản thân rơi vào trong hoàn cảnh nguy hiểm. Cho nên Phó Kình Hiên, anh đừng nhúng tay vào nữa. Đây là ân oán giữa tôi và Cố Tử Yên, tôi không muốn khiến anh phải dính dáng vào.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1450


Chương 1450

Trợ lý Trương ở bên cạnh gật đầu một cái, bày tỏ ủng hộ cô.

Thân là trợ lý của tổng giám đốc Phó, cũng là bạn của tổng giám đốc Phó, dĩ nhiên anh ta hy vọng tổng giám đốc nhà mình bình an vô sự, đừng can thiệp vào ân oán giữa cô Bạch và Cố Tử Yên.

Nhưng anh ta càng rõ ràng rằng tổng giám đốc Phó nhà mình sẽ tuyệt đối không thể không nhúng tay vào.

Không nhúng tay vào thì ai sẽ bảo vệ cô Bạch đây?

Đúng như dự đoán, Phó Kình Hiên lắc đầu một cái: “Sợ rằng không được rồi. Dù tôi không muốn thì cũng phải nhúng tay. Em vẫn chưa nhận ra sao? Đây không còn là ân oán giữa em và Cố Tử Yên nữa, mà là của ba người chúng ta.”

“Cái gì?” Vẻ mặt Bạch Dương hơi biến sắc.

Phó Kình Hiên nghĩ tới chuyện vừa xảy ra dưới lầu, quanh thân ngập tràn hơi lạnh: “Vừa rồi ở dưới lầu, cô ta không hề chỉ đơn thuần nhằm vào em mà cô ta cũng muốn giết tôi nữa.”

“Sao có thể thế được!” Bạch Dương trợn †rừng mắt kinh ngạc thốt lên.

Phó Kình Hiên khẽ hé bờ môi mỏng, bình thản nói: “Không có gì là không thể cả. Nếu như không phải cô ta muốn giết tôi thì cô †a sẽ không quay lại đâm chúng ta một lần nữa. Khi đó chúng ta ở cùng một chỗ, cô ta không thể nào chỉ tông mỗi em mà chừa tôi ra được.”

Lời này của anh khiến Bạch Dương không thốt nên lời.

Đúng thế, nếu như Cố Tử Yên không muốn giết Phó Kình Hiên, thì vào lần thất bại đầu tiên đã lái xe đi thẳng luôn rồi, chứ không phải là quay đầu tông lại thêm một lần nữa.

Cho nên, Cố Tử Yên thật sự muốn tông chết cả cô và Phó Kình Hiên.

“Nhưng mà vì sao chứ? Không phải cô ta yêu anh sao?” Bạch Dương siết chặt tay, nhìn người đàn ông.

Trong mắt người đàn ông thoáng qua vẻ chán ghét: “Ai cần cô ta yêu chứ? Huống hồ gì, cô ta chưa từng yêu tôi.”

“Chưa từng yêu anh?” Trên mặt Bạch Dương tràn đầy kinh ngạc.

.

Không thể nào có chuyện này được.

Nếu Cố Tử Yên chưa bao giờ yêu Phó Kình Hiên, vậy thì tính chiếm hữu đến cực đoan của Cố Tử Yên đối với Phó Kình Hiên là thế nào đây?

Như thấu được suy nghĩ của Bạch Dương, Phó Kình Hiên lạnh lùng giải thích: “Thứ mà cô ta yêu chỉ là thân phận của tôi thôi!

Sau khi tỉnh dậy từ vụ tai nạn xe hơi trước đây, tôi đã nhờ Trương Trình điều tra Cố Tử Yên, từ đó tìm ra được manh mối rất quan trọng.”

“Là gì vậy?” Bạch Dương hỏi.

Trợ lý Trương trả lời: “Chính là Cố Tử Yên đã biết mình không phải là con gái ruột của Cố Việt Bân từ lâu rồi.”

“Đúng vậy. Lúc Cố Tử Yên mười tám tuổi, cô ta đã phát hiện ra mình không phải là con gái của Cố Việt Bân. Ông ta không định để cho cô ta kế thừa Tam Thịnh. Mà cho dù có đưa Tam Thịnh cho cô ta đi chăng nữa, cô ta cũng thừa biết bản thân cô ta chẳng có xíu tài kinh doanh nào. Điều 2/1 mà cô ta rõ hơn bất kì ai chính là cho dù bản thân có dùng trăm phương ngàn kế cũng không thể nảo nuôi nổi Tam Thịnh, Tam Thịnh trong tay cô ta không bị phá sản thì cũng bị các cổ đông khác cướp mất. Vì thế để có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý suốt đời mà cô ta để mắt tới rất nhiều người đàn ông trong giới.”

Nghe Phó Kình Hiên nói vậy, Bạch Dương kinh ngạc há hốc miệng: “Không phải chứ?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1451


Chương 1451

“Cô Bạch, đây là sự thật. Tôi đã điều tra được những ứng cử viên mà Cố Tử Yên để mắt vào lúc đó rồi. Tất cả đều là con cháu nhà giàu, lý lịch tốt lại còn độc thân, trong đó người đứng đầu chính là tổng giám đốc Phó của chúng tôi. Nhưng vào thời điểm đó, khoảng cách giữa nhà họ Cố và nhà họ Phó quá xa, Cố Tử Yên không thể tìm được cơ hội với tổng giám đốc Phó, mãi cho đến khi cô ta phát hiện ra cô và tổng giám đốc Phó là bạn qua thư của nhau.”

“Bạn qua thư…” Sắc mặt của Bạch Dương trầm xuống, đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó.

Thì ra là vậy!

Thời đại học cô và Cố Tử Yên là bạn học kiêm bạn cùng phòng.

Khi còn là sinh viên năm nhất, Cố Tử Yên vô tình nhìn thấy cô ngồi viết thư, còn cười nhạo rằng bây giờ đã ở thời đại nào mà cô vẫn còn giao tiếp với mọi người theo cách cổ lỗ sĩ như thế cơ chứ.

Vì thế mà Cố Tử Yên còn rủ thêm các sinh viên khác trong khoa để cười nhạo cô.

Nhưng đột nhiên có một ngày, Cố Tử Yên luôn coi thường việc viết thư giao tiếp của cô thì lại đột nhiên hỏi cô về người bạn qua thư kia, còn nói gì mà cũng muốn có được một người bạn tâm giao như thế.

Chắc lúc ấy bằng cách nào đó Cố Tử Yên đã phát hiện ra Phó Kình Hiên là người viết thư cho cô rồi, sau đấy nảy ra ý định mạo danh cô. Bằng cách này, không phải Cố Tử Yên sẽ mỹ mãn đạt được cơ hội có quan hệ với Phó Kình Hiên sao?

Nghĩ đến đây, Bạch Dương nhắm mắt lại, cố nén cơn tức giận: “Là lỗi của tôi. Do ngay từ đầu tôi đã không phát hiện ra âm mưu của Cố Tử Yên.”

Nếu cô nhận ra người trao đổi thư với mình trước Cố Tử Yên, nhận ra người đó là Phó Kình Hiên mà cô yêu đến si mê si dại.

Có lẽ cô và Phó Kình Hiên sẽ không bao giờ đi đến tình trạng như hôm nay.

Cũng sẽ không có Cố Tử Yên ở giữa ngăn cách bọn họ.

Phó Kình Hiên nắm lấy bàn tay đang hơi run rẩy của Bạch Dương, kéo về phía ngực mình.

Bạch Dương đứng không vững, bất ngờ ngã vào vòng tay anh.

Anh ôm cô, nhẹ nhàng vuốt tóc cô: ‘Không phải lỗi của em. Người sai là tôi, là do †ôi không nói cho em biết thân phận của mình”

Thực ra lúc đó không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện nói cho cô biết anh là ai.

Nhưng vì mãi chưa tìm được tim nên anh vẫn giữ kín không nói.

Vì vậy mà Cố Tử Yên đã có thể nhân cơ hội để xen vào giữa cả hai, là lỗi từ cả hai người bọn họ.

Không phải chỉ do một mình cô.

Nhưng không còn quan trọng nữa rồi, bọn họ đã bỏ lỡ nhau sáu năm, về sau tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện đó lần nào nữa!

Mặc dù Bạch Dương đang choáng váng vì Phó Kình Hiên đột nhiên ôm lấy mình, nhưng cô không thể giải thích được lí do †ại sao mình không muốn đẩy anh ra.

Cô cảm thấy cái ôm của anh dường như khiến cô yên tâm lại.

Cứ như vậy, trán của Bạch Dương lẳng lặng đặt lên vai Phó Kình Hiên, cô mở miệng nói: “Vậy ý của anh là Cố Tử Yên chưa bao giờ yêu anh mà chỉ yêu thân phận, tiền bạc và địa vị của anh? Bởi vì anh có thể cho cô ta cuộc sống xa hoa nhất mà cô ta muốn?”

“Đúng vậy.” Phó Kình Hiên hơi nghiêng đầu ngửi mùi thơm trên tóc cô, dùng giọng hơi khàn khàn nói.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1452


Chương 1452

Bạch Dương cụp mắt xuống: “Thật ra tôi cảm thấy cô ta vẫn có chút tình cảm với anh. Tôi có thể nhìn ra được.”

Ánh mắt ghen tị của Cố Tử Yên đối với cô không phải là giả.

Cho nên nếu Cố Tử Yên không yêu Phó Kình Hiên, cô ta cũng sẽ không ghen tị với cô như thế.

Phó Kình Hiên nhíu chặt lông mày: “Không cần cô ta có tình cảm với tôi hay không thì †ôi đều không cần. Quá kinh tởm!”

Nghe vậy, không hiểu sao tâm trạng của Bạch Dương lại vui vẻ, khóe miệng cô cũng bất giác mỉm cười: “Tôi nghĩ là mình biết †ại sao Cố Tử Yên lại ra tay với anh rồi. Có lẽ là vì yêu sinh hận đấy”

“Chẳng sao, cô ta đã muốn giết thì cứ cho cô ta thử xem.” Phó Kình Hiên nheo mắt lại, †rong mắt nhoáng hiện vẻ sắc lạnh, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Anh nhẹ nhàng buông Bạch Dương ra, nhìn vào mắt cô: “Cho nên bây giờ không còn là ân oán giữa em và Cố Tử Yên nữa rồi, mà là của ba người chúng ta. Đừng nói những lời như bảo tôi đừng xen vào nữa. Ngay cả khi tôi không xen vào thì Cố Tử Yên cũng sẽ không để yên cho tôi, em hiểu không?”

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương mấp máy, nhưng cô cũng không còn gì để nói, cuối cùng gật đầu: “Ừ.”

Đột nhiên, bác sĩ vẫn luôn đắp thuốc vào chân Phó Kình Hiên đồng thời được nhét đầy cả đống cơm chó đến no căng cả bụng bỗng đứng dậy: “Được rồi tổng giám đốc Phó, chân của anh đã được băng bó xong. Trong mười hai giờ tới không được đụng vào nước, nhưng vẫn có thể lau qua bằng khăn. Chú ý cẩn thận để không chạm hoặc va chân vào đâu là được.”

Phó Kình Hiên ậm ừ: “Tôi hiểu rồi, qua xem cho cô ấy đi.”

“Được.” Bác sĩ gật đầu, sau đó nhìn về phía Bạch Dương: “Cô Bạch, cô qua bên này ngồi đi.”

Bạch Dương đáp một tiếng rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh bác sĩ. Cô xắn tay áo để lộ ra cánh tay xước da, nhờ bác sĩ xử lý.

Đúng lúc này, điện thoại di động của trợ lý Trương vang lên: “Tổng giám đốc Phó, bảo vệ mà tôi cử ra để đuổi theo Cố Tử Yên gọi tới.”

Phó Kình Hiên nheo mắt lại: “Nghe máy!”

Bạch Dương cũng quay đầu lại, nhìn chằm chằm trợ lý Trương.

Dưới ánh nhìn của hai người, trợ lý Trương bật loa ngoài trả lời cuộc gọi: “Tôi nghe đây, có đuổi được người không?”

“Xin lỗi trợ lý Trương, tôi đã để mất dấu cô †a rồi…” Giọng nói khúm núm của bảo vệ phát ra từ đầu dây bên kia.

Sắc mặt trợ lý Trương đột nhiên sa sầm xuống: “Cái gì? Mất dấu? Hai người đàn ông lái một chiếc xe tốt như vậy mà không đuổi theo kịp một chiếc xe hỏng?”

Nói lời này ra ai mà tin cho được.

Vẻ mặt của Phó Kình Hiên cũng trở nên khó coi, áp suất không khí xung quanh cơ thể anh giảm xuống rõ rệt.

Lòng bàn tay của Bạch Dương cũng siết chặt, trên mặt cô hiện lên vẻ “Sao có thể xảy ra chuyện này”.

Theo cô nghĩ, hai bảo vệ kia chắc chắn sẽ có thể bắt được Cố Tử Yên.

Nhưng ngoài dự đoán, Cố Tử Yên đã bỏ chạy thành công.

Như cô đã vừa nói với Phó Kình Hiên, nếu không bắt được Cố Tử Yên ngược lại còn khiến cô ta bỏ chạy, thì sau này sẽ rất khó để có thể bắt lại được.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1453


Chương 1453

Cố Tử Yên ẩn mình trong bóng tối chắc chắn là một quả bom hẹn giờ cực lớn.

Không biết đến khi nào cô ta sẽ lại bất ngờ nhảy ra đối phó bọn họ.

Kết quả tệ nhất lại cứ vậy mà xuất hiện.

Ở đầu bên kia điện thoại, hai nhân viên bảo vệ cúi đầu nghe trợ lý Trương quở trách.

“Thực sự xin lỗi trợ lý Trương, không phải chúng tôi cố ý đâu. Vốn dĩ đã đuổi theo gần tới rồi, định chặn cô ta lại nhưng đột nhiên lại có hai chiếc xe ô tô từ đâu lao lên, cố tình cản xe của chúng tôi.”

“Cố tình cản xe!” Bạch Dương cắn môi: “Có người giúp đỡ Cố Tử Yên sao?”

“Rõ ràng.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương tức giận vỗ vào ghế sô pha: “Cô ta còn có người khác giúp nữa sao? Ai sẽ giúp cô ta? Mạnh San? Hay vợ chồng Cố Việt Bân?”

Không thể là Cao Linh được.

Giờ Cao Linh cũng đang rối tỉnh mù lên, còn khó bảo toàn được bản thân thì làm sao cô ta có thể sắp xếp giúp đỡ Cố Tử Yên được.

Vì vậy hai khả năng duy nhất chính là ba người này.

Đương nhiên cũng có thể là người khác, nhưng khả năng xảy ra không quá lớn.

Dù sao thì hiện tại Cố Tử Yên đã không còn là Cố Tử Yên của trước đây nữa. Cho nên những người năm xưa vì Phó Kình Hiên mà nịnh nọt Cố Tử Yên đã tránh xa cô ta từ lâu 1 rồi, không thể nào giúp cô ta được.

“Bất kể là ai thì chỉ cần điều tra thêm là biết thôi.” Phó Kình Hiên nheo mắt, trầm ‘CỤC CƯNG” giọng nói.

Bạch Dương gật đầu, cô cũng cảm thấy như vậy.

Bây giờ nghĩ xem rốt cuộc là ai giúp Cố Tử Yên thì chẳng có nghĩa lý gì.

Tất cả vẫn phải xem kết quả điều tra.

“Cứ gọi người về trước đi.” Phó Kình Hiên day trán, anh nhìn trợ lý Trương.

Người đi theo đã bị mất dấu thì không cần phải tiếp tục truy đuổi nữa.

Trợ lý Trương đẩy gọng kính: “Vâng thưa tổng giám đốc Phó.”

Nói xong, anh ta căn dặn hai bảo vệ kia về trước.

Bấy giờ, bác sĩ cũng đã xử lý xong canh tay trầy da của Bạch Dương, đang cởi bao tay ra: “Được rồi cô à. Vết thương của cô đã được xử lý xong, trong thời gian hồi phục thì sẽ hơi ngứa, chỉ cần đừng cào thì sẽ không để lại sẹo.”

“Được, tôi biêt rôi, cám ơn bác sĩ.” Bạch Dương mỉm cười trả lời.

“Đừng khách sáo.” Bác sĩ đeo quai xách hộp thuốc trên vai: “Vậy tôi đi trước nhé, tổng giám đốc Phó.”

Phó Kình Hiên giương cằm: “Trương Trình, đưa bác sĩ ra ngoài đi, sẵn đi qua phòng quan sát xem thử Cố Tử Yên xuất hiện ở khu vực gần đây từ lúc nào.”

“Vâng!” Trợ lý Trương gật đầu rồi ra hiệu mời bác sĩ đi cùng.

Hai người một trước một sau đi khỏi.

Căn phòng lớn như vậy mà chỉ còn lại hai người Phó Kình Hiên và Bạch Dương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1454


Chương 1454

Bạch Dương cúi đầu nhìn chân anh: “Anh muốn đi toilet hay qua bàn làm việc à?”

“Không!” Phó Kình Hiên cử động chân: “Vì sao lại hỏi như vậy?”

Bạch Dương đáp: ‘Ý của tôi là nếu anh muốn đi vệ sinh hay qua bàn làm việc xử lý văn kiện thì cứ gọi cho tôi, tôi đỡ anh đi, dù sao chân của anh cũng không bước đi được.”

“Hóa ra là vậy.” Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi, nếu tôi cần thì không khách sáo đâu nhé.”

“Ừm, vậy là tốt rồi.” Bạch Dương cười một tiếng: “Nếu anh khách sáo thì tôi sẽ cảm thấy khó chịu. Nói thế nào thì cũng vì tôi mà chân anh mới bị thương.”

Mặc dù biết là Cố Tử Yên nhằm vào cả hai người họ.

Nhưng nếu Phó Kình Hiên không cứu cô mà né đi, anh sẽ không xảy ra chuyện.

Suy cho cùng, vẫn do cô liên lụy đến anh.

Nhìn sự tự trách trên gương mặt Bạch Dương mà Phó Kình Hiên khẽ thở dài: “Được rồi, những chuyện này đều do tôi tự nguyện, em đừng để trong lòng.”

“Tôi biết nhưng mà…”

Bạch Dương còn chưa dứt câu thì điện thoại đã chợt reo lên.

Cô nhíu mày, lấy điện thoại từ trong túi xách ra nhìn thử, là Lục Khởi gọi.

“Tôi nghe điện thoại.” Bạch Dương quay đầu báo với Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Nghe đi.”

Bạch Dương trượt nút trả lời rồi đặt di động kề bên tai: “Alo, A Khởi.”

“Cục cưng, em vẫn chưa đưa đồ trang sức cho Phó Kình Hiên sao?” Lục Khởi ở bên đầu dây kia hỏi.

Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên: “Đưa rồi”

“Vậy sao em còn chưa về? Đã lâu như vậy rồi, không phải em nói cần phải đi nghiệm thu nhà máy à?” Lục Khởi lại hỏi.

Bạch Dương giơ cổ tay nhìn đồng hồ: “Em có chút chuyện níu chân nên chắc tối nay mới về”

“Có việc giữ chân à? Chuyện gì thế cục cưng?” Lục Khởi lo lắng hỏi: “Cần anh giúp không?”

Bạch Dương vừa cười vừa lắc đầu: “Không cần đâu, tạm thời thì đã được giải quyết rồi”

“Ra thế à. Vậy được rồi, có gì em đến đây nhanh nhé, nếu trễ nữa là đội thi công sẽ tan làm đấy.” Lục Khởi yên tâm nói.

Bạch Dương gật đầu ừ một tiếng: “Ừ, em sẽ qua đó nhanh thôi.”

“Được rồi, vậy anh cúp máy trước đây.”

Dứt lời, Lục Khởi ngắt máy.

Bạch Dương đặt điện thoại xuống.

Phó Kình Hiên rót ly nước cho cô: “Lục Khởi nói gì vậy?”

“Cảm ơn.” Bạch Dương nhận ly nước rồi cảm ơn anh, bấy giờ mới trả lời vấn đề: “Mấy tháng trước chẳng phải vì Cố Tử Yên mà anh nhường tôi một mảnh đất à? Về sau tôi dùng nó để xây nhà máy, bây giờ cũng gần như xong cả rồi, chỉ cần nghiệm thu là được.”

“Chúc mừng em nhé.” Phó Kình Hiên cười nói: “Nhà máy thành lập xong thì sau này không cần giao hàng hóa cho công ty khác làm rồi”

Anh đưa ly nước của mình về phía Bạch Dương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1455


Chương 1455

Bạch Dương nở nụ cười, cụng ly: “Anh nói †an làm đấy.” Lục Khởi yên tâm nói.

Bạch Dương gật đầu ừ một tiếng: “Ừ, em sẽ qua đó nhanh thôi.”

“Được rồi, vậy anh cúp máy trước đây.”

Dứt lời, Lục Khởi ngắt máy.

Bạch Dương đặt điện thoại xuống.

Phó Kình Hiên rót ly nước cho cô: “Lục Khởi nói gì vậy?”

“Cảm ơn.” Bạch Dương nhận ly nước rồi cảm ơn anh, bấy giờ mới trả lời vấn đề: “Mấy tháng trước chẳng phải vì Cố Tử Yên mà anh nhường tôi một mảnh đất à? Về sau tôi dùng nó để xây nhà máy, bây giờ cũng gần như xong cả rồi, chỉ cần nghiệm thu là được.”

“Chúc mừng em nhé.” Phó Kình Hiên cười nói: “Nhà máy thành lập xong thì sau này không cần giao hàng hóa cho công ty khác làm rồi”

Anh đưa ly nước của mình về phía Bạch Dương.

Bạch Dương nở nụ cười, cụng ly: “Anh nói Hiên nhìn cô.

Bạch Dương nghe xong thì vội lắc đầu, khoát tay nói: “Không cần, tôi không cần anh giúp. Tôi định đích thân đi nước ngoài một chuyến để tìm thử”

“Ra nước ngoài?” Phó Kình Hiên nhíu mày.

Bạch Dương bưng ly nước: “Ừ, mùng mười tháng sau, một bạn học thời đại học của tôi đính hôn, hai ngày trước vừa mới nhận điện thoại của cô ấy mời đi tham dự lễ đính hôn. Nghe nói, gia đình chồng sắp cưới của cô ấy kinh doanh khoáng sản nên hợp tác với nhiều xí nghiệp thiết bị, tôi định †ìm mối mua sắm qua buổi lễ đính hôn của cô ấy.”

Mùng mười tháng sau, buổi lễ đính hôn, gia đình chồng sắp cưới kinh doanh khoáng sản…

Lại trùng hợp đến vậy ư?

Phó Kình Hiên thoáng liếc qua bàn làm việc của minh, trong ngăn kéo vẫn còn thư mời tiệc đính hôn.

Mà nhân vật chính của buổi tiệc lại giống hệt lời cô nói, cử hành tiệc đính hôn vào mùng mười tháng sau, gia đình kinh doanh khoáng sản.

Thế nên lễ đính hôn mà bọn họ phải đi là một đúng không?

Nghĩ vậy, Phó Kình Hiên cong môi, không khỏi cười ra tiếng.

Bạch Dương khó hiểu nhìn anh: “Anh cười cái gì thế?”

“Không có gì.’ Phó Kình Hiên cụp mắt giấu đi ý cười còn chưa biến mất trong đó rồi khẽ khàng trả lời.

Anh không định kể việc mình cũng tham gia buổi tiệc đính hôn này với cô.

Bởi vì anh muốn xem thử, đến lúc cô nhìn thấy anh ở bữa tiệc thì gương mặt cô thế nào, là ngạc nhiên hay mừng rỡ?

Chắc hẳn là cả hai.

Tưởng tượng đến hình ảnh Bạch Dương tròn xoe đôi mắt, mặt mày ngạc nhiên nhìn mình, nét cười trong mắt anh càng rõ rệt hơn.

Bạch Dương thấy dáng vẻ thần bí của Phó Kình Hiên thì cảm thấy khó hiểu.

Nhưng mà anh không nói, cô cũng chẳng ép làm gì.

Dù sao mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1456-1457


Chương 1456

Bỏ điện thoại vào trong túi, Bạch Dương vừa kéo khóa lại thì nghe được giọng nói của người nọ vang lên sau lưng: “Đúng rồi, có phải lúc nãy Lục Khởi gọi em là cục cưng không?”

Cũng chẳng biết có phải ảo giác của cô hay không mà hai chữ “cục cưng” của anh hình như được nhấn mạnh, tạo cảm giác trêu chọc, mang theo sự khàn khàn gợi cảm, khiến người ta nghe mà tai như nhữn ra, mặt cũng bất giác đỏ lên.

Đặc biệt là lúc nói, Phó Kình Hiên còn vừa nhìn cô vừa nói.

Thế nên cô hoài nghi, có phải anh đang cố tình gọi cô như vậy hay không.

Bỗng chốc, Bạch Dương cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.

Cô bất giác đưa tay sờ mặt, quả nhiên là nóng.

Không chỉ vậy, tim cô cũng đập thình thịch, như hươu con chạy loạn, không sao bình tĩnh nổi.

Một tay cô ấn ngực, một tay kia liên tục phe phẩy vào mặt mình, muốn để mặt mình hạ nhiệt xuống.

Phó Kình Hiên thấy Bạch Dương như vậy bèn mở miệng: “Em sao thế?”

“Không… không có gì… Bạch Dương ấp úng trả lời rồi vội cúi đầu xuống, không dám nhìn anh.

Trời ạ, cô đang bị sao vậy.

Tại sao nhịp tim lại nhanh đến thế?

Tại sao mặt lại nóng đến thế?

Mau mau tỉnh táo lại đi!

Anh cũng đâu phải gọi cô là cục cưng, chỉ đang trần thuật lại xưng hô của A Khởi với cô thôi mà, tại sao cô lại khác thường như vậy?

A Khởi thường xuyên gọi cô như thế, chính cô cũng không có phản ứng nào, cớ sao Phó Kình Hiên gọi thì cô lại bị như vậy?

Sao Phó Kình Hiên không nhìn ra cô đang nói dối được. Anh nheo mắt nhìn cô, dường như muốn nhìn thấu Bạch Dương.

Một lát sau, có vẻ anh đã hiểu điều gì đó, trong mắt lóe sáng, cơ thể hơi đổ về trước, xích lại gần cô, bờ môi mỏng khẽ hé mở: “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi khi nãy của anh, có phải Lục Khởi gọi em là “cục cưng”

hay không? Hửm?”

Hai chữ “cục cưng” này càng được anh nói một cách thâm tình hơn.

Lại thêm âm cuối vô cùng trêu ngươi khiến Bạch Dương phải hít một hơi thật sâu.

“Anh… anh cách tôi xa chút đi!” Cô đứng phắt dậy, tiến lên trước mấy bước để kéo dài khoảng cách với anh. Sau đó quay lưng, có nói thế nào cũng không chịu xoay người lại.

Phó Kình Hiên trông thấy hai tai đỏ như máu của cô thì cũng đoán được đại khái gương mặt hiện giờ của cô ra sao.

Chắc chắn cũng đỏ như tai cô rồi.

Quả nhiên, sự khác thường của cô là do anh mà ra.

Phó Kình Hiên chống tay lên đầu, khóe miệng cong lên, nở nụ cười chế nhạo: “Sau này, đừng để anh ta gọi em như vậy.”

“Vì sao?” Bạch Dương xoa mặt mình, thở sâu, miễn cưỡng ổn định tâm tình, sau đó mới xoay người lại.

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Tại vì tôi không thích.”

Bạch Dương mím môi: “Anh không thích là chuyện của anh, cớ gì mà A Khởi không thể gọi tôi như thế”

Chương 1457

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1458


Chương 1458

Bởi vì biển số xe rất đặc biệt nên tôi nhớ rõ, nhưng lúc chúng tôi định báo cảnh sát thì chiếc xe lập tức rời đi. Sau đó, chúng tôi cho rằng nó chỉ trùng hợp đi cùng một con đường thôi, nhưng để an toàn, lúc đến Thiên Thịnh, tôi để thư ký kiểm tra chủ xe của biển số này.”

“Có kết quả chưa?” Sắc mặt Phó Kình Hiên rất u ám.

Bạch Dương cắn môi: “Kết quả cho thấy chủ xe chỉ là một người dân thành phố bình thường nên tôi mới hoàn toàn mất cảnh giác. Không ngờ chủ chiếc xe này lại là Cố Tử Yên!”

Lúc ấy, khi Cố Tử Yên lái xe đâm về phía cô và Phó Kình Hiên thì hai người chỉ lo tránh, không để ý đến biển số xe.

Thế nên mới không nhận ra chiếc xe Cố Tử Yên lái lại chính là chiếc xe theo đuôi xe cô lúc sáng.

“Vậy thì không đúng. Nếu chủ xe là Cố Tử Yên thì chắc thư kí của cô Bạch không thể tra ra được chỉ là dân thành phố. Trợ lý Trương nêu ra điểm đáng ngờ: “Chẳng lẽ thư kí của cô với Cố Tử Yên là một bọn?”

“Không thể nào.” Bạch Dương lập tức bác bỏ: “Đồng Khê không thể là người của Cố Tử Yên được.”

“Cũng có thể bản thân biển số xe có vấn đề. Cậu cho người đi điều tra xem, rốt cuộc là Cố Tử Yên hay chỉ là người dân trong thành phố.” Phó Kình Hiên lên tiếng phân phó.

Trợ lý Trương gật đầu: “Vâng!”

Anh ta lâ điện thoại ra gọi đi.

Bạch Dương và Phó Kình Hiên tiếp tục xem đoạn camera.

Đoạn camera về sau chẳng có gì cả. Bởi †ừ đầu đến cuối, ngoài xe cộ và người di chuyển trên đường, bọn họ đều không trông thấy Cố Tử Yên bước xuống xe.

Mãi cho đến hai tiếng sau, cô và Phó Kình Hiên cùng xuất hiện ở ven đường, lúc này xe của Cố Tử Yên mới chuyển động.

Sau đó chính là việc cô ta đụng hai người và bọn họ tránh né.

Xem xong đoạn camera, Phó Kình Hiên đan hai vào nhau, đặt trên đầu gối, cụp mắt không biết đang nghĩ gì.

Bạch Dương hít một hơi, cũng im lặng.

Căn phòng lập tức yên tĩnh.

Khoảng mấy phút sau, trợ lý Trương đã nói chuyện điện thoại xong, đứng bên cạnh hai người: “Tổng giám đốc Phó, đã điều tra rõ ràng rồi. Kết quả giống hệt với cái của thư kí cô Bạch, chủ biển số xe chỉ là một dân thành phố bình thường.”

“Nói cách khác, biển số của Cố Tử Yên là giả?” Phó Kình Hiên cong môi cười khinh bỉ.

Trợ lý Trương gật đầu: “Đúng vậy, chắc là do Cố Tử Yên ngẫu nhiên làm giả một biển số. Nếu không có giấy phép mà lái xe trên đường thì xe cô ta sẽ bị cản lại, từ đó không thể theo đuôi cô Bạch được.”

“Tôi biết rồi.” Phó Kình Hiên gật đầu: “Tiếp theo điều tra vợ chồng Cố Việt Bân và nhà họ Mạnh. Tôi muốn biết rốt cuộc bọn họ có đứng phía sau giúp đỡ Cố Tử Yên không.”

Bây giờ, mặc dù cảnh sát chưa công khai chuyện Cố Tử Yên còn sống nhưng cũng vẫn liên hệ với nhà họ Cố.

Trước đó nhà họ Cố đau đớn khôn nguôi vì chuyện Cố Tử Yên nhảy lầu tự sát nên cảnh sát cần phải thông báo với họ.

Thế nên, nếu gia đình đó biết Cố Tử Yên chưa chết, biết đâu lại âm thầm giúp đỡ cô †a.

“Vâng.” Trợ lý Trương lên tiếng, tiếp nhận mệnh lệnh này, sau đó lập tức đi ra ngoài làm theo.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1459


Chương 1459

Bạch Dương nhìn đồng hồ, đã sắp bốn giờ ba mươi rồi.

Ngay lúc cô thả cánh tay xuống, chuẩn bị nói lời tạm biệt với Phó Kình Hiên thì anh đã lên tiếng trước: “Nếu vẫn muốn đi nghiệm thu nhà máy thì mau đi đi. Đi nghiệm thu sớm rồi xong sớm về sớm. Nếu không trời tối sẽ không an toàn đâu.”

“Được, vậy tôi đi trước đây.” Bạch Dương đứng dậy.

Phó Kình Hiên cầm điện thoại lên nói: “Chờ chút, tôi bảo người đưa em đi.”

“Không cần đâu, tôi có lái xe đến.” Bạch Dương xua tay từ chối.

Phó Kình Hiên nghiêm túc nói: “Nhất định phải làm thế. Tôi không yên tâm để em đi một mình, khó có thể đảm bảo trên đường đi Cố Tử Yên không đột ngột xuất hiện.”

Nghe anh nói thế, Bạch Dương im lặng, trong đầu bỗng xuất hiện một hình ảnh, cô đang lái xe trên đường, sau đó Cố Tử Yên đột ngột xông ra, trực tiếp đâm về phía xe cô, đâm cô chết tươi.

Nghĩ vậy, Bạch Dương không nhịn được, cả người bất giác rùng mình. Cô không từ chối nữa mà hơi cúi người: “Vậy làm phiền anh rồi.”

Phó Kình Hiên giương cằm lên, gửi một tin nhắn đi.

“Được rồi, em đi xuống đại sảnh đi. Người tôi sắp xếp sẽ đợi em ở đó, bọn họ sẽ bảo vệ em.” Anh để điện thoại xuống rồi nói.

Bạch Dương gật đầu: “Được, vậy tôi đi trước đây.”

“Đi đi.” Phó Kình Hiên vẫy tay.

Bạch Dương nhìn chằm chằm vào chân anh, dặn dò anh mấy câu không nên để chân chạm nước. Sau đó mới đeo túi lên, ra khỏi phòng làm việc của anh.

Sau khi ra khỏi thang máy, Bạch Dương lập tức nhìn thấy người được Phó Kình Hiên sắp xếp đến đưa cô đi. Là hai người vệ sĩ mặc quần áo đồng phục, dáng người cao lớn cùng thân hình vạm vỡ, nhìn rất có cảm giác an toàn.

Nhưng đây không phải là điều khiến cô cảm thấy ngạc nhiên. Điều khiến cô ngạc nhiên nhất chính là, hai vệ sĩ này một trước một sau mở cửa hai chiếc xe, kẹp chiếc xe của cô ở giữa, lấy cách này để bảo vệ cô.

Cô vẫn cho rằng Phó Kình Hiên sẽ để hai vệ sĩ này ngồi trên xe cô để bảo vệ cô, không ngờ anh lại dùng cách này.

Nhưng đây cũng chính là cách bảo vệ tốt nhất.

Làm vậy thì Cố Tử Yên không thể nào đâm vào xe cô được, bởi vì trước và sau xe cô đều có xe bảo vệ.

Nếu Cố Tử Yên muốn đâm thì cũng chỉ đâm vào xe trước hoặc xe sau, không thể đâm vào xe cô được.

Trước sự sắp xếp chu toàn của Phó Kình Hiên, đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương hơi cong lên, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua.

Cô chợt phát hiện, con người anh hiểu rất rõ các chỉ tiết về mọi phương diện.

“Cục cưng, em đến rồi đấy à.” Lục Khởi đứng ở cửa ra vào nhà máy của Bạch Dương. Nhìn thấy chiếc xe màu đỏ quen thuộc của cô, anh ta lập tức vứt tàn thuốc đi, bước tới đó.

Bạch Dương mở cửa xuống xe, mỉm cười với anh ta: “Xin lỗi anh nha, để anh chờ lâu rồi.

“Đâu có, anh cũng mới đến được khoảng nửa tiếng.” Lục Khởi cười tủm tỉm nói, sau đó liếc nhìn hai chiếc xe phía trước và sau xe cô, nghỉ ngờ hỏi: “Cục cưng, có chuyện gì thế? Bọn họ là ai?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1460


Chương 1460

Bạch Dương cũng không có ý định giấu diếm anh ta, cô chỉ vào hai chiếc xe đó rồi trả lời: “Bọn họ là vệ sĩ của Phó Kình Hiên, hai chiếc xe này cũng là của Phó Kình Hiên đấy”

“Sao vệ sĩ của Phó Kình Hiên lại theo em đến đây?” Lục Khởi nhíu mày hỏi.

“Nói ra thì rất dài. Tóm lại, bọn họ là người Phó Kình Hiên phái đến để bảo vệ em, chờ lát nữa họ đưa em về Vịnh Tiên Thủy rồi sẽ trở lại” Bạch Dương vừa sửa sang lại mái tóc vừa nói.

Lục Khởi nhìn chằm chằm vào hai chiếc xe kia, còn muốn nói điều gì đó.

Bạch Dương lại nhìn đồng hồ: “Được rồi A Khởi. Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi, đi xem nhà máy trước.”

“Được.” Nghe cô nói đến chuyện chính, Lục Khởi chỉ đành đè sự nghỉ hoặc trong lòng xuống, đi vào nhà máy cùng cô.

Đợi đến lúc nghiệm thu nhà máy xong, đi ra ngoài đã là sáu giờ, sắc trời đã tối.

Bạch Dương biên soạn những chỗ cần sửa lại thành một tập, sau khi giao cho đội thi công, cô lập tức chuẩn bị trở về.

Trên xe, Lục Khởi nhìn chiếc xe đang đi phía trước, rồi lại ngó đầu ra khỏi cửa sổ nhìn chiếc xe phía sau, sắc mặt đen sì: “Cục cưng, bây giờ em có thể nói cho anh biết tại sao Phó Kình Hiên lại cử vệ sĩ bảo vệ em rồi chứ?”

Lúc trước bận nghiệm thu nhà máy thì không nói, anh ta có thể hiểu được.

Nhưng bây giờ, cô không còn lý do gì để chối nữa nhỉ?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Bạch Dương nghe thấy câu hỏi của anh ta, vẻ mặt không hề thay đổi chút nào.

Cô đã biết từ lâu, với lòng hiếu kỳ của anh †a, chắc chắn sẽ hỏi đến tận cùng.

Bạch Dương bình thản xoay tay lái, trả lời: “Là thế này, buổi chiều em…”

Cô kể chuyện Cố Tử Yên muốn đâm mình cho anh ta nghe.

Lục Khởi nghe xong, sắc mặt hoàn toàn thay đổi: “Mẹ kiếp, không ngờ còn có chuyện như thết”

“Đúng thế, Phó Kình Hiên lo lắng Cố Tử Yên sẽ âm thầm ra tay với em lần nữa nên anh ấy mới sắp xếp hai vệ sĩ cho em.” Bạch Dương liếc nhìn bên trái kính chiếu hậu, nhìn chiếc xe hiện lên trong gương rồi nói.

Lần này, Lục Khởi không thể nào nổi giận với Phó Kình Hiên.

Dù sao, mục đích anh làm như thế cũng là vì muốn tốt cho Bạch Dương.

Nếu anh ta tức giận vì chuyện này thì đúng là không phải người.

“Đúng rồi cục cưng, chẳng phải em vừa mới nói Phó Kình Hiên cho người đuổi theo Cố Tử Yên rồi à? Nhưng bây giờ Phó Kình Hiên lại phái người bảo vệ em, có phải Cố Tử Yên vẫn chưa bị bắt đúng không?” Lục Khởi cau mày nói.

Bạch Dương ừ một tiếng: “Vốn dĩ đã bắt được người rồi. Nhưng sau lưng Cố Tử Yên có người giúp đỡ, vì vậy mới để cô ta chạy thoát. Bây giờ Phó Kình Hiên đang cho người điều tra xem, rốt cuộc ai là người giúp đỡ Cố Tử Yên. Sau khi điều tra ra được sẽ lập tức sẽ nói cho em biết.”

“Mẹ kiếp!” Lục Khởi tức giận vỗ đùi một cái: “Anh không hiểu, Cố Tử Yên đã rơi vào tình cảnh thế này rồi, tại sao vẫn còn có người giúp cô ta? Giao tình của cô ta tốt thế cơ à?”

Bạch Dương cụp mắt, biểu cảm vô cùng chắc chắn: “Ai mà biết được. Nhưng cho dù cô ta có quan hệ gì đi nữa thì em nhất định không bỏ qua cho cô ta!”

“Đúng thế.” Lục Khởi gật đầu nói.

Bạch Dương không nói chuyện nữa, đôi môi đỏ mím chặt như đang suy nghĩ điều gì đó.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1461


Chương 1461

Lục Khởi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, cũng không lên tiếng làm phiền nữa, anh ta cúi đầu nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, đã đến Vịnh Tiên Thủy.

Hai người vệ sĩ lên tiếng chào hỏi Bạch Dương, sau đó lái xe rời đi.

Lục Khởi nhìn hai chiếc xe đã đi xa, sờ cằm nói: “Cục cưng à, hiện tại Cố Tử Yên vẫn đang trốn trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay với em. Anh nghĩ em cũng nên thuê hai người vệ sĩ giống như vậy để bảo vệ em đi.”

Bạch Dương cũng không thẳng thừng từ chối đề nghị này của anh ta, cô cười nói: “Em sẽ suy nghĩ thêm.”

Dứt lời, cô mở cửa xuống xe.

Lục Khởi cũng bước xuống theo.

Bạch Dương bước qua mũi xe, đi về phía tay lái phụ: “Anh lái xe về đi, sáng mai đến đón em, tiện thể mở một cuộc họp tại Thiên Thịnh.”

“Được.” Lục Khởi cười đồng ý, sau đó đi sang chỗ ghế lái.

Đi đến trước cửa ghế lái, anh ta mở cửa xe, vẫy tay với Bạch Dương: “Cục cưng, vậy anh đi trước nhé.”

Bạch Dương ừ một tiếng.

Lục Khởi xoay người định lên xe.

Đột nhiên, Bạch Dương nghĩ đến điều gì đó, vội vàng xoay người gọi anh ta lại: “A Khởi, đợi đất”

“Có chuyện gì vậy?” Nửa người Lục Khởi đã chui vào trong xe, nghe thấy tiếng cô gọi, anh ta lại chui ra.

Trong đầu Bạch Dương hiện lên lời Phó Kình Hiên nói trong phòng làm việc, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Chuyện là… A Khởi, về sau đừng gọi em là cục cưng nữa.”

Giống như Phó Kình Hiên đã nói, gọi như vậy có vẻ quá thân mật, không thích hợp với mối quan hệ giữa cô và Lục Khởi.

Nghe thấy lời Bạch Dương nói, trong nháy mắt, nụ cười trên mặt Lục Khởi cứng lại: “Em bảo anh về sau đừng gọi em là cục cưng nữa ư?”

“Ừ”’ Bạch Dương gật đầu.

“Tại sao?” Lục Khởi đóng cửa xe ầm một tiếng, sau đó bước hai ba bước đến trước mặt cô, muốn cô đưa ra một lời giải thích.

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn anh ta: “Bởi vì gọi thế không thích hợp lắm.”

“Không thích hợp ở chỗ nào?” Lục Khởi cảm thấy khó hiểu.

“Chỗ nào cũng không thích hợp.” Bạch Dương thở hắt ra, đáp: “Xưng hô này chỉ có người yêu với nhau mới có thể gọi thôi, mà hai chúng ta chỉ là bạn bè, vì vậy anh gọi em như thế có hơi quá phận.”

Lục Khởi cười hơi mỉa mai: “Sao lại quá phận chứ? Anh đã gọi em như vậy mười mấy năm rồi, em cũng không hề nói anh gọi như vậy có gì không đúng. Nhưng đột nhiên bây giờ lại bảo không được, có phải có người nào đã nói gì với em không? Bảo em không được để anh gọi em như thế?”

Bạch Dương khẽ mở to mắt.

Lục Khởi thấy vậy thì hiểu rõ, anh ta nắm chặt tay lại: ‘Quả nhiên, có người bảo em không được gọi như vậy đúng không? Là Phó Kình Hiên à?”

Ánh mắt Bạch Dương trốn tránh, ngầm thừa nhận.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1462


Chương 1462

“Đúng là anh ta!” Sắc mặt Lục Khởi vô cùng xấu: “Bây giờ em cũng nghe lời anh ta thật đấy. Bởi vì anh ta nói như vậy, em lập tức không muốn để anh gọi em bằng cái tên anh đã gọi cả chục năm.”

Nghe vậy, trong lòng Bạch Dương cảm thấy áy náy, cô mím môi trả lời: “A Khởi, em xin lỗi, em thừa nhận, đúng là Phó Kình Hiên bảo em làm thế. Anh ấy bảo em nói với anh, hy vọng về sau anh không gọi em như vậy nữa, bởi vì như thế không thích hợp. Nhưng em cũng đã suy xét cẩn thận, phát hiện đúng như anh ấy đã nói, xưng hô này không thích hợp với mối quan hệ giữa chúng ta.”

Trước đây cô cũng không cảm thấy gì, nhưng sau khi nghe Phó Kình Hiên nói như vậy.

Cuối cùng cô cũng sực nhận ra. Cách xưng hô của A Khởi với cô thật sự quá mức mập mờ và thân mật, đã vượt ra khỏi phạm vi xưng hô giữa bạn bè.

“Không, không phải không thích hợp với mối quan hệ của chúng ta.” Lục Khởi nhếch môi môi, nở nụ cười mỉa mai: ‘Mà là em không muốn để người nào đó không vui thôi.”

Biểu cảm trên mặt Bạch Dương cứng đờ: “Cái… cái gì cơ?”

“Không có gì!” Lục Khởi lùi về sau một bước, sau đó quay người đi đến bên cửa ghế lái, mở cửa rồi nhoài người vào rút chìa khóa xe ra: “Anh hỏi em một lần nữa, em thật sự muốn anh không gọi em bằng cái tên này nữa ư?”

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương mấp máy, dường như cô đang do dự.

Nhưng lúc này, trong đầu cô lại hiện lên gương mặt của Phó Kình Hiên, sự do dự trong lòng lập tức bị xóa sạch, cô gật đầu, ừ một tiếng.

Nghe được câu trả lời của cô, trái tim Lục Khởi lập tức chìm xuống đáy vực, chút chờ mong trong lòng biến mất không thấy tăm hơi.

Đáy mắt anh ta chất chứa một nụ cười khổ: “Được, anh biết rồi. Nếu em đã kiên quyết như vậy thì anh đồng ý. Về sau anh sẽ không gọi em là cục cưng nữa. Thế nhưng, em có biết không, ngay tại thời khắc xưng hô này biến mất, quan hệ giữa chúng ta cũng sẽ không còn thân thiết như lúc trước nữa rồi”

Bạch Dương nhíu mày: “Tại sao chứ?

Giữa chúng ta chỉ có sự thay đổi về xưng hô thôi, nhưng tình bạn giữa chúng ta sẽ không thay đổi đâu, đúng không?”

“Nếu là tình bạn bè thật, tất nhiên nó sẽ không thay đổi. Nhưng chúng ta không giống vậy.” Lục Khởi nắm chặt chìa khóa trong tay, hít sâu một hơi: “Cái tên cục cưng này là xưng hô anh dành cho riêng em. Bởi vì, khi gọi em như thế anh mới cảm thấy, anh là người duy nhất của em, chiếm cứ một vị trí nhất định ở trong lòng em.

Nhưng bây giờ em đã tước đoạt mất quyền lợi gọi em như vậy của anh. Điều này chứng tỏ trong lòng em, anh chẳng khác nào người bạn bình thường, cũng không quan trọng như anh từng nghĩ. Vì vậy…

chúng ta cứ thế đi!”

Dứt lời, anh ta đặt chìa khóa lên trước mui xe, xoay người đi đến bên vệ đường.

“A Khởi!” Bạch Dương thấy vậy, vội vàng gọi anh ta một tiếng.

Nhưng Lục Khởi cứ như không nghe thấy, anh ta không hề quay đầu, cũng không hề dừng lại, đi thẳng đến ven đường, vẫy tay chặn một chiếc xe rồi lên xe rời đi.

Nhìn xe taxi đi xa, trong lòng Bạch Dương cảm thấy bối rối.

Lời anh ta vừa nói để lộ rất nhiều thông tin.

Trong đó, cô đọc hiểu được một điều, không ngờ anh ta lại có tình cảm kia với côi Bạch Dương nắm chặt tay, khẽ lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ không thể tin được.

Rõ ràng, cô có chút không dám tin tình cảm mà Lục Khởi dành cho cô không phải là tình cảm bạn bè mà là tình yêu nam nữ!
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1463


Chương 1463

Nếu không phải vừa rồi anh ta tự bày tỏ thì cô hoàn toàn không hề nhận ra.

Thảo nào, anh ta luôn gọi cô là cục cưng.

Thảo nào khi cô không cho anh ta gọi nữa, anh ta lại phản ứng lớn như thế.

Nếu bọn họ chỉ là bạn bè, là tình cảm giữa bạn thân, khi cô không đồng ý cho anh ta gọi mình là cục cưng nữa, có lẽ anh ta sẽ buồn, nhưng chắc chắn sẽ không phản ứng kịch liệt đến thế, thậm chí dường như còn muốn cắt đứt quan hệ với cô.

“A Khởi… Bạch Dương nhìn theo hướng Lục Khởi rời đi, khẽ gọi tên anh ta.

Mặc dù cô cảm thấy hơi tiếc nuối, về sau giữa hai người sẽ không còn thể lại thân mật như trước nữa, nhưng cô không hề hối hận về quyết định hiện tại của mình.

Nếu cô vẫn chưa phát hiện anh ta có tình cảm nam nữ với mình thì có lẽ cô sẽ hối hận, nhưng bây giờ cô không hề áy náy.

Bởi vì, nếu tiếp tục như thế, tình cảm mà A Khởi dành cho cô sẽ ngày càng sâu đậm, không buông xuống được.

Nhưng cô không yêu anh ta, cho nên cô không thể đáp lại tình cảm của anh ta.

Làm vậy thì cuối cùng anh ta sẽ là người bị †ổn thương.

Bây giờ cô bắt Lục Khởi không được gọi mình là cục cưng, điều này gián tiếp nói cho anh ta biết, cô chỉ coi anh ta là bạn bè, không có tình yêu nam nữ. Có lẽ anh ta sẽ nhanh chóng bước ra khỏi đoạn tình cảm này, không ngày càng lún sâu, đến cuối cùng không thể cứu vãn.

Nghĩ vậy, Bạch Dương thở dài. Sau đó cô bước đến mũi xe, cầm lấy chìa khóa Lục Khởi vừa để trên đó, đi vào tòa nhà.

Bên kia, sau một thời gian, cuối cùng Phó Kình Hiên cũng trở về biệt thự nhà họ Phó.

Anh vừa xuống xem, điện thoại đã vang lên.

Anh giơ tay lên, ý bảo trợ lý Trương dừng xe lăn lại, sau đó lập tức nghe điện thoại.

“Tổng giám đốc Phó, chúng tôi đã đưa cô Bạch về Vịnh Tiên Thuỷ an toàn rồi” Người ở đầu kia điện thoại lên tiếng nói.

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Tốt lắm, trên đường có phát hiện chiếc xe nào khả nghi không?”

“Không có.”

Phó Kình Hiên chau mày: “Tôi biết rồi. Từ giờ trở đi, hai người hãy âm thầm ở bên Bạch Dương, bảo vệ cô ấy thật tốt.”

“Rõ.” Người ở đầu kia điện thoại gật đầu đồng ý.

Phó Kình Hiên không nói gì nữa, cúp máy.

Trợ lý Trương thấy anh đặt điện thoại xuống, lúc này anh ta mới tiến đến đẩy xe lăn đi vào cổng biệt thự.

Vừa đi vào phòng khách, Phó Kình Hiên lập tức nhìn thấy Vu Y Cơ đang ngồi trên sofa, đưa lưng về phía anh.

Một tay bà ta cầm một chiếc gương, tay còn lại đặt trên xương quai xanh, giống như đang vuốt v e cái gì đó, trong miệng không ngừng lẩm bẩm mấy câu đẹp quá.

Phó Kình Hiên nhướng mày, lên tiếng hỏi: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1464


Chương 1464

Nghe thấy giọng anh, vẻ mặt Vu Y Cơ lập tức thay đổi, suýt chút nữa đã quăng chiếc gương trong tay đi. Chiếc gương rơi xuống đùi, đập vào chân bà ta vô cùng đau đớn, cả gương mặt bà ta nhíu lại.

Nhưng Vu Y Cơ không quan tâm đ ến điều này, bà ta vội vàng nhấc tấm gương lên, xoa xoa chân, ôm xương quai xanh đứng lên, quay người nở nụ cười, nhìn Phó Kình Hiên nói: “Kình Hiên, sao đột nhiên con lại trở về thế? Chẳng phải dạo này con đều ở bên ngoài sao?”

Thấy bà ta hoảng hốt, Phó Kình Hiên nheo mắt lại: “Con về lấy chút đồ. Mẹ, cổ mẹ làm sao vậy? Tại sao mẹ cứ ôm cổ thế?”

Trước ánh nhìn chằm chằm của anh, trong lòng Vu Y Cơ càng hoảng hốt, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, ánh mắt trốn tránh: “Mẹ… cổ mẹ bị dị ứng, vì vậy… vì vậy…”

Bà ta chưa kịp nói xong, điện thoại đã vang lên.

Vu Y Cơ nghe thấy tiếng chuông điện thoại, vô thức muốn nhận máy.

Ngay khi bỏ tay ra khỏi xương quai xanh, bà ta lập tức ý thức được mình vừa làm gì, trong lòng lập tức kêu lên một tiếng, xong rồi!

Bị phát hiện rồi!

“Đó là Azure Heart?” Trợ lý Trương đứng sau Phó Kình Hiên nhìn thấy vòng cổ trên cổ Vu Y Cơ, kinh ngạc há to miệng.

Phó Kình Hiên cũng nhìn thấy, lông mày nhíu chặt lại, hỏi với giọng nặng nề: “Mẹ, không phải Azure Heart ở chỗ Bạch Dương ư? Tại sao bây giờ lại ở chỗ mẹ?”

Vu Y Cơ nghe thấy lời chất vấn của anh, đôi mắt xoay tròn, vội vàng tìm bừa một cái cớ: “Đây… đây là đồ giả, mẹ mua hàng nhái cao cấp đấy.”

“Hàng nhái cao cấp?” Sắc mặt Phó Kình Hiên trầm xuống, quanh người tản ra vẻ không vui.

Khóe miệng trợ lý Trương run rẩy, cảm thấy cạn lời vô cùng.

Azure Heart có hàng nhái cao cấp ư?

Rõ ràng bà ta đang nói dối!

Vu Y Cơ không biết Phó Kình Hiên và trợ lý Trương đã biết bà ta đang nói dối. Bà ta còn tưởng rằng bọn họ đã tin lời mình nói, lập tức gật đầu nói: ‘Đúng thế, đây là hàng nhái cao cấp. Mẹ cố ý đi tới trung tâm mua sắm để mua, mất mấy trăm triệu đấy.”

“Mẹ, mẹ thật sự cho rằng sẽ có người làm giả Azure Heart ư?” Phó Kình Hiên nhìn bà †a với vẻ mặt vô cảm.

Vu Y Cơ nghe thấy lời này của anh, trong lòng giật thót, nỗi bất an bất chợt dâng trào mãnh liệt: ‘Ý… ý gì cơ?”

“ý của con chính là, khi Azure Heart được chế tác xong được đưa thẳng đến hội đấu giá luôn, không có bất cứ một bức ảnh nào được truyền ra ngoài. Vì vậy, cả thế giới chỉ biết Azure Heart là báu vật có giá trị rất lớn, nhưng không ai biết nó có hình dáng thế nào cả. Mẹ nói cho con biết đi, cửa hàng mà mẹ mua đồ đã thấy hình ảnh của Azure Heart ở đâu, hơn nữa làm cách nào mà họ có thể chế tác ra được?” Phó Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng, cất giọng lạnh nhạt.

Sắc mặt Vu Y Cơ lúc đỏ lúc trắng: “Chuyện này… Mẹ…”

Cả người bà ta cực kỳ xấu hổ, không thốt lên lời.

Phó Kình Hiên xoa mày: “Bây giờ mẹ có thể nói cho con biết, tại sao Azure Heart lại ở chỗ mẹ được chưa?”

Vu Y Cơ vuốt chiếc vòng trên cổ, thấy ánh mắt sắc bén của anh, bà ta biết rõ mình không thể giấu chuyện này được nữa, đành phải nói thật: “Là Bạch Dương cho mẹ.”
 
Back
Top Dưới