Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1424


Chương 1424

Vì vậy, cô tuyệt đối không tin rằng anh chỉ thuận miệng đưa ra thời hạn ba năm.

Nếu không tại sao anh không nói là một năm hay năm năm, mà cứ phải là ba năm chứ?

Phó Kình Hiên cũng không ngờ Bạch Dương lại nhạy bén như vậy, lập tức đã đoán ra thời hạn ba năm mà anh nêu ra này có ý nghĩa đặc biệt, không khỏi cười thản nhiên: “Không có ý nghĩa đặc biệt gì cả. Chỉ cảm thấy thời gian này phù hợp, không ngắn cũng chẳng dài.”

“Thật không đấy?” Bạch Dương nheo mắt, rõ ràng có chút không tin.

Hơn nữa, trực giác thầm mách bảo cô rằng không phải thế.

Anh không chịu nói thật.

Phó Kình Hiên gật đầu: “Thật mà! Thế nên, Bạch Dương, chúng ta đánh cược ba năm nhé? Trong ba năm này, tôi sẽ dùng đủ mọi cách để em yêu tôi, đến với tôi lần nữa.

Vì thế, tôi mong rằng em đừng từ chối sự theo đuổi của tôi. Nếu em thật sự cảm thấy mình sẽ không yêu tôi, chắc em cũng không sợ tôi tán tỉnh em đâu nhỉ. Bởi vì bất kể tôi theo đuổi kiểu gì thì em cũng chẳng yêu tôi mà, đúng không?”

Bạch Dương mím môi.

Không biết có phải là ảo giác hay không.

Sao cô cảm nhận được mùi khích tướng †rong câu nói này của anh thế?

“Bạch Dương, câu trả lời của em thì sao?”

Thấy cô im lặng, ánh mắt Phó Kình Hiên thoáng động, lại lên tiếng.

Bạch Dương cụp mắt, rối rắm mấy giây, cuối cùng cũng gật đầu: “Được, vậy thì cược đi.”

Bất kể những lời anh vừa nói rốt cuộc có phải đang cố tình khích cô không.

Nhưng có một điều anh nói rất đúng.

Đó chính là, cô tin chắc rằng mình sẽ không yêu anh, cho nên dù anh có theo đuổi thế nào, cuối cùng cũng chỉ tốn công mà thôi.

Vì thế, tất nhiên cô không cần phải quá né tránh sự theo đuổi của anh. Dù sao trong mắt cô, cô sẽ không rung động, “Nếu em đồng ý rồi, vậy thì vụ cá cược này…

“Khoan.” Bạch Dương đột nhiên giơ tay lên, ngắt lời Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Sao thế?”

“Anh vẫn còn chưa nói, nếu ba năm đã kết thúc mà tôi không hề yêu anh, vậy giải quyết vụ cá cược này như thế nào đây?”

Bạch Dương cất tiếng hỏi.

Bờ môi mỏng của Phó Kình Hiên khẽ mấp máy: ‘Nếu ba năm trôi qua mà em vẫn không yêu tôi, thì tất nhiên vụ cá cược này sẽ xóa bỏ. Tôi sẽ từ bỏ em, là thật sự buông tay, lần này không phải là kiểu được mấy hôm sẽ hối hận. Tôi sẽ không đổi ý nữa. Nhưng nếu em yêu tôi, vậy chúng ta sẽ kết hôn được không?”

Bạch Dương nhéo lòng bàn tay, không biết nên trả lời ra sao.

Nhưng thấy sự cổ vũ cùng mong chờ trong mắt anh, trong lòng cô bỗng có đáp án, sau đó cô gật đầu: “Được! Nếu cuối cùng tôi thật sự yêu anh thì tôi sẽ đến với anh, kết hôn cùng anh!”

Độ cong trên đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên càng sâu hơn: “Xem ra, tôi có thể chuẩn bị hôn lễ của chúng ta được rồi!”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1425


Chương 1425

Cô đã yêu anh, chỉ là chính cô vẫn chưa nhận ra mà thôi.

Vì vậy tiếp theo, anh chỉ cần chậm rãi dẫn dắt để cô nhận ra tình cảm chân thật trong lòng mình, sau đó chấp nhận tình cảm đó là được.

Bạch Dương không biết trong lòng Phó Kình Hiên đang nghĩ gì. Nghe thấy anh nói có thể chuẩn bị hôn lễ, khóe miệng cô run rẩy: “Hình như anh rất tự tin rằng tôi sẽ yêu anh nhỉ”

“Tất nhiên, bởi vì em cho tôi lòng tin.” Phó Kình Hiên nhìn cô, nói đầy ẩn ý.

Bạch Dương nhíu mày: “Là sao?”

Phó Kình Hiên mỉm cười, lái sang chuyện khác: “Ngủ một lát đi. Tôi thấy em hơi mệt rồi đấy, đợi lát nữa đến Vịnh Tiên Thủy tôi sẽ gọi em.”

“Không cần, tôi không buồn ngủ.” Bạch Dương lắc đầu.

Nhưng mà ngay sau đó, cô đã tự vả mặt mình.

Trong hơn một phút chờ đèn xanh, cô dựa vào cửa xe, cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới, khiến mí mắt cô trở nên nặng trĩu, không ngừng bị kéo xuống.

Đến cuối cùng, mí mắt ngày càng nặng, cô thật sự không kiên trì nổi nữa, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Phó Kình Hiên nhìn đầu cô lắc lư khe khẽ †heo thân xe, trong mắt ngập tràn ý cười yêu chiều.

“Thật là. Cần gì phải cứng miệng thế chứ?

Thành thật một chút không tốt à?” Phó Kình Hiên đưa tay, khẽ v**t v* gương mặt cô rồi thì thầm.

Dường như Bạch Dương bị anh v**t v* có chút khó chịu, không khỏi nhíu mày ‘hừ’ hai tiếng.

Phó Kình Hiên cũng không đánh thức cô, anh thu tay lại: “Ngủ đi.”

Cô thật sự mệt mỏi rồi.

Ban ngày đã bận rộn cả ngày ở Thiên Thịnh, buổi tối lại phải đi tham gia bữa tiệc, còn uống không ít rượu. Cuối cùng lại bị chuyện Cố Tử Yên nhảy lầu tự sát k*ch th*ch khiến thần kinh căng thẳng.

Nói tóm lại, hôm nay không hề bình yên, cho nên cô mệt là phải.

Ngay cả chính anh, lúc này ít nhiều cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.

Phó Kình Hiên xoa huyệt thái dương, dặn dò một câu với trợ lý Trương ở ghế lái: “Lái nhanh một chút!”

“Vâng.’ Trợ lý Trương đáp lại, sau đó tăng tốc.

Chẳng mấy chốc đã đến Vịnh Tiên Thủy.

Trợ lý Trương dừng xe dưới lầu, cởi dây an †oàn, đi ra ghế sau rồi mở cửa hàng sau ra.

Phó Kình Hiên đang cúi người đeo giày cho Bạch Dương.

Trợ lý đứng bên ngoài xe: “Tổng giám đốc Phó, có cần đánh thức cô Bạch dậy không?”

“Không cần.” Phó Kình Hiên khẽ lắc đầu, ánh mắt đặt lên gương mặt điềm tĩnh của Bạch Dương.

Khuôn mặt say ngủ xinh đẹp như vậy, sao anh nỡ đánh thức cô chứ?

“Cậu tới bế cô ấy đi.” Phó Kình Hiên đeo giày cho Bạch Dương xong, quay đầu nhìn trợ lý Trương.

Anh ta ngạc nhiên chỉ vào mình: “Tôi á?”

“Không thì ai nữa?” Phó Kình Hiên giơ cánh †ay trái đang treo của mình.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1426


Chương 1426

Nếu cánh tay anh lành lặn thì anh sẽ để cho thằng khác bế người mình yêu ư?

Nghĩ thôi cũng biết không thể nào.

Trợ lý Trương xoa mũi, cười ngượng ngùng: “Tôi đang sợ tổng giám đốc Phó ghen mà?”

Phó Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng: “Nói linh tinh ít thôi, có bế hay không đây?”

“Bế! Đương nhiên là bế rồi!” Trợ lý Trương vội vàng trả lời.

Sau khi Phó Kình Hiên xuống xe, anh ta nhanh chóng cúi người, bế Bạch Dương ra khỏi xe.

Phó Kình Hiên nhìn Bạch Dương dựa vào người trợ lý Trương, trong lòng không khỏi cảm thấy bực bội.

Nhưng chẳng còn cách nào, tay anh không bế cô được!

Phó Kình Hiên nhìn cánh tay trái đang treo lơ lửng của mình, trong lòng bất lực: “Ngày mai đặt trước lịch hẹn với bác sĩ khoa xương khớp cho tôi.”

Anh muốn biết cánh tay trái của mình cụ thể bao giờ mới lành lại được.

Trợ lý Trương là người thân cận của Phó Kình Hiên, nghe thấy câu này của anh thì lập tức hiểu ra nguyên nhân tại sao, anh ta trả lời, khóe miệng hơi run rẩy: “Vâng thưa †ổng giám đốc Phó.”

Phó Kình Hiên không nói gì, đóng cửa xe lại rồi đi về phía trước.

Trợ lý Trương bế Bạch Dương đi theo đằng Sau.

Suốt cả quãng đường, trợ lý Trương bước đi vô cùng khó khăn.

Bởi vì anh ta phải luôn chú ý để không đụng tới bất cứ bộ phận nào khác trên người Bạch Dương.

Nếu không nhất định sẽ nhận lại ánh mắt sắc lạnh của tổng giám đốc Phó.

Khoảng vài phút sau là tới căn hộ của Bạch Dương.

Phó Kình Hiên biết mật khẩu căn hộ của cô, thuận lợi mở được cửa ra.

Trợ lý Trương nhanh chóng bế Bạch Dương đi vê phía phòng ngủ.

Đặt Bạch Dương lên giường xong, trợ lý Trương mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy †oàn thân nhẹ nhàng rất nhiều.

“Cậu có thể đi ra ngoài được rồi.’ Phó Kình Hiên ngồi xuống bên cạnh giường của Bạch Dương, vừa cởi giày cho cô vừa dửng dưng nói với trợ lý Trương một câu.

Trợ lý Trương thầm đảo mắt lườm anh nhưng ngoài miệng vẫn cung kính đáp: “Vâng thưa tổng giám đốc Phó, vậy tôi đi trước đây.”

Dùng xong là vứt bỏ, đúng là câu nói chính xác để nói về tổng giám đốc Phó.

Hơn nữa giọng điệu của tổng giám đốc Phó cũng lộ rõ sự không thân thiện, rõ ràng là anh đang tức giận vì vừa nãy anh ta đã bế Bạch Dương.

Trong lòng trợ lý Trương cảm thấy hơi ấm ức.

Tổng giám đốc Phó này thật không phải con người.

Rõ ràng là bảo anh ta bế, vậy mà bây giờ còn giận ngược lại được.

Đúng là khó đoán, khó chiều!

“Sáng mai đến đón tôi.” Phó Kình Hiên nhẹ nhàng nhấc chân của Bạch Dương lên giường rồi lại nói.

Trợ lý Trương kinh ngạc: “Tổng giám đốc Phó, anh muốn ở lại sao?”

Phó Kình Hiên đắp chăn cho Bạch Dương rồi ừ một tiếng: “Có vấn đề gì không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1427


Chương 1427

“Đương nhiên là không ạ, vậy bảy giờ sáng mai tôi sẽ tới đây.” Trợ lý Trương nhìn đồng hồ rồi nói.

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Nhớ mang theo bữa sáng.”

“Tổng giám đốc Phó yên tâm đi.” Trợ lý Trương đẩy kính rồi xoay người đi ra ngoài.

Sau khi anh ta đi, Phó Kình Hiên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn ấm ra, lau mặt, lau tay cho Bạch Dương.

Sau khi làm xong hết những việc này cho cô thì anh mới đi tắm rửa.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, anh ôm Bạch Dương đi ngủ.

Phó Kình Hiên tỉnh dậy đúng 7h sáng hôm sau, anh cúi đầu hôn nhẹ lên gương mặt cô, vén chăn, lặng lẽ ra khỏi phòng.

Anh bước đi nhẹ nhàng không gây ra chút tiếng động, nếu không phải chiếc gối bên cạnh Bạch Dương lõm xuống và hơi ấm ở chỗ anh nằm vẫn chưa tan hết thì hệt như là anh chưa từng xuất hiện ở đây.

“Tổng giám đốc Phó.” Phó Kình Hiên mở cửa căn hộ, trợ lý Trương đang đứng ở bên ngoài, tay cầm theo bữa sáng, tươi cười chào hỏi anh.

Phó Kình Hiên không quan tâm đến anh ta, anh cầm lấy bữa sáng rồi đóng cửa lại.

Trợ lý Trương nhìn cánh cửa trước mặt lại đóng lại, xoa chiếc mũi bị gió tạt qua, trong lòng không khỏi thở dài.

Người đi làm thuê đúng là đáng thương.

Mới sáng sớm anh ta đã phải đi mua đồ ăn sáng mang tới, vậy mà còn gặp phải một khuôn mặt khó ưa như vậy.

Kiếp sau anh ta nhất định sẽ làm sếp để †ổng giám đốc Phó làm trợ lý cho anh ta!

Bên trong phòng khách, Phó Kình Hiên đặt bữa sáng lên bàn ăn rồi xé một tờ giấy, viết một câu gì đó rồi để hộp sữa chặn lên trên.

Sau đó anh ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ của Bạch Dương rồi mới đặt bút xuống, lại đi về phía cửa ra vào.

Thấy mới có một lát như vậy mà Phó Kình Hiên đã mở cửa ra, trợ lý Trương không khỏi kinh ngạc: “Tổng giám đốc Phó, anh không ăn sáng sao?”

“Không, ăn ở phòng làm việc. Đi thôi.” Phó Kình Hiên thay giày xong đi về phía cửa lớn.

Trợ lý Trương không nói gì, đi theo phía sau anh đi về phía thang máy.

Sau khi vào thang máy, Phó Kình Hiên day trán, trầm giọng hỏi: ‘Bên phía cảnh sát đã có kết quả gì chưa?”

“Đã có kết quả rồi. Sáng nay lúc đi trên đường tôi đã hỏi qua chuyện này.” Vừa nói tới công việc, nét mặt của trợ lý Trương cũng trở nên nghiêm túc: “Tối hôm qua sau khi chúng ta rời khỏi bệnh viện, cảnh sát Trần đã cho người đi bắt Cao Linh và Mạnh San. Sau khi thẩm vấn, cuối cùng cũng xác định được người giúp Cố Tử Yên bỏ trốn chính là Cao Linh.”

“Mạnh San không tham gia sao?” Phó Kình Hiên chau mày.

Trợ lý Trương lắc đầu: “Không, Mạnh San không hề biết chuyện này. Lần đầu tiên cô †a đi cùng với Cao Linh tới thăm Cố Tử Yên, Cố Tử Yên và Cao Linh đã bảo cô ta ra ngoài, Mạnh San nghe theo, đi ra ngoài luôn. Sau khi Mạnh San rời đi, Cố Tử Yên lấy điểm yếu của Cao Linh ra uy h**p cô ta, để cô ta phải giúp mình chạy trốn. Vậy nên lần thứ hai Cao Linh đi gặp Cố Tử Yên thì Mạnh San đã không đi cùng nữa, mà người chết trong buổi tối hôm qua, từ đầu đến cuối Mạnh San cũng không hề biết Cao Linh cho người mạo xưng cô ta đến tìm Cố Tử Yên.”

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, ý rằng anh đã biết.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1428


Chương 1428

Sau đó anh nheo mắt đầy nguy hiểm, hỏi lại: “Cậu vừa nói là Cố Tử Yên dùng điểm yếu của Cao Linh để uy h**p cô ta. Điểm yếu đó là gì vậy?”

“Một mạng người.” Trợ lý Trương thở dài: “Trước đây trong giới có một tin đồn rằng mối tình đầu của Lý Chấn Nam chết rất bất thường, có khả năng là do bị ai đó hại chết.

Hiện giờ sự thật đã chứng minh đúng là bị người khác hại chết và người đó chính là Cao Linh. Không biết Cố Tử Yên biết được chuyện này từ đâu, cô ta dùng nó để uy h**p Cao Linh, vậy nên cô ta mới bất chấp mạo hiểm để giúp đỡ Cố Tử Yên. Chỉ là Cao Linh không ngờ chúng ta lại phát hiện ra người chết không phải Cố Tử Yên nhanh như vậy, khiến cho kế hoạch của cô ta hoàn toàn thất bại.”

“Kế hoạch của cô ta thất bại nhưng của Cố Tử Yên thì không.” Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên hơi nhếch lên, cười mỉa nói.

Cao Linh nghĩ rằng sẽ không ai có thể điều tra ra được thân phận của người chết, dù sao cũng không nhìn rõ gương mặt của người kia, trong ngân hàng gen cũng không có dấu vân tay nên người bên ngoài nhất định sẽ tin rằng người chết chính là Cố Tử Yên.

Nếu như vậy thế giới bên ngoài sẽ tin rằng đúng là Cố Tử Yên đã tự sát, vậy thì Cao Linh cũng thoát khỏi được sự trừng trị của pháp luật và cũng không cần phải lo bí mật sẽ bị lộ ra ngoài.

Chỉ đáng tiếc là lại xuất hiện một sơ hở là Lâm Diệc Hàng, anh ta vừa nhìn cái xác là đã biết đó không phải là Cố Tử Yên.

Nhưng đối với Cố Tử Yên thì đây lại là một kế hoạch rất thành công Bởi vì cho dù chuyện cái xác có bị lộ hay không thì Cố Tử Yên cũng đã được tự do.

“Đúng rồi, đã xác định được thân phận của người chết chưa?” Phó Kình Hiên bước ra khỏi thang máy rồi nói.

Trợ lý Trương đi theo sau anh: “Cao Linh khai rằng người chết là một người bị bệnh nặng, Cao Linh đưa ra con số 3 tỷ và người đó đã đồng ý nhảy lầu thay cho Cố Tử Yên.

Bởi vì người đó vốn dĩ đã không còn sống được bao lâu nữa, nghĩ đến việc trước khi chết có thể để lại cho người nhà một khoản tiền, để bọn họ sống tốt hơn một chút, nên…”

Những lời phía sau trợ lý Trương không nói nữa.

Nhưng Phó Kình Hiên hiểu hết, anh ừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

Đến khi lên xe, đóng cửa lại rồi anh mới nói tiếp: “Đi tới đồn cảnh sát trước, tôi muốn gặp Cao Linh để hỏi cho rõ tung tích của Cố Tử Yên”

“Vâng.’ Trợ lý Trương gật đầu rồi khởi động xe.

Chiếc xe đi không bao lâu thì Bạch Dương tỉnh dậy, cô bị một cú điện thoại đánh thức.

Cô mơ màng vươn tay sờ lên đầu giường để cầm điện thoại như bình thường.

Kết quả là trước khi đi ngủ không phải cô để điện thoại mà là Phó Kình Hiên để.

Phó Kình Hiên không đặt điện thoại của cô ở gần mà ngược lại còn đặt ở khá xa.

Vậy nên lần này, Bạch Dương không những không lấy được điện thoại mà còn khiến bản thân ngã từ trên giường xuống.

Cũng may bên dưới giường có một tấm thảm dày, cô bị ngã xuống cũng không đau nhưng lại khiến cô tỉnh hẳn ngủ.

Chuyện gì vậy?

Thấy mình ngồi dưới đất, còn mang theo nửa cái chăn trên người, Bạch Dương bỗng chốc hơi ngơ ngác.

Nhưng điện thoại vẫn không ngừng đổ chuông, cô không quan tâm đến những gì đang diễn ra trước mắt, vội vàng đứng dậy cầm điện thoại nghe máy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1429


Chương 1429

Điện thoại từ bên đồn cảnh sát gọi tới, chắc chắn là liên quan đến lời khai của Cao Linh.

Mặc dù tối qua cô đã đoán được là Cao Linh giúp Cố Tử Yên nhưng hiện giờ nghe được sự thật đúng là như vậy, trong lòng Bạch Dương không khỏi cảm thấy tức giận.

Cao Linh đúng là ngu ngốc, hại người hại mình.

Cô ta chưa từng nghĩ đến chuyện một khi việc cô ta thả Cố Tử Yên bị bại lộ thì sẽ làm liên lụy đến nhà họ Cao sao?

“Cô Bạch? Cô Bạch?” Cảnh sát Trần thấy Bạch Dương mãi không trả lời, vội vàng gọi hai tiếng: “Cô còn ở đó không?”

“Tôi đây.” Ánh mắt Bạch Dương chợt xoay chuyển, cô hít một hơi thật sâu để tạm thời kìm nén lửa giận trong lòng, bình tĩnh lại rồi nói: “Cảnh sát Trần, tôi muốn biết Cao Linh có tiết lộ tung tích của Cố Tử Yên không?”

“Chuyện này thì không.” Cảnh sát Trần lắc đầu: “Cao Linh nói, sau khi thả Cố Tử Yên đi thì hai người tách nhau ra ở bệnh viện, cô ta cũng không biết Cố Tử Yên đi đâu.”

“Liệu có phải là Cao Linh nói dối không?”

Bạch Dương cau mày.

Cảnh sát Trần trả lời: “Chúng tôi có dùng máy phát hiện nói dối. Nhưng cô ta không hề nói dối, cô ta thật sự không biết tung tích của Cố Tử Yên.

Bạch Dương cắn môi.

Cao Linh không biết tung tích của Cố Tử Yên, vậy hiện giờ chắc chắn là Cố Tử Yên đang lẩn trốn.

Chỉ là không biết rốt cuộc là cô ta đang trốn ở đâu.

Như thể đã đoán được lúc này Bạch Dương đang nghĩ gì, cảnh sát Trần lại lên tiếng: “Cô Bạch không cần lo lắng đâu, tôi đã nhận được sự cho phép của cấp trên, có thể chính thức phát lệnh truy nã với Cố Tử Yên rồi. Tôi tin là không bao lâu nữa là sẽ bắt được cô ta thôi.”

“Được, tôi tin tưởng các anh.” Bạch Dương miễn cưỡng nhếch lên nở một nụ cười đáp lại.

Sau đó cô lại hỏi thăm cảnh sát Trần tình hình của Cao Linh, xong xuôi cô mới cúp điện thoại để sang một bên. Cô ngồi xuống bên cạnh giường, suy nghĩ xem rốt cuộc hôm qua mình đã về nhà như thế nào.

Bởi vì cô nhớ rõ là tối hôm qua cô ngủ quên trong xe của Phó Kình Hiên.

Vậy nên bây giờ cô hoàn toàn không có một chút ký ức nào về việc vì sao mình lại về được tới đây.

Có thể thấy là không phải cô xuống xe tự mình đi bộ về mà là Phó Kình Hiên đưa cô về đây.

Nhưng vết thương trên cánh tay của Phó Kình Hiên vẫn chưa khỏi, rốt cuộc là anh đã làm thế nào để đưa cô xuống xe?

Đúng lúc cô đang suy nghĩ thì tự nhiên có tiếng gõ cửa ở phòng khách.

Bạch Dương chau mày đi ra khỏi phòng ngủ: “Ai vậy?”

“Cục cưng, là anh đây.” Bên ngoài vang lên tiếng của Lục Khởi.

Bạch Dương mỉm cười, mở cửa ra: “Sao anh lại đến đây?”

“Còn không phải vì chuyện Cố Tử Yên tự sát sao?” Lục Khởi bước vào, vừa thay giày vừa nói.

Bạch Dương đóng cửa lại: “Vì chuyện của Cố Tử Yên sao? Chuyện này không phải tối qua em đã nói với anh rồi à…”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1430


Chương 1430

“Cục cưng, những gì anh sắp nói với em tới đây, em tuyệt đối đừng kích động nhé.”

Thay xong giày, Lục Khởi đứng thẳng người, nghiêm túc nhìn cô.

Bạch Dương gật đầu: “Được, em không kích động, anh muốn nói gì vậy?”

“Anh muốn nói với em là Cố Tử Yên vẫn chưa chết, người tối qua nhảy lầu không phải cô ta.” Vẻ mặt Lục Khởi rất khó coi, anh ta nói.

Ánh mắt Bạch Dương thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “Sao anh biết được?”

Chẳng lẽ cảnh sát đã công bố chuyện này ra ngoài rồi sao?

Không đúng, đáng ra cảnh sát không công bố chuyện này mới phải chứ.

Sau khi công bố, không nói đến chuyện uy tín của cảnh sát sẽ bị hạ thấp mà việc này còn khiến mọi người hoảng sợ.

Vậy nên nhất định không có chuyện cảnh sát công bố chuyện này ra.

“Anh nghe người trong giới nói.” Lục Khởi nói.

“Người trong giới?” Bạch Dương nhíu mày.

Lục Khởi ừ một tiếng: “Đúng vậy, chuyện Cố Tử Yên nhảy lầu tự sát bây giờ đã lan truyền trong giới rồi. Sau đấy tới sáng hôm nay, không biết ai trong giới nói rằng người †ự sát không phải Cố Tử Yên, mà là thế thân của cô ta. Anh không yên tâm mới điều tra thử, hóa ra kết quả đúng là như vậy, là Cao Linh đã giúp Cố Tử Yên.”

Mặc dù cảnh sát chưa công bố chuyện này ra bên ngoài nhưng người trong giới muốn điều tra thì cũng không phải là khó.

Chỉ là sau khi điều tra ra thì không được rêu rao ra bên ngoài.

“Cục cưng, sao em phản ứng hờ hững vậy?” Lục Khởi thấy khuôn mặt Bạch Dương không có vẻ gì là sững sờ, ngược lại cô còn chau mày như đang suy nghĩ gì đó, anh ta không khỏi cảm thấy nghi ngờ.

Nhưng Bạch Dương cũng không giấu diếm anh ta, cô đáp: “Bởi vì chuyện này em đã biết từ tối hôm qua rồi.”

“Tối hôm qua em đã biết rồi á?” Lục Khởi cao giọng nói.

Bạch Dương gật đầu: “Ừ.”

“Vậy tại sao tối qua em không nói cho anh biết?” Lục Khởi hơi tủi thân.

Bạch Dương xoa huyệt thái dương: “Không phải không nói cho anh biết mà là chuyện này không thể công khai. Em định về sau mới nói cho anh, nhưng không ngờ hôm nay anh đã biết rồi.”

“Được rồi, anh tha thứ cho em. Nhưng cục cưng à, hiện tại không biết Cố Tử Yên đang trốn ở đâu nhưng chắc chắn là cô ta sẽ báo thù em. Vậy nên trước khi tìm thấy cô †a thì em nhất định phải cẩn thận đấy.” Lục Khởi lo lắng nói.

Bạch Dương khẽ cười một tiếng: “Em biết mà, anh yên tâm đi. Được rồi, anh ngồi đây chờ em một lát, em đi thay quần áo tắm rửa một lát đã.”

“Đi đi” Lục Khởi phất tay.

Bạch Dương xoay người trở về phòng, bắt đầu thay quần áo.

Lúc thay quần áo, cô nhìn thấy món đồ trang sức đặt ở tủ đầu giường. Cô ngẩn người ra một lát rồi mới nhớ ra là mình quên chưa trả nó cho Phó Kình Hiên.

Thôi bỏ đi, một lát nữa cô mang theo rồi nhờ người đưa cho anh.

Bạch Dương mặc quần áo xong, cô cúi xuống cầm món trang sức ở đầu giường lên.

Tự nhiên, khóe mắt cô nhìn thấy thứ gì đó, cả người cô ngây ra.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1431


Chương 1431

Đây là…

Bạch Dương vội vàng bỏ món trang sức xuống, đưa tay cầm thứ vật phát sáng trên ga trải giường lên.

“Măng séc!” Bạch Dương cầm chiếc măng séc lên nhìn, cô vừa nhìn đã nhận ra món đồ này ở trên áo sơ mi nam, hơn nữa còn là loại kim cương xanh có giá không hề rẻ.

Mà bên cạnh cô, người đàn ông duy nhất có thể dùng một món đồ xa xỉ như kim cương xanh để làm măng séc thì chỉ có một mình Phó Kình Hiên thôi!

Thế nên chiếc măng séc này rõ ràng là của Phó Kình Hiên.

Chỉ có điều là tại sao măng séc của anh lại ở trên giường cô, hơn nữa còn là ở giữa giường nữa.

Nếu nói Phó Kình Hiên không cẩn thận làm rơi thì không thể nào rơi ở trên giường được, phải là rơi dưới nên nhà mới đúng chứ.

Nhưng nó lại xuất hiện trên giường…

Bạch Dương mở to mắt, nghĩ đến điều gì đó, cô siết chặt chiếc măng séc trong tay.

Không lẽ tối qua anh không hề đi?

Nghĩ đến khả năng này, Bạch Dương vội vàng cúi đầu quan sát giường của mình.

Cuối cùng cô nhìn thấy chiếc gối bị lõm xuống, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng.

Anh anh anh…

Bây giờ Bạch Dương đã có thể chắc chắn rằng tối qua Phó Kình Hiên không hề đi mà qua đêm ở nhà của cô, hơn nữa còn ngủ ngay bên cạnh cô.

Người đàn ông này đắc ý quá rồi đấy?

Mặc dù hôm qua cô đã đồng ý, không từ chối sự theo đuổi của Phó Kình Hiên, cho anh cơ hội theo đuổi nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể trèo lên giường của côi Mặc dù ngoài mặt Bạch Dương tức giận như vậy nhưng trong lòng cô lại không hề cảm thấy bực tức, thậm chí còn cảm thấy hơi buồn cười.

Được voi đòi Hai Bà Trưng đúng là để nói về Phó Kình Hiên.

“Cục cưng, em mua bữa sáng lúc nào vậy?” Lúc này tự nhiên bên ngoài cửa vang lên tiếng của Lục Khởi.

Bạch Dương cầm lại món trang sức cô vừa đặt xuống ban nãy lên, đi về phía cửa, mở cửa ra rồi trả lời: “Em đâu có mua đồ ăn sáng?”

“Không mua á? Vậy những thứ này từ đâu ra vậy?” Lục Khởi mở túi đồ ăn sáng ra.

Bạch Dương tìm một cái hộp, bỏ món đồ trang sức vào rồi mới đi tới xem chỗ đồ ăn sáng mà Lục Khởi nói.

Vừa nhìn thấy vậy, cô lập tức hiểu ra có chuyện gì, đang định trả lời thì tự nhiên nghe thấy Lục Khởi nói: “Ấy? Ở đây có một †ờ giấy này.”

Giấy?

Bạch Dương bất ngờ, cô lập tức buông chiếc hộp xuống, giật tờ giấy khỏi tay Lục Khởi: “Cái này anh không xem được.”

Cô đã biết ai là người mua bữa sáng, nhất định là Phó Kình Hiên rồi.

Vậy nên tờ giấy này nhất định là do Phó Kình Hiên để lại.

Cô không biết Phó Kình Hiên viết gì trong đó, nhưng nhỡ đâu anh viết mấy lời sến súa, để Lục Khởi nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1432


Chương 1432

“Cục cưng, em…” Lục Khởi không ngờ mình chỉ cầm một tờ giấy thôi mà Bạch Dương lại phản ứng mạnh như vậy, vội vàng giằng lấy tờ giấy giấu ra sau lưng, cứ như thể tờ giấy đó là thứ không thể để người khác thấy được vậy.

Bạch Dương cũng biết phản ứng thái quá của mình dễ dẫn đến hiểu lầm, cô cúi đầu xin lỗi: “Lục Khởi xin lỗi anh, tờ giấy này anh không đọc được.”

“Vì sao không đọc được?” Lục Khởi buông thống tay nhìn cô.

Môi Bạch Dương mấp máy: “Bởi vì…”

“Bởi vì tờ giấy này là do Phó Kình Hiên để lại đúng không?” Lục Khởi cắt lời cô.

Đồng tử Bạch Dương co rụt lại, cô vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Lục Khởi: “Anh…

“Em muốn hỏi là tại sao anh lại biết phải không?” Khóe miệng Lục Khởi cong lên thành một nụ cười tự giễu.

Bạch Dương nuốt nước bọt, ngầm thừa nhận.

Lục Khởi siết chặt tay: “Anh đoán ra thôi, hơn nữa cũng không khó đoán lắm.

Chuyện Cố Tử Yên tự sát hôm qua xảy ra lúc nửa đêm, lúc đó Phó Kình Hiên và em ở cạnh nhau, thế nên nhất định là anh ta đã đưa em về. Còn tờ giấy và bữa sáng này không cần nghĩ cũng biết là do ai làm, là sáng sớm nay Phó Kình Hiên lại tới đây đúng không?”

Đôi mắt Bạch Dương thấp thoáng mấy lần.

Hay lắm, Lục Khởi hầu như đã nói đúng hết luôn rồi.

Điều duy nhất bị nhầm là không phải sáng sớm nay Phó Kình Hiên tới đây mà là cả đêm qua anh không hề đi.

“Lục Khởi, thực ra là….”

Bạch Dương mở miệng, đôi môi đỏ mọng định nói gì đó nhưng Lục Khởi xua tay, gượng cười cắt ngang lời cô: “Thôi được rồi, không nói những chuyện này nữa. Em ăn sáng trước đi, ăn sáng xong anh đưa em tới Thiên Thịnh, vừa hay hôm nay anh cũng có chút chuyện ở Thiên Thịnh”

“Anh cho em ăn sáng sao?” Bạch Dương kinh ngạc nhìn anh ta.

Lục Khởi gật đầu: “Có gì không ổn à?”

“Đương nhiên rồi.” Bạch Dương đáp: “Anh ghét nhất là nhìn thấy Phó Kình Hiên. Từ trước đến giờ anh cũng không muốn em nhận đồ của anh ấy, vậy nên bây giờ anh để em ăn đồ ăn sáng của Phó Kình Hiên, ít nhiều cũng khiến em cảm thấy không quen.”

“Còn cách nào nữa đâu. Em vừa mới ngủ dậy, cũng chưa ăn sáng, hơn nữa ở đây đã có đồ ăn sẵn rồi, được ăn đồ chùa thì dại gì không ăn. Vả lại… Lục Khởi nhìn xuống, giấu đi sự cô đơn trong ánh mắt, nói nhỏ: “Cho dù bây giờ anh bảo em vứt đi thì em cũng không nỡ, cũng không vứt đi được đúng không?”

Câu cuối cùng Lục Khởi nói rất nhỏ.

Bạch Dương chỉ nghe thấy anh ta đang lẩm bẩm cái gì đó nhưng không nghe rõ là đang nói gì, cô khó hiểu quay đầu lại hỏi: “Lục Khởi, anh đang nói gì vậy?”

“Không có gì. Em ăn sáng trước đi, anh vào nhà vệ sinh đã.”

Nói xong Lục Khởi liền đi về phía nhà vệ sinh.

Bạch Dương nhìn bóng lưng của anh ta, chỉ cảm thấy anh ta có chút kỳ quái.

Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, cầm †ờ giấy đang giấu sau lưng ra đọc: “Tôi đi trước đây, đồ ăn sáng tôi để trên bàn ăn, em đọc tờ giấy này xong, nếu đồ ăn còn nóng thì tranh thủ ăn luôn, nếu nguội rồi thì hâm nóng lại rồi hãng ăn”“

Nét chữ này chắc chắn là của Phó Kình Hiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1433


Chương 1433

Nét chữ của anh trước giờ vẫn luôn sắc bén, bá đạo và vô cùng đặc biệt, khiến người khác vừa nhìn đã biết là do anh viết.

Bạch Dương nhìn hàng chữ đó rồi bĩu môi: “Tôi cũng đâu phải đồ ngốc, làm sao không biết không được ăn đồ ăn lạnh? Chẳng lẽ còn phải đợi anh nhắc nhở sao?”

Ngoài miệng cô nói mấy lời không hề để †âm nhưng khóe miệng lại khẽ nở một nụ cười.

Bạch Dương gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi áo rồi xem trong túi có đồ gì.

Không ngờ cô sờ vào thấy vẫn còn nóng.

Điều này khiến Bạch Dương cảm thấy hơi kinh ngạc.

Đồ ăn còn nóng, xem ra Phó Kình Hiên mới đi chưa bao lâu.

Bạch Dương kéo ghế, mở hộp đồ ăn sáng ra.

Bữa sáng rất thịnh soạn, có cháo thịt nạc, bánh bao hấp, bánh chẻo, sữa bò… đều có cả.

Bạch Dương đố trán, dở khóc dở cười: “Anh mua đồ hết đồ ăn sáng của cửa hàng nhà người ta đấy à?”

Cô lắc đầu bất lực rồi cầm thìa khuấy cháo, cô vừa ăn vừa mở khung trò chuyện với Phó Kình Hiên ra: Cảm ơn bữa sáng của anh.

Sau khi gửi đi, Bạch Dương tắt điện thoại, chuẩn bị để sang một bên.

Vì cô nghĩ chắc lúc này anh đang bận.

Nhưng cô không ngờ là cô vừa đặt điện thoại xuống thì nó đã rung lên.

Nhanh vậy sao?

Ánh mắt Bạch Dương thoáng qua vẻ ngạc nhiên, cô nhanh chóng cầm điện thoại lên, mở khóa, ấn mở tin nhắn. Tất cả động tác liền một chặp, không hề dừng lại chút nào.

K-H: Dậy rồi sao?

Trong lòng Bạch Dương đảo mắt lườm một cái: Nếu không làm sao tôi nhắn tin với anh được?

Ở đầu bên kia, Phó Kình Hiên đang ngồi ở trung tâm của phòng họp, thấy tin nhắn trả lời của cô, anh đột nhiên khẽ bật cười một tiếng.

Cô có thể tưởng tượng được ra biểu cảm của cô khi nhắn câu này, nhất định là rất bất lực.

Nghĩ đến đó, nụ cười trên khóe miệng Phó Kình Hiên càng rõ ràng hơn.

Những lãnh đạo cấp cao ngồi bên dưới nghe thấy tiếng anh cười và nhìn thấy nụ cười của anh, người nào người nấy như nhìn thấy ma.

Cười luôn kìal Tổng giám đốc Phó nhìn điện thoại, nhìn một lúc rồi lại bật cười?

“Này, mọi người nói xem tổng giám đốc Phó bị làm sao vậy?”

“Còn có thể thế nào nữa, vừa nhìn là biết đang yêu rồi.”

“Không thể nào, với ai chứ?”

Các lãnh đạo cấp cao trong phòng họp đều lắc đầu, ra điều là không biết.

Phó Kình Hiên không biết cấp dưới đang lén lút nói chuyện về mình, ngón tay thon dài của anh lướt nhanh trên bàn phím: Bữa sáng có hợp khẩu vị của em không?

Bạch Dương nhìn bát cháo trước mặt: Cũng được.

Cô không từ chối bữa sáng của anh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1434


Chương 1434

Bởi vì cô đã đồng ý để cho anh theo đuổi.

Tặng bữa sáng cũng là một trong việc cần làm khi theo đuổi bạn gái.

Vậy nên đương nhiên là cô không cần phải từ chối.

Ánh mắt Phó Kình Hiên hiện vẻ dịu dàng: Vậy thì tốt, em ăn tiếp đi, không làm phiền em nữa, tôi cũng đang họp.

Bạch Dương trả lời icon OK: Được, nhưng buổi trưa anh có thời gian không?

Buổi trưa?

Sống lưng Phó Kình Hiên hơi thẳng lên: Buổi trưa có việc gì sao?

Cô muốn hẹn anh à?

Vẻ mặt của Phó Kình Hiên rõ ràng là bắt đầu mong chờ.

Bạch Dương đặt thìa xuống: Cũng không có việc gì lớn, chỉ là muốn trả lại món đồ trang sức cho anh thôi.

Vốn dĩ lúc đầu cô định nhờ nhân viên đưa sang.

Nhưng sau đó nghĩ lại thấy không được, như vậy thật vô trách nhiệm.

Dù sao món đồ cũng đắt tiền như vậy, lỡ như nhân viên gây ra chuyện gì thì cô cũng không đền nổi.

Vậy nên cô tự mình đưa trả thì sẽ yên tâm hơn.

Thấy Bạch Dương nói định trả lại món trang sức kia, Phó Kình Hiên chau mày, vô thức định nói không cần đâu.

Món trang sức đó ngay từ đầu anh đã không có ý định lấy lại.

Nhưng nghĩ đến tính cách của cô, cô nhất định sẽ không giữ lại.

Nếu anh cứ ép cô giữ lại, ngược lại sẽ khiến cô tức giận, đến lúc đó mối quan hệ mới bình thường trở lại của họ nói không chừng sẽ lại đóng băng.

Anh cứ để cho cô trả lại thì hơn.

Cùng lắm sau này khi ở khi hai người về với nhau rồi thì anh sẽ trả lại những món đồ đó cho cô.

Nghĩ đến đây Phó Kình Hiên nhìn xuống, trả lời: Được, vậy buổi trưa em tới đây đi, †ôi ở văn phòng đợi em.

Bạch Dương lại gửi một icon OK khác.

Lần này, Phó Kình Hiên không trả lời nữa, nên đặt điện thoại xuống để họp thôi.

Bạch Dương cũng đặt điện thoại xuống, tiếp tục ăn sáng.

Lục Khởi đi ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy nụ cười thấp thoáng trên gương mặt cô, ánh mắt tối đi: “Cục cưng, hình như tâm trạng của em có vẻ rất tốt.”

Là vì chỗ đồ ăn sáng này sao?

Cũng phải thôi, bữa sáng của người yêu mua mà, tâm trạng có thể không vui sao?

Bạch Dương không biết anh ta đang nghĩ gì, cô sờ mặt mình: “Tâm trạng em rất tốt sao?”

“Cũng hơi hơi.” Lục Khởi trả lời, anh ta bước tới.

Bạch Dương bỏ tay xuống: “Có lẽ là vì hôm nay thời tiết tốt.”

“Vậy sao?” Làm sao Lục Khởi lại không biết là cô đang nói dối chứ, nhưng anh ta cũng không định vạch trần cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1435


Chương 1435

Vạch trần rồi sẽ chỉ khiến không khí trở nên gượng gạo.

Ăn sáng xong, Bạch Dương và Lục Khởi ra khỏi cửa.

Ở trên xe, thư ký Đồng gọi điện thoại tới, là vì chuyện công việc.

Bạch Dương vừa nói chuyện điện thoại với thư ký Đồng vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đang nhìn, tự nhiên nhận ra điều gì đó, cô nhìn chăm chú vào gương chiếu hậu một lúc rồi quay đầu nhìn về phía sau.

Nhìn thấy hành động của cô, Lục Khởi khó hiểu, hỏi: “Sao vậy cục cưng?”

Bạch Dương quay đầu lại, cô cúp điện thoại, nheo mắt nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu bên phải: “Lục Khởi, anh nhìn chiếc xe phía sau chúng ta đi. Có phải từ nấy đến giờ nó vẫn đang bám theo chúng ta không?”

“Chiếc xe phía sau?” Nghe cô nói vậy, vẻ mặt Lục Khởi cũng trở nên nghiêm túc, anh †a nghiêng đầu nhìn gương chiếu hậu bên trái.

Vừa nhìn qua, anh ta thật sự thấy có một chiếc xe đang theo sát phía sau.

Đó là một chiếc xe Nhật Bản bình thường, thân xe màu đen, không có gì đặc biệt.

Nhưng chiếc xe đó đi quá gần, hoàn toàn không giống khoảng cách bình thường giữa những chiếc xe với nhau.

Vậy nên có nói chiếc xe đó đang bám theo bọn họ thì cũng không quá đáng.

“Đúng thật là như vậy.” Lục Khởi nhíu mày.

Bạch Dương nghiêm mặt nói: “Hình như chiếc xe này đã bám theo chúng ta từ khi chúng ta ra khỏi Vịnh Tiên Thủy rồi.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Lục Khởi càng trở nên nghiêm trọng.

Bạch Dương gật đầu: “Đúng vậy, lúc trước em đã nhìn qua gương chiếu hậu thấy chiếc xe này, bởi vì biển số xe khá đặc biệt nên em mới nhớ.”

“Biển số xe… Lục Khởi nhướng mày, sau đó mới nhìn biển số xe của chiếc xe kiểu Nhật đó qua gương chiếu hậu.

Nhìn thấy ba con số cuối cùng là 250, anh †a không kìm được, bật cười thành tiếng: “Mẹ kiếp, cũng đặc biệt thật.”

“Đúng vậy, cho nên em vừa nhìn đã nhớ chiếc xe đó. Nhưng lúc đó em chỉ tưởng rằng đó là xe cá nhân của ai đó tình cờ đi theo chúng ta thôi. Mà bây giờ chúng ta đã đi lâu như vậy rồi mà chiếc xe đó vẫn đi theo phía sau, hơn nữa lại còn theo sát như vậy nữa. Thế nên em lo rằng có khả năng là có người có động cơ khác.” Đôi môi đỏ của Bạch Dương mím chặt, giọng nói nghiêm túc.

“Gọi cảnh sát thôi!” Lục Khởi siết chặt vô lăng: “Em báo cảnh sát đi, thông báo tình hình chiếc xe đó cho bên phía cảnh sát rồi nắm chắc tay vịn vào, anh sẽ phát huy †ài năng lái xe của mình, cắt đuôi chiếc xe này.

Dù sao cũng không ai có thể biết được rốt cuộc tài xế của chiếc xe đó có ác ý hay không.

Vậy nên bọn họ càng phải cẩn thận, nghĩ đến những khả năng xấu có thể xảy ra, nhỡ đâu thật sự là có ác ý thì nói không chừng †ên tài xế kia sẽ có hành động điên cuồng gì đó.

Ví dụ như đột ngột đâm bọn họ chẳng hạn.

Trong trường hợp đó thì tốt nhất cắt đuôi chiếc xe kia trước.

Những gì Lục Khởi nghĩ đến thì đương nhiên Bạch Dương cũng có thể nghĩ ra.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1436


Chương 1436

Cô gật đầu: “Được, vậy anh lái cẩn thận một chút.”

Nói xong, cô giơ một tay lên, nắm tay vịn trên đỉnh đầu, tay còn lại mở khóa điện thoại, chuẩn bị gọi cảnh sát.

Nhưng khi cô vừa tìm được số điện thoại của cảnh sát Trần, còn chưa kịp gọi đi thì trong gương chiếu hậu, cô đã nhìn thấy chiếc xe kia tự nhiên chuyển làn, sau đó vượt lên phía trước bọn họ.

“Lục Khởi, anh chờ chút đã.” Bạch Dương ngăn Lục Khởi cũng đang định vượt lên.

“Sao vậy?” Lục Khởi quay đầu nhìn cô.

Bạch Dương nheo mắt nhìn chiếc xe kia chạy càng ngày càng xa: “Chiếc xe kia chạy về phía trước rồi.”

“Cái gì?” Lục Khởi cao giọng nói: “Lái về phía trước rồi?”

KUÌg “Không phải đang bám theo chúng ta sao?”

Bạch Dương im lặng.

Một lúc sau, cô thấy chiếc xe kia đã đi vào một con đường khác rồi từ từ khuất dần, cảm thấy không sao nữa: “Có lẽ chúng ta nghĩ nhiều quá rồi, có lẽ chiếc xe đó thật sự chỉ đi cùng đường với chúng ta thôi.”

“Vậy sao? Xem ra chúng ta thật sự đang tự mình dọa mình rồi.” Lục Khởi nghe cô nói vậy, tâm trạng đang thấp thỏm cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.

Bạch Dương cau mày không nói gì.

Mặc dù nói vậy nhưng không hiểu vì sao trong lòng cô vẫn rất bồn chồn, có một dự cảm không lành.

Thấy Bạch Dương cúi đầu không nói gì, Lục Khởi khó hiểu hỏi: “Sao vậy cục cưng?

Em đang nghĩ gì thế?”

Bạch Dương xoa huyệt thái dương: “Em đang nghĩ mặc dù chiếc xe vừa rồi hiện giờ không theo đuôi chúng ta nữa nhưng em vẫn thấy có gì đó không đúng lắm.”

“Sao em lại nói vậy?” Lục Khởi liếc nhìn cô.

Bạch Dương c*n m** d***: “Chiếc xe đó chuyển làn để vượt lên trước rất kỳ lạ.

Đáng lý ra, nếu chiếc xe đó muốn vượt thì bất cứ lúc nào cũng có thể vượt được.

Nhưng vì sao cứ nhất định phải đi theo sau chúng ta, mãi cho đến khi chúng ta phát hiện ra nó thì mới vượt chứ? Rõ ràng là chiếc xe đó phát hiện ra chúng ta đã biết nó đang theo dõi nên mới cố tình vượt lên để chúng ta không nghỉ ngờ nữa…

“Nghe em nói vậy thì hình như đúng là có gì không đúng lắm. Nhưng anh vẫn cho rằng đó chỉ là trùng hợp thôi.” Lục Khởi xoay vô lăng rồi nói: “Bởi vì người ở chiếc xe phía sau không nhìn thấy chúng ta đang làm gì nên không có chuyện chiếc xe đó biết chúng ta đã phát hiện ra việc bị theo dõi.”

Nghe vậy, Bạch Dương cũng cảm thấy có lý.

Lục Khởi lại nói: “Nếu em thật sự cảm thấy không yên tâm thì cho người tra thử biển số xe đó đi.”

Bạch Dương gật đầu: “Anh nói cũng phải, đến Thiên Thịnh em sẽ cho người đi điều tra.

Tóm lại là không điều tra, trong lòng cô không thể yên tâm được.

Không bao lâu sau bọn họ đã đến Thiên Thịnh.

Lục Khởi có chút việc phải làm ở phòng kế hoạch nên hai người tách nhau ra ở sảnh, anh ta đi một thang máy khác đến phòng kế hoạch.

Còn Bạch Dương thì đi thang máy chuyên dụng, lên văn phòng của mình.

Thư ký Đồng đã đợi sẵn ở cửa, thấy cô đến vội vàng cúi đầu chào: “Tổng giám đốc Bạch, chào buổi sáng.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1437


Chương 1437

“Chào buổi sáng.” Bạch Dương mỉm cười rồi lấy thẻ chìa khóa ra, mở cửa văn phòng.

Thư ký Đồng theo cô đi vào, vừa đi vừa đọc lại lịch trình hôm nay.

Bạch Dương nghe thấy có một lịch kiểm †ra một bộ phận vào lúc 1h chiều, không quan trọng lắm, cô đặt túi xuống rồi nói: “Hủy lịch này đi, 1h chiều tôi không có mặt ở công ty.”

“Vâng.” Thư ký Đồng cũng không hỏi chiều nay cô đi đâu, chỉ lấy bút bi ra gạch bỏ khỏi bảng lịch trình.

Sau khi gạch xong, thư ký Đồng ngẩng đầu nhìn Bạch Dương: “Tổng giám đốc Bạch, những lịch khác có gì cần thay đổi không ạ?”

“Tạm thời không cần.” Bạch Dương lắc đầu: “Nhưng có một việc tôi cần cô làm.”

“Tổng giám đốc Bạch cứ nói.”

Bạch Dương ngồi xuống, lấy một chiếc bút bi từ ống đựng bút ra rồi lại lấy một tờ A4 và viết gì đó lên trên.

Viết xong, cô đưa cho thư ký Tống.

Thư ký Tống xem qua, phát hiện đó là một biển số xe thì không khỏi kinh ngạc hỏi: “Tổng giám đốc Bạch, vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì cả, tôi chỉ muốn cô điều tra xem chủ nhân của chiếc biển số xe này là ai, tôi muốn biết một số thông tin của người đó.’ Bạch Dương bật máy tính nói.

“Vâng thưa tổng giám đốc Bạch.” Thư ký Đồng đóng tập lịch trình lại và trả lời.

Bạch Dương xua tay: “Cô đi làm việc đi, lát nữa tiện thể tới phòng kế hoạch xem thử, Lục Khởi đang ở bên đó, xem anh ấy có cần giúp gì không.”

“Tổng giám đốc Lục đến Thiên Thịnh sao?”

Nghe đến tên Lục Khởi, đôi mắt thường ngày không chút gợn sóng bên dưới gọng kính đen của thư ký Đồng đột nhiên thoáng hiện vẻ vui mừng.

Bạch Dương nhìn thấy, chớp mắt kinh ngạc: “Thư ký Đồng, không phải là cô… thôi bỏ đi, không có gì, cô đi đi.”

“Vâng.” Thư ký Đồng không nhận ra sự lạ thường của Bạch Dương. Cô ta gật đầu, quay người đi ra ngoài.

Bạch Dương nhìn theo bóng lưng của cô, cô có thể cảm nhận được rõ ràng rằng bước đi của thư ký Đồng trở nên nhanh nhẹn hơn hẳn.

Phải biết rằng thư ký Đồng không phải là một người nhanh nhẹn hoạt bát. Cách ăn mặc, trưng diện cũng hơi bảo thủ nên khiến người khác có cảm giác thiếu sức sống. Vậy nên trong tập đoàn còn có người lén đặt cho thư ký Đồng biệt danh là cô chủ nhiệm.

Nhưng hiện giờ thư ký Đồng hoàn toàn khác với vẻ trầm mặc như ao nước tù thường ngày, cảm giác cuối cùng cũng giống một người trẻ tuổi hơn rồi.

Mà sau khi thư ký Đồng nghe đến Lục Khởi thì mới có sự thay đổi này.

Vậy là thư ký Đồng có tình cảm đó với Lục Khởi sao?

Nhận ra điều này, Bạch Dương không khỏi mỉm cười.

Nếu đúng là như vậy, cô có thể vun vén một chút cho bọn họ.

Thư ký Đồng là một người phụ nữ tốt, tính cách điềm đạm.

Còn A Khởi, đã hơn 30 tuổi nhưng tính tình vẫn còn vô tư, chưa trưởng thành, không khác gì một cậu thiếu niên mười mấy tuổi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1438


Chương 1438

Tính cách của A Khởi như vậy thật sự rất hợp với thư ký Đồng.

Nếu bọn họ ở bên nhau, cô tin rằng nhất định sẽ hạnh phúc.

Nhưng cô không biết A Khởi nghĩ thế nào, có thời gian cô sẽ thăm dò anh ta xem Sao.

Nghĩ xong, Bạch Dương cầm một quyển văn kiện qua xem, bắt đầu công việc.

Đến trưa, sau khi ăn cơm cùng với Lục Khởi xong, cô cũng mang theo đồ trang sức trả lại Phó Kình Hiên, sau đó lái xe rời khỏi Thiên Thịnh, đi tới tập đoàn Phó Thị.

Lúc tới nơi đã là một giờ chiều rồi.

Bạch Dương vừa mới bước vào cửa lớn của tập đoàn Phó Thị đã thấy trợ lý Trương đang đi về phía của mình: “Cô Bạch.”

Bạch Dương mỉm cười đáp lại: “Trợ lý Trương.”

“Cô Bạch, tổng giám đốc phó bảo tôi dắt cô tới chỗ anh ấy.’ Trợ lý Trương bày ra một tư thế mời.

Bạch Dương hơi ngạc nhiên: “Sao anh ấy biết tôi đã tới?”

Lúc sáng cô có nói là trưa sẽ qua đây, nhưng trước khi đi cô cũng đâu có nói với Phó Kình Hiên là đang tới đâu chứ.

Cho nên sao Phó Kình Hiên lại biết cô đã đến rồi bảo trợ lý Trương xuống dưới sảnh đón cô được?

Trợ lý Tương đẩy gọng kính lên, giải thích: “Là thế này. Tổng giám đốc Phó nói trưa nay cô Bạch sẽ qua đây, cho nên tôi đã xuống đây sớm một chút để đợi cô.”

“Ra là như vậy.” Bạch Dương hiểu ra gật gù: “Vậy anh đã chờ lâu lắm rồi nhỉ?”

Phải công nhận, Phó Kình Hiên bảo trợ lý Trương xuống đây sớm như vậy để đợi cô.

Thành ý như này đáng để cô xem trọng.

“Thật ra cũng không đâu, tôi cũng vừa mới xuống dưới sảnh được mười mấy phút thôi. Được rồi cô Bạch, chúng ta đi thôi.”

Trợ lý Trương nói.

Bạch Dương ừm một tiếng: ‘Được, làm phiền anh rồi.”

Cả hai cùng vào trong thang máy chuyên dụng của Phó Kình Hiên.

Dĩ nhiên, có rất nhiều người ở trong đại sảnh chú ý tới họ.

Một vài người biết Bạch Dương, nhìn thấy cô xuất hiện ở đây cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm.

Dù sao thì tập đoàn Thiên Thịnh cũng có hợp tác với tập đoàn Phó Thị mà. Vợ cũ của Tổng giám đốc Phó tới đây, nói không chừng là để bàn chuyện công việc.

Nhưng một vài người không biết Bạch Dương thì lại mắt chữ A mồm chữ O, bắt đầu xôn xao bàn tán.

Trợ lý Trương là trợ lý đặc biệt thân cận của tổng giám đốc Phó, bọn họ đều biết trừ phi là người mà tổng giám đốc Phó coi trọng tới đây thì mới bảo trợ lý Trương tới tiếp đón, số còn lại đều là bảo thư ký hoặc trợ lý bình thường đi đón.

Cho nên, rốt cuộc thì cô gái này là ai?

Tại sao lại sắp xếp cho trợ lý Trương đích thân xuống đón?

Tóm lại là cô có tài cán gì?

Dọc đường đi, Bạch Dương đều cảm nhận được đủ loại ánh mắt của tất cả mọi người nhìn vào.

Nhưng cô cũng không có phản ứng gì lớn lắm, thậm chí còn không ngoái đầu lại xem.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1439


Chương 1439

Với cô thì chỉ cần những ánh mắt này không có ác ý, cho dù bọn họ có muốn nhìn như nào đi nữa thì cô cũng không hề mất miếng thịt nào hết.

Hơn nữa, mắt là của người khác, cô có thể bảo bọn họ nhắm lại được hay sao?

Một phút sau đã đi tới phòng làm việc của Phó Kình Hiên.

Trợ lý Trương đẩy cửa ra, lại bày ra tư thế mời tiếp: “Cô Bạch, mời vào.”

“Cảm ơn.” Bạch Dương nói một câu cảm ơn rồi bước vào.

Nhưng vừa mới vào bên trong, cô mới phát hiện bên trong phòng làm việc rộng lớn này không có lấy một bóng người.

Cô dừng chân, quay đầu hỏi trợ lý Trương: “Tổng giám đốc Phó đâu?”

“Hiện tại tổng giám đốc Phó còn đang họp, sẽ lập tức tới ngay. Cô Bạch cứ ngồi trước đi, muốn uống chút gì không?” Trợ lý Trương dắt cô đi tới ghế sô pha.

Bạch Dương ngồi xuống ghế, nói: “Gì cũng được, anh cứ quyết đi, tôi không chọn đâu.”

“Vậy tôi đi pha trà, cô Bạch chờ nhé.” Trợ lý Trương nói.

Bạch Dương gật đầu: “Được.”

Trợ lý Trương đi ra.

Bạch Dương đặt túi xách trong tay lên bàn trà, sau đó lấy điện thoại từ trong túi xách ra ngó xem.

Nhìn thấy thanh thông báo nhảy ra một tin tức mới, cô bèn ồ lên một tiếng hứng thú.

“Nhà họ Cao bị điều tra?” Bạch Dương lập tức hào hứng ngồi thẳng người dậy, nhấn mở vào thông báo này, sau đó thấy trong bài báo viết tất cả người nhà họ Cao ở Nam Giang đều bị nhân viên kiểm tra kỷ luật đưa đi. Tổ điều tra của phía chính phủ đã tiến hành điều tra nhà họ Cao, bắt đầu kiểm kê mỗi một sản nghiệp của nhà họ Cao.

Đọc tới đây, Bạch Dương nhếch mép cười một cái.

Cô không hề cảm thấy ngạc nhiên trước tin tức này, bởi vì từ lâu cô đã biết nhà họ Cao rồi sẽ có ngày bị như vậy.

Từ sau chuyện Cao Linh bị bắt rồi khai báo hết quá trình tiếp tay cho Cố Tử Yên, rồi cả chuyện hại chết mối tình đầu Lý Trấn Nam năm đó nữa, cảnh sát Hải Thành nhất định sẽ cho đăng báo chuyện này.

Dù sao thì Cao Linh cũng xuất thân từ nhà họ Cao ở Nam Giang, mà nhà họ Cao lại còn là một gia đình quyền quý.

Một gia đình như vậy lại có con cháu vừa âm mưu hãm hại tính mạng người khác, còn bẻ cong luật pháp, giúp tội phạm trốn thoát. Nghĩ thôi cũng biết chính phủ sẽ để ý kĩ lưỡng, sau đó hạ lệnh điều tra cặn kẽ nhà họ Cao rồi.

Ai bảo Cao Linh là người được nhà họ Cao dạy dỗ chứ? Nhà họ Cao dạy dỗ ra một con người như vậy chứng tỏ bản thân nhà họ Cao cũng có vấn đề. Không điều tra thì sẽ không có cách nào để cho dân chúng một câu trả lời rõ ràng được.

Xem ra, nhà họ Cao lần này tiêu thật rồi.

Lần trước, Cao Linh can thiệp vào chuyện chính trị ở Hải Thành đã khiến sinh lực của nhà họ Cao bị tổn hại nghiêm trọng, hiện †ại còn chưa kịp phục hồi như cũ thì Cao Linh lại cho nhà họ Cao bước thẳng vào cửa tử.

Chắc bây giờ nhà họ Cao đang rất hối hận vì đã sinh ra đứa con gái như vậy nhỉ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1440


Chương 1440

“Đang xem gì mà cười vui thế?” Giữa lúc Bạch Dương đang đọc bình luận, cửa phòng làm việc mở ra lần nữa, Phó Kình Hiên sải bước chân dài đi vào trong, theo sau đó còn có trợ lý Trương đang bưng khay trà.

Bạch Dương để điện thoại xuống ngẩng đầu nhìn lên: “Đang xem tin tức về nhà họ Cao. Nhà họ Cao bị điều tra rồi.”

Phó Kình Hiên giương cằm nói: “Hóa ra là chuyện này, vậy quả thật là nên vui vẻ.”

“Anh biết lâu rồi à?” Bạch Dương nhìn anh.

Phó Kình Hiên đi tới ngồi xuống đối diện với cô rồi đáp: “Biết được một lúc rồi.”

“Cô Bạch, hồng trà của cô đây, còn có một phần bánh ngọt Black Forest, hy vọng cô thích.” Trợ lý Trương đi tới bên bàn trà đặt khay trà xuống, sau đó lấy cà phê và chút đồ ăn nhẹ đặt trước mặt Bạch Dương.

Bạch Dương gật nhẹ đầu: “Cảm ơn.”

“Không cần khách sáo, bánh ngọt là tổng giám đốc Phó bảo tôi chuẩn bị, cô muốn cảm ơn thì cũng cảm ơn tổng giám đốc Phó kìa.’ Trợ lý Trương đặt một ly cà phê khác tới trước mặt Phó Kình Hiên.

Bạch Dương ngạc nhiên nhìn anh: “Anh chuẩn bị cho tôi ư?”

Phó Kình Hiên ừm một tiếng: “Tôi biết em thích ăn món bánh ngọt này, cho nên mới đặc biệt bảo người đi mua.”

Trợ lý Trương đứng một bên không khỏi cảm thán trong lòng.

Lúc đầu anh ta cũng không biết bánh kem này là tổng giám đốc Phó chuẩn bị cho cô Bạch.

Một tháng trước, tổng giám đốc Phó bỗng sai người để thêm đủ loại bánh kem cao cấp ở trong tủ lạnh để cà phê, ngày nào cũng để.

Ban đầu anh ta cho rằng là tổng giám đốc Phó muốn ăn bánh kem, nhưng mà ý nghĩ này lại nhanh chóng bị tổng giám đốc Phó dập tắt. Bởi vì từ trước giờ trợ lý Trương chưa từng thấy tổng giám đốc Phó ăn bánh kem bao giờ.

Cho nên, đã có quãng thời gian anh ta rất buồn bực, cảm thấy nếu tổng giám đốc Phó đã không ăn thì còn sai người chuẩn bị làm gì, cứ cuối ngày trước lúc tan làm đều phải mang bánh kem đi bỏ, sáng hôm sau lại sai người chuẩn bị tiếp.

Này không phải là bị thần kinh à.

Mãi cho tới lúc cách đây nửa tháng, có một hôm anh ta vô tình nghe được Phó Kình Hiên đang nói chuyện gì đó mới biết hóa ra là cô Bạch thích ăn mấy thứ này, mỗi ngày chuẩn bị bánh kem đều là chuẩn bị cho cô Bạch.

Dù cho cô Bạch không thường xuyên tới đây, dăm bữa nửa tháng cũng không thấy tới một lần, nhưng mà tổng giám đốc Phó vẫn luôn kiên trì chuẩn bị, để khi cô Bạch tới đột xuất sẽ có ngay lập tức, để cô Bạch có thể ăn bánh kem tươi thơm.

Phải công nhận, về điểm này, tổng giám đốc Phó thật sự khiến người khác nể phục.

Bạch Dương không biết bánh kem này là có được như thế.

Cô nhìn bánh kem, trong lòng vô cùng phức tạp.

Phó Kình Hiên thấy cô nhìn chằm chằm chiếc bánh kem mà không nói lời nào, †rông vẻ mặt có vẻ cũng không thích lắm, bèn căng thẳng nói: ‘Không thích bánh kem này sao?”

“Không phải.” Bạch Dương lắc đầu một cái: “Chỉ là tôi thấy hơi e dè trước sự đặc cách này thôi. Cảm ơn anh.”

“Không có gì, chỉ là một miếng bánh kem thôi mà. Dù em có đi đâu thì đối phương cũng đều sẽ dùng trà bánh ra chiêu đãi em thôi. Cho nên em không cần cảm thấy áp lực.” Phó Kình Hiên khế nói.

Anh chỉ sợ cô không muốn ăn vì đây là bánh kem mà anh chuẩn bị thôi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1441


Chương 1441

“Tôi không cảm thấy áp lực gì đâu. Anh cũng nói rồi đấy, chỉ là một miếng bánh kem thôi mà, chưa đến mức phải thấy áp lực. Bạch Dương mỉm cười.

Phó Kình Hiên thở phào, bờ môi mỏng hơi mỉm cười: ‘Vậy thì tốt, em nếm thử xem vị bánh kem này đi?”

“Ừ” Bạch Dương gật đầu, cầm cái nĩa lên xúc một miếng bánh kem cho vào miệng.

Bánh kem vừa mềm vừa mịn, mới cho vào miệng như đã tan ra, ngọt nhưng không ngấy, ngon không thể cưỡng lại được.

Bạch Dương vui vẻ cười tít mắt, trên khuôn mặt hiện ra biểu cảm hạnh phúc.

Phó Kình Hiên thấy vậy, đôi môi mỏng khẽ cong lên, nở một nụ cười: “Xem ra em thích lắm nhỉ”

“Mùi vị rất ngon.” Bạch Dương thẳng thắn cho lời khen.

Phó Kình Hiên cầm cốc cà phê lên: “Em thích là được rồi, ở đây vẫn còn mấy miếng bánh, lát nữa em gói mang về để dành ăn từ từ.”

“Vậy tôi không khách sáo đâu nhé.” Bạch Dương cầm tách hồng trà lên uống một ngụm.

Thật sự cô rất thích chiếc bánh kem này.

Nếu đã ăn một miếng rồi thì ăn thêm mấy miếng chắc cũng… không sao đâu nhỉ.

Ăn bánh kem xong, Bạch Dương bỏ đĩa xuống, đưa tay lấy cái túi bên cạnh đưa cho Phó Kình Hiên: “Đây là trang sức mà anh cho tôi mượn vào lần trước. Cảm ơn anh nhé.”

“Không có gì.” Phó Kình Hiên cầm lấy cái túi rồi đưa cho trợ lý Trương: “Cất kỹ vào.”

“Vâng thưa tổng giám đốc.” Trợ lý Trương gật đầu rồi cầm cái túi đi vào phòng nghỉ ngơi của anh.

Ở đó có cái két sắt.

Bạch Dương đánh mắt nhìn bóng lưng của trợ lý Trương: “Các anh không kiểm tra lại sao? Không sợ tôi đánh tráo cái gì à?”

“Không cần đâu, tôi tin em sẽ không làm như vậy.” Phó Kình Hiên uống một ngụm cà phê rồi trả lời: “Cho dù em có đánh tráo thì tôi cũng sẽ không oán giận.”

Anh nhìn cô, trong ánh mắt vừa ẩn chứa thâm tình lại không kém phần nghiêm túc.

Trong lòng Bạch Dương khẽ run lên, mí mắt buông xuống.

Thấy cô như vậy, Phó Kình Hiên chỉ đành thở dài một hơi.

Mặc dù cô không khó chịu với sự theo đuổi của anh, nhưng khi đối mặt với tình cảm ngay thẳng của anh, cô vẫn có chút mâu thuẫn.

Mà mâu thuẫn kiểu này, đến khi nào cô mới phát hiện rằng mình đã lại phải lòng anh nữa rồi đây?

Nếu không phải vì sợ phản tác dụng thì bây giờ anh đã nói rõ ràng hết mọi chuyện với cô rồi.

Đang nghĩ ngợi thì bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên, là điện thoại của Bạch Dương.

Cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra xem, thấy người gọi đến là thư ký Đồng, Bạch Dương cười ngại ngùng với Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, tôi ra ngoài nhận điện thoại một chút nhé.”

“Được.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương dùng ngón trỏ vuốt biểu tượng nhận cuộc gọi màu xanh sang bên phải, kề điện thoại lên tai: “Alo.”

“Tổng giám đốc Bạch, biển số xe mà cô nhờ tôi tra vào sáng nay đã có kết quả rồi.”

Thứ ký Đồng báo cáo.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1442


Chương 1442

Bạch Dương ngồi thẳng lưng: “Kết quả như thế nào? Chủ nhân của biển số xe đó là ai?

Có phát hiện ra vấn đề gì không?”

Chủ nhân của biển số xe?

Phó Kình Hiên dỏng tai lên nghe, đặt cốc cà phê xuống nhìn cô.

Chuyện gì đây?

Đã xảy ra chuyện gì sao?

“Chủ nhân của biển số xe đó là một người bản địa bình thường thôi, đã lái chiếc xe này nhiều năm rồi, không có gì đáng ngờ cả.” Thư ký Đồng nhìn vào tờ kết quả điều tra rồi nói với Bạch Dương.

Bạch Dương nghe đến đây bèn gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”

Đặt điện thoại xuống, cô thở phào một hơi, †âm trạng lo lắng nay đã thả lỏng hơn một chút.

Nếu người lái chiếc xe mà cô bắt gặp vào ban sáng chỉ là một người bình thường.

Vậy xem ra thật sự không phải theo dõi cô và A Khởi rồi.

Cuối cùng cô cũng có thể yên tâm.

Nhìn thấy biểu cảm thở phào nhẹ nhõm của cô, Phó Kình Hiên hơi híp mắt lại, ân cần hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Chỉ là một chuyện nhỏ thôi, bây giờ đã giải quyết xong rồi.’ Bạch Dương mím môi, nhẹ nhàng cười nói.

Phó Kình Hiên nâng cằm lên, “Vậy là tốt rồi, nếu có chuyện gì quan trọng cần giúp đỡ thì cứ nói với tôi, tôi sẽ tìm cách giải quyết.”

“Ừ”” Bạch Dương gật đầu.

Nhưng Phó Kình Hiên có thể nhận ra, cô chỉ đồng ý cho có mà thôi.

“Được rồi tổng giám đốc Phó, bây giờ cũng đã trễ rồi, tôi về đây, khoảng ba giờ tôi còn phải đến công trình một chuyến nữa”

Bạch Dương nâng tay nhìn đồng hồ, sau đó đứng lên.

Nhà máy đã được xây lại cách đây mấy tháng nhưng cô vẫn chưa đến thăm lần nào.

Trước lúc đến, đội thi công có gọi điện thoại cho thư ký Đồng báo cáo rằng nhà máy bán thành phẩm đã xong, kêu bọn họ sang nghiệm thu.

Nếu có gì không hài lòng có thể sửa lại luôn.

Cho nên cô định tới đó xem thử.

“Được, để tôi đưa em đi nhé?” Phó Kình Hiên cũng đứng dậy.

Thật ra, anh rất muốn giữ cô lại thêm một chút nữa.

Nhưng anh lại chẳng có lý do gì để giữ cô ở lại.

May mà cô đã đồng ý là không từ chối sự theo đuổi của anh, nếu như vậy thì anh cũng dễ mượn cớ để ở bên cô.

Mà không phải chật vật như những lần trước, mỗi lần muốn gặp cô cũng không biết lấy cớ gì cho phải.

Bạch Dương cũng không từ chối yêu cầu của anh, chỉ cười rồi gật đầu đồng ý.

Phó Kình Hiên nói với thư ký Trương vừa mới cất trang sức xong đang đi ra: “Cậu gói bánh kem ở trong tủ lạnh lại đi.”

“Vâng.” Trợ lý Trương trả lời, sau đó đi làm ngay.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1443


Chương 1443

Anh ta nhanh chóng quay lại với một hộp bánh tinh xảo trên tay.

Phó Kình Hiên cầm hộp bánh đưa cho Bạch Dương.

Bạch Dương đưa tay ra đón: “Cảm ơn.”

“Không có gì đâu, em thích ăn nó đã là lời cảm ơn lớn nhất với tôi rồi.” Phó Kình Hiên nhìn cô, trả lời bằng chất giọng trầm khàn.

Hai bên tai của Bạch Dương bỗng chốc đỏ lên, cúi đầu chẳng nói gì.

Phó Kình Hiên thấy cô ngại ngùng như vậy, chỉ cười nhẹ một cái rồi nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi thôi.”

Bạch Dương và anh đi ra khỏi văn phòng làm việc, cùng hướng đến thang máy.

Lúc đến trước thang máy, Phó Kình Hiên ấn mở cửa: ‘À, em đỗ xe ở đâu vậy?”

“Ở trước cổng công ty của anh.” Bạch Dương xách hộp bánh kem rồi nói.

Lúc đến đây cô thấy bãi đỗ xe ở chỗ đó còn trống nên mới đậu xe ở đó.

Phó Kình Hiên gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Ting!

Cửa thang máy mở ra.

Phó Kình Hiên nhường cho cô vào trước, đợi cô vào rồi mới vào sau.

Trợ lý Trương đi sau cùng, phụ trách đóng cửa thang máy.

Bên trong thang máy, chẳng ai nói với ai câu nào, bầu không khí cực kỳ yên tĩnh.

Cho đến khi ra khỏi thang máy, đi đến chiếc xe đang đậu bên lề đường, Bạch Dương mới mở lời đánh tan bầu không khí yên tĩnh: “Tôi phải đi rồi, tổng giám đốc Phó hãy qua về đi.”

Một tay của Phó Kình Hiên vẫn đút trong †úi quần: “Không vội, khi nào tôi thấy em lên xe lái đi rồi mới quay về.”

Bạch Dương thấy anh kiên quyết như vậy thì cũng không nói gì nữa, lấy chìa khoá từ trong túi xách ra khởi động xe.

“Vậy tôi đi trước nhé, tạm biệt!” Cô vẫy tay với anh.

Phó Kình Hiên cũng ừm một tiếng: “Tạm biệt.”

Bạch Dương mở cửa xe ra, định xoay người ngồi vào xe.

Thì bỗng một tiếng phanh xe đột ngột từ đằng sau truyền đến.

Phó Kình Hiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đó là một chiếc xe màu đen của Nhật, dùng tốc độ không bình thường lao về phía bọn họ, hiển nhiên muốn tông vào hai người.

Nhận thức được vấn đề, sắc mặt Phó Kình Hiên chuyển biến, anh dùng sức kéo cánh †ay cô ra sau.

“Cẩn thận!” Phó Kiên Hiên căng thẳng hét lên.

“Sao vậy?” Bạch Dương vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bị anh kéo đột ngột như vậy khiến hộp bánh kem bị rơi xuống đất do không cầm chắc.

Mà cả người cô cũng bị anh kéo vào lòng.
 
Back
Top Dưới