Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1384


Chương 1384

Ở bên kia, Phó Kình Hiên nheo mắt nhìn Trình Minh Viễn và Bạch Dương, sau đó anh thấp giọng nói với chị Lệ Na: “Chị họ, lát nữa lúc xoay tròn chị giúp em một việc nhé.

“Giúp cái gì?” Chị Lệ Na nhìn anh hỏi.

Phó Kình Hiên mím môi nói: “Em muốn nhân lúc xoay tròn cướp Bạch Dương lại.”

Chị Lệ Na lập tức hiểu ý anh, cô ấy cười khanh khách: “Nghe có vẻ rất lãng mạn đó.

Được, chị sẽ giúp em chuyện này.”

“Cảm ơn chị.” Sau khi nói cảm ơn, Phó Kình Hiên dừng lại, sau đó anh nắm tay chị Lệ Na đi về phía Trình Minh Viễn và Bạch Dương.

Khi tới vị trí cách hai người kia không xa, Phó Kình Hiên và chị Lệ Na lần nữa chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

Vì Phó Kình Hiên và chị Lệ Na đứng phía sau Bạch Dương, Bạch Dương đưa lưng về phía họ nên đương nhiên cô không phát hiện ra hai người đã sang đây.

Nhưng Trình Minh Viễn đang đứng đối diện với họ thì đã phát hiện ra, đuôi mắt anh ta run rẩy.

Phó Kình Hiên cố ý đây mà.

Cố ý theo tới đây.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ phấn khởi của chị Lệ Na, hình như hai người định làm gì đó.

Trong lòng Trình Minh Viễn có chút dự cảm không lành, anh ta nhíu mày, quyết định dẫn Bạch Dương đổi vị trí, tránh xa hai người kia.

Nhưng Trình Minh Viễn còn chưa kịp thực hiện thì tiết tấu âm nhạc đã thay đổi, không còn nền nã như trước mà đã trở nên sôi động hẳn lên.

Đây cũng là phần nhạc điệu cao trào nhất trong điệu Waltz, đồng thời cũng là phần vũ đạo cao trào nhất.

Những cặp nhảy phải hoàn toàn tách ra, đằng trai đẩy đằng gái đang xoay tròn ra xa khoảng hai mét, sau đó đằng gái ở đó thực hiện hai vòng xoay tiết tấu nhanh, sau đó quay về hợp lại với đằng trai.

Vậy nên đoạn này cũng chính là đoạn đáng thưởng thức nhất trong điệu Waltz.

Trình Minh Viễn không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời từ bỏ suy nghĩ đổi vị trí của mình và Bạch Dương. Anh ta tính đợi sau khi Bạch Dương xoay tròn vòng về thì sẽ dắt cô đổi vị trí.

Nhưng không ngờ rằng ngay thời khắc Trình Minh Viễn đẩy Bạch Dương ra, chị Lệ Na lại xoay tròn tới trước mặt anh ta.

Mà Phó Kình Hiên thì lại xuất hiện trước mặt Bạch Dương.

Phó Kình Hiên nắm tay Bạch Dương, trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh dẫn cô về nơi anh và chị Lệ Na khiêu vũ ban đầu.

“Bạch…” Trình Minh Viễn thấy thế thì lập tức sốt ruột muốn đuổi theo.

Nhưng chị Lệ Na lại khoác vai anh ta: “Minh Viễn, em họ chị dẫn bạn nhảy của em đi rồi. Xin lỗi em nhiều nhé, nhưng không sao, chị lấy mình bồi thường cho em. Hai chúng ta tạm bắt cặp nhảy đoạn còn lại đi vậy.”

Khóe miệng Trình Minh Viễn run rẩy.

Ai muốn bắt cặp nhảy tạm với chị?

“Chị Lệ Na, chị và Phó Kình Hiên cố ý đúng không?” Trình Minh Viễn mặt mày u ám hỏi chị Lệ Na.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1385


Chương 1385

Chị Lệ Na nắm tay anh ta xoay một vòng rồi đặt tay lên vai anh ta, giả vờ không hiểu anh ta hỏi gì: “Minh Viễn, em nói gì thế?”

“Chị Lệ Na, chuyện tới nước này rồi, chúng †a không cần phải giả bộ hồ đồ nữa đâu.

Chị và Phó Kình Hiên cố ý chạy sang nhảy bên cạnh em và Bạch Dương là vì muốn nhân lúc xoay tròn đổi vị trí với Bạch Dương đúng chứ?” Trình Minh Viễn cúi đầu nhìn cô ấy, sắc mặt u ám nói.

Chị Lệ Na nhếch đôi môi đỏ: “Ui trời trời trời, đúng là không qua mắt em được mà.

Chị cũng còn cách nào khác đâu, ai bảo Kình Hiên là em họ chị cơ chứ. Đương nhiên chị phải giúp em ấy giành lại cô gái mình thích thôi.”

“Dù là thế, nhưng cướp người trong tay người khác cũng thiếu đạo đức quá rồi đó.”

Trình Minh Viễn đẩy cô ấy ra, dừng chân không nhảy nữa.

Chị Lệ Na lùi về sau hai bước mới đứng vững lại được. Cô ấy cũng không tức giận mà chỉ xoắn lọn tóc dài, cười nói: “Chị không cảm thấy như thế là thiếu đạo đức 2/1 đâu. Em và Bạch Dương vẫn chưa là gì của nhau nên đây cũng chỉ là cạnh tranh. Chỉ là em thiếu một người giúp đỡ nên mới có vẻ hơi không công bằng thôi. Mà Minh Viễn này, có lẽ em cũng nhận ra Kình Hiên và Bạch Dương yêu nhau đúng không? Không thì em cho rằng chị và Bạch Dương có thể dễ dàng đổi chỗ cho nhau thế được sao?”

Nếu Bạch Dương không có tình cảm gì với Kình Hiên, vậy dù Kình Hiên có kéo Bạch Dương, Bạch Dương cũng sẽ không chịu đi theo Kình Hiên, sợ là sẽ cho Kình Hiên một bạt tai ngay ấy chứ.

Nhưng Bạch Dương không làm thế, mà vừa bị Kình Hiên kéo đi là đi luôn.

Điều này chứng minh cái gì? Chứng tỏ Bạch Dương cũng muốn đi theo Kình Hiên.

Chị Lệ Na có thể nghĩ được như thế, đương nhiên Trình Minh Viễn cũng nghĩ được.

Anh ta hơi ngoái đầu nhìn về phía hai người đang khiêu vũ cách đó không xa.

Siết chặt năm đấm lại, không cam lòng nói: “Đương nhiên em biết hai người họ yêu nhau. Nhưng mà…”

“Nếu họ đã yêu nhau, chúng ta tác hợp cho họ không được sao?” Chị Lệ Na xòe tay nhún vai, cắt ngang lời anh ta: “Chị biết em thích Bạch Dương, nhưng Bạch Dương lại không thích em. Em cần gì phải cố chấp như thế? Đến cuối cùng vừa thương tích đầy mình lại vừa phải nhìn Kình Hiên và Bạch Dương nồng thắm bên nhau nữa.

Cho nên buông tay mới là lựa chọn chính xác duy nhất của em.”

Trình Minh Viễn cúi đầu.

Sao anh ta không biết những lời chị Lệ Na nói đều đúng được chứ.

Nhưng anh ta không cam lòng.

Mặc dù anh ta mang tiếng phong lưu nhưng từ trước đến nay chưa từng yêu người nào.

Đây là lần đầu tiên anh ta động lòng với một người, sao anh ta có thể cam lòng buông tay khi chỉ vừa mới động lòng được?

Thấy Trình Minh Viễn không nói gì, chị Lệ Na tiến lên kéo tay anh ta: “Được rồi được rồi, có gì để lát nữa nói. Minh Viễn, chúng †a nhảy tiếp đi, còn một đoạn nữa là kết thúc rồi.”

“Không được, em không có tâm trạng, chị Lệ Na tự nhảy đi.” Trình Minh Viễn hất tay cô ấy ra rồi quay người rời khỏi sàn nhảy, đi thẳng về phía lối ra sảnh yến hội.

Chị Lệ Na nhìn theo bóng lưng anh ta, le lưỡi nói: “U trời ạ, hình như mình mới làm †ổn tưởng trái tim thiếu niên thuần khiết rồi. Kình Hiên, chị họ vì em mà mang nghiệp nặng rồi đây này.”

Cô nhìn đôi nam nữ đang khiêu vũ, lẩm bẩm nói.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1386


Chương 1386

Đăng kia, Bạch Dương đã bình tĩnh lại từ nỗi kinh ngạc khi bị Phó Kình Hiên kéo đi.

Cô vùng vẫy muốn rút tay ra khỏi bàn tay kéo mình.

Nhưng tay Phó Kình Hiên lại xoắn như ốc vít, dù cô rút thế nào cũng không thể rút tay khỏi tay anh.

Hơn nữa kỹ xảo kéo tay của anh cũng rất đỉnh, dù có nắm thật chặt cũng sẽ không làm đau cô.

“Phó Kình Hiên, anh buông tôi ra!” Bạch Dương nhíu mày, thấp giọng quát lên.

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Đừng vùng vẫy nữa, tôi vẫn chưa khỏi hẳn, cũng chỉ còn một tay này có thể dùng thôi. Em vùng vẫy dữ quá, lỡ lát nữa tôi va phải ai đó, cánh tay lại lệch vị trí thì sao đây?”

“Có thế thì cũng đánh đời anh! Ai bảo anh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn mà đã xách một tay bị thương tới đây khiêu vũ rồi?”

Bạch Dương bực bội đạp chân anh.

Đôi mắt Phó Kình Hiên trầm xuống: “Biết sao được, đột nhiên lại muốn khiêu vũ vậy đó.”

Thấy cô khiêu vũ với Trình Minh Viễn, sao anh có thể chịu nổi.

Nhưng anh không thể cứ thế chạy lên sàn nhảy tách cô ra khỏi Trình Minh Viễn được.

Như thế sẽ phá hỏng tiệc mừng thọ của bà nội.

Vậy nên anh chỉ có thể đích thân lên sàn, lợi dụng tiết tấu vũ đạo, linh hoạt mà không quá gây chú ý, giành lại Bạch Dương từ tay Trình Minh Viễn.

Nhưng Bạch Dương không biết, cô chỉ nghe thấy Phó Kình Hiên nói anh đột nhiên muốn khiêu vũ.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là anh đột nhiên muốn khiêu vũ với chị Lệ Na nên mới lên sàn nhảy, lòng cô lập tức bừng bừng lửa giận, khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, nói: “Nếu tổng giám đốc Phó muốn nhảy thì còn dẫn tôi đến đây làm gì? Còn không mau buông tôi ra rồi đi tìm chị Lệ Na kia đi?”

Phó Kình Hiên nhướng mày: “Em đang ghen đấy à?”

“Hả?” Bạch Dương như mèo bị giẫm trúng đuôi, mặt cô hơi biến sắc, trong mắt thoáng hiện vẻ chột dạ, giương giọng bác lại: “Anh nói bậy gì vậy? Ai ghen? Sao tôi lại ghen được!”

Cô không yêu anh, ghen cái gì mà ghen?

Đúng, không sai, chính là như thết Bạch Dương cắn môi gật đầu.

Phó Kình Hiên nhìn cô, cười khẽ rồi đáp: “Rồi rồi rồi, em không ghen. Nhưng tôi không cần đi tìm chị Lệ Na.”

“Tại sao?” Bạch Dương hơi khó hiểu.

Phó Kình Hiên hơi nhếch đôi môi mỏng, nói dối mà mặt không đỏ tim không đập: “Chị họ muốn khiêu vũ với Trình Minh Viễn.”

“Từ từ đã, anh vừa nói gì cơ? Chị họ?” Bạch Dương kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

Nếu cô nghe không lầm thì hình như anh gọi chị Lệ Na là chị họ đúng không?

Phó Kình Hiên gật đầu: ‘Ừ, chị Lệ Na là chị họ tôi, tên đầy đủ là Trọng Lệ Na, mẹ chị ấy và mẹ tôi là chị em họ nên chị ấy là chị họ tôi.

Chị họ… lại là chị họ ư!

Chị Lệ Na là chị họ anh, chứ không phải là cô gái trong lòng anh hay gì đó.

Cho nên, lúc nãy cô đã hiểu lầm anh rồi…

Nghĩ tới đây, Bạch Dương mím chặt đôi môi đỏ mọng. Cô hơi cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong lòng xấu hổ lúng †úng vô cùng, đồng thời còn nhen nhóm chút mừng thầm.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1387


Chương 1387

Mặc dù cô không biết mình đang mừng thầm chuyện gì, nhưng cô có thể cảm nhận được rõ ràng cả người mình đều nhẹ nhõm hẳn.

Giống như tảng đá vốn đang đè nặng trên tim đột nhiên bị dời đi, khiến cô lập tức cảm thấy thư thái.

Thấy Bạch Dương đang nhếch môi cười †ủm tỉm, ánh mắt Phó Kình Hiên dịu dàng như sắp vắt ra nước.

Nếu không phải anh biết thời cơ vẫn chưa chín muồi thì anh thật sự, thật sự rất muốn ôm cô vào lòng.

Nhẫn nhịn chút đi.

Nhịn thêm một chút nữa thôi.

Phó Kình Hiên tự thầm nhủ với mình như vậy.

Một lúc sau, tiếng nhạc dừng lại, cũng đồng nghĩa với việc phần khiêu vũ đã kết thúc.

Bạch Dương và Phó Kình Hiên đứng cạnh nhau, nắm tay làm động tác chào cảm ơn với những khách khứa đứng xem chứ không lên sàn nhảy.

Những khách khứa khác đều võ tay nhiệt Tình.

Trong tiếng vỗ tay, Bạch Dương đứng thẳng người, rút tay ra khỏi tay Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nhìn bàn tay đã trống không của mình, trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối rồi nhanh chóng vụt mất.

Lúc này, bà nội được má Phùng dìu lên bục trên sân khấu, có lẽ là muốn nói gì đó.

Phó Kình Hiên nghiêng đầu nói với Bạch Dương: “Bà nội muốn phát biểu. Anh qua xem thử, em tới khu nghỉ ngơi ngồi ăn chút gì đi”

Bạch Dương “ừ” một tiếng: “Được.”

Phó Kình Hiên cất bước đi về phía bà cụ.

Bạch Dương quay người đi tới khu nghỉ ngơi.

Lâu lắm rồi cô chưa khiêu vũ, đã vậy còn là khiêu vũ cả bài. Nên lân này cô cũng cảm thấy hơi mệt mỏi và kiệt sức.

Tới khu nghỉ ngơi, Bạch Dương bưng một cốc nước ép ngồi xuống sô pha. Cô vừa uống từng ngụm nhỏ vừa nhìn về phía sân khấu, nghe bà cụ và Phó Kình Hiên nói chuyện.

Bỗng nhiên, cô nghĩ đến gì đó, động tác uống nước chợt khựng lại, cả người đều sửng sốt.

Trình Minh Viễn đâu?

Hình như sau khi cô bị Phó Kình Hiên dắt đi thì không nhìn thấy Trình Minh Viễn nữa.

Bạch Dương vội vàng đặt cốc nước ép xuống rồi đứng dậy ngó nghiêng bốn phía, muốn tìm kiếm bóng dáng Trình Minh Viễn.

Nhưng cô nhìn hết một vòng rồi mà vẫn không nhìn thấy Trình Minh Viễn đâu.

Trong lòng cô bỗng thấy hơi chột dạ và hổ 1 thẹn.

Dù sao cô cũng đã nhận lời mời làm bạn nhảy của Trình Minh Viễn.

Nhưng rồi cuối cùng cô lại rời đi theo Phó Kình Hiên, bỏ anh ta lại.

Tuy anh ta cũng có chị Lệ Na làm bạn nhảy, không đến mức xấu hổ lẻ loi một mình.

Nhưng mà dù nói thế nào, cô đi theo Phó Kình Hiên thì cũng là thất hứa với Trình Minh Viễn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1388


Chương 1388

Vì thế cô có lỗi với Trình Minh Viễn.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương xoa xoa huyệt thái dương, sau đó lấy điện thoại từ trong túi xách ra, gọi điện thoại cho Trình Minh Viễn.

Chưa đến vài giây Trình Minh Viễn đã bắt máy, giọng nói anh ta hơi u ám, có vẻ không hứng thú lắm: “Bạch Dương.”

“Trình Minh Viễn, anh đang ở đâu?” Bạch Dương lên tiếng hỏi.

Trình Minh Viễn im lặng hai giây, sau đó mới trả lời: ‘Anh đang ở trên xe.”

“Trên xe á?” Bạch Dương sửng sốt.

Trình Minh Viễn đáp rồi ấn còi xe.

Quả nhiên, Bạch Dương đã nghe được tiếng xe, tay cầm điện thoại vô thức siết chặt: “Anh về rồi à?”

“Đúng vậy.” Trình Minh Viễn gật đầu.

Bạch Dương cắn môi: “Tại sao? Chẳng phải bữa tiệc còn chưa kết thúc ư? Sao anh lại về?”

“Ở lại lâu lắm rồi, phần sau của bữa tiệc có ở ở lại hay về cũng không khác là bao.”

Một tay Trình Minh Viễn điều khiển vô lăng: “Ngược lại là em đó, sao tự nhiên lại gọi điện cho anh?”

“Em muốn nói lời xin lỗi với anh.” Bạch Dương thở dài nói.

Trình Minh Viễn giật mình: “Xin lỗi?”

“Ừ” Bạch Dương khẽ gật đầu: “Xin lỗi Trình Minh Viễn, rõ ràng em đã nhận lời làm bạn nhảy của anh rồi nhưng lại không nhảy chung với anh đến cuối. Thậm chí còn…”

Thậm chí về sau còn quên mất luôn anh 1a…

Nếu không phải lúc nãy đột nhiên nhớ ra, có lẽ bây giờ cô cũng quên béng đi mất.

Trình Minh Viễn mỉm cười: “Hóa ra là vậy à.

Không sao đâu, vừa rồi em cũng nhảy với anh rất lâu mà.”

“Nhưng trong lòng em vẫn có chút áy náy.”

Bạch Dương xấu hổ nói.

Ánh mắt Trình Minh Viễn thoáng động: “Nếu em thật sự cảm thấy áy náy thì ngày mai mời anh ăn cơm đi. Nhân tiện anh muốn nói cho em biết một chuyện.”

“Chuyện gì?” Bạch Dương tò mò.

Trình Minh Viễn thần bí trả lời: “Đợi ngày mai thì em sẽ biết.”

Thấy anh ta cố tình thừa nước đục thả câu không nói, Bạch Dương cũng hết cách, chỉ có thể nhún vai đồng ý: “Vậy được rồi, ngày mai mấy giờ?”

“Trưa mai đi. Đến lúc đó anh đến dưới lầu công ty đón em” Trình Minh Viễn liếc mắt nhìn đồng hồ trên xe.

Bạch Dương gật đầu đồng ý: “Được.”

“Được rồi, không nói nữa. Anh đang lái xe, em cũng về nghỉ ngơi sớm đi.” Trình Minh Viễn ân cần dặn dò.

Bạch Dương mỉm cười: “Em biết rồi, hẹn gặp lại.”

Đặt di động xuống, cô hơi thở phào nhẹ nhõm.

Lần này tốt rồi, vấn đề đã được giải quyết.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1389


Chương 1389

Con người cô không thích nhất là thiếu nợ người khác.

Cho nên cô mới gọi điện cho Trình Minh Viễn rồi đồng ý mời Trình Minh Viễn ăn cơm, chình là vì không muốn nợ anh ta.

Nhưng bây giờ trả hết nợ cho Trình Minh Viễn rồi, còn Phó Kình Hiên thì…

Vừa nghĩ tới mình nợ Phó Kình Hiên rất nhiều, Bạch Dương lại thấy đau đầu.

Cô ngồi xuống lần nữa, bưng cốc nước trái cây vừa mới đặt xuống lên, nhìn về phía người đàn ông trên sân khấu.

Cho dù một tay người đàn ông bị bó bột cũng không ảnh hưởng gì tới khí thế của anh. Anh vẫn là vầng hào quang chói lọi nhất.

Dường như cảm thấy có người đang nhìn mình, Phó Kình Hiên ngừng nói, sau đó quay đầu nhìn về phía Bạch Dương.

Bạch Dương không ngờ anh lại đột ngột nhìn sang đây, cứ như vậy, ánh mắt cô và anh chạm nhau.

Thậm chí Phó Kình Hiên còn nâng ly với cô.

Bạch Dương lập tức sửng sốt, kinh ngạc vì anh lại nâng ly với vợ trước như cô trước mặt bao nhiêu người như thế.

Anh không sợ có người nhìn thấy rồi đồn ra ngoài, ngày mai sẽ lên trang bìa tin tức sao?

Bạch Dương không đáp lại động tác của Phó Kình Hiên, cô cụp mắt xuống, đứng dậy đi tới toilet.

Mới đi được vài bước, cô chợt nghe có khách mời đang hỏi Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, hai ngày trước tin tức về cuộc hôn nhân giữa anh và nhà họ Trương bùng nổ trên mạng. Mặc dù chúng tôi đều biết tin tức đó là giả, nhưng vẫn muốn hỏi về vấn đề tình cảm của tổng giám đốc Phó. Anh có dự định hẹn hò với cô chiêu nhà ai không?”

Bước chân Bạch Dương lập tức khựng lại.

Rõ ràng câu hỏi của vị khách này thu hút sự chú ý của cô.

Nhưng cô không quay đầu, vẫn đứng nguyên ở đó đưa lưng về phía mọi người.

Vị khách này có ý gì?

Tại sao đột nhiên lại hỏi Phó Kình Hiên về vấn đề này?

Còn Phó Kình Hiên sẽ trả lời thế nào đây?

Sống lưng Bạch Dương thẳng tắp, cô c*n m** d***.

Phó Kình Hiên nhác thấy cô, cầm micro lên lạnh nhạt trả lời: “Không có, trong lòng tôi vẫn luôn có hình bóng một người. Dù bây giờ cô ấy không ở bên cạnh tôi, nhưng tôi sẽ luôn chờ cô ấy trở về. Chỉ cần cô ấy quay về, tôi sẽ kết hôn với cô ấy ngay lập tức.

Lúc nói lời này, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc hơn.

Dĩ nhiên là Bạch Dương cảm nhận được anh đang nhìn cô, cũng biết anh đang nói về mình, nhịp tim bỗng chốc tăng vọt.

Vị khách mời kia nghe thấy câu trả lời của Phó Kình Hiên thì hơi bất ngờ: “Tổng giám đốc Phó, tôi có thể mạo muội cô gái mà anh nhắc tới là ai không?”

Sở dĩ ông ta hỏi Phó Kình Hiên có định hẹn hò với cô chiêu nhà ai không là vì những người như bọn họ đều để mắt tới miếng bánh béo bở nhà họ Phó.

Nhà họ Phó là gia tộc đứng đầu Hải Thành, cũng được xem là tập đoàn hàng đầu trên thế giới, bọn họ đều muốn dựa vào mối quan hệ với nhà họ Phó để mượn nước đẩy thuyền.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1390


Chương 1390

Bất luận là mối quan hệ gì cũng không bền chặt bằng quan hệ thông gia với nhà họ Phó. Vì thế ông ta muốn biết Phó Kình Hiên có định kết thúc cuộc đời độc thân của mình không.

Nếu có, dù anh thích con gái nhà nào, bọn họ cũng có thể đẩy con gái mình ra, dùng mọi biện pháp để con gái nhà mình đoạt người về.

“Không thể.” Phó Kình Hiên nhìn thấu dã †âm trong mắt vị khách mờ. Anh hơi híp mắt lại, lạnh lùng trả lời.

Vị khách mời bị chặn họng, bèn cười xuề xòa nói: “Xem ra cô gái được tổng giám đốc Phó yêu thích rất thần bí đấy.”

Phó Kình Hiên chẳng quan tâm tới lời nói của ông ta, đưa micro cho trợ lý Trương rồi đi xuống sân khấu.

Sau khi nghe xong cuộc trò chuyện, Bạch Dương hít sâu một hơi, nhấc chân đi về phía toilet.

Chờ lúc cô ra khỏi toilet thì nhìn chợt thấy Phó Kình Hiên đứng bên ngoài.

“Anh…”

“Tôi đang chờ em.” Phó Kình Hiên nói.

Bạch Dương sững sờ: “Chờ tôi?”

“Ừ”” Phó Kình Hiên gật đầu.

“Anh có chuyện gì không?” Bạch Dương hỏi.

Có lẽ vì vừa mới nghe được những lời đó nên cô không dám nhìn thẳng vào anh.

Phó Kình Hiên không trả lời, đi tới chỗ cô xong thì lập tức kéo tay cô đi về phía trước.

“Phó Kình Hiên, anh muốn dẫn tôi đi đâu?”

Bạch Dương kinh ngạc nhưng cũng không giấy khỏi tay anh.

Cô không giãy ra không phải vì lý do vừa rồi.

Mà cô sợ mình sẽ làm cánh tay anh bị thương.

Dù sao nếu cô vung tay ra, anh rất có thể lảo đảo rồi đụng vào tường chẳng hạn…

Trong lòng Bạch Dương thầm nói như vậy.

Phó Kình Hiên không đáp mà chỉ kéo tay cô một mực đi về phía trước.

Hai người đi xuyên qua một hành lang thật dài, cuối cùng đến một vườn hoa.

Trong vườn hoa hơi tối nhưng đủ yên tĩnh, là một nơi thích hợp để nói chuyện.

Phó Kình Hiên buông tay Bạch Dương ra, sau đó xoay người, mặt đối mặt với cô nói: “Em đều nghe thấy những lời lúc nấy rồi chứ?”

“Lời gì cơ?” Bạch Dương chưa phản ứng kịp Phó Kình Hiên nhìn cô: “Những lời tôi nói trên sân khấu.”

Con ngươi Bạch Dương co rụt lại, im lặng.

Phó Kình Hiên đặt tay lên vai cô: “Người tôi nói chính là em, em cũng biết mà?”

Suy cho cùng, tình cảm anh dành cho cô vẫn luôn công khai và rất rõ ràng.

Cô cũng biết.

“Tôi biết thì đã sao?” Bạch Dương bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Phó Kình Hiên.

Nét mặt cô hơi khó coi, trong mắt cũng tràn đầy tức giận: “Phó Kình Hiên, rốt cuộc những lời anh nói có ý gì? Trêu đùa tôi vui lắm hả?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1391


Chương 1391

Cô dụi mắt, không ngừng chất vấn.

Con ngươi Phó Kình Hiên hơi giãn ra: “Tôi không hề trêu đùa em, sao em lại nghĩ như vậy?”

Bạch Dương giận tới mức bật cười: “Anh còn hỏi tôi tại sao à? Chính anh nói muốn buông tay, bảo tôi đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, nhưng kết quả thì sao? Giờ anh lại nói những lời như thế trước mặt mọi người, phủ định hết tất cả những lời mình đã nói trước đây, không phải anh đang đùa tôi thì là gì? Phó Kình Hiên, rốt cuộc tôi có lỗi gì với anh mà anh lại đối xử với tôi như vậy!”

Cô siết chặt nắm đấm vỗ vào ngực mình rồi hét lên.

Môi Phó Kình Hiên mấp máy, giọng nói trở nên chua xót đuối lý hơn nhiều: “Xin lỗi, những lời trước kia quả thật do tôi nói, nhưng cũng là có nguyên nhân cả.”

“Ồ? Nguyên nhân à?” Bạch Dương hít sâu một hơi, tạm thời bình tĩnh lại: “Được thôi, vậy anh nói cho tôi biết nguyên nhân là gì đi?”

Phó Kình Hiên cụp mắt xuống, không biết nên trả lời thế nào.

Nếu như nói rõ sự thật vì cứu cô mà trái †im anh đang chết dần chết mòn, cho nên lúc đầu mới nói ra những lời như vậy.

Với tính cách của cô, sau khi biết được nhất định sẽ bị sự áy náy làm cho gục ngã.

Thậm chí còn có thể chạy thẳng tới bệnh viện đòi làm phẫu thuật…

Cho nên làm sao anh có thể nói được!

Thấy Phó Kình Hiên mím môi không lên tiếng, trong mắt Bạch Dương chợt thoáng hiện vẻ thất vọng, nở nụ cười giêu: ‘Lần nào cũng thế, gợi lên sự tò mò của người khác xong lại không chịu nói rõ ràng mọi thứ. Phó Kình Hiên, anh thực sự khiến tôi thấy kinh tởm!”

Kinh tởm!

Khuôn mặt đẹp trai của Phó Kình Hiên trở nên tái nhợt, hai tay buông thõng siết chặt †hành nắm đấm, con ngươi run rẩy nhìn cô: “Em thấy tôi kinh tởm ư?”

Ánh mắt Bạch Dương thoáng động!

Thật ra khi nói xong câu đó là cô đã thấy hối hận rồi.

Bởi vì cô chợt nhận ra, lời nói của mình hơi quá đáng.

Mà đã thế, cô còn nợ anh nhiều như vậy, càng không nên nói ra những lời đó.

Nhưng cô lại không kiềm được lửa giận trong lòng, giận anh cái gì cũng muốn gạt cô.

Bạch Dương day trán, áy náy nhìn Phó Kình Hiên: “Xin lỗi anh, lời tôi nói hơi quá đáng, nhưng anh khiến tôi thất vọng là thật. Tôi không biết anh có lý do gì, nhưng nếu như ngay từ đầu anh đã quyết định buông tay tôi thì nên tiếp tục đi, chứ không phải bỗng dưng đổi ý như hiện giờ. Anh làm vậy sẽ chỉ khiến tôi cảm thấy mình như món đồ chơi của anh, lúc không vui sẽ ném đi, lúc vui thì lại muốn nhặt về.”

Nói đến đây, cô nhìn thẳng vào anh: “Anh biết không Phó Kình Hiên, bất kể là anh muốn buông tay hay đang hối hận, trước giờ anh đều tự ý quyết định, nghĩ sao làm vậy, chưa từng quan tâm đến cảm xúc của tôi. Có thể nói anh chưa bao giờ tôn trọng tôi”

Nói dứt lời, cô xoay người định rời đi.

Phó Kình Hiên bước lên trước một bước, vòng tay phải ôm lấy eo cô từ phía sau.

Bạch Dương sửng sốt: “Anh…”

“Tôi thật sự không có ý trêu chọc em.” Phó Kình Hiên cúi đầu, vùi trán vào trên vai cô, cất giọng trầm thấp khàn khàn: “Tôi cũng không coi em như một món đồ chơi, lúc trước đột ngột muốn chia tay cũng do †ôi suy nghĩ không chu đáo, bây giờ bỗng dưng đổi ý thật sự cũng là tôi sai. Tôi thừa nhận khi mình làm những việc này chưa từng nghĩ tới cảm nhận của em, nhưng mà †ôi có thể bảo đảm, tôi làm những điều này đều vì muốn tốt cho em.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1392


Chương 1392

Bạch Dương bị chọc tức đến bật cười: “Muốn tốt cho tôi? Thôi đừng nói mấy lời này nữa, tôi không bị rung động đâu, nó chỉ làm tôi cảm thấy mình bị đạo đức trói buộc thôi. Trên thế giới này có rất nhiều người đều viện cớ muốn tốt cho người khác để khiến người đó tổn thương. Phó Kình Hiên, anh cho rằng điều đó là tốt với †ôi, nhưng có thật sự tốt với tôi không? Có phải là điều tôi cần không?”

… Con ngươi Phó Kình Hiên co rụt lại, bỗng chốc nói không nên lời.

Bởi vì anh quả thực chưa bao giờ nghĩ tới điều này.

Anh tưởng là chỉ cần mình chịu đựng tất cả để cô được sống vui vẻ không chút áp lực nào, chính là tốt cho cô.

Mà thật sự chưa bao giờ nghĩ tới, đây không phải là điều cô muốn.

Bạch Dương ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen kịt không trăng không sao: “Phó Kình Hiên, thật ra anh buông tay mới là chính xác. Bởi vì chúng ta không hợp nhau, cho dù là học thức hay là tam quan, tính tình, chúng ta đều không có điểm nào.

giống nhau cả.”

Nói xong, cô cúi đầu xuống, gỡ bàn tay đang ôm eo mình thật chặt ra, sau đó bỏ đi không quay đầu lại.

Phó Kình Hiên không đuổi theo, đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô biến mất ở hành lang, bờ môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

Không có điểm chung?

Sao có thể.

Nếu không có điểm chung, sao bọn họ có thể làm bạn qua thư nhiều năm như vậy?

“Chị cảm thấy Bạch Dương nói không sai đâu.” Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, kèm theo đó là tiếng bật lửa.

Phó Kình Hiên khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn người phụ nữ đang hút thuốc lá: “Chị họ cũng cảm thấy em và cô ấy không hợp nhau sao?”

“Không, không, không.” Trọng Lệ Na lắc lắc ngón tay: “Chị không nói về điểm này.

Ý chị là những lời cô ấy nói trước đó nói em không tôn trọng cô ấy, chuyện gì cũng †ự mình quyết định, từ trước đến nay chưa bao giờ quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy.

Chị đồng ý với điều này.”

Cô ấy gảy thuốc, nhả khói thuốc về phía mặt Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên ghét bỏ quay mặt đi chỗ khác, phủi sạch khói thuốc trước mặt: “Chị còn nhả khói thuốc vào mặt em nữa là em sẽ đóng gói trả chị về Giang Thành đấy”

Nghe nói thế, khí thế nữ vương của Trọng Lệ Na lập tức mất sạch, biến thành dáng vẻ nịnh nọt, vừa nịnh vừa cười làm lành: “Đừng như vậy mà em họ. Chị sai rồi, chị không nhả khói nữa.”

Phó Kình Hiên hừ lạnh một tiếng, thờ ơ trả lời cô ấy.

Trọng Lệ Na biết anh không so đo, vứt điếu thuốc xuống đất rồi dùng giày cao gót nghiền nát, lại trở về dáng vẻ người phụ nữ mạnh mẽ tài hoa: “Em là em họ của chị, chị sẽ giải thích cho em hiểu. Một người quen sống sung sướng ngồi ở vị trí cao như em, đã hình thành cho em tính cách độc đoán không cần quan tâm tới suy nghĩ của người khác, chỉ cần em tự quyết định là được rồi.”

“Cái này có gì không đúng sao?” Phó Kình Hiên mím môi, nghĩ mãi không ra mình đã làm sai chỗ nào, tại sao Bạch Dương lại có phản ứng mạnh như vậy.

Còn cảm thấy mình áp đặt tiêu chuẩn đạo đức với côi “Em làm vậy, tất nhiên không sail” Trọng Lệ Na nhìn anh: “Nhưng đó là thái độ khi em nói chuyện với cấp dưới. Em là ông chủ, em có thể không quan tâm đến suy nghĩ của nhân viên, chuyện gì cũng tự mình quyết định hết. Nhưng Bạch Dương không phải là cấp dưới của em. Cô ấy là người yêu của em, hai em bình đẳng với nhau.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1393


Chương 1393

Vì thế có rất nhiều chuyện em không thể quyết định thay cô ấy được, cũng không thể tự quyết định một mình, em phải biết cô ấy có thích hay không. Nếu như cô ấy không bằng lòng, vậy em làm những việc này chẳng khác nào đang tổn thương và không tôn trọng cô ấy. Cho nên, em hãy suy nghĩ thật kĩ đi.”

Trọng Lệ Na vỗ vai anh, sau đó lấy ra một điếu thuốc khác ngậm lên miệng.

Phó Kình Hiên cụp mắt xuống, bắt đầu trầm tư.

Anh cũng hiểu được những gì cô ấy muốn nói.

Là hy vọng sau này anh có làm gì cho Bạch Dương thì cũng nên suy nghĩ đến cô trước.

Nghĩ tới đây, Phó Kình Hiên nghĩ đến những gì mình đã làm cho Bạch Dương và cả những chuyện anh đã giấu giếm cô trong khoảng thời gian này. Quả thật anh chưa từng nghĩ tới cảm nhận của cô, hèn gì cô lại tức giận như vậy.

Xem ra, anh thật sự sai rồi.

Phó Kình Hiên khẽ thở dài, đi theo hướng Bạch Dương vừa mới rời khỏi.

Anh nghĩ mình nên nói lời xin lỗi với cô.

Nhưng mà lúc quay lại sảnh tiệc, anh lại chẳng thấy bóng dáng Bạch Dương đâu.

Phó Kình Hiên nhíu chặt mày.

Cô đâu rồi?

“Tổng giám đốc Phó. Trợ lý Trương đi tới.

Phó Kình Hiên nhìn anh ta: “Đến đúng lúc lắm, cậu có nhìn thấy Bạch Dương không?”

Trợ lý Trương gật đầu: “Có ạ, vừa bị kéo ra ban công rồi.”

Anh ta chỉ vào một nơi sau lưng Phó Kình Hiên Phó Kình Hiên nghiêng đầu nhìn ra ban công phía sau, quả nhiên nhìn thấy một đôi nam nữ là Lục Khởi và Bạch Dương.

Hai người đứng trước lan can, quay lưng cả về phía anh.

Phó Kình Hiên không thấy được mặt họ và không biết họ đang nói gì.

Nhưng thấy họ không hề dựa sát vào nhau, ở giữa còn cách một khoảng chừng hai, ba mươi centimet thì gương mặt hầm hầm mới trở nên dễ nhìn hơn đôi chút.

“Lục Khởi đến khi nào thế?” Phó Kình Hiên hỏi lạnh tanh.

Trợ lý Trương thoáng nhìn đồng hồ đeo tay: “Khoảng hơn mười phút trước.”

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã biết: “Cậu tìm tôi có việc gì?”

“Cụ bà kêu anh qua đó.’ Trợ lý Trương trả lời.

Phó Kình Hiên đáp lại một tiếng ‘ừ: “Tôi qua ngay đây. Cậu đứng đây, trông chừng họ, hễ Lục Khởi dám ghé sát Bạch Dương thì cậu phải lập tức tách họ ra.”

Khóe miệng trợ lý Trương run rẩy.

Tổng giám đốc Phó, anh có cần phải ấu trĩ 2/1 thế không?

Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trợ lý Trương không dám nói ra suy nghĩ của mình, anh †a đẩy cặp kính: “Tôi biết rồi, thưa tổng giám đốc.”

Phó Kình Hiên lại liếc nhìn Bạch Dương và Lục Khởi rồi mới xoay người đi tới gặp bà DU Ngoài ban công.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1394


Chương 1394

Lắc ly rượu vang đỏ trong tay, Lục Khởi nhìn cô gái bên cạnh đang cụp mắt, tâm trạng hơi ủ dột, anh ta hỏi han quan tâm: “Sao thế? Không vui à? Nãy giờ nói với em bao nhiêu mà em chẳng đáp lời.”

“Đúng là hơi bất ổn.” Bạch Dương chạm ly với anh ta, sau đó ngửa đầu uống một ngụm rượu vang.

Lục Khởi xoay người lại, dựa hai cánh tay lên thành lan can: “Tóm lại là làm sao?”

Bạch Dương nhìn bên ngoài: “Cũng không sao, chỉ cảm thấy trên thế giới này, tình cảm là thứ quá khó tin.”

Nghe thấy vậy, động tác uống rượu của Lục Khởi khựng lại: “Em nói chuyện tình cảm á?”

“Ừ” Bạch Dương gật đầu: “Trước đây em đã từng nói với anh rồi còn gì. Phó Kình Hiên bảo sẽ buông tha cho em, nhưng đến tối nay anh ta lại lật lọng, bảo sẽ đợi em.

Cho nên A Khởi, anh không thấy tình cảm của anh ta có hơi hài hước quá sao?”

Nói từ bỏ là từ bỏ, nói lật lọng là lật lọng ngay được.

Rốt cuộc coi cô là gì?

Lục Khởi siết ly rượu, nụ cười trên gương mặt hơi gượng gạo: “Rất hài hước đấy. Thế còn em thì sao? Em nghĩ thế nào?”

“Em?”

“Phải. Em có đồng ý gì với anh ta không?”

Bạch Dương lại uống thêm một ngụm: “Đời nào em đồng ý với anh ta. Em có yêu anh †a đâu. Em chỉ cảm thấy tức giận, có cảm giác bị trêu đùa.”

“Hay quá!” Lục Khởi bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Cô vẫn chưa ý thức được sự thật rằng mình đã yêu lại Phó Kình Hiên từ đầu.

Anh ta chỉ sợ cô sẽ phát hiện ra điều này trong lúc không hề hay biết.

Đến lúc đó, anh ta lại đánh mất cơ hội lần nữa.

“Hay quá?” Nghe thấy Lục Khởi nói thế, Bạch Dương cũng quay người lại, nhìn anh †a với vẻ quái lạ: “Anh nói em bị trêu đùa là hay cơ đấy?”

Lục Khởi lắc đầu xua tay lia lịa: ‘Không hề, không hề. Cục cưng, anh không có ý đó.

Anh đang bảo là, em không đồng ý với Phó Kình Hiên thì hay quá.”

“Thật đấy?” Bạch Dương liếc xéo anh ta.

“Thật.” Lục Khởi giơ ba ngón tay lên thề.

Bạch Dương bĩu môi: “Thôi được, em tạm †in anh, nhưng em vẫn cảm thấy anh thốt lên câu hay quá là có ý khác.”

“Làm gì có.” Lục Khởi chột dạ nhìn đi chỗ khác: “Ngoài vui mừng vì em không đồng ý với Phó Kình Hiên ra, anh còn có ý gì khác được? Cho nên cưng đừng nghĩ quá lên nữa.

Anh ta ngửa đầu uống một ngụm lớn.

Bạch Dương cũng cảm thấy có thể là mình đã đa nghi nên bèn cụp mắt lại, cúi đầu nhìn ly rượu của mình, không biết đang nghĩ ngợi gì.

Vài giây trôi qua, cô khẽ nhếch bờ môi đỏ mọng: “A Khởi, Phó Kình Hiên nói, trước đây anh ta đột ngột buông tay là có nguyên do. Anh nghĩ xem, là nguyên do gì nhỉ?”

Lục Khởi đặt ly rượu cạn sang bên cạnh: “Anh biết thế nào được. Có khi anh ta nói bừa cũng nên.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1395


Chương 1395

“Nói bừa?” Bạch Dương nhìn anh ta.

Lục Khởi gật đầu: “Phải. Trước kia anh †a buông tha cho em, bây giờ lại lật lọng, chắc chắn phải viện một lý do chính đáng cho việc mình buông tay trước đó mới đúng. Nhưng có thể là anh ta chưa nghĩ ngay ra được lý do nào hợp lý, nên mới dùng câu ‘có nguyên dơ’ để lấp l**m với em thôi.”

“Vậy sao?” Bạch Dương lẩm bẩm.

Vẻ mặt Lục Khởi cực kỳ nghiêm túc: “Khẳng định chắc chắn. Anh cũng là đàn ông. Đàn ông hiểu đàn ông chứ. Cho nên cưng ạ, tin anh đi.”

Anh ta giơ tay ra vỗ lên vai cô.

Đứng từ xa theo dõi chứng kiến được cảnh này, khóe mắt trợ lý Trương run rẩy, biết mình đã có việc để làm rồi đây. Sau một tiếng thở dài bất lực, anh ta chỉnh lại cà vạt rồi đi về phía ban công.

“Anh Lục.’ Trợ lý Trương bước tới trước mặt Bạch Dương và Lục Khởi.

Lục Khởi quay ra nhìn anh ta, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: “Anh ra đây làm gì?

Phó Kình Hiên bảo anh tới à?”

“Không. Là bà nhà bảo tôi qua gọi anh.” Trợ lý Trương đẩy cặp mắt kính, trả lời không hề nao núng.

Lục Khởi ngẩn người: “Mẹ tôi?”

“Đúng vậy” Trợ lý Trương gật đầu.

Lục Khởi chau mày: “Mẹ tôi gọi tôi làm cái gì? Mà vì sao lại bảo anh ra gọi tôi?”

“Chuyện này thì tôi chịu thôi. Anh Lục ra hỏi sẽ biết ngay ấy mà”” Trợ lý Trương nhìn vào bàn tay của anh ta đang đặt trên vai Bạch Dương, bồi thêm một câu: “Nên anh Lục mau qua đó đi. Trông bà nhà có vẻ sốt sắng lắm.”

“A Khởi, vậy thì anh đi đi. Nhỡ bác gái có việc gấp gì thật thì sao?” Bạch Dương cũng thúc giục.

Lục Khởi gật gù: ‘Được. Vậy anh qua xem thế nào. Em…”

Bạch Dương liếc nhìn đồng hồ: “Không còn sớm nữa. Em cũng phải về thôi. Em qua chào bà một tiếng.”

“Cũng được. Nhưng chắc anh không thể đưa em về. Bọn anh vẫn chưa đi được. Lát nữa ba anh còn phải dắt anh đi làm quen với vài người.” Lục Khởi vừa nói vừa day trán, cảm thấy tương đối nhức đầu.

Bạch Dương tươi cười: “Việc này tốt mà.

Thôi, anh đi mau lên đi.”

“Thế anh đi nhé.” Lục Khởi đưa tay lên, định vuốt tóc cô.

Trợ lý Trương thấy thế, lập tức lên tiếng: “Anh Lục, mau đi thôi nào.”

Lục Khởi trừng mắt cau có nhìn anh ta: “Không cần anh phải nhắc. Lo chuyện bao đồng”

Anh ta hạ bàn tay sắp sửa đặt lên đầu Bạch Dương xuống, đút vào túi quần, cất bước rời khỏi ban công.

Thấy anh ta đã đi khuất, trợ lý Trương khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tổng giám đốc Phó bảo anh ta trông chừng cô Bạch và Lục Khởi.

Hễ Lục Khởi có ý định động tay động chân với cô Bạch là anh ta phải tách họ ra ngay.

Hiện tại, anh ta đã làm được rồi.

“Trợ lý Trương.” Bạch Dương không biết trợ lý Trương đang nghĩ gì, đi tới trước mặt anh ta thì dừng lại: “Giờ bà nội đang ở đâu?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1396


Chương 1396

“Nếu cô Bạch muốn tìm cụ bà, tôi có thể đưa cô tới đó.” Trợ lý Trương nói.

Bạch Dương gật đầu: “Vậy thì cảm phiền anh”

“Không có gì. Xin mời!” Anh ta làm động tác mời.

Bạch Dương theo sau anh ta, bước ngược lại hướng Lục Khởi vừa đi khỏi.

Lúc này, bà cụ đang cùng Phó Kình Hiên uống trà ở một đình nghỉ mát.

Bà cụ nhìn đứa cháu nội xuất sắc trước mặt mình: “Trước đây Vu Y Cơ suýt làm Dương Dương nó ngã. Sau khi cháu cứu được Dương Dương, cháu đã thấy con bé lo lắng cho cháu rồi chứ?”

Nghe thấy vậy, Phó Kình Hiên đặt tách trà xuống, vẻ mặt trở nên hiền hòa hơn: “Vâng, cháu có thấy ạ.”

“Bây giờ Dương Dương nó lại rung động với cháu nữa rồi.” Bà cụ v**t v* đầu rồng trên cây ba toong và nói: “Lâu nay, bà cứ tưởng là sau khi từ bỏ hẳn, Dương Dương sẽ không bao giờ rung động lại với cháu nữa, nhưng không ngờ là bà đã lầm. Nhưng điều khiến bà tò mò là, rốt cuộc làm thế nào mà Dương Dương nó lại rung động với cháu lần nữa nhỉ? Ắt hẳn trong chuyện này đã có tình tiết gì mà bà lão này không biết phải không? Tháng trước lúc bà gặp Dương Dương, nó còn ghét cháu lắm cơ mà. Thế mà giờ đã rung động được ngay.

Nếu như bảo không có gì xảy ra thì bà đây không tin đâu.”

“Bà tinh mắt quá.” Phó Kình Hiên nâng ấm trà lên, châm thêm trà cho bà cụ: “Đúng là tháng này có một vài chuyện đã xảy ra với cháu và Bạch Dương. Còn là chuyện gì thì cháu không có ý định kể với bà đâu. Cháu muốn coi nó là một bí mật và chôn chặt mãi mãi. Bà chỉ cần biết là Bạch Dương đã rung động lại với cháu là được rồi.”

“Cũng thần bí đấy.’ Bà cụ nâng tách trà anh vừa rót lên, nhấp một ngụm: “Cháu đã nói vậy thì bà lão này cũng không hỏi nữa.

Nhưng có một điều bà muốn biết, bây giờ Dương Dương vẫn chưa nhận ra là nó đã rung động lại với cháu, lúc đó bà định gợi ý nhưng cháu lại ngăn cản. Bà muốn biết là Vì sao?”

“Vì vẫn chưa đến lúc ạ” Phó Kình Hiên dựa ra phía sau: “Hiện tại Bạch Dương vẫn chưa nhận ra tình cảm cô ấy dành cho cháu. Nếu chúng ta gợi ý thẳng thừng, chưa chắc cô ấy đã đón nhận, có khi còn khiến cô ấy thấy phản cảm và cự tuyệt.

Nên cháu nghĩ là cứ để cô ấy tự mình phát hiện ra và đón nhận sự thật cô ấy rung động với cháu một cách tự nhiên.”

Người khác nói cho Bạch Dương biết thì khác nào đốt cháy giai đoạn.

Thậm chí, vì không thể nào chấp nhận được mà cô sẽ có hành động trốn chạy, né tránh anh.

Cho nên cách tốt nhất là để tự Bạch Dương nghĩ thông suốt những điều này, như vậy thì khả năng cô chấp nhận anh một lần nữa cũng cao hơn hẳn.

Bà cụ hiểu ra, gật đầu: “Cháu nói cũng có lý. Thôi vậy. Cháu đã quyết định như thế rồi thì cứ theo suy nghĩ của mình mà làm.

Nhưng bà vẫn mong cháu mau chóng cưới được Bạch Dương về. Còn phía Vu Y Cơ, cháu không cần bận lòng. Bà sẽ đe nẹt cô †a, không để cô ta gây chuyện đâu.”

Nhắc đến Vu Y Cơ, gương mặt già nua của bà cụ lại trở nên trâm mặc hơn.

Nếu không phải do người đàn bà này có công nuôi dưỡng Kình Hiên, lại là mẹ ruột của Kình Duy thì bà cụ đã tống cổ bà ta ra khỏi nhà họ Phó từ lâu rồi.

Suốt ngày không làm được gì nên hồn, chỉ giỏi gây họa thôi.

“Vâng, thưa bà. Bên phía mẹ xin nhờ cả vào bà đấy ạ.” Phó Kình Hiên đứng dậy, cúi chào bà cụ.

Bà cụ phẩy tay, ra hiệu cho anh ngồi xuống, đang định nói gì đó thì thấy trợ lý Trương dẫn Bạch Dương tới.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1397


Chương 1397

Bà cụ bất chợt nở nụ cười: “Dương Dương đến rồi đấy à.”

Phó Kình Hiên tức tốc ngoái lại, quả nhiên đã thấy Bạch Dương.

Bạch Dương cũng không ngờ Phó Kình Hiên cũng tình cờ ở đây như thế này. Sau khi bất ngờ thoáng chốc qua đi, cô dời ánh mắt khỏi anh, vờ như không trông thấy, cười đáp lại bà cụ: “Cháu chào bà ạ.”

“Dương Dương ngồi đi cháu.” Bà cụ vỗ vào vị trí ngay cạnh.

Bạch Dương lắc đầu: “Thôi bà ạ. Cháu đến chào bà đây. Không còn sớm nữa, cháu muốn về trước.”

“Vậy à? Thế thôi cũng được.” Bà cụ cũng biết quả thực không còn sớm nữa, ngày mai cô còn phải đi làm, nên hiển nhiên cũng không níu giữ. Bà chống ba toong đứng dậy: “Cháu có uống rượu, không về một mình được. Bà bảo Kình Hiên đưa cháu về”

Bảo Phó Kình Hiên đưa về?

Bạch Dương vội vàng khước từ: “Thôi bà ơi. Cháu đặt tài xế được mà. Anh ấy cũng uống rượu, đưa cháu về sao được?”

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Kình Hiên sa sầm lại, nói: “Trương Trình không uống.

Cậu ấy có thể đưa chúng ta về.”

“Chúng ta?” Bạch Dương ngơ ngác.

Phó Kình Hiên đặt tách trà xuống rồi cũng đứng lên: “Bà nội, cũng đến lúc cháu phải đi rồi. Vừa hay để Trương Trình lái xe, cậu ấy cũng được tan làm sớm.”

“Được. Vậy các cháu đi cùng nhau đi.” Bà cụ lườm anh.

Đừng tưởng bà không biết rằng anh chỉ muốn kè kè bên Dương Dương.

Nhưng tốt thôi, đây cũng vốn là ý nguyện ban đầu của bà cụ.

Dù gì thì vừa rồi bà cũng bảo anh đưa Dương Dương về cơ mà.

“Ơ, tôi không cần đi cùng các anh, tự tôi…”

Bạch Dương còn định nói gì đó nữa thì bà cụ đã võ về bàn tay cô: “Thôi nào Dương Dương. Đi mau đi. Để hai đứa nó đưa cháu về bà cũng yên tâm. Đặt tài xế lạ bà không yên tâm đâu.”

Nói dứt lời, bà cụ lại quay sang nhìn Phó Kình Hiên, cố tình làm ra vẻ nghiêm nghị cảnh cáo: “Kình Hiên, đưa Dương Dương về nhà an toàn đấy. Dương Dương nó mà có làm sao, bà chỉ hỏi tội mình cháu thôi.”

“Vâng.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương cười méo xệch.

Hay lắm! Bà nội đã sắp xếp cho cô đâu vào đấy cả rồi, cô còn có thể làm thế nào được nữa?

Nếu tiếp tục từ chối lại thành ra không nể mặt bà cụ.

Thôi thì đành vậy.

“Vậy thì xin phép bà, chúng cháu về ạ.”

Bạch Dương chỉnh lại tóc, nói lời tạm biệt bà cụ.

Nghe thấy cô nói là chúng cháư,, làn môi mỏng của Phó Kình Hiên khẽ nhếch lên.

Bà cụ che miệng cười ha hả: “Được, được, được. Mau về đi.”

Bạch Dương vâng lời, sóng đôi bên Phó Kình Hiên ra khỏi đình nghỉ mát.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1398


Chương 1398

Đi được vài bước, cô nghe thấy tiếng bà cụ cười trêu chọc vang lên phía sau: “Chị Phùng, chị xem Dương Dương với Kình Hiên đi bên nhau có giống đôi vợ chồng trẻ không kìa.”

“Giống lắm ạ.” Má Phùng gật đầu hùa theo.

Bạch Dương vấp chân, suýt ngã.

Phó Kình Hiên ôm eo cô, giọng nói êm ái: “Cẩn thận”“

“Tôi biết. Cảm ơn anh.” Cô đứng thẳng người, muốn gạt tay anh ra.

Nhưng sau khi rời khỏi eo Bạch Dương, Phó Kình Hiên lại nắm chặt lấy tay cô.

Bạch Dương trợn mắt: “Anh…

“Tôi dắt em đi. Đất nền mô phỏng theo phong cách viên lâm cổ xưa nên lát toàn đá cuội, em mang giày cao gót đi lại ở đây không vững, dễ ngã lắm.” Phó Kình Hiên nhẹ nhàng giải thích.

Bạch Dương mấp máy môi, im thin thít.

Vì cô không tài nào phản bác được lời nói của anh. Con đường này thật sự rất khó đi vững.

Ban nãy khi cùng trợ lý Trương đến đây, cô đã bước đi loạng choạng rồi. Nếu không có trợ lý Trương thi thoảng đỡ cho thì cô đã suýt ngã mấy lần.

Cho nên, để Phó Kình Hiên dắt đi chắc cũng không sao đâu.

Cô chỉ không muốn bị ngã thôi, không hề có ý gì khác.

Bạch Dương cúi gằm, trong đầu thầm nghĩ như vậy.

Phó Kình Hiên cảm nhận được bàn tay cô không còn phản kháng nữa là biết cô đã ngầm đồng ý để anh dắt đi. Anh nhoẻn cười, nắm chặt tay cô hơn rồi bỏ vào trong †úi áo vest của mình.

Bạch Dương kinh ngạc nhìn anh: “Anh…

“Tay tôi lạnh quá nên bỏ vào một lát cho ấm”” Phó Kình Hiên nói tỉnh bơ.

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy Tay anh lạnh?

Anh đang nói dối không chớp mắt thì có.

Rõ ràng tay anh ấm cơ mà.

Nếu lạnh thì bảo tay của cô lạnh mới đúng.

KhoanI!

Bạch Dương tròn mắt.

Chẳng lẽ anh làm như vậy là muốn sưởi ấm tay cô?

Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên, nhất thời quên cả hoàn hồn lại.

Phó Kình Hiên khẽ hỏi: “Sao thế?”

“Không… không có gì.’ Bạch Dương cúi gắằm, trả lời lí nhí.

Thấy cô không muốn giải thích, Phó Kình Hiên cũng không ép. Anh nhẹ nhàng siết tay cô rồi nhìn ra chỗ khác.

Chẳng mấy chốc, ba người đã ra khỏi cổng ngôi nhà cổ, đến trước ô tô.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động của Bạch Dương đổ chuông.

Cô dùng tay còn lại mở túi xách, lấy điện thoại di động ra, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, cô thốt lên một tiếng đầy vẻ ngạc nhiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1399


Chương 1399

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Phó Kình Hiên hỏi han ân cần.

Bạch Dương đưa điện thoại di động cho anh nhìn: “Quái lạ thật! Đã mười một giờ đêm rồi mà cảnh sát còn gọi điện cho tôi.”

“Cảnh sát?” Phó Kình Hiên chau mày: “Dạo này em có báo cảnh sát à?”

“Không có.” Bạch Dương lắc đầu: “Nên tôi mới thấy lạ, không biết cảnh sát gọi điện cho tôi làm gì.”

Số điện thoại này là số của cục cảnh sát mà trước đây cô đã lưu.

Nên mới có thể chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay là ai gọi tới.

“Nếu đã không biết thì cứ nghe xem sao.”

Phó Kình Hiên nói.

Bạch Dương đồng tình, lướt ngón cái vào nút nhận cuộc gọi màu xanh lá, đặt chiếc điện thoại di động bên tai: “Alo, xin chào.”

“Cô Bạch, có chuyện rồi.” Ở đầu dây bên kia, một giọng nam giới nghiêm nghị vang lên.

Nghe ra mức độ trầm trọng trong giọng nói, Bạch Dương trở nên nghiêm túc: “Cảnh sát Trần, đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Cố Tử Yên đã nhảy lầu tự sát.” Cảnh sát Trần phía đầu dây bên kia hạ thấp giọng trả lời.

Đầu óc Bạch Dương choáng váng, mặt mày biến sắc: “Anh nói sao? Cố Tử Yên đã nhảy lầu tự sát?”

Nghe thấy câu này, Phó Kình Hiên cũng ngỡ ngàng.

Trợ lý Trương càng lấy làm kinh ngạc hơn: “Cố Tử Yên tự sát? Sao lại có chuyện đó được?”

“Bật loa ngoài!” Phó Kình Hiên lên tiếng nói với Bạch Dương.

Bạch Dương nuốt nước bọt, vội vàng làm theo.

Lúc này, cả ba người đều đã nghe được giọng nói của cảnh sát Trần: “Đúng vậy.

Mười phút trước cô ta nhảy khỏi cửa sổ phòng bệnh, chết ngay tại chỗ.”

Bạch Dương là nguyên cáo trong vụ án của Cố Tử Yên, nên hễ có bất cứ chuyện gì xảy ra với Cố Tử Yên là phía cảnh sát phải thông báo với cô.

Do đó, Cố Tử Yên vừa tự sát là anh ta lập tức liên hệ với Bạch Dương, báo cho cô biết sự việc này.

“Cố Tử Yên… chết rồi… Bạch Dương lẩm bẩm mà không dám tin vào tai mình.

Trợ lý Trương cũng há hốc miệng lấy làm khó tin: “Không phải chứ? Cố Tử Yên tự sát. Chuyện này thật khiến người ta…”

Phó Kình Hiên giật lấy chiếc điện thoại di động trong tay Bạch Dương: “Nguyên nhân Cố Tử Yên tự sát là gì?”

Cảnh sát Trần nhận ra giọng nói của Phó Kình Hiên, trả lời thẳng: “Trước mắt vẫn chưa biết được nguyên nhân. Do Cố Tử Yên đột ngột tự sát nên không ai biết vì sao cô ta lại tự sát. Suy đoán duy nhất hiện giờ có lẽ là do cô ta muốn trốn ngồi tù. Dù sao thì mai cũng là ngày kết thúc thời gian †ại ngoại, bị chuyển giao cho trại giam, nhưng…

“Nhưng suy đoán này không khả thi cho lắm.” Phó Kình Hiên nheo mắt lại và nói.

Cảnh sát Trần gật đầu: “Phải. Nếu thật sự Cố Tử Yên tự sát vì muốn trốn ngồi tù thì cô ta sẽ chẳng đợi đến tận bây giờ. Có khi đã tự sát ngay từ ngày đầu tiên chấp hành †ại ngoại rồi. Nhưng trước mắt, chúng tôi cũng chỉ có thể dùng tạm suy đoán này.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1400


Chương 1400

Còn về nguyên nhân cụ thể của việc tự sát thì phía cảnh sát vẫn đang điều tra.”

“Tôi biết rồi. Chúng tôi sẽ đến hiện trường ngay.” Nói dứt câu, Phó Kình Hiên kết thúc cuộc gọi, trả điện thoại di động cho Bạch Dương.

Bạch Dương bần thần nhận lại chiếc di động: “Cố Tử Yên… tự sát thật rồi ư?”

Rõ ràng cô vẫn chưa hoàn toàn hết sốc.

Phó Kình Hiên xoa đầu cô: “Phải.”

Môi Bạch Dương run run, không nói năng gì, trong lòng dậy sóng, không sao bình tĩnh lại nổi.

Thế là Cố Tử Yên… cứ chết như vậy sao?

Bạch Dương cắn môi.

Phó Kình Hiên cũng không nói gì nữa.

Thú thực, anh cũng như tất cả mọi người, đều không thể nào ngờ đến việc Cố Tử Yên tự sát.

Hơn nữa, anh cứ có cảm giác vụ tự sát của Cố Tử Yên không đơn giản.

Đầu tiên là thời gian, tiếp đó là nguyên nhân tự sát.

Đặt hai nghi vấn này cạnh nhau là nhìn ngay ra vấn đề.

Nhưng cụ thể là vấn đề gì thì còn cần đích thân xem xét mới biết được.

“Đi. Đến hiện trường xem sao. Cố Tử Yên †ự sát không phải chuyện nhỏ. Em là nguyên cáo của cô ta, cũng bắt buộc phải đến tìm hiểu tình hình.” Phó Kình Hiên v**t v* gương mặt Bạch Dương, khẽ khàng nâng lên.

Bạch Dương đưa mắt nhìn anh, vâng lời: “Được.”

“Lái xe.” Phó Kình Hiên buông khuôn mặt của cô, ra lệnh cho trợ lý Trương.

Trợ lý Trương gật đầu: “Vâng.”

Ba người lên xe, phóng đến Bệnh viện Đệ Nhất.

Suốt dọc đường, cả ba không nói lời nào, bầu không khí trong xe vô cùng nặng nề, khiến người ta trầm cảm.

Đành chịu thôi. Quả thực việc Cố Tử Yên tự sát quá đỗi kinh hoàng.

Họ không thể nào bình tĩnh được.

Trợ lý Trương phóng rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng đã đến Bệnh viện Đệ Nhất.

Lúc chuẩn bị xuống khỏi ô tô, Bạch Dương trông thấy mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ bên ngoài bệnh viện, có rất nhiều cảnh sát xếp thành một hàng, chăng dây cảnh giới, không cho bất kỳ ai ngoài bệnh nhân đang cấp cứu vào bệnh viện.

Bạch Dương nhìn thấy trong số những người bị chặn ngoài vòng cảnh giới, có đến hơn sáu mươi phần trăm là các phóng viên báo lá cải.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đám phóng viên ai nấy đều lăm lăm micro cùng máy ảnh, không ngừng chen vào †rong vòng cảnh giới, rất muốn chen vỡ vòng vây cảnh giới để vào trong, cướp lấy tin tức hàng đầu.

Thấy vậy, Bạch Dương nheo mắt lại.

Xem ra tin Cố Tử Yên nhảy lầu tự sát đã lan rộng.

Chưa biết chừng lúc này đã gây bão trên mạng.

Đang mải nghĩ thì Bạch Dương cảm thấy có thứ gì đó chụp lên đầu mình.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1401


Chương 1401

Cô đưa tay lên sờ: “Mũ?”

“Ừ. Che được mặt em đi một chút. Nếu không lát nữa xuống xe, cánh truyên thông kia nhận ra em, chắc chắn sẽ gặng hỏi em đủ mọi vấn đề, không chịu buông tha.” Phó Kình Hiên vừa nói vừa cầm áo khoác đắp lên người cô.

Chiếc áo khoác này không phải do anh cởi trừ trên người mình ra mà trước đó đã đặt sẵn trong xe để dự phòng.

Hiện tại đúng là lúc cần đến nó.

Bạch Dương nhìn tấm áo khoác trên vai, lúc lắc người: “Mũ tôi xin nhận, áo thì…”

“Mặc vào!” Phó Kình Hiên thẳng thừng ngắt lời Bạch Dương, ấn chặt áo khoác lên vai cô, không cho cô hất ra: “Bên ngoài rét như thế, em định mặc váy dạ hội ra à?”

“Ờ…” Câu nói này làm Bạch Dương bỗng nghẹn họng.

Đúng vậy. Bên ngoài rét mướt, nhiệt độ chỉ vài độ C.

Còn trong xe và ở nhà cổ đều có máy sưởi nên cô chỉ mặc một chiếc váy dạ hội mà không hề thấy lạnh, cũng vì lẽ đó mà quên mất lúc này trời đang là mùa đông.

Vậy nên, nếu cô xuống xe mà không mặc áo khoác, chắc chắn sẽ rét run cầm cập.

“Thế thì anh bỏ tay ra, tôi mặc là được.”

Bạch Dương ngượng ngùng nói lí nhí.

Nghe thấy cô bảo vậy, Phó Kình Hiên mới hài lòng, buông tay ra.

Bạch Dương đút cánh tay vào trong tay áo, ngoan ngoãn mặc áo vào.

Chiếc áo rất rộng, che được cả đùi cô, cộng thêm ống tay áo dài thòng, nom giống hệt một đứa bé mặc trộm áo của người lớn.

Bạch Dương nhìn ngắm mình, khóc dở mấếu dở: “Trông tôi thế này đi diễn tuồng cũng được đấy.”

“Đúng là hơi rộng.” Phó Kình Hiên vuốt cằm quan sát cô.

Dù gì đây cũng là áo khoác của anh, cô mặc vào trông như thế cũng không có gì lạ.

“Đứng yên, tôi chỉnh lại cho.” Nói rồi, Phó Kình Hiên đưa một tay lên giật chiếc cà vạt trên cổ mình xuống.

Nhìn hành động của anh, Bạch Dương ngờ vực hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Phó Kình Hiên không trả lời, anh vung một tay, chiếc cà vạt như con rắn sống động, quấn lấy eo cô.

Tiếp đó, Phó Kình Hiên thắt chiếc cà vạt thành hình nơ bướm.

Thắt nơ xong, anh di chuyển chiếc nơ sang cạnh eo cô.

Và thế là chiếc cà vạt của anh đã thành công biến thành thắt lưng của cô, tức thì †hu gọn phần eo của chiếc áo khoác rộng thùng thình lại.

Nói không ngoa chứ cảm giác khá là hợp mốt.

Chiếc cà vạt của anh có sọc xanh lam, còn váy dạ hội cô đang mặc và áo khoác đều là màu đen.

Đen phối thêm xanh lam tựa như ánh trăng trên bầu trời đêm, hoàn toàn là một nét chấm phá đặc sắc.

“Giờ thì ổn rồi.” Phó Kình Hiên sửa lại chiếc nơ bướm cạnh eo Bạch Dương rồi thu tay về.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1402


Chương 1402

Bạch Dương cúi đầu nhìn kiệt tác của anh: “Cũng được đấy. Không ngờ anh còn có cái tài này.”

Phó Kình Hiên khẽ cười: “Coi như là em khen ngợi tôi. Được rồi, xuống xe thôi.”

Anh cũng đội lên cho mình một chiếc mũ.

Cả hai chiếc mũ đều được trợ lý Trương xuống xe trước, mua ở tiệm gần đó trong lúc vừa dừng xe lại.

Phó Kình Hiên mở cửa xe, đi xuống trước.

Sau khi xuống khỏi xe, anh đưa tay về phía Bạch Dương.

Bạch Dương cũng không từ chối, đặt tay mình lên tay anh.

Phó Kình Hiên nắm chặt tay cô, đỡ cô xuống xe, sau đó tiến đến vòng vây cảnh giới.

Tới trước mặt một cảnh sát đang làm nhiệm vụ cảnh giới, Bạch Dương hạ thấp giọng, nói rõ thân phận của mình.

Cảnh sát đã nhận được lệnh của đội trưởng từ trước đó, biết họ sẽ đến, nên sau khi xem thẻ căn cước của Bạch Dương là trực tiếp nhấc dây cảnh giới lên, cho cô cùng Phó Kình Hiên và trợ lý Trương đi vào.

Sau khi nhóm Bạch Dương đã cúi người luồn vào trong vòng cảnh giới, đám phóng viên đang háo hức mong chờ mới bừng tỉnh, nhận ra thân phận của họ.

Nhưng muốn ngăn họ lại đã không còn kịp nữa, vì Bạch Dương đã vào trong vòng cảnh giới rồi.

Cánh truyền thông không dám chen vào trong thật nên đành chịu. Ai nấy đành phải ngóng cổ, trợn mắt lên, cất cao giọng gọi với về phía bóng lưng nhóm Bạch Dương, hỏi suy nghĩ của họ về vụ việc Cố Tử Yên tự sát.

Nhưng Bạch Dương và Phó Kình Hiên phối hợp rất ăn ý, đều coi như không nghe thấy gì, tiếp tục đi vào trong. Chẳng mấy chốc đã khuất khỏi tầm nhìn của đám phóng viên kia.

Đến gần khu nội trú.

Từ xa, Bạch Dương đã trông thấy rất nhiều cảnh sát, bác sĩ và y tá đứng dưới một tòa nhà nội trú.

Ngoài họ ra, không có lấy một người thường nào khác, có lẽ là hiện trường đã được giải tán.

“Kia rồi.” Phó Kình Hiên khẽ nhếch môi lên 1 tiếng.

Bạch Dương cất tiếng ‘ừ’.

“Qua đó thôi.” Phó Kình Hiên lại nói.

Môi Bạch Dương rưng rưng, có chút hãi hùng.

Dù gì cũng có người đã chết.

Ngoại trừ trên tivi ra, cô chưa thấy người chết bao giờ, lại càng chưa từng đến hiện †rường xảy ra án mạng.

Nên lúc này, cô khá sợ sệt.

Phó Kình Hiên nhận ra Bạch Dương đang hoảng sợ, bèn khẽ siết chặt lòng bàn tay cô: “Không sao, có tôi đây.”

Bạch Dương quay sang nhìn anh.

Nhìn gương mặt bình tĩnh và ánh mắt nghiêm nghị của anh, nỗi sợ hãi trong lòng cô bỗng giảm đi rõ rệt.

“Đi thôi.” Cảm nhận được tâm trạng của cô đã khá hơn lên, Phó Kình Hiên kéo tay cô, đi tới phía trước.

Bạch Dương để mặc cho anh dẫn đi, nhìn bóng lưng cao lớn của anh. Ánh mắt cô thoáng động, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1403


Chương 1403

“Mọi người đã đến rồi à” Cảnh sát Trần đang đứng ở vòng ngoài ghi chép. Thấy ba người là Bạch Dương, Phó Kình Hiên cùng trợ lý Trương thì lập tức đóng sổ ghi chép lại và đi tới.

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Cảnh sát Trần, tình hình thế nào?”

Anh đưa mắt nhìn về phía trước.

Phía trước bị các bác sĩ và cảnh sát vây chật kín không một kẽ hở, nhất thời không thấy rõ được tình hình cụ thể.

Nên anh đành phải hỏi cảnh sát Trần.

Cảnh sát Trần ấn vành mũ xuống, trả lời: “Thi thể vẫn đang nằm đó. Pháp y chưa đến nên tạm thời để bác sĩ của bệnh viện này khám nghiệm tử thi trước. Nhưng dù gì các bác sĩ ở đây cũng không phải pháp y, không phải dân chuyên khám nghiệm tử thi nên quá chậm chạp, đến giờ vẫn chưa ra được kết quả gì.”

“Tại sao không gọi Lâm Diệc Hàng tới làm?” Phó Kình Hiên chau mày.

Gã đó rất có hứng thú với việc nghiên cứu cơ thể con người.

Nên khi còn ở nước ngoài, nghe nói cũng không ít lần làm pháp y bán thời gian.

Vì chỉ có pháp y mới có thể thực nghiệm trên cơ thể con người mọi lúc, mọi nơi.

“Tìm rồi.” Cảnh sát Trần thở dài thườn thượt: “Đã có bác sĩ đề nghị gọi bác sĩ Lâm tới, nhưng bác sĩ Lâm hiện đang phẫu thuật cho bệnh nhân, tạm thời không thể có mặt, phải một lát nữa mới đến.”

“Không, anh ấy đến rồi.” Bạch Dương chỉ vào bóng dáng trước mặt, lên tiếng.

Phó Kình Hiên và cảnh sát Trần cùng nhìn theo, thấy Lâm Diệc Hàng vẫn mặc nguyên bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm chưa cởi bỏ, đội cả mũ phẫu thuật vội vã đi tới.

Mặt cảnh sát Trần tươi rói: “Tốt quá rồi, bác sĩ Lâm đã tới. Khám nghiệm tử thi cho Cố Tử Yên xong, chắc sẽ có thể suy luận ra nguyên nhân Cố Tử Yên tự sát. Tổng giám đốc Phó, cô Bạch, tôi ra với bác sĩ Lâm trước đây.”

“Ừ”” Phó Kình Hiên gật đầu.

Cảnh sát Trần đi về phía Lâm Diệc Hàng.

Hiển nhiên là Lâm Diệc Hàng đã trông thấy anh ta, cũng thấy cả Bạch Dương và Phó Kình Hiên phía sau.

Lâm Diệc Hàng không đếm xỉa gì đến Phó Kình Hiên, chỉ gật đầu với Bạch Dương thay cho lời chào.

Dĩ nhiên Bạch Dương cũng đáp lại, sau đó thấy cảnh sát Trần bắt đầu trao đổi với anh 1a.

Hai người trao đổi vài câu xong, cảnh sát Trần tách đám đông vây xung quanh thi thể của Cố Tử Yên ra.

Ngay khi vừa tách ra, tình trạng thi thể của Cố Tử Yên tự khắc hé lộ ngay trước mắt Bạch Dương.

Vốn dĩ bản thân Bạch Dương đã sợ hãi người chết, bây giờ bất chợt nhìn thấy thi thể chết thê thảm của Cố Tử Yên, bỗng chốc sợ tái mặt, hét lên: “ÁI”

Cảnh tượng đó như thế nào chứ? Cố Tử Yên nằm úp sấp trên bãi cỏ, cả vũng máu tươi nhuộm đỏ khóm cỏ xanh.

Còn mặt của Cố Tử Yên cũng nát bươm vì cú ngã, chẳng nhìn rõ được diện mạo, thậm chí đầu còn lõm vào một cục, có cả chất gì đó màu trắng chảy ra…

Sau mấy bận nôn khan, Bạch Dương nhắm †ịt mắt, ngã xuống ngất lịm.

“Bạch Dương!” Thấy cô đổ người về phía mình, sắc mặt Phó Kình Hiên căng thẳng, vội giơ tay ra ôm cô vào lòng.
 
Back
Top Dưới