Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 420


Chương 420

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Trần Ánh Nguyệt: “Cậu vào trong đi, tớ về đến nhà sẽ nói với cậu.”

Trần Ánh Nguyệt muốn nói không cần, nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Thanh Ngọc, Trần Ánh Nguyệt lườm Bạc Minh Thành rồi cuối cùng vẫn nghe lời Thẩm Thanh Ngọc, xoay người đi vào trong.

Ở cửa quán bar xe cộ qua lại, không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

“Tôi uống rượu, không thể lái xe.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, nói thẳng.

“Ùm tôi lái”

Bạc Minh Thành đáp một tiếng: “Đưa chìa khóa xe cho tôi.”

Thấy anh đưa tay ra, Thẩm Thanh Ngọc hơi sững sờ, nhớ lại vài chuyện xưa.

Nhưng cô nhanh chóng hoàn hồn: “Đi xe anh đi.”

Bạc Minh Thành nhìn cô: “Được.”

Thẩm Thanh Ngọc đi theo Bạc Minh Thành lên xe, chiếc xe chậm rãi chuyển bánh.

Lúc này, men rượu của hai chén “Nhân Gian Vô Thượng” dần xông lên, Thẩm Thanh Ngọc thấy mặt mình ngày càng nóng.

Cô nhìn cảnh đêm vụt nhanh qua cửa kính xe một lúc: “Anh có phiền nếu tôi hạ cửa kính xuống không?”

Trong xe bật máy lạnh nên các cửa đều được đóng kín.

Bạc Minh Thành liếc cô một cái: “Không phiền.”

Kể từ sau khi kết hôn rồi ly hôn cho đến hiện tại, hiếm khi hai người chung sống hòa bình như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc ấn nút để cửa kính hạ xuống một nửa, không khí nóng nực bên ngoài tương phản hoàn toàn với cái lạnh bên trong xe.

Cửa kính vừa mở ra, gió bên ngoài ùa vào, Thẩm Thanh Ngọc chỉ cảm thấy vô cùng nóng nực.

Nhưng rất nhanh, cô cảm thấy gió tự nhiên dễ chịu hơn.

Ban đêm, gió thổi mạnh, cửa sổ xe mở ra, gió đêm thổi vào mặt Thẩm Thanh Ngọc, cả người cô trở nên thanh tỉnh.

Phía trước có đèn đỏ, xe dừng lại. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Minh Thành nghiêng đầu nhìn cô: “Đi đâu?”

Thẩm Thanh Ngọc cúi xuống nhìn giờ, cũng không còn sớm nữa, đã gần mười giờ.

Lúc này, lấy quan hệ của hai người họ thì không thích hợp để tìm một chỗ ngồi xuống vừa ăn vừa tán gẫu.

Nhưng trong vòng một giây, Thẩm Thanh Ngọc nhanh chóng đưa ra lựa chọn: “Đến công viên Việt Giang.”

Công viên Việt Giang, buổi tối vẫn còn nhiều người đi tản bộ, ở nơi công cộng, cho dù có bị chụp ảnh lại thì còn tốt hơn là hai người xuất hiện cùng nhau ở khách sạn.

“Được.”

Bạc Minh Thành đáp lại, Thẩm Thanh Ngọc không nói nữa, anh cũng không chủ động mở miệng.

Từ trước đến nay Bạc Minh Thành không phải người chủ động tìm đề tài, mặc dù lúc này anh rất muốn nói gì đó nhưng nhìn qua gương mặt của Thẩm Thanh Ngọc, anh lại không biết nên nói gì.

Chẳng lẽ phải giống như Bạc Vĩnh Cơ nói, nói với Thẩm Thanh Ngọc rằng anh thích cô, tỏ tình với Thẩm Thanh Ngọc sao?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 421


Chương 421

Nhưng anh vẫn không thể nói ra miệng, cũng không biết tại sao, chỉ là không nói ra được.

“Đèn xanh rồi.”

Đèn xanh đã bật được một lúc, chiếc xe phía sau bấm còi thúc giục, Thẩm Thanh Ngọc đợi hai giây, thấy Bạc Minh Thành vẫn không có động tác gì, đành phải mở miệng nhắc nhở.

Nghe thấy giọng nói của cô, Bạc Minh Thành quay về từ dòng suy nghĩ, đôi mắt đen hơi chuyển động, đạp ga khởi động xe.

Mười phút sau, xe chạy vào công viên Việt Giang.

Bạc Minh Thành tìm một vị trí bên bờ sông, đậu xe ở đó, Thẩm Thanh Ngọc tháo dây an toàn, xuống xe trước, sau đó đi đến lan can bên sông.

Bạc Minh Thành cầm tài liệu từ ghế sau xuống xe, đi về phía Thẩm Thanh Ngọc,

“Anh muốn nói gì?”

Thẩm Thanh Ngọc không nói cho ai biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, ngay cả Trần Ánh Nguyệt cũng không biết rõ sự việc.

Nếu không phải vừa rồi Bạc Minh Thành đột nhiên nhắc lại chuyện đêm bốn năm về trước, Thẩm Thanh Ngọc sẽ không bao giờ đồng ý nói chuyện với anh.

Bạc Minh Thành đưa cho cô tập tài liệu trong tay: “Đây là thứ mà thư ký Lâm điều tra ra được.”

Anh nói xong, dừng lại một chút, nhìn ánh mắt đầy vẻ mơ hồ, không rõ của Thẩm Thanh Ngọc: “Tôi tưởng đêm đó cô đã bỏ thuốc tôi.”

Nghe được lời anh nói, bàn tay mở tài liệu của Thẩm Thanh Ngọc hơi dừng lại, cô không ngẩng đầu lên, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười châm chọc: “Cậu hai Bạc quá coi trọng tôi rồi.”

Tài liệu không quá nhiều, tổng cộng chỉ có một tờ, trong vài phút, Thẩm Thanh Ngọc đã đọc xong.

Cô lật tài liệu về trang đầu, ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Minh Thành: “Vậy tối nay anh tìm tôi là muốn nói chuyện gì?”

“Tôi đến là để nói cho em sự thật, sở dĩ em vẫn luôn ghét tôi là vì em hiểu lầm tôi đã bỏ thuốc em vào đêm đó bốn năm trước, phải không?”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nói vừa cười giễu cợt: “Nếu là như vậy, Bạc Minh Thành, anh thật sự quá nực cười.”

Nghe những lời này của Thẩm Thanh Ngọc, vẻ mặt Bạc Minh Thành sững lại một lúc, anh nhìn ra ý cười mỉa mai trong đôi mắt hạnh trước mắt, khi Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, trong đôi mắt đó không còn ánh sáng hay vẻ dịu dàng nào cả.

Bạc Minh Thành chỉ cảm thấy như có thứ gì đó đâm vào tim: “Không phải.”

“Ồ, vậy anh muốn nói chuyện gì?”

Đôi mắt đen chuyển động trong giây lát, Bạc Minh Thành hơi cúi đầu, nhìn ngón áp út trên tay trái của Thẩm Thanh Ngọc.

Anh nhớ khi mới ly hôn, trên ngón áp út của Thẩm Thanh Ngọc còn nhìn thấy dấu nhẫn, nhưng đã gần một năm trôi qua, ngón tay của cô sáng bóng trắng mịn, không còn bất kỳ dấu vết của chiếu nhẫn cưới năm nào.

Điều này khiến Bạc Minh Thành cảm thấy tim mình như thắt lại: “Tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi với em.”

Anh thu hồi tầm mắt, lại nhìn Thẩm Thanh Ngọc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 422


Chương 422

Nghe được lời anh nói, Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười: “Không cần, lời xin lỗi cậu hai Bạc, tôi không nhận nổi.”

Điện thoại trong túi rung lên mấy cái, Thẩm Thanh Ngọc lấy điện thoại ra, nhìn thấy mấy tin nhắn của Trần Ánh Nguyệt gửi tới, cô không bấm vào nhưng trong lòng rất sốt ruột: “Nếu cậu hai Bạc không còn chuyện gì nữa thì tôi về đây.”

“Chẳng lẽ em không muốn biết đêm đó, rốt cuộc là ai đã bỏ thuốc em sao?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh cười: “Chuyện cậu hai Bạc không tra ra được, tôi không có sự tự tin có thể tra ra cái gì.”

Ban đầu sau khi sự việc xảy ra, Thẩm Thanh Ngọc đã nhờ người điều tra, nhưng không tra ra manh mối gì, cũng không tìm ra người đã bỏ thuốc cô.

Cô chỉ là một sinh viên đại học vừa mới tốt nghiệp, ngoại trừ ngoại hình xinh đẹp ra thì trong những dịp như thế cũng không ai phí sức bỏ thuốc cô.

Hơn nữa, không phải Thẩm Thanh Ngọc không nghĩ tới, đêm đó rất có thể là cậu ấm nào đó đã vừa mắt cô sau đó giở thủ đoạn hèn hạ, nhưng ngược lại tối đó, những người tiếp cận cô cũng coi là quý ông.

Hơn nữa, sự kiện tối đó chủ yếu liên quan đến công việc kinh doanh, tất cả những người có mặt đều chú ý đến việc kinh doanh nhiều hơn.

Người giúp cô đi điều tra nói rằng đêm đó không có ai bất mãn với cô.

Đáp án hợp lý nhất mà Thẩm Thanh Ngọc có thể nghĩ ra chính là ly nước bị bỏ thuốc đêm đó không phải để cô uống, chẳng qua là cô xui xẻo, vô tình uống thay người khác, giúp người ta tránh được một tai hoạ.

Bốn năm trôi qua, Thẩm Thanh Ngọc không muốn nhắc đến sự kiện đêm đó với Bạc Minh Thành nữa.

Bạc Minh Thành nhất thời nghẹn lại, sắc mặt tối sầm, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Thanh Ngọc, anh không nói thêm nữa: “Tôi đưa em về.”

“Không cần, tôi đã gọi xe rồi, năm phút nữa sẽ tới.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, trực tiếp nói lời từ biệt: “Cậu hai Bạc, chúng ta đã ly hôn, tôi muốn nói rõ chuyện này với anh. Chuyện xảy ra đêm đó chỉ là một tai nạn, người bỏ thuốc tôi giờ đã tìm ra được, anh hẳn cũng biết, muốn bắt Trần Nguyên Thảo phải chịu trách nhiệm thế nào đó là chuyện của anh.”

Từng câu từng chữ cô nói đều chứa đầy sự chán ghét đối với sự việc bốn năm về trước.

Bạc Minh Thành nhìn Thẩm Thanh Ngọc quay lưng bước đi, đôi mắt đen trầm xuống: “Thẩm Thanh Ngọc.”

Nghe thấy giọng nói của anh, Thẩm Thanh Ngọc dừng bước nhưng vẫn không quay đầu lại.

Cô không lừa Bạc Minh Thành, cô thật sự đã gọi xe, chỉ chút nữa là xe sẽ tới.

“Bây giờ, có thật là em không còn chút cảm giác nào với tôi nữa không?”

Thẩm Thanh Ngọc sửng sốt một hồi, cô không ngờ một người luôn lạnh lùng, lãnh đạm như Bạc Minh Thành lại hỏi một câu như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc cong môi, bật cười, quay đầu nhìn anh: “Chúng ta đã ly hôn, tôi không thích anh nữa, không phải là điều rất bình thường sao?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, hai người cách nhau khoảng hai ba mét, trong ánh sáng mờ ảo, Bạc Minh Thành có thể nhìn thấy ý cười trong mắt cô, nhưng nụ cười kia không hề chạm đến đáy mắt.

Một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu liếc nhìn điện thoại trên tay, là điện thoại của tài xế xe taxi công nghệ.

Cô thu lại tầm mắt, ấn nút trả lời, vừa nghe điện thoại vừa đi ra ngoài: “Xin chào.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 423


Chương 423

“Cô Thẩm phải không? Tôi đã đến chỗ quảng trường công viên Việt Giang rồi, bây giờ cô đang ở đâu?”

“Được rồi, tôi tới ngay.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong bèn cúp điện thoại, bước nhanh đi về phía quảng trường ở bên kia.

Bên này cách quảng trường bên kia khoảng một trăm mét, Thẩm Thanh Ngọc không muốn để người ta dừng xe ở đó quá lâu nên bước chân càng đi càng nhanh.

Nhưng đi chưa được mấy bước, bên tay cầm điện thoại di động bỗng nhiên bị người ta kéo một cái từ phía sau, Thẩm Thanh Ngọc vô thức buông lỏng cánh tay đang kẹp túi xách, chụp lấy cổ tay người kia giật ra.

Sau khi kéo dài khoảng cách, Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện là Bạc Minh Thành.

Cô nhíu mày một cái: “Bạc Minh Thành, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Thẩm Thanh Ngọc, thích một người nhiều năm như vậy, thật sự có thể nói không yêu là không yêu nữa sao?”

Anh vẫn nắm lấy cổ tay cô, không cho cô rời đi.

Nghe thấy lời này của anh, cả người Thẩm Thanh Ngọc trở nên lạnh lùng, trong nháy mắt, cô như một con nhím đánh úp bất ngờ, gai toàn thân dựng lên, tàn nhẫn mà đâm về phía anh: “Anh nói đúng, yêu một người lâu rồi, ít nhiều sẽ có chút thói quen, tôi không kiểm soát nổi trái tim của mình, nhưng tôi có thể kiểm soát hành vi của mình, tôi có thể khiến bản thân không tiếp tục bị coi thường nữa.”

“Nếu như tôi nói với em rằng tôi cũng thích em thì sao, Thẩm Thanh Ngọc?”

Đúng là nằm mơ Thẩm Thanh Ngọc cũng không ngờ rằng sẽ có một ngày, cô lại chính tai nghe thấy Bạc Minh Thành nói với cô là anh thích cô.

Thật là nực cười, bọn họ ly hôn được hơn một năm rồi, Bạc Minh Thành lại nói với cô rằng anh cũng thích cô.

Đang đóng phim tình cảm máu chó à?

Thẩm Thanh Ngọc nhanh chóng lấy lại tinh thần từ trong sự ngạc nhiên không dám tin kia, cô ra sức giãy ra khỏi sự trói buộc của anh, cầm túi xách chạy không quay đầu lại.

Chẳng mấy chốc, Thẩm Thanh Ngọc đã nhìn thấy chiếc xe mà cô đặt.

Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tựa như nhìn thấy quân cứu viện, Thẩm Thanh Ngọc lập tức mở cửa lên xe: “Anh lái xe, làm phiền anh lái xe đi, nhanh một chút, cảm ơn.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong bèn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe một cái, Bạc Minh Thành đang đuổi theo nhưng anh không đuổi kịp.

Cô thật sự cảm thấy rất buồn cười.

Cô và Bạc Minh Thành đã ly hôn hơn một năm, anh đột nhiên chạy tới nói với cô là anh thích cô?

Đúng là hài hước.

Nhưng tại sao chuyện buồn cười như vậy mà cô lại cảm thấy có chút khó chịu chứ?

Có lẽ là tình cảm hơn mười năm đó của cô, hình như thoáng cái lại trở nên càng buồn cười hơn.

Mười lăm phút sau, xe dừng lại ở dưới chung cư.

Thẩm Thanh Ngọc nói một tiếng cảm ơn rồi trực tiếp đẩy cửa xe đi xuống.

Vừa vào thang máy, điện thoại trong túi xách lại đổ chuông.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 424


Chương 424

Thẩm Thanh Ngọc ngẩn ra một lúc, giơ tay lau khóe mắt rồi mới nhận điện thoại của Trần Ánh Nguyệt: “Tớ về đến nhà rồi.”

“Tiểu Ngũ, cậu không sao chứ?”

Trần Ánh Nguyệt vẫn còn ở trong quán bar, rất ồn ào, nghe không rõ lắm, nhưng Thẩm Thanh Ngọc bị Bạc Minh Thành dẫn đi, Trần Ánh Nguyệt từng thấy Thẩm Thanh Ngọc phải chịu thiệt thòi ở trước mặt tên chó má Bạc Minh Thành kia, nên sau khi Thẩm Thanh Ngọc bị dẫn đi, cô ấy vẫn luôn cảm thấy lo lắng.

“Tớ thì có chuyện gì được?”

Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, cửa thang máy kêu một tiếng rồi mở ra.

Trần Ánh Nguyệt chậc một tiếng: “Tớ sợ tên chó má Bạc Minh Thành kia ra tay với cậu mà.”

Thẩm Thanh Ngọc cũng cười một tiếng: “Tuy Bạc Minh Thành là đồ cặn bã, nhưng chắc anh ta chưa đến mức đánh phụ nữ đâu.”

“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, hai ly Thiên Nhượng Nhân Gian không phải phê bình thường, cậu nghỉ ngơi sớm một chút đi, tối nay cũng đừng tắm rửa nữa, ngày mai tắm cũng được, nếu không ngày mai cậu sẽ lên trang đầu bản tin xã hội đó.”

“Hờ, vậy thì cậu chính là hung thủ giết người.”

“…”

Thấy Thẩm Thanh Ngọc vẫn còn có tâm trạng trêu đùa, Trần Ánh Nguyệt đã yên tâm rồi.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc vừa đi ra từ chỗ rẽ của hành lang đã nhìn thấy Phó Ngọc Hải đứng ở cửa nhà mình.

Thẩm Thanh Ngọc sững sờ một lát, nhưng cô đã nhanh chóng phản ứng lại.

Cô thả điện thoại di động vào trong túi xách, mỉm cười đi đến trước mặt Phó Ngọc Hải: “Phó Ngọc Hải.”

Tuy cô đang cười nhưng lại không thấy chút ý cười nào ở dưới đáy mắt, giọng nói lúc mở miệng còn hơi khàn khàn.

Phó Ngọc Hải vừa nghe đã biết không bình thường, anh ta cũng thu lại mấy phần ý cười, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Thẩm Thanh Ngọc: “Uống rượu hả?”

Không phải mùi rượu vang, vậy nên chắc là không phải uống rượu xã giao.

Thẩm Thanh Ngọc khẽ gật đầu, không phủ nhận.

Nhưng bây giờ cô lại không muốn nói đến vấn đề uống rượu, cô chỉ muốn biết: “Phó Ngọc Hải, anh thích tôi mười một năm rồi, tại sao đến bây giờ anh vẫn còn thích tôi?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, rõ ràng vẻ mặt không giống với trước đây.

Cặp mắt đào hoa hơi cụp xuống: “Thích cũng có lý do ư?”

“Vậy nên tại sao anh vẫn còn thích tôi?”

Cô cũng thích Bạc Minh Thành mười một năm rồi, nhưng cô đã quyết định không tiếp tục thích anh nữa.

Nhưng anh thật tồi tệ, ngay lúc cô đã dứt khoát từ bỏ anh, anh lại đột nhiên chạy tới nói với cô, anh thích cô.

Đúng là tiểu nhân hèn hạ vô sỉ mà.

“Không muốn từ bỏ.”

Anh ta cúi đầu nhìn cô, Thẩm Thanh Ngọc nhìn vào đôi mắt đào hoa kia, nhớ tới những lời mà hôm qua Phó Ngọc Hải nói.

“Trong mắt tôi có gì?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 425


Chương 425

“Người trong mắt tôi là ai, vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”

Thẩm Thanh Ngọc ngẩn ra một lát, hơi thất thần: “Tôi tốt như vậy sao?”

Cô cảm thấy mình cũng không tốt đến như vậy.

“Ừ.”

Phó Ngọc Hải đáp lời, một giây sau, anh ta nhìn thấy người trước mắt lảo đảo một cái.

Anh ta vội vàng giơ tay đỡ lấy Thẩm Thanh Ngọc, lúc này Thẩm Thanh Ngọc mới bắt đầu say, những lời mà tối nay Bạc Minh Thành nói cùng với những lời tối hôm đó Phó Ngọc Hải nói đan xen với nhau, cô lại nghĩ tới mười một năm trước, trước khi hôn mê cô nhìn thấy mép áo thun trắng của cậu thiếu niên bị gió thổi lên.

Thẩm Thanh Ngọc chợt nghĩ, nếu như ngày đó người cứu cô không phải Bạc Minh Thành, phải chăng cô sẽ không chú ý tới anh hết lần này tới lần khác, cũng sẽ không yêu anh?

Nhưng không có nếu như, trong ba năm đó, nhiều lần khi cô muốn từ bỏ, lại luôn nhớ tới ngày đó.

Cô vẫn luôn tin rằng, thật ra Bạc Minh Thành là một người dịu dàng.

Nhưng cuối cùng cô chưa đợi được sự dịu dàng của anh thì đã lựa chọn ly hôn, bây giờ ly hôn đã hơn một năm, anh lại đột nhiên nói với cô, anh cũng thích cô.

Đúng là một chuyện cười lớn.

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy đau đầu, giơ tay xoa nhẹ huyệt thái dương.

“Say rồi à?”

Phó Ngọc Hải ở bên cạnh hỏi cô, cô nhìn anh ta một cái, khẽ gật đầu: “Trần Ánh Nguyệt nhầm Thiên Nhượng Nhân Gian thành rượu trái cây, tôi uống hai ly Thiên Nhượng Nhân Gian.”

“Giơ tay ra.”

Phó Ngọc Hải dìu cô tới cửa, Thẩm Thanh Ngọc nhìn lòng bàn tay giơ đến trước mặt mình, hơi do dự.

Nhưng không chờ cô quyết định, đối phương đã kéo tay cô qua, đạt lòng bàn tay của cô lên trên cửa.

Cửa “Tích” một tiếng mở ra một khe nhỏ, Phó Ngọc Hải đẩy cửa đỡ Thẩm Thanh Ngọc đi vào trong.

“Ngồi một lát đi.”

Thẩm Thanh Ngọc được đỡ đến trên ghế sô pha, cô nghiêng đầu nhìn Phó Ngọc Hải đi về phía phòng bếp, đột nhiên nhớ tới trước đây không lâu lúc cô đến tháng đau không chịu nổi, là Phó Ngọc Hải nấu trà gừng đường đỏ cho cô.

Trong lúc thất thần, người đàn ông đã bưng một cốc nước mật ong ra: “Uống một chút, ngày mai dậy dạ dày sẽ không khó chịu như vậy nữa.”

Thẩm Thanh Ngọc giơ tay nhận lấy, Phó Ngọc Hải không buông tay, tay cô trực tiếp chụp lên trên mu bàn tay của đối phương.

Nóng hơn tay cô.

Thẩm Thanh Ngọc vội vàng rụt lại, thu tay mình về: “Xin lỗi.”

Phó Ngọc Hải chỉ cười một tiếng: “Đừng lộn xộn, tác dụng của rượu pha rất mạnh, đầu sẽ đau.”

Anh ta nói rồi đưa cốc đến trước mặt cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Ngoan, uống chút nước mật ong.”

Lần đầu Thẩm Thanh Ngọc phát hiện ra giọng Phó Ngọc Hải có sự mê hoặc khó tả, cô kìm lòng không được mở miệng uống mật ong theo lời anh ta nói.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 426


Chương 426

Phó Ngọc Hải nói đúng, bây giờ đầu cô đau dữ dội.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc say sẽ không mất ý thức, ý thức cô vẫn rất rõ ràng, nhưng cảm thấy đau đầu khó chịu nên không muốn nhúc nhích.

Uống được nửa ly mật ong, Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu: “Anh có chuyện tìm tôi sao?”

“Muốn gặp em thì có xem là chuyện không?”

Anh ta đặt nửa ly mật ong còn lại lên bàn, Thẩm Thanh Ngọc nhìn mật ong vàng cam kia, thấy hơi khó tiếp lời.

Một lúc sau, Thẩm Thanh Ngọc động đậy: “Tôi muốn nghỉ ngơi, Phó Ngọc Hải.”

Tác dụng về sau của rượu kia rất lớn, Thẩm Thanh Ngọc cũng không có hơi sức đâu mà khách sáo với Phó Ngọc Hải.

“Tôi có thể ở đây đợi một lát không?”

“Vì sao?”

Thẩm Ngọc Thanh vừa đứng lên chuẩn bị về phòng thay đồ ngủ, hơi khó hiểu.

Phó Ngọc Hải ngẩng đầu nhìn cô, cười ấm áp: “Hai ngày nay ngủ không ngon.”

Anh ta nói, ngập ngừng: “Nhưng lúc em bên cạnh tôi, tôi cảm thấy rất vui vẻ, trong căn phòng này có hơi thở của em, tôi nghĩ tôi có thể ngủ ngon được vài tiếng.”

Nếu là bình thường, mặt Thẩm Thanh Ngọc đã đỏ ửng từ lâu, nhưng bây giờ cô đau đầu, nghe Phó Ngọc Hải nói vậy, cảm nhận ít hơn ngày thường một chút, chỉ gật đầu: “Tuỳ anh vậy, xin lỗi, tôi không khỏe lắm, không nói chuyện với anh nữa.”

“Có chuyện gì thì gọi tôi, ngủ ngon.”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn đôi mắt đào hoa chưa ý cười kia của anh ta, lại nhớ đến lời của anh ta tối đó.

“Ngủ ngon.”

Cô nhanh chóng đáp lại rồi vội vàng về phòng.

Hai ly Nhân Gian Vô Thượng quả thật rất mạnh, Thẩm Thanh Ngọc rửa mặt đánh răng, thay quần áo xong thì lên giường ngủ.

Hôm sau là cuối tuần, lúc Thẩm Thanh Ngọc dậy thì trời đã sáng hẳn.

Cuối tuần điện thoại không có báo thức, cô khát quá mới tỉnh.

Tối quá uống hai ly rượu mạnh như thế, thức dậy đầu vẫn còn hơi đau, miệng thì khát khô khốc, dạ dày cũng hơi khó chịu.

Nhưng điều khiến Thẩm Thanh Ngọc khó chịu nhất chính là mùi rượu khó ngửi trên người mình, cô tiện tay cầm một chai nước suối dự trữ trong phòng uống mấy ngụm rồi đi tắm. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi tắm xong, người khoan khoái hơn nhiều, cũng bớt đau đầu hơn chút đỉnh.

Nhớ đến chuyện tối qua, Thẩm Thanh Ngọc ngồi trước bàn trang điểm hơi lơ đễnh.

Nhưng rất nhanh sau đó, cơn đói bụng đã khiến Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần.

Chiếc bụng rỗng tuếch kêu “rột rột” hai tiếng, Thẩm Thanh Ngọc gác lại suy nghĩ, định nấu mì lấp đầy cái bụng trước.

Vừa mở cửa phòng, Thẩm Thanh Ngọc đã ngửi thấy mùi cháo mềm dẻo.

Thẩm Thanh Ngọc thoáng sững sờ, nhớ tối qua trước khi mình về phòng, hình như Phó Ngọc Hải có nói anh ta muốn ở đây một lát.

Khí đó đầu cô đau đến khó chịu cũng không quan tầm nhiều, thẳng thừng gật đầu đồng ý.

Không phải đến giờ vẫn chưa đi chứ?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 427


Chương 427

Thẩm Thanh Ngọc nhớ đến chuyện hôm qua, thấy hơi ngượng ngùng.

Nhưng cô đến phòng bếp thì Phó Ngọc Hải không ở đó.

Trên tủ lạnh dán một miếng ghi chú, vừa nhìn là biết nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng bên trên là của Phó Ngọc Hải.

“Chào buổi sáng, cháo tôi hẹn giờ ninh vào tối qua, tối qua uống rượu mạnh thì buổi sáng thức dậy nên ăn chút cháo, dạ dày sẽ dễ chịu hơn.”

Phần đề chữ là Phó Ngọc Hải, còn có một mũi trên, trên mũi tên viết: Bất ngờ ở phía sau.

Thẩm Thanh Ngọc xé miếng ghi chú xuống, lật ra sau lưng, bên trên là một hàng chữ: Thẩm Thanh Ngọc đừng tự ti, em rất tốt, xứng đáng được tôi thích lâu như thế, cũng xứng đáng để tôi luôn thích em.

Trong thoáng chốc, Thẩm Thanh Ngọc có xúc động muốn khóc.

Nhưng trên thực tế, Thẩm Thanh Ngọc cũng không kìm được nước mắt.

Cô thật sự không phải người đa sầu đa cảm, số lần khóc từ nhỏ đến lớn có thể đếm trên đầu ngón tay.

Lúc đầu ly hôn với Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng khóc, mà câu này của Phó Ngọc Hải lại khiến cô phải bật khóc.

Trong thời gian ba năm gả cho Bạc Minh Thành ấy, thái độ của nhà họ Bạc và Bạc Minh Thành đối với cô khiến một khoảng thời gian rất dài sau khi cô ly hôn với Bạc Minh Thành, lúc nửa đêm mơ lại, Thẩm Thanh Ngọc đều sẽ nghi ngờ bản thân.

Cô không biết mình đã làm gì sai, cũng không biết mình không tốt chỗ nào, càng nghĩ càng không hiểu một thiếu niên ấm áp tốt bụng Bạc Minh Thành thuở ban đầu lại bạc bẽo lạnh nhạt với cô suốt ba năm ấy.

Tối qua lúc Bạc Minh Thành nói thích cô, cảm giác đầu tiên của Thẩm Thanh Ngọc là thì ra anh cũng sẽ thích cô.

Yêu thích thuở niên thiếu xen lẫn tỉnh táo lúc hiện tại, những mâu thuẫn xảy ra sau khi say rượu vào tối qua bị đánh tan trong thoáng chốc.

Con người có thể phạm sai lầm, nhưng không thể trở lại. . Đam Mỹ Hài

Cô đã từng mắc sai lầm nên, ba năm ấy đáng đời cô.

Nếu cô quay trở lại, vậy sau này cô thật sự đáng chết.

Một chiếc máy bay bay ngang ngoài cửa sổ, Thẩm Thanh Ngọc tỉnh táo lại, giơ tay lau nước mắt, gấp miếng ghi chú kia lại.

Đây là một trong những món quà tuyệt nhất cô nhận được.

Cuộc sống đâu chỉ có mỗi tình yêu, còn có công việc và gia đình.

Tối đó cảm giác ngà say xộc lên đầu Thẩm Thanh Ngọc không tỉnh táo lắm nên mới mâu thuẫn và đấu tranh, bây giờ tỉnh táo lại rồi, cô rất rõ bản thân muốn gì, cũng vô cùng kiên quyết, mình sẽ không ở cạnh Bạc Minh Thành lần nữa.

Thẩm Thanh Ngọc có vài dự án trên trăm triệu, cô cảm thấy tranh thủ kiếm tiền vẫn hay hơn yêu thích buồn cười kia của Bạc Minh Thành.

Mấy dự án này hoàn thành thuận lợi thì sau khi hoàn thành, mỗi ngày Vạn Tượng sẽ có khoản thu mấy triệu.

Chậc, nghĩ nghĩ đã vui vẻ.

“Cô Thẩm.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 428


Chương 428

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy tiếng gõ cửa mới ngẩng đầu, giơ tay vò vò cổ mình: “Vào đi thư ký Phó.”

Phó Ngọc Lam nghe cô nói vậy mới bước vào, nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc, đặt thứ trên tay lên mặt bàn: “Cô Thẩm, đây là video của Trần Nguyên Thảo hôm đó.”

Thẩm Thanh Ngọc không thích để điểm yếu trên tay người khác, cô thích nắm thóp người khác.

Để đề phòng, cô bảo Phó Ngọc Lam cho người trang bị camera ở khách sạn, quay mấy video kia của Trần Nguyên Thảo lại.

Thẩm Thanh Ngọc không rình trộm chuyện giường chiếu của người khác: “Em giữ đi, nói không chừng có lúc cần.”

Phó Ngọc Lam gật đầu, cất usb kia vào, nhưng vẫn chưa đi: “Cô Thẩm, còn một chuyện nữa.”

Thẩm Thanh Ngọc thấy cô ấy muốn nói lại ngừng, không khỏi nở nụ cười: “Sao, thư ký Phó cũng có chuyện không dám nói à?”

Phó Ngọc Lam lắc đầu, không phải cô ấy không dám nói, mà cô ấy không biết nói thế nào: “Em nhận được một tin, hình như ông cụ Bạc đi Nam Thành, mang theo quà chuẩn bị gặp ông Thẩm bà Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc vừa nghe Phó Ngọc Lam nói vậy đã hiểu ngay: “Ông ta thích gặp thì gặp, bố mẹ chị sẽ không đồng ý.”

Bạc Vĩnh Cơ nghĩ ai ai cũng sĩ diện như ông ta sao?

Phó Ngọc Lam gật đầu, chuyện này thật sự rất bực mình, nhưng nhà học Bạc cũng không phải gia đình bình thường, Bạc Vĩnh Cơ muốn gặp bố mẹ Thẩm Thanh Ngọc, cũng không dễ ngăn cản.

Nụ cười trên Thẩm Thanh Ngọc nhạt đi, cô xoay bút, nghĩ thế nào có thể khiến lão già thối nát Bạch Vĩnh Cơ khiến người ta buồn nôn kia cũng phải buồn nôn.

Mà lúc này, nhà họ Thẩm nơi Nam Thành xa xôi.

Sau khi Thẩm Quốc Vinh biết ông cụ Bạc đến, bèn gác chuyện đang làm lại trở về ngay.

Hơn hai mươi năm trước, lúc Thẩm Quốc Vinh mới giàu lên không lâu cũng từng hợp tác với Bạc Vĩnh Cơ, Bạc Vĩnh Cơ này thật sự là người vừa có tài vừa dạn dĩ, có thành tích.

Nhưng Thẩm Quốc Vinh không dám tâng bốc phong cách làm việc của Bạc Vĩnh Cơ.

Sau này Thẩm Thanh Ngọc gả vào nhà họ Bạc khổ trăm bề, có thể nói bây giờ Thẩm Quốc Vinh chuyển từ không tâng bốc thành ghét con người Bạc Vĩnh Cơ.

Khoảng thời gian trước chuyện Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc nối lại tình xưa lan truyền khắp nơi, hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh không thể không lo được, nhưng Thẩm Thanh Ngọc đã giải thích rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, cô sẽ giải quyết chuyện này.

Tính Thẩm Thanh Ngọc độc lập, Thẩm Quốc Vinh cũng tin tưởng con gái mình, nên hai vợ chồng bọn họ cũng không hỏi về chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành nhiều, tránh hỏi nhiều sẽ làm Thẩm Thanh Ngọc khó chịu.

Nhưng hôm nay Bạc Vĩnh Cơ vượt nghìn dặm, chạy từ Lâm Thành đến Nam Thành, đến thăm nhà họ Thẩm, khỏi cần nghĩ Thẩm Quốc Vinh cũng biết hơn nửa là chuyện liên quan đến Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành rồi.

Hơn bốn giờ chiều ông cụ Bạc đến nhà họ Thẩm, vừa hay hôm nay Lương Thanh Hà không ra ngoài, gặp ông cụ Bạc đến cửa, bà ấy ở nhà tiếp đãi người ta mà bằng mặt không bằng lòng.

Con cáo già Bạc Vĩnh Cơ này nói mà không nói chuyện chính, nói vòng nói vo, với lại còn là người lớn, Lương Thanh Hà đối phó đến mức hơi bực mình, nên chẳng đợi Thẩm Quốc Vinh tan làm về nhà đã bảo người gọi Thẩm Quốc Vinh về.

Nghe thấy tiếng động cơ xe ngoài biệt thự, Lương Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu tiếp tục uống trà.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 429


Chương 429

Xe vừa dừng lại, Thẩm Quốc Vinh đã đẩy cửa xe xuống xe ngay.

Ông ấy nhanh chóng lên tầng, vừa ra khỏi thang máy, Thẩm Quốc Vinh nhìn Bạc Vĩnh Cơ ngồi đối diện vợ mình.

Thẩm Quốc Vinh thu lại biểu cảm, nở nụ cười khách sáo, tiến lên: “Ông Bạc, đã lâu không gặp.”

“Tổng giám đốc Thẩm, đã lâu không gặp!”

Bạc Vĩnh Cơ cười, vừa nói vừa ho.

Thẩm Quốc Vinh chợt nhớ đến chuyện tuần trước Bạc Vĩnh Cơ nhập viện lúc nửa đêm, nhưng bây giờ thấy vẻ mặt cũng không tệ lắm.

Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện này, Thẩm Quốc Vinh nhanh chóng gạt đi suy nghĩ, cười ngồi xuống trước Lương Thanh Hà: “Sao ông Bạc đến Nam Thành mà không báo với tôi một tiếng, để tôi sắp xếp đi đón ông.”

Bạc Vĩnh Cơ cười ha ha: “Không sao không sao, cũng không phải lần đầu tôi đến Nam Thành, huống chi lần này tôi đến là vì muốn bàn bạc với tổng giám đốc Thẩm một chuyện.”

Thẩm Quốc Vinh cũng thầm đoán được phần nào, trên mặt lại giả vờ như không hiểu: “Tôi đây mạn phép hỏi một câu, không biết ông Bạc đến vì chuyện gì?”

“Ha ha ha, chuyện tốt chuyện tốt, là chuyện rất tốt!”

Bạc Vĩnh Cơ cười, lại họ mấy tiếng, sau đó nhìn Bách Gia Tính phía sau: “Bách Gia Tính, đưa tài liệu cho tổng giám đốc Thẩm xem thử.”

Bách Gia Tính nghe vậy bèn nhanh chóng lấy tài liệu đã chuẩn bị sẵn trong cặp tài liệu trên tay ra, đặt lên mặt bàn, đẩy đến trước mặt vợ chồng Thẩm Quốc Vinh: “Ông Thẩm, bà Thẩm, đầy là bồi thường của ông Bạc chúng tôi cho cô Thẩm.”

Bách Gia Tính nói xong, Bạc Vĩnh Cơ thở dài: “Tổng giám đốc Thẩm, tôi biết là nhà họ Bạc chúng tôi có lỗi với Thẩm Thanh Ngọc, trước đây chúng tôi không dạy dỗ tốt lớp trẻ, mới khiến Thẩm Thanh Ngọc chịu uất ức ở nhà họ Bạc chúng tôi. Tôi bệnh nặng, bỗng dưng sáng suốt, mấy ngày này, mỗi lần tôi nghĩ đến Thẩm Thanh Ngọc đều cảm thấy mình là người lớn mà không làm tròn trọng trách nhiệm của người lớn, nếu không Thẩm Thanh Ngọc cũng sẽ không thất vọng đến mức ly hôn với Minh Thành.”

Hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh đưa mắt nhìn nhau, không ai động đến thứ gọi là thỏa thuận bồi thường đó, Thẩm Quốc Vinh xua tay: “Ông Bạc, đều là chuyện đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa.”

“Tổng giám đốc Thẩm đừng nói vậy, đúng là những chuyện này đã qua rồi, nhưng tôi không thể xem như không thấy những tổn thương nhà họ Bạc chúng tôi gây ra cho Thẩm Thanh Ngọc.

Đây cũng chỉ là chút bồi thường nho nhỏ, tổng giám đốc Thẩm ông cứ nhận, nó khiến người già cả như tôi đây cảm thấy an tâm.”

Thẩm Quốc Vinh nghe Bạc Vĩnh Cơ nói vậy thì không khỏi thầm cười giễu, trên mặt thì vẫn treo nụ cười: “Ông Bạc đừng nói vậy, đứa nhỏ Thẩm Thanh Ngọc này dễ quên, những chuyện này đã qua hơn một năm rồi, nó sẽ không để trong lòng đâu.”

Ông cụ Bạc lại thở dài: “Tổng giám đốc Thẩm, chuyện trước đây đều là lỗi của người lớn như tôi.

Trước đây tôi ngoan cố, nên mới để Thẩm Thanh Ngọc chịu uất ức, ông yên tâm, sau này, chắc chắn tôi sẽ không để bất kỳ ai trong nhà họ Bạc nói nặng Thẩm Thanh Ngọc câu nào!”

Thấy cuối cùng ông ta cũng nói đến chuyện chính, sắc mặt Lương Thanh Hà chợt sầm xuống, Thẩm Quốc Vinh còn đỡ, nhưng nụ cười cũng không giữ nổi nữa, ông ấy cau mày: “Ông Bạc, ông nói vậy tôi không hiểu lắm, Thẩm Thanh Ngọc đã ly hôn với cậu hai nhà họ Bạc hơn một năm rồi…”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 430


Chương 430

Bạc Vĩnh Cơ nhìn Thẩm Quốc Vinh, cười nói: “Tổng giám đốc Thẩm, tính tình người trẻ bây giờ cũng khá kiêu ngạo, ông chưa xem tin tức trên mạng mấy hôm trước sao?

Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc, hai đứa nó yêu thương nhau, bây giờ cũng phổ biến chuyện tự do yêu đương, chúng ta là người lớn, không thể sắm vai cầm gậy đánh uyên ương nhỉ?”

Lương Thanh Hà nghe ông ta nói bậy nói bạ, cuối cùng không nhịn được, lên tiếng: “Khoan đã, ông Bạc, ý của ông là Thẩm Thanh Ngọc và cậu hai nhà họ Bạc lại về với nhau ư?”

Bạc Vĩnh Cơ không hài lòng lắm vì đột nhiên Lương Thanh Hà nói xen vào, nhưng lần này ông ta đến để cố tỏ ý yếu thế, nên sau khi nụ cười trên mặt hơi khựng lại, ông ta nhanh chóng quay trở lại vẻ bình thường: ” Minh Thành thích Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc cũng thích Minh Thành lâu như vậy, hai người vốn đều yêu thương nhau, trước đó ly hôn cũng chỉ vì hiểu lầm. Bây giờ hiểu lầm được giải quyết rồi, hai người người lại về bên nhau, tôi nghĩ cũng không có gì đáng trách nhỉ bà Thẩm?”

Lương Thanh Hà tức đến phát run, Thẩm Quốc Vinh bên cạnh giữ tay bà ấy lại: “Ông Bạc, ông nói rất đúng, bây giờ phổ biến chuyện tự do yêu đương, nên Thẩm Thanh Ngọc ở cạnh ai, chúng tôi là bố mẹ cũng sẽ không nhúng tay vào nhiều như vậy.

Ông nói nhiều như thế, thứ cho tôi ngu dốt, rốt cuộc chuyện lớn ông nói đến là chuyện gì?”

Thẩm Quốc Vinh không muốn vòng vo với Bạc Vĩnh Cơ nữa, hỏi thẳng trọng tâm.

Bạc Vĩnh Cơ lại cười ha ha hai tiếng: “Là tôi chưa nói rõ, là tôi chưa nói rõ! Hôm nay tôi đến đây chủ yếu là muốn đề nghị kết thông gia với nhà họ Thẩm các người! Sính lễ tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, Bách Gia Tính cho Tổng giám đốc Thẩm và bà Thẩm xem sính lễ.”

Bách Gia Tính gật đầu, lấy một tệp tài liệu khác ra.

Lần này, Bách Gia Tính không đặt tài liệu lên bàn, ông ta đã rút kinh nghiệm từ tệp tài liệu trước, Bách Gia Tính mở ra sau đó mới đưa đến trước mặt hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh.

Lương Thanh Hà không nhịn được liếc mắt sang, không thể không nói, nhà họ Bạc vì cưới con gái cục cưng của bà ấy cũng xem như bỏ ra rất nhiều, nhưng vậy thì đã sao?

Nhà họ Thẩm bọn họ thiếu tiền hay thiếu đó cần chút sính lễ này của nhà họ Bạc ông ta sao?

Lương Thanh Hà nhìn thoáng phần tên, cong môi, không nhịn được cười khẽ.

Bạc Vĩnh Cơ thấy vậy, sắc mặt không tốt lắm: “Có phải bà Thẩm cảm thấy không hài lòng không?”

Lương Thanh Hà thấy ông ta nhìn sang mới nén lại vẻ khinh miệt chút đỉnh: “Ông Bạc nói đùa rồi, tôi và ông Thẩm chỉ có mỗi một đứa con gái là Thẩm Thanh Ngọc, sau này mọi thứ của chúng tôi đều là của Thẩm Thanh Ngọc, có sính lễ hay không chúng tôi cũng không để ý.

Chúng tôi là bậc bố mẹ, cũng chỉ mong con gái sống tốt, nếu nó đồng ý, thì dù nhà họ Thẩm chúng tôi có chi ngược lại, tôi và ông Thẩm cũng sẽ không có ý kiến gì.”

Từng câu trong lời của Lương Thanh Hà đều có ý sâu xa, rõ ràng là đang trào phúng nhà họ Bạc bọn họ trước kia xem thường Thẩm Thanh Ngọc, bây giờ lại một hai muốn cười Thẩm Thanh Ngọc, thật buồn cười!

Đương nhiên Bạc Vĩnh Cơ nghe ra được sự trào phúng trong lời Lương Thanh Hà, nhưng ông ta nghe ra thì sao?

Bây giờ nhà họ Bạc muốn cưới Thẩm Thanh Ngọc, ông ta chỉ có thể tỏ ra yếu thế.

Bạc Vĩnh Cơ cười cười, giả vờ không hiểu: “Bà Thẩm nói không sai.

Nên chẳng phải tôi đến để đề nghị kết thông gia sao?”

“Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, không biết lễ tiết, nhưng mấy người lớn như chúng ta không thể không hiểu chuyện được! Người trẻ tuổi đầy sức sống, không nén nổi tình cảm chúng ta đều hiểu, tôi không trách móc bọn họ, với lại đây cũng là lỗi của Minh Thành, là đàn ông lại không bảo vệ tốt Thẩm Thanh Ngọc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 431


Chương 431

Nhưng bây giờ chuyện đã truyền ra ngoài đồi, hai nhà chúng ta đều là nhân vật có máu mặt, tôi nghĩ rằng vẫn nên làm xong thủ tục sớm một chút.”

“Thế này, người khác nhìn vào cũng sẽ nói hai vợ chồng bọn họ âu yếm, không có mấy tin đồn vô căn cứ khó nghe như thế nữa.

Tổng giám đốc Thẩm, bà Thẩm, hai người nói xem có đúng không?

Lão già thối nát này!

Lương Thanh Hà mắng thầm một câu, nếu không phải kiêng nể mặt mũi hai nhà, bà ấy đã mắng người rồi.

Sắc mặt Thẩm Quốc Vinh cũng không tốt, câu này của Bạc Vĩnh Cơ nghe có vẻ muốn tốt cho Thẩm Thanh Ngọc, nhưng khiến người ta nghe vào không thoải mái.

Xã hội bây giờ phóng khoáng như vậy, đừng nói Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành không quay lại với nhau, dù là quay lại với nhau thật, nam nữ yêu đương là chuyện bình thường, sao lão già này lại nói như thể nam đ**m nữ trộm vậy!

“Ông Bạc, ông nói vậy tôi không đồng ý lắm.

Hai người Thẩm Thanh Ngọc và cậu hai nhà họ Bạc thế nào, đoán chừng chỉ có hai người họ biết, chúng ta là người lớn, vẫn nên hạn chế nhúng tay vào chuyện lớn cả đời bọn họ thì hơn.

Tôi biết ý tốt của ông, nhưng ý kiến của người trẻ lớn hơn, nếu lòng tốt mà làm hư chuyện thì tốt sức lại chẳng có kết quả tốt.”

Sắc mặt Bạc Vĩnh Cơ cứng đờ: “Tổng giám đốc Thẩm nói vậy không sai, nhưng không giấu hai người, Minh Thành thật sự rất thích Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc cũng thích Minh Thành.

Con cái gia đình như chúng ta, kết hôn không dễ dàng gì, gặp được người yêu cũng khó, tôi cũng muốn được bế cháu sớm.”

“Tôi hiểu tôi hiểu! Người là bố mẹ như chúng ta đều như vậy, nhưng chuyện này, tôi và vợ tôi không quản Thẩm Thanh Ngọc, nó thích thế nào cũng được, chỉ cần tốt với con bé, và con bé thích thì chúng tôi đều ủng hộ.”

Bạc Vĩnh Cơ cũng biết chuyện mình đến đề nghị kết thông gia không thể thành công dễ dàng được, Thẩm Quốc Vinh lạc đề, ông ta cũng không tiếp tục nữa: “Tổng giám đốc Thẩm nói đúng, chuyện lập gia đình vẫn phải chọn người đối xử tốt với mình, vậy từng ngày trôi qua mới giống cuộc sống.”

Thẩm Quốc Vinh xuôi theo lời Bạc Vĩnh Cơ nói lảng đi, hai người nói tới nói lui nói sang chuyện khác.

Lúc Bạc Vĩnh Cơ rời khỏi nhà họ Thẩm đã hơn tám giờ tối.

Bạc Vĩnh Cơ vừa đi, sắc mặt hai người Lương Thanh Hà và Thẩm Quốc Vinh chợt lạnh đi.

“Nhà họ Bạc này chơi trò gì đây?

Trước thì ức h**p Tiểu Ngũ của tôi, giờ còn có mặt mũi đến đòi kết thông gia, xùy! Còn sính lễ với cả bồi thường! Ai mà thèm!”

Lương Thanh Hà tức tối, Thẩm Quốc Vinh cũng không kém gì: “Lão già này thật sự vì lợi ích, cái gì cũng dám làm!”

Hôm nay ông ấy cũng xem như được mở rộng tầm mắt, Bạc Vĩnh Cơ trước kia muốn đè đầu cưỡi cổ, giờ hai người là ông ấy và Lương Thanh Hà nói không ít câu trào phúng, ông ta vẫn có thể cười đối phó.

Không thể không nói, ông cụ Bạc này tàn nhẫn lên thì cũng tàn nhẫn với bản thân nhất.

Ông ta tàn nhẫn với bản thân thì thôi, sao còn muốn khiến người khác thấy ghét?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 432


Chương 432

Hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh đang nói chuyện về ông cụ Bạc, bên phía ông cụ Bạc cũng đang nói về nhà họ Thẩm.

Xe từ từ lái vào biệt thự, nụ cười trên mặt ông cụ Bạc cũng dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng.

Bách Gia Tính ở bên cạnh liếc nhìn một cái, cũng không dám mở miệng nói gì.

Ngược lại là ông cụ Bạc, hôm nay bị tức quá mức, gõ mạnh cây ba toong trên tay: “Nhà họ Thẩm đang ra vẻ kiểu cách tới tôi đây mà, để tôi xem bọn họ có thể kiên trì được bao lâu!”

Bách Gia Tính nghe thấy lời này của ông cụ Bạc là biết ngay ông ta muốn làm gì.

Bách Gia Tính mấp máy môi, hỏi một câu thăm dò: “Ông chủ, ông muốn?”

“Chẳng phải bọn họ nói không quan tâm những lời nói khoác kia sao?”

“Chẳng phải nói người khác nói thế nào không quan trọng sao, nếu đã không thèm để ý như vậy, tôi muốn xem thử bọn họ có thể phớt lờ đến mức nào!”

Ông cụ Bạc vừa nói vừa hừ lạnh một tiếng: “Có phải hôm qua thằng nhóc nhà họ Phó ngủ lại một đêm ở chung cư của Thẩm Thanh Ngọc đúng không?”

Bách Gia Tính suy nghĩ một lát: “Năm giờ hơn lúc rạng sáng mới đi.”

“Xem ra Thẩm Thanh Ngọc này cũng không phải loại đỡ lo! Nếu như cô ta không phải là con gái của Thẩm Quốc Vinh, tôi tuyệt đối không để Minh Thành cưới cô ta!”

“Ý của ông là?”

“Xem có thể tìm được cơ hội không, thả ít tin tức ra ngoài, cứ nói Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đứa bé là của Minh Thành.”

Bách Gia Tính mím môi một cái, vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: “Chuyện này ăn không nói có, chúng ta không có chứng cứ, cho dù có nói ra ngoài cũng không ai tin mà?”

Ông cụ Bạc thấy ông ta do dự, không hài lòng mà lườm ông ta một cái: “Chuyện này là thật hay giả không quan trọng, tôi cũng không bắt bọn họ phải tin hết, chỉ cần mười người có một người tin là được! Chẳng phải hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh nói bọn họ không thèm để ý đến những cái danh hão này sao?”

“Vậy tôi muốn xem thử xem, Thẩm Thanh Ngọc mang thai, bọn họ có sốt ruột hay không!”

Đến lúc đó tất cả mọi người đều biết Thẩm Thanh Ngọc mang thai, là con của nhà họ Bạc, cho dù Thẩm Thanh Ngọc không làm dâu nhà họ Bạc thì cô cũng khó mà làm dâu những nhà khác.

Còn Thẩm Thanh Ngọc có mang thai hay không, chuyện này không quan trọng.

Lời đồn đại, từ xưa đến nay đều là như vậy.

Chuyện truyền ra ngoài, cho dù người của nhà họ Thẩm có làm sáng tỏ, nói miệng không bằng chứng, mọi người cũng sẽ chỉ cảm thấy chẳng qua là nhà họ Thẩm bọn họ đang giấu đầu hở đuôi mà thôi.

Bách Gia Tính lập tức hiểu ra: “Tôi đã biết, thưa ông chủ.”

Ông cụ Bạc nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi: “Làm kín kẽ một chút, đừng để người ta điều tra đến trên đầu nhà họ Bạc chúng ta.”

Bách Gia Tính khẽ gật đầu, tuy ngoài miệng đáp rất nhanh nhưng quả thật chuyện này không dễ làm.

Ông cụ Bạc ở bên cạnh bổ sung thêm một câu: “Hai chị em nhà họ Lâm kia lấy nhiều tiền của tôi như vậy, cũng đã đến lúc để bọn họ làm chút chuyện rồi.”

Mặc dù lúc nãy Bách Gia Tính có chút không kịp phản ứng, nhưng ông ta không ngốc, chuyện này đúng là không có lựa chọn nào phù hợp hơn hai chị em nhà họ Lâm.

Thẩm Quốc Vinh không hề biết Bạc Vĩnh Cơ lại hèn hạ như vậy, sau khi nguôi ngoai cơn giận, ông ấy vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho Thẩm Thanh Ngọc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 433


Chương 433

Buổi sáng Thẩm Thanh Ngọc đã biết Bạc Vĩnh Cơ đi Nam Thành, cô cũng đoán được sơ sơ Bạc Vĩnh Cơ muốn làm gì, nhưng không ngờ đối phương lại không biết liêm sỉ như vậy, cô và Bạc Minh Thành đã không còn liên quan đến nhau từ lâu, thế mà ông cụ Bạc còn có thể nói ra hai chữ “Cầu hôn” với bố mẹ cô.

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời nói mập mờ của Thẩm Quốc Vinh thì tức đến nỗi bật cười: “Bố, bố yên tâm đi, con sẽ không làm dâu nhà họ Bạc nữa đâu.”

Chỉ riêng lão già họm hẹm Bạc Vĩnh Cơ đã đủ khiến người ta buồn nôn, còn chưa nói đến cô em chồng đáng ghét thích gây chuyện phiền phức Bạc Minh Tâm.

Ha, chắc cô nghĩ quẩn mới có thể làm dâu nhà đó lần nữa.

Vốn dĩ Thẩm Quốc Vinh còn muốn hỏi khéo xem có phải hai người Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành lại ở bên nhau lần nữa hay không, dù sao lão già Bạc Vĩnh Cơ kia cũng ăn nói rất trôi chảy.

Cuối cùng ông ấy vẫn thương con gái, lo lắng Thẩm Thanh Ngọc vì thể diện nên giấu giếm ông ấy và vợ, lại giẫm lên vết xe đổ trước đó.

Không ngờ Thẩm Thanh Ngọc đã nghe ra, cũng trực tiếp mở miệng xác nhận cô sẽ không làm dâu nhà họ Bạc lần nữa.

Trước đây cũng vì chuyện Thẩm Thanh Ngọc lấy Bạc Minh Thành mà hai bố con từng mâu thuẫn với nhau, khi nghe thấy lời này của Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Quốc Vinh lại không phân biệt được thật giả: “Tiểu Ngũ, nếu như con thật sự thích cậu ta không buông bỏ được, bố mẹ cũng sẽ không phản đối, chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc là được.”

Phản ứng của Thẩm Cẩm Sinh khiến cho Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy áy náy: “Bố, con thật sự không còn thích anh ta nữa.”

“Được được được, mặc kệ con làm gì, Tiểu Ngũ hãy nhớ rằng bố mẹ luôn đứng sau con là được rồi!”

“Cảm ơn bố.”

“Không còn sớm nữa, Tiểu Ngũ đi nghỉ ngơi sớm một chút đi, bố cũng nghỉ ngơi đây.”

“Vâng, chúc bố ngủ ngon.”

“Ngủ ngon, Tiểu Ngũ.”

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc đứng ở trên ban công, một hồi lâu sau tâm trạng vẫn không bình phục lại được.

Không phải vì sự trơ tráo của Bạc Vĩnh Cơ, mà là vì sự thỏa hiệp trong lời nói của Thẩm Quốc Vinh lúc nãy.

Ba năm hôn nhân của cô và Bạc Minh Thành không chỉ sinh ra ám ảnh với cô, mà ngay cả bố mẹ cô cũng có ám ảnh.

Thẩm Quốc Vinh đã từng hết sức phản đối cô ở bên Bạc Minh Thành, thế mà tối nay lại nói ra câu “Chỉ cần cô thích là được, cô vui là được” như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc à, mày cũng đã là người hai mươi sáu tuổi rồi, sao còn khiến bố mẹ lo lắng như vậy chứ?

Không nên đâu.

Thẩm Thanh Ngọc hít một hơi thật sâu, suy nghĩ lại chuyển đến nơi khác.

Hình như ông già họ Bạc rất cố chấp với việc để cô làm dâu nhà họ Bạc, quả nhiên tiền và thân phận là một thứ tốt.

Đáng tiếc, người nhà họ Bạc không xứng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 434


Chương 434

Thẩm Thanh Ngọc nhếch khóe miệng lên nở một nụ cười lạnh, sau đó quay người đi vào trong căn hộ.

Mới đi được hai bước, Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên nghĩ đến một việc.

Trần Nguyên Thảo không muốn Phó Ngọc Hải ở bên cô, vậy cứ xuống tay với cô là được, tại sao phải kéo theo Bạc Minh Thành chứ?

Ở Lâm Thành này, ai cũng biết nhà họ Bạc không dễ trêu chọc.

Thẩm Thanh Ngọc cô không phải người Lâm Thành, Trần Nguyên Thảo không coi cô ra gì, ngược lại cũng có thể hiểu được.

Nhưng Bạc Minh Thành nổi tiếng là nhân vật không thể trêu chọc ở Lâm Thành, Trần Nguyên Thảo gan to vậy sao?

Thẩm Thanh Ngọc lại nghĩ đến những lời mà Trần Nguyên Thảo nói ở khách sạn tối hôm đó, cô luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói ra được đến cùng là sai ở đâu.

Nghĩ tới những chuyện này, Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày một cái, lấy điện thoại di động ra gọi thẳng cho Phó Ngọc Lam.

Giờ này, bình thường thư ký Phó đều đang tăng ca.

Đối phương nghe điện thoại rất nhanh, Thẩm Thanh Ngọc nở một nụ cười, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Thư ký Phó, chào buổi tối, quấy rầy em rồi, chuyện Trần Nguyên Thảo, chị muốn em điều tra lại một lần nữa.”

Phó Ngọc Lam hơi ngạc nhiên, nhưng cô ấy đã nhanh chóng phản ứng lại: “Cô Thẩm, chị cảm thấy em điều tra không đúng chỗ nào hay sao ạ?”

Thẩm Thanh Ngọc khẽ cười một tiếng: “Không biết, có thể là chị nghĩ nhiều, chỉ là đột nhiên cảm thấy, lá gan của Trần Nguyên Thảo không phải to dạng vừa đâu.”

Phó Ngọc Lam nghe thấy lời này của Thẩm Thanh Ngọc thì không tiếp tục hỏi nữa: “Vâng ạ, em sẽ sắp xếp người đi tra lại chuyện này.”

“Vất vả cho em rồi.”

“Nên làm thôi ạ.”

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày lại.

Hy vọng chuyện này không liên quan đến người nhà họ Bạc, nếu không, cô thật sự không khách khí nữa đâu.

Mặc dù Bạc Vĩnh Cơ đã đích thân đến Nam Thành một chuyến đưa ra đề nghị với hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh chuyện hỏi cưới Thẩm Thanh Ngọc cho Bạc Minh Thành, nhưng sau đó Bạc Vĩnh Cơ cũng không có thêm hành động gì nữa.

Thẩm Thanh Ngọc và bố mẹ choáng váng một trận, nhưng mà đối phương cũng không làm chuyện quá đáng cho nên Thẩm Thanh Ngọc cũng không làm gì cả.

Ngày đó sau khi say rượu, Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng chạm mặt Bạc Minh Thành.

Có điều nghe nói Lâm Mai Phương đi đến Vi Quang tìm Bạc Minh Thành, nhưng còn cụ thể là chuyện gì thì Thẩm Thanh Ngọc không có hứng thú muốn biết.

Có lẽ là do lời nói tối hôm đó của cô đã đâm cho Bạc Minh Thành một nhát, cách nửa tháng, Thẩm Thanh Ngọc gặp lại Bạc Minh Thành nhưng đối phương lại giống như không nhìn thấy cô, dứt khoát đi lướt qua người cô.

Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày, cô cảm thấy như vậy cũng tốt, đỡ phải hao tâm tổn trí.

Dù sao tất cả mọi người ở Lâm Thành này cúi đầu không thấy ngẩng đầu gặp, không chừng hai người còn có thể chạm mặt ở bữa tiệc vào một ngày nào đó.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 435


Chương 435

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ tới bản thân có thể tiên tri được như vậy, cô quả thật là chạm mặt Bạc Minh Thành ở một bữa tiệc.

Người trong bữa tiệc cũng không phải là nhân vật đơn giản, Vạn Tượng đang triển khai phê duyệt rất nhiều hạng mục dự án ở Bắc Thành nhưng đều bị người ta gây khó dễ. Cho dù Thẩm Thanh Ngọc có là thiên kim tiểu thư Vạn Tượng đi nữa, cũng phải khách sáo lễ phép với những người này.

Trên bàn cơm của người Trung Quốc rất chuộng uống rượu, Thẩm Thanh Ngọc là người con gái duy nhất trên bàn cơm tối nay, những “chú bác” khác đương nhiên không thể thiếu quan tâm đến cô.

Người này mời một ly này, người kia mời một ly, chưa tới nửa tiếng đồng hồ Thẩm Thanh Ngọc đã uống nửa cân rượu trắng vào bụng.

Có điều tửu lượng của cô cũng không đến nỗi kém như vậy, uống thì uống được nhưng mà cứ tiếp tục uống nữa thì dạ dày sẽ rất khó chịu, không chừng ngày mai thức dậy cả người cũng rã rời luôn.

Trên bàn cơm Thẩm Thanh Ngọc luôn dùng đạo lý để thuyết phục trước, sau đó mới sử dụng đến áp lực. Nếu như không phải trên bàn cơm hôm nay có một nhân vật nắm trong tay phê duyệt hạng mục dự án của Vạn Tượng, thì chắc có lẽ Thẩm Thanh Ngọc đã bắt đầu từ chối lời mời rượu.

Vừa uống xong một ly, một người chú đối diện khen cô vài câu, nói xong thì chén rượu cũng đã bị ông ta rót đầy.

Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn thoáng qua ly rượu của mình, đôi mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, cô không muốn uống.

Thẩm Thanh Ngọc đang nghĩ đến việc mình giả vờ nôn ra, dù sao cũng không ai dám làm khó cô.

Cô đã uống bốn ly rượu trắng, cũng đã đủ lễ phép với nể mặt.

Nghĩ như vậy, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu đang chuẩn bị “nôn”, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Tổng giám đốc Lương, tôi kính anh một ly.”

Người nói lời vừa rồi là Bạc Minh Thành. Từ khi anh vào cửa cho đến bây giờ chưa từng nhìn cô lấy một cái, vậy mà lúc này lại giải vây cho cô.

Thẩm Thanh Ngọc cúi thấp mặt xuống, cô nhìn chén rượu trên tay. Câu chuyện lúc này đã chuyển sang một chiều hướng khác.

Sau khi Bạc Minh Thành mở miệng, có người trêu anh có phải là do anh không nỡ nhìn Thẩm Thanh Ngọc uống hay không.

“Ha ha ha, tổng giám đốc Bạc còn trẻ vậy mà lại rất có tình có nghĩa! Nói thế nào đi nữa thì cô Thẩm đây cũng là vợ cũ của tổng giám đốc Bạc, chúng ta vẫn phải nể mặt đấy chứ!”

“Đêm nay cô Thẩm cũng đã uống không ít, tất cả mọi người đều phải tận tình chứ, cứ để cho tổng giám đốc Bạc giúp, ha ha ha! Nào, tổng giám đốc Bạc, cạn ly!” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tổng giám đốc Bạc là một người thoải mái!”

Về sau gần như ai cũng đều kính rượu Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc cũng nhân cơ hội mà nói về chuyện phê duyệt.

Cả bữa tiệc kéo dài hai tiếng đồng hồ, lúc Thẩm Thanh Ngọc ra khỏi phòng, trên mặt cô đã đỏ bừng lộ ra vẻ ngà ngà say.

Phó Ngọc Lam vội vàng đưa tay muốn đỡ cô: “Cô Thẩm?”

Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu: “Chị không sao.”

Nói xong cô nhìn thoáng qua Bạc Minh Thành đang đi ở đằng trước.

Đêm nay Bạc Minh Thành uống không ít rượu, nếu như anh không mở miệng thì người phải uống những ly rượu kia chính là cô.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 436


Chương 436

Thẩm Sơ đang suy nghĩ, Bạc Minh Thành ở đằng trước đột nhiên đẩy Lâm Nam Vũ đang đỡ anh ra, sải bước đi vào toilet.

Phó Ngọc Lam ở bên cạnh thấy Thẩm Thanh Ngọc dừng lại thì có chút khó hiểu: “Cô Thẩm?”

Nghe thấy giọng nói của Phó Ngọc Lam, Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần, cô cười khẽ: “Không có gì, về thôi.”

Nói xong, cô cầm túi xách đi về hướng ngược lại với Bạc Minh Thành.

Thẩm Thanh Ngọc không biết vì sao Bạc Minh Thành lại có lòng tốt mà cản rượu giúp cô, nhưng anh cho rằng anh làm như vậy thì cô sẽ cảm ơn anh sao?

Không đời nào, cô chỉ cảm thấy anh xen vào việc của người khác.

Cho dù lúc nãy anh không mở lời thì cô cũng có cách để thoát khỏi căn phòng kia.

Dù sao đi nữa thì cô cũng là đứa con gái duy nhất của Thẩm Quốc Vinh, thiên kim đại tiểu thư của Vạn Tượng, người bên trong cũng chỉ có thể rót rượu cho cô.

Nếu cô thực sự không muốn uống thì họ cũng chẳng dám rót cho cô.

Bạc Minh Thành vừa đi vào phòng vệ sinh đã lập tức nôn ra, Lâm Nam Vũ đi theo phía sau anh nghe thấy tiếng nôn mửa thì có chút khó hiểu: “Tổng giám đốc Bạc, anh uống rượu sao?”

Thông thường, mặc dù bữa tiệc hôm nay đều là những nhân vật lớn, nhưng nếu Bạc Minh Thành không uống rượu, cũng chẳng ai dám rót cho anh.

Nhưng với tình trạng này, rõ ràng đã uống không ít. Hơn nữa, vừa rồi khi vừa ra khỏi cửa, Bạc Minh Thành đi đứng có chút lung lay.

Lâm Nam Vũ theo bên cạnh Bạc Minh thành nhiều năm như vậy, cậu ta biết tửu lượng của Bạc Minh Thành không kém, có thể làm cho anh uống đến mức đi đứng không vững như này thì ít nhất cũng đã uống một cân rưỡi rượu trắng.

Bạc Minh Thành nhận lấy khăn tay, không nói gì.

Sau khi nôn xong, cả người đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Lời nói tối hôm đó của Thẩm Thanh Ngọc khiến cho anh mất ngủ cả đêm, anh cảm thấy mình thật sự hèn hạ, cô vốn đã không còn thích anh nữa.

Thậm chí Bạc Minh Thành còn nghi ngờ, rốt cuộc trong điện thoại của Thẩm Thanh Ngọc có nhiều tin nhắn ghi lại tâm trạng cô thích anh như vậy là có thật hay không.

Cho dù là thật cũng tốt, mà giả cũng được, anh cũng không muốn để ý tới nữa.

Mấy ngày nay anh vẫn luôn nhắc nhở mình như vậy, mà anh cũng vẫn làm như vậy.

Mấy ngày trước bọn họ cũng đã chạm mặt một lần, anh dứt khoát lướt qua cô coi như không có cô.

Tối nay anh cũng nghĩ như vậy, xem như cô không tồn tại.

Cho nên từ lúc vào phòng anh không hề nhìn cô một lần, nhưng mà trên bàn rượu chỉ có một mình cô là nữ giới, những người đó mượn đủ các loại tên tuổi bắt cô uống rượu.

Rượu trắng có nồng độ cao như vậy, bữa tiệc mới bắt đầu hai mươi phút mà cô đã uống hơn nửa cân rượu trắng.

Lúc tổng giám đốc Lương rót rượu cho cô, anh không nhịn được mà nhìn sang.

Lúc đó Thẩm Thanh Ngọc đang cúi đầu, bởi vì cách hai người cho nên anh không thấy rõ vẻ mặt của cô, nhưng không cần nhìn rõ thì anh cũng có thể nghĩ tới cô đang khó chịu.

Thật ra anh không muốn quan tâm, cũng không nên quan tâm đến, hai người bọn họ cứ làm người lạ như vậy là tốt rồi.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 437


Chương 437

Nhưng khi anh nhìn thấy cô cau mày ngẩng đầu lên, anh vẫn ma xui quỷ khiến thế nào mà mở lời, tự lôi kéo mấy lời mời rượu lên người.

Mà những ly rượu kia, vốn dĩ anh có thể uống hai ly lấy lệ rồi sẽ từ chối.

Thế nhưng anh lại không làm vậy, chỉ cần ly được rót đầy là anh sẽ uống, cứ uống như thể đang uống nước vậy.

Bạc Minh Thành cũng không biết bản thân anh muốn làm gì, anh nghĩ đến trong những đoạn tin nhắn kia của cô có một tin nhắn nói rằng: Hôm nay hình như anh uống rất nhiều rượu, anh ấy nhìn mình một cái, không biết là cố ý hay vô ý, nhưng tâm trạng không tệ.

Bên ngoài toilet, trong tầm mắt anh ngoại trừ Lâm Nam Vũ vẫn đi theo anh từ đầu tới cuối thì không có ai cả.

Trước kia Thẩm Thanh Ngọc thật sự thích anh, ngay cả anh chỉ vô tình nhìn lướt qua cô mà cũng có thể làm cho cô vui vẻ như vậy.

Bây giờ anh đã cản rượu giúp cô, có phải cô cũng vui vẻ như vậy không?

Nghĩ tới đây, Bạc Minh Thành khẽ nhíu mày, anh đi đến bồn rửa tay rồi rửa mặt và rửa tay, không hề nói gì, vẻ mặt không chút thay đổi đi ra ngoài.

Lâm Nam Vũ đi theo Bạc Minh Thành chạy ra khỏi toilet, thấy Bạc Minh Thành đứng ở đó sắc mặt ngày càng ảm đạm, vừa mở miệng đã lập tức ngậm lại.

Không thể đụng vào Bạch Minh Thành vào những lúc như thế này.

Bạc Minh Thành đứng ở đó hai giây, lạnh mặt thu hồi tầm mắt, nhấc chân ra khỏi khách sạn.

Anh đi rất nhanh, Lâm Nam Vũ cũng sắp không theo kịp, cậu ta chỉ có thể tăng tốc chạy theo mới miễn cưỡng đi theo bên cạnh Bạc Minh Thành.

Lâm Nam Vũ sửng sốt một chút khi nhìn thấy Bạc Minh Thành dứt khoát đi tới cầu thang, cậu ta muốn mở miệng nhắc nhở có thang máy ở bên cạnh, nhưng mà chờ Lâm Nam Vũ kịp lấy lại tinh thần thì Bạc Minh Thành đã biến mất ở góc cầu thang.

Cậu ta không biết Bạc Minh Thành bị làm sao cả, nhưng tối nay Bạc Minh Thành uống thành dáng vẻ này, Lâm Nam Vũ không dám để cho anh cứ rời đi một mình như vậy.

Lâm Nam Vũ vội vàng đuổi theo, may mà chạy đến lầu một đã nhìn thấy bóng dáng Bạc Minh Thành.

Lúc Bạc Minh Thành đi tới cửa, đúng lúc xe của Thẩm Ngọc Thanh chậm rãi chạy qua trước mặt anh.

Cách cửa sổ xe đang mở một nửa, tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung. Bạc Minh Thành nhìn cô thật sâu.

Giống như anh đang chờ cái gì đó, nhưng lại hình như không phải.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ nhìn anh một cái sau đó lập tức thu hồi tầm mắt.

Cô tựa lưng vào ghế sau, khẽ nhắm hai mắt lại.

Anh còn chờ gì nữa?

Chờ cô cảm ơn, hay là chờ cô nói xin lỗi đây?

Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhếch miệng, lần đầu tiên cô cảm thấy Bạc Minh Thành tự kỷ như vậy.

Chiếc xe màu đen đã dần biến mất trong tầm mắt, Bạc Minh Thành không nghĩ tới Thẩm Thanh Ngọc thật sự không nói một lời mà rời đi như vậy.

Anh giúp cô đỡ rượu, uống một cân rưỡi rượu trắng, nhưng khi cô thấy anh khó chịu nôn mửa, ngay cả khách sáo đi theo quan tâm vài câu cũng không có.

Vừa rồi anh không đi thang máy mà một mạch đi thang bộ để đuổi theo, là vì anh muốn chờ cô nói với anh vài câu như vậy.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 438


Chương 438

Nói cái gì cũng được, cảm ơn cũng được, nói anh ảo tưởng cũng được.

Nhưng cô lại không nói gì, cứ rời đi như vậy.

Bạc Minh Thành cảm thấy tối nay bản thân anh từ đầu tới cuối vẫn luôn là một trò đùa, anh không nên mở lời cũng không nên tới đây.

Anh đã sớm kêu Lâm Nam Vũ từ chối tham dự bữa tiệc này, nhưng cuối cùng anh vẫn tới đây, anh cũng không biết vì sao mình lại tới.

Bây giờ xem ra, có lẽ anh đến để làm trò cười cho Thẩm Thanh Ngọc.

Lâm Nam Vũ ở bên cạnh nhìn vẻ mặt Bạc Minh Thành càng ngày càng khó chịu đang đứng ở cửa khách sạn, cậu ta do dự một chút: “Tổng giám đốc Bạc, xe của chúng ta sẽ tới nhanh thôi.”

Bạc Minh Thành nghe thấy lời của cậu ta, quay đầu lại nhìn cậu ta một cái: “Sau này tất cả bữa tiệc chỉ cần có Thẩm Ngọc Thanh, cứ từ chối tất cả cho tôi.”

Lâm Nam Vũ nghe anh nói như vậy, lập tức hiểu được tại sao tối nay Bạc Minh Thành lại khác thường như vậy.

Nhưng cậu ta không phải Chu Du Dân, không có can đảm như Chu Du Dân để nói ra, cho nên Lâm Nam Vũ chỉ đành phải gật đầu đồng ý: “Tôi biết rồi, tổng giám đốc Bạc.”

Bạc Minh Thành không nói gì, đứng ở đó giống như sát thần. Thỉnh thoảng có người đi ra từ khách sạn nhìn thấy sắc mặt Bạc Minh Thành cũng đều bị dọa sợ đến mức mặt trắng bệch.

Thật may xe đến rất nhanh, Lâm Nam Vũ vội vàng mở cửa xe cho Bạc Minh Thành vào trong.

Trên xe còn có tài xế, cuối cùng cũng không phải có mình cậu ta đối mặt với lửa giận của Bạc Minh Thành.

Hai mươi phút sau, chiếc xe dừng trước đèn đỏ, qua con đường này rồi qua một cái rẽ nữa sẽ đến căn hộ của Bạc Minh Thành.

Bỗng nhiên Lâm Nam Vũ nhớ tới một chuyện rất quan trọng chưa nói với Bạc Minh Thành, cậu ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua Bạc Minh Thành trong gương chiếu hậu.

Bạc Minh Thành ngồi ghế sau đang nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người đều mang bầu không khí người lạ không được đến gần.

Lâm Nam Vũ khẽ nuốt nước bọt, vẫn kiên trì mở miệng: “Tổng giám đốc Bạc, có một chuyện, tôi còn chưa kịp nói cho anh biết.”

Người đàn ông ngồi ghế sau không có bất kỳ động tĩnh gì, Lâm Nam Vũ lại nhìn thoáng qua gương chiếu hậu: “Thư ký của cô Thẩm hình như lại điều tra lại chuyện của Trần Nguyên Thảo.”

Lâm Nam Vũ vừa dứt lời, Bạc Minh Thành đột nhiên mở mắt ra, con ngươi đen láy trong thùng xe u ám vô cùng dọa người, anh nói: “Chuyện xảy ra lúc nào?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Khoảng một tuần trước.”

Vẻ mặt Bạc Minh Thành khẽ cứng đờ, lần đầu tiên anh cảm thấy trong lòng có chút chột dạ: “Mấy cô ấy đã tra ra được gì rồi?”

“Không có, tôi đã cho người ta quan sát thư ký Phó.”

Lâm Nam Vũ đã theo Bạc Minh Thành nhiều năm như vậy, loại chuyện này không cần Bạc Minh Thành nói cậu ta cũng biết phải làm thế nào.

Chuyện tối hôm đó ngoài mặt thì có liên quan đến Bạc Minh Tâm, thế nhưng Bạc Minh Thành thông minh như vậy, sao có thể không nhìn ra được. Chẳng qua Bạc Minh Tâm cũng là bị ông nội Bạc sai bảo mà thôi, dù sao Bạc Minh Tâm cũng đã đóng nhiều vai xấu, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.

Thế nhưng mọi chuyện cũng đã xảy ra, nói thế nào đi nữa thì Bạc Minh Thành cũng mang họ Bạc, nếu như sự việc thật sự bị Thẩm Thanh Ngọc tra ra được, cho dù Bạc Minh Thành nói mình không biết chuyện gì thì Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể nào tin tưởng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 439


Chương 439

Cho nên lúc trước khi sự việc vừa được điều tra ra, Bạc Minh Thành lập tức bảo cậu ta che đậy chuyện chuyển tiền của Trần Nguyên Thảo với người bạn kia, cũng lau sạch sẽ đầu đuôi của Bạc Minh Tâm.

Nhưng trên thế giới này không có bức tường kín gió, những chuyện đã xảy ra sẽ luôn có dấu vết tồn tại.

Lâm Nam Vũ cũng không dám cam đoan 100%, thư ký Phó Ngọc Lam của Thẩm Thanh Ngọc thật sự chuyện gì cũng tương đối.

Đối phương điều tra lại gần nửa tháng, Lâm Nam Vũ vẫn không nói với Bạc Minh Thành. Cậu ta cho rằng đối phương sẽ điều tra lại một lần nữa, tra không được sẽ bỏ cuộc.

Nhưng hôm nay đã hơn mười ngày mà đối phương vẫn còn đang điều tra, Lâm Nam Vũ cũng đành phải nói trước với Bạc Minh Thành.

Bạc Minh Thành không nói gì, anh nhớ tới khi anh với Thẩm Thanh Ngọc nhìn nhau lúc nãy.

Có phải cô đã điều tra được gì rồi không?

Nghĩ tới đây, trong lòng Bạc Minh Thành đột nhiên hoảng hốt: “Chuyện này, nếu như thư ký của Thẩm Thanh Ngọc điều tra ra thì cậu cũng khỏi phải làm thư ký nữa.”

Lâm Nam Vũ gượng gạo: “Tôi sẽ không để thư ký Phó điều tra được đâu.”

Bạc Minh Thành thu hồi tâm trạng, lạnh lùng nhìn Lâm Nam Vũ đang nghiêng đầu sang: “Như vậy là tốt nhất.”

“Anh yên tâm, tổng giám đốc Bạc.”

Lâm Nam Vũ nhìn Bạc Minh Thành, sau lưng đã thấm đầy mồ hôi lạnh.

Cùng lúc đó, Phó Ngọc Lam cũng đang báo cáo với Thẩm Thanh Ngọc về kết quả điều tra sự việc của Trần Nguyên Thảo: “… Cô Thẩm, dựa theo lời chị nói, em đã kiểm tra lại toàn bộ sự việc một lần nữa. Cho dù là nguồn gốc của thuốc, hay là người mà Trần Nguyên Thảo tiếp xúc đều không phát hiện manh mối khả nghi.”

Nghe Phó Ngọc Lam nói, Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày: “Điều tra không được thì thôi vậy.”

Có lẽ cô đã nghi ngờ quá nhiều.

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, dừng một chút rồi bổ sung một câu: “Cho người đi theo Trần Nguyên Thảo một thời gian, nếu như không thu hoạch được gì thì đừng tra nữa.”

Phó Ngọc Lam gật đầu: “Vâng, cô Thẩm.”

Thẩm Thanh Ngọc cười khẽ: “Không còn sớm nữa, chị lên đây, em nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Vâng, cô Thẩm ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Xuống xe, Thẩm Thanh Ngọc đi vào căn hộ.

Lúc về đến căn hộ cũng đã gần mười giờ, Thẩm Thanh Ngọc pha mật ong, uống xong cô mới thu dọn đồ đạc đi tắm rửa.

Có lẽ là do tối nay uống chút rượu trắng cho nên mới suy nghĩ nhiều.

Cả đêm, Thẩm Thanh Ngọc đều nửa mơ nửa tỉnh mơ về trước đây.

Cô lại mơ thấy ngày mình té xỉu kia, vòng tay ấm áp của thiếu niên, còn có nhịp tim vững vàng.

Thế nhưng cô vừa mới quay đầu, đã đổi thành Bạc Minh Thành mặt không chút thay đổi nhấn cô xuống: “Thẩm Thanh Ngọc, quỳ xuống!”

Giật mình tỉnh lại, Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện đây chỉ là một giấc mơ.
 
Back
Top Bottom