Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 400


Chương 400

Trần Ánh Nguyệt luôn ghét ông nội Bạc, vừa thấy tin này đã vui đến mức gửi liền mấy biểu cảm ha ha cười to: “Ông trời có mắt rồi Tiểu Ngũ à, cái ông già nhà họ Bạc ngã bệnh rồi, ha ha ha, tớ vui quá đi mất!”

Thẩm Thanh Ngọc thì không quá kích động, dù gì thì người nhà họ Bạc cũng chẳng liên quan gì đến cô.

So với chuyện này thì điều Thẩm Thanh Ngọc để ý hơn là rốt cuộc đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.

Còn đang suy nghĩ thì cửa phòng làm việc lại có tiếng gõ.

Lúc này đến gõ cửa, ngoại trừ Phó Ngọc Lam ra thì chẳng thể có ai khác.

‘Thẩm Thanh Ngọc thôi không nghĩ nữa mà ngẩng lên nhìn về phía cửa: “Vào đi.”

Vừa dứt lời Phó Ngọc Lam đã đẩy cửa đi vào.

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy, khóe mi giật giật.

“Cô Thẩm, chào buổi sáng, đã tra ra được chuyện đêm đó rồi”

Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc tắt dần: “Chuyện như thế nào?”

Phó Ngọc Lam đưa tài liệu cầm trên tay cho cô: “Chuyện tối hôm qua có thể có chút liên quan đến cậu Phó.”

“Phó Ngọc Hải?”

‘Thẩm Thanh Ngọc cau mày không hiểu tại sao chuyện này lại có liên quan đến Phó Ngọc Hải.

‘Thẩm Thanh Ngọc mở tài liệu Phó Ngọc Lam đưa cho ra, năm phút sau, cô ngẩng đầu lên, nét mặt lạnh lùng: “Họp trước đã.”

Phó Ngọc Lam gật đầu, thấy nét mặt lạnh lùng của Thẩm Thanh Ngọc cũng không nhiều lời: “Vâng, thưa cô Thẩm.”

Kết quả điều tra khá bất ngờ, người bỏ thuốc cô tối đó lại là Trần Nguyên Thảo, một người tình cũ của Phó Ngọc Hải.

Đây là chuyện Thẩm Thanh Ngọc chưa từng nghĩ đến. Cô còn nghĩ chuyện này đến hơn phân nửa khả năng phải có liên quan đến hai chị em Lâm Mai Chỉ.

Nhưng khi điều tra ra, toàn bộ người tối hôm đó lại do Trần Nguyên Thảo gọi tới.

Trần Nguyên thảo là cô bạn gái mấy năm trước của Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc dĩ nhiên không biết mấy chuyện này nhưng thư ký Phó rất cẩn thận, cô ấy còn điều tra cả thân phận của Trần Nguyên Thảo.

Năm nước trước, Trần Nguyên Thảo ra mắt với vai trò người mẫu, ba năm trước được Phó Ngọc Hải nhắm trúng, hai người yêu đương được khoảng một tháng, Trần Nguyên ‘Thảo cũng nổi lên nhờ Phó Ngọc Hải. Tuy nhiên một năm trước, do bị cuốn vào scandal giường chiếu nên ngay sau đó, Trân Nguyên Thảo đã lập tức bị công ty đóng băng hoạt động.

Sau khi bị đóng băng hoạt động, hình như Trần Nguyên ‘Thảo đã tìm tới Phó Ngọc Hải nhưng đến mặt anh ta mà cô ta còn chẳng thấy đâu.

Tháng trước, Trần Nguyên Thảo đích thân đến công ty Phó Ngọc Hải há miệng chờ sung, cuối cùng cũng gặp được anh ta.

Không ai biết hai người họ đã nói gì với nhau nhưng sau đó Trần Nguyên Thảo không đến tìm Phó Ngọc Hải nữa Tuy không đến tìm Phó Ngọc Hải nhưng Trân Nguyên Thảo lại đến tìm Thẩm Thanh Ngọc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 401


Chương 401

Không thể không nói cô Trần Nguyên Thảo này đúng là to gan lớn mật thật, dám bỏ thuốc Thẩm Thanh Ngọc, còn dám bỏ thuốc cả Bạc Minh Thành.

Lúc Thẩm Thanh Ngọc rời khỏi phòng họp đã là chuyện của hai tiếng sau.

Kết quả điều tra đã có, cô lớn bằng ngần này, đây là lần thứ hai bị người ta hại như vậy, dĩ nhiên không thể cứ nhắm mắt cho qua chuyện này được.

Chỉ không ngờ, Bạc Minh Thành lại tìm đến cửa.

“Cô Thẩm, cậu hai nhà họ Bạc muốn gặp cô.”

Nghe Phó Ngọc Lam nói vậy, Thẩm Thanh Ngọc cau mày: “Ở đâu?”

“Anh ta đã đến trước cửa rồi.”

Hầy, đến nhanh thật.

Xem ra Bạc Minh Thành cũng đã điều tra ra chuyện đêm ấy.

“Cho anh ta vào đi.”

Mặc dù cô không muốn gặp gỡ Bạc Minh Thành nhưng anh cũng xem như người bị hại.

Phó Ngọc Lam gật đầu, ra ngoài mời Bạc Minh Thành vào.

Mặc dù cô ấy không thích Bạc Minh Thành nhưng thân là thư ký phải biết giữ phép tắc: “Mời tổng giám đốc Bạc.”

Đây là lần đầu tiên Bạc Minh Thành đến phòng làm việc của Thẩm Thanh Ngọc, có hơi khác so với tưởng tượng của anh, phong cách vô cùng đơn giản và nghiêm túc.

Bạc Minh Thành liếc nhìn bài trí trong phòng làm việc, cuối cùng mới chuyển mắt nhìn sang Thẩm Thanh Ngọc ngồi ở bàn: “Đã điều tra ra rồi.”

Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc mặc một chiếc áo sơ mi lụa dài tay cổ tròn màu trắng, trang điểm nhẹ, đơn giản nhưng vẫn cuốn hút Anh biết Thẩm Thanh Ngọc rất xinh đẹp.

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Lam, Phó Ngọc Lam biết ý đóng cửa, rời đi ngay.

Trong phòng làm việc chỉ còn hai người bọn họ: “Vừa khéo, thư ký Phó cũng mới tra ra được.”

Nghe cô nói vậy, ánh mắt Bạc Minh Thành hơi thay đổi.

Kết quả điều tra bên phía Thẩm Thanh Ngọc ra sao, anh biết rất rõ.

“Ý của tổng giám đốc Bạc là?”

Anh không nói gì, Thẩm Thanh Ngọc lập tức đi thẳng vào vấn đề.

Giữa cô và Bạc Minh Thành không cần phải nói chuyện cũ tình xưa.

Giữa bọn họ cũng chẳng có tương lai tốt đẹp gì.

“Chuyện này có liên quan đến Phó Ngọc Hải.” : ‘Thẩm Thanh Ngọc khẽ hừ một tiếng: “Vậy nên?”

Thái độ thản nhiên như vậy của Thẩm Thanh Ngọc khiến trái tim Bạc Minh Thành không được yên, chuyện này có liên quan đến Phó Ngọc Hải mà hình như cô chẳng giận chút nào.

Bạc Minh Thành hạ mắt: “Đêm đó giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì cả, có cần tôi thanh minh không?”

“Thanh giả tự thanh.”

Thẩm Thanh Ngọc biết mục đích chuyến ghé thăm này của Bạc Minh Thành nhưng cô không muốn nhiều lời với anh nữa: “Chuyện này, tự tôi sẽ xử lí, còn tổng giám đốc Bạc định xử lí sao thì không liên quan đến tôi. Tôi còn có việc phải làm, không tiễn anh nhé.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 402


Chương 402

Thẩm Thanh Ngọc nói rồ ˆ ạ Ọ Ngọc Lam vào: “Thư ký Phó, giúp tôi đưa tổng giám đốc Bạc xuống tầng nhé.”

Khóe môi Bạc Minh Thành run run, nhớ lại những lời ông nội Bạc nói tối qua, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại mở lời: “Thẩm Thanh Ngọc, chúng ta có thể lần nữa ở bên nhau không?”

“Tổng giám đốc Bạc cảm thấy chúng ta đã ở bên nhau sao?”

Chẳng lẽ không phải lúc nào cũng là cô tự mình mơ tưởng hay sao?

Thẩm Thanh Ngọc chỉ cảm thấy vấn đề của Bạc Minh Thành cứ như một trò đùa, trước nay bọn họ chưa từng ở bên nhau, sao lại có chuyện ở bên nhau một lần nữa?

Phó Ngọc Lam vừa mới vào đã nghe thấy lời này của Bạc Minh Thành, trong lúc nhất thời, cô ấy rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng đành phải đứng bên cạnh cửa, giả vờ như mình không tồn tại.

Bạc Minh Thành nghe thấy lời của Thẩm Thanh Ngọc thì như bị cái gì đó đâm trúng. Từ trước đến nay anh luôn là đứa con cưng của trời, câu hỏi vừa rồi đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Anh nhíu chặt mày, bước ra khỏi văn phòng của Thẩm Thanh Ngọc với vẻ mặt lạnh lùng.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bóng dáng Bạc Minh Thành, khoé miệng cong lên nụ cười lạnh.

Thật là không ngờ, vậy mà cô lại có thể nghe được câu như: vậy từ miệng Bạc Minh Thành.

Đáng tiếc, bây giờ lòng cô đã lặng như nước rồi.

Thu lại suy nghĩ, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu tiếp tục xem hồ SƠ.

Chẳng bao lâu sau, Phó Ngọc Lam gõ cửa một lần nữa rồi đi vào: “Cô Thẩm, Trần Nguyên Thảo…”

“Hai ngày nay chị đều khá bận, ngày mốt đi, phiền thư ký Phó giúp chị mời cô Trần tới một chuyến nhé.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nói, hơi dừng một chút: “Đúng rồi, ngày đó cô Trần có chuẩn bị cho chị đồ tốt, phiền thư ký Phó cũng chuẩn bị một chút”

Từ trước đến nay Thẩm Thanh Ngọc là người người không đụng ta, ta không chạm người. Trần Nguyên Thảo động tay trước, vậy đừng trách cô dùng tới chân.”

“Vâng, cô Thẩm” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Phó Ngọc Lam đã theo Thẩm Thanh Ngọc một thời gian, cũng coi như hiểu tính cách của Thẩm Thanh Ngọc.

Chuyện này, cô ấy biết là Thẩm Thanh Ngọc muốn tính sổ.

Dâu sao lần trước Bạc Minh Tâm bỏ thuốc Thẩm Thanh Ngọc, cô cũng quay về ngay.

Gần đây có một hạng mục mới, Thẩm Thanh Ngọc gần như là mở cuộc họp cả ngày trời.

Lúc tan tầm đã là bảy giờ hơn, trời bên ngoài đã tối đen.

Thẩm Thanh Ngọc cầm di động lên, lúc này mới nhìn thấy tin nhắn Phó Ngọc Hải gửi cho mình.

Chuyện buổi tối hôm đó có liên quan tới Phó Ngọc Hải, tuy rằng Phó Ngọc Hải không biết gì, nhưng không thể không nói, trước kia Thẩm Thanh Ngọc chẳng có cảm giác gì với những cô bạn gái đó của Phó Ngọc Hải, bây giờ lại cảm thấy thật là phiền phức. ¡ Cô không thích phiền phức.

Không còn sớm nữa, Thẩm Thanh Ngọc cầm hai tập hồ sơ định mang về nhà xem.

Cô còn chưa ăn cơm chiều nhưng có mỗi một mình, về nhà nấu cơm thì có hơi phí thời gian, Thẩm Thanh Ngọc định tuỳ tiện ăn chút gì đó quảng trường gần công ty.

“Thẩm Thanh Ngọc”

‘Thẩm Thanh Ngọc vừa bước ra khỏi công ty đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 403


Chương 403

Là Phó Ngọc Hải.

Cô hơi nhíu mày, cười nhạt nhìn về phía người đang ông đang đi tới: “Cậu Phó.”

“Ăn cơm chiều sao?”

“Không có.”

Phó Ngọc Hải hơi cong môi, trong đôi mắt có chút ý cười: “Ăn cùng không?”

“Được thôi.”

Vừa đúng lúc, cô cũng có vài lời muốn nói rõ với anh ta.

“Muốn ăn gì?”

“Gì cũng được.”

Phó Ngọc Hải cong cong đôi mắt đào hoa: “Tôi đây nấu cho em ăn?”

Phó Ngọc Hải cong cong đôi mắt đào hoa: “Tôi đây nấu cho em ăn?”

Nghe thấy lời anh ta nói, Thẩm Thanh Ngọc sửng sốt một lúc, nhưng ngay sau đó, Thẩm Thanh Ngọc đã phản ứng lại ngay. Cô thu lại ý cười trên mặt, né tránh lời anh ta: “Vậy ăn món Nhật đi, lâu rồi tôi không ăn.”

Phó Ngọc Hải nhìn cô trong chốc lát, cũng gật đầu thuận theo lời cô: “Được.”

Hai người lên xe, giờ cao điểm tan tần, xe vừa mới đi không được bao xa đã bị chắn đường.

“Chuyện buổi tối hôm đó tôi đã tra ra rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nghiêng đầu nhìn anh ta: “Thư ký Phó cũng tra được.”

Phó Ngọc Hải nhíu mày: “Vậy xem ra chầu cơm này ăn không ngon miệng rồi: Thẩm Thanh Ngọc không nói tiếp, cô chỉ cười cười, sau đó quay đầu đi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Khoang xe lại trở nên yên tĩnh, hai người cũng không nói nữa, tiếp đó im lặng cả quãng đường.

Tuy nhiên, khi cả hai tới nhà hàng thì Phó Ngọc Hải như đã quên mất cuộc nói chuyện trong xe giữa hai người ban nãy.

Thẩm Thanh Ngọc vừa bước đến trước bàn, anh ta cũng đã ga lăng kéo ghế ra trước. Thấy cô ngồi xuống rồi, anh ta lại đưa thực đơn cho cô đầu tiên: “Xem thử, muốn ăn gì”

Phó Ngọc Hải đã khôi phục ý cười trên mặt thường ngày, như thể khoảnh khắc tẻ ngắt trên xe ban nấy chỉ là ảo giác của Thẩm Thanh Ngọc.

‘Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn anh ta một cái, cũng thức thời không nhắc đến “Chuyện quan trọng” ngay lúc này.

Bữa cơm này cả hai người đều ngầm tránh chủ đề trọng †âm nên bữa ăn vẫn khá ổn.

Món Nhật không tồi. Nguyên liệu nấu ăn cực kỳ tươi mới, sushi được làm rất sạch sẽ, Thẩm Thanh Ngọc rất hài lòng.

Tuy nhiên, tỷ lệ quán ăn mà Phó Ngọc Hải đề cử không ngon có thể nói là thấp hơn cơ hội trúng giải nhất của giải bóng đá.

Thẩm Thanh Ngọc lấy giấy ăn, vừa không nhanh không chậm lau vết dầu trên khoé miệng, vừa ngãm nghĩ lời định nói.

Thật ra trước khi tới đây cô đã nghĩ xong lời dạo đầu rồi, nhưng dù sao cũng cắn người miệng mềm, bây giờ nói ra thì Thẩm Thanh Ngọc có chút khó xử.

Khó trách người trong nước thích nói chuyện hợp tác trên bàn cơm. Thật đúng là mọi việc đều có vài đường sống.

Có điều từ trước đến này Thẩm Thanh Ngọc không phải người thích nói chuyện lôi thôi, chuyện cô đã quyết thì không có mấy người có thể kéo cô lại.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 404


Chương 404

Lau miệng xong, Thẩm Thanh Ngọc đặt giấy ăn sang một bên, nhìn Phó Ngọc Hải khế cười: “Cậu Phó.”

Phó Ngọc Hải cũng đang nhìn cô, ý cười trong đôi mắt đào hoa vẫn không thay đổi: “Tôi biết em muốn nói gì, nhưng trước khi nói những lời này, tôi hy vọng em có thể cùng tôi đi gặp một người.”

“Trân Nguyên Thảo?”

“Không phải”

Phó Ngọc Hải lấp lửng, không trực tiếp nói với cô.

Thẩm Thanh Ngọc hơi cong môi: “Được thôi.”

Cô tin chắc Phó Ngọc Hải là người thông minh, lại nhiều lần bị cô từ chối rõ ràng như vậy, Thẩm Thanh Ngọc không tin Phó Ngọc Hải vẫn còn kiên trì. ¡ Phó Ngọc Hải thanh toán tiền, Thẩm Thanh Ngọc đi theo anh ta ra khỏi nhà hàng rồi lại lên xe.

Hơn tám giờ Lâm Thành toàn một màu đen, ánh đèn nê ông ngoài cửa sổ xe phản chiếu sự phồn hoa của thành phố.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn ngựa xe như nước bên ngoài cửa sổ xe, nhớ tới lần đầu tiên mình đến thành phố này, bèn nảy sinh một chút không vui không biết từ đâu ra.

Trước kia cô không biết, bây giờ nhớ tới mới biết thành phố này tuy tốt, nhưng không phải nhà của cô.

Trách không được.

Đột nhiên, chiếc xe ngừng lại.

‘Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu nhìn thoáng qua cửa sổ xe, trông thấy là khách sạn, không khỏi nhíu mày.

Phó Ngọc Hải bên cạnh đã cởi dây an toàn, nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười: “Đừng hiểu lầm, cô ấy không phải người Lâm Thành, mấy ngày nay đi công tác bên này.”

Nghe thấy Phó Ngọc Hải nói, Thẩm Thanh Ngọc càng cảm thấy hứng thú với kẻ thần bí mà Phó Ngọc Hải muốn dẫn cô đi gặp.”

Thẩm Thanh Ngọc hơi cười: “Thật ra tôi chỉ đang nghĩ liệu có phóng viên nhạt nhẽo lắm chuyện đi theo tôi nữa hay không thôi.”

Dù sao hai ngày này cô với Bạc Minh Thành còn hot hơn cả minh tinh tuyến ba.

Phó Ngọc Hải nhìn cô, mắt đào hoa giật giật: “Lúc quay về tôi bảo người áp xuống là được”

‘Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn anh ta một cái, cũng không từ chối: “Được, vậy cảm ơn cậu Phó trước.”

Phó Ngọc Hải liếc cô, không nói chuyện, dẫn cô vào thang máy.

Hai người một trước một sau vào thang máy, chẳng mấy chốc, cửa thang máy ting một tiếng mở ra. Thẩm Thanh Ngọc đi theo sau Phó Ngọc Hải, mãi cho đến cuối đường, Phó Ngọc Hải mới dừng lại, giơ tay gõ gõ cửa phòng: “Là tôi.

Không lâu sau khi Phó Ngọc Hải gõ cửa phòng, cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.

Lúc Thẩm Thanh Ngọc nhìn thấy người mở cửa thì không khỏi ngẩn ra một chút.

Là cô ấy!

Quả thật Phó Ngọc Hải không phải đưa Thẩm Thanh Ngọc đi gặp Trần Nguyên Thảo, mà người này là người mà Thẩm Thanh Ngọc đã từng gặp.

Trùng hợp, đây chính là Dung Lam Lê, bạn gái tin đồn gần đây của Phó Ngọc Hải. ¡ Hình như Dung Lam Lê đã sớm biết bọn họ sẽ tới, nhìn lướt qua Phó Ngọc Hải, sau đó nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc: “Vào trước đã”

Mặc dù Thẩm Thanh Ngọc hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn phản ứng kịp…

Cô cười cười, tự nhiên theo sát Phó Ngọc Hải đi vào phòng.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 405


Chương 405

Dung Lam Lê đưa bọn họ tới ghế sô pha ngồi xuống, cầm nước khoáng rót cho bọn họ ly nước: “Cô Thẩm, chớ để ý, điều kiện có hạn.”

Thẩm Thanh Ngọc đưa tay nhận lấy, cười lắc đầu: “Cô Dung khách sáo rồi.”

Dung Lam Lê nhìn thoáng qua Phó Ngọc Hải, không có ý định mở miệng nói giúp.

‘Thẩm Thanh Ngọc uống một ngụm nước, cũng nhìn về Phó Ngọc Hải.

Người đàn ông ngồi ở đẳng kia, hết sức thong dong, cặp mắt đào hoa nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc, bên trong hiện ra nét dịu dàng: “Đây là Dung Lam Lê, vợ của Phó Ngạn Đình, chị dâu của tôi.”

Thẩm Thanh Ngọc đã sớm biết Dung Lam Lê là chị dâu của Phó Ngọc Hải rồi, nghe thấy anh ta giới thiệu, cô cũng không thấy ngạc nhiên, nhìn về phía Dung Lam Lê nở nụ cười: “Ngưỡng mộ cô Dung đã lâu.”

Dung Lam Lê cong môi, cười một tiếng: “Tôi mới là người ngưỡng mộ cô Thẩm từ lâu.”

Cô ta nói xong, lấy một tập tài liệu bên cạnh ra, để xuống trước mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Chuyện liên quan đến cô Thẩm trong hai ngày nay tôi cũng có nghe qua, vốn dĩ ngày mai tôi mới tới Lâm Thành, nhưng tối hôm qua gọi điện thoại để tôi chạy tới giải thích với cô, tôi cũng đành phải đến sớm hơn.”

Quan hệ giữa Phó Ngọc Hải và Dung Lam Lê không tệ, nghe Dung Lam Lê nói lời này Phó Ngọc Hải cũng không thấy xấu hổ, chỉ nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc.

Thấy anh ta không nói lời nào, chỉ nhìn Thẩm Thanh Ngọc, Dung Lam Lê chậc một tiếng, đột nhiên cảm thấy ê răng.

Sự chú ý của Thẩm Thanh Ngọc đã dồn đến tập tài liệ Dung Lam Lê đặt trên bàn, không chú ý tới những việc này, cô cầm tài liệu lên, thuận theo lời của Dung Lam Lê nói một câu: “Làm phiền cho cô rồi.”

Nói xong, cô mở tập tài liệu ra.

Tờ thứ nhất, chính là ảnh chụp của Trần Nguyên Thảo.

Ừm, dáng người thật đẹp.

Những chuyện liên quan đến Trân Nguyên Thảo cơ bản đều có, vài trang phía sau chính là một số hoạt động của Trân Thẩm Thanh Ngọc nhìn sơ qua một lượt, sau khi xem xong, cô có hơi không hiểu: “Tôi không hiểu cô và cậu Phó đang có ýgì”

Dung Lam Lê nhún vai, nhìn về phía Phó Ngọc Hải.

‘Thẩm Thanh Ngọc cũng nghiêng đầu nhìn Phó Ngọc Hải, nghiêng người sang Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện hai người ngồi rất gần nhau, đầu gối của cô gần như đụng phải đùi của Phó Ngọc Hải.

Hôm nay cô mặc một chiếc dài, nhưng cho dù cách hai lớp quần của Phó Ngọc Hải và váy của mình, tt vẫn cảm giác được nhiệt độ cơ thể của đối phương cao hơn mình.

‘Thẩm Thanh Ngọc thấy hơi xấu hổ, nhẹ nhàng lùi người lại, kéo dài khoảng cách giữa mình và Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải nhìn thấy động tác nhỏ này của cô, không nói gì, chỉ là lúc cầm lấy tài đùi vừa rồi bị đầu gối của ‘Thẩm Thanh Ngọc đụng phải cố ý lệch sang phía Thẩm Thanh Ngọc.

Hai chân vừa chạm vào nhau cứ như vậy lại tiếp xúc thêm lần nữa, Thẩm Thanh Ngọc hơi cứng người, nhưng Phó Ngọc Hải giống như không cảm nhận được cái gì, anh ta lật sang trang thứ hai của tài liệu, ngón tay thon dài chỉ lên một hàng chữ phía trên đó.

“Thẩm Thanh Ngọc, trọng điểm ở chỗ này.”

Nghe thấy lời này của anh ta, sự chú ý của Thẩm Thanh Ngọc bị dời đi, trong nhất thời cũng quên chân của hai người đang chạm vào nhau, theo động tác của Phó Ngọc Hải, cô cúi đầu xuống, nhìn về phía hàng chữ mà Phó Ngọc: Hải đang chỉ: Lấy danh hiệu bạn gái của Phó Ngọc Hải thu hút lưu lượng, lăng xê hai tháng.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn sơ qua một lượt, sau khi xem xong, cô có hơi không hiểu: “Tôi không hiểu cô và cậu Phó đang có ý gì”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 406


Chương 406

Dung Lam Lê nhún vai, nhìn về phía Phó Ngọc Hải.

‘Thẩm Thanh Ngọc cũng nghiêng đầu nhìn Phó Ngọc Hải, nghiêng người sang Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện hai người ngồi rất gần nhau, đầu gối của cô gần như đụng phải đùi của Phó Ngọc Hải.

Hôm nay cô mặc một chiếc dài, nhưng cho dù cách hai lớp quần của Phó Ngọc Hải và váy của mình, tt vẫn cảm giác được nhiệt độ cơ thể của đối phương cao hơn mình.

Thẩm Thanh Ngọc thấy hơi xấu hổ, nhẹ nhàng lùi người lại, kéo dài khoảng cách giữa mình và Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải nhìn thấy động tác nhỏ này của cô, không nói gì, chỉ là lúc cầm lấy tài đùi vừa rồi bị đầu gối của ‘Thẩm Thanh Ngọc đụng phải cố ý lệch sang phía Thẩm Thanh Ngọc.

Hai chân vừa chạm vào nhau cứ như vậy lại tiếp xúc thêm lần nữa, Thẩm Thanh Ngọc hơi cứng người, nhưng Phó Ngọc Hải giống như không cảm nhận được cái gì, anh ta lật sang trang thứ hai của tài liệu, ngón tay thon dài chỉ lên một hàng chữ phía trên đó.

“Thẩm Thanh Ngọc, trọng điểm ở chỗ này.”

Nghe thấy lời này của anh ta, sự chú ý của Thẩm Thanh Ngọc bị dời đi, trong nhất thời cũng quên chân của hai người đang chạm vào nhau, theo động tác của Phó Ngọc Hải, cô cúi đầu xuống, nhìn về phía hàng chữ mà Phó Ngọc Hải đang chỉ: Lấy danh hiệu bạn gái của Phó Ngọc Hải thu hút lưu lượng, lăng xê hai tháng.

‘Thẩm Thanh Ngọc không ngốc, nhìn thấy câu nói này, trong nháy mắt cô đã hiểu ý của Phó Ngọc Hải: “Trần Nguyên Thảo không phải bạn gái cũ của anh?”

Lúc này, Dung Lam Lê đang ngồi bên cạnh nở nụ cười, mở miệng cười: “Cô Thẩm, chính xác mà nói, Phó Ngọc Hải chưa từng có người bạn gái nào.”

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày: “Nhưng mà…”

Dung Lam Lê nhìn thoáng qua Phó Ngọc Hải, sau đó vẫn nhịn không được bật cười: “Được rồi, tôi thừa nhận, là lỗi của tôi!”

Cô ta nói xong, dừng một chút, khi nhìn Thẩm Thanh Ngọc thu lại ý cười, nhiều thêm vài phần nghiêm túc: “Cô Thẩm, tôi nghiêm túc tự giới thiệu lại mình một chút, tôi tên là Dung Lam Lê, là chủ tịch của công ty trách nhiệm hữu hạn giải trí Tinh Ngữ, cũng là người đại diện của Tân Úc Nam và Chu Hạ Đình.

Những người được gọi là bạn gái cũ của Phó Ngọc Hải, thật ra đều là nghệ sĩ của công ty tôi, bởi vì lúc đó Phó Ngọc Hải rất có tiếng tăm, tôi nghĩ, dù sao Phó Ngọc Hải cũng không cần nhiều lưu lượng lắm, cho nên nên dứt khoát để Phó Ngọc Hải xào chuyện xấu với nghệ sĩ của tôi, để một vài nghệ sĩ của tôi sẽ theo con đường này để ra mắt” ¡ “Đương nhiên, lúc tôi đề nghị chuyện này với Phó Ngọc Hải, cậu ta đã từ chối, cậu ta nói trong lòng đã có cô gái mình thích từ lâu, không muốn để cho cô ấy cảm thấy mình là cậu ấm trăng hoa, nhưng mà đáng tiếc, cô gái cậu ta thích lại lập gia đình, tôi không chấp nhận lý do này, lại thêm Phó Ngạn Đình mở miệng, Phó Ngọc Hải đã đồng ý”

“Trần Nguyên Thảo cũng là một trong số người đó, nhưng mà cô ta có ý đồ xấu, sau khi ra mắt hai năm thì cô ta tự mình có con đường riêng, chọc vào phiền phức lớn, cho nên tôi đã hủy hợp đồng với cô ta rồi.”

“Mặc dù tôi không biết vì sao cô ta muốn xuống tay với cô, nhưng gương mặt này của Phó Ngọc Hải, Trần Nguyên Thảo thật sự thích cậu ta thì cũng không có gì lạ”

Dung Lam Lê uống một hớp nước, nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc, cười khẽ: “Cô Thẩm, tôi nói như vậy, hẳn là cô đã hiểu rồi?”

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Dung Lam Lê, hơi gật đầu: “Tôi hiểu rồi”

Hiểu thì hiểu, nhưng lượng tin tức trong lời vừa rồi quá lớn, ‘Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy mình hiểu đến mức không thể tin được.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 407


Chương 407

Nếu như vô không hiểu sai, cô gái mà Phó Ngọc Hải rất thích trong lời của Dung Lam Lê kia, chính là cô.

Dung Lam Lê nói xong, nhìn thoáng qua Phó Ngọc Hải: “Những lời tôi nói đều là thật, nếu như cô Thẩm không tin, có thể cho người điều tra xem, những bạn gái trước đây của Phó Ngọc Hải, công ty của tôi đều có danh sách đăng ký, nếu cô cần, tôi có thể để thư ký của tôi sửa sang lại rồi gửi cho cô.”

Lúc này tâm trạng của Thẩm Thanh Ngọc rất phức tạp, nghe thấy Dung Lam Lê nói như vậy, cô đè xuống những cảm xúc hoảng loạn của mình: “Không cần đầu cô Dung, tôi nghĩ cô cũng không cần thiết phải lừa tôi.”

Dung Lam Lê cười cười: “Cho nên, nể mặt Phó Ngọc Hải thích cô nhiều năm như vậy, cô Thẩm có thể suy nghĩ một chút về việc để cậu ta làm bạn trai cô không?”

Thật ra vấn đề này phản cảm, nhưng cô ta nói như vậy, Thẩm Thanh Ngọc cũng không cảm thấy phản cảm.

Trước đây cô đã nghĩ tới rất nhiều tình huống, nhưng đều không ngờ mình sẽ biết một bí mật động trời như vậy.

Mà chủ nhân của bí mật này, bây giờ đang ngồi bên cạnh cô.

Phó Ngọc Hải cố ý mang cô đến để cho cô biết.

Thẩm Thanh Ngọc giấu đi biểu cảm trên mặt, trong lòng rất loạn, nhưng vẫn ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn nợ nụ cười nhẹ: “Tạm thời tôi không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.”

Dung Lam Lê hiểu rõ gật đầu: “Ha ha, vậy là do Phó Ngọc.

Hải chưa đủ cố gắng rồi.”

‘Thẩm Thanh Ngọc xấu hổ, cô nhìn thoáng qua Phó Ngọc Hải, phát hiện Phó Ngọc Hải đang nhìn mình, sự dịu dàng trong đôi mắt đào hoa kia, giống như muốn nhấn chìm cô vào trong đó.

‘Thấy cô nhìn mình, Phó Ngọc Hải mở miệng nói một câu: “Vậy tôi càng phải cố gắng thêm.”

Quay về xe lần nữa, không có Dung Lam Lê, trong xe chỉ còn lại hai người Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải.

Những lời mà Dung Lam Lê vừa nói trong khách sạn khiến cho Thẩm Thanh Ngọc không biết phải làm sao, từ trước đến nay, cô cứ nghĩ Phó Ngọc Hải chỉ là có hảo cảm với mình thôi.

khác với những người yêu cũ của anh ta, nên mới theo đuổi cô không buông tay.

Thậm chí Thẩm Thanh Ngọc còn nghĩ, Phó Ngọc Hải theo.

đuổi cô nửa năm hơn vẫn chưa chịu buông tay có phải là vì cô là vợ trước của Bạc Minh Thành không nữa.

Dù gì, chuyện hai người Phó Ngọc Hải và Bạc Minh Thành là kẻ thù không đội trời chung đã là sự thật ai cũng biết.

Mà cô cũng thấy được hai người gặp mặt nhau cũng giống như lực đẩy lẫn nhau của kẻ thù gặp mặt, bọn họ thật sự không hợp, chứ không phải không hợp trong lời đồn.

Đối với sự theo đuổi của Phó Ngọc Hải, Thẩm Thanh Ngọc đã nghĩ rất nhiều, nhưng duy nhất có một điều vẫn chưa nghĩ tới, đó là sự yêu thích của anh ta đối với cô không chỉ là thích.

Từ những lời nói của Dung Lam Lê có thể biết được, Phó Ngọc Hải thích cô, ít nhất cũng đã bốn năm rồi.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc đã nghĩ rất lâu, vẫn chưa nghĩ ra, mình và Phó Ngọc Hải trước đây có liên quan gì với nhau.

Sự nhận thức mà cô đối với Phó Ngọc Hải chỉ dừng lại ở lần gặp mặt ở một nơi công cộng rồi sau đó lâu dân mà quen biết thôi.

Nhưng rõ ràng là Phó Ngọc Hải dường như không phải như: Vậy với cô.

€ó những chuyện trước đây Thẩm Thanh Ngọc chưa phát hiện ra, bây giờ nghĩ lại, từng chuyện đều ăn khớp với nhau.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 408


Chương 408

Anh ta biết mỗi khi tâm trạng cô không tốt đều sẽ đến khu trò chơi điện tử chơi, biết mỗi khi bị ốm đều không thích đi bệnh viện.

Vì thế vào tối hôm tâm trạng cô không vui anh ta đã đưa cô đến khu trò chơi điện tử, khi cô sốt cao không ngừng thì cương quyết đưa cô đến bệnh viện.

Còn có từ khi hai người cô và Phó Ngọc Hải hẹn hò đến hôm nay, trên bàn cơm trước giờ chưa từng xuất hiện bất kỳ những thức ăn mà cô ghét.

‘Thẩm Thanh Ngọc chưa từng nghĩ kỹ những điều này, cô cứ nghĩ là do Phó Ngọc Hải có nhiều kinh nghiệm yêu đương mà ra, là sự chu đáo và tinh tế của anh ta.

Nhưng Dung Lam Lê lại nói, Phó Ngọc Hải chưa từng có bất kỳ người yêu cũ nào, trong lòng anh ta vẫn luôn thích một người.

Rõ ràng, người đó là cô.

Thẩm Thanh Ngọc sống hai mươi bảy năm trời, lần đầu tiên ngạc nhiên vui mừng, cảm động như vậy. 1 Cho dù năm đó khi Bạc Minh Thành nói muốn cưới cô, ‘Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng cảm động như vậy.

Không biết xe đã khởi động từ khi nào, cũng không biết từ khi nào đã đến dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc.

Khi Thẩm Thanh Ngọc hoàn hồn lại, Phó Ngọc Hải đã dừng xe dưới chung cư của cô, tháo dây an toàn, ngồi ở ghế lái nhìn cô, mặt mang ý cười: “Có phải đã dọa em rồi không?”

Thẩm Thanh Ngọc thu lại mạch suy nghĩ, nghiêng đầu nhìn anh ta: “Không tính là dọa, chỉ là rất ngạc nhiên”

Mức độ kinh ngạc chắc là nhiều hơn một chút so với lúc Bạc Minh Thành nói yêu cô.

Cô vẫn luôn nghĩ sự yêu thích của Phó Ngọc Hải chỉ là bên ngoài, nhưng mà hôm nay mọi thứ đều đảo lộn, Thẩm Thanh Ngọc thậm chí cô còn không biết trả lời anh ta như thế nào: “… Xin lỗi, tôi vẫn luôn nghĩ anh đối với tôi chỉ là hảo cảm mà thôi?”

Nghe lời này của cô, Phó Ngọc Hải tặc lưỡi một tiếng, lập tức cúi đầu, đến gần Thẩm Thanh Ngọc: “Em nhìn vào mắt của tôi đi”

Anh ta đột nhiên đến gần, Thẩm Thanh Ngọc ngơ ra một chút, phản ứng lại, vô thức thuận theo lời anh ta ngước mắt nhìn vào đôi mắt ấy.

Phó Ngọc Hải có một đôi mắt đào hoa rất đẹp, đầu mắt sâu, đuôi mắt hơi cong lên trên, con ngươi phân trắng đen rõ ràng, nhìn người đầy thâm tình, đứng gần như vậy, Thẩm Thanh Ngọc có thể thấy quanh mắt của anh ta đã ửng hồng một tầng nhàn nhạt, như hấp dẫn, Thẩm Thanh Ngọc mơ hồ, vô thức né tránh tầm mắt.

“Nhìn thấy chưa?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cái gì?”

“Trong mắt của tôi có gì?”

Nghe thấy lời này của anh ta, Thẩm Thanh Ngọc lại ngước.

mắt nhìn.

Lần này, Thẩm Thanh Ngọc vừa nhìn đã thấy đôi mắt đen láy đó phản chiếu một gương mặt rất rõ ràng.

Là cô.

“Người trong mắt tôi là ai, còn không đủ rõ ràng sao?”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, khóe môi mỉm cười, trong phút chốc.

đôi mắt đào hoa ấy cong lên hình bán nguyệt, hình bóng cô như đang phát sáng trong đôi mắt tràn ngập ý cười đó.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 409


Chương 409

Mặt Thẩm Thanh Ngọc nóng lên, cô không nói ra được đáp án.

‘Thấy cô im lặng, Phó Ngọc Hải bất lực thu lại ánh mắt, cụp mắt xuống: “Tôi cứ nghĩ là tôi đã bày tỏ rất rõ ràng sự yêu thích của tôi đối với em rồ “Là tôi đã hiểu lầm rồi”

Thẩm Thanh Ngọc hơi khó xử, trước đây cô không phải chưa từng được người khác tỏ tình qua, thư tình mà Thẩm ‘Thanh Ngọc nhận được vào cấp ba đã có thể xuất bản ra mấy quyển rồi.

Khi còn nhỏ cô còn có thể ung dung đối mặt với sự yêu thích của người khác giới, nhưng mà hôm nay đối mặt với Phó Ngọc Hải, dường như trái tim thiếu nữ 10 năm sau mới xuất hiện, cô lại cảm thấy thẹn thùng và khó xử. 2 Nhưng rốt cuộc Thẩm Thanh Ngọc là một người trưởng thành 27 tuổi, chuyện xảy ra vào tối hôm nay đúng thật là khiến cho cô vô cùng bất ngờ và kinh ngạc, nhưng sau khoảnh khắc mơ hồ và không biết làm sao, rất nhanh cô đã †ìm lại được quan điểm của mình.

‘Thẩm Thanh Ngọc cười nị † xin lỗi, trước đây đúng thật là tôi nghĩ anh theo đuổi tôi chỉ vì có chút hảo cảm, có lẽ là có một nhân tố k*ch th*ch là Bạc Minh Thành, nên thái độ của tôi đối với anh có lẽ cũng có chút không tốt”

“Tôi nói tôi không thích người lăng nhăng là thật, nhưng anh cũng không phải người lăng nhăng, tuy rằng tôi cũng không biết anh bắt đầu thích tôi từ khi nào, và vì sao.

lại thích tôi, nhưng tôi rất cảm ơn sự yêu thích của anh.

Nhưng, tôi – “

“Thẩm Thanh Ngọc, đợi đã.”

Phó Ngọc Hải không để cô nói hết, cắt ngang lời cô nói.

‘Thẩm Thanh Ngọc cũng không vội, mọi người đều là người trưởng thành, thật ra có những lời không cần phải nói ra.

Phó Ngọc Hải thông minh như vậy, tin rằng anh ta cũng đoán ra được cô muốn nói gì.

Cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn Phó Ngọc Hải: “Ừm hửm?”

“Em định chuẩn bị phát thẻ người tốt cho tôi phải không?”

Anh ta nói rồi ngừng lại một chút: “Đệm nhiều lời như vậy, chắc là chỉ muốn nói một câu “Xin lỗi, chúng ta không hợp nhau” đúng không?”

Ý cười nhàn nhạt trên mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Nếu cậu Phó biết rồi, vậy tôi nghĩ có những lời, tôi không cần nói quá rõ ràng rồi”

Anh ta không đáp lời này của cô, ngược lại chuyển chủ để: “Em không tò mò tôi thích em từ khi nào sao?”

Nói không tò mò là giả, Thẩm Thanh Ngọc biết mình rất tốt, nhưng Phó Ngọc Hải cũng không tệ.

Nhưng Phó Ngọc Hải thích cô biết bao nhiêu năm nay, cho dù cô và Bạc Minh Thành kết hôn, thì dường như anh ta vẫn thích cô, đến nay đã ly hôn, anh ta chính là người đầu tiên đến theo đuổi cô.

Sự yêu thích này, có thể diện cũng có vài phần phóng túng, đổi lại là người phụ nữ khác thì đã sớm yêu đương với anh ta rồi.

Cô có tài đức gì chứ?

“Nói thật thì, tôi rất tò mò, nhưng tôi nghĩ, tò mò của tôi không nên xây dựng trên sự khó chịu của anh”

“Làm sao em biết tôi khó chịu?”

Phó Ngọc Hải nhìn cô, bất giác cười: “Chuyện cũng không lâu, cũng chỉ là 11 năm trước, tôi nhìn thấy một cô em gái nhỏ rất lợi hại, một mình đánh ba người, lợi hại rất nhiều so.

với cô em họ chỉ biết khóc hu hu của nhà tôi, tôi nhìn thêm một cái, không ngờ là ghi nhớ luôn rồi”

T1 năm trước, anh ta nói không lâu.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 410


Chương 410

Đột nhiên Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy bản thân mình như một đao phủ, cầm đao lên muốn chặt đứt tình cảm nhiều năm nay của anh ta đối với mình.

Nói thật thì có chút không nhẫn tâm.

“Thẩm Thanh Ngọc, tôi biết em muốn nói gì, nhưng mà tôi đã vượt qua nhiều năm như vậy rồi, em cảm thấy chỉ vài câu nói của em thôi thì tôi có thể từ bỏ chuyện này sao?”

Anh ta đột nhiên giơ tay vuốt nhẹ tóc trên gò má cô ra sau tai rồi mới buông tay xuống, giúp cô tháo dây an toàn: “Được rồi, không còn sớm nữa, quay về nghỉ ngơi đi, cô Thẩm”

Anh ta nhìn cô, trong đáy mắt từ đầu đến cuối đều mang ý cười.

Đôi mày của Thẩm Thanh Ngọc khế nhúc nhích, cuối cùng vẫn nói ra những lời tàn nhân rồi mở cửa xe bước xuống.

Sau khi xuống xe, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy bản thân mình vô cùng quyết đoán, cô không thích rắc rối, còn Phó Ngọc Hải là một người đàn ông sống giữa trăm hoa đua nở, đã được định là mang theo một đống rắc rối, lần này là Trần Nguyên Thảo, không biết chừng lần sau sẽ xuất hiện thêm một Lý Nguyên Thảo.

Nhưng lời của Dung Lam Lê khiến cho nhận thức của cô về Phó Ngọc Hải hoàn toàn thay đổi, đột nhiên cô phát hiện cả người Phó Ngọc Hải đều là bí mật, bí mật đối với cô.

€ó lẽ là con người đều có tính tò mò, Thẩm Thanh Ngọc không được coi là một người có tính tò mò rất mạnh, nhưng chuyện liên quan đến mình thì cũng không khống chế được.

Vả lại, không thể phủ nhận, ở chung với Phó Ngọc Hải rất là nhẹ nhàng, thậm chí cô có thể dễ dàng quên đi mình là một người phụ nữ 27 tuổi thất bại trong hôn nhân.

Nếu như không có chuyện của Trần Nguyên Thảo, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy cho dù mình và Phó Ngọc Hải không thể thành người yêu thì làm bạn bè cũng là một lựa chọn tốt.

Nhưng bây giờ, giữa cô và Phó Ngọc Hải, rõ ràng là con đường “Bạn bè” này đã bị chặn lại rồi.

Anh ta cũng không để cô chọn con đường này.

Tình cảm 11 năm của anh ta với cô gần như đã đánh sập bức tường bên ngoài trái tim cô rồi, nghiêm túc tính thì cô thích Bạc Minh Thành cũng 11 năm rồi.

Cô biết rõ sự đau khổ của việc yêu mà không có được, may.

là cô đã nhảy ra khỏi gông cùm xiềng xích rồi, nhưng rõ ràng là Phó Ngọc Hải lại không muốn ra.

Ôi, con người mà, luôn phải đụng Nam tường rồi mới chịu quay đầu.

Tiếng thang máy mở ra, Thẩm Thanh Ngọc thu lại mạch suy nghĩ của mình, nhấc chân bước ra.

Còn Phó Ngọc Hải dưới lầu, chỉ khi thấy được căn phòng mà lòng anh ta nhung nhớ ấy sáng đèn, thì mới thu hồi tầm mắt, lái xe rời đi.

Chuyện của Trần Nguyên Thảo không hề đơn giản, anh ta vân phải tiếp tục điều tra.

Cùng lúc này, trong bệnh viện tư nhân Kinh Khê, trong phòng VỊP cuối lầu sáu.

Ông cụ Bạc được đưa vào bệnh viện đêm qua, giờ đây đang ngồi trên giường bệnh, tuy rằng ông ta mặc quần áo bệnh nhân, nhưng trên mặt lại không giống như một người bệnh chút nào.

Bạc Minh Thành vừa bước vào thì nhìn thấy ông cụ Bạc đang ngồi trên giường bệnh, nhíu mày: “Ông nội.”

“Minh Thành, cháu đến rồi, ngồi đi.”

Bách Gia Tính ngồi bên cạnh rót cho Bạc Minh Thành một ly nước, Bạc Minh Thành phẩy tay từ chối, Bách Gia Tính đặt ly nước trên tủ bên cạnh, lập tức đóng cửa đi ra ngoài.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 411


Chương 411

Trong phòng chỉ còn lại hai người Bạc Minh Thành và ông cụ Bạc, ông cụ Bạc đưa phong thư bên cạnh cho anh: “Cháu xem trước đi.”

Bạc Minh Thành không biết tại sao, nhận phong thư rồi mở ra, vừa mở ra, thì thấy bức ảnh bên trong.

Bạc Minh Thành nhìn ông cụ Bạc, lập tức lấy bức ảnh ra.

Trên ảnh đều là ảnh của hai người Phó Ngọc Hải và Thẩm ‘Thanh Ngọc, sắc mặt của Bạc Minh Thành hơi trâm xuống: “Ông tìm người theo dõi Thẩm Thanh Ngọc à?”

“Cháu nói gì vậy?

Đây mà gọi là theo dõi gì?

Ta là sợ em gái con tra ra được, vì thế mấy hôm nay mới †ìm người để ý, không ngờ là chụp được những bức ảnh này: Bạc Minh Thành đương nhiên không tin lời của ông cụ Bạc, nhưng ông là trưởng bối của mình, Bạc Minh Thành cũng không nói gì nữa: “Ý của ông là gì?”

Ông cụ Bạc trừng mắt nhìn Bạc Minh Thành một cái: “Ta có ýg)? Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Minh Thành, con có phải thật sự thích Thẩm Thanh Ngọc rồi không?

Con nhìn xem Phó Ngọc Hải người ta tích cực thế nào! Con còn bị động như vậy nữa, thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Thanh Ngọc gả cho Phó Ngọc Hải thôi!”

Ông cụ Bạc hận sắt không thể thành thép: “Lần này ta nhập viện, đã lót sẵn được cho con rồi, mấy hôm nữa ta sẽ đi Nam Thành một chuyến, gặp mặt bố mẹ của Thẩm Thanh Ngọc, rồi chính thức xin lỗi, tiện thể kết thông gia giúp cháu.

Trước đây chúng ta không biết Thẩm Thanh Ngọc là con gái của Thẩm Quốc Vinh, mấy lễ tiết này cũng bỏ qua, lần này đương nhiên không thể làm chuyện bất lịch sự được!”

“Cháu đó, cũng nắm bắt cơ hội cầu hôn với Thẩm Thanh Ngọc đi, nếu như Thẩm Thanh Ngọc thực sự không đồng ý thì hai đứa cử hành hôn lễ trước, lý do thì ta cũng giúp cháu nghĩ xong rồi, lần này ta bệnh nặng, muốn làm chút việc vui, xung hỉ”1 Bạc Minh Thành nghe những lời này của ông cụ Bạc, thần sắc trong đôi mắt đen dần dần lạnh đi: “Ông nội, con không muốn tái hôn với Thẩm Thanh Ngọc nữa.”

Bạc Minh Thành vừa dứt lời, ông cụ Bạc đã đưa tay giáng cho anh một cái tát: “Cháu tưởng chuyện bây giờ là cháu có muốn hay không à?

Bắt đầu từ lúc cháu với Thẩm Thanh Ngọc ly hôn thì nhà họ Bạc chúng ta đã bị nói thành cái gì rồi?

Nhà họ Phó với nhà chúng ta trước giờ không hợp nhau, lẽ nào cháu muốn trơ mắt nhìn Thẩm Thanh Ngọc kết hôn với Phó Ngọc Hải, bước chân vào nhà họ Phó, sau đó bảo nhà họ Phó đè đầu cưỡi cổ nhà họ Bạc chúng ta?”

Không thể không nói, ông cụ Bạc nói nhiều như vậy, đây mới là suy nghĩ thật sự của ông ta.

Tại sao muốn anh với Thẩm Thanh Ngọc thành vợ thành chồng.

Ha, đúng là nực cười.

Bạc Minh Thành nhếch khóe miệng: “Thẩm Thanh Ngọc không muốn quay lại với con.”

“Sao cháu biết nó không muốn?

Một gậy cũng nhịn không thốt ra ba câu như cháu, cháu từng nói với Thẩm Thanh Ngọc là cháu thích nó chưa?”

Ông cụ Bạc tức đến nỗi mặt mày tái nhớt, ông ta không ngờ người không đáng tin lúc này lại là Bạc Minh Thành.

Mặc kệ thế nào, chuyện đã đến nước này, ông ta tuyệt đối không để Bạc Minh Thành chùn chân.

Ông cụ Bạc nén cảm xúc lại, thay đổi thái độ: “Minh Thành à, vừa rồi ông nội kích động.

Nhưng cháu nghĩ nghĩ những lời ta nói mà xem, lẽ nào ta nói sai sao?
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 412


Chương 412

Thẩm Thanh Ngọc thích cháu như vậy, ông nội dám đánh cược, đời này cháu sẽ không gặp được người phụ nữ nào thích cháu như Thẩm Thanh Ngọc đâu.

Con bé có tiền có gia thế, lại xinh đẹp, tính cách cũng không có gì để chê, bây giờ ở Lâm Thanh có con gái nhà ai được như Thẩm Thanh Ngọc đâu?”

“Ông nội cũng biết tính cháu là vậy, khó tính lại kiêu ngạo.

Nhưng cháu là đàn ông, thích thì phải nói ra, cháu không nói ra thì sao Thẩm Thanh Ngọc biết được chứ?”

“Hơn nữa, cháu với Thẩm Thanh Ngọc vừa ly hôn, thẳng nhóc nhà họ Phó đã gióng trống khua chiêng theo đuổi ‘Thẩm Thanh Ngọc, cháu cảm thấy thằng Phó Ngọc Hải đó thích Thẩm Thanh Ngọc được bao nhiêu?

Lễế nào cháu không sợ Thẩm Thanh Ngọc bị Phó Ngọc Hải lừa sao?

€ó đôi khi phụ nữ thích lời ngon tiếng ngọt, Thẩm Thanh Ngọc có thích cháu cỡ nào đi nữa, nhưng Phó Ngọc Hải vồn vã bỏ ra nhiều thì cũng không phải vô ích đâu.”

Bạc Minh Thành vẫn không lên tiếng, ông cụ Bạc cũng biết lòng phản nghịch của đứa cháu trai này rất mạnh, huống hồ trước nay Bạc Minh Thành luôn có quan điểm của riêng mình.

Ông ta không dám nói nhiều nữa, chỉ thở dài: “Được rồi, không còn sớm nữa, cháu về suy nghĩ kỹ đi.”

Nghe thấy lời này của ông ta, Bạc Minh Thành ngẩng đầu nhìn ông cụ Bạc, mặt không cảm xúc đáp một tiếng, sau đó dứt khoát nhấc chân xoay người rời đi.

Ông cụ Bạc nhìn theo bóng lưng anh, tức giận đập vào.

giường: “Con cháu bất tài” ¡ Ông ta đã trải săn đường cho anh rồi, bây giờ Bạc Minh Thành nói không muốn tái hôn với Thẩm Thanh Ngọc, anh tưởng đây là trò chơi gia đình của trẻ con sao?

Cửa thang máy ting một tiếng rồi trượt mở, Bạc Minh Thành nhấc chân bước ra ngoài.

Bệnh viện hơn chín giờ vô cùng yên tĩnh, Bạc Minh Thành quay về xe, cúi đầu châm thuốc.

Anh nhớ đến Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải trong bức ảnh anh vừa nhìn thấy, không biết hai người đang nói gì mà Thẩm Thanh Ngọc cong môi cười, Phó Ngọc Hải ở bên cạnh cô, hơi cúi đầu, khoảng cách giữa hai người không xa không gần, không đến mức là mập mờ nhưng trông thấy khiến trái tim người ta như có dằm.

Khó chịu.

Đột nhiên, phía xa có một chiếc xe lái vào bãi đỗ xe, ánh đèn chiếu tới, Bạc Minh Thành nheo mắt lại, hoàn hồn. Anh bóp tắt thuốc, đưa tay khởi động xe.

Xe từ từ lái ra khỏi bệnh viện, nửa tiếng sau, chiếc xe màu đen dừng dưới tòa nhà căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc.

Bạc Minh Thành đang định xuống xe thì nhìn thấy một chiếc Porsche Cayenne quen thuộc phía trước, cửa sổ xe mở một nửa, người ngồi bên trong giống hệ Phó Ngọc Hải.

Bạc Minh Thành cứng người, mặt mày sa sầm như nước lạnh.

Chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tình cũ lại cháy đã được vài ngày, cho dù bên ngoài hay trong giới thì đều lan truyền rất nhanh.

Hai ngày nay Thẩm Thanh Ngọc bận, mãi không có thời gian để chào hỏï’ Trần Nguyên Thảo. Hôm nay là thứ sáu, vừa khéo cô có thời gian, Thẩm Thanh Ngọc bảo Phó Ngọc Lam mời người đến.

Tất nhiên đây là chuyện cá nhân, Thẩm Thanh Ngọc không muốn giải quyết chuyện cá nhân của mình trong công ty.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 413


Chương 413

Phó Ngọc Lam cũng theo cô được một khoảng thời gian rồi, đã hiểu rất rõ ý của Thẩm Thanh Ngọc nói hôm đó.

‘Thế nên Phó Ngọc Lam dứt khoát học theo, lấy gậy ông đập lưng ông, trực tiếp cho người “mời’ Trần Nguyên Thảo đến nhốt trong khách sạn.

‘Thẩm Thanh Ngọc thong thả ăn xong miếng bít tết cuối cùng, cầm khăn ướt bên cạnh lên lau tay rồi lại rút khăn giấy lau vết dâu tên môi. Làm xong rất cả những chuyện này cô mới đứng lên thanh toán rồi rời đi.

Mười phút sau, xe dừng trước cổng khách sạn.

Thẩm Thanh Ngọc dứt khoát ném chìa khóa xe cho người lái xe đến bãi đỗ, mang giày cao gót đi vào trong khách sạn.

Phó Ngọc Lam đã đợi cô ở khách sạn từ sớm, Thẩm Thanh Ngọc vừa ra khỏi thang máy, Phó Ngọc Lam đứng đợi ở cửa phòng đi tới: “Chị Thẩm, cô Trần đã ở bên trong rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc cong môi cười: “Vất vả rồi.”

“Việc nên làm thôi ạ.”

Phó Ngọc Lam nói xong, sau đó lấy thẻ phòng ra quẹt cửa phòng.

‘Thẩm Thanh Ngọc vừa đi vào đã thấy Trần Nguyên Thảo đang năm trên giường, vẫn chưa tỉnh lại.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc gặp Trần Nguyên Thảo, so với người trong ảnh tài liệu buổi tối mấy hôm trước Dung Lam Lê đưa cho cô xem thì trong hiện thực, khuôn mặt Trần Nguyên Thảo đã động qua dao kéo.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc không quan tâm đến những điều này, cô quét mắt nhìn cách bày biện trong phòng, đi tới bên sô pha đặt túi xách trong tay mình xuống, sau đó mới cầm đĩa trái cây trên bàn trà lên, đặt trái cây trong đĩa lên bàn rồi cầm đĩa đi vào nhà vệ sinh.

Phó Ngọc Lam nhìn hành động của Thẩm Thanh Ngọc, có hơi khó hiểu, nhưng lúc cô ấy nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc bưng đĩa trái cây đựng đầy nước ra thì cô ấy lập tức hiểu ngay.

Quả nhiên, một giây sau, Thẩm Thanh Ngọc dứt khoát hắt nước trong đĩa trái cây lên mặt Trần Nguyên Thảo nằm trên giường.

Lúc Trần Nguyên Thảo bị ‘mời’ quay lại đã được đút một chút thuốc an thần, hơn bốn giờ chiều, người của Phó Ngọc: Lam đưa Trần Nguyên Thảo đến căn phòng này.

Trần Nguyên Thảo ngủ hơn ba tiếng đồng hồ, ngủ rất say, mặt đột nhiên lạnh lẽo, cô ta lập tức giật mình tỉnh lại, hét lên một tiếng rồi đưa tay lau mặt, phát hiện chỉ là nước mà thôi, Trân Nguyên Thảo không khỏi mắng một câu: “Ai đấy, đang yên đang lành sao lại hắt…”

“Cô Trần, chào cô, tôi là Thẩm Thanh Ngọc.”

Lúc nghe thấy ba chữ “Thẩm Thanh Ngọc, vẻ mặt Trần Nguyên Thảo khựng lại.

Cô ta không quan tâm đến nước lạnh trên mặt và trên người mình nữa, vội ngồi dậy, vì ngồi dậy nên nước lạnh thấm vào chảy dọc theo gò má.

Trần Nguyên Thảo đưa tay lau đi, cô ta nhìn Thẩm Thanh Ngọc trước mặt, không hiểu sao lại chột dạ: “Tôi… hình như: tôi không quen cô” 1 “Vậy sao?”

‘Thẩm Thanh Ngọc cười một tiếng, đưa tay ném nhật ký giao dịch Phó Ngọc Lam đã điều tra được và bức ảnh người phụ nữ đã lừa cô tối hôm đó đến trước mặt Trần Nguyên Thảo: “Cô Trần chắc chắn là cô thật sự không quen tôi sao?”

Trần Nguyên Thảo chỉ nhìn những thứ Thẩm Thanh Ngọc ném đến trước mặt cô ta thôi mà sắc mặt lập tức trắng bệch, cô ta biết Thẩm Thanh Ngọc đã biết những chuyện cô ta làm: “Cô Thẩm, cô… cô muốn làm gì?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 414


Chương 414

Thanh Ngọc nghe thấy Trần Nguyên Thảo hỏi câu này thì không khỏi bật cười: “Chẳng phải câu này nên là tôi hỏi cô Trần mới đúng sao?

Tôi nghĩ tôi với cô Trần vốn không thù cũng chẳng oán, hình như chúng ta cũng chưa từng tiếp xúc gì.

Trước đây tôi thậm chí còn không biết cô Trần nữa là.

Vậy tại sao cô muốn tìm người bỏ thuốc tôi?”

Lúc nói những lời này, trên mặt Thẩm Thanh Ngọc luôn nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng Trần Nguyên Thảo nghe thấy thì trong lòng lại lạnh toát. Cô ta hoảng hốt nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong khách sạn, trong lòng hơi nhẹ nhõm, cũng lý trí hơn: “Chính cô Thẩm cũng nói rồi, cô không quen tôi, tôi cũng không quen cô, sao tôi có thể vô duyên vô cớ bỏ thuốc cô được chứ?”

Cô ta ném lại vấn đề cho Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc nghe xong, chậc một tiếng rồi bật cười: “Xem ra cô Trần không định thừa nhận rồi.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, ngừng lại chốc lát rồi nói tiếp: “Nhưng mà cũng chẳng sao, tôi không đến để hỏi cô Trần câu trả lời.

Con người tôi ấy à, trước giờ đều nước sông không phạm nước giếng, nếu người ta động vào tôi thì tôi phải trả lại.”

“Cô Trần đã nhọc lòng bày ra một ván lớn thế này để tôi nhảy vào, nhưng tâm tư tôi lại chẳng tinh tế được như cô Trần, thế nên chỉ có thể ngang nhiên mà đến thôi.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nghe câu này của Thẩm Thanh Ngọc, không hiểu sao Trần Nguyên Thảo cảm thấy sợ hãi: “Cô Thẩm, giết người là phạm pháp.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ta, mỉm cười nói: “Tôi biết mà.”

Nghe câu này Tô Yên càng sợ hơn: “Cô Thẩm, cô vừa đẹp lại vừa nhiều tiền, gia thế cũng tốt, Phó Ngọc Hải và cả cậu Phó đều thích cô như vậy, cô không cần vì chuyện này mà hi sinh bản thân mình” _¡ “Thế nên, cô bỏ thuốc tôi là vì Phó Ngọc Hải?”

€ó lẽ không ngờ Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên đi đến gần, Trần Nguyên Thảo sửng sốt: “Tôi… tôi… tôi xin lỗi cô Thẩm!

Tôi… tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến, tôi thích cậu Phó nhiều năm như vậy nhưng anh ấy luôn không thích tôi, luôn từ chối tôi.

Hơn nửa năm nay, tôi đi đến đâu cũng nghe người ta nói anh ấy đang theo đuổi cô, tháng trước tôi có tìm anh ấy, nói tôi không làm cô Phó cũng chẳng sao, chỉ cần anh ấy ở bên tôi một thời gian là được rồi, nhưng anh ấy từ chối tôi! Anh ấy nói cô không thích người đàn ông lăng nhăng!”

Trần Nguyên Thảo nhớ đến những chuyện này, vẻ mặt bỗng trở nên dữ tợn: “Lúc anh ấy nhắc đến cô, vẻ mặt rất dịu dàng! Tôi chưa từng thấy anh ấy đối xử với người phụ nữ khác như vậy bao giờ, tôi biết chắc chắn anh ấy thích cô!”

“Tôi thừa nhận cô rất đẹp, nhưng rõ ràng cô đã có Bạc Minh Thành rồi, tại sao cô còn cướp Phó Ngọc Hải với tôi chứ?

Tôi bỏ thuốc cho các người, chẳng phải là cho các người cơ hội để quay về với nhau sao?

Tôi cũng không phải đang làm chuyện xấu mà!”

Trần Nguyên Thảo càng nói, vẻ mặt càng thêm dữ tợn.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ta, đợi cô ta nói xong cô mới nhướng mày, hỏi: “Thế nên cô Trần đang giúp tôi à.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nở nụ cười,
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 415


Chương 415

“Vậy mà tôi lại không biết đấy.” Trần Nguyên Thảo nhìn Thẩm Thanh Ngọc, cô ta như hoàn hồn, vẻ dữ tợn trên mặt dần nhạt đi, đáy mắt nhìn Thẩm Thanh Ngọc lại thêm đôi phần hoảng sợ: “Cô Thẩm, tôi…tôi thật sự không cố ý đâu. Tôi chỉ quá ganh tị với cô thôi, quá ganh tị mà thôi! Cô tha thứ cho tôi đi! Dù sao cô thích cậu Bạc, cậu Bạc cũng thích cô, hai người mượn cơ hội này để quay về bên nhau không tốt sao?

Mặc dù tôi làm chuyện xấu, nhưng cũng không phải làm sai mà: Thẩm Thanh Ngọc cũng không kiên nhãn nữa: “Xin lỗi cô Trần, cô chẳng những làm chuyện xấu mà còn làm sai nữa”

“Cô cũng đừng sợ quá, tôi là một công dân tốt tuân thủ pháp luật, cái chuyện giết người này tôi sẽ không làm đâu.

Nhưng ăn miếng thì trả miếng, đây là phong cách của tôi.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nói xong thì xòe tay về phía Phó Ngọc Lam ở một bên: “Thư ký Phó, đưa cho tôi.”

Phó Ngọc Lam ở bên cạnh đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nghe thấy câu này của Thẩm Thanh Ngọc, cô ấy vội lấy một chai thuốc nhỏ trong túi xách ra, sau đso đổ viên thuốc bên trong ra lòng bàn tay của Thẩm Thanh Ngọc.

“Thấy quen không, cô Trần?”

Thẩm Thanh Ngọc cầm lấy, sau đó xòe tay ra, đưa hai viên thuốc trong lòng bàn tay đến trước mặt Trần Nguyên Thảo.

Trần Nguyên Thảo nhìn viên thuốc quen thuộc, cô ta chỉ nhìn thoáng qua thôi đã biết là gì: “Cô Thẩm, đây… đây là thuốc cấm…”

“Tôi biết mà.”

‘Thẩm Thanh Ngọc cười: “Nhưng chẳng phải cô Trần đưa cho tôi thứ này sao?”

Vẻ mặt Trần Nguyên Thảo cứng lại, cô ta hiểu ý của Thẩm Thanh Ngọc.

Tối nay cô ta dám báo cảnh sát thì Thẩm Thanh Ngọc cũng dám báo cảnh sát. Thuốc tìm được ở chỗ cô ta, thứ Thẩm ‘Thanh Ngọc có là cái cớ và lý do để thoát thân, nhưng cô ta thì không dễ giải thích.

Cá chết lưới rách.

Vấn đề là con cá của cô ta chết rồi, còn tấm lưới của Thẩm Thanh Ngọc có lẽ cũng chỉ rách một chút mà thôi.

Trần Nguyên Thảo không phải kẻ ngốc, trong đầu cô ta suy đi tính lại, nhanh chóng biết sẽ lựa chọn thế nào.

Thẩm Thanh Ngọc đã dùng cách này để tính sổ với cô ta, Trần Nguyên Thảo cảm thấy không lõ, ít nhất uống rồi, qua đêm nay thôi là ổn.

“Cô Thẩm, có phải tôi uống thuốc này rồi cô sẽ bỏ qua cho tôi, sau này không truy cứu chuyện này nữa?”

‘Thẩm Thanh Ngọc ‘hừ một tiếng: “Xem ra cô Trần là một người thông minh.”

Nói xong, cô lại đưa thuốc trong tay đến gần trước mặt Trần Nguyên Thảo: “Này, cô Trần thông minh như vậy, chắc là không cần tôi sai người ra tay đâu nhỉ?”

Trần Nguyên Thảo vừa khóc xong, mặt vẫn còn nước mắt, lớp phấn son trên mặt vô cùng nhem nhuốc.

Cô ta cúi đầu, nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay Thẩm ‘Thanh Ngọc, cắn răng rồi đưa tay ra cầm lấy một viên, trực tiếp ném vào miệng mình: “Hi vọng cô Thẩm nói lời giữ lời.”

“Tất nhiên rồi, nhưng còn một viên nữa này cô Trần.”

Trần Nguyên Thảo vừa nuốt viên thuốc xuống thì nghe câu này của Thẩm Thanh Ngọc, cô ta sợ hãi ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Cô Thẩm, tôi chỉ cho cô uống một viên…”

“Đúng vậy, nhưng tôi thích trả lại gấp đôi.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 416


Chương 416

Cơ thể Trần Nguyên Thảo cứng đờ, nuốt một viên thuốc này thôi đã cực kỳ khó chịu rồi, uống hai viên thì cô ta hoàn toàn không khống chế được bản thân mất.

Nhưng rõ ràng Thẩm Thanh Ngọc không cho cô ta cơ hội lựa chọn: “Cô Trần, tôi không thích dùng bạo lực lắm đâu”

‘Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, hai người đàn ông canh cửa bước tới vài bước, như thể chỉ cần Thẩm Thanh Ngọc ra lệnh thì họ có thể lập tức xông lên, ném viên thuốc đó vào miệng cô ta vậy.

Trần Nguyên Thảo nhìn hai người đàn ông đó, cô ta biết cho dù mình từ chối thì cũng không được, thế nên chỉ đành run rẩy cầm viên thuốc đó lên, nhắm mắt uống.

Trên tay Thẩm Thanh Ngọc trống không, cô rụt tay lại, hài lòng cười nói: “Cô Trần là một người thẳng thắn, vậy chúc cô Trần có một đêm vui vẻ.”

Trần Nguyên Thảo không lên tiếng, cô ta cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn Trần Nguyên Thảo lần cuối, cười với Phó Ngọc Lam rồi sau đó đi tới sô pha cầm túi xách của mình lên, nhấc chân rời khỏi phòng.

Vừa ra khỏi khách sạn, Thẩm Thanh Ngọc nhận được điện thoại của Trần Ánh Nguyệt.

Thù đã báo rồi, tâm trạng Thẩm Thanh Ngọc rất tốt: “Ừm hửm?”

“Tiểu Ngũ, tan làm chưa?

Tớ đang ở chỗ Đàm Anh Phương, cậu muốn sang đây quẩy chung không?”

‘Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày: “Được thôi, đợi tớ.”

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc lấy xe, lái thẳng đến quán bar của Đàm Anh Phương.

Trần Nguyên Thảo vốn cho rằng Thẩm Thanh Ngọc đi rồi thì người khác cũng sẽ đi theo.

Cô ta vẫn chưa nuốt thuốc xuống, chỉ ngậm trong miệng, nếu còn không nhổ ra thì cô ta không nhịn được mà nuốt xuống mất.

Trần Nguyên Thảo đợi vài phút, sắp không đợi được nữa, cô †a đứng lên muốn đến nhà vệ sinh nhả thuốc đã tan trong miệng ra. Thế nhưng cô ta vừa đứng lên thì bị Phó Ngọc Lam ngăn lại: “Cô Trần muốn làm gì?”

Trần Nguyên Thảo không dám lên tiếng, đưa tay chỉ về phía nhà vệ sinh.

Phó Ngọc Lam lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô Trần, tôi khuyên cô đừng nên giở trò gì, lần này chị Thẩm chỉ bắt cô uống hai viên thuốc, nhưng nếu cô muốn giở trò, thật sự chọc giận chị Thẩm thì không chỉ đơn giản là hai viên thuốc thôi đâu.”

“Cô Trần vẫn muốn vào giới giải trí đúng không?

Còn cả em trai của cô Trần nữa, năm nay vừa vào giới làm thực tập sinh nhỉ?

Cô cảm thấy, nếu cô Thẩm lên tiếng thì cô Trần và em trai cô còn có thể lăn lộn trong giới giải trí không?”

Từng câu từng chữ thư ký của Thẩm Thanh Ngọc nói đều như bóp chặt lấy cô ta, Trần Nguyên Thảo biến sắc, tầm mắt lại liếc nhìn hai người đàn ông canh ở cửa, cô ta ý thức được Thẩm Thanh Ngọc sớm đã đoán ra cô ta sẽ không ngoan ngoãn phối hợp.

Nghĩ đến những lời thư ký Thẩm Thanh Ngọc vừa nói, Trần Nguyên Thảo cũng không dám giở trò gì nữa, vội nuốt thuốc ngậm trong miệng xuống.

Phó Ngọc Lam thấy cô ta đã nuốt xuống thì đi sang bên cạnh cầm một chai nước suối lên, vặn mở nắp rồi đưa đến trước mặt cô ta: “Thuốc không dễ uống chút nào nhỉ, cô Trần uống nước cho dịu lại đi”

Nói như có vẻ rất quan tâm nhưng rõ ràng ý của đối phương là sợ lát nữa cô ta nhả ra, uống nước thì hòa tan vào nước, cô ta không thể nào nhổ ra được nữa.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 417


Chương 417

Trần Nguyên Thảo nhận lấy nước suối, ngửa đầu một ngụm uống hết: “Được rồi chứ?”

Cô ta dứt khoát uống hết chai nước suối, sau khi uống hết còn dốc ngược chai nước cho Phó Ngọc Lam xem như thể đang thị uy.

“Cảm ơn cô Trần đã phối hợp, chị Thẩm nói, để báo đáp ‘ý tốt’ của cô với chị ấy, chị ấy cũng đã liên lạc với các bạn trai cũ của cô giúp cô rồi, chúc cô Trần tối nay có một đêm vui vẻ”

Phó Ngọc Lam nói xong, sau đó dẫn hai người đàn ông rời khỏi khách sạn.

Sau khi Phó Ngọc Lam dẫn hai người đàn ông ra khỏi phòng thì lại nói những lời Thẩm Thanh Ngọc đã dặn: “Lát nữa hai người đợi ở bên ngoài này, đợi bạn trai của cô Trần đến thì hai người hãng đi. Nhớ kỹ, tối nay không được để cô Trần rời khỏi căn phòng này, biết chưa?”

Nhiệm vụ này không khó, hai người đàn ông cảm thấy một nghìn tệ tối nay dễ kiếm quá, vội gật đầu: “Chúng tôi biết rồi, cô Phó.”

Phó Ngọc Lam gật đùa, nhấc chân đi vào thang máy.

Chị Thẩm đoán không sai chút nào, Trần Nguyên Thảo thật sự muốn giở trò.

Nhưng cô ta cũng không xem lại mình là ai, có thể chơi lại cô chị Thẩm chắc.

Phó Ngọc Lam nhớ đến những lời Thẩm Thanh Ngọc đã dặn dò trước đó, không ngờ cô đoán trúng hết.

Lại thêm một ngày Phó Ngọc Lam nể Thẩm Thanh Ngọc.

Trần Nguyên Thảo nghe thấy lời Phó Ngọc Lam nói, cô ta sững sờ tại chỗ.

Vừa rồi thư ký của Thẩm Thanh Ngọc nói gì?

‘Thẩm Thanh Ngọc đã liên lạc với bạn trai cũ của cô ta, à không phải bạn trai cũ, là các bạn trai cũ, trọng tâm là “các”.

Cả người Trần Nguyên Thảo đều cứng đờ, cô ta chưa từng nghĩ Thẩm Thanh Ngọc lại là một nhân vật không dễ dây vào như vậy.

Có lẽ những người bạn trai cũ đó đều không phải điểm quan trọng.

Nghĩ đến những điều này, Trần Nguyên Thảo hơi hối hận khi đã dây vào Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng cô ta hối hận cũng chẳng ích gì, cô ta đã có thể cảm nhận được thuốc đang dần phát huy tác dụng trong cơ thể cô ta.

Hai viên thuốc…

Thẩm Thanh Ngọc là kẻ điên! Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thẩm Thanh Ngọc vừa vào ‘Mây’ thì nhìn thấy Trân Ánh Nguyệt ở phía xa đang vẫy tay với cô.

Thẩm Thanh Ngọc mỉm cười, nhấc chân đi tới đó.

Hôm nay là thứ sáu, b: nay có rất nhiều người công việc cả một tuần nên tối ến ‘Mây thư giãn.

Thẩm Thanh Ngọc mặc áo sơ mi tay dài màu trắng bằng voan, bên dưới là váy xòe trông hơi chuyên nghiệp, không hợp với những người xung quanh.

Nhưng khuôn mặt xinh đẹp của cô lại hoàn toàn thoát khỏi bộ quần áo bảo thủ mà lại chẳng chút đặc biệt đó, trở thành tâm điểm.

“Chào cô, có thể mời cô một ly không?”

Còn chưa tới chỗ Trần Ánh Nguyệt thì đã có nam giới đến tán tỉnh rồi.

Thẩm Thanh Ngọc liếc nhìn đối phương, áo sơ mi quần tây, ăn mặc khá nghiêm túc, chỉ có điều ánh mắt đối phương quá phóng đấng, nhìn thấy khiến Thẩm Thanh Ngọc vô cùng khó chịu.

Cô cười rồi dứt khoát đưa tay chặn ly rượu lại: “Xin lỗi, bạn tôi đang đợi tôi.”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 418


Chương 418

Vừa dứt lời, Trần Ánh Nguyệt đã đi tới, kéo Thẩm Thanh Ngọc: “Chậc, quả nhiên là người trời sinh đã xinh đẹp, cho.

dù có khoác bao tải thì vẫn đẹp.”

Nghe ra ý chế nhạo trong lời nói của Trần Ánh Nguyệt, Thẩm Thanh Ngọc không khỏi ‘chậc’ một tiếng: “Hết cách rồi, đẹp mà, quả thực là có vốn liếng để tùy hứng mà”

Trần Ánh Nguyệt ‘hừ một tiếng: “Tùy hứng thì nên tùy hứng đến cùng, phàm phu tục tử không phải điều để cậu bận tâm lo nghĩ, biết chưa hả cô Thẩm?”

Trần Ánh Nguyệt vừa nói vừa đưa một ly đồ uống sặc sỡ sắc màu trông rất đẹp cho Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc không nhận: “Tớ không uống rượu.”

Đi xã giao phải uống rượu rồi, hôm nay tan làm, thời gian riêng tư thoải mái, Thẩm Thanh Ngọc hoàn toàn không muốn động tới rượu.

“Rượu trái cây, không say đâu. Đàm Anh Phương mới pha, uống ngon lắm, cậu thử đi!”

Nghe Trần Ánh Nguyệt nói câu này, Thẩm Thanh Ngọc lại nhìn ly rượu đó, đúng là rất đẹp.

Trần Ánh Nguyệt dứt khoát đặt ly rượu bên môi cô, lần này Thẩm Thanh Ngọc không từ chối mà nhấp một ngụm.

“Thế nào?”

Trần Ánh Nguyệt đắc ý nhướng mày.

“Khá lắm.”

Vị rượu rất đậm, nhưng có hương chanh thoang thoảng, không chua, uống vào rất sảng khoái, cổ họng vô cùng dễ chịu.

“Cái khác tớ không giỏi, nhưng mà rượu này tớ nói ngon thì tất nhiên là không thể sai được rồi!”

Lúc này, Đàm Anh Phương đi tới, nghe thấy Trần Ánh Nguyệt hỏi: “Cái gì sai?”

Thẩm Thanh Ngọc ngồi xuống, nhìn Đàm Anh Phương, cầm rượu giải thích: “Cậu ấy nói rượu trái cây cậu vừa pha chế ngon lắm, bảo tớ thử”

Trần Ánh Nguyệt ở bên cạnh vội bổ sung: “Thủy Trung Nguyệt cậu vừa pha chế ấy, tên hay mà mùi vị cũng ngon nữa”

Đàm Anh Phương nhìn ly rượu trong tay Thẩm Thanh Ngọc: “Cậu chắc là cậu đưa cho Tiểu Ngũ Thủy Trung Nguyệt chứ?”

Trần Ánh Nguyệt sững người, lúc này mới nhận ra mình lấy nhầm, vẻ mặt cô ấy cứng nhắc: “Ôi trời ơi, tớ cầm “thiên đường nhân gian rồi!”

Trong quán bar đông người, nhạc cũng rất lớn, Thẩm Thanh Ngọc ngồi trên ghế, không nghe rõ hai người họ nói gì.

Chỉ thấy vẻ mặt Trân Ánh Nguyệt nhìn mình có gì đó sai sai, cô uống hết chút rượu còn lại: “Trần Ánh Nguyệt, cậu làm chuyện xấu gì à?”

“Đâu có, chẳng làm chuyện gì xấu cả.”

Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy ly rượu trái cây đó rất ngon, tối nay cô ăn món Tây, không uống nước, vừa rồi lại nói linh tinh với Trần Nguyên Thảo nên lúc này mới khát. Thấy trên bàn còn hai ly, cô vươn tay cầm một ly, ngửa đầu dứt khoát uống hết một nửa.

Trần Ánh Nguyệt nhìn Thẩm Thanh Ngọc, chột dạ không dám lên tiếng.

Thẩm Thanh Ngọc giải được cơn khát, liếc nhìn cô ấy: Ánh Nguyệt?”

“Sao… sao vậy?”

Trần Ánh Nguyệt biết tửu lượng của Thẩm Thanh Ngọc, chỉ một ly thì không đến mức khiên Thẩm Thanh Ngọc say, hai ly thì không biết. Dù sau thì ly thiên đường nhân gian đó, uống xong sẽ thật sự là thiên đường nhân gian…

Thẩm Thanh Ngọc quen Trần Ánh Nguyệt nhiều năm như vậy, từ ánh mắt của cô ấy thôi là cô đã có thể nhận ra cô ấy có đang chột dạ hay không, có phải đã làm chuyện thẹn với lòng hay không.

Nghẹn lời, Trần Ánh Nguyệt không làm gì thẹn với lòng hay chột dạ à.

Thẩm Thanh Ngọc ‘hừ một tiếng: “Nói chuyện thì vuốt thẳng đầu lưỡi của cậu đi rồi hãng nói! Tranh thủ bây giờ †âm trạng tớ tốt, cậu thẳng thắn thì được khoan hồng”

Trần Ánh Nguyệt cố gắng chuyển đề tài: “Hôm nay có chuyện gì vui à Tiểu Ngũ, nói ra cho tớ vui chung với?”
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 419


Chương 419

“Cũng không có gì, trị được một người thôi.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nói xong, như cười như không nhìn cô ấy: “Cậu thật sự không nói thật à?”

Trần Ánh Nguyệt không chịu nổi ánh mắt này của cô, trông hệt như có thể nhìn thấy tận đáy lòng người ta.

Thẩm Thanh Ngọc cứ thế nhìn cô ấy, Trần Ánh Nguyệt lập tức sợ hãi: “Tớ nói thật, cậu không đánh tớ chứ?”

Thẩm Thanh Ngọc bị chọc tức mà bật cười thật thì có thể tớ sẽ đánh cậu đấy, nói.”

âu không nói Trần Ánh Nguyệt nhìn Đàm Anh Phương: “Tiểu Ngũ, thực ra thì… ly vừa rồi cậu uống không phải Thủy Trung Nguyệt mà là gọi là “Thiên đường nhân giar7.

“À, nhưng cũng ngon mà.”

Thẩm Thanh Ngọc nói xong rồi lại nhấp một ngụm.

Trần Ánh Nguyệt cắn răng: “Thiên đường nhân gian, cái tên nói lên tất cả, Tiểu Ngũ, cậu hiểu không?

Thủy Trung Nguyệt thật sự chẳng có nồng độ gì đâu, ngon mà không say, nhưng ở ‘Mây, Thiên đường nhân gian còn có cái tên khác là ‘Một ly giải nghìn sâư hoặc là ‘Một ly kiếm tình duyên Thẩm Thanh Ngọc vừa uống xong hai ly “Thiên đường nhân gian: “…

“Thế nên ý của cậu là hai ly rượu mà tớ uống có nồng độ tất cao?”

Trần Ánh Nguyệt biết mình làm sai, không dám nói gì, cúi gãm đầu như gà mổ thóc :“Đúng vậy.”

Cô ấy nhìn Thẩm Thanh Ngọc, yếu ớt bổ sung một câu: “Hơn nữa còn là rượu trộn.”

Thẩm Thanh Ngọc giận quá hóa cười: “Trần Ánh Nguyệt, cậu giỏi lắm!”

Thảo nào bây giờ cô thấy hai má nóng ran.

Trần Ánh Nguyệt không dám nhìn ánh mắt đó của Thẩm Thanh Ngọc: “Hay là giờ tớ đưa cậu về nhé Tiểu Ngữ?”

Thẩm Thanh Ngọc vẫn còn ý thức, men rượu vẫn chưa xộc lên, cô lạnh lùng nhìn Trần Ánh Nguyệt: “Vậy cậu còn không gọi tài xế giúp tớ?”

Trần Ánh Nguyệt nghe thấy câu này của cô, sững người rồi hỏi: “Mạnh vậy sao Tiểu Ngũ, đến cả gọi tài xế mà cậu cũng không gọi được luôn?”

Thẩm Thanh Ngọc cười véo má cô ấy: “Bớt nói nhảm đi, tớ thấy hơi nóng, men rượu sắp ngấm rồi.”

Trần Ánh Nguyệt vội lấy điện thoại ra gọi tài xế, gọi xong, cô ấy lại ‘ân cần đưa Thẩm Thanh Ngọc ra khỏi ‘Mây’, đợi tài xế đến.

Nhưng, Bạc Minh Thành còn đến trước cả tài xế.

“Thẩm Thanh Ngọc, chúng ta nói chuyện.”

Trần Ánh Nguyệt cau mày: “Tiểu Ngũ chẳng có gì để nói với anh hết, phiền anh Bạc đừng chắn đường, chúng tôi đang đợi người!”

Trần Ánh Nguyệt như ăn ớt, Bạc Minh Thành khế cau mày nhưng không nói gì, chỉ nhìn Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, khẽ cười nói: “Tôi thấy giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả”

“Chuyện buổi tối bốn năm trước, cô không muốn biết sao?”

Trần Ánh Nguyệt không biết chuyện bưổi tối bốn năm trước: “Buổi tối bốn năm trước gì, Tiểu Ngũ, anh ta đang nói gì vậy?”
 
Back
Top Bottom