Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 360: 360: Muốn Hợp Tác Với Cô


Trong tình huống này, Lâm Mai Phương và Lâm Mai Chi cũng không muốn chạm mặt với Thẩm Thanh Ngọc.

Thật không ngờ rằng đối phương sẽ chủ động tìm tới tận cửa.

Thẩm Thanh Ngọc cười: "Tôi muốn hợp tác với cô Lâm, chúng ta nói chuyện đi.

"
Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, Lâm Mai Chi cũng đi tới: "Chị, đây là ai?"
Thấy Thẩm Thanh Ngọc, phản ứng của Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương giống nhau như đúc, nhưng cô ta phản ứng nhanh hơn so với Lâm Mai Phương, chỉ một giây sau, cô ta đã bình tĩnh trở lại: "Cô Thẩm, đã lâu không gặp.

"
Lâm Mai Chi nhìn Thẩm Thanh Ngọc, nụ cười trên mặt cô ta rất thân thiện, cô ta không hề chột dạ, chỉ nhìn mặt thôi thì không nhìn ra rằng cô ta đã làm chuyện xấu.

"Cô Mai Chi, tôi muốn nói chuyện với cô về sự hợp tác sắp tới.

"
Lâm Mai Phương không thích Thẩm Thanh Ngọc không phải là chuyện ngày một ngày hai, trước đây, lúc ở nhà họ Bạc làm chị em dâu với Thẩm Thanh Ngọc, cô ta không thích Thẩm Thanh Ngọc rồi.

Đừng nói là bây giờ.

Nghe Thẩm Thanh Ngọc nói vậy, Lâm Mai Phương lạnh lùng, trực tiếp mở miệng: "Nói chuyện gì? Chúng tôi và cô Thẩm không có gì để nói, nhà của chúng tôi cũng không chào đón cô!"
"Chị! "
Lâm Mai Chi kéo Lâm Mai Phương một cái, Lâm Mai Phương nhìn Thẩm Thanh Ngọc, cắn răng hừ lạnh một tiếng: "Tùy em!"
Nói xong, cô ta quay người trở về phòng của mình.

Lâm Mai Chi đưa tay vén tóc, cười với Thẩm Thanh Ngọc: "Cô Thẩm đừng để ý, dạo này tâm trạng của chị tôi không tốt lắm.

"
Thẩm Thanh Ngọc cũng không giống như những người đàn ông bị Lâm Mai Chi lừa, cô trực tiếp trả lời một câu: "Tôi cảm thấy tâm trạng của cô cũng không tốt lắm.

"
Vẻ mặt Lâm Mai Chi cứng đờ, cô ta kéo cửa tủ giày, lấy đôi dép lê cho Thẩm Thanh Ngọc: "Cô Thẩm, vào trong rồi nói.

"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua đôi dép trên tay cô ta: "Cô Lâm không ngại nếu tôi không đổi giày chứ? Tôi chỉ cần năm phút, nếu như cô Lâm ngại nói chuyện, chúng ta nói ở cửa chính cũng được.

"
Thẩm Thanh Ngọc vả mặt cô ta mấy lần, dường như Lâm Mai Chi sắp không nhịn được nữa rồi.

Nhưng trước mặt người khác, cô ta sẽ giả bộ, không trở mặt với Thẩm Thanh Ngọc, cho dù có ghen ghét và hận, cô ta cũng sẽ không biểu lộ ra ngoài: "Cô Thẩm làm quá rồi, để tôi bảo cô giúp việc lau sàn là được.

"
Thẩm Thanh Ngọc nghe cô ta nói xong, cô nhấc chân trực tiếp đi vào.

Lâm Mai Chi tỏ ra rất thản nhiên dù cô và Bạc Minh Thành đã công bố ngày tổ chức hôn lễ, cô ta bày khuôn mặt tươi cười đón chào Thẩm Thanh Ngọc, sau khi vào phòng, Lâm Mai Chi lại rót cho cô một chén trà nóng.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc không uống, hơn hai tháng trước, chuyện buổi tối ngày hôm đó đã dạy đủ cho Thẩm Thanh Ngọc biết rồi.

Hôm nay, cô chắc chắn sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác nữa, cũng sẽ không uống linh tinh đồ ở bên ngoài.

Huống chi, đây còn là nhà họ Lâm, còn có Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương ở đây.

Ai biết được hai cô gái này có thể hạ độc cô lúc nào chứ.

Thấy Thẩm Thanh Ngọc không uống trà, Lâm Mai Chi cũng không để ý.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ta, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Chắc là cô Lâm đã nghe chuyện tôi và cậu hai nhà họ Bạc muốn phục hôn rồi chứ? Hôn lễ sẽ cử hành vào ngày mười sáu tháng sau, nghiêm túc tính toán thì cũng chính là sau hai mươi hai ngày nữa.

"
Nghe Thẩm Thanh Ngọc nói vậy, trên mặt Lâm Mai Chi cứng lại, nhưng cũng chỉ là vậy thôi, ngay sau đó cô ta lại bắt đầu phản bác lại: "Chúc mừng cô Thẩm.

"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn Lâm Mai Chi trước mặt, không thể không bội phục cô ta, như vậy mà còn cười được.

Thẩm Thanh Ngọc cười khẽ một tiếng: "Cô hai Lâm đừng hiểu lầm, hôm nay tôi tới đây cũng không phải muốn khiêu khích cô, cũng không phải là muốn cảnh cáo cô.

Tôi muốn hợp tác nên mới tới đây nói chuyện với cô.

"
Dĩ nhiên là Lâm Mai Chi không tin: "Tôi và cô Thẩm có thể hợp tác gì sao?"
"Đương nhiên.

"
Lâm Mai Chi nhìn Thẩm Thanh Ngọc, nụ cười trên mặt cô ta đã tắt: "Cô Thẩm muốn hợp tác cái gì?"
Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc vẫn như vậy, cô cong môi, từ từ nở nụ cười: "Đương nhiên là hợp tác với cô, liên quan đến vị trí mợ hai nhà họ Bạc.

".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 361: 361: Không Thể Nào Bác Yên Tâm


Lúc Thẩm Thanh Ngọc rời khỏi nhà họ Lâm đã là mười hai giờ bốn mươi, ba giờ hai mươi phút chiều cô lên máy bay, nên sau khi rời khỏi nhà họ Lâm, Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp bảo Phó Ngọc Lam đưa cô ra sân bay.

Mà sau khi Thẩm Thanh Ngọc rời đi, Lâm Mai Chi không thể bình tĩnh nổi.

Lâm Mai Phương nghe thấy tiếng đóng cửa, biết là Thẩm Thanh Ngọc đã rời đi, lúc này cô ta mới đi ra khỏi phòng.

Lâm Mai Phương thấy chén trà trên mặt bàn, không khỏi cười lạnh một tiếng: "Em tốt với tình địch của em vậy, còn châm trà cho cô ta nữa.

"
Lâm Mai Chi nhìn thoáng qua Lâm Mai Phương: "Chị, Thẩm Thanh Ngọc vừa mới nói với em một chuyện.

"
Lâm Mai Phương vẫn không thích Thẩm Thanh Ngọc, lúc trước, nếu như không phải vì Thẩm Thanh Ngọc, cô ta cũng sẽ không bị đuổi ra khỏi nhà họ Bạc: "Cô ta có thể nói với em chuyện gì? Em cẩn thận một chút, Thẩm Thanh Ngọc cũng không phải là dạng thiện nam tín nữ, chị đã chịu thiệt vì cô ta như thế nào, em còn chưa rõ sao?"
Lâm Mai Chi lắc đầu, cô ta tiến đến bên tai Lâm Mai Phương, nói chuyện hợp tác vừa nãy với Thẩm Thanh Ngọc cho Lâm Mai Phương nghe.

Lâm Mai Phương nghe xong: "Không thể nào! Sao cô ta lại tốt bụng như vậy!"
Lâm Mai Chi nhếch môi: "Nhưng hình như cô ta không lừa em đâu.

"
Hơn nữa, Thẩm Thanh Ngọc lừa cô ta chuyện như vậy cũng không có ý nghĩa gì, cô còn tự mình đến một chuyến, nếu như chỉ là vì muốn cô ta xấu mặt thì cũng quá nhàm chán rồi.

Cô ta và Thẩm Thanh Ngọc có tiếp xúc với nhau mấy lần, cô ta biết nếu Thẩm Thanh Ngọc muốn hại cô ta, cô sẽ không làm như thế này.

Lâm Mai Phương vẫn không tin: "Không thể nào! Mai Chi, em đừng ngốc như vậy! Lúc trước chuyện của cô ta và Bạc Minh Thành ly hôn bị lộ ra, nhà họ Bạc đã bị người ngoài chê cười.

"
Lâm Mai Chi nhìn Lâm Mai Phương một cái, cũng không nói tiếp.

Thẩm Thanh Ngọc đã sớm dự liệu được suy nghĩ của Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương.

Nhưng cô cảm thấy chuyện tốt như vậy, chắc chắn Lâm Mai Chi sẽ không từ chối được.

Lúc máy bay đáp xuống Nam Thành, trời đã có chút tối rồi.

Thẩm Quốc Vinh cũng cử người đến đón cô từ sớm, Thẩm Thanh Ngọc mới đi ra từ sân bay thì đã thấy lái xe trong nhà.

"Cô chủ.

"
Thẩm Thanh Ngọc cười: "Bác Trương.

"
Bác Trương lái xe cho Thẩm Quốc Vinh hơn hai mươi năm, biết rõ Thẩm Quốc Vinh rất cưng chiều Thẩm Thanh Ngọc.

Nghĩ đến chuyện hôm nay nhà họ Bạc gọi điện thoại tới, bác Trương quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Ngọc, không nhịn được nói: "Cô chủ, hôm nay nhà họ Bạc gọi điện thoại cho ông chủ.

"
Thẩm Thanh Ngọc nghe ông ấy nói như thế, không khỏi nhíu mày: "Bố cháu không tức giận sao?"
Bác Trương nhẹ nhàng gật đầu: "Ông chủ trực tiếp đập nát chiếc di động.

"
Bác Trương muốn nói lại thôi: "Bác nghe nói, hình như nhà họ Bạc đang muốn thương lượng với ông chủ chuyện hôn lễ giữa cháu và cậu hai nhà họ Bạc.

"
Nói đến đây, bác Trương quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Ngọc: "Cô chủ, cháu thật sự muốn phục hôn với cậu hai nhà họ Bạc sao?"
Ha, thấy chưa, ngay lái xe nhà cô cũng không vui khi biết chuyện cô và Bạc Minh Thành phục hôn này.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bác Trương, cười nói: "Không thể nào, bác yên tâm.

"
Nghe được câu đó của cô, nụ cười trên mặt bác Trương tươi thêm vài phần: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, bác lái xe đây, cô chủ.

"

"Vâng, vất vả cho bác rồi.

"
"Cô chủ nói gì vậy, ông chủ để bác đến đây đón cháu là ông chủ đã xem trọng bác đấy!"
Thẩm Thanh Ngọc cười khẽ một tiếng: "Bác Trương thật biết cách làm cháu vui.

"
Bác Trương cũng cười, nhưng thấy Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu xem điện thoại di động, ông ấy biết rõ cô có chuyện bận, nên cũng thức thời không nói gì nữa.

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ tới ông cụ nhà họ Bạc lại nhanh như vậy, ngày hôm qua vừa mới nói chuyện, hôm nay đã gọi điện thoại đến nhà họ Thẩm rồi.

Ha ha.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 362: 362: Coi Như Là Đang Xem Chuyện Cười


Lúc xe dừng lại trước biệt thự nhà họ Thẩm đã là hơn bảy giờ tối.

Trời đã tối hẳn, Thẩm Thanh Ngọc vừa xuống xe, Lương Thanh Hà cũng chạy ra đón: "Tiểu Ngũ, sao đột nhiên con lại trở về?"
Thẩm Thanh Ngọc đi đến bên cạnh bà ấy: "Đương nhiên là con có việc muốn nói với bố mẹ rồi!"
Lương Thanh Hà bị nghẹn cả ngày rồi, hôm nay nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc, bà ấy có chút không nhịn được: "Tiểu Ngũ, mẹ hỏi con, có phải con thực sự có ý định muốn phục hôn với thằng nhóc nhà họ Bạc đó không?"
Ông bà Thẩm rất cưng chiều Thẩm Thanh Ngọc, cho dù Thẩm Thanh Ngọc phạm sai lầm, Thẩm Quốc Vinh vả Lương Thanh Hà cũng không giận Thẩm Thanh Ngọc lâu.

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà trở mặt với Thẩm Thanh Ngọc cũng bởi vì năm đó Thẩm Thanh Ngọc kiên quyết muốn gả vào nhà họ Bạc.

Bốn, năm năm sau đó, trên mặt Lương Thanh Hà lại là sự nghiêm túc và lo lắng giống hệt như năm đó.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Lương Thanh Hà, ngoại trừ việc cảm khái thời gian qua đi, cảnh vật đã thay đổi, cô càng áy náy vì trước đó cô trẻ người non dạ, làm bố mẹ phải buồn lòng.

"Mẹ, mẹ đừng có gấp, lần này con trở về chính là vì muốn nói chuyện này với bố mẹ.

"
Cô cố ý trở về sớm vì cảm thấy có mấy lời nói trong điện thoại sẽ không rõ ràng, trở về nói trực tiếp sẽ ổn hơn.

Lúc này, Thẩm Quốc Vinh cũng đi từ trên lầu xuống, thấy Thẩm Thanh Ngọc, trên mặt ông ấy rất vui, nhưng nghĩ tới nội dung cuộc điện thoại với Bạc Vĩnh Cơ sáng nay, Thẩm Quốc Vinh lại không cười nổi: "Tiểu Ngũ đã về rồi.

"
"Bố.

"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn Thẩm Quốc Vinh một cái, cô muốn giải thích chuyện phục hôn, nhưng không chờ cô nói, Thẩm Quốc Vinh đã ôn hòa nhìn cô, nói: "Không còn sớm nữa, con chưa ăn tối đúng không? Ăn cơm trước đã, có gì chúng ta nói sau.

"
"Đúng, ăn cơm trước đi.

"
Lương Thanh Hà lại nở nụ cười, kéo Thẩm Thanh Ngọc lên lầu.

Đồ ăn trong nhà đã được dì giúp việc làm xong từ sớm, Thẩm Quốc Vinh biết rõ tối nay Thẩm Thanh Ngọc trở về nên đã chuẩn bị hết rồi.

Thẩm Thanh Ngọc đi từ lầu hai xuống, cô liếc mắt đã thấy trên bàn cơm đều là những món cô thích ăn.

Trong lòng cô có vài phần cảm động, rửa sạch tay xong cô đi qua ghế ngồi rồi ngồi xuống.

Người một nhà có một khoảng thời gian không ăn cơm cùng nhau, hai vợ chồng nhìn con gái thân yêu, cũng ném luôn chuyện phục hôn ra sau đầu.

Đã lâu rồi Thẩm Thanh Ngọc chưa ăn no như vậy, vừa ăn xong, dì giúp việc đã bưng một chén canh nhân sâm lên, nói là để bổ sung dinh dưỡng cho cô, cô làm việc mệt mỏi, uống canh nhân sâm rất có lợi cho cơ thể.

Dì giúp việc đã làm ở nhà họ Thẩm nhiều năm, Thẩm Thanh Ngọc không tiện từ chối, đành phải uống.

Thấy cô uống xong, dì giúp việc vui vẻ bưng bát trở về phòng bếp, để lại không gian cho một nhà ba người.

Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà liếc nhau một cái, hai vợ chồng ăn ý không nói chuyện, chờ Thẩm Thanh Ngọc nói chuyện.

Thẩm Thanh Ngọc biết bố mẹ lo lắng và tức giận, cô nhấp một miếng nước trà cho đỡ chán, rồi mở miệng giải thích chuyện phục hôn: "Bố, mẹ, con cũng không muốn phục hôn với Bạc Minh Thành.

Bố mẹ không cần lo lắng chuyện hôn lễ, coi như là bố mẹ đang xem chuyện cười đi.

"
Thẩm Quốc Vinh là người từng trải, tuy Thẩm Thanh Ngọc mới nói hai câu, nhưng ông ấy vẫn hiểu được một chút: "Tiểu Ngũ, có phải con muốn làm gì đó với nhà họ Bạc hay không?"
Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp gật đầu thừa nhận: "Bố, bố đã dạy con, người không phạm ta, ta không phạm người.

Nhà họ Bạc vì muốn con gả qua nhà họ một lần nữa mà đã tốn hết tâm tư, bọn họ thích giở trò sau lưng chúng ta như vậy, con chủ động ra tay trước là được.

"
Đương nhiên, lúc này Thẩm Thanh Ngọc còn định đối đầu trực diện với ông cụ nhà họ Bạc, nhưng cô vẫn chưa biết đối phương còn có ý đồ gì với cô nữa không.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 363: 363: Thẩm Thanh Ngọc Cứng Rắn Như Vậy Đấ


Lúc còn trẻ Thẩm Quốc Vinh cũng không phải là người chịu thua thiệt người khác, hôm nay thấy người ta bắt nạt con gái bảo bối trên đầu ông ấy, nếu như không phải sợ Thẩm Thanh Ngọc khó chịu, ông ấy đã sớm ra tay chèn ép Bạc Minh Thành rồi.
Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc muốn tự mình phản kích, tuy ông ấy vẫn chưa hiểu rõ Thẩm Thanh Ngọc muốn phản kích thế nào, nhưng nếu Thẩm Thanh Ngọc đã nói với bọn họ, vậy ông ấy cũng sẽ không hỏi nhiều hơn.
Dù sao qua nhiều năm như vậy, Thẩm Thanh Ngọc chỉ không hiểu chuyện một lần duy nhất, cũng chính là lần bốn năm trước, cô kiên quyết muốn gả cho Bạc Minh Thành.
Nhưng bây giờ, Thẩm Quốc Vinh đã nhìn ra được Thẩm Thanh Ngọc thật sự đã hiểu chuyện rồi.
Thẩm Thanh Ngọc tự mình về nhà và cam đoan với Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà rằng cô sẽ không phục hôn với Bạc Minh Thành, đây coi như là cô đã cho hai vợ chồng họ uống viên thuốc an thần rồi.
Theo Thẩm Thanh Ngọc nói, ngày hôm sau ông cụ nhà họ Bạc lại gọi điện thoại tới đây, mặc kệ đối phương nói cái gì, Thẩm Quốc Vinh chỉ nói "Được, nghe theo ông hết", thái độ không nặng không nhẹ.

Nhưng so với ngày hôm qua, hôm nay có thể nói thái độ của Thẩm Quốc Vinh đối với ông cụ nhà họ Bạc đã tốt hơn rất nhiều.

Ông cụ nhà họ Bạc cũng cảm thấy thái độ ngày hôm nay của Thẩm Quốc Vinh có sự thay đổi, ông ta đã nghe nói chiều hôm qua Thẩm Thanh Ngọc đã trở về nhà họ Thẩm một chuyến.
Tuy rằng không biết Thẩm Thanh Ngọc thuyết phục Thẩm Quốc Vinh như thế nào, nhưng nhìn ra được, Thẩm Thanh Ngọc đã đả thông tư tưởng cho Thẩm Quốc Vinh một cách rất hiệu quả, ít nhất là hôm nay Thẩm Quốc Vinh đã chấp nhận hôn sự hai nhà rồi.
Ông cụ nhà họ Bạc hết sức hài lòng đối với hành động này của Thẩm Thanh Ngọc, sau khi cúp điện thoại, ông ta nhìn thoáng qua Bách Gia Tính bên cạnh, nở nụ cười hiếm thấy: "Bách Gia Tính, tôi đã nói rồi, Thẩm Thanh Ngọc cứng đầu như vậy đấy.

Chúng ta cho một lối thoát, cô ta sẽ đồng ý ra ngay!"
"Tôi sống đã nhiều năm như vậy, đã nhìn thấu chuyện này từ sớm! Chỉ cần Thẩm Thanh Ngọc còn thích Minh Thành, cô ta sẽ không thể thật sự rời khỏi nhà họ Bạc của chúng ta được một ngày."
Mặc dù bên kia Thẩm Thanh Ngọc tỏ vẻ lãnh đạm, các phương diện hôn lễ cũng đều để cho nhà họ Bạc lo liệu, giống như hôn lễ này là việc không liên quan đến cô vậy.
Nhưng nếu đó là việc không liên quan đến cô, vậy tại sao Thẩm Thanh Ngọc phải vội vàng trở về nói rõ mọi chuyện với Thẩm Quốc Vinh chứ.
Chậc chậc chậc, quả thật là ông ta không hề đoán sai!
Bên nhà họ Thẩm đã ổn hơn rồi, ông cụ nhà họ Bạc càng không thể chờ đợi được nữa.

Tuy rằng ông ta chắc chắc Thẩm Thanh Ngọc thích Bạc Minh Thành, nhưng vì ông ta đã làm những chuyện kia nên vẫn có chút lo lắng.

Để tránh đêm dài lắm mộng, ông ta phải tổ chức hôn lễ lớn một chút, bởi như vậy sẽ làm trở ngại đến danh tiếng, về sau cho dù Thẩm Thanh Ngọc có biết những chuyện kia, cô cũng không dám tùy tiện nhắc lại chuyện ly hôn nữa.
Về chuyện đăng ký kết hôn, ông ta không quan tâm.

Kết thúc buổi lễ rồi, tự nhiên tất cả cũng đã xong, người ngoài cũng chỉ thấy hôn lễ, ai biết được chuyện khác.
Ông cụ nhà họ Bạc suy nghĩ một chút, lại cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại cho Bạc Minh Thành.
Ông ta có thể hiểu được việc Thẩm Thanh Ngọc không tích cực với hôn lễ, song ông ta vẫn không nuốt trôi cục tức này.

Dù sao cô cũng đã đồng ý xuống bậc thềm rồi, cô làm bộ làm tịch cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Bạc Minh Thành cũng là chẳng hề để ý đến hôn lễ này, ông cụ nhà họ Bạc không chấp nhận được.
Bạc Minh Thành vừa định ra ngoài, thấy ông cụ nhà họ Bạc gọi điện, anh ta cau mày, không muốn nhận cho lắm.
Lâm Nam Vũ ở một bên nhìn, cũng không dám mở miệng nhắc nhở.
Qua khoảng bảy tám giây, Bạc Minh Thành mới nhấn nút nghe: "Ông nội ạ?"
"Minh Thành, ngày hôm qua Thẩm Thanh Ngọc mới về Nam Thành, cháu biết chuyện đó không?"
Nghe thấy hai chữ "Thẩm Thanh Ngọc", con mắt sắc bén của Bạc Minh Thành hơi hơi thay đổi một chút: "Cháu không rõ lắm."

Hai ngày nay anh ta bận rộn, tuy rằng ngày hôm đó Thẩm Thanh Ngọc thừa nhận chuyện muốn phục hôn, nhưng thái độ của cô đối với anh ta cũng không có chuyển biến tốt.

Bạc Minh Thành sẽ không đi tìm cô, dù sao anh ta cũng không muốn cãi nhau với cô.
"Ông biết ngay là cháu không biết! Sáng sớm hôm qua ông đã gọi điện thoại cho Thẩm Quốc Vinh, nói về chuyện hôn lễ của cháu với Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Quốc Vinh vốn lòng vòng với ông, nhưng hôm nay, sau khi ông gọi điện, Thẩm Quốc Vinh ở bên kia đã đồng ý rồi, ông ta nói sẽ xem thành ý của nhà họ Bạc chúng ta thế nào, cũng sẽ đến xem hôn lễ mà chúng ta đã chuẩn bị."
"Bố vợ của cháu đã lên tiếng, chẳng lẽ cháu định mặc kệ hôn lễ này sao?".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 364: 364: Đột Nhiên Anh Ta Có Chút Muốn Gặp Thẩm


Đúng là Bạc Minh Thành không muốn để tâm đến hôn lễ này, bởi vì anh ta biết rõ, hôn lễ anfy là hôn lễ mà nhà họ Bạc làm ra cho người ngoài nhìn vào mà thôi.

Anh ta cũng được, Thẩm Thanh Ngọc cũng được, đều là công cụ để ông cụ nhà họ Bạc trao đổi lợi ích.

Nhưng mà anh ta rất thích Thẩm Thanh Ngọc, anh ta rất muốn phục hôn với Thẩm Thanh Ngọc nên mới không nói nhiều.

Nhưng hôm nay, những câu nói của ông cụ Bạc lại làm cho suy nghĩ của Bạc Minh Thành có vài phần thay đổi.

Hôm qua Thẩm Thanh Ngọc muốn thuyết phục Thẩm Quốc Vinh cho cô và anh ta phục hôn nên đã tự mình trở về Nam Thành một chuyến sao?
Anh ta lại nghĩ tới đêm hôm đó, cô vẫn bình thản đối mặt với anh ta như vậy, thái độ thờ ơ như muốn nói rằng cô vốn không muốn phục hôn với anh ta.

Những ngày này Bạc Minh Thành cũng đã bị k*ch th*ch, cũng có lúc xoắn xuýt, đến nỗi anh ta muốn chạy đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc, nói với cô rằng có phải cô không muốn phục hôn không.

Nhưng mà mỗi khi bị k*ch th*ch, anh ta không nhịn được nhìn chiếc điện thoại cũ kỹ mà Thẩm Thanh Ngọc để lại kia, bên trong đều là những tin nhắn cho anh ta biết rằng Thẩm Thanh Ngọc yêu anh ta như thế nào.

Bạc Minh Thành giống như bị rơi vào bên trong một vòng lặp nghi ngờ vô hạn, anh ta không đi ra ngoài, cũng không biết làm thế nào để đi ra.

Nhưng bây giờ, anh ta không cần chạy ra nữa.

Bởi vì Thẩm Thanh Ngọc thật sự muốn phục hôn với anh ta.

Biết được chuyện này, anh ta hưng phấn một cách khó hiểu, ngay cả lúc nói chuyện với ông cụ Bạc, Bạc Minh Thành cũng bình tĩnh hơn: "Cháu biết rồi, cháu sẽ cho người chuẩn bị.

"
Bốn năm trước anh ta và Thẩm Thanh Ngọc kết hôn, hôn lễ vừa tùy tiện vừa đơn giản.

Nhưng bây giờ, nhất định anh ta phải cho cô một hôn lễ trọng đại và khó quên.

Có lẽ như vậy, cô có thể bớt giận một chút.

Nghĩ tới đây, sau khi Bạc Minh Thành cúp điện thoại, anh ta lập tức nhấn nút gọi nội tuyến cho Lâm Nam Vũ.

Hai ngày nay tâm trạng của Bạc Minh Thành không tốt, nói chính xác là mấy tháng này tâm trạng của Bạc Minh Thành vẫn luôn không ổn định, hai ngày nay càng bất thường hơn, Lâm Nam Vũ đã tận lực rút ngắn số lần cậu ta vào văn phòng gặp Bạc Minh Thành.

Không ngờ đối phương lại có thể chủ động gọi nội tuyến gọi cậu ta đi vào.

Đi đến cửa phòng làm việc, Lâm Nam Vũ hơi lo lắng thở một hơi, bình ổn cảm xúc xong, cậu ta mới đưa tay gõ cửa.

Vừa gõ cửa hai lần, trong văn phòng đã truyền đến giọng nói lạnh lùng của Bạc Minh Thành: "Vào đi.

"
Lâm Nam Vũ đẩy cửa đi vào: "Tổng giám đốc Bạc?"
Bạc Minh Thành ngẩng đầu nhìn về phía cậu ta: "Liên hệ với bên tổ chức hôn lễ giúp tôi, tiền không là vấn đề, nhưng nhất định phải đạt hiệu quả cao nhất có thể.

"
Nghe anh ta nói vậy, hiếm khi Lâm Nam Vũ ngơ ngác một chút, nhưng sau đó cậu ta đã kịp phản ứng: "Tổng giám đốc Bạc, chúng ta thuê người tổ chức hôn lễ cho anh và cô Thẩm sao?"
Dường như Bạc Minh Thành cảm thấy bất mãn vì cậu ta ngu ngốc, anh ta hơi nhíu mày một cái: "Vậy cậu nghĩ rằng là ai?"
Lâm Nam Vũ nhìn Bạc Minh Thành, cũng không biết có phải là ảo giác của cậu ta hay không, nhưng cậu ta cảm giác dường như tâm trạng của Bạc Minh Thành đang rất tốt.

Chẳng lẽ lại là vì chuyện phục hôn với cô Thẩm sao?
Nghĩ tới đây, vẻ mặt Lâm Nam Vũ cũng hiện ra sự vui vẻ: "Tổng giám đốc Bạc, anh yên tâm, bây giờ tôi sẽ đi liên hệ với nhà thiết kế ngay, nhất định sẽ khiến hôn lễ của anh và cô Thẩm là hôn lễ long trọng nhất.

"
Bạc Minh Thành dùng giọng mũi "Ừ" một cái, Lâm Nam Vũ biết điều lui ra ngoài.

Trong văn phòng chỉ còn lại một mình Bạc Minh Thành, anh ta nhìn chỗ văn bản và tài liệu, lại cảm thấy chúng đều khó có thể lọt vào trong tầm mắt của anh ta.

Mấy giây sau, tay cầm bút máy trực tiếp bỏ bút máy xuống.

Kéo một ngăn kéo ra, Bạc Minh Thành lấy điện thoại ra, ấn vào tin nhắn cuối cùng: “Tôi muốn gả cho anh ấy.


Sáu chữ ngắn ngủn lại bao hàm tất cả tâm tình của người nhắn tin.

Bạc Minh Thành nhìn nó, chưa bao giờ anh ta thấy cảm xúc của bản thân mãnh liệt như thế.

Đột nhiên anh ta có chút muốn gặp Thẩm Thanh Ngọc.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 365: 365: Bạc Minh Thành Rất Để Ý


Chiều hôm qua Thẩm Thanh Ngọc trở về Nam Thành, sáng sớm hôm nay cô đã bay từ Nam Thành trở về Lâm Thành.

Vừa tới công ty đã mở cuộc họp về hạng mục ở thành Bắc, cuộc họp kéo dài liên tục đến mười hai giờ mười lăm.

Lúc đi ra khỏi phòng họp, Thẩm Thanh Ngọc chỉ cảm thấy đói.

"Cô Thẩm.

"
Phó Ngọc Lam đi tới, nhìn cô muốn nói lại thôi.

Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày, khẽ cười nói: "Làm sao vậy? Em chưa mua cơm trưa hả?"
Phó Ngọc Lam lắc đầu, chỉ về phía sau: "Tổng giám đốc Bạc đến rồi.

"
Lúc nói lời này, thư ký hơi hơi nhíu mày một cái, Thẩm Thanh Ngọc nhìn ra được, Phó Ngọc Lam rất có thành kiến với Bạc Minh Thành.

Thật trùng hợp, cô cũng có thành kiến với Bạc Minh Thành.

Thẩm Thanh Ngọc hơi hơi quay đầu, liếc mắt đã thấy phía sau Phó Ngọc Lam bảy tám mét, Bạc Minh Thành đang đứng ở bên ngoài.

Cậu hai nhà họ Bạc ở Lâm Thành là một nhân vật nổi tiếng, đột nhiên anh ta đến Vạn Tượng, không ít công nhân đều tò mò đánh giá Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua rồi lại thu hồi ánh mắt, cô cầm tài liệu đưa cho Phó Ngọc Lam, sau đó mới nhấc chân đi đến trước mặt Bạc Minh Thành: "Hoan nghênh cậu hai nhà họ Bạc đến chơi, có chuyện gì không?"
Lúc nói câu này, giọng cô mang theo vài phần không đếm xỉa, không khó để đối phương nhận ra cô qua loa và châm chọc thế nào.

Bạc Minh Thành nhìn cô, lần đầu tiên anh ta không có phản bác lại cô, cũng không để ý đến ác ý trong lời nói của Thẩm Thanh Ngọc: "Tôi muốn thương lượng chuyện hôn lễ với cô, cùng đi ăn trưa nhé?"
Thẩm Thanh Ngọc vừa nghe thấy anh ta nói vậy, nụ cười trên mặt cô nhạt đi trong nháy mắt.

Ha, không ngờ Bạc Minh Thành rất để ý đến hôn lễ này.

Đáng lẽ cô định nói "Không", nhưng suy nghĩ một chút, nếu như hôm nay cô từ chối, đến ngày đó, có lẽ "niềm vui bất ngờ" sẽ không còn bất ngờ lắm.

Đôi khi, cố đẩy người ta vào vực sâu mới có thể… lấy đi trái tim của người đó, đẩy người đó đến tận cùng của đau đớn.

Nhưng bây giờ Thẩm Thanh Ngọc không muốn phí quá nhiều tâm tư diễn kịch với anh ta: "Buổi chiều tôi còn có cuộc họp, ăn ở gần đây thôi nhé.

"
"Được.

"
Bạc Minh Thành hiếm khi dễ nói chuyện như vậy, anh ta trực tiếp đồng ý.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, đột nhiên cô nở nụ cười.

Thẩm Thanh Ngọc lớn lên thật sự rất đẹp, Bạc Minh Thành không thể không thừa nhận điều đó.

Đặc biệt lúc cô cười, trong mắt cô đều là ý cười, giống như có vì sao sáng trong đôi mắt đó vậy.

Sau khi ly hôn, có lẽ đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc cười với anh ta.

Bạc Minh Thành nhìn cô, yết hầu hơi lăn một vòng, cuối cùng anh ta vẫn không nói gì.

Anh ta sợ bản thân nói gì đó sẽ khiến cô không vui.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta một lát, cô thu lại nụ cười, đi ở phía trước, trực tiếp đi xuống lầu dưới tìm một vị trí để ngồi.

Lúc này đã hơn một giờ, trong nhà hàng có khá ít người, Thẩm Thanh Ngọc gọi một phần salad cho bản thân, sau đó cô nói: "Hôn lễ thế nào cũng được, mấy người muốn làm thế nào thì làm thế đó.

"
Nghe cô nói vậy, Bạc Minh Thành hơi ngẩng đầu, con mắt màu đen nhìn cô, không có chán ghét, nhìn kỹ thì dường như còn có thêm độ nóng: "Cô có thích phong cách gì không?"
"Chọn cái mà anh thích đi.

"
Thẩm Thanh Ngọc qua loa đáp lời, đột nhiên cô phát hiện, Bạc Minh Thành dịu dàng với cô như vậy, nhưng cô lại không hề rung động một chút nào.

Thật sự là kỳ lạ.

Vì sự dịu dàng đó nên cô mới thích anh ta, nhưng hôm nay, cô lại thờ ơ với sự dịu dàng đó.

Toàn bộ quá trình không đến nỗi không thoải mái, nhưng cũng không thật sự vui vẻ.

Bạc Minh Thành hỏi một câu, Thẩm Thanh Ngọc đáp một câu.

Cô không biểu hiện sự không kiên nhẫn, cũng không tức giận, chỉ trả lời rất qua loa, anh ta có hỏi gì thì cô cũng chỉ có hai đáp án: "Anh thích là được rồi.

", "Cũng được.

".

Bạc Minh Thành cảm thấy dường như cảnh này rất quen thuộc, năm đó, lúc anh và Thẩm Thanh Ngọc kết hôn, Thẩm Thanh Ngọc cũng đã từng hỏi anh ta như vậy.

Còn anh ta thì sao?
Hình như anh ta còn không thèm trả lời, chỉ nói với cô một câu: "Thẩm Thanh Ngọc, cô cho rằng vì sao tôi phải lấy cô?"
Sau đó, cô cũng không hỏi anh ta nữa, rồi tiếp đó, nhà họ Bạc chỉ làm một hôn lễ vô cùng đơn giản.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 366: 366: Nằm Mơ Cũng Có Thể Cười


Bạc Minh Thành không tiếp tục hỏi nữa, dường như anh ta đã hiểu rõ nguyên nhân Thẩm Thanh Ngọc "qua loa" như thế.

Hai người kết thúc chủ đề như vậy, Thẩm Thanh Ngọc cũng không nói gì nữa, trực tiếp ném một câu "Tôi bận rồi", sau đó cô đứng dậy rời đi.

Hôm nay thời tiết khá đẹp, lúc Thẩm Thanh Ngọc đi ra khỏi nhà hàng, cô không khỏi ngừng lại.

Cô quay đầu lại, phát hiện Bạc Minh Thành đang nhìn cô.

Trong tròng mắt đen kia là thứ mà lúc trước cô chưa từng nhìn thấy, đó chính là sự hy vọng xa vời.

Nhưng mà bây giờ, cô đắm chìm dưới ánh mặt trời, lại quay đầu nhìn qua, song cô phát hiện nội tâm của cô không hề gợn sóng.

Thậm chí cô còn cảm thấy, tại sao anh ta lại như vậy?
Sao anh ta lại thích cô được.

Đúng là nực cười mà.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy ba giây, Thẩm Thanh Ngọc chậm rãi thu hồi tầm mắt, cô quay người không chút do dự đi về phía công ty, giống như một năm trước cô và Bạc Minh Thành ly hôn vậy.

Bạc Minh Thành nhìn bóng lưng Thẩm Thanh Ngọc, không biết vì sao anh ta lại có cảm giác rằng Thẩm Thanh Ngọc muốn rời đi mãi mãi.

Trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác đau nhức khiến anh ta trở tay không kịp, anh ta cau mày, nhìn bóng hình xinh đẹp kia đi xa dần dưới ánh mặt trời.

Có lẽ chỉ là ảo giác thôi.

Sau lần gọi điện thoại của ông cụ Bạc, Bạc Minh Thành đã nắm toàn quyền lo liệu chuyện hôn lễ.

Sự nghiêm túc của Bạc Minh Thành đối với hôn lễ khiến Bạc Minh Tâm cũng cảm giác nguy hiểm đang tới gần.

Từ lần trước bị dùng gia pháp, mấy tháng nay Bạc Minh Tâm rất an phận, lần trước cũng vì thấy ông cụ Bạc ngầm đồng ỵ́ nên cô ta mới dám mấy chuyện xấu đấy.

Bây giờ, thấy mỗi ngày Bạc Minh Thành đều đến địa điểm tổ chức hôn lễ một chuyến, còn muốn tự mình viết thiệp mời bằng tay, Bạc Minh Tâm không khỏi có chút nghi ngờ có phải anh trai của cô ta đã biến thành người khác hay không.

Cô ta không dám nói trước mặt Bạc Minh Thành mấy câu đó, đành phải hỏi Tần Minh Tú: "Mẹ, có phải anh hai bị ngốc hay không, anh đối xử tốt với Thẩm Thanh Ngọc như vậy làm gì?"

Tần Minh Tú nhíu mày, bà ấy cũng không lo lắng chuyện này.

Mấy ngày hôm trước bà ấy lại bị ông cụ Bạc hạ lệnh đi gặp Thẩm Thanh Ngọc một lần, Thẩm Thanh Ngọc đối xử với bà ấy không sai một chỗ nào, thái độ cũng không có gì lạ, thậm chí còn có vài phần kính trọng và khiêm tốn hơn hồi Thẩm Thanh Ngọc còn ở nhà họ Bạc.

Nhưng trước khi đi, bà ấy đã nói với Thẩm Thanh Ngọc: "Chuyện trước kia đều đã qua rồi, dì chỉ hy vọng sau này các con vui vẻ hạnh phúc, nắm tay nhau cả đời, bạch đầu giai lão.

" Lúc đó, Thẩm Thanh Ngọc chỉ cười, cũng không nói gì.

Lúc trước, nếu bà ấy nói với Thẩm Thanh Ngọc những câu này, lần nào Thẩm Thanh Ngọc cũng kiên định gật đầu: "Nhất định sẽ vậy, thưa mẹ.

"
Nhưng hôm nay, cô không gọi mẹ nữa, cũng không nói "Nhất định sẽ vậy" nữa rồi.

Bạc Minh Tâm thấy Tần Minh Tú không để ý cô ta, bị mất mặt, cô ta cầm cái gối ôm trên tay rồi ném đi.

Cái gối ôm bị ném trúng dưới chân ông cụ Bạc, Bạc Vĩnh Cơ trừng mắt nhìn Bạc Minh Tâm một cái: "Cháu rất rảnh rỗi đúng không, giúp anh của cháu đi bài trí hôn lễ đi!"

Bạc Minh Tâm chu miệng: "Cháu không thèm đi đâu, cháu…"
Nói được nửa câu, Bạc Minh Tâm thấy vẻ mặt ông cụ Bạc, cô ta biết điều sửa miệng: "Cũng không phải là cháu kết hôn!"
Ngày ngày trôi qua, ngày mà Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc tổ chức lễ phục hôn cũng tới.

Mặc kệ người ngoài nghĩ thế nào, cũng mặc kệ bọn họ thấy được hay không được, mặc kệ họ có chê cười hay không, nhưng hôn lễ của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành vẫn được cử hành.

Lần này, Bạc Minh Thành đã tự giám sát toàn bộ hành trình, tự mình sửa chữa bản thiết kế bối cảnh hôn lễ, toàn bộ người Lâm Thành cũng biết Bạc Minh Thành rất nghiêm túc muốn phục hôn với Thẩm Thanh Ngọc.

Đương nhiên, Thẩm Thanh Ngọc cũng sẽ rất hạnh phúc, đúng không?
Không phải là Thẩm Thanh Ngọc vẫn luôn rất yêu Bạc Minh Thành sao?
Hôm nay cô đã được như ý nguyện rồi, chẳng phải đang nằm mơ cũng phải cười sao?.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 367: 367: Hoàn Toàn Không Nhìn Thấy Một Chút Vui


Tin tức Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành phục hôn vẫn luôn bị lan truyền thật thật giả giả, có người tin, cũng có người không tin.

Nhưng mặc kệ bọn họ tin hay là không tin, Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành vẫn cử hành hôn lễ đúng hạn.

Lúc này, hôn lễ khác xa hoàn toàn so với bốn năm trước Thẩm Thanh Ngọc gả vào nhà họ Bạc.

Đây chính là buổi hôn lễ long trọng xa hoa chưa từng thấy trước đó.

Ngày hôm đó, mặc kệ trong nội tâm các vị khách quý nghĩ như thế nào, nhưng khi đến dự hôn lễ, họ cũng đều nói những lời chúc phúc.

Ông cụ Bạc rất cao hứng, ông ta đi đứng bất tiện nên luôn đứng ở cửa ra vào nói lời cảm ơn với từng vị khách quý.

Những khách quý đến dự hôn lễ đều cảm khái, quả nhiên bây giờ vị trí của Thẩm Thanh Ngọc không giống ngày xưa nữa rồi.

Gia thế nhà họ Thẩm và nhà họ Bạc đều không đơn giản, lúc này họ lại có quan hệ thông gia, có thể nói là một tổ hợp mạnh mẽ, về sau, chỉ sợ là quyền thế của nhà họ Bạc lại đi lên một bước nữa.

Hôm nay, buổi hôn lễ được tổ chức trên danh nghĩa của nhà họ Bạc, vì vậy xem như nhà họ Thẩm là khách.

Nhưng bên nhà họ Thẩm cũng chỉ có Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà đến dự, những thân thích khác đều không đến.

Nhưng ông cụ Bạc không để ý chút nào, ông ta tự mình tiếp chuyện với Thẩm Quốc Vinh hơn mười phút, thật sự là ông ta không che giấu được sự hưng phấn của bản thân.

Sau đó, ông ta mới để người khác tiếp đón Thẩm Quốc Vinh.

Thẩm Thanh Ngọc thì đang ở phòng trang điểm, khuôn mặt cô cũng không rạng rỡ như tưởng tượng.

Bạc Minh Thành cũng ở phòng trang điểm, từ trước đến nay Bạc Minh Thành vốn không thích trang điểm, nhưng buổi tối hôm nay, hiếm khi anh ta lại kiên nhẫn cho thợ trang điểm tạo mẫu tóc cho anh ta.

Châu Du Dân coi như là phù rể, Châu Du Dân cũng muốn thợ trang điểm tạo mẫu giúp anh ta.

Bạc Minh Thành trực tiếp lạnh nhạt nhìn anh ta một cái: "Lúc nào cậu mới có thể sửa cái tật xấu này?"
Châu Du Dân nghe anh ta nói xong thì không vui: "Tôi như vậy thì có được coi là tật xấu đâu? Một buổi hôn lễ trọng đại, có nhiều khách như vậy, có rất nhiều người sang trọng, tôi có thể tùy tiện sao?"
Hôm nay tâm trạng Bạc Minh Thành không tệ, cũng lười so đo với anh ta.

Anh ta khép mắt lại, hơi hơi ngửa về phía sau ghế, để thợ trang điểm trang điểm cho anh ta.

Châu Du Dân hiếm thấy Bạc Minh Thành kiên nhẫn và tốt tính như vậy, anh ta cố ý nói: "Xem ra hôm nay tâm trạng của cậu khá tốt.

"
"Liên quan gì tới cậu?"

Bạc Minh Thành không mở mắt, chỉ lạnh nhạt lên tiếng.

Nhưng dù anh ta chỉ nói vậy, Châu Du Dân vẫn có thể nghe được vài phần vui sướng giấu ở bên trong giọng nói đó.

Châu Du Dân cũng có chút vui vẻ, nghĩ đến những tin đồn mấy ngày hôm trước, nhân lúc tâm trạng Bạc Minh Thành tốt, anh ta vội vàng hỏi: "Tôi nghe nói cậu chính là người lo liệu hôn lễ này, mấy ngày nay cậu vẫn luôn chạy tới đây giám sát, chuyện đó là giả đúng không hả Minh Thành?"
"Tôi thấy cậu mới là giả.

"
Bạc Minh Thành nói như vậy, Châu Du Dân đã biết rõ, những lời đồn đại đều là thật.

Anh ta có chút không dám tin tưởng, hít một hơi: "Câu thật sự rất quan tâm Thẩm Thanh Ngọc, xem ra cậu thật sự thích người ta rồi.

"
Bạc Minh Thành không đáp lại, anh ta cúi đầu, sờ lên cái điện thoại kiểu cũ trong túi quần tây.

Châu Du Dân hiểu rõ Thẩm Thanh Ngọc chiếm vị trí quan trọng thế nào đối với Bạc Minh Thành.

Mười một năm rồi, hiện tại có bao nhiêu người có thể yêu nhau lâu như vậy?
"Nhưng tại sao tôi cảm thấy hình như Thẩm Thanh Ngọc không để ý chuyện này một chút nào nhỉ?"

Châu Du Dân vừa mới dứt lời, mặt anh ta đã bị một lọ phun sương lướt ngang qua.

Anh ta hét lên một tiếng: "Cậu muốn mưu sát tôi à?"
Bạc Minh Thành nhấc mí mắt, lạnh nhạt nhìn anh ta: "Đúng là miệng chó không thể nhả ra ngà voi!"
"Đúng đúng, miệng chó của cậu mới có thể phun ra ngà voi!"
Người ta nói thật mà không cho người ta nói là sao!
Từ khi nhà họ Bạc tuyên bố Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành phục hôn đến bây giờ, anh ta cũng nghe được chuyện nhà họ Bạc một mình đứng ra làm chủ hôn lễ này.

Vừa nãy anh ta có chạm mặt với Thẩm Thanh Ngọc, anh ta đứng ở một bên nhìn, thấy trên mặt Thẩm Thanh Ngọc hoàn toàn không có nửa phần hạnh phúc.

Châu Du Dân vẫn còn có chút chừng mực, biết rõ hôm nay là ngày gì, cho nên anh ta vẫn không nói ra chuyện đó.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 368: 368: Anh Muốn Cưới Em


Tạo hình chú rể làm nhanh hơn của cô dâu nhiều, Bạc Minh Thành làm xong thì ra ngoài đón khách với ông cụ Bạc.

Khách khứa tuy nhìn thấy mặt Bạc Minh Thành vẫn lạnh như băng, nhưng khi quay lại có thể nhìn ra được tâm trạng Bạc Minh Thành hôm nay rất tốt.

Bảy rưỡi tối, hôn lễ bắt đầu như dự kiến.

Bạc Minh Thành là chú rể, đã ra hậu đài từ sớm.

Sau khi MC nói bắt đầu buổi lễ, Bạc Minh Thành được mời lên sân khấu, kế đó MC làm theo quy trình, bắt đầu dẫn cho Bạc Minh Thành kể lại câu chuyện tình yêu của anh ta và Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng mọi người đều biết, cậu hai nhà họ Bạc trước giờ là một người ít nói, MC lúc bắt đầu có hơi lo lắng Bạc Minh Thành sẽ không tiếp lời mình.

Sự thật chứng minh, anh ta nghĩ hơi nhiều.

Tuy rằng câu trả lời của Bạc Minh Thành không được tính là đặc sắc nhưng cũng coi như là đã trả lời.

“Anh Bạc, trước khi đón cô dâu, tôi muốn hỏi anh vài câu, tin rằng những người có mặt ở đây đều tò mò với vấn đề này như tôi.

Ai cũng biết, anh và cô dâu đã kết hôn một lần, lần này hai người tái hôn, rốt cuộc là vì điều gì?”
Chữ “rốt cuộc” này của MC rất thú vị, câu hỏi không tính là quá mức, cũng gợi lên sự tò mò của mọi người có mặt ở đây.

Ánh đèn chiếu lên người Bạc Minh Thành, hôm nay anh ta mặc một bộ vest đen, tóc cũng được tạo hình, gương mặt có lớp trang điểm nhẹ, đường nét trên gương mặt thêm phần nam tính.

Anh ta cầm micro, nhìn bóng người màu trắng ở cuối sân khấu hình chữ T, hé môi nói: “Tôi yêu cô ấy.


Khi Bạc Minh Thành nói ra ba chữ này, giọng nói đều đều thế mà người bên dưới lại nhiệt liệt vỗ tay.

Người bình thường nói yêu rất dễ dàng nhưng được một lần nghe Bạc Minh Thành nói yêu thì đúng là lần đầu nghe thấy.

MC cũng sôi nổi, cầm micro tung hô: “Được, tiếp theo đây, xin mời người anh Bạc yêu nhất – Cô Thẩm Thanh Ngọc!”
Tiếng vỗ tay không ngớt, ánh đèn chầm chậm chiếu vào người cô dâu đang ở cuối sân khấu chữ T cách đó 50m.

Chiếc váy cưới màu trắng di chuyển theo từng bước đi của cô dâu, thật xinh đẹp.

Mọi người đều biết Thẩm Thanh Ngọc xinh đẹp, thế mà vẫn tò mò Thẩm Thanh Ngọc hôm nay trông như thế nào.

Nhưng đầu Thẩm Thanh Ngọc đội khăn trùm đầu trắng, dưới ánh đèn rực rỡ, khó mà nhìn thấy rõ được khuôn mặt dưới lớp khăn đó.

Nhưng người đã gặp qua Thẩm Thanh Ngọc đều biết, gương mặt của Thẩm Thanh Ngọc xinh đẹp biết bao.

Năm ấy, lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc gả cho Bạc Minh Thành, phụ nữ thì chế giễu Thẩm Thanh Ngọc bay lên cành cao làm phượng hoàng, đàn ông lại âm thầm ngưỡng mộ Bạc Minh Thành có phúc.

Bây giờ, lần thứ hai Thẩm Thanh Ngọc gả cho Bạc Minh Thành, mà lần này, cô lại lấy thân phận con gái nhà họ Thẩm để gả.

Nhất thời, khách mời phía dưới cũng không biết là nên ngưỡng mộ Bạc Minh Thành hay là ngưỡng mộ Thẩm Thanh Ngọc thì tốt đây.

Từ khi có ký ức đến nay, Bạc Minh Thành cứ cho rằng hôn nhân là một thứ vô dụng, anh ta chưa bao giờ cảm thấy kết hôn là một chuyện thần thánh, càng không thể hiểu nổi, tại sao lại có người hết lòng hết dạ chuẩn bị cho một buổi hôn lễ, làm cho bản thân mệt chết.

Nhưng bây giờ anh ta đột nhiên hiểu ra rồi.

Trước sau của buổi hôn lễ này, anh ta đã chuẩn bị hết nửa tháng trời, anh ta sửa hết 80% thiết kế từ cách bày trí, ánh đèn, chất liệu, những chuyện lớn nhỏ anh ta đều xem qua hết, chỉ vì để tổ chức một hôn lễ cả đời khó quên cho Thẩm Thanh Ngọc.

Vì đối mặt với tình sâu nghĩa nặng mười một năm của cô, anh ta chỉ có thể làm hết những thứ này để cảm ơn.

Anh ta nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc từng bước tiến đến mình thì bất chợt nhớ đến tin nhắn cuối cùng trong điện thoại: Tôi sắp gả cho anh ấy rồi.

Anh ta cũng đột nhiên nảy sinh ra ý nghĩ bốc đồng, muốn gửi một tin nhắn cho cô: Tôi sắp cưới em rồi.

1.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 369: 369: Cô Dâu Trên Sân Khấu Không Phải Thẩm


Trong lúc mất hồn, Thẩm Thanh Ngọc đã đi đến trước mặt Bạc Minh Thành.

MC quan sát tâm trạng hôm nay của Bạc Minh Thành rất tốt, gan cũng lớn hơn, biết được anh ta đang mất hồn, anh ta cười trêu chọc một câu: “Chú rể nhìn ngây ngốc luôn rồi, là vì cô dâu xinh quá sao?”
Bạc Minh Thành không trả lời, chỉ giơ tay ra, nắm lấy Thẩm Thanh Ngọc đã đi đến trước mặt mình, sau đó nắm chặt lấy tay của Thẩm Thanh Ngọc.

Lần này, anh ta sẽ không buông ra nữa.

MC trêu chọc xong rồi khen Thẩm Thanh Ngọc: “Hôm nay cô dâu đẹp quá rồi, tôi làm MC cho biết bao đám cưới rồi, có thể nói chiếc váy cưới này là chiếc đẹp nhất tôi từng thấy, chẳng trách ban nãy chú rể nhìn ngây ngốc luôn!”
Váy cưới là Bạc Minh Thành bảo Lâm Nam Vũ mời người thiết kế, bản thảo có một số chỗ không vừa ý, anh ta cảm thấy không phù hợp với tính cách Thẩm Thanh Ngọc vì thế xem hết sách thiết kế căn bản cả đêm, rồi tự tay sửa hết những chỗ không vừa ý.

Bây giờ Thẩm Thanh Ngọc khoác lên chiếc váy cưới này, rất thích hợp, rất xinh đẹp nằm trong dự đoán của anh ta.

Đây là váy cưới mà anh ta thiết kế cho Thẩm Thanh Ngọc, cả thế giới sẽ không có chiếc thứ hai.

“Tôi nghe nhà thiết kế nói, chú rể không vừa ý với bản thảo chiếc váy cưới trên người cô dâu nên tự tay sửa lại hết những chỗ không vừa ý.

Xem ra, chú rể thật sự rất yêu cô dâu!”
MC nói lời thoại khuấy động không khí, đây là chuyện không có ai biết, vừa nói ra đã khiến mọi người sửng sốt.

Dù sao thì ai cũng biết, ban đầu Bạc Minh Thành đối xử với Thẩm Thanh Ngọc thế nào.

Các cô gái bên dưới vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, sớm biết trái tim Bạc Minh Thành có thể sưởi ấm được thì năm trước bọn họ đã thừa cơ hội lao vào rồi.

Nhưng thế giới này làm gì có chuyện biết trước được!
Hai người đứng dưới ánh đèn trên sân khấu, cho dù không nhìn rõ nhưng cũng khiến người khác cảm thấy đây là cặp đôi ông trời tác hợp.

Bỏ đi, vẫn nên chúc phúc thôi.

“Chú rể, nhìn cô dâu trước mắt anh, anh có đồng ý dùng hết nửa đời sau này ở bên cô ấy, yêu thương bảo vệ cô ấy, trở thành cảng tránh gió cho cô ấy không? Nếu đồng ý, mời anh đeo nhẫn lên tay cô dâu.


MC nói xong, Bạc Minh Thành nhìn Thẩm Thanh Ngọc trước mặt mình, lấy nhẫn ra, cầm tay Thẩm Thanh Ngọc lên, đeo vào ngón áp út của cô, khi đeo vào đến đốt thứ hai thì đột nhiên nhẫn bị kẹt lại.

Cùng lúc đó, một giọng nói của một người đàn ông bên dưới vang lên: “Thẩm Thanh Ngọc, đi theo tôi!”
Là Phó Ngọc Hải!
MC trên sân khấu vẫn chưa kịp phản ứng lại, Phó Ngọc Hải đã lao lên kéo Thẩm Thanh Ngọc, Bạc Minh Thành cũng giơ tay nắm Thẩm Thanh Ngọc lại, chiếc váy cưới trên người Thẩm Thanh Ngọc cồng kềnh, cô bị Phó Ngọc Kéo, rồi lại bị Bạc Minh Thành nắm, người loạng choạng mấy bước, khăn trùm trên đầu bung ra, trong lúc Bạc Minh Thành kéo thì rơi thẳng xuống đất.

“Đó không phải Thẩm Thanh Ngọc! Là Lâm Mai Chi!”
Khách khứa hàng đầu bên dưới, không biết ai đã hét lên một tiếng, nhất thời, có rất nhiều phản ứng lại, vội vàng lấy điện thoại mở camera phóng to hình trên sân khấu.

“Là Lâm Mai Chi, là tình đầu của cậu hai nhà họ Bạc! Chuyện gì vậy? Không phải nói là hôn lễ của Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc sao?”
“Trời ạ! Lẽ nào hôn lễ hôm nay thật ra vốn là của Bạc Minh Thành và Lâm Mai Chi sao? Tôi thấy dường như người nhà họ Thẩm không ai đến hết!”
Cô dâu trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc, khách bên dưới vừa tò mò vừa ngạc nhiên.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 370: 370: Anh Ta Không Tin


Cô dâu trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc!
Chuyện này không chỉ khiến khác bên dưới ngạc nhiên mà cả Bạc Minh Thành và Phó Ngọc Hải cũng sững sờ.
Thẩm Thanh Ngọc không ngờ đến Phó Ngọc Hải sẽ lên sân khấu, hôm đó cô nói với anh rồi, cô nghĩ hôm nay anh sẽ không bốc đồng, không ngờ Phó Ngọc Hải vẫn lao lên sân khấu.
Đây là chuyện của cô và nhà họ Bạc, Thẩm Thanh Ngọc không muốn dính líu đến Phó Ngọc Hải.
Thấy anh lên sân khấu, Thẩm Thanh Ngọc lên tiếng gọi anh trong hỗn loạn: “Phó Ngọc Hải.”
Giọng cô không lớn, hôm nay nơi tổ chức hôn lễ rất lớn nhưng Thẩm Thanh Ngọc đứng dưới sân khấu, cô vẫn chưa lên tiếng, Phó Ngọc Hải đã nhìn thấy cô.
Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc mặc chiếc đầm dài đơn giản, tóc cột lên, đeo kính đen trên mặt.
Chẳng trách không ai phát hiện Thẩm Thanh Ngọc bên dưới, cô ăn mặc như vậy, khách khứa cứ nghĩ là ngôi sao nào đó đến tham dự cho vui.
Phó Ngọc Hải phản ứng rất nhanh, quay người xuống sân khấu, đi đến bên Thẩm Thanh Ngọc.
Còn Bạc Minh Thành trên sân khấu cũng đã nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc bên dưới.

Thẩm Thanh Ngọc thấy ánh mắt của anh ta thì không còn che giấu nữa, cô gỡ chiếc kính đen xuống để lộ ra gương mặt tinh tế nhỏ gọn của mình.
Người bên cạnh nhanh chóng nhận ra cô: “Là Thẩm Thanh Ngọc.”
“Đây mới là Thẩm Thanh Ngọc! Người trên sân khấu không phải Thẩm Thanh Ngọc thật! Cô dâu hôm nay không phải Thẩm Thanh Ngọc!”
Xung quanh xì xầm bàn tán, Thẩm Thanh Ngọc nhìn vào mắt Bạc Minh Thành hai giây rồi nhếch môi lên, đôi môi đỏ khẽ động, thốt ra hai chữ không tiếng: “Đáng đời.”
Dưới ánh đèn, sắc mặt Bạc Minh Thành trắng bệch, anh ta nghiêng đầu nhìn Lâm Mai Chi mặc váy cưới nói: “Sao em lại ở đây!”
Lâm Mai Chi nhìn Bạc Minh Thành, tầm mắt rơi vào đôi mắt đỏ lên của anh ta, nụ cười trên gương mặt bất chợt cứng đờ: “Là, là Thẩm Thanh Ngọc.”
Nửa tháng trước, Thẩm Thanh Ngọc đến tìm cô ta “hợp tác”, Lâm Mai Chi còn tưởng Thẩm Thanh Ngọc đùa.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngôn Hoan
2.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
3.

Công Lược Nhân Vật: Nam Chính Chúng Ta Mau Kết Hôn

4.

Nếu Trường An Không Tồn Tại
=====================================
Lâm Mai Chi cũng không dám tin lắm.
Cho dù ban đầu Thẩm Thanh Ngọc nói với cô ta, cô ta và Thẩm Thanh Ngọc đều là con cờ của ông cụ Bạc, mỗi bước đi của bọn họ đều nằm trong sắp xếp của ông cụ Bạc, cô ta vẫn không dám tin.
Dù sao Lâm Mai Chi biết rõ, ân oán giữa mình và Thẩm Thanh Ngọc cũng không tốt đến đâu.
Ngay vào hôm qua, Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên gọi điện thoại cho cô ta, hỏi cô ta suy nghĩ xong chưa.
Sáng sớm hôm nay ra ngoài, Lâm Mai Phương còn không ngừng khuyên cô ta nói có lẽ đây là cái bẫy của Thẩm Thanh Ngọc.
Nếu như nửa đường Thẩm Thanh Ngọc xuất hiện chỉ trích Lâm Mai Chi giả mạo cô, cô ta sẽ chết không đối chứng, đến lúc đó không chỉ bị dư luận chỉ trích mà còn bị ông cụ Bạc hành chết.
Nhưng khi thấy Thẩm Thanh Ngọc, Lâm Mai Chi đột nhiên tin cô.
Cô ta cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc không phải đùa.

Vì thế thay váy cưới của Thẩm Thanh Ngọc, đội khăn trùm lên, chỉ cần hôn lễ kết thúc, cô ta bước vào nhà họ Bạc, cho dù bọn họ phát hiện cô ta không phải Thẩm Thanh Ngọc, hôn lễ hôm nay lớn như vậy, cô ta chỉ cần quậy lên, nhà họ Bạc vẫn muốn giữ chút mặt mũi, chỉ đành nhận người nửa đường bị đánh tráo là cô ta làm bà hai thôi.
Đáng tiếc, vận may của Lâm Mai Chi hơi kém chút, chỉ cần kiên trì thêm mười phút nữa là được rồi, chỉ cần mười phút.
Bây giờ khăn trùm đầu rơi rồi, người có mặt ở đây đều biết cô ta không phải Thẩm Thanh Ngọc.
Ánh mắt Bạc Minh Thành nhìn cô ta như muốn giết cô ta vậy.
Lâm Mai Chi hơi thất vọng nhưng cô ta còn sợ hơn, cô ta chỉ đành lên tiếng đổ hết tội lên người Thẩm Thanh Ngọc.
Mà trên thực tế, những thứ này, cũng đúng thật là Thẩm Thanh Ngọc bày ra.
Cô ta không làm gì hết, cô ta chẳng qua chỉ nghe lời Thẩm Thanh Ngọc, hôm nay đến đây thế cô mà thôi.
Thế nhưng Bạc Minh Thành không nghĩ vậy, anh ta u ám nhìn Lâm Mai Chi.
Anh ta không tin, chắc chắn những thứ này là kế hoạch của Lâm Mai Chi!.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 371: 371: Tâm Trạng Tối Hôm Nay Của Tôi Rất Tốt


Đã nói cô dâu là Thẩm Thanh Ngọc, bây giờ lại thành Lâm Mai Chi.

Nhà họ Bạc tổ chức hôn lễ rất lớn, nhưng lại xảy ra chuyện như vậy, đây không chỉ là trò cười nữa rồi.

Khách bên dưới bàn tán và suy đoán ngày càng kịch liệt, ngoại trừ Thẩm Thanh Ngọc, không có ai biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Sau khi Phó Ngọc Hải xuống sân khấu thì đi thẳng đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc.

“Thẩm Thanh Ngọc.


Xung quanh đều là người, anh dừng cách Thẩm Thanh Ngọc nửa mét, đôi mắt đào hoa mang nét cười, tầm mắt rơi trên người Thẩm Thanh Ngọc, cứ như vậy mà nhìn cô.

Anh không nói gì cả nhưng hình như đã nói hết rồi.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn ánh mắt anh, cũng không biết tại sao, chỉ là nhìn vào đôi mắt đào hoa đó, cô đã biết anh muốn nói gì.

Lúc này, cách đó không xa, không biết là ai gọi một tiếng.

Thẩm Thanh Ngọc quay về thực tại, nghiêng đầu nhìn về phía tiếng nói phát ra.

Ông cụ Bạc xỉu, Bách Gia Tính đang gọi bác sĩ.

MC trên sân khấu đối mặt với tình huống chưa từng xảy ra này cũng sững sờ, hôn lễ mới tiến hành một nửa, phát hiện cô dâu đã đổi thành người khác, phải làm sao đây?
Vấn đề này, đổi lại là người khác có lẽ cũng không biết làm sao.

Sau khi ông cụ Bạc xỉu, hiện trường hỗn loạn lên.

Bạc Minh Thành nhảy trên sân khấu xuống đi đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc: “Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ.


Nói xong, anh ta quay đầu vội vàng chạy qua bên ông cụ Bạc.

Không biết lo lắng cho ông cụ Bạc thật hay sợ nghe những lời Thẩm Thanh Ngọc sẽ nói ra.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn bóng lưng của Bạc Minh Thành, khóe môi nhàn nhạt cười.

Trần Ánh Nguyệt không kìm được đi qua, giơ hai ngón cái lên với Thẩm Thanh Ngọc: “Ghê nha tiểu Ngũ, chiêu này của cậu đúng là khiến tớ mở mang tầm mắt!”
Trần Ánh Nguyệt có ngốc hơn nữa, đến nước này cũng biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ấy một cái: “Ra ngoài trước đi.


Hôm nay nơi này có hơn năm ngàn người, Thẩm Thanh Ngọc không muốn chút nữa bị vây lấy không có đường ra.

Cô nói xong nhìn Phó Ngọc Hải một cái: “Có gì ra ngoài rồi nói.


Phó Ngọc Hải kìm chế lại tâm trạng vui mừng của mình, gật đầu, dắt theo Thẩm Thanh Ngọc rời khỏi hiện trường hôn lễ.

Trên đường đi có rất nhiều người phát hiện ra Thẩm Thanh Ngọc nhưng không ai dám cản Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Quốc Vinh đích thân nhìn thấy ông cụ Bạc xỉu, ông ấy rất hả giận, nếu như không phải sợ chút nữa phóng viên đến không rời đi được, ông ấy còn muốn lên sân khấu nói mấy lời thừa nước đục thả câu nữa.

Mấy người Thẩm Thanh Ngọc ra khỏi cổng khách sạn đã có những phóng viên tin tức nhạy bén chạy đến, nhìn thấy người đi ra là Thẩm Thanh Ngọc, mấy phóng viên đó như uống thuốc k*ch th*ch vậy, chen nhau chạy đến trước mặt Thẩm Thanh Ngọc.

“Cô Thẩm, xin hỏi tại sao cô dâu tối hôm nay không phải là cô?”
“Cô Thẩm, chuyện tối hôm nay là vì cô Lâm sao?”
“Cô Thẩm, có có cảm nghĩ gì với chuyện xảy ra vào tối hôm nay?”

Thẩm Thanh Ngọc vốn đang đi thẳng về phía trước, nghe câu hỏi này thì cả người đột nhiên dừng lại, Phó Ngọc Hải cũng dừng lại theo, chỉ là từ đầu đến cuối vẫn bảo vệ xung quanh cô, không để cho đám phóng viên chen đến chỗ Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc gỡ kính đen xuống, chậm rãi nở nụ cười: “Tâm trạng tối hôm nay của tôi rất tốt.


Trần Ánh Nguyệt đi phía trước Thẩm Thanh Ngọc thấy cô dừng lại thì cũng dừng lại, quay đầu nhìn đám phóng viên vây lấy Thẩm Thanh Ngọc, ngay khi cô ấy nghĩ Thẩm Thanh Ngọc bị đám phóng viên vây chặt thì nghe thấy tiếng của Thẩm Thanh Ngọc.

Trần Ánh Nguyệt nghe Thẩm Thanh Ngọc nói mà sững người một lát, sau khi phản ứng lại thì suýt vỗ tay cho Thẩm Thanh Ngọc.

Nói về giết người diệt tâm, vẫn là Thẩm Thanh Ngọc ghê gớm!
Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cô không còn dừng lại nữa, vượt quá đám phóng viên, lên xe của Trần Ánh Nguyệt.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 372: 372: Anh Không Thể Nhịn Thêm Lần Nữa


Trần Ánh Nguyệt vừa đóng cửa xe, ngay khi định lái xe đi lại phát hiện ra một vấn đề.

Phó Ngọc Hải còn đang đứng bên cạnh xe, tuy anh lùi lại vài bước, không ảnh hưởng đến cô ấy lái xe rời đi nhưng ánh mắt đó từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú vào Thẩm Thanh Ngọc ở ghế phụ.

Trần Ánh Nguyệt hắng giọng một tiếng, cảm giác trong miệng hơi chua, nghiêng đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc: “Tiểu Ngũ, hay là cậu ngồi xe của cậu Phó đi?”
Thẩm Thanh Ngọc cười: “Sao cậu không dứt khoát xuống xe bảo Phó Ngọc Hải lái xe của cậu đi?”
“! ”
Trần Ánh Nguyệt định nói gì nhưng đám phóng viên đó lại đến nhiều hơn.

Xe rời khỏi khách sạn chưa lâu, Trần Ánh Nguyệt nhìn kính chiếu hậu, không kìm được mà hắng giọng: “Tiểu Ngũ, cậu giỏi đó, tớ thấy cậu Phó si tình với cậu lắm đấy.


Thẩm Thanh Ngọc cũng nhìn lên kính chiếu hậu thấy xe của Phó Ngọc Hải đang theo sát phía sau, cô ngước mắt lên: “Nghiêm túc lái xe, tớ nhớ không sai thì bằng lái xe của cậu không còn bao nhiêu điểm để trừ nữa rồi.


“! ”
Quá đáng rồi, cứ chọc ngoáy vào nỗi đau của người ta!
Trần Ánh Nguyệt cũng không dám chọc Thẩm Thanh Ngọc nữa, vừa hay phía trước đèn xanh sáng lên, cô ấy lại khởi động xe đi.

Mười lăm phút sau, xe dừng bên dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc.

Trần Ánh Nguyệt nhếch khóe miệng: “Được rồi, tớ không làm phiền hai người nữa.


Cô ấy rất biết điều, không làm bóng đèn nữa.

Thẩm Thanh Ngọc cũng liếc cô ấy một cái: “Được rồi, quay về ăn dưa đi.


Chắc chắn chuyện tối hôm nay đã truyền ra ngoài rồi, cũng không biết lan truyền thành gì rồi.

Nói thật, Thẩm Thanh Ngọc cũng mong chờ lắm.

Thẩm Thanh Ngọc vừa bước xuống xe đã thấy Phó Ngọc Hải.

Trước khi hôn lễ tối hôm nay bắt đầu, cô có để ý, không hề thấy Phó Ngọc Hải xuất hiện, Thẩm Thanh Ngọc còn nghĩ tối nay Phó Ngọc Hải sẽ không đến, không ngờ vào lúc đeo nhẫn, anh lại đột nhiên xuất hiện.

Thật ra Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng nghĩ sẽ làm ra chuyện này vào tối hôm nay, ông cụ Bạc gài bẫy cô, cô cũng muốn gài lại ông cụ Bạc một lần.

Chỉ cần Lâm Mai Chi bước vào nhà họ Bạc, sẽ có rất nhiều chuyện để nói, ông cụ Bạc muốn đuổi Lâm Mai Chi đi, chắc chắn dư luận sẽ khiến huyết áp của ông cụ Bạc tăng lên vùn vụt.

Nhưng hôm nay như vậy cũng tốt, bùng nổ trước, dư luận sẽ chuyện bé xé to, cũng chả trách ông cụ Bạc lại xỉu ngay đó.

Thẩm Thanh Ngọc nghĩ đến đây thì tâm trạng càng tốt hơn.

“Anh không tin tôi sao?”
Thẩm Thanh Ngọc thấy anh im lặng thì chủ động lên tiếng.

“Không phải.


Phó Ngọc Hải cười lắc đầu, đôi mắt đào hoa là ý cười dịu dàng, cảm giác như muốn đắm chìm cô trong đó.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ nhìn một cái đã không chịu nổi.

Khi đôi mắt này tràn ngập tình ý nhìn người khác, cô tin rằng đổi lại là người khác cũng sẽ không chịu nổi.

Phó Ngọc Hải ngừng một chút rồi bổ sung thêm một câu: “Cho dù biết là giả, nhưng tôi cũng vẫn không kìm được.


Anh tin Thẩm Thanh Ngọc, tin cô không phải muốn tái hôn với Bạc Minh Thành.

Nhưng cho dù như vậy, cho dù anh biết cô đang diễn kịch, anh đứng nhìn dưới sân khấu vẫn sẽ không có cách nào nhìn cô và Bạc Minh Thành tiến hành hôn lễ.

Năm đó anh không dám xông lên sân khấu vì anh cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một người yêu thầm không biết nặng nhẹ.

Anh không có tư cách, cũng không có thân phận nào để nói không.

Cho dù bây giờ cũng vậy, nhưng chuyện giống nhau, anh không thể nhịn thêm lần nữa.

Thẩm Thanh Ngọc không ngờ là như vậy, cô nhìn Phó Ngọc Hải một cái, muốn lên tiếng nhưng nghe thấy anh hỏi trước: “Thẩm Thanh Ngọc, đừng yêu anh ta nữa, được không?”.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 373: 373: Nói Tôi Biết Là Ai


Tối hôm nay, tâm trạng Thẩm Thanh Ngọc rất tốt, nghe câu hỏi của Phó Ngọc Hải, hiếm khi không cảm thấy áp lực, cô còn cười trêu chọc một câu: “Không yêu anh ta, yêu anh à?”
Phó Ngọc Hải không ngờ Thẩm Thanh Ngọc sẽ nói như vậy, anh ngỡ ngàng sững người một lát rồi sau khi phản ứng lại, cúi đầu mỉm cười: “Vậy thì tốt quá rồi.


Khi anh cười lên, đôi mắt đào hoa chứa đựng ánh sáng, mà trong ánh sáng lại có cô.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh nhìn mà mặt hơi nóng lên, cô mỉm cười nghiêng đầu: “Không còn sớm nữa, tôi lên nghỉ ngơi đây.


“Tám giờ mười hai phút.


Thật ra thời gian vẫn còn sớm, cái cớ của Thẩm Thanh Ngọc đúng là hơi vụng về.

Cô có hơi ngại ngùng nhìn Phó Ngọc Hải một cái: “Hay là, lên uống ly trà?”.

Đam Mỹ Cổ Đại
Phó Ngọc Hải cụp mắt mỉm cười: “Được.


Tối uống trà không tốt lắm, cuối cùng Thẩm Thanh Ngọc vẫn không pha trà cho Phó Ngọc Hải, cô làm cho anh một ly nước ép: “Tối không thích hợp uống trà.


Phó Ngọc Hải nhìn cô: “Nước ép cũng rất tốt.


Váy của Thẩm Thanh Ngọc ôm dáng nên sau khi ngồi xuống chỉ có thể thẳng lưng.

Điện thoại cô đặt trên bàn kêu liên hồi, là tin nhắn của Trần Ánh Nguyệt gửi cho cô.

Nhưng Phó Ngọc Hải đang ở đây, Thẩm Thanh Ngọc định muộn chút nữa mới trả lời.

Phó Ngọc Hải uống hai ngụm nước ép rồi lên tiếng phá tan sự im lặng: “Đêm đó em nói với tôi, thật ra chuyện xảy ra vào đêm đó của bốn năm trước không phải là nguyên nhân em gả cho Bạc Minh Thành.

Bây giờ em và Bạc Minh Thành cũng ly hôn rồi, chuyện tối hôm đó, em còn muốn biết không?”
Phó Ngọc Hải không nhắc, thật ra Thẩm Thanh Ngọc cũng quên mất rồi, cô bảo Phó Ngọc Lam điều tra qua chuyện đêm đó, chỉ là không tra được gì cả.

Sau đó cô cũng dần dần quên đi, đối với cô mà nói, chuyện đêm đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng người có tính tò mò, khi không ai nhắc chuyện này bên tai cô, Thẩm Thanh Ngọc sẽ không thấy tò mò.

Bây giờ Phó Ngọc Hải nhắc lại, tính tò mò của cô lại trỗi dậy: “Tôi từng bảo thư ký của tôi điều tra nhưng không tra được gì hết, không có gì khác lạ.


Phó Ngọc Hải nhìn cô, cảm xúc nơi đáy mắt hơi phức tạp: “Tôi điều tra ra rồi.


Thẩm Thanh Ngọc nháy mày, cười: “Vậy đêm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Đêm đó ý thức của cô rất loạn, sau khi bước vào phòng thì mơ hồ, nhớ không rõ, nếu như không phải hôm sau tỉnh dậy thấy Bạc Minh Thành khỏa thân nằm trên giường mình, thật ra cô cũng không hề biết mình đã xảy ra chuyện gì.

“Nếu như tôi nói với em, người đàn ông đêm đó không phải Bạc Minh Thành, em! ”
Thẩm Thanh Ngọc nghe anh nói vậy thì hơi biến sắc: “Vì thế, là ai?”
Không phải Bạc Minh Thành, là ai?
Nếu như không phải Bạc Minh Thành, vậy chuyện đêm đó là một âm mưu.

Thẩm Thanh Ngọc cô lớn vậy rồi, đó là lần đầu tiên bị người ta hại, cô không điều tra được gì thì còn tốt, nhưng bây giờ Phó Ngọc Hải tra ra rồi, cô buộc phải khiến cho người đó sống không bằng chết!
Phó Ngọc Hải bất chợt im lặng, anh nhìn cô, cảm xúc trong đôi mắt đào hoa vô cùng phức tạp.

Sắc mặt Thẩm Thanh Ngọc không tốt lắm, tuy nói cô đồng ý gả cho Bạc Minh Thành, không liên quan nhiều đến chuyện hôm đó, nhưng nếu như người đó không phải Bạc Minh Thành thì chứng minh là có người khác, mà người khác đó là ai, sẽ không là một người đàn ông rất ghê tởm hoặc là một người đàn ông rất già.

Thẩm Thanh Ngọc nghĩ đến đây đột nhiên buồn nôn, nôn khan một tiếng.

Phó Ngọc Hải thấy vậy vội vàng đưa khăn giấy cho cô: “Em! ”
Thẩm Thanh Ngọc lắc tay, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt hạnh đỏ lên, tay chống lên sofa nổi gân xanh: “Phó Ngọc Hải, nói tôi biết, là ai?”.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 374: 374: Anh Muốn Hôn Xuống


“Là tôi.


“Tôi muốn khiến anh ta! ”
Thẩm Thanh Ngọc nói một nửa mới ý thức được Phó Ngọc Hải đang nói gì.

Cô sững người, nhìn Phó Ngọc Hải không thể tin được: “Sao có thể, anh, tôi! ”
Sự thật này khiến Thẩm Thanh Ngọc không phản ứng kịp, thậm chí cô còn nghĩ Phó Ngọc Hải đang đùa: “Anh đang đùa tôi đúng không, Phó Ngọc Hải?”
Phó Ngọc Hải không nói, chỉ nhìn cô.

Anh nhìn cô như vậy, Thẩm Thanh Ngọc đã biết đáp án rồi.

Cô giơ tay che trước mắt mình, thấy vừa máu chó vừa không thể tin được.

Sự thật này vừa gượng gạo vừa bất ngờ, nhất thời, Thẩm Thanh Ngọc không biết làm sao đối mặt.

Cô cảm thấy ông trời như đang đùa cô!
Im lặng một hồi, Thẩm Thanh Ngọc bất chợt cười: “Người cứu tôi vào mười một năm trước là anh, buổi tối bốn năm trước cũng là anh.


Phó Ngọc Hải nhìn thấy cô như vậy thì không nhịn được: “Tôi không có ý ép em.


Anh nói rồi ngừng lại một chút: “Tôi biết, nói với em chuyện đêm đó vào lúc này, thật ra rất đê tiện.


Phó Ngọc Hải nói đến đây thì thẳng người đi đến bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc, giơ tay rút tờ khăn giấy khẽ đặt lên khóe mắt cô: “Nhưng tôi vẫn muốn đê tiện vào lúc này, thừa nước đục thả câu.


Anh ngang nhiên thừa nhận, Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, có chút dở khóc dở cười: “Nhưng anh thật là quá đáng, Phó Ngọc Hải.


Đêm nay cô mới làm được một chuyện lớn, cuối cùng cô cũng quyết định và cuối cùng cũng cắt đứt chuyện mười một năm qua giữa mình và Bạc Minh Thành, Phó Ngọc Hải lại ném cho cô một quả bom.

Thẩm Thanh Ngọc thật sự cảm thấy anh rất quá đáng, nhưng anh rất chân thành, cô lại thấy dường như anh không chút quá đáng nào.

Hazz, đúng là mâu thuẫn.

Thẩm Thanh Ngọc động đậy, không ngờ lúc này, Phó Ngọc Hải lại nghiêng người qua, muốn giúp cô lấy một cọng lông mi dính trên mặt cô.

Đôi môi đỏ lướt qua má, đầu ngón tay của Phó Ngọc Hải khẽ run, yết hầu anh động đậy nhìn Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc lúc này mới phản ứng lại, động tác của hai người hơi gần gũi rồi.

Cô vô thức lùi lại nhưng vết son môi trên má Phó Ngọc Hải đang nhắc nhở cô vừa nãy mới xảy ra chuyện gì.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn vết son môi, thấy rất ngượng ngùng, tim đập rất nhanh, cô không còn dám nhìn Phó Ngọc Hải: “Anh có thể quay về trước không?”
Cô muốn yên tĩnh một mình.

Phó Ngọc hải nhìn cô một lúc: “Được.


Nói xong, anh đứng dậy, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc trên sofa một cái, thấy cô cụp mắt xuống, mất hồn, Phó Ngọc Hải không kìm được mà giơ tay sờ lên má ban nãy bị đôi môi đỏ lướt qua.

Cho dù chỉ là khẽ thôi nhưng anh vẫn cảm nhận được cảm giác mềm mại đó.

Anh nghiêng tầm mắt, nhìn đôi môi đỏ đó, trong lòng hơi khát khao, ánh mắt cũng trở nên gian xảo.

Anh muốn hôn xuống.

Cuối cùng lý trí vẫn thắng cảm xúc, Phó Ngọc Hải thu tầm mắt lại, ấm giọng nói một câu: “Tôi đi đây, Thẩm Thanh Ngọc.


Thật ra Thẩm Thanh Ngọc không phải hoàn toàn mất hồn, ban nãy khi Phó Ngọc Hải nhìn cô, cô cảm nhận được ánh mắt của anh càng lúc càng nồng cháy, khiến cho cô không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.

Thẩm Thanh Ngọc thấy bước chân của Phó Ngọc Hải càng đi càng xa, mới đột nhiên nhớ ra gì đó: “Phó Ngọc Hải!”
Cô từ sofa đứng dậy, ngẩng đầu bất giác nhìn thấy vết son trên mặt Phó Ngọc Hải.

Tuy không có in hình đôi môi, chỉ là chút màu đỏ nhưng làm sao trên mặt một người đàn ông lại có vết đỏ được chứ, ra ngoài người khác vừa nhìn đã biết có chuyện gì rồi.

Vết đỏ bằng đốt ngón tay trên gương mặt Phó Ngọc Hải khiến cho gương mặt anh còn hấp dẫn hơn ngày thường.

Tim Thẩm Thanh Ngọc đập rất nhanh, cánh tay giơ lên hơi run: “Trên mặt anh có dính một chút.


Mày của Phó Ngọc Hải khẽ động, giơ tay sờ lên mặt, nhìn thấy vết son trên đầu ngón tay thì nhất thời hiểu ra: “Tôi có thể dùng nhà vệ sinh của em một lát không?”
Thẩm Thanh Ngọc gật đầu: “Không sao, anh cứ tự nhiên.


Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc không ở đây được nữa, quay người về phòng.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 375: 375: Xin Lỗi Tôi Vẫn Không Kìm Được


Khi tiếng gõ cửa vang lên, tâm trạng Thẩm Thanh Ngọc đã bình tĩnh hơn nhiều.

Cô nhìn mình trong gương, lớp trang điểm trên mặt vẫn còn tinh tế, thật ra là không nhìn ra được mặt cô đang đỏ.

Thẩm Thanh Ngọc thu lại tầm mắt, đi ra mở cửa phòng.

“Có việc.


“Sao vậy?”
Phó Ngọc Hải bước vào trong một bước, Thẩm Thanh Ngọc vô thức lùi về sau.

“Tuy biết em sẽ tức giận nhưng rất xin lỗi, tôi vẫn không kìm được.


Anh nói xong, nâng cằm Thẩm Thanh Ngọc lên, cúi đầu hôn xuống đôi môi đó.

Môi của người đàn ông rơi xuống mang theo hơi thở của Phó Ngọc Hải, nhất thời, đầu óc của Thẩm Thanh Ngọc trống rỗng, đợi khi cô hoàn hồn lại giơ tay đẩy anh ra thì tay của Phó Ngọc Hải đã giữ chặt lấy tay cô trước.

Khi đối mạnh với sức mạnh tuyệt đối, nam nữ khác xa nhau.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh ép vào tường, đôi chân bị anh tì vào, đôi tay bị anh giữ lấy, cô không phản kháng được.

Anh ngậm môi cô như đang thưởng thức, đến đến đi đi, không tiến không lùi.

Phó Ngọc Hải lưu luyến trên môi cô một chút, chỉ vài giây sau, anh buông cô ra.

Chỉ là người vẫn còn ở trước mặt cô, cúi đầu tì vào trán cô, nhìn cô vô tội và đáng thương: “Xin lỗi, Thẩm Thanh Ngọc.


Lòng bàn tay Thẩm Thanh Ngọc đã đổ mồ hôi, tim bên ngực trái đập liên hồi.

Hơi thở Phó Ngọc Hải nóng như thiêu đốt, phả vào mặt cô, hai tai của Thẩm Thanh Ngọc đỏ lên.

Cô nghiêng đầu, nhắm mắt lại: “Cút.


“Được.


Phó Ngọc Hải còn muốn giơ tay sờ mặt Thẩm Thanh Ngọc nhưng lần này anh kìm lại được.

Con người có lúc không nên tham lam quá.

Tiếng đóng cửa khẽ vang lên, Phó Ngọc Hải đi rồi, trong phòng chỉ còn một mình Thẩm Thanh Ngọc.

Hồi lâu sau, Thẩm Thanh Ngọc mới từ từ mở mắt.

Cô sững sờ nhìn bức tường đối diện, nhớ lại nụ hôn vừa nãy, không kìm được mà giơ tay sờ lên môi mình, khi ngón tay chạm vào môi còn run lên một chút.

Thẩm Thanh Ngọc vội rút tay lại, cô cảm thấy Phó Ngọc Hải đúng là!
Sao anh lại như vậy chứ?
Nhưng khiến Thẩm Thanh Ngọc đau khổ hơn là cô phát hiện thật ra mình không có tức giận đến vậy.

Cô chỉ là buồn phiền, buồn phiền rõ ràng trước kia là một người đàn ông lịch thiệp, sao bây giờ đột nhiên lại động một chút là ôm cô, hôn cô.

Thẩm Thanh Ngọc vô cùng buồn bực, vừa hay lúc này, Trần Ánh Nguyệt gọi tới.

Điện thoại ở phòng khách, tiếng chuông vang lên liên hồi.

Thẩm Thanh Ngọc nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn đi ra bắt máy: “Chuyện gì?”
“Này, sao hình như cậu không vui thế?”
Trần Ánh Nguyệt nói rồi tặc lưỡi một tiếng: “Vậy tớ sẽ kể cho cậu một số chuyện vui, chuyện hôn lễ đêm nay đã nổi khắp các trang web rồi, lần này nhà họ Bạc nổi tiếng cả nước rồi, đương nhiên cũng là mất mặt cả nước luôn! Ha ha ha, ông già đó tỉnh dậy biết được chuyện này, sẽ tức chết không? Ha ha ha! Vui quá!”
Thẩm Thanh Ngọc lơ là: “Ồ, tớ biết rồi, không có gì tớ cúp máy trước.


Trần Ánh Nguyệt cảm thấy không đúng: “Cậu sao vậy, cãi nhau với cậu Phó rồi à, hai người! ”
Lời còn chưa nói hết, Thẩm Thanh Ngọc đã cúp máy.

Bây giờ cô không muốn nghe chuyện gì liên quan đến Phó Ngọc Hải nữa, tên của anh cũng không được.

Trần Ánh Nguyệt cảm thấy kỳ lạ, vội vàng gọi lại, nhưng lần này, Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp tắt nguồn luôn.

Trần Ánh Nguyệt nghe lời nhắc nhở trong điện thoại thì bất giác hứ một tiếng: “Con nhỏ này, tính nóng vậy, xem ra là cãi nhau thật rồi!”.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 376: 376: Muốn Hoàn Toàn Thoát Khỏi Nhà Họ Bạc Mà Thôi


Bởi vì một nụ hôn của Phó Ngọc Hải mà Thẩm Thanh Ngọc gần như mất ngủ, mãi cho đến hai giờ sáng, cô mới đi vào giấc ngủ.

Hơn hai giờ sáng, có người ngủ say, có người khó ngủ.

Chuyện đám cưới của nhà họ Bạc đã nhanh chóng truyền ra ngoài, chưa đến mười phút đã leo lên đầu bảng hot search.

Người của nhà họ Bạc không ai ngờ rằng cô dâu không phải là Thẩm Thanh Ngọc, mà còn biến thành Lâm Mai Chi.

Lúc ấy khách khứa có mặt hơn năm ngàn người, tất cả những nhân vật có máu mặt ở Lâm Thành đều tới, vốn cho rằng nhà họ Bạc có một đám cưới vẻ vang, không ngờ vì đám cưới này mà nhà họ Bạc trở thành chuyện cười lớn trong giới.

Trước khi đám cưới này bắt đầu, người đắc ý nhất vui vẻ nhất không ai qua được ông cụ Bạc.

Hai nhà Thẩm Bạc làm thông gia, sau này nhà họ Bạc sẽ chỉ tiến thêm một bước.

Nhưng mà mong muốn thất bại, ông cụ Bạc tức giận đến nỗi ngất xỉu tại chỗ, được đưa đến bệnh viện cấp cứu hơn nửa giờ mới thoát khỏi nguy hiểm.

Lần này ông cụ Bạc nhập viện cấp cứu thật, sau khi xảy ra chuyện, người của nhà họ Bạc đều đến bệnh viện chờ, thư ký của Bạc Minh Thành ở lại giải quyết hậu quả.

Trong phòng bệnh VIP cao cấp, Bạc Minh Thành, Bạc Minh Tâm và Tần Minh Tú, thậm chí cả Bạc Nhật Nhã đã có gia đình riêng ở bên ngoài cũng đều có mặt.

Phòng bệnh hơn năm mươi mét vuông, ngoài một chiếc giường bệnh còn có ghế sô pha cho ba người ngồi, bên cạnh còn có một chiếc giường nhỏ một mét hai, bốn người Bạc Minh Thành ở trong phòng bệnh mà cũng không hề có vẻ chật chội.

Bạc Nhật Nhã tưởng rằng ông cụ Bạc sắp đi đời nên mới trở về chờ chia tài sản, không ngờ chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu hơn nửa giờ, ấy thế mà ông cụ Bạc lại được cứu trở về.

Hai anh em Bạc Minh Thành và Bạc Minh Tâm luôn không chào đón ông ta, ông ta cũng không muốn nhìn thấy Tần Minh Tú, thấy ông cụ Bạc ung dung tỉnh lại ở trên giường bệnh, Bạc Nhật Nhã hừ một tiếng, quay người ra khỏi phòng bệnh.

Ông cụ Bạc ở trên giường bệnh tỉnh lại, con ngươi đục ngầu đảo vòng quanh, cuối cùng dừng lại ở trên người Bạc Minh Thành: "Minh Thành ở lại.

"
Vừa mới được cấp cứu trở về, ông ta vẫn còn băn khoăn chuyện đám cưới.

Bạc Minh Tâm bĩu môi một cái, đã sớm dự đoán được sẽ là như vậy, kéo cánh tay Tần Minh Tú đi ra khỏi phòng bệnh.

Bách Gia Tính cũng đi ra theo rồi đóng cửa phòng bệnh lại, rất nhanh trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạc Minh Thành và ông cụ Bạc.

"Thẩm Thanh Ngọc cố ý.

"
Câu nói của ông cụ Bạc là câu khẳng định, không phải là câu hỏi.

Bạc Minh Thành không nói gì, anh ta ngồi ở trên ghế sô pha, hơi cúi đầu, nhìn kỹ mới phát hiện trên tay anh ta cầm một chiếc điện thoại.

Chiếc điện thoại kia là kiểu dáng của hơn mười năm trước, vẫn còn là loại bấm phím.

Ông cụ Bạc thấy anh ta không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn chiếc điện thoại kia thì càng giận dữ hơn: "Cháu nhìn cái điện thoại nát kia thì có tác dụng gì! Bây giờ thể diện của nhà họ Bạc chúng ta bị mất sạch rồi!"
Lần này, Bạc Minh Thành lại đứng lên từ ghế sô pha, anh ta nhìn ông cụ Bạc vẫn còn đang cắm ống khí oxi ở trên giường bệnh: "Ông nội, thể diện của nhà họ Bạc là bị ông làm mất hết.

"
Nói xong, anh ta nhấc chân trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.

Máy đo huyết áp nhịp tim ở bên cạnh ông cụ Bạc đột nhiên vang lên "Tích tích tích", Bách Gia Tính vọt vào: "Ông chủ, ông sao rồi? Ông vừa ra khỏi phòng cấp cứu, không thể tức giận nữa đâu!"

Ông cụ Bạc vẫn tiếc mạng sống nên từ từ nhắm mắt cắn răng bình tĩnh lại.

Một hồi lâu sau, ông ta mới mở mắt ra, nhìn vách tường ở phía trước: "Tại sao Thẩm Thanh Ngọc phải làm như vậy?"
Ông ta nghĩ không ra, cho dù đã biết ông ta làm những chuyện kia, tại sao cô ta lại không nể tình chút nào, trực tiếp làm mất hết mặt mũi của nhà họ Bạc bọn họ ở ngay trường hợp như vậy.

Ông cụ Bạc nghĩ mãi không rõ, ông ta cũng không thể nào nghĩ được rõ ràng.

Bách Gia Tính ở bên cạnh không dám mở miệng, ông ta biết tại sao nhưng ông ta không dám nói.

Có gì mà tại sao chứ, chỉ đơn giản là vì muốn hoàn toàn thoát khỏi nhà họ Bạc mà thôi.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 377: 377: Tiếp Theo Nhà Họ Bạc Sẽ Rất Chật Vật


Bạc Minh Thành lạnh mặt đi ra từ phòng bệnh, Tần Minh Tú nhìn thấy, muốn hỏi có chuyện gì nhưng nhìn đến sắc mặt của con trai, bà ấy há miệng, cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Bạc Minh Tâm hừ lạnh: "Anh, chuyện tối hôm nay chắc chắn là Thẩm Thanh Ngọc cố ý!"
Cô ta không có chứng cứ, nhưng cô ta vẫn cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc cố ý!
Bạc Minh Tâm vừa dứt lời, Bạc Minh Thành bèn nghiêng đầu nhìn cô ta một cái.

Sự lạnh lẽo trong tròng mắt đen kia khiến Bạc Minh Tâm sợ đến nỗi sắc mặt tái đi, cô ta lùi về phía sau hai bước theo bản năng, vốn dĩ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng đều bị cô ta nuốt trở vào.

Nhìn bóng lưng dần dần đi xa của Bạc Minh Thành, cho đến khi người biến mất ở chỗ rẽ, Bạc Minh Tâm mới nhúc nhích một cái.

Sắc mặt trắng bệch của cô ta cũng mới khôi phục vẻ hồng hào, nhưng mà phía sau lưng bộ váy toàn là mồ hôi lạnh.

Ánh mắt vừa rồi của Bạc Minh Thành tựa như dã thú lạnh lùng vô tình, như thể nếu như cô ta nói thêm một câu nữa, anh ta có thể xé xác cô ta ra.

Quá đáng sợ.

Bạc Minh Tâm quay đầu liếc nhìn ông cụ Bạc ở bên trong phòng bệnh, cuối cùng chỉ có thể dừng ánh mắt ở trên người Tần Minh Tú: "Mẹ, ông nội tỉnh rồi, chúng ta về nhà thôi.

"
Bất kể là Bạc Minh Thành hay là ông cụ Bạc, tất cả đều không phải là người dễ chọc vào.

Hiếm khi Bạc Minh Tâm sáng suốt.

Tần Minh Tú cau mày: "Anh trai con, nhất định là nó rất buồn.

"
Bạc Minh Tâm không tiếp lời, Bạc Minh Thành có buồn hay không thì cô ta không biết, nhưng tiếp theo nhà họ Bạc sẽ rất chật vật là sự thật.

Bạc Minh Thành bước nhanh ra khỏi bệnh viện, sau khi lên xe bèn đạp chân ga phóng nhanh về phía khu nhà ở của Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng khi xe dừng lại ở dưới chung cư của Thẩm Thanh Ngọc, anh ta lại không xuống xe.

Bạc Minh Thành đã lớn từng này, nhưng đây là lần đầu tiên sinh ta mấy phần sợ hãi không dám đối mặt.

Anh ta chưa từng sợ hãi điều gì, không sợ chết, cũng không sợ bất cứ chuyện gì.

Nhưng bây giờ, khi đứng trước chân tướng của đám cưới tối nay, anh ta lại sợ hãi.

Anh ta nhớ đến hơn nửa tháng trước, có hai lần Thẩm Thanh Ngọc nói đến câu "Đương nhiên là trả thù anh rồi", tay Bạc Minh Thành run rẩy một cái, điếu thuốc lá vừa cầm lấy cứ thế rơi xuống dưới chân.

Anh ta cúi đầu liếc nhìn, cũng không đưa tay xuống nhặt, cứ nhìn như vậy.

Một lát sau, Bạc Minh Thành mới rút tiếp một điếu thuốc từ trong hộp thuốc lá ra.

Thật ra anh ta không thích hút thuốc, thỉnh thoảng sẽ hút xì gà, một năm trước sau khi ly hôn với Thẩm Thanh Ngọc, có một lần anh ta đi tụ tập với mấy người Châu Du Dân.

Châu Du Dân nói cho anh ta biết, hình như Thẩm Thanh Ngọc ở bên Phó Ngọc Hải rồi.

Sau khi anh ta nghe vậy thì cảm thấy buồn bực trong lòng, nhìn thấy thuốc lá trên bàn bèn cầm lên hút.

Hương vị của nicotin rất sặc, thật ra hút thuốc lá chẳng ngon lành gì, nhưng mà vào miệng vào phổi lại có thể cho người ta một loại tê liệt vô hình, như thể như vậy mới có thể khiến bản thân hoàn toàn lơ lửng, hoàn toàn thoát khỏi hiện thực.

Giống như anh ta bây giờ, không cần nghĩ xem đám cưới hôm nay rốt cuộc có phải do Thẩm Thanh Ngọc cố ý sắp xếp hay không, cũng không cần nghĩ xem rốt cuộc Thẩm Thanh Ngọc có yêu anh ta hay không.

Rốt cuộc Thẩm Thanh Ngọc có yêu anh ta hay không đây?
Bạc Minh Thành thả một ngụm khói, phát hiện vấn đề này còn khiến anh ta không thể kháng cự hơn bất cứ chuyện gì.

Thuốc lá cũng không đè nổi suy nghĩ, nhưng anh ta không có câu trả lời.

Anh ta lại lấy chiếc điện thoại kiểu cũ kia ra, nhìn lại từng tin nhắn trong hơn hai trăm tin nhắn đó.

Tám năm.

Trong này lưu giữ sự yêu thích và tình yêu của Thẩm Thanh Ngọc đối với anh ta trong hơn tám năm, dừng lại ở ngày cô làm vợ anh ta vào bốn năm trước.

Tính cả ba năm mà cô làm vợ anh ta, tổng cộng mười một năm.

Trong cuộc đời của một con người có bao nhiêu cái mười một năm?
Không có bao nhiêu cả.

Anh ta chiếm cứ một phần mười trong toàn bộ cuộc đời của Thẩm Thanh Ngọc, một phần mười đó, tại sao cô lại nói không yêu là không yêu nữa một cách dễ dàng như vậy chứ?
Anh ta không tin cô không yêu anh ta.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 378: 378: Quả Thật Nhà Họ Thẩm Chúng Tôi Không Biết Chuyện


Đêm qua Thẩm Thanh Ngọc ngủ rất không ngon, đã ngủ muộn thì thôi, lại còn ngủ không ngon.

1
Lời của Phó Ngọc Hải tối hôm qua khiến cô khiếp sợ, lúc trước sau khi cô ly hôn với Bạc Minh Thành không lâu, Phó Ngọc Hải đã từng cướp một chiếc vòng tay trên tay cô đi, nói đó là của anh.

Thẩm Thanh Ngọc từng nghi ngờ người tối hôm đó có lẽ là Phó Ngọc Hải, thế là cô từng bảo Phó Ngọc Lam đi điều tra, nhưng chuyện tra ra được cũng không có gì khác với bốn năm trước.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không biết tại sao chiếc vòng tay đó lại xuất hiện ở trên tay cô, có lẽ là trước khi cô đi vào phòng của Bạc Minh Thành đã từng gặp Phó Ngọc Hải.

Lúc ấy cô nghĩ như vậy, hơn nữa cũng chỉ có đáp án này là giải thích được, bằng không, làm sao để giải thích ngày hôm sau khi cô tỉnh lại thì phát hiện người nằm ở bên cạnh mình là Bạc Minh Thành.

Tối hôm đó cô bị người ta bỏ thuốc, tinh thần không tỉnh táo, nhưng ngày hôm sau lúc cô thức dậy thì đã hoàn toàn tỉnh táo, người nằm bên cạnh đúng là Bạc Minh Thành.

Hiển nhiên là Bạc Minh Thành cũng nhớ được tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, nếu không anh ta cũng sẽ không hiểu lầm là cô bỏ thuốc.

Sau khi Phó Ngọc Lam không điều tra được gì, Thẩm Thanh Ngọc không tiếp tục nghĩ về chuyện này nữa.

Vả lại, nếu như tối hôm đó thật sự là Phó Ngọc Hải, vậy tại sao ngày hôm sau Phó Ngọc Hải không tìm cô, cũng không xuất hiện.

Thẩm Thanh Ngọc đã phủ định khả năng này từ đầu, nhưng hôm nay, Phó Ngọc Hải lại chính miệng nói cho cô biết, người tối hôm đó là anh.

Hơn nữa, nói cho cô biết sự thật khiếp sợ này thì cũng thôi, trước khi đi anh còn hôn cô lại là chuyện gì thế?
Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy tức giận, nhưng lại không biết nên tức cái gì, giơ tay túm lấy cái gối ở bên cạnh đập mấy phát.

Sau khi trút giận, tâm trạng của cô đã đỡ hơn rất nhiều.

Tối hôm qua Phó Ngọc Hải nói đã điều tra rõ chuyện của buổi tối bốn năm trước, nhưng anh chỉ nói với cô rằng người tối đó làm chuyện ấy với cô là anh, lại không nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thẩm Thanh Ngọc muốn biết đáp án, nhưng bây giờ cô cũng không muốn nhìn thấy Phó Ngọc Hải.

Trên điện thoại di động, số điện thoại của Phó Ngọc Hải đã bị cô giở ra, nhưng cuối cùng cô vẫn thoát khỏi giao diện gọi điện thoại.

Ngủ một giấc đến mười giờ hơn, chuyện đám cưới tối hôm qua lên men càng lúc càng lớn.

Có truyền thông không ngại cực khổ mà ngồi chờ ở khách sạn mà mấy người Thẩm Quốc Vinh ngủ lại, sáng sớm hôm nay, lúc Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà ở sân bay, cuối cùng cũng gặp được người.

Mấy phóng viên xông tới hỏi Thẩm Quốc Vinh cảm thấy thế nào về đám cưới hôm qua, rõ ràng đã nói cô dâu là Thẩm Thanh Ngọc, nhưng cuối cùng lại đổi người khác.

Thẩm Quốc Vinh kìm nén cục tức với ông cụ Bạc đã lâu, bây giờ có cơ hội, ông ấy không khách khí chút nào: "Mọi người đều hiểu lầm rồi, thật ra đám cưới tối hôm qua vốn chính là của cậu Bạc và cô Lâm.

"
"Vậy tại sao ông lại xuất hiện ở hiện trường đám cưới?"
"Chuyện này các anh nên đi hỏi ông cụ Bạc tại sao lại gửi thiệp mời cho tôi, thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy, Thẩm Thanh Ngọc nhà tôi đã ly hôn với cậu Bạc rồi, bây giờ cậu ta tái hôn, chúng tôi xuất hiện ở trong đám cưới của cậu ta quả thật cũng có chút không ổn.

"
Phóng viên càng hỏi càng kích động: "Nhưng mà trước đám cưới, rõ ràng nhà họ Bạc đã công khai nói rõ, cô Thẩm và cậu Bạc chuẩn bị tái hôn, đám cưới được tổ chức vào tối hôm qua, nếu như không phải thì tại sao ông lại không làm sáng tỏ chứ?"

"Có sao? Thật ngại quá, dạo trước tôi khá bận rộn, không để ý mấy chuyện trên mạng.

Nhưng bên nhà họ Thẩm chúng tôi cũng chưa từng lên tiếng gì, tôi nghĩ như vậy đã đủ để chứng tỏ, đám cưới tối hôm qua, quả thật nhà họ Thẩm chúng tôi không biết chuyện.

"
Những lời nói này của Thẩm Quốc Vinh vừa ra, trên mạng càng bùng nổ hơn, khó khăn lắm ông cụ Bạc mới đỡ hơn một chút, Bách Gia Tính vốn không dám cho ông ta xem đoạn video phỏng vấn này.

Nhà họ Bạc lúc này đã thật sự trở thành một trò cười từ đầu đến đuôi.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 379: 379: Là Ai Nói Như Vậy


Thẩm Quốc Vinh lên tiếng là điều không ai dự đoán trước được, Thẩm Quốc Vinh vừa nói như vậy, đã hoàn toàn chứng minh, chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tái hôn chẳng qua chỉ là một tin vịt mà thôi.

Như vậy còn chưa hết, có một phóng viên thông minh, nghĩ tới lời đồn Thẩm Thanh Ngọc trước đây không lâu, thấy tâm trạng Thẩm Quốc Vinh có vẻ khá tốt, lại đồng ý trả lời câu hỏi, cho nên cũng mở miệng thuận tiện lôi ra hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, xin hỏi lời đồn một tháng trước rằng cô Thẩm mang thai, hơn nữa đứa bé còn là của cậu hai nhà họ Bạc, ông có ý kiến gì không?”
Phóng viên vừa hỏi xong lời này, sắc mặt Thẩm Quốc Vinh lập tức liền thay đổi, “Là ai nói như vậy? Nếu để tôi tra ra được là ai ở sau lưng tung tin đồn này ra, họ Thẩm tôi sẽ kiện kẻ đó đến táng gia bại sản!”
Vốn tưởng rằng đám cưới đã là trò cười lớn nhất của nhà họ Bạc, không ngờ đây mới chính là trò cười lớn nhất của nhà họ Bạc!
Trong nửa giờ ngắn ngủi, cuộc nói chuyện của Thẩm Quốc Vinh đã lan truyền khắp ở trên mạng, người của cả trong lẫn ngoài giới đều biết, lúc này cái gọi là hai nhà Thẩm Bạc nối lại tình xưa, đám cưới của Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành tái kết hôn, hóa ra nhà họ Thẩm chưa từng đồng ý.

Châu Du Dân vốn cho rằng chuyện đám cưới đêm qua đã đủ vớ vẩn, không ngờ mới sáng sớm lại có thêm chuyện còn giật mình hơn, trong WeChat của anh ta gần như tất cả mọi người đều đang hỏi bóng hỏi gió anh ta chuyện này là thật hay giả.

Là bạn thân hơn hai mươi năm của Bạc Minh Thành, người lúc nào cũng luôn mở miệng nói đùa như Châu Du Dân lúc này lại nghiêm túc lên: “Thuốc có thể uống bậy, lời nói không thể nói bậy! Những lời này của anh, có giỏi thì nói trước mặt Bạc Minh Thành đi!”
Người hỏi chuyện coi như cũng có quen biết với Châu Du Dân, tuy rằng hoàn cảnh gia đình kém hơn nhà họ Chu với nhà họ Bạc, nhưng ở Lâm Thành này cũng là người có uy tín danh dự có tên tuổi.

Người đó lập tức có chút không phục: “Cậu Châu, tuy câu hỏi của tôi có hơi thọc mạch, nhưng đây đều là lời nói ra từ miệng của bố Thẩm Thanh Ngọc mà!”
Lời này khiến cho Châu Du Dân không thể phản bác, nhưng anh ta cũng không thể để yên cho người khác đàm tiếu Bạc Minh Thành: “Có cái rắm! Nếu như việc này không có sự gật đầu của nhà họ Thẩm, thì anh cho rằng đám cưới ngày hôm qua sẽ được tổ chức lớn như vậy sao?”
“Vậy thì cũng chưa chắc, theo tôi được biết, từ lúc tin đồn Thẩm Thanh Ngọc và cậu Bạc sẽ tái kết hôn truyền ra cho tới bây giờ, thời gian đã hơn một tháng, tôi cũng chỉ thấy nhà họ Bạc bày tỏ thái độ, mà nhà họ Thẩm lại chưa từng bày tỏ bất kỳ thái độ nào ra bên ngoài đối với chuyện này! Như vậy, thấy thế nào cũng là nhà họ Bạc đang ép hôn với nhà họ Thẩm!”
“Sao anh lại không nói là nhà họ Thẩm cố ý hãm hại nhà họ Bạc?”
Châu Du Dân cũng thấy khó thở, lời nói cứ thế buột ra khỏi miệng, nhưng người bạn của anh ta lại cũng khá tỉnh táo: “Lời này của anh cũng không phải là không có khả năng.


Nghe thấy lời này của người bạn, Châu Du Dân bình tĩnh hơn nhiều, ngắt điện thoại, anh ta nhớ lại tất cả mọi chuyện hơn một tháng nay một lần.

Lời của Thiệu An Hà đúng là không sai, từ lúc tin tức Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành muốn tái kết hôn truyền ra, cho tới lúc làm đám cưới đêm qua, bất kể là Thẩm Thanh Ngọc hay là người của nhà họ Thẩm, đều không hề phát biểu ra bất kỳ câu nào cho thấy cái nhìn với hai chuyện này.

Nghĩ đến đây, Châu Du Dân không khỏi hít sâu một hơi: “Thẩm Thanh Ngọc thật là quá to gan!”
Châu Du Dân cảm thấy mình có nghĩa vụ phải đi nhắc nhở Bạc Minh Thành một chút, Thẩm Thanh Ngọc này và nhà họ Thẩm rõ ràng là đang cố ý muốn cho nhà họ Bạc với Bạc Minh Thành xấu mặt!
Mà lúc này, cửa văn phòng Tổng Giám đốc của công nghệ Vi Quang, Lâm Nam Vũ đứng ở chỗ đó, lại mãi mà không có can đảm gõ cửa đi vào.

Chuyện đám cưới ầm ĩ đến bây giờ, đã càng lúc càng thêm nghiêm trọng, nhà họ Bạc mất hết mặt mũi còn chưa nói, thậm chí ở trên mạng bắt đầu có người đào lại tin đồn Thẩm Thanh Ngọc mang thai lúc trước liệu có phải là nhà họ Bạc cố ý tung ra ngoài, muốn ép Thẩm Thanh Ngọc tái kết hôn với Bạc Minh Thành hay không.

Đây cũng chưa là gì, loại chuyện đồn thổi bóng gió kiểu này, thuê mấy người luật sư làm là có thể giải quyết xong.

Chuyện thật sự khiến cho Lâm Nam Vũ cảm thấy đau đầu mà cũng không biết nên nhắc tới với Bạc Minh Thành như thế nào, là hơn nửa giờ trước, Thẩm Quốc Vinh ở sân bay nói với phóng viên những lời đó!
 
Back
Top Bottom