Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 140: 140: Cô Ta Nói Cũng Không Sai!


“Lâm Mai Chi cắt cổ tay thì có thể liên quan gì đến tớ?”
Thẩm Thanh Ngọc ném thẳng câu hỏi lại cho Trần Ánh Nguyệt, vừa nói cô vừa vươn tay rút khăn giấy ở bên cạnh lau môi, sau đó tiếp tục hỏi: "Trên mạng nói gì về tớ thế?”
Mặc dù Thẩm Thanh Ngọc chưa lên mạng xem tin tức, nhưng cô biết từ những lời đột nhiên Lâm Mai Phương bật ra chiều nay, chắc hẳn mọi người trên mạng đang mắng nhiếc chửi rủa cô.

Khi Trần Ánh Nguyệt nghe được câu nói này của Thẩm Thanh Ngọc, ngọn lửa giận phừng phừng không dễ gì kìm nén cuối cùng lại bùng lên: "Tớ tức muốn phát điên luôn rồi! Bây giờ dân tình ở trên mạng barp nhau là cậu ép Lâm Mai Chi cắt cổ tay!”
“Thế thì tớ cũng giỏi ghê!” Khóe miệng Thẩm Thanh Ngọc giật giật, cười khẩy một tiếng tự giễu bản thân.

“Cậu vội vàng từ buổi hòa nhạc của thần tượng ba chân bốn cẳng chạy về đây là vì mấy lời đồn thổi ở trên mạng này sao?”
Trần Ánh Nguyệt quăng điện thoại: "Không phải! Bọn họ ăn nói nghe chối tai quá!”
Thẩm Thanh Ngọc nhướng mày: "Để tớ xem.”

Thấy cô đang cầm điện thoại, Trần Ánh Nguyệt nhanh chóng rướn tay giật phăng: "Bỏ đi, cậu đừng xem, cậu còn bệnh, tớ sợ cậu đọc xong lại choáng váng xây xẩm mặt mày.”
Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy mỉm cười nói: “Nếu có thể làm tớ choáng váng xây xẩm mặt mày, thì bọn họ cũng giỏi giang lắm.

Cứ đưa điện thoại cho tớ đi!”
Trần Ánh Nguyệt nghĩ ngợi một chốc, cũng cảm thấy như Thẩm Thanh Ngọc vừa nói: "Tớ nghi ngờ đám người Lâm Mai Chi mua blogger spam khống tin, nguyên dãy trước đều là bình luận trách móc oán giận cậu!”
Thẩm Thanh Ngọc lên Weibo, vừa lên thì chủ đề kia đã bị khóa, đành phải đưa mắt nhìn Trần Ánh Nguyệt: "Khóa rồi."
“… Nếu không thì đừng xem nữa?”
Weibo này bị khóa rồi, không chừng có rất nhiều người đang kín đáo mắng chửi riêng cô.

Thẩm Thanh Ngọc lại húp một ngụm cháo: "Không thành vấn đề, thỉnh thoảng học kỹ năng chửi người cũng không tệ.”
Khi Thẩm Thanh Ngọc nói ra lời này, nụ cười trên mặt cô rất tự nhiên thoải mái.

Trần Ánh Nguyệt ngẫm nghĩ, cũng biết Thẩm Thanh Ngọc không phải người dễ bị kẻ khác mắng ngược, cầm điện thoại của mình đưa cho cô.

Thẩm Thanh Ngọc lướt xem một hồi, phát hiện tình hình cũng không gay go như cô nghĩ: “Chẳng phải vẫn có người nói hộ tớ hay sao?”
Trần Ánh Nguyệt sửng sốt: "… Cậu nghĩ được như vậy cũng tốt.”
Có phải cô ấy đang lo lắng thái quá không?
“Nhưng tớ vẫn rất bực, cậu xem bình luận nhiều lượt thích nhất mắng cậu thế này! Xem có tức chết không! Chỉ trích cậu bức người quá đáng, bị Bạc Minh Thành ruồng rẫy là đáng đời, còn nói cậu xứng đáng ế chỏng chơ ba năm không ai thèm ngó ngàng!”
Thẩm Thanh Ngọc thở dài: "Cô gái đó nói cũng không sai.”

Làm phiền rồi.

Trần Ánh Nguyệt nhìn Thẩm Thanh Ngọc còn có thể tươi cười, trong lòng hơi nghi ngờ: "Tiểu Ngũ à, chả nhẽ cậu không tức giận?”
"Giận chứ, nhưng tớ cũng sẽ không để bọn họ vu oan giá họa cho tớ như thế này!”
Đời có vay có trả, luật nhân quả không bỏ sót một ai! Lâm Minh Phương và Lâm Mai Chi hao tâm tổn trí sắp đặt ra một màn kịch hay như vậy, nếu như cô không phối hợp diễn một chút thì quả thật đáng tiếc.1
"Đương nhiên, sao tớ có thể nuốt trôi cục tức này được! Toàn bộ cư dân mạng đều đang chửi bới cậu, cậu bỗng chốc bị bôi đen trên mạng.

Nhất định cũng phải khiến cho hai chị em Lâm Mai Chi kia nếm trải mùi vị này!”
Thẩm Thanh Ngọc trả lại điện thoại cho Trần Ánh Nguyệt: "Trên mạng có bôi đen tớ hay không thì cũng chẳng hề hấn gì, chỉ là tớ không thích vô duyên vô cớ bị chó điên cắn!”
Tuy rằng chó điên cắn cô một cái cô không thể cắn lại, bởi vì sẽ bị bẩn miệng, nhưng không phải là không có cách phản đòn.

Thấy biểu cảm này của Thẩm Thanh Ngọc, Trần Ánh Nguyệt có hơi phấn khích: "Cậu định trả đũa họ bằng cách nào?”
Thẩm Thanh Ngọc bĩu môi: "Ăn miếng trả miếng."

Trần Ánh Nguyệt vẫn ù ù cạc cạc không hiểu gì: “Cho nên?”
Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ấy một cái: "Nhưng trước hơn hết tớ muốn biết bây giờ là bọn họ dựa vào đâu dám quả quyết tớ bức ép Lâm Mai Chi cắt cổ tay.”
Cái này thì Trần Ánh Nguyệt biết: “Tớ thấy trên mạng có rò rĩ ảnh chụp màn hình điện thoại đoạn nói chuyện của một người bạn tốt của Lâm Mai Chi, nói là bởi vì sáng nay lúc Lâm Mai Chi gọi điện thoại xin lỗi cậu, cậu không chấp nhận lời xin lỗi đó và còn để mặc cô ta tự sát.”
"Ồ, là vậy à?”
Nếu nhớ không nhầm thì sáng hôm nay cô đã ngủ mê man không biết trời trăng gì.

Đợi đã, đúng là cô ấy có nhận một cú điện thoại, nhưng lúc đó cô rất buồn ngủ, tưởng là Phó Ngọc Lam gọi đến vì có việc quan trọng, nên sau khi bắt máy thì có nhấn ghi âm, định đợi đến khi dậy sẽ nghe lại tỉ mỉ kỹ càng.

Vừa khéo, cô đã có bản ghi âm cuộc gọi….
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 141: 141: Lâm Mai Chi Tuyệt Đối Không Phải Đèn Đã Cạn Dầu


Chuyện Lâm Mai Chi cắt cổ tay ồn ào ra lớn như vậy, tất nhiên nhà họ Bạc lại sôi trào lần nữa.

Chuyện đêm qua Bạc Minh Thành kết hôn lấy Thẩm Thanh Ngọc làm bia đỡ đạn còn chưa đi qua, đảo mắt chưa đến nửa ngày, Lâm Mai Chi lại cắt cổ tay.

Lần này nhà họ Bạc thật sự bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.

Đương nhiên, nói chính xác là Bạc Minh Thành bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.

Trần Ánh Nguyệt nói không sai, chuyện Lâm Mai Chi cắt cổ tay lộ ra, đúng là trên mạng có một đống người đang mắng Thẩm Thanh Ngọc, nhưng đây chẳng qua là lúc vừa mới bắt đầu.

Đại khái là bởi vì đêm qua Thẩm Thanh Ngọc nói trước mặt những phóng viên kia một lượng thông tin rất lớn, liên tưởng đến cuộc hôn nhân giữa Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành từ lúc bắt đầu đến kết thúc đều là gà bay chó chạy, rất nhanh dư luận chia làm ba phe.

Một là trách móc Thẩm Thanh Ngọc nhẫn tâm ép người quá đáng; hai là cảm thấy mùi trà của Lâm Mai Chi quá nặng, cắt cổ tay làm cho sau này Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành không thể hợp lại, Thẩm Thanh Ngọc thực thảm; tất nhiên phe thứ ba đang mắng Bạc Minh Thành là một nam cặn bã, hai người Thẩm Thanh Ngọc và Lâm Mai Chi đều thật thảm.

Từ dư luận lên men đến xem, tiếng mắng chửi Thẩm Thanh Ngọc đã càng ngày càng ít, cư dân mạng ăn dưa càng tra hỏi Lâm Mai Chi cắt cổ tay là thật hay là dùng khổ nhục kế nhiều hơn.

Đương nhiên, mặc kệ là thế nào, Bạc Minh Thành bị mắng rất thậm tệ trong những năm qua.

Sau khi ông cụ Bạc biết chuyện này, tức giận đến ngủ trưa cũng không ngủ nổi nữa, nhưng gọi điện thoại cho Bạc Minh Thành, đối phương lại không nghe.

Buổi sáng ông cụ Bạc rót đầy tức giận lên Thẩm Thanh Ngọc, bây giờ cơn giận của ông ta đều đặt lên người nhà họ Lâm.

"Lâm Mai Chi này tuyệt đối không phải đèn đã cạn dầu!"
Bách Gia Tính ở bên cạnh mím môi: "Cô hai Lâm này, quả thực không đơn giản."
Lúc này mới về nước bao lâu, lập tức ồn ào ra nhiều chuyện như vậy.

Hết lần này tới lần khác mỗi một chuyện cô ta đều giống như người bị hại, nếu như bây giờ ông cụ Bạc lại cứng rắn muốn đuổi Lâm Mai Chi ra nước ngoài như năm đó, tất nhiên Bạc Minh Thành sẽ trở mặt.

Hiện tại lại ầm ĩ chuyện cắt cổ tay, nhìn như đang ép Thẩm Thanh Ngọc, nhưng sao lại không phải đang buộc nhà họ Bạc bọn họ.

Chuyện tối ngày hôm qua dư luận đã khá lớn, bây giờ người xem trò vui đều biết năm đó Bạc Minh Thành cưới Thẩm Thanh Ngọc là vì đợi Lâm Mai Chi trở về.

Nhưng hẹn ước năm đó của nhà họ Bạc và Lâm, cũng chỉ có người hai nhà bọn họ biết, người ngoài không biết.

Lâm Mai Chi vừa xuất hiện, hiển nhiên là đề phòng ông cụ Bạc buộc cô ta ra nước ngoài lần nữa.

Đã có thể khiến Bạc Minh Thành yêu thương cô ta mà trách móc Thẩm Thanh Ngọc, có thể "Đề phòng" ông cụ Bạc từ sớm, còn có thể làm cho mình "Quang minh chính đại" trở về, một mũi tên trúng ba con chim, không thể bảo là không dụng tâm lương khổ!
Nhưng mà ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, đương sự luôn không nhận ra.

Hoặc nói, có người vốn không muốn tỉnh táo lại.

Lâm Nam Vũ nghe Bạc Minh Thành căn dặn thì biến sắc, có hơi chần chờ: "Tổng giám đốc Bạc, anh thật sự muốn làm thế này sao?"
Lúc trước ly hôn đã ầm ĩ khó chịu, bây giờ còn muốn cậu ta chuẩn bị cái gọi là "Đền bù tổn thất ly hôn ", với Lâm Nam Vũ xem ra, điều này thực có hơi sỉ nhục cô Thẩm người ta.

Nhưng mà Bạc Minh Thành lại cảm thấy đây đã là mình nhượng bộ và kiên nhẫn lớn nhất đối với Thẩm Thanh Ngọc, cô gây ra nhiều chuyện như vậy, khiến Lâm Mai Chi cắt cổ tay, giống thằng hề cho người khác chế giễu, cô đồng ý làm thằng hề, anh lại không muốn tháp tùng.

Không phải cô cảm thấy không cam tâm sao?
Vậy anh để cô cảm thấy cam tâm là được!

"Cậu có ý kiến gì không?"
Tầm mắt của người đàn ông nhìn qua, ánh mắt kia không có chút nhiệt độ.

Lâm Nam Vũ cứng lại, đâu còn dám nói gì: "Vậy tôi đi chuẩn bị."
"Nhanh một chút."
"Được rồi, tổng giám đốc Bạc."
Lâm Nam Vũ nhẹ gật đầu, quay người rời khỏi văn phòng.

Văn phòng lớn như vậy còn một mình Bạc Minh Thành, nhìn thấy ipad trên bàn là tấm ảnh kia, hồi lâu sau anh tự tay tắt ipad đi.

Nếu như Thẩm Thanh Ngọc nhất định bắt anh nhận sai, vậy anh nhận là được.1.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 142: 142: Tôi Biết Cô Không Cam Tâm


Ban đêm.

Sau khi chiếc xe hơi đen dừng lại, Bạc Minh Thành không lập tức xuống xe.

Anh mở cửa sổ, nghiêng đầu nhìn thứ "Đền bù tổn thất" cho Thẩm Thanh Ngọc bên cạnh chỗ ngồi hồi lâu, sau đó Bạc Minh Thành mới đưa tay cầm túi văn kiện lên, đẩy cửa xe ra xuống xe.

Đây là lần thứ hai anh tìm đến Thẩm Thanh Ngọc.

Lúc chuông cửa vang lên, Thẩm Thanh Ngọc vừa tắm rửa xong đi từ phòng tắm ra.

Nghe thấy chuông cửa vang, Trần Ánh Nguyệt đang chơi game ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Đã trễ thế như vậy, sẽ không phải là cậu Phó chứ? Anh ta thật sự là tình yêu đích thực với cậu đó!"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy, đi mở cửa.

Lúc nhìn thấy người tới, nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc lập tức phai nhạt đi: "Anh tới làm gì?"
Trần Ánh Nguyệt đang thăm dò c*̃ng nhìn thấy Bạc Minh Thành, người lập tức đứng lên từ ghế sô pha, chạy mấy bước tới sau lưng Thẩm Thanh Ngọc: "Đóng cửa!"
Cho tới bây giờ Trần Ánh Nguyệt nhìn Bạc Minh Thành không thuận mắt, trước kia Thẩm Thanh Ngọc chưa ly hôn với anh, cô ấy còn nể mặt Thẩm Thanh Ngọc, mới cố nén không nổi giận, nhưng hôm nay Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc đã ly hôn, hai người đường anh anh đi đường tôi tôi đi, cô ấy còn cần khách sáo như vậy à!
Cô ấy nói xong, trực tiếp đưa tay muốn đóng cửa lại.

"Tôi muốn nói chuyện với cô."
"Nói chuyện gì? Có chuyện gì đáng nói với anh hay sao? Nói về đạo lý cuộc đời đã có tôi, nói chuyện yêu đương có cậu Phó, không liên quan gì đến Bạc Minh Thành anh, nơi này không chào đón anh, làm phiền anh mau… "
Khi Trần Ánh Nguyệt mắng chửi người rất độc ác, nhưng cô ấy sợ cũng rất sợ.

Đối phương chỉ liếc cô ấy nhàn nhạt, lời nói của cô ấy đã kẹt lại, giống như bị người ta kẹp cổ họng, trở nên không nói ra lời.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua Trần Ánh Nguyệt: "Cậu quay vào đi."
Trần Ánh Nguyệt nhìn trộm thoáng qua Bạc Minh Thành: "Không, lỡ như anh ta đánh cậu thì làm sao bây giờ?"
Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp kéo tay cô ấy, đẩy Trần Ánh Nguyệt vào trong nhà, sau đó tự mình đóng cửa lại đi ra ngoài.

Cô vừa tắm rửa xong, mặc trên người quần áo rộng rãi ở nhà, vừa đi ra, Bạc Minh Thành đã nghe mùi thơm sữa tắm trên người cô.

Bạc Minh Thành nhớ tới vừa rồi Trần Ánh Nguyệt nói những lời kia: "Nói về đạo lý cuộc đời đã có tôi, nói chuyện yêu đương có cậu Phó", xế chiều hôm nay anh đưa Lâm Mai Chi đến bệnh viện, Phó Ngọc Hải đang ôm cô từ trong bệnh viện ra.

Cho nên bây giờ Thẩm Thanh Ngọc đang quen Phó Ngọc Hải sao?
"Nói đi, năm phút."
Câu nói của Thẩm Thanh Ngọc kéo Bạc Minh Thành về hiện thực, anh thu hồi suy nghĩ, đưa túi văn kiện trên tay cho Thẩm Thanh Ngọc: "Căn biệt thự dưới danh nghĩa của tôi ở Tượng Sơn, căn nhà ở Tinh Nhã còn có ba phần trăm giá trị tài sản kết hôn tăng sau ba năm làm đền bù tổn thất, cho cô."

Thẩm Thanh Ngọc nhìn túi văn kiện màu vàng đất trước mặt, mặt mày nhăn lại: "Đền bù tổn thất tôi ư?"
Cô nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Minh Thành, đột nhiên cười: "Bởi vì Lâm Mai Chi sao?"
Bạc Minh Thành chưa trả lời vấn đề của cô: "Cô nói đúng, chúng ta đã ly hôn, từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ gì, những chuyện này tôi không hy vọng lại xảy ra lần nữa."
"Căn biệt thự ở Tượng Sơn, tôi nhớ không lầm, bây giờ giá trị hẳn hơn chín mươi triệu nhỉ? Căn nhà ở Tinh Nhã hẳn là cũng có hơn ba nghìn vạn, giá trị tài sản ba năm qua tăng lên, tính thế nào cũng khoảng ba bốn chục tỷ, ba phần trăm, vậy bốn bỏ năm lên, c*̃ng khoảng năm trăm triệu, tính toán ra, ít nhất anh phải cho tôi ba trăm triệu."
"Thật là hào phóng."
Không phải lần đầu tiên Bạc Minh Thành gặp Thẩm Thanh Ngọc cười, nhưng mà bây giờ nụ cười của cô lại làm cho anh cảm thấy hơi chướng mắt, anh nhíu mày một cái: "Tôi biết cô không cam tâm."
Nghe được lời này của anh, nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc lập tức biến mất, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn anh: "Anh biết tôi không cam tâm, vậy anh biết vì sao tôi không cam tâm không?".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 143: 143: Cút Đừng Để Tôi Nói Lần Hai


Bạc Minh Thành nhìn cô: "Vì sao?"
"Bởi vì ba năm qua tôi xem như nuôi một con chó, nó cũng biết lắc đầu vẫy đuôi với tôi, mà Bạc Minh Thành anh, ba năm rồi, ngoại trừ gạt tôi và bỏ mặc cho nhà họ Bạc các người sỉ nhục tôi, anh còn biết làm gì?"
Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cười lạnh một tiếng: "Tôi không cam tâm, thế nhưng Bạc Minh Thành, anh đừng quên, đây đều là anh nợ tôi!"
Cô nói xong, trực tiếp đưa tay lấy túi văn kiện trên tay anh, trực tiếp quăng ra thật xa: "Ba trăm triệu mà anh muốn mua Thẩm Thanh Ngọc ba năm, Bạc Minh Thành, anh vẫn còn nằm mơ chưa tỉnh sao? Cút, đừng để tôi nói lần hai."
Túi văn kiện "Lạch cạch" một tiếng rơi trên mặt đất, âm thanh vang rõ trong hành lang, giống như Thẩm Thanh Ngọc nói chữ "Cút" kia.

Bạc Minh Thành đã lớn như vậy, còn lần đầu tiên có người dám bảo anh cút ở ngay trước mặt anh, người này còn không phải ai khác, mà là Thẩm Thanh Ngọc.

Sắc mặt anh lập tức căng cứng, nhìn Thẩm Thanh Ngọc khuôn mặt trực tiếp lạnh xuống, anh vừa muốn mở miệng nói cô không biết tốt xấu, nhưng nhìn vào đôi mắt không chút tình cảm gì, Bạc Minh Thành ngơ ngác một chút.

Trong lúc đó, Thẩm Thanh Ngọc đã quay người trở về trong nhà, "Rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Trong hành lang, còn lại một mình Bạc Minh Thành đứng ở trước cửa nhà Thẩm Thanh Ngọc.

Dường như tiếng đóng cửa cũng đang bảo anh cút, Bạc Minh Thành nhìn thoáng qua cánh cửa, mặt đen thui quay người rời đi.1

Đi đến bên cạnh văn kiện, bước chân anh hơi dừng lại, qua một giây, Bạc Minh Thành mới xoay người nhặt túi văn kiện lên.

Một lần nữa trở lại xe, lời nói của Thẩm Thanh Ngọc khiến đầu óc anh bế tắc, cô đang mắng anh ngay cả một con chó cũng không bằng sao?
Cô còn nói anh đang nằm mơ?
Thẩm Thanh Ngọc thật sự cho là cô là con gái Thẩm Quốc Vinh, anh không dám động vào cô ư?
Trần Ánh Nguyệt không nghĩ tới Thẩm Thanh Ngọc sẽ đột nhiên đẩy cửa bước vào, vừa rồi cô ấy nghe góc tường, nhìn thấy Thẩm Thanh Ngọc đưa tay ném đi túi văn kiện của Bạc Minh Thành, trong lòng mừng thầm, nếu như có thể, cô ấy ước gì Thẩm Thanh Ngọc lại tát Bạc Minh Thành một cú.

Vừa nghĩ như vậy, đột nhiên Thẩm Thanh Ngọc xoay người đẩy cửa vào.

Cô ấy bị cửa đập trúng, vô thức lui ra sau, người đứng ở đằng kia nhìn Thẩm Thanh Ngọc hơi chột dạ: "Tớ không nghe lén, Tiểu Ngũ."
Vào phòng, ý lạnh trên mặt Thẩm Thanh Ngọc thu lại vài phần, nhàn nhạt nhìn Trần Ánh Nguyệt: "Ồ, vậy vừa rồi cậu nằm sấp ở cửa ra vào là luyện yoga sao?"
"...!Gần đây quả thật chương trình học yoga mới ra động tác mới, tớ vừa mới… "
Thẩm Thanh Ngọc lười nghe chuyện hoang đường của cô ấy: "Được rồi, hiện tại tâm trạng tớ rất không tốt, không muốn ba hoa với cậu."
Trần Ánh Nguyệt nhìn Thẩm Thanh Ngọc: "Cậu khó chịu à?"
Thẩm Thanh Ngọc không nói chuyện, cô rót cho mình một ly nước, ngồi trên ghế sô pha cúi đầu uống.

Cô và Bạc Minh Thành đã ly hôn, nhưng cô thích anh nhiều năm như vậy, c*̃ng gả cho anh ba năm, thất vọng là một chuyện, thích lại là một chuyện khác.

Tình cảm không phải thắng xe, nói dừng là dừng.

Nói không khó chịu là Thánh Nhân, nhưng so với khó chịu, Thẩm Thanh Ngọc càng phẫn nộ hơn.

Cô đã lớn như vậy, còn chưa bị ai sỉ nhục như thế.

Lúc ly hôn cô dọn ra ngoài anh không rên một tiếng, bây giờ Lâm Mai Chi đã trở về, anh lại nói muốn bồi thường cho cô.

Ba năm của Thẩm Thanh Ngọc cô, anh cho ba trăm triệu là có thể tính toán rõ ràng sao?
Nghĩ như vậy là cô sẽ buông tha cho Lâm Mai Chi à?
Cô càng không thể để anh như ý.

Thẩm Thanh Ngọc thu suy nghĩ, cầm điện thoại bên cạnh, trực tiếp đăng Weibo.

Không phải anh không muốn làm lớn chuyện sao?
Vậy cô sẽ làm chuyện ầm ĩ hơn nữa!.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 144: 144: Đơn Giản Chính Là Chuyện Cười


"Ha ha, chuyện này có gì để khó chịu đâu, không phải vừa rồi cậu mới nói, ba năm qua, nuôi một con chó cũng biết lắc đầu vẫy đuôi với cậu, Bạc Minh Thành ngay cả sắc mặt tốt cũng không cho cậu, lúc này cậu khó chịu, đây không phải là khiến bọn họ...!Nói, cậu đang định đăng gì vậy, Tiểu Ngũ?"
Trần Ánh Nguyệt vốn cho là Thẩm Thanh Ngọc thật sự khó chịu, nghĩ đến mới vừa rồi mình còn ngồi nói châm chọc, không khỏi hơi áy náy, ngồi bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc muốn an ủi vài câu, không nghĩ rằng cúi đầu xuống lại thấy Thẩm Thanh Ngọc đang đăng Weibo.

"Weibo."
Thẩm Thanh Ngọc đăng xong nhìn Trần Ánh Nguyệt một cái, đứng dậy rót cho mình ly nước lần nữa, uống thuốc trên mặt bàn: "Tớ uống thuốc xong, đi ngủ."
Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc đứng dậy trực tiếp trở về phòng.

Trần Ánh Nguyệt sửng sốt: "Haiz… "
Được rồi được rồi, đã ngã bệnh, ngủ nhiều cũng tốt.

Dù sao cô ấy có Weibo của Thẩm Thanh Ngọc, đăng cái gì, đi lên xem một chút chẳng phải sẽ biết à.

Weibo của Thẩm Thanh Ngọc, trừ lúc trước ly hôn với Bạc Minh Thành rời đi đăng một câu châm chọc "Thật xin lỗi" ra, cho tới hôm nay, mới cập nhật lần thứ hai.

Thẩm Thanh Ngọc vừa đăng Weibo, đơn giản thô bạo: Bị bệnh ngủ một ngày, tỉnh lại phát hiện tự dưng mình thành “Kẻ giết người”, xem ra mọi người rất để ý đến tôi.

Nhưng hơi đúng dịp, cô Lâm có gọi cho tôi một cuộc điện thoại, tôi tưởng lầm là thư ký gọi tới báo cáo công tác, lúc nghe đang sốt cao nên không được tỉnh táo, thu âm lại dự định tỉnh ngủ lại cẩn thận nghe.

Thế nhưng tôi nghe ghi âm, hình như tôi không nói gì mà cô Lâm.

(Chấp nhận bất kỳ kỹ thuật gì tra xét, nếu đoạn ghi âm bên dưới có qua kỹ thuật xử lý, tôi đồng ý công khai nói xin lỗi cô Lâm Mai Chi.) Vâng, cậu Bạc, ba trăm triệu đúng là không ít tiền, nhưng tôi c*̃ng không thiếu chút tiền ấy, anh nên giữ lại mua chút thuốc bổ cho cô Lâm Mai Chi đi.

Lời ít ý nhiều, rõ ràng lời nói không có bất kỳ tính công kích gì, nhưng lại trào phúng đến cực hạn.

Trần Ánh Nguyệt nhiệt huyết sôi trào, trực tiếp gọi điện thoại cho Trần Minh Quang, để người ta cho bài Weibo của Thẩm Thanh Ngọc lên hotsearch.

Buổi chiều Lâm Mai Chi tự sát lên hotsearch mới hạ nhiệt không bao lâu, bây giờ Lâm Mai Chi và Thẩm Thanh Ngọc lại lên hotsearch Weibo.

Lần này tiêu đề hotsearch vô cùng thú vị, tên là "Cô Lâm - Ảnh hậu giải Oscar".

Bên dưới bài đăng Weibo của Thẩm Thanh Ngọc là ghi âm trò chuyện buổi sáng hôm nay của cô và Lâm Mai Chi, cả đoạn ghi âm cũng chỉ khoảng một phút hai mươi giây, bên trong ngoại trừ Thẩm Thanh Ngọc mở đầu câu đầu tiên là "Xin chào " ra thì cô không còn nói thêm bất kỳ câu gì nữa.

Ngược lại là Lâm Mai Chi tự biên tự diễn còn tốt hơn so với ảnh hậu.

"Cô Thẩm, xin chào, tôi là Lâm Mai Chi.

Tôi thật sự không biết chuyện anh Minh Thành cưới cô làm bia đỡ đạn, nhưng bất kể như thế nào, nguyên nhân chuyện này đều bắt nguồn từ tôi, cho nên tôi vẫn phải nói một tiếng xin lỗi cô.

Cô Thẩm, cô đang nghe tôi nói chuyện không?"
Hình như nghe câu này không có vấn đề gì, nhưng phàm là người hơi có đầu óc đều nghe được, rốt cuộc lời này của Lâm Mai Chi có bao nhiêu trà xanh.

Đại khái là bởi vì Thẩm Thanh Ngọc không nói chuyện, Lâm Mai Chi c*̃ng im lặng mấy giây, mới tiếp tục mở miệng: "Cô Thẩm, thật xin lỗi! Nhưng nếu cô đã ly hôn với anh Minh Thành, chuyện đã qua rồi, tôi hi vọng sau nàu cô có thể tìm được hạnh phúc của mình, c*̃ng hi vọng cô đừng trách anh Minh Thành.

Nếu như không phải bởi vì tôi, anh ấy c*̃ng sẽ không ra làm chuyện như vậy.

Nếu như cô thật sự nuốt không trôi cục tức này, vậy cô có yêu cầu gì, cứ đề nghị với tôi là được."
"Cô Thẩm? Cô đang nghe chứ, cô Thẩm?"
Đằng sau đại khái là Lâm Mai Chi cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc không nghe, cô ta nói mấy câu với Lâm Mai Phương, sau đó cúp điện thoại.

Thời gian cuộc trò chuyện tổng cộng một phút hai mươi giây, Thẩm Thanh Ngọc cũng chỉ nói một câu "Xin chào".

Thẩm Thanh Ngọc đăng bài lên weibo, cái Lâm Mai Chi gọi là Thẩm Thanh Ngọc ép cô ta "Cắt cổ tay", đơn giản chính là chuyện cười..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 145: 145: Tôi Muốn Cô Làm Tròn Lời Hứa


Bởi vì có Trần Minh Quang ở phía sau trợ giúp, Thẩm Thanh Ngọc đăng Weibo chỉ sau nửa tiếng, trực tiếp vọt tới ba vị trí đầu hotsearch.

Cùng lúc đó, Lâm Mai Chi trong bệnh viện c*̃ng lướt thấy.

Nhìn thấy Weibo của Thẩm Thanh Ngọc, sắc mặt cô ta trực tiếp trắng bệch: "Chị!"
Lâm Mai Phương ở bên cạnh ăn trái cây nhìn cô ta: "Làm sao vậy, vết thương đau à?"
Mặc dù là diễn kịch, nhưng Lâm Mai Chi c*̃ng "Cắt cổ tay" thật, mặc dù vị trí lệch, nhưng rốt cuộc trên cổ tay cũng bị rách một đường, tất nhiên sẽ đau.

Nhưng nỗi đau này cũng đáng giá, không phải sao, Bạc Minh Thành vốn chỉ muốn các cô ở khách sạn, lập tức sắp xếp cho họ vào phòng bệnh cao cấp, trả lại thẻ cho cô ta, nói là mua đồ dinh dưỡng cho Lâm Mai Chi.

Lâm Mai Phương nhìn thấy trên mạng, chuyện này ồn ào lớn như vậy, người nhà họ Bạc hẳn là đã sớm biết.

Cô ta tin tưởng, rất nhanh, ông cụ Bạc sẽ đích thân tìm đến đây.

Đến lúc đó các cô chỉ cần giả bộ đáng thương, Bạc Minh Thành cưới Lâm Mai Chi, cũng là chuyện trong tầm tay, rất nhanh, cô ta có thể trở lại nhà họ Bạc lần nữa, khi làm mợ chủ của mình.

"Không phải, chị, đã xảy ra chuyện! Thẩm Thanh Ngọc cô ta, cô ta đăng weibo!"
Lâm Mai Phương nghe thấy Lâm Mai Chi nói lời này, lúc này mới đứng dậy đi đến bên cạnh cô ta, thấy sắc mặt cô ta trắng bệch, không khỏi nhíu mày: "Cô ta đăng gì mà em sợ đến vậy? Chuyện này chúng ta làm không chê vào đâu được, xem như Thẩm Thanh Ngọc nhảy xuống Hoàng Hà c*̃ng không nói rõ…"
Lời còn chưa nói hết, một giọng nam lạnh lẽo cứng rắn truyền vào từ cửa: "Nói không rõ chuyện gì?"
Nghe được giọng nói của Bạc Minh Thành, Lâm Mai Phương run lên một cái: "À, cậu hai Bạc, cậu qua đây thăm Mai Chi sao?"
Cô ta cố gắng bình tĩnh lại, nhưng mà sau khi chạm tới ánh mắt của Bạc Minh Thành, Lâm Mai Phương sợ hãi: "Hai người trò chuyện, tôi ra ngoài hít thở không khí!"
Nói xong, Lâm Mai Phương chạy ra khỏi phòng bệnh.

Lần này Bạc Minh Thành lại đưa cô ta ra nước ngoài, kiếp sau cô ta cũng không thể trở lại nữa!
Bạc Minh Hoàng đã chết, nhà họ Bạc cũng không cho cô ta ly hôn, kiếp sau cô ta cũng chỉ có thể trông coi bài vị Bạc Minh Hoàng.

Lâm Mai Phương sẽ không ngốc như thế, Bạc Minh Hoàng đã chết, coo ta vẫn còn mấy mươi năm tốt đẹp, làm sao cô ta lại chỉ phải trông coi bài vị Bạc Minh Hoàng được!
Bạc Minh Thành cũng không để ý tới Lâm Mai Phương, anh vừa nhận được điện thoại của Lâm Nam Vũ, nói Lâm Mai Chi và anh lại lên hotsearch.

Thẩm Thanh Ngọc công bố ghi âm điện thoại giữa cô và Lâm Mai Chi, cô chưa nói một câu nào.

"Em muốn gì?"
Đã nhiều năm như vậy rồi, anh biết rõ, mình không có bất kỳ tình cảm nam nữ gì đối với Lâm Mai Chi, nhưng cô ta đã cứu anh một mạng.

Lâm Mai Chi trên giường bệnh nghe anh nói lời này, khuôn mặt vốn trắng bệch càng trắng hơn: "Anh Minh Thành, không phải như thế đâu, anh nghe em nói, chỉ là em…"
"Lâm Mai Chi, trông tôi như một kẻ ngu à?"1
Có lẽ ngay từ đầu anh đã tin, dù sao Thẩm Thanh Ngọc thích anh như vậy, cô không cam tâm cũng là chính miệng cô thừa nhận.

Nhưng Thẩm Thanh Ngọc đã làm vợ anh ba năm, nếu như Thẩm Thanh Ngọc thật sự muốn ép chết Lâm Mai Chi, đêm qua cô cũng không dẫn theo truyền thông đối chất với anh rồi.

Có đôi khi anh cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc ngu ngốc, có đôi khi lại cảm thấy Thẩm Thanh Ngọc thông minh.

Vài câu bí đặt tính là gì, cô thật sự thông minh, nên lấy bồi thường từ trên tay anh mới muốn ly hôn.

Nhưng có thể hiểu được, cô cả nhà họ Thẩm kiêu ngạo, kiêu ngạo của cô không cho phép cô làm ra chuyện như vậy.

Lâm Mai Chi còn muốn nói gì đó, nhưng đụng phải ánh mắt Bạc Minh Thành, dường như đôi mắt đen có thể nhìn thấu cô ta.

Cô ta cứng lại, chột dạ mím môi.

Bạc Minh Thành nhìn cô ta, lại hỏi một lần: "Nói đi, em muốn gì, tôi sẽ cố gắng thỏa mãn em."
"Thứ gì cũng được sao?"
"Chỉ cần tôi có."
Lâm Mai Chi biết, đây là cơ hội duy nhất của mình, người nhà họ Bạc sẽ không để cho cô ta gả cho Bạc Minh Thành, Bạc Minh Thành cũng sẽ không nhắc lại chuyện cưới cô ta.

Thế nhưng cô ta không cam tâm!
Nếu như năm đó không có cô ta, Bạc Minh Thành sớm đã không còn, làm sao vị trí bà Bạc lại đến phiên Thẩm Thanh Ngọc!
Mấy năm qua nằm ở trên giường không cam lòng và đau khổ dằn vặt cô ta, Lâm Mai Chi cắn răng: "Em muốn anh làm tròn lời hứa, anh Minh Thành."
Cô ta nói xong, dừng một chút: "Cưới em.".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 146: 146: Anh Đáng Sống Cô Độc Quãng Đời Còn Lại


Lâm Nam Vũ phát hiện, lần này hotsearch, cậu ta ép không xuống, bởi vì đẩy tay phía sau là Trần Minh Quang.

Do dự mấy giây, Lâm Nam Vũ vẫn gọi điện thoại cho Bạc Minh Thành.

Lúc điện thoại vang lên, Bạc Minh Thành hơi không kiên nhẫn nhíu mày một cái: "Nói."
"Tổng giám đốc Bạc, ép không xuống, là Trần Minh Quang bên kia buông lời, không đến mười hai tiếng, không rút xuống được."
"Đã biết.".

đam mỹ hài
Bạc Minh Thành nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Nhìn thuốc lá trên tay anh đốt, lời nói của Lâm Mai Chi không ngừng vang vọng.

"Anh Minh Thành, anh thích Thẩm Thanh Ngọc sao?"
"Không có."
"Vậy sao anh không cưới em?"
"Bởi vì tôi không thích em."
"Nếu như Thẩm Thanh Ngọc và anh phục hôn, anh sẽ đáp ứng không?"
"Không biết."
"Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng sẽ không phục hôn với anh, anh Minh Thành, em nhìn ra được, cô ta thật không muốn yêu anh nữa."
Lúc Lâm Mai Chi nói lời này, nhìn anh, mang theo nụ cười đắc ý và thắng lợi khó hiểu.

Anh không biết cô ta cảm thấy mình thắng chỗ nào, cũng không biết cô ta đắc ý cái gì.

Nhưng nụ cười mỉm này của Lâm Mai Chi khiến anh dâng lên sự tức giận khó nói, mà anh c*̃ng không biết tại sao mình lại tức giận.

Bạc Minh Thành cong môi nở nụ cười gằn, bóp thuốc, lái xe rời đi bệnh viện.

Bởi vì không ép nổi hotsearch, bài Weibo của Thẩm Thanh Ngọc treo ròng rã mười hai giờ trên hotsearch.

Bình luận bên dưới đều đang mắng hai người Lâm Mai Chi và Bạc Minh Thành, dù sao bài Weibo của Thẩm Thanh Ngọc, không chỉ chỉ ra Lâm Mai Chi tự biên tự diễn sự thật, còn chỉ ra Bạc Minh Thành lấy ba trăm triệu muốn cô dàn xếp ổn thỏa chuyện này.

Chuyện này, truyền ra trong hội, ông cụ Bạc tức giận tới mức tiếp bị cao huyết áp phải vào bệnh viện.

Châu Du Dân ăn dưa ăn đến say sưa ngon lành, lúc nhìn thấy "Ba trăm triệu", trong lúc nhất thời, cũng không biết nên nói Bạc Minh Thành khí phách hay là nói Thẩm Thanh Ngọc ngang ngược.

Hai người này đều không phải là nhân vật thiếu tiền, ba trăm triệu bao nhiêu người không có, bọn họ một người nói cho là cho ngay, một người nói không cần là không cần, thậm chí còn nói lấy ba trăm triệu ra mua đồ bồi bổ.

Lần đầu tiên cậu Châu phát hiện Thẩm Thanh Ngọc thật thú vị, trước kia ánh mắt Bạc Minh Thành không ổn rồi.

Trong lòng của anh ta nghĩ như vậy, kết quả nhìn thấy Bạc Minh Thành không nhịn được nói một câu, trực tiếp rước họa vào thân.

Lúc đi ra từ phòng tập quyền anh, Châu Du Dân đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn không nhịn được lắm mồm: "Nói thật, đột nhiên cậu cầm ba trăm triệu cho Thẩm Thanh Ngọc, là nghĩ như thế nào?"
Vấn đề này, quả thực Bạc Minh Thành làm đến bại não.

Bạc Minh Thành nghiêng đầu lạnh lùng nhìn anh ta: "Tôi càng muốn biết buổi tối hôm nay cậu nghĩ như thế nào, muốn vào bệnh viện có thể nói rõ ra."
Châu Du Dân s* s**ng nơi mình bị ăn đấm, vẫn sợ hãi, không còn giễu cợt Bạc Minh Thành, đứng thẳng lại: "Nói chuyện chính với cậu đây, không phải cậu không muốn cưới Lâm Mai Chi sao? Lâm Mai Chi ỷ lại cậu, đơn giản chính là vì gả vào nhà giàu.

Tôi có casch một hòn đá ném hai, cậu có muốn nghe một chút hay không?"
"Phóng!"
"..."

Người này, thật sự là chút lễ phép cũng không có!
Phàn nàn thì phàn nàn, Châu Du Dân vẫn cống hiến ý kiến hay của mình ra: "Phó Ngọc Hải theo đuổi Thẩm Thanh Ngọc không phải vì chán ghét cậu à? Nếu mục tiêu của Phó Ngọc Hải thay đổi thành Lâm Mai Chi, vậy tâm trạng cậu có còn khó chịu mỗi ngày không?"
"Tâm trạng tôi khó chịu khi nào?"
Bạc Minh Thành cau mày, cảm thấy Châu Du Dân miệng chó không thể khạc ra ngà voi.

Châu Du Dân chậc một tiếng: "Còn mạnh miệng, đừng cho là tôi không biết Phó Ngọc Hải xuất hiện theo đuổi Thẩm Thanh Ngọc, trong lòng cậu không thoải mái."
Bạc Minh Thành cười lạnh một tiếng: "Tôi thấy cậu không chỉ miệng thối, còn mắt mù."
"Tôi miệng thối mắt mù ở đâu? Mẹ nó, Bạc Minh Thành cậu mắng tôi, được, cậu cứ mạnh miệng đi, quay đầu Thẩm Thanh Ngọc và Phó Ngọc Hải kết hôn, cậu nhớ gửi tiền mừng nhé!"
Châu Du Dân cũng nổi nóng, hừ lạnh lên xe của mình trực tiếp lái đi.

Nếu Bạc Minh Thành đã như vậy, anh đáng sống cô độc quãng đời còn lại, cũng phải thua thiệt Thẩm Thanh Ngọc ly hôn với anh!.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 147: 147: Thật Không Rung Động Chút Xíu Nào Sao


Đêm qua, Thẩm Thanh Ngọc đăng Weibo xong đã ngủ, cô biết hôm sau mình tỉnh lại, trên mạng nhất định là một hồi gió tanh mưa máu.

Ngủ một đêm, hôm nay cô tỉnh lại, người đã tốt hơn rất nhiều.

Trong điện thoại có hai cuộc gọi nhỡ, một là Lương Thanh Hà, một là Phó Ngọc Lam.

Trong hòm thư cũng có một đống tin chưa đọc, Thẩm Thanh Ngọc ấn vào xem, đa số đều hỏi cô chuyện trên mạng.

Ngay từ đầu Lương Thanh Hà gửi tin nhắn, qua sau một tiếng, đại khái là thấy động thái cô đăng Weibo, trực tiếp gửi bốn năm voice chat tới.

Thẩm Thanh Ngọc bất đắc dĩ nở nụ cười, đêm qua cô bị Bạc Minh Thành k*ch th*ch, lại thêm người đang bị cảm, phản ứng chậm lại, không nghĩ chu toàn, trực tiếp đăng Weibo.

Vấn đề này Thẩm Quốc Vinh và Lương Thanh Hà đều biết rồi, lần trước hai người đến nhà họ Bạc khá lịch sự, kết quả không đến mấy ngày lại ồn ào chuyện Lâm Mai Chi vu oan cho Thẩm Thanh Ngọc, khi Thẩm Quốc Vinh biết chuyện này, tức đến xanh mặt, lập tức muốn để thư ký mua vé máy bay tới Nam Thành.

Mấy voice chat kia là họ muốn nói dự định hôm nay tới với Thẩm Thanh Ngọc, nhưng cuối cùng không biết vì sao đột nhiên Thẩm Quốc Vinh lại nói, vấn đề này để tự cô xử lý trước.

Thẩm Thanh Ngọc nghe xong voice chat, cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Đây không quá giống phong cách của bà Thẩm và tổng giám đốc Thẩm.

Nhưng Thẩm Quốc Vinh không đến cũng là chuyện tốt, chuyện mấy ngày này nhiều như vậy, đoán chừng bên nhà họ Bạc đã vỡ tổ, lúc này Thẩm Quốc Vinh tới, ông cụ Bạc cũng sẽ không nói được xong.

Trả lời tin nhắn của Phó Ngọc Lam xong, Thẩm Thanh Ngọc quay người vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Cảm giác ngủ hơn mười tiếng, hôm nay, mặt khí của Thẩm Thanh Ngọc tốt lên rất nhiều.

Ừ, chỉ là hơi đói bụng.

Nghĩ như vậy, Thẩm Thanh Ngọc cầm điện thoại di động lên ra khỏi phòng, đối diện đụng phải Trần Ánh Nguyệt đi tới.

"Cậu dậy sớm thế?"
Trần Ánh Nguyệt lau miệng nói: "Cậu cho rằng tớ muốn à, sáng sớm, cậu Phó đã gọi muốn cháy máy!"
Nhớ tới chuyện vừa rồi, Trần Ánh Nguyệt cảm thấy răng cũng chua.

Sáng sớm điên thoại của cô ấy vang lên không ngừng, Trần Ánh Nguyệt còn đang suy nghĩ là tên điên nào, mới bảy giờ đã gọi liên tục đòi mạng, xem xét là một số lạ, cô ấy càng tức, dự định nhận điện thoại trực tiếp mở miệng mắng chửi người, kết quả còn chưa kịp nói chuyện, nghe Phó Ngọc Hải bảo cô ấy mở cửa, anh ta mua bữa sáng tới, chớ quấy rầy Thẩm Thanh Ngọc tỉnh lại.

Nghe được câu nói sau cùng, Trần Ánh Nguyệt c*̃ng không mắng nổi, chỉ cảm thấy ê răng.

Phó Ngọc Hải sẽ như thế sao?
Khó trách có thể lảng vãng trong bụi hoa còn không dính lá vào người!
Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày lại: "Phó Ngọc Hải gọi điện thoại cho cậu làm gì?"
"Còn có thể làm gì, còn không phải đưa bữa sáng cho cậu à!"
Trần Ánh Nguyệt nói xong, đụng vào vai Thẩm Thanh Ngọc, nháy mắt ra hiệu nhìn cô: "Lại nói, vừa nấu cháo lại đưa bữa sáng cho cậu, hành động này của Phó Ngọc Hải, cậu thật không rung động chút xíu nào sao?"
Trần Ánh Nguyệt vừa dứt lời, Thẩm Thanh Ngọc thấy Phó Ngọc Hải đứng ở bên cạnh bàn ăn mỉm cười nhìn mình.

"Buổi sáng tốt lành."
Thẩm Thanh Ngọc nở nụ cười, trực tiếp không để ý đến vấn đề của Trần Ánh Nguyệt: "Chào buổi sáng."
Sáng sớm cô dậy sẽ đói bụng, đã có sẵn bữa sáng, Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng không khách sáo, đi qua bàn ăn ngồi xuống: "Cảm ơn."
Mặt mày Phó Ngọc Hải hơi động một chút, hững hờ liếc nhìn Thẩm Thanh Ngọc, cầm cháo trên tay để trước mặt cô, lập tức đưa tay trực tiếp sờ vào trên trán cô: "Hạ sốt rồi?".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 148: 148: Dù Sao Ăn Của Người Ta Thì Nói Năng Với Người Ta Cũng Mềm Mỏng Hơn


Đúng lúc Trần Ánh Nguyệt tới thấy cảnh này: "..."
Cô ấy cảm thấy mình không nên ở đây, hẳn phải ở dưới gầm bàn!
Lòng bàn tay người đàn ông mang theo chút nóng, dán trên trán, Thẩm Thanh Ngọc cảm giác ấm áp hơn.

Cô vừa nhìn chén cháo, không nghĩ tới Phó Ngọc Hải sẽ có động tác như vậy, nhưng đợi Thẩm Thanh Ngọc kịp phản ứng, đối phương đã thu tay lại, nhìn co nhướng mày nói một câu: "Hết sốt."
Phó Ngọc Hải nói xong, tự mình cũng ngồi xuống.

Trần Ánh Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thanh Ngọc, không nhịn được chậc một tiếng: "Cậu Phó, anh thật đúng là xem nơi đây thành nhà mình."
Phó Ngọc Hải nhìn Trần Ánh Nguyệt, không để ý trêu chọc trong lời nói của cô ấy chút nào: "Không phải cô Trần bảo tôi cứ tự nhiên sao?"
"..."
Tính sai, không nghĩ tới da mặt Phó Ngọc Hải dày như vậy.

Quả thật Thẩm Thanh Ngọc đói bụng, Phó Ngọc Hải và Trần Ánh Nguyệt nói chuyện, cô ở bên cạnh vừa ăn cháo vừa nghe.

Cuối cùng, thấy Trần Ánh Nguyệt nhìn mình, cô nở nụ cười: "Nhìn tớ làm gì?"
Trần Ánh Nguyệt hừ một tiếng, không nói tiếp.

Quả thật Phó Ngọc Hải biết cách nắm bắt, hôm qua đưa Thẩm Thanh Ngọc đi bệnh viện nấu cháo cho cô, hôm nay lại đưa bữa sáng tới, những hành vi này đã sớm vượt qua phạm vi bạn bè bình thường.

Mặc dù Thẩm Thanh Ngọc có lòng muốn nói rõ, nhưng đối phương ăn sáng xong, chỉ lưu một câu: "Nghỉ ngơi thật tốt, sớm ngày khôi phục, không quấy rầy hai người nữa."
Sau đó, người đã đi.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Phó Ngọc Hải trước mắt, trong lúc nhất thời, không tiện nói lời ra khỏi miệng.

Dù sao ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn..

Cô mím môi, đổi một câu: "Cảm ơn cậu Phó."
"Cảm ơn bằng miệng không có thành ý gì, thật sự muốn cảm ơn tôi, mời tôi ăn bữa cơm đi."
Anh ta nói xong, người chạy tới cửa, quay đầu nhìn cô, cặp mắt đào hoa cong cong: "Tôi chờ điện thoại của em."
Dứt lời, Phó Ngọc Hải kéo cửa ra, nhấc chân rời đi.

"Tôi chờ điện thoại của em."
Trần Ánh Nguyệt ở bên cạnh nhái theo, học xong không nhịn được ôm lấy cánh tay mình: "Ôi, nổi da gà, cậu Phó này ghê thật?"
Nghĩ đến gì đó, Trần Ánh Nguyệt hít một tiếng: "Đáng tiếc, thật quá lăng nhăng."
Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ấy, không đáp lời.

Thấy cô không tiếp lời, Trần Ánh Nguyệt cảm thấy không thú vị, đổi đề tài: "Tiểu Ngũ, ông già Bạc bị tức đến vào bệnh viện, cậu có biết không?"
Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày lại: "Hiện tại đã biết."
"Lâm Mai Chi muốn vào nhà họ Bạc, hiện tại làm ông cụ Bạc tức đến vào bệnh viện, tớ thấy dù cho cô ta có quỳ, c*̃ng không quỳ được vào nhà họ Bạc!"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn Trần Ánh Nguyệt, nở nụ cười nhàn nhạt: "Đừng có ăn nói chắc chắn như thế."
Ông cụ Bạc là dạng người hám lợi, nói không chừng có một ngày, Lâm Mai Chi thật sự bò được vào nhà họ Bạc.

Chỉ là chuyện này có liên quan gì đến cô đâu?
Không liên quan.

Thẩm Thanh Ngọc đẩy ghế ra ngoài, trực tiếp đứng dậy đi vào phòng, Trần Ánh Nguyệt ở sau lưng cho là cô bị làm sao: "Haiz, Tiểu Ngũ, cậu làm gì vậy?"
"Thay quần áo, đi làm."
Hôm qua cô đã bỏ bê công việc một ngày, nói thế nào cũng kiếm ít hơn mấy chục vạn.

Trần Ánh Nguyệt không có việc làm, nghe Thẩm Thanh Ngọc nói lời này, lập tức cảm thấy không thú vị.

Cô ấy là cá ướp muối, không thể hiểu được niềm vui kiếm tiền của Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc thay quần áo đi ra, thấy cá ướp muối Trần vẫn ở đây, không khỏi chậc một tiếng: "Làm sao cậu còn ở đây?"
"Giường ở nhà cậu thật thoải mái, tớ lại đi ngủ bù."
Sáng sớm bị Phó Ngọc Hải gọi tỉnh, lúc này Trần Ánh Nguyệt rất buồn ngủ.

Thẩm Thanh Ngọc đi đến trước cửa chọn giày: "Tùy cậu, tớ đến công ty đây."
Đổi giày, Thẩm Thanh Ngọc nhấc chân ra khỏi nhà.

"Thẩm Thanh Ngọc."
Cũng trùng hợp, mới vừa đi tới cửa thang máy, cửa thang máy mở ra, Lâm Mai Phương từ bên trong đi ra..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 149: 149: Đối Với Tôi Mà Nói Không Đáng Để Nhắc Tới


Thẩm Thanh Ngọc nhìn Lâm Mai Phương trước mắt, không khỏi hơi nhíu mày lại: "Cô Lâm tìm tôi có việc à?"
"Có thể cho tôi năm phút không?"
Lâm Mai Phương từ trong thang máy đi tới, chỉ hành lang sau lưng Thẩm Thanh Ngọc, ra hiệu đến nơi đó.

Thẩm Thanh Ngọc đứng thẳng vai, quay người đi đến cuối hành lang.

"Thẩm Thanh Ngọc, tôi rất xin lỗi chuyện của em gái tôi hôm qua, tôi cũng không biết vì sao nó lại nói láo, bây giờ ảnh hưởng của chuyện này đã vượt qua khống chế của tôi, đêm qua bởi vì chuyện này mà ông cụ Bạc bị tức giận đến phải vào bệnh viện."
Lâm Mai Phương nói đến đây, nhìn Thẩm Thanh Ngọc ngừng lại.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô ta, khẽ mỉm cười: "Cô Lâm muốn nói gì?"

Phản ứng của Thẩm Thanh Ngọc khiến Lâm Mai Phương không bắt được chủ ý, nhưng cô ta cũng biết, chuyện này ngoại trừ để Thẩm Thanh Ngọc tự mình xóa bỏ Weibo dàn xếp ổn thỏa, cũng không có cách xử lý tốt hơn.

"Mai Chi nói dối là sự thật, tôi không phủ nhận sự thật này, nhưng hiện tại cũng coi như nói dối vì bản thân mà bỏ qua, hôm qua suýt chút nó đã mất mạng, con bé làm việc ngốc, cũng có trách nhiệm của người làm chị như tôi.

Tôi nói tiếng xin lỗi cô ở đây, Thẩm Thanh Ngọc."
Lâm Mai Phương nói xong, thật sự lui ra phía sau, cúi đầu nói một tiếng "Thật xin lỗi".

Thẩm Thanh Ngọc và Lâm Mai Phương làm chị em dâu hơn ba năm, đây là lần đầu tiên thấy cô ta "Ăn nói khép nép" trước mặt mình.

Chậc, thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.

Thẩm Thanh Ngọc mím môi, không mở miệng nói bất kỳ câu gì.

"Chờ hai ngày nữa nó xuất viện, tôi sẽ đích thân dẫn Mai Chi đến nhà giải thích với cô."
Lâm Mai Phương nói đến đây, lại ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc, hình như chờ Thẩm Thanh Ngọc mở miệng.

Không thể không nói, chiêu "Lấy lui làm tiến" này của Lâm Mai Phương vẫn khiến Thẩm Thanh Ngọc nổi lên sự tò mò: "Cho nên hôm nay cô Lâm tới chỉ vì nói xin lỗi tôi sao?"
"Đúng là hôm nay tôi thành tâm tới giải thích với cô, Thẩm Thanh Ngọc.

Nhưng tôi c*̃ng có một chuyện cầu xin, chuyện bây giờ đã truyền bá ồn ào rộng rãi trên mạng, người xem trò vui mãi không chê có nhiều hotsearch.

Chuyện lần này, chúng ta đều bị người ta coi như trò cười.

Tôi cũng biết bởi vì cô còn yêu Bạc Minh Thành, cô mới có thể không nuốt trôi cục tức này, nhưng bây giờ ầm ĩ thành dạng này, đối với cô và Bạc Minh Thành hợp lại c*̃ng không có chỗ tốt, ông cụ Bạc bị tức giận vào bệnh viện, cô cảm thấy nhà họ Bạc còn để cô trở về sao?"
"Chúng ta tự mình hoà giải đi, cô xóa weibo khỏi hotseach, tôi sẽ để Mai Chi tự mình đến xin lỗi cô."
Nghe xong Lâm Mai Phương nói lời nói này, Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp cười: "Cô nói nhiều như vậy, đơn giản chính là cảm thấy tôi muốn phục hôn với Bạc Minh Thành, nhưng nếu như tôi không muốn phục hôn với Bạc Minh Thành, vậy những câu cô nói, đối với tôi mà nói, không đáng để nhắc tới."
Sắc mặt Lâm Mai Phương cứng lại, nhưng rất nhanh, cô ta kịp phản ứng, khẽ hít một hơi, Lâm Mai Phương mở miệng lần nữa: "Được, xem như tôi hiểu lầm cô rồi.

Vậy chúng tôi xin lỗi, cô có thể giơ cao đánh khẽ thả cho chúng tôi một con đường sống không? Bây giờ cảm xúc của Mai Chi vô cùng không ổn định, có thể cô không biết năm đó nó vì cứu Bạc Minh Thành, cho nên mới biến thành người thực vật nằm trên giường bệnh gần năm năm.

Năm đó trước khi nó vào phòng giải phẫu, Bạc Minh Thành đã từng đồng ý, sẽ lấy nó, nhưng hôm nay nó tỉnh lại về nước, phát hiện cô từng làm bà Bạc, mới có thể trong lúc nhất thời nghĩ sai, nói dối vu oan cho cô."

Nói đến đây, nét mặt Lâm Mai Phương lại thay đổi một chút: "Lại nói, năm đó Bạc Minh Thành vì sao cưới cô, tôi nghĩ hẳn là cô rất rõ ràng.

Chuyện đã qua, hiện tại cô và Bạc Minh Thành cũng đã ly hôn, cô không cần thiết lại vì những chuyện này bị vây ở quá khứ không thể thoát ra.

Mai Chi làm sai, nhưng bác sĩ nói, con bé có bệnh trầm cảm, hi vọng cô có thể hiểu cho nỗi lo lắng của một người làm chị như tôi."
Cô ta nói xong, nhìn về phía Thẩm Thanh Ngọc, hiển nhiên đang đợi đáp án của Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn Lâm Mai Phương trực tiếp nở nụ cười, mặt mày cô hơi động, ánh mắt đảo qua điện thoại trên tay cô ta: "Cô Lâm vì em gái, khó khi nói nhiều lời chân thành với tôi như vậy, quả thật tình chị em sâu nặng làm cho tôi hơi cảm động."
Thẩm Thanh Ngọc nói xong, trực tiếp đi qua cướp điện thoại trên tay cô ta: "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cô không có bật ghi âm điện thoại.".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 150: 150: Cô Nên Bớt Trêu Chọc Tôi Vẫn Tốt Hơn


Động tác của Thẩm Thanh Ngọc quá nhanh, Lâm Mai Phương vốn không nghĩ tới Thẩm Thanh Ngọc lại có động tác như vậy, cô ta nhìn điện thoại mình bị cướp đi, sắc mặt lập tức thay đổi: "Trả di động lại cho tôi!"
Thẩm Thanh Ngọc nở nụ cười, nhấn lên màn hình điện thoại của Lâm Mai Phương, màn hình sáng lên, chính là giao diện ghi âm.

Lâm Mai Phương nhìn thoáng qua điện thoại của mình, sắc mặt trực tiếp trắng bệch: "Tôi không biết mình ấn vào lúc nào."
Thẩm Thanh Ngọc liếc cô ta: "Cô cảm thấy tôi sẽ tin sao?"
Cô không phải kẻ ngu.

Nhưng mà…
Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày, đưa tay trực tiếp ném di động về cho cô ta: "Lâm Mai Phương, tôi khuyên cô nên bớt trêu chọc tôi vẫn tốt hơn, tính tình của tôi, không phải cô có thể chịu nổi."
Thẩm Thanh Ngọc nói xong, quay người trực tiếp đi.

Về phần Lâm Mai Phương muốn lấy đoạn ghi âm làm gì, không quan trọng, cô ta đã dám làm, cô sẽ để cô ta khóc lóc cầu xin mình.

Lâm Mai Phương cuống quít nhận điện thoại di động, cầm điện thoại tới tay, cô ta vội vàng nhìn ghi âm.

Ghi âm trên điện thoại vẫn còn, Thẩm Thanh Ngọc không xóa.

Lâm Mai Phương ngẩng đầu nhìn bóng lưng Thẩm Thanh Ngọc, không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ Thẩm Thanh Ngọc thật sự không sợ cô ta làm gì sao?
Nhưng mục đích Lâm Mai Phương tới đã bại lộ, đoạn ghi âm này cũng vô dụng.

Cô ta không biết làm sao Thẩm Thanh Ngọc biết mình ghi âm, chuyện đã bại lộ, Lâm Mai Phương cũng chỉ có thể nghĩ cách khác.

Hôm nay Thẩm Thanh Ngọc đến sớm, khi đến công ty vẫn chưa tới giờ làm việc, Phó Ngọc Lam còn chưa tới.

Trên mặt bàn đã chồng không ít văn kiện, đại khái là hôm qua không đi làm tích luỹ lại.

Thẩm Thanh Ngọc tự mình ngâm ly trà nhài, rút phần văn kiện không nhanh không chậm lật xem.

Khỏi bệnh rồi, tâm trạng cũng tốt lên.

Thẩm Thanh Ngọc mới ngồi được năm phút, Phó Ngọc Lam đã tới.

"Cô Thẩm, cơ thể cô đã ổn chưa?"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn cô: "Tốt hơn rất nhiều, xác định phương án đấu thầu mảnh đất Thành Bắc chưa?"
Phó Ngọc Lam nhẹ gật đầu: "Còn chưa xác định, tổng giám đốc Trần nói dự án này là cô phụ trách, để cô xem trước."

Thẩm Thanh Ngọc nhẹ chậc một tiếng: "Trần Hạc Nhất này ngược lại, trở nên thật nhanh gọn."
Rõ ràng hai tháng trước còn chê cười cô nghé mới sinh không sợ cọp, bây giờ ngược lại "Thoải mái" như thế.

Phó Ngọc Lam nhẹ gật đầu: "Không chỉ là dự án này, phương án bên khu Tân Vịnh, tổng giám đốc Trần cũng nói sẽ dựa theo phương án của chị."
Thẩm Thanh Ngọc cười: "Chị đã biết."
Lại là một kẻ không có tiền đồ.

Phàm là Trần Hạc Nhất biến hóa trước sau không lớn như vậy, Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng sẽ không xem thường anh ta như thế.

Phó Ngọc Lam báo cáo xong nội dung hội nghị ngày hôm qua, hôm nay cũng đã đến thời gian.

Hôm qua Thẩm Thanh Ngọc không có ở đây, phương án đấu thầu Thành Bắc không được định ra, phương án xây dựng sân chơi Tân Vịnh cũng không có loại bỏ, hôm nay Thẩm Thanh Ngọc đã trở về, tất nhiên là muốn mở cuộc họp lần nữa, đã định vào hôm nay.

Hội nghị kéo dài hơn hai giờ, Thẩm Thanh Ngọc đi ra từ phòng họp đã là mười hai giờ, Trần Hạc Nhất nhìn cô rất hiền từ: "Giám đốc Thẩm, nghe nói cô ngã bệnh, không sao chứ?"
Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, không lạnh không nhạt trả lời một câu: "Không có trở ngại, cảm ơn tổng giám đốc Trần quan tâm."
Trần Đông c*̃ng không tức giận, lại nói vài câu bảo cô chú ý thân thể, lúc này mới trở về phòng làm việc của mình.

Thấy Trần Hạc Nhất rời đi, lúc này Phó Ngọc Lam ở bên cạnh mới lên tiếng: "Cô Thẩm, thư ký Bách ở dưới lầu."
Nghe thấy lời Phó Ngọc Lam nói, Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày: "Bách Gia Tính?"
Phó Ngọc Lam nhẹ gật đầu: "Là ông ta."
"Nói như vậy, là người nhà họ Bạc tới tìm chị tính sổ rồi."
Thẩm Thanh Ngọc nở nụ cười châm chọc: "Mời ông ta lên đây đi.".
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 151: 151: Không Cẩn Thận Đắc Tội Người Ta


Rất nhanh, Phó Ngọc Lam đã dẫn Bách Gia Tính lên.

"Cô Thẩm."
Bách Gia Tính theo Bạc Vĩnh Cơ hơn hai mươi năm, mở miệng có hơi tự cao tự đại như Bạc Vĩnh Cơ.

Thẩm Thanh Ngọc khẽ hừ một tiếng: "Thư ký Bách đến đây, thật khiến tôi được cưng chiều mà lo sợ."
Lúc trước Bạc Vĩnh Cơ xem thường Thẩm Thanh Ngọc, Bách Gia Tính c*̃ng học thêm vài phần, dù cho bây giờ thân phận Thẩm Thanh Ngọc lộ ra ánh sáng, cũng không phải là Thẩm Thanh Ngọc trước kia nữa, nhưng Thẩm Thanh Ngọc bọn họ quen xem thường, thái độ bây giờ đối với Thẩm Thanh Ngọc, c*̃ng không khác so với trước là mấy.

Bách Gia Tính là thư ký của Bạc Vĩnh Cơ, lúc trước Thẩm Thanh Ngọc tôn kính có thừa đối với ông ta, đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Ngọc dùng thái độ như vậy nói chuyện với ông ta.

Đáy lòng Bách Gia Tính có hơi bất mãn, nhưng nghĩ đến Bạc Vĩnh Cơ căn dặn, cuối cùng ông ta vẫn nhịn xuống: "Cô Thẩm, ông cụ muốn gặp mặt cô, làm phiền cô đi với tôi một chuyến."
Thẩm Thanh Ngọc nhìn ông ta, nụ cười trên mặt trực tiếp phai nhạt đi: "Giọng điệu của thư ký Bách thật sự là rất lớn, đến công ty của tôi, muốn tôi đi với ông một chuyến ư?"
Bách Gia Tính sửng sốt, đại khái ông ta không nghĩ tới Thẩm Thanh Ngọc sẽ đột nhiên trở mặt, hồi lâu sau ông ta mới hồi phục tinh thần lại: "Cô Thẩm, thật xin lỗi, mới vừa rồi là tôi dùng từ không ổn, ông cụ muốn gặp mặt cô, hi vọng cô có thể đi với tôi một chuyến."
Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua Phó Ngọc Lam cách đó không xa: "Thư ký Phó, làm phiền em giúp chị tiễn khách."
Thẩm Thanh Ngọc vừa dứt lời, Phó Ngọc Lam bước lên trước: "Ông Bách, mời."
Sắc mặt Bách Gia Tính lập tức không tốt: "Cô Thẩm, là ông cụ Bạc bảo tôi tới mời cô."
"Ồ, hóa ra thư ký Bách cũng biết, ông là ông cụ Bạc phái tới mời tôi đó à?"
Thẩm Thanh Ngọc vừa nói vừa cười, đôi mắt nhìn Bách Gia Tính nhưng không hề có ý cười nào.

Bách Gia Tính bị lời này của Thẩm Thanh Ngọc chặn họng làm vừa nghẹn vừa tức, ông ta đi theo bên người Bạc Vĩnh Cơ lâu rồi, không ít người đều muốn cho ông ta mặt mũi, đây là lần đầu tiên ông ta bị người ta trực tiếp đuổi đi, mà người này còn không phải ai, là Thẩm Thanh Ngọc đã từng bị toàn bộ người nhà họ Bạc khinh thường.

Khuôn mặt Bách Gia Tính vô thức lạnh xuống, đúng lúc ông ta muốn mở miệng mắng Thẩm Thanh Ngọc không biết tốt xấu, ánh mắt ông ta rơi vào bàn công việc trước mặt Thẩm Thanh Ngọc, Bách Gia Tính mới giật mình tỉnh lại.

Bây giờ Thẩm Thanh Ngọc đã không phải là Thẩm Thanh Ngọc ngày xưa, bây giờ cô là con gái Thẩm Quốc Vinh, con gái nhà giàu nhất Nam Thành.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Bách Gia Tính cứng lại, ông ta còn muốn nói gì, nhưng Phó Ngọc Lam đã không nói cho ông ta cơ hội: "Ông Bách, tôi nghĩ ông cũng không muốn tôi mời bảo vệ lên đây nhỉ?"

Nghe được lời này của Phó Ngọc Lam, sắc mặt Bách Gia Tính cứng đờ.

Ông ta nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Ngọc, nghiêm mặt quay người ra khỏi văn phòng của Thẩm Thanh Ngọc.

Bách Gia Tính không công mà lui, trên đường mới cảm giác được bối rối.

Trước khi ông ta đi ra ngoài, Bạc Vĩnh Cơ liên tục căn dặn ông ta, thái độ nhất định phải thành khẩn mời Thẩm Thanh Ngọc đến nhà họ Bạc, nhưng mà ông ta không mời Thẩm Thanh Ngọc không nói, hình như còn không cẩn thận đắc tội người ta.

Trên đường trở về, sắc mặt Bách Gia Tính càng ngày càng khó coi.

Rất nhanh, xe dừng trước cổng chính biệt thự nhà họ Bạc, tài xế quay đầu nhìn ông ta: "Thư ký Bách, đã đến."
Bách Gia Tính nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ xe, ông ta đi theo bên cạnh Bạc Vĩnh Cơ, đây là lần đầu tiên ông ta phạm sai lầm.

Cũng trách lúc trước Thẩm Thanh Ngọc quá dễ bắt nạt ức h**p ở nhà họ Bạc, mặc dù ông ta chưa từng bắt nạt Thẩm Thanh Ngọc, nhưng trong lòng cũng giống như những người khác, chưa từng nhìn tới Thẩm Thanh Ngọc.

Lúc đó ông ta thấy, ở Lâm Thành này, phụ nữ thích nằm mơ giữa ban ngày giống Thẩm Thanh Ngọc quá nhiều, nhưng Thẩm Thanh Ngọc cũng không biết là gặp phải vận may gì, thế mà mơ ước thành sự thật.

Bách Gia Tính thở dài, đẩy cửa xe ra xuống xe.

Đã phạm sai, ngoại trừ nhận lỗi, c*̃ng không còn cách nào khác..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 152: 152: Thẩm Thanh Ngọc Ghi Hận Lên Nhà Họ Bạc


Đêm qua Bạc Vĩnh Cơ vào bệnh viện, hôm nay hơn tám giờ sáng về nhà họ Bạc, trên đường trở về, ông ta càng nghĩ càng không đúng.

Chuyện lần này, rõ ràng là Thẩm Thanh Ngọc ồn ào ra, thế nhưng suy nghĩ kỹ một chút, với Thẩm Thanh Ngọc mà nói, lại không có chỗ tốt thực tế nào.

Rốt cuộc Bạc Vĩnh Cơ cũng là người sống hơn tám mươi tuổi, mấy trò xiếc khỉ này của chị em nhà họ Lâm, ông ta nghiêm túc ngẫm lại đã nhìn ra.

Hai người Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương làm nhiều trò, người Bạc Minh Hoàng đã không còn, ông ta để Lâm Mai Phương treo danh hiệu mợ chủ nhà họ Bạc, cũng là không muốn trăm năm sau Bạc Minh Hoàng ở dưới đất ngay cả người bên cạnh cũng không có.

Nhưng Lâm Mai Chi muốn vào nhà họ Bạc, Bạc Vĩnh Cơ tuyệt đối không thể nào đồng ý.

Bây giờ nghĩ đến, Thẩm Thanh Ngọc phối Bạc Minh Thành, có thể nói là ông trời tác hợp cho.

Càng nghĩ càng nhiều, thậm chí ông cụ nhà họ Bạc cảm thấy, Thẩm Thanh Ngọc phục hôn với Bạc Minh Thành, c*̃ng chưa chắc không thể.

Cho nên nghĩ được như vậy, ông ta trực tiếp phái Bách Gia Tính đi đón Thẩm Thanh Ngọc, nghĩ kỹ rồi nói chuyện.

Lầu dưới truyền đến tiếng động cơ ô tô, ông cụ Bạc biết là Bách Gia Tính đã trở về, người trực tiếp từ trên xích đu đứng lên.

Rất nhanh, cửa phòng sách bị gõ vang.

Bây giờ nhà họ Bạc ở trong hội đã là chuyện cười, duy nhất có thể cứu vãn danh tiếng, khoan hãy nói, là để Thẩm Thanh Ngọc một lần nữa vào nhà họ Bạc.

"Vào đi."
Bách Gia Tính đẩy cửa tiến vào phòng sách của ông cụ Bạc, người mới vừa vào, ông cụ Bạc tha thiết nhìn sau lưng ông ta: "Thế nào, Thẩm Thanh Ngọc đâu?"
Bách Gia Tính ở bên cạnh Bạc Vĩnh Cơ hơn hai mươi năm, còn là lần đầu tiên không biết mở miệng như thế nào.

Thấy ông ta không nói lời nào, Bạc Vĩnh Cơ thở dài: "Tôi cũng biết, nhất định Thẩm Thanh Ngọc là ghi hận lên nhà họ Bạc chúng ta."
Nghe được lời này của Bạc Vĩnh Cơ, Bách Gia Tính chỉ có thể mở miệng: "Ông cụ, là tôi phạm sai lầm, ông phạt tôi đi."
Ông cụ Bạc khoát tay: "Tính cách Thẩm Thanh Ngọc thế nào, trước kia tôi không biết, nửa năm qua, còn không thấy rất rõ ràng à.

Rút cuộc là Thẩm Quốc Vinh nuôi ra con gái có chút tính nết, trước kia ở nhà của chúng ta quả thật cô ta đã bị thiệt thòi không ít, bây giờ cô ta ghi hận nhà họ Bạc chúng ta, cũng là nên.

Ông không mời được cô ta, tôi cũng đã nghĩ đến."
Bách Gia Tính cứng đờ: "Ông cụ, là vấn đề của tôi, lúc tôi mời cô Thẩm, thái độ không khiêm nhường."
Nghe được lời này của Bách Gia Tính, Bạc Vĩnh Cơ nhướng mày, rất nhanh, ông ta kịp phản ứng: "Ông…ông thật là!"
Ông cụ Bạc cắn răng, tức giận đến tay hơi run.

"Ông cụ, ông đừng tức giận, hiện tại ông mới vừa từ bệnh viện ra, chuyện này là tôi làm sai, ông muốn phạt tôi làm sao đều được."
Bạc Vĩnh Cơ vẫn rất yêu quý cơ thể của mình, tối hôm qua ông ta mới cao huyết áp choáng váng bệnh viện, bác sĩ căn dặn còn ở bên tai, ông ta c*̃ng còn muốn sống thêm mấy năm.

Ông ta nhắm mắt lại, một lúc sau mới nhìn về phía Bách Gia Tính: "Minh Thành đâu? Ông đi gọi điện thoại cho nó, bảo nó trở về một chuyến, tôi có lời muốn nói với nó!"
Bách Gia Tính làm sai chuyện, lúc này tất nhiên đều thuận theo ông cụ Bạc: "Tôi lập tức đi ngay, ông cụ."
Nói xong, người lui ra ngoài, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Bạc Minh Thành.

Bạc Minh Thành vừa họp xong ra ngoài đã thấy Lâm Nam Vũ đứng ở cửa ra vào cẩn thận từng li từng tí nhìn mình.

Ánh mắt anh trầm xuống: "Nói đi, chuyện gì."
"Vừa rồi thư ký Bách gọi điện thoại cho tôi, nói ông cụ bảo anh lập tức trở lại nhà họ Bạc một chuyến."
Bạc Minh Thành nhìn Lâm Nam Vũ: "Đã biết."
Nói xong, anh nhấc chân vượt qua Lâm Nam Vũ đi vào thang máy..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 153: 153: Bức Tranh Của Thẩm Thanh Ngọc


Ông cụ Bạc tìm mình có chuyện gì, trong lòng Bạc Minh Thành đã hiểu rõ.

Chỉ là anh đoán được thứ nhất, không đoán được thứ hai.

"Ý của ông là để con và Thẩm Thanh Ngọc phục hôn ư?"
Ông cụ Bạc trừng mắt liếc anh một cái: "Thế nào, chẳng lẽ cháu thật sự muốn cưới Lâm Mai Chi sao?"
Lâm Mai Chi anh không muốn cưới, nhưng phục hôn cùng Thẩm Thanh Ngọc cũng là không thể nào.

"Con muốn cưới người khác, nhưng ông nói, để con phục hôn cùng Thẩm Thanh Ngọc, đây là chuyện không thể nào."

Ông cụ Bạc nghe được anh nói lời này lập tức bất mãn: "Cái gì gọi là chuyện không thể nào? Thẩm Thanh Ngọc thích cháu, hiện tại ầm ĩ ra nhiều chuyện như vậy, không phải cũng bởi vì cô ta không nuốt trôi cục tức kia sao? Cháu dỗ dành cô ta, nói xin lỗi cô ta, à đúng rồi, sau đó cháu lại bảo Minh Tâm đi nói xin lỗi, thành khẩn chút, thử thêm vài lần, cô ta sẽ tha thứ cho chúng ta."
Bạc Minh Thành không nói gì, ông cụ Bạc bên cạnh còn đang nói với anh làm sao "Dỗ" Thẩm Thanh Ngọc.

Đại khái là nói lâu rồi, Bạc Minh Thành vẫn không có phản ứng, ông cụ Bạc cũng hơi gấp, cầm cây gậy đánh anh: "Ta đang nói chuyện với cháu, cháu có nghe hay không? Lâm Mai Chi có gì tốt, hai chị em nhà họ Lâm không ai đơn giản! Thẩm Thanh Ngọc nói gia cảnh có gia cảnh, muốn năng lực có năng lực, cô ta và cháu là dư sức, quan trọng nhất là cô ta còn thích cháu! Phụ nữ đối với người đàn ông mình thích dễ mềm lòng nhất, cháu hao tốn tý tâm tư, Thẩm Thanh Ngọc phục hôn với cháu ũng là chuyện sớm hay muộn."1
"Ông nội, ông nói con sẽ cân nhắc, buổi trưa con còn có một bữa tiệc sẽ không ăn cơm với ông được, con về công ty đây."
Bạc Minh Thành nói xong nhấc chân đi, ông cụ Bạc ở sau lưng kêu mấy tiếng, dường như anh cũng không nghe được.

Bạc Vĩnh Cơ tức giận tới mức ném cây gậy trong tay đi, vật trang trí cách đó không xa bị đụng ngã trên mặt đất, "Ầm" một tiếng, Bách Gia Tính ở bên ngoài khiếp sợ vọt vào.

Mặc dù như thế, Bạc Minh Thành vẫn không quay đầu như cũ.

Anh trực tiếp lái xe trở về công ty, xe c*̃ng không tiến vào biệt thự, trực tiếp dừng bên ngoài.

Bạc Minh Thành bước nhanh đi ra biệt thự, lên xe, không lập tức khởi động xe về công ty.

Lời nói của Bạc Vĩnh Cơ không ngừng vang vọng bên tai, anh chỉ cảm thấy bực bội, duỗi tay cầm gói thuốc lá lên, rút từ bên trong ra một điếu, cúi đầu đốt.

Vừa hít chưa đến hai hơi, bên ngoài cửa xe truyền đến tiếng Bạc Minh Tâm trách mắng mơ hồ.

Bạc Minh Thành nhíu mày, vặn chìa khóa xe, muốn khởi động xe trực tiếp rời đi.

Nhưng mà Bạc Minh Tâm trực tiếp chạy ra chắn đầu xe: "Anh! Anh! Anh khoan hãy đi, em phát hiện một bức tranh ở phòng tranh! Là tranh vẽ của Thẩm Thanh Ngọc!"
Bạc Minh Thành vừa muốn mở miệng gọi Bạc Minh Tâm tránh ra, lúc nghe đến "Bức tranh của Thẩm Thanh Ngọc", ma xui đất khiến anh buông lỏng tay cầm tay lái, hạ cửa sổ xe, nhìn Bạc Minh Tâm quấn tới: "Nếu là đồ của Thẩm Thanh Ngọc, em đụng vào làm gì?"
Bạc Minh Tâm phủi miệng, trực tiếp cầm bức tranh trên tay đặt ở trước mặt Bạc Minh Thành: "Thế nhưng cô ta vẽ anh đó!"
Nhìn bức tranh Bạc Minh Tâm nâng lên bên cạnh, tay Bạc Minh Thành cầm điếu thuốc khẽ run lên, cặp mắt đen lạnh lùng cũng hơi chuyển động: "Tìm ở đâu?"
Bạc Minh Tâm dời bức tranh, lộ ra mặt mình, nhìn Bạc Minh Thành đắc ý nhíu mày lại: "Trong phòng sách! Kẹp bên trong một bản vẽ, em cảm thấy tên bức tranh rất hay, muốn lấy ra nhìn xem, vừa mở ra, bức tranh này cũng rơi ra."
Bạc Minh Tâm nói xong lại nhìn bức tranh mấy lần, vừa nhìn vừa cảm khái nói: "Khoan hãy nói, anh, Thẩm Thanh Ngọc còn rất thích an! Anh xem cô ta vẽ tốt bao nhiêu!"
"Cho anh."

Bạc Minh Thành bóp khói, ngẩng đầu mặt không thay đổi nhìn Bạc Minh Tâm.

.

truyện xuyên nhanh
"Bức tranh là em tìm được, em…"
Rốt cuộc Bạc Minh Tâm vẫn sợ Bạc Minh Thành, bất đắc dĩ đưa bức tranh cho anh, phủi miệng, thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Em còn muốn cầm bức tranh này cho Thẩm Thanh Ngọc xem, xem cô ta còn mạnh miệng, rõ ràng chính là còn thích anh, làm ra nhiều chuyện như vậy, không phải là muốn phục hôn sao?"1
Bạc Minh Thành cầm lấy bức tranh, trực tiếp đạp cần ga, xe nghênh ngang rời đi..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 154: 154: Chị Thấy Em Có Hơi Sợ Đó


Bách Gia Tính đến, đối với Thẩm Thanh Ngọc mà nói chỉ là nhạc đệm.

Thẩm Thanh Ngọc cũng không để những lời ông cụ Bạc nói cho Bách Gia Tính thuật lại để ở trong lòng, nói thế nào cô cũng làm con dâu ở nhà họ Bạc ba năm, rốt cuộc Bạc Vĩnh Cơ nghĩ như thế nào, Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng đoán được ít nhiều.

So với Bạc Vĩnh Cơ nghĩ như thế nào, Thẩm Thanh Ngọc chỉ quan tâm phương án đấu thầu mảnh đất ngày mai cần.

Phương án vừa rồi trong hội nghị Thẩm Thanh Ngọc trực tiếp bác bỏ, Trần Hạc Nhất ở một bên cũng không dám chống lại Thẩm Thanh Ngọc giống như lúc trước.

Thẩm Thanh Ngọc là cô cả nhà họ Thẩm, toàn bộ tập đoàn Vạn Tượng đều là của nhà họ Thẩm, mà Thẩm Thanh Ngọc vốn là con gái duy nhất của Thẩm Quốc Vinh, nói cách khác, Thẩm Thanh Ngọc chính là chủ tương lai của Vạn Tượng.

Thẩm Thanh Ngọc, ai dám coi nhẹ đây.

Phương án cho về làm lại, các phòng lập tức mạnh tay làm.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn mấy phần văn kiện, vốn muốn đợi làm lại phương án đấu thầy giao lên, cô nhìn đại khái một lần sẽ đi ăn cơm trưa.

Nhưng đến nhanh hơn phương án đấu thầu là điện thoại của Phó Ngọc Hải.

Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, Thẩm Thanh Ngọc nhìn điện thoại trước mặt rung động, hồi lâu sau cô mới ấn nghe: "Là tôi, Thẩm Thanh Ngọc."
"Tôi ở lầu dưới Vạn Tượng, cùng nhau ăn một bữa cơm không?"
Không thể không nói, Phó Ngọc Hải nắm bắt rất rõ suy nghĩ của Thẩm Thanh Ngọc.

Nếu như là thường ngày, Thẩm Thanh Ngọc nhất định sẽ không đồng ý, nhưng hôm qua mình đã làm phiền Phó Ngọc Hải một lần, bây giờ người ta lại đi thẳng đến dưới lầu công ty mình.

Mặt mũi này, vẫn phải cho.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua vào Phó Ngọc Lam: "Năm phút sau tôi sẽ xuống tới."
Nói xong, cô cúp điện thoại, nhìn về phía Phó Ngọc Lam: "Phương án làm xong chưa?"
Phó Ngọc Lam lắc đầu: "Giám đốc Tần nói, phải tới hai giờ."
Thẩm Thanh Ngọc đứng dậy cầm áo khoác trên ghế: "Chị đã biết, trước khi chị trở về, bỏ phương án trên bàn chị nhé."

"Được rồi, cô Thẩm."
Thẩm Thanh Ngọc nhẹ gật đầu, lúc đi đến bên cạnh Phó Ngọc Lam, đột nhiên Thẩm Thanh Ngọc nghĩ đến gì đó: "Thư ký Phó, cùng nhau ăn cơm trưa không?"
Phó Ngọc Lam có thể ở làm thư ký bên cạnh Thẩm Quốc Vinh, tất nhiên phản ứng rất nhanh, trước khi đến cô nghe nói xe của cậu Phó ở dưới lầu, không cần nghĩ cũng biết, Phó Ngọc Hải nhất định là đến tìm Thẩm Thanh Ngọc ăn cơm.

Phó Ngọc Lam nhìn nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Ngọc, vội vàng lắc đầu: "Buổi trưa em còn có việc, cô Thẩm."
Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày lại, cười nhạt nhìn cô ấy: "Chị thấy em có hơi sợ đó?"
Thẩm Thanh Ngọc cười, vỗ vai Phó Ngọc Lam một cái: "Được thôi, không cần đi cùng chị, em c*̃ng đi ăn cơm trước đi."
Phó Ngọc Lam bị Thẩm Thanh Ngọc nhìn đến hơi chột dạ, trên mặt lại tỉnh táo bình tĩnh: "Được ạ, cô Thẩm."
Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng không vạch trần cô ấy, giẫm giày cao gót tiến vào thang máy.

Cô bị cảm còn chưa hoàn toàn tốt, cái mũi còn hơi không quá dễ chịu, trong thang máy có mùi nước hoa, Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy hơi gay mũi, thả lỏng mũi, cô không nhịn được hắt hơi một cái.

May mắn thang máy xuống lầu một rất mau, Thẩm Thanh Ngọc bước nhanh ra thang máy, vừa đi ra cổng công ty đã thấy Phó Ngọc Hải đứng ở bên cạnh xe.

Hôm nay Phó Ngọc Hải đổi một chiếc xe, người luôn thích lái xe sang đột nhiên đổi thành một chiếc Mercedes-ben bình dân, nếu như không phải anh ta đứng ở bên cạnh xe thì có thể Thẩm Thanh Ngọc phải tìm một hồi mới tìm được người.

Thấy cô đi tới, Phó Ngọc Hải kéo cửa xe ra: "Khí sắc tốt hơn nhiều."
Thẩm Thanh Ngọc nghiêng người vào trong xe: "Cảm ơn."
"Có lẽ ăn xong bữa cơm này với tôi, em sẽ không muốn cảm ơn nữa."
Phó Ngọc Hải cúi đầu nhìn cô, bên trong cặp mắt đào hoa nổi lên ý cười nhẹ.

Thẩm Thanh Ngọc bị anh ta nhìn như vậy chỉ cảm thấy mình sắp bị anh ta nhìn thấu, cô thu nét mặt lại, đè ánh mắt xuống tránh khỏi anh ta.

Phó Ngọc Hải cười một tiếng, vòng qua trên ghế lái xe.1.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 155: 155: Ngẫm Lại Cũng Có Hơi Kích Thích


Thật ra Bạc Minh Thành cũng không phải hoàn toàn lừa gạt ông cụ Bạc, đúng là anh có một bữa tiệc.

Chỉ là anh lộ mặt một chút là để lại cho Lâm Nam Vũ xử lý, bản thân mình trực tiếp ra phòng bao.

Phượng Minh Hiên có tính riêng tư rất tốt, phòng bao là độc lập, từ phòng bao đi ra chính là đường lát đá xanh, đang là xuân về hoa nở mùa, cây liễu bên ngoài hành lang gấp khúc nở rất xinh đẹp.

Đây đúng là hoàn cảnh tốt, thế nhưng Bạc Minh Thành lại không có lòng dạ đi thưởng thức.

Đi dọc theo hành lang gấp khúc là một đình nghỉ mát nhỏ, là khu để hút thuốc, Bạc Minh Thành nhìn thoáng qua, ánh mắt ngừng lại, nhấc chân đi tới.

Đình nhỏ hơi hẻo lánh, rời khỏi hành lang gấp khúc chủ đạo, ngay cả nhân viên đi ngang qua cũng rất ít chú ý tới trong đình nhỏ có người.

Dù sao lầu một "Đình các" này cũng không phải là người bình thường có thể lên được, có tiền không tính, còn phải có quan hệ.

Hai nữ nhân viên gọi xong món ăn trốn ở cuối hành lang gấp khúc lười biếng, hai người cũng không chú ý đến Bạc Minh Thành hút thuốc trong đình nhỏ.

Bên này là phòng bao chuyên thiết kế dùng để tiếp đãi khách không tầm thường, cả sân gồm ba căn phòng riêng biệt, hoàn cảnh thanh tịnh đẹp đẽ, người bình thường không vào được, lá gan hai nữ nhân viên lười biếng c*̃ng lớn hơn xưa, dựa vào hành lang gấp khúc cô một lời tôi một câu trò chuyện hóng hớt.

"...!Vừa nãy cô có xem chưa? Người trong phòng kia giống như cậu Phó và Thẩm Thanh Ngọc mợ hai nhà họ Bạc! Hôm trước có chó săn chụp được Thẩm Thanh Ngọc bị cậu Phó ôm công chúa trong bệnh viện, trên mạng bùng nổ suy đoán có phải hai người thật ở cùng nhau không!"1
"Trước khi đi tôi có nhìn thoáng qua! Trong phòng thật sự là Thẩm Thanh Ngọc và cậu Phó! Nói thật, hai người c*̃ng quá đẹp, người nhan khống như tôi thấy hai người họ thật đẹp đôi! Hai người bọn họ ở bên nhau c*̃ng rất tốt! Gần đây trên mạng huyên náo xôn xao, không phải cậu hai Bạc có ánh trăng sáng sao? Là Lâm…Lâm Mai Chi nhỉ! Lúc trước anh ta cưới Thẩm Thanh Ngọc, không phải là vì chặn kết hôn, hiện tại Lâm Mai Chi đã trở về, anh ta mới ly hôn cùng Thẩm Thanh Ngọc! Trước kia tôi rất không thích Thẩm Thanh Ngọc, nhưng sau ly hôn cô ta giống như biến thành người khác, vừa ngổ ngáo lại xinh đẹp, cô có xem video cô ấy đánh trống không? Trời ạ, tôi cũng muốn bị cô ấy bẻ cong!"
"Tôi cũng nhìn thấy tôi cũng nhìn thấy! Không nói những cái khác, mặt của Thẩm Thanh Ngọc và cậu Phó, tuyệt phối! Nhưng tôi nghe nói cậu Phó và cậu hai Bạc là kẻ thù đối đầu, cô Thẩm thật sự ở bên cậu Phó, ha ha, ngẫm lại cũng có hơi k*ch th*ch..."

Đình viện trống trải, giọng nói hai người không lớn cũng không nhỏ, Bạc Minh Thành ở bên đình nhỏ nghe thấy rất rõ ràng.

Hai nữ nhân viên càng nói càng vui vẻ, trong miệng không ngừng nói gì đó mà "Tôi dập đầu với CP".1
Bạc Minh Thành đứng ở đằng kia, tay cầm điếu thuốc hơi bỗng nhúc nhích, mắt đen trầm xuống, anh đi đến chỗ gạt tàn tắt thuốc, nhấc chân trực tiếp đi tới hành lang gấp khúc.

"Có người có người!"
Nghe được tiếng bước chân, hai nữ nhân viên phục vụ ngạc nhiên, vừa quay đầu lại, nhìn người tới là Bạc Minh Thành, hai người càng thêm chột dạ, vội vàng đẩy xe bên cạnh, cúi mặt vội vàng rời đi khỏi Bạc Minh Thành.

Bạc Minh Thành nhìn bóng lưng của hai người, nghĩ đến những lời vừa rồi hai người kia nói, dường như trong lòng bị cái gì đè ép, làm anh cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

Hiện tại anh mới bất tri bất giác nhớ tới, hôm trước anh đưa Lâm Mai Chi đến bệnh viện, Phó Ngọc Hải đang ôm Thẩm Thanh Ngọc từ trong bệnh viện đi ra.

Mặc dù chỉ là thoáng qua, nhưng bây giờ Bạc Minh Thành lại nhớ tới c*̃ng nhớ rất rõ, Thẩm Thanh Ngọc tựa ở trong ngực Phó Ngọc Hải, dáng vẻ mắt hơi lim dim, là sự yên ổn anh chưa từng thấy qua..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 156: 156: Tôi Không Có Tiền Nhiệm


Trong phòng bao.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn cháo loãng và đồ ăn kèm trước mặt, không thể không nói, Phó Ngọc Hải người này thật biết quan tâm.

Cô bị cảm vẫn chưa hoàn toàn tốt, khẩu vị c*̃ng không được tốt, chỉ có thể coi là ăn được, nhưng trạng thái lại không muốn ăn.

Trên đường đi Phó Ngọc Hải c*̃ng không hỏi cô muốn ăn gì, trực tiếp dẫn cô đến Phượng Minh Hiên, nơi này có tiền cũng chưa chắc hẹn trước lấy được phòng, người chuẩn bị đồ ăn cũng tốn công sức, hoàn toàn chăm sóc trạng thái bị bệnh bây giờ của cô.

Đột nhiên Thẩm Thanh Ngọc hơi hiểu ra, vì sao Phó Ngọc Hải có nhiều bạn gái tin đồn như vậy, lại không một ra trong đó nói xấu anh ta.

Người như anh ta, đại khái khi đối với bạn tốt, là tốt thật.

"Nghĩ gì đó?"
Phó Ngọc Hải cầm chén không để trước mặt cô, lại cho cô thêm một bát cháo.

Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, khẽ mỉm cười: "Anh đối với mỗi đời bạn gái đều tốt như vậy sao?"
Nghe được lời này của cô, cặp mắt đào hoa của Phó Ngọc Hải có hơi giật giật, đuôi mắt hẹp dài lộ ra ý cười: "Em rất để ý sao?"
Thẩm Thanh Ngọc quấy cháo trong chén: "Tò mò."
Vừa dứt lời, đột nhiên Phó Ngọc Hải cúi người, một tay khoác lên ghế dựa sau lưng Thẩm Thanh Ngọc, tay còn lại nhẹ nhàng chống mặt bàn trước mặt cô, nửa vòng lấy cô, hững hờ nở nụ cười: "Vậy có phải là nói, em đối với tôi, có chút hứng thú rồi?"
Anh tới gần, mùi đàn hương nhàn nhạt trên người bay đến làm trong lòng Thẩm Thanh Ngọc hơi rối loạn.

Cô bỗng nhúc nhích, kéo ra khoảng cách của hai người: "Tôi cũng có thể không tò mò."
Câu nói lòng tò mò hại chết mèo, quả nhiên nói không sai.

Thẩm Thanh Ngọc nói xong, cúi đầu xuống, nghiêm túc tiếp tục ăn cháo.

Phó Ngọc Hải sớm đã thành thói quen thái độ Thẩm Thanh Ngọc nói không lại là im lặng phản kháng, anh ta nở nụ cười, c*̃ng không vội, cầm lấy đũa gắp cho cô chút đồ ăn: "Thứ này ăn thật ngon."
"Cảm ơn."
Đối phương không tiếp tục bắt lấy không thả, Thẩm Thanh Ngọc c*̃ng nhẹ nhàng thở ra, nhìn Phó Ngọc Hải, lễ phép nói câu.

Chỉ là trong phòng thông gió cực tốt, Phó Ngọc Hải ngồi ở bên cạnh cô, thỉnh thoảng bị gió lạnh mang theo mùi đàn hương thổi vào mặt, có cảm giác mập mờ không cách nào phản kháng.

Phó Ngọc Hải đã ăn xong, hiện tại đang tựa trên ghế nhìn cô: "Tôi không có tiền nhiệm."
Nghe được lời này của anh, Thẩm Thanh Ngọc không khỏi ngẩng đầu nhìn anh, nuốt đồ ăn trong miệng, cô đùa giỡn hỏi một câu: "Là bởi vì bạn gái không tính là bạn gái sao?"
Phó Ngọc Hải nhẹ chậc một tiếng nhìn cô, hình như muốn nói gì, một lúc sau, anh ta chỉ bất đắc dĩ cười nói: "Dù sao em sớm muộn cũng sẽ biết."
Khi anh ta nhìn cô như thế, bên trong cặp mắt đào hoa mang theo vài phần cưng chiều dịu dàng, điều này khiến Thẩm Thanh Ngọc hơi không biết làm thế nào.

Dường như cô đang ngủ đông, trái tim khẽ run lên, Thẩm Thanh Ngọc thả thìa trên tay xuống, rút tờ khăn giấy, cúi đầu lau sạch miệng.

Không ai nói chuyện, trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua nhành liễu rất khẽ bên ngoài cửa sổ.

Khắp nơi đều là yên lặng, nhưng trái tim Thẩm Thanh Ngọc không an tĩnh được.

Hồi lâu, cô cầm buông khăn giấy xuống: "Tôi ăn no rồi."
"Đưa em về công ty."
Thẩm Thanh Ngọc lễ phép gật đầu một cái: "Cảm ơn."

Phó Ngọc Hải liếc nhìn cô, đột nhiên cô có thêm vẻ xa lánh không hề hay biết, cầm lấy túi xách của cô bên cạnh lên: "Đi thôi."
Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua túi xách của mình, cuối cùng vẫn không mở miệng.

Hai người vừa rời đi không bao lâu, Thẩm Thanh Ngọc mới nói điện thoại di động của mình còn chưa cầm theo, Phó Ngọc Hải quay trở lại đi giúp cô lấy.

Hành lang gấp khúc có gió lùa, Thẩm Thanh Ngọc dứt khoát đi khỏi hành lang gấp khúc, đứng ở bên ngoài đình viện.

Nghe được tiếng bước chân, Thẩm Thanh Ngọc tưởng rằng là Phó Ngọc Hải, xoay người lại phát hiện là Bạc Minh Thành.

Hôm nay có chút không may..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 157: 157: Bạc Minh Thành Anh Không Nên Ép Tôi Hận Anh


Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy mình không cần thiết chào hỏi Bạc Minh Thành, bây giờ cô đối với Bạc Minh Thành, chưa nói tới hận, nhưng tuyệt đối không thể không có chút oán trách nào.

Bây giờ cô nhìn thấy anh, còn có thể khắc chế mình làm như không thấy anh, Thẩm Thanh Ngọc đã cảm thấy coi như mình cho Bạc Minh Thành mặt mũi rồi.

Nhưng cô nghĩ như vậy, cũng không có nghĩa là Bạc Minh Thành cũng nghĩ như vậy.

Nhìn lấy Bạc Minh Thành từng bước một đi tới, Thẩm Thanh Ngọc vô thức nhíu mày: "Cậu hai Bạc vẫn nên đừng đi tới tốt hơn, tôi cũng không muốn nghe được tin tức yêu hận tình thù liên quan tới tôi và anh."
Lúc Thẩm Thanh Ngọc nói lời này, trên mặt không có nụ cười, mắt trong c*̃ng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

Khi Bạc Minh Thành nhìn sang, thậm chí anh còn chứng kiến bên trong cặp mắt kia của Thẩm Thanh Ngọc hiện lên vẻ không kiên nhẫn khó mà nhận ra.

Cảm giác không kiên nhẫn kia giống như lưỡi đao sắc bén, xé rách cảm xúc anh đang đè nén một lỗ lớn, trong nháy mắt, "Soạt" một tiếng nghiêng xuống.

"Cô và Phó Ngọc Hải ở cùng nhau sao?".

Được tại == TRÙMtruуệИ.

V Л ==
Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh, hơi nhíu lông mày: "Chuyện này có quan hệ gì tới anh sao?"
Lời này chặn đến Bạc Minh Thành hơi không kịp phản ứng, anh chưa bao giờ bị Thẩm Thanh Ngọc "Hùng hổ dọa người" như thế, Bạc Minh Thành chỉ cảm thấy tức giận lan tràn, mà kẹp bên trong tức giận kia, còn có cảm xúc anh chưa phân biệt rõ ràng, trộn lẫn với nhau, ép anh phiền lòng nóng nảy.

Anh nhớ tới bức tranh Bạc Minh Tâm tìm ra, Bạc Minh Thành nhìn đôi mắt Thẩm Thanh Ngọc lạnh như băng, sắc mặt c*̃ng lạnh xuống: "Không phải cô rất thích tôi à, Thẩm Thanh Ngọc?"
Thẩm Thanh Ngọc khó khi ngơ ngác, cô thật không nghĩ tới, có một ngày thứ mình thích, thế mà lại biến thành con dao nhọn để Bạc Minh Thành đâm mình.

Không chút lưu tình nào, mỗi đao đều thấy máu.

Giỏi, thật sự rất giỏi!
Thẩm Thanh Ngọc nhìn, đột nhiên bật cười, chỉ là trong nụ cười không có ý cười, thậm chí mang theo vẻ mỉa mai: "Tôi thích rất nhiều thứ, cậu hai Bạc muốn biểu đạt cái gì?"
"Tranh."
Bạc Minh Thành đã nói một chữ như vậy, trong lúc nhất thời Thẩm Thanh Ngọc không kịp phản ứng: "Tranh gì?"
Nhưng mà vừa hỏi xong, Thẩm Thanh Ngọc kịp phản ứng.

Sắc mặt cô hơi đổi, không thể tin nhìn người đàn ông trước mặt, cắn răng, đưa tay trực tiếp tát một cú lên mặt Bạc Minh Thành: "Bạc Minh Thành, anh thật sự khiến cho tôi cảm thấy buồn nôn!"
Anh không né tránh, bàn tay Thẩm Thanh Ngọc cứ như vậy hung hăng đánh trên mặt Bạc Minh Thành, "Bốp" một tiếng trong đình viện thanh tĩnh xinh đẹp càng lộ ra đột ngột.

Thẩm Thanh Ngọc đứng ở đằng kia, toàn thân đều là ý lạnh, tay vừa mới đánh Bạc Minh Thành run lẩy bẩy.

Gió lạnh thổi qua, Thẩm Thanh Ngọc nhắm mắt lại, cô ép buộc mình tỉnh táo lại.

Lại mở mắt ra, trong mắt cô đã không còn phẫn nộ, chỉ còn lại sự bình tĩnh lạnh lùng: "Lúc còn trẻ sẽ phạm sai lầm, tuổi trẻ của tôi đã qua, cho nên tôi cũng từng phạm sai lầm.

Đúng là tôi từng thích Bạc Minh Thành anh, nhưng không có nghĩa là bây giờ tôi còn thích anh."
Cô nói xong, dừng một chút: "Bức tranh kia là bốn năm trước tôi dự định tặng cho anh làm quà sinh nhật, nếu anh đã tìm được, cũng coi là vật quy nguyên chủ.

Nhưng mà… "
"Đây không phải là thứ để anh đến nhục nhã tôi, Bạc Minh Thành!"
Cô nhìn anh, nói ra mỗi chữ mỗi câu.

Nói xong, Thẩm Thanh Ngọc nhìn thoáng qua Phó Ngọc Hải đã giúp cô lấy được điện thoại trở về, nhấc chân trực tiếp đi đến chỗ anh ta.

Chỉ là lúc đi qua bên cạnh Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc ngừng lại, hơi ngửa đầu nhìn anh: "Bạc Minh Thành, anh không nên ép tôi hận anh."
Cô không muốn hận bất kỳ ai, không đáng..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 158: 158: Anh Quá Độc Ác


Thẩm Thanh Ngọc nói xong, trực tiếp nhấc chân rời đi.

Phó Ngọc Hải nhìn thoáng qua bóng lưng Thẩm Thanh Ngọc, sau đó anh ta lạnh lùng nhìn về phía Bạc Minh Thành: "Không phải anh không thích cô ấy sao? Vậy anh quan tâm những chuyện cũ năm xưa làm gì?"
Phó Ngọc Hải nói xong, cười lạnh một tiếng, quay người đuổi kịp Thẩm Thanh Ngọc.

Thẩm Thanh Ngọc đi cũng không nhanh, bởi vì đầu cô trống rỗng.

Cô không nghĩ tới thế mà Bạc Minh Thành lại cầm bức tranh kia tới nói, lúc trước cô mừng rỡ bao nhiêu lén chuẩn bị vẽ bức tranh kia xem như quà sinh nhật tặng cho Bạc Minh Thành, bây giờ Thẩm Thanh Ngọc có bấy nhiêu thất vọng đau khổ.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, thứ mình thích, thế mà lại biến thành một con dao trên tay người kia, đâm thẳng vào người mình.

Ngược lại cũng không phải quá đau, chỉ là trong nháy mắt đó, cô vô cùng hối hận.

Bàn tay cô vừa đánh Bạc Minh Thành còn đang phát run, không chỉ là tay đang phát run, cả người Thẩm Thanh Ngọc đều đang phát run.

Nhưng từ trước đến nay cô luôn kiêu ngạo, tất nhiên không thể để mình mất thể diện trước mặt Bạc Minh Thành.

Ba năm qua cô đã giẫm mình dưới chân tùy ý bọn họ giày xéo, bây giờ cô không muốn cho anh bất kỳ cơ hội nào, càng sẽ không để anh nhìn thấy bộ dạng mình mất khống chế thất bại và đau khổ.

Cô không thể mất thể diện ở đây, cho nên cô chỉ có thể rời khỏi nơi này.

Đầu Thẩm Thanh Ngọc trống rỗng, chỉ có một đôi chân vô thức đi lên phía trước.

Cô muốn rời khỏi nơi này.

Nhưng mà chỉ mấy bước, cô đã lắc lư.

Ngay lúc cô căm hận mình không cách nào rời đi vẻ vang, đột nhiên cổ tay bị xiết chặt.

Thẩm Thanh Ngọc ngơ ngác, dường như hoàn hồn.

Một giây sau, cả người cô bị Phó Ngọc Hải kéo vào trong lòng.

Mùi đàn hương trên người Phó Ngọc Hải lập tức vây quanh cô, Thẩm Thanh Ngọc ngẩng đầu, nhìn anh ta: "Anh ta quá độc ác, Phó Ngọc Hải."
Bây giờ cô nói ra lời này, cắn răng, cả người đều đang phát run.

Phó Ngọc Hải nhìn lông mi cô rung động, đưa tay trực tiếp chụp lấy sau gáy cô, ấn người vào trong lòng ngực của mình: "Vậy em hoàn toàn có thể yên tâm, lòng tôi là mềm, không tin em có thể vào xem."

Thẩm Thanh Ngọc bị Phó Ngọc Hải nhấn, mặt dán trên ngực anh ta, bên tai là từng tiếng tim đập trầm ổn có thứ tự.

Cô ngửi mùi đàn hương trên người anh ta, nghe tiếng tim đập của Phó Ngọc Hải, thời gian dần bình tĩnh lại.

Bên này là sân chuyên dùng để chiêu đãi khách quý, tất cả có ba phòng bao, người không liên quan vào không được.

Thẩm Thanh Ngọc bị Phó Ngọc Hải ôm như thế một hồi, không có người đi qua, nếu như không phải con chim khách đậu trên cành liễu khiến cô giật mình, đại khái cô c*̃ng không ý thức được mình đang làm gì.

Lấy lại tinh thần, Thẩm Thanh Ngọc đẩy Phó Ngọc Hải ra: "Cảm ơn."
"Đừng khách sáo… "
Anh ta mím môi môi, chưa kịp nói hết lời.

Thẩm Thanh Ngọc nghiêng đầu nhìn anh ta: "Vậy lần sau lại Mời cậu Phó cơm nhé?"
Bữa ăn lấy danh nghĩa của cô, người bỏ tiền lại là Phó Ngọc Hải.

Ngẫm lại, cô vẫn có lời.

Thẩm Thanh Ngọc cười lần nữa: "Chiều nay tôi còn có cuộc họp, anh không ngại tiễn tôi về chứ?"

Phó Ngọc Hải hơi nhíu mày lại: "Nếu như em không ngại, tối nay tôi có thể đến tiễn em về nhà."
Cũng không biết anh ta là cố ý hay là vô tình, bốn chữ "Tiễn em về nhà" nói ý không cạn, nhưng hết lần này tới lần khác trên mặt Phó Ngọc Hải không hề có chút không ổn nào.

Thẩm Thanh Ngọc liếc anh ta, không nói tiếp.

Đại khái là mình cả nghĩ quá rồi.

Hai người sóng vai đi ra ngoài, ai cũng không quay đầu lại, tất nhiên cũng không nhìn thấy, sau lưng cách đó không xa, gương mặt Bạc Minh Thành lạnh lùng đứng ở đằng kia nhìn họ.

Bạc Minh Thành đứng ở đằng kia, rất nhanh, bóng lưng Phó Ngọc Hải và Thẩm Thanh Ngọc đã biến mất tại chỗ rẽ hành lang gấp khúc.

Anh nhớ tới vừa rồi hai người ôm nhau thân mật, chỉ cảm thấy đột nhiên trái tim mọc gai, khiến anh ta không thoải mái..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 159: 159: Không Cần Thiết Diễn Kịch Trước Mặt Tôi


Bạc Vĩnh Cơ không mời được Thẩm Thanh Ngọc, nhưng Lâm Mai Chi tự sát và động thái của Thẩm Thanh Ngọc vẫn treo ở trên mạng, nhiệt độ không giảm, người xem trò cười nhà họ Bạc chỉ nhiều không ít.

Bạc Minh Thành khó chơi, đối với danh tiếng nhà họ Bạc đã mất cũng không để ý
Nhưng Bạc Minh Thành không để ý, Bạc Vĩnh Cơ lại không thể không để ý.

Nói cho cùng, đây hết thảy đều là chị em nhà họ Lâm làm ra.

Nếu như không phải Lâm Mai Phương vu oan Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc cũng sẽ không ly hôn cùng Bạc Minh Thành; bây giờ còn cùng cô em gái kia của cô ta ầm ĩ ra nhiều chuyện như vậy, xem ra hai chị em nhà họ Lâm thật sự không coi nhà họ Bạc bọn họ ra gì!
Bạc Vĩnh Cơ bình tĩnh lại, biết chuyện Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc phục hôn không gấp được, nhưng chỉ cần hai chị em nhà họ Lâm vẫn còn, trò cười nhà họ Bạc không xong.

Nghĩ tới những thứ này, ông ta trực tiếp để Bách Gia Tính chuẩn bị xe, tự mình đi một chuyến đến bệnh viện Lâm Mai Chi ở.

Buổi sáng Lâm Mai Phương mất hứng mà về từ chỗ Thẩm Thanh Ngọc, cái gì cũng không mò được không nói, còn bị Thẩm Thanh Ngọc vạch trần.

Bây giờ chuyện trên mạng liên quan tới Lâm Mai Chi nói dối vu oan Thẩm Thanh Ngọc nhiệt độ đầu tăng không giảm, Lâm Mai Phương gả vào nhà họ Bạc năm năm, biết rõ Bạc Vĩnh Cơ người này sĩ diện nhất, nếu như vấn đề này còn như thế không yên tĩnh xuống dưới, vậy khả năng Lâm Mai Chi gả vào nhà họ Bạc càng thêm không còn khả năng.

Không thể không nói, Lâm Mai Phương rất hiểu rõ ông cụ Bạc.

Không phải sao, Bạc Vĩnh Cơ mang theo Bách Gia Tính tới rồi?
Lúc nhìn thấy ông cụ Bạc, cả người Lâm Mai Phương đều cứng lại rồi, nhưng rất nhanh cô ta kịp phản ứng: "Ông nội, tại sao ông cũng tới vậy?"
Bạc Vĩnh Cơ nghiêng qua nhìn cô ta, giọng nói lạnh lùng: "Tôi không gánh vác nổi một tiếng ông nội này của cô."
Nụ cười trên mặt Lâm Mai Phương cứng lại, cô ta nhìn thoáng qua Lâm Mai Chi trên giường bệnh: "Mai Chi, đây là ông cụ Bạc."
"Ông cụ, xin chào."
Lâm Mai Chi vừa đứng dậy, mặt nhíu lại, hình như hơi đau đớn.

Loại khổ nhục kế này, lúc còn trẻ ông cụ Bạc đã gặp nhiều.

Bây giờ lớn tuổi, nhìn thấy Lâm Mai Chi diễn, ánh mắt ông ta cũng không nháy một cái: "Tôi cũng không tính là người ngoài, c*̃ng không cần phải đóng kịch trước mặt tôi."
Ông cụ Bạc vừa dứt lời, vẻ mặt Lâm Mai Chi càng thêm kì lạ.

Tốt xấu Lâm Mai Phương cũng ở nhà họ Bạc năm năm rồi, xem xét điệu bộ này của Bạc Vĩnh Cơ là biết mục đích hôm nay ông ta tới không đơn giản.

Lâm Mai Phương Tâm tâm thần bất định, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể làm bộ mình xem không hiểu gì: "Ông cụ, cháu nghe Minh Thành nói tối hôm qua ông vào bệnh viện, Mai Chi không có gì đáng ngại, chỉ nhất thời nghĩ quẩn làm việc ngốc."
Ông cụ Bạc phất tay: "Những lí do thoái thác này hai người để cho người khác nghe đi, cô nói đúng, tối hôm qua tôi vừa mới vào bệnh viện, thân thể còn chưa khôi phục lại, cho nên không nói nhảm nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nói ngắn gọn.

Hôm nay tôi tới mục đích rất đơn giản, tôi nghĩ ai người thông minh như vậy, cũng phải đoán được tôi đến chuyến này là vì sao."
Ông cụ Bạc nói xong, dừng một chút, nhìn thoáng qua Lâm Mai Phương, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Lâm Mai Chi: "Lúc trước đã nói xong, hai chị em các người, chỉ có thể có một người gả vào nhà họ Bạc chúng tôi.

Mặc dù tuổi tôi lớn, nhưng còn chưa tới tuổi ngu ngốc của người già, những chuyện này tôi đều nhớ rõ.

Nhưng tôi thấy các người tuổi còn trẻ, ngược lại trí nhớ không hề tốt, ầm ĩ ra nhiều chuyện như vậy, đơn giản là cô hai Lâm muốn gả cho Minh Thành."
"Nhưng hôm nay, tôi cũng nói rõ tại đây, cô muốn tiến vào cửa nhà họ Bạc chúng tôi, trừ phi tôi tắt thở, không thì nhà họ Bạc chúng tôi tuyệt đối sẽ không để cô gả vào!"
Ông cụ Bạc nói xong, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Bách Gia Tính, trên tay Bách Gia Tính cầm thẻ chuẩn bị xong từ sớm để ở trên mặt bàn.

Ông cụ Bạc nhìn Lâm Mai Phương: "Cô là người thông minh, nơi này có năm ngàn vạn, đủ em gái cô sống một thời gian rồi.

Thức thời một chút, nếu hai người nhận lấy số tiền kia, vậy nhà họ Bạc chúng tôi sẽ nhận con dâu cả như cô."
Bạc Vĩnh Cơ nói xong, đứng dậy rời đi..
 
Back
Top Bottom