[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thú Nhân Chi Sủng Nhĩ Vi Thượng
Chưong 60
Chưong 60
Chương 60: Cấm địa của Bộ lạc
Nói xong mọi điều cần dặn dò, Musre dẫn đoàn thú nhân trẻ tuổi tiến về cấm địa.
Dọc đường, mọi người đi thành nhóm nhỏ trò chuyện rôm rả.
Otega chen đến bên Tiêu Lạc, huých nhẹ cậu một cái rồi thì thầm: "Này, ta thấy Tháp Khả Á mắt cứ dính chặt vào Leya nhà cậu suốt.
Cậu phải giữ chặt vào, kẻo để giống cái khác cướp mất rồi lại khóc nhè đấy."
"Hừ, cậu lo giữ Phí Mông nhà cậu đi.
Không thấy mấy giống cái kia đang liếc mắt đưa tình với hắn à?"
Tiêu Lạc nhướn mày đáp lại.
Leya đã là của cậu, đâu đến lượt người khác nhúng tay.
"Mấy giống cái ấy à?
Làm sao bì được với ta?
Chỉ cần Phí Mông không mù là biết chọn ai rồi."
Otega khinh khỉnh liếc mấy ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn Phí Mông.
Xinh đẹp không bằng hắn, cái gì cũng kém hắn, còn dám tranh Phí Mông?
Mơ đi!
"Cậu tự tin thế, lỡ Phí Mông mù thật thì sao."
Tiêu Lạc cười trêu.
Phí Mông đi bên nghe lén được, khóe miệng giật giật.
Mắt hắn tốt lắm, mù chỗ nào.
"Leya, nguyên dịch là gì vậy?"
Tiêu Lạc kéo tay hắn hỏi khẽ.
Cậu định hỏi từ nãy rồi.
"Anh cũng chưa thấy bao giờ.
Nghe nói là một loại chất lỏng có thể thay đổi thể chất."
Leya hơi nhíu mày đáp.
Hắn chỉ biết nguyên dịch rất quý, trong bộ lạc những thú nhân khả năng chiến đấu yếu thường xin phụ thân vào cấm địa lấy nguyên dịch để cải thiện thể chất, nhưng cụ thể thế nào thì chưa ai kể hắn nghe.
"Chất lỏng?"
Tiêu Lạc vuốt cằm suy nghĩ.
Cậu đương nhiên biết là chất lỏng, không thì sao gọi "dịch".
Chỉ là chất lỏng gì mà thay đổi được thể chất người ta.
Mà thể chất họ nói chắc là chỉ việc cường hóa các tố chất thân thể.
Cấm địa bộ lạc Mông Tháp nằm ngay trong ngọn núi giữa bộ lạc.
Vượt qua rừng rậm rạp, tầm mắt đột nhiên rộng mở.
Thung lũng không lớn, hoa nở khắp nơi, cỏ xanh trải dài, chẳng hề úa tàn vì mùa mưa, vẫn xanh mướt như ngọc.
Đây là một thung lũng ấm áp tràn đầy sức sống.
Giữa vách núi có cửa đá khổng lồ, hai bên có hai giống đực canh gác.
Xem ra bên trong cửa đá chính là cấm địa.
Musre gật đầu với hai thủ vệ.
Hai người một trái một phải cùng kéo dây đá trên vách núi hai bên cửa.
"Ầm" một tiếng vang, cửa đá lóe lên ánh sáng trắng, chậm rãi mở ra hai bên.
Cửa vừa mở, Musre đi trước bước vào.
Các thú nhân phía sau theo sát.
Vừa vào trong, cảnh tượng hiện ra khiến mọi người hít một hơi lạnh.
Đây là một hang động khổng lồ mộng ảo.
Trên vòm đá treo đầy đá trong suốt đủ màu, như kim cương thượng hạng, chói mắt đến mức khó mở mắt.
Trên vách đá lấp lánh ánh sáng trắng dịu, chạm tay vào cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ.
Ngay cả đá lát dưới đất cũng lóe ánh sáng trắng nhàn nhạt.
Tiêu Lạc há miệng trợn mắt nhìn.
Đây chẳng phải thạch nhũ trên Trái Đất sao?
Không ngờ cấm địa lại có nhiều thạch nhũ thế này.
Chỉ thấy trên đỉnh hang đầy thạch nhũ đủ hình dạng màu sắc, mỗi cây như ngọc thạch quý nhất, lấp lánh ánh sáng dịu.
Trong hang thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ, ngửi vào khiến người dễ chịu, lỗ chân lông như mở ra, ma pháp lực trong cơ thể cũng ẩn ẩn nhảy nhót.
Mọi thú nhân lần đầu thấy cảnh trong hang đều mở to mắt nhìn khung cảnh mộng ảo trước mặt.
Họ luôn tưởng cấm địa lạnh lẽo u ám, không ngờ lại đẹp mơ màng thế này.
Mọi người đều im lặng, mắt cẩn thận quan sát cảnh tượng hiếm thấy của cấm địa.
Tiêu Lạc cảm thấy mắt mình nhìn không xuể.
Trên Trái Đất cậu chưa từng đi du lịch, thấy phiền phức nên cũng chưa thấy thạch nhũ bao giờ.
Biết đến nó cũng nhờ internet thần thông quảng đại.
Leya dù mắt cũng kinh ngạc trước cảnh sắc, thậm chí shock, nhưng mặt vẫn lạnh nhạt như thường, như ngoài Tiêu Lạc chẳng gì làm hắn thay đổi biểu cảm.
Cúi đầu thấy đôi mắt hạnh Tiêu Lạc mở to, bên trong lấp lánh ánh sáng làm hắn rung động, Leya khóe miệng cong lên đường cong gợi cảm, mắt xanh lam đầy nhu tình sủng nịch.
Tầm mắt lướt xuống, đôi môi đỏ mọng hơi hé, lấp lánh ánh sáng khỏe mạnh.
Còn mơ hồ thấy đầu lưỡi hồng bên trong.
Mắt Leya tối sầm, yết hầu chuyển động.
Nếu không phải nơi này không thích hợp, hắn nhất định đã ôm chặt Tiêu Lạc hôn ngấu nghiến.
Không biết đi bao xa, chỉ biết dọc đường thấy toàn thạch nhũ lấp lánh ánh sáng dịu, chóp mũi luôn thoang thoảng hương thơm ẩn hiện.
Ma pháp lực trong cơ thể dọc đường cũng tăng lên một chút.
Tiêu Lạc nhận ra thay đổi trong cơ thể thì kinh ngạc.
Mùi hương này là gì mà chỉ ngửi thôi đã khiến ma pháp lực tăng lên.
Nếu nuốt vào miệng thì chẳng phải ma pháp lực bùng nổ sao?
Tiêu Lạc kích động, mặt ửng đỏ, mắt lấp lánh.
Không biết thứ có mùi này ăn được không, nếu ăn được hắn nhất định tìm cách ăn luôn.
Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra năm sau, cậu càng khao khát tăng thực lực, càng cao càng tốt.
Giờ phát hiện thứ có thể tăng thực lực, sao cậu không kích động cho được.
Leya từ khi vào hang cấm địa đã luôn nắm tay Tiêu Lạc, mọi cử động của cậu hắn đều cảm nhận được.
Lòng bàn tay truyền đến run rẩy khiến hắn lo lắng cúi đầu xem, lại thấy mặt cậu đỏ bừng như đang bệnh.
Nhưng lại không giống, vì đôi mắt ấy lấp lánh ánh sáng như gặp bảo thạch lộng lẫy.
"Sao thế, Tiêu Lạc?"
Biểu cảm cậu quá mê người, đặc biệt đôi mắt như bảo thạch lấp lánh khiến hắn không dời mắt nổi.
Nhưng mặt đỏ bất thường lại làm hắn lo lắng.
"Leya, mùi hương này là gì, thơm quá."
Tiêu Lạc giọng mơ màng thấp giọng nói, trong giọng ẩn chứa kích động kìm nén.
Mùi hương dễ chịu thế này, khiến cậu chỉ muốn tìm nguồn gốc rồi nuốt luôn vào bụng.
"Phốc, Tiêu Lạc, nhìn cậu thế kia, có phải rất muốn ăn thứ có mùi này không?"
Otega và Phí Mông đi sau nghe được, thấy biểu cảm cậu khi nghiêng đầu thì nhịn không được phì cười, còn trêu: "Nhưng lúc nói thế miệng hắn cũng nuốt nước miếng hai cái.
Mùi này thật khiến người thèm thuồng."
Tiêu Lạc chẳng thèm để ý hắn, lườm một cái xem thường.
Còn bảo cậu muốn ăn, chính hắn chẳng phải cũng muốn ăn lắm sao.
"Haha, Tiêu Lạc, đây là mùi của nguyên dịch."
Carl đi trước nghe hai người nói, cười khẽ đáp.
Hắn chưa thấy nguyên dịch nhưng mùi hương và công hiệu thì nghe anh trai kể.
Vì bạn lữ anh trai từng bị thương ngoài ý muốn, vu y trong tộc bó tay, phải lấy nguyên dịch từ cấm địa Vũ tộc về mới cứu được mạng.
Lại nhờ họa được phúc, thực lực từ thất tinh nhảy thẳng lên đỉnh bát tinh.
"Nguyên dịch?"
Mắt Tiêu Lạc càng sáng.
Không ngờ là mùi nguyên dịch, vậy lát nữa có thể uống rồi?
Đi khoảng nửa canh giờ, Musre dẫn đầu cuối cùng dừng bước.
Các thú nhân theo sau đều im lặng đứng lại.
Trước mặt họ là cột ngọc trắng hình tròn, trên cột có bảy chén ngọc trắng nhỏ, hương thơm nồng đậm lan ra từ trong chén.
Trên chén nhỏ treo một cây thạch nhũ bảy màu khổng lồ.
Thạch nhũ bảy màu chia bảy nhánh nhỏ, mỗi nhánh đối ứng một chén ngọc trắng nhỏ.
Đứng đây ma pháp lực trong cơ thể dao động càng kịch liệt.
Mọi thú nhân đều mắt nóng rực nhìn chén nhỏ trên cột ngọc trắng, còn nghe rõ tiếng nuốt nước miếng.
Xem ra không chỉ mình cậu có ý tưởng ấy.
Musre nghiêm túc tiến đến trước cột ngọc trắng, cẩn thận gỡ chén thạch nhũ trắng đối diện xuống.
Hương thơm nồng đậm theo động tác hắn lan tỏa, tiếng nuốt nước miếng càng lớn.
Tiêu Lạc mắt không chớp nhìn chén nhỏ trên tay Musre, chỉ hận không thể giật lấy.
Duỗi tay lau khóe miệng sắp nhỏ nước miếng.
Thơm quá, muốn uống quá đi.
Leya từ lúc dừng bước đã chú ý biểu cảm Tiêu Lạc.
Thấy khóe miệng cậu vô thức nhỏ nước miếng, khóe miệng hắn run run, mắt đầy ý cười.
Lại thấy cậu mở to mắt không chớp nhìn chén nhỏ trên tay phụ thân, hắn không nhịn được siết chặt bàn tay nhỏ đang run rẩy trong tay mình, sợ cậu xúc động lao lên cướp mất.
Đáng yêu quá, Tiêu Lạc của hắn thật sự quá đáng yêu.
Ngay cả động tác nhỏ nước miếng cũng khiến hắn thấy đáng yêu vạn phần, chỉ muốn ôm vào lòng yêu thương một phen.
Musre ánh mắt sắc bén quét qua các thú nhân trẻ tuổi trước mặt, thấy họ mắt nóng rực nhìn chén nhỏ trên tay mình thì khóe miệng khẽ cong.
Xem ra đám tiểu tử này cũng biết thứ trên tay hắn chính là nguyên dịch lần này cho họ uống.
"Đây là nguyên dịch lần này cho các ngươi uống.
Nguyên dịch trắng khai phá tiềm năng ma pháp của các ngươi, đương nhiên còn tác dụng khác.
Mỗi người nhận được lợi ích không giống nhau, tùy thuộc vận khí các ngươi.
Hy vọng Thần Thú phù hộ."
Thấy không ai nghiêm túc nghe mình nói, Musre ho khan một tiếng, hài lòng thấy mọi người dời mắt từ chén nhỏ sang mình: "Tốt, ta không nói nhiều nữa.
Xếp hàng, theo thứ tự đến đây mỗi người nhận một giọt nguyên dịch."
Nghe có thể nhận nguyên dịch ngay, mọi người đều lộ vẻ hưng phấn.
Nghe chỉ được một giọt, Tiêu Lạc bất mãn bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ: "Keo kiệt thật, mỗi người có một giọt."
Giọng nhỏ nhưng lúc mọi người im lặng thì tự nhiên ai cũng nghe rõ.
Bao gồm Musre, mọi thú nhân đều nhìn sang cậu.
Tiêu Lạc ngượng ngùng sờ mũi, cười gượng: "Mọi người chẳng nghe thấy gì hết nhé."
Nghe cậu nói thế, thú nhân có mặt đều nhịn cười.
Otega càng không khách khí cười phá lên.
Làm ơn, rõ ràng họ nghe rõ mồn một, vậy mà còn dám bảo họ chẳng nghe gì.
Hắn có biết mình đang nói gì không vậy.
Musre mỉm cười lắc đầu.
Đám trẻ này không biết nguyên dịch quý giá thế nào, khó trách thấy một giọt mỗi người là ít.
Dù chỉ Tiêu Lạc nói ra nhưng nhìn ra được đám tiểu tử ở đây đều nghĩ vậy.
Nhưng hắn không định giải thích nhiều, những điều này không phải đám tiểu tử họ nên biết.
Leya càng sủng nịch quát nhẹ mũi cậu, khiến Tháp Kéo Toa trong đám người lộ vẻ khổ sở xen hâm mộ.
Mỗi người nhận một giọt nguyên dịch từ Musre rồi khoanh chân ngồi xuống nuốt vào.
Tinh thần lực Tiêu Lạc quan sát thay đổi trong cơ thể.
Khi nguyên dịch chảy vào, hương thơm ngào ngạt tràn ngập trong miệng.
Chỉ tiếc nguyên dịch quá ít, mới một giọt.
Khi giọt nguyên dịch hòa vào cơ thể, ma pháp lực trong người sôi trào kịch liệt.
Tiêu Lạc mặt đỏ bừng, cố gắng áp chế dao động ma pháp lực mạnh mẽ.
Một giọt nguyên dịch năng lượng không thể xem thường, không chỉ khiến ma pháp lực trong cơ thể nhảy nhót mà còn có lượng lớn năng lượng tán ra khắp nơi, lan tỏa toàn thân.
Cảm nhận thay đổi trong cơ thể, Tiêu Lạc vừa kinh hãi vừa hưng phấn.
Giọt nguyên dịch ấy không tăng ma pháp lực cho cậu mà nâng độ tương tác nguyên tố lên mức chưa từng có.
Thử tu luyện, ma pháp nguyên tố quanh thân rõ ràng hiện ra.
Lóa mắt nhất là hỏa hệ nguyên tố đỏ rực, mỗi hạt như viên hồng bảo thạch.
Kế đến là phong hệ xanh lơ, ánh sáng xanh lơ chớp lóe di chuyển quanh người cậu, trông như từng khối ngọc phỉ thúy thượng hạng.
Tiêu Lạc biết, sau này tu luyện cậu sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Độ tương tác nguyên tố càng cao nghĩa là tu luyện càng nhanh.
Trước khi uống nguyên dịch, tu luyện cậu chỉ cảm nhận hỏa hệ nguyên tố lập lòe ánh sáng yếu ớt, không như giờ.
Hỏa hệ nguyên tố lộng lẫy như bảo thạch khiến tốc độ hấp thu của cậu nhanh gấp mười lần trước.
Cẩn thận cảm nhận thay đổi trong cơ thể, giọt nguyên dịch ấy làm thể chất cậu tốt hơn.
Cậu cảm nhận được thân thể mình cứng cỏi hơn.
Xem ra lợi ích cậu nhận được là thể chất cường hóa và độ tương tác ma pháp nguyên tố tăng cao.
Nhược điểm lớn nhất của ma pháp sư là gì?
Chẳng phải thân thể quá yếu sao, đặc biệt cậu ở thế giới này còn thuộc giống cái yếu ớt, thân thể càng yếu hơn.
Không phải cậu không khỏe mạnh mà thân phận quyết định thể chất cậu.
Giọt nguyên dịch này lại khiến thể chất cậu mạnh mẽ lên, dù so với giống đực cùng cấp cậu cũng không thua kém.
Điều khiến cậu vui nhất là độ tương tác nguyên tố tăng cao.
Nghĩ đến sau này thời gian tu luyện giảm mạnh mà ma pháp lực lại tăng nhanh hơn, cậu không kìm được mừng rỡ muốn nhảy cẫng.
Điều này khiến cậu thêm tự tin khi đối mặt chiến tranh năm sau.