[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thú Nhân Chi Sủng Nhĩ Vi Thượng
Chương 40
Chương 40
Chương 40
Mưa lớn liên tục mấy ngày dần nhỏ lại.
Cảm giác bị mưa nhốt trong phòng không ra ngoài được quả thực khiến người ta phát điên.
Tiêu Lạc nhìn Leya đối diện đang chuyên tâm suy nghĩ cách đi cờ tướng, bĩu môi: "Leya, mưa nhỏ rồi, anh đi gọi Otega và mọi người đến chơi cùng đi."
Leya dùng tay phải đưa mã ra ngoài, nghe vậy ngẩng đầu nhìn ra ngoài, lộ ý cười: "Được."
Mưa ngoài kia chỉ còn lất phất mưa phùn, so với hai ngày trước mưa như trút nước thì tốt hơn nhiều.
Tiêu Lạc trên bàn cờ mà Leya làm theo lời cậu, đưa binh tiến một bước: "Hắc, anh lại thua rồi."
"Tiêu Lạc lợi hại thật."
Leya nhìn quân cờ của mình trên bàn, cười với cậu, thuận miệng khen.
"Đó là."
Tiêu Lạc đắc ý vuốt cằm.
Cờ tướng cậu chẳng giỏi lắm, chỉ biết vài cách đi cơ bản thôi, nhưng dạy thú nhân thì thừa sức.
Nghĩ đến lát nữa dùng cờ tướng đánh bại Otega, tâm tình cậu rất tốt.
Tên yêu nghiệt ấy, hễ có cơ hội là bắt nạt cậu.
Leya vừa đứng dậy định đi gọi Otega mấy người thì ngoài cửa vang lên giọng nói đặc trưng của Otega.
Cửa bị đập bang bang.
Tiêu Lạc đang bày lại ván cờ mới nghe tiếng này thì trong lòng nổi lên xung động muốn kéo Otega vào đánh một trận.
Tên yêu nghiệt này, gõ cửa cũng không biết gõ nhẹ tay.
"Vào đi."
Leya nhanh chóng mở cửa, trong lòng bất đắc dĩ.
"Tiêu Lạc, mưa nhỏ rồi, nói không chừng hai ngày này mưa sẽ tạnh."
Otega vừa vào đã ngồi phịch xuống bên Tiêu Lạc, vui vẻ nói.
Mùa mưa giữa chừng ngừng vài ngày đã nhiều năm không xảy ra.
Năm nay mưa thế này, hai ngày tới chắc sẽ tạnh.
"Tạnh thì cũng chẳng đi đâu được, bên ngoài ướt nhẹp hết rồi."
Tiêu Lạc tay vẫn nghịch cờ tướng, không ngẩng đầu nói.
Thời tiết thế này, đi dạo trong bộ lạc là tốt lắm rồi.
Phí Mông theo vào cười với Leya, rồi kéo ghế ngồi bên Otega.
Khuôn mặt anh tuấn vẫn lạnh lùng như thường, chẳng lộ biểu cảm gì.
Tiêu Lạc ngẩng đầu gật nhẹ với Phí Mông coi như chào hỏi.
Với tên đàn ông ít nói hơn cả Leya này, cậu cảm giác như vỏ sò, chẳng biết mở miệng thế nào.
"Ơ, Tiêu Lạc, cái này là gì?"
Otega nhìn những khối gỗ nhỏ hình tròn trên bàn gỗ, tò mò hỏi.
"Hắc, cậu mới phát hiện à, cái này gọi cờ tướng.
Lại đây, ta dạy cậu chơi."
Tiêu Lạc cười đẩy bàn cờ đã bày sẵn đến trước mặt Otega.
"Chúng ta chơi vài ván, ai thua hôm nay nấu ăn."
"Chơi thế nào?"
Otega hứng thú cầm một quân gỗ xem xét, gật đầu: "Được, cậu dạy ta chơi."
Phí Mông bên cạnh cũng tò mò nhìn sang.
Phải biết trẻ con thú nhân thế giới chẳng có đồ chơi, ngoài thỉnh thoảng săn được thú nhỏ thì chưa từng chơi thứ này.
Với đồ dùng gỗ thế này, tự nhiên thấy mới lạ.
Leya kéo ghế ngồi bên Tiêu Lạc, mỉm cười nhìn gương mặt đắc ý của cậu, cưng chiều xoa đầu: "Khát không, ta đi lấy nước trái cây cho em."
"Không cần."
Tiêu Lạc xua tay, bắt đầu tập trung dạy Otega cách chơi cờ tướng.
Chẳng bao lâu Otega đã học xong, ngay cả Phí Mông bên cạnh cũng hiểu mà gật đầu.
Cờ tướng không khó, nhớ vài câu khẩu quyết cơ bản là được.
Nhưng muốn chơi hay thì phải suy nghĩ kỹ.
Giờ chỉ dùng giết thời gian, Tiêu Lạc cũng chẳng dạy sâu.
Leya bên cạnh nhìn Tiêu Lạc nghiêm túc chơi cờ tướng, mắt đầy ôn nhu cưng chiều.
Có người bên cạnh thế này thật tốt.
"Sao lại thua nữa rồi."
Otega tức giận vò mái tóc dài xoăn tới eo, gương mặt xinh đẹp đầy không cam lòng.
Hắn đã thua liên tiếp mấy ván, nhìn vẻ đắc ý của Tiêu Lạc đối diện thì khó chịu trong lòng, dẫn đến Phí Mông bên cạnh chịu nạn.
Tay phải hắn thường xuyên véo đùi Phí Mông ngồi sát mình.
Phí Mông không nói gì, quen thuộc nhíu mày.
Đau thế này với giống đực cường tráng chẳng là gì, nhưng cứ véo một chỗ thì vẫn đau.
Trên mặt lạnh băng của Phí Mông, đôi mày kiếm nhíu chặt, nhìn Otega rõ ràng tâm tình không tốt, môi mỏng mím chặt, trong mắt vàng lóe tia cưng chiều.
Tiêu Lạc bên cạnh chú ý cảnh này thì nhướng mày.
Không ngờ tên soái ca lạnh lùng thế kia cũng ôn nhu vậy.
Nghiêng đầu nhìn Leya bên mình cũng đầy vẻ dịu dàng.
Tiêu Lạc nghĩ, đây có phải bệnh chung của giống đực thú nhân không?
Otega oán hận bày lại bàn cờ, nghiến răng với Tiêu Lạc: "Lại chơi, ta nhất định thắng cậu."
"Ai nha, chơi tiếp cậu vẫn không thắng được ta đâu."
Tiêu Lạc thắng liên tiếp mấy ván, tâm tình rất tốt.
Nhìn yêu nghiệt Otega ăn thì trong lòng nở hoa.
Thầm nghĩ, cho ngươi ngày thường rảnh rỗi lại xoa tóc ta, hừ hừ.
"Ha ha, quá đã."
Tiêu Lạc vui vẻ tiễn Otega mặt đầy căm phẫn ra về, quay lại cười lớn.
Hai người chơi cờ tướng lâu lắm, có thể nói Tiêu Lạc đánh Otega đến phát cáu.
Nhớ lại vẻ mặt ăn mệt của Otega lúc đi bảo lần sau còn đến, Tiêu Lạc vui vẻ khôn xiết.
Buổi chiều nhàn rỗi, bộ cờ tướng bị Otega cầm về bảo phải về nhà luyện tập rồi đến tìm Tiêu Lạc chơi tiếp.
Tiêu Lạc chẳng sao cười cười, để hắn mang đi.
Cờ nghệ cậu dù chẳng ra gì nhưng cũng chơi nhiều năm, chẳng lẽ sợ thua người nguyên thủy mới học sao?
Bên ngoài mưa vẫn lất phất rơi, chẳng có dấu hiệu tạnh.
Mặt đất chỗ nào cũng ướt sũng, không khí đầy hơi ẩm.
Thời tiết thế này thích hợp nhất cho thủy hệ ma pháp sư minh tưởng, vì dễ câu thông thủy nguyên tố trong trời đất hơn.
Nhưng với Tiêu Lạc thì thời tiết mưa không ngừng thế này chẳng tốt đẹp gì.
Không ra ngoài chơi được, minh tưởng cũng công ít quả nhiều.
Cậu là hỏa hệ ma pháp sư, trong không khí hỏa nguyên tố ít đến đáng thương.
Leya nhóm lửa to hơn chút, đi đến mép giường ôn nhu nhìn Tiêu Lạc: "Muốn nghỉ một lát không?"
"Không cần, Leya, anh không tu luyện ma pháp sao?Thời tiết thế này hợp với anh nhất."
Tiêu Lạc nhích sang bên, vỗ chỗ trống bên mình ý bảo Leya ngồi.
"Ừ, lát nữa tu luyện ma pháp sau, em cũng cùng anh tu luyện nhé?"
Leya khẽ cười, ngồi bên cậu, nắm tay cậu nói.
"Tu luyện ma pháp à, trời mưa thế này chán quá."
Tiêu Lạc cầm Ma Tinh Hạch bên cạnh, thờ ơ nói.
Ma Tinh Hạch trên tay là tích góp trước đây.
Lật xem Ma Tinh Hạch đỏ như đá quý, Tiêu Lạc thầm nghi hoặc.
Nếu có thể dùng Ma Tinh Hạch hấp thu ma pháp năng lượng bên trong thì sao không ai dùng nó làm thứ khác, ví như pháp trượng?
Trong tiểu thuyết cậu biết Ma Tinh Hạch làm pháp trượng có thể tăng ma pháp lực, thậm chí có tiểu thuyết bảo phong hệ Ma Tinh Hạch giải nhiệt, hỏa hệ sưởi ấm.
Sao chẳng ai nghiên cứu nhỉ?
Nhìn chằm chằm Ma Tinh Hạch đỏ trong tay như đá quý, Tiêu Lạc nghĩ những thứ trong tiểu thuyết chắc tác giả bịa đặt.
"Sao thế, Ma Tinh Hạch có gì đẹp à?"
Leya bên cạnh thấy Tiêu Lạc nhìn chằm chằm Ma Tinh Hạch thỏ lửa trong tay ngẩn ngơ thì xoa đầu cậu, ôn nhu hỏi.
"Không, anh tu luyện đi, em cũng tu luyện."
Tiêu Lạc ngẩng đầu cười với Leya, ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt bắt đầu câu thông hỏa hệ nguyên lực trong tay.
Trong lòng thì nghĩ không biết có dẫn ma pháp nguyên tố ra sưởi ấm được không.
Suốt ngày đốt lửa trong phòng cũng chẳng phải cách hay, nếu nhà không đủ lớn, cửa sổ không kín thì cậu nghi mình nửa đêm ngủ có bị CO2 làm chết không.
Nếu hấp thu được ma pháp nguyên lực trong Ma Tinh Hạch thì cũng có thể dẫn ra dùng được.
Hắc, xưa có Thần Nông nếm trăm thảo, nay có Sở Tiêu Lạc khai phá Ma Tinh Hạch.
Tiêu Lạc nhắm mắt, thử dùng cách khác câu thông và dẫn ma pháp nguyên lực trong Ma Tinh Hạch ra.
Thử nhiều cách mà chẳng hiệu quả gì.
Trong lòng hơi nản, chẳng lẽ không được?
Rồi nổi ác ý, hừ, cậu không tin, nếu Ma Tinh Hạch ma pháp nguyên tố hấp thu được thì sao không dẫn ra được.
Leya lắc đầu, không biết Tiêu Lạc đang làm gì, tưởng cậu hấp thu nguyên lực trong Ma Tinh Hạch.
Nếu biết cậu đang làm chuyện điên rồ thì chắc chắn sợ đến ngăn ngay.
Lung tung thử dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra rất nguy hiểm.
Dù Ma Tinh Hạch thỏ lửa nguyên lực ít nhưng một khi làm ra thì cũng nguy hiểm lắm.
Hôn nhẹ má cậu, Leya cũng nhắm mắt ngồi xếp bằng tiến vào tu luyện.
Nỗ lực thử đủ cách, Tiêu Lạc không biết hành động lung tung thế này nguy hiểm ra sao.
Nếu bất cẩn dẫn sai, ma pháp nguyên lực Ma Tinh Hạch rất dễ tiết lộ.
Có lẽ chính vì cậu không biết mới dám thử bạo gan.
Hỏa nguyên tố trong không khí rất ít, hầu hết bị thủy nguyên tố chiếm hết.
Tiêu Lạc thử dùng hỏa nguyên tố trong không khí câu thông hỏa hệ nguyên lực Ma Tinh Hạch, rồi chậm rãi dẫn ra.
Chỉ thấy Ma Tinh Hạch trong tay cậu chớp chớp như đom đóm lớn.
Đang lúc Tiêu Lạc cảm thấy sắp thành công thì đột nhiên Ma Tinh Hạch trong tay biến mất.
Cậu giật mình mở mắt, nhìn lòng bàn tay phải trống rỗng thì kinh ngạc vô cùng.
Chẳng lẽ cậu bất cẩn hấp thu hết nguyên lực Ma Tinh Hạch rồi?
Nhưng không thể nào, ma lực cậu mới nhị tinh cấp, hấp thu thế nào cũng phải mất thời gian chứ.
Nhíu mày nhìn chằm chằm lòng bàn tay phải, Tiêu Lạc lâm vào trầm tư.
Leya bên cạnh đang nhắm mắt minh tưởng cảm nhận động tĩnh của Tiêu Lạc thì mở mắt, quan tâm hỏi: "Sao thế, Tiêu Lạc?"
"Ơ?
Không sao."
Tiêu Lạc từ trầm tư tỉnh lại, lắc đầu với Leya, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Leya, anh hấp thu Ma Tinh Hạch mất bao lâu mới hết?"
"Đại khái hơn một giờ, nếu Ma Tinh Hạch cấp bậc không cao."
Leya không biết cậu hỏi làm gì, nghĩ một lúc nói.
"Sao thế, em hỏi cái này làm gì?"
Leya thấy Tiêu Lạc nhíu mày trầm tư, trông buồn rầu thì quan tâm hỏi.
Tiêu Lạc cảm thấy mình ở ma pháp coi như tay mơ, chuyện vừa rồi nên hỏi Leya.
Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, cậu vừa mở miệng kể: "Em vừa thử dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra, nhưng chẳng được bao lâu thì Ma Tinh Hạch đột ngột biến mất."
"Cái gì, em dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra?"
Leya vừa nghe đã hoảng hốt, lập tức kéo cậu xem kỹ: "Em có sao không, em không biết điểu đó rất nguy hiểm sao?"
"Ai ai ai, em không sao, anh đừng căng thẳng thế.
Mau nghĩ xem, sao Ma Tinh Hạch lại kỳ quái biến mất thế."
Tiêu Lạc kéo Leya đang không ngừng xem xét mình xuống.
Biết hắn lo cho mình nhưng cậu giờ quan tâm Ma Tinh Hạch kia chạy đâu mất hơn.
"Tiêu Lạc, sau này đừng làm chuyện nguy hiểm thế nữa."
Leya xem cậu thật sự không sao thì ôm chặt, lo lắng nói.
Nghĩ đến cậu vừa thử dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra, Leya sợ hãi lạnh người.
Trước kia cũng có người thử dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra, nhưng mỗi lần dẫn ra thì nguyên lực luôn va chạm kịch liệt với nguyên tố khác trong không khí.
Nhiều lần sau mọi người đều từ bỏ.
Ma pháp nguyên tố trong không khí tương sinh tương khắc, chẳng ai nắm giữ và nhận thức hết được chúng.
"Em biết rồi, sẽ không nữa, anh nghĩ giúp em đi."
Tiêu Lạc vỗ tay Leya nhẹ nhàng nói.
Biết hành vi mình làm người cao lớn này lo lắng, trong lòng cậu hơi áy náy.
"Em kể cách làm và cảm giác vừa nãy đi."
Leya không buông tay ôm cậu, nói trong vòng tay.
Hành vi vừa rồi làm Leya lo, Tiêu Lạc cũng không giãy khỏi vòng tay hắn, để mặc hắn ôm, nghĩ một lúc rồi chậm rãi kể cách làm vừa nãy.
Leya nghe xong thật sự nghĩ mà sợ.
Nếu bất cẩn thì rất nguy hiểm.
"Đừng thử dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch nữa, quá nguy hiểm, không cẩn thận sẽ tự thương mình."
Dừng một chút nói: "Tình huống em thế này ta cũng không rõ lắm, có lẽ hỏi a cha và a ba, họ có thể biết."
Leya vuốt tóc đen mềm mại của Tiêu Lạc, lắc đầu.
Với ma pháp hắn cũng không hiểu nhiều.
Tình huống Tiêu Lạc kể hắn chưa từng nghe.
Ma Tinh Hạch đột ngột biến mất thật kỳ quái.
Nếu hấp thu thì với ma lực hiện tại của Tiêu Lạc, dù sao cũng phải mất hai canh giờ (hai canh giờ nơi đây tương đương bốn giờ Trái Đất, vì một ngày nơi đây bằng hai ngày Trái Đất, tức 48 giờ).
Leya cũng nhíu mày suy nghĩ.
Theo lý thì dẫn nguyên lực Ma Tinh Hạch ra chỉ làm nguyên lực va chạm với nguyên tố khác trong không khí, chứ không làm Ma Tinh Hạch biến mất.
Tiêu Lạc tựa vào lòng Leya, cũng nghĩ lại chuyện vừa rồi.
Cậu luôn cảm thấy chỗ nào không ổn nhưng chẳng biết vấn đề ở đâu.
Đột nhiên mắt Leya sáng lên.
Chẳng lẽ là loại ma pháp lâu lắm chưa xuất hiện?
Hồi tưởng trải qua và cảm giác Tiêu Lạc vừa kể, cùng Ma Tinh Hạch biến mất, Leya cảm thấy chắc chắn là loại ma pháp lâu chưa thấy ấy.
Nghĩ đến khả năng là ma pháp đó, Leya kích động đến tim run rẩy.
Nếu thật là loại ma pháp ấy thì với bộ lạc tuyệt đối là đại hỉ sự.