Ngôn Tình Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,466,704
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thu-linh-khong-muon-noi-tieng.jpg

Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Tác giả: Siêu Cú
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Siêu Cú

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Hầu hết chúng ta đều mong muốn có được sự nổi tiếng, vượt trội hơn so với mọi người. Nhưng với cô gái trong truyện này thì dường như ngược lại. Với đặc điểm của mình: thông minh, xinh đẹp, hoàn mỹ... cô trở nên nổi trội hơn mọi người. không vì thế mà cô vui mừng, cô muốn được trở thành một con người bình thường như bao con người khác.

♥ Nhân vật chính: Lưu Vũ Thiên x Đoàn Thiên Vũ

♥ Các nhân vật phụ: Diệp Tinh, Mộc Thanh, Huân Trì, Hoàng Kỳ, Minh Huy, Đông Hải, Âu Thần, Lâm Hạo, Mạc Thiếu Phong, Lan Hoa, Gia Bảo... (không cần nhớ đâu)

♥ Giới thiệu nội dung:

- -Một cô gái có mọi đặc điểm của sự hoàn mỹ: thông minh, xinh đẹp, gia đình khá giả, tính cách năng động, nổi trội vượt lên tất cả mọi người. Và chính những điều đó lại khiến cô trở nên trơ trọi giữa mọi người. Vậy nên cô nghĩ, làm một người càng bình thường càng tốt.

Nhưng cuộc đời đâu ai ngờ.... làm người bình thường chưa được bao lâu thì lại bị nổi tiếng...​
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 1: Chương 1 : Đại tỷ


"Đại tỷ!!!!"
Tan học không lâu, Minh Huy chạy vào thấy trong phòng học chỉ còn lại đại tỷ và Diệp Tinh liền lớn tiếng gọi.
"Có chuyện gì thế?" Diệp Tinh nhướn mày nhìn Minh Huy.
"Là bọn mấy hôm trước, bọn trường Thanh Long. Chúng đang ở trước cổng trường!" Minh Huy vẫy vẫy tay ra hiệu cho họ đi cùng.
"Haizz. Báo thù hả…" Vũ Thiên vẫn tiếp tục xếp sách.
"Tự rước lấy nhục mà..." Diệp Tinh lắc đầu giả bộ thương tiếc.
Vũ Thiên, cô gái đeo chiếc kính che hết 1/3 khuônmặt, cũng chính là cái người mà họ gọi đại tỷ kia, thản nhiên nói vớiMinh Huy: "Cậu cứ đi trước, tôi và Diệp Tinh sẽ đến đó sau."
"Ừm."
"Thay đồ thôi." Vũ Thiên đeo cặp rồi ra hiệu cho Diệp Tinh cùng mình đi tới phòng thay đồ.
Tuần trước, cô là học sinh chuyển vào học tạitrường cấp 3 Orient. Vào đúng ngày hôm đó, trên đường về nhà Vũ Thiên đã tình cờ gặp "họ" - hiện tại là "đàn em" của cô, đang rất chật vật đánhlại học sinh trường Thanh Long. Vốn dĩ họ đánh cũng không tồi nhưng vớiviệc 10 chọi 30 thì quả là hơi khó. Vũ Thiên đấu tranh tư tưởng hồi lâumới quyết định tới trợ giúp học sinh trường mình. Và kết quả là họ đãbám riết lấy Vũ Thiên trong suốt mấy ngày liền, năn nỉ cầu xin Vũ Thiênlàm "đại tỷ" của họ khi tận mắt chứng kiến cô một mình hạ gục 30 têntrong chưa đầy 10 phút! Vũ Thiên vốn không đồng ý vì không muốn bị nổitiếng, nhưng họ cứ bám thế này thì e là cô còn nổi nữa.
Diệp Tinh đứng ngoài phòng thay đồ một lúc thì nghe tiếng "cạch…" Cánh cửa mở ra. Vũ Thiên liếc mắt với Diệp Tinh: "Đi thôi."
Aizz, tuy đã được nhìn khuôn mặt thật của Vũ Thiên 2 lần nhưng Diệp Tinh vẫn không khỏi ngơ ngác một lúc. Nhìn đến bónglưng đang xa dần của Vũ Thiên, Diệp Tinh vội vàng chạy theo.

"Đại… đại tỷ… đợi…"
oOo
"Đừng cố kéo dài thời gian nữa, mang con bé hômtrước ra đây!" Tên đứng đầu, cũng chính là đại ca của trường Thanh Longđứng gào thét. Tuần trước hắn có việc gấp nên chỉ ra lệnh cho đàn em đến xử lí nốt học sinh trường Orient vì chúng không chịu đứng dưới trướngcủa chúng. Không ngờ chúng lại mang thân bại trận về chỉ vì một con bé 4 mắt!
"A… bọn mày đến rửa nhục hả? Tao đã nói rồi. Màycố đợi chút để đại tỷ của chúng tao đến nói chuyện với mày, chứ taokhông có quyền phát ngôn ở đây… Mà dù sao đại tỷ cũng sẽ không để màyđộng đến một sợi lông của học sinh trường tao đâu." Mộc Thanh bĩu môi,muốn đánh thì đánh, còn lấy cớ đòi người.
"Mày cứ mạnh miệng đi. Đại tỷ hả? Đừng nói là con bé bốn mắt đó nhé?"
"Tất nhiên là… không phải." Phù...
"Tránh ra tránh ra nào!" Diệp Tinh rẽ đoàn ngườimở đường cho Vũ Thiên tiến vào giữa đám đông, đến trước mặt Bùi Đức –tên đại ca trường Thanh Long.
Toàn bộ không gian yên lặng…
"Đại tỷ!" Mộc Thanh vô tình mà cố ý thốt lên.
Tất cả lại nổi lên một trận bàn tán xôn xao.
Bùi Đức thất thần nhìn cô gái phía trước. Dángngười dong dỏng cao, mái tóc đen thả tùy ý ở phía sau, trên người làchiếc áo sơ mi của trường với chiếc caravat kéo trễ xuống, mặc một cáiquần jean bó sát và đi đôi giày thể thao Nike màu trắng. Đặc biệt là đôi mắt hút hồn kia.
"Nhìn đủ chưa?" Giọng nói lạnh lẽo của Vũ Thiên vang lên.
Khi cô lên tiếng, không chỉ Bùi Đức mà tất cả mọi người đều "bừng tỉnh", tí nữa thì quên thở.
"Mày… mày là…" Bùi Đức lắp bắp nói.
"Tao là thủ lĩnh của họ, mày tìm tao?"
"Tao… hôm nay tao…"
"Mày bị nói lắp à?" Vũ Thiên nhếc mép.
"Hahahaha" Xung quanh bắt đầu nổi lên tiếng cười.
Bùi Đức mặt hết đỏ lại chuyển sang tím, lấy lạibình tĩnh nói "Hôm nay chúng mày phải nộp con nhỏ bốn mắt ra, không thìđừng trách tao đánh tụi mày thay cho nó!"
"Tao từ chối."

Trả lời nhanh vậy sao...
"Học sinh trường tao không đến lượt mày quản. Còn nếu muốn đánh nhau… bọn tao lúc nào cũng sẵn sằng." Vũ Thiên cười.
"Hahaha, chỉ bằng chúng mày sao?" Phía sau hắn là gần 40 người, bằng số học sinh của một lớp.
"Hắn có đai nâu Judo đó, đại tỷ cẩn thận." Minh Huy tiến lên thì thầm vào tai Vũ Thiên.
"Đai nâu à…" Vũ Thiên nhíu mày.
"Hôm nay tao sẽ cho bọn mày biết thế nào là…" Chưa kịp nói xong hắn đã thấy Vũ Thiên tiến rất nhanh đến phía mình, bàn tay lạnh lẽo chạm vào cổ hắn và giọng nói thì thầm…
"Biết gì cơ?"
"Ặc." Vũ Thiên cho hắn một cú lên gối khiến hắnlùi lại về sau vài bước, còn chưa kịp định thần đã bị cô bồi thêm mộtphát đạp vào bụng đau điếng.
"Aaaaaaa…" Bùi Đức nằm lăn lộn kêu ở dưới đất.
"Hahahaahahaaa…" Phía sau Vũ Thiên vang lên tiếng cười lớn rồi chợt ngừng lại vì đã thấy hắn đứng lên, bổ nhào về phía Vũ Thiên.
Vũ Thiên thuận tay túm lấy tay và áo hắn, xoạc chân khiến hắn mất thăng bằng và vật mạnh hắn về phía sau.
Huỵch! Hình như hắn bất tỉnh…
"Đại ca… đại ca…"
"Wow, đánh giặc phải đánh tướng trước, đại tỷ lợi hại!" Đông Hải đưa ngón cái về phía Vũ Thiên.
Có vài tên không cam chịu đồng loạt xông lên. Bọnchúng đều là những kẻ không có mặt hôm đó, chưa nếm thử cú đá của cô.Còn mấy người phía sau Vũ Thiên thì lại không động đậy. Đây là cơ hội để mọi người biết đến đại tỷ mới của họ, cơ hội để trường Orient lấy lạingôi vị số 1.

Rất nhanh, học sinh trường Thanh Long đã bị đánhngã. Tiếp theo thì chúng cắn răng tránh ánh mắt khinh bỉ của mọi ngườirồi kéo đồng bọn về.
"Đại tỷ đánh còn đẹp hơn cả Black Window nữa!!" Hoàng Kỳ - cô gái tóc ngắn nhào tới ôm Vũ Thiên.
"Thật sự giải quyết nhanh vậy? Trước đây chúng ta rất khó khăn mới..." Huân Trì vẫn ngỡ ngàng.
"Vì chúng ta có đại tỷ mà!" Hoàng Kỳ vỗ vai Huân Trì.
"Ở đây đông người quá, chúng ta đi thôi." Vũ Thiên nhìn họ cười nói.
"Đây chỉ là bước dầu để tạo uy, chúng ta phải cốthêm, chứ bọn hôm nay chỉ cậy đông mà thôi." Đông Hải vừa đi vừa phântích, cùng mọi người bàn tán xôn xao.
"Aizz, sao mình lại cảm thấy đang bị lợi dụng..." Vũ Thiên cười cười.
"Ấy, chúng ta là đang đưa đại tỷ lên ngai vàng đó, tài năng của đại tỷ không thể bị vùi dập...."
Vũ Thiên định trả lời thì xe bus đến, đành lên xe và vẫy tay tạm biệt mọi người.
"Đại tỷ đi bus... thật muốn xem nhà cô ấy quá...."
Mọi người nhìn Mộc Thanh, mắt sáng như sao.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 2: Chương 2 : Có duyên?


Thả mình lên chiếc giường lớn, Vũ Thiên nằm bất động.
Vì khuôn mặt này của mình cà cô không có lấy mộtngày yên ổn trong suốt những năm học cấp 2. Người ta ghét cô vì khuônmặt, thích cô cũng vì khuôn mặt. Tính cách cô vốn nghịch ngợm trẻ connhưng cũng không thể chịu nổi những ánh mắt luôn soi mói và bị người tacố tình gây sự. Vũ Thiên quyết định che bớt khuôn mặt mình lại, thật sựcô đã có 2 năm cuộc sống yên ổn. Tính cách cô thật sự biết chuyển trong 2 năm, trầm lặng và lạnh lùng. Sau khi lại chuyển trường cũng chẳng mấyai để ý tới "con nhỏ 4 mắt" này. Nhưng họ thì khác.
Họ cũng là tiểu thư, thiếu gia nhưng lại rất ngỗnghịch, không kiêu căng coi thường người khác. Họ đối xử với nhau rấtchân thật, không hề giả tạo. Họ ghi nhớ lần cô giúp họ, đối xử tốt vớicô, coi cô như một phần của họ. Không vì khuôn mặt, không vì gia thế. Vũ Thiên để họ nhìn thấy khuôn mặt thật, không ai ghen ghét, không ai nhìn cô chằm chằm. Họ vẫn tôn trọng cô như một người bạn. Và Vũ Thiên nhậnra, mỗi khi cởi bỏ chiếc kính, cô cảm thấy như lột bỏ được chiếc mặt nạ, rất thích.
Thì ra… cô cũng có thể có bạn.
oOo
Vũ Thiên bước nhanh trên hành lang vắng vẻ.
Hiện sắp là giờ vào học nên hành lang không có ai. Cô vừa mới bị một bạn nữ trong lớp làm đổ nước cam vào người, tạo ramột vệt màu vàng xấu xí trên chiếc áo trắng. Trong tủ đồ Vũ Thiên cònmột chiếc áo đồng phục dự phòng nên cô đang nhanh chóng đi thay để kịpgiờ học.
"Sao anh có thể đối xử với em như thế? Anh đứng lại!"
"Cô càng ngày càng quá đáng rồi đấy." Vũ Thiên qua lối rẽ thấy một nam một nữ đang đứng cãi nhau, người nam đang định bỏđi thì bị cô gái kia túm chặt lại.
"Đối xử như thế? Tôi vốn chỉ coi cô là người bạnbình thường vì quan hệ giữa 2 gia đình mà thôi. Bỏ tay ra." Giọng nóicủa người con trai càng lạnh lẽo "Lan Hoa, đừng để tôi ghét cô thêmnữa."

"Anh có thể ghét tôi sao?vs Hai bác cố tình để anh học lớp C cùng em đó. Người lớn đã định ngày đính hôn của chúng tarồi." Lan Hoa đắc ý nói.
"Cô nói gì cơ?"
"Ngoài em ra thì không ai có thể xứng với anh được!" cô ta gần như là hét lên.
Vũ Thiên muốn lách qua họ để đi tiếp. cái tình huống này thật khiến cô ngại ngùng, cảm giác như nghe lến người ta nói chuyện.
"Thì ra các người đã có mục đích từ trước." Cậu ta cười nhạt, thuận tay kéo Vũ Thiên ôm vào lòng. "Về nói với họ rằng,ngoài người mà tôi yêu ra thì tôi sẽ không lấy bất kỳ một ai khác, hoặclà nói có chết tôi cũng không lấy cô là được"
"Cô ta là...."
"Bạn gái của tôi."
Khuôn mặt Lan Hoa trắng bệch "Anh nghĩ tôi tin sao? Cái con nhỏ 4 mắt này..."
"Tôi không muốn bạn gái tôi hiểu lầm quan hệ giữa 2 chúng ta đâu, cô đi đi."
"Cô ta chỉ đi ngang qua…"
"Muốn nghĩ thế nào tùy cô."
"Sao anh có thể......" Giọng nói nức nở.
"Sao lại không thể? Cô nghĩ mình là ai cơ chứ?"
Vũ Thiên thấy cô ta ôm mặt chạy đi, thật khônghiểu sao cô ta có thể tin cái vở kịch ngớ ngần này cơ chứ? Chắc IQ cô ta cũng chỉ có 2 chữ số.
Bỗng nghe tiếng chuông vào lớp, Vũ Thiên vội bỏ qua cậu nam sinh kia chạy thẳng tới phòng thay đồ. Giúp đỡ thế là đủ rồi.
"Cảm...." Thiên Vũ định nói cảm ơn với cô nhưng vừa quay đầu lại chỉ thấy bóng lưng cô đang dần biến mất.
oOo

"Đại tỷ, đi lâu thế?" Diệp Tinh hỏi.
"Hehe, gặp chút trò hay ấy mà, may cô giáo chưa vào lớp."
Trong số 10 người họ chỉ có Diệp Tinh và Huân Trì là học cùng lớp với cô.
Diệp Tinh chưa kịp hỏi tiếp thì đã thấy giáo viên bước vào, theo sau là một nam sinh...
"Cả lớp, hôm nay chúng ta bạn học mới. Các em hãycùng làm quen với nhau nào." Cô Trần Hảo, chủ nhiệm lớp 12B mỉm cườinhìn sự nhốn nháo của học sinh nữ phía dưới.
Muốn tả cậu ta sao? Chỉ cần biết là cậu ta vô cùng vô cùng đẹp trai là được! Hơn nữa, cái nụ cười luôn thường trực trênkhóe môi cậu ta như thể cố ý quyến rũ người ta vậy.
Cậu ta đứng rên bục giảng cười khẽ, giọng nói trầm thấp ôn hòa vang lên "Mình là Đoàn Thiên Vũ, rất vui được làm quen vớicác bạn."
Một lần nữa lớp học lại bùng nổ, ồn như cái chợ. Cho đến khi cô Trần muốn xếp chỗ cả lớp mới có thể im lặng.
"Em ngồi ở cái bàn dưới cuối lớp với bạn Vũ Thiên đi."
Thì còn mỗi chỗ đó trống mà.
Nữ sinh nhìn Vũ Thiên với ánh mắt long lanh vừa ghen tị vừa hâm mộ.
Vũ Thiên thấy cậu ta tiến dần về phía mình, đặt cặp xuống rồi nói nhỏ: "Có duyên thật, lại gặp rồi."
"Ừm..." Vũ Thiên ậm ờ đáp lại. Duyên ấy hả?

"Woa, ước gì mình là Vũ Thiên!" Ánh mắt Tạ Trang – lớp phó, đầy hâm mộ nhìn cô.
"Ước được xấu như cô ấy sao?"
Chẳng biết ai nói khiến cho cả lớp cười rộ lên. Diệp Tinh phẫn uất nói:"Thật quá đáng." Đúng là mắt chó nhìn người thấp!
"Im hết đi." Huân Trì lạnh lùng lên tiếng làm cảlớp im bặt. Tốt xấu gì cậu ta cũng được mọi người biết đến như phó thủlĩnh của trường. Trong lớp ai cũng nghi vấn tại sao Huân Trì lại đứng ra bảo vệ Vũ Thiên, nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng nữa.
Nữ sinh hôm nay quả thật khác mọi ngày. Có ngườilớn gan quay mặt về phía sau nhìn Thiên Vũ, có người cố gắng làm gì đóđể được chú ý. Mấy nữ sinh ngồi gần hơn thì cứ liên tục hỏi cậu ta đủđiều. Thiên Vũ lúc đầu cũng đáp lại một chút, nhưng về sau lấy lý donghe giảng để thoái thác việc nói tiếp.
Giờ ra chơi còn khiến Vũ Thiên kinh khủng hơn. Nữsinh bâu quanh cậu ta rất nhiều, khiến khuôn mặt cậu ta bị che khỏi tầmmắt của cô bởi mấy cái mông nữ sinh, lại còn bị xô đẩy bật ra khỏi ghế.
Vậy nên giờ ra chơi nào cô cũng cùng Diệp Tinh ra ngoài.
Tiết cuối, cô nhận được một mẩu giấy từ Thiên Vũ : Cuối giờ đợi tôi phía sau trường, có chuyện quan trọng muốn nói.
Vũ Thiên nghĩ cô và cậu ta đâu có gì để nói chứ? Nhưng nhìn chữ "quan trọng", cô gật nhẹ một cái đủ để cậu ta thấy.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 3: Chương 3 : Bạn gái


"Làm bạn gái tôi nhé?"
Vũ Thiên trừng mắt. Vừa rồi "họ" kéo đến rủ cô cùng đi ăn "liên hoan"mừng chiến thắng. Nhưng nhớ đến lời hứa với cậu ta nên cô đành nói bừamột lý do và lùi đến hôm sau. Họ có hơi tiếc vì đang rất bừng bừng khíthế nhưng cũng đành tạm biệt cô ra về.
"Cậu nói cái gì?"
Thiên Vũ vừa thở vừa nói. Khó khăn lắm cậu mới cắt đuôi được đám nữ sinh kia rồi chạy lòng vòng đến đây. Có lẽ cậu đã để cô chờ đến hơn 5 phút.
"Làm bạn gái tôi nhé!"
"Đây là cái quan trọng cậu muốn nói à?"
"Ừ."
"Tôi không thích bị người khác lôi ra làm trò đùa."
"Tôi không đùa."
"Lý do. Cho tôi một lý do. Chắc hẳn đó không phải do cậu thích tôi?"

"Lý do thì cậu cũng biết, là cô gái sáng nay."
Vũ Thiên nghĩ một lúc rồi nói: "Cậu muốn tôi đóng giả bạn gái cậu?"
"Haha, đúng thế." Thiên Vũ cười cười.
"Xin lỗi, cậu tìm người khác đi." Vũ Thiên định quay đầu bỏ đi nhưng chợt nghe cậu ta nói.
"Nhưng không phải cậu thì không được."
Vũ Thiên quay đầu lai: "Tại sao?"
"Vì cậu không thích tôi?"
"Sao cậu biết tôi không thích cậu?"
"Vậy cậu thích tôi sao?" Thiên Vũ nhướn mày hỏi.
"Không." Đáp lại ngay lập tức.

"Những cô gái thích tôi thì không thể, cậu nhìn những cô gái sáng nay thì biết."
"Rất phiền phức." Nhớ lại cảnh hồi sáng, Vũ Thiên không khỏi nhíu mày.
"Còn những cô gái không thích tôi đều có người họ thích." Nên họ sẽ không đồng ý.
"Cậu có thể thỏa thuận với fan của cậu, họ sẽ làm được."
"Nhưng ánh mắt họ nhìn tôi rất sởn gai ốc!" Thiên Vũ nhe răng "Với lại... người phối hợp diễn với tôi sáng nay là cậu."
"Này, đó là cậu chỉ nghĩ cho chính mình. Còn tôi thì sao? Làm bạn gáicậu đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của rất nhiều cô gái... Lại còn được nổi tiếng." Ngừng một lát lại nói "Mà tôi thì không thích nổitiếng."
"Tôi sẽ bảo vệ cậu." Ánh mắt Thiên Vũ nhìn cô bỗng trở nên dịu dàng như nước.
"Không cần."
Bỏ lại một câu, Vũ Thiên cắm đầu bỏ chạy. Dây dưa với cậu ta chỉ chuốc họa cho chính mình.
Không cần? Thiên Vũ nghệt mặt nhìn Vũ Thiên chạy mất. Trời ạ! Mỹ nam kếcủa hắn không có hiệu quả sao? Lần đầu hắn dùng mà lại thất bại, thật là một đả kích quá lớn!
Bất giác Thiên Vũ nở nụ cười thích thú. Tính cách cô ta cũng thật quá lạ lùng, khiến người khác tò mò, muốn tìm hiểu.
"Chạy sao? Vậy thì tôi sẽ đuổi."
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 4: Chương 4 : Không buông tha


Vũ Thiên ngồi cùng vài người họ trên sân thượng. Đây có thể coi như là địa bàn hoạt động.
"Này đại tỷ, nghe tin hot nhất của trường ta chưa?" Minh Huy vừa đến đãnháo. Cậu ta là cây thông tin của cả hội, cha cậu lại còn là hiệutrưởng, cho nên mỗi lần thấy Minh Huy thì thông tin trên trời dưới đấtgì của trường cũng moi ra được.
"Ba mỹ nam mới chuyển vào trường phải không?" Vũ Thiên tuy không mấyquan tâm, nhưng mấy nữ sinh trong lớp quả thật rất ồn, muốn không nghecũng khó.
"Đúng, hơn nữa chỉ trong một ngày đã có ngay một hội fan vô cùng đôngđảo của 3 anh chàng này trên diễn đàn trường ta. Mà cái cậu no.1 kiachuyển đến học cùng lớp đại tỷ ấy."
"Đoàn Thiên Vũ? Cậu ta là no.1? No.1 cái gì?" Vũ Thiên hỏi.
"Đẹp trai đó! Hơn nữa cậu ta là thiếu gia của tập đoàn Phong Vân hoạtđộng trên nhiều lĩnh vực, học lực xuất sắc từ nhỏ, thể thao môn nào cũng đứng đầu, tính tình lịch sự hòa nhã, hơn nữa.... cậu ta trước giờ chưacó bạn gái."
Lịch sự hòa nhã... Vũ Thiên nghĩ nghĩ.
"Còn no.2 no.3 thì sao?" Hoàng Kỳ háo hức nhìn Minh Huy, cô vốn có sở thích với trai đẹp....
"Ba người họ là bạn thân đó, cùng chuyển vào trường trong 1 ngày.Có điều 2 người kia học lớp 12C. No.2 Lâm Hạo, thiếu gia tập đoàn đá quý BlackStar tính tình phong lưu đào hoa, chưa từng từ chối cô gái nào, không có hứng thú với việc học, bên tai trái cậu ta là viên kim cương đen luônthu hút ánh nhìn của mọi người. Còn no.3 Mạc Thiếu Phong là thiếu giatập đoàn khách sạn Đông Âu lớn nhất cả nước, tính tình khá trầm lặng,khó nắm bắt."
Xem ra Vũ Thiên đã đụng phải một kẻ không tầm thường.

"Mà Vũ Thiên thấy tên Thiên Vũ đó thế nào?" Diệp Tinh hỏi Vũ Thiên, vì Vũ Thiên ngồi cạnh hắn.
"Thế nào là thế nào?"
"Sức hút của cậu ta đó! Gì chứ chỉ cần cậu ra tay là muốn có mấy tên Thiên Vũ cũng được."
"...." Thật ra thì Vũ Thiên không cần ra tay. Nhớ lại một chút, có lẽcậu ta cũng đẹp đi, chẳng qua Vũ Thiên nhìn thấy chính mình trong gươngquá nhiều nên đối với cái gì đẹp cũng không rõ lắm.
"Tên hai người cũng giống nhau, chỉ đổi ngược lại..."
"A, tí nữa thì quên!" Minh Huy bỗng đổi đề tài "Bọn trường Thanh Long đã thông báo với "cấp trên" của chúng - trường Đông Hạ về việc hôm qua,hình như hôm nay chúng sẽ đến thăm dò thực lực của chúng ta."
"Sao cậu biết?" Diệp Tinh không nghi ngờ nhưng vẫn tò mò hỏi lại.
"Cậu nghĩ tôi là ai chứ?" Minh Huy kiêu ngạo hếch mặt song song với trần nhà.
"Bọn chúng sẽ đến sau giờ học như hôm qua?"
"Ừm...."
"Lại phải đánh nhau à?" Vũ Thiên ngáp.
"Lại được đánh nhau à!" Diệp Tinh hớn hở. "Lần này chúng ta cùng nhau đánh."
Reeeeengggg!!!! Minh Huy chưa kịp phổ biến thêm về thực lực đối thủ thì nghe tiếng chuông vào lớp.
"Mọi người, ra chơi tiết sau nói tiếp."
Giải tán.
oOo"Thiên, tớ mua nước cam cho bạn này."
Vũ Thiên ngẩng đầu lên đã thấy lon nước cam và sau nó là một nụ cười xán lạn.

Rắc... Chiếc bút chì trong tay Vũ Thiên gãy làm đôi. Cậu ta... cậu ta đang tính toán cài gì vậy....
Hot boy no.1 mua nước cam cho 4 mắt? Tin giật gân!!!
Thiên? Cậu ta cố ý! Liếc mắt xung quanh lớp, Vũ Thiên thấy tất cả mọi người đều đang nhìn cô…
Chết tiệt!
"Bạn không cần sao?" Thiên Vũ mở to ánh mắt vô tội nhìn cô.
Nhấn mạnh chữ "cần"? Vũ Thiên thầm kêu khổ. Đây là cái tình huống gì cơ chứ???
Cô hiện tại nhìn lon nước cam như nhìn một quả bom, nhận hay không nhận, nó đều sẽ phát nổ.
"Cảm ơn, nhưng tớ không kh…" Chữ khát còn chưa kịp nói ra, tiếng "ồ" đã vang dội tứ phía.
Thiên Vũ nở nụ cười hút hồn, đặt lon nước cam vào tay cô rồi ngồi xuống ghế như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tiết học vẫn diễn ra bình thường, nhưng bầu không khí lại vô cùng quái dị.
.....
Ra chơi.
"Thiên, chúng mình đi thăm xung quanh trường nhé?"

Lại là nụ cười vô hại của hắn.
Thấy ánh mắt run rẩy kì quái của Diệp Tinh, Vũ Thiên mới nhớ ra còn phải lên sân thượng. Và hình như Diệp Tinh dang nhịn cười.
"Bạn không muốn đi cùng mình sao?"
"Tôi..." Lạnh quá. Vũ Thiên có cảm giác trăm ánh mắt rét lạnh bắn tóe loe vào người mình.
Đang không biết xử lý thế nào thì Vũ Thiên bị hắn nắm lấy tay và kéo đi.
"Mình đi thôi."
Tôi có nói đồng ý à????
Vũ Thiên cố kéo tay lại nhưng không được. Bàn tay hắn nắm rất chặt.
Cô bị lôi ra khỏi cửa, lôi qua hành lang, lôi xuống cầu thang, lôi rasân trường, đi dạo. Tất nhiên phía sau họ có rất nhiều người.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 5: Chương 5 : Cố ý


"Thả ra, buông.... chết tiệt!"
Vũ Thiên bị hắn kéo làm cổ tay mỏi nhừ, lại không thể rút ra. Ở đây córất nhiều ánh mắt, nên không thể manh động mà đánh hắn. Nghĩ nghĩ, côdùng bàn tay còn lại kéo áo khiến hắn dừng lại."Tôi nói buông ra." Giọng nói lạnh lẽo.Cuối cùng thì hắn cũng dừng lại và quay đầu."Sao?" Hắn hỏi một câu. Nhìn xuống tay của 2 người rồi chợt thả tay.
"Ồ, quên mất."
Quên? Quên cái đầu nhà ngươi!
"Cậu cố tình!" Cô đè thấp giọng nói.
"Ừ." Hắn cười cười, vén sợi tóc lạc trên khuôn mặt của Vũ Thiên ra đằng sau tai.
Mọi người hít một ngụm khí lạnh.
"...." Thật là khóc không ra nước mắt!
"Làm bạn gái tớ nhé?" Thiên Vũ cười thật sự vui vẻ, mang theo chút ranh mãnh. Để xem lần này cô chạy đi đâu.
Lịch sự hòa nhã cái khỉ gì???? Tên này vốn dĩ là một ác ma! Nguy hiểm, quá nguy hiểm!

Giọng nói hắn không lớn cũng không nhỏ, đủ để mọi người xung quanh cùng nghe.Vũ Thiên thấy lạnh sống lưng...
Tại sao? Tại sao cơ chứ? Cuộc sống 2 năm nay rất ổn mà? Cô muốn sốngbình thường hết cái năm học cấp 3 này cũng không được sao???Trả lời thếnào bây giờ...
"Cô ta cũng ở đây." Hắn nhỏ giọng. "Coi như chúng ta có tình yêu sét đánh đi."
Lan Hoa sao? "...." Tôi mong sét đánh chết cậu luôn đi.
"Nếu cậu không đồng ý, rắc rối sẽ nhiều hơn đấy. Đồng ý, tôi sẽ bảo vệ cậu."
"Xin lỗi, tôi từ chối." Vũ Thiên lấy hết dũng khí ra nói.
Cúi gằm mặt quay đầu bước đi.Bỗng cô quay dầu lại nói nhỏ với hắn: "Cậu không thể bảo vệ tôi ở nhà vệ sinh nữ."
Khóe môi hắn giật giật, bất ngờ vì câu nói gây sốc.
"Này, cậu làm cái trò quái gì thế?"Mím môi nhịn cười, Thiên Vũ quay đầulại thấy Lâm Hạo đang vỗ vai mình."Thiên Vũ, đấy là gu của cậu à?" LâmHạo thể hiện khuôn mặt kinh ngạc khó hiểu.
"Có chút hứng thú mới thôi mà. Tới canteen thôi." Thiên Vũ chuyển đềtài, ra hiệu cho Lâm Hạo đi theo, hả hê liếc thấy khuôn mặt vặn vẹo bựctức của Lan Hoa.

Bố mẹ hắn bắt hắn chuyển trường thì hắn chuyển trường, ai ngờ họ có ý đồ nhét Thiên Vũ hắn vào lớp 12C của Lan Hoa để "bồi dưỡng tình cảm", khinghe Lan Hoa nói thế, hắn cố ý tự chuyển mình sang lớp B học. Tiếc làquên không kéo theo 2 đứa bạn bên lớp C sang. Lâm Hạo cũng nhìn Thiên Vũ hờn dỗi vì Lâm Hạo và Thiếu Phong đã cố tình chuyển trường cùng hắn,vậy mà đến phút cuối hắn lại chuyển sang lớp khác!"Nếu cậu muốn thìchuyển sang lớp B đi, có chết tôi cũng không sang lớp C." Thiên Vũ nói.
"Cậu đi đâu cũng được, tôi muốn học lớp C." Mạc Thiếu Phong ngồi nghe 2 người kia nói chuyện, cuối cùng cũng thêm vào một câu.
"Haha, vì cái cô gây náo loạn hôm qua ấy hả?" Lâm Hạo cười nham hiểmnhìn Thiếu Phong rồi lại nhìn Thiên Vũ. Cuối cùng thì 2 thằng bạn thâncũng có hứng thú với con gái.
"Đừng nói vớ vẩn." Thiếu Phong hừ một tiếng.
"Cô nào vậy?" Thiên Vũ nhìn Lâm Hạo."Hình như cô ta tên Mộc Thanh hay Thanh Mộc gì đấy. Hỏi cậu ta thì rõ hơn đó."
"...."
oOo
Chuông báo vào lớp, khi tất cả đều ổn định chỗ ngồi, Diệp Tinh nồi phíatrên Vũ Thiên ngoái đầu lại hỏi nhỏ: "Sao cậu không lên sân thượng?"
"Có mấy người bám theo, không đi được." Nói xong Vũ Thiên gục xuống bàn.
Hẳn là Diệp Tinh cũng biết lý do."Đừng nhìn nữa." Vũ Thiên nói một câu cho hắn nghe.
Hắn nhếch mép cười, tay vẫn chống cằm, mắt nhìn về phía cô.
Không khí trong phòng học vô cùng quái dị...
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 6: Chương 6 : Đồng ý


"Vũ Thiên, giảng bài tập này giúp tớ với."
"Vũ Thiên, cho tớ mượn bút."
"Vũ Thiên, trên mặt cậu có vết mực kìa."
"Vũ Thiên, ....."
"Vũ Thiên, ....."
Diệp Tinh méo mặt nhìn Vũ Thiên. Cái tên kia cứ chen vào như thế thì sao cô có cơ hội nói với đại tỷ chứ?? Tuy rằng Diệp Tinh cũng thấy hắn rấtđẹp trai, nhưng mà cô bắt đầu có ác cảm với hắn. Thái độ của đại tỷkhông bình thường, chắc chắn ở đây có vấn đề.
Cho đến tiết cuối, khi Vũ Thiên muốn đến phòng thay đồ, cậu ta cũngthong thả đi theo phía sau. Nhìn qua cửa sổ, Vũ Thiên đã thấy một đámđông. Diệp Tinh và Huân Trì định đợi Vũ Thiên, nhưng thấy Thiên Vũ cũngđi theo, họ đành làm cái ánh mắt "đợi nhau ngoài cổng trường" rồi rờiđi.Trên hành lang chỉ còn lại cô và hắn, thỉnh thoảng có vài học sinh về muộn đi ngang qua.
"Cậu không về mà còn chuẩn bị đi đâu vậy?"

".... Tôi đồng ý đóng giả bạn gái cậu, giờ thì tránh xa tôi ra." Ngắn gọn dễ hiểu.
Thiên Vũ mỉm cười đắc ý. Đúng là trường kì kháng chiến ắt thành công.
"Uhm... đưa điện thoại của cậu đây." Hắn xòe tay.
"Không." Cô nhìn ra cửa sổ thấy cổng trường đang vô cùng đông vui, liềnbỏ mặc hắn đứng đó chạy như bay xuống tầng 1, không quên ngoái đầu lại:"Đừng có bám theo tôi!"
Thấy Thiên Vũ không đuổi theo, cô thầm mong hắn không nhìn thấy cô chạy vào phòng thay đồ.
"Lại chạy mất rồi." Thiên Vũ thong thả rời đi. Xem ra cô ta cũng có bí mật không muốn cho người khác biết.
Mà hắn quan tâm cái vấn đề này làm gì cơ chứ? Ừm, nghĩ lại, hắn thấy VũThiên cũng đâu phải xấu xí, chỉ là cái cặp kính trông rất... lỗi thờithôi. Mũi cao thẳng, da trắng, cánh môi hồng tự nhiên như màu hoa đào,khá hấp dẫn....Hấp dẫn ấy hả? Hắn đang nghĩ cái gì thế...
oOo
Ngoài cổng trường.
"Tao rất tò mò về vị thủ lĩnh trong truyền thuyết của bọn mày đấy."
"Tò mò thì ngồi đó mà đợi. Tiện thể gọi sẵn xe cứu thương đi." Mộc Thanh nhìn tên cầm đầu trường Đông Hạ, vẻ mặt khinh thường.
Hiện tại cổng trường thật sự đông vui, ngoài những người sắp chuẩn bịđánh nhau ra thì xung quanh còn rất nhiều đội hóng hớt không sợ đạn lạc.
Xem ra, dù trâu bò có đánh nhau thì ruồi muỗi cũng không muốn bỏ lỡ.Đứng trong đám đông, Lâm Hạo vỗ vỗ vai của Thiếu Phong nói: "Xem ra cái côMộc Thanh kia cũng rất khó gặm đấy anh bạn."
"Ý gì chứ?" Thiếu Phong đẩy bàn tay của Lâm Hạo ra.

"Này, tôi cũng không ngờ có 2 hotboy ngời ngời đứng đây mà họ chỉ chămchăm xem đánh nhau, có cái gì hay cơ chứ?" Lâm Hạo đổi đề tài xoànhxoạch.
Thiếu Phong: "...." Cậu ta rất có tố chất của một bà tám.
"Này bạn, ình hỏi." Lâm Hạo kéo tay một bạn nữ lại.
"Ôi, anh Hạo...." Cô gái mải nhìn vào giữa đám đông mà không để ý thần tượng của mình đứng ngay cạnh.
"Học sinh trường mình thích xem đánh nhau đến vậy à?"
"A... không... mọi người đều đang đợi đại tỷ tới..."
"Đại tỷ?"
"Cô ấy mới xuất hiện 2 hôm trước thôi, nghe nói đại tỷ một mình hạ được50 người, khiến trường Thanh Long thua thê thảm.... Mà nghe nói cô ấyrất xinh đẹp..." Tin tức cô ta nghe cũng là do người khác kể lại, sốliệu đã bị nói qua lên.
"Xinh đẹp thế nào? Có như em không?" Ánh mắt quyến rũ của Lâm Hạo bắn tung tóe.
Đỏ mặt "....."

Mạc Thiếu Phong nhìn Lâm Hạo khinh bỉ.
Đám đông bỗng nhiên chen lấn xô đẩy dữ dội nhưng vẫn giữ khoảng cách với những người bên trong.
"Đại tỷ!!" Lâm Hạo nghe mọi người hô như vậy.
Mạc Thiếu Phong nheo mắt nhìn. Cô gái thả tóc, dong dỏng cao, không nhìn thấy mặt.
Hai bên nói được mấy câu thì tên cầm đầu trường kia nổi điên xông lên,sau đó tất cả cùng xông lên. Sau đó tên cầm đầu ngã trước, sau đó ThiếuPhong thấy những kẻ còn đứng vững đều đang mặc đồng phục trường Orient.
Học sinh trường Orient reo hò ầm ĩ như vừa có cầu thủ ghi bàn. Nhưngkhông được bao lâu, mấy ông bảo vệ trường đứng ra giải tán tất cả.Thậtđúng là, chờ người ta đánh xong mới dám ló mặt, làm bảo vệ như thế thìthà không làm còn hơn.
"Wow, siêu cấp mỹ nhân!" Lâm Hạo thốt lên khi nhìn thấy khuôn mặt VũThiên vì cô mới ngoảnh đầu lại, nói với mấy người phía sau cái gì đó rồi tất cả cùng rời đi.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 7: Chương 7 : Nguy hiểm


Vũ Thiên cầm trên tay cây kem ốc quếmát lạnh, vừa đi vừa ăn. Chuyển đến thành phố này được hơn 1 tuần nhưngcô chưa quen biết với đường phố ở đây nên Vũ Thiên không dùng xe nhà đưa đón mà đi xe bus.
Bây giờ đang là buổi chiều, giờ cao điểm nên trên đường phố xe qua lại rất nhiều.
Đang đi, Vũ Thiên dừng lại. Phía trước là học sinh trường Thanh Long, hình như chúng đang bắt nạt học sinh trường Orient.
Huân Trì đã từng nói với cô, trướckia Thanh Long thua Orient thảm hại nên ôm nỗi hận rất lớn, nhưng đếnkhi trường ta không có thủ lĩnh thì bọn nhãi nhép như trường Thanh Longlúc nào cũng tìm cớ gây rối, chặn đánh, bắt nạt học sinh Orient. Cho nên họ cần có sức mạnh quyền lực để bảo vệ được những học sinh trường mình. Với lại họ là những kẻ bị chặn đánh nhiều nhất...
Sao cô đã đánh bại Thanh Long mà chúng vẫn bắt nạt Orient??
"Thằng công tử bột, mày thì chịu được mấy quả đấm của tao cơ chứ? Đẹp trai thì hay ho lắm sao?" Vũ Thiên nghe được giọng của Bùi Đức, nghe rõ mùi GATO.
"Bọn mày đang làm cái quái gì thế?" Vũ Thiên thấy mình vẫn đang trong hình dáng đại tỷ liền lên tiếng.
Vũ Thiên?
Thiên Vũ - thằng công tử bột đang bị bắt nạt, nghe thấy giọng Vũ Thiên liền ló đầu ra.
Nhưng không phải Vũ Thiên.
Tâm trạng Vũ Thiên đang bình thường bỗng trở nên bất thường khi thấy cái mặt của hắn.
Sao lại là hắn cơ chứ???? Biết thế cô để hắn bị đánh đến hủy dung đi cho rồi.
"Mày..." Bùi Đức suýt ngẩn ngơ khinhìn thấy cô nhưng nhớ đến lần bại trận, hắn lại cảm thấy nhục nhã đángsợ. Cô ta đá còn mạnh hơn cả mấy thằng con trai! Lại còn liền một lúcđánh lại mấy chục người. Mà hiện tại ở đây hắn có chưa tới 10 người.
"Thằng ẻo lả, coi như mày gặp may. Chúng ta đi."

Thật nhục nhã.
Khi đi ngang qua Vũ Thiên, có một tên lỡ quệt tay vào chiếc kem ăn dở của cô, rơi bịch xuống đất.
"Xin lỗi, xin lỗi..." Chạy.
Này này... tôi đáng sợ lắm à? - Vũ Thiên nghĩ.
"Cảm ơn, để tôi đền cây kem cho cậu." Mặc dù hắn không cần cô giúp, nhưng nhìn thái độ của lũ kia với cô, hắn thật sự thấy tò mò.
"Không cần." Vũ Thiên quay người rời đi.
Không cần?
Câu nói này, giọng nói này... y hệt Vũ Thiên.
"Này, khoan đã."
Thiên Vũ chạy tới nắm tay cô và kéo cô quay mặt về phía mình.
Hai khuôn mặt gần nhau trong gang tấc. Im lặng.
Khi thấy ánh mắt bực bội của cô, hắn ngẩn người nhận ra vừa rồi hắn quên không thở.
Đôi mắt hoa đào đen láy, sâu thẳmkhiến tâm trí người nhìn vào như phủ một tầng sương mù. Nếu so sánh, cólẽ nó không mang nét đẹp thánh thiện của tiên nữ mà mang nét đẹp của yêu ma hay hồ ly gì đó.
Hắn thật sự muốn vác cô đến trước mặt Lan Hoa mà nói rằng: nhìn cho kĩ đi, cô suốt ngày kiêu căng vì đượctung hô là xinh đẹp nhất, vậy thì đây là cái gì?
"Vũ Thiên? Phải cậu không?" Hắn nói ra nghi hoặc trong đầu.
Vũ Thiên: "... Không phải."
Không phải sao? Cũng đúng thôi, làm gì có ai xinh đẹp lại cố tình khiến mình xấu đi cơ chứ.
"Xin lỗi, nhận lầm người. Cậu cũng học trường Orient? Cậu tên gì? Học lớp nào?"
"Trịnh Ngọc Linh, 12A" Chém gió, để cậu ta đỡ hỏi tiếp.
"Tôi có việc, đi trước."
Nhìn bóng lưng của cô ta, Thiên Vũ có cảm giác quen quen. Thật sự cái cảm giác bị con gái phớt lờ này gần đây xảy ra thật thường xuyên. Rất giống mà!
Sau khi đi được một đoạn, Vũ Thiên mới thở phào.
oOo

"Lưu Vũ Thiên, chúng ta nói chuyện một lúc đươc chứ."
Vũ Thiên nghe giọng nói chanh chua phía sau lưng liền thở dài. Cuối cùng thì màn đánh ghen cũng đã đến.
"Được."
Quay lưng lại, cô thấy Lan Hoa và 2 nữ sinh khác.
Theo lý mà nói, cô có thể giải thíchvới Lan Hoa để tránh phiền phức. Nhưng thà đắc tội với một Lan Hoa cònhơn đắc tội với mấy trăm nữ sinh trong trường. Hắn đã hứa chỉ cần côđóng giả trước mặt Lan Hoa là được, còn trước mặt người khác hắn sẽ làmnhư lần đó chỉ là trêu đùa cô.
"Mày nói đi, anh Vũ chỉ giả vờ theo đuổi mày thôi phải không?"
Hỏi thẳng như vậy sao?
"Cậu ấy thích tôi hay không làm sao tôi biết được. Nhưng tôi chắc chắn một điều rằng, Vũ rất ghét cô."
Chỉ một câu nói của Vũ Thiên đã đâm tan nát lòng tự trọng của Lan Hoa.
"Mày đừng có nghĩ anh Vũ sẽ thíchmày! Xấu xí như mày ai mà thèm cơ chứ! Anh Vũ chỉ chơi đùa với màythôi." Thẹn đỏ mặt, Lan Hoa gào lên.
"Ừ, nhưng anh Vũ của cô thà đùa vớikẻ xấu xí như tôi còn hơn là chọn cô. Nếu cô thích cậu ta đến vậy, tôicó thể ném cậu ta cho cô dùng."
"Mày câm mồm cho tao!" Ý cô ta là Lan Hoa này không bằng một con nhỏ xấu xí, phải dùng thứ mà cô ta đã vứt đi sao?
Lan Hoa vung tay định tát Vũ Thiên cảnh cáo, nhưng Vũ Thiên đã nghiêng người ra sau tránh được.
"Còn dám tránh? Đánh nó cho tao." Ra lệnh cho 2 người phía sau.
Đùa? Không tránh chẳng lẽ đứng yên cho cô đánh.
"Mấy người đang làm cái trò gì vậy."
Vũ Thiên nhếch mép, cuối cùng thì nhân vật anh hùng cũng xuất hiện.

"Anh Vũ..."
"Tôi bằng tuổi cô đấy, đừng có gọi anh nữa." Nói xong nhìn Vũ Thiên "Không sao chứ?"
"Chưa sao."
Chưa?
Hắn cười cười, cầm tay Vũ Thiên rời đi, chẳng buồn nhìn đến Lan Hoa.
Hắn biết cô hay đến lớp sớm nhưng hôm nay sắp vào học lại không thấy cô đâu nên đi tìm. Quả đúng như dự đoán, kẻ ngu ngốc như Lan Hoa đã hành động ngay.
"Cậu làm thế cô ta sẽ từ bỏ sao?" Vũ Thiên hỏi hắn.
"Nếu có lòng tự trọng, cô ta sẽ từ bỏ."
"Tôi nghĩ, thứ xa xỉ đó cô ta không có đâu."
"Hì, vậy thì cậu vẫn cứ làm bạn gái tôi dài dài đi." Thiên Vũ kéo bàn tay mềm mại của cô đặt lên ngực của mình.
"Bỏ tay ra được rồi đấy, cậu vào lớp trước đi, tôi sẽ vào sau."
Biết hắn cố tình trêu nên Vũ Thiên cũng không để ý, giật tay ra.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 8: Chương 8 : Tai nạn liên tiếp


"Không có ai tên Trịnh Ngọc Linh ở lớp 12A sao?" Thiên Vũ khó hiểu.
"Không có." Mạc Thiếu Phong cất điện thoại vào túi, nói.
"Sao tự nhiên lại muốn tìm hiểu về con gái vậy?" Lâm Hạo cười cười.
"Chỉ là..."
"Tránh ra!!!!"
Chưa nói hết câu, Thiên Vũ đã thấy một vật thể đang bay từ trên cầu thang xuống. À, là con người...
Bịch!!! Vũ Thiên ngã từ trên cầu thang xuống, được ai đó làm đệm thịt ình.
"Là cậu?"
"Là cậu?"
Lúc cảm thấy an toàn, cô mới ngẩng đầu lên, nhận ra mình đang nằm gọn trong ngực của "hắn".
"Cậu định làm người nhện đó hả?" Nét mặt của Thiên Vũ như là đang chịu đau nhưng vẫn cố nói đùa một câu.
Cô trừng mắt. Chẳng phải tại ngươisao? Hết tiết 2, cô đang định xuống canteen thì bị ai đó đẩy ngã xuốngcầu thang. Vốn nghĩ kẻ học võ như cô có thể tiếp đất dễ dàng nhưng lạithấy hắn dưới chân cầu thang, kết quả là không có đất để hạ cánh.
Ngẩng đầu lên nhìn, kẻ đẩy cô ngã đã biến mất.
Thiên Vũ thấy cô không trả lời liền dùng tay xoay mặt cô nhìn về phía mình "Này, cậu định ngồi trên người tôi bao lâu nữa hả?"
"Á..." Vũ Thiên giật mình nhận ra tư thế của mình và hắn đang vô cùng mờ ám liền đứng bật dậy.
"Không cảm ơn tôi sao?" Hắn cũng đứng dậy phủi phủi quần áo.
"Cậu nghĩ rằng tôi tự nhiên mà ngã cầu thang à?" Ở trường, ngoài fan của hắn ra thì cô chẳng gây thù oán với ai cả.
"Là cô ta làm?" Ý cười trên mặt hắn biến mất.

Vũ Thiên không nhìn rõ mặt nhưng cô có thể chắc chắn mái tóc nhuộm đỏ đó là của Lan Hoa.
"Xin lỗi..." Thiên Vũ có cảm giác áy náy.
"Tay cậu chảy máu kìa." Cô kéo cánh tay hắn và nhìn vết thương nhỏ đang chảy máu. Cọ vào đâu vậy?
"Không sao."
"Đến phòng y tế đi."
"Rửa đi là được mà."
"Sẽ nhiễm trùng."
Lâm Hạo liếc liếc hai người đang nói chuyện mà quên đi sự tồn tại của hắn và Thiếu Phong. Tiếp theo kéo Thiếu Phong lên tầng.
"Hay là cậu đưa tôi đến phòng y tế?" Thiên Vũ cúi người đối mặt với cô, đề nghị.
"Được."
Hắn bất ngờ vì cô đồng ý, tủm tỉm đi theo sau cô đến phòng y tế.
"Không có ai trong này cả."
"Vào đi, tôi sẽ băng cho cậu."
Thiên Vũ ngồi xuống, chăm chú nhìn cô đang cẩn thận sát trùng, bôi thuốc ình.
"Nhìn nữa mặt tôi sẽ thủng mất." Dán nốt chiếc băng cá nhân lên cánh tay hắn. Xong.
"Con gái bình thường bị nhìn như vậy sẽ đỏ mặt và luống cuống tay chân." Thiên Vũ nói.
"Cậu tự tin về mị lực của mình như vậy sao?"
Không trả lời, lúc sau hắn nói: "Bỏ kính ra cho tôi xem khuôn mặt cậu được không?"
"Không..."
Chưa nói hết, kính của Vũ Thiên đã bị kéo ra, nằm gọn trong tay hắn.
"Cậu làm cái gì vậy!"
Có cần phải thần bí vậy không? Hắn vừa tháo kính ra cô đã lấy tay che mắt lại.
Chẳng nhìn thấy gì cả.
Giật lấy chiếc kính đeo lại, Vũ Thiên mặc kệ hắn và đi lên lớp.
Vừa bước vào lớp, Vũ Thiên đã thấy Diệp Tinh và Huân Trì cặm cụi làm gì đó ở bàn học của cô.
"Cậu làm cái gì...." Trên bàn học Vũ Thiên hiện tại có la liệt một đống rác, Diệp Tinh và Huân Trì đang cố dọn dẹp chúng.
"Vũ Thiên..." Khuôn mặt Diệp Tinh chứa đầy phẫn nộ, vừa thấy Vũ Thiên mới dịu lại một chút.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Vũ Thiên ngừng một chút... Hừ, lại là cô ta!
"Cậu đã đắc tội gì với hoa khôi mà phải để cô ta đến tận nơi mà phá vậy?" Một bạn nữ tò mò hỏi.
"Hoa khôi?"

"À, cậu mới chuyển vào nên không biết. Lan Hoa lớp 12C là hoa khôi năm trước."
"Cô ta đến đây với 2 người khác, đổ rác lên đầy bàn cậu rồi bỏ đi."
"Bốc mùi quá, Lan Hoa cô ta đúng là đáng ghét, cậy có cha là cổ đông lớn của trường mà chẳng coi ai ra gì."
Đúng lúc đó Thiên Vũ bước vào, đủ nghe 2 chữ Lan Hoa và thấy chiếc bàn bẩn. Sắc mặt tối sầm.
Hắn đi tới bê chiếc bàn và nói: "Vũ Thiên, chúng ta cùng xuống nhà kho lấy chiếc bàn mới."
Nhìn vẻ mặt hắn như không cho cô cơ hội từ chối, Vũ Thiên lẳng lặng gật đầu ra hiệu với Diệp Tinh rồi cùng hắn đi ra ngoài.
Mọi người trong lớp nhìn 2 người vừa rời đi, hầu hết đều đã nghĩ ra lý do vì sao Lan Hoa làm vậy...
"Này, cậu không giận tôi đấy chứ." Hắn lên tiếng sau một hồi im lặng.
"Cậu nghĩ bây giờ tôi mới giận sao."
"......"
"Nếu thấy áy náy thì buông tha cho tôi đi, tìm cô gái nào đó có thể hi sinh vì cậu ấy."
"Tôi biết, nhưng họ chỉ thích khuôn mặt và gia tài nhà tôi thôi. Hi sinh chắc chẳng ai dám."
Bỗng nhiên cô thấy thật đồng cảm với hắn, chẳng phải cô 2 năm trước cũng như vậy sao?
"Vậy sao cậu không lạnh lùng cách xa bọn họ đi, còn suốt ngày giả bộ hòa đồng."
"Nghe nói lũ con gái thích con trai lạnh lùng hơn cả con trai hòa đồng." Hắn nói nhỏ.
"......" Cậu ta cũng suy nghĩ sâu sắc thật đấy.
"À, có nột vấn đề quan trọng tôi muốn nói."
"Gì?" Sao mặt cậu ta nghiêm túc vậy.
"Nhà kho ở đâu thế?"
"......"
oOo
Khi họ vào đến lớp thì cũng đã qua non nửa tiết học.

Nữ sinh trong lớp lại nổi lên nghivấn giữa quan hệ của 2 bạn học mới này. Còn nam sinh thì suy nghĩ sâu xa hơn, tại sao Diệp Tinh và Huân Trì - 2 kẻ rất có tiếng ở trong trườnglại giúp đỡ Vũ Thiên cơ chứ?
Ra chơi tiết 3, Vũ Thiên đứng dậy định đi thì bị hắn kéo tay lại.
"Đi đâu?"
"Cậu biết làm gì?"
"Tôi lo Lan Hoa lại gây phiền phức cho cậu."
"Sẽ không sao đâu."
"Tôi đi cùng cậu."
Thiên Vũ đang định đứng lên thì cô cúi người thì thầm vào tai: "Tôi đi wc, cậu thật sự muốn đi theo sao?"
Làn hơi thở ấm áp của cô lượn lờquanh vành tai Thiên Vũ làm cả người hắn hóa đá, lúc sau thì cả khuônmặt đều có những mảng hồng hồng rất khả nghi.
Mình sao thế này??? Chỉ có vậy thôi mà cũng đỏ mặt. - Nội tâm Thiên Vũ gào thét.
Hắn mải suy nghĩ mà không để ý đến ánh mắt kì dị của mọi người.
.........
Khi Vũ Thiên đang đi trên hành lang thì có một bạn nữ nói rằng cô chủ nhiệm cần gặp. Vũ Thiên không nghi ngờ liền đi theo.
Nhưng lúc cô không để ý, bỗng có bàn tay ai đó đẩy cô ngã vào một căn phòng.
Cạch.
Cửa đã bị khóa ngoài.
S.h.i.t!!!
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 9: Chương 9 : Tức giận


"Vũ Thiên đâu?" Thiên Vũ túm chặt lấy cánh tay Lan Hoa, gằn giọng hỏi.
Vừa rồi đợi đến khi có chuông vào lớp hắn vẫn không thấy Vũ Thiên trởlại, hắn bỗng có linh cảm không tốt. Nghĩ Vũ Thiên khá thân với DiệpTinh nên hắn hỏi Diệp Tinh. Nhưng Diệp Tinh cũng nói không biết. Kẻ duynhất hắn nghĩ ra hiện tại chỉ có thể là Lan Hoa.
"A.. đau." Bàn tay hắn như muốn bóp nát cánh tay Lan Hoa.
"Nói!"
"Làm sao tôi biết được!"
"Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi." Bàn tay hắn siết mạnh hơn.
Cô ta nãy giờ không chịu hé miệng, nhưng hiện tại đau đến bật khóc, nức nở nói: "Huhu... Ở... ở nhà kho."
Thiên Vũ hất tay Lan Hoa chạy ra ngoài.
Cứ tưởng là xong, Lan Hoa lại bị một bàn tay khác túm cổ áo.
Mộc Thanh cười cười: "Mày nói nhốt ai trong nhà kho cơ?"
Mộc Thanh cũng biết chuyện cô ta đổ rác lên bàn đại tỷ, giờ điều duynhất Mộc Thanh muốn làm bây giờ là dạy cho cô ta một bài học.
"Liên quan gì đến cô chứ, thả tay ra."
"Được thôi." Mộc Thanh không chỉ thả tay mà còn đẩy cô ta ngã mạnh xuống đất.
Giây tiếp theo Mộc Thanh ngồi lên người Lan Hoa.
"Hôm nay tao phải ày biết, dám động tay động chân với Vũ Thiên là sai lầm lớn nhất của mày."
Bốp, một cái tát giáng lên mặt Lan Hoa.

"Cứu, cứu...."
Hai cô gái vẫn đi cùng Lan Hoa định kéo Mộc Thanh dậy, nhưng chưa kịplàm gì đã thấy Mộc Thanh đứng lên ỗi người họ một đạp ngã ra sau.
Số người xem ngoài cửa phòng càng lúc càng đông.
Bên trong thì có 3 kẻ vẫn đang liều mạng với 1 người.
"Dừng lại đi." Thiếu Phong kéo tay Mộc Thanh.
"Buông ra."
"Đánh nặng quá cô sẽ bị đuổi học."
Nghe vậy Mộc Thanh mới chịu dừng lại.
Ba đứa kia thì nằm rúm ró dưới đất.
"Đánh cô ta không nghĩ tới hậu quả sao?" Thiếu Phong nói.
"Ai sợ ai chứ!"
Lan Hoa khóc lóc gọi điện thoại: "Bác Trương, cho tài xế đến trường đóntôi ngay." Sau đó chỉ vào mặt Mộc Thanh: "Đừng vội đắc ý, ngày mai chắcchắn mày sẽ bị đuổi học!"
"Haha, nhìn cái mặt xấu xí của cô chẳng khác gì con lợn, tức cười quáđi!" Quả thật là mặt của Lan Hoa chỗ sưng phồng chỗ méo mó, trông rất dị dạng.
Lan Hoa không nói thêm, rời khỏi phòng học.
"Mặt cậu bẩn này." Thiếu Phong dùng tay lau vệt đen trên khuôn mặt Mộc Thanh.
Cô gái này tính tình rất trẻ con, yêu ghét rõ ràng. Cô luôn đối xử thậtlòng vui vẻ với mọi người chứ không kênh kiệu coi thường người khác nhưLan Hoa. Cho nên vừa rồi chẳng ai muốn giúp Lan Hoa cả.

Thấy hắn lau mặt ình, Mộc Thanh có chút không tự nhiên đẩy tay hắn ra.
Cảm giác mềm mại trên bàn tay biến mất, Thiếu Phong thấy có chút hụt hẫng.
"Các em mau giải tán hết cho tôi, học sinh nào về lại lớp đó, nhanh."
Đoàn người bắt đầu tản ra.
Có mấy người trong số họ định đi tìm đại tỷ, nhưng bị giáo viên giữ lại để tra hỏi chuyện vừa rồi nên không ai được ra ngoài.
oOo
"Vũ Thiên!"
Nhà kho nằm khá xa nơi học nên cô có kêu cũng không ai nghe thấy. Cửa nhà kho cũng chỉ có khóa ngoài chứ không có khóa trong.
Bên trong tối om, hắn gọi mà không nghe tiếng cô trả lời.
Vừa mò mẫm được công tắc đèn, hắn đã bị ai đó ôm chặt.
"Cậu sao thế?"
Khuôn mặt Vũ Thiên trắng bệch, chảy rất nhiều mồ hôi lạnh. Cánh tay cô run rẩy ôm ngang thắt lưng hắn.
Nhận thấy sự bất thường, Thiên Vũ bế cô lên và chạy đến phòng y tế.
......
Phòng y tế.
"Bạn em không sao, chỉ là do sợ hãi quá độ thôi. Gọi người nhà đến đónbạn về đi. Bọn trẻ dạo này đùa dai thật đấy." Giáo viên trong phòng y tế nói.
Sợ hãi quá độ sao? Đâu đến mức đấy chứ?
"Tôi không sao." Lúc bấy giờ Vũ Thiên mới tỉnh táo lại một chút, kéo tay hắn nói.
"Thấy đỡ rồi hả? Em có thể lên lớp học tiếp hoặc xin nghỉ. Cô có việc ra đây một chút." Cô giáo bước ra ngoài.
Thiên Vũ dùng chiếc khăn mềm lau đi mồ hôi lạnh trên khuôn mặt cô, thấy chiếc kính khá vướng liền tháo nó ra.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 10: Chương 10 : Tức giận (2)


"Hì, cậu vẫn còn rất tỉnh táo đấy chứ."
Hắn thừa lúc cô không để ý liền nghĩ muốn tháo kính của cô ra, ai dè cô đã kịp quay mặt 180 độ.
"Cậu còn cười được? Đưa kính đây!"
"Cậu rất yêu chiếc kính của mình thì phải." Hắn đặt lại kính vào tay Vũ Thiên.
"Vì tôi rất xấu xí." Đeo lại kính.
"Cũng được, tôi vẫn muốn xem."
"Mắt tôi chỉ có lòng trắng, không có con ngươi. Uhm... mắt tôi còn không có lông mi nữa."
"....." Cậu đang miêu tả cái gì vậy?
Một hồi im lặng.
"Vũ Thiên, trong đó đã... xảy ra chuyện gì..."
"Không có gì, là do tôi."
"Do cậu?"
"Hồi nhỏ tôi từng bị bắt cóc. Chúng nhét tôi vào cốp xe suốt mấy tiếng liền. Từ đó tôi rất sợ những nơi tối và chật hẹp."
"Xin lỗi..." Là tại hắn. Lông mày hắn nhíu chặt.

Đẩy cô xuống cầu thang, đổ rác lên bàn đối với cô chẳng nhằm nhò gì, nhưng cô không ngờ Lan Hoa còn nghĩ ra cả trò này nữa.
"Thấy có lỗi thì đi nói thật với cô ta đi. Tôi cũng không muốn cô gáinào khác phải chịu mấy trò như thế này đâu." Nhưng Vũ Thiên nghĩ, LanHoa ghét cô đến mức này chắc cũng tại mấy câu mình châm chọc cô ta.
".... Được."
Khi nói ra chữ "được", hắn bỗng cảm thấy rất khó chịu.
"Đại đại đại... Vũ Thiên! Sao cậu lại phải vào phòng y tế thế này?"
Diệp Tinh bước vào phòng. Suýt nữa thì kêu đại tỷ.
"Tớ không sao."
"À Thiên Vũ này, có tớ ở đây rồi, cậu vào lớp trước đi."
Thấy Vũ Thiên cũng nhìn mình bằng ánh mắt đuổi khách, hắn có cảm giác thật giận dỗi.
"Vậy tôi đi trước."
Cạch. Cửa phòng đóng lại.
"Có việc gì gấp sao?"
"Đại tỷ, vừa rồi Mộc Thanh biết Lan Hoa *** hại cô liền đánh cô ta đến nỗi mặt biến dạng."
"Đây đúng là phong cách của Mộc Thanh. Nhưng sao cô ấy biết việc này?"
"A. Là bạn trai giả của cậu. Vì không thấy cậu vào lớp nên hỏi mình, khi nghe mình nói không biết, mặt cậu ta liền như có bão, chạy sang lớp12C."
Việc giả bạn gái Thiên Vũ, cô không muốn giấu bất kì ai trong số họ nên đã lựa chọn nói thẳng.
"Cô ta là tiểu thư nhà họ Bạch, cổ đông lớn nhất của trường ta. Tuy tộicủa Mộc Thanh không đến mức đuổi học, nhưng Bạch gia đã nhúng tay vàothì e là..."
"Cô ta đe dọa đuổi học Mộc Thanh?"
"Đúng vậy."
"Cô ta đâu?"
"Vừa gọi xe chuẩn bị về rồi."
Vũ Thiên đứng dậy, nói: "Cậu về lớp xin nghỉ cho tớ."
"Được." Không nói nhiều, nhưng Diệp Tinh hiểu Vũ Thiên định làm gì.
.........

Kíííttttttt! Chiếc xe hơi nhà Lan Hoa mới ra khỏi cổng trường chưa được mấy mét đã phanh gấp.
"Chuyện gì nữa vậy??" Lan Hoa cáu gắt.
"Tiểu thư, có người đứng chặn ở đầu xe."
Cạch, Lan Hoa chưa kịp thấy gì, cửa sau xe đã bị mở, cô ta bị ai đó lôi ra ngoài.
"Dừng lại! Cô là ai?" Hai tên vệ sĩ của Lan Hoa cũng ra khỏi xe, chặn trước mặt Vũ Thiên.
"Tôi muốn nói chuyện với tiểu thư đây một lúc, phiền các anh tránh đường."
"Tôi không quen cô ta, ngăn cô ta lại!" Lan Hoa dãy dụa.
Hai tên vệ sĩ tiến tới, chưa kịp làm gì đã bị đánh ngã ra đất. Biết côgái xinh đẹp này không hề tầm thường, họ liền nghiêm túc lại để đánh.Nhưng vẫn thua.
Vũ Thiên tuy có thể đánh bại hai người này, nhưng vì là vệ sĩ nên thểlực tốt, cứ ngã lại đứng dậy. Hết cách, Vũ Thiên lôi chiếc kìm điệntrong túi ra, khiến hai người kia bất tỉnh.
"Thả tôi ra, thả tôi ra..."
"Thấy tôi hạ 2 người kia như thế nào chứ? Im đi."
Vũ Thiên ném Lan Hoa xuống đất.
"Cô... cô muốn gì?" Lan Hoa run rẩy.
"Nghe nói cô muốn đuổi học ai đó? Hử?"
"Con... con bé đó xứng đáng bị như vậy! Á á..." Thấy Vũ Thiên giơ tay lên định đánh, Lan Hoa ôm đầu hét.
"Mày dám nói lại câu đó một lần nữa không?"
"Huhu. Cô là ai chứ, khi về nhà nhất định tôi sẽ nói với bố đuổi học hết các người!"

"Nếu mày còn có ý định đó nữa thì e là mày sẽ không được gào bố thân yêu nữa đâu."
"Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!" Lan Hoa bỗng giật mình gào thét khi thấy một con chuột trước mặt mình.
"Nói đi, cô muốn ăn gỏi con chuột này hay đuổi học Mộc Thanh?"
"Huhuu... tha cho tôi tha cho tôi... Không ai bị đuổi học cả, không ai bị đuổi học cả..."
"Tốt nhất là vậy. Nếu không thì ngày nào tôi cũng muốn gặp cô đấy."
"Làm ơn bỏ con chuột...."
"Hù!" Vũ Thiên bỗng dí sát con chuột vào mặt Lan Hoa.
"Hấc!"
Lan Hoa ngất xỉu.
Vũ Thiên phủi váy đứng lên, nhìn ông tài xế vẫn yên lặng quan sát nãygiờ: "Xin lỗi, làm phiền bác đưa cô tiểu thư và 2 tên vệ sĩ này về."
"Vâng... vâng..."
Vui thật đấy!
Vũ Thiên bắt xe bus ra về.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 11: Chương 11 : Nghi ngờ


Ngày hôm sau, trên sân thượng.
"Đại tỷ đã làm gì Lan Hoa mà cô ta còn bỏ cả học thế?!" Diệp Tinh cười lớn.
"Dọa một chút thôi." Vũ Thiên không thích đánh con gái.
"Sao phải mất công như thế? Khi nào còn Minh Huy này thì ai dám đuổi học Mộc Thanh chứ!" Quên mất cha cậu ta là hiệu trưởng.
"Cô ta xứng đáng bị như thế." Mộc Thanh bĩu môi "Chắc sáng nay soi gương liền không dám đi học."
"Dù cũng có một phần lỗi của tên hotboy kia, nhưng lần này coi như giúp cô ta bớt thói hống hách đi."
"Hahaa. Vậy thật sự cậu chỉ bị phạt quét sân trường?"
"Uhm..." Mộc Thanh gật đầu.
"Đại tỷ." Hoàng Kỳ nhìn màn hình điện thoại thốt lên.
"Sao?"
"Trên forum trường mình có một page fan hâm mộ của đại tỷ."
"......"
oOo
"Aizz." .... "Haizz"
"Vũ!" Lâm Hạo bực mình.
"Gì."

"Số lần cậu thở dài trong 5 phút sắp bằng số lần tôi thở dài trong một năm rồi đấy!"
"Vậy à." Thờ ơ.
"Cậu sao thế? Cứ đi cạch cậu thế này chắc tôi phát ốm!"
Từ lúc đi học cho tới tận lúc ra về, Lâm Hạo thấy mặt cậu ta cứ như đưa đám, lại còn nổi hứng bảo hắn cùng đi bộ về.
Aizzz, hắn đã rất muốn từ chối.
"Không có gì."
Thiên Vũ nhớ lại ngày học hôm nay. Cả buổi hắn chỉ gục đầu xuống bàn,kiềm chế việc quay đầu sang bên nhìn Vũ Thiên. Cứ nghĩ đến việc mình vàcô ấy chẳng còn chút liêu quan nào, hắn cảm thây thật khó chịu.
"Không có gì? Tôi còn nghĩ cậu đang thất tình."
Thất tình? Chẳng lẽ hắn thích cô? Không thể nào!
Nhìn chiếc băng cá nhân hôm qua Vũ Thiên băng cho hắn vẫn còn trên cánh tay, nghĩ, cũng có khả năng...
"Tôi..."
"Ah, có đánh nhau kìa!" Lâm Hạo kêu lên, cắt lời Thiên Vũ.
Lại đổi đề tài! Thiên Vũ nghĩ, liệu cậu ta có thực sự quan tâm đến chuyên của hắn không vậy...
"Wow, mỹ nhân đại tỷ!!"
Nhìn theo hướng Lâm Hạo chỉ, Thiên Vũ thấy 2 phe, học sinh trường Orient và học sinh trường nào đó đang đánh nhau rất quyết liệt. Nổi bật là côgái thả tóc có đôi mắt...
"Là cô ta?" Thiên Vũ nhăn mày.

"Ai cơ?"
"Cậu biết cô gái mặc quần jean thả tóc kia sao?" Mỹ nhân mà Lâm Hạo nói chắc là cô ấy.
"Thủ lĩnh trường ta, cậu không biết?"
"Trịnh Ngọc Linh, 12A?"
"Hả?"
"Cô ấy là học sinh của Orient?"
"Nghe đồn là vậy, nhưng chẳng ai biết cô ấy tên gì, học lớp nào."
Họ đánh nhau ở khu công trình kiến trúc đang thi công gần trường học.
"Hình như họ đang muốn ngôi vị số một. Mà trường có thực lực mạnh nhất hiện nay là trường cũ của chúng ta, Ares."
"Trường cũ... thủ lĩnh vẫn là tên điên đó hả."
"Uhm... nhưng đại tỷ của trường ta cũng không tệ, dùng mỹ nhân kế đủ để hắn ta dâng tay đòi được trói rồi."
"Thiếu Phong, cậu có thể điều tra về vị thủ lĩnh này được không?" Thiên Vũ nói.
"Này, cậu bệnh nặng rồi đấy, Thiếu Phong đâu có đi cùng chúng ta?"
Cho đến bây giờ hắn mới nhận ra Thiếu Phong không có ở đây.
"Cậu ta đâu?"
"Ở lại trường làm gì đó rồi, tớ chịu."
Thiên Vũ vừa quay đầu lại phía trận đánh đã thấy họ giải quyết xong. Vẫn là Orient chiến thắng.
Cô gái xinh đẹp nở nụ cười, xóa bỏ hẳn ấn tượng về khuôn mặt lạnh lùng thờ ơ Thiên Vũ thấy lúc ban đầu.
Nhưng điều khiến hắn ngừng thở, lại không phải là nụ cười kia, mà là chiếc cặp sách cô ấy đeo trên vai.
Chiếc cặp kia, giống y hệt cái của Vũ Thiên.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 12: Chương 12 : Hôn


Xoẹt xoẹt xoẹt... Giữa sân trường vắng vẻ là bóng dáng một cô gái đang cầm chiếc chổi lớn ra sức quét.
Mộc Thanh thở dài chán ngán. Vừa rồimấy người họ muốn ở lại giúp cô nhưng cô đã đuổi họ đi hết. Vì lát nữalà giờ hẹn giao chiến với cái trường nào đó ở ngoài chứ không phải ởcổng trường như mọi hôm, cô không muốn họ ở lại muộn hơn nữa.
Cô cũng chẳng để ý nổi mình quét được bao lâu rồi, nhưng đại thể là cũng sắp xong...
Đang quơ qua quơ lại cái chổi thì Mộc Thanh thấy một đôi giày hiện ra trước mặt.
Ý? Giờ này ngoài bác bảo vệ còn có học sinh sao?
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Thiếu Phong.
"Cậu..." Mộc Thanh giật mình.
Thiếu Phong đã đứng trên tầng 2 quan sát cô từ rất lâu. Hắn cũng chẳng hiểu tại sao mình lại kiên nhẫn được như vậy.
"Rõ tàng là rất muốn họ ở lại giúp, sao lại cố đuổi họ đi." Thiếu Phong đang nói đến mấy người vừa rồirồi muốn giúp cô.
"Sao... sao cậu biết?"
Dùng tay lau lau vết bẩn trên mặt cô, hắn thầm nghĩ, sao mặt cô hay dính bẩn đến vậy. Nhưng nhìn vậy cũng rất đáng yêu mà....
"Này, bỏ tay ra." Gạt tay hắn ra.

"Cậu có ghét tôi không?" Thiếu Phong chợt hỏi.
Mộc Thanh nghĩ nghĩ, ngày đầu hắnchuyển đến đã có người tới tỏ tinh, nhưng nói chưa đến 3 câu cô gái kiađã ôm mặt bỏ chạy. Cô lại rất ghét những kẻ cậy mình giàu có, đẹp traimà khinh thường người khác nên cô đã muốn nháo một trận khiến hắn mấtmặt. Vậy mà lúc đó hắn chỉ nhìn cô ngẩn người một lúc, sau đó mỉm cườicoi như không có gì, đã thế hôm nay còn hỏi cô có ghét hắn không?
"Không." Mộc Thanh lắc đầu. Qua mấy ngày học cùng lớp, cô thấy tư cách làm người của hắn không có vấn đề gì cả.
"Vậy... cậu có thích tôi không?"
"Tất nhiên là không!" Không ghét đâu có nghĩa là thích chứ.
"Nhưng tôi thích cậu."
Hắn vừa nói ra câu này, cô trợn tròn mắt, hắn cũng suýt trợn tròn mắt. Hắn đâu có chủ ý nói ra câu này!
Mặt có chút nóng, Mộc Thanh đang định lùi lại phía sau cho đỡ ngượng thì cánh tay hắn bỗng vòng qua thắt lưng cô, kéo cô lại thật gần cơ thể ấm áp của hắn.
"Này! Cậu làm cái gì vậy?" Mộc Thanh cuống quít, dùng tay cố đẩy hắn ra.
Hắn cũng không biết mình đang làm gì, chỉ nghĩ không muốn cô giữ khoảng cách xa hắn.
Nhìn khuôn mặt khả ái, cánh môi hồnghồng của cô, hắn đã ngoài dự liệu lại càng ngoài dự liệu hỏi cô một câu: "Cậu đã từng hôn bao giờ chưa?"
"Chưa." Đáp lại theo bản năng.
Mộc Thanh vùng vẫy mãi vẫn không thể thoát khỏi vòng tay rắn chắc của hắn.
"Tôi cũng chưa."
Chưa kịp nghe hiểu câu nói của hắn,Mộc Thanh đã thấy khuôn mặt hắn áp sát, cảm giác được làn môi nóng bỏngcủa hắn áp lên môi mình. Đầu lưỡi mềm mại của hắn lướt nhẹ trên môicô....
Cảm giác tim như ngừng đập.
Qua một lúc ngơ ngẩn, Mộc Thanh lấytoàn bộ sức lực đẩy Thiếu Phong ra, quay lưng chạy khỏi cổng trườngkhông thèm trở lại lấy cặp sách.
Thiếu Phong vẫn đứng im lặng giữa sân trường, lưu luyến cảm giác mềm mại trên môi.
Nghĩ đến hắn là người đầu tiên hôn Mộc Thanh, hắn mỉm cười.

.......
"Nhìn thấy gì chưa?"
"Mộc Thanh bị hotboy kia cưỡng hôn..."
Ngoài cổng trường có mấy bóng dáng rất khả nghi.
Họ vừa mới giải quyết xong đám kia, trở lại định giúp Mộc Thanh thì gặp được cảnh này.
Mộc Thanh chạy thẳng ra ngoài không chú ý đến những kẻ lén lút nép người trên tường.
"Đừng đuổi theo, cậu ấy sẽ ngại." Minh Huy kéo tay Diệp Tinh.
"Hắn dám... hắn dám.... sao hắn dám!? Ta còn chưa dám sao hắn dám....." Khang Tùng - một trong số họ, cũng là một kẻ thầm mến Mộc Thanh từ lâu, lửa giận ngập đầu bẻ khớp tay địnhbước ra.
"Ey ey, theo thông tin của tớ thì hắn có một đai đen karate, một đai đen taekwondo, từng giành giải 3 kiếmđạo toàn thành phố." Minh Huy thản nhiên nói.
"Vậy chúng ta cùng lên...." Khang Tùng vẫn cố chấp.
"Đại tỷ đã về trước, mà đây là việc riêng của cậu, không phải việc chung, đừng có kéo chúng tớ vào." Minh Huy nói.
"Các cậu..." Khang Tùng ấm ức nhìn ánh mắt "xin lỗi tớ rất tiếc" của mọi người đành phẩy tay giận dỗi.
"Wow, tưởng no.3 hiền lành, ai ngờ cũng là sói ha." Hoàng Kỳ mê trai đẹp học cùng lớp Mộc Thanh nên cũng có chút hiểu tình hình.
"Ahhh! Về thôi về thôi, còn cậu muốn đánh ghen thì tới đó luôn đi, đâu ai nói muốn cản." Diệp Tinh kéo mọi người ra về.

"Quá đáng!" Khang Tùng hậm hực đuổi theo họ.
oOo
Khuôn mặt Thiếu Phong hiện tại nhìnđâu cũng thấy chữ "hỉ", hơn nữa còn là đại hỉ. Cả khóe môi và khóe mắtđều cong cong suốt cả buổi.
Thực sự thì khi mới chuyển vào lớpkhông phải là lần đầu hắn gặp Mộc Thanh. Lần đầu hắn thấy cô là mấytháng trước ở ven hồ nhân tạo của thành phố.
Khi đó có một cô gái thất tình tựbuộc đá vào chân, muốn tự tử ở hồ nhân tạo. Mục đích là để toàn thànhphố biết đến việc cô đã tự tử vì một kẻ bạc tình. Câu chuyện kia là hắnnghe kể lại.
Còn việc hắn thấy chỉ là Mộc Thanhkhông suy nghĩ nhiều mà nhảy xuống cứu cô gái kia lên, nghe cô ta kể lại chút sự tình rồi nói:
- Cô buộc đá vào chân thì sao có thể nổi lên để ọi người nhìn thấy?
- Người chết đuối khuôn mặt sẽ rất kinh dị, cô muốn được lên báo trong tình trạng đó sao?
- Thật không may cô lại tự tử trước mặt tôi, nên tự tử thất bại. Lần sau muốn tự tử thì hãy tìm nơi nào đó không có người tốt.
Không có câu nào trong 3 câu trên làkhuyên nhủ cả. Lúc đó hắn đã cười rất lớn, và hắn cũng chẳng nhớ đã baolâu hắn chưa được cười như vậy.
Thiếu Phong cầm theo chiếc cặp sáchcủa Mộc Thanh về nhà, tâm trạng tốt đến nỗi không nghĩ nổi đến chuyênsau việc hôm nay cô có sẽ ghét mình hay a không.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 13: Chương 13 : Tự ti


Bida club Diamond.
"Hai cậu thật không bình thường đó! Tôi rủ các cậu đến đây để ngồi xem tôi chơi bida một mình à?" Lâm Hạo bực bội.
"Ừ." Thiếu Phong cười cười.
"Này..." Lâm Hạo xoa cằm "Lẽ nào các cậu... bị hoán đổi linh hồn?"
"Hả?" Thiên Vũ ngẩng đầu.
"Một kẻ lúc nào cũng cười cười thì nay ngồi im như thóc. Còn cái kẻ mặtđông cứng cả ngày thì nay cười toe toét. Thiếu Phong, tôi biết răng cậutrắng rồi, đừng khoe nữa!"
"Cậu im lặng một chút được không?" Thiên Vũ xụ mặt.
"Vũ, cậu đang tương tư ai đó phải không?" Lâm Hạo đanh mặt.
"Có lẽ vậy."
"Vậy là cậu thừa nhận hả? Tôi biết mà! Cô gái nào mà có diễm phúc vậy chứ?"
"Cô ấy không thích tôi." Thở dài.

"Hả??? Cũng có cô gái không thích cậu sao? Hay cô ấy là hoa đã có chủ."
"Không phải."
"Hảảả? Vậy là cậu tương tư người ta hả? Tôi thật muốn biết cô ấy là ai quá! Cậu nói đi, nói nhanh lên!" Lâm Hạo giục giã.
Thiếu Phong cũng nghiêng đầu nhìn Thiên Vũ.
"Vũ Thiên." Hắn thật khó khăn nói ra 2 chữ này.
"Bạn gái giả của cậu á? Cái cô 4 mắt đấy á?"
"Ừm..."
"Sao lại là cô ấy? Có gì đặc biệt ah?"
"Không biết." Do cô thờ ơ khiến hắn muốn chinh phục, do cô yếu đuốikhiến hắn muốn bảo vệ, hay do cô ngoài lạnh trong nóng tỉ mỉ băng taycho hắn? Lại còn rất có khả năng Vũ Thiên là vị thủ lĩnh xinh đẹp caongạo kia...
"Cậu chưa thử tấn công sao?"
"Cô ấy sẽ không thích tôi đâu..."
"Trời, kẻ như cậu mà cũng tự ti thì khối kẻ khác muốn đi nhảy cầu đó!!" Lâm Hạo shock.
"Aaaaaa... để tôi yên đi. Cậu nói nhiều quá đấy."
Thiếu Phong bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về việc làm cách nào để có thểbiến Mộc Thanh thành cô gái của mình. Chưa đánh mà đã nhận thua nhưThiên Vũ sẽ có kết cục rất thảm hại...
oOo
"Hahahahaha hehehehehe...."
Tiếng nhạc kì quái phát ra từ chiếc cặp sách của Mộc Thanh, Thiếu Phongmở cặp tìm nơi âm thanh kia phát ra. Ah, nhạc chuông của cô ấy thật độcđáo... Số lạ?
Suy nghĩ một chút, Thiếu Phong bắt máy: "Alô?"

Mộc Thanh ở đầu dây bên kia nghe giọng nói trầm ấm của hắn liền thầmoán. Cặp sách rơi vào tay ai không rơi, sao lại rơi vào tay hắn cơ chứ?
"Tôi muốn lấy lại cặp sách và điện thoại của mình..."
"Là cậu sao? Tôi cũng rất muốn đưa nó cho cậu, nhưng mà..." Hắn không nói tiếp.
"Nhưng cái gì?" Mộc Thanh nóng lòng. Hắn đang tính toán cái gì vậy?
"Tôi đã mất công nhặt được nó, vậy mà cậu nói trả là tôi phải trả luôn sao?"
"Nhưng nó vốn là của tôi!"
"Tôi mang nó về, rất nặng đó." Trắng trợn.
"... Cậu... muốn gì?"
"Gặp nhau đi, chúng ta cùng đi xem hội chợ đêm, tôi sẽ mang cặp cho cậu." Hắn cười cười.
"......" Sau chuyện hồi chiều thì cô chẳng muốn gặp hắn chút nào.
"Cậu không muốn lấy lại nó à?"
"Được..." Mộc Thanh đồng ý. Về phương diện tình cảm thì cô rất ngốc, không hiểu rõ được ý đồ của hắn

oOo
Nhiều ngày trôi qua, cuộc sống của Vũ Thiên đã dần trở lại bình thường.Mọi người trong lớp bắt đầu nghĩ câu tỏ tình hắn nói với cô chỉ là trêuđùa nên cũng không mấy ai chú ý đến cô nữa.
Thỉnh thoảng thì cả nhóm Vũ Thiên lại có một trận đánh, vẫn có kết quảlà chiến thắng. Dần dần có thêm nhiều học sinh khác xin vào nhóm, cô đều thu nhận, nhưng không ai biết thân phận khác của đại tỷ này. Họ đangcàng ngày càng nổi tiếng.
Thiên Vũ thì tâm trạng hoàn toàn không bình thường.
Có một lần hắn đã bí mật đi theo Diệp Tinh và Vũ Thiên vào cuối giờ. Kết quả là hắn thấy Vũ Thiên bước vào phòng thay đồ, sau đó vị đại tỷ kiabước ra khỏi phòng thay đồ.
Hắn bắt đầu thấy lo sợ cho chính mình.
Nếu Vũ Thiên là một cô gái bình thường, hắn có tự tin rồi dần dần có thể khiến cô yẻu thích chính mình. Nhưng cô xinh đẹp như một nữ hoàng, nếucô tháo bỏ chiếc mặt nạ kia ra, xung quanh sẽ không thiếu kẻ theo đuổi.Cô lại luôn thờ ơ với hắn, hắn có cảm giác mình không thể nào với tớicô.
Hắn đã nhiều lần hắn suy ngẫm tại sao mình thích cô, nhưng nghĩ không ra.
Cái cảm giác thích một ai đó này... là lần đầu tiên hắn trải nghiệm, nên đầu óc hắn cứ loạn thành một đoàn, không biết phải làm sao.
Ngày đó lại đang đến gần...
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 14: Chương 14 : Huỷ


Hôm nay là chủ nhật. Vũ Thiên vẫn như thường lệ ngồi ôm sách đọc để giết thời gian.
Bố mẹ cô làm việc cho NASA bên Mĩ, thời gian trở về thăm nhà là vô cùngít. Cô không muốn sang Mĩ định cư vì tại đất nước này cô có lưu luyếnmột số thứ.
Hiện tại Vũ Thiên đang sống cùng ông bà nội trong tòa biệt thự rộng lớnnày. Nhưng cô cũng không nghĩ nên gọi nó là biệt thự mà nên gọi nó làlâu đài. Bản chất của nó vốn là một đài thiên văn của riêng ông bà. Họlà giáo sư thiên văn học.
Bản thân Vũ Thiên cũng rất thích ngôi nhà này, thích nhìn ngắm bầu trờiqua kính thiên văn nên đã chuyển tới sống và học tại đây.
Hôm nay ông bà nội vắng nhà. Đang ngồi đọc sách trên tầng 4 thì chuông điện thoại của cô bỗng vang lên. Hmm... số lạ.
"Alô?"
"Vũ Thiên, là tôi." Giọng nói trầm ấm.
"Tôi?"
"Chỉ không nghe giọng tôi một thời gian mà cậu đã quên sao?"
"Đoàn Thiên Vũ? Sao cậu biết số của tôi?"
"Xin Diệp Tinh."
".... có việc gì không?" Cô đã từng không có hảo cảm với hắn, nhưng nhớđến lần hắn vội vàng lo lắng và đi tìm cô thì cô thấy hắn cũng... khôngđáng ghét cho lắm.
"Tôi thật sự rất cần cậu giúp."
"Đừng nói rằng tôi lại phải..."
"Uhm, giả làm bạn gái tôi."

"...."
"Nguy cấp lắm rồi, tôi đang bị nhốt trong nhà này! Cô ta chẳng biết phát điên cái gì, đòi làm lễ đính hôn. Trưa nay hai bên gia đình sẽ tổchức."
Hiện tại là 9h sáng.
"Lúc họ thả cậu ra để tham dự lễ, cậu có thể bỏ chạy."
"Tôi sẽ bị bắt lại đó... mà dù trốn hay không trốn, tên của tôi và cô ta vẫn sẽ có trên mặt báo sáng mai. Xin cậu..."
"Nếu tôi đi thì cậu sẽ không có tên trên mặt báo chắc?"
"Cho nên tôi xin cậu, giúp tôi trước khi nhà báo đến. Tôi không muốn bốmẹ tôi mất mặt trước nhà báo, cũng không muốn phải đính hôn. Xin cậuđấy! Đi~ đi mà~" Khổ nhục kế.
"Cậu không thể nhờ cô gái khác giúp sao?"
"Ngoài em gái tôi, mẹ tôi và cậu thì tôi không biết cô gái nào nữa!"
"Cậu có thể nhờ con trai, hãy nói với bố mẹ cậu rằng, cậu là gay." Vũ Thiên nghiêm túc.
"....." Không thể thuyết phục nổi cô gái này.
Có lẽ hắn lại dùng cách thuyết phục cô như lần trước...
"Tôi nghĩ... cậu nên giúp tôi đó, đại tỷ à." Thiên Vũ bất đắc dĩ lôi tuyệt chiêu ra dùng.
"Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả." Sao cậu ta...
"Cậu hiểu mà... tôi nghĩ là lần này cậu nên giúp tôi, đây sẽ là... lần cuối cùng."
"..."
Hắn lại bắt đầu lòi đuôi cáo! Rõ ràng là hắn suốt ngày đeo mặt nạ người tốt!
"Thời gian, địa điểm."
Yes! - Hắn thầm cười trộm, nhưng cũng thật lo lắng vì không biết có thểnắm được trái tim của vị thủ lĩnh lạnh lùng này hay không.
"Sao không nói gì?" Vũ Thiên hỏi.
"Nhà tôi, nhà số 111 ở khu biết thự Wonder, buổi tiệc sẽ tổ chức lúc 11h nên cậu hãy đến lúc 10h."
"Được."
Cúp máy, Thiên Vũ nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, thở dài.
oOo
King coong...

"Ai đấy?" Quản gia nhìn qua camera hỏi.
"Cháu là bạn học của Thiên Vũ, được cậu ấy nhờ đem đến một số thứ."
Trong nhà.
"Bác cứ mở cửa đi, chính cháu nhờ cô ấy đem một số thứ cần thiết cho lễ đính hôn đến!" Thiên Vũ nói vọng từ trong phòng ra.
Quản gia liếc mắt nhìn ông bà chủ và tiểu thư Lan Hoa, thấy họ không nói gì liền mở cửa.
Đáng ra họ sẽ không để cô vào, nhưng nghe Thiên Vũ nói vật cần cho lễ đính hôn thì họ như mở cờ trong bụng.
"Cháu chào các bác." Ở đây có 5 người, một là Lan Hoa, còn lại chắc là bố mẹ Thiên Vũ và bố mẹ Lan Hoa.
"Cô cô cô...." Lan Hoa thấy cô gái đeo cặp kính dày kia, khuôn mặt liền biến sắc.
"Bố mẹ, đây là Vũ Thiên, bạn gái của con." Thiên Vũ bước từ phòng ra, nắm tay cô nói.
"Con... con nói cái gì!?" Đoàn phu nhân bất ngờ.
Bố mẹ của Lan Hoa nhíu chặt lông mày.
"Con không muốn đính hôn hay kết hôn với Lan Hoa. Mong mẹ hiểu."
"Thế này là thế nào?" Bạch Hoan - bố của Lan Hoa nhìn gia đình bên kia, lên tiếng.
Đoàn Chính - bố của Thiên Vũ, nghiêm mặt nói: " Con có biết mình đang nói gì không?"
"Bố mẹ cũng biết con không thích Lan Hoa, dù cô ấy có thích con cũng chỉ là tình cảm đến từ một phía. Con không muốn một cuộc hôn nhân dựa trênhợp tác làm ăn của 2 gia đình."
"Đây không phải là cuộc hôn nhân dựa trên hợp tác, bố mẹ chỉ muốn tốtcho con. Lan Hoa là một cô gái tốt, sau này con sẽ thích nó." Đoàn phunhân tái mặt, 2 bên đều biết là hợp tác làm ăn nhưng không ai nói thẳngđiều này.
"Mẹ biết đó là cô gái tốt sao? Vì ghen ghét với Vũ Thiên nên Lan Hoa đãhết đẩy Vũ Thiên xuống cầu thang rồi lại nhốt cô ấy trong nhà kho. Đó là cô gái tốt sao mẹ?"
"Việc này là sao, Lan Hoa?" Bạch phu nhân nhìn con gái.

"Cô ta nói láo!"
"Tôi chưa nói gì cả." Thần kinh có vấn đề.
"Anh... anh..." nói láo... (tự lừa dối chính mình =)))
"Ngoài Vũ Thiên ra, cả đời này con sẽ không lấy bất kì ai khác. Bố mẹ hủy lễ đính hôn này đi thôi."
"Thằng bất hiếu!"
"Con trước giờ luôn nghe lời bố mẹ, nhưng việc này thì không thể!" Bàn tay hắn nắm chặt hơn.
"Lan Hoa, chúng ta đi." Bạch Hoan đứng dậy.
"Bố..."
"Lan Hoa!" Đây là việc liên quan tới lòng tự trọng.
Gia đình họ Bạch rời đi.
"Nhìn xem con đã làm việc tốt gì đi! Bùi quản gia, hủy lễ đính hôn ởLong Phụng Hoàng cho tôi, cử người giải thích với nhà báo." Đoàn Chínhphất tay đứng dậy đi lên tầng.
"Haizz." Đoàn phu nhân không nói gì, đi theo Đoàn Chính.
"Chúng ta đi thôi." Thiên Vũ nắm tay cô kéo ra ngoài.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 15: Chương 15 : Sinh nhật


"Tôi thấy sự xuất hiện của mình là không cần thiết." Ra đến cổng, Vũ Thiên nói.
"Rất cần thiết, để thể hiện quyết tâm lấy người tôi yêu và vạch trần bộ mặt giả dối của Lan Hoa."
"Vậy à." Thờ ơ.
Cô không thể quan tâm hắn nhiều hơn một chút sao????
Ra đến bến xe bus ngoài đường lớn, thấy hắn vẫn đứng cạnh mình, cô thắc mắc: "Cậu còn ở đây làm cái gì?"
"Còn có việc phải làm."
Một chiếc xe bus dừng lại, hắn kéo tay cô bước lên.
"Tôi không đi chuyến này!" Vũ Thiên giằng tay ra.
"Tôi muốn đưa cậu đến một nơi."
"Đây là việc cậu muốn làm sao?"
"Uhm." Hắn cười cười.
"Đi đâu?"
"Đến nơi cậu sẽ biết."
....
Chiếc xe bus dừng lại tại công viên trò chơi Funny Park.
"Waaa!" Vũ Thiên nhìn công viên với đủ các màu sắc liền thốt lên. "Saolại đưa tôi đến đây!" Cô chưa từng được tới công viên trò chơi, chỉ làthấy trên ti vi.
"Chúc mừng sinh nhật!" Hắn nhìn sự vui vẻ trên khuôn mặt cô liền cũng vui theo.
"Sao... cậu biết." Bất ngờ.
"Uhm... coi như đền bù cho cậu về việc giả làm bạn gái."
"Chúng ta có thân như vậy sao?" Hỏi vậy nhưng hiện tại Vũ Thiên thật sự háo hức.
"Thôi, chúng ta đi ăn đã, giờ là buổi trưa nắng nên không có ai chơi cả."
"Vậy sao?"
Thiên Vũ kéo tay cô đến quán KFC, gọi 2 phần Chicky Meal.
"Tôi chưa từng ăn KFC."
"Thật hả?"

"Uhm, tôi không có bạn."
"Tại sao?"
"Người ta không thích gần tôi."
"Này cậu bỏ kính ra đi."
"Làm gì?"
"Nếu để ai đó nhìn thấy tôi và cậu đi cùng nhau thì chắc đây không phải lần cuối cùng cậu làm bạn gái tôi đâu."
"Vậy sao?" Vũ Thiên tháo kính. Dù sao cũng bị cậu ta biết rồi.
"Cậu rất xinh đẹp, cậu không bị cận."
"Uhm."
"Sao phải đeo kính?"
"Người ta không thích tôi xinh đẹp."
Hắn chống cằm nhìn cô.
"Ăn nhanh lên chúng ta còn đi chơi."
"Ừ." Dáng vẻ cô ăn rất rất rất đáng yêu.
Hôm nay Vũ Thiên mặc một chiếc áo cánh dơi màu xanh biển và quần jean,tóc buộc đuôi ngựa thoải mái tự nhiên. Hắn được thấy bộ dáng ngày thường của cô, rất đắc ý.
"Này cậu ăn nhanh lên chứ!" Vũ Thiên đã ăn xong.
"Đợi chút... từ từ."
.......
"Giờ chúng ta đi đâu?"
"Vẫn còn nắng, chúng ta đi xem phim."
"Cũng được, tôi chưa đi xem phim rạp bao giờ."
"Tại sao?"
"Chẳng lẽ đi một mình?"
"...."
"Waaa, tôi muốn xem The Avenger 2!" Vũ Thiên chỉ chỉ.
"Được. Đợi tôi mua vé."
"Mua bỏng ngô và nước uống nhé! Trong phim họ hay mua như vậy." Vũ Thiên cười tít mắt.
"...." Đáng yêu chết đi được!!
Sau 2 tiếng đồng hồ ngồi xem phim, Vũ Thiên bước ra khỏi rạp, vươn vai.
"Chỉ là cái màn hình lớn hơn một chút!"
Lúc đó Vũ Thiên đã rất chăm chú xem phim và ăn bỏng ngô.
"Thiên Vũ, tới đó đi!" Cô kéo tay hắn.
Cô gọi tên hắn sao? Cô chủ động kéo tay hắn sao?
"Chơi trò này!" Tàu lượn siêu tốc.
"Được."
Vũ Thiên rất phấn khích.
"Thêm lần nữa nhé!" Vũ Thiên cười đến là rạng rỡ.
"Được." Dù cô có nói muốn chơi 10 lần nữa hắn vẫn nói được.
"Chong chóng..." Vũ Thiên chợt dừng lại, thì thầm nhìn những chiếc chiếc chong chóng đang xoay tít.
"Cậu thích sao?" Rút một que chong chóng và trả tiền, hắn cười rạng rỡ và đưa nó cho cô.
Cô không nhận lấy mà chỉ mờ mịt nhìn nụ cười rạng rỡ của Thiên Vũ...Cũng đã từng có một cậu bé cười xinh đẹp như vậy, tặng cho cô một chiếcchong chóng...
"Không thích sao?"
"Thích..." Vũ Thiên nhận lấy, nhẹ cười. Đã lâu rồi cô không nhớ tới cậu bé ấy, không biết bây giờ...

"Chúng ta đi thôi."
Dần dần cô và hắn đã chơi hết tất cả các trò chơi ở đây.
"Trong kia là gì thế?"
"Các trò chơi bằng xèng, vào thôi."
"Xèng là cái gì?" Vũ Thiên li3m li3m cây kẹo bông đường, nghiêng đầu hỏi.
"...." Thiên Vũ đỏ mặt quay đi. Dễ thương quá...
Đua xe, bắn súng, đập chuột, vật tay... trò gì họ cũng chơi qua.
"Gắp gấu bông kìa!" Vũ Thiên chỉ.
"Để tôi gắp cho cậu."
Hai người thay nhau gắp, tâm trạng cứ lên lên xuống xuống mà vẫn không gắp được con nào.
"Cố lên, cố lên..." Vũ Thiên căng thẳng nhìn con gấu đang sắp rơi xuống.
"Woa!! Được rồi!" Vũ Thiên hò hét ầm ĩ, ôm chặt con gấu bông, ôm chặt Thiên Vũ. "Cậu giỏi quá!"
"Haha..." Lần gắp thứ hơn 40.
Được Vũ Thiên ôm...
"Cho tôi nhé?"
"Được..." Đó là con gấu màu trắng ôm một trái tim đỏ chói giữa ngực.
Không biết Thiên Vũ suy nghĩ gì mà mặt hồng hồng.
"Tôi cũng muốn tặng quà cho cậu."
Vũ Thiên kéo hắn đến ném vòng chọn quà. Ngay từ lần quăng đầu tiên, một con gấu lớn đã lọt vòng.
"Tặng cậu!" Nụ cười rạng rỡ.
Đưa tay nhận lấy con gấu màu hồng, tim hắn đập thình thịch.
"5h rồi, chúng ta chuẩn bị về thôi." Vũ Thiên nói.
Quả thực ngày tháng 10 chưa cười đã tối.
Hắn cùng cô lặng lẽ đứng ở bến xe bus.
"Hình như chúng ta đi khác chuyến." Vũ Thiên cắn cắn cây kem ốc quế trên tay, nói.
"Ừ." Vừa rồi hắn vui bao nhiêu thì bay giờ hắn buồn bấy nhiêu.
"Xe bus đến rồi, tôi về trước. Hôm nay... cám ơn cậu."
Vũ Thiên đang định bước lên xe bus thì bị bàn tay hắn nắm lại.
"Cậu phải về sao?"
"Ừ?"
Đây là lần cuối cô giả làm bạn gái hắn, từ nay về sau không để mọi người hiểu lầm quan hệ giữa họ. Hắn sợ, sợ chiếc xe bus này sẽ mang cô đi,rời xa hắn. Trước giờ cái hắn thấy chỉ là bộ mặt lạnh lùng thờ ơ của cô, cho đến hôm nay hắn biết, mình đang càng lún sâu hơn vào cô rồi.

Nhớ đến ánh mắt của những thằng con trai hôm nay đi ngang qua nhìn cô, hắn thật chỉ muốn đem cô giấu kĩ vào trong túi.
Bỗng hắn cúi đầu, chạm môi mình vào môi cô một cái như chuồn chuồn lướtnước. Cảm giác được làn môi mát lạnh như kem, và có vị ngọt.
Trái tim luôn đạp chậm rãi bình ổn của hắn hôm nay hoạt động vui vẻ bấtthường. Hiện tại nó cũng đang đập rộn rã, như muốn nhảy ra khỏi lồngngực.
"Cháu có lên xe không vậy?" Bác tài xế hỏi.
"Có... có ạ." Vũ Thiên bước lên xe trong ánh mắt "đúng là tuổi trẻ!" của mọi người. Không dám quay lại nhìn hắn.
Hôm nay cô ấy vui như vậy, liệu cô sẽ thích hắn chăng?
Đầu óc hắn trống rỗng nhìn chiếc xe bus xa dần.
oOo
"Vũ Thiên, chúc mừng sinh nhật cháu!"
"Ông, bà..."
Sau cái chạm nhẹ kia, Vũ Thiên cũng không nhớ mình đã về được đến nhànhư thế nào. Vừa mở cửa cô đã thấy ông bà nội với neta mặt rất vui vẻ.
"Con bé này, cháu đi đâu mà không nói với ông bà lão này một tiếng, vìmuốn cho cháu bất ngờ nên cứ đợi mãi!" Giọng nói của bà Kim Hà tỏ vẻtrách móc nhưng tràn đầy sủng nịch yêu thương. Họ cũng mới về đến nhànên không biết Vũ Thiên vắng mặt từ sáng.
"Cháu xin lỗi..."
"Xin lỗi gì chứ? Cháu coi chúng ta là người ngoài sao? Cháu chưa ăn cơm phải không? Nào, vào đây."
Nhạc chuông điện thoại vang lên, Vũ Thiên vừa mở máy đã nghe tiếng nóivang vọng của Hoàng Kỳ: "Huhu, đại tỷ, hôm nay là sinh nhật đại tỷ chúng ta lại quên mất..."
Hoàng Kỳ còn liến thoắng cái gì đó, Vũ Thiên không thể nhớ. Sau đó những thành viên khác cũng lần lượt gọi đến chúc mừng.
Vũ Thiên thật sự rất vui. Nhiều năm trước cô chỉ sống một mình trong căn nhà lớn, bố mẹ thì luôn bận bịu tại nước ngoài sinh nhật của cô họ cónăm nhớ, có năm quên vài hôm mới nhớ ra. Mà cô lại không có bạn bè...cảm giác cô đơn rất đáng sợ.
Nhưng đến năm nay, cô dường như đã có tất cả mọi thứ.
"Tặng cho cháu một món quà." Bà Kim lấy ra một chiếc lắc tay nhỏ xinh gắn xung quanh rất nhiều ngôi sao lấp lánh.
Vũ Thiên vui vẻ tiếp nhận, gia đình họ đều yêu thích bầu trời và những ngôi sao.
Qua một buổi tối với ông bà, cô trở về phòng.
Cô nhìn con gấu trên tay, bất chợt lại nghĩ đến hắn...
Căn phòng của cô trước giờ chứa toàn sách vở, nay vì sự xuất hiện củamột con gấu nhỏ bé lạ lẫm mà khiến cả cô lẫn căn phòng đều thay đổi. Tất cả chỉ vì cái chạm môi chớp nhoáng kia...
Một đêm khó ngủ...
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 16: Chương 16 : Bối rối


"Vũ Thiên, em lên bảng làm bài tập này đi."
"...."
"Vũ Thiên?"
"...."
"Lưu, Vũ, Thiên!"
"..."
Bấy giờ thì tất cả học sinh đều quay đầu lại nhìn Vũ Thiên đang cúi đầu cặm cụi cầm bút chọc chọc vào quyển sách.
"Thiên Vũ, em lay bạn ấy cho cô."
"......."
"Thiên Vũ?"
"......."
"Diệp Tinh, em làm ơn gọi hồn 2 đứa kia bề cho cô." Diệp Tinh ngồi bàn trên Vũ Thiên.
"Vũ Thiên Thiên Vũ! Dậy dậy dậy!" Diệp Tinh lắc mạnh tay 2 người.
"Hả?"
"Hả?"
"Vũ Thiên lên bảng kìa..." Diệp Tinh thì thầm.
"Hả? Ừ..."

"Hmmmz..." Thiên Vũ nhìn cô đi lên bảng, thở dài.
Vừa vào lớp, ánh mắthai người chưa chạm nhau đến nửa giây thì cô đã quay đầu đi chỗ khác.Đến khi hắn đứng hẳn trước mặt cô định lên tiếng thì cô lại quay mặt ngó lơ. Xem ra, cô ghét hắn...
Còn về phía Vũ Thiên, hôm qua cô đã nằm lăn lộn quanh giường đến tận 4 giờ mới có thể ngủ...
Cứ đến ra chơi, Vũ Thiên lại kéo Diệp Tinh đi.
Rõ ràng là cô đang cố tránh mặt hắn - Thiên Vũ thầm kêu khổ.
oOo
Sân thượng.
"Đại tỷ, sao thế?"
"Không sao..."
"Mộc Thanh, dạo này cậu cũng thật kì quái." Diệp Tinh nhận xét.
"Cậu thì biết gì chứ. Cô ấy bị coldboy quấy nhiễu suốt đó." Hoàng Kỳ cười ha hả.
"Boy nóng boy lạnh gì ở đây thế? Mọi người nghe này, cái trường lần trước chúng ta xử lí chỉđứng thứ 2 trong toàn thành phố thôi đó." Minh Huy mở cửa sân thượngbước vào, nói.
"Waahaha, vậy là chúng ta sắp thành no.1 rồi!" Khang Tùng phấn khởi.
"Sao mặt cậu nghiêm trọng vậy?" Vũ Thiên nhìn Minh Huy hỏi.
"Trường có thực lựcmạnh nhất hiện nay là trường Ares, thủ lĩnh là Âu Thần, được người tađánh giá không kém thủ lĩnh là mấy đâu."
"Uhm..."
"Không chỉ thủ lĩnhcủa Ares mà mấy tên đàn em cũng không hề thua kém Tất cả bọn chúng đềuhọc qua taekwondo, nên đối với những kẻ chỉ biết đánh lộn vớ vẩn thìthừa thắng."
Vũ Thiên nghĩ, "đànem" của cô số lượng học qua võ thuật rất ít, còn hầu hết số còn lại đềucó tuổi thơ dữ dội. Họ ngỗ nghịch từ bé, đánh nhau thường xuyên như ăncơm bữa nên có phản xạ và kinh nghiệm đánh nhau là chuyện bình thường.
"Taekwondo là sử dụng chủ yếu là cước (cú đá), muốn thắng được kẻ họctaekwondo, nói khó thì không khó, nhưng nói dễ thì cũng không dễ." VũThiên trầm ngâm "Các cậu... có muốn học võ không?"
"Sao?" Đồng thanh.
"Bác tớ, cũng là sưphụ của nhu đạo quán Hàn Mai, rất am hiểu về võ thuật. Tuy là sư phụ môn nhu đạo nhưng bác ấy hiểu biết hầu hết các loại võ, bác ấy sẽ có cáchgiúp chúng ta khắc chế được taekwondo."
"Đại tỷ cũng từ lò đó mà ra ah???" Hoàng Kỳ hỏi.
"Cũng không hẳn. Tớchỉ học của bác ấy đến năm lớp 5 thì bác ấy chuyển tới nơi này, hơi xanhà cũ của tớ." Khi cô chuyển nhà và chuyển trường, có thể nói là tớigần nhu đạo quán hơn một chút.
"Vậy thì cũng quá tuyệt!"
"Mà cũng lạ thật,những trường khác vừa biết chúng ta đang nổi liền tìm đến gây sự, vậy mà Ares lại không có động tĩnh gì." Diệp Tinh nói.
"Lợi dụng thời gianchúng chưa đến cửa tìm ta thì nên học tập thêm để nắm chắc chiến thắng." Đông Hải gật gù "Nhu đạo quán Hàn Mai ở dâu vậy đại tỷ?"
"Chiều mai chủ nhật gặp nhau ở bến xe bus số 3, chuyến lúc 1h30, chúng ta cùng nhau đến."
"Okay."
oOo

Tiết 3, Thiên Vũ bảo có chuyện cần nói rồi kéo cô ra ngoài.
Ánh mắt các cô gái lại sắp biến thành tia laser thiêu đốt 2 bàn tay đang nắm lấy nhau kia. Rốt cuộc quan hệ giữa họ là thế nào vậy??
"Cậu... làm gì thế..." Vũ Thiên thật sự cảm thày rất mất tự nhiên khi đứng trước mặt hắn.
"Cậu đang tránh né tôi sao?" Hắn rất buồn bực.
"Không có..." Vũ Thiên cúi gằm mặt.
"Rõ ràng là vậy!"Ngừng một chút hắn nói tiếp "Tôi biết hôm qua đã làm cậu khó xử, nhưngVũ Thiên... tôi... tôi thích cậu." Hắn lấy tất cả dũng khí của mình rađể nói một câu này.
Vũ Thiên ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt chân thành sâu thẳm như bầu trời đêm của hắn.
"Tôi rất thích cậu..." Lần thứ 2 nói hắn cảm thấy dễ dàng hơn rất nhiều.
"Tại sao..." Cô thì thầm.
"Tôi cũng không biết. Nhưng tôi biết tôi thích cậu." Vậy nên xin cậu đừng tỏ ra xa cách với tôi.
Quái thật, sao tim cô lại đập nhanh thế này?
Bất chợt, Vũ Thiên nhớ ra, đây không phải là lần đầu tiên cô được nghe câu nói này.
"Vì tôi xinh đẹp sao?" Giọng nói Vũ Thiên bắt đầu trở nên lạnh lẽo.
"Không phải!" Hắn vộivàng phủ nhận. Nếu cô nghĩ hắn thích cô chỉ vì khuôn mặt thì cô sẽ thậtsự ghét hắn. Nhưng hắn lại không thể giải thích vì sao hắn thích cô.
"Không phải sao? Nhưng ngoài khuôn mặt này, tôi không thấy mình có điểm gì đáng để cậu thích cả." Vũ Thiên gạt tay hắn ra.
"Xin lỗi, tôi đi trước." Cô bỗng cảm thấy đau... hắn cũng là người như vậy sao?
Vũ Thiên không thể thoát ra khỏi bóng ma tâm lý 2 năm trước.
"Vũ Thiên... tôi..." Hắn hoàn toàn thất bại.
.........
Trong canteen.

"Nghe nói hôm nay cậutỏ tình với người ta." Lâm Hạo dùng ánh mắt thương cảm nhìn bộ mặt ỉuxìu của Thiên Vũ: "Thất bại sao?" Thực ra Lâm Hạo cũng không cần câu trả lời.
"Sao cậu biết tôi tỏ tình..."
"Cả trường biết chứđâu phải mình tôi. Tuy cậu đứng khá xa nơi mọi người hóng hớt, nhưng bachữ 'tôi thích cậu' thì ai cũng nghe rõ. Cậu nói thật hùng hồn ahhh."
"...." Thiên Vũ chẳng buồn trả lời.
"Muốn cao thủ tình trường tôi đây giúp cậu sao?"
"Cô ấy không phải cô gái bình thường."
"Nhưng chắc chắn cậu đã sai ở chỗ nào đó, chứ cô ấy không thể lạnh lùng từ chối cậu được."
"Cô ấy nghĩ, tôi thích cô ấy chỉ vì khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy. Nhưng tôi không..."
"Thích một cô gái chỉvì khuôn mặt của cô ấy? Cái này áp dụng trong tình cảm nghiêm túc thìkhông thể chấp nhận được... Nhưng khoan đã, cậu nói ai xinh đẹp cơ?" Làm Hạo liến thoắng một hồi cũng chợt ngừng lại.
"Vũ Thiên."
"Vũ Thiên?"
"Ừ. Cô ấy chính là..." Thiên Vũ nhìn hắn thì thầm "Cậu không cần phải biết."
Lâm Hạo đang đợi sắp được nghe tin động trời thì như bị ai đó đạp xuống hố.
"Đối với tôi mà cậu cũng thần bí như vậy sao?" Lâm Hạo trừng mắt oán hận.
"Ừm." Hắn cũng không thích việc hắn biết cô là đại tỷ, với lại đây là bí mật của cô, hắn sẽ không tùy tiện nói ra ngoài.
"....."
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 17: Chương 17 : Gia Bảo


"Bác Tần."
"Cháu đến rồi sao?" Người được gọi là bác Tần ngạc nhiên pha lẫn vui sướng nhing Vũ Thiên.
"Vâng." Hôm qua Vũ Thiên đã goị điện đến nhắn trước với bác Tần, hôm nay Vũ Thiên dẫn mọi người tới võ quán.
"Cháu gái, cháu đã lớn và xinh đẹp thế này sao? Làm lão già này không nhận ra."
"Hì hì, bác cũng vẫn rất phong độ mà." Gặp lại người mà mình kính trọng trước nay, Vũ Thiên cũng rất vui.
"Chúng con chào sư phụ!" Âm thanh lớn vang lên phía sau lưng Vũ Thiên.
Tần Kiếm nghiêng đầu nhìn đội ngũ học sinh phía sau cô cháu gái: "Họ là những ngươic bạn mà cháu nói đấy hả?"
"Vâng." Vũ Thiên cười cười nhìn một chút căng thẳng trên gương mặt họ.
"Ta còn chưa dạy các cháu cái gì, sao đã gọi sư phụ? Nào các cháu vào phòng thay võ phục đi."
"Vâng."
Nhìn lũ trẻ bước đi, Tần Kiếm không khỏi nhìn Vũ Thiêncảm khái: "Ta thật muốn được trở lại tuổi trẻ quá đi thôi... Vũ Thiên,không biết giờ ta có thắng nổi cháu hay không nữa. Cháu không thay võphục sao?"
"Cháu đâu dám so với bác chứ! Chỉ là cháu muốn đi mua chút đồ ăn cho họ, lát nữa họ tập xong sẽ rất mệt.
Tần Kiếm dịu dàng nhìn Vũ Thiên nói: " Cháu đã trưởng thành, không còn là cô bé u buồn trước kia mà ta thấy nữa rồi."
"Vâng, bời vì cháu đã tìm được những người bạn thật sự..."
..................
"Này cô bé xinh đẹp, đi cùng bọn anh nhé?"
"Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra! Tên xấu xí như ngươi, ai mà thèm chứ!"
Bùi Đức híp mắt nguy hiểm nhìn con bé trước mặt, dám nói hắn xấu xí sao?
"Cô em không hiểu tình trạng của mình hiện tại sao?" Những tên phía sau Bùi Đức cũng cười ngả ngớn.

"Tao mà phải sợ lũ đầu đường xó chợ chúng mày sao? Khôn hồn thì chúng mày cút ngay đi, đừng để tao cáu."
Cô bé vẫn rất hùng hồn.
"Haha, con bé vắt mũi chưa sạch còn dám hăm dọa chúng tacơ đấy! Vậy thì hôm nay anh đây sẽ đích thân dạy cô em một bài học." Bùi Đức vươn tay ra định bắt lấy con bé kia nhưng chỉ nắm lại được vài sợitóc.
Gia Bảo - cô bé xinh xắn đang bị bắt nạt kia lách ngườitránh được móng vuốt của tên Bùi Đức nhưng không thoát khỏi những tênkhác. Cô bị 2 tên vạm vỡ giữ chặt 2 tay.
"Sao nào? Có giỏi thì mạnh miệng nữa đi."
"Phì!!" Gia Bảo không nói gì chỉ nhổ một bãi nước bọt lên mặt Bùi Đức. Haha, quá chuẩn!
"Mày..." Bùi Đức giờ này chẳng còn muốn thương hoa tiếc ngọc gì nữa, vung tay lên.
Bốp!
Cánh tay hắn vẫn ở trên cao, nhưng tiếng bốp mạnh mẽ kialại phát ra ở bên dưới. Bùi Đức quặn người ôm hạ bộ. Hắn... vừa bị GiaBảo đá mạnh vào phần dưới.
"Đánh... đánh chết nó cho tao..." Bùi Đức khó khăn ra lệnh cho đồng bọn.
"Cứu! Cứu tôi với!!!" Bấy giờ Gia Bảo mới thật sự hoảng sợ nhắm tịt mắt la toáng lên.
Sau 1 giây, 2 giây, 3 giây... không có gì xảy ra với mình, Gia Bảo he hé mắt nhìn.
Hai tên đô con vừa giữ chặt tay mình hiện đang nằm quayqua quay lại trên mặt đất như đau tim chuẩn bị đột tử. Gia Bảo ngẩngđầu, thấy một cô gái mặc áo phông đen, quần jean, tóc buộc đuôi ngựa,đội chiếc mũ lưỡi trai che qua mắt. Cô gái nhanh nhẹn tránh những đòncông kích từ bốn phía, tung người bay lên xuất ra những cú đá chuẩn xácvà tuyệt đẹp. Bao nhiêu tên tiến gần cô là bấy nhiẻu tên bị ngã xuống,trên mặt vẫn còn in vết giày.
Cho đến khi tất cả đều ngã xuống, tên Bùi Đức mới lồm cồm bò dậy.
"Mày... mày là...."
Vũ Thiên tháo mũ, khuôn mặt xinh đẹp yêu mị của cô làm cả lũ đang nằm dưới đất nín thở. Là thủ lĩnh Orient! Khuôn mặt cô ta vẫnkhiến người ta khó thở như thế.
"Không bắt nạt được học sinh Orient, mày lại đi bắt nạtmấy bé gái yếu đuối ngoài đường hả?" Vũ Thiên nhếch mép. Sao lần nào gặp bọn trường Thanh Long cũng chẳng có gì hòa bình tốt đẹp cả.
"Mày còn quản cả những chuyện lề đường thế này nữa à!" Bùi Đức không nhìn thẳng vào mắt cô, vì sợ mất ý chí chiến đấu.

"Đi đường gặp chuyện gai mắt thì ra tay thôi. Tao thậtkhông muốn nhìn thấy bọn mày một lần nào nữa." Chán ngán với cái lũ ducôn có sở thích bắt nạt những kẻ yếu hơn mình này. "Cho chúng mày 10s để biến khỏi đây, nếu không..."
Chưa kịp nói hết câu, dưới đất đã không còn một bóng người.
Gia Bảo ánh mắt sáng ngời nhìn nữ hiệp xinh đẹp trướcmắt, thấy cô quay đầu lại nhìn mình, Gia Bảo không khỏi thấy tự ti cùnghâm mộ. Trước nay ai gặp cô cũng khen cô xinh đẹp, tự soi gương cũngchưa thấy ai đẹp bằng mình, đến nay cô mới nhận ra cái cô có lại chưabằng một nửa của người ta....
"Không biết nên nói là cô dũng cảm hay ngu ngốc nữa."
Nghe Vũ Thiên lên tiếng, Gia Bảo đang trong trận ngơ ngác liền tỉnh lại.
"Dạ?"
"Cô hẳn là tiểu thư nhà giàu, vậy vệ sĩ của cô đâu?"
"Tôi... trốn nhà đi chơi một hôm..." Gia Bảo gãi đầu.
"Không có vệ sĩ, không có võ phòng thân, lại dám thách thức với bọn du côn. Gan rất lớn." Vũ Thiên cười nhẹ.
Thấy cô bé này nhìn lũ du côn không sợ sệt, tưởng cô có tuyệt kỹ võ công gì nên Vũ Thiên đứng lại xem, ai ngờ cô ấy lại kêu cứu...
"Hihi, cám ơn chị quá khen."
"..." Vũ Thiên không nghĩ đó là một lời khen.
Bất chợt Gia Bảo nhào đến ôm tay Vũ Thiên: "Chị xinh đẹpà, cảm ơn chị đã cứu mạng." Đôi mắt Gia Bảo long lanh: "Em tên là GiaBảo, học lớp 10 trường nữ sinh Mariana. Còn chị?"
Bất ngờ vị bị ôm tay, Vũ Thiên cố gỡ tay Gia Bảo, nói: " Lớp 12" Cô ấy chỉ nên biết cái này.
"Chị tên gì? Học trường nào?"
Vũ Thiên không đáp.
"Em... em muốn bái chị làm sư phụ."
"...."

"Em muốn trở nên mạnh mẽ để tự bảo vệ bản thân, không bịvệ sĩ kè kè đi theo nữa." Thấy cô không trả lời, Gia Bảo sợ cô từ chốinên gấp gáp nói.
Vũ Thiên cười. Chẳng phải cô cũng đã từng một lần đánhbại hết vệ sĩ của chính mình mới được bố mẹ đồng ý cho cô tự do khôngcần người bảo vệ sao?
Kéo tay Gia Bảo ra, Vũ Thiên nhìn cô bé xinh xắn này. Rất xinh xắn, hoạt bát đáng yêu, không có vẻ giả tạo kênh kiệu như những cô gái xinh đẹp khác mà Vũ Thiên từng gặp.
"Em muốn trở nên mạnh mẽ?"
"Vâng!"
"Vậy thì em có thể học võ tại nhu đạo quán Hàn Mai, phía kia." Vũ Thiên chỉ tay.
"Chị không dạy em sao?"
"Chị cũng học võ từ đó."
"Thật sao? Vậy em có thể gặp chị ở đó chứ?"
"Có thể."
"Wa..." Gia Bảo lại ôm chầm lấy Vũ Thiên, cô thật sự rấtsùng bái những nữ hiệp xinh đẹp trong phim, mà chị gái này hoàn toàngiống trong tưởng tượng của Gia Bảo.
"Tiểu thư!"
Hai người mặc đồ đen tiến tới đối Gia Bảo cung kính gọi.
"Sao các anh lại biết tôi ở đây?" Gia Bảo ngạc nhiên.
"Tiểu thư. Khi biết cô biến mất chúng tôi đã hỏi quản gia để tìm vị trí của cô trên GPS."
"Ahhh! Các người gắn cái thứ đó lên tôi từ khi nào vậy?"
"Đây là ý của phu nhân, xin tiểu thư trở về cùng chúng tôi." Giọng điệu cứng nhắc.
Gia Bảo nước mắt lưng tròng nhìn Vũ Thiên.
"Đừng nhìn nữa, trở về đi."
Thấy Vũ Thiên không có ý che chở mình, Gia Bảo xụ mặt quay đi.
"Chị... em có thể gọi chị là gì?"

Thấy biểu cảm đáng thương của Gia Bảo, Vũ Thiên đành lên tiếng: "Vũ Thiên là tên chị."
"Chị Vũ Thiên, hẹn gặp lại!" Khuôn mặt cô bé bừng sáng bước lên xe, không quên vẫy tay về phía Vũ Thiên.
Mỉm cười, cô tiếp tục đi mua bánh.
.........
Trở lại võ quán, Vũ Thiên cất bánh vào tủ lạnh rồi thay võ phục.
Khi cô bước ra, ngồi xuống vị trí, mấy người họ không kìm nổi quay đầu nhìn Vũ Thiên.
Aizzz... đúng là người xinh đẹp mặc gì cũng đẹp.
"Này này, không nghe ta nói hả?" Tần Kiếm cười cười nhìnlũ trẻ, bắt đầu dạy họ một số lý thuyết về taekwondo sau khi đã nói xong phần lễ.
Lớp học hôm nay chỉ có Vũ Thiên và họ, nhưng không khí học tập vẫn khá nghiêm túc.
Cho đến khi trời gần tối, mọi người cùng nhau ngồi ăn bánh tán gẫu, tâm trạng hào hứng.
"Học được mấy tiếng mà tôi thấy mình đã mạnh lên gấp đôi. Sao tôi không biết nơi này sớm hơn nhỉ!" Minh Huy vỗ đùi.
"Tôi thấy cậu vẫn ẻo lả như cũ, có khác gì đâu?" Diệp Tinh bĩu môi.
"Ê, cậu không xỏ xiên tôi thì không chịu được à?"
"Ừ đấy, có sao không Huy cô nương?"
"Cậu ra đây, chúng ta tỷ thí một ván!" Minh Huy tự tin đứng lên.
"Được thôi."
Mọi người không khỏi bật cười nhìn Minh Huy và Diệp Tinh ra sàn đấu.
"Các con học chiều, có thể đến vào sáng mai. Chỉ sợ tập xong không còn sức để đi học." Tần Kiếm nói.
"Không sao đâu sư phụ, chúng con hiện tại không còn nhiều thời gian."
"Vậy được, các con hãy có mặt tại đây vào 6h45' ngày mai."
"Vâng!"
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 18: Chương 18 : Kẻ chiến thắng


Ngày hôm sau, Vũ Thiên thấy khá ngạc nhiên về thái độ của Thiên Vũ.
Hôm qua hắn còn nóimột cách chân thành như thế, vậy mà hôm nay khi nhìn thấy cô hắn quayđầu đi còn nhanh hơn. Nữ sinh trong lớp thấy hắn nhiệt tình với họ khácmọi ngày nên cũng mạnh dạn tiếp cận hơn mọi hôm.
Nghi hoặc về quan hệcủa hotboy và 4 mắt thật khiến mọi người như đi vào mê cung. Hôm trướcthế này, hôm sau lại thế khác, chẳng hiểu ra làm sao.
Vũ Thiên liếc mắt quađồng thời chạm phải ánh mắt hắn, cô liền cười lạnh. Xem ra hắn thật sựcũng chỉ coi trọng khuôn mặt cô, bị cô từ chối liền lập tức buông tay.
Còn hắn thì chẳng biểu hiện cảm xúc gì, tiếp tục cười nói với những nữ sinh đang vây xungquanh bàn. Mặt hắn thì đang cười nhưng trong lòng lại như bị cắn xé nghĩ đến hôm qua.
Cái tên Lâm Hạo tự vỗngực là cao thủ tình trường kia bảo hắn rằng, con gái hiện nay luôn làmcao để con trai có cảm giác muốn chinh phục. Thiên Vũ không đồng ý vớiđiểm ấy. Nhưng hắn lại nói, chỉ cần để cô ấy thấy kẻ đã từng theo đuổimình lại cười nói với những cô gái khác sẽ cảm thấy khó chịu dù chokhông thích hắn đi chăng nữa, dần dần sinh cảm giác ghen tuông và quantâm hắn nhiều hơn.
Thiên Vũ thấy thậtlằng nhằng. Lâm Hạo kết lại một câu rằng: đuổi tình thì tình chạy, chạytình thì tình đuổi. Lúc đấy hắn có gật gù nghiền ngẫm một chút, mím môinghĩ không biết cô vì mình mà ghen tức sẽ như thế nào.
Thiên Vũ thật sự đã thử, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt của cô, hắn cũng không thể nhìn rõ cảm xúc của cô qua cặp kính kia.
Hết giờ học hắn lại chạy đến chất vấn Lâm Hạo, nhưng chỉ nghe Lâm Hạo ột câu: mưa dầm thấm lâu. Thiên Vũ lại cố kiên trì...
Bất giác đã qua vàingày, nhìn biểu cảm của cô vẫn như vậy, hắn thật sự chỉ muốn nhào đếnbóp cổ tên Lâm Hạo với cái mớ kinh nghiệm vớ vẩn của cậu ta.
Trong suốt những ngàygiả bộ kia, Thiên Vũ thấy toàn thân khó chịu. Hắn muốn được nhìn thấycô, nghe giọng cô nói, nói chuyện với cô, thậm chí muốn nắm lấy bàn taycô... Hắn hối hận tới cực điểm vì đã nghe theo cái tên ba lăng nhăngkia.
Tan học, Thiên Vũ khókhăn nói muốn nói chuyện với cô, nhưng đáp lại hắn chỉ là câu nói cụtlủn "tôi bận" rồi thấy Vũ Thiên kéo Diệp Tinh đi.
Lần đầu tiên hắn thấy mình thật sự rất ngu ngốc.
oOo

Vũ Thiên nói bận cũngkhông phải là giả, vì hôm nay khi vừa tan học, học sinh đã nhốn nháo bàn tán về đám người không báo trước đang đợi sẵn ngoài cổng trường. MinhHuy xác nhận đó là học sinh trường Ares. Vũ Thiên nheo mắt, cái gì phảiđến cuối cùng cũng sẽ đến, tốt nhất là kết thúc sớm một chút.
Vũ Thiên đã thay đổihình dạng, ngẩng cao đầu dẫn đầu đoàn người bước ra cổng trường. Cuốicùng, xuất hiện trước mắt cô là một kẻ nhàn nhã đút tay vào túi, phíasau là những học sinh cũng mặc đồng phục trường Ares như tên đứng phíatrên này.
Cổng trường Orientcũng khá rộng, nhưng hiện tại đã chật ních người. Vũ Thiên liếc nhìn một đám người không cầm băng rôn thì cũng cầm chiếc ảnh cô bị chụp ở nhữnglần đánh nhau trước, không ngừng vẫy và gào thét như khi nhìn thấy thầntượng. Vũ Thiên nghĩ, chắc đó là hội fan của cô.
Hai thủ lĩnh tách hẳnlên phía trước đối mặt nhau, phía sau là những kẻ lúc nào cũng sẵn sàngđộng thủ, xung quanh là hỗn hợp học sinh rất nhiều trường, có người muốn xem cho rõ còn trèo hẳn lên cây. Đặc biệt là không ai thấy bóng dángcủa bảo vệ đâu.
Âu Thần - thủ lĩnh Ares tiến lên phía trước, khi nhìn rõ mặt Vũ Thiên liền cười cợt.
"Rất xinh đẹp."
Ba người Thiên Vũ, Lâm Hạo, Thiếu Phong đứng tại một nơi khá dễ quan sát.
Lâm Hạo thì vẫn giữánh mắt long lanh nhìn thủ lĩnh, còn Thiếu Phong chỉ nhìn chằm chằm vàobóng dáng của Mộc Thanh. Thiên Vũ cau mày nhìn thái độ ngả ngớn của ÂuThần, tay nắm chặt.
"Tên điên đó..." Trước kia học cùng trường với Âu Thần, cả 3 người họ chẳng có cảm tình gì tốt đẹp với hắn cả.
Vũ Thiên thầm đánh giá kẻ trước mặt. Dáng vẻ nhàn nhã cười cợt trông không có gì khiến ngườita e sợ, nhưng đứng được ở vị trí này e là hắn không phải kẻ đơn giản.Khuôn mặt cũng ưa nhìn, nhưng so với tên Thiên Vũ kia thì chẳng là gìcả...
Vũ Thiên bỗng nhíu mày, sao cô lại nghĩ đến hắn nữa nhỉ...
"Không biết cơn gió nào kéo mấy người tới đây vậy? Orient có gì khác thường sao?" Vũ Thiên bỏ qua lời khen ngợi kia, giả vờ hỏi.
"Làm bạn gái anh nhé?" Âu Thần cợt nhả cười. Khi nhìn thấy tuyệt sắc giai nhân trước mặt, hắnkhông thể tin nổi đó là kẻ chỉ ngắn ngủi trong 3 tuần đã lãnh đạo Orient lần lượt đánh bại các trường khác trong thành phố. Nghe nói thủ lĩnh đó là nữ, hắn đã tưởng tượng đến một cô gái có cơ bắp cuồn cuộn. Đến khihắn vừa nhìn thấy cô thì đã bị đôi mắt kia mê hoặc.

Mọi người xung quanh hít một ngụm khí lạnh. Những kẻ dám nói câu này với đại tỷ đều có kết cục thảm hơn bình thường.
"Haha..." Vũ Thiên không nói gì, cười nhạt nhẽo. Cô ghét câu nói này.
"Sao? Chê tôi à?"
"Xin lỗi, tao ghét nhất... là những kẻ như mày." Vũ Thiên đổi cách xưng hô, "Nếu muốn đánh thì cũng không cần phải dài dòng."
"Vậy à, nghe nói cưng rất muốn vị trí của anh?" Âu Thần vẫn cười cợt.
Mộc Thanh làm mặt quỷ ọe một tiếng. Buồn nôn!
Vũ Thiên khó chịu với kiểu xưng hô của hắn, chỉ đáp "Đúng."
"Phụ nữ đâu nhất định phải đứng lên làm vua? Anh dành một vị trí tốt hơn cho em, thế nào?"
"Mày muốn nói gì?" Vị trí tốt hơn?
"Làm hoàng hậu."
"Chúng ta bất đồng ngôn ngữ, tốt nhất là không nói nhiều." Quay đi quay lại, hắn vẫn chỉ vì thấy cô là con gái mà cợt nhả.
"Lạnh lùng như vậy,muốn chơi trò đuổi bắt với anh hả?" Hắn vươn tay định nâng cằm cô lênnhưng lại bị bàn tay của cô nhanh chóng gạt đi.
"Từ chối ý tốt của anh, rồi cô em sẽ hối hận. Đánh!" Âu Thần ra lệnh.

Hai bên dường như chỉchờ có thế, xáp vào nhau đánh đấm hỗn loạn. Nhưng lại không hề ảnh hưởng tới hai người vẫn đứng im lặng ở giữa. Thật có phong thái của thủ lĩnh!
"Tao sẽ hối hận, nếu hôm nay không đánh nát bộ mặt của mày."
"Thử xem."
Không nói thêm, ÂuThần nhanh chóng tung cước không nhượng bộ, muốn thu phục cô gái này.Nhưng không ngờ cú đá còn chưa xuất ra hẳn đá bị chân cô đá trở lại.Ngạc nhiên chưa hết, hắn tiếp tục phóng thêm một cú đá ngang sườn nhưngvẫn bị chân cô ngăn cản, đá văng trở lại.
"Tiệt quyền đạo?" Hắn chau mày.
"Coi như ngươi cũng có hiểu biết."
Vũ Thiên liên tiếp đỡ được đòn tấn công của hẵn, đồng thời phản công nhưng chỉ sượt qua, vì phản ứng của hắn khá nhanh nhạy.
Dần dần Vũ Thiên cũng dùng taekwondo đấu với hắn xem ai hơn ai. Sắc mặt Âu Thần chợt biểu lộ chút bất an.
Học sinh hai trường mải miết đánh nhau cũng bắt đầu chậm lại để quan sát trận đấu giữa hai thủ lĩnh.
Âu Thần tập trung đấutrở lại, từng chiêu từng chiêu đánh ra như nóng vội chiến thắng ngay tức khắc. Vì hắn trước nay không tìm được đối thủ bằng tuổi ngang tầm nênxao nhãng tập luyện rất nhiều.
"Nóng vội quá sẽ thua." Vũ Thiên cười trước sự bất an của hắn, vẫn không ngừng tung ra những cú đá cao ngang đầu.
Thấy hắn có thể ngangngửa mình, Vũ Thiên chợt nhớ ra, đây đâu phải sân thi đấu, không có luật cũng không có trọng tài, nhưng nãy giờ cô vẫn tuân thủ mấy cái luật đónên mới chưa hạ gục được hắn.
Bất ngờ tung ra một cú đấm, Âu Thần loạng choạng ôm mặt ngã ra phía sau.
Chảy máu mũi.
Người xung quanh càng hét lớn "Đại tỷ! Đại tỷ!"
Hắn chưa kịp đứng vững đã thấy Vũ Thiên bay lên, làm một cú song phi không hướng tới ngực hắn mà hướng tới mặt của hắn.

Không kịp tránh sau cú choáng, Âu Thần lãnh trọn toàn bộ cú đá, nặng nề ngã xuống.
Sau cú bay người song phi thì Vũ Thiên cũng ngã xuống đúng tư thế rồi bật luôn dậy.
Thắng bại giữa hai vị thủ lĩnh đã rõ, nhìn lại học sinh Ares, coi bộ cũng rất chật vật.
Toàn bộ học sinh Orient hò hét vang dội, một số thì nhìn Ares cười nhạo. Lâu nay bị bắt nạt, cuối cùng cúng được bình yên.
Âu Thần khuôn mặt hơibiến dạng, quệt miệng, khó khăn đứng lên yêu cầu rút lui. Trước khi đikhông quên liếc Vũ Thiên một ánh mắt đầy ẩn ý.
Thiên Vũ im lặng nhìn nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt Vũ Thiên, quay đầu ra về.
oOo
"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!" Mọi người nét mặt ai cũng vui vẻ, tuy bộ dạng có hơi chật vật một chút.
"Wa, cái công tập luyện trong mấy ngày qua cũng thật có ích."
"Shishishi, đại tỷ là số một!"
Vũ Thiên không biếtsau này mình còn phải tháo kính rồi đánh nhau không, nhưng so với cảmgiác không bị trói buộc trong chuẩn mực "bình thường" mà mình tự đặt rathì thế này tốt hơn nhiều.
Tất cả đang muốn đếnmột quán ăn nào đó làm một bữa. Nhưng Mộc Thanh thì lại vừa bị ThiếuPhong chặn giữa đường kéo đi. Mọi người chỉ tủm tỉm cười, không ai ngăncản.
Thiếu một người thì đâu còn vui nữa! Mọi người cũng thấy hơi mệt, lùi việc ăn mừng lại hôm sau.
Về phần Vũ Thiên, cô xuống bến xe bus rồi tiếp tục đi bộ về nhà, không ngở được tới những việc sắp xảy ra kế tiếp...
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 19: Chương 19 : Được bảo vệ


Xe bustất nhiên sẽ không vào sâu trong khu biệt thự nên Vũ Thiên phải tự đibộ. Cô cũng nghĩ đây chỉ là một cách rèn luyện sức khỏe.
Khu biệt thự S kháthưa thớt, cách vài chục mét mới có một ngôi nhà, thỉnh thoảng mới nhìnthấy vài ngôi nhà nằm cạnh nhau. Những khu đất trống đầy cỏ vẫn đang đợi được bán vì giá đất ở đây không hề thấp.
Đoạn đường Vũ Thiên đi khá vắng vẻ, lâu lâu mới có một chiếc xe sang trọng nào đấy đi ngang qua.
Tiếng động cơ xe motor chợt vang phía sau lưng Vũ Thiên, sau đó càng ngày càng gần, rồi cuốicùng cô thấy một đám học sinh vẫn đang mặc đồng phục đủ các loại trường, cưỡi xe motor dừng trước mặt mình.
"Hi, thủ lĩnh xinh đẹp, còn nhớ anh chứ?" Tên đi đầu lên tiếng.
"Không." Nhìn hắn khá quen, chắc là thủ lĩnh trường nào đó từng bị hạ gục.
"Lạnh lùng vậy sao? Anh đây rất muốn biết cô em còn giữ được bộ mặt ấy đến bao giờ."
Lũ này là tập hợpnhững kẻ thua nhục nhã dưới chân Vũ Thiên, trong khi trước đánh nhau,chúng còn giễu cợt cô. Kết quả là, mỗi một thông tin nhỏ của trận đánhđều được đưa lên forum các trường, khiến Vũ Thiên càng được nổi tiếng và ái mộ, còn chúng thì đi đâu cũng bị nhìn với ánh mắt khinh bỉ thay vìánh mắt kính sợ trước đây.
Bọn chúng tuy chết mêchết mệt khí chất nữ vương của cô, nhưng lòng tự cao của một thằng đànông khiến chúng không chịu nổi. Hôm nay chúng không đến tay không, màcầm theo gậy để nắm chắc phần thắng. Chúng muốn trả thù riêng.
"Theo tôi đến tận đâysao?" 10 tên không là vấn đề, 20 tên vẫn là chuyện nhỏ, nhưng đông thếnày thì... Vũ Thiên nhìn cảnh bất lợi trước mặt, thầm than không ổn.
"Đi theo cô em chỉ có một người, bọn anh cũng vừa mới đến thôi. Sao, cô em có gì muốn nói không?"
Vũ Thiên mặt không đổi sắc thầm nghĩ, sư phụ đã dạy cô rằng, đánh không lại thì bỏ chạy. Nhưng làm sao chạy khỏi được mấy tên lái motor?
"À... chúng ta có thể thương lượng một chút không?"
"Ồ, có thể chứ."
"Dễ dàng vậy sao?" Vũ Thiên nhướn mày.
"Chỉ cần cô em quỳ xuống lạy bọn anh để bọn anh chụp vài bức ảnh là được." Hắn cười khả ố.
"Vậy sao? Chỉ sợ nhận cái lạy của tao rồi bọn mày sẽ hết đường gặp lại bố mẹ."
Nói xong Vũ Thiên nhặt cục đá dưới chân ném chuẩn xác vào chính giữa mặt tên kia. Đầu hắn chảy máu...

"Hahaha..." Chẳng biết có thoát được không, nhưng Vũ Thiên vẫn thấy rất sung sướng vì cục đá của mình.
Ý, tính cách của cô lại lộ ra tính trẻ con rồi.
Vũ Thiên ngừng cườitránh những chiếc gậy đang vung tới tấp về phía mình. Giật tạm lấy mộtcái, Vũ Thiên tập trung đánh. Chúng đông thật...
Đánh thì khó trúng,lại còn vừa đánh vừa đỡ... cô thật sự đã thấm mệt, cầm gậy cũng thấy khó khăn. Một tay rút chiếc kìm điện trong túi, Vũ Thiên bất chấp bị đánhđể tiếp cận từng người một và dí điện.
"Nó có kìm điện, đừng để nó đến gần!" Một tên hét lên.
"Haha, bị phát hiện rồi."
Mắt thấy mấy chiếc gậy vẫn không ngừng đánh đến, Vũ Thiên chỉ còn cách đưa tay lên đỡ, hoặc cố gắng giật lấy để không phải chịu đòn nữa...
Cánh tay đau nhức, khi sắp thấy không chịu nổi nữa thì cô không cảm thấy còn bị đánh vào người.
Hé mắt, Vũ Thiên thấybóng lưng của một cậu con trai. Quay lưng về phía cô để che chắn, nhưngcô vẫn thấy hắn đánh ngã từng người từng người một, mạnh mẽ như một ngọn lửa.
Thấy mắt hơi mờ, Vũ Thiên gắng ngồi dậy dụi dụi mắt. Nhưng tên kia đều nằm la liệt dưới đất, tay cực lực ôm lấy chân.
Cô ngẩn người. Chân là điểm trụ của mỗi người, đó có thể coi là điểm yếu. Đánh vào chân sẽkhiến chúng không thể đứng dậy tiếp tục chiến đấu nữa. Vậy mà cô khôngnghĩ ra sớm...
"Cút hết đi."
Giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm kia khiến tâm bọn chúng run rẩy. Nhưng chân đến đi còn không nổi, sao mà lên được xe?
Thiên Vũ nghiến răng không nói gì, quay lại bế cô lên, nghĩ nghĩ một lúc rồi quyết định hướng về phía nhà cô mà bước tới.
"Là cậu..." Nằm gọn trong lồ ng ngực ấm áp của hắn, bỗng nhiên cô cảm thấy rất an toàn.
"Ừ, là tôi." Hắn nhìncô cười dịu dàng như gió xuân. Cứ nghĩ mạnh mẽ như cô sẽ không cần hắnbảo vệ, nhưng thà hắn không có cơ hội bảo vệ cô còn hơn để cô chịu đựngnhững việc này.
"Sao cậu lại ở đây..." Vũ Thiên cúi đầu.

"Cậu không muốn thấy tôi sao?"
"Không phải, nhưng..."
Nhớ lại, lúc hắn vừađến bida club liền nghe đứa nào đó thảo luận kế hoạch trả thù của mấytên chết tiệt này, chúng cược nhau xem thủ lĩnh Orient sẽ thảm bại haymấy tên kia thảm bại. Không nói thêm nhiều, Thiên Vũ đã vội vã tới đây.Địa chỉ nhà cô, hắn sớm đã biết...
"Tôi vì cậu mà đến, không cảm ơn sao?" Hắn định nói xin lỗi vì đã đến muộn, nhưng sợ không khí nặng nề nên đã đổi lại.
"Cảm ơn... tôi có thể đi được." Vũ Thiên càng cúi thấp đầu hơn nữa.
"Nhưng tôi thích bếcậu. Không thấy rất lãng mạn sao?" Nhìn cô lúc này, hắn lại nhớ đến hômsinh nhật cô. Vẻ ngoài lạnh lùng ấy đã biến mất.
"...." Đối với câu nói đùa của hắn, cô lúng túng chẳng biết nên nói gì.
"Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?"
"Không cần, chúng đánh chưa hại đến xương..."
Nhìn cánh cổng lớn uy nghi của nhà mình, Vũ Thiên ngạc nhiên: "Sao cậu biết nhà tôi?"
"Vì tôi thích cậu." Hắn đáp lại không cần suy nghĩ.
"...." Câu trả lời này...
"Cô chủ. Cổng sẽ được mở ngay lập tức."
Tiếng nói từ loa phát ra, cánh cổng tự động hé mở, Thiên Vũ thì vẫn cứ bế cô bước vào.
"Này... thả tôi xuống." Giãy dụa.
"Tôi biết chân cậu đau. Yên nào." Hắn bá đạo ra lệnh. Dù cô có ghét hắn, hắn cũng quyết không buông tay.

Vậy là họ cứ tiến vào cửa trong ánh mắt kì dị của mọi người.
"Tiểu thư, cô bị sao thế này?" Quản gia nhìn những vết thương trên tay cô lo lắng hỏi.
Vũ Thiên được hắn đặt lên ghế.
"Cháu không sao. Ông bà đâu rồi bác?"
"Họ tới viện nghiên cứu từ trưa, đến giờ vẫn chưa về. Tiểu thư, đây là..."
"À, cậu ấy là bạn học cùng lớp." Cô nhìn hắn, ngập ngừng nói "Ừm... cảm ơn vì cậu đã giúp, bây giờ cũng đã muộn rồi..."
"Cậu đang đuổi tôi đấy hả?" Thiên Vũ có chút giận dỗi nói.
"Vậy..." Dường như cô cũng có chút muốn hắn ở lại.
"Tôi giúp cậu bôi thuốc." Không đợi cô đồng ý, hắn đoạt lấy thuốc sát trùng và thuốc bôi từ tay cô giúp việc, ngồi xuống ghế.
"Đưa tay cậu đây."
"Không... cần."
Thiên Vũ nhận rõ sự khác biệt giữa từ không cần của lần này với những lần khác. Hắn kéo tay cô.
"Cậu có thể làm thế này với tôi, sao tôi lại không thể." Ý hắn là lần trước cô bôi thuốc cho hắn.
Vũ Thiên im lặng nhìnhắn đang dịu dàng bôi thuốc ình, có cảm giác nhìn không thấu. Hắnthật sự thích cô, quan tâm tới cô sao?
"Lần sau cậu đừng có manh động như vậy."
"Tôi cũng đâu muốn đánh nhau với chúng chứ..."
Thiên Vũ thương tiếc nhìn cánh tay sưng đỏ của cô, thầm lên kế hoạch dạy dỗ mấy tên kia một trận.
"Còn chân cậu..."
"Cái này... tôi sẽ tự làm." Cô nói ngay.
"Tôi cũng đâu có ý định làm chứ." Thiên Vũ cười ranh mãnh.

"...."
"Cậu không báo đáp tôi cái gì sao?" Hắn chợt ngồi xuống trước mặt cô, nhìn cô chăm chú.
Nói gì thì nói, hôm nay cũng là hắn cứu cô, lại còn cố tình ở lại chăm sóc vô để tăng thêm chút ơn.
"Chẳng phải lần trước tôi cũng giải vây cho cậu sao..." Vũ Thiên lúng túng nói, tuy cô biết lần đó hắn không cần cứu.
"Không có cậu cứu, tôi vẫn không sao. Nhưng hôm nay nếu không có tôi thì..." Hắn mập mờ.
"Cậu muốn gì?"
"Đây." Hắn nghiêng mặt, chỉ chỉ vào má mình "Cho tôi quà."
"Quà... quà gì..."
"Cậu không hiểu sao?"
Vũ Thiên quay mặt đi.
"Vậy thì tôi sẽ tự lấy."
Hắn nhướn lên, hôn 'chụt' một cái rõ kêu vào má cô, cảm nhận được mặt cô đang nóng bừng. Cô đỏ mặt sao? Đáng yêu quá!!!
"Cậu!"
"Hì, tôi về đây."
Hắn nhanh chóng chuồn mất, để lại Vũ Thiên ngượng chín mặt với cô giúp việc đứng gần đó.
Chắc chắn là sau này ông bà cũng sẽ biết chuyện!
Tay đặt lên khuôn mặt vẫn còn đang nóng của mình, cô ngẩn người.
.......
Thiên Vũ thì giờ đang cười đến là vui vẻ, thầm trách mình sao không tiếp cận cô từ sớm, lại còn nghe lời cái tên Lâm Hạo kia.
Cô cũng thích mìnhchứ? Hắn nghĩ nghĩ... không ghét là tốt rồi, hắn còn có cơ hội. Muốn làm tan chảy chiếc mặt nạ băng giá kia của cô thì phải thật lòng, tốt nhấtlà không dùng yêu sách của Lâm Hạo.
 
Back
Top Bottom