Ngôn Tình Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 20: Chương 20 : Rắc rối mang tên Âu Thần


Hôm nay Vũ Thiên nghỉ học, họ rất lo lắng nên gọiđiện hỏi thăm. Vũ Thiên không muốn mọi người biết cô bị chặn đánh nênchỉ nói là thấy hơi mệt. Vậy mà họ cuống quýt đòi địa chỉ để đến nhàthăm cô. Vũ Thiên lôi vài lý do nào đó để ngăn cản, cuối cùng cô phảinói vài ngày nữa mời họ tới nhà cô ăn cơm, họ mới chịu thôi.
Sau đó thì hắn gọi điện.
"Cậu bị thương nặng tới mức không đi học được sao?" Thiên Vũ hỏi.
"Chỉ là không muốn người khác thấy vết thương thôi. Cậucũng biết mà, không nghiêm trọng." Trước khi nhận cuộc gọi, cô đã ngồinghĩ khá lâu khi, nụ cười của hắn...
"Tôi đến thăm cậu."
"... chúng ta có thân thiết như vậy sao?" Nhớ đến hôm qua, cô thấy... hắn rất biết lợi dụng thời cơ đi.
Thiên Vũ xụ mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại tươi cười. Vì hắn đã quyết tâm không nản lòng với lạnh lùng của cô.
"Cậu cứu tôi, tôi cứu cậu, hơn nữa tôi còn là bạn trai cậu..."
"Từng là."
"Vậy là rất thân thiết còn gì!"
"Là giả."
"Nhưng chúng ta đã hẹn hò, tay cũng đã nắm, môi..."
"Dừng lại! Chúng ta có thân thiết, được chưa?"
"Vậy tôi đến nhà thăm cậu."
"..."
"Tôi có thể giảng lại bài học hôm nay cho cậu."
"Xì, ngồi trong lớp cậu có bao giờ ghi bài cơ chứ."
"Cậu cũng để ý tới tôi làm gì sao?" Thiên Vũ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Thỉnh thoảng." Có cần kích động vậy không?
"Vũ Thiên, tôi thích cậu ♥♥♥!"
"Khụ khụ..." Hắn ta... Sao cô cảm thấy hắn đang vẫy đuôi nhỉ.
"Cậu thích tôi chứ?" Giọng nói hắn như đang rất chờ mong.

Tít tít tít....
Thiên Vũ mếu máo nhìn điện thoại... nhưng thà cô tắt máy còn hơn là nói không thích hoặc ghét hắn.
Vũ Thiên ôm chăn che kín mặt. Tim lại đập linh tinhrồi... Cô bỗng cảm thấy sợ, sợ cái hắn thích là khuôn mặt của cô. Mà sao cô lại phải sợ điều đấy nhỉ? Cô đâu có thích hắn! Đúng, cô không thíchhắn...
Cầm con gấu nhỏ ở gối bên cạnh lên, Vũ Thiên tủm tỉm cười: "Đáng ghét..."
Cô im lặng, thầm biết mình đã không thể có cảm xúc bình thường khi nhìn thấy hắn hay nghĩ về hắn.
..........
Trong 3 ngày Vũ Thiên nghỉ học, hắn hôm nào cũng gọi điện, nói đủ các loại trên trời dưới đất.
Còn Diệp Tinh cũng có lần gọi điện than thở về Gia Bảo, vì không thấy cô đến võ quán nên nó nhặng hết cả lên.
Khi lên forum trường, Vũ Thiên nhàn rỗi thăm fan page của mình.
Aizz, mình lại trở thành người nổi tiếng... Ảnh cô đượcchụp từ mọi góc độ, bay người, đấm, đá, nhếch mép, nhăn mày... đủ cả.May mắn là phần thông tin vẫn trống không. Rất nhiều lần cô phát hiệntrên đường về nhà có kẻ bám theo nên cố tình đi lắt léo nên chưa bị phát hiện. Không biết sau này cô có còn phải ra mặt nữa không...
oOo
Vẫn bình thản bước qua cổng trường như mọi ngày, nhưng bỗng nhiên tay cô bị ai đó kéo giật lại.
"Thủ lĩnh Orient phải không?"
Thịch. Tim đen Vũ Thiên giật thót. Giọng nói này là củaai? Cô quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt kẻ kia liền sững lại một chút.Hắn là thủ lĩnh của Ares! Tên gì ấy nhỉ...
"Cậu đang nói gì cơ?" Giả ngu.
Âu Thần nghiền ngẫm giọng nói... nghe cũng khá giống. Mấy ngày trước khi hắn bị đánh bại liền có suy nghĩ muốn tìm hiểu thủ lĩnhOrient. Nhưng hắn đứng trước cổng trường suốt mấy ngày vẫn không thấycô, đi tìm tư liệu về gia đình trường lớp lại không có. Rất bí ẩn.
"Tôi nắm chắc 60% cô là thủ lĩnh Orient, chỉ cần tháo lính ra xác nhận là được."
Vũ Thiên có hơi hoảng một chút vì một số người bắt đầu bâu xung quan để xem.
"Sao cậu lại nói tôi là cô ấy?" Sao lại bị phát hiện nhỉ?
"Chiếc lắc tay ngôi sao cô đang đeo giống hệt của cô ta!" Hắn nhớ rõ chiếc lắc tay gắn nhiều ngôi sao đó, vì vậy ngoài nhìn mặthắn còn nhìn cổ tay của nữ sinh ra vào trường nữa.
Hỏng bét! Cô quên mất chi tiết này.

"Nhưng... lắc tay giống nhau là chuyện bình thường, mua cùng một nơi là được."
"Vậy sao?" Âu Thần cho là có lí nhưng vẫn nói tiếp: "Cứ bỏ kính ra đã."
Không ngờ hắn sẽ làm thế, Vũ Thiên liền lấy tay nhanhchóng ôm mặt mình lại. Che mặt thế này sao đánh được hắn? Lại còn có rất nhiều người đứng xung quanh.
"Bỏ tay ra xem nào!" Hắn nóng nảy, vì thái độ của cô ta càng làm hắn nghi ngờ.
"Không... cứu..." Lâu lắm rồi không kêu cứu.
"Âu Thần, mày đang làm cái quái gì vậy."
Cô giật mình khi nghe thấy giọng nói của Thiên Vũ, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Được cứu rồi!
"Ha, lâu không gặp." Âu Thần đứng dậy thả tay Vũ Thiên ra.
"Vậy sao?"
Hừ, mấy hôm nay đều thấy cái bản mặt hắn trước cổngtrường, Thiên Vũ chỉ liếc qua một cái rồi bỏ đi. Dính dáng đến hắn chỉtổ bực mình.
Thiên Vũ bước tới muốn lấy lại chiếc kính nhưng tay Âu Thần đã kịp dời đi nơi khác.
"Làm gì vậy anh bạn?"
"Đưa kính đây." Đôi mắt Thiên Vũ nhìn Âu Thần không hề có nhiệt độ.
"Sao tôi phải đưa? Của cậu à?" Hắn vẫn cố ý cợt nhả.
"Trả cho cô ấy."
"Trả hay không là việc của tôi, không cần cậu can thiệp. Ha, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?"
Thiên Vũ không muốn nói nhiều, vươn tay chạm vào cái kính. Nhưng ngay lập tức, Âu Thần bóp mạnh, kính gãy làm đôi.
"Mày..."
"Hai người sao vậy? Ta đây chỉ muốn xem mặt cô ấy mộtchút thôi mà? Ha, nghe nói Thiên Vũ đại thiếu gia không quá gần gũi congái, nay lại ra mặt bảo vệ một cô, thật khiến người ta khó hiểu."
"Không liên quan đến mày."
Liếc thấy Vũ Thiên hai tay ôm mặt, hắn kéo cô ôm vào ngực, lấy tay che cho cô rồi nói thầm: "Ra khỏi trường trước đã."

"Cám ơn." Vậy là cô sẽ tiếp tục được nổi tiếng với cái tên 'con bé 4 mắt' chứ không phải 'thủ lĩnh Orient'. Aiz...
Ầu Thần nhìn 2 người đi xa khỏi cổng trường, thầm nghĩ:tên Thiên Vũ đó đời nào lại rảnh rỗi đi quan tâm đến một con bé tầmthường. Giờ hắn chắc chắn đến 99% cô ta là thủ lĩnh.
........
Đến tiết học thứ hai, cô và hắn mới trở lại trường vớimột cặp kính mới... Cô cũng không muốn nói đến chuyện trên đường đi hắnmua cho cô một cây kem.
Cuộc đối thoại của Vũ Thiên với Âu Thần đã bị một vàipaparazzi cấp trường nghe được, nên ngay khi cô đến lớp liền có ngườitới "phỏng vấn". Còn phóng viên là một cô bé lớp 11.
"Chị Vũ Thiên, em có người bạn rất thích các loại trangsức hoặc đá quý xinh đẹp. Nhưng cô ấy chắc chắn chưa thấy chiếc lắc taychị đang đeo bao giờ. Xin hỏi chị mua nó ở đâu vậy?"
"Tôi không mua, đây là một món quà sinh nhật."
"Em là fan của đại tỷ trường ta, chị ấy cũng có một chiếc lắc tay y hệt như vậy. Chị nghĩ sao?"
"Chỉ là trùng hợp."
"Vậy... chị có thể tháo kính một chút không ạ? Nghe nói chưa ai trong lớp nhìn thấy chị tháo kính."
"Không được." Vũ Thiên từ chối ngay lập tức.
"Tại sao ạ?"
"Vì tôi rất xấu, không muốn ai thấy."
Cô bé phóng viên không ngờ cô nói vậy nên chưa biết nói gì thêm. Sao lại có cô gái nhận mình xấu xí chứ?!!
"Em hỏi xong chưa?" Ngón tay Vũ Thiên gõ gõ lên mặt bàn, tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
"À... có một vấn đề nữa mà rất nhiều nạn của em muốn hỏi chị... à... quan hệ giữa chị và anh Vũ là gì vậy ạ?"
Cộp. Tay Vũ Thiên ngừng gõ.
"Chị ấy là bạn gái của anh."
Bất chợt Thiên Vũ không biết từ đâu chui ra, vòng tay ôm lấy thắt lưng Vũ Thiên, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai cô.
"Em còn gì muốn hỏi không?" Hắn lại nở nụ cười xã giao mê hồn.
Cô bé phóng viên mặt đỏ bừng vội vã cáo lui, để lại ọi người trong lớp ánh mắt kinh ngạc.
"Tôi nói thật đấy, mọi người đưng nhìn như thế, cô ấy sẽngại." Thiên Vũ vẫn hưởng thụ ôm chặt cô, cảm nhận được hương thơm củacô.
"Bỏ... tay ra."
Hắn chỉ dụi dụi đầu mình vào tai cô, thì thầm: "Không muốn."
Người trong lớp vẫn nghe được, bởi vì nãy giờ ai cũng nín thở quan sát họ.

"Buông ra."
Thiên Vũ thả tay. Cái cô gái này sao vậy chứ? Vừa rồi còn bối rối ngượng ngùng làm hắn muốn lấn tới, bỗng nhiên lại chuyển thànhlạnh lùng đáng sợ, làm hắn... chùn bước.
"Tôi cũng nghi Vũ Thiên là đại tỷ rồi mà... chứ không thì tại sao Diệp Tinh và Huân Trì lại quan tâm cô ấy vậy chứ."
"Lớp mình có nhân vật vĩ đại vậy sao?!"
"Uhh... cũng có lý. Có khi nào Thiên Vũ biết cô ấy xinh đẹp nên mới theo đuổi không?"
"Ý chết, bình thường tôi luôn tỏ thái độ ghét bỏ cô ấy, không biết cô ấy có để bụng không..."
Vũ Thiên nhắm mắt nghe những lời bàn tán trong lớp. Xem ra cuộc sống của cô lại sắp có biến.
"Đừng quan tâm tới họ."
Vũ Thiên hé một mắt, thấy hắn đang nằm bò ra bàn nghiêng mặt nhìn cô.
"Dù là ngưỡng mộ hay ghen ghét, họ nhìn cậu như thế nào đâu quan trọng." Hắn nói.
"Ừ."
Tiết học vẫn diễn ra bình thường, nhưng trong lòng Vũ Thiên ngổn ngang rất nhiều suy nghĩ.
.........
"Đại tỷ, cô bị nghi ngờ rồi." Đông Hải nói.
"Mọi người đều biết cũng hay mà! Để không ai còn coi thường "Vũ Thiên" nữa!" Minh Huy nói.
Diệp Tinh đập bốp vào đầu Minh Huy: "Cậu thấy Vũ Thiên bị coi thường bao giờ hả?"
"Không phải vậy sao..." Minh Huy ôm đầu.
"Còn dám cãi?"
"Không có gì là bí mật mãi mãi cả. Chuyện sớm hay muộn thôi." Vũ Thiên nhàn nhã nói.
"Aha, tên Âu Thần đang ở dưới sân trường kìa!" Hoàng Kỳ bám vào lưới sắt trên sân thượng chỉ xuống dưới.
"Hắn vừa từ lớp ta đi ra." Huân Trì nói.
"May mà mình ở trên này." Vũ Thiên chớp chớp mắt.
"Tên rắc rối." Hoàng Kỳ bực mình.
"Kệ hắn ta đi."
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 21: Chương 21 : Ghen


Hôm sau.
"Anh Vũ!!!"
Một cô bé xinh đẹp chạy từ cửa lớp chạy vào, ôm chầm lấy Thiên Vũ.
"Gia Bảo? Sao em lại ở đây?" Thiên Vũ ngạc nhiên.
"Em chán học ở trường nữ sinh rồi, muốn cho anh bất ngờ nên không nói trước!" Gia Bảo dụi đầu vào người hắn nũng nịu.
"Vậy sao? Lại muốn gây rắc rối gì hả?"
"Hì hì, đâu có, là do em muốn học cùng anh thôi."
"Chỉ được cái dẻo mồm." Hắn xoa xoa đầu Gia Bảo, không phát hiện ánh mắt kì quái của mọi người trong phòng học.
"A, chị Diệp Tinh! Chị có biết chị Vũ... Ưm ưm..."
Huân Trì đứng gần đó kịp thời bịt miệng Gia Bảo lại. Diệp Tinh thở ra.
Gia Bảo biết họ học trường Orient nên nhất nhất đòi bố mẹ chuyển tới đây học. Buổi đầu tiên cô muốn sang gặp anh Vũ, không ngờ lại thấy chị Diệp Tinh học lớp này. Đang định hỏi chị Vũ Thiên học lớp nào thì bị ai đóbịt miệng lại. Ra là anh Huân Trì.
"Cậu làm gì cô ấy vậy?" Thiên Vũ cau mày.
"Không có gì." Huân Trì thả tay.
"Anh cũng học lớp này sao?" Gia Bảo mừng rỡ nhìn Huân Trì: "Vậy anh có biết chị V..."
Gia Bảo lại bị bịt mồm lại.
"Cậu làm gì thế? Hai người quen nhau sao?" Thiên Vũ nhìn Huân Trì nghi hoặc.
"Có quen. Gia Bảo, chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát."
"Ưm ưm..."
Huân Trì vẫn bịt miệng cô bé đang vùng vẫy, kéo ra ngoài.
Trong lớp lại có đề tài mới để hóng: Hotboy Thiên Vũ có cô bạn gái tìm tới tận cửa. Tiếp theo tất cả đều quay đầu nhìn Vũ Thiên.
Chẳng để ý ánh mắt của mọi người, Vũ Thiên vẫn nhìn chăm chú vào quyểnsách. Nhưng không có một chữ nào trong sách chui vào đầu cô cả. Gia Bảolà gì của Thiên Vũ? Trước giờ Thiên Vũ không thích chạm vào bất kì côgái nào, nhưng tại sao lại thân mật với Gia Bảo vậy? Sao hắn lại cười ấm áp như vậy....
"Vũ Thiên, đang đọc gì thế?" Hắn lại nhích gần tới cô hỏi linh tinh.
"Không gì cả."
Thiên Vũ thấy có gì đó không ổn. Hắn cảm thấy giọng nói cô bỗng chốc trở nên xa lánh.
"Này, tôi làm gì sai à?" Hắn kéo cô quay mặt về phía mình. Hắn không thích bị cô lờ đi.

"Không." Vũ Thiên quay mặt đi chỗ khác.
"Đừng nói không nữa, cậu sao thế? Nhìn tôi đi."
"Không có gì."
Mọi người trong lớp lắc đầu cảm thán. Không ngờ hotboy no.1 lại là tênngốc. Rõ ràng Vũ Thiên đang ghen, lại còn cố gặng hỏi. Đồ ngốc đồ ngốc!
........
"Ý ý, sao anh cứ bịt miệng em vậy?"
Ra đến ngoài hành lang, Gia Bảo giận dỗi nhìn Huân Trì. Huân Trì lấyđiện thoại mở fan page của 'thủ lĩnh' ra, đưa cho Gia Bảo đọc.
"A, vậy ra chị ấy là thủ lĩnh bí ẩn sao? Thật là oách quá đi!" Đọc xong, Gia Bảo reo lên. "Nhưng chị ấy có học trường mình chứ?"
"Có, vừa rồi chị ấy cũng ở trong lớp."
"Vậy sao? Chị ấy đã dịch dung hả?"
"Này, em xem nhiều phim kiếm hiệp quá rồi đấy. Chị ấy là..."
"Khoan đã, em sẽ tự tìm ra chị ấy!"
"Chỉ tìm thôi, đừng nói gì cả."
"Vâng, em biết. Ô, trống vào lớp rồi, em học bên dãy A cơ, phải đi nhanh không kịp! Em đi đây!" Gia Bảo vẫy tay với Huân Trì.
"Haizzz."
oOo
Giờ ra chơi tiết 2.
Thiên Vũ định tiếp tục hỏi cô làm sao, nhưng cô chẳng thèm nhìn qua hắnmà kéo Diệp Tinh đi. Thiên Vũ rầu rĩ... hắn đã làm gì sai sao?
Gia Bảo lại từ cửa xông vào, thấy cô gái đeo cặp kính lớn đang kéo tay Diệp Tinh liền vui vẻ nhảy nhót.
"Thấy rồi! Tìm thấy rồi!" Gia Bảo chắc chắn đó là chị Vũ Thiên. Môi đẹp, mũi đẹp, nước da đẹp này ngoài chị Vũ Thiên sẽ không ai có cả.
Lúc nhìn Gia Bảo ôm hắn, Vũ Thiên thấy khó chịu. Nhưng cô bé đáng yêu này đúng là khiến người ta không thể không yêu quý.
"A~ chào thủ lĩnh xinh đẹp."
Gia Bảo bỗng bị ai đó đẩy ra khỏi cửa, còn Vũ Thiên thì bất ngờ bị ai đó ôm lấy eo.
Âu Thần...
Nhưng hắn chưa ôm được 2s liền bị ai đó cản trở, gỡ tay hắn ra.

"Tránh ra." Thiên Vũ bực tức kéo Vũ Thiên vào lòng, lườm nguýt Âu Thần.
Âu Thần không chịu nhượng bộ, kéo tay Vũ Thiên: "Mày mới chính là người cần tránh ra!"
Vũ Thiên giật mạnh tay ra khỏi hai người: "Tránh ra hết cho tôi." Thầnsắc lạnh lùng chán ghét khiến 2 tên con trai cũng phải e ngại mà buôngtay.
Giọng nói này chính xác là của chị Vũ Thiên rồi! Oai quá đi! - Gia Bảo trong lòng nhảy múa.
"Ây, lạnh lùng thế? Nói chuyện với anh một lúc." Âu Thần vẫn không sợ chết mà kéo tay Vũ Thiên.
Bốp!
Vũ Thiên chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã thấy Âu Thần ngã ra đất. Sau đó hắn liền đứng dậy tiến về phía... Thiên Vũ. Hai người đó bắt đầu đánh nhau.
"Có đánh nhau, có đánh nhau kìa! Đến xem đi!"
"Mấy người thôi đi!" Vũ Thiên chen vào giữa đẩy họ ra.
"Cậu, cút về trường của mình mà đánh nhau." Cô chỉ tay về phía Âu Thần.
"Còn cậu... cậu chẳng có lí do gì để đánh hắn cả!" Cô chỉ về phía Thiên Vũ, nhớ tới lúc đó hắn ôm Gia Bảo...
Vũ Thiên giật mình dừng lại. Mình... đang ghen? Ghen với Gia Bảo sao?
Vũ Thiên rẽ đám người đang đứng xem, bỏ đi.
"Mày tránh xa cô ấy ra, tao sẽ không nhường mày như trước kia nữa đâu!"Thiên Vũ đứng dậy nói với Âu Thần sau đó đuổi theo Vũ Thiên.
"Nhường? Trước giờ mày có nhường tao thứ gì à?" Âu Thần cười khẩy.
Nhìn ánh mắt như muốn giết người của Âu Thần, học sinh xung quanh cũng bắt đầu tản hết ra.
..........
"Vũ Thiên, Vũ Thiên!" Cuối cùng cũng đuổi kịp cô.
"..."
"Xin... xin lỗi." Tuy không biết có lỗi gì nhưng hắn không muốn cô lạnh nhạt với mình.
"Cậu có lỗi gì?"
"Cái này..." Hắn lúng túng gãi đầu.
Vũ Thiên cũng không hiểu mình tức giận hắn cái gì, nhưng nhìn bộ dạng ỉu xìu như trẻ con mắc lỗi này của hắn làm cô không giận nổi.

"Sao cậu lại đánh hắn?"
"Vì... hắn... ôm cậu." Nhớ lại, Thiên Vũ chỉ muốn đấm hắn thêm vài nhát.
"Ôm thì sao?"
"Tôi... không thích hắn ôm cậu!"
Tôi cũng không thích Gia Bảo ôm cậu... - cô nghĩ.
"Tại sao lại không thích?" Cô vẫn hỏi tiếp.
Tại sao lại không thích nhỉ? Lúc hắn thấy Âu Thần ôm cô, hắn cảm thấycực kì khó chịu... Lúc cô hỏi, hắn mới nhận ra là mình đang ghen.
"Tôi ghen!"
"Tại sao cậu lại ghen?" Vũ Thiên vẫn cố tình hỏi tiếp, thích thú nghe câu trả lời của hắn.
"Cậu muốn nghe câu trả lời sao?" Hắn cười đến là rạng rỡ.
"Không muốn."
Vũ Thiên mỉm cười quay lưng bước đi. Cô rất muốn hỏi Gia Bảo là gì của hắn...
"Vũ Thiên." Hắn chạy tới nắm tay cô cùng bước tiếp, nói: "Tôi thích cậu."
Vũ Thiên phát hiện, cô không hề ghét cái nắm tay của hắn, mà trái lại còn có chút cảm giác thích thích.
oOo
Gia Bảo cười toe toét ngó ngoáy ngồi trên sân thượng, có cảm giác trởthành một thành viên của họ thật hết sức sung sướng. Haha, mình oáchthật! - Gia Bảo nghĩ.
"Này em gái, người ta nói mỹ nhân cười sẽ nghiêng nước nghiêng thành, anh thì thấy em y hệt..."
"Con khỉ."
Huân Trì đang nói dở thì bị Minh Huy xen vào.
"Anh quá đáng! Em là đang rất vui đó!" Gia Bảo nói.
"Vui gì?"
"Được làm đàn em của chị Vũ Thiên, rất oai phong!"
"Aizz, học võ được mấy hôm, em đánh nổi ai mà muốn nhập hội hả?"
"Em thấy mình rất có tố chất học võ!"
Huân Trì xoa đầu Gia Bảo cười, nói: "Ngốc."
"Gia Bảo này, chị có một thắc mắc muốn hỏi em." Diệp Tinh nhẫn nhịn mãi, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Dạ?"
"Thiên Vũ là gì của em vậy?"

Bàn tay Huân Trì cứng đơ, Vũ Thiên đang im lặng khép hờ mi nghỉ ngơichợt mở mắt, còn những người khác đều nhìn Gia Bảo đợi câu trả lời.
"Anh Vũ á? Là anh trai của em." Cô bé khó hiểu nhìn mọi người.
"Anh ruột sao?"
"Vâng."
"Vậy nghĩa là..."
"Em họ Đoàn. Anh chị không thấy em rất giống anh ấy sao? Tuy là không đẹp bằng..."
Vũ Thiên nhắm mắt lại, cười cười tự giễu bản thân... từ bao giờ cô lại để ý những việc này cơ chứ.
Mọi người cũng cùng thở hắt ra.
"Ey, bánh mì tôi mua vừa để đây đâu rồi?" Minh Huy cắt ngang bầu không khí im lặng.
Minh Huy nhìn chiếc bánh Mộc Thanh đang ngậm trong mồm: "...."
..........
"Cậu đứng lại cho tôi! Đền tiền mua bánh cho tôi! Đây là cái thứ 5 trong tuần rồi đấy." Minh Huy gào thét đuổi theo Mộc Thanh trên hành lang.
"Ôi ông oan âm, ôi ứ ích ăn ánh ủa ậu ấy, ó àm ao ông?" (Bạn nào muốndịch thử không ^^) Mộc Thanh vừa ngậm vừa nhai, vừa ngoái đầu lại nhìn,vừa chạy tóe khói trên hành lang.
Bỗng cô đâm sầm phải một người, Mộc Thanh luống cuống chống tay đứng dậy nói: "In ỗi, in ỗi..." Đến chết cũng không thể nhả bánh mì ra.
"Hừ..." Cô gái bị đâm phải bực mình đứng dậy, chán ghét nhìn Mộc Thanh.
"Đừng cau có thế, tôi xin lỗi rồi mà." Mộc Thanh cầm bánh mì trên tay.
"Cô có phải là cái đứa suốt ngày bám theo Thiếu Phong không?" Cô gái kia nhìn Mộc Thanh hỏi.
"Ê, sai rồi, là hắn bám theo tôi chứ."
Mộc Thanh còn định nói thêm nhưng bị Minh Huy tóm cổ.
"Từ nay cậu sẽ phải mua bánh đền cho tôi." Minh Huy trừng mắt.
"Trừng cái gì mà trừng! Tôi không sợ cậu, càng không sợ bánh mì của cậu. Plè!"
Cô gái kia nhìn Mộc Thanh khinh bỉ, nói một câu rồi bỏ đi: "th* t*c!"
Minh Huy không hiểu, nhìn Mộc Thanh hỏi: "Ai vậy?"
"Không biết. Không quan tâm."
Chợt, cổ áo Mộc Thanh bị ai đó kéo ra khỏi tay Minh Huy. Mộc Thanh mặt méo xệch nhìn kẻ trước mắt.
"Ý... Phong, thật trùng hợp. Cậu làm gì ở đây thế?" Mộc Thanh cười lấy lòng.
Thiếu Phong không nói gì, liếc nhìn Minh Huy một cái rét lạnh rồi xách Mộc Thanh đi.
Sao cậu lườm tôi như thấy địch vậy? Tôi chỉ muốn đòi lại cái bánh mì thôi mà! - Minh Huy rùng mình.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 22: Chương 22 : Mùa xuân của Lâm Hạo


Canteen rất náo nhiệt.
Nguyên nhân chính là sự xuất hiện hiếm hoi của bộ baThiên Vũ - Lâm Hạo - Thiếu Phong. Nhưng hiện tại 3 người này không đứngcùng một chỗ.
"Bánh mì thịt bò, bánh mì hải sản, bánh mì xúc xích, bánh mì trứng, bánh mì patê, bánh mì giò..."
Mộc Thanh há hốc mồm nhìn Thiếu Phong đặt từng cái bánh mì vào tay mình. Mới tiết đầu cậu ta đã kéo cô xuống canteen, còn...
"Cô ơi, cháu mua hết chỗ bánh mì này!" Thiếu Phong rút tiền trả rồi kéo Mộc Thanh ngồi xuống bàn.
"Cậu... làm cái gì vậy?" Mộc Thanh rụt rè hỏi.
"Mua bánh cho cậu. Ăn hết đi."
"Cậu nghĩ tôi là lợn chắc?!!" Cô hét.
"Không. Nhưng chẳng phải cậu thích ăn bánh mì sao?"
"Tôi nói vậy lúc nào??"
"Nghe nói... cậu rất thích lấy bánh mì của cậu con trai hôm qua."
"Con trai? Hôm qua? Đứa nào?" Nghĩ một lúc, cô nói: "Huy sao?"
"Huy?" Thiếu Phong nhíu mày. Cô lại còn dám gọi tên đứa con trai khác thân mật như vậy.
"Sau này đừng ăn bánh của cậu ta nữa, tôi sẽ mua cho cậu."
"Nhưng tôi thích cướp đồ của cậu ta." Nhớ lại cái mặt tức phát điên của Minh Huy, Mộc Thanh tủm tỉm cười.
"Không được cười!" Thiếu Phong lo lắng đưa tay bóp cằm cô.

"Ậu ị iên à?"
"Đang nhớ tới cậu ta nên cười sao? Tôi không cho phép!"
"Tại sao?" Cười mà cũng cấm?
"Không được thân thiết với những đứa con trai khác như vậy!"
"Con trai khác? Vậy cậu là gì?"
"Tôi là bạn trai của cậu."
"Bao giờ vậy?" Mộc Thanh trố mắt. Hắn chẳng qua chỉ là hàng ngày bám theo cô thôi, lên chức bạn trai từ khi nào?
"Từ hôm nay."
"..."
"Gọi tôi là Phong đi."
"Không gọi."
"Thật sao?" Hắn nhướn mày.
"Phong."
"Ngoan lắm."
Mộc Thanh chọn bừa một cái bánh rồi bóc ra ăn.
Từ cái ngày Mộc Thanh bị phạt quét sân trường đó, ngàynào hắn ta cũng bám lấy cô. Còn khiến cô căm phẫn hơn là, mỗi lần cô làm trái ý hắn hoặc không để ý tới hắn, hắn lại bá đạo ôm lấy cô và...cưỡng hôn. Thật muốn đào cái hố để chui xuống.
"Dính mép này. Để phần cho tôi à."
Mộc Thanh còn chưa kịp định thần thì Thiếu Phong đã nhoài người lên, dùng lưỡi li3m cọng rau trên mép cô.
"Thì ra rau cũng ngon như vậy." Hắn nở nụ cười quyến rũ, khiến trái tim toàn bộ thiếu nữ trong canteen rơi rụng đầy đất.
Tôi cần một cái hố! - Mộc Thanh nghĩ.
..........
"Tôi không ăn nữa." Vũ Thiên buông dĩa.
"Huh?"
"Cậu nhìn tôi chằm chằm như vậy sao tôi ăn được?"
"Vậy à?" Thiên Vũ vẫn chống cằm tiếp tục nhìn.
"Cậu đói sao? Nếu muốn tôi sẽ lấy thêm một đĩa nữa cho cậu."
"Nhưng tôi chỉ thích ăn đĩa của cậu..." Hắn ngập ngừng.
"...." Hotboy no.1 thích ăn đồ thừa...

Nhìn bộ mặt ra vẻ đáng yêu của hắn hiện tại rất giống cún con.
Cô bất chợt đưa tay xoa đầu hắn.
Thiên Vũ giật mình. Nhưng rất nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn cô cười, nói: "Ừ, tôi cũng thích cậu."
Vũ Thiên buông tay khỏi những sợi tóc mềm mại kia, đỏ mặt. Cô nói thích hắn lúc nào vậy?
(Anh này ảo giác nặng.)
...........
Lâm Hạo thì cười cười nói nói với các nữ sinh khác, thầmtự an ủi bản thân: xung quanh mình có nhiều con gái hơn, sao phải ghentị với 2 tên kia chứ? Đúng! Không phải ghen tị, không phải ghen tị,không phải ghen tị...
Ghen tị chết đi được!!!!
Lâm Hạo cười cười nói vài câu, lũ con gái tản ra hết. Hắn đi tới quầy bán bánh, lấy bánh Ice-cream Chocolate - loại bánh mà hắnthích ăn nhất.
"Cô ơi cháu lấy cái này."
"Cô ơi cháu lấy cái này!"
Chiếc bánh Ice-cream Chocolate cuối cùng cùng lúc được 2 bàn tay tóm lấy, đưa ra trước mặt cô bán hàng.
Lâm Hạo quay đầu, thấy một nữ sinh khác cũng quay ra nhìn hắn. Nữ sinh sao? Đơn giản.
"Em thích nó sao? Vậy anh nhường em." Lâm Hạo nở nụ cười quyến rũ thường thấy, thầm tin chắc chiếc bánh vẫn sẽ thuộc về mình.
"Cảm ơn." Cô gái trả tiền cho người bán hàng rồi nhìn Lâm Hạo: "Anh nói nhường sao không thả tay?"
Nụ cười trên môi hắn bỗng cứng đơ.
"Này anh, bỏ tay ra."
Mắt thấy chiếc bánh yêu quý sắp bị cướp mất nhưng lạikhông thể tổn hại đến hình tượng của mình, Lâm Hạo ngậm ngùi thả taynhìn cô gái trước mắt bỏ đi. Mỹ nam kế của hắn thất bại sao...
"Anh Hạo... anh có thể ăn bánh của em..." Một nữ sinh thấy vậy liền rụt rè bước đến.
"Cám ơn ý tốt của em, nhưng anh đi trước."

Lâm Hạo bước ra khỏi canteen, không để ý rằng mình vừa từ chối một cô gái.
Thấy người vừa cướp bánh của mình đang ngồi trên ghế đá, hắn cũng ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô gái này.
Hắn đã gặp rất nhiều cô gái thờ ơ với nụ cười của mình,nhưng hắn biết tất cả chỉ vờ như vậy để khơi gợi hứng thú của hắn. Nhưng ánh mắt cô gái này... thật sự thờ ơ, hoàn toàn bỏ hắn ngoài măt.
"Anh không mua chiếc bánh khác sao?" Cô gái không nhìn hắn, hỏi.
"Tôi chỉ thích loại Ice-cream Chocolate."
"Vậy sao còn nhường?"
"...." Cô ta thật sự không biết tại sao?
"Này, cho anh."
Còn chưa kịp nói tiếp, Lâm Hạo đã thấy cô bẻ chiếc bánh, đưa cho hắn một nửa.
Từ nhỏ, hắn chưa từng được cùng ai đó 'ăn nửa chiếc bánh' như thế này, cảm giác lạ lẫm khiến hắn muốn từ chối. Nhưng hắn vẫn đưatay nhận lấy.
Khi cô ăn xong và đứng lên, thấy hắn vẫn nhìn chằm chằmvào nửa chiếc bánh không nói gì. Cô thầm nghĩ đây là một tên đẹp trainhưng tính cách quái gở liền muốn đi mà không nói tiếng nào.
"Này, cậu tên gì?" Hắn không gọi là 'em' nữa.
Cô quay lại nhìn hắn, nói: "Chỉ là nửa cái bánh thôi mà." Rồi bỏ đi.
Lâm Hạo ngẩn ngơ nhìn cô bước đi, rồi nhìn xuống chiếc bánh.
Lần đầu tiên hắn không biết nói gì trước mặt một cô gái.Lúc hắn tỉnh ngộ muốn đuổi theo thì bóng dáng cô đã biến mất trong tầmmắt.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 23: Chương 23 : Một chút quá khứ


"Haha, bắt được con bé xinh xắn nhà giàu thế này thì đủ cho chúng ta sống cả đời."
"Đúng đúng, dù bố mẹ không muốn chuộc nó thì ta đem bán nó. Đảm bảo không ít đâu."
Vũ Thiên lờ mờ nghe tiếng nói chuyện vui vẻ của ai đó liền tỉnh dậy. Nhưng trước mặt cô chỉ là màn đêm tối thui.
"Chúng ta nên đòi bố mẹ nó bao nhiêu bây giờ? 10 tỉ, 20 tỉ hay 100 tỉ?"
"Nhà nó giàu thế, 100 tỉ đã là cái cóc gì! Mày chẳng biết nhìn xa trông rộng tí nào cả."
Vũ Thiên hoảng sợ muốn ngồi dậy liền thấy đầu đau nhói. Tay chân đều bịtrói, miệng thì bị bịt lại, nơi này vừa tối lại vừa hẹp. Nghe đoạn đốithoại của 2 người kia, cô đoán chúng chính là những kẻ bắt cóc mà bố mẹcô hay nhắc đến.
Bỗng nhiên mọi hình ảnh bắt đầu nhòe đi, cô thấy mình đang ngồi run rẩy trong quầy tính tiền của một siêu thị nào đó.
"Cô ơi... cô cứu cháu... bọn bắt cóc..."
Đúng rồi, cô đã chạy trốn. Cô trốn vào trong siêu thị.
"Cháu bé..." Cô đứng ở quầy bán hàng ngạc nhiên vì thấy một cô bé khuôn mặtxinh đẹp nhưng tái mét, quần áo bẩn thỉu trèo vào quầy tính tiền.
"Bọn bât cóc..." Vũ Thiên run rẩy.
"Tao thấy rõ ràng là nó chạy vào đây. Nó còn nhỏ mà khôn phết, biết chạy vào chỗ đông người!"
"Thằng ngu này, mày muốn mọi người nghe thấy hay sao mà mày nói to vậy?"
"Em xin lỗi đại ca."
Cô bán hàng thấy bàn tay cô bé đang nắm chặt gấu quần mình, sau đó nhìn 2kẻ vừa mới bước vào trong siên thị liền hiểu ra. Sau đó cô ra hiệu chonhững người khác đừng tiếp tục nhìn về phía này nữa.
Hai tên kia đi lại tìm cả tiếng đồng hồ trong siêu thị, sau đó chúng tới quầy thanh toán.
"Quý khách không mua gì sao ạ?" Cô bán hàng bình tĩnh, cười hỏi.
"Ôi, xin lỗi cô. Nhưng tôi bị lạc mất đứa con gái ở trong này, mong cô giúpchúng tôi tìm." Vẻ mặt hắn thật sự rất lo lắng và đau khổ.
"Ồ... các anh có thể tả lại cô bé cho chúng tôi không? Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ."
Vũ Thiên căng thẳng ngồi đó, cơ thể không ngừng run rẩy. Tai ù đi, khó khăn nghe cuộc đối thoại kia.

.........
"Này cháu bé, chúng đã đi rồi. Cháu mau ra đây đi."
"...." Vũ Thiên co chân ngồi thu lu bên trong, cô nghe và hiểu tiếng mọi người nói, nhưng họng cô cứ như nghẹn lại, không nói được tiếng nào.
"Cháu bé, cháu sao vậy? Đừng sợ, cô đã gọi cảnh sát rồi."
Vũ Thiên không thể cử động, cũng không thể đáp lại.
"Cô ơi, có chuyện gì thế ạ?"
Một giọng nói non nớt nhưng rất êm tai vang lên.
"Cô bé này chui vào sâu bên trong không chịu ra. Có lẽ cháu bằng tuổi bạn ấy, sẽ giúp bạn ấy ra ngoài được."
"Uhm... vâng."
Cậu bé dùng cả chân và tay để bò lại gần Vũ Thiên. Đó là một cậu bé có lànda trắng bóc, đôi mắt đen to tròn, cặp môi xinh xắn hồng hồng.
Cậu bé thật xinh đẹp! - lúc đó Vũ Thiên đã nghĩ vậy.
"Này, bạn bạn sao thế?" Cậu bé cũng chui vào trong, ngồi thu lu giống cô.
"....."
"Đừng sợ." Cậu bé thấy cơ thể cô run rẩy liền nói.
"Không..." Vũ Thiên càng nép mình vào sâu bên trong hơn.
Thấy cô bé chuẩn bị tránh xa mình, cậu liền choàng tay ôm lấy, vỗ lưng an ủi.
"Đừng sợ, có mình ở đây, mình sẽ bảo vệ bạn."
Vũ Thiên nhớ tới những kẻ kia cũng ôm chặt lấy cô, cô liều mình vùng vẫy.
"Để mình hát cho bạn nghe nhé, ai cũng bảo mình rằng tiếng hát của mình khiến mọi người vui..."
Cậu bé bắt đầu hát, Vũ Thiên ngừng giãy dụa. Cô không nhớ đó là bài hát gì, chỉ nhớ giọng hát đó rất dễ nghe, khiến cô bình ổn lại.

"Hihi, vậy bạn cũng thích nghe mình hát hả?"
Cô gật đầu.
"Chúng ta cùng ra ngoài nhé?" Cậu xòe bàn tay.
Vũ Thiên im lặng một lúc rồi cũng đưa tay mình ra nắm lấy bàn tay kia.
Ánh sáng đèn điện trong siêu thị cho cô biết hiện tại trời đã tối.
"Bạn tên gì?"
"Vũ Thiên."
"Wa, giọng nói bạn hay quá, vậy là bạn hát cũng sẽ rất hay đi?"
"Không..." Vũ Thiên bắt đầu khúc khích cười. Nụ cười rạng rỡ của cậu bé này khiếncô cũng muốn cười theo, quên đi mọi chuyện ban sáng.
"Oa, bạn cười rất xinh nhé!" Cậu bé lấy tay mình lau đi vết bẩn trên mặt cô.
"À, cho cậu này."
Cậu bé lục cặp sách của mình, lấy ra một chiếc chong chóng méo mó đưa tới trước mặt Vũ Thiên.
"Đây là tớ làm vào giờ thủ công. Cô giáo nói hãy tặng nó cho người xinh đẹp nhất trong mắt mình. Tớ định tặng mẹ cơ, nhưng..."
Cậu bé chưa nói hết câu, Vũ Thiên đã rụt rè đón lấy chiếc chong chóng: "Cám ơn..."
"Hihi"
"Chụt."
Cậu bé đang cười thích chí thì bị Vũ Thiên ôm lấy mặt, hôn chụt một cái rõ kêu vào miệng.
"Mẹ mình bảo chỉ được hôn vào miệng bạn trai nào mà mình thích..." Vũ Thiên rụt rè nói. "Mình rất thích bạn."
"Mình..."

"Bé Kem, con làm gì ở đây thế? Chúng ta về thôi." Sau đó có một phụ nữ xinh đẹp tới dắt tay cậu bé đi.
"Bạn... bạn tên gì?" Vũ Thiên thấy cậu bé xa dần liền nói to.
"Tên?" Cậu bé ngẫm nghĩ một lúc: "Tớ tên là Kem!"
"Kem?"
Vũ Thiên ngẩn ngơ nhìn cậu bé được mẹ đưa đi.
"Thiên Thiên, mẹ xin lỗi, con có sợ không?"
"Mẹ..."
Cứ nghĩ khi gặp mẹ, cô sẽ khóc lớn một trận. Vậy mà bây giờ cô chỉ cười, cười thật vui vẻ khi nằm trong vòng tay mẹ...
..........
"Cậu thích sao?" Thiên Vũ cầm chong chóng trên tay với nụ cười rạng rỡ.
"Vì tôi thích cậu." Hắn bế cô trên tay, nét mặt nghiêm túc.
"Tôi sẽ bảo vệ cậu."
...........
Tỉnh giấc, Vũ Thiên thấy lưng mình đã ướt đẫm một mảng mồ hôi.
Đứng dậy tiến tới trước bàn học, Vũ Thiên mở ngăn kéo lấy ra một chiếc chong chóng méo mó cũ kĩ. Nhìn chiếc chong chóng một hồi lâu, sau đó cô đặtnó cạnh chiếc chong chóng mà Thiên Vũ mua cho cô.
Từ sau khi được hắn cứu rồi ôm trở về nhà, hầu như ngày nào cô cũng gặpphải giấc mơ ấy. Nhiều lúc cô nghĩ hắn có thể chính là cậu bé đó, khiến ỗi lần gặp hắn cô đều thấy rất không tự nhiên. Cô nuốn hỏi, nhưnglại không dám.
Liệu cậu bé đó còn nhớ đến cô không? Hay cậu chỉ nhớ đến việc giúp cô nhưlàm một việc tốt? Và nếu như cạu bé đó đúng là Thiên Vũ thì cô sẽ phảilàm gì?
Tiếng chuông điện thoại bỗng reo lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Vũ Thiên.
"Alô?"
"Cháu gái yêu quý! Còn nhớ tới dì không?"
"Dì Vanessa?"
"Haha, cháu gái vẫn còn nhớ tới dì sao!"
"Tất nhiên là cháu nhớ chứ." Và nếu cô đoán không nhầm thì dì Vanessa đang ở dưới nhà.

"Dì đang ở dưới phòng khách, mau mau xuống đây với dì."
"Vâng."
Vũ Thiên đánh răng, thầm nghĩ cái tính thích gọi điện thoại của dì là không thể đổi.
"Woww, Vũ Thiên của ta càng lớn càng xinh đẹp!" Dì Vanessa thấy Vũ Thiên từ trên lầu bước xuống liền tấm tắc gật đầu.
"Cháu nói thừa!" Bà Kim cười cười.
"Dì mới về nước sao?" Vũ Thiên hỏi.
"Haha, ta về từ tuần trước rồi, nhưng hôm nay mới ghé qua thăm."
Vũ Thiên và dì nói cười vui vẻ sau mấy năm không gặp. Tính cách dì Vanessa vẫn trẻ con và dễ đoán như thế. Cô biết mục đích hôm nay dì tới khôngchỉ để hỏi thăm.
"À Vũ Thiên này... tối chủ nhật tuần này, là ngày mai đó, cháu có rảnh không?"
"Có chuyện gì sao ạ?"
"Ừm... chẳng là ta muốn cháu đi cùng ta tới dự bữa tiệc của một người bạn... Ta về nước cũng chính là vì việc này..."
"Dì à, dì có thể nói thẳng với cháu. Trông dì hiện tại thật mờ ám đấy." Vũ Thiên cười cười.
"Aizzz... cháu đúng là rất hiểu ta... chuyện là..."
Rầm! Vanessa đập mạnh tay xuống cái bàn.
"Cái con nhỏ đối thủ không đội trời chung của dì từ hồi cấp 2 gọi điện tớinói là mời dì dự lễ kỉ niệm 20 năm thành lập tập đoàn của chồng hắn! Lại cũng là tiệc sinh nhật của con gái mụ ta. Cái này thì liên quan cóc gìđến ta chứ? Vậy mà nó ngồi cả giờ với ta để khoe con gái nó xinh đẹpgiỏi giang hiền dịu nết na! Ta khinh!"
Vũ Thiên cố giữ bình tĩnh trước bộ dáng kích động của dì.
Sau đó giọng dì ấy bắt đầu nhỏ dần.
"Do cái tính thích ganh đua với cô ta từ xưa, ta đã lỡ miệng nói con gái mụ ấy còn không thể bằng móng chân của con gái ta. Mụ ấy không tin ta cócon gái, liền nói ta dẫn nó đến dự tiệc cùng..."
"Vậy là dì..."
"Tất nhiên là ta đồng ý rồi!" Dì Vanessa hùng hồn.
"...."
"Cho nên Vũ Thiên à... cháu giúp ta một lần nhé?"
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 24: Chương 24 : Dạ tiệc


Trong căn phòng rộng lớn xa hoa với ánh đèn ấm áp là tiếng nhạc dudương, chúc mừng cho 20 năm ngày thành lập tập đoàn Bạch Long cũng nhưchúc mừng sinh nhật thứ 18 của cô tiểu thư nhà họ Bạch - Bạch Lan Hoa.
Khách đến vô cùng đông đúc, ai ai cũng khoác trên mình bộ lễ phục quý giá, treo trên môi nụ cười khách sáo.
Tất nhiên mục đích bữa tiệc hằng năm này không chỉ có "kỉ niệm thànhlập" và "chúc mừng sinh nhật" mà còn để tạo cơ hội kết thông gia.
Bạch phu nhân hài lòng nhìn khung cảnh trước mắt. Xinh đẹp như Lan Hoacủa bà, muốn loại con trai nào chẳng được. Đâu cứ nhất thiết phải đâmđầu vào câi tên con trai của nhà họ Đoàn đáng ghét kia.
Mà trong một góc.
"Ây ây... chán quá đi chán quá đi~~!" Lâm Hạo chẳng thèm chú ý hình tượng, nằm bò ra bàn.
"Hôm nay Lâm Hạo rất lạ." Thiếu Phong nhận xét.
"Hmm..." Thiên Vũ ngẫm nghĩ: "Bình thường, cậu ta sẽ không ngồi than thở thế này mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt mới đúng."
"Các cậu vẫn nghĩ tôi là con người như vậy sao?" Lâm Hạo oán thán.
"Không như vậy thì như nào?"
"... hình như tôi đúng là như vậy." Lâm Hạo chẹp miệng, tiếp lục ôm bàn.
"...."
"Này, tiếp tục quan tâm tới tôi đi chứ?" Lâm Hạo khều khều Thiếu Phong.
"Cậu thật nhạt nhẽo." Thiếu Phong không kiêng nể gạt tay Lâm Hạo. Có tâm sự thì cứ nói, lại còn muốn đợi người ta hỏi 'cậu sao thế' mới bắt đầukể lể. Thật vớ vẩn.
Ba người họ đều bị bố mẹ bắt đi tới cái nơi giả dối này từ nhỏ đến giờ.Họ quen biết nhau cũng nhờ những bữa tiệc chán ngán như thế, rồi khônghiểu từ lúc nào trở thành bạn thân.
Giữa căn phòng tiệc tráng lệ là vài cặp đang cùng nhau khiêu vũ trênthảm đỏ, có cả người trung niên lẫn người trẻ tuổi. Còn những chiếc bànxếp xung quanh phòng gần như đã kín hết người, theo đó là những tiếngchúc mừng và cụng ly vang lên không dứt, chứng tỏ cho sự thịnh vượng của Bạch thị.
"Thưa các quý ông và quý bà." Một tiếng nói phát ra từ micro khiến tấtcả mọi người ngừng nói chuyện và chú ý tới người trên đài.
"Vừa rồi chúng ta đã cùng vui vẻ mừng kỉ niệm 20 năm ngày thành lập tậpđoàn Bạch Long. Và bây giờ, ta hãy tiếp tục cụng ly để chúc mừng sinhnhật cô gái xinh đẹp nhất của đêm nay - tiểu thư Bạch Lan Hoa!"
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, Bạch phu nhân cầm tay con gái cùng bước lên khán đài.
Bạch Lan Hoa là một cô gái xinh đẹp. Vẻ đẹp của Lan Hoa không phải chưaai thấy, nhưng hôm nay cô vẫn khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Mái tóc đỏ kiêu ngạo đã được thay thế bằng một màu đen mềm mại, nổi bậttrên đó là chiếc vương miện nhỏ xinh như muốn trao cho cô ngôi vị côngchúa. Chiếc váy trắng yểu điệu kèm những họa tiết hoa lan màu bạc lấplánh càng làm tôn lên làn da không tì vết. Tuy chiếc váy được thiết kếtheo kiểu dáng ôm sát cơ thể, để lộ hai bờ vai và cổ váy có khoét sâuvào phần ngực một chút nhưng vẫn không làm mất đi vẻ dịu dàng thanhthoát của cô. Hơn nữa, nụ cười duyên dáng trên khuôn mặt kia lại khiếnngười ta có hảo cảm.
Giây phút mọi người cùng nhau chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Bạch tiểu thư chưa kéo dài được bao lâu thì mọi ánh mắt lại cùng nhau đổ dồn về phía khác.
Cánh cửa lớn mở ra, bước vào là một phụ nữ xinh đẹp quý phái. Nhưng điều khiến người ta chú ý là người đi phía sau.
Một người, hai người, ba người... rồi tất cả mọi người đều nhìn về côgái đang tiến vào phòng. Điều đó khiến cho MC của bữa tiệc định nói tiếp đành phải ngừng lại vì không ai chú ý.
Cô gái mặc chiếc váy kiểu dáng y hệt Bạch tiểu thư nhưng lại mang mộtmàu đỏ rực lửa, bộ váy ôm sát càng khiến người ta cảm thấy chiếc váy đỏnày so với cái màu trắng kia đẹp hơn vạn phần tuy nó không có những bông hoa lấp lánh. Mái tóc đen gợn sóng ôm lấy những đường cong quyến rũtrên cơ thể cô làm người ta hít thở khó khăn. Càng khiến người ta kinhngạc hơn là khuôn mặt hoàn hảo với một đôi mắt ma mị hút hồn khiến không một ai dám nhìn thẳng quá lâu. Trang sức của cô đều là ruby, màu đỏ, để cô như trở thành một con phượng hoàng nóng bỏng cao ngạo.

Tất cả mọi người trong phòng đều có suy nghĩ: xem ra ngôi vị cô gái xinh đẹp nhất đêm nay cần phải chỉnh sửa lại một chút.
Vanessa hài lòng với biểu cảm của mọi người, nở nụ cười đắc thắng nhìnvề phía Bạch phu nhân ở trên khán đài rồi cùng Vũ Thiên tìm một bàntrống rồi ngồi xuống.
Đúng, cô gái xinh đẹp kia chính là Vũ Thiên.
MC dần dần khôi phục lý trí, tiếp tục nói. Nhưng người ngồi bên dưới đã chẳng còn ai buồn nghe tiếp.
Bạch phu nhân sắc mặt xanh mét nắm chặt tay Lan Hoa khiến cô phải thốt lên một tiếng.
Còn tâm trạng Lan Hoa đâu có hơn gì mẹ cô, nhưng chẳng lẽ cô lại phảingay tại đây giở thói ghen tị để phá mất hình tượng hôm nay của mình.
Về phần Thiên Vũ... Hắn trước giờ không một chút mảy may quan tâm đếnnhững cô gái xinh đẹp, cho nên khi nhìn đến cô gái kia hắn định cúi đầuxuống, không để ý.
Nhưng hắn đã không thể làm như vậy.
Rất giống... rất giống Vũ Thiên! Giống nhưng không phải. Cô gái quyến rũ kia không thể nào là Vũ Thiên được! Nhưng trái tim hắn lại không ngừngđập loạn xạ khi thấy ánh cô nhìn mình và mỉm cười... Trực giác cho hắnbiết, đây chính là Vũ Thiên. Hắn còn thêm 10 phần chắc chắn khi nghe câu nói của Lâm Hạo:
"Đó chẳng phải thủ lĩnh trường ta sao?"
Ánh mắt nhìn con gái của Lâm Hạo không thể nào sai.
(Thiếu Phong: Sao hôm nay không thấy cậu đặc biệt kích động khi nhìn thấy một đại mỹ nhân nhỉ?
Lâm Hạo: Hiện tại tôi không cần mỹ nhân, tôi chỉ cần bánh Ice-cream Chocolate thôi...)
Vũ Thiên thầm cười khổ.
Cả buổi sáng hôm nay cô bị dì Vanessa kéo đi khắp nơi, còn đặc biệt bắtcô mặc chiếc váy gợi cảm này. Cô muốn kiên quyết từ chối, nhưng dìVanessa lại ngồi bệt xuống đất mà khóc nháo như một đứa trẻ.
Dì chỉ nói muốn cô đóng giả con gái dì, cô cũng không hỏi nhiều. Nhưngai ngờ đây lại là sinh nhật 18t của 'Bạch tiểu thư', hơn nữa lại có rấtnhiều người quen.
Ví dụ như hắn.
Hắn vẫn dùng ánh mắt "không thể tin nổi" nhìn cô từ khi cô bước vào. Vũ Thiên chỉ cười đáp lại hắn, ý nói 'đừng nhìn nưã'.
Chẳng biết hắn không hiểu hay vờ không hiểu.
........
MC dứt lời, mọi người ào ạt vỗ tay. Vỗ vỗ vỗ vỗ, vỗ vỗ vỗ vỗ, nhưng chắc hầu hết không ai biết vỗ tay để làm gì.
Dì Vanessa càng cười tươi thì Bạch phu nhân càng không cười nổi. Bạch phu nhân đầu ngập lửa, quyết không thể thua ván này.
"Ôi Vanessa, đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau."
"Magret, đúng là đã rất lâu rồi." Vanessa che miệng cười.
"Cậu trông vẫn xinh đẹp như xưa."

"Cậu cứ quá khen rồi." Đáng ra Vanessa phải khen lại hoặc phủ nhận theo như 'phép lịch sự', nhưng cô đã không làm thế.
"Magret, con gái cậu lớn lên trông cũng thật xinh đẹp đó. Tiếc là so với con gái tớ..."
"Ôi, con gái cậu đây sao? Tôi còn cứ tưởng là loại con gái đứng đầyđường hay đi dụ dỗ đàn ông chứ?" Quyết không thể thua! Cho dù có phảinói ra những câu nói phản cảm.
Những người xung quanh nhíu mày. Tuy là cô gái này rất quyến rũ, nhưngcái khí chất cao ngạo lạnh lùng của đế vương tỏa ra từ cô lại không thểso sánh với bất cứ ai.
"Ồ, nếu mấy đứa con đứng ngoài đường thôi cũng được như con gái tôi thì e là con gái cậu người ta chẳng để vào mắt. Nhìn lại mới thấy con gái cậu tầm thường quá đi." Vanessa giữ bình tĩnh, nhếch mép cười.
"Cậu...!!"
"Còn mấy cái lời thô tu.c như vậy, cậu cũng nói ra được sao? Cẩn thận con gái học theo mẹ là không tốt đâu."
Người xung quanh bắt đầu nhìn Bạch phu nhân không mấy thiện cảm. Ghen tị với con gái nhà người ta cũng đâu cần phải nói ác ý như thế chứ.
"Lâu không gặp lại, tớ chỉ muốn đùa một chút ấy mà. Cậu và con gái cứ tự nhiên nhé." Bạch phu nhân cười cười chữa ngượng, kéo Lan Hoa đi.
Thực sự thì Lan Hoa không nhận ra đó là thủ lĩnh của trường mình.
Vanessa cười trộm trong lòng. Thật đúng là chưa đánh đã thắng!
........
"Tôi có thể nhảy với quý cô một điệu chứ?"
Vũ Thiên ngẩng đầu thấy một chàng trai thanh nhã lịch sự đang đưa bàntay về phía cô. Nhưng cô chưa kịp từ chôi thì đã có thêm nhiều bàn taykhác chìa ra.
"Liệu tôi có thể mời cô khiêu vũ một bài?"
Từng người từng người một cứ liên tiếp tiến tới khiến cô không kịp từ chối.
Vanessa tâm tình vặn vẹo. Vốn chỉ định dắt cô cháu gái tới đây để khoerồi nhanh chóng ra về. Ai ngờ lại mắc phải cái tình huống này.
"Xin lỗi, cô ấy là của tôi."
Một vòng tay ấm áp ôm trọn lấy cơ thể Vũ Thiên từ phía sau, bàn tay người đó nắm chặt lấy tay cô.
Thấy người đến là thiếu gia họ Đoàn, mấy chàng trai kia bắt đầu tản rabỏ cuộc. Lan Hoa đứng từ xa nhìn răng nghiến vào nhau kèn kẹt.
"Sao cậu lại ở đây?" Hắn thì thầm nói, tay vẫn ôm lấy Vũ Thiên, phả lànhơi thở ấm áp của mình vào tai cô khiến cho vành tai cô đỏ ửng.
"Có một chút việc." Cô lúng túng nói.
"Vậy sao?" Sau đó hắn buông tay, cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi choàng lên vai cô. Sau đó kéo cô ra ngoài ban công.

Phòng tiệc này vốn ở tầng 5, cho nên khung cảnh phía ngoài trời thật sự rất đẹp. (Lược bỏ miêu tả)
Vũ Thiên đặt tay lên lan can, nhìn ngắm bầu trời đêm. Mọi lần vẫn là hắn nói chuyện với cô trước, vậy mà lần này hắn kéo cô ra đây rồi chẳng nói câu nào.
"Cậu... muốn nói gì?" Vũ Thiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.
"...."
"Này..."
Hắn vẫn im lặng nhìn ra xa.
Cô cảm thấy sợ một Thiên Vũ im lặng như thế này.
"Thiên Vũ?"
"Tôi đang ghen." Rốt cuộc hắn cũng nhìn cô, chầm chậm nói.
Nhưng qua đôi lông mày đang nhíu lại và ánh mắt phức tạp của hắn nhìncô, cô biết hắn không hề bình thản như giọng nói của hắn. Còn nữa... côđâu có đến gần tên con trai nào khác, sao hắn lại ghen?
Hắn xoay người lại, dựa lưng vào lan can, vươn bàn tay ra nghịch nghịch một lọn tóc của Vũ Thiên.
"Sao cậu lại mặc như thế này đến đây?" Cứ nghĩ tới ánh mắt thèm khát của mấy thằng con trai trong kia, hắn chỉ nghĩ muốn móc hết mắt của chúngxuống.
"Đây là... dì tớ bắt mặc... tớ cũng đâu muốn mặc nó... Trông rất kì cục à?" Bây giờ cô mới thấy ngại ngùng, vì nó khá hở.
"Không, cậu rất xinh đẹp."
Nghĩ vậy Thiên Vũ liền bảo cô xỏ tay vào rồi hắn tự mình đóng hết các cúc áo khoác lại.
Vũ Thiên nghe lời khen này từ những người khác thì chẳng có cảm giác gì, nhưng một câu này của hắn lại làm cho thứ ở trong lồng ngực cô đập rônràng. Cô lúng túng không biết nói gì trước lời khen của hắn.
Hắn bất ngờ ôm chặt lấy cô, nỉ non: "Aiz, có phải tôi quá ích kỉ không?Tuy tôi chẳng là gì của cậu, nhưng lại không muốn người khác nhìn thấyhình dáng xinh đẹp của cậu... Vũ Thiên, tôi phải làm sao bây giờ... phải làm sao để cậu cũng yêu thích tôi như tôi yêu thích cậu đây, cô gáilạnh lùng?"
Cô không đẩy hắn ra.
"Tôi thích cậu... vì cậu là Vũ Thiên. Cho tôi cơ hội để đi vào cuộc sống của cậu nhé?" Hắn không thể đợi đến khi cô thích mình nữa.
Im lặng một lúc, cô trả lời: "Được."
Cô đồng ý rồi sao?
Thiên Vũ kích động ôm cô chặt hơn. Cảm nhận được cơ thể mềm mại đang run nhè nhẹ và trái tim đang đập mạnh mẽ đó khiến hắn muốn nhiều hơn nữa mà không chỉ đơn giản là ôm.
Chợt Vũ Thiên thấy khuôn mặt đang gần sát của hắn, nghiêng người địnhtránh nhưng bị cánh tay rắn chắc của hắn giữ chặt phần eo. Cô có thểnhìn rõ khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của hắn, quyến rũ đến mức khôngchống lại được. Thì ra hắn lại đẹp đến như vậy - lần đầu tiên cô có suynghĩ này.
"Cậu..." Vũ Thiên khó khăn nói.
"Xin lỗi..."
Lý trí rốt cuộc cũng quay trở lại, Thiên Vũ lại ôm cô và im lặng. Nhữngviệc hắn làm đều theo bản năng, cho nên khi lý trí quay lại hắn trởthành kẻ ngốc nghếch trong tình huống như thế này.
"Để tôi đưa cậu về."
"Tôi sẽ về cùng dì."

"Không, tôi đưa cậu về."
"Được."
Hắn ôm lấy eo Vũ Thiên đi qua ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng,cho đến khi 2 người bước qua cánh cửa, người ta vẫn nhìn chằm chằm vàocánh cửa đó.
"Ê, chẳng phải cậu ta trước giờ không gần nữ sắc mà chỉ thích con nhỏ 4 mắt sao?" Lâm Hạo khó hiểu nhìn Thiếu Phong.
"Có một khả năng." Thiếu Phong đăm chiêu suy nghĩ.
"Gì?"
"Cậu tự nghĩ đi."
"Xì."
...............
Thiên Vũ đưa cô về bằng chiếc Lamborghini Aventador mui trần của mình.Họ không nói gì với nhau trong suốt quãng đường. Dì Vanessa có gọi điệncho Vũ Thiên hỏi một số thứ rồi nhanh chóng tắt máy trong cái giọng nóihào hứng không thể che giấu. Thực sự là bây giờ Vanessa đã có thể nhìnBạch phu nhân chưa đến nửa con mắt.
Xe dừng lại trước cánh cổng to lớn của tòa lâu đài, Vũ Thiên xuống xe đinh cởi áo trả hắn thì bị ngăn lại.
"Cậu... vào phòng mới được cởi áo khoác ra."
"Cũng được."
"Lần sau cậu không được mặc như thế này nữa."
"Ừ." Cái tên này, ghen tuông dữ dội thật - cô nghĩ.
"Cậu về sớm đi." Cô lại nói.
"Cứ như vậy mà về sao?"
"Còn sao nữa?" Cô nghiêng đầu nghi hoặc.
"Tôi là bạn trai cậu rồi nhé, tạm biệt theo kiểu của bạn gái đi." Thiên Vũ nũng nịu, chỉ chỉ vào má mình.
Lại nữa! Cô buồn cười nhìn hắn, lấy cam đảm kiễng chân lên hôn chụt vào má hắn rồi chạy bay vào trong nhà.
Ừ thì, cô cũng thích hắn.
......
Tối, Vũ Thiên ngủ rất ngon.
Tối, Thiên Vũ ôm gấu bông nằm lăn lộn cả đêm không ngủ được.
Tối, Lan Hoa điên cuồng thấy cái gì đập nát cái đó.
Tối, Bạch phu nhân cùng con gái phá nhà.
Tối, Lâm Hạo ăn Ice-cream Chocolate thay cơm...
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 25: Chương 25 : 4 mắt - 2 mắt = thủ lĩnh??


Đầu giờ học, trong lớp vô cùng ồn ào. Thiên Vũ thì vẫn đang trong tìnhtrạng dính chặt vào Vũ Thiên. Học sinh trong lớp cũng cố tình ngó lơ đi, vì chẳng nữ sinh nào dại dột gây họa với 'đại tỷ đang trong nghi vấn'này.
Tiếng ồn ào nhỏ dần rồi nhỏ dần, sau đó tắt ngấm. Bởi vì sự xuất hiện của bangười... nhưng chắc cũng chỉ có một người gây ấn tượng thôi.
"Ồ? Con chó nào đuổi cô tới tận đây vậy?"
Diệp Tinh lên tiếng cắt đứt bầu không khí im lặng.
Thiên Vũ khó chịu nhìn kẻ mới đến, sau đó quay lại nhìn sắc mặt của Vũ Thiên.
Kẻ vừa đến chính xác là Lan Hoa.
Lan Hoa mặc kệ lời nói của Diệp Tinh, nhìn Vũ Thiên: "Ra ngoài nói chuyện một chút."
"Giữa cô và Vũ Thiên cũng có chuyện gì để nói sao?" Thiên Vũ nhíu mày nhìn Lan Hoa.
"Tôi đang nói cô đấy." Lan Hoa thấy Vũ Thiên không đáp liền nói.
"Chuyện gì." Vũ Thiên hờ hững nói.
Bàn tay Lan Hoa siết chặt. Cái thái độ như không để Lan Hoa vào mắt nàykhiến cô ta không thể chịu đựng được. Cô ta trước nay vẫn là nữ hoàngtrong mắt mọi người, vậy mà từ khi con nhỏ bốn mắt này xuất hiện, cô tađã phải chịu rất nhiều sự nhục nhã.
"Nếu cô không ngại tôi có thể nói ở ngay đây."
Vũ Thiên suy nghĩ, nếu là vấn đề danh dự thì chắc mình phải đi theo cô ta. Nhưng mà nghĩ lại, trước giờ cô chẳng làm gì khiến bản thân mất danh dự cả.
"Vậy thì... anh Vũ, anh cũng xem luôn đi." Lan Hoa ngửa tay, nữ sinh phíasau đặt vào bàn tay cô ta một xấp ảnh, sau đó Lan Hoa vứt nó xuống bàn.
Mọi người không nén nổi tò mò cũng lân la đến xem. Quá ngạc nhiên với thứmà họ thấy trong những tấm ảnh, vài người còn cầm nó lên và mang chongười khác xem.
Trong những bức ảnh đều là hình Thiên Vũ và một cô gái vô cùng xinh đẹp đang ôm nhau.
"Trời ạ! Đây chẳng phải Thiên Vũ và thủ lĩnh sao?" Một nữ sinh không kìm nổi kêu lên.
"Cái gì?"
"Đâu đâu?"
"Đúng rồi ha! Tôi nhìn mà không nhận ra đó!"

"Phải không vậy? Đẹp quá đi!"
"Wow! Xứng đôi quá đi!"
Lan Hoa nghe mọi người bàn tán liền có chút nghi hoặc. Đó là thủ lĩnh....là kẻ đã đã chặn đánh cô ta sao? Lan Hoa bất ngờ chộp lấy một tấm ảnh và nhìn kĩ lại, sắc mặt dần trở nên tái nhợt.
"Ảnh là do cô đưa, sao nhìn sắc mặt cô như không biết mình đưa cái gì thế?" Vũ Thiên chẳng hiểu cô ta đang muốn làm cái gì nữa.
"Không thể..." Lan Hoa thì thào nói, không biết trong lòng đang có cái tư vịgì. Nhưng mục đích trước mắt cô ta vẫn phải hoàn thành.
"Rốt cuộc cô muốn gì?"
"Còn không hiểu sao? Anh Vũ thực sự chỉ trêu đùa với cô thôi. Nhìn xem,người ta ôm cô gái xinh đẹp trong tay như vậy, cô thử so lại với mìnhxem, đúng là không biết xấu hổ. Anh Vũ, anh còn muốn đùa giỡn với cô tađến bao giờ nữa?" Lan Hoa đem lời thoại đã soạn sẵn một lượt đọc hết ra.
Phải, chính là Lan Hoa đang muốn loại bỏ cái gai này trước.
Vũ Thiên bây giờ mới nhận ra, "cô gái xinh đẹp" trong ảnh này hiện tạikhông phải là mình. Nhưng chẳng lẽ bây giờ cô lại phải đi ghen tuông với chính mình sao? Đây quả thật là một nước cờ thiếu muối của Lan Hoa.
Thiên Vũ không biết nên nói gì cho phải.
"Thì làm sao?" Vũ Thiên chậm rãi nói.
Thì làm sao ư? Hãy thử tưởng tượng bạn muốn tâm sự chuyện của mình cho aiđó nghe, hoặc muốn chửi ai đó khiến cho họ bẽ mặt, nhưng cái kẻ đó chỉđáp lại 'thì làm sao' khiến cho tất cả những gì mình muốn nói chỉ còncách nghẹn lại trong cổ họng.
Tình huống của Lan Hoa hiện tại chính xác là như thế.
"Mày... không biết xấu hổ sao? Tự biết khó mà lui đi!"
"Không tiến thì sao phải lùi?" Vũ Thiên nhàn nhạt nói.
"Hừ... anh Vũ, anh còn muốn tiếp tục trò chơi này đến bao giờ?!"
"Tôi làm gì không liên quan đến cô." Câu này giống như: tôi là gì của cô mà cần cô quản.
Đầu óc Lan Hoa loạn thành một đoàn. Lan Hoa vẫn nghĩ Thiên Vũ chỉ đùa giỡnvới con nhỏ bốn mắt. Nếu trò chơi này sụp đổ, Thiên Vũ ít nhất sẽ bỏ mặc cô ta, không hàng ngày cùng cô ta diễn mấy cái trò giả bộ thân mật nàytrước mặt mình nữa. Nhưng thái độ của hai người này là sao cơ chứ??? Lan Hoa thì không biết rằng mọi người đang nghi ngờ Vũ Thiên là đại tỷ, bởi vì Lan Hoa luôn chỉ nghĩ về chính mình, thời gian đâu mà quan tâm kẻkhác.
Diệp Tinh thở dài nhìn Lan Hoa tiếc nuối. Xinh vậy mà lại bị...
"Tôi thấy người tự biết khó mà lui chính là cô đó! Người ta xinh đẹp nhưvậy, đời nào "anh Vũ" còn thèm liếc mắt tới cô?" Diệp Tinh cười cườinhìn Lan Hoa. (Học sinh trong lớp: 1 like!)

"Hôm nay tao phải ọi người thấy bộ mặt xấu xí mà mày vẫn giấu!"
Lúc Lan Hoa nói xong cũng là lúc cô ta đã thành công gạt cái kính rơi xuống đất.
Hai tay Vũ Thiên đang khoanh lại nên không kịp cản trở, cũng vì quá bất ngờ nên không có hành động gì tiếp theo.
Cả lớp ngây người nhìn đôi mắt lạnh lẽo nhưng sức cuốn hút vạn năm không đổi kia...
Đây chính là sự thật!
Không khí im lặng. Kẻ đầu tiên có phản ứng chính là một bạn nam trong lớp, rút điện thoại ra chụp một tấm.
Lan Hoa nhìn tuyệt sắc dung nhan trước mặt, nhớ đến con chuột ghê tởm lầnđó chân tay liền bủn rủn, cố sức rẽ người chạy trối chết ra khỏi phòng.
Không khí lại im lặng...
"Muốn nhìn đến bao giờ nữa hả?" Huân Trì - cánh tay phải của thủ lĩnh lạnhlùng lên tiếng khiến cho người ta sởn gáy, quay đi (giả bộ) tiếp tục làm công việc của mình.
Thiên Vũ nhặt chiếc kính dưới chân đeo lại cho cô, khuôn mặt chứa vô vàn ảm đạm.
"Sao thế?" Vũ Thiên hỏi, vì nhìn mặt cậu ta cứ như mắc bệnh nan y.
"Tôi lại ghen."
Vũ Thiên phì cười. Cậu ta vẫn luôn trưng cái bộ mặt đẹp trai của mình ra suốt ngày để con gái mơ mộng thì sao chứ.
.................
Chỉ sau một tiết học, trên forum trường đã tràn lan rất nhiều hình ảnh. Tấm ảnh thủ lĩnh ngồi trong lớp được xác nhận là Lưu Vũ Thiên lớp 12C, tấmảnh hotboy no.1 ôm ngang eo thủ lĩnh trong dạ tiệc sinh nhật, tấm ảnhbốn mắt đeo lắc tay cùng tấm ảnh thủ lĩnh đeo lắc tay, tấm ảnh hotboyno.1 ôm 'bốn mắt'....
Ừm, bây giờ cô rất nổi tiếng.
Cửa lớp chật kín người làm Vũ Thiên chẳng buồn ra ngoài. Những kẻ mạnh dạnxông vào thì chỉ vì cái liếc mắt rét lạnh của cô mà thức thời lui đi.
Cho đến lúc ra về, Vũ Thiên còn chưa tỏ thái độ gì, vậy mà Thiên Vũ hắn bộmặt tràn ngập âm khí lẽo đẽo đi theo cô khiến kẻ xung quanh tránh xa 10bước.
Vũ Thiên thì vẫn như cũ mở tủ đồ riêng định lấy vài cuốn sách mang về, nhưng có một lá thư bay lả lướt từ trong tủ rơi xuống.

Mặt Thiên Vũ lại đen sì, nhặt bức thư có dán hình trái tim lên, cắn răngnói: "Mới có 4 tiết học mà đã nhanh tay như vậy sao? Để xem tên đángchết nào dám..."
Thiên Vũ định mở nó ra, nhưng suy nghĩ một chút liền dừng lại, đem bức thư xé tan tành! Bởi vì sau này cũng sẽ không chỉ có một lá thư, làm sao hắncó thể quản hết được!
Thời này vẫn còn có kẻ dùng thư tình để bày tỏ sao? Vũ Thiên nhún vai mặc kệ.
Nhưng đến khi hắn chuẩn bị bước lên xe bus cô mới mở miệng hỏi: "Cậu muốn theo tôi về tận nhà sao?"
"Đúng."
"Cái này..."
"Tôi biết trên xe bus vẫn có rất nhiều người bám theo cậu mà..."
"Lúc trước cũng có nhiều kẻ bám theo, tôi vẫn tự cắt đuôi được."
Thiên Vũ không nói nhiều, đứng bằng hai chân trên chiếc xe bus, nũng nịu ômVũ Thiên: "Cậu đây là đang đuổi tôi sao? Rõ ràng đã nói là cho tôi cơhội mà..."
"Đây là trên xe bus... buông ra..." Vũ Thiên lúng túng đẩy hắn: "Cẩn thận lại bị chụp ảnh."
"Chụp càng tốt."
"...."
..................
Một đường khó khăn về đến nhà, Vũ Thiên không để ý ánh mắt khác lạ của ông bà liền lên thẳng phòng của mình.
Trước kia có người nhìn cô bằng ánh mắt ghét bỏ, có người nhìn bằng ánh mắtsi mê. Hiện tại người ta lại nhìn cô bằng ánh mắt kính trọng. Cô thấy,lần nổi tiếng này rất khác, nhất thời không biết mình nên có cảm xúc gì.
Đang suy nghĩ mông lung, tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt mớ rối loạn trong đầu.
"Alô?" Số lạ...
"Vũ Thiên... còn nhớ tới tôi không?"
"Cậu là ai?"
"Tôi là Âu Thần."
"... Thủ lĩnh Ares?" Cái giọng này chắc là của hắn, nhưng cô cảm thấy nó có gì đó khang khác.
"Ừm..."
"Có chuyện gì?"

"Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, chúng ta có thể gặp nhau chứ?"
"Tôi không nghĩ giữa chúng ta cũng có việc phải gặp nhau mới nói được. Cậu nói luôn đi."
"Tôi lại nghĩ là cậu sẽ muốn gặp tôi." Hắn cười nhẹ.
"Nói đi."
"Cậu còn nhớ siêu thị Memo ở thành phố K chứ? Nơi mà cậu đã từng gặp một cậu bé..."
Nghe đến câu này, cơ thể Vũ Thiên bỗng cứng đờ... Hắn đang nói cái gì?
"Cậu... sao cậu... cậu là..." Hiện tại cô không biết phải nói gì.
"Nói vậy cậu chính là cô bé năm đó? Thì ra cậu vẫn nhớ tới tôi sao? Tôi rất vui."
Kỉ niệm xưa cũ bỗng chốc ùa về, nhưng Vũ Thiên không thể nào ghép lại nụcưởi rực rỡ ấm áp của cậu bé kia và nụ cười ác ý của tên Âu Thần lại một chỗ.
"Cậu... không thể nào!"
"Tại sao tôi lại không thể?"
"Tôi..."
"Tôi không thể, nhưng hắn thì có thể sao?" Giọng nói hắn bỗng man mác buồn.
"Ý tôi là... sao cậu có thể nhận ra tôi?" Vũ Thiên nghe giọng nói hắn liền lúng túng giải thích.
"Cho nên tôi mới nghĩ muốn gặp cậu. Thực ra tôi cũng không chắc cô bé trongtrí nhớ của mình là cậu, nhưng cậu cũng đã thừa nhận."
Cô có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng vui vẻ của hắn. Nhưng càng nghehắn nói, khuôn mặt tươi cười của Thiên Vũ lại hiện lên rõ ràng trong đầu cô.
"Tôi cần chút thời gian..."
"Được, vậy tôi sẽ đợi điện thoại của cậu."
Tắt máy, ngón tay của Vũ Thiên siết chặt.
Thật sự cậu bé năm đó lại trở thành một kẻ vô sỉ như bây giờ sao? Thật sự nụ cười đó đã bị biến chất sao? Thật sự cậu bé đó lại là... Âu Thần sao?Vậy bây giờ đối mặt với hắn cô sẽ phải có cảm giác gì?
Cố gắng ngừng suy nghĩ, thanh tỉnh đầu óc.
Được, gặp thì gặp, để mọi chuyện rõ ràng rồi nói.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 26: Chương 26 : Thích hay không thích


Địa điểm hẹn là quán Tân Hạ gần trường Orient vào lúc 9h sáng.
"Chào." Âu Thần cười cười.
Vũ Thiên vừa vào đến nơi hẹn đã thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, trong đầu ngổn ngang suy nghĩ.
"Cậu uống gì?" Hắn hỏi.
"Gì cũng được."
Hắn liếc bộ đồng phục học sinh và chiếc kính trên người cô một lúc rồiquay ra chỉ chỉ tay chọn đồ uống, sau đó nhìn cô nói: "Thật có duyên,không ngờ sau nhiều năm chúng ta gặp lại trong hoàn cảnh đó." Ý là hoàncảnh 2 trường đánh nhau.
"Nhưng tại sao cậu lại biết là tôi?" Vũ Thiên hỏi ngay.
"Vì từ lần bị cậu đánh, tôi đã để ý đến cậu. Tôi biết thủ lĩnh đó chính là cậu. Rồi sau đó tôi tìm thông tin của cậu trên mạng."
"Tìm trên mạng? Trên mạng đâu có thông tin nào về tôi chứ?"
"Cậu không có, nhưng bố mẹ cậu thì có." Hắn lấy chiếc ảnh trong túi ra,cười nói: "Đây là ảnh của nhà vật lý thiên văn Lưu Nhật và vợ là nhàkhoa học Vũ Phi Yên cùng với con gái 7 tuổi của họ - chính là cậu."
Vũ Thiên biết tấm ảnh này, rất lâu về trước bố cô đã đăng nó lên website riêng để khoe với mọi người về cô con gái của mình. Nếu hắn lên website đó hẳn sẽ nhìn thấy hình ảnh này đầu tiên, vì nó là ảnh bìa.
"Cậu điều tra về gia đình tôi?" Bởi vì rất ít người biết bố mẹ cô là nhà vật lý thiên văn.
"Là tìm hiểu." Hắn sửa lại.
"Vậy cậu đã nhận ra cô bé trong bức ảnh này sao?"
"Ừ, nhận ra."
"Sau 14 năm sao?"
"Vì ngày nào tôi cũng nhớ đến cậu. Nên khi nhìn tấm ảnh tôi đã nhận ra."
Hắn nhớ đó là siêu thị Memo ở thành phố K, hắn nói hăn nhớ rõ khuôn mặt đó của cô sau 14 năm, nhưng hắn lại là Âu Thần.
Cô trước đây đã nghĩ ra mấy loại tình huống khi gặp lại cậu bé đó - cậubé đã giúp cô che đi nửa trên của cơn ác mộng để cái cô nhớ lại khôngphải là nơi đen tối chật hẹp kia mà chỉ là nụ cười rạng rỡ cùng chiếcchong chóng hồn nhiên dành tặng người xinh đẹp nhất. Nhưng bây giờ thìsao? Khi nhìn thấy cậu ta, cô chỉ có cảm giác... chán ghét. Chán ghét vì hắn cũng như bao tên con trai khác, thèm khát khuôn mặt xinh đẹp này.
"Vũ Thiên, không sao chứ?"

Âu Thần vẫy vẫy bàn tay trước sự im lặng của cô. Rồi bỗng nhếch mép cười khi thấy bóng dáng của Thiên Vũ ngoài cửa sổ. Hắn nhoài người lên ômlấy Vũ Thiên rồi nhẹ giọng nói: "Tôi rất nhớ cậu."
Cô cứng người, nhất thời không biết nên đối xử với hắn ra sao.
Thiên Vũ, Lâm Hạo và Thiếu Phong có thể coi như khách quen của quán Tân Hạ nên Thiên Vũ xuất hiện ở đây là chuyện bình thường.
Nhưng Thiên Vũ không ngờ lại thấy 2 người quen ở đây: Vũ Thiên và ÂuThần, hơn nữa lại còn đang ôm... Bàn tay hắn càng siết chặt hơn khi thấy cô không có ý muốn đẩy Âu Thần ra.
Chuyện gì đang xảy ra?
Thiên Vũ không thể nghĩ nhiều hơn nữa, nhanh chóng bước tới và kéo mạnh Âu Thần ngã xuống đất.
"Vũ Thiên, cậu đang làm cái gì?!" Hắn hét.
Vũ Thiên giật mình nhìn người trước mắt: "Sao cậu lại ở đây?"
"Câu đó phải để tôi hỏi mới đúng!" Hăn lớn tiếng nói với cô.
Vũ Thiên ngạc nhiên khi thấy hắn đang lớn tiếng với cô, nhưng nhìn đến Âu Thần ngã dưới đất, cô liền hiểu.
"Chỉ là... có chút chuyện thôi..." Cô hơi lúng túng.
Thiên Vũ cắn chặt răng, đưa tay kéo cô ra khỏi quán. Có chuyện sao? Chuyện gì mà cô lại để yên cho hắn ôm?
Âu Thần nhìn biểu hiện của Thiên Vũ liền cười cười. Bước đầu tiên... đã xong.
..........
Thiên Vũ vẫn không nói gì, kéo cô đi mãi đi mãi, không hề dừng lại trong suốt một quãng đường dài.
"Dừng lại... dừng lại... cậu sao vậy?" Vũ Thiên cố sức kéo cậu ta đứng lại.
"Chúng ta đi..."
Hắn vẫn cố chấp bước đi, Vũ Thiên liền chạy lên chắn phía trước khiến hắn phải dừng lại.
"Thiên Vũ!"
"..."

"Thiên Vũ..." Nhìn ánh mắt buồn của hắn, cô không biết nói gì tiếp theo.
Hắn hiện tại chỉ có suy nghĩ kéo cô đi thật xa, tránh thật xa khỏi tênđó. Nghe tiếng cô gọi, hắn mới bình tĩnh lại được một chút.
"Tại sao... cậu lại để yên cho hắn ôm?"
"Là..."
Phải giải thích thế nào? Giải thích rằng đó là người cô mong nhớ baonhiêu năm sao? Cô không muốn nói thật, nhưng cũng không muốn nói dốihắn.
"Cậu còn nhớ tôi đã nói... ngày xưa tôi bị bắt cóc chứ?"
Hắn gật đầu.
"Chính vào hôm đó, cậu ấy đã giúp tôi xua đi nỗi sợ đó. Tôi rất... biết ơn cậu ấy." Ừm, nên sửa thành biết ơn.
"Haha, vậy là 2 người đã quen nhau từ trước sao?" Hắn cười, mang theo vị chua trong cổ họng.
"Cậu ấy mới chỉ nhận ra tôi." Cô không thích giọng cười này của hắn.
"Cũng gọi là thanh mai trúc mã đi."
Hắn nói, rồi rút tay mình ra khỏi bàn tay của cô.
"Cậu thích hắn?" Thiên Vũ hỏi.
"Tôi..."
Khi thấy cô ngập ngừng, ánh mắt hắn ưu thương đến cực điểm. Nếu cô phủnhận ngay lập tức, hắn sẽ coi như chuyện hôm nay chỉ là một chuyện nhỏ,vẫn sẽ nghĩ trong lòng cô hắn vẫn nặng hơn Âu Thần. Còn bây giờ thì sao? Bây giờ thì cô không thể trả lời câu hỏi của hắn. Thà rằng... cô nóidối hắn....
"Không phải tôi thích hắn." Cô nói.
"Tôi biết cậu không phải người sẽ dễ dàng để cho người khác ôm." Đây là vướng mắc vẫn đang ứ nghẹn trong lòng hắn.
"Lúc đó tôi không để ý!"
"Không để ý? Không để ý thì hắn có ôm cậu hay... hay làm gì cậu cậu cũng không biết sao? Cậu đang nghĩ cái gì chứ? Cậu quá vui mừng vì gặp lạihắn sao?" Hắn gằn giọng nói từng câu một.

Dù cho có trăm ngàn kẻ thích cô, theo đuổi cô, hắn cũng sẽ chẳng để ý.Bời vì hắn biết cô không thích họ. Nhưng đối với Âu Thần, không chỉ làtên đó dám động chạm cô, mà là cô... không ghét tên đó. Nhớ tới khuônmặt tái nhợt của cô khi bị nhốt trong nhà kho, hắn biết trong lòng cô,phân lượng của kẻ đã vực tinh thần cô dậy sẽ không hề nhỏ đi? Hắn biếthắn đang ghen, hắn đang thất vọng.
"Chuyện này đâu có nghiêm trọng đến mức này chứ?" Cô không hiểu nổi sự tức giận này của hắn.
"Với cậu thì không nghiêm trọng. Nhưng với tôi thì nó rất nghiêm trọng.Cậu nói đi. Chỉ cần cậu nói ghét hắn, hoặc nói thằng điên đó chẳng là gì trong lòng cậu là được." Bây giờ thì hắn đang cố chấp.
"Cậu ấy không phải thằng điên." Cô nhíu mày. Cô không muốn nghe ai nói xấu cậu bé đó.
Bây giờ mà cô còn nói được câu đấy ư?
Hắn cười thất bại nói: "Xin lỗi vì đã lớn tiếng với cậu. Nhưng hiện tại tôi muốn suy nghĩ một chút."
Thiên Vũ bước từng bước đi qua cô.
Hắn chỉ muốn suy nghĩ lại một chút. Nhưng lòng hắn lại càng nặng nề hơn, khi mà cô không níu hắn lại.
Trong lòng Vũ Thiên rối bời.
Mình có lỗi sao? Tại sao hắn lại tức giận đến mức đó? Tại sao... khuôn mặt ưu thương đó lại khiến ngực cô khó thở như vậy....
.............
Âu Thần nhìn 2 người trước mắt, cười khẩy một cái rồi bỏ đi.
Âu Thần luôn luôn coi Thiên Vũ là một kẻ chướng mắt. Bởi vì Thiên Vũsinh ra đã có tất cả mọi thứ. Từ gia thế, khuôn mặt cho đến thành tích,Thiên Vũ luôn là kẻ đứng đầu trong trường.
Không chỉ là ghen tị, hắn còn căm hận Thiên Vũ. Bời vì nguyên nhân cái chết của mẹ hắn có một phần là do mẹ của Thiên Vũ.
Vì vậy hắn đã luôn cố gắng để có thành tích vượt qua Thiên Vũ. Hắn cầmđầu trường Ares, tìm cớ gây khó khăn cho Thiên Vũ. Thành tích của ThiênVũ ở một số lĩnh vực đã bắt đầu thua kém hắn. Nhưng hắn vẫn biết, chẳngqua là Thiên Vũ không để hăn vào mắt nên mới lựa chọn nhường một bước để bớt đi phiền phức...
Âu Thần hắn luôn có suy nghĩ muốn cướp đi mọi thứ của Thiên Vũ thì sao có thể bỏ qua cơ hội này?
oOo
Trước bảng tin của trường có rất đông học sinh. Nguyên nhân là vì mộtposter rất lớn. Trong đó một bên là Lan Hoa trong bộ váy màu trắng, mộtbên là Vũ Thiên trong bộ váy màu đỏ. Bên trên có một dòng chữ "who woreit better?" (Ai mặc nó đẹp hơn). Cái này 99% là do anti fan của Lan Hoalàm.
Người xem liên tục chỉ trỏ bàn tán. Nam sinh thì đặc biệt nhìn khôngchớp mắt. Câu hỏi phía trên chắc bất cứ ai cũng có một câu trả lời giống nhau. Trừ khi muốn lừa dôi chính mình.
Xoẹt!
Bỗng chiếc poster bị xé xuống, và người xé thì không hề lạ măt: hotboy no.1.
"Xem cái gì mà xem? Tránh ra hết đi!"
Thiên Vũ bực tức nhìn đám người lục tục rời đi.

Hình ảnh xinh đẹp của cô, hắn đã cực lực muốn giấu đi! Tên chết tiệt nào lại dám lôi nó ra trước bàn dân thiên hạ như vậy cơ chứ???
Nhìn tấm poster, hắn biết mình chỉ có thể tức giận, tuyệt đối không thể buông tay.
..............
Cô và hắn mới xích mích với nhau buổi sáng, buổi chiều đi học tất nhiênlà sẽ chạm mặt nhau. Cả hai người đều im lặng, im lặng đến nỗi ảnh hưởng tới những người xung quanh.
Và mọi thứ còn tồi tệ hơn khi có một kẻ tìm đến: Âu Thần.
Vũ Thiên bước ra ngoài cùng Âu Thần trong ánh mắt u ám của Thiên Vũ.
"Sao cậu lại đến đây?" Vũ Thiên cảm thấy rất khó khăn trong việc phải tỏ ra thân quen với Âu Thần. Đó mới chỉ là chuyện của sáng nay.
"Tôi đã rất nhớ cậu, vậy mà chỉ gặp lại được một lúc... tôi thấy không đủ. Nhưng cậu không muốn gặp tôi sao?"
"Không phải nhưng... cậu đừng tìm tôi ở trên trường nữa." Cô nhăn mày.
Âu Thần cười không đáp. Thật ra tới trường là do hắn cô ý. Càng nhiềungười thấy càng tốt, đặc biệt là tên kia... Âu Thần liếc mắt đã thấy ánh mắt của Thiên Vũ bắn từ trên tầng xuống đây.
"À Vũ Thiên này... có phải cậu rất thân thiết với Thiên Vũ không?" Hắn dừng lại, hỏi.
"Có chuyện gì sao?"
"Không, chỉ là... chỉ là tôi có chút... ganh tị khi thấy hắn đi cùng cậu."
"Cậu ấy là..." Vũ Thiên muốn nói: bạn trai.
"Vũ Thiên. Từ lúc đó tôi đã rất thích cậu rồi. Cậu làm bạn gái tôi nhé?" Âu Thần cướp lời cô. Thật ra hắn muốn tiếp cận từ từ, nhưng mà cô đãmuốn gạt bỏ thì hắn đành phải tấn công trước.
Vũ Thiên sững người, vì cô thấy mình không có cảm xúc gì cả. Cô đã mongđợi bao nhiêu khi gặp lại cậu bé đó, nhưng bây giờ khi người đó đã đứngtrước mặt, cô cũng vẫn chỉ tìm kiếm hình ảnh của cậu bé năm xưa chứkhông phải người của hiện tại. Giờ cô lại nghĩ đến Thiên Vũ...
Rốt cuộc là cô đang muốn níu giữ cậu bé mà cô âm thầm ghi nhớ bao nhiêunăm hay là hắn - kẻ đã chậm rãi đi vào lòng cô chỉ trong vài ngày? (hắnlà ai? :v)
Cái thứ mọc rễ ở trong lòng cô 14 năm không phải nói nhổ là có thể nhổđược. Cô biết mình thích ai, nhưng cô không muốn làm tổn thương ngườitrước mặt.
"Cho tôi thời gian." Nuốt xuống cảm xúc, cô nói.
"Được, tôi biết rồi. Nhưng đừng để tôi phải đợi lâu."
Âu Thần đưa tay lên xoa đầu cô rồi quay về.
Thiên Vũ vẫn lặng yên nhìn, nắm chặt hai bàn tay. Móng tay vô tình cắmsâu vào thịt… một giọt lại một giọt máu chảy xuống nhưng hắn thì lạikhông hề cảm nhận được...
Hắn... đã thua rồi sao?
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 27: Chương 27 : Tỏ tình


"Mày muốn gì ở cô ấy, hay muốn gì ở tao?"
"Mày thật sự nghĩ taođang muốn thứ gì đó? À đúng vậy đấy. Nhưng tao biết dù tao có nói mìnhmuốn gì, mày cũng không cho tao được."
Âu Thần nhàn nhã cầm ly rượu trong tay, không thèm nhìn kẻ trước mặt.
Thiên Vũ nói muốn gặpÂu Thần nhưng bị hắn từ chối nên Thiên Vũ đã tự điều tra để đi tìm hắn.Hiện đang là buổi tối tại bar Nam Phong.
"Mày nói đi, chỉ cần không phải là Vũ Thiên."
"Tao biết mày rất coi trọng cô ấy mà!" Âu Thần cười cợt "Càng như thế, tao lại càng muốn cô ấy."
Thiên Vũ giận dữ tóm lấy cổ áo Âu Thần: "Cô ấy không phải là người để mày trêu đùa!"
"Thì sao? Nhưng thật tiếc người tao muốn trêu đùa không phải cô ấy mà chính là mày, Đoàn thiếu gia ạ."
"Mày vẫn còn... giữ chuyện của ****** ở trong lòng sao?" Thiên Vũ như hiểu ra, nói.
"Hừ." Âu Thần quay mặt đi.
"Mày có bị điên không? Muốn trả thù cho ****** thì đi mà tìm bố mày! Vũ Thiên thì liên quan cái *** gì chứ?"
"Tao nói rồi, mục tiêu của tao không phải cô ấy, mà là chính mày! Mày thử đánh tao xem, xem cô ấy nhìn mày thế nào? Hahaha..."
Đôi mắt Thiên Vũ đỏ ngầu, tức giận vung tay quăng hắn ngã bịch xuống sàn, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
"Tao sẽ không để mày thực hiện được ý đồ đó."
Thiên Vũ quay người bỏ đi. Hắn biết cô rất coi trọng cậu bé đó, nên hắn không muốn vạch trầnbộ mặt của Âu Thần cũng vì sợ cô sẽ buồn...
Thiên Vũ nhắm mắt thở dài...
Nếu cô chọn Âu Thần, liệu hắn có tôn trọng quyết định của cô mà buông tay?
oOo
"Chúng ta đang đi đâu?" Vũ Thiên hỏi.
"Tới công viên trò chơi Funny Park. Cậu đã tới đó bao giờ chưa?"
"À... rồi." Đến cùng với Thiên Vũ...

Hôm nay là chủ nhật, Âu Thần nói với cô muốn đưa cô cùng đi chơi. Cô đồng ý. Nhưng không ngờ hắn muốn đưa cô tới đây.
Vũ Thiên không nhớ côcùng Âu Thần đã ăn cái gì, chơi trò gì. Bởi, đi tới đâu cô cũng chỉ nhớtới khuôn mặt bối rối ngượng ngùng rất đáng yêu của Thiên Vũ, hơn nữalần đó là cô thực sự đã rất vui vẻ.
"Vũ Thiên cậu sao thế, có chỗ nào không ổn à?" Âu Thần gọi.
"Tôi... hơi mệt." Vũ Thiên không mệt, chỉ là cô... không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
"Vũ Thiên... cậu thích hắn phải không?" Âu Thần nhìn cô hỏi.
"Ai cơ?"
"Thiên Vũ."
"Thật ra cậu ấy là..."
"Tôi đã biết."
"Gì..."
"Tôi biết hắn thíchcậu, cậu cũng... thích hắn." Âu Thần ngồi xuống ghế đá, ra hiệu cho côcùng ngồi xuống, "Chỉ là tôi vẫn cố chấp với tình cảm của chính mình."
Vũ Thiên vẫn im lặng nghe hắn nói.
"Tôi biết mình không có chỗ nào bằng được hắn. Ngay cả một gia đình trọn vẹn tôi cũng không bằng."
Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước kia mẹ tôi và cha Thiên Vũ là một đôi chuẩn bị tiếntới hôn nhân, nhưng bỗng vì sự chen ngang của mẹ hắn mà hôn ước bị hủybỏ. Ông ta đã ruồng ***** tôi để lấy người phụ nữ đó. Mẹ tôi đã rất đaukhổ, và sự xuất hiện của cha tôi đã cứu sống cuộc đời bà. Nhưng sau đóvài năm, bà lại phát hiện người mà cha tôi yêu trước nay... lại là mẹcủa Thiên Vũ. Họ đã cãi nhau trước mặt tôi. Mẹ tôi khóc rồi bỏ bỏ chạykhỏi nhà, cha tôi thì chỉ ngồi lại trên ghế và suy nghĩ. Ngày sau hômđó, tôi mới biết mình đã mất mẹ."
Hắn đang thuật lại một câu chuyện có thật, ấn đường hắn nhăn lại, bàn tay hơi run.
Vũ Thiên không ngờ kẻ có tính cách cợt nhả như hắn lại có câu chuyện quá khứ buồn như vậy.
"Cho nên Vũ Thiên, cậu đừng thích hắn."
"Thiên Vũ không có lỗi gì cả."
"Tôi biết, nhưng tôi không nghĩ hắn xứng đáng có được cậu!"
Âu Thần đang đánh cược sự quan trọng giữa Thiên Vũ và cậu bé kia.
"Cậu như vậy có phải hơi quá đáng không?" Vũ Thiên đứng dậy.

"Trong tay tôi không có gì cả! Chẳng lẽ cậu cũng muốn rời bỏ tôi để đến với hắn?"
"Tôi không bỏ cậu, đừng dùng từ đó. Chúng ta vẫn là bạn." Cô nhăn mày.
"Tôi không muốn..."
"Chuyện này không thểdựa vào hoàn cảnh để nói. Tôi chưa từng muốn làm tổn thương cậu. Tôithích cậu, nhưng là cậu của trước kia, chứ không phải cậu của bây giờ."Một người chỉ biết ghen ghét, thù hận, tiêu cực.
"Cậu của hiện tại... tôi không thể nào yêu thích nổi."
Vũ Thiên rất buồn khi nói ra những lời này, nhưng mà cô vẫn phải nói, bởi cô không muốn hắn sống như thế này nữa.
"Tôi về trước....."
Vũ Thiên cứ đi xa dần cho đến khi Âu Thần không còn nhìn thấy cô nữa. Ánh mắt hắn hiện lên từng vệt đỏ sậm.
"Tôi của hiện tại? Tôi của hiện tại và tôi của trước kia chẳng có gì khác nhau cả. Haha...dùng đến cả thủ đoạn này mà vẫn không thể bằng tên đó!!"
Tiếng cười của hắn nhỏ dần nhỏ dần khi thấy ánh mắt mọi người nhìn mình. (bi hài lẫn lộn :v)
oOo
"Anh Vũ, đây là chiếc bánh em tự tay làm... mong anh sẽ thích."
Canteen lại lần nữa có chuyện để hóng hớt.
Vâng, đây là một cô bé rất dũng cảm. Không chỉ vì cô bé đang tỏ tình với hotboy no.1, mà cònđang tỏ tình với "nam nhân của thủ lĩnh". Và thế là cô bé nhận được rấtnhiều ánh mắt bái phục.
Thiên Vũ thì vẫn ngồitại bàn, nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem trước mắt cho đến khi có mộtbàn tay xinh đẹp đẩy chiếc bánh kia lại chủ của nó.
Người trong canteen càng ngày càng kích động, vì... thủ lĩnh đã đến... hơn nữa lại còn không đeo kính...
Vũ Thiên đẩy hắn ngồivào trong sau đó ngồi xuống cạnh. Tiện thể nhìn cô bé kia rồi cười mộtcái. Cô bé cúi đầu quay đi, thầm nghĩ giá mà mình biết tự lượng sức sớmhơn...
"Nhìn cái bánh ấy lâuthế... chẳng lẽ cậu thích nó sao?" Vũ Thiên sợ sự u ám trong đôi mắthắn, cũng sợ hắn sẽ nhận chiếc bánh đó.
Thiên Vũ trong lòngbực bội bỗng nhảy nhót khi thấy cô gần gũi với mình trước mặt mọi người, đồng thời liếc những tên con trai đang nhìn Vũ Thiên một cái rét lạnh.

"Chúng ta ra ngoài đã." Thiên Vũ đỏ mặt khi thấy hai tay cô đang ôm lấy cánh tay hắn.
"Ừ."
"Vũ Thiên, Âu Thần hắn... không phải là người tốt đâu." Hắn trực tiếp nắm lấy cơ hội nói ra điều mình suy nghĩ.
"Chắc vậy." Cô cười.
"Cậu không tin tôi?Tôi biết lúc đó đã nổi giận vô cớ với cậu, nhưng tôi chỉ là vì lo chocậu thôi... hắn ta trước giờ chẳng làm được chuyện gì tốt đẹp cả."
"Chuyện đó tôi biết. Nhưng tôi lại rất cảm kích cậu ấy, vì đã giúp tôi nghĩ thông suốt một việc." Cô đối mặt với hắn, mỉm cười.
"Chuyện gì...."
"Đó là... Thiên Vũ, tôi thích cậu." Cô nói rõ ràng.
"Ơ... ơ...." Hả hả?
"Khi cậu dần đi vàocuộc sống của tôi, tôi cũng chỉ nghĩ mình yêu thích cậu như một ngườibạn. Nhưng sau nhiều chuyện, tôi nhận ra mình đã vô thức ghi nhớ từnghành động, từng câu nói của cậu. Hơn nữa cậu thích tôi chân thành ngaycả khi tôi chỉ là một con bé 4 mắt tầm thường. Tôi đã thích 'cậu bé đó'từ rất lâu về trước, nhưng bây giờ tôi có thể chắc chắn người mình thích là cậu, Thiên Vũ."
Khuôn mặt hắn đỏphừng, vì quá bất ngờ nên trở nên lúng túng không biết làm gì. Mới vàiphút trước đó hắn còn đang ảm đạm như kẻ sắp chết, bây giờ thì hắn...không có lời nào để diễn tả cảm xúc của mình.
Vũ Thiên đưa tay ômlấy hắn như để khẳng định đây là sự thật, nói: "Cho nên cậu không cầnquan tâm tôi nghĩ gì về Âu Thần, nói gì về Âu Thần."
"Vũ Thiên, nói lại câu đó đi." Hắn cũng đưa tay ôm lấy cô, cảm nhận hương thơm mềm mại trong lòng.
"Tôi thích cậu."
"Một lần nữa."
"Tôi thích cậu."
"Lần nữa đi."
"Tôi thích cậu." Cô cười.
Hắn thật trẻ con mà dụi dụi đầu lên vai cô, đòi lại vốn vì trước kia có mỗi mình hắn nói thích cô, thật tủi thân.
"Chỉ một lần nữa thôi..."
"Tôi thích..."
Chụt!!
Cô chưa kịp nói xong thì đã bị hắn hôn một cái rõ kêu vào miệng.
"Vũ Thiên, tôi yêu cậu chết mất!"

Hắn ôm cô nhấc bổng lên rồi hôn thêm vài cái nữa, nghĩ nghĩ một chút rồi cứ như vậy bế cô chạy ra ngoài cổng trường.
"Vũ, chúng ta đi đâu?" Cô giật mình.
"Đi hẹn hò."
Thiên Vũ tít mắt cười khi nghe chữ "chúng ta". Ừ, bây giờ cô và hắn có thể gọi tắt là: chúng ta.
oOo
"Vũ Thiên, sao cháu đi học về muộn thế?" Bà Kim Hà nhìn đồng hồ đã 7h, lo lắng hỏi.
"À... cháu đi chơi với bạn..."
"Ta biết rồi! Ta đoán cháu đi chơi cùng thằng bé lần trước bế cháu vào nhà phải không?"
"Bà biết chuyện đó rồi ạ..." Cô biết ngay mà.
"Không những thế, ta còn biết mặt nó cơ."
"Sao ạ?" Vũ Thiên ngạc nhiên.
Bà Kim Hà biết mình lỡ mồm, đành nói nốt: "Aizz, bà nghe mấy cô giúp việc nói có anh chàng đẹp trai vì cháu đau chân mà bế cháu vào nhà, vài hôm trước thấy một cậucon trai đứng ngoài nhà ta vào buổi sáng lúc cháu đi học. Ta đoán chínhlà cậu ấy nên mời vào nhà."
Buổi sáng? Như cô nhớ thì Thiên Vũ chưa từng bỏ buổi học nào cả.
"Cậu bé cũng thật đẹptrai, ăn nói lễ phép lịch sự. Ta đã không kìm được mà kể cho nó nghe rất nhiều chuyện của cháu. Cái con bé này có bạn trai mà chẳng thèm nói với bà lão đây một tiếng."
"Bà, bà đã kể những gì?"
"Ờ thì... một số chuyện hồi nhỏ của cháu."
Bà đã lỡ nói với cậutrai kia về việc Vũ Thiên có thích một người suốt từ nhỏ. Cậu ta gặnghỏi nên bà đã kể chuyện ngày đó Vũ Thiên trong siêu thị với cậu ta. Thực ra cái này bà cũng chỉ nghe mẹ Vũ Thiên kể lại.
"Có chuyện... ngày cháu bị bắt cóc không ạ?"
"Có..."
Không phải Thiên Vũ tìm đến nhà, mà là Âu Thần! - Cô bất ngờ.
Hahaha... Âu Thần! Cậu còn tìm đến tận nhà tôi! Vũ Thiên như hiểu ra tất cả, hiểu tại sao cậuta biết bố mẹ cô là nhà vật lý thiên văn, hiểu tại sao hắn luôn đề cậptới việc muốn cô tránh xa Thiên Vũ, vì Thiên Vũ mới là mục tiêu của hắn.
Nghĩ ra câu chuyện đểthuyết phục cô rằng hắn là cậu bé đó chắc cũng vất vả lắm? Cũng phải,một đứa trẻ con sao có thể nhớ rõ một cô bé suốt 14 năm chứ? Đến chínhkẻ chịu ơn là cô còn không nhớ rõ mặt cậu bé đó như thế nào nữa là hắn.Lại còn sự xuất hiện rất đúng lúc của Thiên Vũ ở quán Tân Hạ...
Âu Thần, lừa hay lắm!
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 28: Chương 28 : Thì ra cô thích hắn trước


"Alô?" Vũ Thiên lạnh nhạt nghe máy.

"Vũ Thiên, tôi có thể gặp cậu chứ?" Âu Thần nói.

"Bây giờ thì giữa 2 chúng ta thật sự không có gì để nói."

"Sao?"

"Cậu không phải là cậu bé đó, đúng không?"

"Cậu đang nói gì vậy." Âu Thần trầm mặc.

"Vậy tôi hỏi cậu, tại sao hôm đó tôi lại ở trong siêu thị?"

"Vì cậu bị những tên bắt cóc đuổi theo."

"Haha… cậu sai rồi. Thực sự cậu bé đó chỉ biết tôi ở trong siêu thị chứkhông biết tôi bị bắt cóc." Vũ Thiên thấy khá là vui khi biết hắn khôngphải.

"Lúc đó tôi… đã trở lại siêu thị để hỏi." Âu Thần ngập ngừng.

"Ồ… vậy cậu có thể cho tôi biết cái tên mà cậu đã nói với tôi hồi nhỏ không?"

"….."

"Tôi rất vui lòng nếu không phải gặp lại cậu một lần nào nữa."

Vũ Thiên tắt máy, trong lòng cảm thấy thoải mái. Hắn là một kẻ đángthương, nhưng hắn không xứng đáng với cái gọi là hạnh phúc. Bởi cách hắn dùng để đạt được hạnh phúc hoàn toàn sai lầm.

Còn Âu Thần, kế hoạch định sẵn trong đầu đã tan vỡ, chỉ vì Vũ Thiên đãbiết sự thật vào phút chót. (nếu đoạn này VT chưa biết sự thật thìtruyện sẽ kéo dài thêm vài chương đau khổ nữa 😀)

Điện thoại lại rung lên, lần này Vũ Thiên nghe máy với một giọng nói dịu dàng: "Gia Bảo?"

"Chị Vũ Thiên, hôm nay tới nhà em chơi được không?"

"Sao hôm nay em lại muốn chị tới nhà em?"

"Bởi vì em rất rất rất yêu quý chị mà! Em muốn chị tới nhà em chơi, sau đó em sẽ lấy cớ để được tới nhà chị chơi nữa!"

Vũ Thiên bật cười: "Muốn tới nhà chị thì cứ tới đi chứ."

"Vậy sao? Nhưng em vẫn muốn nhà em được vinh hạnh đón chào chị cơ..."

Thật ra thì cô đã tới đó một lần.

"Đi mà, em đang ở nhà một mình, rất buồn đó... Chị sang chơi với em rồi chiều chúng ta cùng đi học..."

"Em ở nhà một mình?"

"Eh... có người giúp việc và bác quản gia nữa."

"Vậy thì được rồi, chị sẽ tới."

"Oa, nhanh nhanh nhé chị! Đợi thêm phút nào là em héo thêm phút ấy đó!"

...........

King koong.

"A chị đến nhanh thật!"

Gia Bảo lanh chanh nhìn camera sau đó đích thân chạy ra cổng kéo Vũ Thiên vào.

"Bố mẹ em đều đi có việc, còn anh Vũ thì sang nhà anh Hạo từ sớm rồi.Chị chị... vào phòng em chơi!" Gia Bảo rất yêu quý Vũ Thiên, cho nên rất muốn chia sẻ cuộc sống riêng tư của mình cho cô.

Phòng riêng của Gia Bảo rất rộng nhưng không hề trống trải vì nó đượclấp đầy bởi rất nhiều thứ xinh xắn đáng yêu như chính con người cô bé.Tường được sơn bằng màu xanh lá cây, rèm cửa màu xanh lá cây, ga trảigiường cũng màu xanh lá cây nốt...

"A, trước tiên em muốn cho chị xem cái này..." Gia Bảo chật vật ôm mộtquyển album to đùng lảo đảo lảo đảo ném lên giường sau đó vỗ vỗ vị trícạnh mình nói: "Chị ngồi đây đi!"

Gia Bảo luôn có một âm mưu... đó là biến Vũ Thiên thành chị của mình.Nếu đó là chị dâu thì càng tốt! Nhưng mà cô chưa kịp ghép đôi cho anhtrai và chị Vũ Thiên thành một cặp thì đã nghe tin họ đã thành cặp từlâu rồi @@! Bây giờ cô muốn đổi kế hoạch thành: để 2 anh chị xích lạigần nhau hơn...

"Đây là album của gia đình em, nhưng chủ yếu là của em và anh trai. Ảnhtừ bé chụp thường xuyên luôn, vậy mà bây giờ lâu lâu mới có một cái đểnhét vào...."

Gia Bảo lật từng trang đầu tiên: "Đây là ảnh khỏa thân của anh Vũ hồi 1 tuổi, chị thấy có đâng yêu không?"

".... à... ừ.... rất đáng yêu..." Khóe môi Vũ Thiên co giật.

"Cái này là ảnh của em... Mà chị này, em cho chị xem ảnh hồi nhỏ của emthì sau này chị cũng phải cho em xem lại ảnh hồi nhỏ của chị đấy nhé!"Có ý đồ cả!

"....."

Từng trang, từng trang ảnh lật qua, Vũ Thiên càng lúc càng thấy nôn naotrong lòng.... Hắn ngày nhỏ... cười rất xinh đẹp, xinh đẹp cứ như cậu bé đó vậy. Có giống nhau không nhỉ? Khó nhớ quá... Rồi cô bỗng đưa tay chỉ vào một dòng chữ trên bức ảnh chụp chung của 2 anh em, hỏi: "Su và Kem? Nghĩa là sao?"

"À, đó là tên hồi nhỏ so mẹ em đặt. Em là Su, anh ấy là Kem. Nhưng bây giờ anh ấy cấm em gọi, bởi vì nghe nó rất điệu."

"Kem..."

"Chị thích ăn kem sao?"

"Chị rất thích Kem." Vũ Thiên im lặng lướt đầu ngón tay trên bức ảnh.

"Thế thì hôm nào đó em sẽ đãi chị ăn kem! Haha, còn đây là lúc em vớianh Vũ tranh giành một cái kẹp tóc." Gia Bảo chỉ chỉ vào bức ảnh trêngóc, trong đó 2 anh em lăn lộn trên đất, còn trong tay Gia Bảo nắm chặtmột chiếc kẹp tóc.

"Xì, anh ý là con trai mà cứ giữ khư khư cái kẹp tóc của con gái, em rất thích nó mà anh ấy không chịu cho. Kết quả là mẹ bắt anh Vũ phải ..." Sau này Gia Bảo mới nghe mẹ kể về chuyện của anh Vũ và một cô békhác trong siêu thị. Nhưng cái chuyện này đâu thể kể cho chị Vũ Thiên!

"Là cái này sao?" Vũ Thiên run run chỉ vào ảnh khác, trong đó Gia Bảomặt mũi nhem nhuốc cười toe toét cài trên đầu chiếc kẹp tóc có nhiềungôi sao lấp lánh.

"Vâng?"

Đây... chính là chiếc kẹp tóc bố mẹ Vũ Thiên tự thiết kế dành tặng côvào ngày sinh nhật. Cô rất thích những ngôi sao lấp lánh trên đó. Chỉlà... ngày cô bị bắt cóc nó đã biến mất. Cô cứ nghĩ nó đã rơi trong lúccô chạy trốn... "Gia Bảo... gia đình em đã tới thành phố K bao giờchưa?" Vũ Thiên khó khăn nói ra được vài từ.

"Nhà cũ của em ở đấy mà! Sao chị lại hỏi thế?"

"Gia Bảo, nhà Lâm Hạo ở đâu?" Vũ Thiên không trả lời mà hỏi tiếp.

"Chị muốn tìm anh Vũ à?"

"Ừ. Em nói đi, chị có một việc rất quan trọng."

Cô không muốn gọi điện mà chỉ muốn gặp hắn ngay lập tức. Gia Bảo ngơngác không hiểu gì nhưng vẫn cứ cùng Vũ Thiên tới nhà Lâm Hạo. Nhưng Lâm Hạo thì không có nhà, Thiên Vũ cũng không có ở đó. Gia Bảo gọi điện cho Lâm Hạo không được đành gọi điện cho Thiên Vũ, nhưng điện thoại lạithông báo máy bận… Sự lựa chọn cuối cùng là Thiếu Phong…

"Alô?" Tuy đang gặp rắc rối nhưng thật hiếm khi Gia Bảo mới gọi điện nên hắn đành nghe máy.

"Anh Phong, anh có biết…"

"Bây giờ cậu có thể nghe điện thoại nữa sao? Chết tiệt…"

Cạch… Gia Bảo chưa kịp nói hết đã nghe tiếng điện thoại của Thiếu Phong bị ném rơi xuống đất.

"Nói thật đi, con bé ôm cậu là ai?"

Ô hô, là giọng chị Mộc Thanh! - Gia Bảo vẫn ôm điện thoại nghe tiếp.

"Vậy ra cậu đang ghen?" Thiếu Phong nói.

"Ghen…. Ai ghen cơ chứ! Á…. Buông ra, cậu lại cưỡng hôn tôi…"

"Thích tôi rồi thì cứ nhận đi…"

"Ai thích cậu chứ! Tránh raaaaaa…"

"Con bé mà cậu nói, cậu không cần quan tâm. Bởi người tôi chỉ thích chỉcó mỗi mình cậu…. Cậu hãy thừa nhận rằng thích tôi đi." Thiếu Phong nhẹgiọng nỉ non.

"A…"

Đến đây Gia Bảo mặt đỏ tía tai cúp máy.

"Gia Bảo, Thiếu Phong hắn có biết Thiên Vũ ở đâu không?"

"Anh Phong chắc là... không biết đâu..." Gia Bảo cúi gằm mặt nói.

Không nhận ra sự bất thường của Gia Bảo, Vũ Thiên hiện tại thực sự rấtnóng nảy. Cái tên này điện thoại sao lại không gọi được đúng lúc này cơchứ! Cho nên cô đợi, đợi đến giờ đi học…

……………………..

Vũ Thiên vừa mới đến trường đã có một bạn nữ nói rằng Thiên Vũ đang đợicô ở sân bóng rổ. Cô quá nóng lòng liền chạy tới sân bóng rổ. Nơi đóchẳng có ai, rồi cô cũng chẳng hiểu thế nào đã bị người ta nhốt vàophòng chứa dụng cụ thể dục. Cái chuyện này là sao? Cô chỉ đi vòng quanhđể tìm hắn, vậy mà… cô lại bị lừa! Điện thoại đâu? Điện thoại để trongcặp…. Vũ Thiên thật sự rất muốn gặp hắn, bất chấp nỗi sợ bóng tối màkiên trì đập cửa, đạp cửa. Những tiếng uỳnh uỳnh liên tục phát ra màchẳng một ai nghe thấy, vì sân bóng rổ hoàn toàn không có người.

Còn kẻ đầu sỏ, tất nhiên là Lan Hoa, thì đang cười sung sướng. Cô ta đãtính hôm nay là ngày không có lớp nào học thể dục để nhốt Vũ Thiên, vìcô ta đã biết Vũ Thiên sợ bóng tối từ lần trước. Với lại Lan Hoa cũngchẳng quan tâm Vũ Thiên được cứu hay không được cứu, bởi ổ khóa là do cô ta mang đến, dù có người nghe tiếng kêu của Vũ Thiên cũng sẽ phải đợingười tới phá khóa! Haha… dám đánh đập đe dọa ta, dám làm mất mặt tatrước bao nhiêu người… thù mới nợ cũ chồng chất mà không trả thì khôngphải Lan Hoa này!

……………………..

Không biết đã qua bao lâu, Vũ Thiên vẫn chỉ im lặng ngồi trong bóng tối. Thực ra cũng chẳng phải tối lắm vì có chút ánh sáng từ bên ngoài chuitừ kẽ cửa vào trong… Thiên Vũ sẽ tới mà…

Cô đoán vậy. Nhưng cái suy nghĩ đó đã giúp chính cô giữ bình tĩnh, không nhớ tới những kẻ đã bắt cóc cô mà chỉ nhớ tới hắn. Đúng rồi, người xuất hiện lúc cô cần nhất lúc nào cũng là hắn, cho nên… lần này cũng sẽ làhắn. Cô chỉ cần ngồi đợi….

Uỳnh uỳnh!

"Vũ Thiên, cậu ở trong đó sao?"

Cô mỉm cười, hắn thực sự đã tới rồi.

"Thiên Vũ…"

"Đúng là cậu?"

Gia Bảo vừa gặp hắn đã hỏi Vũ Thiên, hắn liền nhanh chóng đi tìm cônhưng không thấy. Hỏi mãi mới có người nói nhìn thấy thủ lĩnh và một côgái nào đó đi tới sân bóng rổ. Hắn thật sự không nghĩ cô sẽ ở đây nhưngvẫn muốn thử, ai ngờ lại nghe tiếng cô trả lời… Thiên Vũ thật sự rất lolắng cho tình trạng hiện tại của cô, hẳn là cô đang rất sợ?

“Đừng sợ, tôi sẽ gọi người đến mở cửa ngay.” Hắn lôi điện thoại từ trong túi ra mới phát hiện nó đã hết pin. “Để tôi đi tìm bảo vệ… cậu cố đợimột chút…”

“Đừng đi.”

Cô nói rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để hắn nghe thấy… Và hắn dừng bước.

“Đừng đi…”

“Vũ Thiên?” Hắn lo lắng gọi.

“Tôi sợ. Cậu cứ đứng ở đó cũng được.” Vũ Thiên thì thầm.

Thiên Vũ tay chân luống cuống không biết nên làm gì cho phải. Chẳng lẽ cứ để cô ngồi mãi trong đó? Hắn đành phải thử một chút…

“Cậu… ngồi dịch sang bên phải đi.”

Rầm! Rầm! Rầm!

Vũ Thiên kinh ngạc nhìn kẻ mới phá cửa xông vào. Hắn là quái vật chắc??Cô vừa mới ra hiệu cho hắn là mình đã ngồi sang bên phải, chẳng bao lâusau cái cửa đã tan tành… trong khi cô không thể làm cái cửa dịch chuyểndù chỉ một chút!

Hắn ngồi xuống trước mặt cô, hỏi: “Cậu có thể đứng dậy chứ?”

“Không.” Cô bình thản đáp lại.

“Vậy thì…”

Hắn vừa định bế cô lên thì đã bị cô nhào đến ôm thật chặt khiến hắn suýt thì ngã ngửa ra sau. Vũ Thiên hiện tại đang ngồi trên đùi hắn, hai taythì quàng trên cổ… khiến mặt hắn trở nên đỏ một cách bất thường. Nhưnghắn cũng chỉ im lặng hưởng thụ khoảnh khắc này, cho đến khi cô lêntiếng.

“Cậu còn nhớ một cô bé trong siêu thị … được cậu tặng chiếc chong chóng không?”

“Ơ… có...”

“Cô bé ấy thế nào?” Vũ Thiên nghiêm giọng hỏi.

“Thế nào… là thế nào?”

“Cậu thích cô bé đó sao?”

Hắn toát mồ hôi. Sao cô lại biết nhỉ? Việc này kiên quyết không thể thừa nhận…

“Nụ hôn đầu của cậu là cho cô bé đó đúng không?” Vũ Thiên tiếp tục trầm giọng.

Chết tiệt! Gia Bảo đã nói cho cô chuyện này sao?

“Cậu phải nói thật! Cậu thấy cô bé đó thế nào? Cậu… thích cô bé đó chứ?”

“Đúng là cô bé ấy… đáng yêu… nhưng tôi đã không còn nhớ cô ấy như thếnào nữa. Đấy đều là chuyện trẻ con, cậu đừng… Hiện tại tôi thật sự chỉthích cậu, không còn nghĩ tới ai khác mà…” Đúng là hắn đã từng mong gặplại cô bé đó, nhưng bây giờ hắn thật sự không cần.

“Cô bé đó đáng yêu thế nào? Bằng tôi không?”

Vũ Thiên cười thật vui vẻ, hôn chụt một cái vào miệng hắn. Còn hắn thì quá bất ngờ, mắt chữ a mồm chữ o nhìn cô.

Thấy hắn không trả lời, Vũ Thiên lại tiếp tục tấn công khắp mặt hắn.

“Là cậu quyến rũ tôi trước…”

Hắn mập mờ nói, chợt dùng tay ôm gáy Vũ Thiên lại, đặt môi mình lên môicô, thực hiện một cái “hôn” thật sự. Cho đến khi hô hấp của cả hai trởnên khó khăn hắn mới luyến tiếc rời khỏi môi Vũ Thiên, vòng tay ôm chặtlấy cô và thì thầm nói: “Thế này mới gọi là hôn, cô bé đáng ghét.”
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 29: Chương 29


Tan học, ngoài hành lang vắng teo vắng ngắt, nhưng phía ngoài cửa phònghọc 12C lại vô cùng đông đúc. Họ lén lút như những tên trộm, áp chặt tai lên thành tường phía dưới.
Trong phòng học lớp 12C giờ chỉ còn lại hai người: thủ lĩnh và đại hotboy. Họ không phát hiện ra mấy kẻ bên ngoài.
Không khí trong phòng hơi yên lặng, yên lặng khác thường.
Vũ Thiên từ ngày hôm qua đến hiện tại, cảm thấy việc đối mặt với hắn trở nên rất ngại ngùng. Tại sao ngại ư? Hỏi thừa!
Nhưng hắn thì lúc nào cũng nhìn cô cười. Rõ ràng là cố tình mà...
Hôm nay đến lượt bàn của họ trực nhật vệ sinh lớp học. Thực ra với cáitrường này thì thuê lao công chẳng phải khó khăn gì, chủ yếu là rènluyện ý thức tự giác của học sinh thôi.
"Chúng ta quét nhà trước..." Cuối cùng thì cô cũng lên tiếng trước.
Thiên Vũ nhoẻn miệng cười, đang định trả lời thì "Rầm!", cửa lớp bật mở. Sau đó là Gia Bảo ngã lăn xuống đất từ ngoài vào.
"Haha..."
Gia Bảo nhìn Vũ Thiên, ngại ngùng gãi đầu cười trừ không biết nói gì.
Sau lưng Gia Bảo là Huân Trì, cũng đang cười lấy lệ, cúi người bế GiaBảo lên rồi rời đi, để lộ ra phía sau lưng là một đám người đang ngồixổm với những khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn.
Diệp Tinh là người đầu tiên đứng dậy, cô hùng hồn nói: "Đại tỷ, bạn học Thiên Vũ, hai người cứ tiếp tục." Sau đó cong đuôi chạy.
Minh Huy: "Tự nhiên đi, mời tiếp tục."

Bỏ chạy.
Lúc sau, cửa lớp hoàn toàn không một bóng người.
Hắn cười cười, hỏi: "Chúng ta tiếp tục chứ?"
Vũ Thiên: "..."
"Này, cậu đang xấu hổ sao?" Hắn vẫn mặt dày nói.
"Tất nhiên là không." Vũ Thiên quay mặt đi nơi khác, cầm lấy chổi và bắt đầu quét.
"Vậy mà đã ngại sao? Hôm qua cậu còn..."
"Thiên Vũ!"
Hôm qua cô vì kích động khi biết hắn là cậu bé ngày xưa, hôn khắp mặt hắn mấy chục cái...
Cô vừa quay đầu lại đã thấy khuôn mặt phóng đại của hắn.
"Muốn thử lại không?"
Cô tức giận vung một đấm hướng xuống bụng Thiên Vũ nhưng tay cô nhanh chóng bị bắt lấy.
"Nặng tay vậy?"
Bây giờ cô mới nhớ lại, lần đó hắn một mình đánh hết mấy tên kia để bảovệ cô, chứng tỏ hắn không chỉ có cái vẻ bề ngoài là dùng được.
Vũ Thiên muốn thử một lần.
Nghĩ là làm, cô xoay người thoát khỏi vòng tay hắn, tung ra một cú đá xé gió. Thiên Vũ bị bất ngờ nhưng vẫn né được một chiêu này, nhảy lên bàn.
"Làm gì vậy?"
Vũ Thiên không trả lời cùng bước lên mặt bàn, cẩn thận đánh giá "đốithủ" một lúc. Thiên Vũ cũng chợt thấy hứng thú, cùng cô đấu qua vài hiệp bất phân thắng bại. Cuối cùng cô tưởng như tìm ra được sơ hở của hắnliền tung người bật lên, nhưng chân chưa kịp ra đòn thì cả người chẳnghiểu thế nào đã bị hắn ôm trọn, áp xuống mặt bàn.
"Đùa vậy đủ chưa?" Hắn kéo cặp kính của cô, để lộ ra một đôi mắt xinh đẹp.
Cô đã đấu hết sức, vậy mà hắn nói cô đùa sao? Với lại... với lại cái tư thế này của họ thật khiến người ta đỏ mặt đi...
"Khụ khụ."
Đúng, quả thật là có người đang đỏ mặt.
Bác bảo vệ đáng kính với nhiệm vụ khóa tất cả các cửa lớp đang ho khanvài tiếng. Bác nói: "Ta biết người trẻ tuổi các cháu rất nhiệt tình,nhưng mấy đứa dọn lớp nhanh lên để bác già này còn khóa cửa. Haha, ta đi trước, hai đứa có thể tiếp tục."

Cô hiện tại mặt đã đỏ như xôi gấc, đẩy mạnh hắn ra khỏi người mình.
Thiên Vũ đi lấy cây chổi, vẻ mặt bình thản nói bâng quơ một câu: "Sau này lúc mặc váy thì đừng có đánh nhau."
Vũ Thiên: !!!!!!!!!
...................................
Lúc ra về, hắn đòi lên xe buýt cùng nhưng cô không những không cho cònđuổi hắn về. Mặt Thiên Vũ xụ lại, hôn trộm cô một cái rồi nhanh chóngchạy đi. Người trên xe đều nhìn cô và cười trộm.
Cái chuyện này cũng thật rắc rối!!!
Trên đường về nhà, Vũ Thiên nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ. Và hơi bất ngờ là, người gọi tới là phụ huynh của Thiên Vũ.
Vũ Thiên đẩy cửa quán bước vào, ngó nghiêng một chút để tìm kiếm nơi người đó ngồi.
Một chị xinh xắn mặc đồng phục tiến tới gần cô nói: “Kính chào quý khách. Cô đã đặt chỗ trước chưa ạ?”
“Tôi có hẹn ở bàn số 13.”
“Cô là Vũ Thiên phải không? Bàn số 13 ở đằng kia ạ.”
“À vâng, cảm ơn chị.” Vũ Thiên nhìn theo hướng người đó chỉ, thầm cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Khi mẹ hắn gọi điện, cô đã rất muốn hỏi một câu là “gặp có việc gì không?”, nhưng đấy là người lớn, cũng là mẹ hắn nên tất nhiên là cô không dám bất kính rồi. Còn bây giờ thì sao? Đúng là người giàu có khác! Chỉ là gặp nhau nói chuyện vài câu mà cũng phải hẹn cô ở nơi xa hoa này. Nếu là cô, cô nghĩ cùng nhau ra công viên vừa ngồi nói chuyện vừa ngắm cảnh thiên nhiên chẳng phải tốt hơn sao... (yêu nhau đâu mà ra công viên?)
Cô tới gần bàn số 13, sau đó thận trọng cúi đầu chào người ngồi đó: “Cháu chào bác.”
“Ừ, cháu ngồi đi.”
Vũ Thiên ngồi xuống.

Một anh bồi bàn tới đưa cho cô chờ gọi đồ uống. Vũ Thiên miễn cưỡng chọn một ly kem hoa quả rồi nín thở chờ đợi người đối diện lên tiếng. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp đoan trang, tuổi chắc không đến 40...
“Cháu không cần phải căng thẳng.”
“Dạ vâng.”
“Như cháu đã biết, cô là mẹ của Vũ. Cô cũng đã nghe Gia Bảo kể qua về cháu rồi.”
“Vâng, Gia Bảo cũng đã nói với cháu về cô...” Kể rằng cô là người nói lắm nhất mà Gia Bảo từng biết.
“Gia Bảo kể sao? Vậy thì chắc không có gì là tốt rồi. Vũ thì rất ngoan và nghe lời, còn Gia Bảo thì hoàn toàn ngược lại. Nhưng cháu biết chứ? Gần đây có một số việc mà Vũ không còn nghe theo lời của cô nữa rồi.” Khuôn mặt mẹ Thiên Vũ khi nhắc tới 2 anh em rất vui vẻ, nhưng khi nói tới câu cuối thì biểu cảm không còn như lúc trước nữa, mà hiện tại rất nghiêm túc.
“Có lẽ nghe từ một phía của Gia Bảo không phải tất cả. Cháu và Vũ quen biết nhau được bao lâu rồi?”
Nghe câu hỏi, Vũ Thiên nghiêm túc suy nghĩ. Nếu là quen biết, có lẽ nên tính từ 14 năm trước. Biết nhau thì nên nói là khoảng 3 tháng, còn “quen” nhau thì chắc phải nói là mới từ hôm qua. Rốt cuộc cô nên trả lời như thế nào?
“Hẳn là cháu biết Vũ từ khi nó mới chuyển trường?”
Thấy câu hỏi được người đó trả lời thay, Vũ Thiên gật đầu.
“Cũng như nhiều người phụ nữ khác, cô là người làm mẹ, cô luôn mong muốn những điều tốt nhất cho con của mình. Cháu hiểu ý cô chứ?”
Vũ Thiên nhíu mày: “Vâng?”
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 30: Chương 30


Tan học, hắn vẫn tích cực tiễn cô ra trạm xe bus.
"Này, nghĩ gì thế?" Thiên Vũ đi song song với cô, thuận tiện thấy cô đang có chút trầm mặc liền hồn nhiên cầm lấy tay cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau rồi dung dăng đi tiếp.
Vũ Thiên mải suy nghĩ, tới lúc thấy tay của mình bị nắm chặt mới quay sang nhìn hắn một chút, sau đó nhìn xuống tay mình, sau đó nữa thì lại trở về trạng thái cũ: suy nghĩ.
Hắn thấy khó hiểu về hành động của cô nên lập tức kéo cô đứng lại, không cho cô tiếp tục đi nữa: "Này! Sao thế?"
"Hả? Không sao."
"Thì ra cậu vẫn còn nghe thấy tôi nói." Hắn giận dỗi.
"Ừm... vẫn nghe..."
Nghe câu trả lời qua loa cho có lệ, rốt cuộc hắn cũng phải lên tiếng hỏi: "Vũ Thiên, hôm qua mẹ tớ nói gì với cậu?"

Lúc này thì cô mới ngẩng đầu trực tiếp nhìn thẳng vào mắt hắn: "Cậu biết à?"
"Biết, tất nhiên là biết. Gia Bảo nói." Thiên Vũ vẫn tin là mẹ luôn tôn trọng quyết định của hắn, sẽ không nói điều gì quá đáng. Nhưng hiện tại thì có lẽ nên xem lại...
"Vậy mẹ tớ nói gì?"
"Cũng không có gì."
Suốt từ ngày hôm qua, cô vẫn luôn suy nghĩ. Cô thích Thiên Vũ, vì ngay từ đầu cậu ta không quan tâm cô xấu hay đẹp. Cô thích Thiên Vũ, vì cậu ta luôn là người xuất hiện lúc cô cần nhất. Cô thích Thiên Vũ, vì cậu ta luôn khiến cho cô vui vẻ. Cô thích Thiên Vũ, vì cậu ta đôi lúc cũng rất đáng yêu...
Nhưng... tại sao Thiên Vũ lại thích cô :troll :?
Tại sao vậy? Khi mà cô ngay từ đầu đã không để ý tới hắn? Khi mà cô chỉ việc gặp hoạ để hắn tới cứu? Khi mà cô chẳng một lần làm cho hắn vui? Khi mà cái khuôn mặt của cô thường xuyên bị che đậy và không có những biểu hiện nên có của một cô gái???
Nghĩ mãi không ra mà!!!

"Á!" Đột nhiên cảm thấy ngón tay đau nhói, Vũ Thiên kêu lên. Thấy tay mình đang bị hắn đưa lên miệng cắn, cô nhăn mặt hỏi: "Cậu làm cái gì vậy!"
"Cậu lại không tập trung nữa rồi. Cậu không để ý tôi."
"Không, không phải. Là... cậu... tôi... thực ra tớ muốn hỏi... là..."
Thiên Vũ thấy cô lúng túng mãi không nói được câu nào, hắn phì cười: "Vũ Thiên, cậu bị nói lắp bao giờ thế?" Thỉnh thoảng trông cô thế này cũng thật đáng yêu.
"Thiên Vũ!" Cuối cùng thì cô cũng lấy hết can đảm nói, "Cậu thích tớ ở điểm nào vậy?"
Nghe vậy Thiên Vũ ngẩn người một lúc, sau đó cười cười, “Thích ở điểm nào à...” Hắn nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, sau đó nghiêm túc nói: “Không biết nữa.”
Không biết nữa... cậu ta nói “không biết nữa” ra một cách vô cùng đơn giản! Vũ Thiên nghẹn họng không biết nói gì, trừng mắt nhìn hắn, răng nghiến chặt. Cùng lúc chiếc xe bus đã tới bến đỗ, thấy cô không lên liền réo còi inh ỏi. Vũ Thiên trong lòng hậm hực, vung tay thu'c mạnh một cái vào bụng hắn rồi trèo lên xe. Còn hắn bị bất ngờ, mặt nhăn nhó ôm lấy bụng, làm cái vẻ mặt “chẳng hiểu gì” nhìn theo chiếc xe bus đang ung dung nhả khói rời đi...
Hắn đã làm gì sai à?!
Rất sai ấy chứ.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 31: Chương 30.2 - End


Ngày hôm qua, mẹ cậu ta đã nói với cô về cái gọi là “tình cảm thật sự”. Bà nói, có lẽ hắn thích cô chỉ là do nhất thời, và cô cũng vậy. Tình cảm họ dành cho nhau chưa sâu sắc đến mức gọi là tình yêu.
Cô cũng biết như vậy. Cô và hắn chỉ mới dừng lại ở “thích”, chữ “yêu” kia thật khó để nói ra. Cô đã suy nghĩ muốn điên đầu về việc tại sao hắn lại thích cô, cô phải mất một lúc lâu mới có can đảm hỏi lý do. Vậy mà... hắn chỉ nói đơn giản một câu – không biết nữa.
Cô lấy điện thoại ra.
“Đại tỷ, có việc gì vậy?” Diệp Tinh thấy Vũ Thiên gọi liền nghe máy.
Vũ Thiên hỏi: “Nếu có một người nói thích cậu... nhưng không nói được lí do thì gọi là gì?”

Diệp Tinh nhăn trán, nghĩ một hồi rồi đáp: “Vậy là hắn đang tán đểu rồi! Loại này phải đánh chết!”
Vũ Thiên không đáp, cúp máy.
Có lẽ không nên hỏi Diệp Tinh trong việc này, hỏi Mộc Thanh vậy. “Mộc Thanh, nếu có người thích cậu mà không nói được lí do thì sao?”
Mộc Thanh nhăn trán, suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Đầu óc hắn có vấn đề. Đối với trường hợp này ta phải...”

Mộc Thanh chưa nói hết câu, Vũ Thiên cúp máy.
..................
Vũ Thiên nhăn trán suy nghĩ một hồi rồi quyết định, nhắn tin cho Thiên Vũ: “Mình tạm chia tay nhé để ta biết được có yêu nhau không. Mình tự cho nhau hai lối đi để xem quãng đường của ai xa hơn. Thời gian sẽ nói lên tất cả nếu ta còn yêu và quay trở về, lúc đó thì ta sẽ yêu lại từ đầu.”
Kể từ đó, hai người không còn gặp nhau nữa, tuy vậy, Vũ Thiên vẫn thỉnh thoảng nhớ tới hắn, hắn cũng thỉnh thoảng nhớ tới Vũ Thiên. Nhưng tất cả chỉ thoáng qua như một cơn gió, ngắn ngủi, hơi mát mát.
♥♥♥ The End ♥♥♥
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 32: Chương Ngoại truyện : Lâm Hạo


(Ngoại truyện có chút không liên quan)
Lâm Hạo nhìn hai thằng bạn thân đang vui vẻ hihi haha với gấu của chúng nó, chợt không hiểu cái cảm xúc đang trào dâng trong lòng là cái gì. Hắn cười cười nói nói với các nữ sinh khác, thầm tự an ủi bản thân: xung quanh mình có nhiều con gái hơn, sao phải ghen tị với 2 tên kia chứ? Đúng! Không phải ghen tị, không phải ghen tị, không phải ghen tị...
Ghen tị chết đi được!!!! Bây giờ thì hắn mới biết cái thói đào hoa của mình lại mang tới một thân cô đơn thế này...
Lâm Hạo cười cười nói vài câu, lũ con gái tản ra hết. Hắn đi tới quầy bán bánh, lấy bánh Ice-cream Chocolate - loại bánh mà hắn thích ăn nhất.
"Cô ơi cháu lấy cái này."
"Cô ơi cháu lấy cái này!"
Chiếc bánh Ice-cream Chocolate cuối cùng của cửa hàng rất vinh dự cùng lúc được 2 bàn tay tóm lấy, đưa ra trước mặt cô bán hàng.
Lâm Hạo quay đầu, thấy một nữ sinh khác cũng quay ra nhìn hắn. Nữ sinh sao? Đơn giản. "Em thích nó sao? Vậy anh nhường em." Lâm Hạo nở nụ cười quyến rũ thường thấy, thầm tin chắc chiếc bánh vẫn sẽ thuộc về mình.
"Cảm ơn." Cô gái trả tiền cho người bán hàng rồi nhìn Lâm Hạo: "Anh nói nhường sao không thả tay?"
Nụ cười trên môi hắn bỗng cứng đơ.
"Này anh, bỏ tay ra."
Mắt thấy chiếc bánh yêu quý sắp bị cướp mất nhưng lại không thể tổn hại đến hình tượng của mình, Lâm Hạo ngậm ngùi thả tay nhìn cô gái trước mắt bỏ đi. Mỹ nam kế của hắn thất bại sao...
"Anh Hạo... anh có thể ăn bánh của em..." Một nữ sinh thấy vậy liền rụt rè bước đến.
"Cám ơn ý tốt của em, nhưng anh đi trước."
Lâm Hạo bước ra khỏi canteen, không để ý rằng mình vừa từ chối một cô gái.
Thấy người vừa cướp bánh của mình đang ngồi trên ghế đá, hắn cũng ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô gái này.
Hắn đã gặp rất nhiều cô gái thờ ơ với nụ cười của mình, nhưng hắn biết tất cả chỉ vờ như vậy để khơi gợi hứng thú của hắn. Nhưng ánh mắt cô gái này... thật sự thờ ơ, hoàn toàn bỏ hắn ngoài măt.
"Anh không mua chiếc bánh khác sao?" Cô gái không nhìn hắn, hỏi.
"Tôi chỉ thích loại Ice-cream Chocolate."

"Vậy sao còn nhường?"
"...." Cô ta thật sự không biết tại sao?
"Này, cho anh."
Còn chưa kịp nói tiếp, Lâm Hạo đã thấy cô bẻ chiếc bánh, đưa cho hắn một nửa.
Từ nhỏ, hắn chưa từng được cùng ai đó 'ăn nửa chiếc bánh' như thế này, cảm giác lạ lẫm khiến hắn muốn từ chối. Nhưng hắn vẫn đưa tay nhận lấy.
Khi cô ăn xong và đứng lên, thấy hắn vẫn nhìn chằm chằm vào nửa chiếc bánh không nói gì. Cô thầm nghĩ đây là một tên đẹp trai nhưng tính cách quái gở liền muốn đi mà không nói tiếng nào.
"Này, cậu tên gì?" Hắn không gọi là 'em' nữa.
Cô quay lại nhìn hắn, nói: "Chỉ là nửa cái bánh thôi mà." Rồi bỏ đi.
Lâm Hạo ngẩn ngơ nhìn cô bước đi, rồi nhìn xuống chiếc bánh.
Lần đầu tiên hắn không biết nói gì trước mặt một cô gái. Lúc hắn tỉnh ngộ muốn đuổi theo thì bóng dáng cô đã biến mất trong tầm mắt.
Hắn hỏi tên cô không phải vì cái bánh!
Huỵch!
Một chiếc motor phóng vèo qua đường, đẩy Lâm Hạo ngã mạnh xuống nền đường cứng ngắc.
Bực tức cố gắng đứng lên, Lâm Hạo phủi phủi bụi xung quanh người, thầm đoán chắc là mấy tên trước kia bị mất người yêu trong tay mình. Cái chuyện này cũng thỉnh thoảng xảy ra nên hắn rất ít khi đi bộ mà toàn đi xe riêng. Hắn cũng chẳng muốn so đo, vì bây giờ hắn chẳng muốn chạm đến cô gái nào cả, cũng im lặng trước mấy cái trò trả thù này để sau này sẽ được yên ổn.
Nhưng hắn chỉ là muốn đi bộ từ cổng trường tới tiệm bánh một lát thôi mà! Làm hỏng hết hình tượng của hắn giữa đường thế này, đáng chết!
Cảm thấy cánh tay đau xót, bây giờ hắn mới để ý cánh tay mình xước một vệt dài. Chắc là do mài tay xuống đất đây...
"Nhiều máu quá! Cậu không sao đấy chứ?"
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên khiến lưng hắn cứng đờ. Giọng nói này không hề quen thuộc, bởi hắn chỉ mới nghe qua một lần. Nhưng chính giọng nói này hắn vẫn tưởng niệm ngày đêm, cũng chính giọng nói này khiến tính nết của hắn mấy ngày nay như thay đổi hết hơn nửa.

"Cậu... là cậu!" Lâm Hạo kích động.
"Hmm..." Thấy người trước mắt như là quen mình, cô gái cẩn thận suy nghĩ một chút.
"À, bánh Ice-cream Chocolate!" Cô cười cười nhớ ra kẻ đẹp trai nhưng quái gở này.
Tuy hơi buồn vì cô có vẻ như rất lâu mới nhớ ra hắn, nhưng hắn rất nhanh chóng lấy lại tinh thần.
"Cậu còn nhớ ra tôi sao? Cậu tên gì? Học lớp nào? Nhà ở đâu?" Hai tay hắn nắm lấy hai tay của cô, gấp gáp nói một hơi những điều mà mình muốn hỏi trong suốt mấy ngày qua.
Thấy máu của hắn sắp rớt xuống váy mình, cô vội đẩy tay hắn ra: "Trời, tay cậu chảy máu nhiều quá! Cậu đứng yên đó!" Cô nói.
Sau đó cô bỏ cặp sách trên lưng xuống, lấy ra một chai nước lọc, sau đó là bông, băng gạc...
Lâm Hạo nhíu mày. Cô gái này làm người cứu hộ hay sao mà mang lắm đồ nghề hành y thế?
Cô đổ nước rửa qua cánh tay hắn, lấy bông thấm sạch máu còn rỉ ra sau đó băng lại.
Cô làm rất nhanh.
"Tôi chỉ sơ cứu thôi, cậu tới bệnh viện hoặc y tế nào đó băng bó cẩn thận lại, nhớ xin thuốc bôi đó... A... bác tài xế, đợi cháu!"
Thấy mình suýt thì lỡ xe bus, cô nhanh chóng cất đồ vào cặp, nhảy lên chiếc xe bus đang cố tình dừng lại để đợi cô.
Lần này Lâm Hạo thức tỉnh nhanh hơn, gào thét đuổi theo chiếc xe bus.
"Này! Này! Dừng lại! Dừng lại!"
Nhưng chiếc xe như khinh bỉ Lâm Hạo, không thèm dừng lại mà chỉ thả một đám khói đen rồi dần mất dạng.
"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!!!"
Lâm Hạo chạy chậm dần sau đó dừng hẳn, hai tay chống đầu gối, thở d0'c vì đã chạy một đoạn đường khá xa. Giọt mồ hôi chảy qua viên kim cương đen trên tai hắn, tỏa sáng lấp lánh.

"Ngu ngốc! Thật ngu ngốc! Đồ ngu ngốc!!"
Hắn tự chửi mình một cách thậm tệ.
15' sau, một chiếc BMW dừng lại trước mặt hắn.
"Thiếu gia, sao cậu bảo tôi tới trước tiệm bánh Sweet đợi mà cậu lại đứng ở đây?" Nếu không phải chạy xe xung quanh tìm cậu chủ chắc cũng sẽ không tìm thấy cậu ta.
Thấy chiếc xe, ánh mắt hắn lóe sáng nhưng lại vụt tắt. Cái xe bus kia đi cũng đã được một lúc lâu, đuổi theo chắc cũng chẳng có ích gì đi?
Vẻ mặt hắn lại ảm đạm, lên xe trở về nhà.
oOo
Cạch, cửa phòng học mở ra.
"Xin lỗi cô, cho em xin một lúc để tìm bạn được không ạ?" Lâm Hạo cười cười với cô giáo.
"Được."
Hắn đứng nhìn ngó lớp học kĩ càng hết 5', thấy không có người mình cần tìm liền xin lỗi lần nữa rồi bỏ đi.
Cả ngày hôm nay, hắn đã tận dụng 2 tiết đầu để đi từ 12A đến 12L tìm người. Lần đầu hắn thấy bực bội vì cái trường này quá nhiều lớp.
Nhưng hắn vẫn không nản chí, tiếp tục muốn tận dụng 2 tiết học sau nữa để sang dãy nhà B để tìm ở khối lớp 11.
Đang bừng bừng quyết tâm thì hắn bị ai đó túm cổ áo.
"Cậu này giỏi thật, dám trốn 2 tiết toán của tôi để chạy lung tung trên hành lang phá rối lớp khác học bài. Ngoan ngoãn đi chịu phạt mau!"
Thấy ông thầy dạy toán nổi tiếng nghiêm khắc được nhiều người kính trọng trước mắt, hắn thầm kêu khổ rồi... bị xách đi.
Viết xong bản kiểm điểm, hắn lại bị ánh mắt sắc bén của thầy cô coi chặt, không thể đi đâu.
Cho nên cuối giờ, hắn quyết định mai phục ở cổng trường.
Hắn hơi lo ngại vì thấy khá nhiều học sinh ra về trước hắn, nhưng lại tự nhủ bản thân phải kiên cường.
Kiên cường thì kiên cường! Thế rồi hắn kiên cường cho tới lúc bị bảo vệ đuổi về...
Một ngày vô cùng thất bại!

Ngày hôm sau, lúc sắp hết giờ hắn cố tình xin đi vệ sinh để có thể đợi ở cổng trường sớm nhất. Nhìn từng người từng người một, cho đến lúc bác bảo vệ đáng kính lại đuổi hắn về...
Hắn ngồi suy nghĩ một cách nghiêm túc, hắn sẽ tận dụng giờ ra chơi để đi tìm từng lớp một, như thế sẽ rất khó khăn vì lúc đó hầu hết học sinh đã ra ngoài. Nhưng hắn vẫn cứ nguyên ngày tích cực chỉ để đợi đến giờ ra chơi, leo xuống cầu thang dãy nhà C rồi leo lên cầu thang dãy nhà B tìm người. Hắn muốn tận dụng tất cả mọi cơ may dù chỉ là nhỏ bé nhất!
Nhưng ông trời không thương hắn...
Hôm sau đầu hắn bắt đầu thông suốt hơn một chút, mai phục ở bến xe bus lần trước cô đã lên. Khi nghĩ ra cách này hắn đã tự trách mình sao không nghĩ ra nó sớm hơn.
Rồi hắn đợi mãi đợi mãi, vứt bỏ tự trọng không thèm để ý đến ánh mắt những người lên lên xuống xuống xe bus nhìn mình, nhưng hắn vẫn không thấy khuôn mặt thanh tú ân cần khiến người ta ấm áp của cô... Nỗi thất vọng cứ như cái gì đó nghẹn lại trong cổ, cực lực muốn bộc phát ra ngoài. Ông trời trừng phạt hắn sao? Là do trước kia hắn muốn gặp cô gái nào là thấy cô gái đó nên bây giờ cho dù chỉ muốn gặp một người, ông trời cũng kẹt sỉ không cho sao?
Trên đường thất thểu ra về, bỗng hắn cảm thấy lo sợ. Hắn tìm mọi lớp, đợi ngoài cổng trường, đợi ở bến xe bus nhưng không thể gặp một lần, có khi nào cô đã xảy ra chuyện gì? Giờ hắn lại thấy, thà rằng mình nghĩ không gặp được cô còn hơn là nghĩ cô đã xảy ra chuyện. Làm sao thế này? Sao bàn tay hắn lại run thế này?
Hắn không thể nhờ ai giúp, vì thứ hắn biết về cô chỉ là khuôn mặt và giọng nói. Khuôn mặt thì không thể vẽ lại, giọng nói thì không thể bắt chước. Sao hắn vô dụng thế này? Đồ vô dụng vô dụng!
Hai ngày sau đó cứ thế vật vờ trôi qua, Lâm Hạo vẫn cứ hay lượn lờ khắp nơi từ canteen, sân trường cho đến bến xe bus để được "một lần tình cờ" gặp lại.
Nhưng vẫn là ông trời không thương hắn.
Tháng 10, trời se lạnh, hay có mưa, đặc biệt là bão.
Lâm Hạo vẫn cứ im lặng đứng dưới bến xe bus, nhìn dòng người vội vã chạy dưới mưa, mặc ưa gió tạt vào người. Dù sao trên người hắn bây giờ cũng chẳng còn chỗ nào khô.
Mái tóc ướt nhẹp dính sát vào khuôn mặt hoàn mỹ, chiếc khuyên tai vẫn như cũ ngạo nghễ tỏa sáng trong màn mưa, chỉ có điều chủ nhân của nó dường như đã mất hết sinh khí.
Hắn không hiểu tại sao mình lại phải cố chấp như thế đối với cô gái mình chỉ mới gặp qua 2 lần. Nhưng bây giờ thì hắn cũng hiểu cái gì là tương tư, cái gì là tình đơn phướng, và cái gì là tuyệt vọng.
"Lại là anh sao? Sao anh lại đứng ở đây?"
Giọng nói nhỏ bé cố lấn át tiếng mưa khiến hắn chậm rãi ngẩng đầu. Hắn thẫn thờ nhìn cô gái cầm chiếc ô màu bạc trên tay, mang vẻ mặt vô cùng lo lắng để nhìn hắn.
Không nghĩ ngợi nhiều, hắn chạy tới ôm lấy cô thật chặt, như sợ cô sẽ biến mất. Biết cô không phải là ảo giác, cảm giác quặn đau trong người cũng dần tan biến, thay vào đó là sự vui mừng.
Chiếc ô trong tay cô nghiêng ngả suýt rơi xuống. Cảm nhận cơ thể lạnh lẽo ướt sũng kia cùng với thần sắc không bình thường của hắn, cô khẩn trương nói: "Cậu bị sao vậy? Sao không bắt xe về mà lại đứng đây?"
Hắn cứ như vậy im lặng ôm cô, cô thì vẫn sốt ruột hỏi han nhưng không nhận được câu trả lời. Cô đã cố đẩy hắn nhưng không được. Lại liếc nhìn xung quanh, thấy chẳng còn lấy một chiếc xe, tiếng mưa rơi trên ô thì càng lúc càng nặng nề, cô thở dài: "Vậy thì đến nhà tôi đi."
Nghe tới chữ nhà, hắn ngoan ngoãn buông cô ra, nhưng tiếp đó một tay cầm ô, một tay nắm chặt tay cô.
Cô lắc đầu cười cười, tùy ý để hắn nắm tay đi theo sự chỉ dẫn của mình.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 33: Chương Ngoại truyện : Lâm Hạo (2)


Cô đi vào trong một cái ngõ nhỏ, mở cửa dưới của một chung cư bình thường ra, đóng nó lại rồi cùng hắn lên tầng. Có thể dùng "đi vài bước chân là đến" để miêu tả khoảng cách từ đây đến trường học.

"Hoa Hoa, Ngốc Ngốc, ta về rồi!"

Nghe cô nói, hắn nghi hoặc. Cô còn sống cùng người khác trong căn phòng trọ chỉ nhỏ bằng phòng ngủ của hắn này thôi sao?

Nhưng ra đón cô chỉ có một con mèo mướp lười biếng uốn ** thân mình đi tới và một con cún nhỏ lông vàng đuôi vẫy rối rít chạy ra.

"Aha, đồ ăn của chúng mày đây."

Hắn im lặng đứng ở cửa nhìn cô lấy đồ trong túi ra, đổ ra từng cái bát một.

"A xin lỗi, tôi quên mất, cậu vào nhà đi."

Lâm Hạo thầm đánh giá căn phòng. Tuy nhỏ nhưng nó rất ngăn nắp và được bày trí đồ đạc thích hợp. Giấy dán tường mang hình những bông hoa khiến cho căn phòng không khiến người ta cảm thấy tẻ nhạt.

"Cậu... vào đó tắm nước nóng đi. Để không bị cảm lạnh. Tôi sẽ lấy quần áo cho cậu."

"Nhà cậu có quần áo của con trai sao?"

"À... là đồ của anh trai tớ."

"Vậy... anh trai cậu đâu?"

"Anh ấy đi lấy vợ rồi. Có vài bộ quần áo cũ ấy mà."

Hắn có nhiều thứ muốn hỏi, nhưng hắn vẫn cố kìm nó lại trong bụng rồi nhanh chóng hớn hở bước vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy đều đều trong phòng tắm, cô có chút ngại ngùng. Trước kia cô hay có tật thấy chó mèo hoang ngoài đường là sẽ động lòng thương cảm mang về nhà. Nhưng lần này là một con người, lại còn là một anh chàng đẹp trai.

"Aiz, Hoa Hoa à, tao cứ coi nhặt được hắn như nhặt được mày là xong phải không?"

Con cún tên Hoa Hoa không trả lời, chỉ rối rít gặm hết thức ăn trong tay cô.

"Này cậu... quần áo..."

"Cám ơn."

Hắn mau chóng hé cửa thò tay ra lấy quần áo rồi đóng sập cửa lại, khuôn mặt đỏ bừng. (Đừng ai hỏi mình anh ấy đang dùng lại underwear hay mượn tạm underwear nhé)

Chiếc áo thu đông dài tay màu đen và quần thô lửng tuy nhìn đơn giản nhưng mặc trên người hắn lại đẹp đến lạ lùng. Cả mái tóc ướt sũng cũng khiến hắn vô cùng quyến rũ.

Tiếng mưa bão bên ngoài ngày càng lớn. Âm thanh đồ đạc va đập vào nhau khiến người trong nhà đều cảm thấy lo lắng.

"Cậu mặc rất vừa."

Hắn bước ra đã thấy cô quấn tạp dề đứng cạnh bếp.

"Rất... cảm ơn cậu..."

"Không có gì. Mà cậu đứng đó đợi ai vậy? Nếu cậu đứng lâu thêm chút nữa chắc sẽ bị bão cuốn đi mất."

"Tôi... đợi một cô gái."

"Là vậy sao? Cô gái đó thật có phúc." Cô vẫn vừa cười nói vừa tập trung nấu ăn.

Lâm Hạo đỏ mặt, sau đó như nhớ ra điều gì lại nói: "A, cậu tên là gì thế?"

"Tôi? Tôi là Dạ Tuyết. Còn cậu?"

"Cậu... không biết tên tôi?" Lâm Hạo ngạc nhiên.

"Hm? Sao tôi lại phải biết tên cậu?"

"À... không... tôi tên Lâm Hạo." Hắn gãi đầu.

"Lâm Hạo... à, cậu là thiếu gia điển trai của tập đoàn Black Star đấy sao? Tôi nghe mấy nhỏ bạn nhắc tên cậu, nhưng chưa thấy mặt."

"Là vậy à..."

"Nhà tôi hơi nhỏ, cậu đừng chê nhé." Cô cười.

"Không... không đâu. Tôi thấy rất thích căn phòng này của cậu."

"Ừ." Cô lại cười. Nghe nói đây là anh chàng đào hoa sát gái, vậy sao lại lúng túng như thế cơ chứ.

"À... cậu ột tên con trai như tôi vào nhà... mà không e ngại gì sao?" Hắn muốn lại gần xem cô nấu cái gì.

"Thấy cậu cũng đã 3 lần, tôi không nghĩ cậu là người xấu. Với lại con trai muốn có ý đồ xấu với tôi cũng không phải dễ." Còn ấn tượng 3 lần của cô về hắn là một kẻ ngờ nghệch, lần nào cũng trong tình huống rất chật vật.

"Cậu nhìn đúng rồi đấy. Tôi là người tốt, hì hì. Nhưng mà... từ nay về sau cậu cũng đừng tùy tiện để con trai vào nhà như vậy."

"Được."

Ọt ọt ọt....

"...."

Lâm Hạo lại đỏ mặt...

"Cậu ra ghế ngồi đợi đi, tôi nấu sắp xong rồi."

Hắn ngoan ngoãn ra co chân ngồi trên ghế, mơ màng nhìn cái lưng xinh đẹp của cô. Tưởng tượng cô là vợ, hắn là chồng. Cô đang nấu cơm cho hắn...

"Nghĩ gì mà trông mặt cậu ngố vậy?" Dạ Tuyết bày thức ăn lên bàn, nhìn hắn hỏi.

"A... không có gì."

Trên bàn là một bát canh rau cùng một món khác nữa. Hình như là thịt.

"Đây là món gì vậy?" Hắn hỏi.

"Ừm... là món tôi tự nghĩ ra thôi, không có tên. Thức ăn đơn giản chắc không hợp với cậu?"

"Ai nói thế chứ? Tôi rất thích!" Vì đó là món cậu nấu.

"Biết rồi biết rồi, cậu không cần phải kích động như vậy chứ. Chúng ta ăn thôi."

Cô ấy nói "chúng ta"... Lâm Hạo mơ màng cầm đũa.

"Cậu thấy sao?" Cô tò mò nhìn hắn hỏi.

"On ắm!"

Kết hợp nhiều nguyên nhân khiến Lâm Hạo ăn như hổ đói. Chỉ có điều không động vào rau.

"Ăn rau đi, rất tốt cho ruột đấy." Cô gắp rau vào bát hắn.

Lâm Hạo sững sờ nhìn rau trong bát. Tuy là hắn ghét rau, nhưng miếng rau này... dù có độc hắn cũng phải ăn. Suốt bữa cơm, hắn chỉ cười ngây ngô như tên ngố.

Về sau, mọi người đều nhận ra Lâm Hạo bỗng nhiên rất chăm chỉ ăn rau mặc dù trước giờ hắn vẫn ghét rau.

Còn hiện tại, hắn rất muốn nói gì đó để xóa tan đi không khí im lặng này. Nhưng tất cả những gì hắn biết để đối phó với các cô gái trước giờ hiện tại lại không thể dùng được cái nào. Thật vô dụng.

Không khí vẫn cứ im lặng như vậy trôi qua. Còn điều hắn có thể làm chỉ là xun xoe đến cạnh giúp cô rửa bát.

Mưa vẫn không có ý định ngừng, gió vẫn thổi rất lớn, sấm sét thì vẫn cứ vang khắp trời. Lâm Hạo ngồi trên sô pha cười ngây ngô mong sao cơn mưa này không ngừng lại.

Dạ Tuyết bước từ trong phòng tắm ra, bắt đầu lấy sách vở ra để học bài. Đèn bàn học của cô mới hỏng nên cô mang sách ra bàn ở ngoài ngồi.

"Dạ Tuyết này, cậu học lớp nào thế?" Hắn lân la hỏi.

"Lớp 12A, còn cậu?"

12A? Là cái lớp đầu tiên hắn tìm sao? Lúc đó cô đi đâu?

"Lớp 12C. Vậy... cậu thường đi học về sớm hay về muộn?"

"Về sớm."

"Lần đó đi xe bus là cậu đi đâu vậy?"

"Đi làm tìn h nguyện viên ở viện dưỡng lão."

Hắn thì cứ hỏi, cô thì vừa làm bài tập vừa trả lời.

"Này, cậu biết làm bài tập này không?" Dạ Tuyết đưa vở sang.

"Cái này... tôi không rõ." Lâm Hạo gãi đầu nhìn dạng bài tập kì lạ trên vở.

"Vậy sao? Bài này khó quá, để sau làm vậy."

Dạ Tuyết bỏ nó sang một bên. Còn Lâm Hạo nghĩ nghĩ rồi quyết định ngồi ôm sách giáo khoa, sau đó đọc một số dạng bài.

Lúc sau thấy Lâm Hạo im lặng không hỏi mình gì nữa, Dạ Tuyết quay sang nhìn mới thấy hắn đang cặm cụi viết gì đó lên giấy nháp. Cô nghiêng người sang xem, sau đó từ ngạc nhiên trở thành thán phục, nói: "Thì ra là giải như thế."

Lâm Hạo giật mình thấy cô đã gần sát mình, mùi hương riêng biệt của cô nhẹ nhàng bay vào chóp mũi khiến trong lòng hắn cảm thấy ngứa ngáy, bỏ dở công đoạn cuối cùng là tính kết quả.

"Sao cậu nói không biết làm?" Cô cầm quyển sách hỏi.

"Tại ngồi trong lớp tôi không để ý... Tôi cũng vừa mới học lại thôi." Hắn vui vẻ khi được ngồi gần sát cô, thưởng thức khuôn mặt thanh tú nhìn nghiêng của cô.

"Woa, cậu rất thông minh." Nhìn những thứ hắn đã nháp, cô biết hắn không nói dối.

Dạ Tuyết quay qua định hỏi thêm về cách làm thì đụng phải nụ cười ấm áp trên khuôn mặt hoàn mỹ của hắn. Đôi mắt dịu dàng đó đang nhìn cô khiến tim cô bỗng đập mạnh.

"À... chỗ này... cậu làm hơi tắt nên tớ không hiểu... cậu có thể giảng lại..."

"Được chứ!"

Hắn vui vẻ cầm bút ngồi cạnh cô bắt đầu giảng giải. Còn cô thì lại chữ được chữ không, đầu óc toàn nghĩ đi đâu...

Cứ vậy mà đã 11 giờ. Họ không chỉ cùng nhau làm bài mà còn nói vẩn vơ rất nhiều chuyện. Lâm Hạo trước giờ chỉ học những kiến thức chính đủ để thi cử, không nghĩ việc học hành lại hay ho đến như thế. Cho đến khi hết bài tập...

"À... cũng đã muộn rồi..." Dạ Tuyết bối rối quay mặt lại phía hắn.

"Bão hình như càng ngày càng lớn, nếu cậu ngại việc có tên con trai ngủ chung phòng thì cậu có thể đạp tôi ra ngoài cửa..." Hắn giả bộ đáng thương nói.

Hai người chỉ sau vài tiếng đã trở nên thân thiết, đã có thể nói chuyện với nhau như những người bạn lâu năm.

"Phì... tôi sẽ ngủ trên giường, còn cậu ngủ ở ghế sô pha nhé?"

“Ừ.” Hắn rất muốn nói đùa rằng 'chúng ta ngủ chung cho vui', nhưng câu nói mới chỉ đến họng hắn lại nuốt trở lại.
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 34: Chương Ngoại truyện : Lâm Hạo (3)


Lần đầu ngủ cùng phòng với một người khác giới cùng tuổi, tất nhiên là chẳng ai trong số họ có thể bình thản mà ngủ, đặc biệt là kẻ có tư tâm như Lâm Hạo. Việc duy nhất hắn có thể làm hiện tại là đếm xem ngoài trời đã có bao nhiêu tiếng sấm vang lên…

“Này, cậu đã ngủ chưa?” Lâm Hạo nhỏ giọng hỏi thử.

“Chưa.” Cô nghĩ một chút rồi đáp lại.

“…”

“Có chuyện gì?” Cô hỏi.

“Không… chỉ là có chút thắc mắc…”

“Cậu nói đi.”

“Sao cậu lại sống một mình? Bố mẹ cậu…” Đây là điều hắn rất muốn hỏi.

“Họ đã mất rồi. Từ năm tôi học lớp 8.”

“Xin lỗi…” Đáng chết! Sao hắn lại hỏi cái chuyện vô duyên này chứ!

“Không sao, chuyện đã lâu, tôi cũng không còn… suy nghĩ nhiều về nó nữa.”

“Còn anh trai cậu? Anh ấy là người như thế nào?” Đổi đề tài! Đây vốn là sở trường của hắn.

“Anh ấy rất tốt. Cũng vì lo lắng cho tôi mà đến tuổi này anh ấy mới chịu lấy vợ.” Nghĩ đến người anh trai bướng bỉnh, cô bật cười. “Còn cậu thì sao? Cậu nói về gia đình cậu đi.”

“Tôi? Gia đình tôi… ai cũng mang một bộ mặt lạnh lùng…” Lạnh như những viên đá quý vô hồn, cho nên hắn luôn luôn cười, cười để tự sưởi ấm chính bản thân. “Tôi làm gì cũng chẳng có ai quan tâm. Vậy nên… tôi cũng không có gì để nói cả.”

Dạ Tuyết im lặng. Có lẽ cô cũng biết điều đó, bởi cô cảm thấy sự trống vắng trong ánh mắt hắn. Ánh mắt đó khiến cô nghĩ… muốn giúp hắn trở nên vui vẻ. Bởi hắn cười rất đẹp.

“Nhưng rồi tôi chợt nhận được sự quan tâm của một người hoàn toàn xa lạ.” Hắn nhẹ nhàng nói tiếp. “Có lẽ cô ấy cũng luôn đối với người khác quan tâm ân cần như vậy, nhưng tôi chỉ mong… sự quan tâm của cô ấy chỉ dành ình tôi.”

“Là cô gái cậu đợi hôm nay sao?” Cô hỏi.

“… Ừ… Tôi không hiểu cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ mới gặp…”

“Vậy là cậu thích người ta rồi.” Dạ Tuyết chậm rãi nói.

“Cậu cũng nghĩ vậy sao? Vậy theo cậu, cô ấy sẽ thích tôi… chứ?” Hắn bật dậy ôm thành ghế sô pha nhìn về phía cái giường nơi cô ngủ.

“Làm sao tôi biết? Nhưng có lẽ… chỉ cần cậu thật lòng chân thành với người ta, không lăng nhăng như trước nữa…”

Hắn nghe thấy cơ hội liền nhoài người lên một chút định hỏi tiếp, ai ngờ ngã từ trên sô pha “phịch” một cái lăn ra sàn nhà.

“Á…”

“Không sao chứ?” Dạ Tuyết giật mình với tay bật đèn lên, thấy Lâm Hạo đang ôm đầu lăn lộn dưới đất.

Hắn nghe giọng cô liền ngẩng đầu lên, tim suýt b*n r* ngoài khi đã thấy cô ngồi ngay trước mặt. Mái tóc mềm mại buông xõa, trên người mặc một bộ pajama đáng yêu và trên mặt thì tràn đầy lo lắng.

“Haha… không sao… cậu bật đèn làm gì chứ! Đi ngủ thôi, đi ngủ thôi…” Hắn nhanh chóng chạy trốn khỏi tầm mắt của cô, nhảy lên sô pha trùm chăn kín đầu.

Và rồi cả 2 cứ thế qua được một buổi tối mưa bão…
 
Thủ Lĩnh Không Muốn Nổi Tiếng
Chương 35: Chương Ngoại truyện : Lâm Hạo (4)


“Này cậu… dậy đi.”

Lâm Hạo đang uể oải ngoái ngủ, nhưng trông thấy khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của cô hắn liền vô cùng tỉnh táo mà bật dậy. Không phải mơ! Chuyện ngày hôm qua Không phải mơ!

“Cậu có định ngủ đến bao giờ vậy?” Dạ Tuyết kéo rèm cửa sổ, ánh sáng liền tràn ngập cả căn phòng.

Bầu trời tươi đẹp, cơn bão đã đi qua… nhưng trong lòng hắn tràn đầy tiếc nuối. Hôm qua điện thoại của Lâm Hạo hỏng do bị ướt, trong đầu hắn cũng chẳng nhớ nổi số điện thoại của ai, cộng thêm cơn bão điên cuồng cho nên hắn đã tự ình cái lý do chính đáng để ở lại. Bây giờ thì hết lí do rồi.

Hắn lủi thủi vào phòng vệ sinh định đánh răng, nhưng lại đứng như trời trồng nhìn cái bàn chải duy nhất trước mặt. Đang định vươn tay ra lấy thì chợt nghe tiếng Dạ Tuyết vọng ra từ bếp.

“Cái bàn chải mới tôi để trên bàn cậu chưa cầm sao?” Nhà cô không thiếu bàn chải.

Hắn đỏ mặt chạy ra ngoài lấy bàn chải vào đánh răng. Sau đó trên người vẫn mặc bộ quần áo của anh trai Dạ Tuyết, lủi thủi cùng cô ra bến xe bus. Cô thật nhẫn tâm…

“Sao trông cậu…” Cô muốn nói là thảm thương, nhưng thấy từ này hơi quá liền nghĩ lại. “Trông cậu…”

“Tuyết, đọc cho tôi số điện thoại của cậu.” Hắn sẽ tự mình ghi nhớ vì điện thoại đã hỏng, và số điện thoại của cô sẽ là dãy số đầu tiên hắn ghi nhớ trong đầu.

Nhưng hình như cô chưa kịp nghe hắn nói hết. Hiện tại cô đang ở giữa đường lớn, trên tay ôm một chú chó nhỏ lông vàng.

Buổi sáng trên đường có rất nhiều xe qua lại, giao thông chợt có chút hơi hỗn loạn vì một cô gái đứng giữa đường.

Dạ Tuyết thật lúng túng. Vừa rồi nhìn con chó nhỏ ngơ ngác ngồi giữa đường cô liền chạy ra bế vì sợ nó bị xe đâm. Nhưng bây giờ cô không biết phải trở lại vỉa hè như thế nào, e rằng…

“Cẩn thận!!!”

Lâm Hạo hoảng hồn nhìn một chiếc xe đang càng ngày càng gần Dạ Tuyết với tốc độ không hề giảm, sau đó hắn không suy nghĩ gì nhiều mà lao ra đường, kéo cô vào lòng rồi quay lưng ra, ôm chặt.

Rầm!

Chiếc xe bất ngờ quẹo một góc 45o, làm ngã một chiếc xe đạp đang dựng ở vỉa hè rồi đâm thẳng vào cái cây ven đường.

Giao thông trên đường chợt chậm hẳn lại để chiêm ngưỡng vụ tai nạn.

Khuôn mặt Lâm Hạo trắng bệch, đầy mồ hôi lạnh....

Hắn - một kẻ luôn sống vì bản thân từ bao giờ lại biết dùng chính bản thân để che chở cho người khác...

Chiếc cây nghiêng ngả suýt gãy, đầu xe chỉ bị méo một chút. Có vài người lại gần để lôi người trong xe ra. Rất may ngươi đó được túi khí trong xe bảo vệ kịp thời nên trên người không bị sứt mẻ gì, chỉ bị ngất một lát sau đó được người xung quanh lay dậy.

Không lâu sau cảnh sát đến và tìm hiểu sự việc. Nguyên nhân do mọi người nhìn đều là do Dạ Tuyết, nhưng sau khi kiểm tra nồng độ cồn của người lái xe, họ mới biết ông ta vừa ngủ gật khi lái và lúc tỉnh lại trong xe đã giật mình và chệch tay lái - rất đúng lúc.

Người lái xe rất trung thực nhận phạt, Dạ Tuyết và Lâm Hạo cũng phải chịu một phần lỗi, họ không có ý kiến. Dạ Tuyết là cô nhi nên không bị gọi về gia đình, Lâm Hạo cũng nói như vậy nhưng mấy chú cảnh sát không tin, đòi xem điện thoại. Kết cục là lôi ra được một chiếc điện thoại hỏng....

Dạ Tuyết và Lâm Hạo phải làm một số thủ tục, rất là lâu. Cô phải điền số điện thoại và địa chỉ để hôm nào đó đi nộp phạt. Cuối cùng họ cũng được ra về.

Chỉ có điều khi ra khỏi đồn cảnh sát, nắng đã lên đến đỉnh đầu...

“Chúng ta... vào kia ăn trưa nhé?” Được cái lí do chính đáng, hắn lên tiếng.

Cô chỉ lắc đầu, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Tại sao... lại làm thế?”

“Làm gì?” Căn bản là quá nhiều thủ tục giấy tờ bay ngang đầu đã làm hắn quên mất cái hành động dũng cảm lúc đó của bản thân.

“Thì... cậu... cứu tôi....” Lúc đó cô cảm tưởng giống như những cảnh trong phim.

“Oài, nhắc lại mới thấy sợ... Lúc đó tôi cũng không nghĩ gì cả... Dù sao cậu cũng đã giúp tôi nhiều lần mà....” Hắn lại gãi đầu. Dù cho đầu hắn không có gàu.

“Cái này liên quan đến tính mạng đấy. Tôi giúp cậu đã là gì chứ?”

“Tôi cũng không biết, nhưng dù tôi chết cũng chẳng ai quan tâm đâu...” Có lẽ hắn vẫn có 2 thằng bạn đến viếng.

“Những cô gái thích cậu ấy, họ sẽ quan tâm, có thể là đau lòng...” Dạ Tuyết nói vu vơ.

“Vậy cậu sẽ đau lòng chứ?” Lâm Hạo hỏi ngay.

“Có chút, bởi cậu vì tôi nên mới chết mà.” Cô nghĩ hắn nói đùa, liền cười.

“Dạ Tuyết, tôi thích cậu. Cậu có thể...”

“Dừng lại, đừng đùa quá thể như thế.” Dạ Tuyết chau mày: “Tôi sẽ bắt xe bus về, nghe nói nhà mấy hotboy các cậu đều ở khu biệt thự A, vậy thì đợi bus ở chuyến đằng kia kìa.”

Dạ Tuyết quay đầu ngạc nhiên khi thấy chú cún kia vẫn lặng lẽ đi theo mình liền bế nó lên và nhẹ nhàng nói: “Mày không có nhà hả? Vậy thì làm một thành viên trong nhà tao nhé? Ừm... nhìn cái mũi của bé giống con heo thế, gọi tên là Heo nhá?”

Dạ Tuyết càng đi càng xa, xa khỏi tầm mắt Lâm Hạo.

Hắn đã sai ở chỗ nào?
 
Back
Top Bottom