[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht Tu Chap 201
NT2-C16
NT2-C16
Muwon vừa vuốt ve dương vật anh, vừa hất mạnh hông lên xuống.
Để Cheongyeon không bị bật ra ngoài theo đà bật nảy, Muwon giữ chặt cổ tay anh.
Dương vật cắm sâu đến tận gốc, mỗi lần hắn cử động hông, phần bụng anh lại gồ hẳn lên đến nhói buốt.(279)
Anh có cảm giác như bụng mình sắp bị xuyên thủng.
Cheongyeon vội vàng đặt tay xuống ngực Muwon, cố gắng nhổm dậy.
Vì không theo kịp tốc độ hông dồn dập kia, anh phải chống gối xuống giường để đứng lên.
Nhưng như thế lại chẳng khác nào trực tiếp dâng dương vật của mình cho hắn.
Thấy dáng điệu đầy khêu gợi ấy, Muwon nghiến răng, rồi bóp chặt lấy dương vật của anh.
Chất dịch anh tuôn ra thấm ướt cả kẽ ngón tay hắn.
Anh chỉ còn biết rên rỉ bất lực, vẫn cố gắng nhổm đầu gối để dựng thẳng người.
"Ha ưk...!"
Muwon kéo mạnh mắt cá chân, khiến cơ thể anh ngã ngửa ra sau.
Phụp!
Dương vật xuyên thẳng vào, buộc anh bật lên một tiếng thét ngắn.
"Ha ư...!"
Hắn vẫn không chịu buông, giữ chặt lấy dương vật anh trong tay.
Cheongyeon dụi mạnh đầu vào bắp chân Muwon.
Khoái cảm quá mức khiến anh rùng mình, chỉ biết dùng bất cứ cách nào để giải phóng cảm giác ấy ra ngoài.
Khi anh run rẩy như rong biển dưới nước, Muwon cúi xuống, ép môi lên trán anh rồi tiếp tục thúc hông.
Hai đùi rộng mở của Cheongyeon bị bàn tay hắn siết chặt, không chút kẽ hở.
Hắn cố gắng kiềm chế để không bóp quá mạnh, nhưng riêng việc ra vào thì chẳng sao dừng lại được.
Sợ anh cắn phải lưỡi vì những cú thúc dữ dội, Muwon đưa ngón tay vào miệng anh.
Anh ngậm chặt, đôi khi lại khẽ cắn, chẳng khác nào một con chó con nghiến răng, lực thì chẳng đáng kể nhưng lại khiến hắn rùng mình mạnh mẽ.
Cheongyeon ôm chặt cổ tay hắn, mút lấy ngón tay hoặc khẽ cắn.
Hơi thở dồn dập, anh khẽ thò lưỡi qua giữa ngón giữa và ngón trỏ, như muốn hớp thêm chút oxy.
Cử động vô nghĩa ấy khiến đầu lưỡi mềm ẩm kẹp giữa ngón tay càng thêm kích thích.
Sau gáy tê dại, Muwon cảm giác lý trí mình dần bay biến.
Hắn rút ngón tay ra khỏi miệng anh, rồi nâng từng bắp chân lên.
Phập, phập-mỗi cú thúc lại làm mông anh va mạnh vào hông hắn, ép chặt xuống.
Chỉ trong chốc lát, nơi đó đã đỏ rực.
"Á ư...!
Ha ư...!
Nhanh quá, quá...."
Dương vật Cheongyeon cương cứng, đong đưa dữ dội.
Lúc thì hạ xuống chạm cả bìu, lúc lại bật lên đánh vào bụng, khi nghiêng sang một bên thì kéo theo dịch chảy ròng ròng.
Muwon rút hẳn dương vật ra, rồi lại dập mạnh vào lối vào đang mở toang.
Phí dưới đã bị hành hạ, chẳng bao lâu nữa sẽ giãn dài ra.
Hắn càng không chịu để nó trở lại như cũ, nên càng dồn sức thúc mạnh.
"Cheongyeon à, ha... em đừng có mà tùy tiện ăn bậy nữa."
"Em... em đâu có cố ý...
Aah!"
Quyển sổ Cheongyeon mang theo vẫn cuộn trong túi áo khoác, giờ chắc văng đâu đó dưới sàn.
Muwon đoán ngay lý do anh lỡ nuốt phải loài cây gọi là Cỏ Quên Lãng.
"Anh đã nói rồi.
Mấy đứa con của Kwon tộc, có sinh ra hay không, tao đã nói chẳng phải việc tao rồi còn gì?"
Giọng hắn rõ ràng nhưng ý tứ lại mơ hồ.
Cheongyeon không hiểu được lời ấy, chỉ liên tục run rẩy trong khoái cảm.
Dù đang ở trên vùng đất nhô lên giữa biển, nhưng lúc này anh chẳng khác gì một cái phao.
Muwon vẫn tiếp tục rút dương vật ra hoàn toàn rồi lại xuyên mạnh vào.
Cái lỗ phía dưới co giật liên hồi, chào đón sự xâm nhập của hắn.
Từ miệng Cheongyeon, những tiếng rên rỉ không ngừng tuôn ra.
Đáng ra theo đuổi khoái cảm thì anh phải tự nắm lấy dương vật của mình, nhưng vô thức Cheongyeon lại đưa tay bấu chặt vào hai đùi của Tae Muwon.
Bởi vì nếu chạm vào dương vật rồi xuất tinh liên tiếp thì cơ thể sẽ nhanh chóng kiệt sức.
Hơn nữa, đối với Cheongyeon thì khoái cảm từ phía sau luôn mãnh liệt hơn rất nhiều.
Bàn tay bấu chặt trên đôi đùi rắn chắc của Muwon đến nỗi trắng bệch.
Thân thể trắng trẻo của Cheongyeon giờ đây, ngoài đôi tay ấy, thì khắp nơi đều đỏ ửng lên như một quả đào chín mọng.
"Cheongyeon hyung."
"Ưng, ưng."
Khi Muwon cúi người xuống, Cheongyeon rên khẽ dưới sức nặng của hắn.
Nhưng anh lại càng mong hắn đè ép và ôm chặt mình hơn, nhiều hơn nữa.
"Hyung thật sao?"
Hắn cắn nhẹ vành tai anh thì thầm.
Cheongyeon mới biết rằng ngay cả giọng nói của hắn cũng trở thành một nguồn khoái cảm.
Trong khi hắn mút rồi cắn dái tai, Cheongyeon điên cuồng gật đầu, thậm chí chẳng kịp nhận thức rõ hắn vừa gọi anh thế nào, vừa nói gì.
Anh chỉ đưa tay lên, khẽ vuốt lấy vành tai hắn nơi khuyên bạc đong đưa.
Chóc, chóc-
Tinh dịch Cheongyeon đã bắn ra cùng với dịch thể chưa phóng xuất của Muwon trộn lẫn bên trong, loang khắp thành trong.
Trong khoang thuyền chật hẹp dần như thiếu đi dưỡng khí.
Trên ô cửa nhỏ hướng ra biển, hơi nước đã mờ đục, và rồi chậm rãi hiện lên một dòng chữ chưa từng thấy rõ ràng trước đó.
[Hoa Kiều Mạch]
Nét chữ quen thuộc.
Đôi mắt mơ hồ của Cheongyeon hướng tới, còn ánh nhìn của Muwon cũng dõi theo.
Hắn cũng phản ứng chẳng khác gì Cheongyeon - như thể lần đầu nhìn thấy vậy.
Rồi hắn khẽ cười, đưa hai bàn tay thô ráp ôm lấy gương mặt Cheongyeon, vuốt ngược mái tóc khỏi trán anh.
Mi mắt anh bật mở vì ngạc nhiên, nhưng cảm giác lại vô cùng quen thuộc.
Kể từ khi mất trí nhớ, thứ cảm giác kỳ lạ ấy cứ liên tục tìm đến, và lúc này cũng vậy.
"Cheongyeon hyung, lúc đó anh cảm động đến phát điên lên."
Vẫn là những lời anh không sao hiểu nổi, nhưng chữ Hoa Kiều Mạch kia bỗng trở nên yêu thương lạ lùng.
Và người đàn ông đang ôm trọn lấy anh còn đáng yêu hơn gấp bội.
Thật lạ lùng khi ngay trong một hành vi hỗn loạn thế này lại có thể nở rộ một niềm tha thiết.
Cheongyeon, với sức lực chẳng đáng gì so với Tae Muwon, lại ghì chặt hắn hết lòng.
Cái ôm đáp trả ấy có phần thô bạo.
Cheongyeon bị siết chặt đến mức nghẹt thở, và ngay trong lúc ấy phía dưới bị xuyên thủng.
Lưỡi nhọn bén bị hắn mút chặt, còn dương vật Muwon thì lại càng cứng rắn, càng căng phồng, mang đến khoái cảm khủng khiếp.
Một tiếng thét bật ra khi dương vật hắn cắm sâu tận gốc.
Cheongyeon còn không chắc tiếng kêu ấy có thật sự phát ra từ miệng mình không.
Thành kết tràng bị giãn toác ra, rồi dòng tinh dịch ào ạt phun trào.
Và ngay lúc ấy, hắn cũng bắn mạnh vào trong.
Sợi gân nổi cuồn cuộn trên trụ dương vật đang giật liên hồi, thúc đẩy từng đợt khoái cảm.
Dòng tinh dịch bắn sâu tận cùng bên trong kéo dài không dứt.
Cheongyeon vừa mới xuất tinh xong mà vẫn cảm nhận rõ dương vật Muwon còn chưa hề nguội, đến mức thở dốc như ngạt thở.
Đôi tay ghì chặt hắn cũng dần mất sức.
Trong tầm nhìn nhòe mờ, dòng chữ anh để lại trên cửa kính lại một lần nữa loang ra.
Hoa Kiều Mạch.
Một từ khiến lồng ngực ngứa ngáy, rung động.
⭐️⭐️⭐️
Tiếng còi tàu báo hiệu sự cập bến của Beon Haewon vang vọng cho đến tận Manjeon.
Lá cờ xanh tượng trưng cho khu vực trung lập của Manjeon phấp phới trong làn gió biển.
Lá cờ xanh - biểu tượng của hòa bình - bị loang lổ bởi màu máu đỏ sẫm.
Phía sau cột cờ, một nhà thờ hiện ra.
"Ở đằng kia..., có nhà thờ."
Ayeon ngẩn ngơ lẩm bẩm.
"Ừ nhỉ."
Arang cũng bối rối đáp lại.
Arang và Ayeon lia mắt từ đầu đến cuối Manjeon.
Lần trước khi tìm đến Cheonghwajin, họ đã đi bằng đại hạm nên không cần sửa chữa giữa chặng, cứ thế mà thẳng tiến tới Cheonghwajin.
Nhưng hai người từ lâu đã có lòng hiếu kỳ với Manjeon.
Vì không thể chỉ dựa vào sự tò mò mà ghé vào, nên hôm nay mới có cơ hội giải tỏa thắc mắc ấy.
Thực ra, họ từng tưởng tượng cảnh nơi đây treo đầy xác người.
Bởi họ đoán nếu là Peira, chắc chắn sẽ duy trì khu trung lập bằng đe dọa và cưỡng bức.
Thế nhưng Manjeon lại trông bình yên một cách đáng ngạc nhiên.
"Đã treo cờ trắng!"
Một thủy thủ trèo lên vọng đài của tàu Dongbaek lớn tiếng hô.
Mọi con tàu khi vào Manjeon đều bắt buộc phải treo cao cờ trắng.
Đó là lời cam kết sẽ không giao chiến hay gây rắc rối.
Nếu không, dù cho hỏa pháo từ Manjeon phun lửa ra thiêu đốt cũng chẳng thể biện minh được.
Manjeon vốn nổi tiếng là khu vực cấm giao chiến, nhưng hòa bình ở Manjeon thực chất phụ thuộc vào quyết định của Peira.
Nghe đồn, trước đây ở Manjeon, Peira từng đơn phương tấn công tàu của Gia tộc Hwangju thuộc Đại lục thứ nhất.
Thậm chí khi con tàu kia còn đang treo cờ trắng, bọn họ vẫn ngang nhiên khai chiến.
Arang, Ayeon và những người Đại lục thứ hai trên tàu Dongbaek đều căng thẳng chờ đợi lệnh cho phép cập bến Manjeon.
Bề ngoài thì yên bình, nhưng cho dù họ có mang theo thư mời của Muwon đi chăng nữa, cũng chẳng thể nào an lòng.
Chẳng bao lâu sau, bên cạnh lá cờ xanh đã có sẵn, một lá cờ xanh khác được kéo lên trên cột liền kề.