[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tht Tu Chap 201
NT1-C29
NT1-C29
Muwon gỡ xích, rồi giật mạnh dây khởi động gắn vào động cơ gắn ngoài phía sau thuyền.
Tiếng máy nổ gầm gừ, rung lên cả thân xuồng.
Hắn nắm chặt tay lái, điều khiển xuồng thẳng về phía đảo Pero.
Cheongyeon ngả hẳn người vào mạn xuồng, hai tay ghì chặt lấy thanh vịn.(259)
Nước biển xô ngược lên, bắn thẳng vào mặt.
Nhất là khi lọt vào mắt thì cảm giác xót đến mức muốn dụi mắt cho bằng được, nhưng Cheongyeon chẳng dám buông tay khỏi tay vịn.
Lúc này sóng đang hất tung cả cơ thể, nếu buông ra thì chiếc thuyền máy chắc chắn sẽ hất anh văng ra ngoài.
"Nhắm mắt lại!"
Thật lạ, Tae Muwon ở phía sau mà sao vẫn biết được.
Người ta bảo hắn có mắt cả sau lưng, giờ thì như thể nhìn được cả bốn phương tám hướng.
Cheongyeon làm theo lời hắn, nhắm chặt mắt cho đến khi chiếc thuyền máy cập bờ đảo Pero.
Mũi thuyền cắm phập xuống bãi cát.
Cheongyeon lúc này mới dùng cánh tay dụi mắt.
Vì nước mắt cũng trào ra đôi chút nên so với khi bị bắn nước biển lúc đầu thì đỡ rát hơn nhiều.
Đi theo sau Tae Muwon, Cheongyeon cũng đặt chân xuống bãi cát.
"Tae Muwon!
Muwon-nim!
Hhhuk, Muwon-hyung!"
Một ai đó gào khóc nức nở, chạy thẳng về phía Muwon.
Cheongyeon không tin nổi vào mắt mình.
Người vừa gọi tên Muwon trong tiếng nấc nghẹn ngào ấy không ai khác ngoài Nachata.
Bộ râu từng được tỉa tót gọn gàng nay mọc rậm rạp bẩn thỉu, còn thân hình to lớn khi xưa thì tiều tụy, sụt đi gần nửa.
Muwon liền giơ chân đá phăng Nachata đang định nhào tới ôm lấy hắn.
Ngã dúi dụi xuống cát, Nachata vẫn hướng mắt về Cheongyeon mà gào lên: "Cheongyeon!
Cheongyeon!"
Ở phía sau, thuộc hạ của gã nằm la liệt kiệt sức, những cái vẫy tay loạng choạng khi nãy hẳn là tín hiệu cầu cứu bằng chút sức lực cuối cùng.
"Rốt... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?"
Cheongyeon hỏi Nachata, nhưng ánh mắt thì vẫn dán chặt vào Muwon.
Lần này ngay cả Muwon cũng mang vẻ mặt không nắm bắt được tình hình.
Đúng hơn là vì chuyện chẳng nằm trong mối bận tâm của hắn, nên trực giác cũng chẳng vận hành.
"Cho bọn khốn này nước với đồ ăn đi."
Theo lệnh Muwon, thuộc hạ từ chiến hạm Peira quay lại, chất đầy một chiếc thuyền máy bằng nước uống và lương thực.
Cảnh Nachata cùng đám thuộc hạ vốn nằm sõng soài như xác chết bỗng nhào tới chiếc thuyền máy chẳng khác nào một lũ lang thang đói khát.
⭐️⭐️⭐️
Đảo Pero là căn cứ của băng Nachata, đồng thời cũng gần với Cheonghwajin và Manjeon.
Nói là gần thì là so với khi đi tàu, chứ để người bơi mà đến được thì chẳng khác nào hành động tự sát.
Nachata ăn ngấu nghiến hết thịt nướng với cá nướng.
Lương thực ba ngày của chiến hạm Peira, chỉ trong một bữa mà Nachata và băng đảng của gã đã tiêu sạch.
Người duy nhất lo lắng rằng sau khi đói dài ngày thì lẽ ra nên ăn cháo loãng trước, chính là Cheongyeon.
So với thiếu thốn lương thực, chỗ ở trên đảo Pero lại khá tươm tất.
No bụng xong, Nachata mời Muwon, Cheongyeon và các Hành tinh đến nhà của gã.
Hành tinh thì xách rượu bằng hai tay đem làm quà tân gia.
Ngôi nhà bằng gỗ trông đủ vững để tránh mưa gió.
Có chiếc bàn lớn trông như tự đóng, cùng mấy chiếc ghế dù thô sơ nhưng ngồi thì không đến nỗi bất tiện.
Họ ngồi quanh chiếc bàn chữ nhật, mỗi người khui một chai rượu khác nhau.
Vì vốn không quen uống bằng chén nên ai cũng tu rượu bằng chai.
Cheongyeon chỉ cầm chai whisky của mình mà chưa uống.
Bia thì anh còn có thể ực ực tu được, chứ loại rượu mạnh này thì không.
Hơn nữa, lại còn uống rượu từ sáng sớm, lại sau mấy ngày đói lả thế này...
Cheongyeon chỉ biết âm thầm rủa thầm: Bọn hải tặc chết tiệt này...
"Giải thích đi."
Muwon nói cộc lốc với Nachata như ra lệnh.
Nachata thở dài một tiếng, thoáng cười gượng rồi lại sầm mặt xuống.
Trông chẳng khác nào một vở kịch về kẻ đang đi trên ranh giới sống chết.
"Nếu không phải mày là Muwon, tao chắc chắn đã chết ở đây rồi.
Giờ mới thấy người ta phải sống mà làm việc tốt."
"Mẹ kiếp, chẳng lẽ trên đời hết sạch việc tốt rồi chắc."
"Nếu hồi Cheonghwajin sắp chìm mà tao không giúp mày, thì mày có chịu vất vả thế này để tìm tao không?"
"Tao đã cứu mạng mày, nhưng mày thì chưa từng cứu mạng tao.
Nói vừa thôi."
"Lần này tao sẽ trả ơn cả vốn lẫn lãi thật đàng hoàng."
Cheongyeon chỉ mong Nachata sớm kể ra rốt cuộc gã vì sao lại chết đói dở ở chỗ này.
Quả là chuyện khó hiểu.
Chẳng lẽ tàu Tuka bị hải tặc khác cướp mất, gã mới bị bỏ rơi ở đây?
Nhưng thường thì hải tặc đã cướp tàu thì cũng sẽ giết gã để diệt hậu hoạn.
Chuyện này quả thật kỳ quặc.
Nachata uống một ngụm whisky rồi mới bắt đầu kể.
Chuyện là khoảng một tháng trước, tàu Tuka trong khi tuần tra vùng biển gần đó thì phát hiện ra một hòn đảo nhỏ.
Vốn dĩ trước kia nơi đó chẳng hề có đảo, chỉ là khi mực nước biển ổn định lại, một hòn đảo từng chìm mới nổi lên mặt nước.
Nếu là trước kia thì chắc hẳn đã bỏ qua rồi, nhưng lần này một hòn đảo vừa mới nổi lên khiến bọn họ sinh lòng hiếu kỳ.
Hơn nữa, đảo nhỏ đến mức đi một vòng quanh cũng chưa đầy một giờ.
Trong lúc đang hăng say thám hiểm, bọn họ bất ngờ phát hiện một con tàu đắm mắc kẹt trên một tảng đá khổng lồ vươn lên như núi.
Phần thân dưới của con tàu bị vỡ nặng, trông như thể đã chìm xuống biển.
Trên thân tàu bám đầy rong biển và san hô, cho thấy hẳn đã trải qua một thời gian rất lâu kể từ khi chìm.
Băng Nachata bắt đầu lục soát con tàu đắm, mong vớt được linh kiện nào còn dùng được.
Nhưng không ngờ, đó không phải là tàu đắm bình thường mà là một con tàu chở báu vật.
Bên trong chất đầy vàng thỏi, hàng nghìn kilô bạc và những món đồ gốm quý giá.
So với việc bị ngâm trong nước biển lâu ngày, tình trạng gốm sứ còn khá tốt.
Thỉnh thoảng còn thấy xương người và hộp sọ, Nachata bèn cầu cho họ siêu thoát rồi tiếp tục cật lực càn quét tàu đắm.
Thứ cuối cùng còn lại là một chiếc két sắt.
Bọn họ mất trọn một ngày mới phá được cái két sắt có khóa đôi.
Nhờ có một tên thuộc hạ vốn xuất thân trộm vặt, lại là bậc thầy mở khóa két, nên mới có thể làm được.
Có lẽ két này được chế tác chống nước rất kỹ, nên quá nửa số tiền giấy và tài liệu bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
Nachata thay mặt những kẻ mù chữ kiểm tra giấy tờ, vừa nhìn thấy con dấu đầu lâu cùng chữ ký ở cuối thì lập tức cứng họng.
Thì ra con tàu đắm này chính là hải tặc thuyền của Tadau - tên hải tặc nổi danh nhất trăm năm trước.
"Không phải con tàu đắm ở biển Aryu thuộc Đại lục thứ 2 sao?"
Haewang không giấu được sự kinh ngạc.
Cho đến nay, người ta vẫn tin rằng hải tặc thuyền của Tadau bị cuốn chìm ở biển Aryu thuộc Đại lục thứ 2.
Nachata liền đặt túi nhỏ đeo bên hông lên bàn, như để chứng minh lời gã là thật.
Bên trong đầy ắp những đồng tiền vàng khắc hoa văn đầu lâu, chính là đồng tiền vàng tượng trưng của Tadau.
"Trước hết coi như đây là món quà báo đáp.
Nào, Muwon, nhận đi."
Tae Muwon rút ra một đồng, xoay xoay trong tay.
Vàng nguyên chất, chế tác tinh xảo, tuyệt không phải đồ giả.
Nachata cũng lấy một đồng ra, cắn thử cho mọi người thấy.
"Nói thật, bọn tao cũng hết sức kinh ngạc.
Lúc đầu nào có nghĩ đây là hải tặc thuyền của Tadau.
Hắn có bao nhiêu của cải cơ chứ, nghe đồn giàu đến mức mua cả đất đai trên toàn Đại lục vẫn còn thừa.
Thế nhưng không biết là do lời đồn thổi quá đáng hay sao, kho báu trên tàu cũng chỉ chừng ấy thôi."
Gã không hề nói dối vì sợ Peira sẽ cướp vàng bạc.
Ít nhất Nachata vẫn giữ chút tín nghĩa.
"Phải nhét quả dứa vào miệng mày chắc thì cái màn mở đầu dài dòng như cứt này mới chịu kết thúc hả?
Hả?"
Muwon phát cáu, buông lời chửi thề.
Trái lại, mắt Cheongyeon thì sáng rực.
Tadau tuy là hải tặc, nhưng được biết đến như một hải tặc nghĩa hiệp, thường làm việc thiện giúp kẻ nghèo.
Từ nhỏ, qua những câu chuyện mà Vú nuôi đọc cho nghe, anh đã thuộc nằm lòng bao giai thoại.
Nào là trừng trị bọn hải tặc hung tàn chuyên cướp bóc, nào là diệt sạch bọn hải tặc quấy rối dân Cheonghwajin... toàn những câu chuyện anh hùng cả.
"Thôi thì cố nhẫn nhịn nghe thêm chút đi.
Có lý do nên tao mới kể dài như vậy."
Muwon đưa cho Cheongyeon một con tôm đã bóc vỏ.
Cũng gần đến giờ ăn sáng rồi.
Cheongyeon còn miệng nói không cần, nhưng cái bụng rỗng thì vẫn không ngừng kêu gào.
Anh vừa ăn tôm vừa lắng nghe Nachata tiếp tục kể.
Sau khi vận chuyển toàn bộ báu vật trên hải tặc thuyền về tàu Tuka, băng Nachata phấn khích đến mức la hét vang dậy cả hòn đảo.
Nachata cũng hô hào rằng từ hôm đó trở đi, phải ăn chơi suốt cả tuần cho đã.
Trên đường quay về đảo Pero, bọn hắn ghé qua Manjeon, vét sạch tiền để mua rượu và đồ ăn đắt tiền.