Tuyết đầu đông phủ nhẹ trên mái ngói Thính Tuyết Các, lặng lẽ như chiếc màn trắng vô hình che phủ mọi bí mật của hoàng thành.
Bóng cây trụi lá rũ xuống, từng bông tuyết mỏng như tơ rơi lên mái gỗ cũ kỹ, lặng thinh, không một tiếng động.
Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng thở cũng như bị kìm nén, như sợ làm vỡ màn sương lạnh phủ kín.
Ngụy Tuyết Dao bước chậm trên con đường lát đá, hai tay khẽ siết chuỗi chìa khóa gỗ trầm, trái tim nàng trống rỗng, như bông tuyết đang rơi giữa mùa đông vô tận.
Cánh cửa gỗ sơn đen đặc biệt im lìm, vẫn khép kín trong sương lạnh.
Nhưng hôm nay, khi nàng đến, cánh cửa ấy đã hơi mở hé, để lại một khe hở nhỏ không thể nào vô tình.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn dầu, nàng khẽ cúi người quan sát ổ khóa bằng đồng sáng loáng, không hề có dấu hiệu bị phá hay cạy.
Người mở cửa phải có chìa dự bị, hoặc một sự thận trọng tinh tế đến kinh ngạc.
Một ngọn gió lạnh bất chợt thổi qua khe cửa, khiến mùi gỗ ẩm và bụi sách vương lên.
Bước vào bên trong, không gian Thính Tuyết Các vẫn như mọi ngày — sách cổ xếp thẳng hàng, ngăn nắp đến mức có thể nghe được tiếng giấy vàng úa nhẹ nhàng va vào nhau.
Nhưng điều làm ngực nàng nghẹn lại là một ngăn tủ nhỏ khuất sau bức tượng đá cổ, bị dịch chuyển nghiêng lệch một phân.
Một khoảng trống nơi từng chứa tập hồ sơ niên hiệu Bạch Nguyên, số 47.
Tập hồ sơ duy nhất mà hoàng đế từng trực tiếp xem trước ngày đột tử.
Một dấu chân ướt lem trên sàn gỗ sáng bóng, in nghiêng, nông sâu không đều — như người đi không muốn để lại dấu, nhưng lại vội vã rời đi.
Từng giọt tuyết rơi ngoài trời nhảy múa trong ánh sáng, như những mũi dao lạnh thấu tim.
Giữa lúc nàng còn đang đứng im lặng, tiếng vó ngựa vang vọng từ xa xa vọng lại rõ mồn một.
Không phải tiếng lính tuần như thường lệ, mà là một chiếc xe quan phủ lớp tuyết trắng, chầm chậm tiến đến.
Người đàn ông bước xuống, áo choàng đen phủ đầy tuyết, dáng người cao lớn nhưng ánh mắt sắc bén, lạnh đến mức có thể khiến người ta rùng mình.
Ánh mắt ấy là của Dạ Tử Mặc, quan đô úy mới nhậm chức, người mà cả triều đình vừa kỳ vọng, vừa dè chừng.
Hắn không chào hỏi dài dòng, cũng chẳng trao đổi phép xã giao thường tình.
Giọng hắn như lưỡi dao lặng lẽ rạch qua không khí lạnh lẽo:
— "Ngụy Tuyết Dao, cô là người cuối cùng giữ chìa khóa thư phòng."
Nàng không đáp lời, chỉ lặng lẽ gật đầu.
— "Tập hồ sơ niên hiệu Bạch Nguyên, số 47, đã biến mất."
Giọng hắn khô khốc như tuyết khô, không một chút cảm xúc.
— "Hoàng đế đã chết trong đêm qua, và cái chết ấy không đơn giản như mọi người nghĩ."
Nàng cảm thấy cả người như đông cứng, tuyết ngoài cửa bỗng trở nên lạnh hơn.
Câu chuyện chưa kịp bắt đầu, nhưng nỗi ám ảnh đã len vào từng ngóc ngách tâm can.
Trong khoảnh khắc đó, ngọn đèn dầu chao đảo, ánh sáng run rẩy như những nghi hoặc không thể thốt thành lời.