Cập nhật mới

Khác Thính Tuyết Các

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396637423-256-k685433.jpg

Thính Tuyết Các
Tác giả: CaoQuAnh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

《Thính Tuyết Các》
- nơi tuyết không chỉ rơi trên mái, mà rơi xuống sự thật -
Trong đêm tuyết rơi, hoàng đế chết không dấu vết.

Ngụy Tuyết Dao - con gái một sử quan già, phát hiện hồ sơ mật biến mất.

Cùng vị đô úy lạnh lùng Dạ Tử Mặc, nàng lần theo mùi hương máu để vén màn vụ án chôn vùi suốt hai mươi năm.

Sự thật có giá, và kẻ cuối cùng sống sót... chưa chắc là người vô tội.



suy-luận​
 
Thính Tuyết Các
Chương 1:Tuyết Rơi Cửa Mở


Tuyết đầu đông phủ nhẹ trên mái ngói Thính Tuyết Các, lặng lẽ như chiếc màn trắng vô hình che phủ mọi bí mật của hoàng thành.

Bóng cây trụi lá rũ xuống, từng bông tuyết mỏng như tơ rơi lên mái gỗ cũ kỹ, lặng thinh, không một tiếng động.

Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng thở cũng như bị kìm nén, như sợ làm vỡ màn sương lạnh phủ kín.

Ngụy Tuyết Dao bước chậm trên con đường lát đá, hai tay khẽ siết chuỗi chìa khóa gỗ trầm, trái tim nàng trống rỗng, như bông tuyết đang rơi giữa mùa đông vô tận.

Cánh cửa gỗ sơn đen đặc biệt im lìm, vẫn khép kín trong sương lạnh.

Nhưng hôm nay, khi nàng đến, cánh cửa ấy đã hơi mở hé, để lại một khe hở nhỏ không thể nào vô tình.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn dầu, nàng khẽ cúi người quan sát ổ khóa bằng đồng sáng loáng, không hề có dấu hiệu bị phá hay cạy.

Người mở cửa phải có chìa dự bị, hoặc một sự thận trọng tinh tế đến kinh ngạc.

Một ngọn gió lạnh bất chợt thổi qua khe cửa, khiến mùi gỗ ẩm và bụi sách vương lên.

Bước vào bên trong, không gian Thính Tuyết Các vẫn như mọi ngày — sách cổ xếp thẳng hàng, ngăn nắp đến mức có thể nghe được tiếng giấy vàng úa nhẹ nhàng va vào nhau.

Nhưng điều làm ngực nàng nghẹn lại là một ngăn tủ nhỏ khuất sau bức tượng đá cổ, bị dịch chuyển nghiêng lệch một phân.

Một khoảng trống nơi từng chứa tập hồ sơ niên hiệu Bạch Nguyên, số 47.

Tập hồ sơ duy nhất mà hoàng đế từng trực tiếp xem trước ngày đột tử.

Một dấu chân ướt lem trên sàn gỗ sáng bóng, in nghiêng, nông sâu không đều — như người đi không muốn để lại dấu, nhưng lại vội vã rời đi.

Từng giọt tuyết rơi ngoài trời nhảy múa trong ánh sáng, như những mũi dao lạnh thấu tim.

Giữa lúc nàng còn đang đứng im lặng, tiếng vó ngựa vang vọng từ xa xa vọng lại rõ mồn một.

Không phải tiếng lính tuần như thường lệ, mà là một chiếc xe quan phủ lớp tuyết trắng, chầm chậm tiến đến.

Người đàn ông bước xuống, áo choàng đen phủ đầy tuyết, dáng người cao lớn nhưng ánh mắt sắc bén, lạnh đến mức có thể khiến người ta rùng mình.

Ánh mắt ấy là của Dạ Tử Mặc, quan đô úy mới nhậm chức, người mà cả triều đình vừa kỳ vọng, vừa dè chừng.

Hắn không chào hỏi dài dòng, cũng chẳng trao đổi phép xã giao thường tình.

Giọng hắn như lưỡi dao lặng lẽ rạch qua không khí lạnh lẽo:

— "Ngụy Tuyết Dao, cô là người cuối cùng giữ chìa khóa thư phòng."

Nàng không đáp lời, chỉ lặng lẽ gật đầu.

— "Tập hồ sơ niên hiệu Bạch Nguyên, số 47, đã biến mất."

Giọng hắn khô khốc như tuyết khô, không một chút cảm xúc.

— "Hoàng đế đã chết trong đêm qua, và cái chết ấy không đơn giản như mọi người nghĩ."

Nàng cảm thấy cả người như đông cứng, tuyết ngoài cửa bỗng trở nên lạnh hơn.

Câu chuyện chưa kịp bắt đầu, nhưng nỗi ám ảnh đã len vào từng ngóc ngách tâm can.

Trong khoảnh khắc đó, ngọn đèn dầu chao đảo, ánh sáng run rẩy như những nghi hoặc không thể thốt thành lời.


 
Thính Tuyết Các
Chương 2: Thi thể không vết máu


Ánh sáng đèn lồng lập lòe dọc con đường dẫn đến điện Vĩnh Minh, nơi thi thể hoàng đế đang nằm.

Khung cảnh đêm tuyết mờ mịt phủ bóng mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc buồn bã.

Gió lạnh quất qua từng tấm rèm lụa, cuốn theo hơi sương lạnh thấu da.

Ngụy Tuyết Dao theo sát bước chân Dạ Tử Mặc, lòng đầy hồi hộp và u ám.

Trước mắt họ, trên chiếc bệ đá cẩm thạch trắng muốt, hoàng đế nằm yên như người ngủ say sâu, da mặt trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt.

Đáng ngạc nhiên, không một vết thương, không máu chảy — cái chết im lặng như tiếng thì thầm.

Tuyết Dao khẽ cúi người lại gần, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay hoàng đế.

Nhiệt độ lạnh buốt truyền vào từng ngón tay nàng, nhưng trên bàn tay hoàng đế, vẫn còn một chút ấm, không co rút như xác chết thường thấy.

Mắt hoàng đế mở hé, ánh nhìn trống rỗng, nhưng trong đó không có dấu hiệu của đau đớn hay sợ hãi.

Dạ Tử Mặc đứng đằng sau, ánh mắt hắn sắc lạnh, dò xét từng chi tiết.

Hắn không phải là người dễ tin vào lời thầy thuốc hay lời đồn đại.

Hắn tin vào sự thật mà xác thịt và thời gian tiết lộ.

Hắn hỏi nhỏ:

— "Cô thấy gì?"

Ngụy Tuyết Dao lặng thinh, chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Nàng đưa tay chạm nhẹ lên ngón út hoàng đế.

Trên đó, có một vết mực nhỏ xám nhạt, mực cổ dùng để đóng dấu các hồ sơ quan trọng.

Một dấu hiệu rất lạ, xuất hiện trên người chết — như thể hoàng đế đã để lại một thông điệp cuối cùng.

Họ tìm quanh giường, phát hiện cạnh gối một mảnh giấy rách, chữ viết run rẩy:

> "Thính Tuyết Các...

Tập 47, niên hiệu Bạch Nguyên..."

Tuyết Dao nhìn mảnh giấy, lòng dâng lên cảm giác lạnh lẽo ngấm sâu.

Hồ sơ mà nàng biết đã mất tích chính là mảnh ghép duy nhất có thể giải thích cái chết bí ẩn này.

Hồ sơ đó từng được hoàng đế kiểm tra, có thể chứa đựng bí mật khiến ngài không thể sống thêm ngày nào nữa.

Dạ Tử Mặc bước đến gần, giọng hắn thản nhiên nhưng lạnh ngắt:

— "Người chết không phải vì lý do tự nhiên.

Ai đó muốn giấu sự thật, hoặc sử dụng sự thật để giết chết ngài ấy ."

Tuyết Dao cố nén cảm giác sợ hãi, ánh mắt nàng lóe lên sự quyết tâm.

Bên trong ngực, trái tim nàng không còn là trái tim một người giữ chìa khóa bình thường nữa — mà là của một người đang dấn thân vào một cuộc chơi đen tối.

Trước mắt họ, bức màn tuyết trắng vẫn rơi không ngừng.

Và đằng sau tấm màn ấy, sự thật đang chờ được hé lộ — hoặc chôn vùi vĩnh viễn.
 
Thính Tuyết Các
Chương 3:Mặt nạ cổ vàng


Ánh sáng tàn cuối đêm rớt xuống, Thính Tuyết Các chìm trong bóng tối đặc quánh.

Ngụy Tuyết Dao cùng Dạ Tử Mặc bước xuống tầng hầm, nơi kho chứa các tang vật và chứng cứ cổ xưa của triều đình.

Bức tường đá ẩm thấp phản lại tiếng bước chân dồn dập, từng hơi thở khẽ vang vọng trong không gian nặng nề.

Ở một góc khuất, họ tìm thấy chiếc hộp đá được niêm kín cẩn mật.

Bên ngoài, lớp bụi phủ trắng xóa như dấu tích của thời gian đã lãng quên.

Dạ Tử Mặc chạm nhẹ, mở nắp hộp, ánh sáng đèn dầu soi rọi một vật thể khiến lòng cả hai bỗng thắt lại: một chiếc mặt nạ được làm từ da người, từng mảnh da khâu lại bằng chỉ vàng óng ánh.

Chiếc mặt nạ, theo truyền thống hoàng gia, chỉ được dùng trong nghi lễ tang lễ long trọng, để che giấu khuôn mặt người đã khuất.

Mặt nạ cứng ngắc, vô hồn, nhưng lại mang một câu chuyện chưa kể.

Tuyết Dao đưa tay khẽ chạm vào chỉ vàng, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp đầu ngón tay.

Một sự thật thầm kín bỗng chốc dâng lên trong tâm trí: "Người chết trong vụ án Bạch Lâm năm ấy... có thể chưa từng chết."

Dạ Tử Mặc, gương mặt thản nhiên nhưng ánh mắt đầy u uất, thở ra một hơi dài.

"Hoặc có thể có kẻ đang sống với gương mặt của kẻ chết."

Ngụy Tuyết Dao không thể rời mắt khỏi chiếc mặt nạ.

Trong khoảnh khắc, nàng hiểu ra rằng mọi điều họ từng tin về quá khứ đã bị dựng lên bằng những lớp ngụy trang tàn nhẫn.

Sự thật đang bị chôn vùi không phải bởi bàn tay của thời gian, mà bởi chính những người từng đứng đầu triều đình.

Ánh mắt Dạ Tử Mặc chạm vào nàng, có một tia nhìn như thách thức và cũng là lời kêu gọi: chỉ có những ai dám đối diện với bóng tối mới có thể tìm được ánh sáng.

Tiếng gió ngoài cửa hầm rít lên, khe cửa cọt kẹt như nhắc nhở một lời nguyền chưa được hóa giải.
 
Thính Tuyết Các
Chương 4:Cảnh báo giữa đêm


Đêm vẫn chưa dứt.

Trời đổ tuyết nặng hơn, dày và lạnh đến mức như muốn đóng băng cả bầu không khí đang rạn nứt quanh hoàng thành.

Ngụy Tuyết Dao trở về Thính Tuyết Các một mình.

Dạ Tử Mặc không theo sau – hoặc đúng hơn, hắn chưa bao giờ là kẻ bước cạnh ai, kể cả khi đồng hành.

Nàng bước vào thư phòng, thắp đèn dầu, ánh lửa hắt lên các giá sách, in bóng nàng dài loang lổ như một linh hồn chưa yên.

Mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí cũ – tủ sách, giá hồ sơ, hộp trầm hương nhỏ đặt trên bệ cửa.

Nhưng có gì đó... rất khẽ... rất lệch.

Bản năng thì thầm bên tai nàng.

Tuyết Dao bước đến ngăn trà, cẩn trọng mở nắp hộp gỗ thường dùng để cất túi trà sơn tra mẹ nàng từng thích.

Một mảnh giấy mỏng như cánh chuồn chuồn nằm im lặng giữa lớp lá khô đã phai mùi.

Nét chữ nghiêng, rất đều và quen thuộc – kiểu chữ chỉ có những người từng học phép tấu chương trong cung mới có thể viết được.

_ "Nếu cô còn tìm nữa, cái chết của mẹ cô... sẽ không còn là vô tình."

Không có tên.

Không có ký hiệu.

Không có dấu vết mực lem – chứng tỏ người viết không hề run tay.

Tuyết Dao đứng im lặng rất lâu.

Ngọn đèn dầu vẫn cháy, ánh lửa nhẹ nhàng lung lay như những câu hỏi chưa có lời giải.

Một mảnh ký ức chợt sống dậy — đêm mẹ nàng chết, hồ sơ Bạch Lâm từng được di chuyển.

Cả thư khố bốc cháy, nhưng chỉ một phần bị thiêu rụi: đúng chỗ mẹ nàng gác đêm đó.

Ngày ấy, người ta bảo đó là tai nạn.

Lửa từ lò sưởi lan ra khi gió bấc thổi mạnh.

Nhưng làn gió đó cũng giống như mảnh giấy trong tay nàng bây giờ: quá đúng lúc, quá lạnh lùng.

Bên ngoài cửa sổ, gió rít từng cơn, tuyết đập vào khung kính như tiếng đập từ linh hồn ai đó không cam lòng.

Nhưng Tuyết Dao biết – gió không biết viết thư.

Người gửi lời cảnh báo là một kẻ biết rất rõ nàng đang làm gì.

Không những thế, hắn còn biết cả điểm yếu duy nhất nàng có: ký ức về mẹ.

Và có lẽ, chính hắn cũng là một phần của vụ cháy năm xưa.

Tuyết Dao bước đến trước chiếc gương đồng đã xỉn màu, soi vào mắt mình.

Mắt nàng, đêm nay, không còn bình thản.

Có thứ gì đó trong đáy mắt ấy — giận dữ, thương xót, và một quyết tâm bướng bỉnh như băng.

Không ai có thể khiến nàng dừng lại.

Kể cả ký ức.

Cạch.

Một âm thanh nhỏ vang lên từ khung cửa gỗ phía sau.

Nàng quay lại.

Không một ai.

Nhưng trên mặt sàn... là dấu tuyết, mờ nhạt, như thể có ai đó vừa đứng ở đó trong tích tắc rồi biến mất.

Nàng cúi xuống, đặt tay lên nền gỗ lạnh.

Tim đập nhanh một nhịp.

Thính Tuyết Các không chỉ là nơi cất giữ quá khứ.

Nó là nơi kẻ giấu sự thật đang chờ người đào lên, để giết chết cả người lẫn ký ức.
 
Thính Tuyết Các
Chương 5: Lời nhận tội không được ghi


Bình minh chưa đến, nhưng ánh sáng lặng lẽ bắt đầu rỉ qua những tán cây phủ tuyết như thể trời đã kiệt sức vì đêm dài.

Gió yếu dần, tuyết rơi lười nhác như đang tìm chốn ngủ yên.

Ngụy Tuyết Dao đến viện Dưỡng Lễ – nơi phụ thân nàng, Ngụy Trường An, đang ở ẩn sau khi từ quan.

Ông từng là Đại Tư Lễ, người chép sách sử và làm chứng nhân cho hàng trăm vụ án lớn trong triều.

Nhưng từ sau cái chết của thê tử, ông cáo bệnh, đóng cửa, rời khỏi quyền lực như người rút khỏi một giấc mộng.

Tuyết Dao bước qua sân đá phủ sương, lòng trĩu nặng.

Trước cửa phòng, bà vú già nhận ra nàng, định thông báo, nhưng giọng khàn của ông đã cất lên từ bên trong:

— "Cho con bé vào."

Cửa mở.

Trong gian phòng gỗ đơn sơ, mùi trầm thấp thoáng lẫn với mùi giấy mục.

Ngụy Trường An đang ngồi trước án thư, lưng thẳng, mái tóc bạc lòa xòa.

Ông không quay lại khi nàng bước vào.

— "Tập hồ sơ số 47 đã mất," Tuyết Dao lên tiếng, giọng cố giữ bình thản.

— "Ta biết," ông đáp, không chút bất ngờ.

"Nó vốn không nên tồn tại."

— "Nhưng nó đã tồn tại.

Và hoàng đế đã đọc nó trước khi chết."

Ngụy Trường An im lặng rất lâu.

Sau đó, ông khẽ xoay người, đôi mắt sâu thẳm đã khác xưa – không còn quyền uy của một đại thần, cũng không còn là ánh mắt của người cha hay la rầy nàng.

Chỉ còn lại một thứ... rất người, rất thật: mỏi mệt và nuối tiếc.

— "Năm đó, Bạch Lâm không chết vì tội.

Mà vì ông ta biết quá nhiều."

— "Và người đã chép lời thú tội đó... là phụ thân?"

— "Là ta."

Ông không né tránh.

"Nhưng bản thú tội ấy... ta đã hủy."

Tuyết Dao nắm chặt tay, giọng run khẽ:

— "Nhưng vì sao?

Vì sao người lại nhận tội phóng hỏa thay cho ai đó?

Vì sao mẹ phải chết?"

Ngụy Trường An nhìn nàng rất lâu, rồi đáp, chậm rãi:

— "Mẹ con... không nên đọc được hồ sơ đó.

Nhưng bà ấy đọc rồi.

Và bà ấy muốn đem sự thật ra ánh sáng."

— "Nên người đã ngăn bà ấy?"

— "Không."

Ông siết chặt tay.

"Ta chỉ chậm hơn một bước."

Không khí như đóng băng.

Lời thú nhận không mang sắc thái biện minh, chỉ là một bản án kết tội âm thầm, từ chính ông dành cho mình.

— "Khi ta đến thư phòng, hồ sơ đang cháy.

Mẹ con ngã dưới giá sách.

Có dấu giày, có vết cào.

Không phải chết vì lửa.

Bà ấy...

đã bị giết."

Tuyết Dao lùi lại một bước.

Mọi thứ trong đầu nàng quay cuồng.

Tất cả những gì nàng tin tưởng, tất cả hình ảnh người cha nghiêm nghị và thanh liêm... giờ đây sụp đổ.

— "Vậy tại sao người vẫn im lặng suốt bao năm?"

— "Vì kẻ đó... là người con chưa đủ sức đối đầu."

— "Người nghĩ con yếu đuối đến vậy sao?"

— "Không."

Ngụy Trường An ngẩng đầu, mắt ông rực một tia đau đớn.

"Vì ta biết... nếu con biết sự thật, con sẽ không tha thứ cho họ và cũng không tha thứ cho ta."

Tuyết Dao đứng im.

Gió ngoài sân cuốn tuyết lên như một lớp tro cũ.

Mảnh giấy nàng mang theo – lời đe dọa từ đêm qua – giờ đây nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Ông nhìn nó, mắt không dao động.

— "Người gửi lời này... có thể từng là một đứa trẻ trong cung."

— "Ta biết.

Và cũng biết... nó chưa bao giờ rời khỏi nơi này."

Ông quay lại tủ gỗ, lấy ra một bản sao mờ của hồ sơ 47 – không phải bản đầy đủ, chỉ là vài dòng cuối cùng chưa kịp xóa.

> "Tôi không phản.

Nhưng nếu sự tồn tại của tôi là tội lỗi, thì hãy để tôi chết như một chiếc bóng.

Đừng để ai khác... chết thay tôi."

Tuyết Dao cầm lấy bản sao, đôi mắt rưng nhưng lòng không hề run.

Ngụy Trường An đứng dậy, đặt tay lên vai nàng:

— "Nếu con muốn tìm đến tận cùng, thì hãy nhớ: sự thật không phải để chứng minh ai sai.

Mà để biết ai đã chọn cái đúng... sai cách."
 
Thính Tuyết Các
Chương 6: Mùi hương không tên


Trưa hôm đó, tuyết đã ngừng rơi, nhưng không khí trong hoàng thành vẫn đặc sệt một thứ gì đó ẩm ướt và mỏi mệt, như thể những mái ngói rũ xuống vì mang quá nhiều bí mật.

Ngụy Tuyết Dao trở lại Thính Tuyết Các, tay nắm chặt bản sao hồ sơ do phụ thân đưa.

Mỗi chữ như một mũi kim nhọn ghim thẳng vào trí nhớ.

Những dòng viết cuối của Bạch Lâm không nói về tội lỗi, mà nói về **tự diệt** – một người chọn chết để bảo vệ những kẻ sống.

Kẻ nào sống nhờ cái chết đó, vẫn còn đang đi lại trong hoàng cung này.

Có thể là một đứa trẻ.

Có thể... là kẻ sẽ tiếp tục giết.

Cánh cửa Thính Tuyết Các mở hé.

Nàng chưa kịp bước vào thì nghe tiếng gót giày chạm đất – quen thuộc, bình tĩnh, không nhanh cũng chẳng chậm.

Dạ Tử Mặc.

Hắn bước đến, áo choàng đen thẫm như mực, mái tóc vương chút tuyết còn sót lại.

Gương mặt vẫn lạnh, nhưng ánh mắt... lặng hơn mọi khi.

— "Cô đi đâu cả buổi sáng?"

— "Tìm cha tôi."

— "Ông ta vẫn sống?"

Tuyết Dao không đáp.

Hắn nhìn nàng, khẽ gật.

Hắn không cần lời xác nhận – chỉ cần quan sát ánh mắt nàng, là đủ.

Cả hai bước vào phòng chính.

Tuyết Dao đặt bản sao hồ sơ lên bàn.

Dạ Tử Mặc nhìn qua, không chạm vào giấy, nhưng tay lại di chuyển chậm rãi quanh tấm lót gỗ — như đang tìm dấu vết vô hình.

Đột nhiên, hắn dừng tay, cúi xuống.

Ở mép bàn, có một mùi hương lạ.

Hắn cẩn trọng đưa tay áo che mũi, ngửi lại lần nữa.

Là một dạng **hương khí cực nhẹ**, không giống nhang, không giống trầm, mà có cảm giác như mùi... **thịt cháy lẫn hoa**.

— "Hương gì vậy?"

Tuyết Dao hỏi.

— "Không phải hương," hắn đáp.

"Là khói.

Nhưng không cháy bằng củi."

— "Ngươi nghĩ có người dùng thuốc?"

— "Không.

Đây là hương được chưng bằng máu."

Tim nàng thắt lại.

Như có tiếng kéo gỗ từ quá khứ vang dội lên.

— "Giống như..." nàng khẽ nói, "loại hương... từng dùng trong tang lễ Bạch Lâm?"

— "Giống, nhưng không phải bản gốc."

Dạ Tử Mặc bước lùi ra sau một bước, trầm giọng.

"Ai đó vừa ghé qua đây.

Hắn không lấy gì.

Hắn để lại dấu hiệu."

Tuyết Dao ngẩng đầu nhìn quanh – và lúc đó, nàng thấy trên trần gỗ, một góc nhỏ bị gọt lẹm bằng lưỡi dao rất mảnh.

Trên đó có khắc chữ.

Chữ "Nguyệt".

Nàng không hiểu.

Nhưng Dạ Tử Mặc đã đổi sắc mặt.

— "Cô có biết trong hậu cung, ai tên có chữ 'Nguyệt' không?"

— "Có hơn ba mươi người," nàng đáp, "nhưng chỉ một người sống sót sau vụ án Bạch Lâm."

Họ nhìn nhau.

Cả hai không nói.

Nhưng trong ánh mắt, đều hiện lên cùng một cái tên.

"Chiêu Dung Phi – Vũ Nguyệt Yên."

Người phi tần trẻ trung, ít nói, suốt ngày chỉ thắp hương và ngắm hoa tử hương trên hồ.

Người duy nhất sống qua tang lễ Bạch Lâm... và cũng là người có mùi hương cơ thể rất giống thứ đang vương trên bàn gỗ hôm nay.

Dạ Tử Mặc xiết chặt nắm tay.

— "Ta sẽ vào cung."

— "Tôi muốn đi."

— "Không."

Hắn nhìn nàng, lạnh như tuyết đầu đông.

Nhưng khi nàng quay đi, trong giọng hắn vang lên một điều gì đó không rõ là quan tâm hay cảnh báo:

— "Nếu hắn gửi mùi hương này để dẫn dụ... thì người hắn muốn gọi không phải ta.

Mà là cô."

Tuyết Dao không quay lại.

Nhưng nàng biết — từ khoảnh khắc này, một ai đó trong bóng tối đã nhìn nàng rất lâu.

Và giờ, kẻ đó muốn nàng tìm đến.
 
Thính Tuyết Các
Chương 7: Hoa tử cấm


Cung Diên Từ nằm sâu trong hậu cung, nơi ánh mặt trời cũng ngần ngại chạm tới.

Người ta bảo nơi đó có một hồ nước nhỏ, quanh năm trồng loài hoa tím mang tên **Tử Cấm** — đẹp, độc, và tuyệt đối không mọc tự nhiên ngoài hoàng thành.

Ngụy Tuyết Dao bước qua hành lang gỗ đỏ cũ kỹ, từng cánh cửa sơn son khép hờ như đang lắng nghe.

Trong tay nàng là thẻ bài giả thân phận cung nữ y phòng – một trò lừa mỏng manh được Dạ Tử Mặc dựng lên chỉ trong một khắc.

"Đừng nói gì cả.

Quan sát.

Và nhớ mùi hương." — Hắn đã dặn trước khi nàng rời đi.

Lúc ấy, nàng không đáp.

Nhưng khi bước qua cánh cổng cung Diên Từ, nàng mới nhận ra: trái tim mình... vẫn nhớ giọng hắn rất rõ.

---

Vũ Nguyệt Yên đang ngồi trước gương, gò má trắng như sứ, môi son vừa đủ, mái tóc vấn cao, cài chiếc trâm bạc hình hoa tử cấm.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt nàng quá lâu – kể cả khi nàng chẳng phải sủng phi.

Bởi ánh mắt ấy... không thuộc về kẻ sống trong hậu cung.

Mà giống một người từng đi qua tro tàn và trở về.

Tuyết Dao quỳ gối dâng trà, cố giữ tay vững.

Trong chén trà là vài cánh hoa nhỏ.

Không có độc.

Nhưng mùi hương – thứ hương lặng lẽ như khói héo – chính là thứ nàng từng ngửi thấy trên bàn Thính Tuyết Các.

Nguyệt Yên cầm chén, khẽ hỏi:

— "Ngươi tên gì?"

— "Dạ thưa nô tì tên Tiểu Lục, người mới từ y phòng chuyển đến."

— "Đôi mắt ngươi... không phải của người thường hầu trà."

— "...Nô tì chỉ học chút sơ y thuật."

Nguyệt Yên khẽ mỉm cười.

Không lạnh, không ấm.

Nụ cười của người đã học cách không tin bất kỳ lời nào – kể cả của chính mình.

— "Ngươi biết hoa tử cấm là loài gì không?"

— "Dạ không."

— "Nó chỉ mọc khi rễ nó hút máu người.

Nhưng nếu chăm đúng cách, nó sẽ thơm như mùi trầm.

Nhẹ, lặng.

Lâu."

— "Nương nương trồng nó sao?"

— "Không.

Ta chỉ thay người khác giữ nó sống."

Một cơn gió lạnh lùa qua, thổi bay vài cánh hoa khô.

Trong khoảnh khắc đó, Tuyết Dao thấy rõ – **trên cổ tay trái của Nguyệt Yên có vết bỏng tròn nhỏ**, như dấu tích từng bị gông sắt nung vào thịt.

Cô không hỏi.

Nhưng nàng biết: đó là "dấu phán tội phản nghịch"năm xưa, thường khắc âm thầm lên người phạm nhân nữ — rồi bị xóa khỏi ghi chép.

Nguyệt Yên đặt chén xuống, ánh mắt xa xăm:

— "Ngươi biết không, có những lời thú tội... không bao giờ được ghi chép.

Chỉ sống trong máu của người nghe."

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt đột nhiên chạm vào Tuyết Dao – sâu đến mức khiến người khác nghẹn thở.

— "Tiểu Lục... nếu một ngày ngươi thấy những thứ không nên thấy, hãy giả vờ không biết.

Trong cung, kẻ thông minh... chết đầu tiên."

Tuyết Dao cúi đầu, không đáp.

Khi nàng rời khỏi Diên Từ, bước chân nhẹ như tuyết tan.

Nhưng trong lòng, những câu nói kia cứ âm ỉ như than cháy dưới tro.

---

Tối hôm đó, tại Thính Tuyết Các, Dạ Tử Mặc đang đứng chờ bên án thư.

Hắn không hỏi gì khi nàng bước vào, chỉ nhìn một lúc rất lâu.

Rồi hắn nói:

— "Tử Cấm Hương không phải do nàng ta trồng.

Là do kẻ khác ép nàng giữ nó sống."

Tuyết Dao khẽ thở ra.

— "Vậy kẻ đó là ai?"

— "Người mà nàng không thể nghi ngờ.

Và càng đến gần... càng chết nhanh."

Nàng ngước mắt nhìn hắn.

Lần đầu tiên, trong ánh mắt hắn – có một tia mờ rất nhỏ... như nuối tiếc.

Rồi biến mất.

_"Đừng để sự thật giết cô trước khi kẻ thủ ác ra mặt."
 
Back
Top Bottom