Ngôn Tình Thiếu Soái Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Trở Về
Chương 938


Chương 938:

Đường Bá An nhìn Tần Hằng trước mặt, vẻ mặt ông tràn đầy lãnh đạm, ánh mắt sắc bén, vô cùng uy nghiêm, trong lòng chọt dấy lên một ý nghĩ: Chẳng lẽ trước đây Quốc chủ giả vờ bị ốm nặng?

Ý nghĩ này vừa dấy lên đã khiến tay chân ông ta lạnh toát, cả người ớn lạnh.

Ông ta kinh hãi nhìn Quốc chủ, và Trần Ninh không chút bắt ngờ bên cạnh, trái tim ông ta tuyệt vọng, rớt xuống tận đáy vực…

Tần Hằng lại không đề ý tới Đường Bá An!

Vương Uẫn đẩy xe lăn, đi thẳng về phía vị trí chủ trì trên bàn hội nghị, đây là chỗ ngồi trước đây của Quốc chủ trong các buổi họp Nội các.

Khi đi ngang qua Trần Ninh, Tần Hằng khẽ nhắc tay lên.

Vương Uần dừng lại.

Tần Hằng vậy mà chằm chằm đứng dậy khỏi xe lăn, Vương Uần và nhóm cảnh vệ thấy vậy liền vội vàng muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng Tần Hằng lại giơ tay ngăn lại.

Vốn Trần Ninh đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ tách biệt với bàn hội nghị dài.

Nhìn thấy Tần Hằng đi đến trước mặt anh, anh vội vàng đứng lên, thẳng lưng, giơ tay chào hành lễ, giọng nói vang sáng có lực hô to: “Bái kiến Quốc chủ!”

Tần Hằng nhắc tay, dùng cách chào quân đội chào lại Trần Ninh..

Sau đó, ông vươn tay nắm lấy tay Trần Ninh, chậm rãi nói: “Trần Ninh, cậu rất vất vả rồi. Năm năm mới nghỉ phép một lần mà vẫn không thể nghỉ thoải mái.”

Trần Ninh nói: “Phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, không vắt vả.”

Tần Hằng gật gù.

Sau đó, ông dẫn theo Vương Uần và đội trưởng đội cảnh vệ bước tới vị trí chủ tọa, thản nhiên ngồi xuống.

Ông nhìn một vòng rồi chậm rãi nói: “Trong khoảng thời gian tôi ngã bệnh này, mọi việc lớn nhỏ trong triều đều đều đổ lên vai các vị. Các vị đều đã vắt vả rồi.”

Đám người Hạng Thành lúc này còn chưa hoàn hồn trở lại, vội vàng nói: “Đây là chức vị của chúng tôi, không vất va.

Tần Hằng nói: “Mấy ngày nay tôi bị bệnh thật, nhưng vẫn chưa chết.”

“Những người ở đây, ai siêng năng cần cù, ai ngồi không ăn ngon, thậm chí ai gây họa cho đất nước và nhân dân, trong lòng tôi đều biết rõ cả.”

Lúc ông nói ra lời này, không chỉ có mình Đường Bá An run lên.

Ngay cả Hạng Thành và không ít người khác, tim cũng đập loạn xạ.

Nhóm người Hạng Thành nhận ra rằng Quốc chủ không chỉ tức giận trước hành vi tội ác của Đường Bá An, mà còn tức giận họ vì đã giúp Đường Bá An lật đổ Tràn Ninh.

Câu nói này của Quốc chủ không chỉ nhắm vào Đường Bá An mà còn là đòn roi đánh vào nhóm người Hạng Thành.

Tần Hằng nhìn vẻ căng thẳng của đám người trước mặt, bình tĩnh nói: “Tôi không chủ trì việc triều chính lâu vậy rồi, chắc đã tích lũy không ít tài liệu chờ xử lý phải không?”

“Nào, nộp các tài liệu cần được phê duyệt lên đây, để tôi xem xét phê duyệt.”

Đám người Nội các quay sang nhìn nhau.

Đường Bá An bí mật liếc nhìn Hạng Thành, ánh mắt hiện lên ý cầu cứu.

Hạng Thành mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như ông ta không nhìn thầy gì vậy.

Đường Bá An lại quay sang cầu cứu Đàm Hữu Luân, một Các lão khác có quan hệ tốt với ông ta.

Đàm Hữu Luân bắm chặt da đầu, cầm một tập tài liệu, đứng dậy nói với Tần Hằng: “Quốc chủ, đây là bản báo cáo tổn thát do bệnh dịch châu chấu ở phía Tây gây ra và danh sách kinh phí cứu trợ thiên tai của Nội các, cần ngài xem qua và phê duyệt.”

Tần Hằng vung tay lên: “Cái này tôi sẽ xem sau.”

“Đã lâu tôi không chủ trì chính sự, bây giờ mới chủ trì lại, đương nhiên phải bắt đầu từ việc quan trọng nhát.”

“Đưa tài liệu quyết định quan trọng nhát gần đây cho tôi.”

Mấy người Các lão ở đó đều trầm mặc không lên tiếng, mọi người đều hiểu Quốc chủ muốn giải quyết chuyện giữa Đường Bá An và Trần Ninh trước.

Tần Hằng lạnh lùng hỏi: “Sao vậy, không có tài liệu gì quan trọng đề tôi xem xét và phê duyệt sao?”

“Tôi vừa nghe nói ý kiến trong Nội các đang mâu thuẫn chuyện gì đó nghiêm trọng lắm cơ mà. Có một quyết định cần Nội các phải bỏ phiếu để quyết, hơn nữa số phiếu hai bên cũng khác biệt không nhỏ. Không phải bây giờ quyết định đó phải được trình lên đây cho tôi sao?”

Trán Đường Bá An chảy đầy mồ hôi lạnh.

Lúc này, vị Các lão có tuổi tác cao nhất trong số mười vị Các lão Nội các, cũng là cấp dưới lâu năm của Tần Hằng, La Trí Tuyền đứng lên nói: “Báo cáo với Quốc chủ. Ban nãy, Đường các lão đã buộc tội Trần Ninh lạm dụng quyền lực của mình để ÿ trên h**p dưới, yêu cầu cách chức Trần Ninh.”

“Nội các đã bỏ phiếu. Mặc dù tôi và hai trưởng lão khác trong Nội các phản đối kịch liệt nhưng nhóm Đường các lão vẫn quyết định đồng ý cách chức Trần Ninh với số phiếu 7: 3.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 939


Chương 939:

“Theo quy định từ trước đến nay, quyết định của Nội các cần có sự phê duyệt của Quốc chủ mới có hiệu lực.”

La Trí Tuyền nói xong, cầm tập tài liệu vừa rồi đi tới trước mặt Tần Hằng, cung kính trình lên.

Tần Hằng cầm tài liệu đọc lướt qua một lượt, đọc xong thì mặt ông đã đầy ý cười lạnh, cầm bút trực tiếp vẽ dấu X màu đỏ lên tài liệu, đồng thời tuyên bố: “Bác bỏ!”

Bốp!

Tần Hằng trực tiếp ném tập tài liệu đó lên bàn hội nghị.

Sắc mặt Đường Bá An đã tái nhọt, sắc mặt của mấy vị Các lão có quan hệ tốt với ông ta cũng không khá hơn là bao.

Tần Hằng lạnh lùng nói: “Trần Ninh chưa có được sự đồng ý của cấp trên đã tập hợp đội phòng vệ và người Cục an toàn quốc gia xâm nhập vào nhà của thành viên Nội các, quả thực là làm trái quy định.”

“Nhưng mà nước ta không thể một ngày không có Bắc Cảnh, mà Bắc Cảnh thì không thể một ngày không có Trần Ninh.”

“Một vị đại tướng quân trấn giữ biên cương như vậy, các vị lại tuỳ tiện nói muốn cách chức thì cách chức được sao?”

Đám người Đường Bá An nào dám hó hé gì nữa chứ.

Cuối cùng, vẫn là La Trí Tuyền lên tiếng: “Quốc chủ phê bình rất đúng, quyết định lần này của Nội các quả thực không ổn. Vậy theo ý của Quốc chủ, vấn đề này nên được xử lý như thế nào?”

Tần Hằng nói: “Trần Ninh phạm lỗi, nhưng lỗi của cậu ấy nên bị phạt nặng hay nhẹ thì còn tùy thuộc vào động cơ và hậu quả của cậu ấy gây ra.”

“Giống như khi xét xử một tội phạm giết người, chúng ta phải xét cả động cơ gây án và hậu quả của hắn gây ra. Có ý giết người và vô ý giết người phải được tuyên các mức án khác nhau. Ngoài ra, hậu quả nặng nhẹ, thì tội danh cũng khác.”

Đám người La Trí Tuyền đều đồng thanh nói: “Quốc chủ nói phải!”

Tần Hằng quay đầu nhìn Vương Uần.

Vương Uẳn hiểu ý, hướng ra phía ngoài cửa gọi: “Mọi người đang ở bên ngoài, mau vào trong đi.”

Sau đó, chỉ nhìn thấy Nguyễn Hồng và Điền Vệ Long bước nhanh vào bên trong.

Tần Hằng nhìn Nguyễn Hồng và Điền Vệ Long rồi nói: “Hai vị là những người tham gia cùng với Trần Ninh trong vụ việc đột nhập vào nhà của thành viên Nội các tối hôm qua, còn chuyền hết tắt cả tài liệu và tư liệu từ nhà Các lão đi.”

“Hai vị nói cho tôi biết, rốt cuộc chuyện này là sao.”

Điền Vệ Long nói: “Thuộc hạ chỉ phối hợp với Thiếu soái để bắt tội phạm truy nã cấp S, còn lại thuộc hạ không rõ.”

Nguyễn Hồng nói: “Thuộc hạ nghe theo lệnh của Thiếu soái, tiến vào bắt tội phạm đồng thời chuyển đồ trong nhà Đường các lão đi.”

Tần Hằng nhìn Trần Ninh: “Nói vậy thì tất cả việc này đều là ý của cậu sao?”

Trần Ninh nói: “Bầm Quốc chủ, phải!”

Tần Hằng lại hỏi: “Tại sao cậu lại làm như vậy?”

Trần Ninh nói: “Khi chúng tôi truy đuổi tội phạm cấp S, không ai được phép bao che chắn cho tội phạm, kể cả Đường các lão.”

“Hon nữa, tôi biết tội phạm là thuộc hạ của Đường các.

lão, việc này khó mà không liên quan đến Đường các lão.”

“Ngoài ra, trước đây khi tôi điều tra Tần Thành với Nguyễn cục trưởng, tôi phát hiện ra Đường các lão có liên quan dến việc mua quan bán chức và tham ô hối lộ của đám người Tần Thành, nhưng không có bằng chứng xác thực.”

“Cho nên lần này tôi trực tiếp hạ lệnh cho người tịch thu đồ đạc trong nhà Đường các lão. Nếu có bằng chứng về tội trạng của Đường các lão, vậy xin Quốc chủ trừng trị con sâu mọt của đất nước Đường các lão này.”

“Nếu như không có chứng cớ của Đường các lão, vậy xin Quốc chủ cứ trừng phạt thuộc hạ thật nặng.”

Rằm!

Tần Hằng vỗ bàn thật mạnh, tức giận nói: “Hỗn xược!”

“Cho dù cậu có nghỉ ngờ Đường các lão có tội, cũng không thể tự ý làm bậy khi chưa được phép thế được. Mọi người đều như cậu thì còn ra thể thống gì nữa.”

Trần Ninh nói: “Thuộc hạ biết tội.”

Nguyễn Hồng vội vàng nói: “Bầm Quốc chủ, chúng tôi đã tổng hợp thông tin suốt đêm và tìm thấy rất nhiều bằng chứng phạm tội của Đường Bá An. Trong số đó có các tội danh như bán quan, lạm quyền, tham ô, cấu kết với thế lực nước ngoài hãm hại tướng quân trấn giữ biên cương của chúng ta.v.V.”

“Thiếu soái tuy rằng làm liều, nhưng quả thực đã điều tra ra được Đường Bá An là có tội, xin Quốc chủ giơ cao đánh khẽ.”

Tần Hằng lớn tiếng nói: “Cho dù như vậy cũng không thể phạt nhẹ được.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 940


Chương 940:

Dứt lời, ông quay sang nhìn Điền Vệ Long: “Điền Vệ Long, ông là người phụ trách bộ đội phòng vệ. Tôi hỏi ông, hình phạt nặng nhất trong quân đội là gì?”

Điền Vệ Long nghe xong thì sững sờ, hai mắt trợn tròn lên, sau đó lại đảo hai vòng rồi mới ngập ngừng nói: “Hình phạt nặng nhất là… giam cầm, giam trong một căn phòng tối nhỏ. Binh lính bình thường rất sợ cái này, bọn họ chịu không nỗi cái này.”

Tần Hằng nói: “Được, cái này rất được. Một lát nữa, giam Trần Ninh vào phòng tối, giam giữ cậu ấy ba ngày ba đêm!”

Điền Vệ Long nói: “Rõ!”

Mọi người có mặt đều quay sang nhìn nhau, đây cũng tính là trừng phạt Trần Ninh rồi ư?

Sau khi trừng phạt Trần Ninh xong, Tần Hằng lại quay sang Đường Bá An, chậm rãi nói: “Bây giờ, đến lượt ông.”

Lúc này trái tim Đường Bá An vô cùng tuyệt vọng.

Vừa rồi Quốc chủ Tần Hằng bảo ông sẽ trừng phạt Trần Ninh, nhưng cuối cùng ông chỉ tuyên bố nhốt Trần Ninh trong phòng tối ba ngày ba đêm.

Đường Bá An biết đây không phải là muốn trừng phạt Trần Ninh, căn bản là đang bảo vệ Trần Ninh.

Vốn dĩ Nội các đã quyết định cách chức Trần Ninh, nhưng Quốc chủ lại trực tiếp bác bỏ quyết định này, vốn là hình phạt cách chức rành rành vậy mà lại đổi thành nhót trong phòng tối ba ngày.

Việc phạt tội xâm nhập vào nhà của thành viên Nội các và tịch thu tài sản thành viên Nội các của Trần Ninh cứ như vậy mà kết thúc.

Bây giờ, bắt đầu xét đến lượt tội của Đường Bá An.

Trái tim của Đường Bá An lúc này chìm trong tuyệt vọng, ông ta biết rằng lần này ông ta chạy trời không khỏi nắng + rồi.

Sắc mặt ông ta tái nhợt nhìn Tần Hằng.

Tần Hằng cũng lạnh lùng nhìn ông ta.

Sở dĩ ông ta rơi vào tình cảnh hôm nay hoàn toàn là do đã bi Tần Hằng lừa.

Ông ta cho rằng Tần Hằng bị đột quy ngã bệnh sẽ không bao giờ được chữa khỏi nữa, hơn nữa nhiệm kỳ của Tần Hằng cũng đã sắp hết nên ông ta hoàn toàn không để ý đến Tần Hằng, hoàn toàn quên mát lời đe dọa của Tần Hằng.

Chính vì bị ông lừa nên gần đây ông ta mới đối phó với Trần Ninh một cách điên cuồng như vậy, mới muốn hạ bệ Trần Ninh, đưa người của mình lên ghé thống soái Bắc Cảnh của Trần Ninh để gia tăng sức ảnh hưởng của mình trong triều.

Ông ta đã chuẩn bị ngồi lên ghé Quốc chủ tiếp theo của đất nước.

Ông ta thận trọng suốt mấy chục năm qua, cuối cùng chỉ vì một chút bát cần mà mắt cả Kinh Châu(*)!

(*) Liên quan đến điển tích trong thời kỳ Tam Quốc, danh tướng Quan Vũ vì tham lập công, liều lĩnh dẫn quân tiến công kiến hậu phương Kinh Châu trống rỗng, bát cẩn làm mắt Kinh Châu( gồm 3 quận Linh Lăng, Quế Dương, Tr**ng S*) Tần Hằng cầm tư liệu có chứng cứ phạm tội do Nguyễn Hồng trình lên, lệnh cho tất cả Các lão ở đó truyền tay nhau đọc.

Chờ sau mọi người đều đã đọc xong, ông lạnh lùng nói: “Năm nào chúng ta cũng trừng trì mấy con sâu mọt chuột chít, nhưng không ngờ rằng con chuột lớn nhất thế mà lại ở ngay trong Nội các này, ngồi ngay bên cạnh chúng ta.”

Hạng Thành cùng Đàm Hữu Luân, La Trí Tuyền và những người khác vội vàng đứng lên, cúi đầu nói: “Chúng thần có tội!”

Tần Hằng lạnh lùng nói: “Các vị đương nhiên có tội, tôi cũng có tội. Tội của chúng ta là quá sơ suất!”

Tần Hằng vừa nói dứt câu này, não đám người Đàm Hữu Luân cũng bắt đầu hoạt động.

Quốc chủ chỉ nói tội của bọn họ là sơ suất, không nói là bọn họ có liên quan đến Đường Bá An, ngoài ra ngài ấy dùng chữ “chúng ta” này cũng rất thông minh.

Những kẻ có mặt ở đây lúc này đều là cáo già, đều có thể nghe hiểu ý của Quốc chủ.

Quốc chủ đang ám chỉ rằng chỉ Đường Bá An phải chịu trách nhiệm về việc này, những người khác sẽ không bị ảnh hưởng.

Không ít người có mặt tại hiện trường đều thở phào nhẹ nhõm.

Dù không thể nói rằng bọn họ là đồng loã với Đường Bá An, nhưng bọn họ đều là người của Nội các, hàng ngày cũng giao dịch qua lại không ít. Nếu bị điều tra nghiêm ngặt, ít nhiều gì họ cũng sẽ có dính líu đến. Xem ra bây giờ họ nhận ra rằng lãnh chúa của đất nước vẫn đang chăm sóc tình hình chung và chỉ đâm Đường Bá An, nếu họ sẵn sàng hợp tác thì sẽ không có gì xảy ra. Cho dủ Quốc chủ không chú ý chuyện vặt vãnh nhưng chắc chắn cũng đã điều tra bọn họ.

Đàm Hữu Luân lập tức bày tỏ thái độ nói “Đúng vậy, những người trong Nội các của chúng ta đều quá sơ suất.

Không ngờ trong Nội các uy nghiêm lại có một con sâu mọt gây hại cho đất nước và nhân dân như vậy. Chúng ta đúng là đáng trách mà!”

Hạng Thành cũng nói: “Bằng chứng phạm tội của Đường Bá An thật sự là khiến cho người ta kinh ngạc, xem mà kinh sợ. Tôi xin Quốc chủ hãy đích thân trừng phạt nghiêm ngặt ông ta.”

“Đúng, trừng phạt Đường Bá An thật nặng vào!”

“Đúng vậy, đúng vậy, phải trừng trị nghiêm khắc, không được dung túng.”

Suốt đêm qua Đường Bá An đã móc nối với những Các lão khác, rất nhiều người đã hứa sẽ giúp ông ta thoát, xử Trần Ninh.

Thế mà hông ngờ bây giờ, những người này nhìn thấy tình thế thay đổi thì đều lập tức quay nồng súng lại khai hoả vào ông ta, bắt đầu giậu đổ bìm leo.

Vốn dĩ ông ta bị Tần Hằng tính kế đã rất sợ hãi và tức giận rồi, bây giờ đối mặt với những lời buộc tội cùng sự tức giận của đám người nảy, ông ta ngắn ra một lúc, đột nhiên ngẫm ra tất cả mọi thứ.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 941


Chương 941:

Hóa ra tất cả những thứ này đều chỉ là mây bay.

Ông ta bỗng thấy bình tĩnh hơn, vẻ mặt ông ta cũng trở nên lãnh đạm, bình tĩnh đối mặt với những lời mắng mỏ và buộc tội của đám đông.

Tần Hằng nhận thấy sự thay đổi của tâm tình Đường Bá An thì khẽ kinh ngạc, tự hỏi không biết đây có phải là vì ông ta sắp chết nên nghĩ thoáng mọi thứ hay không?

Anh chậm rãi nói: “Đường Bá An, ông có gì muôn nói không?”

Đường Bá An mỉm cười: “Thắng làm vua thua làm giặc, tôi đã thua, không có gì để nói nữa.”

“Nhưng vừa rồi tôi nghe thấy mọi người buộc tội tôi, còn ra những hình phạt dành cho tôi. Họ nói rằng phải được điều tra kỹ lưỡng, bắt tất cả những người kết bè kết phái với lại để xử lý nghiêm minh.”

“Tôi có hai lời muốn nói, không biết Quốc chủ ngài có muốn nghe hay không?”

Tần Hằng nhắc chén trà trên bàn lên, nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Nói đi!”

Đường Bá An nói: “Tội mà tôi phạm phải sẽ bị trừng trị theo luật pháp quốc gia, việc này tôi không có gì để nói.”

“Nhưng mà, vừa rồi có người nói muốn cách chức tất cả những người có quan hệ với tôi và xử lý nghiêm minh bọn họ, tôi muốn nói vài lời.”

“Dù tôi phạm lỗi, nhưng tôi đã làm việc cống hiến cho đất nước này mấy chục năm, cũng đã có không ít đóng góp cho nước nhà.”

“Có một số người, tôi đã sử dụng họ như những nhân tài góp phần cho quốc gia, họ cũng gánh vác trách nhiệm nặng nè đối với Hoa Hạ của chúng ta.”

“Đặc biệt là trong những năm tôi ở Đông Hải, tôi đã thăng chức cho rất nhiều người trong quân đội Đông Hải.”

“Như Quốc chủ vừa nói, Hoa Hạ không thể một ngày không có Bắc Cảnh, nhưng Hoa Hạ cũng không thể một ngày không có Đông Hải.”

lối đe dọa từ Đông Hải không hề kém mối đe dọa từ Bắc Cảnh.”

“Tôi xin Quốc chủ đừng vì tôi mà làm to chuyện, lôi kéo những người ngày thường thân cận với tôi vào chuyện này, bọn họ thực sự những nhân tài phục vụ cho đất nước.”

“Đây là điều cuối cùng mà tôi muốn nói.”

Tần Hằng nhìn Đường Bá An, Đường Bá An cúi đầu không nói thêm lời nào nữa.

Tần Hằng im lặng hồi lâu, mới chậm rãi phân phó với Nội các: “Trường hợp của Đường Bá An, con chuột lớn của đất nước, chỉ bắt kẻ cầm đầu, thuộc hạ của ông ta sẽ không bị truy cứu.”

“Những người có liên quan đến tội trạng của Đường Bá An, trừ khi tội rất nghiêm trọng, chỉ cần họ chịu đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật để giải bày tội của mình, họ có thể có cơ hội lấy công chuộc tội.”

Đám người Hạng Thành đồng loạt nói: “Rõ, mọi việc đều nghe theo chỉ thị của Quốc chủ.”

Tần Hằng la lên: “Người đâu, bắt Đường Bá An lại, tống vào tù giam, chờ ngày xét xử.”

“RõI”

Ngay lập tức có một nhóm binh lính ngắng cao ngực chạy vào, còng tay Đường Bá An lại tại chỗ và áp giải Đường Bá An đi.

Thành viên của Nội các tự cao tự đại mới sáng nay vẫn còn mơ mộng làm Quốc chủ kế nhiệm – Đường Bá An, trong nháy mắt đã trở thành tù nhân.

Ông ta nhếch nhác bị binh lính áp giải, đi ngang qua trước mặt Trần Ninh.

Lúc đi qua trước mặt Trằn Ninh, ông ta dừng lại một chút, nhìn về phía Trần Ninh.

Trần Ninh đứng lên, bình tĩnh nhìn lại ông ta.

Đường Bá An tự giễu cười: “Trần Ninh à Trần Ninh, tôi quả đã thật đã đánh giá thấp cậu rồi.”

“Cậu thực sự đã nói đúng. Hôm nay không phải là ngày chết của cậu mà ngày kết thúc của tôi. Cậu đã thắng, tôi thua rồi, tôi thua cậu rồi.”

Trần Ninh dửng dưng nói: “Ông sai rồi, ông không thua tôi, mà là thua pháp luật nước nhà, thua công lý.”

“Ngay từ lúc ông bắt đầu làm những điều xấu xa này thì ông đã phải chịu kết cục thua cuộc này rồi.”

“Cho dù không có chuyện tối hôm qua, đến cuối cùng ông vẫn sẽ có kết cục thế này.”

“Ông muốn trở thành Quốc chủ, nhưng những người đã từng là Quốc chủ đều có đặc điểm giống nhau, đó chính là đức cao vọng trọng.”

“Ông chẳng qua chỉ là một con chuột, ông không xứng.”

Đường Bá An tái trắng mặt, cứng miệng không thể nói lại Trần Nin.

Ngay sau đó, ông ta bị những binh lính áp giải đi.

Tần Hằng nhìn về phía Trần Ninh, đôi mắt già nua của ông hiện lên ý tán thưởng không nói nên lời.

Ông mắt đi đứa con trai của mình, nhưng lại rất hài lòng môn sinh Trần Ninh này, lúc này ánh mắt ông nhìn Trần Ninh ân cần như ánh mắt một người cha nhìn con mình.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 942


Chương 942:

Nhưng mà, lúc này ông vẫn cố ý nghiêm mặt: “Trần Ninh, cậu còn ở đây làm gì? Người đâu, nhốt Trần Ninh vào phòng tối, để cậu ấy tự mình xám hối lại tội lỗi của mình, để sau này không gây hoa nữa.”

“RõI”

Điền Vệ Long dẫn theo vài người binh lính đến trước mặt Tràn Ninh, kính cẩn nói: “Thiều soái, mời.”

Trần Ninh gật đầu: “Xin Điền tướng quân dẫn đường.”

Tuy rằng Quốc chủ Tần Hằng ra lệnh đem Trần Ninh nhốt vào phòng tối.

Nhưng Điền Vệ Long cũng không dám thật sự nhốt Trần Ninh vào căn phòng tối nhỏ bản thỉu, chọn mời Trần Ninh vào một gian phòng chật hẹp, u ám.

Phòng này có bàn làm việc, bàn trà nhỏ với một bình trà trên đó.

Điền Vệ Long cung kính nói: “Thiếu soái, ngài ở đây nghỉ ngơi một chút, hẳn là rất nhanh Quốc chủ sẽ sớm thả ngài ra ngoài.”

Trần Ninh cười cười: “Sớm hay không sớm cũng không sao cả, gần đây tôi cũng gây ra không ít họa, nên trước mặt hồi lỗi.”

Sau khi Điền Vệ Long sắp xếp cẩn thận cho Trần Ninh, liền cung kính lui xuống, căn dặn binh sĩ canh gác không thể xảy ra chuyện gì, sau đó ông ta mới rời đi.

Trong ba ngày sau đó, Trần Ninh đều ở trong phòng tối nhỏ.

Quốc chủ Tần Hằng không đến thăm anh, cũng không có lệnh thả sớm, thậm chí ngay cả đám người Đồng Kha muốn tới thăm cũng bị từ chối.

Trong lúc nhất thời, không ít người đều nhao nhao đồn đại, nói có thể là lúc trước Trần Ninh làm việc chỗ nào cũng không tốt, Quốc chủ không vừa lòng, Quốc chủ chán ghét xa lánh Trần Ninh.

Thậm chí, không ít người còn nói, tương lai Trần Ninh rât đáng lo ngại.

Ngày hôm sau, Điền Vệ Long thả Trần Ninh ra khỏi phòng tối nhỏ.

Trần Ninh liền ở trong phòng thủ của binh sĩ Điền Vệ Long tắm rửa thay quần áo, sau đó đi thẳng đến phủ Quốc chủ, đi gặp Quốc chủ.

Trần Ninh ở phủ Quốc chủ đợi rất lâu, đến buổi chiều, lúc này mới có người đến mời anh đến phòng làm việc gặp Quốc chủ.

Đi tới phòng làm việc, Tần Hằng đang ngồi trên ghế đọc báo, Quốc chủ phu nhân Vương Uẫn đang tự mình pha trà.

“Bái kiến ân sư, bái kiến sư nương.”

Trần Ninh cung kính nói, anh đều bí mật xưng hô Tần Hằng là thầy, xưng hô Vương Uẩn là sư nương hoặc dì Vương.

Vương Uẳn mỉm cười nói: “Trần Ninh tới rồi.”

Ánh mắt Tần Hằng từ trên báo dời đi, nhìn thoáng qua Trần Ninh, sau đó ánh mắt lại lập tức trở lại trên báo, biểu cảm đó giống như là cha đọc báo ở nhà nhìn thấy con trai trở về không khác lắm, nếu quan tâm lại có chút không xem ra gì.

Trong miệng ông thản nhiên nói: “Đến thì ngồi đi.”

Trần Ninh nói: “Vâng!”

Vương Uẩn rót trà cho Tần Hằng và Trần Ninh, sau đó cười nói: “Tôi còn có chuyện khác, thầy trò hai người ở chỗ này nói chuyện, tôi đợi dưới nấu cháo Bát Bảo cho hai người.”

Nói xong, bà liền đi ra ngoài.

Trong phòng làm việc, chỉ còn lại Trần Ninh và Tần Hằng.

Tần Hằng buông tờ báo xuống, bưng trà lên nhấp một ngụm, thản nhiên nói: “Trần Ninh, cậu làm việc thật sự càng ngày càng không ổn trọng.”

“Cậu lại dám cứng rắn, xông vào trong nhà Các lao Nội các, còn đem đồ bên trong nhà Các lão đi, thậm chí còn làm ra cảnh đấu đầu quân đội.”

“Nếu như không phải đúng lúc bệnh tình tôi có chuyển biến tốt, vậy chẳng phải cậu sẽ bị đám người Đường Bá An cách chức xử lí nghiêm ngặt sao?”

“Tôi đào tạo cậu dễ dàng sao, quốc gia đào tạo cậu dễ dàng sao, cậu cứ liều lĩnh làm càn như vậy?”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Báo cáo ngài, thô bạo đôi khi không thể giải quyết vấn đề, nhưng có thể giải quyết người có vấn đề, đôi khi thô bạo, chính là dương mưu.”

Dương mưu!

Tần Hằng nghe vậy sửng sốt.

Ông hồ nghi nhìn Trần Ninh, hỏi: “Tiểu tử cậu có phải lúc trước đã nhận được tin tức gì hay không, có phải biết bệnh của tôi… là giả?”

Ánh mắt Trần Ninh trong suốt nhìn Tần Hằng, kinh ngạc nói: “Ngài lúc trước là giả bệnh?”

Tần Hằng nhìn Trần Ninh giả ngốc, ông hiểu, tiểu tử Trần Ninh này nhất định đã sớm phát hiện manh mối, đoán được ông giả vò bị bệnh.

Bởi vậy, Trần Ninh mới dám to gan như vậy, sau đó đón lấy cơ hội bắt người, trực tiếp đến nhà Đường Bá An lấy sạch đi, làm cho Đường Bá An trở tay không kịp, thành công lấy được chứng cứ tội phạm của Đường Bá An.

Tần Hằng còn tưởng Trần Ninh liều lĩnh, không ngờ ngay cả ông cũng bị Trần Ninh lừa gạt.

Ông nhìn Trần Ninh trở nên ngày càng sắc sảo, trong lòng rất hài lòng, khó cười nói: “Tiểu tử cậu được, trở nên biết dùng trí tuệ cùng sức mạnh rồi.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 943


Chương 943:

Trần Ninh không nói gì, vinh nhục thản nhiên.

Tần Hằng nói: “Biết vì sao tôi nhốt cậu ba ngày trong phòng tối, không đi gặp cậu, cũng không thả cậu ra sớm, thậm chí hôm nay cậu đến gặp tôi, tôi còn lạnh nhạt thờ ơ cậu không?”

Tràn Ninh nói: “Thuộc hạ không biết.”

Tần Hằng nói: “Muốn mài giữa tính tình của cậu, nhưng hiện tại xem ra, là dư thừa.”

“Có một chuyện tôi ở đây nói cho cậu trước đi.”

Trần Ninh nói: “Ngài xin mời nói.”

Tần Hằng nói: “Không bao lâu nữa tôi sẽ tùy ý từ chức rôi.”

“Nếu như không có chuyện bắt trắc, Quốc chủ kế tiếp hẳn là như thường lệ xuất hiện từ trong chín Các lão đương nhiệm Nội các.”

“Hơn nữa Đường Bá An đang vào tù, đến lúc đó mười vị Các lão Nội các, ít nhất sẽ có hai cái ghế trồng.”

“Tôi lui rồi, phải sắp xếp một người lên.”

“Trong khoảng thời gian này tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng cảm thấy cậu là người tốt nhất, tuy rằng cậu còn trẻ, nhưng có kinh nghiệm, có thể một mình đảm đương một mặt, hiện tại đã đến lúc cậu vào rèn luyện kinh nghiệm rôi.”

Trần Ninh nghe vậy trợn tròn mắt: “Tôi?”

“Thầy, ngài bảo tôi chém giết trên sa trường tôi không có vấn đề gì, ngài cho tôi vào Nội các, tôi có thể được sao?”

Tần Hằng không vui nói: “Tôi nói cậu làm được là được.”

“Còn có dù cho cậu tiền vào Nội các, cũng là tên cuối cùng chụp được trong mười Các lão, ngày thường không có bao nhiêu trọng lượng nói chuyện, chỉ có thể tham dự công tác.”

“Cậu cũng không cần suy nghĩ quá nhiều, xem như là rèn luyện, hiểu rõ Nội các là tình hình gì, vận hành như thế nào là được rồi.”

“Mặt khác, chức vị thống soái Bắc Cảnh cậu không thể dỡ bỏ, Bắc Cảnh còn cần cậu nhìn, Tu La quốc vẫn không phục Hoa Hạ chúng ta, chỉ có chiến thần Hoa Hạ cậu mới có thể trần áp được.”

Trần Ninh nói: “Vâng!”

Tần Hằng lại cười cười: “Nói cho cậu biết những điều này, kỳ thật cũng chưa đâu vào đâu cả.”

“Tôi sẽ ở trong những ngày cuối cùng, tận lực đầy cậu tiến vào Nội các, nhưng thành hay không vẫn là khó nói.”

Trần Ninh nói: “Đệ tử hiểu.”

Tần Hằng cười nói: “Được rồi, hôm qua nghe nói vợ cậu tới Thủ đô, đoán rằng hiện tại đã sớm gấp đến độ vòng quanh, cậu mau đi gặp cô ấy đi.”

Trần Ninh sửng sốt: “Vợ tôi?”

Tần Hằng cười nói: “Đúng vậy, đại khái là sau khi cậu bị nhốt lại, người bên ngoài cho rằng tôi đối với cậu là thỏ tận cẩu phanh, thú tận cung tàng(*), đều cho rằng cậu đại họa sắp tới rồi.”

(*) sau khi thành công thì quên ngay những người từng cộng tác với mình.

“Cô em vợ Đồng Kha của cậu không rõ chân tướng, hơn nữa muốn thăm cậu không được, liền sợ tới mức thông báo cho vợ của cậu.”

“Vợ cậu hôm qua đã đến Thủ đô rồi.”

Trần Ninh nghe vậy, vội vàng cáo từ.

Anh từ phủ Quốc chủ đi ra, lập tức gọi điện thoại cho Điển Chử, hỏi Tống Sính Đình hiện tại ở đâu?

Điển Chử nói: “Thiếu phu nhân cùng Đồng tiểu thư, các cô ấy không báo tôi liền ra ngoài.”

“Nhưng có hai Hỗ Vệ âm thầm đi theo bảo vệ, cho nên các cô ấy hiện tại đang ở đâu, tôi hỏi Hỗ Vệ một chút liền biết.”

Rất nhanh, Điển Chử nói với Trần Ninh, Tống Sính Đình các cô đã đi đến căn cứ thủ vệ, các cô không biết Trần Ninh đã được thả ra, muốn chạy tới bên kia tiếp tục xin thăm.

Sau khi Trần Ninh biết được tung tích của Tống Sính Đình, lập tức lái một chiếc Audi A6, mau mải chạy tới căn cứ thủ vệ bộ đội.

Cửa căn cứ.

Tống Sính Đình cùng Đồng Kha, đang đứng ở cửa lo lắng chờ đợi.

Các cô giống như trước đây, vừa mới tới gần căn cứ đã bị binh sĩ xua đuổi, lý do là trọng địa quân sự, bắt luận người nào cũng không được tự tiện xông vào.

Đồng Kha nhịn không được nói: “Chị họ, bọn họ không cho chúng ta đến gần, càng sẽ không để cho chúng ta gặp anh rễ, chị có thai, hay là chúng ta trở về trước đi.”

Tống Sính Đình mặc một chiếc váy trắng, mang thai mới hơn hai tháng, dáng người còn chưa thay đổi rõ, nhìn không ra là phụ nữ mang thai, vẫn như trước thanh mảnh.

Hơn nữa, bởi vì mang thai, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô dịu dàng hơn, càng có hương vị của phụ nữ đã có chồng.

Cô cùng Đồng Kha đứng ở ven đường, liền khiến không ít đàn ông nhao nhao liếc mắt, kinh động thần tiên.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 944


Chương 944:

Cô nhẹ giọng nói: “Trần Ninh bị nhốt lại, không biết chịu khổ gì nữa, nói là ba ngày sau thả ra, chúng ta ở chỗ này chờ một chút, đợi có thể anh áy liền đi ra thôi.”

Hai người đang đứng bên đường.

Đột nhiên, một chiếc Ferrari 488, khi đi ngang qua, dừng lại bên cạnh họ.

Cửa sổ xe Ferrari hạ xuống, lộ ra một công tử đỏm dáng, vẻ mặt anh ta kinh động nhìn Tống Sính Đình, khó che giấu vẻ khói bếp trong mắt, người phụ nữ xinh đẹp này thật sự rất hứng thú.

Công tử anh tuấn huýt sáo: “Này, mỹ nữ, lên xe cùng đi chơi đi?”

Tống Sinh Đình nhìn tên lông bông đàng điềm này, hơi nhíu mày, lạnh lùng từ chôi: “Chúng ta không quen, xin đừng quấy rầy chúng tôi.”

Công tử anh tuần là một người giàu có, nơi này gần có một trường đại học ngoại ngữ, anh ta thường xuyên lái xe thể thao nơi này, bình thường cô sinh viên đại học xinh đẹp đứng ở ven đường săn, không phải là vì chờ loại công †ử giàu như anh ta lái xe tới đón đi chơi sao?

Anh ta cảm thầy Tống Sính Đình đang giả rụt rè, vì thế liền xuống xe, một bên sắc mặt híp mắt nhìn Tống Sính Đình cùng Đồng Kha, một bên cười tà nói: “Các cô sinh viên đại học không phải là ra đi bán sao, còn giả bộ đứng đắn cái gì.”

“Cái này là thẻ bạch kim, định mức 5 triệu, cái này đủ để lên xe?”

Công tử anh tuần dương dương đắc ý lấy ra một thẻ bạch kim, liền nhét vào cổ váy Tống Sính Đình.

Vẻ mặt Tống Sính Đình kinh hãi, chặn tay đối phương, sau đó giơ tay hung hăng tát đối phương một cái, mắng: “Khốn khiếp, tôn trọng một chút, nhà anh mới đi bán.”

Công tử anh tuần không ngờ xe thể thao cùng 5 triệu, đều không thể bắt được Tống Sinh Đình cùng Đồng Kha, hơn nũa anh ta còn bị tát một cái.

Anh ta tức giận đến đỏ bừng, tức giận nói: “Đàn bà thối, cô dám đánh tôi, cô có tin tôi hay không…”

Anh ta còn chưa nói xong, một chiếc Audi A6 xông đền.

Âm ầm!

Audi A6 đâm trực tiệp vào đuôi chiêc Ferrari đang đậu bên đường, trực tiếp đâm nát đuôi xe Ferrari.

“Xe thể thao của tôi!” Công tử anh tuấn nhịn không được phát ra tiếng k3u rên.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Tống Sính Đình và Đồng Kha, sau đó liền nhìn thấy một người đàn ông dáng người kien cường, đôi mắt như sao, từ trên xe Audi xuống.

Chính Là Trần Ninh!

Tống Sính Đình không nhịn được kích động: “Chồng!”

Đồng Kha cũng vẻ mặt kinh ngạc: “Anh rẻ.”

Công tử anh tuấn này tên là Ngũ Thiên Khải, là công tử của Ngũ gia.

Cha là quan chức cấp cao trong Thủ đô, mẹ là thương nhân nổi tiếng, từ nhỏ anh ta đã có tiền có thế, ngang ngược, ngày thường sở thích lớn nhất chính là sắc đẹp.

Nhưng không ngờ lần này tới trường đại học săn, lại chịu thiệt thòi.

Chẳng những 5 triệu không thể bắt được hai chị em Tống Sính Đình, còn bị Tống Sính Đình tát một cái bạt tai.

Càng tức giận hơn chính là, một chiếc Audi không biết từ đâu xuất hiện, lại đụng vỡ chiếc Ferrari trị giá gần 10 triệu của anh ta.

Anh ta nghe được Tống Sính Đình cùng Đồng Kha hô to Trần Ninh, lúc này mới ý thức được, thì ra Trần Ninh và hai người phụ nữ này quen nhau.

Anh ta lập tức đi về phía Trần Ninh, hung hăng nói: “Tiểu tử, anh lại dám đụng vỡ xe của tôi, tôi nói cho anh biết, anh xong đời rồi, anh liền chuẩn bị bồi thường khuynh gia bại sản đi.”

Trần Ninh lạnh lùng nhìn tên quân áo lụa là trước mắt này, hờ hững nói: “Một chiếc xe rởm của anh như vậy, còn chưa có tư cách để cho tôi khuynh gia bại sản.”

“Mặt khác, vừa rồi anh có quấy rồi vợ tôi và em vợ tôi phải không?”

“Bây giờ muốn anh lập tức trịnh trọng xin lỗi các cô ấy.”

Ngũ Thiên Khải nghe vậy cười lạnh: “Anh muốn tôi xin lỗi hai tiện nhân này, cô ta tát tôi, anh đụng vỡ xe của tôi, bây giờ người phải xin lỗi là anh.”

*Tôi bây giờ muốn anh cùng hai tiện nhân xin lỗi tôi, nếu không, các người đụng phải xe của tôi lại đánh tôi, tôi không chỉ khiến cho các người bồi thường khuynh gia bại sản, còn có thể khiến cho các người vào tù, các người có tin hay không?”

Ánh mắt Trần Ninh hiện lên vẻ lạnh lùng: “Cậu tính là cái gì, cũng dám bảo tôi xin lỗi.”

“Cậu dám sỉ nhục vợ tôi, quỳ xuống nói chuyện với tôi.”

Trần Ninh nói xong, nhắc chân lên, hung hăng đá vào đầu gối trái của Ngũ Thiên Khải.

Răng rắc!

Một tiếng xương cốt của anh ta vang lên, một cước Trần Ninh liền đá vỡ đầu gồi Ngũ Thiên Khải.

Cùng với một tiếng kêu thảm thiết thê lương như giết heo vang lên, Ngũ Thiên Khải đứng không vững, quỳ gối trước.

mặt Trần Ninh và Tống Sính Đình, Đồng Kha.

Cơn giận của Trần Ninh còn chưa nguôi, đùng đùng giơ tay lại hung hăng tát máy cái bạt tai cho đối phương, đánh cho hai má đối phương sưng đỏ, mặt đầy máu tươi.

Trần Ninh lạnh lùng hỏi: “Bây giờ, xin lỗi hay không?”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 945


Chương 945:

Ngũ Thiên Khải ngẳng đầu, nghênh đón ánh mắt sát ý mãnh liệt của Tràn Ninh, đáy lòng không khỏi dâng lên một vẻ sợ hãi khó hiểu.

Anh ta có loại trực giác, nếu như anh ta không xin lỗi, người đàn ông trước mắt này thật sự sẽ đánh chết anh ta.

“Xin lỗi… tôi xin lỗi!”

Anh ta hoảng sợ kêu lên, bất đắc dĩ nói xin lỗi Tống Sính Đình cùng Đồng Kha.

Tống Sính Đình nói với Trần Ninh: “Chồng, chúng ta đừng chấp vặt loại người này, chúng ta đi thôi.

Trần Ninh cười nói: “Được!”

Trần Ninh nhìn chiếc Audi mà anh lái, chiếc xe này là một trong những xe Quốc chủ phu nhân ngồi, ngày thường rất ít lái ra ngoài.

Tuy rằng là một chiếc Audi A6, nhưng bởi vì là một trong những xe ngồi của Quốc chủ phu nhân, bởi vậy cũng qua chế tạo đặc biệt.

Chiếc xe này có khả năng chống đạn và chống mìn, có thể nói là một chiếc xe bọc thép choàng Audi A6.

Vì vậy, Audi A6 đã đụng vỡ đuôi xe Ferrari, nhưng Audi A6 không có gì đáng ngại, chỉ làm tróc một chút sơn.

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, Đồng Kha lên xe, chuẩn bị rời đi.

Ngũ Thiên Khải nhìn thấy đám người Trần Ninh muốn đi, anh ta cố nén đau đớn, hận nói: “Tiểu tử, các người đụng vỡ xe của tôi, lại đánh tôi như vậy, tôi nói cho các người biết các người trồn không thoát được.”

“Rất nhanh, các người sẽ vì hành vi đắc tội của các người, trả giá đắt.”

Trần Ninh cười cười: “Đúng vậy, vậy tôi chờ anh.”

Nói xong, Trần Ninh lái xe rời đi.

Tống Sinh Đình ngồi ở ghế lái phụ, ánh mắt của cô vẫn nhìn chằm chằm trên người Trần Ninh.

Tràn Ninh vừa lái xe vừa mỉm cười nói: “Sính Đình, sao em lại đến Thủ đô?”

Tống Sính Đình thản nhiên cười khổ nói: “Đồng Kha nói cho em biết anh xảy ra chuyện, còn bị nhốt lại, em sợ quá, liền bảo cha mẹ chăm sóc Thanh Thanh, vội vàng đến Thủ đô.”

“Sau khi đến Thủ đô, tuy rằng Điển Chử bọn họ an ủi em nói không sao. Nhưng em vẫn không yên tâm, cùng Đồng Kha đến xin thăm anh, nhưng mỗi lần đều bị đuồi.”

“Nghe Điển Chử nói anh bị nhốt ba ngày, cho nên em cùng Đồng Kha ở đây chờ anh ra, nhưng không ngờ đụng phải tên hoàn khó là thiếu niên quấy rồi kia.”

Trần Ninh nhẹ giọng nói: “Là anh làm cho em lo lắng rồi.”

Đồng Kha nhịn không được hỏi: “Anh rể, anh không phải bị bắt sao, sao anh lại lái xe tới đây?”

Trần Ninh cười nói: “Sáng nay anh đã được thả ra, đi tới phủ Quốc chủ.”

“Nghe nói chị em tới Thủ đô, anh sợ tới mức vội vàng hỏi rõ vị trí của chị em, liền vội vàng lái xe tới đón hai người.”

Đồng Kha cười khanh khách nói: “May mắn là anh rễ đến kịp thời, nếu không tụi em sẽ bị tên hoàn khó kia quấy rồi!”

Trần Ninh thầm nghĩ: Không thẻ, có hai Hỗ Vệ âm thầm bảo vệ hai chị em, lúc ấy nếu anh không xuất hiện, hai Hổ Vệ sẽ xuất hiện xử lý tiểu tử kia.

Tống Sính Đình lại hỏi tới việc Trần Ninh phạm sai lầm bị bắt, lo lắng nói: “Chồng, cấp trên trừng phạt anh, kết thúc rồi chứ?”

Trần Ninh cười nói: “Bởi vì anh làm việc lỗ mã.ng, bị Quốc.

chủ ông ấy phái người bắt lại, nhốt phòng tối nhỏ ba ngày tự kiểm điểm.”

“Nhốt phòng tối nhỏ ở trong bộ đội là chuyện bình thường, mọi người đừng lo lắng, anh không sao.”

Tống Sinh Đình cùng Đồng Kha nghe vậy, lúc này mới yên tâm.

Trần Ninh nhìn thời gian, đã gần đến giờ cơm tối, anh liền hỏi Tống Sính Đình muốn ăn cái gì?

Tống Sính Đình mỉm cười nói: “Trong khoảng thời gian này nôn nhiều, không muốn nhìn thức ăn dầu mỡ, cũng không muốn ăn chút nào.”

Trần Ninh lập tức nói: “Không muốn ăn gì cũng phải ăn cơm, bây giờ em đang mang thai, không ăn đúng giờ thì không được.”

“Như vậy đi, anh nghe nói Thủ đô có một nhà hàng chay tên là Bát Bảo Trai, nghe nói ở đó ăn chay làm rất ngon, rất nhiều người hâm mộ tiếng tăm đi nếm thử.”

“Nếu không chúng ta cũng đi nếm thử.”

Tống Sính Đình vui vẻ nói: “Được!”

Không bao lâu, Trần Ninh họ đã đi đến nhà hàng Bát Bảo Trai.

Khách sạn này xây dựng hương sắc cổ xưa, ngay cả các nhân viên phục vụ cũng mặc trang phục cổ xưa, ăn ở đây rất có ý nghĩa.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 946


Chương 946:

Mấy người Trần Ninh mở một gian thanh nhã, gọi mấy món ăn nỗi tiếng nhất của Bát Bảo Trai, bởi vì Tống Sính Đình mang thai, Trần Ninh không uống chút rượu, chỉ gọi đồ uống.

Món ăn của Bát Bảo Trai quả nhiên tinh tế, món chay đều là làm thành bộ dạng món mặn, làm còn giống như đúc.

Càng khó hơn chính là, hương vị cũng rất ngon.

Ngay cả Tống Sính Đình đang mang thai khẩu vị không tốt, đều thèm ăn nhỏ dãi.

Mấy người Trần Ninh đang ăn vui vẻ, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một âm thanh ồn ào.

Trần Ninh khẽ nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng, sau đó liền nhìn thấy một đám người bên ngoài nhà hàng.

Tên cầm đầu ngồi xe lăn, chính là Ngũ Thiên Khải.

Phía sau Ngũ Thiên Khải đi theo một nhóm hồ bằng cẩu hữu(*), còn có đám tay chân hung thần ác sát.

(*) nhóm bạn xấu.

Ngũ Thiên Khải nhìn thấy chiếc Audi Trần Ninh dừng trước cửa nhà hàng, nghiến răng nghiên lợi nói: “Không sai, chính là tên khốn kiếp làm hỏng chiếc xe của của tôi, người đâu, đập tôi chiếc xe này cho tôi.”

Dứt lời, lập tức có hơn mười người đàn ông, hung hăng xách côn sắt đi lên, trong ánh mắt khiếp sợ của người qua đường chung quanh, đùng đùng bắt đầu đập xe.

Nhưng những tên này tán đầy sức lực, giương côn sắt đập vào Audi, chẳng những không thể đập vỡ Audi, thậm chí ngay cả kính xe cũng không gõ vỡ được, ngược lại chắn động đến hai tay bọn họ tê dại, gan bàn tay đều chảy máu.

Một đám người nhìn Audi chỉ bị đập tróc sơn một chút, đồng loạt hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc hô: “Mẹ nó, đây là Audi hay là xe bọc thép vậy?”

Ngũ Thiên Khải cũng có chút trợn tròn mắt.

Chiếc Ferrari của anh ta bị Trần Ninh đụng vỡ, vốn định đập vỡ xe của Trần Ninh, trước tiên thu lãi, sau đó tìm Trần Ninh tính sỏ.

Nhưng không ngờ ra quân bắt lợi, bước đầu tiên liền làm hỏng.

Anh ta tức giận nói: “Vậy bỏ qua chiếc xe đi, vào để tìm tiểu tử đó và hai người phụ nữ kia, tôi muốn họ hối hận khi đến thế giới này.”

Ông chủ của Bát Bảo Trai, Trương Bát Bảo nhìn tháy Ngũ Thiên Khải mang theo một đám người hung thần ác sát như vậy tiền vào.

Ông ta vội vàng nghênh đón, cùng mặt cười nói: “Ngũ thiếu, sao cậu lại tới đây?”

Ngũ Thiên Khải chỉ vào Audi A6 bên ngoài cửa hàng, lạnh lùng hỏi: “Người của chiếc xe này ở đâu?”

Trương Bát Bảo vội vàng nói: “Mấy người kia ăn cơm ở lầu hai phòng số 1!”

Ngũ Thiên Khải chào hỏi bạn bè và thủ hạ của mình: “Đi, lên lầu tìm tên khốn kia.”

Trương Bát Bảo cuống quít ngăn cản đám người Ngũ Thiên Khải đi: “Ngũ thiếu, Ngũ thiếu, các vị đây là làm gì, có việc gì từ từ nói, cũng không nên đập vỡ chỗ của tiểu nhân chứ?”

Ngũ Thiên Khải giận dữ nói: “Nói con mẹ nó đi!”

“Ông thấy cái chân lão tử đây không, bị người ta đánh gãy rồ “Hiện tại tôi chính là tới tìm bọn họ báo thù, hiện tại tốt nhất ông nên nhanh chóng cút sang một bên cho tôi, cẩn thận máu bắn tung tóe lên mặt của ông.”

Trương Bát Bảo nghe vậy sợ ngây người.

Chẳng trách hôm nay Ngũ thiếu ngồi xe lăn, thì ra là bị người ta đánh gãy chân.

Lúc này, ông ta cũng không dám ngăn cản nữa, trơ mắt nhìn đám Ngũ Thiên Khải lên lầu tìm vi khuẩn khí độc Trần Ninh.

Cho đến khi bóng dáng đám người Ngũ Thiên Khải biến mắt ở cửa cầu thang, ông ta mới lấy lại tinh thần, sắc mặt biến động quát quản lý nhà hàng bên cạnh: “Còn ngây ra đó làm gì, mau gọi điện báo cảnh sát, còn thông báo cho cha Ngũ thiếu, Ngũ đại đội trưởng.”

Người quản lý nhà hàng và nhân viên phục vụ, nghe thấy tiếng quát giận dữ của ông chủ, vội vàng nói: “Vâng, ông chủ.”

Một đám người Ngũ Thiên Khải vừa mới đi tới lầu hai cửa phòng số 1, đã bị Điển Chử cùng Bát Hỗ Vệ ngăn ở cửa.

Thì ra, Điển Chử cùng Hỗ Vệ bọn họ, vẫn âm thầm bảo vệ Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, nhìn thấy có người đến quấy rầy Trần Ninh ăn cơm, bọn họ liền trực tiếp xuất hiện.

Ngũ Thiên Khải ngồi trên xe lăn, được hồ bằng cẩu hữu bên cạnh anh ta, còn có mấy chục thủ hạ mặt hung dữ như trăng tròn vây quanh.

Anh ta nhìn đám người Điển Chử ngăn ở cửa phòng, lạnh lùng nói: “Chó tốt không chặn đường, bây giờ tụi mày liền cút cho tôi, nếu không tao đánh gãy chân chó của tụi mày.”

Điển Chử lạnh lùng nói: Chỉ có lũ chó các người, cũng dám dương oai tới tìm thiếu gia chúng tôi.”

“Nếu không muốn quãng đời còn lại ngồi trên xe lăn, bây giờ nhanh chóng rời đi.”

Quãng đời còn lại ngồi trên xe lăn!

Ngũ Thiên Khải giận quá mà cười.

Đám hồ bằng cầu hữu bên cạnh anh ta, còn có những thủ hạ hung thần ác sát, ai náy đều cười dữ tợn.

Ngũ Thiên Khải cười lạnh nói: “Mấy vệ sĩ nhỏ tụi mày muốn thể hiện trước mặt thiếu gia tụi mày một chút?”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 947


Chương 947:

“Ha ha, tụi mày muốn thể hiện, vậy tao cho tụi mày cơ: hội.”

“Người đâu rồi, trước tiên đánh gãy toàn bộ chân chó của mấy người này, dựa theo lời hắn nói, khiến cho bọn họ suốt đời đều ngồi trên xe lăn.”

“Được, Ngũ thiếu.”

Mấy chục thủ hạ phía sau Ngũ Thiên Khải, cầm côn sắt, khí thế hùng hỗ liền nhào tới đám người Điển Chử, muốn đem chân Điển Chử cùng Bát Hỗ Vệ đánh gãy.

Nhưng trong nháy mắt bọn họ nhào tới, Điển Chử cùng Bát Hỗ Vệ cũng động.

Hơn nữa, Điển Chử và Bát Hỗ Vệ nhanh hơn, càng tàn nhẫn hơn.

Chiến đấu hết sức căng thẳng, hai bên cùng hung hăng hỗn chiến một lúc.

Phong cách chiến đầu của Điển Chử và Bát Hỗ Vệ tuân theo trong quân, đơn giản thô bạo, mạnh mẽ thoải mái, hoàn toàn là dùng tốc độ cùng sức mạnh nghiền ép thắng lợi, chỉ thấy bọn họ dùng một chiêu liền đánh bại một đối thủ.

Những thủ hạ đắc lực của Ngũ Thiên Khải đều kêu thảm thiết ngã xuống trước mặt bọn họ.

Ngũ Thiên Khải cùng đám hồ bằng cẩu hữu của anh ta, tất cả đều sợ ngây người.

Ngũ Thiên Khải nhìn thấy liền kinh hồn bạt vía, anh ta vốn tưởng rằng anh ta đánh nhau nhiều như vậy, chín vệ sĩ trước mắt này, nhất định trong chớp mắt sẽ toàn bộ bị đánh ngã.

Nhưng cảnh trước mắt này lại khiến anh ta mở rộng tầm mắt.

Điển Chử cùng Bát Hỗ Vệ, ra tay như điện, nặng nề như sấm, đám tay chân của anh ta, chưa tới một phút, toàn bộ ngã trong vũng máu.

Sau khi Điển Chử cùng Bát Hổ Vệ, đem thủ hạ của Ngũ Thiên Khải đánh ngã.

Con giận còn chưa nguôi, đang muốn chỉnh cả Ngũ Thiên Khải.

Mà lúc này, cửa phòng mở ra.

Trần Ninh trầm mặt, đưa theo Tống Sính Đình cùng Đồng Kha đi ra, lạnh lùng nói: “Tại sao lại ồn ào như vậy, quấy rầy vợ tôi ăn cơm.”

Điển Chử cùng Bát Hỗ Vệ đồng loạt cung kính nói: “Thiếu gia!”

Trần Ninh nhìn những tên bị thương trên mặt đất, sau đó ánh mắt lại dừng lại trên người Ngũ Thiên Khải, lạnh lùng nói: “Lại là anh, gãy một chân anh cũng không nhớ kỹ sao?”

Ngũ Thiên Khải vừa sợ vừa giận, hận nói: “Tiểu tử, anh đập xe của tôi, đánh gãy chân tôi, anh cho rằng chuyện này tôi sẽ bỏ qua như vậy sao?”

“Anh cũng không hỏi thăm, Ngũ Thiên Khải tôi người thế nào, từ khi nào ở Thủ đô chịu thiệt thòi như vậy?”

Trần Ninh cười lạnh: “Anh ở Thủ đô trâu bò như vậy, sao tôi lại không biết?”

Lúc này, ông chủ của Bát Bảo Trai – Trương Bát Bảo, mang theo một đám quản lý nhân viên phục vụ chạy tới.

Trương Bát Bảo nhìn thấy người bị thương trên mặt đt, nhức đầu.

Ông ta vội vàng nói với Trần Ninh: “Vị tiên sinh này, vị công tử trước mắt này là công tử của đại đội trưởng giao thông Ngũ Thành Lâm Thủ đô chúng ta, bác của cậu ấy cũng là cảnh sát Dương Tĩnh vừa mới nhậm chức ở Thủ đô chúng ta.”

Trương Bát Bảo nói ra thân phận của Ngũ Thiên Khải vớiTrần Ninh, ý là ám chỉ Trần Ninh, vị Ngũ thiếu gia này, không phải là người anh có thể trêu chọc được, nên vội vàng nhận sai cầu xin tha thứ.

Trần Ninh kinh ngạc nói: “Anh là cháu trai của Dương Tĩnh, còn là con trai của Ngũ Thành Lâm?”

Mấy ngày trước khi Trần Ninh mang quân đội vây quanh nhà Đường Bá An, Dương Tĩnh còn mang theo rất nhiều lực lượng cảnh sát, đến đối đầu với Trần Ninh, kết quả cuối cùng là Dương Tĩnh bị thương ngay tại chỗ, toàn bộ thủ hạ của Dương Tĩnh đều bị bắt.

Cho nên, hiện tại Trần Ninh nghe được Ngũ Thiên Khải là cháu trai của Dương Tĩnh, có chút bắt ngờ.

Chính là biểu cảm kinh ngạc này, bị Ngũ Thiên Khải nhìn thấy trong mắt, khiến Ngũ Thiên Khải sinh ra hiểu lầm.

Ngũ Thiên Khải nhìn thấy sắc mặt Trần Ninh thay đổi, anh ta còn tưởng Trần Ninh khiếp sợ.

Lúc này, anh ta lập tức đắc ý.

Hắn ngồi trên xe lăn, cười dữ tợn nhìn Trần Ninh: “Đúng vậy, cha tôi là Ngũ Thành Lâm, cậu tôi là Dương Tĩnh.”

“Ở Thủ đô nơi này, cho tới bây giờ chỉ có tôi bắt nạt người khác, không có người khác bắt nạt tôi.”

“Anh bắt nạt tôi thảm như vậy, hiện tại anh cùng thủ hạ của anh toàn bộ tự đánh gãy hai chân, quỳ trước mặt tôi cầu xin tha thứ. Sau đó đưa vợ và em vợ của anh cho tôi như là cẫu nô, tôi đem lửa giận trong lòng trút hết ở trên người các cô ta, thì có thể tha các người một cái mạng chó.”

“Làm sao?”

Sắc mặt Trần Ninh vốn rất bình tĩnh.

Nhưng khi Ngũ Thiên Khải nói muốn Tống Sính Đình và Đồng Kha làm cẩu nô, cho anh ta trút hết dục vọ.ng cầm thú, sắc mặt Trần Ninh lập tức thay đổi, trở nên đặc biệt lạnh lùng.

Giọng nói Trần Ninh không mang theo cảm xúc, lạnh lùng nói: “Trời làm bậy còn có thể tha thứ, tự gây nghiệt không thể tha thứ.”

“Người đâu, cũng đánh gãy chân chó khác của anh ta, tôi muốn phần đời còn lại của anh ta đều ngồi trên xe lăn, sám hồi sai lầm anh ta phạm.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 948


Chương 948:

Điển Chử lập tức trầm giọng nói: “Vâng!”

Ngũ Thiên Khải cùng mấy người bạn của anh ta đều hoảng sợ, bọn họ hoàn toàn không ngờ Trần Ninh ngang tàng như vậy, biết thân phận của Ngũ Thiên Khải, lại còn dám động thủ.

Trong lúc nhất thời, Ngũ Thiên Khải sợ tới mức sắc mặt trắng bệnh, ngay cả lời nói cũng không nói nên lời.

Nhưng đúng lúc này, cầu thang bỗng nhiên xuất hiện một lượng lớn lực lượng cảnh sát súng đạn thật.

Hai người đứng đầu chính là Dương Tĩnh và Ngũ Thành Lâm.

Sắc mặt Ngũ Thành Lâm tái xanh: “Ai bắt nạt con trai tôi.”

Dương Tĩnh giận dữ quát: “Ai dám động cháu trai tôi?”

Ngũ Thiên Khải nhìn thấy cha cùng cậu đồng thời chạy tới, anh ta không khỏi vui mừng mà khóc, kích động nói: “Cha, bác, hai người tới rồi.”

Đám người Trương Bát Bảo thương hại nhìn Trần Ninh, trong lòng nghĩ: Những người ngoại địa này, xui xẻo rồi.

“Thiên Khải, con làm sao vậy, ai đánh con thành như vậy.”

Ngũ Thành Lâm nhìn thấy con trai mình lại ngồi xe lăn, ông ta vừa kinh hãi vừa tức giận, giống như sư tử giận dữ.

Ngũ Thiên Khải khóc sướt mướt, đem chuyện thêm mắm thêm muối nói một lần.

Anh ta chỉ vào Trần Ninh, nghiến răng nghiền lợi nói: “Cha, chính là anh ta đụng vỡ chiếc xe thể thao của con, làm bị thương chân của con.”

“Cha, con muốn anh ta trả giá đất, con muốn sau này anh ta đều ngồi trên xe lăn.”

Ngũ Thành Lâm nói: “Được, cha đồng ý với con, sau này người này không đi bằng chân được, phần còn lại của cuộc đời đều phải ngồi xe lăn.”

Ông ta nói xong, muốn bắt thủ hạ bên cạnh Trần Ninh.

Nhưng Dương Tĩnh bên cạnh lại kéo ông ta lại.

Ngũ Thành Lâm kinh ngạc nhìn Dương Tĩnh, không vui nói: “Anh, anh thấy cháu trai anh bị người ta làm cho bị thương thành như thế, anh còn ngăn cản em?”

Lúc này Dương Tĩnh đang gắt gao nhìn chằm chằm Trần Ninh, vẻ mặt kinh hãi, biểu cảm đó không khác gì ban ngày gặp quỷ.

Ông ta chật vật nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói với Ngũ Thành Lâm: “Em rẻ, người này chúng ta không thể động được, cũng không chọc nỗi.”

Ngũ Thành Lâm nghe vậy tức giận, mắng: “Ở Thủ đô này, ai cũng đều biết không thể trêu chọc chúng ta, có người nào chúng ta không chọc nỗi.”

“Em mặc kệ tiểu tử này từ nơi nào khác đến, cậu ta đánh con trai của em thành như vậy, nhất định cậu ta phải trả giá đất, em không thểtha cho cậu ta…”

Dương Tĩnh nghe vậy sợ tới mức sắc mặt trắng bệnh, cũng nhịn không được muốn che miệng Ngũ Thành Lâm, để đối phương đừng nói nữa.

Vị Thiếu soái Bắc Cảnh Trần Ninh gần đây đã tiêu diệt sạch Đường các lão!

Ông ta mấy ngày trước, mới ở trước mặt Trần Ninh chịu thiệt, không ngờ hôm nay lại đụng phải.

Vẻ mặt ông ta lúng túng, hạ giọng quát: “Lão Lâm, chú câm miệng cho anh, thân phận của chú làm sao có thể nói ra những lời như vậy?”

Ngũ Thành Lâm hoàn toàn sửng sốt.

Tuy rằng ông ta nhìn tháy con trai bị thương, đầy lửa giận, lý trí có chút bị lửa giận nổi giận làm cho choáng váng, nhưng ông ta không ngốc, sau khi bị Dương Tĩnh nhắc nhở nhiều lần, rốt cục ông ta cũng ý thức được có gì đó không ổn.

Lấy thân phận của Dương Tĩnh, lại kiêng dè người đàn ông trẻ tuổi trước mắt này như thế, chỉ sợ người đàn ông trẻ tuổi trước mắt này lai lịch không nhỏ.

Ông ta nghỉ ngờ hỏi: “Anh, tiểu tử này rốt cuộc là ai, sao anh lại sợ một thằng nhóc như vậy, không giống phong cách bình thường của anh.”

Trong lòng Dương Tĩnh khổ sở.

Mấy ngày trước ông ta vừa mới bị Trần Ninh chỉnh đốn qua, còn có Các lão của ông ta, cũng là chỗ dựa lớn của ông ta – Đường Bá An, đều bị Trần Ninh lật đổ rồi.

Bây giờ ông ta nhìn thấy Trần Ninh liền hận không thẻ đi đường vòng, hiện tại lại đụng phải họng súng của Trần Ninh, có thể không sợ sao?

“Lão Lâm, đại đội trưởng giao thông Thủ đô của chú làm như thế nào vậy, chú ngay cả thống soái Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ, Trần thiếu soái cũng không nhận ra?”

Thống soái Bắc Cảnh!

Chiến thần Hoa Hạt!

Trần thiếu soái!

Dương Tĩnh nói xong, nghe vào tai đám người Ngũ Thành Lâm và Ngũ Thiên Khải, giống như thiên lôi cuồn cuộn.

Cơ thể Ngũ Thành Lâm run rẩy, huyết áp tăng vọt, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Ngũ Thiên Khải cũng sợ tới mức cả người run rẩy, thiếu chút nữa từ trên xe lăn ngã xuống.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 949


Chương 949:

Ngay cả ông chủ của Bát Bảo Trai Trương Bát Bảo cũng vẻ mặt chấn động, lui về phía sau hai bước, nếu không phải quản lý cùng nhân viên phục vụ kịp thời đỡ lấy, chỉ sợ ông ta muốn ngã xuống đắt.

Tất cả mọi người ở hiện trường đều vẻ mặt chấn động cùng kinh hãi nhìn Trần Ninh.

Người đàn ông trước mắt tuổi còn trẻ, thân hình cao ngắt, đôi mắt như sao, lại là Thiếu soái Bắc Cảnh, Trần Ninh.

Lúc này Dương Tĩnh đã mang theo mấy cấp dưới, bước nhanh tới trước mặt Trần Ninh, giơ tay chào hỏi, âm thanh phức tạp nói: “Bái kiến Thiếu soái!”

Đám người Ngũ Thành Lâm thấy thế, cũng toàn bộ đều lấy lại tinh thần, ai nấy đều vô cùng hoảng sợ chào Trần Ninh: “Bái kiến Thiếu soái.”

Chân trái Ngũ Thiên Khải bị thương, không thể nào đứng lên cùng mọi người hành lễ chào Trần Ninh, anh ta ngồi trên xe lăn, sắc mặt xám xịt, trong mắt hoảng sợ nhìn Trần Ninh, cơ thể không kiềm chế được run rầy.

Trong đầu trống rỗng, chỉ có một giọng nói không ngừng lặp đi lặp lại: Xong, anh ta vậy mà là Thiếu soái, anh ta vậy mà là Thiếu soái…

Trần Ninh nhìn đám người Dương Tĩnh, Ngũ Thành Lâm, Ngũ Thiên Khải, lạnh lùng nói: “Dương cục trưởng, Thủ đô này thật đúng là nhỏ, chúng ta lại đụng phải rồi.”

Dương Tĩnh mồ hôi trên trán, cùng cười: “Đúng vậy!”

Trần Ninh nhìn lực lượng cảnh sát phía sau Dương Tĩnh, lạnh lùng nói: “Sao, tối hôm trước Dương cục trưởng đối đầu cùng tôi, không phục, hiện tại lại muốn đến ồn ào với tôi?”

Sắc mặt Dương Tĩnh trong nháy mắt liền trắng bệnh, cuống quít nói: “Thiếu soái ngài hiểu lầm, thuộc hạ thật sự không có ý đối đâu với ngài, chỉ là ông chủ Bát Bảo Trai gọi điện thoại nói có người đánh nhau, nên tôi liền vội vàng dẫn người tới xử lý.”

Trần Ninh cười lạnh: “Vậy ông mang theo không ít người, nếu không phải cháu trai ông ở chỗ này đánh nhau, không biết công việc của ông có tích cực như vậy hay không?”

Vẻ mặt Dương Tĩnh xấu hổ, nói không nên lời, lúc ông ta tới quả thật là định đến đánh người cho cháu trai ông ta.

Ánh mắt Trần Ninh lại nhìn Ngũ Thành Lâm: “Ông chính là đại đội trưởng giao thông Ngũ Thành Lâm, cũng là cha của Ngũ Thiên Khải?”

Ngũ Thành Lâm kiên trì, thấp thỏm đáp: “Báo cáo Thiếu soái, là thuộc hạ.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Vừa rồi ông nói muốn sau này tôi không thẻ đi bằng chân được, quãng đời còn lại đều trên xe lăn?”

Ngũ Thành Lâm nghe vậy cơ thể nhịn không được run rẫy một chút, cuống quít nói: “Thiếu soái, vừa rồi thuộc hạ nhìn thấy con trai bị đánh, tức giận nói nhảm, không thể coi là thật, không thể coi là thật…”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Nhưng tôi lại tưởng thật.”

Sắc mặt Ngũ Thành Lâm trắng bệnh.

Ánh mắt Trần Ninh dừng lại trên người Ngũ Thiên Khải, lạnh lùng nói: “Trước mặt cha anh, còn có mặt mọi người ở hiện trường, cậu nói lại một lần nữa, nhớ không được.

thêm mắm thêm muối, nói thật.”

Ngũ Thiên Khải vừa rồi kiêu ngạo không thôi, nhưng bây giờ sau khi biết thân phận của Trần Ninh, anh ta đã sớm sợ tới mức mắt hét hồn vía.

Lúc này nghe Trần Ninh nói, anh ta làm sao có thể bịa đặt được nữa?

Kiên trì quấy rối Thiếu soái phu nhân, sau đó bị Trần Ninh chính đốn qua.

Còn có anh ta không phục tập hợp một đám bạn bè cùng nhau đi đến tìm Trần Ninh đánh, nói rõ tất cả.

Đám người Dương Tĩnh và Ngũ Thành Lâm mới biết được, thì ra là sự việc là Ngũ Thiên Khải chọc.

Trần Ninh lạnh lùng mở miệng: “Sự việc ngọn nguồn các vị đã rõ, như vậy bây giờ tôi muốn hỏi các vị một câu, hiện tại các vị định giải quyết chung hay là giải quyết riêng?”

Dương Tĩnh vội vàng hỏi: “Giải quyết chung là thế nào, giải quyết riêng là thế nào?”

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Nếu giải quyết chung thì tất cả đều làm theo quy chế pháp luật, nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế.”

Lúc này, một cảnh sát giao thông trong đại đội giao thông vội vàng từ bên ngoài tiền vào.

Cảnh sát giao thông nhỏ này đi tới bên cạnh Ngũ Thành Lâm, ở bên tai Ngũ Thành Lâm nhỏ giọng nói: “Đội trưởng, thông tin chủ xe Audi đụng xe thể thao của con trai ngài đã điều tra rõ.”

“Chủ xe đăng ký là phủ Quốc chủ, đây là xe Quốc chủ phu nhân Vương Uần dùng để ra ngoài.”

Ngũ Thành Lâm nghe vậy sắc mặt càng thêm khó coi, như vậy nếu như giải quyết chung, còn phải liên lụy đến Quốc chủ phu nhân.

Hơn nữa, chuyện này con trai ông ta đuối lý, đưa ra giải quyết chung lời nói có hại cuối cùng nhất định là con trai của ông ta, có lẽ Thiếu soái cùng Quốc chủ phu nhân tức giận, ngay cả ông ta cũng không tốt đẹp gì.

Ông ta vội vàng nói: “Thiếu soái, chuyện này là con trai tôi sai rồi, trước tiên nó không nên đùa giỡn Thiếu soái phu nhân, sau đó không nên tới tìm Thiếu soái gây rối, càng không nên đập xe, không nên nói chuyện lỗ mã.ng với Thiếu soái phu nhân.”

“Chúng tôi muốn giải quyết riêng!”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Ông muốn giải quyết riêng, vậy thì lấy ra chút thành ý.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 950


Chương 950:

Ngũ Thành Lâm cắn răng: “Nghiệt tử của tôi gây ra đại họa, tôi liền cho Thiều soái một lời giải thích.”

Nói xong, quay người vẻ mặt giận dữ đi về phía con trai, phẫn nộ nói: “Súc sinh mày, gây họa khắp nơi, hôm nay tao đánh chết mày, cũng coi như cho Thiếu soái có một lời giải thích.”

Ông ta nói xong giơ tay lên liền hung hăng cho con trai vài cái tát, đánh cho con trai vẻ mặt đầy máu.

Nhìn trộm Trần Ninh, thấy Trần Ninh không có ý bảo ông ta dừng tay, biết Trần Ninh còn chưa hài lòng.

Ông ta cắn răng, liền nhặt lên một côn sắt trên mặt đất, điên cuồng liền đập xuống người con trai, vừa đập vừa mắng: “Tao đánh chết tiểu súc sinh mày, tao đánh chết tiểu súc sinh mày…”

Ông ta chơi một chút gian trá, côn sắt giơ cao lên, nhưng lúc rơi xuống thu lực, cho nên thoạt nhìn đánh đến hung dữ, quả thực lực không mạnh, thuộc về sắm to mưa nhỏ.

Dương Tĩnh làm bộ ngăn cản: “Lão Lâm chú đừng đánh, sẽ đánh chết nó…”

Ngũ Thành Lâm lớn tiếng kêu lên: “Em đánh chết tiểu súc sinh này, cũng tốt hơn nó ở bên ngoài gây họa bị đánh chết, không nên ngăn em, em không phải đánh gãy chân chó của nó không được.”

Lúc này Trần Ninh lạnh lùng mở miệng: “Ông như vậy là đánh không chết người, cũng đánh không gãy chân anh ta.”

“Cái gì?”

Ngũ Thành Lâm trợn tròn mắt.

Dương Tĩnh trợn tròn mắt.

Tất cả mọi người ở hiện trường ngơ ngác nhìn Trần Ninh, có chút không hiểu ý của Trần Ninh.

Trần Ninh thản nhiên nói: “Điển Chử, Ngũ đại đội trưởng sẽ không đánh con trai, anh dạy anh ta.”

Điển Chử nói: “Vâng, Thiếu soái!”

Lời nói rơi xuống, Điển Chử bước lên.

Ngũ Thành Lâm còn chưa kịp phản ứng, côn sắt trong tay ông ta đã bị Điển Chử đoạt lấy.

Ngũ Thiên Khải ý thức được không tốt, vừa muốn mở miệng cầu xin tha thứ.

Nhưng Điển Chử đã giơ tay lên.

Răng rắc!

Côn sắt gõ vào chân phải còn nguyên vẹn của Ngũ Thiên Khải, liền đập gãy xương bắp chân phải của Ngũ Thiên Khải.

VN Ngũ Thiên Khải phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, liền từ trên xe lăn xuống, kêu r3n trên mặt đất.

Sắc mặt Ngũ Thành Lâm và Dương Tĩnh đều rất khó coi.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Nhìn, đánh người là đánh như vậy.”

“Hai vị dẫn anh ta trở về nghiêm khắc quản giáo, nếu có lần sau, vậy thì không phải đơn giản đánh gãy chân như vậy.

Dương Tĩnh cùng Ngũ Thành Lâm yếu ớt nói vâng, sau đó đưa Ngũ Thiên Khải cùng thủ hạ rời đi như chạy trốn.

Trần Ninh cùng Tống Sinh Đình, Đồng Kha từ nhà hàng đi ra.

Sau đó liền đến phủ Quốc chủ.

Dù sao Trần Ninh lái xe của Quốc chủ phu nhân, chiếc xe này còn va chạm, hơn nữa còn bị người ta đập vỡ.

Tuy rằng xe không có gì đáng ngại, nhưng vẫn phải nhận tội xin lỗi với Quốc chủ phu nhân.

Hơn nữa, vợ Trần Ninh từ bên ngoài đến Thủ đô, Trần Ninh cũng nên cùng vợ đi hỏi thăm Quốc chủ phu nhân.

Vương Uẳn mặc sườn sám thêu hoa màu xanh, tiếp đãi vợ chồng Trần Ninh.

Bà biết được Trần Ninh làm hỏng xe, cũng không tức giận, chỉ mỉm cười nói: “Một chiếc xe thôi mà, Tống tiểu thư không sao là được.”

Bà biết gần đây Tần Hằng sắp từ chức, muốn sắp xếp Trần Ninh vào Nội các trước khi từ chức.

Cho nên bà biết rõ trong thời gian ngắn Trần Ninh sẽ không rời khỏi Thủ đô.

Vì thế, bà cũng cố ý để Trần Ninh trao đổi nhiều hơn với giới thượng lưu trong Thủ đô.

Tuy rằng Trần Ninh là đại tướng trần cương, nhưng tốc độ thăng chức của Trần Ninh quá nhanh, hơn nữa vẫn luôn trần thủ Bắc Cảnh, hiếm khi cùng nhân vật thượng lưu Thủ đô trao lưu, đoán rằng trong giới thượng lưu Thủ đô, rất nhiều người chỉ nghe qua danh tiếng của Thiếu soái Bắc Cảnh, không biết bản thân Thiếu soái ra làm sao.

Vương Uẩn cười híp mắt nói với Trần Ninh: “Cậu cùng Sính Đình đến đúng lúc, ngày mai đại thần ngoại giao Cary của Tu La quốc, dẫn mọi người đến thăm Hoa Hạ chúng ta, tối mai sẽ có tiệc rượu lớn.”

“Đến lúc đó rất nhiều nhân vật quyền quý đều trở về tham dự tiệc rượu, vợ chồng Trần Ninh các cậu cũng đến tham dự đi.”

Trần Ninh nghe nói bộ trưởng ngoại giao Tu La quốc đến thăm, không khỏi có chút kinh ngạc.

Người Hoa Hạ trở thành truyền nhân của rồng, người Tu La xưng là truyền nhân của voi.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 951


Chương 951:

Hoa Hạ cùng Tu La quốc, đều là nước có lịch sử văn minh lâu đời.

Nhưng từ xưa đến nay, Tu La quốc ở trước mặt Hoa Hạ quốc đều giống như em trai.

Lúc bắt đầu, Tu La quốc vẫn luôn cống nạp Hoa Hạ, cam tâm tình nguyện làm em trai.

Nhưng từ từ sau đó, Tu La quốc liền không phục, bắt đầu muốn làm đại ca, luôn muốn cùng Hoa Hạ so đầu.

Kết quả là, năm đó Tu La quốc củng Hoa Hạ bộc phát một trận đại chiến, cuối cùng Tu La quốc bị đè trên mặt đất ma sát, thua vô cùng thảm.

Sau khi Hoa Hạ thắng, cũng là điểm đến đó thì dừng, thể hiện phong độ của các cường quốc lớn.

Nhưng Tu La quốc thua, đáy lòng lại không phục, vẫn tuyên bố Bắc Cảnh Hoa Hạ thuộc về họ, nhiều lần muốn xâm phạm.

Hơn nữa Tu La quốc vẫn luôn phức tạp “rồng voi”, bọn họ muốn chứng minh, truyền nhân của Voi Chi, cường hơn truyền nhân của rồng.

Gần đây, Tu La quốc lần nữa nóng lòng muốn thử, lực lượng quân sự tập trung biên giới, muốn tiến vào Bắc Cảnh.

Lần này bộ trưởng ngoại giao Cary của Tu La quốc, dẫn mọi người đến thăm Hoa Hạ, đoán rằng cũng vì chuyện này mà đến.Trần Ninh nói: “Sư nương, Cary có biệt danh là bộ trưởng ngoại giao bàn tay sắt, nổi danh cường thé cùng bá đạo.”

“Lần này hắn tới Hoa Hạ, chỉ sợ là tới thăm dò chúng ta, xem chúng ta có chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu với bọn họ hay không, cũng thăm dò chúng ta có quyết tâm triển khai đại chiến với bọn họ lần nữa không?”

Vương Uẫn gật đầu: “Tu La quốc rất muốn cùng chúng ta đọ sức, muốn xâm phạm chiếm lấy Bắc Cảnh chúng ta.”

“Dã tâm của bọn họ tuy rằng lớn, nhưng cũng biết chúng ta không dễ đối phó, cho nên bọn họ cũng không dám tùy làm càn.”

“Lần này Cary tới, là công khai cường thế của họ, còn có điểm thăm dò chúng ta.”

“Cậu là thống soái Bắc Cảnh, cậu vừa ở Thủ đô, tối mai nên tham dự tiệc rượu, tốt nhất là để cho những người Tu La của Cary biết, Hoa Hạ chúng ta tuyệt đối không phải dễ đối phó.”

Trần Ninh nói: “Cary người này tôi đã nghe nói qua, cũng sớm muốn biết, nhưng không có cơ hội.”

“Nhưng vẫn không có cơ hội, lần này đúng lúc có cơ hội, tối mai tôi nhát định sẽ tham dự tiệc rượu, tham gia chiêu đãi những người bạn nước ngoài này.”

Thì ra, Cary người này là đại diện của Tu La quốc, cũng là chủ chiến phái.

Hai năm trước Cary ở Tu La quốc khắp nơi rêu rao, xâm nhập Hoa Hạ, chiếm lấy Bắc Cảnh, chém đầu chiến thần Hoa Hạ xuống, cùng thé giới tuyên bố Bắc Cảnh là của Tu La quốc bọn họ, cũng tuyên bó truyền nhân của voi lợi hại hơn truyền nhân của rồng.

Trần Ninh đã sớm muốn gặp tên ngông cuồng tuyên bố muốn xâm nhập vào biên giới trần thủ của mình, tuyên bó muốn chém đầu mình.

Ngày hôm sau, Trần Ninh và Tống Sính Đình du ngoạn Thủ đô.

Tống Sính Đình kéo Trần Ninh đi vào một cửa hàng âu phục cao cấp, muốn chọn cho Trần Ninh một bộ âu phục tốt, để Trần Ninh tối nay thể diện tham gia tiệc rượu.

Trần Ninh dở khóc dở cười: “Không phải chỉ là tham gia tiệc rượu thôi sao, mặc quần áo bình thường là được rồi, tại sao phải mua quần áo đặc biệt?”

Tống Sính Đình mỉm cười nói: “Tham gia tiệc rượu, tất nhiên phải ăn mặc đẹp một chút.”

Trần Ninh tùy ý nhìn những bộ âu phục treo trong cửa hàng may thủ công, phát hiện những bộ âu phục này đều là hơn 10 vạn thậm chí mấy trăm vạn, thậm chí hơn triệu đều có.

Anh không thiếu tiền, nhưng anh không ủng hộ sự lãng phí.

Vì vậy, nhìn thấy quần áo đắt tiền như vậy, không thể không hơi cau mày nói: “Giá quần áo ở đây cũng quá đắt đị?”

Tống Sính Đình từ trên mạng tra được cửa hàng này, nói âu phục thủ công của cửa hàng này đều là tiêu chuẩn cao cấp, mới cùng Trần Ninh tới nơi này chọn quần áo.

Cô biết Trần Ninh không thích khoa trương, cũng không thích lãng phí, vì vậy liền nhẹ giọng nói: “Vậy chúng ta chọn mua giá rẻ, không mua đắt tiền.”

Tống Sính Đình nói xong, nói với một nữ nhân viên bán hàng bên cạnh: “Xin chào, các cô có âu phục nam rẻ hơn một chút không?”

Vừa dứt lời, bên tai vang lên một âm thanh chua xót khắc nghiệt: “Ôi, tôi nói sao nhìn quen mắt thế, đây không phải là em họ Tống Sính Đình của tôi sao!”

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, Đồng Kha đều hơi nhíu mày, đồng loạt quay người.

Sau đó liền nhìn thấy một cô gái toàn thân ăn mặc đẹp đẽ.

Thiếu phụ này chính là chị họ xa của Tống Sính Đình, Từ Hải Yến.

Từ gia là nhà giàu, hai mươi năm trước tài sản chính là gấp mười lần Tống gia.

Khi Tống Sinh Đình học đại học, đã có nửa năm cuối ở Từ gia.

Nhưng Từ gia xem thường Tống gia, Từ Hải Yến càng xem thường em họ Tống Sính Đình.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 952


Chương 952:

Nhất là có một lần, một người giàu có bảo Từ Hải Yến giúp mời Tống Sính Đình ra ngoài uống rượu, sau đó Tống Sinh Đình từ chối.

Từ Hải Yến liền cảm thấy Tống Sinh Đình làm cho cô ta ở trước mặt bạn bè rất mắt mặt, từ nay về sau khắp nơi làm khó Tống Sinh Đình, gặp mặt chính là các loại ác mồm ác miệng.

Không bao lâu, Tống Sính Đình cũng không sống nhờ Từ gia.

Mà sau này Từ gia cũng bởi vì làm ăn càng lớn, chuyển đến Thủ đô, hai nhà Từ Tống cũng nhiều năm không có liên hệ gì.

Tống Sính Đình nhìn thấy Từ Hải Yến, cũng bát ngờ, hơn nữa biểu cảm có chút khó xử.

Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Hóa ra là chị họ Từ, đã lâu không gặp.”

Từ Hải Yến tựa tiếu phi tiếu nói: “Được rồi, từ sau khi cô tốt nghiệp đại học, nhà chúng tôi chuyển đến Thủ đô, chúng ta không gặp lại nhau nữa, không ngờ hôm nay lại gặp nhau ở đây.”

“Lúc trước còn nghe người ta nói chuyện phiếm nói về cô, nói sau khi cô tốt nghiệp đại học, bị một kẻ lang thang say rượu cư.ỡng hi.ếp, chưa lập gia đình đã sinh con, thiếu chút nữa bị đuồi ra khỏi nhà.”

“Sao vậy, hiện tại cũng lập gia đình rồi, cùng chồng cô ở Thủ đô bắc phiêu(*}?”

(*) nghĩa là người tới từ nơi khác, chỉ sống và làm việc ở Thủ đô thôi, không có hộ khẩu Thủ đô.

Tống Sính Đình nghe vậy sắc mặt có chút khó coi, nhưng vẫn kiên nhẫn, bình tĩnh nói: “Đây là chồng tôi Trần Ninh, chúng tôi không phải bắc phiêu, chúng tôi tới đây du ngoạn mấy ngày.”

Từ Hải Yến vừa rồi nghe được Tống Sính Đình và Trần Ninh không mua nổi quần áo đắt tiền, còn nói đi tham gia tiệc rượu gì.

Trong lòng cô ta nhận định Trần Ninh và Tống Sính Đình là người nghèo bắc phiêu, ngay cả tham gia tiệc rượu cũng không có tiền mua quần áo, cuộc sống rất khó khăn.

Cô ta cố ý nhìn Trần Ninh từ trên xuống dưới, hỏi: “Không biết vị Trần tiên sinh này, là công tử nhà giàu nào, cha mẹ làm gì?”

Một người phụ nữ giàu có như Từ Hải Yến, đừng nói là người làm công bắc phiêu, cô sẽ không coi trọng, cho dù là doanh nhân, cô ta cũng sẽ không coi trọng.

Cũng chỉ có quyền thiếu nhà giàu, cô ta mới có thể công nhận.

Cho nên, cô ta mở miệng hỏi cha mẹ Trần Ninh làm gì, là quan chức cao cấp hay là thương nhân giàu có?

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi không phải là công tử nhà giàu, hơn nữa cha mẹ đã qua đời.”

Từ Hải Yến nghe vậy không khỏi cười nhạo: “Cha mẹ anh chết rồi, thì ra là mồ côi sao, cho dù em họ bị người khác bạo hành không còn là khuê nữ nữa, cũng không cần phải cam chịu, gả cho một người mồ côi chứ, ha ha ha ha.”

Trần Ninh nghe vậy ánh mắt hiện lên một vẻ lạnh lùng.

Tống Sính Đình ý thức được Trần Ninh sắp tức giận, cô vội vàng kéo Trần Ninh lại, ý bảo Trần Ninh không nên so đo với Từ Hải Yến.

Đồng thời, cô lạnh lùng nói với Từ Hải Yến: “Chị họ, xin tích chút khẩu đức, đừng để người ta coi thường chị.”

Từ Hải Yến nghe vậy giận dữ nói: “Ý cô là sao, cô tính là cái thá gì, đồ rách nát cô cũng xứng xem thường tôi?”

Giám đốc cửa hàng Cao Thiến nhìn thấy hai đám khách cãi nhau, vội vàng tới giảng hòa.

Từ Hải Yến nhìn thấy giám đốc cửa hàng Cao Thiền, lập tức chỉ vào Tống Sính Đình: “Quản lý cửa hàng cao cấp, tôi là VIP cao cấp của cửa hàng cô, bây giờ tôi muốn các cô đuổi đám người cổ hủ này ra khỏi nơi này.”

“Bọn mồ côi nghèo này, cùng tôi ở cùng một cửa hàng mua quần áo, tôi cảm thấy quả thực là hạ thấp thân phận cùng phẩm giá của tôi, các người mau đem bọn họ đuổi ra ngoài cho tôi.”

Từ Hải Yến hàng năm tiêu rất nhiều ở đây.

Cao Thiền và những người khác đều biết cô ta, biết người phụ nữ này chính là khách hàng lâu năm trong cửa hàng, thần tài.

Tuy rằng Cao Thiến có chút khó xử, nhưng cũng cố gắng nói với nhóm người Trần Ninh Tống Sính Đình, cùng Đồng Kha: “Xin lỗi, các vị không thể ở chỗ này mua quần áo, các vị sẽ làm cho khách quý của chúng tôi cảm thấy thấp kém, mời các vị lập tức rời đi.”

Tống Sính Đình tức giận đến mức mặt trắng bệch.

Từ Hải Yến hai tay khoanh tay, vẻ mặt đắc ý.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Tôi đi tới chỗ nào, còn chưa có thử qua bị người đuổi ra ngoài.”

Từ Hải Yến cười lạnh nói: “Vậy hôm nay anh thử qua rồi, cút đi.”

Trần Ninh lấy điện thoại di động ra, liền gọi điện thoại cho Điển Chử: “Cho anh mười phút, nhanh thu mua lại cửa hàng quần áo Phong Độ cho tôi.”

Cái gì?

Thu mua cửa hàng quần áo Phong Độ?

Cửa hàng quần áo này có giá trị vài tỷ đô la, chỉ riêng những bậc thầy thợ may Ý, một năm lương hơn một tỷ.

Tiểu tử này ngay cả mua quần áo cũng không nỡ mua đắt tiền, thế nhưng khoe khoang nói muốn mua lại cửa hàng quần áo Phong Độ?

Đám người Từ Hải Yến và Cao Thiến đều là vẻ mặt cười lạnh, giống như nhìn kẻ ngốc nhìn Trần Ninh.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 953


Chương 953:

Từ Hải Yến cười lạnh nói: “Một người nghèo ngay cả quần áo cũng không nỡ mua đắt tiền, lại nói muốn mua lại cửa hàng may thủ công cao cấp nhất Thủ đô.”

“Nếu như tôi không biết anh là một người mồ côi bắc phiêu, tôi còn thiếu chút nữa liền tin, ha ha ha…”

Giám đốc cửa hàng Cao Thiến nói với Trần Ninh: “Tiên sinh, người nghèo là người nghèo, ngay cả khi anh khoe khoang khoác lác lợi hại hơn nữa, cũng không thể cứu vãn tôn nghiêm của mình.”

“Nếu tiên sinh anh không muốn bị nhân viên bảo vệ cửa hàng của chúng tôi đuổi ra ngoài, vậy mời các anh tự mình rời đi đi.”

Tống Sính Đình và Đồng Kha đều vô cùng tức giận.

Trần Ninh vẫn như trước vẻ mặt ôn hoà, anh bình tĩnh nhìn Từ Hải Yến cùng Cao Thiền, thản nhiên nói: “Vừa rồi tôi đã nói rồi, trong vòng mười phút cửa hàng quần áo này sẽ bị tôi mua lại.”

“Mà bị đuổi ra ngoài, chỉ có hai người các cô.”

Cao Thiến trầm xuống, lạnh lùng nói: “Tiên sinh, nếu như anh không biết điều, vậy tôi chỉ có thể gọi nhân viên bảo vệ đến đuổi các anh ra ngoài.”

Nói xong, cô ta chuẩn bị dặn nhân viên bán hàng bên cạnh gọi nhân viên bảo vệ.

Thế nhưng, ánh mắt Từ Hải Yến lanh lợi chuyện động hai cái, liền ra tay ngăn cản cô ta.

Vẻ mặt Từ Hải Yến cười lạnh nói: “Cao giám đốc, đừng vội gọi bảo vệ đuổi bọn họ.”

“Người này không phải khoác lác nói trong vòng mười phút sẽ mua cửa hàng của các cô sao?”

“Chúng ta đợi mười phút, để xem bộ mặt của vợ chồng họ sau khi lời nói dôi của anh ta bị vạch trần.”

Cao Thiền mỉm cười khen ngợi: “Vậy được, tất cả đều dựa theo lời Từ tiểu thư nói, chúng ta đang không thể chờ đợi được muốn xem kết quả anh ta như thế nào đây.”

Vẻ mặt đám người Từ Hải Yến và Cao Thiến cười lạnh chờ xem trò cười của Trần Ninh.

Thời gian trôi qua từng phút một.

Từ Hải Yến nhìn thời gian trên đồng hồ, vừa muốn nói mười phút sắp hết.

Mà đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên rằm rằm tới nhiều chiếc xe sang.

Sau đó, một người đàn ông trung niên đeo kính vàng, mang theo cặp tài liệu, mang theo một đám thủ hạ mặc âu phục da vội vàng tiến vào.

Cao Thiến nhìn thấy người đàn ông kính vàng này liền sợ ngây người, thốt lên: “Triệu tổng!”

Thì ra người đàn ông này không phải ai khác, chính là giám đốc điều hành của cửa hàng quần áo Phông Độ – Triệu Thiên Niên.

Cửa hàng quần áo Phong Độ ngoại trừ ông chủ ra, chỉ có vị trí Triệu Thiên Niên cao nhất.

Triệu Thiên Niên không chỉ là giám đốc điều hành của các cửa hàng quần áo Phong Độ, mà còn là một nhà thiết kế hàng đầu nổi tiếng thế giới, đã giành được nhiều giải thưởng quần áo quốc tế, rất hoan nghênh trên thị trường.

Từ Hải Yến càng là fan hâm mộ trung thành của Triệu Thiên Niên, giống như Triệu Thiên Niên thiết kế trang phục cô ta đều mua về.

Cô ta nhìn thấy Triệu Thiên Niên cũng không tự chủ được nghênh đón, vui mừng kinh ngạc nói: “Xin chào thiết kế kỹ thuật Triệu, tôi là fan trung thành của ông…”

Triệu Thiên Niên lại đối với hai người Từ Hải Yến và Cao Thiến như không thấy, đưa tay đẩy hai người các cô ta ra, mang theo một đám luật sư cùng thuộc hạ bước nhanh đến trước mặt Tràn Ninh.

Ông ta cung kính khom lưng hành lễ: “Xin chào Trần tiên sinh, tiểu nhân là giám đốc của cửa hàng quần áo này Triệu Thiên Niên.”

Đám người Cao Thiên và Từ Hải Yến nhìn thấy cảnh này, trợn tròn mắt ngay tại chỗ.

Mà cảnh tượng sau đó, càng làm cho các cô ta mở rộng tầm mắt.

Triệu Thiên Niên từ trong cặp lấy ra một chồng hợp đồng, nịnh bợ đưa cho Trần Ninh: “Trần tiên sinh, vài phút trước, cửa hàng của chúng tôi đã được ngài phái người mua lại.”

“Đây là hợp đồng mua bán, ngài ký vào trên đó, cửa hàng này chính là của ngài.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Đây là tủ quần áo tôi mua cho vợ tôi, ông bảo tôi ký tên gì, để vợ tôi ký tên đi.”

Lời này nói ra.

Chẳng những Triệu Thiên Niên đều trợn tròn mắt, vẻ mặt Từ Hải Yến và Cao Thiến càng chấn động.

Cửa hàng quần áo Phong Độ nằm chỗ đường phồn hoa nhất Thủ đô, trang trí xa xỉ sang trọng nhất, ngoài ra phía sau còn có rất nhiều nhà thiết kế đỉnh cao, thầy may thợ may vân vân, giá trị hơn 30 tỷ.

Nhưng Trần Ninh mua một cửa hàng quần áo đắt tiền như vậy, chỉ để mua một tủ quần áo cho vợ mình.

Khiếp sợ, ngưỡng mộ, đố ky và những cảm xúc khác, nhao nhao ở trên mặt Từ Hải Yến, làm cho cô ta hận đến cắn răng, đồ ky muốn phát điên.

Triệu Thiên Niên rất nhanh liền lấy lại tinh thần từ trong chắn động, ông ta cuống quít đi tới trước mặt Tống Sính Đình, cung kính mời Tống tiểu thư ký hợp đồng.

Tống Sính Đình dưới sự mỉm cười khích lệ của Trần Ninh, còn dưới sự thúc giục chắn động của Đồng Kha, đỏ mặt ký tên.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 954


Chương 954:

Cô cảm động không phải là giá trị của cửa hàng quần áo, mà là tâm ý của Trần Ninh.

Trần Ninh thấy Tống Sính Đình ký tên, sau đó căn dặn Triệu Thiên Niên: “Sau này ông vẫn là giám đốc, tắt cả các hoạt động vẫn thuộc về ông, đồng thời ông cùng tất cả các nhà thiết kế, thợ may và tất cả nhân viên, toàn bộ tăng lương 10%.”

Đám người Triệu Thiên Niên nghe vậy mừng rỡ, liên tục nói cảm ơn.

Trần Ninh lại chỉ vào Cao Thiến nói: “Nhưng người đứng đầu cửa hàng này, ông đuổi đi cho tôi, mãi mãi không thuê.”

Triệu Thiên Niên nhìn về phía Cao Thiến, trầm mặt lạnh lùng nói: “Cô đã bị sa thải, lập tức từ nơi này cút ra ngoài.”

Cao Thiến không có trình độ học vấn gì, thật vất vả nhờ từ khi còn nhỏ bán hàng từng bước leo lên vị trí giám đốc cửa hàng, không ngờ nhiều năm cố gắng trong một buỏi sáng bị đánh bay trở về mức thấp nhất, cô ta vừa hối hận vừa đau buồn, nhịn không được òa một tiếng liền khóc.

Chỉ tiếc trên thế giới không có thuốc hối hận mà uống, biết sớm như vậy sao lúc trước còn thế?

Trần Ninh căn dặn Triệu Thiên Niên sa thải Cao Thiền, lập tức lại chỉ vào vẻ mặt Từ Hải Yến bên cạnh đã sớm trở nên cực kỳ khó coi nói: “Còn có tên cô gái này, đưa cô ta vào danh sách đen cửa hàng của chúng ta, sau này cắm cô ta vào cửa hàng mua bắt cứ thứ gì.”

“Loại phụ nữ có phẩm chất thấp kém này, mặc quần áo thương hiệu của chúng ta, quả thực là mất mặt thương hiệu của chúng ta, kéo đẳng cấp thương hiệu của chúng ta xuống.”

Lúc trước Từ Hải Yến châm chọc Trần Ninh và Tống Sinh Đình là người nghèo, còn nói Trần Ninh và Tống Sính Đình kéo phẩm chất của cô ta xuống.

Nhưng không ngờ hiện tại Trần Ninh gậy ông đập lưng ông.

Cô ta đỏ bừng mặt, thiếu chút nữa phun máu.

Lòng hư vinh của cô ta rất mạnh, luôn tự hào về việc mặc quần áo ở đây, cảm thấy mình cao cao tại thượng.

Nhưng không ngờ bây giờ lại bị cho là kéo phẩm giá xuống, cô ta tức giận đến thiều chút nữa nhồi máu não.

Cô ta tức giận trêu chọc: “Tôi là khách hàng lâu năm ở đây, tôi là VIP cao cấp ở đây, ai dám đuổi tôi ra ngoài?”

Triệu Thiên Niên quay người gọi mấy nhân viên bảo vệ dáng người cao lớn, căn dặn nói: “Đem người phụ nữ này đuổi ra ngoài.”

Mấy nhân viên bảo vệ nghe vậy, giống như năm mới bắt heo, nắm tay túm chân, mặc kệ Từ Hải Yến giãy dụa gào thét, mạnh mẽ kéo Từ Hải Yến ra ngoài, liền ném xuống đường.

Con phố này là con đường dành riêng cho người đi bộ thương mại cao cấp,những người đến đây để mua sắm là những người không giàu có thì nhiều tiền.

Từ Hải Yến giống như bà già điên bị người ta đuổi ra khỏi cửa hàng, khiến không ít người nhao nhao liếc mắt, thậm chí còn có người cầm điện thoại di động chụp ảnh gửi cho bạn bè.

Lần này Từ Hải Yến xem như là ở giới thượng lưu xã hội Thủ đô, mát mặt ném đến nhà.

Tống Sính Đình nhìn Từ Hải Yến đặc biệt chật vật, cô cười khổ nói với Trần Ninh: “Chồng, quả thật anh không cần so đo với chị ta, hơn nữa mua một cửa hàng quần áo lớn như vậy, cũng quá xa xỉ.”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Cần thiết, bắt nạt anh có thể, nhưng bắt nạt vợ anh, tuyệt đối không được, Thiên Vương lão tử cũng không được.”

Đồng Kha tiến đến bên tai Tống Sính Đình, cười hì hì nói: “Chị, anh rễ đối với chị thật tốt.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình ửng hồng, trong mắt lại tràn ngập hạnh phúc nồng đậm.

Màn đêm buông xuống, vừa mới lên đèn.

Trần Ninh và Tống Sinh Đình mặc lễ phục, mang theo Điển Chử cùng Đồng Kha, đúng giờ xuất hiện tại khách sạn Quốc Tân.

Tối nay chiêu đãi bộ trưởng ngoại giao của Tu La quốc, Cary, đã tổ chức một bữa tiệc rượu tại khách sạn Quốc Tân.

Nhóm người Trần Ninh vừa mới đi tới cửa khách sạn Quốc Tân, đã bị nhân viên bảo vệ mặc đồng phục màu đen ngăn lại, đẫn đầu nhân viên bảo vệ mặt chữ quốc trầm giọng nói: “Mời các vị xuất trình thư mời tiệc rượu.”

Nhóm người Trần Ninh nghe vậy sửng sốt, bọn họ không có thư mời.

Là Quốc chủ phu nhân mời bọn họ đến tiệc rượu bằng miệng, lúc ấy Quốc chủ phu nhân cũng không đưa bọn họ thiệp mời.

Ngoài ra, với thân phận của Trần Ninh, ngày thường ra vào bắt cứ nơi nào, đều không cần thiệp mời.

Chẳng qua tối nay những nhân viên bảo vệ ở cửa khách sạn Quốc Tân cũng không biết Trần Ninh, nên mới kiểm tra thiệp mời của Trần Ninh.

Trần Ninh cười nói: “Chúng tôi không có thiệp mời.”

Nhân viên bảo vệ mặt chữ quốc nghe nói nhóm người Trần Ninh không có thiệp mời, hơi nhíu mày, đang muốn hỏi rõ tình huống.

Nhưng vào lúc này, bên cạnh lại vang lên một âm thanh quái quở.

*Ôi, đây không phải là em họ có tiền cùng em rẻ họ sao?”

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, còn có mọi người ở hiện trường, đồng loạt nhìn về phía âm thanh truyền đến.

Sau đó liền nhìn thấy một cô gái trang điểm đậm, đang tựa vào bên cạnh một người đàn ông mặc tây phục cao gầy.

Cô gái này chính là Từ Hải Yến!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 955


Chương 955:

Người đàn ông cao gây là chồng cô ta, Lý Khôn.

Từ Hải Yến và chồng cô cũng đến dự tiệc rượu tối nay, cô ta không ngờ lại gặp lại Trần Ninh và Tống Sính Đình ở đây.

Cô ta nhìn thấy Trần Ninh và Tống Sính Đình vì không có thiệp mời mà bị nhân viên bảo vệ ngăn cản không cho.

vào, cô ta liền cảm thấy hả hê, cảm thấy cơ hội lấy lại danh dự của cô ta đã đến.

Cô ta lấy ra một phần thiệp mời mạ vàng, đắc ý đưa cho nhân viên bảo vệ cửa xem.

Đồng thời, cô ta cười lạnh nhìn nhóm người Trần Ninh và Tống Sính Đình, châm chọc nói: “Chậc chậc, các người không phải rất giàu có sao, cửa hàng quần áo mắy tỷ nói mua liền mua, sao muốn tham gia tiệc rượu lại không vào được?”

“Ha ha, nhà giàu mới nổi chính là nhà giàu mới nỗi, các người cho rằng có chút tiền liền có thể chen vào giớ thượng lưu quyền quý, các người thật sự là đang nằm mơ.”

“Tiền ở trước mặt quyền lực, cái gì cũng không bằng.”

“Các người có nhiều tiền cũng vô dụng, chúng tôi có quyền có thế, nửa phút có thể chơi đùa chết các người.”

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhếch lên: “Nghe cô nói vậy, các cô rất có quyền thế?”

Từ Hải Yến cười lạnh: “Đương nhiên!”

“Giới thiệu với anh một chút còn có em họ đáng thương của tôi, vị này là chồng tôi Lý Khôn, một trong những thông dịch viên của bộ phận ngoại giao, tuổi còn trẻ đã là cấp phó xử, tiền đồ vô hạn.”

“Hon nữa, tối nay chồng tôi tới đây tham dự tiệc rượu, là được giao nhiệm vụ nặng nề.”

“Cấp trên nói tối nay Thiếu soái Bắc Cảnh cũng sẽ tham dự tiệc rượu, chồng tôi chính là được sắp xép làm thông dịch viên của Thiếu soái, chuyên giao tiếp với những đại thần ngoại giao Tu La quốc.”

“Thiếu soái Bắc Cảnh các người có biết không, tối nay chồng tôi may mắn được làm phiên dịch ngoại ngữ cho Thiếu soái, nếu có thể được Thiếu soái nhìn nhiều một chút, được Thiếu soái nhớ kỹ, vậy thì sắp bay lên ngút trời ôi.”

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, Điển Chử, Đồng Kha hai mặt nhìn nhau.

Lúc này, bảo vệ phụ trách kiểm tra thiệp mời, đã trả lại thiệp mời cho Từ Hải Yến, nói thiệp mời không có vấn đề gì, có thể đi vào.

Từ Hải Yến cầm thư mời, cười như không cười hỏi: “Ừm, bảo vệ, dựa theo quy tắc, thiệp mời của chúng tôi có thể mang theo nhóm người thân và bạn bè vào không?”

Nhân viên bảo vệ nói: “Có thể!”

Từ Hải Yến nhìn về phía Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, cười lạnh nói: “Nghe thấy không, thiệp mời của tôi có thể dẫn các người vào, nhìn các người mặc quần áo tươi sáng, chắc cũng vô cùng muốn đi vào tham gia tiệc rượu tối nay phải không?”

Tiệc rượu tối nay, chẳng những có bộ trưởng ngoại giao Tu La quốc Cary tham dự, còn chiêu đãi có đại quan Nội các cùng lãnh đạo tham dự, thậm chí Quốc chủ phu nhân cùng Thiếu soái Bắc Cảnh đều tham dự, trong giới thượng lưu Thủ đô rất nhiều quyền quý tiêu đầu đều muốn đi vào.

Có thể tiếp xúc gần gũi với đại quan Nội các, Quốc chủ phu nhân, thậm chí là Thiếu soái Bắc Cảnh, uy phong này, sau ba mươi năm khoe khoang đều có vồn!

Từ Hải Yến cảm thấy Trần Ninh và Tống Sính Đình là những người giàu mới nổi không có quyền, nóng lòng nhất là kết giao lãnh đạo quyền quý, nhất định vô cùng muốn vào tham gia tiệc rượu.

Cô ta ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói: “Nếu hai người đồng ý quỳ xuống cầu xin tôi, có lẽ tôi vui vẻ rồi, liền dẫn các người vào đó!”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Chúng tôi không cần cô đưa vào, chúng tôi có thể tự mình vào.”

“Mặt khác tốt nhất cô nên thu hồi hành vi người phụ nữ đanh đá trước mặt tôi, cô ở chỗ của tôi còn muốn ăn giáo huấn.”

Từ Hải Yến nghe vậy bừng bừng giận dữ, đang muốn nồi giận.

Tuy nhiên, chồng cô ta – Lý Khôn, đã giữ cô ta lại.

Lý Khôn giơ tay đỡ kính, khinh miệt nhìn thoáng qua nhóm người Trần Ninh và Tống Sinh Đình, hừ lạnh nói: “Vợ, em đừng chấp vặt những người giàu mới nổi nhà quê, cáp độ của chúng ta bọn họ mãi mãi không tiếp xúc được.”

“Chúng ta mau đi vào đi, ngộ nhỡ Thiếu soái đã tới, anh không kịp thời chạy tới làm thông dịch viên cho Thiều soái, vậy thì xong đời rồi.”

Từ Hải Yến nghe vậy liên tục nói: “Đúng vậy, chúng ta đi gặp Thiếu soái quan trọng hơn, đừng ở đây cùng nhà giàu mới nồi quê mùa này.”

Hai người nói xong, liền chuẩn bị đi vào.

Trước khi đi, Từ Hải Yến còn quay đầu cười nhạo Trần Ninh cùng Tống Sinh Đình nói: “Em họ, em rễ, chúng tôi đi trước, các người phải nhanh đi vào đấy, tôi ở bên trong chờ các người.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 956


Chương 956:

“Các người đừng ngay cả cửa cũng không tiền vào được, như vậy sẽ làm tôi quá thất vọng, ha ha ha ha.”

Nói xong, cô ta và chồng đắc ý đi vào.

Một đám bảo vệ có mặt nhìn Trần Ninh, bảo vệ mặt chữ quốc cầm đầu ngược lại không có ý khinh bỉ Trần Ninh, chỉ là việc theo nguyên tắc: “Vị tiên sinh này, khách mời được mời trong tiệc rượu tối nay đều có thiệp mời.”

“Anh không có thiệp mời, chúng tôi dựa theo quy tắc không thể để các anh vào.”

“Anh nên hỏi bên mời, có phải quên mời anh không.”

“Hoặc là, anh có thể báo tên cùng thân phận của anh, tôi cho người xác minh?”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Tên tôi là Trần Ninh, là Quốc chủ phu nhân mời tôi bằng lời , bà ấy cũng không đưa tôi thiệp mời.”

Các nhân viên bảo vệ tại hiện trường nghe vậy kinh hãi, lại là khách quý mà Quốc chủ phu nhân chính miệng mời.

Bọn họ lại hơi xác nhận, liền phát hiện dáng người người đàn ông cao ngất trước mắt này, lại là Thiếu soái Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh.

Hơn một chục nhân viên an ninh tại hiện trường, tất cả đều là nhân viên an ninh từ Nội các.

Bọn họ biết được thân phận của Trần Ninh, sợ tới mức vội vàng đứng thẳng, giơ tay chào, cung kính nói: “Cung nghênh Thiều soái!”

Tràn Ninh cười cười, kéo Tống Sính Đình, cùng Điển Chử cùng Đồng Kha, từ từ đi vào.

Tại bữa tiệc, có những nghệ sĩ dương cầm đang chơi piano, rượu sâm banh ở khắp mọi nơi, bàn ăn đặt một loạt các món ăn tinh xảo.

Hiện trường đã có vô số khách mời, nam âu phục giày da, nữ váy xinh đẹp, đều bưng rượu sâm banh, đang đứng củng một chỗ nói chuyện.

Hai người Từ Hải Yến và Lý Khôn, vừa mới cùng nhóm người quen biết chào hỏi, lại bỗng nhiên phát hiện nhóm người Trần Ninh cùng Tống Sính Đình đi vào.

Lý Khôn nhíu mày: “Làm sao bọn họ vào được?”

Từ Hải Yến tức giận nói: “Nhất định là dùng tiền mua nhân viên phục vụ khách sạn, nhân viên phục vụ lén dẫn bọn họ từ cửa sau lọt vào.”

“Đáng ghét, bây giờ em đi tố cáo bọn họ, bảo vệ binh duy trì trật tự tại hiện trường, bắt bọn họ lại.”

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, mang theo Điển Chử, Đồng Kha, vừa mới đi vào.

Bỗng nhiên, liền nhìn thấy Lý Khôn cùng Từ Hải Yến mang theo một đội vệ binh cầm súng đạn thật đi tới.

Từ Hải Yến chỉ vào Trần Ninh và Tống Sính Đình, nói với đội trưởng vệ binh cầm đầu: “Tôi tố giác bọn họ, bọn họ là những người giàu mới nổi ở nông thôn, cũng không có bất kỳ thiệp mời nào, mua chuộc nhân viên phục vụ lẻn vào.”

“Các người mau đem những người giàu mới nổi ở nông thôn này bắt lại, trừng phạt nặng nề.”

Đội trưởng vệ binh tên là Hoàng Vĩ Cường, anh ta dẫn đầu một đại đội vệ binh, tối nay phụ trách công tác trật tự, an toàn tại hiện trường buổi tiệc, đảm bảo tối nay lãnh đạo cùng khách quý sẽ không xảy ra bắt kỳ chuyện gì bắt trắc.

Tiệc rượu tối nay chuyên chiêu đãi đại thần ngoại giao Tu La quốc, tham dự ngoại trừ lãnh đạo Nội các ra, thì Quốc chủ phu nhân cũng sẽ xuất hiện, thậm chí nghe nói Thiếu soái Bắc Cảnh cũng sẽ xuất hiện.

Hoàng Vĩ Cường bọn họ vô cùng cẩn thận, không dám xuất hiện bắt kỳ sai sót nào.

Nghe Từ Hải Yến báo cáo nhóm người Trần Ninh không có thiệp mời, là thừa nước đục thả câu lẻn vào, nên anh ta đặc biệt coi trọng.

Lúc này anh ta nghiêm túc nhìn nhóm người Trần Ninh, trầm giọng hỏi: “Tiên sinh, có tiện xuất trình thiệp mời của ngài, để chúng tôi kiểm tra một chút?”

Lý Khôn và Từ Hải Yến đều híp mắt nhìn chằm chằm nhóm người Trần Ninh.

Trần Ninh mỉm cười nói: “Tôi không có thiệp mời.”

Lời này nói ra, mọi người xung quanh đều sửng sốt.

Mọi người cho rằng nhóm người Trần Ninh nhất định sẽ giải thích hoặc giảo hoạt, nhưng không ngờ Trần Ninh lại trực tiếp thừa nhận không có thiệp mời.

Đội trưởng vệ binh Hoàng Vĩ Cường khẽ nhíu mày.

Khóe miệng Lý Khôn thì khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười lạnh.

Từ Hải Yến càng nhịn không được đắc ý kêu lên: “Nhìn xem đi, tôi nói những người giàu mới nỗi ở nông thôn bọn họ không có thiệp mời, là lẻn vào đúng chứ?”

“Anh ta đã thừa nhận không có thiệp mời, các người còn chờ cái gì nữa?”

“Liền bắt những con chuột nông thôn lại, ném vào tù xử phạt nặng đi.”

Hoàng Vĩ Cường nhìn Trần Ninh từ trên xuống dưới, hỏi: “Tiên sinh, anh có thể giải thích tại sao anh không có thiệp mời nhưng có thể vào không?”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Rất đơn giản, tôi nói với nhân viên bảo vệ ở cửa thân phận của tôi, bọn họ liền cho tôi vào.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 958


Chương 958:

Lý Khôn và Từ Hải Yến nghe vậy cơ thể không khỏi run rẩy, vẻ mặt kinh hãi nhìn Trần Ninh.

Lúc này Lý Khôn mới nhớ ra, tên Thiếu soái, hình như thật sự là Trần Ninh.

Vị Thiếu soái trước mắt này, chính là Thiếu soái tối nay anh ta chịu trách nhiệm giúp phiên dịch ngoại ngữ?

Điều này là sự thật hay nó xảy ra vấn đề trùng tên?

Vẻ mặt Từ Hải Yến cũng chắn động nhìn Trần Ninh, còn có Tống Sinh Đình bên cạnh Trần Ninh.

Nếu Trần Ninh là Thiếu soái, vậy Tống Sinh Đình chẳng phải là Thiếu soái phu nhân sao?

Trong nháy mắt trong lòng cô ta đố ky đến phát điên, đồng thời cũng hung hăng phủ nhận ý nghĩ này, Tống Sính Đình làm sao có thể là Thiếu soái phu nhân?

Trần Ninh trước mắt này, nhất định không phải Thiều soái, nhất định là kẻ lừa đảo.

Đúng, chắc là kẻ lừa đảo!

Từ Hải Yến chỉ vào Trần Ninh, lớn tiếng nói: “Giả, anh ta nhất định là giả, anh ta nhất định không phải Thiều soái.”

Lý Khôn cũng lấy lại tinh thần, cười lạnh nói: “Đúng vậy, Thiếu soái tham dự tiệc chiêu đãi ngoại giao Tu La quốc quan trọng như vậy, nhất định mặc trang phục, mặc quân phục Thiếu soái.”

“Hơn nữa bên cạnh Thiếu soái, nhất định đi theo rất nhiều cảnh vệ viên.”

“Tên này nhát định là giả, là giả.”

Một đám vệ binh Hoàng Vĩ Cường, nghe được lời này của vợ chồng Lý Khôn, cũng đều mơ hồ.

Trong lúc nhất thời, bọn họ cũng không thể xác định, rốt cuộc Trần Ninh có phải là Thiếu soái hay không?

Mà đúng lúc này, trước cửa tiệc rượu nỗi lên một tiếng náo loạn.

Thì ra là Bộ trưởng Ngoại giao Tằng Sĩ Hùng mang theo một đám thuộc hạ tới.

Tẳng Sĩ Hùng là cấp trên của Lý Khôn!

Lý Khôn nhìn thấy Tằng Sĩ Hùng, vội vàng mang theo vợ Từ Hải Yến hấp ta hấp tắp nghênh đón, vừa lấy lòng nói chào Tằng bộ trưởng, vừa chỉ vào Trần Ninh nói: “Tằng bộ trưởng ngài tới đúng lúc, tên này là kẻ lừa đảo, mạo danh Thiếu soái…

Từ Hải Yến cũng nịnh bợ nói: “Tằng bộ trưởng, mau kêu vệ binh bát kẻ lừa đảo đi.”

Kẻ lừa đảo?

Ánh mắt Tằng Sĩ Hùng nhìn Trần Ninh, chỉ thấy Trần Ninh đang mỉm cười, có hứng thú nhìn ông ta.

Cơ thể ông ta run lên, cuống quít đẩy vợ chồng Lý Khôn cùng Từ Hải Yến ra, bước nhanh đến trước mặt Trần Ninh, cung kính nói: “Thiếu soái, ngài làm sao đến trước rôi.”

Thiếu soái!

Lý Khôn và Từ Hải Yến nghe được xưng hô của Tằng Sĩ Hùng đối với Trần Ninh, trong nháy mắt giống như sắm sét giữa trời quang, hoàn toàn choáng váng.

Trần Ninh này, thật sự là Thiếu soái.

Trần Ninh mỉm cười nói: “Chào ông lão Tằng, Lý Khôn kia là thuộc hạ của ông?”

Tằng Sĩ Hùng ý thức được có gì đó không ồn, ông ta ngạc.

nhiên nghi ngờ, gật đầu: “Đúng vậy, người này tên là Lý Khôn, là một trong những thông dịch viên của bộ phận ngoại giao của chúng tôi, biết tiếng Tu La.”

“Tối nay tôi chỉ thị cho anh ta đến phục vụ Thiếu soái ngài, làm phiên dịch tạm thời cho Thiếu soái ngài.”

Trần Ninh thản nhiên nói: “Vợ chồng bọn họ đồn đại tôi là kẻ lừa đảo, còn muốn vệ binh bắt tôi lại, ông giải thích với bọn họ một chút đi?”

Tằng Sĩ Hùng nghe vậy vừa kinh hãi vừa tức giận, đột nhiên quay đầu, thanh sắc câu lệ (*) nói: Lý Khôn, vợ chồng các người tới đây cho tôi!”

(*) Ý nói sự nghiêm nghị trên cả nét mặt và lời nói.

Lúc này hai người Lý Khôn và Từ Hải Yến muốn chét đều có.

Bọn họ không ngờ, Trần Ninh lại thật sự là Thiếu soái.

Bọn họ vốn tưởng rằng Trần Ninh là một kẻ giả mạo, là một tên hề không biết trời cao đất dày.

Nhưng không nghĩ rằng chú hề là chính mình.

Nghĩ đến bọn họ ở cửa cười nhạo Trần Ninh cùng Tống Sính Đình không có thiệp mời, bọn họ vừa rồi muốn tìm đội vệ binh bắt Trần Ninh, nghĩ đến những từ ngữ khắc nghiệt mà bọn họ nói với vợ chồng Tràn Ninh, hai người bọn họ đều hận không thể đập đầu tự tử một cái.

Trời ạ, bọn họ lại đắc tội với võ tướng số 1 Hoa Hạ, Thiếu soái Trần Ninh.

Hai người bọn họ khóc không ra nước mắt, kiên trì, cúi đầu, run rẩy đi tới trước mặt Trần Ninh và Tằng Sĩ Hùng.

Tằng Sĩ Hùng kiềm chế lửa giận trong lòng, hạ thấp giọng nói: “Rốt cuộc hai người có chuyện gì?”

Lý Khôn run giọng nói: “Tằng, Tằng bộ trưởng, trong đó có nhiều hiểu lầm.”
 
Back
Top Bottom