Ngôn Tình Thiếu Soái Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Trở Về
Chương 917


Chương 917:

Thang máy mới mở ra một chút, Trần Ninh và Điển Chử đã phát hiện ra bọn họ, và tốc độ dùng súng còn bắn nhanh, bắn trước cả bọn họ.

Bọn họ vốn muốn giết Trần Ninh không kịp đề phòng, nhưng không ngờ lại bị Trần Ninh và Điển Chử đánh cho thê thảm ở khách sạn Tử Kinh.

Mười mấy người lần lượt trúng đạn, kêu thảm ngã xuống đất.

Khi cửa thang máy hoàn toàn mở ra, thân hình của Trần Ninh và Đồng Kha còn có Điển Chử cũng hoàn toàn lộ ra.

Chỉ có điều, mười máy tên lính đánh thuê ở bên ngoài đã toàn bộ nằm trong vũng máu.

Trần Ninh dẫn theo Đồng Kha sắc mặt trắng bệch cùng Điển Chử cùng nhau đi ra khỏi thang máy Điển Chử đá một thi thể ỏ cửa thang máy, chú ý đến hình xăm đặc biệt ở trên cổ thi thể, phẫn nộ mắng: “Lại là người của đội lính đánh thuê Phán quyết ngày tận thế, những người này thật sự là đang điên khùng đi tìm đường chết đây mà.”

Trần Ninh trầm giọng nói: “Ở đây không an toàn nữa, chuẩn bị rút thôi.”

Điển Chử nói với micro cài trên áo: “Hổ Vệ, tất cả tướng sĩ nghe cho rõ đây, Thiếu soái ở tầng 20 gặp đột kích, các anh lập tức đi đến tiếp ứng, chuẩn bị rút khỏi khách sạn.”

Lời của Điển Chử nói xong, không nhận được bát kì phản ứng nào.

Anh hơi chau mày, phát hiện thì ra máy liên lạc vô tuyến vậy mà không có tín hiệu nữa.

Anh lại lấy điện thoại ra xem cũng không có một chút tiền hiệu gì.

Anh nhìn Trần Ninh, thấp giọng nói: “Kẻ địch chắc là trang bị thiết bị nhiễu sóng, trong khách sạn không có chút tín hiệu nào cả, cắt đứt cách liên lạc của chúng ta với bên ngoài rồi.”

Trần Ninh đáp: “Xem ra bọn họ có chuẩn bị mà đến.”

Điển Chử đáp: “Thiếu soái, không đợi các tướng sĩ đến chỉ viện nữa, cũng không thẻ đi thang máy, chúng ta trực tiếp đi cầu thang bộ, đến hầm đỗ xe rồi rời đi trước vậy.”

Trần Ninh lắc đầu: “Không được, nếu kế hoạch bọn họ đã chu đáo như vậy, chắc chắn sẽ tính được chúng ta sẽ trốn chạy từ bãi đỗ xe, hoặc là từ sân thượng ngồi trực thăng chạy trốn.”

“Tôi dám bảo đảm, sân thượng hoặc là bãi đỗ xe có rất nhiều lính đánh thuê đợi chúng tal”

Điển Chử mở to mắt: “Vậy thì phải làm sao?”

Trần Ninh đáp: “Máy nhiễu sóng tín hiệu có thể làm nhiễu mạng vô tuyến, nhưng rất khó làm nhiễu mạng truyền thanh.”

Trần Ninh nói xong, ngẳắng đầu nhìn trên đỉnh đầu còn máy camera hành lang đang làm việc, lạnh lùng nói: “Điển Chử anh đi đến phòng camera của bảo vệ khách sạn, đem tắt hết toàn bộ thiết bị giám sát, sau đó dùng điện thoại riêng liên lạc Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng phái người đến chi viện.”

Điển Chử đáp: “Rõ!”

Trần Ninh lại phân phó nói: “Phòng giám sát chắc có người của bọn họ, anh cẩn thận chút, với lại trước khi Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng dẫn người đến chỉ viện, chúng ta phải ở khách sạn này chơi trò chơi mèo vờn chuột với kẻ địch.”

“Khách sạn có rất nhiều người dân vô tội, cố gắng giảm thiểu bắn giết, tránh làm hại người dân, đợi sau khi Điền tướng quân dẫn người đến, rồi mới đem tất cả kẻ địch trong khách sạn bắt gọn hết được.”

Điển Chử đáp: “Tuân mệnh.”

Điển Chử từ trên đất nhặt máy khẩu súng, sau khi lắp đầy đạn, lập tức đi về phía phòng giám sát của khách sạn.

Anh vừa đi đến cửa thang máy, liền gặp máy tên lính đánh thuê vội vàng đi đến, anh giơ tay bắng pằng pằng máy phát, nổ súng hạ gục kẻ địch trước, sau đó trầm mặt xuống bước lớn rời đi.

Đồng Kha cảm thấy bây giờ nguy hiểm trùng trùng, thập diện mai phục.

Anh giọng run rẩy hỏi Trần Ninh: “Anh rẻ, bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Trần Ninh cười đáp: “Nếu anh không nhớ nhằm, tầng 21 là khu ngâm chân, đi thôi chúng ta lên trên đó rửa chân nào.”

Trần Ninh và Đồng Kha không có đi thang máy lên nữa, mà là đi bộ lên cầu thang đến tầng 21.

Rất nhanh anh cùng với Đồng Kha đã đến tầng 21.

Vừa mới đi đến cửa khu ngâm chân, liền nhìn thấy một người đàn ông ngoại quốc mắt tóc vàng, dẫn theo máy thuộc hạ ngoại quốc đi đến.

Người đàn ông tóc vàng này chính là đội phó đương nhiệm của tổ chức lính đánh thuê Phán quyết ngày tận thế – Hades.

Hades dẫn máy thuộc hạ tinh nhuệ, muốn đi tìm Trần Ninh, không ngờ rằng ở đây đã có thể gặp được.

hắn cùng với thuộc hạ của hắn đều hơi ngây người ra!

Rất nhanh, hắn thấp giọng nói: “Ra tay, giết anh ta đi.”

Mấy tên thuộc hạ của hắn ý thức rút súng ra.

Nhưng lúc bọn họ rút súng ra, Trần Ninh đã ra tay, tốc độ vô cùng nhanh.

Bọn họ chỉ cảm thấy trước mắt hoa đi, có bóng người vụt qua, đồng thời còn có ánh sáng của con dao lập lòe đến rồi lại biền mắt.

Sau đó, bọn họ chỉ cảm thấy cổ họng ướt nhẹp, cúi đầu mới phát hiện, cổ họng đã bị dao chém.

Tách tách tách…
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 918


Chương 918:

Mắy tên đó còn duy trì tư thế rút súng, lần lượt chết đi.

Hades không ngờ tốc độ của Trần Ninh nhanh như vậy, chớp mắt là đã giết được máy tên thuộc hạ của hắn, lập tức muốn rút súng ra.

Nhưng Trần Ninh lại đến trước mặt hắn, nhanh như chớp đá chân lên.

Bụp!

Hades bị Trần Ninh đá ở giữa ngực, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể ngã bay ra ngoài, trực tiếp va vào làm vỡ cửa kính của khu ngâm chân.

Giám đốc trực ban ở sảnh của khu ngâm chân còn có nhân viên lễ tân, phục vụ tất cả đều bị kinh hãi ngây cả người ra.

Xương ngực của Hades gãy mắy cái, hắn giãy giụa muốn bò lên.

Nhưng hắn vừa bò lên được một nửa, Trần Ninh đã đi đến trước mặt hắn, hắn chằm chậm ngẳng đầu lên, kinh hãi nhìn Trần Ninh.

Trần Ninh nhìn Hades nửa quỳ trước mặt anh, cũng chú ý trên máu dính ở trên chiếc dày da phải của mình.

“Làm phiền giúp tôi lau máu ở trên giày của tôi đi.”

Cải gì?

Hades nghe tháy lời của Trần Ninh ngắn người ra.

Ánh mắt hắn nhìn Trần Ninh vô cùng lạnh lẽo, lập tức không dám nhìn thẳng vào mắt của Trần Ninh, hoảng loạn nói: “Tôi lau, tôi lau…”

Nói xong, hắn giả vờ lau vết máu trên giày của Trần Ninh.

Nhưng hắn lại đột nhiên rút ra một con dao găm, nhanh như chớp đâm con dao lên bụng dưới của Trân Ninh, thâp giọng nói: “Mày đi chết cho tao.”

Trần Ninh hừ lạnh, nhấc chân đá vào cằm của đối phương, mà tốc độ còn nhanh hơn.

Bốp!

Là tiếng kêu kinh người của giày da đá trúng cằm phát ra.

Trần Ninh một cước liền đá vỡ cằm của Hades, còn đá đến nỗi Hades lại lần nữa ngã bay ra ngoài.

Lúc Hades ngã ở trên đất đã là một cái xác.

Trong sảnh lớn của khu ngâm chân, giám đốc trực ban cùng với lễ tân, còn có mấy nhân viên phục vụ toàn bộ đều ngây người sợ hãi.

Trong ánh mắt kinh hãi của bọn họ, Trần Ninh và Đồng Kha đi vào.

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Sao không có ai ra chào hỏi chúng tôi vậy?”

Giám đốc trực ban nghe xong cả người run rẫy, đầu tê rần rằn, lắp bắp hỏi: “Xin chào hai vị, tôi là giám đốc ở khu này, xin hỏi có việc gì chúng tôi có thể giúp đỡ các vị không?”

Trần Ninh hơi mỉm cười, thuận tay cầm ra thẻ vip của khách sạn, bình tĩnh nói: “Hai người chúng tôi muốn ngâm chân, có hạng mục gì giới thiệu không?”

Giám đốc trực ban vừa muốn nói!

Lúc này, bên ngoài đã truyền đến tiếng ồn, còn nghe thấy.

có người trầm giọng hét nói: “Mau!”

“Anh ta ở đây, tìm thấy anh ta rồi.”

Dẫn đường là một người đàn ông Hoa Hạ, đằng sau dẫn theo một đám lính đánh thuê Phán quyết ngày tận thé.

Người đàn ông này tên là Hình Thiên, vốn dĩ là người Hoa Hạ, bây giờ là mãnh tướng của tổ chức lính đánh thuê Phán quyết ngày tận thé.

Anh ta dẫn theo mấy thuộc hạ tinh nhuệ, sát khí đằng đẳng đi đến.

Anh ta cùng với mười máy thuộc hạ tinh nhuệ, vũ khí trong tay đều là dao găm sắc bén.

Thì ra, Đường Bá An phái người sắp xếp tổ chức Phán quyết ngày tận thế đi vào Hoa Hạ, bên vũ khí cũng là Đường Bá An phái người phụ trách cung cấp.

Nhưng mà Đường Bá An không có cung cấp quá nhiều súng cho tổ chức Phán quyết ngày tận thế!

Một là quản lý của Thủ đô đối với Thủ đô cực kì nghiêm ngặt, cho dù là Đường Bá An trong thời gian ngắn cũng không dễ dàng gì cung cấp quá nhiều vũ khí.

Hai là Đường Bá An đối với người của tổ chức cũng rất đề phòng, để tránh lính đánh thuê sau khi có quá nhiều vũ khí, rồi gây ra ầm ï quá lớn, khiến ông ta không dễ gì thu dọn.

Hình Thiên là mãnh tướng của tổ chức, nhưng bởi vì là người phương Đông, vì vậy mặc dù thực lực tốt nhưng trong cấp cao của tổ chức, địa vị của anh ta là thấp nhát.

Vì vậy, anh ta cùng thuộc hạ hành động lần này đều không hề chuẩn bị súng, chỉ có dao găm.

Có điều, lính đánh thuê Hình Thiên lăn lộn rất nhiều cuộc chiến, gi3t ch3t kẻ địch vô số, trong chiến đấu kinh nghiệm lớn nhất mà anh ta nhận được đó là, súng không thể hoàn toàn dựa vào nó, chỉ có dùng đao mới là bạn đáng tin tưởng nhất của chiến sĩ.

Vì vậy anh ta căn bản không để ý vũ khí sử dụng của bản thân với thuộc hạ của mình là dao găm quân dụng.

Trong mắt anh ta, dựa vào một con dao găm quân dụng trong tay có thể gi3t ch3t chiến thần Hoa Hạ là vô cùng dễ dàng.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 919-920


Chương 919:

Hình Thiên dẫn đám thuộc hạ đến, lập tức nhìn thấy Trần Ninh ở đại sảnh khu ngâm chân, trằm giọng nói: “Anh ta ở đây, giết anh ta đi.”

“Rõ!”

Những thuộc hạ đó của anh ta lần lượt rút dao găm ra, như một đám sói hoang vậy, lộ ra chiếc răng nanh nhọn sắc, cẩn thận bao vây quanh Trần Ninh.

Sắc mặt người ở hiện trường đều thay đổi.

Đến cả Đồng Kha cũng căng thẳng lên.

Giám đốc đứng ở trước mặt của Trần Ninh sắc mặt càng thêm trắng bệch ra, hai chân run rấy, có lẽ bởi vì qua sợ.

hãi nên quên mát chạy đi.

Trần Ninh vẫn như cũ vẫn rất bình tĩnh, dường như không nhìn thấy đám lính đánh thuê Hình Thiên vậy.

Anh lại một lần nữa hỏi giám đốc ở trước mắt: “Tôi hỏi ông có hạng mục gì để giới thiệu không?”

Giám đốc nghe xong lời này của Trần Ninh không nhịn được mà muốn khóc.

Trong lòng ông ta nghĩ trước mắt là tình huống gì rồi, anh vẫn còn muốn ngâm châm?

Có điều, ông ta ngẳng đầu nhìn vào ánh mắt thản nhiên của Trần Ninh, giống như nhận được truyền nhiễm, tâm trạng sợ hãi vậy mà cũng vơi đi rất nhiều.

Ông ta liền vô thức trả lời: “Tiên sinh, nếu là nam tôi thường đề xuất thử ngâm chân với thuốc bắc, lại kết hợp với xoa bóp chân có thể xóa tan mệt mỏi.”

“Nếu là nữ, tôi đề xuất ngâm chân với sữa lại kết hợp với xoa bóp chân, có hiệu quả làm đẹp.”

Trần Ninh hơi cười đáp: “Được, vậy theo như ông nói, rồi sắp xếp cho chúng tôi hai nhân viên mát xa đáng tin cậy.”

Lời của Trần Ninh vừa nói xong!

Đám lính đánh thuê đã tiến lại gần, và một người đàn ông da đen giống con báo màu đen, tay cầm dao găm từ bên phải tấn công Trần Ninh.

Con ngươi của giám đốc phóng to ra, miếng mở ra, vừa muôn hét lên.

Mà lúc này, Trần Ninh đã ra tay.

Trần Ninh giơ chân, đá trúng đầu gối của người đàn ông ra đen.

Răng rắc!

Tiếng kêu gãy của xương khiến da đầu người ta tê rằn rằn vang lên, đầu gối trái của người đàn ông da đen trực tiếp bị Trần Ninh đá gãy.

“AIP Người đàn ông da đen, ngã nhào về phía trước của Trần Ninh, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Tiếng hét này khiến giám đốc khu ngâm chân và Đồng Kha đều không nhịn được mà che tai lại.

Mà lúc này càng nhiều lính đánh thuê đã như đàn sói xông lên.

Một tên lính đánh thuê, một dao nhanh như chớp đâm về phía Trần Ninh.

Tay trái của Trần Ninh nắm chặt lấy cổ tay của đối phương, tay trái đắm nhằm thẳng mặt đối phương.

Bộp!

Xương mặt của đối phương bị đánh đến nỗi bị gãy, máu tươi bay ra, tiếng kêu thảm cũng không thể phát ra được, liền ngã lên trên đất mà chết.

Lại có một người, cầm đao đánh về phía Đồng Kha.

Trần Ninh đá chân cản lại, trực tiếp đá tên đó bay ra xa bảy tám mét, miệng nôn ra máu tươi.

Đám người giám đốc nhìn thấy một màn này đều hoàn toàn sợ hãi rồi.

Chỉ thấy Trần Ninh như đi dạo vậy, đi tạt qua trong đám đối thủ, giơ tay ăn ý, không ngừng có tiếng kêu thảm của đối thủ ngã xuống.

Dường như trong nháy mắt, mười máy tên lính đánh thuê hung dữ đã toàn bộ nằm trong vũng máu.

Mà chỉ còn lại mỗi Hình Thiên đứng ở đó.

Sắc mặt Hình Thiên ngưng trọng lại, anh ta trầm giọng nói: “Chiến thần Hoa Hạ, Hình Thiên tôi đến hầu anh.”

Trần Ninh nhìn Hình Thiên, hơi chau mày: “Anh nhìn có vẻ là người Hoa Hạ, tốt đẹp cũng là đàn ông, thế nhưng lại làm tặc.”

Hình Thiên căn bản không nhiều lời với Trần Ninh, nắm chắc dao găm rồi xông lên, người như hỗ dữ, dao vô cùng sắc, người chưa đến gần dao đã đến gần, con dao hướng về cổ của Trần ninh.

Trần Ninh giơ tay, trong chốc lát bắt được lưng dao, giữ chặt khiến con dao của Hình Thiên dừng hẳn lại.

Cái gì đây?

Hình Thiên không dám tin mà mở to mắt ra, tay không đón lấy dao không hề hiếm, nhưng có người có thể tay không đón lưỡi dao của anh ta, vẫn là lần đầu tiên anh ta thấy, cho đến đội trưởng Hắc Hoàng của bọn họ chưa chắc đã làm được!

Chương 920:

Lúc Hình Thiên chắn kinh, tay trái của Trần Ninh hơi dùng lực, dao găm trong tay Trần Ninh như chịu lực đóng băng, răng rắc một tiếng, trực tiếp gãy thành vô số mảnh vụn.

Con ngươi của Hình Thiên phóng to ra, lúc tay Trần Ninh bẻ gãy con dao, chân đã bay lên.

Bịch!

Ngực Hình Thiên chịu một đá của Trần Ninh, khuôn ngực cường tráng lập tức giống như đất bị lõm sâu xuống, miệng phun ra một ngụm máu lớn, cả người như con diều đứt dây vậy, ngã bay ra ngoài.

Suy nghĩ cuối cùng trong ý thức của anh ta là: Thật quá mạnh!

Uycht Hình Thiên ngã xuống đát đã là một cái xác.

Trần Ninh bình tĩnh nói với giám đốc: “Cứ như lời ông vừa nói, tôi chọn ngâm chân thuốc bắc, cô ấy chọn ngâm chân với sữa, lại cử thêm hai nhân viên xóa bóp trung niên bóp chân cho chúng tôi.”

Giám đốc như trong giấc mơ tỉnh lại, liền lập tức nói: “Vâng vâng vâng!”

Ông ta nói xong lập tức dặn dò nhân viên dẫn Trần Ninh và Đồng Kha vào phòng bao, sau khi Trần Ninh và Đồng Kha đi xa, ông ta mới cầm máy điện thoại riêng trên tủ lên, gọi điện báo cảnh sát.

Trần Ninh tất nhiên biết hành động của giám đám đốc, nhưng không cho là ngang ngược.

Lúc này, trên sân thượng của khách sạn Tử Kinh.

Hắc Hoàng hơi chau mày, thuộc hạ của hắn vậy mà không tập kích thành công, không có gi3t ch3t Trần Ninh.

Sân thượng của khách sạn Tử Kinh có máy bay trực thăng, vậy mà Trần Ninh không có vội vàng từ sân thượng mà ngồi trực thăng rời đi, cũng không chọn đi xuống bãi đỗ xe để chạy.

Một thuộc hạ cung kính nói: “Đội trưởng, Hades và Hình Thiên đều chết rồi.”

“Với lại, phòng giám sát đã bị thuộc hạ của Trần Ninh khống chế, bây giờ chúng ta không có ưu thé, có phải nên rút lui trước không?”

Hắc Hoàng lạnh lùng nói: “Bây giờ mà rút, về sau muốn giết Trần Ninh báo thù thì rất khó có thêm cơ hội nữa.”

“Trần Ninh xuất hiện lần cuối cùng là ở tầng nào?”

Thuộc hạ đáp: “Tầng 21.”

Hắc Hoàng híp mắt, trầm giọng nói: “Tôi tự mình đi xuống tìm anh ta, sống mái với anh ta.”

“Không phải anh ta chét thì là tôi chết.”

Hắc Hoàng dẫn theo mười máy tên thủ hạ, đằng đẳng sát khí xông lên tầng 21.

Nhìn thấy Trần Ninh đang ở trong phòng bao sang trọng nhất.

Trần Ninh ngồi trên ghế, Đồng Kha ngồi ở bên cạnh anh.

Hai nhân viên nữ tuổi tầm trung niên đang loay hoay pha nước ngâm chân từ sữa và thuốc bắc.

Điển Chử và Bát Hỗ Vệ giống như chín vị ma thần uy nghiêm đứng bên cạnh Trần Ninh, trừng mắt nhìn đám người Hắc Hoàng.

Xoạt!

Điển Chữ, Bát Hỗ Vệ và người của Hắc Hoàng đồng loạt giơ súng lên, chĩa vào nhau.

Trận chiến, sắp diễn ra.

Trần Ninh nhìn Hắc Hoàng cười: “Anh chính là đoàn trưởng của binh đoàn lính đánh thuê Phán quyết ngày tận thế, biệt danh là Hắc Hoàng?”

Hắc Hoàng híp mắt nhìn Trần Ninh lạnh lùng: “Mày chính là người đã gi3t ch3t em trai của tao và vô số thủ hạ của tao, chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh?”

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Cái chết của em trai anh và thủ hạ của anh đều do bọn họ tự chuốc lầy.”

“Bọn họ đã chết, có muốn hồi hận cũng đã muộn.”

“Nhưng anh thì khác, anh vẫn còn có cơ hội để hối hận đấy, tôi cho anh một cơ hội để hói hận.”

Hắc Hoàng cười lạnh: “Cơ hội để hồi hận 4?”

Trần Ninh bình tĩnh đáp: “Đúng vậy!”

“Bây giờ anh và thủ hạ bỏ vũ khí xuống đầu hàng, đồng thời khai ra kẻ đã phái anh tới Hoa Hạ để giết tôi. Tôi có thể hứa sẽ tha mạng cho anh.”

Hắc Hoàng nghe vậy bật cười ha hả: “Trần Ninh, hiện tại người của mày có súng, người của tao cũng có súng.”

“Cuộc chiến này, chưa biết chắc ai thua ai thắng, ai sống ai chết đâu!”

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi rất tin tưởng vào người của mình. Nếu như thủ hạ của anh muốn nổ súng thì trước khi bọn họ nổ súng đã bị người của tôi bắn chết rồi.”

“Hay là thử xem nhỉ?”

Hắc Hoàng chế nhạo, hắn không tin lời Trần Ninh nói.

Người của Trần Ninh đều là những người tinh nhuệ trong quân đội Hoa Hạ, nhưng những thủ hạ của hắn có ai không phải là lính đánh thuê được đào tạo bài bản đâu chứ.

Nhưng mà hắn cũng không ra lệnh cho người của mình nỗ súng.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 921


Chương 921:

Bởi vì nếu tất cả mọi người đều nổ súng thì sẽ gây nên một cuộc hỗn chiến, hắn và Trần Ninh có thể đều sẽ chết vì đạn lạc.

Hắn nheo mắt: “Mày muốn đồng quy vu tận với tao đấy à?”

Trần Ninh mỉm cười: “Không phải, tôi chỉ muốn anh đầu hàng và khai ra người đã cho anh tiến vào Hoa Hạ.”

Hắc Hoàng giễu cọt: “Nhưng tao muốn giết mày, báo thù cho em trai và thủ hạ của tao.”

Trần Ninh nhướng mày: “Xem ra anh vẫn muốn thử xem là súng của thủ hạ tôi nhanh hơn hay là người của anh nhanh hơn nhỉ?”

Hắc Hoàng nói: “Tao có ý này thuận cả đôi bên.”

Trần Ninh: “Hửm?”

Hắc Hoàng nói: “Thuộc hạ của mày và thuộc hạ của tao đều bỏ súng xuống. Tao với mày dùng phương thức lâu đời nhất để giải quyết vấn đề này đi. Chúng ta 1 chọi 1 với nhau.”

“Nếu như mày thua đầu của mày sẽ là của tao, tao giết mày xong thì sẽ đi.”

“Còn nếu tao thua thì mạng của tao sẽ là của mày, mày muốn giết tao hay muốn bảo tao khai ra ai đó cũng được.

Tao sẽ nghe mày hết.”

Trân Ninh cười nói: “1 chọi 12 Được thôi, tôi đồng ý.”

Hắc Hoàng nói: “Tao đếm đến 3, thủ hạ của tao và thủ hạ của mày phải cùng lúc bỏ vũ khí xuống.”

Trần Ninh nói: “Được!”

d Xoạt!

Điển Chử, Bát Hỗ Vệ và đám người đứng sau lưng Hắc Hoàng gần như cùng lúc, đồng loạt giơ súng chĩa lên trời.

Người ở hai bên vẫn đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào nhau.

Trần Ninh lên tiếng: “Hai bên đồng thời rút băng đạn ra, sau đó tháo rời súng trong tay thành linh kiện.”

Hắc Hoàng gật đầu: “Được!”

Hắc Hoàng lại tiếp tục đếm đến 3 thêm lần nữa!

Sau đó, động tác của người cả hai bên gần như nhất trí, đồng loạt tháo băng đạn ra, sau đó tháo rời các bộ phận của súng một cách thành thạo.

Hắc Hoàng sải bước đi đến chính giữa căn phòng riêng tráng lệ, nheo mắt nói: “Trần Ninh, đã đến lúc chúng ta giải quyết dứt điểm chuyện này rồi.”

Trần Ninh đứng dậy, thong thả đi về phía trước, đến khi cách Hắc Hoàng chưa tới 2 mét thì dừng lại.

Anh nhàn nhạt nói: “Nghe nói binh đoàn đánh thuê Phán quyết ngày tận thế không phải binh đoàn lớn nhát thế giới, nhưng lực chiến đấu tổng thể lại mạnh nhất thế giới.”

“Hôm nay, tôi phải mở mang tầm mắt xem sao.”

Hắc Hoàng khit mũi: “Chiến thần Hoa Hạ, đêm nay tao sẽ giết Thần.”

Lời vừa dứt, dưới chân vang lên một tiếng nỗ lớn, mặt đất nứt toác ra, cả người hắn như một quả đạn pháo lao về phía Trần Ninh, nhấc tay lên muốn tung về phía Trần Ninh một cú đấm.

Trần Ninh không chút do dự, cũng vung nắm đắm lên.

Bùm!

Hai nắm đầm va mạnh vào nhau và tạo ra một âm thanh vang như sắm rền.

Trần Ninh vẫn không chút động đậy, trong khi Hắc Hoàng phải lùi lại mấy bước sau cơn chấn động vừa rồi.

Cú đắm của Hắc Hoàng vốn chỉ để thăm dò nên chỉ sử dụng 50% sức mạnh, nhưng không ngờ lại bị Trần Ninh đánh lui về sau.

Trong lòng hắn có chút sửng sốt không rõ một đòn này của Trần Ninh cũng là đang thăm dò hay là đã dùng hết sức lực?

“Tiếp!”

Hắc Hoàng không tin trên đời có mạnh hơn cả hắn, hắn cảm thấy cú đấm vừa rồi của Trần Ninh hẳn là phải dùng hết sức lực mới có thể đẩy lui cú đấm 50% sức mạnh của mình.

Hắn không phục, lại lần nữa lao tới như một tia chớp, tấn công điên cuồng vào Trần Ninh.

Phong cách chiến đấu của Hắc Hoàng không khác gì một người lính, động tác đơn giản mà thô bạo, không có bắt kỳ động tác cầu kỳ vô nghĩa nào, chỉ dựa vào sức mạnh và tốc độ để giành chiến thắng.

Nếu như đối thủ là một người không mạnh bằng hắn thì có khi hắn chỉ cần dùng một chiêu đã có thể gi3t ch3t được đối thủ.

Chỉ là lần này, đáng tiếc hắn gặp phải Trần Ninh.

Trần Ninh sử dụng lối đánh bá quyền trong quân đội, biên độ động tác vô cùng lớn, tốc độ cực nhanh, sức mạnh bùng nổ.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 922


Chương 922:

Hai người họ đều có phong cách chiến đấu rất mạnh bạo vậy nên cuộc đầu diễn ra vô cùng khóc liệt.

Rằm rằm xoảng xoảng…

Hai người tay đấm chân đá, giao tranh với nhau, đồ đạc xung quanh và tắm sàn đắt tiền đều bị nghiền nát Hắc Hoàng một hơi tung liên tục mấy chiêu, nhưng mỗi chiêu đều bị Trần Ninh nhẹ nhàng tiếp được.

Hắn đã mồ hôi đầy đầu, thế nhưng Trần Ninh vẫn không hề đỏ mặt hay thở dố.c.

Hắn càng đấu càng cảm thấy khiếp sợ, cảm thấy sức mạnh của Trần Linh sâu không lường được.

Ngay lúc hắn đang thấy kinh hãi thì giọng nói lành lạnh của Trần Ninh bỗng vang lên bên tai: “Thực lực của anh không tệ, nhưng là còn kém xa, anh thua rồi.”

Trần Ninh nói dút lời, liền thay đổi cách đánh phòng ngự của mình, bắt đầu tắn công.

Rằm rằm rằm!

Trần Ninh mạnh mẽ tung ra ba cú đấm đối đầu với Hắc Hoàng, mạnh mẽ phá vỡ thế phòng ngự của Hắc Hoàng, khiến Hắc Hoàng giật mình lui lại ba bước liên tiếp, trước ngực hắn lúc này trống trơn.

Ngay lúc này, anh cũng xoay người lại áp sát vào lòng Hắc Hoàng, dùng cùi chỏ thúc mạ.nh vào ngực của Hắc Hoàng.

Rằm!

Hắc Hoàng “hụ” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình khổng lồ của hắn văng về phía sau.

Mấy tên thuộc hạ của Hắc Hoàng thấy vậy thì lập tức mặt mày tái nhợt cả.

Điển Chử, Bát Hỗ Vệ và Đồng Kha đều lộ ra vẻ vui mừng.

Ngay khi Hắc Hoàng bay ra, đang lúc mọi người cảm thấy thắng thua đã phân thì đột nhiên, một bóng đen nhanh như chớp lao ra.

Bóng đen ấy nhắc tay lên.

Trong tay bóng đen là một thanh nhuyễn kiếm, đâm xuyên qua khoảng không.

Xoẹt, một kiếm chặt đứt đầu Hắc Hoàng trước mặt tất cả mọi người.

Trần Ninh không ngờ lại đột nhiên có một cao thủ áo đen nhảy ra, chặt đứt đầu Hắc Hoàng trong không trung.

Anh vô cùng tức giận rồng lên: “Bắt lầy người này!”

Kiếm khách bí ẳn này chính là Huyền Phong.

Ngay lúc Huyền Phong chém đứt đầu Hắc Hoàng xong, cổ tay của hắn rung lên một cái, thanh nhuyễn kiếm trong tay hắn lập tức vỡ nát.

Vô số mảnh vỡ như hoa lê trong cơn mưa xối xả bắn về phía Trần Ninh và những người khác.

Trần Ninh phát tay, giống như tạo nên một làn sóng, trực tiếp thổi văng các vụn kiếm đang bay về phía họ.

Nhưng mà nhóm thuộc hạ của Hắc Hoàng lại không được may mắn như vậy.

Tất cả bọn họ đều bị các mảnh vỡ bắn vào, đồng loạt hét lên thảm thiết rồi ngã ra đất Lúc quay sang nhìn Huyền Phong thì hắn đã biến mát tăm mắt tích.

Điển Chử tức giận nói: “Hắc Hoàng đã thua trận, vốn anh ta có thể làm nhân chứng cho chúng ta. Thế mà tên kia lại đột nhiên nhảy ra giết người diệt khẩu, để tôi đuổi theo anh ta.”

Điển Chử nói xong liền muốn đuổi theo Huyền Phong.

Trần Ninh quát: “Đừng đuổi theo. Người này từ lúc xuất hiện cho đến lúc biến mất hành động vô cùng lưu loát, chớp cái liền biến mát, chắc chắn là cao thủ hàng đầu.

Chưa chắc anh có thể đuổi kịp hắn, thậm chí có thể do đuổi theo mà gặp chuyện.”

Điển Chử không khỏi nói: “Thiếu soái, vậy chẳng lẽ chúng ta phải chịu mắt toi công sức lần này sao?”

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Giết người diệt khẩu, ít nhất chứng tỏ có người có vấn đề, hơn nữa bọn họ cũng bắt đầu hoảng rồi.”

“Đợi xem phía Từ Đình Tùng có thể mang đến cho chúng ta tin tức tốt gì không?”

Không lâu sau đó!

Điền Vệ Long, Nguyễn Hồng và Từ Đình Tùng gần như cùng lúc dẫn theo thủ hạ của mình chạy đến, phong tỏa toàn bộ khách sạn.

Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng đều vô cùng khiếp sợ.

Thiếu soái ở Thủ đô vậy mà lại bị tập kích hai lần liên tiếp.

Thật là quá điên rồ, bọn chúng đang khiêu khích bọn họ đây mà.

Điền Vệ Long trằm giọng hét: “Người đâu, lập tức thiết lập giới nghiêm toàn thành phó.”

Nguyễn Hồng cũng xanh mặt nói: “Truyền lệnh của tôi, toàn bộ người của Cục an toàn quốc gia bị hủy bỏ thời gian nghỉ phép. Tất cả mau chóng điều tra rõ sự việc này cho tôi. Phải tóm được hết tất cả những người tham gia tập kích Thiếu soái.”

Sắc mặt Từ Đình Tùng tái nhợt, ông ta cũng muốn nói gì đó, cũng muốn làm gì đó, nhưng vừa mở miệng ra lại thốt không nên lời.

Trị an của Thủ đô là do ông ta quản lý, nhưng Thiếu soái lại bị tập kích hai lần liên tiếp ngay trên địa bàn của ông ta.

Đây chắc chắn là sơ suất nghiêm trọng của ông ta, ông ta nhất định sẽ bị truy cứu trách nhiệm đến cùng.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 923


Chương 923:

Lúc này Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Khoan đã!”

Điền Vệ Long, Nguyễn Hồng và những người khác nghe vậy thì đều hoảng hót nhìn về phía Trần Ninh.

Điền Vệ Long sửng sót: “Thiếu soái, lực lượng đối phó với ngài mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều, hơn nữa còn vô cùng hung hãn.”

“Chúng ta không thể để cá lọt lưới, phải thiết quân luật trên toàn thành phó ngay!”

Nguyễn Hồng cũng nói: “Đúng vậy, chúng ta phải lập tức báo cáo với Nội các, đôn đốc giải quyết việc này.”

Trần Ninh bình tĩnh nói : “Vấn đề này tất nhiên phải báo cáo với Nội các và điều tra kỹ lưỡng.”

“Nhưng chuyện tôi bị tấn công đêm qua đã làm chấn động cả Thủ đô. Nếu tối nay lại truyền ra tin tức tôi bị tập kích thì sẽ gây ra hoảng loạn.”

“Mọi người không được công khai, đồng thời phong tỏa toàn bộ tin tức với bên ngoài, chuyện này phải tiền hành một cách bí mật, xử lý nội bộ.”

Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng nghe xong đồng loạt gật đầu: “Rõ!”

Trần Ninh lại quay sang nhìn Từ Đình Tùng hỏi: “Từ cục trưởng, ông vẫn tiếp tục điều tra.”

“Còn 9 ngày nữa là đến hạn đảm bảo thực hiện quân lệnh ông đã lập ra. Nếu ông vẫn chưa thể điều tra rõ sự việc này, cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, thì xem như chức trách của ông đến đây là hết.”

Từ Đình Tùng vốn tưởng rằng sau khi bị tập kích lần hai thì Thiếu soái sẽ vô cùng tức giận, sẽ không để ông ta điều tra tiếp mà trực tiếp giải quyết ông.

Nhưng ông ta không ngờ đến Trần Ninh lại bảo ông tiếp tục điều tra.

Ông ta không khỏi lại dấy lên một tia hy vọng, nhìn Trần Ninh có chút cảm kích, trịnh trọng nói: “Ngài yên tâm đi, Thiếu soái, tôi nhất định sẽ dùng hết kỹ năng của mình, điều tra kỹ lưỡng chuyện này, sẽ không phụ lòng mong đợi của ngài.”

Từ Đình Tùng nói xong, liền do dự một chút sau đó cắn răng nói: “Kỳ thực hôm nay tôi đã tra ra được một chút manh mối.”

“Nhưng mà vẫn gặp phải một chút khó khăn. Mong Thiếu soái có thể giao thêm quyền cho tôi, nếu không thì e rằng tôi khó mà có thêm tiến bộ được.”

Trần Ninh nghe vậy thì hai mắt sáng lên, hỏi: “Hôm nay.

ông đã điều tra ra được gì?”

Từ Đình Tùng nói: “Tôi điều tra ra được nhóm lính đánh thuê của Hắc Hoàng được một người tên là Trương Kiến Vũ ở Thủ đô đón vào. Nhóm lính đánh thuê rất có thể đã thông qua Trương Kiến Vũ này để vào Hoa Hạ.”

Trần Ninh cau mày: “Vậy sao ông còn không lo bắt anh ta về để điều tra đi, còn chờ gì nữa?”

Từ Đình Tùng cười khổ: “Thiếu soái không biết đáy thôi, Trương Kiến Vũ là môn sinh của Đường các lão, ông ta từng phục vụ trong quân đội, nhưng sau khi phạm sai lầm thì bị buộc phải giải ngũ sớm.”

“Sau khi giải ngũ, ông ta mở một công ty tư vấn an ninh quốc tế, thực chất là một công ty đánh thuê trá hình.”

“Đường các lão là thầy của ông ta, tình cảm còn hơn cả cha con.”

“Trương Kiến Vũ từ trước đã có quan hệ rất rộng, không hề đơn giản, bây giờ dưới trướng ông ta lại có một nhóm lính đánh thuê có thực lực có thể nói là ngang với lính đặc chủng, lại có hậu thuẫn là Đường lão. Có thể nói, ở Thủ đô này cậu ta chẳng sợ ai cả.”

“Cho dù là tôi, nếu không có đầy đủ bằng chứng, cũng không thể bắt cậu ta về để điều tra.”

Trần Ninh cau mày: “Vậy ông định làm thế nào?”

Từ Đình Tùng nói: “Tôi muốn Thiếu soái giao cho tôi quyền hạn cao hơn, tốt nhát là có thể bỏ qua tư pháp, trực tiếp bắt giữ Trương Kiến Vũ về điều tra.”

Trần Ninh nói: “Đơn giản, Nguyễn Hồng, cô cho người của của Cục an toàn quốc gia hợp tác với Từ Đình Tùng.”

Nguyễn Hồng sảng khoái đồng ý: “Được, Từ Đình Tùng, nếu ông có bất kỳ nghi phạm nào không thể đưa về điều tra vì không đủ bằng chứng, thì người của tôi sẽ giúp ông bắt lại và đem về giao cho ông xét xử riêng.”

Từ Đình Tùng muốn bắt người phải thông qua rất nhiều thủ tục, đặc biệt là đối với một người có lai lịch như Trương Kiến Vũ, không có bằng chứng chắc chắn thì Từ Đình Tùng căn bản không thể bắt được anh ta, cũng không thể sử dụng các thủ đoạn đặc biệt để điều tra được.

Nhưng Nguyễn Hồng thì khác, Cục an toàn quốc gia bắt người thì không cần giải thích với ai cả, chỉ cần giải thích với Quốc chủ là được.

Từ Đình Tùng nói: “Cảm ơn ngài!”

Từ Đình Tùng lại lập tức tiếp tục nói với Trần Ninh: “Còn một chuyện nữa!”

“Tôi phát hiện ra vũ khí của nhóm người Hắc Hoàng hình như là vũ khí được lấy từ kho vũ khí của bộ đội canh phòng, nhưng đây là chuyện liên quan đến bộ đội canh phòng, nên tôi cũng không thể điều tra được.”

Điền Vệ Long nghe nói vũ khí mà nhóm lính đánh thuê của Hắc Hoàng dùng là được tuồn ra từ đội ngũ dưới sự quản lý của mình thì vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Trần Ninh chưa kịp nói gì, ông đã lên tiếng trước: “Chuyện này giao cho tôi điều tra. Nếu vũ khí thực sự là tuồn ra từ đội ngũ của tôi thì tôi nhất định sẽ điều tra rõ, giao người có liên quan cho Thiếu soái.”

Trần Ninh gật đầu: “Tốt lắm, mọi người mau đi làm việc đi!”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 924


Chương 924:

Hai ngày sau đó, mỗi ngày Trần Ninh đều đến để thăm Quốc chủ bị ốm.

Nhưng anh vẫn không gặp được Quốc chủ, mỗi lần đều do dì Vương tiếp đón anh.

Tin tức về việc Trần Ninh bị tấn công lần thứ hai đã bị chặn lại, chỉ có các quan chức cấp cao, Nội các và một số ít người biết về việc đó.

Hai ngày nay Từ Đình Tùng đã lấy bản lĩnh điều tra vụ án của mình ra, dốc hét sức lực để điều tra.

Trương Kiến Vũ cũng bị người của Cục an toàn quốc gia bắt lại.

Từ Đình Tùng đích thân dẫn người, liên tục thẳm vấn Trương Kiến Vũ trong hai ngày hai đêm.

Nếu là người bình thường hai ngày hai đêm không ngủ, hẳn là sẽ suy sụp từ lâu, thành thật khai báo mọi chuyện.

Thế nhưng tên Trương Kiến Vũ này có xuất thân từ quân đội, hiện tại ông ta còn đã là ông chủ của một công ty tư vấn an ninh quốc tế, kinh nghiệm, tâm lý và thể chất đều rất mạnh.

Hai ngày hai đêm không ngủ, tinh thần ông ta đã trở nên vô cùng hưng phấn, nhưng ông ta vẫn ngậm chặt miệng, không chịu khai ra bất cứ thứ gì.

Vào đêm thứ ba, 1 giờ đêm.

Phòng thẩm vắn!

Sắc mặt Từ Đình Tùng lúc này cũng đã rất phờ phạc, nhưng ánh mắt ông ta vẫn rất nghiêm nghị, ông ta trừng mắt nhìn Trương Kiến Vũ đang bị còng tay trên ghé thẩm vấn, lạnh lùng nói: “Trương Kiến Vũ, lính đánh thuê của Häc Hoàng là do cậu đón có phải không?”

“Ai sai ông làm việc này? Ai sai ông sắp xếp cho lính đánh thuê của Hắc Hoàng tiền vào Thủ đô?”

Trương Kiến Vũ ấp a ấp úng, nhếch miệng cười một cách miễn cưỡng, yếu ớt nói: “Không ai sai tôi cả. Công ty chúng tôi phụ trách tư vấn an ninh quốc tế. Người nước ngoài đến Hoa Hạ, muốn hỏi ý kiến chúng tôi về công việc thôi.”

“Sao vậy, nhóm người của Hắc Hoàng gây họa rồi à2 “

“Ò, chuyện này thì liên quan gì đến tôi. Từ Đình Tùng, đừng nói chỉ vì tôi gặp nhóm người Hắc Hoàng đó một lần mà ông vu khống cho tôi đấy chứ?”

“Chúng ta đều là môn sinh của Đường lão, ông đối xử với anh em của mình thế này, thật không tốt chút nào…”

Nghe Trương Kiến Vũ nhắc đến Đường các lão, vẻ mặt Từ Đình Tùng trở nên khó coi.

Nếu không phải bị Thiếu soái ép buộc, ông ta bắt buộc phải tự mình cứu lấy mình thì ông ta nào muốn điều tra người của Đường lão cơ chứ?

Hơn nữa bây giờ ông ta cũng đang rất sợ hãi, nêu như ông ta tiếp tục điều tra lại tra ra được có liên quan đến Đường lão thì phải làm sao đây?

Tâm tình Từ Đình Tùng lúc này rất hỗn loạn!

Ông ta thấy lúc này tinh thần của Trương Kiến Vũ vẫn chưa suy sụp hoàn toàn, e là nhất thời vẫn sẽ chưa chịu nghe lời.

Ông ta lạnh lùng nói: “Ông không muốn nói cũng được, không sao cả, tôi sẽ tiếp tục dây dưa với ông, đến khi ông chịu khai ra thì thôi.”

Nói xong, ông ta ra lệnh cho máy tên thuộc hạ trong phòng thẩm vần tiếp tục thay phiên nhau thẳm vấn Trương Kiến Vũ, không cho Trương Kiến Vũ ngủ.

Sau đó, ông ta một mình bước ra khỏi phòng thẩm vắn.

Vừa bước ra khỏi phòng thẳm vần, điện thoại di động của ông ta đột nhiên vang lên.

Là cuộc điện thoại do đích thân Đường lão gọi đến.

Vẻ mặt của Từ Đình Tùng có chút kỳ quái, ông ta hơi do.

dự một chút nhưng vẫn bắt máy, cung kính nói: “Đường lão, khuya vậy rồi ngài vẫn còn chưa ngủ sao?”

Đường Bá An cười nói: “Tôi vừa xử lý xong một số công việc quan trọng, định đi ngủ thì vợ tôi đột nhiên nói với tôi Trương Kiến Vũ không biết làm gì mà bị người ta bắt lại rồi.”

“Người nhà của Trương Kiến Vũ rất lo lắng, nhưng không nghe ngóng rõ được nên chạy đến tìm tôi để hỏi tình hình.”

“Trương Kiến Vũ với cậu đều là môn sinh của tôi. Tôi gọi cho cậu chỉ để hỏi tình hình cậu ta.”

Từ Đình Tùng nói: ‘Đường lão, chúng tôi điều tra ra được Trương Kiến Vũ có gặp qua nhóm người Hắc Hoàng.

Chúng tôi nghi ngờ ông ta có liên quan đến hai vụ tấn công Thiếu soái. Nên mời ông ta về để tra hỏi cho rõ.”

Đường Bá An hừ một tiếng, sau đó hỏi: “Vậy cậu đã hỏi rõ ràng chưa?”

Từ Đình Tùng thì thào: “Vẫn chưa.”

Đường Bá An cất cao giọng mắng: “Cậu làm ăn kiểu gì vậy hả? Bắt người trỏ về đã hai ngày rồi mà vẫn chưa tra hỏi rõ.”

Từ Đình Tùng không dám lên tiếng!

Đường Bá An lạnh lùng nói: “Tôi hỏi lại cậu lần nữa, cậu đã tìm ra bằng chứng cho thấy Trương Kiến Vũ liên quan đến hai lần Thiếu soái bị tấn công chưa?”

Trán Từ Đình Tùng đổ mồ hôi hột, nói: “Vẫn chưa.”

Đường Bá An bắt mãn nói: “Cậu tra hỏi lâu như vậy, còn không có chứng cứ. Tại sao vẫn chưa thả người? Lập tức thả cậu ta ra đi.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 925


Chương 925:

Từ Đình Tùng cắn răng: “Đường lão, cho tôi một đêm nữa.

Nếu ngày mai tôi không chứng minh được Trương Kiến Vũ có liên quan đến hai vụ tấn công Thiếu soái, tôi sẽ thả ông ta ra ngay và trịnh trọng xin lỗi.”

Người ở đầu dây bên kia rất lâu không lên tiếng.

Có vẻ như Đường Bá An rất bất bình với việc Từ Đình Tùng không lập tức thả người ra ngay.

Một lúc sau, Đường Bá An nói: “Được!”

Nói xong thì liên cúp điện thoại cái rụp.

Từ Đình Tùng cầm điện thoại trên tay, ngây người ra tại chỗ.

Ông ta vẫn không rõ, Đường lão gọi điện đến thả Trương Kiến Vũ là do muốn bảo vệ môn sinh của mình hay vì Đường lão thật sự có liên quan đến chuyện này?

Lúc này lòng ông ta rối như tơ vò!

Ông ta đưa tay sờ túi, định lấy một điếu thuốc ra hút, nhưng lại nhận ra thuốc của mình đã hét sạch.

Vì vậy, ông ta một mình đi ra ngoài, định đi đến một cửa hàng cách đó không xa mua một bao thuốc lá.

Ngoài đường lúc nửa đêm, trời mưa lất phát, trên phố vắng bóng người qua lại.

Từ Đình Tùng đội mưa, chạy về phía cửa hàng tiện lợi 24h cách đó không xa.

Bỗng trước mặt có một người mặc áo mưa đen đội mưa đạp xe về phía ông ta.

Từ Đình Tùng vô ý nhìn sang.

Trùng hợp, chiếc xe đạp của đối phương bị trượt bánh, cả cơ thể người đó nghiêng về một bên, sắp ngã nhào xuống trước mặt Từ Đình Tùng.

Bị ngã xe vào ngày mưa không biết sẽ là đau đến như thế nào.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc kia, Từ Đình Tùng buột miệng la lên: “Cần thận!”

Vừa dứt tiếng, ông ta lập tức nhào tới, bất chấp quần áo ướt bản, dang tay đỡ lấy người thanh niên sắp ngã xe đạp này.

Ông ta mở rộng vòng tay, vững vàng đỡ lấy người kia, ngay lúc ông ta đang định mỉm cười hỏi thiếu niên kia có sao không thì lồng ng.ực ông ta đột nhiên đau nhói.

Cúi đầu xuống, ông ta nhìn thấy có một con dao găm đang cắm sâu vào tim mình.

“Cậu…”

Từ Đình Tùng không dám tin ngẳng đầu lên, không ngờ người kia sẽ dùng dao đâm mình.

Người thanh niên khoác chiếc áo mưa đen kia mỉm cười với Từ Đình Tùng, lật tay rút dao găm ra, sau đó tiếp tục đạp xe, biến mắt trong màn đêm.

Từ Đình Tùng ngã rạp xuống đất…

Ngày hôm sau!

Trần Ninh kinh ngạc nhìn Điển Chử: “Anh nói cái gì, Từ Đình Tùng chết rồi?”

Điển Chử chán nản nói: “Đúng vậy, Từ Đình Tùng vừa mới bắt được Trương Kiến Vũ, liên tục thẩm vấn ông ta hai ngày hai đêm. Ngay lúc Trương Kiến Vũ sắp trụ không nồi nữa rồi, phòng thủ tâm lý của ông ta sắp sụp đổ thì Từ Đình Tùng lại bị gi3t ch3t.”

Trần Ninh trầm mặt: “Ai giết?”

Điển Chử nói: “Nghe nói ông ta bị ai đó tấn công khi ra ngoài mua thuốc lá lúc nửa đêm.”

Trần Ninh nói: “Có bắt được thủ phạm chưa?”

Điển Chử lắc đầu!

Trần Ninh nhíu mày, lập tức hỏi: “Thế còn Trương Kiến Vũ thì sao, có khai ra gì chưa?”

Điển Chử nói: “Sau khi Từ Đình Tùng xảy ra chuyện, Đường các lão đã sang tra hỏi chuyện này, còn ra lệnh cho cảnh sát phải thả Trương Kiến Vũ ra.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Vậy nghĩa là tất cả những chuyện này đều có liên quan đến Đường Bá An, ông ta đang xoá bỏ chứng cứ đấy sao?”

Điển Chử cúi đầu: “Trước khi có bằng chứng xác đáng, tôi không dám kết luận lung tung.”

Trần Ninh hừ lạnh: “Cho dù bây giờ không có bằng chứng, đáp án cũng đã bày ra đó rồi, chỉ là vẫn không biết còn có ai tham dự vào nữa không thôi.

Điển Chử thấp giọng nói: “Thiếu soái, Đường Bá An là một Các lão, quyền cao chức trọng.”

“Cho dù ngài có nghi ngờ những chuyện này có liên quan đến Đường lão, nhưng trước khi có đầy đủ chứng cứ, nếu như ngài ra mặt chống đối lại với ông ta thì e rằng chỉ gây thêm phiền phức.”

Thật đúng như vậy!

Tuy Trần Ninh là đại tướng trấn giữ đất nước, nhưng quyền lực của Nội các trên cả đại tướng, quyền lực của bọn họ chỉ dưới quyền của Quốc chủ.

Thế nhưng, bây giờ Quốc chủ lại đang trúng gió lâm bệnh, hoàn toàn không thể xử lý được.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 926


Chương 926:

Trần Ninh không có bằng chứng, cho nên nếu anh thực sự động đến Đường Bá An thì quả thực là đang tự tìm phiền toái cho mình.

Trần Ninh cười lạnh: “Thầy vừa đổ bệnh thì đám người này càng ngày càng lộng hành. Lần này có thể cầu kết với lính đánh thuê nước ngoài tấn công tôi thì lần sau còn có thể làm ra hành vi điên cuồng hơn nữa.”

“Thầy nói đúng, đám sâu bọ làm rầu nồi canh này nhất định phải bị tiêu trừ, nếu không sẽ gây hoạ lớn cho Hoa Hạ chúng ta.”

Trần Ninh dừng lại một chút, nheo mắt nói: “Đường Bá An tưởng rằng diệt khẩu Hắc Hoàng, giết Từ Đình Tùng thì tôi sẽ không tìm được chứng cứ của ông ta sao?”

“Tôi sẽ tự mình điều tra, tôi muốn xem xem liệu Đường Bá An thực sự có thể che một tay che trời hay không.”

Xế chiều, ánh sáng hoàng hôn đỏ như máu.

Dinh thự Trương gia, trước dinh thự có hai con sư tử đá, khí thể vô cùng uy nghỉ.

Dinh thự Trương gia nằm ngay giữa thành phố sầm uất, nhưng xung quanh cổng nhà lại rất yên tĩnh, trong động có tĩnh như vậy cực kỳ hiếm thấy.

Một vài người vệ sĩ mặc vest đen, đeo tai nghe không dây đang đứng ở cửa, vẻ mặt vô cùng thoải mái nói chuyện gì đó.

Mà ngay lúc này đây, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, Trần Ninh dẫn theo Điển Chử, xuất hiện ở trước biệt thự Trương gia.

Vẻ mặt thoải mái của máy tên vệ sĩ mặc vest đen biến mắt, thay vào đó là vẻ vô cùng hung dữ.

Tên vệ sĩ có râu quai nón đừng đầu trừng trừng nhìn Trần Ninh và Điển Chử, hung ton la lên: “Các người làm gì ở đây?”

“Đây không phải là chỗ để các người dạo chơi, mau cút khỏi đây!”

Trần Ninh cười tủm tỉm: “Chúng tôi không có đi nhầm, chúng tôi đến để tìm Trương Kiến Vũ.”

Râu quai nón và máy tên đồng bọn ở xung quanh đều sửng sốt.

Râu quai nón trầm giọng nói: “Mặt mũi của cậu rất lạ, không biết họ tên cậu là gì, có quan hệ như thế nào với ông chủ của tôi. Hôm nay đến gặp ông chủ có hẹn trước không?”

Trần Ninh bình tính nói: “Các người không xứng để biết tên của tôi.”

“Các người chỉ cần bảo ông chủ của các người lăn ra đây gặp tôi là được.”

Râu quai nón nghe thấy anh nói vậy thì vẻ mặt tràn đầy tức giận.

Hắn trừng mắt nhìn Trần Ninh: “Tao hiểu rồi, hai đứa tụi bây tới đây để gây chuyện chứ gì?”

“Đáng tiếc đây không phải là nơi để hai tên khốn nạn tụi bây đến gây chuyện. Bây giờ tụi bây mau cút khỏi đây cho tao, nếu không tao sẽ bẻ gãy chân chó của tụi bây, cho tụi bây bò ra khỏi đây.”

Trần Ninh bình tĩnh hỏi: “Tôi bảo anh đi kêu Trương Kiến Vũ cút ra đây gặp tôi mà sao anh nói nhảm nhiều vậy?”

Râu quai nón trợn tròn mắt, giận dữ hét: “Mày muốn chết àP Nói xong, hän không chút do dự giơ năm đâm lên, nhào vê phíaTrần Ninh, muốn dạy cho Trần Ninh một bài học sâu sắc.

Trần Ninh cừoi lạnh, tùy ý giơ tay lên đắm trả lại.

Tốc độ đấm càng nhanh thì lực của nắm đấm ấy cũng càng mạnh, Trần Ninh tung đấm sau nhưng lại đụng đến đích trước, hung hăng đắm thẳng vào chính giữa mặt tên râu quai nón.

Rầm!

Mặt râu quai nón chảy máu tươi ròng ròng, người hắn văng ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất, cứ như vậy ngất xỉu tại chỗ.

Những tên vệ sĩ mặc vest đen khác nhìn thấy cảnh tượng này đều hết sức kinh hãi.

Râu quai nón là đội trưởng của đám người bọn họ, thực lực của hắn tốt hơn bọn họ rất nhiều, nhưng Trần Ninh chỉ cần một cú đấm đã hạ gục hắn.

Đám người bọn họ cùng nhào lên, có lẽ cũng không phải là đối thủ của Trần Ninh.

Bọn họ như nhìn thấy kẻ địch lớn, kéo tên râu quai nón lui về sau, dùng bộ đàm không dây nói lớn: “Không hay rồi, có người đến đây gây chuyện, gọi đích danh tên ông chủ bảo cút ra ngoài gặp cậu ta, còn đánh tiểu đội trưởng Lý bị thương rồi…”

Trần Ninh chắp tay sau lưng, ung dung dẫn theo Điển Chữ không nhanh không chậm bước vào cổng Trương gia.

Đình viện rộng rãi thoáng đáng, từ phía xa có rất nhiều người đàn ông mặc vest đen vội vàng chạy đến.

“Nhanh lên!”

“Nhanh lên!”

“Lập tức vây lấy kẻ xâm nhập gây chuyện.”

Trong căn biệt thự hào hoa, Trương Kiến Vũ có dáng người cao lớn ngủ hơn nửa ngày trời, vừa thức dậy đi tắm xong, tinh thần sảng khoái bước ra khỏi phòng tắm, đang khoác lên mình bộ vest thủ công được thiết kế riêng dưới sự hầu hạ của những người hầu gái.

Ông ta loáng thoáng nghe bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào náo loạn, cau mày nói: “Bên ngoài có chuyện gì mà ôn vậy?”

Mấy người hầu gái đều rất bối rối, không biết trả lời ra sa.

Đúng lúc này, một người đàn ông thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy đặn gõ cửa bước vào, đây là tướng dũng đắc lực của Trương Kiến Vũ, Mạnh Siêu.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 927


Chương 927:

Mạnh Siêu vội vàng nói: “Ông chủ, bên ngoài có hai người đến, oang oang bảo muốn gặp ngài, còn đánh bị thương người của chúng ta.”

“Tôi không biết cậu ta là ai, cũng không biết cậu ta có quen biết ông chủ không, vậy nên không dám ra lệnh hạ gục cậu ta.”

“Xin ông chủ đưa ra chỉ thị!”

Trương Kiến Vũ nhíu mày: “Còn có người dám tới nhà tôi gây sự à. Thật là không biết điều, đưa cậu ta đến phòng khách gặp tôi.”

Mạnh Siêu nói: “Rõ!”

Trương Kiến Vũ triệu tập năm mươi thuộc hạ tinh nhuệ nhất, sau đó vẻ mặt đầy ý cười lạnh ngồi ở phòng khách trang hoàng tráng lệ chờ đợi.

Chẳng mấy chốc sau, Mạnh Siêu và máy tên thủ hạ của anh ta dẫn theo Trần Ninh và Điển Chử tiến vào.

Trương Kiến Vũ vốn tưởng rằng có kẻ thù nào đó đến tìm mình báo thù nhưng khi nhìn thấy Trần Ninh, ông ta cảm giác anh rất lạ mặt, hoàn toàn không nhớ ra nổi Trần Ninh là ai?

Trần Ninh cùng Điển Chử đi vào, không thèm nhìn đám thuộc hạ hung hãn của Trương Kiến Vũ, chỉ nhìn về phía Trương Kiến Vũ nói: “Ông là Trương Kiến Vũ?”

Trương Kiến Vũ nói: “Cậu là ai, tìm tôi có việc gì?”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi đến đây để làm một giao dịch lớn với ông.”

Trương Kiến Vũ nghe vậy thì ngây ra: “Giao dịch lớn? Cậu muốn giao dịch gì với tôi?”

Trần Ninh cười nhẹ: “Nếu ông muốn giữ mạng của mình thì phải ngoan ngoãn làm theo lời của tôi, như vậy thì mới có thể giữ lại cái mạng chó của ông.”

“Đó là về cuộc sống của ông, ông có nghĩ rằng đây là một vấn đề lớn?”

Trương Kiến Vũ và người của ông ta èu nghe tháy lời Trần Ninh nói đều vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Rằm!

Trương Kiến Vũ hung dữ đập bàn, tức giận nói: “Tao hiểu rồi, thằng oắt mày muốn tìm chết đây mà.”

“Mày biết tao là ai không? Tao là Trương Kiến Vũ, trơng thế giới ngầm ở Thủ đô ai mà không phải nể mặt tao vài phần.”

“Chỉ dựa vào hai đứa tụi mày mà muốn lấy mạng tao, đúng là buồn cười!”

“Mày có tin hay không ngày mai xác của hai đứa mày sẽ được tìm thấy trong thùng rác không?”

Trương Kiến Vũ và đám thủ hạ của hắn vẻ mặt đầy chế nhạo nhìn Trần Ninh và Điển Chử Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Nỗ xong chưa?”

Gì cơ2 Trương Kiến Vũ nghe vậy, không dám tin trừng lớn mắt.

Cả đám thủ hạ của ông ta cũng choáng váng đến ngây người.

Thẳng oáắt này điên rồi à2

Trương Kiến Vũ tức đến bật cười: “Ha ha, tao hiểu rồi, hai đứa tụi bây đến đây tìm chết, vậy tao sẽ thành toàn cho tụi mày.

“Người đâu, hạ chúng đi.”

Những thuộc hạ tinh nhuệ trong phòng khách nghe thấy vậy lập tức có hai người nhào lên ra tay trước, lao về phía Tràn Ninh và Điển Chử, muốn biểu hiện thật tốt trước mặt ông chủ của mình.

Trần Ninh vẫn ngồi yên trên ghế, vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi lầy ra một điều thuốc, châm lửa.

Điển Chử đang đứng bên cạnh Trần Ninh lại bước lên, ngăn hai tên thủ hạ muốn động thủ kia.

Rầm rằm!

Âm thanh của hai cú đắm đập thẳng vào mặt người vang lên.

Cả hai tên thuộc hạ của Trương Kiến Vũ đều máu me đầy mặt, văng ra ngoài, đập mạnh xuống nền đắt.

Trương Kiến Vũ không khỏi trợn mắt ngoác mồm, thuộc hạ của ông ta đều là những cao thủ mà ông ta dùng rất nhiều tiền mời về, ai cũng có thực lực ngang với lính đặc chủng.

Thế mà hai tên thủ hạ của ông ta còn chưa chạm vào góc áo của Điển Chử đã bị Điển Chử tung quyền đánh bay ra, thực lực của người tên Điển Chử này có phải là mạnh quá rồi không?

Điển Chử mặc một bộ vest đen, sau khi hạ gục hai đối thủ bằng hai cú đắm, dường như anh cảm thấy việc chiến đấu trong bộ vest này có chút cản trở, giống như một con ong bắp cày rơi vào mạng nhện vậy, vì vậy anh trực tiếp cởi bỏ chiếc áo khoác tây trang ngoài của mình.

Sau đó cũng trực tiếp cởi chiếc áo sơ mi trắng bên trong ra, nện thẳng xuống bàn, trên người anh lúc này chỉ còn một chiếc áo lót mỏng và chiếc quần tây màu đen, cơ bắp anh cuồn cuộn, toàn thân chỉ chít vết sẹo.

Trương Kiến Vũ và đám thủ hạ của ông ta nhìn thấy thân hình lực lưỡng và những vết sẹo dày đặc của Điển Chử thì không khỏi kinh hãi.

Trương Kiến Vũ trầm ngâm nhìn Trần Ninh, tựa hồ như: đang làm quen với Trần Ninh một lần nữa, chậm rãi nói: “Anh bạn, thảo nào lại dám tới gây chuyện với tôi, hóa ra cậu có một thủ hạ lợi hại như vậy.”

“Nhưng mà nếu cậu cho rằng chỉ dựa vào một tên vệ sĩ này mà có thể chạy tới đây làm loạn, vậy thì tôi nói cho cậu biết, cậu mơ mộng hão huyện quá “Người đâu, bắt cả hai người bọn họ lại cho tao.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 928


Chương 928:

Trong phòng khách, hơn năm mươi thủ hạ của Trương Kiến Vũ, lần này bọn họ đều không dám nhào lên trước, mọi người đều có chút do dự.

Trương Kiến Vũ tức giận hét: “Bình thường thì đứa nào cũng ngông ngông cuồng cuồng thế mà nhìn thấy một tên cứng đầu cứng cỏ thì không có dũng khí ra tay nữa rồi hả?”

“Mau tiến lên đánh cho tao, hạ gục một tên thưởng 3 triệu.”

Rượu trắng đỏ ửng mặt, tiền tài động lòng người.

Thuộc hạ của Trương Kiến Vũ mặc dù có chút kiêng dè Điển Chử, nhưng sau khi nghe được sẽ có thưởng lớn thì lại là chuyện khác.

Bọn chúng gầm rú, di chuyển như một bầy sói đói, đồng loạt nhào đến chém giết.

Trương Kiến Vũ cười lạnh, người ta thì bận tối mắt đánh đắm còn ông ta thì thong dong ngồi xem trận đấu.

Điển Chử hừ lạnh, sải bước tiền lên ngênh chiến.

Cuộc giao tranh, sắp xảy ra.

Ràm!

Điển Chử vừa đụng vào đã trực tiếp khiến đối thủ văng bay ra ngoài, sau đó như một con hỗ lao vào bầy cừu nhào về phía kẻ địch, phát động công kích như vũ bão.

Chỉ thấy anh lao xuyên qua đám địch, ra tay nhanh như chớp nhưng lại nặng như núi, đối thủ liên tục hét lên thảm thiết, ngã xuống trước mặt anh.

Trương Kiến Vũ tháy tình hình này thì khế cau mày.

Đám thủ hạ của ông ta cũng nhận ra Điển Chử là một cao thủ hàng đầu, vì vậy một số người đã nảy lên ý tưởng khác, muốn nhắm sang Trần Ninh.

Dù sao ông chủ đã nói, cho dù là Trần Ninh hay Điển Chử, chỉ cần hạ gục được một người thì sẽ được thưởng 3 triệu.

Thay vì đối đầu với tên Điển Chử dũng mãnh thế này thì tại sao không chọn quả hồng mềm Trần Ninh cho dễ?

Hơn nữa, Trần Ninh rõ ràng là ông chủ của Điển Chử, chỉ cần bắt được Trần Ninh thì Điển Chử đương nhiên cũng sẽ bị hạ gục.

Nghĩ như vậy, lập tức có năm sáu tên bỏ qua Điển Chử, trực tiếp nhào về phía Trần Ninh chém giết.

Trần Ninh đang ung dung ngồi trên ghé, hút thuốc.

Nhìn thấy có người xông về phía mình thì khóe miệng anh khẽ nhéch lên, lộ ra một nụ cười lạnh, anh vươn tay vỗ lên chiếc bàn trà trước mặt.

Trên bàn trà có đặt một đĩa bánh kẹo dùng để tiếp đãi khách.

Những viên kẹo bị chắn động bởi cú đánh của anh mà bay lên!

Trần Ninh phất tay, những viên kẹo lập tức bắn về phía đám người đang lao tới như những viên đạn.

Ngay lập tức, những tên kia giống hệt như bị trúng đạn, cả bọn ngã rạp xuống la hét thảm thiết.

Cái quái gì vậy?

Trương Kiến Vũ nhìn thấy cảnh này, hai mắt không khỏi trọn tròn kinh ngạc.

Thực lực của Trần Ninh lại còn mạnh hơn cả tên Điển Chử kial Lúc này, trận chiến phía bên Điển Chử cũng đã kết thúc, mấy chục tên đối thủ đều đã nằm rạp dưới chân anh.

Trần Ninh ngậm điều thuốc không có bắt kỳ ký hiệu nào, trông có vẻ rẻ tiền, nhìn Trương Kiến Vũ ngoài miệng cười trong không cười nói: “Bây giờ, chúng ta có thể ngồi xuống, bình tĩnh nói chuyện được chưa?”

Trương Kiến Vũ vừa nghe anh nói vậy, liền duỗi tay về sau thắt lưng muốn rút súng ra.

Nhưng ngay lúc ông ta chuẩn bị rút súng ra thì trong tay Điển Chử đã cầm sẵn súng lục, họng súng đáng nhắm thẳng vào ông ta.

Trần Ninh mỉm cười nói: “Tôi khuyên ông không nên dùng sự nghiệp dư của ông đối đầu với dân chuyện nghiệp chúng tôi. Chơi súng chắc chắn là một trong những kỹ năng tốt nhát của chúng tôi đáy.”

Chuyên dùng súng sao?

Vân động viên bắn súng? Lính đánh thuê? Hay là quân nhân?

Lúc này Trương Kiến Vũ mới nhận ra rằng khẩu súng lục trong tay Điển Chử là khẩu súng lục mới nhất trong quân đội, hiện tại nó chỉ được trang bị cho một số binh chủng tinh nhuệ nhất.

Hai người này là người trong quân đội!

Vẻ mặt của Trương Kiến Vũ hơi thay đổi, ông ta nhìn kĩ lại Trần Ninh và Điển Chử, đột nhiên cảm thấy Trần Ninh giống như một vị thủ trưởng cao cao tại thượng còn Điển Chử thì giống như cảnh vệ của Trần Ninh.

Cùng lúc đó, ông ta cũng để ý đến điều thuốc trong tay Trần Ninh, sau đó ông ta mới để ý đến gói thuốc mà Trần Ninh đặt trên bàn.

Thuốc lá đặc biệt cắp cho thủ trưởng!

Người Trương Kiến Vũ chắn động dữ dội, người khác có thể không nhận ra loại thuốc này, nhưng ông ta đã quá quen thuộc với nó.

Lúc trước ông ta ở trong quân đội cũng đã từng được hút loại thuốc này trong thời gian rất lâu, có vài vị Các lão trong Nội các xuất thân từ quân đội cũng thích hút loại thuốc được đặc biệt cung cáp cho thủ trưởng này.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 929


Chương 929:

Bởi vì loại thuốc đặc biệt cấp cho quân đội mạnh hon, nồng hơn loại thuốc cấp cho Nội các, mà một số lãnh đạo thì lại thích hút thuốc mạnh hơn.

Lúc này Trương Kiến Vũ nhìn về phía Trần Ninh, cả người không khống chế được mà run lên lẫy bẩy, nói chuyện cũng không còn lưu loát, lắp bắp nói: “Cậu… cậu… cậu là ai?”

Trần Ninh cười nói: “Ông đoán xem.”

Trương Kiến Vũ nhìn kĩ Trần Ninh, người có tuổi tác như: Trần Ninh, lại còn là thủ trưởng trong quân đội, thật sự rất hiếm.

Ông ta không khỏi nghĩ đến việc lớn mà ông ta dính đến gần đây, trong đầu đột nhiên xuất hiện một bóng người, một bóng dáng uy nghiêm trong bộ quân phục Thiếu soái.

Thiếu soái Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh.

Sắc mặt ông ta chọt tái nhọt, thất thanh nói: “Cậu là Thiếu soái?”

Trần Ninh rít một hơi thuốc, nhàn nhạt nói: “Ông đoán đúng rồi đấy, nhưng không có thưởng.”

Bịch!

Trương Kiến Vũ lập tức quỳ xuống, sau đó dùng cả hai tay hai chân bò đến trước mặt Trần Ninh, kinh hãi nói: “Thì ra là Thiếu soái đích thân đến thăm. Kẻ hèn này không biết ngài là Thiếu soái nên đã vô ý mạo phạm đến Thiếu soái uy nghiêm.”

“Người không biết không có tội, xin Thiếu soái tha cho cái mạng chó của kẻ hèn này một lần.”

Trần Ninh nhìn Trương Kiến Vũ đang quỳ trước mặt, lạnh lùng nói: “Không biết là tôi, cho nên mới vô ý mạo phạm sao?”

“Không, không, không, ông chủ Trương, ông khiêm tốn quá.”

“Theo tôi được biết, ông rõ ràng biết nhóm lính đánh thuê Hắc Hoàng đến Hoa Hạ với mục đích là giết tôi nhưng vẫn đích thân tiếp đón và sắp xếp mọi việc cho bọn họ.”

“Trương Kiến Vũ, ông đã không tiếc công sức trợ giúp nhóm người Hắc Hoàng giết tôi, bây giờ lại còn dám nói người không biết không có tội sao?”

Sau khi Trương Kiến Vũ biết thân phận của Trần Ninh, ông ta cũng đã đoán sơ ra được lí do sao Trần Ninh đến đây.

Lúc này lại nghe thấy lời Trần Ninh nói, trái tim của ông ta trong phút chốc rơi thẳng xuống đáy vực.

Thiếu soái đã biết chuyện của ông ta với binh đoàn đánh thuê Phán quyết ngày tận thế, cho dù ông ta có chối bỏ thế nào thì Thiếu soái cũng sẽ có cách ép ông ta mở miệng.

Ông ta là môn sinh của Đường các lão, ân tình của Đường các lão đối với ông ta nặng như núi, nếu ông ta không giữ được mồm miệng của mình thì rất có thể sẽ làm liên luy.

đến ân sư của ông ta.

Nghĩ vậy, ông ta đột nhiên quay người rút súng ra.

Nhưng khi ông ta vừa rút súng ra, thì bên tai của ông ta vang lên một tiếng nổ súng, tay phải của ông ta bị trúng đạn, khẩu súng lục trong tay ông ta rơi xuống đất ngay sau tiếng nỏ.

Điển Chử cầm súng tiến đến, cảnh giác dùng chân đá văng khẩu súng lục của ông ta ra khỏi mặt đất.

Trần Ninh ngồi trên ghế, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, nhìn Trương Kiến Vũ bị bắn bị thương ở đằng kia, lạnh lùng nói: “Đừng hòng kháng cự, cũng đừng hòng tự sát, không có sự cho phép của tôi, ông có muốn chết cũng không được.”

Sắc mặt Trương Kiến Vũ tái nhợt, ông ta cắn chặt môi, không lên tiếng.

Trần Ninh nói: “Tôi đã đích thân tới đây rồi, ông không định nói chút gì đó sao?”

Trương Kiến Vũ cắn chặt răng, nắm chặt cánh tay phải của mình, sống chết cũng không chịu mở miệng.

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Xem ra ông định im lặng đến cùng nhỉ? Ông thà chết cũng không chịu khai nhận, ông đang bảo vệ ai đây, ân sư của ông à?”

Trương Kiến Vũ lập tức nói: “Chuyện này không liên quan gì đến Đường lão, cậu không được lôi Đường lão vào.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Thế liên quan đến ai?”

“Đám người của Hắc Hoàng tiến vào Thủ đô từ đầu đến cuối đều là do ông sắp xếp. Đừng nói với tôi là ông không biết bọn họ tới giết tôi.”

Trương Kiến Vũ nói: “Không liên quan đến ai cả. Hắc Hoàng có thù với cậu, muốn giết cậu. Tôi nhận tiền của Hắc Hoàng, tiện tay giúp đỡ cho hắn. Chỉ đơn giản vậy thôi.”

“Cậu có thể bắt tôi, có thể bắn chết tôi, nhưng đừng kéo những người không liên quan vào.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Vũ khí cũng do ông cung cấp sao?”

“Đám người của Hắc Hoàng sử dụng vũ khí trong quân đội. Ông sớm đã bị đuổi ra khỏi quân đội rồi, làm sao có quyền lớn như vậy, có thể lầy được vũ khí từ kho vũ khí của nhóm bộ đội phòng thủ rồi cung cấp cho nhóm người Hắc Hoàng chứ?”

Trương Kiến Vũ không nói nên lời.

Trần Ninh hừ lạnh nói: “Một tên Trương Kiến Vũ nhỏ nhoi như ông làm gì có năng lực lớn như vậy, một mình ông muốn gánh một việc lớn như vậy làm gì mà gánh nỗi.”

Đúng lúc này, Nguyễn Hồng dẫn theo đám thủ hạ của mình đến.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 930


Chương 930:

Trần Ninh nhìn thấy Nguyễn Hồng, mỉm cười nói: “Nguyễn cục trưởng, cô tới đây thật đúng lúc. Tên này không chịu nói gì cả, cô đưa ông ta về cục, cạy miệng ông ta ra.”

Nguyễn Hồng liếc nhìn Trương Kiến Vũ đang mặt mày tái mét ở dưới đất, rồi nói: “Được, chúng tôi nhất định sẽ cạy miệng ông ta ra, để ông ta thú nhận tất cả những người liên quan đến việc tắn công Thiếu soái.”

Ngay sau đó, nhóm người của Nguyễn Hồng liền bắt Trương Kiến Vũ đi.

Trần Ninh và Điển Chử quay trở lại khách sạn, nhìn thấy Điền Vệ Long đã ở đó đợi họ.

Trần Ninh cười nói: “Điền tướng quân, ông điều tra nguồn gốc vũ khí của nhóm người Hắc Hoàng thế nào rồi, tra ra được gì?”

Điền Vệ Long trầm giọng nói: “Chúng tôi tra ra được Tiếu Kiến Bân, người phụ trách thiết bị hậu cần, có hiềm nghi rất lớn. Rất có thể chính là ông ta đã cung cấp vũ khí cho nhóm lính đánh thuê Hắc Hoàng.”

“Khi chúng tôi tìm được ông ta thì ông ta vừng dùng súng tự sát.”

Trần Ninh nhíu mày: “Tiếu Kiến Bân cũng chét rồi?”

Điền Vệ Long nói: “Vẫn chưa chết, cchúng tôi đã đưa ông ta đến bệnh viện Quân y để cắp cứu. Bây giờ vẫn chưa rõ có thể cứu sống được hay không.”

Trần Ninh nói: “Nói với các bác sĩ ở bệnh viện Quân y rằng bắt buộc phải cứu sống Tiếu Kiến Bân cho bằng được.

Tiếu Kiến Bân là nhân vật chủ chốt, không được đề ông ta chết.”

“Nếu Tiếu Kiến Bân và Trương Kiến Vũ cùng nhau khai ra Đường Bá An, thì đã đến lúc Đường Bá An phải trả giá rồi.

Điền Vệ Long nói: “Rõ, tôi lập tức đến bệnh viện ngay.”

Dinh thự Đường gia.

Mặt Đường Bá An tái xanh, buồn bực, nóng nảy.

Không biết đã bao nhiêu năm rồi ông ta không cáu gắt như bây giờ.

Những tâm phúc đắc lực của ông ta đều đã tập trung đến đủ.

Khổng Quý Lễ nói: “Đường lão, mọi thứ càng lúc càng tồi tệ hơn. Trần Ninh không cam tâm việc mình bị tấn công, cậu ta muốn điều tra kỹ hai vụ tắn công vừa rồi.”

“Đồng thời, đội trưởng lực lượng phòng vệ Điền Vệ Long và cục trưởng Cục an toàn quốc gia Nguyễn Hồng cũng đang tích cực hỗ trợ Trần Ninh điều tra việc này.”

Đường Bá An nói: “Trần Ninh là môn sinh của Quốc chủ, Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng đều là thân tín của Quốc chủ, bọn họ giúp đỡ Trần Ninh cũng là hợp tình họp lý.”

Khổng Quý Lễ nói: “Nhưng mà bây giờ Trương Kiến Vũ, người chịu trách nhiệm liên hệ với Hắc Hoàng đã bị Trần Ninh phái người bắt lại lần nữa rồi.”

“Ngoài ra còn có Tiếu Kiến Bân, người chịu trách nhiệm cung cấp vũ khí. Cậu ta vì bị lộ nên đã dùng súng tự sát, nhưng lại tự sát bất thành. Hiện cậu ta đang được cấp cứu ở bệnh viện.”

Khổng Quý Lễ dừng lại một chút rồi nói: “Đường lão, Trương Kiến Vũ và Tiếu Kiến Bân đều biết rất nhiều chuyện. Nếu họ không bị cạy miệng lỡ nói ra chuyện gì thì ngọn lửa này rất có thể sẽ cháy lan lên người ngài mát…”

Đường Bân hừ lạnh một tiếng: “Trần Ninh muốn lợi dụng hai nhân vật nhỏ này để bắt được tôi. Cậu ta nghĩ nhiều rồi.”

Khổng Quý Lễ cũng cười hùa theo, nói: “Trần Ninh muốn mượn chuyện này để lật đổ Đường lão, chuyện này đương nhiên là không thế nào. Ngài là nhân vật lớn trong Nội các, Quốc chủ ngã bệnh rồi, làm gì có ai có quyền động đến ngài chứ.”

“Nhưng mà, nếu như để Trần Ninh bắt được Trương Kiến Vũ và Tiếu Kiến Bân thì cũng không được.”

“Đến lúc đó, nếu Trương Kiến Vũ và Tiếu Kiến Bân khai ra quá nhiều chuyện, Trần Ninh lại làm lớn chuyện lên thì cuối cùng, cho dù Trần Ninh không kéo được ngài xuống ngựa thì vẫn sẽ làm vấy bẳn thanh danh của ngài.”

“Đường lão, ngài chuẩn bị tranh đoạt vị trí Quốc chủ tiếp theo. Nếu để chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài thì cũng không tốt.”

Đường Bá An nghe vậy thì khẽ cau mày.

Ông ta chằm chậm nói: “Ông nói vậy, cũng không phải không có lý.”

“Để xem trong Cục an toàn quốc gia có người nào của chúng ta có thể giết Trương Kiến Vũ không?”

“Còn Tiếu Kiến Bân đang ở bệnh viện thì cũng cho Huyền Phong đi theo dõi.”

“Nếu Tiếu Kiến Bân được cứu sống lại thì Huyền Phong tự biết phải làm gì.”

Khổng Quý Lễ nói: “Vâng!”

Trần Ninh đang ăn tối với Đồng Kha và Điển Chử thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Điền Vệ Long, Điền Vệ Long trầm giọng nói: “Thiếu soái, tin xấu. Không cứu sống Tiếu Kiến Bân, ông ta vừa chết rồi.

Trần Ninh cau mày!

Điền Vệ Long nói: “Thiếu soái, chúng ta phải làm sao đây, chỉ dựa vào lời khai của Trương Kiến Vũ thì e rằng chúng ta không thể động đến Đường các lão được.”

Trần Ninh nheo mắt, trầm giọng hỏi: “Ông đã công khai tin tức cứu sống Tiếu Kiến Bân thật bại ra chưa?”

Điền Vệ Long nói: “Vẫn chưa, ca cấp cứu chỉ vừa thất bại.

Thi thể vẫn còn đang ở trong phòng cấp cứu. Bác sĩ vẫn chưa đi ra, chỉ vừa gọi điện thông báo cho tôi thôi.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 931


Chương 931:

Trần Ninh nói: “Vậy ông lập tức chỉ thị cho các bác sĩ và y tá giữ bí mật tuyệt đối, sau đó tuyên bố với bên ngoài rằng Tiếu Kiến Bân đã được giải cứu thành công và chuyển đến khu ICU.”“

Điền Vệ Long nghe vậy thì sửng sờ, sau đó ông trừng to mắt hỏi: “Thiếu soái, ngài muốn nhử mồi câu cá sao?”

Tràn Ninh nhàn nhạt nói: “Tiếu Kiến Bân là nhân vật chủ chốt, nếu ông ta vẫn chưa chết thì y như cái gai trong họng Đường Bá An, khiến cho ông ta ăn không ngon ngủ không yên, ông ta nhất định sẽ phái người đến giết Tiếu Kiến Bân.”

Điền Vệ Long cười nói: “Nếu như bọn họ phái người đến vậy thì chúng ta sẽ bắt người họ phái đến lại, đủ để chứng minh việc này có liên quan đến bọn họ.”

Trần Ninh nói: “Đúng vậy, hơn nữa còn có lời khai của Trương Kiến Vũ, cho dù Đường Bá An là Các lão thì cũng khó mà tẩy sạch quan hệ được.”

Điền Vệ Long có chút kích động!

Nhưng ông lại nhanh chóng cảm thấy hụt hãng, thở dài nói: “Nhưng Đường Bá An là một thành viên của Nội các, hơn nữa Quốc chủ hiện đang bị bệnh. Chỉ dựa vào chúng ta thì khó mà định tội Đường Bá An được.”

Trần Ninh nói: “Điền tướng quân, chúng ta phải cố hết sức làm tốt phần việc của mình, phần còn lại sẽ do trời định.”

Điền Vệ Long nói: “Đúng vậy, chúng ta cứ làm tốt mọi thứ trước đã, phần còn lại để cho ông trời sắp xép vậy.”

Ban đêm khuya khoắt!

Bệnh viện Quân y, khu chăm sóc đặc biệt ICU.

Một người đàn ông mặc áo khoác trắng, đeo khẩu trang xuất hiện trong hành lang yên tĩnh.

Trước cửa một phòng bệnh, có hai người đàn ông mặc vest đang ngồi trên ghế canh gác.

Lúc này, cả hai người vệ sĩ này đều đã gà gà gật gật.

Hai người nghe thấy tiếng có tiếng bước chân thì liền ngắng đầu lên nhìn, thấy chỉ là một bác sĩ đi qua thì không để ý nữa, tiếp tục cúi đầu xuống, nhắm mắt gà gật.

Người đàn ông mặc áo choàng trắng, đeo khẩu trang này chính là Huyền Phong.

Huyền Phong là môn khách của Đường Bá An, hay còn được gọi là người dọn bãi của Đường các lão.

Lần này hắn được lệnh phải giết Tiếu Kiến Bân.

Hắn nhìn hai tên bảo vệ đang ngái ngủ ở cửa, không khỏi lộ ra một nụ cười giễu cợt, sau đó lập tức ra tay.

Xoeẹt xoẹtl Hắn cầm dao găm chém hai nhát vào cổ hai người vệ sĩ canh cửa.

Hai người vệ sĩ lập tức bắt tỉnh ngay tại chỗ.

Két!

Hắn nhẹ nhàng mở cửa bước vào.

Đèn trong phòng đều đã được tắt, căn phòng mờ tối.

Hắn mơ hồ nhìn thấy có một người đàn ông đang nằm trên giường bệnh, trên người đắp chăn.

Khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười lạnh, cầm con dao găm trên tay, hắn bước tới chỗ giường bệnh, nhắm ngay.

vị trí tim của người đó đâm mạnh xuống.

Bốp!

Lưỡi dao xuyên qua chăn bông, sau đó đâm vào vật thể trên giường, tạo ra một tiếng động lạ.

Vẻ mặt Huyền Phong lập tức thay đổi.

Vật bị dao của hắn đâm vào chắc chắn không phải là người!

Hắn kinh hãi, đưa tay giật tắm chăn trên giường ra, nhìn thấy rõ vật nằm trên giường hóa ra là chỉ là một hình nộm người bằng cao su giống mấy con ma-no-canh trong cửa hàng quần áo.

Huyền Phong nhìn thấy con ma-no-canh trên giường, trong lòng bỗng chốc vô cùng hoảng hốt, hắn cảm giác mình như con mồi đã rơi vào bẫy của thợ săn.

Cùng lúc này, đèn trong phòng đột nhiên đồng loạt sáng lên.

Cả người hắn lập tức bị lộ diện trước ánh sáng.

Lúc này, Điển Chử mang theo Bát Vệ Hỗ và một lượng lớn binh lính thuộc bộ đội phòng vệ tiến vào.

Điền Chử nhìn Huyền Phong nhếch mép: “Thiếu soái của chúng tôi biết rõ anh sẽ đến để giết người diệt khẩu. Nếu anh đã đến thì cứ ở lại đây đi.”

Điển Chử nói xong, giống như một con hỗ nhào đến, vồ lấy Huyền Phong.

Huyền Phong nhanh như chớp bổ một dao về phía Điển Chử, Điển Chử tránh được lưỡi dao, đắm Huyền Phong một cú.

Huyền Phong “hự” một tiếng, khóe miệng chảy xuống một vệt máu.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 932


Chương 932:

Thế nhưng, hắn lại mượn sức mạnh cú đắm của Điển Chử mà lui nhanh về sau, “choang” một tiếng ngã ra khỏi cửa sổ phòng bệnh, rơi xuống từ tằng năm.

Đám người Điển Chử nhanh chóng chạy đến cửa sổ, ngó đầu xuống xem xét.

Sau đó tbọn họ nhìn thấy lúc Huyền Phong ngã xuống, hắn đã khống chế cơ thể của mình chỉ để phần lưng chạm đất.

Cho dù là vậy nhưng khi Huyền Phong rơi xuống đất, hắn vẫn bị chắn động mạnh phun ra một ngụm máu.

Tên này giống như một con thú bị thương, chật vật đứng dậy bắt đầu liều mạng chạy trốn.

“Bắt anh ta lại!”

Rất đông binh lính chạy đến, đuổi theo hướng hắn bỏ trồn.

Người trẻ nhất trong số những Hỗ Vệ nói: “Tên đó chạy ra ngoài rồi.”

Điển Chử cười nhạo: “Tôi còn đang lo không biết làm sao để cho tên này chạy trốn đây. Không ngờ hắn vậy mà cũng có bản lĩnh đấy, đỡ mát công chúng ta phải giả vờ.

phối hợp cho hắn chạy.”

Máy Hỗ Vệ nghe vậy cũng không khỏi bật cười.

Điển Chử ra hiệu nói: “Đi nào, chúng ta đi gặp Thiếu soái báo cáo thôi, đến lúc tìm hiểu rõ nguồn gốc sự việc rồi.”

Huyền Phong mang theo vết thương nặng chạy trốn, cả đường đều bị bọn họ truy đuổi khắp nơi, hắn không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, khó khắn lắm mới trốn trở về Đường gia.

Khổng Quý Lễ nhìn thấy Huyền Phong mang vết thương nghiêm trọng như thế trở lại thì vô cùng kinh ngạc: “Sao lại thành thế này?”

Huyền Phong cố gắng chịu đựng vết thương, kể lại tất tần tật toàn bộ sự việc.

Khổng Quý Lễ vội nói: “Mau đi theo tôi vào gặp lão gia!”

Ngay sau đó, Khổng Quý Lễ đưa Huyền Phong đến gặp Đường lão, báo cáo lại tình hình.

Đường các lão nghe bọn họ nói vậy thì suýt chút nữa ngã ra khỏi ghế.

Ông ta tức giận nói: “Thằng khốn, mày đã sập bẫy rồi sao còn chạy tới đây hả?”

Sắc mặt Khổng Quý Lễ và Huyền Phong bỗng biến đổi.

Khổng Quý Lễ không khỏi nói: “Đường lão, ý của ngài là đám người Trần Ninh đuổi theo Huyền Phong tới đây?”

Sắc mặt Huyền Phong cũng biến đổi kịch liệt, chật vật nói: “Vậy tôi sẽ lập tức rời khỏi đây.”

Đường Bá An lạnh lùng nói: “Quá muộn rồi. Nếu tôi đoán không lầm, có lẽ đám người Trần Ninh đã ở bên ngoài rồi.”

Đúng lúc này, một người gác cổng đột nhiên vội vàng chạy vào báo cáo: “Lão gia, Thiếu soái Trần Ninh, Cục trưởng Cục an toàn quốc gia Nguyễn Hồng và Đội trưởng đội phòng vệ Điền Vệ Long đang mang theo một lượng lớn người tới, đang ở ngoài cửa đòi gặp mặt ngài.”

Đường Bá An nhìn về phía Khổng Quý Lễ và Huyền Phong, lạnh lùng nói: “Nhìn xem, mày dẫn đám chó kia đến đây cả rồi kìal”

Khổng Quý Lễ toát mồ hôi hột.

Huyền Phong quỳ trên mặt đất.

Đường Bá An nói với người gác cửa: “Ra lệnh cho đám vệ sĩ chuẩn bị sẵn sàng, đồng thời cho cao thủ ra ngoài gặp Trần Ninh, nói với cậu ta hôm nay tôi không gặp khách, bảo bọn họ về đi.”

Người gác cửa nói: “Rõ!”

Đường Bá An trầm ngâm suy tính một chút sau đó nhắc điện thoại bàn để bàn bên cạnh máy tính lên, gọi đi hai CUỘC.

Một cuộc điện thoại ông ta gọi cho nhân viên bảo vệ Nội các, yêu cầu huy động một nghìn vệ sĩ bảo vệ Nội các đến ngay trước nhà ông ta để bảo vệ.

Một cuộc gọi khác là gọi cho Dương Tĩnh, cục trưởng cục cảnh sát Thủ đô vừa mới nhậm chức, lệnh cho Dương Tĩnh cử cảnh sát đến bảo vệ mình.

Trần Ninh, Nguyễn Hồng và Điền Vệ Long lúc này đang đứng ở bên ngoài Đường gia.

Điền Vệ Long nói với Trần Ninh: “Thiếu soái, chúng tôi bao.

vây toàn bộ biệt thự nhà Đường theo chỉ thị của ngài. Một con chim cũng đừng hòng lọt ra khỏi.”

Trần Ninh gật đầu: “Tốt lắm!”

Nguyễn Hồng có chút lo lắng: “Thiếu soái, Đường các lão có cho phép chúng ta tiến vào lục soát bắt người không?”

Trần Ninh cười nói: “Đừng nói để chúng ta đi vào tìm bắt người, ông ta e là không cho chúng ta bước vào cửa đâu.”

Lời nói vừa dứt.

Người gác cửa Đường gia đi ra, cung kính nói với Trần Ninh và những người khác: “Thiếu soái, lão gia của chúng tôi nói rằng hôm nay ngài ấy không khỏe, đã đi nằm rồi, không thể tiếp khách được. Mời mọi người về cho.”

Trần Ninh cười nói với Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng: “Thấy chưa, tôi nói đâu có sai nhỉ?”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 933


Chương 933:

Nguyên Hồng thấp giọng hỏi: “Thiếu soái, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Trần Ninh nhìn người gác cổng Đường gia, lạnh lùng nói: “Anh trở về báo với Đường lão, nói rằng tội phạm truy nã cấp S do Cục an toàn quốc gia và quân đội truy bắt đã đột nhập vào nhà ông ấy.”

“Nếu Đường gia không hợp tác, như vậy là bao che cho tội phạm, chúng tôi buộc phải tiến hành cưỡng chế vào nhà truy bắt tội phạm.”

Tội phạm bị truy nã thông thường được phân loại là cấp A hoặc cấp B, còn tội phạm cấp S là tội phạm nghiêm trọng đe dọa an ninh quốc gia.

Người gác cửa nghe vậy thì sắc mặt hơi thay đổi, anh ta sợ hãi, đi vào và báo cáo lại lần nữa.

Nhưng mà lúc này, Khổng Quý Lễ đã dẫn hàng trăm vệ sĩ mặc đồ đen ra, lạnh lùng nói: “To gan, ai cho các người gan, ai cho các người quyền, dám xông vào Đường gia của chúng ta hả?”

Mọi người tại hiện trường đều nhìn về phía Trần Ninh.

Trần Ninh lạnh lùng liếc nhìn Khổng Quý Lễ, lãnh đạm nói: “Pháp luật của quốc gia, hiến pháp quốc gia cho tôi gan đó đây.

“Người đâu, Đường các lão đã không muốn hợp tác, vậy chúng ta sẽ đích thân đi vào bắt người.”

Nguyễn Hồng, Điền Vệ Long và hơn hai nghìn binh sĩ có mặt tại hiện trường, cùng đồng thanh hô lên: “Tuân lệnh.”

Khổng Quý Lễ dẫn theo máy trăm người vệ sĩ phía sau, sống chét chặn cửa lại, lớn tiếng quát: “Lão gia chúng ta là đại Các lão của Nội các. Các người dám xâm phạm Đường gia, có tin sẽ gặp họa hết hay không.”

Ông ta vừa dứt lời!

Dương Tĩnh cùng đông đảo cảnh sát và vệ sĩ Nội các cũng đã chạy đến.

Dương Tĩnh đưa tới hơn hai nghìn người.

Ông ta trằm giọng gầm lên: “Tự ý đột nhập vào nhà dân đã là phạm tội, đột nhập vào nhà của Đường các lão thì tội còn nặng hơn.”

“Các người muốn đột nhập vào nhà của Đường các lão thì cũng phải hỏi chúng tôi có đồng ý không đã.”

Nhóm người mà Dương Tĩnh dẫn tới liên kết nhóm người của Khổng Quý Lễ cùng chống lại nhóm người Trần Ninh.

Hai nhóm người đôi đâu, giăng co với nhau ngay trước cửa Đường gia.

Lễ nhìn thấy Dương Tĩnh dẫn theo hơn 1500 cảnh sát đến, Tiếu Kiếm thì dẫn đến hơn 500 vệ sĩ Nội các đến hỗ trợ ông ta.

Ông ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, cộng thêm máy trăm vệ sĩ Đường gia ở phía sau thì lượng người của hắn không còn hề ít hơn người Trần Ninh đưa tới nữa.

Ông ta cũng tự tin hơn nhiều!

Ông ta liếc mắt nhìn Trần Ninh, nhếch mép cười: “Thiếu soái, tuy rằng ngài là tướng quân trấn giữ biên cương, nhưng đây là nhà của Đường lão, đâu phải là nơi ngài có thể xâm phạm chứ?”

“Nếu như biết điều thì mau cút ngay khỏi đây, kẻo chờ Đường lão đi ra thì các người đều tự chuốc nhục nhã mà thôi.”

Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng đồng loạt quay snag nhìn Trần Ninh, thấp giọng hỏi bây giờ phải làm gì?

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Việc công ra việc công!”

Vừa nói, anh vừa nhìn Khổng Quý Lễ, lạnh lùng nói: “Ngăn cản chúng tôi tiền vào lục soát bắt giữ tên tội phạm bị truy nã cấp S rốt cuộc là ý của ông hay của Đường các lão?”

Khổng Quý Lễ nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Trần Ninh, do dự: “Cái này…”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Trả lời câu hỏi của tôi.”

Khổng Quý Lễ không chắc lắm hỏi: “Là ai thì có gì khác đâu chứ?”

Trần Ninh thản nhiên nói: “Đương nhiên là có khác biệt.”

“Nếu đây là hành vi cá nhân của ông, thì tôi sẽ coi như ông cản trở thi hành công vụ, có thể trực tiếp đánh gãy cái chân chó của ông, bắt ông lại nghiêm ngặt trừng phạt.”

“Nếu đây là ý của Đường các lão, thì nghĩa là Đường các lão đang bao che cho phạm nhân dù biết hắn phạm pháp, cho dù là người của Nội các cao quý, thì tôi cũng phải đắc tội ông ấy, đi vào bắt người, chấn chỉnh lại luật pháp đất nước.”

Khổng Quý Lễ nghe vậy thì mặt lập tức biến sắc.

Trần Ninh hờ hững nói: “Tôi hỏi lại lần nữa, ngăn cản chúng tôi tiền vào lục soát bắt giữ tên tội phạm bị truy nã cấp S rốt cuộc là ý của ông hay của Đường các lão?”

Trên trán Khổng Quý Lễ không ngừng đổ mò hôi lạnh.

Ông ta ngập ngừng, không biết phải trả lời như thế nào.

Trần Ninh cười lạnh: “Đường các lão là một thành viên Nội các, đức cao vọng trọng. Tôi tin rằng ông ấy chắc chắn sẽ không ra loại chuyện bao che tội phạm như thế này.”

“Nếu ông ấy biết có tội phạm chạy vào nhà của mình vậy thì ông ấy nhất định sẽ chủ động bắt giữ tội phạm lại để chứng minh mình vô tội.”

“Cho nên tôi cho răng việc ngăn cản chúng tôi tiên vào bắt tội phạm chắc chắn là các người tự ý làm xằng làm bậy.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 934


Chương 934:

“Người đâu, bắt tên Khổng Quý Lễ này lại tôi, sau đó vào biệt thự Đường gia để khám xét. Ai cản trở thì bắt hết lại không tha.”

Ngay khi lời của Trần Ninh vừa vang lên, lão Nhị và lão Tam trong số Bát Vệ Hổ lập tức bước tới hạ gục Khổng Quý Lễ.

Sắc mặt Khổng Quý Lễ thay đổi rõ ràng: “Tao là người của Đường các lão, đứa nào dám động vào tao.”

Nhị Hổ và Tam Hổ không hề quan tâm, hai người di chuyển thoăn thoát, chớp mắt đã đến trước mặt Khổng Quý Lễ, vặn cánh tay Khổng Quý Lễ ra sau, túm lầy Khổng Quý Lễ ngay tại chỗ.

Lúc này, tổ ong vò vẽ như bị chọc rách.

Vệ sĩ Đường gia, vệ sĩ Nội các và cảnh sát có mặt ở đó đều phẫn nộ.

Dương Tĩnh quát: “Các người dám làm xẳng.”

Tiếu Kiếm cũng rồng lên: “Thả Khổng tiên sinh ra.”

Hai người vừa nói xong liền dẫn đầu ra tay, lao về phía Nhị Hỗ và Tam Hỗ.

Điền Vệ Long và Điển Chử nhìn thấy vậy cũng lập tức ra tay.

Điền Vệ Long chặn Dương Tĩnh lại, còn Điển Chử thì ngăn Tiếu Kiếm.

Điền Vệ Long là tướng quân đội phòng vệ Thủ đô, còn Dương Tĩnh là cục trưởng Cục cảnh sát Thủ đô.

Thực tế đã chứng minh, quân thì vẫn mạnh hơn cảnh nhiều, Điền Vệ Long chỉ với hai chiêu là đã hạ gục Dương Tĩnh trong nháy mắt.

Điển Chử và Tiếu Kiếm cũng đánh nhau rất quyết liệt, cả hai đều ra đòn vô cùng mạnh mẽ, sau khi tiếp nhau vài chiêu, Điển Chử đã dùng một chân hắt bay đầu Tiếu Kiếm, đá Tiếu Kiếm văng ngược ra sau.

Đám thủ hạ mà Tiếu Kiếm và Dương Tĩnh dắt đến thấy vậy thì nhịn không được nữa, đồng loạt rút súng ra.

Xoạc!

Hơn 2000 binh sĩ của đội phòng vệ phía sau Trần Ninh cũng giương súng tiểu liên nhắm vào phía đối diện.

Trần Ninh nhìn những người ở phía đối diện, lạnh lùng nói: “Các người thật sự muốn đối đầu sao?”

“Tất cả binh lính nghe lệnh, lên nồng đạn.”

Răng rắc.

Tiếng lên đạn đồng loạt van lên, súng tiểu liên của hơn hai nghìn binh lính đều đã lên đạn.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Người ở bên kia lập tức bỏ vũ khí xuống đầu hàng đi, nếu không tất cả sẽ bị giết ngay tại chỗ.”

“Tôi chỉ đếm ba tiếng. 3, 2, 11”

Lời nói của Trần Ninh khiến tất cả đám người Đường gia đều kinh hãi, nếu thật sự so đấu thì súng lục nhỏ trong tay bọn họ chẳng là gì với đồng súng tiểu liên kia cả!

Trần Ninh vừa đếm đến một, đám người Đường gia lập tức vứt bỏ vũ khí trong tay xuống, hét lớn: “Thiếu soái, đừng nổ súng, chúng tôi từ bỏ kháng cự…”

Trần Ninh nói với Điền Vệ Long: “Ông dẫn một nghìn binh lính coi chừng đám người này.”

Điền Vệ Long nói: “RõI”

Trần Ninh lại nói với Nguyễn Hồng: “Cô đưa người của cô và một nghìn binh lính còn lại vào Đường gia để truy tìm tội phạm và bằng chứng.”

Trần Ninh cố ý cao giọng khi nói ra từ “bằng chứng”.

Điều này khiến Nguyễn Hồng hơi sửng sốt.

Bà kinh ngạc nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Trần Ninh, sau đó chợt hiểu ra ý anh.

Trước đó, Quốc chủ đã ra lệnh cho bà và Trần Ninh điều tra Đường Bá An.

Nhưng mà sau khi điều tra với Trần Ninh trong một thời gian dài, bọn họ cũng chỉ giết được vài người dưới tay Đường Bá An, đến cuối vẫn không tìm thấy bằng chứng về tội ác của Đường Bá An.

Bây giờ, Trần Ninh rõ ràng đang ám chỉ bà tìm bằng chứng.

Bề ngoài là vào bắt Huyền Phong, nhưng thực chất là muốn nhân cơ hội lật tung Đường gia, tìm ra bằng chứng phạm tội của Đường Bá An.

Nguyễn Hồng đột nhiên cảm thấy rất kích động.

Bà trầm giọng nói: “Rõ!”

Ngay sau đó, bà lập tức dẫn theo một số lượng lớn người của Cục an toàn quốc gia và một nghìn binh lính, trực tiếp xông vào Đường gia.

Đường Bá An vốn tưởng rằng đám người Khổng Quý Lễ có thể đuổi đám người Trần Ninh đi.

Ngoài ra, ông ta nghĩ Quốc chủ Tần Hằng đã đổ bệnh không thể quản lý chuyện triều chính nữa, Nội các hiện tại có quyền lực nhất, Trần Ninh không có người chống lưng cho nhất định sẽ phải cụp đuôi ngoan ngoan, sẽ không dám sống chết đối đầu với ông ta.

Thế nhưng, khi ông ta nghe thấy tiếng người bên ngoài la hét, mệnh lệnh, tiếng kêu la hoảng hốt của người nhà, tiếng rương tủ bị lật ngã không ngừng truyền đến thì sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.

Ông ta vội vàng đi ra thì nhìn thấy Nguyễn Hồng đang dẫn đám người của mình tiền hành lục soát.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 935


Chương 935:

Ông ta vô củng tức giận: “Nguyễn Hồng, cô thật to gan, ai cho cô quyền lục soát nhà của tôi2”

Nguyên Hồng nhàn nhạt nói: “Tôi chỉ làm theo lệnh của Thiếu soái, ông có ý kiến gì thì cứ đi nói với ngài ấy.”

Đường Bá An tức điên lên, dẫn theo vài tên vệ sĩ, vội vàng chạy ra cửa.

Ông ta nhìn thấy Khổng Quý Lễ đã bị bắt, Dương Tĩnh và Tiếu Kiếm thì bị thương nằm trên mặt đất, tất cả đám thuộc hạ của ông ta đều bị khống chế, biểu cảm của ông ta hoàn toàn thay đổi.

Ông ta quay sang Trần Ninh, hét lớn: “Trần Ninh, cậu muốn tạo phản sao, sao lại dám làm ra loại chuyện này hả?”

“Tôi lấy thân phận Các lão, ra lệnh cho cậu dừng hành động của mình lại ngay lập tức.”

“Tên tội phạm mà cậu bảo đã trốn vào nhà tôi. Tôi sẽ cho vệ sĩ lục soát và bắt hắn giao cho cậu.”

Trần Ninh cười nói: “Không cần đâu, đám người của Nguyễn Hồng sẽ lo liệu tốt. Đường các lão đừng nên nhúng tay vào thì hơn.”

Sắc mặt Đường Bá An tái nhợt nhìn Trần Ninh: “Trần Ninh, ai cho cậu quyền xông vào nhà của tôi, còn dám làm bị thương trưởng vệ sĩ Nội các Tiếu Kiếm, cục trưởng cảnh sát Thủ đô Dương Tĩnh.”

“Có tin hay không chỉ bằng những hành động tối nay của cậu, ngay trong cuộc họp Nội các ngày mai tôi có thể đề xuất khai trừ cậu không hả?”

Trần Ninh cười nói: “Tôi tin chứ!”

Đường Bá An nghe vậy thì sững sờ: “Cậu đã biết vậy sao còn dám làm chuyện này?”

Trần Ninh cười tủm tỉm: “Ân sư của tôi, cũng chính là lão Quốc chủ, trước đây đã dạy tôi.”

“Nếu tôi không thể chặt chết kẻ thù chỉ bằng một nhát dao, thì tốt nhất không nên chém một nhát dao này ra.”

Con ngươi của Đường Bá An đột nhiên mở to!

Ông ta nhìn chằm chằm Trần Ninh: “Cậu cho rằng bắt được vài thủ hạ dưới trướng tôi thì có thể lật đổ tôi hay sao?”

Trần Ninh cười nói: “Đương nhiên không chỉ chút như: vậy!”

Ngay khi Trần Ninh vừa dứt lời, Đường Bá An đã nhìn thấy Nguyễn Hồng cùng lượng lớn thủ hạ của bà đi ra, bà không chỉ bắt giữ Huyền Phong mà người của Nguyễn Hồng còn mang theo những hộp hồ sơ lớn, thậm chí còn có rất nhiều ổ cứng máy tính, máy tính xách tay, v.v.

Bọn họ bắt người hay đang tịch thu tài sản thế này?

Đường Bá An trợn to hai mắt, tức giận nhìn Trần Ninh: “Cậu dám đục nước béo cò, mượn cớ bắt người, nhưng thật ra là tịch thu tài sản của tôi?”

Trần Ninh mỉm cười: “Các lão, hẹn gặp lại ông ở cuộc họp Nội các ngày mai nhé.”

Trần Ninh nói xong liền hạ lệnh cho đội ngũ rút quân.

Sắc mặt Đường Bá An vô cùng khó coi, nhưng ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Trần Ninh rời đi.

Thuộc hạ lo lắng hỏi: “Đường lão, tiểu tử Trần Ninh này điên rồi. Cậu ta lại dám lợi dụng cơ hội bắt người, thu hết toàn bộ bộ hồ sơ trong nhà, máy tính hay là laptop gì cũng dọn sạch.”

“Những tài liệu bên trong máy tính, laptop này có rất nhiều dữ liệu quan trọng, còn có rất nhiều…”

Đường Bá An đanh mặt hét: “Đủ rồi, không cần nói nữa.”

Vẻ mặt của ông ta cực kỳ hung dữ: “Trần Ninh nghĩ làm như vậy có thể hạ tôi sao?”

“Lập tức chuẩn bị xe. Tôi phải đi thăm các vị Các lão khác.

Tôi muốn thuyết phục các vị Các lão khác đồng ý lập tức khai trừ chức vị của Trần Ninh, sau đó sẽ trừng trị tội của cậu ta.”

“Cậu ta muốn tạo phản với tôi thì ngày mai tôi sẽ cho cậu ta chết không có chỗ chôn.”

Thuộc hạ nhanh chóng nói: “Rõ!”

Nói xong liền vội vàng đi chuẩn bị xe.

Đường Bá An suốt đêm đến thăm những vị Các lão khác, bắt đầu móc nói quan hệ.

Đám người Trần Ninh, Nguyễn Hồng và Điền Vệ Long vận chuyển với các tài liệu và hiện vật, cũng như máy tính và laptop được lục soát từ nhà Đường Bá An vào thẳng doanh trại.

Đồng thời!

Nguyễn Hồng huy động tất cả các bộ phận của Cục an toàn quốc gia, hơn 1000 nhân viên vội vã đến doanh trại quân đội, thâu đêm phân loại các dữ liệu thu được từ nhà của Đường Bá An.

Những tài bình thường, những tài liệu có vấn đề hay những tài liệu liên quan đến tội ác phi pháp của Đường Bá An và thuộc hạ đều được sắp xếp và phân loạt ra từng thứ một.

Trần Ninh, Điền Vệ Long và Nguyễn Hồng đích thân giám sát hoạt động.

Điền Vệ Long pha một ấm trà Công Phu, rót cho Trần Ninh và Nguyễn Hồng mỗi người một tách trà, sau đó ông cũng cầm tách trà nhấp một ngụm, lúc này ông mới cười khổ nói: “Thiếu soái, Nguyễn cục trưởng, tối nay chúng ta đã hoàn toàn đắc tội với Đường các lão rồi.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 936


Chương 936:

“Từ dữ liệu thu thập được bây giờ cho thấy, Đường các lão đã được sử dụng cấp dưới của mình như những con chốt thế thân để bán quan bán chức, tham ô hồi lộ, dung túng cho con trai mình phạm tội, còn bị nghỉ ngờ thông đồng với thế lực nước ngoài tắn công Thiếu soái.”

“Những bằng chứng này đủ để đưa Đường các lão vào tù, thậm chí là xử bắn ông ta.”

“Nhưng mà bây giờ quyền của Nội các quá lớn, Đường các lão lại khá có uy tín trong đám Các lão kia, có quan hệ tốt với rát nhiều Các lão khác.”

“Tôi sợ rằng cho dù có đống chứng cứ này, cũng chưa chắc chúng ta có thể hạ bệ được ông ta.”

Nguyễn Hồng nhàn nhạt nói: “Nếu không hạ bệ được Các lão, thì giống như đánh hổ, hổ không chết, sau đó sẽ quay lại cắn ngược chúng ta.”

“Nếu Đường các lão có thể sống sót qua cửa ải này thì ông ta nhất định sẽ không buông tha cho chúng ta, chắc chắn sẽ ngay lập tức trả thù chúng ta.”

Điền Vệ Long tin rằng chắc chắn sẽ như vậy, ông quay sang nhìn Trần Ninh: “Thiếu soái, néu vậy thì chúng ta nên ứng phó như thế nào.”

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Chúng ta chỉ làm hết sức mình, còn lại nghe mệnh trời, tội ác của Đường Bá An rất lớn, là con sâu trong triều. Chúng ta cứ làm việc chúng ta nên làm. Về phần kết quả, tôi tin rằng ông trời sẽ phân xử công băng.”

Trời còn nhá nhem chưa sáng, Đường Bá An lê cơ thể kiệt sức trở về nhà.

Tối nay ông ta không hề bận rộn phí công.

Mấy vị Các lão khác trong chín vị Các lão ở Nội các có quan hệ tốt với ông ta đều đã đồng ý ngay mai sẽ đứng về phía ông ta.

Còn về những người đứng ở phe trung lập, ông ta đã hứa hẹn đủ mọi điều kiện để trao đổi với bọn họ, khó khăn lắm mới thuyết phục những người ở phe trung lập đứng về phía ông ta.

Còn số ít Các lão còn lại là thuộc hạ trung thành của lão Quốc chủ Tần Hằng, ông ta không thể thuyết phục bọn họ được, cũng không thèm thuyết phục bọn họ.

Dù sao mười Cac lão Nội các, trong đó có ông ta, đã đồng ý với bảy trưởng lão Nội các, ngày mai Trần Ninh sẽ bị cách chức và cấp bậc của Trần Ninh sẽ bị khai trừ.

Ông ta nở nụ cười lạnh: Trần Ninh ơi Trần Ninh à, cậu dám đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Tràn Ninh dẫn theo Điển Chử và Bát Hỗ Vệ đến dinh thự của Quốc chủ.

Quốc chủ phu nhân Vương Uẩn nhìn thấy Trần Ninh thì mỉm cười nói: “Trần Ninh, sao hôm nay cậu đến sớm thế?”

Trần Ninh kính cẩn nói: “Tôi đến để thăm ân sư và sư nương.”

Vương Uẳn gật đầu: “Nhiệm kỳ của thầy cậu sắp hét rồi, lại đột nhiên trúng gió ngã bệnh, không thể xử lý công việc trong triều.”

“Rất nhiều thuộc hạ trước đây cung kính với thầy cậu đều quay sang ôm chân Đường các lão, đi lấy lòng Đường các lão, tìm kiếm lối thoát mới cho họ.”

“Trần Ninh, người như cậu quả thật rất hiếm có. Mấy ngày nay ở Thủ đô, ngày nào cậu cũng đến thăm thầy.

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha, thầy bị bệnh, tất nhiên tôi mỗi ngày đều phải đến thăm thầy.”

“Có điều, sợ rằng hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến đây thăm hai ngài rồi.”

Vương Vân nói: “Sao vậy, cậu phải rời Thủ đô, trở về Giang Nam à?”

Trần Ninh mỉm cười, kể lại chuyện cậu đã làm tối qua cho Vương Uẩn nghe, còn đưa cho bà một bản sao những bằng chứng phạm tội của Đường Bá An, nói: “Tối qua tôi đã hoàn toàn đắc tội với Đường Bá An, nhưng mà tôi cũng đã có được bằng chứng phạm tội của ông ta.”

“Tôi đã nộp một bản sao bằng chứng phạm tội của ông ta cho Nội các!”

“Nhưng phỏng chừng ông ta sẽ không bằng lòng ngồi yên chịu tội, nhất định sẽ cùng những Các lão khác đối phó tôi.”

“Hôm nay Nội các có thể sẽ tước bỏ chức vị của Đườn Bá An, cũng có thể sẽ giúp Đường Bá An đối phó với “Một là Đường Bá An tiêu, hai là tôi toi.”

“Vậy nên, tôi mới nói sợ rằng hôm nay là ngày cuối cùng tôi đến thăm ân sư và sư nương rồi.”

Vương Uẩn nhìn Trần Ninh thật sâu, ẩn ý nói: “Con của ta, đừng bi quan như vậy, mọi việc đều có sẽ được phân xử.

công bằng.”

“Cậu chưa ăn sáng nhỉ? Nào, vào ăn sáng với tôi đi.”

Trần Ninh gật đầu: “Vâng!”

Trần Ninh cùng Vương Uẳn ăn điểm tâm, sau đó liền cáo từ rời đi, lúc rời đi còn nói với Vương Uẩn: “Sư nương, nếu lần này tôi thua, xin sư nương giúp tôi chăm sóc vợ: con.

Vương Uẳn lắc đầu: “Không được, cậu phải tự chăm sóc Vợ con của cậu.”

“Cậu sẽ không thua, chính nghĩa sẽ luôn thắng.”

Trần Ninh mỉm cười, quay người dẫn Điển Chử và Bát Hỗ Vệ rời đi.

Ngay sau đó, Trần Ninh liền tiến đến Nội các.

Bên ngoài Nội các, Nguyễn Hồng và 28 bộ trưởng khác, còn có đội trưởng đội phòng vệ Thủ đô Điền Vệ Long đều đã có mặt ở đó.

Mọi người đều nhìn Trần Ninh với ánh mắt khác nhau.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 937


Chương 937:

Mọi người đều biết rằng hôm nay là ngày mà Trần Ninh và Đường Bá An sẽ sống mái với với nhau.

Trong phòng họp Nội các, ghé của Quốc chủ trống không, hai bên bàn họp, mỗi bên có năm vị Các lão đang ngôi.

Các lão đầu tiên từ bên trái sang là Đường Bá An.

Lúc đi vào trong, Trần Ninh đi ngang qua Đường Bá An.

Đường Bá An thấp giọng giễu cọt: “Trần Ninh, hôm nay cậu chêt chắc. Nêu cậu chịu sửa chữa lỗi lâm của mình, chuyển sang phe của tôi, nhận tôi là cha nuôi trước mặt mọi người thì tôi có thể tha mạng cho cậu.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Trần Ninh tôi chỉ có một người cha và ông ấy đã chết rồi.

“Đường các lão, ông sẽ gặp được cha của tôi sớm thôi!”

Đường Bá An tức giận gầm gừ: “Mày!”

Trần Ninh cũng không thèm liếc nhìn Đường Bá An, sải bước đi ngang qua.

Đường Bá An tức giận nói thầm trong lòng: Đây là do mày.

tự tìm chết, đừng trách tao ác.

Ông ta lập tức đứng dậy, liếc nhìn Trần Ninh, sau đó liếc nhìn một vòng quanh các vị các lao, chậm rãi nói: “Mọi người đều đã đến đông đủ, vậy thì bắt đầu cuộc họp thôi.”

Ông ta thấy Trần Ninh định lên tiếng liền biết Trần Ninh muốn nhắc tới hành vi phạm tội của ông ta, đề nghị Nội các trị tội ông ta.

Ông ta giành lên tiếng trước: “Tôi là đệ nhất Các lão trong Nội các, để tôi nói trước.”

“Thống soái Bắc Cảnh Trần Ninh, kiêu ngạo độc đoán, lạm dụng quyền lực của mình, phạm những tội sau đây, ÿ trên h**p dưới, tội vô cùng lớn. Bây giờ tôi đề nghị cách chức và trục xuất quân hàm của cậu ta.”

“Đề nghị này, Nội các sẽ biểu quyết quyết định.”

“Tôi, bỏ phiếu đồng ý!”

Đường Bá An nói xong liền ngắng đầu, giơ tay lên trước.

Hạng Thành nhìn quanh một vòng sau đó giơ tay lên: “Tôi cũng đồng ý!”

“Tôi đồng ý!”

“Tôi đồng ý!”

“Tôi phản đối!”

“Tôi đồng ý!”

Mười thành viên của Nội các lần lượt bày tỏ ý kiến, cuối cùng có bảy phiêu đông ý và ba phiêu phản đổi.

Đường Bá An nhìn Trần Ninh nhéch mép, đắc ý nói: “Ha ha, bảy thắng ba, theo thông lệ Nội các, nều hơn 70% mọi người đồng ý, quyết định sẽ có hiệu lực.”

Sau khi nói xong, Đường Bá An trừng mắt nhìn Trần Ninh, uy nghiêm hét lớn: “Trần Ninh, với tư cách là Các lão Nội các, tôi thông báo Nội các quyết định chính thức cách chức và khai trừ quân hàm của cậu.”

Lời nói của Đường Bá An vang vọng khắp phòng họp Nội các, cũng vang ra bên ngoài.

Điền Vệ Long, Nguyễn Hồng và một nhóm lớn các bộ trưởng, nghe thấy những lời của Đường Bá An, vẻ mặt của rất nhiều người lập tức thay đổi.

Đường Bá An nhìn Trần Ninh cười gằn, ông ta đang muốn châm chọc con kiến Trần Ninh bị gió rung cây sắp rơi xuống giếng, tự tìm chết cho mình.

Nhưng đúng lúc này, tất cả mọi người đều chợt nghe thấy một giọng nói già dặn nhưng rất uy nghiêm: “Nếu tôi nhớ không lầm thì quyết định của Nội các phải báo lên cho tôi, để tôi duyệt rồi mới thi hành đúng không?”

Đoàng!

Mọi người Nội các nghe thấy giọng nói này, thì như nghe thấy sét đánh ngang tai.

Đường Bá An lại càng giống như một con chuột gặp sét, cơ thể run lên vì sợ hãi.

Ông ta kinh hãi quay đầu lại thì thấy Vương Uẩn, phu nhân của Quốc chủ đang đầy xe lăn, trên xe lăn là một cụ già mặc bộ quần áo Trung Sơn, đó chính là Quốc chủ Tần Hằng, người nghe nói là đã trúng gió ngã bệnh.

Mọi người có mặt ở đó đều không khỏi thốt lên: “Quốc chủ, bệnh của ngài đỡ rồi sao?”

Vẻ mặt Đường Bá An không dám tin, lắp bắp nói: “Quốc…

Quốc chủ, ngài… tại sao ngài lại ở chỗ này?”

Tần Hằng thờ ơ nhìn Đường Bá An, lạnh lùng nói phải ông kinh ngạc lắm hay không?”

Đường Bá An: “Tôi…”

Quả thật ông ta còn hơn cả kinh ngạc, rõ thật là sóc tận óc.

Rõ ràng đã nói ông bị đột quy nằm liệt giường mà, tại sao lại đột nhiên lại đỡ bệnh rồi?

Cho dù Hoa Đà(*) còn sống, Biển Thước(**) hồi sinh thì bọn họ cũng đâu có y thuật tinh thông như vậy đâu chứ?

() Hoa Đà: tự Nguyên Hoá, một thầy thuốc nỏi tiếng thời cuối Đông Hán và đầu thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

(**)Biển Thước: họ Tần, tên Việt Nhân, danh y thời Chiến quốc.
 
Back
Top Bottom