Ngôn Tình Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 60: 60: Thiên Hào Biết Sự Thật


Nhược Hy nhanh chóng trả lời cậu ấy ngay:
"Có chuyện gì, em nói đi!"
Thiên Hào cầm lấy điện thoại bấm vào máy cô rồi gọi điện cho cô, lúc đầu Nhược Hy vẫn còn hơi do dự, nhưng cô vẫn bắt máy thử xem cậu ấy định nói gì:
"Chị, có phải chuyện chị nói với em chuyện chị kết hôn chỉ để cho em dập hết hy vọng không? Thật sự là chị vẫn chưa kết hôn có phải không?"
Thiên Hào hỏi như vậy, Nhược Hy cũng không cảm thấy lạ vì khi kết hôn với anh, cô có nói với anh chuyện cô kết hôn tạm thời không tiết lộ trên truyền thông, cậu ấy lên mạng tìm hiểu cũng sẽ không lộ ra vết tích cô đã kết hôn.

Nhược Hy hít thở một hơi thật sâu, nghiêm túc nói với cậu ấy:
"Chuyện chị kết hôn là sự thật, chỉ là bây giờ chị không tiện tiết lộ với giới truyền thông!"
Lúc nãy, Duật Hành có rót ly nước để trên bàn cho cô.

Nhược Hy để điện thoại xuống giường, mở loa ngoài rồi với tay lấy ly nước, anh lúc này cũng đã nấu cháo xong, đang đem lên phòng cho cô thì anh tình cờ nghe được lời nói của Thiên Hào đang nói với Nhược Hy:
"Chị đừng giấu em nữa, em không tin là chị đã kết hôn rồi!"
Duật Hành nhanh chóng mở cửa phòng, anh đặt nhẹ bát cháo xuống bàn, không đợi sự phản ứng của cô, anh cầm lấy điện thoại của cô, giọng nói lạnh lùng của anh giúp cô trả lời Thiên Hào:
"Nếu cậu không tin thì cứ đến biệt thự riêng của Cố gia ở ngoại thành sẽ biết được rằng cô ấy kết hôn hay chưa kết hôn!"
Nói rồi, Duật Hành nhanh chóng cúp máy.

Nhược Hy nhìn anh sững sờ một hồi lâu rồi ngại ngùng lên tiếng hỏi:

"Anh bảo cậu ấy đến đây thật à?"
Duật Hành xoay người lại nhìn cô, anh khẽ đặt nhẹ điện thoại cô xuống bàn, Duật Hành cầm lấy bát cháo, đi đến ngồi cạnh cô, anh nhẹ nhàng thổi từng muỗng cháo đút cho cô rồi anh bảo:
"Tất nhiên rồi, nếu cậu ta không tự đến đây xác nhận, làm sao mà biết được em là vợ của anh chứ!"
"Ừm, anh nói cũng phải, em nói mà cậu ấy nhất quyết không tin rằng em kết hôn rồi!"
Nhược Hy ngoan ngoãn ăn cháo mà anh đút.

Sau khi ăn cháo xong, anh cầm lấy chén thuốc đưa cho cô rồi bảo:
"Ăn xong rồi thì em mau uống thuốc đi!"
Duật Hành đưa chén thuốc đến gần miệng cô định đút cho cô uống nhưng cô đã kịp thời che miệng của mình lại, Nhược Hy lắc đầu, chu môi lên làm nũng với anh:
"Em không uống đâu, thuốc đắng lắm!"
Duật Hành nhìn cô hết cách, anh đưa chén thuốc đưa lên miệng mình uống một hơi, anh khẽ đưa tay lên cằm của cô nâng lên rồi tiến sát lại gần môi cô, đút hết thuốc từ miệng của anh sang miệng của cô.

Đút thuốc xong, Duật Hành mỉm cười gian manh nhìn cô hỏi:
"Thuốc đã ngọt chưa, không còn đắng nữa chứ?"
Gương mặt của cô xấu hổ nhìn anh, cô nhanh chóng cầm lấy chén thuốc uống hết, khẽ lau miệng rồi ngước nhìn anh nói:
"Anh dám trêu đùa em sao?"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô, anh nhẹ nhàng cầm lấy chén thuốc trên tay cô, nhìn cô nói giọng cưng chiều:
"Ai bảo em không chịu uống thuốc chứ, anh phải dùng cách này thì em mới chịu uống!"
Cốc! Cốc! Cốc!
Bên ngoài, người hầu gõ cửa phòng của hai người rồi lên tiếng:
"Cố nhị thiếu gia, nhị thiếu phu nhân! Có Lam thiếu gia muốn gặp hai người, cậu ấy đang ở dưới phòng khách đợi hai người!"
"Được, tôi biết rồi!"
Duật Hành lên tiếng trả lời người hầu.

Anh chỉnh lại quần áo của mình, đưa tay lên xoa đầu cô, nhìn cô mỉm cười rồi bảo:
"Em còn đang mệt đấy, ngoan ngoãn ở đây đợi anh! Anh đi xuống gặp Lam Thiên Hào!"
Ngay khi anh vừa đứng lên, Nhược Hy đã nắm lấy tay anh, nhìn anh với vẻ mặt lo lắng, Duật Hành hiểu là cô đang muốn nói gì nên đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, anh khẽ gật đầu rồi nói:
"Em đừng lo, anh sẽ không làm gì cậu ta đâu!"
Nói xong, anh mở cửa phòng, bước xuống lầu, nhìn thấy một cậu thanh niên điển trai, khoảng chừng 21 tuổi, dáng người cao ráo, Duật Hành nhận ra Thiên Hào ngay, anh đi xuống lại gần cậu ấy khẽ ho một cái, mỉm cười nhìn cậu ấy:
"Cậu là Lam Thiên Hào phải không? Xin chào, tôi là Cố Duật Hành, là chồng của Hy Nhi!"

Thiên Hào đứng lên, cậu ấy nhìn anh từ trên xuống dưới, trên người anh đều toát lên khí chất kiêu hãnh, lạnh lùng, cậu ấy vẫn tỏ vẻ nghi ngờ nên đã lên tiếng hỏi anh:
"Anh là chồng của chị ấy? Vậy chị ấy đâu?"
Duật Hành nhìn cậu ấy cười nửa miệng, anh đi đến ngồi xuống ghế, rót hai tách trà rồi nói:
"Cô ấy bị cảm lạnh rồi, đang nghỉ ngơi ở trên phòng, nếu không phải tại cậu thì tôi và cô ấy sẽ không xảy ra hiểu lầm dẫn đến sự việc như thế này!"
Thiên Hào nghe đến cô bị bệnh, cậu ấy đi đến tóm lấy cổ áo của anh, tức giận:
"Anh đã làm gì chị ấy để chị ấy bị bệnh hả?"
Đôi mắt của Duật Hành lạnh lùng giương lên liếc nhìn Thiên Hào, anh cầm lấy tay của cậu thật chặt, khẽ nhếch môi lên cười rồi nói:
"Cô ấy bị bệnh chẳng phải cũng là do cậu sao?"
Nói xong, Duật Hành đứng lên bảo Thiên Hào đi lên phòng với mình.

Anh mở cửa phòng ra, Thiên Hào bước vào nhìn thấy cô đang truyền nước biển, cậu ấy lo lắng chạy đến hỏi:
"Chị, chị không sao chứ?"
Nhược Hy mỉm cười, cô cố gắng ngồi dậy nhìn cậu ấy rồi nói:
"Chị không sao, Duật Hành cho em lên đây à?"
Thiên Hào ngước lên nhìn anh rồi nhìn cô khẽ gật đầu.

Sau đó, anh tiến lại gần cô, vuốt nhẹ mái tóc cô trước mặt của cậu ấy rồi quay lại nói với cậu ấy:
"Bây giờ cậu đã tin chưa? Cô ấy rõ ràng đã nói là cô ấy kết hôn rồi, cậu không tin mà phải không? Vậy tôi lấy thứ này để chứng minh cho cậu xem nhé!"
Duật Hành cầm lấy hai tờ giấy đăng kí kết hôn để trước mặt cho Thiên Hào xem, Thiên Hào khẽ cầm lấy hai tờ giấy lên xem, nhìn thấy tên của anh và cô được in trên đó, Thiên Hào lúc này mới tin rằng cô đã thật sự kết hôn, cậu ấy đặt hai tờ giấy xuống, ngước lên nhìn anh:
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không để tâm đến chị ấy nữa! Từ nay tôi sẽ thật sự xem chị ấy là chị gái của tôi!"
Thiên Hào đang định rời đi thì Duật Hành đứng ở phía sau lên tiếng:

"Tôi có một người em gái tên là Cố Tuyết Anh, nó cũng chưa có bạn trai đâu! Nếu cậu không ngại thì khi nào nó đi du học về, tôi sẽ cho hai người gặp nhau, hơn nữa, cậu và Hy Nhi sẽ không phải khó xử nữa!"
Thiên Hào quay lại nhìn anh khẽ gật đầu rồi nói:
"Chuyện này nói sau đi, tôi chỉ hy vọng anh sẽ chăm sóc và bảo vệ chị ấy thật tốt!"
Nói rồi, Thiên Hào quay gót mở cửa phòng bước thẳng ra ngoài, anh thở phào nhẹ nhõm.

Anh đi xuống lầu tiễn Thiên Hào ra cổng rồi bước vào nhà, nhìn xung quanh nhà, không thấy Cố phu nhân, anh đã hỏi cô hầu gái:
"Mẹ tôi đâu rồi?"
Cô hầu gái cung kính nói với anh:
"Cố phu nhân đi siêu thị mua ít thức ăn để bồi bổ cho nhị thiếu phu nhân rồi!"
"Được rồi, cô đi làm việc tiếp đi!"
Vừa dứt lời, Duật Hành đi lên phòng xem tình hình của cô.

Anh vừa mở cửa phòng ra, Nhược Hy đã ngồi dậy hỏi anh ngay:
"Vừa nãy, anh có làm khó cậu ấy không?"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô, anh ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay ôm lấy cô vào lòng rồi nói:
"Không sao, cậu ấy cũng tin rằng em đã kết hôn rồi! Anh nói rằng em đã bị cảm lạnh, cậu ấy còn cảnh cáo anh nữa này!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 61: 61: Công Khai


Nhược Hy nhẹ nhàng buông anh ra, khẽ sờ lên gương mặt anh, lo lắng hỏi:
"Cậu ấy không đánh anh chứ? Cậu ấy là một người rất nóng tính, nếu ai ức h**p em thì cậu ấy chắc chắn sẽ đánh người đó ngay!"
Duật Hành nắm lấy tay cô, anh lắc đầu bảo không sao, Thiên Hào không đánh anh.

Nói chuyện với anh được một lúc, Như Hạ gọi điện đến nói với giọng rất nghiêm trọng:
"Nhược Hy, em mở weibo xem đi! Không hiểu sao bây giờ giới truyền thông nghi ngờ em và Cố thiếu có gian tình, còn hỏi liệu vị hôn thê của Cố thiếu có ghen hay không nữa! Thật là tức chết chị mà, em rõ ràng là vị hôn thê của Cố thiếu mà!"
Nghe Như Hạ nói một hơi, Nhược Hy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô nhanh chóng mở điện thoại lên weibo xem thử.

Cô giật mình đưa cho anh xem thử, hot seach về nội dung: Nghi ngờ Cố thiếu và ca sĩ Lam Thiên Ngọc có gian tình, liệu vị hôn thê của Cố thiếu có biết chuyện này không?
Cả hai thử mở xem hình ảnh kèm theo nội dung đó thì phát hiện ra rằng Thiên Hào là người chụp tấm ảnh này lúc anh đang vuốt tóc cô.

Nhược Hy tức giận, cầm lấy điện thoại lập tức gọi điện cho Thiên Hào:
"Chuyện trên weibo là em làm có phải không?"
Thiên Hào không do dự vì lời nói của cô, cậu ấy lập tức nói ngay:
"Là em làm, anh ta không dám công khai chuyện của chị và anh ta thì để em giúp hai người!"
Nhược Hy chưa kịp nói gì thêm cả thì cậu ấy đã cúp máy rồi, cô thử gọi lại thì cậu ấy đã tắt máy.

Nhược Hy ngước lên nhìn anh rồi hỏi:
"Hành bảo bối, giờ chúng ta tính sao đây?"
Duật Hành khom người xuống hôn nhẹ lên môi cô, anh nhìn cô ôn nhu, dịu dàng nói:
"Ngày mai anh sẽ thông báo giới truyền thông đến công ty giải trí của Ngụy Niên công khai chuyện của hai chúng ta! Một lát anh sẽ thông báo với Ngụy Niên giúp anh và em sắp xếp!"
Đáng lẽ, thời điểm này cô và anh đã không công khai.

Nhưng chuyện đã đến nước này, Duật Hành buộc phải để cho cả thế giới biết cô là vợ của anh.

Nhược Hy ngước lên nhìn anh, cô cũng hiểu được một phần chuyện của anh làm nên gật đầu đồng ý với anh.
Duật Hành cầm lấy điện thoại gọi điện cho Ngụy Niên:
"Nguỵ Niên, em giúp anh sắp xếp một chút, ngày mai anh sẽ đưa Nhược Hy đến công ty của em để chính thức công khai với giới truyền thông! À, nhớ mời thêm công ty giải trí Vũ Đình, anh không muốn hai người đó ức h**p vợ của anh!"
"Được, anh cứ để em lo!"
Nói xong, anh cúp máy rồi lại gần cô nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô vào lòng rồi cả hai ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Duật Hành dậy trước cô để chuẩn bị cho buổi họp báo, anh cho người đem đến cho cô bộ lễ phục màu trắng có đính kèm nơ trên đó.

Nhược Hy mở mắt tỉnh dậy, thấy trên bàn có để một bộ lễ phục, cô biết là anh chuẩn bị cho cô.

Nhược Hy nhẹ nhàng gỡ dây truyền nước biển ra rồi bước vào phòng tắm để thay đồ.
Xong xuôi, cô hít thở một hơi thật sâu, nhẹ nhàng mở cửa bước xuống lầu.

Ngay khi cô vừa bước xuống, anh đã đứng bên dưới khẽ giơ tay ra cung kính với cô, mỉm cười nói:
"Công chúa điện hạ của anh, em đã sẵn sàng chưa?"
Nhược Hy gật đầu nắm lấy tay của anh.

Cố phu nhân thấy cả hai hạnh phúc như thế, bà cũng vui lòng, bà đi đến dặn dò anh:
"Nhược Hy con bé vẫn còn đang bệnh đấy! Con phải nhớ để mắt tới con bé nha!"
"Dạ, con biết rồi! Cũng sắp đến giờ rồi, chúng con đi đây!"
Nói rồi, Duật Hành lo lắng cho cô nên đã nhanh chóng nhẹ nhàng bế cô vào lòng rồi đưa cô ra xe, cô lo lắng cho vết thương trên tay anh, khẽ nói nhỏ vào tai anh:
"Anh ôm em như vậy, lỡ như vết thương hở ra thì sao?"

Duật Hành lắc đầu bảo với cô:
"Không sao đâu, em nhẹ như vậy mà! Ôm em anh không cảm thấy vết thương hở ra!"
Duật Hành nhẹ nhàng đặt cô vào trong xe, anh lái xe đưa cô đến công ty giải trí Cố gia.

Vừa đến trước cửa, cô bước vào trước anh thì đã chạm mặt của Thiếu Đình và Giai Ninh.

Giai Ninh thấy cô mặc bộ lễ phục màu trắng rất xinh đẹp, cô ta bắt đầu chế giễu cô:
"Chị và Cố thiếu có gian tình thật à? Vị hôn thê của anh ấy chắc buồn lắm nhỉ?"
Nhược Hy chưa kịp trả lời thì từ phía sau vang lên giọng nói rất quen thuộc:
"Tôi và cô ấy chẳng có gian tình gì cả, vì cô ấy chính là vị hôn thê của Cố thiếu tôi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 62: 62: Vị Hôn Thê Của Cố Thiếu


Duật Hành từ xa đi đến đưa tay ôm lấy vai của cô dựa vào người anh, anh nhẽ trừng mắt nhìn Giai Ninh:
"Vị hôn thê mà tôi giấu bấy lâu nay chính là Lam Nhược Hy! Lam Giai Ninh, cô nên nhớ những lời mà cô mỉa mai vợ tôi, tôi sẽ ghi nhớ từng chữ một!"
Thiếu Đình ra vẻ tức giận, anh ta nhìn cô rồi nói:
"Vậy là lúc cô quen tôi, cô đã kết hôn rồi? Hừ, cô cũng chả phải là người tốt lành gì, một chân đạp hai thuyền cơ mà!"
Nhược Hy đang định phản kháng lại lời nói của anh ta thì Duật Hành đã đứng chắn giúp cô ở đằng trước, anh đi đến lại gần Thiếu Đình, đôi mắt anh giương lên nhìn anh ta lạnh lùng rồi nói:
"Cái đêm mà cô ấy thu âm ở thành phố A, vừa quay xong là cô ấy mua vé máy bay để về thành phố C nhằm tạo cho anh bất ngờ, không ngờ, về đến chung cư nơi anh ở, cô ấy bắt gặp cảnh tượng anh và Lam Giai Ninh đang làm chuyện đồi bại trong đó.

Xong đêm đó, tôi đã đề nghị kết hôn với cô ấy và cô ấy đã đồng ý với tôi!"
Duật Hành đưa tay lên vuốt tóc lộ rõ khuôn mặt điển trai, có khí chất lạnh lùng.

Anh nhanh chóng tiếp lời:
"Đó cũng là ngày mà cô ấy quyết định chia tay với anh chứ không phải là ở bữa tiệc sinh nhật của Lam Giai Ninh! Không ngờ, trước đó, cả hai người lại ảo tưởng đến thế, nghĩ là cô ấy vẫn còn yêu anh à, nực cười!"

Giai Ninh cảm thấy không phục lời nói của anh, cô ta tiến lên phía trước, căng thẳng nhìn anh rồi hỏi:
"Nhưng gia đình tôi không hề chấp nhận cuộc hôn nhân của anh và chị ấy!"
Nhược Hy đứng ở phía sau anh, cô khẽ đưa tay nắm lấy áo anh nhẹ nhàng gật đầu ra hiệu cho anh lùi về sau để cô nói chuyện với Giai Ninh.

Duật Hành hiểu được nên đã nhường cô tiến lên phía trước, còn anh đứng ở phía sau xem cô sẽ phản ứng ra sao với lời nói của Giai Ninh.

Nhược Hy khẽ cười nửa miệng, gương mặt cô bắt đầu tiến sát lại gần Giai Ninh rồi nghiêm túc nói:
"Ồ, tôi quên nói cho cô biết, chuyện tôi và Duật Hành kết hôn, cha đã biết rồi, hơn nữa, cha cũng đã chấp nhận rồi! Còn rất vui là đằng khác gì có một chàng rể ưu tú như Duật Hành.

Đâu phải như kia.

Cô và người phụ nữ tên Nhạc Sơ kia có quyền gì mà quyết định chuyện hôn nhân của bản thân tôi!"
Giai Ninh tức giận vung tay lên đánh cô, Duật Hành đang định bắt lấy tay của cô ta nhưng cô đã kịp thời nắm chặt lấy tay của cô ta, Nhược Hy nhìn cô ta đầy lạnh lùng rồi khẽ nói:
"Đừng thách thức sự giới hạn của tôi, nếu không tôi sẽ không để yên cho cô đâu!"
Nhược Hy vừa dứt lời, cô nhanh chóng buông tay của Giai Ninh rồi quay lại nhìn anh mỉm cười dịu dàng:
"Chúng ta vào thôi!"
Duật Hành khẽ gật đầu, anh đưa tay nắm lấy tay cô bước vào trong công ty.

Ngụy Niên từ bên trong chạy ra chào hai người, cậu khẽ nói nhỏ với cô và anh:
"Còn hơn 2 tiếng nữa thì cuộc họp báo mới bắt đầu.

Anh hai và chị dâu vài phòng chờ nghỉ ngơi đi!"
Nhược Hy nghe đến thời gian của buổi họp báo còn khá lâu, cô nhìn Ngụy Niên rồi hỏi:

"Hả? Còn hơn 2 tiếng sao? Vậy sao mọi người đều đến sớm thế?"
Ngụy Niên nhìn ra ngoài cửa thấy mọi người ai nấy đều đến rất đông, chỉ thiếu mỗi phóng viên và nhà báo.

Cậu khẽ sờ trán của cậu rồi nói:
"Chắc là Thiếu Đình và Lam Giai Ninh kéo mọi người đến sớm chứ gì? Chứ em hẹn tất cả các nhà báo và phóng viên trong thành phố C 9 giờ hơn mới đến đây mà!"
A Thành mặc bộ đồ vest, tay đang chống nạng khó khăn bước ra ngoài chào mọi người:
"Chào sếp, chào chị dâu! Hai người đến rồi!"
Ngụy Niên nghe giọng nói của A Thành, cậu nhanh chóng quay lại đỡ lấy A Thành bước đi, cậu khẽ mắng A Thành:
"Bảo cậu ở trong phòng nghỉ ngơi đợi tôi, sao lại không nghe lời rồi!"
A Thành ngước lên nhìn cậu lắc đầu bảo không sao.

Nhược Hy và Duật Hành muốn giành chút không gian riêng cho hai người họ nên cả hai cùng nhau đồng thanh lên tiếng:
" Hai người ở đây đợi phóng viên và nhà báo, hai người chúng tôi vào trong phòng nghỉ ngơi trước!"
Ngụy Niên nhanh chóng trả lời hai người:
"Được, anh hai đưa chị dâu vào phòng số 2 bên trong đi!"
Duật Hành thấy sắc mặt cô không ổn, anh thầm nghĩ sáng nay đi gấp nên cả hai đều không có ăn sáng.

Duật Hành cúi người xuống, ôm lấy cô vào lòng, Nhược Hy cũng biết anh đang lo lắng cho cô nên cô cũng đưa tay lên ôm lấy cổ của anh.

Anh dùng chân đạp nhẹ cửa phòng, đặt nhẹ nhàng cô xuống giường nghỉ, sau đó, anh lấy điện thoại gọi thức ăn ngoài.

Đặt thức ăn xong, anh cúp máy rồi đi đến ngồi cạnh cô, anh khẽ tựa đầu vào vai cô, tay anh nắm lấy tay cô, mỉm cười nói:
" Biết em chưa ăn sáng nên anh đặt toàn là những món mà em thích ăn! Anh có đem theo thuốc, ăn xong em nhớ uống thuốc đấy!"
Nhược Hy đưa tay khẽ chạm nhẹ vào gương mặt anh, cô cũng khẽ cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán của anh, nhìn anh nở một nụ cười hồn nhiên rồi nói:
"Hành bảo bối, hay một lát, em ăn xong anh móm thuốc cho em như hôm qua đi!"
Duật Hành ngồi dậy, anh đưa tay khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc cô, sau đó nở một nụ cười gian manh nhìn cô rồi khẽ nói nhỏ vào tai cô:
" Nói thẳng ra là em muốn hôn anh đúng không?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 63: 63: Anh Đút Ngon Hơn Hay Em Tự Ăn Ngon Hơn


Bị anh trêu ghẹo, gương mặt cô bắt đầu đỏ ửng lên vì bị anh nói trúng tim đen, cô khẽ cúi đầu xuống, nói nhỏ:
"Làm gì có! "
Nhược Hy chưa kịp nói hết câu, Duật Hành đã nhanh chóng nâng cằm của cô lên, môi anh tiến sát vào môi cô rồi hôn thật sâu vào môi cô, tay anh khẽ chạm vào gương mặt cô.

Duật Hành luyến tiếc dứt môi cô ra, nụ cười anh ngọt ngào nói với cô:
"Được rồi chứ, Hy Nhi, em có hài lòng với nụ hôn vừa rồi của anh không?"
Gương mặt của Nhược Hy đỏ càng đỏ hơn, cô lấy tay che mặt của mình lại rồi xấu hổ nói:
"Anh lại trêu chọc em rồi!"
Duật Hành nắm lấy tay cô, giọng nói của anh ôn nhu, nhìn cô nghiêm túc nói:
"Anh chỉ trêu chọc mỗi mình em mà thôi! Bởi vì em là vợ anh, là cô gái đáng yêu nhất mà anh từng gặp!"
Nhược Hy nghe những lời nói này của anh khiến cô rất vui, sau đó, cô giả vờ nói với anh:
" Hành bảo bối, trình độ thả thính của anh cao như thế này, không biết lúc du học anh đã từng tán tỉnh cô gái nào chưa?"

Bàn tay anh đưa tay khẽ nhéo vào má của cô, đầu anh khẽ cụng nhẹ vào đầu cô rồi nghiêm túc nói:
"Em đó, hỏi linh tinh không à? Tất nhiên là anh chưa từng thả thính ai ngoài em rồi! Hy Nhi, em là cô gái đầu tiên cũng như là mối tình đầu của anh mà anh muốn bảo vệ cô gái nhỏ này suốt đời này!"
Nụ cười của cô ngọt lại càng ngọt hơn, Nhược Hy đưa tay chạm nhẹ vào tóc của anh, sau đó ôm lấy cổ của anh, dịu dàng nói:
"Hành bảo bối, cảm ơn anh đã đến bên cạnh em! Tuy anh không phải là mối tình đầu của em nhưng lại là người mà em yêu nhất!"
Cốc! Cốc! Cốc!
Bên ngoài, Ngụy Niên đang cầm một hộp thức ăn mà người giao hàng vừa đem đến.

Cậu đứng bên ngoài đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của anh và cô, không muốn nghe tiếp nữa nên cậu gõ cửa rồi lên tiếng:
"Anh hai, chị dâu! Thức ăn của hai người đến rồi!"
Duật Hành nhẹ nhàng buông cô ra, anh đi đến mở cửa nhận lấy phần thức ăn rồi hỏi Ngụy Niên:
"Bao nhiêu tiền để anh trả lại cho em?"
Ngụy Niên khẽ nghiêng người nhìn vào trong phòng, cậu ngước lên nhìn anh thành thật nói:

"Gần 1 vạn, nhưng mà anh không cần phải trả lại cho em đâu! Chút tiền nhỏ này có là gì đối với em đâu, mau mang đồ ăn vào cho chị dâu ăn đi, đừng để chị ấy đói!"
Duật Hành mỉm cười gật đầu với cậu rồi hỏi:
"Thời gian còn nhiều không? Để anh và Hy Nhi chuẩn bị nữa!"
Ngụy Niên nhìn đồng hồ trên tay thấy thời gian vẫn còn nhiều, cậu nhìn anh rồi nói:
"Còn hơn 1 tiếng rưỡi nữa.

Thời gian còn nhiều mà, hai người cứ từ từ mà dùng bữa sáng đi, em đi ra ngoài với A Thành!"
Ngụy Niên vừa dứt lời đã nhanh chóng rời đi.

Duật Hành thở dài, khẽ đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng đem thức ăn đến cho cô rồi bảo:
"Thức ăn đến rồi, chúng ta tranh thủ ăn sáng thôi!"
Nhược Hy gật đầu, chăm chú nhìn anh mở từng khay thức ăn ra cho cô, sau đó, anh đẩy những món mà cô thích lại cho cô, đôi mắt cô khẽ chớp chớp ngước lên nhìn anh rồi nói:
"Hành bảo bối, anh đút cho em ăn đi!"
Duật Hành đang định gắp thức ăn vào miệng mình, thấy cô chu môi lên muốn anh đút cho ăn, anh thở dài, cầm đũa nhẹ nhàng gắp món rau mà cô thích đút vào miệng cô, sau đó anh đưa đũa l**m nhẹ rồi cười gian nhìn cô hỏi:
"Anh đút ngon hơn hay là em tự ăn ngon hơn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 64: 64: Vị Hôn Thê


Nhìn thấy hành động vừa rồi của anh, Nhược Hy xấu hổ tự động cầm đũa lên gắp thức ăn cho vào miệng mình, cô khẽ lườm anh một cái rồi nói:
"Anh lại trêu chọc em rồi!"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô, khẽ nói nhỏ:
"Em mau ăn đi, hay là để anh đút cho em ăn nữa!"
Nhược Hy nhanh chóng cần đũa lên ăn hết thức ăn mà anh đã đặt.

Sau khi dùng bữa sáng xong, Duật Hành xếp gọn gàng những khay thức ăn vào trong hộp, đặt sang một bên, anh nhẹ nhàng lấy thuốc để trên bàn ra, rót ly nước rồi đưa cho cô, anh khẽ nói:
"Hy Nhi, uống thuốc đi, em vẫn còn đang bệnh đấy! Sắp đến giờ họp báo rồi!"
Nhược Hy chu môi lên, nhìn anh rồi làm nũng:
"Hành bảo bối, em không uống thuốc được không? Thuốc này đắng hơn thuốc hôm qua nữa, em uống không nổi!"
Duật Hành nhìn cô thở dài, anh cầm lấy viên thuốc cho vào miệng mình, nhẹ nhàng tiến lại gần cô, anh nhanh chóng đưa viên thuốc vào miệng cô, sau đó tiện tay anh cầm lấy ly nước uống một hơi rồi cho vào miệng cô.

Xong xuôi, anh nhẹ nhàng buông cô ra, nhìn cô khẽ mỉm cười hỏi:
"Như vậy còn đắng không?"
Gương mặt của Nhược Hy đỏ ửng lên, cô khẽ lắc đầu trả lời anh:
"Không...không còn đắng nữa!"
Duật Hành mỉm cười nhìn cô, anh cầm lấy ly nước và hộp thức ăn đi ra ngoài, gương mặt anh khẽ nhăn lại, thầm nghĩ:
"Sao viên thuốc này lại đắng thế nhỉ? Cũng may là mình nhanh trí đút thuốc cho Hy Nhi bằng cách này, nếu không chắc cô ấy cũng không chịu uống!"
Ngụy Niên vừa nhìn thấy anh đi ra ngoài, cậu nhanh chóng chạy đến nói nhỏ vào tai anh:
"Anh hai, các phóng viên và nhà báo đều đến rồi! Chúng ta bắt đầu được chưa?"
"Được rồi, em giúp anh sắp xếp một chút! Anh đưa Hy Nhi cùng ra ngoài!"
Duật Hành đưa ly nước và hộp thức ăn cho Ngụy Niên nhờ cậu cất giùm anh.

Anh chính lại quần áo, khẽ nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, đi đến nắm lấy tay cô rồi nói:

"Chúng ta ra ngoài thôi, các phóng viên và nhà báo đều đã đến rồi! Hy Nhi, em chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Nhược Hy đưa tay khoác lấy tay anh, cô mỉm cười ngọt ngào, tự tin trả lời anh:
"Có anh ở đây với em mà, em không cần thiết phải lo sợ gì cả!"
Duật Hành khẽ mở cửa phòng ra, cả hai cùng nhau đi ra sảnh chính của công ty bằng cửa sau.

Nhược Hy hồi hộp ngồi ngay cạnh anh, tuy đây không phải lần đầu cô dự họp báo nhưng điều mà cô hồi hộp bây giờ đó chính là buổi họp báo nói về mối quan hệ của cô và anh
Có một phóng viên tiến lên phía trước cùng hỏi anh và cô:
"Xin hỏi, Cố thiếu và Lam đại tiểu thư có quan hệ gì?"
Duật Hành nắm lấy tay cô, mỉm cười thân thiện nhìn người phóng viên trước mặt, anh nghiêm túc nói:
" Có phải mọi người đều đang thắc mắc về vị hôn thê đang giấu mặt của tôi có phải không? Vậy giờ tôi xin tiết lộ luôn, Lam Nhược Hy chính là vị hôn thê của tôi, chúng tôi đã đăng kí kết hôn vào 1 tháng trước!"
Một nam nhà báo cũng tiến lên phía trước hỏi cả hai:
"Nhưng tôi nghe nói, Cố thiếu vẫn chưa cầu hôn Lam đại tiểu thư! Hơn nữa, tin tức Lam đại tiểu thư đang độc thân vẫn còn trên baidu!"
Câu hỏi này, Nhược Hy nắm lấy tay anh khẽ lắc đầu, có nghĩa là câu hỏi này cô sẽ đích thân trả lời.

Cô nhìn mọi người xung quanh, hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười ngọt ngào, cô đưa ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn giơ lên cho mọi người xem rồi nhanh chóng trả lời mọi người:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 65: Chương 65


Nhược Hy dắt tay của Lưu Vân lướt qua cô ta, cô khẽ nói nhỏ vào tai của Giai Ninh:
"Thì sao? Cô sợ thua tôi à! Quên nữa, nói cho cô biết một lần vậy, cô càng cố gắng hạ tôi xuống bao nhiêu thì xem chừng tất cả nhiệt độ, lưu lượng của cô sẽ bị tan biến hết đấy, lúc đó, chắc hẳn, giới giải trí cùng không cần hạng người như cô!"
Nói xong, Nhược Hy dắt tay của Lưu Vân bước vào trong công ty.

Ngụy Trạch cũng từ bên trong bước ra ngoài, nhìn thấy cô và Lưu Vân, anh ấy khẽ cười một cái rồi đi đến nắm lấy tay của Lưu Vân, nhìn cô nói:
"Được rồi, em vào trong với Duật Hành đi! Anh lái xe đưa Lưu Vân đi dạo một lát!"
Nhược Hy khẽ gật đầu đáp lại lời của Ngụy Trạch, cô khẽ nháy mắt nhìn Lưu Vân ra hiệu rồi nhanh chóng bước vào trong công ty.

Duật Hành cũng từ trong bước ra ngoài, anh đi đến đưa tay lên nhẽ xoa đầu cô rồi bảo:
"Để em mau chóng hết bệnh, bây giờ em muốn đi đâu, làm gì, anh cũng sẽ đáp ứng em!"
Nhược Hy mỉm cười, đưa tay choàng qua cổ anh, khẽ cụng nhẹ vào đầu anh, khẽ nói:
"Hành bảo bối, em đói rồi, chúng ta đến nhà hàng ăn trưa trước đi!"
Duật Hành khẽ chạm nhẹ vào tay cô, mỉm cười ngọt ngào khẽ gật đầu với cô:

"Được, đưa em đi ăn những món em thích!"
Duật Hành nắm lấy tay cô bước ra ngoài.

Cùng lúc này, cả hai vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Giai Ninh và Thiếu Đình.

Thiếu Đình nhấc điện thoại lên gọi điện cho Hiểu Như - chị gái của Thiếu Đình cũng là người mẫu, diễn viên nổi tiếng của giới giải trí:
"Chị, hai ngày nữa chị về nước đi! Em muốn chị giúp cho Giai Ninh trở nên nổi tiếng hơn Lam Nhược Hy!"
Do anh ta không để loa ngoài nên cả hai không nghe được câu trả lời của Hiểu Như, chỉ nghe được lời đáp trả của Thiếu Đình:
"Được, đợi chị về nước, em sẽ giúp chị sắp xếp!"
Ngay khi anh ta vừa kết thúc cuộc gọi, Nhược Hy và Duật Hành cũng bước nhanh ra ngoài xe.

Cả Thiếu Đình và Giai Ninh đều trừng mắt nhìn hai người rồi khẽ nói với cô:
"Ngày tàn của cô sắp đến rồi, Lam Nhược Hy!"
Duật Hành đưa cô nhẹ nhàng vào trong xe, sau đó, anh cũng ngồi bên cạnh lái xe đưa cô đến nhà hàng.

Trên đường đi đến nhà hàng, anh đã nhanh chóng hỏi cô:
"Người chị của Thiếu Đình là ai mà anh ta lại chắc chắn hạ được Hy Nhi của anh dễ dàng như vậy?"
Nhược Hy mở điện thoại vào thư viện ảnh, sau đó mở một tấm ảnh mà cô và Hiểu Như đã từng chụp chung lúc còn đi học vào ngành điện ảnh cho anh xem, Nhược Hy chỉ tay vào người phụ nữ tráng lệ đứng bên cạnh cô rồi ngước lên nhìn anh nói:
"Đây là chị của Thiếu Đình, cô ta tên là Hiểu Như, 4 năm trước từng học chung trường với em tại Mỹ, hình như giáo viên lúc trước dạy chúng em có tên là Aria.

Bây giờ chắc hẳn cô ta cũng đã rất nổi tiếng rồi!"
Duật Hành có một thắc mắc muốn hỏi vô, anh liền nhanh chóng dừng xe bên đường rồi quay sang hỏi cô:
"Em từng học ở Mỹ sao? Anh nhớ là Lam gia nghiêm cấm em vào ngành điện ảnh mà, sao họ lại tốt đến mức cho em đi học bên đó vậy?"
Nhược Hy nhìn sang anh mỉm cười dịu dàng, cô nhanh chóng giải đáp thắc mắc của anh ngay:
"Hành bảo bối, thật ra người mà cho em qua Mỹ học cũng là người đã chu cấp tiền để em có được ngày hôm nay là bà ngoại của em.

Hiện bà ấy đang sống ở thành phố B, nhắc đến đây em mới nhớ, lâu quá em cũng chưa về thăm bà ấy lần nào cả!"
Duật Hành khẽ gật đầu hiểu ra ý của cô.

Anh chợt nhớ lại lúc nãy, cô có nói giáo viên của cô là Aria, anh nhanh chóng cầm điện thoại gọi cho Lâm Cơ:
"Trong vòng hai ngày, cậu liên hệ gấp giáo viên có tên là Aria bên Mỹ ngay cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với người đó!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 66: Chương 66


"Được, Cố nhị thiếu gia, không cần đến hai ngày đâu, bây giờ tôi sẽ làm ngay!"
Nói xong, anh cúp máy.

Nhược Hy mắt trợn tròn nhìn anh với vẻ ngạc nhiên, cô quay sang nhanh chóng hỏi anh:
"Hành bảo bối, anh cần nói chuyện với cô Aria của em để làm gì?"
Duật Hành cất điện thoại vào một bên, anh khẽ nhích lại gần hôn nhẹ lên trán cô, sau đó, đưa tay lên xoa đầu cô rồi mỉm cười ôn nhu, bảo cô:
"Em ngốc thật đấy à? Chẳng phải vừa rồi em nói Aria là giáo viên của em và Hiểu Như à?"
Nhược Hy khẽ ngẫm nghĩ lại, hình như cô hiểu ra điều gì đó rồi nói với anh:
"Có phải anh muốn nhờ cô của em giúp giải quyết chuyện này đúng không?"
Duật Hành đưa tay lên gõ nhẹ vào trán cô, anh khẽ nhéo lấy mũi của cô rồi khẽ lắc đầu:
"Xem ra là em ngốc thật, anh nghe Ngụy Niên nói khoảng một tuần nữa sẽ diễn ra một cuộc tuyển chọn diễn viên xuất sắc nhất thế giới, ứng cử viên mạnh nhất trong cuộc thi này là em và Lam Giai Ninh! Cuộc thi này sẽ diễn ra hai vòng, vòng đầu tiên diễn ra ở Mỹ, ở vòng này sẽ chọn người đại diện nổi tiếng nhất chụp một tấm ảnh cùng với ứng cử viên, phong cách lần này theo kiểu của phương Đông, vòng thứ hai diễn ra ở Trung Quốc, vòng này, cả hai ứng cử viên sẽ diễn cùng với người đại diện trong một bộ phim ngắn dân quốc xưa.

Kết thúc tuyển chọn, ứng cử viên nào được điểm cao nhất sẽ đăng quang ngôi vị diễn viên xuất sắc nhất thế giới! Có lẽ Thiếu Đình và Lam Giai Ninh muốn nhờ Hiểu Như giúp đỡ để có thể hạ được em trong cuộc tuyển chọn lần này, đồng thời, còn có thể làm cho em bị mất mặt với giới truyền thông!"
Quả thật, Nhược Hy không nghe Như Hạ nhắc với cô về cuộc tuyển chọn lần này, sau khi nghe anh giải thích xong, cô nhanh chóng hiểu ra ý của anh:
"Cho nên anh muốn nhờ cô Aria chọn ra một người đại diện giúp em! Em nhớ rồi, bên đó ngoài Hiểu Như ra thì còn có Giang Nghi Tử, cô ấy là người Trung cũng là người mà cô Aria dạy, lưu lượng và nhiệt độ của cô ấy hơn hẳn Hiểu Như gấp 4 lần!"
Duật Hành xoa đầu cô rồi trêu chọc cô:
"Hy Nhi, hóa ra là em không ngốc! Em cuối cùng cũng đã hiểu ra rồi!"
Nhược Hy nghe lời nói chế giễu của anh liền chu môi, phồng má lên, cô ra vẻ tức giận nói với anh:
"Hành bảo bối, đừng ghẹo em nữa mà! Nhanh lái xe đưa em đi ăn đi, em và tiểu bảo bối đói lắm rồi!""
Duật Hành khẽ nhìn cô thở dài, anh nhanh chóng khởi động lại xe, lái xe đưa cô đến nhà hàng dùng bữa.

Vừa đến nhà hàng thì Lâm Cơ gọi đến cho anh, anh bảo cô vào trong đợi anh trước, anh nghe điện thoại xong sẽ đi vào.
Đợi Nhược Hy bước vào trong, Duật Hành gọi lại cho Lâm Cơ:

"Sao rồi? Cậu đã liên lạc được với Aria chưa?""
Phía đầu dây bên kia, Lâm Cơ đang chuẩn bị nối máy với Aria, cậu ấy nhanh chóng trả lời anh ngay:
"Đã liên lạc được rồi thưa Cố nhị thiếu gia! Bây giờ tôi nối máy cho hai người nói chuyện!"
Lâm Cơ bắt đầu nối máy với Aria.

Một lúc sau, bên phía đầu dây của Lâm Cơ nghe được giọng của một người phụ nữ:
"Xin chào, nghe nói Mặc thiếu muốn nói chuyện với tôi?"( nói bằng tiếng Anh)
Duật Hành khẽ ho một cái rồi trả lời:
"Đúng vậy, tôi có chút chuyện muốn nhờ cô giúp cho Nhược Hy!"( nói bằng tiếng Anh)
Aria nghe đến tên của cô, cô ấy đã nhận ra ngay vì cô là học trò chịu khó và quyết tâm mà Aria đáng tự hào nhất.

Cô ấy không ngần ngại gì mà đồng ý ngay, sau đó, anh nhanh chóng kể hết tất cả mọi chuyện cho Aria nghe về cuộc thi tuyển chọn sắp tới.

Aria ngẫm nghĩ một hồi rồi mới đưa ra quyết định:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 67: Chương 67


"Được, hai ngày nữa, tôi và Khúc Yên sẽ cùng về nước để giúp Nhược Hy sắp xếp! Cuộc thi bên này tôi cũng có nghe nói đến, với thực lực và tài năng của Nhược Hy, con bé chắc chắn sẽ đăng quang ngay thôi!" ( nói bằng tiếng Anh)
Duật Hành vui mừng vì được Aria đồng ý giúp cô, anh nhanh chóng cảm ơn cô ấy:
"Cảm ơn cô đã giúp đỡ, hai ngày nữa, máy bay hạng thương gia của Cố gia sẽ đến đón cô bay thẳng về Trung Quốc!" ( nói bằng tiếng Anh)
Nói xong, anh nhanh chóng cúp máy.

Muốn trêu chọc cô, nên khi anh bước vào đã giả vờ làm vẻ mặt tức giận, buồn tủi nhìn cô rồi nói:
"Hy Nhi, thất bại rồi! Anh không khuyên được cô Aria giúp em được!"
Với kĩ năng diễn xuất nhiều năm của Nhược Hy đã nhìn ra ngay là anh đang cố ý, cô khẽ nhìn anh mỉm cười, đưa tay lên nhéo lấy tai của anh rồi nói:

"Hành bảo bối, kĩ năng diễn xuất của anh tệ quá, anh đừng tưởng nói như vậy là em sẽ tin, thật ra có phải cô Aria đã đồng ý giúp em rồi đúng không?"
Bị cô nhéo tai mà anh không cảm thấu đau chút nào, Duật Hành khẽ nắm lấy tay cô rồi kéo lại gần môi mình, hôn nhẹ một cái, mỉm cười ngọt ngào nhìn cô nói:
"Quả thật không thể che giấu được với tiền bối Lam Nhược Hy! Em đoán đúng rồi, hai ngày nữa, cô Aria và Khúc Yên sẽ về đây để giúp em sắp xếp!"
Nhược Hy vui mừng đưa tay ôm lấy anh, cô khẽ nhón chân lên hôn lấy môi anh thật sâu, nhẹ nhàng luyến tiếc môi anh ra, cô khẽ nói:
"Hành bảo bối, em biết ngay là anh sẽ xin cô Aria giúp em được mà!"
Duật Hành bị hôn bất ngờ nên nhanh chóng cúi mặt xuống hôn nhẹ lên môi cô, anh đưa tay ôm lấy eo của cô rồi nói:
"Không phải là anh xin được mà là lúc trước em học bên đó, cô Aria đã vô cùng khen ngợi tài năng và thực lực của em, cho nên, sự giúp đỡ lần này của cô Aria là vô cùng tin tưởng ở em!"
Nhược Hy cảm giác được rằng lời khen ngợi này cũng là anh đang dành cho cô, gương mặt của cô khẽ đỏ ửng lên, cô khẽ buông anh ra rồi đi lại bàn ngồi xuống, ngước lên nhìn anh rồi nói:
"Hành bảo bối, lại đây cùng ăn với em nào, em có gọi những món mà anh thích nữa!"
Duật Hành khẽ thở dài, đi lại ngồi đối diện với cô, anh cầm đũa lên gắp thức ăn vào chén cho cô, suy nghĩ một hồi lâu rồi anh nói với cô một ý kiến:
"Hy Nhi, hay là chúng ta dùng bữa xong, anh lái xe đưa em về thành phố B thăm bà ngoại em nha!"
Nhược Hy nhớ ra ngày mai còn có cảnh quay, cô nhanh chóng nói ngay:
"Nhưng mà ngày mai em còn có cảnh quay, bây giờ chúng ta đi về thành phố B thì ngày mai chắc chắn sẽ không về thành phố C kịp!"
Duật Hành đưa tay xoa lấy đầu cô, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nghiêm túc nhìn cô nói:
"Em đừng lo về chuyện này, anh đã nói với Ngụy Niên 2 ngày nữa sẽ quay phim, để thời gian cho em dưỡng bệnh!"

Nhược Hy cảm động nhìn anh khẽ gật đầu, nhỏ nhẹ nói lời cảm ơn anh.

Sau khi dùng bữa trưa, Duật Hành lái xe đưa cô về thành phố B.

Thật ra, nhà ngoại của cô cũng là một căn biệt thự khang trang, tiếc là mẹ cô khi lấy ba cô đã cự tuyệt với gia đình bên ngoại, sau khi mẹ cô mất, nhà ngoại mới thay mẹ cô mà âm thầm nuôi cô khôn lớn.
Xe của anh lái thẳng vào cổng biệt thự Bạch gia.

Nhược Hy khẽ bước xuống xe, cô nhìn mọi thứ xung quanh cũng chả có gì thay đổi, cũng đã 2 năm rồi cô không về đây.

Lúc này, từ bên trong, một bà lão với gương mặt phúc hậu bước ra ngoài, Nhược Hy nhận ra ngay đó là bà ngoại, cô nhanh chóng chạy đến ôm bà, nước mắt cô khẽ rơi rồi nói:

"Bà ngoại, cháu nhớ bà lắm!"
Bạch Đồng đưa tay run run ôm lấy cô vào lòng.

Được một lúc, bà mới nhận ra được sự tồn tại của anh, nhẹ nhàng buông cô ra, bà hỏi cô:
"Thằng nhóc này là ai? Sao nó lại về cùng cháu?"
Nhược Hy nhẹ nhàng gạt nước mắt, cô đi đến nắm lấy tay anh, kéo lại cho bà xem thử rồi giới thiệu với bà:
"Giới thiệu với bà, đây là chồng của cháu! Bọn cháu kết hôn được 1 tháng rồi, tháng sau bọn cháu sẽ tổ chức hôn lễ! Hôm nay cháu về đây để thông báo cho bà biết!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 68: Chương 68


Bạch Đồng mỉm cười nhân từ, bà đưa tay lên khẽ vỗ vào vai anh rồi bảo:
"Thằng nhóc này khá đấy, cháu còn thuyết phục được cháu của ta chịu lấy cháu à! Được rồi, hai đứa lên phòng tắm rửa rồi xuống đây dùng bữa với gia đình đi!"
Nhược Hy nhanh chóng nắm lấy tay anh bước vào nhà, vừa vào nhà, mọi người bên trong đều chào đón cô, Nhược Hy ở đây được nhiều người chào đón hơn là ở Lam gia.

Cô đưa Duật Hành lên phòng của mình, nhẹ nhàng đến tủ quần áo lấy cho anh một bộ đồ rồi bảo anh:
"Hay anh lấy bộ này mặc thử đi!"
Nhìn thấy phòng của cô có cả đồ của đàn ông, anh nhanh chóng bước tới ép lấy cô vào tường rồi hỏi:
"Sao phòng của em còn có cả đồ của đàn ông?"
Nhìn vẻ mặt khi ghen của Duật Hnahf khiến cô không nhịn được cười, cô cầm bộ đồ lên rồi giải thích với anh:
"Hành bảo bối, đây là đồ mà đứa em họ của em nó để quên, thấy nó hợp với anh nên em mượn tạm của nó cho anh mặc!"
Duật Hành thở phào nhẹ nhõm rồi khẽ buông cô ra, ngay khi anh vừa buông, đột nhiên, anh cảm thấy chóng mặt, nên đã vô tình đè cô xuống giường, áp cô dưới thân mình.

Nhược Hy bị anh đè bất ngờ nên đã che chắn rồi hỏi hỏi anh:
"Em đã nói đó là đồ của em họ em mà! Anh định làm gì thế, em còn đang có thai đấy!"

Duật Hành khó khăn nhanh chóng lật người lại, nằm bên cạnh cô, anh đưa tay lên trán rồi bảo:
" Anh bị hạ đường huyết!"
Nhược Hy nghe anh bị như vậy, mặc dù rất lo lắng cho anh nhưng cô vẫn muốn trêu chọc anh:
"Hành bảo bối, hóa ra anh lại yếu đến như thế?"
Duật Hành cảm thấy đã đỡ hơn, lại nghe câu trêu chọc của cô, anh đã nhanh chóng áp cô dưới thân mình, khẽ cười gian manh rồi bảo:
"Hy Nhi, hay là để anh chứng minh cho em thấy, anh không hề yếu nha!"
"Chị, em muốn hỏi hai anh chị muốn...ăn gì?"
Bạch Đông - em họ của Nhược Hy đột ngột bước vào phòng của cô.

Nhược Hy và Duật Hành vừa nhìn thấy đã lập tức ngồi dậy, gương mặt ai cũng đỏ ửng.

Bạch Đông khẽ gãi đầu rồi cười gượng:
"Có phải em vừa làm phiền hai người rồi không?"
Nhược Hy nhanh chóng lắc đầu, ngước lên nhìn Bạch Đông rồi nói:
"Không có, em tìm chị có việc gì không?"
"Bà nội hỏi hai người muốn ăn gì? Để bà nấu cho hai người ăn!"
Nhược Hy xoay qua khẽ nhìn anh, cô nhanh chóng trả lời cậu ấy ngay:
"Em nói với bà nấu món gì cũng được! Chị tin vào tài nghệ nấu nướng của bà!"
Bạch Đông gật đầu, cậu ấy khẽ liếc nhìn sang bộ quần áo anh đang cầm, rồi nhìn sang cô, cậu ấy nói:
"Anh rể, bộ quần áo anh đang cầm là của em mà!"
Nhược Hy mặt đỏ ửng lên, nhanh chóng trả lời ngay:
"Đúng là của em, tại chị và anh ấy đến đây gấp quá, không có đem theo quần áo nên mượn tạm đồ của em cho anh ấy mặc!"
Bạch Đông hình như hiểu ra được gì đó, cậu ấy nhanh chóng chào hai người rồi vội vàng đóng cửa phòng đi ra ngoài.

Nhược Hy khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô đi lại túi xách lấy ra một viên kẹo rồi đưa cho Duật Hành:
"Hành bảo bối, anh cảm thấy đỡ hơn chưa? Ăn viên kẹo này đi là sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều đó!"

Duật Hành nhận lấy viên kẹo, nhanh chóng cho vào miệng, anh cầm bộ quần áo lên nhìn rồi ngước lên nói với cô:
"Hóa ra bộ quần áo này là của cậu ấy à?"
Nhược Hy khẽ gật đầu, sau đó cô bảo anh nhanh chóng đi tắm, cô cũng lấy một bộ váy ở trong tủ rồi đi xuống phòng tắm dưới lầu.

Sau khi tắm xong, Duật Hành bước ra ngoài thì nhận được một cuộc điện thoại từ A Thành:
"Sếp, chiều hôm nay em mới quay trở lại trụ sở nhưng không thấy anh đâu? Anh đang ở đâu thế?"
Duật Hành nhẹ nhàng ngồi xuống giường, anh lấy khăn khẽ lau khô tóc rồi hỏi lại A Thành:
"Sao cậu lại quay lại trụ sở rồi? Lúc sáng còn thấy cậu chống nạng mà, chân vẫn chưa khỏi sao lại đi làm rồi?"
A Thành phía bên đây gãi đầu, liếc nhìn Ngụy Niên rồi trả lời lại anh:
"Em..."
Cậu ấy chưa kịp nói gì thì Ngụy Niên đã giựt lấy điện thoại của A Thành rồi trả lời anh:
"Cậu ấy nói chân đã không sao rồi, vài ngày nữa là có thể tháo bột rồi! Mà anh hai, anh đang ở đâu vậy?"
Duật Hành để điện thoại xuống giường rồi mở loa ngoài lên nói:
"Anh đang ở Bạch gia, nhà ngoại của Nhược Hy! Chắc khoảng chiều mai anh và cô ấy mới về thành phố C được!"
Ngụy Niên khẽ gật đầu, sau đó mở loa ngoài đưa điện thoại cho A Thành, cậu ấy bắt đầu nói với anh bằng giọng nghiêm trọng:
"Sếp, vừa nãy Ái lão gia có đến đây muốn gặp anh để xin cho Ái Tư Lộ được giảm án!"
Duật Hành đang lau tóc thì khẽ dừng lại, anh cầm điện thoại lên tắt loa ngoài, nhấc điện thoại lên nghe, gương mặt anh lạnh lùng trả lời dứt khoát:
"Cậu nói với ông ấy bất cứ ai làm hại đến người phụ nữ của tôi, cũng đừng mong tôi tha thứ!"
A Thành và Ngụy Niên đều cản nhận được ngữ khí đáng sợ của anh.

A Thành khẽ gượng cười rồi nói:
"Được, em sẽ giúp anh chuyển lời lại cho ông ấy! Vậy nhé, em cúp máy trước!"
Đặt điện thoại xuống giường, Duật Hành mệt mỏi nằm xuống giường.

Nhược Hy lúc này mở cửa phòng bước vào, thấy anh đang mệt mỏi, cô lo lắng đi đến hỏi:
"Hành bảo bối, anh không sao chứ?"
Duật Hành nghe giọng nói của cô liền lập tức bật dậy, đưa tay ôm lấy cô vào lòng.

Nhược Hy cũng đưa tay lên vỗ nhẹ lưng anh.

Cảm thấy đã nhẹ nhõm hơn, Duật Hành với tay lấy chiếc khăn bên cạnh, nhẹ nhàng đưa cho cô rồi mỉm cười bảo:
"Hy Nhi, em lau tóc cho anh nhé!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 69: Chương 69


Nhược Hy nhìn anh sững sờ, cô thở dài cầm lấy cái khăn nhẹ nhàng lau khô tóc cho anh, cô cảm nhận được anh đang lo lắng về điều gì đó nên đã hỏi anh:
"A Hành, có phải anh có chuyện gì giấu em có phải không?"
Duật Hành quay người lại, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô khẽ lắc đầu rồi mỉm cười nói:
"Làm gì mà có chuyện giấu em chứ, chắc tại vừa nãy anh bị hạ đường huyết nên vẫn cảm thấy hơi mệt, em đừng lo lắng nhiều quá rồi ảnh hưởng đến tiểu bảo bối trong bụng!"
Nhược Hy nhìn thấy anh kiên định như thế, cô cũng không hỏi nữa.

Lau khô tóc cho anh xong, cô đứng lên cất khăn vào phòng tắm, sau đó quay lại bảo anh:
"Được rồi, chúng ta đi xuống ăn tối cùng mọi người thôi! Để mọi người đợi lâu, một lát em bị đứa em họ nó chọc đấy!"
Duật Hành đứng lên, tiến lại gần nắm lấy tay của cô cùng nhau đi xuống lầu.

Mọi người đều đang chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn mừng cô dắt anh về nhà ra mắt, Bạch Nguyên - cậu hai của cô cũng là anh của mẹ cô đi lại nhìn Duật Hành rồi hỏi:

"Thằng nhóc này, cháu khá lắm! Nhược Hy nhà ta trước giờ rất ít khi dắt người yêu về nhà, cháu là người đầu tiên nó dắt về Bạch gia ra mắt đấy!"
Duật Hành khẽ nhìn sang cô, gương mặt của Nhược Hy khẽ đỏ ửng lên, anh khẽ nhìn cậu hai mỉm cười lễ phép rồi bảo:
"Vâng, cháu cũng rất là vinh hạnh khi được ra mắt nhà vợ của cháu!"
"Được rồi, mọi thứ đều chuẩn bị xong xuôi cả rồi! Hai đứa mau ngồi phía chính giữa đi, hôm nay bà cho hai đứa làm nhân vật chính!"
Bạch Đồng khẽ ngồi xuống ghế, bà cũng không quên gọi cô và anh đến dùng giữa tối, còn bảo cả hai đến ngồi chính giữa trung tâm của bàn ăn.

Nhược Hy và Duật Hành ngượng ngùng từ từ ngồi xuống ghế, cô đang định gắp cá thì bất ngờ, anh đã giơ đũa lên gắp lấy miếng cá cô đang định gắp bỏ vào chén của mình, anh khẽ lấy xương cá ra rồi gắp vào chén cho cô.

Mọi người trong bàn ăn đều ngạc nhiên nhìn cả hai, bất chợt Bạch Đông lên tiếng:
"Chị, em nhớ trước đây gắp xương cá ra là chị tự làm mà! Sao hôm nay lại có anh rể giúp chị rồi?"
Nhược Hy ngước lên khẽ lườm Bạch Đông một cái, Duật Hành nhanh chóng trả lời cậu ấy ngay:

"Hy Nhi cô ấy đang có thai không tiện gắp nên anh giúp cô lấy xương cá ra, em có ý kiến gì không?"
Cả nhà ai nấy đều không biết chuyện cô đang mang thai, Bạch Đồng nhìn anh và cô chăm chú rồi hỏi:
"Tiểu Hy, cháu có thai sao? Sao không nghe cháu nói với bà?"
Nhược Hy nhìn bà chột dạ, cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn bà nghiêm túc:
"Chuyện này cháu cũng định dùng bữa xong mới nói cho mọi người nghe, nhưng Duật Hành đã nói ra thì cháu xin thú thật vói mọi người, cháu có thai được 1 tháng rồi, tháng sau chúng cháu sẽ tổ chức hôn lễ.

Vì thế, hôm nay cháu về đây để mời mọi người tháng sau đến dự hôn lễ của cháu và Duật Hành!"
Bạch Nguyên thấy cả hai đều đang căng thẳng liền phì cười, ông ấy cầm lấy tách trà lên uống rồi nói:
"Nãy giờ mọi người đều đang chờ hai cháu nói đấy, nếu không phải mẹ âm thầm điều tra thì không biết cháu muốn giấu Bạch gia này đến bao giờ!"
Nhược Hy ngước lên, nhìn cậu hai ngạc nhiên rồi hỏi:
"Hả? Mọi người đều biết cả rồi sao?"
Bạch Đông nhìn cô mỉm cười rồi nói:
"Đúng rồi chị, bà biết từ tuần trước rồi, chỉ là cả nhà đều đang đợi chị về để nói thôi! Mà chuyện chị có thai, Lam gia đã biết chưa?"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 70: Chương 70


Nhược Hy đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay của Duật Hành, cô ngước lên nhìn Bạch Đông khẽ lắc đầu, gương mặt cô bất chợt buồn hẳn đi:
"Lam gia vẫn chưa biết chị có thai, chị đợi đến thời gian thích hợp rồi mới nói cho họ nghe!"
Bạch Nguyên cảm thấy cô không nói cho Lam gia biết cũng là một điều đúng đắn bởi vì ông biết, Lam gia chỉ lợi dụng cô để cho Giai Ninh được lợi thôi vì cô là cháu gái của Bạch gia.

Bạch gia cũng là một trong những gia tộc lớn nhất thành phố C, gia tộc này đứng thứ 3, hơn hẳn Lam gia 6 hạng.

Bạch Nguyên nhìn cô rồi lên tiếng:
"Cậu hai thấy cháu không nói cho Lam gia biết cũng là một quyết định đúng đắn, từ lâu Bạch gia này cũng biết âm mưu của Lam gia rồi, nếu cháu nói ra e Lam Giai Ninh sẽ hại đứa bé trong bụng của cháu!"

Duật Hành cũng như thế, đều không muốn cô nói chuyện cô có thai cho Lam gia biết.

Cảm thấy bầu không khí đã khá hơn, Bạch Đông đã lên tiếng:
"Chị, hình như một tuần nữa chị sẽ tham gia cuộc thi tuyển chọn diễn viên xuất sắc nhất có phải không?"
Nhược Hy cần đũa lên gắp miếng cá chi vào miệng, nghe đến câu hỏi của Bạch Đông, cô gật đầu rồi trả lời:
"Đúng vậy, em cũng biết cuộc thi này à?"
Bạch Đông khẽ mở điện thoại ra, vào weibo bấm vào bảng xếp hạng tạm thời rồi giơ lên cho Nhược Hy và mọi người cùng xem:
"Đây nè, bây giờ số phiếu mà mọi người bình chọn cho chị là cao nhất, hiện chị đang dẫn đầu, hình như số phiếu của chị còn hơn Lam Giai Ninh gấp 2 lần, mà em còn nghe nói, người bỏ phiếu cho chị lần này chiếm số đông nhất là Cố thiếu đấy, chị có quen với Cố thiếu à!"
Duật Hành đang uống nước, nghe đến câu này của Bạch Đông khiến anh giật mình mà phun hết cả nước, Nhược Hy khẽ cười nhanh chóng đưa khăn giấy cho anh lau rồi bảo với Bạch Đông:
"Vậy là em không biết rồi, người ngồi bên cạnh chị chính là Cố thiếu mà em vừa nói!"
Bạch Đông trợn tròn mắt ra nhìn cô, sau đó quay sang hỏi mọi người:
"Hả? Chồng của chị ấy là Cố thiếu, sao mọi người đều không phản ửng gì hết vậy?"
Bạch Nguyên đưa tay xoa đầu của cậu ấy, sau đó ông giải thích:
"Có con ngốc nên mới không nhận ra cậu ấy là Cố thiếu, con không thấy cách hành xử và nói chuyện của anh rể con trông giống một cảnh sát sao?"
Nghe ông nói vậy, cậu ấy mới để ý cách hành xử của anh, Bạch Đông đưa tay lên gãi đầu, khẽ cúi đầu xuống rồi nói:
"Thất lễ rồi, em xin lỗi anh rể!"

"Không sao, tôi không trách cậu!"
Thấy mọi chuyện cũng đã tốt hơn, Nhật Đông lại một lần nữa nhanh nhẹn nói một điều không hay:
"Chị, hình như hôm nay anh Cửu Ngạn du học bên Nhật về rồi!"
Nhược Hy không nhớ ra Cửu Ngạn là aii liền nhanh chóng hỏi Bạch Đông:
"Cửu Ngạn là ai?"
Bạch Đông giống như quên mất sự tồn tại của anh, cậu ấy vô tư nói ra với cô:
"Chị không nhớ sao? Anh ấy là mối tình đầu của chị đó!"
Bầu không khí đột nhiên trở nên yên ắng hẳn, gương mặt của Duật Hành bắt đầu đen lại, anh đùng đùng bỏ đũa xuống, nở một nụ cười miễn cưỡng nhìn mọi người rồi nói:
"Cháu dùng bữa xong rồi, cháu xin phép đi dạo ngoài hoa viên!"
Duật Hành vừa dứt lời đã nhanh chóng đứng lên rời đi, Nhược Hy cảm thấy anh có gì không đúng, cô liền đứng lên xin phép mọi người:
"Cháu cũng ăn xong rồi, cháu cũng xin phép ra ngoài hoa viên đây ạ!"

Sau đó, Nhược Hy cũng đứng lên rời đi.

Mọi người đều nhìn về phía của Bạch Đông, cậu ấy cảm nhận được luồng sát khí, đành cười gượng nhìn mọi người rồi hỏi:
"Có phải cháu đã nói sai gì không?"
Bạch Nguyên mạnh tay gõ vào đầu của cậu ấy một cái thật mạnh, ông khẽ lắc đầu rồi bảo:
"Con trai, con sắp phá hạnh phúc gia đình của Nhược Hy rồi đấy! Con phải biết lựa đúng tình hình mà nói chứ, con nên nhớ, bây giờ, chị họ con đã có gia đình rồi, chuyện của Cửu Ngạn không nên nhắc trước mặt hai người chúng nó!"
"Dạ, con hiểu rồi!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 71: Chương 71


Về phía cô, Nhược Hy nhanh chóng chạy theo anh.

Chạy gần đến chỗ anh, Nhược Hy có cảm giác sắp ngã, Duật Hành nhanh chóng phản ứng kịp thời quay lại đỡ lấy cô rồi bảo:
"Em ngốc à, chạy theo anh làm gì?"
Nhược Hy đưa tay ôm lấy anh, gương mặt cô khẽ buồn tủi, một giọt nước mắt bất chợt rơi xuống, cô khẽ nói:
"Không phải anh giận vì lúc nãy Bạch Đông nói Cửu Ngạn là mối tình đầu của em sao?"
Nghe xong câu này của cô, Duật Hành từ từ buông nhẹ cô ra, anh tiến về phía trước rồi quay lại hỏi cô:
"Vậy em nói thật cho anh biết, tên Cửu Ngạn kia có phải là mối tình đầu của em không?"
Chuyện đã đến lúc này rồi, Nhược Hy cũng đành nói thật cho anh biết, cô đi lại gần chỗ anh nắm lấy tay anh, đôi mắt cô chân thật nhìn anh rồi gật đầu:
"Phải, trước đây Cửu Ngạn là bạn học chung cấp 3 với em cũng là mối tình đầu của em, nhưng lúc đó em tỏ tình với cậu ấy, cậu ấy đã từ chối em rồi, bọn em tốt nghiệp vừa xong thì cậu ấy cũng qua Nhật du học luôn, từ đó em cũng không còn cách để liên lạc với cậu ấy nữa!"
Duật Hành gạt nhẹ tay của cô ra, anh quay lưng lại với cô rồi nói:
"Vậy sao? Trước giờ, anh chưa từng nghe em nói về mối tình đầu này đấy!"
Nhược Hy thở dài, dựa vào gốc cây đào, khẽ ngước lên nhìn bầu trời rồi nói:

"Em sợ nếu nói ra sẽ làm anh cảm thấy tổn thương!"
Vẫn không quay mặt lại, anh lạnh lùng nói với cô:
"Vậy sao? Sao trước giờ em chưa từng tỏ tình với anh vậy?"
Nhược Hy đi lại gần ôm lấy anh từ phía sau, nhỏ nhẹ nói vào tai anh:
"Em thích..."
Nhược Hy chưa kịp nói hết câu thì từ phía sau, một người thanh niên bằng tuổi cô với gương mặt điển trai, phong cách ưu nhã đi đến nói với cô:
"Nhược Hy, chào cậu! Lâu quá không gặp!"
Nhược Hy nghe giọng nói quen thuộc liền nhận ra ngay đó là Cửu Ngạn.

Cô nhẹ nhàng buông anh ra, đi đến chào Cửu Ngạn:
"Cậu là Cửu Ngạn sao? Lâu quá không gặp, cậu có vẻ đẹp trai hơn rồi!"
Gương mặt ai đó bắt đầu đen lại, anh quay người lại nhìn hai người nói chuyện vui vẻ, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu, bất chợt, Duật Hành khẽ lên tiếng:
"Hai người nói chuyện đi, tôi lên phòng trước!"

Nhược Hy định chạy theo năn nỉ anh nhưng anh đi quá nhanh khiến cô không theo kịp.

Cửu Ngạn lúc đó thật sự hối hận vì đã từ chối cô, bây giờ cậu ấy biết cô đã có người đàn ông khác bên cạnh chăm sóc, cậu ấy thật sự rất khó chịu.

Không ngần ngại gì, Cửu Ngạn can đảm tiến lên phía trước, khẽ nắm lấy tay cô rồi tỏ tình cô:
"Nhược Hy, tớ rất hối hận vì năm xưa đã từ chối cậu! Bây giờ cậu có thể cho tớ thêm một cơ hội để có thể chăm sóc cậu cả đời có được không?"
Duật Hành đứng ở cửa sổ phía trên phòng, nhìn thấy hai người đang nắm tay, trái tim anh bắt đầu đau nhói, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Không muốn nhìn tiếp nữa, anh nhanh chóng đóng rèm cửa lại rồi nằm trên giường xem điện thoại với bộ mặt khó chịu.
Nhược Hy lúng túng khi Cửu Ngạn tỏ tình bất ngờ, cô nhanh chóng buông tay cậu ấy ra, khẽ nhìn lên trên phòng rồi nhìn sang Cửu Ngạn trả lời thật lòng:
"Cửu Ngạn, xin lỗi cậu, tớ không thể cho cậu một cơ hội được! Bây giờ tớ đã là người có gia đình rồi, không thể nhận lời làm bạn gái cậu được!"
Cửu Ngạn cũng hiểu được nỗi lòng của cô, cậu ấy không ép cô nữa nên đã hỏi cô:
"Vậy tớ hỏi cậu một câu, bây giờ cậu yêu ai?"
Nhược Hy đã từ lâu xác nhận được trái tim mình luôn hướng về Duật Hành, cô ngước lên nhìn Cửu Ngạn rồi trả lời nghiêm túc:
"Trước đây, đúng là tớ rất yêu cậu, nhưng chính vì cậu từ chối tớ nên sau một thời gian, tớ đã quên được cậu.

Hiện tại, tớ rất yêu Duật Hành, cuộc sống của tớ sẽ cảm thấy buồn chán nếu như không có anh ấy bên cạnh!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 72: Chương 72


Cửu Ngạn lập tức giơ tay ra hiệu với mọi người trong nhà, tất cả mọi người trong nhà đều đi ra vỗ nhẹ vào vai của Cửu Ngạn, Nhược Hy cảm thấy ngạc nhiên nên đã hỏi mọi người:
"Chuyện này là sao vậy mọi người?"
Bạch Đồng khẽ nhìn cô mỉm cười rồi nói:
"Là ta đã nhờ Cửu Ngạn thử cháu đấy, xem cháu có yêu ai thật lòng không? Vì chuyện của Thiếu Đình, nên ta sợ cháu lại chịu tổn thương lần nữa!"
Nhược Hy thở dài, cô khẽ nghĩ thầm may mà Cửu Ngạn không tỏ tình cô thật, nếu không chắc bình giấm nhà cô sẽ nổi điên lên mất.

Thật ra, những lời vừa nãy Cửu Ngạn nói với cô đều là lời thật lòng của cậu ấy, trở về nước lần này, Cửu Ngạn muốn tỏ tình với cô nhưng khi biết cô đã kết hôn nên trong thân tâm cậu ấy chỉ chúc cô hạnh phúc mà thôi.

Trên phòng, Duật Hành đang nằm lướt weibo với bộ mặt khó ở, đột nhiên có điện thoại của A Thành gọi đến, anh nhanh chóng nhấc máy lên trả lời cộc lốc:
"Có chuyện gì? Nói mau lên, tôi còn có việc!"

A Thành cảm thấy ngữ khí của anh không ổn, cậu ấy nhanh chóng nói ra luôn:
"Sếp, Ái Tư Lộ vượt ngục rồi cách đây 2 tiếng rồi, cô ta có để lại tờ giấy với nội dung: Lam Nhược Hy, cô chết chắc rồi! Em nghĩ là cô ta đã nghe được cuộc nói chuyện của anh và em nên chắc cô ta đã đi đến Bạch gia rồi!"
Duật Hành lập tức ngồi bật dậy, nhanh chóng hỏi lại A Thành:
"Tại sao lại để cho cô ta nghe được cuộc trò chuyện giữa tôi và cậu vậy hả?"
A Thành bắt đầu cảm thấy sợ hãi, Ngụy Niên ở gần đó nhanh chóng giựt lấy điện thoại rồi thay cậu ấy trả lời anh:
"Vừa nãy cậu ấy mở loa ngoài, đúng lúc gần với nơi mà Ái Tư Lộ bị giam nên cô ta mới tình cờ nghe thấy!"
Duật Hành nhanh chóng cúp máy, cầm điện thoại trên tay, chạy đến mở cửa phòng rồi nhanh chóng xuống lầu.

Thấy mọi người đều đang tìm kiếm ai đó, trong đó anh không nhìn thấy cô, anh đã nhanh chóng chạy tới nắm lấy vai của Cửu Ngạn:
"Hy Nhi đâu? Chẳng phải hai người vừa nói chuyện với nhau à?"
Bạch Đông chạy đến gỡ tay của anh ra khỏi người Cửu Ngạn, cậu ấy cúi mặt xuống rồi nói:

"Vừa nãy rõ ràng chị ấy cùng mọi người đi vào nhà, nhưng đi được nửa đường, mọi người quay lại thì đã không thấy chị ấy đâu cả!"
Duật Hành tức giận vì mình đã đến quá muộn, anh nhanh chóng cầm điện thoại lên gọi cho Lâm Cơ:
"Lâm Cơ, cậu nhanh chóng tìm ra định vị của Nhược Hy đi!"
Lâm Cơ nhanh chóng trả lời lại anh:
"Cố nhị thiếu gia, cậu yên tâm! Tôi sẽ giúp cậu tìm ra được định vị của nhị thiếu phu nhân!"
Duật Hành nhanh chóng cúp máy, tay anh đấm mạnh vào tường, tay anh bắt đầu rỉ máu ra, đôi mắt anh tức giận thầm nghĩ trong lòng:
"Ái Tư Lộ, cô dám làm hại người phụ nữ của tôi thì có nghĩ là cô đã tự tìm đường chết rồi!"
Tất cả mọi người trong nhà đều đang đợi tin của Lâm Cơ, Duật Hành khẽ nhìn sang Cửu Ngạn, sau đó khẽ khều lấy tay cậu ấy, ám hiệu cậu ấy đi ra ngoài.

Cửu Ngạn hiểu được nên đã cùng anh đứng dậy đi ra ngoài hoa viên, Duật Hành đột nhiên tức giận nắm lấy áo của cậu ấy rồi hỏi:
"Lúc nãy cậu và Nhược Hy đi cùng nhau kia mà, sao đột ngột cô ấy lại mất tích không rõ dấu vết như thế!"
Cửu Ngạn cau mày lại, nắm lấy tay anh giựt ra rồi nói:
"Có phải anh ghen chuyện tôi đến đây tìm cậu ấy không? Thật ra không phải như anh nghĩ đâu, Bạch trưởng lão nhờ tôi đến đây xác nhận xem cậu ấy có chắc chắn là yêu đúng người hay không, bà ấy sợ rằng cậu ấy sẽ lại chịu tổn thương thêm một lần nữa!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 73: Chương 73


Điện thoại của Duật Hành bắt đầu reo lên, nhìn thấy số máy của Lâm Cơ, anh lập tức bắt máy:
"Sao rồi? Tìm ra định vị nơi Hy Nhi bị bắt cóc chưa?"
Lâm Cơ tìm ra được vị trí mà Tư Lộ đã bắt cô, cậu nhanh chóng nhập mã số trên màn hình vi tính, sau đó nhanh chóng trả lời anh:
"Cố nhị thiếu gia, thiếu phu nhân đang ở nhà kho XX gần ngoại thành, tôi đã tra ra được từ định vị điện thoại của phu nhân!"
"Được, cậu làm tốt lắm! Đợi tôi cứu được Hy Nhi ra ngoài, quay về tôi sẽ ban thưởng cho cậu!"
Duật Hành lập tức cúp máy, sau đó quay lại bảo Cửu Ngạn:
"Cậu vào trong báo với mọi người, Nhược Hy bị Ái Tư Lộ bắt cóc ở nhà kho XX gần ngoại thành.

Bây giờ, tôi sẽ đích thân đi cứu cô ấy ra ngoài!"
Cửu Ngạn nhanh chóng chạy theo anh, cậu ấy hỏi:
"Nhưng làm thế nào...để tôi có thể tin tưởng anh sẽ cứu cậu ấy ra ngoài an toàn!"

Duật Hành lập tức dừng lại, tay anh khẽ đặt lên ngực, gương mặt của anh nhìn Cửu Ngạn nghiêm túc rồi nói:
"Tôi là thiếu soái chiến thần của thành phố C, sẽ không có chuyện gì mà tôi lại không làm được!"
Dứt lời, Duật Hành lập tức cầm theo chìa khóa xe, nhanh chóng bước lên xe rồi chạy thẳng đến nhà kho XX.

Mọi người trong nhà sau khi nhìn thấy anh đi đều đã nhanh chóng chạy ra ngoài, Cửu Ngạn ngay lập tức báo với mọi người:
"Trợ thủ của Cố thiếu vừa gọi điện đến nói là đã tìm được định vị nơi Nhược Hy bị bắt cóc, anh ấy còn dặn đích thân anh ấy sẽ tự mình đi cứu cậu ấy về!"
Bạch Đồng ánh mắt kiên định khẽ gật đầu bảo mọi người đi vào trong nhà chờ đợi tin tức của Duật Hành.

Nếu thời gian quá 3 tiếng, cả hai đều không trở về đích thân Bạch gia sẽ đi cứu cả hai người.

Tại nhà kho XX gần ngoại thành.
"Này, chị ta đã tỉnh chưa?"

"Lam Giai Ninh, thuốc vẫn còn ngấm nên chắc là cô ta chưa tỉnh lại được đâu! Cô nôn nóng cái gì chứ!"
"Không nôn nóng sao mà được chứ, chị nên biết Cố thiếu lợi hại cỡ nào, trước sau gì cũng sẽ tìm ra chỗ này thôi!"
Phía ngoài cửa của nhà kho, Giai Ninh và Tư Lộ đang đứng nói chuyện với nhau.

Nhược Hy khẽ từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh, vì thuốc mê này quá mạnh nên cô khá là đau đầu, cô khẽ nghe giọng nói đang phát ra từ bên ngoài thì đã đoán được ngay là giọng của Giai Ninh và Tư Lộ.

Bọn chúng trói cô lại ngồi dưới đất bên trong nhà kho, may mà dưới đất có miếng vỡ thủy tinh, Nhược Hy khó khăn với chân nhẹ nhàng lê miếng vỡ lại phía sau mình, sau đó cô nhẹ nhàng cúi người xuống về phía sau cầm miếng vỡ lên nhanh chóng cưa dây trói.
Lúc cô vừa cắt dây trói xong, Giai Ninh và Tư Lộ đều cùng nhau bước vào, Nhược Hy phải giả vờ nắm dây trói vờ như mình vẫn đang bị trói.

Giai Ninh tiến lại gần cô, cô ta nâng cằm của cô lên, tát thật mạnh vào gương mặt xinh đẹp của cô, bóp thật mạnh vào gương mặt cô rồi nói:
"Chị à, chị bất ngờ lắm đúng không? Chị có biết vì sao tôi lại ghét chị không?"
Nhược Hy cắn chặt môi của mình đến chảy máu, đôi mắt lạnh lùng của cô nhìn cô ta, khẽ nở một nụ cười lạnh rồi nói:
"Trước đây, tôi thật sự nhìn sai cô rồi! Tôi luôn yêu thương và che chở cho cô, tại sao cô vẫn một mực kiên quyết đối đầu với tôi, cô không sợ bị trời phạt à!"
Giai Ninh vung tay lên tát thật mạnh vào mặt cô thêm lần nữa, Nhược Hy sợ mình sẽ ngã nên đã kịp thời ôm lấy bụng của mình, cô ta vẫn không để ý đến hành động vừa rồi của cô nên tiếp tục nói:
"Yêu thương? Che chở? Chị nghĩ đây là những thứ mà tôi cần à? Lam Nhược Hy, tôi nói cho chị biết, tất cả những gì chị nợ tôi đều phải trả trong ngày hôm nay!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 74: Chương 74


Giai Ninh giơ tay ra hiệu cho Tư Lộ, Tư Lộ nhanh chóng tiến lại gần cô vung gậy mà cô ta đang cầm về phía cô, ngay lúc này, Nhược Hy nhanh chóng mở dây trói, lập tức đứng lên cầm chặt cây gậy, sau đó cô giựt mạnh Tư Lộ ra, đôi mắt cô kiên định nhìn về phía cả hai rồi cảnh cáo:
"Lam Giai Ninh, Ái Tư Lộ, hai người muốn đối phó tôi có phải không? Hai người nên nhớ, bây giờ với sức của hai người không thể đánh lại tôi đâu!"
Tư Lộ lập tức đứng lên, cô ta nhìn cô rồi khẽ cười lớn:
" Vậy sao? Phải xem bạn tốt của tôi có bản lĩnh đó không đã!"
Tư Lộ vừa dứt lời, ngay lập tức đã vung tay lên về phía cô, Nhược Hy đã nhanh chóng tránh né, đánh một cú thật mạnh vào vai của cô ta.

Giai Ninh cũng góp sức vào nhưng cũng bị Nhược Hy đánh mạnh vào tay, trong lúc đó, cô vẫn không quên ôm lấy bụng mình sợ sẽ làm tổn thương đến đứa bé trong bụng.
"Lam Giai Ninh, cô không sợ sự việc lần này tôi sẽ nói với cha và Duật Hành sao?"
Giai Ninh khoanh tay nhìn cô rồi cười lớn:
"Tôi nghĩ chắc chắn chị sẽ không dám nói đâu!"
Giai Ninh cố tình nói như vậy để cho Nhược Hy lơi đi cảnh giác, sau đó cô ta đưa tay ra hiệu cho Tư Lộ nhưng cô đã kịp thời nhận ra, nhanh chóng né khỏi nắm đấm củ Tư Lộ, cô quay người lại nhìn thẳng vào mắt của Tư Lộ rồi hỏi:

"Ái Tư Lộ, rốt cuộc là cậu muốn thứ gì ở tôi? Năm xưa khi hai chúng ta học chung, cậu đã từng bắt nạt tôi, bây giờ tại sao cậu vẫn muốn bắt nạt tôi!"
Tư Lộ trong chớp mắt đã đi đến gần cô, cô nhanh chóng kịp thời ôm lấy bụng của mình.

Cô ta tiến lại gần trả lời câu hỏi của cô:
"Cậu không nhớ năm xưa chính cậu đã cướp đi danh hiệu hoa khôi của tôi sao? Bây giờ, mọi thứ trong tay của tôi đã mất hết, tất cả đều là tại cậu! Cậu hỏi tôi muốn thứ gì từ cậu sao, bây giờ tôi chỉ muốn lấy mạng của cậu!"
Giai Ninh nãy giờ đã để ý cô cứ liên tục ôm lấy bụng của mình, sau đó đã nhanh chóng cười lớn rồi nói với cô:
"Lam Nhược Hy, có phải chị đang mang thai không? Ái Tư Lộ, hình như chị ta đang mang thai, bụng của cô ta chính là điểm yếu, cô canh vào đó mà đánh vào bụng của chị ta đi!"
Đôi mắt của Nhược Hy ngay lập tức sợ hãi, Tư Lộ và Giai Ninh đều nhanh chóng tiến tới lại gần cô, cả hai đều canh vào bụng mà đánh cô, bây giờ cô chỉ kịp thời né, chỉ sợ là sẽ không né lâu được, miệng cô liên tục gọi tên của anh:
"A Hành, anh đâu rồi? Mau đến cứu em và tiểu bảo bối của chúng ta!"
Bỗng nhiên, từ phía sau cô, Giai Ninh đưa chân ra ngáng chân cô, Nhược Hy đứng không vững, ngay lập tức đã té xuống đất, tay cô vẫn không quên ôm lấy bụng của mình.

Ngay khi Tư Lộ định đạp mạnh vào bụng của cô thì từ bên ngoài, Duật Hành tay cầm súng đã lập tức đạp cửa bước vào, thấy cô đang nằm dưới đất, dưới chân thì bắt đầu chảy máu, anh đã tức điên người cầm lấy súng bắn một phát vào chân của Tư Lộ.
Giai Ninh vừa nãy kịp thời nghe thấy tiếng động nên đã nhanh chóng chạy ra ngoài từ cửa sau.

Duật Hành nhanh chóng chạy đến ôm lấy cô vào lòng, Nhược Hy lúc nãy mệt mỏi đã thiếp đi, anh khẽ vuốt nhẹ tóc cô rồi tự trách mình:
"Xin lỗi, anh đến muộn rồi!"
Thấy dưới chân cô đang dần dần chảy máu, Duật Hành đưa tay ra hiệu cho A Thành đi cùng anh kéo cả đội vào bắt lấy Tư Lộ.

Anh nhanh chóng ôm lấy cô vào trong xe, tức tốc anh lái xe đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, Duật Hành đã nhanh chóng ôm lấy cô chạy vào phòng cấp cứu, còn gấp gáp kêu bác sĩ:
"Bác sĩ, mau cứu vợ tôi!"
Ngay lập tức, y tá kéo băng ca đến, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống băng ca.

Đèn cấp cứu vẫn chưa tắt, anh lo lắng đứng ngoài cửa luôn tự trách bản thân mình đã không bảo vệ tốt cho cô.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 75: Chương 75


Đèn cấp cứu vừa tắt, Duật Hành nhanh chóng chạy đến hỏi bác sĩ:
"Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?"
Bác sĩ nhẹ nhàng tháo khẩu trang ra, tay của ông khẽ nâng gọng kính rồi nhẹ nhàng lắc đầu:
"Cũng may là anh đưa bệnh nhân đến kịp thời, nếu không e rằng cái thai sẽ không thể giữ được! Hiện tại tình hình sức khỏe của bệnh nhân lẫn cái thai đều đang rất yếu, trong thời gian này tránh để cho cô ấy làm việc quá sức, ăn uống phải điều độ vào!"
Duật Hành khẽ thở dài, anh vui mừng cảm ơn bác sĩ:
"Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm!"
Duật Hành nhanh chóng cầm lấy điện thoại gọi điện cho A Thành:
"Cậu đã bắt được Ái Tư Lộ chưa?"
Bên phía A Thành, Ngụy Niên đang lái xe đưa cậu ấy về trụ sở, phía sau xe là Tư Lộ.

Cậu ấy quay ra đằng sau rồi trả lời anh:
"Được rồi thưa sếp, em và Ngụy Niên đang đưa cô ta về trụ sở!"
Bàn tay anh bắt đầu nắm chặt lại, đôi mắt chợt lạnh lùng khẽ dặn dò A Thành:
"Đem cô ta vào phòng giam đặc biệt, sau đó đánh cô ta 50 roi cho tôi, tát vào mặt cô ta 10 cái.

Qua cuộc thi tuyển chọn của Nhược Hy, tôi sẽ tự mình đến thẩm vấn cô ta!"
A Thành tuân lệnh của anh rồi nhanh chóng cúp máy, cậu ấy cũng biết vì sao mà Duật Hành lại làm như thế với Tư Lộ, do cô ta đã động đến người quan trọng của anh.
Duật Hành đang định bước vào phòng bệnh thì Bạch Đồng gọi đến cho anh, anh hít thở một hơi thật sâu rồi nhấc máy lên:
"Bà ngoại, Nhược Hy cô ấy đã không sao rồi, chỉ là bị động thai thôi! Hung thủ bắt cóc cô ấy, cháu đã bắt lại rồi!"
Bạch Đồng đang uống trà thì lập tức bỏ nhanh tách trà xuống, cầm lấy điện thoại quát lớn:
"Cái gì? Con bé bị động thai sao? Chuyện lớn như vậy sao bây giờ cháu mới nói cho bà biết!"
Duật Hành nghe tiếng quát của Nhật Đồng khiến cho anh giật mình, anh khẽ cười gượng, gãi đầu rồi trả lời bà:
"Tại cháu lo lắng cô ấy nên quên mất là phải gọi về cho cả nhà yên tâm!"
Bạch Đồng khẽ nhìn đồng hồ thì cũng gần 1 giờ sáng rồi, bà thở dài rồi bảo anh:
"Được rồi, cháu chăm sóc tốt chi Nhược Hy đi! Sáng mai bọn ta sẽ vào bệnh viện thăm con bé!"
"Vâng!"
Duật Hành cúp máy, anh thở dài rồi mở cửa phòng bước vào.

Thấy Nhược Hy vẫn còn đang ngủ say, lại còn đang được truyền nước biển, anh đi đến nhẹ nhàng vuốt lấy mái tóc của cô, cúi người xuống hôn nhẹ lên trán của cô, khẽ nói nhỏ:

"Cũng tại anh, nếu anh chịu tin em thì có thể em sẽ không bị Ái Tư Lộ bắt cóc, em cũng sẽ không bị Ái Tư Lộ hại em ra nông nỗi này!"
Đột nhiên, có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm nhẹ vào gương mặt của anh, Nhược Hy khẽ mỉm cười rồi nói:
"Không sao, em không trách anh! Hơn nữa, chuyện này Ái Tư Lộ chỉ muốn nhắm vào em!"
Sở dĩ Nhược Hy không nhắc đến tên của Giai Ninh là do cô vẫn còn mục đích khác.

Duật Hành đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu của cô rồi bảo:
"Em cố gắng nghỉ ngơi cho tốt, đừng để cho anh lo lắng nữa nhé!"
Nhược Hy cảm thấy trong người vẫn còn rất mệt do cảm lạnh vẫn chưa khỏi, cô nghe lời anh nhanh chóng nhắm mắt rồi ngủ.

Duật Hành thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu cô.

Một lúc sau, Lâm Cơ gọi điện đến cho anh, anh sợ sẽ đánh thức cô dậy nên đã âm thầm đi ra ngoài nghe điện thoại:
"Cố nhị thiếu gia, người bỏ trốn từ cửa sau của nhà kho lúc nãy là Lam nhị tiểu thư của Lam gia, tôi vừa mới tra ra được xung quanh nhà kho!"
"Cậu tiếp tục điều tra xem kẻ đứng đằng sau là ai, vì tôi nghĩ chắc chắn Lam Giai Ninh và Ái Tư Lộ không có khả năng bày ra chuyện lớn như vậy đâu!"
Lâm Cơ lập tức trả lời anh:
"Được, Cố nhị thiếu gia cứ giao cho tôi!"
Duật Hành cúp máy, cất điện thoại vào trong túi, đôi mắt anh giương lên lạnh lùng, miệng khẽ nói:
"Thiếu Đình, nếu tôi biết cậu vì chuyện để Lam Giai Ninh đoạt giải mà cho cô ta và Ái Tư Lộ liên kết với nhau để làm hại Hy Nhi, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 76: Chương 76


Sáng hôm sau, Nhược Hy khẽ mở mắt lẳng lặng nhìn Duật Hành đang ngủ gục trên ghế sô - pha trong phòng bệnh, cô từ từ ngồi dậy, đặt chân xuống nhẹ nhàng cầm theo chăn để đắp cho anh.

Nhưng khi vừa mới đắp lên, một bàn tay vươn lên ôm lấy cô vào lòng, người đó khẽ nói:
"Chào buổi sáng, Hy Nhi của anh!"
Nhược Hy mặt đỏ bừng lên, cúi mặt xuống úp vào lồ ng ngực của anh, nói nhỏ:
"A Hành, anh không còn giận em nữa à?"
Duật Hành nhẹ nhàng buông cô ra, anh ngồi dậy đưa tay xoa nhẹ đầu cô, khẽ cầm lấy tóc của cô hôn nhẹ lên đó rồi nói:
"Anh giận em vì chuyện gì nhỉ?"
Nhược Hy phồng má lên, bước nhanh lại giường ngồi xuống, gương mặt cô cúi xuống, đỏ mặt nói:
"Hôm qua Cửu Ngạn tỏ tình với em chỉ là vì..."
Cô chưa kịp nói hết câu thì Duật Hành đã đứng dậy đi đến hôn lấy môi của cô, anh nhẹ nhàng dứt môi cô ra, dịu dàng nói:
"Hy Nhi, anh biết chuyện của Cửu Ngạn và em hôm qua rồi, cả nhà đã nói cho anh biết hết rồi! Nếu anh giận em, thì cô gái ngốc như em có cơ hội ngồi đây nói chuyện với anh à!"
Nhược Hy mỉm cười đưa tay ôm lấy anh.

Ngụy Niên và A Thành từ bên ngoài xông vào phòng đột ngột khiến cả hai phải lập tức buông ra, gương mặt của Duật Hành đằng đằng sát khí nhìn cả hai rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Hai.

Đứa.

Tới.

Sớm.

Quá.

Nhỉ?"
A Thành thấy ngữ khí của anh không ổn, cậu ấy nhìn anh cười gượng rồi nói:
"Sếp, chị dâu! Em và A Niên vừa mới mua đồ ăn sáng cho hai người, nhân lúc còn nóng, hai người mau ăn đi!"

Nghe A Thành gọi Ngụy Niên thân mật như vậy, Nhược Hy đã hiểu ra nên đã cố tình trêu chọc họ:
"A Thành, cậu đã gọi Ngụy Niên là A Niên rồi à? Hai người các cậu..."
Nhược Hy nhịn cười chỉ tay vào A Thành và Ngụy Niên, Ngụy Niên khẽ cười thầm tiến lên phía trước rồi tuyên bố:
"Chị dâu đoán đúng rồi, hôm qua em vừa mới tỏ tình với Tiểu Thành Thành và cậu ấy cũng đã chấp nhận em rồi!"
A Thành mặt đỏ ửng lên, cậu ấy lấy tay chọt nhẹ vào eo của Ngụy Niên, khẽ lườm một cái rồi nhỏ nhẹ nói với cậu:
"Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý để nói chuyện tôi đồng ý làm người yêu của cậu cho sếp và chị dâu cơ mà!"
Ngụy Niên đưa tay xoa đầu cậu ấy dịu dàng, miệng cười lưu manh cúi người xuống nói nhỏ vào tai A Thành:
"Tiểu Thành Thành, tôi chỉ mới nói chúng ta là người yêu thôi mà, cậu có cần tôi nói với họ chuyện tối hôm qua cậu đồng ý chuyển tới nhà tôi sống, hơn nữa còn ngủ chung với tôi luôn không?"
A Thành mặt càng ngày càng đỏ, cậu ấy giơ tay đánh mạnh vào ngực của Ngụy Niên, má phồng lên tức giận nói:
"Cậu mà dám nói là tối nay tôi cho cậu ngủ sô - pha bây giờ!"
Thấy cả hai ngọt ngào như thế, Duật Hành và Nhược Hy bất đắc dĩ trở thành bóng đèn của cả hai, anh khẽ ho một cái rồi nhanh chóng chuyển chủ đề:
"A Thành, chân cậu tháo bột khi nào thế?"
A Thành nghe đến câu hỏi của anh liền lập tức trả lời ngay:
"Mới hôm qua thôi sếp! A Niên là người đưa em đến bệnh viện tháo bột!"
Duật Hành đưa tay lên xoa trán, anh nghĩ A Thành đã bị Ngụy Niên bẻ cong thật rồi, vì anh biết trước đây Ngụy Niên luôn thích con gái nhưng không bao giờ dám tỏ tình với ai cả, không ngờ Ngụy Niên lại là người làm cho A Thành si tình mà đồng ý làm người yêu.

Anh nhìn cả hai mỉm cười rồi nói:
"A Thành, tôi chỉ hỏi là cậu tháo bột khi nào thôi mà, chứ đâu hỏi ai là người đưa cậu đi tháo bột! Còn nữa, sau này đừng gọi tôi là sếp nữa!"
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 77: Chương 77


A Thành nghe đến câu nói này của anh khiến cậu ấy có chút lúng túng, cậu ấy ngước lên nhìn Ngụy Niên, sau đó nhìn anh rồi thắc mắc hỏi:
"Hả? Không lẽ chuyện em làm người yêu của A Niên khiến anh không vui nên muốn đuổi việc em!"
Nhược Hy thấy anh đùa hơi quá trớn khiến cho A Thành hoảng sợ, cô nhẹ nhàng đặt chén cháo xuống, miệng khẽ cười rồi giúp anh trả lời cậu ấy:
Được rồi đấy, A Hành! Anh đừng chọc cậu ấy nữa! A Thành, ý của A Hành là muốn cậu gọi anh ấy là anh hai giống như Ngụy Niên chứ không phải là muốn đuổi việc cậu!"
A Thành đang định từ chối thì Ngụy Niên đưa tay khẽ xoa đầu cậu ấy, miệng thầm nói:
"Tiểu Thành Thành, cậu cứ gọi đi, không sao đâu!"
A Thành gật đầu, nhẹ nhàng gọi anh:
"Anh! anh hai!"
Duật Hành và Nhược Hy đều nhìn hai người khẽ mỉm cười, sau đó gương mặt anh trở nên nghiêm túc nhìn Ngụy Niên rồi hỏi:
"Ngụy Niên, em có định đưa A Thành về ra mắt gia đình không? Anh nghĩ nếu em dắt cậu ấy về rồi nói cậu ấy là người yêu của em, anh nghĩ chắc chắn ba mẹ sẽ không phản đối đâu!"
Ngụy Niên không hiểu anh đang nói cái gì liền nhanh chóng hỏi lại anh:

"Sao anh biết ba mẹ chắc chắn không phản đối việc em yêu một nam nhân!"
Duật Hành đứng lên, đi đến xoa đầu của Ngụy Niên, anh khẽ mỉm cười rồi nói:
"Vì anh chính là người nói với ba mẹ chuyện này! Lúc đầu, ba mẹ đều phản đối đến mức muốn bắt em về giúp anh cả quản lý công ty, nhưng nhờ anh cố gắng khuyên họ, họ cũng hiểu và chấp nhận chuyện của em và A Thành!"
Ngụy Niên nghe anh nói rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn A Thành sau đó nghiêm túc nhìn anh nói:
"Vậy đợi sau khi cuộc thi tuyển chọn của chị dâu kết thúc, đích thân em sẽ đưa Tiểu Thành Thành về ra mắt với gia đình!"
"Vậy cũng được!"
Điện thoại của anh bắt đầu rung, nhìn thấy số máy lạ, anh nhẹ nhàng bắt máy rồi hỏi:
"Xin chào, tôi là Cố Duật Hành,! Xin hỏi ai đầu dây bên kia vậy!"
Một người phụ nữ với mái tóc màu vàng óng, nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại bước xuống máy bay thương nhân của Cố gia, theo sau cô ấy là một cô gái với gương mặt trang nhã, dịu dàng, cô ấy nhẹ nhàng mỉm cười rồi trả lời anh:
"Xin chào, Cố thiếu, tôi là Aria, tôi và Khúc Yên vừa bước xuống máy bay! Bây giờ Nhược Hy đang ở đâu, tôi muốn gặp con bé!"( nói bằng tiếng Anh)
Duật Hành nhẹ nhàng đi đến đưa điện thoại cho cô, Nhược Hy ngước lên nhìn anh khó hiểu, Duật Hành nói nhỏ là ai gọi cho cô, sau đó cô hiểu ra, cầm lấy điện thoại của anh rồi nói:
"Cô Aria, con là Nhược Hy đây! Cô và chị Khúc Yên vừa xuống máy bay chắc cũng đã mệt rồi, con sẽ nhờ người sắp xếp khách sạn tốt nhất cho hai người!" ( nói bằng tiếng Anh)

Aria nhẹ nhàng gỡ mắt kính ra, thật ra cô ấy cũng đã biết cô cấp cứu tại bệnh viện vì thuộc hạ của anh nói cho Aria biết, cô ấy bây giờ đang cùng Khúc Yên trên đường đến bệnh viện.

Cô ấy khẽ nhìn Khúc Yên gật đầu rồi trả lời cô:
"- Không cần đâu, bây giờ cô và Khúc Yên đến thăm con! Vậy nha, cô cúp máy trước!" ( nói bằng tiếng Anh)
Nhược Hy chưa kịp nói gì thì Aria đã cúp máy trước, cô hụt hẫng trả lại điện thoại cho anh.

Bỗng Ngụy Niên lên tiếng:
"Chị dâu, không ngờ nha, tiếng Anh của chị tốt quá!"
Nhượn Hy khẽ gật đầu, sau đó cô ngước lên nhìn anh hỏi:
"A Hành, cô Aria biết em đang ở đâu hả?"
Tối qua, anh có gọi điện cho thuộc hạ bảo nhờ nói với Aria về tình hình hiện giờ của cô, nhưng anh không ngờ rằng đích thân Aria sẽ đến đây.

Một lúc sau, bên ngoài phòng bệnh có tiếng gõ cửa, Ngụy Niên đi ra mở cửa thì nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc màu vàng óng, đôi mắt màu xanh, cô ấy mỉm cười chào cậu rồi bước vào chào cô:
"Nhược Hy, lâu quá không gặp! Cô vừa mới biết tình hình của con nên đã nhanh chóng đưa Khúc Yên đến gặp con!" ( nói bằng tiếng Anh)
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 78: Chương 78


Nhược Hy nhìn Aria mỉm cười khẽ gật đầu:
" Vâng, vất vả cho cô rồi!" ( nói bằng tiếng Anh)
Ngụy Niên đứng dựa bên góc cửa cứ luôn nhìn về phía Aria, nên đã khiến cho A Thành đang đứng bên cạnh đen mặt lại, cậu ấy đưa tay lên nhéo lấy tai của Ngụy Niên rồi lạnh lùng hỏi:
"Cô gái đó đẹp lắm sao? Hay là cậu thích cô ấy rồi?"
Ngụy Niên bị A Thành nhéo tai nên đã phản ứng lại, sau đó cậu mới nghĩ ra điều gì đó, cúi người xuống nói nhỏ vào tai A Thành:
"Không phải tôi thích cô ấy mà là đang cô nghĩ xem cô ấy là ai, tôi cảm thấy cô ấy quen lắm! À tôi nhớ rồi, cô ấy là Aria, một giáo viên chuyên đào tạo những người mẫu, ca sĩ, diễn viên nổi tiếng ở bên Mỹ! Không ngờ chị dâu lại là học trò của cô ấy, nếu vậy thì cuộc thi lần này, chị dâu nắm chắc phần thắng rồi!"
A Thành khoanh tay, liếc nhìn Ngụy Niên rồi gật đầu nhìn về phía Nhược Hy.
Duật Hành lúc này để ý đến Khúc Yên, sau đó nhìn sang Nhược Hy nói:
"Hy Nhi, đây chắc là Khúc Yên, cô ấy sẽ đại diện cùng em trong cuộc thi lần này! À quên nữa, em tiếp khách giúp anh, anh và A Thành, Ngụy Niên đi xuống lầu làm thủ tục xuất viện cho em!"
Vừa dứt lời, Duật Hành đã kéo Ngụy Niên cùng A Thành đi ra ngoài.

Anh đang muốn để cho ba người bàn về cuộc thi tuyển chọn sắp tới.

Sau khi cả ba người đi, Khúc Yên ngồi xuống bên cạnh cô, cô ấy mỉm cười nói:
"Em là Nhược Hy đúng không? Chị có nghe cô Aria nói về em, cô ấy khen em là một học trò xuất sắc nhất mà cô ấy gặp!"
Nhược Hy mỉm cười gật đầu Khúc Yên, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nói về kế hoạch của mình:
"Chị Khúc Yên, lần này em muốn nhờ chị giúp cho cuộc thi tuyển chọn sắp tới! Vì chị là đồng hương với em, hơn nữa còn là người mẫu, diễn viên nổi tiếng bên Mỹ nên chị rất thích hợp để làm người đại diện với em lần này!"
Aria trước đây cũng từng nói tiếng Trung, tuy tiếng Trung của cô không nhạy nhưng cô vẫn có thể nghe được.

Cô ấy cũng ngồi xuống nói ra kế hoạch của cô ấy cho cô nghe:
"Theo cô thấy, cuộc thi lần này có 2 vòng.

Vòng đầu ở bên Mỹ, mọi thứ ở bên đó, cô đã cho người sắp xếp hết rồi! Còn về vòng hai, cô nghĩ trang phục về bộ phim dân quốc nên để cho Khúc Yên lựa chọn trang phục, vì con bé từng đoạt giải về người mẫu xuất sắc nhất nên cô rất tin tưởng con bé! Con thấy sao, Nhược Hy?"
Nhược Hy đưa tay lên cằm suy nghĩ một hồi lâu, sau đó mới đưa ra quyết định chính thức:
"Được, con tin cô và chị Khúc Yên!"

Duật Hành cùng với A Thành, Ngụy Niên đang đứng bên ngoài chờ.

Sau khi nghe họ bàn xong, anh mở cửa phòng, trên tay có cầm tờ giấy xuất viện đưa cho cô rồi nói:
"Được rồi! Tôi sẽ nhờ người đưa cô Aria và Khúc Yên về khách sạn của Cố gia trước! Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau đi lựa chọn trang phục cho Nhược Hy!"
Sau khi cô xuất viện được hai ngày cũng là lúc Hiểu Như trở về nước.

Về phía Thiếu Đình, không ai biết rằng cô cũng đã tìm được người thích hợp cho cuộc thi lần này.

Trong hai ngày này, cả cô, Khúc Yên và Aria đều rất bận rộn vì phải lựa chọn trang phục, bối cảnh sao cho phù hợp, cuối cùng, họ cũng đã thành công tìm được bộ trang phục về dân quốc xưa.
Một tuần sau, cuối cùng cuộc thi tuyển chọn cũng đã đến.

Trước một ngày, Duật Hành đã cho người đưa đến ba chiếc máy bay thương nhân để kịp cho chuyến bay đến Mỹ.

Trên đường đi đến nơi tổ chức cuộc thi, Nhược Hy đã vô cùng hồi hộp, Duật Hành khẽ nắm lấy tay cô an ủi:
"Em đừng lo, anh rất tin tưởng em!"
 
Back
Top Bottom