Ngôn Tình Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 40: 40: Bù Đắp Cho Em


Nói xong, Nhược Hy cùng Duật Hành đi vào trụ sở, Giai Ninh đứng đó tức điên người lên, một lúc sau, Thiếu Đình được tài xế của Thiếu gia lái xe đưa đến trụ sở vì tay của anh ta hôm qua bị cô bẻ gãy khá đau đến nỗi phải băng bó.

Giai Ninh vừa nhìn thấy Thiếu Đình, không quan tâm đến vết thương của anh ta mà cô ta chạy tới nắm lấy cánh tay đang bị thương của anh ta, õng ẹo nói:
"Anh Thiếu Đình, Lam Nhược Hy chị ta thật quá đáng!"
Thiếu Đình nhẹ nhàng gạt tay của Giai Ninh ra, gương mặt anh ta có chút mệt mỏi, nhìn Giai Ninh rồi nói:
"Cô ta quá đáng thì em cứ mặc kệ đi, tay của anh hôm qua bị cô ta bẻ gãy đến nỗi phải băng bó luôn này!"
Giai Ninh lúc này mới để ý đến cánh tay đang bị thương của Thiếu Đình, cô ta nắm nhẹ nhàng cánh tay, khẽ xoa lên nó, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hẳn đi:
"Vậy anh có định tính sổ với cô ta chuyện cánh tay anh bị cô ta bẻ gãy không?"
Thiếu Đình đôi mắt kiên định, gật đầu Giai Ninh rồi nghiêm túc nói:
"Tất nhiên là phải vậy rồi, cô ta dám bẻ tay của anh, anh phải cho hai tay của cô ta phế luôn kìa!"
Giai Ninh bắt đầu nở nụ cười đắc ý, nhìn Thiếu Đình khẽ gật đầu.

Trong phòng làm việc của Duật Hành, Nhược Hy đang chăm chú bôi thuốc lên vết thương sau lưng anh, vẻ mặt của cô rất đau lòng nhìn vào vết thương bị đạn bắn khá sâu, mặc dù bôi thuốc khá đau nhưng anh vẫn cố chịu đựng, ngoan ngoãn ngồi yên để cô bôi thuốc.

"Được rồi, em đừng bày ra vẻ mặt đau lòng đó nữa, em đau lòng một mà anh lại đau lòng mười, vết thương sau lưng anh sẽ lại đau mất!"
Duật Hành khẽ liếc nhìn gương mặt cô, thấy cô đau lòng mà anh cũng đau lòng theo nên đã lên tiếng nói với cô.

Nhược Hy giật mình, nhanh chóng thu lại vẻ mặt, lập tức mỉm cười vui vẻ nhìn anh nói:
"Em cười rồi nè, không đau lòng nữa!"
Nhược Hy khẽ cầm cuộn băng, sau đó băng bó nhẹ nhàng lên vết thương sau lưng anh.

Cô vừa cầm hộp cứu thương định để trong tủ đối diện phòng làm việc của anh thì đã bị anh nắm tay lại, kéo cô ngồi ngay đùi mình, bàn tay anh khẽ chạm nhẹ lên tóc cô, nhìn cô với ánh mắt ôn nhu rồi nói:

"Anh không tiết lộ thân thế của em là vị hôn thê của anh, em có thấy tủi thân không?"
Nhược Hy khẽ đặt nhẹ hộp cứu thương trên bàn, tay cô nhẹ nhàng choàng qua cổ anh, khẽ lắc đầu rồi mỉm cười:
"Anh không tiết lộ như thế cũng tốt cho cả em và anh! Hơn nữa, em có anh ở bên cạnh rồi, làm sao mà tủi thân được!"
Duật Hành nhìn cô mỉm cười, đầu anh khẽ cụng nhẹ vào đầu cô, hôn nhẹ lên trán cô rồi bảo:
"Anh cứ nghĩ em sẽ tủi thân rồi anh sẽ bù đắp cho em chứ!"
"Anh định bù đắp em như thế nào!"
Duật Hành lấy trong túi ra một con gấu nhỏ rất đáng yêu, anh đưa nó cho cô rồi bảo:
"Đây là gấu cầu bình an anh đã sai người đặt cho em, em mang theo nó bên người khi anh không ở cạnh, em sẽ không còn tủi thân hay cô đơn nữa!"
Nhược Hy cầm lấy con gấu, nhìn anh mỉm cười gật đầu, hạnh phúc nói:
"Em cảm ơn anh, con gấu nhỏ này em rất thích!"
Duật Hành mỉm cười, chỉ tay vào má của anh rồi bảo cô:
"Em thích con gấu này thì cũng nên tặng cho anh một nụ hôn ở đây chứ!"
Gương mặt của Nhược Hy khẽ đỏ lên, cô cúi người xuống hôn nhẹ vào má của anh rồi nói:
"Em hôn anh rồi anh cũng phải hôn lại em chứ!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 41: Chương 41


Nhược Hy vừa dứt lời, anh đã kéo cô xuống hôn lấy môi cô thật sâu, sau đó anh khẽ buông ra rồi nói:
"Được rồi, cũng sắp đến giờ rồi, em cũng nên ra ngoài quay phim đi, anh phải đi gọi điện cho cậu để báo tình hình hôm qua cho cậu biết!"
Nhược Hy khẽ gật đầu, cô luyến tiếc buông anh ra, đứng lên cất hộp cứu thương vào tủ, chào tạm biệt anh rồi bước ra ngoài.

Ngay lúc cô vừa đi ra, Giai Ninh đứng đợi ở đó vừa nhìn thấy cô, cô ta đã đưa chân ra có ý định muốn ngáng chân để cho cô bị té, Nhược Hy thấy từ xa nhưng vẫn cố tình đi đến giẫm mạnh vào chân của cô ta khiến cho Giai Ninh đau đớn, chỉ tay vào cô rồi mắng:
"Tại sao chị lại giẫm chân của tôi!"
Nhược Hy khẽ nâng vai lên, nở nụ cười lạnh lùng rồi nhìn cô ta khẽ nói nhỏ vào tai:
"Đừng tưởng tôi không biết là cô định ngáng chân tôi để cho tôi té, sau đó để tôi mất mặt với mọi người! Chiêu trò này của cô cũng quá cũ đi!"
Dứt lời, cô lướt qua Giai Ninh rồi đi ra ngoài, trước khi đi cô lại tiếp tục nói nhỏ vào tai của cô ta:
"Bỏ ý định làm tôi mất mặt đi vì cô càng làm tôi mất mặt thì cô sẽ càng mất mặt hơn tôi!"
Thấy Như Hạ cũng vừa đến, do cô đang mang thai nên anh đã sai người mua một đôi giày đế bằng cho cô, mấy đôi cao gót của cô, anh bảo người cất vào một chỗ ở trong biệt thự, Nhược Hy đi đến nói nhỏ vào tai của chị:
"Hạ tỷ, chắc 6 tháng nữa em không nhận lịch trình được nữa!"

Như Hạ nhìn cô ngạc nhiên, khó hiểu hỏi:
"Hả? Sao vậy?"
Nhược Hy nhìn xung quanh, nắm lấy tay chị kéo ra ngoài phía sau trụ sở, cô khẽ chỉ tay vào bụng mình rồi nói:
"Em có tiểu bảo bối rồi nên 6 tháng nữa em không nhận lịch trình được, chị sắp xếp giúp em nha!"
"Cái gì? Em có thai rồi sao? Sao lại nhanh vậy?"
Nhược Hy đưa tay lên miệng chị bảo chị im lặng, cô khẽ nói nhỏ với chị:
" Em nói chị nghe, 3 tuần trước khi em biết Thiếu Đình và Lam Giai Ninh có gian tình, cảm thấy bất lực nên em đã vào quán bar uống rượu.

Không ngờ, sáng dậy! đã! đã! "
Như Hạ nghe giọng cô ngập ngừng không muốn nói tiếp nên chị đã cố gắng hỏi:
"Đã sao? Em nói chị nghe, đã xảy ra chuyện gì?"
Gương mặt cô bắt đầu đỏ ửng lên, nhanh chóng thốt lên lời nói:

"Đêm đó, em và Duật Hành đã qua đêm ở biệt thự riêng của anh ấy! Nhờ đêm đó mà em mới có tiểu bảo bối này!"
Như Hạ đưa tay lên sờ trán, chị đặt tay lên vai cô, khẽ gật đầu rồi nói:
"Bà cô của tôi ơi, xảy ra chuyện lớn như vậy mà em lại không nói cho chị biết!"
Nhược Hy cười gượng nhìn chị, gương mặt hối lỗi, nói giọng dịu dàng với chị:
"Chẳng phải là vì em phải giữ bí mật sao!"
"Thôi được rồi, 6 tháng nữa chị sẽ không nhận lịch trình của em nữa! Em đó, có thai phải ăn uống cho điều độ vào, chị thấy em dạo này gầy lắm!"
Nhược Hy vui mừng nắm lấy cánh tay của Như Hạ, dựa đầu vào vai chị rồi nói:
"Em biết rồi, Hạ đại nhân của em là tốt nhất trên thế gian này!"
Như Hạ giơ tay lên búng nhẹ vào trán của cô:
"Được rồi, em bớt nịnh lại đi! Vào trong thôi, mọi người đều đang đợi em đấy!"
Nhược Hy ngoan ngoãn nghe lời cùng Như Hạ bước vào trong.

Giai Ninh và Thiếu Đình đang ân ái trước cửa trụ sở, cô giả vờ như không thấy lướt qua hai người họ luôn.

Bỗng Thiếu Đình bảo cô đứng lại rồi anh ta bắt đầu mắng cô:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 42: 42: Đe Doạ


"Lam Nhược Hy, cô nên nhớ nhờ có công ty tôi, cô mới được nổi tiếng như vậy! Cô nghĩ mình là ai mà bẻ gãy tay tôi đến nỗi băng bó, có tin tôi đuổi cô ra khỏi công ty không?"
Đúng là công ty giải trí Vũ Đình giúp đỡ cô rất nhiều khi cô chưa nổi tiếng, nhưng sau khi nghe được những lời nói này của Thiếu Đình, cô cười nửa miệng rồi quay lại nói:
"Anh nghĩ tôi sợ anh đuổi tôi sao? Công ty giải trí của Cố gia do Cố Ngụy Niên quản lý, tôi cũng có thể vào đó để tiếp tục đam mê và sự nghiệp của tôi, cần gì công ty như anh chứ!"
Thấy anh ta im lặng không nói gì, cô bước lại gần anh ta, liếc nhìn Giai Ninh rồi nói:
"Anh cũng đừng quên nhờ tôi mà giới truyền thông và các nhà báo mới biết đến công ty của anh! Ơn của công ty giải trí Vũ Đình đã giúp đỡ tôi, tôi không bao giờ quên, anh cũng không cần phải nhắc lại tôi!"
Nói xong, cô và Như Hạ bước vào trong để chuẩn bị.

Tay của Thiếu Đình nắm chặt lại rồi đánh vào tường thật mạnh, anh ta tức điên người thầm nghĩ:
"Cô cứ chờ đó, Lam Nhược Hy, món nợ này tôi phải đòi lại từ cô!"
Như Hạ vừa nãy sợ rằng Thiếu Đình sẽ xô ngã cô, chị nhìn sang cô rồi khẽ hỏi nhỏ:

"Vừa nãy chị thấy Thiếu Đình giơ tay lên sợ là sẽ đẩy ngã em, cũng may là hắn không làm thế!"
Nhược Hy nhìn sang chị mỉm cười tự tin, cô dừng lại đặt tay lên vai chị rồi nói:
"Chị đừng lo, hắn ta sẽ không dám làm gì em đâu vì ở đây là trụ sở của Duật Hành mà!"
"Nhược Hy tỷ, đến lượt cảnh quay của chị rồi, em đưa chị đến phòng thay đồ!"
Thực tập sinh tên là Vũ Nha vừa mới nhận việc hôm nay, chạy đến nhắc nhở cô đã đến cảnh quay của cô.

Nhược Hy gật đầu quay lại bảo Như Hạ đứng ngoài đây đợi, cô đi theo Vũ Nha, Vũ Nha đưa cô đến nơi nào rất tối, cô bỗng nhiên ý thức được đây không phải phòng thay đồ nên quyết định không đi theo nữa, Nhược Hy đứng lại hỏi Vũ Nha:
"Hình như đây không phải đường đi đến phòng thay đồ, Vũ tiểu thư định đưa tôi đi đâu?"
Vũ Nha quay lại, chạy tới cầm theo con dao định đâm cô nhưng cô đã kịp thời né, Nhược Hy nhanh chóng đưa tay lên nắm lấy tay của Vũ Nha kéo ngược lại rồi tra hỏi:
"Nói cho tôi biết, ai là người đã sai cô làm hại tôi! Và người đó tôi có quen không?"
Vũ Nha khẽ cười lạnh, cô ta gạt tay ra rồi nói:
"Là tôi ghét cô, muốn hại cho cô chết thì tôi mới vừa lòng, ai bảo cô dám làm cho Giai Ninh của tôi bị mất mặt, lại còn bị ức h**p nữa!"
Nhược Hy nở một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt cô căm phẫn nhìn Vũ Nha, cô đứng dựa vào góc tường, khoanh tay lại rồi bảo:
"Hóa ra cô là fan của Lam Giai Ninh à! Vậy cô phải xem Lam Giai Ninh đã làm chuyện gì tốt mới bị mất mặt, bị ức h**p!"
"Tôi không cần biết, tóm lại là tại cô nên Giai Ninh nhà tôi mới bị như thế!"
Nhược Hy thở dài, đi đến đánh ngất cô ta, sau đó, cô đưa Vũ Nha ra ngoài với sự chứng kiến của mọi người, ai nấy đều không biết chuyện gì đã xảy ra, Nhược Hy quay lại bảo mọi người quay trước, cô có chút chuyện sẽ ra liền, sau đó, cô đưa Vũ Nha đến trước cửa phòng làm việc của anh rồi gõ cửa:
" Duật Hành, anh mở cửa đi! Có chuyện em muốn nhờ anh giúp!"
Nghe giọng nói của cô, Duật Hành lập tức bỏ xấp tài liệu xuống nhanh chóng chạy ra ngoài mở cửa cho cô, nhìn thấy cô đang dìu Vũ Nha, anh đã hỏi cô:

"Đây là! xảy ra chuyện gì thế?"
Nhược Hy dìu Vũ Nha vào phòng anh, cô ngồi xuống ghế rồi nói:
"Cô gái này là thực tập sinh Vũ Nha mới đến làm trong tổ của em, cô ấy là fan của Lam Giai Ninh, không hiểu sao cô ấy lại đến đây nói em làm cho Lam Giai Ninh bị ức h**p, bị mất mặt, vừa rồi còn muốn cầm dao giết em nữa!"
Duật Hành giật mình chạy đến lo lắng hỏi cô:
"Rồi cô ta có làm em bị thương không?"
Nhược Hy nắm lấy tay anh lắc đầu, sau đó cô khẽ buông tay anh ra, đứng lên tiến lại gần cửa, mỉm cười nhìn anh:
"Em không sao đâu, bây giờ em phải quay trở lại quay phim đây, Vũ Nha giao cho anh xử lí, anh cố gắng đừng để cô ấy bị thương giống Hàng Nhất lần trước nhé!"
Nói rồi, cô mở cửa ra ngoài.

Vừa nhìn thấy Nhược Hy đi, Duật Hành cầm điện thoại lên bảo người đem Vũ Nha xuống phòng giam, chờ anh xử lí cô ta.

Buổi quay phim cuối cùng cũng đã xong.

Như Hạ chạy đến hỏi cô:
"Vừa nãy là chuyện gì thế? Sao em lại dìu Vũ Nha vào phòng của Cố thiếu thế!"
Nhược Hy ngồi xuống ghế, cầm lấy ly trà hoa lài nóng uống lấy một hơi, vắt chéo chân rồi trả lời chị:
"Vũ Nha là fan của Lam Giai Ninh, cô ta giả vờ xin vào đây làm thực tập sinh nhằm muốn giết em!"
"Rồi em không sao chứ?"
"Em không sao, cũng may là em kịp nhận ra điều bất thường, không là bây giờ chắc em không ở đây nói chuyện với chị được!"
Đang ngồi nói chuyện với Như Hạ thì điện thoại cô bắt đầu rung, cô nhấc máy lên nghe thử thì nghe được giọng của Ái Tư Lộ:
"Ngày mai là họp lớp, cậu và Lưu Vân sẽ đến chứ?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 43: 43: Hành Bảo Bối


Nhược Hy chợt suy nghĩ, cô cầm tách trà lên uống, giọng nói lạnh lùng trả lời lại Tư Lộ:
"Để sáng mai tôi ra sân nay đón Lưu Vân về đã, họp lớp là buổi chiều, có gì tôi sẽ nhắn với cậu sau! Vậy nha, tạm biệt!"
Nhược Hy nói ra một hơi, không để cho Tư Lộ trả lời, cô nhanh chóng cúp máy.

Như Hạ khẽ nhìn gương mặt cô có chút lo lắng, nên chị đã hỏi cô:
"Sao vậy? Ai gọi mà em lại lo lắng thế?"
Nhược Hy nhìn sang chị vẻ mặt buồn tủi, tay chống lên má rồi nói:
"Ái Tư Lộ vừa gọi hỏi em ngày mai có đi họp lớp không?"
Nghe tên của Tư Lộ, Như Hạ tức giận đập bàn, chị nhìn sang cô rồi hỏi:
"Rồi em đồng ý với cô ta rồi à?"
Cô lắc đầu bảo với chị là cô vẫn chưa có quyết định chính thức, còn phải đợi Lưu Vân về rồi mới chắc chắn.

Như Hạ biết trong lòng của cô bây giờ rất khó xử nên chị đã nói:
"Nếu em đi thì nên nhớ phải cẩn thận cho chị.

Chuyện lần trước e là cô ta sẽ trả thù em vào buổi họp lớp ngày mai!"
Nhược Hy mỉm cười gật đầu với chị.

Lúc sau, Ngụy Niên đi lại nói với cô:
"Chị dâu ở đây đợi anh hai cùng đi ăn tối nha, em phải vào bệnh viện chăm sóc cho A Thành đây!"
"Được rồi, em đi đi!"
Như Hạ cũng có việc nên đã cầm túi xách đứng lên, chị chào tạm biệt cô rồi nói:
"Chị cũng có việc phải về trước đây, em và Cố thiếu đi ăn vui vẻ!"
"Vâng, chị đi đường cẩn thận!"
Cũng may là Giai Ninh và Thiếu Đình vừa xong việc đã đi về trước rồi, nếu không chắc chắn hai người họ sẽ lại kiếm chuyện với cô.

Ngồi ở ngoài đợi anh khá lâu, Nhược Hy đứng lên đi nào vào phòng làm việc của anh khẽ gõ cửa, Duật Hành ở trong phòng xem tài liệu của tội phạm mà quên mất thời gian, nghe tiếng gõ cửa, anh nói vọng ra ngoài:
"Ai vậy?"
Nhược Hy đứng bên ngoài khẽ lên tiếng:

"Là em đây!"
Nghe giọng nói của cô, Duật Hành đẩy tài liệu qua một bên, nhanh chóng đứng lên chỉnh lại quần áo rồi chạy ra mở cửa cho cô:
"Sao em lại vào đây? Quay phim xong rồi à?"
Nhược Hy đưa tay lên choàng qua cổ của anh, cô nhón chân lên khẽ cụng nhẹ vào đầu anh, mỉm cười ngọt ngào nói:
"Đã hơn 7 giờ rồi, anh không đói sao?"
Duật Hành đưa một tay lên ôm lấy eo của cô, tay còn lại xem đồng hồ thì đã là 7 giờ 45 phút rồi, anh mỉm cười ôn nhu nhìn cô nói:
"Xin lỗi vợ, anh bận quá nên quên mất thời gian đưa em đi ăn tối!"
"Không sao đâu, Hành bảo bối, em ngồi đây đợi anh, khi nào xong thì chúng ta đi ăn cũng được!"
Duật Hành vừa nghe được lời gì của cô, anh bất chợt hỏi lại cô:
"Em vừa gọi anh là gì?"
Nhược Hy nhón chân lên hôn nhẹ lên trán của anh, tay không yên phận sờ vào gương mặt của anh, miệng mỉm cười ngọt ngào nhìn anh nói:
"Là Hành bảo bối!"
Duật Hành nhanh chóng khẽ buông cô ra, anh chạy lại bàn làm việc sắp xếp lại tài liệu, tiện tay cởi luôn bộ quân phục anh đang mặc trên người, bên trong anh vẫn còn áo sơ mi rồi anh với tay lấy chiếc áo khoác đang để ở trên ghế khoác lên, xong đi đến chỗ cô, nắm lấy tay cô, khẽ tắt đèn trong phòng rồi đi ra ngoài.
"Đi thôi, anh đưa em đi ăn!"
Nhược Hy khó hiểu nhìn anh hỏi lại:
"Không phải công việc của anh rất bận sao? Sao đột nhiên lại đổi ý rồi!"
Duật Hành tay lái xe với tốc độ an toàn, anh thắng phanh dừng xe bên ven đường, quay sang Nhược Hy mỉm cười nói:
"Công việc thì để ngày mai giải quyết cũng được, bây giờ vợ anh đói rồi, anh không thể để cho cô ấy đói được!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 44: 44: Lên Hot Search


Duật Hành lập tức lái xe thẳng đến phía sau nhà hàng để xuống bãi giữ xe.

Trùng hợp, cô gặp Giai Ninh và Thiếu Đình đang cùng nhau đi vào nhà hàng, vừa nhìn thấy họ, cô nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác nên họ cũng không thấy cô.
Ngay lúc này, Duật Hành cũng từ phía sau nhà hàng bước ra, anh nắm lấy tay cô cùng nhau bước vào nhà hàng.

Đi được nửa đường, Nhược Hy bất chợt dừng lại nói với anh:
"Hành bảo bối, chúng ta đến chỗ khác ăn đi!"
Duật Hành quay lại, thấy cô nhìn về một phía, anh cũng nhìn thử thì thấy Giai Ninh và Thiếu Đình đang ăn cùng nhau, anh hiểu ra nên đã đi đến xoa đầu cô nói:
"Em đừng lo, anh có thẻ khách hàng VIP không giới hạn ở đây nên có thể đặt phòng VIP, khi dùng bữa sẽ không đụng mặt họ đâu!"
"Nhưng mà..."
Duật Hành nhanh chóng mở áo khoác choàng lên người cho cô, đưa tay lên miệng bảo cô im lặng, anh khẽ khoác tay lên vai cô cùng nhau bước vào nhà hàng.

Duật Hành đưa cho nhân viên tấm thẻ khách hàng VIP rồi nói:

"Cho tôi đặt phòng VIP đắt nhất ở đây bởi vì tôi không muốn ai đến làm phiền tôi và vợ của tôi!"
Cô nhân viên cầm thẻ của anh lên xem thử, sau đó cô ấy đưa tay lên chỉ dẫn anh và cô đi lên phòng, cô ấy vui vẻ mỉm cười tiếp đón:
"Cố thiếu, phòng đầu tiên trên tầng 1 là phòng đắt nhất ở đây!"
"Được, đem thực đơn lên phòng cho tôi!"
Sau đó, anh nắm lấy tay của cô đưa lên phòng.

Vừa vào trong phòng, Nhược Hy nhanh chóng mở áo khoác ra rồi thở phào nhẹ nhõm, nhân viên cũng từ ngoài bước vào đưa thực đơn cho anh, bất chợt nữ nhân viên chỉ tay vào cô, lên tiếng:
"Cô...cô là nữ ca sĩ Lam Nhược Hy?"
Nhược Hy khẽ gật đầu hỏi nữ nhân viên:
"Đúng, là tôi! Sao vậy? Có vấn đề gì sao?"
Nữ nhân viên ấy lắc đầu, đi đến nắm lấy tay của cô rồi nói:
"Tôi là fan của cô, đây là lần đầu tiên tôi gặp cô ở ngoài đời, không ngờ cô lại xinh đẹp hơn trong ảnh và trên ti vi rất nhiều!"
"Cảm ơn cô nhé!"

Nữ nhân viên cầm lấy điện thoại, mỉm cười bảo cô:
"Tôi có thể chụp một bức ảnh với cô không?"
Nhược Hy không do dự gì mà đồng ý ngay, nữ nhân viên cầm lấy điện thoại chụp cô nhưng lại cố tình chụp dính cả anh.

Chụp hình xong, cô ấy cầm lấy thực đơn và tờ giấy ghi những món anh vừa gọi bước ra ngoài.
Nữ nhân viên vừa đi ra ngoài không lâu thì anh lại có điện thoại từ Ngụy Niên:
"Anh hai, chị dâu lên hot search rồi! Anh mau lên weibo xem thử đi!"
Duật Hành nhanh chóng đăng nhập vào weibo, weibo của cô ngay ở vị trí đầu với tựa đề: Lam Nhược Hy nổi tiếng là nhờ vào quan hệ, hôm nay cô ấy xuất hiện cùng với một người đàn ông trong nhà hàng, hình như quan hệ rất mờ ám.

Anh thử bấm vào thì phát hiện, tấm hình chụp giữa cô và anh trùng với tấm hình mà nữ nhân viên vừa chụp, gương mặt của cô thì được chụp rõ nét, chỉ có gương mặt anh là được làm mờ.
Duật Hành cầm điện thoại đưa sang cho cô rồi nói:
"Nữ nhân viên vừa rồi không phải là fan của em, cô ta có thể cố tình hại em để bây giờ em lên hot search nhằm tạo tin đồn xấu!"
Nhược Hy lo lắng nhìn anh hỏi:
"Thế bây giờ em phải làm sao?"
"Để anh lo cho!"
Nói xong, anh cầm điện thoại lên gọi cho Ngụy Niên giải thích:
"Người đàn ông chụp chung với Hy Nhi là anh, em mau chóng giúp anh đẩy hot search này xuống, nâng hot seach mới với nội dung: Lam Nhược Hy nổi tiếng là nhờ tất cả những thực lực và cố gắng của cô ấy mới có ngày hôm nay!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 45: 45: Lưu Vân


Ngụy Niên để điện thoại mở loa ngoài, tay của cậu đút cháo cho A Thành khẽ trả lời lại anh:
"Được, bây giờ em sẽ làm ngay!"
Sau đó, Ngụy Niên tắt máy, cậu vừa đút cháo cho A Thành vừa hỏi cậu ấy:
"Tiểu Thành Thành, cậu có biết đẩy hot seach xấu xuống, nâng hot search mới lên không? Trong khi cậu đẩy và nâng hot search, tôi sẽ mở máy tính điều tra xem ai đã làm chuyện này!"
A Thành nhìn cậu tự tin trả lời:
"Cậu hỏi đúng người rồi đấy, chuyện này tôi có thể giúp!"
Ngụy Niên vừa đút cháo cho A Thành xong, cậu ấy lập tức với tay lấy điện thoại đẩy hot search xấu xuống rất nhanh chóng đã bay ra khỏi hot search, còn hot seach tốt cậu ấy đẩy lên đầu tiên.

Ngay lúc cậu ấy vừa đẩy hot search xấu, Ngụy Niên cuối cùng đã tra ra được ai đã làm, cậu ấy nhanh chóng gọi điện cho anh:

"Anh hai, em điều tra được người hại chị dâu là Tô Mẫn, cô ta là trợ lý đặc biệt của Lam Giai Ninh, cô ta không bao giờ để lộ mặt nên rất ít ai biết cô ta là trợ lý của Lam Giai Ninh!"
"Được, em làm tốt lắm, anh sẽ tự cí cách giải quyết!"
"Hành bảo bối, sao rồi? Ổn chứ?"
Duật Hành giật mình khi nghe lời cô nói, anh đưa tay lên ôm lấy cô vào lòng, đôi vai anh bắt đầu rung lên, Nhược Hy khẽ vỗ vào lưng anh, dựa vào vai anh nói nhỏ:
"Được rồi, không sao rồi! Những tin đồn như thế đối với em không là gì cả, ngược lại là anh, cũng may là bức ảnh được làm mờ, không là anh cũng bị em làm liên lụy rồi!"
Duật Hành khẽ buông cô ra, đưa tay lên búng nhẹ vào trán cô, trách mắng:
"Em ngốc quá! Bức ảnh cho dù không được làm mờ thì cũng đâu ảnh hưởng gì đến anh, anh là Cố thiếu soái, ai dám bàn luận về anh! Còn em, em đang trên con đường nổi tiếng, nếu bị dính phải những chuyện như thế này, em sẽ bị mọi người tẩy chay, sẽ phải chịu đả kích rất lớn!"
Nhược Hy khẽ gật đầu ngoan ngoãn nghe lời anh.

Thức ăn cũng được đem vào, anh nhanh chóng gắp thức ăn cho cô rồi nói:
"Dạo này anh thấy em hơi ốm, em phải ăn nhiều vào! Bây giờ em không phải ăn cho một mình em mà còn ăn cho tiểu bảo bối của chúng ta khỏe mạnh nữa!"
"Hành bảo bối tốt với em thật!"
Duật Hành mỉm cười, khẽ mắng thầm cô là ngốc.

Sau khi ăn xong, Duật Hành lái xe đưa Nhược Hy về biệt thự, trên đường đi cô đã ngủ thiếp đi rồi, vừa đến cổng biệt thự, anh đưa chìa khóa cho tài xế lái xe vào trong hầm, Duật Hành khẽ ôm Nhược Hy đi lên phòng, mặc kệ cho vết thương sắp hở ra.

Đặt nhẹ cô xuống giường, anh khẽ vuốt tóc cô rồi nói nhỏ:

"Hy Nhi, ngủ ngon nhé!"
Nói xong, anh tự mình qua phòng sách bên cạnh, mở hộp tủ trong phòng sách lấy ra hộp cứu thương, Duật Hành nhanh chóng đắp thuốc lên vết thương rồi băng bó lại, sau đó, anh trở lại phòng lấy đồ ngủ đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, anh bước lên giường giơ tay ra ôm lấy cô rồi cả hai cùng ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau, Nhược Hy dậy trước anh để trang điểm, chọn quần áo để mặc, chuẩn bị ra sân bay đón người bạn thân tên là Lưu Vân của cô về nước.

Duật Hành vừa thức dậy, thấy cô đang sửa soạn, anh khẽ bước xuống giường đi đến ôm lấy eo cô, dựa đầu lên vai cô, giọng ngái ngủ:
"Hy Nhi, mới sáng sớm em chuẩn bị đi đâu vậy?"
Bị anh ôm bất ngờ nhưng cô không hề giật mình, Nhược Hy quay lại khẽ chạm vào gương mặt ngái ngủ của anh, mỉm cười trả lời với anh:
"Em ra sân bay đón người bạn thân Lưu Vân của em về nước!"
Nghe cái tên Lưu Vân có chút quen, Duật Hành khẽ buông cô ra rồi ngồi xuống giường hỏi:
"Lưu Vân, có phải cô ấy du học bên Mỹ không?"

Nhược Hy đánh son xong, quay lại nhìn anh ngạc nhiên hỏi:
"Đúng vậy? Sao thế?"
Duật Hành thấy cô đứng lên, nhanh chóng đưa tay kéo cô ngồi xuống giường, anh khẽ sờ trán rồi nói:
"Lưu Vân là cô gái mà anh cả thích, nhưng mà không biết anh ấy đã tỏ tình với cô ấy chưa!"
Nhược Hy nghe xong bất ngờ, nhanh chóng nói với anh:
"Thật vậy sao? Vậy chuyện này em có thể giúp anh cả rồi!"
Nói xong, cô khẽ nhìn đồng hồ thì đã sắp đến giờ, Nhược Hy nhanh chóng cần túi xách rồi đứng lên chào tạm biệt anh:
"Được rồi, em đi đây! Trưa nay chắc không đi ăn cùng với Hành bảo bối được rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 46: 46: Xin Phép Anh


Duật Hành thở dài, khẽ gật đầu, cầm lấy tấm thẻ đen không giới hạn để trong hộp tủ cạnh giường ngủ đưa cho cô rồi nói:
"Em đang có thai nên nhớ phải đi cẩn thận đấy! Tấm thẻ này anh cho em, cứ quẹt thoải mái!"
Nhược Hy gật đầu cảm ơn anh, cô nhanh chóng cầm lấy tấm thẻ rồi nhanh chóng đi xuống lầu, cô vừa xuống đã có tài xế đứng đợi rồi, tài xế cung kính cúi người hỏi cô:
"Chào Cố thiếu phu nhân, sáng nay cô muốn đi đâu? Cố thiếu ra lệnh nói với tôi nếu cô muốn đi đâu, tôi sẽ nhận lệnh chở cô đến nơi an toàn!"
"Đưa tôi đến sân bay đi!"
Nhược Hy đi vào trong xe, tài xế nhanh chóng đưa cô ra sân bay.

"Nhược Hy bảo bối, tớ ở đây này!"
Vừa bước xuống xe, Lưu Vân đã vẫy tay chào cô từ đằng xa.

Nhược Hy nhanh chóng đi đến, ôm lấy Lưu Vân rồi nói:
"Cậu đó, tớ tưởng cậu sẽ không về nữa chứ!"
"Làm sao mà tớ lại không về được, tớ nhớ cậu lắm luôn!"
Nhược Hy khẽ buông Lưu Vân ra, nhìn xung quanh xem tình hình rồi nói nhỏ vào tai của cô ấy:
"Tớ nói cho cậu biết chuyện này, tớ kết hôn rồi, hiện tại đang mang thai con của anh ấy, 1 tháng nữa tớ và anh ấy sẽ tổ chức hôn lễ!"
Lưu Vân giật mình, ngạc nhiên hỏi lại cô:
"Thật sao? Là ai vậy? Không phải là Thiếu Đình đấy chứ?"
Thiên Ngọc sợ mọi người sẽ nghe thấy nên đã nhanh chóng kéo tay Lưu Vân vào trong xe của mình, cô nghiêm túc nhìn Lưu Vân nói:
"Tên tra nam đó mà xứng làm chồng của tớ à! Tớ hỏi cậu, cậu biết Cố Duật Hành không?"
Lưu Vân suy nghĩ một hồi, mới nhớ ra rồi giật mình nói:
"Là Cố thiếu soái mặt lạnh trong truyền thuyết mà, không lẽ chồng hiện tại của cậu là! "
"Suy đoán của cậu đúng rồi đấy!"
Nói chuyện một hồi với cô ấy, cô nhận được điện thoại của Tư Lộ:
"Bây giờ cậu cho tôi câu trả lời được chưa? Chiều nay 5 giờ ở nhà hàng XXX, cậu và Lưu Vân sẽ đến chứ!"
Nhược Hy suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng đưa ra quyết định:
"Được, chiều nay 5 giờ gặp, vậy nhé, tôi cúp máy trước đây!"
"Ai gọi cho cậu vậy? Không phải là Cố thiếu đấy chứ?"

Nhược Hy khẽ lắc đầu, đưa tay lên sờ trán của mình rồi trả lời Lưu Vân:
"Ái Tư Lộ gọi điện bảo chiều nay 5 giờ ở nhà hàng XXX đi họp lớp, cô ấy đích thân mời tớ và cậu cùng đi, tớ đã đồng ý rồi!"
Lưu Vân nắm lấy tay cô, lo lắng nói:
"Cậu điên rồi sao? Cậu không nhớ năm đó cậu ta đã đối xử như thế nào với cậu sao!"
Nhược Hy gật đầu, gương mặt xinh đẹp nhìn thẳng vào mắt Lưu Vân rồi nói:
"Tớ biết chứ, vì thế mới nhận lời đề nghị này! Không sao đâu, cậu cứ yên tâm, cô ta sẽ không dám làm gì tớ nữa đâu!"
Lưu Vân thở dài, cầm lấy tay cô mỉm cười nhìn cô:
"Được, tớ tôn trọng quyết định của cậu, chiều nay tớ sẽ đi cùng với cậu!"
Nhược Hy gật đầu, cô bảo tài xế lái xe đến trung tâm thương mại để cả hai cùng đi mua sắm, ăn trưa.

Vào trung tâm thương mại, cô và Lưu Vân mua rất nhiều quần áo, túi xách, cho đến khi Nhược Hy vừa ý với đôi giày cao gót đang để trên kệ bên cạnh, cô đang định lấy nó thì Lưu Vân cản cô lại:
"Nhược Hy, cậu đang có thai, không được mang giày cao gót đâu!"

Nhược Hy ngước lên nhìn cô ấy với gương mặt ủy khuất:
"Nhưng mà tớ rất thích đôi giày này, mua đôi giày này về, tớ hứa khi nào sinh con xong tớ mới mang!"
Lưu Vân nhìn cô hết cách, cô ấy khẽ xoa trán rồi nói với cô:
"Tớ khuyên cậu không được rồi, cậu tự xin phép Cố thiếu nhà cậu đi!"
Lưu Vân vừa dút lời, Nhược Hy cầm lấy điện thoại nhanh chóng gọi điện cho anh, Duật Hành bên trụ sở đang họp, nhìn thấy số máy của cô, anh mở điện thoại lên nghe:
"Hy Nhi, có chuyện gì mà gọi cho anh vậy?
Giọng nói của cô ủy khuất trả lời anh:
"Hành bảo bối, ở trung tâm thương mại, em rất vừa ý với một đôi giày cao gót, em có thể mua nó không?"
Duật Hành vừa lắng nghe cấp dưới trình bày về việc điều tra vụ án mới vừa nghe điện thoại của cô, nghe cô nói muốn mua đôi giày cao gót, anh liền nhanh chóng dứt khoát trả lời:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 47: 47: Nguỵ Trạch


"Không được, em đang có tiểu bảo bối, không được phép mang giày cao gót!"
Nhược Hy bắt đầu làm nũng, nói với anh bằng giọng ủy khuất, cầu xin:
"Hành bảo bối, mua cho em đi mà! Em hứa khi nào sinh tiểu bảo bối, em mới mang giày mà!"
Duật Hành nghe giọng điệu của cô làm nũng rất đáng yêu nên anh khẽ cười, mọi người trong phòng họp nhìn anh với cặp mắt đầy ngạc nhiên, người đang trình bày lên tiếng hỏi anh:
"Sếp, em trình bày có gì không đúng sao, mong anh chỉ giáo!"
Duật Hành ngước nhìn người đó, xua tay bảo không có gì, anh nhanh chóng trả lời điện thoại của cô:
"Được rồi, em mua đi, lấy thẻ của anh mà quẹt! Hứa với anh, trước khi tiểu bảo bối được ra đời, không được mang đôi giày đó!"
Nhược Hy nghe xong vui mừng, nói chuyện với anh bằng giọng vui vẻ:
"Cảm ơn Hành bảo bối, em hứa với anh là sẽ không mang giày trước khi sinh tiểu bảo bối đâu!"
"Được rồi, anh cúp máy đây! Em đi chơi vui vẻ nhé, có gì thì gọi cho anh, anh họp tiếp đây!"
Nói rồi, Duật Hành cúp máy.

Nhược Hy ngước lên mỉm cười với Lưu Vân, cô đưa cho nhân viên tấm thẻ, chỉ vào đôi giày cao gót màu đen huyền đính hạt nhỏ màu trắng rồi bắt đầu lên tiếng nói với Lưu Vân:
"Cậu thấy không? Hành bảo bối nhà tớ rất thương tớ, có cái gì tớ đòi mà anh ấy lại không mua đâu chứ?"
Lưu Vân nhìn cô cười gượng, khẽ gật đầu rồi nói:
"Biết thế tớ không kêu cậu gọi cho Cố thiếu xin phép đâu, nếu không tớ đâu có ăn cẩu lương mà hai người phát đâu!"
Đôi giày của cô được nhân viên đem ra gói lại rất kỹ, kèm theo đó nhân viên trả lại cô tấm thẻ.

Nhược Hy mỉm cười nhận lấy tấm thẻ và đôi giày, cô đứng lên cầm tay của Lưu Vân, nói nhỏ vào tai cô ấy:
"Cậu yên tâm, rồi cậu cũng sẽ có người yêu cậu thật lòng mà!"
"Ừm, chắc vẫn còn lâu tớ mới tìm được người như thế!"
Nhược Hy định nói ra tên của Ngụy Trạch nhưng suy nghĩ lại vẫn để cho anh ấy tự mình nói với Lưu Vân thì hơn, Nhược Hy thở dài, đầu dựa vào vai của Lưu Vân rồi nói:
"Chúng ta đi ăn thôi, tớ đói rồi!"
Lưu Vân gật đầu rồi theo cô ra xe có tài xế đứng đợi, tài xế đưa cô đến nhà hàng mà Nhược Hy đã đặt trước đó, hôm nay cũng là ngày mà Ngụy Trạch trở về nước để sắp xếp công việc ở đây cho ổn thỏa.

Duật Hành đưa Ngụy Trạch đến nhà hàng trước Nhược Hy và Lưu Vân, vừa đến nơi, cô đưa Lưu Vân vào trong nhà hàng, cô ngạc nhiên khi thấy anh và Ngụy Trạch đã ngồi từ trước rồi, Duật Hành đứng lên, tiến lại chỗ cô rồi bảo:
"Đây là Lưu tiểu thư nhỉ? Chào cô, tôi là Cố Duật Hành cũng là chồng của Hy Nhi!"
Lưu Vân đưa tay ra khẽ bắt tay anh rồi nói:
"Chào anh, tôi là Lưu Vân, là bạn thân của Nhược Hy!"
Duật Hành khẽ nhìn cô nháy mắt một cái rồi nhìn sang Lưu Vân nói:
"Cô vào trong ngồi với anh cả của tôi trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Hy Nhi!"
Lưu Vân khẽ nhìn vào trong thì ngạc nhiên khi thấy Ngụy Trạch, anh ấy ngồi ở bên trong vẫy tay chào cô ấy.

Lưu Vân gật đầu nói với anh:
"Được, tôi vào trong trước đợi hai người! Hai người cứ nói chuyện đi!"
Sau khi Lưu Vân vào trong, Duật Hành nắm lấy tay của Nhược Hy kéo ra ngoài.

Cô nắm lấy tay áo của anh, hỏi nhỏ:
" Sao hôm nay anh cả cũng về nước vậy?"
Duật Hành khẽ nâng vai lên, liếc nhìn vào bên trong thấy hai người nói chuyện rất vui, anh khẽ ôm lấy eo của cô rồi nói:
"Anh cả nói hôm nay anh ấy về nước để xử lí công việc, chứ anh biết anh ấy viện cớ lấy lý do này để theo Lưu Vân về!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 48: 48: Sinh Nhật Anh


Cảm thấy hai người nói chuyện rất hợp, cô nhón chân lên nói nhỏ vào tai anh:
"Hay là chúng ta cho họ chút không gian riêng đi, em và anh đến chỗ khác ăn!"
"Được, để anh gọi cho anh cả!"
"En cũng gọi cho Lưu Vân!"
Cả hai nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi điện cho Ngụy Trạch và Lưu Vân, cô lên tiếng hỏi Lưu Vân trước:
"Tớ và Hành bảo bối nhà tớ có việc bận phải đi, cậu và anh cả dùng bữa ngon miệng nha! Chiều tớ đến đón cậu đi họp lớp!"
Duật Hành cũng nói với Ngụy Trạch:
"Anh cả, anh và Lưu tiểu thư dùng bữa ngon miệng nhé, em và Hy Nhi có chút việc nên phải đi rồi!""
Không để cho cả hai trả lời, cô và anh nhanh chóng cúp máy rồi nắm tay rời đi.

Ngụy Trạch và Lưu Vân đều bất ngờ khi cô và anh cùng nhau đi, bỏ lại hai người ở đây, Ngụy Trạch khẽ nhìn Lưu Vân rồi lên tiếng trước:
"A Vân, anh có chuyện muốn nói với em!"
Thật ra trong lòng của Lưu Vân cũng đã có tình cảm với Ngụy Trạch, chỉ là cô ấy không dám nói ra.

Lưu Vân khẽ gật đầu nhìn Ngụy Trạch rồi trả lời:
"Được, anh cứ nói đi!"
Ngụy Trạch nhìn xung quanh, anh ấy hít một hơi thật sâu rồi dũng cảm nhìn Lưu Vân nói:
"Thật ra là anh! anh! anh thích em!"
Lưu Vân bất ngờ giật mình khi được Ngụy Trạch tỏ tình, tim cô ấy bây giờ bắt đầu đập rất nhanh, cô ấy khẽ nhìn người đàn ông trước mắt rồi cúi đầu nói nhỏ chỉ đủ để cho Ngụy Trạch nghe thấy:
"Em cũng vậy, em cũng thích anh!"
Ngụy Trạch nghe Lưu Vân nói câu này, anh ấy đã thật sự rất vui, anh ấy đứng lên, đi đến ôm lấy Lưu Vân rồi nói:
"Vậy sao lúc ở bên Mỹ, em cứ liên tục bơ anh vậy?"
Lưu Vân ngước lên nhìn Ngụy Trạch, cô ấy thở dài rồi trả lời:
"Cũng không phải tại anh sao? Là anh bơ em trước mà, em vừa nhìn anh là anh quay đi chỗ khác, còn nữa, bạn học của em nói anh là tài phiệt nổi tiếng, em mà thích anh chắc chắn sẽ không có kết quả!"
Ngụy Trạch nghe câu này rất đau lòng, anh ấy hận bản thân vì sao không tỏ tình cô ấy trước, anh ấy khẽ dựa vào vai Lưu Vân rồi nói:
"Bây giờ đã có anh rồi, sẽ không có ai dám nói như vậy đâu!"
"Ừm!"

Về phía Duật Hành, anh đưa cô đến nhà hàng ở ngoại thành lần trước, do anh là khách quen của nhà hàng nên chỗ nào anh muốn ngồi đều sẽ được nhân viên sắp xếp một phòng VIP không có người bên trong.

Vừa bước xuống xe, Duật Hành đưa tay nắm lấy tay của Nhược Hy bước xuống nhẹ nhàng, anh đưa cô đến chỗ ngồi có thể ngắm nhìn được phong cảnh thơ mộng, cô chống cằm ngồi nhìn anh khẽ nói:
"Hành bảo bối, em có quà muốn tặng cho anh!"
Duật Hành bất ngờ hỏi lại cô:
"Em muốn tặng anh cái gì?"
Nhược Hy lấy ra trong túi xách một hộp nhỏ, trong đó có đồng hồ đeo tay rất đẹp, cô khẽ đưa nó cho anh rồi giơ tay của mình ra cũng đeo chiếc đồng hồ y như vậy, Nhược Hy nói:
"Đây là đồng hồ đôi, em một cái, anh một cái! Em muốn mua nó về để tặng sinh nhật cho anh!"
Duật Hành cầm lấy đồng hồ xem thử, anh gãi đầu hỏi lại cô:
"Hôm nay là sinh nhật của anh à?"
Nhược Hy gật đầu, tay mở điện thoại lên rồi đưa cho anh xem thử:
"Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật của anh, anh không nhớ sao"
Anh lắc đầu nhìn cô bảo:
"Chắc do công việc ở trụ sở bận quá nên anh không nhớ!"
Nhược Hy đứng lên, khẽ choàng tay từ phía sau rồi ôm lấy anh, cô khẽ nói vào tai anh:
"Không sao cả, em nhớ sinh nhật của anh là được rồi, anh mau đeo thử đồng hồ đi!"
Duật Hành cầm lấy đồng hồ lên rồi đeo nó lên tay, cô cũng giơ tay ra, khẽ lấy điện thoại chụp lấy tay có đeo đồng hồ của hai người rồi Nhược Hy đăng bài lên weibo với nội dung: Cùng anh ấy đeo đồng hồ đôi thật hạnh phúc! Bảo bối của em, sinh nhật vui vẻ!.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 49: 49: Hạnh Phúc


Do Duật Hành cài đặt weibo bên cô để khi cô đăng bài, anh đều thấy đầu tiên, thấy cô đăng bài với nội dung như vậy, anh rất vui.

Để tránh mọi người phát hiện, Duật Hành đăng nhập vào tên phụ rồi ghi cảm ơn cô.
Duật Hành thấy cô đứng lên, anh giơ tay ôm lấy cô ngồi ngay trên đùi mình, anh khẽ vuốt lên tóc của cô rồi nói:
"Cảm ơn món quà sinh nhật của em, Hy Nhi!"
Nhược Hy vui vẻ mỉm cười nhìn anh, cô nhìn xung quanh rồi khẽ cúi người xuống hôn nhẹ lên môi anh, gương mặt của cô đỏ ửng lên, cô khẽ nói vào tai anh:
"Đừng khách sáo, em là vợ của anh, tặng quà sinh nhật cho chồng là điều đương nhiên!"
Duật Hành đỡ cô khẽ đứng dậy, anh cũng đứng lên rồi nói:
"Hy Nhi, anh cũng có thứ muốn tặng cho em!"
Anh lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương anh đã đặt từ trước, vốn định tặng nó cho cô từ lâu rồi nhưng lúc đó cô vẫn chưa tiếp nhận tình cảm của anh nên anh đã không tặng.

Duật Hành khẽ quỳ xuống trước mặt cô, tay anh mở chiếc hộp ra rồi nhìn cô nói:
"Hy Nhi, em đồng ý lấy anh nhé!"
Nhược Hy bất ngờ nhìn anh, một giọt nước mắt của cô bắt đầu rơi xuống, cô nhìn người đàn ông trước mặt khẽ gật đầu, giơ tay ra rồi nói:

"Em đồng ý, được làm vợ của anh là điều hạnh phúc nhất đối với em!"
Duật Hành nhanh chóng cầm lấy chiếc nhẫn trong hộp, đeo nó lên cho cô.

Anh đứng lên, ôm lấy cô vào lòng, khẽ nói vào tai cô:
"Cảm ơn em đã chịu chấp nhận anh!"
Nhược Hy khẽ buông anh ra, cô đưa tay choàng lấy cổ của anh, tiến sát lại gần anh, hôn lên môi của anh thật sâu.

Hôn xong, cô ôm lấy anh, mỉm cười hạnh phúc nói:
"Thật ra em đã chấp nhận anh từ lâu rồi! Không nghĩ hôm nay anh đã cầu hôn em sớm đến như vậy, em cứ nghĩ tháng sau đến hôn lễ anh mới cầu hôn em chứ!"
Duật Hành ôm lại cô, tay khẽ đưa lên vuốt nhẹ mái tóc cô rồi nói:
"Đợi đến hôn lễ thì lâu lắm, anh sợ đợi đến lúc đó mới cầu hôn em thì em đã bị kẻ khác bắt đi rồi!"
Nhược Hy buông nhẹ anh ra, tay đưa lên khẽ chạm vào gương mặt của anh rồi nói:
"Em đã có anh rồi, sẽ không yêu ai ngoài anh nữa đâu!"
Duật Hành đột nhiên mỉm cười gian manh, anh khẽ bế cô lên đến bàn ăn.

Đặt nhẹ nhàng cô xuống, anh đưa tay xoa đầu cô rồi nói:
"Hy Nhi, em ăn nhiều vào! Hôm nay anh đặt toàn là món em thích ăn, ăn cho tiểu bảo bối của chúng ta khỏe mạnh nào!"
Nhược Hy nhìn bàn thức ăn rất phong phú, cô khẽ ngước lên nhìn anh rồi nói:
"Hành bảo bối, anh đặt nhiều món quá vậy! Trong thời gian này, em có quay một bộ phim ca nhạc, chắc có thể sẽ không ăn nhiều được!"
Duật Hành đột nhiên nhìn cô tức giận rồi nói:
"Không được, em phải ăn nhiều một chút thì tiểu bảo bối mới khỏe mạnh!"
Nhược Hy thở dài, chống cằm lên má rồi nhìn anh làm nũng:
"Em sẽ ăn vừa lại, sẽ không ăn nhiều được! Vì tương lai cho tiểu bảo bối, em phải kiếm được nhiều tiền mới nuôi được nó!"
"Em còn anh mà! Anh có rất nhiều tiền, đủ sức cho hai chúng ta nuôi tiểu bảo bối!"
"Được rồi, em ăn nhiều một chút là được chứ gì!"
Đến chiều, cô về biệt thự riêng để trang điểm, cô mặc bộ váy trắng tinh khiết cùng với đôi giày đế bằng màu đen huyền, sự phối hợp này làm tôn lên vẻ đẹp của cô rất nhiều.

Xong xuôi, Nhược Hy bước xuống lầu thì đã có anh đứng đợi rồi, anh lái xe đưa cô đến căn hộ nơi mà Lưu Vân sống để đón cô ấy thì cả hai vô tình nhìn thấy Ngụy Trạch đã lái xe đón cô ấy rồi.

Cô thở dài rồi quay sang anh nói:
"Anh lái xe đưa em đến thẳng nhà hàng XXX đi!"
Duật Hành nhanh chóng lùi xe rồi rẽ hướng đến nhà hàng XXX.

Vừa đến nơi, cô bước xuống xe thì nhìn thấy Lưu Vân đang đứng đợi cô trước cửa, Nhược Hy quay lại chào tạm biệt anh rồi đi đến chỗ của Lưu Vân..
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 50: 50: Nhược Hy Bị Thương


"Sao cậu lại còn đến muộn hơn cả tớ vậy?"
Nhược Hy đưa tay lên gõ nhẹ vào đầu cô ấy, cô phồng má lên rồi nói:
"Còn không phải đến nhà cậu để đón cậu sao? Kết quả là anh cả đến đón cậu rồi, hai người đang quen nhau sao?"
Lưu Vân khẽ nhìn xung quanh rồi nói nhỏ vào tai cô:
"Thật ra Ngụy Trạch vừa mới tỏ tình tớ lúc trưa rồi!"
Cô ngạc nhiên nhìn Lưu Vân, mắt của cô chớp chớp nhìn chằm chằm cô ấy rồi trêu ghẹo:
"Ra là vậy! Hèn gì lúc nói với cậu về chuyện của anh cả, mặt của cậu lại đỏ đến vậy!"
"Cậu! đừng có nói lung tung nữa!"

Thấy sắp đến nơi, Nhược Hy chỉnh lại quần áo, nhìn sang Lưu Vân rồi nói:
"Gần đến phòng 207 rồi, chúng ta chuẩn bị sẵn sàng để bước vào trong thôi nào!"
Lưu Vân gật đầu, đến phòng 207, Nhược Hy đang định mở cửa vào thì Lưu Vân đã nắm lấy tay của cô lại, cô ấy cảm nhận được điều bất thường nên nói với cô để cho cô ấy mở cửa.

Đúng như Lưu Vân dự đoán, cô ấy vừa mở cửa ra thì đã có một xô nước đang đặt phía trên cửa rồi, vừa nhìn thấy xô nước, Lưu Vân nhanh chóng kéo cô né ra, xô nước vừa rơi xuống, Lưu Vân nhìn vào trong thấy Tư Lộ đang ngồi cười với mấy người bạn, cô ấy tức giận mắng:
"Ái Tư Lộ, cậu đang làm cái trò gì vậy? Xô nước này là cậu đặt lên để hại Nhược Hy có phải không?"
Tư Lộ trợn mắt lên nhìn Lưu Vân, cô ta khẽ liếc nhìn sang Nhược Hy rồi nói:
"Đây chỉ là màn chào mừng Nhược Hy của chúng ta đã dụ dỗ được Cố thiếu thôi!"
"Cậu! "
Lưu Vân tức giận định giơ tay lên đánh Tư Lộ thì đã bị cô nắm lại, cô khẽ lắc đầu nhìn Lưu Vân, sau đó cô tiến lại gần chỗ của Tư Lộ đang ngồi, khẽ ngồi xuống cạnh cô ta rồi nói:
"Chuyện lần trước có lẽ cậu không sợ nhỉ? Hay là cậu muốn tôi nhắc lại lần nữa!"
Lưu Vân thấy không an tâm về cô nên đã đi đến ngồi bên cạnh cô, tiện tay cô ấy mở điện thoại vào phần ghi âm, Tư Lộ thấy bây giờ cô có quyền có thế nên đã tức giận mắng cô:
"Cậu có tư cách gì mà nói với tôi chuyện lần trước, chẳng qua là cậu được Cố thiếu chống lưng mà thôi, khi nào anh ta chơi chán cậu rồi sẽ vứt bỏ cậu thôi!"
Tưởng nói như vậy cô sẽ tức giận, Nhược Hy vẫn bình tĩnh cầm lấy ly nước lên uống rồi mỉa mai cô ta:

"Tư cách của cậu còn không bằng tôi mà dám nói tôi như vậy! Bây giờ tôi chỉ thấy tội nghiệp cho Ái lão gia vì đã sinh ra một người vô giáo dục như cậu!"
Tư Lộ nhìn cô chán ghét, cô ta đứng lên chỉ thẳng vào mặt cô rồi nói:
"Cố thiếu hay ho lắm sao, xung quanh anh ta lúc nào cũng có phụ nữ, cậu chẳng qua chỉ là đồ chơi của anh ta mà thôi, khi nào anh ta chơi chán chắc chắn sẽ vứt bỏ cậu thôi!""
Đôi mắt của cô lạnh lùng ngước lên nhìn cô ta, cô cất giọng lạnh lùng rồi nói:
"Cậu nghĩ cậu nói như vậy sẽ chia cắt được tình cảm của tôi và Duật Hành à! Cậu có tin chỉ vì lời nói ngu ngốc của cậu sẽ làm mất đi gia tộc Ái gia không?"
Nhược Hy giơ tay ra hiệu cho Lưu Vân đưa điện thoại, sau khi dùng bữa trưa xong, cô và Lưu Vân đã nhắn tin bàn về việc sẽ ghi âm lời nói của Tư Lộ, Lưu Vân cười nhạt nhìn Tư Lộ, cô ấy khẽ đưa điện thoại cho cô, Nhược Hy khẽ nhếch mép rồi mở đoạn ghi âm lên.

Tư Lộ nghe xong, cô ta tức giận đập bàn, nhanh chóng cầm lấy ly nước ném vào cô, cô nhanh chóng đứng lên né kịp lúc nên khi ly nước rơi xuống, những miếng vỡ đã vô tình rơi xuống chân cô làm cho chân cô bị chảy máu, Lưu Vân nhìn thấy chân cô bị như vậy, liền để cô đứng phía sau mình rồi tức giận chỉ thẳng vào mặt Tư Lộ:
"Chân của Nhược Hy mà có chuyện gì thì Cố thiếu sẽ không tha cho cậu đâu! Cậu cứ chờ xem!"
Tư Lộ nhếch mép lên nhìn cả hai mỉm cười khinh bỉ:

"Cậu nghĩ tôi sợ sao? Cố thiếu trước giờ chỉ dám nói chứ không bao giờ dám làm đâu!"
Dứt lời, Tư Lộ chạy ra phía sau Lưu Vân, giơ tay ra định xô ngã cô thì Lưu Vân kịp thời đỡ cô, Lưu Vân bây giờ rất tức giận, nhìn cô ta rồi nói:
"Cậu ấy đang có thai, cậu mà xô ngã cậu ấy thì tôi không biết hậu quả như thế nào đâu!"
Lưu Vân vừa dứt lời đã nhanh chóng đưa cô rời đi đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, trong khi vết thương của cô đang được băng bó, Lưu Vân lấy điện thoại của cô gọi điện cho Duật Hành:
"Cố thiếu, chân của Nhược Hy nhà anh bị Ái Tư Lộ làm bị thương rồi! Giờ anh tính sao đây!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 51: 51: Phong Sát Ái Gia


Duật Hành đang định lái xe đến rước cô thì nghe tin như vậy, anh nhanh chóng dừng xe bên đường rồi hỏi Lưu Vân:
"Chân của cô ấy sao rồi, có nghiêm trọng lắm không?"
Giọng nói của Lưu Vân nhỏ nhẹ hẳn đi, cô ấy khẽ nhìn vào trong phòng thấy vết thương của cô cũng không nghiêm trọng nên đã trả lời lại anh:
"Không sao, chỉ cần ngày nào cũng cố gắng đắp thuốc thì chân sẽ mau lành!"
"Được rồi, cô ở đó chăm sóc vợ tôi, tôi sẽ đến bệnh viện liền!"
Duật Hành cúp máy, anh nhanh chóng gọi điện thoại cho ai, giọng rất nghiêm trọng bảo người đó:
"Tôi muốn cậu giúp tôi rút hết đầu tư vào Ái gia, tôi muốn Ái gia phải nhanh chóng biến mất khỏi thành phố C ngay bây giờ!"
Phía đầu dây bên kia là trợ thủ đắc lực của anh trong công việc - Lâm Cơ trả lời lại anh:
"Vâng, Cố nhị thiếu gia, tôi sẽ làm ngay!"

Duật Hành cúp máy rồi lái xe thẳng đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, anh đỗ xe vào bãi rồi nhanh chóng mở cửa xe chạy vào trong bệnh viện.

Lưu Vân vừa nhìn thấy anh, đã đứng lên đi đến nói tình hình của cô:
"Vết thương trên chân của Nhược Hy không có gì đáng ngại cả! Chỉ là vừa nãy cậu ấy bị Ái Tư Lộ xô rất mạnh, may mà tôi đỡ kịp nên cái thai chỉ là bị động một chút!"
Duật Hành khẽ nhìn vào bên trong phòng bệnh của Nhược Hy rồi quay sang hỏi Lưu Vân:
"Cô nói Ái Tư Lộ xô cô ấy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô nói rõ cho tôi biết đi!"
Lưu Vân thở dài, cô ấy khẽ ngồi xuống ghế, nhìn vào bên trong phòng bệnh, cô ấy thầm nghĩ lại chuyện mà Tư Lộ vừa làm với cô, không nuốt nổi cục tức, cô ấy ngước lên nhìn anh rồi nói:
"Thật ra, họp lớp chỉ là cái cớ để Ái Tư Lộ trả thù Nhược Hy chuyện lần trước! Chúng tôi vừa mới đến, cô ta đã đặt xô nước phía trên cửa nhằm để cho Nhược Hy bị mất mặt, may mà tôi nhận ra điều bất thường nên đã giúp cậu ấy né được! Chưa hết, cô ta nghĩ là anh chơi đùa với Nhược Hy nên nói với cậu ấy những điều không hay, Nhược Hy cũng không ngồi yên để Tư Lộ sỉ nhục, cậu ấy nhờ tôi ghi âm lại lời nói ngu ngốc của Tư Lộ cho nên, cô ta mới tức giận cầm lấy ly nước ném thẳng vào Nhược Hy, cậu ấy né được nên những miếng vỡ mới vô tình rơi xuống làm chân của cậu ấy bị thương, cô ta vẫn chưa chịu thua, đi đến định xô ngã Nhược Hy, may mà tôi kịp thời đỡ kịp, nếu không chắc bây giờ cái thai sẽ không giữ được!"

Nắm đấm của Duật Hành nắm chặt lại rồi đấm thật mạnh vào tường, Lưu Vân ngồi cạnh cũng cảm thấy sợ hãi, anh bắt đầu lên tiếng nói:
"Lưu tiểu thư, cô còn giữ đoạn ghi âm đó không?"
Lưu Vân gật đầu, cô ấy nhanh chóng lấy điện thoại trong túi xách, mở ngay đoạn ghi âm vừa nãy cho anh nghe.

Duật Hành nghe xong, thì vô cùng tức giận, anh cầm lấy điện thoại gọi điện cho Lâm Cơ:
"Bây giờ tôi có thêm chuyện cho cậu làm tiếp này!"
Lâm Cơ đầu dây bên kia đang xử lí về việc đầu tư Ái gia, cậu ấy đang bắt đầu giúp anh rút hết đầu tư vào đó thì nghe anh chuẩn bị giao thêm việc cho cậu ấy nên đã lập tức hỏi ngay:
"Chuyện gì vậy Cố nhị thiếu gia?"
Duật Hành khẽ nhếch môi lên cười nửa miệng, nhanh chóng nói ra:
"Lập tức phong sát Ái gia!"
Lâm Cơ nghĩ thầm không biết Ái gia đã đắc tội gì với anh mà anh lại phong sát, không nghĩ nhiều nữa, cậu ấy trả lời anh ngay:
"Được, trong đêm nay tôi sẽ phong sát Ái gia nhanh nhất có thể!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 52: 52: Ái Tư Lộ Mưu Sát Nhược Hy


Lưu Vân quay sang nhìn anh với cặp mắt đầy ngạc nhiên.

Duật Hành trở lại với gương mặt vui vẻ, anh nhìn Lưu Vân mỉm cười rồi nói:
"Được rồi, lúc nãy tôi có gọi điện cho anh cả bảo anh ấy đến đây đón cô, chắc cũng sắp đến rồi đấy!"
Duật Hành vừa dứt lời, thì từ xa bóng dáng của Ngụy Trạch chạy đến thật nhanh đến chỗ của Lưu Vân, anh ấy nắm lấy tau của Lưu Vân rồi hỏi:
"Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"
Lưu Vân nhìn Ngụy Trạch cười thật tươi, cô ấy khẽ lắc đầu rồi bảo:
"Em không sao, người bị thương không phải là em mà là Nhược Hy!"
"Em không sao là tốt rồi!"

Duật Hành nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh thật sự không nhìn nổi nữa nên đã lên tiếng:
"Anh cả, anh đưa Lưu tiểu thư về trước đi! Em vào trong chăm sóc cho Hy Nhi!"
Ngụy Trạch và Lưu Vân nhìn anh phì cười, anh ấy nắm tay của Lưu Vân, chào tạm biệt anh rồi đi ra ngoài.
Duật Hành đứng nhìn hai người họ ra ngoài được một lúc, anh thở dài rồi mở cửa phòng nhẹ nhàng bước vào.

Nhược Hy đang cố gắng ngồi dậy uống nước thì anh nhanh chóng chạy đến cầm lấy ly nước đưa cho cô, cô cầm lấy ly nước uống một hơi rồi ngước lên hỏi anh:
"Hành bảo bối, sao anh lại đến đây?"
Duật Hành đưa tay lên gõ nhẹ vào trán cô, giọng nói của anh bắt đầu tức giận:
"Xảy ra chuyện lớn như vậy mà em lại không nói cho anh biết, có biết là anh lo lắng cho em lắm không?"
Thấy anh đang tức giận, Nhược Hy khẽ đặt ly nước trên bàn, cô nắm lấy tay của anh, nhẹ nhàng cúi người xuống dựa vào anh, giọng nói của cô bắt đầu hối lỗi nói với anh:
"Chẳng phải em sợ anh sẽ lo lắng sao? Thôi mà, đừng giận em nữa, em hứa sau này xảy ra chuyện gì sẽ nhanh chóng gọi cho anh ngay!"
Duật Hành bắt đầu nguôi giận, anh đưa một tay ra ôm lấy cô, tay còn lại xoa đầu của cô, anh khẽ nói vào tai cô:
"May mà em và tiểu bảo bối không sao, nếu không chắc anh sẽ không sống nổi mất!"
Nhược Hy nhẹ nhàng buông anh ra, cô cúi người xuống hôn nhẹ lên môi anh, nhìn anh mỉm cười rồi cô nói:
"Anh đừng tự trách mình nữa, không phải lỗi của anh!"
Duật Hành nhìn cô ôn nhu mỉm cười.

Đột nhiên, có điện thoại của Ái lão gia gọi cho anh, anh nhìn thấy gương mặt bắt đầu đen lại, nhanh chóng mở loa ngoài cho cô nghe rồi anh bắt đầu hỏi:
"Xin hỏi Ái lão gia gọi cho tôi vào giờ này có việc gì không?"
Đầu dây bên kia, giọng của Ái lão gia bắt đầu lên tiếng:
"Tại sao Cố thiếu lại rút hết các khoản đầu tư vào Ái gia? Tại sao ngài lại phong sát cả Ái gia của tôi như thế?"
Duật Hành cười nhạt, giọng nói của anh trầm ấm, lạnh lùng trả lời ông ấy:
"Ái lão gia muốn biết thì cứ việc đi hỏi Ái Tư Lộ đi, xem cô ta vừa mới làm chuyện tốt gì!"
Không để cho Ái lão gia tiếp tục nói, Duật Hành lập tức cúp máy ngay.

Nhược Hy vừa nghe cuộc điện thoại của anh và Ái lão gia xong, cô quay sang nhìn anh ngạc nhiên hỏi:
"Hành bảo bối, anh định phong sát cả Ái gia thật hả?"
Duật Hành gật đầu, anh cất điện thoại vào trong túi, đưa tay lên xoa lấy đầu cô rồi mỉm cười dịu dàng:
"Bất cứ ai động đến người phụ nữ của anh đều phải nhận kết cục như thế!"
Duật Hành đang nói thì bất ngờ thấy cô nằm thiếp đi trên tay của mình, anh mỉm cười đặt nhẹ nhàng cô xuống gối, đắp chăn lên cho cô rồi qua giường bên cạnh ngủ.

Sáng sớm, anh sợ cô thức dậy sẽ đói nên đã đi xuống hoa viên trong bệnh viện, gọi điện thoại đặt thức ăn đến cho cô.

Khi Duật Hành vừa đi, một người áo đen bước vào phòng bệnh của cô, trên tay cầm theo một con dao đi đến lại gần giường của cô.

Ngay khi người đó vừa mới vung tay, Nhược Hy đã từ phía sau lưng người đó đánh thật mạnh vào bả vai của người đó, tiện tay cô kéo luôn cả khăn che mặt thì ngạc nhiên:
"Ái Tư Lộ, hóa ra là cậu à?"
Tư Lộ bị cô đánh mạnh vào bả vai khá đau, nhưng vẫn cố gắng đứng lên mắng cô:
"Sao cậu biết tôi sẽ đến đây mà kịp thời tránh né vậy?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 53: 53: Duật Hành Bị Thương


Nhược Hy khoanh tay, đứng dựa vào góc tường, cô cười nửa miệng đứng nhìn cô ta ra nói:
"Tôi không biết người muốn giết tôi là cậu, ngay khi Duật Hành vừa mới đi, tôi đã thấy thấp thoáng bóng dáng của một người áo đen, cảm thấy người đó khả nghi nên tôi mới để một cái gối ở trên giường nhằm để cho người đó bị mắc lừa, còn tôi, tôi đứng cố thủ phía sau cánh cửa nên ngay khi cậu vừa vào thì tôi đã nhanh tay đánh lén cậu!"
Tư Lộ khẽ nở một nụ cười tà ác, cô ta cầm lấy con dao chạy thật nhanh đến chỗ cô, Nhược Hy lúc trước khi quay phim ca nhạc có rất nhiều cảnh hành động đánh nhau nên tổ phim ra lệnh cho tất cả mọi người phải đi tập huấn, vì vậy bây giờ kĩ năng về võ của cô cũng khá thành thạo.

Thấy Tư Lộ chạy về phía mình, Nhược Hy bình tĩnh tránh né, đồng thời cô tiện tay giựt lấy con dao trên tay của Tư Lộ, cô nhanh chóng vứt dao xuống đất rồi quay lại choàng cổ của Tư Lộ từ phía sau, hỏi cô ta:
"Nói đi, tại sao cậu lại muốn giết tôi? Chắc là vì Duật Hành đã phong sát cả Ái gia của cô có phải không?"
Tư Lộ giựt mạnh ra khỏi người cô, may mà cô đứng vững không là bị ngã rồi, Tư Lộ ngồi phịch xuống đất, nước mắt cô ta bắt đầu rơi lã chã, cô ta ngước lên nhìn cô rồi nói:
"Tôi đã làm gì sai mà Cố thiếu lại phong sát cả nhà tôi! Tôi chỉ là muốn trêu đùa cậu một chút nà thôi!"

Nhược Hy cảm thấy nực cười, cô bước đến chỗ của Tư Lộ, khẽ nâng cầm của cô ta lên rồi lạnh lùng nói:
"Trêu đùa? Sự trêu đùa của cậu suýt chút nữa g**t ch*t con tôi, cậu nói đây gọi là trêu đùa sao? Trêu đùa mà làm chân của tôi bị thương ra như vậy, cậu biết tôi còn phải quay phim nữa mà, làm chân của tôi bị thương thì làm sao mà tôi quay phim!"
Tư Lộ thấy cô lộ chút sơ hở, cô ta bắt đầu đứng lên cầm lấy con dao cô vứt ở dưới đất, ngay lúc này, Duật Hành đem thức ăn lên phòng cho cô, nghe phòng cô có tiếng động, anh nhanh chóng chạy vào thấy Tư Lộ đang cầm dao định giết cô, Duật Hành lập tức chạy tới ôm lấy cô, đồng thời anh dùng tay cản lại dao của Tư Lộ, vô tình làm tay của anh bị rạch một đường rất sâu.

Nhược Hy lúc này tức giận, đi đến bóp cổ của Tư Lộ, đôi mắt cô nhìn cô ta lạnh lùng nói:
"Cậu dám làm Duật Hành bị thương, có tin là tôi sẽ giết cậu luôn không?"
Cô bắt đầu dùng sức, Tư Lộ bị cô bóp cổ bắt đầu ho sặc sụa, Nhược Hy thật sự không muốn giết người nên đã khẽ buông tay ra khiến cho cô ta ngã xuống rồi ngất lịm đi, cô đi đến chỗ của Duật Hành xem vết thương cho anh, cô quay lại nhìn Tư Lộ rồi lấy điện thoại gọi cho Ngụy Niên:
"Ngụy Niên, em đến bệnh viện đưa một người vào trụ sở giúp chị đi!"

Ngụy Niên đang đút cháo cho A Thành ăn thì nghe cô gọi đến, cậu cầm lấy điện thoại hỏi cô:
"Hả? Sao lại ở bệnh viện vậy chị dâu?"
"Em cứ đến đây trước đi!"
Nói xong, cô nhanh hơn cúp máy, khẽ liếc nhìn Tư Lộ, cô mở cửa phòng dìu anh đi ra ngoài để băng bó vết thương, bác sĩ băng bó vết thương cho anh nhìn cả hai rồi nói:
"Vết thương trên tay tạm thời không có gì đáng trở ngại, chỉ là thời gian này, Cố thiếu đừng dùng lực quá sức bên cánh tay phải đang bị thương của ngài!"
Nhược Hy lên tiếng cảm ơn bác sĩ:
" Cảm ơn bác sĩ nhiều!"
Nhược Hy đi đến nhìn vết thương trên tay của anh lo lắng, vẻ mặt buồn tủi nhìn anh rồi nói:
"Xin lỗi, đều tại em mà anh mới bị thương!"
Duật Hành thấy cô lộ vẻ mặt như thế khiến anh rất đau lòng, anh đưa tay lên xoa đầu cô.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 54: 54: Lam Thiên Hào


"Em đừng tự trách mình nữa, em mà còn như vậy nữa là vết thương trên tay anh lại đau nữa! Hơn nữa, vợ của anh sắp bị người khác giết, anh là chồng phải có trách nhiệm đỡ lấy nhát dao cho em chứ!"
Ngụy Niên từ xa đi đến thấy Nhược Hy đang đưa Duật Hành quay trở lại phòng bệnh, cậu nhanh chóng chạy đến hỏi cô:
"Chị dâu, tay của anh hai bị sao vậy? Còn nữa, vết thương trên chân chị là sao vậy?"
Nhược Hy đưa cả hai người vào phòng bệnh của mình, Tư Lộ được cô nhờ bác sĩ đến xem vết thương nên cô ta vẫn còn nằm yên trong phòng của cô, cô chỉ vào Tư Lộ rồi bảo Ngụy Niên:
"Là cô ta làm Duật Hành bị thương, cũng là người làm cho chị bị thương! Bây giờ chị muốn em đưa cô ta vào trụ sở!"
Ngụy Niên nhìn hai người khó hiểu hỏi:
"Rốt cuộc cô gái đó là ai mà lại có khà năng làm hai người bị thuơng vậy?"
Nhược Hy thở dài rồi bắt đầu nói với Ngụy Niên:
"Cô ta là Ái Tư Lộ, là đại tiểu thư của Ái gia! Hôm qua, cô ta suýt làm chị bị sẩy thai, Duật Hành đã ra lệnh phong sát cả Ái gia nên hôm nay cô ta đến đây muốn giết chị, may mà Duật Hành đã giúp chị đỡ lấy nhát dao, nếu không người bị thương bây giờ là chị chứ không phải anh ấy!"
Ngụy Niên sờ trán gật đầu.

Nhược Hy hình như vừa mới nhớ ra chuyện gì đó nên đã hỏi Ngụy Niên:
"Ngụy Niên, hôm nay có cảnh quay của chị có đúng không?"
Ngụy Niên nghe cô hỏi như vậy, cậu nhìn cô mỉm cười rồi nói:
"Hôm nay em cho đoàn phim của mình nghỉ do có một chút sự cố về đạo cụ, bây giờ trong tổ đang sửa đạo cụ đó! Chị không hỏi, em cũng quên mất phải đi thông báo cho mọi người!"
Ngụy Niên nhanh chóng lấy điện thoại vào nhóm nhắn tin cho mọi người.

Một lúc sau, Tư Lộ khẽ mở mắt tỉnh lại nhìn mọi người xung quanh, Nhược Hy khoanh tay quay lại nhìn cô ta mỉm cười, rồi khẽ nói với Ngụy Niên:
"Em đưa cô ta về trụ sở đi!"
Ngụy Niên đang định đưa cô ta đi, thì Duật Hành đã lên tiếng:
"Để anh đưa cô ta về trụ sở!"
Nhược Hy lo lắng cho cánh tay của anh, cô nhìn anh khẽ lắc đầu, nhón chân lên nói nhỏ vào tai:
"Anh đang bị thương mà!"
Duật Hành nhìn cô ôn nhu mỉm cười rồi bảo:
"Không sao đâu, em đừng lo!"
Nhược Hy thấy ánh mắt của anh rất kiên định, cô quay lại bảo với Ngụy Niên:
"Em xuống lầu làm thủ tục cho chị và Duật Hành xuất viện đi!"
Duật Hành nghe lời nhanh đến đi xuống lầu.

Cô không muốn nói chuyện với Tư Lộ nên đã kéo anh ra ngoài rồi nói:
"Hành bảo bối, cánh tay anh còn đau không?"
Duật Hành lắc đầu, mỉm cười gian manh nhìn cô:

"Vẫn là câu nói cũ của anh, em hôn anh một cái là cánh tay sẽ hết đau ngay!"
Lần này, Nhược Hy không do dự nữa, cô lập tức nhón chân lên hôn lên môi anh thật sâu.

Hôn xong, cô luyến tiếc buông anh ra, vẻ mặt cô xấu hổ cúi xuống nói nhỏ:
"Như vậy đã được chưa?"
"Quá được luôn đấy chứ!"
Cùng lúc này, cô nhận được điện thoại của Lam Thiên Hào - con trai nuôi của Lam gia gọi đến:
"Chị, em đang lên máy bay! Chắc chiều nay em về tới nhà rồi, chị...đến đón em được không?"
Nhược Hy ngước lên nhìn anh, cô nhanh chóng trả lời Thiên Hào:
"Được, chiều nay chị sẽ đến đón em!"
Nói xong, Thiên Hào cúp máy.

Duật Hành mỉm cười nhìn cô rồi hỏi về cuộc gọi vừa rồi:
"Ai vừa mới gọi cho em vậy!"
Nhược Hy đưa tay lên choàng lên cổ của anh, cô khẽ nói:

"Là em trai của em - Lam Thiên Hào, 3 năm nó đi du học ở Hàn Quốc, hôm nay là ngày mà nó về nước!"
Duật Hành ôm lấy eo của cô, tiếp tục hỏi cô:
"Nhưng mà anh nhớ Lam gia chỉ có hai tiểu thư thôi mà, đâu có ai là tiểu thiếu gia đâu?"
Nhìn vẻ mặt anh khi hỏi cô, cô cảm thấy buồn cười nên đã chọc anh:
"Cậu ấy là con trai nuôi của Lam gia, cậu ấy được cha em nhận nuôi cách đây 8 năm trước! Mà hình như lần này về cậu ấy định tỏ tình em đấy!"
Nghe đến câu nói này của Nhược Hy, Duật Hành nhanh chóng ép cô vào tường, khẽ hôn nhẹ lên môi cô, một tay của anh nắm chặt tay của cô khiến cho cô đau đớn mà nói:
"Anh làm tay của em đau rồi! Hành bảo bối, anh bị làm sao vậy? Không lẽ lời nói lúc nãy của em làm anh ghen rồi!"
Duật Hành khẽ nhếch môi lên cười nửa miệng, anh nâng cằm của cô lên rồi khẳng định:
"Đúng vậy, anh ghen rồi!"
Nhược Hy nhìn vẻ mặt nghiêm túc khi ghen của anh mà cô mắc cười, cô đưa tay lên choàng qua cổ anh, khẽ cụng nhẹ vào đầu anh rồi nói:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 55: 55: Ghen


"Em nói thật với anh vậy, đúng là trước khi cậu ấy đi du học có tỏ tình với em, nhưng em từ chối cậu ấy rồi!"
Duật Hành ôm lấy eo của cô, anh cúi người xuống nói nhỏ vào tai cô:
"Thế bây giờ cậu ấy về nước lại tiếp tục tỏ tình vợ của anh thì sao?"
Cô ngắm nhìn khuôn mặt khi ghen của anh rất đáng yêu, cô buông nhẹ cổ của anh ra, tay khẽ chạm vào gương mặt anh, Nhược Hy nhón chân lên hôn nhẹ lên trán của anh rồi nói:
"Sẽ không có chuyện đó nữa đâu, bây giờ em đã có Hành bảo bối rồi, cậu ấy tỏ tình với em thì em sẽ nói thật với cậu ấy là em kết hôn rồi!"
Ngụy Niên làm xong thủ tục xuất viện cho cả hai, cậu đi lên lầu thì thấy hai người đang tình tứ trước cửa phòng bệnh, cậu khẽ đi lại ho một cái, cả Nhược Hy và Duật Hành đều giật mình, nhanh chóng buông ra.

Ngụy Niên đưa tờ giấy xuất viện cho anh và cô rồi nói:
"Hai người bắt em xuống làm thủ tục xuất viện cho hai người, rồi bây giờ lại bắt em ăn cẩu lương mà hai người phát à!"
Nhược Hy mặt bắt đầu đỏ ửng, cô ngước lên nhìn anh nháy mắt ra hiệu để anh nói gì đó với Ngụy Niên, Duật Hành hiểu được ám hiệu của cô, anh đi đến vỗ nhẹ vào vai cậu một cái rồi nói:

"Được rồi, xong việc của em rồi! Em quay trở lại bệnh viện XX chăm sóc cho A Thành tiếp đi! Anh phải đưa Ái Tư Lộ về trụ sở rồi còn phải đưa Hy Nhi về biệt thự!"
Ngụy Niên nhìn cô và anh mỉm cười, cậu lên tiếng trả lời:
"Rồi rồi, em không phá hai người nữa! Em quay về chăm sóc cho Tiểu Thành Thành nhà em đây!"
Cậu nói xong, đưa tay chào tạm biệt Duật Hành và Nhược Hy rồi cậu rời khỏi bệnh viện.

Duật Hành vừa nhìn thấy cậu đi, đã nhanh chóng đi đến ôm lấy eo của cô, khẽ nói nhỏ:
"Nhược Hy, lời vừa nãy em nói với anh có thật không?"
Nhược Hy ngước lên nhìn anh mỉm cười, cô đưa tay búng nhẹ vào trán anh, khẽ đưa tay còn lại chạm vào tóc anh rồi nói:
"Em nói thật, Hành bảo bối là người đàn ông tốt nhất trên đời mà em từng gặp, cho dù là ai tốt với em hơn anh đi chăng nữa thì trái tim của em vẫn hướng về Hành bảo bối, không bao giờ thay đổi!"
Nhược Hy vừa dút lời, anh đã cúi người xuống hôn lên môi cô thật sâu.

Duật Hành luyến tiếc dứt môi cô ra, tay anh đưa lên chạm nhẹ vào gương mặt xinh đẹp của cô rồi khẽ nói:
"Anh tin em!"
"Được rồi, chúng ta mau đưa Ái Tư Lộ về trụ sở thôi!"
Nhược Hy nhìn thời gian cũng đã trễ nên đã bảo với anh đưa Tư Lộ về trụ sở.

Duật Hành gật đầu đáp lại lời cô, cả hai cùng nhau vào trong phòng bệnh đưa Tư Lộ ra ngoài, anh đang định mở cửa xe để lái nhưng cô đã ngăn lại:
"Hành bảo bối, tay của anh đang bị thương, không tiện lái xe đâu! Để em lái cho!"
Duật Hành nhìn cô ngạc nhiên, khó hiểu hỏi cô:
"Nhưng anh nghe nói em đâu có biết lái xe, hơn nữa em còn chưa từng động vào xe hơi để lái mà!"
Nhược Hy nhìn anh cười phì, cô lấy trong túi xách ra bằng lái xe hơi, đưa lên cho anh xem rồi nói:
"Thiên hạ nói như thế mà anh tin à! Thật ra, em đã học lái xe cách đây 4 năm rồi, đây là bằng lái của em, còn chuyện em chưa từng động vào xe hơi để lái là do mẹ kế của em, bà ta không hề cho em lái xe mà, chỉ cho con gái Lam Giai Ninh của bà ta lái mà thôi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 56: Chương 56


Duật Hành nhìn cô thở dài, anh đưa tay xoa đầu cô, tiện tay đưa cho cô chìa khóa xe rồi bảo:
"Vậy em lái xe đi, nếu em muốn tự mình lái xe để đi làm thì cuối tuần này, anh đưa em đi mua xe mới!"
Đôi mắt ngạc nhiên của cô nhìn anh, Nhược Hy cầm lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng hỏi anh:
"Phía sau hầm xe của biệt thự, xe của anh đã rất nhiều rồi, anh chọn một chiếc để tặng em là được mà, sao lại mua xe mới để tặng em?"
Duật Hành lắc đầu, đi đến gần cô nói nhỏ vào tai cô:
"Mấy chiếc đó làm sao mà anh tặng cho em được, vợ của anh nhất định phải đi xe mới, em mà không nhận được là anh giận em!"
"Thật là, chịu thua anh luôn! Được rồi, em nhận, anh đưa Ái Tư Lộ lên xe đi!"
Duật Hành rút ra trong túi quần ra một chiếc còng thường dùng để bắt tội phạm, anh nhanh chóng còng tay của Tư Lộ lại rồi đưa cô ta lên xe, sau đó anh bước lên ghế phụ ngồi cạnh cô, Nhược Hy sau đó cũng nhanh chóng bước vào xe, quả thật kĩ năng lái xe của cô quá là cao siêu.
Nhược Hy lái xe thẳng đến trụ sở, suốt chặng đường đi anh luôn luôn ngắm cô, cô nhìn lên kính phía trên thấy Tư Lộ đang có ý định muốn trốn, Nhược Hy đã lên tiếng nói nhỏ:
"Ái Tư Lộ, cậu đang muốn trốn à?"
Tư Lộ nhanh chóng ngồi thẳng lên, cô ta cố ý né tránh ánh mắt của cô rồi trả lời:
"Đâu có, tôi trốn làm sao được!"
Nhược Hy xoay vô lăng rẽ trái, đến dừng đèn đỏ, cô quay lại hỏi cô ta:
"Cậu đừng tưởng tôi không biết cậu có ý định muốn trốn, nhìn biểu hiện của cậu không dám nhìn thẳng vào mắt tôi là tôi biết cậu đang có ý định muốn trốn khỏi đây!"
Ái Tư Lộ ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô, cô ta thừa nhận:
"Tôi muốn trốn đó thì sao? Tôi mà trốn được khỏi đây là tôi sẽ không tha cho các người đâu!"

Nhược Hy đang định nói thì Duật Hành tức giận, nhìn cô ta rồi quát:
"Có tôi ở đây, cô nghĩ cô trốn được sao? Mà cô có trốn được thì chúng tôi cũng sẽ bắt cô về trụ sở, sau đó sẽ bắt đầu dùng cực hình nặng nhất đối với cô!"
Sau lời nói của anh, cô ta im lặng không dám nói gì thêm nữa.

Đèn xanh vừa chuyển sang, Nhược Hy nhanh chóng đạp chân ga lái xe đến trụ sở.

Đến nơi, cô bước xuống xe trước, dìu anh ra ngoài rồi lôi Tư Lộ vào trụ sở.

Vừa đến trước cửa trụ sở, Thiên Hào gọi đến cho cô nói:
"Chị, em đáp xuống sân bay rồi! Chị ra sân bay đón em đi!"
Nhược Hy cầm lấy điện thoại trả lời lại cậu ấy:
"Em đứng đó đợi chị, chị sẽ lái xe đến đón em liền!"
Nói xong, Nhược Hy cúp máy.

Cô ngước lên nhìn anh với cặp mắt chớp chớp, giọng nói của cô nhỏ nhẹ hẳn đi:
"Hành bảo bối, anh đưa Ái Tư Lộ vào trong tra khảo đi, em phải ra sân bay đón Thiên Hào!"
Gương mặt của anh bắt đầu cảm thấy không vui, nhưng cũng đồng ý cho cô đi, Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô rồi bảo:
"Lam Lam, em lái xe cẩn thận nhé! Cậu ta mà có tỏ tình em thì em phải lập tức từ chối cho anh!"
Nhược Hy nhìn anh mỉm cười, khẽ gật đầu, cô cầm lấy chìa khóa xe, đưa tay lên chào tạm biệt anh rồi đi thẳng ra xe.

Sau khi cô rời đi được một lúc, Duật Hành giơ tay ra hiệu cho cấp dưới trong trụ sở, bảo cậu ấy:
"Cậu đem cô gái này xuống phòng giam đặc biệt cho tôi, nhớ phải canh giữ cô ta thật nghiêm ngặt, đừng để cho cô ta bỏ trốn! Tôi có công việc phải đi rồi!"
Cấp dưới giơ tay lên chấp hành mệnh lệnh của anh, cậu ấy nhanh chóng đem Tư Lộ xuống phòng giam.

Duật Hành cũng nhanh chóng chạy ra ngoài trụ sở, lấy điện thoại gọi điện cho tài xế riêng:
"Anh đến đón tôi ra sân bay đi, tôi đang ở trước cổng của trụ sở!"
Một lúc sau, tài xế lái xe đến.Duật Hành nhanh chóng bước vào xe rồi ra lệnh cho tài xế lái xe nhanh đến sân bay.
Tài xế lái xe rất nhanh, chỉ 30 phút đã đến sân bay rồi.

Duật Hành ngồi trong xe quan sát tìm kiếm cô, thấy phía đằng xa, Nhược Hu đang ôm lấy Thiên Hào, gương mặt ai đó đang bắt đầu đen lại nhìn cảnh tượng trước mắt.

Nhược Hy ôm lấy Thiên Hào rồi nhẹ nhàng buông cậu ấy ra, cô đưa tay lên xoa đầu cậu ấy rồi bảo:
"Em trai của chị nay trưởng thành rồi, mới mấy năm không gặp, xém chút nữa là chị đã không nhận ra em rồi!"
Thiên Hào nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt lấy mái tóc của cô, cậu ấy mỉm cười trả lời lại cô:
"Chị cũng vậy, xinh đẹp hơn trước rồi!"
Gương mặt của ai đó trong xe đang ngày càng đen lại, tài xế trong xe thấy gương mặt anh bắt đầu có sát khí, anh ấy khẽ nhìn qua hướng mà anh đang nhìn, cậu ấy bắt đầu đổ mồ hôi, thầm nghĩ:
"Cố thiếu phu nhân ơi, cô làm cho Cố thiếu ghen rồi! Mau đến đây cứu tôi đi!"
Nhìn thấy Nhược Hy đưa Thiên Hào lên xe để chuẩn bị đưa cậu ấy đi ăn.

Duật Hành không nói gì chỉ ra hiệu bảo tài xế lái xe theo cô.

Nhược Hy đưa Thiên Hào đến nhà hàng lần trước mà cô và anh cùng nhau dùng bữa, bước xuống xe, cô đưa Thiên Hào vào trong nhà hàng, Duật Hành nhích người lại bảo tài xế:
"Anh lái xe về biệt thự trước đi, có gì xong tôi sẽ gọi cho anh đến đón!"
Tài xế gật đầu, Duật Hành bước nhanh xuống xe rồi đi vào trong nhà hàng.

Anh nhanh trí chọn bàn cách bàn cô 4 bàn nhưng ở phía nhìn xéo qua, chọn bàn xa như thế nên anh không nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và Thiên Hào.
Thức ăn vừa được đem ra, Nhược Hy nhanh chóng gắp đồ ăn cho Thiên Hào rồi mỉm cười nhìn cậu ấy:
"Đây là món sườn xào chua ngọt mà em thích ăn này, chị cố tình gọi món này nhiều hơn món khác để cho em ăn đó!"
Thiên Hào bắt đầu cầm đũa lên, nhẹ nhàng gắp thức ăn cho vào miệng rồi nói:
"Chị vẫn không quên em thích ăn gì luôn sao?"
Nhược Hu khẽ mỉm cười, đưa tay lên xoa đầu cậu ấy, giọng nói của cô ôn nhu nói với cậu ấy:
"Tất nhiên rồi, vì em là đứa em trai mà chị yêu thương nhất mà!"

Thiên Hào nghe đến hai từ em trai, cậu ấy bắt đầu tỏ vẻ không vui, ngước lên nhanh chóng nói với cô:
"Nhưng em không muốn làm em trai của chị!"
Nhược Hy nhìn cậu ấy khó hiểu rồi hỏi:
"Em nói gì thế? Sao đột nhiên không muốn làm em trai của chị nữa?"
Thiên Hào nhanh chóng nắm lấy tay cô, cậu ấy đứng lên đi đến hôn nhẹ vào má của cô rồi nói:
"Em muốn làm người yêu của chị! Đây là lần thứ hai mà em tỏ tình với chị, mong chị đừng từ chối em nữa!"
Duật Hành không thể nhìn nổi cảnh tượng trước mắt, gương mặt anh đầy sát khí nhanh chóng đứng lên rồi bước ra ngoài.

Nhược Hy bị Thiên Hào hôn bất ngờ vào má, cô nhanh chóng né ra khỏi cậu ấy, sợ sẽ làm anh tổn thương, Nhược Hy nhanh chóng giơ ngón tay đeo nhẫn cho cậu ấy xem rồi bảo:
"Xin lỗi, chị đã kết hôn rồi, không thể nhận lời làm người yêu của em được! Mong em hãy đi tìm người khác tốt hơn chị!"
Thiên Hào không tin cô đã kết hôn, cậu ấy nhanh chóng đi đến ôm lấy eo cô rồi hôn lên môi cô, Nhược Hy tức giận, nhanh chóng đẩy cậu ấy ra rồi nói:
"Em đừng có như thế nữa được không? Chị thật sự đã kết hôn rồi, chị rất yêu anh ấy, không muốn làm tổn thương đến anh ấy, mong em hãy hiểu cho chị!"
Vừa dứt lời, cô cầm lấy túi xách để trên ghế rồi rời đi.

Thiên Hào đứng lặng người lại, nước mắt của cậu ấy khẽ rơi xuống, cậu ấy thầm nói:
"Tại sao chị vẫn không đợi em trở về, em thật sự rất yêu chị! Tại sao chứ?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 57: Chương 57


Nhược Hy nhanh chóng chạy ra xe, lái xe về thẳng biệt thự riêng.

Nhược Hy vào trong biệt thự, nghĩ rằng anh vẫn chưa về nhà nên đã hỏi người hầu:
"Duật Hành anh ấy vẫn chưa về sao?"
Người hầu nhìn cô với vẻ mặt khó xử, cô ấy ngập ngừng nói với cô:
"Cố nhị thiếu gia...ngài ấy....ngài ấy..."
Thấy người hầu cứ ngập ngừng câu nói, Nhược Hy nhanh chóng hỏi ngay:
"Duật Hành bị làm sao? Nói tôi nghe!"
Người hầu nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, cô ấy nói ngay:
"Cố nhị thiếu gia vừa mới về nhà thu xếp đồ đạc rồi về biệt thự chính rồi thưa thiếu phu nhân! Nghe tài xế nói là ngài ấy vừa mới trở về từ nhà hàng lần trước cô và ngài ấy cùng dùng bữa, gương mặt ngài ấy sau khi ra khỏi nhà hàng tràn đầy sát khí khiến ai cũng cảm thấy sợ!"
Nhược Hy hiểu ra được chuyện gì rồi, cô nhanh chóng chạy lên phòng thu xếp đồ đạc vào vali, sau đó đem hành lí của mình tự bỏ vào trong xe, cô lên xe rồi lái xe thẳng về biệt thự chính.

Vừa đến biệt thự chính, Nhược Hy lái xe thằng vào cổng, Cố phu nhân vừa nhìn thấy cô đã chạy đến nắm lấy tay cô rồi hỏi:
"Nhược Hy, con đang mang thai, sao lại tự mình lái xe về đây rồi!"

Nhược Hy không trả lời câu hỏi của bà ngay mà nhanh chóng hỏi về anh:
"Duật Hành anh ấy có về đây không mẹ?"
Cố phu nhân nhìn sắc mặt của cô lo lắng, bà nhìn về phía sau hoa viên rồi bảo cô:
"Nó đang bơi trong hồ bơi phía sau hoa viên đấy! Rốt cuộc hai đứa có chuyện gì xảy ra mà đột nhiên nó lại mang theo vẻ mặt đầy sát khí vậy?"
Nhược Hy nhìn bà rồi nghiêm túc nói:
"Là lỗi của con mẹ ạ! Để con đi thuyết phục anh ấy rồi kể lại cho mẹ nghe sau!"
Vừa dứt lời, Nhược Hy nhanh chóng chạy về phía hoa viên, Cố phu nhân thấy cô chạy nhanh mà không quên dặn cô phải đi cẩn thận.

Nhược Hy chạy đến gần hồ bơi, thấy anh đang bơi trong đó, nhìn có vẻ là bơi cũng khá lâu rồi.

Nhược Hy hít một hơi thật sâu rồi đi đến hồ bơi, lên tiếng nói:
"Hành bảo bối, anh đang giận em à?"
Duật Hành đang bơi thì nghe thấy giọng nói của cô, anh cố tình phớt lờ cô rồi tiếp tục bơi.

Nhược Hy bắt đầu cảm thấy tủi thân, cô khẽ ngồi xuống bãi cỏ trong hoa viên, nhìn anh bằng ánh mắt hối lỗi rồi nói:
"Xin lỗi, là lỗi của em! Em không nên để cho Thiên Hào hôn vào má và môi của em!"
Nghe cô nói như thế khiến cho anh giận càng thêm giận, anh không thèm nhìn thẳng vào cô, tức giận vừa bơi vừa mắng cô:
"Em còn dám để cho nó hôn vào môi của em à!"
Nhược Hy nghe anh lên tiếng trả lời mình, biết là bây giờ anh đang giận, cô bắt đầu làm nũng:
"Hành bảo bối, em đã giơ ngón tay đang đeo nhẫn mà anh vừa cầu hôn với em cho cậu ấy xem rồi, hơn nữa em còn nói với cậu ấy là em kết hôn rồi!"
Tưởng nói như thế thì anh sẽ hết giận, Duật Hành vẫn đang bơi dưới hồ, gương mặt tràn đầy sát khí nói với cô:
"Em đừng tưởng nói như vậy là anh sẽ hết giận!"
"Chứ anh muốn em làm gì thì anh mới hết giận!"
Duật Hành ngước lên nhìn cô, anh bắt đầu ra lệnh cho cô:
"Chỉ cần em xuống đây bơi với anh, anh sẽ hết giận!"
Duật Hành đã từng tìm hiểu về cô rằng cô không hề biết bơi, tưởng nói như vậy cô sẽ sợ nhưng không ngờ, Nhược Hy nhanh chóng đứng lên, tiến lại gần hồ bơi rồi nhảy xuống, vừa mới nhảy xuống, cô đã bị chuột rút nên đã trượt chân chìm xuống hồ, Duật Hành nhìn thấy hốt hoảng chạy đến ôm lấy cô lên bờ, thấy cô vẫn chưa tỉnh, anh liên tục hô hấp rồi tự trách mình:
"Hy Nhi, em mau tỉnh đi! Anh không giận em nữa, anh không ngờ là em nhảy xuống hồ thật, sao em lại ngốc thế?"
Cũng may là không ảnh hưởng đến tiểu bảo bối trong bụng, không là có thể anh sẽ ân hận suốt đời.

Nhược Hy vừa nghe lời nói của anh, cô khẽ mở mắt ra nhìn anh, mỉm cười rồi hỏi:
"Có thật là anh đã không còn giận em".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 58: 58: Duật Hành Ghen


Vừa nhìn thấy Nhược Hy tỉnh lại, anh đưa tay ôm lấy cô vào lòng, tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng của cô, Duật Hành đau lòng nói:
"Anh không giận em nữa! Lần sau đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa!"
Nhược Hy yếu ớt đưa tay ôm lại anh, cô khẽ mỉm cười rồi nói nhỏ:
" Hành bảo bối, em thấy mệt quá, cho em ôm anh thêm một chút nữa nha!"
Nhược Hy vừa dứt lời, cánh tay cô đang ôm anh buông lơi xuống, Duật Hành cảm giác được thân nhiệt trên cơ thể cô đang nóng dần lên, anh buông nhẹ cô ra thì thấy cô đã ngất đi từ lúc nào rồi.

Duật Hành hốt hoảng, nhanh chóng ôm lấy cô trên tay rồi chạy lên phòng, đặt nhẹ cô xuống giường.

Anh nhanh chóng thay đồ, sau đó xuống lầu dặn Cố phu nhân:
"Mẹ, cho gọi bác sĩ riêng của Cố gia đến đây đi! Ngọc Ngọc cô ấy ngất rồi!"
Vừa nghe anh dứt lời, Cố phu nhân đã cầm điện thoại lên gọi cho bác sĩ:
"Cậu đến đây khám cho con dâu của tôi mau lên, nó đột nhiên bị ngất rồi!"
Nói xong, bà nhanh chóng cúp máy.

Sau đó, bà nhìn anh chằm chằm, khẽ liếc anh một cái rồi hỏi:
"Con làm cái gì mà để con bé bị ngất thế kia? Có phải con lại ức h**p nó không?"
Nghe câu hỏi của bà, Duật Hành bắt đầu chột dạ, anh đưa tay lên gãi đầu rồi nhìn bà cười gượng, thành thật nhìn bà nói:
"Chuyện này cũng là do con mẹ à! Nếu không phải do con quá ghen, nếu không phải con giận dỗi bỏ về đây thì chắc cô ấy đã không bị như thế rồi!"
Cố phu nhân nhìn Duật Hành thở dài, bà đưa tay xoa đầu anh rồi bảo:
"Chuyện vợ chồng hai đứa, mẹ không tiện xen vào! Nhưng con nên nhớ, đừng vì chuyện nhỏ này mà để Nhược Hy bị tổn thương, con hiểu không?"
"Dạ con biết rồi.

Con sẽ không thế nữa đâu!"
Hai người nói chuyện được một lúc thì vị bác sĩ tên Tư Mặc - bác sĩ riêng của Cố gia bước vào trong biệt thự.

Duật Hành vừa nhìn thấy anh ấy, đã nhanh chóng kéo tay anh ấy lên phòng, anh lo lắng hỏi anh ấy:
"Anh xem giúp vợ tôi bị sao rồi? Sao đột nhiên lại bị ngất?"
Tư Mặc ngồi xuống cạnh cô, anh ấy lấy ống nghe trong cặp ra khám cho cô, gương mặt anh ấy có vẻ rất nghiêm trọng, ngước lên nhìn anh rồi bảo:

"Nhị thiếu phu nhân bị cảm lạnh rồi! Cô ấy đang có thai sao lại để cho nhị thiếu phu nhân xuống hồ bơi vậy, cũng may là đứa bé trong bụng không có chuyện gì!"
Duật Hành ngạc nhiên khi nghe bác sĩ nói tình hình sức khỏe của cô, anh gượng cười hỏi lại:
"Vậy cô ấy cần phải nghỉ ngơi mấy ngày thì mới khỏi bệnh?"
Tư Mặc cất ống nghe vào trong cặp, anh ấy khẽ nâng gọng kính lên, lấy trong cặp một loại thuốc, đưa thuốc cho anh rồi bảo:
"Mỗi ngày cứ cho nhị thiếu phu nhân uống thuốc này, tầm 3 hoặc 5 ngày là cô ấy sẽ khỏi bệnh! Bây giờ tôi sẽ truyền nước biển cho cô ấy, rất nhanh cô ấy sẽ tỉnh lại!"
Duật Hành khẽ gật đầu, Tư Mặc lấy chai nước biển ra rồi lấy giá treo chai nước biển đó lên, nhanh chóng truyền cho cô.

Sau đó, vị bác sĩ và anh đi ra ngoài để cho Nhược Hy nghỉ ngơi, Cố phu nhân vừa nhìn thấy anh và Tư Mặc xuống lầu, bà đặt nhẹ nhàng tách trà xuống, đứng lên đi đến chỗ anh, hỏi anh về tình hình của cô:
"Nhược Hy sao rồi?"
Thấy Tư Mặc còn đang đứng ở đây, Duật Hành nhanh chóng cho gọi người hầu tiễn anh ấy ra cổng.

Vừa nhìn thấy anh ấy đi ra ngoài, Duật Hành kéo tay bà ngồi xuống ghế, vẻ mặt anh lo lắng nhìn bà rồi nói:
"Hy Nhi bị cảm lạnh, bác sĩ mới truyền nước biển cho cô ấy ở trên phòng!"
Cố phu nhân nghe thấy, bà tức giận đánh mạnh vào vai anh rồi khẽ mắng:
"Con đã biết sai chưa, còn hại con bé ra nông nổi này nữa!"
Mặc dù bà đánh rất mạnh nhưng Duật Hành lại không cảm giác đau gì cả, gương mặt của anh hối lỗi ngước lên nhìn bà:
"Con biết sai rồi, tại con không kiên nhẫn ngồi ở nhà hàng chứng kiến hết mọi chuyện, nếu con chịu tin cô ấy thì có lẽ cô ấy đã không bị bệnh rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 59: 59: Nhược Hy Bị Ốm


Nói chuyện mãi với anh, bây giờ Cố phu nhân mới để ý vết thương trên tay của anh, bà chỉ vào tay anh rồi lo lắng hỏi:
"Cánh tay con bị sao thế? Sao lại băng bó thành ra như vậy?"
Duật Hành khẽ nhìn bà mỉm cười,anh lập tức giấu cánh tay đang bị thương ra sau lưng rồi thành thật với bà:
"Hy Nhi cô ấy bị người khác ám sát ở bệnh viện, may mà lúc sáng con vào kịp đỡ lấy nhát dao giúp cô ấy!"
Cố phu nhân nghe như thế, lo lắng khẽ chạm vào cánh tay đang bị thương của anh rồi bảo:
"Con trai mẹ đã trưởng thành thật rồi, con đã biết vì một người nà chịu hy sinh bản thân rồi!"
Duật Hành nhìn bà mỉm cười, anh nắm nhẹ tay của bà, nghiêm túc nói ra từng chữ:
"Đối với con, Hy Nhi là một người rất quan trọng mà con muốn bảo vệ cô ấy suốt đời này!"
Xoảng!
Hai người đang nói chuyện thì bỗng nhiên nghe tiếng vỡ ly trên phòng của cô và anh.

Duật Hành nhanh chóng đứng lên, chạy lên phòng xem thử, anh mở cửa phòng ra thì thấy cô đã ngồi dậy, trên sàn là những miếng vỡ của cái ly để trên bàn, Duật Hành nghĩ thầm có thể là do cô khát nước nên cố gắng với tay lấy ly nước, nhưng lại bất cẩn làm vỡ.

Duật Hành sợ cô sẽ bước xuống giường, bất cẩn đạp lên những miếng vỡ, anh đã nhanh chóng chạy đến ôm lấy cô vào lòng, tay khẽ vuốt tóc cô rồi bảo:
"Hy Nhi, em tỉnh rồi!"
Nhược Hy giọng nói bắt đầu trở nên khàn khàn, cô đưa tay ôm lại anh:
"Hành bảo bối, sao em lại ở đây rồi? Còn nữa, em bị gì mà phải truyền nước biển vậy?"
Trước khi trả lời câu hỏi của cô, Duật Hành đã nhanh chóng gọi người hầu lên dọn những miếng vỡ.

Sau khi họ dọn xong những miếng vỡ, Duật Hành đưa tay lên trán cô sờ thử, anh lấy nhiệt kế để trên bàn đo cho cô, nhìn cô ôn nhu rồi bảo:
"Em bị cảm lạnh rồi! Sao lại có thế ngốc nghếch đến thế, anh bảo em nhảy xuống hồ thì em nhảy thật à? Hứa với anh, lần sau không được làm chuyện gì tương tự như thế để anh đau lòng nữa!"
Nhược Hy chu môi lên nhìn anh, đầu cô từ từ hạ xuống tựa vào vai anh, nước mắt cô bắt đầu rơi xuống, cô nức nở nói với anh:

"Nếu! nếu em không! nhảy xuống! hồ thì! anh đâu có! tha! thứ cho em đâu!"
Duật Hành đưa tay rút nhiệt kế vừa đo cho cô, anh khẽ xem thử nhiệt độ, con số hiển thị là 38 độ, anh đưa tay búng nhẹ vào trán cô rồi tự trách mình:
"Em bị sốt 38 độ rồi đấy, chuyện này cũng là do anh, nếu anh không chịu ngồi lại chứng kiến sự việc thì có lẽ hai chúng ta đã không hiểu lầm nhau rồi!"
Nhược Hy ngồi dậy, khẽ đưa tay lên lau nước mắt, dù đang bị bệnh rất mệt mỏi nhưng cô vẫn cố nhìn anh mỉm cười thật tươi, tay đưa lên khẽ chạm nhẹ vào gương mặt anh rồi bảo:
"Được rồi, anh đừng tự trách mình nữa! Em đói rồi, anh nhờ người hầu làm chút gì cho em ăn đi, được không?"
Duật Hành khẽ thở dài, anh đứng lên chỉnh lại chai nước biển cho cô, anh nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu cô rồi nói:
"Em ngồi ngoan ở đây đợi anh, anh đi xuống nấu cháo cho em ăn rồi uống thuốc!"
Nhược Hy khẽ gật đầu, Duật Hành cầm lấy hộp thuốc dạng bột mà Tư Mộc vừa nãy đưa cho anh rồi nhẹ nhàng mở cửa đi xuống lầu.

Nhược Hy vừa đi thì cô với tay lấy điện thoại để trên bàn, vừa mở nguồn điện thoại lên thì cô bất ngờ nhìn thấy Thiên Hào nhắn tin wechat cho cô khá nhiều.

Cô thử mở xem từng tin nhắn thì cậu ấy lại tiếp tục nhắn tin cho cô:
"Chị, chị hoạt động rồi! Em có chuyện muốn nói với chị!".
 
Back
Top Bottom