Ngôn Tình Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 20: 20: Xin Lỗi Nhược Hy


"Là Ái lão gia có phải không? Ông mau đến trung tâm thương mại xem con gái Ái Tư Lộ của ông vừa mới gây ra chuyện tốt gì nào!"
Nói xong, Duật Hành cúp máy, miệng khẽ nói thầm với cô:
"Em và Hạ tỷ đi lên lầu trên mua túi xách đi, đợi anh giải quyết xong chuyện ở đây sẽ đưa em và Hạ tỷ dùng bữa tối!"
Nhược Hy gật đầu nghe lời anh nhanh chóng kéo tay Như Hạ đi lên lầu, Lạc Nhất cũng cho người đi theo cùng cô và Như Hạ để bảo vệ sự an toàn cho cả hai.

Trong khi đợi Ái lão gia đến, Lạc Nhất đi đến gần anh hỏi nhỏ:
"Cậu kiếm chị dâu ở đâu mà xinh thế, đã thế lại còn thông minh nữa!"
Duật Hành khẽ lườm anh ấy một cái rồi nghiêm túc trả lời:
"Cậu hỏi làm gì? Tập trung chuyên môn đi, cậu cũng đâu còn nhỏ nữa, sao không kiếm một cô gái để cho đỡ buồn đi!"
"Đang hỏi chuyện của cậu sao tự nhiên lại rẽ sang chuyện của tớ rồi! Nói chung là bây giờ tớ muốn cuộc sống tự do, vẫn chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình đâu!"
Cả hai nói chuyện được một lúc, Ái lão gia cuối cùng cũng đến, Lạc Nhất cũng xin phép anh đi vào trong quản lý cửa hàng, anh ấy để mọi chuyện ở đây cho Duật Hành giải quyết.

Ái lão gia nhìn thấy anh đã nhanh chóng chạy đến cười gượng nhìn anh rồi nói:
"Cố thiếu, Tư Lộ có làm sai chuyện gì xin ngài cứ nói!"
Tư Lộ nhìn thấy ông ta liền chạy đến, tức giận:
"Cha cầu xin hắn ta làm gì? Có phải là con làm sai đâu?"
Bốp!
Ái lão gia tức giận đánh vào gương mặt của Tư Lộ khá là mạnh, gương mặt bắt đầu đỏ ửng lên vì cái tát của ông, cô ta ôm mặt mình tức giận nhìn Ái lão gia nói:
"Cha vì sao lại đánh con? Vì con đắc tội với Cố gia sao?"
Ái lão gia giơ tay lên định đánh cô ta thêm lần nữa nhưng anh đã ngăn lại khẽ lắc đầu rồi nói:
"Chuyện gia đình của mấy người tôi không quan tâm, chỉ cần Ái tiểu thư đây chịu xin lỗi vợ tôi thì tôi sẽ không làm gì Ái gia của các người nữa! Nếu cô ta không xin lỗi cô ấy thì Ái lão gia biết hậu quả như thế nào rồi!"
Ái lão gia nhìn ông gật đầu lia lịa rồi quay sang nói nhỏ với Tư Lộ:
"Con mau nhận lời xin lỗi với Cố thiếu phu nhân đi, nếu không Ái gia của chúng ta sẽ hóa thành tro bụi mất!"
Lúc này, Tư Lộ mới cảm thấy sợ hãi vì cô ta chỉ nghe đồn là Cố thiếu chỉ lạnh lùng thôi chứ chưa nghe Cố thiếu có thể khiến cho một gia tộc tan thành mây khói.

Tư Lộ ngước lên nhìn anh, miệng cô ta mấp máy trả lời anh:
"Được...tôi...tôi sẽ xin...xin lỗi Lam Nhược Hy!"
Tư Lộ vừa dứt lời, Duật Hành cầm điện thoại lên gọi cho cô bảo cô quay trở lại sảnh dưới.

Vài phút sau, Nhược Hy và Như Hạ cùng nhau đi xuống sảnh, Duật Hành vừa nhìn thấy cô đã đi đến nắm lấy tay cô rồi dẫn lại chỗ của Tư Lộ, anh nhìn thẳng vào mắt cô ta rồi nói:
"Xin lỗi cô ấy cho thật tâm vào!"
Tư Lộ khẽ ngước lên nhìn cô, cô ta hít một hơi thật sâu rồi cúi đầu nói:
"Xin lỗi cậu về chuyện vừa rồi, đúng là tôi có hơi l* m*ng đã nói những lời khiến cho cậu tổn thương! Mong cậu tha lỗi cho tôi!"
Nhược Hy ngạc nhiên khi đây là lần đầu tiên Tư Lộ nói lời xin lỗi với cô, cô quay sang nhìn anh rồi kéo anh xuống hỏi nhỏ:
"Có phải anh bắt cô ấy xin lỗi em không?"
Duật Hành nhìn cô mỉm cười ấm áp, hôn nhẹ lên trán cô, anh dịu dàng nói:
"Ai bảo cô ta dám động đến vợ anh, anh phải bắt cô ta xin lỗi chứ!"
Nhược Hy cảm động nhìn anh, cô nghĩ thầm kết hôn với anh, cô không hề hối hận.

Nhược Hy khẽ đặt tay lên vai của Tư Lộ rồi nhỏ nhẹ nói:
"Được rồi, tôi không trách cậu!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 21: 21: Hàng Nhất Tự Sát


Tư Lộ ngước mặt lên cảm ơn cô, sau đó cô ta nghĩ ra một chuyện rồi nói tiếp:
"Chủ nhật tuần sau họp lớp, cậu có thời gian để đến tham gia không?"
Nhược Hy suy nghĩ một hồi lâu rồi nhanh chóng trả lời Tư Lộ:
"Có thể không trả lời cậu ngay được, bởi vì tôi sắp có dự án mới có thể sẽ khá bận! Mà nếu có thời gian tôi sẽ đến dự!"
"Được, tôi đợi cậu!"
Tư Lộ vừa dứt lời, Duật Hành đã chào tạm biệt Ái lão gia rồi đưa cô và Như Hạ đến nhà hàng lần trước để dùng bữa tối, anh cho người đem lên những món cô rất thích ăn.
Sau khi dùng bữa xong, Duật Hành cho tài xế riêng lái xe đưa Như Hạ về nhà.

Còn anh lái xe đưa cô về biệt thự riêng, đang trên đường về nhà, đột nhiên cô quay sang hỏi anh:
"Hồi nãy em đi xe khác mà sao bây giờ anh lại chở em về rồi!"
Nghe cô hỏi vậy, Duật Hành dừng xe bên đường rồi nghiêng đầu qua nhìn cô nói:
"Hình như vấn đề em muốn hỏi không phải là vấn đề này nhỉ?"

"Vậy mà cũng bị anh đoán trúng!"
Duật Hành nhìn cô chăm chú, tay đưa lên xoa đầu cô, dịu dàng hỏi:
"Có phải muốn hỏi anh về chuyện của Ái Tư Lộ không?"
Nhược Hy khẽ gật đầu, xong anh lại tiếp lời:
"Thật ra là cô ta cũng không hề có ý định xin lỗi em đâu! Là anh đã nói nếu cô ta không xin lỗi em, anh chỉ còn cách khiến cho Ái gia biến mất khỏi thành phố C!"
Nhược Hy giật mình, nhìn anh chăm chú rồi lại hỏi:
"Tại sao anh lại đối với em dịu dàng như thế? Còn với người khác lại lãnh đạm vô tình!"
Duật Hành nhanh chóng tiến sát vào mặt cô, nhẹ nhàng hôn lấy môi cô rồi anh nghiêm túc nói:
"Vì em là vợ của anh, tất nhiên anh phải dịu dàng với em rồi, người khác tại sao lại phải dịu dàng với họ!"
Thấy cô xấu hổ nên anh nói tiếp:
"Mọi người đều đồn rằng anh cực kỳ lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng đối với vợ, anh chắc chắn sẽ dịu dàng vô số lần đối với cô ấy!"
Nhược Hy vì bị anh hôn bất ngờ thêm với lời nói của anh mà xấu hổ không nói nên lời chỉ biết gật đầu, xoay mặt sang chỗ khác.
Duật Hành nhìn cô khẽ cười trộm rồi anh khởi động xe, tiếp tục đưa cô về nhà.

Vừa về đến biệt thự, cô đã ngủ đi lúc nào rồi không hay, anh khẽ nhìn sang thấy cô ngủ đã say nên đành nhờ tài xế lái xe của mình vào trong hầm, còn anh bế cô lên phòng để ngủ.
Đặt Nhược Hy xuống giường ngủ, cô ngủ cũng đã say, anh nhanh chóng hôn nhẹ môi cô rồi khẽ nói nhỏ:
"Lẽ nào em thật sự không nhớ ra anh là ai sao?"
Vừa dứt lời, Duật Hành khẽ thở dài, đứng lên đi đến tủ quần áo lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm.

Một lúc sau, anh bước ra ngoài, nhanh chóng lên giường ôm lấy cô vào lòng rồi ngủ một giấc đến sáng.
Sáng hôm sau, Duật Hành dậy trước cô, vệ sinh cá nhân xong, anh đi xuống lầu kêu người làm nấu thức ăn rồi đem lên phòng cho cô.

Nhưng khi vừa dứt lời, thì cô cũng từ trong phòng bước ra, Duật Hành bắt đầu lên tiếng:
"Vợ, xuống đây ăn sáng với anh nào!"
Nhược Hy khẽ mỉm cười gật đầu với anh rồi cô nhẹ nhàng bước xuống lầu đến phòng bếp, ngồi đối diện với anh để cùng nhau ăn sáng.
Sau khi ăn xong, anh lái xe đưa cô đến công ty.

Chào tạm biệt Nhược Hy xong, anh cũng nhanh hơn lái xe đến trụ sở, đi được một đoạn đường, A Thành gọi điện báo với anh với giọng nói rất nghiêm trọng:
"Sếp, Hàng Nhất treo cổ tự sát rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 22: 22: Hàng Nhất Được Cứu Sống


"-Được, tôi đến liền!"
Nói rồi, anh lái xe thật nhanh đến trụ sở.

Vừa đến trụ sở, Duật Hành bước xuống xe rồi nhanh chóng xuống phòng tra khảo đặc biệt, nhìn thấy A Thành anh chạy tới hỏi:
"Hàng Nhất sao rồi?"
Gương mặt của A Thành hết sức nghiêm trọng, nhìn thẳng vào mắt anh rồi trả lời:
"Cũng may là đêm qua có người gác trực đi ngang qua kịp thời cứu hắn, không là hắn chết rồi!"
Vốn dĩ, Duật Hành chỉ định hù là hắn sẽ bị tử hình, thật ra là anh muốn hắn phải đích thân xin lỗi cô và khai ra hết mọi tội lỗi hắn định làm với cô, hai cô gái mà hắn giết, Hàng Nhất ra tay cũng không nặng nên một người thì chỉ bị thương, một người thì sống cuộc đời thực vật, hai cô gái này không hoàn toàn chết, vì vậy, anh không thể xét tội tử hình cho hắn được.

Duật Hành thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi A Thành:
"Vậy giờ hắn đâu rồi?"
A Thành chỉ vào phòng y tế trong nhà giam rồi nói:
"Hắn đang được các bác sĩ trị thương trong đó!"
" Vậy được, để tôi vào nói chuyện với hắn!"

Nói xong, Duật Hành đi đến phòng y tế, Hàng Nhất đang được trị thương.

Vừa nhìn thấy anh, hắn bắt đầu run sợ cầu xin anh tha cho hắn.

Duật Hành tiến đến gần hắn rồi bảo:
"Tôi sẽ không xét tội tử hình cho anh được vì hai người mà anh giết đều không chết.

Yêu cầu của tôi bây giờ là anh phải đích thân xin lỗi và nói hết lỗi lầm anh định gây ra cho vợ tôi, tôi sẽ không làm gì anh nữa!"
Hàng Nhất nghe anh nói có chút đáng tin, hắn gật đầu đồng ý với yêu cầu của anh, anh nhờ các bác sĩ chăm sóc cho hắn rồi đi ra khỏi phòng.

A Thành vừa nhìn thấy đã nhanh chóng chạy đến, cậu cầm theo điện thoại của anh rồi nói:
"Sếp, em trai của ngài vừa gọi đến nói là cậu ấy và chị dâu đang ở trước trụ sở đợi anh!"
A Thành vừa dứt lời, Duật Hành đã nhanh chóng chạy ra ngoài trụ sở, nhìn thấy Ngụy Niên và Nhược Hy đang đứng đợi trước trụ sở, anh liền chạy lại hỏi hai người:
" Sao đột nhiên hai người đến đây vậy?"
Ngụy Niên không để cho cô nói nên đã lên tiếng:

"Bọn em muốn mượn trụ sở của anh để quay phim ca nhạc có được không?"
Duật Hành dứt khoát trả lời:
"Không được, trụ sở để anh làm việc, công việc khá là bận, quay phim ca nhạc cái gì?"
Ngụy Niên khẽ nhìn qua cô, nháy mắt một cái, Nhược Hy liền hiểu ý ra, cô hít sâu rồi đi đến gần anh khẽ nói:
"Phim ca nhạc lần này tốn không ít công sức của mọi người, anh giúp bọn em nha!"
Nhìn thấy cô cầu xin anh quá đáng yêu, anh khẽ ho một cái rồi gật đầu:
"Được thôi, dù gì thì trụ sở cũng không có việc gì làm!"
Ngụy Niên há hốc mồm ra nhìn anh, khẽ nhìn cô rồi hỏi anh:
"Anh, không phải vừa nãy anh nói công việc ở trụ sở rất bận sao?"
Duật Hành nhìn cậu ấy rung vai một cái, gương mặt chuyển sang lạnh lùng, lườm cậu ấy rồi nói:
"Anh có nói công việc ở đây rất bận sao?"
"Chịu thua anh rồi, bọn em về công ty chuẩn bị trước đây chiều nay sẽ khởi quay liền!"
Anh khẽ gật đầu chào tạm biệt Ngụy Niên, trước khi cô đi, anh kéo tay cô lại rồi nói nhỏ:
"Trưa nay anh đến quán cà phê đối diện để đón em đi ăn rồi chiều đưa em về trụ sở để chuẩn bị luôn!"
"Vâng, em sẽ đợi anh!"
Nói xong, anh chào tạm biệt cô rồi nhờ Ngụy Niên đưa cô về công ty cẩn thận.

Trên đường đi về công ty, Ngụy Niên vui mừng nói với cô:
"Đúng là chỉ có chị dâu mới có thể thuyết phục được anh hai cho mượn trụ sở để quay phim!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 23: 23: Chị Có Yêu Anh Ấy


Nhược Hy khẽ cười gượng, cô cũng không hiểu vì sao Ngụy Niên mở lời anh không chịu cho mượn, còn cô mở lời thì anh lại lập tức đồng ý.

"Chiều nay mọi người cứ việc đi đến trụ sở trước đi đừng đợi chị, trưa nay chị đi ăn trưa với Duật Hành!"
Thấy không khí quá gượng gạo nên cô đã lên tiếng bảo Ngụy Niên như vậy.

Ngụy Niên vừa nghe cô lên tiếng thì giật mình, cậu ấy quay sang nói với cô:
"Được được, chị cứ việc đi ăn với anh hai để bồi dưỡng tình cảm đi, mọi chuyện chiều nay cứ để em và tổ quay phim lo!"
Nghe đến bốn chữ bồi dưỡng tình cảm, cô khẽ mắng thầm anh:
"Bồi dưỡng tình cảm gì chứ? Toàn là anh hai em bắt nạt chị không à!"
Xe của Ngụy Niên dừng trước cửa công ty giải trí Vũ Đình, cậu ấy bảo cô vào công ty trước, cậu ấy đi đỗ xe.

Vừa vào công ty, Thiên Ngọc đã đụng mặt Giai Ninh và Thiếu Đình đang nắm tay đứng trước mặt cô, khóe môi cô khẽ cong lên rồi nói:
"Hai người tình cảm quá nhỉ?"
Giai Ninh cười nửa miệng nhìn cô, cô ta nắm chặt tay của Thiếu Đình rồi chế giễu cô:

"Sao nào? Chị ghen tị à? Quên nữa, bây giờ mọi người trong công ty đều đồn chị và Cố lão sư có tình cảm với nhau kìa!"
Nhược Hy nghe tin đồn thất thiệt này, đối với cô không là gì cả, cô nhìn thẳng vào mắt Giai Ninh rồi lạnh lùng nói:
"Đừng có nghe lời đồn thất thiệt rồi vu oan cho tôi, tôi và cậu ấy chị là bạn bè mà thôi!"
Thiếu Đình không muốn nói cũng không được, anh ta đứng trước mặt cô rồi lên tiếng:
"Nếu là bạn bè vậy sao vừa nãy hai người lại đi chung với nhau!"
"Vậy bạn bè không được phép đi chung à? Cái lý lẽ gì mà vô lý vậy Thiếu tiên sinh!"
Ngụy Niên từ bên ngoài đã nghe thấy hết nên đã nhanh chóng đi vào giải vây cho cô.

Cả Thiếu Đình và Giai Ninh sau khi nghe cậu ấy lên tiếng liền lập tức im lặng, không dám gì thêm, Ngụy Niên đẩy cô đứng phía sau rồi nhìn thẳng vào mắt cả hai lên tiếng:
"Sao? Không nói gì nữa à? Đừng để tôi nghe thấy những lời đồn đó nữa, nếu tôi còn nghe những lời đồn đó từ miệng nhân viên của các người thì tôi sẽ cho công ty giải trí Vũ Đình tan theo mây khói, nhớ lời tôi đấy!"
Nói xong, Ngụy Niên kéo tay cô dắt đi rồi hỏi:
"Chị không sao chứ?"
"Không sao! Tính cách của em và Duật Hành giống nhau thật!"
Ngụy Niên khó hiểu nhìn cô rồi hỏi:

"Hả? Em và anh hai giống chỗ nào chứ!"
Nhược Hy thở dài nhớ lại chuyện anh nói với cô hôm qua rồi trả lời cậu ấy:
"Đó là đều thích cho một nơi tan thành mây khói!"
Không để cho cậu ấy nói nữa, Nhược Hu đành tiếp lời:
"Được rồi, chúng ta vào phòng đạo cụ chuẩn bị cho cảnh quay chiều nay đi!"
Ngụy Niên hiểu ra được vấn đề nên đã nghe lời theo cô vào phòng đạo cụ.

"Chị dâu, em có chút chuyện muốn hỏi chị?"
Đang soạn đạo cụ thì Ngụy Niên quay qua hỏi cô, cô nhìn cậu khó hiểu rồi hỏi:
"Em hỏi đi!"
Ngụy Niên hít sâu, lén mở điện thoại ghi âm rồi cho vào trong túi quần, cậu bắt đầu hỏi cô:
"Chị còn yêu Thiếu Đình không?"
Nhược Hy lắc đầu rồi nhanh chóng trả lời cậu là cô không còn yêu hắn ta nữa, sau đó cậu lại tiếp tục hỏi cô:
"Vậy bây giờ chị có yêu anh hai không?"
Ngụy Niên hỏi đến câu này khiến cô giật mình, cô khẽ suy nghĩ mọi chuyện về tất cả những gì mà anh đã làm cho cô trong thời gian qua, cô cũng đã từng nghĩ sau Thiếu Đình cô sẽ không yêu ai nữa, nhưng bây giờ đối với anh, trong lòng cô có chút rung động, Nhược Hy hít một hơi thật sâu rồi ngước lên nhìn Ngụy Niên trả lời nghiêm túc:
"Có, chị rất yêu anh ấy!"
"Vậy em yên tâm rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 24: 24: Lời Thật Lòng


Sau đó, cậu giả vờ xin phép cô đi ra ngoài nghe điện thoại, thật ra là cậu ra ngoài để gửi đoạn ghi âm đó cho anh, gửi xong Ngụy Niên nhanh chóng quay trở lại phòng đạo cụ.
Đoạn ghi âm sau khi được gửi qua cho Duật Hành, anh nghe xong cảm thấy rất hài lòng, anh nhanh chóng chọn nhà hàng đẹp nhất ở ngoại thành để trưa đưa cô đến đó dùng bữa.
Đến trưa, Duật Hành lái xe đứng đối diện với công ty rồi gọi cho cô:
"Anh đến rồi, em ra đây đi!"
Thiên Duật Hành vui mừng, giao hết việc cho Ngụy Niên rồi chạy ra ngoài.

Duật Hành vừa nhìn thấy cô đã nhanh chóng lái xe đến chỗ cô đứng, cô vừa vào anh đã cúi người xuống thắt dây an toàn cho cô, sẵn tiện hôn nhẹ vào má của cô rồi nói:
"Chuẩn bị xong hết chưa, trụ sở anh đã sắp xếp hết rồi!"
Nhược Hy bĩu môi lắc đầu nói là cũng sắp xong rồi, anh gật đầu rồi lái xe đưa cô đến nhà hàng anh vừa mới đặt chỗ lúc sáng, nhà hàng này nằm ở ngoại thành, phong cảnh nơi đây rất đẹp và yên tĩnh.

Duật Hành lái xe đến nơi, mở cửa cho cho xuống rồi anh đưa cô vào trong phòng VIP, chỗ này vừa hay ngắm được phong cảnh thơ mộng.

Thấy nhà hàng này anh chưa đưa cô đến lần nào, cô thấy lạ nên hỏi:
"Hình như đây là lần đầu tiên anh đưa em đến nhà hàng có cảnh đẹp như thế này!"
Duật Hành đi đến, nắm lấy tay cô rồi ôn nhu nói:
"Em thích không? Nơi này anh vừa mới đặt chỗ lúc sáng, biết em thích nơi yên tĩnh nên anh đã cố tình chọn nơi đây để giảm bớt căng thẳng cho em!"
Nhược Hy cảm động nhìn anh nói lời cảm ơn.

Sau khi dùng bữa trưa xong, Duật Hành tranh thủ lái xe đưa cô về trụ sở trước nhằm tạo cơ hội cho Hàng Nhất nhận lỗi với cô.
Đến nơi, anh mở cửa xe rồi nắm lấy tay cô đi xuống phòng tra khảo đặc biệt, Duật Hành cúi người xuống nói nhỏ vào tai cô:
"Em vào phòng tra khảo đặc biệt đằng đó đi, có một vị khách muốn gặp em ở đó!"
"Ai muốn gặp em vậy?"
"Em cứ vào trong đi, anh đứng ngoài đây đợi!"

Nhược Hy gật đầu nghe lời anh bước vào phòng tra khảo đặc biệt, vừa nhìn thấy cô Hàng Nhất đã cúi người xuống rồi nói:
"Lam tiểu thư, cho tôi xin lỗi vì chuyện trước đây của tôi, tôi không nên làm phiền đến cuộc sống riêng của cô!"
Nhược Hy nhận ra giọng nói của hắn ngay, liền bảo hắn ngước lên rồi cô nhìn hắn mỉm cười nói:
"Không sao, mọi chuyện cũng đã qua rồi, tôi cũng quên hết mọi chuyện rồi!"
"Cảm ơn Lam tiểu thư đã không trách tội tôi!"
Cô nhìn hắn mỉm cười rồi đi ra ngoài, cùng lúc này, tổ quay phim cũng đã đến, Duật Hành cho gọi A Thành đưa cô lên trên.

Giai Ninh và Thiếu Đình đi chung lại còn nắm tay õng ẹo khiến cho mọi người trong tổ quay phim đều cảm thấy khó chịu.
"Yo, tưởng chị không đến chứ, không ngờ chị là người đến đây đầu tiên à, chị biết đây là đâu mà lại ngang nhiên đi vào đây thế!"
Giai Ninh buông lời châm chọc cô, Nhược Hy không những cảm thấy không khó chịu, ngược lại còn nói ngược cô ta:
"Ồ, thế à! Tôi thích vào đây lúc nào cũng được mà, đâu ai cấm tôi vào đây đâu!"
"Chị nói như vậy là sao? Chị tưởng muốn vào trụ sở của Cố thiếu dễ dàng như thế à?"
A Thành cảm thấy khó chịu với Giai Ninh, cậu tiến lên phía trước nhìn thẳng mặt cô ta rồi nói:
"Cô ăn nói cho cẩn thận vào! Chị dâ....à Nhược Hy tỷ đã từng giúp đỡ cho trụ sở, tất nhiên chị ấy có quyền vào đây rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 25: 25: Bạn Thân


Ngụy Niên cũng tiếp lời của A Thành:
"Hơn nữa, đây là trụ sở của anh tôi cũng là chồ! à là bạn thân của Nhược Hy tỷ!"
Cả hai người A Thành và Ngụy Niên xém chút nữa là lỡ miệng nói ra sự thật rồi, may là cả hai nhanh trí kịp, Nhược Hy cũng bị dọa một phen.

Giai Ninh nghe đến hai chữ bạn thân liền cười lớn, bắt đầu mỉa mai cô:
"Ghê nha, Cố thiếu là bạn thân của chị từ khi nào vậy? Sao tôi lại không biết?"
Duật Hành ngồi trong phòng quan sát camera mà không chịu được nữa, anh đành đi ra khỏi phòng để giải vây cho cô, người con trai mặc bộ quân phục tiến ra ngoài với gương mặt lạnh lùng, liếc nhìn Giai Ninh rồi nói:
"Bây giờ thì Lam nhị tiểu thư biết rồi chứ, tôi và Nhược Hy là bạn thân từ rất lâu rồi!"
Thiếu Đình bắt đầu cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt đành bắt đầu lên tiếng:
"Được rồi, đều là hiểu lầm cả! Mọi người chuẩn bị tập trung quay phim đi!"
Muốn gọi cô vào phòng để nói chuyện nhưng ở đây có quá nhiều người nên Duật Hành phải gọi cô bằng cách xưng hô khác:
"Nhược Hy, cậu vào phòng làm việc của tớ một lát, tớ có chút chuyện cần nói với cậu!"

Nhược Hy cũng hiểu được vì sao anh lại đổi cách xưng hô liền gật đầu đồng ý theo anh vào trong phòng, trước khi đi cô còn không quên dặn Như Hạ khi nào đến cảnh quay của cô thì cứ việc nhờ A Thành đến gọi cô.

Duật Hành mở cửa phòng ra, đi đến bàn làm việc cầm lấy chiếc hộp, bên trong là chiếc lắc tay hình trái tim có khắc tên của anh và cô, anh cầm chiếc lắc nhẹ nhàng đeo lên cho cô rồi nói:
"Cái này là anh nhờ người đặt cho em, vốn định tặng nhẫn cho em nhưng như vậy thì lộ quá nên anh tặng lắc tay cho em! Em xem, có thích không?"
Nhược Hy đưa tay mình lên xem chiếc lắc, càng nhìn cô càng thấy hài lòng, không do dự cô đã đưa tay ôm lấy anh, cảm động nói:
"Em thích chiếc lắc này lắm, em hứa sẽ trân trọng nó suốt đời, không để nó lạc mất đâu cả!"
"Em chỉ giữ gìn mỗi chiếc lắc thôi à!"
Nghe câu nói này của anh, cô đã nhận ra rằng anh đang muốn hỏi gì, gương mặt của Nhược Hy chợt ửng đỏ lên, nhón chân lên nói nhỏ vào tai anh:
"Cả anh nữa, em cũng phải giữ cho thật chặt nữa!"
Nhược Hy vừa dứt lời, anh đã cúi người xuống hôn lấy môi cô thật sâu, lần này cô không đẩy anh ra nữa mà nhắm mắt hưởng thụ.

Hôn xong, Duật Hành khẽ buông cô ra hôn nhẹ lên trán cô rồi nói:
"Đợi chuyện của em được giải quyết xong, anh sẽ tặng nhẫn cho em và tổ chức hôn lễ thật hoành tráng cho hai chúng ta!"

"Ừm, cảm ơn anh luôn bên cạnh em!"
Cốc! Cốc! Cốc!
"Chị dâu, Hạ tỷ nói đến cảnh quay của chị rồi!"
Nghe giọng của A Thành gọi, cả hai nhanh chóng buông ra, sửa soạn lại quần áo.

Vì ở đây là khu vực đặc biệt nên trừ mọi người trong trụ sở kể cả cô, ai cũng không được phép vào nên A Thành mới gọi cô như vậy.

Duật Hành hôn nhẹ lên trán của anh rồi nói:
"Được rồi, em đi kiếm tiền đây! Anh ở đây làm việc cho thật chăm chỉ nha!"
Duật Hành khẽ gật đầu rồi cô cũng bước ra ngoài cùng vói A Thành đi đến tổ quay phim.

Như Hạ khi thấy cô ra ngoài, gương mặt cô vẫn còn chút đỏ, chị đi lại gần cô khẽ nói nhỏ:
"Em và Cố thiếu ở trong phòng làm gì mà lâu thế, mặt em lại còn đỏ nữa!"
Nhược Hy cố tình không trả lời câu hỏi của Như Hạ, cô khẽ cười gượng rồi chuyển sang chủ đề khác để nói:
"Được rồi, em vào phòng thay đồ chuẩn bị đây!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 26: 26: Bị Ngất


Cảnh quay này là cảnh quay chung của Nhược Hy và Giai Ninh nên cô ta cũng theo cô vào trong phòng thay đồ.

Trong lúc thay đồ, Giai Ninh vô tình nhìn thấy chiếc lắc tay của cô nên đã bắt đầu buông lời mỉa mai cô:
"Hình như chiếc lắc tay này tôi chưa thấy chị đeo lên bao giờ? Có phải Cố thiếu tặng cho chị không?"
Nhược Hy nghe lời nói của cô ta, cô khẽ chỉnh lại lắc tay rồi trả lời cô ta:
"Có phải hay không liên quan gì đến cô à?"
Giai Ninh chỉnh lại quần áo, lớp trang điểm của cô ta rồi tiếp lời cô:

"Quả nhiên sau khi rời xa anh Thiếu Đình, chị liền đi quyến rũ đàn ông!"
Không tranh cãi nhiều lời với Giai Ninh nữa, cô khẽ liếc nhìn cô ta bằng cặp mắt lạnh lùng rồi nói:
"Muốn nghĩ sao thì tùy cô, tôi không có tâm trạng để cãi với cô!"
Nói xong, Nhược Hy bước ra ngoài, Giai Ninh tức giận vì lời nói của cô nhưng vì buổi quay hôm nay nên cô ta phải kìm nén cơn giận của mình.

Cảnh quay này cô trong vai nữ cảnh sát rất ngầu, Giai Ninh cũng trong vai nữ cảnh sát nhưng lại là cấp dưới của cô.
Trong suốt quá trình quay, biểu hiện của cô vào vai nữ cảnh sát Trần Ý rất tốt, còn biểu hiện của Giai Ninh vào vai nữ cảnh sát Nhất Na có rất nhiều cảnh lỗi.

Ngụy Niên gương mặt rất nghiêm túc xem cả hai vừa diễn vừa hát, khi xem đến đoạn xét xử tội phạm của Giai Ninh cậu ấy bắt đầu tức giận đập bàn rồi quát:
"Lam Giai Ninh, cô có đọc qua kịch bản mà tôi giao không vậy hả? Chỗ này cô xét xử tội phạm phải biểu lộ cảm xúc tức giận khi hắn ta không chịu khai ra chứ không phải như cô diễn là nói nhiều với hắn ta!"
"Được được, để em diễn lại, Cố lão sư đừng tức giận!"
Nhược Hy do không có cảnh lỗi này, thay vào đó là diễn rất tốt nên cô có thể nhàn nhã uống trà cạnh đạo diễn, cô cúi người xuống nói nhỏ với Ngụy Niên:
"Chị thấy chỗ này cô ta diễn cũng không tồi mà, sao em lại bắt cô ta diễn lại chứ!"
Ngụy Niên quay sang nhìn cô rồi giải thích:

"Cô ta cố tình sửa đổi kịch bản của em thành tình tiết khác để cho dễ diễn nhưng lại bị em phát hiện, vì thế cảnh này không có nằm trong kịch bản của em, thế nên cho cô ta tự diễn lại để biết được cái sai của chính mình!"
Nhược Hy chăm chú nghe Ngụy Niên giải thích mà không biết rằng trong phòng làm việc có người đang giận đen mặt khi thấy cả hai nói chuyện vui vẻ với nhau.

Giai Ninh cuối cùng cũng hoàn thành xong cảnh quay này, tiếp theo là cô ta và cô có cảnh quay chung.
Cảnh quay này, Giai Ninh và Nhược Hy đang làm nhiệm vụ mật thiết, cả hai đều không biết rằng cảnh quay này sẽ quay trong phòng tối, cô lại là một người rất sợ tối vì lúc nhỏ, Nhược Hy khá là nghịch ngợm đã lén vào nhà kho trong biệt thự Lam gia và vô tình bị người hầu khóa cửa nhốt trong đó do cô ấy không hề biết cô đang ở bên trong, chính vì chuyện này mà cô sợ tối cho đến bây giờ.
Vì không để cho mọi người lo lắng, Nhược Hy đã cố hết sức để hoàn thành hết cảnh quay này.

Kết thúc cảnh quay này, Nhược Hy và Giai Ninh đều bước ra khỏi phòng tối, đột nhiên cô cảm thấy lồng ngực khá đau, cô cố gắng kìm nén nên hơi thở của cô lúc này khá mạnh.

Đợi mọi người đều đi ra ngoài trước, cô cố gắng ôm lồng ngực chạy vào nhà vệ sinh, nhưng khi đi được nửa đường, chịu không nổi nữa nên cô đã ngất trước cửa phòng làm việc của anh.

Cùng lúc này, A Thành cũng đang có chuyện muốn bàn với anh, vừa đến nơi cậu ấy ngạc nhiên khi nhìn thấy Nhược Hy ngất xỉu trước cửa phòng nên đã gõ cửa gọi anh:
"Sếp, chị dâu ngất xỉu trước cửa phòng anh rồi! Mau đưa chị ấy đến bệnh viện đi!"
A Thành vừa dứt lời, Duật Hành ở trong phòng nhanh chóng sốt ruột chạy ra mở cửa thì thấy cô đã ngất với gương mặt xanh xao, không nghĩ ngợi gì nữa, anh giao công việc ở trụ sở cho A Thành rồi đưa tay lên bế cô vào lòng chạy ra ngoài rất nhanh.
Ngụy Niên vừa nhìn thấy anh bế cô ra ngoài đã nhanh chóng chạy theo hỏi:
"Anh hai, chị dâu bị sao vậy?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 27: 27: Duật Hành Tức Giận


"Không biết nữa, em vào trong bảo mọi người ngày mốt hãy quay tiếp, anh đưa Nhược Hy đến bệnh viện trước!"
Ngụy Niên gật đầu nghe lời anh rồi chạy vào trong bảo mọi người:
"Nhược Hy tỷ vừa mới ngất nên có chút không tiện, phiền mọi người về nhà đi, hai ngày sau bộ phim sẽ tiếp tục!"
Như Hạ lo lắng nhanh chóng chạy đến hỏi Ngụy Niên:
"Em ấy bị ngất sao? Có nghiêm trọng lắm không?"
Ngụy Niên khẽ lắc đầu nói vẫn chưa biết, cậu ấy dặn dò mọi người học thuộc kịch bản, hai ngày sau sẽ quay lại.

Giai Ninh nghe tin cô bị ngất, cô ta rất là vui khẽ mắng thầm cô:
"Cho đáng đời cái tội dám chống lại Lam Giai Ninh tôi!"
Về phía anh, do không kịp thời gian để lấy xe lái nên đã gọi taxi đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, Duật Hành trả tiền cho tài xế rồi nhanh chóng chạy vào phòng cấp cứu bảo với bác sĩ:
"Bác sĩ, ông xem vợ tôi sao rồi?"

Bác sĩ vừa nhìn thấy anh cũng giật mình, ông cho gọi y tá kéo băng ca ra rồi đưa cô vào trong, trên người anh vẫn còn mặc bộ quân phục nên khi anh vừa vào bác sĩ đã nhận ra anh là người trong trụ sở cảnh sát.
Đèn cấp cứu cuối cùng cũng tắt, cánh cửa bên trong phòng cấp cứu cũng mở ra, Duật Hành vừa nhìn thấy bác sĩ đã nhanh chóng chạy đến hỏi tình hình cô, bác sĩ khẽ lắc đầu rồi nhìn anh nghiêm trọng nói:
"Bệnh nhân mắc chứng sợ tối dẫn đến lồng ngực đau, kèm theo khó thở nên mới ngất đi, cũng may là chỉ trong thời gian ngắn! Nếu tình trạng này vẫn kéo dài, e rằng khó có thể bảo toàn được tính mạng cho bệnh nhân!"
Gương mặt anh cũng bắt đầu trở nên nghiêm trọng, anh gật đầu cảm ơn bác sĩ rồi nhanh chóng đặt phòng VIP ở bệnh viện cho cô ở lại một ngày để theo dõi.

Sau khi cô được chuyển vào phòng VIP, anh cũng bước vào đi đến cạnh cô, khẽ vuốt tóc cô.
Đúng lúc này, cô mở mắt tỉnh dậy.

Nhìn mọi thứ xung quanh, Nhược Hy đã nhận ra đây là bệnh viện, cô khẽ nhích người lên rồi hỏi khẽ anh:
"Sao em lại ở đây?"
Duật Hành thấy cô tỉnh lại vừa mừng vừa giận, vui vì cô đã không sao, giận vì cô biết mình sợ tối nhưng lại không nói cho anh biết.

Duật Hành đưa tay lên gõ nhẹ lên đầu cô rồi mắng:
"Em còn hỏi nữa à? Em mắc chứng sợ tối, tại sao lại không nói cho anh và mọi người biết để cảnh quay này có thể bỏ hoặc dùng thế thân!"
Nhược Hy biết là anh lo lắng cho mình, nên đã nhích lại gần anh khẽ nắm lấy tay anh, làm nũng:
"Em biết sai rồi mà, đừng giận em nữa mà! Lần sau sẽ không như vậy nữa đâu!"
Thấy vẻ mặt cô làm nũng rất đáng yêu, dù vậy nhưng Duật Hành vẫn rất tức giận, gõ lên đầu cô thêm lần nữa rồi tiến sát gương mặt anh vào gương mặt cô rồi nói:
"Còn có lần sau, em có biết xém chút nữa là anh mất em rồi không?"
"Em biết, tại em sợ mọi người lo lắng thôi mà!"
Duật Hành thấy cô vẫn còn đang mệt, anh khẽ thở dài rồi đưa tay ra ôm lấy cô vào lòng, tự trách mình:
"Trách anh cũng quá vô dụng, nếu anh biết em sợ tối thì chắc chắn sẽ phản đối chuyện em quay phim trong phòng tối!"
Nhược Hy biết anh đang tự trách mình, cô vỗ về sau lưng anh rồi trấn an:
"Anh cũng đừng tự trách mình nữa, đây không phải lỗi của anh! Cũng tại em biết bản thân sợ tối nhưng vẫn cố hết sức để hoàn thành cảnh quay này!"
Vừa lúc này, điện thoại anh bắt đầu rung lên, Duật Hành khẽ cầm máy lên nghe, đầu dây bên kia Ngụy Niên bắt đầu lên tiếng:
"Anh hai, chị dâu không sao chứ? Em và cha mẹ đang trên đường đến bệnh viện!"

Duật Hành khẽ buông cô ra, đặt nhẹ nhàng cô xuống giường ngủ rồi trả lời cậu ấy:
"Cô ấy bị mắc chứng sợ tối, cũng may là đến bệnh viện kịp thời nên cũng không có gì nghiêm trọng! Mà giờ này cũng trễ rồi, sáng mai em và cha mẹ đến bệnh viện thăm cô ấy cũng được mà, sao lại đến đây giờ này!"
Do Ngụy Niên mở loa ngoài nên nãy giờ anh nói gì Cố lão gia và Cố phu nhân đều nghe thấy hết, Mặc phu nhân nhanh chóng giật lấy điện thoại của Ngụy Niên rồi lên tiếng:
"Con dâu mẹ bị ngất, tất nhiên là cả nhà mình phải lo lắng rồi! Con bé sao rồi, có ổn không?"
"Dạ ổn, thưa mẹ!"
Ngụy Niên thấy cũng gần đến nơi rồi, nên đã lựa lời ngắt máy anh:
"Em và cha mẹ cũng sắp đến nơi rồi, anh lo mà chăm sóc cho chị dâu đi!"
Vừa nói xong, cậu ấy cũng cúp máy luôn.

Nhược Hy khẽ ngồi dậy rồi hỏi anh:
"Ngụy Niên và cha mẹ sắp đến đây sao?"
Duật Hành khẽ gật đầu, đưa tay lên xoa đầu cô rồi nói:
"Đừng lo, họ lo lắng cho em nên mới đến đây thăm em giờ này!"
Cả hai người nói chuyện được một lúc thù Ngụy Niên, Cố lão gia và Cố phu nhân cùng nhau bước vào trong phòng, thấy cô gương mặt xanh xao, Cố phu nhân lo lắng đi đến nắm tay cô rồi hỏi:
"Nhược Hy, con cảm thấy sao rồi? Mắc chúng sợ tối rất khó có thể bình tĩnh lại được!"
Nhược Hy cố gắng nhìn bà cười tươi rồi nói:
"Con không sao rồi mẹ, người cứ yên tâm!"

Nói chuyện với mọi người được một lúc, cô cảm thấy hơi mệt nên đã nhờ anh tiễn mọi người về nhà.

Cố lão gia, Cố phu nhân thì về nhà trước riêng Ngụy Châu và Ngụy Niên vẫn ở đây thay phiên trông nom cô.

Chờ đến lúc cô ngủ, cả hai cùng nhau ra ngoài để tránh làm phiền đến cô.
Một lúc sau, Ngụy Niên nhận được một cuộc điện thoại khá nghiêm trọng:
"Cố tam thiếu gia, tôi vừa mới điều tra được lúc ở dưới phòng tối, thật ra căn phòng không quá tối, ở đó vẫn còn một chút ánh sáng, có người nhìn thấy Hiểu tiên sinh và Lam nhị tiểu thư xuống đó trước không biết làm gì ở đó mà căn phòng đột nhiên tối om như mực!"
"Được, cậu làm tốt lắm! Đợi khi tôi về, sẽ thưởng cho cậu thật xứng đáng!"
Do có anh ngồi cạnh nên cậu ấy đã mở loa ngoài cho anh cùng nghe chuyện cậu ấy vừa cho người điều tra.

Sau khi cảnh quay vừa kết thúc, Nhược Hy đột nhiên ngất đi, vì thế Ngụy Niên đã cảm thấy có gì đó không đúng nên đã âm thầm cho người đi điều tra, kết quả nhận được sự thật bất ngờ.
Duật Hành sau khi nghe xong, gương mặt anh bắt đầu trở nên nghiêm trọng, tay anh nắm chặt lại đấm thật mạnh vào tường, đôi mắt căm phẫn rồi nhìn Ngụy Niên nói:
"Lại là Lam Giai Ninh và Thiếu Đình, lần này anh nhất định sẽ không tha cho hai người đó đâu! Dám động vào người của anh, anh sẽ khiến cho họ sống không bằng chết!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 28: 28: Không Bị Sốt


Ngụy Niên cảm nhận được luồng sát khí xung quanh người anh, cậu liền nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác để đổi bầu không khí:
"Anh hai, cậu A Thành ở trụ sở của anh cũng đẹp trai quá nhỉ?"
Duật Hành xoay qua nhìn cậu khó hiểu rồi hỏi:
"Em hỏi vậy là có ý gì? Không lẽ em thích cậu ấy à?"
Bị nói trúng tim đen, Ngụy Niên đỏ mặt đưa tay lên gãi đầu, nhìn anh khẽ gật đầu rồi nói:
"Bị anh nói trúng mất rồi! Anh hai cho em xin phương thức liên lạc với cậu ấy đi, lúc ở trụ sở, lần đầu tiên em gặp đã thích cậu ấy rồi!"
Duật Hành há hốc nồm nhìn cậu, sau đó đưa tay lên sờ lên trán của Ngụy Niên, còn bảo là rõ ràng không bị sốt, sao lại nói những lời kì quái như thế.

Ngụy Niên thật sự rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cậu nhìn anh nghiêm túc rồi nói:
"Anh hai, em nói nghiêm túc đấy! Em cũng đã từng nghĩ rằng mình sẽ tìm một cô bạn gái xinh đẹp để yêu thương và chiều chuộng cô ấy, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy A Thành, em đã thích cậu ấy rồi!"
Duật Hành biết là em trai mình nói chuyện rất nghiêm túc, anh khẽ sờ trán mình rồi nhìn thẳng mắt cậu trả lời:
"Được rồi, anh cho em weibo, wechat, số điện thoại của cậu ấy để tiện liên lạc.

Nhưng A Thành là trai thẳng, em thích cậu ấy nhưng lỡ cậu ấy không thích em thì sao?"

Ngụy Niên đưa tay lên quyết tâm rồi nói:
"Em chắc chắn sẽ khiến cho A Thành thích em!"
"Ưm\~ khát nước quá!"
Lúc này, trời cũng đã sáng rồi, cả hai người Duật Hành và Ngụy Niên đều đang ngủ gật bên ngoài phòng bệnh của cô.

Trong phòng, Nhược Hy mở mắt tỉnh dậy không nhìn thấy ai, cổ họng cũng đã khô nên đã lên tiếng nói cô đã khát nước.

Duật Hành nghe thấy giọng cô liền tức tốc chạy vào phòng rót cho cô ly nước, khẽ đỡ cô ngồi dậy cho cô uống nước rồi nói:
"Em tỉnh rồi à? Có đói không? Anh sai người đi mua chút gì cho em ăn!"
Nhược Hy uống nước xong, cảm giác được mình cũng đang đói bụng nên đã nói nhỏ vào tai anh:
"Em muốn ăn bún ốc!"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô cưng chiều, khẽ hôn nhẹ lên trán của cô rồi nói:
"Được, em ở đây đợi anh, anh bảo Ngụy Niên đi mua bún ốc cho em!"
Duật Hành khẽ gật đầu, anh đi đến cửa phòng mở cửa nhẹ nhàng.

Nhìn thấy Ngụy Niên đang cặm cụi nhìn vào điện thoại, anh đi đến vỗ nhẹ lên vai cậu, giơ ra tấm thẻ rồi bảo với Ngụy Niên:
"Em giúp anh đi mua bún ốc cho Nhược Hy đi! Sẵn tiện mua giúp anh hai phần cháo trắng kèm theo bánh quẩy luôn, còn dư tiền em cứ việc lấy xài, thích ăn gì cứ mua!"
Ngụy Niên gương mặt ngáy ngủ, làm biếng nói với anh:
"Sao lại bắt em đi chứ? Em cũng ở đây trông chị dâu cả đêm mà!"
Duật Hành nhìn cậu khẽ mỉm cười, nháy mắt nhìn cậu một cái rồi nói:
"Hai phần cháo trắng với bánh quẩy mà anh nói không phải là một mình anh ăn, một phần là của anh, phần còn lại là anh mua cho A Thành, em không muốn đi mua thì để anh nhờ người khác vậy!"
Nghe đến A Thành, cặp mắt của Ngụy Niên liền sáng rực lên, cậu nhanh chóng cầm lấy tấm thẻ, chào tạm biệt anh rồi nhanh chóng chạy vụt ra khỏi bệnh viện.

Duật Hành cũng chỉ có cách này mới khiến cho cậu tự động đi mua đồ ăn sáng.

Anh thở dài rồi quay trở lại phòng, thấy cô đang chăm chú vào điện thoại, anh đi đến xoa đầu cô rồi nói:
"Sao rồi? Em có cảm thấy khó chịu nữa không?"
Nhược Hu đưa tay lên nắm lấy tay anh, nhanh chóng bỏ điện thoại xuống rồi bảo anh:
"Em ổn mà, không sao nữa đâu! Mà anh bảo Ngụy Niên đi mua đồ ăn sáng sao, cậu ấy chưa từng đi mua đồ ăn sáng cho ai cả mà, sao đột nhiên hôm nay lại nhiệt tình thế!"
Duật Hành khẽ nhìn xung quanh rồi cúi người xuống nói nhỏ vào tai cô:
"Thật ra đồ ăn sáng cũng mua cho A Thành nên nó mới đồng ý mua, chứ em nghĩ không có người nó thích, nó dễ dàng chịu mua đồ ăn sáng à!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 29: 29: Không Kì Thị Người Đồng Tính


Nhược Hy ngạc nhiên, cặp mắt hưng phấn của cô nhìn anh rồi hỏi lại:
"Cái gì? Ngụy Niên cậu ấy thích A Thành sao?"
Duật Hành gật đầu, sau đó cô lại tiếp lời:
"Vậy là chuyện tốt rồi, em cũng không kì thị đồng tính yêu nhau! Hơn nữa, Ngụy Niên cũng là em trai em mà, nên cậu ấy yêu ai cũng là chuyện tốt thôi!"
Anh khẽ đưa tay lên xoa đầu cô, được một lúc thì anh nhận được điện thoại của A Thành, anh đưa tay lên bảo cô im lặng rồi bắt đầu nhấc máy:
"Sếp, anh bảo Ngụy Niên mua đồ ăn sáng cho em à!"
Duật Hành ngạc nhiên nhìn đồng hồ, tính theo thời gian thì Ngụy Niên chỉ mới đi được 30 phút, anh nghĩ thầm sao cậu có thể đi nhanh như thế được, không phải là sợ A Thành đói đấy chứ.

Suy nghĩ được một lúc, anh lên tiếng nói với A Thành:
"Ừm, thấy cậu dạo này hay bỏ bữa sáng nên tôi nhờ nó mua cho cậu! Ngụy Niên còn ở đó không?"
A Thành nhìn Ngụy Niên đang đứng đối diện nhìn chằm chằm cậu ấy, khiến cho A Thành có chút ngượng liền nhanh chóng trả lời anh:
"Cậu ấy vẫn còn ở đây, có chuyện gì sao sếp?"
"Chuyển máy cho nó đi, tôi có chuyện muốn nói với nó!"
A Thành nhanh chóng đưa máy cho Ngụy Niên nghe, phía đầu dây bên kia, Duật Hành hít một hơi thật sâu rồi mắng cậu:

"Em mau nhanh chóng trở lại bệnh viện cho anh, anh và Nhược Hy sắp đói chết rồi này, em còn ở đó tâm tình nữa!"
"Em quên mất, đợi em nha, em về bệnh viện ngay!"
Nói xong, Ngụy Niên nhanh chóng cúp máy, trả máy lại cho A Thành rồi nháy mắt chào tạm biệt cậu:
"Được rồi, Tiểu Thành Thành, tôi về trước đây! Lần sau tôi sẽ lại đến thăm cậu!"
A Thành cười gượng chào tạm biệt Ngụy Niên, cậu ấy cũng lấy làm lạ vì hành động của Ngụy Niên hôm nay nhưng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà trực tiếp ăn sáng luôn.

Ngụy Niên chạy vào bệnh viện với vẻ mặt hớn hở, vui tươi.

Vừa mở cửa phòng ra, cậu nhanh chóng đưa bún ốc cho cô, đưa cháo trắng và bánh quẩy cho anh, Nhược Hy và Duật Hành khẽ liếc mắt nhìn nhau rồi cả hai cùng nhau lên tiếng hỏi cậu:
"Gặp người mình thích mà vui đến như vậy sao?"
Ngụy Niên nhìn hai người mỉm cười, cậu hớn hở nói:
"Tất nhiên rồi, cậu ấy vẫn đẹp trai như hôm qua vậy!"
Cốc! Cốc! Cốc!
Ngụy Niên nghe tiếng gõ cửa liền nhanh chóng chạy ra mở cửa thì ngạc nhiên nhìn thấy A Thành, cậu vui mừng hỏi:

"Sao cậu lại tới đây vậy? Nhớ tôi sao?"
A Thành lấy trong túi ra tấm thẻ mà lúc nãy anh đưa cho Ngụy Niên, đưa cho cậu rồi nói:
"Cậu bị thần kinh hả? Ai nhớ cậu chứ? Tôi đến đây là để trả đồ, sẵn tiện đến đây thăm chị dâu luôn!"
Nói rồi, A Thành bước vào trong phòng, lo lắng hỏi Nhược Hy:
"Chị không sao chứ? Tối qua, chị làm em sợ lắm đấy!"
"Không sao, tôi đỡ nhiều rồi, cảm ơn cậu đã quan tâm!"
Duật Hành gương mặt đen lại, nhìn hai người nói chuyện vui vẻ rồi khẽ liếc nhìn Ngụy Niên ý bảo cậu dẫn A Thành đi ra ngoài, Ngụy Niên hiểu ý ngay liền lên tiếng:
"Tiểu Thành Thành, đừng làm phiền chị dâu nữa, chúng ta ra ngoài đi dạo!"
A Thành lên tiếng từ chối thẳng thừng Ngụy Niên ngay:
"Không cần đâu, tôi quay về trụ sở ngay! Còn nữa đừng gọi tôi là Tiểu Thành Thành!"
Ngụy Niên tỏ vẻ mặt đáng thương, đi đến cầm tay của A Thành rồi nói:
"Sao vậy? Tiểu Thành Thành nghe dễ thương mà!"
Nghe Ngụy Niên gọi như vậy làm cho A Thành cảm thấy nổi da gà, cậu ấy gạt tay Ngụy Niên ra rồi nói:
"Thôi vậy, muốn gọi sao thì tùy cậu! Tôi về trụ sở đây!"
Duật Hành có ý muốn giúp Ngụy Niên liền lên tiếng nói:
"Ngụy Niên, em đưa A Thành quay về trụ sở đi, đảm bảo an toàn cho cậu ấy!"
A Thành khó xử quay lại nhìn anh trả lời:
"Không cần đâu sếp! ".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 30: 30: Cậu Bé Mập Năm Xưa


A Thành chưa kịp nói hết câu thì đã bị anh ngắt ngang rồi, Nhược Hy cũng không nói gì cả để cho mọi người tự giải quyết mà chăm chú ăn sáng, anh đứng dậy đặt tay lên vai A Thành rồi bảo cậu ấy:
"Cậu cũng là phó thiếu soái của trụ sở, để cậu về một mình có thể sẽ gặp nguy hiểm, cứ để cho Ngụy Niên đưa cậu về đó đi!"
A Thành định là sẽ từ chối nhưng khi nghe Duật Hành nói vậy, cậu ấy cũng đành phải nghe theo, Ngụy Niên vui mừng đi ra khỏi bệnh viện cùng với A Thành.
Còn anh, ở lại ăn sáng với cô.

Sau khi dùng bữa xong, anh quay qua bảo với cô:
"Thấy em cũng khỏe nhiều rồi, chiều nay anh xin nghỉ để đưa em đến chỗ này!"
"Vâng, đều nghe theo anh!"
Đến chiều, Duật Hành lấy điện thoại gọi cho A Thành bảo là chiều nay anh có việc nên xin nghỉ, cậu ấy sẽ giúp anh lo mọi chuyện trong trụ sở, nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho anh.
Xong xuôi, Duật Hành xuống lầu làm thủ tục xuất viện cho cô rồi lái xe đưa cô đến bờ hồ ở ngoại thành - đây cũng là nơi hồi nhỏ anh và cô vẫn hay đến.

Duật Hành nắm lấy tay của Nhược Hy dắt đi trên bãi cỏ gần đó, đặt nhẹ nhàng cô ngồi xuống đất, anh cúi người xuống hỏi cô:

"Em còn nhớ chỗ này không?"
Nhược Hy khẽ nhắm mắt lại cảm nhận mọi thứ xung quanh, chợt nhận ra nơi đây có chút quen thuộc rồi quay sang nhìn anh trả lời:
"Nhớ chứ, chỗ này hồi đó em và một bạn nam có thân hình tròn trịa, mũm mĩm hay ra đây chơi lắm, làm sao anh lại biết chỗ này mà đưa em đến đây vậy!"
Duật Hành khẽ thở dài, đưa tay lên trời rồi nghiêm túc nói với cô:
"Bởi vì anh chính là cậu trai tròn trịa đó!"
Nhược Hy nghe đến đây thì giật mình, cô đứng lên tiến sát lại gần gương mặt anh rồi xác nhận thêm lần nữa:
"Anh chính là Tiểu Mập của năm đó!"
Duật Hành đưa tay ôm lấy cô vào lòng, khẽ vỗ lên lưng cô rồi nói:
"Phải, chính là anh, Tiểu Mập của em đã về rồi!"
Nước mắt cô bỗng dưng tuôn ra trong hạnh phúc, Tiểu Mập năm đó của cô đã trở về rồi, anh của năm đó đối với cô là một tia sáng hy vọng mỗi khi cô buồn vì bị người mẹ kế đánh đập ngay khi mẹ cô vừa mới mất, thấy cô khóc, Duật Hành cảm thấy đau lòng khẽ buông nhẹ cô ra, đưa tay lên lau nước mắt cho cô rồi bảo:
"Sao vậy? Sao lại khóc rồi?"
Nhược Hu vừa hạnh phúc vừa giận anh, cô mỉm cười nhìn anh rồi nói:
"Sao lúc vừa mới về nước, anh không nhanh chóng đi tìm em?"
"Anh có tìm chứ nhưng mọi tin tức về em đều vô phương, cho đến một ngày thấy em xuất hiện trên ti vi, trên báo chí, anh mới nhận ra em là cô gái nhỏ năm xưa của anh!"
Nhược Hy vô cùng vui mừng vì Tiểu Mập năm xưa chơi cùng với cô, không ngờ bây giờ lại là chồng của cô, lại còn đứng trước mặt cô nữa.

Cô nhẽ ngồi xuống bãi cỏ rồi nắm lấy tay anh kéo anh cùng ngồi xuống rồi hỏi:
"Sao bây giờ anh lại khác với lúc trước thế? Không còn mập và ăn nhiều như trước nữa!"
Nhược Hy khẽ đưa tay lên đầu cô gõ nhẹ một cái, đưa tay vòng qua eo cô ôm lấy rồi nói:
"Nếu anh còn như thế nữa, làm sao mà có thể bắt em về làm vợ đây!"
Nhược Hy khẽ cười khúc khích, nắm lấy tay anh nói lời cảm ơn:
"Cảm ơn anh đã quay trở lại bên em lần nữa!"
"Là anh phải cảm ơn em mới đúng! Nếu như năm đó, em không cứu anh thoát khỏi những tên côn đồ, có lẽ bây giờ anh đã không biết đến em!"

Dứt lời, anh quay sang nói nhỏ vào tai cô:
"Tối nay có được không vợ? Anh không nhịn được nữa rồi!"
Nhược Hy ngượng ngùng, đỏ mặt nhìn anh khẽ gật đầu rồi cùng anh tiếp tục đi dạo bên bờ hồ...
Anh thấy cô gật đầu liền vui vẻ ôm lấy cô thật chặt...
Cô vs anh ôm nhau tâm sự ở bờ biển đến chiều muộn a trở cô đi ăn rồi cả 2 cùng nhau về biệt thự riêng
Cố Duật Hành cùng Trình bước ra khỏi nhà hàng, đi đến chiếc xe Ferrari đậu trong bóng tối.
Trời đêm khuya yên lặng, không trăng không sao, chỉ có những ngọn đèn yếu ớt, từ phía nhà hàng chiếu về phía họ.

Trên người Nhược Hy mặc một áo thung ngắn màu trắng bó sát vào ngực để lộ phần bụng,
Quần jean ngấn bó sát b* m*ng tròn trịa.

Để lộ phần eo nhỏ, đôi chân thon dài, làng da trắng nõn.
Cố Duật Hành không thể nào kiềm chế được d*c v*ng đang sôi trào trong lòng.
Tiếng tới áp sát vào người Nhược Hy.
Lưng Cô bị ép sát vào cửa xe, mặt đối mặt với anh, hai người nhìn sau vào mắt đối phương.
d*c v*ng và sự h*m m**n trong người không thể nào khống chế được.

Duật Hành bá đạo hôn lên môi cô, môi anh rất lạnh, nhưng lại kiếng lòng cô ấm áp.
Anh hung hăn đưa lưỡi vào miệng cô, thâm dò từng nơi trong miệng cô.
Tay anh không ngừng sờ sọt khắp người cô.
Cô dùng đầu lưỡi của mình l**m nhè bờ môi lạnh buốt của anh.
Sự nghiệt tình đáp lại của cô làm anh không thể nào khống chế được nữa, hơi thở của anh bất đầu dồn dập.
Cập mắt bị t*nh d*c bao trùm mà trở nên mờ mịt.
Trong lúc Nhược Hy có cảm giác sắp không thở nổi, anh buôn cô ra.
Ôm cô vào xe phống như bay về biệt thự.
Xe đậu trước cửa, anh bế cô đi thẳng lên lầu.
Quần áo không chỉnh tề, tóc tai lộn xộn cô vùi đầu vào lòng ngực rắn chắc của anh.
Xấu hổ không dám ngẩn đầu lên nhìn mấy người giúp việc trong nhà..
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 31: 31: Sung Đột Với Lam Giai Ninh


Duật Hành bước rất nhanh về phòng mình, một cước đá mở cửa phòng, bước vào không quên dùng chân đống sầm cửa lại.
Anh đặt cô xuống giường, nhanh chóng dùng tay sé rách áo thung nhỏ bé và quần jean ngắn của cô.
Thân thể trắng noãn mê người hiện ra trước mặt anh, với bộ nội y màu đen viền ren, q**n l*t chữ T, làm hô hấp của anh nặng nề, tim đập loạn.
Cố Duật Hành không thể kiềm chế sự h*m m**n cô nữa.
Anh khơm người để hai tay bên hong cô, đặt đè cô xuống giường.
Môi áp lên môi cô, hôn lên môi rồi từ từ rời xuống cổ.
"Giúp anh cở đồ."
Cô dùng tay cở từng nút áo sơ mi của anh, rồi tháo thắc lưng cho anh.
Trải qua một đêm triền miên, toàn thân cô điều đau nhứt.
Lần đầu tiên trong đời cô bị dầy dò đến như vậy.
Anh tham lam muốn cô hết lần nầy đến lần khác.
Duật Hành bế cô vào phòng tắm, đặt cô vào bồn đã được anh xả đầy nước ấm.

Anh lau mình cô nhẹ nhàn.
Dùng khăn long trắng anh bọc người cô lại, ôm cô đặt trên giường.
Anh biết đây không phải lần đầu tiên của cô nhưng vẫn rất đau.

Anh yêu thương ôm cô vào lòng hôn nhẹ lên trán cô.
Cô cười vô cùng vui vẻ, áp sát mặt vào ngực anh ngủ một giấc tới 12 giờ trưa.
Khi cô tỉnh lại thì không thấy Duật Hành đâu.
Cô vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt, rồi đến tủ quần áo chọn cho mình một cái đầm dài mầu trắng mặc vào bước xuống lầu.
Khi cô đi xuống lầu, thấy Duật Hành ngồi tại bàn ăn, uống Càe và đang đọc báo kinh tế.
Khi nhìn thấy Nhược Hy, cô mặc một cái đầm trắng, đơn giản giống một cô công chúa dịu dàng đáng yêu.
"Qua đây."
Cô bước tới ngồi lên dùi anh.
Anh đặt lên má cô một nụ hôn.
"Còn đau không?"
Anh dịu dàng hỏi cô.
Cách người hầu điều rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nghe được anh dùng giọng điệu dịu dàng như vậy.
Nhược Hy không trả lời, chỉ nhẹ nhành gặt đầu một cái.
Tay vương tới dĩa thức ăn trên bàn, bốc một miếng bỏ vào miệng.
"Ăn từ từ thôi côi chừng bị nghẹn."
Duật Hành lo lắng nói.
"Đối chết em luôn, từ hôm qua đến giờ chưa có gì vào bụng, vậy mà còn bị anh hành hạ suốt một đêm."
Cô bĩu môi nói.

Duật Hành cười ha hả.
Vòng một tay qua eo cô, tay còn lại dùng đũa gắp thức ăn cho cô.
Ngày hộm sau
Phim ca nhạc lại một lần nữa chinh thức khởi quay tại trụ sở của thành phố C.

Mới sáng sớm, tại biệt thự riêng của Cố gia, vừa bước xuống lầu, Nhược Hy đã mắng Duật Hành:
"Duật Hành, anh xem cổ của em này, nổi dấu hết rồi! Làm sao một lát em đi quay phim đây!"
Duật Hành biết ngay là sẽ bị cô mắng về vấn đề này, may là anh có chuẩn bị trước, anh nhanh chóng đưa cho cô kem che khuyết điểm rồi bảo:
"Hôm qua anh hỏi Tuyết Anh mới biết thứ này có thể che dấu ở cổ của em nên anh liền sai người mua nó về cho em!"
"Được rồi, nó mà không che được là em đánh anh đấy!"
Dứt lời, Nhược Hy nhanh chóng chạy lên phòng dùng thử, quả nhiên tất cả dấu ở trên cổ đều đã được che đi hết rồi.

Cô thở dài rồi bước xuống lầu ăn sáng với anh.

Ăn sáng xong, Duật Hành lái xe đưa cô đến trụ sở trước.

Không ngờ, Giai Ninh và Thiếu Đình đã đến trước rồi, nhìn thấy cô bước xuống xe của Duật Hành, cô ta liền đi đến chế giễu:
"Hôm nay Cố thiếu còn đích thân đưa chị đến đây à? Quả nhiên sức quyến rũ đàn ông của chị cũng cao tay ha!"
"Cô..."
Duật Hành định nói nhưng đã bị cô ngăn lại, Nhược Hy tiến lên phía trước, lạnh lùng nhìn cô ta rồi nói:
"Hôm qua tôi hẹn Duật Hành sáng nay cùng đi ăn sáng, tiện đường thì cậu ấy đưa tôi đến đây! Sao, cô đi không được xe của Duật Hành nên ghen tỵ à?"
Thấy cô ta không nói được gì nữa, Nhược Hy cùng với anh bước vào trụ sở.

Giai Ninh không can tâm đã lên tiếng:
"Hóa ra Cố thiếu trong lời đồn là như thế à? Mắt nhìn người của anh cũng kém thật đó, chẳng ra chút nào cả!"
Nhược Hy đã chịu đựng hết nổi, quay lại nắm lấy áo cô ta, cô khẽ trừng mắt lên rồi nói:
"Lam Giai Ninh, cô đủ rồi đó! Nói về tôi thì được chứ đừng có lôi Duật Hành vào! Tôi mà còn nghe cô xúc phạm cậu ấy nữa, coi chừng tôi bẻ tay cô!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 32: 32: Cảnh Cáo


Thiếu Đình sợ cô sẽ bẻ tay Giai Ninh thật, nên đã tiến lên phía trước che chắn cho cô ta, anh ta cảnh cáo cô:
"Cô thử bẻ tay cô ấy xem, có tin tôi cho cô bị phong sát ở trong giới này không?"
Duật Hành không thể trơ mắt đứng nhìn Nhược Hy bị ức h**p, anh chỉ tay vào mặt của Thiếu Đình rồi nói:
"Anh thử phong sát cô ấy xem, có tin là tôi cho công ty của anh tan thành mây khói không?"
Nhược Hy nắm lấy tay áo anh rồi khẽ lắc đầu, anh mới nguôi cơn giận mà bước vào trong trụ sở.

Thấy Thiếu Đình và Giai Ninh không nói gì thêm nữa, cô cười nửa miệng, cảnh cáo cả hai:
"Những lời tôi và Duật Hành vừa mới nói, các người phải nhớ kỹ!"
Nói xong, cô cũng bước vào trong.

Vừa gặp Ngụy Niên đang ở bên trong nói chuyện vui vẻ với A Thành, cô đã đi đến chào hỏi cả hai:
"Chào buổi sáng, Ngụy Niên, A Thành!"

Ngụy Niên và A Thành vừa nghe thấy giọng nói của cô đã cùng nhau mỉm cười, đồng thanh nói:
"Chào buổi sáng, chị dâu!"
Thấy cả hai cùng nhau giơ tay chào mình, Thiên Ngọc che miệng cười rồi cố ý chọc ghẹo cả hai:
"Hai người đồng thanh quá ha, không hổ là một cặp trời sinh!"
Ngụy Niên vui vẻ gật đầu cảm ơn cô nhưng A Thành thì lại phản bác:
"Chị nói sai rồi, ai một cặp trời sinh với cậu ta chứ!"
"Được rồi, chị không đùa nữa! Chị vào trong phòng làm việc với Duật Hành đây, bao giờ đến cảnh quay của chị thì cứ gọi chị!"
Ngụy Niên khẽ gật đầu, nháy mắt với cô một cái rồi quay qua nói chuyện với A Thành:
"Tiểu Thành Thành, cậu đã ăn sáng chưa?"
A Thành thấy Ngụy Niên tiến lại gần mình càng lúc càng gần nên đã xích ra xa, mỉm cười thân thiện nhìn cậu rồi trả lời:
"Tôi ăn rồi, cậu hỏi chuyện này để làm gì? Không chuẩn bị để quay phim sao?"
Ngụy Niên tiến tới lại gần A Thành, đưa tay lên khoác vai cậu ấy, khẽ nựng cằm cậu ấy rồi nói:
"Tôi ngắm cậu một lát rồi mới quay phim!"

A Thành đẩy cậu ra, đưa tay lên chùi cằm, mặt cậu ấy bắt đầu đỏ ửng lên, không dám nhìn thẳng vào Ngụy Niên, cậu ấy bắt đầu nói:
"Cậu là b**n th** à? Tự dưng sờ cằm tôi làm gì?"
Ngụy Niên nhìn thấy A Thành đang xấu hổ liền khoái chí, cậu khẽ cười trộm rồi nói:
"Tôi chỉ trở thành b**n th** khi ở cạnh cậu thôi! Được rồi, tôi đi quay phim đây, cậu làm việc chăm chỉ vào nhé!"
Ngụy Niên nói xong, liền nhanh chóng đi ra ngoài gọi mọi người vào trong trụ sở để chuẩn bị quay phim, A Thành cậu ấy khẽ sờ trán xem mình có sốt không mà mặt lại đỏ ửng đến như thế, cậu ấy nghĩ thầm chắc do làm việc nhiều quá nên mới như vậy, chứ cậu ấy thật sự không biết trong lòng cũng thích Ngụy Niên rồi.

Về phía Duật Hành, cả hai đang cùng nhau nói chuyện vui vẻ ở trong phòng thì Như Hạ được Ngụy Niên cho phép đi vào trong gõ cửa phòng anh:
"Nhược Hy, đến lượt cảnh quay của em rồi! Em mau ra ngoài chuẩn bị đi!"
"Vâng, em biết rồi!"
Nhược Hy nói vọng ra bên ngoài, trước khi đi ra khỏi phòng, cô đưa tay lên vòng lấy cổ anh, khẽ hôn nhẹ lên trán rồi nói khẽ:
"Em đi quay phim đây, anh ở đây đừng làm việc quá sức đấy!"
Duật Hành mỉm cười ôn nhu nhìn cô, anh ôm lấy eo cô cúi người xuống hôn nhẹ lên môi cô, giọng nói dịu dàng của anh cất lên:
"Anh biết rồi, nghe lời anh dặn có cảnh quay nào quay trong phòng tối thì phải dùng thế thân, không được giống như lần trước mà tự mình diễn!"
Cô cụng nhẹ vào đầu anh rồi gật đầu:
"Em biết rồi, em sẽ không để chuyện như thế xảy ra lần nữa đâu! Em ra ngoài chuẩn bị đây, trưa đi ăn với anh!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 33: 33: Thực Hiện Lời Nói


Nói xong, cô luyến tiếc buông anh ra, đưa tay lên chào tạm biệt anh rồi khẽ mở cửa phòng đi ra ngoài.

Lúc Nhược Hy bước ra ngoài không lâu thì A Thành gõ cửa phòng anh:
"Sếp, có một nhiệm vụ cần anh và cả đội đi!"
Duật Hành cho A Thành mở cửa đi vào, cậu ấy bước vào cầm một xấp tài liệu dày, chỉ tay vào những tên tội phạm rồi nói:
"Đây là những tên bị truy nã về tội giết người đặc biệt nguy hiểm, bọn chúng đang trốn ở nhà kho XX ngoại thành, cấp trên vừa ra lệnh cho cả sếp và cả đội cùng đi thực hiện nhiệm vụ bắt tất cả tội phạm này về đây xét tội!"
Đối với anh, nhiệm vụ lần này cũng không có gì đáng ngại, Duật Hành nhìn A Thành rồi ra lệnh với cậu:
"Được rồi, cậu sắp xếp cả đội đi, tôi sẽ ra liền! Nhiệm vụ lần này rất là cấp bách, mọi người đều phải nghe theo sự chỉ dẫn của tôi, không được tự ý hành động!"
"Vâng, thưa sếp!"

A Thành đưa tay lên đầu nhận lệnh của anh, cậu ấy mở cửa phòng đi ra ngoài cho gọi tất cả cảnh sát trong trụ sở cùng nhau đi ra ngoài.

Nhóm của Ngụy Niên đang chuẩn bị quay phim thì thấy cậu ấy và mọi người đều đang chuẩn bị súng và vũ khí, Ngụy Niên nắm lấy tay cậu ấy rồi hỏi:
"Cậu và cả đội định đi đâu à?"
Ngụy Niên giựt nhẹ tay ra, gương mặt nghiêm trọng trả lời:
"Có một nhóm tội phạm giết người đặc biệt nguy hiểm bị truy nã đang ở nhà kho XX ngoại thành, chúng tôi được lệnh đi bắt bọn chúng về!"
Nhược Hy nghe thấy, nhanh chóng chạy đến hỏi A Thành:
"Ngụy Châu có đi cùng không?"
A Thành nhìn thẳng vào mắt cô rồi thật thà trả lời:
"Nhiệm vụ này không thể thiếu sếp được nên tất nhiên sếp cũng sẽ đi, chị dâu đừng lo, sếp rất lợi hại, sẽ không sao đâu!"
Nói chuyện được một lúc, Duật Hành tay cầm súng vừa đi vừa vác lên thắt lưng, Nhược Hy vừa nhìn thấy anh đã nắm lấy tay anh, khẽ nói nhỏ vào tai anh:
"Anh chú ý an toàn, em đợi anh trở về!"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô, miệng cười tươi nhìn cô nói:
"Anh biết rồi, trưa nay anh không thể đi ăn cùng với em rồi, em chịu khó hôm nay đi ăn với nhóm của Ngụy Niên đi!"
Nhược Hy gật đầu rồi chào tạm biệt anh, không hiểu sao trong lòng cô cứ có cảm giác bất an, lo lắng sợ nhiệm vụ lần này anh sẽ khó sống sót trở về.

Ngụy Niên cũng lo lắng nhìn A Thành rồi nói:
"Tiểu Thành Thành chú ý an toàn nhé, tôi đợi cậu trở về tặng cho cậu một thứ!"

A Thành mỉm cười gật đầu với Ngụy Niên rồi cùng anh và cả đội lên đường làm nhiệm vụ.

Vừa nhìn thấy Duật Hành đi, Giai Ninh nhìn thấy cô đang lo lắng liền đi đến chế giễu cô:
"Chị và Cố thiếu chỉ là bạn thân thôi mà, có phải chồng của chị đâu mà lo lắng nhiều như thế, có khi nhiệm vụ lần này anh ta sẽ chết cũng không chừng!"
Như Hạ nghe lời chế giễu của cô ta khiến chị rất tức giận mà đi đến tát vào mặt cô ta một cái, đôi mắt chị nhìn Giai Ninh lạnh lùng kèm theo đó là sự tức giận, chị bắt đầu mắng cô ta:
"Cô ăn nói cho đàng hoàng, mạng sống của người khác có thể nói đùa sao? Nếu không phải Nhược Hy không chịu nói ra thì tôi cũng sẽ không định nói đâu, Cố thiếu thật ra là! "
Nhựic Hy nghe chị sắp tiết lộ bí mật chuyện cô và Duật Hành kết hôn nên đã chắn tay ngăn lại không cho chị nói, cô tiến lên phía trước tát thật mạnh vào mặt của Giai Ninh khiến cho cô ta đứng không vững mà té xuống đất, Thiếu Đình đứng gần đó thấy thế liền chạy đến đỡ Giai Ninh, anh ta ngước lên mắng cô:
"Cô làm gì thế? Đây là em gái của cô đấy, cô có còn lương tâm không vậy hả?"
Khóe môi của Nhược Hy khẽ cong lên cười lạnh, cô liếc nhìn cả hai rồi lạnh lùng nói:
"Cô ta dám trù Duật Hành chết, anh nghĩ tôi có thể bình tĩnh sao? Anh nói cô ta là em gái tôi, có bao giờ cô ta xem tôi như chị gái hay không?"
Nhược Hy đã từng xem Giai Ninh là đứa em gái cô yêu thương nhất nhưng bây giờ tình cảm chị em đó đối với cô, nó chỉ là hạt cát sa mạc mà thôi.

Nhược Hy khẽ ngồi xuống đất nhìn Giai Ninh rồi cảnh cáo:
"Cô xem lời nói của tôi là gió thoảng mây bay à, lúc ở ngoài trụ sở tôi nói nếu cô dám xúc phạm Duật Hnahf, tôi sẽ bẻ gãy tay của cô, bây giờ xem ra tôi có thể thực hiện rồi!"
Ngụy Niên sợ cô sẽ bẻ gãy tay của Giai Ninh nên đã cúi người xuống nói nhỏ vào tai cô:
"Chị dâu, chị đừng bẻ tay cô ta, cô ta còn phải quay phim nữa!"
Cô mỉm cười rồi nói nhỏ vào tai Ngụy Niên:
"Em yên tâm, Thiếu Đình hắn ta chắc chắn sẽ ngăn lại ngay mà!"
Ngụy Niên nghe lời nói của cô có vẻ rất nghiêm túc nên đã đứng thẳng người xem cô giải quyết, Nhược Hy nhìn đôi tra nam tiện nữ, khẽ giơ tay của mình lên định bẻ thì Thiếu Đình đã ngăn lại:
"Cô muốn bẻ tay thì bẻ tay của tôi đây này, đừng bẻ gãy tay của cô ấy!"
"Được, như anh mong muốn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 34: 34: Lo Lắng


Không do dự gì, Nhược Hu nắm lấy tay hắn kéo xuống rồi giật mạnh đến khi nghe tiếng " Rắc " thì cô mới buông tay, Thiếu Đình cầm lấy cánh tay trái đau đớn rồi đứng lên nói với cô:
" Cô bẻ thật à?"
Nhược Hy định đi vào chuẩn bị quay phim, nghe anh ta nói liền quay lại khẽ cười lạnh:
"Lam Nhược Hy này chưa bao giờ nói dối đâu nhé, tôi nói là tôi làm mà, anh muốn tôi bẻ gãy tay anh thì tôi chỉ làm theo thôi mà, chứ người mà tôi muốn bẻ tay là Lam Giai Ninh chứ không phải anh!"
Giai Ninh cũng đứng lên xem tay của Thiếu Đình ra sao, tay của anh ta bị cô bẻ gãy khá đau, cần đi bệnh viện để chỉnh lại.

Ngay lúc cô ta định mắng cô thì cô đã vào trong thay đồ rồi.
"Em ở đây quay phim cho tử tế vào, Lam Nhược Hy bẻ gãy tay anh nên giờ anh phải đến bệnh viện để chỉnh lại!"
Cô ta gật đầu buông tay Thiếu Đình ra rồi đi vào trong thay đồ chuẩn bị cảnh quay tiếp theo, ngay lúc Giai Ninh vừa mới bước vào thì Nhược Hy đã bước ra ngoài, đối mặt với cô, cô ta hung hăng nói:
"Chị mà còn bẻ gãy tay của anh Thiếu Đình nữa, tôi sẽ không tha cho chị đâu!"
Nhược Hy chỉnh lại quần áo, khẽ hất tóc lên rồi liếc nhìn cô ta, mỉm cười:
"Cô nghĩ cô làm gì tôi được sao?"

Nói xong, Nhược Hy bước ra ngoài để chuẩn bị.

Lúc sau, Giai Ninh cũng bước ra ngoài, cảnh quay hôm nay rất thuận lợi.

Mặc dù đang lo lắng không biết anh làm nhiệm vụ sao rồi nhưng cô vẫn cố hết sức để hoàn thành hết cảnh quay hôm nay.
Đến trưa, Ngụy Niên mời tất cả mọi người lại nhà hàng lần trước để dùng bữa.

Trong suốt bữa ăn, cô đều ăn rất ít vì không có tâm trạng để ăn do đang lo lắng cho anh, không biết bây giờ anh sao rồi, Ngụy Niên thấy cô ăn ít liền quay qua hỏi cô:
"Sao chị lại ăn ít vậy? Chút nữa còn phải quay phim nữa, chị ăn ít như vậy một lát bị đau dạ dày, em biết ăn nói sao với anh hai đây?"
Nhược Hy buông đũa xuống, khẽ thở dài nhìn cậu ấy rồi nói:
"Chị lo lắng cho Duật Hành nên không còm tâm trạng nào để ăn nữa!"
Ngụy Niên đặt tay lên vai cô rồi an ủi:

"Sẽ không sao đâu, anh hai được mệnh danh là thiếu soái chiến thần của thành phố C mà, chị phải tin tưởng vào anh ấy chứ!"
Nhược Hy mặc dù gật đầu nhưng vẫn không an tâm về anh.

Sau khi mọi người dùng bữa xong thì đều cùng nhau quay trở về trụ sở, trụ sở chỉ còn hai người canh gác bên ngoài, bên trong vẫn không có ai nên ai cũng nghĩ mọi người đều chưa quay về.
Cảnh quay buổi chiều cuối cùng cũng kết thúc, trước khi đi anh có gọi cho tài xế đến đón cô về biệt thự riêng nên khi vừa ra ngoài, tài xế đã cung kính chào cô:
"Chào Cố thiếu phu nhân, tôi được lệnh của thiếu soái đưa cô trở về biệt thự!"
"Duật Hành về rồi sao?"
Tài xế lắc đầu bảo với cô:
"Vẫn chưa, lúc sáng trước khi Cố thiếu làm nhiệm vụ có gọi cho tôi nói là chiều đến đây đón Cố thiếu phu nhân về nhà!"
Nhược Hy chỉ gật đầu không nói gì thêm mà bước lên xe trở về biệt thự riêng.

Về đến nhà, nhìn thấy biệt thự không có anh ở nhà, lòng cô trở nên trống trải hẳn nên đã bước lên phòng nằm dài trên giường chờ đợi tin tức của anh, người hầu dọn bữa tối lên cho cô, cô cũng để ở đó không ăn gì cả.
Vì hôm nay quay phim cũng khá mệt nên Nhược Hy nằm thiếp đi trên giường.

Tiếng chuông điện thoại bắt đầu vang lên trong phòng, đồng hồ lúc này hiển thị đã gần 1 giờ sáng, cô với tay lấy chiếc điện thoại để ở trên bàn rồi cầm máy lên nghe, đầu dây bên kia vang lên là giọng của một cảnh sát tên Triết Nam trong đội của anh nói với cô:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 35: 35: Duật Hành A Thành Bị Thương


"Chị dâu, Cố thiếu và A Thành bị thương khá nặng trong lúc làm nhiệm vụ.

Hai người họ đang được điều trị ở bệnh viện XX gần tiểu khu quân đội ở ngoại thành! Trước khi đi, sếp có nói nếu anh ấy có chuyện gì cứ gọi cho chị, hai người họ vừa mới được đưa vào đây nên em tức tốc gọi cho chị liền!"
Vừa nghe có tin tức về anh, Nhược Hy đang nằm bật dậy rồi trả lời với Triết Nam:
"Được, tôi đến liền!"
Nhược Hy nhanh chóng cúp máy, hấp tấp với tay lấy áo khoác lông mặc lên rồi bấm máy gọi điện cho Ngụy Niên:
"Ngụy Niên, có người vừa gọi điện đến nói với chị là Duật Hành và A Thành bị thương rồi đang ở bệnh viện XX gần tiểu khu quân đội ngoại thành, em mau đến đây nhanh đi, chị và em cùng đi đến bệnh viện!"
"Được, chị đợi em!"
Nói rồi, Nhược Hy nhanh chóng cúp máy rồi bước nhanh xuống lầu đi ra phía ngoài cổng đợi Ngụy Niên.

Một lúc sau, Ngụy Niên lái xe đến, cô nhanh chóng bước lên xe rồi cả hai cùng nhau đi đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, Nhược Hy đã nhanh chóng bước xuống xe thì nhìn thấy rất nhiều cảnh sát bị thương nhẹ đang chờ ở ngoài phòng cấp cứu, cô chạy đến hỏi mọi người:
"Duật Hành bị thương sao rồi? Cấp cứu được bao lâu rồi?"
Triết Nam vừa nhìn thấy cô đã đi đến chào rồi nói:
"Trong lúc làm nhiệm vụ, Cố thiếu anh ấy bị tên tội phạm bắn lén phía sau lưng, A Thành thì bị thương ở chân khá là nghiêm trọng do bị đám người đó đánh lén! Cả hai người cấp cứu cũng lâu rồi, nhưng mà chị yên tâm, Cố thiếu được mệnh danh là thiếu soái chiến thần mà, sẽ không sao đâu!"
Trong khi đèn cấp cứu còn chưa tắt, Nhược Hy cứ liên tục lo lắng không ngừng, Ngụy Niên cũng không kém, cũng đi qua đi lại lo lắng cho A Thành và Duật Hành.
Đèn cấp cứu vừa tắt, cô nhanh chóng chạy đến hỏi bác sĩ:
"Bác sĩ, hai người bên trong sao rồi?"
Bác sĩ nâng gọng kính lên rồi nhìn cô trả lời:
"Viên đạn sau lưng Cố thiếu tôi đã lấy ra rồi, cũng may không nghiêm trọng đến tính mạng, cố gắng nghĩ ngơi là ổn thôi.

Còn cậu A Thành kia, chân của cậu ấy bị gãy rồi, tôi cũng đã băng bó rồi, nhắc nhở cậu ấy trị liệu mỗi ngày là sẽ đi được sớm thôi!"
Nhược Hy khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, Duật Hành và A Thành được các y tá đưa vào phòng VIP, mọi người ai nấy nhìn thấy hai người họ đã an toàn nên họ quay trở lại trụ sở để sắp xếp lại chuẩn bị giao nhiệm vụ đã hoàn thành cho cấp trên.

Nhược Hy và Ngụy Niên ra ngoài tiễn mọi người về trụ sở, sau đó Ngụy Niên quay lại bước vào phòng của A Thành, còn cô vào phòng của Duật Hành.
Thấy anh đang ngủ rất say, Nhược Hy nhìn thấy đau lòng khẽ chạm vào tóc anh, khiến cho anh giật mình tỉnh giấc:
"Sao em lại ở đây vậy?"
Nhược Hy khẽ ngồi cạnh anh, nước mắt cô bất ngờ rơi xuống khi thấy anh tỉnh, Nhược Hy nức nở nắm lấy tay anh rồi nói:
"Anh còn hỏi em, anh biết em lo lắng cho anh lắm không? Em sợ anh sẽ không quay về nữa!"
Thấy cô khóc, Duật Hành cũng đau lòng, anh khó khăn ngồi dậy vì viên đạn vừa mới rút ra có chút đau, đưa tay lên ôm lấy cô vào lòng, vỗ lưng cô trấn an:
"Anh đã không sao rồi, em đừng khóc nữa, em khóc làm vết thương anh lại đau rồi!"
Nhược Hy lo lắng khẽ buông anh ra, chạm nhẹ vào vết thương sau lưng anh, đôi mắt lo lắng nhìn anh hỏi:
"Vậy phải làm sao vết thương anh sẽ hết đau?"
Duật Hành mỉm cười gian manh nhìn cô, anh chỉ tay vào môi của mình rồi bảo cô:
"Đơn giản lắm, em chỉ cần hôn anh thì vết thương sẽ không còn đau nữa!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 36: 36: Chăm Sóc A Thành


Gương mặt của Nhược Hy bắt đầu đỏ lên, Duật Hành thấy cô xấu hổ liền nằm xuống nhẹ nhàng, đưa tay lên chỉ vào môi của mình, rồi tiếp tục chọc cô:
"Em hôn ngay chỗ này của anh nè, vết thương của anh tự khắc nó sẽ hết đau ngay!"
Nhược Hy mặt càng đỏ hơn, cô cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào mặt anh rồi nói nhỏ:
"Hôn làm sao mà vết thương hết đau được, anh cố ý có phải không?"
Duật Hành mỉm cười ôn nhu nhìn cô, anh vẫn chưa có ý định từ bỏ việc bảo cô tự chủ động hôn anh, anh khẽ nhướng chân mày nói giọng gian manh:
"Em hôn là vết thương của anh hết đau ngay à, anh nói thật mà, mau lại hôn anh đi!"
Sợ anh động đậy lại ảnh hưởng đến vết thương sau lưng, Nhược Hy đành chiều theo ý của Duật Hành, cô tiến lại gần anh, gương mặt bắt đầu đỏ lên khẽ khom người xuống hôn nhẹ vào môi anh, cô ngước lên nhìn anh, xấu hổ nói:

"Em hôn như vậy đã được chưa? Vết thương của anh còn đau không?"
Duật Hành khẽ cười nửa miệng, bất chấp mình đang bị thương mà nhanh chóng ngồi dậy, đưa tay lên đè cô nằm xuống, anh kề vào môi cô hôn thật sâu, hôn xong, anh luyến tiếc khẽ buông đôi môi của cô rồi nhìn cô nói:
"Hôn như vậy mới được, vết thương của anh tự nhiên hết đau rồi!"
"Mau bỏ em ra, anh đè em muốn ngạt thở rồi đây này!"
Nhược Hy vừa bị anh hôn nên xấu hổ vội vàng đẩy anh ra, khiến cho vết thương của anh bị hở, vết thương hở dù khá đau nhưng anh vẫn cố mỉm cười nhìn cô nói:
"Em đang mưu sát chồng của mình đấy à? Em đẩy anh mạnh quá giờ vết thương lại hở rồi này!"
Nhược Hy ngồi dậy, giật mình xem lại vết thương sau lưng của anh, đưa tay lên xoa nhẹ nhàng vết thương, bảo anh nằm xuống rồi nói:
"Em đi gọi bác sĩ vào băng bó lại cho anh!"
Nói xong, cô đi ra ngoài gọi bác sĩ vào, trong lúc bác sĩ đang băng bó vết thương cho Duật Hành, Nhược Hy khẽ bước nhẹ nhàng, nhìn vào phòng bệnh của A Thành thì thấy Ngụy Niên đang ân cần chăm sóc cho cậu ấy.

"Để tôi đút cháo cho cậu ăn nha!"
Ngụy Niên tay cầm chén cháo vừa thổi vừa đút cho A Thành ăn, A Thành sỡ dĩ không từ chối Ngụy Niên là vì hai tay của cậu ấy cũng đã bị trật khớp trong lúc làm nhiệm vụ.

A Thành ngoan ngoãn ăn hết chén cháo rồi quay sang bảo Ngụy Niên:

"Trời cũng gần sáng rồi, cậu quay về nghỉ ngơi đi! Sáng mai còn phải quay phim nữa mà!"
Ngụy Niên đặt nhẹ chén cháo xuống bàn, đưa tay lên đắp chăn cho cậu ấy rồi trả lời A Thành:
"Cậu yên tâm, tôi đã dời lịch quay phim sang buổi chiều rồi, buổi sáng tôi cho tất cả mọi người trong tổ nghỉ.

Hơn nữa, cậu bị như vậy, sao tôi có thể nỡ để cậu ở đây một mình chứ!
A Thành nhìn cậu chăm chú, lấy hết sức can đảm ra hỏi Ngụy Niên:
"Sao cậu lại quan tâm, chăm sóc tôi đến như thế? Chúng ta rõ ràng đâu có thân quen, sao lại đối xử tốt với tôi như vậy? Có phải là cậu thích tôi không?"
Ngụy Niên mỉm cười, tiến sát lại gần gương mặt của A Thành, đôi mắt nhìn cậu ấy ôn nhu, không nhịn được nên đã cúi người xuống hôn lên môi của A Thành, vừa hôn xong, Ngụy Niên đã nghiêm túc nói:
"Đúng.

Tôi thích cậu, từ khi lần đầu gặp mặt, bản thân tôi đã thích cậu rồi!"
A Thành vì bị hôn bất ngờ mà nhanh chóng đẩy Ngụy Niên ra, không hiểu sao trong lòng cậu ấy lại rất vui khi nhận được lời tỏ tình của Ngụy Niên, A Thành ngước lên đỏ mặt nhìn Ngụy Niên rồi nói:
"Nhưng mà tôi và cậu đều là đàn ông, làm sao mà có thể đến với nhau chứ! Hơn nữa, cậu là Cố tam thiếu gia của Cố gia cũng là em trai của Cố thiếu, làm sao mà tôi dám trèo cao chứ!"
Ngụy Niên nhìn cậu ấy nghiêm túc, khẽ vuốt tóc A Thành rồi ôn nhu nói:
"Sao cậu lại tự ti về bản thân mình đến như thế? Tôi hỏi cậu, có phải cậu cũng thích tôi không?"
A Thành vẫn chưa dám chắc chắn về chuyện tình cảm này, cậu ấy còn hơi do dự nên đã ngước mặt lên trả lời Ngụy Niên:
"Tôi cũng không biết nữa, tôi cần thời gian để suy nghĩ về chuyện này, cậu! có thể đợi! câu trả lời của tôi không?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 37: 37: Nhược Hy Có Thai


Ngụy Niên đưa tay lên xoa đầu của A Thành, khẽ gật đầu rồi nói:
"Bao lâu tôi cũng có thể đợi cậu, đợi đến khi nào cậu nói cậu ghét tôi, lúc đó tôi sẽ tự giác buông tay cậu để cậu được tự do!"
"Ừm!"
Nhược Hy ngồi ngắm hai người họ được một lúc thì đột nhiên cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt, hoa mắt rồi ngất xỉu trước cửa phòng của A Thành.

Ngụy Niên và cả A Thành đều nghe thấy tiếng " Rầm " trước cửa nên Ngụy Niên đã tức tốc chạy ra ngoài xem thử thì bất ngờ thấy cô ngất xỉu trước cửa phòng, cậu nhanh chóng chạy đi gọi bác sĩ để khám cho cô.

Bác sĩ vừa đến, Ngụy Niên đã nhanh chóng chạy vào phòng của Duật Hành rồi báo với anh:
"Anh hai, chị dâu ngất rồi, đang được các bác sĩ cấp cứu ở bên trong!"
Duật Hành giật mình, cố gắng ngồi dậy rồi đi theo Ngụy Niên đến phòng cấp cứu.

Đèn cấp cứu vừa tắt, anh không ngại bản thân đang bị thương đã chạy đến hỏi bác sĩ:

"Bác sĩ, vợ tôi sao rồi? Sao đột nhiên lại bị ngất?"
Bác sĩ đưa cho anh tờ giấy xét nghiệm, ông khẽ nâng gọng kính lên rồi bảo anh tình hình sức khỏe của cô:
"Cố thiếu phu nhân bị suy nhược cơ thể chắc là do bữa tối cô ấy đã không ăn gì, lại còn làm việc quá sức nên bây giờ cơ thể của cô ấy rất yếu! Còn nữa, chúc mừng Cố thiếu, phu nhân đã có thai được 3 tuần rồi, ngài nên dặn dò phu nhân ăn uống cho điều độ để tránh ảnh hưởng đến đứa trẻ trong bụng!"
Duật Hành gật đầu cảm ơn bác sĩ, sau đó bác sĩ lại tiếp lời:
"Để tôi cho gọi y tá đưa phu nhân vào phòng VIP bên cạnh ngài!"
"Không cần đâu, đưa cô ấy vào phòng tôi là được rồi!"
Bác sĩ gật đầu làm theo lời anh dặn.

Duật Hành cầm tờ giấy xét nghiệm có thai của cô, anh khẽ ngồi bên hàng ghế trước phòng cấp cứu, anh khẽ suy nghĩ thầm:
"3 tuần sao? Vậy là đồng nghĩa với cái đêm đó!"
Ngụy Niên nhớ lại chuyện lúc trưa đưa cô đi ăn, cô ăn rất ít, nhưng món nào chua là cô lại ăn rất nhiều, cậu quay qua bảo anh:
"Anh hai, bây giờ anh tính làm sao? Có dự định tổ chức hôn lễ với chị dâu luôn không?"
Duật Hành gật đầu rồi nghiêm túc ngước lên bảo Ngụy Niên:

"Sáng nay 7 giờ, em lên mạng thông báo giúp anh với truyền thông 1 tháng sau anh và Nhược Hy sẽ tổ chức hôn lễ, mà em đừng có để tên Nhược Hy nha, thay vào đó viết thành vị hôn thê cho anh!"
Ngụy Niên nhìn anh khó hiểu rồi nói:
"Tại sao anh lại giấu tên chị dâu thế?"
Duật Hành đưa tay lên miệng anh, ngoắc tay bảo Ngụy Niên khom người xuống để anh nói nhỏ vào tai:
"Nếu bây giờ tiết lộ tên của Nhược Hy thì đâu còn bất ngờ nữa, phải để cho phu nhân nhà anh trả đũa đôi tra nam tiện nữ kia nữa chứ!"
Ngụy Niên hình như hiểu được gì đó, cậu nhìn anh mỉm cười rồi nói:
"Đôi tra nam tiện nữ kia mà anh nói là Thiếu Đình và Lam Giai Ninh à! Cũng tốt thôi, giờ công khai sớm cũng rất bất lợi với chị dâu!"
Ngụy Niên nhìn anh rồi lại tiếp lời:
"Được rồi, để sáng 7 giờ em sẽ thông báo giúp anh!"
Nhược Hy được các y tá đẩy vào phòng bệnh của anh, anh cũng bảo Ngụy Niên quay lại phòng chăm sóc cho A Thành rồi anh cũng bước vào phòng để xem tình hình cô như thế nào rồi, thấy cô đang ngủ rất say, Duạt Hành không nỡ đánh thức cô dậy nên khẽ vuốt tóc cô rồi nói nhỏ:
"Vợ à, chúng ta đã có tiểu bảo bối rồi!"
Nhược Hy khẽ mở mắt ra, dường như cô không nghe thấy những lời anh vừa nói, nhìn thấy cô đang nằm trên giường bệnh cạnh bên giường của anh nên cô liền hỏi anh:
"Sao em lại ở đây vậy?"
Duật Hành khó khăn đỡ cô ngồi dậy, anh đưa tay ôm lấy cô vào lòng rồi nói:
"Em bị ngất trước cửa phòng của A Thành, bác sĩ nói em bị suy nhược cơ thể do ăn uống không điều độ! Còn nữa, bác sĩ nói em có thai rồi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 38: 38: Hạnh Phúc


Nhược Hy giật mình, khẽ sờ vào bụng của mình rồi lại ngước lên nhìn anh, mắt chớp chớp hỏi:
"Hả? Em có thai sao?"
Duật Hành cầm tờ giấy xét nghiệm đưa cho cô rồi khẽ nói:
"Ừm, anh đã nhờ Ngụy Niên 7 giờ sáng thông báo cho truyền thông 1 tháng sau anh và em sẽ tổ chức hôn lễ! Em yên tâm anh chỉ bảo Ngụy Niên ghi là vị hôn thê chứ không ghi tên em ra đâu, vì anh biết em còn muốn trả đũa Thiếu Đình và Lam Giai Ninh!"
Nhược Hy đưa tay ra ôm lấy anh, mỉm cười hạnh phúc nói:
"Vậy là em sắp được làm mẹ rồi!"
Duật Hành cũng ôm lại cô, nhưng hình như anh nhớ ra chuyện gì đó, vội buông cô ra khó khăn đi lại giường của mình, vẻ mặt anh cau mày, khó chịu nhìn cô nói:
"Nhưng mà anh vẫn còn đang giận em đấy!"
Nhược Hy nhìn anh khó hiểu, cô khẽ đưa chân chạm xuống đất, nhẹ nhàng đi lại chỗ của anh rồi hỏi:
"-Anh giận em chuyện gì? Em có làm gì sai sao?"

Nhược Hy giơ tay lên định nắm lấy tay anh nhưng anh đã nhanh chóng rụt tay lại, vẻ mặt khó chịu, tức giận nói với cô:
" Có phải vừa rồi em bỏ bữa tối có phải không?"
Cô nghĩ thầm hóa ra là anh giận chuyện này, vẻ mặt của cô chột dạ nhìn anh nói:
"Em có ăn tối mà, sao lại bỏ bữa được chứ?"
Duật Hành nhìn cô cau mày, tức giận mắng cô:
"Đừng có giấu anh, bác sĩ nói có thể là do bữa tối em không ăn lại còn làm việc quá sức nên mới ngất như vừa rồi!"
Nhược Hy mỉm cười, nhích lại gần anh, cô muốn làm anh hết giận bằng cách tiến lại sát môi anh hôn nhẹ một cái, vẻ mặt của cô bắt đầu làm nũng nắm lấy tay anh, bĩu môi nói:
"Chồng, anh đừng giận em mà! Chẳng phải là vì em lo lắng cho anh nên mới không còn tâm trạng nào để ăn sao?"
Duật Hành thấy dáng vẻ làm nũng của cô mặc dù rất đáng yêu nhưng anh vẫn không nguôi giận, giựt nhẹ tay cô ra rồi nói:
"Đừng tưởng nói như thế là anh hết giận, em có biết bữa tối mà bỏ là dễ bị đau dạ dày lắm không?"
Cô mặc kệ vẫn níu lấy tay anh, dựa vào người anh rồi làm nũng:
"Lần sau em sẽ không bỏ bữa tối nữa! Đừng có giận em nữa mà, anh vì bảo bối trong bụng em của em đi!"
Duật Hành thở dài, tay đưa tay khẽ vuốt gương mặt cô, anh ôn nhu nói:
"Được rồi, không giận em! Em ngồi dậy qua bên kia ngủ đi, đã hơn 3 giờ sáng rồi!"
"Giường của anh rộng hơn em nên bây giờ em muốn ngủ với anh, không chịu ngủ một mình đâu!"
Duật Hành hết cách để cô nằm trên giường của mình, anh khẽ bước xuống giường rồi qua giường của cô, nhìn cô đỏ mặt nói:
"Bây giờ em đang có thai, anh mà ngủ với em sợ rằng sẽ không kiềm chế được!"
Nghe anh nói câu này, gương mặt của Nhược Hy cũng bất chợt đỏ ửng lên, cô nhìn anh chúc ngủ ngon rồi nhanh chóng đắp chăn lên ngủ, anh thở dài rồi cũng nằm xuống ngủ.

Đến sáng, đúng 7 giờ, Ngụy Niên đã mở điện thoại lên weibo thông báo với nội dung: " Anh hai Cố Duật Hành của tôi hay mọi người còn gọi là Cố thiếu soái và vị hôn thê của anh ấy sẽ tổ chức hôn lễ vào 1 tháng nữa! "
"Ưm \~ sao cậu dậy sớm vậy? Gần 4 giờ sáng cậu mới chợp mắt mà!"
A Thành khẽ mở mắt tỉnh dậy, thấy Ngụy Niên đang cặm cụi vào điện thoại nên đã lên tiếng.

Ngụy Niên đăng tải nội dung vừa rồi xong quay lại mỉm cười nhìn A Thành rồi nói:
"Đúng giờ thì tôi tự dậy thôi, hơn nữa, lên weibo thông báo anh hai và chị dâu sẽ tổ chức hôn lễ vào tháng sau!"
A Thành gật đầu, cậu ấy hôm qua nghe Ngụy Niên kể hết mọi chuyện mới biết cô đã có thai và sẽ tổ chức hôn lễ với anh vào tháng sau.

Ngụy Niên đi đến đỡ A Thành ngồi dậy, cậu lấy điện thoại gọi điện nhờ trợ lý của mình đem cháo trắng cho A Thành và đặt những món cậu ăn thường ngày vào bệnh viện.

Trợ lý vừa đến, Ngụy Niên mở cửa phòng bệnh cầm theo tấm thẻ đưa cho trợ lý rồi nhận lấy thức ăn.

Ngụy Niên cầm hộp cháo đưa cho A Thành rồi bảo:
"Cậu ăn sáng đi, tôi mới nhờ trợ lý mua về đấy!"
A Thành nhận lấy hộp cháo, cậu ấy khẽ nhìn sang thức ăn của Ngụy Niên thấy toàn rau xanh và một chút thịt, chủ yếu là rau xanh nhiều nhất, A Thành lên tiếng hỏi cậu:
"Sao cậu ăn thịt ít thế, rau xanh lại ăn rất nhiều?"
Ngụy Niên đang ăn, nghe A Thành hỏi vậy, cậu ngước lên trả lời:
"Tôi đang giảm cân, tôi làm trong giới này tất nhiên là phải có thân hình đẹp rồi!"
A Thành khẽ nhìn Ngụy Niên, cau mày nói:
"Nhưng mà cậu đã ốm thế này rồi mà còn giảm cân à?"
Thấy cậu ấy cau mày, Ngụy Niên khẽ buông đũa xuống, đi lại gần A Thành rồi hỏi.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 39: 39: Trà Xanh


"Sao? Cậu quan tâm tôi à?"
"Ai! ai thèm quan tâm đến cậu chứ!"
Gương mặt của A Thành chợt đỏ lên, Ngụy Niên nhìn thấy biểu cảm của A Thành như vậy, muốn chọc cậu ấy thêm nữa nhưng vì A Thành đang bị thương nên cậu không chọc nữa mà nói tiếp:
"Được rồi, không đùa cậu nữa! Mau ăn sáng đi!"
Bữa sáng của cô đã được anh đặt trước từ sớm rồi, cô ngồi ăn mà toàn ngượng ngùng vì bị anh nhìn.

"Anh đừng có nhìn em ăn nữa có được không hả?"
Duật Hành tay chống cằm nhìn cô chăm chú rồi nói:
"Anh phải đích thân nhìn em ăn hết bàn thức ăn này thì anh mới yên tâm!"
"Nhưng mà anh nhìn làm em khó ăn lắm!"
Duật Hành đứng lên, khẽ xoa đầu cô rồi nói:
"Được rồi, anh qua phòng của A Thành thăm cậu ấy đây! Khi quay lại, nhất định em phải ăn hết thức ăn đấy, nếu ăn không hết anh sẽ hôn em theo số thức ăn mà em không ăn đấy!"
Nhược Hy gật đầu rồi ngồi cặm cụi ăn hết bàn thức ăn anh đã đặt.

Sau đó, chán quá cô cầm lấy điện thoại lướt weibo thì thấy Ngụy Niên đã đăng thông báo tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ của anh và cô, cô nằm xuống cầm điện thoại mỉm cười rồi khẽ nói:
"Có lẽ sự lựa chọn lấy anh ấy đối với mình là không sai!"
Đến chiều, Nhược Hy nhận thông báo của Ngụy Niên hồi tối nói là lịch quay phim đã dời thành buổi chiều.

Nhược Hy đi qua phòng của A Thành thấy anh cũng đang ở trong, cô khẽ bước vào nhìn Ngụy Niên rồi nói:
"Ngụy Niên, sắp đến giờ quay phim rồi! Sao em còn ở đây?"
"15 giờ chiều mà chị dâu, giờ mới 14 giờ mà!"
Duật Hành ánh mắt nhìn cô chăm chú rồi hỏi:
"Có phải em muốn đi theo cậu ấy để chiều nay quay phim không?"
Nhược Hy gật đầu nhìn anh rồi nói:
"Em muốn hoàn thành hết cảnh quay ngày hôm nay mà!"
Duật Hành định là sẽ không đồng ý vì lo cho cho sức khỏe của cô, xong anh quay sang nói Ngụy Niên:

"Ngụy Niên, em xuống dưới lầu làm thủ tục xuất viện cho anh đi!"
Cô giật mình, cau mày nhìn anh:
"Nhưng mà vết thương của anh còn chưa khỏi mà!"
"Không sao đâu, chỉ cần anh không cử động nhiều thì sẽ không có vấn đề gì hết! Anh muốn đích thân đưa em đến trụ sở để quay phim!"
Nhược Hy nhìn ánh mắt của anh rất kiên định, cô thở dài rồi bảo Ngụy Niên làm thủ tục xuất viện cho anh, A Thành cũng nằng nặc đòi về trụ sở cùng anh nhưng ai nấy cũng đều phản đối vì cậu ấy cần phải ở đây theo dõi sức khỏe.

Đúng 3 giờ chiều, anh do bị thương không lái xe được nên đã gọi điện bảo tài xế đên đón cô và anh về trụ sở.

Vừa đến trụ sở, Nhược Hy bước xuống xe trước, đi được gần tới bên trong trụ sở, Giai Ninh đưa tay chặn đường cô, ánh mắt cô ta nhìn cô khinh bỉ rồi nói:
"Tôi nói với chị rồi, chị lo lắng cho Cố thiếu thì có ích gì, có vị hôn thê của người ta lo cho rồi mà! Giờ thì hay rồi, chị có thấy chị giống người thứ 3 xen vào cuộc sống của Cố thiếu và vị hôn thê của anh ta không?"
Nhược Hy tức giận định giơ tay đánh cô ta thì có một giọng nói phía sau lưng cô cất lên:
"Nhược Hy không phải là người thứ 3 xen vào cuộc sống của tôi và vị hôn thê mà tôi thấy cô giống với người thứ 3 lắm đấy!"
Duật Hành gương mặt tức giận từ từ bước vào trong trụ sở, Nhược Hy cũng tiếp lời với anh:
"Hay cho cái miệng biết mỉa mai người khác như cô, tôi nói cho cô nghe, trà xanh và người thứ 3 đều giống nhau, tôi thấy cô càng hơn với cả hai!"
Nhược Hy khẽ lướt qua Giai Ninh rồi nói nhỏ vài tai cô ta:
"Đồ trà xanh chỉ biết dụ dỗ đàn ông của người khác, rồi sẽ có ngày tôi sẽ khiến cho cô và tên tra nam kia lãnh hậu quả, hai người cứ chờ đấy!".
 
Back
Top Bottom