Cập nhật mới

Khác Thiếu gia đã chết

Thiếu Gia Đã Chết
Chương 20: Tiếng đồng hồ.


Chẳng biết từ lúc nào, Dương đã vô thức bỏ qua thân nhiệt lạnh bất thường của "người em trai" vừa trở về này.

Nhưng điều đó cũng không làm cậu ta phải bối rối lâu, vì có một chi tiết khác đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cả ba người.

Giữa đám đồ vật khổng lồ trong Mankin Mart, duy chỉ có mỗi phòng bảo vệ là có kích thước bình thường nhất đối với bọn họ.

Nó nằm lọt thỏm ở góc khuất, trông lại có phần lạc lõng như một ngôi nhà búp bê hỏng hóc bị vứt bỏ.

Không gian xung quanh im ắng kì lạ, tiếng nhạc nền gây ám ảnh từ siêu thị đó cũng chẳng thể nào vọng tới đây.

Toàn bộ căn phòng bị nhấn chìm trong sự bình yên giả tạo đến ngột ngạt.

Hân nhìn quanh một lượt, nơi này giống hệt phòng làm việc của cô khi xưa, từ cách bày trí cho đến các vật dụng văn phòng đều chẳng có gì khác biệt.

Chiếc bàn kim loại vẫn được kê sát cửa sổ, nhưng giờ đây trên lớp kính dày đã dán kín giấy ô li, không chừa một kẽ hở nào.

- Phải làm gì tiếp theo đây?

Dương vặn núm xoay của kim đồng hồ đeo tay, xác nhận rằng nó chỉ có thể thụ động di chuyển khi cậu ta chỉnh kim chứ không hoạt động được nữa.

- Chúng ta không thể ở đây mãi được.

Hai người còn lại gật đầu đồng tình, rồi cùng rơi vào trầm mặc.

Tất cả bọn họ đều chưa thể hiểu hết bản chất của nơi này, càng không thể quay lại con đường đã đi ban đầu.

Tích tắc...

Cái đồng hồ trên tay Dương vẫn phát ra âm thanh dù kim thời gian đã đơ cứng.

Cậu ta nhíu mày khó chịu, thuận tay ném nó lên bàn làm việc.

An nhìn thoáng qua mặt bàn sạch bong trước mặt, cái đồng hồ điện tử trên đó dừng lại ở 20 giờ, bên cạnh còn có một tờ note được dán lên hộp cắm bút.

[Tắt cầu dao vào 22:00]

Nét chữ nắn nót, gọn gàng, dưới chân còn có một đường kẻ bút chì mờ, chắc chắn không phải là viết vội.

- Chị Hân, 22 giờ đêm sao phải tắt cầu dao vậy?

Hân giật mình vì câu hỏi đột ngột của An, gãi gãi đầu cố gắng nhớ lại.

- Là cầu dao của các khu vực khác nhau trong trung tâm thương mại, một vài nơi khi đến giờ đóng cửa sẽ tắt để tiết kiệm điện.

- 22 giờ là nơi này đóng cửa sao?

Nhận được cái gật đầu chắc chắn của cô, cậu ta lại nhìn xuống cái đồng hồ đeo tay đã dừng lại ở 9 giờ 30 phút - thời điểm cả hai người bị đưa đến đây.

Trong đầu nhanh chóng bật ra một suy đoán.

Có lẽ mấu chốt là thời gian.

Cậu ta quay sang hỏi Dương:

- Tôi có thể xem nó một chút không?

- Được.

An cầm đồng hồ lên, nó vẫn phát ra nhịp dao động chính xác theo từng giây dù kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích, cứ như thể có một vật gì đó đã chặn đứng nó lại vậy.

Chặn đứng sao?

Để xác nhận lại, cậu ta yêu cầu Dương kiểm tra lại thời gian trên điện thoại.

Chẳng ngoài dự đoán, số giờ trên màn hình của An và Dương đồng loạt là 9 giờ 30 phút.

Thời gian của nơi này dường như đang ngừng trôi.

Òng...

ọc...

Có lẽ những trải nghiệm phi nhân loại vừa rồi đã khiến thần kinh của cả ba người trở nên quá tải, nên chỉ với một tiếng động nhỏ đã đủ để khiến họ nhảy dựng.

Hân ngại ngùng đưa tay che lấy bụng, ho nhẹ:

- Khụ... xin lỗi nhé.

- Dạ, không sao đâu ạ.

Dương thở phào một hơi, quan tâm hỏi lại:

- Chị có đói không?

- Ừm...

đúng là có, chắc là hôm qua tôi chưa ăn tối.

- Vậy chị ăn một chút gì đi.

Cậu ta lục lọi trong túi, lấy ra hai thanh socola, một đưa cho Hân, rồi chìa cái còn lại cho người bên cạnh.

- Cậu ăn không?

- À tôi không ăn đâu, nhưng tấm lòng này tôi nhận nhé.

- Ừm.

Còn một điều nữa, cậu ta hình như chẳng thấy An ăn uống bao giờ...

Hân khoanh chân ngồi xuống nền nhà, bầu không khí đã dịu đi được phần nào.

- Hai đứa có manh mối gì không?

- Thời gian ở đây đã dừng lại và... mốc thời gian gần chính xác nhất của nơi này có lẽ là từ cái đồng hồ điện tử nằm trên bàn kia, 20 giờ.

- Hai tiếng nữa đến giờ tan tầm sao.

Hân chống tay lên cằm rồi tự lẩm bẩm một lúc, đôi mắt hơi nheo lại.

An nghe loáng thoáng được lời nói của cô, tự dưng lại hỏi:

- Làm sao để toàn bộ nhân viên lẫn khách hàng đều biết đã đến giờ đóng cửa ạ?

Chị có thể giải thích quy trình được không?

- Ơ... sẽ phát loa thông báo... là hệ thống tự động, nó được nối với đồng hồ chính ở các tầng.

Khi nào đến đúng giờ thì sẽ tự phát loa rồi bảo vệ trực ca sẽ đi ngắt cầu dao.

Cô lại ngã người ra đằng sau, hai tay chống xuống nền gạch lạnh ngắt, bỗng tỏ ra bất mãn:

- Nhưng cái thứ đó cứ ba ngày hai bữa lại lệch giờ một chập, lão giám đốc thì bảo chúng tôi cứ tự canh giờ mà chỉnh chứ chả thèm nhả ra một đồng nào.

Đây rồi!

- Vậy cái đồng hồ kết nối với loa đó có thể chỉnh giờ được đúng không?

- Đúng là như vậy.

Đôi đồng tử đỏ tươi của An lóe sáng, như nhìn kẻ lạc đường thấy ánh đèn le lói giữa đường hầm tối.

- Tôi có ý này!

Sao không thử chỉnh thời gian của hệ thống đến 22 giờ đi.

- Hả?

Dương và Hân cùng sững người.

- Thời gian nơi này dừng lại tại 20 giờ, tức là ca làm vẫn chưa kết thúc.

Dựa vào quan sát lúc trước, đám ma nơ canh kia hành động y hệt những nhân viên siêu thị trước đây, nếu bây giờ có loa thông báo, chúng hẳn phải "tan ca" theo bản năng chứ.

Vậy chẳng phải chúng ta cũng sẽ có cơ hội thoát ra ngoài sao.

Lời cậu ta về mặt lý thuyết thì không sai, nhưng làm sao để thực hiện mới là vấn đề nan giải.

Dương bất chợt nhớ về hành động của An ở khu trò chơi trẻ em khi nãy, đầu mày ngay lập tức cau lại.

Đừng nói là...

- Để tôi xử vụ này đi.

Đồ điên!
 
Thiếu Gia Đã Chết
Chương 21: Hình nhân giấy.


- Chị Hân, chị thấy thế nào.

An cố tình lơ đi sắc mặt khó coi của Dương, song lại không kìm được mà lộ ra chút phấn khích.

Hân cũng gật đầu cái rụp, tiếp tục cung cấp thêm thông tin:

- Cái đồng hồ đó kết nối với máy tính ở quầy giám sát dành cho bảo vệ, nằm ngay bên dưới ấy.

Trên giao diện của máy chủ chỉ có mỗi phần mềm chỉnh giờ thôi, thao tác cũng không khó đâu.

Một lũ điên!!

Dương nhanh chóng cắt ngang kế hoạch hoang đường của cả hai:

- Cậu tính xông ra ngoài, ngay lúc này?!

- Không, dùng thứ thay thế là được mà.

Khóe môi của An đắc ý cong lên cao.

Tính ra "chức năng tặng kèm" của người chết này cũng không hoàn toàn bất lợi đi.

- Chị Hân, ở đây có giấy viết với bút không?

- À có đấy, chờ chị một chút.

Hân theo trí nhớ mà lục ngăn kéo tủ thứ ba, rút ra xấp giấy ô li và một cây bút xanh.

An nhận lấy đồ, thành thạo gấp và xé ra một hình người giấy nhỏ bằng lòng bàn tay.

Đầu tròn, hai cánh tay dang ra, trông có phần tương tự bánh quy người gừng trong lễ Giáng Sinh.

Dưới ánh mắt nghi ngờ của hai người bên cạnh, cậu ta vẽ một con mắt to chiếm trọn cả đầu nhìn nhân, trên bụng lại viết thêm mấy nét chữ ngoằn ngoèo khó đọc.

- Tôi sẽ tạm chợp mắt một lúc, hai người để ý giúp tôi nhé.

- Này giải thích rõ ràng đi.

Động tác của An thoáng khựng lại, ngón tay cái theo thói quen mà chà sát vào ngón trỏ.

- Ờm, đây có thể xem là... một loại năng lực, giống như mấy tay đạo sĩ trên phim truyền hình thôi.

Cậu ta ấp úng giải thích qua loa, tìm chỗ thoải mái để dựa lưng, khép mắt lại.

Ngay sau đó, hình nhân giấy vừa làm xong đột ngột ngóc đầu lên như sinh vật sống, chống tay đứng dậy.

Nó nhẹ nhàng nhảy xuống sàn, vẫy vẫy cánh tay giấy rồi chạy ù ra cửa trong sự ngỡ ngàng của Hân và Dương.

Căn phòng chỉ còn một khoảng lặng kì lạ.

Đầu óc của Dương dường như bị dừng lại trong một khắc, hàng loạt các suy đoán khác nhau ồ ạt tràn vào mà không có chỗ xả, rối thành một cục tơ vò.

Sau cùng, cậu ta run rẩy đưa tay xuống dưới mũi An.

Hơi thở sao lại không... không... không chắc chắn phải có!!

Cậu ta trừng mắt nhìn người đang dựa sát lưng vào tường kia, bất giác lùi ra xa.

Sự ngột ngạt khó tả thoáng chốc lại bao trùm lấy bọn họ.

Tích tắc...

Ánh mắt Dương dời sang chiếc bàn làm việc, nhìn tới nhìn lui một lúc rồi dán lên cuốn lịch với các ô đã được gạch chéo tới thứ sáu, ngày 1 tháng 9 trong góc khuất.

Ô bên cạnh còn có một hình vẽ bánh sinh nhật nhỏ, trông lại... khá dễ thương.

- Ngày mai là sinh nhật chị sao?

Cậu ta cố gắng mở miệng bắt chuyện nhằm trấn áp cái cảm giác quỷ dị đang cuộn trào trong lòng.

Hân nhìn thoáng qua cuốn lịch rồi lắc đầu phủ nhận:

- À, nó là lịch của một năm trước, lúc Mankin Mart còn mở cửa cơ.

Cô khẽ thở dài, tay vô thức sờ vào túi quần nơi cất con hạc giấy, tự mình lẩm bẩm:

- Năm nay Lễ Vu Lan cũng chỉ cách mấy ngày nên tôi tính về nhà một lần luôn, mà chẳng biết có đi được hay không đây.

Rồi bỗng, cô nhăn mặt:

- Biết vậy không đồng ý lời nhờ vả của lão sếp mà.

Một cơn ớn lạnh bất giác chạy dọc sống lưng Dương, thái dương cũng khẽ nhói lên chẳng rõ lý do.

"Lễ Vu Lan vừa qua... là vào giữa tháng tám mà?"

Ý nghĩ đó vừa vụt qua, Dương ngay lập tức kiểm tra lại năm trên cuốn lịch.

Không có...

Hay đúng hơn là các chữ số của mục ghi năm trên lịch đã biến dạng, chồng chéo lên nhau đến mức chẳng thể nhìn ra.

Cậu ta rùng mình, dứt khoát quyết định lui vào góc phòng cách xa hai "con người" kia nhất.

Đột nhiên, Hân đứng dậy tiến về phía bàn làm việc, nhìn xuống tờ giấy note dán trên lọ cắm bút.

Khi tâm lý đã thả lỏng, hình ảnh "nhân viên" ở quầy cân kí kèm theo kí ức cũ lại được não bộ tự động gợi lên.

Không phải siêu thị hay sự hoảng loạn như trước đây, lần này là gương mặt quen thuộc.

Một bé gái...

Nhân viên siêu thị không chỉ trấn an một mình cô, còn có cô bé khác, và... sau đó bọn họ đã kết bạn nhỉ?

Dường như rất thân thiết, nhưng rồi khi cô bạn đó kết hôn, cả hai người chẳng liên lạc lấy một lần nào.

Tại sao?

__________

Hình nhân giấy nhanh nhẹn trượt qua gầm của một kệ hàng cao chót vót.

Cảm giác chóng mặt cũng ập đến gần như ngay tức khắc khiến nó loạng choạng suýt té.

Con mắt trên đầu hình nhân chớp một cái, ngước nhìn những món đồ mà bây giờ đã to gấp vạn lần lúc trước, cậu ta dường như còn có thể cảm nhận được axit dạ dày đang sôi sục, muốn trào ngược lên thực quản.

An dứt khoát nhắm tịt mắt, lao thẳng qua các hàng nội thất siêu thị đang không ngừng biến dạng vì góc nhìn hạn chế ở hiện tại.

Cả chặng đường trái lại trơn tru ngoài dự đoán, "nhân viên" cũng chẳng để ý đến mảnh giấy mỏng manh đang luồn lách bên dưới chân bọn họ, chỉ bất động nhìn chằm chằm vào khu vực mà chúng phụ trách.

Có phải... thuận lợi quá không?

Hình nhân giấy bám lấy chân ghế, từ từ leo lên đệm ngồi, sau đó nắm lấy sợi dây điện thòng xuống mà lấy đà trèo lên trên mặt bàn gỗ.

An bật nguồn máy tính, màn hình hiện ra thông báo khởi động an toàn rồi bừng sáng.

Hình nền là một bức ảnh chụp tập thể cựu nhân viên của Mankin Mart, tất cả đều là con người nhưng... khuôn mặt đã bị bôi xóa, từng đường nét mờ mịt chẳng thể phân biệt được là ai với ai.

Trong lúc An còn đang ngẩn ra, cửa sổ quản lý đồng hồ đã tự động bật lên như thể đang thúc dục kẻ trước mặt.

Cậu ta nhanh chóng đẩy con chuột, qua một vài thao tác đã chỉnh xong thời gian đến 22 giờ.

Thật sự...

đơn giản như vậy sao.

Vào khoảng khắc người giấy nhấn xuống nút enter...

Tuýt!!!

Cái đồng hồ điện tử khổng lồ trên đầu đột ngột phát ra âm thanh cảnh báo đinh tai, ngay lập tức kéo cả đám "tuần tra viên" tới trước quầy giám sát.

Hàng loạt cánh tay lạnh ngắt vồ tới như đàn thú hoang đói khát.

Tay, chân, đầu bị nắm lấy.

Đám nhựa lúc nhúc chắn mất tầm mắt, kèm với đó là cơn nghẹn ứ bởi cái nước sơn trắng, bóng kia.

Trước khi cơ thể bị xé thành mảnh vụn, một suy nghĩ kì quặc bỗng lướt qua.

"

Sau này chắc chẳng dám sử dụng đồ nhựa có màu trắng nữa đâu"

...

Hộc...

Người từ nãy đến giờ vẫn yên tĩnh dựa lưng vào tường bỗng bật mạnh dậy, bịt chặt miệng, kèm theo đó thứ tạp âm hỗn loạn chọc thủng bầu không khí im lặng ngột ngạt của phòng bảo vệ.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch!!!

Toàn thể "nhân viên" như đã loạn trí, ráo riết di chuyển khắp siêu thị như một lũ rắn mất đầu.

Giọng nói khò khè của chúng vỡ toạc, ré lên như thể đang quát tháo phẫn nộ.

- Cậu... không sao chứ?

Hai người kia vẫn chưa thể hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng họ đều vô thức cảm nhận được điều gì đó.

Sự mất kiểm soát và nỗi sợ hãi đang dần dần trườn bò, len lỏi như chất kịch độc vào trong không gian quái dị này.

Dù vậy, những phỏng đoán ban đầu vẫn đúng, không một "nhân viên" nào có quyền hạn xâm phạm đến phòng bảo vệ, nơi này chính là sợi xích rỉ cuối cùng níu giữ con ngựa mất phanh.

- Tôi... hơi mất bình tĩnh một chút.

An vuốt mái tóc lòa xòa trên trán lên, toàn thân đau ê ẩm.
 
Thiếu Gia Đã Chết
Chương 22: Mankin Mart (end).


Bóng của lũ Ma nơ canh xuyên qua lớp giấy mỏng dán trên kính cửa sổ, tạo thành nhiều khoảng đen lớn trên sàn.

Chúng liên tục biến dạng, vặn vẹo vì các chuyển động điên cuồng từ đám "nhân viên" bên ngoài.

Chuông cảnh báo đã tắt, thế nhưng dư âm bén nhọn của nó vẫn còn văng vẳng trong lỗ tai ba người không dứt.

Thật... quái dị.

An đứng dậy, tiến đến bóc một góc của tờ giấy ô li ra.

Ánh đèn huỳnh quang bên ngoài bỗng trở nên chói mắt khó chịu.

Cậu ta tựa người vào bàn, kể ngắn gọn những thao tác bản thân đã làm với máy tính, khéo léo lược bỏ các phần còn lại.

Nếu không phải là cách này, vậy thì làm sao để thoát ra?

Hoặc... cậu ta đã bỏ sót điều gì đó.

- Ừm... trường hợp này hình như... từng xảy ra trước đây.

Hân cau mày lục lọi trong đám kí ức rối rắm của bản thân, đồng thời cố gắng nhớ lại tiếng chuông cảnh báo có phần quen thuộc kia.

Tại sao cô lại quên nhắc cậu ta điều này?

- Có một lần, nhân viên trực thay ca của tôi chỉnh lố đi... hai, ba phút so với thời gian thật, nó cũng reo như thế này.

- Vâng?

Đầu cô chợt đau như búa bổ, rất nhiều khoảng khắc dường như đã rơi vào lãng quên lướt qua, dần dần ghép lại thành bức tranh toàn cảnh, gai người.

- Ứng dụng đồng bộ với thời gian hệ thống của máy chủ.

Cô đột ngột cúi gằm mặt xuống, trong lòng dấy lên một trận run rẩy dữ dội.

Nhớ... nhớ rồi, trong ca trực ca đêm, cái thang máy đó...

An nhận thấy biểu hiện lạ của Hân, quan tâm hỏi lại:

- Chị không sao chứ?

Lúc này cậu ta mới chú ý đến sắc mặt của Dương cũng không tốt hơn là bao, ánh mắt như muốn nói lại thôi.

Căn phòng lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, An quay đầu nhìn qua lỗ hổng vừa bóc ra trên kính, trận bạo loạn của "nhân viên" đã chấm dứt, chỉ còn lại những cơ thể trắng bệch lê lếch chậm rãi và bị tách rời ngay sau đó vì đã di chuyển khỏi vị trí ban đầu.

Cảm giác tầm nhìn bị vặn xoắn vẫn còn in hằn rõ rệt trong trí nhớ, An nheo mắt.

Hay là... tự xông ra ngoài?

- Cậu nên nghỉ ngơi một chút đi.

Dương lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ sắp làm chuyện điên rồ kia, ấn cả An và Hân ngồi xuống sàn, sáu con mắt cứ như thế mà nhìn nhau.

- Cậu không sợ chết à?

Câu hỏi thẳng tuột bất ngờ của Dương khiến An sững người, rồi cậu ta cười xòa.

- Không, tôi có sợ đấy, ai cũng vậy mà.

- À, còn tôi thì không thấy cậu như thế.

Dương khẽ nghiến răng.

An nghẹn họng, chỉ cười gượng chứ chẳng thể phản bác nổi.

- Mối quan hệ của hai đứa tốt thật.

Hân nhìn thoáng qua hai cậu thanh niên trước mặt, giọng nói chợt trở nên ủ rũ lạ thường:

- Tôi cũng từng có một người bạn giống như vậy.

Nếu được... sau khi ra ngoài hai cậu có thể giúp tôi gửi lời hỏi thăm được không?

Lời nói này có gì đó không đúng.

Cứ như... một lời trăn trối vậy.

- Vâng, nhưng tại sao...

- Chúng tôi... từng có xích mích nên đã mất liên lạc, nhưng tôi còn giữ số điện thoại của cô ấy.

Cô đứng lên, rút con hạc giấy từ nãy đến giờ vẫn nằm trong túi ra, viết ra một dãy số lên cánh của nó rồi đưa cho hai người.

Dương nhận lấy, thắc mắc hỏi lại:

- Bạn của chị tên gì?

- Kiều Thanh... họ là Dư.

Dương há miệng, con hạc trong tay suýt thì rơi xuống sàn.

Cậu ta nhanh chóng bắt lấy, trái tim cũng theo đó mà như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

An nhíu mày, thầm cảm thấy cái tên này nghe rất quen, nhưng chưa kịp mở miệng hỏi chuyện đã bị Dương đẩy một cái, nháy mắt ra hiệu đừng nói gì thêm.

Hân không để ý đến thái độ kì lạ của cả hai, chỉ ngẩn người nhìn lỗ hổng trên cửa sổ, thông qua đó quan sát khung cảnh Mankin Mart bên ngoài.

An đứng dậy vươn vai, lại cười tươi mà nói với cô:

- Thôi được rồi, cái nơi ma quái này cũng không nên ở lâu.

Chị Hân, khi ra ngoài thì chị nhớ làm lành với chị Thanh đấy.

- ...

- Ừ.

__________

Không gian mua sắm nằm la liệt những bộ phận khác nhau của Ma nơ canh.

Các "tuần tra viên" đang từ từ nhặt nhạnh chúng, cho vào xe hàng và đẩy đi.

Siêu thị bừa bộn hơn tưởng tượng, như thể có một trận bão lớn quét qua khiến cho tất cả mọi thứ đều rối tung lên.

Những kệ hàng lại bắt đầu xáo trộn hỗn loạn, dán chặt lên trần nhà, hoặc các khu vực riêng biệt bị "dung hợp" vào nhau, vặn xoắn rồi mờ nhòe như một bức tranh sơn dầu chưa khô bị ai đó quẹt tay lên trên.

Hình nhân giấy lách qua chướng ngại, trèo lên bàn.

Vẫn với các thao tác cũ, nó bật nguồn máy tính, vào phần [Time & Language] đặt lại giờ mặc định của máy chủ.

Tiếng "tách tách" khi click chuột vang vọng liên tục giữa không gian tĩnh mịch.

Qua tầm nhìn trắng mờ của con mắt vẽ trên giấy, An liếc thấy một "tuần tra viên" đang từ từ tiến về phía bàn.

Nó di chuyển chậm rãi, cứ như đang kiểm tra chất lượng thực phẩm trước khi mổ xẻ rồi bày lên kệ hàng.

Cảm giác nguy hiểm dần cận kề kia khiến cánh tay cậu ta vô thức run lên, động tác mở ứng dụng cũng trở nên gấp gáp hơn.

Phải bình tĩnh.

Phải bình tĩnh.

Cậu ta thầm nhủ, không dám chậm trễ một khắc nào, nhanh chóng chỉnh thời gian phần mềm đến 22:00.

Vào lúc An một lần nữa nhấn xuống nút enter, nhịp tim đã biến mất từ lâu như thể lại xuất hiện.

Vừa lo ngại, lại có phần phấn khích kì lạ.

Đồng thời, cái tay nhựa trắng bệch đó chỉ còn cách người cậu ta một khoảng ngắn.

[Xin thông báo, Mankin Mart đã đến giờ đóng cửa.

Xin quý... rẹt... rẹt...

Cảm ơn quý khách đã ủng hộ chúng tôi]

Loa lặp lại thông báo hai lần rồi im bặt, đèn điện trong siêu thị cũng tắt ngấm.

Lạch cạch...

Toàn bộ "nhân viên" đồng loạt ngã gục xuống sàn, phát ra âm thanh đổ vỡ nặng nề.

Bàn tay của "tiếp thị viên" đang vươn tới trước mặt cũng rơi xuống, đập mạnh vào mặt gỗ khiến cả bàn chao đảo.

Hình nhân giấy nhanh chóng lấy lại thăng bằng, giơ cao cánh tay làm động tác ăn mừng chiến thắng, rồi nó bỗng nắm lấy đầu của bản thân, dứt khoát... xé toạc ra khỏi cổ.

...

- Thành công rồi!

An vui mừng bật người dậy.

Đồng thời dưới chân bọn họ truyền đến một rung động dữ dội.

- Chạy!

Bọn họ phóng qua những kệ hàng đang dần đổ sụp, nhanh chóng thoát khỏi không gian Mankin Mart.

Ba người vội vàng chạy trên hành lang xi măng, hướng thẳng về phía thang máy.

Cánh cửa của nó vẫn rộng mở, đèn đã bật sáng, Dương và An cùng nhào vào trong.

Nhưng...

Hân đột ngột dừng lại, đứng im lặng trước ngưỡng cửa kim loại đang rung chuyển.

Ngoài dự đoán, Dương không đôi co gì thêm mà ngay lập tức với tay bấm nút đóng cửa.

Qua he hở dần khép lại, có thể thấy cơ thể của Hân từ từ gầy rộc đi, như đoạn tư liệu tua nhanh về quá trình héo úa của một cây non.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, từ cô gái tràn đầy sức sống đã hóa thành một thi thể teo tóp.

Da thịt chuyển sang màu đỏ sậm, khô quắt lại, mái tóc đen kéo theo da đầu rụng xuống từng mảng lớn.

Nó... giống hệt với ma nơ canh thịt ở quầy quần áo.

Đôi mắt mở trừng trừng, nhãn cầu vì mất nước mà co lại, hằn rõ từng đường tơ đen đặc.

Đói...

đói quá.

Cánh tay gầy đét vẫn vươn về phía thang máy.

Phải chi có ai đó... tới sớm hơn một chút.

...

Thang máy lắc lư nhẹ một cái rồi từ từ di chuyển xuống dưới tầng.

Mọi chuyện hình như...

đã kết thúc.

Thình thịch...

Ánh mắt Dương chạm vào tấm gương phía đối diện.

Khuôn mặt đó tái nhợt, áo phông bị mồ hôi thấm ướt, xộc xệch thảm hại.

Sự tĩnh lặng bao trùm lấy hai người, đến mức có thể nghe rõ nhịp tim đang đập dồn dập của bản thân.

Nhưng tại sao cậu ta lại chẳng nghe thấy nhịp đập từ người kế bên?

Ting...

Khe cửa một lần nữa kéo rộng ra, tiếng trò chuyện lẫn cười đùa rõ ràng từ những con người bằng xương bằng thịt như thể một cú tát tỉnh cả hai người bọn họ.

Kim phút của đồng hồ trên tay Dương đột ngột xoay tít, tự động điều chỉnh về đúng thời gian của nó.

9 giờ 45 phút.

Rồi, chuông báo cháy reo lên.

[Xin hãy chú ý!

Xin hãy chú ý!

Đây là thông báo khẩn cấp.

Đã xảy ra tình huống cháy tại khu vực tầng 3B và tầng 5.

Yêu cầu tất cả quý khách hàng và nhân viên giữ bình tĩnh, tuyệt đối không hoảng loạn.

Vui lòng nhanh chóng di chuyển đến lối thoát hiểm gần nhất theo chỉ dẫn của đèn báo EXIT màu xanh và biển chỉ dẫn an toàn.

Xin nhắc lại: Đã xảy ra tình huống báo động cháy.

Vui lòng di tản ngay lập tức.

Cảm ơn sự hợp tác của quý vị!]

Con hạc giấy vốn trắng tinh trong túi Dương chẳng biết từ lúc nào đã ngả màu vàng úa, bám đầy bụi xi măng.

Dãy số điện thoại trên đó vẫn còn nguyên, từng nét bút hằn sâu lên mặt giấy như oán niệm chưa tan.
 
Back
Top Bottom