Cập nhật mới

Khác Thiếu gia đã chết

Thiếu Gia Đã Chết
Chương 20: Tiếng đồng hồ.


Chẳng biết từ lúc nào, Dương đã vô thức bỏ qua thân nhiệt lạnh bất thường của "người em trai" vừa trở về này.

Nhưng điều đó cũng không làm cậu ta phải bối rối lâu, vì có một chi tiết khác đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cả ba người.

Giữa đám đồ vật khổng lồ trong Mankin Mart, duy chỉ có mỗi phòng bảo vệ là có kích thước bình thường nhất đối với bọn họ.

Nó nằm lọt thỏm ở góc khuất, trông lại có phần lạc lõng như một ngôi nhà búp bê hỏng hóc bị vứt bỏ.

Không gian xung quanh im ắng kì lạ, tiếng nhạc nền gây ám ảnh từ siêu thị đó cũng chẳng thể nào vọng tới đây.

Toàn bộ căn phòng bị nhấn chìm trong sự bình yên giả tạo đến ngột ngạt.

Hân nhìn quanh một lượt, nơi này giống hệt phòng làm việc của cô khi xưa, từ cách bày trí cho đến các vật dụng văn phòng đều chẳng có gì khác biệt.

Chiếc bàn kim loại vẫn được kê sát cửa sổ, nhưng giờ đây trên lớp kính dày đã dán kín giấy ô li, không chừa một kẽ hở nào.

- Phải làm gì tiếp theo đây?

Dương vặn núm xoay của kim đồng hồ đeo tay, xác nhận rằng nó chỉ có thể thụ động di chuyển khi cậu ta chỉnh kim chứ không hoạt động được nữa.

- Chúng ta không thể ở đây mãi được.

Hai người còn lại gật đầu đồng tình, rồi cùng rơi vào trầm mặc.

Tất cả bọn họ đều chưa thể hiểu hết bản chất của nơi này, càng không thể quay lại con đường đã đi ban đầu.

Tích tắc...

Cái đồng hồ trên tay Dương vẫn phát ra âm thanh dù kim thời gian đã đơ cứng.

Cậu ta nhíu mày khó chịu, thuận tay ném nó lên bàn làm việc.

An nhìn thoáng qua mặt bàn sạch bong trước mặt, cái đồng hồ điện tử trên đó dừng lại ở 20 giờ, bên cạnh còn có một tờ note được dán lên hộp cắm bút.

[Tắt cầu dao vào 22:00]

Nét chữ nắn nót, gọn gàng, dưới chân còn có một đường kẻ bút chì mờ, chắc chắn không phải là viết vội.

- Chị Hân, 22 giờ đêm sao phải tắt cầu dao vậy?

Hân giật mình vì câu hỏi đột ngột của An, gãi gãi đầu cố gắng nhớ lại.

- Là cầu dao của các khu vực khác nhau trong trung tâm thương mại, một vài nơi khi đến giờ đóng cửa sẽ tắt để tiết kiệm điện.

- 22 giờ là nơi này đóng cửa sao?

Nhận được cái gật đầu chắc chắn của cô, cậu ta lại nhìn xuống cái đồng hồ đeo tay đã dừng lại ở 9 giờ 30 phút - thời điểm cả hai người bị đưa đến đây.

Trong đầu nhanh chóng bật ra một suy đoán.

Có lẽ mấu chốt là thời gian.

Cậu ta quay sang hỏi Dương:

- Tôi có thể xem nó một chút không?

- Được.

An cầm đồng hồ lên, nó vẫn phát ra nhịp dao động chính xác theo từng giây dù kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích, cứ như thể có một vật gì đó đã chặn đứng nó lại vậy.

Chặn đứng sao?

Để xác nhận lại, cậu ta yêu cầu Dương kiểm tra lại thời gian trên điện thoại.

Chẳng ngoài dự đoán, số giờ trên màn hình của An và Dương đồng loạt là 9 giờ 30 phút.

Thời gian của nơi này dường như đang ngừng trôi.

Òng...

ọc...

Có lẽ những trải nghiệm phi nhân loại vừa rồi đã khiến thần kinh của cả ba người trở nên quá tải, nên chỉ với một tiếng động nhỏ đã đủ để khiến họ nhảy dựng.

Hân ngại ngùng đưa tay che lấy bụng, ho nhẹ:

- Khụ... xin lỗi nhé.

- Dạ, không sao đâu ạ.

Dương thở phào một hơi, quan tâm hỏi lại:

- Chị có đói không?

- Ừm...

đúng là có, chắc là hôm qua tôi chưa ăn tối.

- Vậy chị ăn một chút gì đi.

Cậu ta lục lọi trong túi, lấy ra hai thanh socola, một đưa cho Hân, rồi chìa cái còn lại cho người bên cạnh.

- Cậu ăn không?

- À tôi không ăn đâu, nhưng tấm lòng này tôi nhận nhé.

- Ừm.

Còn một điều nữa, cậu ta hình như chẳng thấy An ăn uống bao giờ...

Hân khoanh chân ngồi xuống nền nhà, bầu không khí đã dịu đi được phần nào.

- Hai đứa có manh mối gì không?

- Thời gian ở đây đã dừng lại và... mốc thời gian gần chính xác nhất của nơi này có lẽ là từ cái đồng hồ điện tử nằm trên bàn kia, 20 giờ.

- Hai tiếng nữa đến giờ tan tầm sao.

Hân chống tay lên cằm rồi tự lẩm bẩm một lúc, đôi mắt hơi nheo lại.

An nghe loáng thoáng được lời nói của cô, tự dưng lại hỏi:

- Làm sao để toàn bộ nhân viên lẫn khách hàng đều biết đã đến giờ đóng cửa ạ?

Chị có thể giải thích quy trình được không?

- Ơ... sẽ phát loa thông báo... là hệ thống tự động, nó được nối với đồng hồ chính ở các tầng.

Khi nào đến đúng giờ thì sẽ tự phát loa rồi bảo vệ trực ca sẽ đi ngắt cầu dao.

Cô lại ngã người ra đằng sau, hai tay chống xuống nền gạch lạnh ngắt, bỗng tỏ ra bất mãn:

- Nhưng cái thứ đó cứ ba ngày hai bữa lại lệch giờ một chập, lão giám đốc thì bảo chúng tôi cứ tự canh giờ mà chỉnh chứ chả thèm nhả ra một đồng nào.

Đây rồi!

- Vậy cái đồng hồ kết nối với loa đó có thể chỉnh giờ được đúng không?

- Đúng là như vậy.

Đôi đồng tử đỏ tươi của An lóe sáng, như nhìn kẻ lạc đường thấy ánh đèn le lói giữa đường hầm tối.

- Tôi có ý này!

Sao không thử chỉnh thời gian của hệ thống đến 22 giờ đi.

- Hả?

Dương và Hân cùng sững người.

- Thời gian nơi này dừng lại tại 20 giờ, tức là ca làm vẫn chưa kết thúc.

Dựa vào quan sát lúc trước, đám ma nơ canh kia hành động y hệt những nhân viên siêu thị trước đây, nếu bây giờ có loa thông báo, chúng hẳn phải "tan ca" theo bản năng chứ.

Vậy chẳng phải chúng ta cũng sẽ có cơ hội thoát ra ngoài sao.

Lời cậu ta về mặt lý thuyết thì không sai, nhưng làm sao để thực hiện mới là vấn đề nan giải.

Dương bất chợt nhớ về hành động của An ở khu trò chơi trẻ em khi nãy, đầu mày ngay lập tức cau lại.

Đừng nói là...

- Để tôi xử vụ này đi.

Đồ điên!
 
Back
Top Bottom