Ngôn Tình Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi

Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 60: 60: Cô Ấy Sẽ Làm Bà Lục


Buổi ký thoả thuận cổ phần coi như êm xuôi hắn thở dài chán nản gục lên vai cô
“ Sao vậy, em thấy anh hôm nay không được khoẻ em đưa anh tới bệnh viện nhé” cô đưa tay lên mặt hắn kiểm tra
“ Không cần đâu, chỉ là tối qua ngủ không ngon nên bị như vậy thôi”
“ Hôm nay chẳng còn gì quan trọng nữa anh về sớm nghỉ ngơi đi”
Hắn ngẩng đầu dậy nhìn cô “ Anh đưa em tới một nơi” Không đợi câu trả lời hắn kéo tay cô đứng dậy rời đi
“ Anh đưa em đi đâu vậy bây giờ còn ở trong giờ làm mà anh không sợ người khác thấy sao”
Đúng lúc Tử Kha và Gia Tuệ bước vào báo cáo tài liệu cho ngày hôm này liền bắt gặp được cảnh này, bốn cặp mắt nhìn nhau cô vội gỡ tay hắn ra khỏi người mình
Tử Kha thấy vậy có phần ấp úng “ Sếp Vương hai người…”
“ Hai người vào sao không gõ cửa”

“ Tụi em có gõ nhưng mà do chị không nghe” Gia Tuệ khẽ liếc qua hắn
“ Lở rồi chúng ta công khai với bọn họ đi, chúng tôi đang hẹn hò với nhau” hắn ôm lấy vai cô sát vào người mình rồi liếc mắt nhìn bọn họ
Gia Tuệ và Tử Kha nhìn nhau cười tủm tỉm
“ Tụi em biết rồi, vậy không làm phiền hai người nữa tụi em ra ngoài trước còn tài liệu này chị về rồi chúng ta sẽ bàn sau nhé “ Tử Kha hiểu được ý liền kéo tay lôi Gia Tuệ đi nhanh ra ngoài
Bọn họ vừa đóng cửa cô quay sang đạp vào chân hắn cảnh cáo
“ Sao anh lại đi nói với bọn họ về chuyện của chúng ta ở như….


“ Em yên tâm bọn họ không dám hó hé đâu, đi thôi anh đưa em đi gặp một người”
Bên ngoài hai người bọn họ vừa rời khỏi liền thì thầm to nhỏ với nhau
“ Cô thấy chưa là hai bọn hò đang hẹn hò đấy”
“ Bọn họ đẹp đôi quá đi, sếp của chúng ta cuối cùng cũng có bên đổ rồi”
“ Suỵt chúng ta nên giữ bí mật cho chị ấy nếu không chị ấy sẽ bị đuổi cô quên là công ty này cấp yêu đương với khách hàng à”
“ Ờ ha tôi quên mất “
[.

.

]
Hắn nắm tay cô bước vào phòng riêng của bệnh viện cô nhìn xung quanh ánh mắt bỗng rơi vào chiếc giường bệnh trên đó có một người phụ nữ gầy gò nhưng không kém phần xinh đẹp xung quanh còn có những sợi dây ống thở chằng chịt, khung cảnh này khiến cho người khác nhìn vào cũng phải đau lòng.

Hắn nhẹ nhàng kéo cô đi đến gần giường bệnh
“ Bà ấy là mẹ anh”
Quả thật nhìn mẹ hắn hiện tại rất khác so với bức tranh được vẽ ở nhà hắn.

“ Bà ấy bị sao vậy?”
” Vào 8 năm trước bà ấy bị người khác đánh đập suýt chút nữa là bị mấy tên cặn bã đó h**p đến chết may mà bố Giai Nghiên cho người đến cứu kịp nếu không bà ấy….

” Vừa nhắc lại chuyện này hắn thực sự không kìm nén được cảm xúc tức giận, tay cuộn thành nắm đấm
Ngãi Giai đan tay mình vào tay hắn không ngừng an ủi

“ Nhưng chẳng phải lúc trước em thấy bà ấy nằm bệnh viện ở New York sao?”
“ Vì anh bay về đây rồi anh không yên tâm giao bà ấy cho đám họ Lục kia chăm sóc nên anh đưa bà ấy sang đây cũng với anh “
Hắn nắm chặt tay cô không rời “ Bà ấy là người quan trọng nhất cuộc đời anh bây giờ là thêm cả em nữa hai người phụ nữ anh mà luôn xem trọng”
Cô mỉm cười dịu dàng nhìn hắn “ Anh cũng thế người đang ông duy nhất được em yêu thương”
Hắn hôn nhẹ vào trán cô giữ yên nụ hôn đó thật lâu hắn nhắm nghiền mắt mà cảm nhận, hắn nói thầm “ còn nhiều chuyện anh không muốn để em biết, điều đó sẽ khiến em gặp nguy hiểm giống như bà ấy đợi khi anh điều tra ra tất cả sẽ nói với em”
Hắn rời khỏi trán cô đi đến giường bệnh nắm lấy tay người phụ nữ đang còn hôn mê ở trên giường hắn nhanh chóng nói vài câu
“ Mẹ khi nào mẹ mới tỉnh đây? Còn đợi mẹ lâu lắm rồi, con nhớ mẹ lắm rồi! mẹ có thấy không? cô ấy là bạn gái con, cô ấy sau này sẽ làm bà Lục mẹ có thấy cô ấy có xinh đẹp giống mẹ không”
Cô nhìn hắn hiện tại không khỏi đâu lòng thì ra một đứa trẻ bên ngoài luôn quậy phá nghịch ngợm thường là che giấu những cảm giác đau khổ bên trong con người mình gây nên.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 61: 61: Thiên Vũ 10 Năm Trước


Sau khi hắn và cô cùng nhau rời khỏi bệnh viện thì trên người phụ nữ trên giường bệnh nhúc nhích ngón tay không lẽ bà ấy có thể nghe anh nói những gì ban nãy mà tỉnh lại chẳng? Nhưng tiếc là hắn và cô đã rời khỏi không thể chứng kiến được cảnh này
Hắn đưa cô tới chỗ Giai Nghiên lấy một số tài liệu mà hắn nhớ cậu ta điều tra vừa bước vào cậu ta lại bị hắn doạ cho một cái bất ngờ
“ Hai.

.

hai người “ cậu ta giơ tay chỉ vào hắn rồi đổi sang cô
“ Gì mà nói chuyện lắp bắp vậy? Đồ của tôi đâu”
“ Hai người đang hẹn hò với nhau à”
“ Thì đã sao”
“ Người phụ nữ tối qua gọi cho cậu là cô ấy?”
Hắn gật đầu cậu ta lại bị doạ cho một phen hú hồn

“ Cậu đùa tôi à, này cô luật sư xinh đẹp cô thấy điểm nào ở nó mà thích vậy”
Cô cười ngại “ Không biết nữa”
“ Là đẹp trai đó cậu có hiểu không hỏi nhiều quá tài liệu đâu”
Cậu ta đưa sấp tài liệu cho hắn vẫn không quên mỉa mai “ đối với người như cậu vừa mưu mô xảo quyệt tôi mà là con gái tôi đã xách dép chạy 8 hướng “
Cô nghe thấy liền bật cười thành tiếng “ Thật ngại quá”
Hắn bắn ánh mắt lạnh như băng nhìn cậu ta mà cảnh cáo “ Coi chừng cái mạng của cậu có ngày tôi moi ra cho cọp ăn đấy”
“ Đấy cô thấy chưa, mốt mà cậu ta có làm gì cô cô nên chạy nhanh trước nhé”
Cô chỉ biết lắc đầu với đôi bạn thân oan gia ngõ hẹp này thôi đứng gần nhau là chí choé um sùm vậy mà khi anh em gặp họa lại gánh chung đúng là tình bạn thật diệu kỳ
“ Bây giờ chúng ta đi đâu đây”
“ Đi ăn, lâu rồi không dẫn em tới chỗ chú Lãng”
Cô im lặng quan sát hắn lái xe đột nhiên cơn đau dạ dày của cô lại tái phát cô khẽ cau mày ôm lấy bụng mình
“ Em sao vậy? Không khoẻ sao?” Hắn lo lắng quay sang nhìn cô
“ Chỉ là cơn đau dạ dày tái phát lát sẽ hết đau ngay thôi”
“ Ở trong cốp nhỏ này có thuốc đau dạ dày mau uống đi em”
Một tay hắn lấy xe một tay lục lội cái cốp nhỏ kiếm thuốc cho cô, vô tình hắn làm rơi sấp tài liệu ban nãy rơi xuống đất nội dung trong bao bì cũng vô tình rơi ra.

Ngãi Giai khẽ cuối người lụm cho hắn đột nhiên khẽ tay cô run rẩy khi thấy được một góc quen thuộc trong bức ảnh
“ Sao anh lại có bức ảnh này?” Cô rút tấm ảnh ấy đưa lên trước mặt hắn
Hắn nghe cô hỏi bất giác giật mình “ Là Giai Nghiên tìm hiểu sao vậy có vấn đề gì sao?”
Cô nhìn lấy người phụ nữ đầy máu nằm dưới chiếc xe bị nát bét trong tấm ảnh lòng nhói lên cơn đau buốc
“ Bà ấy là mẹ em”
Hắn bất ngờ đột nhiên rơi vào im lặng, giọng cô khàn khàn nói tiếp “ Rốt cuộc anh và bà ấy có liên quan gì đến nhau?”

“ Bà ấy và mẹ anh và còn một người nữa là bạn thân của nhau, anh đang điều tra ra kẻ nào đanh đứng sau 3 vụ ám sát này”
“ Anh nói sao? Ba người bọn họ bị ám sát cùng một lúc?”
“ Không hẳn bây giờ rất ít bằng chứng nên không thể kết luận được”
“ Bà ấy hiền lành như vậy làm sao có thể gây thù oán với ai sao lại bị người khác ám sát kia chứ”
Cô nhớ ra gì đó liền lục lọi trong điện thoại đưa qua cho hắn xem “ Anh nhìn xem cái xe chở hàng này đợi mẹ em ở đây rất lâu đến khi bà ấy chạy qua liền ra tay sau khi hắn gây tai nạn lại qua đời có phải là trùng hợp quá không?”
“ Em phóng to người trong xe đó lên giúp anh”
Cô gật đầu những ngón tay kéo dãn bức hình lên theo lời hắn
“ Người này rất quen anh đã từng gặp cậu ta ở đâu rồi, em gửi tấm hình này đến Giai Nghiên kêu cậu ấy tìm giúp anh”
[.

.

]
Lục Thiên Vũ ngồi nhìn những bức hình trên bàn thầm cười nửa miệng
“ Người này chắc là con gái của cô rồi phải không Nguyệt Cẩm, thật sự là rất xinh đẹp”

Lão ta cười nham hiểm không ngừng v**t v* trên khuôn mặt trong bức hình
“ Những chuyện các cô đã làm với Dung Dung tôi sẽ trả cho từng người một dù các người đã chết nhưng vẫn chưa bù đắp lại nổi đau mà Dung Dung của tôi đã chịu đựng “ hắn bóp nát tấm hình của người con gái xinh đẹp đến nhăn nhúm
Vào 10 mấy năm trước Lão ta và người phụ nữ tên Dung Dung bên nhau rất là hạnh phúc hắn còn hứa với bà ấy sau này tốt nghiệp hắn sẽ chính thức cầu hôn bà ấy nào ngờ hắn vừa tốt nghiệp trên tay còn cầm bó hoa hồng đỏ rất đẹp đến tìm bà ấy đột nhiên mọi người ở hội trường bu đông bao quanh cái hội trường thì thầm to nhỏ với nhau làm hắn cũng to mò đi lại xem.

Đập vào mắt hắn là người hắn yêu đang treo cổ trên không chung, hai chân hắn đứng không vững mà ngã khuỵ xuống bó hoa trên hắn cũng thế mà rơi xuống hắn nhìn người phụ nữ sắc mặt tái nhợt không còn sức sống khẽ đau lòng
Tại sao Dung Dung của hắn lại làm chuyện dại dột như vậy chẳng phải đã hứa với hắn sau khi tốt nghiệp sẽ cùng nhau đám cưới hay sao? Tại sao bây giờ để hắn ở đây một mình, hai mắt hắn đỏ hoe nhìn người phụ nữ tay cuộn tròn thành nắm đấm.

Là kẻ nào dám làm người phụ nữ hắn trở nên như vậy? Hắn nhất định sẽ tìm ra kẻ đó để trả thù cho người phụ nữ của hắn!
Sau khi bà ấy rời xa hắn, hắn ta bắt đầu thay đổi sau bao nhiêu năm hắn cố gắn mới có được địa vị như ngày hôm nay.

Mỗi đêm cứ hể mà hắn nhắm mắt lại là nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ treo cổ trước mặt hắn nó giống như nhắc nhở hắn từng ngày phải trả thù cho bà ấy.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 62: 62: Không Thể Trơ Mắt Nhìn


Hôm nay là ngay tiến hành xây resort cao cấp tại Trường Xuân của Lục Thị và Chu Thị đương nhiên dự án này do hắn và Tịnh Y phụ trách theo dõi nên hắn và Tịnh Y thường xuyên đi chung với cô ta đến đây
“ Em thấy resort lần này quả thật rất đẹp xem ra thời gian hoàn thành nó sẽ khá lâu lắm đây, anh thấy sao?”
“ Ừm cũng tạm”
Hắn cùng với cô ta vừa đi vừa quan sát công trình đang xây dựng
“ Anh không thích dự án này à?”
“ Dự án lần này anh chỉ làm theo lời bố những chuyện còn lại anh không quan tâm đến nó cho lắm”
Hắn nhàn nhạt trả lời cô ta
Cô ta gật đầu quay sang nhìn lấy toà nhà đang được xây dan dở đột nhiên bao xi măng từ trên tầng cao của toà nhà rơi xuống ngay chỗ hắn đứng cô ta hốt hoảng chạy lại đẩy hắn ra khỏi chỗ đó , bao xi măng rơi xuống phát ra tiếng động thật lớn
Hắn và cô ta đồng loạt quay sang nhìn về phía đó sau đó hắn nhận ra điều gì không ổn liền ngẩng đầu nhìn về cái hướng mà bao xi măng vừa rơi xuống hắn phát hiện có một bóng người đi vào trong , quả thật cái này là cố tình ám sát hắn chứ không phải là một vụ cố ý
Hắn đỡ cô ta dậy “ Em có bị thương ở đâu không?”
Cô ta lắc đầu “ Hình như bị trẹo chân rồi”
Hắn nhìn xuống chân cô ta đang mang giày cao gót đế giày một bên đã bị gãy

“ Giày bị gãy rồi em mau tháo ra đi “
Cô ta ngoan ngoãn nghe lời cúi xuống tháo đôi giày cao gót bị gãy ra khỏi chân mình đưa cho hắn
“ Anh đỡ em tới bệnh viện trước “
Cô ta bám víu cánh tay hắn khó khăn đi từng bước ra xe hắn tiện tay vứt đôi giày bị gãy vào sọt rác cũng không quên nhìn lại cái chỗ bao xi măng vừa nãy
[.

.

]
Sau khi đưa Tịnh Y vào phòng bệnh hắn ra ngoài gọi điện cho ai đó
“ Giai Nghiên có lẽ ông ta đã ra tay rồi”
“ Cậu nói sao? Ông ấy làm gì cậu”
“ Ông ta cho người chà trộn vào công trình của tôi thẳng tay ném bao xi măng xuống chỗ tôi đứng nếu không có Tịnh Y phát hiện kiệp tôi không có ở đây mà gọi cậu”
“ Bây giờ cậu tính làm gì ông ta”
“ Cậu lập tức liên lạc với Mark quay trở về đây “
“ Đừng có nói với tôi cậu muốn lấy Mark ra đối phó với ông ta nhé”
“ Đợi tôi về tôi sẽ nói rõ với cậu”
Hắn nói xong liền cúp máy quay sang chạm mặt với Tịnh Y đang đứng đấy nhìn hắn
“ Chân vẫn ổn?”
“ Ừm không có ảnh hưởng gì nghiêm trọng , anh nói chuyện với ai mà có vẻ nghiêm trọng vậy”
“ Không có gì , em có việc gì không anh đưa em về nhà trước”
“ Không có , chúng ta về thôi”
[.

.

]
Hắn đưa Tịnh Y trở về công ty rồi lái xe đến hộp đêm
Người đàn ông trong hộp đêm dường như đã quen với việc hắn thường xuyên lui tới hộp đêm này , ông ta niềm nở đi tới chào hỏi hắn
“ Chào cậu Lục”
Hắn xem ông ta như không khí mà lướt qua đi thẳng lên tầng vip dành chi khách quen ở đây.

Sau khi hắn đi ông ta thay đổi mắt nhìn hắn thầm chửi rủa
Hắn vừa mở cửa đã thấy tên Giai Nghiên kia ôm lấy người phụ nữ xinh đẹp trong lòng liền đi đến mở miệng chăm chọc
“ Hôm nay cậu có nhã hứng yêu đương cùng với người đẹp này à” hắn vừa nói vừa gác chân lên bàn liếc nhìn người phụ nữ ăn mặc hở hang được bạn thân hắn ôm vào lòng
“ Cậu đang ganh tị với tôi à , có cần tôi gọi vài em ra tiếp cậu không”
“ Không cần tôi bây giờ là người đàn ông có gia đình cậu cứ giữ lại bên mình mà chơi “ hắn khom người lấy điếu thuốc từ trong tay cậu ta đưa vào miệng mình không quên liếc nhìn người phụ nữ đang nằm trong lòng cậu ta
Cậu ta nhận ra được ý hắn , cuối đầu vào tai cô gái nói gì đó cô ta liền nhanh chóng đứng dậy hôn vào má cậu ta một cái rồi quay người đi ra ngoài
“ Hai ngày nữa Mark sẽ về đến đây khi đó cậu nói chuyện với cậu ta được rồi”

“ Ừm”
“ Cậu dám tin tưởng thằng nhóc đó có thể đối phó được với ông ta à”
Hắn lười biếng trả lời “ Người như ông ta rất để ý người khác đặt biệt luôn đề phòng người của Lục Thị chúng ta gài người với vẻ bề ngoài như Mark ông ta sẽ khó có thể đề phòng”
“ Xem ra cậu đã có kế hoạch trong đầu rồi”
“ Tôi nhờ cậu làm giả giấy tờ mật thiết của công ty Lục Thị cậu đã làm chưa?”
“ Ngày mai tôi kêu người đem qua cho cậu, cậu tính làm gì đối phó với lão Chu nữa?”
“ Đợi khi ông ta giúp Kim Thịnh ký hợp tác với Alex tôi sẽ cùng mark mua lại toàn bộ cổ phần của Kim Thịnh lật đổ ông ta và cả Lục Thiên Vũ sau đó sẽ xác nhập toàn bộ công ty vào Lục Thị”
“ Cậu không nể mặt ông ta là bố của Tịnh Y à dù sao hai bên đều xem nhau là người một nhà”
“ Ông ta ngay từ đầu đã đứng về phía Kim Thịnh chóng lưng cho Kim Thịnh lật đổ Lục Như Hải thì còn lý do gì tôi phải cho ông ta con đường lui? Cậu nói xem tôi nên làm thế nào hửm?”
“ Cậu là đang bảo vệ cho Lục Như Hải ? Chịu tha thứ cho ông ấy rồi ?”
“ Tôi không thể trơ mắt nhìn ông ấy ngã xuống từ chiếc ghế chủ tịch lại càng không thể để người khác lên làm càng”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 63: 63: Cháy Resort


Người đàn ông đội mũ lưỡi chai che đi khuôn mặt của hắn đang lò mò leo rào vào công trường đang xây khi hắn đã thành công leo rào hắn nhanh chóng quay lại đằng sau kiểm tra lại lần nữa xem có người không.

Nhận định được xung quanh không có ai hắn bắt đầu đi nhanh vào công trường đang thi công , hắn cầm thùng xăng đã được chuẩn bị nhanh chóng đổ xung quanh công trình
Sau khi hoàn thành hắn rút trong túi cái bật lửa quăng vào trong khu vực ban nãy hắn đã đổ xăng , lửa lan ra càng lúc càng nhanh hắn nhìn tất cả những thứ ở trước mắt hắn đang bị thiêu rụi lập tức nở nụ cười mãn nguyện mà rời đi
[…]
Hôm qua Lục Tử Hàn và Giai Nghiên có vẻ như uống quá nhiều nên hắn và cậu ta đã ngủ quên trên ghế của quán Bar bởi vì tiếng chuông điện thoại của hắn cứ reo liên tục làm hắn không thể chợp mắt tiếp đành phải nghe bắt máy
“ Alo?” Hắn nhăn mày dây dây lên thái dương , mắt mơ màng còn say rượu trả lời
“ Cậu Lục công trình resort của chúng ta bị người ta đốt đã cháy toàn bộ hết rồi , cậu mau tới đây nhanh lên “ người đàn ông trong điện thoại gấp gáp hối thúc hắn

Hắn đột nhiên ngồi bật dậy cầm lấy áo khoác chạy thẳng ra bên ngoài , Giai Nghiên cũng vì tiếng động mà tỉnh dậy ngơ ngác nhìn xung quanh
“ Aizz đau đầu quá” cậu ta mò mẫm tìm điện thoại trên ghế
Cậu ta nhướng mày bởi vì ánh sáng điện thoại chiếu vào mắt cậu ta.

Cậu ta bất ngờ trợn tròn mặt nhìn thật kĩ vào tin tức cậu ta vừa mới đọc trên điện thoại
“ Không xong rồi, kì này tên Lục kìa chắc chắn sẽ không nương tay phải đi tìm cậu ấy mới được” cậu ta cũng lật đật cầm lấy điện thoại chạy ra ngoài
Mọi tin tức về vụ cháy của Lục thị và Chu thị đã được đăng lên các trang mạng xã hội , báo chí những người máu mặt trong giới làm ăn ai nãy cũng bất ngờ về vụ cháy lần này quả thật là kẻ nào dám đụng tới hai công ty lớn như thế này chắc là gia thế cũng không phải dạng vừa
Sau khi tin tức lan truyền Ngãi Giai cũng lập tức cũng được cử đến hiện trường hỗ trợ.

Cô nhìn đóng đổ nát đã bị thiêu rụi trong lòng không khỏi sốt ruột cô không biết lý do tại sao bị cháy lớn như vậy
Lục Tử Hàn cũng đi nhanh đến hiện trường theo sau lại còn có Giai Nghiên chạy từ đằng sau hắn đi lên.

Cô quay đầu lại xem sắc mặt hắn bây giờ cực kỳ đáng sợ, ánh mắt lạnh lẽo từ trước đến giờ cô chưa từng thấy trên khuôn mặt của hắn bất giác liền rùng mình
Hắn lạnh nhạt nhìn vào đóng đỗ nát được thiêu rụi đi chậm rãi bước lên xem thử Ngãi Giai sợ hắn bị thương liền giơ tay chặn hắn không cho hắn có cơ đi tới đó.

Ánh mắt lạnh nhạt quay đầu nhìn về phía sau lại chạm phải ánh mắt dịu dàng và sự không đồng ý của Ngãi Giai , trong lòng hắn lại dịu đi một chút nhẹ nhàng chạm vào tay cô

“ Annh vào trong một lát, sẽ không để mình bị thương có được không em?”
Không đợi cô trả lời xoa đầu cô một cái liền bỏ đi.

Giai Nghiên quay sang nhìn thấy cô đang lo lắng cho hắn khẽ mở miệng
“ Tôi sẽ vào chung với cậu ta , cậu ta có chuyện gì tôi sẽ bảo vệ cậu ấy cô yên tâm rồi chứ?”
Cô nhìn thẳng vào mắt cậu ta thấy cậu ta có vẻ như không nói dối liền gật đầu
“ Anh cần thận một chút” Cô đứng nhìn bóng dáng cậu ta từ từ bước vào không quên lớn tiếng nhắc nhở
Bên trong đã bị thiêu rụi hắn chậm rãi kiếm xung quanh xem có điều gì bất thường không
“ Cậu đã kiếm ra nguyên nhân làm gây ra vụ cháy không” Giai Nghiên từ đằng sau đi đến
“ Vẫn chưa “
“ Bây giờ cậu tính sao?”

“ Tìm ra thủ phạm đứng sau vụ này, tôi mà bắt được lập tức lấy mạng của hắn”
“ Cậu đứng yên đấy đừng nhút nhích” Giai Nghiên đi lại gần chỗ Lục Tử Hàn như phát hiện được điều gì đó, cậu ta lụm được cái móc khoá của thụ phạm vô tình làm rơi đưa lên trước mặt hắn
“ Móc khóa này chắc là của thụ phạm rồi”
“ Móc khoá tình nhân?”
“ Sao? Cậu nghĩ ra được gì”
“ Hình như tôi đã thấy qua một người ở trong công ty tôi đã từng đeo cái móc khoá này”
“ Vậy đã có bằng chứng rồi”
“ Cậu đưa nó cho tôi , tôi sẽ khiến người này chịu lồi đuôi khai ra vụ việc lần này” hắn siết chặt cái móc khoá trên tay vẻ mặt vô cùng tức giận nhìn lấy cặp tình nhân trên móc khoá
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 64: 64: Em Xem Anh Không Hề Bị Thương


Sau nửa tiếng đợi hắn ở bên ngoài cuối cùng hắn cũng trở lại ra ngoài, cô thấy hắn trên người hoàn toàn lành lặn liền thở phào nhẹ nhõm
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt cô “ Đã hứa với em thì phải giữ lời, em xem anh không hề bị thương yên tâm rồi nhé”
“ Anh có tìm được gì bên trong đó không?”
“ Không tiện nói ở đây chúng ta về nhà nói nhé” hắn nắm tay cô kéo đi ra xe rời khỏi nơi tro tàn này, Giai Nghiên cũng bước theo sau đó
[.

.

]
“ Anh đã gọi báo cho Tịnh Y chưa?”
“ Tin tức cũng đã lan truyền ra khắp nơi chắc em ấy cũng đang gọi ai đó điều tra rồi”

“ Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”
“ Về nhà anh, anh có thứ này muốn đưa cho em”
Hắn đưa cô đến nhà hắn, một tay hắn giữ chặt lấy tay cô tay còn lại chậm rãi bấm mật khẩu vào trong nhà
“ Mật khẩu là sinh nhật em, em có thể đến đây bất cứ lúc nào nếu em cảm thấy thích”
“ Anh đổi khi nào đấy”
“ Từ lúc chúng ta quen nhau anh đã thay luôn ổ khoá mới “
Hắn dặn dò cô vài câu liền đi lên lầu lấy thứ gì đó xuống cho cô, cô đợi một lát nhìn trong tay hắn đang cầm chiếc hộp đỏ sang trọng từ trên lầu bước đến chỗ cô
Hắn mở chiếc hộp đỏ sang trọng dường như đã được cất giấu rất kĩ lưỡng.

Bên trong là một sợi dây chuyền bằng kim cương nhỏ được đính đá rất tỉ mỉ khiến cho người khác nhìn vào liền mua lấy đi.

Hắn cầm trên tay sợi dây truyền nhẹ nhàng vén tóc cô để nó lên cổ cô mà đeo nó
“ Rất hợp với em”
“ Sao lại tặng em thứ này”
“ Nó là kỉ vật mà mẹ anh đã làm từ hồi còn là sinh viên, bà ấy rất thích nó “
“ Vậy thì không nên nhận rồi” cô nhanh chóng đưa tay lên cổ muốn tháo sợi dây chuyền xuống nhưng bị hắn ngăn lại
“ Em yên tâm bà ấy đã giao cái này lại cho anh, chỉ có con dâu tương lai mới được đeo nó.

Em là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng có được sợi dây chuyền này”

Ngãi Giai đưa tay chạm nhẹ vào mặt hình dây chuyền mà mỉm cười
“ Có thích không?”
Cô gật đầu nhìn vào mắt hắn “ Thích lắm”
Hắn kéo cô vào lòng vùi mặt vào trong mái tóc đang được xoã, nhẹ nhàng cảm nhận mùi hương trên đó
“ Dù sau này có bên nhau hay không đời này tôi cho em vị trí mà em không cần phải tranh giành với ai”
Cô khó hiểu trước lời nói của hắn, nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng săn chắc của hắn mà vỗ về
Hắn ôm cô được một lúc liền bỏ ra “ Trong mặt dây chuyền này anh đã gắn con chip định vị của em bất kì em ở đâu, xảy ra chuyện gì đi nữa thì anh cũng có thế tìm em ở bất cứ đâu, em phải luôn đeo theo nó bên mình có biết không?”
“ Xảy ra chuyện gì vậy anh? Hôm nay em thấy anh rất lạ”
“ Chuyện của mẹ anh và mẹ của em là cùng một người gây ra anh không biết người đó tiếp theo có làm hại em hay không nhưng bằng mọi giá anh sẽ bảo vệ em, em cũng đừng sợ nhé” hắn xoa nhẹ lấy đầu cô để cô bớt đi suy nghĩ
Thời điểm cô lo sợ nhất cũng đã đến, cô sợ cái chết của mẹ mình không phải là dụ giết người mà cô chỉ cầu mong đây chỉ là một tại nạn bình thường điều mà cô sợ nó cũng đã xảy ra nó ép cô phải đối diện với sự thật.

.

cô sợ sau khi tìm được hung thủ hắn sẽ lập tức giết cô và cả những người xung quanh cô, cô thật sự rất sợ nghĩ tới cảnh đó hai chân cô không còn đứng vững nữa mà khẽ run rẩy ôm chặt lấy hắn

Cô liên tục lắc đầu miệng không ngừng lặp lại câu nói “ Không được anh không được vì em mà mạo hiểm em không muốn, có chết chúng ta cũng phải cùng nhau”
Hắn dịu dàng giơ tay xoa xoa tấm lưng đang run rẩy vì sợ “ Ngốc, làm sao chúng ta có thể chết được nếu có em chỉ chết dưới thân anh thôi hửm?”
Cô đánh vào lưng hắn, trong lúc cô đang sợ gần chết thì hắn lại đùa giỡn như vậy thật hết cách nói mà
“ Được rồi anh không đùa em nữa, đã đói bụng chưa anh nhờ quản gia Lục nấu gì đó cho em nhé”
“ Vừa rồi tới công trình em đã ăn bánh mì lót dạ rồi không cần làm phiền bác ấy đâu”
“ Tuần sau anh có chuyến bay về New York một chuyến, em có muốn đi cùng anh không?”
“ Tuần sau em có cuộc họp quan trọng với đối tác rồi không đi cùng anh được”
Hắn bày vẻ mặt ủ rũ nhìn cô “ Tiếc thật còn định dẫn em đi chơi một tuần”
“ Em cũng muốn đi với anh lắm nhưng mà bị vướng lịch họp mất rồi đành chịu yêu xa một tuần vậy”
“ Không chịu bây giờ em bù đắp cho anh đi”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 65: 65: Cái Xác Trong Hẻm


Cô phì cười dỗ ngọt hắn “ Đợi anh về, em sẽ thưởng cho anh có được không”
Hắn quảnh mặt sang chỗ khác tỏ vẻ giận dỗi “ Không được”
Ngãi Giai nhìn xung quanh không có ai liền kiễn chân hôn vào má hắn, hắn nhếch mép cười nhưng giả vờ như không hài lòng
“ Chưa đủ”
“ Anh đừng có mà đòi hỏi” cô đỏ mặt nhìn hắn
Hắn khoanh tay trước ngực giả vờ như không nghe thấy nhìn sang chỗ khác.

Cô cũng bó tay với hắn cô tự hỏi bản thân có phải là Lục Tử Hàn mà cô quen biết trước đây không?
Cô thở dài bất lực tiến lên trước mặt hắn, hai tay choàng lên cổ cúi người hôn vào môi hắn.

Tử Hàn hài lòng dịnh chặt lấy eo cô dán chặt vào người mình đáp lại nụ hôn đó
Tên này quả thật quá tham lam hắn hôn cô đến khi cô không thở được liền luyến tiếc rời đi
“ Anh định xử lý vụ này thế nào”

“ Nếu người đó đã muốn phá Lục Thị họ sẽ tìm cách làm hại cả tập đoàn nên tuần sau anh sẽ bay về trụ sở bên New York bàn bạc với cổ đông bên đó để giải quyết, chuyện lần này bên Chu Thị chắc chắn cũng sẽ không tha cho tên đó đâu” hắn im lặng một lúc liền lên tiếng dặn dò cô
“ Một khoảng thời gian anh không có ở đây có chuyện gì em phải đến tìm Giai Nghiên có biết không?”
“ Được rồi em biết phải làm sao anh đừng lo” cô đặt tay mình lên tay hắn nhẹ nhàng trấn an
[…]
“ Bây giờ tên đó đang bị cảnh sát truy nã chúng ta phải làm sao đây Lão Đại”
Ông ta trừng mắt nhìn lấy tên đàn em “ Bằng mọi giá bắt được cái tên đó diệt khẩu, cậu ta mà bị bắt được rắc rối sẽ đến”
“ Vâng thưa lão đại”
Ông ta nhướng mắt nhìn về phía tivi đang phát tin tức lệnh truy nã mà khẽ cười lạnh nhạt
“ Trò chơi chỉ mới bắt đầu, tao sẽ cho tụi bây biết thế nào là mất đi tất cả”
[…]
Sau khi hắn đi, cô trở thành con người lãnh đạm của trước kia sáng thì đến công ty tối thì về lại nhà của mình cứ thế mà lặp lại như vậy đến hết ngày.

Người khác nói cô không sai đúng là cô rất cuồng công việc nếu cô không yêu đương hẹn hò với hắn chắc chắn cô sẽ bị công việc làm cho trầm cảm mất
Hôm nay cũng như thường lệ cô ngồi trong phòng làm việc mãi mê đọc tài liệu quên mất để ý đến thời gian cho đến khi không còn ai trong công ty,cô mới lật đật nhìn đồng hồ phát hiện đã hơn 9h tối
Cô nhanh chóng đóng tập tài liệu xếp chúng gọn gàng trên bàn không quên cầm lấy túi xách ra ngoài
Cô vừa bước ra khỏi cửa công ty liền nhận được cuộc gọi của tên nào đó
“ Alo?”
“ Cục cưng có nhớ anh không?”
“ Đã khuya rồi sao anh không ngủ mà lại gọi cho em”
Người bên kia nũng nịu trả lời “ Người ta là đang nhớ em nên phải gọi giờ này, em nói xem em có nhớ anh không?”
Cô bật cười “ Có, em rất nhớ anh”
“ Có muốn anh về với em không?”
“ Không muốn” cô mở miệng trêu hắn
“ Anh còn tưởng em nói muốn, anh sẽ lập tức đặt vé máy bay bay về với em”

Cô vừa đi vừa nói chuyện với hắn mà quên mất có người đang đi sau lưng mình
“ Anh chỉ mới qua bển được 3 ngày thôi đã muốn về rồi “ cô giả vờ mắng hắn
“ Nhớ em không tập trung làm việc nổi”
Đột nhiên phía sau cô phát ra tiếng động, theo phản xạ cô quay lại phía sau kiểm tra.

Hắn không thấy cô trả lời liền lên tiếng hỏi
“ Sao vậy có chuyện gì vậy em?”
“ Không có gì đâu chỉ là người qua đường vấp phải thứ gì đó thôi, em cúp máy nhé sắp đến nhà rồi”
“ Được có chuyện gì liền gọi anh có biết không?”
“ Em biết rồi”
Sau khi cô tắt máy, cô quay đầu kiểm tra phía sau một lần nữa, lạ thật cô cảm giác như có gì đó không ổn.

Đi được một lúc cô lại nghe thấy tiếng la hét từ phía sau bất giác cô rùng mình quay lại
Đột nhiên cánh tay từ trong hẻm bị lòi ra ngoài trên cánh tay còn có mùi máu tanh nồng Ngãi Giai theo bản năng đưa tay lên bịt lấy mũi của mình.

Cô đi đến gần đó kiểm tra thử xem có gì bất thường không nào ngờ phát hiện thi thể của một người đàn ông nằm bất động ở đó.

Kinh hãi hơn là mắt của hắn ta còn đang nhìn chầm chầm vào phía trước, tay chân hắn khắp nơi đều là máu tươi
Ngãi Giai ngồi xuống trước mặt cái xác kiểm tra xem có gì bất thường không.

Cô phát hiện trên tay hắn đang nắm một thứ gì đó mà không muốn cho hung thủ phát hiện.

Cô nhẹ nhàng rút khăn giấy trong túi xách đưa nhẹ đến gần tay hắn cầm lấy thứ trên tay hắn ta
“ Là Usb?” Tên hung thủ bởi vì những thứ trong cái usb này mà mới giết người diệt khẩu sao?
Cô bỏ usb vào túi xách nhanh chóng đứng dậy bỏ đi liền chạm mặt người đàn ông trên dưới đều bịt kính.

Hai chân cô bất giác lùi về phía sau, người đàn ông chậm rãi tiếng lên
“ Đưa cái usb trong tay cô đưa cho tôi”
Tay cô nắm chặt quai túi xách giấu sau lưng “ Ông là ai? sao lại muốn usb này”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 66: 66: Cô Mà Mất Cọng Tóc Nào Tôi E Rằng Không Đền Nổi Cho Cậu Ta Đâu


“ Cô biết nhiều quá sẽ không tốt đâu cô gái, mau đưa nó cho tôi”
“ Tôi không có usb nào hết, ông nhầm rồi”
“ Tôi không có kiên nhẫn đứng đây nói chuyện với cô đâu, đưa usb đây”
“ Người này là do ông giết?” Cô bình tĩnh nhìn lấy cái xác đang nằm bất động
Hắn xoay người ngồi xỏm xuống cái xác đang nằm ở đó, rút con dao từ trong áo ra quơ quơ lên mặt tên đã chết như đang cảnh cáo cô
“ Phải là do tôi giết, cô có muốn như hắn không?” Hắn trừng mắt nhìn cô
“ Ông là đang hù doạ tôi?”
“ Trước giờ người như tôi không hù doạ bằng lời nói chỉ có hành động, cô muốn thử không?” Ông ta vừa nói vừa đừng dậy đi tiến đến chỗ cô
Cô đề phòng hắn lùi ra phía sau lại chạm phải bức tường.

Chết tiệt! Đường cùng rồi
“ Đường cùng rồi cô không thoát được đâu mau đưa nó cho tôi”
“ Dù sao cũng phải chết, hay vậy đi tôi với ông chơi một trò chơi nếu tôi thắng tôi đưa nó cho ông? Ông thấy sao”
Ông ta tức giận gằn giọng “ Mày tưởng tao là con nít hả mau đưa nó đây tao không muốn tốn thời gian đứng đây nói chuyện vớ vẩn với mày”
Ông ta thật sự tức giận cầm con dao lao đến chỗ cô.

Cô thấy ông ta đang lao đến gần mình liền giơ chân đạp mạnh vào hạ bộ của lão ta, lão ta đau đớn tay ôm lấy hạ bộ mà nhắn nhó,Ngãi Giai nhanh chóng bỏ chạy cũng không quên quay sang nhìn lão ta đang đau đớn ôm phần dưới
Cô chạy được một lúc cảm giác dưới chân mình có cái gì đó ướt ướt, cô đưa mắt nhìn xuống phát hiện chân cô vì mang giày cao gót mà chạy liên tục đã đỏ hết và chảy máu hết cả lên.

Cô dừng lại tháo đôi giày cao gót ra khỏi chân mình tiếp tục chạy thoát
Vừa quay lại đã thấy lão ta đứng trước mặt, hai chân trần lùi về phía sau.

Lão Ta thấy cô có ý muốn bỏ trốn liền giơ tay dịnh lấy bả vai cô
“ Con khốn mày chạy đi đâu”
Cô xoay người lấy chiếc giày cao gót đang càm trên tay đập mạnh vào cánh tay lão, lão ta tuy đau nhưng nhất quyết không chịu buông vai cô.

Ngãi Giai cứ liên tục dùng hết sức đập vào tay gã, lão tức giận dùng cánh tay còn lại tát thẳng vào mặt cô khiến cho cô không phòng bị kịp mà ngã xuống đất
“ Để tao xem ai có thể cứu được mày nữa đây” lão ta tiến tới gần cô, cô nhanh tay lấy chiếc guốc nằm bên cạnh chọi vào người gã

Lão ta đoán được ý định của cô liền né sang một bên cười nham hiểm tiến tới
“ mày chết đi “
*Đoàng*
Viên đạn ghim thẳng vào tay gã, lão ta đau đớn ôm lấy bàn tay đầy máu quay đầu nhìn lại tiếng súng được b*n r*, lão ta nhận ra được người nổ tiếng súng liền nhanh chóng xoay người bỏ chạy
Giai Nghiên đi nhanh đến đỡ cô dậy, nhìn xuống chân cô đang bị thương “ Có cần tôi đưa cô đến bệnh viện không?”
Cô vội lắc đầu “ Không cần chỉ là trầy xước nhẹ, không nghiêm trọng đến mất tới bệnh viện đâu”
“ Chân cô chảy máu rồi còn bảo không nghiêm trọng?”
Cô liếc mắt nhìn xuống chân mình “ Không sao về nhà dán băng keo lại là được, sao anh biết tôi ở đây vậy?”
“ Là Lục Tử Hàn gửi định vị của cô cho tôi, cậu ấy không yên tâm nên nhờ tôi đi theo cô”
“ Làm phiền anh rồi” cô cười ngại
“ Lên xe thôi, tôi đưa cô về nhà”
Cô gật đầu lủi thủi đi đằng sau cậu ta, cậu ta lịch sự mở cửa xe cho cô ngồi ở bên cạnh ghế lái.

Im lặng được một lúc cô cũng mở miệng nói chuyện với cậu ta
“ Phải rồi tôi có thứ này muốn đưa cho anh”
Cậu ta nhìn vào trong túi “ Sao lại đưa tôi thứ này?”
“ Là tên ban nãy muốn giết tôi để lấy thứ này”
Cậu ta khẽ chau mày thầm suy nghĩ thứ trong usb này quan trọng đến mất lão đó muốn lấy mạng cô gái này luôn à? Cậu ta giơ tay nhận lấy chiếc usb bỏ vào túi quần
“ Tôi nghĩ lão ta sẽ còn quay lại để lấy nó, cô tốt nhất là phải cẩn thận, tôi sẽ cử người đi theo sau cô”
“ Không cần làm phiền đến anh như vậy đâu”
“ Cô mà mất cọng tóc tôi e rằng không đền nổi cho cậu ta đâu “ cậu ta giở giọng trêu chọc khiến cô cười ngại.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 67: C67: Tôi mà thoát được ông đừng hòng sống yên ổn


Sau khi ông ta bị Giai Nghiên bắn bị thương ở tay, ông ta cố gắng chịu đau trở về căn hộ của mình. Người đàn ông đau đớn khi được thuộc hạ gắp viên đạn ra

“ Lão đại sao ông không đưa cho chúng tôi đi ám sát thằng nhóc đó lại phải tự mình đi để bị thương nặng như thế này”

Ông ta lạnh nhạt nhìn thuộc hạ đang băng bó vết thương lại cho mình “ Diệt khẩu được nó rồi còn usb lại rơi vào tay con nhóc kia”

“ Lão Đại tính sao? Có cần tôi đi diệt khẩu cô ta luôn không?”

“ Không cần, nó là người của Lục Tử Hàn không được đụng vào nó tôi không biết Lục Tử Hàn nó sẽ làm gì tiếp theo bây giờ khoan hay đụng đến cô ta, đợi khi vết thương tôi lành hẳn trừ khử nó cũng không muộn”

Thuộc hạ của lão ta gật đầu nhìn lấy người đàn ông nhắm mắt khuôn mặt rõ vẻ mệt mỏi dựa trên ghế sofa. Cậu ta cũng không làm phiền đến liền xoay người đóng cửa nhẹ nhàng

[….]

Ngãi Giai đi đến giường liếc mắt nhìn xuống vết thương dưới chân thầm thở dài. Tên kia mà biết cô bị thương chắc chắn đòi đạt vé về đây ngay trong đêm mất. Cô đứng dậy đi đến lấy một chiếc hộp nhỏ trong đó đựng đủ loại thuốc và băng keo cá nhân, cô nhẹ nhàng đổ thuốc vào vết thương rồi tự mình băng lại. Nếu như hôm nay Giai Nghiên không đến cứu cô kịp bây giờ cô đã đoàn tụ với mẹ cô rồi

Suy nghĩ một lúc cô chìm vào giấc ngủ lúc nào cũng không hay chắc là cả ngày hôm nay làm việc quá sức nên cơ thể đã mệt hết rồi

[…]

“ Tôi đã đưa vợ cậu về nhà an toàn rồi, bên đó cậu ổn chứ?”

“ Giải quyết ổn thoả rồi, ngày mai có thể về cậu đừng nói với cô ấy nhé”

“ À phải rồi ban nãy vợ cậu có đưa cái này cho tôi”

Giai Nghiên trên màn hình điện thoại giơ usb lên cho hắn xem, hắn nhíu mắt nhìn vào usb nhỏ gọn được nằm trong tay hắn

“ Trong đó là thứ gì”

“ Chưa xem thử, để tôi mở lên cho cậu nghe”

Cậu ta đứng dậy đi đến bàn làm việc cầm lấy máy tính trên bàn thuận tiện gấm usb vào trong máy, lập tức trên máy tính hiển thị đoạn ghi âm dài vỏn vẹn 30s. Cậu ta vặn âm thanh to hết mức để hắn ở bên màn hình có thể nghe được nội dung ở bên trong

Giọng người đàn ông van lên “ Tôi đã làm theo những lời ông nói rồi,số tiền còn lại của tôi đâu?”

Người đàn ông lãnh đạm giả vờ như không biết hỏi lại cậu ta “ Số tiền nào? Tôi đã nói tôi sẽ chuyển tiền cho cậu bao giờ nhỉ?”

Cậu ta tức giận đập bàn “ Ông giỡn mặt với tôi hả? Bàn đầu chúng ta đã giao nếu tôi hoàn thành đốt cháy cái công trình đó ông sẽ đưa tiền cho tôi bỏ trốn bây giờ lại muốn lật lọng à?”

Ông ta bật cười thành tiếng “ ha ha, người như cậu lại tin lời tôi nói à? Cậu có thể không làm mà? Cậu thật chất là ham tiền thôi. Bây giờ tôi không có tiền về đi”

Cậu ta thật sự không chịu được nữa liền đập phá đồ vật ở gần đó vì đây là bản ghi âm nên chỉ nghe được âm thanh thuỷ tinh rơi từ đâu xuống tạo lên tiếng thật chối tai

“ Ông không trả tiền thì tôi quậy nát chỗ này” từng cái đồ vật bị cậu ta đập thẳng xuống

Người bên ngoài cửa phòng của lão ta nghe thấy cũng liền vội vã đẩy cửa đi vào. Bốn năm người áo đen túm lấy cổ cậu ta, liên tục đánh vào người đàn ông

Lục Tử Hàn lạnh nhạt nhắm nghiền con mắt, cảm nhận được tiếng đánh và tiếng la hét của người đàn ông đang co ro bị người khác đánh. Hai tay hắn bắt đầu siết chặt ly thuỷ tinh trên tay

Giai Nghiên thấy tình hình không ổn nhanh tay dừng đoạn ghi âm lại

“ Cậu ổn chứ?”

“ Ngay từ đầu tôi đã đoán ra vụ này là do ông ta làm, nhưng tại sao trên móc khoá lại khắc tên V&D” . Truyện Cổ Đại

“ Cậu có muốn nghe tiếp không”

Hắn vẫy vẫy tay ý muốn cậu ta tiếp tục bật đoạn ghi âm đó lên

Cậu ta trừng mắt nhìn ông ta đang tiến gần mình “ Ông mà không xử lý xong dụ này tôi sẽ đi khai với tên Lục Tử Hàn đó là do ông sai tôi phóng hoả công trình”

Ông ta không sợ ngược lại còn lên tiếng mỉa mai “ Đứa tép rêu như mày đòi đấu với tao? Mày có bằng chứ gì tố cáo tao nào? Bây giờ mày đi nói với thằng đó chẳng khác nào tự mình chôn bản thân mình đâu? Đồ Ngu” ông ta đạp thẳng vào lòng ngực của tên đó thật mạnh, cậu ta đau đơn r*n r*

Ông ta xoay người ra lệnh cho bốn tên đang đứng đó “ Đưa nó ra ngoài xử lý cẩn thận, đừng để nó thoát được nếu không sẽ rắc rối lắm”

“ Vâng thưa lão đại”

Cậu ta bị những tên to cao lôi ra ngoài cũng không quên nhìn lấy ông ta mà mở miệng đe doạ “ Lục Thiên Vũ ông chờ đó, tôi mà thoát được thì ông đừng hòng sống yên ổn”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 68: C68: Bé con mau gọi lại cho anh


Sau khi hắn nghe toàn bộ đoạn ghi âm, hắn dặn dò Giai Nghiên chuẩn bị giúp hắn thứ gì đó. Sáng hôm sau hắn gấp gáp đặt vé máy bay trong ngày hôm đó xui cho hắn hiện tại giờ mà hắn cần lại hết vé nên hắn đành phải dời vào buổi tối mới có thể bay về gặp cô

[..]

Hôm nay như thường lệ cô cũng đến công ty sớm như mọi khi, chân của cô bởi vì bị thương bất đắc dĩ cô phải mang đôi giày nào thấp một chút để khi cô đi có thể thoải mái mà không làm vết thương nặng hơn

Vừa vào phòng làm việc đã chạm mặt với Nguyên Ân đang ngồi ở đó chờ, cô lịch sự đi đến chào hỏi hắn

“ Chào buổi sáng Nguyên Ân, sao hôm nay anh lại đến đây sớm vậy?”

“ Rũ em đi ăn sáng, lâu lắm rồi chúng ta không đi cùng với nhau, em sẽ không nỡ từ chối chứ?”

“ Được, đợi em một lát em xếp này xong sẽ đi với anh”

Nguyên Ân tỏ vẻ đắc ý cười thầm trong bụng

Anh đưa cô đi đến quán ăn nhỏ tuy rằng không gian ở đây khác với những quán mà Lục Tử Hàn đưa cô đi nhưng nó khiến cô vô cùng thoải mái

Hai người cùng nhau đi đến bàn đã được đặt trước vừa hay Tiểu Mạn cũng có mặt ở đó. Tiểu Mạn vui vẻ vẫy vẫy tay chào đón cô

Nguyên Ân ga lăng kéo ghế cho cô ngồi đối diện với Tiểu Mạn còn bản thân mình đi vòng qua bên kia ngồi cạnh cô

“ Tớ nhớ cậu quá trời, cậu cứ làm việc suốt ngày không thể hẹn cậu ra đây được tớ tưởng chừng hôm nay cậu lại từ chối”

“ Cậu đã trở thành bà cụ non khi nào vậy? Vừa gặp tớ đã mắng rồi”

“ Xía! Là do cậu thường xuyên bỏ bê bạn bè “

“ Được được tớ sẽ lấy thân báo đáp lại cậu có được không?”

Tô Tiểu Mạn nhìn cô từ trên xuống dưới trề môi “ Tớ không thèm “

Nguyên Ân lắc đầu nhìn hai người phụ nữ bên cạnh không ngừng đấu khẩu với nhau, anh mà không lên tiếng chắc lát sẽ có án mạng mất

“ Được rồi hai quý cô của tôi ơi! Đừng cãi nữa thịt đã nguội hết rồi còn không mau ăn đi?” Anh vừa nói vừa gắp miếng thịt lớn bỏ vào chén cho cô

Tiểu Mạn liếc mắt vào chén cô không ngừng trêu chọc. “ này này hình như ở đây không có sự công bằng sao miếng thịt của em lại nhỏ hơn cậu ấy chứ? Anh đang phân biệt đối xử giữa em và cậu ấy à”

Cô thừa biết cái người trước mặt cô đang có hàm ý trêu chọc cô và Nguyên Ân, cô nhanh chóng thuận ý gắp miếng thịt đưa sang chén cho Tiểu Mạn “ Được rồi cho cậu hết, dù sao tớ cũng đang giảm cân không ăn đồ dầu mỡ”

“ Vậy thì tớ không khách sáo “

Nguyên Ân lắc đầu bất lực đành phải gắp miếng thịt khác bỏ vào chén cho cô

“ Nguyên Ân chu đáo với cậu như vậy cậu cũng nên báo đáp anh ấy đi chứ” Tiểu Mạn liếc mắt nhìn cô rồi quay sang nhìn Nguyên Ân

Cô bị câu nói của cô bạn thân làm cho ho sặc sụa “ Thật ngại quá, em cần vào vệ sinh một lát” cô cười ngại đứng dậy đi vào nhà vệ sinh

Đúng lúc điện thoại của cô ở trên bàn reo lên, hai người bọn họ liếc mắt nhìn nhau rồi liếc vào màn hình điêni thoại

“ Anh nghe máy giúp cậu ấy đi”

“ Không tiện lắm, lỡ như..”

Tiểu Manh tự tiện cầm lấy điện thoại cô ấn vào nút trả lời đưa sang phí Nguyên Ân không quên ra ám hiệu hối thúc anh trả lời giúp bạn thân mình

“ Alo? Hiện tại Ngãi Giai cô ấy đi vệ sinh rồi làm phiền cậu lát gọi lại cho cô ấy nhé”

Người bên kia liền cúp máy không thèm trả lời lại

“ Cúp máy rồi” anh đặt điện thoại vào chỗ cũ cho cô

“ Là ai gọi vậy?”

“ Không biết, anh nói xong họ liền cúp máy”

Đúng lúc Ngãi Giai vừa đi ra thấy hai bọn họ nhìn cô chằm chằm

“ Sao thế trên mặt tôi dính thứ gì à?”

“ Không có, vừa nãy có người gọi cho em”

Cô khẽ liếc nhìn vào danh bạ cuộc gọi lại kèm theo dòng tin nhắn “ Bé con mau gọi lại cho anh “ bất giác mỉm cười.Tô Tiểu Mạn khó hiểu liền mở miệng hỏi

“ Cậu xem mấy bữa nay cậu khác lắm, tự nhìn điện thoại lại tự cười cậu xem cậu có phải là Ngãi Giai mà tớ quen biết không”

Cô tắt điện thoại đặt lại chỗ cũ khôi phục lại dáng vẻ điềm đạm thường ngày “ Hửm? Tớ làm sao? Tớ vẫn bình thường là do cậu suy nghĩ quá nhiều”

“ Thật không? Hay cậu có gì giấu tớ với Nguyên Ân?” Ánh mắt dò xét dán chặt vào người cô

“ Được được tớ chịu thua với cậu, ban nãy là chỗ tiệm spa cũ gọi cô chủ tốt bụng có lòng nhắc hôm sau có khuyến mãi nhớ dắt cậu qua, tính tạo cho cậu bất ngờ lại bị cậu hỏi” cô giả vờ nói như thế để Tiểu Mạn không nghi ngờ cô

Tiểu Mạn lập tức nở nụ cười,vui mừng như muốn nhào tới ôm hôn cô “ Thật không, là do tớ đa nghi xin lỗi cậu “

Nguyên Ân cũng phải bất lực với hai cô nàng này chỉ biết ngồi đó cười ngại, tay không ngừng nướng thịt gắp vào chén cho hai cô gái
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 69: C69: Mau mở cửa cho anh


Quyên cả ngày hôm nay cô cùng bọn họ đi dạo tán ngẫu cùng nhau lâu lắm rồi cô mới có dịp ba người bạn thân đi chơi với nhau nên hôm nay cô nhất quyết dành thời gian cho bọn họ. Vì vậy mà đóng giấy tờ ở công ty cô phải mang về nhà làm đúng là khổ trước sướng sau là có thật

Không gian yên tĩnh lại bị tiếng chuông điện thoại làm phá tan cả không khí. Cô nhìn dãy số trong điện thoại cũng đoán được là ai

“ Em nghe đây?”

“ Em đang làm gì đó? Đã nhớ anh chưa?”

“ Ngoài những câu này ra anh không còn câu khác để nói sao?” Cô phì cười lên tiếng trêu trọc hắn

“ Anh yêu em”

Cô tính trêu hắn một chút đã bị hắn làm cho đỏ mặt hết cả lên, không biết trả lời hắn như thế nào cô đành gửi đại icon mặt khóc qua cho hắn

“ Sao thế? Nhớ anh đến phát khóc à”

“ Ừm”

Cô đợi hắn năm phút không thấy hắn trả lời lại tưởng hắn bận việc nên không thể trả lời liền tắt điện thoại để sang một bên. Vừa đúng lúc hắn trả lời lại tin nhắn cô

“ Mở cửa cho anh”

Cô bất ngờ trợn tròn mắt nhìn vào dòng chữ mà hắn vừa nhắn, hắn đang nói thật à? Cô lật đật chạy ra ngoài xem thử vừa mở cửa là chạm phải khuôn mặt điển trai cùng kết hợp với chiếc áo cổ lọ đen cao qua cổ

“ Không phải ba ngày nữa anh mới về sao?”

“ Vừa rồi ai bảo là nhớ anh? Nên anh phải về thôi”

Cô ngại ngùng đỏ mặt quay lưng vào trong nhà, hắn biết cô là đang ngại nên được nước làm tới. Tay đóng chặt lấy cửa bước nhanh tới ôm cô bế lên bàn làm việc

“ Này anh làm gì vậy? Không được làm bậy” cô đánh vào vai hắn

“ Ngoan! Đừng nháo. Có biết ông đây nhẫn nhịn gần 1 tuần rồi không”

Cô đưa tay khẽ vuốt những lọn tóc của hắn “ Vậy sao? Anh ngoan đến nỗi không tìm được người phụ nữ khác để giải khuẩy sao?”

“ Anh đây chỉ có một mình em, nửa câu anh nói mà có lời nói dối trá tuỳ ý em xử lý có được không?”

“ Được!” Cô chủ động hôn vào môi hắn, hắn cũng bất ngờ hôm nay cô lại chủ động như vậy liền đáp lại nụ hôn của cô, đến khi cả hai không thở được hắn liền luyến tiếc rời đi

“ Trời lạnh như vậy sao lại không mang dép?” Hắn đột nhiên nhìn xuống chân cô

Hắn làm cho cô giật mình, lỡ mà hắn biết được chân cô bị thương chắc chắn lại nhằn mãi không thôi

“ Trời không lạnh lắm nên không cần mang”

“ Ngồi yên đây chờ anh “

Hắn buông tay mình rời khỏi eo cô quay người đi vào trong phòng ngủ. Sau khi hắn quay trở lại trên tay lại còn cầm thêm đôi dép, hắn cúi người mang vào cho cô, hắn nhíu mắt nhìn vào vết thương đã lành ngay chân cô

“ Anh chỉ mới đi có 4 ngày đã để bản thân mình thành ra như thế này?”

Cô thấy hắn có vẻ như không hài lòng đành hạ giọng nói chuyện với hắn “ Anh xem vết thương không nghiêm trọng lắm đã lành hẳn rồi, đừng cau mày như thế sẽ nhăn hết đó” cô giơ tay kéo dãn long mày đang nhăn nhó

Hắn bế cô xuống đi tđến ghế sofa đặt cô ngồi lên ghế để bản thân mình quỳ một chân nhìn lấy vết thương trên chân cô

“ Chỉ vì usb đó mà em để bản thân mình bị thương hửm?”

Cô cắn môi im lặng liếc nhìn hắn. Nếu cô nói gì thêm lại sợ hắn không được vui nên đành giữ im lặng

“ Ông ta không làm gì em?”

Cô nhanh chóng lắc đầu phũ nhận

“ Có thể khoảng thời gian này bên ngoài rất nguy hiềm, em cũng phải cẩn thận một chút có biết không? Nếu xảy ra chuyện lập tức phải gọi cho anh hoặc là Giai Nghiên biết chưa?”

“ được rồi, em biết rồi em sẽ cẩn thận hơn sẽ không để mình bị thương”

“ Khuya rồi, em mau nghỉ ngơi sớm đi sáng mai còn dậy sớm đến công ty”

“ Bây giờ anh về nhà cũng rất nguy hiểm”

“ Hửm? Muốn anh ở đây à”

Cô đỏ mặt nhìn sang chỗ khác “ Không, ý em là anh về một mình giờ này thì không an toàn lắm không ấy anh gọi tài xế đến đón về đi”

Hắn phì cười trước thái độ ngại ngùng của cô “ Vậy sao? Ban nãy anh còn tính về bây giờ xem ra anh muốn ở đây rồi “

Vừa nói dứt lời hắn đã xoay người đi vào phòng cô khiến Ngãi Giai hốt hoảng chạy theo sau hắn may mà hôm nay gia đình cô về quê mấy hôm nếu không họ sẽ hỏi cô rất nhiều về hắn đây
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 70: C70: Cố tư kỳ về nước


Như thường lệ hắn đưa cô đến công ty trước còn mình sau khi đưa cô đến nơi liền lái xe đến sân bay

Người đàn ông tóc được nhuộm màu bạch kim trên người còn ăn mặc phong cách lịch lãm kèm theo đó là không khí ảm đạm bao trùm lấy người đàn ông vừa mới đáp máy bay xuống sảnh. Cậu ta lướt quanh một vòng xác định được người quen nhanh chóng kéo vali đi đến đó

“ Lục Tử Hàn, tôi về rồi “

“ Chào mừng cậu về nước”

“ Cậu vẫn đẹp trai như ngày nào nhỉ” cậu ta mỉm cười nhìn lấy độ đẹp trai trên gương mặt hắn

“ Mau lên xe tôi có chuyện muốn bàn với cậu”

“ Chưa gì đã muốn bạn chuyện với tôi rồi”

“ Tôi đưa cậu đi ăn xem như đãi ngộ cậu”

[…]

“ Cậu nói đi muốn tôi giúp gì?”

“ Tôi muốn cậu hợp tác với chú tôi”

Người đàn ông bị câu nói của hắn làm cho sặc nước “ Cậu bị ấm đầu à? Không phải năm xưa cậu rất ghét đám nhà họ Lục kia sao nay lại muốn tôi hợp tác”

Hắn điềm đảm đưa ba tấm ảnh quăng vào người cậu ta “ Cậu tự xem đi”

Cậu ta trợn tròn mắt “ 3 người phụ nữ này quả thật rất xinh đẹp, người yêu mới của cậu à giới thiệu cho tôi một vài em đi lâu rồi tôi chưa lại gần nữ sắc”

Hắn gằn giọng nhấn mạnh ý của hắn “ Nhìn kĩ lại người ở giữa đi là mẹ tôi”

Cậu ta bất ngờ giơ tay gãi gãi đầu nhìn hắn “ Hi hi tôi không nhận ra ba ấy luôn, vậy hai người này là ai?”

“ Người này là người yêu năm xưa của chú tôi còn người phụ nữ bên cạnh là mẹ của người quan trọng đối với tôi”

Cậu ta gật đầu xem như đã hiểu “ Đưa tôi những thứ này làm gì?”

“ ba người họ năm xưa là bạn tốt với nhau, sau khi tốt nghiệp người yêu của chú tôi đột nhiên treo cổ cho tới 8 năm sau người phụ nữ này cũng bị tai nan giao thông mà qua đời, và chuyện sau đó thì cậu cũng biết mẹ tôi rồi”

“ Cậu nghi ngờ 3 cái chết này là do cùng một người làm?”

“ Ừm”

“ Và cậu biết người đó là ai? Nên muốn tôi làm như vậy?”

“ Quả thật cậu rất thông minh, tôi không cần dài dòng cậu cũng hiểu”

Cậu ta khinh khỉnh hất cầm ra oai trước mặt hắn “ Tôi là ai chứ, là Cố Tư Kỳ đó”

[ Cố Tư Kỳ còn có biệt danh khác là Mark, cậu ta thường dùng cái tên này chỉ dưới danh nghĩa trong giới hắc đạo thôi ]

“ Công ty của ông ta đang cần một dự án về thiết kế chủ đề công chúa long bào, tôi thấy ông ta ấp ủ chủ đề này rất lâu đột nhiên lần này lại muốn cho ra mắt”

“ Tôi sẽ đề nghị hợp tác với ông ta, giúp cậu moi thông tin 3 cái chết của ba cô gái trong bức hình

này “

“ Tôi trong cậy vào cậu”

[..]

Cố Tư Kỳ vừa về đến nhà đã thay đổi sắc mặt, cậu ta không còn là người năng động như ban nãy mà thay vào đó là khuôn mặt điềm đạm. Cậu ta tập trung ngồi vào bàn làm việc những ngón tay nhanh nhẹn gõ gõ trên từng nút bàn phím như gấp gáp tìm kiếm thứ gì đó

Sau khi ra được tìm kiếm mà cậu ta muốn liền chăm chú đọc theo từng dòng chữ được ghi trên đó

“ Năm xxx nữ sinh tại trường đại học xxx bất ngờ treo cổ tại hội trường vẫn chưa biết động cơ nào khiến cho cô gái trẻ này đột ngờ làm chuyện này”

Cậu ta nhấp chuột bấm vào xem lại nhìn trúng vào bức ảnh của một người đàn ông đang quỳ gối trong đám đông bên cạnh còn một bó hoa hồng được gói một cách tỉ mỉ. Cậu ta phóng to bức ảnh của người đàn ông đó lên, cậu ta nhìn vào bàn tay đang bấu chặt vào nhau như đang kiềm nến cơn tức giận trong người liền nảy sinh ra ý nghĩ gì đó

Cậu ta lưu ảnh về, cầm lấy điện thoại trên bàn gọi cho ai đó “ Cậu Diệp cậu lặp tức liên lạc với bên Lục Thiên Vũ công ty chúng ta muốn hợp tác với ông ấy, nếu ông ấy không phiền mời ông ấy đến đây gặp tôi” cậu ta nói xong liền thẳng thần cúp máy

Cậu ta mệt mỏi ngã người về phía sau cũng không quên nhìn chăm chăm vào ba bức hình tại nạn vừa mới được lưu lại. Quả thật ba dụ này đều có liên quan nhau nhưng cả ba dụ đều chưa biết nguyên nhân mà hung thủ đã ra tay với nạn nhân là gì?
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 71: C71: Muốn tôi báo đáp cậu


“ Ông Lục, Cố Thị muốn đầu tư vào dự án lần này ý ông như thế nào?” Người đàn ông lịch sự cuối đầu báo cáo

Ông ta cầm điếu thuốc trên tay, ánh mắt đăm chiêu nhìn lên trần nhà “ Cố Giang?”

“ Không ạ, là con trai ông ấy Cố Tư Kỳ”

“ Cố Tư Kỳ? Tôi chưa gặp mặt cậu ta bao giờ “

“ Cậu ấy từ nhỏ đến lớn sống ở Anh nên chủ tịch ít biết đến cậu ấy cũng phải”

Ông ta thả một hơi thuốc dài liền nói “ Chỉ là một thằng nhóc cũng đòi hợp tác dự án quan trọng lần này của tôi? Huỷ đi không hợp tác”

“ Năm ngoái cậu ta giúp bố cậu ấy thắng liên tục hai dự án lớn giúp cổ phiếu Cố Thị ngang bằng với nhà họ Lục chúng ta, hơn thế cậu ta là lập trình rất giỏi tôi e rằng chủ tịch có thể suy nghĩ lại”

Lục Thiên Vũ như đang tính toán thứ gì đó liền nói “ Liên hệ gặp mặt với cậu ta đi, tôi muốn xem cậu ta giở trò chống gì với tôi”

“ Vâng tôi sẽ liên lạc lại với cậu ấy” tên trợ lý gật đầu mở cửa ra ngoài làm việc

[..]

Cố Tư Kỳ cùng với Giai Nghiên đi đến phòng làm việc bí mật của Lục Tử Hàn. Cậu ta không ngại liền đẩy mạnh cửa đi vào, đập vào mặt cậu ta là luồn không khí ảm đạm từ trong phòng phà ra bên ngoài khiến cậu ta lạnh sống lưng nhưng ít lâu sao cậu ta cũng khôi phục lại tình trạng ban đầu mà đi vào

“ Lâu lắm rồi tôi mới thấy cậu ngồi lại chiếc ghế chủ tịch này “ Cậu ta đi tới bàn làm việc tự nhiên kéo ghế ngồi trước mặt hắn bên cạnh còn có Giai Nghiên

Hắn lạnh nhạt nhìn hai tên rảnh rỗi đến làm phiền “ Các cậu tới đây có ý gì?”

“ Báo cho cậu tin vui “ Cậu ta tỏ vẻ tự tin chóng cầm nhìn hắn

“ Nói “

“ Lục Thiên Vũ đã mời tôi đến gặp mặt về dự án đó rồi, cậu thấy sao?”

“ Tốt”

Cậu ta bất mãn đập bàn “ Này! Cậu không thể khen tôi một tiếng à”

“ Muốn tôi lấy thân báo đáp cậu?” Hắn nhàn nhạt liếc nhìn tên đang nháo nhào trước mặt mình

“ Nếu cậu muốn tôi cũng chẳng ngại mà từ chối, rốt cuộc người như cậu cũng động lòng với soái ca đẹp trai như tôi thôi” Cậu ta tự luyến vuốt vuốt lấy tóc bạch kim của mình

“ Cậu càng ngày càng giống với mấy ông chú ở bệnh viện khoa tâm thần “

“ Cậu..! Mã Giai Nghiên cậu xem cậu ta nói tôi như vậy là có quá đáng không” cậu ta trừng mắt nhìn Giai Nghiên trả lời

Giai Nghiên ngồi không cũng dính đạn “ Cậu ấy nói không sai, cậu rất giống “

Cậu ta bị hai tên bạn thân mình làm cho tức giận đến nổi không thể nói ra thành chữ “ Hai cậu…”

Hắn nhìn tên tóc bạch kim đang tức giận bừng bừng liền cười nhếch mép “ Không đùa với cậu nữa, ông ta hẹn gặp cậu ở đâu?”

“ Hừ, tại nhà hàng cổ ở xxx” cậu ta bất mãn nhưng vẫn phải miễn cưỡng trả lời hắn

“ Bao giờ gặp?”

“ Lát nữa”

“ Tôi đi với cậu”

“ Không được! Cậu muốn ông ta biết thân phận thật của cậu à”

“ Tôi chỉ ngồi phòng kế bên nghe thôi, chẳng phải ở đó có camera quan sát sao?”

“ Cũng đúng, vậy bây giờ tôi đến trước sẽ gửi số phòng cho cậu” cậu ta đứng dậy kéo lại ghế vào chỗ cũ rồi đi ra ngoài

Không gian trong phòng chỉ còn hắn và Giai Nghiên

“ Cậu tính đi thật à?”

“ Ừm, tôi muốn nghe ông ta nói gì,có liên quan đến ba cái chết không”

“ Có cần kêu người đi theo phòng trường hợp ông ta làm gì Tư Kỳ không?”

“ Không cần, bao lâu nay Cố Gia luôn chiếu cố nhiều dự án của ông ta ông ta cũng biết lấy lui làm tiến sẽ không dám động thủ của con trai chú Cố đâu đặt biệt là loại người như Tư Kỳ cậu ta lại càng khó đối phó”

“ Cậu không sợ một ngày ông ta biết được thân phận thật của cậu liền lấy cô Vương ra doạ cậu sao?”

Hắn nhắm nghiền mắt ngã người ra đằng sau âm thanh trầm bỗng vang lên “ Trừ khi tôi còn sống bất cứ ai cũng không thể đụng vào cô ấy nếu ông ta dám ngay cả con nuôi ông ta cũng chẳng thể nào sống yên ổn được “

Xem ra Giai Nghiên đã đánh giá thấp về tình cảm của Lục Tử Hàn dành cho cô luật sư xinh đẹp này rồi

“ Quả thật cậu rất yêu cô gái này hơn những gì tôi suy nghĩ”

[..]

Cố Tư Kỳ ngồi đợi trong phòng đã được hẹn sẵn, cậu ta nhanh nhẹn gửi địa chỉ phòng của mình cho hắn “ Tôi ở Phòng 201 lát nữa tôi mà có xảy ra chuyện gì cậu nhớ bay qua giúp tôi đấy nhé “ cậu ta nhắn xong liền để lại điện thoại vào chỗ cũ

Hắn ngồi kế bên cạnh phòng cậu ta ánh mắt nghiêm túc nhìn vào màn hình máy tính trong đó hiện hết tất cả những hình ảnh của phòng bên cạnh

“ xem ra ông ta tới trễ hơi chúng ta nghĩ” giai nghiên điềm đàm uống ngụm nước từ tốn nói

Hắn vẫn không rời mắt khỏi màn hình cuối cùng mục tiêu mà hắn chờ đợi cũng đã tới “ tới rồi” giai nghiên cũng tò mò nhìn vào màn hình quan sát
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 72: C72: Đồ đàn bà điên


Thiên Vũ mở cửa đi vào, theo sau ông ta lại còn có hai tên áo đen lực lưỡng bước vào theo hắn

“ Cậu đây chắc là Cố Tư Kỳ?”

“ Là tôi, mời ngồi” cậu ta lịch sự chào hỏi

“ Tôi là người không thích vòng vo chắc cậu cũng thế tôi vào vấn đề chính, dự án lần này tôi đặt rất nhiều tâm đắt vào nó nếu sau khi hợp tác đạt được như mong muốn lợi phẩm sẽ cho cậu một nửa”

“ Bao nhiêu?”

“ 4/10”

Cậu ta bật cười thanh tiếng “ Ông đùa à, Cố thị có bao giờ bạc đãi ông thứ gì đâu nhỉ?”

“ Cậu đang muốn tôi báo đáp ân tình?”

“ Cố thị chưa bao giờ giúp ai không công bao giờ nếu ông là người thông minh thì cũng phải biết chắc điều đó chứ hửm?”

“ Haha, chàng trai trẻ này quả thật là thông minh vậy cậu muốn bao nhiêu?”

“ Vậy đi chúng ta chia đôi” cậu ta nhàn nhã nhìn vào mắt ông ta

“ Nếu như thất bại cậu lấy gì bảo đảm cho tôi mà đồi nhiều như vậy?”

Cậu ta giơ tay đổ trà vào chén nhẹ nhàng thưởng thức hương vị trong ly trà “ tôi lấy mạng tôi bảo đảm”

Ông ta phì cười nhìn chàng trai trẻ đang nói đùa bên cạnh “ Tôi không dám đụng đến viên đá quý của Cố Giang “

Cố Tư Kỳ lấy sấp tại liệu ở sau lưng đã được chuẩn bị đưa cho thư ký ông ta

Người đàn ông bên cạnh ông ta nhanh tay mở chúng ra xem, liền bị nội dung trong đó làm cho trợn tròn mắt kinh ngạc vội vã đưa sang cho ông ta đọc

Ông ta đọc kĩ từng chữ trên sấp tài liệu đó chỉ riêng cậu ta là ung dung dựa vào ghế uống trà và quan sát khuôn mặt ông ta mà cười nhếch mép

“ Rất thích có phải không?”

Ông ta mỉm cười đóng tập tài liệu lại để trên bàn “ Đương nhiên người trẻ luôn làm việc rất hăng hái tôi rất thích “

“ Hợp tác vui vẻ” cậu ta giơ tay trước mặt hắn

Ông ta cũng giơ tay bắt lại hắn “ Hợp tác vui vẻ “

[…]

Phòng bên cạnh cũng im lặng quan sát từ đâu đánh cuối, hắn khó hiểu tại sao ông ta sau khi lại đọc xong bảng tài kiệu ấy lại đồng ý nhanh như vậy, trong đầu loé lên nhiều suy nghĩ lại bị Giai Nghiên lên tiếng làm cho thức tỉnh

“ Tôi đi vệ sinh một lát “

Hắn gật đầu “ Cẩn thận một chút “

Hắn không quên mở miệng nhắc nhở cậu ta vì ở đây ngoài 3 người ở trong phòng ra hắn chắc sẽ còn có nhiều người khác đang ẩn nắp bên ngoài tránh xảy ra sự cố hắn vẫn nên nhắc nhở Giai Nghiên cẩn thận thì hơn

Cậu ta ngồi trong bồn nhà vệ sinh vô tình nghe được hai tên bên ngoài đang rửa tay thì thầm to nhỏ với nhau

“ Mày nói xem ông ấy tại sao lại đồng ý kí thoả thuận với điều kiện như vậy?”

“ Tao thấy ông ta là người lời nhiều nhất đó chứ, chỉ cần ký một cái nếu thắng thì được tiền được cả danh tiếng nếu thua cũng chẳng mất gì vì cậu ta lấy cổ phần của Cố Giang ra làm màn cá cược mà chẳng phải đó là mồi ngon mà ông ấy luôn ao ước muốn có sao? Có được cổ phần Cố Giang rất dễ lật đỗ Lục Thị”

“ Thằng nhóc đó cũng chơi lớn thật lở như mà thua thiệt chẳng phải cả gia đình ra đường ở à, Lục Thiên Vũ này tao thấy khó nuốt đấy”

“ Chuyện của bọn họ để bọn họ quyết định đi vụ này chỉ cần thua chúng ta cũng sẽ có lợi”

Hai bọn họ nói xong liền mở cửa ra ngoài, Giai Nghiên ngồi bên trong cũng ghi âm lại hết toàn bộ “ Xui cho bọn mày tao ghi âm lại hết rồi nhé “

Cậu ta nhanh chóng quay trở lại phòng vô tình đụng trúng một người phụ nữ do cậu ta đi gấp nên không để ý liền bị người phụ nữ đó dịnh lại mà quát mắng

“ Này, cái tên này đụng người khác không biết xin lỗi liền quảnh mặt bỏ đi à”

Cậu ta tưởng rằng người phụ nữ này muốn tiền liền rút bốn năm tờ trong bóp nhét vào tay người phụ nữ đứng trước mặt, người phụ nữ lúc này liền nổi giận hơn ban nãy

“ Nè đưa tiền cho tôi làm gì, tưởng tôi là gái đ**m sao?”

“ Chê ít?”

“ Đụng người khác xong muốn chạy? Lại còn xem người ta là gái đ**m mà nhét tiền?”

“ Tôi rất gấp cô muốn bao nhiêu cứ nói”

“ Tôi không cần tiền, tôi cần anh xin lỗi tôi”

“ Tại sao tôi phải xin lỗi loại người như cô?” Cậu ta nhìn cô gái từ đầu đến chân đều ăn mặc đầm hơi hở ngực v

Người phụ nữ bất giác che lấy ngực mình vì hôm nay cô có hẹn với người đàn ông của mình nên ăn mặc lộng lẫy một chút nào ngờ cái tên này lại nghĩ cô làm gái đến đi để tiếp khách “ Nhìn gì tin tôi móc mắt anh không? Tôi là loại người gì nói nghe xem?”

“ Làm Gái” Cậu ta chẳng sợ gì liền phun ra hai chữ khiến người khác tức muốn nhào lại mà đánh cậu ta

Cô tức giận tát vào mặt cậu ta một cái đem hết số tiền ban nãy mà cậu ta vừa nhét quăng thẳng vào người cậu ta, không quên lên giọng cảnh cáo “ Tôi nói cho anh biết người như anh nên chết đi đừng để tôi gặp lại anh một lần nào nữa nếu không đừng trách” nói rồi liền xoay gót bỏ đi thật nhanh

Cậu ta giơ tay sơ bên má vừa bị tát lúc này ánh mắt không quên nhìn về phía đó “ Đồ đàn bà điên “
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 73: C73: Anh nuôi em cả đời được sao


Cậu ta cùng với khuôn mặt đỏ bừng quay trở lại phòng vừa vào liền bị hắn tra hỏi

“ Mặt cậu bị làm sao vậy? “

“ Bị bà điên tát”

“ Người như cậu cũng bị đàn bà tát à”

“ Hừ, chẳng phải trong lòng cậu bây giờ rất thoả mãn khi có người phụ nữ khác tát tôi à”

“ May mà cô Tống và cậu chia tay rồi nếu không cô ấy mà biết cậu ở đây bị gái tát chi bằng bị thêm một bên còn lại”

Cậu ta lườm lấy hắn vội đưa đoạn ghi âm vừa nãy cho hắn nghe

“ Đi vệ sinh còn ghi âm muốn tôi nghe à?”

“ Mau nghe hết đi rồi hẳn nói” cậu ta nhấn vào nút chạy ghi âm trên máy đồng thời một loạt lời đối thoại trong đoạn ghi âm được phát ra

Từng câu từng chữ cậu ta vừa nghe ban nãy đều được hắn nghe thấy hết

“ Cậu ta lần này muốn chơi lớn thật rồi”

“ Cậu ta không bàn bạc cái này với cậu?”

Hắn lắc đầu “ Là do cậu ta một tay sắp xếp tôi không nhúng tay vào”

“ Bây giờ cậu tính sao?”

“ Đợi cậu ta quay trở lại chúng ta bàn bạc với cậu ấy”

Sau khi Cố Tư Kỳ tiễn Lục Thiên Vũ rời khỏi đây cậu ta nhanh chóng quay trở lại phòng kế bên

“ Sao cậu chơi lớn như vậy cá cược cả cổ phần của Cố Giang” Giai Nghiên thấy cậu ta mở cửa lập tức chặn họng hỏi

“ Tạo tin tưởng cho ông ta và cũng là cái bẫy mà tôi văng ra” cậu ta thoải mái dựa vào ghế tuỳ hứng gõ gõ tay vào mặt bàn

“ Ý cậu muốn ông ta đớp mồi sau đó khiến ông toàn hoàn toàn mất đi ý thức cướp đi tất cả?”

“ Chính xác”

Hắn nhìn cậu ta đang đắc ý liền nói “ Lục Thiên Vũ rất dễ đa nghi cậu chỉ cần để lộ sai sót ra một chút thôi người đầu tiên hắn nhắm tới đó là cậu, tôi không muốn cậu liều mạng như vậy”

“ Cậu yên tâm tôi chuẩn bị rất kỹ đợi khi bảng thiết kế được tung ra thị trường tôi lập tức sang bằng tất cả cổ phần mà ông ta đứng tên sang cho cậu”

“ Cậu lấy cổ phần Cố Giang đưa ông ta?”

“ Là bảng giả thôi, tôi chỉ lấy cái đó để chứng minh cho ông ta tin tưởng”

Giai nghiên liền thở phào nhẹ nhõm, Lục Tử Hàn trầm ngâm không quên một lần nữa nhắc nhở cậu ta

“ Sau khi dự án được tiến hành tôi sẽ đứng sau lưng để bảo đảm an toàn cho cậu bất cứ khi nào cậu cần chúng tôi sẽ xuất hiện tránh trường hợp trong quá trình ông ta phát hiện”

“ Thật cảm động, đúng là anh em tốt cho tôi ôm hai người một cái nào” cậu ta chồm lên giơ tay choàng lên người bọn họ nào ngờ bọn họ lại né tránh cậu ta

hắn cùng Giai Nghiên đồng thanh nói “ Trẻ Con “

[…]

Vương Ngãi Giai đang ngồi làm việc liền nhận được điện thoại cô nhanh chóng bắt máy “ Tớ nghe”

“ Ngãi Giai ban nãy tớ đi ăn với lão Tề nào ngờ lại gặp tên vô lại kia làm cho tớ ăn không còn thấy ngon nữa”

“ Cậu làm sao? Mau kể cho tớ nghe xem”

“ Vừa rồi tớ đi vệ sinh cái tên cao ngạo nào đó từ cửa nhà vệ sinh nam ra đụng trúng tớ, cậu ta không xin lỗi thì thôi đi đằng này cậu ta quay lại liền nhét tiền vào tay tớ còn mắng tớ là làm gái cậu xem tớ có nên tìm lại cậu ta để tính sổ không?”

Cô nghe đến đây liền bật cười thành tiếng “ Haha Tô Tiểu Mạn cậu có ngày bị đàn ông hiểu lầm là làm gái à, tớ đã dặn cậu bao nhiêu lần rồi đi ra ngoài đường ăn mặc kính đáo vào cậu lại ăn mặc kiểu đó người khác không nghĩ vậy mới lạ”

“ Đến cả cậu cũng trách tớ?”

“ Không có ý đó tớ chỉ tốt bụng nhắc nhở cậu ra đường đổi phong cách kính đáo một chút”

“ Tớ chỉ mặc như vậy chẳng phải vì mặt mũi của Lão Tề sao anh ấy khen tớ mặc phong cách này rất đẹp “

“ Được vậy cậu gọi tớ làm gì?”

“ Tớ chỉ muốn gọi cậu để chút giận một lát nào ngờ cậu là binh cậu ta”

“ Tớ chỉ bảo cậu ăn mặc kính đáo thôi chẳng binh cậu ta chỗ nào cả” vừa nói xong trong phòng lại phát lên tiếng nói của người đàn ông

“ Bảo bối em xong việc chưa, anh nhớ em rồi”

Người bên đầu dây điện thoại liền nghe thấy nhanh chóng lên tiếng tra hỏi cô “ Là giọng đàn ông? Cậu có đàn ông sao?”

“ Không phải là người yêu của đồng nghiệp đến rước không phải của tớ” cô liếc mắt nhìn hắn đang đứng chống tay lên bàn làm việc đang nhìn mình

“ Không phải tớ nghe rất rõ là trong phòng cậu mà, tính gạt tớ à”

“ Là thật, cậu không tin cũng đành thôi vậy! cúp máy nhé bây giờ tớ bận họp rồi lát gọi lại cậu sau “

Cô nhanh tay ngắt cuộc gọi của người bên kìa liền xoay người nhìn hắn

“ Người yêu của đồng nghiệp đến rước? Hửm?” Hắn nhíu mày nhìn cô

Cô choàng tay lên cổ hắn “ Em không có ý gì đâu chỉ là em không muốn để cậu ấy biết chúng ta đang quen nhau”

Hắn thuận tay nhanh chóng bắt lấy eo cô “ Cậu ta muốn biết thì để cho cậu ta biết? Tại sao lại phải giấu?”

Cô lắc đầu “ Không muốn, để cậu ấy biết chi bằng để mọi người điều biết”

Hắn dịu dàng hôn nhẹ lên vần trán cô “ Dù sao có anh chống lưng cho em, mất việc thì nghỉ anh nuôi em. Ông đây chẳng thiếu tiền đến nổi không nuôi được em”

“ Anh nuôi em cả đời được sao?”

Hắn gật đầu không quên xoa xoa nhẹ tấm lưng thon gọn trước ngực mình “ Cả đời này anh chỉ có một mình em, không nuôi em thì nuôi ai nữa nào?”

Cô ỷ vào sự cưng chiều của hắn mà tựa vào vai hắn “ Em yêu anh” cô ngại ngùng khi nói ra những điều này vì trước giờ cô không bao giờ thể hiện tình cảm của mình đối với người khác đặc biệt là đàn ông, nay lại ngoại lệ nói trước mặt hắn những lời tâm tư từ trong trái tim của mình

Hắn mỉm cười hạnh phúc khi nhận được những lời ngọt ngào này từ cô, đối với hắn thế là đủ. Những lời cô hôm nay nói ra khiến hắn bằng mọi giá nhất quyết bảo vệ lấy mạng sống của người hắn yêu
 
Back
Top Dưới