Ngôn Tình Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi

Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 40: 40: Hôn Trộm


Hắn nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô “ Đưa cho tôi, tôi sẽ cho người đi sửa lại chúng , đừng buồn nữa nhé”
“ Có thật không, anh không gạt tôi đó chứ” cô nghi ngờ nhìn hắn
“ Tôi là ai chứ? Gạt cô thì tôi được lợi gì”
Cũng đúng người như hắn làm gì cần mấy cái món đồ cũ kĩ này đâu chứ, cô nhanh chóng đưa cho hắn chiếc hộp nhạc cũng không quên nhắc nhở “ Không được gạt tôi đấy”
Hắn đưa tay lên móc méo chứng tỏ lời hắn đó đều là sự thật
Cô bật cười vì hành động của hắn “ Trẻ con quá rồi đó”
“ Chịu cười rồi vậy chúng ta đi ăn nhé”
Cô gật đầu đồng ý chẳng phải hôm nay toàn là hắn giúp cô tìm hộp nhạc sao? Cũng phải đãi hắn một cái gì đó đàng hoàng
Cả hai cùng nhau đi đến nhà hàng do hắn lựa chọn, hai người vừa vào đúng lúc Giai Nghiên cũng có mặt ở đó cậu ta lên tiếng chào hỏi
“ Trùng hợp quá Tử Hàn”

“ Cậu ở đây hẹn hò với Tú Cẩn à”
Cậu ta cười ngại ánh mắt chuyển sang hướng cô đang đứng bên cạnh hắn “ Người đẹp này chẳng phải luật sư Vương à”
“ Phải là tôi”
Cậu ta nhìn cô rồi nhìn sang anh thì thầm to nhỏ gì đó “ đừng có nói với tôi cậu và cô ấy đang hẹn hò ở đây đấy nhé”
Hắn nhàng nhạt trả lời “ Cậu nghĩ theo hướng nào thì theo hướng đó “
“ Gì mà tôi nghĩ hướng nào thì theo hướng đó, có thì có không thì không cứ ấp a ấp úng không phải phong độ thường ngày của Lục Tử Hàn cậu” Giai Nghiên tức giận đánh vào ngực hắn một cái
Hắn cười nhẹ , kéo tay cô vào trong mặc kệ cậu ta mãi đứng đó nhìn
“ Bữa ăn hôm nay là do tôi mời anh cứ gọi thoải mái”
“ Vậy tôi không khách sáo” hắn giơ đũa gắp miếng thịt bò gắp vào chén cô “ Ăn nhiều vào dạo này thấy cô rất ốm tôi không thích những người ốm yếu gầy gò”
Hai người tán ngẫu với nhau đến gần tối mới chịu ra khỏi quán ăn, trên đường về nhà hắn chẳng nghe cô nói một câu nào liền nhanh chóng quay mặt xem thử nào ngờ cô ngủ gục mất tiu.

Hắn bật cười vì dáng vẻ lúc ngủ của cô trong rất đáng yêu, hắn giơ tay vén nhẹ những lọn tóc đã che đi vết sẹo trên khuôn mặt.

Hắn nhẹ nhàng hôn vào nơi mà cô tự ti che đi
“ Em tự ti ở chỗ nào tôi sẽ hôn lên nơi đó”
Sau khi thật hiện mưu đồ của mình thành công hắn lay nhẹ người cô “ Tới nhà rồi”
“ Tôi ngủ bao lâu rồi” cô nheo mắt nhìn xung quanh
“ Chỉ mới nửa tiếng thôi”
“ Anh về nhà bằng cách nào?”

“ Tôi vừa gọi người đến rước rồi đừng lo vào nhà nghỉ ngơi đi”
Cô gật đầu “ Vậy anh về cẩn thận nhé” nói xong cô đưa tay đẩy mạnh cửa bước xuống
Sau khi cô rời khỏi tầm mắt của hắn, chiếc xe 7 chỗ màu đen từ đâu chạy tới một tên đàn ông ở trong xe nhanh chóng mở cửa chào hỏi hắn
“ Lão đại chúng tôi đến trễ”
Hắn không nói không rằng mở cửa đi vào bên trong gã đàn ông hiểu ý lanh lẹ bước vào theo
Ánh mắt hắn trở nên lạnh nhạt nhìn gã ta “ Mọi chuyện tôi giao cho cậu đã làm xong chưa”
“ Mọi chuyện tất cả đều đã xong thưa lão đại”
Bàn tay thon dài cầm điếu thút hút một hơi “ Trò chơi chính thức bắt đầu”
Tại đất nước Los Angeles
Tử Minh gấp gáp chạy vào phòng báo cáo “ Bố! Tập đoàn Kim Thịnh đã mua chuộc toàn bộ cổ đông bên phía kho hàng thực phẩm mà cung cấp cho công ty chúng ta, bây giờ nên làm sao đây bố”
“ Khốn khiếp tên lão già đó biết chúng ta đang tìm kiếm alex nên đã đánh lạc hướng chúng ta về mặt này”
“ Chúng ta có cần gọi cho anh bay về đây một chuyến không ạ”
“ Không cần chuyện này chỉ cần cho người giải quyết là xong không cần kêu nó về để nó ở đó giải quyết đàm phán với cô Chu đi”
“ Con còn nhận được tin khách sạn của chúng ta được khách du lịch đánh giá thấp rất nhiều với cái đà này thì cổ phiếu sẽ rớt giá”

“ Kêu chú con giải quyết vụ này đi còn phía Kim Thịnh bố sẽ tìm cách khiến ông ta quỳ xuống đây van xin bố”
Cậu ta gật đầu lùi ra ngoài trong lòng cậu ta bất an không biết ông ấy có dùng lại cách khi xưa đã triệt hạ đối thủ không cho họ một con đường sống đến khi họ không còn đường lùi chỉ tìm đến cách là tự vẫn
Lục Tử Hàn nhăm nhi ly rượu trên tay bỗng điện thoại nhận được tin nhắn khiến vẻ mặt hắn bất giác mỉm cười
“ Kim Thịnh và Bố cậu chuẩn bị có đại chiến, tôi nghĩ bố cậu sẽ dùng lại cách cũ để triệt bệ ông ta”
Hắn nhớ khi xưa tập đoàn Lăng thị bị bố hắn làm mọi cách mất hết tất cả đến khi không còn gì trong tay liền đi đến gặp Như Hải cầu xin.

Nhưng tiếc là bố hắn máu lạnh coi khó khăn của người khác là thú vui của mình, người khác càng đau khổ ông ta lại càng muốn trêu đùa.

Hắn nắm rất rõ ý đồ của ông ấy nên dụ lần này hắn chắc rằng ông ấy cũng sẽ quay lại con đường cũ.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 41: 41: Tai Nạn Năm Xưa


“ Tổng Giám Đốc Ân đây là chuyển phát nhanh của anh ban nãy tôi có ký nhận giúp anh”
Anh cầm lấy phong bì to mà cô vừa đưa “ Ngày nghỉ cô vẫn đi làm à”
“ Ban nãy tôi có khách hàng ông ấy bận nên là hẹn hôm nay”
Anh gật đầu tay nhẹ nhàng xé phong bì trong đó có là những bức ảnh và đoạn băng ghi hình, anh đoán chắc đây là thứ mà anh cần
“ Thứ này tôi thấy rất quan trọng đối với anh nhỉ”
“ Ừm không những quan trọng với tôi mà còn quan trọng đối với người đặt biệt của tôi” anh đột nhiên nhìn đồng hồ rồi lên tiếng
“ Cô ăn cơm chưa? Cùng ăn đi”
“ Cùng với tôi à?” Cô bất ngờ lấp bấp hỏi lại
“ Nếu cô thấy áp lực như hôm trước thì thôi vậy”
“ không.

.

không ý tôi không phải vậy”
Anh bật cười trước sự hành động của Hâm Dao “ được rồi đi thôi”
Nguyên Ân đưa cô đến quán ăn của một người quen cách bày trí ở đây làm cho cô vô cùng dễ chịu
“ Cô không kiêng món gì đó chứ”
“ Không có”
“ Vậy cho hai chúng tôi phần này nhé cảm ơn” anh quay sang nói với nhân viên
“ Cô đến văn phòng được một thời gian rồi cảm giác cô thế nào”
“ Tôi thấy mọi người rất giỏi tôi sợ mình không theo kịp” cô cười ngại
“ Không sao từ từ làm quen, cô gặp khó khăn thì hãy đến tìm tôi”
Cô gật đầu, đột nhiên bụng cô bị cơn đau bất ngờ ập đến bất giác nheo mày ôm lấy bụng.

Nguyên Ân thấy cô không ổn liền lên tiếng
“ Không sao chứ cô không khoẻ chỗ nào à”
Cô lắc đầu phản bác “ Chắc là do cơn đau dạ dày cũ tái phát thôi”
Anh chợt nhớ ra thứ gì đó bàn tay thon dài đút vào trong túi áo vest một chiếc lọ nhỏ đưa sang cô
“ Cô uống cái này đi nó giúp cô ổn hơn đấy”
“ Cảm ơn”
Có ba tên nào đó vừa gặp Ngãi Giai liền nhanh chóng chạy tới xếp hàng đứng trước mặt cô
“ Chị Ngãi Giai buổi sáng tốt lành”

Cô lịch sự gật đầu cầm túi xách đi vào phòng làm việc, Ngãi Giai cởi chiếc áo khoác dài bên ngoài treo lên móc gần chỗ bàn làm việc tiện tay lấy chiếc điện thoại nhắn vài dòng chữ gửi cho tên nào đó đến công ty đúng giờ
Đúng lúc tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên ” Vào đi”
Nhận được câu trả lời người bên ngoài đẩy mạnh cửa bước vào
“ Nguyên Ân sao anh lại đến đây”
“ Anh có thứ này muốn cho em xem”anh đưa phong bì đến trước mặt cô
Cô khó hiểu cầm lấy mở ra xem “ Những thứ này là gì vậy”
“ Là hình ảnh được trích từ camera giao thông của hiện trường vụ tai nạn của mẹ em, anh có nhờ một người bạn kiểm ra thử liền có phát hiện điều bất thường”
Tay Ngãi Giai khẽ run rẩy mỗi khi nhắc đến vụ án của mẹ cô trong lòng nổi lên sự bất an tay cũng chẳng thể nào ngừng run rẩy, mỗi buổi tối cô lại nằm mơ thấy những ác mộng
“ Em nhìn xem chiếc xe ben chở hàng kia không phải vô tình đụng phải xe mẹ em, người trong chiếc xe đó đã đợi sẵn ở đây vài tiếng rồi chắc hẳn người đó biết con đường này mẹ em thường xuyên chạy ngang nên đã thực hiện kế hoạch còn cả băng ghi hình”
Đầu óc cô mơ hồ không phải vụ án này năm xưa đã bị cảnh sát kết luận rằng đó chỉ là một tai nạn thôi sao? Sao bây giờ thành mưu sát rồi? Cô thật sự không hiểu mẹ cô là một người rất tốt hiếm khi đắc tội với ai làm sao có người mưu sát được chứ
“ Em ổn đó chứ?”
“ Không sao, anh mau cho người điều tra người trong chiếc xe này là ai với”
“ Anh cũng đa cho người điều tra rồi nhưng tiếc là người đó cũng đã qua đời trong lúc cảnh sát tạm giam sau khi gây ra tai nạn cho mẹ em”
Cô trợn tròn mặt nhìn anh “ Không thể nào trùng hợp như vậy được! Chắc chắn đằng sau có người đã sai khiến anh ta làm tất cả xong việc giết anh ta để bịt miệng”
“ Anh cũng nghĩ thế em đừng lo anh sẽ điều tra giúp em” anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt lưng cô an ủi nào ngờ tên nào đó tự tiện đẩy cửa bước vào

Đập vào mắt hắn là cảnh tượng bàn tay của anh đang nhẹ nhàng di chuyển trên tấm lưng cô, sắc mặt hắn trở nên khó coi
“ Hai người đang làm chuyện gì trong phòng vậy”
Cô giật mình ngẩng mặt lên nhìn hắn vô tình chạm phải ánh mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào tay Nguyên Ân
“ Bọn tôi chỉ là đang nói chuyện với nhau một chút thôi anh đừng có mà hiểu lầm”
Hắn cười khẩy “ nói chuyện có cần đụng tay đụng chân như thế không”
“ Không phải chuyện của anh”
“ Rầm”
Cánh cửa bị hắn dùng lực đóng lại tạo thành tiếng rất to có lẽ vì câu nói của cô mà làm cho hắn trở nên tức giận
“ Anh về đi, em sẽ nói chuyện với anh ta sau”
“ Vậy anh về trước nhé”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 42: 42: Tịnh Y Nhập Viện


Cô vừa vào phòng họp nhìn thấy vẻ mặt hắn không được tốt lắm, Ngãi Giai cũng đoán chắc là do dụ hồi nãy đã khiến hắn không được thoải mái nhưng cô cũng mặc kệ cô chỉ cần tập trung vào công việc của mình
“ Hôm qua Đồng Niên đã gửi cho mọi người về những tài liệu về ngày mai mọi người đã đọc qua chưa”
Ai này đều gật đầu chỉ có mỗi Lục Tử Hàn hắn vẫn ngồi mặt lạnh ở đấy
“ Tốt! Vậy tôi không cần nói nhiều nữa mọi người cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm, ngày mai hay giữ tinh thần tỉnh táo mà đám phán tôi không muốn bất kì chuyện gì xảy ra một lần nữa mọi người nghe rõ rồi chứ”
“ Rõ rồi” mọi người đồng thanh trả lời
Đột nhiên điện thoại của hắn vang lên mọi ánh nhìn ở trong phòng đều đổ dồn vào hắn đặc biệt là cô.

Bàn tay nhanh nhẹn lập tức nghe máy, người bên kia nghe được giọng hắn liền gấp gáp trả lời
“ Tử Hàn cậu mau đến chỗ tôi Tịnh Y em ấy ngất xỉu rồi”

Hắn nghe tin liền đứng bật dậy không nói lời nào lật đật cầm áo khoác chạy thẳng ra ngoài.

Ngãi Giai nhìn theo hắn trong lòng lại có thứ gì đó khiến cô không được thoải mái
Tại bệnh viện
Hắn từ cửa bệnh viện hối hả chạy vào “ Em ấy sao rồi”
“ Chỉ là uống nhằm phải thuốc gì đó nên là ngất xỉu thôi, nghỉ ngơi một là không sao”
“ Nhằm thuốc?Thuốc gì vậy?”
“ Thành phần trong thuốc có chứa loại độc khi uống phải sẽ bị ngất nặng hơn sẽ tử vong” cậu ta đưa lọ thuốc cho anh
Hắn nhìn người phụ nữ ở trên giường sắc mặt trắng bệch, hắn khẽ nhíu mày Tịnh Y mà hắn quen làm sao có thể tự tiện uống nhằm thuốc được kia chứ chắc chắn là có vấn đề
“ Cậu đã điều tra ra ai đã đưa em ấy loại thuốc này không” hắn mân mê lọ thuốc đang cầm trên tay
“ Tôi có hỏi người giúp việc, cô ta bảo Thiếu gia nhờ cô ta đưa lọ vitamin này cho em ấy vì biết rằng loại này có chứa thành phần giúp làm đẹp da”
“ Ngu ngốc” hắn nghĩ ra được gì đó miệng liền mắng bàn tay đưa vào túi quần lấy điện thoại ra gọi ai đó
“ Cho người bắt Chu Khắc Thiên lại cho tôi”
“ Chu Khắc Thiên chẳng phải anh trai của em ấy sao? Cậu muốn làm gì anh ta” Giai Nghiên khó hiểu nhìn hắn
“ Bắt người để hỏi rõ” hắn nhàng nhạt đi đến ghế sofa
“ chắc gì cậu hỏi anh ta đã khai”
“ Không khai thì đánh tới khi nào khai ra thì thôi” hắn cười như không cười nhìn cậu bạn đang đứng đấy
“ Tôi đi đây cậu ở lại đây chăm sóc em ấy đi” hắn đứng dậy chỉnh lại trang phục gọn gàng tiện thể quay sang nhìn người phụ nữ nằm trên giường

Khu nhà hoang bị người khác bỏ trống lại có âm thanh của một người đàn ông la hét không ngừng
“ Các người là ai? Sao lại bắt tao tới đây, bọn mày có biết là ai không hả”
Gã đàn ông trong đám áo đen đi đến đạp vào người anh ta “ Tao không cần biết mày là con ông cháu cha của tập đoàn nào chỉ cần mày đắc tội với lão đại tao thì tao cũng xử” gã ta liền nói xong quay sang ra lệnh cho mấy tên đàn em đánh gã ta
“ Bọn Ch* thả tao ra tụi bây tính làm gì vậy hả tao mà thoát ra được lũ bọn bây đừng hòng sống nổi ” gã ta miệng không ngừng la hét
Tiếng vỗ tay từ ngoài cổng từ từ to dừng “ Mạnh miệng gớm nhỉ”
“ Lục Tử Hàn là mày?”
“ Lâu ngày không gặp Chu Khắc Thiên”
Gã ta nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ lên tiếng giễu cợt “ Thiếu gia ăn chơi ngày nào bây giờ đã về nước rồi đó hả, mày có còn ăn bám bố mày như trước nữa không? À phải rồi mẹ mày đã tỉnh chưa hay bây giờ vẫn trở thành người thực vật”
Hắn tức giận đấm liên tục vào mặt gã ta “ im miệng mày còn nhắc mẹ tao, tao lập tức gi3t chết mày có nghe không hả” ánh mắt cảnh cáo nhìn gã ta
“ Mày có ngon thì làm đi để tao xem một đứa ăn bám như mày có bản lĩnh thế nào”
Ánh mắt hắn hằn lên những tia máu cơn nóng giận hắn bắt đầu nổi lên nhưng hắn lại bỏ tay mình ra khỏi người gã, chỉnh lại trang phục của bản thân rồi đi đến một chiếc ghế gần đó tiện tay đốt một gối thuốc
“ Để tao nhớ xem cái lô hàng bên New York của mày hình như là đang chuẩn bị xuất ngoại thì phải?”

Nụ cười trên môi gã ta bắt đầu nhạt dần “ Mày tính làm gì? Sao mày biết được tao có lô hàng đó”
Hắn cười nhạt nhìn gã ta “ Chỉ cần mày khai ra trong lọ thuốc vitamin mày đã đưa cho Tịnh Y uống là gì tao sẽ không đụng tới nó”
“ Vitamin? Ha con nhỏ đó chắc giờ đang hưng phấn có phải không”
“ Tao không thích người vòng vo” hắn đưa điện thoại lên
“ Tao khai tao khai.

Chỉ là tao có bỏ thành phần gây nghiện loại mạnh vào thôi mấy người lần đầu uống không quen sẽ ngất xĩu”
“ mày có còn tình người không vậy em ấy là em gái mày đấy thằng khốn” hắn tức giận ném thẳng tàn thuốc vào người gã ta
“ Nó không phải em tao” gã ta gằn giọng mặt gã đã bị tàn thuốc của hắn làm đỏ.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 43: 43: Sau Này Đến Lượt Anh Bảo Vệ Em Nhé


Tịnh Y và Hắn cùng nhau lớn lên hắn cũng đã từng chứng kiến sự trưởng thành của cô, tuy rằng đối với cô hắn không có tình cảm về mặt trai gái nhưng đối với việc mà cô làm cho hắn trước đây hắn hoàn toàn có thể thấy được.Hiện tại cô nằm viện hắn không thể trơ mắt nhìn cô bị người khác hãm hại như thế được huống chi là người thân của chính mình gây ra
“ Tịnh Y mà xảy ra vấn đề gì tao lập tức lấy mạng ch* mày”
Gã ta cười lớn “ Mày tính giết tao thì tới đây đi”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Nương Tử Của Lãnh Khốc Giáo Chủ
2.

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
3.

Cực Phẩm Trúc Mã
4.

Cô Dâu Không Nguyện Ý
=====================================
Hắn đi đến ngồi trước mặt gã ta, tay dùng lực bóp chặt lấy cầm gã “ Giết mày sớm quá thì chẳng còn gì vui cho tao nữa ” hắn quay sang ra hiệu cho gã đàn ông đứng gần hắn
“ Chiêu đãi cậu ta cho tốt vào” tên đàn ông còn lại rút trong túi quần một tờ khăn giấy đưa cho hắn, hắn lau chùi sạch sẽ nhanh chóng ra khỏi nơi u ám bẩn thỉu này
Gã đàn ông vừa nãy nhận được lệnh của hắn liền cầm chiếc cây gỗ to tiến đến gần Khắc Thiên, gã ta sợ hãi miệng không ngừng la mắng
“ Chúng mày tính làm gì đừng tới đây”
Gã đàn ông nhìn Khắc Thiên cười gian manh bàn tay đưa cây gỗ to đập mạnh vào chân gã, gã ta đau đớn la hét không dừng lại ở đó những người khác ở đấy đang chứng kiến cũng đến góp vui xem gã ta như món đồ giải toả mà đánh liên tục vào người đến khi gã đau đớn ngất đi gã đàn ông kia quay sang người bên cạnh dọn dẹp
“ Nó ngất rồi đưa nó về căn cứ của lão đại đi”
Về phần Ngãi Giai sau khi hắn rời khỏi cô chẳng thể nào tập trung được đột nhiên tiếng cửa phòng vang lên khiến cô giật mình

“ Sếp Vương, Hạo Thiên vừa mới báo cô Chu nhập viện hồi sáng nay cuộc họp đàm phán ngày mai tạm thời gác lại”
“ Được tôi biết rồi”
Cô nhớ đến ngày trước ở quán rượu tình cờ bắt gặp hắn đang cười nói vui vẻ kế bên lại còn có cô Chu.không lẽ hai người họ quen nhau sao? Trùng hợp hôm nay hắn nhận được điện thoại liền gấp gáp chạy ra khỏi phòng họp? Xem ra cô Chu đối với hắn rất quan trọng đến cả ngày hôm nay hắn chẳng nhắn cho cô một tin nhắn nào
Đồng Niên thấy cô ngồi thẩn thờ lên tiếng gọi cô “ Sếp Vương chị ổn đó chứ, em thấy cuộc họp hai lần đều không tốt đẹp như chị muốn”
“ Không sao chuyện này chỉ là ngoài ý muốn vậy tối nay mọi người được nghỉ ngơi rồi”
Đồng Niên cười ngại “ Vậy tối nay em có thời gian đi hẹn hò rồi may quá”
Cô nhìn Đồng Niên liền bật cười không quên trêu cô ấy một cái “ Còn không mau đi chuẩn bị đi đứng ngây ra đó làm gì”
“ Tuân lệnh sếp Vương, em đi trước nhé”
Cỡ tuổi như Đồng Niên cô chỉ biết tập chung cho sự nghiệp mà quên mất đến chuyện hẹn hò, đúng thật cô đã gần 30 tuổi rồi đã đến độ tuổi cần một người đàn ông đến che chở, cô cũng là con gái mà cũng biết yếu đuối như bao người khác nhưng do cô kén chọn quá thì phải
Hắn cầm trên tay bó hoa cúc trắng mà Tịnh Y thích nhất đi đến giường bệnh đặt nhẹ xuống.

Hắn kéo ghế ngồi gần cô ánh mắt khẽ nhíu lại nhìn những sợi dây nước biển được ghim vào bàn tay gầy gò kia
“ Xem ra trước đây anh quá vô tâm với em nhỉ? Mọi chuyện trước đây em làm cho anh anh đều nhìn thấy hết kể cả tình cảm của em dành cho anh nhưng tiếc là chúng ta không thể ở bên nhau,không sao chúng ta có thể làm một người bạn tốt.

Lúc nhỏ em bảo vệ anh đủ rồi bây giờ tới lượt anh nhé Tịnh Y”
Hắn đâu biết rằng những lời mà hắn nói lúc nãy cô đã nghe thấy hết đâu nước mắt cô tự nhiên mà rơi xuống, cô tự hỏi rằng bản thân đã hy sinh cho anh nhiều như vậy tại sao rung động hắn cũng chẳng có?.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 44: 44: Trung Tâm Thương Mại


Giai Nghiên từ đằng sau đi đến vỗ vào vai hắn, hắn ngẩng đầu lên theo phản xạ nhìn cậu ta
“ May mắn khi tôi nghe thấy cậu đã nói nhận lời này với em ấy”
Hắn lườm cậu ta “ Cậu nói nhỏ tiếng một chút em ấy còn đang ngủ”
Cậu ta lấy điện thoại trong túi quần giơ lên cao “ Bây giờ chẳng còn sớm cậu vẫn muốn ở đây à?”
Hắn bỗng nheo mày nhìn vào số giờ chói sáng phát ra từ chiếc điện thoại kia “ được rồi vậy cậu thay tôi canh em ấy nhé, em ấy tỉnh lại thì gọi cho tôi”
Cậu ta gật đầu quơ tay bảo hắn cứ yên tâm mà đi đi, hắn nhanh chóng cầm lấy áo khoác dài màu đen đi thẳng ra khỏi cửa.

Cậu ta nhẹ nhàng đi đến ngồi vào chiếc ghế vừa nãy mà hắn ngồi ánh mắt quan sát sắc mặt tái nhợt của Tịnh Y thầm cảm thán
“ Thật đáng thương”

Hắn vừa rời khỏi bệnh viện chợt nhớ đến Ngãi Giai từ lúc hắn nhận được điện thoại hắn vẫn chưa nhắn tin với cô một tin nhắn nào , vội vàng móc điện thoại từ trong túi quần ấn vào mục tin nhắn những ngón tay thon dài nhanh nhẹn soạn lấy tin nhắn nhưng khi hắn muốn gửi đi liền khựng lại.

Tại sao phải gửi tin nhắn cho cô? Trong khi cô hồi sáng rất vui vẻ với cái tên đó, hắn nghĩ tới đó thôi đã liền thay đổi suy nghĩ xoá hết những dòng chữ lúc này rồi cho lại điện thoại vào túi quần nhanh chóng đạp ga đi
Kể từ khi hắn rời khỏi cuộc họp tính cho đến nay đã ba ngày hắn không đến công ty.

Ngãi Giai tuy bên ngoài không quan tâm đ ến hắn có tới hay không nhưng bên trong lòng cô vẫn luôn có thứ gì đó khiến cho cô mỗi khi làm việc ánh mắt cứ nhìn vào điện thoại như thể xem hắn có nhắn tin cho cô hay không nhưng kết quả là không, ba ngày đó hắn chẳng nhắn cho cô một tin nhắn nào.

Cô thật sự thích hắn rồi?
Đồng Niên gõ cửa mãi mà chẳng thấy cô trả lời liền mạnh dạn đẩy cửa đi vào “ Sếp Vương chị Caryln đưa tấm thiệp này cho chị, xin lỗi nhé vừa nãy em gõ cửa mãi mà chị chẳng mở sợ chị có chuyện gì nên…”
“ Không phải lỗi của em, cảm ơn em nhé “ Cô nhận lấy tấm thiệp từ tay Đồng Niên liền mở ra
Trên đó có ghi những dòng chữ in nghiêng rất đẹp giống như là viết bằng tay vậy còn bất ngờ hơn đây là tấm thiệp sinh nhật của nhà họ Chu đặt biệt đích thân chuẩn bị
“ Xin chào Ngãi Giai tôi đặt biệt viết tấm thiệp này gửi đến cô là vì ba hôm trước tôi phải vào viện không bàn chuyện đàm phán lần hai thật là ngại quá nếu cô không phiền thì ngày XXX cô có thể đến góp vui buổi tiệc sinh nhật của tôi được không? Ký tên Chu Tịnh Y”
Ba hôm trước? Trùng hợp vào ngày hôm đó tên Tử Hàn kia cũng gấp gáp chạy ra ngoài chẳng phải là vì cô Chu đó à? Đồng Niên thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào tấm thiệp liền lên tiếng
“ Chị Ngãi Giai chị không sao đó chứ?”
Cô giật mình nhìn Đồng Niên “ Không sao em ra ngoài trước đi”
Đồng Niên gật đầu nhưng chẳng rời mắt khỏi người cô.

Kì lạ thật từ ngày cô quen biết Ngãi Giai chưa bao giờ cô thấy Ngãi Giai ngồi thẩn thờ như thế còn kì lạ hơn sau khi cái tên Tử Hàn đó xuất hiện cuộc sống của sếp cô càng trở nên khác thường chắc chắn là có vấn đề!
Ngãi Giai thu xếp lại đồ đạc trong phòng ngay ngắn liền đứng dậy ra khỏi phòng
“ Hôm nay cậu rảnh rỗi đưa tớ đi mua sắm thế này à”
“ Ngày mai tớ dự tiệc chẳng còn đồ gì mặc sẵn tiện gọi cậu đi theo lựa cho tớ”
“ Đi hẹn hò với Nguyên Ân à vậy thì cậu mặc cái đầm này đi” Tiểu Mạn quơ đại chiếc đầm cổ yếm đưa trước mặt cô
“ Già quá không hợp với tớ! Mai tớ đi sinh nhật không phải là đi hẹn hò như cậu nghĩ đâu mau dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi” cô quơ tay ý muốn bảo Tiểu Mạn dẹp chiếc đầm vừa nãy vào chỗ cũ
“ Sinh nhật ai? Trai hay gái?” Cô bạn tò mò quay sang hỏi liên tục
“ Là gái được chưa cậu mau tìm đi đừng có mà hỏi nhiều”
“ Cậu ít khi đi tiệc sao hôm nay lại có nhã hứng đi vậy thật đáng nghi ngờ khai mau là con trai có phải không”
Cô bất lực với cô bạn ngay trước mặt liền quay sang lườm nguýt một cái “ Là con gái của Chủ Tịch Chu- Chu Tịnh Y có được chưa? Cô ấy là tình địch của công ty mà tớ đại diện”
“ Tạm tin cậu đó.

A! Ngãi Giai cậu mau lại đây xem cái đầm này rất hợp với cậu” Tiểu Mạn quơ quơ tay bảo cô đến gần mình

Cô đi đến nhìn chiếc đầm body sẽ tà “ Có quá hở không ?”
“ Không hở để xem rất hợp với dáng cậu mau vào bên đó thử đồ đi, tớ muốn chiêm ngưỡng cậu mặt bộ đồ này lắm rồi” Tiểu Mạn đưa chiếc đầm đưa vào tay cô nhanh tay đẩy cô vào bên trong thay đồ không quên lên tiếng nhắc nhở “ Nhanh lên nhé”
Lay hoay được một lúc cô cũng thay xong được bộ váy mà Tiểu Mạn đưa cho lúc này cô nhìn vào gương kiểu dáng này quả thật không tệ, đương may của chiếc đầm làm tôn vẻ đẹp ba vòng của cô bên phần sẽ tà lộ ra một chân thon dài trắng nỏn.

Ngãi Giai e dè mở cửa bước ra , mọi người ở trong tiệm cũng phải dừng lại mà quay sang nhìn cô nhất là người bạn Tiểu Mạn hớn hở đi tới
“ Cậu đẹp thật đó, tớ chốt bộ này rồi mau đi thôi”
“ Khoan đã! Tớ thấy bộ này có vẻ không ổn hay chúng ta lựa thêm nhé”
“ Tớ mỏi chân lắm rồi không còn sức lựa nữa mau vào trong thay đồ rồi đi ăn thôi” một lần nữa Tiểu Mạn đẩy mạnh cô vào trong chẳng để cô một lần nào phản kháng
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 45: 45: Buổi Tiệc Sinh Nhật


Buổi tiệc hôm nay đặt biệt long trọng đích thân nhà họ Chu tự tay chuẩn bị khách khứa tham dự ngày hôm nay đa phần là những người có chức vị và có máu mặt.

Ngãi Giai bị choáng ngợp trước bầu không khí liền quyết định đi dạo mới lát nào ngờ đụng phải người nào đó
“ Thành thật xin lỗi anh không sao chứ?” Cô ngại ngùng hỏi thăm
Người đàn ông chỉnh lại trang phục ngẩng đầu nhìn cô “ luật sư Vương thật trùng hợp lại gặp cô ở đây”
“ Anh cũng đến đây để góp vui à”
“ Phải! Hôm nay nhìn cô thật sự rất đẹp không hổ danh là luật sư có tiếng ở giới Thượng Hải này”
Cô cười ngại “ Anh nói quá lời rồi tôi chỉ là một luật sư bình thường thôi”

“ À phải rồi Tử Hàn ở bên kia cô cũng mau qua đó chào hỏi cậu ta đi, cậu ta có lẽ cũng đang đợi cô bên đó đấy”
Cô nhìn theo hướng mà Giai Nghiên vừa chỉ, bắt gặp hắn đang nói chuyện vui vẻ với mọi người xung quanh đặc biệt hơn bên cạnh còn có Chu Tịnh Y đang mỉm cười khoác vào cánh tay hắn
“ Mau đi thôi” Cậu ta hối thúc cô đi qua phía bên hắn
Ngãi Giai cùng cậu ta đi về phía đó Tịnh Y thấy cô đi tới liền tỏ ra vui vẻ tiến đến nói chuyện với cô
“ Nào luật sư Vương cô đến rồi hôm nay nhìn cô trong rất đẹp”
Ánh mắt hắn cứ nhìn vào người cô khiến cô cảm thấy không quen liền lên tiếng đánh trống lảng
“ Cô cũng vậy, sinh nhật vui vẻ cô Chu”
“ Khách sáo quá làm gì cô ở đây tự nhiên nhé tôi vào trong chuẩn bị một lát” Tịnh Y đưa mắt nhìn lấy hắn, hắn gật đầu xem như đã hiểu
Hắn nhìn thấy cô ngẩng người đứng nhìn những món bánh được trưng bày liền tiến lên trước mặt cô lạnh giọng dặn dò “ Ở đây rất nhiều món đừng có ăn phải đậu phộng như hôm trước nữa có biết không hửm”
Cô quay sang nhìn hắn khẽ gật đầu “ Tôi biết rồi không cần anh nhắc nhở đâu”
Tuy rằng hắn vẫn còn giận cô chuyện hôm trước nhưng khi nhìn thấy cô vụng về ăn phải thứ gì đó không hay thì lại không kìm lòng được mà lên tiếng nhắc nhở.

Người bạn bên cạnh liền ho khạc một tiếng
“ Ờm tôi đi qua bên đó với Tịnh Y một lát hai người cứ ở đây mà nói chuyện đi nhé” cậu ta vội vàng chạy đi mất
Mắt hắn quan sát cô không rời nửa bước cho đến khi trên sân khấu thông báo bắt đầu bữa tiếc hắn mới rời mắt khỏi cô
“ Mọi người đã đến đâu đủ hết cả rồi vậy chúng ta bắt đầu trò chơi nhé trên tay tôi đang cầm những con số và trên tay các vị cũng cầm một con số được phát từ lúc bước vào cổng, thể lệ trò chơi như sau tôi sẽ bóc trúng số nào thì người số đó phải bước lên đây có được không”

Người đàn ông trên sân khấu đi tới chiếc hộp màu trắng được chuẩn bị sẵn cậu ta bỏ nhẹ nhàng bỏ những con số vừa nãy vào trong chiếc hộp đó.

Ngón tay linh hoạt trộn đều những con số được bỏ vào trong đó cậu ta mỉm cười đọc lên 2 con số mà cậu ta vừa bóc trúng
“ Xin chúc mừng số 2 và số 10 nào mời chủ nhân của con số này lên sân khấu ngay bây giờ ạ”
Cô quay sang nhìn hắn hoá ra hắn đang cầm trên tay con số 10, cô khẽ đẩy nhẹ hắn lên sân khấu “ Gọi anh đấy mau lên đi”
“ Trẻ con”
Giai Nghiên chậm rãi đi tới kéo hắn lên sân khấu “ cậu lề mề quá người ta đợi cậu hết cả buổi”
“ Tôi không có hứng thú với những trò trẻ con này, cậu lôi tôi lên làm gì”
“ Cậu nói nhiều quá có chơi thì có chịu đi chứ” Cậu ta cười khẩy đẩy hắn lên sân khấu
“ Em không ngờ số 10 này lại là anh” Tịnh Y nói nhỏ vào tai hắn
Người đàn ông cầm mic đi tới trên tay còn cầm miếng bánh “ Trên tay tôi là mẫu bánh nhỏ hai người sẽ cũng nhau ăn cho tới khi nó ngắn đi ai buông ra trước thì người đó thua và sẽ chịu hình phạt có được không”

Tịnh Y ngại ngùng nhìn hắn “ Anh không chịu thì chúng ta đổi luật nhé”
Hắn lắc đầu “ Không cần đâu”
Hắn đi tới đưa miếng bánh từ trong tay người đàn ông bỏ vào miệng, Tịnh Y hiểu ý liền cắn một bên còn lại phía bên dưới mọi người nhiệt liệt hò hét chỉ có một người không vui
Hai người cùng cắn miếng bánh cho tới khi gần chạm môi hắn nhanh chóng ngừng lại, ánh mắt nhìn xuống sân khấu tìm kiếm bóng dáng của cô vô tình thấy ánh mắt cô đang chăm chú nhìn mình
Người đàn ông thấy hắn bỏ cuộc liền lên tiếng nhắc nhở “ Cậu thanh niên này đã bỏ cuộc trước cô muốn cậu ấy chịu hình phạt gì nào”
Mọi người phía bên dưới đồng thanh “ Hôn đi hôn đi”
Ngãi Giai cảm thấy không khí ngợp ngạc liền bỏ đi, hắn thấy cô bỏ đi liền gấp gáp chạy xuống sân khấu đuổi theo cô để lại những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người kể cả Tịnh Y nhìn theo hắn.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 46: 46: Hắn Đưa Cô Về Nhà


Ngãi Giai đi nhanh đến thang máy cô ngước nhìn màn hình đang hiển thị số tầng trên thang máy liền than thở
“ Sao mà lâu vậy nhỉ”
Trong sắc mặt cô cảm giác như đang không được thoải mái có gì đó khiến cô cảm thấy khó chịu, vừa hay cửa thang máy vừa mở cô đi ngay vào trong liền bị tên nào đó bước vào theo
“ Buổi tiệc chưa tàn sao lại rời đi?” Ánh mắt hắn đanh lại nhìn cô
“ Tôi cảm thấy không khoẻ nên về trước”
“ Không khoẻ chỗ nào?”
Cô im lặng không trả lời, hắn mất kiên nhẫn hỏi lại lần nữa “ Tôi hỏi cô không khoẻ chỗ nào?”
“ Không liên quan đến anh, anh mau trở lại buổi tiệc đó đi Tịnh Y cô ấy chắc đang đi tìm anh đấy”
Cửa thang máy đột nhiên mở ra cô vội vàng muốn rời khỏi đây nhanh hơn nào ngờ bị hắn lôi đi.

Ngãi Giai bị lực kéo của hắn làm cho đau sắc mặt khẽ nhăn nhó miệng không ngừng mắng chửi hắn

“ Lục Tử Hàn anh đưa tôi đi đâu, đừng có nổi điên như thế”
Hắn đưa cô tới gần chiếc xe thể thao liền buông tay cô ra đi đến chỗ chiếc xe kéo mạnh tay cửa xe rồi quay lại đằng sau nhìn cô
“ Còn đứng đó muốn tôi bế cô vào à”
“ Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
“ Chẳng phải vừa bảo không khoẻ?”
“ Tôi tự mình đi được”
Hắn giở giọng đe doạ “ Tôi không có kiên nhẫn với người khác, cô có vào không?”
Thấy cô vẫn đứng yên hắn đành hết cách đi đến kéo tay cô đi lại gần cửa xe rồi đẩy vào.

Hắn cũng không quên ném ánh mắt cảnh cáo cho cô, cô mà dám mở cửa bước xuống thì đừng trách hắn
“ Muốn đưa tôi đi đâu?”
“ Về nhà”
“ Nhưng đường này đâu phải nhà tôi?”
“ Tôi đâu có nói đưa cô về nhà cô đâu”
Cô lườm hắn “ Dừng xe, tôi muốn xuống xe”
“ Này cô ngồi yên một chút chết à? Cứ mỗi lần đi chung với tôi cô lại muốn xuống xe vậy hả, bộ tôi xấu xa đến mất cô không muốn đi chung?”
“ Phải! Vừa xấu xa vừa mặt dày đeo bám lại còn phải bắt người khác làm theo ý của mình, tôi không muốn đi chung với anh nhiêu đó đã đủ chưa?” Cô mắng hắn
“ Cô nghĩ tôi đối với ai tôi cũng làm như vậy à?”
Cô im lặng không nói gì hắn đột nhiên lên tiếng “ Tôi chỉ mặt dày với mỗi mình cô thôi đối với người khác thì không có chuyện đó, hiểu ý tôi nói chứ?”
Cô bị lời nói của hắn làm cho đơ người nhịp tim trở nên đập nhanh hơn.

Cô có nghe nhằm không? Hắn là đang tỏ tình cô đó hả?
Hắn thấy cô không lên tiếng cũng im lặng lái xe về nhà, hắn kéo tay cô đi vào nhà mình liền có người đàn ông cỡ tầm 60 tuổi lật đật chạy ra
“ Thiếu gia đã về đây là..” ông cung kính chào hỏi ánh mắt nhìn xuống tay hắn đang nắm cổ tay cô khẽ cười, thiếu gia nhà hắn hôm nay chịu đứa con gái về nhà cho ông nhìn mặt rồi
“ Ừ ông pha giúp cháu trà gừng nhé”
Ông ấy hiểu ý hắn nhanh chóng lùi lại đi thẳng vào trong bếp.

Hắn kéo cô đến phòng khách lên tiếng dặn dò
“ Ngồi yên đây đợi tôi không được đi lung tung, tôi vào trong một lát”
Cô gật đầu, thấy hắn vừa đi cô liền nhìn một vòng nội thất trong căn nhà quả thật cách bày trí trong nhà đều rất đẹp đặt biệt là bức tranh treo trên tường nó giống như mô phỏng lại một người phụ nữ xinh đẹp nào đó được họa sĩ cũng vì vậy mà trở thành điểm nhấn của toàn bộ ngôi nhà và nó còn thu hút ánh nhìn của cô.

Quản gia Lục cầm trên tay cốc trà gừng đi tới thấy cô nhìn chằm chằm vào bức tranh khẽ lên tiếng
“ Người phụ nữ trong bức tranh là mẹ ruột của thiếu gia được hoạ sĩ nổi tiếng vẽ lại đấy”
Cô giật mình quay lại nhìn ông ấy, Quản gia Lục nhẹ nhàng đi đến đặt cốc trà vào tay cô
“ Bà ấy rất đẹp có phải không”
“ Dạ phải quả thật rất đẹp” cô mỉm cười đáp lại ông ấy

“ Cháu ngồi xuống đó đợi cậu ấy một lát cậu ấy xuống ngay thôi, bác không làm phiền cháu nữa bác đi vào vườn làm việc của mình đây” Quản gia Lục định quay đi lại bị giọng nói của cô làm cho khựng lại
“ Vậy cho cháu hỏi bà ấy đâu rồi ạ”.

Truyện mới cập nhật
“ Chuyện dài lắm sau này nếu cháu trở thành điểm yếu còn lại của thiếu gia chắc chắn cháu sẽ còn biết nhiều chuyện hơn đấy” ông ấy khẽ cười rồi quay người bỏ đi
Vừa hay hắn từ trên lầu đi xuống, hắn thấy cô cứ nhìn theo bóng lưng của quản gia Lục liền lên tiếng trêu chọc
“ Cô không phải là đang có ý đồ với quản gia Lục đó chứ”
Cô quay sang lườm lấy hắn “ Tôi là loại người giống như anh à”
“ Được được không đôi co với cô nữa mau uống đi nó rất tốt cho dạ dày của cô đó”
“ Sao anh biết tôi thường xuyên đau dạ dày?”
“ Tôi là ai chứ? Hỏi nhiều quá làm gì kêu uống thì uống đi”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 47: 47: Em Thích Anh


Cô ngoan ngoãn nghe lời hắn cầm lấy ly trà gừng nhấp một ngụm cũng không quên liếc hắn vài cái
“ Này Ngãi Giai tôi hỏi cô một điều nhé nhìn tôi cũng đẹp trai vậy mà cô không có cảm giác gì với tôi ? “
Cô nghe hắn hỏi bất giác ho lên một tiếng “ anh bị ấm đầu à? Sao lại hỏi mấy câu linh tinh vậy”
Hắn quay người lại nhìn cô “ Nói xem tôi với cái tên Nguyên Ân đó ai đẹp trai hơn?”
Ngãi Giai bật cười với câu hỏi vớ vẩn của hắn , cô è hèm chỉnh lại giọng nói của mình một chút rồi liền nói ra suy nghĩ của mình “ Tôi nói thiệt tình nhé, xét về nhan sắc thì đương nhiên anh ấy không bằng anh rồi”
Hắn nghe được lời cô nói liền tỏ ra vui vẻ tay thì không ngừng vuốt tóc nhưng không lâu sau đó sắc mặt hắn liền trở nên không vui mà lườm quýt cô
“ Nhưng tiếc là anh ấy về mọi mặt khác đều thắng anh”
“ Nói xem hắn hơn tôi về mặt nào ? “ hắn nhướng mày
“ Anh hỏi những thứ này làm gì anh cũng chẳng thắng được anh ấy đâu! Nào mau đưa tôi về nhà thôi trễ lắm rồi”
Cô đánh nhẹ vào tay hắn vài cái rồi đi nhanh đến ghế sofa gần đó để lấy túi xách.

Ngãi Giai quay sang thấy hắn cứ đứng mãi ở đó nhìn mình liên lớn giọng kêu lên “ Lục Tử Hàn anh có nghe tôi nói không vậy? Ngay ra đó làm gì mau đi thôi”
Cô vừa vòng qua người hắn thì bị bàn tay to lớn của hắn nắm lại “ Nếu tôi nói tôi thích cô thì sao”
Chân của Ngãi Giai đột nhiên cứng đờ không thể nào nhúc nhích? Gì vậy? Hắn đang tỏ tình cô nữa rồi ? Cổ họng cô lúc này nóng rát không thể nói được gì chỉ biết im lặng hắn nôn nóng hỏi thăm
“ Sao không trả lời câm rồi hả”
“ Anh có bị nhầm lẫn không?” Cô đưa tay lên trán của hắn
Hắn bực bội kéo tay cô xuống “ Tôi là đang nghiêm túc.

Ngãi Giai em nói xem em có cảm xúc với tôi không?”
Tim cô bắt đầu đập loạn mắt thì chẳng dám nhìn vào hắn miệng thì ấp a ấp úng từ trước đến nay cô đâu có biểu hiện như thế này với người khác giới bao giờ đâu chứ sao bây giờ gặp hắn thì não cô như tờ giấy trắng vậy nè không nghĩ ra được gì…
“ Không ép em nữa, tối rồi tôi đưa em về nhà” hắn kéo tay cô gần tới cửa liền bị giọng nói cô mà dừng lại
“ Em thích anh”
Hắn mỉm cười xoay người lại giả bộ như không nghe cô nói mà hỏi lại lần nữa “ em vừa nói gì lập lại lần nữa cho tôi nghe xem”
Cô lườm hắn “ Không có gì mau đi thôi trễ rồi”
Cô ngại ngùng đẩy cửa đi ra ngoài trước còn hắn thì cứ đứng đấy mà ngây ngốc cười nhưng cũng lật đật chạy theo sau cô
Hắn đưa cô về tới nhà liền chẳng muốn để cô xuống xe “ Ngày mai anh tới đón em nhé”
“ Anh quên rồi sao? Công ty em có quy định không cho yêu đương với khách hàng nếu không…”
Hắn trề môi không cam chịu ngày đầu quen cô đã không được đến gần cô rồi.

Cô cũng bất lực với hắn liền đặt tay vào má hắn mà an ủi

“ Ra về chúng ta cùng nhau đi hẹn hò có được không”
“ Thoả hiệp “ hắn nở nụ cười ôn nhu với cô cũng không quên dặn dò “ được rồi em xuống xe đi trời cũng tối rồi “
Cô gật đầu xuống xe cũng không quên đưa đầu vào xe chào tạm biệt hắn “ Ngày mai gặp lại Tử Hàn”
Hắn hôm nay như bị ai nhập vào người vậy đó lúc nào cũng cười một mình đúng là có tình yêu vào là khác bọt liền…
Sáng sớm hôm sau cô nhanh chóng đỗ xe liền bị xe của tên nào đó doạ cho giật mình
“ Chào buổi sáng bạn gái của anh “
Cô quay đầu nhìn xung quanh xem có ai không xác nhận không có người liền thở phào nhẹ nhõm trong lòng không quên chửi hắn cái tên điên này không phải đã giao ước hôm qua là ở công ty không được gần gũi nhau rồi mà!! Cô giả vờ như không thấy hắn liền nhanh chân bước ngang qua hắn
Hắn lật đật xuống xe chạy theo cô đến cửa thang máy
“ Anh làm gì đấy mau bỏ em ra người trong công ty mà thấy thì chúng ta chết chắc”
“ Anh không sợ em sợ gì chứ”
“ Đúng rồi anh giàu sẵn rồi cần gì dự án này nữa đâu nhỉ”
“ Anh mặc kệ, anh đây là nhớ em rồi”
Hắn kéo eo cô sát vào người mình Ngãi Giai theo quán tính lấy tay che lấy miệng của mình.

Hắn bật cười vì hạnh động của cô liền hôn lên đó một cái, cô mở mắt nhìn chằm chằm lấy cái tên gian xảo đó
“ Được rồi không trêu em nữa mau lấy tay ra đi” hắn dường như cũng thả tay ra khỏi eo cô
Cô cũng yên tâm một chút liền bỏ tay khỏi miệng mình liền bị cái tên chết tiệt hắn lừa gạt hôn một cái
Cô trợn mắt nhìn hắn “ Anh.

.

!!!”
Hắn không những thấy xấu hổ còn ngược lại vô cùng thích thú “ Cảm ơn quà buổi sáng nhé anh đi làm trước đây”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 48: 48: Sự Tin Tưởng Của Em Dành Cho Anh


Từ lúc hắn bước vào phòng họp tới tận bây giờ hắn cứ mất tập trung chỉ dán ánh mắt lên người Ngãi Giai quan sát cô đang thuyết trình dự án.

Ngãi Giai nhận được cái nhìn chăm chú của ai đó liền mở giọng ho khan một tiếng
“ Tổng Giám Đốc Lục anh tập chung chút xíu vào dự án có được không?”
“ Tôi đang nghe cô nói chẳng phải rất chăm chú sao?” Hắn nhướng mày nhìn cô
Cô mặc kệ hắn tiếp tục vào buổi thuyết trình của mình.

Sau khi họp xong mọi người trong phòng đều lần lượt ra khỏi phòng chỉ riêng tên kia là ở lại đợi mọi người ra hết liền đứng dậy tiến tới chỗ cô
“ uống nhiều nước một chút anh sợ em thuyết trình nhiều đến nỗi sẽ quên luôn việc này” hắn đưa chai nước cho cô rồi tự mình ngồi lên bàn đối diện với Ngãi Giai

“ Hôm nay em thấy anh rất lạ đấy nhé cứ không tập trung vào dự án hợp tác lần này với cô Chu”
“ Có sao? Chắc tại người yêu anh đẹp quá nên chỉ muốn ngắm thôi , em nói xem anh phải làm sao đây?”
Cô bật cười vì lời nói của hắn liền đánh nhẹ vào tay hắn “ Không giỡn với anh nữa mau thu dọn tài liệu rồi đi ăn cơm thôi”
“ nghe lời em” hắn đứng dậy kéo cô vào lòng rời khỏi phòng
“ Này!! Còn nhiều người ở trong công ty anh không sợ mọi người nhìn thấy sao” cô đẩy nhẹ hắn ra khỏi người mình nhưng lại bị hắn ghì lại
“ Có anh chống lưng cho em em cần gì phải nhìn sắc mặt của từng người mà để tâm chứ?đi thôi anh đói lắm rồi”
Chưa đợi cô trả lời đã bị tên họ Lục đưa đi may mà tầm trưa mọi người ở trong công ty đều ra ngoài ăn trưa hết nếu không cô bị hành động của hắn làm cho mọi người chú ý thì lại bị gọi lên nói chuyện cho xem
“ Em ăn nhiều một chút dạo này anh thấy em hơi ốm đó” hắn gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của cô
Cô gật đầu nhận lấy miếng đồ ăn từ trong chén của hắn mới vừa đưa đột nhiên điện thoại hắn reo lên, hắn nhíu mắt nhìn vào tên được hiện thị trên màn hình liền tắt máy
“ Sao anh không nghe máy của cô ấy?”
“ Không có chuyện gì quan trọng gọi sau cũng được”
Một lần nữa tiếng chuông điện thoại của hắn được reo lên hắn cầm điện thoại định tắt nguồn Ngãi Giai chủ động lên tiếng nhắc hắn nghe máy
“ Anh nghe máy đi lỡ như cô ấy cần anh giúp gì đó”
Hắn miễn cưỡng cầm điện thoại trả lời “ Alo?”
“ Tử Hàn tối nay anh có rảnh không bố em muốn gặp anh vào tối nay, không phiền anh chứ?”
Hắn liếc mắt quan sát thái độ của cô “ Sao thế” Ngãi Giai thấy hắn nhìn mình liền hỏi
“ Bố Tịnh Y muốn gặp anh tối nay..”

“ Vậy anh đi đi” cô nhàn nhã trả lời hắn
Thực sự cô đồng ý cho hắn đi với con gái đêm khuya à? Cô không nghĩ Tịnh Y sẽ làm gì hắn sao? Cô cũng biết rõ mối quan hệ giữa hắn và Tịnh Y thật sự rất thân thiết??
Hắn nhanh chóng trả lời rồi cúp máy quăng luôn cái điện thoại qua một bên
“ Em thực sự không muốn biết mối quan hệ giữa anh và cô Chu?”
Cô lắc đầu “ Đó là sự tin tưởng của em giành cho anh”
“ Ngốc quá , em không thích anh đi với cô ấy thì cứ việc nói có biết không hả ”
“ em biết rồi mà, mau ăn đi”
Cả buổi hai người cười nói vui vẻ nhưng đâu biết rằng tất cả hành động của hai người lại bị một tên nào đó đang lén lúc chụp lại.

Sau khi ăn cơm xong hắn nhanh chóng đưa cô trở về công ty còn hắn thì đi đến cuộc hẹn ban nãy
Cuộc hẹn được diễn ra tại một quán bar nổi tiếng nhất nhì cái Thượng Hải , nơi đây tập hợp những cậu ấm cô chiu thường đến đây chơi hắn cũng thuộc dạng trong top đó.

Hắn vừa xuống xe lập tức có người đến chào hỏi, hắn không trả lời ngược lại quăng chia khoá xe vào tay của tên đó , người đối diện hắn lập tức hiểu ý liền vòng qua đằng sau hắn đạp ga phóng đi
Hắn được quản lý ở trong quán bar đưa đến phòng vip của toà cao nhất, đến nơi người đàn ông âu phục đen lịch sự hỏi lấy hắn
“ Anh có cần tôi giúp gì nữa không ạ”
Hắn lạnh nhạt xua tay đuổi người đàn ông đó “ Không cần, anh có thể đi được rồi”
Người quản lý gật đầu xoay người bỏ đi, hắn cũng đẩy cửa thật mạnh bước vào đập vào mắt hắn là những lão già từ các tập đoàn lớn đứng đầu không chỉ có thế còn có những cô gái trẻ ăn mặc mát mẻ ngồi kế bên những tên cáo già đó.

Một tên trong đám đó thấy hắn liền vui vẻ kêu gọi
“ Ây da cậu Lục tới rồi mau lại đây ngồi với chúng tôi”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 49: 49: Bé Con


Hắn ngán ngẩm đi tới chỗ của lão ta liền bị lão già đó đưa rượu sang
“ Này cụng với tôi một ly lâu lắm rồi mới thấy cậu tới đây”
“ Vào thẳng vấn đề đi gọi tôi đến có việc gì?”
Lão ta im lặng quay sang nhìn Bạch Thiển đang ngồi nhâm nhi rượu cùng mấy cô gái trẻ.

Ông Chu nhàn nhã mở miệng
“ Cậu Lục tôi nghe nói bố cậu đang muốn tìm alex?”
“ Liên quan gì đến tôi?”
Ông ta nhìn thái độ của hắn không bất ngờ gì mấy “ Cậu thật sự không quan tâm đến công ty của bố mình ?”
“ Ông Chu tôi không thích người vòng vo mau nói thẳng vấn đề đi “ hắn quay sang lấy bao thuốc từ trong tay từ lão già kế bên, nhẹ nhàng rút ra một điếu thuốc ngậm lấy vào miệng
“ Cậu là người thông minh nên tôi chẳng cần nói nhiều làm gì , tôi đây muốn cậu giúp Kim Thịnh tìm Alex dù sao cậu và bố cậu cũng chẳng hợp nhau là bao có hải không?”

Hắn cười nhạt tay cầm điếu thuốc “ Tại sao phải giúp ông ? Tôi được lợi gì hửm ?”
“ Cậu muốn thứ gì tôi liền đáp ứng thứ đó cho cậu có được không?”
Hắn ngậm một hơi thuốc rồi quay sang nhả vào mặt của người bên cạnh cùng với giọng điệu trêu chọc “ Tôi muốn công ty của ông có được không?”
“ Cậu.

.

” ông ta tức giận nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh
“ Nếu cậu thích tôi sẽ đưa 20% cổ phần công ty con của Chu thị do cậu đứng tên “
Hắn suy nghĩ gì đó liền gật đầu thoả hiệp, ông ta tưởng hắn đã cắn câu tỏ ra vui mừng quay sang ra hiệu cho lão già ban nãy
“ Ông nói xem muốn tôi làm gì?”
“ Tôi muốn cậu trộm tài liệu bảo mật của công ty ba cậu cho chúng tôi không khó đấy chứ”
“ Không thành vấn đề khi nào tôi nhận được cổ phần thì tôi sẽ đưa các ông còn bây giờ thì tôi có việc phải đi trước, các ông ở lại chơi vui nhé” hắn đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa để lại mấy tên lão già đang vui mừng vì hắn đã cắn câu
“ cái tên đó dễ dụ thật nói ngọt một tiếng lại cắn mồi”
“ Ông lợi hại thật đó nhưng ông có đưa cho hắn ta cổ phần thật không”
“ Ông nghĩ xem”
Mọi người nghe xong liền cười phá lên đâu biết bên ngoài lại có một âm mưu khác
“ Mấy tên cáo già hãy tận hưởng những ngày sung sướng còn lại đi ” hắn nhếch mép nhìn vào trong cánh cửa rồi quay người bỏ đi
Sau khi hắn trở về nhà điều đầu tiên hắn làm là nhắn tin cho cô đầu tiên
“ Bé con em chưa ngủ sao?”

“ Vẫn chưa còn vài dự án cần chuẩn bị cho đợt đàm phát thứ 2”
“ Em vất vả rồi”
“ Biết thế thì đừng huỷ ngang cuộc đàm phán lần nữa”
Hắn giả vờ như chưa có gì xảy ra bấm gửi icon dễ thương cho cô
“ Tuân lệnh bé con”
Cô bật cười nhanh chóng trả lời lại hắn “ sến quá đi”
“ Sến với mỗi em thôi ngủ sớm đi nhé sáng mai anh tới đó em đấy , không được từ chối” hắn không quên gửi thêm icon cảnh cáo cô
“ Được ngủ ngon baby” dòng tin nhắn vừa được gửi đi liền bị cô xoá
Hắn có bị hoa mắt không cô kêu hắn bằng gì? Hắn không tin vào mắt mình nhanh chóng kêu cô gửi lại
“ Gửi lại lần nữa cho anh xem em vừa mới nhắn gì”
“ không có gì đi ngủ đi em ngủ trước đây”
Hắn nhìn vào màn hình cứ cười một mình mãi đột nhiên bị tên nào đó phá vỡ cái không khí lãng mạn làm cho hắn bực mình
“ Chuyện gì mau nói lẹ lên”
“ Ơ vừa nghe máy đã muốn đấm vô mặt cậu rồi”
“ Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây”

“ Có chuyện nói cậu, bố cậu tìm được alex rồi bây giờ cậu tính sao”
“ Vậy à? Cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm nhưng cậu không được phép cho bất cứ ai nhúng tay vào việc này nếu không thì đừng trách tôi không nể tình cậu là bạn tôi đấy nhé kể cả Tịnh Y đều không được” hắn mở miệng đe doạ
“ Được , cậu muốn đối phó với mấy tên lão già kia sao?”
“ Đối phó từng người một để xem con mồi nào là người đầu tiên lọt vào bẫy đi tôi cũng rất mong chờ”
“ Cậu chơi thâm thật, xưa nay tôi đánh giá cậu quá thấp rồi”
“ Nể tình cậu là bạn tôi nên tối mới nói cậu nghe cái này nhé”
“ Ừm nói đi”
“ Cậu cúp máy nhanh một chút máy tôi không còn pin để nói chuyện với cậu tới sáng đâu”
“ Cái tên này cậu chán sống à”
“ Vậy nhé nếu cậu thấy buồn thì gọi cho cô Tống đi tôi đây không có nhã hứng nghe cậu nói chuyện luyên thuyên cúp máy đây”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 50: 50: Anh Không Tin


Người đàn ông ngồi trong phòng cao nhất của toà chung cư trên tay ông ta đang cầm những bức ảnh được đám đàn em của mình chụp lại những ngón tay thon thả nhanh nhẹn cầm lấy những bức ảnh lật từng tấm ra xem trong đó là đôi nam nữ đang cười nói vui vẻ với nhau
“ Lục Tử Hàn cậu thông minh cỡ nào cuối cùng cũng phải để lộ điểm yếu của mình cho người khác xem” gã ta nhìn chằm chằm vào những bức ảnh rồi cười nhếch mép
“ Việc làm tiếp theo là gì thưa lão đại” người đàn ông cung kính hỏi
“ Để hai cha con nhà họ Lục tự đấu đá lẫn nhau đi đến khi thời cơ chính mùi chúng ta giải quyết luôn hắn”
“ Vâng thưa lão đại”
Hôm nay hắn dậy sớm hơn thường lệ hắn ăn mặc gọn gàng lái xe đến nhà cô.

Vừa bước xuống xe đã chạm mặt với Vương Ngãi Kỳ
Ngãi Kỳ vừa thấy hắn liền lập tức nheo mắt mới có 7h30 sáng mà hắn tới nhà cô sớm như vậy chắc chắn là có ý đồ, cô đi đến chỗ hắn lên giọng cảnh cáo

“ Anh Lục mới có 7h30 sáng thôi anh đứng đây làm gì có mưu đồ bất chính à”
Hắn nhếch mép nhìn Kỳ Kỳ “ Con mắt nào của nhóc thấy tôi bất chính?”
“ Anh nói ai nhóc đấy tôi đây đã 18 tuổi rồi không phải còn con nít đâu đổi lại cách xưng hồ cho đàng hoàng vào đi”
Hắn bật cười đúng là hai chị em cô mắng người cũng thật giống nhau “ không so đo với nhóc làm gì kêu chị nhóc xuống đây”
Kỳ Kỳ khoanh tay trước ngực lên giọng đanh đá “ Không!”
“ Nhóc không đi thì tôi tự đi vậy” hắn giả vờ tiếng lên một bước Kỳ Kỳ liền giật mình chắn ngang mặt hắn
“ Anh chưa nói cho tôi biết anh đứng đây làm gì thì đừng hòng đi”
Hắn chưa kịp lên tiếng đã bị giọng nói của ai đó chen vào “ Em làm gì đó mau thả anh ấy ra đi”
Kỳ Kỳ không phục liền quay sang nói “ Chị! Anh ta có mưu đồ bất chính”
Hắn giả vờ như không có chuyện gì “ Anh không có nhóc là đang vu khống anh “
Kỳ kỳ nhìn hắn với nửa con mắt đầy bất ngờ có phải hắn không? Vừa mới nãy nói chuyện với cô thì đanh đá chị cô vừa xuống một chút thôi hắn đã dở cái giọng nụng nịu rồi thật nghi ngờ hai bọn họ!
“ Chị.

.

hai người không phải là đang hẹn hò đó chứ?”
Ngãi Giai bị lời nói làm giật mình nhanh chóng lách qua chuyện khác em cô mà biết cô với hắn hẹn hò chẳng phải là mọi người cũng sẽ biết sao?

“ Giờ này còn chưa đi học mau đi học nhanh lên kẻo lại bị muộn” cô quắc một chiếc xe taxi ở gần đó tiện thể đẩy Kỳ Kỳ vào
“ Mau trả lời em hai người đang hẹn hò có phải không”
“ Chuyện này từ từ nói mau lên xe nhanh lên”
Cô thành công đầy em gái vào trong xe nhìn cái dáng vẻ của cô em gái Ngãi Giai chỉ biết thở dài bất lực vừa lúc định quay người đi vào trong liền bị bàn tay to lớn của ai đó kéo vào
“ Này nó còn chưa đi xa đâu anh mau buông em ra mau lên” cô lia ánh mắt vào chiếc xe taxi chưa đi xa
“ Nhóc đó thấy thì đã sao chúng ta sẵn tiện công khai luôn?”
“ Không được nó mà biết chẳng phải mọi người đều biết sao”
“ Được rồi mau đi làm thôi” hắn buông tay ở eo cô chuyển sang nắm tay cô đi vào trong xe
Người con gái ở trong xe taxi mặt mày bực bội tâm trạng đầy suy nghĩ
“ Không lẽ chị ấy hẹn họ với anh ta thật đó chứ? Vậy còn anh Thiên Ân thì sao? Thôi chết rồi phải gọi anh ấy báo tình hình mới được” cô nhanh chóng lục điện thoại trong cặp gấp gáp tìm dãy số quen thuộc
Người đầu dây bên kia đang họp nhận được cuộc gọi của cô nhanh chóng cầm lên nghe
“ Anh nghe đây kỳ kỳ”

“ Thiên Ân anh đã thua rồi sao?”
Anh khó hiểu “ Em đang nói gì vậy? Anh không hiểu”
Cô bực bội nói lớn tiếng “ Anh không biết chị Ngãi Giai đang hẹn hò với tên họ Lục kia à”
“ Cái gì? Có thật không hay anh đang gạt anh?”
“ Là thật sáng sớm em đã thấy anh ta đứng ở dưới nhà chờ chị ấy rồi còn cả khi hạ giọng nói chuyện với chị ấy, anh không tin thì cứ đến công ty với chị ấy kiểm tra đi”
“ Anh không tin người như cô ấy làm sao có thể hẹn hò với tên đó được chứ em đang bịa chuyện có đúng không”
“ Em tức chết mất anh không tin thì mặc kệ anh sau này mà chị ấy có rơi vào tay tên kia thì đừng có gọi em giúp đỡ tắt máy đây” cô bực bội tắt điện thoại quăng vào balo
Cô đây là có ý tốt gọi điện nhắc nhở anh canh chừng cô vậy mà anh nghi ngờ lời nói của mình thật là biết cách làm cho người khác tức chết mà!!.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 51: 51: Bố Cứu Con


Người phụ nữ khuôn mặt tươi cười trên tay cầm khay trà đi đến phòng khách đặt nhẹ xuống bàn
“ Bố có chuyện gì mà hôm nay nhìn sắc mặt bố rất tốt”
“ Tịnh Y con mau ngồi xuống đây bố có chuyện muốn nói với con ”
Cô ngoan ngoãn ngồi kế bên ông ta “ Sao ạ?”
“ Vụ đàm phán lần này bố mong con nhượng bộ bên cậu Lục một chút”
Cô nheo mắt nhìn khó hiểu “ Tại sao? Chẳng phải kế hoạch ban đầu gây khó dễ cho bên đó sao?”
“ Con cứ nghe theo bố mọi chuyện sau này bố sẽ kể con nghe sau”
Cô im lặng suy nghĩ một lúc liền nói tiếp “ Hôm trước bố nhờ con gọi điện hẹn Tử Hàn bố đã nói chuyện gì với anh ấy?”
“ Không có chuyện gì chỉ là chuyện bàn bạc của đàn ông phụ nữ như con không nên nhúng tay vào có biết chưa” ông ta vuốt nhẹ mái tóc của cô
Cô chỉ ngoan ngoãn gật đầu xin phép đứng dậy đi lên phòng

“ Hạo Thiên cậu mau điều tra giúp tôi địa chỉ mà bố tôi hẹn gặp với Tử Hàn hôm trước là ở đâu tôi muốn cần gấp vào tối nay”
“ Được” người bên kia nhận được tín hiệu liền nhanh chóng cúp máy
Lão cáo già hôm trước gặp hắn ở quán bar nay lão ta có nhã hứng cũng với mấy em gái vui vẻ khoác tay nhau đứng ôm ấp ở ngoài khách sạn, lão ta vừa định tiến tới ôm hôn cô nàng người nước ngoài tóc vàng bên cạnh liền bị chiếc xe màu đen đột nhiên chạy tới đậu trước mặt hắn một đám người mở cửa xe nhảy xuống khỏi xe bắt lấy gã.

Những em gái xung quanh lão bị doạ cho sợ liền nhanh chóng bỏ chạy khắp nơi còn lão ta thì bị mấy tên áo đen trùm bao bố kéo lên xe
Lão được đám người đó đưa đi đến một ngôi nhà hoang, một tên trong đám đó hung hăng đạp mạnh một cái vào chân gã ta làm gã không đứng vững mà ngã xuống
“ Mẹ kiếp tụi bây là ai dám bắt tao vậy hả” gã ta la hét
Người đàn ông ngồi trên ghế đợi sẵn từ nãy giờ đi đến gần gã ta liền nắm bao bố giật ra khỏi người “ Có quen không?”
“ Giai Nghiên? Sao mày lại bắt tao?”
“ Không biết lý do à?” Cậu ta vỗ nhẹ vào mặt gã
Lão ta ngây thơ lắc đầu cậu ta nhìn sang người đàn ông đang cầm bức hình liền cầm đến đưa trước mặt của lão ta “ Tôi hỏi ông vào 8 năm trước ông có quen biết người nào trong tấm ảnh này không?”
Lão ta trợn tròn mắt nhìn vào tấm ảnh miệng nói lắp bắp không ngừng chối bỏ “ kh..khôn..không tôi không quen cô ta”
Cậu ta quan sát thái độ của lão gằn giọng hỏi lần nữa “ Có thật là không quen?”
Lão ta vội vàng gật đầu xác nhận.

Giai Nghiên liền tắc lưỡi một cái rồi xoay lưng đi “ Vẫn còn cứng miệng quá rồi “
Đột nhiên trên màn hình điện thoại xuất hiện hình ảnh đứa con gái của hắn bị buộc chặt trên ghế xung quanh lại còn có những tên cao to lực lưỡng cùng với đó là tiếng hét của con gái của lão ta
“ Bố cứu con con sợ lắm ”

Nhận thức được hình ảnh đó là con gái của mình lão ta quay sang nhìn Giai Nghiên đang ung dung hút thuốc trên ghế tuy là lão ta mưu đồ hay ăn chơi nhưng đối với con gái của gã thì luôn yêu thương chiều chuộng hết mực nào ngờ lại bị tên Giai Nghiên này bắt làm con tin
“ Mày thả con tao ra nó không liên quan”
Cậu ta trút một hơi thuốc nhìn ngược lại hắn “ Tôi nghĩ ông không cần đứa con gái này thì phải hay là…”
“ Mày đừng làm bậy” gã ta hốt hoảng cảnh cáo
“ Vậy tôi hỏi ông ông có quen người này hay không?”
Lão ta ấp úng “ Tôi..”
Thấy lão không có tín hiệu muốn nói liên sai người làm hại đứa con gái của lão ta
“ Bố ơi cứu con với..

đừng…đừng các người đừng tới đây” tiếng hét từ trong điện thoại vọng ra
“ Đừng..đừng..tôi xin cậu đừng làm hại đứa con gái của tôi..

tôi nói tôi sẽ nói mà” lão ta vội vàng bò lại chỗ chân anh van xin

Anh ra lệnh cho người trong đó dừng lại “ Nói”
“ Chuyện là 8 năm trước người phụ nữ này có đến sòng bài gặp tôi,cô ta muốn bàn với tôi về bảng thiết kế do cô ta vẽ nhưng lúc đó tôi có hơi men say đã nói nặng lời với cô ta khiến cho cô ta tức giận mà cãi nhau một trận cãi nhau xong cô ta liền bỏ đi, đến tầm chiều hôm sau cô ta gửi lại bảng vẽ cho tôi bảo muốn chỉnh lại nhiều chỗ tôi thấy hôm trước có lỗi với cô ta nên cũng đồng ý làm.

Đến khi bảng thiết kế cho ra mắt cô ta bị người khác tố cáo là đạo nhái cô ta lập tức quay sang đỗ mọi tội lỗi lên đầu tôi cho giới truyền thông là tôi ăn cắp bảng mẫu rồi sửa lại y chang làm công ty tôi rớt bao nhiêu cổ phíu, tôi hận cô ta!”
“ Vì vậy ông cho người cưỡng hi.ếp đánh đập bà ấy?”
“ Tôi không có, tôi thề tôi có ghét bà ta nhưng tôi không đủ năng lực để làm điều đó, tôi biết lúc đó cô ta đang quen ông Lục nên tôi không dám”Lão ta lập tức chối bỏ
“ Tại sao lúc đó ông không đi kiếm bà ấy để nói chuyện?”
“ Tôi uống say sợ không kiểm soát được lời nói lại đụng chạm cô ta tính sáng hôm sau đi kiếm cô ta nói rõ nào ngờ sáng hôm sau báo chí đưa tin cô ta trở thành người thực vật “
Lão ta quan sát sắc mặt của anh liền lên tiếng muốn nói tiếp “ Tôi nói đều là sự thật nếu cậu không tin cứ đi điều tra quán bar và sòng bài hôm đó chúng tôi gặp nhau”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 52: 52: Em Hứa Với Anh


Giai Nghiên thấy gã có vẻ thành thật cũng không nói gì liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài mặc kệ gã ở trong đây la hét
“ Tôi kể hết rồi cậu đừng có làm hại con gái tôi..

làm ơn”
Anh vừa đi ra người trong xe lật đật bước xuống anh ta tỉ mỉ dặn dò đàn em “ Gửi đoạn ghi âm này cho cậu Lục nhắc cậu ấy nghe xong lập tức gọi cho tôi có biết không? Còn lão ta và cô con gái cứ chăm sóc họ cẩn thận đừng để họ thoát tôi còn nhiều điều muốn hỏi bọn họ lắm”
“ Vâng tôi biết rồi anh Nghiên”
Hắn đang ngồi nghe cô thuyết trình liền nhận được tin nhắn “ Nghe xong gọi lại cho tôi”
Hắn nhíu mài cầm lấy điện thoại ra ngoài để lại ánh mắt bất ngờ của nhiều người trong đó có cả cô.

Hắn đi vào nhà vệ sinh nam nhanh chóng ấn vào đoạn ghi âm của số điện thoại vừa được gửi.

Trong đoạn ghi âm là cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông phát lên hắn đã nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện
Hắn liền ấn vào danh bạ gọi điện cho ai đó “ Giai Nghiên cậu điều tra xem ông ta có mối quan hệ bất lợi với ai không lập tức báo cho tôi biết”
“ Tôi tìm hiểu cho cậu rồi, tối nay tôi qua nhà cậu rồi nói đi”
“ Được” hắn nhanh chóng cúp máy mở cửa ra ngoài
Sau khi hắn quay lại phòng họp mọi người ở trong phòng đều đã được nghỉ trưa chỉ còn cô ngồi ở trong đó đợi hắn quay trở lại
“ Em đợi anh sao?”
“ Ừm ban nãy có chuyện gì thế em thấy anh rất gấp gáp”
Hắn tiến lại gần nắm lấy tay cô đặt vào tay mình “ Sau này em có thể gặp nguy hiểm em có sợ không?”
“ Tại sao?”
“ Vì anh đang điều tra ra kẻ nào đã làm hại mẹ anh vào 8 năm trước sau khi anh điều tra ra người đó chắc chắn sẽ biết điểm yếu của anh là em nên..”
Cô nắm lấy tay anh nhẹ nhàng an ủi “ Có anh ở đây bảo vệ em làm sao em có thể gặp nguy hiểm được chứ với lại em là người phụ nữ mạnh mẽ ai mà ăn h**p em được”
Hắn bật cười cóc nhẹ vào đầu cô “ Mạnh miệng nhỉ? Không sợ nguy hiểm của em là anh đây sao?”
Cô trề môi “ Vậy để xem anh có bản lĩnh như thế nào đã”
Hắn kéo cô vào lòng đầy tâm sự “ Dù cho có bất cứ sau này có chuyện gì xảy ra chúng ta cũng đừng buông tay có được không?”
Cô đặt tay xoa nhẹ tấm lưng của hắn “ Được em hứa với anh”
Hắn ôm cô chặt hơn vùi đầu vào tóc cô cảm nhận hương thơm từ nơi đó, khiến hắn cảm thấy an tâm hơn
Hắn cùng cô đi ăn đi ăn đến tầm tối hắn đưa cô về nhà sau đó liền trở về nhà mình.

Vừa vào nhà gặp tên nào đó không biết liêm sỉ ngồi ung dung trên ghế
“ Xem ra tôi quá nhân nhượng với cậu quá rồi “
“ Nào lại đây ngồi” Giai Nghiên vỗ vỗ cái chỗ trống kế bên mình
Hắn chẳng thèm quan tâm đi đến chỗ quầy rượu cầm lấy một chai lớn đi tới bàn liền ném cái ly vào người cậu ta may mà cậu ta nhanh nhẹn chụp kịp còn không người đi dọn nhà cũng là cậu ta
Hắn ngồi vắt chéo chân nhìn chằm chằm vào anh ta làm Giai Nghiên bất giác cũng phải rùng mình
“ Cậu biế.n thái à nhìn tôi như vậy làm gì chứ tôi còn có vợ con ở nhà cậu đừng có mà làm bậy”
“ Im miệng! Nói một tiếng nữa lập tức đuổi người “
“ Được rồi giỡn với cậu một chút, tôi cho người tìm hiểu được là vào thời đại học lão già đó có học chung trường với chú của cậu”
“ Thiên Vũ?”
“ Ừm ông ta hồi xưa học rất giỏi về lập trình máy tính dường như là thủ khoa toàn khối nhưng sau đó không biết xảy ra vụ gì mà bị out ra khỏi trường trong trường chẳng ai biết lý do gì chú cậu bị out”
“ Cái tên Thiên Vũ này trước giờ chẳng ưa gì tôi, tôi cảm thấy lạ là ông ta rất ít khi có mặt ở công ty mọi chuyện ở công ty muốn được ông ta giải quyết phải giải quyết qua mails mỗi năm cũng chỉ gặp được ông ta ít nhất 1 lần”
“ Quá bí ẩn! Cậu có nghi ngờ gì về ông ta và lão già đó không”

Hắn im lặng tập chung nhớ ra thứ gì đó “ Vô tình lúc trước tôi đi nhầm vào phòng của ông ta nhìn thấy được một bức ảnh trong đó có ba người, hai người đàn ông và một người phụ nữ người phụ nữ trong bất hình đó rất vui vẻ còn khoát tay lên người ông ta người đàn ông còn lại tôi đoán không nhằm là lão già chết tiệt kia.

Cậu điều tra cô gái trong bất hình đó là ai giúp tôi”
“ Người này có phải không?” Anh móc điện thoại trong túi quần giơ lên đưa hắn
“ Phải là nó cậu tìm ở đâu vậy”
“ Thì tìm hiểu trường đại học của chú cậu thấy diễn đàn trường có up cô gái này lên cùng với chú cậu vào năm đó nên lưu về thôi”
“ Cậu thông minh hơn rồi đó”
“ Này này bớt xỉa xói người khác lại đi nhé tôi là đang giúp cậu đó” Cậu ta tức giận chỉ tay vào hắn cảnh cáo
“ Cậu điều tra luôn chỗ ở hiện tại của ông ta giúp tôi tôi muốn biết ông ta còn bí mật nào khác không”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 53: 53: Ra Về Thưởng Cho Anh Đấy


“ Dung Dung anh nhớ em lắm, em ở trên đó có nhớ anh không? “ người đàn ông hai tay ôm lấy di ảnh của người đã mất khóc nấc nở
“ Cô ta đã làm em đau như thế anh cũng đã trả thù giúp em, em có vui không?”
“ Em có nhớ lúc trước em đã từng nói với anh ước mơ của em là nhà thiết kế nổi tiếng không? Anh sẽ làm nó thay cho em nhé”
Người đàn ông với hàng nghìn câu hỏi nhưng mãi chẳng ai trả lời bầu không khí vẫn im lặng ảm đạm đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên làm phá tan sự im ắng.

Người đàn ông vội lau chùi nước mắt chỉnh lại quần áo chỉnh tề tiện tay bức ảnh di vật vào góc tủ
quay trở về ghế ngồi như chẳng có chuyện gì
“ Em vào có được không?”
“ Vào đi”
Người phụ nữ với thân hình mảnh mai cầm trên tay chén canh bổ đi đến đặt nhẹ xuống bàn
“ Thiên Vũ dạo này sức khoẻ anh không được tốt, em có làm canh bổ giúp anh hồi phục lại anh mau uống đi”
“ Được rồi em để đó đi”
Sau khi người phụ nữ trong lòng gã yêu nhất mất đi gia đình gã ép gã ta phải lấy Lâm Sam làm vợ cho dù gã ta có kháng cự đi chăng nữa nhưng gia đình nhất quyết muốn gã cưới Lâm Sam.

Nhưng ngược lại Lâm Sam yêu hắn từ lúc hắn bắt đầu có cảm nắng với người khác nhưng cô mặc kệ vẫn chờ đợi hắn tới tận bây giờ
“ Còn chuyện gì nữa à” Ông ta lạnh lùng nhìn lấy cô ta
“ Không có em chỉ muốn nhìn anh uống hết rồi mới yên tâm ra ngoài”
“ Ra ngoài đi tôi muốn được yên tĩnh”
“ Nhưng.

.


“ Tôi kêu cô ra ngoài có nghe không hả? Bị điếc rồi sao?” Gã ta hét lớn doạ cô ta mặt mày xanh lè lủi thủi mở cửa ra ngoài
Gã ta nhìn thấy người phụ nữ vừa quay lưng đi liền đập vỡ chén canh bổ xuống sàn nhà
“ Giả tạo!”
Nguyên Ân vừa gặp đối tác sẵn tiện lái xe qua công ty thăm cô
“ Cốc.

.

cốc”
“ Vào đi”
“ Anh tới giờ này không phiên em đó chứ”
“ không phiền anh ngồi đi em đi lấy nước cho anh”
Anh gật đầu quan sát cô nhìn thấy được cô dạo gần đây nhiều điều thay đổi

“ mặt em dính gì à” cô lấy tay chạm nhẹ lên mặt
“ Không dạo này không tới đây cảm thấy hơi lạ một chút”
“ Dạo gần đây anh bận lắm à không thấy anh tới thăm cô em gái này”
“ Chẳng phải bên cạnh em đã có tên họ Lục kia rồi sao? Anh tới làm gì nữa chứ”
“ Anh biết nói đùa quá rồi”
“ Anh hỏi em, em và cậu ta đang hẹn hò với nhau sao?”
Cô bất ngờ dừng động tác gõ máy tính khoanh tay dựa vào ghế “ Em nói không thì sao?”
“ đừng giấu anh”
“ Anh xem có cần căng thẳng vậy không? Mặt mày anh nhăn hết lại rồi kìa”
“ Em đừng có đánh trống lãng nữa mau trả lời anh đi”
“ Em và cậu ta chỉ là bạn bè đồng nghiệp hợp tác đã được chưa”
“Anh nhìn cô đầy sự nghi ngờ “ Nhìn hai người….


Anh tính nói lại bị Đồng Niên đi vào cắt ngang cuộc trò chuyện “ Sếp Vương cậu Lục đã tới chúng ta có thể bắt đầu họp được rồi”
“ Tôi biết rồi” cô quay sang nhìn anh “ được rồi em đi trước đây Đồng Niên em tiễn anh ấy giúp chị nhé”
“ Vâng”

Cô vừa đi vừa thở phào nhẹ nhõm may mà có Đồng Niên tới đúng lúc nếu không càng nói càng để lộ
“ Chúng ta bắt đầu họp nhé, ngày mai chúng ta sẽ mở cuộc đám phán tiếp theo tôi mong lần này sẽ không giống những lần trước nữa” Cô liếc mắt nhìn sang tên kia
Hắn nhận được ánh mắt của ai đó liền tỏ ra nụ cười xem như đã hiểu.

Hắn say sưa quan sát tập trung nhìn cô diễn thuyết chuẩn bị buổi đàm phán cho ngày mai mà quên mất đây là ở công ty
Cô đi xuống kéo ghế ngồi bên cạnh hắn nói nhỏ vào tai hắn xem như nhắc nhở “ Anh mau tập trung vào ngày mai rất quan trọng đấy”
“ Chẳng phải ban nãy anh đây rất chăm chú quan sát em diễn trình sao? Ra về nhớ thưởng cho anh nhé bé con”
Cô đánh nhẹ vào đùi hắn cảnh cáo “ Anh mau tập trung vào nghe người khác diễn trình đi chứ”
“ Anh muốn nghe em cơ” hắn nhẹ giọng nũng nịu
Cô bó tay với hắn, hắn không sợ người khác phát hiện à lại còn giở giọng đó nói chuyện với cô ngay lúc này.

Nhưng cô và hắn đâu biết hành đầu hai người từ đầu đến cuối bị hai tên nào đó nhìn thấy hết chỉ biết cười tủm tỉm cười cũng không dám cười to đâu chứ.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 54: 54: Không Gạt Em


Sáng sớm thức dậy cô cảm thấy sức khoẻ trong người không ổn tưởng chừng hôm nay bà dì ghé thăm vì mỗi khi tới ngày cô cũng hay đau bụng như vậy.

Như thường lệ cô đi xuống bếp nấu một ít trà gừng để giữ ấm bụng vừa cầm ly nước cơn đau bụng ập đến khiến cho tay chân cô run rẩy không giữ được ly nữa liền bị rơi xuống sàn
Âm thanh của thuỷ tinh làm cho cô giật mình cúi xuống nhặt lấy nào ngờ đau đến mất khiến cô ngồi bệt xuống sàn tay không ngừng ôm lấy bụng mình.

May mắn thay lúc nào cô cũng đem theo điện thoại bên trong người cô chậm rãi móc trong túi áo ra chiếc điện thoại gọi cho ai đó
“ Anh đây”
Người bên kia chỉ nghe được tiếng thở đứt đoạn nhanh chóng hỏi lại lần nữa “ Em bị sao vậy?”
Cô cố gắng mở miệng nói chuyện mặc dù cơn đau trong bụng chưa bớt đi “ Tử Hàn em đau bụng quá giúp em v…”
Vừa nói dứt câu điện thoại đột nhiên tắt ngang hắn gấp gáp cầm lấy áo khoác chạy thẳng tới nhà cô.

Vừa vào cửa đã thấy cô mặt mày nhăn nhó hay tay ôm lấy bụng mình khiến hắn sốt ruột vô cùng
Hắn đi nhanh đến chỗ cô bế cô đến bệnh viện trên đường đi lại bị tắc đường hắn cố gắng bóp kèn cho người phía trước né sang một bên nào ngờ cậu thanh niên kia không nghe dửng dưng chắn ngang xe hắn làm hắn bực mình đi xuống xe gõ vào kính xe nhắc nhở
“ Này anh có thể né sang bên kia nhường đường cho chúng tôi đi có được không?”
Người trong xe bật ngạc quá lớn không nghe anh nói gì ngược lại bày ra vẻ mặt thách thức hắn, hắn mất kiên nhẫn quay trở lại xe nếu không phải hắn đang vội thì đã bay vào đánh cho cậu ta nhớ mùi rồi.

Hắn đạp chân ga lùi lại đằng sau rồi một lần nữa đạp ga lên phía trước như cố ý tông vào chiếc xe ở đằng trước cứ thế lập lại 2-3 lần đến khi cậu thanh niên bực bội đi nhanh tới chiếc xe hắn đập mạnh vào kính lại bị hắn quăng vào người một tấm thẻ với vẻ mặt lạnh nhạt rồi chạy đi
Cuối cùng hắn cũng đưa cô tới bệnh viện an toàn , cô được đưa vào phòng hồi sức hắn lo lắng hỏi thăm y tá sức khoẻ của cô
“ Vợ tôi không sao chứ ?”
“ Không sao cô ấy chỉ bị đau bao tử cộng thêm bà dì ghé thăm nên hành cô ấy một chút thôi không sao cả nghỉ ngơi một lúc sẽ khoẻ lại thôi”
Hắn thở phào nhẹ nhõm cảm ơn y tá rồi đi vào trong
thấy cô đang ngủ cũng yên tâm được phần nào.

Hắn cảm nhận được ngoài trừ mẹ hắn ra cô là người thứ hai hắn gấp gáp lo lắng đến như thế, hắn đưa tay đan vào tay cô hôn nhẹ lên nó
“ Chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả”
Đột nhiên cô mở mắt do nhắm mắt quá lâu nên khi cô tỉnh lại vô tình ánh đèn chiếu vào mắt khó chịu nhăn mặt cũng không quên hỏi hắn “ Anh vẫn chưa đi à”
“ Làm sao anh có thể bỏ em ở lại đây một mình được trong người cảm thấy thế nào rồi” hắn dịu dàng nắm tay cô
“ Đã đỡ hơn rồi”

Hắn bực dọc trách mắng cô “ Không biết lo cho sức khoẻ thì sau này dọn qua nhà anh mà ở em như thế lỡ không có anh thì làm sao đây?”
Ngãi Giai lắc đầu phản kháng “ Không cần phức tạp như thế em ở một mình vẫn tốt hơn, anh yên tâm”
“ Đứa trẻ này thật cứng đầu” hắn vuốt nhẹ tóc trên đỉnh đầu cô miệng không ngừng mắng yêu
“ Bây giờ là mấy giờ rồi”
“ 8h sáng, sao vậy?”
“ Chiều nay chúng ta còn có buổi đàm phán anh mau chóng làm giấy tờ cho em xuất viện mau lên” cô cố gắng hối thúc hắn đi nhanh lên nhưng hắn làm sao để cho cô làm việc?
“ Bây giờ sức khoẻ của em là quan trọng nhất những thứ khác anh mặc kệ em cứ nằm đó mà nghỉ ngơi”
“ Không được em muốn quay trở lại công ty” cô ngồi bật dậy đi chân trần chạy tới ghế sofa cầm lấy túi xách lục lọi tìm điện thoại
Hắn lắc đầu chịu thua trước độ cuồn công việc của cô , cô không được khoẻ vậy mà còn tham công tiếc việc đúng là hết cách.

Hắn nhẹ nhàng đi đến kéo cô quay trở lại giường bệnh
“ Ngoan Ngoãn nằm ở đây anh đã dặn Đồng Niên đem toàn bộ tài liệu của em qua đây rồi, đã được chưa còn bây giờ thì nằm yên đó cho anh”

“ Không gạt em?”
Hắn không trả lời chỉ quành ra đằng sau lấy điện thoại giơ lên cho cô xem trong đó có lưu lại cuộc gọi nhỡ của hắn đã gọi cho Đồng Niên ban nãy
“ Tin rồi?”
Cô gật gật đầu xem như anh cũng không nói dối cô đúng lúc Đồng Niên từ bên ngoài gõ cửa đi vào
“ Lục Tổng sếp Vương”
“ Cô ấy tới rồi anh cũng mau trở về làm việc đi”
“ Sếp Vương lời nói của cô rất giống đang xua đuổi tôi?”
Cô khẽ cười “ Tôi sợ làm lỡ thời gian của Lục Tổng đây nên mới kêu anh về trước mong Lục Tổng anh không có ý nghĩ gì khác”
Hắn hiểu hàm ý của cô liền phối hợp “ Được vậy tôi không phiền hai người các nữa tôi ra ngoài trước”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 55: 55: Còn Cứng Miệng


Sau khi hắn rời khỏi cửa phòng bệnh đi xuống hầm đỗ xe của bệnh viện hắn nhận ra được có ai đó như đang đi theo sau hắn, hắn nheo mắt quay lại đằng sau nhìn nhưng chẳng thấy ai chẳng lẽ hắn bị ảo giác? Lúc hắn chuẩn bị vào trong xe đột nhiên tiếng vỏ lon như bị tên nào đó vô tình đá vào phát ra tiếng động rất lớn làm hắn phải khựng lại quay đầu lại đằng sau kiểm tra
Hắn cẩn thận bước gần tới chỗ phát ra tiếng khi nãy đột nhiên chiếc xe màu đen từ đâu xuất hiện giống như muốn tông vào hắn may mà hắn né được nhưng người trong chiếc xe đó cố tình đạp ga quay đầu xe lại về hướng của hắn , hắn dường như đoán ra được ý đồ của người trong xe đó liền lách sang một bên rút trong túi áo ra một khẩu súng nhỏ may mà lúc nào bên người hắn cũng đem theo để phòng hờ lúc nguy cấp nhất
Hắn nổ súng nhắm thẳng vào lốp bánh xe của tên đó , chiếc xe vì bị hắn đả rất nhiều viên đạn đương nhiên sẽ bị lệch bánh đâm vào một chiếc xe khác ở gần đó.

Hắn định tiến đến kiểm tra chiếc xe đó liền bị một đám áo đen xuất hiện vây quanh lấy hắn tên nào tên nấy cũng đều cầm cây gậy
“ Ai là người sai chúng mày tới đây?”
“ Mày không cần biết mày chỉ cần biết hôm nay là ngày mày phải chết”
Nói xong bọn họ đều cầm lấy cây tiến đánh hắn, hắn xoay người đạp vào gã to nhất ở trong đám đó xong xuôi hắn còn đẩy tên đó vào người bọn họ thuận thế cầm gậy đập vào đầu tên còn lại.

Một tên khác thấy hắn không chú ý ở đằng sau liền nhanh tay cầm gậy đập vào đầu hắn những xui cho tên đó lại bị một viên đạn nả vào chân mà khuỵt xuống đất
“ Xin lỗi người anh em đã để cậu chờ lâu rồi”

“ Giai Nghiên? Sao cậu biết tôi ở đây”
“ Giải thích với cậu sao xử mấy tên này trước cái đã dạo này tôi không đánh lộn cũng ngứa hết cả người đây này”
Cậu ta tiến tới chỗ của tên kia đang cầm súng chỉa vào người mình “ Mày đ.

.

đừng có mà tới đây nếu không tao bắn đấy” cậu ta vừa tiến một bước tên kia liền lùi xuống hai bước
“ Có giỏi thì nhắm vào đây mà bắn”
“ Đừng có thách tao” tên đó vừa mới bóp cò liền bị Giai Nghiên đá vào tay gã đó làm văng cây súng ra xa thuận tiện dễ dàng cho cậu ta đá vào mặt của gã
“ Còn non lắm nhóc”
Bọn họ ai nấy cũng đều ôm thương tích đầy mình mà chạy đi nhưng xui thay cho một tên bị hắn nắm đầu giữ lại
“ Giữ cái tên mập này lại để còn mà điều tra” hắn quay sang nói với Giai Nghiên
Cậu ta hiểu ý cho người đi đến dẫn gã ta vào trong xe đưa đi.

Thấy tình hình đã ổn hắn mới bắt đầu hỏi
“ Sao lại biết tôi ở đây”
“ Tình cờ đi mua một ít thức ăn thấy có đám người đi sau xe cậu tôi lập tức nghĩ ra vấn đề không ổn nên tôi đợi sẵn cậu ở đây nào ngờ có chuyện thật”
“ Đi thôi “ hắn đặt tay lên vai cậu ta rồi bỏ đi
“ Này đi đâu vậy” cậu ta hét lớn

“ Đi hỏi tội tên đó” hắn vẫn trả lời nhưng không quay lại đằng sau mặc kệ Giai Nghiên chạy theo hắn lên xe
[…]
Gã mập trên mặt toàn là máu khắp người của gã cũng bị xé rách cộng thêm những đòn roi trên người
gã ta hết chịu nổi do vết thương mà đám đàn em của tên Giai Nghiên kia gây ra liền gục xuống nền nhà nhưng lại bị Lục Tử Hàn hắn nắm đầu dậy tra hỏi
“ Nói ! Ai là người sai mày giết tao?”
Gã ta mơ màng không trả lời , hắn mất hết kiên nhẫn siết chặt tay đang nắm vào tóc hắn “ Bị điếc hay giả vờ không nghe?”
“ Tao không biết, tao không biết” gã ta giọng khàn khàn luôn miệng lập lại câu trả lời
Hắn ghét nhất loại người cứng miệng như gã ta nếu gã đã không muốn nói thì hắn sẽ hành hạ cho đến khi gã chịu khai ra thì thôi.

Hắn đột nhiên giật điếu thuốc trong tay Giai Nghiên dí vào đỉnh đầu của gã khiến cho gã mập đau đớn nhăn mặt
“ Mày có chịu khai ra không?”
Dù có đau đớn nhưng tên đó nhất quyết vẫn giữ im lặng không nói một lời
“ Được” hắn đứng dậy vứt tàn thuốc qua một bên đi đến một tên đàn em đang đứng gần đấy rút cây súng trong túi của tên đó nhắm thẳng vào chân của lão ta
Gã mập đau đớn la hét “ Mày.

.

mày.

.


“ Kết cục của kẻ cứng miệng là như thế đấy có muốn cảm nhận một bên còn lại không?”
Giai Nghiên cậu ta không ngờ có ngay chứng kiến được cảnh bạn mình hành hạ người khác một cách khổ sở như vậy, cậu ta không dám nhìn hắn nổ súng chỉ nhắm mắt cảm nhận âm thanh cũng đủ hiểu tên Lục Tử Hàn này là đang tức giận
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 56: 56: Anh Nuôi Em


Gã mập đau đớn ôm lấy chân đầy máu nhưng nhất quyết gã vẫn không chịu khai.

Ban đầu hắn chỉ định cảnh cáo tên đó thôi nào ngờ gã mập lại quá cứng miệng không chịu khai hắn liền nả vào chân còn lại của gã ta
“ Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt?”
Gã gắn gượng trả lời hắn “ mày có bắn chết tao tao cũng không nói”
Giai Nghiên nhìn trên sàn toàn là máu tanh mùi của máu bóc lên sọc vào mũi cậu ta khiến cậu ta bịt mũi càu nhàu hắn “ Này này cũng đứng có bắn chết gã ta máu của hắn tanh muốn chết, bình tĩnh đã nào”
Cậu ta tay bịt mũi bước tới gần lão mập đang nhăn nhó khổ sở ôm lấy hai chân cậu ta ngồi xổm dơ tay túm lấy áo của gã ta kéo dậy vô tình làm để lộ hình xăm chữ D trên ngực hắn, cậu ta khẽ khựng lại nhớ ra được gì đó
Chữ D hình như cậu ta có gặp qua người nào đó cũng có hình xăm chữ D này trên ngực đột nhiên hắn thả tay buông lỏng áo của gã mập xuống đứng dậy đi đến chỗ hắn

“Trên người gã mập này có hình xăm chữ D cậu nhớ xem trong nhà cậu có ai đã từng xăm hoặc đang xăm chữ này chưa?”
Hắn lắc đầu khó hiểu “ Ý cậu là tên này có liên quan gì đó đến gia đình tôi?”
Cậu ta gật đầu nhưng không dám chắc chắn rằng tên này có liên quan đến gia đình hắn chỉ là suy đoán của cậu ta mà thôi “ Tôi không chắc nhưng tôi có nhớ qua một người đã có hình xăm này trên ngực”
Cậu ta không nhanh không chậm lấy điện thoại trong túi lục lọi gì đó trong máy đưa cho hắn xem
“ Là hình này” cậu ta ngừng một chút liền nhanh chóng nói tiếp “ Phải rồi lúc trước tôi có nhìn thấy trên diễn đàn trường có đăng lại lễ hội súng nước chú của cậu cũng có hình xăm giống như vậy”
Hắn lạnh nhạt thao tác tay chậm rãi kéo bức ảnh trong điện thoại phóng to “ Ông ta quả thật đúng như những gì tôi nghĩ, cậu điều tra lại từ đầu thân phận của ông ta giúp tôi và tất cả những mối quan hệ xung quanh ông ta”
“ Không thành vấn đề, còn gã mập này thì sao?”
“ Chặt bớt một ngón tay của gã ta gửi về làm quà cho chú tôi, xem như cảnh cáo ông ấy”
[…]
“ Một lũ ăn hại, tao nuôi tụi bây đến tận tuổi này mà một đứa ranh con cũng không giết được đã vậy còn bị tên đó bắt người “ người đàn ông tức giận đập bàn quát lớn
“ chúng tôi xin lỗi chúng tôi không ngờ rằng cậu ta lại được tên khác cứu” đàm người áo đen ai nấy mặt mày đầy vết thương cúi đầu nhận lỗi
“ Tao nuôi tụi bây tốn biết bao nhiêu cơm chỉ có việc nhỏ xíu này mà không làm được? Hay chúng mày muốn mạng của tụi mày thay cho hắn?”
“.

.

” cả đám bọn họ chỉ biết im lặng nghe ông ta la mắng đúng lúc người phụ nữ của ông ta từ bên ngoài đi vào trên còn cầm theo chiếc hộp quà nhìn vào rất bắt mắt
“ Thiên Vũ anh có bưu kiện em để đây nhé”
Ông ta gật đầu xua tay bảo cô ta ra ngoài trước, Thiên Vũ nhìn chằm chằm vào hộp quà được gói kĩ lượng hay đẩy nhẹ cái hộp quà ra cả người ông ta đột nhiên căng cứng
Trên chiếc hộp quà còn có lá thư ông ta nhanh chóng cầm lên xem “ Xin chào ông có bất ngờ với món quà của tôi dành tặng cho ông không” ông ta đọc xong lá thư bàn tay bắt đầu run rẩy bởi vì tức giận ông ta thẳng tay bóp nát tờ thư đó rồi quăng vào sọt rác
“ Tử Hàn mày sẽ có ngày cũng phải quỳ xuống cầu xin tao giống như cách mà mẹ mày đã từng làm”
[…]
Ngãi Giai tất bậc chuẩn bị cho buổi đám phán ngày hôm nay, điều cô lo lắng nhất là Lục Tử Hàn cô rất sợ hắn hôm nay sẽ bày trò mà không đến nếu như hôm nay hắn không đến coi như buổi đám phán lần này xem như thất bại và điều hiển nhiên cô cũng sẽ bị Caryln kỉ luật
Cô giống như đang ngồi trên đóng lửa ánh mắt vẫn hướng ra khỏi cửa mong chờ bóng dáng của hắn xuất hiện đột nhiên cánh cửa bị ai đó đẩy mạnh bước vào
“ Anh không tới trễ đó chứ”

Cô thấy hắn liền thở phào nhẹ nhõm giơ tay lên xem đồng hồ “ Anh còn đúng 5 phút lo mà mau chuẩn bị đi”
Hắn vô tư đi đến bàn làm việc cầm lấy bảng tài liệu được cô chuẩn bị đọc sơ qua nó “ chẳng phải có em đứng đây anh cần gì phải lo?”
“ Lở như lần này chúng ta thua thì sao?”
“ Anh nuôi em” hắn đặt nhẹ tài liệu xuống bàn đi đến gần cô “ Thua thì anh nuôi em, ông đây dư tiền nuôi em”.

Cô bật cười, cô chỉ nói giỡn thôi mà hắn đã lập tức bao nuôi cô rồi “ Anh đối với những cô gái khác cũng vậy à”
Hắn cóc nhẹ vào trán cô “ Trừ bà ấy thì em là người thứ hai “.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 57: 57: Anh Muốn Ăn Đòn Hả


Buổi đàm phán bắt đầu diễn ra hắn cùng với cô đi riêng vào thang máy
“ Có sợ không?”
Cô lắc đầu thản nhiên nhìn hắn “ Chưa gì mà anh muốn đầu hàng rồi à”
Hắn mở miệng trêu chọc “ Anh chỉ sợ em căng thẳng đến mất mà ngất xỉu giữa buổi đàm phán”
“ Anh muốn ăn đòn hả” Cô nhìn hắn cảnh cáo
Hắn ôm eo cô đến sát lại gần mình bày ra cái mặt gian manh nhìn cô“ Nào có anh chỉ muốn ăn em thôi có được không hửm?”.

Truyện Việt Nam
Cô nhéo nhẹ vào eo hắn “Anh có thể nghiêm túc chút có được không hả?”
“ Đau..anh chỉ nói đùa thôi “ hắn giả vờ kêu lên vì đau bắt đầu mèo nheo với cô “ Sau buổi đàm phán này chúng ta đi hẹn hò tiếp nhé cục cưng”

Cô phì cười với vẻ mặt của hắn Ngãi Giai đặt hai tay lên má hắn mà nặn ra nhiều hình dạng “ Anh nhìn xem bộ dạng của anh hiện giờ chẳng giống với Lục Tổng thường ngày mà mọi người thường hay thấy”
Hắn thuận lợi đặt tay lên eo cô “ Anh chỉ mèo nheo với mỗi mình em thôi đó chỉ có em mới thấy được dáng vẻ đáng yêu này của anh thôi, mau thưởng cho anh mau lên”
“ Đừng có mà được voi đòi tiên”
“ Mau lên” hắn nhắm mắt lại chờ đợi cô đến thưởng cho hắn
Ngãi Giai nhìn vẻ mặt của ăn không thể nhịn được cười liền bật cười thành tiếng “ Trẻ Con”
Hắn cau mày nhìn cô, hắn là đang chờ đợi cô đến bo bo hắn mà cô còn dám cười vậy thì để hắn trừng phạt cô.

Hắn đột nhiên kéo cô lại giữ chặt sau gáy của cô mà hôn, hành động của hắn làm cho cô bất ngờ trợn mắt nhìn hắn.

Hắn cảm nhận được sự mềm mại từ đôi môi chỉ bôi một lớp son dưỡng có màu của cô quả thật môi của cô rất mềm làm cho hắn không thể luyến tiếc rời khỏi
Cô bị hắn hôn cho đến nghẹt thở không thở nổi nữa cô đập mạnh tay mình vào vai hắn, lúc này hắn mới chịu rời khỏi môi cô
“ Còn cười nữa thì đừng trách nhé”
Cô ngại ngùng đỏ mặt quay sang chỗ khác không dám nhìn thẳng vào mắt hắn vì cô biết thú tính của hắn rất cao đặt biệt là trong những chuyện này nếu cô nhìn nữa không biết hắn sẽ làm gì mình tại đây mất
Vừa hay tiếng cửa thang máy cũng vừa mở ra mọi người ở trong tổ cô cũng đang đứng đợi cô và hắn
cô bước ra trước còn hắn thì đi theo sau.

“ Mọi người ổn đấy chứ?”
Mọi người đồng loạt gật đầu, cô cũng yên tâm được một phần quay sang dặn dò Đồng Niên vài câu rồi bước vào phòng đàm phán.

Cái cậu Tử Kha từ đầu tới cuối đứng bên cạnh thấy hắn có gì đó sai sai liền quay lại nói với Gia Tuệ

“ Cô có thấy cái tên Tử Hàn này có gì đo không ổn không?”
“ Có! Tôi thấy anh ấy hôm nay đẹp trai hơn bình thường,anh cũng thấy vậy à”
“ Không ý tôi là cậu ta cứ nhìn sếp mình rồi đứng cười một mình kìa vả lại trên môi hắn có vết son bóng bóng hình như là son dưỡng màu này sếp của chúng ta cũng hay sai”
Cô ta giật mình quay sang nhìn Tử Kha rồi quay lại nhìn hắn “ Giờ tôi mới để ý đó nha”
“ Có lẽ nào hai người bọn họ…”
“ Những hành động dạo gần đây của hai người bọn họ hai chúng ta cũng đã thấy hết và tôi cũng kết luận ra rằng hai bọn họ là đang hẹn hò”
“ Hả hẹn hò sao? Có thật không?” cô ta bất ngờ lớn tiếng hỏi cậu ta
Cậu ta nhanh tay bịt mỏ Gia Tuệ “ Suỵt! Muốn chết hả sao cô la to vậy? Nói nhỏ một chút đây chỉ là kết luận của tôi thôi”
Đồng Niên thấy hai bọn họ cứ thì thầm to nhỏ với nhau, cô nhanh chóng đi đến kéo hai bọn họ đi vào
Chu Tinh Y vừa hay cũng tới cô ta đột nhiên nhìn hắn mà mỉm cười hắn cũng lịch sự mà cười lại với cô ta nhưng xui thay bị cô lườm cho một phát
“ Mọi người ở đây đều đã đông đủ vậy thì tôi vào thẳng vấn đề luôn nhé” Cô nhìn mọi người xung quanh lên tiếng phát biểu
“ Tôi được biết ở đảo Trọng Xuân Thượng Hải các vị có một vùng đất ngập nước chưa phát triển từ vị trí địa lí cho thấy mọi trường sinh thái đều vô cùng phù hợp với tiêu chuẩn của công ty chúng tôi, tôi đề nghị lục thị sẽ đóng góp nhãn hiệu Thập Bác và kinh nghiệm quản lý, Chu Thị góp đất hai bên cùng nhau hợp tác tạo nên khu nghỉ dưỡng cao cấp đầu tiên ở đây, các cô thấy sao?”
“ Xem ra ý này của cô không tồi, vậy cổ phần các cô tính thế nào đây”

Ngãi Giai điềm tĩnh “ Vì nhãn hiệu là của Lục Thị nên tôi đề nghị Lục Thị sẽ chiếm 80% cổ phần, Chu Thị 20% ”
Mọi người bên công ty của cô ta vừa nghe cô nói liền thì thầm to nhỏ với nhau
“ Cô Vương đây là đang nói đùa? Chúng tôi trên thương trường đó giờ rất ít khi thiệt thòi như vậy?” Hạo Thiên lạnh lùng nhìn cô
Cô cười nhạt “ Ở một nơi quan trọng thế này tôi không có đùa đâu xin hãy cân nhắc đề nghị của tôi”
Hạo Thiên đanh thép gác bỏ ý kiến “ Nếu như bên tôi không chấp nhận thì buổi đàm phán hôm nay xem như thất bại? Các cô không sợ điều đó sẽ xảy ra à”
“ Anh Tống đây thật sự muốn làm như vậy với chúng tôi sao?”
Tịnh Y nhịn không được liền lên tiếng “ Có lẽ cô Vương chưa rõ lắm mảnh đất của Chu Thị chúng tôi giờ rất có giá rất nhiều công ty nổi tiếng đang bàn bạc hợp tác với chúng tôi ngoài Lục Thị ra chúng tôi còn rất nhiều lựa chọn”
“ Tôi biết rồi nhưng resort cao cấp đầu tiên ở đây chỉ có Lục Thị có thể làm điều đó nên tôi nghĩ hợp tác thành công cái Chu Thị nhận được không chỉ về mặc giá trị kinh tế còn nhiều cái cũng rất có lợi đối với công ty các cô điều đó các cô cũng phải rõ hơn chúng tôi rồi chứ nhỉ?”
“ Cô Vương đây đang đe doạ chúng tôi?” Hạo Thiên xem ra rất muốn trừ khử cô ngay bây giờ đổi ngược lại là sự bình thản từ cô
“ Anh cũng có thể xem là vậy cũng được”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 58: 58: Chấp Nhận


Hạo Thiên quả thật là cứng miệng trước sự điềm đạm của cô cậu ta nghe danh cô đã lâu nay mới tự chứnng kiến hết những gì mà người đồn nói
“ Được chúng tôi sẽ chịu thiệt một chút mong sau này Lục Tổng anh giúp đỡ chúng tôi nhiều hơn” Nói xong liền xách túi bỏ đi Hạo Thiên cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc đuổi theo cô ta
[…]
“ Tịnh Y sao em lại đồng ý điều kiện của họ, bọn họ là đang ép chúng ta đó” Hạo Thiên tức giận lớn tiếng chỉ vào trong phòng đàm phán
“ Anh xem anh chẳng thể nào thay đổi tính tình nóng nẩy của mình”
“ Anh xin lỗi vừa nãy có hơi lớn tiếng với em”
“ Chuyện này là do bố em đã đồng ý nhượng bộ công ty hắn”
“ Gì cơ? Chú Chu tại sao lại đồng ý với điều kiện ép người như thế “
“ Đây là chuyện riêng của bố em cũng không biết sau này bố sẽ nói còn bây giờ anh mau thả lỏng cái lông mày nhăn nhó này ra đi coi thật khó coi mà” cô ta đưa tay lên mặt anh mà vuốt dãn lông mày
“ làm vậy có ổn không”
“ Anh không an tâm à? Vậy tối nay em gọi bố để anh nói chuyện với ông ấy nhé” cô ta giả vờ như đang tìm kiếm điện thoại trong túi liền bị anh chặn lại
“ Không cần phiền như vậy anh tin em, tin ông ấy”

“ Vậy thì mau đi thôi em đói bụng rồi” cô ta tươi cười kéo Hạo Thiên rời khỏi đó
[.

.

]
Sau khi Chu Tịnh Y rời khỏi ánh mắt của cô vẫn luôn dáng vào bóng hình của người phụ nữ đó, tâm trạng luôn có rất nhiều suy nghĩ loé lên.

Bao lâu này cô rất ít khi đọc báo nhưng cô chắc chắn một điều rằng Chu Thị là công ty luôn muốn chèn ép người khác trên thương trường vậy mà lần này bị Lục Thị ép cổ phần như vậy vẫn có thể chịu đựng được quả thật lần này có chút vấn đề
Hắn thấy cô đang tập trung suy nghĩ gì đó liền đi đến vỗ nhẹ vào vai cô
“ Em sao vậy, thắng rồi vẫn không vui à”
Cô lắc đầu “ Anh nghĩ xem tại sao Chu Thị lần này lại bị chúng ta chèn ép như thế mà vẫn chịu chấp nhận một cách nhanh lẹ như vậy, có phải là họ có mưu tính gì không”
Hắn nhẹ nhàng ngồi lên trên bàn đối diện cô “ Em xem Lục Thị và Chu Thị là hai công ty có mối quan hệ gắn bó mật thiết với nhau,Lục thị cũng đã mở lời đàm phán để đóng góp cho họ mà nếu như họ rút khỏi dự án này thì chẳng phải họ đã bỏ mất cơ hội hiện tại sao? Chu Thị là công ty không dễ đối phó và là con mồi của các công ty lớn khác, sau lưng có Lục Thị chống lưng thì chẳng có công ty nào dám đối đầu lại theo như em nói ban nãy đấy không những có lợi về mặt giá trị kinh tế mà họ còn có lợi về mặt này, mượn cơ hội lần này để họ vương lên đối đầu với những con mồi ngoài kia”

Lí luận của hắn nói không phải là không đúng cô cũng đã bỏ sót về mặt này của Chu Thị rồi.

Xem ra Lục Tử Hàn này không giống với bề ngoài ăn chơi như cô đã từng nghe trên những trang báo lá cải
Hắn giơ tay lên xoa đầu cô “ Được rồi chúng ta hôm nay đi nghỉ ngơi một chút dạo gần đây em vất vả lắm rồi “ hắn kéo cô đứng dậy nắm lấy tay cô rời khỏi
[.

.

]
“ Bố! Buổi đàm phán hôm nay rất thuận lợi bên Chu Thị đã chịu mức cổ phần bên mình đưa ra”
Người đàn ông nghe thấy điềm tĩnh bỏ ipad đang cầm trên tay giơ qua cho cậu con trai của mình xem
“ Con nhìn xem bức ảnh này có gì lạ không?”
“ Đó không phải là anh sao? Người phụ nữ bên cạnh chẳng phải là cô Vương luật sư đại diện công ty chúng ta sao ạ? Hai bọn họ…”
Thiên Hưu thở dài “ Cái thằng nhóc này không biết đã làm cái mà để người khác chụp lại gửi cho bố, con điều tra xem địa chỉ này ai là người gửi tầm ảnh này cho bố”
“ Vâng! Vậy còn anh và cô luật sư đó thì sao ạ”
“ Để bọn họ như vậy đi chúng ta xử lý bên kia trước rồi kêu nó về hỏi cho rõ”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 59: 59: Tôi Đẹp Trai Như Vậy Không Nên Có Phụ Nữ À


Buổi tối hắn tính đi ăn cùng với cô nào ngờ cái tên Giai Nghiên nào đó lại gọi điện đúng lúc cho hắn bảo có chuyện quan trọng cần nói, hắn đành phải đưa cô về nhà nghỉ ngơi trước rồi quay về nhà mình
Vừa mở cửa vào đã thấy cậu ta ngồi bên trong chờ sẵn quả thật hắn còn không biết đây có phải nhà hắn không chứ mỗi lần có hẹn với cậu ta là hắn lại thấy cậu ta ngồi chờ sẵn ở đấy
“ Có chuyện gì quan trọng mà cậu lại đến giờ này?”
“ Chuyện cậu nhờ tôi tôi đã điều tra ra rồi, tự mình xem đi” cậu ta cầm sấp tài liệu quăng thẳng lên bàn
Hắn cầm sấp tài liệu dày dặn gỡ ra xem trong đó toàn là những tấm hình từ thời học sinh của ba người
“ Chẳng phải đây là mẹ tôi à? Rốt cuộc là có liên quan gì đến ông ta?” Hắn trừng mắt nhìn cậu ta hỏi rõ
“ Người phụ nữ đứng kế mẹ cậu là bạn gái thời hồi học sinh của ông ta còn người bên phải mẹ cậu tôi cũng không rõ, theo như tôi được biết ông ta rất yêu thương bà ấy”
Hắn khẽ nhíu mày “ Vậy còn tấm hình này là gì?”
“ Đó là một cuộc thi thiết kế năm đó được nhà trường tổ chức, sinh viên ngành này nếu làm tốt sec nhận được học bổng đi du học và trong đó có cả mẹ cậu và người phụ nữ đó tham gia, tôi còn biết thêm người phụ nữ này với người phụ nữ bên trái mẹ cậu và mẹ của cậu rất thân với nhau thậm chí cả trường đều biết ba người họ học rất giỏi luôn ngang tài ngang sức riêng người phụ nữ bên trái này thì lại học luật nên không tham gia cuộc thi này “

Hắn nhìn chằm chằm vào ba người phụ nữ đang khoác vai nhau cười rất tươi trong tấm hình “ Vậy người phụ nữ này hiện tại đang ở đâu?”
“ Một người thì đã qua đời sau khi ra trường còn một người thì trong lúc đi về nhà đón sinh nhật con gái thì bị chiếc xe chở hàng tông trúng cũng qua đời luôn bây giờ chỉ còn mình mẹ cậu” cậu ta quan sát sắc mặt hắn liền nói thêm “ Tôi còn nghe nói do dụ gì đó xảy ra nên bà ấy mới qua đời khi ra trường hình như là treo cổ trong trường của mẹ cậu luôn”
Hắn im lặng mắt cứ dán vào bóng dáng của ba người bọn họ, thật trùng hợp sau khi người yêu của ông ta qua đời thì 2 người còn lại trong tấm hình không lâu sao đều lần lượt qua đời
“ Sao vậy? Cậu thấy gì không ổn trong bức hình à”
“ Ừm, cậu có tin rằng hai vụ này đều do ông ta làm không?”
“ Ý cậu là ông ta cho người hãm h**p mẹ cậu và cả chuyện dụ phụ nữ này cũng là do ông ta cho người tông vào xe bà ấy”
Hắn nhàn nhạt trả lời “ Chỉ là suy đoán của tôi thôi tôi cần nhiều bằng chứng để bắt ông ta, cậu mau tìm thêm đi còn nữa vụ người phụ nữ bị xe tông này điều tra luôn giúp tôi”
Hắn vừa dứt lời điện thoại gọi tới, hắn nhìn tên trên điện thoại liền thu hồi vẻ điềm đạm lạnh nhạt ban nãy
“ Anh đây, em chưa ngủ à”
“ Vẫn chưa muốn gọi báo cho anh ngày mai Chu Thị sẽ đến ký giấy cổ phần sáng mai anh đừng đi trễ”
“ Sớm vậy à”
“ Ừm “
Gia Nghiên quan sát hắn nói chuyện với người trong điện thoại không phải quá nhẹ nhàng đó chứ? Có phải bạn cậu không? Người nào lại khiến cho bạn của cậu ta thay đổi chống mặt như vậy, cậu ta thấy người bên kia đã cúp máy nhanh chóng chòm người lên nhìn vào màn hình xem là ai lại bị hắn nhanh tay bỏ điện thoại vào trong túi quần
“ Người vừa rồi là phụ nữ à”
Hắn gật đầu “ Sao?”
“ Tịnh Y gọi à”

“ Không”
“ Mẹ nó! Ngoài em ấy ra thì cậu còn có người phụ nữ khác gọi ư?” Cậu ta bất ngờ buộc miệng chửi lên một cái
“ Tôi đẹp trai như vậy, không nên có phụ nữ à”
“ Nói! Là ai, có phải là cô luật sư xinh đẹp kia không”
“ cô Tống coi bộ không quan tâm đến cậu nhỉ”
“ Hứ! Đừng có ở đó mà lên giọng với tôi”
“ Khuya rồi tôi không tiếp khách nữa cậu mau về đi, cậu tự mình đóng cửa “ hắn đứng dậy bỏ đi mặc kệ thằng bạn mình ngồi đó trợn mắt nhìn hắn
“ Cái thằng này mình bạn nó mà nó đối xử với mình như vậy đó à? Mình là khách mà có ai chủ lại đuổi khách về giữa chừng vậy không” cậu ta ngồi một mình luyên thuyên cả buổi mới chịu đứng lên đi về
[.

.

]
Tối qua hắn nghe Gia Nghiên nói về hai cái chết của hai người phụ nữ hắn lại trằn trọc cả đẹp không thể nào nhắm mặt lại được cứ mỗi lần nhắm lại hắn điều nghĩ ra chuyện xấu.

Bởi vậy mà ảnh hưởng hôm nay khiến hắn lại dậy trễ, hắn vừa bước ra khỏi thang máy liền chạm mặt với Hạo Thiên
“ Lục Tổng hình như anh tới trễ 10 phút?”
Hắn nhìn cậu ta cười nhưng không ai có thể nhìn thấy là hắn đang cười “ Không có tôi các người vẫn ký bình thường đó thôi? Cần gì phải đợi tôi”
Ngãi Giai thấy sắc mặt hôm nay của hắn không được tốt cũng lên tiếng giải vây giúp hắn “ Giám đốc Hạo mong anh cũng thông cảm cho anh ấy, sắc mặt hôm nay anh ấy cũng không được tốt nên nói năng không hài lòng anh cũng bỏ qua”
Hạo Thiên nhìn sắc mặt hắn quả thật trạng thái hôm nay của hắn không được tốt, cậu ta miễn cưỡng cho qua đi vào thẳng vấn đề.
 
Back
Top Dưới