Ngôn Tình Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi

Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 20: 20: Tôi Đụng Chết Người Rồi


Hắn bị cô đuổi đi tâm trạng tự nhien lại không được tốt nên hắn tự mình lái xe đến một nơi
“ Cậu uống nhiều thế làm gì” người đàn ông quần tây đen cầm ly rượu vang đỏ đi đến chỗ Hắn đang ngồi miệng không ngừng nhắc nhở
“ Rượu lần này cậu nhập về coi bộ không tệ” hắn đưa ly rượu đang cầm trên tay lắc qua lắc lại
“ Cậu có biết Chu Tịnh Y đã về nước chưa đấy”
“ Lúc đầu thì chưa nhưng sau khi tôi nghe được nội bộ của cơ quan luật sư báo cáo thông tin về người hợp tác của công ty thì tôi cũng có nghe qua tên em ấy , tôi không nghĩ em ấy sẽ về nước nhưng xem ra lần này tôi đoán sai rồi”
“ Gì cơ đừng nói với tôi em ấy là đối thủ trong hạng mục lần này của ba cậu muốn cậu đại diện đấy nhé”
Hắn gật đầu thay cho câu trả lời , vừa hay điện thoại của hắn trên bàn lúc này rung lên.

Người đàn ông đối diện với hắn tò mò liền nhìn vào màn hình xem ai lại gọi giờ này cho hắn quả thật người này làm cho cậu ta bất ngờ
“ Cậu nghe đi là người quen gọi đấy”
Hắn nhanh chóng để ly rượu xuống bàn tiện thể lấy chiếc điện thoại đang kêu không ngừng mà nghe máy
“ Anh nghe”
“ Tử Hàn em về nước rồi chúng ta gặp nhau có được không”
“ Được anh gửi địa chỉ cho em”

Người bên phía màn hình nhanh chóng tắt máy Giai Nghiên thấy điện thoại đã tắt mới dám lên tiếng
“ Em ấy gọi phải không”
“ Phải em ấy muốn tìm tôi”
“ Chẳng phải cậu và em ấy cùng nhau lớn lên sao? Người ta về nước mà nét mặt cậu cũng chẳng tỏ ra vui vẻ gì”
“ Tôi chỉ xem em ấy là em gái chẳng có một xíu tình cảm nào cậu nói xem tôi phải bày ra nét mặt như nào đây?”
Giai Nghiên tỏ vẻ bất lực với hắn đúng lúc bên ngoài có tiếng gõ cửa, Giai Nghiên đứng dậy đi đến mở cửa người bên ngoài thấy cậu ta liền nở nụ cười xem như là đang chào hỏi
“ em tới rồi à vào trong đi cậu ấy đang ngồi ở trong đó”
“ Cảm ơn anh”
“ Nhìn xem Tịnh Y của chúng ta lớn rồi nhìn xinh và trưởng thành hơn nhiều đấy”
Cô cười ngại ngùng “ Anh cứ khen quá, nhìn anh cũng chẳng khác gì mấy so với lúc trước khi em đi”
“ Vẫn đẹp trai có phải không”
Tử Hàn và Tịnh Y nghe cậu ta nói thế liền bật cười thành tiếng
“ này này hai người cười cái gì tôi là đang nói sự thật thôi mà”
Hắn chẳng quan tâm con người kia đang tự luyến ánh mắt chuyển sang nhìn Tịnh Y đang đứng
“ Em ngồi đi”
“ Lâu ngày không gặp anh rồi Tử Hàn, em vừa về nước nhận được thông tin khách hàng lần này của công ty em là anh, thật trùng hợp”
“ Anh cũng thế”
Gì chứ hắn trả lời ngắn gọn như thế thôi à? Có phải không vậy con gái người ta đã mở miệng nói dài dòng mà hắn chỉ trả lời như vậy thôi sao? Người bạn thân của hắn thầm chửi hắn trong bụng
“ Em về khi nào không báo cho anh ra đón?”
“ Em về được khoảng 1 tuần rồi vừa về đã nhận được hạng mục này liền không có thời gian để gặp anh”
Giai Nghiên lúc này nghĩ ra cái gì đó lập tức lên tiếng “ à phải rồi mấy hôm nữa tập đoàn Kim Thịnh sẽ công bố hợp tác với Hàn Gia sẵn tiện tuyên bố hôn ước giữa cậu cả nhà Kim Thịnh và con gái út Hàn gia hai người có biết không ?”
“ Chuyện này em có nghe bố nói hình như ông Thịnh chỉ mời những người có máu mặt ở các công ty lớn thôi, anh có tham gia không Tử Hàn”
“ Mấy cái buổi tiệc nhàm chán anh không đi cũng chẳng được”
Ba người tán ngẫu với nhau cho đến gần sáng rồi mới chịu về.

Sáng sớm hắn đã ôm bụng mà chạy vào nhà vệ sinh ngồi suốt 1-2 tiếng đồng hồ chẳng biết tối qua Giai Nghiên cậu ta đã cho hắn ăn cái gì bây giờ hắn thành ra như này
Hắn từ nhà vệ sinh bước ra , xem ra sắc mặt hắn không ổn thật rồi, hắn vừa ôm lấy bụng vừa lò mò đi đến tìm điện thoại.

Tìm thấy được điện thoại hắn lập tức mắng người phía bên kia
“ Alo C.

.

cậu hôm qua đã cho tôi ăn cái gì mà hôm nay tôi lại đi nhiều thế kia”
“ Hôm qua à hình như cậu có ăn cái gì đâu cậu chỉ uống rượu của tôi thôi mà.

Thôi chết! Đừng có nói là tôi lấy nhầm rượu hết hạng trong nhà kho cho cậu uống đó chứ”
“ Gì chứ… cái tên Giai Nghiên chết tiệt cậu ,cậu đợi đó cho tôi.

.

ây da” đột nhiên cơn đau bụng của Hắn lại đến hắn không nói không rằng liền cúp máy ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh
Hắn đi được một lúc thì mới chịu ra khỏi nhà vệ sinh
“ không ổn rồi phải đi tới bệnh viện gấp thôi” hắn xoay người mở cửa bước xuống lầu , đi đến chỗ chiếc xe đang đậu ở gần đó
Trên đường đi đột nhiên điện thoại bên cạnh hắn rung lên mặt mài hắn bây giờ trắng bệch một tay thì lái xe một tay thì mò bên kia để lấy điện thoại, hắn lấy được điện thoại liền bấm máy lập tức người bên kia nhận được tính hiệu lên tiếng mắng

“ Lục Tử Hàn cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không tại sao lại chưa thấy cậu đến”
“ T.

.

Tôi.

.

i đau bụng qu.

.

” chưa kịp để hắn nói dứt câu có tiếng động rất lớn ở bên ngoài hắn lập tức mở cửa xuống xe xem thử người bên kia chỉ nghe được hắn nói “ Ngãi Giai tôi đụng chết người rồi”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 21: 21: Đụng Chết Người Còn Dám Mời Luật Sư Tới


Cô bị hắn dọa làm cho giật mình vô tình làm rơi cái điều khiển màn hình trên tay xuống mọi người ở trong phòng họp thấy cô không ổn lên tiếng hỏi thăm
“ Cô Vương cô không sao đó chứ”
“ không sao mọi người ở đây tiếp tục họp tôi có việc cần giải quyết , thông tin nào mọi người không hiểu cứ liên hệ với tôi hoặc là Đồng Niên” nói xong cô liền cầm áo khoác chạy thẳng tới bệnh viện
Không phải cô nghe nhằm đó chứ? Hắn đụng chết người? Hắn đúng là tiểu tổ tông nhà cô gây biết bao nhiêu mọi rắc rối cuối cùng người dọn dẹp bãi chiến trường cho anh ta cũng là cô mà
Tại bệnh viện
“ Làm phiền anh đưa chứng minh thư cho chúng tôi kiểm tra” người đàn ông trong đám cảnh sát ra lệnh cho Hắn
Hắn ngoan ngoãn phối hợp móc trong ví ra một tấm thẻ đúng lúc đó cô từ cổng bệnh viện chạy tới

“ làm phiền anh cảnh sát tôi là Vương Ngãi Giai luật sư đại diện cho cậu thanh niên này”
Một người đàn ông đứng bên cạnh anh cảnh sát mở miệng trách mắng hắn “ Gì chứ đụng chết người mà còn dám mời luật sư tới đây à”
Hắn đột nhiên ngồi bật dậy lao tới nắm lấy cổ áo của người đàn ông vừa nói , quăng cho ông ta cặp mắt cảnh cáo “ ông vừa nói gì! tôi nói với ông nãy giờ bộ ông bị điếc à, tôi không đụng chết bà ấy chỉ là bà ấy lao vào xe tôi rồi ngã xuống thôi có biết chưa hả”
Cô thấy tình hình không ổn chạy tới cản hắn “ được rồi anh mau thả tay khỏi người ông ấy mau lên ở đây là bệnh viện, anh để cho người khác nghỉ ngơi nữa chứ”
Hắn bỏ cổ áo của ông ta ra rồi chỉnh lại trang phục ngay ngắn đi đến chỗ ngồi ban nãy “ tôi đã khai hết những gì mà tôi đã làm rồi mấy người đừng có nhìn tôi như kẻ giết người có được không”
“ Xin lỗi chúng tôi tạm thời chưa thả anh đi được bà ấy vẫn còn chưa tỉnh đợi bà ấy tỉnh lại chúng tôi sẽ lấy lời khai của bà ấy lúc đó chúng tôi mới có thể thả anh đi được”
“ Phiền phức!” Cô liếc nhìn sắc mặt hắn thấy hắn coi bộ tâm trạng không được ổn liền đi nhanh tới chỗ cảnh sát để nắm rõ tình hình “ Hiện giờ bà ấy thế nào rồi”
“ Bác sĩ đang theo dõi bà ấy bên trong nãy giờ vẫn chưa ra”
Ông ta nhìn hắn lại nổi giận “ nói nhiều như thế làm gì vụ này tôi sẽ kiện các người tới cùng”
“ Này ông chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm việc này nhưng trước hết cảnh sát sẽ xác nhận thật sự rằng thân chủ tôi có đụng chết vợ anh hay không thì vẫn chưa rõ mong anh hãy bình tĩnh đợi thêm”
“ Cô kêu tôi làm sao phải bình tĩnh? Cái loại hạng người như cậu ta chắc là thiếu gia nhà giàu gì đó uống rượu lái xe đụng người khác phải bắt bỏ tù mới vừa lòng tôi” ông ta vừa chửi mắng vừa chỉ tay về phía hắn đang ngồi
“ Thưa ông nếu ông cứ tiếp tục nhục mạ, bôi nhọ danh dự của thân chủ tôi ở nơi công cộng thì chúng tôi có thể kiện ngược lại ông tội phỉ bán”
Ông ta nghe thấy cô nói miệng cứ không ngừnglấp bắp bỗng nhiên lúc đó cửa phòng bệnh được mở ra y tá đẩy một chiếc giường bệnh trên đó còn có người phụ nữ cỡ chừng 60 tuổi
“Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhânh vậy?”

Người đàn ông lật đật chạy tới “ Là tôi”
“ bà ấy không sao rồi chỉ là bị tụt huyết áp một chút nghỉ ngơi một lát là không sao nữa rồi, các anh có thể lấy lời khai của bà ấy”
“ Cảm ơn”
Người phụ nữ nằm trên giường bệnh tay chỉ về hướng của Hắn như muốn nói gì đó “ tôi muốn nói chuyện với cậu ấy một lát có được không?”
Cảnh sát nhìn theo hướng của bà suy nghĩ một lúc liền gật đầu thoả thuận “ này anh kia mau qua đây”
Hắn bày ra vẻ mặt chán nản nhưng vẫn đứng dậy đi qua đó
“ tôi muốn cảm ơn cậu thanh niên này đã giúp tôi đưa tới bệnh viện kịp thời bản thân tôi mắc bệnh cao huyết áp nên lúc nào cũng phải có thuốc bên người vậy mà hôm nay tôi bất cẩn để quên ở nhà , có phải tôi hù cậu rồi không”
“ Không sao bà vẫn ổn là tốt rồi”
“ Bây giờ đã nắm rõ tình hình rồi anh được đi rồi đó”
“ Cảm ơn nhé mau đi thôi” hắn quay sang kéo tay cô đi chẳng kịp đợi cô trả lời

“ buông tay tôi ra làm gì đó” Cô gỡ tay hắn ra khỏi tay mình
Hắn thấy vậy xoay người lại nhìn cô “ đừng nói với tôi là cô muốn quay về công ty đó nhé”
Ngãi Giai không thèm trả lời hắn liền bỏ đi, hắn lật đật chạy theo cô “ này sao cô lại cuồng công việc thế hả chẳng trách mọi người trong công ty đồn cô là cái máy cày mà”
“ Anh vừa nói gì? Biết vậy lúc nãy tôi mặc xác anh bị người ta bỏ tù cho rồi”
“ Cũng lỡ trễ rồi hay chúng ta đi ăn chút gì đó rồi về có được không?”
Cô chẳng thèm nhìn hắn còn hắn thì thở dài bất lực kéo cô đi cũng không thèm đợi câu đồng ý từ cô.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 22: 22: Tôi Bảo Anh Dừng Xe


“ Nghe giọng của anh trong điện thoại lúc nãy không được tốt mau ăn đi”
“Đột nhiên hôm nay lại tốt bụng như vậy có bỏ độc vào cháo cho tôi không vậy” Hắn nhìn cô với cặp mắt nghi ngờ
“ Không ăn thì tôi ăn” Cô tức giận giựt lấy tô cháo mới vừa đưa hắn sang chỗ mình
“ Này đã nói mua cho tôi thì là của tôi , tôi đã bảo không ăn đâu chứ” Hắn lấy tay cô ra khỏi tô cháo liền nhanh chóng cầm lấy muốn húp một miếng
“ Anh có phải heo không suốt ngày cứ kéo tôi đi ăn thế”
“ Cô là phụ nữ tại sao lại nói chuyện khó nghe như vậy chứ”
“ Anh thích kiểu phụ nữ nói chuyện ngọt ngào à”
Hắn cặm cụi ăn cháo mà không thèm trả lời cô “ vậy tiếc cho anh rồi tôi không phải dạng người phụ nữ mà anh muốn”
“ Anh mau ăn lẹ đi chúng ta phải còn về xử lý một đóng văn kiện kia kìa”

Nghe cô nói vậy hắn không ăn nữa mà nhìn lấy cô một cái “ này tại sao cô lại cứ đâm đầu vào công việc vậy đi ăn với tôi mà cô cứ nhắc công việc suốt”
“ Chẳng liên quan gì đến anh, tôi có nói sao thì anh vẫn không hiểu”
“ Cô bảo tôi ngốc đó à?”
“ Không phải sao?”
“ Cô! Không so đo nữa mau kể tôi nghe xem nào”
“ Ông chủ mau tính tiền” Cô mặc kệ hắn có đang hỏi mình hay không liền đổi sang chủ đề khác
“ Mau đi thôi kẻo lại muộn”
“ Này này đợi tôi với” Hắn chạy theo cô ra khỏi cửa
Cô tưởng hắn đưa mình về công ty nào ngờ Ngãi Giai nhận ra đường này đâu phải về công ty đâu? Hắn đang giỡn mặt với mình đó sao? Chết tiệt thật
“ Lục Tử Hàn anh đưa tôi đi đâu vậy chẳng phải đã nói là ăn xong chúng ta quay trở lại công ty rồi mà”
“ Cô nháo lên làm gì ông đây đổi hứng rồi chúng ta đi công viên chơi một lát nhé, cô đừng có lúc nào cũng nghĩ đến công việc coi chừng bị stress đấy”
“ Ngừng xe tôi muốn xuống xe, anh có nghe không hả” Cô vừa mắng hắn vừa loay hoay mở cửa xe
“ Cô tốn công cũng vô ít thôi tôi khoá cửa xe lại rồi ngoan ngoãn mà đi với tôi một ngày đi”
Hắn nói xong liền đạp ga phóng đi , tới nơi hắn xuống xe kéo cô đi vào bên trong
“ Vui lên ai lại đi chơi mà bày ra cái nét mặt đó giống cô đâu chứ” chẳng đợi cô phản ứng hắn kéo cô tới một nơi
Lần đầu tiên cô đi chơi riêng với một tên đàn ông lại còn nhỏ hơn mình 2 tuổi loại cảm giác này đó giờ cô chưa từng có, đường đường là Vương Ngại Giai mà lại bị một tên nhóc điều khiển đúng là mất mặt mất mặt mà

“ có đẹp không?” Hắn quay sang nhìn cô
“ Đây là đâu?”
“ Thuỷ cung đó cô chưa đi bao giờ à”
Cô lắc đầu hắn thở dài một tiếng vội kéo tay cô đi tham quan khắp nơi trong thuỷ cung
Hai người đi tham quan hết nơi này tới nơi khác trong họ giống như một cặp tình nhân đang rất vui vẻ.

Nghĩ lại xem ai là người bảo Ngãi Giai không phải là hình mẫu lý tưởng của mình vậy mà đưa người ta đi hết chỗ này đến chỗ khác? Cái này có phải gọi là tự mình vã vào mặt mình không
Trời cũng bắt đầu sập tối hai người lúc này mới chịu về vừa ra khỏi cổng liền thấy một đám người bao quanh chú hề , cô nhìn sang đằng đó mở giọng phá vỡ không khí
“ Trời tối mà vẫn đông thế cơ à”
Đột nhiên có một cậu bé vừa chạy vừa nhìn lấy cây kem trên tay không để ý đến Ngãi Giai đang đứng trước mặt cậu bé liền đẩy cô vào người anh chẳng may hai người môi chạm môi với nhau, hắn nhân lúc cô còn đang đờ người chưa biết chuyện gì đang xảy ra liền ôm lấy eo đỡ cô
Tới lúc định hình được chuyện cô vội vàng đẩy hắn ra khỏi người mình , vừa ngại ngùng vừa chẳng dám nhìn hắn thấy cô mặt mài đỏ hết cả lên hẳn nhẹ nhàng lên tiếng

“ Tối rồi chúng ta mau về thôi”
Trên đoạn đường đi từ công viên đến nhà cô hai người chẳng nói với nhau được câu nào cứ im lặng suốt như thế còn hắn chỉ biết nhìn cô mà nghĩ thầm
Cô ta mà cũng biết ngại nữa à? Còn cô thì ngược lại với suy nghĩ của hắn , tại sao hắn có thể bình thường như thế được chứ? Đến nơi hắn quay gọi nhẹ
“ đến nhà cô rồi”
Cô chỉ trả lời hắn qua loa rồi nhanh chóng đẩy cửa xe bước xuống.

Hắn ngồi trong xe nhìn bóng lưng của cô ở bên ngoài mà mỉm cười nét mặt của hắn bây giờ người ta có thể nhìn ra hắn đang nghĩ gì
Ngãi Giai lúc này bất giác đưa tay lên môi của mình mà sờ thử bỗng chốc lại giật mình liền đưa tay đập vào trán “ Ngãi Giai ơi là Ngãi Giai mày mau tĩnh táo lại đi, không được rồi mình phải mau đi tắm thôi”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 23: 23: Không Được Gọi Bằng Lục Tổng Gọi Tử Hàn Đi


Hôm nay cô tranh thủ đến công ty sớm để giải quyết một chồng văn kiện đang đợi cô xử lý không phải tại hắn hôm qua bắt cô đi vòng vòng thì xem ra bây giờ cô được nghỉ ngơi một chút rồi, đang mắng hắn thì hắn từ đâu ra đi đến trước mặt cô
“ Chào buổi sáng”
“ Chào Lục Tổng”
“ Đừng gọi Lục Tổng nữa nghe xa lạ biết mấy gọi Tử Hàn đi”
“ Ở công ty gọi như thế thì không hay lắm đâu”
Hắn không hài lòng đi đến trước mặt cô ,hắn tiếng một bước cô liền lùi lại mỗi bước
“ Tử Hàn ở đây là công ty anh đừng có mà làm bậy”
Thấy cô đã chịu gọi tên mình hắn nở nụ cười cưng chiều mà giơ tay lên xoa đầu cô một cái
Cái tên chết tiệt này anh ta không biết đây là công ty à mà dám đụng tay đụng chân với cô lỡ như có ai đi ngang qua chẳng phải cô bị Caryln mời lên phòng nói chuyện sao?
Ngãi Giai nhanh tay đẩy tay hắn ra khỏi đầu mình rồi nhanh chóng đi vào thang máy tưởng trừng vào thang máy thì có thể thoát được hắn ai mà có ngờ rằng hắn lại chắn ngang cửa thang máy cứ như thế mà đi vào
“ Cô hôm nay sao vậy cứ thấy tôi là tránh đi , bộ trên người tôi có mùi gì khiến cô không được thoải mái?” Hắn quay sang nhìn cô thì cô liền nhích qua bên kia
“ Tôi đâu có tránh anh là anh nghĩ nhiều rồi Lục Tổng”

Hắn đột nhiên ôm lấy eo cô ép sát vào thang máy “ Cô vừa kêu tôi bằng gì chẳng phải tôi vừa mới nói không được kêu tôi bằng Lục Tổng rồi”
Lúc này sắc mặt của cô trở nên nóng bừng Ngãi Giai tự chấn an bản thân phải giữ bình tĩnh liền ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt hắn cất giọng nhẹ nhàng “ Tử Hàn cậu buông tôi ra đã có được không”
Chết tiệt cô là đang muốn dụ dỗ hắn? Lại dở cái giọng nói đó ra nói với mình , cô không sợ hắn có thể làm gì cô ngay tại đây à.

Ngãi Giai thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào mình liền nhân cơ hội đá vào hạ bộ của hắn , hắn bất ngờ không đỡ được liền ôm chỗ đó mà nhăn nhó khó chịu
“ Cô….


“ Đáng đời anh!” Cô không quên quăng cho hắn cặp mắt cảnh cáo cũng mặc kệ hắn đang đau đớn mà quay người bỏ đi
Lục Tử Hàn hắn trước giờ muốn có thứ gì thì phải có thứ đó kể cả phụ nữ , vậy mà ngày hôm nay hắn bị một nữ luật sư đá vào viên ngọc quý của mình chuyện này mà nói với người khác chẳng phải là rất mất mặt sao? Cô cứ đợi đó tôi mà có xảy ra vấn đề gì thì chắc chắn tôi sẽ bắt cô chịu trách nhiệm
Hắn loay hoay tận nửa tiếng mới hết cơn đau, hắn nhìn vào gương chỉnh lại trang phục đàng hoàng rồi mới xoay người trở lại phòng họp.

Cô nhìn thấy hắn từ cửa thang máy đang đi tới bất giác nghĩ đến chuyện vừa nãy mà bật cười liền muốn lên tiếng trêu hắn
“ Lục Tổng anh lại đến trễ nữa rồi”
Hắn lườm cô “ không phải cô là người hiểu rõ nhất sao?”
Ngãi Giai ho nhẹ một cái rồi chuyển sang chủ đề khác “ Phát triển địa ốc thương nghiệp cũng đại loại như phát triển địa ốc nhà ở chẳng hạng như ở đây, mọi người xem hai vị trí này rất thích hợp để chúng ta đẩy mạnh thương nghiệp thị trường”
Hắn quan sát cô từ nãy đến giờ nhìn kỹ lại thì hắn thấy cô cũng không tệ lúc trước là mắt hắn chẳng lẽ có vấn đề? Đang mơ màng thì bị cô doạ làm cho giật mình
“ Lục Tổng anh có vấn đề gì không?”
“ Hả? À không tôi không có ý kiến gì cô cứ nói tiếp đi”
Cô gật đầu quay sang nhìn Đồng Niên ý muốn bảo cô ấy chuyển qua trang khác
Cốc.

.

Cốc.

.

cốc
Mọi người nghe thấy tiếng gõ cửa liền tạp trung nhìn sang hướng đó , người bên ngoài ngại ngùng lên tiếng:
“ Xin lỗi đã làm phiền mọi người, tôi có thể gặp riêng cô ấy có được không”
Người đàn ông trong phòng đại diện đáp lại “ cô cứ tự nhiện bây giờ cũng tới giờ nghỉ ngơi rồi cứ thông thả cứ thông thả”
Ngãi Giai cười ngại xin phép cầm lấy điện thoại nhanh chóng ra ngoài
“ Cậu tới đây làm gì vậy”
“ Tới tìm cậu”
Hai người vừa đi vừa nói đến chỗ máy pha cà phê gần đó

“ Cậu uống gì không?”
“ Không cần tớ vừa uống ở nhà rồi”
“ Này Ngãi Giai nãy giờ tớ đến thăm cậu được 30 phút tớ đứng ngoài cửa quan sát lại vô tình bắt gặp được cậu thanh niên tóc nâu kia cứ nhìn chằm chằm vào cậu suốt”
“ Không phải cậu nói là Tử Hàn đó chứ”
“ Gì cơ? Cậu ta là thiếu gia nhà họ Lục đấy à”
Cô gật đầu liền cầm ly nước lọc vừa mới rót để lên bàn, người bạn thân thấy cô bình thản như vậy mở miệng hỏi tiếp
“ Đừng nói với mình là cậu ta thích cậu đó nhé”
“ Ăn nói bậy bạ, tớ và cậu ta chỉ là quan hệ đối tác chằng phải cậu biết rõ công ty của mình có quyên tắc không cho yêu đương với đối tác sao”
“ Tớ hiểu nhưng ánh mắt của cậu ta nhìn cậu không phải loại ánh mắt bình thường, cậu phải cẩn thận một chút có biết không”
“ Tiểu Mạn cậu tới đây chỉ để nói vậy thôi à, mà Hữu Khang em trai câu sao rồi”
“ Em ấy thì có vấn đề gì đâu chứ nó suốt ngày không chịu học hành cứ tập trung vào bóng rỗ với ban nhạc của nó suốt bố tớ cũng bất lực với nó rồi”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 24: 24: Hắn Lại Bắt Đầu Giở Trò


“ Tớ thấy em ấy rất có tài năng đó”
“ Tài năng đâu không thấy toàn thấy bỏ học”
“ Đúng rồi cậu với anh Nguyên Ân hai người tiến triển tới đâu rồi đừng có nói với mình là hai người vẫn còn là bạn bè đó nhé”
“ Bạn bè thì đã sao tớ chỉ muốn tập trung vào công việc đã thế mình còn phải dọn dẹp biết bao nhiêu chuyện phiền phức của tên Tử Hàn kia có thời gian đâu mà tiến triển”
“ Phải không đó hay là cậu có thời gian ở bên tên kia mà quên mất Nguyên Ân vẫn đang đợi cậu”
“ Ăn nói bậy bạ không thèm nói chuyện với cậu nữa cậu mau uống nước đi”
Tại khách sạn cao cấp
“ Tôi đã đặt sẵn phần cơm ở dưới lầu của khách sạn đúng 6h chúng ta sẽ bắt đầu ăn tuyệt đối không được uống rượu phải bảo đạm được cơ thể phải tỉnh táo mà làm việc tất cả đã nghe rõ rồi chứ”
“ Rõ rồi ạ”
“ được rồi mọi người đi chuẩn bị chút đi”

Mọi người từ trong phòng họp tảng đi gần hết chỉ còn người đàn ông và người phụ nữ ở lại.

Lúc này người đàn ông thấy cô có vẻ mệt mỏi liền cầm chai nước trên bàn đưa cho cô
“ Cảm ơn anh”
“ Hôm nay vất vã cho em rồi Tịnh Y”
“ Anh cũng vậy mà, phải rồi cú đánh tinh thần vào đối phương ngày mai anh chuẩn bị đến đâu rồi”
“ Mọi thứ rất ổn em cứ yên tâm”
“ Em nghĩ lại anh ấy cùng với em lớn lên từ nhỏ làm vậy liệu có không hay không”
Cậu ta mỉm cười nhìn cô an ủi “ đánh trận không ngại dối lừa mà , anh ấy cũng sẽ làm như em thôi”
Bây giờ cũng đã hơn 9h mọi người ở văn phòng luật sư phải tan ca để chuẩn bị cho việc vụ kiện đàm phán vào ngày mai, hắn thấy mọi người ai nấy mặt mài tập trung vào công việc liền mở giọng lên tiếng
“ Bây giờ cũng đã tối mọi người nghỉ tay uống nước một chút đi” hắn trên tay cầm 1-2 cái túi đựng nước ở cửa hàng tiện lợi mà phát cho mọi người, Hắn nhìn xung quanh phòng kiếm xem cô đang ở đâu đập vào mắt hắn là hình ảnh cô đang cậm cụi viết từng mảnh giấy nhỏ để dán lên tập tài liệu mà cô chuẩn bị hồi sáng
Hắn đi đến nhẹ nhàng đặt chai nước xuống bàn “ Tối rồi không nên uống cà phê mau uống cái này đi giúp cô thoải mái hơn đó”
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn hắn “ Cảm ơn anh” Ngãi Giai chợt nhớ ra gì đó liền nói với hắn “ phải rồi cuộc họp khai giảng ngay mai rất quan trọng làm phiền anh chỉnh đồng hồ của mình sớm 10 phút đến khi đó anh không đi trễ nữa”
Hắn ngoan ngoãn tháo đồng hồ ra đưa cho cô
“ đưa cho tôi làm gì”
“ Chẳng phải cô vừa kêu chỉnh đồng hồ sớm 10 phút à”
“ Anh có thể tự mình làm được mà”
Hắn bắt đầu giở trò với cô “ ây da tự nhiên tôi bị đau tay quá không làm được nữa rồi cô mau giúp tôi chỉnh đi có được không”
Đúng là hết nói nổi với hắn, cô lườm hắn một cái rồi giựt lấy đồng hồ trên tay hắn chỉnh chỉnh gì đó còn vẻ mặt hắn thì vô cùng mãn nguyện

“ xong rồi nhưng vẫn nhắc cho anh nhớ ngày mai không được đi trễ đó” cô đưa đồng hồ lại cho anh
“ được rồi cô cũng mau nghỉ ngơi đi đừng làm việc quá sức đấy” hắn tính đưa tay lên xoa đầu cô liền bị ánh mắt cô doạ cho rụt tay về
Nói như vậy thôi chứ hắn biết với con người của cô làm sao mà tối nay có thể nghỉ ngơi được chứ hắn thừa biết cô là kẻ tham công tiếc việc.

.

Ngãi Giai vừa về đến nhà liền nhanh chóng sắp xếp lại những đồ dùng trong túi xách , cô phát hiện chai nước mà Tử Hàn đưa cho cô ban nãy được hắn ghi lên thân chai ( Vương Ngãi Giai cố lên ) cô đột nhiên nhìn nó mà bất giác nở một nụ cười.

Từ trước đến giờ cô chưa từng cười như thế vậy mà hôm nay lại cười vì 5 chữ này của hắn
Đang mãi mê nhìn chai nước bị tin nhắn mới được gửi đến làm giật mình, cô vội để chai nước của hắn lên bàn cầm điện thoại mở lên xem thử là ai
“ Em chưa ngủ sao Ngãi Giai”
Tưởng chừng là hắn nhắn cô vui vẻ ấn vào xem ,nào ngờ lại khiến cô thất vọng rồi không phải là hắn mà là Nguyên Ân
“ Vẫn chưa em đang chuẩn bị vài tài liệu để ngày mai đàm phán” cô ấn gửi đi rồi dẹp điện thoại sang một bên

Về phần hắn , lúc này hắn vừa cầm tài liệu lên xem có tiếng điện thoại vang lên xen vào.

.

“ Lục Tử Hàn bộ cậu chơi tôi đó à,cậu kêu tôi giữ miếng đất ở Giang tô cho cậu vậy mà cậu lại âm thầm kêu người bán chúng”
“ Làm gì có bữa giờ tôi bận công việc có thời gian đâu mà quan tâm miếng đất đó chứ”
“ Vậy sao người đàn ông kia lại nói là do Lục Tổng kêu người bán nó đi chứ”
Hắn im lặng như đang suy nghĩ thứ gì đó sắc mặt liền trở nên u ám “ Tôi không cần biết cậu dùng cách gì cậu phải giải quyết miếng đất đó không được cho người khác mua lại nó” nói xong hắn liền tắt máy
“ là bố ép con đấy nhé ” ánh mắt hắn càng trở nên nguy hiểm.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 25: 25: Khi Nào Lục Tổng Tới Thì Họp


Hôm nay là buổi họp đầu tiên đối với cô , cuộc họp này rất quan trọng nếu như nó diễn ra không được suôn sẽ thì chắc chắn rằng điều đầu tiên xảy ra đối với cô chính là Caryln….
Mọi người tập trung hết ở sảnh khách sạn , cô nhìn sơ qua một lượt sắc mặt trở nên trùng xuống đã bảo hôm nay phải tới sớm vậy mà giờ này hắn còn chưa tới.

Đồng Niên nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn cô
“ Sếp tới giờ rồi chúng ta mau vào trong thôi”
Cô nhìn ra cổng liền thở dài xem ra lần này mọi thứ diễn ra không như cô muốn rồi.

Ngãi Giai không nghĩ nữa xoay người bỏ đi mọi người thấy cô như thế cũng đi theo sau lưng
Cô đẩy cửa bước vào đập vào mắt cô là một đám người áo đen đang ngồi ở đó cùng với người phụ nữ tóc vàng xoăn đang chăm chú nhìn vào màn hình phía trước
“ Xin chào tôi là Vương Ngãi Giai luật sư đại diện của Lục Tổng đến đây để đàm phán với các vị”

Người phụ nữ nghe thấy tên cô liền rời mắt khỏi màn hình chuyển sang nhìn lấy Ngãi Giai
“ Cô ngồi đi”
“ Vị này là Tịnh Y?”
Tịnh Y mỉm cười nhưng không trả lời câu hỏi của cô đánh sang chủ đề khác “ Lục Tổng đâu, anh ấy không đi chung với các vị sao?”
“ Xin lỗi cô Chu, Lục Tổng anh ấy bảo với chúng tôi là tối hôm qua bụng của anh ấy không được tốt nên nhờ tôi giải quyết giúp anh ấy”
Hạo Thiên ngồi kế bên Tịnh Y không được thoải mái lên tiếng trách mắng “ Lục Tổng các cô là đang không tôn trọng chúng tôi? Chúng tôi bỏ thời gian ra đây để nghe các cô nói xin lỗi vậy thôi à”
Ngãi Giai lạnh lùng đáp lời của cậu ta “ Lục Tổng chỉ là người đại diện công ty còn người trực tiếp đề ra điều kiện thoả thuận với công ty các anh là chúng tôi chẳng phải mấy hôm trước các anh đã gửi mail cho tôi bàn về cuộc họp hôm nay sao? Lục Tổng không tới được mong anh cũng thông cảm”
Cậu ta cười lạnh “ Quả nhiên nghe danh cô đã lâu hôm nay tôi mới chứng kiến được sự việc xảy ra không tốt sắc mặt cô vẫn giữ được bình tĩnh như thế”
“ Vậy chúng ta bắt đầu luôn nhé”
Tịnh Y cố tình làm khó dễ cô “ Không có Lục Tổng thì cuộc họp này còn có ý nghĩa gì ? Khi nào Lục Tổng các cô đến thì hãy họp đi”
Tịnh Y đứng dậy bỏ đi theo sau đó là Hạo Thiện từng người trong phòng lần lượt rời khỏi.

Đồng Niên thấy tình hình không ổn liền quay sang xem sắc mặt của cô
“ Chị ổn đó chứ”
“ Mọi người dọn đồ đi vất vả cho mọi người rồi” Cô đứng dậy bỏ vào nhà vệ sinh rửa mặt lại cho tỉnh táo
Cái tên Lục Tử Hàn đó rốt cuộc trong đầu hắn đang nghĩ cái gì kể cả cô còn không đoán ra được! Lần này hắn làm cho cô tức chết…cô vội tắt nước mở cửa đi ra ngoài
Còn Hắn sau khi nhận được cuộc gọi của bạn mình liền chạy ngay đến quán bar uống cho tới say mặc kệ Giai Nghiên có khuyên cỡ nào hắn cũng chẳng để tâm tới
“ Được rồi cậu đừng có uống nữa cậu uống từ hôm qua tới giờ rồi” Cậu ta đi tới giựt lấy chai rượu trên tay hắn để lên bàn

“ Cậu nói xem..ực..

bố tôi tại sao lại làm như thế chứ…ực ông ấy biết rõ miếng đất đó quan trọng đối với tôi cỡ nào mà”
Cậu ta tay giữ lấy hắn không cho hắn lại gần chai rượu “ bởi vậy hôm nay cậu ngồi đây cố tình không đến dụ kiện?”
“ Phải tôi..ực phải cho ông ấy biết đối đầu với Lục Tử Hàn tôi sẽ có kết cục như thế nào..” Hắn ngã người ra đằng sau ghế đầu óc bắt đầu mơ màng
Giai Hạo bất lực nhìn hắn lật đật cầm điện thoại gọi cho ai đó
“ em mau tới đây đi”
10 phút sau bên ngoài cửa có tiếng giày cao gót càng ngày càng rõ
“ Anh ấy bị làm sao vậy”
“ Bố cậu ta vừa mới bán miếng đất quan trọng của cậu ấy cho người khác, vì muốn ông ấy hối hận nên hôm nay cậu ấy không đến vụ kiện của em”
Tịnh Y đi đến nhẹ nhàng gọi tên hắn “ Tử Hàn..”
“ Anh cũng hết cách rồi nên mới gọi cho em không làm phiền em đó chứ”
“ Không phiền em đưa anh giúp em đưa anh ấy lên xe có được không”

Cậu ta gật đầu đồng ý cầm tay anh khoát lên cổ mình còn Tịnh Y đi lên phía trước mở cửa
Ngãi Giai cùng với mọi người quay trở lại công ty, cô gọi cho hắn cũng hơn hai mươi cuộc chẳng thấy ai bắt máy…Đồng Niên lúc này cầm ly nước trên tay đi đến gõ cửa phòng cô
“ Sếp Vương chị nghỉ ngơi một chút đi sáng giờ chị cũng mệt rồi” Đồng Niên đặt ly nước xuống bàn
“ Em không cần lo cho chị đâu, chị muốn được yên tĩnh một mình em ra ngoài trước đi”
Đồng Niên đoán chắc cô đang đau đầu về cái tên Lục Tử Hàn kìa từ khi nhận hạng mục này đến giờ sếp của cô chẳng được nghỉ ngơi được bao nhiêu..Đồng Nien nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại
Tịnh Y đặt hắn lên giường thấy hắn không được thoải mái liền đi đến cởi áo khoác của hắn để lên bàn rồi chỉnh tư thế ngay ngắn lại cho hắn.

Cô ngồi bên cạnh Tử Hàn nhìn hắn
“ Em thích anh lâu đến vậy tại sao anh lại không nhìn ra?”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 26: 26: Bị Cô Tát Cho Một Cái


Vẻ mặt hắn lúc này không được tốt cho lắm giống như đang mơ thấy thứ gì đó
“ mẹ..mẹ ơi đừng bỏ con..

các người đừng đụng tới mẹ của tôi”
Cô giật mình nắm lấy tay của hắn nhẹ nhàng mà xoa dịu “.

Tử Hàn đừng sợ có em đây rồi đừng sợ nhé”
Hắn mơ màng chẳng biết đâu là thật đâu là giả nước mắt bấc giác rơi xuống khuôn mặt điển trai của hắn
Vào 10 năm về trước khi hắn còn là một cậu nhóc 7 tuổi phải chịu cảnh tưởng mẹ của mình bị một đám áo đen vây bắt, cậu chạy tới liền bị một tên trong áo đen đó giữ lại chứng kiến cảnh mẹ mình bị người khác đánh đập mà chẳng thể làm được gì..

cậu cũng bị người ta đánh vào gáy cho ngất đi đến khi cậu tỉnh lại thì nghe được quản gia báo lại mẹ của mình trở thành người thực vật nằm bất động suốt 8 năm từ đó trở về sau hắn rất ghét cái được gọi là gia tộc hắn cũng bắt đầu trở nên nổi loạn không xem ai ra gì chẳng ai có thể chịu nổi tính hắn chỉ có Chu Tịnh Y bên hắn từ lúc nhỏ đến bây giờ mọi sai lầm của hắn cô điều dung túng bảo vệ hắn dù có sai đi nữa thì cô vẫn luôn đứng về phía của hắn.

Nhưng Tử Hàn chưa bao giờ cảm động về những chuyện mà cô đã làm
Sau khi hắn tỉnh lại cơn đau đầu liền ập tới hắn đưa tay lên trán đập đập vài cái rồi nhìn xung quanh xem có ai không
“ đây là đâu? Sao mình lại ở đây?”
Tịnh Y đúng lúc từ ngoài cửa cầm theo đó là một túi đồ ăn nóng hổi đi đến
“ Anh tỉnh rồi à”
“ Sao em lại ở đây?”
“ Anh không nhớ gì nữa hả”
Hắn lắc đầu tay lần mò kiếm điện thoại vừa mở lên lập tức thấy 20 cuộc gọi nhỡ của Ngãi Giai , đột nhiên trong lòng hắn cảm giác như là có lỗi liền tung hết mền gối đi vào nhà vệ sinh
“ Anh không ăn sáng hả”
“ Không cần đâu anh có việc gấp phải đi trước” vừa nói tay chỉnh lại quần áo cầm lấy chìa khoá xe bước ra ngoài
Hắn gấp gáp đạp ga chạy đến công ty trên đường đi hắn nhấn vào dãy số quen thuộc nhưng chỉ để lại một tiếng tút..tút.

Lần đầu tiên có người khiến hắn gấp gáp đến như vậy
Vừa đến phòng gặp liền chạm mặt với Đồng Niên cô nhìn thấy hắn bỗng cảm thấy phát ghét cũng tại hắn mà sếp của cô thành ra nông nổi này vậy mà còn dám vát mặt đến đây

“ Ngãi Giai đâu?”
Cô lạnh lùng lườm lấy hắn “ Anh tới đây làm gì , ngày quan trọng thì không đến ngày không quan trọng thì lại đến”
Hắn mặc kệ Đồng Niên đang nói gì chỉ lên tiếng lặp lại câu nói lần nữa “ Tôi hỏi Ngãi Giai cô ấy đang ở đâu”
Thấy hắn tức giận cũng chẳng so đo làm gì liền giơ tay chỉ cô đang ở đằng kia, hắn nhanh chóng tiến tới gõ cửa
“ Vào đi”
Hắn nhận được câu trả lời đẩy cửa bước vào, cô thấy hắn lập tức trách mắng
“ Anh tới đây làm gì”
“ Tôi biết là cô đang giận nhưng mà hôm qua tôi có chuyện đột suất nên uống say sáng lại dậy không kịp lại đến muộn” Hắn đi đến gần chỗ cô
“ Anh giải thích với tôi làm gì? Người cần anh giải thích là đối tác kia kìa, anh có biết vì anh mà chúng tôi phải bỏ đi biết bao nhiêu công sức từ tối hôm kia để chuẩn bị chu đáo cho buổi họp không hả..đã vậy anh còn không báo chúng tôi gọi thì chẳng bắt máy”
Xem ra lần này cô giận hắn thật rồi nhìn thấy sắc mặt của cô , đoán được chuyện hắn làm không phải là nhỏ
“ Được rồi được rồi tôi chịu trách nhiệm hết có được chưa? Tôi sẽ đi giải thích rõ ràng với Tịnh Y là dụ này không liên quan gì đến cô vậy cô an tâm rồi chứ , về phần Caryln tôi sẽ nói chuyện với chị ấy”
“ Không cần đâu tôi đã nói với Caryln rồi hạng mục lần này sẽ do Quân Hạo anh ấy sẽ thay tôi giải quyết giúp anh”

“ Cô vừa nói gì? Tôi đã đồng ý giao cho anh ta làm chưa”
“ Caryln chị ấy đã đồng ý rồi bây giờ chẳng còn việc gì nữa mời anh ra ngoài tôi còn phải làm việc”
Hắn tức giận đi đến siết chặt cổ tay cô “ Bộ cô nghe không rõ hả? Tôi nói là tôi không đồng ý giao hạng mục này cho cậu ta tôi muốn cô tiếp tục đảm nhiệm”
“ Người nghe không rõ là anh mới phải Lục Tổn…”
Chưa kịp nói dứt câu đã bị hắn hôn cả người cô lập tức cứng đờ, hắn càng lúc càng hôn cô mạnh hơn Ngãi Giai đẩy hắn ra liền tát cho hắn một cái
“ Vô sỉ” mắng xong cô quay người bỏ đi mặc kể hắn đang đứng đó nhìn mình
Cô chẳng biết tại sao mỗi lần khi cô tiếp xúc gần với hắn thì tim cô lại đập nhanh đến thế đã vậy hai bên tai càng nóng bừng cảm giác này cô chưa từng xuất hiện, chẳng lẽ cô thích hắn thật rồi sao?
Hắn bị cô tát bất giác giơ tay sờ lên mặt cũng có một ngày Lục Tổng như hắn cũng bị phụ nữ tát à..vậy mà hắn cũng chẳng tức giận ngược lại còn mỉm cười hắn là đang bị điên à?.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 27: 27: Bạn Trai Đưa Con Về Hả


Hắn từ cửa phòng cô bước ra nhìn sắc mặt của hắn lúc này người khác nhìn vào cũng phải né.

Quân Hạo cậu ta từ đâu xuất hiện thấy hắn cậu ta nở nụ cười đi đến
“ Xin chào Lục Tổng chúng ta đã gặp nhau rồi, tôi là Quân Hạo từ này sẽ đảm nhiệm hạng mục này của cậu rất mong được Lục Tổng giúp đỡ” đưa tay ra
Hắn lườm lấy cậu ta, Quân Hạo nhìn thấy ánh mắt không được vui của hắn chợt thu tay lại
“ Coi bộ Lục Tổng hôm nay không được vui thì phải”
“ Cậu đang rảnh rỗi ?”
“ À không tôi chỉ muốn hỏi thăm Lục Tổng chút thôi”
“ Mau cút đi” Hắn nói xong liền xoay người bỏ đi để lại cậu ta đứng đó ngơ ngác
Tại Đất nước Los Angeles
Tử Minh từ bên ngoài lật đật đẩy cửa đi vào “ Bố! Bố đã biết chuyện ở Thượng Hải rồi phải không”
Người đàn ông đập bàn tức giận quát “ Cái thằng trời đánh đó suốt ngày ăn chơi bố không nói đã đành lần này lại dám tự ý bỏ cuộc họp đúng là không ra thể thống gì nữa.

.

con mau gọi thằng nhóc đó nhanh lên bố cần nói chuyện với nó”
“ Con có gọi anh ấy nhưng anh ấy khoá máy không thể liên lạc được”
Tử Minh im lặng một lát vừa nhớ ra gì đó lên tiếng nói tiếp “ bố giả làm anh rồi bán miếng đất không phải bị anh ấy phát hiện rồi đó chứ”
Như Hải quay sang trừng mắt nhìn cậu “ không thể nào nó biết được bố đã dặn người làm rất kĩ càng làm sao mà nó phát hiện ra được”
“ Vậy bây giờ bên phía cô Chu thì phải làm sao đây”
“ Con ra ngoài trước đi bố sẽ nói chuyện lại với phía bên đó”
Tử Minh nhìn Như Hải cậu có thể biết được bố mình lần này sẽ không tha cho Lục Tử Hàn với con người của Như Hải thì ông ấy sẽ không thể nào để yên
Công ty BNJ
“ Hâm Dao cô về chưa”
Cô gái được gọi là Hâm Dao cười ngại ngùng trả lời “ Tôi vẫn chưa xử lý xong hay là cô về trước đi nhé đừng đợi tôi”
“ được vậy cô mau tranh thủ làm đi nhé”
Nguyên Ân từ trong văn phòng đi ra mắt hướng về phía ánh đèn nhỏ còn đang mở anh tò mò đi tới xem thử ánh mắt vô tình nhìn thấy Hâm Dao đang ngồi xử lý văn kiện anh nhẹ nhàng đi tới hỏi thăm
“ Tối rồi cô vẫn chưa về sao”
Cô mãi mê soạn tài liệu mà không để ý xung quanh lúc này anh lên tiếng bị doạ làm cho giật mình
“ Sếp Ân anh chưa về nữa hả”
“ Tôi vừa xử lý xong tài liệu, còn cô?”
“ Tôi định giải quyết nốt rồi tự bắt xe về”
“ Đã khuya lắm rồi tự bắt xe nguy hiểm lắm tôi tiện đường đưa cô về nhé”
“ Vậy thì làm phiền anh quá”
“ Mau thì thôi”
Cô nhanh chóng thu gọn đồ đạc cầm túi xách chạy theo anh.

Lần đầu được ngồi trên xe riêng của anh làm cô không được thoải mái, anh thấy cô căng thẳng liền bật cười
“ Cô căng thẳng như vậy làm gì mau thả lỏng chút đi tôi đâu có đáng sợ như thế đâu chứ”
Cô cười ngại “ Xin lỗi tối rồi còn làm phiền anh”
Anh không trả lời chỉ đáp ga xe rồi phóng đi
“ Tới rồi nhà rồi”
“ À.

.

thật ngại quá hôm nay đã làm phiền anh”
“ Cô khách sáo từ nãy đến giờ có gì đâu mau vào nhà đi kẻo muộn”
“ Vậy cảm ơn anh” cô đẩy cửa bước xuống xe quay sang nhìn anh còn ngồi trong ghế lái
Vừa tính quay người lên lầu điện thoại từ trong túi reng lên
“ Con nghe nè mẹ”
“ Cậu thanh niên đó là ai vậy hả bạn trai con à”

Gì vậy chứ người ta chỉ là sếp của cô thôi mà có làm bạn trai thì cô làm gì có cửa
“ Mẹ sao mẹ lại chưa ngủ”
“ Mẹ khát nước tính xuống bếp uống miếng nước vô tình gặp phải con và cậu thanh niên ở dưới nhà tò mò quá mẹ mới gọi cho con”
Cô đưa điện thoại ra xa mình rồi nhìn xem đồng hồ điện tử trên màn hình “ đã khuya rồi có gì lên nhà hẳn nói con cúp máy đây”
Cô vừa mở cửa lập tức bị một lực gì đó kéo vào nhà mà tra hỏi
“ Cậu thanh niên đó không phải bạn trai con thật hả?”
Hâm Dao nhìn mẹ mình thở dài “ Chỉ là sếp của con thôi anh ấy thấy con tan ca nên tiện đường chỉ đưa con về thế thôi mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi đấy”
Mẹ cô đập vào cánh tay cô la mắng “ con xem con bây giờ đã 24 tuổi rồi vậy mà vẫn chưa chịu có bạn trai”
“ mẹ à con còn trẻ từ từ đi với lại bây giờ con chỉ muốn tập chung vào công việc mà thôi”
“ Mẹ có mấy người bạn hay là mẹ nhờ người ta giới thiệu cho con vài người có được không?
Cô đánh trống lãng “ con buồn ngủ rồi con đi ngủ trước đây mẹ ngủ ngon nhé bái bai”
“ Nè mẹ chưa nói xong với con mà, con với trả cái”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 28: 28: Ngãi Giai Bị Dị Ứng


Ngãi Giai đang chuẩn bị lên giường nằm chợt nhận được cuộc gọi
“ Nguyên Ân khuya rồi sao anh vẫn chưa ngủ”
“ Ngày mai Kim Thịnh sẽ ra mắt sát nhập với công ty Hàn gia ông ấy có mời anh nhưng trong thiệp mời ghi có thể dẫn thêm một người nữa không biết là em có rảnh không?”
Cô im lặng suy nghĩ một lát rồi lên tiếng trả lời “ Ngày mai em cũng không đi làm, em sẽ đi với anh coi như đi đâu đó cho khuây khỏa”
Anh nghe thấy thế mừng thầm trong bụng “ vậy không làm phiền em nữa em mau ngủ sớm đi ngày mai anh sẽ qua đón em”
Cô không nhanh không chậm cúp máy đưa tay dẹp điện thoại lên đầu tủ
Hôm nay là ngày công ty Kim Thịnh sẽ sát nhập vào công ty Hàn Gia sau đó họ sẽ công khai hôn ước giữa con trai cả của nhà Kim Thịnh và con gái út của nhà Hàn Gia.

Mọi người trong buổi tiệc đều là những người có máu mặt được đích thân ông Kim mời tới tham dự đương nhiên trong đó cũng sẽ có hắn-Tử Hàn
Cô khoác tay Nguyên Ân cùng bước vào buổi tiệc hôm nay nhìn cô rất xinh đẹp tuy Ngãi Giai chỉ tuỳ tiện chọn bộ váy đuôi cá ôm sát người tôn được hết dáng người của cô , vừa vào trong mọi người xung quanh chăm chú nhìn vào cô và Nguyên Ân thì thầm to nhỏ
“ Này cô biết cô ấy là ai không nhìn cô ấy xinh đẹp quá đi mất”
“ Không tôi không nhưng tôi lại biết cậu kia câu ta là Nguyên Ân giám đốc của tập đoàn lớn BNJ vừa đẹp trai vừa giỏi đứng với cô gái đó rất đẹp đôi các cô có thấy vậy không”
Nhưng lại có ánh mắt nào đó không được vui cứ nhìn mãi về phía cô và Nguyên Ân đang khoác tay nhau đến nỗi mà người phụ nữ đứng kế bên cũng phải nhìn theo hướng của hắn
“ Người đó không phải là luật sư Vương à? Cô ấy cũng được mời tới nữa sao”
Người đàn ông cũng lên tiếng “ Cái người kia là Nguyên Ân nổi tiếng là khó tính vậy mà hôm nay lại xuất hiện chung với một người phụ nữ xinh đẹp, cậu thấy sao hả Tử Hàn”
Hắn quay sang liếc người đàn ông vừa khen khi nãy
“ Tôi nói gì sai à? Nhìn hai bọn họ rất hợp đôi”
“ Vớ vẩn”
Cậu ta khó hiểu nhìn hắn bộ tôi nói gì sai à?? Từ đầu đến cuối Tịnh Y quan sát sắc mặt của hắn liền nhận ra vấn đề không phải hắn thích luật sư Vương đó chứ? Từ trước đến bây giờ cô nghe hắn quen rất nhiều người nhưng chẳng để tâm là mấy vì cô hiểu tính của hắn đối với hắn tình yêu rất vô vị mấy cô mà hắn quen tầm lắm là 1 tháng còn không thì 1 tuần cũng chẳng có thái độ này đâu nói thẳng ra là ghen
Tịnh Y nhìn hắn rồi nhìn qua hướng của Ngãi Giai mà cười nhếch mép thứ mà cô không có được thì cô ta đừng mong có đặt biệt là Tử Hàn hắn là người mà cô yêu thương nhất.

Vô tình người phục vụ đi ngang qua người Tịnh Y cô tiến tới chặn người phục vụ cầm một ly rượu trên tay đi tới chỗ của Ngãi Giai
“ Trùng hợp quá cô cũng được mời tới đây à”
Cô cười ngại “ Là Nguyên Ân anh ấy mời tôi đi cùng”

Anh thì thầm vào tai cô nói gì đó “ Em ở đây nhé đừng đi lung tung anh qua đó nói chuyện với ông Kim một lát”
Cô gật đầu ý bảo anh đi đi đừng quan tâm đ ến cô, Tịnh Y nhìn lấy Nguyên Ân rồi quay sang nhìn cô
“ Hai người đang quen nhau sao? Nhìn hai người rất xứng đôi”
Cô vội lắc đầu “ không giống như cô nghĩ đâu chúng tôi chỉ là bạn hồi tiểu học”
“ Vậy à”
Tịnh Y nhìn trên bàn có nhiều món ngon tiện tay lấy một cái bánh nhân đậu phộng đưa cho cô
“ tôi thấy món này rất ngon cô mau ăn thử xem”
Cô lịch sự cảm ơn rồi cầm muỗng sắn nhẹ một miếng ăn thử nhưng cô đâu biết nó là nhân đậu phộng món mà cô bị dị ứng
Nói chuyện được một lúc bữa tiệc cũng bắt đầu cơ thể của cô lúc này cảm thấy bắt đầu trở nên mẩn đỏ và ngứa Ngãi Giai dự tính không lành liền nói nhỏ vào tai của Tịnh Y để vào nhà vệ sinh xem thử
Cô nhìn vào trong gương khắp nơi đều là mẫn đỏ duy nhất trên đời này cô di ứng chỉ một mình đậu phộng không phải cái bánh đó là nhân đậu phộng đó chứ? Chết tiệt! Sao lúc ăn cô không kiểm tra kĩ mà đã ăn rồi , bây giờ phải làm sao đây cô loay hoay tìm điện thoại đột nhiên cánh cửa nhà vệ sinh như có ai đó mở cửa đi vào
“ Tại sao tôi nhắn cô không trả lời?”

Cô nghe giọng quen thuộc chợt giật mình quay qua xem thử , gì chứ hắn dám vào nhà vệ sinh nữ vào lúc này à? Ở đây chẳng phải rất nhiều đang ở bên ngoài sao hắn không sợ bị mất mặt???
Hắn thấy cô trên người xuống dưới nổi toàn mẫn đỏ sắc mặt hắn lúc này trầm xuống
“ Cô bị sao vậy ?”
Cô vội vàng quay người sang bên kia tránh không cho hắn lại gần “ Không sao anh mau ra ngoài đi lở người khác thấy được thì không xong đâu”
“ Mau xoay mặt ra đây”
“ Tôi chẳng bị gì tại sao phải xoay mặt qua mau đi đi”
“ Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 29: 29: Đưa Cô Tới Bệnh Viện


Từ lúc cô bước vào bữa tiệc hắn vẫn cứ nhìn mãi không rời, bắt đầu Tịnh Y qua bắt chuyện với cô hắn cũng có hơi bất ngờ vì trước giờ tính cách của Tịnh Y rất ít bắt chuyện với người khác , hắn móc trong túi quần lấy ra chiếc điện thoại nhắn cho cô nhưng Ngãi Giai mãi mê trog chuyện không để ý điện thoại của mình.

.

hắn tưởng trừng cô còn giận hắn vì buổi họp mà không thèm trả lời tin nhắn nên cũng có phần hơi khó chịu
Hắn quan sát tới khi mặt mài cô khó chịu vội vã chạy vào nhà vệ sinh hắn mới bắt đầu chạy theo sau lưng cô để hỏi cho ra lẽ
“ Cô mà cứ cứng đầu tôi lập tức đến hôn cô” hắn gằn giọng
“ Tôi đã nói là không bị gì rồi” cô tức giận quay sang mắng hắn mà quên mất mình đang không muốn cho người khác xem
“ Toàn thân đỏ hết mà còn chối” hắn nhăn mặt bước tới xoay người cô đối diện với mình “ Khi nãy Tịnh Y đưa cho cô thứ gì”

Cô nhìn vào mắt hắn ấp úng “ Là đậu phộng”
Đậu phộng? Hắn nhớ lúc nhỏ mẹ của hắn cũng ăn đậu phộng mà bị đỏ như thế, không lẽ cô bị dị ứng
“ mau lại đây” Hắn cởi áo vest trên người mình đắp lên người cho cô để che đi vết đỏ trên người
Cô cũng ngoan ngoãn nghe theo hắn đi đến hắn kéo tay cô đi ra khỏi phòng vệ sinh nữ lần này cô không nháo nữa mặc kệ hắn muốn đưa mình đi đâu cơ thể cô lúc này ngứa ngáy khó chịu không còn đủ sức chống cự hắn
Vừa bị hắn kéo đi ra cửa liền chạm mặt với Tịnh Y và Giai Nghiên cô ta nhìn thấy hắn đang nắm tay cô sắc mặt trông khó coi lên tiếng hỏi
“ Anh đưa cô ấy đi đâu vậy sắp công bố sát nhập rồi”
“ Cô ấy bị dị ứng anh đưa cô ấy đến bệnh viện trước”
chẳng đợi cô ta trả lời hắn kéo tay cô rời khỏi bữa tiệc bằng cửa sau
“ Em đi theo anh” cô ta cũng chạy theo đằng sau
Bệnh Viện
“ Cô ấy hiện giờ không sao chỉ cần bôi thuốc cho đỡ ngứa”
“ Cảm ơn bác sĩ”
Hắn quay sang mắng Tinh Y “ Em có biết vừa nãy em đưa cô ấy ăn cái gì không? Là đậu phộng cô ấy bị dị với đậu phộng đó em có biết không”
“ Em thật sự không biết anh nóng giận với em làm gì chứ”
Chuyện cô bị dị ứng đâu có nghiêm trọng gì đâu chứ mà sắc mặt hắn lúc này có phần căng thẳng hơn mọi khi.

Ngãi Giai thấy không ổn liền lên tiếng
“ Anh cũng đừng trách cô ấy, cô ấy cũng chẳng biết tôi bị dị ứng với đậu phộng một phần cũng là lỗi của tôi bất cẩn”
Giai Nghiên cũng lập tức can thiệp “ được rồi mọi chuyện cũng xảy ra rồi cậu trách em ấy thì có được gì đâu mau về thôi, Tịnh Y anh đưa em về”
Tịnh Y quay sang nhìn hắn rồi quay sang đi cùng Giai Nghiên rời khỏi
“ Đói bụng không? Tôi đưa cô đi ăn chút gì đó”
” Tôi không đói anh đưa tôi về nhà trước có được không tôi muốn nghỉ ngơi”
“ Được”
Hắn đưa cô về tới nhà, miệng không ngừng nhắc nhở “ Nhớ bôi thuốc đúng như lời bác sĩ dặn ban nãy có biết không”
Cô gật đầu quay người đẩy cửa bước xuống tạm biệt hắn rồi mới vào nhà
Hôm nay thấy hắn lo lắng cho mình như vậy cũng thay đổi cách nhìn về hắn một phần nào đó.

Vừa vào nhà liền bị Ngãi Kỳ dịnh lại tra hỏi
“ Người chị bị sao vậy? Sao lại đỏ thế kia”
“ Chỉ bị dị ứng một chút nghỉ ngơi sẽ khỏi thôi em không cần phải lo”
Ngãi Kỳ ngoài mặt không quan tâm đ ến cô cho lắm nhưng mỗi khi cô có chuyện gì đó không vui Ngãi Kỳ sẽ ra mặt giúp cô
“ Chị lại ăn phải đậu phộng đó à”
Cô im lặng không trả lời Ngãi Giai lên tiếng nói tiếp “ Sao chị có thể bất cẩn như thế lỡ như! không được chị mau theo em đến bệnh viện kiểm tra mau lên” Ngãi Kỳ nắm tay cô kéo đi nhưng bị cô dịnh lại
“ Không cần đâu vừa nãy Tử Hàn đưa chị đi rồi em không cần lo chị vào phòng nghỉ ngơi một lát” Cô nói xong xoay người bước vào phòng để lại Ngãi Kỳ đang đứng suy nghĩ gì đó
“ Tử Hàn? Nghe cái tên này quen vậy mình đã nghe cái tên này ở đâu rồi thì phải? Bạn trai chị ấy à” Ngãi Kỳ chợt giật mình “ Bạn trai? Chị ấy có bạn trai sao vậy còn Nguyên Ân anh ấy thì sao? Thôi chết rồi mình phải báo lại cho anh ấy mới được” Cô nhanh chóng đi vào phòng gọi điện thoại cho anh.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 30: 30: Đón Cô Đi Làm


Nguyên Ân còn đang ở trong buổi tiệc anh cứ loay hoay tìm Ngãi Giai mãi nhưng vẫn không thấy nhắn tin gọi điện cũng chẳng thấy cô trả lời trong lòng nỗi lên bất an , chợt tiếng chuông điện thoại reo lên anh tưởng chừng Ngãi Giai gọi nhanh chóng cầm lên nghe
“ Alo Ngãi Giai em đang ở đâu vậy”
“ Chị ấy đang ở nhà có phải không vậy chị ấy đi đâu anh cũng chẳng biết”
Lúc này anh giật mình đưa điện thoại ra xa một chút để xem là ai
“ Em ấy về nhà bằng cách nào”
“ Anh cũng chẳng biết à? Là cái tên Tử Hàn gì đó đưa chị ấy về đấy”
“ Tử Hàn? Cậu ta cũng ở đây à”
“ Em không biết em chỉ biết chị ấy bị dị ứng rồi được anh ta đưa về thôi”
“ Dị ứng? Em ấy có làm sao không”
“ Hết cách với anh thiệt chứ, chị ấy về hay dị ứng anh cũng chẳng biết”

“ Vừa nãy anh dặn em ấy ở yên đó lát anh quay lại quay trở về chẳng thấy em ấy ở đâu nữa”
“ Mà này cái cậu Tử Hàn gì đó cậu ta là bạn trai của chị ấy à”
“ Là khách hàng”
“ Ồ em chỉ gọi báo tin cho anh biết vậy thôi em cúp máy nhé”
“ Khoan đã.

.

em ấy bây giờ sao rồi”
“ Chị ấy ngủ rồi sáng mai anh có thể qua thăm vậy em cúp máy nhé”
Ngãi Kỳ cúp máy anh cũng vội bỏ điện thoại lại trong túi đợi khi bữa tiệc tan dần anh mới về nhà
Tối hôm qua ngủ sớm hôm nay Ngãi Giai cảm thấy tươi tắn hơn rất nhiều cô nhìn vào gương những vết đóm đỏ ngày hôm qua bây giờ cũng đỡ hơn nhiều nên cô cũng yên tâm được phần nào , xoay người tới chỗ bàn làm việc sắp xếp một ít đồ chợt nhìn thấy áo vest của hắn được cô để lên bàn tối qua nghĩ lại hôm qua hắn rất tốt với mình cũng chẳng phải là một tên thiếu gia ăn chơi không đếm xỉa tới người khác như mấy tờ báo lá cải đó viết
Không nghĩ gì nữa cô cầm áo vest đi đến nhà vệ sinh giặt khô áo để còn nhanh chóng đưa lại cho hắn nữa cô vừa vào trong phòng ngủ liền có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Ngãi Giai lật đật treo áo lên móc treo đồ rồi đi đến xem điện thoại là ai gọi
Cô nhìn vào màn hình do dự một lúc mới dám ấn nút nghe máy
“ Tôi gọi 2 cuộc sao cô không bắt máy”
Hoá ra cô không dám nghe máy là do cái tên Lục Tử Hàn gọi “ Tôi đang bận có chuyện gì không?”

“ Mau xuống đây , tôi đang đứng ở dưới nhà cô nhanh lên đấy nhé” chưa đợi cô trả lời hắn đã cúp ngang máy
Có phải không vậy? Bây giờ mới có 7h sáng hắn đã tới ? Lại còn đứng dưới nhà, cô đi tới cửa sổ gần đó nhẹ nhàng vén màn lên xem hắn có đang gạt mình hay không, đúng như lời hắn nói đập vào mắt cô lúc này là hình ảnh cậu thanh niên tóc vàng trên người mặc một chiếc áo khoác da đen trên tay còn cầm một điếu thuốc cháy được phân nữa
Cô cũng nhanh chóng vào nhà vệ sinh thay đồ nếu còn đứng đó nhìn nữa thì những người ở trong toà chung cư này đi ra gặp phải hắn thì cũng chẳng tốt lành gì.

Hắn đợi cô hơn 10 phút cuối cùng cô cũng xuống
“ Làm gì lâu vậy?” Hắn nhàng nhạt hỏi cô
Cô dè chừng nhìn hắn xem ra hắn hút thuốc rất nhiều mới đợi cô một chút thôi mà đã thấy tàn thuốc xung quanh chân hắn cũng nhiều rồi
“ Nhìn tôi làm gì? Lên xe đi” Hắn thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình mà không nói gì nên hắn lên tiếng hối thúc cô lên xe
“ Anh tới đây làm gì?”
“ Đón cô đi làm mau đi thôi nhiều lời thật đó” Cũng chẳng để cô trả lời hắn lập tức đi đến kéo cô vào trong xe rồi đi vòng qua bên ghế lái đạp ga phóng đi
Xe của hắn vừa rời khỏi liền có một chiếc xe màu đen khác chạy vào , người đàn ông từ trên xe bước xuống đi thẳng vào trong toà chung cư của cô
thang máy mở ra người đàn ông không nhanh cũng không chậm đi đến cửa ấn chuông

Người trong nhà nghe thấy tiếng chuông cửa lật đật chạy ra xem là ai ” Nguyên Ân là cháu à sao hôm nay cháu tới sớm thế” người đàn ông từ trong nhà mở cửa thấy anh tỏ ra rất vui vẻ chào hỏi
Anh cũng mỉm cười đáp “ Bác Thiên Hựu lâu ngày không gặp ạ, Ngãi Giai có ở nhà không vậy bác”
“ Chẳng phải nó vừa mới ra khỏi nhà sao?”
“ em ấy ra ngoài rồi ạ?”
“ Phải nó vừa đi là cháu tới , à phải rồi cháu vào nhà rồi nói đứng đây mãi cũng không tốt”
“ Đợi khi khác cháu đến ạ hôm nay cháu đến đón em ấy đi làm mà em ấy đi rồi nên cháu xin phép đi trước nhé tạm biệt bác”
“ Được được vậy cháu đi cẩn thận nhé” Thiên Hựu nhìn anh đi vào thang máy rồi mới đóng cửa lại
Nguyên Ân nhìn vào đồng hồ, bây giờ chẳng phải còn rất sớm sao ? hôm nay em ấy lại tới công ty sớm như vậy chứ? Anh cũng chẳng nghĩ gì nữa lái xe tới công ty cô
Hôm nay anh đặt biệt tới đây sớm để đón cô đi ăn sáng sẵn hỏi thăm tối hôm qua cô có bị làm sao không? Nào ngờ cô lại đi sớm hơn anh một bước.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 31: 31: Cô Ấy Là Bạn Gái Của Cháu


Trên suốt đường đi cô chỉ ngồi đó im lặng , mắt hướng ra ngoài cửa quan sát khung cảnh bên ngoài còn hắn thấy cô không vui mở giọng hỏi xem
“ Cô ổn đấy chứ? Hôm qua có bôi thuốc theo lời dặn của bác sĩ không đó”
đúng là lâu lắm rồi cô mới nhìn thật kĩ bên ngoài như vậy bản thân cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều cứ mãi chú tâm vào xung quanh liền bị giọng anh làm cho giật mình “ Ừm tôi đỡ hơn rất nhiều rồi, cũng cảm ơn anh hôm qua đã cho tôi mượn áo khoác tôi giặt xong sẽ mang trả lại cho anh ngay”
“ không cần đâu cô cứ giữ đó đi tôi cũng chẳng cần nó nữa”
“ Làm vậy thì không tốt lắm! Anh có thói quen hút thuốc à vừa nãy tôi xuống dưới chân của anh rất nhiều tàn thuốc”
“ Ừm thi thoảng bản thân cảm thấy không thoải mái tìm đến nó để giải toả thôi”
Cô gật đầu im lặng không trả lời, hắn quay người sang nhìn cô “ Cô không thích tôi hút thuốc?”
“ Không hẳn chỉ là tôi bị không chịu được với mùi thuốc lá thôi với lại hút nhiều rất hại cho sức khoẻ”

Hắn im lặng một lúc lâu mới lên tiếng “ Hiểu rồi”
Vừa chạy vừa nói chuyện với hắn chẳng còn để ý xung quanh nữa đến khi hắn kêu xuống xe cô mới nhìn xung quanh “ Anh đưa tôi đi đâu nữa vậy?”
“ Ăn sáng đó bộ cô không đói hả”
“ Không đói tới công ty tôi nhờ Đông Niên mua đại cái gì đó lót dạ là được rồi”
Hắn khó chịu co mày “ Đã tới nơi rồi cô nhiều lời gì chứ xuống xe đi”
“ Tôi không đói tôi muốn tới công ty xử lý xong nốt việc ngày hôm qua chưa làm xong”
Hắn hạ giọng đe doạ cô “Cô mà không nghe lời thì tôi lập tức đ è xuống ăn cô ngay tại đây, Tử Hàn tôi không ngại”
Cô thấy sắc mặt hắn nghiêm túc không giống như là đang nói đùa , nghĩ lại lúc ở trong thang máy sắc mặt hắn cũng giống như lúc này biết tính hắn nói được làm được ở đây cũng nhiều người đi qua đi lại lỡ như có người nào đi ngang qua thấy thì chẳng phải người mất mặt là cô sao?
Cô ngoan ngoãn xoay người đẩy cửa bước xuống, hắn thấy cô như vậy cũng bật cười hắn chỉ doạ một chút mà cô đã sợ rồi, hắn cũng nhanh chóng mở cửa bước xuống xe đi cùng cô vào trong
Người đàn ông mặc áo trắng từ trong quán thấy anh bước vào lật đật chạy ra chào hỏi
“ Xin chào Lục Tổng lâu rồi tôi không thấy cậu đến đây”
“ Cháu vừa về nước cách đây mấy tháng thôi hôm nay mới có việc ghé lại đây”
Người đàn ông gật đầu ông hiểu lời hắn nói đảo mắt quay sang nhìn người phụ nữ đứng kế hắn “ Ngươig này là.

.


“ Cô ấy là bạn gái của cháu”
Ông nghe hắn nói suýt nữa là đứng không vững,lạ thật nha ông quen biết Tử Hàn đã lâu ông đã nghe qua hắn và Tịnh Y thân nhau từ lúc nhỏ cũng chẳng thấy hắn dẫn đến ấy vậy mà hôm nay ông lại thấy hắn dẫn người phụ nữ này đến đây còn bảo là bạn gái
Cô đang nhìn xung quanh quán bị lời của hắn doạ cho giật mình.

Hắn bị thần kinh à? Tại sao lại nói với ông ấy cô là bạn gái của hắn khi chứ lỡ như ông ấy hiểu nhầm nói với người khác chẳng phải là có chuyện sao? Đúng là đi với hắn làm cho cô có bất ngờ này đến bất ngờ khác
Cô lên tiếng giải thích cũng không quên liếc hắn “ không phải đâu ạ cậu ấy chỉ là khách hàng của cháu thôi, hai chúng cháu chẳng có quan hệ gì khác”
Hắn bật cười khi thấy cô vội vàng giải thích với ông ấy như vậy, hắn chỉ muốn trêu cô một chút xem phản ứng của cô như thế nào mà thôi hắn đâu có ngờ rằng cô lại nghiêm túc như vậy đâu chứ
“ Cháu giỡn đấy, ông cho cháu 2 chén cháo quẩy nhé”
Người đàn ông vui vẻ gật đầu rồi quay người đi vào trong, anh quay sang nhìn cô “ cô nghiêm túc làm gì mau qua đó đợi đi”
“ Cảnh cáo anh lần nữa nhé đừng có ăn nói bậy bạ lỡ như người khác mà nghe thấy thì anh chết với tôi” cô chỉ vào người hắn xem như cảnh cáo

Còn hắn không sợ ngược lại mỉm cười với cô đẩy cô sang bên kia ngồi chờ thức ăn tới
Hắn suy nghĩ gì đó vội lên tiếng “ Tôi muốn cô quay về đảm nhận lại hạng mục lần này”
“ Không được tôi đã giao cho Quân Hạo anh ấy đảm nhận rồi”
“ Tôi đã liên hệ với Caryln rồi cô ấy không truy cứu trách nhiệm nữa, cô mau về đảm nhận lại hạng mục này đi”
Cô đột nhiên thấy hắn nghiêm túc như vậy cũng thấy lạ “ Anh lại muốn chơi xỏ tôi lần nữa à”
“ Tôi hứa tôi sẽ tới buổi họp lần thứ 2 sắp tới có được không” hắn giơ tay lên như đang thề với cô
Ánh mắt cô nhìn hắn nửa tin nửa không con người hắn cô không dám tin “ Mau ăn đi chuyện này tính sau”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 32: 32: Bị Hắn Doạ Hết Lần Này Tới Lần Khác


Cô và Hắn vừa bước ra khỏi thang máy chạm mặt với Nguyên Ân
Hắn thấy Nguyên Ân sắc mặt liền thay đổi “ Anh tới đây làm gì?”
Nguyên Ân không quan tâm đ ến hắn nhìn Ngãi Giai
“ em đã đỡ hơn nhiều chưa, hôm qua về sao em không nói cho anh biết một tiếng”
Cô định lên tiếng thì hắn từ đâu xen vào “ Anh là gì của cô ấy mà phải nói anh”
“ Tôi là bạn tra.

.



Anh chưa kịp nói xong lại bị cô chặn lại bởi vì cô biết anh đang nói gì “ Đủ rồi Tử Hàn anh vào phòng đợi tôi một lát còn anh qua đây nói chuyện với em” cô lôi Nguyên Ân qua một góc gần đó
“ Ở đây là công ty sao anh lại nói như vậy em đã nói rất rõ rồi anh và em chỉ là bạn bè”
“ Anh chỉ muốn cậu ta không làm phiền em nữa thôi, được rồi được rồi anh là do anh sai em đừng có nghiêm túc như vậy”
“ anh tới đây kiếm em có chuyện gì không”
“ Hôm qua anh không thấy em liền chạy đi kiếm anh rất lo , may mắn là có Ngãi Kỳ gọi cho anh bảo em bị dị ứng đang nghỉ ngơi.

.

em không sao chứ”
“ không sao chỉ là em bất cẩn ăn phải đậu phộng mà thôi”
“ đậu phộng? Không phải cậu ta ép em ăn đồ có đậu phộng đó chứ đó giờ anh thấy em rất cẩn thận”
“ không phải đâu cậu ấy là người giúp em được rồi em còn phải làm việc không có chuyện gì khác em vào phòng trước nhé”
“ được em đi đi”
Cô vừa vào phòng bị ánh mắt lạnh như băng cứ dán chặt trên người mình “ tôi vừa nhận được thông báo từ chị Caryln hạng mục lần này sẽ giao lại cho tôi phụ trách mong mọi người có ý kiến gì nữa không”
Trong phòng họp lúc này rơi vào im lặng “ Vậy thì chúng ta vào cuộc họp luôn nhé”
“ Sau vụ họp lần đầu tiên công ty chúng ta vì bị xảy ra một chút trục trặc đã làm phía cô Chu không được hài lòng vì vậy mục tiêu lần này của chúng ta sẽ bị thay đổi một chút thay vì lần đầu bên chúng ta muốn cô Chu thay đổi một số điều kiện thì tôi muốn chúng ta đẩy mạnh lợi nhuận ép cổ phần của cô Chu”
“ làm như vậy có phải quá mạo hiểm rồi không, tôi biết Chu Thị là công ty làm ăn rất khó nhất là Chủ tịch Chu ông ấy rất giỏi trong vụ làm ăn không ai qua mắt được ông ấy chúng ta làm vậy chẳng phải quá mạo hiểm sao?”
“ Phải đó cô không biết vào năm ngoái có công ty bị ông ấy làm cho mất danh tiếng không thể ngốc đầu lên nổi trong giới làm ăn này”
“ Tôi biết nhưng tôi muốn thử xem bước tiếp theo cô ấy muốn cho chúng ta thấy được cô ấy đang làm gì muốn đánh nhanh thì phải mạo hiểm các anh có hiểu ý tôi nói không?”
Mọi người nghe như vậy cũng im lặng nhưng trong lòng lại không muốn mạo hiểm cô biết bọn họ sợ buổi đàm phán này mà thất bại thì Lục Thị là người chịu tổn thất nhiều nhất nhưng cô tin rằng quyết định của cô là đúng

“ Ý của anh thì sao Lục Tổng?”
“ Theo ý của cô đi”
“ Mọi người không còn ý kiến gì nữa vậy tan họp nhé tôi sẽ dốc hết sức vào buổi đàm phán thứ hai mong mọi người cũng phải hợp tác” vừa nói vừa nhìn hắn giống như là đang muốn ám chỉ hắn lần này đừng có giở trò
Từng người rời khỏi cuộc họp cô cũng thế vừa chuẩn bị ra khỏi phòng họp liền bị cánh tay của ai đó kéo lại
“ Cô với anh ta vừa nãy nói gì mà lâu vậy?”
Cô gỡ tay hắn ra trước “ Chẳng liên quan gì tới anh ở đây là công ty đừng có đụng tay đụng chân người khác thấy thì lại không hay”
“ nói chuyện với hắn ta thì lâu như thế còn nói chuyện với tôi một chút cô liền muốn đi? Cô ghét tôi như vậy sao?”
“ Không phải như vậy chỉ là…”
“ Tối nay tôi cần mua một ít đồ cô đi cùng tôi nhé ” hắn chẳng để cô trả lời mà xen vào
“ Tối nay tôi phải tan ca hẹn anh khi khác”
Hắn kéo eo của cô sát vào người mình làm Ngãi Giai giật mình trợn mắt nhìn hắn “ này làm gì vậy ở đây là công ty đó” cô vùng vẫy đẩy hắn ra
“ Vậy tối nay cô có đi không?” Tay hắn vẫn giữ chặt lấy eo cô
“ Anh ép tôi?”

“ Hay là…” Hắn đưa mặt của mình tới gần cô, ánh mắt của hắn liếc xuống môi cô như thể muốn làm gì đó
Ngãi Giai bị hắn doạ lập tức thoả hiệp với hắn “ được được tôi đi với anh, anh mau thả tôi ra trước đi mọi người nhìn thấy thì lại không hay”
Hắn cười mãn nguyện xoa đầu cô một cái liền buông tay ra khỏi eo cô “ Ngoan ngoãn thiệt đó, hết chuyện rồi cô đi làm việc của mình đi tối nay tôi đợi cô”
Cô lật đật cầm sấp tài liệu đi ra khỏi phòng để lại hắn một mình ở đó rất vui vẻ.

Người gì đâu mà đáng yêu thật!
Cùng lúc đó bên ngoài cửa có hai người đang lúp ló ở gần đó, chuyện cô và hắn ở trong phòng từ nãy đến giờ đều bị hai bọn họ nhìn thấy hết
“ Tôi không nhìn nhằm chứ? Chị Ngãi Giai và Lục Tổng đang ôm nhau trong phòng đó hả”
“ Tôi cũng thấy không phải hai bọn họ đang âm thầm quen nhau đó chứ? Thôi chết rồi lỡ mà chị Caryln mà biết được chị ấy sẽ chết mất phải làm sao đây Tử Kha”
“ Chúng ta giúp chị ấy giữ bí mật chỉ có tôi và cô biết thôi”
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 33: 33: Tôi Không Giống Cậu


Cốc.

.

cốc
“ Vào đi”
“ Trưa tới giờ cô chưa ăn gì mau nghỉ tay một chút đi” hắn đi đến đặt hộp cơm xuống bàn làm việc nhìn thấy cô đang tập chút cho hàng mục chẳng để ý đến lời của hắn, hắn lập tức mở miệng trách mắng
“ Không ăn là tôi sẽ bắt cô ăn bánh với đậu phộng đấy”
Nghe được lời của hắn cô dừng tay với tới hộp cơm mà hắn đưa đến

“ Có phải ngoan hơn không” hắn định đi đến xoa đầu cô nhưng cô đoán được ý định của hắn nhanh chóng né đi
Cùng lúc đó điện thoại trong túi của hắn vang lên Tử Hàn lấy điện thoại trong túi quần ra xem
“ Có chuyện gì?”
“ Tối nay có hẹn cậu đến đây một chuyến đi”
“ Tối nay sao?” Hắn nhìn cô tối nay hắn lỡ hẹn với cô rồi
“ Ừm không tới đừng có trách tôi” Cậu ta chưa kịp để hắn trả lời liền cúp máy
Hắn liền mắng tên đó một cái “ Cái thằng này” Ngãi Giai quay sang nhìn hắn
“ Tối nay tôi có hẹn nên chắc không đi với cô được chúng ta hẹn khi khác nhé”
“ Không sao anh cứ làm chuyện của anh đi dù sao tôi còn rất nhiều việc để làm” Cô chẳng thèm nhìn hắn nữa ánh mắt cứ chăm chú nhìn vào màn hình máy tính
“ được vậy tôi đi trước nhé nhớ về sớm đó” hắn dặn dò cô xong nhanh chóng lái xe chạy đi
Hắn vừa tới nơi nhìn thấy Tịnh Y đang ngồi kế bên Giai Nghiên
“ Nào lại đây Tử Hàn cậu tới trễ thật” cậu ta thấy hắn liền chạy đến lôi kéo hắn ngồi kế mình
“ Gọi tôi ra đây làm gì”
“ Bố em muốn mời anh về nhà ăn cơm ý kiến của anh thế nào” Tịnh Y lên tiếng hỏi hắn
“ Tuỳ em sắp xếp đi cũng lâu rồi anh cũng chưa gặp bác ấy”
Tịnh Y nghe được câu trả lời trong lòng vô cùng hài lòng mỉm cười vui vẻ với hắn “ được vậy cuối tuần này nhé”
Hắn gật đầu móc trong túi ra một chiếc bật lửa , một tay đưa điếu thuốc vào trong miệng tay còn lại cầm bật lửa chăm điếu thuốc

“ Có phải cậu thích cô luật sư hôm trước có phải không?” Đột nhiên Giai Nghiên lên tiếng hỏi hắn
Hắn không trả lời chỉ ngậm điếu thuốc suy nghĩ gì đó rồi mới lên tiếng “ Trên đời này có ai mà không yêu không thương không nhớ kẻ nào đâu hửm” hắn quay sang nhìn lấy cậu
Tôi có nghe nhầm không vậy, cậu ta là đang nói nghiêm túc đó à hay do tôi nằm mơ? Nhưng mà cũng nghĩ đi nghĩ lại cô luật sư đó làm sao có thể thuần phục được trái tim ham chơi của cậu ta vậy? Kể cả Tịnh Y bên hắn lâu đến vậy mà chẳng thấy hắn có một chút động tĩnh gì, thật kì lạ
“ Cậu đang nghiêm túc phải không?”
Hắn lơ đi câu hỏi của cậu ta mà còn hỏi ngược lại “ vậy còn cậu, cậu có nghiêm túc với cô Tống kia không?”
“ Tôi không giống cậu! Tôi không phải loại người thích trêu đùa phụ nữ”
Hắn cười nhạt “ Không nói vấn đề này nữa, hôm nay cậu không cho tôi uống rượu hết hạn đó chứ”
Cậu ta cười khinh khỉnh nhắc mới nhớ hôm trước cậu có cuộc gọi từ phía bên khách hàng nên chẳng chú tâm đ ến loại rượu mà mình đang lấy cứ vớ đại chai rượu nằm trong thùng nào ngờ sáng hôm sau cậu bị hắn gọi điện quát cho một trận mới nhớ ra là mình đã lấy nhằm rượu hết hạn chuẩn bị bỏ đi
“ Tôi bảo đảm với cậu loại này là hàng mới về mà phải rồi tôi gọi cậu tới đây để báo cho cậu một chuyện, cậu còn nhớ buổi tiệc ra mắt của Kim Thịnh không”
“ Nhớ thì sao?”
“ Sau khi cậu đi thì có một tên lạ mặt nào đó gửi chiếc usb cho bên tổ chức buổi tiệc kêu họ chiếu lên tôi tưởng là usb của người đó đem đến chúc mừng nào ngờ là đoạn clip không mặc quần áo của thiếu gia nhà họ Kim đang l@m tình với mấy em gái trong quán bar”
“ Kể tiếp đi”

“ Lão Hàn ông ấy chịu không nỗi nên đã cho người huỷ buổi giao ước giữa hai bên rồi vậy thì Lục Thị công ty cậu chẳng phải bớt đi một đối thủ sao?”
Hắn cười lạnh “ cậu nghĩ ông Kim dễ dàng để yên cho cái tên mang usb đến à? Ông ta biệt danh là cáo già lợi dụng hết mối quan hệ để có được vị trí như bây giờ ,mục tiêu của ông ta là lật đổ được Lục Thị nhưng nào ngờ ông ta đã đi sai quân cờ” tay hắn kẹp điếu thuốc hút một hơi
“ Ông ta và bố cậu chưa biết công ty con đằng sau dựt dây là cậu”
“ Tôi muốn nhìn thấy bố tôi và ông ta đấu đá với nhau ra sao, ông ấy dám đụng tới miếng đất của tôi thì tôi chẳng phải nhường ông ấy thứ gì”
Tịnh Y thấy hắn bắt đầu căng thẳng liền lên tiếng nói đỡ “ dù gì cũng là bố anh, anh có cần nặng tay vậy không?”
“ Nặng tay? Vậy em có nghĩ khi ông ấy ra tay với bà ấy , ông ấy có thấy bứt rứt không? Bà ấy là chính là vợ của mình mà ông ấy còn dám kêu người đánh đập đến nổi 8 năm rồi bà ấy chẳng thể tỉnh lại” hắn tức giận
“ Anh đã cho người tìm hiểu kĩ chưa lỡ như…”
“ Chuyện này là của anh, em đừng nhúng tay vào ông ấy có nợ thì phải trả” mắt hắn trở nên lạnh hơn Tịnh Y ngồi kế bên chẳng thể làm được gì.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 34: 34: Sự Thật Về Lục Tử Hàn


Sau khi mẹ hắn nằm viện nổi hận trong lòng hắn ngày càng nhiều, hắn tự hứa với bản thân mình phải tìm ra ai là người đằng sau chủ mưu đánh mẹ của hắn.

Sinh nhật hắn lúc 20 tuổi hắn có quen biết một người bạn ở bên nước ngoài lúc ấy hắn cùng với người bạn mình hợp tác với nhau tạo thành một công ty con liên quan đến lĩnh vực giống Lục Thị, sau nhiều lần nỗ lực công ty của hắn chỉ đứng sau Lục Thị nhiều công ty khác muốn hợp tác với hắn nhưng hắn chỉ họp qua video giấu mặt chẳng có một ai biết chủ nhân thật sự của công ty con này
Đến khi hắn đã có chỗ đứng vững hắn liền nhanh chóng cho người đi tìm hiểu về vụ việc của mình vào năm đó, hắn được một người giấu mặt gửi một đoạn clip vào trong điện thoại.

Trong đoạn clip có cuộc đối thoại giữa 1 đàn ông mặc vest xám và một đám người áo đen cụ thể là người mà đã đánh mẹ hắn, hắn lập tức nhận ra người đàn ông áo vest xám đó là ai.

.

hắn thật sự rất tức giận không giữ được bình tĩnh liền ném hết tức cả đồ vật có trong nhà ném thẳng xuống dưới đất
Tại sao chứ ? Tại sao bố hắn lại là người tàn nhẫn như vậy ? Bà ấy chính là vợ của mình và cũng là mẹ ruột của con trai mình mà ông ấy có thể nhẫn tâm kêu người đánh đập như vậy nếu lúc đó hắn mà không gọi cho bố Giai Nghiên đến thì chắc lúc đó bà ấy sẽ bị mấy tên cặn bã đó h**p cho đến chết rồi!

Hắn hận người đàn ông này, người mà bao lâu nay hắn luôn kính trọng nhất!
Cả đêm hôm qua nhắc lại chuyện cũ làm hắn uống rất nhiều hắn chẳng nhớ được gì nữa , sáng hôm sau tỉnh lại đã thấy nằm trong phòng của mình
“ Đau hết cả đầu” hắn giơ tay vỗ vỗ vào đầu quay sang tìm kiếm điện thoại trên tủ đầu giường
“ điện thoại đâu rồi? Không phải để quên ở quán của cậu ta đó chứ”
Hắn tung hết mền gối đi đến chỗ áo khoác tìm xem trong túi có điện thoại không
“ Thì ra là nằm ở đây” hắn mở điện thoại lên kiểm tra
“ Tối hôm qua đến giờ cũng chẳng thèm gọi cho mình” hắn thở dài cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh
Hắn vừa đến công ty liền vội đi tìm cô đầu tiên thấy cô đang ngồi trong phòng làm việc tỏ ra vui vẻ gõ cửa bước vào
Cốc.

.

cốc
“ Vào đi”
Hắn đi đến đẩy ghế ở trước mặt cô không khách sáo ngồi xuống
Cô nhíu mày nhìn hắn “ sáng sớm lại tới tìm tôi chẳng phải tốt lành gì”
“ Sao hôm qua cô không hỏi tôi là đi đâu?”
“ Chuyện riêng của anh tôi không có hứng thú để biết”
“ lạnh lùng như vậy chẳng phải chúng ta cũng đã hôn rồi quan tâm nhau một chút không được sao?”

Cô lập tức bắn ánh mắt cảnh cáo về phía hắn “ Còn nói bậy thì cút ra khỏi đây”
“ tôi chỉ trêu cô một chút cô liền xù lông, đáng yêu thật đó”
“ Bộ anh rảnh lắm hả ? Không có chuyện gì làm à phải rồi tôi có nhiệm vụ muốn giao cho anh đây anh mau đi mua giúp tôi như thứ có trong giấy này đi” cô cầm tờ giấy từ trong ngăn kéo đưa cho hắn
“ Nhiều như vậy à, tôi đây chân yếu tay mềm làm sao mà xách hết” Hắn bắt đầu giở cái thói bệnh
“ Hay là tôi đi anh ở đây quản lý hết đóng tài liệu này nhé”
“ Được được tôi đi tôi sợ cô đi giữa đường thì ngất xỉu không chừng” hắn cầm tờ giấy mà cô đã đưa đi ra ngoài
Đường đường là một thiếu gia vậy mà lại bị cô sai vặt mua đồ cho nhân viên, đúng là chuyện khó tin
Đi được gần nửa tiếng cuối cùng hắn cũng đã về cô nhìn thấy hắn liền bật cười lớn “ Anh làm sao ra nông nổi này vậy”
Cô chẳng thể tin được Lục Tử Hàn hắn bây giờ hai bên tay lại đầy túi đồ đầu tóc thì bù xù, quần áo lúc này chẳng còn nguyên vẹn lịch sự như trước mà thay vào đó là quần áo xộc xệch.

.

hắn thấy cô cười liền bất mãn lên tiếng trách móc
“ cười cái rắm! Ông đây vì cô mà phải lội bộ lên tầng khiêng hết 6 cái túi nặng này lên đây mà cô còn cười được hả?”

Cô vẫn không thể ngừng cười “ Ở đây có thang máy sao anh không đi ?”
“ Cô không thấy người ta để bảng đang sửa chữa à? Mệt chết đi được, đừng cười nữa mau lại đây phụ đi nhanh lên”
“ Được được” cô nhanh chóng đi đến giúp hắn đặt túi đồ lên trên bàn
“ Anh vào nhà vệ sinh chỉnh lại trang phục đi người khác nhìn thấy tưởng là tôi bạc đãi anh”
“ Tôi nay phải đãi tôi đi ăn có biết chưa hả”
Cô gật đầu xem như thoả thuận với hắn dù sao hắn cũng giúp cô đi mua những thứ này
Hắn mãn nguyện xoay người đi ra khỏi phòng cô, vô tình bộ dạng của anh làm cho Gia Tuệ và Tử Kha hiểu lầm
“ Này cậu có thấy gì không quần áo của Lục Tổng chẳng phải lúc nãy rất gọn gàng sao bây giờ lại thành ra như vậy lại còn bước ra từ phòng chị Ngãi Giai nữa chứ”
“ Tôi thấy dụ này rất là đang nghi”
“ không lẽ hai người họ đã làm gì trong phòng sao…”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 35: 35: Lại Lỡ Hẹn


Hắn từ đâu đi tới “ hai người đứng đây nói xấu ai vậy?”
Hai bọn họ bị giọng hắn làm cho giật mình quay lại
“ Chúng tôi chỉ là đang nói về công việc”
“ Vậy sao? Vậy thì mau đi làm việc đi đừng đây làm gì”
“ Hả? À được chúng tôi sẽ đi ngay” Gia Tuệ kéo tay Tử Kha đi đến chỗ làm việc tránh để hắn phát hiện
Hắn quay trở lại văn phòng đợi cô.

Tại Los Angeles
người đàn ông tóc bạc ngồi trong phòng đang nghe tin tức liền bị có người bên ngoài gấp gáp chạy vào

“ con vừa nhận được tin anh ấy chịu quay trở lại để đàm phán tiếp rồi thưa bố”
Ông cũng chẳng bất ngờ ngược lại còn nghi ngờ về đứa con trai của mình, ông không biết hắn là đang muốn giở trò gì “ Bố biết rồi, chúng ta tạm thời không quan tâm đ ến nó đi chuyện bây giờ cần làm là đối phó với Chủ Tịch Kim”
“ Không phải hôm trước Kim Thịnh đã bị chính con trai mình làm cho mất mặt sao ạ”
“ ừm bố muốn lợi dụng thời điểm này đạp ông ta một cú nhưng ông ta là một con cáo già khó để xơi nên bố muốn con đi tìm ông Alex cùng nhau hợp tác”
“ Để con liên lạc với ông ấy” nói xong Tử Minh xoay người đi ra ngoài
Hắn chờ cô cả buổi chỉ đợi cô đãi mình đi ăn nào ngờ lại nhận được tin nhắn, hắn cầm lấy điện thoại lên xem
“ Tối nay anh rảnh chứ bố em muốn mời anh một bữa”
Hắn không nhanh không chạm trả lời tin nhắn “ không phải đã hẹn cuối tuần sao?”
“ Cuối tuần bố có việc nên nhờ em hẹn anh tối nay, không phiền chứ?”
Hắn làm sao có thể từ chối được kia chứ dù sao cũng là bác Chu cưng chiều hắn lúc nhỏ bây giờ mà hắn từ chối chẳng phải là quá thất lễ à, nhưng mỗi lần hắn có hẹn với cô thì lại bị người khác phá hắn chỉ biết thở dài quay sang nhìn cô
“ Tối nay tôi lại có việc hẹn cô khi khác nữa nhé”
Cô dừng công việc ngước lên nhìn hắn “ Anh cứ đi đi dù sao tối nay tôi cũng có hẹn”
Hắn cũng chẳng hỏi xem cô đi với ai liền đứng dậy cầm áo khoác rời khỏi phòng làm việc ánh mắt cô cứ nhìn theo bóng lưng của hắn, cô làm sao vậy? Tại sao khi nhìn thấy hắn lần nào cũng nhận được cuộc gọi hay tin nhắn lại từ chối đi với cô trong lòng trở nên buồn vậy? Không lẽ cô thích hắn rồi , đúng lúc đó tiếng chuông điện thoại cô vang lên
“ Alo Nguyên Ân à”
“ Em sao vậy, nghe giọng của em không được tốt lắm”
“ Em không sao đâu”

“ Mau xuống đây đi anh đưa em đi thư giãn một lát”
Cô đưa điện thoại ra xa nhìn giờ trên màn hình “ bây giờ luôn sao?”
“ ừm nhanh nhé” Anh cúp máy
Cô thở dài một hơi lấy lại tỉnh táo nhanh chóng sắp xếp lại bàn làm việc, cầm lấy túi xách rời khỏi phòng làm việc
Tại quán cà phê
“ Công việc của em vẫn ổn đó chứ ? Nhìn sắc mặt của em không được vui “
Cô cầm ly cà phê vừa mới được bưng ra uống một ngụm , nhàng nhạt trả lời “ Thì cũng vậy thôi vẫn ổn ạ”
Anh nghi ngờ nhìn cô “ Em đừng có giấu anh lúc trước anh tới công ty tìm em anh quên hỏi, vụ kiện đàm phán với cô Chu không thành công là do cậu ta phá em có phải vậy không”
“ Chuyện cũng qua lâu rồi, em cũng không muốn nhắc lại nó nữa”
“ Không phải anh không nhắc nhở em , chuyện xấu của Lục Tử Hàn kia ở bên Los Angeles em chẳng phải là không biết cậu ta là phá gia chi tử, em mà dính vào cậu ta chỉ làm cho em càng thêm nhiều rắc rối thôi bây giờ mà em giao lại dự án này cho người khác chẳng phải là chuyện tốt cho em sao?”
Anh thấy cô chỉ ngồi im lặng lập tức nói tiếp “ Nếu như lần thứ hai cậu ta cứ tiếp tục giở trò với em thì em có nghĩ ông Lục có tha cho em không?”
Cô cười nhạt “ Tổng giám đốc Ân, nếu như anh đối mặt với đối thủ của anh thì anh làm gì?”

“ Đứng trước đối thủ xưa nay anh dùng tay không dùng miệng”
“ Được em hiểu rồi”
“ Từ lúc cậu ta xuất hiện anh thấy em trở thành một con người khác, không biết là anh có nói đúng hay không”
“ Anh nhạy cảm quá rồi”
Anh mỉm cười nhìn cô “ Vậy sao?”
“ không nói chuyện này nữa, công việc của anh dạo này ổn đấy chứ”
“ Vẫn rất tốt, hiếm khi hôm nay anh và em cùng nhau nói chuyện như vậy anh biết có một quán rượu cũng khá ngon đó hay chúng ta đi một chút nhé”
“ Cũng được”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 36: 36: Lần Sau Còn Ăn Nói Lung Tung Thì Đừng Có Trách


“ Hôm nay em rất vui” cô đưa ly rượu đến gần anh, ý muốn bảo anh cùng uống với cô
Anh hiểu ý tỏ ra vui vẻ liền cầm ly rượu đến phía cô uống hết một hơi
Cô ngạc nhiên “ Anh uống cạn luôn à”
Anh mỉm cười trả lời “ Lâu rồi không uống rượu với em hôm nay anh cũng rất vui nào anh rót thêm cho em” anh cầm chai rượu trên bàn rót vào ly cô
Cô cũng vui vẻ vừa thưởng thức nhạc vừa nhâm nhi ly rượu
“ Thế nào em đỡ căng thẳng hơn chưa”
Cô gật đầu , vô tình nhìn qua bên phía gần sân khấu đập vào mắt cô là cái tên Lục Tử Hàn kế bên hắn còn có người phụ nữ , cô liền nhận ra được người phụ nữ đó khẽ nhăn mày.

Tại sao cô Chu lại ở đây cùng với hắn ? Hai bọn họ quen nhau từ trước rồi sao? Còn nói chuyện với nhau rất vui vẻ nữa chứ..

hàng nghìn câu hỏi được lập đi lập lại trong đầu cô , tại sao cô phải quan tâm đ ến cậu ta?
Anh thấy cô cứ nhìn mãi vào hướng đó anh cũng tò mò nhìn theo thì ra cô đang nhìn hắn ” không phải chứ sao mà đi đâu cũng gặp anh ta vậy, em không thoải mái khi gặp hắn à hay vậy nhé chúng ta đồi quán khác nhé”
Bị giọng nói của anh làm cho cô thất tỉnh, cô lập tức thỏa hiệp “ Chúng ta đi thôi” cũng phải thôi nếu mà hắn thấy cô ở đây thì hắn cũng sẽ dịnh cô lại mà tra hỏi
Cô nhanh chóng cầm túi xách đứng dậy đi nhanh ra khỏi cửa nào ngờ hắn bắt gặp cô đi cùng với Nguyên Ân chuẩn bị rời khỏi , sắc mặt hắn bỗng nhiên thay đổi
Gì chứ? Cô bảo với hắn là có hẹn thì ra là có hẹn với anh ta.

Mọi người đang nói vui vẻ đột nhiên hắn đứng phắt dậy đi đến chỗ cô, ba người còn lại bị hành động của hắn mà phải dừng lại nhìn theo
Hắn đi đến kéo cô về phía mình, cô vì hạnh động bất ngờ mà xém té may mắn được Nguyên Ân dịnh lại.

Anh khó chịu lên tiếng quát hắn “ Này Lục Tử Hàn anh muốn làm gì em ấy”
Hắn không quan tâm đ ến lời Nguyên Ân nói chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén liền đi đến kéo cô đi , anh tính chạy theo cô thì bị một bàn tay của ai đó kéo giữ
“ Để hai bọn họ nói chuyện đi”
Hắn đưa tay mở cửa phòng ở gần đó nhưng mãi vẫn không mở được , hắn tức giận đưa chân lên đá phăng cái cửa đang bị khoá chặt kéo tay cô lôi vào đó hình như hắn dùng lực tay hơi mạnh làm tay cô đỏ hết cả lên
“ Anh làm gì vậy hả”
“ Chẳng phải cô nói có hẹn sao? Sao bây giờ lại thành đi hẹn hò với tên đó rồi”
“ Anh nói bậy bạ gì vậy?”
“ Bộ tôi nói không đúng à.

Tối như vậy một nam một nữ vào quán rượu chẳng phải đi hẹn hò thì chắc là bạn tình nhỉ”

“ chát”
“ Tôi cảnh cáo anh nếu như anh còn ăn nói bậy bạ tôi sẽ kiện anh về tội bôi nhọ danh dự của người khác”
“ Xem ra cô rất thích anh ta” hắn cố ý nhấn mạnh
“ Tôi cũng giống như anh và cô Chu thôi, chúng tôi không thể hẹn hò ở đây sao? ” cô mặc kệ hắn đang luyên thuyên vớ vẩn dùng tay đẩy hắn sang một bên bước ra ngoài nhưng hắn nhanh tay hơn kéo cô ngược lại ép sát cô vào tường mà hôn
Mặc kệ cô phản kháng , hắn vẫn cố gắng tách môi cô đưa lưỡi vào trong hang miệng bắt cô phải phối hợp với mình.

Đến khi cô hết hơi hắn mới chịu buông ra
“ Thoả mãn rồi chứ?” Cô trừng mắt nhìn hắn tay đưa lên miệng chùi những vết son bị lem do nụ hôn của hắn ban nãy làm
“ Lần sau còn dám ăn nói lung tung nữa thì đừng trách” hắn hạ giọng đe doạ cô
Cô không trả lời né sang một bên đi thẳng ra ngoài cửa, Nguyên Ân vừa thấy cô liền chạy tới
“ Em không sao chứ anh ta có làm gì em không?”
“ Em không sao chúng ta mau về thôi”
Anh gật đầu đưa cô ra khỏi cửa đi được một lúc hắn cũng vừa đi từ cửa lúc nãy đi ra, Tịnh Y nhìn thấy hắn lật đật chạy tới
“ Anh không làm gì cô ấy chứ”

Hắn lắc đầu “ Anh mệt rồi nói với ông ấy anh về trước nhé”
Tịnh Y gật đầu cũng chẳng ép hắn ở lại nhưng vô tình cô nhìn thấy vết son còn nằm khoé bên môi hắn bắt đầu nghi ngờ
Cô về tới nhà liền đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, Ngãi Giai nhìn vào trong gương lại nghĩ đến những chuyện hồi nãy
Vương Ngãi Giai ơi là Vương Ngãi Giai sao mày lại dễ dàng để một người con trai điều khiển mình như thế, không được phải nhanh chóng lấy lại phong độ thôi
Cô vỗ vỗ mặt cho bản thân tỉnh táo xoay người mở cửa đi ra đến bàn làm việc, cô giơ tay kéo ngăn kéo dưới bàn trong đó có một chiếc hộp nhạc nhỏ Ngãi Giai liền cầm lên xem
Nó là chiếc hộp nhạc cổ do mẹ cô để lại trước khi bà ấy qua đời, bà qua đời trong lúc đang trên đường về nhà.

Vào ngày hôm đấy cũng chính là ngày sinh nhật tròn 6 tuổi của cô, bất kỳ đứa bé nào vào ngày sinh nhật cũng nôn nao háo hức cô cũng chẳng ngoại lệ trên đường về nhà Ngãi Giai rất vui vẻ háo hức chẳng biết hôm nay mẹ cô sẽ tặng cô món quà gì, nào ngờ về đến nhà liền nhận được tin bà ấy qua đời vì tai nạn xe
Tâm trạng cô nhường như sụp đổ, mẹ cô đi một cách bất ngờ chẳng để lại thứ gì ngoài chiếc họp nhạc cổ này Ngãi Giai gìn giữ xem nó như là một báu vật may mắn.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 37: 37: Tề Chí Tinh


Mỗi khi cô cầm chiếc hộp nhạc này lên cô liền nhớ đến mẹ của mình từ đó mà nước mắt không làm chủ được mà rơi xuống gò má.

Bây giờ cô khóc thì còn có ý nghĩa gì chứ? Ước mơ của cô là trở thành một luật sư giỏi giống mẹ của mình,kể từ lúc mẹ cô rời khỏi trần gian cô đã hứa với bản thân phải trở nên mạnh mẽ
Gạt đi nước mắt còn đọng lại trên khoé mắt cô , sắp xếp lại chiếc hộp nhạc về lại chỗ cũ tiện thể tắt đèn nhanh chóng lên giường nằm nghỉ ngơi để chuẩn bị dậy sớm chuẩn bị cho công việc vào ngày mai
“ Nào em ngồi xuống đây đi”
“ Em nói cho anh biết nhé em không đồng ý với cách làm của anh lúc nãy đâu đấy, anh mau mạnh dạng ép giá đi em thấy nguồn vốn của họ đang chắc chắn là có vấn đề đó” người phụ nữ ngồi trên ghế bất bình nêu ý kiến
“ Tiểu Mạn em cũng nhìn ra được họ có vấn đề sao”
“ Tất nhiên em là ai chứ? Là luật sư riêng của anh đó” cô chỉ tay lên ngực của người đàn ông đứng kế mình “ Lúc nói đến vấn đề nguồn vốn sắc mặt của họ bỗng nhiên có phần thay đổi, đúng là trong việc làm ăn bọn họ cũng phải có chuẩn bị gì đó để phòng thủ chứng tỏ công ty bọn họ là đang rất sợ còn nữa trong quá trình trao đổi với anh ánh mắt của cậu ta không dám nhìn thẳng vào anh”
Người đang ông đứng bên cạnh nghi ngờ cô “ Em chắc chứ? Chỉ có một số chi tiết nhỏ như vậy mà đã làm cho em nhìn ra được không phải là quá dễ sao?”

“ Em cũng đã từng xem qua một vài bài báo nước ngoài vụ việc cũng tương tự như anh nhưng người đàn ông ở trong báo lại không làm gì ngoại trừ quan sát đối thù mà âm thầm ra tay, anh hiểu em nói chứ”
Người đàn ông gật đầu xem như là đã hiểu “ Được vậy thì chúng ta lần này cược một ván”
Tiểu Mạn cùng với người đàn ông của mình từ văn phòng đi đến phòng họp.

Mọi người thấy anh ta liền nhanh chóng đứng dậy chào hỏi
“ Tề Tổng”
Anh ta gật đầu “ Dương Tổng giá tiền ông đưa ra lúc nãy vẫn không thay đổi?”
Ông ta nhìn Lão Tề như đang suy nghĩ gì đó “ được nếu anh không đổi vậy thì tôi sẽ ra giá 100 triệu ý các ông như thế nào ?”
Dương Thanh lập tức sững người, ông ta có nghe nhằm chứ “ Tề Tổng anh là đang không coi tôi ra gì có phải vậy không?”
Anh ta mỉm giễu cợt “ Ông đừng nóng vội chẳng phải lúc nãy tôi ra giá cao hơn ổng cũng chẳng chịu sao bây giờ lại quay sang trách chúng tôi?”

Lúc này Tiểu Mạn ngồi bên cạnh lên tiếng “ Hay như vậy nhé chúng tôi cho các ông 10 phút để suy nghĩ nếu các ông không đồng ý chúng tôi sẽ tự minh quyết định”
Dương Thanh ông ta mặc dù khó để chấp nhận với gia thấp như vậy nhưng làm sao đây? Người trước mặt của ông ta là Lão Tề người có tiếng trong lĩnh vực làm ăn làm sao ông ta có thể đối đầu lại được chứ
Sau một hồi suy nghĩ ông ta cũng quyết định chấp nhận với cái giá của Tề Tổng đưa cho mặc dù không thoã mãn nhưng ngoài mặc ông ta phải tỏ ra vui vẻ với Tề Chí Tinh
“ Dương Thanh hợp tác vui vẻ”
“ Được tôi còn có hẹn đi trước nhé Tề Tổng”
Ông ta nói xong liền bỏ đi, Tề Chí Tinh quay sang nhìn Tiểu Mạn đứng bên cạnh mỉm cười khen ngợi
“ Làm tốt lắm”
“ Em đã nói tin em chẳng bao giờ sai mà, em đói rồi chúng ta mau đi ăn thôi” cô tiến tới khoác tay của Chí Tinh kéo đi
Sáng giờ chẳng thấy hắn tới làm tưởng hôm nay cô thoát khỏi Lục Tử Hàn nào ngờ hắn thản nhiên bước vào phòng họp
“ Cứ họp tiếp đi đừng quan tâm tới tôi”
Cô cũng mặc kệ hắn tiếp tục phần cô vừa nói lúc nãy
“ Lần này công ty của chúng ta đã làm đối chiếu phân tích chi tiết hướng tới các giới thương mại và các loại hình kinh doanh mà đó giờ bên Chu Thị đã đầu tư”.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 38: 38: Hắn Thích Vết Sẹo Trên Khuôn Mặt Cô


“ Tối mai làm phiền mọi người tan ca một lần nữa rồi lần này chúng ta không được phép thất bại một lần nữa mọi người hiểu rõ rồi chứ” miệng thì nói nhưng ánh mắt thì lại hướng về phía tên nào đó như đang ám chỉ tên đó không được làm hỏng việc như lần trước
“ được rồi mọi người có thể tan họp”
Từng người trong phòng thu dọn đồ trên bàn đi ra khỏi phòng họp còn lại mình cô và hắn lúc này cô mới lên tiếng “ Ngày mốt là đàm phán lần hai rồi, anh đừng có tới trễ nữa đấy nhé”
Lục Tử Hàn đột nhiên đứng dậy đi tới chỗ cô, cô bất giác lùi về phía sau
“ Được, tôi sẽ tới đúng giờ” hắn đưa sát mặt mình vào cô, nhận thấy sự bất thường trên khuôn mặt của hắn liền quay mặt sang chỗ khác
Hắn thấy thái độ của cô liền bất giác nở nụ cười, mới doạ cô một tí thôi đã đỏ mặt hết rồi “ Cô còn dặn dò tôi cái gì nữa không hửm?” hắn nghiêng mặt về hướng cô đang né
“ Này ! Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi đây là công ty đừng có mà đứng gần tôi như thế lỡ người khác thấy được th…” chưa kịp nói hết đã bị cái tên nào đó xen vào
“ Thì sao? Ai dám hó hé tôi lập tức cho người đến đập gãy chân hắn, em yên tâm rồi chứ?”

“ Tôi lớn hơn anh tận hai tuổi đấy”
Hắn nhếch mép “ Tôi rất hứng thú với những chị gái xin đẹp đó” ánh mắt hắn trở nên gian manh hơn nhìn vào cô
“ Đồ Thần Kinh !” Cô đẩy hắn ra khỏi người mình liền bỏ đi ra ngoài
Hắn nhanh chóng đi theo sau cô, Ngãi Giai tiến một bước hắn liền tiến theo một bước cứ thế mà theo cô vào cửa thang máy
“ Có thôi đi không? Bộ anh rảnh lắm hả cứ lẽo đẽo theo tôi vậy?”
“ Con mắt nào thấy tôi đi theo cô? Chỉ là tôi cũng muốn đi thang máy thôi đừng có mà đa nghi”
Cô liếc xéo hắn còn hắn nhìn cô mà nhếch mép.

Ngãi Giai xuống tới bãi đậu xe đi đến chiếc xe oto của mình chuẩn bị mở cửa xe liền bị tên nào đó chắn lại , cô nhăn mặt quay lại đằng sau nhìn
“ Ây da , tôi đau bụng quá tôi có thể đi nhờ về nhà cô đi nhờ một lúc không?”
Cô chửi thầm hắn một tiếng , cái tên đáng chết này lại giở trò gì với cô nữa đây “ Đi thẳng vào trong đó quẹo trái là nhà vệ sinh anh cứ đi theo tôi chỉ là được”
Cô mặc kệ hắn có đang giả vờ không quay người bước vào trong xe nhưng hắn lại nhanh tay hơn kéo cô quay lại đối diện với hắn “ Không được nhà vệ sinh ở đây rất dơ , tôi không chịu được tôi đi theo cô về nhà đi nhờ một lát đi xong tôi lập tức cút ngay có được không”
“ Tôi chưa thấy tên đàn ông nào mà mặt dày đeo bám như anh đấy!”
Cô là người đầu tiên dám chửi thẳng vào mặt hắn đấy gặp người khác hắn đã cho tên đó đi chầu ông bà rồi
“ Không trả lời xem như là đồng ý nhé” hắn nói xong giả vờ ôm bụng đi vòng qua bên ghế phụ ,cứ thế tự nhiên mở cửa ngồi vào
Xe của cô mà ? Sao hắn tự nhiên như xe của hắn vậy? Tại sao trên đời này lại có một người đàn ông mặt dày như thế chứ.

.

cô chỉ biết thở dài nhìn cái tên ngồi trong xe
Hắn liếc nhìn dáng vẻ của cô đang nghiêm túc lái xe quả thật nhìn kĩ thì cô cũng không tệ , mỗi nét trên khuôn mặt của cô rất hài hoà đặt biệt là vết sẹo nhỏ bên trái trên khuôn mặt của cô mặc dù nó đã bị lớp makeup che phủ nhưng làm sao có thể qua mắt được hắn.

Hắn cứ chăm chú nhìn vào nó mà chẳng biết có ánh mắt sắc bén đang liếc về phía mình
“ Đừng nhìn nữa trên mặt tôi chẳng có thứ gì đáng để thu hút loại người như anh đâu”
Hắn khẽ giật mình “ Có đó, tôi rất thích vết xẹo bên trái trên mặt của cô.

.

nó là thứ gì đó đặc biệt khiến tôi luôn nhìn nó”
“ Vết sẹo này à, nó đã khiến tôi rất tự ti đấy”
Hắn khó hiểu nhìn cô , Ngãi Giai cũng nhanh chóng lên tiếng giải thích “ Vào ngày sinh nhật lúc 3 tuổi của tôi do tôi dành đồ chơi với anh họ không may đã bị quẹt trúng từ đó về sau tôi luôn che đậy nó dưới những lớp makeup”
Hắn mỉm cười nhìn cô “ Sau này đừng che đậy nó nữa tôi rất thích nó “
Tim cô bỗng nhiên đập nhanh hơn bình thường, cô có nghe nhằm không ? Lục Tử Hàn thích vết sẹo trên mặt của cô? Tưởng người như hắn chỉ biết yêu thích cái đẹp thôi chứ
“ Xuống xe đi tới rồi”
Hắn gật đầu tay đẩy mạnh cửa xe bước xuống, hắn nhìn xung quanh thầm đánh giá, ở đây cũng không tệ xem ra tiền lương ở công ty cô chắc hẳn có thể khiến cô ấm no một tháng.
 
Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Chương 39: 39: Ném Hộp Nhạc Vào Sọt Rác


“ Nhà vệ sinh đằng kia đi xong ở kia đợi tôi không được đi lung tung đấy” cô giở giọng cảnh cáo hắn
Hắn ngoan ngoãn gật đầu đi vào hướng mà cô vừa chỉ còn Ngãi Giai đi vào trong phòng mình lấy đồ mà cô cần.

Vừa vào liền thấy tủ cô bị ai lục lọi mọi thứ trong phòng đều bị xáo trộn hết cả lên
Cô lật đật đi tới kiểm tra ngăn kéo đang bị mở ra, Ngãi Giai đưa tay vào lục lọi gì đó trong ngăn kéo mãi mà chẳng thấy thứ cô tìm ở đâu vẻ mặt dần trở nên lo lắng
“ Không có ở đây” cô suy nghĩ gì đó liền nhanh chóng đứng dậy chạy ra ngoài trùng hợp bố cô từ ngoài về nhà
“ Ngãi Giai con về đột ngột thế” ông thấy cô liền tỏ ra ngạc nhiên

“ Bố ! Bố có biết lúc nãy ai vào phòng của con không ạ”
“ Dì con muốn ăn bánh bà xã nên bố ra ngoài mua nên bố không biết , sao thế”
“ Phòng con như bị ai đó lật tung hết cả lên”
Ông vừa nghe cô nói gấp gáp người chạy vào phòng để xem, quả thật đúng như lời cô nói mọi thứ trong phòng đều bị người khác lật tung hết
“ Lỡ như nó quăng đồ lung tung rồi quên dọn nên căn phòng lộn xộn thôi có gì đâu mà um xùm hết cả lên” người phụ nữ tỏ vẻ khó chịu bước từ trong phòng đi về phía sofa, vừa nói vừa liếc nhìn cô
Từ lúc bố cô cưới bà ta mọi chuyện trong cái gia đình này đều do bà ta quyết định kể cả ngôi nhà mà mẹ cô để lại bà ta cũng chẳng tha, bà ta hết lần này đến lần khác làm khó dễ hai chị em cô nhưng Ngãi Giai vẫn im lặng cho qua để bố cô không phiền lòng về cô
“ Dì ở nhà không thấy ai vào phòng con ạ?” cô mặc kệ lời bà ta nói lúc này
“ Không biết , từ sáng giờ dì ở trong phòng không có đi ra ngoài với lại phòng con chẳng mất gì thì quan trọng vấn đề có ở nhà hay không chứ?”
“ Hộp nhạc cổ của con bị mất nên con mới hỏi mọi người”
“ Ý con là dì là người lấy nó à?”
Cô im lặng, bà ta nhìn bố cô liền bắt đầu giở trò “ ông xem con gái ông nghi ngờ tôi là người lấy cái hộp nhạc cũ kĩ đó kìa”
“ Chu Di ý con bé không phải vậy bà đừng có ăn nói lung tung”
“ Tới cả ông mà cũng không tin tôi?”
“ Ý tôi không phải vậy, bà bớt giận chút có được không” ông nhanh chóng đi đến dỗ dành ba ta

“ Vậy dì hãy giải thích cái nút áo của dì tại sao lại ở trong phòng con?” Cô giơ cái nút hình tròn tròn màu đen được rơi trong phòng mình
Bà ta giật mình đứng dậy đi tới trước mặt cô “ Thì lúc nãy dì có vào phòng mượn một ít đồ chắc là vô tình bị vướng ở đâu đó nên là bị rớt thôi chỉ vậy thôi con đã kết luận dì lấy hộp nhạc con rồi, đúng là chẳng xem ai ra gì”
“ Dì có biết tự tiện vào phòng của người khác sẽ bị kiện tội xâm phạm quyền riêng tư của người khác không” hắn từ trong nhà vệ sinh bước đến chỗ cô
Bà ta nhíu mày liếc nhìn hắn “ Cậu là ai vậy?”
Hắn chẳng quan tâm bà ta đang hỏi mình liền đánh trống lảng “ Dì có lấy thì khai ra đi đừng có đứng đây làm tốn thời gian của cô ấy”
“ Tại sao tôi phải lấy cái thứ vớ vẩn đó chứ bán cũng chẳng được bao nhiêu” bà ta không nhanh không chậm đi đến ghế ngồi
Hắn thấy thái độ của bà ta liền ngứa mắt “ Khi nãy tôi có thấy dì hay coi những cuốn tạp chí về thời trang vừa hay tôi lại quen biết những thương hiệu mà dì thích, dì chỉ cần nói cái hộp nhạc đó ở đâu những thứ dì thích tôi có thể đáp ứng?”
Bà ta nghe thấy bỗng thay đổi thái độ nịnh nọt hắn “ lúc sáng dì có họp mặt với mấy bà bạn nhưng chẳng có phụ kiện nào hợp với quần áo nên dì mới vào phòng con tìm xem, nào ngờ dì thấy hộp nhạc đó vừa cũ vừa bụi nên dì tiện tay vứt chúng vào sọt rác sau nhà rồi”
Thiên Hựu nhìn vợ mình trách mắng “ Không phải chứ sao bà lại vứt đồ của con bé khi không có sự đồng ý chứ? Lại còn là y vật của mẹ Giai Giai để lại nữa đúng là hết nói nổi”
“ Tôi cũng đâu biết cái thứ rẻ mạc đó lại là kỉ vật của mẹ nó để lại đâu chứ, ông trách tôi làm gì”

Trong khi hai người đang cãi cọ to tiếng với nhau, Ngãi Giai sau khi nghe được lời bà ta nói liền xoay người chạy thẳng ra ngoài để tìm chiếc hộp nhạc của mẹ cô để lại theo sau cô còn có hắn đi cùng
Ngãi Giai lục lọi hết những túi rác màu đen nằm gọn ở một góc thấy cô gấp gáp tìm kiếm như vậy hắn cũng xắn tay áo sơ mi lên tìm giúp cô
Tìm được một lúc hắn cũng tìm thấy nhưng tiếc là những chi tiết ở trên chiếc hộp nhạc đó bị rớt đi vài chi tiết “ Có phải cái này không?”
Cô quay sang nhìn “ Phải chính là nó”
Hắn thấy cô thở phào tay nhẹ nhàng lau chùi chiếc hộp nhạc cũ kĩ đó “ Nó quan trọng với cô lắm à”
“ Ừm là kĩ vật của mẹ tôi để lại trước khi bà ấy qua đời nhưng tiếc là bây giờ nó không được trọn vẹn như trước nữa rồi”.
 
Back
Top Dưới