Ngôn Tình Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,028,100
0
0
AIL4fc88pkQV2Dj7ckYZlDfyEwqhb6qfygHo7XZC-1ParGfnpYwUUgHbH__Km66XZBmINmYwU0Eo-X_ADNFXllBJTiUSf_7_Z2hDAQyCzdrbBRnUoVftFGZpZvMLTVZ24bIyUd-hRUBi4oJu_FOF0HBQuw80=w215-h322-s-no

Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
Tác giả: Jaypham
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Jaypham

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Đô Thị, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Vương Ngãi Giai là một luật sư chuyên nghiệp về lĩnh vực kinh tế tại New York. Trong một lần nhận vụ kiện, vô tình quen biết với Lục Tử Hàn thiếu gia nổi tiếng về độ ăn chơi cùng với gia thế giàu có thần bí tại đất nước Los Angeles. Cả hai đã trở thành một cặp oan gia ngõ hẹp đối chọi gây gắt với nhau trong vụ kiện kinh tế do cô là người đại diện. Sau đó, dần dần họ nảy sinh tình cảm với nhau nhưng tình cảm của họ phải đi qua nhiều thử thách và sự cấm cản của gia đình mới đến được với nhau cùng với nhiều bí mật chưa được giải mã​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thiếu Nữ Mặc Váy Hoa Nhí Trong Lồng Giam
  • Cô Vợ Xinh Đẹp Của Vu Thiếu
  • Cô Vợ Lãnh Khốc Của Phương Thiếu
  • Cô Vợ Thay Đổi Của Thiếu Gia Sói Trắng
  • Kỷ Thiếu Phu Nhân Cho Ngài Vào Danh Sách Đen Rồi
  • Cậu Thiếu Niên Ấy Yêu Thầm Tôi Rất Lâu Rồi
  • Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 1: 1: Tôi Là Vương Ngãi Giai


    Căn hộ 105 ở New York người đàn ông trung niên vẻ mặt lo lắng cùng với âu phục quần tây đen cứ không ngừng lo lắng đi qua đi lại không ngừng, người phụ nữ đứng gần đấy cũng thấy khó chịu liền lên tiếng
    “ Nguyên Ân cậu đừng có đi qua đi lại trước mặt tớ nữa có được không, cậu làm tớ chống hết cả mặt”
    Người đàn ông nghe thế liền quay lại nói nhưng sắc mặt vẫn không thể nào thả lõng
    “ tớ là đang lo lắng vụ kiện này chúng ta sẽ thua mất ”Vừa dứt lời, một người đàn ông tầm khoảng 40 tuổi bước vào
    “ Cậu là Nguyên Ân sao?”
    “ Phải là tôi ”
    “ Xin chào tôi là John là luật sư đại diện của công ty CAI thân chủ của tôi nói lại với anh là ông ấy thay đổi quyết định không muốn đàm phán tiếp về điều kiện mà công ty của bên các anh đưa ra “
    “ Tại sao điều kiện công ty chúng tôi chưa đủ tốt với ông ấy sao?”
    Người đàn ông chỉ cười nhẹ rồi đáp lại anh” Tôi hiểu ông ấy đã làm khó dễ cho anh nhưng đây là quyết định của ông ấy tôi cũng không giúp được gì cho anh thành thật xin lỗi “
    “ làm phiền anh nói lại với ông ấy cho tôi thêm một cơ hội để vào đàm phán lại điều kiện một lần nữa có được không”

    Vị luật sư kia chỉ biết nhìn anh cười rồi quay lưng bước vào phòng họp xem ra vị luật sư này coi như giúp anh một việc đi , sắc mặt anh lúc này cũng đỡ căng thẳng hơn ban nãy người phụ nữ cầm chai nước tiếng tới nghe thấy hết mọi chuyện liền bực tức lớn tiếng
    “ tớ không hiểu tại sao ông ta một hai lại không chịu hợp tác xác nhập mặt hàng với chúng ta lại phải làm ầm lên dẫn đến sự kiện như bây giờ nhỉ”
    “ Cậu nh ỏ tiếng một chút được không Đàm Sương tớ đang đau hết cả đầu rồi đây này, tớ nghĩ ông ta chỉ đang muốn làm khó dễ chúng ta thôi tớ không tin vụ này chúng ta thua đâu”
    Tại một thành phố khác tại New York
    “ Bên phía Nguyên Ân sao rồi”
    “ Em nghe nói bên phía công ty CAI không muốn đàm phán nữa ông ấy không chấp nhận điều kiện bên phía của anh Ân “ nói xong liền đưa sấp tài liệu sang cho người phụ nữ ngồi đối diện mình
    “ Tên Alex này năm 99 đã xây dựng cho riêng mình một trang web mua sắm công nghệ mới đã kiếm được một khoảng tiền không lớn,năm 2001 ông ta cho lên sàn chứng khoáng ở New York hai năm sau ông ta lại giúp công ty khác lên sàn chứng khoáng ở Hongkong xem ra ông ta không thiếu tiền” người phụ nữ vừa lật đi lật lại những sấp tài liệu miệng cười nói với người đang đứng đối diện mình
    “ Vậy tại sao ông ta lại không đồng ý với điều kiện bên công ty của Nguyên Ân chứ điều kiện của anh ấy quá tốt còn gì em thật sự không hiểu nổi ”
    Người phụ nữ lập tức bật cười tay gấp tập tài liệu liền giải thích” là do em chưa hiểu được ông ta đang muốn gì đấy” nói dứt lời điện thoại trên bàn liền reng lên liên hồi
    “ Alo em nghe đây “ người đàn ông phía bên kia điện thoại nghe được giọng của đối phương liền gấp gáp trả lời
    “ Ngãi Giai em mau nghĩ cách giúp anh vụ kiện lần này anh chỉ có nửa tiếng để đàm phán lại điều kiện với ông ấy thôi nếu thua anh không biết ăn nói với bố anh như thế nào “
    “ em biết rồi” nói rồi cô cúp máy đứng dậy thu dọn tài liệu dặn dò thư ký của mình chuẩn bị một ít để đến khách sạn The Plaza
    Cô vừa bước xuống xe chiếc xe thể thao Ferrari 488 lái xe với tốc độ giống như không nhìn thấy ai mà chấn ngang xe cô làm Ngãi Giai suýt chút nữa là đứng không vững.

    Người đàn ông trên xe bước xuống nhìn cái thái độ của anh ta thật ngão nghễ hóng hách , anh ta cỡ chừng nhỏ hơn cô cỡ 1-2 tuổi gì đó thôi anh ta đi qua ngang qua người cô liếc cô một cái rồi đi đến khoác vai cô gái ăn mặc không mấy kính đáo đứng gần đấy.

    Cô tự hỏi trên đời này có loại người công tử như thế sao dẹp bỏ cái suy nghĩ đó cô cũng đi vào trong
    “ Sao bây giờ em mới tới” anh lập tức thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không quên trách mắng cô

    “ xin lỗi do đường kẹt xe quá”
    “ Nào chúng ta vừa đi vừa nói ông ấy ở trong đó” Nguyên Ân đi cùng với cô tới phòng họp
    ” Tôi là luật sư của công ty bên ông Ân tôi cần khiếu nại một chuyện với ông Alex có thể cho tôi gặp ông ấy một chút có được không?” Cô nói với tên vệ sĩ ở trước cửa phòng họp
    “ xin chờ một lát “ cô chỉ gật đầu nhẹ nhìn về phía tên vệ sĩ bước vào phòng họp được một lúc thì anh ta quay trở lại
    “ ông ấy mời cô vào “ tên vệ sĩ lịch sự mở của cho cô vào
    “ Cảm ơn” Ngãi Giai bước vào lại gặp phải ánh mắt lạnh bắn về phía cô
    “ xin hỏi cô là ai mà dám tới New York muốn khiếu nại với tôi thế “ ông ta vừa nói vừa cầm ly rượu xoay xoay ánh mắt nghi ngờ cứ dán chặt vào người cô
    “ Xin tự giới thiệu với ông tôi là Vương Ngãi Giai luật sư đại diện của công ty BNJ đến để đàm phán với ông về điều kiện mà công ty của thân chủ tôi đưa ra”vừa nói vừa đưa danh thiếp đến chỗ của ông ta
    Nhận được danh thiếp từ tay cô ông ta chỉ cầm lật qua lật lại rồi hỏi ngược lại “ Luật sư Vương à , cô không nghe luật sư bên tôi đã nói rõ rồi sao , tôi không muốn thoả thuận điều kiện công ty của thân chủ cô nữa mời cô về cho“
    Cô chỉ cười “ ông không muốn nghe cũng không sao cả hay vậy đi nhé chúng ta không nói chuyện thoả thuận nữa hay là ông nghe tôi khiếu nại nhé “
    Nói chuyện cũng đã hơn nửa tiếng sắc mặt Nguyên Ân bên ngoài lúc này càng khó coi trong lòng thấp thỏm cứ ngồi một tí lại đứng lên đi qua đi lại.

    Đàm Sương lúc này cũng bất lực với anh mà mở miệng lên tiếng

    “ Cậu đừng có đi qua đi lại nữa có được không mọi chuyện đã có cô ấy lo rồi “
    “ Đã hơn nửa tiếng rồi còn chưa thấy ra sót ruột muốn chết đây này” vừa nói dứt câu cánh cửa phòng họp liền có tiếng cười nói và tiếng giày cao gót xen lẫn nhau làm cho Nguyên Ân giật mình mà quay lại
    “Hợp tác vui vẻ” Alex đưa tay về phía anh mọi người lúc này đều thở phào nhẹ nhõm chính anh cũng thế
    “ Rất vui khi được xác nhập công ty ông “ anh có hơi bất ngờ sau đó cũng điều chỉnh lại trạng thái ,vui vẻ đưa tay bắt lại với ông ấy
    Alex quay đầu nhìn về phía cô mà nói” Luật sư Vương tôi nhớ tên cô rồi đấy nhé “
    Cô bật cười “ mong rằng sau này chúng ta không phải là nhớ vì thu hận “ Ông ta cũng cười rồi nói vài câu với luật sư của mình một lúc thì cũng tạm biệt rời khỏi
    “ Vương Ngãi Giai lần này là nhờ có em mọi chuyện mới giải quyết ổn thoả anh mời em đi ăn tối nhé xem như là lời cảm ơn”
    “ Anh có lòng tốt như thế sao nỡ từ chối đây”
    “ Vậy mau đi thôi “.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 2: 2: Mau Theo Em Về Nhà


    “ Nào cảm ơn em đặc biệt sang tận đây giải quyết phiền phức lớn đến vậy, cạn ly” anh đưa ly rượu cụng về phía cô
    “ Không cần khách sao như vậy đâu ,đây cũng là nhiệm vụ của em mà hơn nữa công ty của các anh chắc không bạc đãi em đâu nhỉ ” cô vừa nói vừa uống ngụm rượu mà anh đưa
    Nghe cô nói vậy anh cũng bật cười “ đúng vậy người của công ty INB các em không phải muốn mời là mời được cho nên để cảm ơn em anh lấy thân báo đáp nhé”
    “ Nào! Anh bớt bớt đi”
    Thấy Ngãi Giai hổ thẹn như thế liền muốn chọc tiếp
    “ Anh đã sắp xếp phòng ở gần đây hay là tối nay chúng ta…”
    “ Tạ Nguyên Ân “ cô lập tức gằn giọng chừng mắt với anh
    “ được rồi anh chỉ đùa em tí thôi mà em nghiêm túc thế làm gì” tay anh gấp đồ ăn bỏ vào chén cô “ ăn nhiều vào nhé”
    “ Cảm ơn anh, ngày mai mấy giờ anh bay trở về Thượng Hải ”
    “ 10h sao thế “

    “ sớm thế hay là hôm nay anh nghỉ ngơi sớm đi” cô vừa nói vừa gấp đồ ăn bỏ vào chén anh
    “ hay là lát anh đưa em về khách sạn nhé” anh nhìn cô
    Cô từ chối “ không cần đâu em tự gọi xe là được rồi “
    “ chúng ta là bạn của nhau đấy về muộn như thế nguy hiểm lắm” nghe được câu từ chối của cô anh liền tỏ vẻ như không hài lòng
    “ mai gặp lại anh nhé mau ăn đi kẻo lại nguội hết mất “ lơ đi câu trả lời của anh tay vẫn cầm đùa gấp liên tục bỏ vào chén mình
    Một nơi náo nhiệt nào đó tại New York
    “ xin chào mọi người đã đến với nơi giải trí dành cho những người muốn thử cảm giác mạnh ,ngày hôm nay chúng tôi có một vị khách người Nga anh ta có biết danh là trâu nước đã giành nhiều chiến thắng trong cuộc thi boxing thế giới , hôm nay anh ấy muốn thách thức xem ai có thể hạ gục được anh ấy hay không vậy cho hỏi ở đây người nào dám lên đây đấu với anh ấy không nào “
    Mọi người ở dưới thì thầm to nhỏ với nhau trong quán lại càng thêm náo nhiệt một lúc lại có tiếng nói của người đàn ông vang lên
    “ tôi muốn đấu với anh ta ” một đám người ở đấy quay sang nhìn về phía người đàn ông vừa nói họ quay lại xì xầm to nhỏ với nhau
    “ Yếu ớt như này đánh lại được không đấy “
    “ phải rồi người nhìn như công tử bột làm sao đấu lại với tên trâu nước kia”
    “ cái tên trâu nước đó cao to gấp 10 lần cái cậu nhóc này đó”
    “ mong là cậu ta không bị trâu nước đánh chết”
    “ im lặng xem nào”
    “ Nào mọi người hãy vỗ tay cho cậu thanh niên này ngày hôm nay đã dũng cảm thách đấu với trâu nước của chúng ta” tiếng reo hò bắt đầu lớn dần
    Cậu thanh niên đó là Lục Tử Hàn thiếu gia của nhà họ Lục , cậu ấy thích đánh bóc bởi vì cậu ta thích trải nghiệm những cảm giác mạnh nhưng gia đình cậu ta lại không ủng hộ
    “ Lục Tử Hàn cố lên , em yêu anh “ người phụ nữ tóc nhuộm vàng trong cô ta cũng xinh đẹp nhiệt tình hò hét cổ vũ cho hắn nói đúng ra là người yêu của cậu ấy
    “ hai vị đã sẵn sàng chưa chúng ta bắt đầu nhé”
    Đúng lúc đó bên ngoài có chiếc xe màu đen 7 chỗ đậu tới một đám người áo đen từ bên trong xe bước xuống đi cùng với đám người đó là một người đàn ông mặc vest xám, anh ta bước xuống xe chỉnh lại trang phục rồi đi đến chỗ nhân viên ở đấy hỏi thăm bên trong
    “ chuyện gì xảy ra ở trong kia vậy”

    Người nhân viên thấy anh liền cúi đầu trả lời” tối nay anh trai của anh tới sàn đấu này đấu cùng với người có biệt danh là trâu nước ạ”
    Người đàn ông mặt vest nghe tới đây liền nhíu mày “anh ấy không muốn sống nữa sao” nói rồi lập tức mở cửa bước vào theo sau là một đám vệ sĩ nhân viên thấy anh bước vào cũng nép sang một bên
    Trên phía kháng đài trâu nước đánh liên tục về phía hắn nhưng hắn không kịp trở tay lập tức cú đấm trúng vào mặt làm hắn ngã xuống
    “ ôi trời ơi anh phải cẩn thận một chút mau đứng lên đi” người phụ nữ của hắn ngồi ở phía dưới cứ hò hét liên tục
    Hắn chỉ cười tay quẹt nhẹ vết máu trên miệng sang một bên từ từ đứng dậy đấm thẳng vào mặt của trâu nước nhưng gã ta lại né được một lần nữa trâu nước đá thẳng vào phía anh nhưng lần này xem ra anh đoán được hướng của gã nên cũng né kịp
    “ anh à cẩn thận đấy” người đàn ông vest xám ngồi ở dưới miệng không ngừng nhắc nhở
    Hắn cười với cậu rồi quay sang đánh liên tục về phía gã , gã ta chưa kịp ra đòn đã bị anh đánh cho ngã xuống mọi người ở phía dưới kháng đài không thể tin được mắt mình mà hò hét cổ vũ
    “ Anh yêu giỏi quá”
    “ xin chúc mừng nhà vô địch đây là tiền thưởng chiến thắng ngày hôm nay “tiếng vỗ tay hò hét lại náo nhiệt lần nữa
    Hắn cầm tiền đi đến chỗ gã đang nằm bất động ở đó rồi nói “ tôi biết anh đang cần số tiền lớn để về nước chữa trị cho mẹ , tôi không lấy số tiền này đâu anh cứ mang về chữa bệnh cho mẹ của anh đi” nói xong anh đứng dậy đi thẳng xuống chỗ người phụ nữ tóc vàng đang đứng chờ
    Người đàn ông vest xám thấy thế liền đi nhanh qua đó “ anh! Anh tới đây làm gì nữa vậy mau về với em đi chỗ này nguy hiểm lắm đấy”
    Người phụ nữ của hắn nghe thấy cậu ta nói không hài lòng lên tiếng “ nguy hiểm sao tôi thấy ở đây k1ch thích lắm đó”
    Hắn nhìn cậu ta rồi trả lời “ Tử Minh với người như em mà nói thì chỗ này rất nguy hiểm còn đối với anh chỗ này chỉ để anh thả lỏng bản thân một chút mà thôi, em xem em chẳng bằng James ”

    “ Anh dù anh có muốn chơi thì hãy đợi xong ngày mai có được không? Bộ anh quên ngày mai là ngày gì à”
    “ đương nhiên là anh không quên rồi , nào em về đi đừng có làm phiền anh nữa” Hắn vừa nói vừa đầy Tử Minh ra cửa
    “ Sao hả sắc mặt của em nhìn anh là gì đây không tin anh sao”
    “ Em chỉ muốn bảo đảm chuyện ngày mai có thể thuận lời trôi qua thôi”
    Hắn thở dài một hơi ra dấu giống như bảo đảm ngày mai mọi chuyện sẽ suôn sẻ
    “ đừng có cái vẻ mặt ủ rũ đó nhìn anh nữa này mau ăn đi người khác nhìn thấy sắc mặt của em làm cho chán đấy” Hắn móc trong túi áo khoác ra một thanh kẹo cao su đưa cho cậu
    Cậu nhận lấy kẹo từ hắn bỏ vào miệng được một lúc thấy điều khác thường thì nhả ra “ anh cho em ăn cái gì thế”
    Hắn thấy hành động của Tử Minh liền bật cười “ đây là kẹo cao su làm từ rượu thôi không cần nghi ngờ anh như thế đâu”
    “ anh còn chút việc em mau về đi cũng khuya rồi, ngày mai anh nhất định sẽ không đến muộn đâu anh không để cho em bị bố mắng đâu ” Hắn ra hiệu cho hai tên đàn em đứng gần đấy đỡ cậu lên xe
    “ đưa em ấy về an toàn”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 3: 3: Buổi Mừng Thọ


    “ anh yêu hôm nay anh giỏi lắm” người phụ nữ ngồi trong xe hắn liên tục khen
    “ ngày nào cũng bị bám theo giống như đi tù vậy” hắn thở dài tỏ thái độ không hài lòng về người em trai của mình
    “ Tử Minh em trai anh chỉ muốn tốt cho anh thôi với lại anh là người thừa kế duy nhất của Lục thị , lỡ như anh mà xảy ra chuyện gì thì phải làm sao” James vừa nói vừa liếc mắt qua xem thái độ của hắn
    “ Em đừng có nhắc đến hai chữ Lục thị trước mặt anh nữa có được không ? nó quan trọng lắm à hay chỉ vì anh mang họ Lục” Hắn tức giận tỏ thái độ khi cô ta nhắc đến “ anh nói cho em biết anh tuyệt đối không sống chung với họ đâu họ chỉ lợi dụng anh trở thành công cụ kiếm tiền cho họ thôi”
    James nghe anh nói như vậy cũng chẳng nói gì thêm chỉ biết im lặng trong suốt khoảng thời gian về đến khách sạn.

    Buổi tối tại khách sạn Central
    Tingg….

    Tinhggg

    “ Alo “
    “ Ngãi Giai không xong rồi em con nó trốn bố và dì đi qua New York để tham gia buổi biểu diễn gì đó rồi con mau nghĩ cách tìm em nó về đây , bố gọi mãi mà nó chẳng chịu nghe máy” người đàn ông phía bên điện thoại gấp gáp nói chuyện
    “ Bố! Bố hãy bình tĩnh trước đã bố vào phòng của Ngãi Kỳ xem em ấy có để lại địa chỉ gì không, nếu có bố chụp giúp con nhé” cô nhẹ nhàng chấn an phía bên kia màn hình
    “ Ngãi Giai bố tìm được địa chỉ của buổi biểu diễn ở đường xxxx con mau đến đó xem em nó có ở đó không”
    “ được ạ ! Bố chụp giúp con cái địa chỉ nhé”
    “ được bố gửi cho con ngay” nói xong liền cúp máy, cô chỉ biết nhìn vào cái điện thoại một hình nền đen thui kia mà thở dài
    Tại Biệt Thự Lục Viên
    Hôm nay là buổi tiệc mừng thọ của bà nội Lục rất nhiều khách quý từ các công ty lớn nhỏ đến đây để chúc mừng , không ít người mang quà có giá trị đến để lấy lòng bà nội Lục , rất nhiều tiếng cười nói của trẻ con náo nhiệt nhưng ở một nơi nào đó đằng đằng sát khí vẻ mặt không mấy hài lòng
    “ Tử Hàn chưa tới sao” người đàn ông mặt vest đen đi đến chỗ Tử Minh mà phàn nàn
    “ Vâng thưa chú , anh ấy chưa đến” cậu lịch sử trả lời
    “ hôm qua nó lại ăn chơi lêu lổng ở đâu có phải không”
    “ không phải đâu chú , anh ấy bận công việc thôi”
    “ cháu đừng nói đỡ cho nó hôm nay mà nó không đến thì có kịch hay để xem đấy, đại chiến cha con xem trăm lần cũng không ngán” Người đàn ông vừa cười cợt vừa nhăm nhi rượu trên tay
    “ Chủ tịch cà phê của ông”
    “ Ừm tới đủ hết chưa “
    “ đủ rồi ạ “ người quản gia cung kính trả lời người đàn ông đối diện
    “ Tử Hàn về rồi à”
    “ Dạ ! Vẫn chưa “
    Ông Lục nghe được câu trả lời chỉ biết thở dài người phụ nữ trong phòng thấy thái độ của ông chẳng lành liền cầm áo khoác đi đến

    “ Nào Lâm Hải ông mau mặc áo vào đi trời đang lạnh kẻo ông lại bệnh “ bận áo giúp ông lục
    “ tối qua Tử Hàn chắc chắn ở bên ngoài lêu lổng không phải tôi bắt ép nó nhưng buổi mừng thọ của mẹ nhất định nó phải về đó là quyên tắc nhà họ Lục đặt ra, bình thường nó ham chơi tôi cũng nhắm một mắt cho qua nhưng bây giờ nó không tung thủ quy tắc nữa đúng là không xem ai ra gì” ông Lục vừa nói vừa tức giận
    “Được rồi được rồi ông đừng tức giận nữa kẻo lại đỗ bệnh nó nhất đinh phải về thôi” bà nghiêm túc chỉnh lại trang phục giúp ông
    “ thằng nhãi ranh đó mà không đến tôi không đánh gãy chân nó tôi không phải Lục Như Hải khụ khụ“
    “ Đấy đấy ông đừng lãi nhãi nữa mau xuống dưới tiếp khách phụ mẹ đi ! Nhanh lên” Bích Thần đưa tay đến vuốt nhẹ lưng ông rồi đẩy ông ra cửa
    Buổi tiệc mừng thọ chỉ là cái cớ để một đám người có chức có quyền đến nịnh nọt mà thôi! Bề ngoài cười nói vui vẻ rót rượu với nhau nhưng thật chất chỉ tranh đấu về vật chất thật giả tạo! Hắn là rất ghét cái loại người như thế , hôm nay Hắn lái chiếc ferrari đến buổi tiệc chính vì tiếng ồn của nó mà làm mọi người trong buổi tiệc chú ý đến Hắn nhưng còn Hắn thì cứ mặt lạnh đi vào trong mặc kệ có ai đang nhìn Hắn hay không
    “ Bác lý! bà nội đâu ạ”
    “ Thiếu Gia cậu tới rồi , may quá bà nội Lục đang ở bên trong cứ nhắc cậu miết thôi cậu mau vào bên trong đi” người quản gia thấy cậu như thấy được vàng mừng rỡ mà hối cậu đi vào
    Anh cười cười vỗ vai chú lý rồi vào trong “ cháu cảm ơn bác, bác đi làm việc của mình đi”
    “ Bà nội” Hắn đi đến chiếc ghế đỏ gần đó nhìn thấy một cụ bà đang ngồi tám chuyện với những người xung quanh vì tiếng nói của anh làm bà cụ giật mình quay lại
    “ Lục Tử Hàn! Ôi cháu của bà bà nhớ cháu lắm đấy nhìn cháu hôm nay lớn hơn rồi trưởng thành rồi” bà cụ Lục vui mừng đứng lên ôm lấy Hắn , Hắn chỉ nở nụ cười đáp lại
    Đang nói chuyện được một lúc thì Như Hải đi xuống cùng với phu nhân của ông là Bích Thần đi sau là một đám người trong đó có em trai và chú của Hắn.

    Tử Minh lúc này thấy Hắn trong lòng cũng bỏ gỡ được một phần gánh nặng xem như anh ấy không lừa gạt cậu! Hắn liếc nhìn sắc mặt của từng người liền hiểu được họ đang nghĩ gì nhất là bố của hắn, mặt lúc nào cũng chau mày khi nhìn thấy hắn

    “ bố dì Bích Thần”
    “ Ừm chịu tới rồi sao”
    “ Bố là bố đang không vui khi con đến sao” Hắn biết câu trả lời nhưng vẫn muốn hỏi ông
    “ Lát nữa bố nói chuyện với con sau , nào mọi người mau nhập tiệc thôi” ông lơ đi câu hỏi của hắn tay khoác lấy tay của Bích Thần đi đến bàn tiệc
    “ Anh đừng để ý lời bố nhé “ Tử Minh vỗ nhẹ lên vai anh xem như là an ủi sau đó cũng đi theo đến bàn tiệc
    Hắn chỉ đứng đó cười như không cười quay sang đi nhanh đến chỗ mọi người.

    Sau khi bữa tiếc kết thúc anh cùng với họ hàng bàn chuyện tán gẫu với nhau
    “ Tử Hàn bố cháu gọi cháu lên lầu có chuyện đấy cháu mau lên nhé “ Bác quản gia nói xong liền cúi người xin phép đi trước.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 4: 4: Hiểu Lầm


    “ Bố gọi con”
    Ông Lục nhìn thấy Hắn lập tức tỏ thái độ không hài lòng mắng “ con xem đây là cái gì?” đưa tờ báo về phía Hắn còn Hắn chỉ nhìn quay sang nói với ông
    “ Bố quan tâm họ viết báo lá cải về con làm gì ” vừa nói vừa bước tới ghế ngồi đối diện với chú Hắn
    “ Con xem lại con đường đường là con trai trưởng của Lục Như Hải vậy mà ra đường đi đánh nhau với người khác trên khán đài xem có ra thể thống gì không” Ông tức giận trừng mắt nhìn hắn
    “ Bố à con là đang làm việc tốt giúp người khác đấy nhé bố là Chủ tịch của một tập đoàn lớn mà lại tin mấy cái báo lá cải , sao bố không cho người đi tìm hiểu sự việc kỹ đi” Hắn nhìn ông rồi cười
    “ Con còn dám cười sao.

    Bố đã hơn 50 tuổi rồi kế hoạch tương lai của công ty con còn phải thay bố để thực hiện nó đấy suốt ngày cứ ở bên ngoài lêu lổng con quên thân phận của con là ai rồi à”
    Hắn nghe ông Lục nói thế liền bật cười “ Con biết chứ nhưng con không muốn trở thành con người mà bố muốn con còn có ước mơ riêng của chính mình”
    Chú Hắn không hài lòng về câu trả lời của anh “ Tử Hàn này kế hoạch CEI là tâm nguyện của công ty cũng là kỳ vọng cuối cùng của bố cháu và nó cũng đã được lên kế hoạch từ lâu tức nhiên bố cháu muốn cháu thật hiện nó rồi”
    “ Kì vọng sao?” Hắn nghiêm túc nhìn về phía Thiên Vũ vừa mới nói “ Mọi người lên kế hoạch từ lâu tại sao lại không hỏi ý kiến của cháu? Hay là trong mắt của chú xem cháu như là công cụ kiếm tiền cho công ty sao?” Hắn lạnh lùng hạ giọng

    “ Ý chú không phải như vậy”
    Hắn không quan tâm tới lời của ông ta quay sang nhìn Như Hải nói “ Bố muốn con thực hiện nó thì con làm bố thất vọng rồi con không làm được nếu bố muốn bố cứ đi tìm Tử Minh đi con xin phép” Hắn bỏ đi một mạch ra cửa không để ý đến cảm giác đến sự tức giận của ông đang ở bên trong
    “ Tử Hàn con đứng lại đó cho bố” ông quăng tất cả đồ đạt có trên bàn xuống sàn “ con với cái đúng là không xem ai ra gì”
    Tử Minh thấy ông như thế đi đến đỡ ông “ bố đừng tức giận sẽ lên cơn đấy ạ”
    Hắn đi đến tầng 2 nhận được điện thoại từ phía bệnh viện
    “ Tôi biết rồi tôi sẽ qua đó ngay đây”
    “ xin hỏi ở đây có phải nơi biểu diễn thời trang của Jay không”
    Người phụ nữ đi đường thấy có người hỏi lịch sự quay sang trả lời “ phải là nó ở đằng kia”
    Cô gật đầu cảm ơn rồi đi sang đám đông đang vây quanh ở bên kia
    “ Tìm thấy được em rồi mau theo chị về nhà” Ngãi Giai bắt được cô gái trẻ tầm khoảng độ tuổi 18-19 đầu tóc thì nhuộm đỏ trên người mặc bộ quần áo loè loẹt trong đám đông nhìn thoáng qua cô cũng đoán được người này là ai
    “ Ăn mặc như này bảo sao chị tìm mãi không ra”
    “ Sao chị lại ở đây ” Cô gái bị cô dịnh lại cảm thấy khó chịu liền hất tay ra khỏi vai mình
    “ Câu này chị hỏi em mới đúng không phải em đang ở Thượng Hải , sao lại ở đây còn ăn mặc như thế mau về nhà với chị” Chẳng để con bé trả lời cô liền cầm tay đi đến xe đậu gần đấy
    “ mau bỏ em ra em không theo chị về đâu em còn phải gặp thần tượng của em nữa.

    .

    mau bỏ em ra” hai bên lôi kéo nhau đến khi tới chỗ đậu xe cô mất bình tĩnh lên giọng mắng
    “ Vương Ngãi Kỳ ” thấy cô không vui Ngãi Kỳ không phản kháng nữa chỉ im lặng để cô đưa đi tới chỗ đậu xe gần tới chỗ thì Ngãi Kỳ lên tiếng
    “ Chị à em mắc vệ sinh quá hay chị đợi em một lát nhé em đi nhờ một lát rồi ra ngay , em hứa với chị em không trốn có được không”
    “ Vương Ngãi Kỳ em đừng có mà giở trò” cô trừng mắt nhìn Kỳ Kỳ như kiểu không an tâm

    “ Em không giở trò em mắc thiệt đấy chị đứng đây đợi em chút nhé em ra liền” chưa đợi cô trả lời Ngãi Kỳ bước vào nhà vệ sinh công cộng gần đó
    Đứng đợi hơn 5 phút không thấy ai bước ra Ngãi Giai cảm thấy bất an liền đi vào nhà vệ sinh để kiểm tra xem.

    Vừa vào thì chẳng thấy có ai ở đấy cô thầm mắng trong lòng con bé này dám lừa cô, cô lập tức gọi điện thoại cho Ngãi Kỳ nhưng không ai bắt máy
    gọi được một lúc cô chợt nhớ ra ai đó cầm điện thoại nhấn một dãy số người bên kia nhận được tín hiệu liền trả lời
    “ Anh nghe đây”
    “ làm phiền anh rồi Nguyên Ân em có nhớ lúc trước anh có cài định vị vào điện thoại của Ngãi Kỳ anh có thể gửi cho em có được không”
    “ được đợi anh một lát nhé”
    “ anh gửi qua rồi em xem đi , em ấy xảy ra chuyện sao”
    “ con bé trốn bố và dì qua tận đây để gặp thần tượng của nó em bắt được thì nó lại trốn nên em mới nhờ anh, em thấy tin nhắn rồi em cúp máy nhé”
    “ có chuyện gì thì báo anh nhé”
    Cô nhận được định vị của Kỳ Kỳ liền thở dài bất lực vì đứa em gái này rồi đi đến bắt Taxi đến chỗ đó
    “ Các người làm ăn cái kiểu gì vậy?”
    “ chúng tôi xin lỗi đây là việc làm thiếu sót của chúng tôi thành thật xin lỗi anh” đám người mặc áo blouse trắng sợ hãi cúi đầu miệng không ngừng xin lỗi
    “ các anh có biết chuyện này đối với tôi quan trọng đến mức nào không chỉ có xin lỗi là xong sao” Hắn tức giận nhìn đám người áo trắng quát

    “ Xin lỗi anh là bác sĩ mới của chúng tôi đã nhầm lẫn khiến anh thất vọng” người đàn ông trong đám người đó lên tiếng trên trán mồ hôi đầm đìa không dám nhìn thẳng vào anh
    “ Mẹ tôi đã bất tỉnh hơn 8 năm nay trở thành người thực vật tôi mỗi ngày đều chờ đời , kỳ vọng hết lần này đến lần khác đợi tin mẹ tôi tỉnh dậy vậy mà các người chỉ vì người mới không nhìn kỹ mà đã gọi cho rồi đến đây rồi” Hắn lạnh giọng liếc đám người đang đứng đấy
    “ Chúng tôi bảo đảm sẽ không có sự cố tương tự như ngày hôm nay thưa Lục Tổng”
    “ Tôi không muốn xảy ra sai lâm như thế này nữa mau ra ngoài đi”
    Đám người thấy anh nói thế cả người đều thở phào nhẹ nhõm đi nhanh ra ngoài.

    Còn Hắn khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh đi đến chỗ giường bệnh nơi mà người phụ nữ hắn thương yêu đang nằm trên đó.

    Hắn vừa nhìn vừa nắm lấy tay bà ấy
    “ Mẹ khi nào mẹ mới tỉnh lại với con”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 5: 5: Xin Lỗi Tôi Vào Nhầm Phòng


    “ ở đây là đâu vậy sao không có ai vậy nhỉ” Ngãi Kỳ đi vòng vòng ngó xung quanh xem ở đây là nơi nào vì khi lúc cô đi cứ mãi nhìn về sau lưng xem chị mình có đi theo không nên không để ý mọi thứ xung quanh chỉ vô đại 1 toà nhà gì đó thôi
    “ Này cô! Cô là ai? Tại sao vô được đây” tên bảo vệ thấy được Ngãi Kỳ đang đi vòng vòng xem xung quanh liền ra hiệu cho một đám người chạy lại bắt cô
    “ Thả tôi ra , các người là ai vậy hả sao lại bắt tôi” cô vùng vẫy khỏi tên bảo vệ
    “ cô biết đây là đâu không đây là bệnh viện dành cho những người có máu mặt đấy phải có thẻ mới được vào” tên bảo vệ cứ thế bám chặt lấy cô
    “ Xin lỗi anh làm phiền anh thả em ấy ra có được không em ấy là em gái tôi em ấy không biết nơi này dành cho những người có thẻ mới được vào” Ngãi Giai hớt hả chạy tới theo định vị chỉ dẫn thì lại thấy một đám bảo vệ đang dịnh Ngãi Kỳ
    “ Chị sao lại biết em ở đây” cô bất ngờ khi thấy Ngãi Giai xuất hiện
    “ Em mau im miệng đi mau theo chị về nhà bố và dì ở Thượng Hải đang lo cho em lắm đấy” Cô lạnh lùng liếc Ngãi Kỳ một cái
    “ Chị bớt làm phiền em đi có được không chị là đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi đấy” Ngãi Kỳ nghe không vừa ý mở miệng lên tiếng phản bác thấy Ngãi Giai đang lơ là nói chuyện với mấy tên bảo vệ liền cắn vào tay mấy gã ta rồi chạy thoát
    Một gã trong đám đấy thấy cô chạy thoát la lên “ mau bắt con bé đó lại”
    Ngãi Kỳ chạy được một lúc thì dừng lại “ phù.

    .

    mệt chết đi được mấy cái người đó thật thích làm phiền người khác” cô kiểm tra xung quanh xem có ai không
    Ngãi Giai chạy khắp nơi không thấy Kỳ Kỳ đâu liền kiểm tra thử từng phòng ở gần đó , cô vô tình mở thử cửa ở một phòng gần đấy rồi bước vào xem thử đập vào mắt cô là một cậu thanh niên đang ngồi trước giường bệnh của một người phụ nữ.

    Hắn nghe thấy tiếng động liền quay sang nhìn về phía đó hắn bắt gặp cô đang nhìn Hắn hai cặp mắt bất giác nhíu mài
    “ cô là ai?”
    Cô giật mình khi hắn lên tiếng “ Xin lỗi tôi vào nhầm phòng rồi” nói xong cô liền mở cửa bước khỏi phòng
    “ Tôi bắt được con bé rồi “ một tên bảo vệ ở đấy dịnh tay Ngãi Kỳ lại đưa đến chỗ cô
    “ Bây giờ em ngoan ngoãn theo chị về được rồi chứ”
    “ Không được em phải ở đây gặp được thần tượng của em, em mà không gặp được cô ấy em sẽ không về” Ngãi Kỳ vùng vẫy với mấy tên bảo vệ đang dịnh vai cô
    Hắn ở trong phòng bệnh nghe thấy bên ngoài ồn ào cảm thấy khó chịu liền đi ra ngoài lạnh giọng
    “ Hai cô có thể im miệng được không? Không thấy có người đang nằm trong phòng bệnh sao” Hắn liếc mắt nhìn sang Ngãi Kỳ
    “ Anh là ai vậy hả” Chưa kịp nói dứt câu lại bị hắn quát vào mặt cho một cái
    “ Cô không cần biết! Bây giờ điều cô phải làm đó là im lặng và rời khỏi đây ngay lập tức” hắn vừa nói vừa chỉ tay vào hướng cửa thang máy ý muốn bảo là cô rời khỏi đây như hắn nói
    Ngãi Giai thấy tình thế không ổn mới dám mở miệng lên tiếng “ được rồi tôi sẽ đưa con bé đi ngay , làm phiền anh rồi” nói xong cúi đầu chào xem như là lời xin lỗi rồi nắm tay Ngãi Kỳ đi đến chỗ thang máy mặc kệ Kỳ Kỳ có đang phản kháng hay không
    “ Cái loại người gì mà không biết phép tắc” Hắn chửi một cái quay sang đi vào trong phòng bệnh
    Tại Thượng Hải

    “ em gan thật đấy dám một thân một mình bay sang New York lỡ mà có xảy ra chuyện gì chú và dì biết phải làm sao đây may là có chị của em ở đó ” Nguyên Ân vừa nói vừa lái xe
    “ Xí.

    .

    không phải chị ấy đến phá hỏng sự kiện thì em đã gặp được cô ấy rồi” Ngãi Kỳ bĩu môi như không tán thành lời anh nói
    “ Anh dừng xe lại đi để cho nó xuống xe bắt vé qua lại bên đó gặp thần tượng của nó đi” Cô vừa nghịch điện thoại vừa nói
    “ Chị…”
    Nguyên Ân ngồi lái xe chỉ biết bất lực với hai người họ “ được rồi được rồi không nói đến chuyện này nữa Ngãi Kỳ em mau nghĩ xem hôm nay em muốn ăn gì “
    “ để em nghĩ đã hay là hôm nay mình ăn lẩu tứ xuyên đi em thèm món đó lâu lắm rồi”
    “ Còn em thì sao Ngãi Giai”
    Cô mãi mê nghịch điện thoại nghe thấy tiếng anh gọi mới giật mình trả lời “ cứ theo ý của nó đi “
    “ Alo Giai Nghiên cái công ty mà cậu gửi tôi có đáng tin không” Người phía bên kia nhận được điện thoại mở miệng phàn nàn

    “ Bây giờ ở bên New York đã là nửa đêm rồi cậu chưa ngủ sao mà lại gọi cho tôi giờ này “
    Hắn không quan tâm lời nói của người đàn ông bên phía điện thoại “ Nãy mới uống một ly nên khó ngủ một chút , tính gọi cho cậu hỏi về lô đất mà tôi nhờ cậu tìm hiểu”
    “ Miếng đất đó à vốn là xây được toà cao ốc nhưng lại có một ông cụ gần 70 tuổi rồi nhất quyết không muốn dọn đi, có bồi thường bao nhiêu cũng không thèm lấy còn nhà đầu tư cho miếng đất đó cũng chỉ là một doanh nghiệp nhỏ cho nên bị kéo dài lâu đến như vậy “ người bên kia im lặng một chút rồi cũng lên tiếng
    “ À tôi chợt nhớ ra cái mảnh đất đó có một người muốn mua lại nó, tôi nhớ hai năm trước cậu rất thích mảnh đất đó nếu mà có cơ hội tôi giúp cậu đi bàn bạc với người đó xem”
    Hắn hài lòng về câu trả lời “ cậu vất vã rồi ! nó cũng chính là cơ hội cuối cùng để tôi thực hiện ước mơ“
    “ Cậu yên tâm đi miếng đất đó không mất được đâu
    nhưng mà Tử Hàn tôi bảo cậu này chuyện ông cụ không chịu dọn đi phiền phức lắm cậu không ở trong nước nên cậu không biết tôi khuyên cậu nghĩ cho kĩ rồi hãy quyết định nhé”
    “ Cậu đừng lo kiểu gì thì tôi cũng có cách khiến ông ấy nhường lại miếng đất đó thôi”
    “ Được rồi khuya lắm rồi đấy cậu mau đi nghĩ ngơi đi”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 6: 6: Bố Không Đồng Ý


    “ Thật ra người đại diện bên công ty đối tác của chúng ta đã tới New York nhiều lần rồi và tôi cũng gặp họ vài lần bước đầu có ý muốn hợp tác nhưng mà liên quan đến mật thiết giữa hai công ty của chúng ta nên chuyện hợp tác còn cần phải thương lượng lại” một người đàn ông ngồi ở trong phòng họp tiếp lời ý của Như Hải “ công ty về nước đầu tư kinh doanh hợp với tình hình gia tộc chúng ta nhưng vấn đề ở chỗ là chuyện kinh tế trong nước hầu như chẳng ai biết gì về nó cho hỏi chuyện này ai là người đại diện cho công ty đi thương lượng với cô Chu?”
    Người đàn ông nói xong cửa phòng họp lập tức bị người khác đẩy cửa đi vào “ hôm nay mọi người lại ở đây đông đủ thế”
    “ Con tới đây làm gì?” Như Hải thấy hắn mặt mày nhíu lại
    “ hôm nay con có ý tốt tới đây mang đồ ăn sáng cho mọi người, nào cô qua đó phát cho mọi người đi” hắn quay sang ra lệnh cho nữ nhận viên đang đứng đó hay tay con đang cầm bốn năm túi đồ ăn, nhận được lệnh của hắn cô ta gật đầu bước nhanh tới đưa túi đồ ăn đặt lên bàn
    “ đừng có gây chuyện xong việc thì con về nhà đi con không thấy mọi người đang họp sao”
    “ bố muốn họp thì phải ăn chút gì đó rồi mới có sức họp tiếp có đúng không, hôm nay con đặt biệt điichs thân đi mua món mà bố thích ăn nhất đấy nhé” hắn chẳng để ý lời Như Hải nói cầm túi đồ ăn đặt lên bàn
    Ông lục định lên tiếng thì hắn nói tiếp “ mọi người đông đủ như thế sẵn đây tôi cũng có chuyện để nói” ông khó hiểu nhìn hắn
    Hắn đi đến chỗ máy chiếu gấm usb vào trong máy “ tôi nói cho mọi người nghe nơi đây cách Thượng Hải chỉ có 1 tiếng đi xe đây cũng ít người sinh sống đa số ở đây là do tự tay người dân tự xây lên”
    Người đàn ông ở dưới thấy Hắn nói liền bật cười “ chẳng phải ở đây là nơi sinh sống của phu nhân sao” ông ta vừa vừa xem thái độ của ông Lục

    “ chính xác ông nói đúng đây chính là quê của mẹ tôi
    gần đây tôi cũng mới nhận được thông tin chính quyền địa phương có ý muốn phát triển thương nghiệp ở thôn này hi vọng có thể phát triển khu nghỉ dưỡng ở nơi đây”
    “ ý của anh là muốn Lục thị mua lại mảnh đất đó sao” Tử Minh từ đầu đến cuối quan sát hắn liền hiểu được ý của hắn đang muốn nói gì
    Hắn giơ tay như thể câu trả lời của Tử Minh đúng ý hắn muốn nói “ Phải là nó”
    Một người khác ở đấy cũng lên tiếng “ cháu có tự tin là mình có thể làm tốt hạng mục này không? Ở đấy đất thì ít người sinh sống lại ít người có thể quan tâm đ ến sợ rằng khó có thể khả năng thành công thu hút được khách du lịch”
    “ ông cứ yên tâm tôi cũng đã tìm hiểu rất kĩ mới dám đưa ra ý kiến vậy còn bố bố thấy ý kiến của con có được không”
    Ông suy nghĩ một lúc mới lên tiếng “ bố không đồng ý cho lắm” ông Lục nghiêm túc phản đối lời đề nghị của hắn
    “ Tại sao chứ điều kiện ở đây rất tốt không phải sao?” Hắn có chút bất ngờ
    “ Thứ nhất bố đồng tình với ông Vương vì nơi đó ít người quan tâm tới, thứ hai vì công ty chúng ta đang trong thời gian thương lượng bên công ty của cô Chu muốn tham gia dự án này cần rất nhiều thời gian, công ty của chúng ta rất bận không thể tham gia được nữa”
    Hắn cười nhưng lại không một ai thấy được nó “ tới lúc con đưa ra ý kiến của mình muốn giúp công ty thì bố lại gác bỏ làm sao mới vừa lòng bố đây?”
    “ hôm nay ta họp tới đây thôi Tử Hàn con mau theo bố vào đây! tan họp”
    Hắn chẳng nói thêm câu nào quay sang ra lệnh cho nữ nhân viên tắt máy tính rồi đi theo Như Hải vào phòng
    “ Mảnh đất ở Giang Tô con đã để ý nó bao lâu rồi”
    “ 4 năm rồi thưa bố” hắn nghiêm túc trả lời “ cái mảnh đất ở Giang Tô không phải có nhất thời nổi ý muốn Lục Thị mua lại đâu”
    “ Vậy con hãy chứng minh cho bố thấy là nó có ích đi ngày nào con cũng ở bên ngoài lêu lổng làm sao bố dám tin con được nữa nhưng bố nói với con trước nó không phải vốn đầu tư nhỏ đâu nhé”
    “ được bố cho con 1 năm con chứng minh cho bố xem lần này bố nhất định phải ủng hộ khu sinh thái này nơi đây cũng là quê của m…”
    Hắn định nói tiếp Như Hải lại cắt ngang lời hắn “ con mau ra ngoài đi ta còn có một cuộc họp quang trọng khác đang đợi nữa” Hắn cũng không nói gì thêm đứng dậy đi ra ngoài
    Cốc.

    .

    cốc.

    .

    cốc
    “ mời vào”
    “Thật ngại quá cháu tới trễ ạ” người phụ nữ từ bên ngoài đi vào
    Ông nghe được tiếng quen thuộc liền ngẩng đầu “ ai da không sao không sao cháu mau vào đây” Cô ta chỉ cười đi đến chỗ ông
    “ Nào để chú nhìn xem mấy năm không gặp cháu đẹp và trưởng thành rất nhiều đấy”

    “ chú quá khen rồi, à chú Lục cháu có ít quà gửi chú mong chú sẽ thích nó” Cô ta móc trong túi một cái họp quà nhỏ đưa cho ông
    “ ừm rất đẹp cháu cũng khéo chọn quá chứ nhỉ chú rất thích” ông cầm lên nhìn sơ một vòng mới trả lời
    “ Chúng ta vào thẳng vấn đề lun nhé, lúc bố cháu ở bên New York ông ấy có bàn qua kế hoạch sơ bộ với chú rồi còn về chi tiết cụ thể thì đợi Tử Hàn và cháu về Thượng Hải rồi bàn sau”
    “ Tử Hàn? Anh ấy về nước rồi ạ?”
    “ Phải nó mới về mấy hôm trước con vẫn chưa gặp nó sao”
    “ vẫn chưa ạ dạo này cháu bận xử lý nhiều việc quá nên vẫn chưa nhắn hỏi thăm anh ấy”
    Hai người nói chuyện với nhau được một lúc ông nhìn đồng hồ nói “ cũng trễ rồi chú kêu người đưa cháu về nhé”
    Cô ta lịch sự từ chối “ không cần đâu ạ anh Hạo Thiên sẽ tới đón con, vậy cháu xin phép về trước”
    “ được được cháu đi đường cẩn thận nhé”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 7: 7: Người Mới


    “ Sếp Vương” một cô gái tay ôm sấp tài liệu chạy đến chỗ mà cô ấy đang muốn gọi
    Ngãi Giai nghe thấy tiếng gọi quay đầu lại nhìn “ được đó sắc mặt của em hôm nay rất tốt còn về Thượng Hải trước tôi mấy hôm nữa ” vừa đi vừa nói chuyện với cô ta đến chỗ thang máy công ty
    Cô ta chỉ cười khi cô nói “ không có thời gian để chị luyên thuyên đâu chị không biết văn phòng luật sư của chúng ta hôm nay đã chia thành tổ A và tổ B rồi sao”
    “ chuyện ấy à tôi đã biết trước rồi” vừa nói tay cô ấn vào nút thang máy “ công ty làm như vậy không phải rất tốt sao?”
    Cô ta khó hiểu nhìn cô “chuyện tốt? Quân Hạo cậu ta nhân lúc chúng ta không có ở trong nước cậu ta mua chuộc hết mấy người giỏi bên tổ của chúng ta qua bên hắn để lại mấy người chẳng ra làm sao vả lại còn mấy người mới cũng vừa tốt nghiệp cũng chẳng biết gì , chị xem tới lúc đó chẳng phải chúng ta bị bên hắn chèn ép sao” cô ta vừa nói vừa tức giận
    “ em kích động như thế làm gì hơn nữa Quân Hạo làm chuyện như vậy chẳng phải bình thường quá sao , người mới không chừng đi theo chúng ta có khi theo chân mấy hạng mục lại thành tài được đấy”
    Cô mãi mê chú ý đến điện thoại mà không nhìn ở phía trước vô tình đụng trúng một người
    “ giật cả mình” người đàn ông đó la lên “ không biết nhìn đường sao”
    Thấy Hắn la lên như thế cô đi đến đỡ hắn “ xin lỗi là tôi bất cẩn cậu không sao đó chứ”
    Hắn quan sát cô một vòng từ trên xuống dưới “ Chị ơi chị mua váy này ở đâu thế, chị có thể giới thiệu cho tôi có được không”
    Cô giật mình quay sang nhìn Đồng Niên ra hiệu cho cô ấy ý muốn bảo cô ấy giải quyết giúp mình

    “ Tử Kha đủ rồi đấy đây chính là cấp trên của cậu đó cậu mau nghiêm túc lại đi mau lên”
    Hắn nghe thấy liền bất ngờ mở miệng ấp a ấp úng “ sếp? Chị là.

    .


    “ Chào cậu tôi là Vương Ngãi Giai từ nay tôi sẽ đảm nhiệm quản lý tổ A”
    “ Trời ạ sếp của tôi vừa xinh đẹp lại vừa có mắt nhìn bảo tôi sao này có thể an tâm làm việc trời ơi có phải tôi đang đỏ mặt không.

    .

    không được không được rồi tôi phải bình tĩnh lại đôi chút”
    Cô nhìn hắn chỉ biết lắc đầu , chuẩn bị bước vào phòng lại bị giọng nói của một người khác bất giác quay lại nhìn
    “ Gia Tuệ mẹ bảo con này đừng có làm việc quá sức có biết không hả? Trưa phải biết tự mình đi ăn rồi nghỉ ngơi có biết không”
    “ con biết rồi mẹ mau về đi tự nhiên lại muốn đi theo ở đây cách nhà chúng ta tới tận mấy cây số” người phụ nữ không hài lòng một tay ôm người kế bên miệng không ngừng phàn nàn
    “ Gia Tuệ” cậu ta nghe thấy tên mình liền ngẩng mặt lên
    “ Chị Đồng Niên”
    “ Giới thiệu với em người này là Ngãi Giai từ giờ sẽ là cấp trên của tổ chúng ta”
    “ em chào chị” cô gật đầu một cái quay sang bảo Đồng Niên “ Ở đây giao lại cho em phụ trách nhé tôi phải đi tìm giám đốc Caryln một lát”
    Cốc…Cốc
    “ Vào đi ” người phụ nữ ngồi trên ghế nghe được tiếng cửa liền ngẩng đầu tay vội vàng gấp tập tài liệu để sang một bên

    “ Ngãi Giai cô về nước rồi sao mãi mới được gặp cô , nào lại đây ngồi”
    Cô gật đầu đi đến kéo ghế ngồi đối diện với Caryln
    “ Công việc bên New York ổn chứ”
    “ Thu hoạch lớn đấy có thể bắt đầu công việc được rồi”
    “ Vậy tốt quá rồi à đúng rồi Ngãi Giai bên văn phòng luật của chúng ta lát nữa có cuộc họp quan trọng Đồng Niên có thông báo cho cô chưa”
    “ Tôi có nghe cô ấy nói rồi “
    “ cô đã xem qua tư liệu mà tôi đã gửi chưa “
    “ ừm tôi cũng đã xem qua “
    “ Vậy thì tốt không còn gì nữa cô mau quay về chuẩn bị đi”
    “ Vâng tôi đi chuẩn bị đây”
    Tại phòng họp
    “ Ái chà Ngãi Giai của chúng ta về rồi thu hoạch bên New York của cô coi bộ rất thành công nhỉ”
    Cô mỉm cười rồi đáp lại lời của hắn “ xem ra khi tôi đi Luật Sư Hạo cậu ở đây cũng có thu hoạch không nhỏ đấy chứ”
    Cậu ta nghe thấy lời cô giống đang mỉa mai mình chỉ nhếch môi xem như chẳng nghe thấy gì
    “ Giám đốc Caryln” Cậu ta thấy Caryln đi đến liền đứng dậy chào

    “ Mọi người ngồi đi, dạo này nhiều việc tôi sẽ không nói vòng vo nữa vào thẳng vấn đề lun nhé mọi người đã xem qua tài liệu mà tôi nhờ Mark gửi chưa”
    Mọi người ở đấy gật đầu một cái “ Tốt! Tôi nói đơn giản lại một chút hạng mục quỷ thác lần này chính là tập đoàn Lục Thị, Lục Thị là một tập đoàn trên đất Mĩ họ đang chuẩn bị khai thác thị trường Thượng Hải nên họ đang muốn tìm một công ty để thành lập một doanh nghiệp thông qua cách thức đầu tư nhưng họ đang gặp phải vấn đề ở công ty bên đối tác nhiệm vụ của chúng ta là giúp họ đàm phán ổn thoả”
    “ có một điểm tôi đang thắc mắc từ người đứng đầu Lục Thị đến các cổ đông đều là người Trung nhưng sao cổ phiếu của Lục Thị toàn là đô la mỹ”
    Quân Hạo nghe cô hỏi vậy cũng lên tiếng giải thích
    “ người sáng lập tập đoàn Lục Thị là ông Lục Kiến Thành đầu thế kỉ trước di dân tới nước Mỹ qua ba đời nổ lực đến thời điểm Lục Thị có thực lực không thể xem thường được trong ngành du lịch và khách sạn”
    “ đúng đó nên công ty rất xem trọng vụ kiện lần này trước mắt là Lục thị lần này đang nhắm chuẩn một đối tượng hợp tác chính là phát triển bất động sản có tiếng ở Thượng Hải tập đoàn của ông Chu người đại diện lần này là con gái của ông ta Chu Tịnh Y
    “ Theo như tôi tìm hiểu được đã có nhiều người muốn hợp tác với ông Chu trước đó nhưng thành công lại chẳng được mấy ai , Chu Tịnh Y lại là người càng khó dễ đối phó”
    “ bởi vậy họ mới tìm đến công ty của chúng ta để đàm phán lại vụ kiện”
    “ Giám Đốc Caryln nói đúng tổ B của tôi lần này sẽ cố gắng hết sức giúp Lục Thị thành lập doanh nghiệp” Quân Hạo cậu ta mạnh miệng nói lớn
    “ Vụ kiện lần này tôi muốn giao cho Ngãi Giai phụ trách không vấn đề gì chứ?” Caryln nhìn cô
    “ Không thành vấn đề tôi nghĩ tôi sẽ làm tốt nó”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 8: 8: Ông Chủ Mã


    “ Tôi không đồng ý vụ kiện này lớn như vậy bên tổ A toàn người mới tôi cảm thấy không ổn lắm đâu tôi thấy chị nên giao cho tổ B chúng tôi có phải hợp lý hơn không?” Cậu ta phàn nàn về quyết định của Caryln
    “ người mới thì mới cần luyện tập thậm chí cho họ có thêm nhiều kinh nghiệm và trưởng thành hơn tôi nói vậy cậu có ý kiến gì nữa không” Caryln nhìn cậu ta
    “ Được rồi tôi thấy cậu có thành ý như thế hay là vậy nhé cậu hỗ trợ Ngãi Giai cô ấy có khó khăn cậu giúp đỡ cô ấy”
    “ Vâng” Cậu ta miễn cưỡng đồng ý
    “ Ngãi Giai vụ kiện đàm phán lần này rất quan trọng đối với công ty cô chỉ được phép thành công không được thất bại có gì cần giúp thì cứ liên hệ tôi hoặc Quân Hạo chúng tôi cố gắng hỗ trợ cho cô hết mình”
    “ Được mong rằng cô và Quân Hạo tới lúc đó không chê chúng tôi phiền” cô cười cười rồi nói
    “ đầu tháng sau sẽ tiếng hành vụ kiện phàm phán đầu tiên họp tới đây thôi cô mau chuẩn bị từ bây giờ đi tan họp”
    Buổi tối ở phòng họp riêng
    “ Gia Tuệ em tìm hiểu Lục Thị đến đâu rồi”
    “ Sếp Vương đây là tài liệu mà em tìm hiểu được ở trong đó em có highlight những thứ quan trong để chị nhìn cho dễ” Gia Tuệ đưa sấp tài liệu đến cho cô

    “ Năm 92 Lục Kiến Thành thành lập Lục Thị sau 2 năm ông ta đã kí hợp đồng với nhà họ Hàn hai bên cùng nhau phát triển ngành du lịch khách sạn đứng đầu về xu hướng kinh tế nhưng không bao lâu ông ấy đổ bệnh chuyển nhượng toàn bộ công ty lại cho bố Như Hải là Như Thuyên ông ta tiếp tục duy trì mối quan hệ với nhà họ Hàn không biết vì lý do gì chỉ mấy tháng Như Thuyên không còn hợp tác với nhà họ Hàn nữa mà muốn độc lập riêng và phát triển lớn mạnh như bây giờ” cô xem xong liền quay sang hỏi “ vậy còn người đại diện Lục Thị bây giờ em có tìm hiểu không?”
    “ em có tìm rồi người này là Lục Tử Hàn con trai trưởng của nhà họ Lục chị mau xem thử”
    “ Thông tin cậu ta chỉ có vậy thôi sao?” Cô nhìn sang Đồng Niên vừa mới đưa tài liệu
    “ Vâng chỉ có vậy tất cả các thông tin của cậu ta đều bị khoá hết không tìm ra một chút thông tin nào quan trọng”
    “ Tôi không biết mọi người làm cách nào phải tận dụng hết khả năng của mình để hiểu rõ người hợp tác và còn hiểu rõ đối thủ như thế mới lập ra một đường lối đàm phán trong vụ kiện có hiệu quả được”
    “ Vậy bây giờ chúng em cần đi đâu để đi tìm thông tin đây”
    “ đi đâu tìm tư liệu không phải là chuyện của tôi nữa rồi Gia Tuệ, Tử Kha đây là nhiệm vụ của hai người phải điều tra tên Tử Hàn càng rõ càng tốt tan họp”
    Reng…reng
    “ Alo Tiểu Mạn tớ nghe đây”
    “ Cậu đang làm gì đó tớ gọi hơn hai mươi cuộc bây giờ cậu mới chịu bắt máy” người phía bên điện thoại nhận được giọng của cô liền phàn nàn
    “ Tớ vừa mới họp xong sao thế?” Cô vừa nghe điện thoại vừa soạn đồ
    “ Tớ đang ở dưới công ty cậu mau xuống đây mau lên”
    “ Cậu tới làm gì đã tối rồi nguy hiểm lắm”
    “ Cậu mau xuống đi tớ đói bụng lắm rồi mau lên” người bên kia nói xong không đợi cô trả lời mà tắt máy
    Cô chỉ biết lắc đầu với cô nàng bạn thân này thôi nhanh chóng cất điện thoại vào túi đóng cửa rồi bấm thang máy đi xuống lầu
    “ Tớ ở đây Ngãi Giai” người phụ nữ tóc xoăn vẫy tay gọi cô
    “ sao cậu lại tới giờ này”
    “ tớ có chuyện muốn nói với cậu đi ăn mau lên” Tiểu Mạn kéo cô vào trong xe rồi đạp ga phóng đi

    “ tới rồi mau xuống xe thôi”
    “ ở đây là đâu vậy” cô mở cửa xuống đập vào mắt là một quán ăn rất náo nhiệt
    “ Vào trong mau lên” cô ấy chẳng để ý lời nói của cô kéo tay cô vào bên trong
    “ cậu ngồi đây đợi tớ một lát tớ qua chào hỏi ông chủ
    Mã một chút nhé ngồi ở đây đó đừng có chạy lung tung”
    “ Biết rồi cậu cứ đi đi”
    Tiểu Mạn dặn dò cô xong liền đi nhanh đến chỗ người đàn ông đang ngồi uống rượu ở gần đấy
    “ xin chào ông chủ Mã lâu rồi không gặp anh”
    “ Tiểu Mạn? Ngồi đi ngồi đi” người đàn ông đó thấy cô sắc mặc tỏ ra rất vui vẻ
    “ Sao hôm nay rảnh rỗi đến gặp tôi vậy”
    “ Ông nhà tôi có thứ này muốn đưa cho anh xem” cô lấy trong ví ra một cái usb đưa cho hắn, hắn nhận được liền mở ra xem
    “ người trong clip chẳng phải là con trai của tập đoàn Kim Thịnh sao ? Sao lại trần chuồng ở trong clip thế này”

    “ Tôi cũng chẳng biết lão Tề anh ấy chỉ kêu tôi đưa anh thứ này”
    “ tôi nhớ không lầm thì 2 hôm nữa công ty Kim Thịnh sẽ lên sàn chứng khoáng và sát nhập với công ty Hàn Gia ai cha lão Tề nhà cô biết cách chơi xỏ người khác đấy chứ” Hắn vừa cười tay cầm điếu thuốc chuẩn bị đốt
    “ không còn gì nữa thì tôi xin phép đi trước”
    “ được cô đi thông thả” hắn nhìn chiếc usb mãi một lúc mới cất vào trong túi
    “ cậu đi lâu thế” cô thấy Tiểu Mạn ra liền hỏi
    “ Tớ kể cho cậu biết sắp có kịch hay để xem rồi” Tiểu Mạn bước đến tiện tay kéo ghế ra ngồi xuống
    “ kể nghe xem”
    “ cậu có biết thiếu gia của nhà Kim Thịnh không cậu ta nổi tiếng về độ ăn chơi ở cái Thượng Hải này mỗi tháng lại lên báo một lần nhưng sau đó mấy trang báo đó nó cũng sập cậu biết tại sao không? Là do bố cậu ta thuê người làm sập nó đấy” Tiểu Mạn vừa uống một ly nước do cô gọi vừa gấp gáp muốn kể tiếp “ nhưng lần này xui cho cậu ta qua đêm với gái trong quán bar lại bị một người ở trong nội bộ công ty quay clip lại gửi cho lão Tề nhà tớ chỉ còn 2 hôm nữa thôi công ty nhà cậu ta xác nhập với công ty Hàn Gia rồi chậc chậc tiếc thật đó”
    “ Có vẻ như cậu rất hứng thú về chuyện này” cô gắp đồ ăn bỏ vào chén Tiểu Mạn.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 9: 9: Anh Không Có Mắt À


    “ Tớ cũng chẳng ưa gì hắn ta cho lắm suốt ngày cứ bị lên báo không đi bar thì cũng vào sòng bài đánh vài ván” Tiểu Mạn miệng vừa nói tay cầm chén đồ ăn mà cô mới vừa gắp
    “ Cậu mau ăn nhiều một chút dạo này tớ thấy cậu hơi ốm đấy, Lão Tề đối xử với cậu không tốt sao?”
    “ Không phải đâu tớ là đang giảm cân Lão Tề đối xử với tớ rất tốt” miệng đang nhai thức ăn nghe lời cô nói liền phản bác “ không nói chuyện của tớ nữa mau nói về chuyện của cậu đi, công việc của cậu dạo này có ổn không đó”
    “ Rất tốt nhưng tớ đang đau đầu về vụ kiện lần này , vụ kiện này không chỉ đơn thuần như mấy vụ kiện trước tớ phải đàm phán thoả thuận sao cho bên đối tác phải đồng ý thoả thuận về phía công ty mà tớ đại diện” cô thở dài than phiền “ Mà cậu có quen biết cái tên Tử Hàn không?”
    “ Tử Hàn? Cậu ta chẳng phải là Thiếu gia nhà họ Lục sao? Sao thế”
    “ Phải là anh ta, công ty của anh ta là do tớ đại diện nhưng chẳng có một chút thông tin gì vể hắn”
    “ Tớ cũng có nghe vài người nói cậu ta cậu ta cũng chẳng phải là người dễ đối phó sau này cậu mau cẩn thận một chút”
    Hai người bọn họ tán ngẫu với nhau một lúc lại có nhã hứng muốn đi dạo, Tiểu Mạn mãi mê nói chuyện với Ngãi Giai không chú ý ở phía trước có một chiếc xe thể thao màu đen từ đằng xa phóng đến với tốc độ rất nhanh Ngãi Giai thấy thế liền kéo Tiểu Mạn nép sát vào mình

    “ Cậu cẩn thận một chút”
    Tiểu Mạn tức giận quay sang mắng người trong xe đấy một tiếng “ không biết cái người trong xe đó có mắt không ở đây là ngoài đường lớn mà dám chạy tốc độ như thế chẳng ra làm sao”
    Người trong chiếc xe màu đen nghe thấy có tiếng mắng chửi liền mở cửa bước xuống xe “ Cô nói ai không có mắt?”
    Tiểu Mạn bất mãn phản bác “ tôi là đang nói cậu đó” vừa nói vừa chỉ tay vào người hắn
    “ Tôi?” hắn chỉ vào mình khẳng định một lần nữa “ ha! Vậy chắc cô cũng bị điếc đó chứ tôi đã bóp kèn rất nhiều lần cô cũng chẳng nghe thấy”
    “ Anh!”
    Lúc này Ngãi Giai mới nhìn hắn từ đầu đến chân theo như cô quan sát thì trong người hắn đang có men say chắc chắn hắn ta mới vừa uống rượu xong
    “ Cho hỏi anh là người nước ngoài mới về?” cô nhìn hắn
    Hắn nhíu mày quay sang nhìn cô “ Sao cô biết? Cô là ai” nhìn cô trong rất quen
    “ Tôi thấy tiếng Trung của anh nói không được tốt lắm”
    Hắn chẳng quan tâm cô đang nói gì “ nhìn cô rất quen để tôi nhớ ra xem tôi gặp cô ở đâu rồi”
    Nghe hắn nói tới đây cô giật mình bây giờ cô mới nhìn kĩ lại hắn , hắn chẳng phải là người mà cô đã vào nhằm phòng vào mấy tháng trước ở bên New York sao? Thế giới rộng lớn như thế lại phải gặp hắn vào thời điểm như này
    Hắn suy nghĩ một lúc liền nhớ ra “ Cô chẳng phải là người vô nhằm phòng tôi ở bên New York à, thế giới nhỏ bé thiệt đấy đi đâu cũng gặp cô”
    Tiểu Mạn không hiểu hai bọn họ đang nói gì quay sang nói nhỏ vào lỗ tai cô “ cậu quen hắn ta à”
    “ Không quen chỉ là xảy ra một chút hiểu lầm thôi”
    Tiểu Mạn gật gật đầu xem như đã hiểu quay sang liếc hắn một cái “ Tôi không cần biết anh là ai xém nữa là anh đụng trúng chúng tôi mau xin lỗi đi”

    “ tôi không xin lỗi đấy” Hắn nhìn Ngãi Giai vừa tiếng tới một lúc
    Tiểu Mạn thấy hắn như thế liền kéo Ngãi Giai về phía mình “ này này anh định làm gì đừng có làm bậy tôi báo cảnh sát đấy nhé”
    “ Cũng vừa hay tôi tới đây một mình hay là cô cho tôi mượn cô ấy một lát nhé” Hắn vừa nhìn cô vừa nói đùa với Tiểu Mạn
    Cô thấy hắn muốn đùa giỡn với mình như vậy chi bằng hợp tác với hắn một chút “ được thôi bây giờ 9h tôi cũng đang rảnh anh tìm địa điểm đi” cô nhìn đồng hồ rồi nhìn lấy hắn
    “ Chuyện nhỏ đi thôi” Hắn đi đến đẩy Tiểu Mạn sang một bên nắm tay cô kéo đi
    Cô quay sang nháy mắt với Tiểu Mạn, Tiểu Mạn liền hiểu ý cởi đôi giày cao gót đang mang ,cúi xuống cầm lấy đi đến chỗ xe hắn đập mạnh một cái, xe hắn đồng thời lúc đó kêu lớn
    “ Ngãi Giai mau chạy thôi” Tiểu Mạn vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô mau chạy
    Hắn nghe thấy tiếng xe kêu bất giác quay lại đằng sau để xem ai dè thấy xe hắn thiếu cửa kính chiếu hậu thì ra là bị rớt dưới đất hắn liếc sang Tiểu Mạn đang đứng gần đó cũng đang cầm một chiếc giày cao gót
    “ Này cô kia cô làm gì đó”
    Ngãi Giai thấy hắn không còn chú ý đến mình nữa
    liền hất tay hắn ra rồi nhanh chóng chạy về phía của Tiểu Mạn

    “ Mau chạy thôi” Cô quay sang kéo tay Tiểu Mạn chạy đi cũng không quên liếc Hắn rồi cười một cái
    “ Hai cô kia mau đứng lại đó, đừng có để tôi thấy hai cô một lần nào nữa không thì đừng có trách” Hắn chạy lại xe nhìn chúng một cái tức giận quát lên “ chết tiệt”
    “ Vui quá đi mất” Tiểu Mạn chạy được một lúc thì ngừng lại quay sang nhìn cô
    “ Chúng ta làm vậy có quá đáng lắm không”
    “ Không sao không sao là do hắn ta đáng đời”
    Cô nhìn đồng hồ rồi nhìn Tiểu Mạn “ Trễ rồi chúng ta bắt xe mau về thôi”
    Tiểu Mạn gật đầu một cái liền bước tới quắt một chiếc xe taxi gần đó.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 10: 10: Tô Hữu Khang


    “ Sao ủ rũ thế” Người đàn ông cầm ly rược từ đằng sau đi đến chỗ anh đang ngồi “ có chuyện gì à ra ngoài nhảy chút đi”
    “ không có hứng phiền chết đi được” hắn mặc kệ người đàn ông đang ngồi phía đối diện tay cầm ly rượu lắc qua lắc lại
    “ Ai lại làm cho cậu khó chịu à”
    “ Nhắc đến lại khiến tôi tức giận này cậu nghĩ xem trên đời này có loại con gái nào nữa đêm đi phá xe của người khác lại chạy trốn không” hắn quay sang hỏi người đối diện
    “ Bộ cậu bị người ta phá xe à”
    Hắn gật đầu một cái người đàn ông ngồi gần hắn liền bật cười “ Haha.

    .

    Tử Hàn cậu mà có ngày bị con gái phá xe sao nghe cậu nói làm tôi cảm thấy buồn cười thật đó”

    “ Cậu còn cười tôi liền cho người qua sang bằng quán cậu ” Hắn liếc người đàn ông mặc vest đen đó một cái rồi cầm ly rượu trên bàn uống một hơi
    “ được được tôi không cười nữa” cậu ta quay sang ra lệnh cho người phục vụ rót thêm rượu “ Tôi có nghe ngóng được bố cậu muốn cậu đại diện cho công ty đi đàm phán thị trường Thượng Hải nhỉ”
    “ Ừm ông ấy muốn tôi phát triển kế hoạch theo ý muốn của ông ấy”
    “ xem ra lần này cậu ở lại đây lâu hơn rồi”
    “ Tôi nói cậu nghe Giai Nghiên nếu như có thể lựa chọn thì tôi nhất định làm hạng mục miếng đất ở Giang Tô mà tôi kêu cậu trông chừng”
    “ vậy cậu tính sao”
    “ Tôi cũng chưa biết đợi có thời điểm thích hợp tôi sẽ làm nó, thôi đừng nói đến chuyện của tôi nữa mau nói chuyện của cậu đi.

    Cậu và cô gái họ Khổng sao rồi”
    “ Cô ấy vẫn còn ở bên Anh tôi tính qua bển rước cô ấy về đây”
    “ Không tệ” Hắn đưa ly rượu của mình sang Giai Nghiên ý muốn bảo anh cụng ly với mình ” Cạn ly”
    Buổi sáng tại phòng chuyên viên luật sư
    “ Chào buổi sáng Gia Tuệ” Người đàn ông cầm sấp tài liệu đi vào
    “ Chào buổi sáng Tử Kha hôm nay anh cũng đến sớm thế”
    “ Tối hôm qua tôi ngủ không được nên thức luôn, tôi có mua cho cô cốc cà phê này uống cho tỉnh táo” cậu ta đặt cốc cà phê lên bàn rồi ngồi kế bên cô
    Ngồi được một lúc thì Ngãi Giai và Đồng Niên bước vào
    “ Chị Ngãi Giai chị Đồng Niên” hai người đồng thanh đứng dậy chào cô
    “ được rồi hai người mau ngồi xuống đi” cô mở laptop của mình lên “ Gia Tuệ chuyện hôm trước chị nói với em em đã tìm được chưa?” Cô nhìn Gia Tuệ
    “ Đây là toàn bộ tài liệu mà em thu thập được từ các trang báo chị mau xem thử” Cô đưa usb cho Ngãi Giai
    “ dựa vào bức anh này thì em phát hiện ra đi điều gì?” Cô nhìn lên màn hình một lúc quay sang hỏi Gia Tuệ

    “ Em phát hiện ra con trai của công ty Lục Thị là người thích mấy quán bar đi vào buổi tối ngoài ra anh ta còn có sở thích cặp với mấy cô người mẫu, người nổi tiếng khác” cô ngập ngừng một lúc lại nói tiếp “ ngoài ra em chẳng thể tìm ra thông tin nào nữa về anh ta cả”
    “ Cô gái trong hình chẳng phải là Tống Thiên Vân sao?” Người đàn ông ngồi kế bên Gia Tuệ lên tiếng
    “ em quen cô ấy?”
    “ Không hẳn cô ta là đại minh tinh đang nổi gần đây nhưng theo như suy đoán của em muốn tìm ra thông tin của Lục Tử Hàn không phải là khó có thể thông qua cô ta” Tử Kha liền nói tay đánh bàn phím như tìm cái gì đó
    “ Đây rồi! Chị mau xem” Cậu ta đẩy máy laptop về phía cô “ Hồi năm 2018 cậu ta bị mấy nhà báo tung tin hẹn hò với cô Thiên Vân này có cả mặt của cậu ta nữa này”
    “ Lại là anh ta?” Cô bất ngờ khi thấy bài báo mà Tử Kha vừa đưa cho người trong ảnh không ai khác là người mà cô và Tiểu Mạn làm rớt kính chiếu hậu vào tối hôm qua
    “ Chị quen anh ta sao?”
    “ Không hẳn là quen vậy được rồi chúng ta họp tới đây thôi tối nay làm phiền hai em tan ca để chuẩn bị cho buổi trao đổi ngày mai với người đại diện của Lục Thị”
    “ Vâng tụi em sẽ cố gắng”
    Tại trường học
    “ Tôi xin lỗi”
    “ Chơi cái kiểu gì vậy” người phụ nữ khó chịu lớn tiếng
    “ Cậu có sao không tôi thành thật xin lỗi tôi đang tập vợt bóng bên kia nên không nhìn thấy cậu đi qua” cậu thanh niên ôm trái bóng rổ trên tay chạy lại đỡ cô đứng dậy

    “ Ngãi Kỳ cậu không sao chứ” giọng nói của người phụ nữ khác thấy cô được cậu thanh niên đỡ dậy vội vàng chạy tới
    “ Sau này cậu chơi bóng để ý người xung quanh một chút không phải ai cũng may mắn bị thương nhẹ như tôi đâu” Cô quay sang phàn nàn người con trai đó một lát rồi kéo tay người phụ nữ vừa mới chạy tới đi về lớp
    Cậu ta đứng đờ người ra đấy nhìn theo hướng Ngãi Kỳ “ người gì đâu không cảm ơn mình một tiếng ít ra mình cũng đỡ cậu ấy” cậu ta lắc đầu rồi cũng bỏ đi
    Đi được một đoạn Ngãi Kỳ quay sang hỏi cậu bạn đi bên cạnh mình
    “ Cậu ta là ai vậy?”
    “ Nam thần Tô Hữu Khang cậu không biết à, cậu ta là sinh viên ưu tú của khoa thế dục đó hoa khôi của khối chúng ta cũng đang theo đuổi cậu ấy”
    “ Họ Tô à nghe giống họ của chị Tiểu Mạn thế nhỉ, vậy sao tớ chưa từng gặp qua cậu ta bao giờ”
    “ Cậu ta có bao giờ ở trường đâu chỉ toàn ở ban nhạc của cậu ấy hôm nay xem như cậu có duyên gặp cậu ta đó chứ”
    “ Nhìn kỹ lại thì cậu ta cũng đẹp trai”
    Cô bạn của cô thấy cô khen liền nhắc khéo “ Cậu ta khó tính lắm đó hoa khôi chúng ta theo đuổi 2 tháng mà cậu ta cũng chẳng trả lời, thôi đi nhanh lên sắp vào học rồi”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 11: 11: Cô Ta Chỉ Được Cái Danh


    “ Cô Vương chúng tôi thành thật xin lỗi hôm nay tổng giám đốc Lục của chúng tôi có chuyện đột xuất không đến đây ngày hôm nay được” một người đàn ông trong đám người mặc vest bước vào lên tiếng
    “ Cậu ta không đến sao?”
    “ Đúng vậy thành thật xin lỗi”
    “ Khi nào công việc của Lục Tổng mới giải quyết xong vậy?” cô hỏi ngược lại người đàn ông đó
    “ Cái này thì tôi cũng không chắc hay là vậy đi tôi giúp cô hẹn với Lục Tổng vào ngày mai có được không”
    “ Vậy làm phiền anh”
    Người đàn ông gật đầu xem như đã hiểu liền xoay người bỏ đi.

    Cô thở dài một cái đi đến bàn làm việc soạn lại tài liệu
    Cùng lúc đó bên ngoài có 2 người đàn ông đang thì thầm to nhỏ với nhau

    “ Vẫn chưa họp được 5p đám người áo đen đó bỏ đi rồi?xem ra lần này chị Caryln giao nhầm việc cho kẻ huỷ hoại hạng mục rồi” Người đàn ông tóc vàng vừa cười vừa nói nhìn thái độ của cậu ta đang rất đắc ý
    “ Cậu đừng có vội vui mừng cậu đừng có quên Vương Ngãi Giai là người như thế nào à?”
    “ Cô ta chỉ được cái danh tôi không tin vụ này cô ta đàm phán được đấy cậu xem kể cả giám đốc Lục cũng chẳng thèm tới đây nhìn cô ta múa mép” người đàn ông kia chề môi không phục
    “ Vậy cậu chưa xem cô ta xử lý vụ kiện của Kay rồi chưa đầy 2 tháng cô ta đã thắng kiện đấy, chẳng trách chị Caryln dám đưa hạng mục lớn lần này giao cho cô ta đảm nhiệm ”
    Đồng Niên từ cửa phòng họp bước tới nghe được những lời không hay liền mở miệng nhắc nhở
    “ Các cậu coi bộ đang rảnh rỗi đấy nhỉ hay là tôi giao cho tối nay hai cậu tan ca nhé”
    Hai tên đó thấy cô nói vậy cũng tự động đứng dậy đi vào phòng làm việc.

    Đồng Niên đứng đấy cũng chỉ biết lắc đầu cũng quay về phòng làm việc
    Cốc…cốc
    “ Vào đi”
    “ Ngãi Giai”
    Cô thấy Quân Hạo đến tìm cô cũng chẳng mấy bất ngờ hắn tới đây chỉ đến hỏi dụ vụ kiện cũng chẳng có tốt lành gì
    “ tôi nghe mọi người nói Lục tổng cậu ta hôm nay không đến” Hắn đi đến kéo ghế ngồi đối diện cô
    “ Coi bộ anh cũng nghe ngóng nhanh thật” Cô cười
    “ Tôi nghĩ cậu ta đang làm khó dễ cho cô đấy, nhìn xem cô chỉ là một người phụ nữ lại lo vụ kiện đàm phán lớn như vậy chắc chắn cậu ta đang nghi ngờ về năng lực của cô”
    “ Vậy chắc anh đang rất mừng vì tôi bị anh ta làm như thế có đúng không?” Cô nhìn hắn
    “ Ngãi Giai cô nghĩ tôi là người như vậy sao thấy đồng nghiệp của mình bị người khác chơi xỏ làm sao có thể vui được chứ”
    “ Được rồi anh mau vào thẳng vấn đề đi đừng vòng vo nữa anh đặc biệt đến đây e rằng không phải nói như thế”

    Hắn thấy cô nói như thế liền cười bật cười “ Không hổ dành là người mà chị Caryln coi trọng được tôi không vòng vo với cô nữa tôi sẽ nói thẳng”
    “ Được anh cứ nói đi”
    “ Chuyện là vậy cô giao hạng mục này lại cho tôi đi tôi sẽ thay cô xử lý vụ này cô cũng là con gái không lẽ bị đàn ông cho leo cây mãi có phải không?”
    “ Ý kiến của anh tôi thấy cũng không tồi hay vậy đi anh cho tôi 1 tuần nếu Lục Tổng không chịu tới tôi sẽ tự đích thân đi gặp chị Caryln giao hạng mục này lại cho anh, anh thấy có được không?”
    Hắn ta lập tức vui vẻ thoả hiệp “ Là cô nói đấy nhé không được nuốt lời đâu đấy”
    “ Tôi nói được làm được không nuốt lời”
    “ Vậy tôi không làm phiền cô nữa cô mau nghỉ ngơi đi” Hắn liền đứng dậy tạm biết cô rồi đẩy cửa đi ra ngoài
    Cô nhìn theo bóng lưng của hắn liền nhếch môi một cái “ Anh xem thường tôi quá rồi”
    Ngày thứ hai ở cuộc họp vụ kiện đàm phán
    Gia Tuệ nhìn đồng hồ đảo mắt quay sang nhìn Tử Kha “ Bây giờ cũng đã hơn 8h chẳng thấy bóng dáng của Lục Tử Hàn đâu không lẽ cậu ta cho chị Ngãi Giai leo cây tiếp sao”
    Tử Kha nghe thấy nhanh tay đặt lên miệng của Giai Tuệ liền nhắc nhở một tiếng “ Cái miệng của cô coi chừng đấy mau im lặng chờ tiếp đi”
    Đợi được 10p cuối cùng một đám người áo đen hôm qua cũng đến, cô nhanh chóng đứng dậy đi sang đó chào hỏi
    “ xin chào cho hỏi Lục tổng của các anh đâu?”

    “ Thành thật xin lỗi cô lần nữa Lục Tổng cậu ấy hôm nay không sắp xếp được công việc cậu ấy nhờ tôi nói lại giúp cô hẹn cô khi khác”
    “ Làm khó anh rồi hôm nay tôi cũng chẳng có việc gì hay là tôi sang bên chỗ Lục Tổng nói với anh ấy vài câu có được không”
    Người đàn ông nghe cô nói vậy im lặng một lúc rồi quay sang hỏi người phụ nữ đứng gần đấy
    “ Hôm nay Lục Tổng có về khách sạn không”
    Người phụ nữ nhận được cậu hỏi liền mở điện thoại lên kiểm tra
    “ Hôm nay Lục Tổng có hẹn với bạn của cậu ấy đến 8h cậu ấy sẽ quay trở về khách sạn”
    Người đàn ông gật đầu xem như đã hiểu quay sang nói lại với cô
    “ Vậy hôm nay làm phiền cô đến khách sạn một chuyến, tôi sẽ cho người gửi địa chỉ cho cô”
    “ Được vậy làm phiền anh”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 12: 12: Tôi Xem Anh Làm Sao Quay Trở Về Nước


    “ Cô Vương thật xin lỗi tôi vừa mới nhận được cuộc gọi của Lục Tổng anh ấy bảo đêm này sẽ không về khách sạn làm phiền cô đến đây một chuyến rồi” người đàn ông ấy náy nhìn cô
    “ không sao dù sao anh ta cũng sẽ quay về thôi tôi ngồi đây đợi anh ấy các anh đi làm việc đi đừng để ý đến tôi”
    “ Vậy chúng tôi không làm phiền cô nữa xin phép” người đàn ông lịch sự chào tạm biệt cô
    “ Tôi không tin là Tử Hàn anh dám cho tôi leo cây một lần nữa”
    Cô ngồi nghịch điện thoại cả buổi điện thoại đang cầm trên tay rung lên
    “ Alo Tiểu Mạn”
    “ Cậu đang ở đâu đấy”
    “ Tớ đang ở khách sạn”
    Tiểu Mạn vừa nghe cô trả lời liền hốt hoảng “ khách sạn? Bây giờ gần 11h rồi mà cậu lại đến khách sạn một mình”

    “ Cậu đừng có suy nghĩ bậy bạ tớ không phải dạng người mà cậu nghĩ đâu tớ chỉ đang đợi khách hàng thôi”
    “ Khách hàng mà đợi trong khách sạn à lại hẹn lúc đêm khuya cậu mau thành thật trả lời tớ mau lên cậu làm gì ở đó”
    Cô bất lực với Tiểu Mạn mở miệng giải thích lần nữa “ Tớ chỉ đi gặp khách hàng không có vấn đề khác có được chưa?” Cô vừa nói xong cổng chính của khách sạn bị một tên ăn mặc từ trên xuống dưới toàn mau đen bước vào , cô nhận ra được hắn liền nói với Tiểu Mạn “ không nói chuyện với cậu nữa tớ cúp máy đây”
    Hắn đi đến cửa thang máy liền bị cô chạy tới chắn ngang mặt Hắn , lúc nay sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại ”Lại là cô?”
    “ Thật ngại quá Lục Tổng đêm khuya rồi tôi lại đến phiền anh, anh có thể nghe tôi nói một chút không”
    “ Không lẽ cô là người đại diện cho công ty bố tôi?”
    Cô không trả lời chỉ gật đầu một cái hắn thấy vậy liền cười “ Ha! Đúng là oan gia mà cô chưa phá xe tôi đủ sao bây giờ lại muốn phá giấc ngủ của tôi à, mau tránh ra đi tôi buồn ngủ lắm rồi” hắn đẩy cô sang một bên rồi bước vào thang máy lúc này cô chẳng cần sỉ diện được nữa đành phải bước vào theo hắn
    Hắn nhìn cô khó hiểu “ Cô tính đi theo tôi lên trển à”
    “ Nếu anh không thấy phiền thì tôi vô cùng sẵn lòng đi cùng anh”
    “ Cô! Được là cô nói đấy nhé ” Hắn nhấn nút thang máy lên tầng 5
    Bầu không khí trở nên im lặng đúng lúc cửa thang vừa máy mở hắn nhanh chân bước ra đi đến phòng của mình hắn vừa đi vừa nhìn sau lưng quan sát sắc mặt của cô.

    Tới cửa hắn quẹt thẻ để mở cửa , trước khi vào hắn nhìn cô một cái
    “ Cô vào thiệt đấy à?”
    Cô gật đầu xem như trả lời hắn
    “ Cô có phải con gái không vậy? Một thân một mình vào phòng của con trai cô không ngại à” Hắn vừa đi vào phòng cô liền đi theo hắn

    “ Tôi không ngại anh ngại à”
    “ Tôi không ngại nếu cô đã đến đây chi bằng chúng ta…” Hắn nhìn cô
    “ Thưa Lục Tổng tôi đích thân đến tận đây là để nói với anh sáng mai anh có thể đến cuộc họp chúng ta có thể bàn với nhau về vụ kiện có được không?”
    “ Nếu tôi nói không thì sao?”
    “ Vậy tôi xin giữ cái passport này của anh một lát nhé” cô giơ cuốn passport quơ qua quơ lại trước mặt anh
    Vừa này khi cô bước vào phòng thấy hắn chẳng quan tâm đ ến mình nhân lúc đó cô thấy cuốn sổ được hắn để lên bàn , cô chỉ tiện tay lấy để làm cho hắn hợp tác tí thôi đối phó với loại người như hắn không hẳn là khó
    “ này đừng có mà làm bậy mau trả lại đây” anh đứng dậy định tiếng tới giật lấy cuốn passport từ tay cô nhưng cô nhanh hơn hắn một bước liền bỏ cuốn sổ vào áo trong
    “ Thật ngại quá Lục Tổng ngày mai anh không đến thì anh khỏi về nước nhé cũng khuya rồi tôi không làm phiền anh nữa anh mau nghỉ ngơi đi tôi xin phép đi trước” nói rồi cô đi thẳng một mạch ra khỏi cửa “ Để tôi xem làm sao anh về lại nước đối phó với người như anh không khó” cô cười quay lại nhìn về phía cửa
    Còn Hắn thì ở bên trong đang tức giận người như hắn mà lại để thua một người phụ nữ sao đúng là làm cho hắn tức chết mà
    Hôm nay cô đặt biệt tới công ty rất sớm vừa vào thang máy lại gặp phải người cô chẳng muốn gặp tí nào
    “ Chào Lục Tổng hôm nay anh tới sớm hơn tôi nghỉ nhiều đấy”
    Hắn quay sang liếc cô một cái “ Cô liệu mà đưa cái passport cho tôi nếu không đừng có trách tôi đụng tay với phụ nữ”

    “ Để xem thái độ của anh ngày hôm nay ra sao “
    Cửa thang máy vừa mở cô liền đi ra theo sau là hắn những người ở công ty thấy hắn lập tức thì thầm to nhỏ trong đó có hai tên đàn ông hôm trước
    “ Cậu thấy chưa tôi đã nói rồi Ngãi Giai là loại người không tầm thường”
    “ Hứ! Tới bây giờ tôi không phục cô ta, cô ta chắc chắn đang dùng thủ đoạn gì đó mới đưa Lục Tổng tới đây”
    Một người phụ nữ khác thấy cậu ta nói vậy liền vỗ vào vai của cậu ta một cái “ Cậu đừng có ăn nói bậy coi chừng mất việc đấy chị ấy mà nghe được thì đời cậu xong ” mọi người ở đấy cũng tự động giải tán
    “ Chúng ta bắt đầu cuộc họp nhé” Cô cầm tập tài liệu đưa sang hướng anh đang ngồi
    “ Đây là tất cả tài liệu mà tôi đã soạn trong đó có những điều kiện mà bên công ty cô Chu đưa ra anh xem sơ qua coi có gì muốn điều chỉnh không”
    Hắn cầm tập tài liệu cô đưa chăm chú nhìn từng trang “ Tôi thấy điều khoảng ở trang 2 không hợp lý cho lắm tại sao bên công ty của tôi chỉ nhận được 20% cổ phần còn bên cô Chu lại 80% vậy không phải bên tôi lỗ sao”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 13: 13: Ông Đây Chẳng Hứng Thú Gì Với Cô


    “ Bên công ty của cô Chu muốn công ty của chúng ta đưa sản phẩm vào thị trường sau khi nó phát triển bên công ty của cô ấy sẽ dùng cổ phiếu để đẩy mạnh các sản phẩm sau khi hai bên sát nhập hai công ty thành công thì phần lớn cổ phiếu cô Chu sẽ đẩy mạnh tới lúc đó hai bên công ty điều có lợi”
    “ Tôi không đồng ý nếu như thế thì công ty sau này sẽ bị ảnh hưởng”
    “ Anh đừng lo đây chỉ là điều kiện bên công ty cô Chu đưa ra thôi đến lúc chúng ta đàm phán tôi sẽ đưa cho anh điều kiện của chúng ta”
    “ Vậy chẳng còn gì nữa thì tan họp đi” Hắn nhìn cô ý muốn bảo cô nói với mọi người
    “ Mọi người có còn ý kiến gì về tài liệu mà tôi đưa không” Cô nhìn mọi người trong phòng họp, nhưng chẳng một ai lên tiếng
    “ Vậy được họp tới đây thôi mọi người đi làm việc của mình đi”
    Cô vừa định rời khỏi cửa liền bị hắn kéo lại ” Này anh đừng có làm bậy ở đây là công ty” cô hất tay hắn ra khỏi người mình
    “ Cô ngồi đó đi tôi muốn hỏi cô một số chuyện” hắn ra hiệu cho cô ngồi gần hắn
    Cô khó hiểu không biết hắn muốn làm gì nhưng vì sợ hắn làm bậy ở công ty, cô cũng ngoan ngoãn ngồi xuống ” anh nói đi”

    “ cô dẹp cái bộ mặt nghi ngờ đó nhìn tôi đi ông đây chẳng có hứng thú gì với cô đâu chẳng qua là tôi có chuyện nhờ cô giúp”
    “ Vào thẳng vấn đề đi tôi không thích lòng vòng”
    “ được! tôi có một miếng đất ở Giang Tô nhưng có một ông cụ chẳng chịu đi cô có cách nào làm cho ông ấy đi được không”
    Cô im lặng một lúc rồi lên tiếng “ Vụ này tôi sẽ giao lại cho Gia Tuệ phụ trách không có chuyện gì khác tôi đi làm việc của mình đây” nói xong cô liền đứng dậy bỏ đi nhưng bị hắn kéo ngược lại
    “ không được cô ta mới vào công ty không lâu lại không đủ kinh nghiệm sao cô có thể đưa miếng đất quan trọng của tôi giao cho cô ta giải quyết được,tôi không đồng ý”
    “ Anh không tin vào khả năng chọn người của tôi?”
    “ Ý tôi không phải vậy…” Hắn định nói tiếp nhưng bị cô cắt ngang
    “ Vậy được rồi anh cứ yên tâm giao lại cho chúng tôi xử lý bây giờ anh thả tôi ra có được chưa?”
    Hắn giờ mới giật mình nhìn xuống dưới tay đang giữ tay cô vội buông ra, Ngãi Giai mặc kệ hắn còn đứng đó liền bỏ ra ngoài vừa ra khỏi cửa chạm mặt với Gia Tuệ
    “ Em mau theo chị vào đây” Gia Tuệ nghe cô gọi mình trong lòng có một chút hồi hộp tự nghĩ mình làm gì sai sao nhưng vẫn gật đầu đi theo cô
    “ Em ngồi đó đi”
    “ Bộ em làm sai chuyện gì sao?”
    “ Lục Tổng có một miếng đất ở Giang Tô do xảy ra vấn đề cậu ấy muốn nhờ chúng ta giải quyết giúp cậu ấy, chị muốn giao vụ này lại cho em giải quyết không thành vấn đề chứ?”
    “ Em? Em sợ mình không làm được hay chị giao cho Tử Kha cậu ấy có nhiều kinh nghiệm hơn em”
    “ là do em nghi ngờ khả năng của chính mình hay là khả năng chọn người của chị?”
    “ Ý em không phải vậy…”
    “ Vậy thì em mau đi giải quyết đi còn ngây ra đó làm gì”
    Gia Tuệ gật đầu một cái ôm tập tài liệu đi ra ngoài

    Tại phòng gym
    “ Nào nào mau uống nước đi”
    “ Cậu để ở đó đi”
    Tiểu Mạn nhìn cô miệng không ngừng phàn nàn “ cậu nghỉ ngơi một lát có được không? Tớ sợ cậu tập nhiều quá sẽ mất sức đấy”
    Nghe Tiểu Mạn phàn nàn cô liền dừng tay quay sang cầm lấy chai nước uống một hơi “ cậu đừng lo tớ khoẻ lắm”
    “ Nói tới cậu tớ liền tức giận nhìn cậu xem gần 30 tuổi rồi chẳng chịu có mối tình nào”
    “ Cậu nghĩ xem công việc của tớ dày đặc như thế có thời gian đâu mà yêu đương”
    “ Bên cạnh cậu chẳng phải có viên ngọc quý sao?”
    “ Ai cơ?”
    “ Là Nguyên Ân đó anh ấy thích cậu lâu như vậy chẳng phải cậu không biết”
    “ Hai bọn tớ chỉ là bạn bè bình thường chẳng có gì khác”
    “ Tổng Giám Đốc Ân anh ấy vừa đẹp trai vừa ân cần tại sao cậu lại không thích , rất nhiều phụ nữ thích anh ấy muốn có mà chẳng được riêng cậu có mà trả trân trọng người ta tí nào đúng là hết nói nổi”

    “ Thì hai chúng tớ không hợp thế thôi”
    “ Cậu ở đó mà kén cá chọn canh đến khi cậu 40 tuổi rồi đừng có mà gọi điện thang vãn với tớ đấy”
    Cô mặc kệ người bạn của mình đang ngồi ở đó la mắng chỉ chú tâm vô máy chạy bộ mà tập tiếp
    “ đúng là hết nói nổi với cậu, cậu xem thái độ bây giờ của cậu khi nhắc đến Nguyên Ân đi”
    “ Cậu đến đây để tập hay để tư vấn chuyện tình cảm đây mau tập đi đừng có đứng đó mà lãi nhãi nữa”
    Tại nhà hàng cổ nổi tiếng
    “ Sao lại trong menu toàn là đồ chay không vậy” Người đàn ông vừa nhìn vào menu lật đi lật lại không ngừng
    Người phụ nữ ngồi đối diện thấy thế lên tiếng giải thích “ Hôm nay là ngày rằm , hằng năm tới ngày này Lăng Tổng có thói quen ăn chay nên tôi đặt biệt giúp anh hẹn ông ấy tới nhà hàng cổ này”
    Anh nhìn cô liền gật đầu như đã hiểu “ Cô chu đáo thật đấy, cảm ơn nhé”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 14: 14: Mau Đi Đi Đừng Có Mà Gạt Tôi


    “ Đúng địa chỉ ở đây rồi nhưng sao chẳng có ai vậy” Gia Tuê đứng trước một ngôi nhà ở Giang Tô nhìn xung quanh thấy không có ai liền đứng trước cửa gọi lớn “ Có ai ở đây không”
    Một ông cụ ở trong nhà nghe tiếng có người đứng ngoài gọi chống gậy đi ra hỏi “ cháu đến tìm ai”
    “ Ông ơi cho cháu hỏi ở đây có phải nhà của ông cụ Lý không ạ”
    “ Là ta , cháu đến tìm ta có gì chuyện gì không” Ông cụ nhìn cô với vẻ mặt đầy sự nghi ngờ
    “ Cháu xem trên mạng thấy được nhà của ông có nuôi mấy em chó rất dễ thương cháu rất thích chúng nên cháu từ Thượng Hải đi xa xuống đây một chuyến để được gặp , ông không phiền cho cháu vào xem một lát có được không”
    “ Cháu đừng có mà lừa ta lúc trước cũng có mấy tên lạ mặt từ đâu đến cũng nói giống như cháu sau đó liền trở mặt muốn đuổi tôi đi, cháu mau đi đi đừng có giả vờ ” Ông cụ nghe cô nói liền không giữ được bình tĩnh mà cầm cây chỉ trỏ
    “ Ông à ông bình tĩnh nghe cháu nói đã ông mở cửa cho cháu vào nhà rồi chúng ta từ từ nói có được không”
    “ Mau đi đi đừng có làm phiền tôi nữa” Ông cụ vừa nói xong liền xoay người bước vào nhà
    “ Khoan đã ông ơi cháu có thứ này muốn cho ông xem, cháu thấy bài viết của con trai ông đăng lên trang web muốn tìm nhà độc lập ở quê vừa hay cháu có một căn muốn cho ông xem”
    Ông cụ nghe tới liền xoay người chống gậy đi đến chỗ cô đang đứng “ Thật không hay lại đi gạt một lão già như tôi”

    “ Ông không tin cháu thì cũng phải xem cái này trước đã”
    Ông cụ Lý nhìn vào tờ giấy cô đưa cũng nửa tin nửa không suy nghĩ được một lúc cũng đi đến mở cửa cho cô vào “ Vào nhà đi”
    Tử Hàn từ nhà tắm bước ra liền nhận được cuộc điện thoại, Hắn nhanh chóng đi đến sofa cầm lên xem
    “ Alo tôi nghe”
    “ Cậu biết tin gì chưa Tử Hàn”
    “ Tôi vừa tắm xong liền nhận được điện thoại của cậu , cậu gọi giờ này thì chắc chẳng có tốt đẹp gì”
    “ Xí cậu tưởng tôi là người xấu giống cậu chắc, không so đo với cậu làm gì tôi nói cho cậu nghe cái miếng đất của cậu ông lão chịu dọn đi rồi đó”
    “ Thật không? Hay cậu tính lừa tôi”
    “ Tôi lừa cậu làm gì? Không tin thì thôi cậu tự mình đi hỏi đi tôi cúp máy đây”
    Người bên kia liền cúp mấy hắn nhấn một dãy số gọi cho người khác “ alo miếng đất đó ông cụ chịu dọn đi rồi sao”
    “ Vâng thưa Lục Tổng”
    “ Cậu nhanh chóng sắp xếp người giải quyết vụ này cho tôi, tôi không muốn bố tôi lại cho người mua lại nó”
    “ Vâng tôi biết rồi thưa Lục Tổng”
    Hắn cúp máy quăng điện thoại lên ghế sofa đặt ở gần đó Hắn đi thẳng vào phòng thay đồ
    Cô vừa từ trong xe đi xuống liền bị một chiếc xe thể thao màu đen chạy từ phía sau đi đến bóp kèn , Ngãi Giai nhíu mày quay lại đằng sau xem thử người trong xe ngừng lại đẩy cửa bước xuống đi đến chỗ cô
    “ Tổng Giám Đốc Lục hôm nay anh đến sớm thế”
    “ Tôi đến là để mời cô Vương đây đi ăn”
    Gì đây hôm nay hắn tự nhiên đến mời cô đi ăn? Không lẽ hắn có ý đồ với mình à?Hắn nhìn thấy được sắc mặt của cô liền đoán ra được cô là đang nghĩ xấu hắn

    “ Nữa lại trân cái bộ mặt đó ra nhìn tôi mau dẹp vào dẹp vào đi”
    “ Hôm nay tôi không rảnh làm phiền Lục Tổng tránh ra cho tôi vào” cô chỉ tay vào hướng cửa bãi xe
    Hắn chẳng tránh ra mà còn dịnh tay cô lại không cho cô đi “ Ể bây giờ còn sớm mau đi ăn thôi cô lãi nhãi làm gì không biết” chẳng để cô trả lời hắn lôi cô đẩy vào xe ” Ngồi im đấy nhé” hắn chỉ tay vào kính ý bảo cô đừng quấy rồi đi vòng qua bên ghế lái đạp ga chạy đi
    “ Anh muốn đưa tôi đi đâu” Cô quay sang nhìn hắn
    “ Tới rồi xuống xe đi” Hắn ra lệnh cho cô đẩy cửa
    Cô nhìn xung quanh đây chẳng phải nhà Hàng nổi tiếng được lên báo cách đây vài ngày à theo như cô biết được thì ở đây người có vé mới được vào.

    Lại còn nghe nói đặt vé ở đây rất khó , xem ra gia thế của hắn cũng không đơn giản như cô nghĩ rồi , đang đứng suy nghĩ liền bị hắn quay lại kêu một cái làm giật mình
    “ Cô ngây người đứng đó làm gì mau vào trong nhanh lên”
    Cô gật đầu nhanh chóng đi đến gần chỗ hắn
    “ Cô muốn ăn gì cứ gọi thoải mái nhé chầu này tôi mời cô đừng khách sáo”
    Ngãi Giai cầm menu nhìn sơ qua rồi lên tiếng nói với hắn “ Tôi thấy đồ chay ở đây cũng rất ngon đặt biệt rất tốt cho sức khỏe hay là tôi kêu giúp anh một phần nhé”

    “ Gì cơ? Cô vô nhà hàng sang trọng như vậy chỉ để gọi đồ chay thôi?”
    “ Chẳng phải tôi đang giúp anh có sức khoẻ tốt đấy thôi nếu anh không ăn thì ăn tự gọi món đi” Cô đưa menu cho hắn
    Hắn liền quay sang nói với phục vụ “ dọn lên mấy món mà cô ấy gọi đi” người phục vụ gật đầu cầm menu đi vào trong
    “ Thành thật cảm ơn cô đã giải quyết miếng đất đó giúp tôi”
    “ Anh không cần khách sáo với tôi như vậy đó đâu”
    “ Cô nói xem cô còn thích gì không cứ nói ông đây sẽ hoàn thành giúp cô”
    “ Anh thường xuyên vung tiền bừa bãi như thế à”
    “ đa phần con gái mấy cô rất thích đàn ông chúng tôi làm như vậy à”
    “ anh đừng có mà đánh đồng chung chung tôi khác với phụ nữ xung quanh anh đấy”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 15: 15: Chu Tịnh Y


    “ Tôi ăn xong rồi chúng ta mau về thôi”
    Hắn nhìn đồng hồ trên điện thoại “ bây giờ còn sớm cô nôn nóng về công ty làm gì không biết”
    “ Lục Tổng à tôi còn rất nhiều việc cần tôi xử lý”
    “ được được cô muốn về thì về Tử Hàn tôi chưa bao giờ bắt ép phụ nữ”
    Từ cổng biệt thự có chiếc xe màu trắng porches chạy thẳng vào bãi cỏ của biệt thự Chu Gia người phụ nữ trong xe đẩy cửa bước xuống, trên người cô ta trên dưới toàn hàng hiệu nổi tiếng quản gia từ trong nhà thấy có tiếng xe đến nhanh chóng lật đật chạy ra xem
    “ Ai cha Tịnh Y cháu về rồi mau xoay một vòng cho ta nhìn cháu một chút nào”
    Người phụ nữ tên Tịnh Y nhìn bác quản gia bất giác mỉm cười “ Bác Trần bệnh bao tử của bác dạo này đã đỡ hơn chút nào chưa”
    “ Tôi đỡ hơn nhiều rồi cảm ơn tiểu thư đã quan tâm người già này”

    “ Bác à cháu đã dặn bác bao nhiêu lần rồi bác cứ gọi cháu là Y Y hoặc là Tịnh Y bác chăm sóc cháu từ bé đến bây giờ có xa lạ gì đâu”
    “ Được được Y Y chung ta mau vào nhà thôi bố mẹ cháu rất mong cháu tới đấy”
    Cô gật đầu quay sang đỡ Bác Trần đi vào trong Chu Viên , người đàn ông đeo kính ngồi gần phòng bếp mãi mê đọc báo chẳng màn đến xung quanh liền bị giọng Tịnh Y làm cho giật mình
    “ Bố con về rồi”
    Người phụ nữ từ trong bếp cũng vừa đúng lúc bưng đồ ăn ra ngoài “ Tịnh Y con về đấy à nào về đúng lúc lắm mẹ có làm canh gà hầm mà con thích ăn mau ngồi xuống ăn mau lên”
    “ toàn là món con thích ăn thôi”
    Người đàn ông ngồi ghế gần đó im lặng nãy giờ mới chịu lên tiếng “ Tịnh Y à con đã nghe nói chuyện của anh con hay chưa”
    Cô gấp thức ăn bỏ vào miệng nghe ông hỏi liền gật đầu “ Con nghe Hạo Thiên nói rồi ạ”
    “ Bố đã cho người làm nó ém xuống rồi nhưng thế diện của Chu Gia chúng ta đã mất hết mặt mũi vơiz mấy cổ đông”
    “ Bố chỉ là anh ấy bị mấy nhà báo vớ vẩn chụp hình lại thôi chứ anh ấy có làm gì đâu bố đừng lo lắng nữa mắc công bố lại đỗ bệnh”
    “ Gì mà không làm gì tin đồn đó bị người ta lan truyền khắp nơi chẳng phải chúng ta biến thành trò cười của người khác rồi sao” ông tực giận hơi lớn tiếng với cô, mẹ cô lúc này thấy con gái mình bị mắng lập tức lên tiếng can ngăn
    “ Bạch Thiển à hôm nay con gái chúng ta mới về ông đừng có nhắc lại chuyện không vui nữa có được không? Ông xem ông con trai làm ông mất mặt không phải còn có đứa con gài này làm ông nở mặt sao” Bà vừa nói vừa gắp thức ăn trên bàn bỏ vào chén ông “ nào nào mau ông mau ăn thử cá chiên này đi tôi vừa mới học được từ bác Trần đấy”
    “ Bố bố đừng có mặt mài ủ rũ nữa con kính bố một ly nhé”
    Ông thấy đứa con gái của mình vẻ mặt không được vui liền miễn cưỡng cầm ly rượu cụng về phía cô

    “ Kiện đàm phán của con tới đâu rồi” Chủ Tịch Lục ngồi trong phòng làm việc gọi điện cho Tử Hàn
    “ Con đang ngồi xem tài liệu mà cơ quan luật sư vừa mới đưa đây ngày mai chuẩn bị bắt đầu mở cuộc họp chiến lược , ở bên bố bây giờ là trời tối rồi sao bố vẫn còn chưa ngủ”
    “ Dạo này công ty nhiều việc bố và Tử Minh làm không xuể nên hay thức đêm hôm nay được một ngày rảnh rỗi làm xong việc sớm bố gọi để hỏi thăm con một chút”
    “ Bố đừng làm việc quá sức đấy coi chừng lại đỗ bệnh”
    “ Cái thằng nhóc này hôm nay sao lại quan tâm đ ến lão già này chứ”
    “ Không còn sớm nữa bố nghỉ ngơi đi con cúp máy đây” chẳng đợi ông trả lời hắn liền bấm nút tắt hắn thầm nghĩ cái gì đó một lúc liền mở sang ứng dụng khác
    “ Vương Ngãi Giai cái tên này cũng chẳng tệ nhưng tiếc là cô chẳng phải là hình mẫu của tôi” Hắn nói xong liền tắt ipad quăng lên sofa đứng dậy đi thẳng ra ngoài bãi xe
    Người làm từ trong bếp đi ra trên tay còn cầm thêm một khay bánh đến “ Ông chủ cô chủ mời hai người ăn bánh ạ”
    Cô ra hiệu cho người làm đặt bánh xuống bàn quơ tay bảo ý muốn cô ta lui xuống , cô ta hiểu ý liền nhanh chóng ra ngoài đóng cửa
    “ Bố mau ăn thử bánh này xem con đặt biệt tự mình đi mua đấy” Cô đưa dĩa bánh đã đựo cắt sẵn đến cho ông

    “ Tịnh Y lần này con gặp được bác Hải con đã nói được gì với ông ấy rồi”
    “ Dạ cũng khá bác ấy rất thích quà mà con tặng”
    “ Con đã gặp Tử Hàn chưa”
    “ Vẫn chưa ạ, dạo này công việc của con nhiều quá vẫn chưa hẹn gặp anh ấy”
    “ Bố nhớ lúc nhỏ con hay bám theo cậu nhóc đó mãi chẳng chịu về nhà ăn cơm thật là”
    Cô bật cười khi ông nhắc đến “ Bố tự nhiên bố nhắc đến chuyện này làm gì chuyện cũng đã qua lâu rồi”
    “ Con xem con kìa nhắc đến cậu ta liền đỏ mặt thôi bố không chọc con nữa con chắc đã nghe Hạo Thiên nói qua chuyện công ty , bác Hải muốn công ty chúng ta sát nhập với nhau bố muốn hạng mục lần này do con đại diện”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 16: 16: Mau Biến Hết Đi Cho Tôi


    “ Mọi người xem miếng đất này ở đây cách quảng trường 18km vé xé của nó vào sáu năm trước đã là 6 vạn 1 mét vuông nhìn ở bên này nữa bên này cách quảng trường cũng 20km vé xe cũng rơi vào 7 vạn, miếng đất của ông Chu cũng đã được thu mua vào hai năm trước với giá 200 triệu , hiện tại muốn tìm được miếng đất như thế thì chi phí không phải dừng lại ở con số gấp mười lần đâu , bên ông Chu muốn đầu tư đất còn Lục thị lại muốn đầu tư tên tuổi hai bên liên thủ với nhau tạo nên một khu ăn uống đáp ứng được nhu cầu của khách du lịch nghỉ dưỡng ở đấy đôi bên cùng có lợi”
    Người đàn ông ngồi trong phòng họp nghe cô nói vậy liền lên tiếng thắc mắc “ Có một chỗ tôi vẫn chưa hiểu, làm ăn lúc nào cũng có sự phụ thuộc nếu như năm đó thu mua được mảnh đất rẻ như thế tại sao ông Chu không tiếp tục xây nhà mà ngược lại cứ muốn hợp tác với công ty Lục Thị chúng tôi để xây dựng một khu ăn uống”
    Tử Hàn im lặng quan sát nãy giờ nghe người đàn ông đó thắc mắc hắn liền nói ra suy nghĩ của mình “ Khu ăn uống có tên tuổi thì chất lượng sản phẩm sẽ tăng lên xong rồi lô đất ở đấy cũng sẽ tăng theo vì vậy theo như tôi đoán không sai thì miếng đất xung quanh của ông Chu đã được con gái ông ta nắm giữ hết rồi chỉ đợi khu du lịch ăn uống xây xong thì họ sẽ tiếng hành kế hoạch”
    Xem ra anh ta cũng không phải là không tài không nghệ “ Lục Tổng nói rất đúng, mười năm về trước Ông Chu đã mua những miếng đất xung quanh rồi tôi không biết ông ấy có lý do gì mà hai năm sau lại chuyển toàn bộ miếng đất mà ông ấy đứng tên sang cho con gái của mình là Chu Tịnh Y, cô ấy vừa từ New York trở về không lâu”
    Hắn nghe thấy cái tên này liền giật mình Chu Tịnh Y không lẽ là em ấy đó chứ? Thật là trùng hợp
    “ Những miếng đất ở đấy vào mười năm trước chỉ là khu đất hẻo lánh của Thượng Hải mà ông Chu đã dám mạo hiểm như thế giờ đây xem ra có lẽ là do giám đốc Hạo của ông Chu nhìn xa trông rộng” Cô vừa nói vừa quay sang nhìn Đồng Niên ý muốn bảo cô ấy chuyển qua phần tiếp theo mà cô đã chuẩn bị

    “ Người này là Hạo Thiên là giám đốc của công ty ông Chu con người của anh ta khi làm việc rất nghiêm túc tác phong làm việc mạnh mẽ dứt khoác đời tư còn rất sạch sẽ không có bất kì vấn đề nào, còn người này mọi người cũng đã biết đó là Chu Tịnh Y”
    “ Tại sao không có ảnh chính diện của cô ấy vậy?”
    “ Cô ấy rất ít khi để lộ thân phận của mình hơn nữa chiến lượt truyền thông của cô Chu khá là bảo thủ cô Chu chỉ mới lên nắm quyền cho nên chúng ta chỉ thấy được bóng lưng của cô ấy”
    Người phụ nữ từ trong thang máy bước ra tất cả ánh mắt ở trong công ty liền đỗ dồn vào người phụ nữ đó cô ta chẳng quan tâm bọn họ đang nhìn mình mà bước chân càng ngày càng nhanh đến dần tới cửa phòng họp gần đó
    “ Tổng Giám Đốc Chu” mọi người ở trong phòng họp thấy cô liền đồng thanh đứng dậy chào hỏi
    “ Mọi người ngồi xuống đi”
    Một người đàn ông khác quay sang ra hiệu cho thư ký bấm vào máy tính để chiếu tài liệu cho cô xem
    “ Người mà chúng ta thấy đây là Lục Tử Hàn cậu ấy chính là con trai của Chủ Tịch Như Hải và cũng là người kế thừa tương lai anh ta cũng là đối tác quan trọng của chúng ta lần này nhưng mà chúng ta vẫn cho hiểu rõ lắm về thông tin của anh ta”
    Cô gật đầu xem như đã hiểu Hạo Thiên tiếp tục nói tiếp “ Còn người này là Vương Ngãi Giai trưởng đoàn luật sư của chi nhánh Thượng Hải người phụ tránh đàm phán để hợp tác lần này năng lực của cô ấy cực kỳ cao cô ấy giải quyết vụ kiện của Kay chỉ chưa đầy 2 tháng” cậu ta vừa nói dứt lời liền có tiền gõ cửa từ bên ngoài bước vào
    “ Ở đây đông vui vậy nhỉ” Anh ta đi đến chỗ cô đang ngồi lên tiếng chào hỏi “ Em gái em chịu về nước rồi sao”
    “ Anh đến đây làm gì?”
    “ Chẳng phải đến họp sao?”

    “ Anh! bố nói với em là tạm thời anh không cần tham gia hạng mục này bố giao lại cho quản lý”
    “ Tịnh Y có phải người đàn bà như em đã nói xấu anh với bố không? Tại sao em vừa về nước bố lại giao toàn bộ hàng mục lớn của công ty giao cho em quản lý được chứ” Hắn vừa nói vừa xem thái độ của cô
    “ Sao anh lại nghĩ vậy? Khắc Nhiên anh chẳng phải là người hiểu rõ chuyện này nhất sao?”
    “ Tôi không cần biết bố có giao hạng mục này cho em quản lý hay không nhưng chưa có sự đồng ý của tôi thì tôi vẫn đảm nhiệm hạng mục này”
    “ Chu Khắc Nhiên anh đừng có mà làm càn! Anh có tin em gọi bảo vệ đuổi anh ra khỏi đây không hả”
    Hắn nghe cô nói lập tức đứng dậy đi đến siết tay cô “ mày nói gì? Anh mày mà mày còn giúp đuổi à”
    “ Anh mau buông ra nếu không đừng trách”
    “ Tao không buông đấy mày làm gì tao nào” càng nói tay hắn càng siết tay cô
    Hạo Thiên lúc này thấy tình hình không ổn liền đi đến kéo tay hắn ra khỏi người cô rồi kéo cô ra sau lưng mình “ Tổng Giám Đốc Nhiên chủ tịch hội đồng đã quyết định rồi mong anh hiểu cho”

    “ Anh chẳng phải là người mà em gái tôi mời từ Mỹ về đó sao?”
    “ Phải tôi tên Hạo Thiên”
    Hắn liền bật cười rồi nhìn lấy cậu ta “ Em ấy là em gái của tôi cậu đừng có nhiều chuyện mà xen vào”
    “ Không phải tôi muốn xen vào chuyện gia đình mấy người tôi có bổn phận đến đây để làm việc mong Tổng Giám Đốc Nhiên đây đừng ảnh hưởng đến công việc của tôi”
    Hắn ta tức giận quát lên “ cậu và mấy người ở đây lập tức mau biến đi hết cho tôi, tôi có vài chuyện muốn nói riêng với em ấy”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 17: 17: Vì Chuyện Gia Đình Mà Khiến Anh Mất Mặt


    “ nếu như là chuyện chính thì cô Chu đã nói rất rõ rồi ý của chủ tịch Chu là anh không được phép tham gia hạng mục này còn chuyện riêng thì lát nữa anh có thể nói bây giờ chúng tôi đang họp mời anh ra khỏi đây cho”
    “ Hạo Thiên xem như anh giỏi đừng để tôi bắt được điểm yếu của anh sớm muộn gì tôi cũng sẽ xử lý anh thôi cứ chờ đó” Hắn tức giận bỏ đi
    Cậu ta không quan tâm đ ến hắn chỉ quay sang nhìn sắc mặc của Tịnh Y thấy cô không còn vui vẻ nữa liền lên tiếng với mọi người dừng cuộc họp “ mọi người tan họp được rồi”
    Anh thấy mọi người thu dọn đồ đạc ra ngoài gần hết liền đi đến chỗ Tịnh Y hỏi xem cô có ổn không “ Tay em không sao đó chứ”
    “ Không sao anh ấy chỉ mất bình tĩnh một chút lát nữa về nhà em sẽ nói chuyện riêng với anh ấy hôm nay vì chuyện gia đình em mà khiến anh mất mặt rồi”
    “ Không sao anh không để ý cũng trưa rồi chúng ta mau đi ăn thôi”
    Tại tiệm bánh ngọt người phục vụ từ bên trong bưng ra những món bánh ngọt nổi tiếng đi đến bàn của một cặp nam nữ ngồi gần đó
    “Thưa anh món của anh gọi đã lên đủ rồi ạ”

    Người đàn ông chỉ gật đầu một cái quay sang nhìn người phụ nữ đang hào hứng với mấy món đồ ăn mà nhân viên mới vừa đem ra “ Em mau ăn đi toàn món em thích không đấy”
    “ Nguyên Ân anh nói đi anh gọi mấy món này là để mua chuộc em bắt em khai thông tin của chị Ngãi Giai có phải không”
    “ Em nghĩ anh mua thứ này cho em là để hỏi về Ngãi Giai thôi sao”
    “ Không cần gạt em làm gì nhìn anh xem anh thích chị ấy lâu vậy rồi mà chị ấy vẫn thờ ơ xem ra anh hết hy vọng thật rồi”
    “ Cái miệng của em , chẳng qua là em ấy bận công việc không chú tâm đ ến mọi thứ xung quanh thôi em biết đó chị em rất cuồng công việc mà”
    “ Được được vậy anh muốn hỏi em cái gì đây”
    “ Dạo này anh có chuyến đi công tác anh chỉ nhờ em để ý cô ấy giúp anh có chuyện gì là phải gọi cho anh gấp có biết không”
    “ Anh nghĩ chị ấy yếu đuối đến vậy sao?”
    Ngãi Kỳ vừa ăn kem miệng không ngừng nói nhưng cơ thể cô lại cảm nhận được ánh mắt của người đối diện không hài lòng dán chặt trên người mình cô nhận ra điều khổng ổn lập tức ngẩng đầu “ ai da anh không cần lo cho chị ấy mà có chuyện gì em sẽ gọi cho anh có được không?”
    “ Không nói chuyện này với em nữa đồ mà anh nhờ em mua em có đem đến không”
    “ chết anh không nhắc em quên mất đợi em một lát” Ngãi Kỳ quay lại đằng sau lưng cầm lấy một cái túi to được làm từ Ý đưa đến cho anh
    “ Vậy em ngồi đây mà ăn từ từ nhé anh đi gặp cô ấy kẻo lại không kịp” anh vừa nói xong liền cầm cái túi mà Kỳ Kỳ đưa chạy ra ngoài
    “ Vậy hôm nay tạm dừng ở đây ngày mai giờ nay chúng ta bắt đầu tiếp mọi người còn thắc mắc gì không”
    Cốc.

    .

    cốc
    Mọi người trong phòng họp nghe thấy có tiếng gõ cửa liền nhìn về hướng đấy kể cả cô cũng vậy
    “ Nguyên Ân sao anh đến đây”
    “ Anh có thể nói chuyện riêng với em một chút có được không?”
    “ được vậy anh qua phòng em đợi một lát nhé”
    Anh gật đầu quay người bỏ đi cô thấy vậy quay sang nói với mọi người thu dọn đồ đạc về phòng nghỉ ngơi
    Từng người từng người trong phòng đi ra chỉ còn một mình Tử Hàn hắn ngồi đấy lẩm nhẩm gì đó
    “ Bạn trai cô ta à? Giữa ban ngày ban mặt lấy công ty làm nơi hẹn hò đúng là không ra dáng một luật sư chuyên nghiệp mà, sao mình lại quan tâm đ ến chuyện cô ta làm gì chứ ? Đúng là điên mà” Hắn đứng dậy cầm áo khoác của mình đi ra khỏi phòng họp
    Cô cầm trên tay sắp tài liệu đi đến bàn làm việc nhìn thấy có chiếc túi hàng hiệu kế bên lại có một bó hoa hồng được gói lại một cách tỉ mỉ Ngãi Giai không hiểu anh đang muốn làm gì quay sang nhìn lấy “ Chuyện gì đây anh đem chúng đến đây là có ý gì”
    Anh thấy sắc mặt của cô căng thẳng lập tức lên tiếng giải thích “ Em đừng căng thẳng như thế chỉ là anh thấy nó đẹp nên mua tặng em, em không thích sao”

    “ Nguyên Ân à em đã nói rõ ràng hai chúng ta…”
    “ Anh biết anh chỉ là mua tặng cho em gái của mình thôi em nhận nhé với lại bó hoa này đẹp như vậy không tặng em thì lại tiếc quá”
    Sắc mặt cô lúc này mới dịu đi một chút đưa tay về phía anh ý muốn bảo anh ngồi xuống “ anh ngồi đi chẳng lẽ hôm nay anh qua em chỉ để tặng chúng thôi à”
    “À vụ kiện đàm phán của alex sát nhập lần trước anh muốn cảm ơn em may có em ra mặt dàn sếp Dương Tổng muốn anh đích thân tới đây mời em dùng một bữa hôm nay em không bận chứ?”
    “ Chẳng phải lần trước chúng ta dùng bữa với nhau rồi à?”
    “ lần trước là do anh mời riêng em lần này là Dương Tổng công ty anh đích thân mời em”
    Hắn từ trong phòng họp đi ra vô tình cửa phòng cô không đóng hắn liền thấy cô và Nguyên Ân ngồi đấy nói chuyện rất vui vẻ
    “ đúng là lấy chuyện công làm việc tư mà”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 18: 18: Tiên Đồng Ngọc Nữ


    Quân Hạo thấy hắn đứng lấp ló ở trước cửa phòng Ngãi Giai cậu ta tò mò đi đến
    “ Cậu là ai mà cứ đứng lấp ló trước cửa phòng cô ấy vậy “
    “ Tại sao tôi phải trả lời cậu?”
    “ Anh! Có tin tôi gọi bảo vệ lên để tống anh ra khỏi đây không?”
    “ Cứ việc gọi” hắn chẳng quan tâm cậu ta đứng kế bên lãm nhãm mắt thì cứ hướng vào trước phòng cô
    Vừa hay Đồng Niên từ chỗ máy in photo đi ra thấy hắn cô đi đến chào hỏi
    “ Anh Lục anh chưa về sao?”

    Quân Hạo nghe thấy cô gọi tên anh Lục mà bất giác giật mình, anh Lục? Không phải là Lục Tử Hàn đó chứ thôi chết không lẽ mình đắc tội với hắn rồi không được không được phải tìm cách giải thích với hắn mới được
    “ Anh Lục chào anh tôi là Quân Hạo tổ trưởng tổ B ở phòng luật sư đối diện với Ngãi Giai rất mong được làm quen với anh” cậu ta tự chùi tay vào áo mình rồi giơ tay về phía anh nhưng rất tiếc cho cậu ta hắn lại chẳng quan tâm đ ến ánh mắt toàn hướng về phía phòng kia đột nhiên hắn quay sang hỏi Đồng Niên
    “ Cái người đó là ai vậy?”
    “ Anh hỏi giám đốc Ân à anh ấy là bạn thân từ hồi tiểu học với sếp Vương chúng tôi” Đồng Niên vừa trả lời xong Quân Hạo cậu ta lên tiếng xen vào “ Hai người đó chẳng phải là người yêu của nhau à”
    Đồng Niên nghe thấy cậu ta ăn nói bậy bạ liền cầm sắp giấy vừa mới in đánh vào người cậu ta xem như là cảnh cáo “ anh đừng có mà ăn nói bậy bạ kẻo cô ấy mà nghe được thì anh đừng hòng thoát”
    “ Bộ tôi nói sai à cô đi mà hỏi cái công ty này xem ai mà chẳng biết giám đốc Ân thích Vương Ngãi Giai của các cô, mà cô nhìn đi họ có giống tiên đồng ngọc nữ không tôi thấy hai người bọn họ đúng là trời xin một cặp”
    “ Nhiều chuyện anh mau đi làm việc đi”
    Đúng lúc Ngãi Giai và Nguyên Ân từ trong phòng mọi người ở đấy cùng tự động im lặng chẳng ai dám nói gì thêm, cô nhìn thấy hắn đứng đó cô liền lên tiếng hỏi
    “ Lục Tổng giờ này vẫn chưa về à”
    “ Tôi sao có thể về được dự án lần nay quan trọng đến Lục Thị tôi như vậy tôi cũng dốc hết tâm trí vào hạng mục ai như cô lại có thời gian ban ngày ban mặt rảnh rỗi đi hẹn hò với anh ta tại công ty”
    Cô chỉ tay vào mình khẳng định lần nữa “ Tôi? Hẹn hò? Con mắt nào của anh thấy chúng tôi đang hẹn hò”
    Hắn là đang bị cô làm cho ấp úng chẳng lẽ giờ hắn nói thẳng với cô là hắn đứng ngoài cửa nãy giờ chỉ để coi anh ta và cô đang làm gì ở trong phòng sao? Đúng là mất mặt! Nguyên Ân mặc kệ hắn đang nói gì quay người sang kêu Ngãi Giai “ mau đi ăn cơm thôi Ngãi Giai”
    Cô gật đầu đồng ý , cô cùng với Nguyên Ân lướt ngang qua người hắn
    Ở trong thang máy anh thấy cô cứ im lặng liền lên tiếng phá vỡ không khí

    “ Người đàn ông đó là ai vậy?”
    Cô nghe anh nói chợt giật mình “ khách hàng thôi”
    “ Nhìn cậu ta là đang muốn làm khó dễ em rồi còn gì”
    “ Caryln giao cho em nhận hạng mục này tưởng là muốn tốt cho em nhưng chị ấy đâu biết đã đẩy em vô đóng phiền phức đâu chứ,em mời cậu ta tới họp cũng tận mấy lần”
    “ cậu ta kiêu ngạo thế cơ à biết thế vừa rồi hay thay em dạy dỗ cậu ta mấy câu giúp em rồi”
    “ không cần đâu mà anh ta lớn lên ở Mỹ anh có đá điểu cậu ta thì cậu ta cũng chẳng hiểu anh nói gì đâu, bây giờ em chỉ cần cầu nguyện dự án lần này thành công một cách suôn sẽ tiễn cậu ta đi cho lẹ thôi”
    Cô vừa nói dứt lời cửa thang máy đột nhiên mở ra cô cùng với Nguyên Ân bước ra ngoài sảnh liền chạm mặt cái tên mà cô chẳng muốn gặp một xíu nào
    “ Ai da trùng hợp quá rồi sếp Vương”
    Nguyên Ân thấy hắn không khỏi chau mày “ làm phiền anh né sang một bên để chúng tôi đi”
    Hắn mặc kệ Nguyên Ân là đang nói cái gì hắn chỉ quan tâm nhìn cô “ Vương Ngãi Giai làm phiền bữa cơm hôm nay của cô rồi tôi vừa đọc tài liệu có một số chỗ tôi không hiểu cho lắm hay cô giải thích giúp tôi nhé”

    “ bây giờ sao?”
    Hắn gật đầu cô liền quay sang nhìn sắc mặt của Nguyên Ân lúc này xem ra anh ấy là đang khó chịu với hắn đây mà nhưng cũng đành chịu thôi ai biểu hắn lại là người quan trọng của công ty cô đành hết cách nói xin lỗi với Nguyên Ân một tiếng
    “ Hôm nay em không thể đi ăn với anh được rồi để khi khác em bù lại cho anh nhé”
    Nguyên Ân chẳng làm khó dễ cô làm gì chỉ gật đầu xem như là thoả hiệp “ được vậy khi khác anh đến tìm em” anh xoa đầu cô một cái rồi quay sang liếc hắn
    Có phải không vậy hắn còn đang đứng sờ sờ ở đây mà dám ban ngày ban mặt ở công ty xoa đầu nhau ? Bộ xem hắn bị đuôi rồi sao đúng là tức chết mà
    “ Này này ở đây là công ty đụng tay đụng chân gì chứ còn cô nữa mau đi thôi đứng đó với hắn làm gì”.
     
    Thiếu Gia Ăn Chơi Đừng Làm Phiền Tôi
    Chương 19: 19: Đừng Có Nói Là Cô Rung Động Với Tôi Rồi Đấy Nhé


    “ này anh đưa tôi đi đâu vậy hả chẳng phải anh bảo có một số chỗ anh không hiểu cần tôi giải thích sao?”
    “ Cô hai à bây giờ là 11h trưa rồi đấy cô cũng phải cho tôi ăn một chút gì đó chứ”
    “ Vậy thì anh ăn đi tôi lên lầu đợi anh” Cô gỡ tay hắn ra khỏi tay mình liền xoay người bỏ đi
    Hắn thấy cô có ý định bỏ trốn lập tức túm áo cô xoay ngược lại nhưng mà hình như hắn giật áo cô có hơi mạnh quá thì phải không may làm cô mất thăng bằng mà ngã vào lòng hắn
    Hắn thấy cô đỏ mặt liền muốn trêu một cái “ Cô phải đứng cho vững chứ tôi chỉ mới túm nhẹ một cái liền ngã vào lòng tôi rồi không lẽ thích tôi rồi sao?”
    Cô đẩy hắn ra khỏi người mình quăng cho hắn một cái ánh mắt cảnh cáo “ anh ăn nói cho cẩn thận”
    “ được rồi được rồi tôi không trêu cô nữa mau đi ăn đi tôi đói bụng lắm rồi” hắn định bước tới lôi cô đi nhưng bị cô nhìn cho một cái liền không dám nhúc nhích
    Cô cùng hắn ăn xong liền đi bộ đến chỗ đậu xe vừa đi vừa nói chuyện
    “ Cô đã no chưa?”
    “ Ừm no rồi chúng ta nhanh chóng quay về công ty để bàn tiếp thôi”
    “ Cô gấp gáp quay về công ty để làm gì tôi mặc dù là không hiểu về chúng nhưng mà bụng tôi giờ vẫn còn rất đói đấy”
    “ Bộ anh là heo à?”

    Hắn nghe thấy cô mắng lập tức bật cười cô thấy hắn mãi đứng đó cười liền bỏ đi trước hắn mấy bước không biết chiếc xe thể thao từ đâu chạy tới rất nhanh may mắn thay cô được cánh tay ai đó kéo vào
    “ Cẩn thận một chút chứ”
    “ C.

    .

    Cảm ơn” Gì chứ tại sao tim cô lại đập nhanh vậy ? Không được không được phải mau bình tĩnh lại.

    Cô ngại ngùng đẩy hắn ra khỏi người mình rồi nói một tiếng cảm ơn
    “ Sao lại đỏ mặt hết thế kia, đừng có nói với tôi là cô rung động với tôi rồi đấy nhé không sao không sao chuyện này cũng là bình thường thôi những phụ nữ xung quanh tôi điều bị gương mặt đẹp trai này mà làm rung động đâu phải riêng cô đâu đừng có đỏ mặt nữa”
    “ Thần kinh!” Cô xoay người bỏ đi mặc kệ hắn ở đấy đứng khoác lát
    “ này tôi vừa cứu cô đấy”
    “ Anh đi lấy xe mau lên có được không” thấy cô nhìn mình nghiêm túc như vậy nên cũng không chọc cô nữa
    “ được vậy cô đứng đây đợi tôi một lát”
    Cô giải thích những thắc mắc của hắn xong sợ hắn còn chưa hiểu nên cô lên tiếng hỏi hắn một lần nữa “ anh đã chắc mình hiểu hết rồi đó chứ”
    “ Hiểu rồi hiểu rồi bây giờ trời cũng tối tiện đường tôi đưa cô về”
    “ Tôi đâu dám làm lỡ phí thời gian của Lục Tổng anh, tôi tự về là được”
    “ Cũng vì tôi mà cô phải tan ca nên tôi chỉ có ý tốt muốn đưa cô về thôi”
    “ Không cần anh mau về đi , đi với anh tôi lại phải dọn một đống phiền phức ” Cô vừa nói vừa đẩy hắn ra khỏi cửa
    Hắn cam chịu để cô đẩy ra khỏi cửa , lần đầu tiên trong đời lại có người phụ nữ từ chối ý tốt của hắn lại còn nói hắn phiền phức nữa chứ ! Đúng là hắn đã đánh giá thấp con người của Vương Ngãi Giai này rồi.

    Hắn thấy cô từ chối như vậy cũng chẳng ép nữa mà cầm chìa khoá bỏ đi
    Ngãi Giai vừa sắp xếp tài liệu nằm trên bàn ngay ngắn thì nhận được cuộc điện thoại

    “ Em nghe đây”
    “ Em tan làm chưa”
    “ Vừa mới xong có chuyện gì không ạ?”
    “ Mau xuống đây anh đang ở dưới sảnh công ty của em”
    “ được vậy đợi em một lát”
    Nguyên Ân thấy cô từ thang máy đi ra liền vui vẻ vẫy tay ý bảo cô qua chỗ mình
    “ Hồi chiều chúng ta không đi ăn chung được thì bây giờ đi nhé”
    Cô gật đầu thay cho câu trả lời,may quá thức ăn hồi chiều vừa hay đã tiêu hoá hết nếu không cô cũng chẳng biết nhét đâu cho hết
    Ngãi Giai ngồi trên xe liền cảm thấy trong người không ổn ôm lấy bụng mà xoa xoa, Nguyên Ân đang lái xe thấy cô qua kính chiếu hậu không được tốt mở miệng lên tiếng “ em không sao chứ có cần anh đưa đến bệnh viên không”
    “ không cần đâu chỉ là bệnh đau bao tử tái phát thôi nghỉ ngơi một lát là ổn”
    “ Em suốt ngày cứ lao vào công việc chẳng ăn uống đúng bữa có phải không”
    “ dạo gần đây em chẳng có thời gian ăn uống đàng hoàng chỉ nhờ Đồng Niên mua thức ăn nhanh về ăn lót dạ thôi”
    “ Đúng là, ở bên kia có tiệm cháo chúng ta qua đó ăn nhé”
    Anh đậu xe ở trước cửa quán bảo cô ngồi ở đó đợi anh một chút, còn anh thì quay lưng đi đến ông chủ mà gọi món
    “ Ông chủ cho tôi một chén cháo nóng vợ tôi bị đau bao tử làm phiền ông nấu nhanh một chút”
    “ được rồi chàng trai có ngay đây”

    Cô ngồi gần đấy nghe thấy hết những gì anh nói với người chủ tiệm cô lập tức lên tiếng nhắc nhở anh
    “ Sao anh lại nói với ông ấy em là vợ của anh chứ lở như người khác nghe thấy thì phiền phức lắm ”
    “ Nếu không thì phải nói với ông ấy sao đây nửa đêm nửa hôm trai đơn gái chiếc là bạn bè hay là anh em”
    “ là chú cháu”
    “ bộ anh già như thế à”
    Nghe anh nói cô bật cười thành tiếng “ Xin lỗi xin lỗi em không thể nhịn được cười”
    Anh nở nụ cười cưng chiều cô “ Em đã đỡ hơn nhiều chưa?”
    “ đã đỡ rồi, cảm ơn anh lúc nào cũng lo lắng cho em”
    “ Thì chẳng phải em nói chúng ta là chú cháu à không lo lắng cho em thì lo cho ai đây”
    Cô cười nói “ được được là chú cháu”
    “ mau ăn nhiều một chút”.
     
    Back
    Top Dưới