Đô Thị  Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 240: 240: Lại Không Ngờ Mọi Chuyện Thuận Lợi Đến Vậy


Nhưng ngủ còn chưa được bao lâu, Tiêu Sách đã tỉnh dâu, ghé tai lắng nghe.

Đôi tai tinh tường của anh nghe được, phòng bên cạnh dường như có tiếng động nhẹ, hình như có người đang nghịch điện thoại di động, phòng bên cạnh là Hoàng Mãnh.

Điều này khiến Tiêu Sách hơi ngạc nhiên, giờ này Hoàng Mãnh còn không ngủ mà vẫn đang chơi điện thoại di động?
“Không ngờ còn là một chàng trai nghiện mạng xã hội.” Tiêu Sách thản nhiên nở nụ cười, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, lại ngủ mất.

Ngủ còn chưa bao lâu thì trời đã sáng rồi, Thiên Diệp nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ đã lấy lại tinh thần, tự mình đi gõ cửa phòng Tiêu Sách và Hoàng Mãnh, gọi bọn họ thức giấc.

Mà lúc này Tiêu Sách mới phát hiện, Thiên Diệp thế nhưng lại hóa trang!
Không chỉ có cô ta hóa trang mà Cao Cấn Băng cũng hóa trang, che đi vẻ đẹp lộng lẫy của cô ta, nếu như không phải người vô cùng thân thuộc với hai người họ e là khó mà nhận ra họ.

Đã vậy, Thiên Diệp còn kêu Tiêu Sách và Hoàng Mãnh ngồi xuống sau đó làm vậy với gương mặt của hai người.

Chẳng mấy chốc, diện mạo của hai người đã thay đổi rất nhiều, nếu không nhìn kỹ sẽ khó nhận ra.

“Được rồi, giờ tôi sẽ nói cho hai người biết một chút về hành động tiếp theo.

Chúng ta sẽ đến một phòng nghiên cứu của nhà máy dược Phấn Dũng, chúng ta sử dụng danh tính giả để hẹn sử dụng phòng nghiên cứu của họ trong một khoảng thời gian, đến lúc đó chuyện chúng ta cần làm là đừng làm phiền đến sếp nghiên cứu.”
Tiêu Sách gật đầu, từ lúc bắt đầu hành động đến giờ Thiên Diệp đều lên kế hoạch hoàn chỉnh, Tiêu Sách cảm thấy lần hành động có vẻ nguy hiểm này có lẽ sẽ nên gây ra bất kỳ vấn đề gì.

Không có bất kỳ ai biết được Cao Cấn Băng đã rời thành phố Giang Lăng đến thành phố Thâm Hải, cũng không ai biết được cô ta đã đến phòng thí nghiệm nhà máy dược Phần
Dũng.

Dưới sự bảo mật của Thiên Diệp như vậy, nếu như thế này còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn được nữa thì đúng là sống mà gặp quỷ rồi.

Chuyện này khiến Tiêu Sách có hơi thất vọng, vốn dĩ anh cho rằng đây sẽ là một hành động
đầy sóng gió, nếu như vậy mà nói, anh có thể kiếm được tiền từ Cao Cấn Bằng.

Lại không ngờ mọi chuyện thuận lợi đến vậy.

Nhưng anh cũng không thể không phụ sự cẩn thận của Thiên Hiệp, chỉ có như vậy mới thuận lợi được.

Chẳng mấy chốc, một nhóm bốn người rời nhà nghỉ, lái xe đến một nhà máy ở ngoại ô thành phố Thâm Hải, hiệu quả kinh doanh của nhà máy dường như không tốt, cũng không có được mấy công nhân đang làm việc.

Tất nhiên, vì hiệu quả kinh doanh kém, nên họ thậm chí còn cho thuê cả phòng thí nghiệm để sử dụng.

Bốn người nói chuyện với người phụ trách nhà máy xong cầm chìa khóa phòng thí nghiệm thì cùng Cao Cấn Băng thuận lợi vào phòng thí nghiệm.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ.

cao Cẩn Băng đang vận hành thiết bị cô ta cần, trong khi đó Tiêu Sách bước ra ban công để kiểm tra tình hình bên ngoài, cảm thấy có chút bất an.

Nhưng cụ thể là tại sao bất an thì lại không nói ra được.

Anh không nói ra chuyện bản thân mình bất an, chỉ là càng cẩn thận hơn nữa, nhưng một ngày qua đi lại chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Chuyện này khiến Tiêu Sách bắt đầu nghi ngờ có phải cảm giác của mình sai rồi không.

Nhưng đến ngày thứ hai thì chuyện ngoài ý muốn bắt đầu xảy ra.

Hiện tại đã là đêm thứ ba mà Tiêu Sách và đám người Cao Cấn Băng ở thành phố Thâm Hải này rồi, Cao Cấn Băng cũng đã bận bịu trong phòng thí nghiệm hai ngày một đêm rồi..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 241: 241: Sao Lại Bị Cúp Điện


Vì để nhanh chóng có được dữ liệu, Cao Cấn Băng dường như là không ăn không ngủ.

Đến lúc này Tiêu Sách mới phát hiện cô gái này rốt cuộc là người cuồng công việc đến thế nào.

Dường như Cao Cấn Bằng không vì những thuận lợi trong suốt quá trình mà nới lỏng cảnh giác, vẫn luôn giữ vững tâm lý bất kể lúc nào cũng sẽ xảy ra chuyện.

Cô ta chỉ muốn nhanh chóng lấy được dữ liệu, sau đó rời khỏi thành phố Thâm Hải, quay trở lại Giang Lăng.

Hai ngày một đêm này đã khiến cô ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng mà cũng không có ý muốn dừng lại.

Ai cũng đều nói, đàn ông đẹp trai nhất là lúc nghiêm túc làm việc, riêng Tiêu Sách lại cảm thấy, phụ nữ lúc chăm chú làm việc cũng thật rất xinh đẹp.

Hai ngày nay anh ở bên cạnh hỗ trợ Cao Cấn Bằng.

Mặc dù không hiểu cô ta đang làm gì, nhưng dù sao chuyện đó cũng không làm ảnh hưởng tới việc anh quan sát Cao Cấn Bằng, cũng có một cái nhìn khác về người này.

Người phụ nữ này rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc của mình mà sống, thế nhưng lại muốn dùng năng lực của bản thân, không chấp nhận trở thành một bình hoa di động.

Những người phụ nữ như thế, cho dù không dịu dàng, không hiền lành, cũng không thú vị, nhưng lại là kiểu phụ nữ độc lập có khí chất riêng.

Tiêu Sách cảm thấy bản thân mình rất khó mà có ác cảm về cô ta.

Cũng giống với cách suy nghĩ của Tiêu Sách, Thiên Diệp ở bên cạnh Cao Cấn Bằng một ngày hai đêm cũng nghĩ như thế.

Thiên Diệp cũng vô cùng mệt mỏi, bởi lo lắng và dè chừng quá độ lại khiến trạng thái của cô ta thoạt nhìn qua vẫn không giống như Cao Cấn Bạch, Tiêu Sách thật sự có hơi thương xót cho hai cô gái này.

"Còn bao lâu nữa mới hoàn thành xong thí nghiệm, có được kết quả?"
Mặc dù nói hai ngày này sóng yên biển lặng, nhưng mà Tiêu Sách vẫn cảm thấy bồn chồn trong lòng.

Đặc biệt là đêm nay, toàn bộ nhà máy lại không có lấy một bóng người.

Ngoại trừ phòng thí nghiệm có mở đèn ra, khắp cả nhà máy đều không thấy bóng dáng nhân viên nào cả.

Thiên Diệp lắc đầu: "Tôi cũng không biết, tôi không có hỏi.

Anh cũng thấy dáng vẻ lúc làm việc của cô chủ rồi đó, lúc này mà có nói gì với cô ấy thì cô ấy cũng đều sẽ không để ý"
"Cô ta vẫn luôn như thế à?" Tiêu Sách cười nhạt hỏi.

"Ừ, cô ấy là thiên tài! Hơn nữa bản thân cô ấy cũng biết mình là thiên tài, không muốn lãng phí năng lực của mình, cho nên vẫn luôn rất liều lĩnh.

Cô ấy đã quá sức rồi, nhưng mà tôi lại không thể giúp gì được cho cô ấy."
Thiên Diệp có hơi xót xa, lúc nhìn về phía Cao Cẩn Băng đang bận rộn ở kia, ánh mắt còn có chút dịu dàng.

Tiêu Sách nhíu mày, anh vẫn luôn cảm thấy giữa Thiên Diệp và Cao Cấn Băng có gì đó không đúng, thứ tình cảm này hình như có hơi vượt quá mức tình cảm giữa một người chủ cả và một vệ sĩ.

Đặc biệt là bây giờ, cảm giác đó càng lúc càng rõ rệt.

Tiêu Sách vẫn luôn cảm thấy, giữa Thiên Diệp và Cao Cấn Băng không giống như chủ và vệ sĩ, gần như là...!Mẹ với con gái!
"Đúng vậy, là kiểu cả hai người ở chung một thời gian quá dài, sẽ có kiểu tình cảm như thế..."
Tiêu Sách chỉ là nghĩ trong lòng, cũng không có mở miệng hỏi nhiều, lại cười nói: "Khoảng cách giữa thiên tài và kẻ điên thật ra rất mỏng manh, cô ta liều mạng như vậy, sớm muộn gì rồi cũng điên."
Thiên Diệp thở dài đáp: "Trên thực tế, hiện tại có rất nhiều người đều cho rằng cô ấy là người điện..."
Lúc hai người ở đây đang nói chuyện phiếm, toàn bộ đèn trong phòng thí nghiệm đều bỗng tắt phụt hết, đèn báo động lập tức sáng lên.

"Xảy ra chuyện gì? Sao lại bị cúp điện?".
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 242: 242: Xảy Ra Chuyện Gì Vậy


Thiên Diệp căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Cao Cấn Băng.

Nhìn thấy máy móc trước mặt người kia vẫn còn đang sáng đèn vận hành như cũ, cô ta cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Nguồn điện dự phòng chỗ tôi chỉ có thể dùng được nửa tiếng thôi, mau đi xem thử xảy ra chuyện gì rồi."
Cao Cấn Băng nói vọng tới, bên trong còn nghe được vẻ lạnh lùng xen lẫn mệt mỏi.

Hình như cô ta cũng không bị chuyện này làm phân tâm, vẫn đang tập trung làm việc trước đống thiết
bi.

"Hoàng Mãnh đi đâu rồi?"
Thân là người thân cận nhất của Cao Cấn Bằng, Thiên Diệp cũng không muốn đi cách người kia quá xa.

Thế nhưng lúc cô ta muốn tìm Hoàng Mãnh đi dò la thử chuyện này, lại phát hiện không thấy Hoàng Mãnh đâu nữa.

"Tôi cũng không có nhìn thấy."
Tiêu Sách ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục nói: "Cô ở lại đây chờ tôi, tôi ra bên ngoài phòng máy xem thử có chuyện gì, có lẽ chỉ là máy phát hiện bị đứt cầu dao rồi."
Mặc dù nói thế, nhưng trong lòng Tiêu Sách lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Bên trong nhà máy không có mấy người, chỉ có một ít đèn trên đường và trong phòng thí nghiệm là cần dùng điện.

Nếu như không phải có người muốn phá hoại thì làm sao lại có thể bỗng đứt cầu dao được?
Nhưng anh cũng không thể nói ra nghi ngờ của mình được, chuẩn bị tự mình ra ngoài đó kiểm tra thử.

"Được, tôi đi liên lạc với xưởng trưởng một chút."
Thiên Diệp không nhìn ra được vẻ mặt bất thường của Tiêu Sách, cô ta đi tới bên chỗ cửa sổ, móc điện thoại ra chuẩn bị gọi cho xưởng trưởng hỏi thăm một chút.

Tiêu Sách lúc này cũng đi ngang qua trước cửa sổ của phòng thí nghiệm.

Anh thoáng ngó nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy bên ngoài là một màu đen kịt, cả một tý ánh sáng cũng không có.

Khắp nơi đều có vẻ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến có chút lạ thường.

Tiêu Sách mạnh mẽ khựng lại, anh hơi nheo mắt nhìn ra ngoài không gian đen kịt kia.

Ánh mắt dần thích ứng được với đêm tối, nương theo chút ánh sáng yếu ớt của sao trên trời, cuối cùng cũng nhìn thấy được tình huống ở bên ngoài.

Sắc mặt Tiêu Sách lập tức biến đổi, ánh mắt cũng lóe lên một tia sắc bén!
"Cẩn thận bên ngoài, đừng tới gần cửa sổ!"
Tiểu Sách bỗng quát to lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía Thiên Diệp đang ở trước cửa
Thiên Diệp hơi sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiêu Sách nhào tới đè ngã sang một bên.

Tiêu Sách ôm người cô ta lăn khỏi cửa sổ, trốn ra phía sau một vật chắn.

Giây tiếp theo, ngay chỗ cửa sổ mà Thiên Diệp đã đứng.

Kính cửa sổ chỉ nghe xoảng một tiếng đã vỡ ra thành từng mảnh rơi trên mặt đất.

Máy móc ở phía sau cửa sổ cũng xuất hiện một cái hố to bằng cái bát, vừa nhìn đã biết là bị súng hạng nặng tạo thành!
Thiên Diệp thấy thế, lập tức co rút người lại, ngây ra tại chỗ.

"Đừng lo cho tôi, bảo vệ cô chủ"
Dù sao Thiên Diệp cũng là vệ sĩ chuyên nghiệp, ngay lập tức đã nhận thức được sự việc, căng thẳng nhìn về phía Cao Cấn Băng.

Thấy người kia vẫn không có chuyện gì, vẫn đang chăm chú ở sau mấy thiết bị kia, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Thiên Diệp nhíu mày, nhìn đống kính cửa sổ vỡ ở phía kia lại có chút sợ hãi.

Cái lỗ ở kia to bằng cái bát, nếu như không phải được Tiêu Sách đẩy ra, có lẽ cô ta đã chết rồi!
súng trường ngắm bắn loại lớn đủ khiến đầu của cô ta nổ tung như quả dâu tây, cho dù có là thần tiên giáng thế cũng không thể cứu được..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 243: 243: Hẳn Là Một Tên Lính Mới!


Chỉ nghĩ vậy thôi, cô ta lại nhanh chóng nói với Tiêu Sách: "Cảm ơn!"
Tiêu Sách nghiêm mặt nói: "Bây giờ không phải là lúc nói cảm ơn, bên ngoài có sát thủ, ở hướng chín giờ trên mái nhà của nhà máy, cách chúng ta hai trăm năm mươi mét.

Tạm thời tôi chỉ có thể nhìn thấy được như thế, nhưng cảm thấy không chỉ có bấy nhiêu đâu.

Cô đừng ló đầu ra, đừng để cho sát thủ có thể ngắm bắn!"
"Vậy bây giờ làm sao?"
Vốn dĩ Thiên Diệp chưa từng trải qua trường hợp căng thẳng như này, lần này còn dùng cả súng trường ngắm bắn, nhất thời cũng không biết làm sao, chỉ có thể nhìn Tiêu Sách mà cầu cứu.

Tiêu Sách rất bình tĩnh, nhanh chóng nói: "Kẻ địch ở trong tôi, chúng ta ở ngoài sáng, không thể hành động l* m*ng! Cô qua chỗ cô chủ mình đi, giúp đỡ cô ta lập tức lưu lại dữ liệu.

Hành động của cô ta bị lộ rồi, chỗ này không thể ở lại được nữa, chúng ta phải lập tức rời đi.

Nơi này giao lại cho tôi, tôi sẽ tìm ra tất cả vị trí của sát thủ!"

"Được! Anh cẩn thận!" Thiên Diệp nhận được chỉ thị cũng lập tức không phí lời thêm, nhanh chóng chạy tới bên cạnh Cao Cấn Băng.

Trước tình huống căng thẳng như vậy, mặc dù Cao Cấn Băng vẫn không tình nguyện rời đi vì thí nghiệm vẫn chưa làm xong, nhưng mà cũng không thể ở lại được nữa, lập tức bắt đầu lưu lại dữ liệu.

"Nhanh lên đi!" Tiêu Sách thúc giục, anh lấy từ trong túi ra một cái bao tay mang vào, sau đó lấy ra một cái đinh sắt.

Từ sau sự việc ngoài ý muốn xảy ra trước đó, Tiêu Sách vẫn luôn chuẩn bị một cái găng tay bên mình, để đảm bảo lúc giết người bằng đinh sắt thì sẽ không để lại dấu vân tay.

"Cần năm phút!" Cao Cấn Bằng không ngẩng đầu lên mà nói.

Tiêu Sách lập tức nhíu mày.

Năm phút, quá lâu!
Trong khoảng thời gian đó, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng anh cũng biết, muốn bảo Cao Cấn Băng từ bỏ những dữ liệu đó cũng là chuyện không thể nào.

Anh ló đầu ra lần nữa, nhanh chóng kiểm tra thử tình hình bên ngoài, sau đó rụt đầu trở về.

Ngẫm nghĩ một lúc, anh mở miệng nói: "Các cô nhanh lên chút đi, chỗ này phòng thủ không tốt, tôi ra ngoài chặn bọn chúng, năm phút sau nhớ nghe chỉ thị của tôi."
Nói xong, cũng mặc kệ Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp có nghe rõ được không, Tiêu Sách đã lập tức xoay người, từ phòng thí nghiệm ở lầu ba lộn ra ngoài ban công.

Đoàng!
Cả người của anh vừa mới lộn ra ngoài, trong nháy mắt đang vang lên một tiếng súng.

Vách tường ở lầu ba đã lập tức xuất hiện một lỗ đạn to tướng, chỉ có điều chưa bắn trúng người Tiêu Sách.

Tiêu Sách nhanh chóng tiếp đất, lộn một vòng né đòn tấn công qua tới chỗ nấp bên kia, sau lại khẽ hừ lạnh một tiếng.

Sát thủ cách anh tới hai trăm năm mươi mét, khoảng cách này quá xa, Tiếu Sách lại tay không tấc sắt, rất khó mà để đối phó được với người kia.

Chỉ có mạo hiểm tới gần, anh mới có thể giải quyết được sát thủ.

Chuyện này cũng không có gì khó với Tiêu Sách, cách bố trí trong nhà máy phức tạp, đầu đầu cũng có chỗ để nấp, có thể dễ dàng lợi dụng đặc thù địa hình đó mà tiếp cận sát thủ.

Huống chi trước đây, anh cũng đã từng trải qua mấy chuyện như đương đầu với súng đạn, san bằng địa hình này rồi.

Anh xác định sát thủ vẫn không có rời khỏi chỗ cũ, nhanh chóng bắt đầu chạy về phía trước.

Tiêu Sách vẫn luôn tận dụng lợi thế về địa hình mà nấp, vốn dĩ không cho sát thủ có cơ hội nổ súng.

Rất nhanh sau đó, anh đã tiếp cận được ở khoảng cách tầm trăm mét, dọc theo đường đi vẫn luôn nghe tiếng súng nổ, nhưng cũng đều không uy h**p được anh.

Tiêu Sách nhếch mép, anh cảm thấy kỹ thuật của tên sát thủ này không thành thạo lắm, có hơi run tay, không chừng lại còn là một sát thủ gà mờ không chuyên nghiệp.

Hẳn là một tên lính mới!
Sau khi tới gần, anh bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Chỉ cần nhích gần thêm chút nữa, vậy sẽ có thể dễ dàng giải quyết đối phương.

Nhưng vào lúc này, tên sát thủ nằm ở mái nhà của nhà máy cảm thấy không làm gì được Tiêu Sách, đột nhiên thu súng lại đứng lên.

Tưởng rằng tên sát thủ này muốn bỏ chạy, thế nhưng đối phương lại không chỉ không chạy, ngược lại còn mở đèn pin cầm tay ra chiếu vào mặt của mình, Tiêu Sách lập tức nhìn ra được khuôn mặt của người kia.

Chính là...!Hoàng Mãnh!.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 244: 244: Ngây Thơ Quá Rồi


Tiêu Sách nhìn thấy người kia bỗng thoáng khựng lại, trên mặt cũng bày ra vẻ kinh ngạc.

Anh hoàn toàn không nghĩ tới, sát thủ dùng súng trường ám sát bọn họ lại chính là Hoàng Mãnh!
Cái tên này là muốn tìm đường chết đúng không?
Tiêu Sách đang nghĩ ngợi, Hoàng Mãnh lại hô lớn về phía Tiêu Sách: "Tiêu Sách! Có phải là ngạc nhiên lắm đúng không? Ha ha ha ha, tao đợi lâu lắm rồi cuối cùng cũng có thể chờ được tới ngày này! Ha ha, hôm nay mày, cả hai con đàn bà thấp hèn Thiên Diệp và Cao Cẩn Bằng kia đều phải chết! Ha ha ha!"
"Ra hết đi cho tôi, chỉ cần thằng đó chết, Cao Cấn Băng nhất định sẽ chạy không thoát, trước tiên g**t ch*t nó cho tôi!" Hoàng Mãnh lạnh lùng hô một tiếng, sắc mặt của Tiêu Sách lập tức biến đổi.

Hoàng Mãnh nói xong, khuôn mặt lập tức trở nên điên cuồng.

Sau câu nói đó, Tiêu Sách nhìn thấy từ chỗ của Hoàng Mãnh lập tức xuất hiện một đám sát thủ mặc đồ đen, trên tay còn cầm theo súng ống và kiếm samurai.

Là kiếm samurai của nước Nhật!
Cùng lúc đó, ở hai bên trái phải của Tiêu Sách, thậm chí còn ở phía sau đồng loạt xuất hiện một đám người mặc quần áo màu đen.

Bọn họ đều bày ra một vẻ mặt nghiêm túc, không có lấy một chút biểu cảm hay cảm xúc gì, cứ như là người máy, thật sự khiến cho người khác cảm thấy có chút cảm giác bị uy h**p.

Tiêu Sách nghiêm mặt, lập tức nhận ra mình bị mai phục.

Hoàng Mãnh làm vẻ lóng ngóng của một tên gà mờ, hóa ra chỉ là để dụ anh tới gần mà thôi.

Cái bẫy cuối cùng chính là đám người áo đen đã mai phục sẵn này.

Tiêu Sách lập tức hiểu ra, sở dĩ Hoàng Mãnh phản bội Cao Cấn Bằng chính là bởi vì anh!
Thù hằn giữa Hoàng Mãnh với anh dĩ nhiên còn hơn cả với Cao Cấn Bằng, anh ta biết rõ thực lực của Tiêu Sách không đơn giản, dựa vào thực lực của bản thân anh ta vốn dĩ không thể
báo thù được.

Cho nên, anh ta đã tiết lộ hành tung của Cao Cấn Bằng cho đám sát thủ muốn giết cô ta,
yêu cầu đầu tiên chính là giúp anh ta g**t ch*t Tiêu Sách.

Vì thế mới có tình huống như bây giờ.

Sau khi hiểu ra, Tiêu Sách lập tức nở nụ cười chế giễu nhìn qua Hoàng Mãnh, lạnh nhạt nói:
"Anh cho rằng như vậy thì có thể giết được tôi? Ngây thơ quá rồi."
"Ha ha ha ha, Tiêu Sách, mày cho rằng mình có cơ hội trốn sao? Hôm nay mày nhất định phải chết, còn cả Thiên Diệp nữa.

Chỉ là số của nó tốt hơn mày, tao sẽ tiếp tục đùa giỡn với nó thêm, sau đó sẽ cho nó chết sau! Còn mày, tới địa ngục trước rồi giữ một vé cho nó đi.

Kiếp sau nhớ kỹ, đừng có đối nghịch với Hoàng mãnh tao!"
"Hà hà, đối nghịch? Có phải là anh đánh giá bản thân mình quá cao rồi không, dựa vào thực lực của anh cũng xứng trở thành đối thủ của tôi?" Tiêu Sách giễu cợt nói.

Hoàng Mãnh lạnh mặt, hừ một tiếng: "Đại tá, giúp tôi giết nó ngay đi.

Đây là chuyện mà ông đã hứa với tôi, đừng nói mà không giữ lời."
"Yên tâm đi Hoàng Mãnh, võ sĩ nước Nhật của chúng tôi rất xuất sắc, dĩ nhiên là nói được sẽ giữ lời.

Chuyện đã đồng ý với anh, chúng tôi nhất định sẽ làm được, anh ta chết chắc rồi!"
Một giọng nói quái gở vang lên, bên trong còn nghe được hàm ý trêu chọc và vô cùng tự tin.

"Người Nhật?"
Tiêu Sách có hơi kinh ngạc, sau đó nhìn Hoàng Mãnh với ánh mắt xem thường.

Không ngờ người này lại tiết lộ tin tức của Cao Cấn Băng cho người Nhật biết.

Công nghiệp y dược của nước Nhật vô cùng phát triển, có thể nói là phát triển nhất trên thế giới.

Ngành y dược của nước Nhật chính là ngành nghề trụ cột trong nước, chiếm phần trăm cao nhất trong tổng số GDP của nước Nhật.

3221696-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 245: 245: Thật Khó Mà Xơi Được


Thậm chí Tiêu Sách còn nghi ngờ, đám người đang vây quanh anh lúc này có khi chính là quân nhân chính quy của đội tự vệ nước Nhật nữa cơ.

Bọn họ có thể mang nhiều vũ khí như vậy tới nước Hoa, ắt là đã bỏ ra rất nhiều công sức, chỉ e là một lòng muốn diệt trừ được Cao Cấn Băng.

Tiêu Sách nhìn đám sát thủ người Nhật này, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.

Đã biết được đám người này là người Nhật rồi, vậy cũng không cần phải nương tay nữa.

"Giết!"
Tiêu Sách và đám sát thủ người Nhật này dường như là ra tay cùng một lúc.

Mấy chục người sát thủ nước Nhật kia có một phần ba là cầm súng ống, đảm còn lại là cầm kiếm samurai.

Tiêu Sách nhìn tình hình trước mắt, dĩ nhiên sẽ không liều mạng.

Vốn dĩ là đang nấp ở sau chỗ chắn, anh lại lộn một vòng vào bên trong nhà máy.

Đoàng đoàng đoàng!
Tốc độ của anh đủ nhanh, lúc cả người mới lộ ra khỏi vách chắn đã kéo theo hàng loạt tiếng súng nổ tới, áp sát bên cạnh người anh mà men vào trong vách tường.

Cũng may, Tiêu Sách vẫn an toàn vọt vào trong nhà máy, tạm thời né được góc ngắm bắn của bọn họ.

Nhưng lúc này, Tiêu Sách cũng cảm nhận được áp lực.

Không nói tới thực lực, ngay cả kỹ thuật của đám sát thủ này còn mạnh hơn Hoàng Mãnh nhiều, số lượng lại đông, thật khó mà xơi được.

Trước đó Tiêu Sách cũng đã trải qua vài trận chiến nhỏ có quy mô như thế này rồi.

Tiếng bước chân cũng nhanh chóng truyền tới gần chỗ của anh, trong mắt Tiêu Sách lóe lên một tia hăng hái, cứ như thể đang ở trên chiến trường ngập tràn mùi thuốc súng vậy.

Điểm khác nhau chính là khi đó trên chiến trường anh là đội trưởng Lang Nha, trên người có vũ khí sắc nhọn nhất của nước Hoa, bên cạnh là đồng đội - những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của nước Hoa, phía sau lưng còn có cả một đội quân hỗ trợ.

Mà hiện tại, anh chỉ có một mình.

Không có vũ khí, không có sự hỗ trợ, thế nhưng cũng không khiến cho Tiêu Sách cảm thấy sợ hãi.

Ngược lại còn thấy tinh thần mình đang dần rạo rực, nhiệt huyết lần nữa dâng trào.

Nếu như đám người này muốn chết, vậy thì cứ cho bọn họ nếm trải thế nào là chiến trường ma quỷ!

Tiêu Sách l**m môi một cái, rốt cuộc cũng có một tên sát thủ đầu tiên ló đầu vào cửa, cẩn thận tiến vào trong muốn thăm dò rõ ràng vị trí của Tiêu Sách.

Phập!
Một âm thanh của vật bị đâm thủng vang lên rất dứt khoát, tên sát thủ vừa mới lộ nửa cái đầu ra thì ẩn đường đã xuất hiện một lỗ thủng, máu cũng theo đó mà phun ra bên ngoài.

Một giây sau, thi thể của tên sát thủ đó đã gục xuống.

"Cẩn thận, trong tay của anh ta có vũ khí! Khốn kiếp, không phải Hoàng Mãnh nói anh ta không có vũ khí sao?"
Lúc này, Tiêu Sách nghe được tiếng kinh ngạc và hoảng loạn của đám sát thủ
người Nhật, khóe môi của anh lập tức nhếch lên.

Đợi cho con mồi tiếp theo vào tìm đường chết.

Rất nhanh sau đó, đảm sát thủ người Nhật bên ngoài bình tĩnh lại, lần nữa vọt vào trong nhà máy.

Mà lần này, bọn họ chọn cách xông thẳng vào.

Bốn tên sát thủ xông vào cùng một lúc, sủng ống trên tay cũng thay nhau nhằm về mỗi hướng, nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Tiêu Sách.

Tiêu Sách nấp ở sau vật chắn, sau khi nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ lại lập tức nở nụ cười nhạt.

Anh đưa tay trượt qua thắt lưng, rút ra bốn cây đinh sắt, sau đó nhẹ nhàng vung cổ tay một phát đã nhanh chóng phóng đinh sắt về phía bốn tên sát thủ kia.

Phập phập phập phập!
Á á á á!
Bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả bốn tên sát thủ người Nhật còn chưa kịp thấy được bóng dáng của Tiêu Sách đã lập tức hét thảm, ấn đường đều phun ra máu tươi.

Chết tiệt!
Cảnh tượng kh*ng b* như này khiến đám sát thủ người Nhật còn lại khiếp sợ, nhanh chóng lùi về sau.

Mà quả thật là động tác phòng định của Tiêu Sách không có lấy một tiếng động, cho nên bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là Tiêu Sách đã nấp ở chỗ nào trong nhà máy..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 246: 246: Được Vậy Anh Cẩn Thận Một Chút!


Với bọn họ mà nói, cánh cửa ra vào đang mở của nhà máy lúc này lại giống như miệng của thú dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng người khác.

kh*ng b*!
Cách thức giết người của Tiêu Sách quá quỷ dị, ngay lập tức đã khiến đám sát thủ người Nhật vô cùng khiếp sợ, không còn ai dám chủ động bước vào trong phòng nữa.

Đến ngay cả thủ lĩnh của đám sát thủ đó cũng không có động tĩnh gì.

Một lúc sau, ông ta cũng không tiếp tục ra lệnh cho thuộc hạ của mình nộp mạng thêm nữa.

Lúc này cuối cùng cũng hiểu ra, mục tiêu của bọn họ là Cao Cấn Băng, không phải là Tiêu Sách.

Mặc dù ông ta đã đồng ý giúp Hoàng Mãnh g**t ch*t Tiêu Sách, lại không ngờ anh lại kh*ng b* như vậy.

Chuyện đã như này rồi, nếu cử ở đây tốn thời gian với Tiêu Sách thì chính là ngu ngốc.

Ngay lập tức, ông ta để lại đám sát thủ cầm súng, bảo bọn họ canh giữ cửa nhà máy.

Không được vào bên trong, cũng không cho Tiêu Sách ra ngoài, bản thân mình lại dắt theo một đám sát thủ khác chạy về phía phòng thí nghiệm.

Tiêu Sách cảm nhận được hành động của bọn họ, sắc mặt lập tức biến đổi.

Anh không hành động ngay tức khắc, ngoài cửa lúc này đã bị đám sát thủ bao vây, nếu xông ra vào lúc này thì chỉ có thể ăn đạn.

Dù sao anh cũng là người chứ không phải thần thánh, dù thực lực có cao đi nữa thì cũng không thể tay không mà đối diện với nhiều nòng súng chĩa vào được.

Cũng may, anh và Thiên Diệp vẫn luôn giữ liên lạc thông qua bộ đàm, tin rằng người bên kia cũng đã nghe cuộc nói chuyện của mình và Hoàng Mãnh khi nãy, có thể đã thông báo với Cao Cấn Băng chạy trốn rồi.

Nhưng mà Tiêu Sách vẫn không an tâm, cầm lấy bộ đàm nói: "Thiên Diệp, tình hình bên cô sao rồi?"
"Chúng tôi vừa lưu xong dữ liệu, đang ra khỏi phòng thí nghiệm.

Anh không sao chứ? Bên đó có cần tôi tới trợ giúp không?" Thiên Diệp nhanh chóng trả lời.

"Không cần, chỗ tôi không có vấn đề gì, nhưng mà đám sát thủ đều đang đi về phía các cô, tạm thời tôi không thể tới hỗ trợ được.

Các cô chạy về phía bắc, chạy tầm vài trăm mét có một ruộng bắp, hai người trốn ở đó chờ tôi, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết bọn này!"
"Được, vậy anh cẩn thận một chút!"
Sau khi xác định Thiên Diệp và Cao Cấn Băng bên kia vẫn an toàn, Tiêu Sách cũng an tâm, nhanh chóng nghĩ cách làm thế nào để giải quyết đám sát thủ ngoài kia.

Chỗ nhà máy của anh đang ở chỉ có một tầng cao tới sáu, bảy mét.

Ngoại trừ mấy cái cửa thông gió được đóng kín ra thì chẳng còn đường ra nào cả.

Chỉ có mỗi lối vào ở cửa chính là có thể ra ngoài, còn lại đều không còn đường ra, nóc nhà
cũng không với tới được.

Đừng tưởng rằng đám sát thủ kia hiện tại không thể làm gì được anh, chẳng qua chỉ là vì bọn họ không có lợi thế về mặt địa hình thôi.

Chuyện đó cũng không có nghĩa là họ yếu, Tiêu Sách lại càng không muốn ngồi chờ chết ở đây.

Bọn họ đi bắt Thiên Diệp và Cao Cấn Bằng...!
Nếu như chỉ là một mình Thiên Diệp thì còn có thể chạy đi xa, nhưng dắt theo Cao Cấn Băng thì có chút trở ngại, hầu như không thể chạy trốn hoàn toàn được, trừ phi Thiên Diệp bỏ Cao Cẩn Băng ở lại.

Nhưng mà chuyện này sẽ không thể nào xảy ra.

Cho nên, Tiêu Sách nhất định phải lao ra mà gặp mặt đám người Thiên Diệp.

Như thế thì chỉ có thể liều mình xông thẳng ra ngoài thôi!
Ánh mắt của anh ngưng tụ lại, trong lòng đã thầm đưa ra quyết định.

Nghe từ trong không khí có thể đoán được, ngoài cửa có năm tên sát thủ mai phục, tay anh quét qua thắt lưng rút lấy năm cây đinh sắt.

Cả người di chuyển tới phía sau cánh cửa..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 247: 247: Tất Cả Đều Đáng Chết!


Thi thể của mấy tên sát thủ khi nãy chất đống ở đây, Tiêu Sách dùng một tay xách một tên lên chắn ở trước người, sau đó mạnh mẽ xông ra ngoài.

Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Trong chớp mắt, một loạt tiếng súng vang lên, đạn không ngừng xả lên trên thị thể ở trước mặt của Tiêu Sách.

Tiêu Sách đã có chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, vẻ mặt cũng không chút nào sợ hãi, chớp mắt đã tìm được vị trí của bốn tên.

Ngón tay vung lên, đinh sắt lập tức được phóng ra ngoài!
Áááá!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn trời đêm tăm tối, bốn tên sát thủ mai phục ở ngoài cửa đã lập tức ngã phịch xuống đất, ấn đường cũng túa máu đỏ tươi, chết ngay tức khắc.

Nhưng giây phút này Tiêu Sách cũng không hề nới lỏng cảnh giác, bởi vì anh vẫn chưa phát hiện được vị trí của tên thứ năm.

Đoàng đoàng đoàng!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một loạt tiếng súng dày đặc xả tới, lại là phát ra từ bên cạnh của Tiêu Sách!
Phản ứng của Tiêu Sách đỏ nhạy để nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng xoay người một cái né đi.

Nhưng lập tức cũng cảm nhận được vai của mình tê nhức một đợt, đạn bị kẹt vào trong
thịt khiến máu tươi chảy ròng!
Thế nhưng anh cũng không hề nhíu mày, cả người lại lập tức xoay một cái, nhanh tay rút ra
một cây đinh sắt phóng tới.

Phập!
Tiếng súng đang nổ ra, lập tức im bặt!
Năm tên sát thủ đã bị giết, khu vực xung quanh yên tĩnh hẳn.

Tiêu Sách nấp sau boongke, anh cau mày, kiểm tra vai mình, viên đạn từ phía trên bắn chéo vào vai, xuyên qua da và dính vào máu thịt.

May mắn thay, sát thủ chỉ sử dụng súng lục thông thường chứ không phải súng trường ngắm bắn cỡ nòng lớn.

Bằng không, cho dù thân thể của Tiêu Sách được bôi thuốc tăng cường, so với người thường cũng mạnh hơn rất nhiều, sợ rằng anh cũng sẽ bị thương không nhẹ, chí ít cũng phải gãy xương bả vai.

Còn bây giờ, chỉ là bị tổn thương máu thịt mà thôi.

Vết thương như vậy, thậm chí thương tích còn nghiêm trọng hơn, trên chiến trường Tiểu Sách cũng phải chịu không ít, nhưng anh không hề lo lắng.

Bóp chặt bắp thịt trên vai một lúc, đạn đột nhiên rơi ra, anh cầm máu xử lí sơ qua, giờ đã không còn ảnh hưởng đến cử động của cánh tay anh nữa.

Tuy nhiên, cảm giác bị trúng đạn và viên đạn nóng hổi hằn sâu vào máu thịt vẫn khiến Tiêu Sách cảm thấy khó chịu.

Đặc biệt, anh đã bị một nhóm người Nhật bắn!
Sát khí trong mắt Tiêu Sách lóe lên, tuy sát thủ ở ngoài nhà xưởng đã giải quyết xong, nhưng phần lớn sát thủ đã đuổi theo Cao Cấn Băng và Thiên Diệp.

Tất cả đều đáng chết!
Tiêu Sách nhặt hai khẩu súng bên cạnh xác chết của đám sát thủ, vội vàng đeo chúng trên thắt lưng của mình, sau đó di chuyển nhanh chóng, đuổi theo hướng Cao Cấn Băng và Thiên Diệp đã bỏ chạy.

Lúc này, Tiêu Sách đã cố gắng liên lạc với Thiên Diệp, nhưng phát hiện ra tín hiệu đã bị làm nhiều!
Tiêu Sách không hề hoảng sợ, nhà máy cách đó vài trăm mét là một cánh đồng ngô rộng lớn, những thân cây ngô rậm rạp cao hơn người là nơi ẩn náu tốt nhất.

Mặc dù nhóm sát thủ Nhật Bản rất đông, nhưng trong màn đêm này, muốn tìm thấy Thiên Diệp và Cao Cấn Băng ở cánh đồng ngô rộng lớn quả thật không hề dễ dàng.

Anh vẫn còn thời gian!

3221699-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 248: 248: Tên Thủ Lĩnh Sát Thủ Cũng Sợ Hãi


Cho dù Cao Cấn Bằng trốn trong cánh đồng ngô, bọn họ cũng không vội vàng mà chỉ làm nhiễu tín hiệu của toàn bộ khu vực, sau đó nhìn cánh đồng ngô từng chút từng chút một như giăng lưới.

Vì làm nhiễu tín hiệu, họ cũng không có cách nào liên lạc với sát thủ đã phục kích Tiêu Sách đằng sau, hoàn toàn không biết họ đã bị xóa sổ, Tiêu Sách đã đuổi theo đến đây rồi.

Khi Tiêu Sách lao đến cánh đồng ngô, những người này đã không còn cảnh giác phía sau nữa!
"Bắt đầu đi săn!"
Khóe miệng Tiêu Sách cong lên, trên mặt hiện lên một nụ cười vui tươi.

Thủ sẵn chiếc đinh trong tay, mò tới phía sau sát thủ, cổ tay vung lên, chiếc định phóng ra như một mũi tên.

Ngay sau đó, tên sát thủ ôm lấy gáy của mình, như muốn quay đầu lại và hét lên, nhưng cuối cùng chỉ có máu rỉ ra từ khóe miệng, người mềm nhũn ngã xuống.

Đến lúc chết, anh ta vẫn không biết mình chết như thế nào.

Tiêu Sách không nán lại chút nào, tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo.

Những thân cây ngô rậm rạp đã trở thành nơi trú ẩn tốt nhất của anh, với thính giác nhạy bén đã khiến anh xác định vị trí của sát thủ càng dễ dàng hơn và đi trước một bước.

Còn kỹ thuật ném định giết người có thể khiến anh lặng lẽ không phát ra tiếng động lấy đi tính mạng của sát thủ!
2
Lúc này, anh giống như Câu Hồn sứ giả bước ra từ địa ngục, chỉ cần bị anh nhắm trúng, vài giây sau sẽ trở thành một cỗ thi thể.

"A!"
Cuối cùng, có một tên sát thủ đã thoát khỏi đòn chí mạng, anh ta bị treo chân trong tích tắc, may mắn thay, tình cờ thoát được cái định chết chóc, cuối cùng cây định chỉ làm thương cánh tay anh ta.

Một tiếng hét vang lên, vang vọng khắp cánh đồng ngô!
"Thằng ngốc!"
Đột nhiên, những sát thủ còn lại đều hoảng hốt vội vàng chạy về phía bên này.

Vẻ mặt Tiêu Sách vẫn bình thản, lại ném một chiếc đinh sắt, kết liễu tên sát thủ may mắn vừa rồi, sau đó thu mình lại, chui vào chỗ sâu trong cánh đồng ngô và biến mất.

Khi nhóm sát thủ tập trung lại, tất cả những gì họ nhìn thấy là một xác chết đầy kinh hoàng.

"Thằng ngốc! Tao phải giết mày!"
Thủ lĩnh sát thủ cầm đầu phẫn nộ hét lên, phất đao võ sĩ trong tay, lập tức cả một mảng lớn ngô đồng đột nhiên rơi xuống, đám sát thủ đem theo sát khí đuổi theo hướng Tiêu Sách đang chạy trốn.

Tiêu Sách nghe thấy tiếng gầm sát khí của thủ lĩnh sát thủ, nhưng anh chỉ cười lạnh.

Anh không chạy xa, vẫn nằm mai phục xung quanh, chớp lấy thời cơ ném ra một chiếc đinh sắt và cắm nó vào bộ phận quan trọng trên ngực của sát thủ.

Trong nháy mắt sát thủ hạ một tiếng rồi ngã xuống, khiến cả nhóm sát thủ hoảng sợ.

Lúc này chỉ còn lại mười mấy tên sát thủ, mỗi người đều mang vẻ mặt kinh hãi, cảnh giác quan sát xung quanh, vì sợ rằng một cái định chết người sẽ đột nhiên từ trong bóng tối b*n r*.

Ngay cả thủ lĩnh sát thủ cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

"Thằng ngốc, cả bản lĩnh thì mày bước ra đây! Thi đấu một chọi một với Matsumoto tao, tao sẽ chém mày thành trăm mảnh, thằng ngốc!" Anh ta giận dữ hét lên, nhưng trong đêm tối, không thể tìm thấy dấu vết của Tiêu Sách.

Và cứ như vậy, nỗi sợ hãi càng lan nhanh, lan ra cả khuôn mặt của mọi người.

Họ là những sát thủ, cũng có thể nói là tử sĩ, họ không sợ chết, nhưng sợ hy sinh vô vị, sợ bị tên đó giết trong bóng tối này, mà ngay cả bóng người đối phương cũng không thấy.

Dần dần, họ trở nên sợ hãi.

Tên thủ lĩnh sát thủ cũng sợ hãi.

Lúc này, cảm giác như có ác quỷ ẩn mình trong bóng tối, kéo từng người một vào địa ngục!
"Mày ra đây! Đi ra đây!".
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 249: 249: Trên Mặt Cô Ta Hiện Lên Vẻ Cam Chịu Số Phận


Tên thủ lĩnh sát thủ không phát hiện ra, giọng nói của anh ta đã bắt đầu run rẩy, thân hình núp sau những người khác, sắc mặt trở nên tái nhợt và sợ hãi.

Còn nỗi sợ hãi của anh ta đang lan rộng...!
Phập!
Vào lúc này, một tên sát thủ trong đám đông đột nhiên ôm chặt cổ, máu từ khóe miệng chảy xuống, ngay lập tức làm cho nỗi sợ hãi của họ tăng lên vô số lần.

Cũng được, đè bẹp bọn họ như rơm rạ!
"Tôi không muốn chết, chạy đi!"
Một tên sát thủ người Nhật đánh rơi khẩu súng vô dụng trên tay và nhanh chóng chạy ra khỏi cánh đồng ngô, ngay khi anh ta vừa chạy, lập tức đã khiến những người khác không nhịn được mà điên cuồng chạy theo.

Ngay sau đó, tất cả mọi người trở nên điên cuồng chạy trốn...!

Tiêu Sách không đuổi theo bọn họ nữa, bởi vì không cần thiết phải làm như vậy, nếu anh giết hết những người này, có lẽ ngày mai sẽ trở thành bản tin nóng hổi trong nước và quốc tế.

Để bọn họ đi, tự nhiên bọn họ sẽ quay lại xử lý hiện trường...!
Bởi Vì So Với Tiêu Sách, bọn họ thậm chí còn không muốn để phơi bày những gì đã xảy ra tối nay trước mắt công chúng.

Bởi vì một khi bị bại lộ, không những không thể quay lại Nhật Bản, mà còn có thể xảy ra phản ứng dây chuyền giữa Nhật Bản và Trung Quốc.

Quan hệ giữa hai nước trở nên xích mích là điều không thể tránh khỏi, mà họ gánh vác không nổi.

Vì vậy, mặc dù Tiêu Sách đã giết rất nhiều người trong số họ, nhưng anh không hề lo lắng chuyện này sẽ bị bại lộ, anh tin tưởng bọn họ, thể lực phía sau họ nhất định sẽ quay lại để xóa sạch dấu vết.

Còn bây giờ việc Tiêu Sách phải làm là đi tìm Cao Cẩn Băng và Thiên Diệp!
Các sát thủ Nhật Bản chết thì cũng đã chết, còn lại thì bỏ chạy, nhưng Tiêu Sách vẫn không cảm thấy yên tâm vì anh vẫn chưa nhìn thấy Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp!
Quan trọng nhất là Hoàng Mãnh, người đã phản bội Cao Cẩn Băng và truyền tin tức cho quân Nhật, Tiêu Sách cũng không nhìn thấy!
Chừng nào vẫn chưa xác nhận được Cao Cấn Băng được an toàn, Tiêu Sách không thể thư giãn nổi, anh cố gắng liên lạc lại với Thiên Diệp, lại phát hiện ra gây nhiễu tín hiệu vẫn còn.

Tiêu Sách cau mày và nhìn sâu vào cánh đồng ngô.

Đi tìm từng đường một và hét lên, nhưng không có phản ứng nào, như thể Cao Cấn Băng và Thiên Diệp đã không còn ở trong cánh đồng ngô nữa, nếu không thì đã nghe thấy tiếng hét của anh từ lâu rồi.

"Chẳng lẽ đã đi đến khu rừng ở đó?"

Trong lòng Tiêu Sách thầm nghĩ đến, phía sau cánh đồng ngô không xa có một khu rừng rộng lớn, nếu hai người bọn họ không ở đây thì có lẽ họ đã nghĩ ra cách rồi trốn vào trong rừng.

Khi Tiêu Sách đi đến khu rừng, anh lập tức tìm thấy một số dấu vết, có vẻ là dấu vết hai người đã để lại khi hoảng loạn bỏ trốn.

Đột nhiên, Tiêu Sách đi theo con đường mòn mà không cần suy nghĩ, tiến sâu vào khu rừng.

Sâu trong rừng.

Thiên Diệp đau đớn ngã xuống đất, hai lỗ đạn trên đùi rỉ ra màu đỏ đen, chiếc quần jean bó trong phút chốc đã ướt đẫm.

Cô ta cắn chặt răng, nhanh chóng xé một mảnh vải ở vạt áo, buộc lên đùi để cầm máu.

Cô ta cố gắng đứng dậy, nhưng đùi căn bản không thể chịu được lực, cơn đau đớn truyền đến, cô ta đau đến mức trán ứa ra mồ hôi lạnh, vẻ mặt khẩn trương.

Cô ta nhìn khu rừng mờ tối đen kịt phía xa với vẻ tuyệt vọng.

May mắn thay, Cao Cấn Băng đã chạy xa, cho dù cô ta chết ở đây, chỉ cần Cao Cấn Bằng có thể chờ được cứu viện, cô ta sẽ không hối hận, chỉ là cô ta không thể tiếp tục bảo vệ Cao Cẩn Băng được nữa...!
Trên mặt cô ta hiện lên vẻ cam chịu số phận.

Đúng lúc này, một bóng người chậm rãi bước ra từ khu rừng rậm tăm tối, anh ta đi đến chỗ Thiên Diệp, khóe miệng cong lên, từ trên cao nhìn xuống cô.

Hoàng Mãnh!
Thiên Diệp nhìn thấy người đó là Hoàng Mãnh, lập tức sắc mặt cô ta bỗng trở nên khó coi, nhìn khẩu súng trên tay Hoàng Mãnh, cuối cùng cô ta cũng nhận ra chính Hoàng Mãnh đã đuổi theo họ từ phía sau, còn bắn cô bị thương, quả nhiên là anh ta.

"Hoàng Mãnh, tôi không ngờ anh sẽ phản bội chủ của mình, tại sao anh lại làm điều này? Họ đã cho anh bao nhiêu tiền? Như vậy có đúng không?" Sắc mặt Thiên Diệp khó coi hỏi..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 250: 250: Cho Dù Có Chết Cũng Không Thể!


Hoàng Mãnh nghe thấy, anh ta cười nhạo, đột nhiên sắc mặt có chút dữ tợn, cười lạnh nói: "Tiền? Hoàng Mãnh đây không thiếu tiền, còn tại sao tôi lại phản bội Cao Cấn Băng ư...!Muốn trách thì chỉ có thể tự trách mình thôi! Cô đúng là ả đàn bà để tiện, chúng ta đều cùng
một trại huấn luyện, tôi có ấn tượng tốt về cô, cô không phải là không biết, theo đuổi cô lâu như vậy, cô có đáp lại tôi không?"
Không đợi Thiên Diệp lên tiếng, Hoàng Mãnh tiếp tục nói: "Tôi có chỗ nào không xứng với cô chứ? Vậy tên Tiêu Sách đó mạnh hơn tôi chỗ nào? Tôi theo đuổi cô lâu như vậy mà cô không có phản ứng gì, còn tên Tiêu Sách mới đến có vài ngày, cô đã có chút gì đó với anh ta rồi? Hahahaha, ả đàn bà khốn nạn, gọi nhau nghe thật êm tai, chả quan tâm tôi sẽ nghe thấy."
Sau khi Hoàng Mãnh nói xong, sắc mặt Thiên Diệp đột nhiên thay đổi, biết rằng Hoàng Mãnh đã hiểu lầm.

Nhưng cô ta không giải thích với Hoàng Mãnh, cô ta chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt đáng thương, thờ ơ nói: "Hóa ra chỉ vì lý do này, mới khiến anh phản bội..."
“Ha ha, nguyên nhân này còn chưa đủ sao? Có phải là bây giờ cô đã thấy hối hận rồi không?” Hoàng Mãnh trêu tức.

Thiên Diệp nhàn nhạt liếc nhìn Hoàng Mãnh một cái, lắc đầu nói: “Không, tôi không hối hận, cho dù lại thêm một lần nữa, tôi vẫn sẽ không vừa ý anh! Anh muốn giết thì giết, Thiên Diệp tôi sẽ không chớp mắt, nhưng anh cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”
Hoàng Mãnh nghe thế, đầu tiên là trên mặt xoẹt qua một chút phẫn nộ, sau đó lại lập tức bình tĩnh lại.

Anh ta cười nhạo một tiếng, châm biếm nói: “Muốn chết? Nào có dễ dàng thế được.

Hoàng Mãnh tôi đã đợi lâu như vậy, cũng không phải để xem cô chết, mà là muốn...!hung hăng giày và cô, giẫm đạp cô, khiến cho người đàn bà để tiện như cô phải k** r*n, sụp đổ như Tiêu Sách.

Không, phải khiến cô k** r*n càng thảm thiết hơn!”
Anh ta nói xong, sắc mặt Thiên Diệp lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Hoàng Mãnh lại cực kỳ vui vẻ, cười nói: “Nói đến thì, ở phương diện này Tiêu Sách gần như chả ra làm sao.

Mỗi lần đầu chỉ khiến cô k** r*n mười mấy phút mà thôi.

Cô yên tâm về phương diện này tôi khẳng định mạnh hơn Tiêu Sách.

Hôm nay cô cứ chuẩn bị cổ họng kêu đến khàn giọng đi, ha ha ha ha ha!”
Hoàng Mãnh suồng sã cười to.

Sắc mặt Thiên Diệp lại càng khó coi hơn.

Cô ta biết, Hoàng Mãnh đã hiểu lầm chuyện Tiêu Sách nắn xương, bôi thuốc cho cô ta, thành hai người đang làm chuyện đó.

Bất kể là nắn xương, hay là bôi thuốc, thời gian Thiên Diệp trải qua sự đau đớn, không nhịn được k** r*n, đều là mười mấy, hai chục phút, cho nên Hoàng Mãnh đã hiểu lầm đó là thời gian của Tiêu Sách.

Điều này khiến cho Thiên Diệp thấy hơi đỏ mặt, nhưng càng nhiều hơn là cảm xúc phẫn nộ đối với Hoàng Mãnh.

“Vô sỉ! Anh đừng mơ làm được.

Nếu như anh giết tôi, nếu như anh dám chạm đến tôi, thì cho dù tôi đã trúng đạn, cũng sẽ khiến anh phải trả một cái giá thật đắt!”
Thiên Diệp nói một cách kiên định, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho Hoàng Mãnh chà đạp lên sự trong sạch của mình.

Cho dù có chết, cũng không thể!
Trong lòng cô ta đã ra quyết định, chỉ cần Hoàng Mãnh dám chạm đến cô ta, cô ta nhất định khiến Hoàng Mãnh phải trả giá!
Hoàng Mãnh cười nhạo, nhìn Thiên Diệp: “Tôi thừa nhận, cho dù là cô bây giờ, chỉ cần tôi đến gần, cô vẫn có thể khiến tôi phải trả giá.

Tôi và cô cùng đi ra từ một trại huấn luyện mà, sao có thể không biết thực lực của cô? Nhưng cô cảm thấy, Hoàng Mãnh tôi sẽ ngốc đến mức cho cô cơ hội sao?”
Nói xong, mặt Hoàng Mãnh lộ vẻ hưng phấn, lấy ra một lọ thủy tinh từ trong ngực.

Anh ta kích động nói: “Đây là thứ tội cố ý chuẩn bị cho cô, chỉ cần một chút ít thôi, là có thể làm cho một thành nữ trinh khiết, hoàn toàn biến thành một người đàn bà ph*ng đ*ng.

Đến lúc đó, cô sẽ điên cuồng chủ động đòi hỏi, sẽ quên mất bản thân là ai, tất cả bản năng đều là d*c v*ng nguyên thủy!”
Sắc mặt Thiên Diệp lập tức thay đổi, trở nên cực kỳ khó coi.

Cô ta không hề nghi ngờ lời của Hoàng mãnh, cho nên càng hoảng sợ hơn, quả thật là còn khó chịu hơn giết cô ta đi.

Cô ta tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.

3221702-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 251: 251: Đều Là Vũ Khí Cận Thân!


Nghe thấy lời đã hoàn toàn điên cuồng của Hoàng Mãnh, người Thiên Diệp run lên.

Cô ta vốn đã sẵn sàng cắn lưỡi tự tử, nháy mắt lại do dự.

Mà chính trong khoảnh khắc do dự đó, Hoàng Mãnh đột nhiên nhào đến, nháy mắt giữ chặt lấy cằm Thiên Diệp, sau đó mở lọ thủy tinh ra, rót vài giọt vào miệng Thiên Diệp.

Thiên Diệp trợn tròn mắt, giãy dụa kịch liệt, lấy tay chặt về phía cổ Hoàng Mãnh.

Hoàng Mãnh sớm đã có chuẩn bị, sau khi đắc thủ, anh ta không hề do dự, lập tức tránh xa Thiên Diệp, hoàn toàn không cho Thiên Diệp cơ hội tổn thương đến anh ta, vẻ mặt hàng phấn nhìn Thiên Diệp.

“Đừng vội, cô sẽ lập tức biết rằng, trên thế giới này, tôi mới là người đàn ông khiến cô vui sướng nhất”
Nước thuốc vào trong miệng, Thiên Diệp liều mạng khạc ra, dùng ngón tay móc cổ họng, muốn nhổ nó ra, nhưng trong nháy mắt vẫn cảm thấy cơ thể trở nên nóng rực.

Một loại cảm giác kỳ quái giống như điện giật lan ra.

Cô ta cảm thấy ý thức của mình tỉnh táo, nhưng cơ thể lại đang dần dần mất khống chế, nhất thời dâng lên một nỗi sợ hãi trong lòng, lập tức muốn cắn lưỡi tự tử, nhưng ngay cả động tác này cũng không làm được.

Trong nháy mắt, có một loại cảm xúc tuyệt vọng xâm chiếm lấy toàn bộ đầu óc cô ta!
“Anh sẽ không có kết cục tốt đậu, Tiêu Sách sắp đến rồi, anh sẽ không có kết cục tốt..” Thiên Diệp chỉ có thể dùng sức lực cuối cùng của mình, tuyệt vọng kêu lên.

Hoàng Mãnh nhìn tình trạng của Thiên Diệp, rõ ràng là thuốc đã có tác dụng, lập tức cười to.

“Tiêu Sách? Cô nghĩ anh ta là thần sao? Những người đến đây lần này, chính là sát thủ của thần xã Yamata nước Nhật.

Có khả năng là Tiêu Sách đã chết rồi.

Ha ha, có điều là cô yên tâm, đợi sau khi tôi kết thúc, sẽ lập tức đưa cô đi gặp anh ta!”
Nói xong, Hoàng Mãnh chậm rãi đến gần Thiên Diệp, thấy trên vẻ mặt Thiên Diệp là sự giấy dụa, tựa như muốn dùng ý chí để chống lại tác dụng của thuốc, giành lại quyền khống chế cơ thể, nhưng đã không còn năng lực để tấn công anh ta nữa, anh ta nhất thời hưng phấn, hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

“Ha ha ha, có phải là rất khó nhịn? Từ bỏ đi, để d*c v*ng nguyên thủy chi phối cơ thể cô, như vậy mới có thể có được sự vui sướng cực hạn.

Từ bỏ đi, cô sẽ thấy biết ơn tôi.”
Lời của Hoàng Mãnh giống như một lời mà chú, dần dần phá hủy ý chí của Thiên Diệp.

sự không cam lòng, mơ hồ, và d*c v*ng không ngừng xoay chuyển trong mắt cô ta.

Cuối cùng sự không cam lòng dần dần bị đập tan, đôi mắt đỏ lên, xoẹt qua một tia tuyệt vọng.

Mà Hoàng Mãnh cũng hô hấp ngày càng gấp gáp hơn.

Mặc dù Thiên Diệp vẫn chưa hoàn toàn bị tác dụng của thuốc chi phối, nhưng anh ta đã không chờ nổi nữa, bắt đầu c** q**n áo mình ra.

Anh ta không bị chi phối bởi thuốc, nhưng sự điên cuồng, lại đang chi phối anh ta.

Tiêu Sách đi dọc theo dấu vết trên đường, tiến vào trong rừng.

Vì là trong đêm tối, ngoại trừ một chút ánh sao yếu ớt ra, gần như không hề có ánh sáng, điều này khiến cho Tiêu Sách đang lần theo dấu vết mà Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp lưu lại, trở nên vô cùng khó khăn.

Cũng may, Tiêu Sách là chuyên gia tuyệt đối trong phương diện này, nên mặc dù là tốc độ không nhanh, nhưng cũng không đánh mất manh mối.

Nhưng ngay say đó, sắc mặt Tiêu Sách chợt biến.

Ngoài dấu vết do Cao Cấn Băng và Thiên Diệp lưu lại, anh còn phát hiện ra dấu vết của người thứ ba, đó là một hàng dấu chân.

Từ kích cỡ của dấu chân, có thể thấy là của một người đàn ông cường tráng.

Rất có thể, chính là Hoàng Mãnh!
Lúc trước Tiêu Sách đã từng chứng kiến sự điên cuồng của Hoàng Mãnh.

Nếu như để anh ta bắt kịp Thiên Diệp và Cao Cấn Bằng, Tiêu Sách không cách nào tưởng tượng hậu quả sẽ nghiêm trọng đến chừng nào.

Mặc dù, trên lý thuyết, thực lực của Hoàng Mãnh không bằng Thiên Diệp.

Nhưng thứ nhất, Thiên Diệp dẫn theo Cao Cấn Bằng, cần phải phân tâm bảo vệ cô ấy.

Thứ hai, trong tay Thiên Diệp không có vũ khí, mà Hoàng Mãnh lại mang theo vũ khí nóng, Thiên Diệp cực kỳ thua thiệt.

Mặc dù cô ta đã trải qua lần bôi thuốc thứ nhất, sức mạnh của đôi tay đã được nâng cao đáng kể, nhưng cũng còn xa mới đến mức độ có thể ném định giết người như Tiêu Sách.

Mà theo Tiêu Sách biết, trên người Thiên Diệp có mang theo vũ khí, chỉ có một cây dao găm sứ, và một cái dùi cui điện.

Đều là vũ khí cận thân!.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 252: 252: Đúng Là Một Nhóm Phế Vật!


Đối diện với súng ống trong tay Hoàng Mãnh, chưa chắc Thiên Diệp có thể bảo vệ Cao Cấn Băng an toàn, thậm chí cô ta cũng chưa chắc bảo vệ được sự an toàn của bản thân mình.

Nghĩ đến đây, Tiêu Sách lập tức tăng tốc độ.

Mấy chục tên sát thủ nước Nhật đều đã bị anh đánh lui.

Nếu như cuối cùng Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp lại chết trong tay Hoàng Mãnh, thì Tiêu Sách sẽ rất khó để tha thứ cho bản thân.

Vẻ mặt anh ngưng trọng, bay nhanh theo dấu vết.

Trong rừng cây yên tĩnh, ngoài tiếng côn trùng kêu, Tiêu Sách không nghe thấy tiếng động nào nữa.

Bởi vì sự tồn tại của Hoàng Mãnh, Tiêu Sách cũng không dám gọi lớn, để tránh rút dây động rừng.

Ngay sau đó, anh đã tiến vào chỗ sâu trong rừng.

Mà lúc này, cuối cùng Tiêu Sách cũng phát hiện điểm bất thường.

Mùi khói súng!
Cái mũi nhạy bén của anh ngửi thấy mùi khói súng vẫn chưa tan trong không khí.

Điều này làm cho sắc mặt Tiêu Sách càng ngưng trọng hơn.

Trên người Thiên Diệp không có súng, chỗ này lại có mùi khói sáng, chứng minh là Hoàng Mãnh đã đuổi kịp Thiên Diệp, hơn nữa còn nổ súng.

Cũng may là Tiêu Sách không thấy vết máu nào ở xung quanh.

Mà lúc này, dấu vết do Thiên Diệp để lại cũng trở nên lộn xộn hơn.

Rõ ràng là bắt đầu từ chỗ này, cô ta càng vội vàng muốn trốn đi.

Điều này ngược lại càng làm cho việc lần theo dấu vết của Tiêu Sách trở nên dễ dàng hơn.

Không lâu sau, Tiêu Sách lại lần nữa ngửi thấy mùi khỏi súng, đồng thời còn có, mùi máu
tươi!
Sắc mặt Tiêu Sách chợt biến, Thiên Diệp hoặc Cao Cấn Bằng, đã bị thương!
Anh không dừng lại thêm nữa, bay nhanh đuổi theo.

Cuối cùng sau khi lần sâu vào trong rừng thêm một trăm mét, anh nghe thấy mấy tiếng động lạ.

Tiếng thở gấp!
Tiếng thở gấp của một người đàn ông!
Tiêu Sách lập tức biết Hoàng Mãnh đang ở phía trước.

Mà nghe thấy tiếng thở gấp của anh ta, mặt Tiêu Sách lập tức biến sắc, trở nên cực kỳ khó khăn, trong mắt lộ ra sát ý khủng khiếp!
Anh xông mạnh về chỗ phát ra tiếng vang mà anh nghe thấy, nháy mắt thấy được tất cả.

Chỉ thấy Hoàng Mãnh kích động c** q**n áo mình ra, hô hấp trở nên vô cùng nặng nề.

Mà cách vài mét trước người anh ta, Thiên Diệp đang nằm co quắp trên đất.

Đùi cô ta bị thương, chỉ được băng bó đơn giản, trạng thái cũng hết sức kỳ quái.

Nhưng bất kể thế nào, ít nhất thì cô ấy vẫn chưa xảy ra chuyện gì, điều này làm cho Tiêu Sách nháy mắt thả lỏng hơn chút, sau đó nhìn về phía Hoàng Mãnh.

Mà lúc này, Hoàng Mãnh cũng quay đầu nhìn về phía anh.

Tiêu Sách sốt ruột đuối đến, không hề che giấu tiếng động của mình, cho nên tự nhiên là đã bị Hoàng Mãnh phát hiện.

Sắc mặt Hoàng Mãnh lập tức thay đổi, trở nên tái mét như gan heo.

“Mày vẫn còn sống!”
Tiêu Sách cười lạnh một tiếng: “Có phải rất kinh ngạc? Nếu tao vẫn còn sống, vậy thì người phải chết, chính là mày rồi.”
Hoàng Mãnh nhất thời run rẩy, làm sao cũng không ngờ rằng, Tiêu Sách lại không chết trong tay nhóm sát thủ của thần xã Yamata, nhanh như vậy đã đuổi đến.

Đúng là một nhóm phế vật!
Hoàng Mãnh điên cuồng mắng chửi trong lòng, nhưng có chửi thế nào, cũng không thể thay đổi sự thật lúc này Tiêu Sách đã đuổi đến trước mặt anh ta.

Anh ta hiểu rất rõ, thực lực của Tiêu Sách đã vượt xa anh ta.

Cho dù là trong tay anh ta có vũ khí, cũng chưa chắc có thể tổn thương đến Tiêu Sách, huống chi lúc này súng của anh ta sớm đã rớt xuống đất vào lúc c** q**n áo.

Trong tay anh ta lúc này, chỉ có một lọ thủy tinh đựng thuốc k*ch d*c không dễ gì có được!
Anh ta vốn cũng muốn dùng một ít, để tăng chút tình thủ, nhưng lúc này lại trở thành vũ khí cuối cùng của anh ta.

Thấy vẻ mặt châm biếm của Tiêu Sách, không hề sợ sệt bước về phía anh ta, anh ta lập tức vặn nắp lọ thủy tinh ra, sau đó ném mạnh về phía Tiêu Sách.

Vì sắc trời quá tối, Tiêu Sách cũng không thấy thứ Hoàng Mãnh ném về phía mình là gì, chỉ nhìn thấy một bóng đen nhỏ bay về phía mình.

Anh khẽ xoay người, nhẹ nhàng né đi, trên mặt lộ vẻ trào phúng.

Nhưng anh lại không phát hiện, lọ thủy tinh rơi xuống đất làm nước thuốc chảy ra, nhanh chóng phát tán trong không khí, bị Tiêu Sách hít vào trong khoang miệng..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 253: 253: “chết Cho Tao!


Nước thuốc này không màu, không vị, còn ở trong môi trường tối đen như mực, vì vậy Tiêu Sách không hề chú ý đến, chỉ là nhìn Hoàng Mãnh một cách trào phúng.

Quan trọng nhất là, Tiêu Sách cảm thấy Hoàng Mãnh cũng đã c** s*ch sẽ rồi, căn bản là không biết anh sẽ đuổi đến, lúc này Hoàng Mãnh cũng không thể còn giữ vũ khí có tính chí mạng nào trên người được.

Cho nên, mặc dù không biết trong lọ thủy tinh đó chứa gì, nhưng sau khi Tiêu Sách tránh đi, cũng không để ý tới.

“Thẹn quá hóa giận?”
Tiêu Sách cười nhạo một tiếng: “Còn lời trăng trối gì thì nhanh chóng nói ra đi.

Mặc dù, có khả năng là tao sẽ không chăm chú nghe, nhưng tao cho mày cơ hội này, cũng để mày chết không hối tiếc.”
Sắc mặt Hoàng Mãnh cực kỳ khó coi, cắn răng nói: “Tiêu Sách, mày đừng có quá đáng!”
Tiêu Sách cười nói: “Đây chính là lời trăng trối của mày? Vậy thì thật cảm ơn mày, sắp chết rồi còn nhắc nhở tao phải sửa chữa khuyết điểm của tao..”
“Mày!”
Con người Hoàng Mãnh quay cuồng.

Anh ta không muốn chết, muốn sống tiếp.

Cho nên anh ta biết, mình không phải đối thủ của Tiêu Sách, cũng tuyệt đối không thể ngồi chờ chết, anh ta phải phản kháng!
Mắt anh ta liếc về phía khẩu súng lục cách anh ta một hai mét.

Trong nháy mắt, Hoàng Mãnh cử động!
Anh ta phi người nhào qua, lập tức lấy được khẩu súng, trên mặt mang vẻ mừng như điên, giơ nòng súng đối diện với Tiêu Sách ở nơi không xa.

Giây tiếp theo, anh ta sắp bóp cò!
Nhưng anh ta lại không có cơ hội làm động tác đơn giản này.

Trong khoảnh khắc anh ta giơ nòng súng lên, trên mặt Tiêu Sách hiện lên một tia trào phúng, cổ tay rung lên, đinh sắc bay ra như đạn.

Một tiếng nhập vang lên, chiếc đinh ghim tận gốc vào cổ tay Hoàng Mãnh.

“A!"
Hoàng mãnh kêu thảm một tiếng, đau đến mức làm rớt khẩu súng xuống đất, anh ta nắm chặt cổ tay, hét lên một cách thảm thiết, cơ thể cũng run rẩy kịch liệt.

Nhưng suy cho cùng thì anh ta đã được huấn luyện chuyên nghiệp.

Trán anh ta nổi gân xanh, mạnh mẽ dùng tay trái nhặt súng lên, lần nữa giơ nòng súng về phía Tiêu Sách, trong mắt ánh sự điên cuồng, cắn răng gào lên: “Chết cho tao!"
“A!"
Ngay sau đó, không có tiếng súng vang lên.

Hoàng Mạnh lại lần nữa phát ra một tiếng kêu thảm, trên cổ tay trái có một cái đinh sắt xỏ xuyên, máu tươi chảy ròng.

Khẩu súng lại rớt xuống đất, Hoàng Mãnh cũng không còn tay để nhặt lên nữa.

Đôi tay anh ta run rẩy rủ xuống, máu tươi rơi tí tách, trong mắt là sự tuyệt vọng và sợ hãi.

Anh ta biết bản thân không phải đối thủ của Tiêu Sách, nhưng lại không ngờ, sự cách biệt về thực lực của hai người lại lớn đến vậy, lớn đến mức khiến anh ta tuyệt vọng.

Nhưng anh ta vẫn không cam lòng, anh ta sợ chết, anh ta không muốn chết!
Anh ta không muốn tấn công về phía Tiêu Sách nữa, mà quay người bỏ chạy, cơ thể nhanh chóng của trái quẹo phải, muốn tránh khỏi sự công kích quỷ dị của Tiêu Sách, muốn dùng cây cối để che chắn, mau mau rời khỏi nơi này.

Tiêu Sách cười ha hả.

Nếu như vậy mà cũng để cho Hoàng Mãnh chạy thoát, anh cứ đập đầu chết cho xong!
Cổ tay anh rung lên, lập tức có định sắt bay ra, bắn nhanh về phía đùi Hoàng Mãnh.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tiêu Sách khẽ a lên một tiếng, cảm thấy thân thể có chút bất thường.

Điều đó khiến cho vừa rồi anh không khống chế cổ tay tốt.

Quả nhiên, cái đinh sắt kia không đâm trúng Hoàng Mãnh, mà lướt qua người anh ta, đâm vào thân cây.

Tiêu Sách nhíu mày, cũng không kịp nghĩ nhiều, lại lần nữa phóng ra một chiếc đinh sắt.

Lần này, tay Tiêu Sách vô cùng ổn định, định đâm vào đùi Hoàng Mãnh một cách chuẩn xác.

Hoàng Mãnh vừa chạy xa được mười mấy mét, anh ta còn chưa kịp vui, đùi đã bị thương nặng, ngã nhào xuống đất, lại lần nữa kêu lên một tiếng thảm thiết.

Tiêu Sách bước đến bên cạnh anh ta, từ trên cao nhìn xuống anh ta, vẻ mặt cười nhạo và khinh bỉ.

Anh nhàn nhạt nói: “Tao chưa cho mày đi, ai bảo mày chạy? Hôm nay, mày nhất định phải xuống báo cáo với Diêm Vương, kiếp sau nhớ làm một người tốt rộng lượng một chút.”
“Đừng! Đừng giết tôi! Anh Tiêu Sách, em sai rồi! Không, bố Tiêu Sách, con sai rồi, đừng giết con, con thật sự biết sai rồi!”
Hoàng Mãnh đột nhiên khóc rống lên, cầu xin một cách hèn nhát.

Nếu như đôi tay của anh ta không bị Tiêu Sách phế mất, e là đã trực tiếp chạy đến ôm đùi Tiêu Sách xin tha thứ, hết sức thảm thương..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 254: 254: “tên Biến Thái Này!”


“Sớm biết có ngày này, sao lúc đầu còn làm thế?”
Tiêu Sách cười nhạo một tiếng, trong lòng không hề có sự thương xót.

Ngay từ lúc ban đầu Hoàng Mãnh đã không vừa mắt Tiêu Sách, muốn chứng mình anh ta mạnh hơn Tiêu Sách.

Sau khi bị Tiêu Sách đánh bại hai lần, đã sinh hận trong lòng.

Lần này, để giết được Tiêu Sách, anh ta đã bán tin tức của Cao Cẩn Băng cho người Nhật, đưa sát thủ nước Nhật đến giết anh.

Nếu như không phải thực lực Tiêu Sách mạnh, e là lúc này xác chết cũng đã lạnh rồi.

Sao Tiêu Sách có thể bỏ qua cho Hoàng Mãnh được!
Nhưng anh không dùng đinh sắt để kết thúc mạng sống của Hoàng Mãnh, mà rút một khẩu súng lục chỗ eo ra, chĩa nòng súng vào đầu Hoàng Mãnh.

Bị một nòng súng đen ngòm chĩa vào đầu, khiến Hoàng Mãnh còn sợ hãi hơn cả đinh sắt im hơi lặng tiếng rất nhiều.

Cơ thể Hoàng Mãnh run rẩy kịch liệt, k** r*n thảm thiết.

Thấy Tiêu Sách không cử động, nhất thời trong mắt anh ta dâng lên vẻ tuyệt vọng.

Tựa như biết mình khó thoát khỏi kiếp nạn này, anh ta tức giận gào lên: “Tiêu Sách, mày sẽ không chết tử tế, tạo sẽ đợi mày dưới địa ngục.

Mày sẽ không chết tử tế! A!”
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, tất cả đều yên tĩnh lại.

Hoàng Mãnh trợn tròn mắt, mang theo một chút lưu luyến, một chút không cam lòng đối với thế giới này mà dần dần ngã xuống.

Đến khi chết, mắt anh ta cũng không nhắm lại, chết không nhắm mắt.

“Đáng đời!”
Tiêu Sách thì thào, nhưng lại không nhịn được mà nhíu mày.

Anh lại vừa cảm thấy cơ thể có một chút bất thường, vào khoảnh khắc nổ súng, tay rõ ràng đã run lên một thoáng.

Anh sẽ run tay?
Tiêu Sách cảm thấy hơi khó tin, cảm thấy cơ thể mình giống như có hơi mất khống chế, nếu như không phải kề sông vào đầu Hoàng Mãnh, e là đã bắn trượt rồi!
Điều này tuyệt đối không bình thường!
Tiêu Sách nhíu mày, cảm thấy trong cơ thể mình, tựa như có một ngọn lửa đang cháy, vả lại còn có xu hướng càng cháy càng lớn.

Giờ phút này, Tiêu Sách đột nhiên nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra giữa anh và Tống Chi Vân tại phòng giam giữ của phân cục khu Tân Hải...!
Không đúng không đúng!
Không thích hợp!
Tiêu Sách dùng sức lắc lắc đầu, tự ép mình không nhớ đến những cảnh tượng đó nữa.

Giải quyết xong Hoàng Mãnh, anh bước đến bên cạnh Thiên Diệp ở phía không xa.

Thiên Diệp tựa như không hề có chút phản ứng nào đối với tất cả mọi chuyện vừa xảy ra ở bên ngoài.

Cô ta nhắm mắt, nhíu chặt mày, nắm chặt nắm đấm, cơ thể run rẩy.

Làn da vốn đã trắng nõn, hồng hào của cô ta, lúc này lại càng lộ rõ vẻ xinh đẹp, ướt át.

Trên làn da trơn bóng của cô ta, hiện lên những hạt nhỏ màu hồng dường như có thể nhỏ ra nước.

Cô ta tựa như đang mạnh mẽ chống cự, khống chế thứ gì đó, nhẫn nhịn vô cùng vất vả.

Còn Tiêu Sách khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, không biết vì sao, đột nhiên lại nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy h*m m**n chơi đùa mãnh liệt trong cơ thể anh đang thôi thúc anh, muốn anh đẩy ngã Thiên Diệp.

Sau đó, ra sức thưởng thức đóa hoa xinh đẹp Thiên Diệp này!
Suy nghĩ này mãnh liệt tới mức gần như chiếm lấy ý thức của Tiêu Sách trong nháy mắt.

Sắc mặt Tiêu Sách thay đổi, lập tức biết rằng, mình đã trúng chiêu?
Trạng thái của anh lúc này, tuyệt đối đã xảy ra vấn đề!
Tiêu Sách đột nhiên nhớ đến lọ thủy tinh mà Hoàng Mãnh đã ném về phía anh.

Lúc đó Tiêu Sách còn nghi ngờ, Hoàng Mãnh cũng đã c** s*ch rồi, súng cũng rơi mất, sao trên tay vẫn còn một lọ thủy tinh.

Mà bây giờ Tiêu Sách đã hiểu, thứ được đựng trong lọ thủy tinh đó, chính là thuốc k*ch d*c!
Mà anh, trong lúc vô tình, đã hít vào không ít.

Nhìn tình hình của Thiên Diệp, rõ ràng cũng bị Hoàng Mãnh bỏ thuốc, đang chống cự lần cuối cùng với tác dụng của thuốc, chống cự vô cùng vất vả.

“Tên b**n th** này!”
Lúc này Tiêu Sách nhịn không được chửi Hoàng Mãnh đã chết một câu.

Sau khi đã biết rõ, anh ngược lại cũng không lo lắng quá nhiều.

Ít nhất, Thiên Diệp không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Mà bản thân anh, hiện giờ còn chưa bị tác dụng của thuốc ăn mòn đầu óc, chiếm mất ý thức, vậy anh không cần phải lo lắng.

Bởi vì, trong

3221706-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 255: 255: “vô Danh Khí Công”


Nhưng Tiêu Sách lập tức phát hiện, tác dụng của loại thuốc k*ch d*c mà anh trúng phải vô cùng ngoan cố, đã hoàn toàn dung nhập vào máu và thần kinh của anh.

Mặc dù “khí” được luyện ra từ việc tu luyện “Vô danh khí công” vẫn có hiệu quả với nó, nhưng tốc độ loại bỏ lại vô cùng chậm.

Quả thật là con ngoan cố hơn cả kịch độc có thể g**t ch*t người!
Tiêu Sách không dám sơ suất, cố gắng vận chuyển “khí”, muốn nhanh chóng loại bỏ sạch sẽ.

Sau đó, anh chỉ cần loại bỏ tác dụng của thuốc cho Thiên Diệp y như vậy, là đã đủ rồi.

Nhưng rất tiếc, Tiêu Sách đã đánh giá cao hiệu quả của “khí”, và đánh giá thấp sức mạnh của tác dụng thuốc!
Trong lúc anh vẫn đang dùng “khí” giằng co với tác dụng thuốc, làm sao cũng khó có thể loại bỏ được, thì ý chí của Thiên Diệp đã không thể chống đỡ nổi tác dụng của thuốc.

Cô ta đột nhiên mở bừng mắt, trong mắt là tơ máu màu đỏ, cơ thể run rẩy kịch liệt, vặn vẹo, chỉ có sâu trong ánh mắt, vẫn còn giữ lại một chút giãy dụa cuối cùng.

Nhưng một chút giãy dụa này lập tức biến mất khi cô ta nhìn thấy Tiêu Sách đang ngồi khoanh chân, không biết là đang làm gì bên cạnh cô ta.

Hô hấp của cô ta vô cùng gấp gáp, hai má nóng bừng.

Thuốc mà Hoàng Mãnh cho cô ta uống, đã phóng đại gấp mười lần, trăm lần bản năng lực vọng nguyên thủy nhất của cô ta.

Trong tình huống này, ngoài những người hoàn toàn không có d*c v*ng cơ thể ra, nếu không thì kể cả có là thánh nữ, cũng không thể khống chế được.

Đối với Hoàng Mãnh, Thiên Diệp gần như không có chút d*c v*ng nào, thậm chí là thiện cảm cũng không có.

Cho nên, Thiên Diệp mới có thể dựa vào ý chí của mình, chống cự tác dụng của thuốc một khoảng thời gian lâu như vậy.

Nhưng tại khoảnh khắc cô ta nhìn thấy khuôn mặt Tiêu Sách, cô ta đã không thể chống cự được nữa.

Không phải là vì cô ta có ý hay có d*c v*ng nguyên thủy với Tiêu Sách, mà là vì cô ta có thiện cảm với Tiêu Sách,
Thậm chí ngay cả tình yêu cũng không thể so với loại thiện cảm này.

Nhưng dưới sự phóng đại gấp trăm nghìn lần của tác dụng thuốc, loại thiện cảm này nháy mắt cuộn trào thành sông.

Vì thế, cơ thể cô ta lập tức trườn lên người Tiêu Sách như một con rắn, chui vào trong ngực Tiêu Sách, vặn vẹo, v**t v*.

Miệng cô ta phát ra những tiếng kêu say lòng người, đột nhiên ôm lấy cổ Tiêu Sách, ấn đôi môi mê người của mình lên môi Tiêu Sách, đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng chen vào...!
Tiêu Sách nháy mắt bừng tỉnh.

Tiêu Sách đang chiến đấu với tác dụng của thuốc, mặc dù hiệu quả không rõ rệt lắm nhưng ít nhất cũng không sâu thêm, chỉ cần cho Tiêu Sách thêm một chút thời gian nữa, anh tin việc loại bỏ tác dụng của thuốc là không thành vấn đề.

Nhưng đúng lúc này, Tiêu Sách cảm thấy một cơ thể mềm mại nóng bỏng, tiến vào trong lòng mình, giãy dụa giống như một con rắn nước.

Tình huống này khiến Tiêu Sách suýt nữa thì mất khống chế.

Anh biết người đang tiến vào lòng mình là Thiên Diệp, gần đó cũng chỉ có một mình Thiên Diệp mà thôi, nhưng bởi vì như vậy, ý thức của Tiêu Sách gần như bị tác dụng của thuốc cắn nuốt, anh vận chuyển “khí” của mình nhanh hơn mới không để bản thân mất đi khống chế.

Nhưng tiếp sau đó, âm thanh của Thiên Diệp khiến người ta tê dại không ngừng truyền vào tai anh, hơi thở nóng rực, phả vào má vào cổ của Tiêu Sách...!
Tiêu Sách cảm thấy bản thân thực sự không thể kiềm chế được rồi, ngọn lửa nhỏ trong lòng cháy hừng hực, sắp biến thành một núi lửa không thể kiểm soát được rồi.

Nhưng ngay cả như vậy, Tiêu Sách vẫn tiếp tục khống chế mình chỉ là vẻ mặt lo lắng, muốn giải tỏa cảm xúc tiêu cực này càng sớm càng tốt.

Nhưng lúc này Tiêu Sách không thể

3221707-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 256: 256: Thậm Chí Như Vậy Vẫn Chưa Đủ!


Nhưng Tiêu Sách cũng biết, lúc này không phải là lúc cân nhắc đến điều này.

Mặc dù là dao cùn cắt thịt nhưng chỉ cần có đủ thời gian thì vẫn cắt được, như vậy còn tốt hơn bị tác dụng của thuốc khống chế bản năng.

Nhưng điều kiện tiên quyết là không bị quấy rầy.

Thiên Diệp chui vào lòng anh, thân thể mềm mại nhiệt tình không ngừng di chuyển trong lòng anh, âm thanh mê người làm tiêu mòn ý chí của anh, hơi thở ấm áp k*ch th*ch anh, tất cả những thứ này Tiêu Sách có thể nhịn được!
Nhưng lúc Thiên Diệp ôm cổ anh, chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn chui vào trong miệng anh, điên cuồng khuấy động, c*n m*t, Tiêu Sách chỉ cảm thấy trong đầu đột nhiên có một tiếng nổ, trong nháy mắt nổ tung ra.

Ngọn lửa trong cơ thể anh, hoàn toàn lan tràn ra, giống như muốn đốt cháy thân thể anh, hai mắt đỏ bừng mở ra.

Anh nhìn thấy khuôn mặt của Thiên Diệp, nhìn thấy mắt cô ta cũng đỏ như vậy, làn da ửng đỏ, vẻ mặt gấp gáp.

Giờ khắc này, Tiêu Sách có một chút thiện cảm với Thiên Diệp, trong nháy mắt bị tăng lên gấp trăm ngàn lần, trở thành k*ch th*ch cơ thể nguyên thủy nhất!
Lúc này anh quên mất trong cơ thể mình có “khí”, quên mất hoàn cảnh ở đây, quên mất Cao Cẩn Băng vẫn chưa biết sống chết.

Quên hết tất cả, trong đầu cũng chỉ có mình Thiên Diệp!
Tất cả những bản năng của cơ thể Tiêu Sách đều đang trở nên điên cuồng, muốn hung hăng ôm Thiên Diệp vào lòng, đáp trả cô ta, chiếm lấy cô ta!
Mà cơ thể anh, quả thực cũng làm như vậy.

Anh tham lam đáp trả, hai tay du ngoạn trên người Thiên Diệp, động tác thô lỗ điên cuồng, nhưng anh và Thiên Diệp không cảm thấy như vậy, giống như trong ý thức của họ cảm nhận được đáng ra phải như thế này.

Thậm chí như vậy vẫn chưa đủ!
Như vậy vẫn chưa đủ, sự xúc động nguyên thủy trong cơ thể họ bạo phát ra, mãi mãi không thể nào đủ được.

Động tác của họ trở nên điên cuồng hơn, rất nhanh quần áo bị cởi ra vứt khắp nơi, ở chỗ sâu trong rừng cây, lá rụng đầy trên mặt đất, hai cơ thể điên cuồng muốn đối phương vẫn về cơ thể mình.

Hai cơ thể nóng bỏng dán vào nhau, bất luận là Tiêu Sách hay Thiên Diệp, trong nháy mắt đều cảm thấy cơ thể run lên, sau đó trở nên điên cuồng hơn nữa.

Ở chỗ sâu trong rừng cây, tiếng côn trùng kêu vang lại bị tiếng thở gấp nặng nề của hai người lấn áp, cũng không thể lấn át nổi...!
Mãi cho đến ba tiếng sau, mặt trời từ phía chân trời dần dần hiện lên.

Tiếng côn trùng kêu biến mất, hai tiếng thở gấp nặng nề cuối cùng cũng yên lặng trở lại, chỉ là dấu vết trên mặt đất lại không có thứ gì có thể che đậy được.

Dưới tình huống như vậy, Tiêu Sách dần dần tỉnh táo lại.

Có lẽ nói như vậy không chính xác lắm bởi vì mấy tiếng trước, ý thức của anh đã thực sự tỉnh táo lại rồi, chỉ là một phần trong ý thức bị kích động, bị phóng đại lên gấp trăm ngàn lần mà thôi.

Nói cách khác, anh biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, thậm chí mỗi một chi tiết, mỗi một động tác anh đều nhớ rõ, chỉ là lúc đó bản thân không thể khống chế nổi mà thôi.

Anh tin, Thiên Diệp lúc đó cũng như vậy.

Nhưng bởi vì như vậy mà sau khi tác dụng của thuốc trong cơ thể biến mất, anh lại không dám động đậy, hoàn toàn rơi vào trạng thái sững sờ.

“Bây giờ, nên làm thế nào đây?”
Tiêu Sách không biết, lại càng không dám đứng dậy mặc quần áo, rất sợi đánh thức Thiên Diệp đang nằm xụi lơ trong lòng anh.

Lúc này anh có chút không nói nên lời, hơn hai mươi năm có thể nói là Tiêu Sách hoàn toàn không có người phụ nữ nào, anh vẫn là một chàng trai cho đến ba ngày trước.

Nhưng trong ba ngày này tình hình lại thay đổi bất ngờ, anh phát sinh quan hệ với Tổng Chỉ Vân và Thiên Diệp, mà nguyên nhân cũng tương tự nhau đều không phải vì có tình cảm với nhau, mà là anh bị trúng chiêu!
Điểm khác nhau là Tống Chỉ Vân tự làm tự chịu, cô ấy tự mình hại mình, mà lần đó, cả quá trình Tiêu Sách hoàn toàn không cảm nhận được gì cả, không thể nói rõ lần đầu tiên của mình như thế nào cả.

Mà Thiên Diệp...!cô ta bị Hoàng Mãnh hại, nhưng toàn bộ quá trình làm, Tiêu Sách lại nhớ rất rõ ràng, mọi cảm xúc đều rất rõ ràng, chỉ là so với tình huống bình thường thì điên cuồng hơn, cuồng bạo hơn, cũng không biết thương hoa tiếc ngọc.

Nhưng bất kể là thế nào.

Bọn họ đều chiếm được tiện nghi của Tiêu Sách, anh còn xấu hổ nói bản thân cũng là người bị hại.

Anh có chút lờ mờ, không biết nên đối diện thế nào với Thiên Diệp nữa..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 257: 257: “anh Mặc Quần Áo Vào Trước Đã!”


Bất kể là hiện tại hay là tương lai, giữa bọn họ đã xảy ra chuyện như vậy thì họ còn có thể chung sống với nhau như trước không?
Anh có chịu trách nhiệm với Thiên Diệp không? Có cưới cô ta không?
Tiêu Sách cười khổ, cho dù anh bằng lòng thì Thiên Diệp cũng chưa hẳn đã bằng lòng đâu, huống hồ anh cũng thực sự không muốn lấy Thiên Diệp...!
Không phải Thiên Diệp không tốt, mà là trong lòng Tiêu Sách, đã có người khác rồi.

Nghiêm túc mà nói, Tiêu Sách có thiện cảm với Thiên Diệp, nếu không cho dù tác dụng của thuốc có lớn, có thể phóng đại sự xúc động của con người lên gấp mười gấp một trăm lần, nếu như cơ thể không có một tia d*c v*ng nào cũng sẽ không có vấn đề gì lớn cả.

Đối với Tiêu Sách mà nói, thiện cảm của anh đối với Thiên Diệp thậm chí còn vượt qua cả Cao Cấn Băng, Lâm Bán Thanh, càng không nói đến Tống Chỉ Vân.

So với dì Hàn, Ôn Liễu thì kém hơn một chút, tương tự như Trầm Y..

Thiên Diệp nghiêm túc, kiên trì, dũng cảm, có nghị lực, cô là một cô gái tốt.

Nhưng bởi vì cô là một cô ta gái tốt, Tiêu Sách mới cảm thấy có lỗi với cô ta hơn, không biết phải đối diện với cô ta thế nào, không biết nên chịu trách nhiệm như thế nào.

Nếu giống như Tống Chỉ Vân, cùng lắm thì Tiêu Sách chơi xấu, coi như không có gì xảy ra cả, thậm chí cảm thấy bản thân mình bị lỗ nữa.

Nhưng đối với Thiên Diệp, Tiêu Sách không thể làm như vậy, nghĩ như vậy được.

Tiêu Sách rất đau đầu, nằm trên đám lá rụng, ánh mắt ngơ ngác nhìn bầu trời.

Mà lúc này, anh cảm thấy Thiên Diệp đang nằm trong lòng mình, động đậy một chút sau đó cũng không động tĩnh gì nữa.

Nhưng Tiêu Sách có thể cảm nhận được, cô ta tỉnh rồi.

Sở dĩ cô ta không động đậy có lẽ cũng giống như Tiêu Sách, không biết nên dùng cảm xúc như thế nào để đối mặt với Tiêu Sách lúc này.

Nhưng ngay sau đó, cô ta đột ngột ngồi dậy khiến Tiêu Sách bị dọa sợ.

“Cẩn Băng!”
Khuôn mặt Thiên Diệp lộ ra vẻ lo lắng, lập tức tìm kiếm quần áo của mình, nhanh chóng mặc vào.

Nhưng dường như cô ta không dám nhìn Tiêu Sách, thậm chí lúc mặc quần áo thân thể xấu hổ đến ửng đỏ lên.

Điều này khiến Tiêu Sách nuốt nước miếng, nhìn vẻ mặt lo lắng của Thiên Diệp, lúc này Tiêu Sách mới nhớ tới, không biết Cao Cấn Băng đã đi đâu rồi.

Anh và Thiên Diệp đã lăn lộn với nhau khoảng ba tiếng, từ đêm khuya đến lúc trời sắp sáng, thời gian dài như vậy, ai cũng không biết Cao Cấn Băng như thế nào rồi.

Thiên Diệp lo lắng cho Cao Cấn Băng, thậm chí còn không quan tâm chuyện xấu hổ giữa cô ta và Tiêu Sách, không quan tâm vết thương trên đùi mình, kể cả cơ thể mềm nhũn không chút sức lực sau một đêm dày vò.

Nhưng dù sao thì cô ta cũng đang bị thương.

"A!"
Thiên Diệp đang mặc quần bò, không cẩn thận động đến miệng vết thương, đau đớn kêu lên một tiếng, suýt nữa thì ngã trên mặt đất.

Tiêu Sách tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng đỡ cô ấy, cẩn thận dìu cô ấy ngồi xuống.

Thiên Diệp được Tiêu Sách đỡ lấy, nhìn anh một cái, lập tức nhắm mắt lại, hai má ửng đỏ, vội vàng nói: “Anh mặc quần áo vào trước đã!”
Tiêu Sách nhất thời cảm thấy xấu hổ, nhưng hai người đều đã mở miệng, bầu không khí nghi ngờ kia cuối cùng cũng tiêu tan hơn phân nửa rồi.

Anh cũng xấu hổ khi khỏa thân đứng trước mặt Thiên Diệp vì thế nhanh chóng mặc quần áo vào.

Sau đó, anh đi đến trước mặt Thiên Diệp, nhìn vẻ mặt đau đớn của cô, ngồi xổm xuống c** q**n bò đã mặc được một nửa của cô ta xuống, nhìn miệng vết thương chỗ đùi cô ta.

Thiên Diệp quay người, giống như không muốn Tiêu Sách nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này, vẻ mặt nôn nóng nói: “Mặc kệ tôi, Cân Bằng...!bà chủ vẫn chưa tìm được, nhanh chóng tìm bà chủ đi, cô ấy không thể xảy ra chuyện gì được!”
“Cô tự lo cho mình trước đi! Nếu không muốn chân của cô bị phế bỏ thì chúng ta phải lập tức lấy viên đạn ra!” Tiêu Sách nhíu mày nói.

Vẻ mặt Thiên Diệp đanh lại, còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Tiêu Sách cắt ngang: “Đừng động đậy, viên đạn đâm vào hơi sâu nhưng may mà không động đến dây thần kinh, tôi giúp cô lấy đạn ra, có thể sẽ hơi đau đấy.”
Thiên Diệp hé miệng, cuối cùng cũng không nói gì, chỉ là nhìn Tiêu Sách cúi đầu, bận rộn trước bắp đùi trơn bóng của cô.

Điều này khiến Thiên Diệp rất ngượng ngùng, cắn chặt môi.

Tiêu Sách rút dao găm sứ Thiên Diệp dùng phòng thân ra, dùng bật lửa tiêu độc, chuẩn bị lấy viên đạn trong đại Thiên Diệp ra..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 258: 258: “anh Không Cần Phải Nói Xin Lỗi Đâu


Nếu không có thuốc tê, đối với người bình thường mà nói sẽ là một chuyện đau đớn đến muốn chết, nhưng Thiên Diệp có thể kiên trì được, chút đau đớn này cũng không được xem là gì cả.

Quả nhiên, con dao xẹt qua da thịt của Thiên Diệp, cô ấy chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó siết chặt nắm đấm, không hét lên tiếng nào nữa.

Rất nhanh, Tiêu Sách đã thành thục lấy viên đạn ra, sau đó băng bó lại vết thương cho Thiên Diệp, cuối cùng còn giúp cô ta mặc quần bò lên nữa.

Lúc này, Tiêu Sách mới ngẩng đầu lên nhìn Thiên Diệp.

Anh biết, có vài thứ sớm muộn gì cũng phải đối diện, bất luận là thế nào cũng không thể trốn tránh, giống như chuyện xảy ra giữa anh và Thiên Diệp cũng vậy, cho dù bọn họ không nói ra thì sau này cũng không thể nào chung sống với nhau như trước nữa.

Thò đầu một đao thụt đầu cũng một đao, Tiêu Sách không muốn để Thiên Diệp cảm thấy anh là loại người khốn nạn mặc quần vào rồi thì không nhận người nữa.

Cho nên Tiêu Sách nghiêm túc nhìn vào ánh mắt có chút hoảng loạn né tránh anh của Thiên Diệp, mở lời: “Thật xin lỗi, Thiên Diệp, chuyện đêm qua.”
“Anh không cần phải nói xin lỗi đâu, chuyện này không liên quan đến anh.”
Không đợi Tiêu Sách nói xong, Thiên Diệp đã ngắt lời anh, vẻ mặt có chút hoang mang, giống như rất sợ Tiêu Sách nhắc tới chuyện này, ánh mắt không dám nhìn Tiêu Sách.

Nhất thời Tiêu Sách có chút buồn bực, sao chuyện này có thể không liên quan đến anh được chứ?
Trên thực tế, Tiêu Sách cảm thấy chuyện này có thể tránh được, đều là vì anh quá sơ suất.

Anh không những coi thường Hoàng Mãnh mà còn mất cảnh giác, lúc đó cảm thấy Hoàng Mãnh không đủ để uy h**p anh, không cẩn thận suy xét cho nên mới trúng chiêu của anh ta.

Nếu như anh đủ cẩn thận, những chuyện này đã có thể tránh được rồi.

Mà Thiên Diệp càng nói như vậy, không trách móc Tiêu Sách, anh lại càng cảm thấy có lỗi, anh thà rằng Thiên Diệp giống như Tống Chỉ Vân, trực tiếp đổ hết trách nhiệm lên người Tiêu Sách
Như vậy, Tiêu Sách mới có thể yên tâm thoải mái không chịu trách nhiệm, thậm chí xem bản thân mình như là một người bị hại.

Nhưng Thiên Diệp không làm như vậy, thậm chí không hề có ý trách móc Tiêu Sách đã lấy đi thứ quý giá của người phụ nữ, ngược lại còn khiến Tiêu Sách mang nặng cảm giác tội lỗi.

Bởi vì anh là một người như vậy, là kiểu người ăn mềm không ăn cứng.

“Không, là lỗi của tôi, nếu như tôi cẩn thận hơn một chút thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy, nếu như trong lòng cô không thoải mái thì cứ mắng tôi đi, tôi cũng sẽ cố gắng bồi thường cho cô.”.

Tiêu Sách nói rất nghiêm túc, anh không thể nói những lời như sẽ chịu trách nhiệm với Thiên Diệp, sẽ lấy cô ta được, bởi vì mặc dù anh có chút thiện cảm với Thiên Diệp nhưng còn chưa tới mức có tình cảm, hơn nữa trái tim anh đã thuộc về người khác rồi.

Nhưng Tiêu Sách cảm thấy, thân là một người đàn ông, anh cần phải làm chút gì đó cho Thiên Diệp, nếu không đáy lòng anh sẽ không thể yên ổn được, cảm thấy mắc nợ Thiên Diệp.

Thiên Diệp nghe vậy thì cơ thể run lên, cô ta có thể cảm nhận được sự nghiêm túc trong lời nói của anh.

Sắc mặt cô tái nhợt, cắn răng nói: “Thật sự không cần đâu, chuyện này cũng không trách anh được, hơn nữa...!đây là thời đại nào rồi chứ? Anh không cần phải để trong lòng đâu.”
Thấy Tiêu Sách còn muốn nói gì đó, Thiên Diệp vội vàng nói: “Tiêu Sách, bây giờ tôi cũng không muốn thảo luận đến vấn đề này nữa, có được không? Bây giờ lòng tôi đang rất loạn, không muốn nói tiếp nữa đâu! Bây giờ tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm được bà chủ, bà chủ chỉ có một mình mà ở đây hoàn cảnh phức tạp như vậy, lỡ như có nguy hiểm gì...”
Vẻ mặt Thiên Diệp vừa hoảng loạn vừa lo lắng, giống như an nguy của Cao Cẩn Băng so với những gì cô ấy gặp phải còn quan trọng hơn nhiều.

Tiêu Sách thở dài một tiếng, cũng biết quả thực bây giờ không phải là lúc thảo luận chuyện anh bồi thường cho Thiên Diệp như thế nào, Thiên Diệp cần bình tĩnh một chút, mà không thấy bóng dáng Cao Cấn Băng đầu, Thiên Diệp sao có thể bình tĩnh được chứ.

3221710-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 259: 259: “tôi Có Thể Tự Đi Được!”


Ôm lấy cơ thể mềm mại ấm áp của Thiên Diệp, Tiêu Sách cũng không nảy sinh ý nghĩ xấu nào, ngược lại vẻ mặt đầy tự trách và đau lòng, anh rất rõ ràng đêm qua bản thân mình đã không biết thương hoa tiếc ngọc như thế nào, nếu không phải Thiên Diệp có tố chất vượt qua người phụ nữ bình thường thì chỉ e bây giờ cô ta đã không đứng nổi rồi.

Mà Thiên Diệp, cảm nhận được cánh tay mạnh mẽ của Tiêu Sách đang ôm mình, nhất thời đỏ mặt, cắn chặt môi.

“Tôi có thể tự đi được!”
Cô ta thoát khỏi vòng tay anh, muốn dựa vào sức lực của mình để đi lại nhưng mỗi một bước đều khiến cô ấy cảm thấy vô cùng khó khăn, trán đổ mồ hôi, đi lại rất khó khăn.

“Vẫn là để tôi cõng cô đi.” Tiêu Sách nắm lấy cánh tay Thiên Diệp, nhìn dáng vẻ đi lại khó khăn của Thiên Diệp, anh có chút đau lòng.

“Không, không cần đâu, tôi có thể tự đi được mà.”
Thiên Diệp có chút hoảng hốt, gần như có ý muốn trốn tránh tiếp xúc thân thể với Tiêu Sách, mặc dù cô ta nói không sao, chuyện này không liên quan đến Tiêu Sách nhưng trong lòng thực sự cũng không thể hoàn toàn tiếp nhận được.

Tiêu Sách không buông Thiên Diệp ra, khom người trước mặt Thiên Diệp, trực tiếp vơ lấy chân để cô ta nằm lên lưng mình.

Cảm nhận được Thiên Diệp có hơi giãy dụa, Tiêu Sách vội vàng nói: “Tôi biết cô có thể tự mình đi được, nhưng cô bị thương không nhe, cô đi lại sẽ làm vết thương nứt ra, hơn nữa với tốc độ của cô, bao giờ chúng ta mới tìm được bà chủ chứ? Bây giờ chậm trễ một giây thì bà chủ sẽ nguy hiểm hơn một giây đó."
Tiêu Sách nói đến Cao Cấn Bằng, Thiên Diệp nhất thời không giãy dụa nữa, cắn chặt môi.

“Được rồi!”
Cô ấy mở lời, cuối cùng cũng lựa chọn nghe theo Tiêu Sách, để Tiêu Sách cõng đi, chỉ là vẫn cảm thấy không được tự nhiên, cánh tay chỉ khoác lên bả vai anh, không dám ôm cổ Tiêu Sách, cơ thể cũng không dám dán vào sau lưng anh.

Tiêu Sách không để ý đến điều này, công Thiên Diệp đi tìm tung tích của Cao Cân Bằng.

Vóc người Thiên Diệp cao gầy, bởi vì luyện tập quanh năm cho nên cơ thể khỏe mạnh, rắn chắc hơn người phụ nữ bình thường, mặc dù nhìn thì rất gầy, dáng người rất đẹp nhưng cũng không nhẹ, cô ấy cao một mét bảy nặng khoảng sáu mươi cân.

Nhưng Tiêu Sách công Thiên Diệp lại giống như không cảm thấy gì, bước chân mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh, chạy nhanh trong rừng cây rậm rạp giống như đi trên đất bằng.

Dù sao cũng chỉ là sáu mươi cân thôi mà, lúc Tiêu Sách huấn luyện trong bộ đội, sức nặng mang trên lưng đi việt dã năm mươi kilomet còn lớn hơn con số này nhiều, đương nhiên không có ảnh hưởng gì.

Mà anh bước đi như bay, nhất thời khiến Thiên Diệp không thể không tựa vào lưng của anh, hai tay cũng chỉ có thể ôm cổ Tiêu Sách, để tránh bị xóc nảy.

Lao vút đi.

Cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể hai người, Thiên Diệp nhất thời cắn chặt môi, khuôn mặt ửng đỏ.

Nhưng mà Tiêu Sách không nhìn thấy được.

“Cô và bà chủ lạc nhau như thế nào vậy?” Tiêu Sách mở lời hỏi.

Lúc anh đuổi theo, chỉ nhìn thấy hai người Hoàng Mãnh và Thiên Diệp mà thôi, Thiên Diệp và Cao Cấn Băng đã tách ra rồi.

“Không bao lâu sau khi tôi và bà chủ chạy trốn tới rừng cây thì tôi phát hiện Hoàng Mãnh đi theo sau, trong tay anh có súng, vẫn luôn nổ súng về phía chúng tôi, tôi chỉ có thể tách ra khỏi bà chủ đi một mình để thu hút Hoàng Mãnh, sau đó tôi bị trúng đạn, và sau đó.”
Nói xong, mặt Thiên Diệp ửng đỏ, không nói tiếp nữa, bởi vì chuyện sau đó bọn họ đều hiểu rất rõ ràng, cũng là chuyện không muốn nhắc tới lúc này.

“Chỗ tôi và bà chủ tách ra, ở ngay phía trước.” Thiên Diệp nói sang chuyện khác, chỉ Tiêu Sách đến trước một bụi gai rậm rạp.

“Lúc đó tôi để bà chủ trốn trốn chỗ này, tôi tự mình dẫn dụ Hoàng Mãnh rời đi...”
Tiêu Sách gật gật đầu, cõng Thiên Diệp kiểm tra dấu tích xung quanh một chút, quả nhiên phát hiện ra dấu vết Cao Cấn Băng lưu lại và rời đi, Cao Cẩn Băng đi sâu vào trong rừng rồi.

Tìm thấy dấu vết là được rồi, tối hôm qua không có mưa, dấu vết sẽ không dễ dàng bị mất đi, Tiêu Sách tin tưởng bản thân có thể lần theo dấu vết, tìm được Cao Cấn Băng.

Nhưng trong lòng Tiêu Sách lại có chút bi quan, thậm chí cảm thấy Cao Cấn Băng rất có thể đã xảy ra chuyện rồi.

Bởi vì điện thoại của Cao Cấn Bằng không thể kết nối được!
Không gọi được không phải tín hiệu bị nhiễu sóng hay không có tín hiệu mà là trong lúc Cao Cấn Băng hoảng loạn điện thoại đã bị rơi mất, nếu vậy thì Cao Cấn Băng đã xảy ra chuyện thật rồi..
 
Back
Top Bottom