Đô Thị  Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 260: 260: Bình Tĩnh Đến Mức Gần Như Vô Tình


Tiêu Sách hy vọng là loại thứ hai, anh không có tình cảm gì với Cao Cấn Băng cả nhưng cũng không như vọng cô ấy chết như vậy, bởi vì cô ấy chết rồi ai sẽ trả tiền thưởng cho mình đây?
Lần này để bảo vệ Cao Cấn Băng, có thể nói là Tiêu Sách đã dốc hết sức lực, thậm chí có thể nói là đại khai sát giới, ít nhất mười mấy sát thủ nước Nhật đã bị anh g**t ch*t.

Mà theo giao hẹn của anh và Cao Cấn Bằng thì ngoài tiền lương cố định hai mươi vạn mỗi tháng ra thì mỗi lần cứu cô ấy thì cô ấy sẽ thưởng thêm cho anh.

Lần trước, Tiêu Sách không giết ai mà chỉ dẫn Cao Cấn Băng thoát khỏi vòng vây, cô ấy đã thưởng cho Tiêu Sách ba mươi vạn, lần này chắc cũng phải nhiều lắm đây?
Tiêu Sách rất nghèo, đương nhiên không thể từ bỏ khoản tiền thưởng này rồi.

Mà điều kiện tiên quyết là Cao Cấn Băng phải sống mới có thể trả tiền thưởng cho anh được.

Tiêu Sách không hy vọng Cao Cấn Bằng chết, Thiên Diệp càng không hy vọng Cao Cấn Băng xảy ra chuyện, cô ta còn lo lắng hơn anh nhiều, nhưng chuyện lần theo dấu vết cô ta mãi mãi không thể sánh bằng Tiêu Sách, chỉ có thể để Tiêu Sách dẫn theo cô ta, nhanh chóng truy tìm dấu vết của Cao Cấn Băng.

Cao Cấn Băng hoảng sợ bỏ chạy, hoàn toàn không biết làm cách nào để che dấu vết, ngược lại khiến việc truy vết của Tiêu Sách giảm bớt không ít phiền phức, không bị mất dấu.

Sau khi lần theo dấu vết trong rừng cây được khoảng hai mươi phút, hai người đã đi được hai kilomet, mà lúc này trước mặt họ là một rừng trúc.

Đi vào trong rừng trúc chưa đến hai trăm mét, từ xa Tiêu Sách đã nhìn thấy Cao Cấn Bằng nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích, cũng không biết là ngất đi hay là chết rồi.

“Cẩn Băng, là Cân Bằng đấy!”
Thiên Diệp cũng nhìn thấy tình hình, nhất thời lo lắng hét to lên, giãy dụa muốn rời khỏi tấm lưng của Tiêu Sách.

Tiêu Sách nhanh chóng ôm chặt đùi cô, để tránh cô bị ngã xuống, nhanh chóng cõng Thiên Diệp bước tới trước mặt Cao Cấn Băng.

Chỉ là ngất đi thôi!”.

Tiêu Sách nhìn thấy tình hình của Cao Cấn Băng, thấy Cao Cấn Băng cố ý, ngực phập phồng lên xuống, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, trấn an Thiên Diệp.

Sau đó Tiêu Sách đặt Thiên Diệp xuống, nghiêm túc kiểm tra tình hình của Cao Cẩn Băng, rất nhanh sắc mặt đã ngưng trọng, anh vén ống quần của Cao Cấn Băng lên lập tức nhìn thấy trên cẳng chân Cao Cấn Bằng có một dấu răng.

Dấu răng có độc!
Sắc mặt Cao Cấn Băng xanh tím, cẳng chân sưng to biến thành màu đen, mặc dù còn thở nhưng hơi thở rất yếu, rõ ràng là bị rắn độc cắn, hơn nữa nhìn thời gian thì đã bị cắn rất lâu cho nên đã bị ngất.

“Cẩn Băng! Cẩn Băng, cô làm sao vậy? Cô đừng làm tôi sợ, đừng làm tôi sợ mà...”
Thiên Diệp cũng nhìn thấy rõ tình hình của Cao Cấn Băng, nhất thời trở nên vô cùng hoảng loạn, liều mạng rung lắc người Cao Cấn Băng, giọng nói nghẹn ngào.

Tiêu Sách nhìn thấy Thiên Diệp như vậy, cũng cảm thấy dường như cô ấy quá quan tâm đến Cao Cẩn Băng rồi.

Thực sự không giống quan hệ chủ và vệ sĩ.

Hơn nữa, mỗi lần Thiên Diệp vô cùng lo lắng cho Cao Cẩn Băng, cô ấy không gọi là “bà chủ” mà gọi là “Cẩn Băng” vô cùng thân thiết, Thiên Diệp có lẽ không cảm giác được nhưng Tiêu Sách nhìn thấy được.

Anh vẫn luôn cảm thấy quan hệ giữa Thiên Diệp và Cao Cấn Bằng có gì đó không đơn giản.

“Hai người bọn họ sẽ không phải là đồng tính nữ chứ?”
Trong lòng Tiêu Sách nhất thời hiện lên ý nghĩ này, sau đó nhanh chóng lắc đầu, không nên nghĩ nhiều, mở miệng nói: “Trước tiên cô đừng nóng vội, cô ấy vẫn chưa chết đâu, nhưng mà nếu cô còn lắc người cô ấy nữa thì có thể
lập tức tắt thở đấy...”
Sau khi Tiêu Sách nói xong, Thiên Diệp lập tức hoảng hốt, cô ta cũng không dám lay Cao Cấn Băng nữa, cô ta nhìn Tiêu Sách với ánh mắt cầu xin.

Thiên Diệp đang rất quan tâm nên trở nên hoảng loạn, đối mặt với tình hình của Cao Cấn Băng, cô ta hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và ý thức trước đây.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Sách nhìn thấy cô ta bối rối như vậy.

Ngay cả khi đêm qua xảy ra chuyện như vậy, Thiên Diệp vẫn có thể vô cùng bình tĩnh nói với Tiêu Sách rằng anh không cần phải xin lỗi, việc đó không liên quan gì đến anh.

Bình tĩnh đến mức gần như vô tình.

Nhưng bây giờ, cô ta hoảng sợ, bối rối như một đứa trẻ.

Điều này khiến trong lòng Tiêu Sách không khỏi có chút ghen tị, dường như Thiên Diệp đã quan tâm đến Cao Cấn Băng quá nhiều.

Họ không phải là đồng tính nữ đó chứ?
Tiêu Sách đang nghĩ ngợi lung tung, Thiên Diệp lại nói với giọng cầu xin: "Tiêu Sách, xin anh nhất định phải cứu Cao Cấn Bằng, làm ơn, xin hãy cứu cô ấy, chỉ cần Cao Cấn Bằng không sao, anh muốn tôi làm việc gì cũng được, cầu xin anh!".
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 261: 261: Tất Nhiên Sẽ Để Lại Di Chứng


Tiêu Sách nhìn dáng vẻ lo lắng và hoảng sợ của Thiên Diệp, anh nhịn không được thở dài một tiếng.

Anh cảm thấy suy đoán của mình dường như đã đúng hơn một nửa.

Không cần Thiên Diệp nói, Tiêu Sách cũng nhất định sẽ tìm cách cứu Cao Cẩn Băng, cô ta đã trúng độc khá lâu, nhưng vẫn còn thở, vì vậy anh vẫn có thể cứu được.

"Cô yên tâm, tôi sẽ cứu cô ta.

Cô đi lấy nước đến đây đi!" Tiêu Sách nói.

Sở dĩ Tiêu Sách yêu cầu Thiên Diệp đi lấy nước chính là muốn cô ta đi khỏi đây.

Tình trạng của Cao Cấn Bằng bây giờ, đưa cô ta ra ngoài để tiêm huyết thanh giải độc thì đã quá muộn, cho dù cuối cùng có thể sống thì cơ thể cũng bị tàn phế, để lại di chứng nặng nề.

Hơn nữa, rất có thể Cao Cấn Bằng sẽ chết trước khi đến được bệnh viện.

Vì vậy, Tiêu Sách chỉ có thể dùng khí" để giải độc cho Cao Cấn Băng, hơn nữa đây lại là bí mật lớn nhất của Tiêu Sách, vì vậy cho dù anh đã làm chuyện thân mật với Thiên Diệp, anh cũng không muốn để Thiên Diệp biết bí mật của anh.

Sau khi nghe Tiêu Sách nói xong, Thiên Diệp cũng không nghi ngờ gì nữa, bối rối nói: "Nước? Được, được! Tôi sẽ đi tìm nước, Tiêu Sách, anh đợi tôi, tôi sẽ quay lại ngay! Xin anh nhất định phải cứu Cao Cấn Băng, chờ tôi."
Thiên Diệp nói xong, khập khiễng đi tìm nước.

Nhìn Thiên Diệp khập khiễng nhanh chóng rời đi, cơ thể cô ta khẽ run lên đau đớn vì tác động đến miệng vết thương, Tiêu Sách có chút đau lòng nhưng vẫn không nói gì, anh chuẩn bị chữa trị cho Cao Cấn Bằng.

Đánh giá từ dấu răng trên vết thương của Cao Cấn Bằng và tình hình xung quanh vết thương, có lẽ Cao Cấn Băng đã bị cắn bởi một con rắn độc vipe, mà dân gian còn gọi là ngũ bộ xà.

Loại rắn độc này thích ở trong rừng trúc, thường xuất hiện vào ban đêm, hoa văn trên lưng rất giống với lá rụng, ban ngày cũng rất khó phát hiện, nếu chẳng may giẫm phải chúng, chúng sẽ hung hăng cắn một cái.

Độc tính của loại rắn độc này là một trong những loại độc độc nhất nước Hoa, đủ để đứng trong top 3.

Tỉ lệ tử vong và số người chết hàng năm thuộc hàng bậc nhất, số người tàn tật lại càng nhiều hơn, vô cùng kinh khủng.

Mặc dù không đáng sợ như lời đồn, cũng không phải khi bị loại rắn này cắn, chưa đi khỏi năm bước đã chết, nhưng nó có độc tính rất cao, lượng độc lớn, tốc độ phát tán nhanh, quả thật nó là một trong những sát thủ rừng rậm.

Quả nhiên Cao Cấn Băng đã bị một con rắn độc vipe cắn.

Nhưng Tiêu Sách cảm thấy hơi kỳ lạ, những người bị rắn độc vipe cắn thường sẽ chảy máu không ngừng, mặc dù trên bắp chân của Cao Cấn Băng có vết máu, nhưng không nhiều lắm.

Tiêu Sách có hơi khó hiểu, thậm chí có chút nghi ngờ về phán đoán của bản thân, anh cảm thấy có lẽ Cao Cấn Bằng đã nặn hết độc trước khi cô ta hôn.

mê, nếu không cô ta cũng không thể cầm cự đến bây giờ.

Có lẽ khi Tiêu Sách ở bên cạnh Thiên Diệp, cô ta đã không còn sức.

Vì đề phòng Thiên Diệp quay trở lại, Tiêu Sách lập tức hành động, anh ấn lòng bàn tay vào miệng vết thương của Cao Cấn Băng và vận "khí" từ trong cơ thể anh vào cơ thể Cao Cấn Băng, phá hủy các độc tố trong cơ thể cô ta.

Trong quá trình này, Tiêu Sách đã rất ngạc nhiên khi thấy rằng cơ thể của Cao Cấn Băng có vẻ hơi khác so với những người bình thường.

Hệ thống miễn dịch của cô ta dường như cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả khi "khí" của Tiêu Sách xâm nhập vào cơ thể cô ta, cơ thể cô ta đã kháng cự lại và thậm chí là tấn công...!
Điều này khiến Tiêu Sách vô cùng ngạc nhiên, ngay lập tức anh đã hiểu tại sao Cao Cấn Băng vẫn còn sống đến bây giờ, ngay cả các chức năng của cơ thể cũng không bị độc tố phá hủy trên diện rộng, không phải vì nguyên nhân khác, mà bởi vì hệ thống miễn dịch của cô ta vô cùng mạnh mẽ!
Ngay cả nọc độc khủng khiếp của rắn vipe cũng không thể hoàn toàn phá hoại hệ thống miễn dịch của cô ta!
Thậm chí Tiêu Sách còn cảm thấy dù anh không đến kịp thì Cao Cấn Bằng cũng có thể không chết, hệ thống miễn dịch sẽ dần dần quét sạch nọc rắn, giúp cô ta sống sót.

Tất nhiên, sẽ để lại di chứng.

Nhưng điều này cũng đủ khiến Tiêu Sách ngạc nhiên, anh nghĩ ngay đến nghiên cứu mà Cao Cấn Băng đang thực hiện, đó không phải là loại thuốc có thể tăng cường hệ thống miễn dịch sao?

3221713-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 262: 262: Hai Người Cứu Tôi Sao


Sau đó Tiêu Sách đưa "khí" vào cơ thể Cao Cấn Bằng, để sau này không để lại di chứng, rồi anh thu lại lòng bàn tay, thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Thiên Diệp cũng quay trở lại với một ống tre đựng nước.

"Dùng nước sạch rửa miệng vết thương cho cô ta, qua một lúc nữa chắc cô ta sẽ có thể tỉnh lại..." Tiêu Sách mở miệng nói.

Điều này lập tức khiến Thiên Diệp sững sờ: “Chỉ đơn giản như vậy sao?”
Tiêu Sách mỉm cười gật đầu, Thiên Diệp không nói gì nữa, lúc này cô ta chỉ có thể lựa chọn tin tưởng vào Tiêu Sách và cẩn thận rửa vết thương cho Cao Cấn Bằng.

Lúc này, Tiêu Sách vẫn đang suy nghĩ về hệ thống miễn dịch của cơ thể Cao Cấn Bằng.

Ông già kia nói với Tiêu Sách rằng cơ thể con người là một kho báu khổng lồ, còn quá nhiều điều bí ẩn chưa được khai phá, bất kỳ bước đột phá nào cũng có thể dẫn đến một bước tiến hóa mới của loài người.

Chỉ cần chúng ta tìm ra đúng cách, con người sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn!
Rõ ràng, luyện Vô danh khí công là một con đường tiến hóa, vì vậy Tiêu Sách mạnh hơn rất nhiều so với người thường, ít nhất anh cũng chưa gặp qua người nào lợi hại hơn mình.

Hướng nghiên cứu của Cao Cấn Bằng có thể là một con đường tiến hóa khác? Có phải Cao Cấn Bằng cũng đã tìm ra được một hướng tiến hóa đúng đắn?
Và Tiêu Sách, liệu anh có thể mượn con đường này của Cao Cấn Bằng để trở nên mạnh mẽ hơn không?
Lúc này, ngay cả Tiêu Sách cũng nghĩ ngợi rất nhiều, nếu Cao Cấn Bằng có thể tìm ra con đường tiến hóa, vậy trên thế giới này có người nào khác hoặc tổ chức nào khác cũng đã tìm ra con đường tiến hóa đúng đắn không?
Hay là đã có được nó trong tay nhưng không muốn để người khác biết?
Tiêu Sách cảm thấy rằng điều đó rất có thể xảy ra!
Khoa học kỹ thuật của trái đất đã bùng nổ mạnh mẽ trong vài thập kỷ qua, và không ai có thể đảm bảo liệu có ai đó đã nắm giữ chìa khóa để mở kho báu của cơ thể hay chưa.

Ngay cả Tiêu Sách cũng cảm thấy điều này chắc chắn sẽ xảy ra, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Có thể nó đã xảy ra trong nhiều năm, có thể nó vừa mới đột phá, hoặc nó vẫn đang trên đà phát triển.

Cũng giống như Cao Cấn Bằng, rõ ràng cô ta vẫn đang trên đà phát triển.

Tiêu Sách cảm thấy trong tương lai, thế giới có thể sẽ xuất hiện rất nhiều cao thủ mà trước đây mọi người chưa từng nghĩ đến, thế giới này nhất định sẽ càng ngày càng thú vị, càng ngày càng nguy hiểm hơn.

Nghĩ đến điều này, đôi mắt của Tiêu Sách hơi nheo lại, giống như anh đang chờ mong vào một thế giới mới trong tương lai.

“Cẩn Băng...!Cẩn...!Cô chủ, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.” Lúc này, Thiên Diệp đột nhiên vui mừng hét lên.

Tiêu Sách nhanh chóng thu lại những suy nghĩ miên man của mình.

Anh nhìn về phía Cao Cấn Bằng, anh thấy Cao Cấn Bằng đang mở mắt, trong mắt hiện lên sự mơ màng, khi nhìn thấy Thiên Diệp và Tiêu Sách, đột nhiên cô ta trở nên trầm tĩnh lại.

"Hai người cứu tôi sao? Hai người đều không sao chứ?" Cao Cấn Bằng bình tĩnh nói, hoàn toàn không có cảm giác bản thân vừa được kéo về từ quỷ môn quan.

“Cô chủ, là Tiêu Sách cứu cô...!Tôi cũng là do Tiêu Sách cứu.” Nhìn thấy Cao Cấn Bằng tỉnh lại, Thiên Diệp lập tức thả lỏng, nhanh chóng mở miệng nói.

Nếu không có Tiêu Sách, có lẽ cô ta đã bị Hoàng Mãnh làm nhục.

Nếu không có Tiêu Sách, Cao Cấn Bằng cũng có thể sẽ chết.

Thậm chí, nếu không có Tiêu Sách, có lẽ đêm qua họ đã chết dưới tay những sát thủ nước Nhật.

Vì vậy, lúc này, Thiên Diệp sẽ không tranh giành phần thưởng với Tiêu Sách.

Cao Cấn Bằng gật đầu, cô ta nhìn Tiêu Sách và nói: "Cảm ơn Tiêu Sách, để anh trở thành vệ sĩ, đó có lẽ là quyết định đúng đắn nhất trong đời của tôi."
Tiêu Sách nghe vậy lập tức nhếch mép cười.

Không ai cảm thấy khó chịu trước những lời khen ngợi và Tiêu Sách tự nhiên cũng cảm thấy rất tuyệt.

Anh mở miệng nói: "Cô không cần phải cảm ơn tôi, tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của mình.

Dù sao thì chúng ta cũng đã ký hợp đồng, nên đương nhiên tôi phải bảo vệ sự an toàn của cô.".
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 263: 263: 100 Vạn 200 Vạn Hay Nhiều Hơn


Cao Cấn Bằng liếc nhìn Tiêu Sách và không nói gì, cô ta tự nhiên biết được cho dù cô ta có nói gì cũng không đủ để cảm ơn Tiêu Sách vì anh đã liều mạng cứu bọn họ.

Và việc Tiêu Sách nhắc đến bản hợp đồng cũng không phải vì Cao Cấn Bằng, mà anh muốn nhắc cô ta đừng quên phần thưởng của anh.

Cao Cấn Bằng là một người thông minh, vì vậy anh không cần phải nói những lời này.

"Cô chủ, tiếp theo chúng ta đi đâu? Chúng ta có quay trở lại phòng thí nghiệm của công ty dược phẩm không?" Thiên Diệp mở miệng hỏi, cô ta biết rằng thí nghiệm của Cao Cấn Bằng vẫn chưa hoàn thành.

Cao Cấn Bằng lắc đầu: "Không, hành tung của chúng ta đã bị bại lộ, nếu quay trở về sẽ rất nguy hiểm, hơn nữa, tôi đã có được các dữ liệu quan trọng nhất, phần còn lại có thể suy luận trên siêu máy tính..."
"Chúng ta trở về Giang Lăng!”
Cao Cấn Bằng mở miệng nói.

Cô ta trở lại Giang Lăng, Tiêu Sách đương nhiên rất vui mừng, anh cũng không muốn quay lại để mạo hiểm, đám sát thủ nước Nhật đó đã thất bại một lần, lần thứ hai chắc chắn sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, Tiêu Sách cũng không hoàn toàn chắc chắn có thể bảo vệ được Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp.

Ngay sau đó, Tiêu Sách đã cõng Thiên Diệp trên lưng và bảo Cao Cấn Bằng đi theo mình, cùng nhau bước ra khỏi rừng cây, đón xe quay trở lại khách sạn, sau đó lái xe trở về thành phố Giang Lăng.

Trên đường đi không có phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn.

Hai mươi mấy giờ sau, cuối cùng cả ba người cũng đã trở lại Tòa nhà Tinh Quang ở thành phố Giang Lăng.

Cao Cấn Bằng yêu cầu Tiêu Sách, người đã lái xe hai mươi mấy giờ liên tục nghỉ ngơi trước, và đưa Thiên Diệp đi trao đổi công việc.

Tiêu Sách đang nghĩ xem lần này Cao Cấn Bằng sẽ thưởng cho anh bao nhiêu? Lần trước đã thưởng cho anh 30 vạn, lần này chắc chắn sẽ không thể dưới 30 vạn.

100 vạn? 200 vạn? Hay nhiều hơn?
Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp đang bàn bạc, cũng không biết khi nào mới bàn bạc xong.

Trải qua một đêm chiến đấu, lại lái xe hai mươi tiếng đồng hồ, Tiêu Sách quả thật có hơi mệt, nên đi vào một căn phòng nghỉ.

Trước tiên, anh kiểm tra tin tức của bên thành phố Thâm Hải, chắc chắn rằng chuyện xảy ra vào tối hôm đó không bị đưa tin thì mới thở phào một hơi.

Mặc dù anh đã đoán trước được kết quả thế này, nhưng rốt cùng vẫn thấy hơi lo lắng.

Dù sao tối hôm đó, sát thủ của nước Nhật chết trong tay anh ít nhất cũng đến mười mấy người, nếu bị đưa tin, chắc chắn sẽ thành tin quốc tế.

Thậm chí là đủ để gây nên tranh chấp giữa nước Hoa và nước Nhật.

Trong tình hình đó, các nước liên quan chắc chắn sẽ cố gắng hết sức điều tra xem là do ai làm, Tiêu Sách rất khó đảm bảo mình không để lại bằng chứng.

Mà bây giờ, tất cả đều sóng yên biển lặng, giống như tối hôm đó chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.

Đám sát thủ của nước Nhật đó càng sợ bị lộ chuyện này hơn Tiêu Sách.

Dù sao bọn họ là người không thể lộ ra ánh sáng, nếu làm lớn chuyện, có lẽ cả bộ phận ở nước Hoa của tổ chức bọn họ sẽ bị diệt trừ tận gốc.

Vì vậy, bọn họ trở về xử lý dấu vết...!
Tiêu Sách thả lỏng đầu óc, nhắm mắt lại, dần dần ngủ thiếp đi trên sofa.

Không biết bao lâu sau, có thể là mấy phút, cũng có thể là mấy tiếng, Tiêu Sách bị một tràn tiếng ồn kỳ lạ làm tỉnh giấc.

Cửa phòng nghỉ bị nhẹ nhàng đẩy ra, một tràn tiếng bước chân nhẹ vang lên, một bóng người từ từ đi đến trước sofa, nhìn Tiêu Sách đang ngủ say.

Tiêu Sách đã tỉnh rồi, nhưng anh không mở mắt ra, bởi vì từ tiếng bước chân bên nặng bên nhẹ, nên anh biết người đi vào nhất định là Thiên Diệp bị thương ở đùi.

Dù thời gian đã trôi qua hơn một ngày, Tiêu Sách vẫn không biết nên đối diện với Thiên Diệp bằng thái độ gì, dù là ở trên đường trở về Giang Lăng, suốt hai mươi tiếng đồng hồ, hai người cũng không nói gì nhiều.

Anh không biết tại sao Thiên Diệp lại đến chỗ anh, nên anh quyết định giả vời ngủ trước.

Thiên Diệp đứng trước sofa, nhìn Tiêu Sách đang ngủ say một lúc lâu, không nhúc nhích gì, cô ta cắn chặt môi, trong lòng còn bối rối và khó xử hơn Tiêu Sách.

Nhưng cuối cùng, Thiên Diệp vẫn hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc của
mình, đẩy đẩy Tiêu Sách, mở miệng nói: “Tiêu Sách, bà chủ bảo anh đi qua đó."
Tiêu Sách giả vờ tỉnh dậy từ giấc ngủ, không nhìn Thiên Diệp, nói: “Oh, được, tôi rửa mặt rồi đi qua.”
“Được.”.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 264: 264: Hai Ngàn Vạn!


Thiên Diệp thản nhiên nói xong, xoay người rời đi, dường như đang trốn tránh.

Việc này khiến Tiêu Sách thở dài một hơi, hơi không thích bầu không khí kỳ lạ giữa hai người họ.

Nhưng không còn cách nào khác, ai bảo giữa bọn họ đã xảy ra chuyện đó chứ, xảy ra chuyện như vậy, giữa hai người không có bầu không khí kỳ lạ thì mới là kỳ lạ đấy.

Tiêu Sách nhìn thời gian, phát hiện mình đã ngủ năm tiếng, lúc này đã là tám giờ sáng hôm sau, trời vừa sáng không lâu.

“Không phải Cao Cấn Bằng và Thiên Diệp bàn bạc cả một đêm không ngủ đấy chứ?” Tiêu Sách thì thầm nói, rửa mặt rồi đi đến văn phòng của Cao Cấn Bằng.

Cao Cấn Bằng tìm anh lúc này chắc chắn là vì chuyện khen thưởng, nên Tiêu Sách cũng có chút mong đợi, không biết cô sẽ thưởng gì cho anh.

Anh bước vào văn phòng, phát hiện Cao Cấn Bằng đang ngồi sau bàn làm việc gỗ lim cực to, trên bàn có ba túi tài liệu.

Còn Thiên Diệp thì đứng ở bên cạnh sofa, cúi đầu.

“Ngồi đi, Tiêu Sách.”
Cao Cấn Bằng thấy Tiêu Sách đi vào, bình tĩnh tỏ ý bảo anh ngồi xuống đối diện.

Tiêu Sách cũng không khách sáo, tự nhiên ngồi xuống, quét mắt qua ba túi tài liệu trên bàn.

Sau đó, anh nghi ngờ nhìn Cao Cấn Bằng.

Cao Cấn Bằng trông có vẻ hơi mệt mỏi, hiển nhiên là lại vừa thức cả đêm, nhưng việc này dường như đã trở thành thói quen của cô, ánh mắt bây giờ của cô rất bình tĩnh.

“Tiêu Sách, lần này đến thành phố Thâm Hải đã xảy ra rất nhiều chuyện ngoài ý muốn, nếu không có anh, có lẽ tôi và Thiên Diệp đã không thể nào sống sót quay về được nữa.

Anh đã cứu chúng tôi, nên theo giao ước của chúng ta, tôi sẽ cho anh một phần thưởng đầy đủ.”
Cao Cấn Bằng nói xong, trong lòng Tiêu Sách vui mừng, cuối cùng phần thưởng nên đến cũng đã đến, anh đã chờ đợi rất lâu rồi.

Cao Cấn Bằng tiếp tục nói: “Nói thật, lần này tôi cũng không biết nên tặng anh cái gì mới xứng đáng với công lao của anh, nên tôi đã do dự rất lâu, và đã nghĩ ra ba phần thưởng, anh có thể chọn một trong ba.”
Nói xong, Cao Cấn Bằng chỉ ba túi tài liệu trên bàn, nói: “Anh mở ra để xem đi."
Tiêu Sách nghe thấy, cũng không khách sáo nữa, trực tiếp mở túi tài liệu thứ nhất ra.

Trong túi tài liệu thứ nhất có rất ít đồ, chỉ có một tấm chi phiếu, đã ký tên của Cao Cấn Bằng, đã đóng dấu, nhưng vẫn chưa điền con số.

Tiêu Sách thấy vậy, đột nhiên mắt sáng lên, nhìn về phía Cao Cấn Bằng.

Đây là một tấm chi phiếu chưa điền số tiền, mà không điền đương nhiên không phải là vì Cao Cấn Bằng lười hay quên, mà là để lại cho Tiêu Sách điền.

Nhưng vấn đề quan trọng là, hạn ngạch cao nhất mà tấm chi phiếu này có thể điền là bao nhiêu?
Tiêu Sách không nghĩ, chi phiếu trong có thể điền không giới hạn.

Cao Cấn Bằng hiểu ý của Tiêu Sách, mở miệng nói: “Tấm chi phiếu này, anh có thể điền trong khoảng hai ngàn vạn, và có thể đến ngân hàng đổi lấy tiền mặt bất kỳ lúc nào.”
Hai ngàn vạn!
Tiêu Sách hít một hơi lạnh, hoàn toàn không ngờ lần này Cao Cấn Bằng lại hào phóng như vậy, lần trước mới ba mươi vạn, lần này đã lên thẳng hai ngàn vạn!
Trong phút chốc, Tiêu Sách rất muốn nói thẳng rằng, anh muốn lấy tấm chi phiếu này!
Mặc dù vẫn còn hai phần thưởng khác, nhưng anh không muốn xem nữa, hai ngàn vạn đủ để một người bình thường sống thoải mái cả đời rồi!
Nhưng Tiêu Sách không phải là một người bốc đồng, nếu Cao Cấn Bằng đã lấy chi phiếu ra làm phần thưởng, vậy thì chắc hai phần thưởng kia cũng không tệ, cho dù không tốt bằng thì đến lúc đó anh chọn chi phiếu cũng không muộn.

Giữ suy nghĩ này trong đầu, Tiêu Sách mở túi tài liệu thứ hai ra, bên trong là một phần hợp đồng, một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của Dược phẩm Tinh Quang!

Và Cao Cấn Bằng cũng đã ký tên mình lên.

Cô chuyển nhượng 0.5% cổ phần Dược phẩm Tinh Quang một cách vô điều kiện, rồi để trống bên B!
Cũng có nghĩa là, chỉ cần Tiêu Sách ký tên mình tên, vậy thì anh chính là bên B, có được 0.5% cổ phần mà Cao Cấn Bằng chuyển nhượng.

Số lượng này có vẻ rất ít, khiến Tiêu Sách ngây ra một lúc.

Bình thường anh cũng không hiểu quá nhiều về Dược phẩm Tinh Quang, thật sự không biết giá thị trường của 0.5 % cổ phần Dược phẩm Tinh Quang là bao nhiêu và trị giá bao nhiêu tiền, nên anh lập tức muốn lấy điện thoại ra kiểm tra một chút.

Nhưng dường như Cao Cấn Bằng biết anh muốn làm gì, mở miệng nói: “Anh không cần kiểm tra, tôi nói với anh là được rồi.

Bây giờ giá thị trường của Dược phẩm Tinh Quang khoảng...!hơn mười ba tỷ, thời gian này rớt nhiều quá, lúc cao nhất đã từng gần mười lăm tỷ.”.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 265: 265: Đúng Là Điên Rồi!


Cao Cấn Bằng nói xong, Tiêu Sách lập tức trợn tròn mắt.

Lúc cao nhất, giá thị trường là mười lăm tỷ?
Đúng là rớt rất nhiều, nhưng cho dù giá thị trường chỉ có mười ba tỷ, 0.5% cổ phần cũng trị giá hơn sáu mươi lăm triệu?
Hơn sáu mươi lăm triệu?
Tiêu Sách ngạc nhiên nhìn Cao Cấn Bằng, thế mà cô lại lấy cổ phần ra để thưởng cho anh? Cũng quá hào phóng rồi, đây là sáu mươi lăm triệu đấy!
Nếu tính theo giá lúc cao nhất, thì là hai trăm năm mươi triệu đấy!
Đương nhiên, với hoàn cảnh hiện tại của Dược phẩm Tinh Quang, trừ khi Cao Cấn Bằng có thể hoàn thành nghiên cứu của cô, hơn nữa sản xuất hàng loạt thuốc mới, nếu không giá cổ phiếu sẽ không thể nào lên lại, thậm chí là tiếp tục rớt không phanh...!
Cổ phần trị giá sáu mươi lăm triệu của Dược phẩm Tinh Quang, và hai ngàn vạn tiền mặt, chọn cái nào tốt hơn đây?
Đây là vấn đề mà dù là Tiêu Sách cũng nhất thời không biết nên chọn thế nào.

Theo lý mà nói, hai ngàn vạn và sáu mươi lăm triệu, chắc chắn là chọn sáu
mươi lăm triệu.

Nhưng đó là cổ phiếu của Dược phẩm Tinh Quang, với tình hình hiện tại của Dược phẩm Tinh Quang, làm không tốt thì sẽ sụp đổ bất kỳ lúc nào, có thể phá sản bất kỳ lúc nào.

Đến lúc đó, cổ phiếu sáu mươi lăm vạn sẽ không còn giá trị nữa.

Tiêu Sách nghĩ nếu chọn cổ phiếu thì phải lập tức bán ra, có thể nào cũng sẽ bán được hơn mươi ngàn vạn.

Nhưng đáng tiếc là trong hợp đồng chuyển nhượng có một điều khoản, đó là người nhận không được chuyển nhượng và bán cổ phiếu cho người khác trong vòng ba năm.

“Cô nàng Cao Cấn Bằng này, muốn dùng cổ phiếu để trói mình lên con thuyền nhỏ Dược phẩm Tinh Quang này à.”
Tiêu Sách nhìn Cao Cấn Bằng một cái, trong lòng nghĩ: “Mặc dù cổ phiếu trị giá sáu mươi lăm triệu rất có sức cám dỗ, nhưng chỉ như vậy mà muốn trói tôi vào Dược phẩm Tinh Quang, vậy thì không được, tôi thà chọn chi phiếu hai ngàn vạn kia!”
Trong lòng Tiêu Sách đã đưa ra quyết định, bỏ hợp đồng chuyển nhượng xuống, tiếp tục cầm túi tài liệu thứ ba lên, trong lòng đoán lựa chọn thứ ba mà Cao Cấn Bằng cho anh sẽ là gì đây.

Không phải là một căn nhà chứ?
Sau khi mở ra, Tiêu Sách phát hiện mình đoán sai rồi, lựa chọn thứ ba mà Cao Cấn Bằng cho anh không phải là nhà, mà...!cũng là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, đến nội dung cũng y như bản trước đó.

Tiêu Sách lập tức nhìn Cao Cấn Bằng với ánh mắt nghi ngờ, sao cô lại làm ra hai phần hợp đồng chuyển nhượng y như nhau để anh chọn? Chẳng lẽ là do in sai sao?
Cao Cấn Bằng thản nhiên cười một cái, nói: “Anh đọc kỹ đi.”
Tiêu Sách nhìn lại, sau đó chỉ một giây sau, anh đột nhiên trợn tròn mắt, kinh ngạc kêu lên: “5% cổ phần? Chuyển nhượng cho tôi?”
Cao Cấn Bằng thản nhiên nói: “Nếu anh chọn nó, chỉ cần ký tên mình lên, anh sẽ lập tức sở hữu 5% cổ phần của Dược phẩm Tinh Quang, trở thành cổ đông lớn thứ hai bên cạnh tôi của Dược phẩm Tinh Quang!”.

Cao Cấn Bằng nói xong, Tiêu Sách không nhịn được mà khóe môi run lên một cái.

Đây là 5% cổ phần của Dược phẩm Tinh Quang đấy.

Tính theo giá cổ phiếu hiện tại, trị giá sáu trăm năm mươi triệu, còn tính theo giá lúc cao nhất, thì trị giá hai tỷ rưỡi.

Mà bây giờ, Cao Cấn Bằng muốn chuyển nhượng 5% cổ phần này cho anh? Cô bị điên rồi à?
Tiêu Sách hơi không hiểu, mặc dù anh đã cứu mạng Cao Cấn Bằng, nhưng anh chưa từng nghĩ đến phần thưởng mà cô cho anh lại là thứ này.

Đúng là điên rồi!
Tiêu Sách cảm thấy không đúng, nhưng nghiêm túc nghĩ, thì cảm thấy Cao Cấn Bằng không phải điên, mà là thông minh mới đúng.

Rõ ràng là ngay từ đầu cô đã biết, 0.5% cổ phần không trói được Tiêu Sách, nên đã chuẩn bị bản hợp đồng thứ hai, tăng cổ phần lên gấp mười lần 0.5%!
Nếu Tiêu Sách không chịu nổi cám dỗ, nhận lấy 5% cổ phần này, vậy thì đồng nghĩa với việc thật sự bị trói trên cùng một con thuyền với Cao Cấn Bằng.

Nếu Cao Cấn Bằng chết, Dược phẩm Tinh Quang phá sản, có nhiều cổ phần thế nào cũng không có ý nghĩa, vì không có giá trị nữa.

3221717-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 266: 266: Ở Bên Cạnh Cao Cấn Bằng Quá Nguy Hiểm!


Hai ngàn vạn tiền mặt và một trăm triệu mua được năm phần trăm cổ phần xí nghiệp!
Nếu chỉ xét ý nghĩa trên con chữ thì đúng là đồ ngốc, đều đã biết nên lựa chọn như thế nào, cả hai lựa chọn đều không quá có sức nặng, giá trị cũng kém hơn mấy chục lần.

Nhưng nếu liên lụy tới tập đoàn Dược phẩm Tinh Quang thì chuyện sẽ không còn đơn giản nằm trong kế hoạch của bọn họ, hơn nữa còn dính dáng tới vấn đề rất phức tạp.

Một khi Tiêu Sách tiếp nhận năm phần trăm cổ phần của Cao Cấn Bằng, anh sẽ trở thành cổ đông lớn thứ hai trong tập đoàn Dược phẩm Tinh Quang, chỉ đứng sau cô ta.

Nghe thì có vẻ rất thú vị, nhưng trên thực tế lại tuyệt đối không được nóng vội.

Dược phẩm Tinh Quang, hiện giờ có thể được coi là đối thủ số một của các Xí nghiệp dược phẩm trên toàn thế giới, chặn đường làm ăn, trên thị trường chứng khoán thì luôn phục kích, cấm tiêu thụ nguyên vật liệu và máy móc kỹ thuật, những cái này đều là thủ đoạn của bọn họ, phần lớn là để Dược phẩm Tinh Quang kiếm được ít lợi nhuận nhất, cổ phiếu thì tụt dốc không phanh.

Nhưng kinh khủng nhất vẫn là những người muốn Cao Cấn Băng phải chết.

Bọn họ tìm đến sát thủ nổi tiếng thế giới nhằm g**t ch*t Cao Cấn Băng, bởi vì chỉ cần cô ta chết thì Dược phẩm Tinh Quang cũng sụp đổ, đủ để thanh lọc tên tuổi ngành y dược, khiến Cao Cấn Bằng mãi mãi không thể thành công được nữa.

Nếu Tiêu Sách không muốn nhìn thấy Dược phẩm Tinh Quang sụp đổ, không muốn trơ mắt nhìn đống cổ phiếu có giá trị hàng triệu nhân dân tệ trong tay mình biến thành đống giấy vụn thì anh nhất định phải bảo vệ Cao Cấn Bằng thật tốt.

Mà rốt cuộc để bảo vệ Cao Cẩn Băng cần phải đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm, Tiêu Sách sớm đã lường được.

Thậm chí anh còn cảm thấy theo thời gian trôi đi, Cao Cấn Băng càng ngày càng phải đối mặt với rất nhiều lần ám sát, mức độ nguy hiểm của sát thủ cũng ngày một tăng lên, đến ngay cả Tiêu Sách cũng không thể chắc chắn rằng mình có thể bảo vệ cô ta chu toàn.

Nếu Tiêu Sách cứ kè kè ở bên cạnh để bảo vệ cho Cao Cẩn Băng, luôn để có ta bên mình, lâm vào một vòng xoáy cực lớn, đến lúc phải đối mặt với nguy hiểm, ngay cả anh cũng rất khó để kiểm soát và tưởng tượng ra, chỉ cần sơ xuất một chút là có thể thất bại.

Ở bên cạnh Cao Cấn Bằng, quá nguy hiểm!
Tiêu Sách hiện giờ vẫn chưa bị liên lụy quá sâu, anh hoàn toàn có thể chọn một thời điểm thích hợp rời đi, nhưng anh đã tiếp nhận cổ phần của Cao Cấn Băng, đồng nghĩa với việc bị cuốn vào vòng xoáy này, không thể nào làm ngơi được nữa.

Bởi lẽ với thân phận là cổ đông đứng thứ hai tập đoàn Dược phẩm Tinh Quang, Tiêu Sách cũng trở thành đối tượng bị công kích, Cao Cẩn Băng cố thủ trong tòa nhà Tinh Quang không chịu ra ngoài, đương nhiên Tiêu Sách sẽ thành mục tiêu đầu tiên của đám sát thủ.

Nhưng đồng thời trong cái nguy hiểm lại tiềm ẩn thời cơ tốt, chỉ cần Tiêu Sách bảo vệ thật tốt Cao Cấn Băng, đảm bảo rằng cô ta còn sống và hoàn thành nghiên cứu một cách an toàn, vậy thì Dược phẩm Tinh Quang sẽ được đà phát triển mạnh, càng không ai có thể uy h**p được bọn họ.

Cao Cấn Bằng không chết, hoàn thành nghiên cứu, tất nhiên ngành y dược sẽ được thanh lọc lại lần nữa, Dược phẩm Tinh Quang nắm trong tay kỹ thuật sẽ trở thành người thắng cuộc, giá trị hàng hoá từ mức trăm triệu tăng lên hàng tỷ, hàng chục tỷ, thậm chí sẽ còn nhiều hơn thế nữa...!
Vả lại giá trị cổ phiếu trong tay Tiêu Sách cũng sẽ lên như diều gặp gió, từ giá trị sáu trăm năm mươi triệu của hiện tại sẽ tăng vọt lên sáu tỷ năm, sáu mươi lăm tỷ, thậm chí còn nhiều hơn thế...!
Nghĩ tới con số sáu mươi lăm tỷ, Tiêu Sách bất giác hít vào một hơi thật sâu, hoàn toàn không còn giữ được bình tĩnh.

Dù cho biết rõ Cao Cấn Bằng chỉ muốn lợi dụng cái này để buộc mình lên cùng một con thuyền với cô ta, nhưng Tiêu Sách vẫn không nhịn cọ muốn nhảy xuống.

Đặc biệt là Tiêu Sách đã biết nghiên cứu của Cao Cấn Bằng không còn bao lâu nữa sẽ thành công.

Trong cơ thể cô ta, đã hình thành một loại miễn dịch khác xa với cơ thể người bình thường, có thể giúp cô ta tránh được tổn thương chất độc do rắn hổ mang gây ra.

Hay nói cách khác chính là, chỉ cần Tiêu Sách ký tên lên bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, sau đó bảo vệ thật tốt cho Cao Cấn Băng cho đến khi nào cô ta hoàn thành xong nghiên cứu, đến lúc đó Tiêu Sách nghiêm nhiên sẽ trở thành một quý ông giàu có!.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 267: 267: “anh Sẽ Không Phải Hối Hận Đâu”


Thời gian chỉ mất khoảng một năm, cũng có thể sẽ mất rất nhiều năm, thậm chí còn có thể mãi mãi không thành công...!
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Tiêu Sách cảm thấy có thể liều một phen, cho dù có thất bại, chỉ cần anh chưa chết thì cũng sẽ không tổn thất gì, nhưng nếu anh liều mà thắng...!
Tiêu Sách hít vào một hơi thật sâu, nhìn sang Cao Cấn Băng.

Cao Cấn Băng cũng nhìn Tiêu Sách, dù cho anh đã trầm lặng khá lâu, cô ta cũng không hề mở miệng nói gì để tránh làm phiền anh, chỉ yên lặng chờ câu trả lời của anh.

Dùng năm phần trăm cổ phần công ty để ràng buộc Tiêu Sách, Cao Cẩn Bằng không biết làm như vậy có đáng hay không, nhưng Thiên Diệp đã rất kiên quyết nói với cô rằng, lựa chọn đó là đáng, Cao Cấn Bằng chọn tin tưởng Thiên Diệp, tiếp theo thì phải xem quyết định của Tiêu Sách rồi!
Lúc này Thiên Diệp cũng ngẩng đầu lên, căng thẳng nhìn Tiêu Sách.

Tối qua cô ta đã bàn bạc cùng với Cao Cấn Băng xem nên thưởng cái gì cho Tiêu Sách, Cao Cấn Bằng đề nghị đưa cho anh mười triệu tệ và không phẩy lăm phần trăm cổ phần, hoặc là một căn biệt thự hạng ba, cô ta cho rằng như vậy là đủ rồi.

Nhưng Thiên Diệp lại thấy những thứ đó không đủ để giữ lại Tiêu Sách.

Thiên Diệp có dự cảm nếu lần này không trói được Tiêu Sách lên trên chiếc thuyền nhỏ của bọn họ thì anh sẽ rời đi ngay lập tức, một khi đã đi thì sẽ không bao giờ trở lại.

Mà Thiên Diệp cũng hiểu rõ nếu chỉ dựa vào một mình cô ta thì tuyệt đối sẽ không bảo vệ được Cao Cấn Bằng lúc này, chỉ có Tiêu Sách mới đủ năng lực làm chuyện đó, cho nên, Tiêu Sách không được rời khỏi, bằng không Cao Cẩn Băng sẽ rất khó để sống sót cho đến khi nghiên cứu được hoàn thành.

Vậy nên Thiên Diệp mới đề nghị dùng năm phần trăm cổ phần của tập đoàn để buộc Tiêu Sách lên chung thuyền với bọn họ.

Thấy Tiêu Sách cứ mãi lưỡng lự, Thiên Diệp nhất thời cũng hơi sốt ruột, sợ rằng Tiêu Sách sẽ chọn hai mươi triệu tiền mặt rồi sau đó cầm tiền đi thẳng, sẽ không quay trở lại đây nữa.

“Tiêu Sách, dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ sát cánh bên cạnh cô chủ, không phải anh nói muốn đền bù cho tôi sao? Nếu muốn bù đắp cho tôi, vậy thì ký tên anh lên bản hợp đồng này đi, sau đó cùng tôi bảo vệ cô chủ nhật tốt, được không?”
Ngay lúc này, Thiên Diệp bèn mở miệng nói, giọng điệu nghe có vẻ như đang cầu xin.

Tiêu Sách mở miệng đáp lại, rốt cuộc anh cũng không từ chối.

Đặc biệt là vốn dĩ anh đã quyết định, lúc đặt bút ký tên mình xuống, đối mặt với lời khẩn cầu của Thiên Diệp, anh lại càng không thể từ chối.

Anh hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: “Được!”
Dứt lời, anh không còn do dự mà lập tức ký tên mình lên bản hợp đồng, từ giây phút này trở đi anh đã trở thành cổ đông lớn thứ hai trong tập đoàn Dược phẩm Tinh Quang, anh đã nắm trong tay năm mươi lăm phần trăm cổ phần của Cao Cấn Băng.

Còn lại bốn mươi phần trăm cổ phần, mười phần trăm đang nằm trong tay những người giữ chức vụ cao trong tập đoàn, ba mươi phần trăm còn lại thì do những cổ đông chứng khoán nắm giữ.

Thấy Tiêu Sách đã ký tên, Thiên Diệp bèn thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngay lập tức cô ta cảm thấy trọng trách nặng nề mình phải gánh trên vai đã nhẹ hơn rất rất nhiều, đều là nhờ có Tiêu Sách gánh vác hộ.

Cô ta vô cùng biết ơn nhìn Tiêu Sách, nói: “Cảm ơn anh.”
Tiêu Sách mỉm cười nhàn nhạt: “Cô không cần cảm ơn tôi, có trách thì trách tôi thấy tiền là sáng mắt, hy vọng sau này tôi sẽ không phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay của mình.”

Thiên Diệp nghe xong, đột nhiên lại cảm thấy áy náy.

Cô ta biết với năng lực của Tiêu Sách, nếu chỉ là muốn kiếm tiền thì không hề khó, cho dù không trở thành tỷ phú triệu phú thì cũng không đến mức thiếu tiền tiêu, việc gì anh phải dấn thân vào vòng xoáy nguy hiểm này.

Mà Thiên Diệp lại bởi vì muốn Cao Cấn Băng được an toàn mới phải nghĩ cách lôi kéo bằng được Tiêu Sách về phe của bọn họ, cho nên cô ta mới cảm thấy hơi áy náy.

“Anh sẽ không phải hối hận đâu.”

3221719-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 268: 268: Bốn Mươi Triệu Sẽ Biến Thành Bốn Trăm Tỷ!


Tiêu Sách nghe xong nhất thời nhướng mày đáp: “Chuyện tốt như vậy, sao cô không tự mình làm mà lại nói cho tôi?”
“Bởi vì hiện giờ ngân sách trong công ty chẳng còn bao nhiêu tiền mặt, chỉ đủ để duy trì vận hành sản xuất, bằng không thì tôi đã mua bằng sạch tất cả cổ phiếu của cổ đông chứng khoán rồi.” Cao Cấn Bằng không hề giấu diễm mà nói thẳng.

Tiêu Sách vô cùng kinh ngạc nhìn Cao Cấn Băng, sau đó anh lại trầm mặc suy nghĩ.

Nếu thật sự nghiên cứu kia của Cao Cấn Băng thành công, vậy thì giá cổ phiếu thấp tới mức thảm thương hiện giờ của Dược phẩm Tinh Quang sẽ gặp thời cơ tốt, số người mua càng lúc càng nhiều, bọn họ sẽ càng thu về nhiều lợi nhuận.

Nhưng vấn đề là, Cao Cấn Bằng không có tiền, Tiêu Sách cũng không có tiền, lần này Cao Cấn Băng còn chẳng khen thưởng anh bằng tiền mặt thì anh đã trở thành một kẻ nghèo tả tơi rồi.

“Không được, lần này chắc chắn là cơ hội tốt, nghĩ cách kiếm ra chút tiền để mua thêm ít cổ phần của Dược phẩm Tinh Quang.”
Tiêu Sách thầm nghĩ trong đầu, trong tay các cổ đông chứng khoán có khoảng ba mươi phần trăm cổ phiếu, dưới tình hình này mà đem bán lại, chắc chỉ cần khoảng bốn mươi triệu, thậm chí còn rẻ hơn, dù sao thì giá cổ phiếu của Dược phẩm Tinh Quang cũng đang chạm đáy.

Nhưng nếu nghiên cứu của Cao Cấn Băng thành công thì ba mươi phần trăm cổ phiếu này sẽ tăng lên gấp mười lần, trăm lần, thậm chí còn nhiều hơn!

Bốn mươi triệu sẽ biến thành bốn trăm tỷ!
Nếu Tiêu Sách thực sự có bốn trăm tỷ trong tay, anh nhất định sẽ cược một ván, tiếc là anh không có, thế nên chỉ đành từ bỏ suy nghĩ, không thể tham lam.

Nói thêm với Cao Cấn Bằng vài câu nữa rồi Tiêu Sách cũng rời khỏi phòng làm việc của cô ta.

Thiên Diệp cũng đi ra cùng với Tiêu Sách, cô ta đi đằng sau anh, cắn cắn môi dường như có gì đó muốn nói.

“Sao vậy?”
Tiêu Sách tỏ ra bình tĩnh, mở miệng hỏi.

Thiên Diệp hít sâu một hơi rồi mới nói: “Tôi đã tiến hành ngâm thuốc, đã qua một ngày, hôm nay có thời gian, tôi không muốn đợi thêm nữa.”
Tiêu Sách nghe xong thì sững người, suýt nữa quên mất chuyện này.

Nhưng mà lúc này anh cũng có hơi khó xử, lúc trước ngâm thuốc, Tiêu Sách chẳng có cảm giác gì, trái lại bây giờ giữa bọn họ đã có chuyện kia xảy ra, vốn là hai bên đã cảm thấy xấu hổ, ngâm thuốc này lại cần một nam một nữ chung một phòng...!
Nhưng mà Thiên Diệp đã đề nghị như thế, Tiêu Sách cũng chẳng có cách nào từ chối.

Anh gật đầu, nói: “Cô cứ đến phòng sửa soạn trước đợi tôi, tôi sẽ lập tức qua ngay, lần ngâm thuốc này sẽ đau hơn lần trước nhiều, hy vọng cô có thể chịu được.”
Chuẩn bị một chút đồ đạc xong, Tiêu Sách bèn đi đến phòng Thiên Diệp, lúc này cô ta đang nhắm mắt ngồi trên ghế sô pha điều chỉnh lại trạng thái, Tiêu Sách bước vào, cô ta cũng không mở mắt nhìn anh.

Thấy hàng mi của Thiên Diệp khẽ run lên, Tiêu Sách biết trong lòng cô ta không hề bình tĩnh giống vẻ bề ngoài, cô ta cũng cảm thấy bất an khi chỉ có hai người một nam một nữ ở cùng một phòng thế này.

Chỉ vì muốn trở nên lớn mạnh thật nhanh mà cô ta bất chấp kiên trì tới cùng, chấp nhận đối mặt với Tiêu Sách.

Tiêu Sách thầm thở dài trong lòng, anh không nói gì, để tránh Thiên Diệp cảm thấy ngại ngùng, anh đun sôi nước thuốc rồi bưng đến trước mặt Thiên Diệp.

Lúc này, Thiên Diệp mới mở mắt ra, nhất thời cô ta và Tiêu Sách bốn mắt nhìn nhau.

Ngay lập tức, hai người đều cùng một lúc nhìn về chỗ anh.

“Làm đi, nếu không thể cố gắng được...!thì bỏ đi.” Tiêu Sách mở miệng nói, anh không ủng hộ cho Thiên Diệp ngâm thuốc vào thời điểm này, vết thương của cô ta còn chưa khỏi, trạng thái chưa phải ở mức tốt nhất, hơn nữa cũng lâu rồi chưa nghỉ ngơi, sẽ rất khó để hoàn thành quá trình ngâm thuốc..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 269: 269: Còn Nữa Cô Ta Phát Điên Rồi!


Nhưng Thiên Diệp lại rất khẩn trương muốn làm, Tiêu Sách cũng không tiện từ chối.

"Ừ."
Thiên Diệp bình tĩnh đồng ý, sau đó cô ta hít vào một hơi thật sâu, cố nén sợ hãi, cắn chặt răng thò tay nhúng vào nước thuốc.

“A!"
Dù cho đã có kinh nghiệm trải qua một lần, Thiên Diệp cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cũng như sinh lý, thế nhưng hai tay vừa chạm vào nước thuốc, cô ta lập tức lại không thể chịu nổi đau đớn mà kêu lên một tiếng.

Cơ thể Thiên Diệp run rẩy, hai tay như bị điện giật, muốn rụt lại ngay lập tức, mọi sự chuẩn bị tâm lý khi nãy trong nháy mắt đều sụp đổ, hoàn toàn không chịu nổi cú đả kích này.

Nhìn thấy Thiên Diệp có vẻ muốn rút tay ra, Tiêu Sách lập tức dùng sức ghì tay mình lên vai cô ta ấn xuống, không để cô ta có cơ hội bỏ tay ra khỏi nước thuốc.

Tiêu Sách thực sự ra tay rồi.

Anh đã sớm lường trước được tình huống này, đương nhiên sẽ không để Thiên Diệp đến bước này rồi còn hỏng việc, với tình trạng hiện giờ của cô ta, cho dù không thể hoàn thành lần ngâm thuốc thứ hai thì cũng sẽ cố gắng được lâu hơn lần trước.

Mà càng chịu được lâu thì càng tốt cho cô ta, thể trạng cũng sẽ tốt hơn rất
nhiều.

“A!"
Thiên Diệp vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn, không nhịn được lại kêu lên, trải qua đau đớn hồi đầu, cơ thể cô ta cũng thích ứng hơn nhiều, tuy nhiên cô ta vẫn cắn chặt răng, ánh mắt đầy vẻ kiên định.

“Cảm ơn.”
IA
Thiên Diệp khó khăn mở miệng nói với Tiêu Sách: “Tiêu Sách, nhờ anh giữ giúp cho tôi ở bên trong nước thuốc, bất luận thế nào cũng đừng buông tôi ra, tôi nhất định sẽ kiên trì tới cùng.”
“Không được!”
Tiêu Sách nghe xong, không chút do dự mà từ chối.

Với thân thể và tinh thần của người thường, bọn họ chỉ có thể chịu được đau đớn tới một mức độ nào đó, vượt quá giới hạn đó, cho dù không thành tàn tật thì tinh thần cũng hoảng loạn, biến thành kẻ điên.

Mà nước thuốc để ngâm này chẳng những không làm hại thân mà càng cố chịu được lâu thì sẽ càng có lợi, nhưng đối với tinh thần thì thật sự vô cùng kinh khủng.

Với bất kỳ ai mà nói, quá trình ngâm mình trong nước thuốc này quả thật giống như một loại cực hình, nếu cố sức duy trì thì sẽ khiến cho tinh thần của Thiên Diệp rơi vào khủng hoảng, không điên thì cũng sẽ gây tổn thương tới sinh khí.

Cho nên Tiêu Sách mới không đồng ý với yêu cầu của Thiên Diệp, nếu có thể thông qua cái kia thì anh đã sớm làm bạn với lang sói từ lâu rồi, để bọn họ có thể thành công hoàn thành việc ngâm thuốc.

“Không được, tuyệt đối không thể được, như vậy sẽ khiến cô bị thương!” Tiêu Sách nhìn ánh mắt khẩn cầu của Thiên Diệp, anh vẫn tiếp tục lắc đầu đáp.

“Đó là do tôi tự chọn lấy, cho dù tôi có gặp chuyện gì không hay thì cũng sẽ không trách anh đâu! Tiêu Sách, coi như tôi xin anh, nhất định tôi phải trở nên mạnh hơn, xin anh đấy!”
Thiên Diệp rất thành khẩn nhìn Tiêu Sách, ánh mắt như van lơn của cô ta khiến anh nhất thời mềm lòng, nhưng anh cũng không dám lơi lỏng dù chỉ một chút, cho nên vẫn lắc đầu.

Thiên Diệp thấy Tiêu Sách lại tiếp tục từ chối yêu cầu của mình, ngay lập tức ánh mắt cô ta tối sầm lại.

Lúc này, từng cơn đau đớn càng trở nên mãnh liệt lan ra khắp cơ thể Thiên Diệp, giống như có hàng ngàn vạn mũi dao găm vào da thịt, róc xương cô ta ra, Thiên Diệp chẳng còn sức lực nào mà cầu xin Tiêu Sách nữa, chỉ đau đớn kêu gào thảm thiết, khoé môi bị cắn rách, máu tuôn ra như suối, con người vằn lên tơ máu.

Còn nữa, cô ta phát điên rồi!
Cho dù đau đến toàn thân run rẩy, cho dù đau đến mức răng lợi đập vào nhau sắp rụng ra tới nơi nhưng tay Thiên Diệp chẳng có vẻ gì là muốn rút ra khỏi nước thuốc.

Thậm chí, cô ta còn đứng lên, dùng sức mạnh của cả cơ thể đè lên hai bàn tay mình, phòng ngừa bản thân không chịu nổi mà rút tay ra khỏi nước thuốc, đến lúc đó thì mọi công sức chẳng phải công cốc hay sao.

“Sao cô phải khổ thế.” Tiêu Sách thấy bộ dạng hiện giờ của Thiên Diệp thì không khỏi cảm thấy có hơi đau lòng.

3221721-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 270: 270: Có Thể Thử Một Lần Xem Sao!


Chẳng lẽ đúng như những gì anh đoán, bọn họ cấu kết với nhau?
Tiêu Sách không biết được, anh chỉ biết rằng nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của Thiên Diệp khiến anh đau lòng, có chút xót xa, nếu một người phụ nữ có thể vì anh mà cam tâm trải qua đau khổ như vậy vẫn không buông bỏ, Tiêu Sách nhất định sẽ không màng mọi thứ mà chạy đến ôm chầm lấy cô ấy, bảo vệ cô ấy.

Mặc dù Thiên Diệp chịu đựng tất cả những thứ này đều không phải vì Tiêu Sách nhưng anh cũng thật sự bị cô ta làm cho cảm động, anh cứ yên lặng nhìn Thiên Diệp đau đớn trải qua tất cả.

“Đủ rồi, Thiên Diệp, cô sẽ sụp đổ mất thôi...” Lại năm phút trôi qua, Tiêu Sách có cảm giác con người của Thiên Diệp dần mất đi ý thức, vậy mà cô ta vẫn kiên trì, cho nên anh không nhịn được mà lên tiếng.

Thiên Diệp đã chẳng còn tí sức lực nào mà đáp lại lời Tiêu Sách nữa, cô ta chỉ lắc đầu khó nhọc, sau đó tiếp tục kiên trì, thái độ vô cùng kiên quyết.

"Ai."
Tiêu Sách thở dài một tiếng, anh không thể không thừa nhận trong số những người phụ nữ mà anh đã từng gặp thì Thiên Diệp là người có nghị lực và cố chấp nhất, không có ai khác, sẽ rất khó để không cảm thấy yêu mến một người phụ nữ như vậy.

Nhưng có một số chuyện, không phải cứ kiên trì, cố chấp là có thể đạt được kết quả như mong muốn, có thể cố gắng đến tận cuối cùng, nếu không thì biết bao người bạn ghê gớm như lang sói của Tiêu Sách, mỗi người trong số họ đều mang trong mình sức mạnh lẫn ý chí vô cùng sắt đá sẽ không thất bại, không một ai thành công rồi.

Thậm chí Tiêu Sách còn cảm thấy căn bản người bình thường sẽ không chịu đựng được nước thuốc ngâm này, anh có thể thành công là bởi vì anh đã luyện qua “khí công vô danh”, đã hạ gục được ngọn nguồn thâm hậu bên trong rồi...!
Đúng, khí công vô danh...!
Mắt Tiêu Sách bỗng chốc sáng lên, nếu thành công của anh có liên quan tới khí công vô danh, vậy thì phải chăng anh cũng có thể dùng khí công vô danh để giúp đỡ Thiên Diệp?
Đương nhiên, không phải dạy cho Thiên Diệp khí công vô danh là được, mà phải dùng “khí” của khí công vô danh để làm giảm đi sự đau đớn trên cơ thể Thiên Diệp, xoa dịu những giày vò mà cô ta đang phải chịu...!
Có thể thử một lần xem sao!
Nhìn thấy Thiên Diệp vào lúc này đã sắp sửa muốn nổ tung rồi mà vẫn cố chấp không chịu buông bỏ, Tiêu Sách không hề do dự thêm chút nào mà lập tức hành động.

Anh dùng tay của mình khoát lên lưng Thiên Diệp, đồng thời vận hành “khí” trong cơ thể mình, thâm nhập vào bên trong cơ thể Thiên Diệp, lần theo kinh mạch mà đi xuống chỗ cổ tay cô ta

Lúc đầu, Thiên Diệp không có cảm giác gì, vẫn đau đớn như cũ mà kêu gào thảm thiết, giống như “khí” không hề phát huy tác dụng, nhưng sau khi Tiêu Sách tăng cường truyền “khí” vào người cô ta, tiếng hét của Thiên Diệp càng lúc càng nhỏ đi.

Dường như cô không còn thấy đau đớn như trước nữa.

Thế nhưng điều đó lại đồng nghĩa với việc Tiêu Sách bị tiêu hao đi rất nhiều khí lực, anh luyện khí công vô danh cách đây tám năm, khí trong cơ thể cũng chẳng còn nhiều, tương đương với “khí huyết”, tiêu hao càng nhiều thì Tiêu Sách càng cảm thấy mỏi mệt, cơ thể cũng ngày càng yếu dần.

Đây cũng là lý do tại sao Tiêu Sách không sử dụng “khí”, cho dù là lúc trị bệnh cho ông cụ Lâm anh cũng không tận lực như này, để tránh bản thân rơi vào mệt mỏi, mất đi khả năng chiến đấu.

Nhưng lần này vì giúp Thiên Diệp thành công mà Tiêu Sách không màng tất cả, cố gắng dùng “khí” thâm nhập vào cơ thể Thiên Diệp, v**t v* xoa dịu và giảm bớt sự đau đớn cho cô ta.

Thấy Thiên Diệp không còn kêu la nhiều như trước nữa, thân thể cũng càng lúc càng dễ chịu hơn, thế nhưng trên trán Tiêu Sách lại đổ đầy mồ hôi lạnh, cơ thể khẽ run lên.

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua.

Mười phút qua đi, công hiệu của nước thuốc trong bồn dần tiêu tan, biến thành một vũng nước trong suốt, Thiên Diệp cũng không còn cảm thấy đau đớn chút nào nữa.

Mà Tiêu Sách lúc này, cơ thể vụt sáng một cái rồi ngất xuống lưng Thiên Diệp, lát sau cả hai người nằm dưới ghế sô pha, nhất thời cả hai đều chẳng còn sức lực gượng dậy nữa..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 271: 271: Có Thể Là Một Giấc Mơ Đẹp


Cuối cùng, Thiên Diệp cũng là người hồi phục lại trước, cô ta nhớ lại những đau đớn giày vò vừa nãy mình phải trải qua thì bất giác rùng mình, trong mắt đều là vẻ sợ hãi lẫn khủng hoảng.

Mà lúc cô ta cảm thấy bản thân sắp kiên trì không nổi nữa, sắp phát điên đến nơi rồi thì đột nhiên phía sau lưng truyền đến một luồng nước rất ấm áp, ngay lập tức xoa dịu nỗi thống khổ trong cô.

Chính là luồng nước ấm đó đã giúp cô ta lúc khó khăn nhất, để cô có thể thành công trải qua quá trình ngâm thuốc, Thiên Diệp biết Tiêu Sách đang giúp mình, nhưng cô ta không ngờ rằng sau khi kết thúc ngâm thuốc, Tiêu Sách lại té xỉu thế kia!
Thiên Diệp không rõ Tiêu Sách làm thế nào để giúp mình, nhưng mà mạnh như anh cũng phải té xỉu thì chắc chắn anh đã phải đánh đổi rất lớn.

“Tiêu Sách, Tiêu Sách anh không sao chứ?”
Thiên Diệp hồi phục chút sức lực bèn lay nhẹ Tiêu Sách, thấy anh vẫn hô hấp, chỉ là giống như đã bị kiệt sức quá mà ngất đi một lúc, lúc này cô ta mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Thiên Diệp đỡ anh nằm lên ghế sô pha, thấy mặt anh trắng bệch, cô không nhịn được mà cắn cắn môi lo lắng.

“Anh nghỉ ngơi một lát, tôi...!tôi sẽ ở đây đợi anh tỉnh lại”
Thiên Diệp trầm giọng nói với Tiêu Sách, chẳng cần biết Tiêu Sách ngất xỉu thể này có nghe thấy lời mình nói hay không, cô ta đặt đầu anh lên đùi mình, sau đó chăm chú quan sát gương mặt của anh.

Tiêu Sách không phải một người đàn ông quá đẹp trai nhưng lại vô cùng khí chất, trong sự anh tuấn có chút cao ngạo, không quá nổi bật trong đám đông, nhưng cũng không hề bị lu mờ.

Chỉ có duy nhất một điểm không hài hoà chính là lông mi của Tiêu Sách, theo như dì Hàn nói thì lông mi của anh giống với mẹ ruột.

Lúc này, Thiên Diệp nhìn chằm chằm vào Tiêu Sách, thấy lông mi của anh khẽ run lên trong lúc đang ngủ, cô ta mới đoán rằng có lẽ anh đang nằm mơ.

Có thể là một giấc mơ đẹp.

Nghĩ tới đây, Thiên Diệp bèn nhớ lại mọi chuyện xảy ra tối hôm trước, đó là một đêm điên cuồng giống như trời nổi giông gió dữ dội.

Thiên Diệp lập tức đỏ mặt, cắn chặt răng không dám tiếp tục nhìn Tiêu Sách nữa, bởi lẽ cái cô ta nghĩ tới không phải là đêm đó Tiêu Sách đã cuồng bạo như thế nào, mà là chính bản thân cô...!đã điên cuồng ra sao, giống như khát vọng không bao giờ đủ vậy...!

Thiên Diệp cố sức lắc đầu để không nghĩ tới chuyện đó nữa, cô ta nhỏ giọng thì thầm: “Xin lỗi, Tiêu Sách, tôi còn có trọng trách của mình, trước khi hoàn thành trọng trách ấy, tôi không có tư cách để yêu bất kỳ ai, không thể đem mọi thứ của mình ra hiến dâng cho người khác được...!Cho nên, xin lỗi, hãy quên chuyện ngày hôm đó giữa chúng ta đi, sau này hai ta vẫn là bạn, được chứ?”
Cô ta khẽ nói, bất giác cảm thấy mặt mình càng lúc càng đỏ hơn, thấy Tiêu Sách không có phản ứng gì thì mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Thiên Diệp tiếp tục ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say của Tiêu Sách, đột nhiên cô ta có cảm giác càng nhìn càng thấy anh đẹp trai, không nhịn được mà vươn tay ra chạm nhẹ vào gò má anh, động tác rất chậm, nhưng cũng rất chân thành.

Cô ta không hề phát hiện ra, khuôn mặt tựa như đang say giấc kia đã sớm tỉnh từ lâu rồi, hô hấp cũng không còn bình ổn được nữa...!
Có điều Tiêu Sách cũng không vì vậy mà mở mắt ra vẫn luôn giả vờ ngủ.

Nếu anh mở mắt ra vào lúc này, thì mối quan hệ sau này của họ sẽ càng thêm xấu hổ.

Mà bây giờ Tiêu Sách ít nhất cũng biết được tâm sự trong lòng, cô ta cũng giống như Tiêu Sách, đều hy vọng có thể quên đi chuyện đã xảy ra đêm đó, tiếp tục làm bạn bè.

Tiêu Sách không cách nào cho Thiên Diệp một lời hứa, Thiên Diệp cũng có nhiệm vũ của riêng mình, cũng không thể cho bất kỳ ai một lời hứa.

Hoặc cũng có lẽ là đã tiêu hao quá nhiều “sức”, cũng đã quá mệt mỏi, nghĩ đi nghĩ lại Tiêu Sách nằm trên đại Thiên Diệp lại ngủ tiếp.

Mà Thiên Diệp cũng kiệt sức, dần dần không cưỡng lại được cơn buồn ngủ mà lăn ra ngủ.

Lúc Tiêu Sách tỉnh dậy, anh thấy mình và Thiên Diệp đang ôm nhau, co ro trên chiếc ghế sofa hẹp.

Cơ thể Thiên Diệp cuộn tròn trong vòng tay anh, giống như một chú chim nhỏ bất an..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 272: 272: Người Này Chính Là Mạc Vân!


Tiêu Sách sững sờ một lúc rồi nhẹ nhàng đứng dậy, không đánh thức Thiên Diệp đang ngủ vô cùng yên bình mà cẩn thận ôm cô ta vào giường, đắp chăn cho cô ta, sau đó Tiêu Sách mới lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Sau khi nhìn thời gian, trời đã xế chiều.

Chen Jie suy nghĩ một lúc rồi quyết định đi tìm hai người Phương Bác và Cố Minh.

Anh rời khỏi thành phố Giang Lăng cũng đã được mấy ngày rồi, không biết bây giờ hai người họ thế nào.

Nhưng trước đó, Tiêu Sách quyết định tìm Trầm Y trước.

Tiêu Sách và Trầm Y đã hẹn với nhau, chỉ cần Tiêu Sách có thể chữa khỏi bệnh cho bố của Trầm Y, Trầm Y sẽ từ chức ở nhà máy dược Tinh Quang và đến làm việc cho Tiêu Sách.

Nhưng không hiểu sao lâu vậy rồi Trầm Y vẫn chưa thôi việc đến tìm anh, cho nên Tiêu Sách chuẩn bị đi xem thử, cô ấy rốt cuộc là đã có chuyện gì, có phải là không nỡ từ bỏ vị trí giám đốc nhà máy dược Tinh Quang, muốn nuốt lời hay không.

Dù cho là Phương Bác hay Cố Minh thì cả hai đều không có nhiều kinh nghiệm quản lý, nếu như có một người có kinh nghiệm như Trầm Y đến dẫn dắt bọn họ thì Tiêu Sách sẽ càng yên tâm hơn.

Tuy rằng bây giờ Tiêu Sách cũng là đại cổ đông của nhà máy dược Tinh Quang nhưng anh càng sẵn sàng đặt tâm sức của mình vào nhà máy riêng hơn, anh muốn dựa vào khả năng của mình kiếm tiền thay vì đợi cổ phiếu của nhà máy dược Tinh Quang tăng giá.

Cho nên, bất kể như thế nào, cho dù là đào góc của chính mình, anh cũng sẽ đưa Trầm Y đến gặp Phương Bác hay Cổ Minh để thực sự sắp đặt hệ thống cấp cao của nhà máy.

Trầm Y là giám đốc của nhà máy dược Tinh Quang, Tiêu Sách đã gặp cô ấy ở văn phòng làm việc mấy lần cho nên quen đường vô cùng.

Chẳng mấy chốc đã đến ngoài phòng làm việc của cô ấy.

Gần đến buổi chiều, bộ phận nhân sự chuẩn bị tan sở, việc Tiêu Sách đến cũng không thu hút được sự chú ý của bất kỳ ai.

Tiêu Sách trực tiếp gõ cửa phòng làm việc của Trầm Y.

“Mời vào.”
Giọng nói của một người đàn ông truyền đến, Tiêu Sách sững sờ một lúc, cảm thấy giọng nói đó có chút quen thuộc, cũng không nghĩ ngợi nhiều, mở cửa bước vào.

“Là anh à!?”

“Sao lại là anh?”
Người trong phòng làm việc đồng thanh cùng Tiêu Sách.

Sự khác biệt lại ở chỗ giọng nói của Tiêu Sách vô cùng bình tĩnh, còn người trong văn phòng thì lại hoảng loạn.

Người này chính là Mạc Vân!
Tiêu Sách nhớ ra anh ta, anh ta là người đã theo đuổi Trầm ĩ, lúc trước còn là một lãnh đạo nhỏ trong phòng tài chính của nhà máy dược Tinh Quang, lúc theo đuổi Trầm Y có bắt gặp Trầm Y ở cùng Tiêu Sách, giọng điệu không thân thiện nổi lên, đe dọa đuổi một bảo vệ nhỏ nhoi như Tiêu Sách chỉ bằng một câu nói.

Mà kết quả là bản thân anh ta bị Cao Cấn Băng đuổi việc.

Tiêu Sách vẫn nhớ, hình như Mạc Vân có một người chú là phó tổng giám đốc của nhà máy dược Tinh Quang, lúc Cao Cấn Băng đắm chìm trong phòng thí nghiệm không quan tâm đến mọi chuyện, phó tổng có thể quyết định hầu hết mọi việc trong công ty.

Mà hiển nhiên là Mạc Vân đã bị Cao Cấn Băng đuổi đi lại được chú của anh ta là phó tổng gọi về, hơn nữa lại còn là ngồi vào vị trí Trầm Y đã từng ngồi.

Thật giỏi ghê, tên khốn bị Cao Cấn Băng đuổi đi còn có thể về lại công ty hơn nữa còn đảm nhiệm vị trí giám đốc bộ phận.

Chú của Mạc Vân xem lời Cao Cấn Băng là gió thoảng qua tại à?
Mạc Vân ngồi lên vị trí của Trầm Y rồi vậy thì Trầm Y đâu? Đã từ chức rồi hay là bị điều đi nơi khác?
“Trầm Y đâu?” Tiêu Sách lạnh lùng mở miệng.

Tuy rằng Mạc Vân đã trở về lại còn ngồi trên vị trí của Trầm ĩ, Tiêu Sách có chút không vui nhưng lúc này anh lười để ý đến chuyện này, lúc về có cơ hội đề cập với Cao Cấn Băng là được rồi.

Anh hỏi xong sắc mặt của Mạc Vân nhất thời không được tốt lắm.

Lúc vẻ mặt hoảng loạn trong chốc lát của anh ta biến mất thì hừ lạnh đáp: “Dựa vào đâu mà tôi phải nói với anh, anh chẳng qua chỉ là vệ sĩ của tổng giám đốc, cũng chẳng phải cấp trên của tôi!”.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 273: 273: “câm Miệng!”


Tiêu Sách nhíu mày, thản nhiên nói: “Xem ra lần trước anh vẫn chưa rút ra được bài học nhỉ? Về thì cứ về, kiểm góc nào đó mà ngồi, đừng để tôi nhìn thấy anh thì tôi cũng sẽ lời quản anh.

Anh nói xem anh cần quái gì ngồi ở vị trí này? Sợ tôi không biết anh về hay gì? Muốn ăn đòn à?”
Tiêu Sách nói xong, sắc mặt Mạc Vân đột nhiên tái nhợt, vội vàng nói: “Anh dọa ai vậy hả!”
“Dọa mày? Mà may xứng à? Bớt nói nhảm con mẹ nó lại, nói cho tao biết Trầm Y đi đâu rồi, nếu không mày chuẩn bị cuốn gói tiếp đi!” Tiêu Sách lạnh lùng nói.

Bây giờ anh là cổ đông lớn thứ hai trong nhà máy dược Tinh Quang, cũng là thành viên trong hội đồng quản trị, mặc dù tin tức chứa lan truyền, nhưng ngoại trừ Cao Cấn Băng thì quyền lợi của anh là lớn nhất, lần này không cần đến Cao Cấn Bằng, anh cũng có thể cho Mạc Vân cuốn xéo.

Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạc Vân, uy h**p mạnh mẽ, Mạc Vân bỗng nhiên nuốt nước miếng, trong lòng có chút kinh hãi.

Lúc này có hơi hối hận, chú anh ta để anh ta quay lại công ty, lúc chọn vị trí làm việc sao trong lòng anh ta lại không phục mà đi chọn vị trí này cơ chứ.

Anh ta vốn tưởng rằng sẽ không đụng phải Tiêu Sách nữa, nhưng thật không ngờ...!
“Không nói phải không? Được, vậy mày cứt luôn đi.” Tiêu Sách cười lạnh, mở miệng nói.

“Tôi nói, tôi nói, Trầm Y bị điều đến bộ phận marketing, bây giờ làm...! làm...!làm nhân viên bán hàng.” Cả người Mạc Vân run rẩy, vội nói.

Tiêu Sách cau mày, một giám đốc như Trầm Y vậy mà lại biến thành nhân viên bán hàng?
Chẳng cần Tiêu Sách nghĩ cũng biết, đây chắc chắn là do Mạc Vân báo thù, là ông chú chó tổng kia của Mạc Vân dở trò quỷ.

Tiêu Sách đột nhiên hừ lạnh, lạnh lùng nhìn Mạc Vân, nhìn chằm chằm Mạc Vân mồ hôi đầm đìa.

Nhưng cuối cùng, Tiêu Sách cũng không nói gì, xoay người rời khỏi phòng nhân sự, bước đến bộ phận marketing.

Anh vừa rời khỏi, Mạc Vân giống như cả người trống rỗng ngồi trên sofa, ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Sách với anh ta mà nói quá đáng sợ.

Mà Tiêu Sách vừa đi anh ta lập tức lại cảm thấy bản thân mất hết mặt mũi, trong lòng không vui.

Anh ta lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, nói nhanh: “Chú, tên bảo vệ lần trước hại cháu bị đuổi lại đến rồi, anh ta đến chỗ Trầm Y, bây giờ đến bộ phận marketing sợ là lại gây chuyện”
“Vâng, giờ cháu đến bộ phận marketing, chú nói đúng, anh ta chẳng qua chỉ là vệ sĩ của Cao cẩn Băng mà thôi, cũng không dám trở mặt với chú, suy cho cùng, nhà họ Mạc vẫn nắm giữ 4% cổ phần của dược phẩm Tinh Quang, một khi bán ra có thể gây ra một đòn rất lớn cho dược phẩm Tinh Quang! Cao Cẩn Băng chắc chắn sẽ không dám làm gì chú"
“Vâng, cháu đến đó đợi chú, vâng.”
cúp điện thoại xong, Mạc Vân lấy lại tự tin, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vệ sĩ nhỏ nhoi có bản lĩnh thì mày làm cho Cao Cấn Băng đuổi tao lần nữa xem! Lần này, không phải là mày đuổi tao, mà là chú tao ép Cao Cấn Băng đuổi mày, mà Trầm y, ông đây sớm muộn gì cũng tìm được cơ hội lăn giường với cô!"
U ám nói xong, Mạc Vân cũng thu dọn một chút chuẩn bị đến bộ phận marketing xem kịch.

Tiêu Sách đến bộ phận marketing chẳng mấy chốc đã tìm được Trầm Y.

Tình cảnh của Trầm Y làm Tiêu Sách vô cùng tức giận, người đã từng là giám đốc nhân sự vậy mà lại biến thành một con tốt nhỏ nhoi ở bộ phận marketing, đã vậy còn bị người ta sai tới sai lui bận đến độ không ngẩng được đầu lên được.

Còn những đồng nghiệp xung quanh thì ai nấy cũng đều lạnh lùng nhìn cô ấy rồi buông lời cay độc không chút che đậy, nếu không phải bị người khác xúi giục thì Tiêu Sách cũng không tin.

Còn Trầm Y lại thản nhiên chịu đựng tất cả, không tranh cãi, không phản kháng.

Tiêu Sách nghe một hồi, lửa giận trên mặt càng ngày càng tăng.

Những người công kích Trầm Y đều trực tiếp nói những lời vô cùng khó nghe, cái gì mà được người khác bao nuôi, lúc trước lợi dụng cơ thể mình mới được lên đến chức cao như vậy, nói đến không ngừng.

Trước đây, bộ phận marketing của dược phẩm Tinh Quang thực sự rất bận rộn, nhưng bây giờ các kênh bán hàng của công ty đều bị chèn ép, không bán được thuốc tận gốc, bộ phận marketing không có việc gì làm, chỉ còn mười mấy người.

3221725-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 274: 274: Đừng Có Tinh Tướng Không Lại Bị Sét Đánh


“Tiêu Sách, sao anh lại đến đây?” Lúc Trầm Y thấy Tiêu Sách đến thì lập tức vui mừng, vội đến nắm lấy cánh tay Tiêu Sách: “Đừng cãi nhau với bọn họ, không cần thiết, bọn họ cũng chỉ là muốn giữ được công việc của mình mà thôi, chúng ta đi đi.”
Tiêu Sách chau mày, cả người không động đậy, lạnh giọng nói: “Tôi mặc kệ là bọn họ nhận được chỉ thị của ai, tại sao con người với nhau lại có thể làm ra chuyện như thế, dược phẩm Tinh Quang không cần những người như vậy!”
“Tên kia, cậu là ai hả! Ăn to nói lớn đến vậy, cậu là tình nhân của Trầm Y chắc? Không đúng là một trong những người tình đúng hơn nhỉ? Sao hả, muốn ra mắt cho cô ta à? Cắt! có bản lĩnh thì đuổi tôi này!”
Một người phụ nữ hai mươi bốn năm tuổi ăn mặc có hơi quyến rũ khinh thường nói.

Tiêu Sách cười lạnh, tức giận đáp: “Tốt lắm, nếu cô đã tự mình muốn thôi việc vậy thì bây giờ tôi thỏa mãn yêu cầu của cô, cô bị đuổi việc! Không chỉ có cô mà tất cả người trong bộ phận marketing trừ Trầm Y ra đều bị cho thôi việc, các người có thể cút được rồi chứ?”
Sau khi Tiêu Sách nói xong, bộ phận marketing đột nhiên trở nên yên lặng.

“Phụt!”
Những giây tiếp theo, đám người đó bật cười: “Tên kia, cậu xem mình là ai vậy? Muốn đuổi việc tất cả người trong bộ phận marketing chúng tôi? Cậu xem bản thân là tổng giám đốc, hay phó tổng vậy? Còn giả bộ cái gì, thật sự là đáng sợ quá đi, cậu có thể sa thải hết chúng tôi, thì tôi gọi cậu là ông nội, chúng tôi đều l**m giày cho cậu!”
“l**m giày thì thôi đi, bà đây ngày nào cũng l**m của quý cho cậu còn được!”.

“Haha, buồn cười chết đi được!”
Đám người đùa giỡn hoàn toàn không coi lời Tiêu Sách nói là thật, ngược lại coi thường anh, một câu có thể sa thải toàn bộ mọi người trong bộ phận
marketing? Anh điên rồi chắc.

Còn Tiêu Sách lại bật cười khi nghe được những lời này.

Tiêu Sách ngoài việc là vệ sĩ của Cao Cấn Băng ra, anh còn là cổ đông lớn của tập đoàn dược phẩm Tinh Quang, nhưng xét cho cùng, anh không có địa vị với thực quyền trong dược phẩm Tinh Quang, bản thân Tiêu Sách cũng không có quyền sa thải bất cứ ai.

Dù sao dược phẩm Tinh Quang chỉ mình Cao Cấn Băng là người có tiếng nói cuối cùng.

Còn Tiêu Sách có lòng tin nếu anh muốn sa thải ai đó, Cao Cẩn Băng nhất định sẽ ủng hộ anh.

Đây mới là lý do trong lúc tức giận Tiêu Sách dám dọa sa thải toàn bộ bộ phận marketing, mặc dù Tiêu Sách không thích cảm giác cáo mượn oai hùm, nhưng đây là cách tốt nhất để đối phó với đám đầu trâu mặt ngựa này.

Tiêu Sách luôn không được, lao vào đánh đập tất cả.

Anh nhàn nhạt nhìn lướt qua toàn bộ bộ phận marketing, nhớ kĩ nét mặt của những người này, nhàn nhạt nói: "Tốt lắm, nhớ kỹ lời nói vừa rồi của các người, mười phút sau bộ phận của các người đều cút hết cho tôi!"
"Hahaha, tôi thật sự muốn xem, mười phút nữa anh làm thế nào để đuổi chúng tôi đi, thằng nhóc này thật sự cho rằng mình là tổng giám đốc ư? Đến đây giả điên giả dại."
"Tôi nghĩ thằng nhóc này đầu óc có vấn đề, không biết là ở bộ phận nào, cứ gọi bảo vệ đến xử lý đi, ném thằng nhóc bị điên này ra ngoài."
"Đừng có tinh tướng, không lại bị sét đánh..."
Một tràng giễu cợt truyền đến, vẻ mặt Tiêu Sách rất bình tĩnh, nhưng Trầm Y lại cau mày, có chút lo lắng nhìn Tiêu Sách, kéo tay áo Tiêu Sách, ngỏ ý muốn rời đi.

Tiêu Sách VỖ vào mu bàn tay cô ấy ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh đừng nóng, sau đó anh định liên lạc với Cao Cấn Bằng, dù sao anh cũng phải nhân cơ hội này để hưởng một chút thực quyền của cô ấy.

Nếu không, trong dược phẩm Tinh Quang này, rất ít người biết đến anh, ai cũng dám chế nhạo anh, cổ đông lớn ngay trước mặt đây cũng cảm thấy khó chịu.

Nhưng trước khi Tiêu Sách gọi, Mạc Vân đã theo sau một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, cùng nhau bước đến.

Người đàn ông mặc vest và đi giày da có thần thái khác thường, vừa bước vào, tất cả những người trong bộ phận marketing đều cung kính gọi một tiếng Mạc phó tổng, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ nịnh bợ.

Còn lúc này Mạc Vân đứng bên cạnh ông ta, cũng lộ rõ ra có lực lượng, có chút khiêu khích nhìn Tiêu Sách và Trầm Y, ánh mắt âm u lạnh lẽo..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 275: 275: Nhưng Kết Quả Anh Cũng Biết Mà


"Giám đốc Mạc, anh đến rất đúng lúc, người này nói rằng sẽ sa thải tất cả
mọi người trong bộ phận marketing, khẩu khí cũng lớn lắm, chẳng lẽ anh ta là người của bộ phận nhân sự sao?"
Có người nói với Mạc Vân, nói xong còn nhìn Tiêu Sách với vẻ chế nhạo, nhàn nhạt nói: "Bây giờ giám đốc của bộ phận nhân sự và phó tổng giám đốc Mạc đều ở đây, anh định đuổi chúng tôi như thế nào?"
Mạc Vân nghe xong, lập tức ngây người ra một lúc, khóe miệng giật giật.

Tiêu Sách lại giở trò này, lần trước Tiêu Sách đã đuổi anh ta, lần này anh còn tàn nhẫn hơn, còn muốn đuổi toàn bộ bộ phận marketing.

Những người trong bộ phận marketing không biết Tiêu Sách thực sự có bản lĩnh này, nhưng Mạc Vân biết rất rõ, Cao Cấn Băng có thể vì Tiêu Sách mà sa thải anh ta một lần, thì rất có thể sẽ sa thải toàn bộ bộ phận marketing vì Tiêu Sách.

A
Nếu anh ta lại đụng phải, e rằng anh ta sẽ bị đuổi việc thêm lần nữa.

Nhưng lần này, Mạc Vân không hề hoảng sợ, bởi vì anh ta có người chú làm hậu thuẫn, anh ta cảm thấy cho dù Cao Cấn Băng có coi trọng Tiêu Sách đi chăng nữa, thì cũng không thể vì Tiêu Sách mà dám đắc tội với chú của anh ta.

Nhưng lần này, anh ta lại tình cờ phối hợp với chú của mình, dùng Tiêu Sách làm điểm đột phá, đồng thời muốn bức ép Cao Cấn Băng để giúp chú mình có thêm nhiều quyền lợi.

Nghĩ đến đây, Mạc Vân lập tức chế nhạo: "Tiêu Sách, uy phong của anh cũng lớn lắm! Những người trong bộ phận marketing đã có những đóng góp đáng kể cho sự phát triển của dược phẩm Tinh Quang, họ đều là những nhân viên ưu tú, anh dựa vào cái gì mà lại sa thải họ? Hơn nữa, việc nhân viên bị sa thải hay ở lại là việc của bộ phận nhân sự chúng tôi, có liên quan gì đến vệ sĩ nhỏ như anh chứ?"
"Có phải là anh quản chuyện quá rộng rồi không?"
Sau khi Mạc Vân nói xong, những người trong bộ phận nhân sự đột nhiên bật cười, giọng điệu và biểu hiện của Tiêu Sách trước giờ đang muốn dọa nạt người khác, mặc dù họ chế nhạo Tiêu Sách, nhưng họ vẫn có chút lo lắng không biết Tiêu Sách đến từ đâu.

Còn bây giờ, với lời nói của Mạc Vân, bọn họ lập tức yên tâm rồi, người mà khoác lác muốn đuổi hết bọn họ đi, kết quả chỉ là một bảo vệ thôi sao?

Rõ ràng bọn họ không để ý Mạc Vân dùng thuật ngữ "vệ sĩ", trong mắt bọn họ, vệ sĩ và bảo vệ có gì khác biệt đâu chứ, đều giống như tầng cấp thấp của công ty mà thôi.

Đột nhiên, họ chế nhạo anh thậm chí còn phách lối hơn.

Tiêu Sách không quan tâm đến đám tép diu này, nhưng lại nhìn Mạc Vân cười lạnh, nhàn nhạt nói: "Xem ra anh vẫn chưa rút ra được bài học, lần trước bắt anh cút đi, anh lại nhờ sự giúp đỡ của chú anh mà quay lại được đây, còn được ngồi lên ghế giám đốc bộ phận nhân sự, tôi vốn dĩ chẳng muốn để tâm đến anh, nhưng nếu anh đã chọc đến tôi..."
Ngập ngừng một chút, Tiêu Sách nói tiếp: "Vậy thì anh lại cút thêm lần nữa đi, từ nay về sau, chỉ cần tôi vẫn còn ở dược phẩm Tinh Quang này, anh đừng có hòng ở lại đây, cho dù là lau kính dọn nhà vệ sinh cũng không được."
Tiêu Sách nói xong, vẻ mặt của Mạc Vân đột nhiên thay đổi, nhưng anh ta liếc nhìn người chú bên cạnh, sau đó lập tức an tâm, cười lạnh đáp: "Tôi sợ lần này anh làm không được, lần này người phải cút có lẽ là anh đó! "
"Vậy sao? Lần trước anh cũng nói như vậy, nhưng kết quả anh cũng biết mà."
"Hì hì, người trẻ tuổi đừng ăn nói quá kiêu ngạo, chuyện lần trước chỉ là bởi vì tôi không có ở đó mà thôi, nếu không người phải đi có lẽ là cậu."
Lúc này, người đàn ông bên cạnh Mạc Vân, phó tổng dược phẩm Tinh Quang- Mạc Dương, cuối cùng cũng lên tiếng, ông ta tràn đầy kiêu ngạo, từ trên cao nhìn xuống nhìn Tiêu Sách, đầy sắc bén cười lạnh.

"Việc sa thải hay giữ lại nhân sự của công ty là vấn đề của bộ phận nhân sự, còn việc sa thải đi hay giữ lại từ chức vụ giám đốc trở lên phải được sự đồng ý của tôi hoặc Cao tổng mới được thông qua, một vệ sĩ nhỏ như cậu, cũng dám nói Mạc Vân cút sao? Lần này, cho dù là Cao tổng cũng không dám nói như vậy, cậu có tin không?"
Mạc Dương thách thức nói, ông ta không hề tôn trọng Tiêu Sách, thậm chí ngay cả Cao Cấn Băng dường như cũng bị ông ta khinh thường.

Dường như ông ta đang muốn nói, Cao Cấn Băng có dám khiêu khích ai, nhưng cũng không dám khiêu khích ông ta.

Điều này khiến Tiêu Sách nhíu mày, tự hỏi sự tự tin của Mạc Dương từ đâu mà có, mọi người đều biết ở dược phẩm Tinh Quang Cao Cấn Băng nói một là một, Mạc Dương không thể nào không rõ, vậy thì tại sao ông ta lại tự tin như vậy?.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 276: 276: Vì Một Vệ Sĩ Có Đáng Không


Chẳng lẽ ông ta đã nắm được điểm yếu của Cao Cấn Bằng, vậy nên mới cuồng ngạo như vậy?
Nhưng bất luận thế nào, những điều này không liên quan gì đến Tiêu Sách.

"Thật sao? Mạc phó tổng uy phong lớn như vậy, ngay cả Cao tổng cũng không thể đuổi anh ta đi được sao? Vậy chúng ta mời Cao tổng đến đây, hy vọng ông không hối hận."
Tiêu Sách chế nhạo, không thể trực tiếp đánh Mạc Dương một trận, vẫn nên gọi điện cho Cao Cấn Băng.

Nghe vậy, Mạc Dương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nói: "Vậy thì có thể mời Cao tổng đến đây, haha, hy vọng cậu sẽ không hối hận."
Sở dĩ Mạc Dương tự tin là vì ông ta cảm thấy giữa ông ta và Tiêu Sách, Cao Cân Bằng sẽ không bao giờ vì Tiêu Sách mà đắc tội với ông ta.

Xét cho cùng, Tiêu Sách cũng chỉ là vệ sĩ của Cao Cấn Bằng.

Còn ông ta là phó tổng dược phẩm Tinh Quang, dưới một người trên vạn người, dược phẩm Tinh Quang có thể phát triển như bây giờ, ông ta cũng đã bỏ rất nhiều sức lực vào trong đó.

Hơn nữa, cổ phiếu của dược phẩm Tinh Quang đang bấp bênh, ông ta nắm trong tay 4% cổ phần của dược phẩm Tinh Quang, một khi bán tháo ra cũng đủ khiến giá cổ phiếu của dược phẩm Tinh Quang lại sụp đổ.

Trong trường hợp đó, các cổ đông sẽ hoảng sợ, theo số đông mà bán phá giá, giá cổ phiếu của dược phẩm Tinh Quang sẽ trực tiếp rơi xuống đáy, nếu xử lí không tốt, dược phẩm Tinh Quang có lẽ không bao lâu nữa sẽ phá sản.

Vì vậy, Mạc Dương khẳng định rằng Cao Cấn Bằng lúc này sẽ vì sự ổn định của công ty, không thể vì một vệ sĩ nhỏ mà đắc tội với ông ta, ngược lại ông ta có thể dùng cái này để đòi hỏi nhiều quyền hơn, hoặc thậm chí làm mất quyền lực của Cao Cấn Băng cũng là điều có thể.

Ông ta nghĩ rất hay, nhưng lại sai một chỗ.

Đó là tầm quan trọng của Tiêu Sách đối với Cao Cẩn Băng và đối với dược phẩm Tinh Quang, hiện còn cao hơn cả ông ta!
“Không cần gọi, tôi đến rồi.”
Đúng lúc này, bên ngoài bộ phận marketing đột nhiên xuất hiện bóng dáng của hai người, chính là Cao Cấn Băng và Thiên Diệp.

Không biết cô ấy nắm bắt được tình hình từ đâu, lại tự mình đến.

Hơn nữa khi Cao Cấn Băng đến, tất cả những người trong bộ phận marketing đột nhiên thay đổi biểu cảm và có chút run rẩy, họ không ngờ Cao Cấn Bằng sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà đến đây.

Cao Cấn Băng bước tới, nhìn về phía Mạc Vân, đột nhiên lạnh lùng nói: "Tại sao anh lại ở đây?".

Mạc Vân run rẩy nói: "Cao tổng, tôi hiện tại...".

"Câm miệng, chính tôi đuổi việc anh, sao anh còn ở đây? Là ai coi lời nói của tôi như gió thoảng bên tai?" Cao Cẩn Băng lạnh lùng ngắt lời Mạc Vân.

Mạc Vân đột nhiên hoảng sợ nhìn Mạc Dương.

Mạc Dương không ngờ rằng Cao Cấn Băng vừa tới đã cứng rắn như vậy, lập tức nói: "Cao tổng, Mạc Vân là cháu của tôi, là tôi kêu nó trở về.."
"Ông kêu anh ta trở về? Vậy ông coi lời nói của tôi là cái khỉ gì thế? Hay là dược phẩm Tinh Quang, là tài sản của nhà họ Mạc ông? Còn tôi, Cao Cấn Bằng đây, đang làm thuê cho ông?"
"Cao tổng, cô..."
"Câm miệng, chuyện gì xảy ra ở đây tôi đã biết hết, bao gồm lời nói của mỗi người ở đây, tôi cũng đã nghe thấy hết, hay lắm, uy phong cũng lớn thật, tôi nghĩ không bao lâu nữa công ty này cũng không đến lượt tôi lên tiếng nữa đúng không?"
Cao Cấn Băng lạnh lùng liếc nhìn xung quanh, mọi người lập tức rùng mình kinh hãi.

Mạc Dương mở miệng, vẻ mặt u ám, nhất thời dưới khí thế của Cao Cấn Băng, không dám nói thêm gì nữa.

Ông ta không ngờ khi Cao Cấn Băng lộ diện, cô ấy sẽ đứng về phía Tiêu Sách, rồi trực tiếp khiển trách ông ta, điều này khiến ông ta rất bất ngờ và có linh cảm có chuyện không hay.

Chẳng lẽ Cao Cấn Bằng không sợ ông ta trở mặt sao? Vì một vệ sĩ, có đáng không?
Ông ta nhìn Cao Cấn Bằng với vẻ mặt u ám, trong khi Mạc Vân và những người trong bộ phận marketing lúc này đã có chút sợ hãi, vẻ mặt bối rối.

3221728-0.jpg

.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 277: 277: Sao Cô Ấy Dám Làm Như Vậy!


Sau khi Cao Cấn Bằng nói xong, cô ấy liếc nhìn Tiêu Sách rồi gật đầu.

Tiêu Sách cũng gật đầu với cô ấy, anh biết đây là Cao Cẩn Băng đang cho anh thể diện, tuy nhiên đối với Cao Cấn Bằng mà nói, đó chỉ là một câu nói.

Sau khi Cao Cấn Băng nói xong, những người trong bộ phận marketing, sắc mặt lập tức tái nhợt đi.

“Cao tổng, cô không thể làm như vậy được!” Vẻ mặt của Mạc Dương cũng thay đổi, không ngờ Cao Cấn Băng lại đưa ra quyết định như vậy.

Mặc dù hiện tại dược phẩm Tinh Quang trên các kênh bán hàng ngoại tuyến và trực tuyến đang bị tấn công.

Bất luận là các cửa hàng trên thị trường hay các bệnh viện lớn đều từ chối sử dụng một số loại thuốc chính của dược phẩm Tinh Quang, dẫn đến bộ phận marketing không thể làm gì được trong tình huống này.

Nhưng cho dù như vậy, làm thế nào một công ty chuyên chủ yếu bán thuốc mà không cần bộ phận marketing?
Theo quan điểm của Mạc Dương, đây là một quyết định vô cùng hoang đường, quyết định của Cao Cấn Bằng chỉ là vì muốn giữ thể diện cho Tiêu
Sách mà thôi.

Hoang đường!
Mạc Dương đang tức giận, nhưng cũng rất sợ hãi.

Nếu Cao Cấn Băng đã vì Tiêu sách mà có thể sa thải toàn bộ bộ phận marketing, vậy sau đó cô ấy có vì Tiêu Sách mà trực tiếp lật mặt với ông ta không?
Cao Cấn Bằng nhàn nhạt liếc nhìn Mạc Dương, lạnh lùng nói: "Tại sao tôi không thể làm như vậy? Đây là công ty của tôi, tôi muốn làm gì thì làm, phó tổng Mạc chẳng lẽ muốn can thiệp vào quyết định của tôi? Hay là ông cảm thấy, tôi không có đủ tư cách để quyết định như vậy? Phải để ông đồng ý mới được?"
"Tôi...!Tôi không có ý đó." Khi Cao Cấn Băng lạnh giọng hỏi, Mạc Dương đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

“Vậy thì ông có ý gì!” Cao Cấn Băng lạnh lùng hét lên một tiếng, cả người Mạc Dương đột nhiên run lên, sắc mặt càng thêm khó coi, khóe miệng khẽ động đậy, nhưng rốt cuộc cũng không nói được gì.

Cao Cấn Băng hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục nói: "Ngoại trừ bộ phận marketing bị hủy bỏ ra, Mạc Vân cũng bị cách chức khởi tất cả vị trí, không có bộ phận nào trong công ty được phép thuê anh ta nữa, ai dám thuê lại anh ta, vậy thì tôi sẽ cách chức người đó, người nào không sợ thì cứ thử!".

Cô ấy nói xong, sắc mặt Mạc Vân đột nhiên tái mét, vẻ mặt thất thần.

Anh ta nhìn chú Mạc Dương của mình, hy vọng Mạc Dương có thể làm gì đó cho anh ta, nhưng Mạc Dương lại lắc đầu với anh ta, bỗng nhiên khiến anh ta cảm giác như rơi xuống vực sâu.

Cả người lung lay, cuối cùng nhìn chằm chằm vào Tiêu Sách và Trầm Y bằng ánh mắt đầy thù hận.

Nhưng Tiêu Sách và Trầm Y cũng không thèm nhìn anh ta lấy một cái, điều này khiến anh ta càng cảm thấy khó chịu, chỉ muốn lao vào g**t ch*t cả hai người.

Đáng tiếc, anh ta không có gan đó.

Nhưng lúc này, Cao Cấn Bằng vẫn chưa nói xong.

Không quan tâm đến vẻ mặt khó coi của Mạc Dương, cô ấy tiếp tục nói: “Mạc phó tổng trong những năm qua đã làm việc rất chăm chỉ, nhưng công ty giờ đây loạn trong giặc ngoài đã khiến thị trường chứng khoán gần như sụp đổ, Mạc phó tổng dường như không có giải pháp nào để khắc phục, tôi nghĩ Mạc phó tổng đã không còn thích hợp để tiếp tục ngồi vị trí phó tổng giám đốc này nữa."
Sau khi Cao Cấn Băng nói xong, trái tim Mạc Dương đột nhiên co rút lại, không dám tin nhìn chằm chằm Cao Cấn Băng.

Cao Cấn Bằng...!Muốn đuổi ông ta khỏi vị trí phó tổng giám đốc công ty sao?

Sao cô ấy dám làm như vậy!
Những năm này Mạc Dương cũng coi như đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, nhưng lúc này ông ta suýt chút nữa không nhịn được mà nghẹn chết.

Sau khi Cao Cấn Bằng sa thải toàn bộ bộ phận marketing rồi lại sa thải Mạc Vân, cô ấy vẫn chưa hài lòng nên muốn sa thải tiếp ông ta, lập tức cách chức phó tổng giám đốc của ông ta?
Tất cả những chuyện này, chỉ vì một vệ sĩ nhỏ thôi sao?
Làm sao có thể như vậy được!
Mạc Dương bỗng nhiên cảm thấy tất cả những chuyện này đều nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, ông ta lập tức có chút hoảng loạn, hy vọng rằng có ai đó sẽ nói cho ông ta biết là ông ta vừa nghe nhầm.

Nhưng nhìn nét mặt ngạc nhiên của những người xung quanh, ông ta biết mình không hề nghe lầm..
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 278: 278: Anh Đâu Có Bản Lĩnh Này!


Cao Cấn Băng thật sự muốn cách chức Phó tổng giám đốc của ông ta, vài phút trước, ông ta còn tuyên bố ngay cả Cao Cấn Băng cũng không dám sa thải Mạc Vân ngay trước mặt ông ta, nhưng giờ đây vài phút sau, Cao Cẩn Băng không chỉ sa thải một mình Mạc Vân mà còn muốn cách chức ông ta nữa.

Bệnh cao huyết áp của Mạc Dương suýt chút nữa phát tác, ông ta nắm chặt tay.

Vẻ mặt của Cao Cấn Băng vẫn thờ ơ, không hề quan tâm đến vẻ mặt khó coi của Mạc Dương chút nào.

Thực ra, nếu là vài ngày trước, Cao Cấn Băng có lẽ sẽ không vì Tiêu Sách mà đắc tội với Mạc Dương, vì muốn trấn an, cả hai bên cô ấy đều không muốn can thiệp, muốn công ty được ổn định.

Nhưng bây giờ...!

Sau chuyến đi tới thành phố Thâm Hải, Cao Cấn Băng đã hiểu ra nếu mạng của mình không còn nữa thì sẽ mất tất cả, cho dù dược phẩm Tinh Quang có ổn định trở lại, thậm chí thị trường chứng khoán có trở lại thời kì đỉnh cao thì cũng vô nghĩa.

Còn Tiêu Sách đã cứu cô ấy hai lần, chỉ cần Tiêu Sách ở đó, sự an toàn của cô ấy mới được đảm bảo.

Còn cổ phiếu của công ty đã giảm từ mức đỉnh cao 50 tỷ rớt xuống còn hơn 10 tỷ như hiện nay, có xảy ra xích mích với Mạc Dương, Mạc Dương nhất định sẽ bán tháo cổ phiếu của mình, khiến cổ phiếu của công ty tiếp tục giảm, nhưng chỉ cần cô ấy không chết, sau khi hoàn thành nghiên cứu xong, sẽ có thể tăng lại hàng nghìn lần trong tương lai.

Hơn nữa, cổ phần ở công ty của Tiêu Sách còn nhiều hơn cả Mạc Dương.

Có thể nói Mạc Dương đã mắc phải hai sai lầm, một là Tiêu Sách bây giờ quan trọng với Cao Cấn Băng hơn cả ông ta, thứ hai là Cao Cấn Băng, lúc này cũng không quan tâm cổ phiếu của dược phẩm Tinh Quang có sụp đổ hay không.

Dù sao thì nó cũng đã sụp đổ rồi, nếu muốn trở mình, chỉ cần cô ấy sống và hoàn thành nghiên cứu, sẽ sản xuất hàng loạt loại thuốc mang tính cách mạng có thể cải thiện đáng kể khả năng miễn dịch của con người.

Còn về những thứ khác, Cao Cấn Bằng không quan tâm.

Giá trị thị trường chứng khoán chẳng khác gì một tổ hợp số liệu, dù có giảm xuống chỉ còn một xu cũng không ảnh hưởng đến nghiên cứu của cô ấy, Mạc Dương muốn dùng điều này để uy h**p Cao Cấn Băng, nhưng ông ta nghĩ nhiều rồi.

Thay vào đó, ông ta thậm chí còn mất chức phó tổng giám đốc.

Cao Cấn Bằng cách chức của Mạc Dương, sau đó nghĩ ngợi một hồi, nhìn Tiêu Sách nhàn nhạt nói: "Tiêu Sách, anh có hứng thú với chức vụ phó tổng giám đốc dược phẩm Tinh Quang không?"
Tiêu Sách nghe xong ngây người ra, Cao Cấn Băng muốn anh làm phó tổng giám đốc của dược phẩm Tinh Quang, thay thế vị trí của Mạc Dương?
Tiêu Sách có chút bối rối, quả thực anh đã nghĩ đến việc nhờ Cao Cấn Băng cho một chút thực quyền, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ trở thành phó tổng giám đốc, đó là vị trí dưới một người trên vạn người.

Sau khi anh trở thành cổ đông lớn thứ hai của dược phẩm Tinh Quang, giờ lại trở thành phó tổng giám đốc?
Anh đâu có bản lĩnh này!
Nghĩ xong, Tiêu Sách vội vàng nói: "Chức phó tổng giám đốc thì thôi, tôi ở chức vụ cao như vậy cũng không làm được gì, cái gì tôi cũng không biết, cô có thể tìm người khác."
"Tôi sẽ để giám đốc Trầm Y giúp anh...!Hơn nữa, công ty gần đây cũng không có nhiều việc phải xử lý, tôi cũng sẽ giúp anh, anh sẽ học được thôi."
Tiêu Sách nghe xong liếc mắt một cái, Cao Cấn Băng muốn hoàn toàn trói chặt anh vào con tàu của dược phẩm Tinh Quang ư?
Nhưng những chuyện khác thì thôi, vị trí phó tổng giám đốc này, Tiêu Sách cảm thấy mình thật sự không thể làm được, anh căn bản chả có tài cán gì, cho nên vẫn lắc đầu.

Điều này khiến Mạc Dương- người vẫn chưa rời đi, nắm chặt tay, gần như cắm móng tay vào da thịt.

Phó tổng giám đốc, đó là vị trí của ông ta, bây giờ Cao Cấn Băng lại sa thải ông ta đi, lập tức muốn Tiêu Sách ngồi vào vị trí này, mấu chốt là Tiêu Sách lại không muốn vị trí đó!
Ông ta coi vị trí này như báu vật, Tiêu Sách lại coi thường, điều này khiến ông ta cảm thấy rất uất ức.

“Thật sự không muốn suy nghĩ thêm sao?” Cao Cấn Bằng hỏi lại.

Tiêu Sách lắc đầu: "Tôi không làm được đâu...!Tôi thấy hay là cô để vị trí đó cho Trầm Y là được, cô ấy nhất định sẽ làm tốt hơn tôi, đương nhiên cũng tốt hơn cả người tiền nhiệm.".
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 279: 279: Rốt Cuộc Thì Chuyện Gì Đã Xảy Ra


Tiêu Sách nói xong, Trầm Y- Người im lặng hồi lâu, đột nhiên trợn tròn mắt.

Cô ấy nhanh chóng xua tay và nói: "Không được, tôi không được đâu, Tiêu Sách, tôi hứa với anh sẽ thay anh quản lý công ty cho anh, còn tôi đã nộp đơn từ chức rồi, chỉ là vẫn chưa được phê chuẩn..."
Tiêu Sách nghe xong lập tức cười nói: "Nếu chưa được phê chuẩn thì vẫn là nhân viên ở đây, vậy cô làm đi, môi trường ở đây còn lớn hơn."
Mặc dù Tiêu Sách cũng hy vọng Trầm Y sẽ đi theo Phương Bác và Cổ Minh, nhưng nếu Trầm Y có thể đảm nhiệm vị trí phó tổng giám đốc của Dược phẩm Tinh Quang, anh cũng sẽ không quá miễn cưỡng, nhà máy bên đó vẫn còn nhỏ, Trầm Y ở lại đây mới có không gian để phát huy.

“Tôi, tôi không thể, chuyện tôi đã hứa với anh, tôi nhất định sẽ làm.” Trầm Y vẫn lắc đầu.

Tiêu Sách trợn tròn mắt, sau đó VỖ VỖ vai cô ấy nói: "A! Cô ở lại đây, cũng là đang giúp tôi làm việc, như vậy cũng không vi phạm thỏa thuận."
"Cái gì?"

"Giám đốc Trầm ĩ, Tiêu Sách hiện là cổ đông lớn thứ hai của dược phẩm Tinh Quang, nếu cô là người mà Tiêu Sách tiến cử, vậy cô hãy thử xem." Cao Cẩn Băng nói.

“Cổ đông lớn thứ hai?” Hai mắt Trầm Y đột nhiên mở to.

Tiêu Sách gật đầu.

Trầm Y đột nhiên không biết phải nói gì, cô ấy vẫn nhớ cách đây không lâu, Tiêu Sách đến Dược phẩm Tinh Quang để xin làm vệ sĩ cho tổng giám đốc, nhưng đã bị cô ấy bác bỏ.

Giờ mới đến chưa được bao lâu, Tiêu Sách đã trở thành cổ đông lớn thứ hai của dược phẩm Tinh Quang?
Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?
Trầm Y có chút bối rối, lúc này Mạc Dương và Mạc Vân cũng như những người trong bộ phận marketing chưa kịp thu dọn đồ đạc rời đi cũng có chút bối rối.

Đặc biệt là những người trong bộ phận marketing, những người lúc trước đã chế nhạo Tiêu Sách, lúc này càng trợn tròn mắt.

Tiêu Sách thực sự là cổ đông lớn thứ hai của dược phẩm Tinh Quang sao? Trước đó, họ còn nói nếu Tiêu Sách có thể sa thải được bọn họ, vậy bọn họ sẽ l**m giày của anh, thậm chí còn nói sẽ l**m cả tiểu đệ.

Lúc này, tất cả đều chỉ muốn vùi đầu vào đất.

“Chúng ta đi!” Mạc Dương đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói, ông ta liếc nhìn Tiêu Sách và Cao Cấn Băng, trong mắt có hận ý, đưa Mạc Vân nhanh chóng rời đi.

Cả Tiêu Sách và Cao Cấn Băng đều không quan tâm đến ông ta.

Lúc này, tất cả đều nhìn về phía Trầm Y, chờ đợi câu trả lời của cô ấy.

Trầm Y bối rối một lúc lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu, cắn răng nói: "Tôi...! Tôi có thể thử xem, nếu tôi không thể làm tốt, tổng giám đốc...!Và Tiêu Sách, hai người có thể sa thải tôi bất cứ lúc nào."
Tiêu Sách đột nhiên bật cười, Cao Cấn Bằng chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Sau đó, Cao Cấn Bằng cũng không ở lại nữa, cùng Thiên Diệp trở về văn phòng tổng giám đốc, cuối cùng thì Tiêu Sách cũng không vớt được vị trí thực quyền.

Nhưng Cao Cấn Băng đã bao bọc cho anh, phó tổng giám đốc Trầm Y cũng là người của anh, Tiêu Sách cũng không thèm quan tâm đến chút thực quyền đó nữa.

Chỉ là lần này làm mất mặt hai chú cháu Mạc Dương và Mạc Vân, tuy Tiêu Sách rất hả giận, nhưng cũng không cảm thấy thoải mái nhiều, bởi vì anh đều dựa vào Cao Cấn Băng, cáo mượn oai hùm mà thôi.

Xét cho cùng, mặc dù anh được Cao Cấn Bằng coi trọng, nhưng rốt cuộc thì dược phẩm Tinh Quang cũng thuộc về Cao Cấn Băng.

Nếu một ngày nào đó, anh đối với Cao Cấn Bằng không còn quan trọng nữa, nở mày nở mặt của anh cũng không còn nữa, sợ rằng anh sẽ giống như Mạc Dương, bị Cao Cấn Băng đuổi khỏi đây chỉ bằng một câu.

Vì vậy, Tiêu Sách cảm thấy anh vẫn phải có sự nghiệp của riêng mình mới được!
Chỉ khi giống như Cao Cấn Băng, người tuyệt đối làm chủ bản thân, anh mới có thể làm bất cứ điều gì mà anh muốn và sa thải người khác nếu ai đó làm anh khó chịu, mà không cần phải dựa vào người đứng sau.

Vì đến lúc đó, chính anh cũng là người đứng sau rồi..
 
Back
Top Bottom